VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2541 - Chương 2545

Chương 2543: Liên thủ chống địch

Ở đây vừa vặn có 12 người, mà cửa hang không lớn, ước chừng đủ cho 4 người đứng hàng ngang, ý của Tề mỗ là mọi người chia làm 3 tổ, thay phiên chặn cửa, ngăn cản những quỷ vật này, mỗi tổ ngăn cản trong vòng 1 nén nhang, tổ tiếp theo sẽ thay thế!

- Như vậy, mỗi một vòng các vị đều có thể nghỉ ngơi nửa canh giờ, đủ khôi phục khá nhiều, không đến mức kiệt sức.

- Những quỷ vật này, có thể giết thì giết, không giết thì chặn lại, Phong Khiếu cuối cùng cũng phải trôi qua, chỉ cần Phong Khiếu dừng lại, chúng ta sẽ có thể rời khỏi đây, không cần dây dưa với chúng, đến lúc đó sẽ có một đường sống.

- Nhưng mà muốn hợp tác như vậy, các vị nhất định phải hết mức thật lòng, tín nhiệm lẫn nhau, không được ôm ý xấu.

- Tề mỗ đề nghị như vậy, không biết ý các vị thế nào!

Tề Hòa Phong nói xong, nhìn mọi người.

Bốn người ngăn cản quỷ vật ở cửa hang tự nhiên không có ý kiến, bọn họ đã xung phong ngăn chặn một hồi, lúc này đang cần nghỉ ngơi khôi phục, lập tức lớn tiếng kêu hay, gật đầu không ngừng, hận không thể lập tức lùi về.

Những người khác dù không có biểu tình gì, nhưng chỉ cần có đầu óc bình thường, cũng hiểu Tề Hòa Phong nói phải, nguy cơ trước mắt, muốn sống thì phải hợp tác với những người khác, dù sao tình hình hiện tại cũng không thể chạy trốn được.

Cho nên im lặng một hồi, liền có người gật đầu: - Tề huynh nói phải, ta đồng ý!

- Đồng ý!

- Đồng ý!

Xu thế tất yếu, không ai không gật đầu đồng ý, bởi vậy đa số người trong hang đều nhanh chóng đồng ý.

Tề Hòa Phong nhìn sang Dương Khai, như đang hỏi ý hắn, Dương Khai mỉm cười nói: - Cứ làm vậy đi.

Tề Hòa Phong thần sắc nghiêm nghị: - Nếu các vị không có ý kiến, vậy bắt đầu thi hành, nhưng mà Tề mỗ cảnh cáo trước, hợp tác như vậy không cho phép một chút sơ sẩy, nếu có ai dám góp công không ra sức, hay là có ý gì xấu, vậy đừng trách chúng ta hợp sức tiêu diệt.

- Đương nhiên là vậy!

Theo Tề Hòa Phong phân chia, 8 người còn lại nhanh chóng chia ra 2 tổ.

Hắn cũng nhìn ra Dương Khai đi cùng Trương Nhược Tích và Ban lão, cho nên không tách 3 người ra, cho thêm vào một võ giả Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, chuẩn bị làm tổ thứ 3.

Phân chia nhân viên xong, Tề Hòa Phong đi đầu, dẫn 3 người khác tới cửa ra.

4 người đang ở cửa hang đồng loạt lùi về, tránh đường ra.

Nhóm người Tề Hòa Phong nhanh chóng chiến đấu với quỷ vật, khí thế bừng bừng, còn 4 người lùi về nhanh chóng rút ra mặt sau, mỗi người lấy ra linh đan diệu dược ngồi xuống khôi phục.

Thời gian dành cho họ không nhiều, chỉ có nửa canh giờ mà thôi, bởi vậy phải nắm chắc mới được.

Sau khi đổi người, phòng tuyến vốn tràn ngập nguy cơ lại trở nên vững vàng, tu vi chỉnh thể của nhóm quang hoa không kém, dưới hào quang bí thuật bảo quang của mỗi người, âm hồn quỷ vật không ngừng bị đánh lùi lại, liên tục có âm hồn bị diệt.

Xem tình hình này, trong lòng mọi người rung lên, càng cảm thấy đề nghị của Tề Hòa Phong rất hay.

Chuyến này nếu có thể sống qua được, Tề Hòa Phong tuyệt đối là công thần lớn nhất, nếu không phải vào lúc mấu chốt hắn đứng ra liên hợp mọi người chống đỡ, 12 người này tuyệt đối sẽ chia đàn xẻ nghé.

Nhóm Tề Hòa Phong ngăn cản lâu đến một nén nhang, tuy rằng tiêu hao lực lượng quá nhiều, nhưng cuối cùng cũng chống đỡ qua được.

Nhìn thời gian sắp tới, Dương Khai đứng lên, nhỏ giọng nói: - Ban lão đứng lùi ở sau ta, đối phó lọt lưới là được rồi.

Ban lão nghe thế, cũng không nói nhiều, khẽ gật đầu.

Ở đây thực lực của lão thấp nhất, chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, hơn nữa tuổi già, đừng nói âm hồn cấp Quỷ tướng, dù là âm hồn bình thường, nếu một hơi mười mấy hai mươi con nhào tới cũng đủ cho lão nằm dài.

Lão biết tu vi Dương Khai siêu việt, thực lực cao thâm, ngay cả Quỷ vương cũng không sợ, làm sao sợ những thủ hạ của Quỷ vương, hắn đang bảo hộ mình, tự nhiên không từ chối.

Người lóe lên, Dương Khai dẫn Trương Nhược Tích, Ban lão, cùng một người Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh khác lên chống đỡ, thay thế bốn người Tề Hòa Phong.
Trương Nhược Tích vừa ra tay liền tỏa sáng kinh người, lực lượng thần thức tinh thuần nồng đậm tuôn trào, hóa thành những lưỡi dao vô hình, như thần khí giáng xuống quét ngang toàn trường, âm hồn tụ tập ở cửa hang ngã xuống như cắt cỏ.

Võ giả Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh chung tổ với Dương Khai kinh ngạc liếc Trương Nhược Tích, thế mới hiểu được thiếu nữ xinh đẹp như thiên tiên này có thực lực mạnh mẽ như thế, trong lòng vừa kính lại sợ.

Có thể là lòng tự trọng đàn ông bùng nổ, hắn cũng cắn răng, liều mạng thả ra lực lượng thần hồn, miễn cho người ta coi thường mình.

Dương Khai biểu hiện không quá mức như Trương Nhược Tích, nhưng mỗi lần hắn bùng nổ lực lượng thần hồn đều sẽ lặng lẽ tiêu diệt cả mảng lớn âm hồn, đa số âm hồn đều trốn trong sương mù gần đó, bởi vậy dù hắn làm lớn cỡ nào cũng không bị những người khác thấy được.

Ngẫu nhiên hắn còn cố ý thả chạy một hai âm hồn bình thường, giao cho Ban lão đối phó.

Cũng không phải là hắn để ý lòng tự trọng của Ban lão, chỉ là 11 người khác trong hang đều góp công góp sức, hết lòng hợp tác chống đỡ âm hồn quỷ vật, nếu như Ban lão ngồi không quá mức, vậy thì khó mà nói được.

Một hai con âm hồn bình thường, Ban lão đối phó rất nhẹ nhàng, vừa không ngồi chơi, cũng không quá nguy hiểm.

Bốn người Dương Khai vừa thay ca phòng ngự, cục diện liền biến đổi lớn.

Hai tổ trước dù là ai đứng ở cửa hang, đều sẽ nhìn thấy quỷ vật dày đặc, giết kiểu nào cũng không hết, mà càng giết càng nhiều, làm người ta sinh ra tuyệt vọng.

Nhưng đến lúc này, mặt ngoài có Trương Nhược Tích giết chóc tung hoành, trong tối lại có Dương Khai cắt đứt hậu viện của âm hồn, cho nên chỉ trong vòng 10 nhịp thở, tình hình ở cửa hang trở nên trong lành hơn.

Số lượng quỷ vật giảm bớt rõ ràng, khiến người ta sinh ra ảo giác như sống sót qua kiếp nạn.

Thấy vậy, 8 người còn đang nghỉ ngơi không khỏi tinh thần phấn chấn, ở trong bối tối nhìn thấy được tia sáng hy vọng, mọi người đều mừng rỡ ra mặt.

Lại qua một nén nhang, không cần nhóm Dương Khai gọi, nhóm 4 người đầu tiên đã chủ động đi lên thay thế bọn họ.

Đến lúc này, đã không ai chỉ lo cho sống chết của mình, mọi người đều biết, muốn sống thì phải hợp tác với người khác.

Nhưng khi bọn họ thay ca được một lúc, liền phát hiện quỷ vật vốn bị diệt gần hết lại đông lên, thực làm người ta buồn bực.

Cứ như vậy, một vòng thay một vòng, 12 người trong hang đều phân công hợp tác, không ngừng ngăn cản quỷ vật quấy nhiễu.

Sau 1 ngày, sắc mặt mọi người dần ngưng trọng.

Bởi vì suốt 1 ngày, quỷ vật vẫn không có vẻ lùi lại, không ngừng xông về phía hang động. Trong thời gian chiến đấu kéo dài, đa số mọi người đều bị thương nặng nhẹ, dù rằng không bị thương chí mạng, nhưng nếu xử lý trễ thì sẽ rất rắc rối.

Chỉ có một tổ bốn người Dương Khai, bởi vì được Dương Khai âm thầm bảo hộ, nên yên lành như thường.

Thương thế thì cũng thôi, mấu chốt là sử dụng lực lượng thần hồn lâu dài như vậy, bất kể người nào cũng không chịu nổi, dù mỗi lần đều có thể nghỉ ngơi khôi phục nửa canh giờ, dù có linh đan diệu dược hỗ trợ, nhưng vẫn không thể xua tan cảm giác mỏi mệt.

Càng khiến mọi người thêm họa vô đơn chí, đó là linh đan khôi phục lực lượng thần hồn đã dùng gần hết.

Một khi dùng sạch linh đan, không thể bổ sung hiệu quả lực lượng thần hồn, Phong Khiếu còn chưa ngừng, vậy kết cục chờ đợi mọi người chỉ có chết.

Nhừng tia không khí bất an bắt đầu lan tỏa trong hang, thậm chí Tề Hòa Phong chủ động đem ra linh đan thần hồn còn dư phân phối cho những người khác, nhưng cũng chỉ là như muối bỏ biển, không có tác dụng lớn.

Lại qua nửa ngày, cục diện càng thêm tồi tệ.

Tâm tình mọi người bắt đầu không ổn, không ngừng hét lớn mắng to, phát tiết cơn giận trong lòng.

Tề Hòa Phong nhăn mày lại, nhưng không cách nào thay đổi cục diện hiện tại.

Hắn đành đưa mắt nhìn Dương Khai, trong mắt tràn đầy cầu xin.

Dương Khai liếc hắn, hừ khẽ một tiếng, dù trong lòng thầm oán, nhưng đến lúc này hắn cũng không thể mặc kệ.

Căn dặn Ban lão cùng Trương Nhược Tích không cần đi theo, hắn đứng lên, từng bước đi về phía cửa hang.

Những người khác đều tò mò nhìn hắn, không biết hắn muốn làm gì.

Đợi tới cửa hang, Dương Khai hít một hơi, lật tay, Bách Vạn Kiếm chầm chậm hiện ra, khí tức tuôn trào như biển.

Oong...

Cả hang động rung chuyển.

- Đó là...

- Đế Tôn Cảnh!

- Ở đây có một vị đại nhân Đế Tôn Cảnh?

Những người khác đều trợn mắt há mồm nhìn Dương Khai đứng ở cửa hang, bóng lưng nháy mắt cao lớn, ngay cả bốn người gian khổ ngăn cản ở cửa hang cũng thất thần, nhìn về phía hắn.

Tuy rằng Dương Khai biểu hiện không kém, nhưng không thể hiện tất cả thực lực, mà trong khi tính mạng mình bị uy hiếp, những người khác đều không để ý tới hắn.

Bởi vậy đến lúc này, bọn họ mới ý thức được, Dương Khai là một vị Đế Tôn Cảnh!

Khó trách, khó trách ba người ở chung với hắn đều không bị thương, khó trách mỗi lần hắn đi ra ngăn cản, quỷ vật đều trở nên ít ỏi, trước đó dù mọi người kỳ quái, nhưng cũng không nghĩ nhiều, cuối cùng bây giờ mới rõ ràng.

- Ha ha! Được cứu rồi, lần này được cứu rồi!

- Má nó, ta còn tưởng lần này sẽ chết ở đây, xem ra Diêm vương gia không thu ta mà.

- Đại nhân mau ra tay cho đám khốn kiếp này biết tay!

Tuyệt địa sống sót, mọi người đều hô to gọi nhỏ, vô cùng mừng rỡ, giống như chỉ cần Dương Khai ra tay là có thể chém giết sạch sẽ tất cả quỷ vật trước mắt.

Chương 2544: Mặt khổ qua

Tề Hòa Phong nghiêm nghị chắp tay nói: - Cám ơn đại nhân!

Dù nói đến lúc này Dương Khai ra tay cũng chỉ là bất đắc dĩ, nhưng chỉ cần hắn có thể đánh lui âm hồn quỷ vật, vậy là ân nhân cứu mạng của mọi người, Tề Hòa Phong nói một tiếng cám ơn tự nhiên không có vấn đề.

- Các người áp trận ở phía sau! Dương Khai nói một tiếng, người lót lên đã tới trước bốn người chắn trước cửa hang.

Bốn người nghe thế, lập tức chân bôi dầu nhanh chóng lùi ra sau Dương Khai, động tác dứt khoát.

Bốn người vừa rút ra, vô số âm hồn liền gào thét, điên cuồng nhào tới, mỗi con thần sắc dữ tợn, khiến người ta toát mồ hôi thay Dương Khai, không biết một mình hắn có chống đỡ nổi không.

Đế Tôn Cảnh quả thật khủng bố, nhưng Dương Khai cũng đã chiến đấu ở đây một ngày rưỡi, dù gì cũng có chút tiêu hao.

Hiện tại hắn đã thành hy vọng duy nhất trong mắt mọi người, tự nhiên không ai hy vọng hắn có chuyện gì.

Trước mặt mọi người, Dương Khai vững vàng như núi, không chút động đậy, thẳng đến khi âm hồn quỷ vật xông tới cách ba tấc, lực lượng thần hồn bùng nổ như biển gầm.

Oành...

Tựa như một bức tường vô hình chặn trước mặt Dương Khai, âm hồn nhào tới lập tức bị chặn ở ngoài, không thể tới gần, không chỉ vậy, dưới lực chém giết vô hình, những âm hồn này nhanh chóng tan rã cực nhanh, phát ra tiếng gào thét thảm thiết.

Tình cảnh đó như bông tuyết rơi xuống gặp phải mặt trời nóng bỏng chiếu rọi, nơi quét qua, bông tuyết liền tan rã hết.

Còn chưa xong, Dương Khai quét ngang Bách Vạn Kiếm, công kích mạnh mẽ kéo theo những đạo bóng kiếm như sao xẹt quét ngang bốn phía.

Lại từng mảng từng mảng âm hồn bị tiêu diệt.

Dù rằng công kích này không hiệu quả với âm hồn như công kích thần thức, nhưng cuối cùng Dương Khai là Đế Tôn Cảnh, Bách Vạn Kiếm lại là Đế Bảo, thi triển ra uy lực làm sao kém được.

Những âm hồn bình thường cùng Quỷ tướng vừa chạm tới liền tan xương nát thịt, tan tành mây khói, chỉ có những Quỷ soái mạnh mẽ mới miễn cưỡng giữ được tính mạng, nhưng vẫn phải tránh né chạy đi thật xa.

Thấy cảnh này, người trong hang đều mừng rỡ, âm u tuyệt vọng trong ánh mắt liền quét sạch, thay vào đó là hưng phấn vô cùng.

- Cậu này, sắc mặt của cậu không tốt lắm. Đột nhiên Tề Hòa Phong quay đầu nhìn nam nhân mặt khổ qua, sắc mặt quan tâm: - Bị thương nghiêm trọng lắm sao?

Nam nhân mặt khổ qua nghe vậy, trong mắt xẹt qua một tia bối rối, nhưng nhanh chóng bị che giấu, lắc đầu nói: - Cảm tạ Tề huynh quan tâm, bị thương không quá nặng, nghỉ ngơi một hồi là không sao.

Tề Hòa Phong mỉm cười: - Vậy thì tốt, có đại nhân ra tay, tính mạng của chúng ta không sao rồi, chờ qua lần nguy cơ này, hắn chính là ân nhân cứu mạng chúng ta.

Nam nhân mặt khổ qua không biết Tề Hòa Phong lảm nhảm những điều này với mình làm gì, dù trong lòng khó chịu, nhưng cũng đành cười gượng:

- Đúng thế.

Tề Hòa Phong lại hỏi: - Vậy cậu xuất thân tông môn nào?

Mặt khổ qua nói: - Không môn không phái, lẻ loi một mình.

Tề Hòa Phong nhướng mày: - Lẻ loi một mình cũng tu luyện tới Đạo Nguyên tam tầng cảnh, xem ra thiên phú của cậu cũng không kém, có hứng thú gia nhập Tề Gia Bảo?

- Tề huynh cất nhắc, nhưng người như ta tự do quen rồi, tạm thời còn không muốn gia nhập thế lực nào.

- Được. Tề Hòa Phong mỉm cười, cũng không nói nữa, quay lại chú ý Dương Khai.

Mặt khổ qua hơi nhíu mày, lén liếc Tề Hòa Phong, phát hiện thần sắc của hắn như thường, giống vừa rồi thật sự chỉ tùy tiện nói chuyện với mình, thế mới yên lòng.

Ngoài cửa hang, Dương Khai một người chặn cửa, tung hoành quét ngang, bóng kiếm đi qua, âm hồn tán loạn.

Đôi khi có mấy con lọt lưới, cũng bị mấy người áp trận phía sau ngăn chặn chém giết, không thể đột phá vào trong hang.

Mọi người liền nhẹ nhõm hơn, không còn lo lắng bất an nữa.

Chỉ cần Dương Khai có thể kéo dài như vậy, nhất định có thể vượt qua kiếp nạn này, quả nhiên Đế Tôn Cảnh vô cùng phi phàm, không ít người toát ra thần sắc sùng kính, có sợ thì chỉ sợ Dương Khai không thể duy trì lâu được, dù sao sức người có giới hạn.

Trên thực tế, lo lắng của mọi người nhanh chóng thành sự thật.

Nửa ngày sau, mọi người phát hiện ra công kích của Dương Khai không còn sắc bén như ban đầu, bất kể bóng kiếm hay công kích thần hồn đều giảm mạnh uy lực, biến hóa rõ ràng nhất là lọt lưới nhiều lên.

Nhưng cũng khó trách, một mình Dương Khai có thể chống đỡ nửa ngày, đã là thể hiện mạnh mẽ, nên biếc trước đó là 4 người một tổ cũng chỉ chống đỡ được nửa nén nhang. Lại qua nửa ngày, tay cầm kiếm của Dương Khai cũng run lên, sắc mặt hơi tái nhợt, vừa nhìn là biết sắp đến cực hạn.

Tề Hòa Phong đứng ra hô: - Đại nhân, ngài lùi về nghỉ ngơi một hồi, còn lại cứ giao cho chúng ta.

- Đúng thế, đại nhân, nếu ngài ngã xuống, vậy chúng ta cũng không thể sống sót, ngài nghỉ ngơi trước thì hơn! Những người khác vội phụ hạ khuyên can.

Bọn họ cũng không thật lòng quan tâm Dương Khai, chỉ là hiện tại Dương Khai là trụ cột chống đỡ, không còn Dương Khai, tỷ lệ sống sót của những người khác quá thấp.

Nghe vậy, Dương Khai trầm ngâm một hồi, gật đầu: - Cũng được.

Hắn chống đỡ một ngày, những người khác cũng khôi phục khá nhiều, dù bây giờ hắn lùi lại, bọn họ cũng có thể chống đỡ một thời gian.

Đúng lúc này, Phong Khiếu vẫn rít gào ngoài hang động chợt yếu đi, hơn nữa biên độ rất lớn.

Mọi người sững sờ, cẩn thận nhìn ra ngoài hang.

Sau đó, có người run giọng nói:

- Phong Khiếu sắp qua rồi!

- Ha ha ha! Phong Khiếu sắp qua, vậy tốt rồi!

- Thật sắp không còn, trời không tuyệt ta, trời không tuyệt ta!

Phát hiện Phong Khiếu sắp kết thúc, mọi người đều hưng phấn hô to gọi nhỏ, mỗi người như nhặt được bảo bối kinh khủng, hận không thể tuyên bố tin tức này ra thiên hạ, chia sẻ với người khác.

Càng làm mọi người mừng rỡ không thôi, chính là Phong Khiếu nhanh chóng yếu đi, âm hồn quỷ vật cũng như nhận được chỉ thị, đồng loạt lui về sâu trong sương mù, chỉ trong nháy mắt, tình cảnh vây khốn ngoài hang động đã được giải tỏa.

Mọi người mừng rỡ như điên, chen nhau ra cửa hang, nhìn ra bên ngoài, muốn xác định có thật sự an toàn chưa.

Hiện ra trước mắt, gió mạnh bên ngoài sắp biến mất hết, gió yếu ớt không thể tạo thành sát thương lớn, sâu trong sương mù không còn thấy nửa cái bóng quỷ.

Kiếp nạn, thật sự đã trôi qua rồi?

- Đại nhân cẩn thận! Ngay vào lúc này, Tề Hòa Phong đột nhiên hét lớn.

Cùng lúc, một đạo hào quang đục ngầu từ trong hang động bùng nổ, đánh thẳng về phía đầu Dương Khai, xẹt qua biến mất, Dương Khai liền lung lay, như sắp ngã xuống.
Ngay sau đó, một bóng người xông tới từ đằng sau Dương Khai, một chưởng hung hăng đánh vào đầu hắn.

- Ngươi dám! Tề Hòa Phong khóe mắt muốn rách ra, dốc sức đuổi theo, nhưng chuyện xảy ra đột nhiên, cuối cùng vẫn trễ một bước, chỉ có thể nhìn Dương Khai không hề phòng bị trúng một chưởng này.

Những người khác cũng cả kinh, vội vàng tản ra, cảnh giác xung quanh, không hiểu được chuyện gì xảy ra.

Oành...

Tiếng nổ nặng nề vang lên, một chưởng vô vào đầu Dương Khai, người ra tay cười dữ tợn, một chiêu thành công, vội vàng chạy ra ngoài, không muốn dừng lại một chút nào.

Bởi vì hắn biết, tiếp tục ở lại sẽ bị những người khác hợp sức công kích, dù sao Dương Khai vừa mới cứu mạng mọi người, xem như là ân nhân chung của họ.

n nhân bị công kích, mặc kệ muốn hay không, vẫn phải làm ra vẻ như truy bắt hung thủ.

Người này vừa đi, còn quay đầu liếc Trương Nhược Tích, tràn đầy đắc ý gian kế thành công.

Nhưng vừa nhìn, Trương Nhược Tích chẳng những không hoảng hốt thất thố chút nào, mà lại mặt lạnh nhìn hắn, không hề có ý ra tay ngăn cản.

Vậy là sao, trong lòng người này chợt động, bỗng cảm thấy bất an.

- Đánh người xong còn muốn chạy? Bỗng nhiên đằng sau truyền ra tiếng nói làm hắn rợn gáy.

Người này vội vàng quay đầu, chỉ thấy Dương Khai châm chọc nhìn mình, sắc mặt tái nhợt nào còn có sắc trắng gì, rõ ràng hồng hào, khí tức suy yếu cũng nháy mắt trở nên tràn đầy.

Hắn không hề có một chút dấu hiệu suy yếu!

Sao lại thế này?

Cho dù Dương Khai là Đế Tôn Cảnh, một mạch chặn cửa hang cả một ngày, chẳng lẽ không tiêu hao chút nào? Hay nói là, ngay từ đầu hắn đã che giấu thực lực, căn bản không hề thể hiện toàn bộ lực lượng của hắn.

Nghĩ vậy, người này liền toát mồ hôi lạnh ướt hết người.

Dương Khai lại vung tay, trực tiếp nắm chân hắn, dùng sức, phát ra tiếng xương vỡ vụn.

- A! Người kia hét thảm, muốn vận chuyển lực lượng ngăn cản, nhưng hoảng sợ phát hiện bị Dương Khai nắm lấy, tu vi toàn thân bị giam cầm, không thể vận dụng được một chút lực lượng.

Dương Khai thuận tay ném đi, liền ném người này trở về hang, đụng vào vách hang, máu phun tung tóe.

- Chuyện gì thế này?

- Đang có chuyện gì?

- Thế này là thế nào?

Đến lúc này, những võ giả khác mới phản ứng lại, nhưng cảnh tượng trước mắt làm bọn họ mơ hồ, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, cũng không hiểu vì sao Dương Khai lại đánh võ giả kia.

Tề Hòa Phong mặt phát lạnh nói: - Kẻ này bụng dạ khó lường, thừa lúc đại nhân suy yếu ra tay đánh lén, đúng là điên cuồng mất trí, thiên lý khó tha!

Mọi người cả kinh, vội nhìn về phía võ giả té xuống.

Người này chính là tên mặt khổ qua mà Tề Hòa Phong từng nói chuyện.

Có lẽ vì đau đớn không chịu nổi, cái mặt của hắn càng nhăn như trái khổ qua, trán toát mồ hôi to như hạt đậu.

- Đáng hận, nếu không có đại nhân, chúng ta đều sẽ bỏ mạng ở đây, giờ mới thoát khỏi cõi chết, ngươi chẳng những không biết ơn báo đáp, còn dám lén hạ sát thủ với đại nhân, rốt cuộc ngươi còn có lương tâm không!

- Kẻ đê tiện như ngươi nên phải chịu khổ rút hồn luyện phách, tại hạ bất tài, hiểu một chút phương pháp luyện chế thần hồn, nếu đại nhân muốn, cứ việc lên tiếng, đảm bảo sẽ làm hắn hối hận đi tới cuộc đời này.

- Hắc hắc! Ta cũng biết một chút, nếu như đại nhân muốn, ta cũng có thể giúp một tay, đảm bảo trong vòng mười ngày nửa tháng hắn sẽ không chết được, nhưng sống không bằng chết!

Mặt khổ qua vừa nghe, sắc mặt liền tái nhợt trắng bệch, cả người run lên.

Chương 2545: Ngươi biết ta

- Nói, tại sao ngươi lại đánh lén đại nhân! Có người trừng mặt khổ qua, lạnh lùng quát.

Mặt khổ qua cắn chặt răng, tuy rằng đau đớn khó chịu, nhưng vẫn không nói một tiếng.

- Hắc hắc, xem ra là một tên cứng đầu, xem ra không tránh khỏi việc rút hồn luyện phách nhà ngươi, tra xét cho rõ ràng. Người còn lại cười hung ác đi tới.

- Ha ha ha!

Mặt khổ qua đột nhiên cười to, tiếng cười điên cuồng, làm mọi người sững lại.

Một hồi sau, hắn mới ngừng cười, lạnh lùng nói: - Muốn rút hồn luyện phách ta, Các ngươi phải có gan này mới được, các ngươi có biết ta xuất thân môn phái nào, đến từ đâu, nếu các ngươi dám tổn thương một cọng tóc của ta, về sau gia tộc tông môn các ngươi nhất định gà chó không tha!

Mọi người đều biến sắc, mặt khổ qua làm ra dáng như "ta có bối cảnh rất lớn", quả thật làm mọi người sinh ra kiêng kỵ.

Ngẫm nghĩ kỹ lại, nếu hắn dám ra tay đánh lén một vị Đế Tôn Cảnh, nhất định là có chỗ dựa, nói không chừng thật đúng là đệ tử tông môn hàng đầu, không thì sao lại vô cớ đi đánh lén Đế Tôn Cảnh làm gì.

Không chừng là Dương Khai có ân oán gì với tông môn hàng đầu, bởi vậy người này mới ra tay đánh lén.

Trước đó mọi người được Dương Khai cứu mạng, cảm kích ân tình của hắn, cũng không nghĩ nhiều, giờ tỉnh táo lại, mới phát hiện chuyện này khắp nơi là quỷ dị.

- Ha ha ha! Sợ rồi?

Mặt khổ qua nhìn rõ thần sắc của mọi người, không khỏi cười lạnh. - Ta khuyên các ngươi, mọi người tự lo cho mình, đừng để ý người ta, cần làm gì thì làm, đừng có ở trước mặt ta mà...

Bốp...

Hắn chưa hết lời, Trương Nhược Tích đột nhiên xông tới, một bạt tai giáng xuống.

Mặt khổ qua trực tiếp bị đánh choáng váng, mắt tóe đầy sao, đầu óc hỗn loạn, hồi lâu không tỉnh táo được. Một cái tát làm hắn văng ra mười mấy cái răng, miệng trào máu.

Dương Khai bị đánh lén, dù rằng không nguy hiểm gì, nhưng vẫn làm Trương Nhược Tích vô cùng giận dữ, nàng làm sao cũng không ngờ trên đời này lại có hạng vong ân phụ nghĩa như thế. Dương Khai vừa mới cứu mạng hắn, quay đầu là hắn liền ra tay sát thủ.

Kẻ như thế, chết không hết tội.

Nếu không phải áp chế lửa giận, chỉ sợ một cái tát này đã lấy mạng hắn rồi.

Những người khác kiêng kỵ mặt khổ qua, Trương Nhược Tích không có gì mà kiêng dè.

Có lẽ vì thật sự giận dữ, khí tức hung bạo không thể tưởng tượng tuôn trào ra từ trên người Trương Nhược Tích, khiến nhìn nàng như mãnh thú nổi điên.

Mọi người đều ngẩn ra, sững sờ nhìn nàng, đều không ngờ thiếu nữ xinh đẹp như thiên tiên này còn có một mặt dọa người như thế....

- Phong Khiếu đã ngừng, âm hồn cũng tan, các vị tạm biệt không tiễn! Dương Khai mặt không đổi sắc, nhàn nhạt nói.

Mọi người nghe vậy, nghĩ một chút, liền hiểu được Dương Khai có ý gì.

Mặc kệ là hắn có ân oán gì với mặt khổ qua, mặc kệ mặt khổ qua có lai lịch gì, những người khác đều không thể nhúng tay, hắn cũng không cần người khác xen vào.

Nếu kiêng kỵ, vậy ở lại có tác dụng gì? Còn không bằng nhắm mắt làm ngơ, miễn cho dẫn lửa cháy tới mình.

Hiểu ra điều này, lập tức có người chắp tay nói: "n tình của đại nhân, tại hạ khắc ghi trong lòng, chúc đại nhân có thể thắng lợi trong Cổ Địa, cáo từ trước!

Nói xong, người này dứt khoát rời hang, nhanh chóng biến mất trong sương mù.

Có người dẫn đầu, những người khác đều hiểu rõ thế cục, đều lần lượt cáo từ rời đi.

Một lát sau, Dương Khai quay lại, hứng thú nhìn Tề Hòa Phong, hỏi: - Ngươi không đi?

Những người khác đã đi, chỉ có hắn ở lại, làm Dương Khai không khỏi suy đoán.

Tề Hòa Phong lắc đầu, nói: - Tề mỗ còn có lời phải nói với đại nhân.
Dương Khai cười hắc hắc: - Ngươi biết ta!

Lời này không phải hỏi, mà là khẳng định. Trước đó khi giới thiệu bản thân, Tề Hòa Phong đã cố ý vô tình liếc qua mình. Khi đó Dương Khai còn hoài nghi có phải hắn biết mình hay không, giờ thì có thể xác định, không thì sao hắn còn chưa đi, mà còn ở lại một mình.

Tề Hòa Phong nghe vậy, không khỏi cười gượng:

- Đại nhân đã nhìn ra được.

Dương Khai nói: - Là Tề Hải cho ngươi biết?

Tề Hòa Phong nghiêm mặt nói: - Đúng là thiếu bảo chủ, vài ngày trước thiếu bảo chủ trở về từ Toái Tinh Hảim liền triệu tập nhóm tâm phúc, ngưng tụ ra hình ảnh đại nhân, bảo chúng ta chú ý tung tích của đại nhâ. Bởi vì ở Toái Tinh Hải, đại nhân đã nói với thiếu bảo chủ, sẽ đi Đông Vực một chuyến.

Dương Khai hừ nói:

- Ta chỉ nói sẽ đến Đông Vực, nhưng không nói đến Cổ Địa này, ngươi vừa lúc canh ở đây, vậy không khỏi quá trùng hợp rồi.

Tề Hòa Phong lúng túng nói: - Bẩm đại nhân, tửu lâu trong Hoang Thành... là sản nghiệp Tề gia âm thầm nâng đỡ.

Dương Khai liền hiểu, khó trách khi mình tới, chủ tửu lâu lại tự dưng đưa cho mình 10 vò Man Hoang Tửu, thì ra khi đó mình đã bị người Tề Gia Bảo nhận ra.

- Bên này truyền tin, nói đại nhân muốn vào Cổ Địa, cho nên chúng ta đã vào từ sớm, phân tán ở các cửa vào chờ đợi sẵn! Tề Hòa Phong vừa giải thích vừa chú ý quan sát, sợ chọc Dương Khai không vui.

Dương Khai đương nhiên không vui, mặt lạnh nói: - Tề Gia Bảo ngươi, vươn tay thật là dài.

Tề Hòa Phong sợ hãi nói: - Đại nhân bớt giận, chúng ta không có ý muốn dò thám hành tung của đại nhân, chỉ là thiếu bảo chủ...

- Ta hiểu!

Dương Khai hừ lạnh: - Thiên Sương Địa Lâm mà thôi, ngươi về nói cho Tề Hải, ta không cách nào giải độc này! Bởi vì vật giải độc đã không ở trên người ta.

- A? Tề Hòa Phong kinh hãi, lớn tiếng hô lên: - Vậy... vậy ở chỗ nào?

- Ở chỗ nào còn phải nói cho ngươi? Trong mắt Dương Khai xẹt qua tia sáng lạnh, Phượng Hoàng Chân Hỏa, chuyện liên quan rất lớn, tuy rằng Dương Khai tin Tề Hải sẽ không tiết lộ tin tức Phượng Hoàng Chân Hỏa, nhưng nếu cố ý, chỉ cần tra xét nhiều điển tịch, vậy sẽ biết vì sao hắn gấp rút tìm mình giúp giải độc, nhất định là có liên quan tới Phượng Hoàng Chân Hỏa.

Đến lúc đó, sẽ tự dưng kéo theo rất nhiều rắc rối cho mình.

Bởi vậy Dương Khai rất không hài lòng cách làm của với Tề Hải lần này, khi đó hắn cũng không hứa với Tề Hải chuyện gì, chỉ nói sau này sẽ đi Đông Vực một chuyến mà thôi, nào ngờ lại kéo ra chuyện này. - Không dám! Tề Hòa Phong kinh hãi, vội cúi đầu chắp tay.

- Được rồi, ngươi đi đi. Mặt khác nói cho Tề Hải một tiếng, còn dám thăm dò tung tích của ta, ta sẽ đích thân đi Tề Gia Bảo mà gặp hắn. Dương Khai phất tay, sắc mặt bực bội.

Tề Hòa Phong biến sắc, dù nói thế lực Tề Gia Bảo không kém, nhưng nếu chọc giận Đế Tôn Cảnh như Dương Khai, ngày sau cũng sẽ không yên lành, nhưng chuyện thiếu bảo chủ căn dặn chưa làm xong, hắn không biết phải báo cáo thế nào.

Nghĩ lại, hắn liền chắp tay nói: - Đại nhân, Tề mỗ còn có một chuyện muốn nói.

Dương Khai lạnh lùng nhìn hắn: - Nếu là chuyện giải độc thì không cần nói, nhiều lời một từ ta sẽ ném ngươi ra ngoài.

Tề Hòa Phong vội nói: - Không phải chuyện giải độc, mà liên quan tới... kẻ này!

Nói rồi, hắn chỉ về phía mặt khổ qua.

Dương Khai bất ngờ: - Ngươi biết lai lịch của hắn?

Hắn cũng rất tò mò, mình mới đến Đông Vực chưa lâu, hơn nữa mới vào Cổ Địa, lại có kẻ muốn đánh lén mình, không biết là vì thù oán gì!

Tề Hòa Phong đáp: - Đại nhân minh giám, nếu Tề mỗ đoán không sai, người này xuất thân Hoàng Tuyền Tông!

- Hoàng Tuyền Tông! Dương Khai híp mắt, quay lại nhìn mặt khổ qua đau đớn mặt mũi vặn vẹo, quay lại nhàn nhạt hỏi: - Có gì chứng minh?

Tề Hòa Phong nói: - Bởi vì 1 tháng trước, có không ít đệ tử Hoàng Tuyền Tông đi vào Cổ Địa, mà theo đệ tử Tề gia dò thám, những người Hoàng Tuyền Tông vào đây lại không lập tức đi vào trong Cổ Địa, mà vẫn chờ ở lối đi, giống như chờ đợi ai. Người dẫn đầu, là một vị trưởng lão Hoàng Tuyền Tông, tên là Hoa Phi Trần, Đế Tôn lưỡng tầng cảnh.

- Hoa Phi Trần... Dương Khai thì thầm, rất xa lạ với cái tên này.

Tề Hòa Phong nói: - Có thể đại nhân không biết Hoa Phi Trần, nhưng một người khác, đại nhân nhất định không xa lạ!

- Là ai?

- Doãn Nhạc Sinh!

Dương Khai nhướng mày, nhe răng cười: - Hắn cũng ở đây? Được được được, thật là xa xôi đi đâu cũng gặp.

Tề Hòa Phong ngạc nhiên, không hiểu Dương Khai đang vui cái gì, lần này người Hoàng Tuyền Tông tới đây không ít, hơn nữa còn có một vị Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, Dương Khai không sợ cũng thôi, vì sao vui vẻ như thế.

Hắn chỉ là Đế Tôn nhất tầng cảnh, bởi vì thiếu bảo chủ đã nói, ngày đó gặp hắn trong Toái Tinh Hải, hắn mới là Đạo Nguyên tam tầng cảnh. Cho dù tìm được cơ duyên gì, thăng cấp Đế Tôn Cảnh, cũng tuyệt đối không thể là đối thủ với cường giả lâu năm như Hoa Phi Trần.

- Trước đó chúng ta không biết người Hoàng Tuyền Tông mai phục bên trong lối đi là vì sao, nhưng mà Tề Gia Bảo chính là thế lực bản địa, tự nhiên phải chú ý một chút. Thẳng đến khi đại nhân đột nhiên đến Hoang Thành, thiếu bảo chủ mới chợt hiểu ra, nhất định là Hoàng Tuyền Tông muốn đối phó ngài, dù sao nghe nói ở trong Toái Tinh Hải đại nhân đang có xung đột với Doãn Nhạc Sinh, hình như còn có thù hận gì. Chỉ là chúng ta cũng không rõ bọn họ nhận được tin tức từ đâu, biết được ngài sẽ đến Cổ Địa, sau đó chờ ngài tới. Tề Hòa Phong tràn đầy mờ mịt.

- Bọn chúng đương nhiên là biết. Dương Khai hừ khẽ.

Tin tức Tiểu Tiểu ở Cổ Địa, là chính miệng Doãn Nhạc Sinh nói cho mình.

Với biểu hiện gấp gáp của mình khi đó, khẳng định Doãn Nhạc Sinh cũng đoán được mình sẽ đi Cổ Địa tìm tung tích Tiểu Tiểu, hắn chỉ cần triệu tập người mai phục ở đây, sớm muộn gì cũng sẽ chờ mình tới.

Xem ra ở trong Toái Tinh Hải làm hắn chịu thiệt thòi, người này vẫn ghi hận trong lòng, không báo không vui được. Toái Tinh Hải đóng cửa mới có bao lâu, người này đã nóng vội đặt bẫy chờ mình chui vào, muốn đẩy mình vào chỗ chết.

Còn tên mặt khổ qua này, hẳn là cơ sở ngầm vòng ngoài, tìm kiếm tung tích của mình, nhưng không ngờ hắn nóng lòng lập công, nhìn thấy mình mỏi mệt, liền ra tay đánh lén, kết quả thất bại thảm hại.

- Lần này xem ngươi chết thế nào! Dương Khai cười lạnh.

Lần trước bỏ qua Doãn Nhạc Sinh, là vì muốn tìm hiểu tung tích của Tiểu Tiểu, hai người ký kết khế ước thần hồn, có trói buộc lẫn nhau, dù Dương Khai muốn giết hắn cũng không làm được.

Nhưng hôm nay nếu hắn tự đưa lên cửa, Dương Khai tự nhiên sẽ không khách khí.

Chương 2546: Chính là hắn

- Đại nhân, Hoa Phi Trần là trưởng lão Hoàng Tuyền Tông, tu vi từ trăm năm trước đã đạt đến Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, là cường giả nổi danh, hơn nữa Doãn Nhạc Sinh cũng đã thăng cấp Đế Tôn, đại nhân nên tránh né thì hơn. Tề Hòa Phong thấy Dương Khai rục rịch muốn đánh, không khỏi hoảng sợ, hắn thật chưa gặp qua người không biết trời cao đất rộng như thế. Rõ ràng bản thân mới thăng cấp Đế Tôn, lại làm như vô địch thiên hạ, ngay cả Hoa Phi Trần cũng không coi ra gì, hắn vội đề nghị: - Đại nhân không ngại lùi ra ngoài, đợi bàn bạc kỹ càng hơn!

- Doãn Nhạc Sinh cũng thăng cấp Đế Tôn?

Dương Khai nhướng mày: - Là chuyện khi nào.

Tề Hòa Phong nói: - Cụ thể khi nào thì không rõ, chỉ là hắn trở về từ Toái Tinh Hải thì đã là Đế Tôn.

Dương Khai suy ngẫm: - Xem ra, cơ duyên của hắn cũng không nhỏ.

Nhớ khi đó ở Toái Tinh Hải, Dương Khai bỏ qua Doãn Nhạc Sinh, người này mới Đạo Nguyên tam tầng cảnh mà thôi, mình có thể thăng cấp, là vì tận mắt thấy hai vị Đại Đế chiến đấu, đế vận va chạm làm mình có nhiều cảm ngộ, không rõ về sau Doãn Nhạc Sinh có kỳ ngộ gì.

Tuy nhiên trong Toái Tinh Hải có nhiều cơ duyên, Doãn Nhạc Sinh tư chất không kém, có thể thăng cấp Đế Tôn cũng không lạ.

Nghĩ một hồi, Dương Khai cúi xuống nắm lấy cằm tên mặt khổ qua, nhìn thẳng vào mắt hắn, mắt phải tuôn trào hào quang màu vàng, âm thầm thi triển lực lượng thần hồn, đàn áp ý thức của đối phương, hỏi: - Ngươi thật là người Hoàng Tuyền Tông?

Mặt khổ qua chỉ là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, làm sao chịu nổi thần hồn của Dương Khai áp chế, bởi vậy chỉ ngập ngừng một chút, liền thành thật nói: - Đúng thế.

- Lần này Hoàng Tuyền Tông các ngươi đến lối đi Cổ Địa, chính là vì đối phó ta?

- Phải!

- Tới đây bao nhiêu người, ngoài Hoa Phi Trần cùng Doãn Nhạc Sinh, còn có Đế Tôn Cảnh khác?

- Tới đây 25 người, ngoài Hoa trưởng lão cùng Doãn sư huynh, không có Đế Tôn khác.

Dương Khai hừ lạnh: - Chỉ một chút người này liền muốn đối phó bổn thiếu? Doãn Nhạc Sinh hỏng đầu rồi, hắn có hậu chiêu gì?

Mặt khổ qua nói: - Các sư huynh đệ sẽ bày ra Thiên La Phong Tuyệt Đại Trận, sau đó sẽ do Hoa trưởng lão cùng Doãn sư huynh tự ra tay chém giết ngươi.

- Thiên La Phong Tuyệt Đại Trận!

Bỗng nhiên Tề Hòa Phong kinh hô.

Dương Khai quay lại, hỏi: - Đó là trận pháp gì?

Tề Hòa Phong thần sắc cổ quái: - Là một đại trận cực kỳ lợi hại của Hoàng Tuyền Tông, một khi bố trí ra, bên trong đại trận giống như quỷ vực, bị giam trong đó, sức sống sẽ không ngừng trôi đi, hơn nữa nơi bị đại trận bao phủ sẽ hoàn toàn ngăn cách với thiên địa, không thể ra vào!

Giải thích xong, Tề Hòa Phong nhíu mày:

- Nhưng mà bố trí ra Thiên La Phong Tuyệt Đại Trận... thật là quá bạo tay.

Theo Tề Hòa Phong nghĩ, Hoa Phi Trần tự ra tay đã là rất nể mặt Dương Khai, dù sao một bên là Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, bên kia là nhất tầng cảnh, cộng thêm Doãn Nhạc Sinh ở một bên áp trận, dù cho Dương Khai lợi hại cỡ nào, cũng tuyệt đối không thể trốn thoát, sớm muộn gì cũng sẽ bị chém giết.

Hai người liên thủ đã đủ bắt được Dương Khai, cần gì phải bố trí Thiên La Phong Tuyệt Đại Trận! nên biết, vật dùng bố trí đại trận này đều là Hoàng Tuyền Luyện Ngục Phiên của đệ tử Hoàng Tuyền Tông dùng tinh huyết bổn mạng luyện chế ra, một khi đại trận bị phá, toàn bộ bí bảo sẽ bị hủy hoại, những đệ tử đó cũng sẽ bị cắn trả, vạn quỷ phệ thân, sống không bằng chết.

Đại trận hộ tông sơn môn Hoàng Tuyền Tông, chính là một cái Thiên La Phong Tuyệt Đại Trận khổng lồ, dùng ba món Hoàng Tuyền Luyện Ngục Phiên cấp bậc Đế Bảo làm mắt trận, nếu kẻ địch xâm nhập, đại trận mở ra, có vào không ra.

Nhưng mà hơn 20 đệ tử Hoàng Tuyền Tông bố trí ra Thiên La Phong Tuyệt Đại Trận, cũng tuyệt đối không thể xem thường uy lực của nó.

Dương Khai có lợi hại như vậy không, làm cho người Hoàng Tuyền Tông đối đãi trịnh trọng như thế? Tề Hòa Phong nghĩ thế nào cũng không hiểu được.

Hắn nào biết, chính vì Doãn Nhạc Sinh biết rõ Dương Khai tinh thông lực lượng không gian, cho nên mới phải dẫn người bố trí đại trận này, quả thật thực lực Hoa Phi Trần mạnh hơn Dương Khai mbậc, nhưng muốn giết hắn, chỉ sợ không dễ dàng.

Xưa nay, võ giả tinh thông lực lượng không gian đều rất khó giết, muốn đoạn tuyệt hậu họa, vậy chỉ có nghĩ cách phong tỏa không gian từ trước, khiến không thể vận dụng lực lượng không gian chạy trốn.
- Ngăn cách thiên địa... Hừ! Dương Khai không khỏi hừ lạnh, trong lòng hiểu được Thiên La Phong Tuyệt Đại Trận là dùng để làm gì.

- Đại nhân, không thể vào Cổ Địa, nên lui ra trước, ngài muốn vào Cổ Địa tìm vật gì, Tề Gia Bảo có thể giúp một tay, chỉ cần ngài ở Tề Gia Bảo chờ tin là được. Tề Hòa Phong trông mong nhìn Dương Khai.

Hắn cảm thấy với thực lực của Dương Khai hiện tại, nếu chui đầu vào lưới, vậy chết là chắc.

- Ta muốn tìm, Tề Gia Bảo không giúp được. Dương Khai lắc đầu.

Hắn đến Cổ Địa, không phải vì tìm bảo vật, mà là muốn tìm tung tích Tiểu Tiểu, chuyện này thì Tề Gia Bảo làm sao cũng không giúp được.

Nói rồi, tay hắn chấn động, nam nhân mặt khổ qua lập tức nhũn ra, nhìn bề ngoài không thấy thương thế, nhưng bên trong đã hóa thành phấn vụn, chết không thể chết hơn.

- Đi đi!

Dương Khai gọi Trương Nhược Tích cùng Ban lão, cần biết đã biết, cũng không cần phải tra hỏi tiếp, nói rồi vận chuyển đế nguyên bao phủ hai người, chợt lóe lên liền quỷ dị biến mất.

- Đại nhân, đại nhân! Tề Hòa Phong vội hô, nhưng chỗ này nào còn bóng Dương Khai, chạy ra ngoài, lập tức bị sương mù bao phủ, giơ tay không thấy ngón, thần niệm cũng không thể phát ra.

Tề Hòa Phong đứng sững một hồi, thế mới ảo não dậm chân, bay ra ngoài.

Đã không thể tìm được Dương Khai trong lối đi Cổ Địa, hắn vốn là luôn chờ trong hang, mới gặp được Dương Khai. Lúc này Dương Khai đã đi, vậy hắn đành phải nhanh chóng truyền tin về Tề Gia Bảo, để thiếu bảo chủ quyết định tiếp theo phải làm sao.

................

Cách chỗ mấy người Dương Khai trăm dặm, trong một hang động khác.

Một đám người thần sắc hung ác, toàn thân dày đặc quỷ khí, khí chất lạnh băng, hang động nơi này lớn hơn chỗ đoàn người Dương Khai, nơi này chứa 20 người cũng không chật chội.

Hơn 20 người này, phần lớn đều mặc cùng một kiểu quần áo, vừa nhìn là biết xuất thân cùng tông môn.

Dẫn đầu là một vị Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, quần áo hoa lệ, tuổi chừng 50, sắc mặt hồng hào, thần sắc no đủ.
Người này chính là Hoa Phi Trần, trưởng lão Hoàng Tuyền Tông.

Ở cạnh Hoa Phi Trần, Doãn Nhạc Sinh ánh mắt như rắn độc nhìn chằm chằm vào sương mù tuôn trào bên ngoài, như muốn nhìn sâu vào trong sương mù, khóe miệng toát ra nụ cười lạnh lẽo, làm người ta rất không thoải mái.

Hồi tưởng lại gặp gỡ Dương Khai trong Toái Tinh Hải, hắn liền ăn ngủ không yên.

Từ khi tu luyện đến nay, hắn thật chưa từng bị thua lớn như vậy, trước giờ đều là hắn dùng thực lực tuyệt đối nghiền ép kẻ khác, nhưng không ngờ có một ngày lại gặp võ giả ngang cấp mà thực lực thắng được hắn.

Điều này làm hắn thật sự không thể chịu được.

Làm hắn khó chấp nhận được, là lần trước vì giữ mạng, hắn còn nhịn nhục nói chuyện nhỏ nhẹ, nếu không phải trong tay hắn có tin tức làm Dương Khai hứng thú, chỉ sợ khi đó đã bị hắn giết, cuối cùng còn phải dựa vào khế ước thần hồn để giữ mạng.

Năm đó trong thông đạo tinh quang, Dương Khai còn không phải đối thủ với hắn, nhưng không ngờ mới có mười mấy năm chưa gặp, Dương Khai đã trưởng thành đến mức này.

Nếu cho hắn thêm vài năm, còn không phải tùy ý giày xéo mình?

Nếu đã đắc tội, vậy phải nhổ cỏ tận gốc, nếu để Dương Khai trưởng thành, ngày sau mình sẽ không dễ chịu được.

Cho nên hắn trở về tông môn, liền thỉnh cầu sư tôn phái ra trưởng lão Hoa Phi Trần, dẫn hơn 20 đệ tử đến lối đi Cổ Địa, muốn bóp chết Dương Khai ở đây.

Có Hoa Phi Trần, còn có Thiên La Phong Tuyệt Đại Trận, cộng thêm bài tẩy của mình, lần này Dương Khai muốn không chết cũng khó.

Doãn Nhạc Sinh rất muốn xem, Dương Khai cả người thê thảm, quỳ xuống xin tha, tràng cảnh đó nhất định rất tuyệt vời...

- Trưởng lão, không hay rồi! Tiếng hét vang lên cắt ngang mơ mộng của Doãn Nhạc Sinh, làm hắn rất không vui, quay nhìn lại, chỉ thấy một đệ tử Hoàng Tuyền Tông sắc mặt khó coi đứng cạnh Hoa Phi Trần.

- Có chuyện gì? Doãn Nhạc Sinh nhíu mày hỏi.

Hoa Phi Trần cũng mở mắt, nhàn nhạt nhìn hắn.

Đệ tử kia run rẩy nói: - Diêu sư huynh... chết rồi.

- Là ai giết! Doãn Nhạc Sinh nghiến răng hỏi, dù nói trong Cổ Địa rồng rắn lẫn lộn, không an toàn, nhưng đệ tử Hoàng Tuyền Tông là bàng hiệu lớn ở Đông Vực, ai dám tùy tiện giết chóc?

- Hình như... là người kia! Đệ tử này nói rồi, quét qua một hạt châu trong tay, sau đó trên không hiện ra ảo ảnh, chiếu cảnh Dương Khai chấn nát ngũ tạng lục phủ của mặt khổ qua.

Không biết đây là bí thuật gì, có thể truyền cảnh trước khi mặt khổ qua chết về bên này, cho đám người Hoa Phi Trần thấy rõ ràng.

- Dương Khai! Doãn Nhạc Sinh nghiến rắng quát, nhìn Dương Khai trong ảo ảnh, gặp được kẻ thù liền đỏ mắt.

- Chính là hắn, chính là tên khốn này ăn hiếp bổn tiểu thư, quả nhiên hắn vào lối đi Cổ Địa. Hoa Phi Trần, nếu các ngươi bắt được hắn, bổn tiểu thư nhất định phải hành hạ hắn! Ở một bên hang động, một cô gái áo đỏ nhảy ra hét lên, cũng nghiến răng nhìn bóng Dương Khai.

Cô gái này, lại là cô gái đã làm khó Ban lão, không biết làm sao nàng lại đi cùng đoàn người Hoàng Tuyền Tông, Phù lão vẫn bảo vệ cô gái này cũng đi cùng, mà hai hộ vệ Đạo Nguyên tam tầng cảnh lại không thấy đâu, không rõ sống chết.

Thiếu nữ chỉ là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nhưng lại hô to gọi nhỏ với cường giả Đế Tôn Cảnh Hoa Phi Trần, gọi thẳng tên, không có một chút tôn trọng.

Nhìn lại Hoa Phi Trần, lại không có chút tức giận, chỉ là ánh mắt bất đắc dĩ.

Doãn Nhạc Sinh quay sang cô gái áo đỏ, khóe miệng nhếch lên: - Lâm Nhi tiểu thư, ý của cô nói là... người cô muốn dạy một bài học chính là hắn?

- Đúng vậy! Ánh mắt Lâm Nhi muốn phun lửa, nghiến răng bạc nói: - Chính là hắn, hóa thành tro ta cũng nhận ra, các ngươi mau đi bắt hắn cho ta, ta muốn hắn quỳ xuống xin tha trước mặt ta.

Chương 2547: Cùng một người

Hai ngày trước, vị đại tiểu thư này bỗng nhiên tìm đến chỗ sơn động mà đám người Hoàng Tuyền Tông ẩn thân, một phen vênh mặt hất hàm sai khiến, giao trách nhiệm đám người Hoa Phi Trần đi giúp mình dạy dỗ một người.

Nghe nói người đó đã cứng rắn phụ bạc nàng.

Hoa Phi Trần cùng Doãn Nhạc Sinh nhức đầu không thôi. Dù sao bọn họ lần này tới Cổ Địa, mai phục nơi đây là vì đối phó Dương Khai, làm gì còn tâm tình đi quản chuyện vớ vẩn của người khác.

Nếu là người khác cũng đã đành, với thực lực và địa vị của Hoa Phi Trần cùng Doãn Nhạc Sinh chưa chắc cần để ý tới. Nhưng vị đại tiểu thư này lại không giống nhau, lai lịch của thiếu nữ này cực lớn, ngay cả Hoàng Tuyền Tông tông chủ thấy cũng phải khách khí. Lời nàng nói ra, Hoa Phi Trần cùng Doãn Nhạc Sinh không dám không tuân theo sao?

Trong lòng của hai người một mực mắng như giội máu chó lên đầu kẻ khi phụ vị tiểu thư này. Nếu không phải người này có mắt không tròng chọc ra việc, làm sao gây ra chuyện rắc rối bực này. Giúp một chuyện nhỏ ngược lại cũng không có gì, nhưng vạn nhất kinh động Dương Khai khiến hắn có đề phòng sẽ không hay.

Khó chịu thuộc về khó chịu, vị đại tiểu thư này ra lệnh thì bọn họ vẫn phải nghe theo.

Đang định nắm lỗ mũi nhận chịu luôn, Phong Khiếu chợt tới.

Một đám người tránh hai ngày trong sơn động cũng không thể ra ngoài, mãi cho tới khi xảy ra chuyện vừa rồi.

Trong lòng của Doãn Nhạc Sinh thấy vui một chút, mỉm cười nói: - Lâm Nhi tiểu thư, xem ra... chúng ta cần đối phó là cùng một người a.

- Cùng người? Gương mặt của Lâm Nhi ngạc nhiên, ngay cả Phù lão cũng trợn to con ngươi hỏi: - Đúng dịp thế nào?

Doãn Nhạc Sinh chậm rãi đứng dậy, đáp: - Không dối gạt hai vị, người này tên là Dương Khai. Ta cùng với hắn có ít khúc mắc, chuyến này sở dĩ tới Cổ Địa cũng chính là vì đối phó hắn.

Phù lão nghe vậy, vẻ mặt cổ quái nói: - Vì một người lại xuất động nhiều nhân thủ như thế, ngay cả Thiên La Phong Tuyệt Đại Trận cũng chuẩn bị tế ra. Hoàng Tuyền Tông các ngươi có phải rất cho người ta mặt mũi hay không?

Thần sắc của Doãn Nhạc Sinh nghiêm lại, đáp: - Phù lão nhất thiết không nên coi thường người này. Ta không biết Phù lão có cùng người này giao thủ qua hay không, nhưng thực lực của người này cũng không đơn giản như thoạt nhìn ở mặt ngoài.

Sắc mặt của Phù lão đỏ lên, gật đầu nói: - Quả thật như thế!

Phù lão nhớ lại một màn cùng Dương Khai giằng co giao thủ trong Hoang Thành, lão ta cũng biết Doãn Nhạc Sinh không phải nói chuyện giật gân. Thanh niên kia rõ ràng tu vi một dạng với mình, đều là Đế Tôn nhất tầng cảnh. Nhưng khơi khơi lại có thể chèn ép mình không thở được, ngay cả ý nghĩ đánh trả cũng không sinh ra được.

Nếu không phải như thế, lão ta làm gì cần tìm người của Hoàng Tuyền Tông hỗ trợ, bản thân của lão cũng là Đế Tôn, hiếm thấy có gì là lão không thể giải quyết.

- Bỏ qua một bên thực lực bản thân của hắn không nói. Người này còn tinh thông một môn lực lượng vô cùng bàng môn, đây mới là chỗ khiến ta để ý nhất. Nếu không cũng không cần xuất động Thiên La Phong Tuyệt Đại Trận. Doãn Nhạc Sinh hừ lạnh nói, trên mặt lóe lên ít nhiều vẻ ghen tỵ.

- Lực lượng gì? Phù lão sợ hỏi.

- Lực lượng không gian.

- Chà... Phù lão hít vào một hơi lạnh, biểu lộ gương mặt khiếp sợ quả thực không thể che giấu, thất thanh nói: - Ngươi nói... Lực lượng không gian?

- Không sai. Sắc mặt của Doãn Nhạc Sinh lờ mờ, khẽ vuốt càm nói: - Hơn nữa trình độ lực lượng không gian của hắn đã có hỏa hầu sâu đậm, dường như có thể tùy ý xé rách không gian.

- Có chuyện bực này ư? Phù lão cả kinh thất sắc, ánh mắt lóe lên một cái, hồ nghi hỏi: - Chẳng lẽ... Người này là vị đệ tử trên Linh Thú Đảo?

Lão ta mặc dù không chỉ mặt gọi tên nói cho cùng là ai. Nhưng vô luận là Hoa Phi Trần hay là Doãn Nhạc Sinh, đều biết lão ta rốt cuộc đang nói người nào.

Nếu Dương Khai thật sự là người đệ tử đó thì phiền toái rồi. Người đó được xưng người thứ nhất dưới 10 đại Đế Tôn, cả Tinh Giới, trừ 10 Đế Tôn phong hiệu lớn đứng đầu, là thuộc về hắn cường đại nhất. Mà hắn còn ở trên Linh Thú Đảo, là người của Thú Vũ Đại Đế, nhận được sự coi trọng sâu sắc của Thú Vũ Đại Đế.

Đệ tử của hắn ai dám động chứ? Động đến hắn chẳng khác nào động đến Linh Thú Đảo, cho dù là với thân phận của Phù lão cùng Lâm Nhi cũng không gánh nổi cái hậu quả này.

Cho nên Phù lão không khỏi có chút khắc khoải trong lòng, cảm giác mình có phải chọc tới người nào không nên trêu hay không.

Doãn Nhạc Sinh lắc đầu nói: - Theo ta được biết, giữa tiểu tử này cùng vị đại nhân kia cũng không có quan hệ. Phù lão cứ yên tâm đi.

- Ngươi làm thế nào biết? Phù lão cẩn thận hỏi, lão ta có thể trở thành cận vệ của Lâm Nhi, đương nhiên là người cực kỳ cẩn thận.

Doãn Nhạc Sinh mỉm cười, đáp: - Bởi vì người này đến từ Nam Vực. - Nam Vực...

Phù lão nghe vậy, không khỏi nhẹ nhàng thở ra, nói: - Nếu là như vậy, trái lại cùng kia người không có quan hệ gì. Dừng một chút, lão ta chợt nói: - Hóa ra Thiên La Phong Tuyệt Đại Trận của các ngươi là muốn phong tỏa không gian.

Doãn Nhạc Sinh cười gằn nói: - Đương nhiên, không có thần thông không gian, ta trái lại muốn nhìn một chút hắn có thể lật lên bọt sóng gì không.

Hoa Phi Trần bỗng nhiên chen miệng hỏi: - Tiểu tử kia có phải đã tấn thăng Đế Tôn hay không?

Môn hạ vị đệ tử họ Diêu đó là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nhưng vẫn bị Dương Khai dùng một chưởng đánh chết. Mà Phù lão cùng Lâm Nhi cũng đã thua thiệt dưới tay của Dương Khai, đây không thể nghi ngờ cũng nói rõ một sự thật hắn đã là Đế Tôn, nếu không sao có thể làm đến loại trình độ này.

- Không sai, các ngươi cho rằng hắn là cảnh giới gì? Phù lão quái dị nhìn hắn.

Hoa Phi Trần cau mày đáp: - Doãn sư điệt nói lúc ở Toái Tinh Hải, hắn còn là Đạo Nguyên Cảnh, không nghĩ tới...

Doãn Nhạc Sinh mỉm cười, nói: - Tư chất của người này không tầm thường, cơ duyên nghịch thiên, có thể chiếm được cơ duyên tấn thăng Đế Tôn trong Toái Tinh Hải cũng không kỳ quái, sư điệt ta cũng chưa tấn thăng Đế Tôn. Nếu không phải như thế, ta cũng không cần thỉnh động Hoa sư thúc cùng chư vị sư huynh đệ xuất thủ giúp một tay.

Hắn một bộ dáng không kinh sợ khi thấy chuyện quái dị, tựa hồ sớm có dự liệu với chuyện này.

- Toái Tinh Hải... hắn đi qua Toái Tinh Hải sao? Phù lão lại thất kinh:

- Đây chẳng phải là nói, hắn mới vừa tấn thăng Đế Tôn không lâu?

Một người vừa mới tấn thăng Đế Tôn Cảnh không lâu, có lẽ ngay cả cảnh giới cũng chưa củng cố. Một thanh niên mà đế nguyên còn không chuyển hóa hoàn toàn, có thể lấy ưu thế tuyệt đối chế trụ bản thân mình, điều này không khỏi làm Phù lão sinh ra một loại cảm giác vô cùng không chân thật.

Mình chẳng lẽ già rồi sao?

- Phù lão không cần kinh ngạc, mặc kệ hắn chiếm được cơ duyên gì, thực lực thì đã sao. Lần này hắn đều hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Gương mặt của Doãn Nhạc Sinh hiện lên vẻ thâm độc.

- Các ngươi càu nhàu cái gì? Lâm Nhi ở một bên nghe hồi lâu, thời khắc này không kiên nhẫn thúc giục: - Ta muốn các ngươi phải bắt được tên kia, giao cho bổn tiểu thư xử trí. Các ngươi còn không hành động, thậm thò nửa đi nửa ở ở nơi này làm cái gì chứ.
Doãn Nhạc Sinh quay đầu, mỉm cười nói: - Lâm Nhi tiểu thư đừng vội, đối phó người đó cần chút thủ đoạn đắc dụng mới được. Nhưng mà tiểu thư xin yên tâm, trong vòng năm ba ngày, Doãn mỗ nhất định hai tay dâng lên người đó. Đến lúc đấy Lâm Nhi tiểu thư muốn xử trí hắn sao thì cứ xử trí như vậy.

Lâm Nhi hừ hừ, nói: - Tốt nhất là như vậy, đến lúc đó bổn tiểu thư nhất định lột sạch y phục của hắn, vứt hắn xuống địa phương nhiều người nhất, để tất cả mọi người nhìn chuyện cười của hắn.

Nàng một bộ dáng nảy sinh ác độc, trên mặt một mảnh khoái ý, dường như đây cũng là sự trừng phạt lớn nhất đối với Dương Khai.

Lúc trước nàng cũng dùng lời này uy hiếp qua Trương Nhược Tích, cùng thời khắc này nói giống nhau như đúc.

Đám người Doãn Nhạc Sinh nghe xong, đều gương mặt mồ hôi lạnh.

Hoa Phi Trần nói: - Diêu sư điệt nếu đã chết, chỗ này không thể đợi nữa Người đó có lẽ tìm hiểu ra một ít tin tức gì, chưa chắc sẽ đến chui đầu vô lưới, chúng ta đổi địa phương bày ra bố trí khác.

Doãn Nhạc Sinh gật đầu nói: - Sư thúc làm chủ là được.

Hai người thương nghị xong, lập tức liền dẫn những đệ tử khác của Hoàng Tuyền Tông dời đi ra ngoài. Phù lão cùng Lâm Nhi đương nhiên theo sát phía sau.

..

- Ban lão, quãng đường còn lại đại khái có còn xa lắm không?

Bên trong kỳ vụ bao phủ, Ban lão ở phía trước dẫn đường, Trương Nhược Tích ở giữa, Dương Khai phía sau, thỉnh thoảng mấy cái âm hồn không có mắt đột kích, đều bị thoải mái giải quyết.

Sau khi đi hơn nữa ngày, Dương Khai mới bỗng nhiên lên tiếng hỏi.

Thanh âm của Ban lão ở phía trước truyền đến: - Lúc này mới hơn không đến một nửa lộ trình, nếu muốn đi ra lối đi, ít nhất phải mất thời gian hai ngày.

- Hai ngày... Dương Khai trầm ngâm một chút, nói: - Ban lão, tình huống trước chắc hẳn ông cũng thấy đấy, ta có chút ít cừu nhân dường như ở phía trước chờ ta. Thực lực bọn họ không tầm thường, người đông thế mạnh. Ông hãy đi trở về đường cũ trước, quãng đường còn lại, mình ta đi là được rồi.

Ban lão cười hắc hắc, nói: - Cái tên Hoàng Tuyền Tông tiểu lão nhi cũng hơi có nghe thấy. Ta quả thật không trêu chọc nổi. Nhưng trong lối đi Cổ Địa này, tiểu lão nhi vẫn phải có tự tin tới lui tự nhiên. Tiểu ca không cần phải lo lắng cho ta. Ta nếu đáp ứng dẫn bọn ngươi đi ra lối đi, đi vào Cổ Địa, thì tuyệt đối sẽ không bỏ dở nửa chừng. Chiêu bài của tiểu lão nhi tuy rằng không đáng giá, nhưng cũng không phải tùy tiện người nào có thể đập.

Ông ta cũng biết Dương Khai đề nghị như vậy là lo lắng ông ta bị dính líu gì đó. Nhưng nói thật, bên trong lối đi Cổ Địa này, ông ta thật sự không sợ những người khác, đánh không lại thì chỉ cần tránh một cái trong sương mù là được. Ngay cả Đế Tôn tam tầng cảnh tới cũng không nhất định có thể phát hiện tung tích của ông ta.

Ông ta quen thuộc đối với chỗ này chính là chỗ dựa lớn nhất của ông ta.

Ban lão dừng một chút, ông ta nói tiếp: - Tiểu ca yên tâm đi, bọn họ mặc dù thật sự muốn mai phục ngươi, cũng sẽ không lựa chọn động thủ ở loại địa phương quái dị như thế này. Theo ngu kiến của tiểu lão nhi, lối đi cửa ra mới là địa điểm tốt nhất để bọn họ mai phục, chỉ cần trước đó ta rời khỏi là được.

Ông ta nói cũng rất có đạo lý, cho dù Hoàng Tuyền Tông có âm mưu quỷ kế gì, bên trong lối đi này kỳ vụ bao phủ cũng không thể áp dụng, cho nên trên đoạn đường này hẳn là an toàn.

Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai cũng không miễn cưỡng nữa, gật đầu nói: - Vậy thì đa tạ Ban lão.

Một đường vô sự, ba người không ngừng đi về phía trước.

Trên đường cũng không nổi lên trắc trở gì quá lớn, Lôi Triều cùng Phong Khiếu nguy hiểm nhất đều đã qua. Với kinh nghiệm của Ban lão xem ra, trong vòng một tháng gần nhất, lối đi Cổ Địa đều tương đối an toàn, chỉ cần chú ý một ít âm hồn đánh lén là được.

Dương Khai vốn đang lo lắng Quỷ vương sẽ không từ bỏ ý đồ như thế. Dù sao trước đây chỗ sơn động hao tổn nhiều âm hồn quỷ vật như vậy, sau khi đi nửa ngày hắn lại phát hiện mình có chút quá lo lắng.

Có lẽ là Quỷ vương cũng biết, mặc dù tự mình xuất thủ cũng không có biện pháp gì cầm giữ Dương Khai, dứt khoát nhắm mắt làm ngơ, không trêu chọc hắn nữa.

Còn những âm hồn quỷ vật bị đánh chết đó... lối đi Cổ Địa chưa bao giờ thiếu hụt cái này, chết một ít thì chết một ít, luôn có thể bổ sung trở lại.

Lộ tuyến mà Ban lão đi tiếp vẫn quanh co như cũ, không có quy luật chút nào. Có Khuê Giáp Châu chỉ dẫn, ba người ngược lại cũng không đi rời ra, trước sau giữ vững khoảng cách ba bước.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau