VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2356 - Chương 2360

Chương 2358: Trốn

- Tịnh Đế Song Liên! Lưu Tiêm Vân chợt hiểu: - Khó trách các người đều hỏi ta lấy được ở đâu, thì ra là muốn tìm một gốc Bổ Thiên Liên khác. Như vậy, Diêu Xương Quân cũng hiểu rất rõ về Tịnh Đế Bổ Thiên Liên.

- Hắn có thể thông qua khí tức trực tiếp phân biệt ra thứ này, rõ ràng đã có nghiên cứu một phen. Dương Khai nhướng mày, nói tiếp: - Hơn nữa nghe theo hắn nói, trước kia Tịch Hư Lĩnh này cũng từng xuất hiện Bổ Thiên Liên, bởi vậy hắn chờ ở đây hơn 200 năm.

- Nhưng mà sư huynh... khi ta có được nó, chỉ có một gốc này thôi. Lưu Tiêm Vân tràn đầy khó hiểu, dù rằng nàng vô tình lấy được gốc Bổ Thiên Liên màu trắng, nhưng sau đó cũng tìm kỹ càng xung quanh, không phát hiện có linh dược đáng giá nào, nếu nói Tịnh Đế Bổ Thiên Liên thật sự là một đen một trắng, vậy không có lý nào bỏ sót được.

- Có thể là bị người khác lấy trước, cũng có thể là ngươi sơ sót, trước tiên mặc kệ, chuyện trước mắt là nghĩ cách thoát khỏi lão quái vật kia. Dương Khai nói rồi liền im lặng, kiểm tra kỹ càng địa hình xung quanh.

Tịch Hư Lĩnh là vùng đất cực hung ở gần Cao Thành, cũng là nơi võ giả thích lịch lãm, bởi vì hoàn cảnh chỗ này khá đặc thù, sinh ra không ít yêu thú cùng linh thảo linh dược có giá trị, võ giả trong Cao Thành thường xuyên kết bạn đến tìm vật tư tu luyện.

Lưu Tiêm Vân đã đến không ít lần, tự nhiên rõ ràng địa hình như lòng bàn tay.

Theo nàng chỉ dẫn, hai người tốn chưa đến một canh giờ đã vào bên trong Tịch Hư Lĩnh.

Vừa bước vào đây, Dương Khai liền cảm giác được khí tức dọa người quấn xung quanh, ở sâu trong Tịch Hư Lĩnh này như có gì đó uy hiếp được đến hắn. Theo lời Lưu Tiêm Vân, nàng vẫn lịch lãm ở vòng ngoài Tịch Hư Lĩnh, chưa bao giờ dám đi sâu vào trong, bởi vì càng vào sâu càng nguy hiểm. Từng có cường giả Đế Tôn Cảnh ỷ vào sức mạnh, tiến vào Tịch Hư Lĩnh, cuối cùng cũng không trở ra.

Nếu lần trước không phải bị một con yêu thú đuổi đến đường cùng, Lưu Tiêm Vân sẽ không chạy sâu vào trong, cuối cùng trở ra bình yên đúng là nhờ may mắn.

Nhưng tương ứng, càng đi sâu vào, võ giả cũng kiếm lời càng lớn, thù lao cao thường làm những võ giả liều mạng.

Mỗi năm võ giả mất tích trong Tịch Hư Lĩnh nhiều không đếm hết.

Nhưng phàm chuyện không có tuyệt đối, vòng ngoài Tịch Hư Lĩnh cũng thường xuyên xuất hiện chút thứ tốt, từng có võ giả tìm được một mảnh Linh Thảo Viên cấp Đế ở ngàn dặm vòng ngoài Tịch Hư Lĩnh, từ đó một bước lên trời.

Dương Khai không hiểu: - Nếu vòng ngoài còn nhiều võ giả lịch lãm tìm kiếm như vậy, làm sao còn sót lại đồ tốt chứ?

Lưu Tiêm Vân đáp:

- Ta cũng không rõ, dù sao mỗi lần ta vào đây đều cảm thấy không giống, hình như cách một thời gian là địa hình trong này sẽ biến đổi rất lớn, những đường đã đi qua, vật thường gặp, đều sẽ biến mất, thay vào đó là cảnh tượng khác.

- Có chuyện như vậy? Dương Khai kinh ngạc không thôi.

Vừa nói xong, Dương Khai liền biến sắc, không nói một lời vận chuyển nguyên lực, liên tục thuấn di một hơi vọt ra trăm dặm, cuối cùng kéo ra khoảng cách với Diêu Xương Quân.

Lâu chủ Duyệt Đình Trà Lâu không hổ là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, dù thần thức của hắn bị trọng thương, thực lực còn lại cũng làm Dương Khai không thể chống nổi. Hắn tinh thông lực lượng không gian, dẫn theo Lưu Tiêm Vân, lại không thể thoát khỏi đối phương truy đuổi.

Thuấn di tiêu hao rất lớn đối với Dương Khai, pháp tắc thiên địa Tinh Giới áp chế cực kỳ mạnh, mỗi lần hắn thuấn di cũng phải bỏ ra rất nhiều nguyên lực cùng lực lượng thần hồn, hơn nữa trong quá trình thuấn di còn phải bảo vệ Lưu Tiêm Vân không bị pháp tắc không gian áp chế, tự nhiên rất khó nhọc.

Nhưng lần trước ở Thiên Diệp Tông, hắn luyện chế không ít linh đan diệu dược, vừa lúc này phát huy công dụng, cho nên trong thời gian ngắn không lo kiệt sức, nhưng kéo dài thì tuyệt đối không phải là cách.

Tịch Hư Lĩnh nguy hiểm khắp chốn, chẳng những có các loại yêu thú hung tàn, còn có rất nhiều trận pháp cấm chế thiên nhiên, Dương Khai thả ra thần niệm, đồng thời luôn duy trì Diệt Thế Ma Nhãn, có thể tránh né trước nguy hiểm.

Ngược lại Diêu Xương Quân truy đuổi đằng sau, có lẽ vì không dám tùy tiện vận dụng thần thức, thường xuyên lọt vào trong cạm bẫy cấm chế, hoặc bị yêu thú vây công. Nhưng với lực lượng mạnh mẽ, dù bị yêu thú vây công hay rơi vào cấm chế trận pháp, cũng chỉ cần thời gian rất ngắn là thoát ra được.

Diêu Xương Quân hiểu biết về Tịch Hư Lĩnh sâu sắc hơn Dương Khai, hắn ở đây đợi đã 200 năm, tự nhiên không phải trừng mắt nhìn chơi, bình thường chính hắn cũng sẽ thường ra vào Tịch Hư Lĩnh, mong mỏi có thể tìm được Tịnh Đế Bổ Thiên Liên.

Vốn hắn tưởng với thực lực mạnh mẽ của mình, xác định Dương Khai không thể trốn được bao lâu, nhưng đuổi theo một hồi, hắn mới phát hiện mình nhầm.

Khoảng cách giữa hắn và Dương Khai vẫn không rút ngắn, mỗi lần hắn thi triển bí thuật kéo gần lại, Dương Khai luôn thuận lợi thoát khỏi tay hắn, làm cho hắn nổi giận lại không làm gì được. Võ giả tu luyện lực lượng không gian, quả nhiên rất khó bắt lấy. Diêu Xương Quân từng giao chiến với võ giả như thế, tự nhiên hiểu điều này. Hơn nữa nhìn thủ đoạn thi triển bí thuật không gian của Dương Khai, trình độ lực lượng không gian của tiểu tử này cực cao, ngay cả không bằng người mình biết, nhưng ở tuổi cùng tu vi như thế thì tuyệt đối không thể có trình độ này.

Tiểu tử này là quái thai ở đâu ra? Diêu Xương Quân nghĩ mãi không ra, chẳng lẽ thật là đồ đệ của Lý Vô Y dạy ra? Ở Tinh Giới này, nghiên cứu lực lượng không gian sâu nhất chính là Lý Vô Y.

Trận truy đuổi kéo dài 5 ngày, Diêu Xương Quân vẫn không thể thuận lợi bắt được Dương Khai, làm cho hắn không khỏi hoài nghi mình có phải đã bỏ lỡ cơ duyên này!

Nếu không phải thần hồn bị thương, không thể phát huy thực lực đến đỉnh, chỉ là một tên Đạo Nguyên tam tầng cảnh nhỏ nhoi, dù cho tinh thông lực lượng không gian, cũng đừng mơ nhảy nhót trước mặt hắn!

Hắn hoàn toàn có thể trực tiếp phong tỏa một phương thiên địa chỗ Dương Khai, dùng tu vi cực mạnh trấn áp, làm Dương Khai không có cơ hội sử dụng lực lượng không gian.

Đáng tiếc không có nhiều "nếu như" như thế...

Trong khi Diêu Xương Quân xanh mặt, thầm thề bắt được Dương Khai sẽ cho hắn không chết yên lành, bỗng nhiên tâm thần khẽ động, sắc mặt mừng rỡ.

Bởi vì hắn phát hiện Dương Khai bỗng nhiên đứng yên, không rõ là gặp nguy hiểm hay lọt vào cấm chế trận pháp, nhưng mặc kệ là nguyên nhân gì, đều là tin tốt với Diêu Xương Quân.

Hắn ra sức vận chuyển bí bảo phi hành, nhanh chóng đuổi theo Dương Khai.

- Sư huynh, sao vậy? Cách đó mấy ngàn dặm, Lưu Tiêm Vân khó hiểu nhìn Dương Khai.

Mới nãy, Dương Khai bỗng ngừng lại, sắc mặt không ngừng thay đổi.

- Ta thật là ngốc mà! Dương Khai nghiến răng mắng, tràn đầy ảo não.

- Có chuyện gì? Lưu Tiêm Vân vẫn không hiểu sao.

- Ngươi chờ ta một lúc, ta đi rồi sẽ về! Dương Khai vừa nói đã đặt Lưu Tiêm Vân xuống, thần niệm quét xung quanh, tìm một chỗ thích hợp liền chạy tới. Sau đó, Dương Khai xoay mình chui vào Tiểu Huyền Giới.

Diêu Xương Quân có thể bám mãi theo đuôi, thật là Dương Khai bất ngờ, bởi vì thần hồn của người này bị trọng thương, hoàn toàn không thể dùng thần niệm khóa chặt phương hướng chạy trốn của mình. Nhưng thực tế chạy trốn 5 ngày, Dương Khai vẫn không nhận ra thần niệm của Diêu Xương Quân.

Nhưng hắn vẫn có thể nắm chắc vị trí của mình, thậm chí luôn đuổi theo ngay sau đuôi.

Nên biết mình vận dụng thần thông không gian, với trạng thái Diêu Xương Quân hiện tại, Dương Khai hoàn toàn tin tưởng thoát được.

Sao hắn làm được như thế? Giải thích duy nhất, là mình hay Lưu Tiêm Vân bị hắn để lại bí thuật hay dấu ấn, thông qua nó, Diêu Xương Quân mới xác định chính xác vị trí của mình.

Nghĩ tới điều này, Dương Khai hiểu được 5 ngày qua mình đã qua sơ sẩy, nếu sớm phát giác, nói không chừng hiện giờ đã sớm cắt đuôi mất bóng.

Ở trong Tiểu Huyền Giới, cảm quan của Dương Khai được phóng đại vô hạn.

Hắn luyện hóa Huyền Giới Châu, là chúa tể mảnh thiên địa này, tâm thần vừa động, lực thế giới quét qua, ngay cả pháp tắc Tiểu Huyền Giới còn chưa đủ hoàn thiện, nhưng kiểm tra có gì khác thường là chuyện dễ dàng.

Dương Khai điều động lực thế giới trong Tiểu Huyền Giới, rà soát từng tấc trên người.

Hắn thầm cầu nguyện chuyện đừng quá phức tạp, tốt nhất là dấu ấn ở trên người mình, nếu như để trên người Lưu Tiêm Vân, hắn phải mang Lưu Tiêm Vân vào Tiểu Huyền Giới mới kiểm tra được.

Sau 5 nhịp thở, ánh mắt Dương Khai sáng ngời, mở nhẫn không gian lấy ra hộp ngọc chứa Bổ Thiên Tịnh Đế Liên, sau đó ném cho Lưu Viêm: - Trên hộp ngọc này có dấu ấn khí tức cường giả, xóa nó đi.

Lưu Viêm tiếp nhận, chưa kịp nói gì, Dương Khai đã xoay người biến mất.

Ở sâu trong Tịch Hư Lĩnh, Lưu Tiêm Vân trơ trọi đứng đó, nhìn hoàn cảnh xa lạ xung quanh, cõi lòng hoảng sợ không yên.

Vừa rồi Dương Khai đáp xuống gò đất nhỏ, không rõ làm gì, đột nhiên biến mất tăm, không để lại một chút khí tức.

Điều này làm nàng không khỏi lo được lo mất, dù biết Dương Khai không phải hạng người mặc kệ sống chết của đồng bạn, nhưng nàng vẫn không khỏi nghĩ vu vơ. Nàng cảm thấy không lẽ là mình liên lụy, cho nên Dương Khai bỏ mặc nàng ở đây?

- Không đâu không đâu. Lưu Tiêm Vân không ngừng lắc đầu, nếu Dương Khai thật là người như thế, năm đó hắn đã không dẫn theo nàng trốn khỏi Bích Vũ Tông, còn chia một nửa tài vật trong nhẫn không gian. Mấy ngày trước ở Duyệt Đình Trà Lâu, hắn đã không mạo hiểm đắc tội cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh dẫn theo nàng bỏ chạy.

Sư huynh nhất định có chuyện quan trọng! Lưu Tiêm Vân thầm an ủi mình.

Vừa nghĩ vậy, khí tức của Dương Khai lại quỷ dị xuất hiện, sau đó vọt ra từ sau gò đất.

- Sư huynh... Trong lòng Lưu Tiêm Vân buông ra, cả người thả lỏng.

Dương Khai đến trước mặt nàng, không nói một lời, lại nắm tay nàng, lực lượng không gian tuôn trào thuấn di biến mất.

Sau đó, hai người đã chạy ra ngoài ngàn dặm, đến đây, Dương Khai mới tế ra mộc thuyền, kéo Lưu Tiêm Vân đứng lên, vội nói: - Cởi quần áo của cô ra.

- A? Lưu Tiêm Vân nghe thế, liền đỏ hết cả mặt.

Chương 2359: Tịch Hư Đại Tuyền Qua

Rừng hoang núi vắng, bỗng nhiên Dương Khai bảo nàng cời quần áo, hơn nữa còn dùng giọng điệu kiên quyết, Lưu Tiêm Vân tự nhiên vừa tức vừa thẹn, khó tránh khỏi nghĩ bậy.

Dương Khai nói: - Trên hộp ngọc bị Diêu Xương Quân gieo dấu ấn, cho nên hắn có thể khóa chặt vị trí của chúng ta, ta không biết trên quần áo của cô có không, nhưng luôn phải đề phòng, cô thay quần áo khác đi.

Nghe hắn giải thích như thế, Lưu Tiêm Vân mới hiểu được Dương Khai có ý gì, hiểu được nàng nhầm ý của Dương Khai, sắc mặt lúng túng.

Nàng cũng không phải bé con ngượng nghịu, hiểu được ngọn nguồn liền bắt đầu cởi đồ.

Không lâu sau, nàng thay quần áo khác, liền đốt sạch bộ ban đầu.

Cách xa 3000 dặm, Diêu Xương Quân bỗng nhiên ngừng lại, sắc mặt xanh mét, bởi vì ngay mới vừa rồi hắn chợt phát hiện dấu ấn truy lùng đột nhiên biến mất.

Lúc ở trà lâu, hắn trực tiếp đặt một cái dấu ấn trên hộp ngọc cướp từ Dương Khai, không phải là hắn biết tiên tri, chỉ là cẩn thận mà thôi, hắn ở Cao Thành 200 năm, cuối cùng cũng thấy được Bổ Thiên Liên, làm sao mà không cẩn thận?

Sự thật chứng minh, phần cẩn thận này làm cho hắn đuổi dính theo Dương Khai suốt 5 ngày.

Nhưng vừa nãy, dấu ấn chợt biến mất.

Diêu Xương Quân làm sao không biết là Dương Khai phát hiện dấu ấn đó, đồng thời xóa đi! Nhưng làm hắn nghĩ không ra, Dương Khai chỉ là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, làm sao xóa đi dấu ấn của mình?

Chênh lệch thực lực không phải giả.

Lập tức, Diêu Xương Quân vừa nóng vừa giận, ngửa mặt gào thét: - Tiểu tử, dù cho đào sâu ba thước, bổn tọa cũng sẽ bắt ngươi về!

Dù không còn dấu ấn chỉ hướng, nhưng Diêu Xương Quân vẫn không bỏ qua, Bổ Thiên Liên không phải là thứ tùy tiện gặp được, lần này thấy được hoàn toàn là cơ duyên tạo thành, bỏ qua lần này, ngày sau hắn có thể sẽ không còn gặp lại.

Hắn thầm thề, mặc kệ thế nào cũng phải tìm được Dương Khai, bầm thây vạn đoạn, cướp về Bổ Thiên Liên.

Ở sâu trong Tịch Hư Lĩnh, sắc mặt Dương Khai khó coi.

Tuy rằng hoàn toàn thoát được Diêu Xương Quân, nhưng Dương Khai phát hiện tình cảnh của mình cũng không tốt hơn, bởi vì chỗ quỷ quái này làm hắn lạc đường.

Hỏi Lưu Tiêm Vân, nàng tỏ vẻ không biết làm sao để ra ngoài, chỗ sâu như thế, nàng chỉ vào một lần, lần trước có thể ra ngoài hoàn toàn là may mắn.

Hoàn cảnh xung quanh đều như một khuôn đúc ra, Dương Khai choáng váng đi trong này nửa ngày, cũng không rõ là mình có đi đường vòng hay không, ngay cả thần thức của hắn cũng không thể vươn ra quá xa, trong này có lực lượng thần kỳ áp chế thần niệm của hắn.

Bất chợt, Dương Khai khựng lại, sắc mặt ngưng trọng quét nhìn xung quanh.

- Sư huynh, sao vậy? Lưu Tiêm Vân căng thẳng hỏi.

- Ngươi có cảm giác, mảnh đất này đang di động? Dương Khai hỏi.

Lưu Tiêm Vân liền toát mồ hôi lạnh, tuy rằng Dương Khai nói chuyện bình thường, nhưng hàm ý lại làm nàng rợn gáy.

- Có lẽ là ảo giác... Dương Khai lầm bầm.

Lưu Tiêm Vân nuốt nước miếng, nhỏ giọng nói: - Sư huynh, Tịch Hư Lĩnh vẫn luôn có lời đồn...

- Lời đồn gì?

- Có người nói Tịch Hư Lĩnh... là sống.

Lưu Tiêm Vân mặt trắng bệch.

- Sống? Dương Khai nhướng mày.

- Phải. Lưu Tiêm Vân gật đầu: - Địa hình Tịch Hư Lĩnh không lúc nào không thay đổi, cho nên chỗ này vẫn không có bản đồ gì, đôi khi có những nơi mà địa hình biến hóa cực nhanh, đôi khi lại rất chậm, làm cho không ai phát hiện, nhưng đa số mọi người đều cảm thấy, Tịch Hư Lĩnh là sống. Dương Khai nhíu mày, có suy đoán, bỗng nhiên ánh mắt sáng ngời, nói: - Lời đồn này chưa hẳn chính xác, nhưng tuyệt đối có căn cứ.

- Là sao? Lưu Tiêm Vân không rõ nhìn Dương Khai.

Dương Khai nói: - Sư muội vẫn luôn hoạt động ở vòng ngoài Tịch Hư Lĩnh, có phải vẫn thường phát hiện đồ tốt?

- Đúng thế.

Lưu Tiêm Vân đáp: - Chẳng những là ta, có rất nhiều người Cao Thành cũng vậy.

Dương Khai gật đầu: - Nếu đã có rất nhiều người hoạt động ở vòng ngoài, theo lý thì hẳn là vòng ngoài không còn ngọn cỏ nào mới phải, dù có thứ gì tốt cũng đã sớm bị lấy đi, nhưng ngươi vẫn phát hiện ra thứ tốt...

- Đây cũng là chỗ ta vẫn luôn thấy kỳ quái. Lưu Tiêm Vân gật đầu, nàng vẫn mãi không hiểu vì sao, nàng đến Tịch Hư Lĩnh rất nhiều lần, ngoài mấy lần ngẫu nhiên không may không tìm được gì, những lúc khác luôn có thể tìm được thứ hữu dụng tu luyện.

Nhưng điều này rõ ràng không hợp lý.

- Ý của sư huynh là...

Dương Khai nói: - Tịch Hư Lĩnh đang vận động, cách một thời gian, vùng đất ở sâu bên trong sẽ di chuyển ra vòng ngoài, linh thảo linh dược ở sâu bên trong cũng tự nhiên xuất hiện ở vòng ngoài, bởi vậy ở vòng ngoài mới thường xuyên có thứ tốt.

- Làm sao ngươi biết? Lưu Tiêm Vân vô cùng kinh ngạc, nàng ở Tịch Hư Lĩnh đã nhiều năm, cũng không nghĩ tới chuyện này, Dương Khai mới đến mấy ngày đã nghĩ tới.

Dương Khai mỉm cười: - Đoán, có đúng hay không thì chưa chắc.

Nhưng suy đoán này có thể là thật, bởi vì điều này giải thích hoàn mỹ nguyên nhân tại sao vòng ngoài Tịch Hư Lĩnh sẽ thường xuyên xuất hiện đồ tốt. Mảnh đất này là sống, chuyển động với tốc độ người thường không nhận ra, làm cho đất ở sâu bên trong chảy ra vòng ngoài, tự nhiên mang theo thứ tốt ra ngoài.

Còn võ giả ở Tịch Hư Lĩnh, lại có cảm giác không rõ sự thật, không hề nhận ra Tịch Hư Lĩnh biến hóa.

Vù vù vù...

Đúng lúc này, xung quanh lại vang lên tiếng vỗ cánh, sau đó là vô số chim bay lên, giống bị thứ gì đó hù dọa. Không chỉ vậy, toàn bộ động vật bên dưới cũng chạy nhảy, tán loạn như ruồi không đầu.
Chỉ trong vòng 3 nhịp thở, toàn bộ Tịch Hư Lĩnh sôi trào.

- Xảy ra chuyện gì? Sắc mặt Lưu Tiêm Vân biến đổi, kinh hô.

Dương Khai cũng tràn đầy khó hiểu, nhưng ngay sau đó hắn liền biến sắc, bởi vì hắn nhìn thấy những con chim bay lên cao đều bị cố định trên không, mặc kệ chúng vỗ cánh thế nào cũng không thể đi tới được.

Giống như có lực lượng vô hình, giam cầm chúng lại.

Trong những con chim đó, không thiếu yêu thú bậc mười một, thậm chí Dương Khai còn thấy một con yêu thú bậc mười hai ngang với Đế Tôn Cảnh.

Dương Khai đang nghi thần nghi quỷ, mặt đất dưới chân lại nhanh chóng chảy đi, làm Dương Khai không vững chân suýt ngã xuống đất, đồng thời có lực hút cực mạnh truyền ra từ sâu trong Tịch Hư Lĩnh, kéo theo người Dương Khai vào bên trong.

Sắc mặt Dương Khai đại biến, không kịp nói gì, trực tiếp vận chuyển nguyên lực bao bọc Lưu Tiêm Vân, liền muốn thi triển lực lượng không gian bỏ chạy.

Nhưng lực lượng không gian tràn ra, hắn vẫn ở nguyên chỗ.

Tập trung cảm thụ, Dương Khai kinh hô: - Pháp tắc vỡ nát!

Pháp tắc mảnh thiên địa này bị biến cố làm cho vỡ vụn, không thể nào vận dụng pháp tắc không gian rời khỏi đây. Mà chỉ trong chốc lát, mặt đất chảy đi đã nhanh hơn, Dương Khai không khỏi choáng đầu hoa mắt, Lưu Tiêm Vân càng không chịu nổi, chân không trụ vững, đành phải ôm eo Dương Khai.

Lực hút truyền ra ở sâu bên trong càng khủng bố, với tu vi như Dương Khai lại có chút không chống nổi, mặc kệ hắn vận chuyển lực lượng ổn định thân thể cỡ nào, đám chim thú cũng bị lực hút kéo đi, nháy mắt biến mất trong tầm nhìn, không ít chim thú thực lực thấp bị nổ thành sương máu.

Nhất thời, chim kêu thú rống vang vọng, Tịch Hư Lĩnh trở nên ồn ào.

Cách đó 3000 dặm, Diêu Xương Quân cũng hoảng sợ, liều mạng vận chuyển đế nguyên muốn thoát khỏi thiên địa trói buộc, nhưng mặc cho tu vi như hắn cũng không làm được, chỉ có thể miễn cưỡng đứng yên không bị kéo đi.

- Tịch Hư Đại Tuyền Qua!

Sắc mặt Diêu Xương Quân âm trầm muốn nhỏ nước, đế tâm vững như bàn đá cũng run sợ, kinh hoảng không yên.

Không giống Dương Khai mới đến cùng Lưu Tiêm Vân sống chưa lâu, Diêu Xương Quân nghiên cứu Tịch Hư Lĩnh vô cùng thấu đáo, hắn biết chỗ quỷ quái này bình thường không thấy nguy hiểm gì, nhưng lại tùy lúc tùy nơi bùng nổ lực thiên đạo mà cả Đế Tôn Cảnh cũng không chống đỡ nổi.

Vào khi đó, là lúc Tịch Hư Đại Tuyền Qua xuất hiện!

Tịch Hư Đại Tuyền Qua, tuyệt đối là thiên tai hủy diệt cùng tái tạo Tịch Hư Lĩnh.

Dương Khai suy đoán không sai, Tịch Hư Lĩnh luôn chuyển động biến đổi, địa hình di chuyển muôn nơi, cho nên võ giả vòng ngoài mới thường xuyên tìm được đồ tốt.

Nhưng chuyển động thay đổi này rất chậm, sẽ không mang tới nguy hiểm quá lớn cho võ giả đến lịch lãm, hơn nữa bởi vì võ giả ở trong Tịch Hư Lĩnh, bình thường không phát hiện được biến ảo chuyển động này, chờ khi phát hiện ra thì địa hình đã thay đổi xong.

Nhưng khi chuyển động biến ảo này đạt đến mức cực hạn, toàn bộ Tịch Hư Lĩnh sẽ xoay tròn điên cuồng như con quay, trong lúc xoay tròn, Tịch Hư Lĩnh sẽ lại tái tạo mới!

Đây, chính là Tịch Hư Đại Tuyền Qua!

Không ai biết vì sao Tịch Hư Lĩnh lại như thế, thiên địa tạo hóa kỳ diệu, Diêu Xương Quân nhiều lần ra vào Tịch Hư Lĩnh, cũng không thể nghiên cứu ra cái gì. Chỉ là chu kỳ xuất hiện Tịch Hư Đại Tuyền Qua rất dài, bình thường phải hơn mấy trăm ngàn năm mới xuất hiện một lần. Theo Diêu Xương Quân biết, Tịch Hư Đại Tuyền Qua xuất hiện gần nhất là 600 năm trước, lần đó lốc xoáy khổng lồ cắn nuốt vô số võ giả đi vào Tịch Hư Lĩnh, lần này đương nhiên sẽ không ngoại lệ.

Hơn nữa có chết không, lại làm hắn đụng trúng.

Trong lòng Diêu Xương Quân hận cả Dương Khai, cảm thấy nếu không phải tiểu tử này can thiệp, mình đã không mạo hiểm đi vào đây, gặp phải thiên tai không thể ngăn cản.

Nếu hắn còn ở vòng ngoài Tịch Hư Lĩnh, với tu vi hùng mạnh thì tuyệt đối có thể chạy thoát, nhưng bởi vì truy đuổi Dương Khai, hắn đã đi sâu vào trong! Lúc lốc xoáy khổng lồ xuất hiện, càng vào trong, lực hút càng khủng bố, càng khó ngăn cản, hiện tại hắn chỉ cách Tịch Hư Lĩnh không quá 2000 dặm, khoảng cách này làm hắn khó thoát kiếp nạn.

Chương 2360: Hải đảo quỷ dị

Nếu có người nào từ trên cao nhìn xuống Tịch Hư Lĩnh, sẽ thấy được hiện tại Tịch Hư Lĩnh điên cuồng xoay tròn như con quay. Lấy một chỗ làm trung tâm, toàn bộ Tịch Hư Lĩnh như vòng xoáy lớn, lực cắn nuốt mạnh mẽ truyền ra từ trung tâm, ảnh hưởng tất cả sinh linh ở trong Tịch Hư Lĩnh.

Vô số chim bay cá nhảy đều bị hút vào lốc xoáy khổng lồ, chớp mắt mất bóng, các võ giả đến lịch lãm tìm tài nguyên thì nổ thành sương máu, chết mất xác.

Những võ giả hoạt động ở ngoài cùng thì may mắn, vừa có biến động liền chạy ra ngoài, nhưng quay đầu nhìn lại, sắc mặt đều trắng bệch, run sợ không thôi.

Rất nhiều người không biết là chuyện gì xảy ra, nhưng có người biết được đây chính là Tịch Hư Đại Tuyền Qua nổi danh lừng lẫy. Tin tức một truyền mười mười truyền trăm, mọi người nhanh chóng nghe được tin tức Tịch Hư Đại Tuyền Qua, vừa kinh hãi thiên đạo tự nhiên khủng bố, trong lòng lại tràn đầy mong chờ.

Bởi vì sau mỗi lần Tịch Hư Đại Tuyền Qua, toàn bộ Tịch Hư Lĩnh sẽ được tái tạo lại, những thiên tài địa bảo ở sâu trong Tịch Hư Lĩnh sẽ theo địa hình biến hóa mà chuyển ra vòng ngoài.

Nói cách khác, chờ đến Tịch Hư Lĩnh ổn định, sẽ có rất nhiều thiên tài địa bảo xuất hiện ở vòng ngoài, làm sao mà mọi người không mong chờ được.

- Trước đó hình như ta thấy thành chủ đại nhân tiến sâu vào Tịch Hư Lĩnh, không biết có hoa mắt không nữa.

- Không sai, ta cũng thấy, thành chủ đại nhân đi vội vàng, hình như đang đuổi theo ai đó.

- Lần này thành chủ đại nhân gặp nạn, không biết có thể trở về bình an được không.

- Không có hy vọng lớn, sâu trong Tịch Hư Lĩnh vốn cực kỳ nguy hiểm, mặc dù thành chủ đại nhân là Đế Tôn Cảnh xâm nhập sâu vào cũng nhất định không thể bình yên. Hiện tại đụng phải Tịch Hư Đại Tuyền Qua, chỉ sợ dữ nhiều lành ít!

Rất nhiều võ giả vây quanh xa xa Tịch Hư Lĩnh, nói chuyện ồn ào, nếu lần này Bàng Quảng bỏ mạng ở Tịch Hư Lĩnh, vậy thế lực Cao Thành sẽ phải sắp xếp lại, đối với nhiều người thì đây là tin tức rất hay. Trong nhất thời, mấy nhà vui mừng mấy nhà buồn, tâm tình mọi người cực kỳ phức tạp.

Đồng thời, sâu trong Tịch Hư Lĩnh, Dương Khai bảo vệ Lưu Tiêm Vân, khổ sở ngăn cản lực hút khủng bố từ trung tâm, quần áo vỡ nát, da thịt rạn nứt, cả người đẫm máu, nhìn rất thê thảm.

Không biết sao, lực hút từ sâu bên trong, càng ngăn cản càng khủng bố, lực lượng phủ lên người Dương Khai, làm hắn càng thêm khổ sở.

Nếu không phải tố chất thân thể của hắn rất tốt, chỉ sợ đã nổ tan xác như những sinh linh khác.

- Sư huynh, ngươi đừng để ý ta, tự mình chạy đi. Tuy rằng Lưu Tiêm Vân cũng chống đỡ, nhưng bởi được Dương Khai bảo vệ, tình huống còn khá hơn Dương Khai. Lúc này nhìn Dương Khai như vậy, trong lòng áy náy khó yên, biết nàng liên lụy Dương Khai

Nói rồi, nàng dậm chân, muốn cách xa Dương Khai

Dương Khai lật tay giữ nàng lại, chầm chậm lắc đầu, trầm giọng nói: - Yên tâm, nếu thật không chống đỡ nổi thì ta sẽ nói.

Sống chết trước mắt, hắn cũng không từ bỏ mình, trong lòng Lưu Tiêm Vân ấm áp, cảm động không thôi. Cùng hưởng giàu sang dễ, cùng trải hoạn nạn khó, khi gặp nạn là dễ dàng thấy rõ lòng người nhất.

Lưu Tiêm Vân cảm thấy, nàng có thể làm quen với Dương Khai ở Tinh Giới, là may mắn nhất đời này.

Nàng đột nhiên từ bỏ chống đỡ, mỉm cười thê lương: - Sư huynh, sau này phải bảo trọng!

- Ngươi làm gì! Dương Khai biến sắc, phát hiện ra nàng không đúng, vội quát: - Đừng bỏ cuộc, ta còn có cách khác.

Lưu Tiêm Vân chầm chậm lắc đầu, tùy ý cho lực lượng khủng bố kéo người nàng đi.

Dương Khai nóng nảy, hiểu được Lưu Tiêm Vân hạ quyết tâm không liên lụy mình, đang chuẩn bị bất chấp kéo nàng vào Tiểu Huyền Giới, Lưu Tiêm Vân bỗng nhiên ngẩn ra, sắc mặt cổ quái.

Tiếp theo, nàng hô lớn: - Sư huynh, đừng chống cự, không chống đỡ thì sẽ không chút nguy hiểm.

Nghe nàng nói thế, Dương Khai chấn động, nhìn kỹ lại, phát hiện Lưu Tiêm Vân quả nhiên không bị chút tổn thương, hiểu được nàng nói thật, vội tán đi lực lượng, tùy ý cho lực hút khủng bố tác động lên người.

Lực lượng khủng bố vốn đè lên người, tạo ra tổn thương mạnh mẽ, lúc này lại biến mất tăm.
Quả thật như Lưu Tiêm Vân nói, không chống lại lực lượng này thì thôi, nhưng càng chống cự thì càng khó chịu.

Tuy nhiên người thường gặp tình cảnh này, ai là không chống cự? Nhất định sẽ liều mạng muốn chạy ra, một khi làm thế, vậy không xa cái chết.

Từ bỏ chống cự, lực hút mạnh mẽ truyền tới, Dương Khai cùng Lưu Tiêm Vân nhanh chóng bị lực lượng này hút vào trung tâm Tịch Hư Lĩnh, lực lượng bành trướng làm Dương Khai cảm giác mình như con thuyền nan giữa bão tố, lúc nào cũng có thể lật úp.

- Sư huynh nhìn kìa. Lưu Tiêm Vân ôm chặt tay Dương Khai, không để ý ngọn núi to lớn đè lên cánh tay Dương Khai đến biến dạng, bỗng nhiên lại hô to.

Dương Khai quay lại nhìn, sắc mặt trầm xuống, phát hiện phía truyền ra lực hút là một cái xoáy lớn đen thui, ở gần đó mặt đất xoay chuyển lộn nhào, vô số chim bay cá nhảy bị hút vào, không biết sống chết.

Hắn muốn thả ra thần niệm tra xét tình hình bên trong, nhưng thần niệm vừa ra liền bị xé nát, đầu óc tê rần, không dám làm bậy nữa.

Lưu Tiêm Vân càng thêm căng thẳng, người run rẩy, như con chim non không tổ giữa trời đông giá rét, nàng không biết bị hút vào lốc xoáy sẽ sống hay chết, nàng vừa đến Tinh Giới chưa được mấy năm, tự nhiên không cam lòng chết như vậy.

Ngẩng đầu nhìn Dương Khai, phát hiện tuy rằng sắc mặt của hắn ngưng trọng, nhưng không thấy hoảng loạn.

Trong lòng cũng vững vàng, cảm thấy dù có chết, nếu có thể chết cùng Dương Khai thì cũng là chuyện tốt. Nghĩ vậy, người nàng cũng thả lỏng ra.

- Bảo vệ tốt bản thân. Dương Khai vỗ nhẹ lên lưng Lưu Tiêm Vân.

Hắn vừa dứt lời, liền cùng Lưu Tiêm Vân bị hút vào lốc xoáy. Thoáng cái, cảm giác choáng váng truyền khắp người, làm hắn không phân biệt được phương hướng, cả thế giới liền tối sầm, không thấy được ánh sáng.

Người không ngừng xoay tròn, tựa như lốc xoáy này là cái hố không đáy, làm người ta lo lắng không biết bao giờ mới đến cuối.

Nhưng làm Dương Khai thoáng yên lòng, là rơi xuống kiểu này không có gì nguy hiểm.

Lưu Tiêm Vân ôm hắn càng chặt hơn, cả người cứng như khúc gỗ.

Không biết đã bao lâu, Dương Khai chợt cảm giác có ánh sáng truyền đến, nhưng dưới lực lượng lốc xoáy, hắn vẫn không thể tỉnh táo nhìn rõ tình hình xung quanh.
Bùm...

Tiếng vang rất lớn, cả người Dương Khai đau nhức, như muốn vỡ ra, nhưng hắn không sợ mà còn mừng, bởi vì khoảng khắc này hắn cảm nhận được mình rơi xuống đất bằng, lực lượng lốc xoáy cũng biến mất, bên tai chỉ nghe thấy tiếng rít chói tai.

Bùm bùm bùm....

Không ngừng có thứ gì rơi xuống xung quanh, có một số còn phủ lên người mình, ngửi mùi, giống như hỗn hợp giữa bùn đất cùng máu thịt, rất khó ngửi.

Dương Khai không dám lộn xộn, sợ lại xảy ra biến cố, cẩn thận vận chuyển nguyên lực bảo vệ mình cùng Lưu Tiêm Vân, phát hiện vận chuyển nguyên lực tự nhiên, không dẫn tới lực lượng kỳ lạ cắn trả, trong lòng thả lỏng.

Lưu Tiêm Vân có lẽ đã ngất đi, không thấy động tĩnh, nhưng nghe được hơi thở của nàng ổn định, rõ ràng không bị thương nặng.

Chừng nửa canh giờ sau, động tĩnh xung quanh mới ổn định, Dương Khai lại chờ một hồi, xác định xung quanh không có nguy hiểm gì, mới vận chuyển nguyên lực, đánh văng hỗn hợp bùn đất bao phủ mình, phóng lên gò đất.

Hắn nhẹ nhàng rơi xuống đất, đầu tiên là kiểm tra tình huống của Lưu Tiêm Vân, phát hiện quả nhiên nàng đã ngất đi, mới bắt đầu kiểm tra hoàn cảnh xung quanh.

Những gì nhìn thấy, làm Dương Khai ngẩn ra.

Hắn phát hiện chỗ mình đứng, lại là một hòn đảo trên biển.

Diện tích đảo này không lớn, khoảng vài dặm, hơn nữa màu đất trên đảo cùng những thứ lẫn lộn, rõ ràng là hòn đảo mới hình thành.

Bởi vì đất chỗ này giống y như đất ở sâu trong Tịch Hư Lĩnh, trên đảo có nhiều thi thể chim thú chảy máu, cả hòn đảo nhuộm một màu đỏ sẫm quỷ dị.

Hải đảo này, nhất định hình thành vì biến cố ở Tịch Hư Lĩnh, lực lượng xoay tròn như lốc xoáy đó mang theo đất Tịch Hư Lĩnh đến đây, chất đống thành đảo!

Xung quanh hải đảo, là biển rộng vô biên, sóng lớn dữ dội.

Càng làm Dương Khai khiếp sợ, là trên biển có những vòi rồng hút nước khổng lồ, những cột nước bay lên trên mặt biển, lên thẳng trời cao, nối giữa trời đất, cực kỳ hoành tráng!

Trên mặt biển có vô số vòi rồng như thế, có lớn có nhỏ, nhưng mỗi cái đều tỏa ra sức hút cực mạnh, khiến người ta cảm giác cực kỳ nguy hiểm.

Chúng không phải đứng yên một chỗ, mà không ngừng di chuyển, tốc độ cũng có nhanh có chậm, hoàn toàn khác nhau, có những cột nước di chuyển nhanh lại như tia chớp, xẹt qua tầm mắt Dương Khai, kéo theo sóng gió ngập trời, lực phá hoại kinh người.

Cảm thụ linh khí thiên địa xung quanh, rất nồng đậm, nhưng Dương Khai cảm thấy linh khí thiên địa trong này có chút khác, khác ở chỗ nào thì hắn không nói được.

Đây là chỗ quỷ quái gì?

Sao đi vào từ lốc xoáy Tịch Hư Lĩnh, lại đến chỗ này?

Nếu nói nơi này là dưới lòng đất Tịch Hư Lĩnh thì không thể nào, dù sao chỗ này nhìn rất rộng lớn, còn có biển rộng, làm sao lại là dưới lòng đất Tịch Hư Lĩnh?

Chẳng lẽ đây là bí cảnh? Dương Khai giật mình.

Nhưng càng nghĩ càng thấy có lý, lúc lốc xoáy cắn nuốt, Dương Khai cảm nhận rõ ràng có dấu vết truyền tống không gian, rất có khả năng lốc xoáy khổng lồ này là cửa vào bí cảnh!

Nếu chỗ này là bí cảnh, vậy thì rắc rối, chỗ này biển rộng mênh mông, hắn đi đâu tìm cửa ra?

Chương 2361: Tịnh Đế Song Chu

Trong khi Dương Khai mờ mịt không biết làm sao, ở gần đó phát ra tiếng động, sau đó một bóng người phóng lên, đáp xuống gần chỗ hắn.

Nhìn thấy người này, sắc mặt Dương Khai đại biến, vội vàng kéo theo Lưu Tiêm Vân chạy đi, kéo ra khoảng cách với đối phương.

Người này chính là Diêu Xương Quân!

Lúc bị lốc xoáy cắn nuốt, Dương Khai không phát hiện bóng dáng Diêu Xương Quân, không rõ hắn bị nuốt vào trước hay sau, dù sao nhìn hắn thì rõ ràng là không trốn khỏi kiếp nạn này, cũng xui xẻo rơi vào đây.

Hơn nữa trạng thái Diêu Xương Quân hiện tại rất thê thảm, quần áo rách nát, tóc tán loạn, cả người đẫm máu, khí tức không ổn, rõ ràng là chống đỡ lực cắn nuốt mà bị cắn trả mạnh mẽ.

Dương Khai bởi vì được Lưu Tiêm Vân nhắc nhở, cho nên từ bỏ chống cự, ngay cả hiện tại nhìn bề ngoài không tốt, nhưng rõ ràng là nhẹ hơn Diêu Xương Quân.

Tên này thế mà không chết! Dương Khai cũng bội phục tu vi mạnh mẽ của hắn, không hổ là Đế Tôn tam tầng cảnh, ngay cả thần hồn bị trọng thương, cũng sẽ không dễ dàng chết đi.

- Là nghiệt súc ngươi! Diêu Xương Quân cũng nhanh chóng phát hiện Dương Khai, sắc mặt phát lạnh, sát khí tuôn trào.

Nếu không phải Dương Khai, hắn làm sao mạo hiểm đuổi vào Tịch Hư Lĩnh? Nếu không đuổi vào Tịch Hư Lĩnh, làm sao đụng tới Tịch Hư Đại Tuyền Qua? Hiện tại xui rủi đến đây, tất cả đầu sỏ gây họa chính là Dương Khai, hiện tại gặp kẻ thù là tự nhiên đỏ mắt.

Đang lúc nổi giận muốn ra tay với Dương Khai, gần đó lại phát ra tiếng động, một bóng người lao ra từ bùn đất.

Biến cố này làm Dương Khai cùng Diêu Xương Quân giật mình, vội nhìn sang, nhưng nhìn rõ người kia, hai người lại bình thường.

Bởi vì người thứ ba xuất hiện ở đây, đó là Bàng Quảng, thành chủ Cao Thành!

Bàng Quảng bám theo sau, Diêu Xương Quân cũng biết, chỉ là hắn một lòng muốn tìm Dương Khai, cho nên không để ý. Tịch Hư Lĩnh xảy ra hạo kiếp, Bàng Quảng tự nhiên không thể chống đỡ, đều bị hút vào đây.

Nhưng làm hắn kinh ngạc, là tình trạng của Bàng Quảng tốt hơn, chỉ là có hơi nhếch nhác, nhưng không có chút thương thế, khỏe mạnh như thường.

- Các người không sao chứ? Bàng Quảng vừa ra, lại thấy Dương Khai cùng Diêu Xương Quân đang giằng co, cũng giật mình.

Diêu Xương Quân liền hừ lạnh: - Ngươi muốn lão phu có chuyện gì?

Hắn thấy bộ dáng của Bàng Quảng, liền hiểu đối phương biết cách làm sao tránh né lực cắn nuốt, bởi vậy mới còn nguyên lành. Ngược lại hắn mai danh ẩn tích ở Cao Thành 200 năm, lại bị dày vò u đầu sứt trán, nhất thời cảm thấy xấu mặt.

Lúc trước từng chịu thiệt trước Diêu Xương Quân, Bàng Quảng nào dám làm càn, nghe vậy cười gượng: - Tiền bối không sao thì tự nhiên quá tốt, Bàng mỗ chỉ thuận miệng hỏi, thuận miệng hỏi thôi.

Dương Khai nhe răng cười: - Bàng thành chủ không phúc hậu mà, biết rõ làm sao né được nguy hiểm, lại không nói sớm với Diêu tiền bối, rõ ràng là muốn Diêu tiền bối sớm chết sớm siêu sinh. Diêu tiền bối, nếu ta là ngươi, ta sẽ không nhịn nữa, phải đánh hắn một trận cho hả giận mới được.

Sắc mặt Bàng Quảng trầm xuống, dè đặt quan sát Diêu Xương Quân, thấy hắn lạnh nhạt, vui buồn không lộ ra, liền quát: - Tiểu tử chớ có nói bậy bạ, ngươi giết thủ hạ của bổn tọa, cướp tài vật của bổn tọa, ta còn chưa tính sổ với ngươi! Diêu tiền bối là cao nhân ẩn thế, thấu suốt rõ ràng, làm sao có thể bị ngươi ly gián!

Nói rồi, hắn quay sang chắp tay với Diêu Xương Quân: - Tiền bối, dù ta có thù oán với tiểu tử này, nhưng cũng chỉ là chuyện nhỏ. Ở đây là ngài đứng đầu, ngươi muốn giết muốn chém, vãn bối chỉ đứng xem, tuyệt không nhúng tay.

Diêu Xương Quân nhàn nhạt liếc hắn, chầm chậm nói: - Ngươi vẫn luôn bám theo sau lão phu, cũng là muốn xem thôi?

Trên trán Bàng Quảng liền toát mồ hôi lạnh, khóe miệng co rút nói: - Tiền bối hiểu lầm, Bàng mỗ vào Tịch Hư Lĩnh là có chuyện muốn làm, tuyệt không có ý theo dõi tiền bối.

Diêu Xương Quân hừ lạnh, không nói gì, thần sắc ngạo nghễ. Dù hắn bị lốc xoáy cắn nuốt bị thương không nhẹ, nhưng mặc kệ Bàng Quảng hay Dương Khai, hắn đều không coi ra gì, lúc ở trong quán trà bị Dương Khai làm bị thương, chỉ là không đủ phòng bị mà thôi.

Nhưng với trạng thái của hắn hiện tại, có thể không trở mặt với Bàng Quảng thì tốt hơn, dù sao hắn không phải trạng thái đỉnh cao, Bàng Quảng cũng là Đế Tôn nhất tầng cảnh, thật đánh lên, dù hắn giết được Bàng Quảng, cũng phải trả giá rất đắt.

- Tiền bối, chẳng lẽ nơi này là Tịch Hư Bí Cảnh trong truyền thuyết? Bàng Quảng thấy hắn không lên tiếng, trong lòng run sợ, vội chuyển đề tài.

- Tịch Hư Bí Cảnh? Dương Khai nghe được, không khỏi nhướng mày Hiện tại hắn muốn biết rõ chỗ này là nơi quỷ quái gì, không giống Bàng Quảng cùng Diêu Xương Quân, hắn vừa đến, hai người này rõ ràng có nắm tình báo, cho nên vểnh tai hứng thú lắng nghe.

- Nếu ngươi biết, cần gì phải hỏi lão phu? Diêu Xương Quân hừ lạnh, rõ ràng không ưa hắn.

Bàng Quảng ngượng ngùng: - Thật không ngờ tới, Tịch Hư Bí Cảnh thật sự tồn tại, Bàng mỗ làm thành chủ mấy trăm năm, cuối cùng hôm nay được mở rộng kiến thức.

- Tịch Hư Bí Cảnh là chỗ nào, làm sao ra ngoài? Dương Khai vội hỏi.

Bàng Quảng nghiêm mặt, quát: - Nhóc con hỏi nhiều làm gì, ngoan ngoãn chờ chết đi.

Dương Khai đen mặt, nói: - Bàng thành chủ, mặc kệ trước đó mọi người có ân oán gì, hiện tại coi như chung một thuyền, có tình báo gì thì chia sẻ nhau, cũng không phải thù giết cha cướp vợ gì, làm gì hẹp hòi như thế.

Bàng Quảng cười lạnh: - Đạo bất đồng miễn bàn chuyện, bổn tọa không có gì để nói với ngươi, ngươi có thể sống sót dưới tay Diêu tiền bối rồi nói.

Dương Khai đắc tội Diêu Xương Quân, ở trong lòng Bàng Quảng đã sớm coi Dương Khai là người chết, nào có rảnh mà nói chuyện với hắn. Nói xong, lại cười nịnh nọt với Diêu Xương Quân: - Tiền bối, Tịch Hư Bí Cảnh chỉ tồn tại trong truyền thuyết, vào dễ ra khó, không biết tiền bối có thượng sách nào?

Tốc độ trở mặt của hắn còn nhanh hơn lật sách.

Dương Khai cười to: - Thì ra ngươi cũng không biết làm sao ra ngoài.

Bàng Quảng hừ nói: - Có gì đáng cười, cẩn thận rụng răng...

Đang nói, bỗng nhiên Bàng Quảng nhướng mày, ngửi ngửi không khí, khó hiểu nói: - Mùi gì vậy?

Trong không khí lan tỏa mùi hương kỳ dị, làm người ta phấn chấn tinh thần.

Dương Khai cùng Diêu Xương Quân cũng ngửi được, hai người đều hiểu rõ mùi hương này, nhìn nhau, không hẹn cùng nhớ ra, đồng thời kinh hô: - Bổ Thiên Liên!

Dứt lời, hai người đã nhanh chóng phóng về phía phát ra mùi hương.

Bàng Quảng cũng sững sờ, nhưng nghe được Bổ Thiên Liên mới biến sắc, xông ngay theo sau. Tuy rằng Bàng Quảng cùng Diêu Xương Quân đều là cường giả Đế Tôn Cảnh, nhưng Dương Khai có thần thông không gian, nói về bùng nổ tốc độ thì tự nhiên hai người kia không sánh bằng, chỉ là thuấn di, Dương Khai đã tới chỗ phát ra mùi hương.

Đó là một đống bùn, là từ Tịch Hư Lĩnh truyền sang, loại đất rõ ràng.

Dương Khai trực tiếp cắm tay vào bùn, nắm được thứ gì, cảm nhận kích cỡ cũng dao động năng lượng phát ra, trong lòng mừng rỡ muốn ném nó vào nhẫn không gian.

- Tiểu tử muốn chết! Diêu Xương Quân giận dữ, đánh ra một chưởng, gió mây vần vũ, đánh về phía Dương Khai.

Cũng may hắn không dám dùng hết sức, sợ tổn thương linh dược, nhưng Dương Khai cũng không thể chống đỡ được một chưởng này.

Dương Khai hừ nặng, gắng gượng vận chuyển lực lượng, thuấn di lần nữa tránh né.

Ầm...

Đồng bùn bị đánh thành bụi, tạo ra một cái hố sâu, hòn đảo mới hình thành cũng lung lay mấy hồi, có xu thế tan vỡ.

Diêu Xương Quân xanh mặt đứng đó, mắt lạnh nhìn ra.

Bàng Quảng cũng dừng lại, sắc mặt không thể tin được. Dương Khai có thể thoát được một chiêu của Diêu Xương Quân, cảnh tượng này hoàn toàn vượt qua hiểu biết của hắn, ngay cả hắn đối mặt một chiêu này cũng chưa chắc thoát được.

- Tiền bối tức giận như thế làm gì, thật là hù chết người. Dương Khai vừa nói, vừa giũ bùn đất trên tay, lập tức hiện ra linh dược trong tay hắn.

Linh dược này chính là Bổ Thiên Liên, kích thước giống y như một gốc mà Lưu Tiêm Vân lấy được, có điều gốc đó màu trắng như tuyết, không dính hạt bụi, nhưng gốc này lại đen như mực, rất quỷ dị.

Bổ Thiên Liên trước giờ là Tịnh Đế Song Chu, Lưu Tiêm Vân cơ duyên trùng hợp lấy được một gốc, nhưng rõ nguyên nhân gì lại không lấy được gốc thứ hai.

Hiện tại Tịch Hư Đại Tuyền Qua xuất hiện, rất nhiều linh dược cùng đất cát bị cuốn đi truyền tống vào đảo này, gốc Bổ Thiên Liên thứ hai cũng ứng vận xuất hiện.

Nhìn Bổ Thiên Liên trên tay Dương Khai, hơi thở của Diêu Xương Quân trở nên dồn dập.

Hằn lãng phí 200 năm ở Cao Thành, là vì cái gì? Không phải là vì Bổ Thiên Liên hay sao? Chỉ cần lấy được Bổ Thiên Liên, nhờ người luyện chế Tịnh Đế Bổ Thiên đan, vậy thương thế của hắn sẽ khỏi, đến lúc đó hắn có thể khôi phục chiến lực đỉnh cao, tìm kẻ thù báo hận.

Nhưng mà... khổ chờ 200 năm, tuy rằng Bổ Thiên Liên xuất hiện, nhưng chuyện tốt lại hai lần ba lượt bị Dương Khai phá hỏng.

Gốc trước bị mình sơ sẩy liền để Dương Khai cướp đi, đến gốc trước mắt cũng thế.

Diêu Xương Quân tức muốn nổ phổi, từ khi thăng cấp Đế Tôn Cảnh đến nay, hình như còn chưa chịu thiệt lớn đến thế, hơn nữa còn liên tục chịu thiệt trên tay một tên tiểu tử Đạo Nguyên Cảnh.

Nhìn Bổ Thiên Liên trên tay Dương Khai chậm rãi bị nhét vào nhẫn không gian, Diêu Xương Quân cố nén ý niệm ra tay cướp, trầm giọng nói: - Tiểu tử, giao Bổ Thiên Liên cho lão phu, mọi chuyện cũ sẽ bỏ qua, lão phu còn có thể dẫn ngươi rời khỏi đây.

Bàng Quảng nghe thế, mắt sáng lên vội nói: - Đến lúc đó Diêu tiền bối có thể dẫn ta đi cùng.

Diêu Xương Quân đang giận không có chỗ xả, căm tức trừng hắn:

- Ngươi còn dám nói nhảm, lão phu giết ngươi ngay!

Bàng Quảng giật mình, liền không dám lên tiếng nữa.

Chương 2362: Đừng ép ta

- Đưa ta ra ngoài trước, hết thảy đều dễ nói chuyện. Dương Khai tủm tỉm cười nhìn Diêu Xương Quân: - Hoặc là, nói cho ta biết phương pháp ra ngoài cũng được.

- Tiểu tử, ngươi dám cò kè mặc cả cùng lão phu sao?! Diêu Xương Quân giận dữ nói.

- Ta chỉ sợ tiền bối gạt ta!

- Lão phu thân phận gì, sao có thể làm chuyện không biết liêm sỉ như vậy!

Diêu Xương Quân hừ lạnh nói.

Dương Khai lắc đầu: - Nói vậy cũng không ổn, lỡ như tiền bối cũng không biết làm sao để ra ngoài, ta không công giao linh dược ra không phải là kẻ ngu sao!

Bàng Quảng lập tức phẫn nộ quát: - Tiểu nghiệt chủng, Diêu tiền bối muốn ngươi giao linh dược ra đã là nể mặt ngươi rồi, ngươi lại còn không phối hợp, đây là muốn chết a.

Dương Khai và Diêu Xương Quân đồng thời quay đầu lại gắt lên: - Mắc mớ gì tới ngươi!

Bàng Quảng đỏ bừng mặt, lần vuốt mông ngựa này lại phản tác dụng, vẻ mặt lúng túng không thôi.

Dương Khai nhìn Diêu Xương Quân chằm chằm, rồi cười nhạo nói: - Xem ra tiền bối cũng là Nê Bồ Tát qua sông, bản thân còn không lo nổi, lại còn khoác lác nói muốn dẫn ta ra ngoài, buồn cười, buồn cười!

Hắn vừa thấy vẻ mặt Diêu Xương Quân lúc này, liền biết lão cũng không biết làm thế nào để thoát khỏi địa phương quỷ quái này.

Nếu như Diêu Xương Quân thực sự có phương pháp ly khai, thì dùng Tịnh Đế Bổ Thiên Liên đổi lấy cũng không phải không được. Nhưng mấu chốt là lão gia hỏa này cũng không thoát ra được, nói gì đến dẫn hắn cùng thoát chung.

Bị Dương Khai vạch trần, Diêu Xương Quân không chút nào tỏ ra buồn bực, mà chỉ thản nhiên nói: - Với tu vi lão phu, chỉ một cái bí cảnh nhỏ nhoi sao có thể vây khốn ta? Lão phu tìm một chút là sẽ biết ngay.

- Vậy ta sẽ chờ tiền bối tìm được đường ra rồi nói sau!

- Vậy sao ngươi còn chưa giao ra vật cần giao? Hiển nhiên Diêu Xương Quân đã mất kiên nhẫn, hỏi xong câu này gương mặt già nua của lão sa sầm xuống như viên ngói cũ vậy.

- Ngài cảm thấy thế nào? Dương Khai hờ hững nói.

- Rất tốt! Diêu Xương Quân hít sâu một hơi, sát khí đã động.

Tuy nhiên hắn cũng không ra tay với Dương Khai vội, mà chợt đưa mắt nhìn sang Bàng Quảng.

Bàng Quảng đang xem trò vui, bỗng nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Diêu Xương Quân, không khỏi run lên, ngượng ngùng nói: - Tiền bối...

- Lăn! Diêu Xương Quân chợt quát một tiếng: - Nếu không lão phu giết luôn cả ngươi!

Âm thanh ngưng tụ thành luồng, tựa như trường mâu bắn thẳng tới Bàng Quảng, khiến Bàng Quảng chấn động toàn thân, lịch bịch lui về sau mấy bước, sắc mặt trắng bệch.

- Tiền bối, Bàng mỗ có thể trợ giúp ngài một tay, giúp bắt tiểu tử này giúp người! Bàng Quảng vội vàng tỏ ra chân thành nói. Bỗng nhiên xui xẻo bị lọt vào Tịch Hư Bí Cảnh này, với tu vi Đế Tôn nhất tầng cảnh quả thực không lấy gì làm an toàn. Hắn vốn định vuốt mông ngựa dựa dẫm vào lão một chút, nhưng không ngờ đối phương không cho hắn chút thể diện và cơ hội nào, vừa mở miệng đã quát hắn lăn.

Diêu Xương Quân hừ lạnh nói: - Lão phu mà cần ngươi hỗ trợ sao, nếu không đi... thì vĩnh viễn không cần đi nữa!

Bàng Quảng kinh hãi, nghiến răng nhìn Dương Khai, rồi lại nhìn qua Diêu Xương Quân, lúc này mới giậm chân một cái, thân hình bắn lên, bay ra hướng biển.

Tuy rằng hắn không biết vì sao Diêu Xương Quân lại vội vã đuổi mình đi, nhưng cũng hiểu đối phương quả thực đã không nhịn được nữa, nếu hắn còn dây dưa, chắc chắn sẽ bị lão hạ sát.

Với tu vi của hắn, đối mặt Diêu Xương Quân căn bản không có một chút phần thắng.

Hắn chỉ còn biết chạy đi rồi tính sau mà thôi.

Tuy rằng đại dương bao la nhìn qua cũng không bình lặng gì, ngược lại nguy cơ trùng trùng, thậm chí hắn còn không biết nên chạy về hướng nào, nhưng chung quy còn tốt hơn chịu chết ở chỗ này.

Không tới 10 hơi thở sau, Bàng Quảng đã không còn thấy bóng dáng.

- Đuổi Bàng Quảng đi gấp như vậy, là do tiền bối sợ hắn nhìn thấu thần hồn ngài đang bị thương sao? Dương Khai tủm tỉm cười nhìn Diêu Xương Quân, hờ hững hỏi một câu. Sắc mặt Diêu Xương Quân đại biến, hai mắt nheo lại lóe ra hào quang cực kỳ nguy hiểm: - Một kích ngươi đánh lén thành công lão phu trước đó quả nhiên không phải do may mắn!

Dương Khai cười to: - Công hiệu Tịnh Đế Bổ Thiên Liên đơn giản chính là tu bổ kinh mạch, đan điền và thức hải vỡ nát, tiền bối nhìn qua rất sung mãn, Đế nguyên dư thừa, hiển nhiên không phải do kinh mạch và đan điền xảy ra vấn đề, nhưng lại cần Tịnh Đế Bổ Thiên Liên cấp bách như vậy, rõ ràng là muốn chữa trị thức hải.

- Không ngờ ngươi lại tinh thông dược lý như vậy! Diêu Xương Quân có chút ngoài ý muốn, có thể thông qua một chút dấu vết như vậy đã đoán ra thần hồn của lão bị thương, tiểu tử trước mặt này hiển nhiên không đơn giản.

- Chỉ là một luyện đan sư cấp Đế nhỏ nhỏi mà thôi! Dương Khai mỉm cười.

Diêu Xương Quân hơi biến sắc mặt, nhưng rất nhanh liền hừ lạnh nói: - Ngươi nhìn lão phu thấy giống như một kẻ đầu óc có vấn đề sao?

Hiển nhiên lão cho rằng Dương Khai đang nói bậy.

Dương Khai tuổi không lớn lắm, có thể có tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh cũng đã đủ khiến cho người ta khiếp sợ rồi, nếu còn nói hắn là một luyện đan sư cấp Đế, Diêu Xương Quân tuyệt đối không tin.

Có lẽ Dương Khai cũng là một luyện đan sư, nếu không hắn cũng không có khả năng tinh thông dược lý như vậy, nhưng hắn tuyệt đối không thể là luyện đan sư cấp Đế được.

Lão cảm thấy sở dĩ Dương Khai nói như vậy, là vì muốn lão tha cho hắn một con đường sống. Dù sao cho dù chiếm được Tịnh Đế Bổ Thiên Liên, cũng cần phải có luyện đan sư luyện chế thành linh đan, mà luyện đan sư cấp Đế chính là lựa chọn tốt nhất.

Tiểu tử này, đúng là một bụng mưu mô, đầu óc xấy xa mà! Diêu Xương Quân trong lòng rất cảnh giác.

Dương Khai ngạc nhiên, ngay sau đó cười khổ lắc đầu: - Có lẽ thần hồn tiền bối bị thương, nên đầu óc quả thật có chút vấn đề thì phải. Đây cũng là bệnh đó, đã bị bệnh thì phải chữa trị thôi.

Hắn chân thành nói ra sự thật, nhưng đối phương lại không muốn tin, điều này khiến cho hắn không biết nên khóc hay cười.

- Mặc cho ngươi hôm nay có khua môi múa mép như thế nào, cũng phải giao Tịnh Đế Bổ Thiên Liên ra đây! Diêu Xương Quân hừ lạnh nói.

Dương Khai lạnh lùng, nói: - Ta nói rồi, nói cho ta biết trước làm sao để thoát khỏi đây, nếu ngay cả điều này cũng không làm được, thì ta có đem nó cho chó ăn cũng sẽ không cho ngươi.

- Tiểu tử muốn chết, sự kiên nhẫn lão phu có hạn thôi. Diêu Xương Quân nghe hắn so sánh mình với chó, lập tức nổi điên.

Dương Khai chậm rãi nói: - Đế Tôn tam tầng cảnh sao, ta cũng không sợ ngươi, đừng ép ta, nếu ép ta, ngươi cũng không có kết quả gì tốt đâu!

Diêu Xương Quân ngẩn ra, sâu trong nội tâm dâng lên cảm giác hoang đường, một tên Đạo Nguyên tam tầng cảnh dám ở trước mặt lão thong dong nói chuyện như vậy đã là chuyện vô cùng khó tin rồi, vậy mà lúc này hắn lại còn khoác lác, có thể cùng lão đánh một trận. Nhưng ngược lại, thái độ của hắn vô cùng chân thành, không chút tỏ ra hoang mang. Chuyện gì xảy ra đây, không phải tiểu tử này thật sự có thể đánh một trận cùng lão đó chứ? Hắn dựa vào cái gì, thần thông không gian xuất quỷ nhập thần kia sao? Nếu là như vậy, hắn chỉ có thể chạy trốn mà thôi, căn bản không đủ đe dọa.

Diêu Xương Quân nghĩ liên tiếp đến các khả năng, nhưng vẫn không thể nghĩ ra được lý do vì sao hắn lại tự tin nói như vậy, liền có chút thẹn quá hóa giận nói: - Một khi ngươi đã không biết điều như vậy, thì lão phu sẽ thành toàn cho ngươi!

Nói rồi, lão liền nhún chân, hình bóng như quỷ mỵ phóng tới Dương Khai, tay kết ấn điểm một chỉ về phía hắn.

Một chỉ này đem tới cảm giác áp bách như phải đối mặt với sức mạnh to lớn của thiên địa vậy.

Dù sao Diêu Xương Quân cũng là cường giả Đế Tôn Cảnh tam tầng cảnh, tuy nói thần hồn bị thương, nhưng cơ sở võ đạo hùng hồn lại vô cùng chân thật, một chỉ này vô cùng hung tàn, ẩn chứa cảm ngộ của đối phương đối với thiên đạo võ đạo.

Chỉ chưa tới, khí thế như muốn khai phá thiên địa đã ập tới, lực lượng pháp tắc thiên địa lượn lờ quanh ngón tay. Lúc này, Diêu Xương Quân như thể trở thành kẻ thống trị trong thiên địa này vậy.

Thấy lão thật thật sự ra tay với mình, Dương Khai liền biến sắc, không kịp nghĩ gì khác, nguyên lực ầm ầm vận chuyển, trực tiếp đưa Lưu Tiêm Vân đang hôn mê vào Tiểu Huyền Giới, đồng thời thi triển ra hai đại bí thuật long hóa cùng Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm, lực lượng không gian lập tức được điều động chạy trốn.

Xoẹt...

Một tiếng động nhỏ vang lên, thời điểm Dương Khai xuất hiện lại đã ở cách đó mấy chục trượng, nhưng bả vai cũng xuất hiện một lỗ thủng, máu màu vàng từ lỗ thủng kia phun ra, cơn đau thấu tim lập tức truyền tới.

- Hử? Diêu Xương Quân ngẩn ra, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Lão kinh chẳng những kinh ngạc vì Dương Khai dưới một kích của lão có thể tránh khỏi vị trí yếu hại, mà còn vì không biết Lưu Tiêm Vân đã biến đâu mất.

Lão luôn chú ý động tĩnh của Dương Khai, nên đối với thiếu nữ đang hôn mê trên tay hắn cũng không để ý nhiều, nhưng lão cũng không thể nào phát hiện ra, thiếu nữ kia biến mất bằng cách nào.

Điều này thật là kỳ quái, tuy rằng thần hồn lão bị thương, không dám tùy tiện vận dụng thần niệm, nhưng nhãn lực thì không đến nỗi một người biến mất mà không thấy được.

- Chó già, ngươi muốn động thủ cùng bổn thiếu thật sao? Dương Khai phát ra khí tức thô bạo, nửa người đều bị nhuốm máu, một kích kia chẳng những không khiến hắn kiêng kỵ, mà ngược lại dường như còn khơi dậy hung tính của hắn, khiến khí tức toàn thân hắn trở nên như một con hung thú bị thương vậy.

Diêu Xương Quân chột dạ, mơ hồ cảm thấy nếu lại bức bách hắn sẽ không ổn, cảm giác này không thể giải thích được, khiến gai ốc trên người lão nổi hết lên.

Nhưng tên rời cung không thể quay đầu, lão đã đả thương Dương Khai, hiện tại nói gì cũng vô dung, nếu bỗng nhiên lại dừng tay, chẳng phải là thừa nhận lão sợ hắn sao?

- Tiểu tử thật không tồi, có thể tránh khỏi một kích của lão phu, cũng coi là rồng trong loài người! Trời cao có đức hiếu sinh, lão phu cũng mở lòng khoan dung, cho ngươi một cơ hội, ngoan ngoãn giao Bổ Thiên Liên ra đây, có thể tha ngươi khỏi chết!

- Cút!

- Tốt tốt tốt!

Diêu Xương Quân giận dữ nói: - Nếu ngươi đã ngoan cố như vậy, lão phu sẽ dạy cho ngươi biết cách làm người là như thế nào!

Pháp quyết trên tay lão liền biến đổi, đế nguyên bắt đầu khởi động, bàn tay vừa trói buộc hành động của Dương Khai, vừa hiện ra phong vân lực, hung hăng đánh tới Dương Khai.

Một kích này lão không hề nương tay, hiển nhiên cũng định đưa Dương Khai vào chỗ chết.

Ầm...

Một tiếng nổ vang truyền ra, mặc cho Dương Khai phòng ngự như thế nào cũng bị một chưởng này quật cho lên bay, xương cốt toàn thân gãy khắp nơi, mặt mày tái nhợt, phun ra một ngụm máu tươi.

- Ha ha ha! Tiểu tử khẩu khí không nhỏ, nhưng bản lĩnh thì cũng như vậy mà thôi, thật khiến lão phu vô cùng thất vọng! Diêu Xương Quân thấy hắn thê thảm như vậy, tâm trạng thoải mái hơn rất nhiều, cảm thấy vừa rồi bản thân lo lắng quá nhiều, tên tiểu tử này chỉ là một tên Đạo Nguyên tam tầng cảnh mà thôi, cho dù có lá bài tẩy cũng không thể là đối thủ của mình. Cũng không hiểu sao vừa rồi lão còn do dự, biết vậy đã sớm ra tay giết chết hắn.

Thật là xấu hổ mà! Bị một tên vắt mũi chưa sạch nói vài ba câu đã khiến cho tâm thần bị quấy nhiễu, quả nhiên là di chứng do thần hồn bị thương nặng để lại. Diêu Xương Quân thầm nghĩ.

May mà đối phương chỉ là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nếu như có thực lực tương đương với lão, vậy thì lão sẽ không có kết cục tốt rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau