VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2376 - Chương 2380

Chương 2378: Quy củ

- Đây chính là chỗ cho thuê động phủ thì phải? Dương Khai đứng trước một đại điện chỗ giao giới giữa ngoại thành và nội thành, ngẩng đầu nhìn lên một hồi, lúc này mới gọi Lưu Tiêm Vân một tiếng, cất bước đi vào.

Hắn có thể nhanh chóng tìm tới nơi này, tự nhiên là nhờ có đám người Lăng Âm Cầm chỉ điểm. Vốn Tiêu Dật muốn tự mình dẫn hắn đến đây một chuyến, nhưng Dương Khai uyển chuyển từ chối. Đám người Tiêu Dật rời bến lâu như vậy mới trở về, nhất định là có chuyện của mình phải làm, hơn nữa chỉ là thuê động phủ, cũng không phải chuyện phiền toái gì, Dương Khai tự nghĩ mình có thể xử lý.

Trước khi tạm biệt, Tiêu Dật đưa cho Dương Khai một viên châu truyền tin, nói nếu gì cần hỗ trợ tùy thời gọi hắn.

Võ giả lui tới trong đại điện này số lượng không nhiều lắm, nhưng cũng không ít.

Lúc Dương Khai tới, trước mặt đã có mấy người đang đợi, tựa hồ đều là tới nơi này thuê động phủ, hắn đứng ở một bên yên lặng ngắm nhìn một hồi, rất nhanh thì hiểu rõ về trình tự thuê mướn.

Sau nửa canh giờ, đến phiên hắn, hắn liền đi tới, thảy một bao nguyên tinh lên bàn, nói với võ giả phụ trách:

- Thuê một động phủ bậc trung, kỳ hạn một năm!

- Ngoại thành hay nội thành? Võ giả kia ngẩng đầu nhìn Dương Khai, lạnh nhạt hỏi một câu.

Dương Khai hừ lạnh một tiếng: - Nếu là động phủ ngoại thành ta giao cho ngươi nhiều nguyên tinh như vậy sao? Ngươi nghĩ ta là ngớ ngẩn sao?

Người phụ trách cũng không giận, chỉ toét miệng cười, cầm lên túi nguyên tinh áng chừng một chút, lúc này mới thu cất, chỉ vào sa bàn ở một bên nói:

- Tự chọn đi!

Sa bàn này thoạt nhìn dường như là mô hình của toàn bộ Thông Thiên Thành, chỉ có điều rút nhỏ vô số lần mà thôi, nhưng mỗi một dãy nhà đều giống nhau như đúc. Có hai khu vực lớn là khu động phủ, trong đó một khu ở ngoại thành, giá tương đối rẻ hơn rất nhiều. Một khu khác ở nội thành, giá thuê tương đối đắt hơn một chút. Đa số động phủ bên ngoài đều cắm một lá cờ nhỏ, điều này đại biểu động phủ đã được cho thuê, chỉ có một số ít động phủ còn trống.

Dương Khai chỉ muốn tìm một chỗ đặt chân, đối với cấp bậc Tịnh Linh Trận bên trong động phủ thậm chí linh khí nhiều ít cũng không có yêu cầu quá lớn, cho nên chỉ đảo mắt nhìn lướt qua sa bàn, liền chỉ vào một động phủ tương đối vắng vẻ, nói: - Cái này đi!

Người phụ trách đưa mắt nhìn, sau đó thảy một tấm lệnh bài cho Dương Khai, cũng không ngẩng đầu lên nói: - Đây là lệnh bài cấm chế, tự mình thu cất, không được cho thuê lại, không được tùy ý thay thế Tịnh Linh Trận, người bị phát hiện giết không tha!

Dương Khai nhận lệnh bài, chỉ hơi kiểm tra một chút liền thu cất, rồi cùng Lưu Tiêm Vân xoay người rời đi...

Sau nửa canh giờ, Dương Khai cùng Lưu Tiêm Vân một đường đi tới động phủ kia. Vị trí khu động phủ nội thành này chính là trong một dãy núi, động phủ lớn có nhỏ có mở ra trên bụng núi, môi trường tổng thể mà nói coi như không tệ.

Linh khí thiên địa bên trong Tịch Hư Bí Cảnh, vẫn luôn rất nồng đậm, chỉ là trong linh khí này xen lẫn rất nhiều hóa lực, nên võ giả không thể tùy ý hấp thu, chỉ sau khi được bố trí Tịnh Linh Trận mới có thể vận công thu nạp. Căn cứ cấp bậc Tịnh Linh Trận cao thấp bất đồng, hiệu suất tu luyện của võ giả cũng khác nhau rất lớn.

Bất quá tổng thể mà nói, mặc dù có Tịnh Linh Trận đẳng cấp cao nhất, các võ giả ở địa phương quỷ quái này tu luyện, cũng chỉ có thể miễn cưỡng giữ vững tu vi không giảm yếu mà thôi, căn bản không thể tăng lên.

Dương Khai thuê động phủ bậc trung này, bên trong bố trí tự nhiên là Tịnh Linh Trận trung cấp.

Cùng Lưu Tiêm Vân đi vào động phủ dò xét một phen, phát hiện động phủ này diện tích coi như tạm được, có ba gian phòng, một gian luyện đan thất, một gian luyện khí thất, thậm chí còn có một chỗ làm như phòng khách.

So với động phủ Dương Khai thuê lúc trước ở Phong Lâm Thành, nơi này không thể nghi ngờ tốt hơn rất nhiều. Chỉ có điều giá cả lại xê xích không bao nhiêu.

Bên trong Tịch Hư Bí Cảnh, nguyên tinh vô cùng trân quý, cho nên giá cả tương đương, lại đại biểu giá trị không giống nhau, ngang bằng số nguyên tinh nhưng ở trong Tịch Hư Bí Cảnh này đương nhiên giá trị lớn hơn nhiều.

- Cô nương tự tìm phòng ở đi! Dương Khai quay sang nói với Lưu Tiêm Vân.

- Vậy còn huynh? Lưu Tiêm Vân hỏi.

- Ta đi làm quen với môi trường, thuận tiện tìm vị đại sư luyện khí kia chữa trị Tịnh Linh Trận cho Lăng Âm Cầm!

Lưu Tiêm Vân nói: - Vậy sư huynh phải cẩn thận!

- Biết rồi! Nếu cô nương không có gì làm, có thể tăng cường một chút các loại cấm chế trong động phủ, chúng ta có khả năng phải ở chỗ này không ít ngày!

- Ừm! Huynh đi sớm về sớm! Lưu Tiêm Vân nhẹ giọng nói, sau khi nói xong tự mình đỏ mặt lên, bởi vì đột nhiên nàng có cảm giác bộ dáng hai người mình cùng Dương Khai này, có phần giống như vợ chồng sống với nhau, trước khi chồng ra cửa, vợ lo lắng dặn dò... mà mình không phải là nhân vật người vợ này sao? Ý niệm này vừa nổi lên, lập tức hai má nàng nóng lên, lúc ngẩng đầu lên, đã không thấy bóng dáng Dương Khai.

Quanh qua quẹo lại bảy tám lần trên đường phố Thông Thiên Thành, còn phải nhiều lần hỏi đường, Dương Khai mới đi tới một hẻm nhỏ.

Hắn quay đầu nhìn một vòng, trên mặt lộ ra vẻ mặt cổ quái, lẩm bẩm: - Không đi lạc đường chứ? Đại sư luyện khí kia lại ở địa phương này sao?

Lúc trước khi tạm biệt đám người Tiêu Dật, Tiêu Dật đưa hắn một viên châu truyền tin, sau đó len lén truyền tin cho hắn, nói nếu Dương Khai thật sự muốn chữa trị Tịnh Linh Trận cao cấp cho Lăng Âm Cầm, thì phải đi nội thành tìm Tang Đức đại sư.

Trên Thông Thiên Đảo, Tang Đức đại sư là luyện khí sư tốt nhất, nghe nói đã mơ hồ chạm tới huyền bí của đế khí sư, mà Tịnh Linh Trận cao cấp xuất hiện trên Thông Thiên Đảo, có ít nhất tám thành trở lên là do Tang Đức đại sư luyện chế.

Người này nếu có thể luyện chế Tịnh Linh Trận cao cấp, tu bổ một chút nhất định là không thành vấn đề.

Tiêu Dật cũng biết Tịnh Linh Trận cao cấp kia có ý nghĩa trọng yếu đối với Lăng Âm Cầm, cho nên mới len lén chỉ điểm cho Dương Khai một phen, hắn cũng hy vọng có thể chữa trị được Tịnh Linh Trận kia.

Dương Khai không quen thuộc Thông Thiên Thành lắm, nhưng Tang Đức đại sư có danh tiếng rất lớn, cho nên trên đường hắn chỉ tùy tiện hỏi thăm mấy người, liền đi đến nơi này.

Chỉ là hắn không thể nào tin được, một người sắp đạt tới đế khí sư, mà lại ở trong hẻm hóc thế này. Chỉ có điều nghĩ lại có một số cao nhân tính tình cổ quái, luôn hành sự ngoài dự đoán của mọi người, ngược lại cũng thấy không có gì là lạ.

Hắn đi thẳng vào cuối ngõ hẻm, đi tới một cánh cửa lớn, cửa kia mở rộng, Dương Khai liếc mắt nhìn vào bên trong, phát hiện bên trong là cái sân rộng, trong sân trống rỗng, không nhiễm một hạt bụi.

Có một đứa nhỏ đang cầm chổi quét sân.

Dương Khai đi lên trước, ôm quyền nói: - Vị tiểu ca này...

Đứa nhỏ kia dường như là một người điếc, hoàn toàn không để ý đến Dương Khai, chỉ lo quét sân, làm như trên đất có mỹ nhân tuyệt sắc nằm ở đó.

Dương Khai ho một tiếng, hỏi: - Xin hỏi, nơi này có phải nơi thanh tu của Tang Đức đại sư hay không?

Lúc này đứa nhỏ kia mới ngẩng đầu, đầy mặt khó chịu nói:

- Nếu đã tìm tới nơi này, còn hỏi cái gì? Nghe hắn nói như vậy, Dương Khai lập tức biết mình không có tìm lộn chỗ, vội vàng nói: - Đại sư hiện tại có nhàn rỗi không, ta có một kiện vật muốn đại sư giúp chữa trị một chút, không biết...

- Ngươi ở đâu ra vậy! Không biết quy củ sao?

- Quy củ? Quy củ gì? Dương Khai đầy mặt mờ mịt.

Đứa nhỏ kia quan sát Dương Khai từ trên xuống dưới, cười khẩy nói: - Quy củ đều không hỏi thăm rõ ràng đã tìm tới nơi này, ngươi cũng thật là có hứng thú, chỉ bằng vào ngươi như vậy muốn gặp đại sư? Kiếp sau đi!

Dương Khai khiêm tốn thỉnh giáo: - Còn xin tiểu huynh đệ chỉ điểm một chút!

Đứa nhỏ kia ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, tay ôm cái chổi đứng ở nơi đó, hai ngón tay giữa nhanh chóng vê vê.

Đây là muốn chỗ tốt a! Dương Khai vừa thấy thái độ của đứa nhỏ, đã biết chuyện như vậy hắn làm không ít, không trách được người ta nói Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó dây dưa... đứa nhỏ này chính là một tên tiểu quỷ không hơn không kém a.

Dương Khai cố nén không vui trong lòng, từ trong nhẫn không gian lấy ra một cái túi giao cho đối phương, nói: - Cái này có thể nói rồi chứ?

Đứa nhỏ áng chừng một chút phân lượng của cái túi, lúc này mới cười hài lòng, cao ngạo chỉ điểm cho Dương Khai: - Đại sư thời gian quý báu, đâu có nhiều thời gian rỗi dây dưa với đám người các ngươi như vậy? Bất quá đại sư lão nhân gia tấm lòng nhân hậu, niệm tình các ngươi bị vây sinh sống trên Thông Thiên Đảo cũng không dễ dàng, cho nên cố ý dành ra một ít thời gian để giúp các ngươi luyện khí.

Dương Khai nghe vậy bĩu môi, đứa nhỏ này nói dường như hắn không phải bị vây ở trên Thông Thiên Đảo, thật đúng là không biết xấu hổ.

- Ngươi nhớ kỹ... Đứa nhỏ chợt nghiêm mặt, trầm giọng nói: - Mỗi một tháng, đại sư chỉ mở cửa ba lần, sẽ có ba lần cơ hội giúp các ngươi luyện chế bí bảo, nếu các ngươi muốn nhờ đại sư hỗ trợ thì phải nhìn cơ duyên của mình. Dĩ nhiên, trừ ba lần này, lúc ngẫu nhiên tâm tình đại sư tốt thì sẽ phá lệ mở cửa thêm một lần... mà mỗi lần mở cửa, cũng chỉ giúp cho 10 người luyện chế bí bảo, người tới chậm thì không được!

- Ba lần cơ hội, mỗi lần mười danh ngạch? Dương Khai nhướn mày, thầm nghĩ Tang Đức đại sư này quả là làm giá thật lớn, định ra rất nhiều quy củ cổ quái như thế. Bất quá nếu như vậy, Dương Khai cũng hiểu rõ hôm nay chỗ Tang Đức đại sư này tại sao không có một người tới, hiển nhiên là chưa tới thời gian mở cửa, hoặc là đã mở cửa rồi.

- Trẻ nhỏ dễ dạy, chính là chuyện như vậy! Đứa nhỏ mỉm cười gật gật đầu.

- Đứa nhỏ ngươi mấy tuổi, mà dám nói chuyện với người lớn như vậy! Dương Khai sắc mặt sa sầm xuống, đưa tay gõ đầu đứa nhỏ.

Đứa nhỏ rụt đầu lại, ngẩn người không có tránh né, tu vi của hắn không cao, chỉ có Phản Hư Cảnh sao có thể tránh thoát một kích của Dương Khai?

- Ngươi... ngươi dám đánh ta?

Đứa nhỏ thụt lui ra sau mấy bước, ôm đầu kêu to, con ngươi đều đỏ, hô hấp có vẻ rất dồn dập.

- Đánh ngươi là nhẹ, còn dám không biết lớn nhỏ như vậy, cẩn thận ta thật đánh bể đầu ngươi!

Đứa nhỏ dường như bị dọa cho hoảng sợ, hắn làm việc ở chỗ Tang Đức đại sư này, người tới nơi này đều rất khách sáo với hắn, không dám mảy may đắc tội... đây là lần đầu hắn gặp phải người dám ra tay dạy dỗ hắn... Hắn sợ hãi quay đầu liếc nhìn trong nhà một cái, dường như mong đợi Tang Đức đại sư ra mặt cho mình, nhưng bên trong cũng không có mảy may động tĩnh.

- Nhìn cái gì mà nhìn! Tuổi còn nhỏ đã biết mượn da hổ dọa người, lớn lên còn thế nào? Ta hỏi ngươi, ngươi hãy thành thật trả lời! Dương Khai hừ lạnh một tiếng.

Đứa nhỏ gương mặt không vui, nhưng cũng không lên tiếng.

- Tháng này đại sư mở cửa mấy lần rồi? Dương Khai hỏi.

- Hai lần! Đứa nhỏ hừ một tiếng, nói.

- Lần sau là khi nào?

- Ta sao biết được! Đại sư mở cửa là tùy lúc, khi nào tâm tình tốt lúc đó sẽ mở cửa giúp các ngươi luyện khí... Ngươi cứ chờ là được!

Chương 2379: Ngươi không quản ư?

- Ngươi muốn tìm đại sư luyện khí, hôm nay là không có cơ hội! Đứa nhỏ hừ một tiếng, nói: - Bất quá may mắn là ngươi gặp được bổn đồng tử, nếu ngươi không ngại, không ngại lấy ra vật liệu để ta giúp ngươi luyện chế!

- Ngươi cũng là luyện khí sư ư? Dương Khai kinh ngạc nhìn hắn.

Đứa nhỏ ngửa đầu ưỡn ngực, ngạo nghễ nói: - Chuyện luyện khí nhỏ nhoi có gì khó khăn? Bổn đồng tử thiên phú dị bẩm, lại nghe nhìn dưới trướng đại sư thấm nhuần lâu như vậy, giúp cho ngươi nhất định là không thành vấn đề, bất quá tiền thù lao thì...

Dương Khai bĩu môi, cũng không quay đầu lại bỏ đi.

Đứa nhỏ này mới chỉ là tu vi Phản Hư Cảnh, mặc dù đúng thật là luyện khí sư thì có năng lực cao minh tới đâu chứ? Hắn tìm Tang Đức đại sư là muốn chữa trị bộ Tịnh Linh Trận cao cấp kia, chữa trị còn khó khăn hơn nhiều so với luyện chế... khẳng định đứa nhỏ này không có bản lãnh đó.

- Ngươi đừng đi a, coi thường người ta ư? Nói cho ngươi biết, bổn đồng tử là một luyện khí sư cấp Thánh, bỏ lỡ thôn này thì sẽ không có tiệm khác... ngươi đừng hối hận! Đứa nhỏ ở phía sau giơ chân múa tay nói, dường như cảm thấy bị Dương Khai làm nhục thật nặng.

...

Liên tiếp mấy ngày, mỗi ngày Dương Khai đều đi một chuyến tới chỗ Tang Đức đại sư bên kia, theo đứa nhỏ kia nói, tháng này đại sư đã mở cửa hai lần, vẫn còn lại một lần cơ hội cuối cùng, nhưng không biết thời gian cụ thể, cho nên Dương Khai chỉ có thể thử vận may mà thôi.

Đáng tiếc mấy ngày qua, Dương Khai vẫn như cũ không thu hoạch được gì.

Nhưng thật ra mấy ngày nay đi khắp hang cùng ngõ hẻm, cũng hiểu biết đại khái đối với tình huống Thông Thiên Thành, cũng nắm giữ không ít về phong thổ nơi này.

Tính thời gian tháng này còn lại cũng không có mấy ngày, Dương Khai e sợ một ngày nào đó mình tới chậm bỏ lỡ thời gian đại sư mở cửa, hay là không có chen vào trong số mười danh ngạch kia, nên dứt khoát cũng không chạy loạn khắp nơi, mà đi thẳng tới trước nhà đại sư, định ngồi xuống giữ chỗ.

Hắn vốn nghĩ là mình tới đủ sớm, khẳng định sẽ chiếm được một vị trí tốt, nhưng khi đến nơi, Dương Khai mới biết mình nghĩ lầm rồi.

Ở trước nhà Tang Đức đại sư, không ngờ đã có không ít võ giả đang xếp hàng chờ.

Dương Khai nhìn thấy mà ngẩn ngơ.

Bất quá cẩn thận nghĩ lại, hắn liền biết những người này khẳng định cũng có ý nghĩ giống như mình, cảm thấy tháng này còn lại không bao nhiêu ngày, nhưng còn có một lần cơ hội cuối cùng đại sư mở cửa, cho nên liền tới đây trước chờ đợi.

Hắn đếm cẩn thận, phát hiện những người tới chờ tổng cộng có chín người, nói cách khác, tính thêm mình là đủ số mười người.

Lập tức, hắn không nói nhiều, lặng lẽ đi tới đứng ngay ngắn cuối đội ngũ.

Đứa nhỏ quét sân kia dường như có hơi điên khùng, thấy nhiều người như vậy liền cực lực thổi phồng bản lãnh của mình, đề nghị những võ giả này giao vật liệu cho hắn, để hắn luyện khí.

Nhưng các võ giả ở chỗ này đều biết rõ bản lãnh của đứa nhỏ, nên mọi người đối mặt với đứa nhỏ nói luôn mồm cũng không nói một lời, mặc cho hắn nói ba hoa chích chòe cũng không ai phản ứng.

Dường như đứa nhỏ có chút tức giận.

Dương Khai khẽ cười nói: - Ngươi có thời gian khua môi múa mép ở chỗ này, không bằng ngoan ngoãn đi tìm vật liệu luyện tập, xem bộ dáng ngươi đi theo đại sư thời gian cũng không ngắn, chẳng lẽ đại sư không dạy cho ngươi phàm việc gì đều phải bước từng bước một, phải tránh theo đuổi quá cao xa không thực tế sao?

Đứa nhỏ lầm bầm nói:

- Ai cần ngươi nói nhiều, ngoan ngoãn đứng ngay ngắn đi!

Bất quá bị Dương Khai giáo huấn như vậy, hắn ngược lại cũng ngượng ngùng dây dưa với các võ giả kia, quay người đi vào phòng trong, đóng cửa lại, nhắm mắt làm ngơ như không thấy mọi người.

Võ giả tới nơi này đều là chờ đợi Tang Đức đại sư mở cửa, thỉnh cầu luyện khí, giữa mọi người với nhau cũng không quen biết, cho nên cũng không có người nào nói chuyện phiếm, đợi lâu nhàm chán liền khoanh chân ngồi xuống, tĩnh tọa vận công.

Trước cửa nhà đại sư, cũng không ai dám tùy ý càn rỡ, tự nhiên không sợ sẽ bị người không có mắt tìm tới gây phiền toái.

Mà theo thời gian trôi qua, người đến chỗ này càng ngày càng nhiều.

Bất quá những võ giả tới sau vừa thấy đã có mười người chờ ở đây, phần lớn đều thất vọng lắc đầu, xoay người rời đi. Bọn họ biết quy củ của Tang Đức đại sư, tự nhiên hiểu rõ cho dù mình ở lại chờ cũng không được việc gì, chỉ có thể chờ đợi cơ hội lần sau.
Nhưng cũng có người sớm có chuẩn bị, lấy ra nguyên tinh muốn tìm mua vị trí của mười người bao gồm Dương Khai ở bên trong, lệ thường hiếm thấy thành công, nhưng có hai người sảng khoái giao dịch.

Những người muốn dùng nguyên tinh mua vị trí này đương nhiên cũng tìm tới hắn, nhưng Dương Khai đâu phải người thiếu nguyên tinh? Tự nhiên là lắc đầu cự tuyệt.

Đợi ước chừng hai ngày, cánh cửa phía trước bỗng nhiên mở ra, đứa nhỏ kia ngửa đầu ưỡn ngực đi ra, làm bộ ho khan một tiếng, cất cao giọng nói: - Tháng này lần thứ ba luyện khí hiện tại bắt đầu, mời mười vị bằng hữu xếp hạng đầu theo ta đi vào!

Mọi người nghe vậy rối rít đứng lên. Chờ đợi lâu như vậy, rốt cục chờ đến lúc đại sư mở cửa lần thứ ba, mọi người đều cảm thấy thật xứng đáng, bởi vì Tang Đức đại sư luyện khí hiếm có thời gian, tuy rằng thu phí đắt một chút, nhưng bản thân quả thật tài nghệ điêu luyện, chỉ cần đưa ra yêu cầu là đại sư đều có thể thỏa mãn.

- Ha ha ha... Tới sớm không bằng tới đúng lúc a! Bỗng nhiên truyền đến một tràng tiếng cười ha hả, ngay sau đó một bóng người từ phía sau bắn vọt tới, vô cùng bá đạo vọt vào giữa đám người, nắm giữ một vị trí, khí thế cường đại kia cuốn lên cuồng phong khiến mọi người đều nhíu mày, lộ vẻ mặt không vui.

Nhưng sau khi dò xét tu vi của người đến, vẻ không vui đều biến thành kiêng kỵ.

Bởi vì người tới, rõ ràng là một cường giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh.

Trong số mười người chờ ở đây, trừ Dương Khai là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, chỉ có một thiếu phụ là có tu vi này, những người khác là Đạo Nguyên nhất nhị tầng cảnh, tự nhiên không dám mở miệng đắc tội với hắn.

Người này mặc một thân trường bào màu tím, vô cùng chói mắt, ngược lại dáng người cũng khí vũ hiên ngang, nhưng trong ánh mắt nhìn quanh kia lại có một loại cảm giác ưu việt nồng nặc, dường như trong thiên hạ này không có người nào có thể lọt vào pháp nhãn của hắn.

Hắn phách lối hạ xuống chiếm giữ một vị trí, Dương Khai vốn xếp hạng phía cuối đội ngũ không giải thích được liền biến thành người thứ 11.

Tang Đức đại sư một lần mở cửa chỉ có mười danh ngạch, đứng ở vị thứ 11, chẳng phải là nói mình ngay cả tư cách đi vào đều không có, uổng công chờ đợi mấy ngày sao?

Dương Khai lập tức không vui, nhìn đứa nhỏ kia nói: - Tiểu đồng tử, chuyện này ngươi không quản sao?

- Cái gì cái gì, cái gì ta đều không phát hiện!

Đứa nhỏ kia ngửa đầu nói, con ngươi đều lật lên tới đỉnh đầu.

Mấy ngày trước Dương Khai gõ đầu hắn một cái, hiển nhiên hắn còn ghi hận trong lòng. Thấy Dương Khai ở vị trí cuối cùng bị người chen vào lọt sổ, hắn đang thầm khoái trá trong lòng, sao có thể ra mặt giúp Dương Khai.

Dương Khai sắc mặt trầm xuống, nói: - Mắt ngươi mù à, người này chen ngang ngươi không thấy sao?
Đứa nhỏ cả giận nói: - Mắt ta rất tốt, mắt ngươi mới mù đấy!

Dương Khai cười lạnh nói: - Trước cửa nhà đại sư mà bá đạo như vậy, có còn đạo lý hay không?

- Đạo lý? Võ giả chiếm vị trí kia nghe vậy cười lạnh một tiếng: - Bổn tọa ở nơi này chính là đạo lý, ngươi muốn nói đạo lý với ta à? Ta nói đạo lý cho ngươi biết, ngươi nói ta chen ngang, có người nào nhìn thấy? Người nào thấy có thể đứng ra lớn tiếng nói với ta, Dư Nhạc Bình ta lập tức sẽ nhường lại vị trí này!

Khi nói chuyện, hắn quay đầu nhìn chung quanh, chín người còn lại đều im thin thít, không nói một lời, dường như rất kiêng kỵ người tên là Dư Nhạc Bình này.

- Ta thấy! Dương Khai mắt lạnh nhìn hắn.

Dư Nhạc Bình hừ lạnh một tiếng: - Tự mình tới chậm cũng không cần cố ý gây chuyện, nếu còn dám bêu xấu bổn tọa có tin ta móc mắt ngươi hay không?

- Ngươi thử làm xem! Dương Khai quá giận nên cười, tên khốn kêu Dư Nhạc Bình này quả thực cũng quá không biết xấu hổ, rõ ràng là hắn tới chậm chen vào hàng, hiện tại ngược lại vừa ăn cướp vừa la làng, Dương Khai còn chưa từng thấy người da mặt dầy như vậy.

- Tiểu tử muốn chết! Dư Nhạc Bình kia hiển nhiên cũng là người tính tình nóng nảy, vốn không nghĩ tới Dương Khai dám luôn mồm tranh chấp với hắn, trong lòng phẫn nộ bước tới một bước, tay biến thành trảo chộp về phía Dương Khai.

Công kích chưa tới, kình phong đã ập vào mặt, khí thế khiếp người.

Nhìn khí thế của hắn, dường như là thật muốn móc mắt Dương Khai, căn bản không có nhẹ tay chút nào.

Mấy võ giả thực lực hơi yếu một chút bị khí thế của hắn quét tới, liền biến sắc, rối rít thối lui.

Dương Khai đứng tại chỗ không nhúc nhích, chỉ là mắt lạnh nhìn đứa nhỏ kia nói: - Ở trước cửa nhà đại sư ra tay, ngươi cũng không quản ư?

Đứa nhỏ hừ một tiếng, nói: - Chuyện của các ngươi, tự mình giải quyết đi!

- Có ngươi câu nói này thì tốt rồi! Dương Khai hừ lạnh một tiếng, giương mắt nhìn lại Dư Nhạc Bình.

Dư Nhạc Bình vốn đang khí thế hung hăng bị hắn nhìn một cái như vậy, bỗng nhiên sinh ra dự cảm vô cùng xấu, cả người đều phát lạnh, nhưng hắn nghĩ lại mình chính là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, ở trên Thông Thiên Đảo này trừ số ít mấy vị đại nhân kia có thể để cho hắn kiêng kỵ, ngoài ra còn có ai là đối thủ của hắn?

Cho nên chỉ hơi do dự một chút, chiêu thức trở nên ác liệt hơn.

Dương Khai giơ tay lên, tung một quyền đánh ra phía trước, nguyên lực cuồn cuộn giống như núi lửa yên lặng chợt bùng phát, uy năng cường đại khiến mọi người đều hoảng sợ biến sắc.

"Bộp..." Bàn tay to của Dư Nhạc Bình chộp trúng tay quyền của Dương Khai, trên mặt hắn lộ nụ cười gằn, đang định bóp nát nắm tay Dương Khai, bất chợt hắn kinh hãi phát hiện một lực lượng cuồn cuộn như biển gầm đánh úp lại, lực lượng cường đại này, với tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh của hắn lại không có sức ngăn cản, nguyên lực hộ thân giống như bông tuyết dưới ánh mặt trời gay gắt, nhanh chóng tan đi, kế tiếp thối lui.

Lực lượng kia theo bàn tay, một đường đánh sâu vào chỗ cánh tay, dọc đường đi qua, quần áo vỡ nát, máu thịt vẩy ra, gân cốt chia lìa.

"Ầm..." Dư Nhạc Bình đang khí thế hung hăng liền giống như bị một ngọn núi lớn đụng trúng, nhanh như tia chớp bay ra ngoài, đánh thẳng vào góc tường.

"Oa..." Dư Nhạc Bình phun ra một ngụm lớn máu tươi, khí thế khoa trương đột nhiên ỉu xìu xuống, sắc mặt tái nhợt không còn chút máu.

- Tay của ta! Ngay sau đó, hắn rống lên thảm thiết, phóng mắt nhìn tới, cánh tay hắn đánh về phía Dương Khai kia lại đứt từng khúc tét từng tấc, máu tươi dầm dề, xương đâm ra ngoài máu thịt trắng hếu, nhìn thấy mà giật mình kinh sợ.

Trong nháy mắt đứa nhỏ kia sửng sốt ngây người, chín người kia cũng tâm thần hoảng sợ, ánh mắt từng người nhìn Dương Khai đầy vẻ hoảng sợ.

Trước khi Dương Khai chưa ra tay thoạt nhìn cả người hắn vô hại, còn muốn đứa nhỏ chủ trì công đạo cho hắn, nhưng không nghĩ tới mới động tay một cái lại là hung tàn ác độc như vậy, chỉ một quyền đã đánh cho Dư Nhạc Bình là Đạo Nguyên tam tầng cảnh phế bỏ một cánh tay, mà mặt không đỏ tim không đập mạnh.

Người này... hẳn không phải là đại nhân Đế Tôn Cảnh nào đó che giấu tu vi giả heo ăn lão hổ chứ?

Mỗi người trong lòng đều hiện lên ý niệm này; đứa nhỏ kia lại thoáng cái toát mồ hôi lạnh nhỏ giọt...

Chương 2380: Tang Đức

Ngươi... ngươi dám đánh gãy tay của ta! Dư Nhạc Bình cho tới giờ này cũng không thể chấp nhận thực tế một cánh tay của mình bị phế, oán độc nhìn Dương Khai đồng thời tận lực gào thét, gương mặt bởi vì đau đớn gần như hoàn toàn vặn vẹo.

- Cút! Dương Khai hung tợn quát một tiếng.

Một tên Đạo Nguyên tam tầng cảnh nhỏ nhoi dám lớn lối ở trước mặt hắn như vậy, quả thực không biết cái chết thế nào. Mấy ngày nay hắn vốn bởi vì gặp rủi ro lạc đến Thông Thiên Đảo nên tâm tình không tốt lắm, giờ này có người đụng vào trên miệng súng, tự nhiên thừa cơ phát tiết ra.

Dư Nhạc Bình dường như cuối cùng cũng ý thức được Dương Khai không phải là trái hồng mềm có thể tùy tiện bóp nặn, ác độc nhìn trừng trừng vào hắn, rồi ôm cánh tay bị thương xám xịt chạy đi.

Trước cửa nhà đại sư, vẫn yên tĩnh như trước, mười người kia đều toàn thân phát lạnh, sắc mặt trắng bệch.

- Đại sư không phải đã mở cửa sao? Còn phải đợi tới khi nào? Dương Khai thấy đứa nhỏ kia đứng ở đó như kẻ ngốc, lập tức thúc giục một câu.

- Đi theo ta, đi theo ta! Đứa nhỏ co rụt cổ lại, đâu còn dám chậm trễ, vội vàng đi trước dẫn đường.

Với tính tình nóng nảy của Dương Khai cùng xem theo mức độ ra tay tàn nhẫn vừa rồi, phỏng chừng nếu mình không phải môn hạ của Tang Đức đại sư, chỉ sợ người này cũng muốn ra tay với mình.

Dù sao vừa rồi lúc người này bị chiếm chỗ, mình cũng không có giúp hắn nói một câu.

Không bao lâu, đám người dưới hướng dẫn của đứa nhỏ đi vào nội đường, đứa nhỏ kia chỉ vào cửa hông nói: - Từng người một đi vào, đại sư đang ở bên trong, quy củ các ngươi đều đã hiểu, tự tiện đi!

Sau khi nói xong hắn lập tức chạy ra, như một làn khói không thấy bóng dáng.

Đợi hắn đi rồi, võ giả xếp hạng thứ nhất kia mới e dè thận trọng nhìn Dương Khai, phát hiện Dương Khai đã tự ngồi xuống một góc, hắn mới biết đối phương không có ý muốn cướp vị trí thứ nhất của hắn, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đi vào cửa hông gặp đại sư luyện khí.

Tám người khác tìm đến Tang Đức đại sư luyện khí cũng đều tự tìm chỗ ngồi chờ tới phiên mình, bất quá hoặc nhiều hoặc ít đều có chút kiêng kỵ Dương Khai, cho nên cách vị trí của hắn khá xa.

Làm như Dương Khai độc bá một phương, còn những người khác thì chen lấn một chỗ.

Dương Khai không thèm để ý chút nào, nhắm mắt lại dưỡng thần.

- Tên Dư Nhạc Bình kia lai lịch không bình thường, vị sư huynh này phải cẩn thận một chút!

Bỗng nhiên truyền vào trong tai Dương Khai một thanh âm dịu dàng, có ý nhắc nhở hắn.

Dương Khai mở mắt ra nhìn lại, liền thấy là một thiếu phụ mặc y phục bình thường.

Trong mười người tới nơi này tìm đại sư luyện khí, chỉ có hai người là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, trừ Dương Khai chính là người thiếu phụ này, những người khác đều là Đạo Nguyên nhất, nhị tầng cảnh.

Thiếu phụ tuy rằng ăn mặc bình thường, nhưng không giấu được vẻ đẹp của nàng. Trước đó Dương Khai cũng nhìn lướt qua nàng, nhưng không để ý lắm, không nghĩ tới thời khắc này nàng lại truyền âm cho mình.

Thấy Dương Khai nhìn lại phía mình, thiếu phụ chỉ khẽ gật gật đầu, ngay sau đó dời mắt chỗ khác.

Ở trong nội đường này, Dương Khai cùng nàng là tu vi cao nhất, thần niệm cũng mạnh nhất, cho nên truyền âm như vậy cũng không cần lo lắng sẽ bị những người khác phát hiện. Bất quá nàng lén lén lút lút như vậy, hiển nhiên là không muốn rước lấy phiền toái cho mình.

- Đa tạ vị sư muội này nhắc nhở, ta nhớ kỹ! Dương Khai trả lời.

Thiếu phụ thấy dáng vẻ của hắn dường như không cho là đúng, nói tiếp: - Vị sư huynh này nhất thiết không nên khinh thường, Dư Nhạc Bình kia là người của phủ thành chủ, ỷ vào thành chủ đại nhân che chở, ở trong Thông Thiên Thành xưa nay quen thói ương ngạnh lớn lối, không coi người khác vào đâu, lần này huynh làm cho hắn thua thiệt như vậy, nhất định hắn sẽ không từ bỏ ý đồ!

- Nếu hắn muốn tìm chết, ta không ngại thành toàn cho hắn!

Nghe Dương Khai hời hợt nói như vậy, thiếu phụ lập tức hoảng sợ toát ra một thân mồ hôi lạnh, vội nói: - Tuyệt đối không được, nếu huynh thật giết hắn, thì Thông Thiên Đảo sẽ không có đất cho huynh dung thân!

Dương Khai toét miệng cười, nói: - Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, ta biết làm sao được?

Thiếu phụ nghe vậy, khẽ thở dài một tiếng, biết Dương Khai nói không sai. Chuyện hôm nay, dù Dương Khai nhẹ tay nương tình thả cho Dư Nhạc Bình một đường sống, thì với tâm tính thường ngày của Dư Nhạc Bình khẳng định sẽ không nhẫn nhịn, đến lúc đó Dương Khai hoặc là thúc thủ chịu trói, mặc cho hắn xử lý, hoặc là phấn khởi phản kháng.
- Đa tạ vị sư muội này! Dương Khai nhàn nhạt nói cảm tạ một tiếng.

Tuy thiếu phụ này cũng không có giúp hắn điều gì, nhưng dù sao cũng âm thầm nhắc nhở hắn, xem như người ta có lòng tốt.

Thiếu phụ không nói gì nữa, chỉ thỉnh thoảng nhìn về phía Dương Khai, trong ánh mắt kia chứa đầy vẻ thương hại và đồng tình, dường như đã liệu trước tương lai bi thảm của Dương Khai.

Nội đường vẫn yên tĩnh, mọi người đều không ai nói chuyện với nhau. Người tới nơi này đều muốn cầu xin Tang Đức đại sư luyện khí, thời khắc này chờ đợi lòng nóng như lửa đốt, nào có tâm tình đi nói chuyện phiếm.

Ước chừng sau nửa canh giờ, võ giả thứ nhất đi vào cửa hông bỗng nhiên đi ra. Mọi người đều nhìn lại hắn, chỉ thấy người này sắc mặt vui mừng, dường như gặp chuyện tốt gì, sau khi đi ra không nói một lời liền rời đi.

Võ giả thứ hai vội vàng đứng lên, bước vào chỗ cửa hông.

Cứ tiếp tục như thế, một mực đợi đến khi màn đêm buông xuống, chín người kia đều theo thứ tự rời đi, lúc đi ra mỗi người đều sắc mặt bất đồng, có người vui mừng, có người trang trọng, nhưng không có người nào mày ủ mặt ê.

Dương Khai quan sát sắc mặt, biết danh tiếng của vị Tang Đức đại sư này, quả nhiên là chân tài thực học, hắn giúp chín người kia luyện khí đại khái đều thành công, ngay cả một kiện thất bại cũng không có.

Đồn đãi nói Tang Đức đại sư mơ hồ chạm đến huyền bí của đế khí sư, có lẽ không phải giả.

Chờ đến lúc người thứ 9 từ cửa hông đi ra, Dương Khai mới đứng lên, sải bước đi vào.

Vừa vào cửa hông, bên trong mờ tối âm trầm, bất quá phía trước lại có cánh cửa truyền ra một tia sáng, Dương Khai theo ánh sáng kia một đường đi tới, không bao lâu liền đi tới trong một môi trường nóng hừng hực.

Phóng mắt nhìn tới, nơi này là một cái mật thất, bốn phía có ngọn lửa không ngừng nhảy lên, một cái lò luyện khí to lớn bày ở vị trí chính giữa mật thất, mà ở bên cạnh lò luyện khí, một thân ảnh ngồi xếp bằng, bốn phía ngọn lửa nhấp nháy, thân ảnh ấy cũng ẩn hiện không chừng, vô cùng quỷ dị.

Ánh sáng tuy rằng không tốt lắm, nhưng Dương Khai vẫn thấy rõ diện mạo của Tang Đức đại sư.

Ngoài dự liệu của hắn, vị đại sư này thoạt nhìn giống như một lão già bình thường, toàn thân nhìn không ra mảy may chỗ khác thường, nhưng Dương Khai có thể mơ hồ nhận ra lão già này không dễ chọc, lão ngồi đó giống như một ngọn núi lửa yên lặng, trong thân thể ẩn chứa năng lượng to lớn.

Lão già ngoại trừ là một luyện khí sư không tầm thường, thực lực bản thân lão chỉ sợ cũng tuyệt đối không thấp.

- Ra mắt đại sư! Dương Khai ôm quyền chào.
- Ngồi! Tang Đức giương mắt, chỉ vào một cái bồ đoàn trước mặt, nói.

Dương Khai ung dung ngồi xuống.

- Muốn luyện chế cái gì, lấy ra vật liệu, nói ra yêu cầu của mình! Tang Đức mở miệng nói.

Dương Khai vội vàng lấy ra bộ Tịnh Linh Trận cao cấp, đưa tới hướng Tang Đức nói: - Ta muốn cầu đại sư chữa trị bộ trận kỳ trận cơ này!

Tang Đức nhận lấy, quan sát cẩn thận một hồi, gật gật đầu nói: - Bộ này là do tay lão phu làm, chữa trị nó cũng không khó!

Dương Khai nghe vậy rất vui mừng. Trước hắn đã phỏng đoán Tịnh Linh Trận cao cấp này là do tay Tang Đức làm ra, hiện tại quả nhiên không sai.

Người ta nếu có thể luyện chế, thì nhất định chữa trị là không thành vấn đề, hắn vội nói: - Ta cũng không biết cần tài liệu gì, cho nên cũng không có chuẩn bị, nếu đại sư có tài liệu thích hợp ta có thể mua, nguyên tinh không thành vấn đề!

Tang Đức đưa tay vỗ vào lò luyện khí một cái, nắp lò lập tức bay lên, lão liền thảy toàn bộ trận kỳ trận cơ vào trong, lúc này mới nhìn Dương Khai lạnh nhạt nói: - Ngươi xem ta như là người thiếu nguyên tinh ư?

Dương Khai không biết lão hỏi câu này là có ý gì, trong lúc nhất thời cũng không biết nên đáp như thế nào.

- Ta không cần nguyên tinh! Tang Đức nói tiếp.

- Vậy đại sư muốn thứ gì? Dương Khai giật mình trong lòng, thầm nghĩ lão hỏi cũng không thèm hỏi trước đã thảy Tịnh Linh Trận cao cấp của mình vào lò luyện khí, sau đó mới nói không cần nguyên tinh, đây không phải là cố tình lên giá sao?

Vạn nhất thù lao lão muốn mình không trả nổi thì làm sao bây giờ, Tịnh Linh Trận cao cấp còn cần hay không?

Nếu Tịnh Linh Trận này là của hắn, thì cũng cũng không sao, mà mấu chốt vật này là của Lăng Âm Cầm. Hơn nữa còn có ý nghĩa cực lớn với Lăng Âm Cầm, nếu không Dương Khai đâu cần làm chuyện phiền toái như thế, trực tiếp tìm một bộ giá cao mua trả lại cho nàng là được.

Chính vì Tịnh Linh Trận này ký thác tưởng niệm bầu bạn đối với Lăng Âm Cầm, Dương Khai mới phí hết tâm tư tìm tới Tang Đức nơi này chữa trị.

- Vậy phải nhìn xem ngươi có thể cho ta thứ gì! Tang Đức thản nhiên nói.

Dương Khai không khỏi tức giận mắng thầm, thầm nghĩ nếu lão muốn tính mạng của ta chẳng lẽ ta phải giao cho lão? Quả nhiên là thượng bất chính hạ tắc loạn mà! Đứa nhỏ kia hành vi xử sự khiến người ta không dám gật bừa, Tang Đức này cũng đúng y như vậy.

Xem ra đặt tên cũng không sai, Tang Đức Tang Đức, mất đức!

Hắn cố nén không vui trong lòng, trầm giọng nói: - Đại sư muốn thứ gì? Nếu ta có thể làm được, nhất định làm hết sức!

Ngụ ý, không làm được thì sẽ không làm.

Tang Đức mỉm cười, nụ cười kia có vẻ có chút biến hoá kỳ lạ.

Đang lúc Dương Khai tâm thần chuyên chú, chuẩn bị lắng nghe, Tang Đức bên kia bỗng nhiên truyền đến một tia lực lượng thần hồn tinh thuần mà cuồn cuộn, hội tụ thành hình dáng một thanh trường mâu, đâm thẳng tới thức hải của hắn.

Dương Khai tuy rằng bị đánh lén, nhưng phản ứng cũng không chậm, vội vàng thúc giục lực lượng thần hồn đón đỡ.

"Ầm..." Va chạm âm thầm không tiếng động, Dương Khai cùng Tang Đức đều hơi chấn động một chút.

Tang Đức lộ vẻ kinh ngạc trong mắt, ngay sau đó lại mừng rỡ: vốn vẻ lạnh nhạt trong mắt trước đó lập tức phát ra tia sáng khiếp người, dùng một bộ ánh mắt nhìn chằm chằm vào Dương Khai như muốn ăn thịt người, dường như phát hiện một bảo bối gì đó.

Dương Khai lại đứng bật dậy, vừa rồi hắn bị đánh lén, không có phát huy toàn bộ thần thức lực, không phải hắn không muốn phát huy, mà là sợ đánh bị thương Tang Đức. Nếu đánh bị thương nặng thần hồn của lão, thì coi như không có người thay lão tu bổ Tịnh Linh Trận.

Nhưng Tang Đức không nói một lời liền đánh lén mình như vậy, Dương Khai vô cùng căm tức, thầm quyết định nếu lão già này không cho mình một lời giải thích hài lòng, sẽ lập tức gác đao trên cổ lão, buộc lão tu bổ Tịnh Linh Trận kia như lúc ban đầu cho mình...

Chương 2381: Phương pháp rời đi

- Lão làm gì vậy? Dương Khai mắt lạnh nhìn Tang Đức, lạnh giọng hỏi.

- Tiểu huynh đệ không cần khẩn trương! Tang Đức lại không có mảy may áy náy của người đánh lén, nhìn Dương Khai cười híp mắt, nói: - Vừa rồi lão phu chỉ là làm một khảo nghiệm nho nhỏ với tiểu huynh đệ mà thôi, cũng không có ác ý!

- Nói đùa gì vậy? Khảo nghiệm gì mà lại dùng đến đánh lén, hơn nữa còn là đánh lén thần hồn!

Dương Khai một bụng căm tức, đây cũng là hắn, đổi lại là người khác lực lượng thần hồn không bằng hắn, không phải bây giờ còn nằm dài trên đất kêu cha gọi mẹ sao!?.

Thần hồn nếu bị thương cũng không phải là tổn thương nho nhỏ... Dương Khai lập tức không có hảo cảm với Tang Đức này.

- Bởi vì chuyện lão phu định làm cần dùng đến lực lượng thần hồn, nếu không phải trước đó nhìn thấy tiểu huynh đệ ở ngoài cửa đối phó với võ giả cùng đẳng cấp dễ dàng như thế, lão phu cũng lười khảo nghiệm tiểu huynh đệ!

Dương Khai hừ lạnh một tiếng - Nói như vậy còn là vinh hạnh của ta rồi?

Hơn nữa nghe ý trong lời nói của lão, trước đó lúc mình cùng Dư Nhạc Bình động thủ ở bên ngoài, dường như lão cũng nhìn thấy.

- Tiểu huynh đệ an tâm một chút chớ nóng vội, hãy nghe lão phu chậm rãi giải thích! Tang Đức phất tay nói trấn an.

Dương Khai hung hăng nhìn chằm chằm vào Tang Đức một hồi, cũng không thể làm gì hơn. Hôm nay là hắn đến cầu xin người ta, dù là bất mãn cách làm của lão, cũng phải chờ lão chữa trị xong Tịnh Linh Trận kia rồi tính sau.

Thấy Dương Khai ngồi xuống, Tang Đức mới đổi vẻ mặt tươi cười, nói: - Lão phu muốn hỏi tiểu huynh đệ một điều, tiểu huynh đệ bị vây ở địa phương quỷ quái này bao nhiêu lâu rồi?

Dương Khai máy động trong lòng, thầm nghĩ: "Không phải lão già này nhìn thấu cái gì rồi chứ? Biết mình là mới tới? Bất quá vừa rồi lão lại nói mình không thiếu nguyên tinh, không có đạo lý ra tay với mình!" Trong đầu hắn lóe lên đủ ý niệm, ngoài mặt lạnh lùng nói:

- Hỏi cái này làm gì?

Tang Đức cười, nói: - Tiểu huynh đệ không nói cũng không sao, còn lão phu đã bị vây ở chỗ này 900 năm rồi!

Dương Khai cười lạnh trong lòng, thầm nghĩ: "Lão bị vây đến chết mới tốt!"

Tang Đức thở dài nói - 900 năm trước, lão phu là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, 900 năm sau, lão phu vẫn là Đạo Nguyên tam tầng cảnh! Nhưng thật ra trình độ luyện khí một đường tăng lên. Nhưng chỉ có luyện khí thì sao chứ, còn không phải không thể rời đi? Không thể rời khỏi đây, không có biện pháp đột phá Đế Tôn Cảnh, sớm muộn gì phải chết ở chỗ này!

Dương Khai khẽ nhíu mày, không biết lão nói những thứ này làm gì, nhưng cũng không nói một lời, cố nhịn lòng căm tức lắng nghe.

- Không quản tiểu huynh đệ bị vây ở đây bao lâu, lão phu chỉ hỏi một câu... Bỗng nhiên sắc mặt của Tang Đức nghiêm túc, hai tròng mắt phát sáng, trầm giọng nói: - Tiểu huynh đệ có muốn rời khỏi nơi này hay không?

Dương Khai chấn động tâm thần, chăm chú nhìn Tang Đức nói: - Ngài có phương pháp rời đi ư?

Tang Đức mỉm cười, không đáp hỏi ngược lại: - Có hay không vậy... Hà hà hà...

Câu trả lời thiếu đánh này khiến Dương Khai thêm một bụng căm tức, hận không thể hiện tại chộp bắt Tang Đức này, sau đó thi triển pháp sưu hồn xem bên trong sọ đầu của lão chứa những thứ gì.

Trước đó hắn vốn định ở chỗ này một thời gian, sau đó sẽ từ từ dò tìm phương pháp rời nơi này, nhưng hôm nay lại nghe được một chút đầu mối từ nơi Tang Đức... điều này làm sao không làm cho Dương Khai động lòng?

Hắn trầm ngâm một lúc, rồi nói: - Đại sư, chúng ta người ngay không nói lòng vòng, ngài nói có phương pháp rời đi ư? Ta không tin, có mấy vị Đế Tôn Cảnh đều bị vây ở đây, nếu có biện pháp rời đi, chẳng lẽ bọn họ không đi hết rồi sao?

- Bọn họ là bọn họ, lão phu là lão phu, đừng vội nói nhập làm một! Tang Đức bỉu môi một cái, ngạo nghễ nói: - Huống chi, phương pháp rời đi lão phu nắm giữ này, dù là Đế Tôn Cảnh biết cũng không thể rời đi!

Dương Khai nhướn mày, nói: - Nếu Đế Tôn Cảnh đều không thể rời đi, thì làm sao ngài có thể làm được?

- Đó là chuyện của lão phu! Tang Đức hừ một tiếng, có chút không kiên nhẫn nói: - Lão phu tìm tới ngươi, xem như cơ duyên của ngươi, có thể nắm bắt được hay không hãy nhìn bản lãnh của chính ngươi!

Tang Đức này xem ra là người vui giận thất thường, Dương Khai dám khẳng định, nếu mình từ chối, khẳng định lão sẽ giết mình diệt khẩu! Lão già này mặc dù là một luyện khí sư, nhưng theo lão nói: 900 năm trước lão là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, cấp bậc luyện khí sư này là tăng lên ở Thông Thiên Đảo, thực lực tuyệt đối không yếu.

Hiện tại lão tiết lộ tin tức cho mình, lựa chọn của mình cũng chỉ có hai đường, hoặc là hợp tác, hoặc là đối địch!
- Nếu thật đây là cơ duyên, dĩ nhiên ta sẽ không bỏ qua, nhưng ta làm sao biết ngài nói có đúng là thật hay không? Dương Khai một bộ dáng không muốn tin: - Tối thiểu ngài phải nói cho ta biết một chút, từ nơi nào rời đi!

Tang Đức mỉm cười, nói:

- Tiểu huynh đệ đúng là người cẩn thận, lão phu thích hợp tác chung với người cẩn thận! Lão dừng một chút, nói tiếp: - Địa phương rời đi ở Tịch Hư Hải!

Dương Khai nghe vậy bĩu môi, thầm nghĩ câu nói này chẳng khác gì không có nói a.

Tịch Hư Hải bao lớn, hắn đã lĩnh giáo sâu sắc, Tang Đức chỉ nói ra là ở Tịch Hư Hải, ai có thể tìm được, làm sao có thể xác nhận?

Tang Đức nói:

- Lão phu nói thật cho ngươi biết, vị trí lối ra này không chỉ một mình lão phu biết, còn có hai người khác cũng biết!

- Người nào? Dương Khai nhướn mày hỏi.

- Thành chủ Thông Thiên Thành và Các chủ Băng Tâm Các! Tang Đức hừ lạnh một tiếng: - Hai vị này chính là hai người cường đại nhất ở Thông Thiên Đảo!

Dương Khai lập tức rất kinh ngạc, hắn vốn tưởng rằng tin tức bí ẩn như vậy khẳng định chỉ có một mình Tang Đức biết được, hiện tại xem ra cũng không phải như thế, mà Thông Thiên Thành chủ và Băng Tâm Các chủ đều biết.

Thành chủ Thông Thiên Thành hắn đã nghe Tiêu Dật nói tới, biết người này vốn là một Đế Tôn tam tầng cảnh, chỉ có điều sinh sống tu luyện ở Thông Thiên Đảo này, một thân thực lực căn bản không thể phát huy ra trạng thái đỉnh phong; còn vị Các chủ Băng Tâm Các kia tuy rằng Dương Khai không rõ lắm, nhưng nghĩ đến tình huống hẳn không khác biệt lắm với Thông Thiên Thành chủ.

Nói cách khác, hai người đều có cảnh giới cường đại của Đế Tôn tam tầng cảnh nhưng không cách nào phát huy ra trình độ phải có.

- Nếu bọn họ biết, vì sao không đi? Với thực lực của họ, hẳn là chỗ nào đều có thể đi được chứ? Dương Khai kinh ngạc nghi hoặc hỏi.

- Chỗ nào đều có thể đi ư? Tang Đức nghe vậy không ngừng cười lạnh, nói: - Cái này chưa chắc, nếu là ở phía ngoài, tu vi cường đại như vậy đúng thật có thể dọc ngang thiên địa, nhưng ở Tịch Hư Hải này, hai người bọn họ nếu dám ở lại bên ngoài thời gian lâu dài, thì chính là tìm chết!

- Lực lượng không lấy được bổ sung?

Dương Khai bỗng nhiên hiểu được.
- Đúng vậy! Tang Đức gật gật đầu: - Tịch Hư Hải rộng lớn biết bao? Hai vị đại nhân kia cho dù tiêu hao hết tu vi, cũng đừng nghĩ thông qua tự mình bay đến lối ra, một khi lực lượng tiêu hao hết, ở trong Tịch Hư Bí Cảnh này lại không lấy được bổ sung, thì dù bọn họ tu vi thông thiên cũng là một đường chết!

Tịch Hư Bí Cảnh tràn ngập hóa lực vô cùng tận, bất kỳ võ giả nào đều không có biện pháp hấp thu linh khí thiên địa, nếu như biển rộng gió êm sóng lặng ngược lại cũng dễ nói, cùng lắm thì dừng lại một chỗ, bố trí Tịnh Linh Trận, lợi dụng nguyên tinh và đan dược phụ trợ, từ từ khôi phục, đợi khôi phục tốt rồi tiếp tục đi tới.

Nhưng Dương Khai đã một đường đi tới Tịch Hư Hải, nên biết rõ biển rộng có vô số rồng hút nước, rồng hút nước kia lực hút cực mạnh, căn bản không phải địa phương thanh tịnh để khôi phục.

Hơn nữa càng đi vào sâu rồng hút nước càng nhiều, lực hút cũng càng kinh khủng, Đế Tôn tam tầng cảnh nhìn như cường đại, nhưng nếu thật bay đến bên đó, chờ đến khi lực lượng không đủ chỉ sợ cũng không có biện pháp chống đỡ.

Nghe đến đây, Dương Khai đã tin 7, 8 phần, Tang Đức nói hợp tình hợp lý, hắn không khỏi không tin.

- Vậy vị trí lối ra ở đâu, có thể để cho ta xem một chút hay không? Dương Khai kềm chế tâm tình kích động, nhìn như tùy ý hỏi một câu.

Chuyện mà Đế Tôn tam tầng cảnh không làm được, không nhất định hắn không làm được. Hắn có Huyền Giới Châu, lực lượng tiêu hao hết có thể vào bên trong Huyền Giới Châu tránh né, đợi khôi phục sẽ ra ngoài tiếp tục đi tới. Hắn duy nhất cần lo lắng, là những thứ rồng hút nước kia quá lợi hại.

Nếu là quá lợi hại, hắn cũng không ra được.

Bất quá trước cứ lấy được vị trí lối ra khẳng định cũng không tệ.

- Cái này thì không thể cho ngươi xem! Tang Đức nói lời từ chối.

Dương Khai trầm giọng nói: - Đại sư đừng úp mở vậy chứ? Ngài tìm ta hợp tác, thì phải chia nhau tin tức! Cái gì ngài cũng không cho ta xem, chỉ bằng lời nói của một bên, làm sao ta tin ngài?

Tang Đức mỉm cười, nói: - Tin thì có, không tin thì không!

Lão nói với bộ dáng ăn chắc Dương Khai sẽ chấp nhận. Dương Khai hận ngứa hàm răng nhưng lại không làm sao được.

Ngẫm nghĩ một hồi, Dương Khai nói: - Ta không rõ, chuyện ra ngoài có quan hệ gì với đại sư tìm ta hợp tác?

Tang Đức nói: - Nếu muốn đi ra ngoài, chẳng những phải có vị trí lối ra, còn cần có công cụ phải không? Chẳng lẽ tiểu huynh đệ muốn một đường bay qua?

Dương Khai khẽ nhíu mày, nói: - Ngài ngay cả công cụ bay ra ngoài cũng không có ư?

Tang Đức nói: - Có thì có, bất quá không ở chỗ lão phu nơi này, cần phải đi lấy. Hơn nữa lấy vật kia cần mấy người cùng nhau hợp tác... đây cũng là nguyên nhân tại sao lão phu phải tìm tiểu huynh đệ!

Dương Khai như có điều suy nghĩ nói: - Lấy món đồ kia, chẳng lẽ có quan hệ với lực lượng thần hồn mạnh yếu?

Tang Đức cười, gật gật đầu: - Đúng vậy! Tiểu huynh đệ có thể dưới tình huống bất ngờ tiếp nhận bảy thành lực lượng thần hồn của lão phu, ngược lại cũng rất hiếm có, nói rõ thần hồn của tiểu huynh đệ mặc dù tu vi không bằng lão phu, cũng chênh lệch không xa, nếu không tiểu huynh đệ cho là lão phu sẽ nói ra những điều này với tiểu huynh đệ ư?

Lão nói với vẻ mặt ngạo nghễ, dường như cho rằng Dương Khai có thể tiếp nhận bảy thành lực lượng thần hồn của mình là vinh hạnh của hắn. Lão lại không biết rằng, vừa rồi Dương Khai chỉ dùng hai thành lực lượng thần hồn mà thôi, nếu không phải sợ làm bị thương lão già này, tất nhiên Dương Khai đã cho lão kiến thức một chút cái gì gọi là lực lượng thần hồn chân chính, miễn cho lão ếch ngồi đáy giếng, tự cao tự đại.

Dương Khai không hiểu, hỏi: - Vật kia nếu là công cụ ra ngoài, vì sao không ở chỗ của ngài?

Tang Đức hừ một tiếng nói: - Vật đó là của sư phó ta luyện chế, với bản lãnh của lão phu, tạm thời còn không luyện chế được vật kia!

Dương Khai chấn động trong lòng! Tang Đức nghe nói đã chạm tới huyền bí của đế khí sư, mà ngay cả lão đều không luyện chế ra được, vậy chẳng phải vị sư phó của lão kia là một đế khí sư thứ thiệt sao?

Trong Tịch Hư Bí Cảnh này lại có một đế khí sư ư? Hơn nữa dường như mọi người không ai biết... Dương Khai vô cùng khiếp sợ.

Tang Đức dường như nhìn ra nghi hoặc của Dương Khai, liền nói: - Sư phụ của ta không ở Thông Thiên Thành, lão nhân gia cũng chưa để lộ bản lãnh luyện khí ra trước mặt người bên ngoài, cho nên mọi người không biết!

- Nếu đã là vật của sư phụ ngài, như vậy ngài lấy đi, người ấy không có ý kiến gì sao? Dương Khai cười lạnh hỏi, Tang Đức này quả nhiên không phải người tốt gì, vật của sư phụ mình cũng muốn lấy, cũng không biết người sư phó nào mắt mù, lại thu một nghịch đồ như vậy, đổi lại là hắn sớm đã thanh lý môn hộ rồi, sao còn tha cho Tang Đức sống đến bây giờ...

Chương 2382: Băng Tâm Các

Tang Đức cười hắc hắc: - Sư phụ lão nhân gia đã chết từ 5 năm trước, còn có ý kiến gì nữa? Nói tới đây, sắc mặt hắn bỗng nhiên vặn vẹo: - Lão già kia dù có chết, cũng không giao công cụ cho ta, ta chỉ có thể tự mình đi lấy.

Dương Khai nghe vậy kinh ngạc, nhìn biểu tình của Tang Đức, có vẻ hắn cũng không tốt lành gì với sư phụ, giữa hai người đã xảy ra khúc mắc gì đó.

- Vì chuyện này, lão phu chuẩn bị 5 năm, vẫn luôn tìm chọn người như ngươi, cuối cùng hôm nay đã gom đủ. Chỉ cần tiểu huynh đệ gật đầu, tín nhiệm lão phu, lão phu đảm bảo có thể đưa ngươi rời Tịch Hư Bí Cảnh! Tang Đức tràn đầy kích động nhìn Dương Khai.

- Ta không có quyền lựa chọn phải không? Dương Khai cười hắc hắc.

Tang Đức nhàn nhạt nói: - Tuy rằng lão phu không ra ngoài cửa, nhưng 900 năm qua vẫn luôn luyện khí trên Thông Thiên Đảo, bởi vậy quen không ít bạn bè, càng làm nhiều người thiếu ân tình, tiểu huynh đệ nên suy nghĩ kỹ càng.

Lời này không nói rõ ràng, nhưng Dương Khai không ngốc, nào không nghe ra được uy hiếp tiềm ẩn. Hắn nói mình làm quen không ít bạn bè, làm nhiều người thiếu ân tình, tức là tỏ vẻ, hắn có thể làm rất nhiều người phục vụ. Một khi Dương Khai từ chối, ngày sau sẽ khó đi nửa bước trong Thông Thiên Thành, nhất định sẽ có rất nhiều người làm khó hắn, muốn lấy mạng hắn.

- Ngươi giúp ta sửa Tịnh Linh Trận này trước, ta phải suy xét một hồi. Dương Khai chỉ vào lò luyện khí.

- Được thôi được thôi.

Tang Đức mỉm cười, lần này cũng không dây dưa, nghiêm mặt lại, tay bấm linh quyết, dẫn động lò lửa, bắt đầu sửa Tịnh Linh Trận.

Dương Khai ngồi đó, cau mày có vẻ như đang cân nhắc đề nghị của Tang Đức, kỳ thật vẫn luôn chú ý lão già này luyện khí, tránh cho hắn giở trò mèo gì trên Tịnh Linh Trận.

Tang Đức không hổ là đại sư luyện khí, chỉ thấy hắn ném các nguyên liệu khác nhau vào lò, tay biến đổi linh quyết, khắc linh trận bên trong, lò luyện khí thỉnh thoảng phát ra tiếng ông ông.

Bản thân Dương Khai là luyện đan sư, tuy rằng chưa bao giờ tiếp xúc với đạo luyện khí, nhưng hai bên có rất nhiều chỗ tương tự, ví dụ bỏ vào nguyên liệu, khống chế độ lửa, khắc linh trận... Cho nên dù hắn không hiểu lằm, nhưng cũng biết Tang Đức không phải làm cho có lệ, mà thật sự giúp mình sửa Tịnh Linh Trận.

Hồi lâu sau, Tang Đức chợt thu linh quyết, lửa trong lò luyện khí cũng yếu dần, chờ đến mức nhất định, Tang Đức đánh ra mấy cái linh ấn vào lò, mới thu tay lại.

Hắn vung tay, nắp lò mở ra, từng cây trận kỳ trận cơ bắn ra, bị hắn bắt lấy. Dương Khai nhìn sang, phát hiện Tịnh Linh Trận đã được khôi phục như ban đầu, hơn nữa còn tràn đầy linh tính hơn cả khi Lăng Âm Cầm đưa cho hắn mượn, nói cách khác, bộ Tịnh Linh Trận này tuyệt đối tốt hơn trước.

Tang Đức mỉm cười: - Bộ Tịnh Linh Trận này của tiểu huynh đệ, hẳn là của lão phu luyện chế từ 50 năm trước. 50 năm qua lão phu lĩnh ngộ thêm không ít, có tiến bộ trên đạo luyện khí, cho nên tự ý sửa đổi Tịnh Linh Trận một chút. Nhưng ngươi yên tâm, tuyệt đối dùng tốt hơn trước kia.

Nói rồi, hắn cũng không làm khó gì, trực tiếp giao trận kỳ trận cơ Tịnh Linh Trận cho Dương Khai.

Dương Khai nhận lấy, cũng không lo hắn giở trò gì trên Tịnh Linh Trận, chỉ kiểm tra qua, liền ném vào nhẫn không gian, chắp tay nói: - Cám ơn đại sư.

Tang Đức hỏi: - Không biết tiểu huynh đệ cân nhắc thế nào?

- Ta đã cân nhắc xong. Dương Khai gật đầu: - Chuyện này tính thêm ta vào.

Tang Đức cười to:

- Tiểu huynh đệ quả nhiên là người hiểu chuyện, lão phu không nhìn nhầm người.

Dương Khai hừ lạnh: - Ta chỉ muốn rời khỏi đây thôi, dù không có đại sư, đổi thành người khác thì ta cũng sẽ hợp tác.

- Không sao không sao, đã như vậy, 3 ngày sau chúng ta gặp ở cửa thành! Tang Đức mỉm cười: - Lão phu cần phải chuẩn bị vài thứ, còn phải triệu tập những người khác, đến lúc đó mong tiểu huynh đệ phải đến đúng hẹn!

- Cáo từ trước. Dương Khai đứng lên, nhàn nhạt chắp tay với Tang Đức.

- Đúng rồi, còn chưa hỏi tiểu huynh đệ xưng hô thế nào? Tang Đức lại hỏi.

- Dương Khai! Ở chỗ này không cần phải che giấu họ tên, bởi vậy Dương Khai trực tiếp dùng tên thật.

Rời chỗ Tang Đức, Dương Khai lấy ra truyền tin châu của Tiêu Dật đã đưa, liên lạc với hắn, hỏi ra hiện tại bọn họ đã dời vào khu động phủ nội thành, hơn nữa không xa chỗ mình và Lưu Tiêm Vân, liền hẹn sau này sẽ sang một chuyến, chuẩn bị trả Tịnh Linh Trận đã sửa xong cho Lăng Âm Cầm. Đi dạo mấy con phố, Dương Khai chợt ngừng chân, ngẩng đầu nhìn dãy nhà gần đó.

Nơi này nhìn như lầu các, trên dưới 6 tầng, không quá lớn cũng không nhỏ, nhưng có thể chiêm một chỗ ở nơi phồn hoa này, chủ nhân đằng sau lầu các này sẽ không đơn giản.

Thực tế, chủ nhân lầu các này vốn đã là người không đơn giản.

Bởi vì đây là Băng Tâm Các!

Dương Khai biết các chủ Băng Tâm Các là cường giả Đế Tôn Cảnh vô cùng mạnh mẽ, thậm chí ngang hàng với Thông Thiên Đảo chủ, có điểu không giống hắn, Băng Tâm Các chủ chỉ quản lý một lầu các, còn Thông Thiên Đảo chủ quản lý cả Thông Thiên Đảo.

Lúc mới đến Thông Thiên Đảo, Lăng Âm Cầm còn bán hàng hóa cho mỹ phụ Phạm Hinh, cũng là người Băng Tâm Các.

Ba chữ Băng Tâm Các làm Dương Khai nhớ tới rất nhiều chuyện cũ, hơn nữa Tang Đức còn có nhắc qua, biết vị trí cửa ra ngoài hắn, còn có Băng Tâm Các chủ cùng Thông Thiên Đảo chủ.

Tìm hai người này hỏi tình báo về cửa ra là chuyện không thực tế, người ta là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, nói không chừng mình còn chưa gặp mặt được. Dù có gặp, cũng không thể trực tiếp dò hỏi.

Chuyện này phải từ từ mà tính, hắn luôn cảm thấy Tang Đức không đáng tin cậy, nói không chừng đang mưu đồ bí mật gì. Thường nói không thể bỏ trứng cả ổ, Dương Khai nghĩ tới ngày sau muốn rời Tịch Hư Bí Cảnh, sớm muộn gì cũng phải tiếp xúc với Băng Tâm Các chủ, còn không bằng hiện tại làm ngay.

Ở ngoài Băng Tâm Các có cắm một bảng gỗ, bên trên khắc hai hàng chữ, Dương Khai tới gần xem, mới biết là đó bảng thông báo tuyển dụng đan sư của Băng Tâm Các.

- Chiêu nhận linh đan sư cao cấp, đãi ngộ hậu hĩnh! Trên bảng chỉ có hai hàng chữ, làm ánh mắt Dương Khai sáng lên.

Hơn nữa chữ viết xinh đẹp, khắc sâu ba tấc, mơ hồ có ẩn giấu đạo vận khó tả, hẳn là từ tay của cường giả cực kỳ lợi hại.

Trong lúc Dương Khai dừng chân nhìn bảng gỗ, bên trong Băng Tâm Các có một mỹ phụ đi ra, mỉm cười hỏi:

- Tiểu ca là luyện đan sư?

Hắn đứng yên trước bảng gỗ, tự nhiên dễ làm người ta chú ý liên tưởng. Dương Khai ngẩng đầu, nhìn nhau, mỹ phụ kinh ngạc: - Là ngươi sao.

- Thì ra là Phạm sư tỷ! Dương Khai mỉm cười chắp tay.

Mỹ phụ này không ai khác, chính là Phạm Hinh đã thua mua hàng hóa của Lăng Âm Cầm.

- Gọi sư tỷ gì chứ. Phạm Hinh liếc xéo Dương Khai, không hài lòng: - Vô duyên lại làm người ta già đi nhiều, tu vi của ngươi cao hơn ta, gọi sư muội là được rồi.

- Phạm sư muội! Dương Khai lập tức đổi giọng.

- Sư huynh xưng hô thế nào? Phạm Hinh hỏi.

Dương Khai vội nói tên, Phạm Hinh mỉm cười: - Thì ra là Dương sư huynh, thế nào, Dương sư huynh còn là luyện đan sư?

- Phải, miễn cưỡng biết một chút. Dương Khai khiêm tốn.

Ánh mắt Phạm Hinh sáng ngời, vội hỏi: - Dương sư huynh là luyện đan sư đẳng cấp nào?

- Cấp Đạo Nguyên! Dương Khai hạ thấp tiêu chuẩn của mình, dù sao luyện đan sư cấp Đế đi đâu cũng là tồn tại hiếm thấy, Tang Đức chẳng qua là luyện khí sư cấp Đạo Nguyên thượng phẩm, đến Thông Thiên Đảo cũng làm người ta kính ngưỡng không thôi. Nếu thật thăng cấp Đế khí sư, ngay cả Thông Thiên Đảo chủ cũng phải lễ nhường ba bậc.

- Có thể luyện chế đan dược đẳng cấp cao nhất là gì? Phạm Hinh nghe thế, càng thêm nhiệt tình, cả người xích gần Dương Khai, mùi thơm lan tỏa, làm tâm thần bay bổng.

- Cấp Đạo Nguyên trung phẩm, ngẫu nhiên có thể luyện chế thành công thượng phẩm, tỷ lệ không cao.

- Dương sư huynh có đồng ý kiểm tra một phen, nếu thật luyện chế ra linh đan cấp Đạo Nguyên trung phẩm, Băng Tâm Các nhất định chiêu mời hậu hĩnh.

- Được. Dương Khai mỉm cười, hắn đến đây đầu tiên là muốn tìm chỗ dựa, dù sao mình mới tới, nói không chừng ngày sau sẽ gặp rắc rối, có chỗ dựa cũng dễ dàng sống ở Thông Thiên Thành; hai là tự nhiên muốn gặp Băng Tâm Các chủ, làm quen với vị cường giả này.

Thấy Dương Khai sảng khoái đồng ý, Phạm Hinh cũng mừng ra mặt, vội dẫn Dương Khai vào trong các.

Dương Khai quét nhìn một vòng, phát hiện Băng Tâm Các là chỗ bán nguyên vật liệu, hàng hóa trên kệ đều là nguyên liệu luyện đan luyện khí, không thấy có đan dược bí bảo thành phẩm.

Hơn nữa ngoài dự liệu của Dương Khai, Băng Tâm Các này kinh doanh không ra sao cả, bên trong chỉ có lẻ tẻ hai ba khách hàng, còn đang nhìn xem.

Ngược lại có mấy nữ nhân ăn mặc giống nhau, đang đi theo khách hàng, giới thiệu hàng hóa cho bọn họ.

- Băng Tâm Các chỉ thu nữ nhân?

Dương Khai kinh ngạc hỏi.

Phạm Hinh mỉm cười: - Đúng vậy, đây là các chủ quy định!

- Vậy ta còn không phá hỏng quy củ? Dương Khai nhướng mày, thầm nghĩ Băng Tâm Các chủ "rồng thần thấy đầu không thấy đuôi" này hoặc là hạng háo sắc, hoặc là hạng nữ nhân, bởi vậy mới định ra quy củ này.

Phạm Hinh nói: - Vậy thì khác, chúng ta đều là đệ tử của sư phụ, nếu Dương sư huynh gia nhập Băng Tâm Các, cũng chỉ là quan hệ làm thuê.

- Ra vậy! Dương Khai gật đầu, cũng không để ý, người ta chỉ thu nữ đệ tử, tự nhiên không thể nào thu hắn vào môn hạ, huống gì Dương Khai cũng không muốn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau