VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2461 - Chương 2465

Chương 2463: Chuyển hóa đế nguyên

Còn không đợi Dương Khai tới gần, bỗng nhiên từ bên kia truyền đến một luồng dao động đế vận.

Dương Khai đảo con ngươi, cả kinh nói: - Lại có Đế Bảo ư?

Lúc trước thời điểm Sơn Hà Chung xuất thế, hắn đã cảm ứng được dao động năng lượng tương tự, giờ này hắn vừa mới thu phục Sơn Hà Chung, lại một lần nữa gặp phải tình cảnh tương tự, khiến hắn không khỏi cảm khái trong Toái Tinh Hải này đúng là bảo vật vô số mà!

Bất quá rất nhanh, Dương Khai liền phát hiện không đúng.

Dao động đế vận kia cũng không phải là hiện tượng Đế Bảo xuất thế, bởi vì tình huống bên kia hoàn toàn bất đồng với lúc Sơn Hà Chung xuất thế, không chỉ như thế, bên kia còn truyền đến tiếng sấm sét ì ầm, uy năng thiên địa kinh khủng đang hội tụ, hiển lộ thiên đạo cuồn cuộn!

- Tấn thăng! Dương Khai co rụt mi mắt lại, ý thức được đây là có người sắp tấn thăng Đế Tôn Cảnh.

Ánh mắt hắn si ngốc nhìn thiên địa dị tượng vừa mới bắt đầu thành hình bên kia, trong lồng ngực máu nóng dâng trào. Tuy rằng sớm biết võ giả đi vào Toái Tinh Hải là có thể đột phá gông cùm xiềng xích, tấn thăng đến Đế Tôn Cảnh, nhưng vào đây đã thời gian hai ba năm, Dương Khai cũng không có gặp người nào đi tới bước này.

Giờ khắc này, có một người như vậy, lại ở cách mình không xa làm ra hành động vĩ đại như thế!

Đế Tôn Cảnh, là cảnh giới tối cao trên con đường võ đạo, là mục tiêu theo đuổi cuối cùng của võ giả tu luyện cả đời, cảnh giới này tượng trưng cho thực lực cường đại, địa vị cực cao.

Cho nên mặc dù không biết người sắp tấn thăng kia rốt cuộc là người nào, nhưng khi nhìn thấy thiên địa dị tượng kia, Dương Khai cũng không tránh khỏi có phần kích động.

Rồi sẽ có một ngày hắn cũng nhảy lên tới võ đạo đỉnh phong, rồi sẽ có một ngày, hắn cũng tấn thăng Đế Tôn!

Có lẽ, có thể len lén tới gần quan sát một chút, có thể chính mắt thấy một vị Đế Tôn Cảnh sinh ra, điều này đối với bất kỳ người nào mà nói đều là một cơ duyên không thể bỏ lỡ, trong quá trình quan sát tìm hiểu, có thể để dành kinh nghiệm quý báu cho tương lai của mình.

Dĩ nhiên, người bình thường lúc tấn thăng Đế Tôn Cảnh là không muốn bị người quấy rầy, tuy nhiên Dương Khai chỉ là đi quan sát tìm hiểu, không phải là gây chuyện, cho nên ngược lại cũng không có gánh nặng gì trong lòng.

Nghĩ tới đây, hắn không chút do dự, thân hình vừa động liền bay tới hướng vị trí nơi phát ra động tĩnh kia.

Không bao lâu, hắn bay tới trên một mảnh vỡ tinh tú.

Vừa mới đứng vững chân, Dương Khai còn chưa kịp đi tới gần, bỗng nhiên quanh hắn liền phóng vọt ra ba bóng người.

Ba bóng người này trước đó ẩn giấu thân mình thật tốt, Dương Khai dồn tất cả chú ý trên thiên địa dị tượng kia, nhất thời lại không có phát hiện, đợi đến lúc ba người này vọt ra, hắn mới giật mình chợt tỉnh.

Trong nháy mắt ba người hiện thân liền kế tiếp nhau thi triển sát chiêu, ra tay không chút lưu tình, trong kiếm quang lóe lên, ý cảnh băng hàn ầm ầm tràn ngập, làm cho mặt đất bốn phía trong nháy mắt cũng biến thành vùng đất lạnh gía.

Dương Khai không khỏi rùng mình một cái, trong mắt hàn quang lóe lên vung tay đánh ra bốn phương tám hướng... chỉ thoáng cái, hiện ra bóng chưởng đầy trời.

"Rầm rầm rầm rầm..." Sau một tràng tiếng va chạm nổ vang kịch liệt, Dương Khai đứng tại chỗ không nhúc nhích tí nào, nhưng ngược lại ba người ra tay đánh lén kia rối rít la lên thất thanh, bay ngược trở về.

- Kết trận! Một người trong đó dường như cũng ý thức được Dương Khai lợi hại, trong mắt tràn đầy khiếp sợ hoảng sợ, quát một tiếng yêu kiều.

Hai người kia hiển nhiên đều là đồng môn từng phối hợp với nhau vô số lần, vừa nghe lời này vội vàng phi thân đến bên cạnh nàng. Rồi cũng không biết các nàng thi triển bí thuật gì, khí tức của ba người lại lập tức dung hợp cùng một chỗ.

- Hả? Thẳng đến lúc này Dương Khai mới có thời gian quan sát ba người kia, đập vào mắt thấy khiến hắn không khỏi nhướn mày, vội vàng xua tay nói: - Chờ một chút!

Ba người kia kết thành trận thế lại gương mặt lạnh lùng nhìn Dương Khai, căn bản không có ý để cho hắn nói, ba thanh trường kiếm từ từ huy động, mãnh liệt hơn băng hàn hơn so với trước đột nhiên phủ xuống.

- Các vị có phải là Băng Tâm Cốc? Dương Khai lần nữa gào to.

Lúc trước hắn từng lén đi vào Băng Tâm Cốc, cho nên biết rõ phục sức của đệ tử Băng Tâm Cốc, ba nữ nhân trước mắt này, rõ ràng là mặc theo y phục của đệ tử Băng Tâm Cốc.

Chỉ là hắn cũng không nghĩ tới, người ở chỗ này không nói một lời liền ra tay đánh lén mình, với thế muốn trí mình vào chỗ chết lại là người của Băng Tâm Cốc.

Trong này sợ là có điều gì hiểu lầm rồi! Dương Khai nhanh chóng xoay chuyển tâm tư: có thể là ba người này đang bảo vệ người đột phá Đế Tôn Cảnh kia, mình chạy đến làm cho các nàng hiểu lầm, cho nên mới không nói lời nào liền ra tay như vậy.

Dương Khai hỏi cũng không có làm cho các nàng dừng lại động tác, nhìn xu thế của ba người dường như là muốn thi triển sát chiêu kinh thiên động địa gì đó, dao động năng lượng trào lên kia khiến Dương Khai cũng không khỏi hơi biến sắc.
Hắn không thể không kêu lên tự giới thiệu: - Ta là Dương Khai, không biết ba vị cô nương có nghe nói qua hay không?

Lời vừa nói ra quả nhiên có hiệu quả, ba nữ nhân kia động tác chợt ngừng lại, đều kinh ngạc nhìn Dương Khai, băng hàn bao phủ thiên địa cũng từ từ tan đi.

Một nữ nhân có lẽ là người cầm đầu ngạc nhiên nói: - Là Dương Khai Dương sư huynh?

- Đúng vậy! Dương Khai nhẹ thở ra, biết các nàng quả nhiên là đã nghe qua tên của mình. Dù sao lúc trước ở Băng Luân Thành, mình đã làm không ít chuyện cho Băng Tâm Cốc.

- Nhìn có hơi giống, bất luận là hình dáng hay là thân hình, đều không sai biệt lắm với hình ảnh đại sư tỷ cho chúng ta nhìn xem!

- Chỉ là quá dơ bẩn một chút, ngay cả gương mặt đều lem luốc thấy không rõ...

- Quần áo còn rách rưới...

Ba nàng xúm lại một chỗ nói nhỏ với nhau một hồi, không ngừng quan sát về hướng Dương Khai bên này, dường như muốn xác nhận thân phận của hắn.

Thanh âm của các nàng tuy nhỏ, nhưng Dương Khai vẫn nghe rõ ràng, không khỏi vỗ đầu một cái, lúng túng không biết nói sao.

Lúc trước hắn ở trong khe hở hư không kia hết một năm rưởi, trong thời gian đó luôn thử thu phục Sơn Hà Chung, kết quả lần lượt bị thương, cả thân mình người không ra người quỷ không ra quỷ... sau khi thành công thu phục Sơn Hà Chung, Dương Khai tâm tình vui sướng, kết quả quên mất mình bây giờ còn là một bộ dáng lôi thôi lếch thếch.

Nếu không có ba nữ đệ tử Băng Tâm Cốc này nhắc nhở, chỉ sợ hắn còn không có ý thức được.

Nghĩ tới đây, Dương Khai vận nguyên lực một cái, chấn rơi toàn bộ chất bẩn trên người mình, đồng thời vung tay một cái, kiếm khí thủy của Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí bắt đầu khởi động, trên tay lập tức xuất hiện một đoàn quả bóng nước.

Hắn xoa nhẹ vài cái trên mặt mình, lúc này mới ngẩng đầu lên, lộ ra vẻ cười rực rỡ nhìn về phía ba người kia, nhe hàm răng trắng nõn nói: - Ba vị hãy nhìn lại xem!

- Nha, đúng là Dương sư huynh!

- Lần này không sai rồi, là Dương sư huynh!

Sau khi xác định là Dương Khai không thể nghi ngờ, nhất thời ba người nhảy cẫng lên hoan hô, thoáng cái thu lại địch ý, gương mặt ngượng ngùng đi tới phía Dương Khai.

Nữ đệ tử cầm đầu kia ôm quyền lúng túng nói: - Dương sư huynh đừng lấy làm lạ, sư tỷ muội chúng ta nghĩ huynh là địch nhân truy kích tới, cho nên vừa rồi mới tùy tiện ra tay như thế, còn xin Dương sư huynh đại nhân đại lượng, không cần tính toán với chúng ta!
- Không sao! Dương Khai phất tay áo, hỏi:

- Có người đuổi theo các cô nương à?

Nữ nhân kia gật gật đầu nói: - Ừm! Đuổi theo đã nhiều ngày!

- Người nào?

Nữ nhân kia sắc mặt trầm xuống, cắn răng nói: - Trừ thiếu tông chủ của Vấn Tình Tông còn có thể là ai!

- Phong Khê! Dương Khai nhướn mày, rất bất ngờ nói:

- Phong Khê tuy rằng thực lực không tầm thường, nhưng các cô nương cũng không kém, như thế nào sợ hắn vậy?

Nữ nhân kia nói: - Nếu là Phong Khê lúc trước, đương nhiên chúng ta sẽ không sợ, nhưng trước đây vài ngày đại sư tỷ nàng một thân khí cơ xao động, hiển nhiên đã đến lằn ranh đột phá, chúng ta cũng không dám tùy tiện động thủ với Phong Khê, tránh làm cho đại sư tỷ bỏ lỡ cơ hội đột phá!

- Đại sư tỷ... Dương Khai trong mắt sáng ngời, liếc mắt nhìn về phía thiên địa dị tượng hội tụ bên kia, vui mừng nói:

- Nói như vậy, hiện tại đang đột phá Đế Tôn Cảnh chính là Tử Vũ cô nương?

- Đúng! Lúc chúng ta chạy tới đây, đại sư tỷ đã không thể áp chế, đành phải lựa chọn nơi này đột phá. Ba sư tỷ muội chúng ta liền phụ trách cảnh giới đề phòng, lúc nãy khi Dương sư huynh đến, chúng ta còn tưởng là người của Vấn Tình Tông, cho nên mới... Nói tới đây, sắc mặt nàng đỏ lên, dù sao trước đó không hỏi nguyên do đã ra tay với Dương Khai, quả thật các nàng có hơi lỗ mãng.

Dương Khai mỉm cười, nói: - Tử Vũ cô nương quả nhiên là kỳ tài ngút trời, khiến người bội phục!

Hắn cũng không nghĩ tới, người ở chỗ này đột phá Đế Tôn Cảnh lại là Tử Vũ của Băng Tâm Cốc, lúc trước hắn cùng với Tử Vũ đã có một chút giao tiếp, tuy rằng không tính là quá thân quen, nhưng cũng biết nàng là đệ tử ưu tú nhất của Băng Tâm Cốc.

Giờ này quả nhiên nàng không phụ kỳ vọng của mọi người Băng Tâm Cốc, sau khi đi vào Toái Tinh Hải hai năm rưởi liền cảm ngộ đến cơ hội đột phá.

Nữ đệ tử Băng Tâm Cốc kia nói:

- Đại sư tỷ nói Dương sư huynh mới là lợi hại nhất! Đại sư tỷ trước nay rất ít tán dương người khác, mặc dù là Phong Khê của Vấn Tình Tông, nàng cũng không thèm nhìn ở trong mắt, nhưng lại rất tôn sùng Dương sư huynh! Cho nên sau khi chúng ta chạm mặt trong Toái Tinh Hải, nàng mới cố ý cho chúng ta nhìn hình ảnh của huynh, bảo chúng ta nếu như gặp huynh thì phải dùng lễ đối đãi!

- Đúng vậy! Chúng ta đều nghe nói chuyện Dương sư huynh làm ở trong Băng Luân Thành, Dương sư huynh thật lợi hại!

Dương Khai cười ha hả nói: - Tử Vũ cô nương không thể kém so với bất kỳ kẻ nào, nàng nói như vậy cũng chỉ là lưu cho ta chút thể diện mà thôi! Không thấy hiện tại nàng tấn thăng Đế Tôn Cảnh mà ta vẫn còn dừng lại ở Đạo Nguyên Cảnh hay sao?

Nghe hắn nói như vậy, ba người Băng Tâm Cốc này mới nhớ tới, Dương Khai dường như còn là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, ngược lại thì đại sư tỷ nhà mình đang đột phá Đế Tôn.

Không quản Tử Vũ có thành công hay không, tối thiểu nàng đã đi bước này trước Dương Khai, cho nên ở trong mắt ba nàng xem ra, quả thật Tử Vũ không thể kém so với Dương Khai, thậm chí còn ưu tú hơn một chút.

Dương Khai nghiêm mặt lại, nói: - Đột phá Đế Tôn nguy cơ trùng trùng, từ xưa đến nay, vô số thiên chi kiêu tử đạo vẫn người tiêu ở cửa ải này, Tử Vũ nàng hấp tấp đột phá, nhưng có nắm chắc mấy phần?

Một người đệ tử Băng Tâm Cốc trong đó nói: - Đại sư tỷ nói, nàng chỉ có sáu thành nắm chắc!

Hai nàng kia cũng đều lộ vẻ mặt lo lắng.

- Sáu thành... Dương Khai nhướn mày, tỷ lệ này cũng không coi là lớn bao nhiêu, dù Tử Vũ đột phá thất bại, chết ở dưới thanh tẩy của năng lượng thiên địa cũng không tính là kỳ quái.

- Hơn nữa người của Vấn Tình Tông còn luôn đuổi theo chúng ta, cũng không biết có tìm tới đây hay không?

Dương Khai nói: - Yên tâm, nếu ta tới đây, thì sẽ ở lại chỗ này cùng chờ với các cô, nếu người của Vấn Tình Tông thật dám tới, thì coi như chúng có đến mà không có về! Lúc nói lời này, trên mặt Dương Khai đầy sát khí.

Giữa hắn và Phong Khê còn có nợ cũ chưa có tính xong đâu, một quả Đế Tuyệt đan của Phong Khê ngày đó đã làm cho hắn ăn đau khổ rất lớn, nếu không phải hắn kịp thời thối lui, thực lực phi phàm, thì sớm đã bị Phong Khê giết chết rồi...

Chương 2464: Chuyển hóa đế nguyên

Đế Tuyệt đan thứ này, cho tới bây giờ đều là vật quý hiếm, mặc dù Phong Khê là thiếu tông chủ của Vấn Tình Tông, trên tay cũng không có khả năng có nhiều Đế Tuyệt đan. Một quả lúc trước kia Phong Khê đã dùng xong, mà không có Đế Tuyệt đan, hắn chỉ là một con mèo bệnh mà thôi, Dương Khai căn bản không cần để trong mắt.

Trước khi đi vào Toái Tinh Hải, hắn đã có thể dễ dàng nghiền ép võ giả cùng cấp, có thể nói là tồn tại vô địch trong Đạo Nguyên Cảnh, mà ở trong Toái Tinh Hải, hắn lĩnh ngộ thần thông của Tuế Nguyệt Đại Đế, thu phục Sơn Hà Chung, bất luận là thần niệm hay là nguyên lực đều có tăng lên mười phần.

Dương Khai tin tưởng nếu lúc này đối mặt với quả Đế Tuyệt đan của Phong Khê kia, khẳng định sẽ không chật vật giống như lần trước.

- Dương sư huynh tuyệt không thể khinh thường, giờ này Phong Khê hắn đã xưa đâu bằng nay... Nữ đệ tử Băng Tâm Cốc kia thấy Dương Khai tỏ vẻ xem thường không có coi Phong Khê vào đâu, vội vàng lên tiếng nhắc nhở.

Nhưng nàng còn chưa nói hết lời, Dương Khai bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lên một hướng hư không, trầm giọng quát: - Tới rồi!

- Tới rồi ư? Ba nữ đệ tử Băng Tâm Cốc nghe vậy ngạc nhiên, đồng loạt nhìn theo hướng hắn nhìn, nhưng dù các nàng thả ra thần niệm, cũng không thể dò xét được mảy may.

Dương Khai mỉm cười, nói: - Tinh Ấn của ta là Thất Mang Tinh Ấn, cho nên có thể cảm ứng khoảng cách xa hơn các vị!

- Phong Khê cũng là Thất Mang Tinh Ấn! Một nữ đệ tử Băng Tâm Cốc trong đó gương mặt xinh đẹp trắng nhợt:

- Dương sư huynh có thể cảm ứng được bọn họ, vậy Phong Khê khẳng định cũng cảm ứng được chúng ta, bọn họ tới mấy người?

Dương Khai nói: - Ta cảm ứng được hai người, nói như vậy hẳn là ba người!

Nếu Phong Khê là Thất Mang Tinh Ấn, thì dĩ nhiên Dương Khai không thể cảm ứng được sự hiện hữu của hắn, bất quá khiến hắn cảm thấy nghi ngờ là, Phong Khê lại cũng có Thất Mang Tinh Ấn! Hắn làm sao làm được?

Chính mình là ở trong khe hở hư không đó thu thập Tinh Ấn của mấy chục võ giả sau khi chết để lại, mới có Thất Mang Tinh Ấn, còn Phong Khê chẳng lẽ có thể giết chết mấy chục người? Thực lực của hắn tuy rằng không tầm thường, nhưng cũng không có lợi hại đến loại trình độ này mới đúng? Võ giả trong Toái Tinh Hải, đâu có người nào là dễ trêu?

Đang lúc nghi hoặc không chừng, Dương Khai cũng quét thần niệm dò xét khí tức ba người đang nhanh chóng đến gần bên này, một người trong đó hắn rất quen thuộc, đích thật là Phong Khê không thể nghi ngờ.

Ngay sau đó, Dương Khai trợn trừng con ngươi, giật mình nói: - Này... Phong Khê khi nào thì tấn thăng Đế Tôn Cảnh vậy?

Hắn rõ ràng nhận ra trên thân Phong Khê quanh quẩn một màn đế vận, tuy rằng lực lượng trong cơ thể còn chưa củng cố, nhưng khẳng định là đã tấn thăng Đế Tôn Cảnh không thể nghi ngờ.

Có phát hiện này, còn làm cho hắn khiếp sợ hơn so với hắn biết được Tử Vũ ở chỗ này đột phá.

Mình chẳng qua là ở lại trong khe hở hư không thời gian một năm rưởi mà thôi, phía ngoài lại đã xảy ra biến đổi lớn như vậy?

Đầu tiên là Tử Vũ đang bắt đầu đột phá, sau có Phong Khê đã sớm tấn thăng Đế Tôn... vậy những thiên tài của các tông môn khác thì sao? Có thể hay không cũng đều đã tấn thăng hoặc là đang trong tấn thăng?

- Chính vì Phong Khê đã tấn thăng Đế Tôn Cảnh, cho nên tỷ muội chúng ta mới hoàn toàn không phải đối thủ của hắn. Chỉ có thể chật vật chạy trốn, cũng may hắn còn chưa có củng cố cảnh giới, nếu không chúng ta căn bản không có đường để chạy trốn! Nữ đệ tử Băng Tâm Cốc kia cười khổ nói.

Giờ này Dương Khai mới chợt hiểu, tại sao trước đó nàng lại nói Phong Khê đã xưa đâu bằng nay!

Đạo Nguyên Cảnh cùng Đế Tôn Cảnh, tuy rằng chỉ chênh lệch một cảnh giới, lại là cách biệt một trời một vực!

- Dương sư huynh, hay là huynh đi mau đi! Nữ đệ tử Băng Tâm Cốc kia vội nói tiếp: - Phong Khê hắn có thù với huynh, nếu hắn nhìn thấy huynh nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ!

- Ta đi thì các cô làm sao bây giờ? Dương Khai liếc nhìn nàng một cái.

- Phong Khê luôn đuổi theo chúng ta, cũng không phải vì muốn giết chúng ta, mà chỉ muốn ép đại sư tỷ đi vào khuôn khổ mà thôi... Cho nên thật ra chúng ta cũng không có nguy hiểm đến tính mạng!

Dương Khai nói: - Mặc dù Phong Khê không có lòng giết các cô, nhưng lúc này Tử Vũ đang tấn thăng, các cô cảm thấy Phong Khê sẽ ngồi xem không quản hay sao?

Vấn Tình Tông với tình nhập đạo, Phong Khê muốn có được Tử Vũ, tất nhiên phải có thực lực áp chế tuyệt đối mới được, cho nên bất kể như thế nào, Phong Khê cũng sẽ không để Tử Vũ thành công tấn thăng, hắn nhất định sẽ ra tay cản trở. Bởi vì một khi Tử Vũ tấn thăng thành công, thì hắn sẽ không có ưu thế gì.

Nhưng thời điểm mấu chốt khẩn yếu bực này, sao có thể để cho người ra tay quấy nhiễu?

Người ra tay quấy nhiễu nếu như khống chế vừa đúng, hẳn có thể làm cho Tử Vũ tấn thăng thất bại mà không lo sầu về tính mạng. Còn nếu như khống chế không đúng, thì Tử Vũ sẽ chết dưới thiên địa hạo kiếp.

Bất luận là kết quả loại nào, đều không phải Tử Vũ có thể chấp nhận. Ba người nữ đệ tử của Băng Tâm Cốc hiển nhiên cũng nghĩ đến bước này, cho nên khi Dương Khai hỏi tới, ba nàng đều đầy mặt sầu lo, không biết phải làm gì cho đúng.

- Có lẽ, chúng ta có thể thay thế đại sư tỷ, bảo Phong Khê dừng tay tại đây? Một người trong đó chua xót đề nghị.

Hai nàng khác đều sắc mặt trắng nhợt, nhưng cũng im lặng trầm mặc.

Dương Khai hừ lạnh nói: - Không phải ta đả kích các cô, cũng không phải các cô không đẹp, chỉ là các cô thấy đấy: Phong Khê thê thiếp vô số, các cô gái xinh đẹp dạng gì chưa từng thấy? Nếu hắn coi trọng Tử Vũ, tự nhiên sẽ không dễ dàng dừng tay. Có thể nói, Tử Vũ cô nương đã là một cái hố trong lòng hắn, cái hố này hắn nhất thiết phải nghĩ biện pháp bước qua... ba người các cô không thể thay thế Tử Vũ!

- Vậy phải làm thế nào? Liều mạng với bọn hắn ư?

Dương Khai ung dung mà cười lạnh, thản nhiên nói: - Yên tâm, nếu bọn chúng thật dám đến, ta sẽ cho chúng có đến mà không có về!

Một lời nói ra, ba nàng đều kinh ngạc nhìn Dương Khai, đầy mặt ngạc nhiên.

Nếu như trước đó Dương Khai nói lời này là bởi vì không biết Phong Khê đã tấn thăng Đế Tôn, có chút tin tức không đủ, vậy bây giờ sau khi biết thực lực chân chính của Phong Khê lại vẫn dám nói lời này, thì có vẻ quá cuồng vọng tự đại.

Dương Khai dù lợi hại mấy đi nữa, cũng chỉ là Đạo Nguyên Cảnh.

Đạo Nguyên Cảnh thì thế nào có thể là địch với Đế Tôn Cảnh? Hai người căn bản không ở cùng một tầng thứ, nếu thật sự đấu với nhau, khẳng định Dương Khai sẽ chết rất thảm!

Dương Khai thấy sắc mặt các nàng có điều khác lạ, biết ngay các nàng đang suy nghĩ gì, nhưng cũng không có giải thích nhiều, mà nghiêm mặt nói: - Đế Tôn Cảnh ra tay uy lực phi phàm, mà Tử Vũ cô nương đang ở thời điểm mấu chốt tấn thăng, không được quấy nhiễu, cho nên lát nữa ta sẽ nghĩ biện pháp dẫn dắt Phong Khê rời đi, ba người các cô tận tâm cảnh giới bảo vệ Tử Vũ cô nương là được!

- Dương sư huynh, chẳng lẽ huynh định... Một nữ đệ tử Băng Tâm Cốc bỗng nhiên đưa tay bưng kín đôi môi đỏ mọng, nhìn Dương Khai vừa cảm kích vừa khiếp sợ, dường như hiểu rõ hắn định làm gì.

Hiển nhiên là hắn không quản tới an nguy của bản thân cũng muốn tạo ra không gian cùng thời gian cho Tử Vũ tấn thăng đây!

Bỗng nhiên nàng trầm mặt xuống, nói: - Dương sư huynh, ta cùng đi với huynh!

Dương Khai cau mày nói: - Cô theo ta có thể làm được gì?

Nàng cắn bờ môi đỏ mọng nói: - Dương sư huynh làm gì, ta có thể làm cái đó! Nàng nói với dáng vẻ không quản tới sống chết.
Dương Khai bật cười nói: - Không cần, một mình ta là đủ rồi!

Sau khi nói xong, cũng không đợi nàng ta dây dưa gì nữa, Dương Khai bay thẳng hướng hư không, bỏ lại một câu nói: - Hãy canh phòng cho Tử Vũ, ở cách gần quan sát tìm hiểu tấn thăng Đế Tôn Cảnh như vậy, đối với các cô cũng có chỗ tốt rất lớn, đừng bỏ lỡ cơ duyên!

Lúc dứt lời, đã không thấy bóng dáng hắn đâu.

Để lại ba nữ đệ tử Băng Tâm Cốc đều ưu tư lo lắng nhìn lên hư không, không biết có nên đi hỗ trợ cho hắn hay không.

Nhưng hiện tại Tử Vũ cần phải có người ở lại chỗ này cảnh giới, các nàng cũng không dám tùy tiện hành động, trong lòng cấp bách như kiến bò trên chảo nóng.

Trong hư không, ba người Vấn Tình Tông đang cấp tốc chạy tới hướng bên này, ai nấy đều hăng hái, người cầm đầu rõ ràng là thiếu tông chủ Phong Khê.

Từ nửa năm trước sau khi Phong Khê tấn thăng Đế Tôn Cảnh, ba người bọn họ ở trong Toái Tinh Hải này quả thực là vô địch, nhờ phúc của Phong Khê, hai tên đệ tử đi theo hắn cũng thăng cấp Tinh Ấn của mình đến trình độ Lục Mang Tinh Ấn.

Mà Phong Khê đã có Thất Mang Tinh Ấn! Có thể tưởng tượng trong khoảng thời gian này bọn họ đã giết bao nhiêu người, đoạt Tinh Ấn và đồ vật của bao nhiêu người?!.

Đế Tôn Cảnh cường đại, khiến lòng tự tin của Phong Khê tăng cao, luôn cảm cảm thấy trên đời này không có người nào là đối thủ của mình.

Đang lúc bay ào tới, bỗng nhiên Phong Khê nhướn mày, thân hình ngừng lại giữa hư không, híp mắt quan sát hướng phía trước.

- Thiếu tông chủ, thế nào? Hai người kia thấy vậy, cũng vội dừng lại, nghi hoặc nhìn hắn.

Phong Khê thản nhiên nói: - Có người chạy tới nghênh đón!

Một người thanh niên mặt vàng trong đó nghe nói vậy sắc mặt hung ác, hừ lạnh nói: - Là ai lại không biết sống chết như thế, dám cản đường thiếu tông chủ!

Một người trung niên ăn mặc kiểu nho sĩ cũng nói:

- Có lẽ là tên nào đó không có mắt, giết là được!

Phong Khê nhẹ gật gật đầu, nói: - Giết tự nhiên là phải giết, chỉ là khí tức của người này... cảm giác thật quen thuộc... dường như đã gặp qua ở đâu...

Nói chuyện, Phong Khê lại sinh ra một cảm giác vô cùng bất an, trong lòng kinh hoàng, khiến tâm thần hắn không ổn định, điều này làm cho hắn thất kinh, từ khi hắn tấn thăng Đế Tôn Cảnh tới nay, bất kể đối mặt bao nhiêu địch nhân đều không có xảy ra tình huống như vậy, hắn còn cho là mình đã đạt tới cảnh giới giếng cổ không dao động... nhưng bây giờ tâm thần lại xuất hiện gợn sóng...

"Rốt cuộc là người nào?" Phong Khê bỗng nhiên tập trung ánh mắt quan sát hướng phía trước.

Chốc lát, một quầng sáng từ phương xa bắn nhanh đến, bỗng nhiên hạ xuống cách ba người Vấn Tình Tông không xa, tia sáng tan đi, bỗng nhiên xuất hiện một gương mặt Phong Khê quen thuộc mà lại vô cùng oán hận.

- Làm sao có thể? Phong Khê liên tục đổi sắc mặt, kinh hãi kinh ngạc nhìn Dương Khai, quả thực không thể tin được hai mắt của mình.

Hai năm rưởi trước đây, lúc mới đi vào Toái Tinh Hải, hắn truyền tống đến cùng một chỗ với Dương Khai, biết mình không phải là đối thủ của Dương Khai, hắn quyết đoán tế ra Đế Tuyệt đan, dưới một kích đó Dương Khai hoàn toàn không có khí tức, hắn nghĩ là Dương Khai sớm đã chết không có chỗ chôn thây.

Sự thật chứng minh, thời gian hơn hai năm qua, hắn hoàn toàn không có gặp lại Dương Khai, cũng không nghe bất cứ tin tức gì liên quan tới Dương Khai.

Tên khốn làm cho người ta chán ghét này, gần như sắp biến mất trong trí nhớ của Phong Khê.

Thế mà hiện tại hắn lại giống như quỷ mỵ xuất hiện ở trước mặt mình, hơn nữa xem ra lông tóc không tổn hao gì.

Chuyện như vậy làm sao có thể xảy ra? Một Đạo Nguyên Cảnh ngay mặt ăn uy lực một quả Đế Tuyệt đan của mình, không ngờ không chết? Phong Khê gần như hoảng loạn, thất thanh nói: - Ngươi rốt cuộc là người hay quỷ!

Dương Khai toét miệng cười, lộ ra hàm răng trắng hếu, nói: - Hơn hai năm không thấy, thiếu tông chủ vẫn nhiệt tình như cũ a! Vừa gặp mặt liền hỏi đề tài nhạy cảm như vậy, người ta phải trả lời như thế nào đây?

Chương 2465: Tâm ma

Phong Khê sắc mặt âm trầm không chừng, không ngừng quét thần niệm dò xét trên người Dương Khai. Ngày xưa bị đủ loại khuất nhục trên tay Dương Khai lập tức hiện lên trong đầu, làm cho khí tức của Phong Khê trong nháy mắt thô bạo lên.

Hơn hai năm trước mình không phải là đối thủ của hắn, cho nên mới phải dùng Đế Tuyệt đan, nhưng hôm nay tình huống đã hoàn toàn khác.

Mình tấn thăng Đế Tôn, còn tên khốn này vẫn như cũ chỉ là Đạo Nguyên Cảnh, thực lực chênh lệch cách xa.

Nghĩ tới đây, tâm tình của Phong Khê đang buồn bực bỗng nhiên trầm tĩnh lại, lạnh lùng cười nói với Dương Khai: - Không quản ngươi là người hay quỷ, nếu hôm nay gặp bổn thiếu, ngươi sẽ không có kết cục tốt gì, nhất định phải hồn phi phách tán!

- Ái chà chà... Thiếu tông chủ hung dữ như muốn ăn thịt người như thế à! Dương Khai nhìn hắn nói với vẻ mặt chế nhạo: - Thật ra ta lại có một việc rất tò mò, thiếu tông chủ làm thế nào có thể tấn thăng đến Đế Tôn Cảnh vậy?

Phong Khê cười ngạo nghễ, nói:

- Bổn thiếu tư chất trời cho, há là phàm phu tục tử như ngươi có thể nhìn lên!

Dương Khai nói: - Vậy sao, nhưng xem theo tính đặc thù của công pháp Vấn Tình Tông ngươi, Dương mỗ còn sống hẳn phải là tâm ma của ngươi mới đúng? Tâm ma chưa trừ diệt, Đế Tôn Cảnh của ngươi này làm thế nào có thể củng cố? Hay là nói... Dương Khai nhếch khoé miệng, lộ ra một vẻ cười âm hiểm, nói: - Thiếu tông chủ nghĩ là Dương mỗ đã chết, cho nên mới yên tâm thoải mái tấn thăng Đế Tôn, ngươi làm như vậy, thật không có vấn đề gì sao?

Lời vừa nói ra, Phong Khê biến sắc mặt, dưới ánh mắt sáng quắc của Dương Khai nhìn chăm chú, hắn lại giống như bị một cây chùy lớn đánh trúng, thân thể hơi chao đảo một cái lui ra sau hai bước.

"Rắc" một tiếng vang nhỏ, tiếng động kia là đến từ sâu trong tâm linh, sắc mặt Phong Khê bất chợt trắng nhợt, hắn cảm thấy trong cơ thể mình dường như có vật gì đó nứt vỡ.

Đạo tâm! Đạo tâm của mình lại xuất hiện một vết rạn nứt, mà hết thảy khởi nguyên này chỉ là vì một câu nói của Dương Khai mà thôi.

Từ thời điểm ở Băng Luân Thành, đủ loại khiêu khích và thực hiện của Dương Khai đã làm cho sự hiện hữu của hắn trở thành tâm ma của Phong Khê, tâm ma này chưa trừ diệt, tu vi của Phong Khê sẽ khó tiến thêm một bước.

Trước hắn nghĩ là mình đã giết chết Dương Khai, cho nên tâm tình sung sướng, ý niệm trong đầu thông suốt, lúc này mới có thể ở trong Toái Tinh Hải tấn thăng Đế Tôn Cảnh. Thế nhưng thực tế chứng minh, cái tâm ma Dương Khai này cũng chưa chết, ngược lại lần nữa vui vẻ linh động xuất hiện ở trước mắt hắn.

Câu nói của Dương Khai kia, lần nữa trực tiếp dẫn động tâm ma mà hắn nghĩ là bị chém bỏ, từ đó ảnh hưởng đến đạo tâm của hắn, làm cho đạo tâm xuất hiện một vết rạn nứt.

Trong nháy mắt sắc mặt Phong Khê tái nhợt không có chút máu, cắn răng phẫn nộ quát: - Chết chết chết! Ta muốn ngươi chết!

Hắn thoáng cái giống như điên lên rồi, trong cơ thể toàn thân tràn ngập khí tức thô bạo khó có thể tưởng tượng, hắn vung tay, một đạo đế nguyên liền đánh tới hướng Dương Khai. Thậm chí dư ba công kích kia làm cho hai tên đệ tử Vấn Tình Tông đứng bên cạnh hắn đều bị xốc bay ra ngoài, thật vất vả mới đứng vững thân hình, hoảng sợ nhìn lại Phong Khê.

Hai người chưa từng thấy Phong Khê dưới trạng thái dữ tợn đáng sợ như vậy, liếc nhìn một cái liền biết thời khắc này tâm ma của Phong Khê bắt đầu khởi động, có triệu chứng sắp tẩu hỏa nhập ma... bọn họ sợ tới mức vội vàng cao giọng kêu lên, muốn kéo Phong Khê trở về từ bờ vực tẩu hỏa nhập ma...

Dương Khai cười ha hả, đối mặt với một kích tuy rằng hung hãn nhưng không có chương pháp gì của Phong Khê kia, thân hình hắn chỉ nhoáng một cái liền thoải mái tránh ra, khinh miệt nhìn lại hướng Phong Khê, ngoắc ngón tay, tiếp tục khiêu khích: - Thiếu tông chủ, nếu muốn giết ta thì đi theo ta, bằng không ta sẽ đi a!

Nói dứt lời, hắn liền phóng vọt đi vào chỗ sâu trong hư không.

Phong Khê mắt đỏ bừng, rống giận liên tục, đuổi theo sát phía sau hắn.

Thanh niên mặt vàng cùng nho sĩ kia liếc nhìn nhau, rồi đều lo lắng đuổi theo. Hai người mắng thầm trong lòng Dương Khai hèn hạ vô sỉ, lại cố ý thêm mắm thêm muối trên vết thương của thiếu tông chủ, kết quả dẫn tới thiếu tông chủ tâm thần hỗn loạn, nếu không làm cho tâm tình của thiếu tông chủ bình phục lại, thật có khả năng thiếu tông chủ sẽ bị tẩu hỏa nhập ma.

Thiếu tông chủ dù sao mới tấn thăng Đế Tôn Cảnh không bao lâu, cảnh giới chưa ổn định, giờ này lại bị Dương Khai dẫn động tâm ma, đây chính là điềm đại hung mà!

Nhưng với tình huống hiện tại này, hai người bọn họ cũng không thể ra sức, không có biện pháp giúp gì cho Phong Khê, chỉ có thể cầu nguyện Phong Khê tự mình có thể đi ra từ trong loại tâm tình phẫn nộ kia.

Bốn người đuổi theo nhau, rất nhanh liền rời khỏi mảnh vỡ tinh tú của đám người Tử Vũ kia.

Dương Khai sở dĩ muốn làm như thế, đơn giản là sợ dư ba chiến đấu sẽ quấy nhiễu Tử Vũ tấn thăng, chỉ là hắn cũng không nghĩ tới, Phong Khê lại dễ dàng bị mình chọc giận như thế.

Xem ra, tên này hẳn là tâm tính tu vi không tới nơi, cũng chính vì quá mức căm hận mình, cho nên mình chỉ nói vài ba câu đã phẫn nộ nổ tung như thế.

Một canh giờ sau, Dương Khai thấy ước chừng đã cách đám người Tử Vũ đủ xa, hắn mới đột nhiên dừng lại, xoay thân hình lại lạnh lùng nhìn ba người Vấn Tình Tông truy đuổi theo phía sau. Đập vào mắt thấy, làm hắn hơi có chút ngạc nhiên.

Bởi vì trong một canh giờ truy đuổi này, Phong Khê lại từ từ bình tĩnh lại, sắc mặt tuy rằng vẫn rất phẫn nộ, nhưng đã không còn là thô bạo không cách nào khống chế như trước đó.

Thời khắc này Phong Khê, trong phẫn nộ còn mang một chút trấn tĩnh.

Điều này làm cho Dương Khai không khỏi chậc chậc lưỡi lấy làm kỳ, thầm nghĩ tên khốn này quả nhiên là có bản lãnh, trách không được có thể trong thời gian ngắn như thế tấn thăng Đế Tôn Cảnh, xem ra cũng không phải là một kẻ vô dụng!

Phong Khê đứng cách hắn ngoài trăm trượng, thanh niên mặt vàng cùng nho sĩ kia cũng rất nhanh đuổi theo tới, chia nhau đứng bên cạnh hắn. Nhìn thấy tâm trạng của Phong Khê chuyển biến tốt, hai người cũng đều thầm thở ra nhẹ nhõm.

Gã nho sĩ thấp giọng nói: - Thiếu tông chủ, lát nữa bất kể hắn nói gì, ngài nhớ lấy không thể tùy tiện phẫn nộ!

- Bổn thiếu biết rồi!

Phong Khê không kiên nhẫn khẽ quát một tiếng, lúc này mới vẻ mặt lạnh lùng nhìn Dương Khai nói: - Ngươi dẫn bổn thiếu tới nơi này, là muốn để Tử Vũ an tâm đột phá sao?

Dương Khai nhướn mày nói: - Thiếu tông chủ chỉ số thông minh còn là rất cao a, ngay cả điều này đều có thể đoán được!

Phong Khê hừ lạnh nói: - Chuyện rõ như thế! Bất quá điều này không có chút ý nghĩa nào!

Dương Khai ngạc nhiên nói: - Điều này vì sao không có chút ý nghĩa chứ? Nói không chừng một chút thời gian này Tử Vũ nàng đã tấn thăng Đế Tôn Cảnh rồi!

Phong Khê cười lạnh nói: - Ngươi cho Đế Tôn Cảnh là cái gì, là trò chơi của trẻ nhỏ sao? Ai cũng có thể tùy tiện đột phá hay sao? Tử Vũ đột phá Đế Tôn Cảnh còn phải cần một khoảng thời gian, bất quá bổn thiếu giết chết ngươi, chỉ là chuyện một cái phất tay, đợi bổn thiếu giết ngươi rồi trở lại tìm nàng cũng không muộn!

Dương Khai trầm mặt nói:

- Thiếu tông chủ nói như thế thật là làm cho người ta rất không vui! Khóe miệng hắn nhếch lên, nói châm chọc: - Lần trước một quả Đế Tuyệt đan đều không lấy được tính mạng của ta, ngươi dựa vào cái gì mà ảo tưởng mình có thể giết chết ta!

Phong Khê nghe vậy, sắc mặt giận dữ, lúc đang muốn nói gì, bỗng nhiên lại hít một hơi thật sâu, bình phục lại tâm tình kích động trong lòng, thản nhiên nói: - Lần trước là bổn thiếu sơ sót khinh thường, mới để cho ngươi may mắn lượm trở về cái mạng chó, bất quá lần này thì khác... Hắn nói với vẻ mặt dữ tợn, giọng nói lạnh lẽo: - Lần này bổn thiếu sẽ đích thân xé ngươi thành mảnh vụn! Dương Khai lạnh lùng nói: - Thiếu tông chủ nói cũng không nên nói quá vẹn toàn, cẩn thận kẽo lát nữa không có biện pháp thu tràng!

- Ha ha! Phong Khê cười ha hả, nói: - Thật ra bổn thiếu cần phải cảm tạ ngươi, nếu không phải ngươi lần này đúng lúc xuất hiện ở trước mặt bổn thiếu, chỉ sợ đúng là ta nghĩ ngươi sớm đã chết rồi, nếu như vậy, cứ một mực tu luyện tiếp, đợi một ngày nào đó biết tin ngươi vẫn còn sống... nói không chừng bổn thiếu sẽ trực tiếp tẩu hỏa nhập ma, thiêu thân mà chết... Thế nhưng bây giờ lại khác, bổn thiếu chỉ cần giết chết ngươi, là có thể đền bù đạo tâm, giúp tu vi viên mãn, thậm chí có khả năng tiến thêm một bước!

Nói đến đây, hai tròng mắt hắn nở rộ hào quang, sáng rực như ánh sao.

Dương Khai nghiêm nghị nói: - Không nghĩ tới, ta lại có ích lợi lớn với thiếu tông chủ như vậy, vậy thì thiếu tông chủ nên cảm tạ ta như thế nào mới đúng?

Phong Khê ngạo nghễ nói: - Ngươi ra tay đi, nếu không đợi lát nữa chết đừng trách bổn thiếu chưa cho ngươi cơ hội!

Dương Khai cười lớn một tiếng: - Thiếu tông chủ nếu có thành ý như thế, thì bổn thiếu cũng không khách sáo!

Hắn lật tay một cái, Bách Vạn Kiếm xuất hiện trên lòng bàn tay, nguyên lực bắt đầu khởi động, hắn tung trường kiếm bản rộng chém mạnh tới phía trước.

Bóng kiếm thật lớn xuất hiện ngang trời, dường như muốn chém vỡ hư không, chém ngang tới trước.

Uy lực một kiếm này đã hiện rõ thực lực phi phàm của Dương Khai, còn xa không phải Đạo Nguyên Cảnh có thể thi triển ra được.

Thanh niên mặt vàng cùng nho sĩ đứng ở bên cạnh Phong Khê đều lộ vẻ mặt hoảng sợ, đối mặt với kiếm khí vô cùng tận kia lại tay chân phát lạnh, cả người rét run.

- Quả nhiên có chút bản lãnh! Phong Khê lại vui mừng không sợ, cười nói châm chọc: - Nhưng ánh sáng của đôm đốm sao có thể tranh sáng cùng trăng rằm!

Khi nói chuyện, hắn cũng tế ra một thanh trường kiếm, khẽ run lên liền điểm tới phía trước. Một kiếm này điểm vào trong hư không, lại thần kỳ điểm phá bóng kiếm to lớn kia thành mảnh nhỏ, trong nháy mắt sụp đổ.

Thanh niên mặt vàng cùng nho sĩ thấy thế vui mừng, rối rít lớn tiếng trầm trồ khen ngợi.

- Cút qua một bên! Phong Khê sau một chiêu hóa giải công kích của Dương Khai, lập tức hăng hái, quát mắng hai người làm vướng chân vướng tay.

Hai người này cũng không dám không nghe lời, vội vàng chạy qua một bên, từ xa theo dõi diễn biến.

- Dương Khai, quả nhiên ngươi không phải Đạo Nguyên Cảnh bình thường! Lúc trước ở trên lôi đài Băng Luân Thành, bổn thiếu tuyệt không phải địch thủ của ngươi, nhưng hôm nay bổn thiếu cảnh giới cao hơn ngươi một tầng thứ, ngươi làm thế nào có thể tranh đấu cùng ta! Trong miệng hắn nói không ngừng, trên tay lại không có nhàn rỗi, huy kiếm đạo đạo bóng kiếm hóa thành lưới kiếm, lập tức phủ chụp tới hướng Dương Khai.

Không chỉ như thế, khi hắn huy kiếm, một loại ý cảnh khó diễn tả bỗng nhiên tràn ngập hiện trường.

Dương Khai bị ý cảnh này ảnh hưởng, lại sinh ra cảm giác vô cùng khó chịu, cảm giác kia làm cho hắn có chút đánh mất ý chí chiến đấu, khiến trong đầu hắn không ngừng nổi lên đủ loại nhớ lại, nhớ lại từng chuyện cũ ngày xưa giữa mình cùng Tô Nhan, cùng Hạ Ngưng Thường, cùng Phiến Khinh La, cùng Tuyết Nguyệt... dịu dàng mà lại để cho người đam mê.

Dương Khai giật mình trong lòng, biết đây là thần thông quỷ dị của Vấn Tình Vô Thượng Công, có thể ảnh hưởng đến thất tình lục dục của mình... quả thực không thể khinh thường.

Hắn cắn đầu lưỡi, xua tan đủ loại khó chịu trong đầu, Bách Vạn Kiếm nhẹ nhàng đưa qua lại, kiếm khí tràn ra, nhưng lại va chạm ngươi tới ta lui với Phong Khê.

Phong Khê trong mắt lóe lên dị sắc, bỗng nhiên một tay bấm quyết một cái, đồng thời chỉ trên thân kiếm, nạt nhỏ: - Mạng của con kiến, vùng vẫy có ích gì, chết đi cho ta!

"Ầm..." Kiếm khí thẳng hướng bay tới, nhanh như sấm chớp.

Dương Khai biến sắc, hắn phát hiện với thân pháp cùng tốc độ của mình lại không thể tránh khỏi một kích này, dưới tình huống cấp bách, hắn chỉ có thể thi triển ra bí thuật Hư Vô, đày thân mình vào trong hư không.

Thân thể bỗng nhiên mờ nhạt đi, kiếm khí kia đâm xuyên qua thân thể Dương Khai, bay vọt ra...

Chương 2466: Quản giáo

Một lát sau, thân thể Dương Khai ngưng thật, nhưng sắc mặt trắng bệch, không nhịn được phun máu.

Tuy rằng hắn dùng bí thuật Hư Vô hóa giải một đòn của Phong Khê, nhưng vẫn bị chấn động đôi chút.

Phong Khê đắc thế không tha, thừa dịp Dương Khai phân thần, bay lên bao bọc trong kiếm quang, hóa thành dải sáng, khí thế vô biên đánh về phía Dương Khai.

Lực lượng đế uy ầm ầm lan tỏa, Dương Khai bị đè sụm xuống, ngã về phía sau, sắc mặt hoảng hốt.

- Thật vô vị! Bổn thiếu còn chưa nóng người mà ngươi đã không được, kiếp sau mà đầu thai, nhớ nên phải tôn trọng cường giả!

Nói rồi, kiếm khí kéo dài chém xuống Dương Khai.

Nhưng lúc này, tự dưng cảm giác run sợ trào ra, làm cho Phong Khê đang nắm chắc phần thắng chợt sầm mặt lại, âm trầm không yên.

Nhìn lại, Dương Khai nào còn hoảng hốt, ngược lại còn toát ra cười trào phúng.

Chuyện gì thế này? Tiểu tử này chỉ là Đạo Nguyên Cảnh, trước mắt sống chết còn cười quỷ dị như thế, chẳng lẽ hắn còn hậu chiêu gì?

Tâm tư xoay chuyển, Phong Khê cắn răng, nương theo trực giác của mình, chân dẫm mạnh bay lùi trở ra.

Ngay nháy mắt hắn lui lại, một đường Nguyệt Nhận to lớn chém ra ngay chân hắn, xé rách khe nứt không gian tỏa ra khí tức làm người ta sợ hãi.

- Khè... Phong Khê hít vào một hơi lạnh, trừng lớn mắt nhìn về phía Nguyệt Nhận, tràn đầy không tin nổi.

Một đòn này vô cùng quỷ dị, im hơi lặng tiếng, hơn nữa lực sát thương to lớn, hắn tin tưởng nếu không phải mình tránh né kịp thời, chỉ riêng một đòn này đã đủ làm mình trọng thương.

Đây là lực lượng gì? Sắc mặt Phong Khê lập tức trầm xuống, vốn tưởng rằng thực lực của Dương Khai chỉ có vậy, nhưng giao đấu xong hắn mới phát hiện, mình đã thấy qua không phải là toàn bộ bản lĩnh của Dương Khai.

- Ồ? Thiếu tông chủ phản ứng không kém.

Dương Khai cũng kinh ngạc nhìn Phong Khê, có phần bất ngờ.

Nếu là 2 năm trước, đối mặt với đòn này, Phong Khê tuyệt đối phải chết, nhưng hôm nay hắn đã là Đế Tôn Cảnh, quả nhiên không như xưa. Hơn nữa Dương Khai cũng cảm thấy, Phong Khê còn lợi hại hơn Khưu Trạch mà hắn đã chém giết.

Không hổ là xuất thân đệ tử đại tông môn mà, có nội tình, tu luyện bí thuật, Khưu Trạch đều không thể so sánh.

Dù cho Khưu Trạch là cung chủ Thiên Chiếu Cung, nhưng Thiên Chiếu Cung chỉ là tông môn bậc trung ở Nam Vực, làm sao so sánh được với quái vật lớn như Vấn Tình Tông, đã từng xuất hiện một vị Vấn Tình Đại Đế!

- Ngươi còn che giấu thực lực? Phong Khê nghiến răng trừng Dương Khai, tràn đầy khó chịu, còn có một chút sỉ nhục.

Ngẫm lại hắn là Đế Tôn Cảnh, vốn tưởng rằng phẩy tay có thể giết được Dương Khai, nhưng thực tế lại là hắn suýt nữa bị Dương Khai gài một vố, sao không làm hắn giận dữ? Nhất là bên cạnh còn có hai sư đệ đồng môn đang nhìn, làm hắn không xuống đài được.

Dương Khai bĩu môi: - Thiếu tông chủ nói hay thật, ngươi có tiến bộ trong Toái Tinh Hải, chẳng lẽ người ta lại dậm chân một chỗ?

Phong Khê thăng cấp Đế Tôn Cảnh trong Toái Tinh Hải, thực lực tăng lên nhảy vọt, nhưng Dương Khai cũng không ngồi chơi, chỉ riêng một năm rưỡi thu phục Sơn Hà Chung, thực lực của hắn đã tăng lên rất lớn, bất kể nguyên lực hay thần thức đều tăng lên rõ rệt.

- Tốt lắm, khó trách phụ thân đại nhân nói đừng coi thường bất cứ đối thủ nào, mặc kệ tu vi của hắn cao hay thấp, hôm nay coi như bổn thiếu hiểu được. Dương Khai, ngươi dạy cho bổn thiếu một bài học.

Phong Khê hừ lạnh. - Vốn định trực tiếp lấy mạng ngươi, nhưng nếu ngươi còn ngoan cố chống cự, vậy đừng trách bổn thiếu từ từ hành hạ ngươi.

Dương Khai hừ nói: - Thiếu tông chủ còn cảm thấy ăn chắc được ta?

- Chẳng lẽ ngươi cảm thấy ta không giết được ngươi? Phong Khê trừng mắt, giống như nghe được chuyện cười.

- Ngươi có thể thử xem! Dương Khai sầm mặt nhìn lại.

- Như ngươi mong muốn! Phong Khê quát khẽ, thu lại trường kiếm, lấy ra một thanh kiếm khác.

Trường kiếm màu u lam, tỏa ra khí tức rét lạnh, vừa xuất hiện là trên thân kiếm đã toát ra khí trắng, không gian xung quanh như bị đông cứng.

- Đế Bảo! Dương Khai nhướng mày, ánh mắt rơi vào thanh kiếm u lam, nhe răng cười nói: - Vậy mới đúng chứ, thiếu tông chủ thân phận tôn quý, phải nên có một món Đế Bảo tùy thân mới phải!

Trước đó hắn không thấy Phong Khê có Đế Bảo, còn cảm thấy kỳ quái, giờ mới hiểu được thì ra hắn quả thật là có, chỉ là không lấy ra dùng. Hiện tại hắn lấy ra Đế Bảo trường kiếm, rõ ràng là muốn dốc hết sức.

- Bây giờ cười lớn vào, lát nữa ngươi sẽ khóc! Phong Khê khinh bỉ liếc Dương Khai, trường kiếm chấn động, khí băng hàn quét ra bốn phương, quát lên: - Tuyết Thiên Vấn Tình Kiếm!

Những đóa kiếm hoa bùng lên, hóa thành sát khí thấy được bằng mắt thường, bao phủ đánh về phía Dương Khai

Cả người Dương Khai phát rét, không khỏi rùng mình, kết nối pháp tắc không gian, lực lượng không gian tràn ra, đưa tay chụp về phía trước, quát: - Ngưng!

Oong...

Tiếng trầm muộn vang lên, trong vòng trăm trượng chỗ Phong Khê đang đứng, bỗng nhiên ngưng tụ, dính cứng lại.

Hắn thi triển kiếm pháp vô thượng, cũng nháy mắt ngừng giữ hư không.

Phong Khê lồi mắt ra, suýt rớt xuống đất.

- Cái... cái... cái gì...

- Chuyện gì thế này!

Nho sĩ cùng thanh niên mặt vàng đứng nhìn gần đó cũng kinh hoàng, hoàn toàn không hiểu được chuyện gì xảy ra, bọn họ chỉ thấy Dương Khai vươn tay, liền trực tiếp áp chế kiếm pháp của thiếu tông chủ.

- Phá! Dương Khai lại quát khẽ.

Rắc rắc rắc....

Tiếng giòn rụm vang lên, những đóa kiếm hoa mà Phong Khê tiêu tốn tâm lực ngưng luyện ra như tấm gương bị đánh nát, ầm ầm vỡ tan, khí tức băng hàn cũng nháy mắt biến mất.

Không chỉ vậy, lấy Phong Khê làm trung tâm, những khe nứt không gian nhỏ như lông trâu đột ngột hình thành, vô số kể, bao phủ lấy hắn.

Không gian nháy mắt cực kỳ không ổn định, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Dương Khai vung tay, hai đạo Nguyệt Nhận lớn hiện ra trên tay, bị hắn cách không nâng lên như vật thật, cười hì hì nhìn Phong Khê: - Thiếu tông chủ, ngươi tu luyện thật không đến chốn!

- Lực lượng không gian! Cho dù Phong Khê có ngốc cũng biết Dương Khai thi triển thần thông gì, lập tức trở nên hoảng loạn, giật mình hét lên.
Hắn nhìn vô số khe nứt không gian xung quanh, nhìn hai đạo Nguyệt Nhận trên tay Dương Khai, sắc mặt liền tái nhợt.

Dương Khai lạnh mặt, nói: - Bổn thiếu đã giết không chỉ một Đế Tôn Cảnh, nếu thiếu tông chủ nghĩ rằng thăng cấp Đế Tôn là có thể muốn làm gì cũng được trước mặt bổn thiếu, vậy sai hoàn toàn. Nếu đã sai, vậy phải bị phạt, thiếu tông chủ, bổn thiếu thay cha ngươi quản giáo một trận, ngươi không có ý kiến chứ?

Phong Khê buồn bực muốn hộc máu, tức giận cả người bốc lửa, muốn la hét mấy câu, nhưng không biết phải mắng cái gì.

Dương Khai vung tay, hai đạo Nguyệt Nhận to lớn rít lên chém về phía hắn.

Phong Khê hoảng sợ, nhìn thấy Nguyệt Nhận ngày càng gần, trong lòng biết Dương Khai muốn lấy mạng mình mà, như vậy mà nói quản giáo cái gì?

Trong kinh hãi, sắc mặt của hắn chợt nghiêm nghị, tay quét qua trường kiếm Đế Bảo, một cỗ kiếm ý khó tả bùng lên.

Dương Khai ánh mắt sáng ngời,một dù không biết Phong Khê lại muốn liều mạng cái gì, nhưng nhìn hắn kiểu này xem ra là không muốn ngồi chờ chết.

Cũng khó trách, hắn không dễ dàng gì mới đột phá Đế Tôn Cảnh trong Toái Tinh Hải, tiền đồ tốt đẹp đang ở phía trước, làm sao lại chịu chết ở đây?

Ý cảnh trang nghiêm lan tỏa, sau đó Phong Khê từ từ vung trường kiếm, khí tức của hắn biến đổi lớn, như hóa thành người khác, ánh mắt trong sáng, nhưng lạnh đến xương, vô tình vô dục.

- Vấn Tình Vô Tình, Thiên Đạo Vô Đạo! Một tiếng ngâm khẽ vang lên.

Kiếm quang bùng nổ, kiếm khí bay lên, khí tức thần diệu lan rộng.

Dương Khai híp mắt, trong lòng kinh hãi, hắn không ngờ Phong Khê có thể phát huy ra một đòn như thế, một đòn này đã là chiêu số của cường giả chân chính thi triển ra, lại thầm hợp ý chí thiên đạo!

Phong Khê không chết, ngày sau hắn nhất định có thành tựu lớn.

Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, lại vung tay, đánh ra một quyền.

- Trục Xuất!

Hồ đen đột nhiên hình thành trước mặt Phong Khê, bên trong truyền ra khí tức hỗn độn, làm người ta kinh sợ không yên.

Kiếm chiêu mà hắn thi triển liền bị quấy nhiễu, xuất hiện một tia sơ hở.

Hai đạo Nguyệt Nhận cuối cùng đánh tới, khe nứt không gian xung quanh cũng bị Dương Khai khống chế đánh về phía Phong Khê.

- A! Tiếng kêu thảm vang lên, khí tức vững vàng như núi bị phá rối, Phong Khê lập tức bị lực lượng không gian bao phủ, những tia máu bắn ra, nhìn rất kinh người.

- Thiếu tông chủ! Thanh niên mặt vàng cùng nho sĩ kinh hoảng, không khỏi hô to.

Vốn bọn họ tưởng Phong Khê đối phó Dương Khai cũng chỉ là nhấc tay mà thôi, nhưng không ngờ Dương Khai chỉ là Đạo Nguyên lại áp chế toàn diện thiếu tông chủ thiếu tông chủ, chuyện như thế làm sao lại xảy ra được?

Nếu không phải bản thân tận mắt thấy, làm sao bọn họ cũng không tin nổi.

Chỉ là lúc này bọn họ không dám tùy tiện xông lên cứu viện, cho nên dù kêu rất lớn, nhưng cũng chỉ đứng yên một chỗ, ánh mắt lấp lóe không ngừng, sẵn sàng bỏ chạy.

Nếu như thiếu tông chủ chết ở chỗ này, vậy bọn họ cũng chắc chắn không thoát độc thủ của Dương Khai.

Dương Khai đánh xong cũng không thu tay, mà chấn động Bách Vạn Kiếm, bóng kiếm ngập trời đánh về phía Phong Khê.

Xẹt xẹt xẹt xẹt...

Tiếng vang không ngừng, đợi khi bóng kiếm biến mất, hư không im lặng trở lại.

Dương Khai thở ra một hơi, còn Phong Khê lúc này cả người máu me nằm dài, vô cùng thê thảm, không biết sống chết.

- Ực... Nam nhân mặt vang cùng nho sĩ đều nuốt nước miếng, sắc mặt tái nhợt, hai người ngây ngốc nhìn Phong Khê, thần niệm quét qua, phát hiện Phong Khê hơi thở mong manh, rõ ràng đã bị trọng thương.

Chương 2467: Hồn giáng

Trốn! Mau trốn, không trốn là không kịp nữa.

Trong khi thanh niên mặt vàng và nho sĩ trung niên xẹt qua ý tưởng này, Dương Khai chợt quay đầu, ánh mắt lạnh băng nhìn về phía họ.

Hai người đều hít vào một hơi lạnh, dưới ánh mắt lạnh lẽo của Dương Khai nhìn vào, chân như nhũn ra, không kéo lên chút sức nào.

- Các ngươi tự mình tới chịu chết, hay là ta đi qua chém giết các ngươi? Dương Khai cầm kiếm đứng đó, bóng người bình thản, quần áo ngay ngắn, giống như trận chiến vừa rồi không liên quan tới hắn.

Kết quả này, giống như Phong Khê mới là Đạo Nguyên Cảnh, còn hắn lại là Đế Tôn Cảnh trên cao, hoàn toàn điên đảo cảnh tượng dự kiến, thật sự khiến người ta không thể chấp nhận.

Quái vật! Thanh niên mặt vàng cùng nho sĩ trung niên đánh răng cầm cập, kinh hãi không nói được một lời.

- Xem ra, các ngươi lựa chọn kiểu sau. Dương Khai hừ lạnh, bước về phía hai người.

Thanh niên mặt vàng cùng nho sĩ trung niên liền ngừng thở, muốn chạy khỏi đây, nhưng không thể khống chế được thân thể, tâm tình tuyệt vọng chôn vùi bọn họ.

Nhưng lập tức, Dương Khai nhướng mày, quay đầu nhìn lại.

Vừa nhìn, Dương Khai liền tròn mắt.

Bởi vì Phong Khê vốn nên nằm chờ chết, lúc này lại từ từ đứng lên, chỉ là tình cảnh của hắn vô cùng quỷ dị, giống như không có ý thức riêng, hai mắt nhắm chặt, người cứng đờ như tượng gỗ.

Nhưng nguyên lực trong người hắn không ngừng sôi trào, không chỉ vậy, một cỗ khí tức làm Dương Khai kiêng kỵ dần thức tỉnh trong người Phong Khê.

Phong Khê nhanh chóng đứng thẳng, sau đó mở mắt.

Trong đôi mắt đó, một mảnh lạnh thấu xương, tỏa ra thần quang sáng chọi như sao trời.

Dương Khai cả kinh!

Phong Khê vừa mở mắt, cỗ khí tức quỷ dị trên người hắn cũng tăng lên đến đỉnh, lực lượng đế uy dày đặc ầm ầm lan tỏa, làm cho Dương Khai ngừng thở, máu như ngừng chảy.

- Cái quỷ gì vậy? Dương Khai nhíu mày hô nhỏ, lúc này Phong Khê cho hắn cảm giác cực kỳ nguy hiểm, nhìn vào mắt hắn, Dương Khai có ảo giác như bị mãnh thú nhìn vào, vô cùng khó chịu.

Cả người Phong Khê cũng biến hóa long trời, thay đổi hình tượng đại thiếu gia tông môn, tự sinh ra khí chất cao quý, ánh mắt ngạo nghẽ như đứng trên thiên hạ.

Nhịp tim Dương Khai tăng mạnh, cảm giác này làm hắn quen thuộc, hắn từng cảm nhận tương tự từ các cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh như Diêu Xương Quân, cùng Xích Nhật, Băng Vân.

Nhưng Phong Khê vừa mới thăng cấp Đế Tôn Cảnh không lâu, làm sap sánh được với những cường giả đỉnh cao đó?

Chẳng lẽ là bí thuật của Vấn Tình Tông? Dương Khai suy đoán, vung tay thật mạnh, hai đạo Nguyệt Nhận xếp thành chữ thập xoay tròn chém về phía Phong Khê, nháy mắt tới trước mặt, phong tỏa mọi đường lui của hắn.

Phong Khê nhìn Nguyệt Nhận hình chữ thập, ánh mắt toát ra một tia kinh diễm, giống như lần đầu mới thấy Dương Khai sử dụng thần thông không gian, sắc mặt trầm ổn già dặn không hợp với tuổi của hắn, không có ý né tránh, mà chầm chậm chỉ ra một ngón tay.

Ngón tay chỉ ra, vừa vặn chỉ ngay chỗ trung tâm chữ thập, không lệch chút nào.

Mà hai đạo Nguyệt Nhận bị ngón tay chỉ vào, ầm ầm tan vỡ, không tổn thương được Phong Khê.

- Cái gì?

Dương Khai lần này hoảng sợ, hắn thi triền ra bí thuật này, tự nhiên hiểu rõ hơn ai hết, Nguyệt Nhận chữ thập này dù mới dùng lần đầu, nhưng trong đầu đã mô phỏng vô số lần, sử dụng rất thuần thục.

Mà nhược điểm của bí thuật này, vừa vặn ngay chỗ Phong Khê chỉ trúng.

Làm sao hắn nhìn ra được? Sắc mặt Dương Khai lập tức âm trầm không thôi.

Nếu như Phong Khê có ánh mắt cùng bản lĩnh như vậy, vừa rồi sao bị mình đánh thảm thế, giống như trong khoảng thời gian ngắn hắn hôn mê, trên người đã xảy ra biến đổi kinh thiên.

- Các hạ là ai! Dương Khai chợt nhớ tới một loại bí thuật trong truyền thuyết, trong lòng chấn động, quát hỏi.

Phong Khê lạnh lùng nhìn Dương Khai, khóe miệng nhếch lên, nói: - Tiểu bối quả nhiên rất giỏi, ngày đó lão phu đã cảm thấy ngươi không tầm thường, hiện tại xem ra, ánh mắt của lão phu không kém.

- Hít... Dương Khai hít vào một hơi lạnh, không khỏi lùi lại mấy bước.

Phong Khê đột nhiên dùng giọng điệu già nua này nói chuyện, làm cho Dương Khai xác nhận suy đoán. Hắn nuốt nước miếng, kinh hô: - Hồn giáng! Ngươi là Phong Huyền!

Hắn đã sớm nghe qua, có những cường giả đỉnh cao vì bảo hộ đệ tử hay con cháu mà mình coi trọng, sẽ để lại một tia lực lượng thần hồn trong người bọn họ, bình thường sẽ không phát động, nhưng khi có nguy hiếm sinh mệnh, cỗ lực lượng này sẽ bùng nổ đi ra chiến đấu.

Nhưng thi triển loại bí thuật này phải trả giá rất lớn, hơn nữa một khi vận dùng, cũng sẽ tổn hại không nhỏ đối với đệ tử con cháu đó, bởi vậy rất ít cường giả làm thế, dù có làm, không đến mức bất đắc dĩ, cỗ lực lượng này cũng sẽ không xuất hiện.

Nhưng hiện tại, trong người Phong Khê xuất hiện cỗ lực lượng này, rõ ràng cũng nói vừa rồi Phong Khê đã bên bờ cái chết.

- Tiểu tử kiến thức không ít, đúng là bổn tọa! Phong Khê quát.

- Cái gì?

- Tông chủ?

Nam nhân mặt vàng và nho sĩ trung niên cũng cả kinh, nhưng hai người liền mừng rỡ như điên, vọt tới cạnh Phong Khê quỳ xuống, run run nói: - Đệ tử tham kiến tông chủ đại nhân!

Phong Khê nhàn nhạt liếc qua hai người, hừ lạnh: - Hai tên phế vật, ngay cả thiếu tông chủ cũng không bảo vệ được, còn làm bổn tọa phải tự mình hiện thân, các ngươi còn để làm gì!

Sắc mặt hai người đại biến, nhưng không dám nói gì, trong lòng khổ sở không nói nổi.

Hai người đều nghĩ, thiếu tông chủ đã là Đế Tôn Cảnh, còn lợi hại hơn chúng ta, nhưng vẫn bị Dương Khai hai ba chiêu đánh trọng thương hôn mê, tu vi như mình thì đi lên làm được gì, còn không phải bị người ta tiêu diệt trong chớp mắt.

Trong lòng thầm oán, nhưng hai người không dám nói ra, chỉ có cúi thấp đầu, trán toát mồ hôi lạnh.

Phong Khê hừ nói: - Lát nữa đưa thiếu tông chủ tìm chỗ an toàn trị thương, nếu các ngươi không thể đưa thiếu tông chủ trở về tông môn nguyên lành, các ngươi không cần về nữa.

Nếu hai người này có thể đi vào Toái Tinh Hải, vậy cũng là đệ tử tinh anh Hoàng Tuyền Tông, nhưng ở trong mắt Phong Huyền, giá trị của hai người vẫn kém một cọng tóc của con trai hắn.

Hơn nữa nghe Phong Huyền nói, rõ ràng là sẽ nhanh chóng giải quyết Dương Khai, cho nên mới bảo bọn họ chờ chút rồi đưa Phong Khê tìm chỗ trị thương.

Hai người như được đại xá, vội hô:

- Rõ!

Phong Khê quay lại, nhìn Dương Khai, hừ lạnh: - Tiểu bối, vết thương trên người Khê nhi, là kiệt tác của ngươi?
Dương Khai đen mặt: - Ta nói không phải, ngươi tin không?

Phong Khê nói: - Ngươi cảm thấy sao?

Dương Khai tức giận:

- Vậy ngươi còn hỏi làm quái gì!

Sắc mặt Phong Khê trầm xuống: - Tiểu bối quá ngông cuồng, dám lớn tiếng với bổn tọa? Vốn còn muốn cho ngươi được dứt khoát, nếu ngươi phách lối như thế, vậy đừng trách bổn tọa không khách khí với ngươi.

Dương Khai cười châm chọc: - Lúc trước Phong Khê cũng có ý này, nhưng bị bổn thiếu đánh rất thảm. Phong tông chủ, cẩn thận bài học của con ngươi!

Phong Khê trầm giọng:

- Ngươi dám coi thường bổn tọa?

Dương Khai lười biếng nói: - Nếu như là bổn tôn Phong tông chủ đến đây, tiểu tử tự nhiên không phải đối thủ, đảm bảo lập tức chạy trốn, càng xa càng tốt. Đáng tiếc đáng tiếc.... Phong tông chủ mượn thân con để Hồn giáng, thực lực thông thiên lại có thể phát huy được bao nhiêu?

- Lấy mạng ngươi cũng đủ rồi!

Dương Khai cười lớn: - Chỉ có ngươi nghĩ vậy, Phong tông chủ cẩn thận khó giữ tiết tháo!

- Còn dám lớn lối! Phong Khê giận dữ quát: - Bây giờ bổn tọa lấy mạng chó của ngươi, Vấn Tình Nhất Chỉ!

Nói rồi, hắn chỉ về phía Dương Khai.

Một cỗ lực lượng khó tưởng ập tới, không hình không bóng, như xé rách hư không, nơi chỉ phong đi qua, hư không ầm ầm sụp đổ, cực kỳ kinh người.

Uy lực một chỉ này, tuy rằng kém hơn Đế Tuyệt đan mà Phong Khê từng dùng, nhưng cũng không kém bao nhiêu.

Sở dĩ kém hơn, không phải vì thực lực Phong Huyền những năm qua giảm xuống, lúc ngưng luyện viên Đế Tuyệt đan đó, Phong Huyền chỉ vừa thăng cấp Đế Tôn tam tầng cảnh, nhiều năm trôi qua, khẳng định tu vi của hắn tăng lên không ít.

Nếu thật sự để bổn tôn thi triển bí thuật này, uy lực sẽ chỉ càng lớn hơn.

Nhưng hiện tại hắn là thân Hồn giáng, có thể phát huy ra thực lực hoàn toàn phải xem cực hạn chịu được của thân thể Phong Khê.

Cho nên đương nhiên uy lực của Vấn Tình Nhất Chỉ giảm mạnh.

Ngay cả như vậy, Dương Khai cũng không chống đỡ nổi.

Người hắn lung lay, vội vàng tránh né, nhưng uy lực một chỉ này lại có hiệu quả phong tỏa không gian, trấn áp thiên địa, người của Dương Khai chậm lại, bị chỉ phong quét trúng.

Giống như bị cả ngọn núi va chạm, Dương Khai hừ nặng, miệng phun máu, lảo đảo bay ra, xương cốt trên người kêu răng rắc, gãy không biết bao nhiêu cái, chỗ bị quét qua cũng máu me thê thảm.

Chỉ là một chiêu, Dương Khai đã bị thương không nhẹ, có thể thấy thực lực kinh người của Phong Huyền.

Hắn còn chưa đứng lên, Phong Khê lại một kiếm quét tới, quát: - Vấn Tình Kiếm!

Khoảng cách trăm trượng, bóng kiếm xòe ra hình quát, nháy mắt tới trước mặt Dương Khai.

Dương Khai muốn tránh né cũng không được.

Thanh niên mặt vàng cùng nho sĩ trung niên thấy thế, trong lòng không khỏi mừng rỡ, hưng phấn vì tông chủ mạnh mẽ, mặc kệ Dương Khai mạnh cỡ nào, trước mặt Hồn giáng của tông chủ, vẫn như tờ giấy không chịu được một đòn.

Đánh ra một kiếm, khí thế Phong Khê cũng giảm đi không ít, hai chiêu này cũng làm hắn tiêu hao rất lớn, liền thở hổn hển.

Nhưng vậy là đủ rồi, Phong Huyền tin tưởng thực lực của Dương Khai không thể đỡ nổi chiêu này, lập tức sẽ bị bóng kiếm phanh thây.

Hắn thu kiếm đứng đó, lạnh lùng nhìn tới, chờ đợi khoảng khắc Dương Khai tử vong.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau