VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2401 - Chương 2405

Chương 2403: Trẻ nhỏ đừng xem

Cây Ngũ Sắc Trường Mâu này chính là Đế Bảo của Diêu Xương Quân!

Đế Bảo thứ này, mặc dù là cường giả Đế Tôn Cảnh cũng không có nhiều lắm, mỗi một kiện đều coi là trân bảo không dễ dàng vứt bỏ, mà giờ này, Đế Bảo của Diêu Xương Quân lại xuất hiện trên tay Dương Khai, điều này nói rõ cái gì? Điều này nói rõ Diêu Xương Quân sợ là đã dữ nhiều lành ít rồi!

Trách không được mình một mực không có gặp Diêu Xương Quân, từ sau khi đi tới Tịch Hư Bí Cảnh, hắn ngay cả Dương Khai đều gặp, nhưng một mực không có phát hiện tung tích của Diêu Xương Quân. Hiện tại xem ra, cũng không phải Diêu Xương Quân ẩn náu đâu đó, mà căn bản là không còn sống trên đời này.

Nhưng... Dương Khai chỉ là một Đạo Nguyên Cảnh làm sao có thể giết chết Diêu Xương Quân, nếu không phải hắn giết, thì cây Ngũ Sắc Trường Mâu này làm thế nào đến trên tay hắn?

Bàng Quảng một đầu mơ hồ, kinh ngạc nhìn cây Ngũ Sắc Trường Mâu, thế nào cũng không nghĩ ra, cũng không biết lời nói của Dương Khai rốt cuộc là thật hay giả.

Ngay lúc hắn đang chấn động trong lòng, bỗng nhiên một luồng hơi lạnh từ sau lưng đánh úp lại, không có mảy may dấu hiệu báo trước, chờ đến lúc Bàng Quảng phát hiện muốn tránh thì đã muộn.

Màn sáng như dải tơ kia hiện ra, kèm theo tiếng dã thú gầm thét giống như tiếng hổ gầm, Bàng Quảng chỉ cảm thấy sau lưng mình tê rần, ngay sau đó thân mình liền bị một lực lượng khổng lồ đánh trúng, khiến hắn không tự chủ bay tới phía trước, thân ở giữa không trung trong miệng không ngừng phun trào máu tươi.

Không đợi hắn lần nữa ổn định thân hình, Dương Khai đã bay tới trước mặt, trên mặt hiện lên một nụ cười dữ tợn, một quyền đập xuống đầu hắn, trong quả đấm kia quanh quẩn dao động lực lượng không gian dày đặc, nơi quả đấm đi qua, lộ ra một vết đen như mực, dường như không gian đều vỡ nát ra.

Bàng Quảng hít vào một hơi lạnh, cố sức đề tụ nguyên lực toàn thân, thúc giục đồng la bảo vệ ở trước mặt mình.

"Ầm..." Truyền ra một tiếng vang thật lớn, ánh sáng trên đồng la chao đảo, dường như dưới một kích này, linh tính của Đế Bảo đã bị tổn thương, làm cho Bàng Quảng rất đau lòng.

Nhưng thời khắc này hiển nhiên không phải lúc đau lòng Đế Bảo, Bàng Quảng sắc mặt trắng bệch, mượn lực phản chấn, cấp tốc kéo ra một khoảng cách với Dương Khai.

"Xì xì..." Truyền ra tiếng vang nhỏ, một khí tức cực kỳ nguy hiểm quanh quẩn trong đầu Bàng Quảng, trong thiên địa đột nhiên sáng lên một cái chớp mắt, ngay sau đó, bỗng nhiên từ một hướng khác bắn nhanh tới một tia chớp nhỏ bé yếu ớt như lông trâu, nhưng thật chính xác đánh vào trên người hắn.

Dù Bàng Quảng là cường giả Đế Tôn Cảnh, mà khi bị tia chớp này đánh trúng, cả người hắn cũng run bần bật như bệnh sốt rét, một đầu lông tóc đều dựng ngược, trên người lập tức truyền ra mùi cháy khét nồng đậm, thoạt nhìn cực kỳ thê thảm.

Khóe mắt hắn kiên cường quay đầu nhìn lại, ngay sau đó, con ngươi liền trợn tròn.

Chỉ thấy bên kia, một bé gái chừng 7, 8 tuổi, da mịn màng như tượng ngọc điêu khắc, lại đầy mặt lạnh lẽo, cưỡi trên lưng một đầu Bạch Hổ, cầm trên tay một viên châu màu xanh nhạt, đang lạnh lùng nhìn mình.

Bất luận là tiểu nha đầu hay là Bạch Hổ dưới mông, đều xuất hiện không có mảy may dấu hiệu báo trước, Bàng Quảng hoàn toàn không nhận ra bọn họ hiện thân như thế nào. Mà đủ loại đánh lén cùng công kích trước đó, không thể nghi ngờ chính là từ một người một thú này.

Để cho Bàng Quảng khó có thể tin là, viên châu màu xanh nhạt tiểu nha đầu cầm trên tay kia, lại là một kiện Đế Bảo thuộc tính lôi! Cũng không biết có phải là tiểu nha đầu không đủ tu vi hay không, hay là vì sao, mà sau khi kích phát uy năng của Đế Bảo này, thời khắc này thoạt nhìn sắc mặt tiểu nha đầu trắng bệch, rõ ràng là tiêu hao lực lượng quá lớn.

Đây là tình huống gì đây?! Bàng Quảng có chút không xoay chuyển được ý nghĩ trong đầu, chỉ cảm thấy điều nghe và trông thấy này quá mức khó tin.

Ngay lúc này, truyền đến tiếng gầm giận dữ: - Bàng Quảng, hôm nay nơi này chính là chỗ táng thân của ngươi. Mau mau nhận lấy cái chết!

Bàng Quảng sợ tới mức giật mình một cái, cũng không dám khinh thường Dương Khai mảy may. Hắn khí thế hung hăng truy kích đến đây, vốn muốn giết chết Dương Khai báo thù rửa hận, nhưng không nghĩ tới một đầu đâm vào trong bẫy rập, địch nhân còn chưa bị thương chút nào, ngược lại mình trước bị đánh cho nửa chết nửa sống.

Yêu thú hình dạng Bạch Hổ kia không ngờ lại tản ra khí tức cường giả Đế Tôn Cảnh mới có, vừa thấy là không dễ chọc rồi! Chỉ riêng một mình nó mình chưa chắc đã ứng phó nổi, đừng nói chi bên cạnh còn có Dương Khai nhìn chằm chằm, vậy còn đánh thế nào chứ?!.

Sớm biết bên này hung hiểm như thế, thì dù cho vàng hắn cũng sẽ không đến đây, ở bên kia reo hò trợ uy cho Xích Nhật không phải tốt hơn sao.

Trong lúc nhất thời, trong lòng Bàng Quảng dâng lên ý hối hận vô hạn, quay người lại liền muốn chạy trốn.

- Ngưng! Dương Khai biết ý đồ của hắn, trong miệng chợt quát một tiếng, dưới pháp tắc không gian hội tụ, cả không gian kia thoáng chốc trở nên vô cùng sềnh sệch, Bàng Quảng như hãm sâu trong đó, bước đi khó khăn.

Thời gian trì hoãn trong chớp mắt này, đã quyết định sống chết của Bàng Quảng.

Bạch Hổ dưới chỉ huy của Lưu Viêm hóa thành một luồng sáng, nhoáng lên một cái rồi biến mất, bỗng nhiên xuất hiện ở bên cạnh Bàng Quảng, há cái miệng to như chậu máu, cắn vào chỗ cần cổ Bàng Quảng.

Bàng Quảng sợ tới mức hồn phi phách tán, thúc giục lực lượng toàn thân bảo vệ cần cổ, miễn cho bị Bạch Hổ cắn đứt, đồng thời ra sức vùng vẫy muốn thoát khỏi khốn cảnh.

- Vào đi cho ta! Dương Khai cười lạnh, ném Huyền Giới Châu trong tay về hướng Bàng Quảng bên kia, trực tiếp nuốt vào toàn bộ Bạch Hổ, Lưu Viêm và Bàng Quảng. Ngay sau đó, thân hình hắn cũng nhoáng một cái, chui vào Tiểu Huyền Giới.

Ở nơi nào đó bên trong Tiểu Huyền Giới, Bàng Quảng hao hết sức chín trâu hai hổ, liều mạng tự bạo tinh huyết, thật vất vả mới thoát khỏi Bạch Hổ dây dưa, thế nhưng vừa quay người lại, hắn hoàn toàn trợn tròn mắt.

Phóng mắt nhìn tới, nơi này đâu còn là biển rộng gì đâu, bốn phía nơi này cỏ cây xanh biếc, hương hoa thơm ngát, chim muông hót líu lo, linh khí nồng đậm... cảnh vật lại giống như một chỗ tiên cảnh...

"Không phải mình đã chết rồi chứ? Nơi này là âm tào địa phủ hay sao?" Trên trán Bàng Quảng mồ hôi lạnh nhỏ giọt xuống.

Sau một lúc hắn nhìn thấy Dương Khai, lúc này gánh nặng trong lòng mới buông lỏng.

Bất quá lúc trước Bàng Quảng bị chơi đùa như vậy, hơn nữa vốn bị thương nặng chưa lành, cả người thoạt nhìn đâu còn có chút phong phạm của cường giả Đế Tôn Cảnh, mà dáng vẻ như chó nhà có tang, chật vật đến cực điểm.

Dương Khai cười lạnh nhìn hắn, một bộ giá thế như nhìn người chết.

Bàng Quảng ánh mắt mơ hồ, sâu trong nội tâm bị chấn động cực lớn, cả kinh kêu lên:

- Đây là địa phương quỷ quái gì vậy?

Dương Khai cười hà hà, nói: - Dĩ nhiên là phần mộ của ngươi rồi! Thấy bổn thiếu đối xử tốt với ngươi chưa? Chọn cho ngươi một nơi cảnh đẹp như vậy làm chỗ táng thân, đây chính là người khác cầu xin đều không được! Bàng thành chủ, tổ tiên nhà ngươi hẳn đã tích đức, phần mộ tổ tiên dày khói xanh nha!

"Mộ tổ tiên nhà ngươi mới dày khói xanh đấy!" Bàng Quảng mắng to trong lòng, tức giận đến đau bụng, lại không dám mắng ra tiếng, chỉ có thể mạnh miệng nói: - Muốn giết ta cũng phải nhìn xem ngươi có bản lãnh hay không!

Trong lúc nói, hắn liếc nhìn Bạch Hổ bên kia một cái, mặt đầy vẻ kiêng kỵ.

Đối với Dương Khai thật ra hắn cũng không sợ, hắn duy nhất kiêng kỵ chính là Bạch Hổ tản ra khí tức Đế Tôn Cảnh này, cũng không biết con vật này rốt cuộc là thứ gì, tuy rằng nhìn giống như yêu thú, lại không có mảy may dao động khí huyết, dường như là vật chết mà lại cố tình trông rất sống động.

Dương Khai cười ha ha nói: - Vào trong này, sống chết chỉ trong một ý niệm của bổn thiếu, bổn thiếu muốn ngươi sống thì ngươi sống; bổn thiếu muốn ngươi chết thì ngươi chết!

- Nói thật đúng như mình là kẻ thống trị thiên địa, cẩn thận không thì thổi nổ tung da trâu đấy! Bàng Quảng khinh bỉ nói.

Dương Khai hừ lạnh, nói: - Ngươi nói bậy mà đúng rồi! Ở trong này, bổn thiếu chính là kẻ thống trị! Nói dứt câu, Dương Khai đưa tay vỗ tới hướng Bàng Quảng xa xa bên kia.

Bàng Quảng hoàn toàn không thấy hắn thúc giục lực lượng, cũng không thấy hắn thi triển bí thuật gì, nhưng cố tình một chưởng này chụp tới, bỗng nhiên mình cảm giác áp lực lớn lao từ không trung giáng xuống, ép cho toàn thân xương cốt kêu răng rắc vang dội, thân mình cũng không tự chủ lùn xuống.

Bàng Quảng biến sắc mặt, la thất thanh: - Lực lượng của thiên địa! Ngươi... ngươi lại có thể điều động lực lượng của thiên địa, điều đó không có khả năng!

Cho dù là 10 đại Đế Tôn, cũng không có khả năng điều động lực lượng của thiên địa! Người có thể làm được trình độ này căn bản không tồn tại. Thế nhưng trên thực tế, Dương Khai thật sự điều động được lực lượng của thiên địa, gia tăng trên người hắn, khiến hắn ngay cả nhúc nhích ngón tay đều là hy vọng xa vời.

Bàng Quảng trong mắt run rẩy kịch liệt, gương mặt đầy kinh hãi khó hiểu. Dưới áp lực của lực lượng khổng lồ kia, hắn đều không thể đề tụ được mảy may khí lực, chỉ cảm thấy mình sẽ lập tức tan xương nát thịt, không khỏi vô cùng sợ hãi.

Hắn muốn phản kháng, lại không đề tụ được nửa điểm khí lực.

- Đừng đánh chết, cái này cho ta!

Bỗng nhiên từ bên cạnh truyền đến một tiếng nói như tiếng sấm, chấn động màng tai của Bàng Quảng tê dại.

Hắn thất thần, ngẩng đầu nhìn lại, ngay tức thì sợ run tại chỗ.

Chỉ thấy bên cạnh mình cách không xa, một tảng đá có hình người vô cùng to lớn, khoanh chân ngồi ở đó, hai mắt mở to còn lớn hơn so với gian phòng, đang nhìn mình chằm chằm.

Thanh âm mới rồi, chính là người đá khổng lồ này phát ra.

Bàng Quảng bàn chân đều rút gân, lúc trước không phải hắn không có phát hiện người đá khổng lồ này, hắn chỉ nghĩ đó là một ngọn núi nhỏ, không để ý mà thôi, nào đâu nghĩ tới tên này lại là vật sống, còn có thể lên tiếng nói chuyện.

Hơn nữa ánh mắt của nó nhìn mình toát ra tia sáng xanh mượt, thật giống như sói đói thấy được miếng thịt béo, khiến trong lòng Bàng Quảng sợ hãi run bần bật.

Dương Khai nhướn mày, nhìn pháp thân nói: - Ngươi muốn làm như vậy ư? Cực kỳ tàn ác đấy?

Pháp thân cười hắc hắc, nói:

- Lâu lâu mới có thôi! Ngươi giết nhiều Đế Tôn Cảnh như vậy cũng không thấy ngươi thảy vào, thật vất vả gặp được một tên, nhất định không thể bỏ qua!

Dương Khai ngẫm nghĩ, gật gật đầu nói: - Như vậy tùy ngươi đi!

Sau khi nói xong, quay đầu nhìn Bàng Quảng một cái, trên mặt lộ vẻ đồng tình, ngay sau đó, thân hình hắn nhoáng một cái liền rời Tiểu Huyền Giới.

- Này, tiểu tử ngươi đi đâu vậy? Cái gì cực kỳ tàn ác, nói rõ cho ta biết! Bàng Quảng kêu to, không biết tại sao, sâu trong nội tâm nổi lên cảm giác cực kỳ bất an, cảm giác đó khiến hắn sinh ra một loại ảo giác còn khó chịu hơn so với chết, sợ tới mức hắn mặt mũi trắng bệch.

Hắn không biết người đá khổng lồ này muốn làm gì mình, nhưng xem từ lời nói cùng với ánh mắt của Dương Khai trước khi rời đi, tao ngộ của mình nhất định sẽ không tốt đẹp lắm.

Ngay lúc Bàng Quảng hoảng sợ, bỗng nhiên nhận thấy ánh sáng trên đỉnh đầu bị che phủ, hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một bàn tay to lớn chụp xuống mình, Bàng Quảng lập tức kêu to:

- Dừng tay!

Pháp thân mặt không đổi sắc, đưa tay chụp lấy hắn cầm trong lòng bàn tay, nói: - Nhắm mắt lại, trẻ nhỏ đừng xem, sẽ để lại bóng ma trong lòng!

Bàng Quảng: "..."

Pháp thân chợt nghiêm túc, trong miệng quát nhỏ: - Phệ Thiên... Chiến Pháp!

Chương 2404: Băng Vân bị thương nặng

Trên biển rộng, lâu thuyền nhanh chóng bay đi hướng chỗ sâu, đám người Lưu Tiêm Vân đứng trên boong lâu thuyền đưa mắt nhìn ra xa, trên mặt mỗi người đều đầy vẻ lo âu.

Bất chợt, dường như Lăng Âm Cầm phát hiện điều gì, đôi mắt đẹp lóe sáng, chỉ về một hướng nói: - Có người tới!

Nghe vậy, đám người Lưu Tiêm Vân, Phạm Hinh cũng đều tinh thần chấn động nhìn lại hướng bên kia, quả nhiên thấy bên kia có một luồng sáng đang nhanh chóng bay tới.

- Làm tính toán xấu nhất, tùy thời chuẩn bị chiến đấu! Lăng Âm Cầm khẽ quát một tiếng, ra lệnh, mọi người đều sắc mặt ngưng trọng, thầm vận nguyên lực.

Nếu người đến là Dương Khai đương nhiên không còn gì tốt hơn, mà nếu là Bàng Quảng, thì bọn họ phải liều chết phản kháng.

Chốc lát, tia sáng kia đã đến cách không xa, Lưu Tiêm Vân mừng rỡ kêu lên: - Là sư huynh, là sư huynh!

Nàng thấy rõ ẩn trong luồng sáng kia chính là thân ảnh của Dương Khai, khối tảng đá lớn trong lòng rốt cục buông lỏng xuống, chỉ cảm thấy cả người vô cùng nhẹ nhõm.

Đợi đến lúc Dương Khai hạ xuống trên boong lâu thuyền, mọi người đều sắc mặt vui mừng tiến lên đón, hỏi han ân cần, nhất là Lưu Tiêm Vân, quan sát Dương Khai trên dưới, e sợ hắn bị cụt tay cụt chân.

Nhưng nhìn tới nhìn lui, mọi người phát hiện Dương Khai không những lông tóc không hao tổn, thậm chí còn thần thái sáng láng, trong lúc nhất thời ai nấy đều mờ mịt.

Dù sao trước đó Dương Khai nói chính là muốn chiến đấu với Bàng Quảng, đại chiến cùng một vị Đế Tôn Cảnh, cho dù có thể toàn thân trở lui, tình trạng cũng không phải tốt như vậy chứ?

- Bàng Quảng đâu rồi? Lăng Âm Cầm nghi hoặc gặn hỏi, đồng thời nhìn kỹ theo hướng Dương Khai tới, e sợ cho Bàng Quảng ngay sau đó lại đánh tới.

- Chết rồi, không cần lo lắng! Dương Khai toét miệng cười.

- Chết rồi ư? Lăng Âm Cầm trợn to đôi mắt đẹp, thất thanh nói:

- Chết như thế nào?

Vừa hỏi dứt câu, nàng đã biết mình thật ngớ ngẩn: Dương Khai ở lại đối phó với Bàng Quảng, thời khắc này Dương Khai trở về, Bàng Quảng lại chết, vậy còn có thể chết như thế nào chứ? Rõ ràng là bị Dương Khai giết chết còn gì!?.

Ý thức được điểm này, trong lòng Lăng Âm Cầm vô cùng kinh hãi.

Tuy rằng nàng đã từng chứng kiến Dương Khai ra tay, giết cấp Đạo Nguyên Cảnh ngang hàng giống như cắt dưa hấu thái rau. Nhưng dù thế nào cũng không nghĩ tới ngay cả Đế Tôn Cảnh hắn đều có thể giết chết. Hắn tu luyện là công pháp cùng bí thuật nghịch thiên gì, trên tay có bí bảo gì, mà lại có thể làm được trình độ này?

Dương Khai nói: - Tên kia vốn đã bị thương nặng trong người, một thân thực lực giảm bớt nhiều, cố tình còn tưởng là mình rất giỏi, cho nên hắn đã chết!

Nghe hắn nói như vậy, Lăng Âm Cầm không khỏi thở phào, thầm nghĩ hóa ra Bàng Quảng vốn đã bị thương trong người, không trách được bị Dương Khai giết đi, nếu như ngay cả một Đế Tôn Cảnh ở trạng thái toàn thịnh đều không phải là đối thủ của Dương Khai, thì điều đó cũng quá không thể tưởng tượng đi!

Tuy nhiên dù như vậy, Lăng Âm Cầm cũng không thể phủ nhận Dương Khai cường đại, Đế Tôn Cảnh bị thương cũng là Đế Tôn Cảnh, cái gọi là lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, thế mà Dương Khai vẫn như cũ có thể đánh chết. Đây tuyệt đối là Đạo Nguyên Cảnh xuất sắc nhất mà từ lúc chào đời tới nay nàng mới nhìn thấy.

- Dương đan sư, sư tôn ta đâu? Phạm Hinh lo âu hỏi: - Huynh có thấy tình huống của người bên kia thế nào không?

Dương Khai liếc nhìn nàng một cái, an ủi: - Băng Vân tiền bối các vị không cần lo lắng, nhất định tiền bối sẽ bình an không việc gì. Chúng ta tiếp tục đi, Băng Vân tiền bối sẽ đuổi theo đến đây!

Thấy hắn nói kiên định như vậy, mấy đệ tử Băng Tâm Các đều không khỏi tăng thêm lòng tin. Cảm thấy sư tôn đối phó với Xích Nhật chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.

Rất nhanh, mọi người đều vào bên trong khoang lâu thuyền, tiếp tục bay tới trước.

Kế tiếp vài ngày, coi như gió êm sóng lặng, ngẫu nhiên gặp mấy con thú biển không có mắt tới quấy rầy, mọi người đều dưới hướng dẫn của Dương Khai thoải mái đánh lui hoặc là đánh chết.

Giờ này mọi người cách Thông Thiên Đảo đã không biết bao xa, sớm đã đến chỗ sâu trên Tịch Hư Hải.

Thế nhưng kế tiếp mấy ngày, vẫn không thấy bóng dáng Băng Vân!

Điều này làm cho đám người Phạm Hinh không khỏi lo lắng không thôi, không biết có phải sư tôn xảy ra điều gì ngoài ý muốn hay không?! Dương Khai cũng nghi hoặc không hiểu. Theo đạo lý mà nói, Băng Vân đã khôi phục trạng huống đỉnh phong, lại có mấy viên Bách Chuyển Đế Nguyên đan thượng phẩm do mình luyện chế bên mình, dù thế nào cũng không thể bại bởi tay Xích Nhật.

Hắn vốn tưởng rằng Băng Vân sẽ rất nhanh làm cho Xích Nhật biết khó mà lui, sau đó đến đây hội hợp với nhóm người mình, nhưng hiện tại xem ra, tình huống không như mình tưởng tượng.

Xích Nhật dường như khó đối phó hơn dự liệu của mình!

Vị trí lối ra Bí cảnh này Dương Khai đã từ nơi Băng Vân biết được, cho nên mặc dù Băng Vân không trở lại, hắn cũng có thể mang ra ngoài một thuyền người này. Nhưng Băng Vân dù sao cũng là tổ sư của Băng Tâm Cốc, lại đến từ cùng phiến Tinh Vực với hắn, có một chút quan hệ sâu xa ở trong đó. Dương Khai cũng không có ý bỏ lại bà ta ở chỗ này, sâu trong nội tâm còn là hy vọng có thể thấy bà cùng rời khỏi nơi này, trở về Tinh Giới với mình.

Hắn mấy ngày nay một mực đứng trên boong lâu thuyền, một là phòng bị thú biển trong biển đánh lén; thứ hai cũng là muốn trước tiên nhìn thấy tung tích của Băng Vân.

Liên tiếp năm ngày qua, Dương Khai đều không được như nguyện.

Một ngày này, hắn đang ở trên boong lâu thuyền trông về phía xa, bỗng nhiên Phạm Hinh vội vã từ trong khoang lâu thuyền vọt ra, gương mặt lo lắng nói: - Dương đan sư!

- Thế nào? Dương Khai thấy sắc mặt nàng không đúng, trong lòng cũng cả kinh, không biết xảy ra điều gì lại khiến nàng kinh hoảng như vậy.

Phạm Hinh vội vàng nói: - Sư tôn phát tới tin cầu cứu, bà gặp phiền toái rồi!

Vừa nói, nàng vừa đưa la bàn truyền tin trên tay cho Dương Khai.

Dương Khai biến sắc, vội vàng nhận lấy, dùng thần niệm dò xem, sau khi xác định Phạm Hinh nói không giả, vội vàng xoay người nhảy vào biển rộng, đồng thời nói: - Ta đi đón tiền bối!

Pháp tắc không gian vừa điều động, thân hình Dương Khai nhoáng một cái biến mất.

Phạm Hinh vốn định nói cùng đi với Dương Khai, nhưng lời nói chưa ra khỏi miệng, Dương Khai liền không thấy bóng dáng.

Tại một nơi cách lâu thuyền ngoài ba ngàn dặm, một luồng sáng hơi yếu đang bay trên biển rộng. Luồng sáng kia lúc ẩn lúc hiện, dường như tùy thời có thể tắt bất cứ lúc nào, mà ở trong ánh sáng, thân ảnh của một nữ nhân bọc ở trong đó, chính là Băng Vân.

Chỉ là thời khắc này Băng Vân thoạt nhìn cực kỳ thê thảm, vốn quần áo trắng nõn đều bị máu tươi nhuộm đỏ, gương mặt xinh đẹp yêu kiều trắng bệch như tờ giấy, dao động lực lượng trong thân thể mềm mại cũng khi có khi không, thoạt nhìn giống như một ngọn đèn đến thơi điêm hết dầu.

Băng Vân là một Đế Tôn tam tầng cảnh, rất hiếm khi gặp phải nguy cơ như vậy. Có thể nói từ khi bà tấn thăng Đế Tôn Cảnh đến giờ, đây là lần đầu bị thương nghiêm trọng nhất. Trên biển rộng này hoàn toàn không có địa phương nào có thể dừng chân, phía dưới thú biển tới lui tuần tra dường như vì mùi máu tươi hấp dẫn, đuổi theo bà như giòi đục xương chân không thả. Hơn nữa theo thời gian trôi qua, càng ngày càng nhiều thú biển tụ tập đến đây.

Băng Vân cố hết sức một hơi bay tới phía trước, cuối cùng thật sự là sắp không kiên trì nổi nữa, lúc này mới truyền tin cầu viện cho đệ tử của mình.

Trong cơ thể một tia lực lượng cuối cùng đều bị ép khô rồi, Băng Vân ngẩng đầu nhìn biển rộng mênh mông không thấy bờ bến kia, trong lòng bà nổi lên ý thê lương.

Băng Vân không nghĩ tới, mình một đường cực khổ từ Hằng La Tinh Vực đi tới Tinh Giới, tu luyện đến cảnh giới Đế Tôn tam tầng cảnh, hôm nay lại sắp chôn thân trong bụng cá... cách chết này không khỏi cũng quá chua xót đi!

Nhưng sống chết tồn vong trước mắt, Băng Vân vẫn giữ sắc mặt lạnh lùng kiên quyết, không có hoảng loạn chút nào, dường như bà đối mặt không phải tử vong, mà là một quá trình của sinh mạng.

Luồng sáng mơ hồ không chừng kia rốt cục vỡ nát, Băng Vân không còn khí lực bay tới trước, thân mình bà hơi chao đảo một cái, ngã lộn nhào rơi trên mặt biển.

Phía dưới một đám thú biển một mực đuổi sát không buông, dường như đoán được điều gì, chúng lại rối rít lộn nhào, quấy cho mặt biển nổi lên đầy chướng khí, mỗi con đều há cái miệng to như chậu máu, chuẩn bị nghênh đón thức ăn ngon kia rơi xuống.

Mắt thấy Băng Vân nhất định phải rơi vào trong miệng thú, ngay khoảnh khắc này đột ngột một thân ảnh xuất hiện ở phía dưới Băng Vân, đưa tay đón lấy bà, ngay sau đó dưới chân điểm liên tiếp, rút thân bay lên.

Dương Khai liếc một cái liền nhìn ra tình trạng của Băng Vân bây giờ thật hỏng bét, chỗ chạm vào tay đều thấm ướt lạnh như băng, không khỏi nhướn mày lẩm bẩm: - Tại sao lại thành ra như vậy!

Hắn thế nào cũng không nghĩ tới, Băng Vân sau một trận chiến với Xích Nhật lại rơi xuống kết quả thê thảm như vậy, cũng không biết Xích Nhật giờ này sống hay chết? Tuy nhiên Băng Vân mà bộ dáng thê thảm đến mức này, nghĩ đến Xích Nhật cũng không tốt hơn bao nhiêu, thời khắc này cho dù hắn không chết, chỉ sợ cũng không có khí lực tiếp tục truy kích.

Bị Dương Khai ôm vào trong ngực, Băng Vân mở ra mí mắt hư nhược nhìn hắn một cái, dường như cũng hiểu rõ mình được Dương Khai cứu vớt, khẽ gật đầu với hắn với ánh mắt cảm kích, ngay sau đó yếu ớt nói: - Ta muốn trị thương, ngươi hãy mang ta về!

Thanh âm của bà nhỏ bé yếu ớt như tiếng muỗi kêu, hiển nhiên là rất hư nhược, nếu không phải Dương Khai cách vừa đủ gần với bà, chỉ sợ còn nghe không rõ bà nói gì.

- Tiền bối yên tâm trị thương là được! Dương Khai nghiêm túc gật gật đầu, nói vừa xong phát hiện Băng Vân đã nhắm lại đôi mắt đẹp, cả người đều mất đi ý thức.

Dương Khai nhíu mày, đổi hướng bay về phía vị trí lâu thuyền.

Một nén nhang sau, Dương Khai lần nữa quay trở về lâu thuyền.

Đám người Phạm Hinh đã sớm đứng chờ trên boong lâu thuyền, lo lắng, thời khắc này thấy Dương Khai ôm Băng Vân bay trở về, mà Băng Vân lại sống chết không biết, trong lúc nhất thời ai nấy đều rối loạn trong lòng, gương mặt xinh đẹp trắng bệch.

Dương Khai vội vàng nói: - Tiền bối không có nguy hiểm đến tánh mạng, chỉ là quá mức hư nhược, ta đã cho tiền bối uống mấy viên linh đan trị thương rồi! Phạm sư muội hãy mang tiền bối vào trong khoang lâu thuyền, tận tình chăm sóc là được!

- Tốt quá! Thời khắc này Phạm Hinh hoàn toàn không có chủ ý, Dương Khai nói cái gì nàng làm cái đó, từ trên tay Dương Khai nhận lấy Băng Vân, sau đó vội vàng cùng mấy đệ tử Băng Tâm Các cẩn thận mang sư tôn vào bên trong khoang lâu thuyền.

Đợi các nàng đi rồi, Lăng Âm Cầm mới đi tới hỏi: - Xích Nhật đâu? Huynh có biết tình trạng của Xích Nhật hiện tại thế nào không?

Dương Khai lắc lắc đầu, trầm giọng nói: - Không thấy, bất quá Băng Vân tiền bối đều thê thảm như vậy, Xích Nhật sợ là dữ nhiều lành ít... Yên tâm đi, hắn sẽ không đuổi theo đến đây đâu!

Nghe vậy, lúc này Lăng Âm Cầm mới thở phào nhẹ nhõm.

Nếu đúng lúc này Xích Nhật truy đuổi tới, như vậy một thuyền người này căn bản không có cách nào ngăn cản. Dương Khai tuy rằng giết chết Bàng Quảng, nhưng nếu đối mặt với Xích Nhật khẳng định không có cơ hội sống sót.

Đây chính là cường giả cấp bậc Đế Tôn tam tầng cảnh a!

Lâu thuyền tiếp tục bay đi, bởi vì Băng Vân bị thương nặng ngoài ý muốn, dẫn tới tâm tình của mọi người tựa hồ đều giảm thấp, trong mấy ngày không thấy bóng dáng của đệ tử Băng Tâm Các, ai nấy đều ở trong khoang lâu thuyền chăm sóc Băng Vân.

Dương Khai cũng không có tùy tiện đi quấy rầy, lúc này là thời điểm mấu chốt để Băng Vân khôi phục. Bà là một cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh nhất định có pháp môn trị thương cho mình, cũng không cần hắn quan tâm gì nhiều...

Chương 2405: Chỉ mành treo chuông

Ước chừng ba ngày sau Băng Vân mới tỉnh lại, khi tỉnh lại trước tiên liền bảo Phạm Hinh gọi Dương Khai vào nói chuyện.

Trong phòng, sau khi Dương Khai gõ cửa đẩy cửa đi vào, Băng Vân khoanh chân ngồi trên giường, thoạt nhìn sắc mặt vẫn còn tái nhợt, khí tức hơi yếu. Trải qua ba ngày trị thương điều tức, tuy rằng bà khá hơn nhiều, nhưng muốn hoàn toàn khôi phục hiển nhiên còn phải cần một thời gian.

Vừa thấy Dương Khai, bà cố nặn ra vẻ tươi cười, đưa tay vẫy vẫy nói:

- Ngươi tới đây!

Dương Khai đi tới bên giường, ân cần hỏi han: - Tiền bối thân thể ra sao rồi?

Băng Vân yếu ớt nói: - Thật ra cũng không có gì đáng ngại, chỉ là cần phải từ từ điều trị, lần này thật phải cám ơn ngươi!

Nếu không có Dương Khai ở thời khắc mấu chốt kịp thời chạy tới, đúng là có khả năng bà phải chôn thân trong bụng cá. Đây tuyệt đối không phải là cách chết bà muốn nhìn thấy, cường giả như bà thà là chết trận trong tay cường giả khác, cũng không nguyện ý bị thú biển nuốt vào bụng.

Dương Khai lắc đầu nói: - Ta cũng không có làm gì, tiền bối có thể bình an trở về hoàn toàn là do bản thân cường đại! Hắn dừng một chút, có chút khẩn trương hỏi: - Còn Xích Nhật sống hay chết?

Băng Vân thản nhiên nói: - Chết rồi!

Quả nhiên là thế! Tuy rằng Dương Khai sớm có dự liệu kết quả của Xích Nhật không tốt hơn bao nhiêu, bây giờ nghe chính miệng Băng Vân xác nhận hắn đã chết, cũng buông lỏng gánh nặng trong lòng. Xích Nhật chết đi thì không có khả năng có người đến ngăn cản nhóm người mình rời khỏi Tịch Hư Bí Cảnh, gian nguy còn lại cũng chỉ là nguy cơ chứa trong biển rộng, chỉ cần có thể bình an vượt qua, là có thể tới vị trí chỗ lối ra kia.

- Trận chiến này có thể thắng, là nhờ có Bách Chuyển Đế Nguyên đan của ngươi luyện chế! Băng Vân nhìn Dương Khai cảm kích: - Thực lực chân chính của Xích Nhật so với ta sàn sàn như nhau, nếu không có Bách Chuyển Đế Nguyên đan của ngươi luyện chế khôi phục lực lượng nhanh, ta cũng không thể ở thời điểm cuối cùng chém chết hắn dưới kiếm... cho nên thật phải cảm tạ ngươi!

Bà lại một lần nữa lên tiếng nói cám ơn, hiển nhiên là phát ra từ đáy lòng.

Dương Khai cũng không nghĩ tới, mấu chốt quyết định thắng bại sau cùng lại là Bách Chuyển Đế Nguyên đan mình chuẩn bị cho Băng Vân. Lúc đó hắn luyện chế chỉ là để ngừa vạn nhất mà thôi, hiện tại xem ra, đây đúng là một cử chỉ sáng suốt a! Nếu Băng Vân không có Bách Chuyển Đế Nguyên đan, có thể trở về hay không lại là chuyện khác. Cho dù bà có thể giết chết Xích Nhật, chỉ sợ chính mình cũng sẽ bị lôi kéo đệm lưng!

- Đoạn thời gian tới ta không thể tự tiện dùng lực lượng, nếu không rất có thể sẽ lưu lại tai họa ngầm, cho nên lộ trình kế tiếp ngươi phải chú tâm nhiều hơn, không phải thời điểm vạn bất đắc dĩ, ta sẽ không ra tay giúp các ngươi! Băng Vân nghiêm mặt nói.

Dương Khai nghe vậy gật gật đầu: - Tiền bối yên tâm trị thương, ta nhất định sẽ mang bọn ngươi đi ra ngoài!

Trên gương mặt xinh đẹp trắng bệch của Băng Vân lộ ra một nụ cười vui mừng: - Ngươi rất đáng tin! Vậy ta sẽ tĩnh dưỡng đợi hồi âm!

Băng Vân còn phải trị thương, Dương Khai cũng không có dừng lại thời gian lâu ở chỗ bà, sau khi hàn huyên một hồi liền chủ động cáo lui.

Lại qua hai ngày sau, khi trên mặt biển kia xuất hiện kỳ quan những luồng rồng hút nước, lúc này Dương Khai mới tế ra Ích Hải Toa, chuyển dời toàn bộ một lâu thuyền người vào trong Ích Hải Toa.

Muốn rời khỏi Tịch Hư Bí Cảnh này, Ích Hải Toa là mấu chốt nhất, bởi vì chỉ có dựa vào nó, mới có thể tới được vị trí lối ra.

Ích Hải Toa đã được Dương Khai hoàn toàn luyện hóa, các loại thao tác cấm chế cùng trận pháp Dương Khai cũng đều hiểu rõ trong lòng bàn tay, cho nên bay đi cũng không khó khăn.

Bất đồng với lâu thuyền, Ích Hải Toa là chạy đi phía dưới biển rộng. Chính vì chạy ở dưới mặt biển, cho nên mới có thể tránh thoát uy lực kinh người không chỗ nào không có của rồng hút nước trên mặt biển kia.

Ích Hải Toa tốc độ cũng tuyệt đối không chậm, thậm chí còn nhanh hơn so với lâu thuyền của Dương Khai trước đây.

Vị sư phó không biết tên của Tang Đức lúc luyện chế Ích Hải Toa này cực kỳ dụng tâm, khắc lên vô số trận pháp đơn giản mà lại thực dụng, cho nên mặc dù là ở dưới mặt biển, thông qua một vài trận pháp phản chiếu, mọi người ở trong toa vẫn có thể thấy rõ cảnh sắc cùng kỳ quan chung quanh, chỉ là bởi vì dưới mặt biển ánh sáng không tốt lắm, nên tầm nhìn không xa mà thôi.

Thú biển lớn nhỏ màu sắc sặc sỡ cùng cá bầy xuyên qua qua lại, làm một đám người trên thuyền hưng trí bừng bừng nghiên cứu mấy ngày. Đám người Lăng Âm Cầm tuy rằng hàng năm ra biển, nhưng cũng chưa từng chứng kiến phong cảnh dưới mặt biển, thời khắc này trông thấy, dĩ nhiên là nhìn ngắm hứng thú say sưa.

Một đường đi tới, cũng không lắc lư, ngẫu nhiên có một vài con thú biển tới tìm phiền toái, đều bị Linh Thạch Pháo trang bị trên Ích Hải Toa bắn cho đầu óc choáng váng. Linh Thạch Pháo kia uy lực cực lớn, nhưng tiêu hao cũng không nhỏ, một pháo bắn ra chính là 10 ngàn nguyên tinh trung phẩm. Bất quá trên tay Dương Khai không thiếu nguyên tinh, cho nên Tiêu Dật phụ trách trông coi Linh Thạch Pháo thoải mái bắn ra, bất kỳ thú biển nào dám đến xâm phạm đều bị bắn cho tan tác. Thú biển thực lực hơi yếu chút hầu như bị bắn nổ tung thành sương máu, hài cốt không còn; thú biển lợi hại một chút cũng chỉ có thể chạy trối chết, căn bản không thể tới gần Ích Hải Toa.

Trên đường chạy đi thuận lợi, tâm tình mỗi người đều không tệ.

Chạy đi dưới mặt biển suốt một tháng, mọi người cũng không biết rốt cuộc đi được khoảng cách bao xa, nhưng cho tới giờ cũng chưa tới vị trí lối ra kia, mọi người cũng không khỏi có chút lo lắng bất an. Một ngày này, Dương Khai đang điều chỉnh đường bay chợt nghe truyền vào trong tai một tiếng vang răng rắc, hắn cả kinh, lập tức thả ra thần niệm dò xét.

Ở bên cạnh hắn Lăng Âm Cầm cũng biến sắc mặt, vội hỏi: - Dương sư huynh, Ích Hải Toa chúng ta... có phải bị rạn nứt hay không? Thế nào ta nghe có tiếng động lạ!

Dương Khai trầm mặt nói: - Đúng là rạn nứt!

Lăng Âm Cầm kinh hãi, kêu lên: - Vậy phải làm thế nào? Nếu Ích Hải Toa bị hỏng, đám người chúng ta tuyệt đối không có chỗ chạy thoát a!

Nơi này là chỗ sâu trên biển rộng, nếu Ích Hải Toa bị hỏng, thì bọn họ chưa chắc có thể bay lên trên mặt biển, cho dù may mắn có thể bay đến trên mặt biển, thì rồng hút nước không chỗ nào không có, uy lực vô cùng lớn kia cũng sẽ trở thành phần mộ của họ! Đây chính là tấm chắn ngay cả Đế Tôn tam tầng cảnh đều không thể vượt qua, bọn họ chỉ là Đạo Nguyên Cảnh làm sao có thể bình yên vô sự!?

- Đừng lo lắng, còn có thể kiên trì một thời gian! Dương Khai tuy rằng ngoài miệng trấn an Lăng Âm Cầm, thật ra trong lòng mình cũng chìm xuống! Dù sao Ích Hải Toa này không phải do tay hắn làm ra, hắn cũng không rõ lắm thứ này rốt cuộc có thể kiên trì tới khi nào.

- Chúng ta hiện còn cách vị trí lối ra có xa lắm không? Lăng Âm Cầm hỏi.

- Không rõ lắm, nhưng chắc cũng không xa!

Dương Khai chỉ vào trận pháp ở bốn phía nói: - Cô nương có chú ý hay không, bắt đầu từ hôm qua, thú biển ở bốn phía đã càng ngày càng ít, vừa rồi trong một canh giờ ta cũng không thấy một con thú biển nào. Hơn nữa... áp lực chung quanh đây cũng càng lúc càng lớn, có tiếng động của một loại dòng nước không bình thường, dường như đang hội tụ theo hướng nào đó. chúng ta chỉ cần chạy theo dòng nước này, hẳn có thể thuận lợi tới chỗ lối ra!

Lăng Âm Cầm nhìn hắn hỏi: - Có nắm chắc không?

- Bảy thành!

Dương Khai nghiêm mặt nói.

Lăng Âm Cầm khẽ gật gật đầu, cũng không nói gì thêm. Nàng biết nếu đã cùng đi đến nước này, nói gì đêu vô dung, chỉ có thể cầu nguyện trước khi tới vị trí lối ra, Ích Hải Toa đừng bị hư hỏng.

Những người khác nghe hai người đối thoại, cũng đều ý thức tính nghiêm trọng của vấn đề, lập tức bầu không khí trong toa ngưng trọng, mỗi người đều sắc mặt khẩn trương, trong lòng thầm cầu nguyện.

Dương Khai khống chế Ích Hải Toa đổi hướng, chạy theo dòng nước kia chạy tới phía trước. Nửa ngày sau, từ nơi nào đó trong toa lại truyền đến một tràng tiếng vang răng rắc giòn tan, làm cho mọi người vốn thần kinh đang căng thẳng càng thêm bất an.

Mà theo Ích Hải Toa chạy tới phía trước, nước biển ở bốn phía chảy càng ngày càng mãnh liệt, áp lực cũng càng lúc càng lớn, tiếng răng rắc lại nổi lên liên tục.

Dương Khai một mực liên lạc tâm thần với Ích Hải Toa, nhận ra vật này tổn thương càng ngày càng nhiều, mắt thấy nhiều lắm chỉ có thể kiên trì thêm nửa ngày sẽ vỡ nát... Lập tức trong lòng hắn lôi sư phó chết tiệt của Tang Đức kia mắng chửi máu chó giội lên đầu. Khẳng định lúc lão già này luyện chế đã không dụng tâm, nên chỉ luyện chế ra thứ phẩm... Đúng là hại người mà!

Bất quá đã chạy tới bước này rồi, hoàn toàn không có đường lui, Dương Khai chỉ có thể hết sức chăm chú thúc giục Ích Hải Toa, hết tốc lực tiến về phía trước.

Gần nửa ngày sau, Dương Khai đang chú ý động tĩnh bốn phía bỗng nhiên sắc mặt căng thẳng, nhìn một chỗ hình chiếu trận pháp trong đó, cả kinh kêu lên: - Đến rồi!

Hắn vừa kêu lên, mọi người đều theo ánh mắt của hắn nhìn lại chỗ hình chiếu trận pháp kia, chỉ thấy ở chỗ sâu biển rộng bên kia, có một cái lốc xoáy to lớn đang điên cuồng xoay tròn. Lốc xoáy kia cực kỳ mãnh liệt, dường như có thể cắn nuốt thiên địa, chỉ nhìn thấy đã khiến mọi người có cảm giác hít thở không thông, nếu như thật sự rơi vào trong đó, cũng không biết hài cốt có thể còn lại hay không?!.

- Dương sư huynh, đây... chính là lối ra ư? Lăng Âm Cầm gương mặt xinh đẹp trắng bệch, nuốt một ngụm nước miếng, hỏi.

Dương Khai không có trả lời, mà đưa mắt nhìn Băng Vân vừa nghe tin chạy đến.

Băng Vân gật gật đầu nói: - Đây là lối ra, vọt vào lốc xoáy này là có thể rời Tịch Hư Bí Cảnh!

Băng Vân nói với dáng vẻ chắc chắn như thế, mọi người đều tiêu tan nghi hoặc. Mặc dù không biết rốt cuộc là Băng Vân từ nơi nào chiếm được tin tức lối ra, nhưng Băng Vân chính là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, không có khả năng lừa gạt bọn họ.

- Ta cũng cảm nhận được dao động lực lượng không gian bên trong lốc xoáy này!

Dương Khai nói bổ sung.

Hắn tinh thông lực lượng không gian, tự nhiên có thể nhận ra một vài thứ nhiều hơn người khác, bên trong lốc xoáy to lớn này, dường như nối tiếp với một không gian khác, nên thần niệm của hắn không thể dò xét được tình huống ở đối diện.

- Nối tiếp chỗ vị trí lối ra này là bất cứ chỗ nào, đợi lát nữa lúc chúng ta ra ngoài có thể đã tới một chỗ bất kỳ nào đó trên Tinh Giới, có thể sẽ gặp nguy hiểm, các ngươi đều cẩn thận một chút! Băng Vân dặn dò.

- Dạ biết! Đám người Lưu Tiêm Vân ngưng trọng gật đầu.

"Răng rắc..." Đúng lúc này, bỗng nhiên từ bốn phương tám hướng truyền đến một tràng tiếng vang giòn tan, liên tiếp không ngừng.

Mọi người nghe tiếng, tất cả đều biến sắc.

Dương Khai lại kinh hô một tiếng: - Không xong, Ích Hải Toa sắp vỡ ra rồi!

Vừa nói, hắn vừa dùng hết toàn lực, khống chế Ích Hải Toa vọt vào trong lốc xoáy.

Vừa mới chạm vào lốc xoáy, Ích Hải Toa đã bị một lực lượng khổng lồ kéo xoay tròn, mà bí bảo sư phó của Tang Đức hao phí tinh lực cả đời luyện chế ra này cũng vào giờ khắc này vỡ nát tan tành, một chút tâm thần liên lạc giữa nó và Dương Khai cũng đứt đoạn.

Truyền ra tiếng kêu sợ hãi, đám người Phạm Hinh hoảng sợ tới mức mặt hoa thất sắc, ai nấy đều nghĩ đã thất bại trong gang tấc, phải táng thân chỗ này rồi.

Thời khắc mấu chốt, bỗng nhiên một lực lượng hùng hồn phóng ra, hóa thành một lực lượng vô hình, bao bọc mọi người ở trong đó, chống đỡ lực kéo xé từ bốn phương tám hướng kia.

Dương Khai quay đầu nhìn lại, liền thấy Băng Vân thần tình trang nghiêm trang trọng, đang thúc giục đế nguyên trong thân thể mình, bảo vệ mọi người... Thân hình bà nhoáng một cái, mang theo mọi người vọt vào ngay trung tâm lốc xoáy...

Chương 2406: Còn muốn bồi thường

Ở Tinh Giới, giữa biển rộng, một cái lốc xoáy khổng lồ bỗng quỷ dị xuất hiện.

Lốc xoáy này xuất hiện không một chút dấu hiệu, nhưng khuấy động trăm dặm mặt biển, uy thế khủng bố, thú biển xung quanh đều chạy tán loạn.

Tiếp theo, bên trong lốc xoáy bắn ra những bóng người, phân tán khắp nơi, nam nữ đều có, tu vi không đều, mỗi người đều như mới gặp kiếp nạn, mặt trắng bệch, vẫn còn sợ hãi.

Đột nhiên xuất hiện trên biển, mọi người còn chưa hồi thần, nhìn xung quanh, thần sắc mờ mịt.

Những người này, đương nhiên là mấy người Dương Khai thoát ra khỏi Tịch Hư Bí Cảnh, Ích Hải Toa tan vỡ, Băng Vân dùng đế nguyên mạnh mẽ bảo hộ mọi người, thế mới thoát ra ngoài ngay lúc nguy hiểm.

Bằng không, đoàn người bọn họ tuyệt đối không thoát ra quá 3 người.

- Phụt... Băng Vân phun ra sương máu, cưỡng chế vận dụng đế nguyên làm đụng chạm tới thương thế cũ.

Mấy người Phạm Hinh mặt mày thất sắc, vội lên hỏi tình hình, Dương Khai vội chạy lên, sốt ruột hỏi: - Tiền bối, ngài sao rồi?

Băng Vân khoát tay, không nói, trực tiếp ngồi giữa không trung, bấm linh quyết vận chuyển huyền công.

Nhìn nàng vội vàng điều trị thương thế, Dương Khai vội nói: - Phân tán ra, đề phòng xung quanh, đừng để tiền bối bị quấy rầy.

Mọi người nghe thế, vội phân tán xung quanh Băng Vân.

- Sư huynh, có phải chúng ta đã rời khỏi đó? Lưu Tiêm Vân đến cạnh, không chắc chắn hỏi. Bởi vì nơi này vẫn là giữa biển rộng, nàng không biết nơi này là Tinh Giới hay Tịch Hư Bí Cảnh. Nếu không thể đi ra, vậy cả đời có thể phải ở trong Tịch Hư Bí Cảnh.

Dương Khai nhíu mày, hắn cũng không biết chỗ này có còn là Tịch Hư Bí Cảnh, nhưng hắn vận công hấp thu linh khí thiên địa xung quanh, không chút trở ngại, mừng rỡ nói:

- Nơi này đã không còn ở trong Tịch Hư Bí Cảnh!

Lưu Tiêm Vân nghe vậy, ánh mắt sáng lên.

Dương Khai mỉm cười: - Linh khí thiên địa ở đây mỏng manh hơn Tịch Hư Bí Cảnh, mấu chốt là không có hóa lực cổ quái!

Bên trong Tịch Hư Bí Cảnh tràn ngập hóa lực, làm cho võ giả không thể hấp thu linh khí thiên địa, chỉ có thể dựa vào Tịnh Linh Trận đặc thù. Nhưng ở nơi này, Dương Khai có thể thoải mái hấp thu linh khí xung quanh, đây là chứng minh tốt nhất đã rời khỏi Tịch Hư Bí Cảnh.

- Thật đi ra rồi. Lưu Tiêm Vân mừng rỡ.

Mấy người Lăng Âm Cầm nghe hai người nói chuyện, đều toát ra thần sắc không tin nổi.

Bọn họ sống trong Tịch Hư Bí Cảnh rất nhiều năm, chưa bao giờ nghĩ tới bản thân mình có một ngày thật sự đi ra, trở về Tinh Giới. Nhưng hiện tại, nguyện vọng không thể đạt được, giờ đã thực hiện!

Điều này làm mấy người Lăng Âm Cầm cảm giác như đầu thai tái thế, kích động không thôi.

- Nếu nơi này không phải Tịch Hư Bí Cảnh, vậy là chỗ nào? Lưu Tiêm Vân hỏi.

Dương Khai trầm ngâm: - Tinh Giới có bốn đại vực, ngoài Tây Vực ra, mỗi vực đều có biển rộng, nhưng mà... ta đoán chỗ này là Bắc Vực!

- Tại sao? Lưu Tiêm Vân tò mò nhìn hắn, không biết sao lại suy đoán vậy.

Dương Khai mỉm cười: - Cô không phảt hiện chỗ này lạnh lẽo khác thường sao? Đông Vực Nam Vực rất ít có hoàn cảnh này, chỉ Bắc Vực có băng tuyết bao trùm quanh năm, mới lạnh đến thế.

Dù chỉ suy đoán, nhưng Dương Khai cảm thấy đúng tám phần. Hắn xuất phát từ Thiên Diệp Tông, vốn muốn đi Đông Vực Hoàng Tuyền Tông tìm Doãn Nhạc Sinh để tìm hiểu tin tức Tiểu Tiểu, nhưng không ngờ chưa đến Đông Vực, lại nhảy đến Bắc Vực, thật là thiên đạo vô thường, tạo hóa trêu người mà.

- Dương sư huynh, ngươi nói... chỗ này là Bắc Vực? Phạm Hinh nhìn Dương Khai, có chút kích động.

- Ta đoán thế, chưa biết có đúng không. Dương Khai mỉm cười.

- Sư môn nằm ở ngay Bắc Vực! Phạm Hinh cùng mấy sư tỷ muội nhìn nhau, nhảy nhót hoan hô.

Các nàng được Băng Vân thu làm môn hạ trong Tịch Hư Bí Cảnh, dù bên ngoài nói là đệ tử Băng Tâm Các, nhưng Băng Vân đã sớm kể lai lịch của nàng cho mấy người Phạm Hinh, các nàng đều biết, sư tôn là tổ sư khai phái Băng Tâm Cốc Bắc Vực!

Đối với sư môn chưa từng đi qua, mấy người Phạm Hinh đều có hướng tới thành kính, kỳ vọng trong đời có thể cùng sư tôn về ở sư môn. Nhưng vẫn luôn bị nhốt trong Tịch Hư Bí Cảnh, tâm nguyện này vẫn mãi không đạt đến.

Hiện tại vừa thoát ra, còn quỷ thần xui khiến đến được Bắc Vực, mấy người Phạm Hinh tự nhiên vô cùng kích động.

- Có người đến, nơi này có phải Bắc Vực hay không thì hỏi là biết ngay. Dương Khai quay sang nhìn một hướng.

Mọi người mới phát hiện có một đoàn người đang nhanh chóng bay tới.

Chờ đến gần, đoàn người này do một lão giả lớn tuổi dẫn đầu, tổng cộng mười mấy người.

Lão già tóc hoa râm, sắc mặt âm trầm, không biết sao, ánh mắt nhìn đoàn người Dương Khai có chút thù địch. Các nam nữ đi theo sao lão cũng đều tràn đầy oán hận, giống như mấy người Dương Khai đắc tội bọn họ.

Dương Khai nhíu mày, không rõ tình huống gì, nhưng không dám sơ sẩy. Bởi vì lão già kia không che giâu hơi thở, toát ra dao động lực lượng thể hiện rõ ràng là cường giả Đế Tôn nhất tầng cảnh.

Còn mười mấy người theo sau lão, đều là Đạo Nguyên Cảnh, trong đó không thiếu cường giả tam tầng cảnh.

Lực lượng như thế, tuyệt đối lai lịch không nhỏ, có thể là đại tông môn gì. Trong lòng Dương Khai nghiêm nghị, hắn không sợ những người này, nếu thật sự xảy ra xung đột, đánh không lại còn không chạy được? Nhưng mấy người Lưu Tiêm Vân thì khó thoát được, huống chi hiện tại Băng Vân còn đang trị thương, không thể bị quấy nhiễu.

Vừa nghĩ vậy, hắn vội lên đón lão già, chắp tay: - Tiểu tử Dương Khai bái kiến lão tiên sinh, không biết lão tiên sinh xưng hô thế nào?

Ngữ khí của hắn coi như khách khí, bởi vì hắn nghĩ đây là địa bàn của người ta, đắc tội người khác cũng không được lợi gì.

Nào biết lão già kia không nể tình, mũi ngửa lên trời, quát: - Bổn tọa Thái Thanh Đảo phó đảo chủ Giang Chu Tử, các ngươi là ai, tại sao xuất hiện ở đây?

Dương Khai lần đầu đến đây, ngay cả chỗ này có đúng là Bắc Vực hay không còn chưa rõ, nào nghe qua Thái Thanh Đảo gì? Nhưng Thái Thanh Đảo này đã có phó đảo chủ Giang Chu Tử là Đế Tôn Cảnh, vậy thực lực sẽ không kém, tối thiểu cũng phải có đảo chủ còn lợi hại hơn Giang Chu Tử!

- Thì ra là Giang đảo chủ, tiểu tử thất lễ! Chúng ta vô tình đi ngang qua đây, không có ý quấy rầy, xin Giang đảo chủ thứ lỗi! Dương Khai lễ phép đáp, thần sắc đúng mực.

- Không có ý quấy rầy? Giang Chu Tử còn chưa nói, một nữ nhân áo hồng đằng sau lão lại cười lạnh. Nữ nhân này coi như xinh đẹp, dáng người lung linh, chỉ mà dung mạo không quá hoàn mỹ, gò má hơi cao, có phần cay nghiệt. Không biết nàng kích động cái gì, giận dữ chỉ vào Dương Khai quát: - Các ngươi đột nhiên xuất hiện ở đây, dọa chạy Lam Anh Thú, còn dám nói không quấy rầy? Mắt chó ngươi mù rồi hả!

Nữ nhân áo hồng này ỷ vào Đế Tôn Cảnh ở đây, hoàn toàn không coi mấy người Dương Khai ra gì, vừa lên liền nghênh mặt mắng Dương Khai, làm mấy người Lăng Âm Cầm sầm mặt lại.

- Lam Anh Thú? Dương Khai nhíu mày.

Hắn cũng nghe qua Lam Anh Thú, là một loại yêu thú sống trong biển sâu, tiếng kêu như trẻ con khóc, bởi vì toàn thân băng lam, cho nên được gọi là Lam Anh Thú. Lam Anh Thú là yêu thú bậc mười hai, ngang với cường giả Đế Tôn Cảnh, hơn nữa cực kỳ hiếm, nhưng nội đan của nó lại vô giá, có hiệu quả tăng cường thần thức, làm ý niệm thấu suốt. Nếu luyện chế thành đan, võ giả tu luyện thần thông sử dụng nó, sẽ có hiệu quả vượt bậc.

Hắn không ngờ trong này lại xuất hiện Lam Anh Thú, hơn nữa nghe nữ nhân này nói, còn là bị đoàn người mình xuất hiện gây ra động tĩnh hù chạy mất.

Trước đó Dương Khai quả thật nhận ra không ít thú biển chạy tán loạn, nhưng hắn không để ý những thú biển này, cũng không phát hiện thật sự có Lam Anh Thú hay không.

- Không sai! Giang Chu Tử sầm mặt quát lạnh: - Chúng ta cực khổ bố cục 1 tháng ở đây, tốn nửa tháng mới chờ được Lam Anh Thú hiện thân, còn chưa ra tay đã bị các ngươi dọa chạy, chuyện này không thể bỏ qua được!

Nữ nhân áo hồng cũng nói tiếp: - Nội đan của Lam Anh Thú là chuẩn bị dâng làm quà tặng cho ngày mừng của thiếu tông chủ Vấn Tình Tông, giờ không còn nữa, ngươi nói phải làm sao đây.

Dương Khai vốn còn áy náy, bởi nếu những người này nói thật, vậy thật là lỗi của bọn họ. Dù sao người ta khổ cực bố trí lâu như thế, đợi nửa tháng mới thấy Lam Anh Thú, lại chết hay không trùng hợp bị đoàn người mình dọa chạy, chuyện này thì ai cũng không vui được.

Nhưng một già một trẻ này nói mãi không ngừng, khí thế hung hăng, làm hắn không khỏi dâng lên lửa giận.

Có chuyện gì mọi người từ từ nói, thương lượng cách giải quyết còn không được, làm gì dọa người như thế? Còn không phải rõ ràng ỷ mạnh hiếp yếu hay sao.

Nghĩ vậy, Dương Khai cũng nghiêm mặt nói: - Vậy theo ý các vị, phải làm sao đây?

Lăng Âm Cầm nhíu mày nói: - Thế này đi, giá trị Lam Anh Thú bao nhiêu, chúng ta bồi thường cho các người là được! Nàng chỉ muốn dàn xếp ổn thỏa, mấy ngày trước nàng cùng thuyền viên bán hàng trên Thông Thiên Đảo, trong tay còn chút nguyên tinh, huống chi nàng biết Dương Khai gia tài không nhỏ, cảm thấy bồi thường là cách giải quyết tốt nhất.

- Bồi thường? Nữ nhân áo hồng nhìn Lăng Âm Cầm, tràn đầy châm chọc: - Bán hết các ngươi cũng không đền nổi, ngươi cho rằng Lam Anh Thú dễ tìm như thế? Toàn bộ Băng Hải này tuyệt đối không quá 3 con, bây giờ để nó chạy, các ngươi còn muốn bồi thường!

Nàng vừa nói, bộ dáng như giận điên lên.

Dương Khai nhíu mày: - Chuyện đã như vậy, các người muốn làm sao đây.

Giang Chu Tử nghe vậy, mắt lạnh nhìn Dương Khai, hừ nói:

- Thế nào? Nghe giọng điệu tiểu tử ngươi, là không coi Thái Thanh Đảo chúng ta ra gì?

Chương 2407: Tiền bối tha mạng

Dương Khai hết chỗ nói, nhìn Giang Chu Tử này, thầm nghĩ ta có câu nào không coi Thái Thanh Đảo ra gì? Không hiểu lão già này nghĩ kiểu gì nữa.

Ngược lại một đoàn Đạo Nguyên Cảnh sau lưng lão nghe thế, lập tức tràn đầy căm phẫn, giống như bị sỉ nhục, mỗi người đều thầm vận chuyển nguyên lực, mặt không ý tốt nhìn đoàn người Dương Khai, sẵn sàng ra tay.

Dương Khai bình ổn nén giận, nói: - Ta không có ý này, chẳng qua cảm thấy nếu chuyện đã xảy ra, cũng nên có cách giải quyết chứ. Giang đảo chủ không ngại nói ra, chúng ta tiếp nhận là được rồi!

Giang Chu Tử cười lớn, châm chọc: - Tiểu tử thật là nói không biết ngượng!

Nữ nhân áo hồng lại tiến lên, nỏi nhỏ mấy câu với Giang Chu Tử, trong lúc nói, ánh mắt không ngừng liếc về phía Băng Vân, trong mắt lóe ra một tia châm chọc.

Mấy người Phạm Hinh thấy thế, sắc mặt đều trầm xuống, dù không biết nữ nhân kia nói gì với Giang Chu Tử, nhưng vừa nhìn là biết muốn bất lợi với sư tôn.

Trước mắt sư tôn đang vào lúc mấu chốt trị thương, không chịu nổi một chút quấy rầy, kẻ này muốn làm gì sư tôn?

Nghĩ vậy, Phạm Hinh cùng các sư tỷ muội lén nháy mắt ra hiệu, lặng lẽ di động, che chắn cho Băng Vân.

Bên kia, Giang Chu Tử hừ lạnh, nhìn Dương Khai: - Các ngươi dọa chạy quà tặng của đảo ta vốn định dâng tặng Vấn Tình Tông, đúng là tội ác tày trời, tội không thể tha!

Hắn ba lần bốn lượt nhắc tới Vấn Tình Tông, tuy rằng Dương Khai chưa nghe qua, nhưng cũng khẳng định tông môn này có lai lịch không nhỏ ở Bắc Vực, bằng không làm sao khiến cho người Thái Thanh Đảo quan tâm chuẩn bị quà tặng đến thế.

Dương Khai không xen ngang, lẳng lặng nhìn Giang Chu Tử, chờ đợi câu sau.

- Hiện tại quà tặng chưa bắt được, nhưng nếu các ngươi chủ động chịu bồi thương, vậy chưa hẳn không thương lượng được!

Dương Khai bình thản nói:

- Giang đảo chủ muốn chúng ta bồi thường thế nào?

Giang Chu Tử hừ lạnh, chỉ ra, nói: - Để lại thiếu nữ này, những người còn lại có thể cút!

Lúc lão mới đến đây, một bụng tức giận, cỏn không chú ý tới Băng Vân, nhưng vừa rồi nữ nhân áo hồng nhắc nhở, lão mới phát hiện trong đoàn người có một thiếu nữ cực phẩm.

Giang Chu Tử sống đã nhiều năm, còn chưa từng thấy nữ nhân tinh khiết hoàn mỹ như vậy. Tuy rằng nhìn Băng Vân bị thương không nhẹ, đang trong điều trị, nhưng khí chất như nữ thần trên trời, không dính bụi trần, vẫn làm lão chấn động không thôi.

Nữ nhân tinh thuần như vậy, trong thiên hạ này chỉ sợ không tìm được người thứ hai.

Lão muốn lấy Băng Vân cũng không phải cho mình, mà dâng cho Vấn Tình Tông. Lam Anh Thú không còn, quà tặng không có, nhưng nếu đổi thành thiếu nữ này, không chừng có thể lấy được niềm vui của Vấn Tình Tông.

Người Vấn Tình Tông tuy rằng lấy tình nhập đạo, nhưng nghe nói bọn họ tu luyện công pháp đa tình đa nghĩa, nhập tình càng sâu, tu vi càng cao, mỗi một đệ tử Vấn Tình Tông đều có không thiếu nữ nhân xinh đẹp bên cạnh, càng đừng nói thiếu tông chủ Vấn Tình Tông.

Dâng thiếu nữ này làm quà cho thiếu tông chủ Vấn Tình Tông, khẳng định thiếu tông chủ sẽ vui vẻ, đây là đối tượng nhập tình cực tốt, thiếu tông chủ vui vẻ, Thái Thanh Đảo bọn họ còn không sợ được nâng đỡ?

- To gan! Các đệ tử Băng Tâm Cốc vừa thấy Giang Chu Tử chỉ vào sư tôn nói thế, giận sắp điên lên, không khỏi quát lớn.

Giang Chu Tử sầm mặt, lạnh giọng quát: - Ngươi nói gì? Có gan lặp lại lần nữa!

Phạm Hinh cắn răng, đang muốn nói mấy câu, Dương Khai khoát tay chặn lại. Sau đó, Dương Khai thản nhiên nhìn Giang Chu Tử, thần sắc đùa cợt: - Giang đảo chủ, ngươi xác định... muốn để lại cô gái này?

Trong lòng hắn thật là buồn cười, tốt xấu gì Băng Vân cũng là Đế Tôn tam tầng cảnh, bởi vì tu luyện huyền công, cho nên toàn thân tinh khiết hoàn mỹ, hơn nữa nhìn bề ngoài không khác gì thiếu nữ. Giang Chu Tử này thật mù mắt, không biết trời cao đất rộng, lại muốn cưỡng chế bắt lấy Băng Vân.

Thật không biết chữ chết viết thế nào.

- Ngoài thiếu nữ nây, những người còn lại cút ngay cho bổn tọa, cho các ngươi 10 nhịp thở, không đi, vậy đừng đi nữa! Giang Chu Tử liếc Dương Khai, không kiên nhẫn quát, sát khí tràn ra, uy phong lẫm liệt. - Được được được, chúng ta đi! Dương Khai gọn gàng vung tay, muốn dẫn những người khác đi.

- Phế vật! Nữ nhân áo hồng Thái Thanh Đảo khinh bỉ liếc Dương Khai, tràn đầy trào phúng. Theo nàng thấy, mấy người Dương Khai vì an toàn của bản thân mà từ bỏ đồng bọn, quả thật là biểu hiện hèn nhát, trong lòng khinh bỉ. Dù cho giữ lại Băng Vân là nàng đề nghị, nhưng không cản trở nàng khinh bỉ đoàn người Dương Khai.

Các võ giả Thái Thanh Đảo khác dù không nói gì, nhưng đều toát ra vẻ trào phúng.

- Dương đan sư! Phạm Hinh dậm chân, tức giận nhìn Dương Khai, tràn đầy thất vọng, nàng không nhở Dương Khai lại dễ dàng từ bỏ sư tôn như vậy, chẳng lẽ hắn không nhìn ra sư tôn đang trị thương hay sao?

- Yên tâm! Dương Khai nháy mắt với nàng, thần sắc như nắm giữ tất cả.

Phạm Hinh thấy vậy, cũng không nói nữa, lo lắng liếc Băng Vân, đoàn người đi theo Dương Khai rút đi.

Giang Chu Tử vẫn không chờ được xông lên, vươn tay chụp lấy Băng Vân, xem ra là muốn khống chế Băng Vân, đem về Thái Thanh Đảo trước.

Lão nhìn dung mạo điềm nhiên của Băng Vân, trong lòng vẫn không khỏi cảm khái, trên đời này sao có nữ nhân tinh khiết như vậy? Nhìn nàng, ngay cả lão không ưa nữ sắc vẫn khó tránh động lòng, sinh ra xúc động muốn mang nàng về bảo hộ.

Lão như thấy được cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc mỹ mãn với Băng Vân sau này.

Không được không được, thiếu nữ cực phẩm như vậy không thể tiện nghi cho thiếu tông chủ Vấn Tình Tông, phải giữ lại cho mình hưởng thụ! Trong lòng nổi lên tham luyến, kích động không thôi.

Đúng lúc này, Băng Vân nhắm mắt trị thương, lại đột nhiên mở mắt ra.

Khựng...

Nhìn vào đôi mắt đẹp, Giang Chu Tử cảm giác tim mình như bị cây chùy lớn nện mạnh vào, không dời mắt được.

Đó là ánh mắt tinh khiết cỡ nào, thậm chí Giang Chu Tử xuyên qua đôi mắt đó nhìn thấy ảnh ngược của mình, đôi mắt như dòng suối, một vầng trăng, làm người ta không thể quên được, như ấn vào linh hồn.

Giang Chu Tử càng thêm kiêng quyết phải giữ lại thiếu nữ này, một mình hưởng thụ. Tu luyện đã nhiều năm, lão còn chưa từng có xúc động với nữ nhân mới gặp lần đầu như thế.

- Đừng nhúc nhích, bổn tọa sẽ không làm ngươi bị thương! Giang Chu Tử cố làm giọng mình ôn hòa hơn, sợ làm kinh động thiếu nữ này, nói rồi bàn tay đã muốn đặt lên bả vai Băng Vân. Lúc này, Băng Vân giơ một tay lên, nhẹ nhàng chỉ về phía bàn tay vươn ra của Giang Chu Tử.

Động tác của nàng cực kỳ nhẹ nhàng, không một chút khói lửa.

Giang Chu Tử thất thần, nhưng ngay lập tức, sắc mặt lão đại biến.

Bởi vì Băng Vân vừa ra tay, lão đột nhiên nhận ra dao động lực lượng cực kỳ khủng bố từ Băng Vân.

Thiếu nữ này... đó là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh!

Lúc trước lão thấy đoàn người Dương Khai, tu vi không đều, lợi hại nhất chỉ là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, Băng Vân lại đang trị thương, cho nên lão không chú ý kỹ, chỉ cho là tu vi Băng Vân không khác Dương Khai là mấy, cũng không để trong lòng.

Nhưng hiện tại lão nhận ra mình không thể nhìn thấu tu vi Băng Vân, thế mới hiểu mình phạm phải sai lầm bằng trời.

Đúng là mắt chó mù rồi mà, làm sao lại đi muốn bắt một cường giả như thế? Nếu sớm biết thực lực Băng Vân khủng bố như thế, nói gì lão cũng không dám vô lễ.

Đảo chủ Thái Thanh Đảo cũng chỉ mới Đế Tôn lưỡng tầng cảnh mà thôi, toàn bộ Thái Thanh Đảo cũng không ai là đối thủ với thiếu nữ này.

Trong lòng chấn động, lão muốn bức ra lùi lại, nhưng mơ hồ có lực lượng vô hình trói buộc lão tại chỗ, không thể động đậy.

Động tác của Băng Vân nhìn chậm chạp nhẹ nhàng, nhưng không thể tránh né chạm lên bàn tay Giang Chu Tử.

- Tiền bối tha mạng! Giang Chu Tử hoảng sợ hét lớn, sắc mặt trắng bệch.

Vừa dứt lời, lão cảm thấy bàn tay tê rần, giống như bị kim đâm, sau đó hơi lạnh kỳ lạ tràn ra.

Lão mở to mắt nhìn ra, tâm tình chìm xuống tận đáy.

Bởi vì trong lòng bàn tay của lão, một đóa hoa băng trắng nở rộ, hoa băng cực kỳ xinh đẹp, điêu khắc hoàn mỹ, tựa như cảnh sắc xinh đẹp nhất trên đời, làm người ta nhìn mà lưu luyến.

Giang Chu Tử lại không có lòng dạ thưởng thức, bởi vì đóa hoa băng xuất hiện, cánh tay lão đột nhiên kết băng, đồng thời bằng mắt thường thấy được nó đang lan tràn ra. Nơi lớp băng đi qua, cánh tay liền mất tri giác, hơi lạnh lan đến linh hồn, như có thể đóng băng thần hồn.

Nhìn lớp bắt sắp lan đến ngực, Giang Chu Tử cắn đầu lưỡi, khép tay thành đao, hung hăng chém ngang bả vai.

Phập...

Máu tươi phun ra, một cánh tay đứt rời, Giang Chu Tử mới cảm giác lực lượng trói buộc mình biến mất, trong hoảng hốt, lão vội vàng lùi ra sau, giật ra khoảng cách với Băng Vân.

Đợi đứng vững được, trên trán lão toát ra một mảnh mồ hôi lạnh, mặt tái nhợt trắng bệch, vội vàng lấy ra liệu thương đan nhét vào miệng, sợ hãi kiêng kỵ nhìn về phía Băng Vân.

Với thực lực mạnh mẽ mà Băng Vân mới biểu hiện, nếu thật muốn đánh tới, lão căn bản không thể ngăn cản!

Hiện tại lão chỉ có thể cầu nguyện Băng Vân không phải người thích giết chóc, sẽ niệm tình mình chịu khổ mà bỏ qua cho mình một mạng.

Bên này, một đoàn Đạo Nguyên Cảnh Thái Thanh Đảo đều choáng váng.

Bọn họ chỉ thấy Giang Chu Tử phóng về phía Băng Vân, sau đó Băng Vân vung tay, Giang Chu Tử vội vàng lùi lại, tự chặt một tay.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau