VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2471 - Chương 2475

Chương 2473: Nơi đặt chân

Nhìn bàn tay máu kia sắp vỗ tới, Dương Khai lúc này mới điều động nguyên lực trong cơ thể, cũng phóng ra một bàn tay to lớn ngênh đón.

Ầm ầm...

Một loạt tiếng nổ đinh tai truyền ra, phong vân nổi loạn, năng lượng tràn ra bốn phía, chỉ trong chớp mắt, hai chưởng ấn đều đều triệt tiêu lẫn nhau, như thể chưa từng tồn tại vậy.

Thân hình Dương Khai vẫn bất động như núi, lẳng lặng đứng tại chỗ.

Một nơi nào đó phía dưới khẽ truyền đến một tiếng "hả", có vẻ hơi kinh ngạc.

Một luồng thần niệm tinh thuần quét tới, dò xét trên người Dương Khai, hẳn là đang muốn nhìn xem có phải hắn che giấu tu vi hay không. Nhưng nhìn tới nhìn lui, Dương Khai vẫn chỉ là một Đạo Nguyên Cảnh.

Điều này khiến cho tên Đế Tôn Cảnh xuất thủ với Dương Khai không khỏi có chút khiếp sợ.

Hắn không ngờ tên Đạo Nguyên Cảnh này lại có thể tiếp nhận một chưởng của mình. Tuy nói rằng hắn mới tấn cấp lên Đế Tôn không lâu, nhưng ở chỗ sâu biển căn nguyên này, Đạo Nguyên Cảnh chết trên tay hắn đã có đến bảy tám tên, bất kể là ai cũng bị hắn một chưởng đánh chết. Chênh lệch thực lực giữa Đế Tôn Cảnh cùng Đạo Nguyên Cảnh quả thực giống như trời và vực vậy.

Nhưng gặp phải Dương Khai, không ngờ lại không có hiệu quả.

Chẳng những không khiến hắn bị thương mảy may, mà thậm chí ngay cả làm cho thân thể của hắn động một cái cũng không được.

Tên này thầm hoảng sợ trong lòng, không biết rốt cuộc thân phận của Dương Khai là gì mà lại có thực lực kinh khủng bực này, khi hắn còn là Đạo Nguyên Cảnh, cũng không thể mạnh như vậy.

Dương Khai toét miệng cười, nói: - Tại hạ chỉ đi ngang qua mà thôi, muốn tìm một nơi đặt chân, bằng hữu không cần nhiệt tình như vậy chứ?

Thần niệm của hắn cũng quét về phía tên Đế Tôn Cảnh vừa ra tay với mình kia, tên này đầu tóc đỏ chót, như được kết thành từ máu tươi vậy, toàn thân tỏa ra một cỗ khí tức vô cùng máu tanh cuồng bạo. Cũng không biết hắn xuất thân từ tông môn nào lại tu luyện tà pháp kỳ dị như vậy.

Tuy nói Dương Khai cũng không e ngại hắn, nhưng dù sao cũng không có thù hận gì, cho nên có thể không phải ra tay thì Dương Khai cũng không muốn ra tay.

Tên thanh niên tóc đỏ ngẩng đầu nhìn về phía Dương Khai, trầm mặc hồi lâu, mới nói: - Ngươi đi đi, không nên xuất hiện trong vòng ngàn dặm xung quanh ta.

- Đa tạ! Dương Khai cười ha hả, hướng hắn ôm quyền, lúc này mới chuyển người bay qua.

Nghe tên này nói, Dương Khai đã hiểu được vì sao mấy tên Đế Tôn Cảnh này có thể chiếm được khu vực lực lượng căn nguyên nồng đậm nhất rộng lớn như vậy. Chỉ mới một mình tên này đã chiếm cứ cả ngàn dặm như vậy, thêm những tên Đế Tôn Cảnh khác thì sẽ chiếm phạm vi rộng lớn như thế nào chứ?

Nhưng đạo lý trên thế giới này là như vậy, thực lực mạnh sẽ không cần phải kiêng kỵ gì cả.

Nếu có tên Đạo Nguyên Cảnh nào dám không nghe, thì cứ nhìn những thi thể trên những hòn đảo kia là biết.

Nửa canh giờ sau, Dương Khai sớm cách xa tên thanh niên tóc đỏ kia hơn hai ngàn dặm, tuy nhiên hắn vẫn chưa tìm được nơi có thể đặt chân. Bởi vì hắn phát hiện ra, ở những nơi này vốn cũng tồn tại một số tiểu đảo, nhưng lại đều bị nhóm Đế Tôn Cảnh tới trước đánh nát mất.

Hiển nhiên bọn chúng không muốn để lại cho người sau vị trí hấp thu căn nguyên, cho nên mới làm loại chuyện bá đạo này.

Một bóng thương kinh thiên đột nhiên từ phía dưới bắn tới, bóng thương xuyên qua hư không, trong nháy mắt đã phóng tới trước mặt Dương Khai, thương ý lạnh thấu xương tràn tới khiến da thịt Dương Khai đau nhói.

Mi mắt Dương Khai hơi co lại, nhận ra một thương này rất cường đại, nên hắn cũng không dám tự phụ, giơ tay lấy ra Bách Vạn Kiếm, bổ ra một kiếm.

Bóng kiếm rực rỡ vắt ngang không trung, cùng bóng thương kia va chạm một chỗ, phát ra một tiếng nổ lớn.

- Hử? Chỉ là một Đạo Nguyên Cảnh nhỏ bé, lại có thể tiếp nhận một kích của bổn thiếu sao? Thật là kỳ quái. Lúc này, phía dưới mới truyền ra một giọng nói, cũng tương tự như tên tóc đỏ vừa nãy vậy, đều tỏ ra khá kinh ngạc.

Dương Khai mặt đen lại nói: - Những tên Đế Tôn Cảnh các ngươi, đã chiếm đoạt một khu vực lớn như vậy còn chưa tính, sao cứ gặp ai cũng phải xuất thủ đánh lén một cái như vậy? Mặt mũi để đâu hết chứ?

Tên kia không ngờ lại cười ha hả nói: - Người không có thực lực còn dám tới nơi này, chỉ có chết mà thôi. Dừng một chút, hắn lại nói tiếp: - Ngươi có thể tới được đây, chẳng lẽ ngươi đã qua được cửa ải của tên Xích Quỷ kia?

Trong lòng Dương Khai chợt động, nói:

- Ngươi nói là tên thanh niên tóc đỏ kia? - Đúng vậy.

- Hắn cũng giống hệt như ngươi, hèn hạ đánh lén ta một kích, bị ta đỡ được, nên để cho ta đi. Dương Khai tỏ ra khó chịu hừ lạnh nói.

- Chẳng trách... Tên này khẽ gật gật đầu, một lát sau liền vung tay lên nói: - Ngươi đi đi, nếu Xích Quỷ đã cho ngươi tiến vào, cho thấy ngươi cũng coi như là một nhân tài, ta không ra tay với ngươi nữa.

Dương Khai nghe vậy liền bĩu môi, tên này nói cứ như thể bọn chúng phá lệ ban ân cho Dương Khai được tiến vào vậy, lại còn nói hắn là nhân tài có thể đào tạo, khẩu khí còn lớn hơn cả lão thiên nữa.

- Phía sau còn mấy Đế Tôn Cảnh nữa? Chẳng lẽ đều phải ra tay với ta sao? Dương Khai trầm mặt hỏi.

Nếu thật sự như vậy mà nói, vậy thì hắn cũng không cần ẩn tàng thực lực gì nữa, cứ đánh thẳng tới là được, cũng tránh phải dẫn tới phiền toái.

Không ngờ, tên này trở mặt còn nhanh hơn lật trang giấy, lạnh lùng nói: - Tiểu tử quá nhiều lời rồi đó, cho ngươi vượt qua thì qua đi, còn nhiều lời nữa ta sẽ lưu ngươi lại đó.

Dương Khai hừ một tiếng, cũng lười dây dưa cùng hắn, lập tức xoay người bay vào chỗ sâu hơn.

Song lần này hắn lại thay đổi thái độ, không còn khiêm tốn như trước, mà trực tiếp phát động toàn bộ nguyên lực bản thân, trông vô cùng bắt mắt. Tin rằng những tên Đế Tôn Cảnh kia chỉ cần không quá mức chuyên chú hấp thu căn nguyên, thì sẽ có thể cảm ứng được sự hiện hữu của hắn từ rất xa.

Cũng không biết có phải vì Dương Khai tự tin phách lối như vậy tạo ra hiệu quả hay không, mà đoạn đường sau đó, tuy rằng hắn lại cảm nhận được khí tức của hai tên Đế Tôn Cảnh nữa, nhưng hai người này đều không ra tay với hắn, mà chỉ vận dụng thần niệm dò xét hắn một chút rồi không quản thêm nữa.

Dương Khai thấy vậy rất mừng rỡ.

Nửa canh giờ sau, hai mắt hắn chợt sáng lên, nhanh chóng phi thân hạ xuống dưới.

Ở dưới này, có một nơi đặt chân không tồi, hơn nữa diện tích còn vô cùng rộng rãi, khoảng hơn trăm trượng.

Một nơi đặt chân rộng rãi như vậy ở biển căn nguyên này cũng không thấy nhiều, bởi vì những tiểu đảo trên vùng biển này cũng không phải là tiểu đảo chân chính, không biết là vì nguyên nhân gì mới tạo thành, số lượng chẳng những rất ít, mà diện tích cũng rất nhỏ.

Vị trí mà Dương Khai tìm được, đủ để chứa hơn trăm người cũng không chật chội.

Sau khi hạ xuống, Dương Khai lướt nhìn xung quanh, cảm thấy vô cùng hài lòng. Hắn định gọi Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu cùng đến đây, nhưng ngẫm lại hành động của mấy tên Đế Tôn Cảnh trước đó, Dương Khai cảm thấy nên thôi đi thì hơn.

Trừ khi hắn quay lại đón hai người bọn họ, nếu không với thực lực hiện tại của Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu, căn bản không thể qua cửa được. Dương Khai khoanh chân ngồi xuống, thử hấp thu căn nguyên chỗ này một chút, rất nhanh liền mừng ra mặt, bởi vì lực lượng căn nguyên ở nơi này quả nhiên so với những nơi khác còn tinh thuần nồng đậm hơn rất nhiều, hơn nữa dường như cũng càng dễ hấp thu hơn.

Đây đối với bất kỳ một võ giả nào mà nói, cũng đều là một phúc địa tu luyện a.

Hắn không vội vã luyện hóa hấp thu, mà phóng thần niệm ra, dò xét tình huống xung quanh.

Trong phạm vi ngàn dặm, không có người nào.

Hắn vung tay lên, một quái vật lớn liền xuất hiện ở bên cạnh hắn. Thân hình to lớn đầu đội trời, chân đạp đất trong nháy mắt khi xuất hiện, liền khiến cho tiểu đảo cũng phải hơi trầm xuống.

Pháp thân!

Lúc bình thường Dương Khai sẽ không dễ dàng triệu hoán pháp thân ra khỏi Tiểu Huyền Giới, bởi vì thân thể pháp thân quá lớn, hành động không thuận tiện, gọi ra cũng cần phải bỏ ra quá nhiều thần niệm.

Nhưng hiện tại gọi ra lại chính là thời cơ tốt.

Nơi này không có người, nên không cần lo lắng thứ quỷ dị như pháp thân sẽ bị người khác phát hiện, hơn nữa lực lượng căn nguyên ở nơi này nhiều như vậy, một mình Dương Khai hấp thu cũng không hết, triệu hoán pháp thân ra, cũng có thể giúp hắn thu được nhiều chỗ tốt.

Lúc trước pháp thân đã nói qua với Dương Khai, quá trình tu luyện của hắn dường như đã đến một bình cảnh, bình cảnh này có thể liên quan đến Phệ Thiên Chiến Pháp mà hắn tu luyện. Hiện tại để hắn hấp thu luyện hóa lực lượng căn nguyên ở chỗ này, lẽ có sẽ cơ hội đột phá bình cảnh kia cũng không chừng.

Không cần trao đổi cái gì cả, pháp thân vừa hiện ra đã hiểu được ý nghĩ của Dương Khai, liền trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, thầm vận khởi huyền công.

Loại công pháp như Luyện Tinh Quyết pháp thân cũng biết, năm xưa chính nó đã dùng Luyện Tinh Quyết để luyện hóa lực lượng căn nguyên của Huyền Không đại lục, do đó cùng Huyền Không đại lục tuy hai mà một, trở thành thân thể khổng lồ của hắn.

Luyện Tinh Quyết là công pháp chuyên môn luyện hóa lực lượng căn nguyên, mà Phệ Thiên Chiến Pháp lại không có gì là không thể thôn phệ, hai loại công pháp nghịch thiên này kết hợp với nhau, không biết sẽ tạo thành cảnh tượng kinh người gì, Dương Khai cũng vô cùng mong đợi.

Sau khi thả pháp thân ra, Dương Khai vẫn không ngừng nghỉ, trên tay kết vài đạo pháp quyết, điểm lên Huyền Giới Châu, mở ra một hổng trên kết giới, để Huyền Giới Châu tận tình hấp thu lực lượng căn nguyên ở nơi này.

Hắn muốn bổ khuyết đầy đủ pháp tắc thiên địa trong Huyền Giới Châu, nên chỉ có thể đặt hy vọng vào lực lượng căn nguyên ở nơi này.

Lặng lẽ quan sát một lát, Dương Khai phát hiện thấy, lực lượng căn nguyên trong biển căn nguyên đang bị Tiểu Huyền Giới điên hấp thu, lúc này hắn mới khép mắt lại, vận Luyện Tinh Quyết, luyện hóa cho bản thân.

Chỉ trong chốc lát, tiểu đảo rộng lớn này tựa như trở thành một lỗ đen hấp thu căn nguyên xung quanh.

Pháp thân thúc giục hai đại công pháp nghịch thiên là Luyện Tinh Quyết và Phệ Thiên Chiến Pháp, thân thể khổng lồ tựa như một cái động không đáy, bất kể căn nguyên tiến vào nhiều hay ít đều có thể nhanh chóng tiếp nhận, luyện hóa hấp thu.

Mà Huyền Giới Châu thì càng không cần phải nói, hấp thu lực lượng căn nguyên so với pháp thân còn muốn kinh khủng hơn.

So sánh cùng hai thứ này, động tĩnh bên phía Dương Khai như thể học đồ gặp phải sư phụ vậy, tuy nhiên Luyện Tinh Quyết mà hắn thi triển ra, tốc độ luyện hóa căn nguyên cũng không phải là võ giả bình thường có thể so sánh được.

Theo thời gian trôi qua, động tĩnh nơi này cũng càng lúc càng lớn, càng ngày càng kinh khủng, không ngừng có tiếng vang ầm ầm truyền ra. Lực lượng căn nguyên trong biển căn nguyên tựa như trăm sông đổ về biển vậy, dồn dập bị thu hút tới đây, tiếp đó liền biến mất không thấy.

Biển căn nguyên lớn như vậy, bị lực lượng thần kỳ lôi kéo, dần dần hướng về phía tiểu đảo của Dương Khai đổ tới.

Động tĩnh nơi này gây ra, dường như đã lay động đến toàn bộ biển căn nguyên, mà kẻ đầu têu chuyện này là Dương Khai lại không hề hay biết gì cả.

Dần dần, các võ giả đang hấp thu luyện hóa ở trên bờ cách biển căn nguyên không xa chợt thấy được có chỗ không đúng, bởi vì bọn họ kinh ngạc phát hiện ra, dường như biển căn nguyên đang hạ xuống, vốn khoảng cách giữa bọn họ đến mép nước biển căn nguyên chỉ có một chút, nhưng dần dần, khoảng cách này lại càng ngày càng xa, rồi đến rất xa.

Tựa như biển căn nguyên đang ở lúc thủy triều rút xuống vậy, khiến những người đang đứng trên tiểu đảo hấp thu nước biển phía dưới, dù không động cũng lộ ra cát vàng phía dưới.

Sự phát hiện này khiến không ít võ giả kinh ngạc vạn phần, không biết rốt cuộc là vì sao.

Chương 2474: Ăn người

Mà diện tích biển căn nguyên giảm bớt cũng khiến cho không ít võ giả vì muốn tranh đoạt địa bàn lần nữa ra tay tàn nhẫn. Trong lúc nhất thời, tràng diện ở ven bờ biển căn nguyên trở thành một mảnh hỗn loạn...

Tuy rằng tình trạng này còn chưa lan đến chỗ sâu hơn, nhưng có thể tưởng tượng được, theo thời gian trôi qua, những võ giả ở chỗ sâu hơn kia, cũng nhất định sẽ gặp phải tình trạng tương tự, sau cùng cũng không thể chỉ lo giữ mình..

Cùng lúc đó, tại một nơi không biết cách biển căn nguyên bao xa, trên một viên tinh tú vỡ nát.

Nơi này dường như vừa mới trải qua một trận đại chiến, bề mặt của viên tinh tú lạnh băng tràn ngập sự bừa bộn, lực lượng dao động hỗn loạn thật lâu vẫn chưa ổn định.

Một đôi nam nữ đang nằm trên mặt đất, cũng không biết đã trúng bí thuật gì, mặc dù không chết nhưng không thể động đậy, họ đều đang trợn to con ngươi, hoảng sợ nhìn về phía một nam nhân trung niên đang đứng cách không xa trước mặt bọn họ.

Nam nhân trung niên có thân hình khôi ngô, bộ dạng hào phóng, toàn thân trên dưới tràn ngập một loại khí tức làm cho người ta cực kỳ không thoải mái, hai tròng mắt lấp lánh thần quang, khiến người nhìn vào không rét mà run.

Trên người hắn cũng có vài miệng vết thương không cạn, da thịt bị lật lên, lộ ra xương cốt trắng hếu, máu tươi chảy lan đầy đất, thoạt nhìn vô cùng kinh người.

Nhưng nam nhân trung niên này lại một chút cảm giác đau đớn cũng không có, không chỉ như thế, hắn thậm chí còn toét miệng lộ ra nụ cười, tựa hồ cực kì hưởng thụ loại cảm giác này.

- Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai. Nam nhân đang nằm trên đất sắc mặt tái nhợt, sợ hãi kinh hô.

Nam nhân trung niên nhìn lướt qua hắn, hừ lạnh nói: - Người sắp chết, biết nhiều như vậy làm gì?

- Ngươi, ngươi muốn giết chúng ta? Nam nhân nghe vậy kinh hãi, cả giận nói: - Sư huynh muội bọn ta với các hạ không thù không oán, tại sao các hạ muốn làm như vậy?

Hai người bọn họ vốn ở chỗ này hấp thu lực lượng căn nguyên, đang hấp thu rất là tốt nhưng không nghĩ đến nam nhân trung niên này đột nhiên từ trên trời giáng xuông, không nói một lời liền ra tay đối phó bọn họ.

Hai người ỷ vào người đông thế mạnh, nên ngược lại cũng không e ngại, liền đấu với hắn.

Nhưng nào ngờ, kết quả lại vô cùng ngoài dự đoán, hai sư huynh muội bọn họ hoàn toàn không phải là đối thủ của người này.

Nam nhân trung niên này tuy rằng chỉ có Đạo Nguyên tam tầng cảnh, cũng chưa có tấn thăng Đế Tôn, nhưng thực lực căn bản không phải ở tầng thứ Đạo Nguyên cảnh, rất nhanh liền đánh bọn họ gục trên đất. Càng không biết hắn thi triển loại bí thuật quỷ dị gì, lại làm cho sư huynh muội bọn họ không cách nào động đậy được.

- Nói sai rồi! Nam nhân trung niên cười quỷ dị, nụ cười đó khiến hai người rợn cả tóc gáy, thản nhiên nói: - Bổn tọa không phải muốn giết các ngươi!

- Không giết chúng ta... Nữ nhân có dung mạo không tệ nghe vậy, gánh nặng trong lòng liền buông lỏng, trên mặt nặn ra vẻ mỉm cười, phô trương nói:

- Vị tiên sinh này, chỉ cần ngài không giết chúng ta, cái gì cũng dễ nói!

Nam nhân lúc nãy nghe vậy, con người lồi ra, nhạc nhiên nhìn lại nàng, hô nhỏ: - Sư muội...

Hắn tựa hồ như lần đầu tiên nhận biết sư muội của mình vậy, không nghĩ tới nàng lại có thế nói ra những lời như vậy với một nam nhân xa lạ, sâu trong nội tâm hắn đau nhói một trận.

- Cái gì cũng được sao...

Nam nhân trung niên mỉm cười, dời ánh mắt nhìn về phía nữ nhân.

Nữ nhân cười lớn nói: - Tiên sinh muốn làm cái gì đều có thể, chỉ cần đừng giết ta!

Vị sư huynh ở bên nghe vậy, suýt nữa hộc ra một ngụm máu, lửa giận trong lòng dâng trào nhưng lại không dám nói một câu.

Nam nhân trung niên cười tà một tiếng: - Nếu ta muốn ăn người thì sao?

Sư huynh kia nghe vậy, sắc mặt trắng nhợt, thật sự là sợ cái gì đến cái đó, bất quá hắn cũng biết hiện giờ đang ở dưới mái hiên người ta, không thể không cúi đầu, nếu sư muội có thể bán đứng thân thể và dùng dung mạo giúp hai người mình giữ được mạng sống, ngược lại cũng không phải không thể chấp nhận. Dù sao còn sống sót mới là quan trọng nhất, nếu chết rồi thì cái gì cũng không còn nữa.

Vừa nghĩ đến đây, hắn cắn răng một cái, nhắm hai mắt lại, xem như gì cũng không thấy.

- Ăn ta... Trên mặt nữ nhân nổi lên một tia đỏ ửng nói: - Vậy ngài phải ôn nhu một chút.

Trong mắt nam nhân trung niên toát ra hào quang, có vẻ vô cùng hưng phấn, gật đầu nói: - Yên tâm yên tâm, đừng thấy bổn tọa to con như vậy, nhưng bổn tọa lại là một người rất ôn nhu.

Vừa nói chuyện, hắn vừa từng bước một đi tới phía nữ nhân. Nữ nhân thấy thế vội vàng nói: - Không nên ở chỗ này... Có thể tìm một nơi vắng vẻ chút hay không?

Nàng ta tuy rằng nguyện ý ủy thân cầu toàn, nhưng dù sao vẩn còn ở dưới mí mắt sư huynh của mình, thật sự có chút ngượng ngùng, nàng chỉ muốn gã nam nhân trung niên kia mang nàng đến một nơi không người, đến lúc đó chỉ cần có thể sống sót liền mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.

Nam nhân trung niên cười ha hả, nói: - Ở nơi nào cũng như nhau thôi!

Hắn giống như có chút sở thích biến thái, phải làm chuyện kế tiếp ngay trước mặt vị sư huynh kia. Nữ nhân thầm hiểu trong lòng, không khỏi lo lắng liếc nhìn vị sư huynh một cái, phát hiện sư huynh của mình đã nhắm mắt lại, đầu ngắt qua một bên, bất quá thân thể lại đang run rẩy không ngừng, rõ ràng đang vô cùng phẫn nộ.

Nữ nhân biết tâm tình của sư huynh khẳng định không được tốt, nhưng hiện tại liên quan đến tính mạng, nàng cũng không thể đi khuyên giải, chỉ có thể cắn răng nhận mệnh.

Nam nhân trung niên kia đi đến trước mặt nàng, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt nóng bỏng kia không chút che dấu, như muốn hòa tan thân hình nữ nhân vậy.

Tâm hồn nữ nhân run lên, biết rằng chuyện đã đến nước này, nói gì cũng vô dụng.

- Trẻ nhỏ đừng xem, nhắm mắt lại. Nam nhân trung niên nam tử phân phó một cách thản nhiên.

Nữ nhân than nhẹ một tiếng, thuận theo nhắm mắt lại, bất quá trong lòng lại cảm thấy buồn cười, bản thân tuy rằng trông tuổi không lớn, nhưng cũng không phải là trẻ con gì nữa, chuyện nam nữ cũng không phải không hiểu, sở thích của người này cũng thật là kỳ quái.

Lúc này nam nhân trung niên mới đưa tay ra, hút nàng tới, ôm chặt vòng eo mềm mại như không xương của nàng.

Trong lúc nhất thời nữ nhân liền bị siết có chút thở không được, không nhịn được khẽ rên một tiếng.

Nàng tinh tường cảm nhận được hơi thở của nam nhân trung niên trở nên dồn dập, luồng hơi nóng bóng đó thổi vào cổ của nàng, làm cho thân hình nàng không khỏi có chút nhũn ra, hai má nóng lên.

Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên nàng nghe một âm thanh khiến nàng rợn cả tóc gáy.

- Phệ Thiên Chiến Pháp!

Ngay sau đó, chỗ cần cổ nàng chợt đau xót, phảng phất như bị mãnh thú cắn trúng, nữ nhân lập tức mặt hoa mất sắc, vội vàng mở mắt, quay đầu nhìn lại.

Tình cảnh bị vô lễ với khinh nhờn cũng không có xảy ra như trong tưởng tượng, ngược lại thì đôi mắt nam nhân trung niên đỏ ngầu, nghiêng đầu, miệng cắn ở trên cổ của mình, nuốt máu tươi ừng ực.

Không chỉ như thế, nam nhân trung niên đó tựa hồ còn thi triển công pháp quỷ dị kỳ lạ nào đó, nữ nhân cảm nhận một cách rõ ràng khí huyết lực cùng một thân tu vi đều đang nhanh chóng trôi đi. - A...

Thiếu nữ sợ tới mức quát to một tiếng, thế mới biết nam nhân trung niên lúc trước nói ăn người cũng không phải như nàng nghĩ như vậy.

Hắn thực sự là muốn ăn thịt người a!

- Sư huynh cứu ta! Trong lúc hoảng sợ, nàng kêu to.

Ở bên kia, vị sư huynh đang nhắm mắt, nhẫn nhịn chịu đựng sỉ nhục trong nội tâm cũng nhận ra có điều khác thường, vội vàng quay đầu trông lại, cảnh tượng đập vào mắt làm hắn giật mình hoảng sợ.

Bởi vì vào lúc này miệng mồm của gã trung niên kia máu tươi dầm dề, đang cắn vào cần cổ thon dài trắng hồng của sư muội mình, hầu kết không ngừng lên xuống nuốt lấy máu tươi của nàng.

Mà mắt thường có thể thấy được, dung nhan như hoa như ngọc của vị sư muội đó lại nhanh chóng già đi, tóc cũng biến thành hoa râm.

- Sư huynh... Cứu ta! Nữ nhân kia lần nữa la lên.

Vị sư huynh đang nằm trên đất sợ đến hồn như lìa khỏi xác, hoàn toàn không có phản ứng, kinh ngạc nhìn một màn khiếp người đó, chỉ cảm thấy cả người tràn ngập lạnh lẽo.

- Sư... Huynh! Trước sau không tới năm hơi thở, nữ nhân đó liền trở nên hình dung tiều tụy, cả người tử khí quanh quẩn, sau khi phun ra hai chữ một cách gian nan, ánh mắt trở nên vẫn đục, không có chút sinh cơ.

Nàng cứ như vậy mà chết đi.

Nam nhân trung niên vung tay một cái, đẩy thi thể của nàng qua một bên, đưa tay sờ khóe miệng của mình, hít sâu một hơi, lộ vẻ thỏa mãn.

Mà mấy vết thương kinh khủng trên người hắn, thời khắc này với mắt thường có thể thấy được đang nhanh chóng khép lại, trong nháy mắt thì đã hồi phục như ban đầu, làn da so với trẻ mới sinh còn tốt hơn.

- Này, này... Vị sư huynh kia bị một màn vừa rồi dọa cho choáng váng, hoàn toàn không biết bản thân rốt cuộc đã nhìn thấy gì nữa.

Mắt thấy gã nam nhân trung niên đưa ánh mắt về phía mình, hắn mới vội vàng nói: - Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng a!

Hình ảnh chết thảm của sư muội đang không ngừng hiện ra trước mặt hắn, hắn cũng không muốn mình chết như vậy.

Nam nhân trung niên hừ lạnh một tiếng, chỉ đứng ở xa đưa ra một tay về phía hắn, quát nhỏ: - Phệ Thiên Chiến Pháp!

Huyền công vận chuyển, nơi lòng bàn tay truyền ra lực hút vô cùng khủng bố, vị sư huynh đang nằm trên đất như bị sấm đánh, không nhịn được lớn tiếng hô lên, nhưng khí huyết lực cùng một thân lực lượng, lại không thể khống chế bay vọt tới hướng nam nhân trung niên, bị hắn đón nhận hấp thu hết thảy.

- Nếu ngươi giết ta, đại sư huynh của ta sẽ không bỏ qua cho ngươi, huynh ấy đã tấn thăng Đế Tôn! Nam nhân nằm trên đất kêu lớn, ý đồ hù dọa cho đối phương e ngại.

Nào biết gã nam nhân trung niên kia chỉ cười lạnh một tiếng, nói: - Đế Tôn Cảnh... thì thế nào? Bổn tọa còn chưa ăn qua Đế Tôn Cảnh, nếu đại sư huynh của ngươi thật sự đến báo thù cho ngươi, bổn tọa không ngại đưa hắn đi gặp mặt các ngươi.

- Ngươi... Người điên, người điên, ngươi không chết tử tế được! Nam nhân vô cùng đau đớn, sau khi cắn răng mắng được vài tiếng, thanh âm từ từ suy nhược xuống, đi theo sư muội của hắn.

Hai đạo Tinh Ấn từ trên hai cỗ thi thể bay ra, in vào mu bàn tay của nam nhân trung niên.

Tinh Ấn mà nam nhân này có, rõ ràng là Thất Mang Tinh Ấn giống với Dương Khai, hào quang thậm chí còn cường liệt hơn so với Dương Khai, dường như có dấu hiệu sắp tấn thăng Bát Mang Tinh Ấn, có thể đoán được hắn đã giết bao nhiêu người ở trong Toái Tinh Hải này.

Sau khi giết xong hai người, nam nhân trung niên đứng tại chỗ lặng lẽ cảm thụ một hồi, đột nhiên trở nên thô bạo, hai tay giơ lên cao, ngửa mặt lên trời gào thét giận dữ, không có mảy may vui sướng sau khi giết người, ngược lại vô cùng phẫn nộ.

Hồi lâu, tiếng hét mới ngừng lại, khuôn mặt hắn âm trầm, cắn răng nói: - Bình cảnh, bình cảnh! Vì cái gì không để cho bổn tọa tấn thăng Đế Tôn Cảnh, 700 năm, bổn tọa đã nỗ lực 700 năm, vì cái gì thủy chung không thể đột phá, lão tặc thiên sao lại bất công như vậy, ta không phục!

Hắn hùng hùng hổ hổ một trận, bỗng nhiên lại cả giận nói: - Một đám phế vật, lại không có một ai có thể thừa nhận sự cắn trả của thần công, đều không bằng bổn tọa loại thiên tài ngút trời, tất cả đều là phế vật!

Trong lúc mắng, hắn tùy ý phát ra năng lượng, chấn cho bốn phía hỗn loạn không còn hình dáng, cũng không biết vì cái gì hắn phát điên?!?!.

Chương 2475: Không có coi thường chính mình

Bỗng nhiên nam nhân trung niên này quay đầu nhìn lại một hướng, dường như là phát hiện thứ gì, hắn trợn to mắt nhìn quanh, vốn tâm tình đang phẫn nộ cũng lập tức bình phục, trở nên kích động phấn khởi đến mức thân mình run run.

- Ha ha ha ha! Hắn đột nhiên lớn tiếng cười một tràng: - Mầm móng trưởng thành! Rốt cục có một mầm móng trưởng thành, người nào! Là ai!

Hắn điên điên khùng khùng kêu la một trận, dáng vẻ kích động quả thực không thể tự kiềm chế, rất nhanh, hắn tế ra một chiếc chiến thuyền, ầm ầm bay đi hướng chỗ sâu Toái Tinh Hải, nhìn phương hướng hắn bay đi, đúng là hướng về phía biển căn nguyên bên kia.

Thời gian tiếp tục trôi qua.

Dương Khai tuy rằng phân ra một phần tâm thần chú ý tình huống chung quanh, làm tốt chuẩn bị một khi phát hiện có người nhích lại gần mình liền lập tức thu hồi pháp thân và Huyền Giới Châu, nhưng bản thân hấp thu luyện hóa vẫn không có mảy may trì hoãn.

Huyền Giới Châu và pháp thân cũng là hấp thu càng ngày càng hung mãnh, làm cho chính Dương Khai cũng phải giật mình kinh sợ.

Một ngày, hai ngày, năm ngày, mười ngày...

Diện tích của biển căn nguyên không ngờ lại giảm đi rất nhiều so với lúc mới bắt đầu, không chỉ như thế, lực lượng căn nguyên còn chứa lại trong biển căn nguyên, cũng mỏng đi vô số lần so với lúc ban đầu.

Vấn đề này chẳng những võ giả ở bên cạnh phát hiện, mà ngay cả các võ giả ở chỗ sâu kia cũng đồng dạng phát hiện vấn đề.

Ở chỗ sâu nhất biển căn nguyên, là địa bàn của nhóm Đế Tôn Cảnh chiếm cứ.

Thanh niên tóc đỏ lúc trước ra tay nhắm vào Dương Khai, bỗng nhiên nhướn mày, ngẩng đầu nhìn lên không trung, chỉ thấy giữa không trung, một người đứng đơn độc, lạnh lùng nhìn hắn.

Thanh niên tóc đỏ toét miệng cười, không sợ chút nào nhìn ngược lại.

- Không phải ngươi giở trò quỷ chứ? Người đến quan sát thanh niên tóc đỏ một hồi, bỗng nhiên nói ra một câu không đầu không đuôi.

Thanh niên tóc đỏ hơi trầm ngâm, nói: - Ta cũng muốn biết, rốt cuộc là người nào đang làm trò quỷ!

Hai người liếc nhìn nhau, sau đó đồng loạt đưa mắt nhìn về một hướng.

Thanh niên tóc đỏ nói: - Lực lượng căn nguyên dường như luôn luôn chảy về hướng bên kia!

Người đến gật gật đầu, vẻ mặt ngưng trọng nói: - Ở hướng đó, là vị trí của Hào Tự!

- Hào Tự! Thanh niên tóc đỏ nghe vậy mi mắt co rụt lại, lộ ra vẻ kiêng kỵ, dường như tên Hào Tự này có lai lịch rất lớn, khiến hắn thân là Đế Tôn Cảnh cũng không dám coi thường.

- Có nên đi nhìn xem không? Người đến hỏi.

Thanh niên tóc đỏ khinh bỉ cười, nói: - Thì ra ngươi tìm đến ta là vì nguyên nhân này, võ giả Nam Vực các ngươi đều nhát gan sợ phiền phức như vậy sao?

Người đến hừ nhẹ một tiếng, cũng không có phủ nhận, chỉ là nói: - Hào Tự dù sao cũng là con của Đại Đế!

Thanh niên tóc đỏ cười lạnh nói: - Nam Vực các ngươi không phải cũng có một con của Đại Đế ở chỗ này sao? Vì sao ngươi không tìm nàng, cố tình tìm đến bổn thiếu!

Người kia nói: - Nàng còn chưa tới Đế Tôn Cảnh, tìm nàng cũng vô dụng. Nếu ngươi sợ, một mình ta đi qua nhìn tình huống một chút cũng được!

- Ai nói ta sợ!

Thanh niên tóc đỏ cả giận nói, vừa nói vừa đứng lên, hung tợn: - Dám đoạt lực lượng căn nguyên của bổn thiếu, dù là con của Đại Đế cũng phải ói ra cho ta!

Hắn phi thân lên, bay thẳng tới hướng chỗ Hào Tự, người kia thấy vậy, cũng vội bay sát theo.

Không bao lâu, hai người chợt phát hiện một chỗ tình huống dị thường, chỉ thấy bên kia cách đó không xa, trên một cái đảo nhỏ diện tích không lớn, nhưng lại hội tụ ba vị Đế Tôn Cảnh tân tấn, không chỉ như thế, Hào Tự bọn họ muốn tìm cũng ở trong số đó.

Mà đứng trước mặt ba vị Đế Tôn Cảnh, rõ ràng là một thanh niên chỉ có Đạo Nguyên tam tầng cảnh.

Cũng không biết thời khắc này bốn người đang làm cái gì, lại trừng mắt nhìn nhau, nhưng cũng không ai có ý muốn ra tay... mà còn làm cho hai người vô cùng kinh ngạc là, thanh niên Đạo Nguyên tam tầng cảnh kia đối mặt với ba vị Đế Tôn Cảnh, nhưng mặt không đổi sắc, cũng không có mảy may e ngại.

- Là hắn! Thanh niên tóc đỏ không nhịn được hô nhỏ một tiếng.

Người kia kinh ngạc hỏi: - Ngươi nhận biết hắn?

Thanh niên tóc đỏ mặt trầm xuống, đáp: - Người này nửa tháng trước đi ngang qua chỗ bổn thiếu, nhận bổn thiếu một kích mà không bị thương chút nào!

Người kia nghe nói vậy, hơi biến sắc mặt, dường như không thể tin được. Thanh niên tóc đỏ nói: - Bổn thiếu cũng không có nương tay, người này có chút ý tứ, nếu có thể tấn thăng Đế Tôn, nhất định tiền đồ không thể lường! Cũng không biết là đệ tử của vực nào, dù sao không phải của Đông Vực ta!

Người kia cũng không có trả lời, trong lòng khiếp sợ lại thật lâu không thể bình phục, ánh mắt nhìn chằm chằm trên người thanh niên Đạo Nguyên Cảnh kia.

- Đi xuống xem thử! Thanh niên tóc đỏ gọi một tiếng, dẫn đầu bay tới phía đảo nhỏ.

Trên đảo, Dương Khai trên mặt đầy vẻ khó chịu.

Trước đó lúc hắn đang hấp thu lực lượng căn nguyên vô cùng hăng say, bỗng nhiên cảm thấy có người tới gần hướng mình bên này, hắn vội vàng luống cuống thu vào pháp thân và Huyền Giới Châu, còn không chờ hắn kịp phản ứng tiếp, bỗng nhiên có ba vị Đế Tôn Cảnh đi tới trước mặt hắn, tất cả đều gương mặt âm trầm theo dõi hắn, bộ dáng như muốn ăn thịt người.

Ba vị Đế Tôn Cảnh này không thể nghi ngờ đều là mới tấn thăng ở trong Toái Tinh Hải, thoạt nhìn đều chưa củng cố cảnh giới, bất quá dù sao cũng là Đế Tôn Cảnh, đều có một loại uy nghiêm của cường giả.

Nguyên nhân vì sao bọn họ lại tìm đến chỗ mình nơi này, ít nhiều Dương Khai cũng có thể đoán được một chút, đơn giản chính là mình bên này hấp thu căn nguyên gây ra động tĩnh quá lớn, làm cho người khác nhận ra, tới nhìn xem một chút tình huống.

Đây là chuyện không thể tránh được, Dương Khai cũng không nghĩ tới Huyền Giới Châu và pháp thân cùng nhau lại có thể làm ra động tĩnh lớn như vậy, chống đỡ nửa tháng đã ra ngoài dự liệu của hắn.

Nửa tháng này, bất luận là pháp thân hay là Huyền Giới Châu, hoặc là bản thân Dương Khai, cũng đều thu được chỗ tốt khó có thể tưởng tượng.

Cộng hết võ giả ở biển căn nguyên lúc này, có lẽ cũng không có hấp thu nhiều căn nguyên bằng hắn.

Mà thời khắc này lực lượng căn nguyên chứa trong biển căn nguyên cũng giảm xuống trên diện rộng, không còn là cảnh tượng nồng đậm như trước.

Lại có hai người bay tới, trực tiếp hạ xuống một bên.

Dương Khai nhìn lướt qua, lập tức trong mắt sáng ngời, hướng về phía một người trong đó lên tiếng chào: - Này, Vô Thường huynh, đã lâu không gặp!

Thanh niên tóc đỏ hắn có chút ấn tượng, nửa tháng trước hắn từng bị thanh niên tóc đỏ này công kích một lần, người này dường như gọi là Xích Quỷ gì đó! Mà người cùng đi với Xích Quỷ, lại là Vô Thường của Thiên Vũ Thánh Địa, một trong nhân tài mới xuất hiện đứng đầu nhất ở Nam Vực.

Vô Thường có thể tấn thăng Đế Tôn Cảnh, Dương Khai một chút cũng không bất ngờ, nhưng thật ra ở trong này có thể đụng phải hắn, khiến Dương Khai hơi có chút ngạc nhiên.

Xích Quỷ vừa nghe nói, lập tức quay đầu nhìn Vô Thường, hỏi: - Ngươi nhận biết tiểu tử này?

- Không nhận ra, chưa từng thấy, đừng hỏi ta! Vô Thường lạnh mặt nói.

Tuy nói hắn không có ân oán gì với Dương Khai, nhưng cũng không có giao tình gì, thời khắc này bộ dáng Dương Khai dường như xúc phạm nhiều người tức giận như thế, Vô Thường cũng không muốn nhấc lên quan hệ gì với hắn.
Dương Khai mặt đen lại nói: - Vô Thường huynh vì sao lại vô tình vô nghĩa như vậy, năm đó ở trong Tứ Quý Chi Địa, chúng ta dù gì cũng từng hợp tác tốt một phen, kết cục cũng coi như hai bên đều vui mừng... Vô Thường huynh không niệm tình xưa, cũng không cần lãnh đạm như vậy chứ!

Vô Thường cả giận nói: - Cái gì từng hợp tác, đơn giản chỉ là một cuộc giao dịch ngươi tình ta nguyện mà thôi, nói dễ nghe như vậy làm cái gì?

Dương Khai toét miệng cười, nói: - Giao dịch cũng là hợp tác, Vô Thường huynh chẳng lẽ không có hưởng lợi từ trong đó? Huynh có thể nhanh như vậy tấn thăng Đế Tôn Cảnh, ít nhiều cũng có chút công lao của ta thì phải? Hạ Sanh còn đang cực khổ chuẩn bị đột phá đấy!

Ánh mắt của hắn sáng quắc nhìn Vô Thường, nói có hàm ý sâu sắc.

Vô Thường đương nhiên biết ý hắn là nói một viên Thái Diệu đan kia, lập tức hừ lạnh nói: - Giao dịch là giao dịch, tiền bạc hai bên thỏa thuận xong, từ đó về sau các bên không liên quan với nhau!

- Vô Thường huynh vậy thì phải đổi tên kêu là Vô Tình đi! Dương Khai thất vọng nói.

Xích Quỷ ở một bên cả kinh nói: - Tiểu tử, ngươi nói rõ xem, rốt cuộc các ngươi giao dịch thứ gì mà có thể giúp người ta tấn thăng Đế Tôn Cảnh?

Ba vị Đế Tôn Cảnh tới trước kia, cũng đều lộ ra vẻ mặt cảm thấy hứng thú. Tuy rằng bọn họ giờ này đã tấn thăng, có lẽ không cần dùng tới vật thần bí gì đó, nhưng có thể giúp người tấn thăng Đế Tôn há là phàm vật? Nếu có thể lấy một chút tới tay, cũng có chỗ tốt lớn lao đối với tông môn.

Những Đế Tôn Cảnh này, đâu có người nào không phải là hậu tự hoặc là con cháu của cường giả đỉnh cao, phía sau nhất định có thế lực tông môn nâng đỡ.

- Cái gì tiểu tử tiểu tử! Dương Khai sắc mặt sa sầm xuống, căm tức nhìn Xích Quỷ, nói: - Ngươi con quỷ lông đỏ này nói chuyện đúng là làm cho người ta không thích nghe!

- Lại dám... gọi ta là quỷ lông đỏ! Xích Quỷ trợn mắt nói, con ngươi đều sắp lồi ra ngoài.

Mấy người khác cũng đều kinh ngạc liên tục, ánh mắt nhìn Dương Khai vô cùng khó tin.

Dù sao trong sáu người ở chỗ này, chỉ có một mình Dương Khai là Đạo Nguyên Cảnh, tất cả những người khác đều là Đế Tôn, nhưng Dương Khai lại không có mảy may sợ hãi, ngược lại chậm rãi mà nói, thậm chí nói chuyện với Xích Quỷ cũng không mảy may khách sáo.

Điều này quả thật làm cho người ta giật mình.

Người thanh niên mặc trang phục bó sát, một người trong ba vị Đế Tôn Cảnh cười to, nói: - Xích Quỷ, ngươi đây là bị người ta coi thường nha!

Xích Quỷ đầy mặt khó chịu trừng mắt nhìn Dương Khai một cái, lúc này mới hừ hừ nói:

- Không phải bổn thiếu bị coi thường, là người ta không có coi thường chính mình!

Mọi người nghe vậy, đều trong lòng hiểu rõ, hiểu rõ ý của Xích Quỷ nói là Dương Khai không có bởi vì tu vi thấp mà cảm thấy mình không bằng người, cho nên nói chuyện mới không có chút cố kỵ nào.

- Nghe nói trước đây hắn nhận của ngươi một kích? Thanh niên trang phục bó sát người lại mở miệng nói.

Xích Quỷ hừ hừ nói: - Không sai! Một kích bảy thành thực lực của bổn thiếu, bị hắn đỡ được hoàn toàn!

- A? Một thanh niên khác cả người bị hắc khí vờn quanh nhướn mày, nhìn lại Dương Khai trên dưới vài lần, dường như là muốn lần nữa nhận ra hắn.

Bảy thành lực của Xích Quỷ, cũng không phải Đạo Nguyên Cảnh bình thường có thể chống lại được, dù là người xuất sắc trong Đạo Nguyên Cảnh, cũng nhất định phải bị thương nặng, nhưng vừa rồi Xích Quỷ lại nói Dương Khai đỡ được hoàn toàn... ý của câu này đúng là làm cho người ta phải suy nghĩ.

- Ha ha... Xem ra người của A Hàm Điện các ngươi bất quá cũng như vậy thôi! Thanh niên trang phục bó sát người cười ha hả.

Xích Quỷ lập tức không vui, cả giận nói: - Nói thật giống như ngươi nắm chắc làm gì được hắn, đừng nói với ta tiểu tử này không có đi ngang qua địa bàn của ngươi nha!

Thanh niên trang phục bó sát người lập tức bĩu môi.

Người này bất ngờ chính là Đế Tôn Cảnh trước đó tế ra một thương về phía Dương Khai, là một trong hai người ra tay ngăn cản Dương Khai. Cũng không biết hắn là xuất thân đệ tử tông môn nào.

Xích Quỷ phất tay nói: - Chuyện nhỏ không liên quan thì không cần dây dưa, ta thật ra muốn biết, mấy người các ngươi ở chỗ này làm gì?

Đế Tôn Cảnh cuối cùng người mập mạp, gương mặt dáng điệu thơ ngây nói: - Các ngươi không có nhận ra biển căn nguyên này có dị thường gì sao?

Người này thân hình vô cùng to mập, trên mặt thịt béo chồng chất lại một khối, chen lấn như sắp lấp kín con mắt, hơn nữa vóc người không cao, nếu có một người từ đàng xa nhìn tới, chỉ sợ sẽ nghĩ người nọ là một trái bí đao...

Bất quá tuy rằng hình thể tướng mạo tức cười, nhưng người này cũng là một Đế Tôn Cảnh thứ thiệt...

Chương 2476: Gặp lại Ô Mông Xuyên

Gã mập mạp vừa hỏi, Xích Quỷ liền nói: - Chính vì nhận ra dị thường, mới tới đây nhìn xem tình huống thế nào!

Mập mạp nói: - Chúng ta cũng vậy!

Xích Quỷ nghe nói vậy ngạc nhiên, liếc mắt nhìn Đế Tôn Cảnh bị hắc khí bao phủ kia, nói: - Chẳng lẽ không phải là Hào Tự ngươi động tay chân?

Vị Đế Tôn Cảnh gọi là Hào Tự này hừ lạnh một tiếng, nói: - Ngươi dựa vào đâu cho rằng là ta động tay chân?

- Phỏng đoán... Xích Quỷ hít mũi một cái.

Thanh niên cường tráng lên tiếng: - Không phải vấn đề do Hào Tự huynh, lực lượng căn nguyên trong biển căn nguyên, là chảy về hướng này, dường như đảo nhỏ này mới là ngọn nguồn vấn đề!

Lời vừa nói ra, năm cặp mắt đều đồng loạt nhìn về hướng Dương Khai.

Dương Khai mặt tối sầm, nói: - Đều nhìn ta làm gì, ta ngay cả các ngươi đang nói cái gì đều không rõ lắm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Các ngươi không ở địa bàn của mình hấp thu luyện hóa căn nguyên, chạy tới chỗ ta này náo loạn cái gì?

Thanh niên trang phục bó sát người kia nhướn mày, nói: - Lực lượng căn nguyên trong biển căn nguyên ở nơi này trong thời gian nửa tháng giảm đi trên diện rộng, hơn nữa hướng chảy của lực lượng căn nguyên đều chỉ về hướng nơi này, ngươi cảm thấy chúng ta tới đây làm gì?

Dương Khai trợn to con ngươi, lộ ra dáng vẻ cả người lẫn vật vô hại, cả kinh nói: - Thật vậy sao? Không thể nào?

Lời nói này rõ ràng là rất giả dối, dù sao lực lượng căn nguyên giảm bớt cùng hướng chảy có thể thấy được rõ ràng, đừng nói Dương Khai là một Đạo Nguyên tam tầng cảnh, dù là một võ giả tu vi thấp hơn cũng có thể phát hiện... thế mà hiện tại hắn lại làm ra vẻ mặt vô tội vạ không biết chuyện chút nào, rõ ràng có chút giấu đầu lòi đuôi. Nhưng nhìn vào ánh mắt của hắn, lại không giống như là đang nói dối, nhất là ánh mắt kia sáng trong suốt, không chút gợn sóng, không có chút nào hiềm nghi giả dạng làm bộ.

Điều này làm cho năm người không khỏi nổi lên nghi ngờ, cũng không biết có phải là mình cảm giác sai lầm hay không.

Bất quá dòng chảy và giảm bớt của nguyên lực kia, ngay vừa rồi lại ngưng lại một cách kỳ quái.

- Thật không có liên quan với ngươi? Xích Quỷ cau mày hỏi.

Dương Khai hừ một tiếng, nói: - Ta một Đạo Nguyên Cảnh, làm sao có khả năng ở dưới mí mắt mấy người các ngươi làm ra chuyện như vậy? Lực lượng căn nguyên nơi này giảm bớt nếu thật là nguyên nhân do người làm ra thì cũng không có liên quan với ta, khẳng định là một người trong các ngươi động tay chân, ngược lại còn muốn vu oan trên đầu ta! Làm người không thể hèn hạ như thế chứ! Ai làm tự mình đứng ra đi!

Thấy hắn nói lời chính nghĩa như vậy, mọi người không khỏi nổi lên nghi hoặc. Tuy rằng dưới ấn chứng hai bên, mọi người đều cảm thấy ngọn nguồn vấn đề là từ trên đảo nhỏ này, nhưng Dương Khai nói cũng không sai, hắn chỉ là một Đạo Nguyên Cảnh, làm sao có thể làm ra chuyện như vậy?

Thanh niên trang phục bó sát người kia như có điều suy nghĩ nói:

- Biển căn nguyên xuất hiện dị thường là bắt đầu nửa tháng trước. Ban đầu động tĩnh không lớn lắm, nhưng càng về sau càng rõ ràng, mà tiểu tử ngươi chính là nửa tháng trước đi tới nơi này!

Nghe hắn nói như thế, bốn người kia đều quay nhìn Dương Khai với ánh mắt cổ quái, đầy mặt nghi hoặc.

Dù sao nói về thời gian này không khỏi cũng quá đúng dịp đi!

- Cơm có thể ăn loạn, lời không thể nói bậy lung tung! Dương Khai nhìn chằm chằm vào hắn nói: - Vị bằng hữu này nếu còn nói lung tung, cẩn thận coi chừng ta không khách sáo với ngươi đó!

- Không khách sáo với ta ư? Thanh niên trang phục bó sát người trợn tròn con ngươi, làm như nghe được chuyện buồn cười nhất trên đời, hắn toét miệng cười, nói: - Ta thật muốn nhìn thử xem ngươi không khách sáo với ta như thế nào!?

Hắn dầu gì cũng là một Đế Tôn Cảnh, tuy rằng trước đó Dương Khai tiếp được một kích của hắn, có vẻ thực lực không tầm thường, nhưng hắn thật không nghĩ Dương Khai có thể là địch với mình.

Nếu thật chiến một trận sinh tử, hắn tin tưởng trong vòng ba chiêu lấy tính mạng Dương Khai.

- Được rồi được rồi! Nếu không phải vấn đề bên này, thì tất nhiên là do biển căn nguyên xảy ra biến cố dị thường gì đó! Cũng không biết Vô Thường có ý gì, lúc này lại đứng ra lên tiếng giảng hòa, coi như là giải vây cho Dương Khai.

Dương Khai nghi ngờ nhìn hắn một cái, hắn làm như không có phát hiện, nói tiếp: - Cùng với ở chỗ này dây dưa chuyện không có căn cứ, không bằng trở về tiếp tục hấp thu luyện hóa... căn nguyên trong biển căn nguyên tuy rằng giảm ít đi rất nhiều, nhưng cũng chưa có hoàn toàn biến mất... hẳn là đủ thỏa mãn nhu cầu của mọi người.

Mập mạp kia gật đầu nói: - Ừm, nói không sai!

Thanh niên trang phục bó sát người cùng Xích Quỷ dường như cũng không có biện pháp gì tốt hơn, nhưng thật ra Hào Tự con của Đại Đế kia lại trầm giọng nói: - Tiểu tử, không quản vấn đề biến cố của biển căn nguyên trước đây có phải do ngươi hay không, ngươi bây giờ nhất thiết phải rời khỏi chỗ này, nơi này là địa bàn của Đế Tôn Cảnh... Với thực lực của ngươi bây giờ còn không có tư cách đặt chân!
Dương Khai quay đầu nhìn hắn một cái, nhẹ nhàng mà cười lạnh nói: - Ngươi nói không có tư cách là không có tư cách sao? Có hỏi qua ý kiến của ta chưa?

Người này lại muốn đuổi mình đi, Dương Khai tự nhiên không muốn hợp tác. Tuy rằng lực lượng căn nguyên trong biển căn nguyên bị hắn quét đi phần lớn, nhưng vẫn còn dư lại không ít, pháp tắc thiên địa trong Tiểu Huyền Giới còn chưa có bổ sung toàn bộ, pháp thân cũng chưa có dấu hiệu sắp đột phá Đế Tôn, chính mình cũng không có cơ hội cảm ứng đột phá, lúc này mà rời đi, không phải là thất bại trong gang tấc sao?

Hào Tự híp mi mắt lại, lạnh lùng nói: - Muốn rời đi, hay muốn chết! Cho ngươi thời gian lựa chọn ba hơi thở!

- Ngươi ra tay thử xem! Dương Khai nhìn chằm chằm hắn.

Mọi người đều giật mình, đầy mặt hoảng sợ nhìn Dương Khai.

Nếu là một Đế Tôn Cảnh mới tấn thăng nào khác thì cũng được đi, Dương Khai mặc dù chỉ là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nhưng dường như thực lực không tầm thường, có chút vốn để kiêu ngạo, nhưng Hào Tự là người nào, hắn chính là con của Đại Đế đấy!

Người đời sau của U Hồn Đại Đế ở Đông Vực!

Tất cả Đế Tôn Cảnh tại đây, đều kiêng kỵ hắn mấy phần, tuy nói không quá khiếp đảm ở trước mặt hắn, nhưng cũng không dám nói chuyện với hắn như vậy.

Nhưng Dương Khai lại muốn hắn động thủ thử xem!

Tiểu tử này ở đâu ra nội tình, không ngờ dùng cách nói chuyện như vậy với con của một vị Đại Đế.

Thanh niên trang phục bó sát người kia càng ngạc nhiên, thầm nghĩ người này thì ra là một tên khờ khạo, vừa rồi mình còn dây dưa với một tên khờ khạo như vậy làm gì chứ!?!. Hắn chậm rãi lắc đầu, cảm thấy tên Dương Khai này hẳn là phải chết không thể nghi ngờ. Đắc tội với hắn, có lẽ còn không có chuyện gì, nhiều lắm là dạy cho Dương Khai một bài học, nhưng đắc tội với Hào Tự, thì sao còn có mạng sống!

Vô Thường cũng hơi biến sắc, bất quá không có nói thêm gì. Vừa rồi hắn lên tiếng nói giúp giải vây cho Dương Khai, nguyên nhân cũng vì cùng xuất từ Nam Vực. Ở Nam Vực, hắn có thể liên tục đấu với Dương Khai, đó thuộc về nội đấu, đánh nhau chết sống cũng không sao cả, nhưng ở trong Toái Tinh Hải nơi này, ở trước mặt các cường giả của ba vực khác, hắn cũng không thể ngồi xem Dương Khai bị khi dễ.

Nhưng bây giờ hắn mới phát hiện, Dương Khai người này quả thực có chút không thể nói lý, khiêu khích với con của một vị Đại Đế như vậy, có thể có kết cục gì tốt chứ?

Cứng thì dễ gãy, tiểu tử này còn là quá mức trẻ tuổi khí thịnh.

Trong lúc nhất thời, không khí bỗng nhiên như ngưng đọng lại, ngay cả trong hư không kia đều tràn ra sát khí lạnh lẽo.

Hào Tự lạnh nhạt nhìn Dương Khai, trong mắt một mảnh lạnh như băng, giống như nhìn một người chết, ngoài dự liệu của hắn, Dương Khai không mảy may sợ hãi, ánh mắt sáng quắc kia ngược lại làm cho tâm thần hắn hơi dao động.
Hào Tự sắc mặt trầm xuống, ngay lúc định ra tay về phía Dương Khai, bất chợt một luồng sáng từ phương xa bay tới, nhanh như sấm chớp, lập tức bay đến phía trên mọi người.

Mọi người đều híp mi mắt lại, đồng loạt nhìn lên không trung, không biết người tới là người nào, mà lại ngông cuồng như vậy.

Đợi lúc vầng sáng cầu vồng kia tan đi, bỗng nhiên lộ ra thân ảnh một nam nhân trung niên thân hình khôi ngô cường tráng.

Hắn trợn to tròng mắt nhìn xuống dưới, dáng vẻ cực kỳ phấn khởi, trong cặp mắt toát ra tia sáng giống như một con dã thú đói bụng vô số năm gặp được con mồi.

Bất quá rất nhanh, hắn liền cả người run lên, nuốt nước miếng "ực" một cái, biểu tình cứng ngắc.

Sáu người phía dưới nhìn chằm chằm lên hắn, trong đó năm người lại đều là Đế Tôn Cảnh!

Hắn hưng trí bừng bừng chạy tới, làm sao cũng không nghĩ tới vừa lộ mặt chính là tình cảnh như thế, sợ tới mức thiếu chút nữa hắn lập tức xoay người chạy đi.

Tuy rằng Đế Tôn Cảnh bình thường hắn cũng không coi vào đâu, nhưng chỗ này chính là có hơn năm người đấy, thật nếu ra tay chiến với nhau, khẳng định hắn không phải đối thủ.

- Ồ! Dương Khai lại hô nhỏ một tiếng, thần thái sáng láng nhìn vào người đến, trong lòng lại vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.

Kinh ngạc là, người tới này hắn biết, mừng rỡ là, hắn vốn định lần này sau khi xong chuyện ở Toái Tinh Hải sẽ đi tìm người này, thật không nghĩ tới hắn lại đưa tới cửa.

Ô Mông Xuyên!

Tông chủ Bích Vũ Tông, người đời sau của Phệ Thiên Đại Đế!

Phệ Thiên Chiến Pháp kia là của Ô Mông Xuyên truyền thụ cho Dương Khai, nhưng trước nay Dương Khai một mực không dám tu luyện, liền giao cho pháp thân xử lý, pháp thân tu luyện ngược lại giống như ăn đường ngọt, tu vi tăng lên cực nhanh.

Nhưng gần đây, pháp thân lại cảm thấy tu luyện của mình xuất hiện bình cảnh, hơn nữa suy đoán nguyên nhân là do công pháp! Có lẽ, năm đó Ô Mông Xuyên truyền thụ Phệ Thiên Chiến Pháp cho Dương Khai cũng không hoàn chỉnh.

Dương Khai muốn đi tìm Ô Mông Xuyên, chính là muốn hỏi thử xem về chuyện Phệ Thiên Chiến Pháp, hầu lấy được công pháp hoàn chỉnh từ hắn. Nếu không tu vi của pháp thân rất có khả năng một mực trì trệ không tiến.

Năm đó Dương Khai chỉ có Hư Vương tam tầng cảnh, không phải đối thủ của Ô Mông Xuyên, nhưng hiện nay hắn đã là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, tự nhiên không cần phải e ngại Ô Mông Xuyên gì nữa.

Hai người mỗi người ôm tâm tư bất đồng, lại vô tình chạm mặt ở chỗ này, đều có vẻ vô cùng ngoài ý muốn.

- Làm sao a mèo a chó cái gì cũng dám tới nơi này! Thanh niên trang phục bó sát người phát hiện Ô Mông Xuyên cũng là một Đạo Nguyên tam tầng cảnh, lập tức bĩu môi khó chịu nói.

Lúc trước hắn thả Dương Khai đi vào, là bởi vì Dương Khai nhận hắn một kích, hắn nóng lòng hấp thu luyện hóa lực lượng căn nguyên chỗ này, cũng không muốn lãng phí thời gian cùng tinh lực trên người Dương Khai, nhưng bây giờ, không ngờ lại có thêm một tên Đạo Nguyên Cảnh chạy vào địa bàn thuộc về Đế Tôn Cảnh này.

- Giết là được! Xích Quỷ hừ lạnh một tiếng.

Ô Mông Xuyên nghe vậy kinh hãi, tuy rằng hắn không biết sáu người phía dưới này rốt cuộc đang làm gì, nhưng ánh mắt của năm Đế Tôn Cảnh này nhìn hắn vô cùng không có hảo ý lại rất rõ ràng, hắn vội vàng lau mồ hôi lạnh trên trán một cái, nói: - Ngượng ngùng ngượng ngùng, tại hạ lầm xông vào quý bảo địa, lập tức thối lui, còn xin chư vị bớt giận!

Nói như thế, hắn vô tình hay cố ý quét mắt nhìn Dương Khai một cái, mang một tia sắc thái kỳ quái, rồi xoay người định rời đi.

Tuy rằng hắn nhận ra Dương Khai, cũng nhớ năm đó ở trong Cốt Lao truyền thụ Phệ Thiên Chiến Pháp cho Dương Khai, nhưng gần gũi cảm ứng từ trên người Dương Khai, lại không nhận ra chút dấu vết là đã tu luyện Phệ Thiên Chiến Pháp.

Điều này làm cho Ô Mông Xuyên không sao hiểu được.

Bởi vì hắn cảm ứng được dao động của mầm móng trưởng thành kia, chính là phát ra từ nơi này, thế mà vội vội vàng vàng chạy tới nơi, dao động kia lại biến mất không thấy, lại ngoài ý muốn gặp được Dương Khai.

Hắn một bụng nghi hoặc mơ hồ, không biết đây là tình huống gì...

Chương 2477: Vấn đề của công pháp

- Đại biểu ca chớ đi a, tới đã tới rồi, gấp đi như vậy làm gì! Dương Khai bỗng nhiên lên tiếng kêu lớn về hướng Ô Mông Xuyên, đầy nhiệt tình.

Ô Mông Xuyên lảo đảo một cái, suýt nữa từ giữa không trung ngã xuống dưới.

Hắn vội xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, cả giận nói: - Ai là đại biểu ca của ngươi!?

Dương Khai trầm giọng nói:

- Đại biểu ca cũng quá không có ý tứ đi, ở chỗ này đụng phải biểu đệ ta, cũng muốn giả bộ như không nhận ra, đợi trở về ta nói cho mẹ ngươi biết, cẩn thận bà đánh ngươi!

Ô Mông Xuyên tức giận, nói: - Tiểu tử chớ có nói lung tung bậy bạ!

- Hắn là đại biểu ca ngươi ư? Thanh niên trang phục bó sát người nhìn Dương Khai hỏi, đầy mặt cổ quái: - Thế nào thấy không giống vậy?!

Dương Khai nói: - Hắn này cứ giống người khác! Nói dứt câu, hắn ngẩng đầu nhìn Ô Mông Xuyên nói: - Đại biểu ca, nơi này có người muốn khi dễ biểu đệ ta, có phải huynh nên ra mặt thay ta hay không?

Ô Mông Xuyên mặt đen lại nói: - Tiểu tử ngươi nếu còn ăn nói bừa bãi, coi chừng ta không khách sáo với ngươi!

Dương Khai lập tức cả giận nói: - Là mọi người đều muốn không khách sáo với ta, bổn thiếu chính là dễ khi dễ như vậy ư? Có tin hiện tại ta đi lên đánh cho mẹ ngươi cũng không nhận ra ngươi hay không?!.

Thấy Dương Khai mở miệng là mẹ ngươi ngậm miệng là mẹ ngươi, Ô Mông Xuyên tức giận cả người đều như bốc khói, nhưng nhìn năm Đế Tôn Cảnh phía dưới, hắn cũng không dám lỗ mãng động thủ, chỉ cười lạnh nói: - Có gan ngươi tới đây, nhìn thử xem người nào đánh người nào!

- Ngươi chờ đó! Dương Khai gầm một tiếng, tiếp đó lập tức phi thân lên, thân ở giữa không trung, liền đánh ra quyền ảnh đầy trời về phía Ô Mông Xuyên.

- Tiểu tử thật can đảm! Ô Mông Xuyên giận dữ, hắn tuy rằng kiêng kỵ năm Đế Tôn Cảnh phía dưới, nhưng không có nghĩa là hắn sợ Dương Khai, thấy Dương Khai vừa vọt lên liền ra tay không khách sáo chút nào, lập tức phản kích lại.

Bất quá hắn không biết chính xác Dương Khai rốt cuộc là quan hệ gì với năm người phía dưới, cho nên cũng không dám ra đòn quyết liệt, chỉ là trong phòng có công, dùng ra năm thành lực mà thôi.

Chỉ thoáng cái, giữa không trung nổ vang ầm ầm một trận, quyền cước hai người va chạm, đánh loạn xạ, tràng diện thoạt nhìn tuy rằng phi thường náo nhiệt, nhưng thật ra cũng không có ai dùng ra hết bản lãnh thật sự.

Bỗng nhiên, Dương Khai lén lút nháy mắt ra dấu cho Ô Mông Xuyên.

Ô Mông Xuyên tuy rằng không biết Dương Khai rốt cuộc là có ý gì, nhưng dầu gì cũng là người sống đã nhiều năm già đời như vậy, ít nhiều có chút hội ý, một mặt đánh nhau túi bụi với Dương Khai, một mặt phối hợp với Dương Khai nhanh chóng di chuyển chiến trường ra bên ngoài.

Không tới thời gian bao lâu, hai người đã cách xa tầm mắt của năm vị Đế Tôn Cảnh kia, một hồi sau, ngay cả thần niệm đều không phát hiện được bọn họ.

- Hừ! Hào Tự hừ lạnh một tiếng, sắc mặt lãnh đạm, quay người lại, bay trở về vị trí trước đó của mình.

Tuy rằng vừa rồi Dương Khai có chọc giận hắn, nhưng giờ này Dương Khai đang đấu với người khác, hắn cũng không tiện đuổi theo đánh giết cái gì, chỉ có thể bỏ mặc.

Xích Quỷ nhìn theo hướng Dương Khai biến mất, khẽ cười nói:

- Tiểu tử này, tìm cho mình nấc thang thật tốt nha!

Thanh niên trang phục bó sát người gật gật đầu nói: - Người kia có lẽ là trợ thủ hắn gọi tới, phối hợp đóng kịch, dễ dàng rời khỏi nơi này!

Vô Thường tuy rằng không nói gì thêm, nhưng hiển nhiên cũng cho rằng như vậy. Đừng xem vừa rồi Dương Khai tỏ thái độ cường ngạnh, cũng chứng tỏ rất lợi hại, một bộ dáng xem thường không coi bất kỳ kẻ nào vào đâu, nhưng nói cho cùng hắn chỉ là một Đạo Nguyên Cảnh, nếu thật sự đấu với Hào Tự thì khẳng định không có đường sống.

Như bây giờ cũng tốt, cùng tên gọi là đại biểu ca kia vừa đánh vừa rút đi, Hào Tự ỷ vào thân phận mình cũng không thể làm gì với hắn.

Chỉ là... tâm cơ như thế, không tránh khỏi khiến người ta có chút xem thường.

Rất nhanh, năm vị Đế Tôn Cảnh tụ tập ở chỗ này liền từng người tan đi, bất quá nhắc tới cũng kỳ quái, trong những ngày kế tiếp quả thật bọn họ không có gặp lại tình huống lực lượng căn nguyên giảm bớt trên diện rộng.

Điều này làm cho bọn họ càng thêm tin tưởng dị thường trước đó là do Dương Khai động tay động chân.

Khoảng cách biển căn nguyên không biết bao nhiêu vạn dặm, trên một viên tinh tú vỡ nát, hai người đứng giữa hư không, nhìn nhau.

Một người thân hình khôi ngô, hình thể to con, ánh mắt sáng quắc, dường như sói đói gặp được con mồi.

Một người đứng bình thản, tay áo nhẹ bay, ánh mắt sáng rực như ánh sao. Hai người này chính là Ô Mông Xuyên và Dương Khai, bọn họ một đường từ biển căn nguyên lui ra xa, hiểu rõ lòng quỷ lẫn nhau, tự mang ý xấu, cùng nhau đánh tới trên tinh tú không có người ở này.

- Thật không nghĩ tới, thời gian ngắn như vậy ngươi có thể tu luyện đến Đạo Nguyên tam tầng cảnh! Ô Mông Xuyên gương mặt ngạc nhiên nhìn Dương Khai, mang theo chút phấn khởi, nói: - Bổn tọa truyền công pháp cho ngươi, không phải đồ bỏ chứ?

Hắn nghĩ rằng Dương Khai có thể trong thời gian ngắn như thế có tu vi bực này, là công lao của Phệ Thiên Chiến Pháp, dù sao Phệ Thiên Chiến Pháp đích thực rất nghịch thiên, chỉ cần có thể thừa nhận thần công cắn trả, tăng lên tu vi là chuyện vô cùng dễ dàng.

- Bổn thiếu thiên tư thông minh, có liên quan cái lông gì với công pháp cứt chó của ngươi kia! Dương Khai bỉu môi nói.

Ô Mông Xuyên cười ha hả, nói: - Bổn tọa tốt xấu gì cũng từng là tông chủ của ngươi, đã cứu ngươi một mạng, ngươi cứ nói chuyện với bổn tọa như vậy sao?

Dương Khai trầm mặt, nói: - Nếu nhớ không lầm, là bổn thiếu cứu mạng của ngươi mới đúng!

Ô Mông Xuyên nói: - Cho dù là vậy, bất quá chuyện bổn tọa truyền cho ngươi thần công, chẳng lẽ ngươi cũng muốn phủ nhận?

Dương Khai nghe vậy, lập tức cả giận nói: - Ngươi còn không biết xấu hổ nói ra chuyện đó? Về công pháp cứt chó kia, ngược lại ta có một vấn đề muốn hỏi ngươi!

- Cái gì? Ô Mông Xuyên nhướn mày hỏi.

- Công pháp ngươi truyền thụ cho ta, có phải không trọn vẹn hay không?

Ô Mông Xuyên lập tức trong mắt sáng ngời, hô hấp dồn dập, hô nhỏ: - Ngươi quả nhiên tu luyện thần công!

Hắn trong mắt tỏa sáng giống như sắc lang gặp một mỹ nữ cởi trần truồng... làm cho Dương Khai nổi lên một thân da gà.

Dương Khai không chịu nổi nói: - Tu tu luyện hay không, có liên quan gì tới ngươi?

Ô Mông Xuyên mỉm cười, nói:

- Nếu không có tu luyện, sao ngươi có thể nhận ra vấn đề này?

Dương Khai mặt đen lại nói: - Công pháp đó quả nhiên là không trọn vẹn, ngươi thật hèn hạ mà! Năm đó bổn thiếu mạo hiểm nguy cơ thật lớn, cứu ngươi từ trong Cốt Lao ra, trả lại một thân tự do cho ngươi, ngươi không biết tri ân báo đáp cũng thôi đi, lại còn truyền thụ công pháp không trọn vẹn cho ta... trời đất chứng giám ở chỗ nào, công lý ở đâu??? Con bà nó, cũng chỉ trách năm đó bổn thiếu quá ngây thơ, lại đi tin kẻ chuyên làm việc xấu như ngươi!

Hắn mắng chửi một trận, đấm ngực giậm chân, một bộ dáng biết vậy chẳng bao giờ làm, còn thiếu điều tìm mua chút vị thuốc hối hận ăn vào.
Ô Mông Xuyên ngược lại trên mặt tràn đầy nụ cười vui sướng, chờ hắn mắng xong mới nói: - Công pháp bổn tọa truyền cho ngươi cũng không phải là không trọn vẹn, mà chính là công pháp hoàn chỉnh!

- Thúi lắm! Dương Khai thấy hắn vẫn không thừa nhận, liền há miệng phun nước miếng.

Ô Mông Xuyên thoải mái tránh né, nhẹ nhàng ung dung nói:

- Tiểu tử đừng thô lỗ như vậy, chẳng lẽ người lớn nhà ngươi không dạy cho ngươi phải biết kính già yêu trẻ ư?

- Ngượng ngùng, ta người này trời sinh đã như vậy! Dương Khai nói đầy mặt cuồng ngạo.

Ô Mông Xuyên hừ một tiếng, nói: - Bổn tọa không chấp nhặt với ngươi, nhưng thật ra về công pháp kia, ngươi có muốn nghe bổn tọa giải thích cho ngươi hay không?

- Xì hơi đi! Dương Khai mắt lạnh nhìn hắn.

Ô Mông Xuyên cũng không có để ý, thản nhiên nói: - Năm đó tổ tiên sáng chế môn công pháp quán thế Phệ Thiên Chiến Pháp, thành tựu thân Đại Đế, trên trời dưới đất, duy ngã độc tôn; trong hoàn vũ, không người nào có thể địch! Đáng tiếc cuối cùng cây cao hứng gió, vì các Đại Đế khác kiêng kỵ đỏ mắt, liên thủ đánh chết, thật là trời cao ghen tỵ anh tài, ông trời không có mắt mà!

Dương Khai cười lạnh nói: - Ta thế nào nghe nói lại khác xa với ngươi!

Ô Mông Xuyên trừng mắt nhìn hắn một cái, nói: - Ngươi còn cần nghe hay không? Nếu không thích nghe bản tòa sẽ không nói!

Dương Khai nhún vai một cái, đưa tay kéo ngang miệng mình, làm ra thế tay khâu lại, ra hiệu cho hắn tiếp tục.

Ô Mông Xuyên khó chịu hừ một tiếng, nói tiếp: - Năm đó thời điểm tổ tiên sáng chế Phệ Thiên Chiến Pháp, đã nhận ra công pháp này có một lỗ hổng to lớn, ngươi đoán xem, đó là cái gì?

Dương Khai chỉ chỉ miệng của mình, a a vài tiếng, chính là không nói.

Ô Mông Xuyên bất đắc dĩ nói: - Thần công tuy rằng nghịch thiên, nhưng làm trái với thương thiên, nhân đạo, cho nên lực cắn trả cực mạnh, trừ phi là người có nghị lực lớn mới có thể tu luyện, mới có thể thừa nhận lực cắn trả kia, nếu không không cần tới bao lâu sẽ bị tẩu hỏa nhập ma, thiêu thân mà chết!

Dương Khai nghe nói trong lòng vừa động, biết Ô Mông Xuyên nói lời này không giả.

Bởi vì pháp thân đã từng đề cập qua vấn đề này, bất quá bởi vì pháp thân là thân thể Thạch Khổi, trời sinh có thể luyện hóa khu trừ các loại tạp chất, cho nên loại tệ đoan của Phệ Thiên Chiến Pháp này đối với hắn cũng không có ảnh hưởng quá lớn.

- Ngoài ra, thần công tu luyện đến một lúc cực hạn nào đó, sẽ xuất hiện bình cảnh, không đột phá bình cảnh này, thì vĩnh viễn không thể tấn thăng! Ô Mông Xuyên nói tới đây, sắc mặt nghiêm lại, chăm chú nhìn Dương Khai nói: - Mà bình cảnh này chính là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, đây cũng là nguyên nhân vì sao ta và ngươi không thể đột phá Đế Tôn!

Dương Khai thầm nghĩ mình không có đột phá cũng không phải là do Phệ Thiên Chiến Pháp, bất quá hắn vui thích lắng nghe, bởi vì hắn cảm thấy kế tiếp Ô Mông Xuyên sẽ nói cho hắn biết biện pháp giải quyết vấn đề này.

Người này dường như cảm thấy ăn chắc mình rồi, cho nên hiện tại nói luôn mồm, có ý thổ lộ hết thảy.

Quả nhiên, Ô Mông Xuyên nói tiếp: - Vì để giải quyết vấn đề này, tổ tiên nghĩ ra một biện pháp nổi bật... là để một người khác cũng tu luyện Phệ Thiên Chiến Pháp, đợi đến lúc người này tu luyện đến bình cảnh Đạo Nguyên tam tầng cảnh, cắn nuốt hắn là có thể một lần hành động phá khui cổ chai, từ đó tấn thăng Đế Tôn!

Giọng nói của hắn từ từ phấn khởi, sắc mặt cũng đỏ hồng, kích động nói tiếp: - Tổ tiên đúng là kỳ tài bất thế, con cháu chúng ta không sánh bằng mà!

Dương Khai gương mặt kinh hãi nói: - Nói như vậy... năm đó ngươi truyền cho ta Phệ Thiên Chiến Pháp, mục đích cuối cùng chính là muốn cắn nuốt ta!

Ô Mông Xuyên toét miệng cười, lộ ra hàm răng trắng hếu, nói: - Đương nhiên, bằng không ngươi nghĩ bổn tọa thân là hậu nhân của tổ tiên, sẽ tùy tiện truyền thần công ra ngoài hay sao?

- Hèn hạ, vô sỉ! Dương Khai cả giận nói.

Ô Mông Xuyên hừ lạnh nói: - Người bổn tọa truyền thụ cũng không phải chỉ một mình ngươi, mấy trăm năm qua, bổn tọa tìm trên trăm võ giả có tư chất, truyền thụ cho bọn họ Phệ Thiên Chiến Pháp, nhưng có thể tu luyện đến Đạo Nguyên tam tầng cảnh, cũng chỉ có một người ngươi mà thôi! Về phần những người khác... sớm đều đã chết!

Hắn dừng một chút, nói: - Bổn tọa truyền cho ngươi thần công cũng không phải không trọn vẹn, mà chỉ là bản sao!

- Bản sao? Dương Khai nhướn mày.

- Không sai, tổ tiên sáng chế Phệ Thiên Chiến Pháp vốn có chia ra chủ phó hai loại, bổn tọa tu luyện là bản chính, mà truyền thụ cho các ngươi lại là bản sao!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau