VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2466 - Chương 2470

Chương 2468: Sơn Hà Chung trấn áp

Nhưng ngay lúc này, Phong Huyền chợt thót tim, cảm giác không yên tự nhiên sinh ra, đây là một loại trực giác, tu vi càng cao càng chính xác.

Hắm trừng lớn mắt nhìn về phía Dương Khai, chỉ thấy Dương Khai thần sắc nghiêm nghị, hai tay nhanh chóng bấm ấn quyết cổ quái, ý cảnh khó tả toát ra, ý cảnh này thâm ảo huyền diệu làm cho Phong Huyền cũng rung động, không nhịn được muốn chìm đắm trong đó mà tìm hiểu.

Đây là bí thuật gì? Phong Huyền lập tức kinh dị không thôi, tuy rằng bản năng cảm thấy không đúng, nhưng vẫn không kiềm chế được, mở to mắt muốn xem cho rõ.

Chỉ trong nháy mắt, Dương Khai đã hoàn thành ấn quyết, dấu ấn huyền diệu hiện ra trước mặt, bị hắn một chưởng đánh ra.

- Năm tháng thăng trầm, như thoa như mộng! Giọng âm trầm của Dương Khai như Luyện Ngục truyền ra tiếng câu hồn, vang lên bên tai Phong Khê.

Sắc mặt Phong Khê đại biến, kinh hãi hét: - Thần thông của Tuế Nguyệt Đại Đế, Tuế Nguyệt Như Toa Ấn!

Không như võ giả bình thường, Phong Huyền là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, lại là tông chủ Vấn Tình Tông, hậu nhân của Vấn Tình Đại Đế.

Cho nên kiến tức lịch duyệt của hắn vô cùng uyên bác, Dương Khai vừa tung chiêu, hắn liền nhận ra được đây là thần thông bí thuật tiếng tăm lừng lẫy của Tuế Nguyệt Đại Đế, tim đập cuồng loạn, sắc mặt hoảng sợ, ánh mắt lại hưng phấn vô cùng.

Tuế Nguyệt Đại Đế, nghe đồn là một vị Đại Đế duy nhất lĩnh ngộ được pháp tắc thời gian, khắp Tinh Giới hàng tỷ tỷ năm qua, chỉ có một nhà, không có chi nhánh.

Từ xưa đến nay, vô số cường giả muốn tìm hiểu pháp tắc thời gian, nhưng căn bản không vào được bên cửa, đủ thấy được loại pháp tắc này huyền diệu quỷ dị thế nào. Phong Huyền vốn tưởng theo Tuế Nguyệt Đại Đế ngã xuống, trên đời này đã không còn ai lĩnh ngộ được pháp tắc thời gian.

Nhưng hiện tại, hắn lại thấy trong tay Dương Khai có thần thông độc môn của Tuế Nguyệt Đại Đế.

Vậy chẳng phải nói Dương Khai đã nhận được truyền thừa của Tuế Nguyệt Đại Đế? Không thì sao hắn có thể thả ra Tuế Nguyệt Như Toa Ấn!

Nhất thời, trong lòng Phong Huyền vừa hâm mộ lại đố kỵ, còn có một tia hoảng sợ, phức tạp cực điểm.

Tuế Nguyệt Như Toa Ấn vừa ra, Phong Huyền liền biết mình coi thường thực lực của Dương Khai, mà bị lực lượng pháp tắc quỷ dị ảnh hưởng, hắn cảm giác mọi thứ xung quanh đang chậm đi.

Hắn biết đây là ảo giác của mình, là bị pháp tắc thời gian ảnh hưởng sinh ra cảm giác không đúng.

Tân thần chấn động, hắn vung trường kiếm, nguyên lực bùng nổ, trên trường kiếm u lam bùng lên kiếm khí, cả người kiếm ý ngập trời, thần sắc trăng nghiêm, trong mắt diệt tuyệt lục dục, thất tình tán lui.

- Vấn Tình Vô Tình, Thiên Đạo Vô Đạo, Vô Đạo Vô Tình Trảm!

Cùng một chiêu bí thuật thần thông, cùng một thân thể thi triển, nhưng uy lực lại không thể so sánh. Trước đó Phong Khê thi triển bí thuật này, bị Dương Khai dùng thần thông không gian đánh cho choáng váng, trực tiếp hôn mê, nhưng hiện tại do Phong Huyền Hồn giáng thi triển ra, lại kinh thiên địa khiếp quỷ thần.

Vô tình vô dục chém ngang qua, đụng vào Tuế Nguyệt Như Toa Ấn xuyên qua lá chắn thời gian.

Hai loại lực lượng pháp tắc khác nhau va chạm, làm cho hư không sụp đổ, đất trời tan vỡ.

Tiếng nổ ầm ầm vang dội, dư sóng bùng nổ quét ra bốn phía.

Mặc kệ Dương Khai hay Phong Khê, đều như thuyền con giữa biển, người lảo đảo không đứng vững, có thể ngã bất cứ lúc nào.

Thanh niên mặt vàng cùng nho sĩ trung niên ở gần đó thì thảm, bị hai loại lực lượng pháp tắc ăn mòn, ánh mắt hai người ngốc trệ. Nhưng chỉ một thoáng thất thần, làn da hai người nhanh chóng xuất hiện nếp nhăn, tóc biến hoa râm, lực lượng thời gian trôi qua hai người, làm bọn họ hóa thành cụ già trong thời gian cực ngắn.

Oành ầm ầm!

Tiếng nổ vang dội không ngừng, Dương Khai bay ra sau, lần va chạm này, hắn rơi xuống thế yếu.

Không phải thần thông của Tuế Nguyệt Đại Đế không bằng bí thuật Vấn Tình Tông, chỉ là thực lực của Dương Khai không so sánh được với Phong Huyền mà thôi.

Phong Huyền thấy vậy, ánh mắt co rút, sắc mặt hung ác, người lảo đảo, mạnh mẽ vận chuyển lực lượng còn lại, muốn ra tay hạ sát.

Tuy rằng hắn rất muốn bắt sống Dương Khai, cạy miệng hắn tìm hiểu bí thuật truyền thừa của Tuế Nguyệt Đại Đế, nhưng lúc này trạng thái thân thể của Phong Khê không cho phép hắn làm vậy.

Sau khi Hồn giáng, sẽ tổn hại rất lớn tới Phong Khê, hắn buộc bất đắc dĩ thi triển Vô Đạo Vô Tình Trảm đã là cực hạn, còn dây dưa với Dương Khai, không cần bị thương nữa, thân thể Phong Khê cũng sẽ tự tan rã.

Trong lòng hắn ảo não.

Ngày đó ở Băng Luân Thành, nếu hắn không cố kỵ thể diện, bất chấp hậu quả ra tay với Dương Khai, vậy thì đã không rắc rối đến hôm nay, có lẽ bắt được Dương Khai, đến lúc đó truyền thừa của Tuế Nguyệt Đại Đế sẽ là của Phong Huyền hắn.
Đến khi đó hắn sở hữu truyền thừa của hai vị Đại Đế, lên ngôi bá chủ Bắc Vực là đương nhiên.

- Nếu là vô tình, vậy làm sao vấn tình? Nếu vô đạo, vậy làm sao truy tìm võ đạo! Dương Khai văng ra sau, bỗng nhiên hét to, mặt mũi dữ tợn: - Vấn Tình Tông ngươi đang lừa mình dối người mà, ha ha ha ha!

Bỗng nhiên hắn lại cười to điên cuồng.

Phong Huyền giận dữ: - Tiểu bối kiến thức nông cạn, biết cái gì chứ? Mau mau chịu chết!

Dứt lời, một kiếm chém xuống Dương Khai.

Dương Khai giận dữ: - Muốn giết bổn thiếu, ngươi còn chưa đủ tư cách. Sơn Hà Chung, trấn cho ta!

Hắn vung tay, bí bảo hình xuất bay ra, đúng là Sơn Hà Chung vừa thu phục không lâu.

Ngay cả Tuế Nguyệt Như Toa Ấn cũng không làm gì được Phong Huyền, hiện tại Dương Khai chỉ còn đòn sát thủ Sơn Hà Chung này. Nếu ngay cả Sơn Hà Chung cũng không thể trấn áp được Phong Huyền, vậy Dương Khai chỉ có lập tức trốn.

Hắn tin tưởng dù bây giờ mình bị thương không nhẹ, nhưng nắm giữ bí thuật không gian, Phong Huyền muốn giết hắn cũng khó khăn.

Sơn Hà Chung vừa ra, Dương Khai lập tức cảm giác nguyên lực cùng lực lượng thần hồn điên cuồng trôi đi như lũ vỡ đê, nháy mắt đã khô cạn.

Dương Khai hoảng sợ, sắc mặt tái nhợt, đầu đau muốn nứt ra.

Đây là lần đầu hắn vận dụng Sơn Hà Chung, làm sao biết lại trả giá đắt như thế.

Trước kia hắn không đủ tu vi, sử dụng Tịch Diệt Lôi Châu cũng có cảm giác tương tự, nhưng so với lần này, quả thật là gặp sư phụ.

Dương Khai cảm giác rõ ràng như muốn chết mất.

Dị bảo hồng hoang vừa ra, chưa thương tới địch, đã làm mình tê liệt, không biết kết quả sẽ thế nào.

Hắn gượng chống tinh thần, mở mắt nhìn về phía Phong Khê.

Phong Khê sắc mặt đại biến, kinh hô: - Sơn Hà Chung? Bí bảo bổn mạng của Nguyên Đỉnh Đại Đế?

Hắn quả thật kinh hãi tột cùng, trước đó Dương Khai sử dụng bí thuật không gian, hắn đã đủ kinh diễm, dù sao không phải người nào cũng tìm hiểu tu luyện được bí thuật không gian. Tiếp theo Dương Khai lại thi triển ra thần thông Tuế Nguyệt Đại Đế, Phong Huyền càng không thể tưởng tượng nổi Dương Khai có cơ duyên cỡ nào, lại lấy được những thứ mà vô số cường giả cả đời cũng không có được.

Lúc này, Dương Khai lại tế ra cả bí bảo bổn mạng của Nguyên Đỉnh Đại Đế, Phong Huyền suýt nữa cắn lưỡi. Giả! Đó là giả!

Trong lòng Phong Huyền gào thét, nhưng nhìn kỹ lại, Sơn Hà Chung nhanh chóng biến lớn, tiếng chuông vang lên, truyền sâu vào tâm linh, khiến người ta rung động không yên, mặt ngoài cái chuông có những hình vẽ phức tạp như ẩn như hiện, lưu động không cố định, khí tức hồng hoang tràn ra, làm hắn không thở nổi.

Đó thật sự là Sơn Hà Chung! Khí tức lực lượng hồng hoang không thể tùy tiện bắt chước được.

Sắc mặt Phong Huyền thoáng cái trắng bệch.

Hắn không cần nghĩ, quay người muốn trốn khỏi đây.

Nhưng có một cỗ lực lượng thần kỳ, trấn áp mảnh thiên địa này, phong tỏa không gian, hắn không thể động đậy, lực lượng bị phong tỏa trong kinh mạch không thể vận chuyển.

Sơn Hà Chung, chuông vang trấn sơn hà, đế vận chuyển càn khôn!

Chuông vang lên, là lúc trấn áp, không ai trốn thoát. Ngay cả người tinh thông lực lượng không gian như Dương Khai, một khi bị Sơn Hà Chung khóa lấy, cũng không thể trốn tránh, huống gì là Phong Huyền.

Nếu không phải thế, nó đã không thể trấn áp Phượng Hoàng Chân Hỏa mấy vạn năm.

Nhìn thấy Sơn Hà Chung chụp xuống đầu mình, Phong Huyền cảm giác thần hồn cũng run lên, hoảng sợ la hét: - Tiểu bối thu tay lại, nếu ngươi dám giết con ta, bổn tọa có đuổi tới chân trời góc biển cũng phải bầm thây vạn đoạn nhà ngươi!

- Cút con mẹ ngươi! Dương Khai phun ra ngụm máu, giận dữ mắng.

Oành....

Không chút bất ngờ, thân thể Phong Khê trực tiếp bị Sơn Hà Chung trấn áp, không còn thấy bóng.

- A.... Thanh niên mặt vàng cùng nho sĩ trung niên run run đứng đó, tóc bạc răng long, kinh hãi muốn lọt mắt ra.

Dương Khai chỉ là Đạo Nguyên Cảnh, lại trấn áp được Hồn giáng của tông chủ nhà mình...

Đây... đây là chuyện mà Đạo Nguyên Cảnh làm được? Hai người đáy lòng phát lạnh, hơi lạnh từ chân vọt lên đầu.

- Thiếu tông chủ chết... chết rồi? Thanh niên mặt vàng há miệng, răng trong miệng rơi rụng hết, lời cũng không nói rõ ràng.

Nho sĩ trung niên cũng thế.

Tuy rằng hai người không bị Tuế Nguyệt Như Toa Ấn đánh trúng trực tiếp, nhưng bị pháp tắc thời gian ảnh hưởng, lúc này thân thể đã không còn trẻ khỏe.

- Khụ khụ... Dương Khai không ngừng ho khan, nhìn rất thê thảm, ngón tay cong lại, bắn ra một đạo khí kình vào Sơn Hà Chung.

Oành....

Tiếng chuông lại vang lên, xung kích ra xung quanh.

- Không! Thanh niên mặt vàng cùng nho sĩ trung niên hét lớn, muốn chạy khỏi đây, nhưng sóng âm trực tiếp chôn vùi hai người, đều hộc máu, xen lẫn mảnh vụn nội tạng, nháy mắt liền tắt hơi.

Dương Khai mới đưa tay ra, Sơn Hà Chung to lớn bay trở về tay, nửa đường liền thu nhỏ còn cỡ bàn tay.

Ở chỗ Sơn Hà Chung trấn áp, Phong Khê đã sớm thành một bãi thịt, chết rất thê thảm.

Ba đạo hào quang Tinh Ấn từ thi thể ba người bay ra, nhập vào bàn tay của Dương Khai.

Ba đạo Tinh Ấn đều có cấp bậc cực cao, của Phong Khê là Thất Mang Tinh Ấn, hai người kia là Lục Mang Tinh Ấn, có được chúng, Tinh Ấn của Dương Khai lại tiến một bước dài đến thăng cấp.

Nhưng lúc này lúc này Dương Khai không có lòng dạ để ý, hắn thậm chí không có sức thu hồi nhẫn không gian của ba người, di chứng tế ra Sơn Hà Chung đã ập tới, làm cả người hắn kiệt sức, mắt tối sầm liền hôn mê.

Chương 2469: Biển căn nguyên

Bắc Vực, Vấn Tình Tông.

Là một trong tông môn đứng đầu Bắc Vực, Vấn Tình Tông vô cùng rộng lớn, vô số đệ tử, công trình hoành tráng thành mảng, khắp nơi toát ra bất phàm, linh khí thiên địa dày đặc.

Bên trong một tòa nhà bình thường, bỗng nhiên phát ra tiếng rống giận rung trời, thoáng cái cả Vấn Tình Tông cũng như run lên, vô số đệ tử nhìn về phía phát ra âm thanh, ánh mắt kinh hãi.

Bởi vì mọi người đều nghe được, đây là giọng của tông chủ đại nhân, chỉ là không biết vì sao tông chủ lại đột nhiên giận dữ như thế.

Phong Huyền đã là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, tâm cảnh bình lặng không dao động, nếu không gặp phải chuyện làm hắn khó chấp nhận được, hắn hoàn toàn không thể xuất hiện dao động tâm tình lớn như thế.

Mà chuyện có thể khiến một vị Đế Tôn tam tầng cảnh giận dữ như thế, vậy sẽ là gì?

Lúc này, một người mặt tái nhợt vội vàng lao về phía nhà đó, đẩy cửa đi vào, run run quỳ xuống, nói:

- Tông chủ, chuyện lớn không xong, thuộc hạ vừa nhận được tin, Hồn Đăng của thiếu tông chủ....

Người này chưa hết lời, Phong Huyền đột nhiên đánh ra một chưởng.

Người này dù là Đạo Nguyên tam tầng cảnh mạnh mẽ, nhưng ở trước mặt cường giả như Phong Huyền thì làm sao chịu nổi, một chưởng liền trực tiếp thành thịt nát.

- Dương Khai! Trong mật thất, sắc mặt Phong Huyền tái nhợt, thần sắc hung bạo quát lên, trong mắt toát ra lửa giận hừng hực.

Hắn đưa Hồn giáng lên người Phong Khê, bởi vậy dù người ở Vấn Tình Tông, nhưng cũng có thể cảm nhận được một chút chuyện trong Toái Tinh Hải, dù không toàn diện, nhưng lại cảm nhận rõ ràng Phong Khê tử vong.

Con trai của hắn không dễ dàng thăng cấp Đế Tôn Cảnh trong Toái Tinh Hải, kết quả lại bị một tên Đạo Nguyên tam tầng cảnh giết chết, hơn nữa còn là hắn đã Hồn giáng, đối với hắn, đối với Vấn Tình Tông, quả thật là sỉ nhục to lớn.

Nếu không phải hắn không thể đi vào Toái Tinh Hải, chỉ sợ hiện giờ đã lên đường đi tìm Dương Khai tính sổ.

Thù giết con, không đội trời chung, trong lòng Phong Huyền sôi trào lửa giận, đột nhiên đứng lên, hóa thành ánh sáng bay khỏi Vấn Tình Tông, nhắm một hướng khác.

Nhìn hướng hắn đi, hình như là phía Băng Tâm Cốc.

Hiện tại hắn không thể tìm Dương Khai, chỉ có thể đi Băng Tâm Cốc tìm Băng Vân, mặc kệ thế nào, Dương Khai nhất định phải chết, mà chỉ tìm Băng Vân mới tìm hiểu tin tức tung tích của Dương Khai.

Phong Khê chết làm hắn hoàn toàn nổi giận, căn bản không cố kỵ tranh đấu hai phái nữa, nếu Băng Vân không cho hắn một câu trả lời vừa lòng, hắn nhất định tắm máu Băng Tâm Cốc!

Trong hỗn loạn, Dương Khai cảm giác có người đang gọi mình, hắn giãy giụa hồi lâu, thế mới mở mắt ra, khôi phục được ý thức.

- Rốt cuộc ngươi cũng tỉnh! m thanh chợt vang lên bên tai.

Trong lòng vừa động, Dương Khai liền biết không phải ai khác, chính là thân đang gọi mình.

Giữa hắn và pháp thân có một loại liên hệ thần hồn, cho nên dù cách một Tiểu Huyền Giới, pháp thân vẫn có thể tùy ý liên lạc với hắn.

Dương Khai đột nhiên hôn mê, pháp thân không dám kéo hắn vào Tiểu Huyền Giới trị thương, tuy rằng quả thật có thể làm được, nhưng nếu làm thế thì Huyền Giới Châu sẽ bại lộ trong hư không.

Toái Tinh Hải vô số cường giả, lỡ như để người ta gặp được Huyền Giới Châu, khẳng định sẽ lại là một chuyện rắc rối.

Cho nên pháp thân đành mặc kệ Dương Khai bay trong hư không, liên tục kêu gọi.

- Đã qua bao lâu? Dương Khai bắt đầu nói chuyện thần niệm với pháp thân, miễn cưỡng gượng dậy.

- Cũng không lâu, mới vài canh giờ mà thôi.

- Còn may. Dương Khai thở ra, xem xét lại tình trạng của mình, thương thế không quá nghiêm trọng, chỉ là bị một đạo chỉ phong của Phong Huyền quét trúng, sau lưng máu me bầy nhầy.

Hiện tại vấn đề lớn nhất là hắn rất suy yếu, vận dụng Sơn Hà Chung tiêu hao hết lực lượng, làm cho hắn không thể khôi phục được trong vài canh giờ. Ngay cả lúc này, vận dụng thần niệm cũng cảm thấy đầu đau nhức, nếu lúc này gặp phải nguy hiểm, vậy hắn chỉ có thể trốn vào Huyền Giới Châu trước.
Hắn ngẫm nghĩ, tế ra mộc thuyền, tùy ý cho nó bay tới, sau đó ngồi xuống, lấy ra linh đan khôi phục mà dùng, nhắm mắt điều tức.

Trong Toái Tinh Hải xa xưa hoang vắng, Dương Khai như một hạt bụi không có gì nổi bật, tùy ý trôi đi, không có mục tiêu đặc biệt.

Hai ngày sau, hắn mới thở phào, đứng lên, trên người không ngừng phát ra tiếng bùm bùm.

Tuy rằng vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, nhưng thân thể đã không đáng ngại.

Nhìn xung quanh, cũng không có gì đặc biệt, ngay cả Thất Mang Tinh Ấn của hắn cũng không cảm ứng được sự tồn tại của người khác.

Đi vào Toái Tinh Hải đã 2-3 năm, trước đó hắn còn cho rằng thu hoạch không kém, nhưng sau khi gặp người Băng Tâm Cốc cùng Phong Khê, hắn mới biết mình đã rơi lại đằng sau.

Ngay cả Phong Khê cũng sớm thăng cấp Đế Tôn Cảnh, còn Tử Vũ đang vào lúc mấu chốt đột phá, có lẽ lúc này đã đột phá thành công, thăng cấp Đế Tôn, nhưng còn mình, lại không cảm ứng được khí cơ đột phá.

Phượng Hoàng Chân Hỏa, Sơn Hà Chung, quả thật đều rất tốt, hơn nữa là bảo vật của Đại Đế, nhưng võ giả hùng mạnh trước giờ đều vốn là từ bản thân, những ngoại vật hỗ trợ đều chỉ là thêu hoa lên gấm.

Không có thực lực mạnh mẽ để bảo đảm, dù trong tay có nhiều bảo vật thế nào cũng khó phát huy tác dụng, Dương Khai cảm thấy hiện tại mình cũng là Đế Tôn Cảnh, vậy thì vận dụng Sơn Hà Chung đã không thê thảm như thế.

Tử Vũ cùng Phong Khê đã đi trước mình, những thiên kiều tông môn khác thì sao? Những ngôi sao mới nổi thì thế nào?

Dương Khai đột nhiên có cảm giác nguy cơ áp sát.

Tu vi rớt lại đằng sau, đó là thật sự rơi lại phía sau, dù tìm được rất nhiều thứ tốt trong Toái Tinh Hải cũng không làm được gì.

Hắn vừa nghĩ, vừa điều khiển mộc thuyền bay đi, muốn tìm kiếm cơ hội của mình trong Toái Tinh Hải.

Liên tục mấy ngày, Dương Khai không gặp một người nào, cũng không cảm ứng được khí tức lực lượng căn nguyên, điều này làm hắn không khỏi kỳ quái, bởi vì hiện tượng này rất không bình thường, hắn đã ở trong Toái Tinh Hải một thời gian, đến giờ chưa gặp chuyện như vậy.

Lại vài ngày sau, Dương Khai vẫn không có cảm ứng.

Điều này làm hắn không khỏi nghi thần nghi quỷ, không biết Toái Tinh Hải đã xảy ra biến cố gì.

Thẳng đến ngày thứ 10, Dương Khai mới cảm giác bàn tay nóng lên.
Điều này làm hắn mừng rỡ, hiểu được là cảm ứng được võ giả, sau đó, nhiệt độ trên bàn tay càng mạnh hơn.

Dương Khai nhướng mày, vội bay về hướng đó.

Khoảng cách gần lại, Dương Khai kinh ngạc không thôi, bởi vì hắn cảm ứng được rất nhiều khí tức võ giả, bên phía đó chẳng những có khí tức võ giả, còn có khí tức căn nguyên vô cùng nồng nặc.

Đều làm cho Tinh Ấn trên tay có phản ứng cộng hưởng.

Bên kia đã xảy ra chuyện gì? Trong lòng tò mò, tốc độ cũng tăng thêm.

Nửa ngày sau, cảnh tượng hiện ra làm Dương Khai ngẩn ngơ.

Bởi vì cách hắn không biết bao nhiêu vạn dặm, một quầng sáng u lam kéo ngang, có hình trứng không quy tắc, nhìn qua giống như biển rộng.

Tuy rằng hiện tại mảnh biển rộng này không lớn, nhưng Dương Khai hiểu là vì nó cách quá xa. Nếu thật ở trong đó, nhất định sẽ cảm giác được nó rộng lớn khổng lồ.

- Thứ quỷ gì đây? Dương Khai thầm nghĩ.

Vài canh giờ sau, Dương Khai bay đến chỗ cổ quái này.

Đợi nhìn rõ ràng, Dương Khai hít vào một hơi lạnh, kinh hô: - Có nhiều lực lượng căn nguyên như thế?

Nhìn cảm nhận rõ ràng bên trong quầng sáng màu lam có khí tức lực lượng căn nguyên nồng nặc, những căn nguyên vỡ vụn nằm trong ánh sáng u lam, như cá ẩn thân trong nước biển.

Mà hiện tại nhìn gần, chỗ này quả thật như biển lớn, nhìn không thấy cuối, sóng nước màu xanh, ánh sáng cũng nổi lên gợn sóng như biển thật, vô cùng cổ quái.

Thông qua Tinh Ấn trên tay, Dương Khai cảm nhận rõ ràng, có vô số võ giả phân tán trong hào quang u lam, hẳn là đang hấp thu luyện hóa căn nguyên.

Chỉ là... trong này sao lại có nhiều lực lượng căn nguyên như thế? Nhiều căn nguyên đến vậy, nếu cho một người hấp thu luyện hóa, sẽ được lợi cỡ nào? Dương Khai thật không dám nghĩ tiếp.

Nhưng đó cơ bản là chuyện không thể, bất cứ võ giả nào cũng không có năng lực luyện hóa nhiều căn nguyên như vậy.

Khó trách mình đi suốt 10 ngày, không đụng được một người, cũng không cảm nhận được khí tức căn nguyên nào, thì ra đều tụ tập ở chỗ này.

Trong lòng Dương Khai kích động, tuy rằng rất muốn lập tức vào tranh cướp lực lượng căn nguyên, nhưng hắn vẫn cẩn thận tra xét tình huống hào quang u lam.

Ngoài dự liệu của hắn, thả ra thần niệm lại không cảm giác chút nguy hiểm gì, hào quang u lam giống như nước biển, chỉ là vật chứa lực lượng căn nguyên nồng đậm.

Dương Khai mừng rỡ, nhảy người phóng tới, lao đầu vào trong hào quang.

- Ha ha ha! Lại một tên ngu! Gần đó phát ra tiếng cười nhạo, hiển nhiên người này luôn chú ý Dương Khai, thấy hắn lao vào trong hào quang u lam mới cười ha ha, trào phúng: - Ở trong biển căn nguyên mà dám xông pha lung tung, đúng là không biết chết như thế nào!

Hắn vừa dứt lời, chỗ Dương Khai xông vào liền bắn ra một bóng người.

Người kia nhìn kỹ lại, không phải Dương Khai thì là ai.

Hắn liền mở to mắt, kinh hãi: - Sao lại thế này? Vẫn còn sống?

Dương Khai lúc này nhe răng trợn mắt, cả người đau đớn, khắp thân thể phát ra tiếng xèo xèo, quần áo nháy mắt bị ăn mòn sạch, lộ ra thân thể cường tráng.

Làn da giống như bị nước sôi dội vào, nổi lên vô số bọc, máu me bầy nhầy, nhìn rất đáng sợ.

Tuy rằng bộ dạng thê thảm, Dương Khai vẫn không nguy hiểm tính mạng, vận chuyển nguy lực trục xuất lực lượng ăn mòn.

Chương 2470: Tranh đoạt địa bàn

Một lúc sau, Dương Khai mới từ từ thở ra một hơi, lần nữa lấy ra một bộ quần áo khoác lên người, miệng vết thương bị hủ thực bên ngoài thân hắn mắt thường có thể nhìn thấy được tốc độ khôi phục, vết máu cũ rất nhanh rơi xuống, để lộ ra làn da mới tinh.

- Ực! Tên kia nhìn thấy mà không khỏi nuốt nước miếng đánh "ực" một cái, gương mặt hoảng sợ.

Dương Khai quay nhìn về phía hắn, ngay sau đó thân hình khẽ rung một cái đã xuất hiện trước mặt hắn.

Tên này có tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, trong khắp Toái Tinh Hải, tu vi như thế không tính là cao, cũng không tính là thấp, thuộc loại trung bình yếu, hắn có dáng vẻ đầu trâu mặt ngựa, thoạt nhìn không giống như loại người tốt.

Thấy Dương Khai chớp nhoáng xuất hiện trước mặt mình, hắn hoảng sợ, vội vàng lui về sau hai bước, sợ hãi nói: - Ngươi, ngươi muốn làm gì?

Dương Khai khó chịu nhìn hắn, hừ lạnh nói: - Vừa rồi ta nghe ngươi nói, nơi này là bổn nguyên hải?

- Đúng... đúng vậy! Nơi này chính là bổn nguyên hải! Tên kia hơi líu lưỡi, vội vàng trả lời.

- Bổn nguyên hải là cái gì, nói rõ ràng cho ta.

Tên này tỏ ra sầu khổ nói: - Bổn nguyên hải chính là bổn nguyên hải... Trong đó hội tụ đại lượng lực lượng căn nguyên, hơn nữa nơi đó nhìn như là một hải dương vậy, cho nên mọi người đều gọi nó là bổn nguyên hải, cũng không có gì khó nói cả.

- Làm sao ngươi tìm được nơi này? Sao nơi này lại có nhiều người như vậy? Dương Khai lạnh lùng nhìn hắn.

- Ta đi cùng với sư huynh đồng môn, sư huynh được một người gọi đến đây... Vị bằng hữu này, ngươi rốt cuộc muốn hỏi cái gì? Dường như tên này cũng đã bình tĩnh lại, thấy Dương Khai cũng không quá ác ý, nên tò mò nhìn hắn hỏi.

- Nói qua cho ta nghe tình huống của bổn nguyên hải một chút, người biết gì thì nói hết ra.

Tên này nhất thời hồ nghi nói:

- Chẳng lẽ bằng hữu chưa từng nghe qua bổn nguyên hải sao?

Dương Khai giơ tay cốc vào đầu tên này, cả giận nói: - Nếu ta đã biết, còn hỏi ngươi làm gì?

Tên này bị đánh đầu co rụt lại, trong lòng căm tức, nhưng cũng không dám biểu lộ ra chút nào, cả kinh nói: - Không thể nào, tu vi bằng hữu không yếu, sao có thể chưa từng nghe qua bổn nguyên hải chứ? Địa phương này, trong điển tịch các đại tông môn hẳn đều có ghi lại mới đúng chứ.

- Đều có ghi lại?

Dương Khai nhướng mày.

- Đúng vậy, bổn nguyên hải là một nơi cực kỳ nổi tiếng trong Toái Tinh Hải, bởi vì nơi này có đại lượng lực lượng căn nguyên, chúng ta có thể thoải mái hấp thu luyện hóa, chỉ cần tìm được nơi này thì không cần phải đi tìm những căn nguyên tinh tú tàn khuyết nữa. Tuy nhiên bổn nguyên hải không phải lần nào cũng xuất hiện, thời gian, địa điểm điểm nó xuất hiện rất vô định, nhưng nhìn chung cứ ba lần Toái Tinh Hải mở ra, sẽ có một lần xuất hiện bổn nguyên hải, đây chính là phúc địa của các võ giả a!

- Nơi này chỉ có lực lượng căn nguyên thôi sao? Vậy vầng sáng màu xanh nhạt kia là gì, vì sao có lực ăn mòn mãnh liệt như vậy? Dương Khai trầm giọng hỏi. Vừa rồi hắn bị thua thiệt chính là do quầng sáng màu lam nhạt kia, thoạt nhìn nó giống như nước biển, dùng thần niệm dò xét không thấy nguy hiểm chút nào, nhưng khi chạm vào lại gặp phải lực ăn mòn cực mạnh, nếu Dương Khai không lui nhanh, chỉ sợ thương thế sẽ còn nghiêm trọng hơn nhiều.

- Quầng sáng màu lam nhạt kia rốt cuộc là thứ gì thì không ai biết, nhưng nó rất nguy hiểm, từ khi có bổn nguyên hải xuất hiện nó đã tồn tại, nếu có người xông vào hẳn phải chết không thể nghi ngờ... Nói tới đây, hắn chợt nhớ tới, không phải Dương Khai không chết đó sao? Hắn liền ngượng ngùng cười, nói:

- Bằng hữu thật là lợi hại, lại có thể thoát khỏi đó.

- Nhờ phúc của ngươi đó! Dương Khai cười lên một tiếng kỳ dị đáp.

Vừa rồi tên này ở cách đó không xa đứng nhìn, lúc thấy hắn xông vào cũng không nhắc nhở qua, mặc dù quả thật hai người không có giao tình gì, nhưng trơ mắt nhìn như vậy cũng quá thất đức đi.

Nếu thực lực của hắn hơi yếu một chút mà xông vào, thì cái mạng của hắn còn giữ được sao? Có điều, việc này cũng không trách người khác được, người ta có quyền không quan tâm đến việc làm của hắn.

Tên này cũng nghe được ý trách cứ trong lời nói của Dương Khai, không khỏi ngượng ngùng cười.

- Nói tiếp đi! Dương Khai hừ lạnh nói.
Tên này vội vàng hạ thấp giọng, nói: - Trong bổn nguyên hải có rất nhiều chỗ tốt, rất nhiều người khi tìm được nơi này sẽ không ngừng hấp thu luyện hóa căn nguyên cho đến khi Toái Tinh Hải đóng cửa. Bằng hữu, ngươi cũng thấy đấy, bổn nguyên hải này vô cùng rộng lớn, như là một hải dương vậy, cho nên cho dù có nhiều người hơn nữa tới nơi này, cũng không có khả năng luyện hóa sạch sẽ lực lượng căn nguyên ở nơi đây. Hơn nữa... nói cho ngươi biết một bí mật, trong bổn nguyên hải này chẳng những có lực lượng căn nguyên tàn khuyết, mà có người còn tìm được căn nguyên tinh tú hoàn chỉnh và ngũ hành căn nguyên ở trong đó!

- Căn nguyên hoàn chỉnh? Dương Khai biến sắc hỏi.

Bản thân hắn là Tinh Chủ, dĩ nhiên có thể cảm nhận được sự chênh lệch to lớn giữa lực lượng căn nguyên tàn khuyết và căn nguyên hoàn chỉnh, căn nguyên hoàn chỉnh có thể giúp võ giả dễ dàng cảm ứng được thiên đạo võ đạo, còn căn nguyên tàn khuyết thì hiệu quả kém hơn rất nhiều.

Hắn cũng không ngờ, trong bổn nguyên hải này lại có lực lượng căn nguyên hoàn chỉnh, chẳng những vậy mà còn có cả căn nguyên ngũ hành.

Lúc trước, khi hắn chiếm được Phượng Hoàng Chân Hỏa, tuy rằng cũng là lực lượng căn nguyên hỏa hệ, nhưng đó là căn nguyên thánh linh, cũng không phải là lực lượng căn nguyên ngũ hành, giữa hai thứ vẫn có sự khác nhau.

Sở dĩ Huyền Giới Châu của hắn không thể nào giúp cho người ở bên trong tấn cấp được một đại cảnh giới, cũng là vì pháp tắc thiên địa của nó không hoàn chỉnh, mà muốn bổ khuyết đầy đủ pháp tắc thiên địa, thì không thể thiếu được lực lượng căn nguyên hoàn chỉnh.

Nếu có thể tìm được lực lượng căn nguyên hoàn chỉnh ở chỗ này, đưa vào Tiểu Huyền Giới mà nói, có lẽ pháp tắc thiên địa trong Tiểu Huyền Giới sẽ trở nên hoàn chỉnh. Khi đó, việc tấn cấp hoàn toàn có thể tiến hành trong Tiểu Huyền Giới, không cần lo lắng sẽ bị người khác quấy rầy nữa.

Cho nên sau khi nghe nói trong bổn nguyên hải có căn nguyên hoàn chỉnh, lập tức Dương Khai vô cùng động lòng.

Song rất nhanh, hắn lại trầm mặt xuống, nói: - Bổn nguyên hải này nguy hiểm như vậy, làm cách nào để hấp thu luyện hóa lực lượng căn nguyên ở bên trong an toàn? Không phải ngươi đang gạt ta đó chứ?

- Ta nào dám. Tên kia tỏ ra oan uổng, lớn tiếng phân bua: - Bằng hữu không đi vào sâu bên trong bổn nguyên hải, cho nên không rõ tình huống bên trong cho lắm, ở bên trong bổn nguyên hải, có rất nhiều nơi tựa như tiểu đảo vậy, có thể để cho võ giả đặt chân ở đó. Ở nơi đó sẽ không cần lo lắng bị lực lượng bổn nguyên hải ăn mòn, có thể an tâm luyện hóa lực lượng căn nguyên.

- Hử? Còn có chỗ tốt như vậy sao! Hai mắt Dương Khai sáng ngời, vừa rồi hắn chỉ vừa mới tiến vào bổn nguyên hải được một đoạn, không xâm nhập vào sâu bên trong, cho nên cũng không có phát hiện tiểu đảo nào.

Song nhìn dáng vẻ tên này cũng không giống như là đang lừa gạt hắn.

- Bằng hữu, ngươi phi hành một lúc là biết liền, nhưng cũng không nên tùy tiện tiến nhập vào trong khu vực nhìn như hải dương kia nha. Tên này có vẻ hảo tâm nhắc nhở, sau đó lại nhìn Dương Khai với vẻ nịnh nọt nói:

- Những điều nên nói ta cũng đã nói rồi, ngươi xem...

- Hừ! Dương Khai trầm mặt, nói: - Nếu bổn nguyên hải có nhiều chỗ tốt như vậy, vì sao ngươi vẫn còn ở đây không đi vào? Có phải còn có nguy hiển gì khác hay không?

Tên này vội vàng nói: - Ta ở đây để đợi những huynh đệ đồng môn khác, đại sư huynh đã phân phó ta ở lại đây, nếu không ngươi tưởng ta muốn đợi ở đây sao? Ta cũng muốn tiến vào hấp thu luyện hóa lực lượng căn nguyên lắm chứ.
Hắn tỏ ra ủy khuất nói, nhìn như có vẻ đang oán trách tên đại sư huynh kia lắm.

Dương Khai lúc này mới gật gật đầu rồi quay người lại, bay về phía bổn nguyên hải.

Sau lưng hắn chợt truyền đến âm thanh của tên kia: - Ngươi nhớ cẩn thận đó, hiện tại trong bổn nguyên hải có vài vị Đế Tôn Cảnh, trêu chọc phải bọn họ không ai có thể nào cứu được ngươi đâu.

Dương Khai nghe vậy trong lòng trầm xuống, phát hiện chuyện này quả nhiên đúng như hắn suy đoán, đã có không ít người tấn cấp Đế Tôn Cảnh trong Toái Tinh Hải, Tử Vũ và Phong Khê cũng không phải là người duy nhất.

Đây vẫn chỉ là tình huống ở bổn nguyên hải, còn những cường giả đang phân tán ở những nơi khác trong Toái Tinh Hải thì sao chứ?

Có lẽ, số tấn cấp lên Đế Tôn Cảnh cũng không ít.

Toái Tinh Hải, quả nhiên là một bí cảnh khó gặp.

Tâm trạng Dương Khai rất nặng nề, hắn phi hành trên bổn nguyên hải, cúi đầu nhìn xuống, trong tầm mắt liền hiện lên một hình ảnh bao quát.

Trên vùng biển rộng mênh mông này, phía dưới là đại dương xanh thẳm, sóng biển cuồn cuộn, điểm xuyến trên đó quả thật có những hòn đảo nhỏ, nhỏ chỉ có thể đứng một người lên đó, mà lớn cũng chỉ có thể đứng được bốn năm người mà thôi.

Những nơi này đều đã có võ giả chiếm đoạt được, đang khoanh chân ngồi đó hấp thu luyện hóa lực lượng căn nguyên từ trong từng đợt sóng tràn tới.

Mặt biển bắt đầu xuất hiện thủy triều, khi thì sóng biển trào dâng, khi thì sóng êm gió lặng, khiến người ta không thể nắm bắt được.

Khung cảnh như vậy, võ giả không thể ổn định thân hình để luyện hóa căn nguyên trên mặt biển được.

Xem ra, chỉ có thể tìm chỗ đặt chân trước mới được. Lúc trước Dương Khai đã từng ăn thiệt thòi trước loại nước biển này rồi, cho nên đã biết sự lợi hại của nó. Nếu không tìm được chỗ đặt chân, căn bản không có cách nào yên ổn để luyện hóa căn nguyên được.

Nghĩ rồi, ánh mắt của hắn liền quét xuống dưới, muốn tìm một vị trí thích hợp để hạ xuống.

Ở đây, võ giả đang tìm một nơi để đặt chân như hắn không ít, bọn họ đều phi hành trên không trung, tuy nhiên những người này đều không có ý định xuất thủ với nhau. Lực lượng căn nguyên ở nơi này nồng đậm như vậy, chỉ cần có thể yên ổn hấp thu, nhất định sẽ chiếm được chỗ tốt to lớn. Tranh đoạt ở nơi này không có chút ý nghĩa nào, trừ phi là tranh đoạt địa bàn.

Quả thật cũng có người đang tranh đoạt địa bàn, Dương Khai phi hành trên không đã gặp được mười mấy cuộc chém giết lẫn nhau, không ngừng có thi thể võ giả từ không trung rơi xuống bổn nguyên hải kia, ngay cả tăm hơi cũng không thấy.

Phi hành lòng vòng trên bổn nguyên hải suốt một canh giờ, Dương Khai vẫn không tìm được chỗ đặt chân, tất cả mọi nơi hắn đi qua đều đã có người chiếm đoạt trước.

Điều này khiến cho hắn rất bất đắc dĩ.

Tính cách của hắn cũng không phải là loại người vô duyên vô cớ thích cướp đoạt địa bàn người khác, cho nên hắn chỉ có thể kiên nhẫn tìm kiếm, cũng may bổn nguyên hải cũng đủ lớn, vẫn còn những nơi hắn chưa tìm tới.

Hắn tin tưởng nhất định mình sẽ tìm được một nơi tốt.

Xa xa phía trước lại có một đám người đang tranh đoạt địa bàn, đánh nhau đến trời đất u ám, năng lượng bạo động.

Dương Khai vốn định đi vòng qua chiến trường này, nhưng đúng lúc đó, một tiếng quát khẽ chợt truyền vào trong tai hắn.

- Địa Kiếm... Vẫn Lôi!

Thanh âm vang lên, một loạt tiếng nổ ầm ầm rung trời liền truyền ra. Không gian bên đó bỗng nhiên hiện lên một tia chớp màu lam phá vỡ chân trời, hướng về một vị trí ầm ầm vọt tới.

Hắn liền biến sắc, vội vàng nhìn về phía đó.

Chương 2471: Ta là Diêm Vương Điện

Địa Kiếm Vẫn Lôi là một chiêu bí thuật, hơn nữa còn là bí thuật mà một người quen của Dương Khai nắm giữ.

Bí thuật này phân thành ba chiêu, Thiên Kiếm Toái Tinh, Địa Kiếm Vẫn Lôi, Nhân Kiếm Toàn Diệt, chiêu sau mạnh hơn chiêu trước, ba chiêu hợp nhất uy lực vô cùng.

Người tu luyện bí thuật này, chính là Thanh Dương Thần Điện Tiêu Bạch Y. Năm đó ở Tuế Nguyệt Thần Điện, Tứ Quý Chi Địa, Dương Khai và Tiêu Bạch Y giao đấu qua, đã được lĩnh giáo uy năng bí thuật này, cho nên ký ức đối với bí thuật này vẫn còn rất mới mẻ trong đầu.

Giờ phút này hắn lại thấy được có người thi triển ra bí thuật này ở biển căn nguyên, lập tức hắn bị thu hút.

Quay đầu nhìn lại, nơi chiến trường hỗn loạn kia, nhất thời một thân ảnh áo trắng phất phơ ập vào tầm mắt, không phải Tiêu Bạch Y thì là ai chứ?

Trong trí nhớ của Dương Khai, người này luôn mặc một thân áo trắng, tiêu sái lãnh khốc, chỉ có điều thời khắc này dường như tình cảnh của hắn không ổn cho lắm, đang bị người vây công, trên y phục màu trắng đã điểm nhiều vết máu đỏ sẫm, trông rất rất bắt mắt.

Mà bên cạnh đó hắn còn thấy được một người quen nữa.

Mộ Dung Hiểu Hiểu!

Hai đại đệ tử tinh anh của Thanh Dương Thần Điện lúc này đang đứng trên một tiểu đảo dựa lưng vào nhau, từng người đang thi triển bí thuật ngăn cản công kích từ bốn phương tám hướng đánh tới. Tiểu đảo bọn họ đứng chân cũng không lớn, chỉ vừa đủ cho hai người bọn họ đặt chân.

Hai người đều là tinh anh trong tinh anh, mấy năm không gặp, đều đã có tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh đỉnh phong. Nhưng song quyền nan địch tứ thủ, tình cảnh bọn họ đang vô cùng khó khăn, trên người Tiêu Bạch Y thỉnh thoảng lại bắn ra một vòi máu tươi, Mộ Dung Hiểu Hiểu cũng đầu tóc bù xù, trang phục ướt đầm mồ hôi dán chặt vào thân hình kiều diễm.

Dương Khai phát hiện thấy những tên đang vây công cũng không phong tỏa không gian lại, nói cách khác, Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu vẫn còn có cơ hội trốn chạy.

Chỉ có điều hai người cũng không có ý định trốn chạy, một người thì kiên nghị lãnh khốc, một người thì căm tức bi phẫn, kiên trì bám trụ tại chỗ.

Đây là đang tranh đoạt địa bàn a!

Dương Khai vừa nhìn là biết, địa bàn hai người Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu chiếm cứ hiển nhiên đã bị đám người kia nhắm tới, cho nên liền lao tới cướp đoạt. Có lẽ là chúng định ỷ nhiều khi ít, chỉ có điều sau khi giao thủ, mới phát hiện Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu cũng không dễ trêu chọc.

Mà chúng cố ý chừa lại đường lui, chính là để cho Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu chạy trốn, vây thành nhất định phải để đường lui chính là đạo lý này. Bọn chúng cũng không muốn chiến đấu sinh tử, chỉ muốn ép hai người bỏ đi mà thôi.

Đáng tiếc Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu lại không có ý định trốn chạy, khiến trận chiến đã vào hồi gay cấn.

Dương Khai liền vội vàng xoay người, phóng về hướng đó.

Tốt xấu gì hắn cũng coi như là đệ tử ký danh của Thanh Dương Thần Điện, Ôn Tử Sam và Cao Tuyết Đình đối với hắn cũng là rất quan tâm, hơn nữa hắn cũng có chút giao tình với Tiêu Bạch Y cùng Mộ Dung Hiểu Hiểu, gặp được ở đây sao có thể không quản chứ?

Dường như đã nhận ra động tác của Dương Khai, một lão giả mặt dài đang vây công Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu liền lên tiếng:

- Cho các ngươi thêm một cơ hội cuối cùng, rút đi, còn không mau lui!

Mộ Dung Hiểu Hiểu nghiến răng, quát: - Muốn cướp địa bàn của chúng ta, trừ phi giết chúng ta!

Tiêu Bạch Y không nói tiếng nào, trường kiếm trên tay nở rộ nhiều đóa kiếm hoa, sát khí bén nhọn phóng ra vun vút.

- Tốt lắm, thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không đường ngươi lại tới, một khi đã như vậy thì đừng trách ta lòng dạ độc ác! Nói rồi, lão giả mặt dài liền phất tay ra hiệu với những tên khác, vẻ mặt tỏ ra thâm độc, hiển nhiên là muốn tốc chiến tốc thắng, không muốn trì hoãn nữa.

Mấy tên khác ngầm hưởng ứng, khí thế biến đổi, lập tức ra tay trở nên bén nhọn quyết đoán hơn rất nhiều.

Sắc mặt Tiêu Bạch Y cùng Mộ Dung Hiểu Hiểu đều trở trầm xuống, áp lực như núi.

Mà bản thân lão giả mặt dài thì thoắt một cái, hướng về phía Dương Khai đón từ xa, ôm quyền nói: - Tây Vực Điểm Tinh Tông đang làm việc, mong bằng hữu cho chút thể diện, vòng đường mà đi!

- Hử? Các ngươi là Điểm Tinh Tông? Không ngờ Dương Khai lại không dừng bước, mà ngược lại còn tỏ ra mừng rỡ, tăng nhanh tốc độ.

- Đúng vậy, các hạ là? Lão giả mặt dài nghe Dương Khai nói vậy, còn tưởng rằng Dương Khai cũng là võ giả đến từ Tây Vực, không khỏi nghi ngờ nhìn hắn, muốn biết hắn xuất thân từ môn phái nào.

Dương Khai tỏ ra hớn hở nói:

- Ta là người của Diêm Vương Điện a!

- Diêm Vương Điện? Lão giả mặt dài tỏ ra hồ nghi vẻ, bởi vì hắn nghĩ tới nghĩ lui, cũng không nghĩ ra ở Tây Vực lại có tông môn gọi là Diêm Vương Điện. Tuy nhiên rất nhanh, hắn đã phản ứng lại, sắc mặt trầm xuống nói: - Các hạ đang trêu chọc lão phu sao? Cái tên Diêm Vương Điện này nghe vô cùng phản cảm, dễ chọc giận người khác, sao lại có tông môn đi sử dụng cái tên đó chứ. Rõ ràng là Dương Khai đang bịa chuyện mà.

Dương Khai cười hì hì nói: - Sao lại thế chứ? Ta đúng là người của Diêm Vương Điện... Nói tới đây, sắc mặt hắn chợt trầm xuống, âm trầm nói: - Diêm Vương phái ta tới lấy mạng chó của các ngươi!

Lão giả mặt dài biến sắc, quát lớn: - Tiểu tử muốn chết!

Hắn vội điều nguyên lực trong cơ thể, hai tay nhanh chóng kết ấn kỳ dị, chụp về phía Dương Khai, như muốn dập tắt khí thế Dương Khai xuống.

Nhưng khiến cho hắn vạn phần kinh hãi chính là, Dương Khai đột nhiên lại lập tức biến mất trước mắt hắn.

Một màn quỷ dị này khiến lão giả thất kinh, bởi vì hắn căn bản không phát hiện ra rốt cuộc Dương Khai biến mất như thế nào.

Chỉ trong chớp mắt, lão chợt cảm thấy một cảm giác lạnh buốt chạy dọc từ bàn chân ập tới, khiến hắn không khỏi hoài nghi không biết đang gặp người hay quỷ.

Nhưng hắn chưa nghĩ xong, trước mặt đột nhiên lại hiện ra khuôn mặt của Dương Khai, chỉ có điều lúc này Dương Khai cách chỉ cách hắn có ba tấc mà thôi, mặt của hai người gần như chạm vào với nhau.

- Hizz... Mặt dài lão giả hít sâu một hơi sợ hãi, không hề nghĩ ngợi nhún chân lui nhanh về sau, đồng thời nguyên lực toàn thân phát ra hết cốt hết sái, hóa thành một tầng kình khí mắt thường cũng có thể thấy được, bảo hộ bên ngoài thân thể.

Dương Khai lộ ra nụ cười quỷ quyệt, chỗ mắt trái hiện lên một nụ hoa sen trắng khiết tinh khiết, nhoáng lên một cái rồi biến mất.

Sinh Liên!

Một năm rưỡi trước, cùng với quá trình Dương Khai thu phục Sơn Hà Chung, thần thức của hắn cũng tăng nhiều. Hiện tại hắn sử dụng bí thuật thần hồn này liền cảm thấy càng thêm thành thạo tự nhiên, hơn nữa uy lực so với trước kia dường như cũng mạnh hơn không ít.

Nụ sen trắng nõn trong nháy mắt chợt hóa thành một cỗ lực lượng thần kỳ, xé mở lớp phòng ngự thần thức của lão giả mặt dài, vọt vào trong đầu của hắn.

Đang gấp rút lui mau, vẻ mặt kinh hãi của lão giả mặt dài trong thoáng chốc chợt cứng lại, ánh mắt ngây dại, lộ ra vẻ đau đớn.

Trong mắt của hắn chỉ còn lại có nụ sen trắng nõn kia, nó đang nhanh chóng nở rộ, hào quang trắng ngà đang hút toàn bộ thể xác và tinh thần của hắn.

Dương Khai đánh mạnh ra một quyền, lực lượng cuồng bạo bạo phát, khiến lão giả mặt dài trực tiếp vỡ thành một đoàn sương máu, hài cốt không còn, rơi lả ta xuống biển căn nguyên.

- A!
Những tiếng kinh hô chợt vang lên, đám người đang vây công Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu thấy được một màn này, đều vô cùng kinh hãi.

Lão giả mặt dài kia tuy rằng hơi lớn tuổi một chút, nhưng thực lực của hắn lại không thấp chút nào, trong số võ giả Đạo Nguyên Cảnh của Tây Vực Điểm Tinh Tông, cũng có thể xếp vào top ba. Nhưng không ngờ một người như vậy, lại bị một tên thanh niên không biết từ nơi nào chui ra đánh cho một quyền vỡ nát, thoạt nhìn không còn chút sức chống trả nào.

Vừa rồi hắn còn ra hiệu cho nhóm người mình tốc chiến tốc thắng, vậy mà bỗng nhiên lại toi mạng mất?

Người giết hắn không phải là một vị Đế Tôn Cảnh đó chứ?

Lúc này số lượng Đế Tôn Cảnh trong Toái Tinh Hải tuy rằng không nhiều lắm, nhưng cũng tuyệt đối không ít.

Một màn giết chóc lão giả tàn khốc như vậy, khiến những tên đệ tử Điểm Tinh Tông còn lại đều hết hồn. Mắt thấy Dương Khai ngựa không ngừng vó đang vọt về phía bên này, vẻ mặt nở nụ cười lãnh khốc, bọn chúng nào còn dám dừng lại nữa chứ?

Vội vàng bỏ qua Tiêu Bạch Y cùng Mộ Dung Hiểu Hiểu một bên, xoay người bỏ chạy thục mạng, giờ phút này, ngay cả dũng khi báo thù cho lão giả bọn chúng cũng không có, chỉ muốn thoát khỏi chỗ này để bảo toàn mạng sống mà thôi.

- Ngưng! Dương Khai đưa tay hướng phía trước nắm chặt, pháp tắc không gian bắt đầu khởi động, trong nháy mắt, mảnh không gian này chợt ngưng đọng lại.

Mấy tên đang vội vã chạy trốn kia hoảng sợ trợn trừng mắt, phát hiện tốc độ của mình không ngờ lại chậm như rùa bò, từng tên một đều vã mồ hôi hột, cả người lạnh toát.

Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu thấy được một màn này lại vui mừng quá đỗi, hai người vẫn chưa biết ai âm thầm ra tay giúp mình, cũng không có thời gian thăm dò xem bộ dạng người này như thế nào. Vừa rồi bị đám đệ tử Điểm Tinh Tông làm cho nghẹn một bụng, lúc này rốt cục cũng có thể bạo phát ra.

- Thiên Kiếm, Toái Tinh!

- Địa Kiếm, Vẫn Lôi!

- Nhân Kiếm, Toàn Diệt!

Trường kiếm Tiêu Bạch Y vung lên loang loáng, bí thuật tam kiếm cùng phát, uy năng mạnh mẽ khiến thiên địa cũng phải run rẩy.

Mộ Dung Hiểu Hiểu tuy chỉ là một nữ tử, mang lại cho Dương Khai cảm giác ôn nhu thanh lịch, nhưng lúc này ra tay cũng không lưu tình chút nào, đôi Vũ Thiên Hoàn được nàng tế ra, chỉ trong chốc lát một phân thành hai, hai phân thành bốn, bốn phân thành tám, rậm rạp chằng chịt bao phủ về phía đám đệ tử Điểm Tinh Tông.

Những tiếng kêu thảm thiết trong nháy mắt vang lên liên tiếp, mấy tên đệ tử Điểm Tinh Tông vốn chỉ muốn chạy trốn, không hề có ý chí chiến đấu, sau khi bị Dương Khai trói buộc thân hình, ngay cả sức phản kháng cũng không có.

Hai đại đệ tử Thanh Dương Thần Điện vừa ra tay, những tên này liền ngã xuống như rạ.

Trong khoảnh khắc, máu thịt bay tung tóe, chân tay rơi vãi khắp nơi.

Chỉ trong vòng 10 hơi thở, những tên đệ tử Điểm Tinh Tông đã bỏ mạng hết, thi thể rơi xuống biển căn nguyên biến mất.

Từng cái Tinh Ấn từ trên mu bàn tay những tên này thoát ra, bay về phía Tiêu Bạch Y cùng Mộ Dung Hiểu Hiểu, rất nhanh đã bị hai người dung hợp hoàn tất.

- Đa tạ vị sư huynh này xuất thủ tương trợ... Hả, là Dương sư huynh! Mộ Dung Hiểu Hiểu vừa xoay người, định nói lời cảm tạ, chợt thấy khuôn mặt Dương Khai, lập tức mừng rỡ kêu lên.

Lúc trước nàng còn đang suy nghĩ, rốt cuộc là ai ra tay giúp mình và Tiêu Bạch Y, nhưng không ngờ lại là Dương Khai.

Tiêu Bạch Y không nói tiếng nào, chỉ quay đầu nhìn về phía Dương Khai đang đứng, vẻ mặt vốn lãnh khốc tỏ ra như thể đã sớm đoán được.

Dù sao khi giao đấu với Dương Khai ở Tuế Nguyệt Thần Điện, Dương Khai đã từng sử dụng qua lực lượng không gian, cho nên vừa rồi thấy dao động lực lượng không gian, Tiêu Bạch Y đã đoán được là Dương Khai.

- Mộ Dung cô nương, mấy năm không gặp, càng thêm xinh đẹp a! Dương Khai cười hì hì bay đến trước mặt hai người, lên tiếng chào hỏi Mộ Dung Hiểu Hiểu.

Mộ Dung Hiểu Hiểu đỏ mặt, dậm chân nói: - Dương sư huynh lại chọc người ta rồi!

- Ta cũng không chọc ngươi, chỉ nói thật mà thôi! Dương Khai nghiêm túc nói.

Mộ Dung Hiểu Hiểu càng đỏ mặt hơn.

Chương 2472: Xâm nhập

Tiêu Bạch Y bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng nói: - Trước mặt của ta đùa giỡn sư muội bổn môn, ngươi xem ta là kẻ điếc... hay mù đó?

Dương Khai quay đầu cười híp mắt, nói: - Tiểu Bạch, đã lâu không gặp.

Tiêu Bạch Y tối sầm mặt, nói: - Ta nói, ta tên là Tiêu Bạch Y, Tiêu - Bạch - Y! Không phải là Tiểu Bạch! Gân xanh trên trán hắn thi nhau nổi lên, hiển nhiên đối với cái tên Tiểu Bạch này vô cùng căm tức.

Dừng một chút, hắn lại trầm mặt nói: - Nghe nói ngươi cũng là đệ tử Thần Điện, tuy nói ngươi nhập môn sau, nhưng con đường võ đạo, lấy thực lực làm đầu, nếu ngươi không nguyện ý xưng hô tên ta đầy đủ, cũng có thể gọi ta một tiếng Tiêu sư đệ, ta không muốn nghe lại hai chữ "Tiểu Bạch" nữa!

- Ta biết rồi, Tiểu Bạch sư đệ! Dương Khai toét miệng cười.

Tiêu Bạch Y tức xanh mặt.

Mộ Dung Hiểu Hiểu ở một bên hé miệng cười trộm, nói: - Dương sư huynh, ngươi thấy chúng ta truyền tin mới chạy tới tương trợ sao?

- Truyền tin? Dương Khai nhướng mày, nhìn nàng nghi hoặc.

Mộ Dung Hiểu Hiểu kinh ngạc hỏi: - Dương sư huynh không thấy sao?

Dương Khai đáp lời: - Ta cũng không có hạt châu truyền tin hay la bàn truyền tin như các ngươi, sao có thể thấy được...

Nói tới đây, hắn mới chợt nhớ tới một vật, vội vàng lôi từ trong nhẫn không gian ra.

Đó là một khối lệnh bài màu vàng, chính là Thanh Dương Kim Lệnh lúc ở trong Phong Lâm Thành, Cao Tuyết Đình đã giao cho hắn. Người cầm Thanh Dương Kim Lệnh, sẽ trở thành đệ tử tinh anh của Thanh Dương Thần Điện, nhìn khắp Thanh Dương Thần Điện, loại đệ tử có lệnh bài này cũng chỉ ít ỏi có mấy người mà thôi.

Chỉ có điều, sau khi Dương Khai có được Thanh Dương Kim Lệnh này, vẫn một mực chưa từng dùng qua, cũng không có cơ hội sử dụng.

Hắn đưa thần niệm vào dò xét, mới hiểu được Mộ Dung Hiểu Hiểu nói vậy là có ý gì.

Thanh Dương Kim Lệnh này không ngờ có thể sử dụng như la bàn truyền tin, liên lạc với các đệ tử khác. Lúc này, trong lệnh bài có một tin tức, chính là tin tức cầu viện trước đó không lâu Mộ Dung Hiểu Hiểu đã phát ra.

Mộ Dung Hiểu Hiểu thấy sắc mặt của hắn liền hiểu ra, cho tới bây giờ hắn mới biết chuyện như vậy, liền hé miệng cười nói:

- Dương sư huynh sau này phải thường xuyên kiểm tra tin tức trong kim lệnh nhiều hơn đó, bởi vì không biết khi nào sư đệ sư muội đồng môn lại truyền tin đâu.

- Ta nhớ rồi. Dương Khai gật gật đầu, thu Thanh Dương Kim Lệnh lại.

Mặc dù hắn không kịp thời phát hiện tin tức Mộ Dung Hiểu Hiểu truyền ra, nhưng trời đất xui khiến lại đến nơi này, cứu được nàng và Tiêu Bạch Y một lần.

- Hạ Sanh đâu? Sao không thấy hắn?

Dương Khai nhìn thoáng qua xung quanh, nghi vấn hỏi.

Nếu Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu có thể tiến tới cùng một chỗ, không có lý nào Hạ Sanh lại không có ở nơi này, nhưng lúc này lại không thấy bóng dáng Hạ Sanh, không biết hắn đã đi đâu.

Tiêu Bạch Y nói: - Đại sư huynh hai tháng trước đã tách khỏi chúng ta rồi, nói rằng muốn tìm nơi chuẩn bị đột phá.

Dương Khai nhướng mày, nói: - Hả? Hạ Sanh sắp tấn cấp lên Đế Tôn?

Mộ Dung Hiểu Hiểu tỏ ra lo lắng nói: - Ừm, tu vi của đại sư huynh đã sớm đạt tới Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong, chỉ có điều vẫn một mực không gặp được cơ duyên, lần này tới Toái Tinh Hải cuối cùng cũng xúc động khí cơ, cho nên liền vội vàng đi chuẩn bị.

- Vậy sao các ngươi không đi theo? Dương Khai cau mày nói.

Nếu Hạ Sanh muốn đột phá Đế Tôn Cảnh, khẳng định phải có người ở cạnh bảo vệ mới đúng, bằng không một khi gặp phải đánh lén sẽ không thể phản kháng.

Tiêu Bạch Y thở dài: - Hắn không cho. Chúng ta cũng lặng lẽ bám theo hắn mấy ngày, nhưng lại bị hắn dùng kế Kim Thiền Thoát Xác vứt bỏ chúng ta mất.

- Vứt bỏ... Dương Khai mặt đen lại, song ngẫm lại tính tình Hạ Sanh, thấy cũng rất có thể hắn sẽ làm ra sự tình này.

Có thể thấy, Hạ Sanh cũng không nắm chắc bao nhiêu đối với việc đột phá Đế Tôn Cảnh! Nếu như hắn nắm chắc, không đến mức hắn phải lén lén lút lút đi chuẩn bị một mình, còn vứt lại sư đệ sư muội của mình như vậy.

Chính vì không nắm chắc, sợ mình sẽ bỏ mạng dưới năng lượng thanh tẩy của thiên địa, cho nên mới không muốn để cho Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu đi theo, miễn cho bọn họ sau khi xem song trong lòng sinh ra tâm ma.
Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu cũng là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nếu bởi vì Hạ Sanh tấn cấp thất bại sinh ra tâm ma, vậy sau này vô cùng có khả năng sẽ không bao giờ có thể đột phá được nữa.

Dương Khai nghĩ được điều này, Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu không thể nghi ngờ cũng đã nghĩ đến, cho nên hai người đều tỏ ra lo âu, trong lòng bất an.

Thấy vậy, Dương Khai vội vàng an ủi: - Hạ Sanh thực lực hùng hồn, tấn cấp sẽ không có vấn đề gì lớn đâu. Ta một đường đi tới, cũng đã gặp được có người tấn cấp thành công, những người khác có thể, Hạ Sanh dĩ nhiên cũng có thể, các ngươi không cần quá lo lắng.

- Hy vọng là như thế đi. Tiêu Bạch Y cũng biết lúc này hắn không có biện pháp gì, chỉ có thể cầu nguyện Hạ Sanh người tốt được trời phù hộ mà thôi.

- Dương sư huynh, ngươi tới nơi này là muốn tìm nơi luyện hóa căn nguyên sao?

Mộ Dung Hiểu Hiểu lên tiếng hỏi.

- Không sai, ta cũng chỉ tình cờ đi ngang qua đây, thấy nơi này khác thường, liền tới xem một chút.

Mộ Dung Hiểu Hiểu mỉm cười nói: - Nơi này chính là biển căn nguyên đại danh đỉnh đỉnh, đã tới được nơi này, thì không cần... phải đi tìm căn nguyên ở nơi nào khác nữa. Dương sư huynh ở lại đây hấp thu căn nguyên cùng Tiêu sư huynh đi, nơi này vừa vặn có thể đủ hai người đặt chân.

- Vậy còn ngươi?

Dương Khai hỏi.

Tiểu đảo này không lớn, quả thật chỉ đủ cho hai người, nếu như Dương Khai lưu lại, chắc chắn Mộ Dung Hiểu Hiểu sẽ không còn chỗ.

Mộ Dung Hiểu Hiểu dịu dàng cười, nói: - Ta ở bên cạnh hộ pháp cho các ngươi là được.

Tiêu Bạch Y nói: - Ba người thay phiên nhau là được, vừa lúc có một người ở bên cạnh cảnh giới, tránh bị người khác đánh lén.

Dương Khai nghĩ nghĩ một chút, rồi lắc đầu nói: - Không cần thiết phải vậy, cơ duyên khó tìm như thế này, hai người các ngươi cứ ở đây luyện hóa hấp thu đi, ta tới nơi khác tìm xem, nếu lại có tên nào không có mắt tìm phiền toái, nhớ truyền tin cho ta, ta sẽ chạy tới ngay.

Mộ Dung Hiểu Hiểu nói: - Nhưng ở đây đã không còn chỗ trống, cho nên mới có rất nhiều người muốn cướp đoạt địa bàn.

- Không còn chỗ trống? Dương Khai nghe vậy, sắc mặt liền sa sầm xuống.

Tiêu Bạch Y cũng nói: - Căn bản là không có, chúng ta cũng đã tìm rất lâu mới thấy được nơi này, còn chưa đứng vững đã bị những tên kia để mắt tới. Nếu ngươi đi tìm, cũng chỉ uổng công mà thôi, trừ khi...

- Trừ khi gì? Dương Khai ngạc nhiên nhìn hắn.

Mộ Dung Hiểu Hiểu cắn môi nói: - Trừ khi Dương sư huynh có tu vi Đế Tôn Cảnh. - Tại sao lại cần phải có tu vi Đế Tôn Cảnh?

Dương Khai kỳ quái hỏi.

Tiêu Bạch Y giải thích: - Biển căn nguyên này, càng vào sâu thì lực lượng căn nguyên càng nồng đậm, càng dễ dàng hấp thu luyện hóa. Cho nên càng vào sâu, tu vi võ giả lại càng cao, chẳng lẽ đoạn đường này đến đây huynh không phát hiện sao, võ giả xung quanh đều có tu vi không cao lắm.

Dương Khai nghe vậy, cẩn thận nghĩ lại, thấy quả thật đúng như hắn nói, nhưng vẫn kỳ quái hỏi: - Việc này có quan hệ gì với Đế Tôn Cảnh chứ?

Tiêu Bạch Y nói: - Bởi vì chỗ sâu nhất, lực lượng căn nguyên nồng đậm nhất, có mấy vị Đế Tôn Cảnh chiếm đoạt một khu vực rất lớn, người không phải Đế Tôn Cảnh không được tới gần. Rất nhiều người không cẩn thận xông vào nơi đó, đều bị bọn họ giết chết.

- Thật là bá đạo! Dương Khai nghe vậy, sắc mặt sa sầm xuống.

Mộ Dung Hiểu Hiểu nói: - Mặc dù nơi đó có rất nhiều chỗ đặt chân, hơn nữa lực lượng căn nguyên cũng rất nồng đậm, nhưng lại không ai dám qua. Dương sư huynh, huynh nhất định không nên tới đó nha, nếu không sẽ nguy hiểm đến tánh mạng đó.

- Ta nhớ rồi. Dương Khai gật gật đầu, cũng không giải thích gì nhiều với nàng.

Người vừa mới tấn cấp lên Đế Tôn Cảnh, hắn đúng là không sợ, ngay cả Hồn giáng Phong Huyền cũng đều bị hắn giết chết, thì những Đế Tôn Cảnh vừa mới tấn cấp trong Toái Tinh Hải này sao có thể làm cho hắn sợ chứ.

- Nhưng ta vẫn muốn đi tìm thử, nếu quả thực không tìm được...

Dương Khai trầm ngâm một chút, toét miệng lộ ra nụ cười âm hiểm, nói: - Ta chỉ cần đoạt lấy một cái là được.

Mộ Dung Hiểu Hiểu và Tiêu Bạch Y nghe vậy toát hết mồ hôi, tuy nhiên nghĩ đến thực lực vừa rồi Dương Khai biểu hiện ra, cũng không quá lo lắng nữa.

Thực lực Dương Khai, dường như đã vượt ra khỏi tầng thứ Đạo Nguyên Cảnh rồi, bằng không hắn cũng không thể đánh nát lão giả mặt dài Điểm Tinh Tông chỉ với một quyền như vậy.

- Dù sao ngươi cũng nên cẩn thận! Tiêu Bạch Y thấy khuyên can không được, cũng chỉ có thể dặn dò một tiếng.

- Các ngươi cũng nên cẩn thận, có động tĩnh gì, nhớ truyền tin cho ta. Dương Khai nói rồi, liền hướng về phía hai người ôm quyền, rồi xoay người bay thẳng vào chỗ sâu trong biển căn nguyên.

Nhìn theo bóng lưng của hắn đã đi xa, Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu đều lặng yên không nói, một lúc lâu sau, Tiêu Bạch Y lên tiếng:

- Nhanh luyện hóa đi, đừng bỏ lỡ cơ duyên lần này.

Mộ Dung Hiểu Hiểu gật gật đầu, ngay sau đó hai người liền khoanh chân ngồi xuống.

Dương Khai lúc này đang bay vọt vào sâu bên trong, hắn lấy Thanh Dương Kim Lệnh từ trong nhẫn không gian ra, giữ ở bên người.

Làm vậy, hắn sẽ có thể cảm ứng ngay được dao động truyền tin, nếu cứ để trong nhẫn không gian, hắn không thể nhận biết được khi nào có tin tức truyền đến.

Càng đi vào sâu, lực lượng căn nguyên ngày càng nồng đậm.

Dương Khai cũng không biết đã bay bao xa, hắn chỉ biết đoạn đường bay đến đây, lúc đầu còn có thể thấy được không ít Đạo Nguyên Cảnh đang ngồi trên đảo nhỏ luyện hóa hấp thu lực lượng căn nguyên.

Nhưng dần dần... một bóng người hắn cũng không thấy. Mặc dù phía dưới vẫn còn nhiều tiểu đảo trống không, nhưng cũng không thấy có ai chiếm đoạt. Thật ra trên những tiểu đảo không người kia, cũng có một vài thi thể nằm ngổn ngang trông vô cùng thê thảm, tựa như đang cảnh cáo những người sau vậy.

Dương Khai hiểu rõ, đây chính là kiệt tác của mấy tên Đế Tôn Cảnh làm ra. Làm như vậy tuy rằng tàn nhẫn, nhưng lại vô cùng hữu hiệu, bởi vì những người bị giết đều là võ giả Đạo Nguyên Cảnh hàng đầu, ngay cả bọn họ còn bị giết, thì người sau nhất định phải áng chừng khả năng của mình mà hành động.

Đổi thành người khác, thấy được tình cảnh như thế chỉ sợ sẽ lập tức quay đầu bỏ đi, nhưng Dương Khai lại làm như không thấy, vẫn tiếp tục bay vù vù về phía trước, cũng không ẩn tàng khí tức của mình.

Một lúc sau, bỗng nhiên một cỗ Đế ý từ nơi nào đó chợt bao phủ đến, Đế ý này tuy không tính là quá tinh thuần, cũng không mạnh mẽ lắm, nhưng dù sao cũng là đế ý, dung hợp ý chí thiên đạo, Dương Khai đang phi hành chợt hơi dừng lại một chút, hô hấp cũng có chút không thoải mái.

- Đạo Nguyên Cảnh rác rưởi cũng dám tới nơi này, nhìn là thấy không biết chữ chết viết như thế nào rồi. Một âm thanh trầm thấp chợt vang lên, ngay sau, phía dưới biển căn nguyên đột nhiên hiện ra một bàn tay đỏ tươi to lớn, lăng không chụp về phía Dương Khai.

Bàn tay này chẳng những vô cùng to lớn, mà còn tỏa ra mùi cực kỳ tanh tưởi, khí thế hung mãnh lao tới, dường như nó được hội tụ từ máu tươi mà thành vậy, khiến người ta ngửi vào lập tức muốn buồn nôn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau