VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2496 - Chương 2500

Chương 2498: Khí tượng Đại Đế

Hai vị Đại Đế ở bên kia tranh đấu nước sôi lửa bỏng, Dương Khai bên này cũng rơi vào cảnh đẹp.

Từng tia tia đế ý từ trong cơ thể hắn tràn ra, mới bắt đầu còn không rõ ràng, nhưng theo thời gian trôi qua, đế ý này càng ngày càng rõ rệt.

Tấn thăng Đế Tôn Cảnh, ngưng luyện đế ý của bản thân chính là tiêu chuẩn cơ bản nhất, chỉ có đế ý của mình mới có thể chạm vào ngưỡng cửa Đế Tôn Cảnh, đẩy ra cánh cửa chí tôn võ đạo kia.

Linh khí thiên địa nồng đậm hội tụ trên đỉnh đầu Dương Khai, tạo thành dị tượng thiên địa cực kỳ kinh người, linh khí ào ào hội tụ thành đoàn, như bầu trời đều sắp sụp xuống; không ngừng có sấm chớp lóe lên trong mây linh khí, truyền ra tiếng vang "ầm ầm" đinh tai nhức óc.

Dương Khai ngồi xếp bằng, không nhúc nhích tí nào, trong đầu hiện lên đủ loại trải qua cả đời của mình giống như cưỡi ngựa xem hoa vậy.

Đều không phải là hắn muốn hồi tưởng, chỉ là những trải qua này không tự chủ liền hiện lên trong đầu của hắn, căn bản không chịu khống chế.

Bái vào Lăng Tiêu Các, cực khổ tu luyện, nhưng không được vào môn hạ, bị rất nhiều sư huynh đệ khi dễ lăng nhục, cũng không buông bỏ lòng cầu xin võ đạo.

Ngẫu nhiên được Vô Tự Hắc Thư, mò được truyền thừa của Ma Thần, từ đó về sau một bước nhảy vọt lên trời.

Chiến Trung Đô, đi lại Thông Huyền đại lục, vào đường hành lang tinh không, xông tới Hằng La Tinh Vực, vào Tinh Giới...

Kích tình cùng Tô Nhan, ôn tồn với Hạ Ngưng Thường, gút mắt tình cảm cùng Phiến Khinh La, không đánh nhau thì không quen biết với Tuyết Nguyệt...

Truy tìm đỉnh cao võ đạo quá mức mẫn cán, trên đường cầu đạo có người đẹp làm bạn, mặc dù ngẫu nhiên tịch mịch, nhưng cũng có nhung nhớ trong lòng.

Cả đời này, không uổng phí, không oán trách!

Đoạn đường này, không hận thù, không hối hận!

Trong lòng không ma, ngoại lực bất xâm!

Bỗng nhiên, Dương Khai chợt mở ra hai tròng mắt, ánh mắt trong suốt, sáng rực như ánh sao; trong miệng thét dài một tiếng, khí cơ cuồn cuộn trong cơ thể trong nháy mắt đạt đến đỉnh điểm.

"Xịch xịch xịch..."

Bỗng nhiên từ các nơi thân thể truyền đến tiếng vang liên tiếp, xương cốt, kinh mạch, máu thịt trong nháy mắt này nhuyễn động đến cực hạn, kinh mạch phút chốc trở nên rộng hơn cứng chắc hơn, máu thịt và xương cốt cũng càng thêm ngưng thật.

Ngay cả thần thức cũng trở nên trong suốt, dường như khuếch trương rất nhiều.

"Ầm ầm..." Trong bầu trời, bỗng nhiên bổ xuống một tia chớp còn lớn hơn cái thùng nước, chứa đựng uy lực của thiên đạo, dường như có thể hủy diệt vạn vật, với thế lôi đình đánh xuống đỉnh đầu Dương Khai, cùng theo xuống với sấm sét kia, còn có linh khí thiên địa không có gì sánh kịp, dường như phải chôn vùi Dương Khai.

"Xịch xịch..." Thân thể Dương Khai chấn động mãnh liệt, không nhịn được kêu lên một tiếng đau đớn, một thân quần áo đều bị đánh rách nát, lộ ra thân thể cường tráng bền chắc, mà trên thân hình đó, da thịt rạn nứt, máu tươi chảy dài.

Võ tới Đế Tôn, thiên đạo không cho phép.

Chỉ có chống nổi khiển trách của thiên đạo, thừa nhận được năng lượng thiên địa thanh tẩy, mới có thể chân chính tấn thăng Đế Tôn.

Từ xưa đến nay, vô số thiên chi kiêu tử, vô số võ giả tinh anh, đều ngã xuống dưới cửa ải này, hồn phi phách tán, đây cũng là nguyên nhân vì sao toàn bộ Tinh Giới số lượng Đạo Nguyên Cảnh không ít, nhưng Đế Tôn Cảnh lại không có bao nhiêu.

Chân chính có thể tấn thăng Đế Tôn, đều là người vô cùng kiên định với con đường võ đạo của mình, là hạng người kiên nghị sẽ không vì ngoại lực quấy nhiễu, có thể chạy lên ngược dòng, kiên định với tín niệm trong lòng mình, sẽ không dao động mảy may.

Lực lượng thiên địa thanh tẩy của Đế Tôn Cảnh này, đều kinh khủng hơn so với bất kỳ lần nào Dương Khai gặp được trước đây.

Kích thứ nhất kia rơi xuống, Dương Khai đã bị thương!

Bất quá thân thể của hắn vốn đã vô cùng cường hãn, hơn nữa Kim huyết trong cơ thể có năng lực tự chữa trị cực mạnh, cho nên da thịt rạn nứt kia rất nhanh liền bắt đầu tự mình chữa trị.

Mà cùng theo năng lượng thiên địa rót vào trong cơ thể hắn, cũng lập tức bị hắn cắn nuốt hầu như không còn, làm cho khí tức của hắn không giảm mà lại tăng.

Không đợi thương thế khôi phục, đạo thứ hai thanh tẩy kia đã giáng xuống.

So với đạo thứ nhất, đạo thứ hai này còn muốn kinh khủng hơn, dưới sấm sét giáng xuống, khí tức của vạn vật bị hủy diệt tràn ngập ra, lại làm cho Dương Khai ngửi được mùi vị của tử vong, hắn tập trung tâm thần, không dám chậm trễ chút nào, tay bấm linh quyết, thúc giục lực lượng bản thân tăng thêm ngăn cản.

"Ầm ầm..." Thương thế của Dương Khai trong đột ngột gặp nạn liên tiếp, cả người máu tươi dầm dề, thoạt nhìn vô cùng kinh khủng, uy lực của thiên địa hành hạ xâm nhập trong cơ thể hắn, đấu đá lung tung bên trong kinh mạch và máu thịt của hắn, khiến hắn đau đớn khổ sở không thể tả.
Hắn cắn răng duy trì, tận tình hấp thu năng lượng thiên địa cùng theo rót vào trong cơ thể, đồng thời, không ngừng cảm ngộ uy lực của thiên đạo, vén ra tấm chắn che tầm mắt, theo dõi con đường võ đạo của bản thân.

"Rầm rầm rầm..."

Đạo thanh tẩy thứ ba không ngừng nghỉ chút nào địa đánh xuống.

Ở xa xa, hai vị Đại Đế đang dùng hết lực lượng chống cự nhau, cũng không khỏi bị động tĩnh bên này hấp dẫn ánh mắt, rối rít quay đầu trông lại.

Nhìn một hồi, Ô Quảng bỗng nhiên mắt tỏa sáng, khẽ kêu lên: - Tiểu tử này... có chút không đơn giản a!

Lão chính là Phệ Thiên Đại Đế, là đệ nhất cường giả của Tinh Giới từ xưa đến nay, không dám nói sau này không có người, tuyệt đối là trước chưa từng có ai, dù là Đại Đế cùng thời, lão cũng xem thường không để ai trong mắt.

Có thể để cho lão nói ra một câu "không đơn giản", đây đã là khen ngợi cực cao rồi!

- Quả thật có chút cổ quái! Đoàn Hồng Trần ánh mắt hơi tập trung, gật đầu đồng ý.

Nếu là đơn giản, thì sao có thể với tu vi Đạo Nguyên Cảnh lực áp Đế Tôn Cảnh; nếu là đơn giản, thì sao có thể trong mấy năm ngắn ngủi, tu vì tăng lên nhanh như vậy? Đoàn Hồng Trần cùng Dương Khai biết nhau cũng có một ít thời gian, tuy rằng không có đi sâu tìm hiểu về nhau, nhưng Đoàn Hồng Trần cũng có tầm mắt rất không tầm thường, từ lúc ban đầu ở Phong Lâm Thành gặp được Dương Khai, lão đã cảm thấy ngày sau nhất định hắn sẽ có thành tựu lớn.

Tuy rằng lão đã tận khả năng đánh giá cao Dương Khai, lại phát hiện kết quả là mình còn đánh giá thấp tiểu tử này.

- Hồng Trần! Ngươi ta năm đó tấn thăng Đế Tôn, có khí tượng như vậy sao? Ô Quảng bỗng nhiên trầm giọng hỏi một câu.

Đoàn Hồng Trần toét miệng cười, nói:

- Nếu năm đó ta tấn thăng Đế Tôn, thiên địa thanh tẩy kinh khủng như vậy, thì thiên hạ này cũng không có danh hiệu Hồng Trần Đại Đế này rồi!

Ô Quảng khẽ gật gật đầu, nói: - Tiểu tử này có khí tượng của Đại Đế!

Đoàn Hồng Trần cười to nói: - Ta xem tiểu tử này không chỉ có khí tượng của Đại Đế, mà sớm muộn gì sẽ vượt qua ngươi!

- Vượt qua bổn tọa ư?

Ô Quảng nghe vậy cười lạnh: - Người si nói mộng! Năng lực của bổn tọa, không người nào có thể vượt qua!

Đoàn Hồng Trần cười ha hả, nói: - Mặc ngươi nói sao cũng được, dù sao ngươi là không có cơ hội gặp được!

Ô Quảng giọng lạnh xuống, nói: - Ngươi có lòng tin lớn có thể giết chết bổn tọa như thế ư? Đoàn Hồng Trần trầm giọng nói:

- Lão phu lúc trước đã nói, nếu đã tới đây, thì không có ý định còn sống rời đi. Hôm nay dù là liều mạng thần hồn đều bị diệt, cũng phải giết ngươi nhổ cỏ tận gốc!

- Tốt, có câu nói này của ngươi, thì bổn tọa xuống tay với ngươi cũng không cần khách sáo cái gì... Hả? Đang nói, bỗng nhiên Ô Quảng hơi đổi sắc, lần nữa dời chú ý về phía Dương Khai bên kia.

Đoàn Hồng Trần dường như cũng phát hiện có điều không thích hợp, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy dị tượng thiên địa bên kia lại lần nữa biến đổi, hội tụ uy lực thiên địa trên đỉnh đầu Dương Khai lại biến thành như một cái phễu đứng chổng ngược, trên nối trời, dưới nối đất... Uy lực thiên địa khiếp người đó không khỏi làm cho hai vị Đại Đế đều lộ sắc mặt ngưng trọng.

Cái phễu vừa hiện ra, liền điên cuồng đánh xuống phía dưới, trực tiếp đánh lên thân thể Dương Khai.

Mà cùng lúc đó, thân mình Dương Khai dường như cũng biến thành một cái động không đáy, cắn nuốt uy năng thiên địa cuồn cuộn kia, một khí tức Đế Tôn Cảnh rõ ràng dâng tràn lên, càng ngày càng mạnh.

- Này...

Đoàn Hồng Trần con ngươi đều sắp lồi ra ngoài, - Đây là tình huống gì? Tiểu tử này đang tìm chết hay sao?

- Ha ha ha! Ô Quảng cười lớn một tràng: - Không tự lượng sức, lại dám chống lại với thiên uy. Hồng Trần! Tiểu tử này sợ là không có cơ hội để vượt qua bổn tọa, hắn như vậy hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

Đoàn Hồng Trần nghe vậy, cũng không có phản bác, chỉ thở dài một hơi, nói: - Đáng tiếc, đáng tiếc mà!

Nếu là lúc bình thường, lão nhìn thấy một màn này, có lẽ bởi vì lòng yêu tài sẽ giúp Dương Khai một phen, nhưng thời khắc này lão đang liều mạng túi bụi với Ô Quảng, căn bản không có dư lực đi quản tới chuyện của Dương Khai.

Uy năng thiên địa kinh khủng này cùng giáng xuống, Dương Khai đâu còn có mạng sống?

Trong thời gian nói chuyện, động tĩnh bên kia càng thêm cuồng bạo, cả mặt đất đều lắc lư, trên thế giới quỷ dị này xuất hiện những cái khe rãnh cài răng lược, sâu không thấy đáy.

Đột nhiên từ bên kia truyền ra tiếng gầm giận dữ, cùng lúc đó, kèm theo một tiếng long ngâm cao vút, bỗng nhiên từ trong cơ thể Dương Khai bắn ra một long ảnh sáng vàng rực rỡ, lắc đầu vẫy đuôi, nghênh đón hướng uy năng thiên địa kia.

- Lực lượng căn nguyên của Kim Thánh Long! Ô Quảng thanh âm run rẩy kêu lên, tâm thần tựa hồ bị chấn động thật lớn.

- Không có khả năng! Đoàn Hồng Trần cũng là vẻ mặt như ban ngày thấy ma. Bóng Kim Long kia vừa hiện thân, liền hấp dẫn hết chú ý của hai vị Đại Đế, làm cho trọng tâm chú ý của họ lập tức chuyển dời đến trên người Dương Khai, rồi đều biến sắc.

- Tiểu tử này rốt cuộc là người nào, như thế nào có lực lượng căn nguyên của Kim Thánh Long! Ô Quảng quát lớn, cũng không biết vì sao, tâm tình của lão bỗng nhiên trở nên vô cùng kích động.

Đoàn Hồng Trần thất thần một hồi lâu mới nói: - Lão phu làm thế nào biết chuyện như vậy! Kim Thánh Long chính là thuỷ tổ Long tộc, nghe đồn chính là nó sinh ra cả Long tộc, nhưng sau khi sinh ra Long tộc nó đã tan thành mây khói... Trên đời này sao có thể còn có lực lượng căn nguyên của Kim Thánh Long?!.

- Chậc chậc... Chỗ trống trong hai hốc mắt của Ô Quảng sáng lập lòe như quỷ hỏa, lộ ra dáng vẻ vô cùng tham lam: - Chuyện này nếu là để cho mấy lão Long trên Long Đảo kia biết, chỉ sợ sẽ phải nổi điên đây!

- Ngươi đang định mưu ma chước quỷ gì đấy? Đoàn Hồng Trần bỗng nhiên cảnh giác, quay đầu trừng mắt nhìn Ô Quảng.

Ô Quảng hừ lạnh nói: - Bổn tọa mặc dù có tính toán mưu đồ gì, cũng phải trước hết giết ngươi rồi tính sau!

Trong lúc hai người nói chuyện, Kim Thánh Long đã ngửa mặt lên trời gầm thét, hướng thẳng tới uy năng thiên địa kinh khủng kia, trong cái miệng rồng há lớn truyền đến lực cắn nuốt vô cùng tận, từng ngốn từng ngốn hút vào uy năng thiên địa, rồi mới truyền lại cho Dương Khai.

Lập tức áp lực lên Dương Khai yếu bớt không ít.

Trước đó hắn cũng cảm thấy mình sắp chi trì không nổi, cho nên bất đắc dĩ mới thúc giục lực lượng căn nguyên của Kim Thánh Long, nhưng không nghĩ tới còn có công hiệu kỳ dị như thế.

Có thể đối kháng với uy lực thiên địa, căn nguyên Kim Thánh Long này thật sự là không tầm thường.

Theo miệng rồng cắn nuốt, khí tức trong người Dương Khai càng thêm cường đại, lực lượng thẳng đường tăng lên, không khỏi làm hắn sinh ra một loại cảm giác dũng cảm, tinh thần cả người đều rạng rỡ hẳn lên.

Hắn không biết người khác tấn thăng Đế Tôn rốt cuộc là tình cảnh gì, nhưng hắn cảm thấy: nếu các Đế Tôn Cảnh hắn đụng phải lúc trước kia, khi tấn thăng cũng giống như vậy, chỉ sợ sớm đã chết không còn một mống.

Chỉ sợ cũng chỉ có mình, lúc tấn thăng mới có động tĩnh to lớn như thế...

Chương 2499: Dưới thiên địa, chúng sinh đều là con kiến

Thời gian chậm rãi trôi qua, Kim Thánh Long không ngừng cắn nuốt uy năng thiên địa, thực lực của Dương Khai cũng đang vững bước tăng trưởng, không bao lâu sau, uy lực thiên địa kia đã có vẻ hơi yếu.

Sau thời gian một nén nhang, dị tượng thiên địa trên đỉnh đầu Dương Khai dần dần tiêu tan, trở về bình tĩnh.

Sấm chớp không còn, kỳ cảnh mây ép sát đất giống như trời sập kia cũng không còn sót lại chút gì.

Bốn phía linh khí cùng năng lượng thiên địa không còn sót chút nào, hết thảy đều bị Dương Khai hút vào trong cơ thể. Mặc dù hắn ngồi không nhúc nhích, xương cốt trong cơ thể lại truyền đến tiếng nổ vang "bùm bùm", truyền lại khí tức vui thích.

Lần này tấn thăng, dường như cứ như thế bình yên vượt qua.

Ô Quảng cùng Đoàn Hồng Trần đều nhìn thấy mà trợn mắt há hốc mồm, thất thần thật lâu, có vẻ rất ngoài ý muốn.

Tâm tình Dương Khai lại không vui sướng chút nào, không chỉ như thế, hắn còn mơ hồ có một loại cảm giác khiếp sợ, loại cảm giác này còn cường liệt hơn một chút so với lúc tấn thăng vừa rồi, hình như sắp xảy ra chuyện gì đó vô cùng kinh khủng.

Hắn cảm nhận được rõ ràng cảnh giới của mình, cũng không có chân chính đạt tới Đế Tôn Cảnh, mà dừng lại ở ngoài ngưỡng cửa Đế Tôn Cảnh, chỉ cách cánh cửa kia một bước ngắn.

Đây là chuyện gì vậy?

Dị tượng thiên địa khi tấn thăng đã không còn nữa, năng lượng thiên địa kinh khủng kia thanh tẩy mình cũng chống giữ được, vì sao còn không có tấn thăng Đế Tôn? Dương Khai nghi hoặc trong lòng, đồng thời, cảm giác bất an kia càng ngày càng mãnh liệt.

Bất chợt, một khí thế hạo nhiên hùng vĩ bỗng nhiên từ trong thiên địa nảy sinh ra, hóa thành một luồng sáng giáng thẳng xuống đỉnh đầu Dương Khai, nhanh như sấm chớp.

Dương Khai biến sắc, ở trước mặt khí thế hạo nhiên hùng vĩ này, hắn lại sinh ra một loại cảm giác không thể ngăn cản, dường như đợi sau khi luồng sáng kia rơi xuống, nhất định mình sẽ tan thành mây khói.

Hơn nữa, khí tức giáng xuống này tạo cho hắn một cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, mơ hồ mình đã thấy qua ở nơi nào đó.

- Thiên Địa Vĩ Lực!

Ô Quảng cùng Đoàn Hồng Trần đồng loạt kinh hô, trợn to mắt nhìn về phía Dương Khai. Trong nháy mắt tâm tình của hai vị Đại Đế phức tạp đến cực điểm, cũng không biết Dương Khai rốt cuộc làm cái gì, lúc tấn thăng Đế Tôn Cảnh lại dẫn động Thiên Địa Vĩ Lực.

Thiên Địa Vĩ Lực là một loại lực lượng vô cùng đặc thù thần kỳ, so với pháp tắc, căn nguyên, còn thâm ảo huyền diệu hơn.

Chư vị Đại Đế tinh thông các loại lực lượng pháp tắc, lúc chiến đấu là lực lượng căn nguyên pháp tắc hạ bút thành văn, không phí nhiều sức, nhưng Thiên Địa Vĩ Lực này lại không người nào có thể xem thường.

Đó là lực lượng của thiên địa.

Dưới thiên địa, chúng sinh đều là con kiến, thiên địa muốn ngươi sống thì ngươi sống; thiên địa muốn ngươi chết thì nhất định ngươi vong. Dù là nhân vật như Phệ Thiên Đại Đế, cũng không thể hoàn toàn nắm trong tay Thiên Địa Vĩ Lực. Đây cũng là nguyên nhân tại sao lúc trước Đoàn Hồng Trần có thể ngầm làm bị thương lão ta.

Đoàn Hồng Trần này mấy vạn năm qua không ngừng tự chém tu vi, quanh quẩn vòng vo trên con đường võ đạo, ở trong hồng trần khó khăn gian khổ đó, lão lại cảm ngộ được lực lượng của hồng trần. Lực lượng hồng trần này coi như là một loại Thiên Địa Vĩ Lực, tự nhiên có thể tạo thành thương tổn cho Phệ Thiên Đại Đế.

Dù là như thế, lực lượng hồng trần của Đoàn Hồng Trần cũng không thể sánh với Thiên Địa Vĩ Lực chân chính.

Thiên Địa Vĩ Lực vừa ra, đó chẳng khác nào là ý chí của thiên địa! Không người nào có thể phản kháng.

Tiểu tử kia chết chắc rồi! Hai vị Đại Đế còn tưởng rằng chứng kiến một kỳ tài sinh ra, nhưng không nghĩ tới kết quả lại là kết cục như vậy, làm cho bọn họ không khỏi có chút cảm khái than thầm... Dưới loại Thiên Địa Vĩ Lực này, Dương Khai làm thế nào có thể chống lại!

Hư ảnh Kim Thánh Long ngửa mặt lên trời gầm thét, bay lên đón, muốn đấu liều cùng thiên địa.

Luồng sáng giáng xuống, hư ảnh Kim Long sụp đổ, lập tức liền biến mất không thấy, dư thế kia không giảm đánh xuống hướng đỉnh đầu Dương Khai.

Dương Khai ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Có ở trong biển cả thác lũ mới hiển lộ ra bản sắc anh hùng, ở thời khắc nguy cơ như thế, đầu óc Dương Khai chợt trở nên vô cùng sáng suốt, cả người cũng bình tĩnh đến khó tin.

Hắn búng tay bắn ra, Sơn Hà Chung đột nhiên hiện ra. Sơn Hà Chung phong cách cổ xưa đón gió liền tăng lớn, lập tức to lớn như một gian phòng, đồ án hoa văn phức tạp khó hiểu phía trên thân nó cũng trong nháy mắt giống như sống lại, trông rất sống động.

Một loại khí tức trấn áp thiên địa ầm ầm tràn ra!

- Sơn Hà Chung! Đoàn Hồng Trần trợn to mắt, hoảng sợ thất sắc, kinh sợ nói: - Sơn Hà Chung... Đây là Sơn Hà Chung của Nguyên Đỉnh!

Ô Quảng cũng kinh sợ hai tròng mắt lấp lóe như ma trơi, ngay cả đang chiến đấu cùng Đoàn Hồng Trần cũng không đoái hoài tới, nhìn chằm chằm về hướng Dương Khai, ánh mắt vừa khiếp sợ lại vừa nóng cháy.

Từ lúc Dương Khai tấn thăng Đế Tôn đến giờ, thi triển ra nội tình, đánh ra thủ đoạn, mỗi lần mỗi thứ đều chấn khiếp con mắt cùng tâm thần của hai vị Đại Đế. Đổi lại là trước kia, hai người thật không dám tưởng tượng, trên thân một người lại có nhiều thứ tốt như thế!

Kim Thánh Long chính là thuỷ tổ Long tộc, nghe đồn sớm đã tan thành mây khói, nhưng lực lượng căn nguyên của nó lại xuất hiện ở trên người Dương Khai; Sơn Hà Chung của Nguyên Đỉnh chính là hồng hoang dị bảo, đó là bảo vật ngay cả Đại Đế đều thèm nhỏ dãi. Năm đó trong chiến tranh chư đế, Nguyên Đỉnh dùng hết một tia lực lượng cuối cùng nhốt đánh nó vào hư không, từ đó về sau không biết tung tích, thời khắc này cũng phát hào quang rực rỡ trên tay Dương Khai. Tiểu tử này rốt cuộc là người nào, mà lại được thiên địa ưu ái như thế!

Bất quá từ đó, hai vị Đại Đế thật ra có chút hiểu rõ, vì sao hắn tấn thăng Đế Tôn lại dẫn động Thiên Địa Vĩ Lực nhắm vào hắn như thế.

Trong quá trình hắn lớn lên, nhất định là có rất nhiều cơ duyên, phúc trạch thâm hậu, nhưng thiên đạo là công bình công chính: Con đường võ đạo có được tất có mất, càng là võ giả có cơ duyên không tệ, tư chất không tầm thường, thì khi tấn thăng gặp phải trở lực sẽ càng lớn, giữa hai vấn đề này có quan hệ trực tiếp.

Không có người nào có thể giải thích rõ rốt cuộc điều này là vì sao, nhưng từ xưa đến nay, chưa từng có ngoại lệ!

Một người có được lực lượng căn nguyên của Kim Thánh Long và Sơn Hà Chung, nếu còn không dẫn tới Thiên Địa Vĩ Lực nhắm vào mình, thì điều đó cũng quá không thể tưởng tượng đi!

Sau khi ý thức được điểm này, hai vị Đại Đế không còn mảy may tâm tình tiếc hận đối với Dương Khai. Bởi vì hắn trải qua kiếp nạn là điều tất nhiên phải có, cho dù không hiện ra ở thời khắc này, thì ngày nào đó cũng sẽ phủ xuống trên người hắn... chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn, căn bản không thể tránh thoát.

Uy năng thiên địa thanh tẩy trước đó chỉ là món ăn khai vị, đạo Thiên Địa Vĩ Lực này đánh xuống mới thật sự là đau khổ.

Nếu có thể chống nổi, Dương Khai nhất định một bước nhảy vọt lên trời, nếu không thì từ nay về sau tan thành mây khói cũng không thể nói gì hơn.

- Ô Quảng, ngươi kiến thức rộng rãi, cảm thấy hắn có thể chống nổi không? Đoàn Hồng Trần nuốt nước miếng một cái hỏi.

Ô Quảng cũng nhúc nhích hầu kết, nhưng thân là hài cốt, căn bản không có nước miếng có thể nuốt xuống, thản nhiên nói: - Sơn Hà Chung, tiếng chuông vang trấn sơn hà, đế vận chuyển càn khôn! Năm đó trong chư đế, lão phu bội phục nhất chính là ngươi, nhưng kiêng kỵ nhất lại là Nguyên Đỉnh! Bởi vì hắn có Sơn Hà Chung!

- Đây là nguyên nhân tại sao ngươi liều mạng cũng muốn đánh hắn bị thương nặng đầu tiên?

Ô Quảng hừ lạnh nói: - Bổn tọa vốn định giết hắn, chỉ tiếc các ngươi từ trong cản trở, phá hỏng chuyện tốt của bổn tọa!

- Chuyện năm đó đã sớm qua rồi, chúng ta đổi đề tài đi! Đoàn Hồng Trần cười hà hà.

Ô Quảng nói: - Nếu do đích thân Nguyên Đỉnh tế ra Sơn Hà Chung, thì Thiên Địa Vĩ Lực này đương nhiên không thể nổi lên bọt sóng gì! Sơn Hà Chung chính là trấn áp lực lượng của thiên địa, chính là khắc tinh của Thiên Địa Vĩ Lực này... Thế nhưng tiểu tử này... thì có năng lực phát huy ra bao nhiêu uy năng của Sơn Hà Chung?

Đoàn Hồng Trần trầm giọng nói: - Cho nên ngươi cảm thấy hắn hẳn phải chết không thể nghi ngờ?

Ô Quảng nói: - Rất khó sống sót!

Đoàn Hồng Trần đảo con ngươi một vòng, nói: - Vậy chúng ta đánh cược, thế nào?

- Cái gì đánh cược, đánh cược cái gì?

Ô Quảng trầm giọng hỏi.
Đoàn Hồng Trần chỉ ngón tay: - Là đánh cược hắn có thể sống sót hay không?!

- Nếu hắn sống thì thế nào, còn chết thì thế nào?

- Hắn chết, lão phu tự vận, tự bạo thần hồn ở trước mặt ngươi; hắn sống, ngươi cũng phải làm theo như vậy!

Một lời nói ra, Ô Quảng biến sắc mặt, quát lớn: - Đoàn Hồng Trần, ngươi cứ muốn bổn tọa chết như thế ư? Mà lại không tiếc dùng tính mạng của mình làm tiền đặt cuộc?

Đoàn Hồng Trần trầm giọng nói: - Lão phu nói rồi, hôm nay cho dù liều mạng thần hồn câu diệt, cũng phải kéo ngươi chôn cùng! Tính mạng đều không cần thiết, lão phu còn sợ cái gì?

Ô Quảng hai tròng mắt không ngừng lóe lên, hiển nhiên bị chọc tức không nhẹ.

- Sợ rồi à? Đoàn Hồng Trần cười khinh miệt, nhướn một mắt hỏi.

- Đừng dùng phép khích tướng với bổn tọa! Ô Quảng hừ lạnh một tiếng: - Bổn tọa từ khi ra đời tới nay chưa từng biết sợ là gì!

- Vậy là đáp ứng?

Ô Quảng hừ một tiếng, nói: - Tính mạng của bổn tọa, bổn tọa tự nắm trong tay mình, người khác không làm chủ được!

Đoàn Hồng Trần cười ha hả một tràng: - Ô Quảng ơi Ô Quảng! Không nghĩ tới ngươi lại biến thành trái tim nhỏ cẩn thận như vậy, xem ra mấy vạn năm ngủ say, ngươi cũng thay đổi không ít, nếu là ngươi của lúc trước, đã không nói như vậy!

- Trước kia bổn tọa sẽ nói thế nào? Ô Quảng mắt lạnh nhìn lão.

Đoàn Hồng Trần đáp: - Nếu là lúc trước, khẳng định ngươi sẽ một tiếng đáp ứng ngay, rồi mới len lén thi triển thủ đoạn giết chết tiểu tử kia!

- Trong mắt ngươi, bổn tọa là người hèn hạ như thế sao? Ô Quảng hừ lạnh một tiếng.

- Hèn hạ hay không trong lòng ngươi tự biết, sao lại hỏi ta!

Trong lúc hai vị Đại Đế nói chuyện, luồng sáng do Thiên Địa Vĩ Lực biến thành kia đã cách rất gần Dương Khai, chỉ có điều sau khi Dương Khai tế ra Sơn Hà Chung, tốc độ giáng xuống của luồng sáng giảm đi nhiều.

Khí tức trấn áp thiên địa của Sơn Hà Chung tựa hồ có ảnh hưởng rất lớn đối với nó.

Chỉ có điều, thời khắc này Dương Khai lại là áp lực như núi.

Vận dụng Sơn Hà Chung tiêu hao vô cùng to lớn, mặc dù thời khắc này thực lực so với trước kia tăng lên rất nhiều, nhưng Dương Khai vẫn có chút không chịu nổi. Hơn nữa cứ trơ mắt nhìn công kích có thể uy hiếp tính mạng mình chậm chạp rơi xuống như vậy, đối với tâm lý bất cứ người nào đều sẽ tạo thành uy hiếp cực lớn.

Dương Khai biết, nếu như không có cách nào chống lại Thiên Địa Vĩ Lực này, thì mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Dưới khí tức tử vong bao phủ, Dương Khai chưa bao giờ cảm thấy khó chịu và gian khổ như giờ phút này.

"Coong coong! Coong coong! Coong coong..." Sơn Hà Chung không ngừng phát ra tiếng vang, lực trấn áp kia cũng càng lúc càng mãnh liệt, nhưng vẫn không thể ngăn cản luồng sáng đánh xuống, ngược lại chấn cho Dương Khai lảo đảo choáng váng, miệng mũi chảy máu, cực kỳ thê thảm.

Mắt thấy luồng sáng kia cách mình càng ngày càng gần, Sơn Hà Chung không ngăn cản được nữa, tâm tình Dương Khai lập tức chìm xuống đáy cốc.

Ngay vào lúc này, trong đầu hắn linh quang nhoáng lên một cái, bỗng nhiên hiểu rõ lực lượng xuất hiện một cách kỳ dị này rốt cuộc là thứ gì.

Đây là Thiên Địa Vĩ Lực a!

Đây là ý chí của thiên địa!

Trách không được có chút quen thuộc.

Thiên Địa Vĩ Lực này, mình đã từng chạm tới.

Sau khi hiểu rõ điểm này, trong đầu hắn nảy sinh một ý nghĩ cực kỳ lớn mật.

Ngay sau đó, hắn phất tay một cái, Huyền Giới Châu bỗng nhiên xuất hiện ở đầu ngón tay, tâm thần vừa trao đổi bỗng nhiên từ trong Huyền Giới Châu sinh ra một lực lượng kỳ lạ, đón tiếp Thiên Địa Vĩ Lực kia đúng lúc đánh tới...

Chương 2500: Tấn thăng Đế Tôn

Lực lượng sinh ra từ trong Huyền Giới Châu này vô cùng tương tự với Thiên Địa Vĩ Lực kia, hai loại gần như có thể nói là có cùng nguồn gốc.

- Lại một đạo Thiên Địa Vĩ Lực? Ô Quảng hoảng sợ kêu lên.

- Tiểu tử này như thế nào có thể sử dụng Thiên Địa Vĩ Lực? Hắn từ nơi nào lấy ra được? Đoàn Hồng Trần cũng ngạc nhiên không thôi.

Đừng nói Dương Khai một người còn chưa có tấn thăng Đế Tôn Cảnh, mà dù là những Đế Tôn tam tầng cảnh tấn thăng tu luyện nhiều năm kia, cũng không có khả năng sử dụng lực lượng loại này, chỉ có Đại Đế... chỉ có Đại Đế mới có thể hiểu rõ Thiên Địa Vĩ Lực, cũng chỉ có Đại Đế mới hơi có chút tư cách sử dụng từng tia tia Thiên Địa Vĩ Lực.

Đế Tôn tam tầng cảnh đã là cực hạn võ đạo, tu vi của các Đại Đế cũng không có vượt thoát ra phạm vi này, chỉ có điều bọn họ khác biệt với Đế Tôn tam tầng cảnh bình thường, chính là ở chỗ cảm ngộ được Thiên Địa Vĩ Lực.

Có thể cảm ngộ được Thiên Địa Vĩ Lực là có tư cách trở thành Đại Đế, lực áp Đế Tôn tam tầng cảnh bình thường.

Nhưng giờ này, Dương Khai lại sử dụng được một đạo Thiên Địa Vĩ Lực, mặc dù lực lượng của đạo Thiên Địa Vĩ Lực này so với lực lượng của thiên địa tạo thành kia có vẻ có chút thua chị kém em, giống như khác nhau giữa phụ thân và con trai, nhưng đây khẳng định là Thiên Địa Vĩ Lực không thể nghi ngờ.

Hai vị Đại Đế đều khiếp sợ thật sâu, so với thấy được lực lượng căn nguyên Kim Thánh Long cùng Sơn Hà Chung kia còn khiếp sợ hơn rất nhiều.

- Nguyên nhân là từ viên châu kia ư?

Ô Quảng ánh mắt sáng quắc nhìn Huyền Giới Châu, một bộ dáng như có điều suy nghĩ. Nếu không vì cố kỵ Thiên Địa Vĩ Lực, chỉ sợ thời khắc này lão ta đã phóng ra thần niệm đi dò xét cẩn thận rồi. Cũng chính vì có chỗ cố kỵ, cho nên lão cũng không rõ lắm Huyền Giới Châu rốt cuộc là loại bí bảo gì.

Ô Quảng có thể phát hiện vấn đề này, dĩ nhiên Đoàn Hồng Trần cũng vậy. Lão chau mày nhìn chằm chằm Huyền Giới Châu, ấn chứng với nhiều bí bảo nổi danh trong trí nhớ, lại phát hiện không có một cái nào tương ứng.

Bí bảo này dường như lão chưa từng thấy qua.

Đây chính là một sự kiện vô cùng kỳ quái, Đoàn Hồng Trần sống không biết đã mấy vạn năm, nếu nói trong Tinh Giới này có bí bảo nổi danh nào lão không biết, hoàn toàn là chuyện không có khả năng.

Nhưng giờ này, đã có một kiện như thế hiện ra ở trước mặt lão.

Bất quá không quản viên châu này rốt cuộc là vật quái quỷ gì, Thiên Địa Vĩ Lực mà Dương Khai sử dụng kia khẳng định có quan hệ với nó!

Chẳng lẽ đây cũng là một kiện hồng hoang dị bảo? Ý niệm này vừa nổi lên, Đoàn Hồng Trần vô cùng hoảng sợ, bất quá rất nhanh lão liền phủ nhận suy đoán này, bởi vì hồng hoang dị bảo rất dễ phân biệt, đó là khí tức hồng hoang đến từ hoang sơ cổ đại căn bản không thể che giấu, Sơn Hà Chung chính là như vậy!

Bên trong Huyền Giới Châu tự thành một phương tiểu thiên địa, nếu là tiểu thiên địa, vậy dĩ nhiên cũng có Thiên Địa Vĩ Lực, Dương Khai thân là chủ nhân của Huyền Giới Châu, tâm thần tương liên, tâm ý tương thông với nó, dĩ nhiên có thể rút ra Thiên Địa Vĩ Lực của Huyền Giới Châu để đối kháng với kiếp nạn cuồn cuộn kia.

Chỉ có điều, Huyền Giới Châu chỉ là một phương tiểu thiên địa mà thôi, đương nhiên không có khả năng so sánh với thiên địa chân chính.

Hai đạo Thiên Địa Vĩ Lực phân chia mạnh yếu, vừa thấy là có thể phân biệt.

"Ầm ầm..." Thiên Địa Vĩ Lực của Huyền Giới Châu tràn về phía trước, nghênh đón lên trên, rất nhanh liền va chạm với Thiên Địa Vĩ Lực chân chính kia.

Dương Khai tâm tình khẩn trương ngắm nhìn, nếu ngay cả như thế đều không thể ngăn cản, thì hắn cũng chỉ có một sát thủ giản cuối cùng... là mở ra phong ấn ma khí kia, dùng thân hóa ma Đại Ma thượng cổ để chống lại với kiếp nạn lần này.

Chỉ có điều nếu làm như vậy, Dương Khai không biết có thể phong ấn trở lại ma khí lần nữa hay không? Khoảng cách lần trước giải mở phong ấn đã qua thời gian nhiều năm, Thương Thụ trồng ở trong Tiểu Huyền Giới cũng tích góp không ít phong ấn lực, theo đạo lý mà nói hẳn là đủ dùng: dù sao ở trong vườn thuốc, Thương Thụ lớn lên một năm bằng một trăm năm ở bên ngoài. Lực lượng phong ấn của mấy trăm năm, chẳng lẽ còn không phong ấn được bạo động của những ma khí kia hay sao?

Nhưng nếu làm như vậy cũng có một tệ đoan, chính là mỗi một lần giải mở phong ấn, muốn trấn áp ma khí trở lại đều cần bỏ ra phong ấn lực lớn hơn. Điều tệ đoan này lần trước Dương Khai đã phát hiện, cho nên không phải lúc vạn bất đắc dĩ, sát thủ giản này tốt hơn là không nên dùng tới.

Ai biết được có hay không một lần nào đó phong ấn lực của Thương Thụ không đủ, dẫn tới không thể phong ấn ma khí thượng cổ, để cho mình rơi vào ma hóa, mất đi ý thức bản thân... Cho tới bây giờ Dương Khai cũng không dám coi thường ma khí tinh thuần của Đại Ma thượng cổ.

Thiên địa rúng động, hoàn vũ vỡ nát.

Không gian quỷ dị này tựa hồ đều sắp vỡ tan.

Ô Quảng cùng Đoàn Hồng Trần đồng loạt biến sắc.

Hai luồng Thiên Địa Vĩ Lực đụng vào nhau, truyền ra dư ba chấn động vượt ra ngoài tưởng tượng, dường như là hai mảnh thiên địa đụng vào nhau, chỉ trong nháy mắt hết thảy hóa thành không.

Mắt thường có thể thấy được, Thiên Địa Vĩ Lực từ trong Tiểu Huyền Giới sinh ra kia từ từ tan rã, rõ ràng không phải đối thủ của lực lượng thiên địa chân chính. Bất quá trong quá trình nó tan rã, Dương Khai cảm nhận rõ ràng áp lực lên mình giảm đi, có phát hiện này Dương Khai không khỏi lộ vẻ mặt vui mừng.

Đợi cho Thiên Địa Vĩ Lực của Huyền Giới Châu hoàn toàn biến mất, Dương Khai thần sắc nghiêm lại, hai tay không ngừng bấm ấn quyết, liều mạng phát động hết toàn thân nguyên lực, mở rộng ra thức hải, lực lượng thần hồn cũng tiết ra ngoài giống như thủy triều.

Sơn Hà Chung phát sáng rực rỡ, khí tức trấn áp thiên địa càng thêm mãnh liệt.

Thiên Địa Vĩ Lực còn sót lại kia dường như còn muốn vùng vẫy cái gì, nhưng dưới đòn liều mạng của Dương Khai, trực tiếp bị Sơn Hà Chung trấn áp xuống.

"Ầm..." một tiếng nổ vang, Sơn Hà Chung rơi xuống cách không xa trước mặt Dương Khai, hào quang bên ngoài cũng từ từ thu lại, Thiên Địa Vĩ Lực còn sót lại kia bị trấn áp phong ấn ở trong đó không thể động đậy.

Dư ba chấn động dần biến mất, hết thảy trở về bình tĩnh.

Dương Khai trong hư nhược nhất thời có cảm giác như vừa mới sinh ra, hắn phất tay ném ra vô số nguyên tinh, lập tức nguyên tinh kia nổ tung thành phấn vụn, hóa thành linh khí tinh thuần.

Thân thể Dương Khai đột nhiên như biến thành một cái động không đáy, điên cuồng cắn nuốt linh khí ở bốn phía.

Khí tức đang hư nhược kế tiếp kéo lên, rất nhanh đạt tới Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong, bất quá vẫn không có đình chỉ, còn đang tăng lên.

Bỗng dưng, Dương Khai chợt nghe trong cơ thể truyền đến một tràng tiếng "rốp rốp", ngay sau đó cả người nhẹ một chút, một cảm giác thoải mái như thể hồ quán đính truyền khắp tứ chi toàn thân. Nguyên lực trong cơ thể cũng vào giờ khắc này đã xảy ra biến hóa thần kỳ nào đó, liên đới thức hải tiêu hao quá độ của hắn, cũng trong nháy mắt được bổ sung đầy đủ.

Cả thế giới dường như lớn lên không giống trước kia.

Dương Khai cảm giác giống như mình mới được sinh ra lần nữa, toàn thân, mỗi một tấc máu thịt đều đang nhảy nhót, đều ẩn chứa lực lượng cực kỳ khiếp người.

Đế ý tràn ngập ra, dày đặc như thực chất, có thể phân biệt rõ ràng!

Đế Tôn Cảnh!

Từ 13 tuổi bắt đầu tu luyện, đến nay đạt tới Đế Tôn, đã qua mấy chục năm, trải qua vô số kiếp nạn sinh tử, mặc dù khoảng cách con đường đi tới đỉnh phong chân chính còn xa đầy chông gai, nhưng hôm nay Dương Khai đã có tư cách chạm tới đỉnh phong.

Trong tâm tình kích động, hắn thét dài một tiếng, thẳng hướng trời cao.
- Rồi lại... thành công! Ô Quảng cả kinh kêu lên.

- Coi như ngươi có dự đoán trước, nếu không bây giờ ngươi đã phải tự vận trước mặt lão phu rồi! Đoàn Hồng Trần không nhịn được bĩu môi, trên mặt đầy vẻ áo não. Trước đó tuy rằng lão đưa ra đánh cược một trận, đáng tiếc Ô Quảng là người cẩn thận lại không có đáp ứng, nếu như hắn đáp ứng thì có màn diễn hay để xem rồi!

- Điều này sao có khả năng thành công! Ô Quảng sắc mặt cực kỳ khó coi.

Thân là Phệ Thiên Đại Đế, là người đứng đầu Tinh Giới từ xưa đến nay, lão luôn cảm thấy hoàn toàn không có người nào có khả năng vượt qua mình, bất luận là về phương diện nào!

Nhưng hôm nay, lại có một người làm được!

Mặc dù chỉ là động tĩnh khi tấn thăng Đế Tôn Cảnh.

Tự mình thời điểm tấn thăng Đế Tôn mặc dù cũng khó khăn tầng tầng lớp lớp, nhưng vẫn không có kinh khủng bằng những gì chứng kiến hôm nay.

Tiểu tử này lúc tấn thăng Đế Tôn tao ngộ kiếp nạn đau khổ bực này, có thể tưởng tượng tiền đồ ngày sau sẽ rực sáng biết bao! Đoàn Hồng Trần trước đây nói ngày nào đó hắn sẽ thành tựu vượt qua mình, vốn tưởng rằng chỉ là một câu nói đùa, nhưng hôm nay xem ra rất có khả năng trở thành sự thật!

Người mang trong mình nhiều dị bảo như vậy, thực lực tư chất bản thân cũng xuất sắc như thế, thành tựu sau này sao có thể kém được?

Ô Quảng không khỏi có chút thất thần, lần đầu tiên trong đời lão sinh ra một loại cảm giác không bằng người.

Đột nhiên, Ô Quảng biến sắc, quay đầu nhìn Đoàn Hồng Trần quát to: - Lão già kia ngươi dám hạ độc thủ, thật không biết xấu hổ!

Cũng không biết Đoàn Hồng Trần lén lén lút lút làm cái gì với Ô Quảng, bỗng dưng Ô Quảng kêu la như sấm.

Đoàn Hồng Trần cười ha hả nói: - Xem ra ngươi đúng là rất để ý tới tiểu tử kia, đến ngay cả lão phu động tay động chân cũng không phát hiện, bất quá bây giờ phát hiện thì đã muộn!

Khi nói chuyện, Đoàn Hồng Trần liền thúc dục đế nguyên, căn nguyên Thần Mộc Bạch Di một mực bao phủ quanh lão bỗng nhiên trở nên đỏ sẫm như máu.

Lực lượng căn nguyên của Thần Mộc Bạch Di kia là căn nguyên mộc hệ, vốn là màu sắc xanh biếc ướt át, nhưng bây giờ không biết tại sao lại biến thành màu máu đỏ, lộ ra một khí tức vô cùng quái dị.

- Dám cắn nuốt khí huyết lực của ta cực khổ thu thập! Ô Quảng hét lớn một tiếng, có chút không thể tin nhìn Đoàn Hồng Trần nói: - Ngươi thúc giục căn nguyên Bạch Di hung mãnh như vậy, nhất định sẽ phá hủy nó, đến lúc đó ngươi ăn nói thế nào với Thiết Huyết?

Đoàn Hồng Trần nghiêm mặt nói: - Thiết Huyết biết lão phu sẽ không trở về nữa, căn nguyên Thần Mộc này hắn cũng giao cho lão phu xử trí. Không có nhiều khí huyết lực này, ta xem ngươi làm thế nào dựng lại thân thể, dựa vào hài cốt ngủ say mấy vạn năm này của ngươi, ngươi đừng mơ tưởng nổi lên được bọt sóng gì!

- Càn rỡ! Ai cũng đều muốn bổn tọa chết, bổn tọa càng muốn sống cho các ngươi nhìn xem! Ô Quảng rống giận như bệnh tâm thần.

Đoàn Hồng Trần cười lạnh nói: - Ngươi đã bất lực xoay chuyển trời đất, ngoan ngoãn chịu chết đi! Trên đường xuống Hoàng Tuyền lão phu sẽ bồi tiếp ngươi, bảo đảm ngươi sẽ không tịch mịch!

Dứt lời, Đoàn Hồng Trần thân hình vừa động, liền vọt thẳng tới hướng Ô Quảng, thân ở giữa không trung, đế nguyên hung mãnh trong cơ thể bạo động, truyền ra khí tức vô cùng bất an.

- Tự bạo? Ô Quảng con ngươi lấp lóe kịch liệt, lần đầu tiên trong đời lão cảm nhận được ý nghĩa của hoảng sợ là gì! Dù là năm đó bị chư đế vây công, Ô Quảng cũng chưa từng khủng hoảng như vậy, nhưng lúc này vừa thấy Đoàn Hồng Trần quyết liệt phóng tới hướng mình, lão không tránh khỏi kinh hồn táng đởm.

Tuy rằng giờ này Đoàn Hồng Trần chỉ có tu vi Đế Tôn nhất tầng cảnh, nhưng dù sao lão cũng từng có nội tình Đại Đế, nếu tự bạo thì khẳng định mình không thể thừa nhận, đến lúc đó liền thật phải cùng đi xuống Hoàng Tuyền với lão.

- Dám dồn bổn tọa đến nước này! Đoàn Hồng Trần, ngươi cũng đừng nghĩ tốt lắm! Trong tiếng quát chói tai, trên tay Ô Quảng cũng vội bấm ấn quyết, Cương Phong Thái Cổ tràn ngập giữa lão và Đoàn Hồng Trần kia bỗng nhiên trở nên bạo động bất an, truyền ra khí tức vô cùng nguy hiểm.

Đoàn Hồng Trần sắc mặt trầm xuống, hiểu rõ đây là Ô Quảng bị dồn vào đường cụt, định nổ tung Cương Phong Thái Cổ.

Cương Phong Thái Cổ là căn nguyên phong hệ, nếu như nổ tung, uy lực to lớn cũng khó có thể tưởng tượng.

Đáng tiếc mà! Dưới dư ba phản chấn này, cũng không biết tiểu tử kêu Dương Khai kia có thể may mắn còn sống hay không? Nhưng giờ này tên đã trên dây không thể không buông, Đoàn Hồng Trần cũng chỉ hy vọng Dương Khai người tốt có trời phù hộ...

Chương 2501: Muốn đoạt xá ta?

"Ầm..." Truyền ra tiếng nổ vang kinh khủng, trong thiên địa tràn ngập một màn sáng trắng, không nhìn thấy vật gì nữa.

- Hả? Đoàn Hồng Trần đang phóng tới hướng Ô Quảng, chuẩn bị với tự bạo lần này kéo Ô Quảng xuống nước bỗng nhiên nhướn mày, sâu trong nội tâm dâng lên một cảm giác vô cùng bất an.

Bởi vì Ô Quảng lại đi trước một bước đã tự bạo Cương Phong Thái Cổ.

Đây là làm cái gì?

Còn không chờ Đoàn Hồng Trần suy nghĩ hiểu rõ, dư ba của thiên địa vỡ vụn đã lan tràn ra khắp bốn phương tám hướng.

Đây là dư chấn của Cương Phong Thái Cổ sau khi tự bạo, nơi gió mạnh mãnh liệt kia đi qua, hết thảy đều hóa thành hư vô, không còn gì tồn tại nữa.

Ngay cả phiến thế giới quỷ dị này, cũng lập tức vỡ nát, mỗi một góc đều truyền ra tiếng "răng rắc", xem ra chống đỡ không được bao lâu.

- Không xong! Đoàn Hồng Trần dường như ý thức được điều gì, vội vàng đưa tay điểm mấy cái các yếu huyệt trên người mình, xu thế tự bạo kia lập tức bị ngăn chặn lại.

"Phù phù phù..." Gió mạnh thổi ập lại, Đoàn Hồng Trần bị thổi ngã trái ngã phải, giống như một chiếc thuyền lá cô độc giữa biển cả trong mưa rền gió dữ, tùy thời đều có nguy hiểm lật chìm... Bất quá cũng may mà lực lượng căn nguyên Thần Mộc Bạch Di một mực bảo vệ bên cạnh lão, ít nhiều có thể cung cấp cho lão một chút phòng hộ. Dù như thế, cũng là áo quần rách nát, máu thịt bầy nhầy.

Đoàn Hồng Trần nỗ lực phóng ra thần thức, rõ ràng phát hiện cỗ hài cốt của Ô Quảng kia sau khi Cương Phong Thái Cổ tự bạo đã sụp đổ vỡ ra, từ từ biến thành phấn vụn.

Cỗ hài cốt ngủ say mấy vạn năm thuộc về Phệ Thiên Đại Đế này, cuối cùng ngày hôm nay đã bị hủy diệt hoàn toàn! Nói cách khác, Phệ Thiên Đại Đế Ô Quảng là không thể dựng lại thân thể của mình nữa.

Thế nhưng Đoàn Hồng Trần lại không có mảy may cảm giác vui vẻ, ngược lại cảm thấy cục diện càng nghiêm trọng hơn.

"Ầm ầm..."

Truyền ra tiếng nổ vang trời long đất lở, thế giới quỷ dị này cuối cùng không chịu nổi, hoàn toàn vỡ tan.

Một cái hắc động thật lớn thành hình, trước sau không tới mười hô hấp, liền cắn nuốt hết thảy chỗ này hầu như không còn gì, ngay sau đó nhoáng lên một cái biến mất không thấy.

Bên trong đường hành lang hư không nối thông với hắc động, Dương Khai đầu váng mắt hoa, trôi theo dòng chảy, trên mặt còn vẻ sợ hãi.

Hắn vừa mới tấn thăng Đế Tôn, đang mừng rỡ cảm nhận cường đại của bản thân và chuyển hóa đế nguyên trong cơ thể, không nghĩ tới dư ba của hai vị Đại Đế chiến đấu lại phá hủy cả phiến thế giới quỷ dị này.

Hắn hoàn toàn không kịp chạy trốn, đã bị hắc động nuốt vào bên trong đường hành lang hư không.

Mặc dù hắn cách rất xa chiến trường của hai vị Đại Đế, thời khắc này cũng bị thương không nhẹ, sau khi bị nuốt vào trong này một hồi thật lâu, mới từ từ lấy lại tinh thần, trên mặt vẫn còn lưu lại vẻ sợ hãi.

Giữa hai vị Đại Đế rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hắn cũng không rõ lắm, trước đó tất cả chú ý của hắn đều dồn vào đột phá và tấn thăng, đợi đến lúc phát hiện không đúng thì hết thảy đã thành định cục.

Hồng Trần Đại Đế ra sao? Sống hay chết?

Đoàn Hồng Trần có quan hệ rất sâu xa với Thanh Dương Thần Điện, dù sao Ôn điện chủ Ôn Tử Sam là một tay Đoàn Hồng Trần nuôi lớn, mà bản thân Dương Khai coi như là đệ tử ký danh của Thanh Dương Thần Điện, đương nhiên sẽ quan tâm tới tình huống của lão.

Cho dù không có tầng quan hệ dính líu này, Hồng Trần Đại Đế không để ý tới sống chết của bản thân, mấy vạn năm nay không ngừng tự chém tu vi, cố vào trong Toái Tinh Hải tìm kiếm tung tích Ô Quảng... cách làm hướng tới sinh linh thiên hạ như thế cũng đủ để cho người ta nổi lên lòng tôn kính.

Vừa rồi lực lượng kinh khủng kia, có thể là do vật gì đó tự bạo sinh ra, Dương Khai duy nhất có thể nghĩ tới, chính là Hồng Trần Đại Đế lựa chọn tự bạo, muốn cùng chết với Ô Quảng.

Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai lập tức ảm đạm, cảm thấy Hồng Trần Đại Đế sợ là thật đã thần hồn đều bị diệt rồi.

Hắn ho ra vài ngụm máu bầm, từ trong nhẫn không gian lấy ra một số đan dược liệu thương, nuốt vào như ăn hạt đậu. Lúc này mới khoanh chân ngồi xuống, phóng ra thần niệm dò xét tình huống bản thân.

Chuyện xem ra không cần gấp gáp này, bỗng nhiên Dương Khai giật mình hoảng sợ.

Bởi vì ngay lúc hắn vận dụng thần niệm, lại nhận ra có một đôi ánh mắt âm trầm, đang nhìn chằm chằm vào mình, mà ánh mắt kia cũng không phải là đến từ xung quanh, mà là đến từ bên trong thân thể của mình.

Hắn biến sắc, một tay bấm quyết, trong miệng khẽ quát một tiếng: - Ngưng! Thoáng cái, linh thể thần hồn của hắn đã hiện ra bên trong thức hải.

Trong thức hải, bỗng dưng có nhiều hơn một thân ảnh, đang lẳng lặng đứng ở bên trên nước biển cuồn cuộn kia, thật hăng hái quan sát bốn phía, một bộ dáng rất lấy làm lạ.

Dương Khai nhìn thân ảnh kia, sắc mặt vô cùng khó coi, cắn răng quát: - Ô Quảng!

Nghe tiếng la, thân ảnh kia từ từ quay lại, lộ ra khuôn mặt của người trung niên, hai mắt rạng rỡ có thần, người này tướng mạo không giận mà oai, dường như có một loại uy nghiêm cao quý trời sinh.

Mặc dù Dương Khai chưa từng thấy qua khuôn mặt người này, nhưng liếc mắt một cái nhìn thấu thân phận của lão.

Là Phệ Thiên Đại Đế... Ô Quảng!

Dương Khai lập tức trái tim chìm xuống đáy cốc. Hắn ngay cả Phệ Thiên Đại Đế làm thế nào đột phá phòng ngự thức hải của mình, xông vào chỗ này đều không có phát hiện. Nếu không phải đối phương vốn không có ý ẩn núp, chỉ sợ hắn còn mơ hồ chẳng hay biết gì.

Dương Khai chỉ cảm thấy cả người lạnh như băng, linh hồn run rẩy.

Ô Quảng thời khắc này cũng là linh thể thần hồn, nhưng cường độ của linh thể thần hồn này so với mình còn cứng cỏi hơn, gần như ngưng thành thực chất.

- Tiểu bối, tên tục của bổn tọa đâu phải ngươi có thể hô to gọi nhỏ! Ô Quảng hừ lạnh một tiếng, một lực vô hình bỗng nhiên đánh tới hướng Dương Khai.

Đây hiển nhiên là một đạo lực lượng thần hồn, uy năng cực kỳ khiếp người, Dương Khai biến sắc, vung tay lên, nhấc lên nước biển phía dưới tạo thành một màn phòng hộ ở trước mặt mình.

"Ầm" một tiếng, lực vô hình kia đánh vào trên nước biển, quấy đảo cả thức hải đều nổi lên sóng biển ngập trời, thật lâu không thể ổn định.

Dương Khai sắc mặt tái xanh lui lại mấy bước, cảnh giác nhìn Ô Quảng, trầm giọng nói: - Ô Quảng, cút ra khỏi nơi này, nếu không đừng trách bổn thiếu đối không khách với lão!

Linh thể thần hồn của Ô Quảng bỗng nhiên xuất hiện ở trong thức hải của mình, điều này làm cho Dương Khai có cảm giác rất bất ổn, tự nhiên không dám để Ô Quảng dừng lại lâu ở trong này. Việc theo dõi một số bí mật của mình thật ra là chuyện nhỏ, chỉ sợ người này ôm cái mục đích gì không thể cho ai biết!

- Không khách sáo với ta ư? Ô Quảng nhìn lướt qua Dương Khai, cười lạnh nói: - Lời này nghe ra thật mới lạ, rất lâu rồi ta chưa từng nghe qua... bất quá nếu bổn tọa đã tới, tự nhiên là không dễ dàng rời đi!

- Lão muốn gì? Dương Khai mắt lạnh nhìn Ô Quảng.
Ô Quảng cười ha hả, nói: - Làm gì biết rõ còn hỏi? Xem tiểu bối ngươi cũng là một người thông minh, mục đích bổn tọa tới đây chẳng lẽ ngươi không biết?

Nghe Ô Quảng như thế nói, sắc mặt Dương Khai càng trở nên vô cùng khó coi, thật là sợ cái gì liền tới cái đó!

Ô Quảng nói tiếp: - Thân thể của bổn tọa đã bị lão thất phu Đoàn Hồng Trần hủy diệt, không có thân thể, cho dù bổn tọa có mạnh mấy đi nữa cũng chỉ là một phương du hồn mà thôi. Thân thể của tiểu bối ngươi không tệ, bổn tọa rất thích, ngoan ngoãn giao cho bổn tọa, bổn tọa có thể mang theo ngươi cùng nhau chứng kiến cái gọi là đỉnh phong của võ đạo!

Dương Khai cắn răng nói: - Lão muốn đoạt xá ta?

Ô Quảng hừ lạnh nói: - Làm gì nói khó nghe như thế, bổn tọa chỉ là cần một cỗ thân thể mà thôi. Nếu ngươi hợp tác, bổn tọa có thể không cắn nuốt thần hồn của ngươi, cho ngươi tiếp tục ở lại trong này. Bất quá nếu ngươi không hợp tác... bổn tọa không ngại cho ngươi biết cái gì gọi là thực lực chênh lệch!

Dương Khai cười lạnh không ngừng: - Trong này là thức hải của ta, ngươi khoác lác như thế thật không biết ngượng sao!?

Ô Quảng ngạc nhiên nhìn hắn một cái, chậm rãi lắc đầu nói: - Ngoan cố không tha!

Sau khi nói xong, Ô Quảng lại không thèm để ý tới Dương Khai nữa, mà là lần nữa quay đầu đánh giá bốn phía, xem xét một lát, lão gật gật đầu nói: - Lực lượng thần hồn của tiểu bối quả thật không tầm thường, không phải Đế Tôn Cảnh bình thường có thể so sánh; hơn nữa lại còn là thần hồn chi hỏa biến dị, ngược lại cũng coi như phù hợp với yêu cầu của bổn tọa! Ngươi có thể tu luyện đến trình độ này, thật sự là khiến người ta bất ngờ mà...

Ô Quảng nói với dáng vẻ đảo khách thành chủ, xoi mói bình luận vô tư, không hề mảy may để ý cảm thụ của Dương Khai là gì. Dương Khai có lòng muốn đánh lén nhưng lại không dám hành động tùy tiện.

Loại lão quái vật sống không biết đã bao nhiêu năm này, thực lực thủ đoạn cũng không thể luận theo lẽ thường, vạn nhất đánh lén không được, thì cục diện càng bị động.

Trong lúc ngắm nhìn, bỗng nhiên ánh mắt Ô Quảng chợt ngưng lại, tập trung ánh mắt nhìn về một hướng, hô nhỏ: - Cái đảo kia...

Ô Quảng kinh ngạc nhìn tiểu đảo bảy màu lơ lửng trong thức hải, lộ ra vẻ mặt nghi hoặc kinh ngạc, nghiêm túc quan sát cẩn thận hồi lâu, bỗng nhiên thân thể lão chấn động, cả kinh kêu lên: - Ôn Thần Liên! Không ngờ là Ôn Thần Liên!

Dù là Ô Quảng kiến thức rộng rãi, năm đó còn được xưng là người đứng đầu Tinh Giới, thời khắc này cũng không khỏi cảm xúc dâng lên cuồn cuộn, ánh mắt của lão nóng bỏng nhìn Ôn Thần Liên bảy màu kia, gian khổ nói: - Tiểu bối lại có Ôn Thần Liên!

Dương Khai lạnh lùng nói: - Có gì lạ đâu!

Ô Quảng cười ha hả nói: - Thật không nghĩ tới bổn tọa có thể ở chỗ này gặp được Ôn Thần Liên! Năm đó bổn tọa vì tìm nó đã từng đi tới vô số Tinh Vực, nhưng lại không thu hoạch được gì... Không nghĩ tới hôm nay gặp được: Đúng là đi mòn gót giày không tìm thấy, khi thấy được hoàn toàn không phí chút công phu mà!

- Hừ... Lão vui vẻ như thế làm gì, cũng không phải vật của lão! Dương Khai khinh bỉ nhìn hắn.

- Đợi lát nữa chính là của bổn tọa! Ô Quảng dường như tâm tình thật tốt, cũng không có để ý tới ý chế nhạo của Dương Khai, tham lam nhìn Ôn Thần Liên một hồi, gật gật đầu nói: - Không tệ không tệ! Có Ôn Thần Liên này, bổn tọa càng có thể dung hợp hoàn mỹ với thân thể của ngươi, căn bản không cần lo lắng cắn trả cái gì, và với thời gian, khôi phục đỉnh phong cũng không thành vấn đề! Dường như Ô Quảng đã thấy được vầng hào quang rực sáng sau này, tâm tình thật tốt. Trong lúc nói chuyện, lão lần nữa quay đầu quan sát bốn phía, đợi đến khi nhìn thấy ánh sao đầy trời kia, lão không khỏi nhướn mày, ngoài ý muốn nói: - Tiểu bối, không nghĩ tới đồ vật của ngươi đúng là không ít nha!

Dương Khai vừa động trong lòng, mở miệng nói: - Lão nhận biết thứ này?

Hắn chỉ, tự nhiên là sao đầy trời, là Tinh Đồ kia. Tinh Đồ này là rất lâu trước đây Dương Khai thu được, mỗi một tinh tú trong đó, đều tương ứng với tinh tú trong Hằng La Tinh Vực.

Năm đó lúc Dương Khai xông xáo trong Hằng La Tinh Vực, chính là lợi dụng Tinh Đồ trên bầu trời thức hải này để phân biệt phương hướng và đường đi, nếu không thì Tinh Vực rộng lớn như vậy, không có Tinh Đồ chỉ dẫn khẳng định hắn sẽ lạc đường.

Chỉ là trước nay hắn vẫn không có hiểu rõ, Tinh Đồ này rốt cuộc là vật gì, vì cái gì có thể đối ứng với cả Tinh Vực.

Thời khắc này nghe Ô Quảng nói như thế, Dương Khai không khỏi nổi lên lòng muốn tìm hiểu.

Ô Quảng nhìn hắn cười tủm tỉm, ý vị sâu sắc nói:

- Ngươi hẳn là từ trong Tinh Vực ở vị diện phía dưới đi tới Tinh Giới phải không?

Dương Khai cau mày nói: - Không sai!

Chuyện này thật ra cũng không có gì phải giấu, cho nên hắn sảng khoái thừa nhận...

Chương 2502: Không lời để nói

- Vậy là đúng rồi. Ô Quảng gật đầu: - Tinh Đồ này hẳn là ngươi lấy được trong Tinh Vực đó.

- Vậy mà ngươi cũng nhìn ra được? Dương Khai kinh ngạc nhìn hắn.

Ô Quảng cười nói: - Không phải ánh mắt bổn tọa rất độc, mà chỉ có Tinh Vực đó, mới sinh ra Tinh Đồ như vậy.

- Vậy là vì sao? Dương Khai vội thỉnh giáo.

Tuy rằng hắn nóng vội muốn đuổi Ô Quảng ra khỏi thức hải của mình, nhưng khó mà gặp được người có thể giải thích thắc mắc, tự nhiên phải nắm lấy cơ hội hỏi cho rõ ràng, hỏi xong thì đuổi đi cũng không muộn.

Ô Quảng trầm ngâm một lúc, nói: - Trên đời này, vạn vật đều có căn nguyên, cỏ cây có căn nguyên cỏ cây, thánh linh có căn nguyên thánh linh, ngay cả hành tinh sáng chói cũng có căn nguyên tinh tú. Lực lượng căn nguyên, là lực lượng khởi nguồn, vô cùng huyền diệu, uy năng vô hạn, là bổn nguyên sức mạnh thiên địa, tồn tại từ khi thiên địa sinh ra, võ giả chúng ta nếu có thể xem qua một chút, sẽ được lợi vô cùng.

Dương Khai tập trung lắng nghe, thần sắc chăm chú, tuy rằng Phệ Thiên Đại Đế bị muôn người chửi mắng, nhưng không thể phủ nhận thực lực của hắn vô cùng mạnh mẽ, có thể nghe hắn dạy bảo cũng là cơ duyên cực khó có.

Ô Quảng chỉ lên bầu trời thức hải, nhàn nhạt nói: - Tinh Đồ này, cũng là căn nguyên.

Dương Khai khẽ hô: - Đó cũng là căn nguyên?

Ô Quảng mỉm cười: - Tự nhiên, hơn nữa nó không phải căn nguyên bình thường, nó là căn nguyên Tinh Vực!

- Căn nguyên Tinh Vực? Dương Khai lập tức trừng to mắt.

Ô Quảng nói: - Ngươi có thể coi nó như lực lượng căn nguyên Tinh Vực, với bản lĩnh hiện tại thì ngươi không thể luyện hóa, nếu ngươi có thể luyện hóa được nó, sẽ phát hiện nó có công dụng kỳ diệu, nhưng mà... ngươi sẽ không có cơ hội này.

- Căn nguyên Tinh Vực! Dương Khai lầm bầm, khiêm tốn hỏi: - Luyện hóa nó có tác dụng gì, có phải giống căn nguyên tinh tú, làm lợi cho việc tu luyện?

Ô Quảng hừ nói: - Đó chỉ là một chút tác dụng nhỏ bé. Một võ giả, nếu có được căn nguyên tinh tú trọn vẹn, vậy tốc độ tu luyện sẽ nhanh hơn võ giả khác. Bởi vì lực lượng căn nguyên có thể giúp võ giả cảm ngộ rất nhiều thứ, ví dụ pháp tắc, ý cảnh. Võ giả có căn nguyên trọn vẹn, lúc cất bước đã vượt xa những võ giả khác. Mà tác dụng của căn nguyên Tinh Vực, lớn gấp chục, gấp trăm lần so với căn nguyên tinh tú trọn vẹn.

Dương Khai không khỏi hít vào một hơi lạnh.

Hắn có căn nguyên tinh tú trọn vẹn, được lợi không nhỏ, nhưng giờ Ô Quảng lại nói căn nguyên Tinh Vực còn lợi hại gấp chục gấp trăm lần căn nguyên tinh tú, tự nhiên khiến hắn rung động vô cùng.

- Mặt khác, nếu có thể luyện hóa căn nguyên Tinh Vực này, vậy sẽ làm cho toàn Tinh Vực thừa nhận sự tồn tại của ngươi, ngươi có thể trở thành chủ nhân Tinh Vực, nắm giữ toàn bộ Tinh Vực trong tay, là sống là chết chỉ trong một ý niệm!

Dương Khai nghiền ngẫm: - Vậy không phải giống như Tinh Chủ?

Năm đó hắn thân là Tinh Chủ U Ám Tinh, chỉ cần một ý niệm liền nắm giữ tình hình trên toàn U Ám Tinh, có thể bỏ qua khoảng cách không gian, tùy ý đi bất cứ đâu trên U Ám Tinh.

Theo cách nói của Ô Quảng, nếu có thể trở thành chủ nhân Tinh Vực, cũng sẽ được những lợi ích này.

Dương Khai không khỏi mơ mộng, Tinh Đồ trong thức hải là Tinh Đồ của Hằng La Tinh Vực nếu có thể luyện hóa, vậy hắn sẽ trở thành chủ nhân Hằng La Tinh Vực, nắm giữ trong tay.

- Có thể nói vậy, nhưng hiệu quả phóng đại rất nhiều lần. Ô Quảng gật đầu, chợt chuyển lời: - Nhưng mà muốn luyện hóa căn nguyên Tinh Vực lại không đơn giản như thế, năm đó bổn tọa hủy diệt vô số Tinh Vực, cũng từng tìm được mấy cái căn nguyên Tinh Vực, nhưng chưa từng luyện hóa thành công.

- Là vì sao? Dương Khai cả kinh.

Ô Quảng nhe răng cười nói: - Bởi vì căn nguyên Tinh Vực không chịu tiếp nhận bổn tọa, bổn tọa nóng giận, liền cắn nuốt hết.

Khóe miệng Dương Khai co rút.

Ô Quảng nói: - Nếu như căn nguyên Tinh Vực còn tồn tại, mặc kệ Tinh Vực tổn hại nghiêm trọng cỡ nào, cuối cùng cũng có một ngày khôi phục. Nhưng nếu căn nguyên Tinh Vực bị hủy diệt, vậy Tinh Vực này thật sự xong rồi, giống như thần hồn con người, một khi hồn phi phách tán, vậy vĩnh viễn không siêu sinh!

- Làm người ta căm phẫn mà! Dương Khai khinh bỉ. Ô Quảng hừ lạnh: - Dám chống lại bổn tọa, mặc kệ là người hay là gì, trước giờ đều không có kết cục tốt lành! Vừa nói, hắn mắt lạnh nhìn Dương Khai, ẩn chứa uy áp to lớn, như đang cảnh cáo.

Dương Khai làm như không thấy, đang muốn hỏi tiếp một chút bí ẩn, bỗng nhiên thần sắc hơi đổi.

Ô Quảng nhàn nhạt nói: - Được rồi, nói chuyện đến đây là hết, bổn tọa tâm tình tốt mới tùy ý nói mấy câu với ngươi, bây giờ ngoan ngoãn giao ra thân thể, bổn tọa có thể tha ngươi không chết.

Dương Khai cười to: - Muốn thân thể của ta, tự mình tới mà lấy.

Ô Quảng chầm chậm lắc đầu:

- Vốn niệm tình ngươi là nhân tài đáng bồi dưỡng, muốn giữ mạng của ngươi lại, nếu ngoan cố không nghe, vậy không cần nữa.

Nói rồi, hắn vung tay, thoáng cái một mũi tên hình thành, bắn thẳng như chớp về phía Dương Khai.

Dương Khai biến sắc, tâm thần kinh động, thức hải sôi trào, nước biển dâng lên hóa thành những lá chắn kiên cố.

Ô Quảng hừ nói: - Bổn tọa là Phệ Thiên Đại Đế, dù suy yếu mấy vạn năm, nhưng tiểu bối như ngươi cũng không cản nổi thực lực hiện tại, không muốn chịu khổ thì đừng phí công nữa!

Như chứng minh lời của hắn, công kích đánh tới, toàn bộ lá chắn đều không cản nổi, đồng loạt tan vỡ.

Dương Khai cảm giác thần hồn đau đớn như bị xé rách, vừa nhanh chóng lùi về, vừa không ngừng điều động lực lượng thần thức ngăn cản.

Oành ầm ầm...

Một hồi sau, Dương Khai đã bay mấy vòng quanh thức hải, không dễ dàng gì mới hóa giải được công kích mũi tên đó, sắc mặt của hắn khó coi, linh thể thần hồn cũng tối đi không ít, rõ ràng bị thương không nhẹ.

Chiến đấu trong thức hải, mặc kệ người thắng là ai, Dương Khai cũng sẽ không dễ chịu, bởi vì nơi này là thức hải của hắn, tất cả phá hoại đều có liên quan tới hắn.

- Có thể đỡ được một chiêu của bổn tọa, ngươi có thể đỡ được chiêu thứ hai, thứ ba? Ô Quảng khinh thường liếc Dương Khai, vung tay, công kích khủng bố chuẩn bị đánh tới. Dương Khai lại không có gì bối rối, chỉ châm chọc nhìn Ô Quảng:

- So sánh với lão quái vật sống mấy vạn năm như ngươi, bổn thiếu thật là non lắm, nhưng bổn thiếu không phải là đối thủ của ngươi, người khác thì chưa hẳn!

- Người khác? Ô Quảng nhướng mày, đang khó hiểu Dương Khai nói người khác là ai, bỗng nhiên đằng sau xuất hiện bóng người, mạnh mẽ tung một chưởng về phía hắn.

Ô Quảng không ngờ tới trong chỗ này còn có người đánh lén mình, bất ngờ không đề phòng phải chịu nguyên một đòn này.

Oành một cái, Ô Quảng hừ nặng, linh thể thần hồn bị đánh đến hào quang lấp lóe, luống cuống độn ra ngoài.

Đợi đứng vững lại, Ô Quảng sắc mặt đau đớn quay nhìn, thấy rõ bóng dáng kẻ đánh lén, nghiến răng quát: - Lão già kia, không phải ngươi tự bạo rồi sao? Vì sao không chết?

Người quỷ dị xuất hiện đánh lén Ô Quảng, chính là Hồng Trần Đại Đế!

Không biết hắn đã trao đổi gì với Dương Khai, lại làm Dương Khai lén thả linh thể thần hồn của hắn vào đây.

Bên trong thức hải một võ giả Đế Tôn Cảnh mới thăng cấp, lại hội tụ linh thể thần hồn hai vị Đại Đế, chuyện này thật là xưa nay chưa từng có.

Đoàn Hồng Trần hừ lạnh: - Ngươi mở miệng là lão phu biết ngươi muốn nói gì! Trước khi lão phu tự bạo, ngươi cho nổ Thái Cổ Cương Phong, đơn giản là muốn làm nhiễu ánh mắt cảm giác của lão phu, thi triển thuật kim thiền thoát xác, thân thể của ngươi bị hủy, muốn sống tiếp thì chỉ có thể đoạt xá. Mà trong này chỉ có một người cho ngươi đoạt xá, nếu lão phu còn đoán không được ngươi ở trong này, lão phu đúng là ngu xuẩn.

- Khốn kiếp! Ô Quảng sắc mặt dữ tợn gào lên, không còn thản nhiên trước đó.

Với năng lực của hắn, nhất định dễ dàng đoạt xá Dương Khai, nhưng hiện tại linh thể thần hồn của Đoàn Hồng Trần cũng chạy vào, vậy tính toán của hắn cũng đổ bể, muốn đoạt xá Dương Khai, lấy được thân thể, vậy phải qua một cửa Đoàn Hồng Trần.

Lão già này thà rằng ôm mình chết chung cũng không cho mình sống tốt, Ô Quảng quả thật kiêng kỵ.

- Ô Quảng, hôm nay ngươi phải chết, không chết cũng phải chết, không phải ngươi muốn là được! Đoàn Hồng Trần lạnh lẽo trừng mắt, thần sắc quyết liệt, hắn vì giết Ô Quảng, thi triển cả chiêu số tự bạo, cho nên hắn nói lời này rất có trọng lượng.

- Giao tình mấy vạn năm, ngươi lại không hiểu cho bổn tọa! Ô Quảng sầm mắt gào thét.

Đoàn Hồng Trần ánh mắt không cảm tình, nhàn nhạt nói: - Không phải lão phu không hiểu cho ngươi, là chính ngươi không hiểu được mình, xưa nay ác giả ác báo, nếu năm đó ngươi một lòng hướng thiện, làm sao có kết cục hôm nay?

- Bớt giảng đạo với bổn tọa! Ô Quảng hét lớn, giận dữ: - Thương sinh thế thái, bổn tọa nhìn rõ hơn ngươi, được làm vua thua làm giặc mà thôi. Hồng Trần, hôm nay ngươi chớ làm khó bổn tọa, ngày sau bổn tọa nhất định không tính chuyện với ngươi, tất cả những gì liên quan tới Đoàn Hồng Trần ngươi, bổn tọa tuyệt đối không chạm tới.

Đoàn Hồng Trần nhàn nhạt nói: - Ngươi như vậy là cầu xin tha?

Ô Quảng thần sắc hung ác, nghiến răng: - Đừng coi thường bổn tọa, bổn tọa chỉ cho ngươi một cơ hội lựa chọn.

Đoàn Hồng Trần thở dài: - Xem ra chúng ta thật không còn gì để nói, thật là một chuyện bi ai.

Nói đến đây, hai vị Đại Đế bỗng nhiên im lặng, chỉ nhìn nhau, ánh mắt va chạm, mơ hồ có tia lửa bắn ra.

Nước biển phía dưới cũng bị quấy nhiểu, không ngừng sủi bọt.

Sắc mặt Dương Khai khó coi nói: - Hai vị, có chuyện gì các ngươi ra ngoài rồi bàn được chứ?

Nơi này là thức hải của hắn, hai người này muốn ra tay trong đây, Dương Khai thật sợ hãi. Đại Đế chiến đấu, thức hải của hắn làm sao chịu nổi? Thật sự đánh lên trong này, khẳng định hắn cũng không tốt lành gì, cố tình hai người này thật là quá to lớn, hắn muốn đuổi người cũng bất lực.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau