VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 236 - Chương 240

Chương 236: Thiên lang quốc, tử mạch

Qua một tháng khổ luyện, Dương Khai thu hoạch được rất ít. Không giết được bao nhiêu yêu thú thì dĩ nhiên cũng chẳng có được huyết châu. Nhưng đấy lại chưa phải điều quan trọng nhất.

Quan trọng ở chỗ, những con yêu thú hắn gặp được đều quá yếu. Yêu thú tứ giai vào tay Dương Khai cũng chẳng trụ qua được mấy chiêu, còn yêu thú ngũ giai thực lực thấp thì cũng không đủ tầm. Không trải qua đại chiến gian khố thì căn bản không thể tạo ra được bất kỳ đột phá nào cho bản thân.

Dương Khai khát khao một sự thử thách tanh mùi máu của cường địch!

Cũng không phải là không có thu hoạch gì. Trong một tháng qua, Dương Khai tình cờ tìm ra được một dụng pháp mới của Thú Hồn Kỹ.

Thú Hồn Kỹ lấy được từ tàn niệm của hai con yêu thú hung bạo đó không chi có tác dụng tấn công! Song, Dương Khai vẫn còn đang trong quá trình lần mò dụng pháp này, chưa được hoàn thiện.

Một ngày nọ, sau khi Dương Khai đánh chết ba con yêu thú tứ giai, trong một bụi cây cách đó ba mươi dặm, có một nữ tử đương mở to đôi mắt đầy tia nhìn âm u và kinh ngạc.

Cách ăn vận và ngũ quan trên khuôn mặt nàng hơi khác so với người Đại Hán, đích thị là một trong số những võ giả của Thiên Lang Quốc.

Tướng mạo nàng không hề xấu, thậm chí phải nói là rất đẹp. Nhưng chẳng hiểu vì sao, nàng lại khiến cho người ta có một cảm giác rất quỷ dị, cứ như một xà mỹ nữ đang ấn nấp, bất cứ lúc nào cũng có thể nhe nanh độc cắn người, đẩy họ vào chỗ chết.

Bất cứ ai gặp nàng, cũng không dám có chút kinh thường.

Nàng ăn mặc có chút thoáng mát, hai cánh tay ngọc ngà lộ ra ngoài, chiếc áo ngắn bó sát người không thể che lấp hết thân hình ngạo nghễ đó. Mỗi lần đưa tay lên, vùng bụng phẳng lặng và cái rốn xinh xẻo đều lộ ra thấy rõ. Bên dưới thì lại càng đơn giản hơn, chi mỗi một cái quần ngắn bó sát mông, đôi chân thon dài cứ thế mà lộ ra ngoài.

Nàng nhìn về phía Dương Khai, khóe miệng nở một nụ cười lạnh lùng. Chậm rãi đứng dậy, dáng người trông nhỏ nhắn lại chứa đựng một sức bạo phát không gì sánh bằng.

Nàng vừa đứng dậy, thì hai người đứng sau lưng nàng cũng khẽ khàng lùi về sau mấy bước, đôi mắt đang ghim vào lưng của nữ tử Thiên Lang Quốc nọ tràn đầy sự kiêng dè và oán hận.

Hai người này là một nam một nữ!

Nếu Dương Khai mà có ở đây, thể nào cũng sẽ vô cùng kinh ngạc, bởi vì hai người này chính là đệ tò của Quỷ Vương Cốc, Kim Hào và Lãnh San.

Lúc này, cả hai vị cao đồ của Quỷ Vương Cốc đều nhìn đăm đăm vào nữ tử Thiên Lang Quốc. Một thân chân nguyên bất giác sục sôi, một chút sát khí lóe lên trong đôi mắt.

Hú... Đúng vào lúc này, bỗng có đến mấy chục con yêu thú bao quanh, gầm gừ nhe răng há miệng xông vào Kim Hào và Lãnh San, tỏ ý thị uy cảnh cáo.

Nữ tử Thiên Lang Quốc chậm rãi quay lại, liếc nhìn Kim Hào và Lãnh San một cái đầy thâm ý. Cả hai đều bất giác rùng mình, vội vã thu hồi sát khí và chân nguyên.

- Các ngươi không giết nổi ta đâu!

Nữ tử của Thiên Lang Quốc nọ tên là Tử Mạch. Đi theo nàng đã hai tháng trời, Kim Hào và Lãnh San cũng chỉ biết được chút thông tin này.

Tử Mạch lạnh lùng hừ một tiếng:

- Chi lần này thôi đấy, nếu các ngươi mà còn dám giở trò gì thì chớ có trách ta ra tay tàn độc!

Trong mắt Kim Hào và Lãnh San tràn đầy sự nhục nhã nhưng họ lại không dám làm càn. Kim Hào vội vàng cúi đầu nói:

- Thuộc hạ và sư muội không dám, mong Tử tiểu thư yên tâm!

Tử Mạch nhìn thật sâu vào y, mãi một lúc sau mới chợt nở nụ cười tươi tắn:

- Các ngươi hẳn là may mắn lắm mới về tay ta, nhờ mà bất cẩn rơi vào tay hai vị sư

huynh, sư tỷ đó của ta, thì e là bây giờ các ngươi đã sống không bằng chết rồi.

Nói xong, Tử Mạch sải bước về phía trước, lắc lư cái eo thon, bước chân chậm rãi, miệng nở một nụ cười thản nhiên.

Kim Hào lén đưa mắt lên nhìn, không kìm được nuốt nước bọt ừng ực.

Thân hình Tử Mạch quá tuyệt hảo, ăn vận lại phóng khoáng đến vậy, khác hẳn với nữ tử Đại Hán. Tuy đã đi cùng nhau được một thời gian, nhưng mỗi lần ngóng nhìn, lại cho y một thứ cảm giác kích thích lạ thường, nhất là vùng bụng phẳng lặng và cái rốn nhỏ nhắn đó. Đối với kẻ huyết khí sung mãn như Kim Hào mà nói thì vô cùng có sức hấp dẫn.

Y thường ảo tưởng, nếu mà được lột trần yêu nữ này, dốc sức ra mà hưởng thụ vẻ đẹp của nàng một lần, lắng nghe tiếng kêu thảm thiết và cầu xin của nàng thì hạnh phúc

đến nhường nào?

Nhưng Kim Hào cũng chi dám nghĩ trong đầu mà thôi. Trước mặt Tử Mạch, y không dám có bất cứ ý nghĩ xấu xa nào cả.

Nữ tò Thiên Lang Quốc này là một kẻ giết người không gớm tay! So với đệ tử Quỷ Vương Cốc còn tàn nhẫn, khát máu hơn nhiều.

Tử Mạch bước đến đứng trước mặt Lãnh San, miệng vẫn nở nụ cười lạnh lùng. Mặt Lãnh San hằn lên vẻ mất tự nhiên và căm ghét, thậm chí cơ thể không kìm được khẽ run rẩy, nhưng nàng không dám lên tiếng.

Tử Mạch khẽ cười, đưa cánh tay ngọc ngà ra nâng chiếc cằm nhỏ nhắn của Lãnh San lên, ánh mắt dừng lại trên đôi môi mỏng manh đỏ tươi đó.

Liền sau đó, nàng đột nhiên nhoài người tới, đôi môi áp lên miệng Lãnh San.

Kim Hào hít sâu một hơi, im lặng khom người xuống, khẽ vểnh mông lên, chỉ cảm thấy khí huyết toàn thân đang sôi trào.

Tiếng mút bẹp chẹp truyền đến, Lãnh San phản kháng một cách yếu ớt, ngược lại càng khơi dậy hứng thú ở Tử Mạch. Cùng với tiếng cười khúc khích, Từ Mạch thò tay vào trong y phục của Lãnh San, sờ soạng khắp nơi một cách trắng trợn.

Hai con ngươi thèm thuồng của Kim Hào đã đỏ ngầu cả lên.

Ở tông môn, Lãnh San có địa vị rất cao quý, đến cả mình cũng chẳng dám xấc xược với nàng. Thế nhưng những ngày qua, nàng lại bị một nữ tử khác thướng thức đủ mọi tiêu hồn tư vị một cách không kiêng dè.

Cái lười như linh xà đó đã luồn vào trong miệng nàng, đôi gò bồng đào thì bị vê nặn tới tàn tạ, cặp mông tròn mượt mà ngạo ngễ còn bị một bàn tay ngọc ôm trọn, cứ không ngừng biến hóa hình dạng ngay trước mặt mình.

Chuyện như vậy không phải chi mới một hai lần. Thời gian qua Kim Hào đã chứng kiến ít nhất không dưới bảy tám lần, lần nào cũng khiến lừa dục trong lòng y bùng cháy, ức chế vô cùng. xem chương mới tại truyenyy(.)com

Sự phản kháng yếu ớt của Lãnh San đã chuyển thành phục tùng, hai nữ nhân giao hoan ân ái, hơi thở dồn dập, tiếng tim đập kịch liệt vang ra, khiến đầu óc con người ta cứ lang thang tận đâu.

Kim Hào cố ép mình quay đầu đi, y sợ nếu cứ tiếp tục nhìn thì e là sẽ không thể kìm nén được nữa.

Mãi hồi lâu sau, Tử Mạch mới buông Lãnh San ra. Hai đôi môi tách khỏi nhau với một sợi tơ trong suốt làm cầu nối.

Lồng ngực Lãnh San phập phồng dữ dội, trên khóe mắt còn vương ngấn lệ. Tử Mạch cười khanh khách, đưa tay lên quệt đi, dịu dàng như tình nhân.

- Có muốn sở hữu nàng giống như ta không?

Tử Mạch đột nhiên quay lại, mỉm cười nhìn Kim Hào.

-Hả?

Kim Hào ngơ ngác, vẻ mặt khó hiểu.

Tử Mạch nhếch miệng lên:

- Ngươi thích sư muội ngươi, đúng không?

Kim Hào liếc nhìn Lãnh San, rồi gật đầu một cách đau khổ.

- Ta có thể cho ngươi một cơ hội!

Tử Mạch nhìn Kim Hào đầy ẩn ý

Xem ngươi có nắm bắt được hay không thôi!

Thần sắc của Kim Hào giằng co, tỏ ra đau khổ. Tử Mạch cũng chẳng nóng vội, chi im lặng nhìn y, đợi chờ câu trả lời. Nàng biết Kim Hào sẽ không cự tuyệt lời đề nghị của mình, bởi vì y cũng chẳng phải bậc chính nhân quân tử gì cho cam.

Quả nhiên, một lát sau, Kim Hào đột nhiên quỳ xuống, lời lẽ khấn thiết:

- Thuộc hạ nguyện thành tâm thành ý quy thuận tiểu thư. Từ nay về sau, với mọi mệnh lệnh của tiểu thư, thuộc hạ xin xông pha khói lừa, quyết không từ nan!

Ha ha...Tử Mạch cười run người, khẽ khàng gật đầu:

- Rất tốt! Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, ta thích những người thông minh!

- Sư huynh...

Mặt Lãnh San lạnh tanh, âm trầm nhìn Kim Hào.

Kim Hào lúng túng:

- Sư muội, hiện tại sinh tử của hai chúng ta đều phụ thuộc vào một ý niệm của tiểu thư, hà tất phải phản kháng? Tiểu thư đại nhân đại nghĩa, bằng lòng cho hai ta cơ hội, thuận theo ý của tiểu thư, chúng ta mới có thể giữ được mạng sống!

Lãnh San nhìn Kim Hào đầy vẻ căm ghét, không nói thêm gì nữa, nàng chậm rãi nhắm mắt lại.

Tử Mạch khẽ cười, lùi bước đến một cây đại thụ, lưng tựa vào thân cây, bộ dạng chây lười phủ đầy vẻ phong tinh, nhẹ nhàng nói:

-Giúp ta tìm một người về đây! Hoàn thành nhiệm vụ này, sư muội ngươi tùy ngươi xử trí, ngươi muốn làm gì thì cứ làm!

Nghe vậy, Lãnh San chợt biến sắc, còn Kim Hào thì hưng phấn ra mặt.

-Nếu tốc độ đủ nhanh, năng suất đủ cao, không bắt ta phải đợi lâu thì...

Tử Mạch thè cái lưỡi đỏ thẫm liêm liếm môi:

-Cho ngươi chơi cùng ta một lần cũng chẳng sao... Tiểu thư ta cả nam cả nữ đều khoái, hì hì.

Kim Hào không kùn nổi, nuốt một ngụm nước bọt.

Có thể tùacute; bờn cợt sư muội... Hơn nữa còn có thể mây mưa cùng kiều nữ Thiên Lang Quốc này...

Nhất long song phượng, có mơ cũng không với tới được!

Kim Hào lập tức phấn chấn, kích động nói:

-Xin tiểu thư hạ lệnh!

Tử Mạch thu lại nét mặt, nàng chi tay về một hướng:

-Ba mươi dặm về hướng này có mục tiêu của ngươi. Ngươi phải đầy nhanh tốc độ lên một chút, nếu chậm quá kẻo sẽ không đuổi kịp được đâu.

Kim Hào nhướn mày:

-Dám hỏi tiểu thư, ở đó có bao nhiêu người?

-Chắc là chỉ có một tên thôi!

Tử Mạch nói chắc nịch.

-Một tên?

Kim Hào khẽ biến sắc:

-Đơn thương độc mã mà vẫn giữ mạng được đến bây giờ, chắc chắc không phải hạng tầm thường. Tiểu thư, thuộc hạ muốn sư muội cùng đi, mong tiểu thư ân chuẩn!

-Ha ha...

Tử Mạch cười liên hồi

Sư muội ngươi, ta phải giữ lại, không thể đi cùng ngươi được. Có điều... ta có thể phái mấy con yêu thú đi theo ngươi, ba yêu thú ngũ giai là đủ dùng rồi nhĩ?

Kim Hào mếu mặt. Y biết đối phương vẫn không tin tưởng mình. Ba yêu thú ngũ

giai là quá đủ để xơi tái y, nói là cho bọn chúng trợ lực, chi bằng bảo là để giám sát y còn đúng hơn.

-Đủ rồi ạ!

Kim Hào không dám biểu lộ chút bất mãn nào, gật đầu lia lịa.

-Đi đi, hãy nhớ là sư muội ngươi đang đợi ngươi về để hưởng thụ ân ái... Cả ta cũng đợi ngươi đấy.

Tử Mạch ném cho Kim Hào một cái liếc mắt quyến rũ.

-Vâng!

Kim Hào phấn khởi, đứng dậy bay về hướng Tử Mạch chi thị.

Ba con yêu thú ngũ giai nọ tức tối bám theo.

Phàm là yêu thú binh giai thì thực lực cũng có phân chia cao thấp. Đang phi hành, Kim Hào ngoảnh lại nhìn, đến khi đã nhìn rõ được bộ dạng ba con yêu thú nọ, trong bụng y không kìm được chửi một câu tiện nhân.

Nếu chi là ba con yêu thú ngũ giai bình thường, Kim Hào còn có thể đối phó nữa. Nhưng ba con này thì lại thuộc hàng trung đẳng trong yêu thú ngũ giai. Mỗi con đều có thực lực tương đương Chân Nguyên cảnh ngũ tầng hoặc lục tầng, y nào dám ôm mộng hão huyền nữa đây?

Chẳng còn cách nào khác, y đành nhẫn nhục chịu đựng, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ mà Tử Mạch giao phó.

Kim Hào đi với tốc độ rất nhanh, trong lòng cứ nghĩ đến thân thể mềm mại của Lãnh San và Tử Mạch. Chưa đầy thời gian một nén hương y đã đến đích.

Kiềm chế hơi thở, y liếc nhìn xung quanh, không phát hiện được bất kỳ vết tích gì. Nhưng ở đây vẫn còn ít bột vụn lưu lại, là tàn tích còn lại của những con yêu thú đã chết.

Ba con yêu thú nọ chạy đến bên cạnh y, đánh hơi rồi lập tức đuổi về một phía.

Kim Hào cũng vội vã theo sau.

Lần theo dấu vết tròn nửa canh giờ, ba con yêu thú ngũ giai nọ mới đột nhiên dừng lại, vẻ mặt hung tợn, nhe răng há miệng nhìn về một khu rừng rậm.

Kim Hào đáp xuống đất, ánh mắt nghiêm nghị hướng về khu rừng rậm rạp đó, quát

khẽ:

-VỊ bằng hữu nào đang ở đây? Hãy bước ra đi.

Chương 237: Dụng pháp mói của thú hồn kỹ

Lời nói của Kim Hào vừa dứt, liền có một thân ảnh bước ra khỏi rừng cây u ám đó.

Đối phương xuất hiện một cách quyết đoán, không chút sợ hãi như thế khiến Kim Hào không khỏi căng thẳng, thần sắc nghiêm nghị, âm thầm tạo thế phòng bị. Y nghĩ, nếu quả thật đúng như những gì đã đoán, thì chuyến này mình gặp phải cao thủ rồi.

Nhưng đến khi tướng mạo kẻ đó hiển hiện ngay trước mắt Kim Hào, y liền hoảng hốt ngay lập tức. Biểu cảm trên mặt y cứ như gặp phải ma quỷ, đồng tử co rụt lại.

Dương Khai cười nhạt thành tiếng, nhưng thực tâm cũng là vãn bất đắc dĩ.

Đối phương liếc mắt một cái đã tìm ra chỗ ẩn thân của mình, cứ trốn tiếp thì còn hay ho gì nữa? Thay vì để y bắt ép mình ra, chi bằng cứ quang minh chính đại mà bước ra.

Đảo mắt qua một lượt, Dương Khai chợt nhướn mày, nháy mắt đã hiểu ra được rất nhiều việc.

- Là ngươi!

Kim Hào kêu lên thất thanh

- Tại sao ngươi... sao ngươi có thể...

- vẫn còn sống?

Dương Khai khẽ cười.

- Phải, sao ngươi vẫn còn sống?

Giọng Kim Hào trầm xuống.

Hơn nửa năm trước, ba tên đệ tò Quỷ Vương Cốc truy sát Dương Khai. Tốc độ của xem chương mới tại truyenyy(.)com

Vu Thành Khôn là nhanh nhất, đuổi theo Dương Khai được trước một bước. Kim Hào và Lãnh San theo sau, nhưng khi hai người đuổi đến một vách núi, thì phát giác được Vu Thành Khôn đã chết.

Lúc ấy Kim Hào cứ tưởng Dương Khai đã kéo Vu Thành Khôn xuống vực chết cùng, nhưng lại không ngờ rằng, nửa năm sau lại chạm mặt một lần nữa. Và lần này, tên đệ tử Lăng Tiêu Các đó không những vẫn sống nhăn răng, mà còn mạnh hơn rất nhiều so với nửa năm trước.

- Sao ta lại không thể sống?

Dương Khai cợt nhả.

- Chẳng lẽ ngươi không rơi xuống vách núi đó ư?

Kim Hào nghĩ đến một khả năng.

- Ta rơi xuống rồi, nhưng leo lên lại. Phải rồi, tên sư đệ đó của ngươi thì chẳng được may mắn như vậy, ngã xuống đáy vực là tanh bành thành một đống thịt nát, chết mà không có chỗ chôn thây, thảm lắm.

Dương Khai hất mày.

Hắn nói như vậy nhằm để gây nhiễu loạn tinh thần Kim Hào, khiến y phẫn nộ. Nhưng Dương Khai nào ngờ được, Kim Hào lại không có chút động lòng, mà chi cười khẩy liên hồi.

Nếu là nửa năm trước, e là Kim Hào đã nồi giận thật rồi, nhưng còn bây giờ, tính mạng y đang nằm trong tay kẻ khác. Bồ Tát qua sông, thân mình còn lo chưa xong, làm gì có thời giờ lo cho kẻ khác?

Nhận ra sự vô tình lãnh đạm của Kim Hào, Dương Khai nhíu mày, liếc nhìn ba con

yêu thú ngũ giai sức mạnh cao cường bên cạnh y, giọng khinh khi:

- Hóa ra ngươi đã mồng bỏ sư môn để đi hàng phục bọn Thiên Lang Quốc rồi.

Ba con yêu thú ngũ giai này không thuộc cùng một chủng loại, mà có thể đi cùng nhau một cách vô sự, hơn nữa đều mang địch ý với hắn, rõ ràng là đã bị kẻ nào đó khống chế rồi.

Kim Hào không có bản lĩnh này, chi có bọn Thiên Lang Quốc mới có thể chi phối yêu thú thôi.

- Ngươi thì biết cái gì?

Kim Hào ngượng quá hóa giận, hét toáng lên

Ngươi chẳng biết cái gì hết, đừng có mà ở đây nói xằng nói bậy, bình phấm chuyện phải trái của ta! Rảnh rỗi đến vậy thì lo cho cái thân mình trước đi!

Vung tay lên, Kim Hào nói:

- Giết hắn!

Vẻ mặt Dương Khai cứng lại, nhìn chong chong vào ba con yêu thú nọ đầy cảnh

giác.

Ai ngờ bọn chúng chỉ thị uy, nhe nanh trợn mắt với hắn, chứ hoàn toàn không chịu nghe theo hiệu lệnh giết địch của Kim Hào.

- Mẹ kiếp, đồ con điếm!

Kim Hào không kìm được buột miệng chửi. Tử Mạch cho ba con yêu thú này đi theo mình, nhưng chúng lại không chịu nghe lệnh của mình, thế thì có tác dụng gì?

- Ha ha ha ha...

Nhìn cảnh tượng khôi hài này, Dương Khai không nhịn được cười.

Mặt Kim Hào nửa đỏ bừng nửa xanh mét, cứ như phường nhuộm, đặc sắc vô cùng. Tiếng cười nhạo của Dương Khai cộng thêm cảnh ngộ như cá mắc cạn hiện giờ càng khiến y điên tiết. Nắm tay kêu răng rắc không ngừng, y cười độc ác xông về phía Dương Khai:

- Cứ cười đi, về sau ngươi chẳng còn cơ hội để cười nữa đâu.

Vừa nói, âm phong cuồn cuộn trên hai quỷ trảo trắng hếu, cái lạnh thấu xương tỏa ra, thân hình như gió lao về phía Dương Khai.

Quỷ trảo quét qua mang theo một màn u quang, thứ khí âm lương bức bối tỏa quanh Dương Khai, gặm nhấm cơ thể hắn.

Dương Khai nghiêm mặt, thôi động nguyên khí, vừa kháng ngự đòn gặm nhấm của

đối phương, vừa chống đờ đòn tấn công.

Khoảng cách về cảnh giới khá lớn, thực lực của Kim Hào vào khoảng Chân Nguyên cảnh ngũ tầng, cao hơn Tề Kiếm Tinh hôm đó hai tầng, nhưng so ra thì sức chiến đấu của hai tên cũng chẳng khác nhau là mấy.

Dầu sao thì xuất thân cũng khác biệt. Tề Kiếm Tinh xuất thân từ đại tông môn nhất đẳng Cửu Tinh Kiếm Phái, còn Kim Hào thì xuất thân từ tông môn nhị đẳng Quỷ Vương Cốc.

Thế cho nên, dù thoạt nhìn có vẻ như Dương Khai là người ở thế yếu, nhưng cũng không phải lo lắng về tính mạng.

Trong thời gian hơn một tháng này, hắn cũng đã tiến bộ không ít.

Điều duy nhất khiến Dương Khai lo lắng chính là ba con yêu thú ngũ giai kia!

Lũ yêu thú này con nào con nấy thực lực cũng không tầm thường, nếu chúng mà xông hết cả lên, thì hắn chỉ còn nước là tháo chạy.

Thế nhưng kịch chiến mãi một hồi, Dương Khai ngạc nhiên phát hiện ra rằng, ba con yêu thú này chi đứng bàng quan bên ngoài, hoàn toàn không có ý định nhúng tay vào, nên lập tức thấy nhẹ lòng hơn hẳn. Trong lúc xoay vần, thực lực dần dần tăng lên và chạm đến ngường Li Hợp cảnh đỉnh phong.

Kim Hào hạ thủ tàn độc, ra chiêu hung hãn, lửa nộ trong hơn một tháng qua, bây giờ đồng loạt phát tiết hết. Hoàn toàn quên hết nhiệm vụ bắt Dương Khai về mà Tử Mạch giao cho, y bày ra một bộ dạng không giết Dương Khai thề không dừng lại. truyện được lấy từ website tung hoanh

Chiếm trọn thế thượng phong, chi trong thời gian nửa chén trà ngắn ngủi, Kim Hào đã gây ra mười mấy vết thương trên người Dương Khai. Tuy không thương tốn đến gân cốt, nhưng máu chảy cũng không phải là ít.

- Ha ha... Tiểu tử nhà ngươi hôm nay chết chắc rồi!

Trong lúc quyết chiến, Kim Hào vẫn còn hơi sức để thị uy, cứ cười gằn không

ngừng.

Dương Khai nghiến răng, tung ra một chưởng, thừa lúc Kim Hào phòng bị thì cấp tốc lùi về sau.

Song chưởng chợt giơ lên, đập mạnh vào trung gian.

Hai cỗ sóng năng lượng kinh hồn tuôn trào. Nhận thấy sức sát thương ấn chứa trong chiêu thức này, Kim Hào cũng thủ thế sẵn đón địch.

Tiếng cầm thú tru tréo vang rền, Dương Khai đã thi triển Thú Hồn Kỹ.

Theo sau song chưởng, hai thân ảnh rực đỏ sinh động như thật liền xuất hiện.

Kim Hào thất sắc, vội vã lùi lại. Đối mặt với màn tấn công của cả hai con yêu thú, y không khép nép gì nữa, chân nguyên toàn thân được đẩy lên đến cực hạn, sát chiêu tung ra tới tấp.

Dương Khai chửi thầm một tiếng, hợp lực cùng hai Thú Hồn tiến công.

Tuy Thú Hồn Kỹ đã thi triển thành công, nhưng đó không phải là điều Dương Khai

cần. Trong một tháng qua, hắn đã lần ra được một dụng pháp mới của Thú Hồn Kỹ, cứ mong được một lần cho Kim Hào biết tay, nhưng nào ngờ, thiên bất toại nhân nguyện, hắn bèn buông tay.

Kim Hào quả không hổ là cao thủ Chân Nguyên cảnh ngũ tầng. Dương Khai đã hợp lực chiến đấu cùng hai Thú Hồn, vậy mà cũng chi rơi lại vào tình thế không thuận lợi, bên tám lạng người nửa cân.

Chốc sau, hai Thú Hồn này đã tiêu hao mọi năng lượng, biến mất hình mất dạng.

Thấy được cơ hội này, Kim Hào vội vàng xông lên, cất cao giọng cười hung ác:

- Tiểu từ, ngươi chết chắc rồi!

Dương Khai nghiêm mặt, tung song chưởng thêm một lần nữa.

Nhìn thấy động tác quen thuộc này, Kim Hào liền hoảng hốt. Y không muốn phải tiếp tục đối mặt với lũ yêu thú không có thực thể lại khó đối phó cùng cực đó nữa, bèn tung ra hết mọi vốn liếng.

Một tiếng kêu khóc hãi hùng. Một luồng hắc khí đột nhiên bắn ra từ bàn tay Kim Hào. Một gương mặt người méo mó gào rít dữ tợn, mang theo thứ ác khí và sát khí ngút trời, tựa như ác quỷ oan hồn, nhằm thẳng Dương Khai mà xông đến.

Cảnh tượng này rất quen thuộc.

Ngày đó, khi Vu Thành Khôn và Dương Khai cùng rơi xuống vách núi, Vu Thành Khôn cũng đã từng sử dụng chiêu thức này.

Nhìn thấy mặt người này, Dương Khai chẳng những không kinh sợ mà lại còn vui

mừng! Hắn vẫn luôn chờ Kim Hào xuất chiêu này, nhưng không ngờ đến giờ mới được như sở nguyện.

Nhoẻn miệng cười, Dương Khai đứng bất động, thân mình vững vàng, như chưa nhìn thấy gì.

Song chưởng hết đánh đến rồi lại đẩy qua, hai luồng năng lượng từ lòng bàn tay hợp lại làm một.

Không có Bạch Hổ, cũng chẳng có Thần Ngưu, càng không có thú gầm, mà chi có một thứ u quang phóng ra.

Kim Hào lách người qua, tránh đòn một cách nhẹ tênh.

Nháy mắt, luồng u quang này len lỏi vào trong cơ thể một con yêu thú ngũ giai phía sau lưng Kim Hào! Không hề gây ra bất cứ động tình nào.

Thành công rồi! Dương Khai hoan hi vạn phần.

Kim Hào lại phát nộ, quát lên:

- Tiểu tử thối cứ cố tỏ vẻ mờ ám, muốn dọa Kim đại gia ta à?

Vừa rồi y đã nếm mùi của hai Thú Hồn, nên thần hồn nát thần tính. Thấy Dương Khai có tư thế đó liền tung hết mọi chiêu sát thủ ra, nhưng lại không ngờ đối phương chỉ là thùng rỗng kêu to, chẳng thấy bóng dáng Thú Hồn đâu, bảo sao y không bực cho được?

Vừa dứt lời, Kim Hào đột nhiên giật bắn người. Đầu y đau dữ dội, sắc mặt tự nhiên trắng bệch, chân nguyên hỗn loạn. Hốt hoảng lùi lại, nhìn Dương Khai đầy kinh hãi:

- Ngươi... Ngươi đã trúng Quỷ Vương Án, sao vẫn không hề hấn gì?

Trong một tích tắc vừa rồi, Kim Hào cảm nhận được rõ rệt Quỷ Vương Án của mình đã biến mất.

Giống như Vu Thành Khôn ngày đó bị gậy ông đập lưng ông, thì bây giờ Kim Hào cũng phải chịu đòn phản kích không hề nhẹ.

- Hê hê, lần này thì ngươi chết chắc rồi!

Dương Khai hít sâu một hơi, cười gian xảo.

- Sao ngươi có thể hóa giải Quỷ Vương Án!

Kim Hào hoảng sợ. Y đâu biết, tận sâu trong nội thể Dương Khai lúc này, Địa Ma đang có một bữa ngấu nghiến no nê, khoan khoái vạn phần.

Quỷ Vương Án, nói trắng ra là một oan hồn, được đệ tử Quỷ Vương Cốc nuôi dường bằng chân nguyên và tình huyết, song tu tính mệnh, chính là bữa ăn khoái khẩu của Địa Ma.

- Tới địa phủ hãy hỏi sư đệ của ngươi đi, y cũng chết theo cách này đấy.

Vừa nói, Dương Khai mở rộng lòng bàn tay, thanh trường kiếm đỏ rực ngưng tụ từ một giọt Dương dịch đã thành hình.

Công phu trên tay của đối phương sắc bén vô cùng, đôi quỷ trảo trắng hếu đó cứng như sắt thép, không thua gì bí bảo Phàm cấp thượng phẩm. Đối phó với kẻ địch như vậy, dùng vũ khí tạo ra từ Dương dịch chính là chọn lựa tốt nhất.

Tuy Kim Hào vẫn còn sức để đánh tiếp, nhưng Quỷ Vương Ấn bỗng nhiên biến mất, khiến y kinh hoàng, không dám giao chiến với Dương Khai thêm nữa, y hấp tấp lùi lại,

định bỏ chạy.

Nào ngờ mới lùi lại ba bước, một cỗ sát khí từ sau ập tới. Kim Hào biến sắc, chưa kịp quay lại thì đã ngửi thấy mùi tanh thoảng trong gió, ngay lập tức cổ y đau vô cùng.

Ngã nhào xuống đất, Kim Hào ra sức phản kháng. Y thoáng thấy một con yêu thú đi cùng mình đến đây đang cắn xé huyết nhục mình. Lòng chợt chùng xuống đến tận đáy vực sâu, ngửa mặt lên trời, y rống lên giận dữ:

- Tử Mạch, con điếm thối tha nhà ngươi!

Y vẫn cho rằng Tử Mạch muốn hạ thủ với mình.

Sinh tử tồn vong, thực lực toàn thân Kim Hào bộc phát, cuối cùng cũng thoát khỏi nanh vuốt của con yêu thú ngũ giai nọ. Chật vật đứng dậ chi cảm thấy máu thịt ở cổ

mình đương lẫn lộn, máu cứ chảy không ngừng.

Vừa mới đứng vững, Dương Khai đã cầm kiếm lao đến.

Trường kiếm huyết sắc bổ xuống, Kim Hào vội vã giơ tay lên đờ. Hai cánh tay trắng hếu đó quả nhiên rất cứng cáp, dù đã nếm một nhát kiếm, cũng chi để lại một vết nứt, chứ chưa bị chém đứt.

Trong chớp mắt, con yêu thú ngũ giai nọ lại vồ đến, trợ lực với Dương Khai kẹp cứng Kim Hào. Thần hồn Kim Hào đã bị thương tổn, cơ thể lại bị trọng thương, thực lực đã hao mất ba phần, đâu còn là đối thủ của Dương Khai?

Chương 238: Bí mật của nô thú

Trong thời gian ba mươi tức ngắn ngủi, Dương Khai đã cắt đứt đôi quỷ trảo của Kim Hào chỉ trong một nhát kiếm. Mất đi đôi tay quan trọng nhất, Kim Hào không còn khả năng phản kháng, y hốt hoảng chạy thục mạng, đến cả ngự không phi hành cũng không thi triển được, cuối cùng bị giết chết dưới lười kiếm của Dương Khai cùng sự liên thủ của con yêu thú ngũ giai nọ.

Kim Hào vừa chết, thì hai con yêu thú vẫn luôn đứng bàng quan bên cạnh còn lại cứ như nhận được chi thị nào đó, đồng loạt bỏ chạy.

Từ đầu đến cuối Dương Khai vẫn luôn cảnh giác động tĩnh của chúng, biết được đó là thuộc hạ của võ giả Thiên Lang Quốc. Tuy muốn xuống tay hạ sát nhưng tốc độ của chúng quá nhanh, e là không thể đuổi kịp, vì phòng sinh biến nên đành để mặc chúng rời đi.

Khẽ thở dốc một hơi, ngoái nhìn con yêu thú ngũ giai đứng bên cạnh, Dương Khai dần thả lỏng cái nhíu mày, thay vào đó là sự hoan hỉ.

Trận chiến này, còn nhẹ nhàng hơn cả trận chiến với tên đệ tử nọ của Cửu Tinh Kiếm Phái hôm nào.

Sự tồn tại của Địa Ma và màn trở mặt của con yêu thú ngũ giai này đều là yếu tố quyết định cái chết của Kim Hào.

Có lẽ Kim Hào chết cũng chẳng hiểu tại sao con yêu thú do mình đưa đến đây lại hạ thủ với chính mình.

Căn nguyên của tất thảy đều nằm ở Thú Hồn Kỹ.

Đó cũng là dụng pháp mà Dương Khai đã vô tinh tìm ra được. Vài ngày trước, hắn đụng độ một con yêu thú ngũ giai, vốn chi định thi triển Thú Hồn Kỹ, triệu hồi hai Thú Hồn trợ lực, nhưng không hiểu vì lý do gì mà hai Thú Hồn đột nhiên hợp làm một, hóa thành một luồng u quang và nhập vào nội thể con yêu thú nọ.

Ngay sau đó, con yêu thú này bỗng nhiên lại tuân lệnh Dương Khai!

Phát hiện vô tinh này khiến Dương Khai mừng rờ vô cùng. Thời gian qua hắn vẫn luôn lần mò bí ấn trong đó, nhưng mãi vẫn không nắm bắt được trọng điểm. Đến cả lúc thi triển chiêu thức này cũng lúc được lúc không, số lần thất bại chiếm đa số.

Hơn nữa hiện giờ càng lúc càng khó tìm được yêu thú, căn bản là hắn không có bao nhiêu đối tượng để thử nghiệm. Quả thực rất đáng tiếc.

Có điều tên gọi cho chiêu thức này thì hắn cũng đã nghĩ xong rồi.

Bạch Hổ Án và Thần Ngưu Án hợp làm một, vậy thì võ kỹ được hình thành sẽ gọi là Nô Thú Ấn!

Phân ra có thể triệu hồi hai Thú Hồn trợ lực, hợp lại thì hình thành nên võ kỹ mới.

Nô Thú Ấn đã phát huy được tác dụng vô cùng lớn trong trận chiến với Kim Hào. Nếu trong thời khắc cuối cùng, con yêu thú ngũ giai đó không đánh lén, thì với thủ đoạn và thực lực của Kim Hào đã có thể thoát chết được rồi. truyện được lấy từ website tung hoanh

Chiêu thức này nếu dùng đúng, uy lực lớn hơn hẳn Bạch Hổ Án và Thần Ngưu Ấn. Tuy sức tấn công của hai Thú Hồn này cũng không tầm thường, nhưng sức mạnh tồng thể lại hơi yếu, cộng lại thì chắc chỉ bằng lực chiến đấu của con yêu thú ngũ giai đang đứng

trước mặt. Chẳng qua số lượng nhiều hơn một con nên mới thắng.

Cách đó ba mươi dặm, đang nhắm mắt tình tọa thì Từ Mạch chợt mở mắt ra, nét kinh ngạc trong đôi mắt càng rõ rệt hơn lúc nãy mấy phần.

Và người đứng sau lưng nàng là Lãnh San cũng không khác gì, kinh ngạc ra mặt, bàng hoàng nhìn về hướng Dương Khai. Ánh mắt vừa có phần bi thương, vừa có chút vui mừng và xót xa giả dối.

Nói gì thì Kim Hào cũng là sư huynh đồng môn của nàng. Tuy việc y đồng ý với yêu cầu của Tử Mạch trước đó khiến Lãnh San căm giận vô cùng. Nhưng người chết cũng như ngọn đèn tắt, y không thể quay lại đây mà chiếm giữ nàng, nên chẳng cần phải suy tính nhiều làm gì nữa. Còn nàng, giờ chỉ có một thân một mình, bị nữ tử hi nộ bất thường của Thiên Lang Quốc này nắm trong tay, tương lai thật mờ mịt.

Vào thời điểm Kim Hào chết, cả hai nữ tử đều cảm nhận được bằng những thủ đoạn khác nhau.

- Sư huynh của ngươi... chết rồi đó.

Tử Mạch chậm rãi đứng dậy, hờ hững liếc nhìn Lãnh San.

- Chết đáng lắm!

Lãnh San cười nhạt.

- Ha ha... Đúng thật. Đồ nam nhân vô dụng, làm ta thất vọng quá.

Tử Mạch cười duyên, đôi mày thanh tú chau lại, trầm ngâm nói:

- Có điều ít nhiều gì thì cũng có chút bản lĩnh, kẻ giết được y trong thời gian ngắn đến vậy quả đúng là một cao thủ!

Trong lúc nói, đôi mắt Tử Mạch sáng rực lên, như phát hiện ra thứ đồ chơi mới là nào đó, gương mặt đầy vẻ phấn khích, hơi thở cũng có phần gấp gáp.

Khẽ cất bước, Tử Mạch đi về hướng nơi Dương Khai đang đứng. Mấy chục con yêu thú đang rạp mình trên mặt đất cũng vội vàng đứng dậy, đuối theo bước chân của Tử Mạch.

Lãnh San nhìn theo, không nói một lời nào, liền chạy theo.

Nàng biết mình không có khả năng chạy thoát. Chưa kể đến việc không thể ứng phó với mấy chục con yêu thú, mà thứ Tử Mạch gieo vào nội thể mình cũng đủ để chi phối sinh tử của nàng rồi.

Dương Khai thu hồi huyết châu ngưng tụ từ Kim Hào, rồi quay sang nhìn con yêu

thú ngũ giai bên cạnh mình.

Đây là một con Dạ Xoa Kim Ảnh Báo, bề ngoài oai phong lẫm liệt, thân thể cường tráng, vóc dáng nhanh nhẹn, mỗi một bắp thịt trên người nó đều ẩn chứa sức bộc phát kinh hoàng, móng vuốt tứ chia sắc nhọn, đủ sức phá nát ba tấc tinh thép.

Dương Khai có thể cảm thụ được, con này còn mạnh hơn rất nhiều so với mấy con yêu thú mà mình giết mấy ngày trước. Sức mạnh của nó ước chừng ở khoảng ngũ giai trung kỳ.

Tương đương với Chân Nguyên cảnh ngũ, lục tầng.

Trên lý thuyết là thế, nhưng nếu lâm trận thật sự thì chắc chắn không phải là đối thủ của võ giả Chân Nguyên cảnh ngũ, lục tầng. Chân Nguyên cảnh nhị, tam tầng cũng đủ để

tiêu diệt nó rồi.

Điều khiến Dương Khai nghi hoặc không phải là sức mạnh của nó, mà là trạng thái hiện tại của nó.

Hắn cứ có cảm giác không thể khống chế nó một cách triệt để.

Cảm giác này rất bất thường. Đã tráng Nô Thú Ấn thì căn bản không thể như vậy được. Hơn nữa, con Dạ Xoa Kim Ảnh Báo này hiện giờ cũng có vẻ nóng nảy bất an, cứ lắc đầu vẫy đuôi, gầm gừ liên hồi.

Có vấn đề!

Dương Khai nhớ lại thủ đoạn nô dịch yêu thú của bọn võ giả Thiên Lang Quốc,

ngầm phỏng đoán có thể xung đột gì đó với Nô Thú Ấn của mình.

Tiến về trước, vừa vỗ về con Dạ Xoa Kim Ảnh Báo, vừa đặt một tay lên trán nó, âm thầm chuyển nguyên khí vào, hành tẩu trong nội thể nó.

Nguyên khí xoay vần năm sau vòng, cuối cùng Dương Khai cũng tim ra được chỗ bất ổn.

Bên trong đầu con Dạ Xoa Kim Ảnh Báo có một thứ phát ra dao động sinh mạng.

Dương Khai ngạc nhiên ra mặt, nhìn nó thật kỹ, chi thấy nó càng lúc càng khó chịu. Giữa Nô Thú Án trong nội thể nó và thứ bí ẩn này đang tranh nhau quyền khống chế nó.

Lường hổ tương tranh, tất hữu nhất thương. Bất kể là bên nào thắng, thì bên chịu

thương tổn cuối cùng vẫn là con Dạ Xoa Kim Ảnh Báo này.

Nhíu chặt mày, Dương Khai gia tăng lượng nguyên khí trút ra. Cả quá trình hắn đều điều khiển thật cẩn trọng, không dám mạnh bạo. Vi yêu đan của Dạ Xoa Kim Ảnh Báo đang ở trong người nó, một khi gây tổn hại đến yêu đan, thì con Dạ Xoa Kim Ánh Báo này sẽ chết ngay tức khắc.

Đợi cho đến khi Dạ Xoa Kim Ảnh Báo thích ứng được, Dương Khai mới dám nâng cao lượng nguyên khí truyền vào.

Sau ba bốn lần như thế, cuối cùng thứ trong đầu nó cũng có dấu hiệu không chịu nổi, đang nhanh chóng chui ra ngoài. Phát giác ra điều này, Dương Khai liền tập trung tinh thần, hắn muốn biết bọn võ giả Thiên Lang Quốc này dùng thủ đoạn gì để chi phối lũ yêu thú.

Sau mười mấy tức, đột nhiên có một con trùng tử dài khoảng ba tấc chui ra từ trán Dạ Xoa Kim Ảnh Báo.

Dương Khai nhanh tay bắt gọn lấy nó.

Liếc sơ qua, chi thấy con trùng tử này vừa giống con rết, lại vừa giống con chuồn chuồn. Chưa kịp nhìn cho ra ngô ra khoai thì nó đã chui vào tay và xâm nhập vào nội thể hắn.

Dương Khai sửng sốt, vội vã vận nguyên khí.

Ngay sau đó, con trùng tử này liền bị Chân Dương nguyên khí nóng bức bao trùm, kẹt cứng bên trong kinh mạch, không thể động đậy.

Nhíu chặt mày, hắn không có ý đuổi cùng diệt tận. Hắn có thể nhận ra được, con trùng tử này rất sợ Chân Dương nguyên khí của mình. Nếu không phải vậy thì nó đã chẳng bị bức đến nước phải chui ra khỏi cơ thể con Dạ Xoa Kim Ảnh Báo.

Nếu Chân Dương nguyên khí là khắc tinh của nó, vậy thì chẳng việc gì phải lo nữa.

Nói ra thì, hồi còn ở Ẩn Đảo, Dương Khai đã từng để Phệ Thiên Trùng chui vào người mình, nhưng Phệ Thiên Trùng còn mạnh hơn con tràng tử trước mắt này rất nhiều.

Cảm thụ kỹ càng, con trùng tử nọ đang run lẩy bẩy trong kinh mạch hắn, hoàn toàn không dám manh động, ngoan ngoãn hơn cả chuột nhìn thấy mèo.

Có một thứ năng lượng quái lạ lưu chuyển trong cơ thể nó, rất nhỏ, không dụng tâm để ý thì không thể phát giác ra.

- Địa Ma, nhìn con trùng tử này đi. Có gì đó rất kỳ lạ!

Dương Khai kêu lên.

Địa Ma đáp lại một tiếng, rồi ôm theo Phá Hồn Chùy len lỏi đến chỗ con trùng tử bị cầm cố. Thăm dò một hồi lâu, mới nói:

- Thiếu chủ. Trên người con trùng tử này có tơ thần hồn của một võ giả Thiên Lang

Quốc.

- Tơ thần hồn?

Dương Khai nhíu mày

Chẳng phải bọn chúng chi ở cấp Chân Nguyên cảnh thôi sao? Chưa luyện ra thần thức, sao đã làm được việc này?

Địa Ma cười khẽ:

- Thiếu chủ quên rồi sao? Ngài cũng có một sợi tơ thần hồn phong ấn trên người lão nô, nhưng ngài cũng giống như họ, đều chưa tu luyện được thần thức mà.

- Ý ngươi là... Có kẻ giúp chúng?

Dương Khai chợt hiểu ra.

- Đúng vậy, chỉ e đó là cao thủ tông môn đã giúp chúng khắc tơ thần hồn vào trong con trùng tử này, thế nên chúng mới có thể thoải mái điều khiển nó được.

- Bọn chúng điều khiển con trùng tử... Con trùng tử chui vào cơ thể yêu thú... Vì vậy chúng mới có thể nô dịch yêu thú!

Hai mắt Dương Khai rực sáng, mối nghi hoặc trong lòng lập tức đã được gờ bỏ.

Trước đó, Trần Học Thư đã từng nói với Dương Khai rằng, dưới trướng mỗi một tên

Thiên Lang Quốc cũng đều có trên trăm con yêu thú. Hắn vẫn luôn thắc mắc, không hiểu lũ người này lấy đâu ra lắm bản lĩnh để mà nô dịch được chừng ấêu thú.

Đến giờ thì hắn đã hiểu, thứ mà chúng khống chế không phải là yêu thú, mà là con trùng tử kỳ lạ này. Con trùng tử này chính là công cụ để chúng chi huy mọi hành động của yêu thú.

Ngẫm nghĩ một chút, Dương Khai vội vàng quay trở lại chỗ Kim Hào chết, gạt hết đám tro tàn đó ra. Quả nhiên đúng như hắn suy đoán, bên trong có thêm một con trùng tử giống hệt!

Giơ tay ra chộp lấy, để mặc con tràng này chui vào nội thể. Địa Ma xem xét một hồi và xác nhận con trùng này cũng có khắc ấn tơ thần hồn.

- Hóa ra không phải Kim Hào cấu kết với bọn Thiên Lang Quốc...

Dương Khai lẩm bẩm.

Có lẽ y đã bị con trùng tử này xâm nhập, bất đắc dĩ mới phải chịu thông đồng với bọn Thiên Lang Quốc.

Điều này có thể giải thích được vì sao ba con yêu thú đi cùng không chịu tuân theo lệnh y. Nói theo một phương diện nào đó thì Kim Hào chi có địa vị ngang hàng với ba con yêu thú này thôi, nói thế nghe có vẻ hơi đáng buồn, nhưng đó là sự thật.

Tử Mạch...

Lúc nãy Kim Hào đã la lên cái tên này. Võ giả Thiên Lang Quốc khống chế y tên là Tử Mạch?

Dương Khai chợt chuyển hướng suy nghĩ, một ý đồ điên rồ nảy lên, hắn nở một nụ cười quỷ quyệt, lên tiếng hỏi:

- Địa Ma, nếu ta dùng Chân Dương nguyên khí phần luyện con tràng tử này, thì thần hồn của võ giả Thiên Lang Quốc đó cũng sẽ bị thương đúng không?

- Dĩ nhiên rồi, tuy chỉ có hai sợi tơ thần hồn, nhưng ít nhiều gì cũng khiến ả ta nếm mùi cay đắng.

- Ha ha!

Dương Khai không kìm được phá lên cười, lập tức hắn nghĩ ra biết bao nhiêu cách có thể dùng được.

Địa Ma đột nhiên lại nói:

- Thiếu chủ, lão nô có một đề nghị, khì khì...

- Hả? Nói nghe xem nào.

Dương Khai vừa nghe lão cười gian xảo đã biết ngay chắc chắn không phải là chủ kiến hay rồi.

Chương 239: Ai mói là chủ

Tử Mạch thống lĩnh đạo quân yêu thú tìm đến nơi Kim Hào chết, sục sạo mãi một hồi lâu trong đống bột mịn đó vẫn không tim ra được Khống Hồn Trùng của mình, nét mặt không khỏi trầm xuống, như bị đóng băng.

Mỗi một con Khống Hồn Trùng của võ giả Thiên Lang Quốc đều quý giá vô cùng. Thực tế không phải bản thân con trùng tử này có giá trị cao, mà đúng ra là vì trên người chúng có tơ thần hồn của bọn họ.

Đây cũng không phải là chuyện chơi. Một khi tơ thần hồn mà rơi vào tay kẻ địch và bị phần luyện, thì thần thức chắc chắn sẽ bị hao tổn. Nếu trong lúc kịch chiến mà lâm vào tinh thế như vậy, thì chắc chắn sẽ thất bại thảm hại, thậm chí mất mạng.

Vì lẽ đó, mỗi khi có yêu thú bị khống chế chết đi, Từ Mạch đều gấp rút đến nơi yêu

thú chết để thu hồi Khống Hồn Trùng.

Còn lần này, nàng không tìm thấy.

Nhận thấy sự thay đổi trên sắc mặt của Tử Mạch, Lãnh San đứng sau lưng nàng không kìm được cười nhạt liên tục, vẻ mặt khoan khoái rõ rệt.

Tử Mạch khẽ hừ một tiếng, rồi nhắm mắt lại, tập trang cảm thụ.

Tuy nàng chưa tu luyện được thần thức, không thể tìm kiếm trên diện rộng, nhưng dù gì tơ thần hồn lưu lạc bên ngoài cũng có cùng căn nguyên với thần hồn của chính nàng, nên vẫn có thể cảm giác được trong một phạm vi nhất định.

Chi rà soát sơ qua một lát, gương mặt Tử Mạch lại thoáng hằn lên thứ thần sắc cổ

quái. Nàng quay người nhìn về một hướng mỉm cười, ánh mắt kỳ dị vô định.

Mấy chục con yêu thú nhanh chóng tản ra, bao bọc lấy khu vực đó. đọc truyện mới nhất tại tung hoanh . com

Lãnh San ngạc nhiên, từ động tác và thần thái của Tử Mạch, nàng nhận ra có điều bất

Nàng hận Tử Mạch đến thấu xương, hận ả đã dùng tấm thân trong sạch của mình để hứa hẹn với Kim Hào, càng hận ả vì đã giở trò sỗ sàng với mình, vốn cứ tưởng lần này Tử Mạch sẽ phải nếm mùi cay đắng, Lãnh San ôm ấp tâm trạng của kẻ vui sướng trước tai họa của người khác mà chờ xem kịch hay, nào ngờ thế cục này diễn ra theo hướng này.

Lẽ nào cao thủ đã giết Kim Hào vẫn còn ở đây? Hắn làm vậy chẳng phải tự nạp mạng hay sao?

Xào xạc... Trong bụi cây chợt có tiếng lá lay động, một thân ảnh vụt qua tầm mắt Lãnh San.

Tử Mạch chi tay, lũ yêu thú kia liền đồng loạt lao đến hướng của thân ảnh đó. Tiếng cười khanh khách vang lên, nàng vừa cười vừa hô hào:

- Đừng chạy nữa, ngươi chạy không thoát đâu, bị Khống Hồn Trùng của ta chui vào người thì cho dù ngươi có chạy đến chân trời góc bể cũng phải mò về tim ta thôi. Ngoan ngoãn phục tùng ta đi, ta sẽ không làm khó ngươi đâu!

- Khi thật, ta biết ngay con trùng tử đó có vấn đề mà!

Tiếng chửi rủa cùng hơi thở gấp gáp vang lên từ trong bụi cây, điều đó càng khiến Tử Mạch đắc ý, cười run rẩy mình mẩy.

Lãnh San khẽ thở dài, chút hy vọng vừa vụt sáng đã bị dập tắt trong nháy mắt.

Thì ra, cái tên giết chết Kim Hào cũng tráng Khống Hồn Trùng! Hắn là thằng ngốc, kẻ ngu si hay là tên óc heo vậy?

Cái tên trong bụi cây đó quả nhiên không trốn chạy nữa, chưa được mấy hồi đã bị mấy chục con yêu thú bao vây, bó tay chịu trói, sau đó tất tả bước ra.

Khi đã nhìn rõ gương mặt người này, Lãnh San không khỏi rùng mình, như không thể tin nổi vào mắt mình.

Kim Hào có thể nhận ra Dương Khai, vậy thì không lý nào Lãnh San lại không nhận ra? Nhưng chính vì nhận ra, Lãnh San mới không dám tin. Nhìn đau đáu vào Dương Khai, suy nghĩ chợt xoay chuyển, cân nhắc những được mất trong đó.

Dương Khai mang bộ mặt cam chịu bất đắc dĩ quay trở lại, dừng bước cách Tử Mạch

và Lãnh San ba mươi trượng, hắn cười khổ:

- Cô nương, đó là thứ trùng tử gì vậy?

- Khống Hồn Trùng chỉ riêng Thiên Lang Quốc ta có. Trúng phải loại trùng tử này, thì ngươi sẽ trờ thành thủ hạ của ta.

Tử Mạch kiên nhẫn giải thích, lướt mắt nhìn qua Dương Khai một lượt. Thấy hắn chi là một tên thiếu niên, nàng ngạc nhiên vô cùng. Không ngờ được kẻ giết Kim Hào lại còn trẻ đến thế.

- uầy, ngàn lần không nên, vạn lần không nên. Không nên lục lọi thi thể của Kim

Hào!

Dương Khai than ngắn thở dài, khổ sở cực kỳ, rồi lập tức nhếch miệng cười:

- Cô nương, giờ ta là người của cô nương rồi, cô nương muốn xử trí thế nào. Có phải giúp cô nương làm ấm giường mỗi tối không?

Tử Mạch nhoẻn miệng cười, yêu kiều vô cùng:

- Được thôi, chi sợ ngươi không chịu nổi thôi.

Đối phương trắng trợn như vậy, khiến Dương Khai cũng trợn trừng hai mắt. Tử Mạch nhìn thấu hết biểu cảm của hắn, bèn cười mãi không thôi.

- Nếu ta nói cho ngươi biết một tin hữu dụng, ngươi có thể thả ta đi được không? Lãnh San đột nhiên lên tiếng, hai mắt nhìn đau đáu vào Dương Khai.

- Tin gì?

Tử Mạch nhíu mày.

- Liên quan đến hắn.

Lãnh San chỉ về phía Dương Khai, vẻ mặt vô cảm.

Dương Khai cười nhạt, nhưng trong lòng thì xáo động, âm thầm vận chân nguyên đề phòng. Tuy hắn không biết nữ đệ tử Quỷ Vương Cốc này muốn nói gì, nhưng dám chắc đó là điều bất lợi đối với hắn.

Tứ phía đã bị phong tỏa bởi mấy chục con yêu thú. Nếu bọn chúng mà xông cả lên, thì chắc chắn mình phải dùng đến Dương Viêm Chi Dực để thoát thân.

- Ngươi hãy đồng ý với ta trước đi.

Lãnh San cò kè.

- Ta không thể thả ngươi đi. xem tại TruyệnFULL.vn

Tử Mạch chậm rãi lắc đầu. Lãnh San vẫn bình thản, chờ đợi vế câu tiếp theo, nàng vốn không mong đợi mấy.

- Có điều... Ta có thể đối tốt với ngươi hơn một chút, cùng lắm thì sau này ta sẽ không ức hiếp ngươi nữa.

- Hãy nhớ kỹ lời ngươi nói, bằng không dù ta có phải sống chết với ngươi cũng sẽ không chấp nhận mối nhục đó nữa!

Lãnh San đã đạt được mục đích của mình, bèn chỉ thẳng vào Dương Khai:

- Thứ công pháp mà tên này tu luyện thuộc tính dương!

Trước đây Lãnh San đã từng giao chiến với Dương Khai, nên biết được thuộc tính nguyên khí của hắn. Mà loại thuộc tính này lại chính là khắc tinh của Khống Hồn Trùng! Vì thế, ngay khoảnh khắc Lãnh San nhận ra Dương Khai, nàng đã biết hắn không hề bị Khống Hồn Trùng khống chế. Hắn giả vờ chẳng qua chi để tương kế tựu kế thôi.

Lãnh San nghĩ, với thực lực của Dương Khai thì hoàn toàn không thể giết nổi Tử

ngay tức khắc, chi bằng tiết lộ sự thật này ra trước khi hắn chết, thừa cơ kéo ít lợi ích về mình. Do đó sau một chốc do dự, nàng đã tiết lộ chuyện này cho Tử Mạch.

Ai chết nàng chẳng quan tâm, nàng chi quan tâm mỗi bản thân mình thôi.

Nụ cười của Tử Mạch lập tức cứng đơ, nàng quay phắt lại, nhìn Dương Khai bằng ánh mắt lạnh lẽo, đằng đằng sát khí.

Ngay khoảnh khắc nàng ngoảnh lại, Dương Khai đã lập tức bức con Khống Hồn Trùng ra khỏi cơ thể, cầm nó trong tay, hắn cười gằn:

- Ta biết trên người con trùng tử này có tơ thần hồn của ngươi, nếu không muốn tốn thương thần hồn thì hãy ngoan ngoãn nghe lời đi, bằng không, ta sẽ thiêu chết nó ngay!

Tử Mạch thất sắc ngay lập tức.

Dương Khai cười khẩy, thong dong bình tình.

Lãnh San vẫn một bộ mặt vô cảm, thờ ơ hờ hững.

Một lát sau, Tử Mạch đột nhiên lại che miệng cười phá lên:

- Ngươi nên tranh thủ thiêu nó đi khi ta chưa còn chưa chuẩn bị gì cả, có thế thì ta sẽ nắm chắc phần thương tổn, và biết đâu ngươi sẽ có cơ hội được sống. Nhưng nếu ngươi muốn dùng đó để uy hiếp ta, thì vô cùng sai lầm rồi.

- Ồ? Ta xin rửa tai lắng nghe.

Dương Khai nhướn mày, vẻ mặt vẫn không thay đồi.

Tử Mạch lạnh lùng nói:

- Nếu ngươi đã biết trên người con trùng tử đó có tơ thần hồn của ta, thì sao lại không biết ta có thể thu hồi nó về?

Vừa nói, Tử Mạch điều khiển ý nghĩ, sợi tơ thần hồn trên người con tràng tử đó lập tức quay trở về đầu nàng.

Dương Khai chẳng những không kinh hãi, ngược lại còn bật cười ha hả, tiếng cười càng lúc càng to, vang rền như sấm.

Tiếng cười vừa ngông cuồng, vừa phóng túng đó khiến Tử Mạch thấy rất bất thường. Gã thiếu niên này ung dung đến vậy, một là hắn còn có hậu thủ, hai là hắn điên rồi. Nhưng nhìn vẻ đắc ý đó, rõ ràng là hắn vẫn tỉnh táo, đâu có chút dấu hiệu của kẻ điên?

Nếu là người khác, Tử Mạch còn có hứng thú nạp làm thủ hạ, nhưng với võ giả tu luyện nguyên khí thuộc tính dương thì tuyệt đối không thể giữ. Mặt đằng đằng sát khí, Tử Mạch giơ một cánh tay ngọc lên, đang định hạ lệnh cho đám yêu thú vồ sát, thì chợt tiếng cười của Dương Khai vụt tắt, hắn khinh bạc nhìn nàng, quát lên:

- Ngươi giết được ta sao?

-Á...

Tử Mạch đột nhiên la lên thảm thiết, ôm đầu gục xuống, run cầm cập.

Biến cố bất ngờ khiến Lãnh San cũng chết điếng người, nàng kinh ngạc nhìn Tử Mạch đang kêu la không ngớt, rồi lại ngấng lên nhìn Dương Khai vẫn ung dung điềm đạm từ đầu đến giờ, trong lòng chợt nảy sinh một cảm giác quái lạ.

Sao lại thế này? Hai người này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Lãnh San thậm chí còn

chưa thấy cả hai giao thủ, mới chỉ cười cười nói nói, mà Từ Mạch đã rơi vào vận hạn.

Grừ...

Thay đổi trong cảm xúc của Tử Mạch kéo theo phản ứng của mấy chục con yêu thú kia. Con nào con nấy cũng nhe răng há miệng, gầm rú không ngừng, tiến bước áp lại gần Dương Khai.

- Bảo lũ yêu thú này cút ngay, bằng không ta sẽ hủy thần thức của ngươi ngay lập tức, biến người thành đồ phế vật!

Dương Khai lạnh lùng uy hiếp.

Tử Mạch cố nén cơn đau bứt rứt trong đầu, không chút do dự, lập tức hạ lệnh.

Lũ yêu thú nhìn Tử Mạch, xua tan địch ý rồi thoái binh ra tứ phía, vây kín cả ba

người giữa khoảng cách trăm trượng.

- Ngươi rất biết điều!

Dương Khai cười khẩy bước lên trước, nắm tóc Tử Mạch lôi nàng đứng dậy.

Thái độ tàn nhẫn điên cuồng này khiến Lãnh San khẽ giật mình, bất giác giật lùi mấy

bước.

- Tốt nhất ngươi đừng có nhúc nhích, lát nữa ta sẽ tính sổ với ngươi sau!

Dương Khai lạnh lùng liếc nàng một cái, Lãnh San lập tức dừng bước, nhìn Dương Khai đầy kinh hoàng.

Hơn nửa năm trước, khi mình cùng sư huynh vây đánh tên đệ tử Lăng Tiêu Các này, hắn mới chi ở trình độ Li Hợp cảnh tam tầng, bỏ chạy thục mạng như con chó mất nhà

trong vòng vây của cả ba người họ.

Nhưng trong lần tái ngộ này, hắn chẳng phí chút sức lực nào đã nắm chặt Tử Mạch của Thiên Lang Quốc trong tay!

Lãnh San biết rõ sức mạnh và sự ngang ngược của Từ Mạch như thế nào. Có Khống Hồn Trùng trong tay, ả có thể khống chế rất nhiều yêu thú và võ giả, thực lực của riêng ả còn bất phàm hơn cả. Một người như vậy sao có thể bại dưới tay Dương Khai chi ữong thời gian chưa đầy nửa chén trà ngắn ngủi?

Lúc nãy chỉ vì chút lợi ích mà mình đã bán đứng hắn, giờ nghĩ lại, Lãnh San cứ nơm nớp lo sợ.

Tình thế thay đổi quá nhanh.

Tiếng rên la của Tử Mạch dần dần tắt lịm. Cả người nàng ướt sũng, mồ hôi thấm đẫm y phục, khiến thân thể đẫy đà lả lướt hiện ra lồ lộ trước mặt Dương Khai.

Nàng khẽ ngẩng đầu lên, vẻ mặt quật cường và bất phục, căm phẫn nhìn Dương Khai, sự thù hận thấu xương hằn trên gương mặt yêu kiều.

- Xem ra... ngươi vẫn chưa nhận thức được hiện giờ ai mới là chủ!

Dương Khai đưa tay quẳng nàng xuống đất.

Tiếng kêu la của Tử Mạch lại vang lên, lần này nghe còn thê lương hơn lúc nãy. Giữa tiếng kêu la, Tử Mạch không ngừng vật vã trên mặt đất, cứ như đang chịu cực hình tàn khốc nhất thế gian. Tiếng kêu của ả dội vào tai Lãnh San, khiến nàng cũng không khỏi sởn tóc gáy.

- Không... Đừng... Đừng... giày vò ta nữa...

Tử Mạch cố bò đến bên chân Dương Khai, tay ôm cứng lấy cồ chân hắn, không chịu buông ra, mái tóc rối bù lấm tấm mồ hôi, ngấng gương mặt kiều diễm lên nhìn hắn, nàng run rẩy van nài:

- Ta xin nghe lời... Việc gì ta cũng nghe ngươi hết, xin đừng giày vò ta nữa...

Chương 240: Thế cục biến hóa quá nhanh

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau