VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2416 - Chương 2420

Chương 2418: Ta liều mạng với ngươi

- Ngươi cút ngay, chỗ này không có chuyện của ngươi! Tôn Vân Tú vung tay đẩy Tử Vũ sang một bên, cũng may tâm tình của nàng dao động rất lớn, nhưng ra tay cũng còn đúng mực, cũng không có ý làm Tử Vũ bị thương.

Sau đó, Tôn Vân Tú đến trước mặt Dương Khai, kéo cổ áo của hắn, không tốn chút sức xách lên, ngẩng đầu lạnh lùng nói: - Ngươi dám dùng sư phụ để đùa giỡn chúng ta, ta lập tức giết ngươi!

Nàng nói thì rất dữ, nhưng trong mắt không có chút sát khí, khí thế còn không bằng vừa nãy, có phần ngoài mạnh trong yếu.

Nàng nào muốn giết Dương Khai, rõ ràng là muốn dùng tu vi cao hơn bắt buộc Dương Khai nói thật.

Dương Khai liếc qua là nhìn thấu nàng lo lắng, cũng không chống cự, tùy tiện cho nàng xách lên, cười lạnh nói: - Ra tay đi, sao không ra tay đi?

Tôn Vân Tú cắn răng keng két, nhưng không có một chút dấu hiện ra tay giết người, chỉ quật cường trừng Dương Khai.

Dương Khai vung tay, bàn tay quét qua mặt nàng, quát: - Mở to mắt chó của ngươi xem cho kỹ, đây là vật gì!

Tôn Vân Tú nhất thời không chút ý, tâm thần thất thủ bị Dương Khai đánh trúng một bạt tai, lảo đảo lùi lại.

Chúng nữ cả kinh, mọi người đều toát mồ hôi lạnh.

Ở trong các sư tỷ muộim Tôn Vân Tú tính tình nóng nảy nghiêm khắc, tu vi Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, cho nên mới làm đại trưởng lão Băng Tâm Cốc. Nhưng hiện giờ, nàng lại bị một tên Đạo Nguyên tam tầng cảnh đánh một bạt tai ở trước mặt nhiều người, hơn nữa người đánh nàng còn là một nam nhân.

Chuyện này làm sao xong được đây? Mọi người đã đoán trước kết quả thê thảm là Dương Khai bị Tôn Vân Tú phanh thây.

An Nhược Vân sắc mặt thay đổi, trong đầu nhanh chóng suy xét làm sao mới làm Nhị sư muội nguôi giận, tha cho Dương Khai một mạng. Mặc kệ vì sao Dương Khai dám to gan lớn mật như thế, vả mặt Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, chỉ bằng việc hắn dẫn Tử Vũ thoát ly khổ hải, An Nhược Vân không thể để hắn bị giết.

Nhưng ngoài dự liệu của mọi người, Tôn Vân Tú bị đánh xong lại không nổi điên ngay, mà kinh ngạc sờ má, sau đó trên tay có thêm một thứ.

Đó là một tấm lệnh bài, một tấm lệnh bài làm nhiều người thấy quen, một tấm lệnh bài đã hơn 3000 năm chưa từng xuất hiện!

- Tổ Sư Lệnh! Tôn Vân Tú sững sờ nhìn lệnh bài trên ay, nhìn chữ Vân thật lớn, nước mắt liền tràn ra làm nhòa hết.

- Cái gì? Sắc mặt An Nhược Vân đại biến, vội chạy tới.

- Đại sư tỷ, Tổ Sư Lệnh... Đây là Tổ Sư Lệnh! Tôn Vân Tú khóc lóc thảm thiết, mặt lại mỉm cười, tay cầm lệnh bài đưa cho An Nhược Vân, hô to như thấy vật quỷ.

Về phần bị Dương Khai đánh lên mặt, thoáng cái là nàng quên mất.

Hiện tại, nàng nào còn uy nghiêm của cường giả Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, rõ ràng là bé gái nhìn thấy thứ mình mong ngóng đã lâu.

An Nhược Vân cả người run run, nhận lấy lệnh bài từ tay Tôn Vân Tú, cảm thụ được khí tức cùng mùi vị quen thuộc trên đó, nhất thời không thể khống chế được, mắt liền đỏ lên.

Các Đế Tôn Cảnh Băng Tâm Cốc cũng tụ tập tới, ngây người nhìn lệnh bài, mỗi người hít thở dồn dập, như đang nhìn thấy chuyện không thể tin nổi.

Ở một bên, Diêu Trác nghe được ba chữ Tổ Sư Lệnh, lập tức ý thức được không đúng. Sở dĩ Vấn Tình Tông có thể đè đánh Băng Tâm Cốc, là vì tổ sư Băng Tâm Cốc mất tích 3000 năm, cường giả đỉnh cao như Băng Vân, mặc kệ đi tới đâu cũng phải có chút phong phanh. Nhưng thực tế, 3000 năm qua, Băng Vân vẫn không có bóng dáng.

Rất nhiều người đều cảm thấy nàng đã gặp nguy hiểm, sớm ngã xuống.

Băng Tâm Cốc không còn Băng Vân, chính là con cọp không răng, Vấn Tình Tông có thể tùy tiện ăn hiếp.

Nhưng hiện tại, chỗ này bỗng nhiên xuất hiện một tấm Tổ Sư Lệnh Băng Tâm Cốc, có phải ý nghĩa rằng Băng Vân không ngã xuống, mà vẫn ẩn cư ở một chỗ nào đó? Nếu là vậy, thực lực Băng Tâm Cốc sẽ ngang với Vấn Tình Tông, hôn sự giữa Phong Khê cùng Tử Vũ có thể cử hành đúng hạn hay không còn phải bàn lại. Hai ngày sau là ngày vui của thiếu tông chủ Vấn Tình Tông, chuyện này đã truyền khắp Bắc Vực, thiệp mời cũng đã đưa ra, có rất đông cường giả tụ tập ở Băng Luân Thành, chỉ chờ 2 ngày sau vào Băng Tâm Cốc chúc mừng. Nếu không thể cử hành đúng hạn, vậy lần này Vấn Tình Tông đánh mất sạch thể diện.

Mà đầu sỏ gây họa, chắc chắc là tên thanh niên đột nhiên nhảy ra này.

Nếu không phải hắn lấy ra Tổ Sư Lệnh đó, sẽ không có nhiều chuyện rắc rối đến thế.

Nghĩ vậy, Diêu Trác cũng bất chấp để cho Phong Khê đích thân chém giết Dương Khai loại trừ tâm ma, vì đại kế nên phải càng sớm giết Dương Khai, sau đó để cho Phong Khê cùng Tử Vũ gạo nấu thành cơm ngay đêm nay, đến lúc đó dù cho Băng Vân thật sự trở lại cũng không còn cách nào. Nghĩ vậy, hắn hét lớn: - Tiểu tử ăn nói bậy bạ, nhặt được lệnh bài ở đâu ra dám mạo nhận Tổ Sư Lệnh, các vị đừng để hắn đánh lừa. Nếu tổ sư quý tông thật sự còn trên thế gian, nhất định sẽ đích thân đến đây, tại sao chỉ phái ra một tên nhóc Đạo Nguyên Cảnh?

Hắn vừa nói thế, chúng nữ Băng Tâm Cốc đều bình tĩnh lại, vừa rồi nhìn thấy Tổ Sư Lệnh mất tích đã lâu, mọi người đều bị kích động đến choáng váng, nhưng nghe Diêu Trác nói, cũng có vài phần đạo lý.

Nếu như Băng Vân còn ở trên đời, vì sao không tự mình đến. Băng Tâm Cốc là nàng sáng lập, trong mười mấy Đế Tôn Cảnh, có sáu bảy người là đệ tử thân truyền của nàng, nàng có gì không tiện đến đây? Chỉ cần nàng hiện thân, căn bản không cần Tổ Sư Lệnh.

Nhưng cố tình Dương Khai là Đạo Nguyên Cảnh lại cầm Tổ Sư Lệnh đến đây, luôn miệng nói là phụng lệnh Băng Vân, dẫn Tử Vũ rời đi.

Dựa vào một cái Tổ Sư Lệnh, làm sao làm người ta phục tùng được? Nói không chừng là Dương Khai nhặt được lệnh bài từ chỗ nào.

Sắc mặt An Nhược Vân chợt trắng, nhìn Dương Khai:

- Tiểu huynh đệ, ngươi nói thật cho ta, lệnh bài này... là ai cho ngươi? Hay là ngươi nhặt được ở đâu...

Lúc nàng hỏi, sắc mặt vô cùng không yên, chỉ sợ Dương Khai nói ra câu trả lời mà mình không mong muốn.

Tuy rằng sư phụ đã 3000 năm không có tin tức, nhưng cũng không có manh mối thật sự gặp nạn, nếu lệnh bài này thật là Dương Khai nhặt được, vậy sư phụ nhất định đã ngã xuống, nàng thật không thể chấp nhận kết quả này. Nàng thân là đại diện cốc chủ, quản lý Băng Tâm Cốc 3000 năm, dù nói không có công lao lớn, nhưng cũng không có sai lầm lớn, một lần sai lầm duy nhất là không thể bảo vệ được đệ tử của mình, mà niềm tin duy nhất để nàng kiên trì đến hiện tại, chính là nàng tin rằng có một ngày sư phụ sẽ trở lại.

Nàng kỳ vọng đến lúc đó có thể giao lại Băng Tâm Cốc hoàn chỉnh về tay sư phụ, không cần khen ngợi, chỉ cầu một phần yên lòng, bởi vì nàng đã cố gắng hết sức mình, bảo vệ được cơ nghiệp mà sư phụ sáng lập.

Nếu nhận được tin tức sư phụ đã ngã xuống từ Dương Khai, nàng khẳng định sẽ sụp đổ. - Ngươi dám nói láo, ta nhất định khiến ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong! Tôn Vân Tú cũng không hiền lành hơn An Nhược Vân, vừa mở miệng đã hung dữ, trừng Dương Khai, không bỏ qua một chút biến hóa trên mặt hắn.

Dương Khai lạnh mặt nói: - Ta nói đây là đích thân Băng Vân tiền bối đưa cho ta, các ngươi tin không?

An Nhược Vân lập tức bình tĩnh lại, không ngừng gật đầu: - Tin, ta tin! Ta tin!

Tôn Vân Tú như mất hết sức lực, thần sắc trút bỏ gánh nặng, nhìn Dương Khai cũng không còn hung hăng nữa. Những người khác đều ướt đẫm mồ hôi, giống như vừa trải qua một phen đại chiến kịch liệt.

Dù không thể xác định Dương Khai nói thật hay giả, nhưng tối thiểu mọi người có một hy vọng, một mong chờ.

- Đám nữ nhân các ngươi, quả thật ngây thơ. Tiểu tử này rõ ràng đang lừa gạt các ngươi, xem bổn tọa ra tay làm hắn nói thật! Diêu Trác quát lớn, đột nhiên vận chuyển đế uy, vung tay ấn xuống Dương Khai.

Sát khí ầm ầm, nào phải muốn ép Dương Khai nói thật, rõ ràng là muốn xuống tay giết người mà.

- Lão già dám ỷ mạnh hiếp yếu, không biết xấu hổ! Xương cốt toàn thân Dương Khai kêu răng rắc, ánh mắt co rụt, quát lớn.

Vừa nói, hắn đã muốn xé hư không tránh né chiêu này.

Nhưng lực lượng đế uy của Đế Tôn lưỡng tầng cảnh dữ dội bất ngờ, uy áp dày đặc trực tiếp phong tỏa không gian chỗ hắn, khiến cả người cứng lại, chìm trong vũng bùn, không thể giãy ra. Dốc hết sức cũng chỉ miễn cưỡng di động được một chút, không thể chân chính tránh né.

Ánh mắt của hắn co rụt, cảm thấy khí tức tử vong ập tới.

Mà lúc này, một đoàn Đế Tôn Cảnh Băng Tâm Cốc vẫn đang trong xung động chưa kịp hồi thần, không ai ngờ cường giả như Diêu Trác lại hung ác xuống tay với Dương Khai.

Đợi cho An Nhược Vân cùng Tôn Vân Tú phát hiện, muốn cứu cũng đã trễ, chỉ có trơ mắt nhìn một chưởng đánh xuống Dương Khai.

- Dừng tay!

An Nhược Vân hét lớn, tay áo run lên, bí bảo dải lụa trắng cuốn lấy Diêu Trác.

- Ngươi dám tổn thương hắn, ta muốn ngươi chết không chỗ chôn! Tôn Vân Tú càng trực tiếp, tay kéo trường kiếm, người bao bọc trong kiếm quang trực tiếp chém xuống Diêu Trác.

Nháy mắt sau đó, các Đế Tôn Cảnh còn lại cũng đồng loạt ra tay, thi triển bí thuật, tế ra bí bảo đánh về phía Diêu Trác.

Thoáng cái tràng cảnh trở nên hỗn loạn, ý cảnh pháp tắc băng hàn lan tràn, khiến cho thiên địa như đóng băng.

Đối mặt nhiều Đế Tôn Cảnh ngăn cản, Diêu Trác chẳng những không có ý th tay, mà chiêu thức càng thêm hung dữ, thề phải lấy mạng Dương Khai

Dương Khai thấy rõ ràng, những Đế Tôn Cảnh Băng Tâm Cốc căn bản không thể cứu được mình, trước khi bọn họ tới, Diêu Trác đã đánh trúng mình, đến khi đó mình không chết cũng trọng thương.

Sống chết trước mắt, Dương Khai cắn răng, trong tay xuất hiện một hạt châu, vận chuyển nguyên lực truyền vào đó, chỉ nháy mắt, toàn bộ lực lượng của Dương Khai đã bị hạt châu hút sạch. Hắn nghiêm mặt, ném hạt châu về phía Diêu Trác, quát lớn:

- Ta liều mạng với ngươi, lão già xem chiêu!

Chương 2419: Tiểu tử ngươi dám trấn lột ta?

- Tài mọn còn dám đem ra xấu mặt! Diêu Trác cười lạnh, lập tức nắm lấy hạt châu, hung hang bóp chặt, trên mặt tràn đầy trào phúng.

Nhưng ngay sau đó, sắc mặt của hắn đại biến, bởi vì có một cỗ lực lượng khủng bố bùng nổ trong lòng bàn tay, lực lượng mạnh mẽ làm cho hắn thân là Đế Tôn lưỡng tầng cảnh cũng cảm thấy tâm thần thất thủ.

- Đế Tuyệt đan! Diêu Trác ít ra cũng là người thấy nhiều, lập tức hiểu được hạt châu Dương Khai ném ra không bình thường, nó là Đế Tuyệt đan!

Lạnh băng thấu xương bao trùm, Diêu Trác tự dưng rùng mình, cả người rét run lạnh băng.

Sau đó, lực lượng cuồng bạo trào ra, một bóng người xinh đẹp xuất hiện trước mặt Diêu Trác.

Cái bóng vừa hiện thân, toàn bộ cường giả Băng Tâm Cốc đều ngây dại, nhìn về phía cái bóng, cà người run run.

- Sư phụ... An Nhược Vân đánh ra không một chút sức, chỉ ngây người nhìn dung mạo hình bóng tưởng nhớ 3000 năm, mặc cho nàng cố gắng thế nào cũng không áp chế được kích động.

Mấy người Tôn Vân Tú, Trường Tôn Oánh đều như thế, khí thế Đế Tôn Cảnh ầm ầm tan rã, rơi khỏi không trung, tập trung nhìn về phía cái bóng, liên tục hô lên sư tôn sư phụ.

- Băng Vân! Diêu Trác lại như thấy ma giữa ban ngày, sắc mặt tái nhợt nhìn cái bóng. Năm đó hắn cũng từng gặp Băng Vân, tự nhiên liếc qua là biết cái bóng này chính là Băng Vân, có nghĩa là, Đế Tuyệt đan đó là do Băng Vân ngưng luyện ra.

Một tiếng than khẽ vang lên, tuy nhỏ, nhưng truyền khắp Băng Tâm Cốc, làm tâm thần mọi người rung động.

- Băng Tuyết Lê Hoa Kiếm!

Sau tiếng than khẽ, trên tay cái bóng xuất hiện một thanh trường kiếm hoàn toàn tạo thành từ năng lượng, trắng tinh hoàn mỹ, trường kiếm rung lên, bao phủ yếu hại trên người Diêu Trác, kiếm tung như rồng.

Diêu Trác kinh hoảng, gầm lên, trong tay xuất hiện một cây trường kích, tung hoành ngang dọc, vận chuyển lực lượng liều chết phòng hộ.

Tiếng đinh đang vang lên liên hồi, đế uy tràn lan, đế ý bắn ra hư không, pháp tắc thiên địa ầm ầm tan vỡ.

Chỉ trong vòng 10 nhịp thở, Diêu Trác đột nhiên rút người lùi lại, thở hổn hển. Cái bóng Băng Vân cũng thu kiếm đứng đó, giống như có linh tính chợt quay đầu lại, nhìn qua đám người An Nhược Vân Tôn Vân Tú, thế mới vỡ tan, hóa thành những đốm sáng rồi tiêu tán.

Dương Khai trừng mắt, tràn đầy kinh ngạc.

Hắn đã từng dùng qua Đế Tuyệt đan một lần, nhưng lầnn trước sử dụng Đế Tuyệt đan của Tuế Nguyệt Đại Đế, khí thế hoành tráng, lực lượng bốn mùa tràn lan, làm hắn cảm ngộ thiên đạo võ đạo, đột phá Đạo Nguyên tam tầng cảnh.

Còn lần này so với lần trước, quả thật gặp sư phụ.

Dù cho kiếm thế của Băng Vân rất cao, kiếm ý thông thiên, thần thông không kém, nhưng bất kể mặt nào, cũng không so sánh được với Đế Tuyệt đan của Tuế Nguyệt Đại Đế.

Hơn nữa cũng chỉ duy trì được 10 nhịp thở liền tan biến.

Chẳng lẽ đây là chênh lệch giữa Đế Tôn Cảnh bình thường và Đại Đế? Nhưng khi ngưng luyện Đế Tuyệt đan, hai người đều là Đế Tôn tam tầng cảnh mà, theo lý thì uy lực không chênh mấy mới đúng.

Nhìn lại, tuy rằng Diêu Trác chật vật, nhưng không bị thương, chuyện gì thế này?

Trong khi Dương Khai nghi thần nghi quỷ, sắc mặt Diêu Trác đột nhiên trắng bệch, hừ nặng, sau đó nhiều chỗ trên người hiện ra hoa băng màu trắng.

Những đóa hoa trắng nõn, điểm lên vai, eo, hai tay, hai chân của Diêu Trác, như giống như lấy người Diêu Trác làm đế cắm hoa.

Khi những đóa hoa này hiện lên, cả người Diêu Trác như lọt vào hầm băng, run rẩy dữ dội, môi lạnh đến tím.

- Sư thúc! Phong Khê cả kinh, hoảng hốt hô lên. Diêu Trác bị lạnh đến không nói được một câu, cả người bị pháp tắc băng hàn quấn quanh, hồi lâu sau mới quát một tiếng, đế nguyên chấn động đánh vỡ hoa băng trên người, khôi phục bình thường.

Nhưng khí thế đã rớt xuống đáy, suy yếu cực điểm, vừa mở miệng liền phun máu, rõ ràng bị thương rất nặng.

Phong Khê vội lên nâng đỡ.

- An cốc chủ, Tôn trưởng lão, đây là đạo đãi khách của Băng Tâm Cốc các ngươi? Diêu Trác cố gượng chống, cắn răng quát hỏi An Nhược Vân, Tôn Vân Tú.

An Nhược Vân nhíu mày, lạnh băng nói: - Nếu thật là khách, Băng Tâm Cốc ta tự nhiên sẽ không thất lễ!

Ngụ ý là, Diêu Trác cùng Phong Khê ngươi vốn không phải khách của Băng Tâm Cốc.

Diêu Trác nghe vậy vừa giận lại tức, suýt nữa hộc máu, cắn rắng: - Hai ngày sau là ngày mừng của Khê nhi cùng Tử Vũ đệ tử quý tông, hai nhà ta sẽ kết liền cành, An cốc chủ lại không hợp tình người như thế?

- Tử Vũ là đệ tử của bổn cung, không có bổn cung đồng ý, nàng sẽ không gả cho ai hết! An Nhược Vân hừ lạnh nói.

Diêu Trác ngây người, hắn chưa từng thấy An Nhược Vân có một mặt mạnh mẽ như vậy, trong ấn tượng của hắn, nữ nhân này tính tình ôn hòa, thậm chí có thể nói là yếu đuối, nhưng hôm nay lại như biến thành người khác.

Diêu Trác tự nhiên hiểu được vì sao nàng có biến hóa như vậy, rõ ràng là vì Băng Vân có tin tức, trong lòng cười lạnh không thôi, thầm mắng nữ nhân này có chỗ dựa liền ngang ngạnh, cười lạnh nói: - Chuyện này là đại trưởng lão quý tông đồng ý, chúng ta cũng truyền bá rộng rãi cho các đại tông môn Bắc Vực, há chỉ bằng một lời của An cốc chủ liền phủ định. Truyền ra ngoài, chỉ sợ sẽ làm các bên cười chê Băng Tâm Cốc nói một đằng làm một nẻo.

Tôn Vân Tú đi lên một bước, lạnh nhạt nói: - Trước kia ta thật đồng ý, nhưng hiện tại ta đổi ý. Hôn sự của Tử Vũ cùng thiếu tông chủ coi như xóa bỏ, tất cả trách nhiệm do một mình bổn cung gánh chịu!

Diêu Trác ngây ra, cảm thấy trong đầu oành một cái, tay run run chỉ vào Tôn Vân Tú, hồi lâu không nói được, rõ ràng là bị chọc tức không nhẹ. Hắn không thể ngờ, chuyện lớn như thế, Tôn Vân Tú nói đổi là đổi.

Băng Tâm Cốc có thể không quan tâm tổn thất danh dự, nhưng Vấn Tình Tông không thể mặc kệ. Nếu 2 ngày sau không thể thành hôn, vậy sẽ là trò cười của cả Bắc Vực.

Phong Khê nghe thế, tràn đầy giận dữ quát:

- Tôn trưởng lão, làm người sao lại nói không giữ lời như thế, nam tử hán đại trượng phu, nhất ngôn cửu đỉnh, sao lại thất tín như vậy! Tôn Vân Tú vẻ mặt cổ quái nhìn hắn, nhàn nhạt nói: - Con mắt nào của ngươi nhìn ra bổn cung là nam tử hán đại trượng phu, bổn cung là nữ nhân!

Phong Khê liền hết chỗ nói, vừa rồi hắn cũng bị tức quá, làm cho nói năng lung tung, vừa nói ra liền biết không đúng, nhưng đã không thu lại được, đành cắn răng nói: - Được! Bổn thiếu đã hiểu thái độ của các vị, 2 ngày sau, gia phụ sẽ đích thân đến đây, mong rằng đến lúc đó các vị có thể trả lời làm hài lòng lão nhân gia. Cáo từ!

Nói rồi, ánh mắt oán độc liếc qua Dương Khai, sau đó dìu Diêu Trác đi ra ngoài. Chuyện rối thành thế này, hắn cùng Diêu Trác đã không còn mặt mũi ở lại Băng Tâm Cốc làm khách, phải rời khỏi đây đã.

Chúng nữ Băng Tâm Cốc nghe nói 2 ngày sau Vấn Tình Tông chủ sẽ đích thân đến, đều biển sắc, rõ ràng rất kiêng kỵ Vấn Tình Tông chủ.

Dương Khai mặt lạnh, nhìn Phong Khê cùng Diêu Trác, trong lòng sát niệm như biển. Nếu vừa rồi không phải hắn tế ra Đế Tuyệt đan của Băng Vân đưa cho, hôm nay hắn không chết cũng phải lột da.

Lãng phí một viên Đế Tuyệt đan như thế, hắn làm sao chịu cho hai người này đi ra bình yên? Thế nào cũng phải trả giá đắt chứ? Cho nên không chờ hai người quay đi, Dương Khai đã quát lên: - Vậy là muốn đi? Các ngươi thật quá ngây thơ!

Mọi người nghe thế, thần sắc biến đổi.

Chúng nữ Băng Tâm Cốc như đến giờ mới hiểu được Dương Khai gan to bằng trời, chuyện hôm nay rối tung đến thế, kết thúc thế này rõ ràng là không gì tốt hơn, nhưng nhìn Dương Khai có vẻ không chịu bỏ qua.

Hắn là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, làm sao dám lớn tiếng với Đế Tôn lưỡng tầng cảnh? Chẳng lẽ trong tay hắn không chỉ có một viên Đế Tuyệt đan, nhưng dù có một viên Đế Tuyệt đan nữa, trạng thái của hắn hiện tại cũng không tế ra được.

Diêu Trác cùng Phong Khê không biết Dương Khai muốn làm gì, nghe vậy dừng chân, ánh mắt Phong Khê phun lửa, hận không thể rút gân lột da Dương Khai.

Diêu Trác lại hừ lạnh, nói: - Hôm nay coi như ta chịu thua, tiểu tử ngươi còn muốn làm gì!

Dương Khai cười lạnh, nói: - Phó tông chủ khí làm gì hung dữ muốn nuốt người như thế! Vừa rồi phó tông chủ đại nhân không biết liêm sỉ ỷ mạnh hiếp yếu ra tay với bổn thiếu, bổn thiếu bị dọa suýt chết, đến hiện tại hồn phách còn chưa về, không biết bay đi nơi nào, chỉ sợ ngày sau ba hồn bảy vía không được đầy đủ, tiền đồ rực rỡ bị hủy hoại trong khoảng khắc. Phó tông chủ đại nhân tạo thành tổn thương không thể xóa nhòa đối với bổn thiếu, sao không có chút tỏ vẻ gì?

Đùng! Chúng nữ Băng Tâm Cốc đều té nhào, sắc mặt cổ quái nhìn Dương Khai.

Cái gì bị dọa suýt chết, cái gì hồn phách chưa về, cái gì bị thương không thể xóa nhòa, rõ ràng toàn là bậy bạ. Diêu Trác ra tay với Dương Khai, hắn căn bản không có giao đấu trực diện, chỉ tế ra một viên Đế Tuyệt đan liền hóa giải nguy cơ, làm gì bị thương chứ. Tiểu tử này trợn mắt nói bậy, lại còn không đỏ mặt.

Chúng nữ coi như mở rộng kiến thức, thầm nghĩ thì ra da mặt người ta cũng có thể dày đến vậy.

Phong Khê giận dữ: - Ta nhìn ngươi còn yên lành, nào có bị thương gì?

Dương Khai hừ lạnh: - Thiếu tông chủ đừng có trợn mắt nói bậy, hiện tại bổn thiếu đầu óc choáng váng, lung lay muốn té, chẳng lẽ ngươi không thấy, hay là mắt của thiếu tông chủ mọc ở dưới mông?

- Ngươi... ngươi... Phong Khê chưa từng gặp người vô sỉ như thế, nhất thời không biết phản ứng thế nào.

Chúng nữ Băng Tâm Cốc đều đỏ mặt, thầm mắng Dương Khai nói chuyện thô tục, thật là phá hoại văn hóa mà.

Diêu Trác cân nhắc một hồi, thế mới bừng tỉnh: - Tiểu tử ngươi muốn trấn lột ta?

Dương Khai nói: - Phó tông chủ sao nói khó nghe vậy chứ. Giết người đền mạng, thiếu nợ trả tiền, chính đáng đương nhiên. Ngươi làm tổn thương căng cơ của bổn thiếu, khiến con đường võ đạo của bổn thiếu kết thúc, bổn thiếu cũng không chấp nhặt với ngươi, lấy chút đồ ra bồi thường cũng không quá chứ?

- Vậy còn không phải trấn lột ta? Diêu Trác giận dữ.

Dương Khai nhíu mày, vuốt cằm trầm ngâm một hồi, thở dài: - Được rồi, ta chính là trấn lột ngươi, phó tông chủ đại nhân còn chờ gì nữa? Tới cắn ta đi!

Chương 2420: Chỉ cần một thứ

- Tiểu tử ngươi đúng là muốn chết! Diêu Trác bị tức đến bốc lửa, khí huyết quay cuồng, hắn quả thật bị trọng thương, nhưng cuối cùng vẫn là Đế Tôn lưỡng tầng cảnh. Dương Khai chỉ là Đạo Nguyên tam tầng cảnh lại dám trắng trợn trấn lột, làm sao mà hắn nhịn được? Tâm tình giận dữ, hận không thể một chưởng đập chết Dương Khai.

Hắn không tin Dương Khai còn có một viên Đế Tuyệt đan, thứ này quá hiếm thấy, người bình thường lấy ra một viên đã khá lắm rồi, làm sao còn viên thứ hai.

- Còn dám uy hiếp bổn thiếu, có tin ta cho các ngươi chết ở đây! Thần sắc Dương Khai chợt hung ác.

- Chỉ bằng ngươi? Diêu Trác cười lạnh không thôi, tràn đầy châm chọc.

Dương Khai quay sang Tôn Vân Tú, đưa tay ra: - Trả lệnh bài cho ta!

Tôn Vân Tú không biết hắn muốn làm gì, nhưng lệnh bài là do Dương Khai mang tới, hơn nữa trước đó hắn còn tế ra Đế Tuyệt đan của Băng Vân, có thể thấy Dương Khai quan hệ sâu sắc với sư phụ, cho nên Tôn Vân Tú không do dự, vội hai tay dâng lên Tổ Sư Lệnh, trả lại cho Dương Khai.

Dương Khai giơ cao lệnh bài, nhìn xung quanh, quát lớn: - Tông quy Băng Tâm Cốc, thấy Tổ Sư Lệnh như thấy bản thân tổ sư!

An Nhược Vân cùng mấy người Tôn Vân Tú nghe vậy đều ngây ra, nhưng các nàng nhanh chóng phản ứng lại, trong cốc đúng là có quy củ này, bởi vậy vội quỳ xuống, đồng thanh hô: - Đệ tử bái kiến tổ sư!

Dương Khai mắt lạnh nhìn Diêu Trác cùng Phong Khê, quát: - Bổn thiếu lấy danh nghĩa Băng Vân tiền bối ra lệnh cho các ngươi, bắt hai kẻ kia... Giết!

Sặc...

Diêu Trác cùng Phong Khê sắc mặt đại biến, hoảng sợ kinh hãi, lùi ra đằng sau, vô cùng cảnh giác.

Chỉ là Dương Khai thì bọn họ không coi ra gì, nhưng các Đế Tôn Cảnh Băng Tâm Cốc thì khác. Ở đây có mười mấy người, còn có hai Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, hiện tại Diêu Trác bị trọng thương, hoàn toàn không phải đối thủ với bọn họ.

Một khi đám nữ nhân này nghe lệnh, vậy ngày này sang năm sẽ là ngày giỗ của bọn họ.

Chúng nữ Băng Tâm Cốc nghe vậy cũng ngây dại, nhưng thoáng cái, Tôn Vân Tú bay ra, trực tiếp đến sau lưng Diêu Trác cùng Phong Khê, chặn đường lui.

Những nữ nhân khác thấy thế, tuy rằng cảm thấy thế này không ổn, nhưng vẫn tản ra, bao vây hai người Vấn Tình Tông, mỗi người tế ra bí bảo, sẵn sàng ra tay.

Sắc mặt Diêu Trác tái nhợt, Phong Khê cả người run rẩy, căng thẳng nuốt nước miếng. Hắn thân là thiếu tông chủ Vấn Tình Tông, từ nhỏ đã sống trong sung sướng, có khi nào gặp qua chuyện thế này, sống chết trước mắt, hắn mới biết cái gì là sợ hãi.

Dương Khai đứng một bên cười khặc khặc, không ngừng ném lên ném xuống Tổ Sư Lệnh, biểu tình như tiểu nhân đắc chí.

- Vị tiểu thiếu gia này... An Nhược Vân nhìn Dương Khai, nhỏ giọng nói: - Thật phải giết?

Trong lòng nàng cũng không muốn giết Diêu Trác Phong Khê, dù sao thân phận địa vị hai người này không kém, nếu thật chết trong tay Băng Tâm Cốc, Vấn Tình Tông nhất định sẽ không bỏ qua. Đến khi đó hai đại tông môn khai chiến, toàn bộ Bắc Vực nhất định sinh linh đồ thán, cho dù sư phụ trở về, chỉ sợ trên dưới tông môn cũng tử thương nặng nề.

Nàng thân là đại diện cốc chủ, không thể không tính những chuyện này, chỉ sợ Dương Khai thật hạ lệnh cho bọn họ ra tay giết người, chỉ để hả giận nhất thời.

Nếu thật là vậy, nàng tình nguyện cãi lại Tổ Sư Lệnh, cũng sẽ không ra tay, tin rằng dù sư phụ có biết, cũng sẽ không trách tội nàng.

Dương Khai cười hắc hắc: - Vậy phải xem hai vị này có thức thời hay không.

An Nhược Vân nghe thế, trong lòng thả lỏng, thầm nghĩ người thanh niên này không phải loại không có đầu óc, hắn ra lệnh các nàng làm thế, rõ ràng là muốn kiếm hời của Diêu Trác, bằng không đã sớm thúc giục mọi người ra tay, nào chỉ nói miệng mà thôi?

Chỉ cần không chết người, chuyện gì cũng dễ nói, An Nhược Vân nghĩ thế, cũng không nói nửa, mà tò mò muốn xem Dương Khai sẽ làm lớn chuyện đến cỡ nào.
- An cốc chủ, Tôn trưởng lão, các người thân là cường giả Đế Tôn Cảnh, lại cam nguyện bị một tên nhãi con tùy ý sai khiến như thế? Các ngươi là người có thân phận, truyền ra không sợ bị người ta chê cười? Diêu Trác cùng Dương Khai không nói chuyện được, đành phải quay sang An Nhược Vân cùng Tôn Vân Tú, hy vọng hai người có thể cố kỵ thân phận, đừng làm bậy bạ.

Tôn Vân Tú lạnh nhạt nói: - Tổ Sư Lệnh ở đây, chúng ta không có cách nào, nếu phó tông chủ có ý kiến, có thể đi lý luận với sư tôn ta!

Diêu Trác liền tắt lửa, một viên Đế Tuyệt đan của Băng Vân đã thiếu chút lấy mạng hắn, nếu thật gặp người, hắn làm sao dám lý luận?

Nghiến răng ken két, tâm tình Diêu Trác cực kỳ phức tạp, hắn tu luyện đến hiện giờ, chưa bao giờ bị nhục nhã đến thế, bị một tên thanh niên tu vi kém xa uy hiếp.

Nhưng người dưới mái hiên, thật đúng là buộc phải cúi đầu.

Im lặng hồi lâu, hắn đành nuốt vào cơn giận, trầm giọng nói: - Rốt cuộc ngươi muốn sao?

Dương Khai nhe răng cười nói: - Phó tông chủ đại nhân đừng căng thẳng như thế, trên đời này phàm là chuyện gì cũng thương lượng được, tùy tiện bồi thường một chút, bổn thiếu có thể coi như chuyện này chưa xảy ra.

- Ngươi muốn gì? Diêu Trác quát.

Dương Khai giơ lên một ngón tay, nhàn nhạt nói: - Bổn thiếu chỉ cần một thứ!

- Nói nghe xem!

Diêu Trác nghe hắn nói chỉ cần một thứ, không khỏi thả lỏng, nếu là vậy, chuyện này thật còn thương lượng được.

- Giao ra nhẫn không gian của ngươi, sau đó cút đi! Dương Khai híp mắt nhìn chiếc nhẫn trên tay hắn.

- Cái gì? Diêu Trác mắt muốn phun lửa, kiên quyết nói: - Không thể nào!

Trước đó Dương Khai nói chỉ cần một món, hắn còn tưởng Dương Khai chỉ muốn lấy lại thể diện, tùy tiện đòi vài món là xong, nhưng giờ mới hiểu, Dương Khai không phải muốn lấy lại thể diện, rõ ràng là muốn cháy nhà hôi của mà.
Nhẫn không gian của Đế Tôn lưỡng tầng cảnh như hắn, có không ít thứ tốt, lần này đến đây vốn là chuẩn bị 2 ngày sau cho Phong Khê thành hôn với Tử Vũ, lễ hỏi đều để trong nhẫn không gian. Vấn Tình Tông là tông môn lớn, thiếu tông chủ thành hôn tự nhiên sẽ không keo kiệt, trọng lượng sính lễ ngang với thu nhập 10 năm của một tông môn bậc trung, càng đừng nói còn có vô số thiên tài địa bảo.

Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, lãnh khốc nói: - Giết! Trước giết tên trẻ, đừng một kiếm giết ngay, từ từ chém tay chân hắn, phế đan điền của hắn, ta muốn hắn chịu đủ khốc hình nhân gian trước khi chết!

Hắn vừa dứt lời, Tôn Vân Tú run trường kiếm, liền chém về phía Phong Khê.

Phong Khê sợ đến mặt mũi trắng bệch, cả người rùng mình, hét lớn: - Đừng mà!

Tôn Vân Tú căn bản không quan tâm, tính tình nữ nhân này nóng nảy, trước đó cũng không ôn hòa với Dương Khai, hiện tại cũng thế, vừa nghe lệnh của Dương Khai liền thật sự ra tay.

- Chậm đã! Dương Khai lại khoát tay.

Trường kiếm của Tôn Vân Tú lập tức dừng lại, vừa lúc dừng lại trên cánh tay của Phong Khê, cảm giác lạnh băng truyền tới, cả người Phong Khê như hư thoát, liền nhũn ra đất, nhìn lại, chỉ thấy trên tay xuất hiện một vệt máu, nếu vừa rồi Dương Khai hô chậm một chút, cánh tay của hắn đã bị chém xuống.

Dương Khai híp mắt cười nhìn Phong Khê, vẻ mặt vô hại nói: - Thiếu tông chủ hình như có gì muốn nói.

- Có, có có! Phong Khê nghe thế, không ngừng gật đầu.

- Vậy thì nói đi, không có ai chặn họng ngươi mà.

Phong Khê há miệng, không biết phải nói gì, nghĩ một hồi liền quay sang Diêu Trác: - Sư thúc, đưa nhẫn cho hắn, làm gì phải chấp nhặt với hắn?

- Cái rắm! Diêu Trác giận dữ mắng: - Người Vấn Tình Tông ta, chỉ sống đứng chứ không chết quỳ, muốn nhẫn của bổn tọa, vậy có khác gì đánh vào mặt bổn tọa? Khê nhi ngươi không cần sợ, tiểu tử này chẳng qua là hù dọa ngươi, hắn không dám thật lấy mạng ngươi. Nếu hắn thật dám làm thế, 2 ngày nữa tông chủ đến đây, nhất định sẽ san bằng Băng Tâm Cốc!

- Muốn lấy mạng ta... Phong Khê thì thào, sắc mặt chợt trắng nhợt, trong lòng tuôn trào sợ hãi, trước giờ đều là hắn giết người ta, bao giờ lại sắp bị người ta giết? Nhất thời, hắn cũng bất chấp hình tượng, hô lớn: - Không, ta không muốn chết, nếu ta chết, cho dù phụ thân đại nhân san bằng Băng Tâm Cốc thì có ý nghĩa gì? Nếu ta chết, 69 phu nhân trong tông làm sao đây? Sư thúc ngươi mau đưa nhẫn cho hắn, ta là thiếu tông chủ Vấn Tình Tông, tương lai ta sẽ quản lý Vấn Tình Tông, trở thành bá chủ một phương Bắc Vực, ta làm sao có thể chết ở chỗ này!

- Ngươi... Diêu Trác làm sao cũng không ngờ Phong Khê lại không có cốt khí như thế, tùy tiện bị người ta hù dọa là sợ vỡ mật, trước kia không biết hắn là hạng nhát gan như vậy. Vốn trong người bị thương, lúc này không khỏi phun máu, rõ ràng là hận sắt không rèn thành thép.

Chúng nữ Băng Tâm Cốc cũng như lần đầu biết Phong Khê, mỗi người đều toát ra khinh bỉ, dù nói là sống chết trước mắt, nhưng Phong Khê biểu hiện như vậy đúng là làm người ta khinh thường.

Võ giả nào không đeo đầu bên hông trên con đường tu luyện, đã sớm nhìn thấu sống chết, nhưng Phong Khê rõ ràng là được bảo hộ quá mức, bởi vậy vừa gặp nguy hiểm liền rối loạn tấc lòng, thân là thiếu tông chủ Vấn Tình Tông, lại làm mất hết thể diện Vấn Tình Tông.

Những ánh mắt khinh bỉ kia, làm cho Phong Khê vô cùng xấu hổ, nhưng so với mạng nhỏ của mình, thể diện có là gì? Hắn không ngừng cầu khẩn, bảo Diêu Trác lấy ra nhẫn không gian.

- 69 phu nhân, thiếu tông chủ đúng là diễm phúc, làm người ta hâm mộ không thôi. Dương Khai lạnh giọng nói, trong mắt lại không có một chút hâm mộ, chỉ có tràn đầy trào phúng. - Thiếu tông chủ yên tâm đi, nếu ngươi chết ở đây, ta sẽ thay thế ngươi chăm sóc tốt 69 vị phu nhân, thể lực của bổn thiếu rất tốt, sẽ không để các nàng trông phòng một mình.

An Nhược Vân đỏ mặt, mắng: - Tiểu thiếu gia này, nói chuyện không kiêng gì cả!

Tử Vũ cũng vẻ mặt quái dị trừng Dương Khai, mắt trợn trắng.

Vừa nghe Dương Khai lại để ý tới 69 vị phu nhân của mình, Phong Khê liền đỏ mắt, bất chấp mọi giá vươn tay kéo lấy nhẫn không gian của Diêu Trác.

Không biết có phải vì biểu hiện của Phong Khê mà Diêu Trác nản lòng thoái chí, cho nên không có chút chống cự, bị Phong Khê dễ dàng tháo lấy chiếc nhẫn.

Chương 2421: Hôn sự xóa bỏ

Phong Khê đẩy chiếc nhẫn cho Dương Khai, ánh mắt trông mong nhìn hắn, vội nói: - Cho ngươi chiếc nhẫn, giờ có thể cho chúng ta đi rồi chứ?

Dương Khai cầm lấy nhẫn, cười lạnh hắc hắc, ánh mắt trào phúng nhìn Phong Khê.

Trong lòng Phong Khê giật thót, thầm nghĩ tên này sẽ không giữ lời đó chứ? Nhìn theo ánh mắt hắn, Phong Khê lại thấy chiếc nhẫn trên tay mình, hạ quyết tâm, cắn răng tháo luôn chiếc nhẫn, ném cho Dương Khai:

- Cái này cũng cho ngươi, tha ta đi!

- Thiếu tông chủ nhiệt tình như thế, thật là ngại quá. Dương Khai vội cầm lấy nhẫn không gian của hắn, không cần nhìn liền nhét vào túi, chợt chuyện giọng, hừ lạnh: - Bổn thiếu đã nói, chỉ cần nhẫn không gian của phó tông chủ quý tông là sẽ bỏ qua cho các ngươi, nhưng hiện tại thiếu tông chủ lại vô cớ nhét cho ta chiếc thứ hai, vậy không phải muốn hãm hại bổn thiếu bất nhân bất nghĩa?

- A... Phong Khê há to miệng, làm sao cũng không ngờ Dương Khai lại nói ra lời không biết xấu hổ như thế.

Chúng nữ Băng Tâm Cốc đều biểu tình quái dị cực điểm, ánh mắt cực kỳ phức tạp nhìn Dương Khai, hôm nay biểu hiện của người thanh niên này thật sự làm bọn họ sinh ra nhận thức mới về giới hạn đạo đức, trước khi gặp Dương Khai, các nàng chưa bao giờ ngờ tới trong thiên hạ này lại có người vô sỉ như thế.

Không rõ có phải Phong Khê đột nhiên đầu óc thấu suốt, nhìn sắc mặt Dương Khai không tốt, vội nói: - Huynh đài hiểu lầm, chiếc nhẫn không gian này là Phong mỗ tặng cho huynh đài, không nằm trong điều kiện trước đó. Huynh đài phong độ hiên ngang, làm việc bất phàm, ngày sau nhất định thành tựu lớn, Phong mỗ chỉ là... chỉ là muốn kết giao bạn bè với huynh đài!

Dương Khai cười to: - Thiếu tông chủ ra tay rộng rãi như thế, kết bạn này được, vậy được!

Khóe miệng Phong Khê co rút, cười gượng: - Vậy... chúng ta có thể đi chưa?

Dương Khai híp mắt: - Thiếu tông chủ còn muốn ở lại ăn điểm tâm?

- Không cần không cần. Phong Khê như nghe được đại xá, vội vàng đứng lên, kéo Diêu Trác dậy, lảo đảo nghiêng ngả bay ra ngoài Băng Tâm Cốc.

Mà từ khi bị Phong Khê cưỡng ép cướp đi nhẫn không gian, Diêu Trác lại như mất hồn phách, cả người vô thần, cảm thấy tuyệt vọng vì biểu hiện của Phong Khê, lúc này bị lôi đi cũng không có một chút chống cự.

Thoáng cái, Diêu Trác cùng Phong Khê đã không thấy bóng.

Đến lúc này, chúng nữ Băng Tâm Cốc mới không khỏi thở phào, trước đó Dương Khai cầm Tổ Sư Lệnh, ra lệnh các nàng đánh chết hai người Vấn Tình Tông, các nàng thật đúng là toát mồ hôi lạnh, chỉ sợ chuyện làm lớn. Cũng may cuối cùng tuy rằng Dương Khai đánh cướp 2 chiếc nhẫn không gian, nhưng chuyện còn chưa đến mức không thể vãn hồi, ít ra Phong Khê cùng Diêu Trác chưa nguy hiểm tính mạng.

- Tiểu thiếu gia, hiện tại sư phụ của ta đang ở đâu? Đến lúc này An Nhược Vân mới có thời gian hỏi chuyện nàng quan tâm.

Dương Khai quay lại liếc nàng, nói: - An tiền bối yên tâm, hiện tại Băng Vân tiền bối rất an toàn, chỉ là mấy ngày nay không tiện gặp các người.

- Không tiện? Tôn Vân Tú nghe thế, nhíu mày, vội hỏi: - Tại sao không tiện?

Dương Khai lạnh lùng liếc nàng: - Không tiện là không tiện, không có tại sao!

Tôn Vân Tú bị hắn làm nghẹn lời, nếu theo tình tính của nàng thì đã sớm bùng nổ, nhưng Dương Khai là người sư phụ phái tới, lại cầm giữ Tổ Sư Lệnh, nàng chỉ có thể nén giận.

Trưởng Tôn Oánh hỏi: - Vậy khi nào chúng ta có thể gặp sư phụ?

Dương Khai nghĩ một hồi, nói: - Khoảng hai ba ngày nữa, các ngươi chờ đi. Dừng một chút, hắn quay sang Tôn Vân Tú, cười lạnh nói: - Hy vọng đại trưởng lão gặp được Băng Vân tiền bối, có thể giải thích rõ ràng hôn sự của Tử Vũ.

Tôn Vân Tú thần sắc tối sầm, nhưng vẫn trầm giọng nói: - Sư phụ muốn đánh muốn phạt, một mình ta gánh chịu, không liên quan tới các tỷ muội khác.

Dương Khai cười xì, tuy rằng Tôn Vân Tú biểu hiện vừa rồi không kém, dù bị hắn đánh một bạt tai cũng không ghi thù, nhưng chỉ một chuyện nàng làm chủ đồng ý gả Tử Vũ cho Phong Khê, nàng sẽ không tránh khỏi trách phạt.

Đẩy đệ tử môn hạ ưu tú nhất sang hố lửa Vấn Tình Tông, đại trưởng lão của nàng cũng tới cuối cùng, chỉ là đây là chuyện trong môn người ta, dù Dương Khai có căm phẫn cũng không nói nhiều được.

An Nhược Vân suy ngẫm, lo lắng hỏi Dương Khai: - Tiểu thiếu gia luôn nói sư phụ không tiện, lại nói phải hai ba ngày, chẳng lẽ... sư phụ bị thương? Lúc này đang trong trị thương?

Nghe nàng nói thế, chúng nữ đều biến sắc. Năm đó khi Băng Vân rời Băng Tâm Cốc đã là Đế Tôn tam tầng cảnh, 3000 năm qua, thực lực Băng Vân khẳng định càng thêm hùng hồn, dù trên khắp Tinh Giới cũng tuyệt đối là tồn tại đứng đầu, nhưng cường giả như thế mà vẫn bị thương? Trong thiên hạ này có ai làm nàng bị thương được?

Dương Khai kinh ngạc liếc An Nhược Vân, có phần bất ngờ nàng nhạy bén như thế, hắn không có nói gì, An Nhược Vân lại đoán được điểm này, rõ ràng tâm tư nhanh nhạy.

Nơi này đều là cao tầng Băng Tâm Cốc, có rất nhiều người là đệ tử thân truyền của Băng Vân, bởi vậy Dương Khai cũng không che giấu, nghiêm mặt gật đầu: - An tiền bối nói không sai, Băng Vân tiền bối quả thật bị thương.

Xoát một cái, sắc mặt chúng nữ Băng Tâm Cốc đều tái nhợt.

Dương Khai vội nói: - Nhưng các vị yên tâm, thương thế của Băng Vân tiền bối không quá nghiêm trọng, hiện tại đang trị thương trong Băng Luân Thành, hai ba ngày sau là sẽ khôi phục!

- Sư phụ ở Băng Luân Thành? An Nhược Vân kinh hô.

Trưởng Tôn Oánh cũng kích động: - Ngươi có thể dẫn chúng ta đi gặp sư phụ một chuyến?

Dương Khai nhíu mày: - Băng Vân tiền bối đang trị thương, hiện tại các người quấy rầy thì không tốt?

An Nhược Vân nói: - Chúng ta sẽ không quấy rầy sư phụ, chúng ta chỉ cầu đứng từ xa nhìn sư phụ một chút. Tiểu thiếu gia, cầu xin ngài!

Nàng là Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, lúc này biểu hiện như đứa nhỏ giữ nhà vô số năm giờ nghe được tin tức cha mẹ trở về, vừa kích động vừa mong chờ. Những người khác đều dõi mắt ngóng trông nhìn Dương Khai, tràn đầy khẩn cầu.

Dương Khai bị những đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm đến không chịu nổi, đành nói: - Được rồi được rồi, ta dẫn các người đi gặp Băng Vân tiền bối.

- Cám ơn!

Chúng nữ đều thả lỏng, mừng rỡ như điên.

An Nhược Vân lập tức hạ lệnh đệ tử mở ra toàn bộ đại trận cấm chế Băng Tâm Cốc, để chúng đệ tử bảo vệ tông môn, thế mới theo Dương Khai bay đi Băng Luân Thành.

Mười mấy người, chỉ duy nhất Dương Khai là nam nhân, tràng diện hoành tráng, hơn nữa ngoài Dương Khai cùng Tử Vũ ra, những người khác toàn là Đế Tôn Cảnh. Một cỗ lực lượng như thế đi ra ngoài, tự nhiên không tránh khỏi bị mọi người chú ý.

Đến trước cửa Băng Luân Thành, võ giả canh cổng đang muốn lên hỏi, nhưng vừa thấy một đoàn Đế Tôn Cảnh đằng sau Dương Khai liền sợ đến nhảy sang một bên, không dám thở mạnh một cái.

Băng Luân Thành vốn là cơ nghiệp của Băng Tâm Cốc, rất nhiều cửa hàng trong thành đều do đệ tử Băng Tâm Cốc phụ trách kinh doanh, cho nên đoàn người An Nhược Vân vừa vào thành, không ngừng có đệ tử Băng Tâm Cốc từ các cửa hàng hai bên nhảy ra, cung kính hành lễ.

Lộn xộn như thế, không bao lâu sau, người Băng Luân Thành đều biết cao tầng Băng Tâm Cốc đi ra hết, không biết vào thành làm gì.

Thành chủ bù nhìn được Băng Tâm Cốc nâng đỡ lên, mồ hôi đầy đầu chạy tới thăm hỏi, run run sợ hãi, cho rằng mình làm sai gì, dẫn tới các cao tầng Băng Tâm Cốc đến trách phạt.

Nhưng đoàn người An Nhược Vân cũng chỉ chào hắn một tiếng, liền không để ý nữa, làm cho thành chủ bù nhìn này vừa may mắn lại chua xót.

- Hộ mỗ bái kiến An cốc chủ, Tôn đại trưởng lão cùng các vị trưởng lão, chúc mừng Băng Tâm Cốc cùng Vấn Tình Tông kết thành chuyện mừng, đúng là đáng mừng, người người vui vẻ. Đột nhiên một người bay ra, đáp xuống trước đoàn người Băng Tâm Cốc, cười hì hì chắp tay.

Đó là một nam nhân trung niên, Đế Tôn nhất tầng cảnh, xem ra cũng là nhân vật thực quyền tông môn Bắc Vực, nhìn hắn như thế, hẳn là đến đợi ngày mừng đi Băng Tâm Cốc chúc mừng, hiện giờ nghe đoàn người An Nhược Vân đi Băng Luân Thành, bởi vậy chủ động tới chào.

An Nhược Vân dừng bước, còn chưa kịp nói, bốn phương tám hướng lại có những Đế Tôn Cảnh chạy ra, đều không ngừng chúc mừng giống như nam nhân họ Hộ kia.

An Nhược Vân đều nhận ra những người này, nói chuyện mấy câu.

Nam nhân họ Hộ hiện thân đầu tiên đợi nàng chào hỏi xong, mới thắc mắc hỏi: - An cốc chủ làm sao còn có nhàn rỗi, đến Băng Luân Thành này?

Tuy rằng Băng Luân Thành là sản nghiệp của Băng Tâm Cốc, cũng là trạm trung chuyển trao đổi với bên ngoài, nhưng cao tầng Băng Tâm Cốc bình thường sẽ không hiện thân ở đây, càng đừng nói một lần mười mấy người.

Mọi người đều mơ hồ cảm thấy không đúng, tự dưng sinh ra ảo giác mưa gió sắp đến, sắp có chuyện lớn xảy ra.

- Chúng ta có chút việc, các vị cứ tự nhiên! Tôn Vân Tú sắc mặt lạnh lùng, không chút cảm tình đáp. - Mặt khác, Băng Tâm Cốc đệ tử Tử Vũ ta và Phong Khê thiếu tông chủ Vấn Tình Tông, hôn sự từ hôm nay xóa bỏ, các vị không cần chờ ở đây, từ đâu đến thì trở về đó.

- Tôn sư muội nói trực tiếp một chút, các vị thứ lỗi. Làm phiền các vị từ xa vạn dặm chạy đến một chuyến, là Băng Tâm Cốc chiêu đãi không chu đáo! An Nhược Vân cười dịu dàng, liền dẫn mọi người đi vào thành.

Để lại một đoàn Đế Tôn Cảnh trợn mắt há mồm.

Hồi lâu sau, đợi khi đoàn người An Nhược Vân biến mất, thế mới có người lau mồ hôi, nuốt nước miếng nói: - Hộ Viễn huynh, vừa rồi ta không nghe nhầm chứ? An cốc chủ cùng Tôn trưởng lão có phải nói... hôn sự xóa bỏ rồi?

- Ta cũng nghe được!

- Hỏng rồi, lần này hỏng rồi, đám nữ nhân Băng Tâm Cốc này rốt cuộc làm gì vậy chứ? Nam nhân Hộ Viễn kia cũng đầy mồ hôi lạnh, nóng nảy không thôi.

Một người nói:

- Không biết xóa bỏ hôn sự này là ý đơn phương của Băng Tâm Cốc, hay là thỏa thuận với Vấn Tình Tông, nếu là ý đơn phương...

Sắc mặt mọi người đều trầm xuống, chợt ý thức được không ổn.

Nếu là ý đơn phương của Băng Tâm Cốc, nhất định Vấn Tình Tông sẽ không bỏ qua.

- Đệ tử Vấn Tình Tông tu luyện Vấn Tình Vô Thượng Công, lấy tình nhập đạo, nữ nhân bị bọn họ nhìn trúng tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua, càng đừng nói lần này liên quan tới Phong Khê thiếu tông chủ Vấn Tình Tông. Theo ý kiến của tại hạ, bên phía Vấn Tình Tông sẽ không bỏ qua hôn sự này.

Chương 2422: Có thể nói là kỳ quan

- Nếu Vấn Tình Tông không dễ dàng bỏ qua, vậy nói cách khác, chẳng phải là Băng Tâm Cốc nói không giữ lời sao?

- Nghe nói phó tông chủ Vấn Tình Tông cùng thiếu tông chủ đều đang ở trong Băng Tâm Cốc, vì sao lúc này lại không thấy bóng dáng?

- Yên tĩnh trước cơn bão a, chỉ sợ thời tiết ở Bắc Vực này... muốn thay đổi.

- Chu huynh không phải nói đùa đó chứ, tuy rằng thực lực Băng Tâm Cốc không tầm thường, nhưng sao có thể chống lại Vấn Tình Tông ta? Cả Bắc Vực đều biết, danh tiếng tông môn đứng đầu của Băng Tâm Cốc đã hữu danh vô thực, nếu Vấn Tình Tông thật sự đánh tới, chắc chắn Băng Tâm Cốc không thể ngăn cản!

- Ta nghe nói trong ngày đại hỉ, tông chủ Vấn Tình Tông Phong Huyền đại nhân sẽ đích thân tới Băng Tâm Cốc, tính toán thời gian cũng chính là ngày mai! Nếu ngài biết Băng Tâm Cốc cự tuyệt việc hôn nhân...

7, 8 vị Đế Tôn Cảnh tranh nhau nói ầm ĩ cả lên, họ đều không hiểu rõ tình huống, chỉ biết Băng Tâm Cốc lần này phiền toái lớn. Cũng không biết đám nữ nhân này dựa vào cái gì mà lớn gan như vậy, đây không phải là tát vào mặt Vấn Tình Tông ngay trước toàn bộ Bắc Vực sao? Phong Huyền sao có thể bỏ qua chứ?

- Hộ Viễn huynh, chúng ta có nên đi khuyên An cốc chủ không? Ta nhớ phu nhân của ngươi cũng xuất thân từ Băng Tâm Cốc, lúc này Băng Tâm Cốc xảy ra chuyện, không có thể không xen vào a.

Hộ Viễn nghe vậy, sắc mặt hơi trầm xuống, trầm ngâm một trận, rồi vội vàng đuổi theo đám người An Nhược Vân vừa rời khỏi, có vẻ như là muốn đi khuyên giải một chút.

Những Đế Tôn Cảnh khác hai mặt nhìn nhau một phen, rồi cũng vội vàng đi theo.

Mặc dù bọn họ chỉ đến chúc mừng, nhưng sự việc phát triển đến mức này, bọn họ cũng rất muốn biết Băng Tâm Cốc đã xảy ra chuyện gì mà lại có gan hối hôn với Vấn Tình Tông như vậy.

Một lát sau, đám người họ đã đi tới phía trước một khách điếm của Băng Luân Thành. Chỉ thấy phía trước khách điếm, đám người An Nhược Vân đang lẳng lặng đứng đó. Vẻ mặt mười mấy Đế Tôn Cảnh đều tỏ ra nghiêm nghị, không nói một lời, chỉ đồng thời nhìn về một hướng, vẻ mặt thành kính mà kích động.

Trong phạm vi trăm trượng không có một bóng người, tất cả những người không liên quan đều đã lui ra rất xa, chăm chú nhìn về phía này.

Hộ Viễn phi thân mà đến, vội vàng tiến lên, đang định lên tiếng, bỗng nhiên thấy An Nhược Vân quỳ xuống.

Theo sát động tác của nàng, rất nhiều Đế Tôn Cảnh của Băng Tâm Cốc cũng đồng loạt quỳ sụp xuống đất.

Hộ Viễn trợn tròn mắt, run rẫy đứng tại chỗ ngây ngốc nhìn, không hiểu đám người An Nhược Vân đang làm gì.

Những cường giả khác nối chân nhau chạy tới thấy vậy cũng trợn mắt há hốc mồm, trong lòng vô cùng khiếp sợ.

- Hộ... Hộ huynh, đây là sao... nói lại nghe xem? Có người tiến tới bên cạnh Hộ Viễn, thấp giọng hỏi.

Hộ Viễn cũng không rõ đầu đuôi, nghe vậy liền không ngừng lắc đầu: - Không biết, lúc ta tới nơi này, các nàng đã như vậy rồi.

- Bên trong khách sạn này rốt cuộc là thần thánh phương nào, lại có thể khiến An cốc chủ cùng các Tôn trưởng lão hành lễ lớn như vậy?

Trong đám người Băng Tâm Cốc này, An Nhược Vân và Tôn Vân Tú đều là Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, ngoại trừ một đệ tử Đạo Nguyên tam tầng cảnh ra, những người khác cũng đều là Đế Tôn nhất tầng cảnh, một cỗ lực lượng như vậy, có thể nói là kinh khủng.

Nhưng giờ này, ban ngày ban mặt, ngay trước cửa khách điếm, các nàng lại cố tình quỳ ở đây trước mắt bao người mà không chút nào tỏ ra khó chịu, ngược lại đều tỏ ra như thể đó là chuyện đương nhiên vậy.

An Nhược Vân là người thay mặt cốc chủ Băng Tâm Cốc, Tôn Vân Tú là đại trưởng lão Băng Tâm Cốc, mỗi một cử chỉ lời nói của hai người đều đại biểu cho mặt mũi của Băng Tâm Cốc, nhưng giờ phút này các nàng lại không quan tâm mà quỳ ở nơi này, không nói một lời, có thể thấy được người bên trong khách điếm này khiến các nàng thần phục như thế nào.

Hộ Viễn biến sắc, dường như nghĩ tới điều gì đó, khẽ kêu lên: - Chẳng lẽ là...

Hắn còn chưa dứt lời, sắc mặt đã trở nên kích động tột đỉnh.

- Ý của Hộ huynh là sao? Có người không rõ, khẩn cấp hỏi lại.

Một người trong đó như có điều suy nghĩ nói: - Trong thiên hạ này, cho dù là 10 đại Đế Tôn đích thân tới đây, cũng không đủ để An cốc chủ và những người này hành lễ lớn như vậy, có thể khiến cho các nàng cam tâm tình nguyện làm ra chuyện như vậy, chỉ có một người!

- Tổ sư Băng Tâm Cốc, Băng Vân tiền bối? Một tiếng thét kinh hãi truyền đến.

- Chẳng lẽ nói, Băng Vân tiền bối đang ở bên trong khách điếm này?
- Không phải Băng Vân tiền bối sớm đã tạ thế rồi sao? Suốt 3 ngàn năm qua cũng không có tin tức gì của người mà.

- Không có tin tức gì cũng không có nghĩa là đã tạ thế, nói không chừng Băng Vân tiền bối một mực ẩn cư ở nơi nào đó, hoặc là bị vây ở nơi nào đó, năm xưa lúc Băng Vân tiền bối mất tích đã có tu vi Đế Tôn tam tầng cảnh, người có tu vi như nàng sao có thể dễ dàng chết đi chứ?

Băng Vân thân là tổ sư khai phái Băng Tâm Cốc, dù đã mất tích 3 ngàn năm, nhưng đại danh của nàng vẫn như sấm đánh bên tai. Sau khi đoán được Băng Vân đang ở bên trong khách điếm, vẻ mặt mọi người không khỏi hiện ra đủ loại sắc thái. Trong đám người này, có người thân cận Băng Tâm Cốc, có người thân cận Vấn Tình Tông, nên tâm tình lúc này dĩ nhiên là bất đồng.

- Trong thời khắc mấu chốt này Băng Vân tiền bối lại đột nhiên hiện thân, mà ngày mai Phong Huyền tông chủ cũng sẽ tới này, nếu như hai đại cường giả chạm mặt... Có người nói xong, chợt rùng mình một cái, không dám nói tiếp nữa.

Nếu dưới tình huống bình thường, Băng Vân và Phong Huyền chạm mặt thì cũng không có gì, hai người đều là người chưởng khống đứng đầu tông môn ở Bắc Vực, không biết đã giao đấu qua biết bao nhiêu lần. Nhưng theo như An Nhược Vân vừa rồi nói qua, hôn sự của hai tông dự định sẽ xóa bỏ, Phong Huyền một khi tới đây, nhất định sẽ vì con trai mình đòi lại công đạo.

Chẳng trách đám người An Nhược Vân dám hối hôn đúng lúc này, thì ra là Băng Vân đã trở về.

Chỉ là không biết tại sao, đám người An Nhược Vân quỳ gối trước khách điếm như vậy, mà không thấy Băng Vân xuất hiện. Mọi người cũng không dám tùy ý phóng thần niệm ra dò xét, đều nóng lòng đứng chờ tại chỗ.

Trong lúc nhất thời, trước cửa khách điếm nho nhỏ hội tụ gần 20 vị cường giả Đế Tôn Cảnh, có thể nói là kỳ quan.

Dương Khai đứng ở trước cửa khách điếm, gương mặt cũng hiện lên vẻ bất đắc dĩ.

Hắn cũng không ngờ đám Đế Tôn Cảnh Băng Tâm Cốc này lại tới đây, kết quả là một màn này vừa xuất hiện, vô số người vây lại xem đông như kiến.

Đám người Phạm Hinh nghe tin đi ra khỏi khách điếm, liếc nhìn đám người An Nhược Vân, rồi tiến tới trước mặt Dương Khai, hồ nghi hỏi: - Dương sư huynh, các nàng là ai, sao đều quỳ ở chỗ này?

Khóe miệng Dương Khai giật một cái, nói:

- Những người này đều là sư tỷ của các ngươi đó.

- Sư tỷ? Phạm Hinh ngẩn ra, ngay sau đó bưng kín miệng, kêu lên: - Các nàng là người Băng Tâm Cốc...

Dương Khai gật gật đầu.

Phạm Hinh lúc này mới vội vàng dẫn mấy sư muội đi ra phía trước, chỉnh đốn trang phục rồi thi lễ nói: - Phạm Hinh tham kiến các vị sư tỷ!
- Ngươi là... An Nhược Vân kinh ngạc nhìn nàng.

- Sư muội là Phạm Hinh, đệ tử được sư tôn thu nhận trong Tịch Hư Bí Cảnh, các sư muội ở đây cũng như vậy. Phạm Hinh vừa nói vừa chỉ chỉ mấy thiếu nữ phía sau mình.

Tu vi những thiếu nữ này so với nàng còn không bằng, vừa thấy nhiều như vậy Đế Tôn Cảnh quỳ ở trước mặt mình như vậy, từng người đều tỏ ra bối rối nói không ra lời. Dù sao đối với các nàng mà nói, Đế Tôn Cảnh quả thực giống như truyền thuyết vậy, nhưng lúc này, các nàng lại sắp xưng muội gọi tỷ với những Đế Tôn Cảnh này, vui mừng to lớn đột nhiên ập tới khiến các nàng trở nên choáng váng, đầu óc hoang mang, không biết phải làm gì cho đúng.

- Các ngươi là đệ tử sư tôn thu nhận? Hai mắt An Nhược Vân sáng ngời.

Phạm Hinh mỉm cười, thúc giục huyền công bản thân, lập tức khí chất toàn thân trở nên vô cùng băng hàn.

Tôn Vân Tú gật gật đầu nói: - Đúng là công pháp chính thống của Băng Tâm Cốc!

Nghe nàng nói như vậy, ánh mắt chúng nữ nhìn đám người Phạm Hinh cũng đều trở nên nhu hòa.

- Tốt tốt tốt. An Nhược Vân dịu dàng cười: - Sư phụ cuối cùng cũng lại thu đệ tử, những năm qua cũng nhờ có các ngươi bên cạnh chiếu cố sư tôn, những sư tỷ chúng ta tạ ơn các ngươi.

Phạm Hinh lắc đầu nói: - Là sư tôn cưu mang chúng ta, chúng ta không giúp được sư tôn cái gì, nhưng mà vì sao các vị sư tỷ lại quỳ ở đây, mau đứng dậy a.

Trường Tôn Oánh mỉm cười, nói: - Chúng ta đã làm chuyện sai, đây là trừng phạt đáng phải nhận, sư muội không cần để ý.

An Nhược Vân nói: - Sư muội, ngươi mới vừa nói Tịch Hư Bí Cảnh, chẳng lẽ những năm qua sư tôn một mực ở trong Tịch Hư Bí Cảnh sao?

Nghe giọng điệu của nàng, hẳn là không biết Tịch Hư Bí Cảnh. Điều này cũng khó trách, phàm là người bị vây ở bên trong, cho tới bây giờ đều không có ai trốn ra, đối với cả Tinh Giới mà nói, Tịch Hư Bí Cảnh quá mức xa lạ.

- Đúng, chúng ta đều là bị vây trong Tịch Hư Bí Cảnh, trước đó vài ngày mới thật vất vả thoát vây! Phạm Hinh gật gật đầu nói.

- Chuyện sư phụ bị thương có liên quan tới Tịch Hư Bí Cảnh sao? An Nhược Vân khẩn trương hỏi.

Phạm Hinh nói: - Tịch Hư Bí Cảnh có một người tên là Xích Nhật, tu vi tương đương cùng sư tôn, lúc đó sư tôn phải rời đi, nhưng tên Xích Nhật kia không cho phép, cho nên hai người liền đại chiến...

Đám Đế Tôn Cảnh Băng Tâm Cốc đang quỳ gối trước khách điếm yên lặng lắng nghe Phạm Hinh kể lại, tưởng tượng ra hiểm cảnh khi đó, vẻ mặt đều tỏ ra khẩn trương. Dương Khai vừa nhìn là biết các nàng nói không hết chuyện, chắc chắn đám người An Nhược Vân còn muốn biết những năm qua Băng Vân sống ra sao, thân thể hiện tại như thế nào...

Cho nên hắn thẳng thắn quay trở về phòng mình, bắt đầu kiểm kê nhẫn của hai tên Phong Khê và Diêu Trác.

Lần này hắn bất đắc dĩ phải sử dụng một viên Đế Tuyệt đan, nhưng lại chiếm được 2 cái nhẫn không gian, ngược lại cũng không tính là bị thua thiệt. Hơn nữa, trong nhẫn của hai người này có vô số thứ tốt, sau một phen kiểm kê, Dương Khai phát hiện ra chẳng những hắn không thua thiệt, mà ngược lại còn phát tài.

Duy chỉ có một chuyện khiến hắn tiếc nuối chính là, mất đi viên Đế Tuyệt đan kia, sau này sẽ thiếu mất một đạo đòn sát thủ.

Đồ vật trong nhẫn không gian của hai người Diêu Trác cùng Phong Khê rất nhiều, Dương Khai kiểm kê suốt cả ngày mới hoàn tất, chỉ riêng nguyên tinh cũng có hơn 100 triệu, trong đó không thiếu trung phẩm cùng thượng phẩm nguyên tinh, nếu đổi ra nguyên tinh hạ phẩm, tối thiểu cũng đạt tới 30, 40 ức, đây là còn chưa tính những thiên tài địa bảo khác.

Sự giàu có của Vấn Tình Tông khiến hắn mở rộng tầm mắt.

Dương Khai vốn đã giàu có, lúc này lại thu được một số lớn tài phú như vậy, tài lực có thể nói là kinh khủng, nghĩ lại lúc trước vừa tới Tinh Giới cùng Lưu Tiêm Vân bôn tẩu, vì nguyên tinh mà phải rầu rĩ, thấy lúc đó quả thật là quá khứ rất lâu rồi a.

Dưới tâm trạng thật tốt, Dương Khai liền ném tất cả khoáng vật quý hiếm vào Tiểu Huyền Giới, để pháp thân cắn nuốt luyện hóa.

Từ sau khi pháp thân thi triển Phệ Thiên Chiến Pháp luyện hóa một tên Đế Tôn Cảnh lần trước, khí tức của nó mơ hồ đã đạt tới trình độ đỉnh phong, dường như chỉ cần một cú huých cuối cùng là có thể đột phá đến Đế Tôn Cảnh vậy.

Chẳng những pháp thân, mà Hoa Thanh Ti cũng như vậy, ngay cả Lưu Viêm, tu luyện trong Tiểu Huyền Giới tu vi cũng tiến triển cực nhanh, tiến bộ thần tốc.

Duy nhất Trương Nhược Tích tu vi hơi yếu một chút, lúc này cũng đã là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, xem thể chất đặc thù của nàng, chỉ cần có đủ linh khí thiên địa, sớm hay muộn tu vi nàng cũng sẽ tiếp cận bọn họ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau