VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2531 - Chương 2535

Chương 2533: Ngươi đánh ta?

- Nha đầu này bị bệnh liên quan gì đến ta, thời gian của bản tiểu thư rất quý báu, đừng nói mấy ngày, ngay cả một khắc cũng không thể trễ nải, hỏi lại lần cuối cùng, ngươi có dẫn đường hay không? Hồng y thiếu nữ kia hừ lạnh, không chút nhúc nhích.

Lão Ban đau khổ, khẩn cầu nói: - Hai ngày, lão chỉ cần hai ngày thôi, hai ngày sau, lão nhất định dẫn tiểu thư vào Cổ Địa an toàn!

- Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, lão già này muốn chết!

Hồng y thiếu nữ khẽ quát một tiếng, tâm tình dường như vô cùng khó chịu, giương tay lên, roi da liền phóng vút về phía lão Ban.

Tu vi của hồng y thiếu nữ không thấp, đều là Đạo Nguyên tam tầng cảnh giống Trương Nhược Tích, dưới cơn tức giận đánh ra một roi khí thế càng kinh người, thấp thoáng còn có tiếng sầm ì ùng, cũng không biết là nàng vận dụng bí thuật gì.

Với tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh của lão Ban, nếu như một roi này đánh trúng, lão hoàn toàn vô lực ngăn cản, chỉ sợ sẽ trực tiếp bị đánh gần chết.

Nhưng roi của nàng bay đến giữa chừng chợt bị một bàn tay bắt được, dường như đối phương không cần dùng nhiều lực đã có thể khiến cho nàng không nhúc nhích được.

Hồng y thiếu nữ giận dữ, quay đầu nhìn lại thì thấy một thiếu nữ tuổi không sai biệt lắm với mình, không biết từ lúc nào đã đứng sau nàng, đang nổi giận đùng đùng nhìn nàng.

Dĩ nhiên người bắt được roi của nàng chính là Trương Nhược Tích, mặc dù khí tức lúc chiến đấu kcủa nha đầu Trương gia kia thô bạo, thủ đoạn hung tàn, nhưng bình thường lại là một thiếu nữ nhu nhược, đơn thuần, tấm lòng lương thiện, lúc này trước mắt xuất hiện cảnh tượng dã man như vậy, dĩ nhiên nàng nhìn không được, không đợi Dương Khai lên tiếng liền chủ động ra tay.

- Có việc gì từ từ rồi nói, làm sao ngươi lại đánh người! Trương Nhược Tích quát một tiếng.

Hồng y thiếu nữ mày nhíu lại, lửa giận ngút trời nói: - Tiểu nha đầu, ngươi là ai mà lại dám xía vào chyện của bản tiểu thư!

Trương Nhược Tích hừ lạnh nói: - Kêu người khác là tiểu nha đầu, chẳng phải chính ngươi cũng là tiểu nha đầu sao? Bất kể thế nào, ngươi đánh người là không đúng, lão trượng này chẳng phải muốn ngươi thư thả hai ngày sao, ngươi không thấy tiểu muội muội này đang bị bệnh à?

- Còn dám tranh cãi với ta! Toàn thân hồng y thiếu nữ như núi lửa bạo phát, tràn ngập lửa giận, khẽ quát lên: - Có tin ta giết ngươi hay không?!

Dứt lời, nàng chợt kéo roi da trên tay, muốn rút vũ khí trở về. Nhưng dù nàng dùng lực như thế nào đi nữa, không ngờ roi da vẫn bị Trương Nhược Tích giữ vững trong tay.

Bàn tay Trương Nhược Tích nhỏ nhắn mềm mại, thoạt nhìn cũng không dùng nhiều lực, nhưng không ngờ lại giữ chặt roi da kia trong tay.

Hồng y thiếu nữ hơi biến sắc mặt, ý thức được dường như Trương Nhược Tích không dễ chọc, mặc dù nàng và Trương Nhược Tích đều là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nhưng rõ ràng hồng y thiếu nữ này chỉ có một thân tu vi, còn kinh nghiệm chiến đấu thực sự với người khác thì rất ít.

Sau mấy lần nỗ lực đều không thể rút nhuyễn tiên của mình về, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ta không khỏi đỏ lên, tức giận dậm chân nói:

- Phù lão, còn không ra tay, bản tiểu thư bị người khi dễ, ngươi còn không ra tay sao? Chờ ta trở về nói với phụ thân đại nhân, bảo người chặt đứt chân ngươi, còn hai tên phế vật kia nữa, làm việc như thế nào mà có người xông vào cũng không ngăn lại, đợi đó, bổn tiểu thư nhất định phải hút hồn luyện phách bọn chúng, luyện thành hồn nô!

Nàng nghiến răng nghiến lợi la hét ầm ĩ một trận, thế nhưng không ngờ Phù lão kia vẫn không ra tay.

Phù lão cũng không phải là không muốn ra tay, mà là căn bản không ra tay được.

Lúc Dương Khai và Trương Nhược Tích xông vào hắn đã thấy được, chỉ có điều hắn cũng không quá để ý, dù sao bất kể là Dương Khai hay Trương Nhược Tích, nhìn qua đều không quá lớn tuổi, cho dù có chút bản lĩnh cũng sẽ không quá mạnh.

Lúc trương nhược Tích ra tay bắt lấy roi da của tiểu thư nhà hắn, hắn vốn định ngăn lại, nào ngờ vừa tiếp xúc với ánh mắt của Dương Khai, hắn chợt giật nảy mình hoảng hốt, cuối cùng không thể hành động ngay được.

Sau đó, hắn cùng Dương Khai trừng mắt nhìn nhau thật lâu.

Giờ phút này trong lòng Phù lão nổi lên một trận sóng to gió lớn, bởi vì hắn phát hiện người thanh niên trước mặt này, không ngờ chính là một Đế Tôn Cảnh thứ thiệt.

Mới chừng ấy tuổi không ngờ lại là Đế Tôn Cảnh, hắn là con cháu ưu tú của thế lực lớn nào đó sao? Hay là hắn chiếm được cơ duyên khó lường gì đó trong Toái Tinh Hải?
Thời gian gần đây, trong Tinh Giới có rất nhiều người ưu tú nổi lên như nấm mọc sau mưa, đồng loạt tấn cấp lên Đế Tôn Cảnh, chuyện này cũng không phải là bí mật gì, theo Phù lão thấy, Dương Khai chính là một trong những ngôi sao mới nổi kia.

Tuy nhiên mặc dù có chút khiếp sợ, song hắn vẫn không coi Dương Khai ra gì, bởi vì trong thiên hạ này, người dám trêu chọc tiểu thư nhà mình không có mấy, mà trong đám người ấy tuyệt đối không có nhân vật như Dương Khai.

Cho nên sau nhiều lần hồng y thiếu nữ thúc giục, cuối cùng hắn cũng hành động.

Trong đôi tròng mắt kia đột nhiên lóe sáng, biến thành lực lượng vô hình, tựa như một thanh kiếm sắc bén, ầm ầm xâm nhập vào đầu Dương Khai.

- Thần hồn công kích! Dương Khai nhướng mày, có chút ngoài ý muốn.

Hắn và Phù lão đều là Đế Tôn nhất tâng cảnh, tu vi tương đương, nếu đối phương không có tự tin cực lớn vào thần hồn của mình, thì không có khả năng vừa ra tay đã dùng thần hồn công kích, bởi vì loại công kích này rất nguy hiểm, ngộ nhỡ thần hồn của mình mạnh hơn hắn, hắn sẽ bị cắn trả lại.

Mà từ lực độ công kích của đối phương cho thấy, thần hồn Phù lão này quả thật không tồi, mạnh hơn Đế Tôn nhất tầng cảnh bình thường, thậm chí có thể miễn cưỡng sánh ngang Đế Tôn lưỡng tầng cảnh.

Có lẽ đây chính là nguyên nhân khiến hắn tự tin như vậy.

Thần hồn công kích vừa ra, Phù lão cũng không quản Dương Khai nữa, dường như hắn cảm thấy một kích này cho dù không thể làm Dương Khai bị thương, cũng tuyệt đối sẽ khiến cho hắn luống cuống tay chân đối phó một phen, cho nên hắn liền quay về phía Trương Nhược Tích đưa tay chụp tới.

Hồng y thiếu nữ thấy cuối cùng Phù lão cũng ra tay, không khỏi hưng phấn hét lớn: - Tốt tốt tốt, Phù lão, bắt tiện tỳ này lại cho ta, bản tiểu thư muốn rạch mặt ả ra, cho ả biết, đắc tội với bản tiểu thư sẽ có kết quả gì.

Phù lão vừa động, thân thể mềm mại của Trương Nhược Tích không khỏi run lên, lập tức có cảm giác bị áp chế, ngay cả hít thở cũng hơi dồn dập, sau khi nghe thấy lời nói ác độc của hồng y thiếu nữ, sắc mặt lại càng trắng nhợt.

Hiện tại nàng mới chỉ hai mươi tuổi, chỉ là một thiếu nữ chưa từng trải đời mà thôi, nếu thật bị người rạch mặt, chỉ sợ sau này không dám ra ngoài gặp người khác nữa.

Mặc dù nàng cũng không quá để ý dung mạo của bản thân, nhưng ai lại nguyện ý gặp phải hành hạ như vậy chứ?

Hồng y thiếu nữ nhìn thấy vẻ hoảng sợ của Trương Nhược Tích, không nhịn được cười ha hả, cực kì đắc ý: - Hiện tại biết sợ rồi sao? Muộn rồi, chẳng những bản tiểu thư muốn rạch mặt ngươi, mà ta còn muốn lột sạch quần áo của ngươi, ném ngươi ra ngoài thị chúng, khiến những tên nam nhân vừa dơ vừa thối kia thưởng thức một phen!

Trương Nhược Tích choáng váng, trên mặt vốn tái nhợt lại càng không có chút huyết sắc nào. Trong đầu không khỏi nghĩ tới cảnh tượng mình bị lột sạch quần áo, bị vô số người vây xem chỉ chỏ, sợ hãi thiếu chút nữa là khóc.

Nếu chuyện này thật sự xảy ra, chỉ sợ nàng không còn mặt mũi mà sống trên đời nữa.

- Hừ! Tiểu nha đầu nhà ai mà tâm địa độc ác như vậy! Bỗng nhiên Dương Khai hừ lạnh một tiếng, mặc dù hắn là nam nhân cũng nghe không lọt tai nổi, hồng y thiếu nữ này cứ mở miệng là đòi rạch mặt, lột quần áo người ta, không khỏi có phần cay độc.

Phù lão đang chộp về phía Trương Nhược Tích bỗng run lên, tựa như nhìn thấy ma giữa ban ngày vậy, khí tức bén nhọn nhanh chóng thu về, đồng thời kêu lên một tiếng đau đớn, lập tức lảo đảo lui về sau mấy bước, trong lòng chấn động mãnh liệt, ánh mắt khó nén nổi vẻ kinh hãi.

Đây chính là thần hồn công kích của hắn bị Dương Khai phản chấn, cũng may lúc trước hắn có lòng cứu chủ, cũng không phóng ra lực lượng thần hồn quá mạnh mẽ, nếu không hậu quả thật khó có thể tưởng tượng.

Thanh niên nàylực lượng thần hồn lại mạnh hơn mình.

Điều này sao có khả năng chứ?

Lực lượng thần hồn bản thân mạnh bao nhiêu tự hắn biết rõ, bởi vì vài năm trước hắn gặp được kì ngộ, luyện hóa được Bộc Thần Thảo có thể làm tăng mạnh lực lượng thần hồn, Đế Tôn nhất tầng cảnh thông thường hoàn toàn không thể so được với hắn. Không ngờ người thanh niên này bị một kích của mình chẳng những bình an vô sự, ngược lại còn khiến cho mình bị thương nhẹ, chẳng lẽ hắn là Đế Tôn lưỡng tầng cảnh?

Đã sớm nghe nói trong Hoang Thành long xà hỗn tạp, ngọa hổ tàng long, hiện tại xem ra quả nhiên là như vậy.

Sắc mặt Phù lão âm trầm, có chút kiêng kị nhìn Dương Khai.

Hắn vốn tưởng rằng với thân phận và thực lực của mình tới Hoang Thành này, không nói có thể đấu đá bừa bãi nhưng ít nhất tự vệ thì không thành vấn đề, nhưng hiện tại xem ra mình có chút ngây thơ.

Chỉ tùy tùy tiện tiện đã chui ra một tên thanh niên có thực lực như vậy, rốt cuộc cả Hoang Thành ẩn tàng bao nhiêu quái vật đây?

Không có khí tức Phù lão áp chế, Trương Nhược Tích lập tức khôi phục lại. Hồng y thiếu nữ vẫn đang nói luôn mồm, muốn dùng thủ đoạn độc ác nhất trừng phạt Trương Nhược Tích, khiến Trương Nhược Tích nghe được rất phẫn nộ, đẩy nhuyễn tiên ra, đánh một chưởng về phía ngực nàng.

- A! Hồng y thiếu nữ ỉ vào Phù lão cứu giá, nào nghĩ tới xuất sẽ hiện biến cố như vậy, bất ngờ không kịp đề phòng bị Trương Nhược Tích đánh trúng, liền kêu thảm một tiếng, thân mình nhỏ nhắn như diều đứt dây bay ngước về phía sau.

Phù lão kinh hãi, đưa tay phóng ra một luồng đế nguyên, tiếp lấy hồng y thiếu nữ.

Thậm chí hắn còn không dám dùng tay chạm vào thân thể hồng y thiếu nữ kia.

Khiến Dương Khai trợn mắt há hốc mồm chính là, hồng y thiếu nữ ăn một kích do Trương Nhược Tích phẫn nộ đánh tới, nhưng không ngờ cũng không bị làm sao, chỉ lắc lư vài cái rồi đứng vững lại, mờ mịt liếc nhìn Trương Nhược Tích, một lúc lâu sau mới kịp phản ứng, kinh ngạc nhìn nàng, nói: -Ngươiđánh ta?

Hình như nàng có chút không dám tin vào chuyện vừa xảy ra.

- Con tiện tỳ này, lại dám đánh ta! Hồng y thiếu nữ lập tức cuồng loạn, giống như Trương Nhược Tích làm ra chuyện gì đó tuyệt đối không thể tha thứ vậy, hai mắt đỏ bừng, sắc mặt dữ tợn trông rất dọa người.

Nàng quát lên chói tai, nhuyễn tiên trên tay lại vang lên tiếng sấm ì ùng, gào thét lao đi, khí thế vô cùng hung ác quật về phía Trương Nhược Tích.

Trương Nhược Tích cũng ngây cả người, vừa rồi dưới sự tức giận nàng đã đánh đối phương một chưởng, nhưng không ngờ đối phương không chút sứt mẻ, hơn nữa cảm giác truyền về khi đánh một chưởng vào ngực nàng ta rất kỳ quái, như thể vỗ trúng một đám bông chứ không phải thân thể của con ngườivậy, khiến Trương Nhược Tích có cảm giác có lực không thể phát.

Loại chuyện như thế này lần đầu nàng mới gặp phải, không khỏi ngẩn ra.

Đợi đến khi nhuyễn tiên đánh úp lại, nàng mới chợt hồi thần, khẽ nghiến răng, thân hình quỷ mị lắc lư vài cái, trong nháy mắt đã đến trước mặt hồng y thiếu nữ, bàn tay biến thành vô số tàn ảnh, nguyên lực bắt đầu khởi động, nhanh chóng hướng về phía hồng y thiếu nữ chào hỏi.

Chương 2534: Còn lời gì để nói

Hồng y thiếu nữ này vừa nhìn đã biết là loại tiểu thư của đại thế lực được nuông chiều từ bé, tuy rằng thực lực không tầm thường, nhưng kinh nghiệm thực chiến lại ít đến đáng thương, lúc này dưới cơn giận dữ, ra tay lại càng không có bài bản gì, chỉ biết vung roi da quật lung tung, căn bản không thể phát huy ra toàn bộ thực lực của bản thân.

Mặc dù Trương Nhược Tích cũng không tham gia bao nhiêu trận chiến đấu, nhưng trong hơn hai mươi ngày ở Tử Nhạc Thành kia, mỗi ngày nàng đều quyết đấu sinh tử trên lôi đài, so với hồng y thiếu nữ thì kinh nghiệm tự nhiên phong phú hơn nhiều.

Cho nên khi hai người này vừa giao thủ, cục diện liền nghiêng hẳn về một phía, hồng y thiếu nữ hoàn toàn bị áp chế.

Ầm ầm ầm

Những tiếng va chạm không ngừng truyền ra, hai tay Trương Nhược Tích biến thành tàn ảnh, không ngừng đánh lên người hồng y thiếu nữ, mỗi một kích đều làm nàng lảo đảo lui về sau, ngược lại mỗi công kích của nàng ta đều bị Trương Nhược Tích dễ dàng tránh đi.

Tuy nhiên mặc dù trong nháy mắt ăn mấy chục chưởng, nhưng hồng y thiếu nữ cũng không có chút thương tổn, khí tức độc ác không giảm chút nào, chỉ là lối đánh như vậy khiến nàng vô cùng phẫn nộ, la hét ầm ĩ, gương mặt xinh đẹp vặn vẹo như muốn ăn thịt người vậy.

- Đế Bảo phòng ngự! Đồng tử Dương Khai hơi co lại, cuối cùng cũng hiểu rõ vì sao hồng y thiếu nữ lại không bị thương.

Bởi vì mỗi một kích Trương Nhược Tích đánh tới, trên người hồng y thiếu nữ đều lóe lên ánh sáng nhạt, hóa giải toàn bộ công kích của Trương Nhược Tích, căn bản không khiến nàng bị thương chút nào.

Có thể có năng lực phòng ngự cường đại như vậy, không thể ghi ngờ tuyệt đối là Đế Bảo phòng ngự.

Đế Bảo rất hiếm có, Đế Bảo phòng ngự lại càng quý báu vô cùng, có thể có một Đế Bảo phòng ngự trong người, lai lịch hồng y thiếu nữ này quả nhiên không nhỏ.

- Giết ngươi, giết ngươi, giết ngươi Mặc dù Hồng y thiếu nữ không bị thương, nhưng bị Trương Nhược Tích đánh cho chật vật không chịu nổi, không ngừng lui về phía sau, trong miệng còn không ngừng kêu la.

Nhưng đánh một trận này, cuối cùng nàng cũng phát hiện mình hoàn toàn không phải là đối thủ của Trương Nhược Tích, lập tức kêu lên: - Phù lão, còn không ra tay giết nàng!

Lúc này Phù lão đúng là có khổ cũng không nói ra được, vừa rồi hắn bị thần hồn Dương Khai phản chấn, tuy rằng bị thương không nghiêm trọng, nhưng dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của Dương Khai, cũng không dám khinh cử vọng động, lúc này nghe tiểu thư nhà mình gọi, chỉ có thể nghiến răng đánh tới Trương Nhược Tích.

Thân hình hắn bên này vừa mới nhúc nhích, Dương Khai đã như quỷ mị vọt tới trước mặt hắn, nhẹ nhàng đẩy tới một chưởng, hờ hững nói: - Lão trượng, tiểu nha đầu đánh nhau, ngươi đừng nhúng tay vào chứ, ỷ lớn hiếp nhỏ không thú vị chút nào.

- Hizz Phù lão hít sâu một hơi, thân hình lui mạnh, một chưởng kia của Dương Khai thoạt nhìn vô cùng bình thường, không có gì đặc biệt, nhưng hắn lại cảm thấy nguy hiểm trí mạng.

Nếu thật bị đánh trúng, hắn đoán rằng bản thân sẽ lập tức mất nửa mạng.

Tiểu tử này là ai, sao lại có thực lực cường đại như vậy? Ánh mắt hắn tràn đầy nghi ngờ, mặc dù có tâm đi cứu chủ nhưng lúc này cũng không thể ra sức.

Bên kia, lão Ban đang che chở cho tiểu cô nương gọi là Tiểu Linh nhi kia sớm đã lui vào góc phòng, ôm tiểu Linh nhi kín mít trong ngực, gương mặt sợ hãi nhìn tranh đấu trong phòng.

Mặc dù hắn sinh sống cả đời ở Hoang Thành, song dù sao cũng chỉ là võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh mà thôi, lúc này Tiểu Linh nhi lại đang cần chăm sóc, dĩ nhiên sợ chọc giận người khác.

Nhưng hiện tại, trong phòng nhà mình lại đang có hai thiếu nữ đánh nhau túi bụi, hai vị Đế Tôn giằng co, khiến lão cảm thấy choáng váng.

Dường như lai lịch của hai nhóm người này đều cực lớn, không có ai là hắn có thể trêu chọc, mặc dù trong lòng hắn cảm kích Dương Khai và Trương Nhược Tích ra tay tương trợ, song lúc này hắn cũng không dám ho he tiếng nào, chỉ có thể âm thầm cầu nguyện đừng xảy ra án mạng mới tốt.

Bịch bịch bịch

Song chưởng của Trương Nhược Tích đã dồn hồng y thiếu nữ vào góc tường, hồng y thiếu nữ không thể lui được nữa, tất cả công kích đều bị Trương Nhược Tích dễ dàng tránh được, ngược lại cả người nàng như bao cát vậy, chỉ có thể bị động thừa nhận Trương Nhược Tích đánh tới.

Cũng may Đế Bảo phòng ngự của nàng cực mạnh, Trương Nhược Tích cũng không động sát khí, cho nên mặc dù thoạt nhìn chật vật không chịu nổi, lại cũng không nguy hiểm gì đến đến tính mạng.

Chỉ là bị đánh như thế, mặt mũi đều mất sạch, hồng y thiếu nữ ủy khuất hốc mắt cũng đỏ ửng, cũng không biết là bị tức giận hay là muốn khóc.

- Tiểu bối, mau bảo nữ nhân nhà ngươi dừng tay lại, xin lỗi tiểu thư nhà ta, nếu không các ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ! Phù lão bị Dương Khai chấn nhiếp, không thể ra tay cứu viện tiểu thư nhà mình, chỉ có thể nghiến răng gầm lên.

- Còn dám uy hiếp ta? Dương Khai hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Phù lão, khiến trong lòng hắn run lên, nuốt nước miếng đánh ực.

Phù lão cố trấn định lại, quát lớn: - Ngươi có biết tiểu thư nhà ta là ai không, nàng chính là
Không đợi hắn nói nốt, Dương Khai liền quay đầu lại nói: - Nhược Tích a, người ta mặc Đế Bảo phòng ngự, ngươi đánh vậy cũng vô dụng.

Cũng không biết hắn vận dụng lực lượng gì, Phù lão chỉ cảm thấy trong đầu ong ong, lời nói phía sau không có cách nào ra khỏi miệng được.

- Đế Bảo phòng ngự? Trương Nhược Tích nghe vậy mới chợt hiểu ra, chẳng trách mình đánh vào có cảm giác kỳ quái như đánh vào một đám bông như vậy, hóa ra người ta cũng như mình, đều mặc Đế Bảo trên người a.

- Vậy làm sao bây giờ? Trương Nhược Tích lui về sau một bước, thu tay lại đứng đó, lên tiếng.

Hồng y thiếu nữ bị tấn công điên cuồng một trận, tuy rằng tức giận, nhưng sắc mặt cũng tái nhợt, bất cứ người nào bị đánh một trận điên cuồng như thế cũng sẽ sợ hãi không ít, cho dù nàng có Đế Bảo phòng ngự đi nữa.

Lúc này ánh mắt nàng nhìn Trương Nhược Tích tràn đầy sợ hãi, từ nhỏ đến lớn, không ai dám không nghe lời nàng, cho dù nàng muốn hái sao trên trời cũng sẽ có người nghĩ cách hái xuống cho nàng.

Nàng càng chưa từng bị ai đánh qua.

Nhưng hôm nay, trong căn nhà đá rách nát ở Hoang Thành này, nàng lại bị Trương Nhược Tích đánh đâu chỉ trăm lần?

Lúc này, nàng vừa hãi vừa sợ hãi Trương Nhược Tích, lại vừa phẫn nộ không gì sánh kịp, chỉ hận không thể dùng ánh mắt để giết kẻ thù trước mặt.

Nghe được câu hỏi của Trương Nhược Tích, Dương Khai sờ sờ cằm, ung dung nói: - Mặc dù Đế Bảo lợi hại, nhưng cũng không thể bảo vệ toàn bộ được, không phải người ta mới nói muốn rạch mặt ngươi hay sao?

Trương Nhược Tích nghe vậy, gật gật đầu nói:

- Nhược Tích đã hiểu!

Dứt lời, nàng liền lạnh lùng nhìn hồng y thiếu nữ, ánh mắt không ngừng quét qua quét lại gương mặt tinh xảo của nàng.

- Ngươi, ngươi muốn làm gì? Hồng y thiếu nữ nhìn thấy ánh mắt không có ý đồ tốt của Trương Nhược Tích, trong mắt tràn đầy hoảng sợ, vừa chửi bới vừa lui về sau, nhưng phía sau nàng là vách tường, nàng có thể lui đi đâu?! Roi da trên tay cũng đã sớm vứt trên mặt đất.

Phù lão cũng cả kinh thất sắc, nghe ý tứ của Dương Khai, dường như muốn cho thiếu nữ kia đánh vào mặt tiểu thư nhà hắn a. Với tính khí tiểu thư nhà mình, nếu thật sự bị đánh vào mặt có thể chịu nổi sao? Chỉ sợ cả Đông Vực đều phải chấn động, hắn quát to: - Tiểu tử, ngươi hãy nghe cho rõ, tiểu thư nhà ta đến từ

- Ta không nghe gì, ta không nghe gì, ta không nghe gì! Dương Khai lắc đầu như trống bỏi.
Lời nói của Phù lão hơi ngừng lại, căn bản không có cách nào nói hết câu. Hắn lập tức sáng tỏ, hẳn Dương Khai đã nhìn thấu lai lịch bọn họ không tầm thường, cho nên căn bản không muốn biết tình huống cụ thể, tránh cho sau khi biết sẽ có chỗ cố kỵ.

Đây quả thật là rất hèn hạ vô sỉ! Thông thường, hắn chỉ cần báo ra thân phận và lai lịch của mình, thì cho dù thực lực địch nhân mạnh đến mấy cũng sẽ hoảng sợ rút lui, song đến lượt Dương Khai, ngay cả lời nói hắn cũng không nói hết câu, sao có thể nói ra thân phận chứ?

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, nói: - Nhược Tích, trong này trừ ta ra, nếu có ai dám nói một câu, cứ đánh thẳng mặt nha đầu kia!

- Được! Trương Nhược Tích tự nhiên vâng lời Dương Khai, Dương Khai nói vậy ngụ ý là, cho dù Thiên Vương lão tử đứng trước mặt nàng, nàng cũng không cần quan tâm.

- Ngươi dám! Hồng y thiếu nữ không nhịn được quát một tiếng.

- Bốp Một tiếng tát giòn tan vang lên, hồng y thiếu nữ bị đánh lệch đầu sang một bên, gò má bên trái lập tức xuất hiện một dấu tay đỏ sẫm.

Hồng y thiếu nữ bị đánh liền ngây người, tay ôm má, kinh ngạc nhìn Trương Nhược Tích, vẻ đau đớn cùng sợ hãi trên gương mặt trông vô cùng tức cười, một hồi lâu sau mới lẩm bẩm:

- Ngươi thật dám

- Bốp...

Gò má bên phải của hồng y thiếu nữ cũng xuất hiện dấu bàn tay.

- Oa Hồng y thiếu nữ liền khóc rống lên, nước mắt rơi xuống như mưa, bộ dáng thương tâm muốn chết.

Thấy tình hình như vậy, chân mày Trương Nhược Tích nhíu lại, quát:

- Ngậm miệng lại, còn khóc ta lại đánh nữa!

Lời nói này dường như vô cùng có ma lực, quả nhiên hồng y thiếu nữ lập tức ngưng khóc, nhưng hai vai vẫn rung rung không ngừng, nghẹn ngào không thôi.

Nàng thật sự là sợ bị đánh rồi.

Trương Nhược Tích hừ lạnh nói: - Bị người khác đánh hai cái thì khóc chết đi sống lại, sao vừa rồi lúc đánh người ngươi không suy nghĩ một chút, hành động của mình có đúng hay không? Lão trượng kia cũng không phải không dẫn đường cho ngươi, chỉ là muốn ngươi thư thả hai ngày mà thôi, tại sao ngươi lại đối đãi với người ta như vậy, ngươi có biết roi của ngươi quất vào đau đớn thế nào không?

- Tiểu nha đầu càn rỡ! Phù lão thấy Trương Nhược Tích chẳng những đánh tiểu thư nhà mình, lại còn nghiêm khắc khiển trách, sao có thể nhịn được chứ, liền tức giận quát lên.

Trương Nhược Tích nhấc tay, lại tát một cái nữa.

- Tiên sinh đã nói, ai dám nói chuyện liền đánh ngươi, ngươi muốn trách thì người vừa nói ấy.

Hồng y thiếu nữ quay đầu, ánh mắt tức giận, hung tợn trừng mắt nhìn Phù lão, bộ dáng như muốn giết người vậy.

- Ách Phù lão bị nàng trừng mắt vội rụt cổ lại, biết rằng đây là tiểu thư đang ghi hận mình, lập tức miệng đắng ngăt.

Dương Khai cười ha hả, nhìn Phù lão nói: - Lão trượng, còn có lời gì muốn nói không? Bổn thiếu chăm chú lắng nghe!

Sắc mặt Phù lão âm trầm đáng sợ, nhìn Dương Khai lạnh như băng, nhưng không dám nói một tiếng.

Nói đùa, nói một câu tiểu thư lại bị tát một cái, mình đã bị tiểu thư ghi hận, nói thêm nữa chỉ sợ không sống qua ngày mai a.

Song hắn là người hộ vệ tiểu thư, lúc này lại không bảo vệ chu toàn, mắt thấy tiểu thư bị khi dễ cũng không thể phản kháng, vốn đã không làm tròn chức trách, sau khi trở về cũng không biết bị trách phạt thế nào.

Phù lão lâm vào thế khó xử, trong lòng uất ức như rượu ngàn năm lên men, không ngừng sôi trào, mắt nổ đom đóm, chỉ hận không thể rời khỏi chỗ này, như vậy mới có thể nhắm mắt làm ngơ.

Chương 2535: Muốn bọn họ chết

- Lão trượng, thật không phản đối sao? Dương Khai nhìn Phù lão, cười tủm tỉm hỏi.

Vẻ mặt Phù lão bình tĩnh, không nói một lời, đối với một lão già thành tinh như lão, làm sao có thể để Dương Khai tính kế mà mở miệng lần nữa, mặt của tiểu thư chẳng phải là sẽ bị đánh nữa sao.

Dương Khai quay đầu lại, nhìn cô gái áo đỏ hỏi: - Còn cô? Có muốn nói gì hay không?

Nước mắt cô gái áo đỏ lã chã tuôn rơi, hai bên má cảm giác đau đớn nóng bỏng thiêu đốt, đâu dám mở miệng nói gì, nghe Dương Khai hỏi liền lắc đầu như lắc trống bỏi.

- Nếu không phản đối, vậy mau cút đi. Sắc mặt Dương Khai đột nhiên trầm xuống, hừ lạnh nói.

Phù lão nghe vậy, như được đại xá, cũng không dám lên tiếng, thân hình thoắt một cái liền tới bên cạnh cô gái áo đỏ, thúc giục đế nguyên bao phủ nàng ta, nhặt lấy nhuyễn tiên rơi trên mặt đất, nhanh như chớp lao thẳng ra ngoài.

Đợi khi ra tới cửa, lão liền quay đầu lại lạnh lùng nhìn Dương Khai, trong mắt tràn đầy vẻ oán độc.

Thực lực của lão không bằng Dương Khai, không dám mở miệng uy hiếp, mà lại không cam lòng mang tâm trạng chán nản rút lui, chỉ có thể quay lại trừng mắt nhìn một cái, để lại một tín hiệu thâm ý sâu sắc.

Trương Nhược Tích ở một bên cũng không có ra tay ngăn cản, chỉ lẳng lặng nhìn một già một trẻ này rút lui.

Đợi khi bọn họ biến mất không thấy bóng dáng, Trương Nhược Tích mới đi tới căn phòng ở bên kia, ngồi xuống nhìn cô bé tên Tiểu Linh nhi nói:

- Tiểu muội muội đừng sợ, người xấu đã bị đánh đuổi đi rồi.

Trên mặt Tiểu Linh nhi còn vương nước mắt, nhưng có lẽ vì nguyên nhân lúc nãy Trương Nhược Tích đã ra mặt giúp đỡ nàng và gia gia, lúc này một chút ý sợ hãi cũng không có, chỉ chớp chớp đôi mắt to tròn, tò mò nhìn chằm chằm Trương Nhược Tích, dường như tò mò vì sao mà vị tỷ tỷ này còn lợi hại hơn gia gia của nàng.

Lão Ban cũng run rẩy đứng lên, ôm quyền nói: - Đa tạ vị tiểu ca cùng tiểu thư đây ra tay giúp đỡ, tiểu lão vô cùng cảm kích.

Nếu hôm nay không có Dương Khai cùng Trương Nhược Tích bỗng nhiên đến đây, khẳng định lão đã bị cô gái kia bắt đi. Lão đi vào Cổ Địa thật ra không có gì đáng lo ngại, dù sao đã ra vào nhiều lần như thế, lão có lòng tin rất lớn sẽ không gặp phải nguy hiểm đến tính mạng, nhưng lúc này nếu lão đi, Tiểu Linh nhi sẽ không có ai chăm sóc, làm sao lão có thể yên tâm được.

- Lão trượng khách sáo rồi, là bọn hắn khinh người quá đáng. Trương Nhược Tích mỉm cười, cũng không có kể công.

Lão Ban thở dài nói: - Chuyện này là do ta làm liên lụy hai vị, xin hỏi đại danh của hai vị ân nhân.

Quanh năm lão lăn lộn trong Hoang Thành, tầm mắt tự nhiên là không tầm thường. Biết lai lịch của cô gái áo đỏ kia tuyệt đối không nhỏ, Dương Khai cùng Trương Nhược Tích thay mình ra mặt như vậy, lại đắc tội dồn cô gái áo đỏ vào chỗ chết, chỉ sợ đối phương sẽ không dễ dàng từ bỏ ý đồ, cho nên trong lòng lão cảm thấy rất áy náy.

Dương Khai mỉm cười, cũng không trả lời, mà chỉ nói: - Lão trượng, Tiểu Linh nhi hình như bị bệnh không nhẹ, trước tiên thu xếp ổn thoả cho nàng đi, hơn nữa nơi này cũng không thể ở lại, phải nhanh chóng rời đi cho tốt, chúng ta cũng không quấy rầy nữa.

Trong khi nói chuyện, hắn trao đổi ánh mắt với Trương Nhược Tích, hai người liền tay trong tay bước ra ngoài.

Tuy nói chuyến này Dương Khai tới đây, chủ yếu là muốn mời vị Ban lão này rời núi. Dẫn hắn đi vào Cổ Địa, nhưng giờ xảy ra biến cố như vậy, kế hoạch ban đầu không thể thực hiện được nữa.

Người ta còn có một đứa cháu gái nhỏ đang ngã bệnh cần chăm sóc, Dương Khai cũng không thể bảo Ban lão bỏ lại Tiểu Linh nhi không chăm lo được.

Chẳng qua coi như là không có vị Ban lão dẫn đường, Dương Khai cũng có tự tin đi vào Cổ Địa, chỉ là có khả năng trên đường sẽ gặp phải chút trắc trở mà thôi.

Hắn liền dứt khoát không đề cập tới chuyện mời Ban lão dẫn đường nữa, tránh làm cho lão cảm thấy khó xử.

- Gia gia! Phía sau bỗng nhiên truyền đến tiếng kêu yếu ớt của Tiểu Linh nhi.

Ngay sau đó, Ban lão bỗng nhiên cao giọng nói: - Hai vị xin dừng bước!

Dương Khai quay đầu lại nhìn lão.

Lão Ban nói: - Tiểu ca hẳn là muốn tiểu lão nhi ta dẫn đi vào Cổ Địa?

Tới nơi này tìm lão, không ngoại lệ đều là tới mời lão dẫn đường đi vào Cổ Địa. Cô gái áo đỏ kia là như thế, Dương Khai cùng Trương Nhược Tích tất nhiên cũng như vậy. Lão không có nhiều người thân, không có khả năng luôn có người chạy tới tới nơi này thăm lão.

Điều này cũng không có gì phải giấu giếm, Dương Khai gật gật đầu nói:

- Không sai.
Lão Ban nói: - Hai vị có thể chờ tiểu lão ở phía ngoài thông đạo Cổ Địa một ngày hay không? Một ngày sau, ta nhất định sẽ tới đó tìm hai vị, dẫn hai vị đi vào Cổ Địa.

Lông mày Dương Khai giương lên, mỉm cười nói: - Ý tốt của lão trượng, tại hạ tâm lĩnh. Chỉ là trước mắt nên chăm sóc Tiểu Linh nhi cho tốt đi đã.

Lão Ban sờ đầu Tiểu Linh nhi một cái, nói:

- Đây là ý muốn của Tiểu Linh nhi, ta cũng không thể để nó thất vọng.

Dương Khai cau mày nói: - Nhưng nếu lão theo ta vào Cổ Địa, Tiểu Linh nhi thu xếp như thế nào?

Lão Ban nói: - Ta sinh sống ở chỗ này nhiều năm, ít nhiều vẫn có chút quen biết, Tiểu Linh nhi tự nhiên có thể thu xếp đến một địa phương an toàn! Dừng một chút, lão nói tiếp: - Tiểu lão thân không có vật gì, cũng không có gì tốt để cảm ơn hai vị, cứ xem như đây là một chút tạ lễ của tiểu lão đi, mong tiểu ca đừng từ chối!

Người ta đã nói đến mức này, Dương Khai tự nhiên cũng không thể nói gì nữa, lúc này chỉ có thể gật đầu nói: - Được, vậy trước tiên cảm ơn Ban lão, ta cùng với Nhược Tích ngày mai sẽ ở trước cửa vào Cổ Đạo chờ lão tới!

- Quyết định như vậy đi! Hai vị đi thong thả! Ban lão chắp tay chào.

Tiểu Linh nhi bỗng nhiên nói giòn tan:

- Đại ca ca, đại tỷ tỷ các người cẩn thận một chút, nghe gia gia nói bên trong đó rất nguy hiểm, các người nhất định phải còn sống trở về!

Trương Nhược Tích nghe vậy cười, nói: - Được, Tiểu Linh nhi cũng phải chăm sóc tốt cho bản thân, nhanh nhanh lớn lên mới được!

Tiểu Linh nhi nghiêm túc gật gật đầu, vốn bởi vì bị bệnh mà gương mặt tái nhợt, lúc này lại dường như có nhiều điểm hồng hào.

Sau khi cùng Ban lão quyết định, Dương Khai cùng Trương Nhược Tích một đường rời khỏi Hoang Thành, đi thẳng về hướng Cổ Địa. Mất thời gian một canh giờ, cuối cùng cũng tìm được cửa vào Cổ Địa.

Tìm một chỗ yên tĩnh gần đó, hai người khoanh chân ngồi xuống, Dương Khai lấy ra ngọc giản mà Bì Tam đưa cho hắn, cẩn thận nghiên cứu bản đồ Cổ Địa.

Trong Cổ Địa nguy hiểm trùng trùng, không thiếu yêu thú cường đại cùng cấm chế bẫy rập thiên nhiên, cho dù là cường giả Đế Tôn Cảnh đi vào trong đó cũng không nhất định có thể toàn thân trở ra. Thực lực của Dương Khai tuy rằng không tầm thường, nhưng hắn cũng không có tự cao tự đại, cho nên luôn làm chút chuẩn bị nhất định.

Hơn nữa, hắn cũng muốn từ trong tấm bản đồ này, tìm xem có địa phương nào có khả năng Tiểu Tiểu ẩn thân hay không.

Nếu có thể ở xung quanh Cổ Địa tìm được Tiểu Tiểu, vậy tất nhiên là không còn gì tốt hơn, nhưng nếu không tìm được, Dương Khai nhất định phải đi sâu vào bên trong Cổ Địa, nơi đó có thể càng nguy hiểm hơn so với khu vực bên ngoài.

- ------------------ - Giết giết giết giết, giết hết toàn bộ! Ở ngoài Hoang Thành trăm dặm, trên một sườn núi nhỏ hoang vắng, một cô gái áo đỏ cắn chặt hàm răng trắng, gương mặt dữ tợn và oán độc, trong miệng lải nhải liên tục, lửa giận giống như thực chất, thiêu đốt cả người nàng. Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng bị thua thiệt như vậy, càng đừng nói bị đánh vào mặt ở trước mặt mọi người.

Mặc dù lúc đó sợ hãi không ít, thậm chí ngay cả dũng khí lên tiếng nói chuyện đều không có, nhưng chờ sau khi đến địa phương an toàn, khuất nhục và phẫn nộ cùng lúc dâng lên, làm nàng khó có thể nhịn, tức giận nghẹn ở trong ngực, như muốn hộc máu.

Thù này không báo, sao có thể làm người!

Nàng vừa cắn răng nguyền rủa, vừa cầm nhuyễn tiên trong tay, không ngừng đánh trên người hai võ giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh.

Hai người Đạo Nguyên tam tầng cảnh này dù gì tu vi cũng không tầm thường, lại còn xuất thân tông môn đứng đầu, đặt ở bên ngoài cũng là một cao thủ đỉnh đỉnh, nhưng lại bị cô gái áo đỏ quất ngay cả né cũng không dám né, lại không dám vận chuyển nguyên lực chống đỡ, chỉ có thể đứng tại chỗ cắn răng chịu đựng.

Từng roi đánh xuống, đánh cho hai người da tróc thịt bong, máu tươi chảy ròng, áo quần rách nát.

Trong mắt hai người này cũng phun ra lửa giận hừng hực, chỉ là lửa giận này cũng không phải đối với tiểu thư nhà mình, mà là nhằm vào Dương Khai.

Bọn họ cảm thấy, nếu không phải do Dương Khai và Trương Nhược Tích gây sự, bản thân làm sao lại bị tiểu thư trách đánh được.

Tất cả đều là lỗi của Dương Khai.

Phù lão đứng ở bên cạnh, nhìn mà kinh hồn bạt vía, e sợ cơn giận của tiểu thư đánh lây tới trên người mình, không dám tới khuyên bảo.

Lão đường đường là cường giả Đế Tôn Cảnh, nếu như thật sự bị tiểu thư đánh, sau này cũng không còn mặt mũi gặp người.

Cũng may tiểu thư dường như còn có ý tứ cho lão chút mặt mũi, mặc dù phẫn nộ gần như mất lý trí, cũng không có trừng phạt lão, chỉ là nhuyễn tiên trên tay một lần lại một lần đánh xuống, đánh cho hai người Đạo Nguyên tam tầng cảnh kia thống khổ không thể tả, không thể không ném ánh mắt cầu cứu về phía Phù lão.

Phù lão quay đầu đi, làm như không nhìn thấy, trong lòng thì mắng thầm hai người hộ vệ kia.

Liên tiếp phát tiết một hồi lâu, dường như cô gái áo đỏ cũng cảm thấy mệt mỏi, thở hồng hộc, đặt mông ngã ngồi trên mặt đất, mồ hôi ướt đẫm quần áo, mơ hồ có thể thấy được đường cong uyển chuyển.

Cảnh đẹp như vậy nhưng không người nào dám thưởng thức, Phù lão một mực cúi thấp đầu khép mi mắt, hai người hộ vệ kia lúc này cũng bị lấy mất nửa cái mạng, đứng ở nơi đó run run rẩy rẩy, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.

- Phù lão! Truyền tin về cung, nhanh chóng tập trung người đến đây! Cô gái áo đỏ bỗng nhiên lên tiếng.

Phù lão bị dọa cho hoảng sợ, sợ hãi nói: - Tiểu thư muốn làm gì?

Cô gái áo đỏ cười lạnh không ngừng, cắn răng nói: - Muốn làm gì ư? Ta có thể muốn làm gì chứ? Đương nhiên là bắt lại đôi cẩu nam nữ kia, ta muốn lột da bọn chúng, ăn tươi nuốt sống bọn chúng, uống máu của bọn chúng, ta muốn bọn chúng chết!

Phù lão khuyên: - Tuyệt đối không thể làm vậy!

Cô gái áo đỏ giận dữ:

- Có cái gì không thể! Lão ngay cả dũng khí đánh người ta cũng không có, chẳng lẽ ta còn trông cậy vào lão thay ta báo thù?

Phù lão bị cô gái áo đỏ nói mặt mày đỏ bừng, nhưng sự thật đúng như thế, dưới sự uy hiếp của Dương Khai, lão ngay cả dũng khí động thủ cũng không có.

Mặc dù vậy, lão vẫn khuyên nhủ: - Tiểu thư, trước khi xuất môn, đại nhân đã căn dặn, chuyến đi này chủ yếu là du lịch, tôi luyện tâm tính của tiểu thư, tuyệt đối không thể ỷ thế hiếp người... nếu bị đại nhân biết rõ đầu đuôi chuyện lần này, sau này tiểu thư còn có cơ hội rời cung sao, người đã quên chuyện ba năm trước rồi ư?

Nghe Phù lão nhắc tới chuyện ba năm trước, cô gái áo đỏ dường như là nhớ lại điều gì, không nhịn được rùng mình một cái, trên mặt tất cả đều là sợ hãi.

Ba năm trước đây, nàng cũng từng xuất môn du lịch một lần, chỉ là phạm vào một lỗi nhỏ, ỷ vào thân phận của mình rồi ức hiếp, không nể mặt mấy vị võ giả, kết quả ngày thứ hai bị phụ thân phái người bắt trở về, trực tiếp cấm cửa nàng ba năm.

Ba năm, suốt ba năm, mỗi ngày quanh quẩn trong phòng phương viên 20 trượng, cách xa âm thanh náo nhiệt cùng phồn hoa phía bên ngoài... đoạn thời gian đó quả thực không phải con người có thể sống được.

Thật vất vả hết khổ, có thể tự do tự tại ra ngoài lần nữa, nếu lại bị phụ thân bắt trở về, lần này chỉ sợ không phải chỉ là ba năm đâu...

Chương 2536: Chỉ số thông minh có hạn

Bị Phù lão nhắc nhở như thế, cô gái áo đỏ cũng không dám nhắc tới chuyện truyền tin về cung điều động nhân thủ gì nữa. Chuyện này nếu thật truyền tin về cung, không nói đến đôi nam nữ chó chết kia có gì hay không, riêng mình thì nhất định sẽ bị giam nhốt.

Nghĩ tới đây, hốc mắt cô gái áo đỏ đỏ lên, ủy khuất nói: - Phụ thân đại nhân thiên vị mà! Tại sao ca ca có thể tùy ý xuất cung, thậm chí ngay cả hộ vệ cũng không cần mang theo, ở bên ngoài làm chuyện giết người phóng hỏa cái gì phụ thân cũng không quản, cố tình đến phiên ta chẳng những phải mang theo mấy tên phế vật các ngươi, còn phải tuân theo nhiều quy củ như vậy... Phụ thân đại nhân là thiên vị nhất!

Nàng một bụng oán giận, không ngừng kêu la.

Phù lão cũng không dám phụ họa một câu, đại nhân nhà mình thần thông quảng đại, tiểu thư nói ngài ấy thiên vị thật ra không sao, dù gì cũng là ruột thịt, cho dù trách phạt cũng không nghiêm trọng lắm, nhưng nếu mình cũng phụ họa mà bị đại nhân biết được, chỉ sợ ngay cả mạng sống cũng không còn.

- Vậy bây giờ phải làm sao? Cô gái áo đỏ giậm chân nói, cục tức trong lòng không phát tiết, làm thế nào đều không sao thoải mái được.

Để trong cung điều động nhân thủ đến đây không thực tế, dựa vào ba người bên cạnh mình này báo thù cũng không có khả năng, thù này cũng không thể không báo được sao? Nếu thật như thế, chỉ sợ sau này nàng đều ngủ không yên giấc, đây chính là ác mộng cả đời, đủ để lưu lại bóng ma rất nghiêm trọng trong lòng nàng.

Phù lão dường như cũng không có biện pháp gì tốt, gương mặt buồn bã nhăn nhíu như trái khổ qua.

- Phế vật, tất cả đều là phế vật!

Cô gái áo đỏ càng nhìn Phù lão cùng hai người hộ vệ kia càng tức giận, không nhịn được mắng lên: - Bổn tiểu thư bị ủy khuất, các ngươi cũng không có biện pháp gì giải quyết, các ngươi đi theo ta có ích gì!

Đúng lúc này, bỗng nhiên trong mắt Phù lão sáng ngời, dường như nhớ tới điều gì, vội lên tiếng: - Tiểu thư bớt giận, lão phu có lẽ nghĩ ra một ý kiến hay!

- Cái gì? Nhanh nói nghe xem, chỉ cần có thể bắt giữ đôi nam nữ chó chết kia, để bổn tiểu thư phát tiết cơn tức này, sau này nhất định bổn tiểu thư nói tốt vài câu cho lão ở trước mặt phụ thân đại nhân, cho lão chút ban thưởng!

Phù lão cười ha hả, nói: - Có thể hầu hạ bên cạnh tiểu thư, là vinh hạnh của lão phu, không cần cái gì...

- Nói nhanh đi, đừng dài dòng! Cô gái áo đỏ không nhịn được cắt ngang lời của lão.

Phù lão ho nhẹ một tiếng, lúc này mới nói vào trọng tâm: - Không thể điều động nhân thủ trong cung, mấy người lão phu cũng không phải đối thủ của tiểu tử kia... nếu tiểu thư muốn báo thù thì chỉ có cách mượn tay người ngoài!

- Người ngoài? Cô gái áo đỏ nghe nói vậy, nhíu mày hỏi: - Người nào?

Phù lão nói: - Cái này cần lão phu đi tìm hiểu một chút, nhìn xem có người nào ở gần, vừa lúc có thể cho tiểu thư sử dụng!

Cô gái áo đỏ nghe vậy, đôi mắt đẹp lập tức sáng lên, vội vàng nói: - Vậy còn không nhanh tìm hiểu đi! Lúc bổn tiểu thư còn ở trong cung, những người kia từng người đều đeo dính như bôi thuốc cao trên da chó, chỉ cần bổn tiểu thư dùng đến bọn họ, khẳng định bọn họ sẽ không cự tuyệt!

- Đúng vậy đúng vậy! Tiểu thư có thể dùng đến bọn họ, đó là vinh hạnh của họ, người nào lại cự tuyệt? Phù lão cười ha hả nịnh bợ, khi nói chuyện từ trong nhẫn không gian của mình lấy ra một khối la bàn truyền tin, chậm rãi nói: - Tiểu thư chờ chút, để lão phu tìm hiểu xem!

Thần niệm bắt đầu khởi động, la bàn truyền tin trên tay Phù lão tản ra ánh sáng hơi yếu, hiển nhiên là đang truyền tin cho người nào đó.

Cô gái áo đỏ dõi mắt nhìn chằm chằm, trong đôi mắt đẹp tràn đầy mong đợi, dường như thấy trước cảnh tượng Dương Khai, Trương Nhược Tích bị mình dẫn một đám người vây công, tiếp đó quỳ xuống đất cầu xin tha thứ... nghĩ tới chỗ hay, nàng không nhịn được nhếch miệng lộ ra một nụ cười.

Trong lòng nàng âm thầm nảy sinh ác độc, thật đến khi đó, nhất định phải bắt Dương Khai quỳ gối trước mặt nàng, liếm sạch tro bụi trên giầy của nàng; rồi mới rạch mặt nữ nhân kia, lột sạch quần áo vứt xuống chỗ phố xá náo nhiệt nhất.

Người dám trêu chọc bổn tiểu thư, bất kể là ai đều sẽ không có kết cục tốt!

- Có rồi! Một lát sau, Phù lão nhướn mày, hô nhỏ một tiếng.

- Người nào ở gần! Cô gái áo đỏ phấn chấn hỏi.

Phù lão đáp: - Đoạn thời gian trước, Hoàng Tuyền Tông có không ít người vào Cổ Địa, ngay cả Hoa Phi Trần trưởng lão cũng ở nơi đây!

- Hoa Phi Trần? Cô gái áo đỏ giương mày lên, nói: - Người Đế Tôn lưỡng tầng cảnh kia dường như có giao tình rất tốt với lão?

- Đúng, chính là hắn!

Cô gái áo đỏ vỗ tay một cái, nói: - Hừ... Có Hoa Phi Trần ở đây, đôi nam nữ chó chết kia nhất định khó chạy thoát khỏi bàn tay của bổn tiểu thư! Phù lão, mau mau truyền tin cho Hoàng Tuyền Tông bên kia, bảo bọn họ thối lui ra khỏi Cổ Địa, cứ nói bổn tiểu thư có chuyện muốn bọn họ đi làm!

Phù lão nói: - Không cần phiền toái như vậy, chúng ta đi vào Cổ Địa tìm bọn họ là được!
Cô gái áo đỏ nghe vậy, nhướn mày nói: - Chúng ta đi tìm bọn họ ư, tại sao?

Phù lão thầm nghĩ: "Nha đầu này chỉ số thông minh thật là có hạn mà! Ngay cả vấn đề đơn giản như thế đều nghĩ không thông!" Đổi lại là người khác đã sớm tát cho một cái, nhưng đối mặt với cô gái áo đỏ này, lão còn phải bất đắc dĩ giải thích: - Tiểu thư thử nghĩ xem, đôi nam nữ chó chết đi tìm lão già kia để làm gì?

Cô gái áo đỏ gương mặt mờ mịt nhìn lão, hỏi ngược lại: - Làm cái gì?

Phù lão khóe miệng giật một cái, trong lòng vô cùng tức giận, nhưng vẫn không thể không ân cần dẫn dắt: - Vậy chúng ta đi tìm lão già kia để làm gì?

- Tìm lão để dẫn đường vào Cổ Địa a! Cô gái áo đỏ nói: - Người nơi này không phải nói, người dẫn đường tốt nhất của Hoang Thành chính là lão già đó sao? Bằng không lão cho là với thân phận địa vị cao quý của bổn tiểu thư, lại đi tới chỗ địa phương hèn kém đó làm gì?!

Nói tới đây, dường như cô gái áo đỏ nghĩ tới điều gì, ồ một tiếng, nói: - Đôi nam nữ chó chết tìm lão già kia, cũng là muốn đi vào Cổ Địa, đúng không?

Phù lão thầm nghĩ cô nãi nãi ngươi cuối cùng cũng suy nghĩ minh bạch, thật là không dễ dàng mà... nhưng không thể không tán dương: - Tiểu thư quả nhiên thiên tư thông tuệ, lập tức liền nghĩ thông!

Cô gái áo đỏ hừ lạnh một tiếng nói: - Chuyện đơn giản như thế, lão nói phức tạp như vậy làm gì chứ? Cứ nói thẳng bọn họ cũng muốn đi vào Cổ Địa không được sao!?

- A a... Phù lão gượng cười, nói tiếp: - Nếu bọn họ muốn đi vào Cổ Địa, thì chúng ta động thủ với chúng ở ngay trong Cổ Địa là tốt rồi, cũng tiết kiệm bị người phát hiện, tránh miệng lưỡi thiên hạ!

- Không sai! Cô gái áo đỏ gật gật đầu, phất tay một cái nói:

- Nếu như vậy, chúng ta cũng đi vào Cổ Địa, Phù lão hãy truyền tin cho lão Hoa Phi Trần kia, bảo lão toàn lực phối hợp với bổn tiểu thư, sau khi được chuyện nhất định sẽ có trọng thưởng!

- Thuộc hạ tuân lệnh! Phù lão vội ôm quyền đáp.

Lập tức, một nhóm bốn người vội vã bay đi hướng Cổ Địa.

Một canh giờ sau, Dương Khai đang ngồi cách không xa ngoài cửa vào Cổ Địa dò xét ngọc giản bỗng nhiên khẽ "ồ" một tiếng, quay đầu nhìn về một hướng.

- Tiên sinh làm sao vậy? Trương Nhược Tích nghi hoặc nhìn hắn.

Dương Khai nói: - Không có gì, chỉ là tiểu thư ương ngạnh kia cùng mấy tên hộ vệ của nàng cũng đi vào Cổ Địa mà thôi!

- Hừ! Trương Nhược Tích đầy mặt khó chịu: - Nàng ta không biết trời cao đất rộng như vậy, đi vào Cổ Địa cũng là tìm chết!
Dương Khai mỉm cười, nói: - Nàng ta tuy rằng tính tình không tốt, làm người cũng bá đạo ngang ngược, nhưng hẳn là không chết được!

- Tiên sinh sao lại còn nói thay nàng! Trương Nhược Tích không khỏi chu miệng oán trách.

Dương Khai nói: - Cũng không phải là ta nói thay nàng ta, chỉ là nàng ta có lai lịch bất phàm, trên người nhất định có bảo vật trưởng bối ban cho, cho nên chỉ cần không làm loạn thái quá, sẽ không cần lo sầu tới tính mạng!

- Lai lịch bất phàm... Trương Nhược Tích lẩm bẩm, chợt nói: - Đây cũng là nguyên nhân lúc trước tiên sinh không có làm khó bọn họ?

- Ừm! Dương Khai gật gật đầu: - Cô gái kia cùng Phù lão đều không tính là gì, nhưng nếu ta thật ra đòn sát thủ với bọn họ, chỉ sợ sẽ dẫn tới nhân vật ghê gớm nào đó... Huống chi... nàng ta cũng không có giết người, chỉ là quá mức điêu ngoa mà thôi! Bị dạy dỗ chút đỉnh, hy vọng sau này nàng ta có thể thu liễm một chút là tốt rồi!

- Tiên sinh khổ tâm, sợ là nàng ta không lĩnh hội được! Trương Nhược Tích hừ hừ lẩm bẩm.

Dương Khai liếc nhìn nàng một cái, lại nhìn bình rượu trên tay nàng, nói: - Man Hoang Tửu không tệ, bất quá lúc uống đừng quá nhanh, chú ý cảm nhận hoang dã lực kia, vào bên trong Cổ Địa sẽ có trợ giúp!

- Dạ! Trương Nhược Tích nhẹ giọng đáp, cũng không biết có phải nguyên nhân vì uống rượu hay không, mà khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ hồng, hít thở cũng hơi có chút dồn dập, đôi mắt đẹp dịu dàng như nước... hơi có chút say rượu.

- Đúng rồi, cái này cũng phải giao cho cô nương! Dương Khai chợt nhớ tới một vật, từ trong nhẫn không gian lấy ra, đưa tới trên tay Trương Nhược Tích.

- Không Linh Ngọc Bích! Trương Nhược Tích hô nhỏ một tiếng.

- Đây là vật gia truyền của Trương gia, chỉ có phản ứng cộng minh với một mình cô nương. Trước kia tu vi của cô nương không đủ, ta không dám giao trả. Giờ này cô nương đã có đủ thực lực tự vệ, nếu có thời gian rảnh rỗi, hãy tìm hiểu bí mật chứa trong nó nhiều hơn, có lẽ... cô nương sẽ tìm được đáp án về lực lượng huyết mạch của mình!

Trương Nhược Tích trịnh trọng nhận lấy, trong nháy mắt Không Linh Ngọc Bích chạm vào tay, bỗng nhiên truyền ra một dao động lực lượng không gian kỳ lạ. Ngay sau đó, trên ngọc bích bóng loáng kia, đột nhiên xuất hiện những cảnh tượng hình ảnh hùng vĩ tráng lệ.

Trong những hình ảnh đó, phần nhiều là sông lớn núi cao, dãy núi xanh um ẩn trong mây mờ, ẩn hiện có đình vũ lầu các, thậm chí còn có vô số chim bay thú nhảy quý hiếm, những con chim bay thú nhảy kia không một con nào không tản ra khí tức vô cùng cường đại.

Mấy năm trước, lần đầu tiên lúc Trương Nhược Tích chạm vào Không Linh Ngọc Bích, những bức họa này cũng từng xuất hiện qua.

Giờ này xuất hiện lần nữa, nhưng bất luận là Dương Khai hay là Trương Nhược Tích, đều gương mặt mờ mịt, không biết những bức họa này đại biểu cho ý nghĩa gì.

Dương Khai vốn tưởng rằng Không Linh Ngọc Bích này ẩn chứa thần thông không gian gì đó, dù sao đã có người mượn Không Linh Ngọc Bích tu luyện ra lực lượng không gian.

Thế nhưng Dương Khai đã từng nhiều lần dò xét, cũng không có từ trong đó phát hiện cái gì kỳ lạ.

Không Linh Ngọc Bích này, dường như chỉ có ở trên tay Trương Nhược Tích mới được kích phát, cũng không biết rốt cuộc trong đó ẩn giấu huyền cơ gì?

Bỗng nhiên, Trương Nhược Tích ngẩng đầu lên, nhìn về hướng nơi nào đó sâu trong Cổ Địa.

Dương Khai kinh ngạc nghi hoặc nhìn nàng, trầm giọng hỏi: - Làm sao vậy!?

Trương Nhược Tích ngẩn người hồi lâu, mới đáp lời: - Tiên sinh, ta cảm giác bên trong đó có vật gì đang kêu gọi ta!

- Kêu gọi cô nương ư? Dương Khai cả kinh, chỗ Trương Nhược Tích nhìn vào chính là chỗ sâu trong Cổ Địa, trong đó có thể có vật gì kêu gọi nàng chứ?

Hơn nữa, đây là chuyện xảy ra sau khi nàng cầm lấy Không Linh Ngọc Bích, chẳng lẽ chuyện này có liên quan với Không Linh Ngọc Bích?

- Cô nương xác định?

Dương Khai hỏi lại lần nữa.

Trương Nhược Tích nhíu nhíu mày, im lặng một hồi thật lâu, mới lắc lắc đầu, nói: - Ta cũng không chắc chắn lắm, cảm giác kia chỉ hiện ra trong nháy mắt, giờ đã không có rồi!

Dương Khai lộ vẻ mặt ngưng trọng, trầm ngâm chốc lát nói: - Không Linh Ngọc Bích này cực kỳ cổ quái, có lẽ thật có quan hệ gì đó với Man Hoang Cổ Địa cũng không chừng! Rất có khả năng ngọc bích này chính là từ trong Man Hoang Cổ Địa truyền ra ngoài... đợi vào bên trong cô nương hãy dò xét cẩn thận, có lẽ sẽ có thu hoạch gì chăng!?

Chương 2537: Sương mù kỳ lạ bao phủ

Một ngày sau, Dương Khai đang trong tĩnh tọa bỗng nhiên mở mắt, thấp giọng nói: - Tới rồi!

Trương Nhược Tích nghe vậy, nhanh chóng thu lại Không Linh Ngọc Bích trên tay, rồi mới đứng dậy, nhìn ra xa xa phía trước.

Ở phía trước, một bóng người đang cấp tốc chạy tới bên này, không ngừng nhìn quanh bốn phía, dường như là đang tìm thứ gì.

Dương Khai thoáng thả ra chút thần niệm chỉ dẫn, người kia lập tức có cảm ứng, liền chạy như bay đến chỗ này.

Không lâu sau, lão Ban liền xuất hiện ở trước mặt Dương Khai, ôm quyền nói: - Để tiểu ca đợi lâu rồi!

- Ban lão khách sáo! Dương Khai đáp lễ: - Chuyến này làm phiền Ban lão!

Ban lão mỉm cười, nói: - Yên tâm, có ta dẫn đường, bảo đảm các vị có thể an toàn đi vào Cổ Địa! Lúc nói lời này, trên mặt Ban lão tràn đầy tự tin, so với hôm qua thời điểm bị cô gái áo đỏ đánh đập dạy dỗ bảo sao nghe vậy quả thực như hai người khác nhau.

Dương Khai âm thầm gật đầu, cảm thấy Bì Tam giới thiệu không sai: vị Ban lão này tuy rằng tu vi không cao gì mấy, nhưng tuyệt đối là nắm giữ một thông đạo an toàn ra vào Cổ Địa, hoặc là lão biết một quy luật gì đó, nếu không với tu vi của lão như thế, như thế nào có biểu hiện tự tin như vậy.

- Trước khi đi vào Cổ Địa, hai vị trước hãy luyện hóa vật này!

Ban lão vừa nói, vừa đưa cho Dương Khai, Trương Nhược Tích mỗi người một vật.

Dương Khai nhận lấy, phát hiện lão giao cho mình là một vật tương tự với viên châu, chỉ là khác với viên châu bình thường, hơn nữa thủ pháp luyện chế cũng vô cùng thô tháp, thoạt nhìn không giống như là xuất từ tay luyện khí sư chuyên nghiệp, mà giống như người tùy ý dùng một vật liệu nào đó luyện chế thành.

- Đây là vật gì? Dương Khai nghi hoặc nhìn lão.

Ban lão giải thích: - Trong thông đạo Cổ Địa tràn ngập sương mù kỳ lạ, sương mù kia ngăn cách thần niệm và tầm mắt, vào bên trong nếu không có vật chỉ dẫn, rất dễ dàng sẽ đi rời ra, tiếp đó bị lạc ở trong đó, không tìm được đường ra... Đây là viên châu truyền tin tiểu lão dùng Khuê Giáp Thạch đặc sản bên trong thông đạo luyện chế ra, có thể cảm ứng được vị trí lẫn nhau, không bị ảnh hưởng của sương mù kỳ lạ. Sau khi hai vị luyện hóa thì có thể ở trong sương mù kỳ lạ dò xét được động tĩnh của tiểu lão, bất quá khoảng cách cảm ứng chỉ có 30 trượng mà thôi, đến lúc đó các vị đi sát theo sau ta là được!

Dương Khai hiểu rõ, gật đầu nói:

- Tốt!

Lập tức, hắn cùng Trương Nhược Tích liền bắt đầu luyện hóa Khuê Giáp Châu kia.

Thứ này cũng không khó luyện hóa, chỉ phí thời gian không tới một nén nhang, Dương Khai, Trương Nhược Tích liền đồng loạt luyện hóa hoàn tất, cầm ở lòng bàn tay hơi cảm ứng một chút, quả nhiên có thể dễ dàng cảm ứng được vị trí của hai viên Khuê Giáp Châu khác.

Dương Khai biết Ban lão nói không sai, có thứ này, hắn và Trương Nhược Tích sẽ không khó giữ khoảng cách với Ban lão.

- Nếu hai vị đã chuẩn bị thỏa đáng, vậy lên đường đi! Trước khi đi, tiểu lão phải nhắc lại một câu: nhất thiết phải một tấc cũng không rời tiểu lão, nếu không một khi lạc đường, thì rất khó đi ra! Ban lão trịnh trọng nhắc nhở, e sợ Dương Khai ỷ vào tu vi cao thâm của mình không coi ra gì, lão còn cố ý đưa ra một ví dụ: - Hơn 30 năm trước, có một vị cường giả Đế Tôn Cảnh bị lạc ở trong sương mù kỳ lạ nơi này, ước chừng bị lạc hơn mười năm!

- Mười năm! Dương Khai giật mình cả kinh.

Ban lão nghiêm túc gật gật đầu:

- Không sai!

Trương Nhược Tích tò mò hỏi: - Ban lão làm thế nào biết thời gian cặn kẽ như vậy!

Một Đế Tôn Cảnh bị lạc mười năm ở trong sương mù, người khác làm sao biết được? Cho dù Ban lão biết rõ thông đạo Cổ Địa này như lòng bàn tay, nhưng thực lực của lão thấp như thế, dưới quấy nhiễu của sương mù kỳ lạ kia cũng chưa chắc có thể quan sát được một người trong hơn mười năm trời!

Trương Nhược Tích hỏi điều này ngược lại không phải là nghi ngờ lão, chỉ là tò mò mà thôi.

Ban lão nghiêm mặt nói: - Bởi vì trong vòng mười năm đó, tiểu lão nhiều lần đụng phải người này bên trong thông đạo, mỗi một lần người này đều đi vòng vòng dật dờ không mục đích bên trong thông đạo, phảng phất như cô hồn dã quỷ! Nhiều lần, thiếu chút nữa tiểu lão bị người này đả thương, may mà chạy nhanh!

- Vậy người này kết cục cuối cùng như thế nào? Trương Nhược Tích khẩn trương hỏi. Ban lão lắc đầu nói: - Không biết! Có lẽ chết ở một chỗ nào đó trong thông đạo, cũng có lẽ cơ duyên xảo hợp thoát vây... bắt đầu từ hai mươi năm trước, ta đã không có đụng phải người này nữa. Bất quá dường như bởi vì bị vây hãm quá lâu, cho nên thần trí có chút không thanh tĩnh. Tuy nhiên ta loáng thoáng nhìn ra, nàng là một nữ nhân!

- Thật đáng thương! Trương Nhược Tích cảm thán một tiếng.

Một nữ nhân, không quản thực lực mạnh bao nhiêu, tóm lại là nữ nhân, bị vây trong sương mù kỳ lạ hơn mười năm, mười năm này nàng làm thế nào vượt qua? Cuối cùng nàng còn sống hay chết?

Nếu là mình bị vây hãm bên trong thông đạo mười năm, vậy sẽ là kết cục gì? Nghĩ tới đây, Trương Nhược Tích không khỏi rùng mình một cái.

Chỉ có điều đây rốt cuộc là chuyện cũ năm xưa, Ban lão nói tới cũng chỉ muốn Dương Khai và Trương Nhược Tích biết là chuyện nghiêm trọng mà làm, cũng không có ý gì khác.

- Ban lão yên tâm, chúng ta nhất định sẽ không rời xa lão! Dương Khai trầm giọng nói.

- Tốt! Vậy xuất phát đi! Ban lão gật gật đầu, phất tay một cái, bay tới hướng thông đạo Cổ Địa kia.

Dương Khai cùng Trương Nhược Tích theo sát phía sau.

Trong thời gian đợi Ban lão một ngày này, Dương Khai cũng bỏ thời gian dò xét một chút thông đạo Cổ Địa, dường như bộ dáng nơi này là một hẻm núi lớn, không biết dài bao nhiêu, rộng bao nhiêu.

Mấy ngày nay cũng có không ít võ giả đi vào thông đạo với bộ dáng đi vào tìm bảo vật, mỗi người thoạt nhìn đều tự tin, hăng hái mười phần, trong đó bao gồm cô gái áo đỏ cùng đám người Phù lão kia.

Ở ngoài hai mươi dặm trước thông đạo, tầm mắt coi như mở rộng, mặc dù có chút ít sương mù quỷ dị cũng không ảnh hưởng tầm mắt, nhưng càng đi sâu vào bên trong, thì sương mù càng dày đặc, đi chừng 50 dặm đã đưa tay không thấy được năm ngón.

Dương Khai dùng thần niệm dò xét vào trong đó, phát hiện mình dò xét vào giống như là một khối bông gòn rất co dãn, lại toàn bộ bắn ngược thần niệm của mình trở về, hắn hoàn toàn không thể thăm dò sâu bên trong, chỉ có thể dò xét được một khoảng cách nhỏ nhoi.

Hắn đã biết trước sương mù này vô cùng cổ quái, nếu không cũng không đến mức làm cho các võ giả Hoang Thành phải biến sắc mỗi khi nhắc tới như vậy!

Ban lão bước đi như bay, một khắc không ngừng, không lâu sau đã đi tới phía trước 50 dặm.

Đến nơi này, ba người đã vào sâu trong phạm vi bao phủ của sương mù cổ quái kia. Dương Khai, Trương Nhược Tích hai người lập tức có cảm giác giống như đi vào dưới biển sâu không đáy, trong tầm mắt là một mảng đen như mực, ngay cả thần niệm cũng chỉ kéo dài đến ba trượng bên cạnh người, không thể dò xét đến chỗ xa hơn.

Dương Khai thầm kinh hãi, cảm thấy thiên nhiên nơi này quả thật là tài nghề điêu luyện, cấm chế thiên nhiên cường đại như vậy, quả thực không phải sức người có thể bố trí ra được; sương mù kỳ lạ nơi này, nếu như đặt ở vòng ngoài một tông môn, thì khẳng định đây là tồn tại có thể so với đại trận hộ tông, bất kỳ người nào dám xâm phạm, chỉ sợ đều sẽ bị lạc ở trong đó.

Hắn tuy là Đế Tôn nhất tầng cảnh, nhưng thần niệm không thể kém chút nào so với cường giả lưỡng tầng cảnh, vậy mà ngay cả hắn đều không thể ra sức bên trong sương mù kỳ lạ này... thì cả Tinh Giới lại có bao nhiêu người có thể dò xét được nguy hiểm và bí mật bên trong sương mù kỳ lạ này?

Có lẽ, chỉ có cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh ở chỗ này sẽ có biểu hiện khác.

Bước vào phạm vi sương mù kỳ lạ bao phủ, tốc độ của Ban lão liền thả chậm lại, lão trầm giọng nói: - Hai vị phải mọi lúc mọi nơi chú ý phản ứng của Khuê Giáp Châu, dò xét vị trí của tiểu lão, tránh bị tách rời xa!

- Ừm! Trương Nhược Tích đi sát theo lão trịnh trọng gật gật đầu.

Thật ra không cần lão nhắc nhở, ngay khoảnh khắc đi vào trong sương mù này, Dương Khai cùng Trương Nhược Tích đã nắm chắc Khuê Giáp Châu trong lòng bàn tay, thả ra một luồng thần niệm rót vào trong đó.

Kể từ đó, có Khuê Giáp Châu chỉ dẫn, mặc dù không nhìn thấy bất cứ vật gì, thần niệm dò xét không được phạm vi quá xa, nhưng dưới chỉ dẫn của Khuê Giáp Châu, hai người đều có thể theo sát phía sau Ban lão.

"Xoạt xoạt xoạt..." Từ dưới chân truyền đến những tiếng vang cổ quái, dường như đạp vỡ vật gì... khiến người nghe rợn cả tóc gáy.

Dương Khai tò mò thả ra thần niệm dò xét, đợi sau khi thấy rõ tình huống dưới chân, hắn không khỏi hít vào một hơi lạnh.

Bởi vì trên mặt đất phía dưới, lại là xương trắng như tuyết, cũng không biết có bao nhiêu hài cốt chết đi bao phủ ở chỗ này, xương gãy trắng tinh trải qua sương gió, giòn rụm, vừa đạp lên liền dập nát thành bột phấn.

Dương Khai sẽ lén nhìn Trương Nhược Tích, phát hiện nàng cũng không có ý kinh sợ lắm, mặc dù có chút khẩn trương, nhưng cũng không sợ hãi, lúc này hắn mới yên tâm.

Tính thích ứng của Trương Nhược Tích còn là rất mạnh!

Từ phía trước truyền lại thanh âm Ban lão: - Thông đạo Cổ Địa, từ xưa đến nay không biết đã chết đi bao nhiêu hào kiệt, toàn bộ thông đạo này gần như có thể nói là do xương trắng xếp thành, vô số võ giả Đạo Nguyên Cảnh trở lên đã chết ở chỗ này. Sau khi những người này chết, máu thịt biến mất, hài cốt lưu lại, thần hồn nếu được cơ duyên, cũng có thể bất diệt, cộng thêm đặc tính quỷ dị của sương mù kỳ lạ, nên nơi này dễ dàng sản sinh ra âm hồn lệ quỷ!

- m hồn lệ quỷ?! Trương Nhược Tích thân thể mềm mại run lên, nổi lên một thân da gà.

Hài cốt đầy đất giẫm đạp dưới chân nàng không sợ hãi lắm, nhưng vừa nghe nói có âm hồn lệ quỷ nàng lại kinh sợ không nhẹ.

Ban lão nói tiếp: - Những âm hồn lệ quỷ này ẩn núp ở trong sương mù, thỉnh thoảng sẽ vọt tới đả thương người. Đây cũng là một trong ba nguy hiểm trí mạng của thông đạo Cổ Địa! Tiểu quỷ bình thường thì cũng không sao, nhưng nếu gặp Quỷ tướng Quỷ soái cường đại thì rất khó dây dưa. Hơn nữa ở chỗ trung tâm thông đạo, còn có một con Quỷ vương thực lực thông thiên. Nghe nói là một vị cường giả Đế Tôn lưỡng tầng cảnh chết đi thần hồn chuyển hóa thành, cho nên người hơi biết một một chút về thông đạo này, đều sẽ đi theo ven bìa, tuyệt đối không đi vào chỗ trung tâm!

Ban lão đang nói chuyện, bỗng nhiên Trương Nhược Tích hô nhỏ một tiếng, dường như bị vật gì dọa cho hoảng sợ.

Ngay sau đó, nàng bắt đầu khởi động nguyên lực, hung hăng đánh ra một chưởng về một hướng.

Năng lượng bắt đầu khởi động, thanh thế khiếp người. Ở hướng nàng công kích kia, bỗng nhiên truyền đến một tiếng kêu thảm thiết thê lương, cực kỳ bén nhọn chói tai, dường như tiếng trẻ con khóc đêm.

Dương Khai ngay khoảnh khắc nàng ra tay đã thả ra thần niệm dò xét, phát hiện không biết lúc nào, ở chỗ nửa xích phía bên phải nàng, lại có một luồng năng lượng kỳ lạ, năng lượng kia ẩn núp ở trong sương mù, hội tụ thành một mặt người vặn vẹo ngắm nhìn nàng, một bộ dáng thật tò mò.

Nhưng dưới một kích của Trương Nhược Tích, mặt người vặn vẹo này lập tức trở nên dữ tợn.

Ban lão biến sắc, kêu lên: - Có âm hồn ư?

Thực lực của lão thấp nhất, cho nên mặc dù thả ra thần niệm cũng bị áp chế ở cách không xa bên thân mình, không thể dò xét được tình huống bên Trương Nhược Tích, chỉ có thể hỏi thăm dò như vậy...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau