VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 246 - Chương 250

Chương 246: Sự biến đổi giữa kẻ thù và

Nghe nàng nói như vậy, ngọn lửa dục vọng trong lòng Dương Khai trong chớp mắt bị dập tắt đi không ít, nhướn mày:

- Chết bao nhiêu?

- Sáu con! Mất mạng trong nháy mắt, một con ngũ giai, năm con tứ giai!

Trên mặt Tử Mạch có chút hoảng sợ, lông mày nhíu chặt lại. Vừa bò dậy từ dưới thân Dương Khai, vừa bối rối sửa sang lại y phục, che thân thể lõa lồ lại.

Cũng không biết nàng lại nghĩ ra cái gì, con ngươi như xuân thủy lén lút nhìn qua dưới háng Dương Khai, vội vàng chuyển tầm nhìn, mặt đỏ bừng, tỏa ra ánh sáng mê người.

- Có biết là ai đã ra tay không, mà có bao nhiêu người?

Dương Khai trầm giọng hỏi.

Tử Mạch khống chế yêu thú bằng Khống Hồn Trùng, trong phạm vi nhất định có thể cảm nhận được sự sống chết của yêu thú. Nhưng thông tin khác thì rất khó nắm bắt, dù sao thì cũng không phải nàng tận mắt nhìn thấy.

- Không rõ lắm.

Tử Mạch lắc lắc đầu.

- Đi xem xem!

Dương Khai quả quyết.

- Có thể sẽ gặp nguy hiểm.

Tử Mạch hơi chần chừ,

- Ngộ nhỡ là cao thủ chạy trốn lần trước thì sao

Người nàng nói chính là Vũ Thừa Nghi. Bây giờ đang ở trong khu dị địa này, có thể trong nháy mắt giết chết sáu con yêu thú, thực lực của đối phương khẳng định rất mạnh.

- Tốt nhất nên là y.

Dương Khai không cầm được có chút nóng lòng muốn thừ. Trước kia, Vũ Thừa Nghi phái một sư đệ của mình đuổi giết hắn, Dương Khai còn ghi nhớ trong lòng, món nợ sớm muộn gì cũng phải tính. Huống hồ, trên người Vũ Thừa Nghi rất có khả năng còn lưu giữ bảo bối Lưu Viêm Dịch.

Bất kể là giết người báo thù hay là cướp bảo vật, Dương Khai đều không có lí do buông tha cho y.

Thấy Dương Khai khăng khăng như vậy, Tử Mạch cũng không đành phật ý hắn. Huống hồ, cho dù đúng là Vũ Thừa Nghi, đối mặt với đại quân yêu thú của Tử Mạch cũng

chẳng phải là dễ dàng gì.

Vội vàng ra lệnh, Tử Mạch dẫn số yêu thú còn lại đi về nơi xảy ra chuyện. Lãnh San hai chân mềm nhũn cũng theo sát, hai nàng sóng vai nhau đi, cố ý để Dương Khai lại phía

Dương Khai cũng không để ý, vừa đi theo phía sau, vừa cảnh giác động tình tứ phía.

- Ngươi làm sao vậy?

Lãnh San nhạy cảm nhận ra sự thay đối của Tử Mạch, không kìm được nhỏ giọng

- Cái gì?

Vữa nãy, Tử Mạch dường như có hơi lơ đễnh, hình như không nghe thấy lời của

Lãnh San.

- Ngươi trở nên kì lạ á.

Lãnh San tò mò quan sát nàng,

- Không phải nói dụ dỗ hắn, khiến hắn không chịu nổi sao? Tại sao vừa nãy ngươi

Lãnh San nghĩ một hồi lâu mới tìm được từ để hình dung:

- Dáng vẻ của ngươi hình như rất hưởng thụ? truyện copy từ TruyệnFULL.vn

Tử Mạch hận không thể đào cái hố chui xuống, hai bên tai và cồ đỏ hết cả lên, cắn răng thấp giọng nói:

- Đừng nói chuyện này nữa, sau này cũng đừng dụ dỗ hắn nữa, nếu không có thể thân tàn vì chơi với lửa

- A

Lãnh San kinh ngạc.

Lỗ chết mất!

Vốn tưởng Dương Khai không phải là nam nhân thực thụ, cho nên Tử Mạch thầm khinh bạc hắn, cho dù có hôn có sờ soạng thì đã sao? Ngươi cũng đâu phải là một nam nhân thực sự, còn có thể làm gì hơn? Cho dù là lão nương cởi sạch quần áo trước mặt ngươi, ngươi cũng chỉ có thể sờ nắn thôi.

Nhưng tuyệt đối không ngờ tới là, Dương Khai căn bản không phải như nàng tưởng.

Cảm giác tiếp xúc trong chớp mắt đó, cho đến giờ vẫn quanh quẩn trong đầu Tử Mạch, mỗi lần nhớ tới thì xấu hổ vô cùng. Trong lòng Tử Mạch, căn bản không to gan lớn

mật như vẻ bề ngoài.

Nhưng Nếu hắn thật sự là nam nhân, vậy tại sao mấy ngày trước thấy mình và Lãnh San hai người gần như cởi hết sạch hết lại có thể thờ ơ như vậy? Có nam nhân nào có thể dễ dàng cự tuyệt sự mê hoặc ngay trước mắt không. Lẽ nào hắn thật sự là một chính nhân quân tử?

Trong lúc suy nghĩ lung tung, rất nhanh đã đến nơi sáu con yêu thú bị giết.

Trên mặt đất có vết máu, nhưng xác yêu thú thì không thấy đâu, huyết châu cũng đã bị lấy đi, chi còn lại đống bột mịn mà thôi.

Dương Khai nhìn xung quanh, không kìm được nhíu chặt mày lại.

Tử Mạch ngồi xổm xuống bới bới đống bột mịn, lát sau sắc mặt không ngừng biến

đổi.

- Thế nào?

Lãnh San hỏi.

- Khống Hồn Trùng không thấy nữa.

Sắc mặt Tử Mạch tái nhợt, lại bới tim trong đống bột mịn khác, nhưng tìm hết cả sáu đống bột mịn, cũng không tìm được một con Khống Hồn Trùng.

- Không cần tim nữa, kẻ giết yêu thú của ngươi không phải là cao thủ của Cửu Tinh Kiếm Phái đó!

Dương Khai vẻ mặt suy nghĩ nhìn Tử Mạch,

- Nơi này không lưu lại dấu vết của kiếm khí.

- Ngươi muốn nói gì? nguồn TruyệnFULL.vn

Tử Mạch thần sắc bất an, đã mơ hồ đoán ra gì đó, lại không dám khẳng định, hoặc là nói, không dám thừa nhận.

- Trong lòng ngươi biết rõ, còn cần ta phải nói sao?

Dương Khai cười xùy một tiếng.

- Không thể nào

Tử Mạch lắc đầu, giọng rất nhỏ, trong lòng dao động.

Đột nhiên, Tử Mạch lại ngẩng đầu nhìn về một hướng:

- Yêu thú của ta lại chết thêm mấy con nữa rồi!

Dương Khai cười lạnh một tiếng, càng khẳng định suy đoán trong lòng, nghiêng đầu

nhìn Tử Mạch:

- Có muốn đi xem không?

Tử Mạch thần sắc đấu tranh, chần chừ hồi lâu mới khẽ gật đầu.

Nhưng mà lúc này đây, nàng cũng không dám phân tán yêu thú ra xung quanh nữa, triệu tập tất cả về, vội vã đi đến địa điểm tiếp theo.

Nửa canh giờ sau, Tử Mạch lại một lần nữa thất vọng đứng lên. Nơi đây có bốn đống bột mịn, đáng lẽ phải có bốn con Khống Hồn Trùng, nhưng lúc này những con tràng tử đó cũng giống như vừa nãy, không thấy đâu nữa.

- Là hai đồng môn của ngươi ra tay?

Lãnh San cuối cùng cũng phản ứng kịp, kinh ngạc nhìn Từ Mạch.

Khống Hồn Trùng là thủ đoạn chi có đám người bọn Tử Mạch mới có. Nếu thật là Vũ Thừa Nghi sát hại yêu thú, không thể nào Khống Hồn Trùng cũng lấy đi, y vẫn không có bản lĩnh lớn đến thế.

Mà có thể giết được hai nhóm yêu thú của Tử Mạch trong thời gian ngắn như vậy, hoặc là kẻ ra tay phải có thực lực rất cao, hoặc là số lượng rất đông.

Kết hợp với manh mối Khống Hồn Trùng biến mất, thân phận của kẻ ra tay hiện ra sống động!

Đều là võ giả của Sâm La Điện, hai đồng môn kia của Tử Mạch chắc chắn biết làm thế nào để lấy được Khống Hồn Trùng, cũng có khả năng đánh chết được nhiều yêu thú như vậy trong thời gian ngắn.

Bọn họ nắm trong tay không ít võ giả của Đại Hán.

Chi là, Tử Mạch không dám tin sự thật này, cũng không muốn tin! Đều là đồng môn, sao lại hạ độc thủ với mình như vậy?

Hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, cảm nhận của Tử Mạch lan truyền ra bên ngoài, ý đồ tìm kiếm tung tích những Khống Hồn Trùng kia của mình, nhưng làm thế nào cũng không tìm ra.

Lát sau, nàng mở hai mắt, ánh mắt lộ vẻ âm tàn, lạnh lùng quan sát bốn phía, miệng cười lạnh không ngừng.

- Chúng ta rời khỏi đây trước!

Dương Khai cau mày nói, kéo cánh tay Tử Mạch, kéo nàng đi.

Sau hai canh giờ, ba người đã ở ngoài trăm dặm. Mấy chục con yêu thú đã chết mất mười con, trong đó lại có hai con là yêu thú ngũ giai, thực lực của Tử Mạch giảm mạnh.

Dừng lại nghĩ, Tử Mạch ngồi một bên, trên mặt thần sắc biển đồi không ngừng, khi thì âm u lạnh lẽo, khi thì nghi hoặc, khi thì thống khổ, khi thì hung tàn. Lãnh San và Dương Khai nhìn nhau, cả hai đều không nói gì, biết giờ này trong lòng nàng đang vật lộn tranh loạn.

Dương Khai nhìn Lãnh San nháy mắt ra dấu, bảo nàng an ủi mấy câu. Lãnh San nhìn như không thấy, bỏ qua ánh mắt của Dương Khai.

Dương Khai không nói gì, chỉ có thể buồn bã im lặng.

Phải một lát sau, Tử Mạch mới thống khổ rên rĩ một tiếng, nặng nề thở ra, có phần

xót xa nhìn Dương Khai:

- Tại sao bọn họ phải làm như vậy?

- Lời này ngươi phải hỏi bọn chúng.

Dương Khai thản nhiên nói.

- Bọn ta là đồng môn mà, tuy rằng có cạnh tranh lẫn nhau, nhưng cũng không đến nỗi ra tay với ta như vậy chứ?

Tử Mạch có chút nghĩ không thông.

- Đồng môn thì làm sao?

Dương Khai xem thường,

- Đồng môn mới là đáng sợ nhất!

- Đồng môn các ngươi giết hại lẫn nhau à?

Dương Khai và Lãnh San cùng gật đầu.

Tử Mạch kinh ngạc, nhíu mày không thôi, thở dài nói:

- Có thể mấy người bọn ta đều đến từ một phân nhánh nhỏ Sâm La Điện, vốn không có bao nhiêu đồng môn, cho nên khi ở Thiên Lang, mọi người đều chăm sóc lẫn nhau, cho dù là có cạnh tranh cũng không đến nỗi quá tuyệt tình như vậy.

- Đây không phải Thiên Lang, cũng không phải Sâm La Điện của các người.

Dương Khai trầm mặt.

- Chính vì như vậy, bọn ta mới phải giúp đờ lẫn nhau chứ.

Tử Mạch vẫn còn có chút không thể chấp nhận.

- Cứ tưởng ngươi là nữ tử tâm tính tàn nhẫn, không ngờ lại ngây thơ như vậy!

Dương Khai cười lạnh một tiếng, e rằng sự tàn nhẫn của Tử Mạch cũng chi là nhằm vào võ giả của Đại Hán, đối diện với đồng môn của mình, nàng cũng hơi e dè, không dám ra tay tùy tiện.

Tử Mạch cười khổ, đang muốn nói chuyện, đột nhiên thần sắc chở nên thống khổ vô cùng, ngã thẳng ra đất, hai tay ôm đầu, gào thét thảm thiết không ngừng.

Dương Khai và Lãnh San biến sắc, vội vàng bước đến.

Tử Mạch như chịu phải tra tấn của trời cao, hai tay nắm chặt tóc mình, cả người co quắp như con tôm, thân thể căng cứng, mồ hôi ướt nhẹp.

Tình hình này và phản ứng của nàng trước đây khi bị Dương Khai tra tấn giống nhau

như đúc.

Đều là phản ứng sau khi thần hồn bị tổn thương!

Dương Khai và Lãnh San nhìn nhau, nhìn ra một tia hoảng sợ từ trong mắt đối phương.

Cơn đau của Tử Mạch kéo dài rất lâu mới dần dần bình thường trở lại, quần áo trên người đều ướt nhẹp mồ hôi, cả người mệt mỏi, nhưng đôi mắt nàng lại trở nên lạnh giá thấu xương.

- Là bọn họ! Bọn họ đang cảnh cáo ta! Hô gọi ta! Bắt ta qua đó!

Tử Mạch cắn răng, gương mặt lộ ra sát khí, nói xong, lại túm chặt y phục Dương Khai, nghiêm túc nhìn hắn:

- Giúp ta giết bọn chúng!

Dương Khai nhếch miệng cười:

- Sớm đã có ý này rồi.

Mấy hôm trước lúc Dương Khai đề nghị, bị Tử Mạch cự tuyệt. Lại không ngờ sự tinh phát triển mang tính tuồng kịch đến thế này. Tử Mạch còn có chút nguyên tắc, không muốn ra tay với đồng môn của mình, nhưng hai đồng môn của nàng rõ ràng không có lòng tốt như thế.

- Bọn chúng ở đâu?

Dương Khai hỏi.

- Bên này!

Tử Mạch chi đường,

- Đi khoảng một canh giờ!

- Một canh giờ, tính toán kỹ lường một chút.

Dương Khai nhíu nhíu mày, sau đó cõng Tử Mạch trên lưng, đưa nàng chạy về phía

trước.

Nằm trên lưng Dương Khai, Tử Mạch cảm thấy là lạ. Giữa hai người chi có thể nói là kẻ thù, nhưng bây giờ lại phải cùng hội cùng thuyền đối phó với hai đồng môn của nàng. Sự thay đổi vai diễn giữa bạn và thù khiến nàng như rơi trong đám mây.

Trên đường, Tử Mạch kể sơ qua sự tinh về hai đồng môn của nàng.

Hai người kia đến từ cùng một gia tộc, chính là quan hệ huynh muội con chú con

bác, thực lực đều là Chân Nguyên cảnh tứ tầng.

Một người tên là Diêu Hà, một người tên Diêu Khê, đều nắm trong tay chừng năm mươi con yêu thú, gộp vào là khoảng hơn trăm con. Chi nói về số lượng yêu thú thôi đã nhiều hơn gấp đôi của Tử Mạch. Hiện giờ Tử Mạch chi nắm trong tay ba bốn mươi con mà thôi.

Liều mạng tuyệt đối không đánh nổi, nhưng chi cần nghĩ cách giết một người trong số họ, số yêu thú của người bị giết sẽ tự bị phá hủy, đến lúc đó nhất định sẽ xảy ra một trận hỗn loạn, trong hỗn loạn mới có hy vọng chiến thắng.

Bởi vì phẫn nộ, Tử Mạch đã nói hết toàn bộ tin tức dù là nhỏ nhất của hai đồng môn. Dương Khai im lặng lắng nghe, thầm ghi nhớ, cũng không ngừng nghĩ xem làm thế nào để chiến thắng

Chương 247: Nhập hũ

Sau khi nghe xong, Dương Khai có chút lo lắng nói:

- Sư huynh Xích Huyết của nàng có ở cùng bọn họ hay không, nếu Xích Huyết cũng ở đó, vậy phiền phức lớn rồi.

Xích Huyết là cao thủ Chân Nguyên Cảnh thất tầng, hơn nữa còn có một yêu thú lục giai, rất khó đối phó.

Tử Mạch thở dài nói:

- Hy vọng là không.

Một lúc lâu sau, ba người cuối cùng cũng tới nơi. Từ Mạch cũng xuống khỏi lưng Dương Khai, cảm kích nhìn hắn một cái, sửa sang lại y phục và đầu tóc rối bời, sau đó gương mặt xinh đẹp lạnh lùng, đi về phía trước.

Phía xa xa, Dương Khai đã thấy bóng dáng của rất nhiều yêu thú và mười mấy người đang tụ tập.

Đi theo Tử Mạch. Hai người đứng bên đó đúng là Diêu Hà và Diêu Khê của Sâm La Điện. Một nam một nữ hướng về phía này đang cười mỉm, trên mặt không hề có một chút vẻ áy náy nào, ra lệnh một tiếng, hơn một trăm con yêu thú tản ra, bao vây lấy đám yêu thú của Tử Mạch.

- Sư tỷ cuối cùng cũng tới.

Diêu Hà vẻ ngả ngớn, trong mắt không hề coi Tử Mạch ra gì, khẽ cười chào hỏi. Diêu Khê kia cũng đang cười khúc khích, nhìn Tử Mạch khinh thường.

- Không phải là các ngươi muốn ta tới sao?

Tử Mạch mặt lạnh băng nhìn bọn chúng, dừng lại cách bọn chúng khoảng mười

trượng.

Ba đệ tử Sâm La Điện giằng co lẫn nhau, không khí nặng mùi đối đầu.

Dương Khai đứng sau Tử Mạch, nhìn qua, thấy có rất nhiều người quen. đọc truyện mới nhất tại tung hoanh . com

Cách mười mấy trượng, bốn thiếu nữ của Vạn Hoa Cung, mặt xám lét ngồi bó gối trên mặt đất. Dạ Thanh Ti và Chu Bá của Tu La Môn, Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ của Ánh Nguyệt Môn cùng ngồi với nhau. Trừ những người này ra, đệ tử của rất nhiều tông môn lớn như Song Tử Đảo, Thủy Nguyệt Đường, vấn Tâm Cung, Phi Vũ Các vân vân cũng đều vẫn còn sống.

Sau khi nhìn thấy Dương Khai, hai người Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ không ngừng nhìn hắn cười khổ. Đều có cùng một sự bi ai là người lưu lạc chân trời.

Dương Khai khẽ gật đầu, xem như chào hỏi. Đám người bọn họ còn lại mười sáu mười bảy người, nhưng mà số người ban đầu đáng lẽ phải nhiều hơn thế này, những ngày qua e là cũng đã chết không ít.

- Hai người các ngươi, cút qua một bên!

Diệu Khê liếc mắt nhìn Dương Khai và Lãnh San, vênh mặt hất hàm ra lệnh.

Tử Mạch khẽ gật đầu.

Dương Khai lúc này mới cùng với Lãnh San hai người đi về phía đám người Trần Học Thư.

Hai bên vừa giáp mặt, một thiếu nữ Vạn Hoa Cung đã nhìn Dương Khai khẽ than:

- Huynh cũng không tránh được vận đen.

Dương Khai cười cười:

- Đúng vậy. Xin hỏi quý danh cô nương?

Chạm mặt lần trước, lúc Vũ Thừa Nghi làm khó hắn, thiếu nữ của Vạn Hoa Cung này còn nói giúp hắn một câu. Dương Khai đối với chuyện này vẫn có chút hảo cảm. Bốn tỷ muội bọn họ xuân lan thu cúc, dung mạo đẹp đẽ, mỗi người một vẻ, cùng ngồi ở đây, cũng đã là phong cảnh diễm lệ rồi.

Thiếu nữ kia cười khổ:

- Hàn Tiểu Thất!

Một thiếu nữ khác xem ra hoạt bát lập tức bĩu môi nói:

- Người này, cũng sắp trở thành tù nhân rồi, làm sao còn tâm trạng tìm hiểu danh tính nữ nhân chứ? Xem ra cũng không phải người tốt gì.

Dương Khai nhìn nàng nhíu mày nói:

- Cô nương chẳng lẽ chưa từng nghe qua câu nam tử bản sắc? Còn chưa thỉnh giáo đến danh tính của cô nương đây

Thiếu nữ bĩu môi nói:

- Dạ Hàm!

Dạ Thanh Ti ở bên kia hé miệng cười nói:

- Cùng họ với ta, nếu có thể cùng sống trở về, nhất định sẽ cùng với Hàm muội muội kết kim lan.

Hàn Tiểu Thất cười giới thiệu hai vị sư muội khác. Trong đó cô nương điềm tình tên Hoa Nhược Ẩn, người kia khá quyến rũ tên Liễu Thanh Như.

Đều là người lưu lạc. Hơn nữa Dương Khai mặt mũi lạ hoắc, những người khác cũng đều lần lượt tự mình giới thiệu.

Phong Thiển Ngân của Thủy Nguyệt Đường, Tả Phương và Lệ Tâm Viễn của vấn Tâm Cung, Trữ Cảnh Sơn của Phi Vũ Các

Đệ tử tinh anh của các môn phái hội tụ một nơi, tình cảnh thật vui vẻ hòa thuận, sầu não và lo lắng của nhiều ngày qua được vơi đi không ít.

- Hừ, chết đến nơi, các ngươi còn có tâm tư hàn huyên, có thể sống tiếp thì hẵng nói những lời này không muộn.

Giọng của một người chẳng hợp với tinh cảnh làm ngắt tiếng cười của bọn họ, có vẻ vô cùng bất ngờ.

Dương Khai quay đầu nhìn qua, thì thấy được một nam tử đang nhìn mình cười khinh miệt.

Ánh mắt lóe lên, Dương Khai cũng không để ý.

Dạ Thanh Ti cười lạnh một tiếng nói:

- Tất Tu Minh, từ sau khi bị bắt, ngươi đã năm lần bảy lượt làm cụt hứng, rốt cuộc là

ý gì?

Tất Tu Minh cười lạnh:

- Không có ý gì. Chẳng qua chi là rác rưởi, đáng để các ngươi cao hứng vậy sao?

Chẳng lẽ các ngươi còn hy vọng hắn có thể cứu được chúng ta?

Trần Học Thư cau mày nói:

- Nếu như ngươi cảm thấy mình không còn chút hy vọng sống nào, tự mình chặt đứt nó đi là được, hà tất phá hoại hứng thú của người khác? Càng không phải nói xấu Dương huynh, Dương huynh chẳng qua là cảnh giới thấp chút thôi.

Tất Tu Minh không nói gì, người bên cạnh y lại cười ha hả:

- Cảnh giới thấp, chính là rác rưởi! Lão tử thật không biết loại phế vật như hắn sao sống được đến tận giờ, sớm chết rồi mới phải, hà tất kéo dài hơi tàn.

Người này, chắc là đồng môn với Tất Tu Minh, hai người là sư huynh đệ, tự nhiên sẽ đứng cùng một chiến tuyến.

Hàn Tiểu Thất giọng lạnh lùng nói:

- Các ngươi nói nhiều quá đấy.

Ba nàng Dạ Hàm và Hoa Nhược Ẩn, Liễu Thanh Như cũng trừng mắt tức giận nhìn

y-

Tất Tu Minh và người cạnh y tuy khinh thường Dương Khai, lại cũng không muốn làm nhiều người tức giận, hừ lạnh một tiếng không nhiều lời nữa.

Bị hai người bọn họ làm loạn như vậy, không khí lúc trước lập tức bị phá hoại gần như gần hết, trong lòng mọi người đều có chút nặng nề.

Dạ Hàm phồng má an ủi:

- Dương Khai đúng không? Đừng để ý bọn họ, hai người đó cả ngày bi quan tiêu

cực, không muốn thấy người khác tâm trạng tốt.

Dương Khai lắc đầu:

- Ta không để ý đâu, coi như chó sủa là được rồi.

Hàn Tiểu Thất ở một bên sừng sốt, hé miệng mỉm cười.

- Ngươi nói cái gì?

Tất Tu Minh và người cạnh y cùng trợn mắt, vẻ mặt chẳng hiền lành gì nhìn Dương Khai, đằng đằng sát khí.

- Nếu lỗ tai ngươi không điếc, thì phải nghe rõ rồi chứ. Dương Khai trầm mặt nhìn y.

- Ngươi tự tìm cái chết rồi!

Tất Tu Minh phẫn nộ quát một tiếng, đứng bật dậy.

- Các ngươi đều muốn chết phải không?

Bên kia, Diêu Hà tức giận quát mắng,

- Nếu muốn chết, ta bây giờ sẽ thành toàn cho các ngươi!

Tất Tu Minh đầy sợ hãi liếc nhìn Diêu Hà, lúc này mới không cam lòng mà ngồi xuống, vẻ mặt phẫn nộ mà nhìn Dương Khai:

- Ngươi chờ đấy, sớm muộn gì cũng phải cho ngươi biết tay!

- ừ, ta chờ đây!

Dương Khai thản nhiên gật đầu.

Bên phía bầu không khí của những người luyện võ Đại Hán căng thẳng, không khí giữa ba người Thiên Lang cũng tương tự.

Từ sau khi Tử Mạch trở lại, Diêu Hà với Diêu Khê chi nhìn nàng cười mỉa, không nói một lời.

Thật lâu sau, Tử Mạch mới thở nhẹ một hơi, lạnh giọng hỏi:

- Tại sao làm vậy?

Diêu Hà khẽ cười một tiếng:

- Tại sao? Tử sư tỷ chẳng lẽ nghĩ mãi mà vẫn không hiểu sao?

- Chi vì trong môn, sư phụ chiếu cố ta nhiều hơn?

Tử Mạch khinh miệt cười.

sắc mặt Diêu Hà và Diêu Khê hơi đổi, sắc mặt lạnh xuống.

Tử Mạch nói:

- Các ngươi nhập môn sớm hơn ta, nhưng thực lực lại không tăng nhanh bằng ta, cuối cùng trong lòng không phục, chi có thể gọi ta một tiếng sư tỷ. Đây chính là lí do và cái cớ các người không chịu nổi.

- Ngươi thật sự nghĩ mình tư chất xuất chúng?

Diêu Khê cười cười một tiếng

- Nếu không phải sư phụ cho ngươi nhiều tư nguyên hơn, ngươi làm sao có thể đến sau lại chiếm thế thượng? Chi dựa vào tư chất, chúng ta nào có thua kém ngươi?

- Các ngươi cho tới bây giờ cũng không bằng ta!

Tử Mạch không hề nhượng bộ chút nào, đối chọi gay gắt.

Trên mặt Diêu Hà hiện ra vẻ khinh thường:

- Là sao? Thế dám hỏi sư tỷ, tinh hình như ngày hôm này tỷ đã từng ngờ qua?

- Ta quả thực không ngờ các ngươi lại ác độc như thế, dám ra tay cả với ta!

Trên mặt Tử Mạch một vẻ căm hận.

Diêu Hà cười lạnh:

- Thôi đi, cũng không nhiều lời với ngươi nữa. Dù sao ngươi cũng là sư tỷ! Chúng ta gọi ngươi đến, không có ý gì khác, chi có điều tạm thời không thể rời khỏi nơi kì quái này, nơi này lại không có kẻ thù, cho nên chúng ta nghĩ sư tỷ, tỷ cần những yêu thú đó cũng chẳng để làm gì đúng không?

Khuôn mạch xinh đẹp của Tử Mạch lạnh băng:

- Các ngươi muốn yêu thú của ta?

- Không sai!

Diêu Hà gật đầu,

- Ta với Khê Nhi còn thiếu một chút nữa là sắp đột phá thăng tiến, lại không nờ giết hại yêu thú của mình, chi có thể hy vọng sư tỷ cống hiến đôi chút thôi.

Tử Mạch bi thương vạn phần:

- Vi như vậy, các ngươi thậm chí không tiếc hủy đi một phần thần trí của ta?

Diêu Khê cười duyên:

- Ai bảo sư tỷ ngươi trốn tận đâu đâu? Nếu ngươi không trốn, chúng ta cũng sẽ không làm như vậy. Bây giờ ở nơi này chẳng còn bao nhiêu hứng thú, vốn định cùng với

yêu thú của sư tỷ mở một cuộc thi săn bắt. Lại không ngờ trời không chiều lòng người, là tỷ ép bọn ta làm vậy.

- Được!

Tử Mạch vẻ mặt đau xót, trong mắt có một tia quyết tâm đoạn tuyệt:

- Các ngươi muốn yêu thú của ta, toàn bộ cho hết các ngươi được chưa!

Diêu Hà cười như điên:

- Đã biết sư tỷ dễ nói chuyện, mời sư tỷ hạ lệnh cho bọn chúng đờ phản kháng, nếu không phải đánh nhau, e rằng kết cục không hay!

Tử Mạch nhắm hai mắt lại, ngực phập phồng.

Tuy rằng sau khi đến đây, nàng cũng đã thu lại sợi tơ linh hồn trên Khống Hồn

Trùng bị hai người này nắm trong tay, cũng không cần lo Diêu Hà, Diêu Khê phá sợi tơ linh hồn của mình. Nhưng ưu thế của đối phương áp đảo, không nói đến yêu thú trong tay chúng nhiều, chi cần mưới mấy người luyện võ Đại Hán bị khống chế kia, cũng là sức chiến đấu tương đối mạnh mẽ rồi.

Đánh nhau thật, Tử Mạch không hề có cơ hội thắng, ngay cả đột phá vòng vây cũng không có hy vọng, cho nên dù không can tâm, Tử Mạch cũng chi có thể tạm thời thỏa hiệp.

Nhìn chằm chằm hai ngọn núi cao ngất của Tử Mạch, trong mắt Diêu Hà hiện lên một tia dục vọng bí ẩn, không tự chủ được liếm liếm môi.

- Được lắm!

Tử Mạch trợn mắt, giọng nói không hề thay đồi.

Diêu Hà, Diêu Khê liếc nhau, trong lòng truyền đạt chi thị.

Trong phút chốc, vô số tiếng yêu thú rú thảm, máu bắn tung tóe, từng con yêu thú không hề phản kháng bị đánh ngã trên đất, bị đồng loại của chúng cắn đứt cổ, ngã xuống đất chết.

Đám người luyện võ Đại Hán sắc mặt hoảng sợ, hết hồn.

Từ đầu đến cuối không quá mười mấy tức, ba bốn mươi con yêu thú cứ như thế mà

chết.

- Ha ha ha ha!

Diêu Hà cười lớn.

Có ba bốn mươi viên huyết châu, y và Diêu Khê một người trong đó đã có thể đột phá cảnh giới hiện tại, tấn thăng lên Chân Nguyên Cảnh ngũ tầng.

Việc còn lại, chi cần tra hỏi đám người luyện võ Đại Hán kia bí mật bất truyền mà họ học được. Những người này có thể giết hết, đến lúc đó lại một số lượng huyết châu lớn rơi vào tay.

Hơn nữa điều khiến Diêu Hà động tâm là mấy người mỹ nữ Đại Hán kia, ai ai cũng tư sắc bất phàm. Mấy ngày nay y nghĩ cách muốn được gần các nàng, thế nhưng Diêu Khê ở một bên một bước không rời, khiến y căn bản tim không ra cơ hội.

Hai người cho dù là huynh muội, nhưng quan hệ hơn như vậy một chút

Phải nghĩ một cách đẩy biểu muội đi, sau đó là có thể muốn làm gì thì làm rồi. Diêu

Hà nhìn đám người Hàn Tiểu Thất, không kìm được nuốt nước miếng.

Ầy, mấy chục viên huyết châu này tạm thời cho nàng dùng trước. Nàng luyện hóa hấp thụ, đột phá Chân Nguyên Cảnh ngũ tầng phải cần chút thời gian, thời gian này đủ để ta càn rỡ rồi.

Diêu Hà càng nghĩ, tâm trạng càng kích động, hận không thể lập tức ôm các mỹ nữ Đại Hán vào lòng, tùy ý đùa bờn, nhấm nháp hương vị thực cốt kia.

Chương 248: Sỉ nhục

Nghĩ đến đây, Diêu Hà nói với Diêu Khê:

- Diêu Khê à, muội dùng huyết châu trước đi.

Trên mặt Diêu Khê hiện lên một vẻ cảm động và dịu dàng, khẽ gật đầu, rồi ngẩng đầu nhìn về phía những võ giả Đại Hán, vênh mặt hất hàm sai khiến:

- Thu thập huyết châu lại đây cho ta!

Mười bảy mười tám người, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không ai chịu đứng dậy.

Trong khoảng thời gian này, ở dưới tay Diêu Hà và Diêu Khê, bọn họ đã chịu không ít sự áp bức và lăng nhục, hận không thể nghiền xương bọn chúng thành tro bụi, làm sao chịu làm việc giúp chúng?

Nhưng người ta đã hạ lệnh rồi, có dây dưa không làm cũng không được, ngộ nhờ chọc giận bọn chúng, chi có thể bị đày đọa và tai vạ nhiều hơn thôi.

Dạ Hàm của Vạn Hoa Cung tức giận đứng lên, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Ta đi!

Dương Khai vừa nhìn, đưa tay kéo nàng ta một cái:

- Ta đi cho, ngươi nghĩ ngơi đi.

Tất Tu Minh đang ngồi, nghe vậy đột nhiên trợn mắt, ha hả cười:

- Sao? Mới bị thu phục đã trung thành rồi, loại chuyện lặt vặt này cũng muốn tranh

làm?

- Đúng vậy. Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu!

Dương Khai cười ha hả đứng lên.

Tất Tu Minh và sư đệ của y cười lạnh một tiếng, trên mặt lộ vẻ khinh miệt, làm cho rất nhiều người thấy khó chịu.

Đi một vòng qua chỗ những con yêu thú vừa chết, thu được ba bốn chục viên huyết châu, sau đó bước nhanh đến trước mặt ba tên Sâm La Điện.

Diêu Khê thần sắc lãnh đạm nhìn Dương Khai, trên mặt hơi cảnh giác.

Suy cho cùng Dương Khai do Tử Mạch đưa đến, Diêu Khê không thể không đề phòng.

- Ném huyết châu qua đây!

Dương Khai tới gần khoảng ba trượng, Diêu Khê lạnh lùng ra lệnh, không cho hắn đến gần nữa.

Dương Khai khẽ gật đầu, dùng lực vừa đủ, không ngừng ném hơn ba mươi viên huyết châu qua đó, Diêu Khê đón được hết không rơi một viên.

Tử Mạch lạnh lùng nhìn, đợi Diêu Khê nhận hết số huyết châu mới mở miệng nói:

- Bây giờ các ngươi đã toại nguyện rồi. Nếu các ngươi không còn chuyện gì khác, ta phải đi trước.

Diêu Hà và Diêu Khê nhìn nhau, cả hai cười nhạt:

- Sự tỷ muốn đi đâu?

Tử Mạch biến sắc trầm giọng nói:

- Ta đi đâu, các ngươi không quản nổi đâu!

Diêu Khê cười duyên:

- Sư tỷ vẫn nóng tính như vậy. Bọn ta cũng là vì lo lắng cho tỷ thôi. Ở nơi dị địa này đầy rẫy nguy hiểm, bây giờ tỷ không còn yêu thú thủ hộ, chạy ra ngoài ngộ nhờ gặp phải bất trắc gì, bọn ta ăn nói với sư phụ thế nào đây.

Tử Mạch nhìn bọn họ với vẻ không thể ngờ nói:

- Ngay cả ta mà các ngươi cũng muốn kiểm soát?

Diêu Hà nói:

- Sư tỷ nói gì vậy, chúng ta vốn là một nhà, dĩ nhiên nên chăm sóc lẫn nhau.

Diêu Khê cũng gật đầu:

- Đúng thế, vì lo lắng cho sự an nguy của sư tỷ, sư muội thấy tỷ ở lại đây thì vẫn tốt

hơn.

Khóe miệng Tử Mạch hiện ra nét cười lạnh, sắc mặt vô cùng bi thương. Trên đường tới đây, Dương Khai đã từng nói với nàng, Diêu Hà, Diêu Khê rất có khả năng một là không làm hai là không dừng, sẽ đem tất cả chuyện này làm tới cùng.

Nếu bọn họ dám động đến yêu thú của nàng, thì sẽ dám động đến nàng! Dương Khai đã nói với nàng như vậy.File text chỉ có tại ' t ung h oanh . com'

Tử Mạch vốn còn ôm chút hy vọng, nhưng hiện tại xem ra Dương Khai nói quá đúng

Giết chết Tử Mạch ở một nơi như thế này, chi cần sau khi làm xong xử lý cho tốt,

căn bản sẽ không lưu lại bất kì manh mối nào. Còn về những võ giả Đại Hán, tất cả sẽ bị Diêu Hà, Diêu Khê diệt khẩu thì còn gì phải e sợ?

Trước tiên tiêu diệt yêu thú của nàng rồi biến nàng trở thành mục tiêu. Tất cả những điều này giống y hệt với suy đoán của Dương Khai. Không biết nên nói hắn biết trước tương lai hay nói hắn hiểu rõ tính lật lọng của lòng người.

Tử Mạch trầm mặc, ánh mắt dần trở nên lãnh đạm.

Diêu Khê đột nhiên nhíu mày quay đầu nhìn Dương Khai, không chút khách khí khiển trách:

- Ngươi đứng ở đây làm gì, còn không mau cút về chỗ?

Nói xong lại khinh miệt nhìn Từ Mạch:

- Sư tỷ, tỷ dạy dỗ thủ hạ như vậy sao? Một chút giáo dục cũng không có.

Tử Mạch không trả lời, Dương Khai cũng lung túng cười, cẩn thận ôm quyền hướng về phía nàng, ánh mắt hếch về phía Tử Mạch, vẻ mặt trở nên thù hằn, mở miệng nói:

- Hai vị, hai vị có thể khiến con tiện nhân này lấy con tràng tử ra khỏi người ta không? Ta nguyện cải tà quy chính, trang thành với hai vị.

Tử Mạch nghe vậy, bỗng quay đầu nhìn Dương Khai, cắn răng nói:

- Ngươi vừa gọi ta là gì?

- Tiện nhân! Sao nào?

Dương Khai như tim được chỗ dựa vững chắc, không khoan nhượng vùng lên.

- Ha ha

Tử Mạch tức giận cười ngược lại,

- Dám gọi ta như vậy, xem ra ngươi quên là ai đang làm chủ rồi.

Lời này, là câu lúc trước Dương Khai nói cho nàng nghe, nhưng bây giờ trả về chỗ

cũ.

- Lúc trước dạy dỗ ngươi còn chưa đủ!

Tử Mạch đằng đằng sát khí mắng yêu, Dương Khai lập tức ngã trên mặt đất vô cùng khổ sở, hai tay ôm bụng không ngừng lăn lộn, miệng kêu với Diêu Hà, Diêu Khê:

- Hai vị cứu mạng, ta thật sự có lòng trung thành với hai vị, máu chảy đầu rơi cũng không tiếc!

Biến cố ở bên này, tự nhiên thu hút sự chú ý của những võ giả Đại Hán.

Nghe những lời không biết xấu hổ như vậy của Dương Khai, phàm là người có chút giao tinh với hắn cũng không nhịn được mà lộ vẻ đau lòng. Nhất là bốn thiếu nữ Vạn Hoa Cung, hiển nhiên không ngờ Dương Khai lại không có khí phách như thế.

Ngược lại, Tất Tu Minh và sư đệ y lặng người một lát rồi cười lớn:

- Hắn nói cái gì? Hắn muốn trung thành với hai kẻ kia? Ha ha ha thật là buồn cười, vừa nãy đã muốn như vậy rồi, quả nhiên là đi tỏ lòng trung thành mà. Ta đã nói sao hắn lại cần cù như vậy, quả nhiên là thế!

Nói xong, còn hung hăng nhổ bãi nước miếng xuống đất, trong mắt vạn phần khinh

miệt.

Si nhục, quá là si nhục! Tuy đám võ giả Đại Hán bị khống chế, nhưng không ai chịu hèn mọn cúi đầu cầu xin như Dương Khai.

Bên kia, Dương Khai còn đang gào thét như xé một xé gan, dường như không biết mình đang bị mất mặt thế nào:

- Hai vị cứu mạng, niệm tinh ta có lòng đi nương nhờ kẻ khác, cứu ta!

Diêu Hà và Diêu Khê hiển nhiên không ngờ có thể xem được một vở kịch hay như thế này.

Bọn họ muốn đối phó Tử Mạch, Dương Khai là võ giả do Tử Mạch đưa đến, nhưng mà hiện giờ, hai người lại lục đục nội bộ.

Hay, hay!

Không vì cứu tính mạng Dương Khai, chi vì đả kích dáng vẻ kiêu ngạo của Tử Mạch, Diêu Hà và Diêu Khê cũng cảm thấy không thể nhìn nổi nữa. Còn nhìn nữa, võ giả

Đại Hán này đến xương cốt cũng chẳng còn mà biến thành phế vật mất.

- Sư tỷ dừng tay đi.

Khuôn mặt Diêu Khê lộ vẻ đắc ý, cố nén cười, thản nhiên nói.

Tử Mạch ngẩng đầu, hai mắt lạnh như băng:

- Sao? Ta dạy dỗ thủ hạ của mình các ngươi cũng muốn xen vào?

Diêu Hà nói:

- Nếu là người khác, bọn đệ đương nhiên không thể xen vào, nhưng sư tỷ, tỷ cũng nghe rồi đấy, hắn muốn trung thành với hai người bọn đệ, cho nên bây giờ hắn là người của bọn đệ, sư tỷ không thể không hiểu chuyện được?

Hai người nhìn nhau, Tử Mạch thở phì phì, nghi một lát, mới cắn răng nói:

- Được, nếu sư đệ sư muội muốn, việc đó đương nhiên sư tỷ sẽ thành toàn!

Diêu Hà nén cười, dường như mới đánh một trận đã đại thắng, đã đắc ý ra mặt.

Dương Khai lăn lộn trên mặt đất, lúc này mới từ từ ngừng kêu thảm và giãy dụa, cả người y phục ướt nhẹp mồ hôi, lảo đảo đứng dậy, ôm quyền với Diêu Hà, Diêu Khê, cảm kích nói:

- Đa tạ hai vị, mấy ngày nay ở dưới tay tiện nhân kia đã chịu không biết bao nhiêu đau khổ.

Diêu Hà nhìn Dương Khai thâm ý sâu sắc, gật đầu nói:

- Ấy, sư tỷ tính tinh không tốt, nhưng mà ngươi đã có được lựa chọn chính xác, đi theo chúng ta, không để ngươi phải chịu khổ!

- Đa tạ hai vị, đa tạ hai vị! Dương Khai càng tỏ ra nịnh bợ.

Bên phía đám võ giả Đại Hán, Tất Tu Minh không ngừng cười nhạo:

- Gió chiều nào theo chiều ấy, chẳng lẽ hắn không biết bất luận rơi vào tay ai, kết cục cũng là một chữ chết à?

Dương Khai đứng thẳng trở lại, nhe răng cười độc ác nhìn Tử Mạch, miệng nói không chút khách khí:

- Tiện nhân, lấy trùng tử trong người ta ra, nếu không ta cho ngươi biết tay!

Đúng là cáo mượn oai hùm!

Mượn thế ra oai, chính là ý này.

Diêu Hà, Diêu Khê càng đắc ý.

Bọn họ không cần phải trực tiếp gây khó dễ với Từ Mạch nữa rồi, chi cần bây giờ Dương Khai phản bội thôi cũng đủ khiến nàng mất trắng.

- Được, được!

Tử Mạch đau đớn, xem ra là bị chọc tức không nhẹ:

- Ngươi đã muốn, thì cứ như ngươi muốn đi! Chi là ngươi cho rằng rơi vào tay bọn họ thì sẽ có kết quả tốt đẹp chắc? Sớm muộn gì cũng là một chữ chết, hy vọng đến lúc đó ngươi sẽ không hối hận!

Dương Khai ngửa mặt lên trời, khí thế ngang ngược càn rờ:

- Cần tiện nhân ngươi quản nhiều chuyện, lão tử can tâm, ngươi quan tâm ta quá nhi!

Diêu Hà, Diêu Khê nhìn nhau, chi cảm thấy tên võ giả Đại Hán này thật là một thằng ngốc gà mờ. Nhưng mà, nếu không phải như vậy, hắn cũng không thể ngu đến nỗi thẳng mặt chống đối Tử Mạch.

Huynh muội nhà họ Diêu trong lòng đắc ý, đám võ giả Đại Hán kia hận không thể đập đầu xuống đất. Tuy giao tinh với Dương Khai không quá thân thiết, nhưng lúc này họ cũng thấy rất mất mặt. Tất cả mọi người đều từ Đại Hán đến, bây giờ lại làm những chuyện này trước mặt bọn người Thiên Lang, mất mặt xấu hố quá đi!

Đã thế cái tên gây ra chuyện kia vẫn không có chút tình ngộ nào.

Duy chỉ có Lãnh San, lơ đãng ho nhẹ một tiếng, che miệng, trong mắt thoáng qua nét buồn cười.

Nàng thật sự rất hâm mộ trình độ diễn xuất của hai người họ.

Đúng với kế hoạch của Dương Khai trù tính từ trước, lại càng phục sát đất. Sự tình bây giờ, cũng không có gì khác với dự đoán của hắn.

Lãnh San biết, chỉ cần qua bước này, vở kịch kia sẽ bắt đầu, lập tức lặng lẽ đi đến bên Hàn Tiểu Thất của Vạn Hoa Cung, lặng lẽ nói nhỏ vào tai nàng ta.

Hàn Tiểu Thất nghe xong mắt chợt sáng lên, kinh ngạc nhìn Lãnh San, người ở phía sau nghiêm túc gật đầu.

- Ta biết rồi.

Hàn Tiểu Thất hít sâu một hơi, khóe miệng hiện ra nụ cười thản nhiên, lập tức truyền đạt lại cho ba vị sư muội của mình.

- Nhanh lên, lề mà lề mề cái gì?

Dương Khai thúc giục, như không thể đợi được quy phục Diêu Hà, Diêu Khê.

Tử Mạch quan sát hắn thật kĩ, lúc này mới đi ra phía trước, đưa tay ấn vào bụng hắn.

Dương Khai chớp chớp mắt, nói với Diêu Hà:

- Hai vị, ả ta sẽ không nhân cơ hội xử lí ta chứ?

Diêu Hà cười lạnh:

- Sư tỷ làm sao có thể là người như thế.

- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.

Dương Khai thở phào nhẹ nhõm, lát sau, sắc mặt khó coi nôn ra một con Khống Hồn Trùng.

Còn không chờ Tử Mạch cất tràng tử đi, hắn đã giẫm lên, vừa giẫm vừa mắng, mắng thô tục độc ác vô cùng, nước miếng văng loạn xạ.

Lông mày của Diêu Hà, Diêu Khê cứ nhướn lên, Tử Mạch sắc mặt xanh lét, thân thể mềm mại tức tốc phát run, đằng đằng sát khí nhìn Dương Khai.

- Đủ rồi!

Diêu Hà có vẻ không chịu nổi sự thiểu năng trí tuệ của Dương Khai nữa, vội lên

tiếng:

- Khống Hồn Trùng có thể chất đặc biệt, ngươi giẫm không chết được đâu.

- Ồ, sỉ nhục, sỉ nhục!

Tất cả mọi người cảm thấy đầu váng mắt hoa. Chuyện này, nên nói hắn đoán biết

được tương lai hay là gì?!!!

Chương 249: Phiền phức lớn rồi

Diêu Hà ho nhẹ một tiếng, nhìn Dương Khai nói:

- Ngươi đã đồng ý quy thuận chúng ta, chắc là cũng biết chúng ta phải làm thế nào với ngươi rồi chứ?

Dương Khai gật đầu:

- Biết, không phải chỉ là một con tràng tử sao?

Diêu Hà cười nhẹ:

- Đúng vậy, tuy ngươi cải tà quy chính khiến chúng ta rất vui mừng, nhưng chúng ta không biết gì về ngươi cả. Thả Khống Hồn Trùng vào ngươi cũng chỉ là phòng ngừa ngộ nhờ, sau này biểu hiện tốt, không thể thiếu phần của ngươi.

- Đa tạ vị đại ca đây dìu dắt.

Dương Khai ra sức nịnh nọt.

- Đưa tay ra đây.

Diêu Hà đắc ý ra mặt liếc nhìn Tử Mạch một cái, sau đó ra lệnh cho Dương Khai. Dương Khai nghênh ngang đưa một tay ra.

Diêu Hà lấy ra một con Khống Hồn Trùng của mình, đang định thả vào tay Dương Khai, bỗng Diêu Khê hét lên:

- Khoan!

- Sao thế?

Diêu Hà quay đầu nhìn nàng.

Diêu Khê vẻ mặt cảnh giác nhìn Dương Khai, lại xem xét Tử Mạch, đột nhiên cười lạnh một tiếng.

Diêu Hà vẻ mặt hơi thay đổi, y đã hiểu ra ý tứ trong ánh mắt của biểu muội mình, trong nháy mắt cũng đổ mồ hôi trán. Y chi lo đả kích dáng vẻ kiêu ngạo của Từ Mạch, lấy cách thu phục Dương Khai để làm nhục Tử Mạch, lại vô tình không nghĩ tới đây có phải là cái bẫy hay không!

Nếu đây là một cái bẫy, thì

May mà biểu muội thông minh, nghĩ đến khả năng này, Diêu Hà cũng vội vàng cất trùng tử đi, cảnh giác nhìn chằm chằm Dương Khai, nói:

- Thi triển công pháp ngươi tu luyện, để ta xem thuộc tính nguyên khí của ngươi!

Khắc tình của Khống Hồn Trùng là nhiệt nóng, bất luận là võ giả tu luyện công pháp thuộc tính dương và tính hỏa, Khống Hồn Trùng đều không thể khống chế. Một khi trùng tử bị thiêu đốt, phần hồn của chủ nhân cũng sẽ bị thương!

Cho nên trong đám người luyện võ Đại Hán kia, người thuộc Liệt Hỏa Giáo đã bị giết rồi, không lưu lại một tên.

Diêu Hà vừa dứt lời, Tử Mạch liền cười khinh miệt một tiếng.

Đám người Đại Hán bên kia lại không thể tự chủ được mà trở nên căng thẳng, nhất là Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ. Dương Khai từng đánh trước mặt hai người, đôi tình nhân này tự nhiên biết thuộc tính nguyên khí của Dương Khai. Trước đây không hề nghĩ tới, cho đến khi nghe Lãnh San nhắc nhở, hai người mới bừng tỉnh ngộ. Nhưng bây giờ đối phương lại muốn thăm dò thuộc tính nguyên khí của Dương Khai, bất giác cảm thấy

khấn trương, chi sợ Dương Khai bị lộ tẩy.

Hàn Tiểu Thất và Dạ Hàm nhìn nhau, lén lút ra dấu với Hoa Nhược Ẩn và Liễu Thanh Như. Bốn thiếu nữ Vạn Hoa Cung cùng âm thầm vận chuyển chân nguyên, chuấn bị ra tay bất cứ lúc nào.

Dạ Thanh Ti và Chu Bá cũng làm vậy.

Diêu Khê cứ nhìn chằm chằm Dương Khai, lạnh lùng nói:

- Bảo ngươi thi triển công pháp, có nghe thấy không?

Hơn trăm con yêu thú ở xung quanh đều hơi động đậy.

Dương Khai liền nhanh chóng gật đầu, sau đó ép đẩy năng lượng trong Ngạo cốt

Kim Thân.

Một cỗ hắc khí như có như không tràn ra ngoài, bao quanh người Dương Khai, trong hắc khí này trộn lẫn cả mùi vị cuồng bạo, máu tanh và giết chóc, khiến Dương Khai có vẻ tà ác.

Cảm nhận được thuộc tính của năng lượng này, vẻ mặt của Diêu Hà, Diêu Khê mới dần dần bình tình lại.

Chi cần nguyên khí không phải thuộc tính nóng, thì Khống Hồn Trùng không sợ gì

hết!

- Ngươi tu luyện tà công?

Diêu Hà tò mò nhìn Dương Khai.

-Dạ.

- Thực lực hơi thấp, còn không tới Chân Nguyên cảnh, tại sao vẫn sống được?

Diêu Hà có chút không hiểu.

Dương Khai không ngừng xấu hổ:

- Hơn nửa năm trước không cẩn thận rơi vào một sơn cốc, mất rất nhiều sức mới leo được lên được, vừa mới lên đến nơi đã bị tiện nhân họ Tử bắt được.

Diêu Hà cười ha hả:

- Khí vận của ngươi thật không tốt.

Nhưng mà chuyện này cũng có thể giải thích được vì sao hắn sống được đến bây giờ. Ly Hợp Cảnh rơi vào trong sơn cốc, quả thực phải leo lên một cách từ từ.

- Đưa tay ra đây.

Thần thái Diêu Hà được thả lỏng rất nhiều, Diêu Khê cũng không chú ý Dương Khai

nữa.

Một người tu luyện tà công, còn có thể làm được gì?

Diêu Hà trực tiếp thả một con Khống Hồn Trùng vào tay Dương Khai, con trùng tử ấy chớp mắt đã tiến vào trong người Dương Khai, theo kinh mạch hướng vào đan điền, tốc độ cực nhanh.

- Cút đi! Lúc nào cần sẽ cho gọi ngươi, bây giờ chúng ta muốn trò chuyện cùng sư

tỷ-

Diêu Hà vung tay nghênh ngang nói với Dương Khai.

Dương Khai nhếch miệng cười hắn.

Nụ cười này làm người ta có chút sợ hãi, trong lòng Diêu Hà chợt động, còn chưa kịp phản ứng, bên kia Tử Mạch bỗng động thủ, bước chân xê dịch, phóng qua Diêu Hà.

- Tiện nhân a

Diêu Hà vừa mới hét lên hai chữ, ngay sau đó đã la lên cực kỳ bi thảm, hai chân mềm oặt quỳ trên đất, hai tay ôm đầu, khuôn mặt méo mó, như là nhận phải khồ hình độc ác nhất trên đời.

Thần hồn bị thương, bất cứ kẻ nào cũng không thể chịu đựng được đau đớn trong nháy mắt đó!

Tử Mạch vọt tới bên Diêu Hà, không quan tâm không hỏi han y, một chướng đánh

về phía Diêu Khê.

Biến cố xảy ra quá nhanh, Diêu Khê thậm chí còn không kịp phản ứng, đã bị Tử Mạch đánh vào ngực, bộ ngực biến dạng, ứng thanh bay ra, giữa không trung văng ra một ngụm máu tươi.

Còn chưa rơi xuống đất, nàng đã nhìn thấy cái tên võ giả Đại Hán luôn khúm núm trước ngạo mạn sau, cung kính nịnh bợ bọn chúng một đao chém ngang cồ Diêu Hà.

Theo tiếng răng rắc vang lên, Diêu Hà kêu thảm thiết đột nhiên dừng lại, đầu mềm nhũn rơi xuống đất.

- Không!

Diêu Khê kinh hãi hét lên, trong lòng nhanh chóng truyền đạt chi lệnh, mấy chục con

yêu thú do nàng khống chế nhất loạt lao về phía này, tốc độ như gió.

Dương Khai thần sắc lạnh lùng, sau một kích lấy tính mạng Diêu Hà, bộ pháp đã triển khai, phóng tới phía sau Diêu Khê, nắm chặt tay, hất mạnh về phía trước. Diêu Khê vừa ngã xuống, sau lưng liền gặp phải Viêm Dương Tam Điệp Bạo!

Oanh một tiếng, Chân Dương nguyên khí rót vào trong cơ thể, trực tiếp làm vết thương của nàng từ nhẹ thành nặng, Tử Mạch lại bay qua.

Song chưởng của Tử Mạch lần lượt thay đối, chân nguyên thúc giục, bốp bốp bốp đánh Diêu Khê ba bốn chưởng, ra tay tàn nhẫn, vẻ mặt cay nghiệt.

Cho tới lúc này, Diêu Khê mới có cơ hội phản kích, vội vã ngăn cản đòn trí mạng của Tử Mạch, ngã xuống đất, thở phì phì, khan giọng hét lên:

- Giết bọn chúng cho ta!

Lời nàng hiệu triệu, tự nhiên là chi những võ giả Đại Hán bị nàng thả Khống Hồn Trùng vào người.

Mười bảy mười tám người, nàng và Diêu Hà mỗi người khống chế một nửa, nói cách khác, nàng còn có thể chi phối sự sống chết của chín người.

Nhưng đám võ giả Đại Hán, không ai nghe theo lời nàng!

- Là các ngươi tự tim đấy.

Diêu Khê mặt trắng bệch, vừa căm tức nhìn Dương Khai và Tử Mạch vừa thét chói tai, vô cùng cay độc.

Bên phía Đại Hán, đột nhiên hai người ngã xuống, đau đớn không chịu nổi, ôm bụng lăn lộn khắp nơi!

Dương Khai và Tử Mạch nhìn nhau, tốc độ nhanh hơn vài phần.

Diêu Khê chẳng qua là Chân Nguyên cảnh tứ tầng, bây giờ với sức mạnh này Dương Khai có thể giết chết dễ dàng, huống hồ nàng đã bị trọng thương từ trước, lại phải đối mặt với đối thủ Chân Nguyên lục tầng, Tử Mạch này?

Dưới vài chiêu, Diêu Khê đã bị Tử Mạch phế bỏ một cánh tay, Dương Khai lấy một giọt Dương dịch hóa thành trường kiếm, một kiếm làm mất đầu Diêu Khê.

Cho đến chết, Diêu Khê cũng không nhắm mắt!

Từ lúc Dương Khai đột ngột bùng lên đả thương đến khi Diêu Khê mất mạng không quá bảy tám tức mà thôi. Cuộc đấu này dùng tốc độ ánh sáng để hình dung cũng không được.

Hai đồng môn chết đi, mặt Tử Mạch vẫn không một chút thay đối.

Dương Khai ngửa mặt lên trời gầm thét:

- Yêu thú sắp bạo động rồi, toàn lực phòng thủ, không cần đả thương kẻ thù, chỉ cần bảo vệ bản thân!

Hơn trăm con yêu thú xung quanh, tất cả đều là yêu thú do Diêu Hà và Diêu Khê khống chế nhưng bây giờ hai người đã chết, những yêu thú này thành vật vô chủ. Căn cứ vào thông tin của Tử Mạch lúc trước, một khi yêu thú thoát khỏi sự khống chế, sẽ bùng lên đả thương người, tính khí tăng mạnh, nhưng chi cần làm chúng cảm thấy áp lực thì chúng

vẫn sẽ tự động rút lui!

Nhiều yêu thú như vậy, những võ giả Đại Hán căn bản không thể ứng phó, chưa kể đến bên bọn họ còn có hai người ngã trên mặt đất cần được chăm sóc, cho dù tất cả không bị hao tổn gì cũng không phải là đối thủ.

Dương Khai vừa dứt lời, hơn năm mươi con yêu thú do Diêu Hà khống chế đã nhằm hướng những võ giả Đại Hán lao thẳng tới.

Những người này đều là tình anh đến từ các tông môn, hơn nữa lại được Lãnh San nhắc nhở từ trước, nên cũng không đến nỗi không kịp phản ứng, để hai người bị Khống Hồn Trùng giày vò đến kiệt sức vào trong, những người khác tản ra ở bên ngoài cùng hợp sức đối chọi với cả bầy yêu thú đang lao đến.

Bốn thiếu nữ Vạn Hoa Cung hợp thành một trận nhỏ, cùng lúc đánh ra một luồng nguyên khí mà mắt thường có thể nhìn thấy được, bốn cỗ nguyên khí giao nhau giữa không trung.

Hàn Tiểu Thất quát nhẹ:

- Tứ Tượng Kết Án!

Nguyên khí giao hòa đó quét qua tạo thành một cái lồng trên mặt đất, theo khoảng không rơi xuống, giam thẳng ba bốn con yêu thú trong đó. Cùng với sự biến đổi thủ thế của bốn thiếu nữ, trong lồng những cánh hoa bay bay, mỗi cánh hoa đều như một lười kiếm nhỏ, bay tứ tung trong lồng giam, chứa đựng sát khí khôn cùng. Đám yêu thú chạy trái đâm phải, nhưng không phá nổi lồng giam này, lát sau, lại đã bị vô số cánh hoa cắt phải, máu tươi chảy ròng, ngã xuống đất không dậy nổi.

Dạ Thanh Ti và Chu Bá của Tu La Môn toàn thân huyết quang bao phủ, đằng đằng sát khí. Dạ Thanh Ti là nữ tử, chiến đấu ít nhiều có chút dịu dàng, các loại võ kỹ như huyết quang đánh ra, cho người ta cảm giác yêu diễm.

Ngược lại, Chu Bá như thiết tháp, trực tiếp túm một yêu thú tứ giai, xé mạnh. Cùng với tiếng rống của con yêu thú, yêu thú tứ giai này lập tức bị xé thành hai, máu tươi chảy như suối, nội tạng đầy đất. Chu Bá như sát thần giáng lâm, thần thái dữ tợn.

Chu Bá nhếch miệng cười, lộ ra miệng đầy răng nanh, đem thi thể yêu thú đến bên miệng, cắn một miếng thịt tươi, nhai ngấu nghiến, máu chảy đầm đìa làm cho người ta kinh hãi.

Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ hợp lực giết địch. Bí Viên Nguyệt bất truyền của Ánh Nguyệt Môn một lần nữa đang được thi triển. Ánh trăng đồ xuống, xuyên qua cơ thể

của yêu thú, một chiêu này đúng là tấn công trên phạm vi lớn, một khi thi triển, lập tức khiến áp lực của mọi người giảm đi không ít.

Võ giả của các đại tông môn Song Tử Đảo, Phi Vũ Các, vấn Tâm Cung đều đang liều mạng vận dụng chân nguyên, thi triển sát chiêu. Yêu thú rống lên không ngừng, đủ mọi sắc quang lóe sáng, thế cục ổn định trở lại, tuy không thể phá được vòng vây, nhưng trong thời gian ngắn cũng không đến nỗi bị yêu thú tấn công vòng phòng thủ.

- Hai chúng ta phiền phức lớn rồi!

Hai người Dương Khai và Tử Mạch dựa lưng vào nhau, thần sắc ngưng trọng.

Diêu Khê trước lúc chết đã truyền đạt mệnh lệnh tấn công cho hơn năm mươi con yêu thú do nàng ta khống chế, bây giờ hai người họ đang bị từng đám từng đám bao vây, thế cục bất lợi.

- Qua đó hợp lại với bọn họ!

Tử Mạch nói xong, xoay người, một tay ôm eo Dương Khai, hai chân vừa đạp, đã bay lên.

-Này

Dương Khai hít mũi một cái, cảm thấy rất mất mặt.

- Ta cứu ngươi một mạng!

Tử Mạch hừ nhẹ một tiếng.

- Trả xong nợ nần rồi!

Dương Khai ha hả cười, lập tức hét về phía bên kia:

- Chừa chỗ ra!

Lãnh San ngẩng đầu nhìn, sau đó tránh sang bên cạnh.

Chỗ vừa mới để trống, Tử Mạch và Dương Khai đã thế vào, cùng những người khác tụ lại một chỗ.

Chương 250: Ta mới là võ giả của đại

Tiếng chém giết rung trời, mười bảy mười tám người hình thành một vòng tròn lớn, giao việc phòng ngự đằng sau lưng mình cho những người bên cạnh. Giờ khắc này, tinh anh của hơn mười tông môn đang liên hợp với nhau thành một chỉnh thể.

Thinh thoảng lại có con yêu thú bị chém chết gục xuống, đám võ giả cũng nhẹ nhàng huy động chân nguyên.

Mùi máu tươi lan tràn ra, đám yêu thú cũng bị kích phát thú tính, gần như phát điên, hung hãn xông lên. Cả đám người có thể thoải mái đối phó được năm mươi con yêu thú, nhưng hai người Tử Mạch với Dương Khai tới cũng kéo theo năm mươi con yêu thú khác sang, nhất thời, khiến cho áp lực tăng mạnh.

Hét thảm một tiếng, một vũ giả suýt nữa thì bị một con yêu thú cấp năm đâm vờ ngực, máu tươi chảy đầm đìa, dù chưa chết cũng đã bị thương nặng.

Gã cũng khá thông minh, bật người thối lui lại đằng sau, rút vào giữa vòng tròn của đám người, những người xung quanh cũng vội vàng che kín lỗ hống đó.

- Có thể khổng chế được yêu thú không?

Trong lúc cấp bách, Dương Khai hỏi Tử Mạch một tiếng.

- Đang cố gắng, nhưng rất khó khống chế!

Tử Mạch cắn răng, vừa thi triển sát chiêu, vừa thả ra Khống Hồn tràng của bản thân, nhưng đám yêu thú này đều đang di động, Khống Hồn tràng không thể phát uy được.

Trong khoảng một nén nhang, Tử Mạch mới khống chế được khoảng năm con yêu thú, hơn nữa sau khi những con yêu thú này bị khống chế cũng liền nhanh chóng bị những con yêu thú khác đánh chết.

Thời gian trôi qua, chân nguyên bị tiêu hao, mấy người đã bị thương, tình thế dần dần trở nên nguy hiểm.

- Làm sao bây giờ?

Tử Mạch trán đẫm mồ hôi, thời gian dài như vậy rồi mà mới chi đánh chết được ba mươi con yêu thú, hơn nữa phần lớn đều chì là yêu thú cấp bốn, đám yêu thú cấp năm còn sống mới là nguy hiểm uy hiếp tính mạng của cả đám người.

Dương Khai cắn răng khổ sở chống đờ. Bên phía hắn lại không sợ bị đột phá, dùng toàn bộ thực lực của bản thân khiến cho không con yêu thú nào tiếp cận được.

Văn Ngôn trầm tư một lát, lúc này mới hô:

- Tất cả mọi người nhớ giữ lại một chút chân nguyên, nếu thật sự không được liền ngự không bay đi! Nhưng nhớ kỹ, tuyệt đối không được một người riêng lẻ đi trước.

Hàn Tiểu Thất cất giọng nói:

- Ngươi ra hiệu là được, chúng ta nghe hiệu lệnh của ngươi!

Dạ Hàm có chút lo lắng nói:

- Ngươi làm sao được chứ? Ngươi chẳng qua mới chi là Ly Hợp cảnh

Tất cả mọi người đều có thể bay được, chi riêng một mình Dương Khai không bay được. một khi tới lúc đó, chắc chắn hắn sẽ bị đám yêu thú xé nát.

- Ta mang hắn đi!

Tử Mặc thần sắc lạnh như băng nói.

Không ít người kinh ngạc nhìn sang nàng.

Nhưng đó cũng không phải là kế sách vẹn toàn, vũ giả Chân Nguyên cảnh tuy rằng có thể bay, nhưng tốc độ cũng không phải là quá nhanh, hơn nữa tiêu hao quá nhiều chân nguyên rồi, nếu bị đám yêu thú truy kích thì càng lâm vào nguy hiểm lớn hơn nữa.

Cuộc chiến đấu gay cấn vẫn tiếp tục, liên tiếp có người bị thương lui vào bên trong vòng tròn đó. Mọi người cùng thu nhỏ lại phòng tuyến, đồng thời, đám yêu thú cũng bị chết vô số.

Một lát sau, giống như hồi quang phản chiếu, đám yêu thú đột nhiên tấn công dữ dội rất nhiều, trong lúc nhất thời làm mọi người phải luống cuống tay chân, vô cùng mệt mỏi.

Thần sắc Dương Khai trầm tình, vừa quan sát thế cục vừa cân nhắc trong lòng, suy xét thời cơ rút lui thỏa đáng nhất.

Đang suy nghĩ thì đột nhiên mấy con yêu thù dường như không muốn sống đánh úp lại, hai người Tử Mạch và Lãnh San đồng tâm hiệp lực mới có thể ngăn lại mấy con yêu thú đó. Đang chiến đấu hăng say, chợt có hai con yêu thú cấp năm phóng qua đàn thú, phi lên không trung, nhắm ngay vào hai nàng. Hàm răng nanh lóe ra ánh sáng lạnh lẽo âm u.

Hai nàng chợt lạnh cả người.

Các nàng giờ đã muốn luống cuống tay chân, trứng chọi đá, làm gì còn thừa lực đi đối phó với yêu thú cấp năm chứ?

Trông cậy vào người khác? Điều này lại càng không cần phải nghĩ, trước mặt mọi người đều có kẻ thù, ngay cả Dương Khai cũng thế! Một khi hai con yêu thú cấp năm này vồ tới, chi sợ hai nàng không chết cũng bị thương nặng.

Đúng vào lúc đang hoảng sợ, Dương Khai lại không chú ý vào yêu thú trước mặt mình, để mặc nó xông vào cắn xe, thần sắc trở nên vô cùng ngưng trọng, hai lông mày nhíu chặt, nguyên khí hung mãnh trào ra.

Tay trái Bạch Hổ ấn, tay phải là Thần Ngưu ấn, song ấn giao hòa!

Một đạo ánh sáng âm u lóe ra.

Nô thú ấn! Đánh vào người một con yêu thú.

Chợt, con yêu thú cấp năm này nhe răng trợn mắt, cắn xe đám yêu thú xung quanh. Trong nháy mắt, hai con yêu thú lại đánh thành một đoàn, vô hình đã hóa giải nguy cơ cho Tử Mạch cùng Lãnh San.

Trong lòng còn sợ hãi nhìn về phía Dương Khai, trong mắt hai người đều hiện lên tia cảm kích.

Bất kể là ai trong hai nàng, trước đó ý nghĩ muôn lấy mạng Dương Khai, chẳng qua là trời đưa đất đẩy lại bị Dương Khai ám toán, thành ra lại bị hắn khống chế.

Mà mấy ngày nay ở chung, bất kể là Tử Mạch hay Lãnh San, tuy rằng vẻ ngoài nhu thuận, nhưng trong lòng lại luôn tìm cách xử lý Dương Khai.

Ý nghĩ này chưa từng biến mất khỏi đầu hai nàng, mặc dù giờ phút này cũng là như thế.

Nhưng không thể không phủ nhận, Dương Khai không để ý an nguy của bản thân cứu các nàng vẫn khiến cho hai nàng xúc động. So với đồng môn của hai nàng, tên đã khống chế hai nàng, nhiều lần tra tấn hai nàng, thậm chí còn không thèm thương hương tiếc ngọc này hình như còn đáng tin hơn.

- Con mẹ nó!

Dương Khai giận giữ chửi, vừa rồi mới trì hoãn một quãng thời gian mà hắn đã lại bị đám yêu thú xé rách một mảng thịt, tuy rằng không bị thương nặng, nhưng máu chảy ròng ròng. Hắn lập tức nổi giận gầm lên một tiếng, nguyên khi cuồng bạo, hung mãnh xuất chiêu, mà từng chiêu đều là tế mạng.

Rút dây động rừng, hai con yêu thú đánh lén trên không thất bại, toàn bộ đám yêu thú còn lại hình như cũng bớt hung hãn đi, tiến công một trận liền có con bỏ trốn.

Khoảng thời gian chỉ nửa chén trà, toàn bộ yêu thú đều chạy sạch sẽ, con nào không chạy trốn thì đều bị đánh chết.

Mọi người đứng nguyên tại chỗ, từng ngụm thở gấp, bộ dạng đều là máu tươi đầm đìa, mệt mỏi không chống đờ nổi. Nhìn xác đám yêu thú đầy đất đều có cảm giác may mắn thoát chết.

Cũng không biết là ai đột nhiên mỉm cười, dường như đã ném một hòn đá xuống mặt hồ đang yên ả, tạo nên một làn sóng kích động mọi người.

Tiếng cười to liên tiếp không ngừng vang lên, mà ngay cả đám nữ tử cũng hé miệng cười.

Sống! Sống rồi! Tuy rằng gian khổ, tuy rằng không thể tin nổi, nhưng mọi người quả thật là sống rồi! vốn tưởng rằng mọi người đều đã phải phơi thây nhưng hiện tại lại không có ai chết!

Mà toàn bộ điều này đều nhờ công của Dương Khai!

Nếu không phải hắn bất ngờ khống chế rồi giết chết hai con yêu thú tập kích Tử Mạch cùng Lãnh San, cả đám đều đã phải chết rồi.

- Ta nợ ngươi một mạng!

Vấn Tâm Cung quay người sanh thành khấn nói.

Dương Khai mỉm cười gật đầu.

- Chúng ta đều nợ ngươi một mang!

Hàn tiểu Thất khẽ cười.

Đại chiến qua đi, mọi người đều không đề ý hình tượng, ngồi xuống nghỉ ngơi. Một trận chiến này phải có tới tám phần trong số họ bị thương, chỉ có mấy người là không bị sao hết.

Những vết thương đó cũng không phải là những vết thương trí mạng, chỉ cần điều dường thật tốt, nhiều lắm thì nửa tháng là có thể khôi phục rồi.

Dương Khai không hề keo kiệt, lấy một lọ trị thương đan từ trong túi càn khôn ra chia cho mọi người dùng, càng làm cho đám người đó cảm kích liên tục.

Vui mừng qua đi, một mảnh mây đen lại bao phủ.

Loại ưu sầu này bắt nguồn từ hai tên võ giả.

Diêu Khê trước khi chết đã lệnh cho nàng khống chế đám võ giả giết Dương Khai và Tử Mạch, nhưng lại có người không đồng ý. Giận dữ, Diêu Khê bắt đầu trừng phạt, ý đồ bức bách những người này.

Trừng phạt này bắt đầu từ hai tên võ giả đó.

Một tên là sư huynh của Tả Phương, một tên là sư đệ của Tất Tu Minh, cũng là một trong những kẻ trước đó đã châm chọc Dương Khai.

Mọi người vây tụ bên cạnh hai tên này đã bắt đầu cáu giận.

- Sao đây?

Dương Khai chen vào giữa đám người, mở miệng nói.

Thần sắc Tả Phương ảm đạm, cười khổ một tiếng:

- Đan điền của sư huynh bị trùng phá.

Sắc mặt Dương Khai khẽ biến, chần chừ nói:

- Thế thì tu vi của hắn

Tả Phương chậm rãi lắc đầu.

Đan điền bị phá, nguyên khí toàn thân tan hết, dù không cần lo lắng tính mạng nhưng từ nay về sau cũng chi là một người bình thường, vĩnh viễn không thể tu luyện nữa, trừ khi có lương dược có thể tu bổ đan điền.

Nhưng loại đan dược này cũng chi tồn tại trong truyền thuyết, đi đâu mà tìm chứ?

Lệ Tâm Viễn chính là tình anh của vấn Tâm cung, có thể đi vào được đây, đương nhiên tư chất cùng thực lực của hắn cũng không kém, vậy mà lại vì mấy con tràng nho nhỏ lại làm cho hắn không có cách nào tiếp tục tu luyện.

Vẻ mặt Lệ Tâm Viễn giờ phút này gần như thất sắc, mất hồn mất phách, gần như không thể thừa nhận.

So với vẻ mặt trầm mặc của hắn, dường như có kẻ cuồng bạo hơn.

Đó chính là sư đệ của Tất Tu Minh, trước đó có nhiều lần cùng Tất Tu Minh phỉ nhổ, trào phúng Dương Khai, cũng không biết có phải là ác giả ác báo hay không, lúc Diêu Khê trừng phạt cũng kéo cả hắn vào.

Tên này gắt gao túm lấy Tất Tu Minh, nước mắt lưng tròng, khóc không thành tiếng:

- Sư huynh, ta còn có thể tu luyện, đan điền của ta chưa bị phá hư, đúng không?

Tất Tu Minh vẻ mặt âm lãnh, môi run run mấy cái, lại không biết dùng từ nào an ủi.

Cả đám người đều im lặng, tuy rằng trước đó mọi người cũng không vui vẻ gì với hắn, thái độ của hắn với Dương Khai cũng ác liệt, nhưng dù thế nào, hắn cũng là vũ giả của Đại Hán.

- Sư huynh, ngươi nói cho ta biết, ta bị phế đi rồi không?

Kẻ đó đỏ mặt tía tai gầm nhẹ.

Tất Tu Minh vất vả gật đầu.

- Không thể nào!

Sắc mặt tên này trờ nên dữ tợn:

- Không thể nào, chi là trùng, sao lại có thể phá hủy đan điền của ta? Ta thiên tư xuất chúng, nhập tông tu luyện mười năm liền đã tới Chân Nguyên cảnh tam tầng, ta sẽ trở thành cao thủ Thần DU cảnh, ta sẽ trở thành cường giả đứng đầu thiên hạ, ta Đang gào thét, hắn dường như nhớ ra cái gì, đột nhiên đưa mắt nhìn sang Từ Mạch:

- Đúng rồi, nàng ta là võ giả Thiên Lang, nàng ta nhất định có biện pháp cứu vãn!

Nghe vậy, mọi người ánh mắt đều sáng lên, ngay cả Tê Tâm Viễn đều không tự chủ nhìn Tử Mạch với ánh mắt đầy chờ mong cùng khẩn trương.

Tử Mạch thần sắc bình thản, chậm rãi lắc đầu:

- Ta không có cách nào!

Ánh mắt nóng bỏng lại ảm đạm xuống, sư đệ của Tất Tu Minh không ngừng rít gào:

- Tiện nhân, ngươi là người Thiên Lang, trùng này chính là các ngươi mang tới, sao lại không biết chứ? Ngươi nhất định là biết những không muốn cứu.

Khuôn mặt Tử Mạch phát lạnh, đằng đằng sát khí nhìn hắn.

Thần sắc Dương Khai cũng lạnh xuống.

Phát hiện không khí không đúng, Trần Học Thư mở miệng nói:

- Ngươi đừng nói vậy, mặc dù họ mang trùng tới nhưng người hạ thủ với ngươi cũng không phải cô nương này. Huống chi, ngươi đây chính là đan điền hư hao, ai có thể vãn hồi chứ?

Tên kia ha ha cười lạnh:

- Sao chứ? Trước đó ả cũng công kích chúng ta, hiện tại ngươi lại đi nói đờ cho ả? Mở to con mắt chó của ngươi ra, đó là tiện nhân Thiên Lang, ta mới là võ giả Đại Hán!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau