VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2511 - Chương 2515

Chương 2513: Tài nghệ điêu luyện

Tử Nhạc Thành, một trong hàng vạn tòa thành ở Đông Vực, là một tòa thành nằm ở phụ cận Tử Nhạc Hoang Mạc, không bắt mắt chút nào, bởi vì môi trường chung quanh ác liệt cùng mặt đất cằn cỗi, tòa thành trì này cũng không phồn hoa lắm.

Sự tồn tại của nó, chỉ là một cái trạm dừng chân cho những võ giả đi vào trong Tử Nhạc Hoang Mạc mà thôi. Rất nhiều võ giả thích đi vào Tử Nhạc Hoang Mạc để lịch lãm, Tử Nhạc Thành dĩ nhiên chính là địa phương tốt nhất cho bọn họ nghỉ ngơi lấy lại sức.

Chỉnh thể thực lực võ giả trong thành cũng không quá cao, nhưng cũng không quá thấp, so với Phong Lâm Thành trước kia còn mạnh hơn một chút, với Thánh Vương Cảnh là chính, tuy không có Đế Tôn Cảnh, nhưng Đạo Nguyên Cảnh vẫn có rất nhiều.

Dương Khai cùng Trương Nhược Tích hai người một đường từ Tử Nhạc Hoang Mạc đi đến chỗ này, phong trần mệt mỏi nên tùy tiện tìm một cái khách điếm để ở.

Trứng phượng mà Lưu Viêm biến thành đã được Cửu Phượng cùng Lý Vô Y mang đi, Dương Khai cũng không cần lo lắng vấn đề an toàn của Lưu Viêm, tốt xấu gì Cửu Phượng cùng Lý Vô Y hai người đều là cường giả có tiếng tăm lừng lẫy ở Tinh Giới, lại là người dưới trướng Thú Vũ Đại Đế, cộng thêm tầng quan hệ với Mạc Tiểu Thất, Dương Khai tin tưởng Cửu Phượng nhất định sẽ chiếu cố Lưu Viêm thật tốt, tuyệt đối sẽ không gây bất lợi đối với nàng.

Dương Khai chỉ lo lắng quá trình luyện hóa Phượng Hoàng Chân Hỏa của Lưu Viêm sẽ không quá thuận lợi.

Nhưng lúc này hắn đang vội đi tìm tung tích của Tiểu Tiểu, căn bản không có thời gian đi cùng Lưu Viêm. Nếu không, hắn nhất định sẽ cùng đi Linh Thú Đảo một chuyến, ở nơi đó đợi một năm.

Đây là lần đầu Trương Nhược Tích đi ra ngoài lịch luyện cùng Dương Khai. Trước kia, bất kể Dương Khai đi nơi nào, đều an trí nàng ở trong Tiểu Huyền Giới, để nàng bế quan tu luyện.

Nhưng hiện giờ, Trương Nhược Tích đã có tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh cường đại, có đủ sức tự bảo vệ bản thân.

Dương Khai thể hội sâu sắc: Tu luyện cũng không phải chỉ có bế quan xa rời thực tế, mà phải một đường xông xáo gai góc, cho nên hơi đắn đo một chút, liền mang theo Trương Nhược Tích bên cạnh. Như vậy, có thể để cho tiểu nha đầu Trương gia này kiến thức nhiều một chút phong thổ nhân tình ở các nơi trong Tinh Giới, đối với sự trưởng thành sau này của nàng nhất định có nhiều chỗ tốt.

Trương Nhược Tích tất nhiên là mừng rỡ, trên đường đi hưng trí bừng bừng, khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm hồng, giống như là chim nhỏ trong lồng được thả ra, nhìn cái gì cũng đều mới mẻ.

Mấy ngày nay, Dương Khai truyền thụ tất cả kinh nghiệm tu luyện của mình cho Trương Nhược Tích, đừng thấy tiểu nha đầu thường ngày ngốc ngếch nhưng thiên phú trên tu luyện lại làm cho Dương Khai líu lưỡi.

Rất nhiều vấn đề tu luyện có tính mấu chốt, Trương Nhược Tích thường thường có thể suy một ra ba, nếu Dương Khai không có nội tình thâm hậu, chỉ sợ thật sự không thể trả lời vấn đề của nàng. Hắn phải vắt hết óc, ấn chứng với con đường tu luyện của bản thân, cuối cùng mới không bị bêu xấu ở trước mặt nàng.

Trong lúc dạy cho Trương Nhược Tích, Dương Khai cũng không quên việc tu luyện của mình.

Hiện giờ hắn vừa mới tấn thăng Đế Tôn Cảnh, miễn cưỡng có thể xứng với hai chữ cường giả, tuy nói bởi vì các kiểu ngoài ý muốn dẫn đến đế nguyên trong cơ thể của hắn đã chuyển hóa hoàn toàn, nhưng dù sao tấn thăng chưa được bao lâu, đối với vận dụng lực lượng của mình cùng với cảm ngộ của Đế Tôn Cảnh thì so với những Đế Tôn Cảnh lâu đời vẫn có chênh lệch.

Càng tu luyện, càng cảm giác võ đạo vô hạn, khiến Dương Khai như ngước nhin núi cao đồng thời lại nhiệt huyết sôi trào.

Nhất là nhớ lại trận đấu giữa hai vị Đại Đế, trong mỗi cái giơ tay nhấc chân đều nhấc lên uy thế ngập trời, càng làm cho Dương Khai muốn ngừng mà không được.

Hắn rất mong đợi, một ngày nào đó mình cũng có trình độ như vậy, thậm chí vượt qua.

Sau khi đến Tử Nhạc Thành, tùy tiện tìm một cái khách sạn, thuê hai gian phòng xong, Dương Khai thuận tay bày một ít cấm chế trong gian phòng của mình.

Trong Tử Nhạc Thành không có quá nhiều cao thủ, chỉ mình hắn là Đế Tôn Cảnh, bởi vậy hắn cũng không sợ bị người nào tìm tới phiền toái, nhưng khi đang tu luyện mà bị người khác quấy rầy cũng không phải là một chuyện vui vẻ gì, do đó cấm chế vẫn là không thể không có.

Sau khi bày ra cấm chế, Dương Khai mới đưa tay từ trong nhẫn không gian của mình lấy ra một vật.

Đó là một hòn đá màu lam, to khoảng trái nhãn, hình dáng cực kỳ không có quy tắc, nhìn thoáng qua không có chỗ nào đặc thù, ngoại trừ màu sắc có chút kỳ quái ra thì bề ngoài cũng rất là bình thường, hơn nữa dao động năng lượng không có quá mạnh liệt, dường như chỉ là một vật liệu luyện khí giá rẻ mà thôi.

Nhưng hòn đá màu lam này lại xuất ra từ tay của Lý Vô Y.

Lúc trước Lý Vô Y phất tay, có một đạo lưu quang đánh tới Dương Khai, bị hắn đưa tay chộp được, thứ đó chính là hòn đá màu lam này.

Trên đường từ Tử Nhạc Hoang Mạc đi tới, Dương Khai cũng không có thời gian tra xét cẩn thận trong tảng đá này rốt cuộc ẩn chứa huyền cơ gì, cho tới giờ khắc này mới có cơ hội tĩnh tâm nghiền ngẫm.

Thả hòn đá ở lòng bàn tay, vẻ mặt Dương Khai nghiêm túc mà thả ra thần niệm dò xét, rất nhanh hắn liền ngẩn ra, thần niệm mạnh mẽ tràn ra, như từng sợi tơ vô hình bao lấy hòn đá. Sắc mặt của hắn trở nên vô cùng kinh ngạc, hoảng sợ, ngay sau đó thì phấn khởi và kính phục.

Dưới sự dò xét bằng thần niệm của hắn, mặc dù bề ngoài của hòn đá màu làm này hoàn hảo không hao tổn, nhưng bên trong lại vỡ vụn rời rạc.

Mà nguyên nhân tạo thành như vậy là do bên trong của hòn đá có vô số khe nứt không gian nhỏ như những sợi tóc.
Những khe nứt không gian đó không thể thấy bằng mắt thường, nếu không phải thần niệm của Dương Khai không tầm thường thì chỉ sợ cũng sẽ bỏ lỡ nó.

Những khe nứt không gian bên trong hòn đá đó nhất định không phải do Lý Vô Y làm từ trước, có thể là lúc Dương Khai muốn Lý Vô Y truyền thụ thần thông thì lão mới tiện tay làm ra.

Nếu là như vậy cũng đủ để Dương Khai rung động rồi.

Hắn cũng tinh thông lực lượng không gian, tất nhiên biết được việc đánh ra vô số khe nứt không gian nhỏ bé vào bên trong một hòn đá như vậy mà không làm nó vỡ nát là chuyện khó khăn cỡ nào. Điều này cần đến lực khống chế vô cùng tinh chuẩn cùng sự hiểu biết cực sâu đối với lực lượng không gian.

Bí thuật không gian của Dương Khai không ít, có Nguyệt Nhận, Phóng Trục, Hư Vô. Hắn thậm chí có thể vận dụng pháp tắc không gian khiến một phần không gian trong nháy mắt ngưng kết lại. Những thần thông và cách vận dụng lực lượng không gian này đều là hắn tự mình lĩnh ngộ ra chứ không có lương sư chỉ dạy.

Hắn cho là trình độ của mình về lực lượng không gian đã rất sâu.

Nhưng hiện giờ, sau khi quan sát hòn đá màu lam này, Dương Khai mới biết, mình thật giống như ếch ngồi đáy giếng, xem trời lớn bằng cái giếng.

Như thủ đoạn này của Lý Vô Y, hắn làm không được.

Hắn không cách nào không chế lực lượng không gian tinh diệu đến vậy, không thể tạo nhiều vết nứt không gian bên trong hòn đá mà không hủy hoại mặt ngoài của nó, đồng thời vẫn giữ nó hoàn chỉnh như cũ.

Bội phục, bội phục a! Trong lòng Dương Khai một trận lửa nóng, tuy rằng sớm đã nghe nói Lý Vô Y của Linh Thú Đảo Đông Vực là cường giả tinh thông lực lượng không gian nhất trong cả Tinh Giới. Nhưng thật ra Dương Khai vẫn cho rằng mình cũng không kém chút nào.

Nhưng hiện tại, hắn cuối cùng cũng được mở rộng kiến thức.

Nếu xem lực lượng không gian như một bức họa, vậy thì Lý Vô Y chính là họa sĩ xuất sắc nhất. Trong lúc vẩy mực, một bức tranh cực đẹp sẽ hiện ra trước mặt Dương Khai, nước chảy mây trôi, ngựa thần lướt gió tung mây, làm người ta không khỏi sinh ra loại cảm giác ngước nhìn núi cao; mà Dương Khai... mặc dù cũng có thể vẽ nhưng so với Lý Vô Y thì phải kém rất xa.

Con đường hắn phải đi còn rất dài!

Mỗi một khe nứt không gian nhỏ bé trong hòn đá đều bao hàm lý giải và vận dụng lực lượng không gian của Lý Vô Y. Hơn nữa, sự huyền diệu tinh thâm cũng tăng dần từ ngoài vào trong. Khe nứt không gian ở phía ngoài khá thô sơ, dường như còn cực kỳ không ổn định, tùy thời cũng có thể sụp đổ. Nhưng càng hướng vào bên trong, những khe nứt không gian đó càng tinh diệu, càng ổn định.

Dương Khai dò xét qua từng tầng một, theo dõi sự huyền diệu của khe nứt không gian, phát hiện Lý Vô Y dường như lấy quá trình trưởng thành về lực lượng không gian của bản thân lão, biểu hiện ra một cách hoàn mỹ ở trước mặt mình, không có chút giấu giếm nào.

Những khe nứt không gian đó quả thực là kết tinh tâm huyết cả đời của Lý Vô Y.
Lão không giữ lại chút nào mà biến nó thành khe nứt không gian lạc ấn vào trong hòn đá, tặng cho Dương Khai.

Đồ vật này so với việc tìm Lý Vô Y học một chiêu thần thông không gian còn không biết quý trọng gấp bao nhiêu lần. Chẳng khác nào Lý Vô Y truyền thụ hết y bát của mình cho Dương Khai, nhưng rốt cuộc có thể từ trong đó lĩnh ngộ được bao nhiêu thì phải xem thiên phú cùng nỗ lực của bản thân Dương Khai.

Bỗng nhiên, Dương Khai hơi đổi sắc, thần niệm hướng vào nơi sâu nhất của hòn đá dò xét.

Ngay sau đó, hô hấp của hắn lập tức như dừng lại, trong lòng kinh hoàng.

Hắn phát hiện ở chính giữa nơi sâu nhất của hòn đá lại có một cái hắc động cực kỳ nhỏ.

Giống như hắc động khi hắn thi triển bí thuật Trục Xuất tạo thành nhưng lại rút nhỏ đi vô số lần vậy.

Mặc dù hắc động đó nhỏ đến mắt thường không thể phát hiện được, nhưng vẫn có một loại khí tượng cắn nuốt vạn vật, thần niệm của Dương Khai dò xét qua liền bị nó nuốt sạch sẽ.

Đây quả thực là...

Thủ pháp cao minh, tài nghệ điêu luyện!

Nếu nói lúc trước những khe nứt không gian đã khiến Dương Khai đủ rung động, vậy thì sự xuất hiện của hắc động càng khiến hắn cảm nhận được sự hoảng sợ sâu sắc, càng thêm nhận thức được chênh lệch giữa mình với Lý Vô Y.

Ở trên lĩnh vực lực lượng không gian, Lý Vô Y thực sự đã đi trước hắn rất xa, căn bản không phải hắn hiện giờ có thể sánh bằng.

Dương Khai nổi lên lòng tôn kính.

Trong một hòn đá nho nhỏ lại có thể tích chứa nhiều huyền cơ như vậy, quả thật vượt quá sức tưởng tượng.

Khiếp sợ qua đi, Dương Khai như phát điên, tất cả tâm tư đều đặt vào hòn đá này.

Hắn muốn lột ra từng tầng từng tầng huyền bí chứa đựng trong hòn đá đó, hấp thu hết toàn bộ tạo nghệ về lực lượng không gian của Lý Vô Y.

Trong nháy mắt, Dương Khai đã quên hết tất cả, cả người đều đắm chìm trong sự huyền diệu của hòn đá đó, không thể tự thoát ra được.

Hắn dò xét qua từng khe nứt không gian, cảm nhận sự ổn đinh và huyền diệu ẩn chứa trong nó, thể hội quá trình hình thành của nó.

Hắn giống như là mổ xẻ Lý Vô Y ra, muốn nghiên cứu như thế nào thì nghiên cứu như thế đó.

Một ngày, hai ngày, năm ngày, mười ngày...

Theo sự nghiên cứu đối với hòn đá, quá trình trưởng thành về lực lượng không gian của Lý Vô Y dường như rất sống động hiện ra ở trước mặt Dương Khai, làm cho hắn như tự mình trải nghiệm quá trình đó vậy, từ từ trở nên mạnh mẽ, trên lĩnh vực không gian cũng dần dần như cá gặp nước.

Lúc vừa mới bắt đầu, Dương Khai vẫn còn cảm ngộ tạo nghệ trên lực lượng không gian của Lý Vô Y, học tập thủ pháp tinh diệu của lão, nhưng theo thời gian trôi qua, Dương Khai đã không còn thỏa mãn khi học tập đồ vật của người khác nữa.

Trước tiên hắn sẽ cảm ngộ tạo nghệ cùng lý giải về lực lượng không gian của Lý Vô Y trên một khe nứt không gian, sau đó lật ngược vấn đề lại, tự mình ra tay thử rồi chuyển thành vốn liếng của mình.

Dương Khai mất ăn mất ngủ, hồn nhiên quên mình.

Mặc dù thực lực không có tăng lên, hốc mắt hõm xuống, hai mát đỏ hoe, bộ dáng thì như phát điên nhưng ánh mắt lại sáng vô cùng, tinh thần phấn khởi cực độ.

Mà trong khoảng thời gian ngắn này, sự trưởng thành trên lực lượng không gian của hắn còn nhiều hơn so với thu hoạch trong mười năm, hai mươi năm trước đây.

Hắn cảm nhận một cách rõ ràng, ở trên con đường lực lượng không gian mình đang bước một bước dài về phía trước...

Chương 2514: La Sát Nữ

Một luồng ý niệm không chịu thua cứ quanh quẩn trong đầu Dương Khai, khiến hắn cắm đầu nghiên cứu hòn đá màu lam kia suốt ngày đêm, hoàn toàn quên hết mọi thứ.

Lúc mới bắt đầu, Trương Nhược Tích ở sát vách thỉnh thoảng còn sang xem qua, muốn hỏi Dương Khai khi nào thì rời Tử Nhạc Thành, nhưng theo thời gian trôi qua, nàng thấy Dương Khai vẫn một mực không xuất hiện, nàng đoán rằng có lẽ Dương Khai đang bế quan tu luyện gì đó, cho nên cũng không dám tùy tiện quấy rầy.

Đợi trong khách điếm nhàn rỗi không có việc gì làm, nàng cũng rời khỏi khách điếm, đi vào bên trong thành dạo chơi. Tu vi hiện tại của nàng không thấp, đã là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, mặc dù bên trong Tử Nhạc Thành có một số võ giả thực lực tương đương với nàng, nhưng nàng cũng không sợ chút nào.

Đi dạo một lúc, nàng lập tức phát hiện một món đồ chơi mới lạ, sau khi lấy dũng khí đi thử một lần liền tỏ ra thích thú. Trong mấy ngày Dương Khai bế quan nghiên cứu hòn đá, mỗi ngày nàng đều đi một nơi, hơn nữa mỗi nơi còn dừng lại rất lâu rồi mới trở lại khách điếm. Thấm thoát đã trôi qua một tháng.

Đúng lúc này, Dương Khai hít sâu một hơi, khuôn mặt vốn yên tĩnh không dao động chợt ngẩng lên, thu hồi thần niệm của bản thân bên trong hòn đá lại. Hai mắt Dương Khai vằn lên đầy tơ máu, dường như vì quá chuyên chú mà kiệt sức vậy, tâm thần tiêu hao nhiều, nhưng ánh mắt của hắn lại sáng rực như ánh sao.

Một tháng nghiên cứu không chút ngừng nghỉ, cuối cùng Dương Khai đã hiểu rõ toàn bộ những huyền ảo bên trong hòn đá này, hắn được tận mắt chứng kiến quá trình trưởng thành của Lý Vô Y, đồng thời cũng thu hoạch được rất nhiều từ trong đó.

Tại phương diện về trình độ lực lượng không gian, hắn đã tiến thêm một bước dài. Cho đến lúc này hắn mới phát hiện, những bí thuật không gian mà bản thân hắn tự lĩnh ngộ ra trước đây, vốn cho rằng đã vô cùng hoàn mỹ, nhưng không ngờ còn phải cải thiện rất nhiều, điều này khiến cho Dương Khai mừng rỡ không thôi.

Còn có thể cải thiện, cũng có nghĩa uy lực bí thuật không gian của mình vẫn còn có thể tăng lên, đây đúng là điều hắn đang cần lúc này. Sau này tấn cấp lên Đế Tôn Cảnh, kẻ thù phải đối mặt khẳng định cũng sẽ mạnh mẽ hơn, lực lượng không gian vẫn là một trong những chỗ dựa của hắn, rất lâu sau đều sẽ phát huy ra tác dụng cực kỳ trọng yếu.

Rầm một tiếng Hòn đá màu lam trên tay kia đột nhiên vỡ vụn, biến thành phấn vụn, chảy qua kẽ tay Dương Khai rơi xuống. Bên trong tảng đá này vốn có một cái hắc động và vô số khe nứt không gian, trong quá trình nghiên cứu Dương Khai cũng không ngừng phóng thần niệm ra dò xét, có thể kiên trì tới hiện tại đã là cực hạn.

Cũng may Dương Khai đã hấp thu sạch sẽ tất cả tinh túy mà Lý Vô Y lưu lại bên trong hòn đá, cho nên mặc dù hiện tại nó bể nát cũng không có quá nhiều tiếc nuối.

Bỗng nhiên, Dương Khai vỗ trán một cái, khẽ hô: - Tiêu rồi.

Đến giờ phút này hắn mới nhớ ra, dường như hắn đã quá mức chìm đắm vào nghiên cứu lực lượng không gian huyền bí mà quên mất thời gian trôi qua cùng với dự tính ban đầu khi đến nơi này. Thoáng tính toán một chút, Dương Khai mới phát hiện, từ lúc hắn bế quan tới giờ, không ngờ bất tri bất giác đã hơn một tháng.

Hắn vội vàng phóng thần niệm ra, định gọi Trương Nhược Tích một tiếng, để nàng theo hắn rời khỏi Tử Nhạc Thành. Nhưng không nghĩ tới bên trong căn phòng sát vách kia lại không có lấy một bóng người

Ngược lại, trên bàn lại có một chén trà, vẫn còn bốc hơi nghi nghút. Thân hình Dương Khai thoắt một cái, phá toái hư không, đi thẳng tới căn phòng sát vách, đưa tay thử dò xét nhiệt độ của nước trà, lẩm bẩm:

- Rời đi cũng được chừng nửa thời gian uống cạn chung trà. Tiểu nha đầu này đi đâu rồi? Lần bế quan này của hắn chính là một tháng, Trương Nhược Tích ra ngoài đi dạo một chút cũng là bình thường. Đã xác định nàng không gặp nguy hiểm gì, Dương Khai cũng không lo lắng lắm. Hắn thả thần niệm ra, trong nháy mắt đã bao phủ cả Tử Nhạc Thành.

Rất nhanh, Dương Khai đã phát hiện ra Trương Nhược Tích đang ở trên một đài cao thai trong thành, hơn nữa còn vô cùng khí thế.

- Hả... Dương Khai không khỏi tỏ ra cổ quái. Suy nghĩ một chút, hắn tiện tay bỏ lại một ít nguyên tinh lên bàn, coi như trả tiền thuê phòng cho khách điếm, rồi thi triển bí thuật không gian, trực tiếp rời khỏi phòng.

Ngay sau đó, thân hình Dương Khai chợt xuất hiện tại một chỗ bên cạnh lôi đài tên là Thăng Long Đài tại Tử Nhạc Thành. Hắn xuất hiện không dấu vết, thần không biết quỷ không hay, ngoại trừ mấy võ giả gần đó có cảm giác cổ quái nhìn hắn một cái ra, còn lại không có ai chú ý tới hắn.

Cho dù là mấy tên võ giả đang nhìn hắn kia, cũng chỉ tỏ ra không hiểu một chút, ngay sau đó liền dời ánh mắt đi.

Lôi đài này kiến tạo vô cùng chắc chắn, xung quanh lôi đài hiện đầy quầng sáng cấm chế, có thể cho võ giả tỷ thí mặc sức phát huy trên lôi đài Lôi đài như vậy, trong thành trì có rất nhiều, võ giả tu luyện, ân oán phân minh, kiên quyết tiến thủ, dĩ nhiên sẽ không tránh khỏi việc phát sinh nhiều xung đột.

Nếu ở bên ngoài, khi xảy ra xung đột dĩ nhiên là sống mái với nhau một phen, thắng làm vua thua làm giặc, đó là chuyện đương nhiên. Nhưng ở nơi thành trì này, thì không thể tùy ý lấy mạng người ta, trừ khi là loại thành trì vô cùng hỗn loạn. Mỗi một thành trì đều có quy tắc của mình, cái gọi là không có quy củ thì không thành một đoàn thể là vậy, tuy Tử Nhạc Thành ở rìa sa mạc, nhưng cũng không ngoại lệ, võ giả ở trong thành một khi xảy ra xung đột, có thể đi đến lôi đài ký giấy sinh tử, quyết đấu sống chết.

Cho dù không có ân oán, cũng có thể tới lôi đài so cao thấp một chút. Dần dần,loại lôi đài này liền trở thành nơi tiêu khiển của rất nhiều võ giả lúc rảnh rỗi. Trên lôi đài, các võ giả có thể thỏa thích cùng người khác tranh đấu, tăng năng lực chiến đấu của bản thân lên. Võ giả không lên lôi đài tỷ thí, cũng có thể ngồi xung quanh xem cuộc chiến, từ đó học tập kinh nghiệm.

Lúc Dương Khai đến nơi này, chỗ ngồi xung quanh Thăng Long Đài đã đầy nhóc, không những thế vẫn còn có rất nhiều võ giả không có chỗ ngồi, mỗi người đều tế ra bí bảo đứng ở giữa hư không, chăm chú nhìn về phía lôi đài. Chỗ này tối thiểu cũng có hơn vạn người, mỗi một ánh mắt đều nóng rực hướng lên quan sát hai võ giả đang tỷ thí trên lôi đài, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng tán thưởng, khi chợt có kinh hiểm, lại đồng thanh kinh hô lên.

Võ giả bình thường tranh đấu không thể nào hấp dẫn nhiều người đến xem cuộc chiến như thế, chỉ có lúc những võ giả có uy vọng cực cao, danh tiếng cực lớn quyết đấu, mới sẽ thu hút hơn vạn người như vậy. Vào giờ phút này, một trong hai người đang so đấu trên lôi đài, không ngờ lại là Trương Nhược Tích.

Thế nhưng không giống với hình tượng nhu nhược lúc bình thường biểu hiện trước mặt Dương Khai, lúc này Trương Nhược Tích đang mặc một bộ trang phục bó sát người, hiển lộ những đường cong đã tương đối thành thục, mái tóc cũng được nàng buộc ở sau gáy, tỏ ra vô cùng lão luyện.

Khí tức của nàng cũng cũng vô cùng mãnh liệt, phảng phất như một đầu mãnh thú vừa xổ lồng, toàn thân tràn ngập sát khí khiến người kinh hồn táng đảm. Mà đối thủ của nàng lại là một nam nhân trung niên, đồng dạng cũng có tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh, không biết hắn tu luyện bí thuật gì, toàn thân bao phủ hào quang đỏ như máu, khí thế cũng không tầm thường.

Giờ phút này hai người đang liều mạng quyết chiến trên lôi đài vô cùng kịch liệt, nguyên lực va chạm phát ra tiếng vang ầm ầm, khiến dư chấn đánh sâu vào những cấm chế trên lôi đài, làm quang mang trên đó chập chờn liên tục.

Nha đầu Trương gia này, vậy mà lại chạy tới lôi đài đánh nhau. Nếu không phải Dương Khai tận mắt nhìn thấy, chỉ sợ còn thật không thể tin được. Nàng lấy dũng khí ở đâu ra? Lúc bình thường nói chuyện cùng một người xa lạ đều phải đỏ mặt, làm sao lại có lá gan tới một nơi bị vạn người nhìn như vậy?

Hơn nữa, khí tức của nàng cùng với lúc bình thường như thể hai người khác nhau, khiến Dương Khai vô cùng quan tâm. Dương Khai biết, huyết mạch Trương Nhược Tích rất cổ quái, tất cả biến hóa của nàng đều có quan hệ với huyết mạch kia.

Trái lại, đối thủ này của nàng dường như là một nhân vật cực kỳ lợi hại, ở Tử Nhạc Thành này khẳng định có danh tiếng cực lớn, bằng không sao có thể thu hít nhiều người đến xem cuộc chiến như thế?

Quả nhiên, trong khi Dương Khai còn đang âm thầm suy đoán, tiếng nghị luận của một số người từ bốn phương tám hướng liền truyền đến.

- Trận đấu hôm nay đúng là long tranh hổ đấu mà, không biết cuối cùng ai thắng ai thua nữa!

- Điều này có gì phải phỏng đoán chứ, dĩ nhiên là Huyết Thủ Cố Sơn rồi, tuy rằng Cố Sơn không môn không phái, nhưng từ 50 năm trước đã xông phá ở quanh Tử Nhạc Thành này rồi, hắn có danh vọng cùng thực lực ở nơi này cực cao, nhất là chiến đấu trên lôi đài, hắn chưa bao giờ có đối thủ, tất cả đối thủ cùng hắn tranh đấu đều bị đánh bại, hắn nhưng là một chiêu bài của Tử Nhạc Thành đó.

- Không môn không phái lại cũng có thể tu luyện đến Đạo Nguyên tam tầng cảnh sao? Cố Sơn này quả thật là rất giỏi a, nếu để cho hắn gia nhập một đại tông môn, chẳng phải là tấn cấp lên Đế Tôn nằm trong tầm tay hay sao?

- Hắc hắc, ngươi không biết đó thôi, nghe nói năm xưa Cố Sơn tìm được động phủ của một cổ nhân ở trong Tử Nhạc Hoang Mạc, chiếm được một loại truyền thừa vô cùng ảo diệu ở trong đó, cho nên hắn căn bản không cần gia nhập tông môn gì cả. Mấy năm trước, có một Đạo Nguyên tam tầng cảnh xuất thân A Hàm Điện đi ngang qua chỗ này, cũng không biết đã xảy ra xung đột gì với Cố Sơn, hai người liền lên lôi đài quyết đấu, ngươi đoán kết quả ra sao?

- Kết quả thế nào?

- Còn có thể thế nào, dĩ nhiên là Cố Sơn thắng, đánh cho võ giả A Hàm Điện kia quay cuồng, không tới mười chiêu đã bị đánh văng ra khỏi lôi đài.

- Hizz... Cố Sơn mạnh như vậy sao, ngay cả đệ tử A Hàm Điện cũng không phải là đối thủ? A Hàm Điện chính là tông môn đứng đầu Đông Vực, địa vị chỉ dưới U Hồn Cung, võ giả xuất thân trong đó thực lực nhất định cũng không tầm thường, huống chi là một vị đệ tử tinh anh Đạo Nguyên tam tầng cảnh.

- Đó là dĩ nhiên. Mấy năm trước hắn có thể chiến thắng đệ tử tinh anh của A Hàm Điện, mấy năm nay, thực lực của hắn hình như lại có tăng tiến, đánh một tiểu nha đầu thì tốn bao nhiêu sức lực chứ?Bằng không ngươi cho rằng tại sao hôm nay lại có nhiều người đến xem cuộc chiến như vậy?

Mọi người đều là vì hâm mộ danh tiếng của Cố Sơn mà đến đó thôi.

- Tiểu nha đầu sao? Một tiếng hừ lạnh chợt truyền đến:

- Vị bằng hữu này nói chuyện thật là thú vị, ngươi dám ở trước mặt La Sát Nữ kia gọi nàng một tiếng tiểu nha đầu xem, nếu ngươi dám, ta liền gọi ngươi là tổ tông ngay.

- Khụkhụ... Tên Võ giả đang cực lực tâng bốc Cố Sơn kia ho sặc sụa, suýt nữa ho văng cả nước mắt ra.

- La Sát Nữ? Tên này quay mặt về phía người vừa nói chuyện nhìn lại, tựa hồ có chút không hiểu hỏi: - Chẳng lẽ thiếu nữ kia cũng là người có danh tiếng cực lớn?

Người nọ nhìn hắn nói: - Dường như bằng hữu mới đến Tử Nhạc Thành không lâu phải không?

Người này cười hắc hắc, nói: - Mới tới ba ngày, nghe nói cơ duyên trong Tử Nhạc Hoang Mạc không ít, liền tới thử vận khí một chút, vừa lúc gặp được sự kiện trọng đại này, liền tới xem náo nhiệt một chút.

- Ba ngày, hèn chi ngươi không rõ lắm.

Người nọ hơi vuốt cằm, nói:

- Thiếu nữ trên lôi đài kia cũng không phải nhân vật đơn giản, mọi người đều gọi nàng là La Sát Nữ, cũng không biết tên thật nàng là gì.

- Nàng rất lợi hại sao?

- Đâu chỉ rất lợi hại! Người nọ hừ lạnh một tiếng:

- Quả thực là vô địch! Hai mươi ngày trước, nàng đột nhiên xuất hiện trên lôi đài này, chỉ có ba chiêu, đã đánh cho một cái võ giả ngang cấp hộc máu, trực tiếp hôn mê bất tỉnh, thủ đoạn vô cùng dứt khoát trôi chảy.

- Cái này... cái này không phải là nghiền ép đối thủ sao?

- Đúng, chính là nghiền ép!

Chương 2515: Ta không có bí bảo

Đấu với võ giả ngang cấp, lại có thể phân thắng bại trong vòng ba chiêu, quả thật có thể dùng nghiền ép để hình dung.

- Từ đó về sau, mỗi ngày nha đầu kia đều sẽ đến Thăng Long Đài đánh một trận, hễ là đối thủ giao đấu sinh tử với nàng, không có người nào có thể chống đỡ nổi trong thời gian uống cạn chung trà. Khí tức của nàng bén nhọn, xuất thủ hung ác, cho nên mọi người đều gọi nàng là La Sát Nữ.

- Hóa ra nha đầu kia lợi hại như vậy. Người kia nghe xong, ánh mắt phát sáng, kinh hô liên tục, cảm thấy cực kì hứng thú nhìn lên lôi đài.

- La Sát Nữ quả thật không tầm thường, nhưng Cố Sơn cũng không kém a, ta vẫn cảm thấy Cố Sơn sẽ thắng. Người lúc trước lên tiếng nói chuyện, tỏ ra không phục nói.

Người thứ ba khẽ cười, lạnh lùng nói: -Thực lực của Cố Sơn quả thật không tồi, căn cơ vững chắc, nguyên lực hùng hồn, nhưng hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của La Sát Nữ.

- Ngươi dựa vào cái gì mà nói như vậy?

- Đúng vây, vị bằng hữu này nói vậy không khỏi có phần hơi võ đoán, ngươi xem tình hình chiến đấu trên lôi đài đi, rõ ràng là La Sát Nữ đang bị Cố Sơn chế trụ a, mức độ hung ác của Cố Sơn không kém chút nào so với nha đầu kia đâu.

Người thứ ba ung dung nhìn lên lôi đài, thản nhiên nói: -Nếu ta đã nói như thế, tự nhiên có đạo lý của mình.

- Bằng hữu có cao kiến gì, nói ra nghe thử.

- Thực lực của Cố Sơn đã phát triển đến cực hạn, trừ khi hắn đột phá Đế Tôn cảnh, còn không thì cả đời này cũng sẽ không tiến thêm được nữa. Nhưng La Sát Nữ lại không giống vậy, hình như trước đây nàng rất ít cùng người động thủ, một thân tu vi, thực lực cường đại lại chưa từng được cọ sát qua.

Ở Thăng Long Đài này, mỗi một trận nàng lại trưởng thành hơn, nàng hôm nay so với hai mươi ngày trước đâu phải chỉ mạnh hơn một chút? Không biết các ngươi có chú ý đến hay không, lúc mới bắt đầu, nàng cùng Cố Sơn quyết đấu còn rơi vào thế hạ phong toàn diện, nhưng hiện tại nàng đã có thể tìm ra cơ hội phản kích trong lúc phòng thủ.

Nếu ta đoán không lầm, nàng đang mạnh lên nhanh chóng trong trận đấu này, chỉ sợ không bao lâu sẽ có thể hoàn toàn vượt qua Cố Sơn, đánh hắn xuống dưới Thăng Long Đài.

Nghe người này nói vậy, hai người khác liền cẩn thận suy nghĩ lại, thấy quả đúng là như thế, không khỏi bội phục, đồng thanh nói:

- Bằng hữu nói có đạo lý. Nếu vậy, xem ra quả thật có khả năng Cố Sơn không phải là đối thủ của nàng a.

- Chỉ có điều không biết nha đầu kia từ nơi nào chui ra, trông cũng chỉ chừng hai mươi, chả lẽ tu luyện bí thuật trú nhan gì đó sao?

- Hừ, mặc dù khí tức nha đầu kia mạnh mẽ, nhưng vẫn còn tính trẻ con, rõ ràng là tuổi không lớn lắm.

- Xem ra bằng hữu hiểu rất rõ La Sát Nữ này a, ngươi đã từng tìm hiểu về nàng sao? Khóe miệng người này co giật một cái, bình thản nói:

- Có tìm hiểu qua, bởi vì đối thủ trận đầu tiên của nàng chính là ta!

- Hả? Hai người kia đều kinh ngạc nhìn hắn, không ngờ hắn chính là võ giả bị La Sát Nữ đánh hộc máu ngất đi trong vòng ba chiêu kia, nhất thời không khỏi có chút xấu hổ. Xung quanh khán đài, rất nhiều người cũng đang thảo luận về La Sát Nữ này, muốn biết rốt cuộc nàng xuất thân từ tông môn nào.

Nhưng nhìn những chiêu thức trôi chảy, muôn hình vạn trạng của nàng, họ căn bản không có cách nào suy đoán ra. Huống chi, nàng căn bản không có dấu hiệu nào muốn sử dụng bí bảo, nên dĩ nhiên không thể từ bí bảo suy đoán ra thân phận của nàng.

Loại cảm giác thần bí này càng làm cho mọi người cảm thấy hứng thú đối với nàng. Vẻ mặt Dương Khai lãnh đạm nhìn lên lôi đài, tâm trạng cũng có chút cổ quái. Hắn không nghĩ tới Trương Nhược Tích sẽ chạy tới lôi đài đánh nhau, hơn nữa chỉ trong thời gian hai mươi ngày ngắn ngủi, đã tạo ra danh tiếng vang vọng, đồng thời còn khiến cho võ giả toàn Tử Nhạc Thành đều vô cùng kiêng kỵ.

Trong ấn tượng của hắn, Trương Nhược Tích không phải như vậy, không giống chút nào với tiểu nha đầu trên lôi đài kia. Đột nhiên hắn có cảm giác giống như mấy năm nay bản thân nuôi một đầu hung thú đang ngủ đông vậy, lúc bình thường ở trong lồng thì vô cùng hiền lành, nhưng một khi thả ra ngoài thì có thế nhấc lên một hồi gió tanh mưa máu.

Trên lôi đài, khí thế tranh đấu bừng bừng. Võ giả bị Trương Nhược Tích ở trận đầu tiên chỉ dùng ba chiêu đánh hộc máu ngất đi kia, tuy rằng tu vi không cao nhưng nhãn lực lại vô cùng cao minh.

Có lẽ do chịu nhục, nên hai mươi ngày qua hắn vẫn một mực nghiên cứu Trương Nhược Tích, cho nên có thể rõ ràng thấy được sự trưởng thành của Trương Nhược Tích.
Cố Sơn quyết chiến với nàng từ lúc ban đầu ở thế thượng phong, cho đến thế quân bình, rồi dần rơi xuống hạ phong, thay đổi giữa công và thủ vô cùng rõ ràng.

Hai người đều không dùng đến bí bảo, Trương Nhược Tích không có bí bảo, chỉ có một bộ y phục thiếp thân Phượng Thải Hà Y, song giờ phút này cũng không thúc giục uy năng của Đế Bảo phòng ngự này, mà Cố Sơn lại là nhân vật thành danh của Tử Nhạc Thành, tiểu nha đầu kia không dùng bí bảo, hắn cho dù muốn dùng cũng ngượng lấy ra.

Trên lôi đài, các loại bí thuật lần lượt thay đổi va chạm với nhau, năng lượng chấn động tràn ra khiến quầng sáng bảo vệ lôi đài không ngừng bắn ra tầng tầng gợn sóng rung động.

So sánh với lối đánh trầm của Cố Sơn, cách đánh của Trương Nhược Tích linh động phiêu dật, có một phong cách riêng, dường như nàng có một loại bản năng chiến đấu vô cùng nhạy cảm. Dương Khai chưa từng thấy qua, thậm chí chưa từng nghe qua đủ loại bí thuật nàng sử dụng, không biết nàng học được lúc nào, từ đâu.

Huyết quang trên người Cố Sơn bị đánh lắc lư không ngừng, từ từ mờ đi, ngay cả hơi thở của hắn cũng phì phò không ổn định. Cường địch! Cố Sơn thầm run sợ, mặc dù đã sớm nghe nói thực lực của tiểu nha đầu quấy rối võ giả trong Tử Nhạc Thành hai mươi ngày qua không tầm thường, nhưng mãi đến khi thực sự đối mặt, Cố Sơn mới biết bản thân vẫn còn khinh thường đối phương.

Nhất là đối phương lại ngày càng trưởng thành trong chiến đấu, quả thật làm hắn kinh hãi gần chết. Lúc này mới không bao lâu, nàng đã từ thế hạ phong hoàn toàn chuyển thành nắm chiến cuộc trong tay, chỉ một lúc nữa thôi, chỉ sợ nàng thật muốn giành thắng lợi về tay.

Nhìn thấy huyết quang trên người dường như muốn hoàn toàn tan vỡ, Cố Sơn liền nghiến răng lùi về sau một bước, lòng bàn tay khẽ lật, bỗng nhiên một thanh chiến chùy đầu hổ chợt xuất hiện trên tay hắn, hắn khẽ quát:

- Nha đầu, lấy bí bảo ra đi, nếu không ngươi sẽ không có cơ hội nữa đâu.

Dáng vẻ của hắn rất quyết liệt, hiển nhiên là muốn liều chết sống mái. Mặc dù hắn không thù không oán với Trương Nhược Tích, nhưng những năm qua hắn luôn đánh nhau sống chết quanh Tử Nhạc Thành, có danh tiếng cực cao, được mọi người gọi là người đứng đầu chỉ dưới Đế Tôn, hôm nay nếu bị một tiểu nha đầu đánh bại, sau này hắn còn mặt mũi nào tiếp tục ở lại chỗ này chứ?

Hắn đành phải sử dụng thủ đoạn mạnh nhất của mình. Song hắn vẫn có lòng tốt muốn để cho Trương Nhược Tích cũng lấy ra bí bảo, tránh cho khi quyết đấu sinh tử lại chiếm tiện nghi của người khác. Không giống như dự liệu, Trương Nhược Tích nghe xong chỉ chậm rãi lắc đầu, thản nhiên nói:

- Ta không có bí bảo!

- Cái gì? Cố Sơn trừng mắt một cái, ngay sau đó tức giận gào lên: -Coi thường người khác cũng có mức độ thôi chứ!

Hắn cho rằng Trương Nhược Tích đang miệt thị hắn, nói cho cùng một võ giả sao lại không có bí bảo của riêng mình chứ? Huống chi Trương Nhược Tích còn là võ giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh, thực lực đã đến trình độ này, làm sao không có bí bảo chứ?

Hắn cũng không biết, lời Trương Nhược Tích nói hoàn toàn là sự thật. Thực lực của nha đầu Trương gia kia tăng lên quá nhanh, mặc dù Dương Khai có lòng muốn giúp nàng tìm bí bảo, nhưng bí bảo cấp bậc quá thấp thì không theo kịp tốc độ tu luyện của nàng, cấp bậc quá cao nàng lại không thể luyện hóa được.
Huống chi, từ trước tới giờ Trương Nhược Tích đều luôn an ổn tu luyện trong Tiểu Huyền Giới, cũng không có cơ hội dùng đến bí bảo. Điều này dẫn đến từ đầu đến chân nàng chỉ có một kiện Phượng Thải Hà Y.

Nhưng ở góc độ Cố Sơn mà nói, đây là một loại vũ nhục, đối phương hiển nhiên là muốn tay không quyết đấu cùng mình a.

Dưới cơn tức giận phun trào, Cố Sơn phẫn nộ quát:

- Chớ trách ta không cho ngươi cơ hội, nếu ngươi đã tự đại như vậy thì đừng trách ta không khách khí.

Trương Nhược Tích mím chặt đôi môi đỏ mọng, không nói một lời, cũng không có ý giải thích, chỉ tỏ ra ngưng trọng, bày ra bộ dáng sẵn sàng toàn lực ứng phó.

Một tiếng quát lớn truyền ra, bỗng nhiên toàn thân Cố Sơn chợt bành trướng lên một vòng, trở nên to lớn, ngay sau đó, hắn liền mạnh mẽ thúc dục một thân nguyên lực, điên cuồng rót vào đầu hổ chiến chùy kia.

Một tiếng hổ gầm vang lên rung động toàn trường, tựa như vị vua của rừng rậm vừa thoát ra vậy, mang theo một khí thế liều chết để bảo vệ địa bàn của mình.

- Còn không lấy bí bảo ra! Cố Sơn vừa thúc giục uy năng của bí bảo, vừa cao giọng nói.

Trương Nhược Tích chậm rãi lắc đầu. -Đây là ngươi tự tìm lấy!

Cố Sơn giận tím mặt, phun ra một hơi, thân thể to lớn đột nhiên rút nhỏ lại, tất cả lực lượng đều rót vào trong đầu hổ chiến chùy kia, trong nháy mắt trên bầu trời phong vân hội tụ, cuồng phong gào thét, trên lôi đài chợt sáng chói, một đầu cự hổ trông sinh động như thật đột nhiên thoát ra, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa, bổ nhào về phía Trương Nhược Tích.

Trương Nhược Tích dường như cũng đã nhận ra sự hung mãnh của một chiêu này, mặt biến sắc, mười ngón tay điểm liên tiếp, hóa thành từng luồng kiếm chỉ, phát ra tiếng xuy xuy không ngừng, đón lấy công kích với uy thế ngập trời đang lao đến.

Rầm rầm rầm Trên lôi đài truyền ra những tiếng nổ mạnh liên tiếp, hào quang chói mắt bộc phát ra khiến mọi người không thể nào nhìn rõ rốt cuộc trên lôi đài đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết trận chiến sinh tử này đã đến hồi sống chết rồi.

Năng lượng to lớn đánh sâu vào khiến những quầng sáng cấm chế trên lôi đài đều vặn vẹo biến dạng, mọi người nhìn lên đài rối rít kinh hô, hoảng sợ trước công kích hủy thiên diệt địa của Cố Sơn, đồng thời cũng âm thầm mong đợi, La Sát Nữ kia sẽ hóa giải chiêu này như thế nào, hay là sẽ tan thành mây khói. Mọi người đều trợn trừng mắt, nhìn lên phía lôi đài.

Hồi lâu sau, năng lượng kinh khủng kia mới từ từ tiêu tán, ánh sáng dần thu lại, lập tức cảnh tượng trên lôi đài liền đập vào tầm mắt mọi người. –

Hả sao lại chỉ có một mình Cố Sơn?

- La Sát Nữ đâu rồi? Nàng đâu?

- Có phải nàng núp ở chỗ nào đó, chuẩn bị đánh lén Cố Sơn hay không? -Lôi đài nhỏ như thế, sao có thể ẩn nấp?

- Mau nhìn kìa, trên đất có mảnh vụn quần áo, là quần áo của La Sát Nữ.

- Hizz La Sát Nữ đã chết? Nàng bị đánh thịt nát xương tan rồi sao?

- Cố Sơn thắng! Mọi người nhìn trên đài, hô lên ầm ĩ, có hưng phấn, có tiếc hận, có thương hại, còn có mắng nhiếc... Cường giả La Sát Nữ này quật khởi tại Tử Nhạc Thành như sao băng vậy, vô cùng huy hoàng nhưng cũng rất ngắn ngủi, chỉ duy trì được hai mươi ngày đã bị Cố sơn đánh cho thịt nát xương tan, quả thật làm cho người ta tiếc hận không thôi.

Rất nhiều võ giả sau này ủng hộ La Sát Nữ đều nhìn Cố Sơn mắng to, nguyền rủa không ngừng, cảm thấy hắn thắng không anh hùng, thủ đoạn quá mức hung tàn, đối mặt với một thiếu nữ lại vận dụng bí bảo như vậy.

Cố Sơn đứng trên lôi đài, thân thể suy yếu cực độ, sau khi đánh ra một chiêu kia, hắn không còn sức để đánh tiếp nữa. Hắn tỏ ra quái dị đứng tại chỗ, ánh mắt kinh ngạc nhìn những mảnh vụn quần áo trên mặt đất, không có chút vui sướng nào sau khi thắng lợi.

Chương 2516: Không thẹn bản tâm

Trận giao đấu này thắng quá mức kì lạ. Bởi vì rõ ràng hắn cảm thấy công kích của mình bị La Sát Nữ hóa giải không ít, uy lực còn lại căn bản không đủ để đánh chết nàng.

Hơn nữa, mặc dù trên lôi đài còn lưu lại mảnh vụn quần áo, nhưng lại không có chút máu tươi nào. Cho dù thật sự bị mình đánh tan xương nát thịt, thì ít nhất cũng phải có chút máu tươi với xương thịt sót lại chứ? Thế nhưng trên thực tế cái gì cũng không có để lại.

Nha đầu kia không chết! Cố Sơn thầm kết luận. Nhưng nếu không chết, thì nàng đang ở đâu? Chẳng lẽ thật sự như những người dưới khán đài nói, nàng đang ẩn nấp ở một nơi nào đó chuẩn bị đánh lén mình?

Nghĩ tới đây, Cố Sơn liền biến sắc, vội vàng dò xét xung quanh, nhưng không phát hiện dấu vết La Sát Nữ ẩn nấp. Mãi một lúc lâu sau, La Sát Nữ cũng không xuất hiện nữa, Cố Sơn mới mờ mịt tiếp nhận tiếng reo hò ủng hộ thắng lợi của mình.

Ở bên ngoài cách Tử Nhạc Thành cả vạn dặm, trên thuyền gỗ, Dương Khai mang theo Trương Nhược Tích một đường bay vù vù, nhanh như tia chớp. Khi nàng đang va chạm một chiêu cuối cùng với Cố Sơn, Dương Khai liền lắc mình tiến vào lôi đài, dẫn Trương Nhược Tích ra ngoài.

Thắng bại đã phân, không nhất định phải đánh nữa. Cố Sơn đã là nỏ mạnh hết đà, Trương Nhược Tích lại cũng không đáng lo ngại, chỉ cần để Trương Nhược Tích xâm nhập tới bên cạnh Cố Sơn, nàng sẽ có thể thoải mái đánh hắn rớt xuống đài.

Dĩ nhiên lấy tu vi Đế Tôn Cảnh của hắn, phối hợp với bí thuật không gian, dựa vào thực lực và ánh mắt của những võ giả Tử Nhạc Thành kia căn bản không nhìn ra bất kỳ đầu mối nào, điều này sẽ đưa đến kết quả giống như Trương Nhược Tích bị đánh tan xương nát thịt.

Sau khi được Dương Khai mang ra ngoài, Trương Nhược Tích lập tức thu liễm khí tức hung ác bén nhọn lại, trở nên vô cùng hiền lành, lẳng lặng đứng trên thuyền gỗ. Nàng không ngừng dùng ánh mắt sợ sệt nhìn bóng lưng Dương Khai, sợ hãi hắn sẽ vì mình trong khoảng thời gian qua tùy ý làm xằng làm bậy mà tức giận.

Nàng cũng không biết bản thân xảy ra chuyện gì, trước giờ nàng chưa từng tranh đấu với ai, nhưng sau khi lên lôi đài lại nhiệt huyết sôi trào. Trên người, mỗi một lần đau đớn, mỗi một giọt máu tươi chảy ra lại làm cho nàng có một loại cảm giác vô cùng thích thú, dường như ẩu đá sống chết với người khác là chuyện nàng thích nhất vậy.

Mỗi lần sau khi từ lôi đài trở về, nàng đều cảm thấy ảo não không vui, cảm gác mình không nên như thế, ngoan ngoãn đi theo tiên sinh không phải tốt lắm sao, tại sao lại cùng người khác đánh giết? Nàng thầm tự nhủ, lần sau tuyệt đối sẽ không đi Tử Nhạc Thành.

Nhưng vừa đến ngày thứ hai, cái ý nghĩ kia lại rục rịch ngóc đầu dậy, khiến nàng không tự chủ được sải bước chân, đi đến lôi đài với thân phận La Sát Nữ chấp nhân sự khiêu chiến của từng võ giả một. Đánh toàn bộ bọn họ xuống dưới, hưởng thụ sự vui sướng khi tranh đấu với người khác, thắng bại nàng không quan tâm, nàng chỉ muốn quá trình mà thôi.

Nàng có chút sợ hãi chính bản thân mình, cảm thấy trong cơ thể mình đang phong ấn một con quỷ.

- Ngươi thích sử dụng kiếm? Dương Khai đột nhiên hỏi, cũng không quay đầu lại.

- Hả? Trương Nhược Tích run lên hoảng sợ, nhưng rất nhanh kịp phản ứng, nói: -Ta cũng không biết.

Dương Khai nói: -Ta thấy lúc ngươi cùng Cố Sơn tranh đấu rất thích sử dụng kiếm chỉ, hơn nữa trên người còn có kiếm ý rất mãnh liệt.

Hắn dừng một chút, nói: -Trước kia ngươi đã từng dùng qua bí bảo dạng kiếm sao?

- Không có. Trương Nhược Tích chậm rãi lắc đầu, thấp giọng nói: - Ta chưa từng dùng qua bí bảo bao giờ.

- Vậy thì lạ thật. Trên mặt Dương Khai lộ vẻ nghi ngờ, kiếm chỉ của Trương Nhược Tích tuy rằng còn chưa thành thục, nhưng uy lực cực lớn, hơn nữa kiếm ý bao phủ trên người nàng cũng không phải là giả, nếu không phải là võ giả đã thấm nhuần kiếm thuật nhiều năm thì không thể nào có loại uy thế này.

Trong những cường giả Dương Khai đã thấy, người có kiếm ý mạnh nhất chính là Thiên Vũ Thánh Địa Trần Văn Hạo, hắn có một thanh Đế Bảo Thủy Lưu Kiếm, Tam Thiên Kiếm Đạo của hắn kia khiến Dương Khai đến nay nhớ lại đều cảm thấy vô cùng cảm khái.

Thỉnh thoảng Dương Khai cũng sử dụng kiếm, Bách Vạn Kiếm là một thanh kiếm bản lớn. Song đó không phải là sở trường của hắn, những chiêu thức hắn thi triển ra, đều là bí thuật vốn có của Bách Vạn Kiếm, không bằng một phần vạn của Trần Văn Hạo.
Nhưng kiếm ý của Trương Nhược Tích lại là tự nhiên mà thành, hung ác chí cực. Hiện tại nàng giống như một viên ngọc thô chưa mài dũa vậy, nếu có thể khai thác toàn bộ tiềm lực của nàng, nàng sẽ có thể tỏa sáng tuyệt đối kinh người.

Bỗng nhiên, Dương Khai nghĩ tới một chuyện. Khi Trương Nhược Tích tấn thăng đại cảnh giới, phía sau nàng liền hiện ra hình bóng một nữ nhân không chỉ một lần, cũng không biết thiếu nữ kia là thần thánh phương nào, mỗi lần hiện ra đều há miệng hút thiên địa dị tượng khi Trương Nhược Tích tấn thăng vào trong miệng, giúp cho Trương Nhược Tích đột phá vô cùng dễ dàng.

Hơn nữa khi nữ tử kia xuất hiện, trên tay còn có một thanh trường kiếm to lớn trông vô cùng rung động. Có lẽ, sở dĩ Trương Nhược Tích có kiếm ý, khi xuất chiêu không tự chủ được vận dụng chỉ kiếm, là có quan hệ với hư ảnh kia? Mặc dù đây chỉ là suy đoán, song Dương Khai lại cảm thấy có khả năng rất lớn.

Nếu Trương Nhược Tích thích sử dụng kiếm, Dương Khai cảm thấy có thể giao Bách Vạn Kiếm cho nàng luyện hóa sử dụng. Thanh kiếm trên tay hư ảnh thiếu nữ kia là một thanh trường kiếm to bản, mà Bách Vạn Kiếm cũng cùng loại hình, chắc hẳn Trương Nhược Tích sẽ thích.

Chỉ là dù sao Bách Vạn Kiếm cũng không phải là đồ của Dương Khai, nó chính là vật gia truyền vủa Tần gia Phong lâm Thành, lúc Tần lão gia tử giao Bách Vạn Kiếm cho Dương Khai cũng đã nói rất rõ ràng, muốn hắn bảo quản thay, đợi một ngày Tần Ngọc có thể tấn cấp lên Đế Tôn Cảnh, Dương Khai trả lại kiếm cũng không muộn. Cho nên Dương Khai nghĩ đi nghĩ lại, vẫn bỏ ý nghĩ này đi, cầm đồ người khác lại đem đi tặng người, nói gì cũng không chấp nhận được.

Xem ra nên đi tìm một món Đế Bảo dạng kiếm bản lớn. Mấy người đi theo hắn, Lưu Viêm được có Tịch Diệt Lôi Châu, Hoa Thanh Ti có Ngũ Sắc Trường Mâu, ngay cả pháp thân cũng có Ma Binh Chiến Chùy, cái nào không phải là Đế Bảo chứ? Tự nhiên Dương Khai không thể bên nặng bên nhẹ.

- Tiên sinh, thật xin lỗi, Nhược Tích không nên chưa xin phép người đã gây ra nhiễu loạn lớn như vậy! Trương Nhược Tích bỗng nhiên thu hết can đảm, cúi đầu nhận sai nói.

Dương Khai cười ha hả, nói: - Sao ta lại trách ngươi, ngươi có gì sai mà phải xin lỗi?

Trương Nhược Tích ngẩng đầu, ngạc nhiên nói:

- Tiên sinh, ngài không tức giận sao?

Dương Khai cười híp mắt nói: -Con đường của mình, tự mình quyết định, không cần quan tâm người khác nghĩ sao, chỉ cần không thẹn với bản tâm là được. Ta hỏi ngươi, ngươi chiến đấu trên lôi đài kia rất vui sao?

- Vui lắm! Trương Nhược Tích không cần suy nghĩ, gật mạnh đầu. - Vậy ngươi có giết người không?

Trương Nhược Tích lắc lắc đầu, nói: - Mỗi lần đều đánh bọn họ rơi xuống đài, không có giết bọn họ.

- Vậy ngươi có cảm thấy áy náy không?

Trương Nhược Tích nghiêm túc nghĩ nghĩ, rồi lắc đầu nói:

- Không có, tài nghệ bọn họ không bằng người, hơn nữa nếu đã lên lôi đài, tự nhiên phải chuẩn bị sẵn tâm lý bị đánh rơi xuống dưới, Nhược Tích cũng ôm ý nghĩ như vậy mà lên.

- Vậy là được rồi. Dương Khai gật đầu nói: - Ngươi cảm thấy đúng là được, trên con đường ngươi đi sau này, không tránh khỏi có người khua môi múa mép giảng đạo với ngươi, nếu người ta nói có đạo lý, có thể khiêm tốn chấp nhận lắng nghe, còn nếu người ta nói năng vô lý bát nháo thì cứ khinh thường để những lời khó ngửi ngoài tai, điều quan trọng nhất chính là Dương Khai đưa tay chỉ chỉ tim của mình.

- Ta hiểu rồi! Trương Nhược Tích khẽ gật gật đầu, bỗng nhiên lại lộ ra nụ cười như hoa, vui vẻ nói: - Đi lịch lãm với tiên sinh thật là tốt!

Nửa tháng sau, sau nhiều lần thuyên chuyển, Dương Khai đã tiến vào nội địa Đông Vực. Trong khoảng thời gian này, hắn cùng Trương Nhược Tích kết bạn mà đi, trên đường đi qua vô số đồng bằng, sông núi, nhận thức phong thổ nơi này, dạy Trương Nhược Tích tu luyện, ngược lại cũng không buồn tẻ.

Tốc độ tiến triển của Trương Nhược Tích cực nhanh, tuy rằng cảnh giới tu vi không tăng lên quá nhanh, nhưng đối với khả năng khống chế lực lượng của bản thân lại tiến triển cực nhanh, điều này có quan hệ cực lớn với hai mươi ngày tranh đấu tại Thăng Long Đài kia.

Tranh đấu kịch liệt thường có thể kích phát tiềm năng của con người, khiến họ nhanh chóng trưởng thành. Trước kia, tuy rằng Trương Nhược Tích trong tranh đấu cũng đã có bước trưởng thành, nhưng kinh nghiệm lại lắng đọng lại, tích lũy tại khắp nơi trên thân thể.

Cùng lịch lãm bên cạnh Dương Khai, nàng đã luyện hóa hấp thu hoàn toàn những kinh nghiệm đã lắng đọng này, không ngừng hồi tưởng lại những trận chiến đấu trên lôi đài, những cái đã đạt được cũng như những khó khăn gặp phải. Dương Khai quan sát hết thảy, hắn cũng không bình luận bất cứ điều gì.

Một ngày nọ, hai ngươi đang bay vù vù, bỗng nhiên thân hình Dương Khai chợt ngừng lại, điều khiển mộc thuyền dừng giữa không trung.

- Làm sao vậy? Trương Nhược Tích vội vàng hỏi, đồng thời thả thần niệm dò xét xung quanh. Nàng còn tưởng rằng gặp nguy hiểm gì đó. Nhưng nhìn tới nhìn lui cũng không thấy xung quanh có điều gì bất thường.

Lại nhìn về phía Dương Khai, chỉ thấy vẻ mặt hắn tỏ ra cổ quái, lấy từ trong lòng ngực ra một quyền trượng màu vàng, phóng thần niệm bao phủ lên quyền trượng. Ngay sau đó, Dương Khai chợt biến sắc, vẻ mặt xanh mét. Trương Nhược Tích sợ tới mức thở mạnh cũng không dám, từ khi đi theo Dương Khai đến nay, nàng chưa bao giờ thấy hắn tức giận như lúc này, có thể khiến Dương Khai tức giận như vậy, chắc chắn là việc trọng đại nào đó a.

Quyền trượng màu vàng kia... rốt cuộc là cái gì? Vì sao sau khi tiên sinh dò xét qua tâm trạng lại kích động như vậy. Trương Nhược Tích không hiểu, nhưng cũng không dám hỏi thăm. Ngay sau đó, thần niệm kinh khủng của Dương Khai như thủy triều khuếch tán ra xung quanh, trong nháy mắt đã bao trùm lên một phạm vi rộng lớn.

Một lát sau, Dương Khai tựa như đã phát hiện ra gì đó, lắc mình dẫn theo Trương Nhược Tích phá toái hư không, biến mất tại chỗ. Chờ đến lúc hiện thân lại, Trương Nhược Tích phát hiện mình cùng tiên sinh đã đi không biết bao nhiêu dặm, đang lơ lửng trong hư không, phía dưới có một đám võ giả đang vây công một con yêu thú vừa giống rùa vừa giống hổ.

Con yêu thú này tỏa ra yêu khí nồng đậm, thoạt nhìn đạt cấp mười một đỉnh phong, đổi thành tu vi võ giả, đó chính là Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong. Mà trong đám người vây công nó, chỉ có ba võ giả Đạo Nguyên Cảnh, còn lại tất cả đều là Thánh Vương Cảnh, ngay cả ba người Đạo Nguyên Cảnh kia, tu vi cũng không cao lắm, chỉ khoảng nhất tầng, lưỡng tầng cảnh, nhìn qua dường như là trưởng bối của một tông môn nhỏ đang dẫn đệ tử đi lịch lãm, chẳng biết tại sao lại gặp phải yêu thú này.

Đệ tử các tông môn như vậy lập nhóm đi lịch lãm là chuyện rất thường gặp, đa số cũng sẽ có một vài trưởng bối tu vi cao hơn đi cùng, một là để bảo vệ đệ tử, hai là xem xét thành quả tu luyện của các đệ tử, nếu không cần thiết, những trưởng bối này sẽ không dễ dàng hiện thân. Trên mặt đất có một khối thi thể bị xé rách nằm đó, những võ giả còn sống đều tỏ ra khẩn trương sợ hãi, trên người ít nhiều đều có thương tích. Nhìn tình huống này, dường như bọn họ cũng không phải đối thủ của con yêu thú kia.

Chương 2517: Đồng môn cầu viện tin tức

Lúc Dương Khai dẫn theo Trương Nhược Tích đột ngột hiện thân, hung tính của yêu thú kia đại phát, gầm lên một tiếng liền cắn về phía một tên Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, cũng không biết người này là nỏ mạnh hết đà, hữu tâm vô lực hay là nhất thời không quan sát, không ngờ lại không thể tránh thoát, lập tức bị yêu thú kia cắn trúng bụng, máu tươi liền chảy ra ròng ròng, kêu lên thảm thiết.

Đúng lúc này, Dương Khai bỗng nhiên lạnh lùng vung xuống một đấm. Một quyền hạ xuống, con yêu thú vốn uy phong lẫm liệt, không ai bì nổi bỗng nhiên kêu thảm một tiếng, ngay sau đó thân hình to lớn liền xuất hiện một lỗ thủng, nội tạng, máu tươi chảy ra ròng ròng, trong nháy mắt mất mạng.

Võ giả bị yêu thú ngậm trong miệng vẫn chưa lấy lại được tinh thần, đang liều mạng phản kháng, la hét inh ỏi vô cùng thảm thiết. Ngược lại, hai võ giả Đạo nguyên cảnh khác dường như phát giác ra điều gì đó, ngẩng đầu nhìn về hướng Dương Khai, lại liếc nhìn con yêu thú đã mất mạng, trong lòng chợt trở nên khẩn trương, ý thức được đã gặp phải cường giả.

Mặc dù Dương Khai nhìn qua còn rất trẻ, nhưng người có thể chỉ dùng một quyền đánh chết một con yêu thú cấp mười một đỉnh phong, thì tối thiểu cũng phải là cường giả Đế Tôn Cảnh a.

Hai người không dám sơ suất, liền ôm quyền, vẻ mặt nghiêm túc, đang định nói lời cảm ơn lại bị Dương Khai trực tiếp cắt ngang, khẽ quát:

- Khôn Nguyên Thành ở hướng nào?

Hai người sửng sốt, một người nam nhân mặc trường bào màu tím trong đó vội vàng chỉ về một hướng, nói:

- Bẩm đại nhân, người bay theo hướng này về phía trước 5000 dặm sẽ đến Khôn Nguyên Thành. Mặc dù hắn không nhìn ra độ tuổi thực sự của Dương Khai, nhưng nếu đã là cường giả Đế Tôn Cảnh, thì xưng hô một tiếng đại nhân tất nhiên là không sai.

Dương Khai nhìn theo hướng hắn chỉ, ngay sau đó, trong không khí gợn lên một làn sóng, trong nháy mắt hắn cùng Trương Nhược Tích liền biến mất trước mắt nhóm người này.

Hồi lâu sau mới có người thấp giọng hỏi: - Ta có phải ta bị hoa mắt hay không? Vừa mới có hai người ở đây phải không?

- Ta cũng nhìn thấy, sư huynh không có hoa mắt, hắn còn giết con Thanh Mao Hổ Quy kia, cứu tiểu sư thúc.

- A, tiểu sư thúc bị thương. Nhanh lấy linh đan ra.

- Tiểu sư thúc, người kiên trì chịu đựng a, đừng chết. Đám người trẻ tuổi vừa mới ra đời, kinh nghiệm còn non nớt, lập tức vây quanh vị tiểu sư thúc bị Thanh Mao Hổ Quy cắn bị thương kia, tay chân luống cuống xử lý vết thương giúp hắn, chỉ có hai tên Đạo Nguyên Cảnh khác vẫn đứng tại chỗ như cũ, chăm chú nhìn theo hướng Dương Khai biến mất, tâm tình thật lâu không thể bình tĩnh.

Hai người bọn họ hoàn toàn không biết Dương Khai đến nơi này như thế nào, lại rời đi ra sao, mặc dù ánh mắt bọn họ một mực chăm chú nhìn Dương Khai, nhưng vị đại nhân Đế Tôn Cảnh kia lại biến mất một cách kỳ lạ.

Nếu không phải thi thể con Thanh Mao Hổ Quy còn ở đây, chỉ sợ bọn họ còn tưởng rằng đang nằm mơ. Đây chính là Đế Tôn Cảnh, cảnh giới đỉnh phong mà võ giả trên toàn Tinh Giới sùng kính.

Bọn họ cũng đã từng hăng hái, nhiệt huyết dâng trào, cảm thấy sinh thời có thể nhìn trộm được ảo diệu của Đế Tôn Cảnh, nhưng tuổi tác càng cao, bị hạn chế về cả tài nguyên hạn hẹp lẫn tư chất thấp kém, cuối cùng họ chỉ có thể quanh quẩn ở Đạo Nguyên nhât tầng, lưỡng tầng cảnh, năm tháng trôi qua đã bào mòn đi nhuệ khí kia để lại chỉ còn là tâm thái an nhàn, chấp nhận.

Quay đầu lại nhìn những tiểu bối trẻ tuổi trong tông môn, bọn họ như nhìn thấy lại bản thân mình năm đó tràn đầy nhiệt huyết, nhưng qua mấy chục năm hay trăm năm nữa, còn lại mấy người còn sống chứ? Cho dù còn sống thì lại sẽ dừng bước tại nơi nào?

Trên mộc thuyền, Dương Khai toàn lực thúc giục đế nguyên của bản thân, tốc độ nhanh hơn trước mấy phần.

- Quyền trượng này là quyền trượng của đệ tử Thanh Dương Thần Điện, ngoại trừ đại biểu cho thân phận đệ tử Thanh Dương Thần Điện ra, quyền trượng này còn có thể sử dụng như la bàn truyền tin, giúp các đệ tử truyền tin với nhau, vừa rồi ta nhận được tin cầu viện từ một đệ tử Thanh Dương Thần Điện. Dương Khai đứng trên mộc thuyền giải thích cho Trương Nhược Tích.

Từ khi gặp được Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu trên biển căn nguyên, Dương Khai luôn để Thanh Dương Kim Lệnh trong ngực mình. Hắn muốn lúc nào cũng có thể cảm ứng được tin tức từ Tiêu Bạch Y cùng Mộ Dung Hiểu Hiểu truyền tới, không ngờ rằng sau đó lại không hề sử dụng đến.

Nhưng Dương Khai vẫn không ném nó vào nhẫn không gian, dù sao để ở trong ngực cũng không có vấn đề gì, cũng không ảnh hưởng đến hành động của mình. Nào biết ở Đông Vực xa xôi này, Dương Khai lại có thể nhận được tin cầu viện của đệ tử Thanh Dương Thần Điện. Tin tức kia quá ngắn, chỉ có một hàng chữ mà thôi.

"Cứu mạng, Thanh Dương Các, Khôn Nguyên Thành".

Có thể truyền tin tức này tới kim lệnh của hắn, rõ ràng đối phương cũng là đệ tử Thanh Dương Thần Điện. Song Dương Khai lại không thể nghĩ ra làm sao đối phương lại đi đến Đông Vực này, đồng thời lại gặp phải nguy hiểm gì đó.

Dù sao Thanh Dương Thần Điện là tông môn ở Nam Vực, cách nơi này hàng tỷ dặm. Nhưng nếu đã là tin cầu viện, dĩ nhiên Dương Khai không thể ngồi yên không quản, cho nên hắn mới vội vàng tìm người hỏi thăm vị trí Khôn Nguyên Thành kia.

Hắn cũng là lần đầu tiên đến Đông Vực, Khôn Nguyên Thành là nơi nào hắn hoàn toàn không biết, may là gần đây có một đám người, Dương Khai lập tức thuấn di qua.

- Tuy rằng không biết bên kia xảy ra chuyện gì, nhưng nếu có phát sinh chiến đấu, ngươi hãy tự chiếu cố bản thân cho tốt. Dương Khai dặn dò một tiếng. Khôn Nguyên Thành nhất định là một thành trì, mà đã là thành trì thì có thể có cường giả trấn giữ, mặc dù Dương Khai đã tấn cấp Đế Tôn Cảnh, nhưng cũng không tự đại đến mức không coi ai ra gì, nếu thật sự cùng người khác giao đấu, thì hắn không thể chiếu cố cho Trương Nhược Tích được.

Hiện tại dặn dò nàng rõ ràng, để nàng tùy theo hoàn cảnh mà hành sự.

- Ta hiểu rồi. Trương Nhược Tích gật đầu liên tục: - Tiên sinh cứ thoải mái hành động, Nhược Tích sẽ không trở thành gánh nặng của người. Dương Khai khẽ gật đầu, tâm trạng nóng lòng, tốc độ càng gia tăng. Khôn Nguyên Thành là nội địa của Đông Vực, được xem như một trong những thành trì vô cùng trọng yếu của Đông Vực, so sánh với Tử Nhạc Thành không thể không nghi ngờ là phồn hoa hơn nhiều, xung quanh Khôn Nguyên Thành đất đai rộng lớn, tài nguyên phong phú, thu hút vô số võ giả dừng chân nơi đây.

Càng nhiều võ giả lui tới, càng khiến cho nơi này thêm phồn vinh. Mà thành chủ Khôn Nguyên Thành, Tố Hoằng lại là cường giả Đế Tôn nhất tầng cảnh, nhân tài dưới tay lớp lớp, trông coi Khôn Nguyên Thành từ 50 năm trước đến bây giờ, thành trì được giữ gìn rất trật tự.

Quy củ trong thành rất nghiêm ngặt, hiếm có người dám vi phạm. Hơn nữa, Tố Hoằng còn đề ra chín chín tám mươi mốt quy tắc trong Khôn Nguyên Thành, bất kì kẻ nào dám cả gan vi phạm đều sẽ bị trừng phạt như nhau, nhẹ thì phạt roi diễu phố, nặng thì lăng trì xử tử, thủ đoạn máu lạnh cùng với thái độ công chính, khiến cho mọi người ở Khôn Nguyên Thành đều kính trọng hắn.

Giờ phút này, trong thành, ở trước một gian cửa hàng tên là Thanh Dương Các, có một đám võ giả mặc trang phục của Hộ Vệ quân thành trì đang chặn kín cửa tiệm, bên trong trà lâu cách đó không xa còn có một vị võ giả Đạo Nguyên Cảnh đang ngồi thản nhiên thưởng thức trà, cặp mắt như chim ưng không ngừng quan sát người đi qua cửa tiệm này, dường như đang cảnh giác gì đó.
Đám người xung quanh đều đang xì xào bàn tán, không biết rốt cuộc Thanh Dương Các này đã phạm tội gì mà dẫn tới người của phủ thành chủ chạy tới bao vây như vậy.

Thanh Dương Các chỉ là một cửa hàng nhỏ, đồ đạc bán trong đó cũng không có gì đặc biệt, rất nhiều linh đan bí bảo đều là mua đi bán lại từ tay người khác, cho nên lợi nhuận cũng không nhiều, chỉ miễn cưỡng duy trì không sập tiệm mà thôi.

Người quen biết Thanh Dương Các đều biết, bên trong tiệm ngoại trừ một chưởng quỹ ra, cũng chỉ có hai người giúp việc, ngay cả hai người giúp việc này cũng không làm việc đàng hoàng, hết ăn lại nằm, thường thường khi có khách nhân tới cửa, bọn họ vẫn còn đang ngáy o o trên bàn, cũng không chủ động tiếp đãi gì cả.

Dần dần, võ giả quen thuộc Thanh Dương Các cũng không ghé thăm cửa hàng này nữa. Nếu không phải võ giả phủ thành chủ bao vây nơi này, chỉ sợ có nhiều người còn không biết trong thành có cửa hàng như vậy.

Tuy rằng không biết Thanh Dương Các đã phạm tội gì, nhưng nếu đã dẫn động tới Hộ Vệ quân bao vây, khẳng định là không có kết quả gì tốt, mỗi võ giả đi qua cửa hàng đều tránh như rắn rết, có thể cách xa bao nhiêu thì cách, dường như chỉ cần đến gần sẽ gặp vận rủi vậy.

Đúng lúc này, từ trong đám người có một nam một nữ đi ra, thẳng bước tiến vào Thanh Dương Các. Một nam một nữ này thoạt nhìn cũng không lớn tuổi, nam thì thân hình vạm vỡ, bước chân trầm ổn, tướng mạo mặc dù không tuấn tú lắm nhưng vô cùng cương nghị, ăn mặc như thanh niên bình thường, trái lại nữ tử kia thì sắc nước hương trời, yểu điệu duyên dáng, theo sát phía sau người thanh niên, tuổi tác nàng lại càng nhỏ, dường như mới tầm hai mươi.

Bởi vì Thanh Dương Các bị Hộ Vệ quân bao vây, cho nên trong phạm vi mười mấy trượng không có một bóng người, lúc này một nam một nữ đi thẳng đến liền hấp dẫn sự chú ý của không ít người.

Vị cường giả Đạo Nguyên Cảnh đang thưởng thức trà ở quán trà cách đó không xa, ánh mắt híp lại, sáng rực, cẩn thận quan sát đôi nam nữ. Thần niệm lặng yên không tiếng động thả ra, nhưng vô cùng quỷ dị chính là, hắn không thể dò xét ra tu vi của hai người này.

Trong nháy mắt, sắc mặt vị Đạo Nguyên Cảnh này liền trở nên ngưng trọng. Hắn là cường giả Đạo Nguyên Cảnh, người có thể khiến hắn không thể cảm nhận được tu vi, chỉ có thể là Đế Tôn Cảnh hoặc là người có bí bảo ẩn nặc tu vi nào đó.

Một đôi nam nữ này còn trẻ như vậy chắc chắn không phải là Đế Tôn Cảnh, như vậy chính là đối phương có bí bảo kì lạ gì đó. Đối phương có thể có được bí bảo như vậy, dường như cũng không đơn giản, nhưng rốt cuộc hai người này là ai? Đến Thanh Dương Các làm gì?

Đang trầm tư, đôi nam nữ kia đã đi thẳng tới trước mặt võ giả Hộ Vệ quân, gương mặt ngạc nhiên đánh giá bọn họ, rồi hét lên: -Làm gì đó, làm gì đó, có nghe nói qua chó ngoan không cản đường chưa, mau tránh ra một bên. Lời này vừa nói ra, võ giả xung quanh lập tức giật nảy mình.

Người này dám nhục mạ Hộ Vệ quân, quả thật là ăn gan hùm mật gấu a, còn chẳng lẽ chán sống rồi sao? Mọi người dường như có thể đoán trước được một màn, lát nữa tên này sẽ bị ném vào đại lao trong thành chiụ đủ cực hình. Từng người đều sợ hãi, đứng cách xa hơn một chút.

Mấy tên Hộ Vệ quân đang chắn trước cửa kia quả nhiên giận dữ, đồng loạt quăng ánh mắt muốn tóe lửa về phía người thanh niên, một tên dẫn đầu hừ lạnh nói:

- Bằng hữu, nói chuyện chú ý chút, dám nhục mạ ta, tội danh của ngươi cũng không nhỏ.

Thanh niên kia nghe vậy toét miệng cười vui vẻ, nói: - Mắng chửi người thì có tội sao? Ngươi nói như thể ngươi chưa từng mắng ai vậy.

Đầu lĩnh Hộ Vệ quân nói: - Theo luật thành chủ đại nhân ban ra, ta tùy thời đều có thể áp giải ngươi nhốt vào đại lao, đánh 80 roi.

- Nghiêm trọng như thế sao?

Thanh niên tỏ vẻ hoảng sợ, mặt mũi trắng bệch.

Đầu lĩnh Hộ Vệ quân khinh thường nhìn hắn, lạnh lùng nói: - Hiện tại ngươi đã biết sợ rồi sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau