VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2486 - Chương 2490

Chương 2488: Muốn chết cũng không thể như vậy chứ

Có thể bị Mạc Tiểu Thất xưng là lão lừa đảo, duy chỉ có một người.

Là lão già đã từng lừa gạt nguyên tinh của nàng trong Phong Lâm Thành năm đó.

Năm đó lão già hàng năm đều trà trộn vào chợ đen trong Phong Lâm Thành, một thân bản lĩnh lừa gạt đến xuất thần nhập hóa. Có một lần Tinh Thần Cung Ngũ Sắc Bảo Tháp mở ra, lão lừa đảo cũng đi vào đó, hướng đến không ít võ giả chào bán cái gọi là Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan gia truyền của lão.

Dương Khai thân là luyện đan cấp Đế, cho tới bây giờ cũng chưa nghe nói qua Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan thứ này.

Sau này Dương Khai cùng lão lừa đảo này cũng có qua lại vài lần, lần gần đây nhất là lúc Phong Lâm Thành bị ma khí bao vây, lão lừa đảo này từ Mộc Sâm Thành ở phụ cận chạy đến cầu viện.

Lão già này tạo cho Dương Khai một cảm giác rất kỳ quái, nơi nơi đều lộ ra vẻ quỷ dị.

Dương Khai luôn cảm thấy trên người lão ẩn giấu bí mật gì đó, nhưng lão già này tới vô ảnh đi vô tung, dáng vẻ "thần long thấy đầu không thấy đuôi", làm cho Dương Khai muốn tìm hiểu cũng không thể.

Theo thời gian trôi qua, Dương Khai cũng dần dần quên mất lão.

Không nghĩ tới ở trong biển căn nguyên này lại gặp nhau lần nữa.

Chỉ có điều lần này hình tượng của lão già so với trước đây khác nhau rất lớn, trước kia lão quần áo tả tơi, tóc khô vàng, một miệng răng vàng như một tên ăn mày, khiến người ta buồn nôn.

Nhưng hiện giờ quần áo của lão sáng mới, đầu tóc cũng được cắt tỉa gọn gàng, người mặc một bộ áo bào màu đen, thêm vào mặt mũi hiền lành, ánh mắt nhu hòa, có một loại ý vận tiên phong đạo cốt.

Dương Khai thiếu chút nữa trợn đến rớt hai tròng mắt của mình.

Hắn làm sao cũng không hề nghĩ tới, biến hóa trước sau của một người lại có thể lớn đến như vậy, cũng không biết mấy năm nay lão già này phát tài ở nơi nào, mặt mày lại trở nên hồng hào như thế.

Càng làm cho Dương Khai khiếp sợ là không ngờ lão lừa đảo này lại có tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh, không kém so với mình.

Phát hiện này quả thực làm cho Dương Khai không dám tin tưởng.

Lúc ở Phong Lâm Thành, lão già này mới chỉ là Hư Vương Cảnh mà thôi, làm sao mới ngắn ngủn mấy năm không gặp mà đã có tu vi cường đại bực này? Tư chất của lão không lẽ nghịch thiên như vậy? Nếu thật sự như vậy, tại sao đến già mới đột nhiên bộc phát ra? Nếu như tư chất của lão thật sự lợi hại như vậy, từ lúc còn trẻ nên triển lộ ra mới đúng.

Dương Khai làm sao cũng nghĩ không thông, càng phát giác lão già này cổ quái.

Suy nghĩ một lát, Dương Khai bỗng nhiên cả người phát lạnh, ý thức được mình đã bỏ quên một vấn đề.

Lúc trước hắn dò xét bốn phía, không biết tại sao lại không phát hiện thân ảnh của lão. Cho đến khi Mạc Tiểu Thất nhắc nhở hắn mới giật mình tỉnh dậy, hoặc là nói hắn có nhìn thấy nhưng không có ý thức đó là người mình quen biết

Tình huống như vậy phát sinh ở trên người mình, làm cho Dương Khai thực sự khó tin.

Vào lúc Dương Khai đang nghi thần nghi quỷ không biết lão lừa đảo rốt cuộc là thần thánh phương nào, bên kia bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát lớn: - Lại là tiểu tử ngươi!

Dương Khai quay đầu, phát hiện Lương Khâu của Bách Man Sơn Tây Vực đang nổi giận nhìn mình chằm chằm, hắc hắc cười lạnh nói: - Đại biểu ca kia của ngươi đâu? Không có đến cùng với ngươi hả?

- Đại biểu ca có chuyện đi trước! Dương Khai thuận miệng nói đại. - Ngươi tìm hắn có chuyện gì?

Lương Khâu hừ một tiếng, nói: - Lão tử không có chuyện tìm hắn, nhưng ngươi thì có chuyện!

Dương Khai ngạc nhiên nói:

- Ta thì có thể có chuyện gì?

Lương Khâu nói: - Tiểu tử đừng có cho là mình có chút bản lãnh là có thể không coi cường giả thiên hạ vào đâu. Lúc trước bổn thiếu nóng lòng hấp thu luyện hóa căn nguyên, không muốn chấp nhặt với ngươi, hôm nay ngươi lại còn dám xuất hiện ở đây, vậy thì đừng trách bổn thiếu không khách sáo với ngươi!

Khi nói chuyện, thân thương của hắn run lên, chỉ thẳng vào Dương Khai, thương ý tràn ngập.

Dương Khai cười lạnh trong lòng, biết tên này kiếm không được người ra tay thích hợp, chỉ có thể tìm loại quả hồng mềm như mình để giết gà dọa khỉ một phen.

Hắn không hề sợ hãi, chỉ là thản nhiên nhìn Lương Khâu nói: - Ngươi chỉ thương vào ta là có ý gì, muốn ra tay với ta sao?

Lương Khâu cả giận nói: - Tiểu tử biết rõ còn hỏi, bổn thiếu niệm tình ngươi tư chất không tầm thường, tu hành không dễ nên cho ngươi một cơ hội. Giờ ngươi hãy mang mấy nữ nhân của ngươi cút ra khỏi đây, nếu không đợi lát nữa bị mất mặt thì sau này cả đời cũng đừng hòng ở trước mặt mấy mỹ nhân này mà ngẩng đầu lên được.

Lúc hắn huyên náo, trong lòng cũng oán thầm không thôi, bởi vì thời khắc này bên cạnh Dương Khai hội tụ vài mỹ nhân, mỗi người một vẻ, hơn nữa ngay cả bé gái bảy tám tuổi cũng có, thật sự làm người ta... ghen tỵ hâm mộ mà! - Ngươi muốn ỷ mạnh hiếp yếu, lấy nhiều khi ít sao? Hừ, bổn thiếu cũng không sợ ngươi, có gan thì đánh qua đây, xem xem lát nữa ai sẽ là người mất thể diện! Dương Khai cản lại uy thế của Lương Khâu, chính nghĩa lẫm lẫm quát:

- Muốn bổn thiếu đi, ngươi nằm mơ, thân là võ giả, thà rằng chết đứng cũng không quỳ xuống cầu sống!

- Hay lắm, vị tiểu huynh đệ này nói rất hay, chúng ta ủng hộ ngươi!

- Tiểu huynh đệ không cần sợ hắn, nếu hắn dám ra tay với ngươi, chúng ta sẽ liều mạng với hắn!

- Không sai, chúng ta đều hậu thuẫn cho ngươi, nhất thiết không nên sợ hắn!

Ở phía xa, đám võ giả bị đuổi đi mau mồm mau miệng tranh nhau nói, cũng không biết là đang gây rối hay thật sự động viên tinh thần cho Dương Khai, nhưng đoán chừng cái trước nhiều hơn. Không cần biết Dương Khai có xuất thân như thế nào, có bản lãnh gì hay không, hiện giờ hắn dám chống lại sự hung ác của Lương Khâu, tự nhiên sẽ làm cho người ta phấn chấn mà cực lực cổ vũ.

Còn Dương Khai cuối cùng sống hay chết thì không phải thứ bọn họ để ý.

Vẻ mặt Lương Khâu âm trầm, tức đến lệch lỗ mũi, cảm thấy có chút mất thể diện trước mặt nhiều người, phẫn nộ quát: - Tốt, nếu ngươi đã có cốt khí như vậy, bổn thiếu sẽ thành toàn cho ngươi!

Trường thương của hắn chấn động, bắn ra một đoàn ánh sáng, thân mình chìm trong hào quang, như tia chớp đâm về phía Dương Khai, xuyên qua hư không, như xuyên qua hồng hoang tuyên cổ mà đến.

Bên kia Hạ Sanh sắc mặt hơi đổi, hắn hiện giờ đã tấn thăng Đế Tôn, tự nhiên có thể cảm nhận được sự hung mãnh trong chiêu này của Lương Khâu, dù là bản thân hắn cũng không dám khẳng định trăm phần trăm tiếp được.

Huống chi Dương Khai chỉ có Đạo Nguyên cảnh? Thêm vào đó bên cạnh Dương Khai còn có mấy nữ nhân đi cùng, dưới một kích như vậy Dương Khai không chết cũng bị thương a.

Trong nháy mắt, hắn muốn xuất thủ cứu giúp

Nhưng còn chưa đợi hắn ra tay, Dương Khai đã lắc người một cái, không lùi mà tiến tới nghênh đón Lương Khâu.

Khoảng cách giữa hai người nhanh chóng rút ngắn. Lương Khâu với khí thế hung hăng mà đến, ánh mắt của hắn lóe lên một tia ngạc nhiên, không hiểu Dương Khai đang làm trò gì.

- Dương đại ca! Mạc Tiểu Thất hoảng sợ, vội vàng hô lên: - Không nên lỗ mãng a!

Trương Nhược Tích thì sắc mặt trắng nhợt, thân mình mềm nhũn ngã xuống, Lưu Viêm đưa tay ra đỡ nàng, thần tình lạnh nhạt.

Chỉ có nàng là tràn ngập lòng tin đối với Dương Khai, không cảm thấy Dương Khai kém Đế Tôn Cảnh bao nhiêu. Nếu Dương Khai đã dám xông lên như thế, nhất định là có chỗ ỷ vào.

Mắt thấy Dương Khai cùng Lương Khâu sắp đụng vào nhau, Mạc Tiểu Thất lập tức gào lên như xé nát tim gan: - Ngươi dám làm bị thương Dương đại ca của ta, ta sẽ cào lên cả nhà trên dưới Bách Man Sơn của ngươi!
Trước nay Mạc Tiểu Thất luôn ôn thuận, nay bỗng nhiên từ bên trong thân thể mềm mại đó tuôn ra một lệ khí khó có thể tưởng tượng, da thịt đang lộ bên ngoài cũng trong nháy mắt phủ đầy thú văn, có vẻ vô cùng cuồng dã.

Lương Khấu cười ha ha, nói: - Tiểu nha đầu ở đâu ra, chưa đủ lông đủ cánh lại dám khoác lác như vậy! Hôm nay bổn thiếu sẽ giết Dương đại ca của ngươi đấy thì sao nào?

Hắn thân là đệ tử thủ tịch của Bách Man Sơn Tây Vực, vốn rất tự cao, trong cùng thế hệ rất ít người có thể lọt vào pháp nhãn của hắn, uy hiếp của Mạc Tiểu Thất với hắn mà nói chỉ là gió thoảng bên tai, căn bản không coi ra cái gì, không chỉ không làm hắn kiêng kỵ, ngược lại ra tay càng thêm quyết tuyệt.

Trên mũi thương hào quang sáng ngời, sát khí đằng đằng.

Dương Khai phẫn nộ quát:

- Ăn bá vương quyền của ta!

Trong khi nói, hắn hung hắn nện một quyền về phía trường thương của Lương Khâu.

- Hí... Tiểu tử này điên rồi sao?

- Lại dám dùng tấm thân máu thịt kháng lại bí bảo trường thương của Lương Khâu? Đây là muốn chết a.

- Xong rồi xong rồi, chỉ sợ kế tiếp sẽ bị đánh đến cặn bã cũng không còn.

- Thật đáng thương, tự cho rằng có chút bản lãnh liền ngông cuồng xằng bậy, kết cục nhất định sẽ rất thê thảm! Sư đệ, ngươi phải nhớ kỹ, sau này đi lại trong Tinh Giới, tuyệt đối không nên giống người này, nam nhân đại trượng phu chúng ta có thể co cũng có thể giãn!

- Sư huynh nói rất đúng, sư đệ nhớ kỹ rồi!

Những võ giả lúc trước lớn tiếng ủng hộ Dương Khai không những không có viện thủ mà còn đứng yên một chỗ xù xì bàn tán, cảm thấy Dương Khai hẳn sẽ chết không thể nghi ngờ, không chỉ có bọn họ nhận định như vậy, ngay cả những võ giả Đế Tôn Cảnh cũng cho rằng Dương Khai dữ nhiều lành ít, dù sao tấm thân máu thịt có lợi hại mấy đi nữa, thì cũng không thể nào ngay mặt chống lại bí bảo được.

Trường thương kia của Lương Khâu lại là bí bảo cấp Đạo Nguyên thượng phẩm, vô cùng sắc bén, phối hợp tu vi Đế Tôn Cảnh cường đại hiện giờ của hắn, một thương cũng có thể đánh nát một ngọn núi, huống chi là thân thể của Dương Khai.

Hạ Sanh khẩn trương nhưng hắn căn bản không có cơ hội để đi cứu viện, bởi vì tốc độ của Dương Khai với Lương Khâu quá nhanh, hoàn toàn không có thời gian đợi hắn ra tay.

- Không biết tự lượng sức!

Hào Tự hừ lạnh một tiếng, ánh mắt dời đi chỗ khác, đối với một người sắp chết hắn cũng lười đi chú ý.

Nhưng ngược lại trạng thái dị thường của Mặc Tiểu Thất bên kia khiến hắn không khỏi hơi híp mắt lại, có một loại cảm giác bất an bỗng nhiên trào ra.

- Tiểu tử ngươi... tìm chết cũng không cần như vậy a! Lương Khâu kinh ngạc nhìn Dương Khai, trong miệng lầu bầu một tiếng. Tuy rằng hắn bị những lời nói của Mạc Tiểu Thất khích cho thật sự muốn hạ sát thủ với Dương Khai, nhưng mắt thấy dáng điệu quyết liệt của Dương Khai vẫn là nhịn không được thu hồi một ít lực đạo.

"Ầm..."

Một tiếng nổ đùng vang lên, hào quang sáng chói nuốt lấy Dương Khai cùng Lương Khâu, làm người xem không thấy được tình huống bên trong.

Lương Khâu vốn tưởng rằng đã nắm chắc phần thắng đột nhiên trừng to con ngươi, trường thương run mạnh, vén ra từng đóa hoa thương bao trùm một phạm vi lớn ở phía trước.

"Ầm ầm..."

Quyền ảnh cũng bạo phát ra đầy trời, cùng với vô số hoa thương va chạm thành một khối.

- Má nó! Lương Khâu nổi giận mắng một tiếng, sắc mặt lập tức ngưng trọng, liều mạng thúc giục nguyên lực của mình, nhưng vẫn như cũ cảm nhận được một lực lượng khổng lồ từ phía trước đánh úp lại, chịu không được thụt lùi hơn mười mấy trượng.

Một thân ảnh khác cũng đồng thời nhanh chóng thối lui lại.

Đợi đến lúc bụi bậm lắng xuống, mọi người trong hư không đều trừng to con mắt.

Hình ảnh Dương Khai bị đánh thành cặn bã cũng không có xuất hiện như bọn họ tưởng tượng, bởi vì lúc này Dương Khai còn rất tốt, ngoại trừ chỗ nắm tay máu thịt bầy nhầy ra, không còn thương thế gì nữa.

Mà vết thương trên nắm tay cũng trong thời gian cực ngắn liền hồi phục như ban đầu!

Chương 2489: Thánh hồn phong ấn

Yên lặng, tĩnh mịch một cách quỷ di.

"Xoạt xoạt..." cả hư không lập tức như nổ tung ra, tất cả mọi người đều tâm thần chấn động, ánh mắt ngốc trệ, vị thanh niên Đạo Nguyên Cảnh kia ăn một kích hung mãnh của Lương Khâu lại thật sự không sao?

- Oa, không thể nào? Đỡ được rồi sao?

- Thật là sáng đến hỏng đôi mắt của ta rồi!

- Này con bà nó còn là Đạo Nguyên Cảnh sao? Tiểu tử này không lẽ che giấu tu vi?

- Ha ha ha! Lương Khâu lần này mất mặt quá mức rồi!

Lương Khâu chỉ cảm thấy hổ khẩu tê dại, toàn thân phát lạnh, trong đầu có loại cảm giác choáng váng, hắn kinh ngạc liếc nhìn trường thương của mình, lại nhìn Dương Khai, nói một cách gian khổ: - Tiểu tử ngươi còn là người sao?

Trong thanh âm lộ ra mùi vị kính sợ, hiển nhiên đến giờ hắn cũng không dám tin tưởng Dương Khai lại thật sự có thể dùng quyền chống lại một kích của mình, làm sao có thể làm được chuyện như vậy? Hơn nữa hắn còn là Đạo Nguyên Cảnh.

- Ta không thích nghe ngươi nói lời này, ta không phải người chẳng lẽ là ma? Dương Khai hừ lạnh một tiếng.

Những võ giả Đế Tôn Cảnh ở bốn phía vào thời khắc này cũng đều đánh giá lại Dương Khai, giống như muốn nhận thức hắn lần nữa vậy.

Đạo Nguyên Cảnh có thể chống lại Đế Tôn Cảnh, chuyện như vậy đến nghe bọn họ cũng chưa nghe qua, cho dù là bản thân bọn họ, lúc ở Đạo Nguyên tam tầng cảnh cũng không cách nào làm được đến trình độ như Dương Khai.

Thân thể của tiểu tử đó rốt cuộc mạnh mẽ đến mức độ nào, lại có thể ngay mặt chống đỡ trường thương của Lương Khâu, hơn nữa tốc độ hồi phục kia... không khỏi cũng có chút quá kinh người đi!

Trước đó trên quả đấm của hắn rõ ràng là máu thịt bầy nhầy, nhưng chớp mắt sau đó thì đã hoàn hảo như lúc đầu, thêm nữa... máu của tiểu tử này chảy ra lại không phải màu đỏ mà là màu vàng nhạt, trong máu tươi đó chứa sinh cơ cùng dao động khí huyết khó có thể tưởng tượng.

Ánh mắt Hào Tự khẽ run lên, cho tới nay hắn thân là con của Đại Đế nên luôn cảm giác mình cao hơn người khác một bậc, không để những võ giả cùng thế hệ vào trong mắt. Bởi vì bất luận là tư chất, thực lực hay là xuất thân, trong thiên hạ này không ai có thể vượt qua hắn.

Khi trước lúc Lương Khâu ra tay, hắn cũng cho rằng Dương Khai phải chết không thể nghi ngờ, nên không có chú ý lắm.

Nhưng hiện giờ hắn lại phát hiện mình hoàn toàn sai lầm rồi.

Trên thế gian này có lẽ không có người nào có xuất thân hơn mình, nhưng luận tư chất, luận thực lực trong võ giả cùng cấp, mình tuyệt đối không thể đánh giá thấp tất cả mọi người được. Vị thanh niên Đạo Nguyên Cảnh trước mắt này chính là ví dụ tốt nhất!

- Tiểu tử ngươi... thật là cổ quái! Lương Khâu nghiêm túc đánh giá Dương Khai một hồi, mới lắc lắc đầu nói.

Dương Khai hừ lạnh nói: - Còn muốn tiếp hay không, muốn thì bổn thiếu bồi tiếp đến cùng!

- Không tiếp nữa, không tiếp nữa! Lương Khâu đầu lắc thành trống bỏi.

- Ngươi có tư cách ở lại chỗ này!

Lúc trước sở dĩ hắn ra tay với Dương Khai chỉ vì tu vi Dương Khai chưa đến Đế Tôn, mà mọi người ở chỗ này đều là Đế Tôn Cảnh, hoặc là có Đế Tôn Cảnh làm đồng bạn, duy chỉ có đám người Dương Khai là Đạo Nguyên Cảnh, có vẻ vô cùng chướng mắt.

Hắn đương nhiên là muốn cho Dương Khai một bài học, làm tấm gương cho những võ giả bị đuổi đi thấy, để họ biết không có thực lực mà muốn ở lại chỗ này sẽ có hậu quả nghiêm trọng thế nào.

Nào ngờ lập uy không được lại còn bị Dương Khai làm cho chấn kinh một phen.

Nếu như đánh tiếp, mình thắng thì cũng không anh hùng gì, nhưng nếu thua thì sau này không còn mặt mũi đi lại trong Tinh Giới nữa.

Lương Khâu căn bản không có nắm chắc sẽ thắng được Dương Khai.

- Đa tạ. Dương Khai ôm quyền nói.

Đúng lúc này, Lưu Viêm bỗng nhiên khẽ kêu lên:

- Chủ nhân, Tiểu Thất muội muội có chút không đúng! Dương Khai vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đôi mắt đẹp của Mạc Tiểu Thất hiện lên tia sáng lạnh giá đến thấu xương, ánh mắt vô cùng sắc bén, khí thế kinh người từ bên trong thân thể mềm mại của nàng tràn ra, khí tức đó lại có chút tương tự với Sơn Hà Chung, tựa như đến từ man hoang thượng cổ.

Tất cả những người cảm nhận được khí tức đó đều hơi biến sắc.

Bởi vì bất kể là thứ gì có dính dáng đến hai chữ man hoang đều không tầm thường.

Thời khắc này, Mạc Tiểu Thất đang nhìn chằm chằm vào Lương Khâu, một thân sát khí dày đặc như thực chất, cắt cho hư không xung quanh nàng vang lên tiếng "xuy xuy". Ánh mắt sắc bén của nàng đột nhiên trở nên hờ hững, có một loại coi thường sinh linh, bễ nghễ thiên hạ, khiến người ta nhìn thấy kinh hồn táng đảm.

Cùng lúc đó, ấn ký hình con bướm rất khó coi trên gò má của nàng lại nhẹ nhàng nhảy múa, vỗ cánh muốn bay ra, dường như là vật sống vậy.

Theo sự đập cánh của con bướm, một khí tức vô cùng thô bạo lan rộng ra. Mọi người đều có cảm giác hít thở không thông, như bị một ngọn núi lớn đè lên ngực vậy.

- Tình huống gì thế này? Dương Khai cả kinh thất sắc.

Hắn cũng không biết Mạc Tiểu Thất vì sao đột nhiên xuất hiện dị thường kiểu này, trước đó căn bản là không có bất kỳ dấu hiệu nào, cũng vì nghe Lưu Viêm hô lên, hắn mới phát hiện ra.

- Không tốt! Lam Huân công chúa đang đứng ở cách đó không xa bỗng mặt hoa thất sắc, đôi mắt đẹp nhìn về hướng Mạc Tiểu Thất khẽ run lên, kinh hô thành tiếng.

- Ái chà chà! Lương Khâu nhịn không được vuốt mồ hôi lạnh trên đầu, có chút chột dạ nói: - Nha đầu này nhìn ta làm cái gì, bộ dạng sao giống muốn ăn thịt người thế này?

Dù là hắn đã tấn thăng Đế Tôn Cảnh, thời khắc này cũng không khỏi bị Mạc Tiểu Thất nhìn chòng chọc đến da đầu tê dại, tay chân lạnh băng, loại cảm giác sẽ chết quanh quẩn ở trong lòng khiến hắn khẩn trương bất an.

- Còn không phải là vì ngươi muốn ra tay đối phó Dương đại ca của nàng ta mà ra hay sao! Lam Huân cắn răng quát khẽ: - Tiểu Thất nhất định là tưởng rằng Dương đại ca sẽ bị ngươi đánh chết nên trong lúc nóng lòng liền biến thành như vậy.

Lương Khâu nuốt nước miếng nói: - Cái này thì liên quan gì ta, là tiểu tử đó tự mình xông qua đây, dù có chết cũng không trách được người nào. Nói đi cũng phải nói lại, tiểu nha đầu này rốt cuộc có lai lịch gì, lúc trước còn nói khoác không biết ngượng, dám nói giết sạch trên dưới cả nhà Bách Man Sơn ta, thật là chết cười!

Hắn mặc dù đang cười nhưng nụ cười đó lại vô cùng cứng ngắc, rõ ràng trong lòng hắn đang lo sợ bất an. Mạc Tiểu Thất giống như đột nhiên biến thành một người khác, lại còn phát ra khí tức kinh người như vậy, hiển nhiên là lai lịch cực lớn a, cũng không biết rốt cuộc có xuất thân gì.

Lam Huân căm hận nhìn hắn chằm chằm, gằn từng chữ mà nói: - Nàng họ Mạc, đến từ Đông Vực!

- Mạc... Đông Vực... Lương Khâu nghe vậy sắc mặt hơi đổi sắc, sau khi lầm bầm một tiếng lập tức như hiểu được gì đó, hoảng sợ kinh hô:

- Không thể nào, chẳng lẽ nàng là... của vị đại nhân kia... - Ngươi hiểu rõ thì tốt! Lam Huân tức giận đáp, lúc này nàng cũng nôn nóng đến đầu óc rối mù, ngay cả chóp mũi cũng có mồ hôi, nhìn về hướng Mạc Tiểu Thất một cách bất an, lúc nói chuyện với Lương Khâu cũng không ngừng nhỏ giọng gọi nàng, nhưng không có chút tác dụng nào.

- Hào Tự huynh ngươi không có phúc hậu a! Lương Khâu vẻ mặt như đưa đám nhìn về phía Hào Tự: - Các ngươi cũng đến từ Đông Vực, sao không nhắc nhở ta một tiếng!

Hào Tự là con của U Hồn Đại Đế, Mạc Tiểu Thất là con gái của Thú Vũ Đại Đế, hai vị Đại Đế đều ở Đông Vực. Nếu nói Hào Tự không nhận ra Mạc Tiểu Thất, Lương Khâu không tin, nhưng trước đó tên khốn này một tiếng cũng không nói, mặc kệ mình đi giễu cợt Mạc Tiểu Thất.

Nhớ lại lúc trước mình còn nói Mạc Tiểu Thất ngay cả lông cũng chưa mọc đủ, đầu Lương Khâu lập tức tuôn mồ hôi lạnh.

Nếu lời nói đó mà truyền đến tai Thú Vũ Đại Đế thì không phải là mình sẽ bị cạo mất một lớp da sao.

Nếu sớm biết trong trận doanh của Dương Khai có con gái của Thú Vũ Đại Đế, sao hắn dám làm loại chuyện ngu xuẩn kia.

Hào Tự thản nhiên nói: - Mặc dù đều ở Đông Vực nhưng ta chưa từng nhìn thấy nàng thì nhắc nhở ngươi như thế nào.

Hắn dường như là thật sự không nhận biết Mạc Tiểu Thất, nhưng Lam Huân thì lại biết, với thân phận của Lam Huân tất nhiên không có khả năng nói dối.

Lam Huân bên đó kêu gọi một hồi, nhưng phát hiện Mạc Tiểu Thất như cũ không có chút phản ứng nào, không nhịn được liền dậm nhân nói: - Lương Khâu, nếu Tiểu Thất mà xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, Bách Man Sơn của ngươi nhất định bị tàn sát hết cả nhà, chó gà không tha!

Lương Khâu biến sắc, ngay lập tức tâm tình như chìm đến đáy cốc.

Lúc trước Mạc Tiểu Thất cũng nói qua như vậy nhưng hắn không có coi ra gì. Hiện giờ Lam Huân lại nói lần nữa, hắn muốn không để ý cũng không được rồi.

Chỉ là... chuyện này thật sự không có liên quan gì nhiều với mình a, trong lòng Lương Khâu đầy ủy khuất.

- Lam sư muội, Tiểu Thất rốt cuộc làm sao vậy? Dương Khai ở một bên quan sát một hồi, một mực cũng không hiểu trên người Mạc Tiểu Thất rốt cuộc phát sinh chuyện gì, chỉ biết khí tức của nàng càng ngày càng kinh người, ấn ký con bướm trên má cũng ngày càng sống động. Hơn nữa, ấn ký con bướm đó cũng đã từ gò má nàng bay ra ngoài, không ngừng bay múa xung quanh thân thể mềm mại của nàng.

Theo thời gian trôi qua, con bướm đen như mực biến lớn rất là nhanh. Hiện giờ đã lớn bằng một người rồi, trông vô cùng quỷ dị.

Lam Huân nói: - Tiểu Thất muội muội đã mở phong ấn thánh hồn rồi!

- Phong ấn thánh hồn ư? Một đám người đều tò mò nhìn nàng, muốn biết rốt cuộc chuyện này là thế nào.

- Trước kia Thú Vũ đại nhân ngẫu nhiên thu được tinh hồn của một con thánh linh thượng cổ Huyễn Thiên Điệp, thân thể của Huyễn Thiên Điệp đó đã mất, chỉ có tinh hồn được bảo tồn hoàn chỉnh, trải qua vô số năm tháng tang thương nên rất là suy yếu. Thú Vũ đại nhân ký thần hồn khế ước với nó, lúc Tiểu Thất muội muội ba tuổi liền phong ấn tinh hồn của Huyễn Thiên Điệp vào cơ thể của nàng, để tinh hồn của Huyễn Thiên Điệp bảo vệ an toàn cho nàng trước khi nàng trường thành. Đổi lại, tinh hồn của Huyễn Thiên Điệp có thể cắn nuốt một ít lực lượng thần hồn của Tiểu Thất để duy trì sinh tồn! Đó chính là phong ấn thánh hồn!

- Tinh hồn của thánh linh thượng cổ! Lương Khâu hít vào một hơi lạnh.

Những người còn lại cũng đều biến sắc.

Thánh linh thượng cổ từ trước đến nay chỉ là truyền thuyết, biết bao nhiêu người ở đây nhưng có thể tận mắt chứng kiến những thánh linh thượng cổ đó, một bàn tay là có thể đếm hết.

Nhưng vào lúc này, ở trong hư không này, lại xuất hiện tinh hồn của một con thánh linh thượng cổ, hơn nữa còn bị phong ấn trong cơ thể của một người.

Không ai biết được thực lực của tinh hồn này rốt cuộc mạnh bao nhiêu, nhưng dựa vào lúc phong ấn được gỡ bỏ gây ra động tĩnh mà suy đoán, thực lực của nó không phải những người ở đây đủ khả năng chống lại.

Mà có khả năng phong ấn tinh hồn này vào trong cơ thể của Mạc Tiểu Thất, để nó bảo vệ con gái mình trưởng thành thì Thú Vũ Đại Đế phải có tu vi kinh người bực nào?

- Chỉ có vào lúc nguy hiểm nhất, Tiểu Thất mới giải khai phong ấn, đây có thể là lần đầu tiên nên nàng căn bản không thể khống chế! Lúc Lam Huân nói ra lời này, cố tình liếc Dương Khai một cái, có chút ý vị trách mắng.

Trong lòng nàng cũng vô cùng khiếp sợ, lúc trước Mạc Tiểu Thất biểu hiện ra vô cùng quan tâm tới Dương Khai. Nàng còn tưởng rằng tiểu nha đầu này là muốn đối nghịch với nàng, hiện giờ mới biết là nàng ta thật sự vô cùng quan tâm Dương Khai, nếu không cũng không có mở phong ấn của mình.

Có lẽ nàng nghĩ rằng Dương Khai hẳn phải chết không thể nghi ngờ nên muốn mở phong ấn báo thú rửa hận cho Dương Khai, nào biết được Dương Khai không có bị thương chút nào, ngược lại là bản thân nàng mất đi ý thức, bị tinh hồn của Huyễn Thiên Điệp điều khiển thân thể.

Chương 2490: Cho lão phu thử xem sao

- Huyễn Thiên Điệp này có chỗ nào lợi hại, chúng ta có thể nào liên thủ trấn áp nó? Lương Khâu vừa lau mồ hôi vừa vội hỏi.

Lam Huân cười lạnh nói: - Trong thánh linh thượng cổ, lực công kích của Huyễn Thiên Điệp coi như yếu ớt nhất, ngay cả yêu thú bậc mười bình thường còn chưa bằng!

- Thật sao? Lương Khâu mừng rỡ, nếu còn không bằng cả yêu thú bậc mười bình thường, vậy mình sợ cái gì, ở đây nhiều cường giả như thế, tùy tiện người nào ra tay cũng có thể trấn áp.

Lam Huân nói tiếp: - Nhưng nó trời sinh tinh thông ảo thuật, đợi nó xuất hiện trọn vẹn, có thể làm điên đảo càn khôn, xoay chuyển thiên địa! Ảo thuật của nó, ngay cả Đại Đế cũng khó đề phòng, thánh linh thượng cổ, có cái nào dễ chọc?

Lương Khâu đen mặt: - Ta cảm thấy... ta nên chạy thôi, tiểu nha đầu này nhìn chằm chằm vào ta, làm bổn thiếu dựng tóc gáy.

- Chạy? Lam Huân mắt lạnh nhìn hắn. - Ngươi có thể chạy nơi nào? Lúc này Tiểu Thất nhắm vào ngươi, dù ngươi chạy tới chân trời góc biển cũng chỉ có chết!

- Khôn chạy chẳng lẽ chờ chết? Lương Khâu tức giận.

Lam Huân nói: - Không chạy, chỉ chết một mình ngươi, nếu chạy, mọi người nơi này đều sẽ gặp tai họa!

Mọi người nghe vậy đều biến sắc.

Hạ Sanh giật mình: - Lam Huân công chúa nói thật?

Lam Huân nói: - Đừng để bị bộ dáng xinh đẹp của Huyễn Thiên Điệp mê hoặc, trong thánh linh thượng cổ, nó là hạng giết chóc thành tính.

- Vậy giờ chúng ta phải làm sao? Hào Tự lên tiếng, dù hắn là con của Đại Đế, nhưng thật không biết gì về phong ấn thánh hồn, không biết sao Lam Huân lại tự tin như vậy.

Lam Huân im lặng một hồi, nói: - Có một cách có lẽ sẽ ổn định được cục diện. Nói rồi, nàng chuyển mắt nhìn sang Lương Khâu.

Lương Khâu nhíu mày: - Nhìn ta làm gì, dù nói nàng biến thành như vậy có chút liên quan tới ta, nhưng không lớn đến thế chứ? Hơn nữa, ta cũng không có bản lĩnh phong ấn lại tinh hồn thánh linh!

Lam Huân cười nhạt: - Không cần ngươi phong ấn, hiện tại Tiểu Thất chỉ là muốn giết ngươi mà thôi, nếu ngươi chết... Nói không chừng tâm thần của nàng sẽ ổn định lại.

- Muốn ta chết? Lương Khâu hoảng hốt, không khỏi lùi mấy bước, trừng Lam Huân: - Ngươi muốn ta chết? Dựa vào cái gì ngươi muốn ta chết!

Lam Huân hừ nói: - Đây là biện pháp duy nhất mà ta nghĩ ra được.

Lương Khâu giận dữ: - Kim đuôi ong vàng, răng nọc miệng rắn, hai thứ đều không phải độc nhất, độc nhất là lòng dạ đàn bà!

Lam Huân đưa ra đề nghị này, tự nhiên làm hắn không thể chấp nhận, hắn thật không dễ dàng mới thăng cấp Đế Tôn Cảnh trong Toái Tinh Hải, làm sao lại chịu chết cho được.

- Tiểu tử nói chuyện chú ý cho ta! Tiêu Thần sầm mặt quát: - Công chúa điện hạ bảo ngươi chết, là nể mặt ngươi, đừng có không biết điều!

Lương Khâu cười lạnh nói: - Vậy cô ta muốn ngươi chết, ngươi có đi chết không?

Tiêu Thần nói: - Công chúa điện hạ trước giờ đều hiểu tình thấu lý, sẽ không đưa ra yêu cầu như thế.

- Tránh nặng tìm nhẹ, nhát gan như chuột, có tư cách gì nói bổn thiếu! Lương Khâu khinh bỉ.

Tiêu Thần giận dữ, vung trường kiếm chỉ vào Lương Khâu: - Hôm nay ngươi không chết cũng phải chết! Không có lựa chọn!

Lương Khâu còn muốn nói, Hào Tự lắc mình che trước mặt hắn, nhàn nhạt nói: - Lương huynh là bằng hữu của ta, ai muốn mạng hắn, phải qua ta trước!

Lương Khâu đứng phía sau cũng không ngờ lúc này Hào Tự lại đứng ra nói giúp hắn, trong lòng ấm áp, nhỏ giọng nói: - Cám ơn, Hào Tự huynh, nhưng nói tới chuyện này cũng có chút liên quan tới ta, ta mau chạy thôi, có thể dẫn nha đầu kia đi thì tốt. Nếu không dẫn được, các người cẩn thận thì hơn!

Hào Tự nói: - Dù có chút liên quan tới ngươi, nhưng liên quan tiểu tử họ Dương càng lớn hơn.

Lương Khâu ngẩn ra, nói: - Đúng rồi, nha đầu kia biến thành như vậy, hoàn toàn là vì tiểu tử kia. Nói rồi, hắn quay sang Dương Khai giận dữ quát: - Tiểu tử, làm sao ngươi không liên quan được!

Dương Khai hừ nói: - Lúc nào ta nói là mặc kệ! Lương Khâu nói:

- Nếu nha đầu kia nhìn trúng ngươi, thậm chí mở ra phong ấn thánh hồn, không bằng ngươi đi lên trấn an, nói không chừng có thể làm nàng khôi phục lại ý thức!

Lương Khâu cũng chỉ thuận miệng nói, nhưng người nói vô tình, người nghe cố ý, Dương Khai khẽ động, hỏi Lam Huân: - Lam sư muội, biện pháp này có được không?

Lam Huân nhíu mày: - Không biết, có thể thử một lần, nhưng phải mau lên, phong ấn sắp mở ra hoàn toàn rồi.

Dương Khai gật đầu, không do dự nữa, người vừa động liền bay về phía Mạc Tiểu Thất.

Trong hư không vô số ánh mắt khẩn trương nhìn Dương Khai, mọi người nói chuyện tự nhiên đều lọt vào tai các võ giả Đạo Nguyên Cảnh, tuy rằng phần lớn mọi người không rõ xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn như tình hình rất nghiêm trọng, hiện tại Dương Khai chủ động tới gần Mạc Tiểu Thất, tìm kiếm cách giải quyết, tự nhiên khiến mọi người chú ý.

Dương Khai vừa đến gần, vừa nhỏ giọng gọi Mạc Tiểu Thất, nhưng gọi mấy tiếng cũng không có phản ứng, liền hiểu hiện tại Mạc Tiểu Thất thật mất ý thức, hắn chỉ có thể cẩn thận thả ra thần niệm, mong là có thể dẫn tới ý thức của Mạc Tiểu Thất chú ý.

Dương Khai nhanh chóng đến gần Mạc Tiểu Thất, sờ lấy nàng.

Trong hư không yên ắng, mọi người nín thở, chỉ có tiếng tim đập dồn dập, những ánh mắt nhìn chằm chằm không rời từng động tác của Dương Khai.

Nhìn tay Dương Khai sắp chạm đến Mạc Tiểu Thất, bỗng nhiên thân thể nàng chấn động, Huyễn Thiên Điệp bay vòng quanh người nàng giang cánh, lực lượng vô hình tràn ra.

Nháy mắt Dương Khai khựng lại, ánh mắt thất thần.

- Hỏng rồi! Lam Huân trong lòng trầm xuống, nhìn là biết Dương Khai rơi vào ảo thuật, chìm đắm không rút ra được.

- Phế vật, cuối cùng bổn thiếu vẫn phải chạy trốn! Lương Khâu giận dữ, tràn đầy thất vọng.

Đúng lúc này, ánh mắt vô thần của Dương Khai chợt động, sau đó há miệng phun máu, đồng thời gấp rút lui về sau, trực tiếp kéo ra khoảng cách trăm trượng với Mạc Tiểu Thất, đợi cho đứng lại, sắc mặt tái nhợt, cả người ướt mồ hôi.

- Thật là lợi hại! Dương Khai vẫn còn run sợ nhìn Mạc Tiểu Thất, trước đó hắn rõ ràng không cảm giác được gì, cảnh tượng trước mặt đã biến đổi, toàn bộ thế giới chỉ còn một con bướm khổng lồ nhẹ nhàng bay múa, tâm thần hoàn toàn bị thu hút.

Hắn biết đó là ảo thuật của Huyễn Thiên Điệp, nhưng không cách nào thoát ra.
Nếu không phải đến lúc mấu chốt Ôn Thần Liên phát huy tác dụng, làm đầu óc của hắn có một tia tỉnh táo, khẳng định kết cục không tốt lành gì.

Lực lượng thần hồn của hắn cực mạnh, ngay cả Đế Tôn Cảnh bình thường cũng không bằng, nhưng mà hắn cũng không chống nổi ảo thuật của Huyễn Thiên Điệp, người nơi này không thể chống lại, xem ra, phong ấn của Mạc Tiểu Thất chưa mở ra hết, nếu thật mở ra, nơi này nhất định sẽ sinh linh đồ thán.

Tinh anh bốn vực Tinh Giới đều ở trong này, vậy ít nhất trong vòng 500 năm, Tinh Giới không thể khôi phục nguyên khí.

- Lam sư muội, không có phương pháp phong ấn khác? Dương Khai thở một hơi, liền hỏi Dương Khai.

Lam Huân tràn đầy tuyệt vọng, chầm chậm lắc đầu.

- Nên mau chạy trốn đi, các vị sống chết có mệnh, phú quý tại trời... Lương Khâu đen mặt, trong mọi người, hắn là kẻ muốn chạy nhất, dù sao ngay từ đầu Mạc Tiểu Thất đã tập trung vào hắn.

Những người còn lại cũng không có cách nào, nghe vậy liền nghiêm mặt, âm thầm vận chuyển nguyên lực, sẵn sàng bỏ chạy.

Đúng lúc này, tiếng nói từ xa truyền đến: - Nếu các vị không ngại, cho lão phu thử xem sao?

Vừa nghe vậy, mọi người liền bị thu hút.

Đợi nhìn rõ là ai lên tiếng, mọi người đều toát ra vẻ mặt cổ quái.

Bởi vì người đó là lão lừa đảo kia.

Trong mọi người ở đây, ngoài Dương Khai cùng Mạc Tiểu Thất có giao tiếp mấy lần với lão lừa đảo, những người khác đều mới gặp hắn lần đầu, nhưng nhìn hắn tiên phong đạo cốt, thật không dính dáng gì tới lừa gạt gian lận.

Nếu hắn lấy hình tượng trước kia xuất hiện nói ra những lời này, chỉ sợ sẽ bị người ta đánh thành bã ngay.

- Ngươi... Lam Huân nhìn lão lừa đảo trong mắt xẹt qua một tia khó hiểu, nàng mơ hồ cảm thấy đã gặp qua người này, nhưng nghĩ kỹ lại, là một mảnh trống rỗng.

Sắc mặt Hào Tự lập tức trở nên ngưng trọng, tuy rằng hắn cảm giác không giống Lam Huân, nhưng lão già này cho hắn cảm giác vô cùng bất an, thần niệm quét qua, kinh hãi phát hiện chỗ lão già này đứng lại trống rỗng.

Nói cách khác, hắn là Đế Tôn Cảnh, lại không phát hiện ra sự tồn tại của lão già này.

Chuyện này còn làm hắn rung động hơn cả việc Dương Khai dùng thân thể đón đỡ một chiêu của Lương Khâu.

- Lão già ngươi từ đâu nhảy ra đây? Sao trước đó không thấy ngươi. Lương Khâu trừng mắt to như trứng gà, nếu không phải lão lừa đảo chủ động lên tiếng làm người ta chú ý, Lương Khâu quả thật không phát hiện ra lão.

- Ha ha, lão phu luôn ở trong này, chỉ sợ tu vi thấp không lọt mắt thiếu gia, đương nhiên là không chú ý tới rồi! Lão lừa đảo mỉm cười.

- Cổ quái, cổ quái! Lương Khâu tràn đầy khó hiểu, thật là chuyện lạ năm nào cũng có, năm nay đặc biệt nhiều quá.

Lão lừa đảo nói rồi liền từng bước đi về phía Mạc Tiểu Thất, có vết xe đổ của Dương Khai, lão vẫn thản nhiên như thường, làm mọi người bội phục không thôi.

Dương Khai lại sầm mặt: - Lão trượng, không phải ngươi bán linh đan linh dược sao, phong ấn thánh linh mà ngươi cũng biết?

Không giống người khác, Dương Khai coi như có chút hiểu biết về lão lừa đảo, cho nên không hề yên lòng được, lão già này có bản lĩnh lừa gạt hạng nhất, ai biết bây giờ lão chạy ra có phải làm chuyện gì thiêu thân. Lão sống chết mặc kệ, nhưng nếu liên lụy tới Mạc Tiểu Thất, thậm chí khiến tình huống Mạc Tiểu Thất chuyển xấu, vậy thì rắc rối.

Lão đầu mỉm cười: - Sống lâu quá, thứ gì cũng học một chút, chuyện gì cũng biết một chút, lão phu đã sớm bán hết linh đan linh dược, tự nhiên phải đổi nghề.

Dương Khai đen mặt: - Bây giờ đổi nghề nghiên cứu phong ấn?

- Ngươi quen biết lão? Lam Huân kinh ngạc nhìn Dương Khai.

Chương 2491: Kỳ nhân dị sĩ

Dương Khai trầm giọng nói: - Gặp qua mấy lần, trước đó lão luôn hoạt động trong Phong Lâm Thành, lần trước Tinh Thần Cung các ngươi mở ra Ngũ Sắc Bảo Tháp, lão còn chào hàng một loại Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan, xưng là tổ truyền, có thể cải tử hồi sinh! Hắn còn lừa một chút nguyên tinh của Tiểu Thất!

- Có chuyện này? Mọi người liền giật mình.

Lam Huân sắc mặt khó coi:

- Vậy còn không phải kẻ lừa đảo?

Cái gì Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan, Lam Huân căn bản chưa từng nghe, đừng nói cải tử hồi sinh, linh dược có hiệu quả này trước giờ đều là chí bảo thiên địa, bản thân cất giấu còn không kịp, làm sao chào bán ra ngoài?

Vốn nhìn lão già tràn đầy lòng tin đứng ra, Lam Huân còn tưởng gặp được kỳ nhân không xuất thế, có chút hy vọng, nhưng nghe Dương Khai nói rồi, cõi lòng liền chìm xuống đáy.

Với biểu hiện trước đó của lão già này, rõ ràng lão không có bản lĩnh thật gì, lúc này rõ ràng chỉ là đang nói nhăn cuội, nếu để lão tới gần Mạc Tiểu Thất còn thế nào nữa?

Lương Khâu giận dữ quát: - Lão già kia, mau cút ngay cho bổn thiếu!

Mặc kệ thế nào, tình trạng Mạc Tiểu Thất hiện giờ cũng có một chút trách nhiệm của hắn, dù trách nhiệm không lớn, nhưng một khi Mạc Tiểu Thất xảy ra chuyện gì, Thú Vũ Đại Đế chưa chắc sẽ nghe hắn giải thích, bởi vậy nhìn lão lừa đảo đã đến gần Mạc Tiểu Thất, hắn vội tế ra một thương, muốn đẩy lùi lão lừa đảo, miễn cho lão đụng chạm lung tung tới Mạc Tiểu Thất khiến tình huống chuyển biến xấu đi.

Hiện tại Mạc Tiểu Thất chỉ là mở ra phong ấn, không nguy hiểm gì tới bản thân, nhưng nếu để người ta động tay chân gì trên người nàng, không chừng sẽ khiến nàng tan hoa nát ngọc, Lương Khâu nào dám mạo hiểm như thế.

Một thương đâm ra, uy thế kinh người bùng nổ, có thể xuyên thấu hư không, ngăn cách không thời gian, nháy mắt đánh tới trước lão lừa đảo.

Tuy nhiên một thương của Lương Khâu dù kinh người, nhưng không có chút sát khí, hắn không có ý giết lão lừa đảo, chỉ muốn đẩy lùi lão mà thôi.

Mà đối mặt một đòn của Đế Tôn Cảnh, lão lừa đảo bình thản như không, như không nhận ra nguy hiểm ập tới, híp mắt toát ra tia sáng, nhìn chằm chằm vào Mạc Tiểu Thất.

Đợi khi thương ý ập tới, lão mới nhẹ nhàng vung tay.

Như đang xua muỗi, biểu tình thoải mái, động tác tự nhiên.

Cảnh tượng kinh người xuất hiện, lão lừa đảo phất tay, bóng thương kinh người nháy mắt tan biến, thương thức kéo theo dao động lực lượng mãnh liệt nháy mắt bị dẹp yên.

Giống như Lương Khâu vừa công kích không phải lão giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh, mà là một vị Đế Tôn tam tầng cảnh. Lão lừa đảo giơ tay nhấc chân, hiện rõ phong phạm cao nhân, làm người ta cảm giác sâu không lường.

Xung đột thị giác rõ ràng làm mọi người ngây dại, mở to mắt kinh ngạc nhìn lão, kinh ngạc không thôi.

Lương Khâu càng không tin vào mắt mình, ngây ra một hồi liền dùng sức dụi mắt, muốn nhìn cho rõ ràng.

Nhưng ở bên kia, lão già đứng đó yên lành, thậm chí còn không thổi được góc áo.

- Cái quỷ gì thế! Lương Khâu hét lên, vừa khiếp sợ, trong lòng cũng bị đả kích rất lớn, không khỏi trở nên tâm ý nguội lạnh.

Lúc trước hắn ỷ vào tu vi Đế Tôn Cảnh, muốn dạy dỗ Dương Khai, kết quả bị Dương Khai một quyền hóa giải, hiện tại muốn đẩy lùi lão già, cũng bị đối phương thuận tay xua tan.

Nếu không phải xảy ra trên người mình, Lương Khâu làm sao cũng không tin nổi trên đời có chuyện như vậy.

Đầu năm nay, võ giả Đạo Nguyên Cảnh đều điên cuồng như thế? Có thể tùy tiện hóa giải được công kích của Đế Tôn Cảnh? Nếu là thế, mọi người liều mạng thăng cấp Đế Tôn làm gì chứ? Cả đời dừng lại ở Đạo Nguyên Cảnh là được rồi.

Hay là nói... bản thân Đế Tôn Cảnh hắn đây là giả?

Nháy mắt, trong đầu Lương Khâu xẹt qua vô số ý nghĩ, không còn một chút mừng rỡ hăm hở khi đột phá Đế Tôn, sắc mặt suy sụp.

Dương Khai cũng cả kinh.

Dù rằng trước đó hắn đỡ được một đòn của Lương Khâu, nhưng vẫn không thể phủ nhận Lương Khâu mạnh mẽ. Thật đánh một trận sinh tử, dù hắn có thắng cũng không dễ dàng, dù sao Lương Khâu tư chất phi phàm, là đệ tử thủ tịch Bách Man Sơn, đại tông môn Tây Vực, thiên tài trong ngàn vạn người.

Uy lực một thương đó dù hắn có thể ước chừng, nhắm vào mình thì hóa giải cũng không khó, nhưng tuyệt đối không nhẹ nhàng như lão lừa đảo.
Lão già này là chuyện gì thế? Không phải là cường giả che giấu tu vi đó chứ?

Nhưng nghĩ lại thì không thể, bởi vì năm đó khi Tinh Thần Cung mở ra Ngũ Sắc Bảo Tháp, chỉ có võ giả Hư Vương Cảnh mới đi vào được, lão già này có thể đi vào, nói rõ khi đó lão quả thật là Hư Vương Cảnh.

Những năm qua, hắn có thể thăng cấp Đạo Nguyên tam tầng cảnh, tốc độ đã đủ nhanh, cơ bản không thể nào che giấu tu vi.

Chỉ là... Dương Khai căn bản không hiểu được lão hóa giải một đòn của Lương Khâu như thế nào.

Chẳng những Dương Khai không rõ, mọi người nơi này đều không hiểu, chỉ là cảnh tượng rung động làm mọi người không bình tĩnh được.

Nhưng vừa như thế, đã không ai dám coi thường lão lừa đảo này.

Dù lão thật là kẻ lừa gạt, có thể phất tay hóa giải một đòn của Đế Tôn Cảnh, cũng nói lão là kẻ lừa đảo có bản lĩnh!

- Người tuổi trẻ đừng kích động như thế, lão phu tuổi già sức yếu, hơi sức không tràn đầy như những người trẻ tuổi các ngươi, không chịu nổi dày vò đâu. Lão già hóa giải một đòn của Lương Khâu rồi, nhẹ nhàng nói.

Lương Khâu nghe mà mặt đầy chỉ đen, luôn cảm thấy lời này như châm chọc hắn vô năng.

- Tiền bối... Lam Huân nhìn lão già, run giọng hô: - Ngài thật có cách giải quyết được vấn đề của Tiểu Thất muội muội?

Nhìn thấy thủ đoạn kinh người của lão lừa đảo, Lam Huân cũng hồi phục một chút lòng tin, trên đời này luôn có những kỳ nhân dị sĩ, đại ẩn ở đô thị tiểu ẩn ở hoang vu, bình thường nhìn không có gì lạ, nhưng đến lúc mấu chốt sẽ toát ra hào quang kinh người.

Nói không chừng, lão lừa đảo mà Dương Khai nói là kỳ nhân như thế.

Tâm tình kích động, Lam Huân xưng hô cũng thay đổi, dù đều là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nhưng lại gọi là tiền bối.

Ngoài dự liệu, lão già lại thản nhiên tiếp nhận, mỉm cười nói: - Có thể thử xem.

Lam Huân ánh mắt sáng ngời, kinh hô: - Chẳng lẽ tiền bối hiểu được Phần Nguyệt Hoa Hồng Ấn? Trước kia ta nghe phụ thân đại nhân nói qua, thủ pháp phong ấn Huyễn Thiên Điệp của Thú Vũ đại nhân chính là Phần Nguyệt Hoa Hồng Ấn, cực kỳ huyền diệu, vô cùng phức tạp, trong thiên hạ cũng chỉ có Phần Nguyệt Hoa Hồng Ấn mới phong ấn được tinh hồn thánh linh.

Lão già lắc đầu: - Phần Nguyệt Hoa Hồng Ấn là bí mật bất truyền của Thú Vũ, lão hủ vô duyên hiểu được.

Lam Huân sắc mặt ảm đạm: - Vậy phải làm thế nào đây.
Vốn nàng tưởng vị tiền bối này hiểu được thủ pháp phong ấn, nhưng nghe lão nói, trong lòng liền lạnh.

Minh Nguyệt Đại Đế từng nói với nàng, muốn phong ấn tinh hồn thánh linh, ngoại trừ Phần Nguyệt Hoa Hồng Ấn thì không còn cách nào, nếu vị tiền bối này không hiểu huyền ấn, làm sao mà phong ấn đây?

Ngẫm lại cũng phải, Phần Nguyệt Hoa Hồng Ấn là Thú Vũ Đại Đế sáng chế, ngay cả phụ thân đại nhân từng xin hỏi mấy lần, hắn cũng nói này nói nọ, không muốn tiết lộ.

- Cái tên Thú Vũ kia, cực kỳ nhỏ mọn! Bên tai Lam Huân quẩn quanh lời của Minh Nguyệt Đại Đế.

- Cái tên Thú Vũ này, tuy rằng thực lực không kém, nhưng tính tình nhỏ mọn, ngay cả rượu ngon trong nhà cũng không chịu đem ra chia sẻ với bạn bè, hắn làm sao chịu đem Phần Nguyệt Hoa Hồng Ấn truyền ra ngoài. Lão già tràn đầy khó chịu lẩm bẩm, nói rất nhỏ, nhưng các Đế Tôn Cảnh gần đó đều nghe rõ ràng.

Rầm, mọi người đều té nhào.

Thú Vũ Đại Đế là một trong 10 đại Đế Tôn hiện tại, tu vi thông thiên, thân phận siêu nhiên, đối với võ giả Tinh Giới là tồn tại như thần, nhắc tới tục danh của hắn, mặc kệ là ai cũng đều sùng bái kính ngưỡng, gần như là tượng trưng võ lực tối cao của Tinh Giới, tới miệng lão già này lại thành cái tên kia...

Vậy cũng quá không tôn trọng Đại Đế đi chứ.

Lam Huân sắc mặt kỳ quái.

Bởi vì lời này... lại không khác những gì cha nàng đã nói.

Lão già giống như ý thức được mình vừa nói quá kinh thế hãi tục, vội đánh trống lảng: - Lão phu không có bản lĩnh phong ấn lại tinh hồn thánh linh.

- A? Dương Khai nghe vậy, sắc mặt trầm xướng, giận dữ:

- Nếu không có bản lĩnh, vì sao ngươi biểu hiện như đã định liệu trước, còn không phải lừa gạt cảm tình mọi người hay sao!

Lão già nhe răng cười, nói: - Tuy rằng lão phu không có bản lĩnh này, nhưng có người làm được.

- Là ai! Dương Khai nhướng mày, quét nhìn xung quanh, cuối cùng ánh mắt rơi xuống người Hào Tự.

Nếu nói ở chỗ này có người phong ấn lại tinh hồn thánh linh, vậy cũng chỉ có hai người con của Đại Đế, Lam Huân khẳng định không làm được, không biết Hào Tự có bản lĩnh này không.

Thấy Dương Khai nhìn lại, Hào Tự nhàn nhạt nói: - Giết người ta biết, cứu người không phải sở trưởng của ta, ngươi có muốn thử xem!

Dương Khai trừng hắn, mới quay lại lão già, nói: - Đừng có lề mề nữa, mau tìm người kia ra làm mau.

Lão già cười ha ha: - Người tuổi trẻ đúng là nóng vội, yên tâm, đến lúc phong ấn mở ra hoàn toàn còn có một chút thời gian, dù sao cũng không phải lần đầu mở ra, tinh hồn thánh linh phải dung hợp với tiểu nha đầu một chút mới có thể hành động tự nhiên.

Thấy sắc mặt Dương Khai càng khó coi hơn, cuối cùng lão già không nói nhảm nữa, quay đầu ngưng trọng nhìn về phía một người, vẫy gọi: - Bé con kia, qua đây giúp lão phu một chút.

Nhìn theo hướng lão chỉ, mọi người quay đầu, chỉ thấy một thiếu nữ sắc mặt tái nhợt đứng đó, nguyên lực lên xuống không ổn, hẳn là có vấn đề gì.

Trương Nhược Tích!

Dương Khai kinh ngạc nhìn sang, sắc mặt cổ quái không thôi.

Làm sao hắn cũng không ngờ, lão già nói tới lại là Trương Nhược Tích!

Nói tới, hình như Mạc Tiểu Thất xuất hiện dị biến, tình huống Trương Nhược Tích có chút khác thường, nhưng bởi vì phong ấn thánh hồn quá mức trọng đại, cho nên Dương Khai không có thời gian kiểm tra kỹ tình trạng của Trương Nhược Tích, chỉ thầm căn dặn Lưu Viêm chăm sóc, nếu có gì không đúng thì lập tức báo cho hắn biết.

Lúc này lão già chỉ rõ Trương Nhược Tích, muốn nàng đi qua hỗ trợ.

Lão già này có ý gì? Dương Khai hoàn toàn hồ đồ.

Chương 2492: Rốt cuộc là thần thánh phương nào

Trương Nhược Tích ngây người hồi lâu, mới ý thức được lão lừa đảo đang gọi mình, trước mặt bao người, nàng không khỏi nhút nhát, sắc mặt càng thêm tái nhợt, dao động lực lượng trong người theo thời gian ngày càng dữ dội hơn.

Nàng quay đầu, dùng ánh mắt hỏi Dương Khai.

Dương Khai trầm giọng hỏi: - Lão già, ngươi không phải đang đùa chứ?

Lão lừa đảo nghiêm túc nói:

- Lão phu làm sao lấy chuyện này ra đùa?

- Vậy ngươi nói rõ ràng cho ta, Nhược Tích làm sao giúp ngươi phong ấn tinh hồn thánh linh?

Không chỉ Dương Khai nghi ngờ, mọi người cũng vậy, dù sao Trương Nhược Tích nhìn cũng bình thường, tu vi mới Đạo Nguyên tam tầng cảnh mà thôi, trong này có nhiều Đế Tôn, lão lừa đảo tìm ai giúp cũng không đến lượt nàng.

Không ngờ, lão lừa đảo lắc đầu: - Không thể nói, không thể nói, nếu ngươi tin lão phu, vậy bảo nàng đến đây. Nếu không tin,lão phu cũng không có cách nào.

Dương Khai lạnh lùng nói: - Ngươi không giải thích làm sao ta tin!

Lão già xòe tay, nói: - Vậy thì hết, đợi phong ấn của cô ta mở ra hoàn toàn, có lẽ sẽ giết chóc một trận trong Toái Tinh Hải, tinh hồn thánh linh mới sẽ ngủ say, đến lúc có các vị tự cầu nhiều phúc đi.

Dương Khai sắc mặt khó coi, lão già này cố ý huyền bí, cố tình hắn không có cách nào, thật làm người ta tức giận.

Đúng lúc này, Trương Nhược Tích lên tiếng: - Tiên sinh, nếu có thế giúp Tiểu Thất muội muội ổn định lại, ta sẵn sàng đi thử!

- Nhưng tình trạng của ngươi hiện tại... Dương Khai nhíu mày.

Hắn không biết Trương Nhược Tích có vấn đề gì, có vẻ không yên ổn, khí tức trở nên quỷ dị, tuy rằng tình trạng không nghiêm trọng như Mạc Tiểu Thất, nhưng cũng không tốt lành.

- Ta không sao.

Trương Nhược Tích mím môi nói: - Tiên sinh để cho ta đi đi.

Lão lừa đảo thúc giục: - Ngươi còn chậm trễ nữa, đợi cho phong ấn mở ra hoàn toàn, vậy không còn cách nào xoay chuyển được. Hơn nữa... không ngại tiết lộ cho ngươi một tiếng, tình trạng của hai bé con này nói tới cùng là vì phản ứng dây chuyền, giải quyết xong vấn đề phong ấn, vấn đề của cô ta cũng được giải quyết.

Dương Khai nghe vậy mơ hồ, nhưng lão lừa đảo sắc mặt thành khẩn, vẫn làm hắn tin vài phần, trầm giọng nói:

- Phương pháp của ngươi, có tổn hại gì tới Nhược Tích?

- Không nguy hiểm tính mạng, lão phu chỉ cần lấy một giọt tinh huyết của nàng mà thôi!

- Tinh huyết... Dương Khai ngẩn ra, càng cảm thấy lão lừa đảo không phải đang nói bậy, bởi vì Trương Nhược Tích có lực huyết mạch đặc biệt, là gì thì Dương Khai không biết. Hiện tại lão lừa đảo nói muốn lấy một giọt tinh huyết của Trương Nhược Tích, rõ ràng là biết huyết mạch của Trương Nhược Tích phi phàm, bên trong huyết mạch ẩn chứa đặc thù gì, có thể giúp phong ấn tinh hồn thánh linh.

Lão có thể nhìn thấu điểm này?

- Được, ta đồng ý! Dương Khai trầm giọng, đưa Trương Nhược Tích bay tới.

Sau đó, hai người đứng trước mặt lão lừa đảo.

Lão già mỉm cười với Trương Nhược Tích, ôn hòa nói: - Tiểu nha đầu thả lỏng một chút, sẽ không làm ngươi bị thương đâu.

Trương Nhược Tích gật đầu, hít sâu, làm xong chuẩn bị.

Lão đầu lại liếc Trương Nhược Tích, kinh ngạc nói: - Quần áo của cô... không tệ, lấy đâu ra vậy?

Vừa nghe thế, Dương Khai cả kinh.

Bởi vì bên dưới áo khoác của Trương Nhược Tích mặc một bộ Đế Bảo phòng ngự, Phượng Thải Hà Y!

Đế Bảo phòng ngự giá trị cực lớn, hơn nữa phòng ngự kinh người, từ khi Trương Nhược Tích lấy được vẫn mặc trên người.

Lão già nói quần áo của nàng không tệ, khẳng định không phải nói áo ngoài, mà là Phượng Thải Hà Y ẩn bên dưới.

Lão già này là thứ gì, vậy cũng nhìn ra được? Dương Khai không khỏi cảnh giác.

Trương Nhược Tích thì không có phòng bị, chỉ nhàn nhạt nói: - Một người bạn tặng cho.

- Bạn... Lão già khóe miệng co rút, cười hà hà nói: - Lần này nếu gặp lại bạn của cô, giúp lão phu nhắn một tiếng, nói lão phu rất nhớ hắn!

Trương Nhược Tích kinh ngạc: - Tiền bối biết hắn? - Rất lâu rồi chưa gặp. Lão già hòa ái nói.

Hai người nói chuyện qua lại, trong lòng Dương Khai lại nổi sóng ngập trời, mắt mở to như thấy ma giữa ban ngày.

Hắn bỗng phát hiện, lão già này tuyệt đối không phải lôi thôi lằn nhằn như bề ngoài, mà là sâu không lường.

Bởi vì Trương Nhược Tích nhận được Phượng Thải Hà Y ở Tứ Quý Chi Địa, theo nàng nói, tặng nàng món Đế Bảo này chính là thánh linh thượng cổ Cùng Kỳ!

Cùng Kỳ là thú cưỡi của Tuế Nguyệt Đại Đế, sau khi Tuế Nguyệt Đại Đế ngã xuống, Cùng Kỳ vẫn ngủ say trong Tứ Quý Chi Địa, thẳng đến khi Tuế Nguyệt Thần Điện xuất hiện, sau lần đó Cùng Kỳ cũng rời đi, không biết tiêu dao nơi nào.

Cùng Kỳ chính là hung thú thượng cổ, giết chóc thành tánh, khi đó ra ngoài Tứ Quý Chi Địa, đám người Cao Tuyết Đình trấn giữ bên ngoài cũng hoảng sợ, cũng may Cùng Kỳ không có ý thương người, bằng không đám người Cao Tuyết Đình đã chết rồi.

Nhưng hiện tại, nghe lão già này nói là quen biết với Cùng Kỳ.

Rốt cuộc lão già này là thần thánh phương nào! Trước kia Dương Khai đã cảm thấy lão tràn đầy quỷ dị, hiện tại lại như sương mù.

Kỳ nhân dị sĩ như thế, vì sao chỉ có tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh?

- Tiền bối phải gọi thế nào? Trương Nhược Tích nói chuyện với lão già một hồi, tâm tình căng thẳng cũng dần ổn định lại.

Dương Khai cũng vểnh tai lên, tập trung lắng nghe.

Lão già mở miệng nói mấy chữ.

Dương Khai mờ mịt, bởi vì hắn không nghe được lão già này nói gì.

Trương Nhược Tích gật đầu: - Vãn bối ghi nhớ, nếu có thể gặp lại hắn, ta sẽ chuyển báo. Chỉ là ta cũng không biết hắn đi đâu, lần đó tặng ta quần áo này liền không biết tung tích.

Nói rồi, Trương Nhược Tích bỗng nhiên lảo đảo, suýt ngã xuống.

Cũng may Dương Khai nhanh mắt lẹ tay, đỡ lấy nàng.

- Được rồi, lấy xong tinh huyết, ngươi nghỉ ngơi đi. Lão giả mỉm cười.

Đến lúc này, Dương Khai mới chú ý đến trên ngón tay lão đầu lơ lửng một giọt máu đỏ sẫm, nó như vật sống, nhẹ nhàng bay bổng trên ngón tay, rất không ổn định, hơn nữa bên trong truyền ra khí tức quỷ dị.

Dương Khai không hề biết lão lấy ra tinh huyết khi nào.

Sở dĩ Trương Nhược Tích lảo đảo, rõ ràng là vì tổn thương nguyên khí, có điều một giọt tinh huyết không có gì đáng ngại, nghỉ ngơi một chút là có thể khôi phục lại. Lấy xong tinh huyết, thần sắc lão già trở nên cực kỳ nghiêm túc, nguyên lực trào ra, bao bọc tinh huyết, chỉ lên trán Mạc Tiểu Thất, động tác nhanh như chớp.

Xẹt xẹt....

Tinh hồn Huyễn Thiên Điệp đột nhiên trở nên bất an, giống như đụng phải thiên địch, không ngừng vỗ cánh, phát tán ra dao động ảo thuật.

Trước đó Dương Khai từng chịu thiệt thòi, tự nhiên biết ảo thuật này lợi hại, đang muốn lùi về, lại phát hiện dao động ảo thuật gặp phải tinh huyết của Trương Nhược Tích liền bị chặn lại, không tạo ra một chút sóng gió.

Không gặp chút cản trở, lão già liền chỉ tinh huyết lên trán Mạc Tiểu Thất.

Tinh huyết liền vỡ ra, tạo thành dấu ấn đỏ sẫm trên trán Mạc Tiểu Thất, sau đó xâm nhập vào người nàng.

Tinh huyết biến mất, khí tức Mạc Tiểu Thất nhanh chóng ổn định, Huyễn Thiên Điệp cũng bị sức hút không rõ hút vào người Mạc Tiểu Thấtm hóa thành dấu ấn con bướm, in trên má nàng.

Hừ khẽ một tiếng, Mạc Tiểu Thất nhũn ra ngã xuống đất, mắt nhắm chặt.

Dương Khai vươn tay còn lại đỡ lấy, nhìn lại, chỉ thấy Mạc Tiểu Thất hít thở bình thường, hẳn là ngủ say, không có gì đáng ngại.

Một trận nguy cơ ngập trời, tự dưng mà tới, cũng tự dưng giải quyết, làm mọi người lo lắng hãi hùng một trận, đợi giải quyết xong rồi, mọi người mới phát hiện sau lưng toát hết mồ hôi lạnh.

- Tiên sinh, ta buồn ngủ quá! Trương Nhược Tích chợt nói một tiếng, cũng theo Mạc Tiểu Thất mà ngủ say.

- Tiểu tử không tệ không tệ, trái ôm phải ấp, hưởng hết phúc cuộc đời, thật làm lão phu ghen tỵ chết. Lão già cười hì hì chế nhạo Dương Khai.

Dương Khai mặt đầy chỉ đen: - Lão già ngươi già không giữ nết, nói vậy cũng được?

Lão già nói: - Lão phu cũng từng trẻ tuổi, không có gì quá lắm. Nói rồi, còn chớp mắt với Dương Khai, không biết xấu hổ là gì.

Dương Khai trầm giọng: - Lão trượng, trước mặt chân nhân không nói dối, trước kia là ta hiểu lầm ngươi, cảm thấy lão là hạng lừa gạt, hiện tại mới biết, lão trượng thật là chân nhân bất lộ tướng.

- Ha ha! Lão già cười nói: - Lão phu chỉ là lừa gạt cao minh hơn người khác, không cần để ý.

Dương Khai gật đầu: - Lão trượng, nếu ngài có thể nhìn thấu tinh huyết của Nhược Tích có thể áp chế tinh hồn thánh linh, vậy đương nhiên biết rốt cuộc huyết mạch của nàng là gì, có thể nói ra?

Nghe vậy, sắc mặt lão già nghiêm lại, trầm ngâm một hồi mới nói: - Chuyện này không thể nói cho ngươi biết, đợi sau này mạnh lên, ngươi sẽ tự hiểu. Nhưng lão phu có một câu khuyên nhủ.

- Là gì?

- Dẫn nàng thành thiện, nếu nàng làm ác, vậy Tinh Giới nhất định loạn! Lão già nghiêm túc nói.

Dương Khai híp mắt: - Có nghiêm trọng vậy không?

Lão già nhìn Trương Nhược Tích ngủ say, tròng mắt đục ngầu lại bắn ra tia sáng, trầm giọng nói: - Nếu nàng trưởng thành đến cực hạn, có thể vận dụng lực lượng còn khủng bố hơn cả Ô Quảng!

- Ô Quảng? Ai là Ô Quảng?

Dương Khai nhíu mày hỏi.

Lão già nhấn từng tiếng một: - Phệ... Thiên... Đại... Đế!

Ục...

Dương Khai không nhịn được nuốt nước miếng, kinh hãi: - Lão trượng biết tục danh của Phệ Thiên Đại Đế?

Nếu không phải nghe lão già này nói, Dương Khai căn bản không biết Phệ Thiên Đại Đế tên là gì, hai chữ Phệ Thiên chỉ là danh hiệu mà thôi, không phải tục danh. Ô Mông Xuyên tự xưng là hậu nhân của Phệ Thiên Đại Đế, Dương Khai cũng đoán được Phệ Thiên Đại Đế là họ Ô.

Nhưng hắn không ngờ, lại nghe được lão già này nói ra tên của Phệ Thiên Đại Đế.

Làm sao lão biết được?

Dương Khai khó khăn nói: - Lão trượng ngài rốt cuộc là thần thánh phương nào!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau