VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2326 - Chương 2330

Chương 2328: Thi Khôi

Dương Khai cảm thấy rất hứng thú đối với những công pháp và bí thuật của Thiên Diệp Tông, dù sao nó cũng liên quan đến khôi lỗi đạo, lĩnh vực mà hắn chưa bao giờ tiếp xúc qua.

Mà những công pháp và bí thuật thời đó lúc này lại đang bày ra ở trước mắt, dĩ nhiên là khiến Dương Khai động lòng.

Nhưng hắn cũng thầm quyết định chỉ tìm hiểu một lượt rồi sẽ trả lại cho Diệp Hận, hắn cũng không muốn chiếm làm của riêng.

Nghĩ rồi, Dương Khai liền nín thở ngưng thần, đưa tay chộp tới chiếc nhẫn trên tay thi thể kia.

Nhưng đúng lúc đó, bỗng nhiên trong lòng hắn nhảy dựng, một loại cảm giác cực kỳ bất an tràn ngập ra, khiến hắn sởn hết gai ốc. Theo bản năng, hắn liền truyền lực vào chân, nhẹ nhàng lướt về phía sau, kéo giãn khoảng cách với thi thể này.

Chớp mắt sau đó, hắn đột nhiên trợn tròn mắt, nhìn một màn khiến hắn mất hồn.

Chỉ thấy bề mặt trận pháp dưới mông thi thể kia bỗng nhiên kêu lên vù vù, tỏa ra ánh sáng chói mắt, dường như bởi vì nguyên nhân nào đó nên bị kích hoạt vậy. Bên ngoài thi thể kia cũng hiện ra từng vòng phù văn, từng mảnh trận văn, phác họa nên một bộ trận đồ huyền diệu, khiến cho thi thể khô héo đến không thể khô héo hơn lập tức trở nên sáng bóng như kim loại vậy.

"Ầm"... Trận đồ vận chuyển, từ bên trong thi thể kia truyền ra một loạt những tiếng "lốp bốp" nhưng đậu rang vậy, rồi cặp mắt đang nhắm chặt kia bỗng nhiên mở ra.

Cặp mắt kia có màu xanh rờn, tựa như hai luồng ma trơi không ngừng bập bùng, khiến cho người ta sởn hết gai ốc.

Khí thế mạnh mẽ của Đế Tôn Cảnh từ trong thi thể kia tuôn ra như thực chất, đánh thẳng lên người Dương Khai.

Dương Khai cảm giác lồng ngực của mình như bị một ngọn núi lớn đè lên vậy, vô cùng khó thở.

Trong lòng hắn biết không ổn, vô cùng có khả năng cỗ thi thể đã chết đi không biết bao nhiêu năm trước mắt này đã sinh ra linh trí, trở thành một dạng như Thi Linh vậy.

Năm đó, ở U Ám Tinh hắn đã từng gặp qua loại hình quái vật này. Khi đó Thi Linh nhất tộc ngang trời hiện thế, trở thành mối tai họa của U Ám Tinh, vô số võ giả bị độc thi lây lan, chuyển hóa thành một phần tử của bọn chúng, cuối cùng hắn là người đã ngăn cơn sóng dữ, bóp chết tai cái họa này.

Nhưng khi đó con lợi hại nhất trong Thi Linh nhất tộc cũng chỉ là Thi tướng ngàn năm, có tu vi Phản Hư Cảnh mà thôi, không thể so sánh nổi với con Thi Linh trước mắt này.

Con Thi Linh trước mắt này, xứng đáng với cái tên Thi Vương vạn năm!

Hơn nữa còn là Thi Vương Đế Tôn Cảnh vạn năm, đế ý bao phủ tại trên người kia cũng không phải hàng giả.

Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai liền vã mồ hôi khắp người. Hắn biết rằng tình huống không chút lạc quan, không dám chậm trễ, pháp tắc không gian liền hiện ra, định chui ra khỏi cái sơn động này.

Chỉ trong chớp mắt, thân hình của hắn liền mờ đi.

Nhưng không đợi hắn kịp bỏ chạy ra ngoài sơn động, Thi Vương vẫn một mực khoanh chân ngồi dưới đất kia bỗng nhiên thét lên một tiếng cực kỳ chói tai, tiếng thét đó không biết ẩn chứa lực lượng kỳ lạ gì mà chợt biến thành một lồng giam vô hình, phong tỏa phiến không gian này.

Thân hình Dương Khai cứng đờ, hình ảnh đang mờ dần đi lần nữa hiển lộ ra!

Sắc mặt của hắn đại biến, biết rằng thần thông không gian của mình đã bị đối phương phá đi, nào còn dám sơ suất chứ? Hắn liền vội vàng hướng ra ngoài vọt đi.

Lúc này, cặp quỷ nhãn của Thi Vương chợt phát ra ánh sáng lạnh lẽo nhìn chằm chằm về phía hắn, rồi há mồm phun ra một luồng khi tức xanh biếc.

- Độc thi!

Dương Khai hoảng sợ thốt lên, cuối cùng hắn cũng hiểu rõ mùi thối hắn ngửi được khi tiến vào sơn động là thứ quỷ gì.

Đó hiển nhiên chính là độc thi của Thi Vương, chỉ mới một tia truyền ra đã khiến cho hắn đầu váng mắt hoa, có dấu hiệu trúng độc, lúc này nó lại phun ra ngoài cả luồng như vậy, nếu không cẩn thận hít vào chỉ sợ lập tức mất mạng.

Dương Khai hết hồn, không dám hít thở, toàn lực thúc giục nguyên lực tạo thành tấm màn chắn quanh người, rồi lui nhanh về sau như một mũi tên.

Hắn nhanh, nhưng luồng độc thi kia cũng không chậm chút nào, như bóng với hình đuổi sát phía sau hắn, chỉ trong chớp mắt đã đuổi kịp, va chạm lên nguyên lực hộ thể của hắn. Những tiếng "xèo xèo" liên tiếp truyền ra, nguyên lực hộ thể của Dương Khai tựa như bông tuyết gặp mặt trời vậy, lập tức tan rã, không hề ngăn cản được chút nào. Độc thi xuyên qua lỗ hổng liền quấn tới.

Trình độ ăn mòn mạnh mẽ như vậy sao? Dương Khai không thể tin được vào mắt của mình.

Trong thời khắc nguy cấp, hắn liền thúc dục lực lượng không gian đến cực hạn, khẽ quát lên: - Trục xuất!

Pháp tắc bày ra, phía trước lập tức xuất hiện một cái hắc động, hắn lắc mình một cái biến mất khỏi sơn động, lần nữa hiện ra bên ngoài sơn cốc.

Nhưng hắn chưa kịp thở ra một hơi, từ trong sơn động kia đã truyền ra một tiếng gầm thét như dã thú, khí tức thô bạo tàn nhẫn của Thi Vương nhanh chóng lan đến, sơn động cũng lắc lư một trận, đất đá ầm ầm rơi xuống

- Sao mà xui xẻo như vậy chứ?! Dương Khai đau khổ than thở, biết rằng mình đã đá trúng thiết bản, sớm biết như thế, thì hắn đã không mò đến tận cuối cái sơn động kia làm gì, để rồi chọc phải một quái vật như vậy.

Không cần đánh, Dương Khai cũng biết mình không phải đối thủ, kế sách tốt nhất, chỉ có nhanh chóng trở lại bình đài trận cơ, tu bổ lại, sau đó truyền tống ra ngoài mới có đường sống.

Nhưng chữa trị cũng phải có thời gian, dù trình độ lực lượng không gian của hắn có cao thâm, thì hắn vẫn cần phải luyện chế một vài vật liệu để bổ khuyết vết kiếm kia lại. Thời gian đó đủ để Thi Vương giết hắn 100 lần.

Đây chính là Thi Vương do một vị cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh sau khi chết chuyển hóa mà thành đó! Thực lực của nó mạnh đến mức độ nào, Dương Khai không thể tưởng tượng nổi.

Uỳnh...

Một tiếng nổ mạnh truyền đến, bóng tên Thi Vương cũng hiện ra, trận đồ mặt ngoài thân thể không ngừng lưu chuyển, tỏa ra ánh sáng quỷ dị. Nó vừa hiện thân đã xuất hiện trước mặt Dương Khai, cặp răng nanh tỏa ra ánh sáng lành lạnh, rồi phóng thẳng ra một quyền.

Sắc mặt Dương Khai tái nhợt, cảm nhận được lực sát thương kinh khủng ẩn chứa trong một quyền đơn giản này, nhưng tránh né đã không còn kịp rồi. Dưới tình huống bất ngờ, hắn chỉ có thể tế ra Bách Vạn Kiếm, truyền nguyên lực vào trong đó, khẽ quát lên: - Kiếm Xuất Bách Vạn, Nhất Phu Đương Quan!

Một kiếm này chính là chiêu kiếm phòng thủ cường đại nhất của Bách Vạn Kiếm, Dương Khai đã từng thi triển mấy lần, dĩ nhiên biết rõ sự lợi hại của nó.

Màn kiếm đẩy ra, biến thành một tầng phòng ngự trước mặt Dương Khai, vô số kiếm khí tựa như một pháo đài kiên cố, có thể ngăn cản bất kỳ công kích nào vậy.

Ầm... Quả đấm của Thi Vương nện xuống, Dương Khai vận hết toàn lực thi triển ra màn kiếm nhưng lại như tờ giấy mỏng vậy, không chịu nổi một kích, trực tiếp bị quyền kia đánh thành phấn vụn. Lực lượng khó diễn tả được từ trước mặt truyền đến, khiến Dương Khai cảm thấy như có một ngọn núi lớn đang đè xuống vậy, trước mặt cổ lực lượng này, với trình độ Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh của hắn quả thực nhỏ bé như là con kiến.

Sẽ chết sao? Trong lòng Dương Khai không khỏi hiện ra suy nghĩ này.

Không quản thân thể của mình mạnh tới mức nào, không quản nguyên lực của mình hùng hồn ra sao, nếu thật sự ăn một quyền này, hắn hẳn phải chết không thể nghi ngờ, tuyệt không có đường sống.

Đây là một loại trực giác, nhưng Dương Khai lại tin tưởng sâu sắc trực giác này.

Nguy cơ sinh tử trước mắt, Dương Khai cưỡng ép vận chuyển lực lượng không gian, để cho thân hình di chuyển chút xíu, tránh khỏi lực lượng trung tâm một quyền này.

Không phải hắn không muốn thuấn di tránh khỏi một quyền này, chỉ có điều dưới đế ý của đối phương áp chế, hắn căn bản không thể ra sức, có thể làm được đến mức này đã là cực hạn của hắn.

Một tiếng nổ vang truyền ra, tựa như ngay cả không gian cũng bị vỡ ra vậy, trong cơ thể Dương Khai truyền ra hai tiếng rắc rắc giòn vang, xương sườn lập tức bị gãy hai cái, cả người như cái bao tải bay ra ngoài, miệng phun máu tươi, khí tức uể oải đi rất nhiều.

"Bịch bịch", Dương Khai rơi xuống trên mặt đất, rồi rất nhanh lại bò dậy, tay ôm ngực, vẻ mặt hết sức đau đớn.

Chỉ mới giao phong một chiêu, hắn liền biết Thi Vương này mạnh không thể tưởng tượng nổi, nếu đối phương đúng lúc này thừa thắng xông lên, tuyệt đối sẽ làm cho hắn gặp họa.

Nhưng khiến Dương Khai hơi an tâm chính là, sau khi Thi Vương kia đánh bay hắn đi, không ngờ đứng yên tại chỗ không nhúc nhích. Cặp mắt ma trơi không ngừng nhảy nhót, vẻ mặt bắt đầu biến đổi, trở nên dữ tợn đáng sợ.

Nó đang làm gì vậy?

Dương Khai tuy không hiểu, nhưng đó cũng là điều hắn đang hy vọng, lập tức vội vàng lấy linh đan trị thương từ trong nhẫn không gian ra, ném vào trong miệng, mượn cơ hội này điều tức.

Hắn không dám vọng động, sợ rằng động tác của mình sẽ kích thích Thi Vương, lỡ mất thời cơ tốt nghỉ ngơi.

Hắn vừa điều tức, vừa chú ý mọi động tĩnh của Thi Vương.

Hắn phát hiện ra từ sau khi Thi Vương rời khỏi sơn động kia, độc thi trong cơ thể hắn liền bắt đầu tràn ngập ra xung quanh. Cỏ cây đã sống mấy vạn năm bên trong sơn cốc vừa tiếp xúc với thi độc kia, trong chớp mắt lập tức hép khô, có thể thấy được độc thi mạnh đến mức nào.

Nhưng Dương Khai cũng chú ý tới một điểm kỳ lạ, đó chính con Thi Vương vạn năm này... dường như không có thần trí.

Điều này làm cho hắn không thể hiểu được, năm xưa hắn đụng phải những Thi Linh ở U Ám Tinh, chỉ ngàn năm nhỏ bé cũng đã có thể tự chủ suy nghĩ, nhưng con Thi Vương mấy vạn năm này vì sao lại không có?

Hơn nữa... những trận đồ ở mặt ngoài thân thể kia cũng rất dễ khiến người ta chú ý, thân thể khô héo lại hiện lên vẻ sáng bóng như kim loại cực kỳ cổ quái, cứ như thể thân thể kia được đúc từ kim loại chứ không phải từ máu thịt vậy.

Dương Khai quan sát một lúc, bỗng nhiên trợn to tròng mắt, trong đầu không khỏi hiện lên một ý nghĩ khiến hắn rợn cả tóc gáy, thất thanh nói: - Thi Khôi?

Mặc dù Dương Khai không nghiên cứu nhiều về khôi lỗi chi đạo, nhưng tu luyện đã nhiều năm như vậy, ít nhiều cũng đã nghe nói qua một chút.

Thông thường, khôi lỗi đều dùng các loại thiên tài địa bảo, với thủ pháp đặc biệt luyện chế mà thành, những khôi lỗi Dương Khai đã gặp ở Tuế Nguyệt Thần Điện của Thiên Diệp Tông kia đều là loại hình này.

Nhưng còn có một loại khôi lỗi, cũng không phải là dùng thiên tài địa bảo luyện chế, mà là dùng thân thể võ giả luyện chế mà thành.

Thân thể võ giả mạnh mẽ, chính là vật liệu luyện chế khôi lỗi tốt nhất, kết cấu thân thể chặt chẽ, ý chí và tu vi cường đại trước khi chết, cũng không phải thiên tài địa bảo đơn giản có thể thay thế.

Có một số võ giả tà ác, vô cùng ham thích luyện chế thi thể cường giả thành khôi lỗi, sử dụng những khôi lỗi này để giết địch cho mình. Những võ giả này vẫn có thể bảo lưu lại một phần tu vi và thần thông khi còn sống, phát huy ra chiến lực cực kỳ cường đại.

Chương 2329: Thủ đoạn đều xuất hiện

Loại võ giả tà ác này có một sự ham thích cực kỳ mãnh liệt đối với việc khai quật phần mộ cường giả, bởi vì mỗi một khối thi thể cường giả rơi vào tay bọn họ đều có thể trở thành trợ lực. Cũng chính bởi vì điểm này, mà loại võ giả này đi đến đâu cũng làm cho người ta căm thù đến tận xương tủy. Mà thuật luyện chế Thi Khôi, cũng tuyệt đối là cấm thuật trong cấm thuật, là thứ không nên tồn tại.

Nhưng dù vậy, loại tình huống này cũng không có cách nào ngăn chặn triệt để được, bất kể lúc nào, ở đâu, đều có một số người chấp nhận làm kẻ địch của cả thiên hạ, nghịch đạo mà đi.

Dương Khai không hề nghĩ tới, một tông môn như Thiên Diệp Tông lại cũng có người nhúng chàm luyện chế Thi Khôi.

Khối Thi Vương trước mắt này không có thần trí thì cũng thôi, nhưng quan trọng nhất chính là những trận văn, trận đồ bên ngoài thân thể kia. Hưn nữa, thân thể kia rõ ràng là kim loại hỗn tạp, vừa nhìn đã biết người này bị luyện chế thành Thi Khôi!

Hơn nữa còn là Thi Khôi cấp bậc Đế Tôn Cảnh!

Ai mà lại có thể luyện chế võ giả cường đại như vậy thành Thi Khôi không hề có linh trí chứ? Trong lòng Dương Khai rung động tột đỉnh.

Nhưng rất nhanh hắn liền cảm thấy không đúng, bởi vì theo như Diệp Hận và Diệp Tinh Hàm nói, năm xưa tông chủ Thiên Diệp Tông chỉ đi vào bí cảnh một mình, sau đó cửa bí cảnh liền bị đóng lại. Nói cách khác, mấy vạn năm trở lại đây, ở nơi này ngoại trừ vị tông chủ Thiên Diệp Tông kia ra, căn bản không có người thứ hai.

Dương Khai cũng không phát hiện dấu vết người thứ hai tồn tại.

Huống chi, vị tông chủ Thiên Diệp Tông kia chính là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, ai có thể có năng lực cường đại luyện chế hắn thành Thi Khôi như vậy chứ?

Chẳng lẽ... chính là do hắn tự luyện chế mình thành khôi lỗi?

Suy nghĩ này vừa hiện ra, lập tức khiến Dương Khai hoảng sợ. Nếu thật như thế, chỉ có thể nói trình độ khôi lỗi chi đạo của vị tông chủ Thiên Diệp Tông kia đã đến mức không ai sánh bằng, tâm tính cùng ý chí cũng kiên định vượt xa người thường.

Chỉ có điều, cũng không biết vì sao mà vị tông chủ Thiên Diệp Tông kia dường như đã thất bại, dẫn tới bỏ mạng ở chỗ này, mà thi thể của hắn cũng từ từ biến thành bộ dáng trước mắt.

Đây mặc dù chỉ là phỏng đoán của Dương Khai, nhưng hắn cảm thấy không khác lắm so với chân tướng.

Ngay khi hắn đang trầm tư suy nghĩ, con Thi Khôi nãy giờ vẫn đang biến đối vẻ mặt, bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Dương Khai, ánh mắt ma trơi lạnh lẽo.

Dương thầm kêu không ổn, dường như đối phương vừa thoát khỏi trói buộc gì đó, đang muốn hạ sát thủ đối với hắn.

Hắn còn chưa nghĩ xong, Thi Khôi kia đã nhoáng lên một cái, hiện ra trước mặt hắn, rồi một lần nữa huy động quả đấm kinh khủng của hướng Dương Khai nện tới.

Dương Khai hồn vía bay lên mây, mặc dù Thi Khôi này không có linh trí, phương thức chiến đấu cũng cực kỳ đơn điệu, không hề biến hóa, chỉ sử dụng quyền đầu đập người. Nhưng cái gọi là lực một đánh mười chính là vậy, vẻn vẹn chỉ là một quyền của nó, Dương Khai cũng đã vô lực ngăn cản.

Quyền ý hung mãnh là một thuyết minh hoàn mỹ nhất cho sự cường đại của Đế Tôn Cảnh, lực lượng lốc xoáy gần như mắt thường cũng có thể thấy được, nó như muốn phá vỡ cả bầu trời, khiến hoàn vũ điên đảo.

Da đầu Dương Khai tê dại đi, miệng quát lớn: - Long hóa!

Chớp mắt sau đó, một tiếng long ngâm cao vút liền vang lên. Sau lưng của hắn hiện ra một hư ảnh hình rồng vàng rực rỡ, Kim Long kia lắc đầu vẫy đuôi một cái, vọt vào trong thân thể của hắn. Những tiếng "răng rắc" truyền ra, hai cánh tay Dương Khai lập tức biến thành long trảo, da thịt hiện đầy Long Lân. Không chỉ như thế, đột nhiên trong xương sống của hắn cũng phát ra tiếng nổ vang, long khí thuần khiết tràn ngập ra, cột sống kia tựa như một con rồng, đang muốn phóng lên cao vậy.

Dương Khai đã thi triển bí thuật long hóa đến cực hạn!

Hắn đã luyện hóa qua ba đại long thân bí bảo: Long Lân, Long Cốt, Long Châu, kết hợp với thân thể vô cùng mạnh mẽ của hắn, lực lượng của hắn đã một đường thẳng tăng đến mức độ này.

Nhưng vẫn chưa xong, đồng thời với thi triển long hóa, Dương Khai cũng thi triển ra Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí, chỉ trong chốc lát, bên ngoài thân thể của hắn hiện lên hào quang ngũ sắc rực rỡ, ngũ hành lực tràn ra, hai tay đặt trước người, bày ra tư thế phòng ngự.

Hắn căn bản không dám công kích, trước mặt lực lượng cường đại của đối phương, Dương Khai cảm giác bản thân như con thuyền nhỏ trong cơn bão táp vậy, cuồng phong nổi lên, bất cứ lúc nào cũng có thể lật úp.

Ầm...

Một quyền của Thi Khôi nện xuống, Dương Khai như bị sét đánh, toàn thân chấn động, cánh tay truyền ra tiếng răng rắc giòn vang, 2 cái long trảo đều bị đập gãy, vặn vẹo không còn hình dáng, đồng thời thân thể của hắn cũng bị một cỗ lực lượng mạnh mẽ đập bay. Thương thế vốn chưa khôi phục lại càng nặng thêm.

Đây là kết quả hắn thúc giục hai đại bí thuật long hóa cùng Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí, toàn lực phòng ngự.

Nếu như không hề phòng bị mà nói, Dương Khai đoán rằng hắn sẽ hóa thành bụi bặm ngay lập tức. Hắn đã hoàn toàn lĩnh giáo được sự mạnh mẽ của Thi Khôi trước mắt này.

Thân hình còn đang bay giữa không trung, Dương Khai cố nén đau đớn, nghiến răng quát lớn: - Đi ra!

Dứt lời, một thân hình to như quả núi từ trên trời giáng xuống, rơi trên mặt đất phát ra tiếng vang ầm ầm, khiến mặt đất lắc lư một hồi.

Pháp thân đăng tràng!

Hắn vừa xuất hiện, vẫn chưa kịp hiểu rõ đây là nơi nào, Dương Khai gặp nguy hiểm gì, cả người liền cứng đờ. Hắn có thể cảm nhận được khí tức thô bạo từ trong cơ thể Thi Khôi phát ra, khí tức kia gần như khiến cho hắn mất đi ý chí chiến đấu.

Tuy nhiên mỗi lần hắn hiện thân đều là lúc Dương Khai gặp phải cường địch, cho nên chỉ kinh hãi trong chớp mắt liền khôi phục lại, đưa tay trảo vào trong hư không một cái, đã bắt lấy Dương Khai đặt trong lòng bàn tay.

- Khụ khụ... Dương Khai nửa quỳ nửa ngồi trong lòng bàn tay pháp thân, không ngừng ho ra máu, sắc mặt trắng bệch.

- Chủ nhân! Lưu Viêm cũng theo pháp thân hiện ra, chợt thấy Dương Khai thê thảm như vậy, lập tức thất sắc, vội vàng đi tới bên cạnh Dương Khai, ân cần đỡ hắn dậy.

- Thứ quỷ gì đây? Pháp thân trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn chăm chú thân hình nhỏ như con kiến, nhưng lại khiến cho hắn không dám có chút khinh thường kia, âm thanh hơi run rẩy.

- Thi Khôi! Dương Khai đứng dậy, giải thích: - Một Thi Khôi cấp bậc Đế Tôn tam tầng cảnh!

- Cái gì? Pháp thân cùng Lưu Viêm đồng loạt biến sắc, sửng sốt thật lâu, pháp thân mới khổ sở nói: - Sao ngươi lại trêu chọc tới quái vật này vậy?

- Nói ra rất dài dòng...

Dương Khai mím môi, lắc lắc cổ tay, kèm theo đó là hai tiếng răng rắc giòn vang truyền ra, cổ tay sai khớp lần nữa được nối lại. Hắn cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy máu thịt trên cổ tay đều bị vỡ hết, xương trắng lộ rõ ra ngoài. Có thể thấy được một quyền vừa rồi của Thi Khôi khiến hắn bị thương nặng như thế nào.

Cũng may hắn có bí thuật long hóa cùng Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm đồng thời phụ thêm, kết hợp với tố chất thân thể mạnh mẽ của bản thân và khả năng hồi phục cực mạnh của Kim huyết, nên thương thế như vậy vẫn chưa đủ để ảnh hưởng đến hắn.

- Tới đây!

Pháp thân bỗng nhiên quát một tiếng, Thi Khôi lập tức vọt tới trước mặt pháp thân, nện ra một quyền. Thân hình Thi Khôi so sánh với pháp thân, cứ như một gốc cỏ trước mặt một cây đại thụ vậy, bé nhỏ không đáng kể.

Nhưng một quyền kia nện xuống, lại làm cho vẻ mặt pháp thân hết sức nghiêm túc, không dám có chút khinh thường.

Hắn cũng đấm mạnh một quyền về phía trước.

Quả đấm to lớn cùng thân ảnh nho nhỏ va chạm cùng một chỗ, phát ra tiếng nổ rung trời, khí kình quét mạnh ra xung quanh, cuồng phong nổi lên.

Thân thể như núi của pháp thân bay ngược ra sau, huơ tay múa chân giữa không trung, nhìn qua hết sức vụng về.

Mà Thi Khôi kia ăn một kích trực tiếp của pháp thân, hiển nhiên cũng không bình yên vô sự, tốc độ văng đi so với pháp thân còn nhanh hơn, hướng vách núi phía sau đập tới, nháy mắt đã không còn thấy bóng dáng.

Chỉ trong chốc lát, tiếng ầm ầm chợt truyền ra, từ cái hố sâu Thi Khôi bị đánh lọt vào trong đó làm trung tâm, vách núi xung quanh liền nứt ra những cái khe như mạng nhện, đất đá lăn xuống ầm ầm.

Dương Khai hít sâu một hơi, quả thực không thể tin được vào hai mắt của mình.

Lực lượng pháp thân mạnh bao nhiêu, hắn vô cùng rõ ràng, pháp thân được dung hợp nguyên một khối Huyền Không đại lục mới đản sinh ra, dù Huyền Không đại lục không tính là quá lớn, nhưng cũng đã sơ bộ có thế giới lực, có căn nguyên tự thân.

Nói cách khác, mỗi một kích của pháp thân, đều là lực lượng của một thế giới.

Với lực đạo hiện tại của hắn, ngay cả Đế Tôn Cảnh bị đập trúng trực tiếp cũng có thể dễ dàng miểu sát. Nhưng Thi Khôi này sau khi ăn một kích lại không bị tổn thương lớn, chỉ bị đánh văng vào vách núi mà thôi.

Thân thể Thi Khôi này cứng đến mức độ nào cơ chứ?

Không chỉ như thế, một kích kia của nó cũng đánh bay pháp thân ra ngoài, lực lượng như vậy, đủ để hủy thiên diệt địa.

- Lưu Viêm!

Dương Khai chợt quát lên một tiếng.

Căn bản không cần hắn phân phó, Lưu Viêm cũng đã biết nên làm như thế nào, thân thể mềm mại của nàng nhoáng lên một cái, lập tức biến thành hình thái con chim lửa, hai cánh mở ra, nhào tới trước mặt Thi Khôi. Sau khi kêu lên một tiếng cao vút, liền há mồm phun ra ngọn lửa hừng hực, tấp về phía Thi Khôi.

Ngọn lửa của Lưu Viêm vô cùng phức tạp, có Địa Tâm Hỏa của tự bản thân nàng, còn có Càn Thiên Lôi Viêm, Khôn Lam Băng Diễm, Thái Dương Chân Hỏa, và còn có cả Diệt Thế Hắc Viêm của thánh linh Loan Phượng xen lẫn trong đó.

Ngọn lửa của nàng, cực kỳ nguy hiểm.

Ngọn lửa lan ra, vách núi cũng bị hòa tan, biến thành dung nham đỏ thẫm, tỏa ra nhiệt khí nóng rực, chảy xuôi xuống.

Một quyền mang theo thế giới lực của pháp thân không thể làm gì được Thi Khôi, nhưng ngọn lửa của Lưu Viêm lại tựa hồ lại tạo thành thương thế không nhẹ đối với nó. Từ trong ngọn lửa hừng hực truyền ra những tiếng gầm thét thê lương, tựa như vô cùng đau đớn.

Ngay sau đó, tiếng gầm giận dữ lại truyền ra, một luồng khí tức xanh biếc từ bên trong biển lửa chợt bay ra, hướng về phía đỉnh núi phóng tới.

Dương Khai hoảng sợ phát hiện, độc thi của Thi Khôi phun ra không ngờ lại có thể đứng ngang hàng với ngọn lửa của Lưu Viêm, không chỉ như thế, còn có xu thế bao trùm lên đó.

Trong lúc nhất thời, độc thi xanh biếc cùng lửa đỏ va chạm giữa không trung, giằng co qua lại.

Nhưng Dương Khai biết tình trạng này chỉ là tạm thời mà thôi, một khi Thi Khôi thoát ra, Lưu Viêm cũng không phải là địch thủ. Tuy rằng nàng gặp được nhiều kỳ ngộ khi đi theo hắn, nhưng dù sao Thi Khôi cũng là Đế Tôn tam tầng cảnh hình thành, cho dù không có thần trí, cũng không phải là thứ nàng có thể giải quyết.

Dương Khai thầm cảm thấy may mắn vì Thi Khôi không có lý trí, nếu không thì ba người chủ tớ bọn hắn có liên hợp lại, cũng không địch nổi người ta một chiêu.

Chương 2330: Nhược điểm

Không đúng! Dương Khai đột nhiên phát hiện, sắc mặt thay đổi.

Thi Khôi chân chính phải có một chút thần thông bí thuật khi còn sống, nhưng còn Thi Khôi trước mắt thì từ lúc đánh tới giờ, Dương Khai vẫn không thấy nó thi triển thủ đoạn mạnh mẽ gì, toàn bộ công kích đều là dùng nắm đấm đánh qua đánh lại, bị dồn ép thì cũng chỉ phun ra độc thi mà thôi.

Hình như nó không có đặc tính mạnh mẽ của Thi Khôi.

Thi Khôi này... có khiếm khuyết! Dương Khai chợt sáng tỏ.

Tức là nói, Thi Khôi này chỉ là bán thành phẩm, thứ thất bại, không luyện hóa tối đa. Ngẫm lại cũng phải, dù cho võ giả mạnh cỡ nào, dù cho Đế Tôn tam tầng cảnh muốn luyện hóa bản thân thành con rối, trong đó trải qua dày vò đau đớn đến không thể chịu nổi, có chút sơ sẩy là sẽ dẫn tới thất bại.

Dương Khai đoán tông chủ Thiên Diệp Tông đời trước không thể làm hoàn mỹ trong quá trình luyện chế, dẫn tới cuối cùng luyện bản thân thành hàng thất bại.

Nghĩ vậy, Dương Khai liền phấn chấn.

Nếu thật là Thi Khôi Đế Tôn tam tầng cảnh, hắn không hề có phần thắng, nhưng nếu chỉ là hàng thất bại, có khuyết điểm, vậy chưa hẳn không thể thắng, hắn chỉ cần tìm ra công kích vào nhược điểm của Thi Khôi là được.

Nghĩ vậy, Dương Khai quát lớn: - Các ngươi kiềm chế hắn, tranh thủ chút thời gian cho ta!

Nói rồi, Dương Khai vận chuyển Diệt Thế Ma Nhãn, nhìn thẳng vào Thi Khôi, mắt trái tỏa ra hào quang màu vàng, xuyên thấu mọi vật, nhìn sâu vào bên trong, hiểu rõ mọi kết cấu.

Lưu Viêm cùng pháp thân dù không biết hắn làm gì, nhưng nghe Dương Khai nói cũng hiểu được một chút, Lưu Viêm liền dùng hết sức đẩy ngọn lửa đặc thù thiêu đốt Thi Khôi, giằng co với độc thi của nó.

Pháp thân văng ra sau liền quay lại, lần này hắn không dám lao vào Thi Khôi nữa, một tay nắm lấy đất, lập tức Đại Địa Pháp Tắc tràn ra, đất dưới chân hắn hóa thành chất lỏng, xoay tròn hút vào tay hắn.

Chỉ trong nháy mắt, tay hắn đã cầm một cây thương đất như trụ chống trời, cây thương đất này hoàn toàn hình thành từ đất, nhưng bởi vì lực lượng pháp tắc bao bọc, không kém gì bí bảo cấp Đạo Nguyên.

Pháp thân cầm thương đất, dùng sức ném tới.

Ầm...

Hư không trực tiếp bị đánh ra một mảnh chân không thấy được bằng mắt thường, đụng thẳng vào Thi Khôi, trong tiếng kim loại va chạm, trên người Thi Khôi bắn tung tóe tia lửa.

Một đòn như vậy, chỉ khiến thân thể Thi Khôi xuất hiện một vết lõm nhỏ, không thể xuyên thủng được.

- Cứng như vậy?

Pháp thân cả kinh.

Bản thân hắn biết rõ sát thương của chiêu này, tuyệt đối có thể trọng thương được Đế Tôn Cảnh, nhưng đánh lên Thi Khôi lại không lập công, đủ thấy thân thể Thi Khôi cứng rắn cỡ nào. Thân thể Thi Khôi này, thật sự còn hơn cả bí bảo phòng ngự cấp Đế Tôn.

Nếu một đòn này cũng không làm hắn trọng thương được, vậy làm sao đánh nữa? Pháp thân không khỏi đau đầu.

Chiêu này có lẽ cũng chọc giận Thi Khôi, cây thương đất tan rã, Thi Khôi gầm lên, miệng phun thi độc càng nhiều hơn. Cục điện giằng co với Lưu Viêm liền bị phá vỡ, bằng mắt thường cụng thấy được độc thi màu xanh đang nhanh chóng áp chế Lưu Viêm, ngọn lửa của nàng không thể chống đỡ.

Thấy cảnh này, thần sắc pháp thân đại biến, cắn răng, tay nắm vào hư không, một cây chiến phủ xuất hiện, bên trên quấn quanh khí tức tà ác, có thể dẫn động tà ác cùng cảm xúc tiêu cực trong lòng người, khiến người ta rét run!

Ma Binh Chiến Phủ!

Đây là chiến binh ma đạo của Cự Ma thượng cổ, ma khí âm lãnh, trước đó sinh ra linh trí riêng, bị Dương Khai kéo vào Tiểu Huyền Giới liền đưa cho pháp thân quản lý, không biết pháp thân đã luyện hóa nó từ bao giờ.

Nhưng nhìn kiểu này hẳn là chưa luyện hóa hoàn toàn, bởi vì Ma Binh Chiến Phủ vừa xuất hiện, hai mắt pháp thân rung lên dữ dội, biến thành màu đỏ rực, tràn đầy hung bạo, hiển nhiên là bị ma khí thượng cổ ảnh hưởng.

Khí tức màu đen như vật sống quấn lấy cánh tay pháp thân, còn không ngừng lan tràn ra những chỗ khác, dần dần nhuộm đen hắn.

Chiến Phủ vào tay, khí thế pháp thân lập tức tăng vọt, nháy mắt này, hắn như hóa thân Cự Ma thượng cổ, ngạo nghễ vùng dậy, miệt thị thiên hạ.

Linh khí thiên địa trong bí cảnh chấn động ầm ầm, pháp tắc hỗn loạn. Biến đổi này làm cho Dương Khai trợn mắt há mồm.

Hắn hoàn toàn không biết từ lúc nào pháp thân lại luyện hóa Chiến Phủ này, nhưng nhìn pháp thân như thế, hắn hiểu phải đánh nhanh thắng nhanh. Bằng không chờ khi ma khí hoàn toàn nhuộm đen pháp thân, vậy pháp thân sẽ thành con rối bị Chiến Phủ điều khiển.

Trong lòng xoay chuyển, hắn không dám phân thần, càng tập trung quan sát nhược điểm của Thi Khôi.

Pháp thân giơ cao Chiến Phủ, từ xa nhắm ngay Thi Khôi.

Thi Khôi có vẻ cũng cảm giác không ổn, ra sức giãy giụa trên vách núi, muốn thoát khỏi đó.

Nó còn chưa làm gì, pháp thân đã giáng phủ xuống.

Một phủ này kín kẽ không dấu tích, như xuyên qua từ thời thượng cổ, phá vỡ thời không, dẫn tới thiên địa biến sắc, càn khôn hỗn loạn.

Bóng phủ khổng lồ bổ lên người Thi Khôi.

Oành ầm ầm...

Vách núi trực itếp bị bổ ra, xuất hiện khe như lạch trời, bóng búa đi qua, lực lượng cuồng bạo lan tràn, nghiền nát mặt đất, rãnh khe tràn lan, không gian hỗn loạn.

Lưu Viêm đã sớm chạy thật xa, lốc xoáy lực lượng hỗn loạn đằng sau vẫn lan tới, muốn nuốt nàng vào đó. Trong lúc gấp gáp, Lưu Viêm phải hóa thành hình người, tung người né tránh mới miễn cưỡng thoát ra.

Sau một đòn này, khí thế tận trời của pháp thân cũng suy sụp, lung lay muốn ngã, đủ thấy một đòn này cũng tiêu hao rất lớn đối với hắn.

Không chỉ vậy, khí đen quấn trên tay hắn lập tức nhanh chóng lan tràn khắp người.

- Tính sai! Pháp thân cũng không ngờ vận dụng Ma Binh Chiến Phủ này lại tiêu hao lớn như thế, nếu biết trước, nói gì hắn cũng sẽ không dùng ma binh này.

Cái giá coi thường Ma Binh Chiến Phủ, là bị ma khí thượng cổ thừa cơ xâm nhập.

Ngay lúc này, Dương Khai lóe lên đến trước pháp thân, nhìn nhau, không cần nói, đều hiểu được ý nhau.
Nháy mắt, Dương Khai vận dụng thần niệm, thu pháp thân cùng Chiến Phủ vào Tiểu Huyền Giới, đặt cạnh vườn thuốc.

Lúc này pháp thân cần mượn lực phong ấn của cây hai màu vàng bạc, để trấn áp ma khí, ngoài ra đã không còn cách khác.

Lưu Viêm xoay người, đến cạnh Dương Khai, ánh mắt nhìn ra xa, lo lắng: - Chủ nhân...

Mất đi pháp thân hỗ trợ, một mình nàng không thể cầm chân được Thi Khôi mạnh mẽ, không khỏi lo lắng.

Dương Khai nhe răng cười nói: - Yên tâm, ta đã tìm được nhược điểm của nó.

Nghe vậy, Lưu Viêm mới thả lỏng.

Ở đằng trước, bên trong khe rãnh lớn, Thi Khôi ngã ngửa nằm dài, một đòn khủng bố dù hút hết lực lượng của pháp thân, nhưng trả giá đắt như thế, Thi Khôi tự nhiên không thể bình yên được.

Chờ cho nó không dễ dàng gì đứng lên, Lưu Viêm liền phát hiện trên người nó xuất hiện vết thương rất lớn, từ bả vai kéo dài đến đùi, trên vết thương máu thịt bầy nhầy, độc thi tràn ra, không thấy máu, chỉ thấy được xương trắng bên trong.

Mà ở một chỗ, có một mảnh trận đồ dày đặc, lấp lánh ánh sáng.

Lưu Viêm liền hiểu được, đó là trung tâm trận đồ trong người Thi Khôi, nếu phá hoại nó, vậy Thi Khôi sẽ không thể hành động được nữa. Lúc trước bởi vì thân thể Thi Khôi mạnh mẽ, không thể thấy được bên trong nó, nhưng một đòn của pháp thân trực tiếp vạch ra nhược điểm này.

Có thể nói pháp thân lập công từ đầu tới cuối.

- Ngươi lùi lại một chút. Dương Khai nói rồi, đã lao thẳng về phía Thi Khôi.

Dù cho Thi Khôi nhìn như trọng thương, Dương Khai vẫn không dám coi thường. Thi Khôi vốn là con rối không có sinh mệnh, dù thương thế nghiêm trọng cỡ nào, chỉ cần không phá hoại nhược điểm thì sẽ không ảnh hưởng lực chiến đấu của hắn.

Dương Khai sơ sẩy một chút là sẽ gục ngã.

Giữa đường, hắn lật tay, một hạt châu nhỏ màu lam nhạt, to chừng trứng bồ câu, kẹp giữa hai ngón tay, nhìn không có gì lạ, nhưng bên trong đó một tia hồ quang rất nhỏ xẹt ra.

Tịch Diệt Lôi Châu!

Một trong hai viên châu Đế Bảo mà Dương Viêm để lại.

Từ khi đến Tinh Giới, Dương Khai vẫn không dùng Tịch Diệt Lôi Châu, đầu tiên là không dám bại lộ, hai là tự nhiên không gặp kẻ địch quá mạnh cần hắn vận dụng Đế Bảo này.

Nhưng Thi Khôi tuyệt đối có tư cách này.

Cho nên hắn chuẩn bị trực tiếp dùng đòn sát thủ phế bỏ Thi Khôi.

Trên đường lao tới, Dương Khai nghiêm túc chuẩn bị, còn Thi Khôi hình như bị pháp thân giáng một đòn choáng váng, hồi lâu không bò lên được. Chờ nó lảo đảo đứng dậy, Dương Khai đã đến vị trí thích hợp, không chút do dự vận chuyển nguyên lực, trút vào Tịch Diệt Lôi Châu.

Tịch Diệt Lôi Châu không giống Đế Bảo khác, lúc Dương Khai còn là Phản Hư Cảnh đã có thể vận dụng, chỉ là uy lực Đế Bảo này móc nối trực tiếp với tu vi người dùng, tu vi càng mạnh thì có thể phát huy ra lực lượng càng mạnh.

Lúc ở Phản Hư Cảnh, Dương Khai dốc hết sức có thể triệt hạ Hư Vương Cảnh, hiện tại hắn là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, có thể phát huy ra uy lực không còn như xưa.

Vận chuyển nguyên lực, Dương Khai liền biến sắc.

Hắn cảm giác Tịch Diệt Lôi Châu trong tay như hóa thành cái hố không đáy, lực hút cực mạnh truyền ra, giống như đói khát vô số năm cuối cùng được tưới tắm, tham lam hấp thu nguyên lực của Dương Khai.

Dương Khai cả kinh, nhưng không dám cắt ngang, đành phải cắn răng chống đỡ.

Chương 2331: Đạo nguyên tam tầng cảnh

Nguyên lực nhanh chóng trôi đi, tốc độ nhanh vượt xa tưởng tượng, chỉ trong nháy mắt, Dương Khai đã cảm giác mình hư thoát.

Biết là sẽ vậy mà! Dương Khai tràn đầy khổ sở.

Trước kia mỗi lần vận dụng Tịch Diệt Lôi Châu, đều sẽ vắt kiệt sức mình, đây cũng là nguyên nhân lớn nhất làm Dương Khai không dám tùy ý vận dụng nó. Sử dụng Tịch Diệt Lôi Châu là mua bán một lần, không thành công thì thành nhân, là đòn sát thủ cuối cùng của hắn.

Có lẽ chờ tu vi của hắn lớn mạnh hơn, có thể tự do sử dụng uy lực Tịch Diệt Lôi Châu, tình huống này mới có thể thay đổi.

Nhưng hiện tại thì không được.

Rút cạn lực lượng của Dương Khai mặt ngoài Lôi Châu bắn ra tia sét càng thêm linh động, có được linh tính, vô cùng thần kỳ. Mà tia sét nhìn như nhỏ bé, nhưng lại truyền ra uy năng làm người ta rợn gáy.

- Lần này xem ngươi có chết không! Dương Khai cắn răng quát khẽ, thần niệm vận chuyển, tế ra Tịch Diệt Lôi Châu.

Xẹt...

Tiếng vang nhỏ phát ra, một tia sét nhỏ bé xuất hiện, bắn lên người Thi Khôi.

Rắc rắc rắc...

Tiếng nổ lớn vang lên không ngừng, bằng mắt thường cũng thấy Thi Khôi bị điện giật co rút, trên người tràn đầy sấm sét, điện quang lấp lóe, chỗ nó đứng hình thành một mảnh sấm sét rộng lớn, vô số hồ quang xuyên qua lại, phá hoại thân thể nó.

Mùi khét khó ngửi tràn ra, làm người ta muốn nôn.

Một lát sau, sấm sét tan đi, Thi Khôi ngã ngửa, trên người bốc lên khói xanh.

Dương Khai thấy thế, liền thở phào, người lảo đảo muốn ngã xuống, đằng sau có thân hình mềm mại đỡ lấy, là Lưu Viêm.

- Ta không sao, chỉ là tiêu hao quá lớn, phải khôi phục đã. Dương Khai không chờ Lưu Viêm lên tiếng liền nói, rồi run run ngồi xuống, cả người bủn rủn.

Lúc này nếu có người đánh lén, đừng nói Đạo Nguyên Cảnh, chỉ cần Phản Hư Cảnh thôi là hắn cũng không thể chống trả.

- Ta hộ pháp cho chủ nhân! Lưu Viêm nói rồi, người chợt cứng ngắc.

- Sao vậy? Dương Khai phát hiện dị dạng, vội hỏi.

Nhưng mà Lưu Viêm chưa đáp, hắn liền mở to mắt, tràn đầy hoảng sợ.

Bởi vì hắn nhìn thấy Thi Khôi té xuống, lại bỗng nhiên đứng thẳng, miệng không ngừng gào thét, khí tức càng thêm hung bạo.

- Còn chưa chết? Sắc mặt Dương Khai đại biến, thật không thể tin nổi.

Tịch Diệt Lôi Châu tuyệt đối là đòn mạnh nhất mà hắn có thể đánh ra, nhưng ngay cả như thế cũng không thể tiêu diệt được Thi Khôi, đủ thấy nó mạnh cỡ nào.

Dù cho Dương Khai còn có hậu chiêu, nhưng hiện tại hắn đang suy yếu, làm sao thi triển được?

Mà nhìn mặt ngoài Thi Khôi rách nát, máu thịt cháy khét, các trận đồ ấn trên người đều mờ đi, chỗ nhược điểm mà Dương Khai tìm được cũng bị phá hủy hoàn toàn.

Lẽ ra Thi Khôi bị phá hoại trung tâm trận đồ, nó không còn hành động được mới đúng, nhưng làm sao nó đứng lên được?

Trong lúc hoảng sợ, Dương Khai liền thấy được trên ngực Thi Khôi có chỗ khác thường, ánh mắt run run, cười khổ không thôi, bởi vì nơi đó còn có một trận đồ trung tâm phát sáng!

Chính là trung tâm trận đồ này vẫn tồn tại, bởi vậy Thi Khôi không mất năng lực chiến đấu.

- Chủ nhân! Lưu Viêm cũng bị dọa khiếp, đối mặt kẻ địch mạnh như thế, không còn Dương Khai cùng pháp thân hỗ trợ, chỉ mình nàng không thể chống lại được, nhưng nàng nhanh chóng bình tĩnh lại, sắc mặt kiên quyết: - Chủ nhân ngài đi trước, ta cầm chân hắn một hồi.

Nàng cảm thấy chỉ cần cho Dương Khai một chút thời gian, Dương Khai có thể sửa chữa được trận cơ bình đài kia, từ đó rời khỏi bí cảnh này.

Nói rồi, liền lắc người che trước mặt Dương Khai, nhìn như thề chết bảo vệ hắn.

Dương Khai kéo nàng, Lưu Viêm quay đầu, cười thê lương: - Nô tỳ có thể được được chủ nhân chân thành đối đãi nhiều năm, cũng không uổng một đời này, sau này ngài phải bảo trọng.

- Đừng nói thảm thiết như vậy. Dương Khai chua xót, nhưng vẫn mỉm cười nói: - Ai sống ai chết còn chưa chắc mà.

Ánh mắt Lưu Viêm sáng ngời:
- Chủ nhân còn có hậu chiêu?

Dương Khai không nói, lật tay lấy ra một viên linh đan, nhét vào tay Lưu Viêm, nói: - Vận chuyển lực lượng của nó, còn không được thì chúng ta cùng trốn vào Tiểu Huyền Giới lấy sức.

- Đây là... Lưu Viêm nhìn linh đan trong tay, ánh mắt sáng ngời, khẽ hô: - Đế Tuyệt đan?

- Không sai, đây là Đế Tuyệt đan phong ấn một chiêu của Tuế Nguyệt Đại Đế. Tuy rằng không biết là Tuế Nguyệt Đại Đế luyện chế ra vào thời kỳ nào, nhưng hẳn là uy lực không nhỏ, ngươi thử xem sao.

Viên Đế Tuyệt đan này, lúc trước Dương Khai dùng Thái Diệu đan đổi với người khác ở trong trong Tứ Quý Chi Địa, trong đó tuyệt đối phong ấn một chiêu toàn lực của Tuế Nguyệt Đại Đế, nhưng Dương Khai không rõ uy lực một chiêu này mạnh cỡ nào.

Đế Tuyệt đan không giống Đế Bảo Tịch Diệt Lôi Châu, nó dùng một lần, dùng xong là hết.

Dương Khai bảo tồn nó vẫn không nỡ sử dụng, nhưng cục diện hiện tại, không dùng thì sẽ không có lần sau.

Cầm lấy Đế Tuyệt đan, Lưu Viêm lập tức bình tĩnh lại, hít vào một hơi, cầm Đế Tuyệt đan trong tay, dồn hết lực lượng vào đó.

Thi Khôi đứng dậy lần nữa, có vẻ cứng ngắc, hành động không tiện, đủ thấy Tịch Diệt Lôi Châu không phải không ảnh hưởng tới nó, mà còn ảnh hưởng không nhỏ.

Có lẽ cảm nhận được gì, Thi Khôi gầm khẽ, người bắn như mũi tên về phía Lưu Viêm, còn chưa tới gần, mùi thi thối đã tràn tới, sát khí lạnh lẽo như thực chất bao phủ Lưu Viêm.

Lưu Viêm khẽ run lên, nhưng vẫn không động đậy, lực lượng tuôn trào trút vào Đế Tuyệt đan.

Khoảng cách hai bên nhanh chóng rút ngắn, ngay cả Dương Khai cũng toát mồ hôi, cầm sẵn Huyền Giới Châu trong tay, sẵn sàng kéo Lưu Viêm trốn vào tránh nạn.

Nhìn Thi Khôi nhảy lên đánh tới, cuối cùng Lưu Viêm hành động, nàng bấm tay bắn ra Đế Tuyệt đan, linh đan lập tức hóa thành ánh sáng nghênh đón Thi Khôi.

Thi Khôi đánh ra một đấm, lực lượng đủ phá nát hư không, đánh vỡ nát Đế Tuyệt đan.

Đùng...

Đế Tuyệt đan tan vỡ, đột nhiên trào ra lực lượng thần kỳ, biến thành lực quy tắc, lập tức bao phủ Thi Khôi. Bị lực lượng này ảnh hưởng, Thi Khôi như trúng thuật định thân, từ trên không rớt thẳng xuống, đâm đầu vào đất.

Ầm...

Lực pháp tắc thần kỳ ầm ầm lan tỏa ra xung quanh.

Bên trong sơn cốc, cỏ cây chết héo vì độc thi, lúc này như được bổ sung sinh cơ, toàn bộ sống lại, thoáng cái sơn cốc toàn một màu xanh.

Không chỉ vậy, lực lượng thần kỳ này còn lan tỏa ra xa, nơi đi ngang, tất cả cây cối đều nhảy múa, phát ra vui sướng. Dương Khai cùng Lưu Viêm cũng bị lực lượng này bao phủ.

Lực lượng này nhập vào khắp người, khiến cho Dương Khai như được rót vào sức sống, tinh thần phấn chấn, thương thế bị Thi Khôi đánh trúng cũng nhanh chóng khôi phục.

- Đây là... Lưu Viêm tròn mắt kinh hô.

- Pháp tắc mùa xuân! Dương Khai cũng khiếp sợ vô cùng, mắt sáng ngời, hiểu được đây là căn nguyên pháp tắc.

Hắn không dám bỏ qua, vội tập trung cảm ngộ.

Đây là lực lượng pháp tắc của Tuế Nguyệt Đại Đế lĩnh ngộ, vô cùng thâm ảo, đánh ra Đế Tuyệt đan, chẳng khác gì bản thân Tuế Nguyệt Đại Đế đánh ra, nếu có thể nhờ nó hiểu ra một chút, nhất định có thu hoạch.

Lúc này, Dương Khai mặc kệ không để ý kết cục của Thi Khôi thế nào, tập trung chìm đắm tâm thần vào trong lực lượng pháp tắc kỳ diệu.

Pháp tắc mùa xuân lan tỏa, làm cho sơn cốc một mảnh xanh biếc, nhưng nháy mắt, luồng hơi nóng khó chịu bao phủ, làm cho người ta như ở trong ngày mùa hè nóng nhất, bên tai loáng thoáng có tiếng ve kêu, mặt trời nóng bỏng, khô nóng khó chịu.

Pháp tắc mùa hạ!

Trong lòng Dương Khai chợt hiểu, càng cảm thấy đây là cơ duyên không thể bỏ qua.

Trong sơn cốc đột nhiên nổi lên gió thu xào xác, lá đỏ rụng đầy đất, hương thơm quả chín, khí tức thu hoạch tràn đầy.

Pháp tắc mùa thu!

Gió lạnh đột nhiên rít gào thổi tới, xung quanh lạnh lẽo thấu xương, nhìn ra, là một mảnh tuyết trắng, thế giới màu trắng, giữa trời đông giá rét, ngay cả mãnh thú chịu rét cũng nấp vào trong hang, không dám ra ngoài.

Pháp tắc mùa đông!

Bốn loại pháp tắc xen lẫn nhau, nối liền chặt chẽ, tháng tháng năm năm, không ngừng luân hồi, tạo thành lực lượng đặc biệt quấn quanh sơn cốc, khiến người ta mất đi khái niệm thời gian, dường như chỉ là chớp mắt, lại như đã qua ngàn vạn năm...

Dương Khai chìm đắm vào trong đó, không thể rút ra được.

Bị lực lượng bốn mùa ảnh hưởng, hắn không ngừng chứng kiến bốn mùa xuân hạ thu đông giao nhau, hồn nhiên quên mất mình đang ở đâu, đang làm gì, chỉ biết nếu bỏ qua lần cơ duyên này, tuyệt đối sẽ là tổn thất.

Không biết đã bao lâu, tiếng răng rắc vang lên, cả người Dương Khai chấn động, kinh mạch cùng đan điền lập tức mở rộng lớn ra, nguyên lực tuôn trào chảy trong đó.

Khí thế cực mạnh, lấy hắn làm trung tâm lan tỏa ra ngoài!

Thăng cấp!

Thăng cấp Đạo Nguyên tam tầng cảnh.

Động tĩnh thăng cấp làm Dương Khai hồi thần, hắn lập tức nhìn Thi Khôi ngồi gần đó, những chuyện xảy ra liền hiện ra trong đầu.

Sắc mặt hắn đại biến, đứng lên, cảnh giác nhìn Thi Khôi không động đậy.

- Chủ nhân! Lưu Viêm thấy thần sắc của hắn không đúng, vội hô lên.

- Đã qua bao lâu? Dương Khai cau mày, kinh dị hỏi.

- Cái gì bao lâu? Lưu Viêm mờ mịt.

- Từ lúc ngươi đánh ra Đế Tuyệt đan đến giờ, đã bao lâu rồi?

Lưu Viêm không hiểu sao, đáp: - Ngay mới vừa rồi, ta đánh ra Đế Tuyệt đan, chủ nhân liền ngồi xuống, sau đó... bỗng nhiên liền đột phá.

- Vừa mới? Dương Khai há to miệng, hắn rõ ràng cảm giác đã qua thật lâu, nhưng nghe Lưu Viêm nói chỉ mới có một lát?

Hắn kinh hãi, liền ý thức được mình bị lực lượng bốn mùa ảnh hưởng, sinh ra ảo giác.

Chương 2332: Diệp Sùng

Lực lượng bốn mùa là thần thông mà Tuế Nguyệt Đại Đế lĩnh ngộ, thần thông xuất hiện, bốn mùa luân phiên, biển cả biến ruộng dâu, đây là một loại lực lượng pháp tắc thời gian, hoàn toàn khác với pháp tắc không gian mà Dương Khai lĩnh ngộ.

Nhưng mà, pháp tắc thời gian cũng giống pháp tắc không gian, đều là lực lượng cực bàng môn, rất khó lĩnh ngộ. Bất kỳ võ giả nào có thành tựu ở loại lực lượng này, đều sẽ có thành tựu to lớn.

Dương Khai vốn tưởng Tuế Nguyệt Đại Đế nắm giữ chỉ là thần thông bốn mùa, hiện tại xem ra là nhầm, người ta nắm giữ bản chất pháp tắc thời gian, đã sớm vượt qua khái niệm bốn mùa.

Viên Đế Tuyệt đan đó, tối thiểu cũng phải do Tuế Nguyệt Đại Đế luyện chế ra ở Đế Tôn tam tầng cảnh, một đòn của Đế Tuyệt đan không khác gì Tuế Nguyệt Đại Đế đánh ra lúc Đế Tôn tam tầng cảnh, dù cho Đế Tôn tam tầng cảnh chân chính cũng không thể sống sót được.

Pháp tắc thời gian có thể làm người ta nháy mắt cảm nhận được thời gian trôi qua thật lâu, nếu đánh vào người sống, chẳng phải có thể làm lực lượng năm tháng tẩy rửa, nháy mắt già nua?

Cũng như bản thân hắn, trong khoảng khắc vừa rồi, giống như trải qua nhiều năm tu luyện, lập tức từ Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh đột phá tam tầng cảnh, đây là thời gian tích lũy thật sự, dù rằng trong hiện thực chỉ là nháy mắt, nhưng trong ý thức của Dương Khai, đã qua mấy năm.

Dương Khai thật không dám tưởng tượng, Tuế Nguyệt Đại Đế ở thời kỳ đỉnh phong sẽ mạnh mẽ đến mức nào.

Nghĩ một lúc, hắn liền hưng phấn.

Bởi vì khi đó, ở trong Tứ Quý Chi Địa, hắn đã thu được 3 hạt châu, chia làm châu mùa xuân, châu mùa hạ cùng châu mùa thu, theo hắn suy đoán, phải còn một viên châu mùa đông mới đúng. Nhưng lịch lãm trong Tứ Quý Chi Địa quá gấp gáp, hắn không biết châu mùa đông ở đâu, càng không thể tìm kiếm.

Hiện tại xem ra, trong 3 hạt châu này đều chứa một tia khí tức năm tháng, nếu tụ tập đủ 4 hạt châu, nói không chừng sẽ tái hiện thần thông Tuế Nguyệt Đại Đế, nhận được truyền thừa của Tuế Nguyệt Đại Đế!

Truyền thừa của Tuế Nguyệt Đại Đế không giống Phệ Thiên Đại Đế, Dương Khai không dám tu luyện, lấy được rồi cũng giao cho pháp thân xử lý. Sự thật chứng minh, đây là quyết định đúng, theo lời pháp thân nói, Phệ Thiên Chiến Pháp dĩ nhiên vô cùng mạnh mẽ, nhưng di chứng tu luyện không nhỏ. Nếu không có thân thể đặc thù như pháp thân, có thể luyện hóa tạp chất, tẩy rửa ảnh hưởng xấu, chỉ sợ đã sớm bị Phệ Thiên Chiến Pháp khống chế.

Nhưng mà nếu có thể nhận được truyền thừa của Tuế Nguyệt Đại Đế, vậy thì Dương Khai sẽ không chỉ được một chút lợi ích. Hiểu được pháp tắc thời gian, nắm giữ lực lượng bốn mùa, Dương Khai sẽ có thể chỉ cần thời gian ngắn đạt đến cảnh giới cao hơn. Bởi vì dưới pháp tắc thời gian, hắn tu luyện 1 năm, không khác gì người ta tu luyện 10 năm, trăm năm!

Trong lòng Dương Khai nóng bỏng.

Nhưng vừa nghĩ tới châu mùa đông không biết tung tích, giống như một chậu nước lạnh xối xuống, làm Dương Khai lạnh thấu tim.

Tứ Quý Chi Địa còn không biết đến khi nào mới mở ra nữa, dù cho đến lúc mở ra, hắn cũng tuyệt đối không chỉ là Đạo Nguyên Cảnh, hoàn toàn không thể vào được.

Nói cách khác, đời này hắn có thể không còn hy vọng tìm được châu mùa đông, gom đủ lực lượng bốn mùa, tái hiện thần thông Tuế Nguyệt Đại Đế.

- Chủ nhân, tên kia còn chưa chết!

Tiếng kinh hô của Lưu Viêm vang lên.

- Không thể nào! Dương Khai lập tức giật mình.

Trận chiến này, hắn vận dụng Tịch Diệt Lôi Châu, vận dụng Đế Tuyệt đan, hai đòn sát thủ đều tung ra, pháp thân còn vận dụng Ma Binh Chiến Phủ, dù là thật sự có cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh ở đây cũng chết mất xác, một cái Thi Khôi lợi hại cỡ nào cũng không thể sống được.

Cho nên nghe lời Lưu Viêm, hắn không thể tin nổi.

Nhưng mà nhìn lại, Dương Khai liền ngây người.

Chỉ thấy ở gần đó, Thi Khôi toàn thân thê thảm, đã ngồi xếp bằng từ bao giờ, hẳn là bị lực lượng năm tháng ảnh hưởngm thân thể Thi Khôi khô cạn không hơi nước, lúc này xám trắng giống bột mì, lúc Dương Khai nhìn tới, thân mình tàn phế của nó còn không ngừng rơi thịt ra, chưa rơi xuống đã hóa thành tro bụi. Không bao lâu, nó đã thành một bộ nửa xương khô, lộ ra những khúc xương trắng.

Lực lượng năm tháng quả nhiên mạnh mẽ, trước đó hắn dùng hết thủ đoạn, cũng chỉ Tịch Diệt Lôi Châu đánh bị thương Thi Khôi, nhưng mà Đế Tuyệt đan xuất hiện liền phá hoại thân thể nó đến vậy, tuyệt đối không đơn thuần là lực lượng mạnh mẽ, mà là pháp tắc ảnh hưởng. Lực lượng năm tháng im lặng chảy qua người Thi Khôi, làm hắn trải qua ngàn vạn năm, thân thể mạnh mẽ không được tẩm bổ, cũng sẽ hủy hoại.

Dương Khai có thể nhìn thấy rõ, các loại linh trận trong người Thi Khôi đều mờ đi, không thể vận hành nữa. Nhưng mà Lưu Viêm nói không sai, tên này vẫn chưa chết, bởi vì đôi mắt như quỷ hỏa xanh vẫn không ngừng nhảy lên, đang rơi vào giãy giụa, thỉnh thoảng phát ra tiếng gào thét.

Dương Khai dựng tóc gáy, âm thầm cảnh giác, sợ đến cuối cùng Thi Khôi bùng nổ.

Hắn nhìn ra được, cho dù Thi Khôi không chết, cũng đến mức cùng đường, chỉ cần kéo dài một hồi, đối phương nhất định sẽ tiêu vong.

Cho nên Dương Khai không vội đi, hiện tại hắn đột nhiên thăng cấp Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nguyên lực lại khôi phục, thương thế khỏi hẳn, dù cho Thi Khôi có động tác nhỏ gì, hắn cũng tự tin tránh né được.

Dương Khai không động đậy, Lưu Viêm cũng không nói một lời đứng áp trận bên cạnh, trong mắt toát ra cảnh giác.

Bỗng nhiên, hai mắt Thi Khôi nhảy lên dữ dội, rít gào thảm thiết, tựa như đang đấu tranh, nhưng hai mắt xanh nhanh chóng ổn định lại, vẻ dữ tợn của Thi Khôi cũng giãn ra.

Trong hai mắt ma trơi, lại toát ra tia sáng như linh tính, mờ mịt nhìn xung quanh, đợi nhìn thấy Dương Khai, liền cố định lại.

- Chủ nhân? Lưu Viêm khẽ gọi, sẵn sàng chiến đấu.

Dương Khai lại nhíu mày, bốn mắt nhìn với Thi Khôi, trong lòng toát ra ý tưởng làm cho hắn cũng không tin nổi, sau đó liền chắp tay, hô lên: - Vãn bối Dương Khai, bái kiến tiền bối!

- Chủ nhân, ngài... Lưu Viêm kinh ngạc nhìn Dương Khai, không biết hắn làm gì, Thi Khôi này vừa nhìn là biết không có linh trí, chỉ bị trận pháp trong người điều khiển chiến đấu hung bạo, căn bản không có ý thức tự chủ, Dương Khai làm vậy có ý nghĩa gì?

Nhưng làm nàng không ngờ, là Dương Khai lên tiếng xong, Thi Khôi ngồi đó lại há khép miệng, khó khăn phát ra những âm điệu khó hiểu.

Có điều bởi vì thân thể khô héo tổn hại quá nhiều, cho nên Lưu Viêm không thể nghe ra hắn nói gì.

Dù thế, cũng đủ làm Lưu Viêm ngây dại.

Bởi vì Thi Khôi đang đáp lại Dương Khai, vậy chẳng phải nói Thi Khôi này có linh trí? Nếu là vậy, thế vì sao trước đó không có dấu hiệu gì?
Thi Khôi vẫn đang phát ra âm thanh, cố gắng hồi lâu, mới miễn cưỡng thành công, có điều giọng khàn khàn như tiếng rít, rất khó nghe.

- Ngươi là đệ tử Thiên Diệp Tông? Một câu đơn giản, lại làm Thi Khôi tốn hết sức, nói xong hắn liền thở hổn hển, không biết kiểu như hắn hiện tại thì hít thở để làm gì.

Ánh mắt Dương Khai sáng ngời, càng cảm thấy mình đoán không sai, trầm giọng đáp: - Vãn bối không phải!

Thi Khôi hỏi: - Nếu không phải, tại sao xuất hiện trong này?

Có lẽ bởi vì đã nói được, hắn nói chuyện càng lưu loát hơn.

Dương Khai nói: - Vãn bối được tông chủ Thiên Diệp Tông đương nhiệm nhờ cậy, đến đây sửa chữa pháp trận truyền tống không gian nơi này.

Thi Khôi vừa nghe, cố nhớ lại hồi lâu, thế mới ảm đạm nói: - Phải rồi, bình đài trận cơ đó là bị bổn tọa phá hủy... Ngừng một hồi, hắn mới kinh ngạc: - Ngươi có thể sửa được, ngươi tinh thông lực lượng không gian?

- Có biết một chút. Dương Khai hàm súc đáp.

Nhưng mà Thi Khôi lại biết hắn khiêm tốn, có thể đi vào bí cảnh trong trường hợp bình đài trận cơ bị phá hoại, há có thể biết chút là làm được? Rõ ràng là có trình độ lực lượng không gian cực cao.

Hắn cũng không có ý truy hỏi.

Ánh mắt Dương Khai sáng ngời hỏi: - Chẳng lẽ tiền bối chính là vị tông chủ Thiên Diệp Tông cuối cùng đi vào nơi này?

Lúc phát hiện trong mắt Thi Khôi có chút linh tính, Dương Khai đã có suy đoán, vừa nghe người này thừa nhận tự phá hủy bình đài trận cơ, Dương Khai lập tức xác định.

Thi Khôi trước mặt, tuyệt đối là một đời tông chủ Thiên Diệp Tông.

Thi Khôi nhẹ nhàng gật đầu, xương ở cổ phát ra tiếng răng rắc, Dương Khai nhìn mà run sợ, chỉ sợ đầu của hắn bỗng nhiên rớt xuống.

Thi Khôi nói: - Bổn tọa Diệp Sùng!

- Tiền bối vẫn còn chưa chết! Dù đã sớm suy đoán, nhưng Dương Khai vẫn khiếp sợ không thôi. Diệp Sùng, chính là tông chủ Thiên Diệp Tông cuối cùng đi vào bí cảnh, cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh.

Diệp Sùng nói: - Một đoàn tàn hồn mà thôi, năm đó bổn tọa dùng bản thân luyện chế con rối, lấy thân nhập đạo thất bại, bổn tọa cũng đã chết, chỉ để lại một đoàn tàn hồn trên thân thể này, chờ đợi hậu nhân Thiên Diệp Tông đến đây.

Dương Khai gật đầu, đang muốn hỏi tiếp, Diệp Sùng nói: - Thời gian của ta không nhiều, sở dĩ có thể tỉnh táo, hoàn toàn là bởi các ngươi phá hủy thân thể này. Tuy rằng ta không rõ với thực lực của các ngươi sao lại làm được đến thế, nhưng ta không có thời gian hỏi nhiều, bổn tọa muốn nhờ ngươi một chuyện.

- Tiền bối cứ nói!

- Nếu hậu nhân Diệp gia đời này nhờ ngươi sửa chữa pháp trận không gian, có thể thấy được ngươi là người tin tưởng được, ta muốn nhờ ngươi chuyển chiếc nhẫn không gian này cho tông chủ Thiên Diệp Tông hiện tại! Diệp Sùng vừa nói, run run tháo xuống chiếc nhẫn trên tay, nhẹ nhàng bắn về phía Dương Khai.

Dương Khai nắm lấy, lập tức cảm nhận được khí tức cổ xưa.

Đây là nhẫn không gian từ mấy chục ngàn năm trước, bên trong có thứ tốt gì, Dương Khai cũng mơ hồ đoán được. Hai cha con Diệp Hận có nói qua các loại công pháp bí thuật của Thiên Diệp Tông, tuyệt đối nằm trong nhẫn này.

Diệp Sùng nói: - Trên nhẫn có khắc dấu ấn của bổn tọa, chỉ có người Diệp gia ta, dùng lực huyết mạch luyện hóa mới mở ra được, bất kỳ phương thức bạo lực mở ra nào đều sẽ phá hỏng chiếc nhẫn này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau