VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2441 - Chương 2445

Chương 2443: Miểu sát

- Trọng sư huynh... ngươi làm gì thế? Đến lúc này Vu Oanh mới phản ứng lại, kinh ngạc nhìn Trọng Chấn Vĩnh, không biết sao hắn bỗng nhiên ra tay đánh lén Dương Khai.

Dù sao trên đường đi, thái độ của Trọng Chấn Vĩnh đối với Dương Khai cũng còn được, có cười có nói, sao vừa đến đây là Trọng Chấn Vĩnh liền trở mặt? Điều này làm Vu Oanh nghĩ mãi không hiểu.

- Đúng vậy, Trọng sư huynh, ngươi làm gì thế? Dương Khai lạnh băng nhìn Trọng Chấn Vĩnh, sắc mặt âm trầm: - Phong mỗ có chỗ nào đắc tội ngươi, lại khiến ngươi lén hạ sát thủ!

- Phong mỗ? Trọng Chấn Vĩnh nhướng mày, cười ha ha, quát lên: - Phong huynh, Trọng mỗ chỉ hỏi ngươi một câu, ngươi trả lời được, Trọng mỗ liền xin lỗi chuyện vừa rồi. Nếu đáp không được... hắc hắc....

Dương Khai nheo mắt, nói: - Trọng sư huynh muốn hỏi gì.

Trọng Chấn Vĩnh nghiêm mặt, quát: - Phong huynh ngươi ở Đại Hoang Tinh Vực, là xuất thân tông môn nào? Làm sao quen biết Doãn sư đệ?

Dương Khai nghe vậy, liền chìm vào trầm tư.

Trọng Chấn Vĩnh chú ý kỹ biến hóa của Dương Khai, không bỏ qua một chút nào, Vu Oanh đứng nhìn người này, nhìn người kia, dù có ngốc đi nữa, nàng cũng ý thức được có chuyện không đúng, không khỏi nhíu mày, lặng lẽ vận chuyển nguyên lực, cảnh giác nhìn chằm chằm Dương Khai.

Một lát sau, Dương Khai nhìn về phía Trọng Chấn Vĩnh, nói: - Trọng sư huynh, đây là... hai câu hỏi rồi? Ngươi nói không giữ lời.

Trọng Chấn Vĩnh ngẩn ra, sau đó giận dữ:

- Mặc kệ là một hay hai, ngươi cứ việc đáp là được.

Dương Khai nhe răng cười, nghiền ngẫm nhìn Trọng Chấn Vĩnh: - Xem ra có thể Trọng sư huynh biết gì đó.

Người này bỗng nhiên đánh lén mình, rõ ràng là nhận được tình báo quan trọng, biết hắn là Phong Đức giả mạo.

- Trọng sư huynh, chuyện gì thế này? Sắc mặt Vu Oanh khó coi, hỏi.

Trọng Chấn Vĩnh hừ lạnh, chỉ vào Dương Khai:

- Vu sư muội, kẻ gọi là Phong Đức đi theo muội, là giả.

- Là giả? Vu Oanh ngẩn ra, kinh ngạc nhìn Dương Khai.

- Phong Đức chân chính, đã sớm chết rồi!

- Chết rồi? Vu Oanh không khỏi thất thần, thì thào nói: - Sao lại như vậy?

Nếu như Phong Đức đã chết, vậy người trước mắt làm sao biết nhiều tin tức về Doãn sư huynh như thế? Rốt cuộc người này có quan hệ gì với Doãn sư huynh? Vì sao hắn lại giả mạo Phong Đức đi tới gần Doãn sư huynh? Nghĩ lại mình không hề đề phòng ở chung với Dương Khai lâu như thế, lại không phát hiện được bộ mặt thật của hắn, Vu Oanh không khỏi rùng mình.

- Phong Đức thật sự đã chết trong thông đạo tinh quang, chuyện này là Doãn sư đệ tận mắt nhìn thấy, tuyệt đối sẽ không giả. Còn kẻ trước mắt, lại có ân oán với Doãn sư đệ. Trọng Chấn Vĩnh cười lạnh, nhìn chằm chằm Dương Khai: - Ta nói không sai chứ, Dương huynh!

Hắn nhấn hai chữ Dương huynh rất nặng.

Dương Khai nhướng mày, kinh ngạc nói: - Ồ? Ngay cả ta họ gì cũng biết, xem ra ngươi hẳn là đã truyền tin cho Doãn Nhạc Sinh rồi?

Vừa nói, ánh mắt của hắn sáng ngời, nhìn về phía hành tinh đỏ sậm.

Dù cho Trọng Chấn Vĩnh không nói hiện tại Doãn Nhạc Sinh đang ở đâu, nhưng Dương Khai có nắm chắc 9 phần, Doãn Nhạc Sinh ở ngay trên hành tinh này. Bằng không Trọng Chấn Vĩnh làm sao liên lạc được hắn, sau đó mới chất vấn mình.

- Không sai. Trọng Chấn Vĩnh cũng không phủ nhận: - Những chuyện này đúng là Doãn sư đệ nói cho ta biết, mặc kệ giữa ngươi và Doãn sư đệ có ân oán gì, ngươi cũng không có cơ hội tìm hắn báo thù.

Nói rồi, trên mặt Trọng Chấn Vĩnh hiện lên thần sắc dữ tợn tham lam, nhìn Dương Khai như miếng thịt béo.

- Rốt cuộc ngươi là ai? Tại sao gạt ta! Vu Oanh giận dữ tột cùng, ánh mắt phun lửa, cắn răng giận dữ trừng Dương Khai, mặt đầy sát khí.

Dương Khai liếc nàng, lạnh lùng nói: - Thật là nữ nhân vô tình vô nghĩa, lúc trước bổn thiếu đã cứu ngươi một mạng, bây giờ dám toát ra sát khí với bổn thiếu, thật làm người ta đau lòng mà! Vu Oanh quát lên: - Vậy thì sao, ngươi dám gạt ta, vậy chết đi! Nàng quay lại, nói với Trọng Chấn Vĩnh: - Trọng sư huynh, trên người kẻ này có căn nguyên tinh tú hoàn chỉnh, nếu có thể lấy được, sẽ có ích lớn với sư huynh.

Trọng Chấn Vĩnh liếm môi, kích động:

- Ta tự nhiên biết chuyện này.

Ở Hoàng Tuyền Tông, tuy rằng hắn tự nhận là thực lực hiện tại không kém Doãn Nhạc Sinh bao nhiêu, nhưng với tốc độ tiến bộ khủng bố của Doãn Nhạc Sinh, vượt qua mình sẽ chỉ là chuyện sớm muộn. Mà nguyên nhân làm hắn có tốc độ tiến bộ thần tốc như thế, chính bởi hắn thân là Tinh Chủ, trên người có căn nguyên tinh tú hoàn chỉnh.

Đây là cơ duyên mà võ giả không thể mong cầu.

Nhưng hiện tại, một võ giả khác mang theo căn nguyên tinh tú hoàn chỉnh đứng trước mặt mình, không giống căn nguyên rách nát trong Toái Tinh Hải, nếu như lấy được nó, mình sẽ được lợi không thể tưởng tượng. Ngày sau hắn cũng không cần lo bị Doãn Nhạc Sinh vượt qua, mọi người đều có căn nguyên tinh tú hoàn chỉnh, vậy chỉ so sánh tu luyện khắc khổ kiên trì, từ điểm này, Trọng Chấn Vĩnh tự tin không thua bất cứ ai.

Dương Khai bỗng nói: - Hiện tại Doãn Nhạc Sinh thật sự đang ở trên hành tinh đó?

Trọng Chấn Vĩnh hừ lạnh: - Kẻ sắp chết, hỏi điều này có ý nghĩa gì?

Dương Khai cười hắc hắc, nói: - Nếu tìm được Doãn Nhạc Sinh, vậy không cần để lại mạng của các ngươi nữa!

Trọng Chấn Vĩnh nghe vậy ngẩn ra, giận dữ: - Tiểu tử ngươi thật ngông cuồng, dám nói những lời này trước mặt Trọng mỗ, ngươi mới là người đầu tiên! Hoàng Tuyền Luyện Ngục Phiên, mau mau chịu chết!

Dứt lời, hắn tế ra một cây cờ đen, bên trên truyền ra tiếng gào khóc thảm thiết, kéo theo những trận âm phong, âm hàn vô tận, có thể đông cứng thần hồn người ta.

Khi Hoàng Tuyền Luyện Ngục Phiên mở rộng, âm khí cuồn cuồn ngưng tụ thành thực chất, giống như nguồn Hoàng Tuyền bao phủ Dương Khai.

Vu Oanh thấy Trọng Chấn Vĩnh vừa lên liền dùng đòn sát thủ, sắc mặt biến đổi, vội lùi lại, tránh cho liên lụy.

- Thứ tốt! Đưa cho Quỷ Tổ cũng được. Dương Khai nhìn Hoàng Tuyền Luyện Ngục Phiên, ánh mắt không khỏi sáng ngời. Bí bảo quỷ dị này có kỳ diệu giống Vạn Hồn Phiên của Quỷ Tổ, hẳn là cùng một nguồn gốc, có điều cấp bậc Hoàng Tuyền Luyện Ngục Phiên cao hơn rất nhiều.

Thậm chí Dương Khai cảm nhận được đế uy mỏng manh trong đó.

Tức là, bí bảo này hẳn là được đích thân cường giả Đế Tôn Cảnh tế luyện, có một chút kiểu mẫu Đế Bảo, chỉ là chưa thành hình hoàn chỉnh. Nhưng chỉ cần chờ đến khi Trọng Chấn Vĩnh thăng cấp Đế Tôn, sẽ có thể dùng đế vận ôn dưỡng Hoàng Tuyền Luyện Ngục Phiên, sớm muộn gì nó cũng sẽ thăng cấp Đế Bảo.

Không hổ là đệ tử xếp vào ba hạng đầu đại tông môn, vừa ra tay liền cực kỳ bất phàm. Tiếng gào thét thảm thiết như ma âm xuyên tai, tràn đầy ma lực làm ảnh hưởng tâm thần võ giả đối địch, Trọng Chấn Vĩnh khí thế dữ dằn như thế, rõ ràng tính toán vừa ra tay liền giải quyết Dương Khai, không cho hắn có cơ hội đánh trả.

Căn nguyên tinh tú nguyên vẹn, có lực hấp dẫn quá lớn tới hắn!

Dương Khai nghiêm mặt chờ đợi, hai tay giơ lên, nhanh chóng kết ấn.

Làm xong mấy động tác phức tạp, một cỗ lực lượng vô danh đột nhiên lan tỏa, lực lượng pháp tắc thần kỳ phát tán trong hư không, lan ra bốn phía.

Trọng Chấn Vĩnh mắt lồi ra, đột nhiên cảm thấy không đúng, bởi vì lúc này hắn chợt cảm giác suy nghĩ cùng động tác của mình đều chậm lại, ngay cả mọi thứ xung quanh hình như cũng dừng lại.

Duy nhất không dừng lại, chính là kẻ giả mạo Phong Đức.

Đây là thần thông gì! Sắc mặt Trọng Chấn Vĩnh đại biến, trong lòng phát lạnh.

Dù cho Dương Khai còn chưa kết xong ấn quyết, nhưng Trọng Chấn Vĩnh đã cảm thấy không ổn, tên họ Dương này có vẻ không dễ chọc.

Trong mơ hồ, có một tiếng thì thầm truyền vào tai, rung động tâm tình của hắn.

- Năm tháng thăng trầm, như thoa như mộng!

Cảm giác nguy cơ chưa từng có sinh ra, ngay lúc mấu chốt, Trọng Chấn Vĩnh cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết.

Theo tinh huyết phun ra, bất động quỷ dị xung quanh bị phá vỡ, liền hoạt động trở lại. Nhưng hắn nhìn lên, một cái ấn quyết to lớn đã đánh tới trước mặt, làm hắn muốn tránh cũng không được.

Oành....

Tiếng vang nặng nề phát ra, Trọng Chấn Vĩnh liền đứng yên tại chỗ.

Hắn không cảm giác được xung kích như tưởng tượng, cũng không nhận ra mình bị thương gì, nhưng hoảng sợ phát hiện một cỗ lực lượng kỳ lạ xâm nhập vào người, sức sống cùng tuổi thọ đang trôi đi với tốc độ không thể tưởng tượng. Trong nháy mắt, tựa như có mấy trăm ngàn năm tháng đang chảy qua người mình.

- Trọng sư huynh! Vu Oanh thất thanh hét lên, mắt mở to, không thể tưởng tượng nhìn Trọng Chấn Vĩnh, tràn đầy sợ hãi như thấy cảnh tượng khủng khiếp nhất.

Trọng Chấn Vĩnh cũng phát giác, nhấc cánh tay khô gầy như que củi giơ ngang mặt, sau đó run run hỏi: - Ngươi... rốt cuộc ngươi... đã làm gì ta?

Dương Khai lạnh lùng nhìn hắn, khoát tay, chém ra một đạo Nguyệt Nhận.

Nếu là Trọng Chấn Vĩnh ở thời kỳ đỉnh phong, có lẽ còn né tránh được, nhưng giờ hắn tuổi già sức yếu, rõ ràng là cụ già gần đất xa trời, sức sống cùng khí huyết trôi mất 90%, không thể phản ứng kịp.

Nguyệt Nhận màu đen như ánh đao xẹt qua người Trọng Chấn Vĩnh, trực tiếp chém hắn làm hai nửa.

Sắc mặt Vu Oanh liền tái nhợt.

Chết rồi, Trọng sư huynh Trọng Chấn Vĩnh chết như thế, chết hồ đồ như vậy.

Trọng sư huynh, thực lực xếp ba hạng đầu trong tông môn, trên Đông Vực cùng Tinh Giới cũng phải là thanh niên tuấn kiệt, lại bị võ giả ngang cấp nháy mắt đánh chết.

Chuyện này nếu không phải xảy ra ngay trước mắt, Vu Oanh làm sao cũng không tin được.

Nhưng sự thật bày ra trước mắt, nàng không thể hoài nghi được.

Thẳng đến lúc này, nàng mới biết trên đường đi Dương Khai đã che giấu thực lực, lúc hắn đánh một chiêu với Trường Hạo Phạm Thiên Thánh Địa còn phun máu, rõ ràng là đang giả vờ! Buồn cười nàng còn ngây thơ nghĩ Dương Khai thật không phải đối thủ của Trường Hạo.

Chương 2444: Không nam không nữ

Với biểu hiện mạnh mẽ của hắn, cái gì Trường Hạo Trường Hiền, xách giày cho hắn cũng không xứng.

Đạo Nguyên tam tầng cảnh, lại mạnh mẽ đến thế? Đối mặt với kẻ giả mạo Phong Đức này, Vu Oanh kinh hoàng sợ hãi như trực tiếp đối mặt Đế Tôn Cảnh, không có nổi dũng khí chạy trốn, chỉ có ngây dại đứng đó, cả người run run như chim non không tổ giữa trời đông giá rét.

Đánh chết Trọng Chấn Vĩnh, Dương Khai vẫy tay, thu lấy nhẫn không gian cùng Hoàng Tuyền Luyện Ngục Phiên, một tia sáng từ bàn tay Trọng Chấn Vĩnh bắn ra, sau đó lao về phía Dương Khai, ấn lên bàn tay của hắn.

Trước đó Dương Khai đã chú ý tới, Tinh Ấn của Trọng Chấn Vĩnh cũng giống mình, đều là Lục Mang Tinh Ấn, hai cái dung hợp, Tinh Ấn của mình được tẩm bổ không ít, lại tiến thêm một bước đến thăng cấp.

Xong rồi hắn mới xoay người, lạnh băng nhìn về Vu Oanh.

- Phong... Phong sư huynh, ta... ta... Vu Oanh nhìn vào mắt hắn, sắt mặt tái nhợt, miệng lắp bắp không nói ra một câu đầy đủ.

- Một đường này, ngươi khổ cực rồi. Dương Khai nhàn nhạt nói.

Vu Oanh cố nặn ra nụ cười, run run sợ sệt nói: - Có thể phục vụ cho Phong sư huynh, là vinh hạnh của tiểu muội.

- Ừm! Dương Khai gật đầu, bỗng nhiên vung tay, lực lượng không gian lan tỏa, Nguyệt Nhận màu đen chém về phía nàng.

- Đừng mà! Vu Oanh thấy thế, lập tức mặt mày biến sắc, lớn tiếng hét to.

Tuy rằng nàng không biết bí thuật này là thứ quỷ gì, nhưng vừa rồi nàng tận mắt nhìn thấy Trọng Chấn Vĩnh chết dưới ánh đen chém trúng, hiện tại Dương Khai lại dùng chiêu này đối phó nàng, rõ ràng không có ý chừa đường sống.

Vừa hét lớn, nàng vội tế ra bí bảo phòng ngự, vận chuyển nguyên lực hộ thân, mong thoát được một kiếp.

Nhưng làm nàng kinh hãi không thôi, cú chém màu đen này mạnh mẽ đến mức không thể đoán nổi, một đường cắt qua nghiền nát tất cả phòng ngự, xẹt qua người nàng.

Vu Oanh chỉ cảm thấy người tê rần, sau đó liền mất đi tri giác.

Dương Khai vẫy tay, liền thu lấy nhẫn không gian của nàng, đợi một hồi, Tinh Ấn của Vu Oanh cũng bay ra, hắn liền thu lấy.

Lại vung tay lên, đánh ra mấy đạo năng lượng chấn thi thể hai người Trọng Chấn Vĩnh cùng Vu Oanh thành phấn bụi.

Giết Vu Oanh, hắn không có chút chần chờ, mặc kệ hắn có là Phong Đức giả mạo hay không, mình cứu nữ nhân này một mạng vẫn là sự thật. Nhưng nữ nhân này chẳng những không hề nhớ ơn báo đáp, ngược lại biết rõ thân phận của mình còn trực tiếp trở mặt, kẻ như thế chết không đáng tiếc.

Huống chi, ấn tượng với nàng của Dương Khai vốn đã không tốt.

Làm xong rồi, Dương Khai nhướng mày, liếc nhìn đằng sau.

Hắn phát hiện được người Phạm Thiên Thánh Địa đuổi tới, không biết có phải họ cũng thu được tin tức căn nguyên hệ hỏa mới cố ý đến, hay là đuổi theo mình tới đây.

Tuy nhiên Dương Khai không tính chạm mặt người Phạm Thiên Thánh Địa, dù sao họ có thù với Vu Oanh, hiện tại Vu Oanh cũng đã chết, hắn tự nhiên không cần phải có xung đột gì với Trường Hạo Trường Hiền.

Người lóe lên, lấy tốc độ cực nhanh tiến về phía hành tinh đỏ sậm.

Càng tới gần, Dương Khai càng cảm nhận được hành tinh này tỏa ra nhiệt lượng cuồng bạo, trong đó ẩn giấu căn nguyên hệ hỏa là vô cùng khó có được, làm Dương Khai thầm mong chờ.

Nửa canh giờ sau, hắn đáp xuống hành tinh này, nhìn xung quanh toàn là hoang vắng, trên hành tinh này có vẻ bị lửa lớn đốt qua, hiện tại không còn ngọn cỏ, chỉ có tan hoang.

Không biệt sao ở giữa chiến trường của các Đại Đế, làm sao hành tinh này còn có thể bảo tồn nguyên vẹn.

- Hả? Hỏa Vân Chi! Ánh mắt Dương Khai chợt bị một vật giống đám mây lửa thu hút, với ánh mắt của hắn, tự nhiên lập tức nhận ra đây là Hỏa Vân Chi linh dược cấp Đế. Chỉ là làm hắn không ngờ, ở chỗ này cũng sinh ra linh dược, hơn nữa còn là linh dược cấp Đế.

Nhưng ngẫm lại, chỗ này có năng lượng hệ hỏa dày đặc như thế, còn có căn nguyên hệ hỏa, có thể sinh ra linh dược hệ hỏa cũng không có gì lạ.

Trong nháy mắt hắn chần chờ, Dương Khai bỗng thấy một bóng người nhanh chóng lao tới Hỏa Vân Chi, rõ ràng muốn cướp linh dược bất phàm này.

Hỏa Vân Chi là linh dược cấp Đế, bản thân đã vô giá, hơn nữa nó sinh trưởng trong điều kiện cực kỳ khắc nghiệt, cho nên quý giá hơn những linh dược cấp Đế bình thường. Dương Khai thân là luyện đan sư cấp Đế, làm sao cho phép linh dược bị kẻ khác cướp ngay trước mắt mình?

Cho nên người hắn lóe lên, đã đến trước mặt Hỏa Vân Chi.

Vươn tay chộp lấy, trực tiếp móc cả mảng đất quanh Hỏa Vân Chi, ném luôn vào Tiểu Huyền Giới.

Thẳng đến khi Dương Khai làm xong, bóng người kia mới chỉ xông tới trước mặt hắn.

Có lẽ nhận ra mình đến trễ một bước, cho nên người này liền dừng lại cách Dương Khai 10 trượng, khó chịu nhìn hắn.

Dương Khai nhàn nhạt liếc người này, đợi nhìn rõ mặt mũi, không khỏi nhướng mày.

Bởi vì nhìn sơ qua, hắn lại không phân biệt được đối phương là nam hay nữ.

Nói người này là nam, vậy dung mạo cũng quá xinh đẹp, làn da trắng đến không tưởng, hơn nữa không có hầu kết. Nói là nữ nhân, Dương Khai lại không nhìn ra đặc thù nữ nhân nào trên người hắn, ngực bằng phẳng, mông cũng không vểnh, dáng người thon thả, nhưng không có đường cong nào.

Ăn mặc cũng rất trung tính, là quần áo nam nữ đều mặc được.

Người này không nam không nữ, vừa nam vừa nữ? Dương Khai thần sắc cổ quái.

Trong lúc Dương Khai quan sát đối phương, người kia lên tiếng: - Bằng hữu làm vậy, cũng quá mức đi chứ? Linh dược này là ta phát hiện trước mà.

Người này vừa lên tiếng, Dương Khai liền chấn động.

Vốn nhìn dáng người còn không nhận ra giới tính của đối phương, có thể nghe giọng nói để suy đoán, nhưng người này lên tiếng, hắn mới biết mình quá ngây thơ.

Giọng người này có chút từ tính, rất dễ nghe, nhưng cũng rất trung tính, căn bản không biết là nam nhân hay nữ nhân! Đối phương cũng là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, ngang với Dương Khai, nhưng Tinh Ấn trên tay lại chỉ là Ngũ Giác Tinh Ấn.

Dương Khai cũng không rối rắm giới tính của người ta, chỉ nhe răng cười nói: - Huynh đài, ăn có thể ăn bậy, nói không thể nói bậy, đây là vật vô chủ, tự nhiên là ai lấy trước thì là của người đó.

Vừa nghe vậy, người kia nhướng mày, vô cùng tức giận, mở miệng liền mắng:

- Ngươi mới là huynh đài, cả nhà ngươi toàn là huynh đài! Ta là nữ nhân mà ngươi còn không nhìn ra! Dương Khai trợn mắt há mồm, thật sự nhìn kỹ người tự xưng nữ nhân, hồi lâu mới nghiêm túc lắc đầu nói: - Thật không nhìn ra!

Nữ nhân kia cũng bị tức điên, mặt đỏ hết, tay vuốt cổ nói: - Mắt ngươi mù rồi, không nhìn thấy ta không có hầu kết hay sao?

Dương Khai mặt đầy chỉ đen: - Cái đó thì nhìn ra được, nhưng mà không thấy... những thứ khác.

Vừa nói, ánh mắt Dương Khai liếc qua ngực nàng.

Sắc mặt nữ nhân trầm xuống, sắp nhỏ ra nước, không nhịn được ưỡn ngực lên, liền thấy có một chút nho nhỏ trồi lên.

Dương Khai vỗ tay nói: - Giờ mới thấy được.

- Mắt chó ngươi mù thật rồi! Nữ nhân này tính tình không tốt, nghiến răng mắng.

Dương Khai lau mồ hôi trán, nói:

- Cô nương năm nay bao nhiêu tuổi, đứa nhỏ nói chuyện phải văn minh, không được mắng người.

- Ngươi mới là đứa nhỏ, cả đời ngươi chỉ là trẻ con! Nữ nhân giận không thể nén, vung tay, một cột sáng bắn về phía Dương Khai.

Uy lực chiêu này không quá lớn, hơn nữa nữ nhân này ra ta không có sát khí, rõ ràng là chỉ tức giận Dương Khai cười nhạo nàng.

Hơn nữa đánh ra rồi, cũng mặc kệ phản ứng của Dương Khai, quay đầu bỏ đi.

Dương Khai cười hì hì vung tay, đánh tan công kích của nàng, nhìn lại đã thấy nữ nhân này cách xa mấy trăm trượng, quay đầu tức giận trừng hắn, thế mới tung người biến mất.

- Cô nương đừng đi mà, còn chưa thỉnh giáo phương danh! Dương Khai cười hì hì hô lớn.

Nhưng nào có đáp lại, nữ nhân kia đã sớm chạy đâu rồi, xem ra là bị Dương Khai chọc tức không nhẹ, bởi vậy không thèm để ý tới hắn, càng lười dây dưa quyền sở hữu Hỏa Vân Chi với Dương Khai.

Bị cái tên không nam không nữ này quấy rối, tâm tình Dương Khai bỗng trở nên vui vẻ.

Hắn thả ra thần niệm, tra xét xung quanh, xác định không còn linh dược khác, mới tế ra mộc thuyền, chạy về phía căn nguyên hệ hỏa nồng đậm.

Hiện tại hắn có thể xác định là Doãn Nhạc Sinh ở ngay trên hành tinh này, nhưng không biết chỗ cụ thể.

Tuy nhiên tới chỗ lực lượng căn nguyên nồng đậm thì tuyệt đối không sai, bởi vì khẳng định Doãn Nhạc Sinh cũng sẽ đến đó, chỉ cần tìm được Doãn Nhạc Sinh, có thể tra ra tung tích của Tiểu Tiểu.

Từ khi đến Tinh Giới, Dương Khai đã lạc mất Tiểu Tiểu, những năm qua hắn vẫn nhớ mãi, Tiểu Tiểu rất đặc thù, rất dễ khiến nó trở thành đối tượng bị cường giả theo dõi.

Hành tinh này rất kỳ lạ, Dương Khai ở trong Toái Tinh Hải đã lâu, cũng chưa thấy qua hành tinh nào sinh ra linh dược, nhưng chỗ này lại có, hơn nữa số lượng không ít.

Tất cả linh dược đều là hệ hỏa, cũng là vì lực lượng căn nguyên hệ hỏa tự sinh ra, mỗi một gốc linh dược đều dược linh đầy đủ, giá trị không nhỏ. Trên đường đi, Dương Khai hái được không ít thứ hữu dụng.

Hành tinh này có không ít võ giả đến, ngẫu nhiên Dương Khai còn gặp được một số người, bọn họ ít khi hành động một mình, cơ bản đều cặp đôi, hay tụ tập nhiều nhóm, đều là đệ tử tông môn, hay vốn là người quen.

Bọn họ đều hung thần ác sát, khí tức tràn đầy, vừa nhìn là biết không dễ chọc.

Một ngày sau, hắn cảm nhận được từ xa truyền đến dao động năng lượng to lớn.

Đang bay liền dừng lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía đó, hắn cảm nhận được lực lượng đế uy lan tỏa, trong lòng cả kinh, thầm nghĩ không lẽ có kẻ đột phá Đế Tôn Cảnh trong này?

Chương 2445: Đi mòn gót sắt tìm không thấy

Ở trong Toái Tinh Hải, võ giả có thể đột phá Đế Tôn Cảnh, mỗi một lần Toái Tinh Hải mở ra đều có không ít người nhìn thấy huyền bí Đế Tôn, một bước lên trời vượt qua Long Môn.

Cho nên Dương Khai không khỏi suy đoán như thế.

Nhưng ngẫm lại thì không đúng, bởi vì đó không giống động tĩnh có người thăng cấp gây ra, tối thiểu Dương Khai không phát hiện thiên địa tẩy rửa khi đột phá đại cảnh giới.

Nếu không phải đột phá, vậy tức là Đế Bảo xuất thế?

Hiểu được điều này, Dương Khai giật mình, vội đổi hướng bay sang đó.

Trước đó hắn có nghe nói trong Toái Tinh Hải ngẫu nhiên có Đế Bảo cấp bậc rất cao hiện thế, bởi vì năm đó không chỉ có một mình Phệ Thiên Đại Đế chết trong Toái Tinh Hải, còn có mấy vị Đại Đế khác bị hắn kéo theo chôn cùng.

Bảo vậy của các Đại Đế tử chiến ở đây, đều rơi lại trong Toái Tinh Hải, năm tháng xoay chuyển, biển cả luân hồi, lẳng lặng chờ người có duyên.

Cho nên phàm là Đế Bảo xuất thế trong Toái Tinh Hải, đều có giá trị cực cao cùng ý nghĩa phi phàm, có thể dẫn tới vô số người tranh giành.

Đế Bảo của các Đại Đế không giống Đế Bảo bình thường, nếu phải tính thật, vậy thì ngang với chênh lệch giữa Đế Bảo và bí bảo cấp Đạo Nguyên, không thể tính được.

Thứ tốt như thế, tự nhiên không ai bỏ lỡ.

Dương Khai đang cố bay về phía phát ra đế uy, bỗng nhiên cảm thấy thiên địa rung chuyển, sau đó một tiếng trầm muộn rền vang từ bên kia ầm ầm truyền tới, sóng âm hội tụ thấy được bằng mắt thường, như bão tố cuồng bạo quét ngang khắp nơi, ẩn chứa uy năng khủng bố.

Sắc mặt Dương Khai đại biến, vội vận chuyển huyền công, người rơi xuống dưới, thủ chặt tâm thần.

Ầm ầm ầm...

Mặt đất xung quanh như bị xới lên, toàn bộ bị cuốn lên, khiến người ta sinh ra ảo giác như ngày tận thế tiến tới.

Sóng âm đánh tới, Dương Khai liền lảo đảo, mắt nổ đom đóm, trong đầu mơ hồ, chỉ có tiếng chuông vang quanh quẩn trong đầu, làm tâm thần của hắn suýt thất thủ.

Hắn kinh hãi, vội vận chuyển lực lượng Ôn Thần Liên, tẩy rửa thức hải, dần dần lấy lại tinh thần.

Nhìn lại, Dương Khai hít vào một hơi lạnh, địa hình xung quanh biến đổi cực lớn, mấy ngọn núi nhỏ bị san phẳng, không còn lại gì, trên mặt đất xuất hiện những khe nứt sâu hút, nhìn mà khiếp sợ, cả mảnh thiên địa cũng tối sầm lại.

Hắn tràn đầy kinh hãi.

Uy năng khủng bố như thế, tuyệt đối không phải võ giả vào Toái Tinh Hải lịch lãm có thể làm được. Giải thích duy nhất, chính là uy lực của Đế Bảo xuất thế!

Tuyệt đối là bảo vật cấp Đại Đế, trong lòng Dương Khai nóng bỏng, lau máu chảy trên mũi, bắn nhanh như điện tiến về phía trước.

Bốn phía bóng người rậm rạp, áo bay phần phật, hiển nhiên có rất nhiều võ giả cùng suy nghĩ như hắn, vội vàng chạy về bên đó.

Dương Khai thầm mắng, những người vào Toái Tinh Hải quả nhiên không ai đơn giản, dù cho hắn vừa rồi cũng phải bị thương nhẹ, không ngờ những người này lại không bị tiếng vang vừa rồi đánh chết!

Không lâu sau, hắn đến gần ngọn nguồn phát ra tiếng vang, đứng ở trên không, nhìn xuống dưới, ánh mắt nghiêm nghị.

Ở cách đó ngàn trượng, một ngọn núi hình dạng cổ quái, cao chừng 30 trượng, hình dáng kỳ lạ, giống một cái chuông lớn úp xuống đất.

Ở sườn núi, đá vụn không ngừng rơi xuống, từ bên trong núi bắn ra hào quang chói mắt, lực lượng đế vận nồng đậm.

- Đế Bảo!

Ánh mắt Dương Khai co rụt, liền ý thức được ngọn núi đó chính là Đế Bảo.

Những võ giả chạy đến đều ý thức được điều này, có điều vừa rồi Đế Bảo bùng nổ uy lực quá khủng bố, bởi vậy dù đều đến đây, nhưng không ai dám làm bừa. Ở chỗ ngọn núi đó, có những thi thể rách nát nằm dài, tai mắt mũi miệng trào máu, vô cùng thê thảm. Những người này xuất thân tông môn lại xui xẻo như vậy, nhìn chỗ và cách bọn họ chết, hẳn là nhóm người đầu tiên phát hiện Đế Bảo này, có điều lúc thử thu lấy lại bị Đế Bảo cắn trả, trực tiếp đánh chết.

Từ trên thi thể bọn họ bắn ra những hào quang Tinh Ấn, xoay vòng trên không trung một hồi, như bị thu hút, bắn về phía đám đông xung quanh.

Trong đó có một đạo Tinh Ấn rất sáng, bay về phía Dương Khai đang đứng.

Chuyện tốt như vậy, Dương Khai làm sao bỏ qua? Người chợt lóe liền đón lấy Tinh Ấn.

Cùng lúc, vô số võ giả đều hành động, tập trung vào những Tinh Ấn, ra tay tranh giành.

Còn có 7-8 người đều nhìn chằm chằm Tinh Ấn kia như Dương Khai, mỗi người đều có tu vi bất phàm, Đạo Nguyên tam tầng cảnh là bình thường.

Nhưng bọn họ nhanh, tốc độ của Dương Khai cũng không chậm.

Hắn thoáng điều động lực lượng không gian, trực tiếp giành trước mọi người, cướp lấy Tinh Ấn

Nhưng khi Tinh Ấn rơi vào tay hắn, một bóng người bắn về phía hắn, tay chộp tới trước, trực tiếp nắm lấy tay hắn. Nhưng bởi vì đối phương không vận chuyển nguyên lực, cũng không có ác ý, cho nên Dương Khai không phản ứng mạnh.

Nhưng mà tốc độ người này thật nhanh! Dương Khai có phần kinh ngạc, bởi vì trước đó hắn không nhận ra có người nào uy hiếp tới việc mình cướp lấy Tinh Ấn, nhưng giờ mới thấy, nếu mình chậm lại một chút, vậy đã bị người ta cướp mất rồi.

Võ giả suýt chút cướp được Tinh Ấn thật có tốc độ nhanh không tưởng, nếu Dương Khai không có lực lượng không gian, căn bản không hơn được hắn.

Dương Khai kinh ngạc nhìn lại người kia, đợi nhìn rõ ràng, không khỏi mỉm cười: - Lại gặp mặt rồi!

Hắn phát hiện võ giả làm hắn chú ý lại không phải ai xa lạ, chính là người không nam không nữ mà hắn đã gặp.

- Lại là ngươi! Nữ nhân này nhìn ra là Dương Khai, nhướng mày, sắc mặt ảo não, chán ghét nói: - Sao lại là kẻ âm hồn không tan nhà ngươi, đi chỗ nào cũng là ngươi cướp trước!

Vừa bị Dương Khai cướp một gốc Hỏa Vân Chi, hiện tại lại bị Dương Khai cướp mất Tinh Ấn, chẳng lẽ nam nhân này là ông trời phái tới chuyên cướp đồ của mình?

Dương Khai cười nói: - Cô nương nói thế, giống như ta vẫn đuổi theo cô vậy. Cô yên tâm, ta không có hứng thú với nữ nhân ngực lép! Nữ nhân nghe vậy, mặt liền lạnh xuống, nghiến răng ken két, ngực lép mông teo, chính là tiếc nuối lớn nhất đời nàng, hiện giờ bị Dương Khai nói thẳng mặt, sắc mặt nàng có thể dễ coi mới là lạ.

- Ngươi còn dám nói bậy bạ, ta xé nát miệng ngươi! Nữ nhân căm hận nói.

Dương Khai cười: - Vậy cô cũng nên buông tay ta ra trước mới được, cô làm vậy, ta phải hô to phi lễ mới đúng.

Nữ nhân nghe vậy, mới hừ một tiếng, thu tay trở về, quay người bay xuống phía dưới.

Những người khác không cướp được Tinh Ấn, lúc này đều kinh ngạc nhìn Dương Khai, sắc mặt cổ quái.

Thấy ánh mắt Dương Khai quét tới, mấy người này đều rùng mình, mặt tái mét lùi lại, kéo ra khoảng cách với hắn.

Dương Khai cau mày, không biết vì sao những người này lại có phản ứng như thế, nhưng lập tức hắn liền bừng tỉnh hiểu ra, sầm mắt nói: - Tên kia là nữ nhân, chẳng lẽ các ngươi cho rằng đối với nam nhân mà ta...

Mấy người kia nghe thế, mặt càng thêm tái, đều giải tán, đảo mắt không thấy bóng.

Dương Khai mặt đầy chỉ đen, thầm nghĩ đúng là không phải cũng thành phải mà.

Hắn khó chịu nhìn xung quanh, nhưng lập tức không còn lòng dạ để ý những chuyện nhỏ này, mà kích động nhìn về một phía. Bên đó, một bóng người quen thuộc đang tranh giành Tinh Ấn với người khác, ra tay cực kỳ tàn nhẫn, tu vi vượt trội, tuy rằng đối thủ tranh giành với hắn cùng là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nhưng rõ ràng không phải đối thủ, bị đánh liên tục lùi lại.

Doãn Nhạc Sinh!

Dương Khai không thể ngờ, mình lại dễ dàng tìm đến Doãn Nhạc Sinh như thế, dù là trước đó thông qua Trọng Chấn Vĩnh làm lộ ra manh mối suy đoán được Doãn Nhạc Sinh ở ngay trên hành tinh này, nhưng cụ thể ở đâu thì không biết.

Lúc này, hắn lại gặp được Doãn Nhạc Sinh!

Người này cũng bị động tĩnh nơi này thu hút tới.

Dương Khai tâm tình phập phồng, ngẫm lại, nhanh chóng bay xuống, mở nhẫn không gian lấy ra một thứ, dán lên mặt, vận chuyển nguyên lực.

Chỉ nháy mắt, hắn đã hóa thành một nam nhân to con, không một chút tương tự với bộ dạng trước đó.

Mặt nạ biến đổi dung mạo này lục soát lấy ra từ nhẫn không gian của Tang Đức, khi ở trong Tịch Hư Bí Cảnh, Tang Đức dựa vào bí bảo này thay đổi dung mạo mới rời khỏi Thông Thiên Thành mà không ai phát hiện. Bằng không với danh tiếng thân phận của hắn, không thể nào im lặng ra biển được.

Tang Đức làm người không ra gì, nhưng trình độ luyện khí lại cực cao, bí bảo hắn luyện chế ra thật rất tốt, dù là người quen biết gặp nhau, cũng chưa hẳn phát hiện ra Dương Khai, trừ khi có cường giả Đế Tôn Cảnh quét thần niệm tra xét.

Sở dĩ Dương Khai muốn biến đổi dung mạo, cũng không phải sợ Doãn Nhạc Sinh, chỉ là không muốn để hắn gặp mình liền cảnh giác. Hắn muốn tìm tin tức của Tiểu Tiểu, nhất định phải bắt sống Doãn Nhạc Sinh điều này khó khăn hơn là đánh chết. Hơn nữa nhìn Doãn Nhạc Sinh ra tay, người này cũng là cường giả trong Đạo Nguyên Cảnh, chưa chắc trong tay không có bài tẩy gì.

Dương Khai vừa mới dịch dung xong, liền nhận ra có ánh mắt cổ quái nhìn sang.

Dương Khai nhìn lại, phát hiện là người không nam không nữ đó.

Rõ ràng nàng đã thấy hết toàn bộ động tác của mình.

Dương Khai cũng không để ý, chỉ nhe răng cười, bay tới bên cạnh nàng, khách khái chắp tay nói: - Còn chưa thỉnh giáo phương danh cô nương!

Nữ nhân nhíu mày, có chút không nhịn được, nhưng vẫn đáp: - Lam Hòa!

- Thì ra là Lam Hòa cô nương, tại hạ Dương Khai!

Chương 2446: Sơn Hà Chung

- Ta không có hứng thú gì với ngươi cả, ngươi cũng không cần sáp lại gần ta như vậy! Lam Hòa lạnh lùng nói.

Nàng có ấn tượng cực kém đối với Dương Khai, trước sau bị Dương Khai đoạt đồ mất hai lần, có ấn tượng tốt mới là lạ đó. Cho nên nàng không muốn quan hệ gì với Dương Khai hết, tránh cho tên xung khắc này lại tranh giành bảo bối của nàng khắp nơi. Hơn nữa nhìn tên này lén lén lút lút, rõ ràng là đã trêu chọc phải địch nhân cường đại nào đó, cho nên mới không dám lộ mặt ra, lúc này hắn lại tìm nàng nói chuyện, chưa chắc đã không phải muốn kéo nàng cùng chịu trận.

Đối với kẻ như vậy, hiển nhiên Lam Hòa muốn tránh xa.

Dương Khai toét miệng cười nói: - Gặp lại chính là duyên, Lam Hòa cô nương cần gì lãnh đạm như vậy.

- Ai hữu duyên với ngươi, cút sang một bên! Lam Hòa thấy Dương Khai khua môi múa mép như vậy, không nhịn được quát lên.

- Dữ quá! Dương Khai bị mất mặt, cũng ngượng ngùng không cùng nàng dây dưa nữa, mà chỉ đứng một bên lẳng lặng nhìn.

Lại nói tiếp, tính tình Lam này tuy rằng hơi nóng nảy một chút, nhưng làm người cũng không tồi. Không gì khác, Dương Khai trước sau đoạt đồ của nàng những hai lần, tuy rằng Lam Hòa không giành được, nhưng cũng không quấy rầy hắn.

Đổi thành những võ giả khác, rất có khả năng sau khi Dương Khai đắc thủ sẽ tiếp tục tranh đoạt.

Tinh Ấn chỉ có mấy cái, mà động tĩnh nơi này lại thu hút hơn mấy chục võ giả tới, cho nên rất nhanh mấy cái Tinh Ấn đã được định đoạt.

Dương Khai để ý thấy quả nhiên Doãn Nhạc Sinh đã đoạt đi Tinh Ấn kia, sau đó hạ xuống cách hắn khoảng 200 trượng. Ở bên cạnh Doãn Nhạc Sinh, còn có ba tên đệ tử Hoàng Tuyền Tông, khí tức âm trầm, hiển nhiên là tu luyện công pháp đặc thù gì đó của Hoàng Tuyền Tông.

Những người xung quanh bọn chúng không ai dám tới gần, họ cũng đều cảm nhận được khí tức âm trầm không thoải mái trên người những tên này.

Trong lúc Dương Khai còn đang âm thầm quan sát Doãn Nhạc Sinh, tên này tựa như phát giác ra, quay đầu nhìn về phía Dương Khai, ánh mắt hiện ra vẻ lạnh lẽo.

Dương Khai lặng lẽ chuyển dời ánh mắt đi chỗ khác, thầm kinh ngạc.

Năm xưa khi lần đầu cùng tên này gặp mặt tại thông đạo tinh quang, Dương Khai đã biết hắn chính là đệ nhất cường giả Tinh Vực, chẳng những thân là Tinh Chủ, mà tư chất cũng không tầm thường. Lần này gặp lại, Doãn Nhạc Sinh quả nhiên đã một bước lên trời, tốc độ tăng tiến tu vi không kém gì chính mình.

Năm xưa trong thông đạo tinh quang, tên này đã bị thua thiệt nhiều trên tay Dương Khai, nên rất hận hắn. Nếu Tiểu Tiểu thật sự bị lọt vào tay hắn không chừng sẽ bị ngược đãi, cho nên nhất thiết phải mau chóng khai thác được thông tin về Tiểu Tiểu trong miệng tên này.

Ngay khi Dương Khai còn đang trầm tư, xung quanh liền truyền đến tiếng xì xào bàn tán.

Đám võ giả đang tụ tập lại một chỗ, chỉ chỉ chỏ chỏ về ngọn núi hình chiếc chuông ở phía trước, suy đoán lai lịch của món Đế Bảo này. Đáng tiếc trận chiến Toái Tinh Hải năm xưa đã qua mấy vạn năm, đám thanh niên bây giờ mấy ai biết được chứ? Cho nên căn bản những người này đều không biết đây là bí bảo gì, của ai để lại.

Dương Khai lướt nhìn xung quanh một vòng, đáng tiếc hắn không thấy được người quen nào ở nơi này. Nhóm tinh anh Nam Vực kia không có ai ở đây, cũng không biết bọn họ đã đi đâu.

Toái Tinh Hải cực kỳ rộng lớn lại có vô số cơ duyên, võ giả tiến vào Toái Tinh Hải trên dưới vạn người, những người tới đây chỉ là chín trâu mất một sợi lông - không đáng kể mà thôi, hắn không gặp được những tinh anh ở Nam Vực cũng là bình thường.

- Tề Hải huynh, trong số chư vị ở đây học thức của ngươi là uyên bác nhất, thấu triệt cổ kim, nếu như có thể, xin hãy nói cho chúng ta biết Đế Bảo là gì được không? Bỗng nhiên một giọng nói chợt vang lên.

Mọi người nghe vậy, đều nhìn về phía người vừa nói.

Chỉ thấy người này đang mỉm cười, lẳng lặng nhìn về phía một nam nhân khác ăn mặc kiểu nho sinh đứng cách đó không xa.

Theo ánh mắt của hắn, mọi người lại chuyển ánh mắt về phía nho sinh kia.

Vẻ mặt tên nho sinh lập tức tỏ ra âm trầm, hiển nhiên là không muốn xưng danh trước mặt nhiều người như vậy, hơn nữa cho dù hắn biết tin tức của Đế Bảo này, cũng không nguyện ý chia sẻ ra ở đây.

Nhưng tên vừa nãy lại cố ý nói rất lớn tiếng, dẫn tới lúc này mọi người đều nhìn hắn với vẻ mặt mong đợi. Nếu hắn không nói ra, không thể nghi ngờ chính là đang giấu nghề, rất có khả năng sẽ đắc tội với mọi người, nhiều cường giả đang nhìn hắn như vậy, hắn không muốn nói cũng phải nói. Người tới chỗ này đều là kẻ nhạy bén, sao không hiểu được tên nho sinh này và tên kia có quan hệ không được tốt lắm chứ? Nếu như bọn chúng là bằng hữu, vậy tên kia cũng sẽ không làm tên nho sinh khó chịu như vậy.

Song mặc dù mọi người biết rõ, nhưng cũng không ai chỉ trích tên vừa đề nghị kia, ngược lại còn nhìn về phía tên nho sinh với vẻ chờ mong, muốn nghe qua ý kiến của hắn.

Trước mắt bao người, tên nho sinh kia cũng chỉ có thể hằn học nhìn chằm chằm tên nói chuyện ban đầu kia, thản nhiên nói: - Học thức uyên bác, thấu triệt cổ kim thì không dám nhận, chỉ là trong lúc rãnh rỗi, Tề mỗ có xem qua một ít điển tịch mà thôi, không đảm đương nổi lời khen như vậy.

Tên kia khẽ mỉm cười nói: - Tề Hải huynh quá khiêm tốn rồi, những điều tại hạ biết so với Tề Hải huynh quả thực chính là đom đóm so với trăng rằm mà,

xin Tề Hải huynh chỉ giáo nhiều hơn!

Tên này vừa dứt lời, một đại hán có vẻ mặt dữ tợn bỗng nhiên lên tiếng: - Rốt cuộc Đế Bảo kia có lai lịch gì, vì sao có uy lực lớn như vậy!

- Đúng vậy, đúng vậy, vị Tề huynh này, nếu ngươi biết, xin hãy giải đáp cho mọi người đi.

- Nói nghe thử đi."

Tề Hải khẽ hít vào một hơi, đâm lao thì phải theo lao, trầm ngâm một lát, lúc này mới nói: - Toái Tinh Hải là chiến trường của Đại Đế, điểm này ta nghĩ chư vị đều đã biết.

Không ít người khẽ gật gật đầu.

- Năm xưa tuy rằng Phệ Thiên Đại Đế tu vi siêu tuyệt, bản lĩnh thông thiên, nhìn khắp cả Tinh Giới không ai là đối thủ. Nhưng bởi vì hắn quá mức bảo thủ, tùy ý giết chóc, cho nên cuối cùng đắc tội với mọi người, bị các vị Đại Đế khác liên thủ đánh một trận ở nơi này, cuối cùng đánh nát một cái tinh vực, tạo thành Toái Tinh Hải này. Trận chiến ấy, nghe đồn Phệ Thiên Đại Đế bị chư vị Đại Đế liên thủ đánh chết, nhưng cái giá phải trả cũng vô cùng thảm trọng, những cường giả tham gia tiễu trừ Phệ Thiên Đại Đế người chết người bị thương, không một ai hoàn chỉnh. Nghe nói Thiên Xu Đại Đế vẫn còn bế quan trị thương trong Thiên Cơ Cốc không ra!

Mọi người nghe vậy, tất cả đều hít vào một hơi lạnh.

Dương Khai cũng tỏ ra hoảng sợ, hắn không biết tên Tề Hải này nói thật hay giả, nhưng danh hào Thiên Xu Đại Đế hắn đã nghe nói qua, chính là một trong 10 đại Đế Tôn hiện tại.

Vị Đại Đế này là một người vô cùng đặc biệt trong số 10 đại Đế Tôn, bởi vì truyền thuyết kể rằng hắn có thể biết được thiên cơ, khám phá tương lai, nhìn thấu quá khứ. Lúc trước, khi Tứ Quý Chi Địa mở ra, Thiên Xu Đại Đế cũng đã từng truyền tin cho Thanh Dương Thần Điện, báo cho toàn bộ các đại tông môn Nam Vực biết việc Tứ Quý Chi Địa sắp xuất hiện Tinh Ấn.

Nếu như lời của Tề Hải là thật, vậy thì Thiên Xu Đại Đế đã trị thương đến mấy vạn năm ah, quả thực khó có thể tưởng tượng được năm xưa hắn tham gia tiễu trừ Phệ Thiên Đại Đế bị thương nghiêm trọng cỡ nào.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bị thương suốt mấy vạn năm còn chưa chết, Thiên Xu Đại Đế này cũng thật là bản lĩnh.

- Mà trong trận chiến ấy, số Đại Đế chết đi tổng cộng có bốn vị! Vẻ mặt Tề Hải tỏ ra nghiêm nghị.

- Bốn vị nào? Có người nôn nóng hỏi.

Tề Hải nói làu làu: - Thanh Liên Đại Đế, Nguyên Đỉnh Đại Đế, Thương Hải Đại Đế, Viêm Võ Đại Đế, tổng cộng là bốn người!

Những người hắn vừa nói ra, trên cơ bản mọi người đều chưa từng nghe nói qua, cho nên tất cả mọi người đều chăm chú lắng nghe, Dương Khai cũng vậy. Thật ra trước đó vài ngày hắn đã nghe Hoa tỷ đề cập qua về vị Thanh Liên Đại Đế này, nói rằng năm ngàn năm trước có người ở trong Toái Tinh Hải chiếm được Bất Diệt Thanh Liên của hắn, sau đó sáng lập ra Thanh Liên Cung tại Đông Vực, hiện tại đã là một trong những tông môn đứng đầu Đông Vực.

- ... Bổn mạng Đế Bảo, nhẫn không gian cùng với những bảo vật, thậm chí truyền thừa của bốn vị đại nhân bỏ mạng này, đều lưu lạc ở trong Toái Tinh Hải. Trong đó gồm có: Bất diệt Thanh Liên của Thanh Liên Đại Đế, Sơn Hà Chung của Nguyên Đỉnh Đại Đế, Nghịch Thương Hải của Thương Hải Đại Đế, Phượng Hoàng Chân Hỏa của Viêm Võ Đại Đế. Bất kể thứ nào cũng đều là bảo vật tuyệt thế. Tề Hải nói một hơi, sau đó hơi dừng lại một chút rồi nói tiếp: - Bất Diệt Thanh Liên đã bị người chiếm được, mọi người cũng đã nghe về Thanh Liên Cung tại Đông Vực rồi đó, cung chủ Thanh Liên Cung chính là người hiện tại có được Bất Diệt Thanh Liên, nhưng còn bảo vật của ba vị Đại Đế khác đến nay vẫn chưa có ai phát hiện.

Nói đến đây, ánh mắt của hắn hơi đổi, lại nhìn phía ngọn núi hình chuông kia, trầm giọng nói: - Đế Bảo trước mắt của chư vị, nhất định là Sơn Hà Chung của Nguyên Đỉnh Đại Đế. Sơn Hà Chung, chuông vang lên trấn sơn hà, đế vận chuyển càn khôn!

Ực...

Hàng loạt tiếng nuốt nước miếng liên tiếp vang lên, mọi người đồng loạt nhìn về phía trước, trong chốc lát ánh mắt trở nên nóng bỏng, tràn đầy vẻ mong mỏi cùng tham lam.

- Có chứng cớ gì không? Bỗng nhiên một tiếng chất vấn truyền đến.

Dương Khai quay đầu nhìn lại, thấy người hỏi chính là Doãn Nhạc Sinh, giờ phút này tuy rằng sắc mặt của hắn cũng kích động, nhưng đã được kiềm chế rất tốt, hắn cảnh giác nhìn Tề Hải hỏi: - Ngươi nói đây là Sơn Hà Chung của Nguyên Đỉnh Đại Đế, vậy có chứng cớ gì không?

Tề Hải lạnh lùng cười, nói: - Ta nói thế nào chính là vậy, ngươi tin hay không thì tùy!

Bị người khác ép buộc để lộ ra loại tin tức tuyệt mật trước mặt nhiều người như vậy, trong lòng Tề Hải đã vô cùng khó chịu, lúc này lại bị người ta nghi ngờ, dĩ nhiên có cảm giác như đang dán mặt vào mông của người khác vậy, ngữ điệu của hắn tỏ ra rất lạnh lùng.

- Nếu Tề Hải huynh đã nói như vậy, chúng ta nhất định là tin rồi, một số kẻ nghi này nghi nọ, nhưng bản thân lại không có khả năng đi xác nhận, Tề Hải huynh không cần để ý tới! Một tên thanh niên tướng mạo anh tuấn chợt hướng về phía Tề Hải lộ ra nụ cười lấy lòng, không ngừng đá xéo Doãn Nhạc Sinh.

Ánh mắt Doãn Nhạc Sinh phát lạnh, nhìn chằm chằm tên thanh niên kia tựa như đang nhìn một người chết vậy, rõ ràng là đang nhớ kỹ tên này trong đầu.

Tên thanh niên này lại không hề phát hiện, vẫn tươi cười như cũ hỏi Tề Hải:

- Tề Hải huynh, nếu đây là Sơn Hà Chung của Nguyên Đỉnh Đại Đế, vậy phải làm thế nào mới thu được? Xin Tề Hải huynh tái chỉ điểm một phen!

Mọi người vừa nghe vậy, liền chăm chú nhìn về phía hắn, ánh mắt đầy vẻ mong đợi.

Tề Hải hừ lạnh nói: - Nếu ta có phương pháp thu lại, còn ở chỗ này dây dưa với các ngươi làm gì?

Tên thanh niên kia nghe vậy liền tỏ ra ngượng ngùng, tuy rằng hắn cũng biết hỏi vấn đề này có chút ngu xuẩn, nhưng vẫn ôm một chút hy vọng mong manh.

Chương 2447: Tiếc nuối

Tề Hải lại nói: - Bảo vật tầm cỡ Đại Đế, có thứ nào mà không thông linh chứ? Sơn Hà Chung chính là bổn mạng Đế Bảo của Nguyên Đỉnh Đại Đế, bản thân nó có linh trí của mình. Nếu nó nguyện ý nhận ngươi là chủ, vậy không cần ngươi luyện hóa, nó cũng sẽ chủ động tìm tới, nếu ngươi vô duyên, cho dù là Đế Tôn Cảnh, cũng không thể luyện hóa nó mảy may.

Tên thanh niên kia nghe vậy hai mắt sáng ngời, vội vàng nói: - Tề huynh nói vậy, chẳng phải nếu có cơ duyên, ta cũng có thể trở thành chủ nhân Sơn Hà Chung sao?

Tề Hải lạnh lùng nói: - Trước tiên ngươi phải có được cơ duyên này đã!

Thanh niên cười ha hả, ngạo nghễ nói: - Thứ khác Trương mỗ không nói, nhưng đối với vận khí của mình lại tương đối tự tin. Nếu Sơn Hà Chung đã thông linh, vậy chưa chắc đã không lựa chọn Trương mỗ làm truyền nhân của Nguyên Đỉnh Đại Đế, kế thừa y bát của Người!

Hắn cười cuồng nhiệt, nói rồi liền quay người nhìn về phía Sơn Hà Chung.

Mọi người thấy vậy đều ngẩn ra, ý thức được tên họ Trương này đang muốn thử đi lấy Sơn Hà Chung! Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người đều tò mò nhìn về phía hắn, muốn biết kết quả cuối cùng ra sao.

Trong đó có mấy người ánh mắt lóe lên một cái, cũng định hành động, song cuối cùng vẫn kiềm chế xuống, yên lặng theo dõi kỳ biến.

Tề Hải nhìn chằm chằm bóng lưng tên thanh niên kia, không nhịn được cười lạnh, dường như đang giễu cợt tên này không biết tự lượng sức mình vậy.

Trước mắt bao người, tên thanh niên kia như vào chỗ không người, bước chân nhẹ nhàng đi tới ngọn núi hình chuông cao hơn trăm trượng kia. Có lẽ là vì đoạn đường đi tới khá thuận lợi, khiến lòng tin của hắn tăng gấp bội, sắc mặt hắn mừng như điên tăng nhanh bước chân.

Rất nhanh, hắn đã cách ngọn núi kia chỉ còn 50 trượng, hơn nữa khoảng cách còn đang nhanh chóng rút ngắn lại.

Đến lúc này, tất cả võ giả đang vây xem cũng không khỏi có chút lo lắng đề phòng, lo được lo mất. Sợ tên này thật sự may mắn thu được bổn mạng Đế Bảo của Nguyên Đỉnh Đại Đế, nếu thật sự như vậy, thì chưa chắc sau này tên kia không thể trở thành một... Nguyên Đỉnh Đại Đế khác.

Lại 10 hơi thở nữa trôi qua, tên thanh niên kia đã đi tới trước ngọn núi, dọc đường không gặp nửa điểm trở ngại và nguy hiểm, thuận lợi đến mức khiến người khác không thể tin nổi. Thấy một màn như vậy, ngay cả Tề Hải đang một mực cười lạnh cũng trở nên âm trầm không ít.

Mọi người đều suy nghĩ, chẳng lẽ tên này đúng là người được lựa chọn sao?

Tên thanh niên kia không nhịn được cười ha hả: - Vất vả chờ đợi mấy vạn năm, để cho ngươi phải chờ lâu rồi, hôm nay Trương mỗ sẽ mang ngươi đi, sau này cùng ngươi tiếu ngạo Tinh Giới, làm rạng danh Nguyên Đỉnh đại nhân, sẽ không để cho một viên minh châu như ngươi phải long đong nữa!

Nói rồi, hắn liền đưa tay áp về phía trước.

Ngọn núi kia chợt sáng lên một chút, dường như có chút phản ứng đối với lời nói của tên thanh niên này vậy.

Điều này khiến cho lòng tin của tên thanh niên họ Trương tăng nhiều, không chút nghĩ ngợi áp cả lòng bàn tay lên ngọn núi, phóng ra tâm thần liên hệ cùng khí linh Sơn Hà Chung.

Đúng lúc này, dị biến nổi lên.

Ngọn núi hình chuông kia bỗng nhiên khẽ chấn động, phát ra tiếng ầm ầm, trong nháy mắt liền nổ tung, khiến đất đá văng ra tứ phía.

Cùng lúc đó, một bí bảo hình chuông liền hiện ra trước mắt mọi người. Cự chuông kia có phong cách vô cùng cổ xưa, tỏa ra khí tức tang thương như từ ngàn xưa vọng về.

Bên mặt ngoài cự chuông có phù văn không ngừng lưu chuyển, huyền diệu vô thường.

Bỗng nhiên chiếc chuông chợt sáng lên, rồi vang ra một tiếng chuông trầm hùng.

Boong...

Thiên địa tựa như bị xé rách, càn khôn như muốn đảo lộn, núi sông như sắp bị trấn áp, tiếng chuông ầm ầm lan truyền đi, mắt thường cũng có thể thấy được sóng âm hội tụ thành một cỗ năng lượng vô kiên bất tồi, khiến sắc mặt mọi người đều đại biến, vội vàng thi triển ra thủ đoạn phòng ngự.

Mà trong nháy mắt khi tiếng chuông này vang lên, thanh niên họ Trương ở gần Sơn Hà Chung nhất tựa như bị một đỉnh núi chính diện va vào vậy, cả người như diều đứt dây bay lên thật cao, toàn thân đẫm máu, trong máu tươi còn xen lẫn mảnh vỡ nội tạng, khí tức Đạo Nguyên Cảnh nhanh chóng tan biến, trong nháy mắt sinh cơ cũng biến mất sạch sẽ.

Hắn còn chưa rơi xuống đất đã chết mất.

Ầm ầm ầm...

Dư ba sóng âm vẫn như cũ khuếch tán ra xung quanh, lực lượng đánh tới khiến đất đá tung bay, cứ như đang xảy ra tận thế vậy.

Mãi đến 10 hơi thở sau, hết thảy mới dần dần bình thường trở lại.

Mấy chục võ giả Đạo Nguyên Cảnh đều chật vật không chịu nổi, thậm chí có người còn bị chôn dưới đất, lúc này đang khó nhọc bò dậy. Đưa mắt nhìn xung quanh, sắc mặt mỗi người đều vô cùng hoảng sợ, nhìn nhau không nói. Trong khiếp sợ, ngay cả Tinh Ấn sau khi tên thanh niên họ Trương chết để lại cũng không có ai nhớ tới việc đi cướp đoạt.

- Khụ khụ... Tề Hải ho khan vài tiếng, phủi bụi trên người một cái, hờ hững nhìn tên thanh niên họ Trương đã chết nói: - Xem ra ngươi không có cái cơ duyên này a.

Mọi người đều im lặng không nói.

Không hổ là bảo vật của Đại Đế, uy lực của Sơn Hà Chung quả thực lớn tới không thể tưởng tượng nổi, tên thanh niên họ Trương vẻn vẹn chỉ mới chạm vào một chút, đã xảy ra chấn động to lớn như vậy, nếu như quả thật luyện hóa được nó, vậy thì có thể phát huy ra uy năng cỡ nào cơ chứ?

Hơn nữa đây tuyệt đối không phải là uy năng chân chính của Sơn Hà Chung. Dù sao nó đã bị lưu lạc ở nơi này mấy vạn năm, uy năng nhất định sẽ có hao tổn, một màn vừa rồi kia, vô cùng có khả năng ngay cả một nửa uy lực của Sơn Hà Chung cũng chưa phát huy tới.

Cho nên mặc dù đã có vết xe đổ của tên thanh niên họ Trương, nhưng ngọn lửa ham muốn trong lòng mọi người vẫn không bị dập tắt, ngược lại càng thêm dữ dội hơn.

Hơn nữa bởi vì chấn động vừa rồi, khiến Sơn Hà Chung bị phủ trong ngọn núi đã hoàn toàn lộ ra nguyên hình. Phóng mắt nhìn tới, Đế Bảo này cao tới mười mấy trượng, nó hạ lạc trên mặt đất tựa như một tòa núi nhỏ, đế vận và phù văn lưu chuyển trên bề mặt khiến người ta không nhìn theo kịp. Từng người đều nhìn chằm chằm vào đó, muốn tìm ra manh mối gì đó!

Nhưng lúc này không còn ai dám liều lĩnh tới chạm vào nó. Cho nên mặc dù trong lòng mọi người đang vô cùng nôn nóng, song nhất thời chỉ có thể thầm cầu nguyện cho khí linh Sơn Hà Chung tự nhận mình là chủ mà thôi.

Đúng lúc này, bỗng nhiên tiếng ầm ầm lại truyền ra.

Sắc mặt mọi người đại biến, đều tỏ ra nghi hoặc không hiểu, vì sao không có ai chạm vào Sơn Hà Chung, nó vẫn muốn phóng ra uy năng?

Từng có một lần kinh nghiệm, mọi người đều không hẹn mà cùng thúc giục nguyên lực, tế ra bí bảo hộ thân.

Nhưng sóng âm đánh sâu vào cũng không đến như trong tưởng tượng, mà chuyện xảy ra sau đó khiến mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.

Sơn Hà Chung bỗng nhiên hơi chao đảo một cái, rồi hóa thành một luồng ánh sáng bay vào sâu trong tinh không.

Trong nháy mắt, mọi người đều choáng váng.

Cũng không biết là người nào phản ứng trước, kêu lên: - Mau đuổi theo!

Dứt lời, người này đã dẫn đầu đuổi theo.

Thật vất vả mới phát hiện bảo vật Đại Đế để lại, sao có thể dễ dàng bỏ lỡ như vậy chứ? Cho nên người này vừa động thân, mấy chục võ giả khác đã vội vã phi thân lên, hóa thành đủ mọi màu sắc ánh sáng, hướng về phía Sơn Hà Chung bay theo. Dương Khai cũng không ngoại lệ.

Trên tay hắn tuy nhiều Đế Bảo, thậm chí ngay cả Lưu Viêm, Hoa tỷ và pháp thân đều tặng mỗi người một món, nhưng bảo vật như Đế Bảo ai lại đi ngại nhiều chứ. Hơn nữa hắn đã tận mắt nhìn thấy uy năng cường đại của Sơn Hà Chung, đối với món Đế Bảo này càng cảm thấy hứng thú hơn, uy lực của bí bảo này dường như còn cường đại hơn cả Tịch Diệt Lôi Châu.

Hắn tin Tề Hải không nói dối, bảo vật tầm cỡ Đế Bảo, không có cơ duyên không thể nào lấy đi được. Hơn nữa Sơn Hà Chung đã thông linh, muốn thu nó, trước tiên phải được khí linh nhận mới được.

Chỉ cần có thể được khí linh thừa nhận, thì việc thu Sơn Hà Chung sẽ rất dễ dàng.

Con đường tu luyện của hắn, cơ duyên vô số, nếu nói về vận may, hắn tự tin sẽ không thua bất kỳ kẻ nào, cho nên vẫn ôm một chút hy vọng đối với Sơn Hà Chung.

Huống chi, tên Doãn Nhạc Sinh mà hắn muốn tìm cũng đuổi theo Sơn Hà Chung, nên dĩ nhiên không thể không theo.

Tuy nhiên trong nháy mắt khi hắn vừa phóng lên, bỗng nhiên sâu trong nội tâm chợt sinh ra một loại cảm giác là lạ, loại cảm giác này không nói rõ được, khiến trong lòng hắn nao nao.

Cảm giác kỳ lạ này rất vô định, khi hắn cẩn thận cảm thụ lại hoàn toàn không có tung tích.

Hơn nữa, càng bay nhanh, cảm giác này lại càng mãnh liệt!

Thật giống như... nếu hắn rời khỏi nơi này, sẽ phải vô cùng tiếc nuối vậy!

Dương Khai nhướng mày, thân hình liền khựng lại.

Sơn Hà Chung đương nhiên là khiến hắn nóng mắt, nhưng nếu không hiểu rõ loại cảm giác này, hắn sẽ không có tâm tư đi tranh đoạt gì nữa.

Một bóng người từ phía sau bắn nhanh đến, hiển nhiên cũng muốn đuổi theo Sơn Hà Chung, Dương Khai nhìn tới, phát hiện người này chính là Lam Hòa.

Thấy hắn dừng lại, Lam Hòa cảm thấy hơi lạ nhìn hắn, nhưng hiển nhiên là không có ý định để ý tới Dương Khai, chỉ liếc mắt nhìn một cái liền định bay vòng qua.

Ngay khi hai người bay lướt qua nhau, bỗng nhiên Dương Khai chợt biến sắc, đưa tay vỗ vào bả vai Lam Hòa một cái.

Sắc mặt Lam Hòa đại biến, thân hình quỷ dị uốn éo, lui nhanh về sau, song động tác của nàng mặc dù nhanh, lại vẫn như cũ bị Dương Khai giữ chặt áo lại.

- Ngươi làm gì đó! Lam Hòa nổi giận trầm mặt quát lên, đồng thời cẩn thận phóng thần niệm xem xét nơi Dương Khai vừa vỗ vào, muốn xem rốt cuộc Dương Khai muốn làm gì.

Nhưng khiến cho nàng thất vọng chính là, bất kể nàng tra xét như thế nào vẫn không phát hiện gì.

Dương Khai cười nói: - Không có gì, chớ khẩn trương, chỉ định khuyên ngươi đừng đuổi theo mà thôi, nhiều người đuổi theo như vậy, chắc chắn ngươi không thể giành được.

- Ta giành được hay không, liên quan gì tới ngươi! Lam Hòa tỏ ra khó chịu, thầm nghĩ tên này cũng thật lạ, mình và hắn chỉ là bèo nước găp nhau, vậy mà hắn lại nhàn rỗi đi quản chuyện người khác, cũng không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì.

Dương Khai nhún vai nói: - Chỉ khuyên ngươi vậy thôi, còn muốn làm thế nào, Lam Hòa cô nương cứ tự mình quyết định.

Lam Hòa trừng mắt nhìn hắn thật sâu, lúc này mới nói: - Có tật giật mình!

Sau xong liền uốn người, bay vào trong tinh không.

Nếu không phải đang cấp bách, nhất định nàng phải dạy dỗ tên Dương Khai này một chút, tên này ngay từ lần đầu tiên gặp mặt đã có chút không đứng đắn, hiện tại lại dám tùy tiện đưa tay ra với nàng, quả thực không thể nói lý được mà.

Đáng tiếc nàng đang nóng lòng nghĩ tới Sơn Hà Chung, nên không có tâm tình lý luận cùng Dương Khai.

Nhưng qua việc này, cảm nhận của nàng đối với Dương Khai đã kém đến cực điểm.

Nhìn bóng lưng nàng dần xa, Dương Khai mới bất đắc dĩ sờ sờ soạng lỗ mũi, vừa rồi hắn cũng không định ra tay với Lam Hòa, chỉ là đúng lúc nữ nhân này ở ngay phía sau hắn mà thôi, đổi thành bất kỳ người nào khác, Dương Khai cũng sẽ làm như vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau