VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2351 - Chương 2355

Chương 2353: Phế đi tu vi của ngươi thì đã làm sao?

Người nào dám làm loạn ở Tụ Bảo Lâu ta! Một tiếng gầm giận dữ từ hậu đường truyền ra, ngay sau đó, tên nam nhân đầu trọc vừa đả thương Lưu Tiêm Vân chạy vọt ra, thân hình vạm vỡ dọa người, khí tức trong cơ thể phát ra cũng vô cùng hung tàn.

Gã sai vặt bị đánh cho choáng váng thấy đại hán đi ra, tựa như đã tìm được chỗ dựa, liền ù té về phía hắn, tay ôm quai hàm, ú ớ kêu lên: - Chấp sự đại nhân, xin ngài hãy làm chủ cho tiểu nhân, tên này vừa tiến vào đã không phân tốt xấu ra tay với tiểu nhân, tiểu nhân yếu kém vô lực phản kháng, hàm răng cúng bị hắn đánh rớt hết, ngài nhìn đi, tiêu nhân thật là thê thảm mà!

Hắn khóc lóc không ngừng, phối hợp với máu mồm máu miệng đang chảy ra, nhìn qua quả thật thê thảm vô cùng, người không biết đầu đuôi sự việc, khẳng định sẽ đồng cảm với hắn.

Chỉ có điều Dương Khai ra tay cũng không dùng bao nhiêu khí lực, thương thế của hắn nhìn qua có vẻ thê thảm, nhưng thật ra không chút nghiêm trọng, nếu không hắn cũng sinh long hoạt hổ không đến mức như vậy.

- Dám giương oai ở Tụ Bảo Lâu ta, tiểu tử ngươi không muốn sống nữa phải không?! Nam nhân đầu trọc ánh mắt như sói nhìn chằm chằm Dương Khai hét lớn, nhìn sang bên cạnh, lại thấy được Lưu Tiêm Vân đang đứng cạnh Dương Khai, liền hiểu rõ nguyên nhân, cười gằn nói: - Ta tưởng là chuyện gì xảy ra, thì ra là tìm người trợ giúp đến đây sao.

Nói rồi, hắn nhìn Dương Khai chế nhạo nói: - Tiểu tử, bổn tọa không biết nữ nhân này cho ngươi chỗ tốt gì, không ngờ lại khiến ngươi ra mặt thay nàng, nhưng ngươi dám tới nơi này là hoàn toàn sai lầm rồi.

Hắn vung mạnh tay lên, đại môn Tụ Bảo Lâu bỗng nhiên đóng sập lại, ngay sau đó từ bốn phương tám hướng xông tới bốn tên võ giả Đạo Nguyên Cảnh, vây chặt Dương Khai cùng Lưu Tiêm Vân lại.

Biến cố xảy ra hết sức đột ngột, Lưu Tiêm Vân lập tức biến sắc, không tự chủ được nhích lại gần Dương Khai, dường như muốn tìm kiếm một chút cảm giác an toàn vậy. Một cỗ khí tức khiến người an bình tỏa ra, Lưu Tiêm Vân ngẩng đầu nhìn sang Dương Khai, thấy vẻ mặt hắn vẫn lạnh nhạt, thờ ơ như cũ, tựa như cục diện trước mắt này đối với hắn mà nói không đáng kể chút nào vậy.

Bị hắn lây nhiễm, tâm tình của Lưu Tiêm Vân cũng lập tức trấn định lại.

- Lấy nhiều hiếp ít sao? Dương Khai nhếch mép nói, rồi quay đầu quét thần niệm nhìn chung quanh, nhận ra bốn tên Đạo Nguyên Cảnh này đều là nhất tầng cảnh, nam nhân đầu trọc kia cũng chỉ là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh.

Cũng không biết bọn chúng lấy đâu ra can đảm, dám đóng cửa đại môn lại, xem bộ dáng chính là muốn che giấu tai mắt mọi người, khiến Dương Khai và Lưu Tiêm Vân hoàn toàn nằm lại chỗ này.

Nghe Dương Khai chế nhạo như vậy, nam nhân đầu trọc chỉ hừ lạnh một tiếng, nhìn Lưu Tiêm Vân lạnh lùng nói: - Vốn cũng không định xử lý ngươi, chỉ có điều ngươi lại không biết điều chủ động quay trở về, vậy thì đừng trách bổn tọa lòng dạ độc ác, giường của bổn tọa vừa lúc thiếu người sưởi ấm, tư sắc của ngươi cũng coi như không tệ, ngoan ngoãn lăn qua đây quỳ gối trước mặt bổn tọa, tránh cho chút nữa phải chịu đựng nổi khổ da thịt!

Lưu Tiêm Vân lập tức tức giận run người, nghiến răng quát: - Ngươi nằm mơ đi!

Tên này đúng là vô sỉ, chẳng những đả thương cưỡng đoạt linh dược của nàng, mà bây giờ lại còn muốn chiếm luôn nàng, bắt nàng chủ động cầu xin hắn, Lưu Tiêm Vân sao có thể nhịn nổi chứ? Nghĩ lại dầu gì ở Đại Hoang Tinh Vực nàng cũng là một trong những nhân vật cấp bá chủ một phương, mặc dù đến Tinh Giới phải thấp giọng một chút, nhưng cũng không đến mức không biết tự ái như vậy.

- Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Nam nhân đầu trọc không kiên nhẫn nổi, thấy Lưu Tiêm Vân cự tuyệt, liền vung tay lên nói: - Nam giết, nữ để lại, không biết mở to mắt nhìn xem đây là nơi nào, lại dám lỗ mãng tới đây, quả thực không biết sống chết mà.

Bốn tên Đạo Nguyên Cảnh Vây vây quanh Dương Khai cùng Lưu Tiêm Vân đồng loạt xuất thủ, thi triển bí thuật đánh về phía Hướng Dương, sát ý tràn ngập, hiển nhiên là không có ý định lưu thủ, chuẩn bị dựa theo nam nhân đầu trọc phân phó giết chết Dương Khai trước rồi nói sau.

Hậu trường Tụ Bảo Lâu cực lớn, giết một tên này đã coi là chuyện gì? Có trách chỉ trách tiểu tử này có mắt không tròng, dám tới đây làm loạn.

Nhưng rất nhanh bốn người này đã phát hiện không đúng.

Khi bốn người bọn chúng mới vừa có động tác, lập tức toàn bộ không gian Tụ Bảo Lâu liền trở nên trầm trọng, một loại lực lượng khó diễn tả được tràn ngập ra xung quanh, khiến cho bọn chúng như tiến vào vũng bùn, bước đi cũng khó khăn.

Bốn người đều là Đạo Nguyên Cảnh, tuy nói thực lực không quá cường đại, nhưng nếu đã tấn cấp đến cảnh giới này, thì đối với lực lượng pháp tắc ít nhiều cũng có chút lĩnh ngộ.

Bọn họ lập tức hiểu ra, thứ lực lượng ảnh hưởng đến hành động của bọn chúng, khiến chúng như như bị núi lớn đè lên, không thể hít thở, thậm chí ngay cả nguyên lực đều cũng vận chuyển không thông này, rõ ràng chính lực lượng pháp tắc vô cùng cao thâm.

Sắc mặt bốn người lập tức đại biến, toàn lực thúc giục lực lượng bản thân đánh ra xung quanh, muốn thoát vây trước nói sau, nhưng hiệu quả lại quá nhỏ.

Dương Khai cười gằn một tiếng, Kim Huyết Ti bắn ra, chỉ trong chốc lát, ánh sáng vàng lóe lên, hướng bốn người giết qua. Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt...

Một loạt âm thanh kỳ dị vang lên, ánh sáng vàng tiêu tán không thấy, cùng lúc đó lực lượng pháp tắc đang tràn ngập trong Tụ Bảo Lâu cũng biến mất.

Nhưng bốn tên Đạo Nguyên Cảnh lại ngây người tại chỗ, không nhúc nhích, cứ như thể bị trúng Định Thân Thuật vậy, ánh mắt tràn đầy hoảng sợ và không dám tin.

Chỉ trong chốc lát, một tên bỗng nhiên đổ xuống, toàn thân bị cắt thành vô số khối nhỏ, máu tươi cùng nội tạng vỡ vụn tràn ra đầy đất.

Sụt sụt sụt...

Ba tên kia cũng đều vỡ vụn ra, chỉ trong chốc lát, mùi máu tanh khiến người ta buồn nôn phóng lên cao.

- A! Nam nhân đầu trọc hiển nhiên cũng không ngờ Dương Khai lại xuất thủ sắc bén như thế, hắn vốn nghĩ rằng Lưu Tiêm Vân chỉ có tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, tìm được trợ thủ chỉ sợ cũng không hơn là bao, cho nên cũng không định đích thân ra tay, nhưng hiện tại, hắn biết mình đã hoàn toàn sai lầm rồi.

Đây chính là bốn cao thủ Đạo Nguyên nhất tầng cảnh đó, Tụ Bảo Lâu muốn bồi dưỡng ra cũng không dễ dàng gì, nhưng vừa đối mặt đã bị đối phương giết sạch.

Thực lực bực này hắn há có thể chống lại chứ?

Gã sai vặt kia lại càng khiếp sợ hơn, vốn muốn đứng cạnh nam nhân đầu trọc cáo mượn oai hùm, giương mắt nhìn cảnh Dương Khai bị giết, giải tỏa tức giận trong lòng, nhưng vừa thấy được kết quả khác với tưởng tượng của mình một trời một vực, lập tức mắt trợn ngược, hôn mê bất tỉnh.

- Ngươi... ngươi dám giết người ngay trong Tụ Bảo Lâu? Nam nhân đầu trọc mặt trắng bệch, sau khi ý thức được mình tuyệt đối không phải đối thủ Dương Khai, khí thế hùng hổ hắn lập tức tan biến, không còn cái vẻ hung hăng càn quấy như vừa rồi nữa.

- Tức cười, bọn chúng muốn giết ta, dĩ nhiên ta phải giết chúng trước rồi! Dương Khai cười lạnh, ánh mắt sắc bén nhìn nam nhân đầu trọc chằm chằm, rồi lạnh lẽo nói: - Hiện tại đến phiên ngươi.

Nam nhân đầu trọc vừa nghe đã biết tình huống không ổn, bỗng nhiên kết ấn quyết, bên ngoài cơ thể liền hiện ra một tầng huyết quang đỏ sẫm, đồng thời trong miệng phun ra một ngụm tinh huyết. Nhìn khí thế dường như muốn thi triển ra bí thuật huyết tế gì đó, lập tức thân hình hắn như mũi tên rời cung bay về phía sau, định chạy khỏi chỗ này, miệng quát lớn: - Đại chưởng quỹ cứu ta!
- Ông trời có xuống đây cũng không cứu được ngươi! Dương Khai hừ lạnh một tiếng, rõ ràng đứng tại chỗ không nhúc nhích, nhưng chỉ trong nháy mắt đã đi tới trước mặt nam nhân đầu trọc, dí sát vào người hắn, ánh mắt bén nhọn lãnh khốc.

Nam nhân đầu trọc hồn vía lên mây, hắn đã là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh rồi nhưng vẫn không thấy rõ Dương Khai nhào tới trước mặt mình thế nào. Hắn càng thêm hiểu rõ chênh lệch giữa mình cùng Dương Khai, trên mặt không khỏi hiện lên vẻ tuyệt vọng, hận bản thân chưa dò xét rõ ràng tu vi cụ thể của Dương Khai đã hành động như vậy, bản thân hắn chỉ sợ cũng không giữ được mạng sống.

- Dừng tay! Bỗng nhiên một tiếng quát chói tai từ phía sau truyền đến, ngay sau đó, một cỗ khí tức Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong liền nhắm thẳng Dương Khai áp tới.

Chớp mắt sau đó, một lão giả râu tóc bạc trắng liền xuất hiện trong tầm mắt Dương Khai, dường như hắn từ hậu đường cấp tốc chạy tới, hẳn là nghe được tiếng cầu cứu của nam nhân đầu trọc.

Người còn chưa tới, lão giả đã xuất thủ chụp xuống đầu Dương Khai, rất có khí thế vây Nguỵ cứu Triệu.

Nam nhân đầu trọc mừng rỡ, càng thêm ra sức la lên: - Đại chưởng quỹ cứu mạng!

Hắn nghĩ rằng đại chưởng quỹ đích thân đi ra, bản thân hắn nhất định có thể bình yên vô sự, đại chưởng quỹ chính là Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong, tên thanh niên tới làm loạn này tuy rằng rất lợi hại, nhưng tuyệt đối không phải Đế Tôn Cảnh, điểm này hắn vẫn có thể cảm nhận được. Với sự lợi hại của đại chưởng quỹ, nhất định có thể cứu được hắn.

Dương Khai khinh miệt nhìn lão giả, rồi tiện tay vỗ một cái về phía không trung, một bàn tay ngưng tụ như thật liền bay ra, đón đỡ chính diện bàn tay của lão giả.

Cùng lúc đó, cái tay còn lại của hắn nhẹ nhàng đặt ở trên ngực đại hán đầu trọc.

Nam nhân đầu trọc biến sắc, tâm tình vốn còn đang mừng rỡ lập tức lạnh như băng, kinh hãi nói: - Ngươi muốn làm gì?

Đang nói dở, hắn liền cảm thấy một cỗ nguyên lực cuồng bạo vọt vào trong cơ thể, tựa như một lưỡi dao sắc bén cắt vào kinh mạch, phá hủy lung tung đan điền của mình. Cơn đau thấu tim gan khiến hắn không thể chịu nổi, hét thảm lên.

Ầm...

Một tiếng nổ lớn truyền ra, đến lúc này thủ ấn của Dương Khai cùng bàn tay lão giả mới va chạm với nhau, Dương Khai mượn lực nhẹ nhàng bay về phía sau, rơi xuống bên cạnh Lưu Tiêm Vân, vẻ mặt bình tĩnh.

Lão giả kia thì ngược lại, sau khi cảm nhận được lực lượng Dương Khai, sắc mặt không khỏi biến đổi, tay khua động mấy lần mới khó khăn lắm hóa giải hết lực đạo, sau khi rơi xuống đất còn nặng nề lùi về sau mấy bước.

Bịch một tiếng, vừa lúc nam nhân đầu trọc rơi xuống bên chân hắn.

- Khụ khụ... Nam nhân đầu trọc gian khổ ho khan vài tiếng, hộc ra một ngụm máu bầm, sau đó sắc mặt uể oải, vô cùng oán độc nhìn Dương Khai nói: - Ngươi dám phế đi tu vi của ta?

Giờ phút này kinh mạch của hắn đã bị hủy hết, đan điền vỡ nát, một thân tu vi đã tan hết toàn bộ. Tuy nói thương thế như vậy cũng không phải không có thuốc trị, nhưng cần phải có linh đan diệu dược vô cùng trân quý mới được. Đừng nói thứ này căn bản không tìm được, cho dù tìm được rồi, hắn cũng không có năng lực mua.

- Ngươi dám đả thương sư muội ta, phế đi tu vi của ngươi thì đã làm sao? Dương Khai nhìn hắn nói.

- Vậy sao ngươi không giết ta đi? Nam nhân đầu trọc gào thét nói.

Dương Khai cười lạnh: - Giết ngươi chẳng phải là dễ dãi với ngươi quá sao?

Sắc mặt nam nhân đầu trọc càng thêm trắng hơn, hắn biết Dương Khai nói không sai, với hắn mà nói, giết hắn là một loại giải thoát, hủy bỏ đi tu vì đối bất kỳ một võ giả nào đều là hình phạt tàn nhẫn nhất.

Chương 2354: Bồi thường

Tôn giá lòng dạ độc ác như thế, không biết Tụ Bảo Lâu ta có chỗ nào đắc tội với ngài! Chưởng quỹ của Tụ Bảo Lâu ánh mắt hung ác nham hiểm, nhưng trong lòng kiêng kỵ Dương Khai, cắn răng khẽ quát.

Thanh niên này vừa tới liền giết bốn Đạo Nguyên Cảnh của Tụ Bảo Lâu, lại phế bỏ tu vi của nam nhân đầu trọc... ra tay quả quyết tàn nhẫn, chuyện hôm nay bất kể như thế nào cũng không thể bỏ qua. Bất quá Dương Khai tuy rằng cường đại, lão cũng không e ngại lắm, cái gọi là rông manh cung không thê ap chê đươc răn ban đia. Ở địa phương Cao Thành này, bất cứ người nào đều phải cho Tụ Bảo Lâu một chút mặt mũi.

- Các ngươi không có đắc tội với ta, bất quá các ngươi đắc tội với sư muội ta! Dương Khai mắt lạnh nhìn lão chưởng quỹ, nhếch khóe miệng nói tiếp: - Đừng nói lão không biết chút gì về chuyện này, giao vật ra đây, nếu không kết quả sẽ giống như hắn! Dương Khai vừa nói, vừa chỉ ngón tay vào nam nhân đầu trọc kia.

Chưởng quỹ biến sắc, vốn lão còn muốn giằng co với Dương Khai một hồi, kéo dài đến khi viện binh đến, chỉ cần viện binh tới đây, chuyện Dương Khai làm ở Tụ Bảo Lâu lập tức phải hoàn trả gấp trăm lần. Chỉ có điều lão không nghĩ tới Dương Khai cũng không cho lão cơ hội này, nghe ý trong lời nói của hắn hoàn toàn không cho lão có thời gian thở dốc!

- Tôn giá có biết Tụ Bảo Lâu ta là địa phương nào, sau lưng có người nào, mà dám ở chỗ này hô to gọi nhỏ? Lão chưởng quỹ tốt xấu gì cũng đã sống nhiều năm, bản thân lại có tu vi Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong, tự nhiên không có khả năng bị Dương Khai nói vài ba câu đe dọa cho hoảng sợ.

- Xem ra lão đã có lựa chọn, một khi đã như vậy, thì đừng trách bổn thiếu lòng dạ độc ác! Dương Khai hừ lạnh một tiếng, ý đồ của đối phương rõ ràng như vậy, sao hắn không nhìn ra. Chỉ là trong lòng Dương Khai không sợ hãi, cho nên cũng lười nhiều lời với lão. Nói đến đây, thân hình Dương Khai nhoáng một cái, liền đến gần trước người lão chưởng quỹ. Dưới pháp tắc không gian điều động, phạm vi mười mấy trượng chỉ thoáng cái trở nên kiên cố, không gian ngưng kết.

Lão chưởng quỹ thấy thế hồn vía lên mây, trên trán mồ hôi lạnh dầy đặc, với thực lực cùng nhãn lực của lão mà vẫn không thấy rõ Dương Khai làm thế nào nhào tới trước mặt mình, trong lòng ý thức được lần này đúng là đá phải tấm sắt rồi! Tiếp đó cảm nhận được không gian bốn phía ngưng kết, sắc mặt lão chưởng quỹ hoảng sợ vừa dốc sức thúc giục nguyên lực lui về sau, vừa quát to: - Tụ Bảo Lâu là sản nghiệp của thành chủ đại nhân, ngươi dám ở chỗ này càn rỡ, đừng nghĩ còn sống rời khỏi Cao Thành!

Đến thời điểm này lão chưởng quỹ cũng không có lòng thanh thản cố làm ra vẻ huyền bí, nên báo thẳng ra hậu trường của mình, hy vọng Dương Khai có thể sợ ném chuột vỡ đồ. Dù sao ở trong Cao Thành này, thành chủ đại nhân là lợi hại nhất, là một vị cường giả Đế Tôn Cảnh duy nhất.

Thế nhưng ngoài ý liệu của lão, Dương Khai đối với chuyện này lại là mặt không đổi sắc mảy may. Từ trong mắt Dương Khai, lão không nhìn ra một tia tâm tình dao động, thật giống như sớm đã có dự liệu đối với chuyện này.

"Tiểu tử này điên rồi!" Lão chưởng quỹ tâm thần hoảng hốt: "Biết rõ hậu trường của mình là thành chủ đại nhân còn dám làm chuyện càn rỡ như vậy, chẳng phải là nói hắn căn bản không e ngại thành chủ đại nhân? Buồn cười mình còn hy vọng dùng tên tuổi thành chủ đại nhân để hù dọa hắn, nhưng không nghĩ tới kết quả nhận được lại trái ngược với mong muốn!"

Không gian bốn phía trói buộc, mạnh như lão chưởng quỹ cũng không thể hành động tự nhiên, chỉ cảm thấy cả người kinh mạch tắc nghẽn, nguyên lực lưu chuyển không thông. Dưới tình huống bất ngờ lão cắn đầu lưỡi một cái, phun ra một ngụm tinh huyết, tế ra một cây kéo lớn sáng vàng rực rỡ, cắt tới hướng Dương Khai.

Cây kéo vàng kia cấp bậc không thấp, tản ra dao động năng lượng của bí bảo cấp Đạo Nguyên thượng phẩm, hơn nữa cũng không biết có lực lượng thần kỳ gì mà vừa tế ra, liền cắt xé không gian ngưng kết kia thành một cái khe hở.

Lão chưởng quỹ cả người áp lực buông lỏng, nguyên lực bên trong kinh mạch cuối cùng cũng lưu thông trôi chảy.

Còn không đợi lão có hành động tiếp, một luồng sáng vàng mờ nhạt bỗng nhiên toát ra trước mắt lão.

Theo bản năng lão ngẩng đầu nhìn lại Dương Khai, chỉ thấy chỗ con mắt trái của Dương Khai một mảnh sáng vàng rực rỡ, mà con ngươi trong mắt trái kia cũng biến thành uy nghiêm khiếp người, từ trong đó tràn ra một loại lực lượng chấn nhiếp tâm hồn người ta... lão chưởng quỹ đối mặt với con mắt này không khỏi trong lòng hoảng hốt, tâm thần không yên.

Ngay sau đó, bỗng nhiên từ trong màu vàng khiếp người kia bắn ra một nụ hoa sen, nhoáng một cái rồi tắt.

Lão chưởng quỹ đứng ngẩn ngơ tại chỗ, cả người như bị sét đánh, trong tầm mắt không có vật gì khác nữa, dường như trong thiên địa chỉ còn lại có một nụ hoa sen kia... Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của lão, nụ hoa sen trắng nõn kia nhanh chóng nở rộ ra.

Mà theo hoa sen nở rộ, lực lượng thần thức của lão cấp tốc biến mất, trong đầu truyền ra cơn đau đớn như có vạn con kiến đang gặm cắn.

Không xong, đây là bí thuật thần hồn! Lão chưởng quỹ đột nhiên chợt tỉnh, có lòng hóa giải lại hoàn toàn không thể ra sức. Lực lượng thần thức của thanh niên kia dường như cao hơn mình một đoạn lớn... Bí thuật hoa sen kỳ bí này trong thời gian cực ngắn cắn nuốt gần hết thần hồn lực của lão, làm cho toàn thân lão mệt lả, thần sắc hoảng sợ.

Một cơn đau đớn kịch liệt truyền đến, lão chưởng quỹ bị cơn đau đớn này đâm một cái, bất chợt tỉnh hồn, đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy cánh tay của mình đã bị chém rơi xuống, nơi miệng vết thương máu tươi phun ra tung toé.

Thanh niên kia thần sắc lạnh lùng, nhẹ nhàng thò ra một chưởng ấn ngay trước ngực mình.

Nhớ lại trước đó âm thầm quan sát thấy được một màn tao ngộ của nam nhân đầu trọc, kết hợp với lời nói của Dương Khai vừa rồi, làm sao lão không biết hành động này của Dương Khai là có ý gì? Hắn thật muốn phế bỏ tu vi của mình!

Lão chưởng quỹ cả người run lên, dùng hết khí lực toàn thân kêu lớn: - Không cần... có lời gì từ từ nói, bất kỳ yêu cầu gì lão phu đều có thể đáp ứng!

"Bùng..."

Dương Khai vẫn như cũ ấn xuống một chưởng, trong ngực lão chưởng quỹ tựa hồ đều lõm xuống một tấc, miệng phun máu tươi, chật vật bay ngược trở về quầy, rơi thật mạnh xuống đất... Dưới một chưởng đó, lão chưởng quỹ cũng giống như nam nhân đầu trọc kia, đã bị Dương Khai phá hủy đan điền, kinh mạch vỡ nát, tu vi mất hết.

- Lúc nói chuyện đàng hoàng, lão không biết quý trọng, hiện tại lão cũng không cần nói! Dương Khai cũng không thèm liếc nhìn lão già kia, chỉ đưa tay chộp một cái, chụp lấy nhẫn không gian trên cánh tay cụt, ném cho Lưu Tiêm Vân nói: - Nhìn xem vật của cô nương có trong này hay không?

Lưu Tiêm Vân theo bản năng nhận lấy, nhưng rõ ràng còn chưa lấy lại tinh thần, gương mặt mờ mịt khiếp sợ nhìn Dương Khai, thế nào cũng không nghĩ ra lúc này mới mấy năm không thấy, Dương Khai đã cường đại đến trình độ như vậy.

Bốn Đạo Nguyên nhất tầng cảnh kia bị hắn giết chết trong chớp nhoáng cũng thôi đi... nhưng nam nhân đầu trọc và lão chưởng quỹ này cũng không phải là Đạo Nguyên Cảnh bình thường đâu... thế mà hai người này ở trước mặt Dương Khai vẫn giống như đứa trẻ, bị đánh căn bản không có sức đánh trả, cơ hồ là vừa đối mặt đã bị phế bỏ tu vi.

Nhớ lại ngày đó hai người bị ép gia nhập Bích Vũ Tông, phải bám vào dưới cánh tay Biện Vũ Tình che chở mới có thể sống sót, Lưu Tiêm Vân quả thực không thể tin... đây là cùng một người.

- Sư huynh... đã tấn thăng Đế Tôn ư? Lưu Tiêm Vân ngây ngốc hỏi.

- Còn chưa có! Dương Khai cười nhạt đáp.

Lưu Tiêm Vân càng thêm chấn động, chưa tấn thăng Đế Tôn đã hung tàn như thế, nếu như Dương Khai tấn thăng Đế Tôn thì còn thế nào?

Nàng ở trong Đại Hoang Tinh Vực cũng là bá chủ một phương, còn là thiên tài ngàn năm khó gặp, nhưng giờ này so sánh với Dương Khai, nàng phát hiện tư chất tu luyện của mình lại là vô cùng yếu kém như thế.
- Vật có ở trong đó hay không? Dương Khai lại hỏi một câu.

Lúc này Lưu Tiêm Vân mới luống cuống tay chân dò xét, chốc lát, nàng từ trong nhẫn không gian lấy ra một cái hộp ngọc, mỉm cười nói: - Còn ở đây!

Hộp ngọc này chính là trước đây nàng cất chứa linh dược kia, trên hộp ngọc còn có cấm chế do chính nàng bày ra, cấm chế này vẫn còn nguyên chưa có giải trừ, xem ra sau khi lão chưởng quỹ Tụ Bảo Lâu này lấy được hộp ngọc vẫn chưa kịp mở ra.

- Chiếc nhẫn cũng giữ lại đi, coi như là lão chưởng quỹ bồi thường cho cô nương! Dương Khai mỉm cười, nói châm chọc: - Lão chưởng quỹ cũng không phải là người keo kiệt!

Lão chưởng quỹ rơi nằm tại quầy, khí tức uể oải vừa nghe lời này, không thở được suýt nữa tắt hơi.

Trong chiếc nhẫn của lão có không ít thứ tốt, một số thiên tài địa bảo Tụ Bảo Lâu thu mua, cùng với một số bảo vật chuẩn bị bán ra, còn có một số vật không tiện bày ra bán công khai, đều chứa trong chiếc nhẫn. Nói nhẫn không gian của lão là vô giá cũng không quá đáng.

Giờ này Dương Khai nói câu đầu tiên đã muốn cướp nhẫn không gian của mình, lão chưởng quỹ cảm giác trái tim mình đều đang rỉ máu, bất đắc dĩ giờ này tình thế người ta mạnh hơn, ngay cả muốn phản kháng cũng không có thực lực.

- Cái này... cũng được sao? Lưu Tiêm Vân chưa bao giờ làm chuyện như vậy, trong lúc nhất thời có chút không thể chấp nhận, chỉ cảm thấy lằn ranh đạo đức của mình bị khiêu chiến mạnh.

- Không có gì không được! Dương Khai hừ lạnh một tiếng: - Đồ vật bên trong không biết có bao nhiêu đều là bọn chúng dùng sức mạnh cưỡng đoạt, cho phép bọn chúng cướp đoạt của người khác, chẳng lẽ chúng không thể bị cướp đoạt ư?

- Vậy... được rồi! Lưu Tiêm Vân khoái trá thu cất nhẫn không gian kia, một chút áp lực tâm lý đều không có.

Ngẫm lại cũng đúng! Nếu lần này không nhờ tình cờ gặp Dương Khai, còn không phải mình bị cướp đoạt sao? Bị cướp đoạt còn chưa tính, còn bị người ta đả thương! Đám người Tụ Bảo Lâu kia hàng năm ở Cao Thành ỷ mạnh hiếp yếu, khẳng định làm không ít chuyện xấu... thì cướp đoạt của người như thế, quả thật không cần thiết có áp lực gì, cứ coi như là thay trời hành đạo!

- Tiểu tử, ngươi có khí phách, nhưng ngươi nhất định không thể sống quá ngày mai, thành chủ đại nhân sẽ không bỏ qua ngươi! Lão chưởng quỹ giờ này một thân tu vi bị phế sạch, cho nên căn bản không có gì kiêng kỵ hay e ngại, biết chuyện không xong nên làm liều, vẻ mặt oán độc nhìn Dương Khai, khi nói chuyện lão hộc ra một búng máu, cười gằn nói: - Đến lúc đó lão phu sẽ từng miếng từng miếng ăn sạch thịt của ngươi!

Nghe vậy, Lưu Tiêm Vân biến sắc, run giọng nói: - Sư huynh, chúng ta đi mau đi, bằng không không còn kịp rồi! Thành chủ của Cao Thành chính là Đế Tôn Cảnh, không chọc được đâu!

Dương Khai lại liếc mắt nhìn lão chưởng quỹ, khinh miệt nói: - Bàng Quảng kia không chọc đến ta còn tốt, nếu hắn dám đến, bổn thiếu không ngại tiễn hắn một đoạn đường!

Lão già lập tức sửng sốt ngây người.

Bàng Quảng chính là thành chủ Cao Thành, cũng là một vị Đế Tôn Cảnh duy nhất... lão vốn nghĩ rằng Dương Khai khẳng định sẽ e ngại Bàng Quảng, nhưng nghe ý trong lời nói của hắn, lại là xem thường không coi thành chủ đại nhân vào đâu.

Tiểu tử này rốt cuộc là lai lịch gì, mà lại dám khoác lác như thế!?

Trong mơ hồ, lão chưởng quỹ có cảm giác đại thù của mình chỉ sợ là không có người nào có thể báo... hay nói cách khác, mình đúng là không công bị người làm nhục còn bị phế bỏ tu vi, ngày sau chỉ có thể kéo dài hơi tàn, sống không bằng chết!

Dưới cơn phẫn nộ xúc động tâm tình, lão chưởng quỹ lại phun ra một ngụm máu tươi, khí tức càng suy sụp hơn.

- Chúng ta đi! Dương Khai xoay người, mỉm cười nói với Lưu Tiêm Vân, rồi dẫn đầu đi ra ngoài. Khi mở ra cửa lớn, phát hiện hai bên đường phố, thậm chí trên nóc nhà phía trước đều đứng đầy võ giả... ai nấy đều chăm chú nhìn về hướng Tụ Bảo Lâu...

Chương 2355: Thần Tú Bổ Thiên Liên

Trước đó lúc Dương Khai, Lưu Tiêm Vân xông vào Tụ Bảo Lâu, đã bị không ít người nhìn thấy, những võ giả này không có chuyện gì làm, tự nhiên là muốn nhìn xem náo nhiệt, sau đó cửa Tụ Bảo Lâu bị nam nhân đầu trọc đóng lại, làm mọi người cũng không nhìn thấy tình huống bên trong như thế nào...

Tuy rằng không nhìn thấy, nhưng từ bên trong truyền ra dao động năng lượng kịch liệt cùng tiếng động "ầm ầm" cũng không phải giả.

Chỉ trong chốc lát, võ giả vây xem náo nhiệt đã đông tới mấy ngàn người.

Lúc này Dương Khai mở cửa đi ra, lập tức bị mấy ngàn đôi mắt theo dõi.

Mọi người đều không thể tin được hai mắt của mình, bọn họ đều cảm thấy Dương Khai quả thật không biết trời cao đất rộng, dám ở trong Cao Thành trêu chọc Tụ Bảo Lâu, đây không phải là muốn chết hay sao? Không nói đến hậu trường của Tụ Bảo Lâu là thành chủ đại nhân, chỉ riêng các võ giả của Tụ Bảo Lâu kia thực lực đã không tầm thường; lão chưởng quỹ còn là tu vi Đạo Nguyên cảnh đỉnh phong, nếu không vì lớn tuổi, kinh mạch và thân thể biến chất, khẳng định lão có tư cách đánh sâu vào Đế Tôn.

Mà Dương Khai tuổi quá trẻ, cho dù có chút thực lực cũng nhất định không cường đại lắm.

Bọn họ cho rằng lần này nhất định Dương Khai sẽ bị thua thiệt lớn.

Thế nhưng sự thật lại làm cho tất cả mọi người đều thất kinh.

Dương Khai an nhiên khoan thai từ trong Tụ Bảo Lâu đi ra, chẳng những không bị thương chút nào, quần áo trên người đều không có một nếp nhăn, ngược lại thì trong Tụ Bảo Lâu, mấy cổ thi thể nằm ngổn ngang, máu tươi đầy đất, nam nhân đầu trọc và lão chưởng quỹ Tụ Bảo Lâu kia thì lại sắc mặt trắng bệch, cả người khí tức suy yếu, vừa thấy là biết bị người phế bỏ tu vi.

Một tràng tiếng hít ngược hơi lạnh vang lên, không ít võ giả nhìn Dương Khai rốt cục ánh mắt đổi sắc, ý thức được thanh niên này không dễ trêu chọc, rất có khả năng cũng là Đế Tôn Cảnh.

Dù sao hắn mới đi vào thời gian có bao lâu đâu? Trước sau chừng mấy chục hô hấp, vậy mà bằng vào sức một mình đã quấy đảo cho Tụ Bảo Lâu trở thành như vậy, nếu không phải Đế Tôn Cảnh làm sao có thủ đoạn bực này?

Thời điểm Dương Khai đi ra, các võ giả vây quanh ở gần một chút đều không tự chủ lui về phía sau, đâu đâu cũng thấy vẻ kiêng kỵ.

Dương Khai quét mắt nhìn bốn phía, hừ lạnh một tiếng, cũng không thèm để ý tới những người này, chỉ cùng Lưu Tiêm Vân cất bước đi vào trong quán trà đối diện, trở lại tiếp bàn trà trên lầu ba kia, gọi người đổi một bầu linh trà mới.

Hắn đại náo Tụ Bảo Lâu, đả thương đánh chết người Tụ Bảo Lâu, chẳng những không có chạy trốn, ngược lại còn đi vào quán trà đối diện uống trà... một màn này làm cho các võ giả xem náo nhiệt kia nhìn thấy, lại càng khó tin.

Mỗi người đều thầm bội phục Dương Khai to gan lớn mật, cảm thấy nếu hắn không phải thực lực cường đại không sợ Bàng Quảng, thì lai lịch cũng không nhỏ, là hạng người có thể làm cho Bàng Quảng sợ ném chuột vỡ đồ.

Bất quá bọn họ không quen không biết Dương Khai, dĩ nhiên cũng lười tìm hiểu những thứ này, ngược lại thì cửa Tụ Bảo Lâu mở rộng ra, làm cho các võ giả này nổi lên hứng thú.

Võ giả lăn lộn trong Cao Thành, trên cơ bản đều là người xem nhân mạng như cỏ rác, tác phong hung hãn, bọn họ không thèm quan tâm chuyện lần này người nào không phải đối với người nào, chỉ là hiện tại bên trong Tụ Bảo Lâu bày đầy các linh thảo diệu dược, kỳ trân dị bảo kia... đều không có người trông coi: chính là cơ hội ra tay tốt nha!

Tuy rằng Tụ Bảo Lâu danh nghĩa là sản nghiệp của Bàng Quảng, nhưng người chết vì tiền chim chết vì ăn: Ở thời điểm thế này, luôn có một số người lòng ngứa ngáy khó nhịn như vậy.

Sau một lát yên lặng, bỗng nhiên từ trong đám người vọt ra một người, phóng thẳng vào bên trong Tụ Bảo Lâu, sau đó một dòng ý thức quét linh thảo diệu dược trên quầy hàng kia vào nhẫn không gian của mình.

Những người khác thấy vậy sao còn kiềm chế được, đều rối rít noi theo. Trong lúc nhất thời, võ giả nhân cơ hội vọt vào Tụ Bảo Lâu đánh cướp nhiều như cá diếc lội trên sông... không lâu sau, cả Tụ Bảo Lâu đều bị vét sạch. Chỉ cần vật hơi có chút giá trị toàn bộ biến mất... vật không còn, các võ giả kia cũng rất nhanh tẩu tán, chạy sạch.

Trên trà lâu, Dương Khai nhìn một màn này ở trong mắt, gương mặt thờ ơ, bất quá cũng có chút hiểu biết đối với tác phong của võ giả trong Cao Thành này.

- Sư huynh... Lưu Tiêm Vân lại như đứng trên đống lửa, như ngồi giữa đống than, cả người không được tự nhiên, run run nói: - Hay là... chúng ta đi thôi!

Không phải nàng không có lòng tin thực lực của Dương Khai, chỉ là dù sao gây ra lớn chuyện như vậy, hơn nữa nguyên nhân gây ra chuyện là vì nàng, nàng không muốn tiếp tục trêu chọc địch nhân cường đại cho Dương Khai.

- Không cần! Dương Khai mỉm cười, rót cho nàng chén linh trà, nói: - Nơi này hỗn loạn như vậy, vì sao cô nương chạy đến đây?

Hắn vẫn rất hiếu kỳ đối với tao ngộ của Lưu Tiêm Vân mấy năm này, lúc trước sau khi cùng nhau chạy thoát khỏi Bích Vũ Tông, hắn đã chia một nửa tài vật trên mình cho Lưu Tiêm Vân, rồi hai người liền tách ra chạy trốn... sau đó Dương Khai chạy tới Phong Lâm Thành, một mực tranh đấu đến bây giờ, không nghĩ tới chuyến này đi ngang qua Cao Thành lại gặp nàng. - Ta tới chỗ này đã nhiều năm! Lưu Tiêm Vân cười khổ một tiếng, đơn giản thuật lại một lần chuyện của mình mấy năm qua.

Thật ra cũng không có gì đáng nói.

Sau khi tách biệt với Dương Khai, nàng liền giống như một con ruồi không đầu chạy tới Nam Vực, thẳng tới Cao Thành mới an ổn lại. Bởi vì Cao Thành nơi này tuy rằng rất hỗn loạn, nhưng phụ cận lại có không ít địa phương thích hợp cho nàng lịch lãm.

Nàng có thể tại những địa phương đó tìm một chút tài nguyên tu luyện. Mấy năm qua, sống qua ngày tuy rằng gian khổ, nhưng dầu gì nàng cũng tấn thăng đến Đạo Nguyên Cảnh.

Trước đó vài ngày nàng ở phụ cận một địa phương gọi là Tịch Hư Lĩnh tình cờ thu được một cây linh dược, liền mang về định bán lấy chút ít nguyên tinh, sau đó mua một ít Nguyên Ngưng đan. Vốn tưởng rằng Tụ Bảo Lâu hậu trường là thành chủ đại nhân, hẳn sẽ buôn bán trung thực, nhưng không nghĩ tới người của Tụ Bảo Lâu sau khi thấy nàng lấy ra cây linh dược kia, chỉ trả cho nàng với giá 10 ngàn nguyên tinh hạ phẩm.

Lưu Tiêm Vân tuy rằng cũng không biết cây linh dược kia rốt cuộc là thứ gì, có tác dụng gì, nhưng theo bản năng nàng cảm thấy cây linh dược kia nhất định không chỉ có chút nguyên tinh như vậy, nên đâu có chịu bán? Sau một hồi lý luận, đối phương lại trực tiếp ra tay với nàng... chuyện sau đó Dương Khai đã biết.

- Sư huynh, linh dược này giao cho huynh, ta cũng không biết là thứ gì! Lưu Tiêm Vân vừa nói vừa đưa hộp ngọc cho Dương Khai.

- Ta xem một chút! Dương Khai đưa tay nhận lấy, giải trừ cấm chế trên hộp ngọc, mở hé hộp ngọc ra.

Chỉ thoáng cái, từ trong hộp ngọc tràn ra một mùi thơm ngát, vừa ngửi mùi thơm này vào mũi, Dương Khai không khỏi mừng rỡ, thức hải, toàn thân đều thư thái không ít.

"Bộp" một tiếng, Dương Khai vội vàng đóng lại nắp hộp ngọc, trên mặt lộ vẻ khó có thể tin.

Ôn Thần Liên ư?

Tuy rằng hắn chỉ mở hé hộp ngọc ra một khe hở, nhưng thần niệm của hắn lại thấy rõ linh dược đặt trong đó. Vật đó lại giống nhau như đúc với Ôn Thần Liên của mình, chỉ là không có bảy màu, ngược lại là màu sắc trắng nõn, tràn ra khí tức cũng có chút tương tự với Ôn Thần Liên, giống như là Ôn Thần Liên rút nhỏ mười mấy lần vậy.

Không đúng không đúng! Đây không phải là Ôn Thần Liên, nghe đồn Ôn Thần Liên chính là chí bảo thiên địa, giống như Bất Lão Thụ, trong thiên hạ chỉ có một cây, tuyệt đối không có cây thứ hai.

"Thần Tú Bổ Thiên Liên?" Dương Khai chợt nhớ tới tin tức ghi lại trong ngọc giản của Công Tôn Mộc, tam đệ tử của Diệu Đan Đại Đế để lại, lập tức nhận ra linh dược này rốt cuộc là vật gì.
Đây hiển nhiên chính là Thần Tú Bổ Thiên Liên trong truyền thuyết!

Thần Tú Bổ Thiên Liên tuy rằng không trân quý, không độc nhất vô nhị bằng Ôn Thần Liên, nhưng cũng là vật trong truyền thuyết, cũng giống như Sinh Thân Quả, đều là bảo vật đã tuyệt tích.

Với Thần Tú Bổ Thiên Liên làm dược liệu chính, luyện chế ra Thần Tú Bổ Thiên đan, tuy rằng không có công hiệu cải tử hồi sinh, nhưng lại có thể chữa trị kinh mạch cùng đan điền vỡ nát cho võ giả... tuyệt đối là vật có công hiệu tạo hóa.

Giống như nam nhân đầu trọc cùng lão chưởng quỹ Tụ Bảo Lâu, tuy rằng bị Dương Khai phế bỏ tu vi, nhưng nếu như có một viên Bổ Thiên đan uống vào, không cần tới ba tháng, kinh mạch và đan điền hư hại liền có thể hoàn hảo như lúc ban đầu.

Thế nhưng loại vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết này, căn bản không có người nào thấy qua.

Người của Tụ Bảo Lâu còn định dùng 10 ngàn nguyên tinh hạ phẩm ép mua Thần Tú Bổ Thiên Liên, cũng không biết là phát bệnh thần kinh cái gì! 10 ngàn nguyên tinh hạ phẩm nhỏ nhoi, ngửi một hơi Thần Tú Bổ Thiên Liên cũng không đủ.

Đám người Tụ Bảo Lâu kia nhất định là không nhận ra Thần Tú Bổ Thiên Liên, nhưng bọn chúng hẳn là biết thứ này có giá trị bất phàm, nếu như thật sự ra giá chưa chắc mua nổi, cho nên mới phải ép mua ép bán.

Thần Tú Bổ Thiên đan công hiệu không chỉ để chữa trị kinh mạch và đan điền, mà nó còn có kỳ hiệu khác.

Tóm lại một câu nói, Thần Tú Bổ Thiên đan giá trị là khó có thể đo lường.

Dương Khai cũng không nghĩ tới Lưu Tiêm Vân lại có cơ duyên như thế, chiếm được một cây thần vật bực này.

- Sư muội, có nhớ là từ vị trí nào thu được linh dược này hay không? Dương Khai trầm giọng hỏi.

- Ở chỗ sâu trong Tịch Hư Lĩnh... Lưu Tiêm Vân hồi tưởng lại còn có chút e ngại, - Ta bị một con yêu thú truy đuổi, luống cuống không chọn đường mới chui vào trong, bằng không ta cũng không đi vào đó. Nghe nói chỗ sâu nhất trong Tịch Hư Lĩnh, dù là Đế Tôn Cảnh đi vào cũng không thể bình yên quay trở về... lần này ta có thể trở về tất cả đều là vận may!

- Nếu để cô nương đi vào một lần nữa, có thể tìm ra đường chính xác không?

- Lại lần nữa đi vào ư? Lưu Tiêm Vân trên gương mặt xinh đẹp có chút trắng bệch, nghi hoặc hỏi: - Còn đi vào chỗ đó làm gì?

Lần trước nàng có thể bình yên quay trở về tuyệt đối là vận may, nếu đi vào lần nữa, Lưu Tiêm Vân khẳng định không có nắm chắc có thể còn sống đi ra, cho nên nàng không biết vì sao Dương Khai lại muốn mạo hiểm đi vào nơi đó.

- Bởi vì... Dương Khai đang định giải thích, còn không đợi hắn nói ra, bỗng nhiên hắn nhướn mày, nhìn xuống hướng dưới lầu.

Đập vào ánh mắt, ở trước cửa Tụ Bảo Lâu, một nam nhân trung niên mặc trường bào đẹp đẽ quý giá, gương mặt âm trầm đứng ở đó. Nam nhân trung niên này phong thái bất phàm, rõ ràng là một vị cường giả Đế Tôn Cảnh. Dường như là nhận ra ánh mắt của Dương Khai, hắn cũng ngay tức thì ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt sắc bén như mắt chim ưng.

- Là Bàng Quảng! Lưu Tiêm Vân cũng nhìn thấy nam nhân trung niên, lập tức khẽ kêu một tiếng, trong lòng khẩn trương.

Lăn lộn trong Cao Thành đã nhiều năm, hình dạng Bàng Quảng thế nào tự nhiên nàng biết rõ, thời khắc này thấy hắn lại tự mình đi tới nơi này, nàng lập tức biết là phiền toái lớn rồi.

Nàng không biết Dương Khai vì sao tự tin lưu lại, nhưng một vị Đế Tôn Cảnh hiển nhiên không thể tùy tiện trêu chọc như vậy.

Bên kia, Bàng Quảng bỗng nhiên thân hình vừa động, lập tức biến mất tại chỗ.

Chờ đến thời điểm xuất hiện lại, người đã tới chỗ lầu ba trên trà lâu, đứng ở trước mặt Dương Khai và Lưu Tiêm Vân.

Lưu Tiêm Vân hoảng hốt thét lên, chỉ thoáng cái mặt không có chút máu...

Chương 2356: Tàng long ngọa hổ

- Vừa rồi gây chuyện ở Tụ Bảo Lâu là hai người các ngươi? Bàng Quảng vừa lên tới liền đi thẳng vào vấn đề, lạnh giọng quát hỏi Dương Khai cùng Lưu Tiêm Vân. Hiển nhiên không biết là thông qua con đường nào hắn biết được hình dáng người gây chuyện.

Lưu Tiêm Vân gương mặt xinh đẹp trắng bệch, không dám trả lời.

Nàng chỉ có tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, hơn nữa mới tấn thăng không bao lâu, cảnh giới đều chưa kịp củng cố, đối mặt với một Đế Tôn Cảnh tự nhiên là áp lực như núi.

Dương Khai thì lại rất bình tĩnh, mặt không đổi sắc, chỉ lạnh nhạt đưa mắt nhìn Bàng Quảng.

Cùng so sánh với Khưu Trạch, khí tức của Bàng Quảng không thể nghi ngờ nồng đậm hùng hậu hơn một chút, hiển nhiên hắn cường đại hơn Khưu Trạch. Tuy nhiên loại cường đại này cũng có hạn, với thực lực cùng thủ đoạn của Dương Khai hiện nay căn bản không cần sợ hắn.

Hai người cũng không ai trả lời, Bàng Quảng lập tức cả giận nói: - Bổn tọa hỏi, các ngươi dám không đáp lời?

Đế uy ầm ầm tràn ra, tràn ngập trà lâu, các võ giả đang uống trà ở trong quán trà mỗi người đều biến sắc, đầy mặt khổ sở; sát khí dày đặc như thực chất kia chui vào máu thịt xương cốt, làm cho cả người bọn họ phát lạnh; thầm mắng Dương Khai không biết trời cao đất rộng, ở trước mặt thành chủ đại nhân mà cũng càn rỡ như thế, kết quả làm liên lụy tới bọn họ.

Dương Khai nhẹ vung tay lên, lập tức giống như một thanh kiếm sắc bén xẹt qua bầu trời âm u, lực lượng đế uy bao phủ quanh hắn và Lưu Tiêm Vân kia trong nháy mắt tan thành mây khói, có cảm giác như ánh nắng mặt trời chiếu tan mây mù.

Bàng Quảng kinh hãi, lúc này mới lần nữa dò xét Dương Khai.

Hắn rõ ràng nhận ra Dương Khai chỉ có tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nhưng chỉ phất tay một cái lại có thể xua tan đế uy của mình, đây là chuyện gì xảy ra? Mặc dù chỉ là một động tác, nhưng Bàng Quảng đã không dám xem thường Dương Khai, ý thức được đối phương quấy đảo Tụ Bảo Lâu còn dám bình thản ngồi ở chỗ này, hẳn là có chỗ dựa vào.

Người này, chẳng lẽ xuất thân từ tông môn đỉnh cao nào chăng? Nếu không phải như thế sao hắn có nội tình bực này?

Nghe nói đệ tử tinh nhuệ của các tông môn đỉnh cao kia, đều có thực lực vượt cấp tác chiến, nếu thanh niên này thật sự đến từ đại tông môn nào đó, thì chuyện hôm nay đúng là không dễ xử lý.

Trong lúc nhất thời, trong lòng Bàng Quảng bỗng nhiên có chút lo được lo mất. Hắn thân là thành chủ một phương, sản nghiệp đứng tên mình bị người quấy rối lật đổ, cường giả dưới tay lớp chết lớp bị thương, nếu không bắt đối phương giải thích cho hài lòng, thì mặt mũi của hắn vứt đi nơi nào?

Nhưng nếu đối phương có lai lịch không nhỏ, mình chưa chắc trêu chọc nổi. Đừng thấy Bàng Quảng là một hoàng đế miệt vườn ở Cao Thành này, nhưng ở trong mắt các tông môn đỉnh cao kia, đúng là không coi hắn vào đâu, người ta tùy tiện phái tới một trưởng lão đều có thể tiêu diệt mấy chục người như hắn.

Ngay lúc trong lòng hắn xoay chuyển bao ý nghĩ, suy tính nên giải quyết chuyện hôm nay như thế nào, vừa không đắc tội với người vừa để cho mình bảo toàn thể diện, bỗng nhiên hắn phát hiện bên cạnh có chuyển biến khác thường.

Hắn cả kinh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một lão già hơi lớn tuổi chẳng biết lúc nào hiện ra ở bên cạnh hắn. Lão già này đầu tóc hoa râm, tinh thần quắc thước, thân mặc một bộ quần áo vải bố, thoạt nhìn không bắt mắt chút nào.

Lão già này đến đây lúc nào?

Bàng Quảng trong lòng kinh nghi không dứt, vừa rồi hắn chỉ lo suy tính chuyện đối phó Dương Khai, nhưng lại không có chú ý lão già này tới khi nào, hơn nữa lão già này nhìn mặt cũng rất xa lạ, hiển nhiên là hắn chưa từng gặp qua.

Lão già chợt xuất hiện, Dương Khai cũng giật mình hoảng sợ.

Bàng Quảng vừa rồi có điều phân thần, không chú ý tới lão già này hiện thân thế nào, nhưng Dương Khai thì nhìn thấy rõ ràng.

Lão già hơi lớn tuổi này xuất hiện trước đó không hề có dấu hiệu báo trước, dường như chỉ chớp mắt một cái, lão liền hiện thân.

Dương Khai tâm thần ngưng trọng, lặng lẽ thả ra thần niệm dò tra tu vi của lão già, thế nhưng làm cho hắn kinh hãi là: thần niệm của mình dò xét vào trên người lão già kia lại như đá chìm dưới đáy biển, không thấy tung tích.

Người này... lại là Đế Tôn Cảnh còn lợi hại hơn Bàng Quảng, tối thiểu là Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, cũng có thể là Đế Tôn tam tầng cảnh.

"Trong Cao Thành lại có cường giả như vậy sao?" Trong lòng hắn chấn động, ngoài mặt không đổi sắc liếc nhìn Bàng Quảng một cái: nếu hai người này là một phe, thì chuyện lần này phiền toái rồi! Hắn vốn tưởng rằng Cao Thành chỉ có một Bàng Quảng, cho nên mới không có mảy may e ngại, nhưng bây giờ chợt hiện ra lão già này lợi hại hơn, lập tức Dương Khai suy nghĩ trong lòng nên làm thế nào thoát thân an toàn.

Bất quá vừa nhìn lại Bàng Quảng, cũng để cho Dương Khai an tâm không ít, bởi vì thời khắc này Bàng Quảng cũng là dáng vẻ nghi thần nghi quỷ... hiển nhiên hắn không nhận ra lão già hơi lớn tuổi này.

Thân là thành chủ một phương, mà lại không biết ở địa phương mình quản hạt có tàng long ngọa hổ, không thể không nói, Bàng Quảng làm người thành chủ này rất thất bại.
Mà lão già kia thời khắc này ánh mắt sáng quắc, dường như phát hiện thứ gì đó cảm thấy rất hứng thú, lão mỉm cười nói với Dương Khai: - Lão phu Diêu Xương Quân, chính là chủ nhân trà lâu nơi đây, tiểu huynh đệ xưng hô như thế nào?

Lão nói với gương mặt hòa ái, dường như là một tiền bối bình dị dễ gần, nhưng Dương Khai lại theo bản năng cảm thấy một tia khí tức nguy hiểm.

Dương Khai còn chưa kịp lên tiếng, Bàng Quảng chợt hừ lạnh một tiếng, nói: - Bổn thành chủ có chuyện muốn bàn với người trẻ tuổi này, người không liên quan trước lui xuống đi!

Hắn nói với dáng vẻ vênh mặt hất hàm sai khiến, dường như căn bản xem thường không coi Diêu Xương Quân này vào đâu.

Một lời nói ra, Dương Khai lập tức lộ vẻ mặt cổ quái.

Bất quá rất nhanh, hắn đột nhiên sáng tỏ: Phỏng chừng Bàng Quảng cũng không biết Diêu Xương Quân này sâu cạn thế nào, nếu không khẳng định hắn không dám nói như thế. Hơn nữa trước đó hắn muốn tạo uy phong trước mặt Dương Khai lại không thể thành công, rồi sau đó Diêu Xương Quân hiện thân cũng không thèm nhìn hắn, cho nên hắn thẹn quá thành giận.

Dương Khai xem thường không coi hắn vào đâu cũng thôi đi, còn chủ nhân một trà lâu nhỏ nhoi dưới quản hạt của hắn, mà cũng dám xem thường hắn ư?

Thân là thành chủ một thành, Bàng Quảng sao có thể chịu đựng?

- Bảo lão phu lui xuống? Diêu Xương Quân cười hà hà, hứng thú nhìn Bàng Quảng, lạnh giọng nói: - Ngươi xác định?

Lúc này Bàng Quảng mới ý thức có chút không đúng, vội vàng thả ra thần niệm dò tra tu vi của Diêu Xương Quân, nhưng đã muộn, thần niệm của hắn còn chưa chạm tới Diêu Xương Quân, Diêu Xương Quân đã nhẹ đánh ra một chưởng tới hướng Bàng Quảng, trong miệng hừ lạnh nói: - Một tên Đế Tôn nhất tầng cảnh nhỏ nhoi cũng dám càn rỡ trước mặt lão phu! Cút ngay đi!

Trong lòng bàn tay của lão, nguyên lực cuồn cuộn tràn ra như lốc xoáy, chứa đựng uy năng to lớn.

Một chưởng đánh ra, chấn động thiên địa.

Bàng Quảng biến sắc, sao còn không biết chính mình mắt chó đui mù, trêu chọc trúng người không nên trêu chọc. Trong lúc kinh hãi hắn vội vàng thối lui ra sau, trong miệng hoảng sợ nói: - Tiền bối thứ lỗi!

Nhưng bất luận hắn tránh né phòng bị như thế nào, một chưởng kia vẫn như cũ ấn thật mạnh trên ngực hắn, kèm theo một tiếng nổ vang, cả người Bàng Quảng giống như một bao vải rách bay ngược ra sau, bên đường va chạm sụp đổ mấy chục tòa nhà, mới rơi xuống đất phun ra một ngụm máu tươi, trông chật vật không chịu nổi.

Chỗ lầu ba trên Duyệt Đình Trà Lâu, vốn các võ giả đang nói chuyện ầm ĩ chợt yên lặng như cảnh chết.
Tất cả võ giả nhìn thấy một màn này đều trợn mắt nhìn suýt nữa lọt con ngươi ra ngoài.

Bàng Quảng đại nhân là thành chủ Cao Thành, là Đế Tôn nhất tầng cảnh, lại bị một lão già tung một chưởng đánh bay ra ngoài!

Hơn nữa lão già này, lại còn là chủ nhân của Duyệt Đình Trà Lâu!

Chuyện này nếu không phải nhìn thấy tận mắt, bất kể như thế nào bọn họ cũng không thể tin được.

Hóa ra ở trong Cao Thành này, cường giả chân chính đều không phải là thành chủ đại nhân, mà là lâu chủ ẩn mình trong quán trà!

Có thể tung một chưởng đánh bay Bàng Quảng, như vậy tu vi của lâu chủ trà lâu phải cao biết bao nhiêu? Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, hay là tam tầng cảnh?

Mỗi người đều vô cùng chấn động, trong bọn họ có ít người ngẫm lại trước kia còn ở trong Duyệt Đình Trà Lâu này nổi dóa, cố ý gây khó khăn cho đám tiểu nhị kia, chỉ thoáng cái cả người đều cảm giác không xong, một luồng hơi lạnh chạy từ đầu xuống bàn chân, khiến bọn họ như rơi vào hầm băng.

Lúc này bọn họ mới biết, Duyệt Đình Trà Lâu tuyệt đối không phải là địa phương bọn họ có thể giương oai càn rỡ, với tu vi của lâu chủ này nếu thật muốn lấy tính mạng của họ, chỉ sợ Bàng Quảng cũng không dám nói một tiếng. Sở dĩ người ta không quản tới bọn họ, hiển nhiên là không muốn để ý tới.

"Sau này tuyệt đối không được gây chuyện ở nơi này!" Mỗi võ giả đều thầm phát thề trong lòng.

- Hiện tại chúng ta có thể bàn một chút! Diêu Xương Quân đánh Bàng Quảng bay đi, sau đó mỉm cười ngồi xuống đối diện Dương Khai, gương mặt bình thản ung dung, dường như chuyện vừa rồi với lão chỉ là đánh bay một con ruồi.

Lưu Tiêm Vân cả người đều sững sờ, trên mặt không còn chút màu máu, khớp hàm run run. Vốn tưởng rằng chỉ đắc tội với Bàng Quảng mà thôi, không nghĩ tới hiện tại nhảy ra một người còn lợi hại hơn.

- Lão trượng tìm ta muốn nói chuyện gì? Dương Khai chau mày, trầm giọng hỏi. Xem theo một màn ra tay của Diêu Xương Quân vừa rồi, hiển nhiên lão già này không phải ôn hoà như nhìn ở mặt ngoài như vậy, ngược lại là một lão quái vui giận thất thường.

Đối với người như thế, Dương Khai sao dám sơ suất?

Khi nói chuyện, Dương Khai âm thầm thu cất hộp ngọc trên tay vào ngực.

Nhưng động tác của hắn hiển nhiên không thể giấu được Diêu Xương Quân, lâu chủ Duyệt Đình Trà Lâu chỉ đưa tay chụp một cái, hộp ngọc trên tay Dương Khai liền bay đến trong lòng bàn tay của lão.

Dương Khai lập tức sầm mặt xuống, biết Diêu Xương Quân hẳn là đã nhận ra khí tức của Thần Tú Bổ Thiên Liên, cho nên mới bất ngờ hiện thân. Loại bảo vật công hiệu tạo hóa này, đều có tác dụng lớn với bất kỳ võ giả nào.

Bằng không lão không có khả năng trực tiếp đoạt vật của mình như vậy.

Sớm biết như vậy, nói cái gì Dương Khai cũng không mở ra cấm chế hộp ngọc ở chỗ này. Chỉ là ai có thể nghĩ tới trong quán trà này lại ẩn giấu một lão quái vật? Dương Khai than thở trong lòng một trận, chỉ âm thầm mong đợi Diêu Xương Quân không biết huyền bí của Thần Tú Bổ Thiên Liên.

- Nói chuyện cái này một chút!

Diêu Xương Quân cười khà khà nói, dáng vẻ như nói: tiểu tử chớ dùng mánh lới ở trước mặt ta! Khi nói chuyện, lão nhẹ mở hé hộp ngọc, sắc mặt lão chỉ thoáng cái trở nên trang nghiêm trang trọng, như nhặt được chí bảo... dường như vật trong hộp ngọc vô cùng trọng yếu đối với lão.

Một mùi hương thơm nhàn nhạt từ trong hộp ngọc tràn ra, cặp mắt Diêu Xương Quân toát ra tia sáng khiếp người, vui vẻ nói: - Quả nhiên, quả nhiên là vật này! Lão phu đợi ở nơi này 200 năm, cuối cùng không có uổng phí công phu... ha ha ha ha...

Gương mặt Dương Khai trong nháy mắt kéo dài.

Nghe ý trong lời nói của Diêu Xương Quân, làm sao hắn không biết đối phương đã nhận ra Thần Tú Bổ Thiên Liên. Hơn nữa lão già này mai danh ẩn tích, mở một gian trà lâu tại đây, cũng chính vì bảo vật này, mà chờ đợi hơn 200 năm!

- Tiểu tử, hãy nói cho lão phu biết, vật này là lấy được từ nơi nào? Xác nhận chứa trong hộp ngọc chính là Thần Tú Bổ Thiên Liên, lập tức Diêu Xương Quân trở nên cấp bách, cũng không còn ôn hoà như vừa rồi, ngược lại giọng nói âm trầm, rất có xu thế nếu Dương Khai dám không trả lời thành thật liền đánh cho hắn một trận...

Chương 2357: Đánh lén

Tiền bối, đây là trong lúc vô ý ta thu được, không liên quan với sư huynh của ta! Lưu Tiêm Vân bỗng nhiên xen vào nói.

Ý đồ của nàng rất rõ ràng, không muốn vì chuyện của mình mà liên lụy đến Dương Khai.

- Là ngươi thu được? Diêu Xương Quân nghe vậy, liền không nhìn Dương Khai, ngược lại ánh mắt sáng quắc nhìn lại hướng Lưu Tiêm Vân.

Lưu Tiêm Vân bị ánh mắt chấn nhiếp tâm thần của lão nhìn chòng chọc có chút sợ hãi, bất an gật đầu đáp: - Đúng!

- Ở vị trí nào? Diêu Xương Quân gấp giọng hỏi.

Lưu Tiêm Vân sửng sốt, nghi hoặc nhìn Dương Khai. Bởi vì lời này vừa rồi Dương Khai cũng hỏi qua, chỉ là nàng còn chưa kịp trả lời đã bị Bàng Quảng cắt đứt, hiện tại Diêu Xương Quân lại hỏi lần nữa, chẳng lẽ là địa phương xuất hiện thứ này còn có bảo vật gì khác hay sao? Bằng không thế nào hai người họ đều hỏi vấn đề này?

Tuy rằng trong lòng nghi hoặc không hiểu, nàng cũng không dám chậm trễ, vội vàng nói: - Là ở một chỗ sâu trong Tịch Hư Lĩnh!

- Quả nhiên là Tịch Hư Lĩnh! Diêu Xương Quân cắn răng quát khẽ, tựa hồ sớm có chủ ý, sắc mặt biến đổi một hồi, lão trầm giọng nói: - Nếu lần nữa cho ngươi đi vào, có thể tìm tới vị trí đó không?

Lưu Tiêm Vân nói: - Ta không nhớ đường lắm!

- Vô dụng! Diêu Xương Quân nghe nói vậy lập tức phẫn nộ, đế uy cuồn cuộn như thực chất áp lực lên Lưu Tiêm Vân, sắc mặt Lưu Tiêm Vân đỏ bừng, tâm thần chấn động phun ra một ngụm máu tươi.

Đúng vào lúc này, Dương Khai bỗng nhiên ra tay.

Lão quái Diêu Xương Quân này khẳng định không dễ đối phó. Hơn nữa lão già này vui giận thất thường như vậy, xem ra cũng là một người tính tình tàn bạo, ỷ vào tu vi mình cao thâm căn bản không xem tánh mạng người khác vào đâu. Lão muốn qua Lưu Tiêm Vân tìm hiểu xuất xứ Thần Tú Bổ Thiên Liên thật ra cũng không có gì, cùng lắm thì dẫn lão đi là được... nhưng chỉ sợ lão già này lợi dụng xong còn muốn giết người diệt khẩu.

Dương Khai đoán chừng hết tám chín phần mười lão sẽ làm như vậy.

Cho nên ngay khoảnh khắc lão tâm thần phẫn nộ, Dương Khai liền biết cơ hội tới rồi.

Pháp tắc không gian bỗng nhiên tràn ra, không gian bốn phía liền ngưng đọng lại, Dương Khai lập tức bắn ra mấy đạo Nguyệt Nhận to lớn tập kích tới hướng Diêu Xương Quân.

Diêu Xương Quân đang trong lúc phẫn nộ, đâu nghĩ tới Dương Khai dám chủ động ra tay với mình. Trong ý nghĩ của lão, một tên tiểu tử Đạo Nguyên tam tầng cảnh có thể giữ được bình tĩnh ở trước mặt mình đã là rất giỏi rồi, sao còn dám ra tay với mình?

Cho nên lần này lão hoàn toàn bất ngờ không kịp đề phòng.

Nguyệt Nhận đen như mực rất nhanh tập kích tới trước mắt Diêu Xương Quân, rất có xu thế chém lão thành mấy đoạn.

Diêu Xương Quân nhưng lại mặt không đổi sắc, cười lạnh không ngừng:

- Tiểu tử muốn chết!

Dứt lời, lão liền đưa tay chụp tới hướng Nguyệt Nhận.

Nguyệt Nhận luôn luôn đều thuận lợi lại bị lão chụp bắt lấy, sau đó lão hung hăng bóp một cái, Nguyệt Nhận liền vỡ nát, liên đới pháp tắc không gian của Dương Khai cũng dưới lực lượng đế uy cực mạnh đó hoàn toàn ổn định lại.

- Lực lượng không gian? Diêu Xương Quân lộ ra vẻ mặt ngoài ý muốn, kinh ngạc nghi hoặc nhìn Dương Khai nói:

- Tiểu tử có chút ý tứ, Lý Vô Y là gì của ngươi?

- Là đại gia ngươi! Dương Khai gầm lên, đồng thời Diệt Thế Ma Nhãn đã mở lên, dốc toàn bộ lực lượng thần hồn thi triển bí thuật Sinh Liên trong màu vàng khiếp người kia, đánh vào trong đầu Diêu Xương Quân.
Diêu Xương Quân vốn hoàn toàn không nghĩ tới Dương Khai dám dùng bí thuật thần hồn để đối phó mình. Dù sao tu vi giữa hai người chênh lệch quá lớn, dưới tình hình chung, một phương tu vi yếu hoàn toàn không có khả năng dùng bí thuật thần hồn đi công kích một phương cường đại hơn, bởi vì làm như thế rất dễ bị cắn trả, tự chịu diệt vong.

Thế mà cố tình Dương Khai lại làm như vậy.

Càng làm cho Diêu Xương Quân khiếp sợ bất an là: Đây là nhược điểm lớn nhất của lão hiện nay.

Dương Khai dường như đã sớm biết nhược điểm này, cho nên không có mảy may sợ hãi, lập tức thi triển ra một chiêu bí thuật thần hồn vô cùng cường đại.

Trong nháy mắt Diêu Xương Quân trúng chiêu, màn phòng ngự thức hải bị xé rách, trong đầu truyền đến đau đớn kịch liệt, tay ôm đầu hô to gọi nhỏ, một thân nguyên lực nhưng lại không bị khống chế, nổ tung khắp nơi.

- Đi! Dương Khai trầm giọng khẽ quát, đồng thời chụp lấy hộp ngọc trên tay Diêu Xương Quân, trực tiếp đoạt trở về Thần Tú Bổ Thiên Liên. Ngay sau đó, không có nửa điểm trì hoãn, nắm tay Lưu Tiêm Vân đang ngây dại... lực lượng không gian quanh quẩn bên thân, thuấn di rời đi.

"Ầm..." Ngay lúc hai người rời đi, Duyệt Đình Trà Lâu ầm ầm sụp đổ.

Nguyên lực nổ tung của Diêu Xương Quân kia biến thành hình long hổ, vô ý thức đánh ra bốn phía, võ giả uống trà trong quán trà trong nháy mắt chết một mảng lớn, các cửa hàng trên đường phố cũng sụp đổ vô số.

Ờ ngoài mười mấy dãy phố, Bàng Quảng vô cùng chật vật bò dậy, sắc mặt trắng bệch nhìn lại bên này, thất thanh nói: - Đế Tôn tam tầng cảnh!

Trước đó hắn chưa kịp dò xét tu vi của Diêu Xương Quân cụ thể rõ ràng, nhưng hiện giờ dưới nguyên lực bạo động của đối phương, tu vi cao thấp vừa xem là biết ngay.

Lão lâu chủ Duyệt Đình Trà Lâu này, lại là một cường giả cấp bậc Đế Tôn tam tầng cảnh! Lập tức trong lòng Bàng Quảng dâng lên dự cảm bất an.

Hắn là thành chủ Cao Thành, mà lại không biết bên trong thành trì dưới tay mình quản hạt, lại ẩn giấu một cường giả đỉnh cao như vậy, lập tức trong lòng hắn sinh ra sợ hãi, thầm cảm thấy may mắn trước đây không có trêu chọc gì lão.

Càng làm cho Bàng Quảng khó có thể tin là, rốt cuộc là ai lại làm cho Diêu Xương Quân bị thương? Thời khắc này nghe tiếng lão rống giận cùng tình trạng trước mắt, rõ ràng lão bị thương không nhẹ! Chẳng lẽ là người thanh niên kia? Điều này không có khả năng! Thanh niên kia chỉ là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, cho dù là Diêu Xương Quân đứng tại chỗ cho hắn đánh, cũng không có khả năng bị thương.

Chẳng lẽ cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh bên trong Cao Thành không chỉ một người Diêu Xương Quân? Nghĩ tới đây, sắc mặt Bàng Quảng đột nhiên trắng bệch, trong đầu nổi lên nghi thần nghi quỷ.

- Tiểu tử, ngươi dám đánh lén lão phu, ngươi chết chắc rồi! Lão phu tuyệt sẽ không bỏ qua cho ngươi! Từ chỗ phế tích trà lâu truyền đến tiếng gầm phẫn nộ, Diêu Xương Quân cả người sát niệm như nước thủy triều, thật vất vả ổn định cơn đau trong đầu, cảm thụ một chút phương hướng Dương Khai bỏ chạy, ngay sau đó liền đuổi theo, thân hình lão nhanh như tia chớp. Lão đường đường là một Đế Tôn tam tầng cảnh, vậy mà bị Dương Khai đánh lén bị thương, đồn đãi ra ngoài mặt mũi của lão còn đặt chỗ nào? Lão thầm phát thề, nhất định phải bắt cho bằng được Dương Khai, cho hắn nếm mùi khốc hình nhân gian, mới hả mối hận trong lòng.

Chớp mắt một cái, Diêu Xương Quân liền biến mất không thấy.

Bàng Quảng đứng tại chỗ sắc mặt âm trầm không chừng, trầm ngâm một hồi, rồi thân hình cũng nhoáng một cái, bay đi hướng ngoài thành.

Nhìn phương hướng của hắn là muốn đuổi theo Diêu Xương Quân và Dương Khai, cũng không biết trong lòng hắn suy nghĩ thứ gì.

Ngoài thành, Dương Khai liên tục sử dụng lực lượng không gian, chớp mắt đã đi xa mười mấy dặm, Lưu Tiêm Vân bị hắn ôm vào trong ngực, cho tới bây giờ còn chưa có tỉnh thần, cả người đều phát mộng.

Dương Khai mà lại làm bị thương Diêu Xương Quân, hơn nữa nhìn thế cục kia, dường như là dùng lực lượng thần thức đả thương. Điều này sao có khả năng? Hôm nay nhìn thấy hết thảy hoàn toàn lật đổ nhận thức của nàng, khiến nàng không khỏi hoài nghi có phải mình đang nằm mơ hay không!?

- Tịch Hư Lĩnh ở hướng nào? Dương Khai cảm nhận sát khí ở sau lưng không ngừng tới gần mình, vội vàng hỏi.

Tuy rằng hắn tinh thông lực lượng không gian, nhưng vì mang theo Lưu Tiêm Vân cùng bỏ chạy, mỗi lần thuấn di đều phải mất rất nhiều khí lực, nếu cứ tiếp tục như vậy sớm hay muộn sẽ bị Diêu Xương Quân đuổi kịp, với thực lực cường đại của Diêu Xương Quân, hắn căn bản không có sức chống đỡ.

Hiện tại chỉ có thể chạy tới Tịch Hư Lĩnh kia, mượn địa hình nơi đó thoát khỏi Diêu Xương Quân. Vừa rồi hắn nghe Lưu Tiêm Vân nói, chỗ sâu trong Tịch Hư Lĩnh cực kỳ nguy hiểm, dù là Đế Tôn Cảnh đi vào cũng không nhất định có thể còn sống đi ra.

- Bên kia! Lưu Tiêm Vân nghe vậy, theo bản năng chỉ một phương hướng. Nàng dù gì cũng lăn lộn ở Cao Thành mấy năm, đối với địa danh chung quanh cũng biết rõ như lòng bàn tay.

Dương Khai lập tức đổi phương hướng, bay tới hướng Tịch Hư Lĩnh.

- Sư huynh... Lưu Tiêm Vân tuy rằng được Dương Khai ôm trong ngực, nhưng vẫn cả người rét run, bởi vì sát khí sau lưng kia rõ ràng càng ngày càng gần, nàng cảm nhận rõ ràng: - Huynh tự mình chạy đi, lần này là ta làm liên lụy huynh!

- Ta đánh bị thương lão một lần, cô nương cho là lão sẽ bỏ qua ta ư? Dương Khai bình thản trả lời: - Nếu cô nương đã gọi ta một tiếng sư huynh, thì ta không thể không quản! Cô nương yên tâm, chạy trốn chính là thế mạnh của ta!

Lưu Tiêm Vân thấy hắn kiên trì, cũng chỉ có thể mấp máy đôi môi đỏ mọng, trong lòng vô cùng xúc động. Lại nói tiếp lúc trước nàng có thể quen biết với Dương Khai, coi như là không đánh nhau thì không quen biết, sau đó thời gian chung đụng ở trong Bích Vũ Tông cũng không lâu lắm, nhưng khi lẩn trốn ra Bích Vũ Tông, Dương Khai lại có thể chia cho nàng phân nửa các thứ trong nhẫn không gian của hắn, lần này gặp lại Dương Khai lại nhiều lần thay nàng ra mặt, khiến nàng cảm giác vô cùng ấm áp ở trong Tinh Giới xa lạ này.

Dù là năm đó ở trong Đại Hoang Tinh Vực, cũng không có người nào đối tốt với nàng như vậy. Sống đã nhiều năm, nàng còn là lần đầu gặp được một người chiếu cố mình như thế. Thân thể kề sát cùng một chỗ, Lưu Tiêm Vân từ từ cảm giác sát khí dọa người kia cũng không còn rét lạnh như trước, ngược lại theo thời gian trôi qua, thân thể của nàng có một tia ý nóng cháy.

Trong lòng nàng hoảng hốt, vội vàng dời đi chú ý của mình, thuận miệng hỏi: - Sư huynh, Diêu Xương Quân kia đúng thật là Đế Tôn tam tầng cảnh ư?

- Không thể giả được!

- Vậy sao huynh có thể gây tổn thương cho lão? Lưu Tiêm Vân đầy mặt khó hiểu, theo đạo lý mà nói, tu vi chênh lệch lớn như vậy, bất kể Dương Khai thi triển thủ đoạn gì cũng không có khả năng làm bị thương Diêu Xương Quân, nhưng trên thực tế Dương Khai quả thật làm được! Tiếng gào thét đau khổ của Diêu Xương Quân kia rõ ràng không phải giở trò.

- Bởi vì thức hải của lão có vết rách! Dương Khai nói: - Khẳng định lão đã bị thương rất nặng, bằng không với tu vi của ta hiện nay, tùy tiện dùng bí thuật thần hồn công kích lão nhất định sẽ bị cắn trả, đến lúc đó không chết cũng bị tàn phế!

- Làm sao huynh biết? Lưu Tiêm Vân lập tức xem Dương Khai trở thành người trời. Dù sao chuyện này rất khó mà tưởng tượng nổi, trước đây Dương Khai cũng không nhận ra Diêu Xương Quân, làm sao hắn biết được bí mật của Diêu Xương Quân? Thức hải có vết rách, khẳng định đây là bí mật lớn nhất của Diêu Xương Quân, bằng không lão cũng không mai danh ẩn tích ở trong Cao Thành này, lão ẩn giấu hành tung hiển nhiên là sợ cừu nhân của mình tìm tới cửa...

Dương Khai mỉm cười, nói: - Lão quan tâm tới Thần Tú Bổ Thiên Liên như vậy, đương nhiên là vì muốn chữa trị thức hải!

Lưu Tiêm Vân chợt nói: - Thì ra linh dược kia gọi là Thần Tú Bổ Thiên Liên? Ý của sư huynh nói là linh dược này có công hiệu chữa trị thức hải?

- Chỉ riêng Thần Tú Bổ Thiên Liên dĩ nhiên là không có công hiệu này! Dương Khai trầm ngâm một chút, giải thích cho nàng: - Cô nương thu được một gốc cây này nếu như dùng để luyện đan, có thể luyện chế thành Thần Tú Bổ Thiên đan, có thể chữa trị kinh mạch cùng đan điền vỡ nát, có tác dụng cực lớn đối với các võ giả bị trọng thương. Nhưng, Thần Tú Bổ Thiên Liên lại có một tên gọi khác là Bổ Thiên Tịnh Đế Liên. Thời điểm nó xuất hiện, từ trước đến nay luôn là hai cây Tịnh Đế, một trắng một đen, nếu có thể thu được toàn bộ thì có thể luyện chế thành Tịnh Đế Bổ Thiên đan. Đây là đan dược cao hơn một cấp bậc so với Thần Tú Bổ Thiên đan, chẳng những nó có thể chữa trị kinh mạch cùng đan điền vỡ nát; mà còn có thể chữa trị thần hồn, còn có thể mở rộng thức hải cho võ giả; dưới âm dương giao hội còn có thể giúp võ giả cảm ngộ pháp tắc Đạo Nguyên!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau