VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2391 - Chương 2395

Chương 2393: Tinh thần phấn chấn của người tuổi trẻ

Tới đã tới rồi, gấp đi như vậy làm gì! Dương Khai khẽ cười nói, nhưng trong ánh mắt hắn lại không có mảy may tươi cười, ngược lại là một mảnh lạnh lẽo.

Đã bao nhiêu năm rồi, đã bao nhiêu năm không có người dám đoạt xá hắn, một lần trước thần hồn người dám làm như vậy với hắn, sớm đã bị đánh nát thành cặn bã.

Một luồng sáng từ nơi nào đó trong thức hải chém ngang tới, cuốn lên sát ý ngập trời, chém thẳng tới hướng âm hồn.

- Đế Bảo thần hồn! Nhận ra uy năng kinh khủng của Trảm Hồn Đao, âm hồn hoảng sợ rống lớn, không còn chút do dự, vừa lên tiếng vừa phun ra một màn sáng đen mờ ảo đón đỡ Trảm Hồn Đao.

Màn sáng đen mờ ảo kia cũng không biết là thứ gì, sau khi va chạm với Trảm Hồn Đao lại làm cho tốc độ của nó lập tức biến thành chậm đi rất nhiều.

Bóng đao chém xuống, âm hồn kêu thảm một tiếng, tuy rằng bị thương cực kỳ nghiêm trọng, nhưng dù gì cũng nhặt về một cái mạng. Âm hồn mượn cơ hội ra sức phóng vọt, xé mở phòng ngự thức hải của Dương Khai, lập tức liền xông ra ngoài.

Dương Khai nhướn mày, hắn đúng là không nghĩ tới âm hồn này lại còn có bản lãnh như vậy, bất quá ăn một kích của Trảm Hồn Đao, khẳng định lão không dễ chịu, cho dù không chết chỉ sợ cũng sống không được bao lâu.

Trong động đá, Dương Khai lần nữa mở mắt, bên tai lập tức truyền đến tiếng gào của âm hồn như quỷ khóc sói tru, hiển nhiên vô cùng đau khổ.

Phóng mắt nhìn tới, chỉ thấy thời khắc này âm hồn co rúc ở một góc, vốn thân thể ngưng thật thời khắc này đã mờ đi, lúc ẩn lúc hiện, dường như có thể tắt bất cứ lúc nào.

Tang Đức thấy mà trợn mắt há hốc mồm, trên mặt đầy vẻ khiếp sợ.

Hồi lâu, lão mới khẽ quát một tiếng: - Lão quỷ, chuyện gì xảy ra!

Âm hồn bị thương cực kỳ nghiêm trọng, căn bản không nghe được lão nói gì, nào có thời gian trả lời?

- Ôi! Ta đã có lòng tốt nhắc nhở lão, lão không nghe, cố tình muốn chịu thiệt một chút mới biết lợi hại mà! Dương Khai cười lạnh, phủi mông một cái đứng lên, mặt không đổi sắc nói.

Tang Đức không ngừng thối lui ra sau mấy bước, nhìn Dương Khai như gặp quỷ, cả kinh nói: - Ngươi... Ngươi làm sao có khả năng...

Dương Khai rõ ràng bị thương lại trúng độc, thế nào trong nháy mắt liền khỏe mạnh như không? Trước mắt liên tiếp xảy ra biến cố, khiến trong lòng Tang Đức dự cảm không tốt.

Dương Khai hừ lạnh nói: - Đại sư giỏi tính toán, gian khổ mang chúng ta tới nơi này, chính là để sư phụ của lão cắn nuốt đoạt xá, quả nhiên là lòng hiếu tâm như biển sâu, khiến người ta cảm động đến chảy nước mắt!

Tang Đức sắc mặt âm trầm, nói: - Ngươi sớm có phòng bị ư?!.

Dương Khai trầm giọng nói: - Đâu chỉ là ta, Thẩm Phi, Xà Nương Tử đều sớm có phòng bị, nhưng còn không phải thua bởi trong tay của đại sư ngươi!

- Ngươi vì sao không bị gì!

- Bản lãnh của ta đâu phải đám rác rưởi như lão có thể dò xét được! Dương Khai bĩu môi khinh thường: - Dựa vào thủ đoạn của lão cũng muốn ám toán ta?

Tang Đức nghe nói vậy, trên mặt lúc xanh lúc đỏ, cũng không biết là tức giận hay là thẹn thùng, nhưng bây giờ có nói gì cũng vô ích, Dương Khai xem ra quả thật vô sự. Không chỉ như thế, ngay cả lão quỷ tiến vào thức hải của hắn chuẩn bị đoạt xá, dường như cũng bị thương nặng.

- Cứu... Cứu...

Bên kia, âm hồn gào thét đứt quãng, trên thân tia sáng chớp lóe không chừng, xem ra sẽ lập tức tiêu tan.

Trảm Hồn Đao là Đế Bảo, mà còn là Đế Bảo thần hồn! Âm hồn chỉ là linh thể thần hồn, ăn một kích như vậy không có bị tiêu diệt tại chỗ đã là may mắn lắm rồi.

Tang Đức nghe vậy mặt biến sắc, vội vàng nhìn lại hướng âm hồn bên kia. Nhưng tình huống này hiển nhiên lão cũng không thể ra sức, trên mặt nổi lên vẻ đau lòng.

- Buông ra... Buông ra phòng ngự thức hải của ngươi!

Âm hồn tiếp tục gào thét, nghe ý trong lời nói, dường như là muốn Tang Đức chủ động buông ra phòng ngự thức hải, để cho lão đi vào trong thức hải đối phương tránh né.

Nhưng chuyện như vậy làm sao Tang Đức nguyện ý? Nghe nói vậy làm như không nghe, chỉ trầm mặt đứng ở nơi đó, không nhúc nhích.

- Nghịch đồ mà! Âm hồn không cam lòng hét lớn một tiếng, ngay sau đó thân thể mờ ảo kia đột nhiên bùng phát ra một đoàn hào quang chói mắt, ầm ầm vỡ nát, biến thành điểm điểm sáng biến mất không thấy.
- Tình nghĩa của quý sư đồ... Chậc chậc... Dương Khai ở một bên nhìn một màn này, chậc chậc thành tiếng.

- Ngươi giết lão! Tang Đức quay lại, âm trầm nhìn Dương Khai.

- Thì tính sao? Dương Khai lạnh lùng cười: - Nơi này chỉ còn lại lão và ta... Tang Đức! Chúng ta cứ nói trắng ra: Lão muốn sống cũng có thể, nói vị trí lối ra cho ta biết, ta tha lão không chết, nếu không... Dương Khai cười gằn một tiếng, nói tiếp:

- Ta cho lão sống không bằng chết!

- Ngươi muốn tìm vị trí từ nơi miệng ta ư? Tang Đức nói, hiện ra vẻ mặt cực kỳ cổ quái.

Dương Khai nhướn mày, bỗng nhiên có cảm giác không tốt lắm.

Tang Đức bỗng phá lên cười: - Ngươi giết chết lão quỷ rồi, lại muốn tìm vị trí lối ra từ miệng ta ư?

Dương Khai nói: - Ta xem tình cảm giữa hai vị cũng không tốt lắm, dường như có thù hận rất lớn chỉ muốn báo thù đối phương... ta giết lão ta có vấn đề gì sao? Tang Đức, không cần ngoan cố, ngoan ngoãn hợp tác với ta mới là vương đạo!

- Lão quỷ mới biết vị trí lối ra, ngươi giết lão, ngươi bảo ta từ đâu lấy ra đây?! Tang Đức bỗng nhiên trên trán nổi vồng gân xanh, lão rống lên như bệnh tâm thần.

Dương Khai ngẩn ngơ, thật lâu mới vội la lên: - Lão có ý gì?

Tang Đức cười lạnh nói: - Ích Hải Toa là ở chỗ này, với bản lãnh của lão phu tùy thời có thể tới lấy đi, nhưng vì sao lão phu phải cực khổ lừa các ngươi mang tới, tính kế các ngươi để lão quỷ đoạt xá sống lại? Thân thể của lão quỷ chính là năm đó ta đánh hỏng, ta lại không ngại cực khổ tới cứu lão, ngươi nói xem là vì cái gì?

Dương Khai đột nhiên nhớ lại trước đó lão đề cập tới giao dịch, biến sắc: - Chẳng lẽ là...

Tang Đức hừ một tiếng, nói:

- Lão phu giúp lão đoạt xá, lão sẽ nói ra vị trí cho lão phu... đây chính là giao dịch!

Dương Khai lập tức trái tim chìm vào đáy cốc, trầm mặc một hồi lâu mới phẫn nộ mắng to: - Lão chó già ngươi, chuyện trọng yếu như vậy sao không nói sớm một chút?

Nếu sớm biết chuyện như thế, Dương Khai cũng sẽ không dùng Trảm Hồn Đao để đối phó với âm hồn kia... hiện tại thì tốt rồi, âm hồn bị Trảm Hồn Đao chém một đao tiêu diệt, vị trí lối ra cũng theo đó tan thành mây khói, Ích Hải Toa không có đất dụng võ rồi...

- Ngươi cho lão phu là hạng người nào, vì sao lão phu phải nói cho ngươi biết! Tang Đức không ngừng cười lạnh, nhìn Dương Khai nói châm chọc.
Dương Khai nói: - Trước đây lão nói, biết vị trí lối ra có ba người, không phải là bịa chuyện chứ?

- Có phải hay không rất trọng yếu sao? Các chủ Băng Tâm Các và đảo chủ Thông Thiên Đảo là ai chứ? Ngươi có lá gan đi tìm bọn họ hợp tác sao? Cẩn thận sẽ nuốt sống ngươi ngay cả xương cốt đều không còn! Tang Đức liên tục cười lạnh, sau khi nói xong, phất ống tay áo một cái, nói: - Chuyện đã đến nước này, như vậy ngươi ta mỗi người đi một ngả, từ nay về sau ngươi đi cầu độc mộc của ngươi, ta đi đường cái quan của ta, không ai liên quan ai!

Dứt lời, lão bước một bước, liền định đi hướng một bên.

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, một uy áp ép thẳng tới hướng Tang Đức, thân mình Tang Đức chợt ngừng lại, quay đầu nhìn Dương Khai hỏi: - Thế nào? Ngươi còn muốn đuổi tận giết tuyệt lão phu sao?

- Ngươi làm trước, ta làm sau, rất công bình!

- Người tuổi trẻ bây giờ đều miệng lưỡi thật lớn, ngươi cảm thấy có thể giết chết lão phu sao? Tang Đức đã sớm một bụng tức giận, thời khắc này thấy Dương Khai nói luôn mồm không muốn bỏ qua cho mình, lập tức nổ tung oa.

Dù gì lão cũng là một cường giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh đỉnh phong, trên tầng thứ Đạo Nguyên Cảnh này cũng không e ngại bất kỳ người nào. Thật muốn cưỡng ép, lão cũng không ngại chiến một trận với Dương Khai, để dạy cho hắn làm sao làm người.

- Các lão già hiện nay đều có chút không nhận rõ tình thế, luôn cảm thấy tuổi già là ưu thế, động một chút là cậy già lên mặt, quả thực buồn cười! Dương Khai trả lời lại một cách mỉa mai.

- Tiểu tử, chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe qua "gừng càng già càng cay", ngươi không nên là địch với lão phu? Tang Đức mặt sa sầm nói.

Dương Khai phì cười một tiếng, phất tay một cái đưa Lưu Viêm và Hoa Thanh Ti ra ngoài, Lưu Viêm còn cưỡi trên lưng con Bạch Hổ Thiên Khôi kia, có vẻ uy phong lẫm liệt.

- Tới tới tới... cho lão nhân gia này kiến thức một chút về tinh thần phấn chấn của người tuổi trẻ chúng ta! Dương Khai chỉ vào Tang Đức nói.

Hoa Thanh Ti giận lườm Dương Khai một cái, thầm nghĩ Hoa tỷ ta cũng là người trưởng thành, khi nào có thể nhấc lên quan hệ với ba chữ "người tuổi trẻ"?

- Thứ quỷ gì? Bên kia Tang Đức lại cả kinh thất sắc, lão hoàn toàn không thấy Lưu Viêm cùng Hoa Thanh Ti là làm thế nào xuất hiện, dường như Dương Khai chỉ vung tay lên hai người này liền quỷ dị hiện thân.

Chẳng lẽ hai người này một mực ẩn giấu tung tích đi theo phía sau? Nhưng vì sao mình không có phát hiện.

Thần niệm thả ra vừa thấy, trái tim Tang Đức lập tức lạnh hơn phân nửa. Lão phát hiện bất kể là cô bé thoạt nhìn chỉ có 7, 8 tuổi hay là mỹ phụ kia, đều có tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh, mà con Bạch Hổ vật cưỡi của tiểu cô nương thì lại lộ ra một loại biến hoá kỳ lạ, tạo cho lão có cảm giác cực kỳ nguy hiểm.

- Chủ nhân, giết hay là lưu lại? Lưu Viêm bỗng nhiên nhàn nhạt hỏi một câu.

- Giết! Dương Khai hừ lạnh nói. Tang Đức ngay cả vị trí lối ra cũng không biết, còn giữ lại làm gì?

- Chờ một chút! Tang Đức kinh hãi, vội vàng cao giọng kêu lên.

Nhưng lời nói mới vừa dứt âm vang, Lưu Viêm cùng Hoa Thanh Ti đã một trái một phải vọt tới bao vây lão. Tang Đức thấy vậy biến sắc mặt, đâu còn dám dừng lại tại chỗ, thân hình vừa chuyển liền phóng vọt đi hướng ra ngoài.

Bạch Hổ vừa há miệng, một cột sáng năng lượng trắng nõn ầm ầm bay ra, dường như chứa đựng uy năng hủy thiên diệt địa, đánh vào chỗ trống sát thân mình Tang Đức.

Tang Đức chỉ thoáng cái hồn phi phách tán, một kích vừa rồi kia tuy rằng không có đánh lão bị thương, nhưng lão lại cảm nhận được dấu vết của Đế Tôn Cảnh. Bạch Hổ kia, dĩ nhiên là một Đế Tôn Cảnh? Nghĩ tới đây, lão càng không dám dừng lại, chỉ muốn càng sớm thoát khỏi chỗ này càng tốt.

Ba người đuổi theo, trong nháy mắt không thấy bóng dáng.

Lúc này Dương Khai mới hừ lạnh một tiếng, đưa mắt nhìn sang Ích Hải Toa kia.

Mặc dù vì không hiểu rõ tình huống lỡ tay giết chết âm hồn kia, nhưng Ích Hải Toa này đúng là mấu chốt để rời đi, giờ này đang ở trước mắt, đương nhiên Dương Khai không thể bỏ qua.

Hắn phi thân nhảy lên, khoanh chân ngồi trên Ích Hải Toa, bắt đầu luyện hóa nó.

Trước đó vài ngày Dương Khai luyện hóa một chiếc lâu thuyền, bất quá chỉ dùng thời gian một ngày thôi, nhưng luyện hóa Ích Hải Toa này lại mất thời gian bảy ngày, càng luyện hóa hắn càng nhận ra: luyện chế bí bảo này rất phức tạp.

Tang Đức nói vật này là lão quỷ sư phó kia hao phí tinh lực cả đời luyện chế thành, dường như không phải giả, loại bí bảo hao tinh lực phí thời gian này, một luyện khí sư cả đời có thể luyện chế được một kiện đã là rất giỏi rồi...

Chương 2394: Muốn thì tới cướp

Chờ cho Dương Khai thu Ích Hải Toa vào nhẫn không gian, mới đứng lên.

Lưu Viêm cùng Hoa Thanh Ti đã chờ lâu, Dương Khai cũng không hỏi kết cục Tang Đức thế nào, hai người dẫn theo Thiên Khôi truy đuổi Tang Đức, nếu còn để hắn chạy được, vậy mới là trò cười.

Thực ra, Lưu Viêm cùng Hoa Thanh Ti chỉ cần trong vòng nửa chung trà đã diệt được Tang Đức, thời gian còn lại thì hai nàng kiểm tra đảo nhỏ một vòng, lấy đi những thứ có giá trị.

Thu Lưu Viêm cùng Hoa Thanh Ti vào Huyền Giới Châu, Dương Khai mới rời khỏi lòng đất, tế ra mộc thuyền của mình, bay đi Thông Thiên Đảo.

Người khác thì không dám làm thế ở trong Tịch Hư Bí Cảnh, bởi vì bay kiểu này tiêu hao rất nhiều nguyên lực, đến lúc đó bổ sung lại thì rất phiền phức, cho nên võ giả nào ra biển đều dùng lâu thuyền, tốc độ không chậm, lại tiết kiệm nguyên lực.

Dương Khai không lo chuyện này, hắn có vô số nguyên tinh, còn có Huyền Giới Châu, dù cạn kiệt nguyên lực, chỉ cần vào Huyền Giới Châu tu luyện một hồi là khôi phục xong.

Hiện tại lấy được Ích Hải Toa, vị trí cửa ra thì chỉ tìm một trong hai người Băng Tâm Các chủ và Thông Thiên Đảo chủ là được.

Dương Khai không không muốn tiếp xúc với Thông Thiên Đảo chủ, còn bên Băng Tâm Các chủ thì chưa hẳn không gặp được, lúc này Dương Khai lại may mắn, may mà trước khi đến đây có đi Băng Tâm Các một chuyến, nhận lời làm đan sư.

Hiện tại hắn coi như ở ngay kế bên, chỉ là Băng Tâm Các chủ dù sao cũng là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, không phải hắn muốn gặp là gặp. Dù có gặp, hợp tác với cường giả như vậy đi ra ngoài, cũng phải vô cùng cẩn thận.

Một đường bình yên, không quá 3 ngày, Dương Khai về đến bến cảng Thông Thiên Đảo.

Rất nhiều võ giả ở bến cảng thấy hắn một đường bay về, đều không khỏi chú ý, kinh ngạc không thôi, không rõ Dương Khai gặp chuyện gì ở trên biển mà không có lâu thuyền cùng đồng bạn.

Dương Khai mặc kệ những ánh mắt quái dị đó, đi thẳng vào Thông Thiên Thành.

Đến trước động phủ, Dương Khai lấy ra lệnh bài mở cấm chế, mới đặt chân vào, hắn liền khựng lại, bản năng cảm nhận không đúng, vung tay đánh một chưởng vào hư không, nguyên lực cuồng bạo tuôn trào.

Oành... tiếng nổ vang dội, động phủ rung chuyển dữ dội, hào quang cấm chế không ngừng lấp lóe.

Dương Khai bị lực lượng khổng lồ đánh tới, văng ra như miếng vải, ở trên không phun mấy ngụm máu, rớt mạnh xuống đất.

Đế Tôn Cảnh!

Ánh mắt Dương Khai hoảng sợ,hắn không thể ngờ ở trong động phủ của mình lại có Đế Tôn Cảnh mai phục! Dù cho đối phương chỉ là Đế Tôn nhất tầng cảnh, một đòn này không phát huy toàn lực, nhưng Dương Khai vội vàng đối phó, cũng chịu thiệt không nhỏ.

Hắn vội bò dậy, lau máu trên miệng, trợn mắt nhìn vào trong.

Chỉ thấy bên trong có một người thần sắc kinh ngạc, không ngờ mình đánh lén lại không thể hạ gục được Dương Khai, còn làm hắn thừa cơ bỏ chạy. Không rõ vì sao, sắc mặt người này trắng bệch, xem ra vốn đã bị thương không nhẹ.

- Bàng Quảng! Thấy rõ người này, Dương Khai liền nghiến răng quát.

Kẻ mai phục trong động phủ đánh lén mình không ai khác, chính là Bàng Quảng thành chủ Cao Thành cùng theo mình vào đây!

Mấy ngày trước Dương Khai còn chưa rời Thông Thiên Thành, trên đường vô tình đụng mặt Bàng Quảng, chỉ là khi đó hai bên đi ngang qua, không ai chào nhau, nhưng không ngờ giờ lại gặp ở tình cảnh này.

Ánh mắt chuyển qua, sắc mặt Dương Khai trầm xuống, trong lòng tuôn trào sát khí.

Bởi vì lúc này, một tay Bàng Quảng đặt trên đầu Lưu Tiêm Vân, lực lượng tích tụ, có thể lấy mạng Lưu Tiêm Vân bất cứ lúc nào!

Vì sao Bàng Quảng ờ trong này, lại làm sao bắt giữ Lưu Tiêm Vân, Dương Khai không biết, nhưng tình hình hiện tại khiến hắn sợ ném chuột vỡ đồ.

Lưu Tiêm Vân bị nắm giữ tính mạng, người run run, mặt không chút máu, nhìn Dương Khai bị thương, không khỏi kinh hô: - Sư huynh..." Trong mắt nàng tràn ngập lo lắng không yên, cùng với nồng nặc áy náy tự trách.

Mấy ngày trước Dương Khai rời Thông Thiên Thành, đã hỏi nàng có đi theo không, chỉ là Lưu Tiêm Vân lựa chọn ở lại. Hiện giờ mới thấy quyết định này sai lầm, nếu theo Dương Khai, nàng sẽ không bị bắt giữ uy hiếp Dương Khai. Hôm trước nàng ra ngoài một chuyến, cũng không đi xa, chỉ đến động phủ mấy người Lăng Âm Cầm để quen đường, nghĩ rằng ngày sau mọi người là hàng xóm, có thể qua lại nhiều hơn.

Trên đường trở về bị Bàng Quảng theo dõi, vừa vào động phủ đã bị khống chế.

- Ta không sao! Dương Khai phun hết máu trong miệng, nhìn Lưu Tiêm Vân hỏi:

- Hắn không làm gì muội chứ?

Lưu Tiêm Vân lắc đầu: - Không có, hắn chỉ đang đợi huynh về!

Dương Khai vẫn không yên lòng, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Bàng Quảng, trầm giọng nói: - Bàng thành chủ, ngươi làm như vậy có phải không quá đạo nghĩa?

Bàng Quảng hừ lạnh, sắc mặt không được tự nhiên, ngẫm lại hắn là cường giả Đế Tôn Cảnh, lén lút xông vào động phủ, bắt một nữ nhân tu vi yếu hơn mình, chuyện này nói ra thật không dễ nghe.

- Tiểu tử, ta không vòng vo với ngươi. Bàng Quảng trầm giọng, có vẻ không vững vàng. - Bổn tọa đến đây chỉ có một mục đích... Người giao ra Bổ Thiên Liên ta lập tức thả người.

Dương Khai có Bổ Thiên Liên, từ khi ở Cao Thành là Bàng Quảng liền biết, hắn cũng hiểu được Bổ Thiên Liên quý giá, cho nên mới lén lút theo sau Dương Khai cùng Diêu Xương Quân. Vốn hắn muốn tìm cơ hội đục nước béo cò, nhưng không ngờ đụng phải Tịch Hư Đại Tuyền Qua, đến Tịch Hư Bí Cảnh này.

- Muốn lấy Bổ Thiên Liên?

Dương Khai nhướng mày, nhìn Bàng Quảng một hồi, liền hiểu được, nhe răng cười: - Bàng thành chủ bị tổn hại đan điền, hay là bị thương thần hồn?

Công hiệu của Bổ Thiên Liên là chữa trị tổn thương đan điền và thần hồn, Diêu Xương Quân ngày xưa tranh cướp là bị thương thần hồn, hiện tại Bàng Quảng muốn lấy Bổ Thiên Liên, đương nhiên cũng vì nguyên nhân này.

Khó trách người này nhìn có vẻ không đủ hơi sức, giống như bị thương, hẳn là đánh với cường giả nào, kết quả không cẩn thận bị thương. Ở trong Thông Thiên Thành này, ngay cả hắn là Đế Tôn nhất tầng cảnh, nhưng thương nặng như vậy thì khôi phục lại không phải chuyện dễ. Trong này không có luyện đan sư lợi hại, cũng không có linh đan tốt.

May mà hắn biết Dương Khai có Bổ Thiên Liên, cho nên liền mới đánh ý lên đầu Dương Khai.

Vốn hắn cho rằng mình bị thương, muốn đánh lén bắt lấy Dương Khai cũng là chuyện dễ dàng, nhưng không ngờ lại thất bại. Dương Khai gặp chuyện ứng biến cùng đánh trả làm hắn không thể một lần thành công, đành phải dựa vào con tin.

- Chuyện này không liên quan tới ngươi! Giao ra Bổ Thiên Liên, Bàng mỗ tuyệt không làm khó ngươi! Bàng Quảng bực bội quát. Dương Khai cười hắc hắc: - Bàng thành chủ, xem ra ngươi cũng không sống yên lành được. Cũng phải, một Đế Tôn Cảnh đột nhiên xuất hiện ở Thông Thiên Đảo, e rằng ai cũng biết ngươi là người mới, trên người không ít thứ tốt, ngươi như vậy là bị người ta đánh cướp đúng không?

Bàng Quảng không giống hắn, hắn cùng Lưu Tiêm Vân lặng lẽ vào Thông Thiên Đảo, chỉ cần có bảng tên thân phận thích hợp, người ta không biết hai người là người mới. Nhưng còn Bàng Quảng không giấu được, trên đảo chỉ có mấy Đế Tôn Cảnh, đột nhiên thêm một người, không phải mới tới thì là gì?

- Đừng nói nhảm, ta muốn Bổ Thiên Liên! Bàng Quảng cắn răng quát, lực lượng trong tay có chút không ổn định, thần thái vô cùng gấp gáp.

Lưu Tiêm Vân liền hô nhỏ, sắc mặt đau đớn khó chịu.

- Ngươi dám đụng tới sợi tóc của sư muội ta, ta cho ngươi đi vào, nằm ra!

Dương Khai giận dữ quát.

- Vậy phải xem ngươi có phối hợp hay không! Trên trán Bàng Quảng từ từ toát ra mồ hôi hột, vừa nhìn là biết thương thế của hắn không nhẹ.

- Bổ Thiên Liên phải không! Dương Khai sầm mặt lại, lật tay: - Ngươi xem đây là gì!

Bàng Quảng lập tức nhìn vào tay hắn, ánh mắt nóng bỏng, đúng là Bổ Thiên Liên, trắng nõn như tuyết, không nhuốm bụi trần, vừa bị Dương Khai lấy ra là trong động phủ lan tỏa mùi hương nhàn nhạt, hít vào, Bàng Quảng mừng rỡ, thương thế cũng bị hóa giải đi nhiều.

- Cho ta, cho ta! Bàng Quảng nóng vội hét lên, chỉ cần có Bổ Thiên Liên, thương thế của hắn sẽ khôi phục rất nhanh, không cần lo để lại tai họa ngầm, ảnh hưởng căn cơ võ đạo ngày sau.

Dương Khai cười lạnh, sau đó Bàng Quảng trợn mắt há mồm, thấy hắn trực tiếp nhét Bổ Thiên Liên vào miệng, nhai như trâu cắn mẫu đơn, còn toát ra thần sắc mất hồn như đang ăn món ngon tuyệt vời.

Chẹp chẹp...

Bàng Quảng tròn mắt, cả người cứng đờ như trúng phép hóa đá.

Dương Khai vừa ăn còn điên cuồng cười to: - Ngươi muốn hả, muốn thì tới cướp đi, xem ta có thể phun ra chút nước cho ngươi nếm thử!

- Ngươi... Bàng Quảng suýt nữa tức đến trào máu, nghẹn không thở được, tức đến trắng cả mặt.

Hắn rõ ràng cầm giữ con tin, Dương Khai lại dám không cố kỵ làm vậy, tiểu tử này điên rồi ư? Thật không thèm để ý sống chết của sư muội?

Trong khi hắn đang nghĩ lung tung, tâm thần chấn động, mắt trái của Dương Khai đột nhiên chuyển sang màu vàng, tròng mắt co rụt, lực lượng thần kỳ lan tỏa.

Bàng Quảng ngẩn ra, thần hồn không ổn định, bị ảnh hưởng.

Ngay lúc này, Dương Khai tế ra Bách Vạn Kiếm, người bọc trong kiếm quang, khí thế hùng hồn chém về phía Bàng Quảng.

Kiếm ý lạnh lẽo, kiếm chưa tới, hơi thở tử vong đã phà vào mặt.

Bàng Quảng theo bản năng lùi lại một bước.

Nhưng ngay sau đó, trong lòng hắn khẽ động, hiểu được dụng ý của Dương Khai, cắn răng, nguyên lực trong tay phun trào, đánh xuống thật mạnh, muốn giết Lưu Tiêm Vân trước, cho Dương Khai biết kết quả chọc giận mình.

Nhưng làm hắn không thể ngờ, là cú đánh này lại vào khoảng không.

Lưu Tiêm Vân vốn bị hắn khống chế lại quỷ dị không thấy, không có một chút dấu vết di động, chỉ có dao động lực lượng kỳ lạ phát ra, Lưu Tiêm Vân đột nhiên lại lướt ngang mấy trượng, tránh khỏi một đòn chí mạng.

Chương 2395: Các chủ triệu kiến

- Lực lượng không gian! Ánh mắt Bàng Quảng co rút, kinh hãi nhìn Dương Khai.

Lực lượng kỳ dị vừa nãy, tuyệt đối là dao động lực lượng không gian, hơn nữa còn vô cùng cao thâm.

Tiểu tử này biết được lực lượng không gian? Thậm chí còn trực tiếp thuấn di được người khác? Trình độ thế này, võ giả Đạo Nguyên Cảnh làm sao đạt đến được?

Còn chưa chờ Bàng Quảng hiểu được, Bách Vạn Kiếm phun trào kiếm quang đánh tới, một kiếm này trút xuống toàn bộ tu vi của Dương Khai, ngay cả Đế Tôn Cảnh như Bàng Quảng thấy được cũng biến sắc, vung tay tế ra bí bảo phòng ngự hình ngọc điệp.

Oành...

Tiếng nổ lớn vang lên, cấm chế động phủ đã lung lay bị một đòn này tan vỡ, không còn cấm chế trận pháp bảo vệ, lực lượng cuồng bạo lan tỏa, động phủ của Dương Khai trực tiếp bị san bằng.

Vù vù...

Hai bóng người trước sau bắn ra khỏi động phủ, đứng xa nhìn nhau.

Bàng Quảng mắt muốn nứt ra, gầm lên: - Tiểu tử ngươi dám chơi ta!

Dương Khai thà rằng ăn sống Bổ Thiên Liên để gạt hắn cũng không muốn giao ra, điều này làm hắn đau lòng cực điểm.

Dương Khai cười xì, khinh thường nói: - Đùa giỡn ngươi thì sao? Có gan tới đánh ta đi!

- Bổn tọa xé xác ngươi!

Bàng Quảng giận dữ hét.

Dương Khai lắc đầu, đứng yên trên không, không thèm để ý tới uy hiếp, thản nhiên nói: - Bàng thành chủ nên suy xét tình cảnh hiện tại của mình đi!

Vừa nghe vậy, sắc mặt Bàng Quảng đại biến, quay nhìn xung quanh, trong lòng liền không ổn.

Trước đó hắn nấp trong động phủ của Dương Khai, còn không ai tìm được hắn, nhưng hiện tại xung đột với Dương Khai, gây ra động tĩnh lớn như vậy, đã sớm kinh động võ giả trong Thông Thiên Thành.

Các động phủ xung quanh đều có võ giả đi ra xem tình hình, còn có vô số võ giả từ xa tụ tập tới.

Trong đó, có hai người mang khí tức làm Bàng Quảng kiêng kỵ, trước đó chính hai người này liên thủ làm hắn bị thương, khiến hắn phải trốn vào động phủ của Dương Khai, tìm cách khôi phục. Hiện tại nhận ra hai người kia cũng tới, Bàng Quảng nào còn dám ở lại, hung tợn trừng Dương Khai, quay đầu chạy ra ngoài thành.

Bàng Quảng đi một hồi, chỗ động phủ của Dương Khai liền bị võ giả vây quanh kín mít, đều chỉ trỏ vào trong, không biết chuyện gì xảy ra dẫn tới nhiễu loạn lớn đến thế.

Vù vù! Có người người từ trên trời giáng xuống, thần sắc uy nghiêm, làm người ta không dám nhìn thẳng, dao động lực lượng mạnh mẽ thể hiện hai người đều là Đế Tôn nhất tầng cảnh.

Dương Khai cũng thầm cảnh giác, ánh mắt quét qua hai người.

Nghe xung quanh xì xào, Dương Khai biết được một người là các chủ Huyền Vân Các, một người là hội chủ Tự Tại Hội, hai tổ chực này cũng không kém trên đảo, nguyên nhân là bởi có chỗ dựa Đế Tôn Cảnh.

Hai người này rõ ràng là tra xét được khí tức của Bàng Quảng, cho nên vội vàng chạy tới. Dương Khai quan sát kỹ càng, phát hiện hai người đều có ám thương, hẳn là bọn họ đối phó Bàng Quảng cũng không tốt lành gì.

- Người đâu? Các chủ Huyền Vân Các quét nhìn qua, liền rơi vào người Dương Khai, trầm giọng hỏi.

Dương Khai vội chỉ hướng Bàng Quảng chạy trốn, hô to: - Chạy bên kia, hai vị đại nhân phải làm chủ cho ta, kẻ trộm kia ẩn nấp trong động phủ của ta, thừa lúc ta chưa chuẩn bị...

Dương Khai chưa nói hết, hai vị Đế Tôn nhất tầng cảnh này đã chạy đi như chớp. Làm chủ cho Dương Khai, bọn họ không có hứng thú, chỉ hứng thú với tài nguyên tu luyện mà Bàng Quảng mang theo người. Nếu không phải vì nguyên nhân này, dù cho hai người bọn họ liên thủ, cũng không muốn xung đột với một người đạt đến Đế Tôn Cảnh.

Chờ hai vị này biến mất, Dương Khai mới quay lại đáp xuống, kéo lấy Lưu Tiêm Vân, quát khẽ: - Đi mau!

Bên này xảy ra động tĩnh lớn như thế, ngay cả động phủ cũng bị phá hủy, bên phía phủ thành chủ nhất định sẽ phái người tra xét, đến lúc đó bị hỏi tới, rất nhiều chuyện hắn không thể nói rõ được.

Người ta là Đế Tôn Cảnh, vì sao lại trốn vào động phù của ngươi? Bị Đế Tôn Cảnh đánh lén lại làm sao vẫn bình yên? Những chuyện này Dương Khai không muốn giải thích, cũng không thể giải thích. Cho nên hiện tại hắn phải mau rời khỏi chỗ thị phi này.

Quả nhiên, Dương Khai chạy chưa được 30 nhịp thở, liền có cường giả phủ thành chủ vội vàng chạy đến, hỏi xung quanh một hồi cũng không biết chủ nhân động phủ bị phá hủy là ai, đành bất đắc dĩ rút lui.

Băng Tâm Các, Dương Khai dẫn Lưu Tiêm Vân chạy đến, liền đi thẳng vào.

- Ồ, Dương đan sư! Phạm Hinh vừa thấy được Dương Khai liền mừng rỡ lên đón, cười hỏi: - Chuyện của ngài đã xong rồi?

- Phải, làm phiền đã lo. Dương Khai mỉm cười gật đầu.

Phạm Hinh đang muốn nói tiếp, bỗng nhiên sắc mặt thay đổi, hỏi: - Dương đan sư làm sao lại bị thương?

Trước đó bị Bàng Quảng đánh lén một chiêu, tuy rằng Dương Khai may mắn thoát được, nhưng cũng bị thương không nhẹ, hiện tại nhìn có phần thê thảm.

- Gặp chút rắc rối. Dương Khai lúng túng. - Ta đến đây, là muốn mượn chỗ tị nạn, không biết...

Phạm Hinh liếc Dương Khai, chợt hiểu: - Động tĩnh vửa rồi bên khu động phủ, chẳng lẽ có liên quan tới Dương đan sư?

Dương Khai cười khổ không thôi:

- Tai bay vạ gió!

Phạm Hinh ngạc nhiên, nàng chỉ thuận miệng đoán, không ngờ thật đoán đúng, liền dở khóc dở cười. Ở trong khu nội thành, thật không có bao nhiêu người dám gây chuyện, huống gì là khu động phủ. Không biết Dương Khai gặp chuyện gì, lại náo loạn u đầu sứt trán như vậy.

- Nếu như Phạm Hinh sư muội cảm thấy không tiện, vậy chúng ta đi ngay. Dương Khai thấy nàng không cho mình vào, cho rằng nàng sợ dẫn lửa thiêu thân. Trong lòng ảm đạm.

Phạm Hinh mỉm cười: - Ở Băng Tâm Các ta, bất cứ rắc rối gì cũng không còn là rắc rối nữa, ngươi là đan sư Băng Tâm Các, còn muốn đi đâu? Theo ta vào.

Ánh mắt Dương Khai sáng lên, vội chắp tay: - Cám ơn Phạm Hinh sư muội.

Vào Băng Tâm Các, Dương Khai lập tức yên lòng. Chỗ này dù nhỏ, người tới lui nhiều rất nổi bật, nhưng có cường giả trấn thủ, có thể nói chỗ này còn an toàn hơn cả khu động phủ, ở trong này không cần lo gì khác.

Phạm Hinh dẫn Dương Khai vào trong, an bài chỗ ở cho hắn và Lưu Tiêm Vân, mới đi ra. Dương Khai bị thương nhìn nghiêm trọng, nhưng thể chất của hắn không kém, bởi vậy khôi phục cực nhanh. Nhưng hắn không tập trung khôi phục, mà lấy ra một gốc Bổ Thiên Liên màu đen.

Bổ Thiên Liên là một gốc hai cây, một đen một trắng, chỉ một gốc có thể chữa trị đan điền cùng thần hồn bị tổn thương, cũng không nghịch thiên gì. Nhưng nếu dùng hai gốc luyện chế thành đan, lại có thể mở rộng đan điền cùng thức hải của võ giả.

Hiệu quả này có ý nghĩa phi phàm, ngay cả những Đế Tôn tam tầng cảnh thực lực đạt tới đỉnh cao cũng không từ chối được dụ hoặc này, mở rộng thức hải cùng đan điền, có nghĩa là thực lực tăng lên.

Lúc trước Dương Khai bị buộc bất đắc dĩ, trực tiếp ăn sống một gốc Bổ Thiên Liên, hiện tại còn một gốc khác, đã không thể luyện chế ra Tịnh Đế Bổ Thiên đan.

Hắn dứt khoát một không làm hai không ngớt, nhét luôn gốc Bổ Thiên Liên màu đen vào miệng nuốt xuống.

Không chỉ vậy, hắn còn lục nhẫn không gian lấy ra các loại dược liệu phụ trợ, một hơi nuốc vào, đều là những thứ cần dùng luyện chế Tịnh Đế Bổ Thiên đan.

Nếu đã không thể luyện chế Tịnh Đế Bổ Thiên đan, hắn đành dùng cách này phát huy hiệu quả Tịnh Đế Bổ Thiên Liên đến mức tối đa, dùng bản thân làm lò, nguyên lực làm lửa, dung nạp thiên địa tạo hóa, có thể thu hoạch được một chút hiệu quả Tịnh Đế Bổ Thiên đan.

Dù nói làm cách này sẽ lãng phí dược hiệu rất lớn, nhưng cũng đành chịu.

Dược lực tinh thuần bùng nổ trong bụng, hóa thành năng lượng chạy khắp người, trong mật thất phát ra tiếng răng rắc, Dương Khai giữ chặt tâm thần, không bị bên ngoài ảnh hưởng, một lòng một dạ luyện hóa.

Hắn có thể cảm giác được, đan điền cùng thức hải đang chầm chậm mở rộng, hiệu quả thần kỳ của Tịnh Đế Bổ Thiên Liên đang phát huy tác dụng.

3 ngày thoáng cái là qua, Dương Khai mở mắt, tinh thần sáng láng, rất có thu hoạch.

Hắn cảm giác tình hình thân thể, phát hiện thương thế đã khỏi, không chỉ vậy, đan điền mở rộng 1/10 so với 3 ngày trước, thức hải cũng tăng trưởng rất lớn.

Thực lực đến cỡ hắn, một chút tiến bộ cũng đều không dễ dàng, phải bỏ rất nhiều công sức, còn phải có cơ duyên to lớn. Nhưng hiện tại hắn chỉ ăn hai gốc Bổ Thiên Liên đã có thu hoạch này, đủ thấy công hiệu mạnh mẽ của Bổ Thiên Liên.

Mừng rỡ một hồi, Dương Khai lại nghiến răng mắng: - Bàng Quảng khốn kiếp nhà ngươi!

Nếu không phải bị Bàng Quảng ép buộc, hắn làm sao lại đi nuốt sống Bổ Thiên Liên? Bây giờ nhớ lại hắn vẫn đau đến rút ruột, Bổ Thiên Liên không dễ gặp, huống gì trong tay hắn vốn là một gốc hai cây, theo tính toán ban đầu, phải chờ luyện chế ra Tịnh Đế Bổ Thiên đan, hiện tại kế hoạch này đổ bể hết.

So với luyện chế thành đan, Dương Khai nuốt sống như thế, không phát huy được 1/10 hiệu quả của Tịnh Đế Bổ Thiên Liên. Thân là luyện đan sư, Dương Khai quả thực không thể tha thứ hành động tàn phá của trời như vậy.

Hắn ghi thù này lên đầu Bàng Quảng.

Hắn đang nghiến răng tức giận, bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Dương Khai ngạc nhiên, nhưng vẫn ra mở cửa.

Phạm Hinh đứng bên ngoài, thần sắc cổ quái nhìn hắn.

- Phạm Hinh sư muội, có chuyện gì? Dương Khai hỏi.

Phạm Hinh nói: - Sư tôn muốn gặp ngươi.

- Sư tôn? Dương Khai nhướng mày, sau đó mở to mắt, khẽ hô:

- Các chủ đại nhân?

- Phải. Ta phụng lệnh sư tôn, đến dẫn ngươi đi! Phạm Hinh gật đầu.

Dương Khai liền không được tự nhiên, hắn không ngờ vị Băng Tâm Các chủ "rồng thần thấy đầu không thấy đuôi" lại muốn gặp mình vào lúc này. Đây là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, ngay cả Dương Khai sớm có tính toàn muốn gặp, thậm chí muốn dò hỏi vị trí cửa ra, nhưng chuyện đến đột ngột, vẫn làm hắn thấp thỏm không yên, không rõ vì sao Băng Tâm Các chủ muốn gặp mình.

Chương 2396: Băng Vân tổ sư

Đi theo sau Phạm Hinh, Dương Khai hỏi: - Phạm Hinh sư muội, các chủ đại nhân sao lại muốn gặp ta?

Phạm Hinh mỉm cười: - Sư tôn làm việc, đệ tử không dám hỏi nhiều.

Nàng cũng chỉ phụng lệnh, nào hiểu được vì sao Băng Tâm Các chủ muốn gặp Dương Khai? Ngừng một chút, nàng lại nói: - Tuy nhiên sư tôn rất hiếm gặp người ngoài, cũng chỉ có mấy đệ tử chúng ta, cũng đã lâu rồi chưa gặp ngài ấy.

Nói tới đây, nàng toát ra vẻ ảm đạm, đồng thời còn có chút hâm mộ, bởi vì người ngoài như Dương Khai lại có cơ duyên được sư tôn triệu kiến.

- Đợi gặp sư tôn, không nên nhìn thì đừng nhìn, không nên nói thì đừng nói, bằng không chọc giận sư tôn, trên đảo này sẽ không ai cứu được ngươi. Phạm Hinh không yên lòng căn dặn, chỉ sợ Dương Khai thất lễ trước sư tôn.

- Ta nhớ rồi. Dương Khai nghiêm mặt đáp, nhưng bị Phạm Hinh nói vậy, hắn không khỏi căng thẳng, luôn cảm thấy Băng Tâm Các chủ không phải người dễ gần, có thể là lão bà bà tính tình không tốt.

- Đúng rồi, mấy ngày qua sư muội của ta... Dương Khai nhớ tới Lưu Tiêm Vân, từ sau khi đến Băng Tâm Các tị nạn thì hắn vẫn không thấy, không rõ mấy ngày qua nàng thế nào.

Phạm Hinh nói: - Về Lưu sư muội thì cứ yên tâm, nàng tính tình nhu mì, ở chung với các tỷ muội rất vui vẻ, nàng còn chủ động yêu cầu giúp việc cho chúng ta, nên ta cho nàng làm giúp việc trong các.

- Vậy thì tốt. Dương Khai thở phào, Lưu Tiêm Vân không phải người thích gây chuyện, điểm này không cần hắn lo nhiều.

Hai người vừa nói, đã đến tầng thứ sáu Băng Tâm Các, đúng như Dương Khai đoán, vị Băng Tâm Các chủ thần thông quảng đại ở ngay trên tầng sáu.

Đứng trước cửa, Phạm Hinh nói: - Dương đan sư tự đi vào, sư tôn đang chờ bên trong.

- Cám ơn!

Dương Khai gật đầu, đẩy cửa đi vào.

Đi vào tầng thứ sáu, Dương Khai còn chưa kịp quan sát xung quanh, cánh cửa đằng sau đã rầm một cái đóng lại, hắn gặp biến không sợ, thản nhiên nhìn xung quanh.

Diện tích tầng sáu không lớn, nhưng bày trí đều toát ra linh tính, những vật chết như đều có sinh mệnh, làm tâm tình người ta thoải mái vui vẻ.

Dương Khai thầm kinh ngạc, đi vào trong, trang trí đơn giản trang nhã, hơn nữa trong không khí còn có mùi hương thoang thoảng, làm Dương Khai có ảo giác như vào khuê phòng thiếu nữ.

- Ngươi là đan sư mới đến? Bỗng nhiên ngay bên cạnh có tiếng nói dễ nghe truyền đến, rất là thanh thúy, ôn nhu lại không mất một tia điềm tĩnh, nhưng không một chút khói lửa, phảng phất như từ chín tầng trời truyền xuống, làm người ta cảm giác hư vô xa xăm.

Dương Khai biến sắc, vội quay sang nhìn về phía phát ra âm thanh.

Trước đó hắn không hề phát hiện có người ở gần, lại bỗng nghe được tiếng, có thể thấy chủ nhân tu vi vượt xa hắn, làm hắn không thể phát giác.

Nếu người nói chuyện muốn bất lợi, hắn đã sớm trúng chiêu, vừa nghĩ thế, sau lưng Dương Khai toát ra mồ hôi lạnh.

Vừa nhìn sang, Dương Khai phát hiện bên đó có một thiếu nữ ăn mặc hoa lệ, thần sắc lạnh nhạt nhìn hắn, giống như giọng nói, thiếu nữ toát ra khí tức linh động, phảng phất như hoa sen trắng nở rộ, không dính bụi trần.

Dương Khai nhìn nàng, ấn tượng đầu tiên là tinh khiết! Tinh khiết như hồ nước trong vắt, hắn thật không tin nổi trên đời này còn có thiếu nữ tinh khiết hoàn hảo như vậy.

Tiếp theo, Dương Khai lại cảm thấy quen thuộc.

Chẳng những khí tức tinh khiết trên người thiếu nữ làm hắn quen thuộc, dung mạo thiếu nữ này cũng thế, hắn luôn cảm thấy như mình đã gặp qua thiếu nữ này. Trong đầu xẹt qua một hình ảnh rất xưa, muốn làm rõ ràng lại không nhớ hình ảnh này là khi nào ở đâu.

Thấy Dương Khai ngơ ngác nhìn nàng, giống như điên đảo thần hồn, thiếu nữ khẽ nhíu mày, vung tay muốn cho Dương Khai một bài học.

Nàng biết dung nhan của mình sẽ làm nam nhân bị xung kích cỡ nào, từ khi tu luyện đến nay, vô số lần gặp cảnh này, cũng biết trong lòng những nam nhân này sẽ trào ra ý niệm xấu xa cỡ nào.

Nàng nghĩ rằng Dương Khai cũng thế.

Nhưng nàng nhanh chóng phát hiện không đúng, bởi vì Dương Khai nhìn nàng không chớp mắt, nhưng trong mắt không có thần sắc khinh nhờn, chỉ có kinh diễm, hoài niệm cũng nghi hoặc. Kinh diễm thì nàng có thể hiểu, nhưng hoài niệm cùng nghi hoặc là chuyện gì? Thiếu nữ thấy rõ trong mắt Dương Khai tràn đầy khó hiểu, giống như đang nghi hoặc điều gì, đồng thời trong lòng đang nhớ tới người nào, thần sắc vô cùng ôn nhu.

Cánh tay giờ lên lại nhẹ nhàng buông xuống, hừ nặng một tiếng.

Dương Khai rùng mình, đột nhiên tỉnh lại, mặt già đỏ lên, ý thức được mình nhìn chằm chằm người ta như vậy thật vô lễ, hơn nữa người này có thể là Băng Tâm Các chủ, Dương Khai toát ra mồ hôi lạnh, cúi đầu chắp tay nói: - Đúng rồi, xin hỏi tiền bối... có phải Băng Tâm Các chủ?

Đến giờ hắn vẫn không tin nổi, thiếu nữ tinh thuần vô khuyết này lại là chủ nhân Băng Tâm Các, trước đó hắn còn tưởng là bà già vui buồn thất thường nữa chứ! Khác biệt lớn quá đi chứ.

- Chính là bổn cung! Thiếu nữ nhẹ nhàng gật đầu.

- Vãn bối Dương Khai, bái kiến tiền bối, nếu có vô lễ, xin tiền bối thứ lỗi. Dương Khai vội nói.

Thiếu nữ im lặng, nhưng mà Dương Khai lập tức nhận lỗi, thái độ rất tốt, cho nên cũng không có ý truy cứu, thật muốn trách tội, vừa rồi nàng đã cho Dương Khai một trận.

- Trong lòng ngươi vừa nghĩ tới người nào? Một lát sau, thiếu nữ hỏi.

Dương Khai không ngẩng đầu, đáp: - Vãn bối nhớ tới thê tử của mình!

Thiếu nữ thản nhiên hỏi: - Sao hả? Bổn cung rất giống thê tử của ngươi? Nếu không phải thế, làm sao Dương Khai nhìn nàng lại nhớ đến thê tử?

Nàng nói rất thản nhiên, không nghe ra vui buồn, nhưng trong lòng Dương Khai áp lực như núi, hắn lau mồ hôi lạnh trên trán, cẩn thận nói: - Dung mạo không giống, khí tức tương tự! Đều vô cùng tinh khiết, không nhuốm bụi trần, hơn nữa... Dương Khai mỉm cười: - Nàng cũng giống tiền bối, lạnh như băng, giống như búp bê băng vậy.

Nhắc tới Tô Nhan, thần sắc Dương Khai tự nhiên hơn nhiều, cũng mỉm cười, trong lòng tràn đầy ngọt ngào.

- Búp bê băng...

Thiếu nữ dường như cảm thấy hình dung này rất thú vị, khóe miệng không khỏi nhướng lên.

- A! Bỗng nhiên Dương Khai lại hét lớn, ngẩng đầu lên nhìn về phía thiếu nữ, ánh mắt run run, không thể tin nổi.

- Chuyện gì? Thiếu nữ nhướng mày, rất bất mãn Dương Khai bất chợt cả kinh như thế, hơn nữa tiểu tử này lại ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào nàng, thật là quá vô lễ. Càng làm thiếu nữ bất mãn là Dương Khai nhìn chằm chằm vào mặt nàng, lại chấn động như thấy quỷ. - Tiền bối... Dương Khai nuốt nước miếng, thần sắc căng thẳng. - Vãn bối có một vấn đề muốn hỏi ngài, không biết tiền bối có đồng ý trả lời.

Thiếu nữ bực tức nói: - Hỏi thử xem!

Dương Khai trầm ngâm một hồi, đang cân nhắc dùng tư, hồi lâu sau mới cắn răng hỏi: - Xin hỏi tục danh tiền bối, có phải họ Băng tên Vân?

Thiếu nữ nhướng mày, lạnh lùng nói: - Ngươi làm sao biết?

Các đệ tử phía dưới không thể nào nói cho Dương Khai tục danh của nàng, những người trên Thông Thiên Đảo càng không biết, từ đâu mà Dương Khai biết được tên họ của nàng?

Dương Khai lại không đáp, thần sắc lại càng kích động, đi lên một bước nói tiếp: - Là tiền bối sáng lập Băng Tâm Cốc? Để lại Huyền Sương Thần Kiếm?

Băng Vân kinh dị: - Ngay cả chuyện này ngươi cũng biết? Chẳng lẽ ngươi đến từ Bắc Vực?

- Bắc Vực? Dương Khai nhướng mày, chầm chậm lắc đầu: - Vãn bối đến từ Nam Vực, còn chưa từng đi qua Bắc Vực.

Băng Vân ngạc nhiên: - Nếu ngươi chưa đi qua Bắc Vực, làm sao biết tục danh của bổn cung, làm sao lại biết Băng Tâm Cốc? Không đúng.... Nói tới đây, thiếu nữ chợt chấn động toàn thân, ánh mắt lóe lên hào quang khác thường, nhìn chằm chằm Dương Khai: - Dù ngươi đến từ Bắc Vực, đi qua Băng Tâm Cốc, thấy qua pho tượng của bổn cung, biết tính danh cùng quan hệ của bổn cung với Băng Tâm Cốc, cũng không thể biết Huyền Sương Thần Kiếm. Bổn cung đã sớm để lại Huyền Sương Kiếm ở chỗ đó!

Dừng một chút, Băng Vân khẽ hô: - Chẳng lẽ ngươi...

Dương Khai cười ngây ngốc, cả người thả lỏng.

Băng Vân cũng khó nén được mỉm cười, ôn nhu hỏi:

- Ngươi đến từ Hằng La Tinh Vực?

Dương Khai gãi đầu, nói: - Hằng La Tinh Vực? Ta không biết Tinh Vực cố hương tên gọi cụ thể thế nào, nhưng ở đó quả thật có một thế lực lớn là Hằng La Thương Hội.

- Có phải còn có Kiếm Minh, Tử Tinh, Tinh Hà Chi Tích? Băng Vân hỏi.

- Phải phải phải. Dương Khai không ngừng gật đầu.

Băng Vân buồn cười, nói: - Quả nhiên ngươi đến từ Hằng La Tinh Vực, không ngờ đã nhiều năm qua, lại để ta gặp được người từ cố hương ở đây.

- Vãn bối cũng không ngờ lại gặp được Băng Vân tiền bối ở trong này. Dương Khai cũng tràn đầy không thể tưởng tượng, thổn thức không thôi.

Hắn nhìn thấy Băng Vân lập tức cảm giác được quen thuộc, mơ hồ thấy qua ở đâu, nhưng rốt cuộc đã gặp ở đâu thì không nhớ nổi. Thẳng đến khi nhớ lại từng chút chuyện về Tô Nhan, ký ức phủ bụi mới nhảy ra.

Quả thật mình đã gặp qua Băng Vân, chỉ là không phải thấy người sống, mà là một pho tượng!

Năm đó Tô Nhan bị người Băng Tâm Cốc Xích Lan Tinh đem đi, tu luyện không ít năm trong Băng Tâm Cốc. Dương Khai đi Băng Tâm Cốc tìm Tô Nhan, cũng đã gặp qua pho tượng của Băng Vân.

Băng Vân là tổ sư khai phái Băng Tâm Cốc, chỉ là sau đó không biết sống chết, không rõ hành tung, lúc đó cốc chủ Băng Lung đã nói với Dương Khai, tổ sư Băng Vân rất có thể đã rời khỏi thiên địa này, đi đến bầu trời rộng lớn hơn, chỉ để lại Huyền Sương Thần Kiếm tùy thân, làm bảo vật trấn tông.

Sau đó, Huyền Sương Thần Kiếm được Tô Nhan thừa kế.

Tính thời gian, từ khi Băng Vân sáng lập Băng Tâm Cốc đến giờ, đã qua mấy chục ngàn năm.

Ai ngờ tới nàng còn sống ở trên đời, hơn nữa đi tới Tinh Vực, còn tu luyện đến Đế Tôn tam tầng cảnh

Chương 2397: Thông Thiên Đảo chủ

Băng Lung suy đoán rất đúng, Băng Vân tổ sư không ngã xuống, mà rời khỏi thiên địa đó, đến bầu trời rộng lớn hơn. Hiện tại, nàng sống sờ sờ trước mặt Dương Khai.

Băng Tâm Cốc coi như sư môn của Tô Nhan, Băng Vân còn là tổ sư khai phái Băng Tâm Cốc, cho nên hiểu được lai lịch của đối phương, Dương Khai lập tức có cảm giác thân thiết với nàng, bớt đi gò bó cẩn thận.

Tuy rằng thần sắc Băng Vân vẫn lạnh lùng, nhưng trong mắt có một chút nhu hòa. Dù đối với nàng, ở chỗ này gặp được một người đến từ Tinh Vực cố hương, cũng là cực kỳ khó gặp.

- Ngươi ngồi xuống đã, bổn cung có nhiều chuyện muốn hỏi ngươi. Băng Vân chỉ vào ghế nói.

- Vâng. Dương Khai chắp tay, ngoan ngoãn ngồi xuống.

Trong 1 canh giờ tiếp theo, hỏi Dương Khai rất nhiều chuyện về Xích Lan Tinh, Băng Tâm Cốc, Dương Khai tự nhiên nói hết những gì mình biết, bao gồm cả quan hệ giữa hắn và Tô Nhan, những chuyện gặp phải trong Băng Tâm Cốc, không sót chuyện nào.

Băng Vân nghe xong, im lặng thật lâu.

Xích Lan Tinh Băng Tâm Cốc dù sao cũng là do nàng sáng lập, dù sớm đến Tinh Giới, mấy chục ngàn năm không về, nhưng trong lòng vẫn còn một phần cảm tình không vì thời gian mà cắt đứt.

Hiện tại nghe nói Băng Tâm Cốc chỉ có một Hư Vương nhất tầng cảnh, Băng Vân vẫn có chút thổn thức.

Năm đó còn có nàng, Băng Tâm Cốc là bá chủ Xích Lan Tinh, là tồn tại nổi danh trong khắp Hằng La Tinh Vực, cường giả vô số. Mấy chục ngàn năm sau, tông môn lại xuống dốc đến thế, không khỏi làm người ta cảm thương.

Tuy nhiên dù sao nàng cũng là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, tâm cảnh không kém, biết trên đời không có tông môn trường tồn, không có thế lực không suy sụp. Nàng rời đi mấy chục ngàn năm, Băng Tâm Cốc vẫn có thể duy trì truyền thừa, cũng là cố gắng của các đệ tử hậu bối.

- Năm đó tiền bối làm sao rời khỏi Tinh Vực cố hương đến nơi này? Dương Khai thấy biểu tình của nàng có chút mất mát, vội chuyển đề tài.

Băng Vân mỉm cười, nói:

- Cơ duyên trùng hợp mà thôi, bổn cung vào một chỗ bí cảnh, chờ khi đi ra đã đến Tinh Giới, ngươi thì sao?

Dương Khai gãi đầu: - Ta cùng mấy người bạn mượn Tinh Đế Lệnh của Tinh Không Đại Đế để lại, cưỡng chế mở ra đường đi.

- Tinh Không Đại Đế? Băng Vân nhíu mày, rất dễ nhìn.

Dương Khai thấy nàng như thế, cũng biết lúc nàng đi còn chưa có nhân vật Tinh Không Đại Đế, lập tức giải thích. Nghe xong, Băng Vân gật đầu: - Không ngờ ở chỗ nhỏ như thế cũng có đại năng đi qua, chỉ là Dương Viêm mà ngươi nói, ta chưa từng nghe qua.

- Ta cũng không biết hiện tại nàng ở đâu, tu vi thân phận cụ thể thế nào. Dương Khai cười khổ.

Hắn đến Tinh Giới, dù không cố ý tìm hiểu tin tức Dương Viêm, nhưng quả thật chưa từng nghe qua có ai là Dương Viêm Đại Đế, tối thiểu không có trong 10 đại Đế Tôn.

Nhớ tới Dương Viêm, Dương Khai lại nhớ đến tiểu nha đầu Lâm Vận Nhi. Năm đó Dương Viêm rời U Ám Tinh, cũng dẫn theo Lâm Vận Nhi, đã nhiều năm qua, tiểu nha đầu này thế nào rồi.

Năm đó nàng chỉ là nhóc con mà thôi, nhiều năm qua đi, hẳn đã thành thiếu nữ yêu kiều rồi?

- Nếu như có duyên, sẽ được gặp lại. Băng Vân ôn nhu nói.

Dương Khai nghiêm túc gật đầu. Duyên phận, thứ này rất kỳ diệu, không nói rõ ràng, duyên phận chưa đến có cưỡng cầu cũng không kết quả, duyên phận mà tới, xa tận chân trời cũng gần như gang tất.

Hôm nay Dương Khai có thể gặp được Băng Vân trong Tịch Hư Bí Cảnh, coi như là một loại duyên phận.

- Đúng rồi, tiền bối, hôm nay gọi vãn bối đến đây, là có chuyện gì? Trước khi đến đây, Dương Khai còn thấp thỏm, không biết vị Băng Tâm Các chủ chưa gặp qua này gọi mình đến là vì sao, nhưng hiện tại hắn không còn lo lắng, cả người thoải mái.

- Trên đảo rất khó tìm được luyện đan sư cấp Đạo Nguyên, ngươi hẳn là người cuối cùng mà bổn cung có thể tìm tới. Bổn cung chỉ muốn hỏi, nếu cho ngươi đủ nguyên liệu, lúc nào ngươi có thể thăng cấp. Băng Vân nói.
- Thăng cấp đan sư Đạo Nguyên thượng phẩm? Dương Khai nhướng mày, hiểu được, nói: - Tiền bối cần ta luyện chế linh đan gì?

Băng Vân nói: - Đúng vậy, bổn cung muốn luyện chế linh đan có cấp bậc không thấp, cấp bậc đan sư của ngươi quá thấp, không thể đảm bảo xác suất thành công.

- Tiền bối muốn luyện đan gì? Dương Khai hỏi.

- Bách Chuyển Đế Nguyên đan!

Dương Khai nghe vậy, nhướng mày.

Hắn là luyện đan sư cấp Đế, tự nhiên biết Bách Chuyển Đế Nguyên đan để làm gì, thứ này đơn thuần là cho cường giả Đế Tôn Cảnh khôi phục đế nguyên. Một viên Đế Nguyên đan hạ phẩm có thể khôi phục chừng 10% lực lượng cho Đế Tôn Cảnh, trung phẩm có thể khôi phục 20%, thượng phẩm 30%, hơn nữa tốn thời gian rất ngắn.

Tuy nhiên bởi vì lực lượng cường giả Đế Tôn Cảnh bình thường đã rất khổng lồ, cho nên bình thường không dùng tới loại linh đan này, hơn nữa luyện chế không dễ, loại linh đan này cũng không tiêu thụ được bao nhiêu.

Dương Khai không ngờ Băng Vân muốn mìn luyện chế Bách Chuyển Đế Nguyên đan, không rõ nàng cần linh đan này để làm gì.

Trong khi Dương Khai đang muốn nói thật năng lực luyện đan của mình, Băng Vân chợt biến sắc, ngẩng đầu nhìn lên, sau đó quát khẽ: - Ngươi qua đây!

Dứt lời, nàng vươn tay hút lấy Dương Khai, lực hút mạnh mẽ truyền ra từ bàn tay ngọc, Dương Khai không chút chống cự bị nàng hút tới trước người, sau đó nàng vỗ ghế, liền xuất hiện một cái vách kín.

Băng Vân không nói, nhét Dương Khai vào vách kín, vội căn dặn: - Thu liễm khí tức, ngừng thở, bổn cung không gọi thì ngươi đừng ra, tuyệt đối không được bại lộ tung tích!

Dương Khai hoàn toàn không biết xảy ra chuyện gì, nhưng thấy Băng Vân căng thẳng như thế, trong lòng cũng hiểu tình huống không ổn. Nàng là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, làm nàng đối xử cẩn thận như thế thì làm sao đơn giản được?

Lập tức không nói nữa, co người trong vách kín, trực tiếp thi triển bí thuật Hư Vô, thu liễm tất cả khí tức.

Cạch... Vách kín bị đóng lại, Băng Vân lại ngồi lên trên, không động đậy, vận chuyển lực lượng, ngăn cách chỗ của Dương Khai.

Vốn nàng còn sợ tu vi Dương Khai không ra gì, công pháp ẩn nấp không xong, chảy ra khí tức, nhưng kiểm tra một phen lại phát hiện Dương Khai ngày càng hư vô, như bị đày sang không gian khác, ngay cả thần niệm của nàng ở kế bên cũng khó phát hiện dấu vết, thế mới yên lòng, biết đã coi thường bản lĩnh của Dương Khai.
Nàng vừa làm xong, trong lầu các chợt lóe lên bóng người, một người quỷ dị hiện ra, mặt đầy tươi cười, chắp tay với Băng Vân, nho nhã lịch sự nói: - Băng Vân muội muội, 3 tháng không gặp, phong thái như xưa, trong lòng ta thật an ủi.

Dưới vách kín, Dương Khai nghe mà trong lòng nhảy dựng, hoảng sợ không thôi.

Hắn không biết người tới là ai, nhưng người này ngông nghênh như vậy, trực tiếp gọi Băng Vân là muội muội, há chỉ nói là to gan lớn mật.

Có tư cách gọi Băng Vân như thế, trên Thông Thiên Đảo này cũng chỉ có một người mà thôi.

Thông Thiên Đảo chủ, Xích Nhật!

Vừa hiểu được người vừa lên tiếng là Thông Thiên Đảo chủ, trong lòng Dương Khai khẽ động, cũng hiểu được vì sao Băng Vân lại như gặp đại địch.

Chỉ là Xích Nhật sao lại đến Băng Tâm Các? Giữa hai vị Đế Tôn tam tầng cảnh này có ân oán tình thù gì? Vì sao Băng Vân phát giác ra hắn đến, lập tức giấu mình xuống vách kín này.

Dương Khai đầu óc mơ hồ, chỉ biết Băng Vân rất kiêng kỵ Xích Nhật.

Trong khi Dương Khai đang xuy nghĩ, bên ngoài lại có tiếng Băng Vân nhàn nhạt vang lên: - Xích Nhật, ngươi còn muốn thử nữa sao?

Xích Nhật cười to: - Sống ở trên đảo này thật không có gì vui, chỉ có Băng Vân muội muội mới làm bổn tọa nhớ thương. Nếu muội muội đã cho thử thách, Xích Nhật tự nhiên phải một lòng muốn hoàn thành, sớm ôm mỹ nhân về, sánh đôi cùng muội muội!

Nghe vậy, da mặt Dương Khai co quắp, mơ hồ biết Xích Nhật đến đây muốn làm gì. Nghe hắn nói, là có ý với Băng Vân. Cũng khó trách, trên Thông Thiên Đảo, có thể ngồi ngang hàng với Xích Nhật cũng chỉ có một mình Băng Vân, hơn nữa Băng Vân lại không xấu, mà còn tinh khiết xinh đẹp vô cùng, dù cho cường giả như Xích Nhật cũng khó tránh động lòng.

Chỉ là Băng Vân đã đặt ra thử thách gì, Xích Nhật còn chưa hoàn thành, không thể bắt lấy lòng của Băng Vân.

Nhưng theo Dương Khai thấy, dù cho Xích Nhật thật hoàn thành thử thách, Băng Vân cũng chưa chắc sẽ ủy thân gả cho hắn. Băng Vân tu luyện mấy chục ngàn năm, trong thời gian đó nhất định cũng đụng tới vô số nam nhân thiên tài tuyệt thế. Nếu nàng thật muốn kết hợp với nam nhân nào, đã sớm làm rồi, nào tới lượt Thông Thiên Đảo chủ?

Dương Khai biết rất nhiều công pháp của Băng Tâm Cốc đều cần giữ thân con gái, không thể có thân mật quá mức với nam nhân. Nếu như Băng Vân là tổ sư khai phái Băng Tâm Cốc, khẳng định cũng có nhiều công pháp như thế.

Thông Thiên Đảo chủ này chỉ có thể nói đầu óc nóng lên, ngay cả Dương Khai cũng cảm giác được Băng Vân lạnh lùng bài xích, hắn không tin Xích Nhật không biết được.

Băng Vân hừ lạnh: - Nếu vậy, ngươi tới đây!

Nói xong, bên ngoài bỗng rơi vào im lặng.

Dương Khai không dám dùng thần niệm, thậm chí không dám làm lộ một chút khí tức, bởi vậy không thể biết được bên ngoài có chuyện gì.

Một lát sau, im lặng bị phá vỡ, Dương Khai nghe được tiếng rít lên, cảm nhận được lực lượng khổng lồ va chạm trong phạm vi nhỏ, dù hắn trốn dưới vách ngăn cũng vẫn kinh hồn bạt vía, sợ lực lượng của hai người chảy ra phá hủy lầu các này.

Nếu thật phá hủy lầu các, vậy hắn cũng không trốn được.

Trận đánh này không kéo dài lâu, trước sau chỉ cạn chung trà, chiến đấu liền ngừng lại.

Băng Vân lành lạnh lên tiếng: - Nước đổ rồi!

Xích Nhật ảo não: - Chỉ kém chút nữa, bổn tọa có thể uống được trà của muội muội tự tay pha. Đáng tiếc, đáng tiếc!

- Mời trở về! Băng Vân không khách khí hạ lệnh đuổi khách.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau