VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2436 - Chương 2440

Chương 2438: Nhiệt tình trò chuyện

Dưới mắt của Quan Khải, Dương Khai khẳng định là hạng người háo sắc như mạng, gặp nữ nhân xinh đẹp bắp chân liền như nhũn ra. Hắn lấy lòng nữ nhân đối diện như vậy, tuyệt đối là nhìn vào sắc đẹp của nàng. Nữ nhân kia cũng không phải thứ tốt lành gì, lúc trước khi gặp nàng ở chỗ này, nàng đã cố làm ra vẻ khoe khoang phong tình với mình, muốn mình tặng cho nàng căn nguyên nơi này, sau khi bị mình cự tuyệt mới đánh nhau, hiện tại vừa quay mặt lại quyến rũ Dương Khai, quả thực là hạng người không biết xấu hổ, không có mảy may tiết tháo hay liêm sỉ gì đáng nói.

Vu Oanh mỉm cười nói:

- Vị sư huynh này có quan hệ sâu xa gì với Hoàng Tuyền Tông ta sao?

Nàng tuy rằng thoạt nhìn như là thuận miệng hỏi, nhưng rõ ràng nàng tâm tư kín đáo. Bởi vì nàng biết, ở trong Toái Tinh Hải này không thể tùy tiện tin tưởng bất kỳ kẻ nào, Dương Khai chỉ là một câu như tiếng sấm bên tai, thì sao nàng có thể tin người này không có ác ý với mình?

Nàng cần tìm hiểu rõ ràng một chút, lúc này mới có thể xác định đối phương là thật sẽ không làm khó mình, nếu không với một Đạo Nguyên tam tầng cảnh đúng là mình không phải đối thủ.

- Dĩ nhiên là có quan hệ sâu xa! Dương Khai mỉm cười, cũng nhìn ra tâm tư của Vu Oanh, trầm ngâm một chút nói: - Ta đến từ Đại Hoang Tinh Vực, không biết cô nương đã từng nghe qua chưa?

Vu Oanh nghe vậy, đôi mắt đẹp không khỏi sáng ngời, kêu lên: - Đại Hoang Tinh Vực ư?

Dương Khai cười to nói: - Vị sư muội này nếu nghe nói qua Đại Hoang Tinh Vực, vậy hẳn là rất quen thuộc với Doãn Nhạc Sinh sư huynh phải không?

Doãn Nhạc Sinh là đến từ Đại Hoang Tinh Vực, cũng giống như Lưu Tiêm Vân, hai người lúc trước đều là bá chủ trong Đại Hoang Tinh Vực.

Dương Khai không nghĩ tới, mình ở trong Toái Tinh Hải này lại gặp được người của Hoàng Tuyền Tông Đông Vực, hoặc là nói, hắn có nghĩ tới, chỉ là không có dự liệu chuyện lại đơn giản như vậy.

Trước đây hắn xuất phát từ Thiên Diệp Tông, vốn định đi một chuyến Hoàng Tuyền Tông Đông Vực, tìm tên Doãn Nhạc Sinh kia tìm hiểu tung tích của Tiểu Tiểu. Chỉ tiếc cuộc sống không hoàn toàn như ý, hắn còn chưa tới Đông Vực đâu, đã bị cuốn vào trong Tịch Hư Bí Cảnh, sau đó lại bị truyền tống đến Bắc Vực, khiến kế hoạch của hắn một lần bỏ lỡ.

Lúc này tình cờ gặp người của Hoàng Tuyền Tông, đương nhiên Dương Khai vô cùng mừng rỡ.

Cũng không biết tên Doãn Nhạc Sinh kia có đi vào Toái Tinh Hải hay không, nếu như hắn có trong này, Dương Khai cảm thấy mình có thể từ nơi miệng Vu Oanh dò hỏi một chút tung tích của Doãn Nhạc Sinh.

Nếu muốn tìm Tiểu Tiểu, cũng chỉ có thể dò từ trên người Doãn Nhạc Sinh.

Trong lúc nhất thời, ánh mắt của Dương Khai nhìn Vu Oanh cũng thay đổi mùi vị, có vẻ tràn đầy lửa nóng.

Hiển nhiên là Vu Oanh cũng nhận ra điểm này, nàng hợp thời lộ ra vẻ mặt thẹn thùng, thấp giọng nói: - Doãn sư huynh à, huynh ấy rất tốt với ta!

- Sư huynh? Dương Khai nhướn mày lập lại, có chút ngoài ý muốn.

Doãn Nhạc Sinh tên này từ Đại Hoang Tinh Vực tới Tinh Giới mới sáu bảy năm thôi, cho dù gia nhập Hoàng Tuyền Tông của Đông Vực, cũng không đến mức mới đó đã tấn thăng làm sư huynh người khác.

Vu Oanh này có tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, nàng xưng hô Doãn Nhạc Sinh là sư huynh, chẳng phải là nói tu vi của Doãn Nhạc Sinh còn cao hơn so với Vu Oanh?

- Dĩ nhiên là sư huynh! Vu Oanh hé miệng cười: - Doãn sư huynh tuy rằng gia nhập bổn tông thời gian không lâu, nhưng tư chất lại xuất sắc nhất đẳng, được tông chủ đại nhân bổn tông tự mình thu làm môn hạ. Trước khi Toái Tinh Hải mở ra không lâu, huynh ấy vừa mới tấn thăng Đạo Nguyên tam tầng cảnh!

Dương Khai nghe vậy, hít vào một hơi lạnh.

Doãn Nhạc Sinh không ngờ đã tấn thăng Đạo Nguyên tam tầng cảnh? Lúc này mới qua thời gian bao lâu chứ!? Hắn vốn cảm thấy với tốc độ tu luyện của mình đã đủ nhanh rồi, vậy mà tên Doãn Nhạc Sinh này cũng không kém a, trên cơ bản là chạy song song với mình.

Nếu so sánh với tu vi của đám người Ngả Âu, Xích Nguyệt giờ này, tiến bộ của hắn quả thực quá kinh khủng.

Vu Oanh cười nói: - Doãn sư huynh thân là Tinh Chủ, lại là người từ Tinh Vực phía dưới lên, còn được tông chủ bổn tông thu làm môn hạ, có được đại lượng tài nguyên tu luyện, bất quá dù vậy, có thể trong thời gian ngắn tấn thăng đến Đạo Nguyên tam tầng cảnh cũng là một kỳ tích! Năm đó lúc huynh ấy gia nhập bổn tông, sư muội cũng là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, nhưng giờ này... Ôi...

Khi nàng nói chuyện, trên mặt hơi ảm đạm, dường như vì so sánh tiến bộ cùng Doãn Nhạc Sinh nên nàng có chút mặc cảm.

- Doãn sư huynh vốn đã có tư chất phi phàm, cũng là người ta khâm phục nhất trong đời này, giờ này biết huynh ấy đã tấn thăng Đạo Nguyên tam tầng cảnh, thật là đáng mừng!

Dương Khai cố nén ghê tởm trong lòng, thổi phồng một câu. Vu Oanh dường như cũng tiêu tan hoài nghi cùng cảnh giác trong lòng, bởi vì có thể nói ra Đại Hoang Tinh Vực và Doãn Nhạc Sinh thì nói rõ quan hệ giữa Dương Khai và Doãn Nhạc Sinh không cạn, nếu không khẳng định sẽ không biết những tin tức bí ẩn này.

- Vị sư huynh này không phải cũng là Đạo Nguyên tam tầng cảnh sao? Sư muội xem huynh tuyệt đối không kém so với Doãn sư huynh đâu! Vu Oanh cười nói.

- Không dám so sánh với Doãn sư huynh, ta có thể tu luyện đến một bước hôm nay, cũng là có một lần cơ duyên phi phàm, nếu như tu luyện từng bước, thì sao so được với tư chất nghịch thiên của Doãn sư huynh? Năm đó ta ở Đại Hoang Tinh Vực đã được huynh ấy chỉ đạo cùng ân huệ nhiều, cũng chính là đi theo huynh ấy mới đi tới Tinh Giới này. Vốn định cùng huynh ấy cùng nhau gia nhập quý tông, chỉ tiếc thông đạo tinh quang kia vỡ tan, ta bị truyền tống đến Nam Vực, một mực không có cơ hội đi chiêm ngưỡng uy nghi của quý tông!

- Huynh vốn cũng muốn gia nhập bổn tông ư? Vu Oanh kinh ngạc nhìn Dương Khai, nói: - Sao muội không nghe Doãn sư huynh nhắc tới chuyện này?

Nghe giọng nói của nàng, dường như biết rất rõ về Doãn Nhạc Sinh.

Dương Khai cười, nói: - Doãn sư huynh có lẽ nghĩ rằng ta đã chết! Dù sao lúc đó ta bị thương rất nghiêm trọng, bất quá sau đó nhân họa được phúc, chẳng những không chết, ngược lại còn nhận một cơ duyên may mắn lớn!

- Thì ra là thế! Vu Oanh cũng không có hoài nghi gì, nghe vậy gật gật đầu.

Dương Khai chợt chuyển đề tài: - Đúng rồi, Doãn sư huynh giờ này cũng ở trong Toái Tinh Hải sao?

- Có! Bổn tông lần này đến đây 12 người, đương nhiên Doãn sư huynh có một danh ngạch! Vu Oanh đáp.

- Thật tốt quá! Dương Khai kích động khẽ kêu lên: - Những năm này ta luôn muốn đi Đông Vực tìm Doãn sư huynh, chỉ là đường xá quá mức xa xôi, thật không nghĩ tới trong Toái Tinh Hải này vô tình gặp được Vu sư muội... sư muội nói xem có phải là duyên phận hay không!?

Vu Oanh cười khanh khách nói:

- Là sư muội có phúc phần, có thể ở trong này gặp sư huynh! Đúng rồi, còn không biết sư huynh xưng hô như thế nào?

- Phong Đức... ta tên là Phong Đức! Dương Khai trả lời.

Phong Đức xác thật có người này, vốn là một nam nhân đầu trọc, năm đó ở trong thông đạo tinh quang cũng giống như Lưu Tiêm Vân, là theo bên cạnh Doãn Nhạc Sinh, chỉ có điều sau đó bị Dương Khai giết đi. Bất quá nếu Dương Khai muốn giả mạo người của Đại Hoang Tinh Vực, thì dùng tên của hắn không còn gì tốt hơn.

Cũng không biết khi Doãn Nhạc Sinh nghe nói Phong Đức chết mà sống lại sẽ là bộ dạng gì nữa.

- Ra mắt Phong sư huynh! Vu Oanh sau một phen tán gẫu với Dương Khai, cũng không còn cẩn thận tìm hiểu chi tiết, ngược lại cảm thấy rất quen thuộc. Bất chợt nàng xoay chuyển con ngươi, hỏi: - Hiện tại Phong sư huynh còn có ý muốn gia nhập bổn tông không? Hay là sư huynh đã có sư môn khác rồi? Dương Khai đáp: - Nào có sư môn gì đâu? Trước kia thật ra ta từng gia nhập một tông môn nhỏ, bất quá sau đó bị người diệt môn, từ đó về sau liền lẻ loi một mình! Vừa nói, hắn vừa nhìn Vu Oanh với ánh mắt chờ mong: - Ta thật ra rất muốn gia nhập quý tông, chỉ tiếc một là không gặp Doãn sư huynh, hai là không có người giới thiệu, nên không dám mạo muội!

Vu Oanh mỉm cười nói: - Chuyện này dễ làm! Sau chuyện bên này muội sẽ dẫn huynh đi tìm Doãn sư huynh bọn họ, gặp được Doãn sư huynh chính huynh hãy nói với huynh ấy, tin tưởng huynh ấy sẽ không cự tuyệt!

- Thực sao? Dương Khai vui mừng hỏi.

- Sư muội lừa gạt huynh làm gì! Vu Oanh mỉm cười, thân thể mềm mại khẽ nhích lại gần Dương Khai, mang đến một mùi thơm nồng nặc, nói thâm ý sâu sắc: - Ngược lại ngày sau Phong sư huynh gia nhập bổn tông, nhất định phải chiếu cố tiểu muội nhiều hơn đấy!

Dương Khai lập tức làm ra dáng vẻ thấy sắc đẹp thần hồn điên đảo, gật đầu lia lịa nói: - Nếu thật sự có thể gia nhập quý tông, thì Vu sư muội chính là đại ân nhân của ta, Phong mỗ dĩ nhiên sẽ không nhìn muội như người ngoài!

Vu Oanh cười khúc khích: - Vậy trước cám ơn Phong sư huynh!

Hai người ngươi một lời ta một câu, trò chuyện rất nhiệt tình, bên kia Quan Khải sắc mặt âm trầm gần như vắt ra nước.

Thời điểm Dương Khai nói mình đến từ cái gì Đại Hoang Tinh Vực, hắn đã ý thức được không ổn, sau đó đôi cẩu nam nữ này càng nói càng hăng say, bộ dáng càng ngày càng thân mật, khiến hắn dự cảm nguy cơ sinh nhiều.

Thời khắc này hai người lại xưng huynh gọi muội với nhau, rõ ràng sắp thành người một nhà, trong lòng Quan Khải vừa luống cuống vừa hoảng loạn.

Chỉ một Vu Oanh hắn đã không nhất định đánh thắng, cộng thêm một tên Dương Khai, khẳng định hắn không có phần thắng! Hơn nữa nhìn thái độ của Dương Khai trước đó, dường như không có cảm tình gì với Vấn Tình Tông, một đệ tử Vấn Tình Tông như mình ở trước mặt hắn có thể chiếm được chỗ tốt gì chứ?

Hắn có lòng muốn chạy trốn, nhưng lại không dám tùy tiện hành động, lo sợ dẫn tới sát niệm của hai người.

Nhưng lúc này không đi, hắn có thể làm gì chứ?

Nghĩ tới đây, hắn cắn răng một cái, ôm quyền nói: - Hai vị chậm rãi hàn huyên, Quan mỗ cáo từ trước!

Nói dứt câu, thân hình hắn lắc một cái, định thối lui chạy đi.

Vu Oanh đang gương mặt tươi cười nói chuyện với Dương Khai, bỗng nhiên sắc mặt lạnh xuống, trở mặt còn nhanh hơn lật trang sách, thét to: - Ngươi muốn đi đâu?

Dứt lời, nàng vung tay lên, một cái quỷ trảo âm u đánh tới phía Quan Khải, quỷ trảo kia tản ra khí tức vô cùng tà ác, vô cùng lạnh lẽo.

Quan Khải biến sắc, vung tay phóng ra vô số quyền ảnh.

"Ầm ầm..." một tràng tiếng nổ vang, hai người giao thủ một chiêu, chỉ là cân sức ngang tài.

Nhưng Quan Khải bị Vu Oanh ngăn cản như vậy, còn muốn chạy cũng không đi được.

- Phong sư huynh...

Vu Oanh bỗng nhiên hướng về phía Dương Khai hô một tiếng, vừa níu cánh tay hắn vừa dậm chân nói nũng nịu: - Người này khi dễ muội, huynh cũng không quản sao?!

Dương Khai nổi lên một thân da gà, trên trán toát mồ hôi lạnh, cố nén ghê tởm trong lòng, hừ lạnh nói: - Tiểu tử, dám khi dễ Vu sư muội, ngươi thật là ngại sống lâu hay sao!

Hắn tuy rằng không thích người của Vấn Tình Tông, nhưng dù sao cũng không oán không cừu với Quan Khải này, không có đạo lý vừa thấy mặt đã giết người ta. Huống chi, hắn cũng không thích làm cây thương cho người sử dụng. Vu Oanh rõ ràng muốn mượn lực lượng của hắn để làm khó Quan Khải, điều này làm cho trong lòng Dương Khai không thoải mái lắm, cho nên tuy rằng hắn làm ra bộ dáng hung thần ác sát, nhưng không có nửa điểm sát khí.

Quan Khải cắn răng nói: - Vị Phong huynh này, căn nguyên nơi này chính là ta phát hiện trước, vị cô nương này tới sau lại muốn cướp đoạt, ta cùng với nàng một lời không hợp mới đánh nhau... Giờ này nàng cũng không có bị thương, chỗ căn nguyên này Quan mỗ không cần, chỉ muốn rời đi, còn xin bằng hữu nể tình...

Chương 2439: Cũng là Tinh Chủ?

Người nào tranh đoạt với ngươi, rõ ràng là ngươi thấy sắc nổi ý tà, dùng căn nguyên nơi này dụ dỗ người ta, bị người ta cự tuyệt rồi thẹn quá thành giận muốn dùng sức mạnh. May mà người ta sớm có phòng bị, nếu không sẽ để ngươi đắc thủ rồi! Vu Oanh ủy khuất kêu lên, vừa nói còn vừa ôm chặt quần áo trên người, dường như thật sự bị Quan Khải làm gì đó.

Quan Khải trừng mắt nhìn Vu Oanh, không thể tưởng tượng nổi, nói: - Nữ nhân ngươi này còn biết giữ mặt mũi hay không?

Vu Oanh trầm mặt xuống, trở nên vô cùng âm trầm, khẽ kêu lên:

- Ngươi dám nói ta không biết xấu hổ ư?

Quan Khải cả giận nói: - Căn nguyên chỗ này rõ ràng là ta phát hiện trước, ngươi muốn tranh cướp cũng thôi đi, vì cái gì còn nói ngược!

Hai người này bỗng nhiên cãi vã không nghỉ, đều nói căn nguyên chỗ này là mình phát hiện trước, đối phương muốn tranh đoạt, hai người đều chỉ nói cũng không có chứng cớ gì, cho nên đều không có biện pháp chứng minh ai là người nói thật.

Dương Khai đứng bên cạnh vẻ mặt hờ hững, trong lòng cười lạnh không ngừng.

Nếu như hắn đoán không sai, căn nguyên nơi này hẳn là Quan Khải phát hiện trước, còn Vu Oanh là người ngang ngược tranh đoạt.

Nguyên nhân rất đơn giản, nếu Quan Khải có thể đi vào Toái Tinh Hải, thì nói rõ tư chất của hắn ở Vấn Tình Tông rất tốt, cũng coi là đệ tử tinh anh, nếu là tinh anh thì khẳng định từng tu luyện Vấn Tình Vô Thượng Công.

Bộ công pháp Vấn Tình Tông này với tình nhập đạo, tuy rằng các đệ tử tinh anh kia lạm tình một chút, mỗi người thê thiếp vô số, nhưng chính bởi vì đặc tính của Vấn Tình Vô Thượng Công, khẳng định bọn họ sẽ không dùng sức mạnh đối phó với một thiếu nữ, lúc bọn họ muốn có được cô gái nào, thế tất sẽ để cho mình động tình, làm cho đối phương động tình.

Vu Oanh nói Quan Khải thấy sắc nổi ý tà, rõ ràng là nói bậy.

Nếu Dương Khai không phải đã từng đánh nhau một phen với người của Vấn Tình Tông Bắc Vực thì cũng sẽ không biết những điều này.

Bất quá nói đi nói lại, hai người này đều không phải là thứ tốt lành gì, chó cắn chó, một miệng lông mà thôi.

Hai người lại cãi vã một hồi, bỗng nhiên Vu Oanh lắc lắc cánh tay Dương Khai, nũng nịu: - Phong sư huynh, người này khi dễ muội, huynh phải làm chủ cho muội a!

Nhìn bộ dáng của nàng là thật muốn mượn thực lực của Dương Khai giương oai một phen.

Dương Khai cũng không tiện tiếp tục xem trò vui, chỉ phải hừ lạnh một tiếng, nhìn Quan Khải nói: - Tiểu tử, đắc tội với Vu sư muội, chuyện này cũng không thể cứ như vậy bỏ qua!

Quan Khải cắn răng căm tức nhìn Dương Khai, nạt nhỏ: - Ngươi muốn thế nào? Ta với bằng hữu ngày xưa không oán ngày gần đây không thù, bằng hữu không nên quá phận!

Hắn nói với dáng vẻ không kiêu ngạo không siểm nịnh, cũng làm cho Dương Khai có chút kinh ngạc, trầm ngâm một chút, Dương Khai cười lạnh nói: - Cũng may mà Vu sư muội không bị thương tích gì, bằng không Phong mỗ nhất định lấy mạng của ngươi!

Quan Khải nghe vậy, tâm thần buông lỏng, nghe ý trong lời nói của Dương Khai, dường như không có ý định làm khó mình quá mức, điều này làm cho trong lòng hắn cũng rất là kinh ngạc, không biết Dương Khai đang dùng đạo lý gì.

Ở địa phương quỷ quái này, một Đạo Nguyên tam tầng cảnh như hắn nếu thật muốn giết mình, thì khẳng định mình không có sức trả đòn, đến lúc đó chết cũng là chết uổng công vô ích.

- Ai nói muội không có bị thương, người ta đau ngực muốn chết đây, không tin sư huynh sờ thử xem! Vu Oanh vừa nũng nịu nói, vừa đưa sát bộ ngực tới trước mặt Dương Khai, với giá thế mặc ý cho người hái hoa bẻ đào.

Dương Khai nổi đầy mặt gân đen, nói: - Ở đây còn có người ngoài đấy...

Vu Oanh cười khúc khích, nói: - Phong sư huynh thật có hứng thú nha!

Nàng nghĩ là Dương Khai da mặt mỏng, ngượng ngùng có tiếp xúc quá phận với nàng trước mặt người khác.

Dương Khai lập tức đổi đề tài, nhìn Quan Khải quát lớn: - Như vầy đi, ngươi lưu lại một ít đồ, ta cho ngươi đi!

- Cái gì! Quan Khải biến sắc, giật mình hỏi. Nếu như Dương Khai đưa ra yêu cầu không tính là quá đáng, hắn không hẳn không thể đáp ứng, nhưng nếu thật quá đáng, cho dù hắn liều chết cũng nhất định không để Dương Khai được như nguyện.

- Lưu lại nhẫn không gian của ngươi, coi như bồi thường cho Vu sư muội ta! Dương Khai lạnh lùng nói.

Vu Oanh vốn đang vì Dương Khai nói muốn thả Quan Khải một đường sống mà có chút không cao hứng lắm, nhưng vừa nghe lời này, lập tức vui mừng lộ ra mặt, nhìn Dương Khai đầy mặt cảm kích.
Quan Khải trầm mặc một lát, dường như cũng biết giờ này người ta là thớt gỗ mình là thịt cá, căn bản không thể phản kháng, chỉ đành không tình nguyện lấy xuống nhẫn không gian trên tay, ném cho Dương Khai.

Dương Khai thuận tay nhận lấy, dùng thần niệm thoáng quét qua bên trong, xác định bên trong không có vật gì để hắn đặc biệt để ý, lúc này mới đưa qua cho Vu Oanh.

- Quan mỗ giờ có thể đi rồi chứ? Quan Khải không yên lòng hỏi một câu.

- Cút! Dương Khai quát lên.

Quan Khải căm hận nhìn Dương Khai cùng Vu Oanh, dường như là muốn ghi sâu trong óc hình dáng đôi cẩu nam nữ này, sau đó mới thúc giục bí thuật, với tốc độ cực nhanh chạy đi hướng phương xa.

- Phong sư huynh, hiện tại ra tay, nhất định có thể xuất kỳ bất ý lưu hắn lại! Vu Oanh bỗng nhiên truyền âm một câu bên tai Dương Khai, đồng thời thầm thúc giục nguyên lực, dường như tùy thời chuẩn bị ra tay.

"Nữ nhân này quả nhiên ác độc mà!" Dương Khai thầm kinh sợ trong lòng, đến lúc này, nàng vẫn còn không tính bỏ qua cho Quan Khải, không lấy tánh mạng đối phương không được, phỏng chừng nếu không phải tự nàng không có nắm chắc, đã sớm ra tay rồi!

Nàng muốn giết Quan Khải, nhất định phải mượn sức của Dương Khai.

Nhưng để cho nàng thất vọng là, thẳng đến lúc Quan Khải không thấy bóng dáng, Dương Khai cũng không có ý định ra tay, điều này làm cho trong lòng nàng hơi có chút bất mãn, nhíu hàng chân mày, thầm cảm thấy người Phong Đức sư huynh này không khỏi có chút lòng dạ đàn bà quá đi!

Trên tay Quan Khải chính là có một quả Ngũ Giác Tinh Ấn, nếu giết hắn đoạt Tinh Ấn của hắn, thì Tinh Ấn của mình liền có thể thăng cấp, không công bỏ phí một thời cơ tốt như vậy, Vu Oanh đang vui sướng vì chiếm được nhẫn không gian của đối phương cũng bị hòa tan không ít.

- Người Vấn Tình Tông không phải dễ trêu, trên tay hắn không hẳn không có bài tẩy gì, một khi ép hắn quá mức hắn dùng đến lá bài tẩy, chúng ta chưa chắc có thể toàn thân trở lui! Dương Khai nhàn nhạt giải thích một câu.

Thật ra hắn chỉ không muốn bị Vu Oanh lợi dụng mà thôi, nếu như hắn một thân một mình đụng phải Quan Khải, nói không chừng sẽ không phải kết quả như vậy.

- Cũng đúng! Vu Oanh gật gật đầu tán đồng, mỉm cười nói: - Còn là Phong sư huynh suy nghĩ chu toàn!

Dừng một chút, nàng nói tiếp: - Phong sư huynh... vậy chiếc nhẫn này...

Tuy rằng vừa rồi Dương Khai đề cập qua, chiếc nhẫn này là để bồi thường tổn thất của nàng, nhưng dù sao chiếc nhẫn này cũng là Dương Khai đoạt lấy, lúc này nói như thế nào nàng cũng phải trưng cầu ý của Dương Khai mới đúng!

- Sư muội thu lấy đi, coi như là quà ra mắt của ta tặng cho muội! Dương Khai mỉm cười.
Vu Oanh vui mừng, lập tức thu cất chiếc nhẫn không gian, ngoài miệng nói: - Phong sư huynh thật tốt!

Dương Khai cười nói:

- Sư huynh cũng chỉ là mượn hoa hiến phật thôi, không cần để ý! Hắn chợt chuyển đề tài nói tiếp: - Đúng rồi! Ta đã nhiều năm chưa gặp Doãn sư huynh, không bằng chúng ta đi tìm huynh ấy đi!

Sâu trong nội tâm hắn có chút không kịp chờ đợi muốn tìm gặp Doãn Nhạc Sinh, sau đó qua hắn tìm hiểu tung tích của Tiểu Tiểu, nếu không vì nguyên nhân này, hắn hơi sức đâu cố ý lấy lòng Vu Oanh, còn phải chịu đựng tính tình của nàng.

- Tìm Doãn sư huynh đâu có đơn giản như vậy, tuy rằng đệ tử Hoàng Tuyền Tông chúng ta trước khi đi vào đây đều tu luyện qua một bộ bí thuật, có thể ở vị trí rất xa cảm ứng lẫn nhau, nhưng trong Toái Tinh Hải rộng lớn bao la này, nói không chừng đến lúc đóng cửa đều không thấy mặt nhau. Bất quá Phong sư huynh yên tâm đi, cho dù ở trong này không tìm được Doãn sư huynh, thì ngày nào đó huynh tới Hoàng Tuyền Tông, chỉ cần nói ra tên của sư muội, nhất định sư muội sẽ đích thân đón huynh đi vào!

Dương Khai nghe nói trong lòng chợt lạnh, nếu ở nơi này không tìm được Doãn Nhạc Sinh, hắn đi chung cùng một chỗ với Vu Oanh làm gì?

Vu Oanh lại nói tiếp: - Tuy nhiên cũng không phải không có cơ hội. Nơi này coi như là vòng ngoài Toái Tinh Hải, Doãn sư huynh bọn họ nhất định là muốn đi sâu vào bên trong, cho nên chúng ta chỉ cần đi vào sâu bên trong là có cơ hội cảm ứng được vị trí của bọn họ!

- Vậy còn chờ gì nữa, đi ngay đi! Dương Khai vội vàng nói.

Vu Oanh lườm hắn một cái, nói: - Ai nha! Phong sư huynh đúng là nóng vội... tìm Doãn sư huynh cố nhiên trọng yếu, nhưng căn nguyên chỗ này cũng không thể bỏ qua nha!

Dương Khai vỗ đầu một cái, nói:

- Đúng rồi, thiếu chút nữa quên mất, nhờ có Vu sư muội nhắc nhở!

Vu Oanh hé miệng cười duyên: - Phong sư huynh thật đáng yêu...

Dương Khai nói: - Như vầy đi, muội và ta mỗi người tìm một chỗ, luyện hóa căn nguyên chỗ này, đợi luyện hóa xong sẽ đi tìm Doãn sư huynh!

- Được!

Lập tức hai người chia ra hành động, tự tìm một vị trí an toàn, khoanh chân ngồi luyện hóa.

Lực lượng căn nguyên chỗ này coi như tạm được, nếu là hai vị Đạo Nguyên Cảnh bình thường luyện hóa, tối thiểu cũng mất thời gian một tháng mới có thể hấp thu hết. Mà nếu chỉ một người, thì phải hao tốn hai tháng.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao mỗi một lần Toái Tinh Hải mở ra kéo dài thời gian đều rất lâu. Bởi vì luyện hóa lực lượng căn nguyên quá tiêu hao thời gian, nếu thời gian quá ngắn, người đi vào cơ bản không kiếm được chỗ tốt gì.

Dương Khai trong lòng nôn nóng tìm kiếm Doãn Nhạc Sinh, cho nên liền vận dụng Luyện Tinh Quyết, chỉ một thoáng, lực lượng căn nguyên trên vẫn thạch này liền cuồn cuộn không ngừng tụ tập về hướng hắn, biến thành điểm điểm sáng quanh thân thể hắn, rồi thông qua tứ chi bách hài chui vào thân hắn.

Trước sau mới hai ngày, lực lượng căn nguyên trên khối vẫn thạch này đã bị luyện hóa sạch sẽ.

Đây là kết quả Dương Khai có điều thu liễm một chút, nếu như hắn làm toàn lực, chỉ sợ không cần tới nửa ngày đã hấp thu sạch lực lượng căn nguyên chỗ này.

Hết chín phần căn nguyên chỗ này đều bị Dương Khai luyện hóa, Vu Oanh tự nhiên chiếm được ít đến đáng thương.

Hai ngày sau, hai người lần nữa hội hợp, Vu Oanh nhìn Dương Khai nói vẻ mặt cổ quái: - Phong sư huynh, lực lượng căn nguyên chỗ này như thế nào hết mau như vậy?

- Ta cũng không biết a! Dương Khai giả vờ ngây ngốc, dù sao lúc hắn vận dụng Luyện Tinh Quyết thì Vu Oanh cũng không nhìn thấy.

Vu Oanh nói: - Lúc nãy ta có cảm giác như lực lượng căn nguyên kia đều hội tụ về hướng vị trí của Phong sư huynh, tốc độ luyện hóa của sư huynh nhanh hơn rất nhiều rất nhiều so với ta... Nói tới đây, dường như nàng nghĩ tới điều gì, biến sắc, hô nhỏ: - Phong sư huynh, chẳng lẽ huynh cũng là thân Tinh Chủ hay sao?

Dương Khai hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu nói: - Đúng vậy, ta ở trong Đại Hoang Tinh Vực cũng là một vị Tinh Chủ!

Vu Oanh nghe vậy, không khỏi đưa bàn tay nhỏ bé che lại đôi môi đỏ mọng, mặt đầy vẻ kích động nhìn Dương Khai, dường như nhìn thấy bảo bối gì đó khiến tim người ta đập thình thịch... nàng khẽ kêu lên: - Không ngờ Phong sư huynh cũng là Tinh Chủ!

Chương 2440: Thánh tử

Vu Oanh lộ dáng vẻ kinh ngạc, Dương Khai không hiểu cảm thấy vô cùng kỳ quái: - Có vấn đề gì sao?

Vu Oanh kích động nói: - Nghe nói võ giả thân Tinh Chủ ở trong Toái Tinh Hải này có tiện lợi cực lớn, tốc độ luyện hóa lực lượng căn nguyên mau hơn xa người bình thường. Lúc trước muội còn tưởng rằng chỉ là thế nhân nghe nhầm đồn bậy, hiện tại xem ra đúng là thật, tốc độ luyện hóa này còn nhanh hơn rất nhiều so với trong lời đồn a!

Dương Khai ngạc nhiên nói: - Thân Tinh Chủ còn có tiện lợi bực này ư?

- Phong sư huynh không biết à?

Dương Khai lắc lắc đầu, nói: - Từ khi ta tới đây chỉ lẻ loi một mình, cứ một mực luyện hóa căn nguyên tinh tú như vậy, ta nghĩ mọi người đều như nhau!

- Làm sao có thể giống nhau? Vu Oanh kêu lên: - Lực lượng căn nguyên chỗ này nếu để sư muội một mình luyện hóa, tối thiểu cũng phải hai tháng đấy!

- Thời gian lâu như vậy! Dương Khai làm ra vẻ thất kinh kêu lên.

Vu Oanh nhìn Dương Khai ánh mắt sáng quắc nói: - Lúc này Phong sư huynh biết mình thật lợi hại rồi chứ? Xem ra, Doãn sư huynh hẳn cũng là như thế!

Dương Khai gật gật đầu nói: - Doãn sư huynh so với ta chỉ mạnh hơn chứ không yếu, dĩ nhiên còn lợi hại hơn!

Ngoài miệng nói như vậy, trong lòng Dương Khai cười lạnh: Doãn Nhạc Sinh mặc dù cũng là thân Tinh Chủ, có lẽ có loại tiện lợi đặc thù hấp thu nhanh, nhưng hắn không có Luyện Tinh Quyết, không có khả năng luyện hóa nhanh như vậy, nhiều lắm nhanh hơn người khác một chút mà thôi.

Luyện Tinh Quyết mới là tiện lợi lớn nhất trong Toái Tinh Hải.

- Phong sư huynh quả nhiên tiền đồ vô lượng! Vu Oanh nhìn Dương Khai ánh mắt cực kỳ nóng bỏng. Trước đó nàng mặc dù nàng biết Dương Khai cũng giống như Doãn Nhạc Sinh, đều là tới từ Đại Hoang Tinh Vực, nhất định tư chất không kém, ngày sau cũng sẽ có thành tựu lớn. Nhưng giờ này sau khi biết hắn còn là thân Tinh Chủ, lập tức Vu Oanh sáng tỏ, Phong Đức trước mắt này chính là một Doãn Nhạc Sinh thứ hai!

Người như vậy nếu như được mình chiêu mộ vào Hoàng Tuyền Tông, thì địa vị của mình cũng sẽ nước lên thì thuyền lên. Nhất định có thể chiếm được giới cao tầng tông môn tán thưởng. Đợi ngày nào đó vị Phong sư huynh này tu luyện thành tài... thì có người nào dám trêu chọc mình?

Chỉ trong chốc lát, Vu Oanh liền có quyết định, thầm quyết định chủ ý: nhất định phải tìm cơ hội bắt sống cả thể xác và tinh thần của vị Phong sư huynh này, để hắn có thể cho mình sử dụng.

- Vu sư muội quá khen rồi! Căn nguyên chỗ này nếu đã không còn, vậy chúng ta liền xuất phát đi! Dương Khai trong lòng luôn nghĩ tới Doãn Nhạc Sinh, nào có thời gian ở nơi này nói chuyện phiếm cùng nàng.

Vu Oanh gật gật đầu: - Được! Nói dứt lời, bỗng nhiên nàng vung tay một cái, trước mặt xuất hiện một cái bí bảo phi toa không lớn. Bí bảo này thoạt nhìn vô cùng tinh xảo, hơn nữa phát ra dao động năng lượng cũng không yếu, không ngờ là một kiện bí bảo phi hành cấp Đạo Nguyên thượng phẩm, cùng một cấp bậc với mộc thuyền trên tay Dương Khai.

Dương Khai nhìn thấy thầm kinh hãi, thầm nghĩ không hổ là đệ tử tinh nhuệ xuất thân từ đại tông môn! Vu Oanh chỉ là một Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh lại có thể thuận tay liền lấy ra thứ tốt như vậy, hiển nhiên là không thường gặp.

- Phong sư huynh muốn cùng nhau đi không? Vu Oanh liếc mắt đưa tình với Dương Khai, hợp thời lộ ra vẻ thẹn thùng, thấp giọng nói: - Tinh lộ mênh mông, đi cùng nhau sẽ không tịch mịch!

Dương Khai da đầu tê dại một trận, rùng mình một cái. Trong lòng hắn thật không muốn chung sống một phòng với nữ nhân này, nhưng lúc này cự tuyệt thì có vẻ không thích hợp lắm, cho nên chỉ hơi trầm ngâm một chút, hắn cũng đành nhắm mắt đưa chân, nói: - Vậy không còn gì tốt hơn!

Vu Oanh cười nói: - Phong sư huynh mời vào!

Khi nói chuyện, nàng mở ra một cánh cửa phi toa.

Hai người theo thứ tự đi vào trong đó.

Vào bên trong Dương Khai mới phát hiện, không gian bên trong bí bảo phi toa này không tính là quá lớn. Ngoại trừ chỗ điều khiển phi hành, cũng chỉ có một phòng ngủ. Bất quá bên trong thật ra được Vu Oanh trang trí vô cùng xa hoa, vừa bước vào trong liền có một mùi thơm quanh quẩn nơi chóp mũi Dương Khai.

Cũng không biết rốt cuộc nữ nhân này đã từng mời bao nhiêu người đi vào trong phi toa này, dù sao Dương Khai rất không thích với hoàn cảnh này.

Vu Oanh làm ra vẻ xấu hổ ngượng ngùng, khóe mắt ngậm đầy xuân tình, làm như đang mong đợi chuyện tốt gì.

Dương Khai không đợi nàng có điều bày tỏ, liền lên tiếng: - Vu sư muội, đoạn thời gian gần đây ta nhiều lần chiến đấu với người, tiêu hao tương đối lớn, cho nên muốn mượn mật thất của sư muội tạm thời dùng khôi phục một chút, mấy ngày nữa ta sẽ thay cho muội!

Sau khi nói xong, Dương Khai lập tức đi vào phòng ngủ duy nhất kia, khép cửa phòng lại, khoanh chân ngồi xuống.
Vu Oanh ngơ ngác đứng tại chỗ, cũng không biết suy nghĩ cái gì, một hồi lâu mới hừ một tiếng, xoay người đi tới chỗ điều khiển bí bảo.

Những ngày kế tiếp, Dương Khai xem như thận trọng trải qua, tính ra vô cùng gian khổ.

Vu Oanh luôn nghĩ cách để trêu đùa hắn, quấy rầy hắn, làm hắn vô cùng phiền toái, nếu không phải muốn mượn sức Vu Oanh để tìm đến Doãn Nhạc Sinh, hắn đã sớm một tay đập chết con đàn bà hư thúi không biết xấu hổ này rồi!

Dù sao xem theo tiếp xúc từ trước đến giờ, Vu Oanh này cũng không phải thứ tốt lành gì.

Phần lớn thời gian Dương Khai đều ở trong mật thất bế quan tu luyện, trừ những lúc đi ra ngoài thay Vu Oanh điều khiển phi toa phi hành, làm cho Vu Oanh một mực không tìm được cơ hội làm chuyện quá đáng với hắn.

Trên đường thỉnh thoảng phát hiện một số vẫn thạch có chứa mảnh vỡ lực lượng căn nguyên, đương nhiên hai người sẽ không bỏ qua.

Những lúc luyện hóa căn nguyên, Dương Khai luôn toàn lực vận dụng Luyện Tinh Quyết, dẫn tới Vu Oanh kiếm được chỗ tốt cực kỳ bé nhỏ, bởi vì điều này, Vu Oanh không khỏi có chút ý kiến với Dương Khai, luôn cảm thấy nam nhân này không biết điều, phàm là gặp thứ tốt đều tranh đoạt sạch sẽ, cũng không nghĩ để lại cho mình một chút.

Bất quá Vu Oanh cũng không dám tỏ thái độ với Dương Khai, một là tu vi của Dương Khai cao hơn nàng; hai là nàng còn trông mong ngày sau có thể dẫn Dương Khai vào Hoàng Tuyền Tông, có thể được Dương Khai chiếu cố và che chở. Cho nên mặc dù trong lòng cực kỳ bất mãn, nhưng ở trước mặt Dương Khai nàng vẫn không có dám tỏ thái độ, chỉ thầm mắng trong lòng mà thôi!

Nàng lại không biết, mặc dù Dương Khai đang bế quan tu luyện, nhưng thần niệm vẫn luôn chú ý động tĩnh của nàng, cho nên biết rõ tình huống của nàng như lòng bàn tay, cũng càng biết nhiều hơn bản tính tà ác của nữ nhân này.

Một ngày này, Dương Khai đang trong bế quan, bỗng nhiên mở mắt, hắn cảm ứng được một chút dao động của Tinh Ấn, đang nhanh chóng tới gần hướng bên này. Có dao động Tinh Ấn thì nói rõ có võ giả đang tới gần, chỉ là không biết số lượng cụ thể. Bởi vì hắn chỉ có thể cảm ứng được võ giả có Tinh Ấn cấp bậc thấp hơn so với hắn, nếu như Tinh Ấn cùng cấp bậc hoặc cao hơn thì hắn không thể cảm ứng được.

Ngẫm nghĩ một lúc, Dương Khai cũng truyền âm nói với Vu Oanh: - Vu sư muội, có người đang tới gần đó!

Vu Oanh đang tẻ ngắt điều khiển phi toa bay tới trước, vừa nghe nói vậy, lập tức cả kinh kêu lên:

- Ở đâu, có bao nhiêu người?

Nhìn dáng nàng dường như không biết gì cả, hiển nhiên là không có phát hiện, nói lên người đến hẳn là Tinh Ấn cùng cấp bậc với nàng, đều là Ngũ Giác Tinh Ấn, cho nên nàng mới không thể phát hiện.

- Ở hướng đông, bao nhiêu người không rõ lắm, tối thiểu ba người! Bởi vì Dương Khai chỉ cảm ứng được ba dao động Tinh Ấn, cho nên có thể xác định ba người. Nói tới đây, hắn dừng một chút, lại nói tiếp: - Đối phương tốc độ biến đổi nhanh, hẳn là hướng về phía chúng ta!

Vu Oanh nghe nói vậy thất kinh, đang lúc định tăng tốc độ rời khỏi chỗ này, trong tầm mắt đã xuất hiện một quầng sáng, quầng sáng kia nhanh như điện chớp, trong thời gian cực ngắn đã vọt tới cách phi toa không xa, rồi lẳng lặng ngừng lại.
Ngay sau đó, bên kia lập tức xuất hiện năm thân ảnh.

Dương Khai thầm kinh hãi, bởi vì hắn chỉ có thể cảm ứng được ba dao động Tinh Ấn, nhưng bây giờ lại xuất hiện năm người, nói cách khác, trong số này có hai người tối thiểu là có Lục Mang Tinh Ấn.

Mà sau khi Vu Oanh nhìn thấy rõ năm người kia, gương mặt xinh đẹp chợt trắng nhợt, khẩn trương nuốt nuốt nước miếng, tựa hồ rất là kiêng kỵ những người kia.

Lúc này chạy đi đã không còn kịp rồi, hơi có hành động tùy tiện đều sẽ dẫn tới phản ứng dây chuyền gì chăng. Hơn nữa nhìn thế tới của năm người đối phương, dường như là nhắm đúng vào mình bên này, cũng không biết rốt cuộc là phúc hay họa? Trong lúc nhất thời, Vu Oanh thấp thỏm bất an trong lòng.

- Những này là ai? Dương Khai bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh nàng, lên tiếng hỏi.

Vu Oanh gương mặt xinh đẹp trắng bệch, nói:

- Là người của Phạm Thiên Thánh Địa! Phạm Thiên Thánh Địa ở Đông Vực cũng là một đại tông môn, thực lực địa vị tương đương với bổn tông!

Dương Khai nói: - Quan hệ giữa hai tông các ngươi không tốt lắm hay sao?

Vu Oanh cười khổ trả lời: - Cũng không tính là không tốt lắm, dù sao ít nhiều có chút đụng chạm, đệ tử giữa các đại tông môn đều là như vậy!

Dương Khai khẽ gật gật đầu, chỉ vào hai người trong đó nói:

- Hai người kia hẳn là rất lợi hại!

Vu Oanh nhìn hắn một cái, kinh ngạc nói: - Hai người đó là Thánh tử của Phạm Thiên Thánh Địa, đương nhiên là cực kỳ lợi hại. Trong bổn tông, chỉ có số ít mấy sư huynh có thể chống lại bọn họ!

- Thánh tử! Dương Khai nhướn mày lập lại.

- Không biết bọn họ tới nơi này làm gì, đợi lát nữa Phong sư huynh không cần nói gì, để muội ứng phó với bọn họ!

Vu Oanh có chút bất an dặn dò một câu. Nàng e sợ Dương Khai không biết nhẹ nặng đắc tội với họ, vậy thì lần này thật là chạy trời không khỏi nắng rồi!

- Biết rồi! Dương Khai gật gật đầu.

Đúng lúc này, trong năm người đối diện, một người bỗng nhiên quát lớn: - Người ở bên trong lăn ra đây cho ta!

Vu Oanh trong miệng đắng còn hơn bị ép ăn khổ qua, đầy lòng không tình nguyện, nhưng không thể không mở cửa phi toa, từ bên trong đi ra.

Dương Khai theo sát phía sau, lúc này có ẩn núp cũng không có ý nghĩa, đối phương không ngừng quét thần niệm qua hướng bên này, khẳng định sớm đã phát hiện mình.

Đi ra phi toa, Vu Oanh liền khách sáo ôm quyền, dịu dàng nói: - Vu Oanh ra mắt hai vị sư huynh Trường Hạo, Trường Hiền!

Hai người gọi là Trường Hạo, Trường Hiền này hẳn là hai vị Thánh tử của Phạm Thiên Thánh Địa, cũng là người Vu Oanh kiêng kỵ, đều có tu vi Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong, thoạt nhìn thực lực vô cùng cường hãn; về phần ba người còn lại, đều chỉ có Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, ngược lại Vu Oanh không e ngại lắm.

Trường Hạo tướng mạo so sánh thô cuồng một chút, híp mắt lại, lạnh lùng nhìn Vu Oanh, nói: - Ta tưởng là ai, thì ra là tiện tỳ ngươi!

Hắn nói không có mảy may khách sáo, trước mặt Vu Oanh gọi thẳng nàng là tiện tỳ, hiển nhiên cũng biết rõ bản lẳng lơ dâm loàn của Vu Oanh.

Dù sao mọi người đều là đệ tử của tông môn đứng đầu Đông Vực, ít nhiều đều biết tin tức lẫn nhau, mà Vu Oanh phóng đãng, đều rất nổi danh ở Đông Vực.

Trường Hiền lại nhìn chòng chọc vào Dương Khai thâm ý sâu sắc, nói châm chọc: - Lúc này mới bao lâu không gặp, không ngờ đã đổi nam nhân mới, Vu Oanh ngươi đúng là làm cho người ta mở rộng tầm mắt mà!

Chương 2441: Trong sạch

Vu Oanh khẽ cắn bờ môi đỏ mọng, nói dáng vẻ đáng thương: - Hai vị sư huynh vì sao vừa thấy mặt đã nói móc người ta như vậy? Sư muội có chỗ nào đắc tội chứ? Người ta cùng với vị Phong sư huynh này nhưng là trong sạch, hai vị sư huynh chớ có làm hỏng thanh danh của người ta!

Khi nói chuyện, nàng có chút lo âu liếc nhìn Dương Khai một cái, dường như sợ hắn biết dĩ vãng của mình.

- Trong sạch? Trường Hiền chớp chớp mắt, sửng sốt ngay tại chỗ, bốn người Phạm Thiên Thánh Địa kia cũng đều lộ vẻ mặt kinh ngạc như thấy quỷ.

Một lúc sau, năm người mới bỗng nhiên đồng loạt cất tiếng cười to, tiếng cười lớn lối càn rỡ, chứa đầy ý châm chọc.

Bất chợt, tiếng cười kia thu lại, Trường Hạo lạnh mặt nói: - Đây là ta nghe chuyện buồn cười nhất!

Trường Hiền cũng nói: - Nam nhân có thể chung sống cô nam quả nữ một phòng với Vu Oanh ngươi lại trong sạch, sợ còn chưa có sinh ra đâu?

Vu Oanh bị nói trên mặt lúc xanh lúc đỏ, cho dù nàng bổn tính dâm loàn, nhưng bị người ta nói trước mặt như vậy, ít nhiều cũng có chút nhục nhã. Nàng liếc nhìn Dương Khai một cái, giải thích: - Phong sư huynh chớ nghe bọn họ nói bậy, sư muội không phải người như vậy!

Dương Khai gật gật đầu nói: - Ta biết!

Trong lòng hắn cũng cười lạnh không ngừng, nữ nhân này bản tính như thế nào trong thời gian này hắn đã biết rõ, lúc này còn làm ra dáng vẻ như vô tội giải thích với mình... thật không biết nàng ta đang suy nghĩ gì?!

Vu Oanh thấy Dương Khai biểu hiện không mặn không lạt, trong lòng cũng có hơi áo não, thầm mắng mấy người Phạm Thiên Thánh Địa này quá mức xen vào việc của người khác, nhưng hôm nay thực lực không bằng người, cũng không dám tùy ý nổi giận, chỉ đành làm ra vẻ đáng thương nhìn bên kia nói: - Các vị sư huynh cố ý đến đây cản đường sư muội, chẳng lẽ chỉ là để làm nhục sư muội? Nếu như vậy các người đã thành công rồi... Sư muội... cáo từ!

- Còn muốn chạy? Có hỏi qua ta chưa?

Trường Hạo chợt quát một tiếng.

- Rốt cuộc các vị sư huynh muốn làm gì? Vu Oanh không ngừng lo lắng trong lòng, đám người Trường Hạo kia xem ra bất thiện, hiển nhiên không phải tới để tán gẫu.

Trường Hiền mắt lạnh nhìn Vu Oanh, hừ một tiếng nói: - Tiện tỳ, ta hỏi ngươi, Đặng Dũng sư đệ ta giờ này ở đâu?

Lời vừa nói ra, Vu Oanh liền biến sắc, nhưng rất nhanh ẩn giấu đi, gượng cười nói: - Trường Hiền sư huynh hỏi lời này thật kỳ quái, Đặng Dũng ở nơi nào chẳng lẽ các vị không biết sao? Vì sao tới hỏi sư muội? Ta không hề gặp hắn!

- Còn dám nói láo! Trường Hạo trong mắt lộ ra ý sắc lạnh, quát lớn: - Đặng Dũng sư đệ rõ ràng đã chết trên tay ngươi!

Vu Oanh sợ hãi nói: - Trường Hạo sư huynh sao lại nghĩ như vậy? Ta cùng với Đặng Dũng ngày xưa không oán ngày nay không thù, cho dù thật sự gặp mặt cũng sẽ không giết! Huống chi, thực lực của Đặng Dũng còn cao hơn muội, cho dù sư muội có lòng cũng không có sức! Trường Hạo sư huynh cũng không nên vu tội cho muội!

- Còn muốn cãi chày cãi cối! Trường Hạo cắn răng, ánh mắt như phun lửa nhìn Vu Oanh, hừ lạnh nói: - Nếu ngươi ngoan cố không nhận, thì cho ngươi chết là hiểu rõ! Tán Hồn Ấn của Đặng Dũng sư đệ rõ ràng đánh dấu ở trên người ngươi, chúng ta cũng vì cảm ứng Tán Hồn Ấn này mới truy lùng đến đây, giờ này ngươi còn có lời gì muốn nói!

Vu Oanh sắc mặt trắng nhợt.

Trường Hiền nói: - Vốn chúng ta còn đang suy nghĩ, rốt cuộc là người nào giết Đặng Dũng, thật không nghĩ tới lại là tiện tỳ ngươi. Thực lực của Đặng Dũng mạnh hơn ngươi lại chết trên tay ngươi cũng không làm người ta kỳ quái, dù sao hắn là háo sắc như mạng!

Trường Hạo nói tiếp: - Tuy rằng Đặng Dũng hắn mê sắc như quỷ ám, chết chưa hết tội, nhưng dù sao cũng là đệ tử của Thánh địa! Vu Oanh, giết người thì thường mạng, ngươi tự sát đi!

Hai người ngươi một lời ta một câu, tuyên án cái chết cho Vu Oanh, làm gương mặt xinh đẹp của Vu Oanh không còn chút màu máu, thân hình mềm mại run lẩy bẩy.

Lúc này, Dương Khai cũng nhận ra một lạc ấn thần hồn vô cùng ẩn núp trên người nàng, nghĩ đến có lẽ là Đặng Dũng kia trước khi chết lưu lại. Buồn cười là Vu Oanh vẫn vô tình không có phát hiện, dẫn tới bị người của Phạm Thiên Thánh Địa chuẩn xác tìm tới, giờ này muốn giải thích cũng không biện giải được.

Hắn vốn đang hoài nghi năm người Phạm Thiên Thánh Địa này tại sao lại thẳng tắp đến đây chận đường mình và Vu Oanh, hiện tại xem ra là do công lao của Tán Hồn Ấn kia.

Cũng không biết Vu Oanh rốt cuộc là giết Đặng Dũng khi nào, nhưng tóm lại là đã làm chuyện này trong vòng một năm nay.

Dương Khai thầm căm tức trong lòng, hắn đi chung với Vu Oanh, chỉ là muốn nàng dẫn mình đi tìm Doãn Nhạc Sinh, thật không nghĩ tới trên đường phát sinh chuyện như vậy. Cố tình hắn không thể bỏ mặc, nếu hắn không quản tới, Vu Oanh hẳn phải chết không thể nghi ngờ, vậy thì uổng công hắn nhẫn nhịn và nỗ lực trong khoảng thời gian qua.
Cho nên không quản hắn có nguyện ý hay không, hắn cũng phải cứu Vu Oanh.

- Còn chưa động thủ! Trường Hạo thấy Vu Oanh chậm chạp không tự sát, không nhịn được quát lớn: - Chính ngươi cũng rõ, nếu đợi ta ra tay, ngươi muốn chết đều không chết được!

Vu Oanh sắc mặt càng trắng bệch, cắn răng một cái, lui ra sau một bước, khẽ kêu lên: - Đây là Phong Đức sư huynh của bổn tông, các vị có lời gì, nói với huynh ấy đi!

Người nữ nhân này, vừa thấy tình thế không ổn, liền đẩy Dương Khai ra làm bia đỡ đạn, hơn nữa không có mảy may ý che giấu.

- Phong Đức? Trường Hạo nheo mắt, lạnh nhạt nhìn Dương Khai, hờ hững nói: - Ở đâu toát ra tên rác rưởi, chưa từng nghe qua!

Trong Hoàng Tuyền Tông, cường giả Đạo Nguyên Cảnh có thể sánh ngang với mấy vị Thánh tử bọn chúng đều có danh tiếng, cái tên Phong Đức này thật đúng là hắn chưa từng nghe qua. Nếu chưa từng nghe qua, thì nói rõ chỉ là đệ tử bình thường, mà đệ tử bình thường thì ở trước mặt hai Thánh tử bọn họ hoàn toàn không coi vào đâu.

- Tiểu tử, ngươi muốn ra mặt thay cho tiện tỳ kia ư? Ngươi nghĩ kỹ chứ! Trường Hiền nhìn Dương Khai, cũng là cười lạnh không ngừng.

Dương Khai trầm mặt xuống, một bụng không vui, thừa cơ liền bạo phát: - Vu sư muội nếu hô ta một tiếng sư huynh, thì chuyện này đương nhiên Phong mỗ không thể ngồi xem không quản... muốn giết nàng, trước phải qua cửa ải Phong mỗ này!

Vu Oanh núp phía sau hắn nghe nói vậy, đôi mắt đẹp chợt sáng lên, dường như nàng không nghĩ tới, Dương Khai lại có cốt khí và đảm lượng như vậy!? Dù sao hắn vốn chưa tính là đệ tử của Hoàng Tuyền Tông, cùng với mình cũng chỉ là bình thủy tương phùng mà thôi, cho dù lúc này hắn bỏ trốn cũng không có gì đáng trách, thế mà hắn lại không làm như vậy...

"Người này cũng đúng là khờ khạo ngốc nghếch!" Vu Oanh thầm nghĩ trong lòng.

Bất quá nếu như có Phong Đức quấy loạn, chưa chắc nàng không thể nhân cơ hội chạy trốn. Về phần Phong Đức sống hay chết, nàng cũng không quản tới, tánh mạng của mình mới là trọng yếu nhất.

Chỉ đáng tiếc là, vốn hy vọng có thể dẫn hắn vào Hoàng Tuyền Tông, nhưng không nghĩ tới hắn không có phúc phận này.

Vu Oanh một mặt âm thầm tính toán trong lòng, một mặt bày ra giá thế tùy thời chuẩn bị chạy trốn. Mặc dù nàng chuẩn bị tư thế rất bí mật, nhưng sao trốn thoát ánh mắt quan sát của Dương Khai.

Hắn cười lạnh trong lòng, Vu Oanh nữ nhân này quả nhiên đủ âm hiểm ác độc, nếu mình đúng là Phong Đức thật, làm không tốt sẽ bị nàng bán đứng. Đáng tiếc dù trong lòng nàng có tính toán, sao mình lại không có.

- Được, nếu ngươi muốn chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi! Trường Hạo tướng mạo thô cuồng, tánh khí cũng rất nóng nảy, không thể nghi ngờ là bị Dương Khai chọc giận thành công. Khi nói chuyện, hắn lật tay một cái, bỗng nhiên xuất hiện một cây chùy lớn trong lòng bàn tay. Trên cây chùy kia, năng lượng xao động, tản ra khí tức cực kỳ hung hãn, hắn giơ lên cây chuỳ thật cao, hung hăng đập tới hướng vị trí Dương Khai và Vu Oanh.
Ngay tức thì, không gian bốn phía như ngưng đọng lại, dường như hư không đều sắp sụp đổ, bóng chùy to lớn vừa hiện ra, lập tức liền bao trùm một phạm vi to lớn, bao phủ Dương Khai và Vu Oanh ở bên trong.

Một chiêu này uy lực tuy lớn, nhưng Dương Khai đúng là không coi vào đâu, thậm chí nếu hắn muốn, cũng có thể chém chết sạch năm người Phạm Thiên Thánh Địa này.

Nhưng hắn cũng không muốn để lộ ra thực lực quá mức nghịch thiên của mình, nhất là ở trước mặt Vu Oanh.

Cho nên hắn giả bộ biến sắc, cũng không có thi triển bí thuật, cũng không có tế ra bí bảo, chỉ vung lên hai đấm, ngay khoảnh khắc bóng quyền đầy trời, điên cuồng nghênh đón hướng bóng chùy kia.

"Ầm Ầm..."

Hư không rung chuyển, năng lượng va chạm.

Dương Khai miệng phun máu tươi, thụt lùi mười trượng, dáng vẻ như không đủ sức.

Thừa dịp lui về sau, Dương Khai tung mình nhảy vọt một cái, cũng không quay đầu lại bỏ chạy về hướng chỗ sâu trong hư không, trước khi rời đi còn không quên hô to: - Vu sư muội, mau chạy đi!

Lúc này, Vu Oanh sớm đã thi triển một môn bí thuật, cả người hóa thành một luồng khói xanh, như làn gió chạy đi hướng phương xa. Nhìn bộ dáng của nàng, dường như trong nháy mắt Dương Khai cùng Trường Hạo động thủ đã chạy đi, hoàn toàn không có ý viện trợ cho Dương Khai.

Nghe tiếng Dương Khai kêu gọi, nàng vội nói: - Phong sư huynh cũng chạy mau đi, bị đuổi kịp nhất định phải chết!

Môn bí thuật chạy trốn của nàng rất kỳ lạ, dường như là đang thiêu đốt nguyên lực bản thân, tuy rằng tiêu hao kinh khủng, nhưng tốc độ lại cực kỳ nhanh chóng.

Dương Khai thấy vậy, cũng làm bộ cấp bách cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết bốc cháy lên, lúc này mới thật vất vả đuổi kịp tốc độ của Vu Oanh.

Để lại một đám người Trường Hạo đứng tại chỗ nhìn thấy mà trợn mắt há hốc mồm.

Vừa rồi Dương Khai biểu hiện ra xu thế dũng mãnh vô vị, bọn họ còn tưởng rằng đụng phải cao thủ khí phách kiên cường, nhưng không nghĩ tới chỉ giao thủ một chiêu, Dương Khai đã bị Trường Hạo chấn cho hộc máu, hiện tại lại đốt cháy tinh huyết để chạy trốn.

- Người này... cũng là một cái gối thêu hoa a!

Trường Hiền nói với vẻ mặt chế nhạo.

- Hừ, may mắn là hắn chạy nhanh, nếu không sẽ cho hắn chết không có chỗ chôn thây! Trường Hạo khó chịu tiếp lời, thu lại bí bảo cây chùy của mình, phất tay nói: - Đuổi theo, bất kể như thế nào cũng phải giết chết chúng báo thù cho Đặng Dũng sư đệ!

Những người khác rối rít gật đầu, theo sát phía sau hai vị Thánh tử Trường Hạo, Trường Hiền, đuổi theo không bỏ.

Tuy rằng Vu Oanh cùng tên Phong Đức kia, một người thi triển bí thuật, một người thiêu đốt tinh huyết, bỏ chạy thật nhanh, nhưng bất luận là thi triển bí thuật hay thiêu đốt tinh huyết đều không thể duy trì thời gian quá dài, một khi chờ đến cực hạn, khẳng định bọn họ sẽ suy yếu dần dần.

Đến lúc đó muốn giết bọn họ thì càng không cần phí sức.

Bên kia, Dương Khai cùng Vu Oanh độn trong hư không chạy trốn, cũng không dám mảy may ngưng nghỉ.

Dương Khai thiêu đốt tinh huyết nhìn như chật vật, kì thực hết thảy đều nắm trong lòng bàn tay, về chút tinh huyết này với hắn mà nói cũng không tính vào đâu.

Bay một hồi sau, Dương Khai mới kêu to: - Vu sư muội, trên thân muội có Tán Hồn Ấn, mau mau nghĩ biện pháp trừ bỏ đi, bằng không chúng ta trốn không thoát!

Nữ nhân này đúng là cực kỳ ngu xuẩn, trước đó hai vị Thánh tử người ta đã đề cập tới chuyện này, đến lúc này nàng vẫn không nghĩ tới cách trừ bỏ đi. Nếu không phải mình cũng liên lụy ở trong đó, Dương Khai đúng là lười nhắc nhở nàng...

Chương 2442: Căn nguyên hệ hỏa

Bị Dương Khai nhắc nhở, Vu Oanh mới như tỉnh mộng, nàng cũng dứt khoát, trực tiếp cởi áo, không lâu sau đã lột sạch sẽ, chỉ mặc áo lót thiếp thân, cố tình chất vải lại cực mỏng, gần như trong suốt.

Dương Khai mặt đầy chỉ đen, không nhịn được nói: - Vu sư muội, ngươi đang làm gì vậy?

Vu Oanh nói: - Ta căn bản không phát hiện được dấu ấn ở đâu, chỉ mong là ở trên quần áo.

Dương Khai hết chỗ nói: - Ở trên vai cô, ngưng tụ tâm thần cảm ứng!

Tán Hồn Ấn này quả thật bí ẩn, nếu không phải Dương Khai có lực lượng thần hồn vượt qua người thường, sợ là đã khó nhận ra. Được Dương Khai chỉ điểm, Vu Oanh vội vàng tụ tập lực lượng thần thức kiểm tra chỗ vai.

Một lát sau, sắc mặt nàng vui vẻ, đã phát hiện được.

Không rõ nàng thi triển bí thuật gì, hai người chạy đi, Dương Khai có thể cảm nhận được Tán Hồn Ấn dần nhạt đi, cuối cùng biến mất.

Thẳng đến lúc này, Vu Oanh mới thở ra, lại mở nhẫn không gian lấy ra quần áo mặc vào.

Hiện tại không còn Tán Hồn Ấn, hai người chỉ cần chạy nhanh một chút, cắt đuôi được người Phạm Thiên Thánh Địa đằng sau là có thể an toàn.

Yên tâm rồi, Vu Oanh nói: - Chuyện vừa rồi còn phải cám ơn Phong sư huynh.

Dương Khai nhàn nhạt nói: - Không cần khách khí.

Có lẽ cảm nhận được hắn lạnh nhạt, sắc mặt Vu Oanh không khỏi ảm đạm, trong lòng nghĩ có phải Phong sư huynh vì chuyện vừa rồi mà giận chó đánh mèo lên mình, dù sao vừa rồi mình làm thật quá đáng, là ai thì cũng nổi giận.

Chạy nửa canh giờ, sắc mặt Vu Oanh tái nhợt, thở không ra hơi, bí thuật của nàng dù tốt, nhưng cũng tiêu hao không nhỏ, có thể chống đỡ được đến giờ đã không dễ dàng.

Dương Khai thấy tốc độ của nàng chậm lại, đành tế ra mộc thuyền của mình, nói: - Lên đi, ta dẫn cô đi cùng!

Vu Oanh gật đầu, trực tiếp nhảy lên mộc thuyền ngồi xuống, vừa dùng linh đan khôi phục, lấy ra la bàn truyền tin, không ngừng truyền tin vào, muốn liên lạc đệ tử Hoàng Tuyền Tông.

Thấy nàng như thế, trong lòng Dương Khai thầm mong chờ, ước gì Vu Oanh có thể liên lạc được Doãn Nhạc Sinh.

Người Phạm Thiên Thánh Địa có vẻ bị bỏ rơi, Dương Khai thả ra thần niệm, cũng không phát hiện khí tức của bọn họ.

Sau một ngày, ánh mắt Vu Oanh sáng ngời, khẽ hô: - Phong sư huynh, ta tìm được người bổn tông.

Dương Khai mừng rỡ, hỏi: - Là ai?

Vu Oanh nói: - Là Trọng sư huynh Trọng Chấn Vĩnh, không biết huynh có nghe qua chưa.

Không phải là Doãn Nhạc Sinh, Dương Khai không khỏi hơi thất vọng, nhưng vẫn nói: - Ta không biết tình huống Đông Vực, cũng chưa từng đi qua, cho nên chưa nghe qua đại danh Trọng sư huynh này.

Vu Oanh mỉm cười nói: - Trọng sư huynh thực lực xếp ba hạng đầu trong Đạo Nguyên Cảnh bổn tông, có huynh ấy bảo hộ, sẽ không cần sợ người Phạm Thiên Thánh Địa, chúng ta lập tức tìm huynh ấy.

- Được, cô chỉ hướng đi! Dương Khai gật đầu.

Tuy rằng Vu Oanh liên lạc không phải Doãn Nhạc Sinh, nhưng Dương Khai cảm thấy hẳn còn có thể dò hỏi Trọng Chấn Vĩnh tìm hiểu được tin tức Doãn Nhạc Sinh, nói không chừng Trọng Chấn Vĩnh này biết gì đó.

Sau đó, theo Vu Oanh chỉ dẫn, Dương Khai đổi hướng bay đi.

Hồi lâu sau, một bóng người đứng trên hư không xuất hiện, Dương Khai điều khiển mộc thuyền bay tới, còn chưa dừng hẳn, Vu Oanh nhảy lên hoan hô, yêu kiểu gọi to: - Trọng sư huynh!

- Vu sư muội. Trọng Chấn Vĩnh mỉm cười với Vu Oanh, ánh mắt xoay qya, nhàn nhạt liếc Dương Khai, nói: - Đây là Phong huynh mà Vu sư muội đã nói?

Hắn lập tức nói ra họ giả của Dương Khai, xem ra Vu Oanh đã sớm nói chuyện về Dương Khai cho hắn.

Vu Oanh gật đầu: - Phải! Trọng sư huynh, sư muội có thể đến đây bình yên, cũng là nhờ phúc của Phong sư huynh.

Trọng Chấn Vĩnh coi như anh tuấn tiêu sái, thần thái cũng ôn hòa, không làm giá gì, nghe vậy nhìn Dương Khai trên dưới, nói: - Nghe Vu sư muội nói ngươi cũng xuất thân Đại Hoang Tinh Vực giống Doãn sư đệ, còn là một Tinh Chủ?

Dương Khai khách khí chắp tay, nói: - Phong mỗ quả thật cùng đến từ Đại Hoang Tinh Vực như Doãn sư huynh, cũng là Tinh Chủ, nhiều năm không gặp Doãn sư huynh, thật là mong nhớ, cho nên mạo muội cùng Vu sư muội đi đến đây, xin Trọng sư huynh thứ lỗi.
Trọng Chấn Vĩnh cười to: - Không sao không sao, nếu ngươi có ý muốn gia nhập Hoàng Tuyền Tông chúng ta, nói không chừng sau này cũng là sư huynh đệ đồng môn, không cần khách khí như thế.

Vu Oanh nói:

- Trọng sư huynh, nơi này không phải chỗ nói chuyện, trước đó ta cùng Phong sư huynh bị Trường Hạo và Trường Hiền bên Phạm Thiên Thánh Địa truy đuổi, không biết lúc này bọn họ còn đuổi theo không, chúng ta vừa đi vừa nói.

- Trường Hạo, Trường Hiền! Trọng Chấn Vĩnh ánh mắt phát lạnh, lạnh lùng nói: - Bọn chúng dám đuổi theo muội? Là vì sao?

Vu Oanh ngượng ngùng nói: - Sư muội nhất thời lỡ tay, giết Đặng Dũng...

Trọng Chấn Vĩnh bực tức trừng nàng: - Hắn thoát dương mà chết chứ gì? Đã nói với muội bao nhiêu lần, không nên tăng lên thực lực như thế, rất dễ tổn hại căn cơ, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện lớn...

- Được rồi được rồi. Vu Oanh thấy Trọng Chấn Vĩnh lại vạch chuyện xấu của nàng ở trước mặt Dương Khai, vội cắt lời, nũng nịu nói: - Chúng ta đi nhanh lên, trước đó là nhờ Phong sư huynh mà muội mới bình yên, Phong sư huynh là ân nhân cứu mạng của muội mà.

- Vậy sau này muội phải đối xử tốt với người ta hơn.

Trọng Chấn Vĩnh mỉm cười.

Có lẽ vì Vu Oanh đã nói không ít chuyện của Dương Khai không, cho nên thái độ của Trọng Chấn Vĩnh đối với Dương Khai mới còn được, rõ ràng có ý kết giao.

Bị Ở Vu Oanh thúc đẩy, ba người liền lên đường.

Trọng Chấn Vĩnh có lẽ sớm có mục tiêu, không nói gì mà dẫn đường đằng trước, Dương Khai cùng Vu Oanh chỉ có đi theo sau.

Bay một hồi, Vu Oanh không nhịn được hỏi:

- Trọng sư huynh, chúng ta đang đi đâu?

- Đi tìm những người khác, hình như bọn họ phát hiện một chỗ thú vị.

- Chỗ thú vị? Vu Oanh ánh mắt sáng ngời, hỏi tiếp: - Chỗ nào thú vị?

- Đến nơi muội sẽ biết. Trọng Chấn Vĩnh giấu một chút, không nói rõ ràng.

Dương Khai thần sắc khẽ động: - Doãn sư huynh cũng đang ở bên kia?

Trọng Chấn Vĩnh nói: - Ta còn chưa rõ, cũng là nhận được đồng môn truyền tin, chuẩn bị chạy tới, không ngờ nửa đường nhận được Vu sư muội truyền tin, liền dừng lại chờ các người. Nói rồi, hắn liếc Dương Khai, mỉm cười nói: - Phong huynh và Doãn sư đệ có quan hệ rất tốt, tưởng nhớ hắn như vậy. Trong lòng khẽ động, Dương Khai hiểu được mình biểu hiện quá gấp gáp, nhưng mặt không đổi sắc nói: - Trước kia còn ở Đại Hoang Tinh Vực, ta nhận không ít ơn huệ của Doãn sư huynh, vẫn không có cơ hội báo đáp, tự nhiên tưởng nhớ.

- Biết ơn báo đáp, Phong huynh đúng là người có tình nghĩa, Hoàng Tuyền Tông ta hoan nghênh người như ngươi. Trọng Chấn Vĩnh cười ha ha.

Dương Khai nói: - Có thể gia nhập Hoàng Tuyền Tông là vinh hạnh của Phong mỗ, không biết ngưỡng cửa quý tông cao cỡ nào.

Trọng Chấn Vĩnh vỗ vai Dương Khai: - Yên tâm, ngươi nhất định không thành vấn đề.

- Vậy nhờ may của Trọng sư huynh.

Ba người vừa nói chuyện vừa đi tới.

Chừng 2 ngày sau, một hành tinh đỏ sậm bỗng hiện ra.

Nhìn thấy hành tinh này, mặc kệ Trọng Chấn Vĩnh hay Vu Oanh, kể cả Dương Khai cũng bị chấn trụ.

Bởi vì từ khi mọi người vào Toái Tinh Hải tới nay, gặp hành tinh tu luyện nào cũng đều vỡ nát, chưa bao giờ nhìn thấy một hành tinh hoàn chỉnh. Nhưng hiện giờ, lại có một hành tinh xuất hiện trước mắt.

Kích thước hành tinh to lớn, nằm ngang giữa hư không, kéo dài không biết bao nhiêu vạn dặm, nhìn qua giống một con mắt to đang lạnh lùng nhìn động tĩnh xung quanh, làm người ta không rét mà run, bỗng dưng sinh ra áp lực vô hình.

Không chỉ thế, hành tinh tu luyện này còn tỏa ra nhiệt lượng khủng bố, hư không xung quanh cũng xuất hiện vặn vẹo, những hố đen lớn nhỏ nhiều không đếm hết, ánh mắt nhìn vào những hố đen đó đều bị cắn nuốt.

- Trọng sư huynh... Vu Oanh sắc mặt trắng nhợt, nhích lại gần Trọng Chấn Vĩnh, hỏi: - Đây là chỗ thú vị mà huynh nói?

Trọng Chấn Vĩnh nhe răng cười nói: - Đúng thế!

Dương Khai sắc mặt khẽ động: - Lực lượng căn nguyên thật nồng nặc, hơn nữa... có vẻ không giống căn nguyên bình thường.

Trọng Chấn Vĩnh gật đầu: - Bởi vì nó là căn nguyên hệ hỏa, không phải là căn nguyên tinh tú, nếu võ giả tu luyện công pháp hay bí thuật hệ hỏa lấy được căn nguyên này, nhất định có thể một bước lên trời!

- Căn nguyên hệ hỏa! Dương Khai khẽ động, liền nhớ tới đối Lưu Viêm.

Thứ này có tác dụng lớn với Lưu Viêm! Chỉ là mấy ngày trước tách ra, hắn cũng chưa gặp lại Lưu Viêm, không biết nàng có cảm nhận được căn nguyên hệ hỏa nơi này.

Nhưng nàng còn dẫn theo Trương Nhược Tích, hành tinh tu luyện có vẻ nguy cơ trùng trùng, cho dù Lưu Viêm cảm ứng được căn nguyên hệ hỏa này, cũng chưa chắc dẫn Trương Nhược Tích đi vào, dù sao thực lực Trương Nhược Tích còn quá thấp.

Nếu là mình, có thể đi tìm căn nguyên hệ hỏa, để dành nó cho Lưu Viêm.

Dương Khai thầm quyết định, cũng có hứng thú với hành tinh quỷ dị này.

Trong khi hắn thất thần, bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác nguy cơ, lập tức có một cỗ lực lượng mạnh mẽ đánh tới.

Hắn biến sắc, đối diện có một quỷ trảo đánh về phía ngực mình.

Hắn đã thấy qua quỷ trảo này, chính là Vu Oanh thi triển khi đại chiến với Quan Khải, xem như dấu hiệu của Hoàng Tuyền Tông.

Nháy mắt, Dương Khai liền hiểu là ai đánh lén mình.

Khoảng cách quá gần, đối phương đánh lén không có dấu hiệu, nếu là người thường thì nhất định bó tay, nhưng Dương Khai có lực lượng không gian, làm sao dễ dàng trúng chiêu như thế.

Ngay lúc mấu chốt, hắn trực tiếp thi triển ra bí thuật Hư Vô, thân thể trở nên hư ảo.

Quỷ trảo trắng trực tiếp xuyên qua người Dương Khai, đánh vào hư không, nhanh chóng biến mất.

Thân thể Dương Khai ngưng tụ lại, thần sắc lạnh lùng nhìn Trọng Chấn Vĩnh, trong mắt một mảnh lạnh băng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau