VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2411 - Chương 2415

Chương 2413: Vấn Tình Vô Thượng Công

Nàng bị nhốt ở chỗ này, dựa theo phương pháp sư phụ đã dạy, thông qua bí bảo năm xưa tổ sư để lại nơi này, định liên lạc với vị tổ sư đã mất tích mấy ngàn năm trở về chủ trì công đạo cho mình.

Bởi vì sư phụ nói với nàng, thiên hạ này nếu nói có người nào đó còn có thể cứu nàng trong cơn nguy cấp, thì chỉ có thể là tổ sư mà thôi.

Nhưng sư phụ nàng cũng nói, sư tổ từ 3 ngàn năm trước ly khai Băng Tâm Cốc, liền bặt vô âm tín, không biết ở đâu. 3 ngàn năm qua, Băng Tâm Cốc cũng gặp qua mấy lần kiếp nạn, trong kiếp nạn đó, sư phụ cũng đã từng sử dụng bí bảo kia, dựa theo phương pháp tổ sư để lại truyền tin cho nàng, nhưng thủy chung không được đáp lại.

Rất nhiều cao tầng trong tông môn đều cho rằng, sư tổ có lẽ đã bỏ mình ở nơi nào đó trong Tinh Giới rồi, nếu không vì sao một mực không thấy trở về chứ?

Ngay cả bản nhân sư phụ, cũng không dám xác định tổ sư lão nhân gia nàng còn sống hay chết.

Tử Vũ dùng bí bảo tổ sư truyền tin đi, cũng chỉ là hành động bất đắc dĩ, tìm kiếm cơ may cuối cùng mà thôi.

Nàng không hề nghĩ tới thật sự sẽ có người nhận được tin tức của mình mà chạy tới đây, càng khiến cho nàng không ngờ chính là, người tới còn là một nam nhân!

Bí bảo kia không phải của tổ sư để lại sao? Tổ sư không phải là nữ nhân sao? Vậy nam nhân này xuất hiện là như thế nào? Tử Vũ mơ hồ không hiểu.

Ngay khi nàng còn đang hồ nghi, phán đoán thân phận Dương Khai, thì bên kia lần nữa truyền đến âm thanh của hắn: - Tử Vũ cô nương, ta có thể qua đó nói chuyện không, trao đổi như thế này e rằng sẽ kinh động người khác.

Tử Vũ kiềm chế chấn động trong lòng, thản nhiên nói: - Nếu ngươi có thể chịu được băng hàn ở nơi này, thì đến đây đi.

Dương Khai mỉm cười, thân hình tung lên phóng về phía giữa hồ băng.

Ngay sau đó, hắn liền đứng ở trên đảo nhỏ, tập trung ánh mắt nhìn lại, một khuôn mặt quen thuộc lập tức ập vào tầm mắt.

Quả nhiên là nàng!

Dương Khai cũng cảm thấy rất kỳ lạ, thiếu nữ gọi là Tử Vũ này, mấy ngày trước hắn mới gặp qua, khi đó nàng đang bị người Vấn Tình Tông vây công, sau khi ra tay cứu nàng, nàng chẳng những không cảm tạ, ngược lại sau khi nghe đám người Phạm Hinh giới thiệu lai lịch, liền cảnh giác chạy mất.

Chỉ là không biết tại sao, không ngờ nàng lại bị nhốt tại nơi cấm địa này.

- Là ngươi! Tử Vũ thấy được Dương Khai, không khỏi la lên thất thanh, song dường như nhận ra âm thanh của mình hơi lớn, liền vội vàng đưa tay bưng kín miệng, nói:

- Sao lại là ngươi?

- Tử Vũ cô nương không cần phải sợ, ta cũng không có ác ý đối với ngươi! Dương Khai thấy nàng tỏ ra cảnh giác, vội vàng chủ động lui về sau một bước: - Ta tới đây cũng là do được người nhờ vả!

- Được người nhờ vã? Là ai? Tử Vũ cảnh giác hỏi.

Dương Khai khẽ cười nói:

- Ngươi xem thử cái này đi.

Nói rồi, hắn liền ném qua cho Tử Vũ một tấm lệnh bài, chính là tấm lệnh bài Băng Vân đã giao cho hắn.

Tử Vũ nghi hoặc nhận lấy, nhìn Dương Khai một cái, sau đó mới cẩn thận đánh giá tấm lệnh bài kia.

Chỉ trong chớp mắt, thân thể mềm mại của Tử Vũ liền chấn động, mắt đẹp trợn tròn lóe ra hào quang khác thường, vẻ mặt khó tin, kích động nói: - Đây... Đây là khí tức sư tổ!
Tuy rằng nàng không biết lệnh bài kia rốt cuộc là gì, nhưng khí tức trên lệnh bài lưu lại thì không giả được, khí tức này rõ ràng giống như đúc với khí tức năm xưa sư tổ lưu lại trên bí bảo.

Nàng ngẩng đầu lên, hoắc mắt khiếp sợ nhìn Dương Khai, dường như có chút mừng rỡ, lại tựa hồ có chút khẩn trương, nói: - Người nhờ ngươi tới đây người chẳng lẽ là...

- Suỵt! Dương Khai đặt một ngón tay lên miệng, ra hiệu đừng nói ra.

Tử Vũ vui mừng quá đỗi, siết thật chặt tấm lệnh bài kia, rồi lại có chút nghẹn ngào nói: - Ta biết rồi, ta biết rồi, sư tổ bình yên vô sự, sư phụ, người rốt cục cũng có thể yên tâm rồi.

Tự nhiên nàng lại nhắc tới sư phụ, cũng không biết sư phụ của nàng rốt cuộc là ai.

Vừa nói xong, nàng lại lấy ra một viên châu truyền tin, bắt đầu khởi động thần niệm định truyền tin tức vào bên trong.

Dương Khai cau mày nói: - Ngươi làm gì đó?

Tử Vũ nói: - Sư phụ một mực lo lắng cho an nguy của tổ sư, nếu biết được tổ sư lão nhân gia bình yên vô sự, chắc chắn sẽ rất vui mừng.

Dương Khai toát mồ hôi hột, nói: - Hiện tại đừng nói cho sư phụ của ngươi biết chuyện này.

- Tại sao?

Dương Khai nói: - Hiện tại Băng Vân tiền bối không tiện hiện thân, đợi mấy ngày nữa nàng sẽ đích thân tới nơi này, đến lúc đó sư phụ của ngươi sẽ biết được thôi.

Vừa nghe Dương Khai nói vậy, động tác trên tay Tử Vũ không khỏi dừng lại, tự định giá một hồi, rồi gật gật đầu nói: - Là ta quá kích động, đúng rồi, còn chưa thỉnh giáo sư huynh xưng hô như thế nào?

Dương Khai nói: - Gọi ta là Dương Khai được rồi.

- Thì ra là Dương sư huynh! Tử Vũ nhoẻn miệng cười, cả người tựa hồ đều hoàn toàn buông lỏng xuống, nụ cười này, gần như khiến thiên địa trở nên thất sắc, Dương Khai nhìn mà thoáng sửng sốt, tuy nhiên rất nhanh hắn đã khôi phục lại.
Tử Vũ thu hết biến hóa của hắn vào đáy mắt, trong lòng thầm khen, bởi vì có rất ít nam nhân sau khi gặp được nàng mà không bị sắc đẹp của nàng ảnh hưởng, đếm không hết số nam nhân nhìn nàng trắng trợn.

Dương Khai lại chỉ kinh diễm một cái chớp mắt mà thôi, có thể không bị sắc đẹp ảnh hưởng, đây hiển nhiên là một nam nhân vô cùng kiên định.

- Lần trước Tử Vũ đường đột, vẫn chưa tạ ơn Dương sư huynh cứu mạng, mong Dương sư huynh không lấy làm phiền lòng. Tử Vũ có chút ngượng ngùng nói. Khi biết Dương Khai không ngờ lại là người tổ sư phái tới, nàng cảm thấy tên nam nhân trước mặt này vô cùng thân thiết, cho nên xưng hô là sư huynh cũng không có chút miễn cưỡng, tựa như hai người thật đúng là sư huynh muội vậy. Mặc dù Băng Tâm Cốc không có nam đệ tử, nàng cũng chưa bao giờ có sư huynh sư đệ nào, nhưng Dương Khai đem đến cho nàng cảm giác vô cùng tin cậy.

- Không sao, Tử Vũ cô nương hẳn là bị phiền toái quấn thân rồi phải không. Dương Khai cười nhạt nói.

Tử Vũ ủ rũ gật gật đầu, cười khổ nói: - Dương sư huynh đã nhìn ra, gần đây quả thật ta gặp chút phiền toái.

- Có phải Băng Tâm Cốc gặp biến cố gì hay không? Nếu Tử Vũ không ngại, có thể nói cho ta một chút. Dương Khai lên tiếng hỏi, chuyến này hắn đến đây, thứ nhất là tìm đến đệ tử Băng Tâm Cốc đã truyền tin cho Băng Vân, hai là hỏi thăm một chút tình hình Băng Tâm Cốc.

- Dương sư huynh gọi ta sư muội là được rồi. Tử Vũ nhẹ giọng nói. Lần trước nàng cũng đã thấy qua Dương Khai xuất thủ, tùy tùy tiện tiện một chiêu đã đánh cho tên Tào Dương của Vấn Tình Tông lăn ra đất, nàng tự nhận là không thể làm được như vậy, cho nên mặc dù tu vi giống nhau, nhưng Tử Vũ cảm thấy mình không bằng Dương Khai.

- Nói là biến cố, thật ra chuyện này đều là vì ta mà ra. Tử Vũ nói xong, trên mặt liền hiện ra vẻ áy náy nồng đậm, dừng một hồi, nàng mới ngẩng đầu lên nói: - Dương sư huynh biết Vấn Tình Tông chứ?

Dương Khai gật gật đầu. Tuy rằng hắn cũng không hiểu rõ Vấn Tình Tông lắm, nhưng tối thiểu cũng biết đây là một thế lực không nhỏ ở Bắc Vực, cao thủ trong tông môn không ít. Bàn về địa vị mà nói, cũng tương đương với những tông môn như Thanh Dương Thần Điện của Nam Vực, Thiên Vũ Thánh Địa và Vô Hoa Điện.

- Vấn Tình Tông có một môn công pháp, tên là Vấn Tình Vô Thượng Công. Tử Vũ sâu kín nói: - Công pháp này vô cùng kỳ lạ, Vấn Tình Tông có thể hùng bá Bắc Vực nhiều năm như vậy, nguyên nhân rất lớn đều là dựa vào bộ công pháp kia. Nghe nói công pháp này ban đầu do một vị cường giả cấp bậc Đại Đế sáng lập ra, danh hào vị Đại Đế kia là Vấn Tình. Tu luyện bộ công pháp này, cần phải lấy tình nhập đạo, nhập tình càng sâu, tu luyện càng nhanh.

Dương Khai nghe vậy ngạc nhiên không thôi, mở miệng nói: - Đây chẳng phải là nói, toàn bộ Vấn Tình Tông đều là người si tình sao?

Tử Vũ cười lạnh nói: - Người si tình, Dương sư huynh nói vậy quá đề cao bọn họ rồi.

Dương Khai cau mày nói: - Không phải nói lấy tình nhập đạo sao? Không động tình thì sao có thể tu luyện Vấn Tình Vô Thượng Công?

Tử Vũ gật gật đầu nói:

- Đúng là cần lấy tình nhập đạo, lúc tu luyện, cũng cần phải động tình, trải qua tình yêu khắc cốt minh tâm. Nhưng đệ tử tinh anh Vấn Tình Tông, từ nhỏ đã bắt đầu tiếp xúc Vấn Tình Vô Thượng Công, tìm kiếm thiếu nữ để cho họ âu yếm, bởi vì đặc thù của loại công pháp này, nên rất hiếm thiếu nữ có thể ngăn được đệ tử Vấn Tình Tông mê hoặc, thường thường vừa hơi tiếp xúc liền bị hãm sâu vào trong đó, không thể tự kềm chế.

- Công pháp này quỷ dị như vậy sao? Dương Khai kinh hãi, nếu chỉ đơn thuần là bản thân người tu luyện lấy tình nhập đạo thì cũng thôi, nhưng mà ngay cả đối tượng nhập tình cũng bị ảnh hưởng, điều này thật là quỷ dị, quả thật chính là vũ khí cua gái vô thượng ah! Thân mang Vấn Tình Vô Thượng Công, nữ nhân khắp thiên hạ này ai có thể ngăn cản mỵ lực trong đó chứ?

- Bởi vì tu luyện Vấn Tình Vô Thượng Công chẳng những cần tự bản thân người tu luyện nhập tình, mà còn cần đối tượng nhập tình cũng phải động tâm, nếu như người thiếu nữ không động tâm, đệ tử Vấn Tình Tông sẽ bị cắn trả, nhập tình càng sâu, cắn trả càng mạnh. Tử Vũ vừa nói xong, mắt đẹp liền hiện lên vẻ khinh bỉ nồng đậm: - Nếu đệ tử Vấn Tình Tông có thể chung thủy một người thì cũng thôi, ít ra hai người cũng có thể làm đôi uyên ương, sau này chưa chắc đã không thể mỹ mãn sinh sống. Nhưng mấu chốt là, đệ tử Vấn Tình Tông sau khi tu luyện công pháp này sẽ tiến bộ cực nhanh, có rất ít thiếu nữ có thể theo kịp tốc độ bọn họ tu luyện. Thường thường không tới mấy năm, thực lực hai bên chênh lệch sẽ càng lúc càng lớn, một khi tu luyện chênh lệch quá xa, thiếu nữ nhập tình kia đối với đệ tử Vấn Tình Tông sẽ không còn chút tác dụng nữa, bọn họ sẽ lại tìm tới thiếu nữ khác có tu vi tương đương với mình để nhập tình. Cứ vòng đi vòng lại như vậy, tu vi liên tiếp kéo lên.

Dương Khai nuốt nước miếng một cái, vẻ mặt hâm mộ nói: - Nói vậy chẳng phải là, mỗi một đệ tử Vấn Tình Tông, đều có ba vợ bốn nàng hầu, hơn nữa bọn họ đều sẽ rất chung tình, vĩnh viễn ở bên mình sao?

Tử Vũ liếc nhìn Dương Khai một cái, quở mắng: - Dương sư huynh, ngươi làm gì mà vẻ mặt hâm mộ vậy?

Dương Khai lau nước miếng bên mép, vội vàng khoát tay nói: - Không có, không có, nào có chuyện đó, công pháp này quả thực là táng tận thiên lương, khiến người ta giận sôi, ta thấy loại công pháp này chính là mất nhân tính!

Cũng không biết Tử Vũ tin hay không, dù sao nàng cũng không tiếp tục dây dưa chuyện này, nói tiếp: - Đệ tử tinh anh Vấn Tình Tông, phàm là tu luyện Vấn Tình Vô Thượng Công, ba vợ bốn nàng hầu còn ít, có người còn chiếm được mấy chục đến trên trăm thiếu nữ, mà những cô gái kia lại cứ một mực chung thủy đối với bọn họ, thật không biết các nàng ngu ngốc đến cỡ nào!

Nói tới đây, Tử Vũ nghiến chặt hàm răng, dáng vẻ như thể sợ rèn sắt không thành thép vậy

Chương 2414: Châu mùa đông

- Trong thiên địa, một chữ tình là khó khám phá nhất! Dương Khai ung dung nói tiếp một câu, dáng vẻ tràn đầy thể hội.

Tử Vũ hé miệng cười, nói: - Ý Dương sư huynh là muốn nói tới người nào?

Dương Khai ngượng ngùng nói: - Vũ sư muội nói tiếp đi!

Tử Vũ nghe hắn gọi mình là Vũ sư muội, tâm tình thật là sung sướng, nói tiếp:

- Bình thường mà nói, thiếu nữ bị đệ tử Vấn Tình Tông để mắt tới đều vĩnh viễn không có ngày nổi danh, bởi vì bị ảnh hưởng của Vấn Tình Vô Thượng Công, không có thiếu nữ nào còn có lòng tu luyện. Các nàng đều một lòng một dạ nhào tới trên người đệ tử Vấn Tình Tông, xem người đó trở thành thiên địa của mình! Đây cũng là nguyên nhân vì sao dẫn tới tu vi giữa hai bên càng ngày càng chênh lệch!

Dương Khai gật gật đầu, đồng ý: - So với nam nhân tiêu sái mà nói, thiếu nữ càng dễ dàng hãm sâu vào lưới tình không thể tự kềm chế! Hắn dừng một chút, như có điều suy nghĩ nhìn Tử Vũ nói: - Vũ sư muội nói với ta những điều này, chẳng lẽ là được đệ tử Vấn Tình Tông coi trọng?

Tử Vũ nghe vậy, sắc mặt ảm đạm, thở dài nói: - Dương sư huynh nói không sai, để mắt tới ta, chính là Phong Khê thiếu tông chủ Vấn Tình Tông!

- Phong Khê? Dương Khai nhướn mày, lập lại cái tên này. Vừa rồi lúc hắn đến nơi này, Tử Vũ đã nhắc tới tên Phong Khê, còn hỏi Dương Khai có phải do Phong Khê phái tới hay không? Lúc đó Dương Khai phủ nhận, bây giờ mới biết tên Phong Khê này lại là thiếu tông chủ của Vấn Tình Tông.

- Băng Tâm Cốc ta cùng Vấn Tình Tông đều là một trong tông môn lớn nhất ở Bắc Vực, giữa các đệ tử hai bên thỉnh thoảng cũng có cơ hội chạm mặt, ta cùng với Phong Khê cũng đều nghe tiếng nhau, chỉ là chưa từng gặp mặt. Mấy năm trước trong một lần lịch lãm đụng mặt hắn, từ sau ngày đó, người này liền luôn đeo đuổi theo ta không rời, khiến người ta vô cùng chán ghét. Ta mấy lần cự tuyệt hắn, nhưng đều không có tác dụng gì!

Dương Khai cười lạnh nói: - Người này da mặt cũng đúng là dầy a!

Tử Vũ nói:

- Theo đạo lý, ta cùng với Phong Khê coi như môn đăng hộ đối, thậm chí với ta còn là với cao! Băng Tâm Cốc tuy rằng mặt ngoài coi như là một trong tông môn đỉnh cao ở Bắc Vực, nhưng ai cũng biết cái đứng đầu này đã có chút hữu danh vô thực, thực lực chân chính căn bản không so được Vấn Tình Tông. Phong Khê không có biện pháp gì cầm ta, liền vô sỉ bảo Vấn Tình Tông ra mặt làm áp lực với sư môn, đồng thời hứa hẹn với lợi tức lớn... Trong giới cao tầng tông môn có một nhóm người... liền đồng ý với hôn sự này, bắt ta hai ngày sau thành thân với Phong Khê!

- Cao tầng Băng Tâm Cốc thỏa hiệp ư? Dương Khai sa sầm mặt xuống.

Tử Vũ chán nản nói: - Cũng không trách bọn họ, dù sao thực lực không bằng người. Nửa năm gần đây, một số sản nghiệp của sư môn liên tiếp bị chèn ép, các sư tỷ muội đi ra ngoài lịch lãm cũng có rất nhiều người bị thương thậm chí mất mạng... muốn giữ cho sư môn bình an, các nàng cũng chỉ đành phải đồng ý!

Dương Khai thấy gương mặt nàng bất đắc dĩ, trong lòng không khỏi có chút đồng tình, suy nghĩ chốc lát nói: - Sư phụ của cô nương đâu? Sư phụ của cô nương là chức vị gì trong Băng Tâm Cốc? Chẳng lẽ bà ta cũng đồng ý?

Tử Vũ cười khổ một tiếng: - Sư phó từ sau khi tổ sư mất tích đã thay mặt trông coi Băng Tâm Cốc, là thân phận tạm đảm nhiệm cốc chủ. Sư phó xem ta như con mình sinh ra, tự nhiên là không đồng ý chuyện này! Lần trước ta có thể trốn ra, cũng là do sư phó an bài, chỉ là giờ này sư phó cũng là một cây chẳng chống vững nhà, lực bất tòng tâm!

- Nếu cô nương chạy thoát, vì sao lại bị bắt trở về? Dương Khai nghe nàng nói thay mặt cốc chủ kia cũng không có đồng ý cửa hôn sự này, thậm chí còn giúp nàng trốn ra Băng Tâm Cốc... mới cảm thấy giới cao tầng Băng Tâm Cốc cũng không phải là toàn bộ không có thuốc chữa.

Tử Vũ buồn bã nói: - Diêu Trác phó tông chủ Vấn Tình Tông tự mình ra tay, hắn chính là cường giả Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, ta hoàn toàn không có sức chống cự!

- Diêu Trác! Dương Khai thầm nhớ kỹ cái tên Diêu Trác này, phỏng chừng mấy ngày trước sau khi Tử Vũ tách ra với bọn mình, hẳn là đụng phải Diêu Trác, nên mới bị bắt trở về Băng Tâm Cốc, giam giữ trong cấm địa.

- Đúng rồi, hiện tại hắn cùng Phong Khê đang ở trong Băng Tâm Cốc làm khách, lúc Dương sư huynh vào đây không có bị bọn họ phát hiện sao? Tử Vũ bỗng nhiên lại lo âu hỏi.

Dương Khai nghe vậy chợt hiểu, nói: - Thì ra hai người kia chính là Diêu Trác cùng Phong Khê!

Trên đường hắn tới đây quả thật đụng phải hai nam nhân, một người trong đó là cường giả Đế Tôn lưỡng tầng cảnh. Trước hắn còn cảm thấy kỳ quái bên trong Băng Tâm Cốc tại sao lại có nam nhân, thì ra là phó tông chủ cùng thiếu tông chủ của Vấn Tình Tông.

Xem ra lần trước Tử Vũ trốn thoát cũng làm cho bọn họ cảnh giác không ít, dù sao hôn lễ sẽ cử hành hai ngày sau, nếu đến lúc đó mà không thấy tân nương, thì coi như xấu mặt rồi... vì để tránh cho Tử Vũ chạy trốn lần nữa, thậm chí Diêu Trác cùng Phong Khê tự mình trấn giữ ở trong Băng Tâm Cốc.

Suy nghĩ minh bạch điều này, Dương Khai nói: - Lúc ta tới đây thật ra có phát giác vị trí của bọn họ, bất quá không có bị bọn họ phát hiện, Vũ sư muội yên tâm đi!

Tử Vũ nghe vậy, vô cùng kinh ngạc.
Dương Khai tu vi tương đương với nàng, mà lại phát giác Diêu Trác trước, không có bị đối phương phát hiện, điều này như thế nào làm được? Nhớ lại mấy ngày trước Dương Khai tung một chiêu đả thương Tào Dương, Tử Vũ lập tức hiểu rõ, Dương Khai tuyệt đối không phải một Đạo Nguyên Cảnh đơn giản như vậy.

- Giờ này sư phó cũng không thể ra sức, có thể cứu ta chỉ có tổ sư! Tử Vũ vội vàng nhìn Dương Khai, năn nỉ: - Dương sư huynh, hãy mau báo rõ tình huống bên này cho tổ sư, xin ngài ra tay cứu ta thoát khỏi biển khổ!

Một khi bị Diêu Trác mang về Vấn Tình Tông, thì sau này Tử Vũ thật phải trở thành độc chiếm của Phong Khê. Một khi thi triển ra Vấn Tình Vô Thượng Công, trên thế gian này hiếm có thiếu nữ nào có thể chống lại! Phong Khê người này một đường tu luyện tới nay, bắt sống tâm hồn thiếu nữ không có 100 cũng có 80, hậu cung vô số, Tử Vũ thật không muốn trở thành một thành viên trong đó.

Nàng còn có tương lai tốt đẹp, bầu trời rộng lớn của riêng mình, sao nguyện ý trở thành công cụ tu luyện cho một nam nhân khác, từ đó về sau tu vi khó có thể tiến thêm?

- Yên tâm, Băng Vân tiền bối sẽ không ngồi xem không quản, lần này ta cũng là được ngài dặn dò tới trước tra xét, giờ này ngài đang ở trong Băng Luân Thành!

Dương Khai mỉm cười.

Tử Vũ nghe vậy, mừng quá mà khóc, không ngừng lẩm bẩm: - Thật tốt quá, thật tốt quá!

Tổ sư đang ở trong Băng Luân Thành, nhất định có thể cứu mình trong nước sôi lửa bỏng.

Bỗng nhiên, Tử Vũ lại nghĩ tới một chuyện, mấy ngày trước thời điểm nàng gặp Dương Khai, còn đụng phải mấy nữ nhân tự xưng là đệ tử Băng Tâm Cốc, chẳng qua lúc đó nàng cho là các cao tầng của sư môn phái người tới bắt mình, cho nên vội vàng chạy trốn.

Hiện tại suy nghĩ cẩn thận lại, mấy đệ tử Băng Tâm Cốc kia nàng chưa từng thấy qua, những khuôn mặt rất xa lạ, hơn nữa tu vi so le không đều... hiển nhiên các nữ nhân đó không phải là đồng bạn cùng lớn lên với mình!

Chẳng lẽ các nàng là đệ tử của tổ sư thu nhận? Cho nên mới tự xưng là người của Băng Tâm Cốc, các nàng ở trên lâu thuyền kia, chẳng phải lúc đó tổ sư cũng ở trên lâu thuyền sao?

Nghĩ tới đây, Tử Vũ áo não không thôi, nghĩ tới mình ở gần tổ sư trong gang tấc lại bỏ lỡ cơ hội nhận nhau, sau đó ngược lại còn bị Diêu Trác bắt trở về... Đúng là thông minh quá sẽ bị thông minh hại, nàng vô cùng hối hận.

Lúc đó nếu như đi theo bên cạnh tổ sư, thì đâu có phiền toái nhiều như vậy chứ!

- Dương sư huynh, mau mau trở về Băng Luân Thành đi, huynh ở lâu nơi này coi chừng bị người phát hiện! Tử Vũ thu lại tâm tư của mình, vội vàng nhắc nhở.

- Cô nương không cùng đi với ta à? Dương Khai hỏi. Tử Vũ cười khổ nói: - Nơi này là Băng Hồ Cấm Địa, phía ngoài lại có vô số cấm chế trận pháp, ta như thế nào đi được?

Dương Khai cười ha hả, nói: - Cô nương nghĩ xem làm sao ta vào được?

Tử Vũ ngẩn ra, chợt nhìn lại lệnh bài trên tay mình, vội nói: - Chẳng lẽ là...

Dương Khai gật gật đầu: - Đây là lệnh bài Băng Vân tiền bối ban cho, tất cả cấm chế bên trong cốc này đều có thể phá giải. Nếu ta đã vào đây thì không thể tay không trở về, cô nương hãy cùng ta đi Băng Luân Thành, tự mình nói rõ sự tình với Băng Vân tiền bối!

- Dương sư huynh có thể mang ta cùng đi ư? Tử Vũ vui mừng kêu lên.

- Dĩ nhiên! Dương Khai mỉm cười gật gật đầu: - Bất quá cô nương hãy chờ một chút!

- Thế nào?

Tử Vũ không hiểu hỏi. Sau đó nàng liền thấy Dương Khai vòng qua nàng, đi thẳng tới chỗ trung tâm đảo nhỏ.

Chỗ trung tâm đảo, có một nơi giống như Tế đàn, mà ở trên Tế đàn có đặt một viên châu màu thủy lam, tản ra hàn ý.

Viên châu này ước chừng lớn chừng trái nhãn, dường như là ngọn nguồn của băng hàn nơi này, Dương Khai càng đến gần nó, càng cảm nhận được năng lượng kinh khủng chứa bên trong nó.

Tử Vũ thấy thế giải thích: - Đây là bí bảo năm đó tổ sư để lại, chúng ta cũng không biết nó gọi là gì, cũng không biết tổ sư từ đâu chiếm được... bất quá tổ sư đã kích phát một chút năng lượng bên trong nó, từ đó tạo thành Băng Hồ Cấm Địa này. Các đệ tử tu luyện trong này, có thể cảm ngộ được ý cảnh băng hàn cùng pháp tắc rõ ràng hơn. Sư phó có nói, viên châu này có lai lịch không tầm thường, chỉ là ngay cả tổ sư đều không rõ lắm viên châu này cụ thể có tác dụng gì!?

Nàng vừa giải thích, vừa chăm chú nhìn động tác của Dương Khai, không biết tại sao hắn lại cảm thấy hứng thú đối với viên châu này như vậy.

Nàng thậm chí nhìn thấy cả người Dương Khai kích động phát run run, dường như phát hiện vật gì rất quý hiếm.

- Dương sư huynh không thể tới gần, tới gần sẽ không chịu nổi đâu! Tử Vũ lo âu nhắc nhở, bất quá lời vừa ra khỏi miệng đã biết mình ngớ ngẩn rồi! Nếu Dương Khai đúng thật không chịu nổi, tự nhiên sẽ không đi tới phía trước, nhưng hắn vẫn đang tới gần, điều này nói rõ hắn có thể ngăn cản hàn ý của Băng Châu.

Nàng thầm cảm thấy khiếp sợ không thôi, bởi vì dù là nàng tu luyện công pháp băng hệ, cũng không có biện pháp tới quá gần Băng Châu, vậy mà Dương Khai xem ra còn lợi hại hơn nàng.

Chẳng lẽ vị Dương sư huynh này là đệ tử của tổ sư đích thân dạy nên? Nếu không sao có thể xuất sắc như thế? Nhưng mà tổ sư tại sao lại thu nhận một nam nhân làm đệ tử chứ?

Đang lúc nàng suy nghĩ lung tung, Dương Khai đã tới cách Tế đàn kia chừng một trượng, đi tới đây, hắn cũng không thể đi tiếp, chỉ cảm thấy cả người lạnh lẽo, bất kể thúc giục nguyên lực như thế nào đều không thể ngăn cản hơi lạnh thấu xương kia.

Tóc cùng quần áo đều hiện lên băng sương.

Nhưng hắn chẳng những không có kinh sợ, ngược lại hai tròng mắt tỏa sáng, bộ dáng vô cùng vui mừng.

Ngay sau đó, hắn lật tay một cái, một viên châu màu lửa đỏ xuất hiện trên lòng bàn tay của hắn.

Tử Vũ nhìn một màn này, không khỏi thất thần. Bởi vì Dương Khai lấy ra viên châu kia nếu so sánh với Băng Châu trên Tế Đàn, thì trừ màu sắc không giống nhau, ngoài ra trên cơ bản đều giống nhau như đúc.

Hơn nữa ngay khoảnh khắc Dương Khai lấy ra viên châu màu đỏ lửa kia, Băng Châu trên Tế Đàn lại run rẩy vù vù, cùng lúc đó, viên châu màu lửa đỏ trên tay Dương Khai cũng phát ra tiếng ngân, giữa hai vật kia dường như xuất hiện một loại cộng minh.

- Châu mùa đông! Dương Khai bỗng nhiên kêu lên, cực kỳ phấn chấn: - Châu mùa đông đây rồi!

Chương 2415: Trường Tôn Oánh

Châu mùa đông? Cái gì là châu mùa đông! Tử Vũ đầy mặt kinh ngạc nhìn Dương Khai, xem từ giọng nói cùng thần thái của Dương Khai, hiển nhiên là hắn nhận được viên châu này, thậm chí biết rõ cụ thể viên châu này có tác dụng gì. Hơn nữa viên châu màu lửa đỏ trên tay hắn hẳn là có liên quan sâu sắc gì đó với viên châu mùa đông, nếu không không đến mức sinh ra cộng minh như vậy.

- Sau này sẽ giải thích cho cô nương! Dương Khai nuốt một ngụm nước miếng, niềm vui mừng quá mức gần như hắn không thể tự kiềm chế, đâu có lòng thanh thản để giải thích cho Tử Vũ nhiều lắm.

Hắn không thể nghĩ tới, ở trong cấm địa Băng Tâm Cốc này lại thấy châu mùa đông!

Năm đó ở trong Tứ Quý Chi Địa, Dương Khai chiếm được ba viên châu, chia ra làm châu mùa xuân, châu mùa hạ, châu mùa thu, trong mỗi viên châu đều chứa năng lượng thuộc tính hoàn toàn bất đồng, Dương Khai thầm suy đoán hẳn là còn có một viên châu mùa đông thuộc tính băng mới đúng, như thế mới có thể gọp đủ lực lượng của bốn mùa xuân hạ thu đông, biểu hiện năm tháng luân hồi... chỉ tiếc lúc đó hắn vô duyên không gặp được châu mùa đông, cũng không biết đi nơi nào tìm kiếm, chỉ có thể gác lại việc này.

Ba viên châu xuân hạ thu hắn luôn cất giữ trong nhẫn không gian, thời gian dài tới nay một mực không có đất dụng võ.

Ngày nay ở chỗ này, bất ngờ hắn nhìn thấy châu mùa đông còn thiếu kia! Đây thật là vô tâm cắm liễu liễu thành bóng mát! Hắn tới đây cũng chỉ là được Băng Vân nhờ vã, muốn nhìn xem rốt cuộc là đệ tử nào thông qua bí bảo liên lạc với bà mà thôi, không nghĩ tới lại còn có niềm vui bất ngờ này.

Sâu trong nội tâm hắn vui mừng tột đỉnh.

Nơi này có châu mùa đông, nói cách khác hắn đã gọp đủ xuân hạ thu đông, có thể thi triển lực lượng năm tháng luân hồi giao điệp, cũng không biết sẽ mang đến cho mình chỗ tốt cỡ nào.

Nhưng, trong cấm địa Băng Tâm Cốc này tại sao lại có châu mùa đông? Dương Khai nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có thể phỏng đoán năm đó thời điểm Băng Vân còn là Đạo Nguyên Cảnh hẳn đã từng đi vào Tứ Quý Chi Địa. Có lẽ năm đó bà từ trong Tứ Quý Chi Địa chiếm được châu mùa đông, sau đó mang tới Bắc Vực, sáng lập Băng Tâm Cốc mới đặt châu mùa đông ở chỗ này, dùng lực lượng của châu mùa đông biến thành băng hàn lực, tạo thành Băng Hồ Cấm Địa này.

Nếu đúng như vậy, mình lấy đi châu mùa đông, chẳng phải sẽ phế đi cấm địa này hay sao?

Nghĩ tới đây, Dương Khai không khỏi có phần chần chờ. Hắn cảm thấy nếu như nói thật với Băng Vân, Băng Vân cũng sẽ không keo kiệt, tặng cho mình châu mùa đông này. Châu mùa đông đặt ở chỗ này, cũng chỉ là mang đến cho Băng Tâm Cốc một chỗ cấm địa, để các đệ tử có thể tu luyện ở trong này... Nhưng nếu vào tay mình, thì rất có khả năng chạm đến truyền thừa của Tuế Nguyệt Đại Đế!

Đây chính là tâm huyết cùng cơ sở thành tựu võ đạo cả đời của một vị Đại Đế, không thể nghi ngờ phải trân quý hơn nhiều so với cấm địa này.

Ngay lúc Dương Khai do dự, không biết có nên lấy đi châu mùa đông hay không, bỗng nhiên châu mùa đông kia lại nổ bắn ra một cột sáng trắng nõn, thoáng cái phóng lên cao.

- Không xong! Tử Vũ gương mặt xinh đẹp biến sắc, khẽ kêu lên: - Dương sư huynh, mau thu lại viên châu... Dương Khai cũng ý thức được không ổn, dường như châu mùa đông này đã từng được Băng Vân tế luyện khai thác, cho nên có thể bùng phát ra một chút uy năng, không giống như ba viên châu trên tay mình, hoàn toàn không hề có tác dụng. Giờ này nó chợt bùng phát ra cột sáng, hiển nhiên là bị châu mùa hạ ảnh hưởng.

Cột sáng này vừa hiện ra, chỉ sợ cả Băng Tâm Cốc đều phải bị kinh động. Nơi này là cấm địa của Băng Tâm Cốc, không cần tới bao lâu sẽ có cường giả Băng Tâm Cốc chạy tới dò xét tình huống.

Cho nên không đợi Tử Vũ nói dứt lời, hắn vội vàng thảy châu mùa hạ vào nhẫn không gian, đồng thời đưa tay chộp tới hướng châu mùa đông kia.

Nếu đã bại lộ, thì hắn cũng không cần do dự cái gì, dứt khoát cướp lấy viên châu này rồi nói sau, cùng lắm thì đợi về tới Băng Luân Thành sẽ giải thích rõ với Băng Vân, xin bà tặng cho mình viên châu mùa đông này.

Bàn tay to chụp tới trước, băng hàn có mặt khắp nơi kia lập tức đóng băng tay hắn thành màu tím đen. Mu bàn tay băng sương bao trùm, trong nháy mắt này, Dương Khai lại cảm giác như bàn tay mình mất đi tri giác, trong lúc luống cuống hắn vội thúc giục nguyên lực chống lại.

Thật vất vả chụp lấy châu mùa đông, Dương Khai vội vàng ném nó vào nhẫn không gian, lúc này mới cảm thấy dễ chịu một chút.

Ngay sau đó, hắn quay qua Tử Vũ đang trợn mắt há hốc mồm, nạt nhỏ: - Đi!

Tử Vũ thất thần nói: - Dương sư huynh, vì sao lại đoạt bảo bối của Băng Tâm Cốc chúng ta?

Nàng còn có chút không kịp phản ứng rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, nếu không phải trước đó Dương Khai lấy ra lệnh bài của tổ sư, còn biểu lộ ý đồ đến đây, chỉ sợ hiện tại Tử Vũ sẽ lập tức ra tay với hắn. Ở trước mặt mình một đệ tử tinh nhuệ của Băng Tâm Cốc như vậy mà cướp đi bảo vật của Băng Tâm Cốc, đây quả thực là hành vi của cường đạo mà!

- Băng Vân tiền bối trước có dặn dò ta lấy mang đi viên châu này, bà có chỗ dùng khác! Dương Khai cũng không có biện pháp giải thích rõ, chỉ có thể thuận miệng bịa ra một câu.

- Vậy a! Tử Vũ không nghi ngờ hắn, cũng không hỏi thêm nữa.

Dương Khai một tay lôi kéo Tử Vũ, một tay cầm lệnh bài của Băng Vân giao cho, rất nhanh phá mở cấm chế của cấm địa, một đường phóng vọt hướng ra ngoài.

Giờ khắc này, cả Băng Tâm Cốc đều sôi trào lên, vô số đệ tử Băng Tâm Cốc đang tĩnh tọa tu luyện đều vì động tĩnh ở cấm địa bên kia quấy nhiễu, rối rít từ trong phòng của mình chạy ra, hoặc đứng tại chỗ thất thần ngắm nhìn, hoặc vội vã chạy tới hướng cấm địa bên kia muốn dò xét tình huống.

Từng đạo khí tức hoặc mạnh hoặc yếu liên tiếp hiện lên trong Băng Tâm Cốc, khiến Dương Khai thầm kinh hãi.

Băng Tâm Cốc quả nhiên không hổ là một trong tông môn đứng đầu nhất ở Bắc Vực, ngay cả lúc này không có Băng Vân trấn giữ, trong cốc cũng tuyệt đối có không ít cường giả. Đế Tôn nhất tầng cảnh lưỡng tầng cảnh đạt hơn mười vị, một lực lượng như vậy khẳng định không thua kém bao nhiêu so với Thanh Dương Thần Điện ở Nam Vực, chỉ khác là không có cường giả có thể sánh vai cùng Ôn Tử Sam mà thôi... bởi vậy có thể thấy được nội tình của Băng Tâm Cốc hùng hồn biết bao.

Nhưng mặc dù là một tông môn như vậy, cũng vẫn không chịu nổi áp lực của Vấn Tình Tông, không thể không chuẩn bị gả đệ tử ưu tú nhất trong tông môn cho Phong Khê kia. So sánh giữa hai bên, thực lực tổng hợp của Vấn Tình Tông tuyệt đối mạnh hơn Băng Tâm Cốc.

Trong cốc thật là hỗn loạn, điều này cũng tiện cho Dương Khai mang Tử Vũ lẩn trốn, hắn cẩn thận né tránh vị trí của các Đế Tôn Cảnh, trên đường đi qua cũng không có bị người nào phát hiện.

Tử Vũ cũng cảm thấy chưa bao giờ khẩn trương như vậy. Lần trước lúc nàng được sư phó trợ giúp trốn ra Băng Tâm Cốc vốn cũng không có kích động như thế, khi đó nàng chỉ một lòng muốn rời khỏi Bắc Vực, vĩnh viễn không bị người của Vấn Tình Tông tìm được. Nhưng hiện tại, lại có một nam nhân mang nàng chạy trốn, cảm giác này giống như là nàng cùng sư huynh Dương Khai bỏ trốn với nhau.

Lúc này nếu để người khác nhìn thấy, chỉ sợ dù có dốc hết nước của năm hồ bốn biển cũng không rửa sạch, căng thẳng trong lòng, trái tim Tử Vũ nhảy loạn.

- Người nào lén lén lút lút! Bỗng nhiên từ đâu đó truyền đến một tiếng kêu khẽ, ngay sau đó bên kia lóe lên một quầng sáng, rồi kiếm ý từ trên trời giáng xuống, trực tiếp phủ chụp nàng và Dương Khai trong đó.
Tử Vũ biến sắc, ý thức được hẳn là vừa rồi tâm tình mình xao động, dẫn tới bị người phát hiện tung tích, trong lúc nhất thời trong lòng nàng vô cùng áy náy.

Mà đúng lúc này, bỗng nhiên nàng cảm giác một lực lượng nhu hòa từ bên cạnh đẩy ra, trực tiếp đẩy nàng ra ngoài phạm vi bao phủ của kiếm ý kia, ngay sau đó, Dương Khai cũng xuất kiếm như mây trên trời, va chạm kịch liệt cùng người đến.

"Đinh đinh keng keng" liên tiếp vang lên tiếng kiếm va chạm, người đến khẽ "ồ" một tiếng, dường như rất kinh ngạc, ngay sau đó nhẹ nhàng lui về sau, cũng không có ra đòn sát thủ.

Mà Dương Khai thì nhân cơ hội thở dốc, sắc mặt có hơi trắng bệch, thân thể chấn động, ép vỡ kiếm ý băng hàn bao phủ thân mình.

Trong lòng hắn thầm cảm thấy may mắn, may mắn người tới là một Đế Tôn nhất tầng cảnh, nếu không đúng là hắn không chống đỡ nổi. Trong khoảng thời gian này hắn cũng từng chiến không ít lần với cường giả Đế Tôn nhất tầng cảnh, tích lũy rất nhiều kinh nghiệm quý báu, cho nên lần này mặc dù bị thất thế, nhưng cũng không ảnh hưởng tới toàn cục.

- Vũ nhi! Người đến nhíu chân mày, nhìn Tử Vũ hô nhỏ: - Tại sao ngươi lại ở đây!

Dương Khai nghe vậy, trong lòng bỗng nhiên buông lỏng. Người này nếu xưng hô Tử Vũ như vậy, thì nói rõ bà là một vị trưởng bối của Tử Vũ, hơn nữa hẳn là rất yêu thích Tử Vũ, nếu không sẽ không dùng cách xưng hô vô cùng thân thiết như thế. Nếu yêu thích Tử Vũ, hẳn là không đến mức làm khó nàng.

Thẳng đến lúc này, Dương Khai mới có thời gian quan sát người vừa tới. Đó là một nữ nhân ăn mặc như thiếu phụ, vóc người xinh xắn lanh lợi, cầm trong tay Anh Hoa Song Kiếm, gương mặt xinh đẹp, một thân quần áo bó sát vóc người, thoạt nhìn vô cùng bắt mắt, dường như bởi vì thân hình thon nhỏ, cho nên dung mạo của bà thoạt nhìn cũng không khác nhiều như một thiếu nữ.

Nhưng bất kỳ một võ giả nào tu luyện đến Đế Tôn Cảnh, cũng không thể nhìn bề ngoài mà suy đoán số tuổi, người thiếu phụ này tối thiểu cũng có mấy ngàn tuổi rồi.

- Thất sư thúc! Tử Vũ nhìn thiếu phụ kia, cúi đầu khẽ kêu một tiếng, trên mặt đầy ý khẩn cầu.

- Không ngờ ngươi có thể trốn ra khỏi cấm địa, là hắn cứu ngươi ư? Thiếu phụ được Tử Vũ kêu là thất sư thúc này như có điều suy nghĩ liếc nhìn Dương Khai một cái, đôi mắt đẹp đánh giá trên dưới, dường như là muốn xem thấu trong nội tâm Dương Khai.

Trong đôi mắt đẹp trong suốt không tỳ vết của bà, không nhiễm một hạt bụi, đối mặt với đôi mắt đó, Dương Khai có cảm giác những gì âm u tà ác ẩn giấu trong lòng mình tựa hồ đều tan rã hầu như không còn, điều này làm cho trong lòng hắn chấn động mạnh, ý thức được thiếu phụ này hẳn là tu luyện công pháp bí thuật huyền diệu gì.

- Đúng! Đây là Dương Khai sư huynh! Tử Vũ vội vàng gật đầu, giới thiệu: - Dương sư huynh, đây là thất sư thúc Trường Tôn Oánh, đối rất tốt với ta!

Nàng cố ý cộng thêm một câu cuối cùng, hiển nhiên là sợ Dương Khai xung đột với vị thất sư thúc này.

- Thì ra là Trường Tôn tiền bối, Dương Khai ra mắt tiền bối!

Dương Khai vội vàng ôm quyền thi lễ.

Trường Tôn Oánh hừ một tiếng, nói: - Trách không được ngươi một mực không đồng ý cửa hôn sự này, thì ra sớm đã có ý trung nhân!

Trường Tôn Oánh nghĩ rất đơn giản, nếu không phải Dương Khai cùng Tử Vũ tình đầu ý hợp, thì tên nam nhân này như thế nào mạo hiểm chạy tới xâm nhập Băng Tâm Cốc cứu Tử Vũ như vậy? Nam nhân nguyện ý vì thiếu nữ làm như thế, duy nhất chỉ có một giải thích: chính là yêu đối phương. Chỉ có hai chữ tình yêu, mới đủ để cho nam nhân vì một nữ nhân bỏ ra nhiều như vậy.

Tử Vũ đỏ mặt lên, khoát tay nói: - Thất sư thúc hiểu lầm rồi! Dương sư huynh là do tổ sư phái tới!

Thân mình mềm mại của Trường Tôn Oánh bỗng nhiên chấn động mạnh, bất quá rất nhanh thì bình tĩnh lại, thở dài: - Không cần gạt ta, sư phó đã không có tin tức ba ngàn năm nay... các ngươi đi thôi, coi như ta không có nhìn thấy các ngươi!

Chương 2416: Sớm đã ngầm ước hẹn cả đời

Tử Vũ tuy rằng muốn giải thích rõ với Trường Tôn Oánh, nhưng cũng biết lúc này không phải lúc dài dòng, chỉ có thể quyết định sau này chú ý nói rõ với bà ấy, nàng cảm kích nói: - Cám ơn thất sư thúc nhiều.

Lúc vừa dứt lời, liền vọt đến bên cạnh Dương Khai, kéo tay hắn, vội vàng nói: - Chúng ta đi nhanh lên.

- Không đi được rồi! Dương Khai bỗng nhiên cười khổ một tiếng, có chút bất đắc dĩ nhìn Trường Tôn Oánh.

Trường Tôn Oánh hiển nhiên cũng đã nhận ra chuyện gì, đôi chân mày nhíu lại, gương mặt xinh đẹp âm trầm.

Trước đó bà ở chỗ này cản lại hai người Dương Khai cùng Tử Vũ cũng chỉ là phản ứng của bản năng mà thôi, dù sao bà là trưởng lão của Băng Tâm Cốc, phát hiện có người lén lút ở trong cốc, không thể làm như không thấy.

Hiển nhiên phen chặn lại cùng cuộc giao thủ vừa rồi đã kinh động không ít người, dẫn tới Dương Khai cùng Tử Vũ mất đi cơ hội đào thoát tốt nhất.

Trong lòng Trường Tôn Oánh không khỏi có chút áy náy, nếu sớm biết như thế, nói gì đi nữa bà cũng không hiện thân ngăn lại.

"Xoạt xoạt xoạt xoạt..." Liên tiếp truyền đến tiếng vang nhỏ, ngay sau đó, bốn phía xuất hiện một đám cường giả Đế Tôn Cảnh, chí ít đơn giản cũng có hơn bảy tám người, còn có một số Đế Tôn Cảnh đang chạy đến hướng này, không cần đến mấy hơi thở thì có thể tới nơi.

Những vị Đế Tôn Cảnh này, không có tam tầng cảnh, còn lưỡng tầng cảnh cũng chỉ có hai người mà thôi, còn lại tất cả đều là nhất tầng cảnh.

Trong lúc nhất thời, bốn phía Dương Khai chi chít các dáng người lượn lờ thướt tha, khiến cho người nhìn hoa cả mắt.

Đây quả thật là giai nhân như mây, mỹ nữ ba nghìn, các mùi hương khác nhau từ bốn phương tám hướng tràn tới, khiến cho người ta không khỏi sinh ra cảm giác tiến vào một nơi ấm áp.

Dương Khai không có mừng rỡ chút nào, ngược lại sắc mặt ngưng trọng.

Bị nhiều Đế Tôn Cảnh bao vây như vậy, hắn cũng là lần đầu gặp được, mặc dù có tinh thông lực lượng không gian đi nữa, hắn cũng không có nắm chắc có thể từ nơi này bình yên trốn ra.

- Tử Vũ ngươi thật to gan. Dám lén trốn khỏi cấm địa với nam nhân, còn trộm lấy bảo vật của cấm địa! Ngay lúc trong lòng Dương Khai đang lẩn quẫn, suy nghĩ nên làm thế nào thoát khỏi nơi này, thì trong đó một vị Đế Tôn lưỡng tầng cảnh bỗng nhiên quát một tiếng.

Nữ nhân này mặc quần áo của mỹ phụ, quần dài xanh nhạt, sắc mặt lại lạnh lùng vô cùng. Như có như không một tia lệ khí quanh quẩn trên người, khiến người khác cảm thấy vô cùng không thoải mái, hơn nữa cũng không biết nàng ta tu luyện bí thuật gì, nàng ta đứng ở nơi đó, cả người kiếm ý đâm thẳng lên trời, như là một thanh kiếm lộ rõ lưỡi kiếm sắc bén, phát ra khí tức cực kỳ nguy hiểm.

Tử Vũ sắc mặt hoảng hốt, vội vàng hướng về phía mỹ phụ này xua tay nói: - Không phải đâu đại trưởng lão, người hiểu lầm rồi!

- Hiểu lầm? Vị mỹ phụ này hừ lạnh một tiếng. - Bổn cung chẳng lẽ mắt bị mù rồi sao, trong cấm địa chỉ có một mình ngươi, mà lúc này bảo vật lại không có rồi, ngươi dám nói không phải ngươi lấy đi?

Tử Vũ quay đầu nhìn thoáng qua Dương Khai, cũng khó mà nói ra bảo vật là do Dương Khai lấy, chỉ có thể im lặng chịu đựng.

- Rất tốt, đây là ngươi thừa nhận rồi đúng không? Mỹ phụ cười lạnh một tiếng, quay đầu nhìn về một Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, nói: - Tử Vũ phá hủy môn quy, trong lúc bị giam lại không biết ăn năn, còn lấy trộm bảo vật của cấm địa, mời sư tỷ định tội!

Nữ nhân Đế Tôn lưỡng tầng cảnh kia nghe vậy, thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn Tử Vũ có chút phức tạp, trong đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ áy náy cùng tự trách, còn có chút đau lòng. Hồi lâu mới mở miệng nói: - Vũ nhi, Băng Châu là vật của tổ sư con lưu lại, con lấy đi làm gì?

Hiển nhiên bà cũng cho rằng Băng Châu kia là bị Tử Vũ đánh cắp, dù sao trước đó vẫn còn ở cấm địa, nhưng bây giờ lại không thấy.

Tử Vũ há miệng nói: - Sư phó, con không có lấy.

Nàng chỉ giải thích mình không có lấy trộm bảo vật kia, nhưng không có ý muốn khai ra Dương Khai, hiển nhiên không muốn chuyện này liên lụy tới Dương Khai

- Vậy sao không thấy nó đâu rồi? Sư phó của Tử Vũ nhẹ nhàng hỏi, cùng so sánh với khí thế bức người của vị Đế Tôn lưỡng tầng cảnh kia, không thể nghi ngờ nàng quan tâm hơn, lời nói đều là nhỏ nhẹ ôn nhu hơn.

Dương Khai bỗng nhiên thấp giọng hỏi: - Vũ sư muội, hai vị này xưng hô như thế nào? Tử Vũ nghe vậy, theo bản năng trả lời:

- Một người là An Nhược Vân sư phó của muội, một người là Tôn Vân Tú đại trưởng lão Băng Tâm Cốc, cũng là nhị sư thúc của muội, sư phó đứng hàng thứ nhất trong số các vị sư tỷ muội.

Dương Khai nghe vậy liền hiểu rõ, biết nữ nhân khí chất ôn nhu như nước chính là An Nhược Vân sư phó của Tử Vũ, cũng là tạm đảm nhiệm cốc chủ của Băng Tâm Cốc, mà nữ nhân kiếm ý đâm thẳng lên trời, khí thế bức người kia chính là Tôn Vân Tú, hai người cùng với vị Trường Tôn Oánh trước đó đụng phải đều là quan hệ sư tỷ muội.

Băng Vân thật thu được một đám đệ tử giỏi a, mỗi người đều đạt đến trình độ Đế Tôn Cảnh, cũng không biết là do khí hậu nơi đây bồi dưỡng hay là do bà ấy có cách dạy.

Bất quá hiển nhiên bây giờ không phải là lúc nghĩ những chuyện này, Dương Khai liền ôm quyền nói: - Tiểu tử Dương Khai, ra mắt các vị tiền bối!

- Ngươi là cái thá gì, ban đêm lại dám xông vào Băng Tâm Cốc, còn bắt cóc đệ tử của Băng Tâm Cốc ta! Tôn Vân Tú sắc mặt lạnh lùng, quát lớn.

Dương Khai khẽ nhíu mày, nói: - Tôn trưởng lão hiểu lầm rồi, ta cũng không có bắt cóc Vũ sư muội, mà được người nhờ mang nàng rời nơi này. Vị Tôn Vân Tú này vừa lên tiếng thì lời nói không tốt lành, khiến cho hắn không có chút cảm tình nào, hơn nữa nhìn thái độ của nàng, có vẻ cũng không ưa thích gì Tử Vũ, nghĩ đến chắc cũng là một kẻ khuất phục dưới uy áp của Vấn Tình Tông.

- Tiểu tử ngươi còn dám mạnh miệng! Tôn Vân Tú sắc mặt nghiêm lên

Đúng lúc này, xoạt xoạt hai bóng người bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống, rơi xuống một bên, ngay sau đó, một người trong đó nhìn Tử Vũ cả kinh kêu lên:

- Vũ sư muội nàng đang làm gì thế!

Hắn nói với dáng vẻ vô cùng đau đớn, sắc mặt khó chịu đến cùng cực, nhìn Tử Vũ tràn đầy thất vọng, sau đó lại dời mắt nhìn về phía Dương Khai đầy vẻ cừu hận, cả người sát khí bừng bừng.

Hai người vừa đến đều là nam nhân, một người trong đó là Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, sắc mặt không giận mà oai, mà người vừa nói chuyện chỉ là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, anh tuấn tiêu sái, anh vĩ bất phàm.

Thân phận của hai người này vừa lên tiếng thì đã lộ ra, giờ phút này đàn ông làm khách ở trong Băng Tâm Cốc chỉ có Diêu Trác phó tông chủ Vấn Tình Tông cùng thiếu tông chủ Phong Khê.

Hai người tới đây hiển nhiên cũng là bị động tĩnh bên này kinh động, nhưng lúc này vừa rơi xuống, Phong Khê liền phát hiện Tử Vũ nắm lấy tay của Dương Khai, hơn nữa còn là chủ động nắm! Phát hiện này khiến hắn thoáng cái sắc mặt trầm như nước, cảm giác giống như trên đầu bị mọc sừng, cảm thấy rất sỉ nhục, máu trong người sôi cuồn cuộn, dường như tùy lúc đều có thể nổ tung. Những thiếu nữ mà Phong Khê hắn coi trọng chưa bao giờ đối xử với hắn như vậy. Bất kỳ nữ nhân nào đều bị hắn nắm bắt cả thể xác lẫn tinh thần như là nô bộc, lời nói của hắn là mệnh lệnh tuyệt đối, không ai dám trái.

Nhưng mà với Tử Vũ bên này, hết lần này tới lần khác lại đối với mình không đổi sắc chút nào. Nếu chỉ như thế cũng thôi đi, giờ khắc này, con tiện tỳ này lại dám thân thiết với một nam nhân xa lạ khác như vậy. Đây không phải là muốn chọc giận mình sao? Chuyện như thế nếu lan truyền ra ngoài, mình làm sao đặt chân ở Bắc Vực? Chỉ sợ đến lúc đó người nào gặp cũng đều không ngừng nhìn chằm chằm cái sừng trên đỉnh đầu của mình.

Thấy ánh mắt của Phong Khê rơi vào trên tay mình, trong nháy mắt Tử Vũ cảm thấy không ổn.

Lúc trước nàng chuẩn bị lôi kéo Dương Khai thoát đi chỗ này, cho nên cũng không có để ý nhiều lắm, nhưng không chờ nàng có động tác gì, các vị sư thúc đã chạy tới bao vây nàng và Dương Khai, dẫn tới bọn họ tiến lùi không được, trong lúc khẩn trương, Tử Vũ cũng quên mất buông tay Dương Khai ra.

Bây giờ sau khi phản ứng, mới cảm thấy rõ bàn tay của Dương Khai to lớn và ấm áp, gương mặt không khỏi đỏ lên, theo bản năng định buông ra.

Bất quá cũng không biết nàng nghĩ tới điều gì, trong nháy mắt lúc bàn tay ngọc sắp buông ra, không ngờ lại nắm chặt thêm, mà lần này còn dùng sức hơn so với lần vừa rồi, cùng với Dương Khai mười ngón tay đan vào nhau.

Dương Khai ngạc nhiên liếc nhìn nàng một cái, một cảm giác là lạ quanh quẩn trong đầu.

Tử Vũ hơi đỏ mặt, tấm thân mềm mại rúc vào một bên cánh tay của Dương Khai, nhìn Phong Khê như khiêu khích, nói: - Thiếu tông chủ xin hãy tự trọng, Vũ muội không phải một tiếng mà ngươi có thể kêu, mặt khác, ta muốn làm gì là tự do của ta, ngươi không có quyền can thiệp!

Phong Khê nghe vậy, gương mặt vốn đã khó coi lập tức liền xanh mét, hai mắt nhìn Dương Khai trừng trừng như tóe lửa, cắn răng nói: - Tiểu tử ngươi muốn chết, lại dám động đến nữ nhân của ta!

Dương Khai cười lạnh một tiếng. Hắn tự nhiên biết vì sao Tử Vũ phải thân thiết với mình như vậy, hiển nhiên là cố tình để Phong Khê nhìn thấy. Đối với nàng ta làm như vậy, Dương Khai thật ra cũng không phản cảm gì, Tử Vũ không thể nắm lấy tương lai cùng vận mệnh trong tay mình, cũng chỉ có thể phản kháng bằng cách như thế, kỳ vọng có thể làm cho Phong Khê bỏ đi ý niệm trong đầu. Thật không nghĩ đến ngược lại kích thích lửa giận cùng sát khí của Phong Khê.

- Ai là nữ nhân của ngươi, không biết xấu hổ!

Tử Vũ không mảy may cho Phong Khê một chút thể diện nào, thấy hắn uy hiếp Dương Khai như vậy, lập tức mắng một câu.

Phong Khê tức giận đến mặt mũi trắng bệch, hắn không thể chửi mắng Tử Vũ, chỉ có thể trút giận trên người Dương Khai, hung tợn nói: - Tiểu tử ngươi chỉ có chút bản lãnh vậy sao? Chỉ có thể để cho nữ nhân thay mình ra mặt sao?

Dương Khai toét miệng cười, nói: - Thiếu tông chủ, dưa hái xanh không ngọt, hà tất phải như thế? Ta cùng với Vũ sư muội sớm đã tình đầu ý hợp, ngầm ước hẹn cả đời, thật ra ngươi hãy nói một chút xem, rốt cuộc là người nào đoạt nữ nhân của người nào? Bổn thiếu không chấp nhặt cùng ngươi thì thôi, ngươi lại vừa ăn cướp vừa la làng? Đây là đạo lý gì?

Một lời vừa nói ra, toàn trường đều kinh hãi.

Một đám Đế Tôn Cảnh của Băng Tâm Cốc đều trợn mắt há hốc mồm nhìn Dương Khai cùng Tử Vũ, dường như không thể tin đây là sự thật.

Tử Vũ cũng hơi thất thần, nàng không nghĩ tới Dương Khai lại có thể ở trước mặt nhiều người nói ra lời nói như thế, cái gì mà ngầm ước hẹn cả đời này nọ, đây không phải là phá hỏng sự trong sạch của mình sao? Trong nháy mắt, sắc mặt của nàng liền đỏ bừng, mặt nóng như lửa đốt, dường như thật đã cùng Dương Khai làm chuyện tày trời gì đó, xấu hổ gặp mặt người.

Nhìn nàng biến đổi sắc mặt, rất nhiều Đế Tôn Cảnh của Băng Tâm Cốc lộ vẻ cổ quái.

Vị thất sư thúc Trường Tôn Oánh dùng ánh mắt tán dương nhìn Dương Khai. Bà cũng là lần đầu gặp mặt Dương Khai, chưa nói tới có ác cảm gì, nhưng lời nói của Dương Khai hùng hồn như vậy khiến bà cảm thấy Tử Vũ tìm đúng người rồi.

Nếu không phải thật tâm thật lòng, như thế nào dám ở trước mặt nhiều Đế Tôn Cảnh càn rỡ như thế?

Ở bên kia, sắc mặt của Phong Khê âm trầm gần như phủ lên một tầng sương lạnh, cả người cảm giác rất không thoải mái, hắn chẳng thể nghĩ tới, nữ nhân mình để ý, thậm chí không tiếc vận dụng lực lượng của tông môn cũng phải độc chiếm kia, lại sớm đã thành đồ chơi của người khác!

Cảm giác này giống như là ăn phải một con ruồi chết vậy, khiến hắn ghê tởm khó chịu, ánh mắt nhìn Tử Vũ lại chứa đầy ý chán ghét.

Chương 2417: Đến cắn ta này

- Đừng có để bị chúng đánh lừa. Nguyên âm khí của Tử Vũ không có mất, vẫn còn là tấm thân trong sạch! Đột nhiên Diêu Trác nhẹ giọng nói một câu ở bên tai Phong Khê.

Phong Khê nghe nói vậy trong mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ, ánh mắt quét lên trên người Tử Vũ một chút, xác định Diêu Trác nói không sai, quả thật nguyên âm của Tử Vũ không mất, vẫn còn là một xử nữ. Nhưng dù như vậy, hắn cũng không cách nào chấp nhận, bởi vì giờ phut này năm ngón tay của Tử Vũ nắm thât chặt long ban tay cua Dương Khai, thât lâu không nơ buông ra.

Tinh canh nay đôi vơi nam nhân nao cung đêu la môt nôi nhuc qua lơn, huông chi hăn con la thiêu tông chu cua Vân Tinh Tông.

Nữ nhân cua thiêu tông chu Vân Tinh Tông là lây tinh nhâp đao, lai đi thân thiêt vơi một nam nhân khac, đây không chi la vân đê riêng cua cá nhân Phong Khê hăn, chuyên nay ma lan truyên ra ngoai thi se la một đa kich rât lơn đôi vơi danh dư cua tông môn.

- Tiêu tư ngươi la ngươi phương nao, lai dam đôi nghich vơi Vân Tinh Tông ta, ngươi không sơ chêt sao? Diêu Trac lanh lung nhin Dương Khai, sat khi trong long cuôn cuôn, hăn biêt nêu chuyên hôm nay xư ly không tôt, chăng nhưng se tôn hai tơi danh dư cua tông môn, mà trong long Phong Khê cung se rất co kha năng sinh ra tâm ma, tư nhiên phương phap xư ly tôt nhât la để Phong Khê ra tay giêt Dương Khai đi, nhưng du gi nơi đây cung la Băng Tâm Côc, trươc khi moi chuyên vân con chưa co ro rang hăn cung không dam lam qua mưc.

Môt đam Đê Tôn Canh cua Băng Tâm Côc đêu cung to mo nhin Dương Khai, dù sao, cac nang cung rât muôn biêt rôt cuôc Dương Khai la ai. Đôt nhiên trong côc xuât hiên môt nam nhân, hơn nưa lai thân thiêt vơi Tư Vu như thê... Ngay ca sư pho cua Tư Vu, la An Nhươc Vân tam đảm nhiêm côc chu Băng Tâm Côc cung co chut không hiêu tinh huông như thê nao.

Bà ta chưa tưng nghe Tư Vu noi vê nam nhân nay.

- Ta chi la tơi mang Vu sư muôi đi, như thê nao lai la đich cung Vân Tinh Tông, lơi noi cua tiên bôi co phai qua tư tiên hay không? Noi chuyên thi lây lương tâm ra ma noi a! Dương Khai hư lanh môt tiêng, noi tiêp: - Hơn nưa nơi nay la Băng Tâm Côc, co quan hê gi với Vân Tinh Tông cua ngài chứ?

- Vu sư muôi đâu phải ngươi co thê goi? Phong Khê giân dư.

Dương Khai hip măt lai, lanh lung noi: - Ta goi như thê nao thi măc mơ gi tơi ngươi, ngươi sua bây cai gi?

Lưa giân trong long Phong Khê tư tư bôc lên, liêc nhin Diêu Trac, điêm nhiên noi: - Sư thuc, con muôn giêt hăn!

Tư khi sinh ra đên nay, hăn con chưa tưng bi thiêt thoi đên như vây, nữ nhân minh xem trong lai chu đông năm tay một nam nhân khac, lam bân danh dư cua minh, ngươi nay lại con ngông cuông lơn lôi như thê... Không giêt hăn thi lam sao ma ha đươc môi hân trong long!

Dương Khai không ngưng cươi lanh: - Muôn giêt ta? Ngươi muôn giêt ta rât nhiêu, đang tiêc la bon ho đêu đa chêt hêt!

- Tiêu bôi ngông cuông! Săc măt Diêu Trac sa sâm xuông, trong măt anh lên ve tưc giân, chơp tăt liên tuc, khi thê cua Đê Tôn Canh lâp tưc cuôn vê phia Dương Khai.

Các Đê Tôn Canh cua Băng Tâm Côc đêu trong măt lóe lên ve kinh ngac. Môt tên Đao Nguyên tam tâng canh như Dương Khai ơ trươc măt cac nang ăn noi ngang tàng như thê, cac nang cung rât la kinh ngac, không biêt Dương Khai tu luyên luyên đên ngôc luôn rôi, hay thât la không biêt trơi cao đât rông, ngươi như vây không cân phai đê y tơi.

Dương Khai đưng tai chô, buôn bưc hư môt tiêng, tưa hô bi khi thê cua Diêu Trac đe ép co chut không thơ nôi, hit mui môt cai rôi noi: - Thât xin lôi, ta con tre không hiêu chuyên, lai không biêt noi chuyên lắm!

Chung nư nghe như thê, đôi chân may đêu nhiu lai. Thâm nghi thì ra Dương Khai cung biêt sơ a, luc trươc không coi ai ra gi như thê, con tương răng hăn rât cưng răn, không ngơ bi khi thê cua Diêu Trac đe môt cai, lâp tưc liên heo xuông rôi. Xem ra tên tiêu tư nay không phai la ngươi co thê pho thac đươc, nêu Dương Khai thât co thê môt mưc chiu đưng tiếp, noi không chưng con đê cho ngươi ta nhin vơi căp măt khac, đang tiêc nhanh như vây đã thoa hiêp... Hiên nhiên cung chi la môt ke nhat gan.

Trong đam ngươi truyên đên vai tiêng thơ dài, dương như cam thây tiêc hân cho Tư Vu.

Tim đươc môt nam nhân như vây, cung không biêt co phai Tư Vu vi tinh ma không nhin ro bô măt thât cua hăn hay không? Cung so sanh vơi Phong Khê, qua thưc ngươi nay kem xa ca van dăm, tôi thiêu Phong Khê con la thiêu tông chu Vân Tinh Tông, đia vi không phai la ngươi binh thương co thê so sanh. Tư Vu ga qua đó, cho du tu vi sau nay không tiên triên, thi ca đơi cung không phai lo ăn lo khô gi, co thê yên yên ôn ôn ma sông, sau nay chăc gi ma không hanh phuc.

Nhưng nêu thât chung sống vơi môt ngươi như Dương Khai, thi tương lai bâp bênh rôi.

Dương Khai nhan nhat nhin Diêu Trac cung Phong Khê, lanh lung cươi, noi tiêp: - Ngươi như ta noi chuyên co chut không qua xuôi tai, nêu vưa rôi co chô nao đăc tôi với... me cua cac ngươi, thì lai căn ta nay!

Môt lơi vưa ra, toan trương ô lên.
Các Đê Tôn Canh cua Băng Tâm Côc môi ngươi đêu trơn to đôi măt đep, giât minh nhin vê phia Dương Khai, ve măt không thê tin đươc câu noi minh vưa mơi nghe vào tai. Ma Phong Khê cung Diêu Trác thi săc măt trâm xuông, lưa giân ngut trơi.

Diêu Trac quay măt, nhin vê phia Tôn Vân Tu, quat nho: - Đai Trương lao, nêu Khê nhi ra tay giêt hăn, moi ngươi se không co y kiên gi phai không?

Hăn không co đi trưng câu y cua tam đảm nhiêm côc chu An Nhươc Vân, ma trưc tiêp hoi luôn Tôn Vân Tu, hiên nhiên cung biêt tinh cach An Nhươc Vân yêu đuôi, hoi bà ta luc nay la vô dung.

Ma sơ di để Phong Khê xuât thu, la vi hăn suy tinh: bô dang cua Dương Khai va Tư Vu như vây, vô hinh đa khiên trong long cua Phong Khê sinh ra tâm ma, chi co đê Phong Khê tư ra tay chem chêt Dương Khai, thi mơi diêt trư đươc tâm ma nay, không anh hương tới con đương tu luyên vê sau cua Phong Khê. Vân Tinh Vô Thương Công cua Vân Tinh Tông là lây tinh nhâp đao, luc tu luyên cân chinh minh lây ra tinh cam chân thât, cung cân đôi phương phai đông tinh.

Nghe Diêu Trac hoi như vây, gương măt xinh đep cua Tôn Vân Tu hơi trâm xuông, hư lanh noi: - Đây chinh la Băng tâm Côc, muôn giêt hay muôn tha cung la chuyên cua Băng Tâm Côc ta, không cân đên pho tông chu va thiêu tông chu nhung tay!

Môt chuôi lơi noi lanh lung cua bà ta, đê cho Dương Khai vô cung kinh ngac.

Bơi vi theo trươc đo hăn phong đoan Tôn Vân Tu hăn la co khuynh hương nghiêng vê phia Vân Tinh Tông, la lưc lương trung kiên đông y ga Tư Vu vao Vân Tinh Tông! Môt ngươi như vây, theo ly ma noi chi biêt quy liêm got Vân Tinh Tông, tuyêt đôi sẽ không chống đối. Không thê ngơ la trên thưc tê Tôn Vân Tu lai không cho Diêu Trac môt chut thê diên nao, tinh huông nay la như thê nao?

Tôn Vân Tu tuy răng không cho Diêu Trac chut măt mui nao, nhưng đôi vơi Dương Khai cung không co chut cam tinh, cam thây ca môt đông chuyên phiên toai nay đêu la do Dương Khai dẫn tơi, luc bà quay đâu nhin lai, gương măt tran đây sat khi.

Tôn Vân Tu đang muôn lên tiêng noi gi đo, bỗng nhiên An Nhươc Vân lên tiêng: - Ngươi tre tuôi, ngươi vưa mơi noi la phung mênh đên mang Vu nhi đi, la phung theo mênh lênh cua ngươi nao?

An Nhươc Vân hoi câu nay cung không co thâm y gi qua lơn, chi la bà biêt tinh tinh cua Tôn Vân Tu, biêt nêu minh không lên tiếng, thi nhi sư muôi cua mình se đông thu vơi Dương Khai ngay.

Nêu qua thât muôn ha sat thu, với tu vi Đê Tôn Canh lương tâng canh cua muội ây, Dương khai tuyêt đôi không đu sưc ngăn can.

Măc kê Dương Khai phung mênh lênh cua ngươi nao, hay la co thât tinh đâu y hơp cung Tư Vu, tơi đây mang nang bo trôn, đêu la điều ma An Nhươc Vân hy vong nhìn thây. Tư Vu la đê tư cua bà, tư nho đã day nang ta tu luyên, nêu không phai la bât đăc di, sao bà chịu đông y coc hôn sư nay, rôi lai len tha Tư Vu trốn ra ngoai? Đang tiêc la tao hoa trêu ngươi, cuôi cung Tư vu vân bi băt trơ lai.

Đôi vơi An Nhươc Vân, Dương Khai vân rất tôn trong. Nữ nhân nay du gi la sư pho cua Tư Vu, lai la tam đảm nhiêm côc chu Băng Tâm Côc, chi la bô dang cua bà nhin co ve vô cung ôn nhu yêu ơt, ngươi như vây ky thưc không thich hơp quan ly trông coi môt tông môn. Ngươi quan ly trông coi chân chinh, cân phai thiêt diên vô tư, thiêt huyêt vô tinh, thu đoan cưng răn, ma An Nhươc Vân thi không nghi ngơ la không phu hơp môt điêm nao trong cac yêu câu nay, co le đây cung la nguyên nhân lơn nhât dân đên viêc Băng Tâm Côc bi Vân Tinh Tông khi dê không ngâng đâu lên đươc.

Dương Khai liên ôm tay, noi: - Bâm An tiên bôi, tiêu tư chinh la phung lênh cua Băng Vân tiên bôi, đên mang Vu sư muôi rơi khoi nơi nay!

- Cai gi?

- Tiêu tư ngươi vưa mơi noi gi?

Săc măt các Đê Tôn Canh cua Băng Tâm Côc toan bô đêu kich đông, rôi rit kêu lên thât thanh, mươi mây căp măt đep trong nhay măt đêu ngưng lai trên ngươi Dương Khai, nhe nhang run rây. Thân thê mêm mai cua Tôn Vân Tu nhoang môt cai, lâp tưc xuât hiên ơ trươc măt Dương Khai, đưa môt tay ra băt lây ba vai Dương Khai, căn răng run giong noi: - Tiêu tư, lăp lai môt lân nưa... lơi noi của ngươi vưa rồi...

- Ngai lam ta đau! Dương Khai liêc măt nhin vi tri ba vai cua minh, lanh giong noi, nhin săc măt cua hăn cưc ky lanh nhat, môt chut ve đau đơn cung không co.

Tôn Vân Tu gương măt giân dư, dương như la muôn nôi giân, nhưng cung không biêt nghi đên chuyên gi, lai cô kiêm nen nôi tưc giân xuông, hit sâu môt hơi rôi buông vai Dương Khai ra, cung chu đông lui vê phia sau vai bươc, co chut mong đơi cung co chut khân trương nhin Dương Khai.

Nhưng Đê Tôn Canh khac cua Băng Tâm Côc ai cung như thê.

Dương Khai nhin bôn phia, cât cao giong noi: - Ta phung lênh cua Băng Vân tiên bôi đên nơi nay, mang Vu sư muôi rơi đi!

- Sư pho... An Nhươc Vân cuôi cung cung xac đinh minh không nghe lâm, vưa rôi Dương Khai đúng la noi ra hai chư Băng Vân, hai chư thân thanh nay đa quanh quân trong long nang ba ngàn năm, tư ba ngàn năm nay, bà không co luc nao la không nhơ đên canh tương năm đo sư pho tư tay câm tay chi day minh tu luyên, khi đo bà không buôn không âu lo, dựa vào sư pho như dưa lưng vao cai cây to lơn răn chăc, chi cân an tâm tu luyên la đươc.

Đang tiêc thơi gian trôi qua nhanh, canh con ngươi mât, Băng Tâm Côc vân la Băng Tâm Côc đo, nhưng sư pho vẫn im bặt tin tức.

Chăng nhưng bên ngoai đôn đoan sư pho đa mât, ngay ca trong tông môn rât nhiêu sư ty sư muôi cung tiêp nhân sư thât nay.

Nhưng giơ phut nay, bà lai tư trong miêng Dương Khai nghe đươc tin tưc cua sư pho, An Nhươc Vân chi cam thây mau trong ngưc cuôn cuôn, khan giong noi: - Sư pho.. ngai ây co khoe không?

Tưng đôi măt đep nhin vê phia Dương Khai, tran đây y mong đơi, hiên nhiên đêu rât muôn biêt câu tra lơi.

Dương Khai cươi lanh môt tiêng, noi: - Băng Vân tiên bôi biêt răng cac ngươi đây đê tư ưu tu nhât cua tông môn vao hô lưa, cho nên tâm trang rât không tôt!

Chung nư nghe vây, săc măt tât ca đêu am đam, tran đây ay nay, lai không dam nhin thẳng vào Dương Khai, rôi rit nhin sang môt bên.

- Không thê nao, không thê nao!

Tôn Vân Tu bỗng nhiên nôi điên la lên, căp măt xinh đep đêu đo, trơn to, như muôn ăn thit ngươi nhin chằm chằm vào Dương Khai, tưng bươc tưng bươc môt ep tơi phía hăn, căn răng noi: - Sư pho ngai ây nêu qua thât con sông, tai sao lai không đich thân đên noi chuyên cung bon ta, lai cô tinh phai môt tên như ngươi đên Băng Tâm Côc! Tiêu tư ngươi dam noi lao, thât xem la bôn cung không giêt đươc ngươi sao?

- Nhi sư thuc, đây la sư thât, đung la do sư tô phai Dương sư huynh tơi. Tư Vu thây bô dáng bà hung dư muôn giêt ngươi, vôi vang lăc minh chăn trươc măt Dương Khai.

Thây môt man như vây, Phong Khê ơ bên kia nôi long tan nat rơi đây đât...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau