VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2421 - Chương 2425

Chương 2423: Chuyện lớn!

Dương Khai cũng rất để ý tới huyết mạch của Trương Nhược Tích, trên tay hắn có một khối Không Linh Ngọc Bích, sinh ra cộng hưởng với Trương Nhược Tích. Lúc phát sinh cộng hưởng, Không Linh Ngọc Bích sẽ lóe lên một số cảnh tượng mỹ diệu kỳ lạ, cho tới nay Dương Khai cũng không biết Không Linh Ngọc Bích này rốt cuộc có ích lợi gì.

Hơn nữa, ban đầu ở trong Tứ Quý Chi Địa, Trương Nhược Tích còn nói nàng đụng phải thánh linh thượng cổ Cùng Kỳ, Cùng Kỳ hung thú kia chẳng những không đả thương nàng, ngược lại còn tặng cho nàng một bộ Phượng Thải Hà Y, Phượng Thải Hà Y chính là Đế Bảo, hơn nữa còn là Đế Bảo phòng ngự cực kỳ cao cấp!

Chuyện này khiến Dương Khai càng quan tâm hơn, mơ hồ đoán được nó có quan hệ cùng huyết mạch của Trương Nhược Tích, nhưng thủy chung vẫn không tìm ra đáp án.

Có lẽ đợi thực lực Trương Nhược Tích trở nên cường đại hơn, nàng sẽ hiểu rõ huyết mạch của mình ra sao.

Thời gian nhàn rỗi, Dương Khai kiểm kê lại 2 chiếc nhẫn không gian, đi vào Tiểu Huyền Giới một chuyến, phân cho Hoa Thanh Ti, Lưu Viêm cùng Trương Nhược Tích một ít tài nguyên tu luyện, lúc này mới lần nữa trở về sương phòng.

Chưa kịp làm gì tiếp theo, bỗng nhiên một luồng áp lực hít thở không thông chợt từ trên trời giáng xuống, nhoáng lên một cái lướt qua.

Dương Khai biến sắc, đột nhiên cảnh giác.

Cảm giác vừa rồi tuyệt đối là do cường giả sử dụng thần niệm quét qua, tuy rằng rất nhanh đã biến mất, nhưng Dương Khai vẫn cảm nhận được sự cường đại của đối phương. Cường giả Đế Tôn lưỡng tầng cảnh hoàn toàn không có khả năng tạo ra áp lực lớn như vậy cho hắn, có thể làm đến trình độ này chỉ có Đế Tôn tam tầng cảnh!

Vấn Tình Tông tông chủ, Phong Huyền đã tới!

Trong đầu Dương Khai lập tức lóe lên cái ý niệm này, vội vàng từ trong phòng xông ra ngoài.

Bên ngoài khách điếm, đám người An Nhược Vân cũng đều tỏ ra ngưng trọng, hiển nhiên là đã cảm nhận được gì đó.

Cách đó không xa, vẻ mặt của nhóm cường giả Đế Tôn Cảnh tới chúc mừng cũng đồng dạng tỏ ra nghiêm nghị, mặc dù bọn họ đã biết từ hôm qua rằng Phong Huyền hôm nay sẽ đến, một khi chạm mặt cùng Băng Vân rất có thể sẽ có một cuộc long tranh hổ đấu. Nhưng trong chớp mắt khi hắn chân chính đến nơi này, tất cả mọi người vẫn cảm thấy không khí ngột ngạt không ai hít thở dễ dàng.

Rầm rầm uỳnh...

Trên bầu trời tại một nơi cực xa, chợt truyền đến những nổ không ngừng, tiếng nổ càng ngày càng đến gần, theo đó là một bóng người như quỷ mỵ đang hướng bên này bay nhanh tới, mới đầu ở xa xa còn không thấy rõ, nhưng chỉ sau ba hơi thở bỗng nhiên đã phủ xuống bầu trời Băng Luân Thành, rồi hiện ra phía trước khách điếm.

Chỉ trong chốc lát, một cỗ vậy uy áp đỉnh thiên lập địa ầm ầm tràn ra, khiến cả không gian toàn Băng Luân Thành kêu lên vù vù, tựa như ngay cả thiên địa này cũng đều trở nên thần phục vậy.

Đám người Hộ Viễn ngẩng đầu nhìn lên, liền vội vàng khom người hành lễ: - Bái kiến Phong tông chủ!

Trên bầu trời kia, một bóng người ngạo nghễ mà đứng, khoát tay nói: - Chư vị không cần khách khí!

Mỗi một động tác của hắn dường như ẩn chứa thiên địa lý chí huyền ảo cao thâm, lực lượng pháp tắc lượn lờ bên người. Đám người Hộ Viễn cảm thấy có một cỗ lực đạo vi diệu dấy lên trong lòng, đều vô cùng khiếp sợ, biết rõ bản thân cùng Phong Huyền chênh lệch giống như trời và vực vậy.

Dương Khai ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một nam nhân trung niên ăn mặc kiểu nho sinh đang đứng trên bầu trời, nhìn qua có chút tương tự như Phong Khê, nhưng còn có phong phạm hơn cả Phong Khê, hơn nữa người này lại vô cùng tuấn tú, anh vĩ bất phàm hơn Thanh Khê nhiều.

Người này không thể nghi ngờ chính là tông chủ Vấn Tình Tông, Phong Huyền. Cũng không biết phong thái bẩm sinh của hắn vốn là như thế, hay là nhờ công lao của Vấn Tình Vô Thượng Công, hơn nữa từ nụ cười ôn hoà trên mặt hắn, khiến cho mỗi người nhìn vào đều sinh ra một loại cảm giác như gió xuân thổi tới vậy.

Dương Khai cảm thấy vô cùng không thoải mái, không gì khác, chính là lúc này Phong Khê và Diêu Trác đều đang đứng sau Phong Huyền, hai người đều nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Dương Khai, như thế muốn ăn thịt hắn vậy.

Phong Huyền chỉ là hững hờ liếc nhìn Dương Khai một cái, rồi không chú ý nhiều đến hắn nữa. Dù sao một tên võ giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh trong mắt hắn chỉ như con kiến. Ánh mắt của hắn lúc này sâu sắc, tựa như có thể xuyên thủng hư không đang nhìn chăm chú vào nơi nào đó, khẽ mỉm cười nói: - Băng Vân, 3 ngàn năm không gặp, hôm nay rốt cục có thể gặp lại nàng, bổn tọa thật là cảm khái mà!

Một lời nói ra, bốn phương chấn động.

Bất kể là mười mấy Đế Tôn Cảnh Băng Tâm Cốc, hay là cường giả các đại tông môn tới chúc mừng, lúc trước cũng chỉ đoán Băng Vân đang ở trong khách điếm, không ai dám tùy ý thả thần niệm ra dò xét đến cùng.

Đám người An Nhược Vân quỳ một ngày một đêm trước cửa khách điếm, nhưng vẫn không thấy Băng Vân hiện thân, thậm chí đám người Hộ Viễn còn đang hoài nghi rốt cuộc Băng Vân có ở trong khách điếm hay không. Nếu như có ở đây, vì sao còn không hiện thân, ngược lại để cho đệ tử của mình quỳ ở đây mặc người vây xem?

Nhưng một câu nói của Phong Huyền, khiến cho mỗi người đều loại bỏ hoài nghi trong lòng.

Băng Vân chắc chắn là đang ở trong khách điếm! Bằng không Phong Huyền cũng không có khả năng nói ra như vậy.

Thời khắc này Phong Huyền đã đích thân tới Băng Luân Thành, bất kể như thế nào Băng Vân đều phải hiện thân gặp mặt, nếu không ra, đó chính là vô lễ.

Nhưng ngoài dự liệu của mọi người, sau khi Phong Huyền nói ra câu kia, bên trong khách điếm vẫn như cũ không chút động tĩnh, thậm chí ngay cả đám người An Nhược Vân đang quỳ gối trước cửa khách sạn điểm, cũng không có chút dấu hiệu gì.

Đám người Hộ Viễn lẳng lặng chờ đợi một hồi, cảm thấy không khí dần dần trở nên vi diệu, không khỏi đều toát mồ hôi lạnh, khó hiểu bất an.

Nét mặt Phong Huyền quả nhiên dần sa sầm xuống, hắn có thể cảm giác được, Băng Vân đang ở ngay bên trong khách điếm, nhưng hắn đã chủ động hỏi đối thăm phương mà đối phương lại không đáp lại, đây chẳng phải là không nể tình sao? Trước mắt nhiều cường giả của các tông môn Bắc Vực như vậy, Phong Huyền sao có thể xuống đài được chứ?

- Băng Vân, thời gian dài như vậy không thấy, ngươi cũng làm cao quá ha? Phong Huyền lạnh lùng cười, hiển nhiên vô cùng không vui.

Bên kia, An Nhược Vân nhíu mày, cất cao giọng nói: - Phong tông chủ, hiện tại gia sư có chuyện quan trọng trong người, không tiện đáp lời, xin đợi một lát.

- Chuyện quan trọng? Phong Huyền nhướng mày, cũng không biết đang nghĩ tới điều gì, khẽ vuốt càm nói: - Cũng được, vậy bổn tòa chờ ở đây là được.

Lúc này, Phong Khê một mực hằm hè nhìn Dương Khai chằm chằm bỗng nhiên tiến tới bên cạnh Phong Huyền, thấp giọng nói mấy câu gì đó, sau đó chỉ chỉ về phía Dương Khai.

Ngay sau đó, ánh mắt Phong Huyền liền trở nên sắc bén, ngừng lại trên người Dương Khai, rồi bỗng nhiên chợt quát lớn một tiếng: - Tiểu tử kia!

Tiếng quát lớn này, có xen lẫn một tia lực lượng thần hồn vi diệu, Dương Khai chỉ cảm thấy trong đầu ông lên một tiếng, bỗng nhiên trở nên choáng váng. Hắn vội vàng luống cuống thúc giục lực lượng thần thức ngăn cản, trong thức hải, Ôn Thần Liên bảy màu cũng xoay tròn, phóng ra hào quang bảy màu tràn ngập.

Lực lượng ôn hòa từ trong thức hải sinh ra, lúc này Dương Khai mới cảm thấy dễ chịu một chút, nhưng miệng mũi hắn vẫn rịn ra máu tươi, không chỉ như thế, toàn thân tựa như mệt lả đi vậy, chân mềm nhũn, suýt nữa quỳ sụp xuống.
Cũng may là có Ôn Thần Liên, khiến hắn cưỡng ép chống được, chỉ hơi lảo đảo một chút mà thôi.

Sau khi đứng vững vàng thân hình, trong lòng Dương Khai liền nổi lên một cỗ tà hỏa.

Tên Phong Huyền này chưa nói một lời đã ám hạ độc thủ với mình, chẳng những vô cùng kín đáo khiến những người khác không hề phát hiện, thậm chí còn muốn hắn phải quỳ xuống, đây rõ ràng là muốn làm nhục hắn mà.

Nếu ở trước mặt nhiều người như vậy, bị Phong Huyền quát một câu đã hoảng sợ quỳ xuống, chỉ sợ mọi người đều sẽ chê cười hắn bất lực, nỗi nhục này tất yếu sẽ trở thành tâm ma trên con đường võ đạo của hắn, tâm ma này chưa diệt trừ, con đường võ đạo của hắn chỉ sợ cũng muốn dừng ở đây.

Tên Phong Huyền này quả thực là quá âm hiểm hèn hạ! Dương Khai nghiến răng kèn kẹt, trong lòng căm giận ngút trời.

Bên kia, Phong Huyền lại nhướng mày, tỏ ra kinh ngạc.

Không ngờ Dương Khai không giống như trong suy nghĩ của hắn sẽ quỳ sụp xuống, điều này khiến cho hắn không khỏi ngạc nhiên. Vừa rồi do hắn muốn che dấu, nên cũng không dùng lực lượng quá lớn, nhưng đó cũng không phải là một tên Đạo Nguyên tam tầng cảnh có thể thừa nhận được. Cho dù là Đế Tôn nhất tầng cảnh, nếu nhất thời không phòng bị, cũng sẽ bị tiếng quát của hắn làm cho thất thần, bị bêu xấu trước mặt mọi người.

Nhưng người thanh niên này lại chỉ lảo đảo một chút, đây thật sự là kỳ quái.

Tuy nhiên Phong Huyền cũng không quá để ý, thực lực chênh lệch quá lớn, rất khó khiến Dương Khai lọt vào pháp nhãn của hắn.

Ngay khi hắn còn đang đánh giá, Dương Khai lại đưa tay lau máu miệng máu mũi đang rịn ra, rồi cười lạnh nói: - Rất tốt, người Vấn Tình Tông quả nhiên đều là chỉ một đám rác rưởi háo sắc chỉ biết ỷ mạnh hiếp yếu, ỷ lớn hiếp nhỏ! Phó tông chủ như thế, ngay cả tông chủ cũng như vậy, hôm nay bổn thiếu xem như được mở mang kiến thức. Còn nói cái gì là Vấn Tình Tông, ta thấy các ngươi nên đổi tên thành Lăng Nhược Tông thì hơn!

Một lời nói ra, khiến sắc mặt Phong Huyền khẽ biến.

Hắn không ngờ lá gan Dương Khai lại lớn như vậy, sau khi chịu thiệt thòi không ngờ không chút nhượng bộ, lại dám trước mặt của mình châm chọc khiêu khích.

Đám người Hộ Viễn cũng đều há hốc miệng, đổ mồ hôi lạnh. Tuy rằng vừa rồi họ không nhận ra cụ thể chuyện gì xảy ra, nhưng miệng mũi Dương Khai chảy máu lại được mọi người tận mắt nhìn thấy, nên mọi người đều đoán được vừa rồi thanh niên này đã ăn thiệt thòi trong tiếng quát của Phong Huyền.

Nhưng cho dù là bị thua thiệt, cũng không thể hô to gọi nhỏ như vậy a.

Tiểu tử này không biết chữ chết viết như thế nào sao?

Đám người An Nhược Vân lúc này mới kịp phản ứng, thấy mặt Dương Khai tái nhợt, lập tức kinh hô: - Tiểu thiếu gia, ngươi không sao chứ?

Dương Khai cười lạnh nói: - Bổn thiếu bị tiểu nhân hèn hạ đánh lén, tâm can tỳ phế thận đều bị thương nặng, sao có thể không sao chứ? Chuyện lớn là khác!

An Nhược Vân vừa nghe vậy, đã khẳng định hắn không có gì đáng ngại, nhưng vẫn cố ý tỏ vẻ thê thảm như vậy, không khỏi giận dỗi liếc hắn một cái.

Đám người Hộ Viễn cũng đồng loạt choáng váng, nếu thật sự tâm can tỳ phế thận đều bị thương nặng, sao có thể nói chuyện hùng hồn như vậy chứ. Tiểu tử này cũng không biết từ nơi nào chui ra, không ngờ lại không biết trời cao đất rộng như vậy, người vô tri không biết, một tên Đạo Nguyên tam tầng cảnh lại dám khiêu khích tông chủ Phong Huyền, quả nhiên là tuổi trẻ khí thịnh, đầu to mà óc quả nho mà!

Người này có thể sống đến bây giờ, cũng đã không dễ dàng.

Vốn không khí khẩn trương, bỗng nhiên cứ như vậy bị hắn làm cho trở nên tức cười.

- Tiểu tử chớ có nói bậy!

Phong Huyền thấy Dương Khai chua ngoa như vậy, cũng thầm tức giận, tiếng quát xen lẫn lực lượng thần hồn của hắn, cho dù Dương Khai bị thương cũng chỉ là thức hải bị thương, không có nửa điểm liên quan đến tâm can tỳ phế thận.

Chương 2424: Ta rất không vui

Dương Khai hừ lạnh nói: - Phong Huyền đại nhân gấp gáp như vậy làm cái gì? Ta không có nói là ngươi đánh lén, chẳng lẽ đại nhân có tật giật mình sao?!

Phong Huyền lập tức nghẹn lời, một Đế Tôn tam tầng cảnh như hắn, tốt xấu gì cũng có điểm tự cao, không thể đôi co ngươi một câu ta một lời với Dương Khai, như vậy cũng quá mất mặt.

Thời khắc mấu chốt, Phong Khê liền nhảy ra kêu lên: - Tiểu tử ăn nói bậy bạ, dám làm nhục Vấn Tình Tông ta, mau mau quỳ xuống xin lỗi, có thể tha ngươi không chết.

Vẻ mặt hắn vô cùng dữ tợn, như thể hận không thể giết chết Dương Khai ngay lập tức vậy, hiển nhiên là hắn vẫn còn đang hận chuyện đêm trước. Điều này cũng khó trách, nhớ lại hắn từ nhỏ đã sống trong an nhàn sung sướng, có khi nào bị ủy khuất cùng sỉ nhục như vậy chứ. Hai ngày qua mỗi khi hồi tưởng lại, hắn đều cảm thấy xấu hổ không có đất dung thân, hận không thể bẻ xương Dương Khai, uống cạn máu của hắn, mới có thể giải mối hận trong lòng.

Dương Khai nhìn hắn, cười ha hả, nói: - Đây không phải là thiếu tông chủ sao? Thế nào, đêm hôm trước sợ tới mức hồn phi phách tán tè ra quần, hiện tại sao mà diệu võ dương oai hùng hồn như vậy? Là do tìm được chỗ dựa vững chắc rồi sao? Ai nha, đừng trừng mắt nhìn ta như vậy, cẩn thận khéo lòi mắt ra đó!

- Ngươi... ngươi thúi lắm, có chuyện như vậy hồi nào! Phong Khê nghiến răng nhìn hắn chằm chằm, trên mặt lúc xanh lúc đỏ, không ngừng thề thốt phủ nhận.

Dương Khai hừ lạnh nói: - Đêm trước thiếu tông chủ khóc cầu xin ta tha ngươi một mạng, bổn thiếu là người nhân hậu, hảo tâm tha cho ngươi một mạng, không ngờ thiếu tông chủ chẳng những không cảm tạ ân đức, ngược lại lấy oán trả ơn, đây là đạo lý gì chứ?

Đám người Hộ Viễn vừa nghe, đều cổ quái nhìn Phong Khê. Trong lòng thầm nghĩ thì ra giữa hai người trẻ tuổi này còn có một đoạn quan hệ như vậy, cũng không biết rốt cuộc đêm hôm trước đã xảy ra chuyện gì, không ngờ lại khiến cho vị thiếu tông chủ Vấn Tình Tông này khóc cầu xin tha mạng như vậy.

Có chuyện như vậy, chẳng trách bọn hắn không hợp nhau.

Phong Khê còn muốn biện giải gì đó, Phong Huyền liền vung tay lên ngăn lại.

Phong Khê lập tức tức giận đỏ mặt tía tai, nhưng cũng không dám chống lại mệnh lệnh của phụ thân, chỉ có thể nuốt giận vào bụng, cặp mắt tràn đầy tơ máu cùng dữ tợn.

Phong Huyền nhìn Dương Khai, thản nhiên nói: - Người trẻ tuổi, tâm cao khí thịnh không tính là dở, nhưng cũng nên xem xét thời thế, chuyên môn cậy mạnh chỉ là dũng khí của kẻ mãng phu mà thôi.

- Phi! Dương Khai nhổ một ngụm nước miếng, cà lơ phất phơ địa đứng ở đó, lười biếng hướng về phía Phong Huyền ôm quyền, nói: - Đại nhân dạy, vãn bối xin khắc trong tâm khảm, tuy nhiên... rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?

Phong Huyền nhướng mày, nói: - Nghe nói đêm hôm trước ngươi chiếm đoạt 2 chiếc nhẫn không gian của Vấn Tình Tông ta?

Đoạt 2 chiếc nhẫn không gian của Vấn Tình Tông? Đám người Hộ Viễn nghe vậy, tất cả đều trợn tròn mắt, vô cùng kinh ngạc nhìn Dương Khai.

Lúc trước bọn họ thấy Dương Khai to gan lớn mật như vậy, chỉ cảm thấy tiểu tử này vô tri, nhưng hiện tại xem ra, tên này nào phải vô tri gì chứ, mà chính là một tên điên!

Phóng nhãn khắp cả Bắc Vực, ai dám đoạt nhẫn không gian của Vấn Tình Tông chứ? Tiểu tử này chẳng những dám chiếm đoạt, mà còn đoạt một lúc 2 cái! Cũng không biết tên nào xui xẻo đánh mất nhẫn không gian của mình, bên trong có cái gì quý báu không mà lại khiến cho Phong Huyền tông chủ tự mình hỏi tới.

Tiểu tử này xong rồi, chỉ bằng điều này, chỉ sợ hắn cũng không thể thấy được ánh mặt trời ngày mai.

Dương Khai nghiêm nghị, khẽ quát:

- Đại nhân, cơm có thể ăn đại, nhưng nói thì không thể nói bậy được! Cái gì gọi là chiếm đoạt, đây chính là hành vi cường đạo, bổn thiếu hành sự quang minh lỗi lạc, từ trước đến nay đi ngay, ngồi thẳng, chưa bao giờ làm ra chuyện loại này. Đại nhân dùng chữ "chiếm đoạt" để nói ta, đây chính là bôi nhọ phẩm cách cao thượng của bổn thiếu a, ta rất không vui!

Vẻ mặt hắn trông rất nghiêm túc, sắc mặt sa sầm xuống, dường như đúng thật là rất tức giận.

Đám người Hộ Viễn đồng loạt đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán.

Đám Đế Tôn Cảnh bọn họ tung hoành Tinh Giới đã mấy ngàn năm, nhưng cho đến hôm nay mới coi là chân chính mở mang kiến thức, chỉ cảm thấy kinh nghiệm cả đời này gặp được cũng không bằng ấn tượng sâu sắc mà ngày hôm nay được chứng kiến. Tên thanh niên này không biết từ đâu chui ra cũng thật là quái đản mà, đối mặt với một vị Đế Tôn tam tầng cảnh không ngờ không có mảy may yếu thế, ngược lại còn chậm rãi mà nói, lưỡi nở hoa sen.

Diêu Trác phẫn nộ quát: - Nhẫn không gian của bổn tọa cùng Khê nhi chẳng lẽ không phải do ngươi đoạt đi sao? Tiểu tử chớ có nói dối không chớp mắt!

Một lời vừa ra, đám người Hộ Viễn vừa mới lau xong mồ hôi trên trán lại lập tức rịn ra, thầm nghĩ thì ra hai tên xui xẻo đánh mất nhẫn không gian không ngờ lại chính là phó tông chủ cùng thiếu tông chủ Vấn Tình Tông a!
Chuyện này đúng là lớn rồi, hoàn toàn không có cách nào thu tràng!

Vốn bọn họ nghĩ Dương Khai chỉ đoạt nhẫn của hai tên đệ tử Vấn Tình Tông nào đó, nhưng sự thật căn bản không phải như vậy. Phong Khê còn chưa tính, chỉ là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nhưng Diêu Trác lại chính là Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, một cường giả như vậy, sao có thể bị đoạt nhẫn không gian chứ?

Chuyện này không quản kết quả cuối cùng như thế nào, thì Vấn Tình Tông cũng quá mất mặt rồi. Nhẫn không gian của phó tông chủ cùng thiếu tông chủ lại cùng bị một tên thanh niên Đạo Nguyên tam tầng cảnh chiếm đoạt, chuyện này lan truyền ra ngoài, sau này Vấn Tình Tông làm sao còn mặt mũi đặt chân ở Bắc Vực nữa chứ.

Hộ Viễn gần như có thể đoán được, câu chuyện ly kỳ này chỉ sợ là sẽ nhanh chóng lan truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ, trong vòng mười năm, người của Vấn Tình Tông sẽ không có cách nào ngóc đầu lên được.

- Thì ra là hai chiếc nhẫn không gian kia hả... Dương Khai làm như mới tỉnh mộng, vẻ mặt tỏ ra sáng tỏ, ngay sau đó sắc mặt lại trầm xuống, hừ lạnh nói: - Phó tông chủ đại nhân nói chuyện sao lại vô lương tâm như vậy, tại sao lại nói ta chiếm đoạt hai chiếc nhẫn kia chứ? Một chiếc nhẫn là do phó tông chủ đại nhân cùng bổn thiếu giao dịch, còn một chiếc khác thì lại do thiếu tông chủ chết sống cứ bắt ta nhận, bổn thiếu không nhận hắn còn không hài lòng, bất đắc dĩ ta đành phải thu lấy, lúc này các ngươi lại muốn trả lật lọng sao?

- Khốn nạn! Diêu Trác suýt nữa bị Dương Khai chọc tức điên, đế nguyên toàn thân hung mãnh huy động, rất có khí thế phải bầm thây Dương Khai làm vạn đoạn.

Dương Khai nhanh nhẹn nhảy dựng ra phía sau, trực tiếp nhảy tới trước mặt đám người An Nhược Vân, rồi nhìn hắn chằm chằm nói: - Làm gì vậy? Muốn giết người sao, ngươi động thủ thử xem.

- Tông chủ! Diêu Trác vừa quay đầu, ôm quyền hướng về phía Phong Huyền nói: - Ta muốn giết hắn!

Phong Huyền thản nhiên nói: - Ngươi giết không được.

Dương Khai núp ở trong đám người An Nhược Vân, Diêu Trác căn bản không có cơ hội đánh chết Dương Khai. Mà Phong Huyền thân là tông chủ Vấn Tình Tông, cũng không thể tự mình ra tay giết chết Dương Khai ở chỗ này, hắn chợt phát hiện, tên thanh niên không rõ lai lịch này không ngờ lại khiến hắn vô cùng đau đầu, dường như so với Băng Vân còn khó đối phó hơn.

Hắn trầm ngâm một lát, rồi nhìn Dương Khai thản nhiên nói: - Tiểu huynh đệ quả là "Rồng trong loài người", một ngày nào đó nhất định sẽ vang danh, hai chiếc nhẫn kia bổn tông chủ tặng ngươi làm quà ra mắt vậy.

Dương Khai nhướng mày, hừ lạnh nói:

- Đại nhân nói cứ như thể cho ta thứ đang cầm trong tay mình vậy.

Phong Huyền biết chiếc nhẫn đã nằm trong tay Dương Khai nhất định sẽ không lấy về được, nên dứt khoát nói là tặng cho hắn làm quà ra mắt, quả thực không biết xấu hổ đến cực điểm, nhưng nói vậy lại tỏ ra Vấn Tình Tông rất rộng lượng, vãn hồi một chút mặt mũi.

- Tuy nhiên trong đó có một thứ, bổn tọa nhất định phải thu hồi, mong tiểu huynh đệ hợp tác một chút. Dương Khai cau mày nói: - Thứ gì?

Lúc trước khi hắn kiểm kê, cũng không phát hiện trong đó có thứ gì đặc biệt, tuy rằng quả thật là có không ít bảo bối.

- Một pho tượng Bích Huyết Kỳ Lân. Phong Huyền trầm giọng nói.

- Bích Huyết Kỳ Lân? Dương Khai dây dưa hỏi lại, ngay sau đó, thần niệm liền quét qua nhẫn không gian trong, rất nhanh, hắn liền lật tay một cái, trên tay đã nhiều thêm một pho tượng Kỳ Lân đỏ sẫm. Pho tượng Kỳ Lân này cao ba tấc, điêu khắc giống y như thật, Dương Khai cũng không biết nó do thứ gì điêu khắc thành. Trước đó hắn chỉ nhìn thoáng qua liền thuận tay ném vào nhẫn không gian, lúc này Phong Huyền nhắc tới, hắn mới chợt nhớ lại.

- Chính là thứ đó! Phong Huyền gật gật đầu nói.

- Thứ này...có cái gì đặc thù? Dương Khai tò mò hỏi đạo, không biết vì sao Phong Huyền lại cố tình muốn thu vật này trở về.

Phong Huyền cũng không che giấu, nói: - Vật này đối với tiểu huynh đệ vô dụng, nó là vật tượng trưng cho thân phận thiếu tông chủ phu nhân của bổn tông, truyền từ thời tổ sư khai phái của bổn tông, đối với Vấn Tình Tông mà nói có ý nghĩa rất trọng yếu!

- Tượng trưng cho thân phận phu nhân thiếu tông chủ! Dương Khai nhướng mày, liếc nhìn Tử Vũ vẫn quỳ ở bên kia như cũ, thầm nghĩ Phong Khê đối với nàng cũng coi như quan tâm, tên kia đã có 69 thiếp, nhưng lại đưa Bích Huyết Kỳ Lân cho Tử Vũ làm lễ vật hỏi cưới, hiển nhiên là vô cùng coi trọng nàng a.

Điều này cũng khó trách, Tử Vũ là nhân tài đứng đầu mới xuất hiện của Băng Tâm Cốc, bất kể là xuất thân hay tư chất đều xứng đôi với Phong Khê, 69 thê thiếp kia không cách nào so sánh.

Hắn không biết Phong Huyền nói thật hay giả, cũng không biết Bích Huyết Kỳ Lân này có giấu giếm bí mật gì hay không, đang trầm tư suy nghĩ, bỗng nhiên bên tai nghe được một người truyền âm đến: - Phong Huyền nói không sai, Bích Huyết Kỳ Lân này đúng là tượng trưng cho thân phận của mỗi đời thiếu tông chủ phu nhân, chỉ có Bích Huyết Kỳ Lân này, mới được coi là thiếu tông chủ phu nhân, những người khác cũng chỉ là thiếp của thiếu tông chủ mà thôi.

Người Truyền âm là An Nhược Vân, chắc chắn nàng sẽ không nói dối, Dương Khai âm thầm gật đầu.

- Không sai, Bích Huyết Kỳ Lân này bổn tọa nhất thiết phải thu hồi, xin giao lại cho bổn tọa! Vừa nói xong, Phong Huyền liền đưa một bàn tay hướng về phía Dương Khai.

Dương Khai cười hắc hắc, nói: - Đại nhân chỉ muốn vật này thôi sao? Bảo vật trong hai chiếc nhẫn kia giá trị cũng vô cùng to lớn a, chẳng lẽ ngài cũng không cần sao?

Phong Huyền ngạo nghễ nói: - Những thứ đó tuy rằng quý trọng, nhưng đối với Vấn Tình Tông ta mà nói cũng chỉ là chín trâu mất một sợi lông - không đáng kể, chỉ cần Bích Huyết Kỳ Lân không mất là được.

Dương Khai cười ha ha, nói: - Vấn Tình Tông không hổ là tông môn đứng đầu Bắc Vực, quả nhiên là tiền của dồi dào, nhiều bảo vật như vậy cũng không coi ra gì, khiến người mở rộng tầm mắt a.

Phong Khê hừ lạnh một tiếng, châm chọc nói: - Nông dân lên thành thị!

Dương Khai cười híp nhìn hắn, nụ cười ý vị thâm trường. Phong Khê không khỏi rùng mình một cái, trong lòng chợt nổi lên một loại cảm giác vô cùng bất an.

Bỗng nhiên, Dương Khai quay đầu nhìn về Phong Huyền, nói: - Đại nhân muốn thu hồi Bích Huyết Kỳ Lân này, cũng không phải là không thể được thương lượng, dù sao thứ này đối với quý tông có ý nghĩa tượng trưng cực lớn, bổn thiếu cũng không muốn đoạt thứ người khác yêu thích.

- Ngươi có thể hiểu rõ được không còn gì tốt hơn. Phong Huyền thản nhiên nói.

Dương Khai cười hắc hắc nói:

- Đêm trước ta cùng với thiếu tông chủ và phó tông chủ đại nhân đã nói, thiên hạ này việc gì cũng có thể thương lượng, đại nhân muốn lấy Bích Huyết Kỳ Lân này về dĩ nhiên không có gì đáng trách, chỉ cần... Tùy ý bồi thường một chút là được!

Nói rồi, ngón giữa và ngón cái của hắn chà chà qua lại, rất có dáng vẻ thấy tiền sáng mắt.

Đám người Hộ Viễn đang đứng bên cạnh xem hoàn toàn té xỉu.

Chương 2425: Đòi hỏi nhiều

Sắc mặt Phong Khê lập tức tái nhợt, cổ họng phát ra tiếng hầm hừ, lần trước Dương Khai nói thế, hắn và Diêu Trác đã đánh mất nhẫn không gian, lần này lại nói như vậy, thật không biết hắn sẽ giở công phu sư tử ngoạm đến mức nào. Hắn lập tức hiểu rõ cảm giác bất an lúc trước là đến từ đâu.

Phong Huyền cũng tỏ ra kỳ quái nhìn Dương Khai, rồi thản nhiên nói: - Ngươi đang đặt điều kiện với bổn tọa sao?

Dương Khai thờ ơ nhìn hắn nói:

- Nếu đại nhân muốn thu hồi Bích Huyết Kỳ Lân này, dĩ nhiên là phải chuộc lại, ngươi cũng đã trưởng thành, chẳng lẽ không biết trên đời này không có bữa cơm nào miễn phí sao?

Phong Huyền cố nén lửa giận trong lòng, sắc mặt cực kỳ khó coi, hừ lạnh nói: - Bao nhiêu?

Dương Khai cười lớn: - Đại nhân sảng khoái thẳng thắn như vậy, quả là hơn xa con trai ngươi, với tính tình sảng khoái này, bổn thiếu cũng không đòi hỏi nhiều, chỉ cần chừng này là được.

Hắn đưa ra một ngón tay ra, thong thả quơ quơ.

Phong Huyền khẽ gật gật đầu: - 10 triệu, ngược lại cũng không coi là nhiều.

Dương Khai ngẩn ra, bật cười nói: - 10 triệu, đại nhân nói chơi hay sao? Bích Huyết Kỳ Lân này dầu gì cũng là thứ tổ tiên quý tông một mực truyền thừa xuống, tuy không phải bảo bối gì, nhưng cũng có ý nghĩa tượng trưng cực lớn. Trong mắt ngươi, thứ này chỉ đáng giá 10 triệu thôi sao?

- Vậy ngươi muốn một trăm triệu sao?

Ánh mắt Phong Huyền bắn ra hàn quang, phẫn nộ quát: - Người trẻ tuổi miệng cũng quá lớn đi, cẩn thận kẻo vỡ bụng!

- Một trăm triệu? Dương Khai không ngừng cười lạnh: - Vấn Tình Tông sản nghiệp to lớn, tiền của dồi dào, một trăm triệu mà ngươi cũng không biết xấu hổ lấy ra sao? Ngươi không biết xấu hổ lấy ra thì bổn thiếu cũng ngượng ngùng không dám thu, không muốn đánh mất mặt mũi của Vấn Tình Tông ngươi.

- Chẳng lẽ... ngươi muốn 1 tỉ? Trong đầu Phong Huyền "ong" lên một tiếng, thiếu chút nữa tức hộc máu.

- 1 tỉ nguyên tinh trung phẩm đối Vấn Tình Tông mà nói cũng không đáng là gì, phải không? Dương Khai toét miệng cười.

- Nguyên tinh trung phẩm? Khóe miệng Phong Huyền giật một cái, vốn tưởng rằng Dương Khai chỉ đòi 1 tỉ nguyên tinh hạ phẩm, nhưng không ngờ lại là nguyên tinh trung phẩm, giữa hai cấp bậc này chính là chênh lệch gấp trăm lần a. Dù là đổi thành nguyên tinh thượng phẩm, cũng là 10 triệu rồi, hắn lập tức cả giận nói:

- Tiểu súc sinh, thì ra ngươi chỉ là đang giỡn mặt với bổn tọa, căn bản không có thành tâm muốn trả lại, hôm nay bổn tọa sẽ thay đại nhân nhà ngươi dạy dỗ ngươi một chút, để ngươi biết trên đời này có những người không thể đắc tội được.

Lúc trước hắn không muốn đích thân xuất thủ đối phó Dương Khai, chủ yếu là do thân phận của hắn, dù sao đang có nhiều người đứng xem như vậy, một vị cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh như hắn lại ra tay với một Đạo Nguyên tam tầng cảnh, thật sự là khó coi.

Nhưng lúc này bị Dương Khai giỡn mặt một trận, Phong Huyền đã giận điên lên, đâu còn để ý được nhiều như vậy, cho dù hiện tại hắn ra tay giết Dương Khai, chỉ sợ người khác cũng sẽ không cảm thấy hắn ỷ lớn hiếp nhỏ. Dù sao biểu hiện vừa rồi của người thanh niên này thật sự là làm cho người ta căm thù đến tận xương tủy mà.

Nói rồi, hắn liền cách không vỗ một chưởng về phía Dương Khai, chỉ trong chốc lát thiên địa chợt biến sắc, pháp tắc bắt đầu khởi động.

Toàn Băng Luân Thành tựa hồ đều bị một uy lực một chưởng này bao phủ, mỗi người đều cảm thấy hít thở không thông, toàn thân vô cùng khó chịu.

Đám người Hộ Viễn hoảng sợ biến sắc, đồng loạt lui về sau, trong lòng thầm cảm thấy đáng tiếc cho Dương Khai. Tiểu tử này thật sự là quá mức không biết trời cao đất rộng, lặp đi lặp lại khiêu khích một vị Đế Tôn tam tầng cảnh nhiều lần như vậy, quả thật là ngại sống quá lâu mà.

Mọi người gần như có thể đoán ra một màn hắn phơi thây tại chỗ sau đó.

Phong Huyền vừa ra tay đã như lôi đình, chờ đến khi chúng nữ Băng Tâm Cốc kịp phản ứng, muốn cứu viện đã không còn kịp nữa rồi.

Dương Khai bị cỗ lực lượng đế uy kia trực tiếp trấn áp tại chỗ không thể động đậy, sắc mặt tái nhợt. Nhưng hắn lại không chút tỏ ra kinh sợ, ngược lại vẫn ung dung nhìn Phong Huyền, ánh mắt hiện ra vẻ chế nhạo.

Xoẹt...

Một tiếng vang nhỏ chợt truyền đến, theo đó là một bóng kiếm trắng như tuyết bỗng nhiên từ trong khách điếm bắn thẳng về phía cưởng ấn của Phong Huyền, khí thế như đại hồng thủy.

Ngay sau đó, một tiếng nổ vang truyền ra, sóng xung kích mạnh mẽ khuếch tán ra, trong vòng nghìn trượng xung quanh phòng ốc chao đảo không thôi.

Chưởng ấn trong nháy mắt tiêu thất không thấy, còn kiếm khí thông thiên thì lại xông thẳng lên trời, trong chốc lát cũng biến mất. Đợi cho mọi người lấy lại tinh thần, liền phát hiện bên cạnh Dương Khai chợt có thêm một nữ nhân, thiếu nữ nhìn qua cũng không lớn, khoảng tầm 17, 18 tuổi, nhưng khí tức lại vô cùng tinh thuần, không nhiễm chút bụi trần.

Đồng tử Phong Huyền co rụt lại, trong chớp mắt ánh mắt của hắn đã hoàn toàn ngừng lại trên người thiếu nữ này.

Đám người An Nhược Vân thì đều đồng loạt trợn tròn mắt, vừa vui mừng vừa kích động nhìn nàng run rẩy thốt lên: - Sư phụ!

Sư phụ?

Đám người Hộ Viễn cách đó không xa đang vây xem, vừa nghe vậy sao còn không biết rốt cuộc thiếu nữ này là ai chứ? Đây rõ ràng chính là tổ sư khai phái Băng Tâm Cốc, cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh đã mất tích 3 ngàn năm qua, Băng Vân!

- Đệ tử bái kiến sư phụ! Đám người An Nhược Vân đồng loạt quỳ mọp xuống đất.

Băng Vân hờ hừng nhìn về phía các nàng, cũng không biết đang suy nghĩ gì, nhưng cũng không để ý tới các nàng nữa, mà chuyển ánh mắt về phía Dương Khai, hừ một tiếng, nhẹ giọng nói: - Lá gan của ngươi cũng quá lớn mà.

Hiển nhiên là nàng đang nói về việc Dương Khai khiêu khích Phong Huyền vừa rồi.

Băng Vân đã sống mấy vạn năm, nhưng mấy vạn năm qua, nàng cũng chưa từng thấy như người nào to gan lớn mật như Dương Khai, chỉ là một Đạo Nguyên tam tầng cảnh nhỏ bé, vậy mà lại dám kêu gào, cò kè mặc cả cùng một vị Đế Tôn tam tầng cảnh như vậy.

- Hắc hắc! Dương Khai cợt nhả trả lời: - Có tiền bối ở phía sau, ta sợ cái gì chứ. Hắn dừng lại một chút, rồi hơi khẩn trương hỏi: - Tiền bối đã khôi phục chưa?

Băng Vân nhẹ giọng nói: - Không sai biệt lắm.

Nghe nàng nói vậy, Dương Khai không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Nếu Băng Vân đã nói không sai biệt lắm, tất nhiên là đã khôi phục hoàn toàn, nói cách khác, hiện tại có ra tay cũng không thành vấn đề. Chỉ cần nàng có thể động thủ, không chừng sẽ khiến cho Phong Huyền phải sợ hãi.

- Băng Vân, ngươi đây là ý gì? Phong Huyền lạnh như băng nhìn Băng Vân, quát lên: - Nếu bổn tọa nhớ không lầm, Băng Tâm Cốc ngươi không thu nam đệ tử kia mà, vậy sao lại ngăn cản bổn tọa dạy dỗ tiểu tử này chứ?

Băng Vân nhìn hắn một cái, nói: - Ngươi chờ một chút, ta xử lý chuyện trong cốc trước đã, rồi sẽ nói chuyện với ngươi!

Phong Huyền nén giận, không phản bác được gì. Nhìn khắp cả Tinh Vực, người có tư cách nói chuyện cùng hắn như vậy không nhiều lắm, nhưng Băng Vân tuyệt đối là người trong đó, hai người đã giao đấu không biết bao nhiêu lần, nhưng mỗi một lần đều không phân biệt cao thấp, sàn sàn như nhau. Đối với Băng Vân, Phong Huyền vẫn khá kiêng kỵ, cho nên mặc dù lúc này trong lòng rất bực bội, nhưng hắn cũng không thể không nể mặt nàng.

Băng Vân xoay người, nhìn đám người An Nhược Vân, thản nhiên nói: - Đều đứng lên đi, còn quỳ làm cái gì? Đám người An Nhược Vân cúi đầu, nhưng cũng không có ai đứng dậy.

Băng Vân hừ lạnh nói: - Bổn cung ly khai 3 ngàn năm, lời nói cũng không còn trọng lượng nữa phải không? Chẳng trách các ngươi dám đem đệ tử ưu tú nhất trong cốc xuất giá ra ngoài, Băng Tâm Cốc ta từ khi nào mà luân lạc tới mức phải nhìn sắc mặt người khác làm việc chứ? Đám tiểu nha đầu các ngươi, quả thật là giỏi mà!

Nghe ngữ điệu của nàng như vậy, hiển nhiên là đã biết rõ ngọn nguồn, hẳn là vừa rồi Băng Vân nghe mọi người bên ngoài nói chuyện đã đoán ra.

Thân thể mềm mại của An Nhược Vân khẽ run lên, biết rằng sư phụ đang rất tức giận, liền sợ hãi nói: - Đám đệ tử đã phụ lại lời dạy dỗ của sư phụ, xin sư phụ trách phạt!

Tôn Vân Tú vội vàng nói: - Sư phụ, chuyện này không liên quan gì đến các tỷ muội, việc hôn nhân cùng Vấn Tình Tông là do ta đáp ứng, sư phụ muốn phạt thì cứ phạt đệ tử là được.

- Ngươi tưởng ta không dám phạt ngươi sao?!

Băng Vân lạnh lùng nhìn Tôn Vân Tú, Tôn Vân Tú là cường giả Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, nhưng bị Băng Vân nhìn tới, không ngờ lại như chuột thấy mèo, thân thể run lẩy bẩy, cắn răng không nói tiếng nào.

Đúng lúc này, Tử Vũ liền lên tiếng: - Tổ sư bớt giận, đại trưởng lão làm như vậy cũng là vì suy nghĩ cho tông môn, xin tổ sư hãy tha cho nàng.

Không ngờ nàng lại lên tiếng xin tha cho Tôn Vân Tú, thật sự là khiến người ta rất bất ngờ, ngay cả bản nhân Tôn Vân Tú, tựa hồ cũng đều không nghĩ tới, ánh mắt lập tức trở nên phức tạp.

Băng Vân chuyển hướng nhìn về phía Tử Vũ, ánh mắt trở nên nhu hòa rất nhiều, thản nhiên nói: - Nha đầu ngươi ngược lại cũng mềm lòng, sao không nghĩ tới ai đã đẩy ngươi đến miệng vực, lúc này lại còn xin thay cho người khác.

Tử Vũ lắc đầu nói: - Đại trưởng lão quả thực cũng không còn cách nào khác, nếu không làm như vậy, những tỷ muội khác trong cốc sẽ không có đường sống, nếu hy sinh hạnh phúc một mình Tử Vũ mà có thể đổi lại an toàn cho các tỷ muội khác, thì Tử Vũ cũng nguyện ý. Chỉ là không biết tại sao, lại muốn chạy ra bên ngoài, chạy càng xa càng tốt... Là do Tử Vũ không hiểu chuyện, tổ sư không cần trách mắng những người khác. Vừa nói xong, nàng đã lệ rơi đầy mặt, hiển nhiên là rất cay đắng.

Băng Vân há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói được, liền thở dài, nói: - Yên tâm đi, có ta ở đây, ai cũng đừng nghĩ sẽ đụng được vào ngươi!

Tử Vũ lập tức nín khóc, mỉm cười nói: - Đa tạ tổ sư!

Lời nói của Băng Vân khiến cho nàng như thể được uống thuốc an thần vậy, lập tức bình tĩnh lại, không còn cảm giác lo lắng hãi hùng trước đó nữa.

Băng Vân lần nữa nhìn về phía Tôn Vân Tú, nói: - Sai phạm của ngươi, đợi sau khi ta trở về sẽ định đoạt, đều đứng lên trước đã!

- Tạ ơn sư phụ! Chúng nữ đồng thanh lên tiếng, lúc này mới đứng dậy.

Ánh mắt Băng Vân nhu hòa nhìn khuôn mặt từng người một, thấy trong mười mấy Đế Tôn Cảnh này, có gần một nửa là đệ tử mình thu nhận năm xưa, vậy mà hiện tại cũng đều đã tấn cấp lên Đế Tôn Cảnh. Còn có một số người nàng cũng nhận ra, hẳn là nhân tài ưu tú ở nội môn, dù không phải là đệ tử thân truyền của nàng, nhưng cũng đều là nhóm đệ tử đầu tiên của Băng Tâm Cốc. Chỉ có hai ba Đế Tôn Cảnh là nàng thấy xa lạ, chưa từng gặp qua.

Hai ba Đế Tôn Cảnh này hẳn là được đám người An Nhược Vân chiêu thu vào Băng Tâm Cốc sau này.

Có một số võ giả không có bối cảnh và chỗ dựa vững chắc, một thân một mình tu luyện, gặp được cơ duyên nghịch thiên tu luyện đến cảnh giới võ đạo cực cao, những võ giả như vậy đều là nhân tài ưu tú được các đại tông môn cực kỳ hoan nghênh. Bởi vì dưới hoàn cảnh bọn họ đang không có bối cảnh, không có tài nguyên tu luyện khổng lồ duy trì mà vẫn có thể tu luyện đến cảnh giới rất cao, nếu hỗ trợ cho bọn họ một chút, thì rất có khả năng sẽ tấn cấp lên Đế Tôn Cảnh.

Nói thí dụ như Dương Khai.

Nếu như những người này muốn đầu phục vào những đại tông môn khác, chỉ cần thông một vài qua khảo nghiệm cùng kiểm tra đơn giản là có thể nhập môn. Dĩ nhiên, cho dù là sau khi nhập môn, họ vẫn phải chịu khảo sát trong một khoảng thời gian rất lâu, đến khi xác định người này không có có âm mưu quỷ kế gì đối với tông môn, mới có thể ủy thác trọng trách.

Băng Vân nhìn hai ba nữ nhân Đế Tôn Cảnh xa lạ kia, biết rằng họ cũng đều là người được thu nạp vào Băng Tâm Cốc thông qua phương thức này. Nếu lúc này các nàng đã được đứng ở đây, chứng tỏ mức độ trung thành của các nàng không có nửa điểm vấn đề.

- Tiểu Tam, tiểu Ngũ và tiểu Cửu đâu? Bỗng nhiên Băng Vân chợt lên tiếng hỏi, dường như nàng đã dự cảm được điều gì đó, vẻ mặt hơi ảm đạm xuống.

An Nhược Vân vội vàng trả lời:

- Tam sư muội sau khi sư phụ ly khai Băng Tâm Cốc không lâu, cũng đã ra đi tìm ngươi rồi, đến nay vẫn không rõ tung tích.

Chương 2426: Bổn thiếu gan nhỏ như chuột

Băng Vân mi mắt co rụt lại, nói: - Trường Mệnh Đăng còn không?

An Nhược Vân đáp: - Còn! Cho nên tam sư muội còn sống, chỉ là không biết đang ở nơi nào!

- Vậy thì tốt! Băng Vân thở phào nhẹ nhõm.

An Nhược Vân lại nói:

- Ngũ sư muội vì... tấn thăng Đế Tôn Cảnh thất bại, bỏ mình!

Băng Vân nghe vậy, thân mình mềm mại khẽ run lên, bất quá rất nhanh khôi phục bình tĩnh, thở dài: - Âu là số mạng! Tiểu Ngũ tính tình quá mức cấp tiến, ta cũng sớm biết tiền đồ của nó sẽ không bình thản lắm!

An Nhược Vân mắt đỏ bừng nói: - Là do con làm sư tỷ không có chiếu cố tốt cho ngũ muội!

Băng Vân lắc đầu nói: - Không liên quan tới ngươi. Tiểu Cửu đâu? Nó... sống hay chết?

An Nhược Vân trả lời: - Cửu sư muội đang bế quan ở trong cốc, đã 10 năm rồi, cửu sư muội nói lần này không tấn thăng Đế Tôn Cảnh tuyệt không xuất quan!

- Rất tốt! Băng Vân mỉm cười. Bà vắng mặt ba ngàn năm, trong chín đệ tử bà thu, có bảy người đã tấn thăng Đế Tôn Cảnh, trong đó An Nhược Vân cùng Tôn Vân Tú lại không phụ kỳ vọng của bà, đạt tới Đế Tôn Cảnh lưỡng tầng cảnh; một người bỏ mạng trong thanh tẩy của thiên địa, chỉ còn lại có tiểu Cửu người cuối cùng nhỏ tuổi nhất đang trong bế quan.

Kết quả này, bà vẫn có thể chấp nhận, làm sư phó làm được như bà, ở trong Tinh Giới cũng coi như duy nhất có một nhà này, ai có thể thu dạy nhiều đồ đệ tấn thăng đến Đế Tôn Cảnh như vậy? Thật không biết rốt cuộc là bà có cách dạy tốt, hay là Băng Tâm Cốc dưỡng người.

- Băng Vân, chuyện phiếm đợi ngày sau hãy nói đi! Bên kia, Phong Huyền cao giọng thúc giục một câu, có vẻ rất không kiên nhẫn.

Băng Vân hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn lão nói: - Bổn cung đi xa ba ngàn năm, Phong tông chủ đúng là có chiếu cố nhiều với Băng Tâm Cốc ta nha!

Trong giọng nói của bà ẩn chứa ý châm chọc nồng nặc, hiển nhiên là tức giận Vấn Tình Tông lại thừa dịp mình không ở nhà khi dễ tông môn mình, bức bách các nàng gả đệ tử ưu tú nhất ra ngoài.

Phong Huyền thản nhiên nói: - Hai nhà chúng ta đều là tông môn đứng đầu Bắc Vực, tự nhiên cường cường liên thủ! Bổn tọa cũng không cảm thấy có gì không ổn, Băng Vân vì sao lại có tầm nhìn thiển cận thế?

- Là bổn cung có tầm nhìn thiển cận, hay là Phong tông chủ khinh người quá đáng? Băng Vân khẽ quát một tiếng:

- Ngươi coi như là người đời trước, cậy già khi dễ mấy tiểu nha đầu, có cảm giác thành tựu lắm sao?

Phong Huyền nhướn mày, nói: - Băng Vân ngươi vẫn còn miệng lưỡi sắc bén như vậy, bổn tọa không chấp nhặt với ngươi! Hôm nay bổn tọa tới đây, chỉ có hai chuyện: một là để khuyển tử thuận lợi thành thân với Tử Vũ cô nương; hai là muốn lấy trở về Bích Huyết Kỳ Lân kia! Băng Vân, nếu ngươi còn nghĩ tới tình xưa ngày trước giữa ta và ngươi, xin hãy thành toàn cho!

Băng Vân lạnh lùng cười, dựng lên ngón tay ngọc, trầm giọng nói: - Vậy bổn cung cũng nói rõ với ngươi: một, Tử Vũ là đệ tử Băng Tâm Cốc ta, tuyệt đối sẽ không gả cho con trai phế vật của ngươi, các ngươi sớm dập tắt ý niệm này đi! Hai, chuyện Bích Huyết Kỳ Lân kia ta không xen vào, ngươi có bản lãnh thì đoạt lại, không có bản lãnh thì sớm cút ra khỏi Băng Luân Thành, miễn cho đánh mất mặt mũi ở trước mặt quần hùng Bắc Vực này, ngày sau không tiện ra cửa!

Băng Vân thái độ cường thế như vậy, cũng làm cho Phong Huyền giật mình cả kinh.

Bên kia đám người Hộ Viễn lại mỗi người đều kinh hãi không dứt, mơ hồ cảm giác một khí tức cực kỳ áp lực bao phủ trên thân mình, làm cho bọn họ áp lực như núi.

Hai vị cường giả này thoạt nhìn rất có giá thế một lời không hợp lập tức vung tay, một khi bọn họ thật đánh nhau, Băng Luân Thành này nhất định là tiêu rồi, nhóm người mình có thể toàn thân trở lui hay không cũng không biết! Bọn họ đều suy nghĩ có nên hay không thừa dịp hiện tại mau mau thối lui, miễn cho làm cá trong chậu bị họa lây.

Phong Huyền trầm mặc một hồi lâu, mới toét miệng cười, nói châm chọc: - Tiểu tử này hẳn không phải là con tư sinh của ngươi chứ?! Lại được ngươi che chở cho hắn như thế!

Một lời nói ra, đám người An Nhược Vân đồng loạt biến sắc. Phong Huyền là một cường giả có thân phận có địa vị như vậy, mà lại ở trước mặt nhiều người bôi nhọ danh tiếng của Băng Vân, quả thực là bụng dạ khó lường...

Ngay tức thì, chúng nữ Băng Tâm Cốc đều tâm tình kích động, nghiến chặt hàm răng, phẫn nộ nhìn Phong Huyền, làm như hận không thể đi lên cắn chết lão.

Ngoài dự liệu của mọi người, Băng Vân nghe lời này lại không có mảy may ý phẫn nộ, ngược lại liếc nhìn Dương Khai một cái thâm ý sâu sắc, thản nhiên nói: - Bổn cung nếu có một đứa con nối dòng như vậy, thì cuộc đời này cũng không tiếc!

Phong Huyền nhất thời ngẩn người ra.

Đám người An Nhược Vân cũng há to miệng, kinh ngạc nhìn sư phó của mình. Trong lòng mỗi người đều kinh hô không dứt, đây là ý gì? Đây là ngầm chấp nhận hay là thế nào? Chẳng lẽ người thanh niên này thật là con tư sinh của Băng Vân? Bằng không vì sao chẳng những bà không có mảy may ý phẫn nộ, ngược lại còn nói ra những lời này.

Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người nhìn Dương Khai cũng thay đổi khác trước, làm như nhìn một người bị đóng lên dấu ấn của Băng Tâm Cốc.

Dương Khai không khỏi vuốt mồ hôi trên trán, vẻ mặt đau khổ nói với Băng Vân: - Tiền bối, ngài nói như vậy, khó tránh khỏi làm cho người ta hiểu lầm a!

Băng Vân hé miệng cười, nói: - Tùy tiện nói mà thôi, chớ để ở trong lòng!

Bà cũng không có cố ý muốn chiếm tiện nghi Dương Khai, chỉ là bà biết Phong Huyền cố ý bêu xấu mình như vậy, là muốn làm rối loạn tâm cảnh của mình, cho nên mới phải biểu hiện không mặn không lạt.

- Xem ra, quả nhiên tiểu tử này có quan hệ sâu xa với ngươi! Phong Huyền lập tức ý thức được quan hệ giữa Dương Khai cùng Băng Vân có chút không giống bình thường, nếu không Băng Vân tuyệt đối sẽ không thể không để ý tới danh tiếng của mình mà nói ra như vậy.

- Bất quá cho dù hắn thật là con tư sinh của ngươi, thì hôm nay cũng phải giao ra Bích Huyết Kỳ Lân, nếu không đừng trách bổn tọa lòng dạ độc ác!

Phong Huyền quát một tiếng hung dữ, bỗng nhiên bước ra trước một bước.

Khắp thiên địa nơi này dưới bước chân của lão đều ầm ầm chấn động, làm như muốn thần phục.

Bỗng dưng, bầu trời Băng Luân Thành dường như bị một ngọn núi lớn đè xuống, khiến ngực mọi người bị đè ép buồn bực khó thở.

Dương Khai sắc mặt hơi trắng nhợt, giơ cao Bích Huyết Kỳ Lân trong tay, hừ lạnh nói: - Bổn thiếu gan nhỏ như chuột, Phong Huyền đại nhân cũng không nên làm ta sợ, bằng không bổn thiếu quá căng thẳng, không điều khiển được trên tay sẽ hủy đi thứ này thì đúng là không tốt rồi!

Mọi người nghe vậy, đều nhìn nhau không nói nên lời, thầm nghĩ: "Tiểu tử này đúng là nói dối không chớp mắt mà! Nếu ngươi gan nhỏ như chuột, thì trên đời này cũng không có người lớn mật!"

Trong lúc nói chuyện, Dương Khai âm thầm thúc giục nguyên lực, trên Bích Huyết Kỳ Lân lại truyền đến tiếng răng rắc nho nhỏ.

Phong Khê thấy tình hình như thế, con ngươi trợn tròn, cả kinh kêu lên:

- Cha, hắn thật muốn phá hủy Bích Huyết Kỳ Lân!

- Dừng tay! Phong Huyền cũng vội quát một tiếng: - Ngươi dám hủy nó, ta sẽ cho ngươi chết không có chỗ chôn! Dương Khai gào lên: - Ái chà! Đã nói bổn thiếu gan nhỏ như chuột, đại nhân vì sao còn làm ta sợ như vậy, ta thật sự sợ chết đi được!

Vừa nói, lực đạo trên tay hắn lại tăng thêm một phần, tiếng răng rắc kia bỗng nhiên tăng lên âm lượng rất nhiều.

Phong Huyền như nghẹt thở, sắc mặt tái xanh.

Bích Huyết Kỳ Lân này thật ra không tính là bảo vật quý trọng gì, nhưng nó là tượng trưng thân phận thiếu tông chủ phu nhân của Vấn Tình Tông, bởi vì mỗi một đời thiếu tông chủ Vấn Tình Tông đều có rất nhiều thê thiếp, chỉ có người cầm trong tay Bích Huyết Kỳ Lân mới thật sự là thiếu tông chủ phu nhân, thay thiếu tông chủ quản lý hậu cung, để thiếu tông chủ có thể an tâm tu luyện, không đến mức vì nữ nhân tranh giành tình ái mà bị ảnh hưởng.

Một vật có ý nghĩa tượng trưng như vậy nếu như ở trước mắt bao người bị hủy đi, thì không khác gì hung hăng tát vào mặt Vấn Tình Tông.

Thấy cứng rắn không được, Phong Huyền cũng chỉ đành phải hít sâu một hơi, thu lại khí thế của mình, sắc mặt khó coi nói: - Tiểu tử, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?

Dương Khai hừ lạnh nói: - Điều kiện ta sớm đã nói rồi, Phong Huyền đại nhân làm gì biết rõ còn hỏi?

- 1 tỉ nguyên tinh trung phẩm ngươi cũng dám đòi hỏi! Phong Huyền cả giận nói, tuy rằng 1 tỉ nguyên tinh đối Vấn Tình Tông mà nói cũng không coi vào đâu, nhưng vô duyên cớ vô cớ đưa cho Dương Khai như vậy, vẫn làm cho Phong Huyền cảm thấy rất không thoải mái.

Dương Khai híp mắt nói: - Vậy đại nhân cảm thấy có thể xuất ra bao nhiêu?

- Tối đa 100 triệu, tiểu tử cũng không nên được voi đòi tiên! Phong Huyền hừ một tiếng, nói.

- Cũng được, 100 triệu thì 100 triệu! Bổn thiếu cũng là người rất dễ nói chuyện!

Dương Khai toét miệng cười.

Phản ứng này của hắn làm mọi người đều sửng sốt, không nghĩ tới Dương Khai cứ như vậy đáp ứng dễ dàng! Dù sao vừa rồi hắn đòi hỏi nhiều như vậy, hơn nữa với bộ dáng vô pháp vô thiên, mọi người đều cho là hắn nhất định sẽ hung hăng bắt chẹt Vấn Tình Tông 1 tỉ nguyên tinh cho bằng được. Với Phong Huyền coi trọng Bích Huyết Kỳ Lân kia mà suy đoán, chỉ cần Dương Khai kiên trì, nhất định là 1 tỉ nguyên tinh có thể cầm tới tay, nhưng không nghĩ tới hắn ngay cả ý cò kè mặc cả cũng không có, cứ như vậy dễ dàng thỏa hiệp.

Hay là hắn sợ rồi? Người tuổi trẻ làm việc luôn nhiệt huyết xông lên đầu, chờ đến lúc tĩnh táo lại liền sợ hãi không thôi.

Bất quá một Đạo Nguyên tam tầng cảnh, dám từ trên tay tông chủ Vấn Tình Tông bắt chẹt lấy 100 triệu nguyên tinh, không biết sau này có người nào dám hay không, nhưng trước nay tuyệt đối là chưa từng có ai.

- Băng Vân tiền bối, làm phiền ngài ra tay một chút! Dương Khai bỗng nhiên quay đầu nhìn Băng Vân nói.

Băng Vân không biết hắn lại muốn bày trò gì, hồ nghi hỏi: - Làm gì?

Dương Khai đưa ra Bích Huyết Kỳ Lân cầm trên tay kia, lắc lắc nó một cái, nói: - Phong Huyền đại nhân chỉ nguyện ý ra giá một phần mười, vậy dĩ nhiên ta cũng chỉ có thể cầm ra một phần mười giao dịch với đại nhân! Tiền bối ngài ra tay chém vật này xuống một phần mười là được... Chúng ta làm ăn, từ trước đến nay công bình công chính, lớn nhỏ như nhau, không chiếm tiện nghi người khác, cũng không để người khác chiếm tiện nghi!

Băng Vân nghe nói cười thầm trong lòng: chủ ý thất đức này cũng chỉ có Dương Khai mới nghĩ ra được. Bà trừng mắt liếc nhìn hắn một cái, cổ tay vừa lật, một thanh trường kiếm trắng như tuyết liền xuất hiện trong lòng bàn tay, xu thế như thật muốn chém xuống một phần mười.

Dương Khai ngẩng đầu nhìn Phong Huyền, lạnh lùng cười, nói: - Đại nhân, không biết kết quả này ngài có hài lòng hay không?!.

Phong Huyền tức giận thiếu chút nữa hộc máu, còn không chờ lão nói gì, Dương Khai lại nói tiếp: - Nếu đại nhân có thể xuất ra 500 triệu, thì ta sẽ nhờ Băng Vân tiền bối chém xuống một nửa... bao nhiêu nguyên tinh thì bấy nhiêu hàng, cứ nhìn xem đại nhân xuất ra giá bao nhiêu... ta là rất công bằng, bây giờ... ngài muốn bao nhiêu?

Phong Huyền khí huyết trong ngực quay cuồng, thiếu chút nữa không thở nổi.

Lão cảm thấy cả đời này cũng chưa từng bị tức giận nhiều như vậy, mà hết thảy chuyện này đều do người thanh niên kia gây nên!

Đám người Hộ Viễn cũng là thầm run sợ, thầm nghĩ thanh niên này cũng thật độc ác, nhất định đòi 1 tỉ nguyên tinh không nhả, nếu hắn thật chém xuống một phần mười hoặc là một nửa, thì Bích Huyết Kỳ Lân còn có ý nghĩa chứ?

Chỉ là... đâm đầu vào chỗ chết đắc tội với Vấn Tình Tông như vậy, sau này hắn còn có đường sống sao? Trừ phi hắn thật là con tư sinh của Băng Vân!

Chương 2427: Không phải con ruột

- Cha, Bích Huyết Kỳ Lân không thể bị phá hủy a! Phong Khê kinh hãi nói.

- Ngậm miệng! Phong Huyền nổi giận quát một tiếng, trừng mắt nhìn Phong Khê, hận rèn sắt không thành thép. Bỗng nhiên lão phát hiện, nếu so sánh con trai của mình với người thanh niên này, quả thực chênh lệch to lớn.

"Là do trước nay mình quá mức cưng chiều hay sao?" Phong Huyền thầm đề tỉnh.

Bên kia Dương Khai lại nói: - Xem ra Phong đại nhân là không xuất ra được 1 tỉ nguyên tinh trung phẩm rồi! Ôi, vừa rồi còn nói cái gì Vấn Tình Tông nhà lớn nghiệp lớn, tiền của dồi dào... bổn thiếu vốn trông cậy có thể mở rộng tầm mắt, nhưng không nghĩ tới... Khà khà khà... Băng Vân tiền bối, nếu người ta không xuất ra được, vậy thì chém đi!

Băng Vân khẽ gật gật đầu, giơ trường kiếm lên thật cao.

Phong Huyền xanh mặt, vội nói: - Được, 1 tỉ thì 1 tỉ!

Chỉ là 1 tỉ nguyên tinh trung phẩm thôi, lão cũng không phải không lấy ra được! Trước đó lão một mực không muốn đáp ứng chủ yếu là không muốn để Dương Khai nắm mũi dẫn đi, dù gì lão cũng là Đế Tôn tam tầng cảnh, ở trước mặt nhiều người như vậy bị Dương Khai thao túng, thì cũng quá mất mặt đi. Nhưng bây giờ lão cũng vô kế khả thi, không đáp ứng cũng phải đáp ứng.

- Sảng khoái! Phong đại nhân quả nhiên là người quyết đoán phóng khoáng, bổn thiếu tán thưởng tính cách này của ngài! Dương Khai cười lớn nói.

Lời vừa nói ra, ngay cả bình thản như Băng Vân, cũng có chút xuất mồ hôi trán, thầm nghĩ tên tiểu tử này thật đúng là dám nói mà!

Phong Huyền mặt lạnh, nói: - 1 tỉ nguyên tinh trung phẩm bổn tọa có thể giao cho ngươi, bất quá bổn tọa còn có một điều kiện!

Dương Khai hừ nói: - Phong đại nhân còn chưa tỉnh ngủ hay sao? Ngài cảm thấy mình còn có tư cách cò kè mặc cả với bổn thiếu ư? Trước lấy ra nguyên tinh, những thứ khác nói sau!

Phong Huyền nhìn hắn, nói châm chọc:

- Ngươi không nghe xem điều kiện của bổn tọa là gì đã quả quyết cự tuyệt ư?

Dương Khai không quản, nói: - Trong miệng chó không thể ói ra ngà voi! Ta không thích nghe! Khi nói chuyện, hắn đưa ra một bàn tay về phía Phong Huyền, gào to: - Một tay giao tiền, một tay giao hàng, đừng lôi thôi!

Phong Huyền cố nén tức giận, thản nhiên nói: - Khuyển tử đêm trước bị thất thế trên tay ngươi... người tuổi trẻ, từ nơi nào té ngã phải từ nơi đó bò dậy, hôm nay khuyển tử muốn khiêu chiến ngươi một lần. Không biết tiểu huynh đệ có dám đáp ứng không?!.

Dường như là để phối hợp với lời của lão, Phong Khê bước ra trước một bước, bộ dáng người trên cao nhìn xuống Dương Khai, trong mắt đầy vẻ khinh thường, hồn nhiên không có chút run rẩy như đêm trước.

Phong Khê cũng không cảm thấy Dương Khai có lợi hại bao nhiêu, đêm trước sở dĩ ăn thua thiệt lớn như vậy, hắn nghĩ là bởi vì Dương Khai dựa thế người khác, mượn khí thế của một đám Đế Tôn Cảnh của Băng Tâm Cốc, thật ra hắn cũng không có ngay mặt giao đấu với Dương Khai.

Hắn thân là thiếu tông chủ Vấn Tình Tông, sở học đều là công pháp cùng bí thuật lợi hại nhất trên đời này, trên tay cũng có bí bảo uy lực cực lớn, trong võ giả cùng cảnh giới, dứt khoát không có người nào là đối thủ của hắn.

Đơn đả độc đấu một chọi một, Phong Khê tự đánh giá mình không thua bất kỳ kẻ nào.

Đêm hôm nay, Vấn Tình Tông xem như đánh mất thể diện, muốn lấy lại phần nào, cũng chỉ có thể xuống tay từ trên người kẻ đầu têu làm chuyện xấu Dương Khai này.

Phong Huyền cùng Diêu Trác là không thể đứng ra xuống tay với Dương Khai, một khi bọn họ động thủ, đám Đế Tôn Cảnh của Băng Tâm Cốc kia khẳng định sẽ không ngồi xem không quản, thì chẳng khác nào trực tiếp kích phát đại chiến giữa hai tông.

Khả năng duy nhất chính là để Phong Khê đi khiêu chiến Dương Khai, sau đó ở trước mắt bao người hành hạ hắn đến chết, lấy lại mặt mũi cho Vấn Tình Tông.

Phong Khê hiển nhiên cũng biết phụ thân mình tính toán gì, cho nên mặc dù hai cha con không có bàn trước với nhau, thời khắc này hắn cũng lập tức đứng ra, trên mặt đầy ý khiêu khích.

Dương Khai nhìn hắn một cái, toét miệng cười nói: - Thiếu tông chủ, có lẽ là ngươi không phải con ruột mà!

Phong Khê sửng sốt một chút, ngay sau đó kịp phản ứng, giận dữ nói: - Tiểu tử đừng nhắm mắt nói bừa!

Dương Khai không chịu ngừng, nói: - Nếu là ruột thịt, như thế nào Phong đại nhân không thể chờ đợi muốn ngươi đi tìm cái chết như vậy!

Phong Khê trầm mặt nói: - Ngươi dám xem thường bổn thiếu? Có bản lãnh chúng ta lên lôi đài nhất quyết phân cao thấp, người thắng sẽ cưới Tử Vũ, người thua thì cút ra khỏi Bắc Vực, vĩnh viễn không được trở lại!

Bên kia Tử Vũ khẽ cau mày, bất mãn nói: - Chuyện đâu có liên quan gì tới ta!

Phong Khê này lại vô duyên vô cớ kéo mình vào cuộc, đích thực đáng giận! Bất quá nghĩ tới đêm trước Dương Khai không có giữ mồm giữ miệng, ở trước mặt rất nhiều người nói hắn sớm đã thầm ước định cả đời với mình, Tử Vũ lập tức hiểu rõ đây là đang tranh giành tình nhân a.

Nhưng câu nói lúc đó cũng chỉ là lý do của Dương Khai mà thôi, sau đó mười mấy vị sư thúc cũng không có hỏi tới chuyện này, hiển nhiên đều biết rõ ngọn nguồn trong đó, cố tình Phong Khê lại tưởng thật, chỉ số thông minh của tên này thật là làm cho người nóng nảy mà!

Chỉ bằng vào điểm này, Tử Vũ cũng không có khả năng coi trọng Phong Khê hắn.

- Trước giao nguyên tinh, Phong đại nhân sẽ không muốn chống chế chứ? Dương Khai không thèm để ý tới Phong Khê khiêu khích, mà quay đầu nhìn về phía Phong Huyền quát to.

Phong Huyền cười lạnh một tiếng, lấy ra một cái nhẫn không gian, nói: - Nguyên tinh đều ở trong này, bất quá tiểu huynh đệ vì sao phải đổi chủ đề, chẳng lẽ là sợ khuyển tử hay sao? Nếu như sợ, ngươi nói lời xin lỗi, khuyển tử tu dưỡng không tệ, không hẳn không thể tha thứ cho ngươi!

- Lão trước giao nguyên tinh cho ta, ta không dài dòng với lão! Dương Khai không chịu nổi thúc giục.

Phong Huyền hừ lạnh một tiếng, gương mặt nhục nhã thảy nhẫn không gian đến đây.

Dương Khai đưa tay nhận lấy, đảo thần niệm nhìn vào trong, lập tức vui mừng lộ ra mặt.

Trong chiếc nhẫn này cũng không có số lượng 1 tỉ nguyên tinh, nhưng có 5 triệu nguyên tinh thượng phẩm, 500 triệu nguyên tinh trung phẩm, chiết tính ra đúng là số lượng 1 tỉ.

Xem ra Vấn Tình Tông quả thật giàu đổ mỡ, 1 tỉ nguyên tinh nói lấy ra liền lấy ra được... bỗng nhiên Dương Khai có chút hối hận, trước đó không có ra giá tiền cao hơn, nhìn dáng vẻ Phong Huyền kia nhất định là sẽ lấy ra.

Xác định số lượng nguyên tinh không sai, Dương Khai cũng ném Bích Huyết Kỳ Lân kia trở lại.

Phong Huyền nhìn đều không có nhìn, trực tiếp ném cho Phong Khê, thản nhiên nói: - Nếu còn đánh mất, thì chức thiếu tông chủ này ngươi cũng không cần làm!

Phong Khê biến sắc, vội nói: - Phụ thân đại nhân yên tâm, con nhất định sẽ bảo quản thích đáng, tuyệt sẽ không làm mất! Phong Huyền khẽ gật gật đầu, lại lần nữa nhìn Dương Khai, nói: - Đề nghị lúc nãy ngươi tính thế nào?

Dương Khai cười lạnh một tiếng: - Đại nhân thật sự gấp gáp tiễn con trai mình đi Hoàng Tuyền Lộ như vậy sao? Xem ra quả nhiên không phải con ruột, điều này cũng khó trách, đại nhân thê thiếp vô số, tinh lực có hạn, khó tránh khỏi chiếu cố không tới, các vị phu nhân ngẫu nhiên ra ngoài trộm chút ít cũng là chuyện bình thường thôi!

Đám người Hộ Viễn đều lộ vẻ mặt cực kỳ cổ quái, mỗi người đều muốn cười, lại không dám cười, nín nhịn cực kỳ khổ sở.

Trong thiên hạ này, ai dám nói chuyện với Phong Huyền như vậy, đây không phải là nói rõ ràng trên đầu Phong Huyền bị cắm sừng sao? Mọi người đối với trình độ lớn mật của Dương Khai, vô cùng bội phục đồng thời kinh sợ không thôi.

Bởi vì bọn họ thật sự e sợ Dương Khai sẽ hoàn toàn chọc giận Phong Huyền, một Đế Tôn tam tầng cảnh phẫn nộ, quả thực chính là một trường tai nạn.

- Tiểu tử ngươi càn rỡ! Quả nhiên Phong Huyền vô cùng phẫn nộ, bất cứ người nào bị người nói như vậy, chỉ sợ cũng sẽ tâm không bình khí không hòa.

Dương Khai quát to: - Thế nào, lúc trước Phong Huyền đại nhân thần thái sáng láng bêu xấu Băng Vân tiền bối, giờ này bị người bêu xấu định trở mặt sao? Đại nhân ngài tâm tính tu luyện không đến nơi nha, so với Băng Vân tiền bối quả thực khác biệt một trời một vực!

Phong Huyền nghe nói vậy lại là ngẩn người ra, bất quá rất nhanh thì khôi phục bình tĩnh, không còn vẻ nóng nảy và phẫn nộ trước đó, ngược lại một mặt bình hòa... hiển nhiên lão đã điều chỉnh ổn định lại.

Hờ hững một hồi, lão mới thản nhiên nói: - Những chuyện khác trước không nói, hôm nay ngươi so đấu cùng Khê nhi nhất định phải tiến hành!

Dương Khai hừ lạnh nói: - Đại nhân nếu ngang ngược không nói lý lẽ, ỷ mạnh hiếp yếu như vậy, thì bổn thiếu... cũng đành phải đáp ứng thôi!

Một tên Phong Khê nhỏ nhoi, đúng là hắn không coi vào đâu, mặc dù trên tay Phong Khê thật có đòn sát thủ gì, hắn cũng có tự tin có thể chạy thoát.

Nghĩ tới đây, Dương Khai thấp giọng hỏi Băng Vân: - Ta giết chết hắn, sẽ không có việc gì chứ?

Băng Vân nhíu mày, đối với lời này của Dương Khai cũng không có nghi ngờ chút nào, bà đã biết Dương Khai rất lợi hại, ngay cả Đế Tôn Cảnh Dương Khai đều giết qua, Phong Khê lợi hại mấy đi nữa thì có năng lực lợi hại bao nhiêu chứ? Bà hơi trầm ngâm một chút, nói: - Tốt nhất là đừng giết, nếu Phong Khê ở trước mắt bao người bị ngươi đánh chết, khẳng định Phong Huyền sẽ không từ bỏ ý đồ! Băng Tâm Cốc ta mặc dù không sợ hắn, nhưng một khi hai tông khai chiến, đệ tử nhất định sẽ tử thương vô số, mất nhiều hơn được!

- Hiểu rõ! Dương Khai gật gật đầu, nhếch khóe miệng hiện lên một vẻ cười tà ác, nói:

- Vậy thì đánh cho tàn phế!

Băng Vân nghe vậy, liếc mắt nhìn Phong Khê ở bên kia đang dương dương đắc ý xoa quyền sát chưởng, trong lòng nổi lên một tia ý đồng tình.

Bên kia, mọi người thấy Dương Khai thật đáp ứng khiêu chiến của Phong Khê, đều lộ sắc mặt khác nhau: chúng nữ Băng Tâm Cốc thì đầy mặt sầu lo và lo lắng, tuy rằng các nàng không biết Dương Khai có gì lợi hại, nhưng Phong Khê dù gì cũng là thiếu tông chủ Vấn Tình Tông, trên tay sao có thể không có vài tuyệt kỹ sở trường?

Dù là Tử Vũ đơn đả độc đấu với hắn, cũng không nhất định có thể toàn thân trở lui, tên Dương Khai này thật làm được sao?

Ngược lại đám người Hộ Viễn thì mỗi người đều rất kích động, bọn họ kích động thật ra cũng không phải vì trận so đấu giữa hai Đạo Nguyên tam tầng cảnh, bọn họ đều là Đế Tôn Cảnh, hai võ giả Đạo Nguyên Cảnh so đấu nhau có gì hay ho. Mà kích động bởi vì, xung đột giữa hai thế lực lớn Băng Tâm Cốc và Vấn Tình Tông có thể thông qua trận tỷ đấu này để giải quyết, không cần lo lắng sẽ dẫn phát thế cục rung chuyển toàn bộ Bắc Vực. Đây cũng là điều bọn hắn hy vọng nhìn thấy... cho nên đối với Dương Khai đáp ứng so đấu, bọn họ còn là có chút cảm kích.

Bất cứ người nào đều nhìn ra, trận so đấu này Dương Khai hoàn toàn có thể không để ý tới, vì Phong Huyền chính là người rất ngang ngược không nói lý lẽ, lấy thế đè người!

Vừa nghĩ đến đây, Hộ Viễn vội nói: - Ta nhớ trong thành bên kia có có sẵn một lôi đài, nếu chư vị không ngại, hãy dời bước qua đó?

Phong Huyền khẽ vuốt càm nói: - Nếu như thế, thì qua đó đi!

Nói dứt lời thân mình lão nhoáng một cái, đế nguyên bắt đầu khởi động, mang theo Phong Khê biến mất tại chỗ. Diêu Trác lạnh lùng trừng mắt nhìn Dương Khai một cái, gương mặt đầy vẻ châm chọc đùa cợt, rồi cũng vội vàng đi theo.

- Sư phó, đích thực không được, để Tử Vũ lên đi? Đối mặt với Tử Vũ, khẳng định Phong Khê không dám ra đòn sát thủ. Hơn nữa giữa Tử Vũ và hắn cũng sàn sàn như nhau, chưa chắc không phải đối thủ! Tôn Vân Tú tính tình thẳng thắn, trong lòng nghĩ cái gì liền nói cái đó, cũng không có để ý tới cảm thụ của Dương Khai, còn kém một chút không có nói rõ: Dương Khai tuyệt đối không phải đối thủ của Phong Khê, đi lên chính là chết...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau