VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2311 - Chương 2315

Chương 2313: Tin tức mấy người Quỷ Tổ

- Mấy người đại ca quả thật bị lão cẩu này bắt nhốt? Sài Hổ giận dữ quát.

- Phải! Xích Nguyệt cắn răng bạc, sắc mặt ảm đạm. - Đều tại ta, tin nhầm lời lão cẩu này, hại mấy người đại ca bị bắt.

- Tiểu nhân đê tiện! Sài Hổ đang mắng, liền phun ra ngụm máu, tuy rằng hắn bị thương nặng, nhưng ngụm máu này vẫn bắn như mũi tên về phía Lạc Tân. Lạc Tân đứng yên tại chỗ, chỉ vận chuyển chút lực lượng liền chặn được, ánh mắt âm trầm.

Dương Khai nhíu mày: - Tiền bối, đại ca mà ngài nói... là ai?

Trong lòng hắn có suy đoán, nhưng không khẳng định, phải hỏi thử.

Xích Nguyệt nói: - Lăng Tiêu Tông thái thượng trưởng lão của ngươi, Quỷ Tổ!

- Ồ? Dương Khai nhướng mày, vui vẻ:

- Trưởng lão cũng ở đây?

- Phải, nhưng hiện tại hắn bị nhốt trong phủ thành chủ, ta cũng không biết ở nơi nào. Xích Nguyệt thở dài.

- Còn những người khác? Cũng ở nơi này? Dương Khai vội vàng hỏi.

Xích Nguyệt nói: - Cổ minh chủ cùng Ngả Âu hội trưởng cũng ở đây.

Dương Khai quan sát kỹ càng, thấy thần sắc của nàng khác thường, chợt kinh hãi, hỏi: - Vậy... Vô Đạo đại nhân đâu?

Ngày đó xuất phát từ U Ám Tinh, bọn họ là một nhóm 6 người, ngoài Dương Khai, Xích Nguyệt ra, còn có Hằng La Thương Hội hội trưởng Ngả Âu, Kiếm Minh minh chủ Cổ Thương Vân, Lăng Tiêu Tông thái thượng trưởng lão Quỷ Tổ, người cuối cùng chính là Hư Vương tam tầng cảnh Vô Đạo được công nhận mạnh nhất Tinh Vực.

Sáu người này, ngoài Dương Khai lúc đó là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, còn lại đều là Hư Vương tam tầng cảnh, là chiến lực đỉnh cao Tinh Vực!

Sáu người dùng Tinh Đế Lệnh của Dương Viêm để lại, mở ra thông đạo tinh quang, chém bụi chặt gai đến Tinh Giới, nhưng trong thông đạo gặp phải mai phục, hỗn chiến một phen liền thất lạc.

Dương Khai cũng suy đoán ngoài mình ra, những người khác có khả năng lớn sẽ ở chung một chỗ, hiện tại nghe Xích Nguyệt nói Quỷ Tổ, Ngả Âu cùng Cổ Thương Vân, lập tức biết mình đoán không sai.

Nhưng nàng lại không nói Vô Đạo ở đâu, làm Dương Khai không khỏi bất an.

Quả nhiên, nghe Dương Khai hỏi, thần sắc Xích Nguyệt ảm đạm: - Vô Đạo đại nhân... đã đi rồi!

- Cái gì? Sắc mặt Dương Khai đại biến, không thể tin nổi.

Vô Đạo được công nhận là Hư Vương Cảnh mạnh nhất Tinh Vực, đã là Hư Vương tam tầng cảnh đỉnh phong, thiếu chút thăng cấp Đạo Nguyên Cảnh, chỉ vì pháp tắc thiên địa Tinh Vực không cho phép, cho nên mới không thăng cấp được.

Ngay cả Hằng La Thương Hội thái thượng trưởng lão Long Thiên Thương, cũng vô cùng cung kính đối với Vô Đạo.

Mấy người Xích Nguyệt cũng đều tôn hắn là người mạnh nhất.

Nhưng làm sao Dương Khai cũng không ngờ, Vô Đạo lại chết! Người mạnh nhất là lại chết.

- Vô Đạo đại nhân chết như thế nào? Thần sắc Dương Khai phát lạnh, quay sang nhìn Lạc Tân: - Có phải là hắn làm?

Dù nói hắn tiếp xúc với Vô Đạo không nhiều, chỉ năm đó rời đi Tinh Vực, mở ra thông đạo tinh quang mới quen biết, cùng chung hoạn nạn ít ngày, nhưng nghe tin này cũng vô cùng giận dữ.

Cùng Tinh Vực đến đây chỉ có mấy người, hiện tại đã đi một người, Dương Khai không khỏi cảm thấy khó chịu.

Xích Nguyệt lắc đầu: - Chuyện này thì không liên quan tới hắn, Vô Đạo đại nhân... là xung kích Đạo Nguyên Cảnh thất bại, chết dưới thiên địa hạo kiếp.

Dương Khai nghe vậy thất thần, hồi lâu mới thở dài: - Kiếp số mà!

Vốn hắn tưởng với tu vi cùng nội tình như Vô Đạo, đi tới Tinh Giới thăng cấp Đạo Nguyên Cảnh sẽ không thành vấn đề, không nói thành công trăm phần trăm, tối thiểu cũng có nắm chắc. Nhưng nghe Xích Nguyệt nói, hắn lại vì xung kích thất bại mà chết.

Chuyện này nếu không phải là Xích Nguyệt nói, làm sao Dương Khai cũng không tin được.

Bởi vì Xích Nguyệt cũng đã thăng cấp Đạo Nguyên Cảnh, Vô Đạo làm sao lại thất bại?

Tất cả chỉ có thể nói là kiếp số thiên địa, không ai có thể chống lại. - Vậy mấy người Quỷ Tổ thì sao? Dương Khai lại hỏi.

Xích Nguyệt nói: - Lần chia tay trước thì vẫn khỏe, hơn nữa đã thăng cấp Đạo Nguyên Cảnh, chỉ là không biết bây giờ thế nào.

Dương Khai gật đầu.

Lúc này, Sài Hổ bỗng nhiên xen vào: - Tiểu huynh đệ, ngươi quen biết mấy người đại ca?

Dương Khai nghe vậy mỉm cười, nói: - Đại ca ngươi là thái thượng trưởng lão Lăng Tiêu Tông ta, còn ta, lại là tông chủ Lăng Tiêu Tông, ngươi nói có quen biết không?

Sài Hổ sửng sốt, nhìn sang Xích Nguyệt: - Chẳng lẽ hắn cũng là...

Xích Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu.

Sài Hổ nghiêm nghị kính nể, chắp tay: - Thật là thất kính!

Hiển nhiên là Sài Hổ biết mấy người Xích Nguyệt đến từ Tinh Vực vị diện, hiện tại biết Dương Khai cũng thế, hơn nữa trong thời gian ngắn đã trưởng thành đến mức này, không khỏi bội phục vô cùng.

Dương Khai cười nói: - Sài huynh đừng để ý. Ngừng một chút, hắn chợt nhớ tới, hỏi: - Đúng rồi, tiền bối, Tiểu Tiểu của ta đâu?

- Tiểu Tiểu? Xích Nguyệt nhíu mày: - Ngươi nói cục đá kia... chẳng lẽ nó không ở chung với ngươi?

Trong lòng Dương Khai trầm xuống: - Vẫn mãi không phát hiện nó.

- Chúng ta cũng không thấy nó, ngày đó đến nơi này, mấy người chúng ta ở chung một chỗ, dù bị tách ra, nhưng không phân tán xa, chỉ 2 ngày sau là tụ tập lại, cũng đã tìm ngươi, nhưng không thấy đâu.

- Tiểu Tiểu lại không phải ở chung với các vị. Dương Khai mất mát, rất là bận tâm.

Mấy người Xích Nguyệt đến Tinh Vực, tuy rằng tu vi không cao, nhưng tốt xấu gì cũng sống một hai ngàn năm, linh hoạt biến hóa, sống sót không thành vấn đề. Nhưng mà Tiểu Tiểu thì khác, thần trí của nó không cao, hơn nữa là sinh linh đặc thù, nếu bị người khác phát hiện, khó tránh sẽ bị bắt lấy nghiên cứu một phen. Mấy năm nay Dương Khai vẫn mong nhớ nhất là Tiểu Tiểu, không ngờ gặp được Xích Nguyệt vẫn không biết tin tức của nó.

Xích Nguyệt thấy hắn như thế, liền an ủi: - Ngươi không cần quá lo lắng, tuy rằng Tiểu Tiểu có chút đặc biệt, nhưng dù bị người ta bắt đi, cũng sẽ không nguy hiểm tính mạng. Chì cần tiếp tục tìm, cuối cùng sẽ có ngày tìm được.

Dương Khai gật đầu:

- Hy vọng là vậy.
Hai người nói chuyện không cố ý nhỏ giọng, cho nên mọi người xung quanh đều nghe rõ ràng.

Nhưng hoàn toàn không rõ họ đang nói gì, chỉ biết là hai người đã lâu mới gặp, quan hệ không nhỏ.

Lạc Tân chợt híp mắt lên tiếng: - Các vị đã quan tâm bạn cũ như thế, bổn tọa cho các người gặp nhau thì sao?

Xích Nguyệt giận dữ: - Lão cẩu, thức thời thì ngoan ngoãn thả mấy người đại ca ra, bằng không ta lộn ngược phủ thành chủ của ngươi!

Lạc Tân nói: - Tiểu Nguyệt, nàng nên thu liễm tính tình, thân là thiếu nữ sao lại nóng nảy như vậy, còn ra thể thống gì.

Xích Nguyệt cười lạnh không thôi, nói: - Vậy cũng phải xem là ai, đối với hạng tiểu nhân hèn hạ như ngươi, ngươi còn trông mong ta hòa nhã?

Lạc Tân hừ lạnh: - Bổn tọa có thể cho ngươi một cơ hội, ngoan ngoãn trở về bên cạnh bổn tọa, mọi chuyện cũ trước có thể bỏ qua, nếu còn ngoan cố không nghe, vậy đừng trách bổn tọa không khách khí.

Dương Khai cười to: - Ta thật muốn xem thành chủ đại nhân không khách khí thế nào, chẳng lẽ chỉ bằng 70 thủ hạ mà ngươi âm thầm bố trí quanh đây?

- Ngươi đã phát hiện, vậy không cần nói nhiều, hành động! Lạc Tân quát lớn, dứt lời xung quanh nhảy ra mười mấy bóng người, mỗi người đều là có Đạo Nguyên Cảnh, ở trên không liền nghiêm mặt, bấm quyết biến ảo không ngừng.

Theo pháp quyết biến ảo, nguyên lực của mười mấy người tạo thành cộng hưởng đặc thù.

Dương Khai biến sắc, kinh ngạc: - Trận pháp?

Hắn liếc một cái nhìn ra những người này vận dụng trận pháp, giống như Huyền Vũ Thất Tiệt Trận, đều là bí thuật lấy bản thân võ giả làm căn cơ bày trận.

Hắn vừa hô xong, mười mấy võ giả đã cùng ra tay, đánh ra lực lượng nối kết với nhau, hóa thành tấm lưới nhìn rõ bằng mắt thường, bao phủ mấy người Dương Khai.

Tấm lưới đơn thuần từ nguyên lực hợp thành, nhưng có hiệu quả phong ấn mạnh mẽ, lúc bao phủ xuống, liền trấn áp một mảnh thiên địa.

Sài Hổ cùng Xích Nguyệt đột nhiên trầm xuống, có ảo giác như bị ngọn núi lớn đè xuống, vận chuyển lực lượng không thông, kinh mạch tắt nghẽn, không thở nổi.

Dương Khai dù tốt hơn, nhưng cũng khụm xuống.

Tấm lưới lớn phủ xuống, trói chặt mấy người Dương Khai không kịp phòng bị.

- Dương thiếu! Diệp Tinh Hàm mặt mày biến sắc, kinh hô, Đỗ Hiến sắc mặt cũng khó coi, trong lòng xoay chuyển.

Hôm nay ở trước mặt mọi người hắn giúp Dương Khai, chống lại Lạc Tân, xem như hoàn toàn xé mặt với phủ thành chủ. Hắn cũng chỉ làm theo ý của Diệp Tinh Hàm, bằng không sao lại lỗ mãng như thế, vừa thấy Dương Khai bị bắt liền biết không ổn, nếu hôm nay không thể trốn khỏi phủ thành chủ, vậy bọn họ sẽ vĩnh viễn ở lại nơi này.

Nghĩ vậy, hắn cắn răng, lặng lẽ truyền âm cho Diệp Tinh Hàm: - Diệp Tử, lát nữa chú ý ánh mắt của ta, cùng nhau xông ra khỏi đây.

Diệp Tinh Hàm lắc đầu: - Nhất định phải cứu ra Dương thiếu!

Đỗ Hiến nói: - Chuyện này không thể, đợi Lạc Tân xử lý xong Dương thiếu, tiếp theo sẽ là chúng ta, không đi sẽ không kịp nữa.

- Nếu Dương thiếu không thể trốn thoát, chúng ta cũng tuyệt đối không trốn được. Muốn sống, chỉ có cứu Dương thiếu.

Đỗ Hiến kinh ngạc nhìn nàng: - Ngươi tin tưởng hắn lớn đến thế? Hắn chỉ là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh thôi mà!

Diệp Tinh Hàm cười khổ: - Sau này ngươi sẽ biết, có những người dù tu vi không cao, nhưng có thể làm những chuyện người khác không làm được, hơn nữa Dương thiếu liên quan tới hưng suy Thiên Diệp Tông ngày sau, dù có chết cũng phải cứu hắn ra.

Thần sắc Đỗ Hiến biến ảo, nhất thời mờ mịt, nhìn Diệp Tinh Hàm thế này, cứ muốn dẫn Dương Khai đi, nhưng mấy người Thiên Diệp Tông bọn họ làm sao cứu người ở trước mặt bao nhiêu cao thủ phủ thành chủ? Huống chi mấy người Dương Khai đã thành cá trong chậu, cứu viện rất khó.

- Ha ha ha ha! Lạc Tân vừa thấy mấy người Dương Khai bị trận pháp trói buộc, liền không khỏi cười ha hả, tràn đầy trào phúng: - Người tuổi trẻ không biết trời cao đất rộng, phủ thành chủ của bổn tọa, nào phải các ngươi có thể làm xằng bậy?

Rất nhiều khách khứa đều biến sắc, hiểu được Lạc Tân có ý giết gà dọa khỉ, hôm nay hắn mất mặt quá nhiều, nếu không thể bắt được mấy người Dương Khai, vậy sau này không thể đứng vững ở Thiên Hạc Thành này nữa.

Cũng may trước đó hắn bí mật an bài, lúc này liền phát huy tác dụng cực kỳ trọng yếu, tâm tình thoải mái, ánh mắt lóe lên oán độc nhìn chằm chằm vào Dương Khai, đang suy nghĩ phải xử lý Dương Khai thế nào mới hả giận.

Chương 2314: Chữ chết viết như thế nào

Trong đại sảnh, mười mấy cường giả Đạo Nguyên Cảnh kết thành trận thế, lập tức giam cầm ba người Dương Khai.

Lạc Tân cười to, nhìn xung quanh, đắc ý quát: - Ai có thể giúp bổn tọa giết tiểu tử này, bổn tọa vô cùng cảm kích!

Hắn không tự mình ra tay, không phải vì sợ thực lực của Dương Khai, chỉ là không muốn mà thôi, thông qua cách này có thể lấy lại thể diện, củng cố địa vị.

Quả nhiên, hắn vừa nói xong, liền có người đứng ra chắp tay xung phong: - Bạch Vân Lâu Mục Chính sẵn sàng giúp thành chủ đại nhân một tay!

Lại có người đứng ra, chắp tay nói: - Vấn Tâm Các Quách Triết sẵn sàng nghe lệnh.

Người thứ ba cũng đứng ra, nói: - Hạng chuột nhắt hèn hạ, yêu ngôn hoặc chúng, Đoạt Phách Kiếm Tông Viên Mặc ta không nhìn được, sẵn sàng lấy đầu chúng để răn đe cảnh cáo!

Rầm rầm, lập tức 7-8 người đứng ra, đại biểu các thế lực, thông qua cách này thể hiện trung thành với Lạc Tân.

Tâm tình ứ đọng của Lạc Tân cuối cùng cũng thông thoáng, mỉm cười gật đầu: - Tốt, vậy làm phiền các vị!

Mấy người cùng hô lên: - Xin thành chủ đại nhân yên tâm, sẽ không làm đại nhân thất vọng.

Dứt lời, mấy người liền quay lại, cười gằng nhìn về phía Dương Khai.

Dù nói trước đó Dương Khai biểu hiện không bình thường, nhưng hiện tại đã bị võ giả phủ thành chủ bày ra trận pháp bắt giữ, không thể động đậy, trở thành thịt cá trên thớt, bọn họ muốn giết muốn chém thế nào tùy ý.

Bạch Vân Lâu Mục Chính mỉm cười nói: - Các vị, chúng ta ỷ đông hiếp yếu như vậy, truyền ra cũng không dễ nghe, huống hồ còn nhiều khách khứa như thế, dù thắng cũng không hay ho.

Quách Triết nói: - Vậy theo ý Mục huynh, phải làm sao mới được?

Những người khác cũng tò mò nhìn hắn, không biết hắn muốn gì.

Mục Chính mỉm cười: - Ý của tại hạ, là để một người ra tay là được, còn những người khác đứng áp trận, thế nào?

Mọi người nghe vậy, đều mỉm cười, hiểu hắn có ý gì, liền gật đầu phụ họa: - Mục huynh nói rất đúng.

Mục Chính nói: - Vậy... để ai ra tay đây?

Đoạt Phách Kiếm Tông Viên Mặc nói: - Nếu là Mục huynh đề nghị, vậy để Mục huynh ra tay đi.

Những người khác cũng không có ý kiến, dù sao bọn họ đã đứng ra, tỏ thành ý với thành chủ đại nhân, về phần ai giết Dương Khai thì không vội, dù sao cũng là chết, ai giết cũng không khác.

Mục Chính làm như rất hài lòng, gật đầu mỉm cười nói: - Nếu các vị đều đồng ý, vậy Mục mỗ sẽ không nhường ai.

Nói rồi, hắn nhếch miệng, khinh miệt liếc Dương Khai, làm như ăn chắc, từ tốn đi về bên phía Dương Khai.

- Dương Khai! Xích Nguyệt không khỏi căng thẳng, liều mạng vận chuyển nguyên lực, nhưng làm sao cũng không thể cởi bỏ trói buộc, mặt hoa biến sắc hô: - Nếu ngươi có thể đi thì mau chạy, không cần để ý ta, còn núi xanh lo gì không củi đốt.

Sài Hổ cũng nói: - Đúng vậy, tiểu huynh đệ nhớ báo thù cho chúng ta là được!

- Ha ha ha! Đã thế này còn muốn chạy? Mục Chính cười to trào phúng, nhìn Xích Nguyệt:

- Phu nhân yên tâm, tại hạ ra tay trước giờ luôn nắm chắc, sẽ không ngộ thương người.

Đến lúc này, hắn còn không quên nịnh nọt Lạc Tân.

Lạc Tân đứng tại chỗ, nghe lời này gật đầu hài lòng.

- Ngươi cảm thấy với bản lĩnh của ngươi là có thể giết được ta? Dương Khai đứng đó thản nhiên như không, cười hì hì nhìn Mục Chính từng bước tới gần.

Nụ cười này lọt vào mắt Mục Chính, làm trong lòng hắn khẽ động, toát ra cảm giác không yên, khiến tâm tình hoảng hốt. Cắn răng, mạnh miệng quát lớn: - Chết tới nơi còn ngông cuồng, tiểu tử ngươi nhìn cho rõ ta lấy mạng chó của ngươi thế nào!

Vừa quát lên, hắn tế ra một cây đại đao, nguyên lực tuôn trào, ánh đao chói lọi, đao ảnh tầng tầng, sắc thái chói lọi bùng lên, chém xuống đầu Dương Khai. Hiển nhiên hắn không muốn kéo dài, tốc chiến tốc thắng, vừa lên là dùng toàn lực.

Một chiêu của hắn trực tiếp bao phủ Dương Khai cùng Sài Hổ, lại tránh né Xích Nguyệt, hiển nhiên cũng tính cho Lạc Tân, chỉ để lại phu nhân tân hôn, những người khác thì cứ giết.

Thấy ánh đao của hắn đánh tới, trong mắt Dương Khai lóe lên tia sáng lạnh, lạnh giọng quát: - Nho nhỏ Đạo Nguyên nhất tầng cảnh mà dám làm càn trước mặt bổn thiếu!

Dứt lồi, hắn chợt lóe lên, trực tiếp biến mất tại chỗ, không bị trận pháp trói buộc. Lực lượng không gian tràn ra, tới ngay trước mặt Mục Chính, ngón tay như kiếm, Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí quấn trên ngón tay chém thẳng về phía đối phương.

- A! Mục Chính cả kinh, sắc mặt tái nhợt, không thể tin nổi.

Hắn chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, nếu không phải thấy Dương Khai bị trận pháp trói buộc, với biểu hiện hung hãn của Dương Khai trước đó, hắn nào dám lên vuốt đuôi hổ?

Nhưng tình huống đột biến, Dương Khai thoát ra khỏi trận pháp, hắn liền sợ đến hồn phi phách tán, cả người run rẩy, bí bảo trong tay đánh ra cũng không còn khí thế.

Đao quang kiếm ảnh giao nhau, tiếng đinh đang vang vọng, Mục Chính bị trọng thương văng ra, ở trên không hộc máu liên tục.

Dương Khai lạnh lùng nói: - Nếu các ngươi không biết chữ chết viết như thế nào, bổn thiếu dạy cho các ngươi!

Nói rồi, ngón tay của hắn phun trào Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí, vung lên như rồng, kề ngay mặt Mục Chính, không ngừng vẽ lên.

Mục Chính gào thét thảm thiết vang vọng, khiến mọi người rợn gáy, không biết hắn bị giày vò kiểu gì, lại kêu thê thảm đến thế.

Khách khứa xung quanh câm lặng.

Diệp Tinh Hàm đang chuẩn bị bất chấp mọi giá đi cứu Dương Khai, cũng choáng váng, dù nàng biết Dương Khai không tầm thường, nhưng làm sao cũng không ngờ lại yêu nghiệt đến thế.

Thành chủ đại nhân lén lút bố trí trận pháp trói buộc, lại không làm gì được hắn.

Nhưng vừa nghĩ tới Dương Khai có lực lượng không gian, Diệp Tinh Hàm liền bình thường. Người mang thần thông không gian, cho dù Dương Khai không địch nổi, chạy trốn sẽ không thành vấn đề. Trừ khi có cường giả Đế Tôn Cảnh ra tay, dùng tu vi mạnh mẽ tuyệt đối nháy mắt trấn áp, làm hắn không có cơ hội vận dụng lực lượng không gian.

Sau đó, Mục Chính đụng mạnh lên tường, phun ra máu, xen lẫn mảnh vụn nội tạng, người không động đậy, không còn hơi thở.

Hắn đã chết. Lúc này, Dương Khai lại búng tay.

Bụp một cái, Mục Chính nổ tung, thi thể hóa thành sương máu, nhưng thần kỳ không lan tỏa, mà bị lực lượng ấn lên trên tường, trực tiếp nhuộm thành màu đỏ, giống như có người tạt một thùng sơn đỏ lên tường.

Mùi máu tanh bùng lên, làm người buồn nôn.

Hít....

Một loát tiếng hít hà vang lên, liên tiếp nuốt nước miếng, mọi người trợn mắt không thể tin nổi nhìn Dương Khai

Biến cố xảy ra nhanh như chớp, làm người ta hoa mắt, mọi người còn chưa hồi thần, Mục Chính hung hăng chuẩn bị chém giết Dương Khai, đã bị chết trước.

Phải là lực lượng mạnh mẽ cỡ nào mới làm được như vậy?

- Tới đây tới đây! Dương Khai hô lớn, chỉ vào tường nói: - Không biết chữ thì tới đây xem, chữ chết viết như thế nào. Hắn cười lạnh: - Đừng nói bổn thiếu không dạy các ngươi, đến lúc chết không nhắm mắt thì không hay.

Theo ngón tay hắn chỉ, mọi người nhìn tới, chân muốn chuột rút.

Chỉ thấy trên vách tường đẫm máu, lại xuất hiện một chữ "Chết" thật to, trên chữ, máu vẫn nhỏ xuống phát ra tiếng tích tách, mỗi lần đều như khúc nhạc trấn hồn, khiến người ta kinh hồn vỡ mật. Trên chữ, còn có vô số thịt nát cùng mảnh vụn nội tạng dính trên tường.

Hồi tưởng lại động tác của Dương Khai, mọi người sợ hãi phát hiện, hắn dùng ngón tay làm bút, lấy thân thể Mục Chính làm mực, viết ra chữ này trên tường.

Đây là khiêu khích công khai, đây là thị uy tràn đầy.

Nhưng không ai dám nói gì.

Sắc mặt Lạc Tân khó coi cực điểm, vốn còn mong mượn đao giết người, uy hiếp khách khứa nơi này, thừa cơ níu kéo thể diện, nhưng không ngờ lấy đá nện chân mình, đau đến mặt co quắp.

- Vừa rồi có người nói ta đê tiện vô sỉ, yêu ngôn hoặc chúng hả! Dương Khai lóe lên, đến cạnh Đoạt Phách Kiếm Tông Viên Mặc, giống như bạn lâu năm, vỗ vai híp mắt cười nói với hắn.

Viên Mặc còn chưa kịp phản ứng lại rốt cuộc là sao, hắn còn chìm đắm trong việc Mục Chính bị giết chưa rút ra được, đã bị Dương Khai đến bên cạnh, đợi phản ứng lại muốn chạy trốn thì đã không kịp.

Nhưng những người khác nhìn thấy sát tinh này đến bên mình, đều bị dọa nhảy dựng, vội vàng tránh ra, kiêng dè nhìn Dương Khai, sợ hắn xuống tay với mình.

Với biểu hiện của Dương Khai vừa rồi, nếu thật muốn giết bọn họ, khẳng định bọn họ không thể ngăn cản.

Mỗi người đều vô cùng ảo não, hối hận vừa rồi chọn đội quá sớm, vô duyên rước rắc rối vào mình.

Viên Mặc cả người lạnh run, chân run rẩy không vững, sắc mặt tái nhợt lắp bắp nói:

- Dương thiếu... tại hạ, vừa rồi nói bậy nói bạ, xúc phạm Dương thiếu, xin Dương thiếu... đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với tại hạ!

- Nói bậy nói bạ? Dương Khai nhướng mày: - Vậy bổn thiếu cho ngươi thời gian suy nghĩ kỹ càng, ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc là ai hèn hạ vô sỉ, yêu ngôn hoặc chúng?

Viên Mặc rùng mình, cúi đầu không nhấc lên được, run rẩy nói: - Là ta là ta, toàn là ta, là ta đê tiện vô sỉ, yêu ngôn hoặc chúng!

- Hả?

Dương Khai hừ lạnh, nhàn nhạt nói: - Xem ra ngươi còn không biết chữ chết rốt cuộc viết như thế nào! Có muốn ta dạy cho ngươi một lần!

Viên Mặc sắp khóc ra, liền quỳ sụp xuống, gào khóc: - Là thành chủ đại nhân đê tiện vô sỉ, yêu ngôn hoặc chúng, lừa gạt chúng ta. Dương thiếu tha mạng, Dương thiếu tha mạng!

Dù biết nói bậy bạ ở chỗ này sẽ đắc tội Lạc Tân, nhưng trước mặt sống chết, hắn nào còn cố kỵ nhiều như thế?

Chương 2315: Đừng có độc mồm quá

- Trẻ nhỏ dễ dạy! Dương Khai cười lớn, vỗ đầu Viên Mặc tỏ ý khen ngợi.

Viên Mặc lại cho rằng hắn xuống tay, sợ đến cả người run rẩy, mắt trợn ngược, liền ngất xỉu.

- Phế vật! Lạc Tân nghiến răng mắng.

Dương Khai quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn những người khác.

Còn chưa nói gì, mấy người đã nhanh mồm kêu la: - Dương thiếu, tại hạ đã nhìn rõ chữ chết viết như thế nào!

- Nhìn được bút tích của Dương thiếu, tại hạ vô cùng vinh hạnh!

- Dương thiếu thật là kỳ nhân, có thể dùng máu làm mực viết ra chữ đẹp như thế, bội phục bội phục!

Mấy người này đều có năng lực nịnh nọt cùng cực, miệng khen ngợi xưng tụng, nhưng trên mặt nặn ra nụ cười còn khó coi hơn khóc, rõ ràng trong lòng sợ hãi đỉnh điểm, chỉ sợ Dương Khai khó chịu một chút sẽ bắt bọn họ đem giết bỏ.

Rất nhiều khách khứa khinh bỉ liếc bọn họ, không chịu nổi mức độ vô sỉ như thế.

Nhưng mà nghĩ lại, nếu mình gặp phải tình cảnh như thế, có thể biểu hiện tốt hơn bọn họ ư? Đao kề bên cổ, cái gì liêm sỉ, chính nghĩa, đều không quan trọng, còn sống mới là lẽ phải! Nghĩ vậy, nhiều người thầm thở dài, biết rõ không phải mấy người này quá sợ chết, chỉ là thế không bằng người mà thôi.

- Nếu đã biết chữ chết viết như thế nào, vậy mau cút đi, đừng đứng đó làm bẩn mắt bổn thiếu! Dương Khai chợt thu lại nụ cười, bực mình quát khẽ.

Mấy người như được đại xá, ù té chết khiếp chạy trở về đám đông, không dám ló đầu ra nữa.

Dương Khai thế mới quay người, nhìn về phía Lạc Tân, lạnh lùng nói: - Giao người ra đây, bằng không ngươi cũng biết hậu quả!

Lạc Tân không để ý, chỉ hừ lạnh: - Người lớn dạy ngươi nói chuyện với tiền bối như thế hả?

Dương Khai nói: - Ta luôn kính già yêu trẻ, nhưng nếu thành chủ đại nhân không thức thời, vậy đừng trách ta đánh cho má ngươi cũng nhìn không ra.

Vừa nói, hắn từ từ đi về phía Lạc Tân, hiển nhiên không muốn kéo dài thời gian nữa, sẽ đánh nhanh thắng gọn.

Lạc Tân cũng không khỏi toát ra căng thẳng, tuy rằng tu vi của hắn cao hơn Dương Khai một tầng nhỏ, nhưng những gì Dương Khai vừa làm, hắn cũng thấy rõ, hiểu được thanh niên này không dễ chọc. Thấy hắn đến gần, Lạc Tân nhìn sang hướng khác, lên tiếng: - Kha đại nhân, xin giúp ta một tay, Lạc mỗ vô cùng cảm kích!

Hắn biết nếu lúc này gọi những Đạo Nguyên nhất tầng cảnh lưỡng tầng cảnh ra cũng không có ý nghĩa, cho nên trực tiếp mời một vị Đạo Nguyên tam tầng cảnh quan hệ thân thiết, tràng cảnh hiện tại, chỉ có Đạo Nguyên tam tầng cảnh mới trấn áp được Dương Khai.

Lạc Tân vừa dứt lời, trong đám đông có một lão giả đi ra, râu tóc bạc trắng, khí tức nội liễm, ánh mắt sáng ngời, mặt mày hồng hào, có phong phạm trưởng giả.

Lão cười khẽ nói: - Lạc đại nhân đã mời, lão phu tự nhiên nghe theo.

Trong mắt Lạc Tân lóe lên mừng rỡ, gật đầu:

- Cảm tạ!

Lúc này Dương Khai cũng dừng bước, quay sang nhìn lão giả, híp mắt cười: - Lão nhân gia, ngài muốn nhúng tay vào chuyện này?

Lão giả họ Kha cười nói: - Oan gia nên giải không nên kết, tiểu huynh đệ không bằng bỏ qua, mọi người ngồi xuống nói chuyện, thế nào? Lão phu già rồi, không thể so sánh với những người trẻ tuổi các ngươi, nếu có thể, lão phu cũng không muốn đánh với tiểu huynh đệ.

- Được chứ! Dương Khai cười: - Lão nhân gia cứ ngồi một bên mà xem, uống rượu ăn chút gì đó, thế nào?

Lão giả họ Kha nói: - Vậy thì sợ là không được, nếu Lạc đại nhân lên tiếng, lão phu không thể ngồi nhìn mặc kệ.

Dương Khai thở dài, nói: - Lão nhân gia, sống cả đống tuổi cũng không dễ dàng, Diêm vương gia còn chưa muốn thu ngài, vì sao ngài cứ muốn xông vào quỷ môn quan chứ? Lão giả họ Kha híp mắt: - Người tuổi trẻ quả nhiên rất có chí khí, giọng điệu tự tin vô cùng. Nếu lão phu không đoán sai, tiểu huynh đệ chính là đại sư luyện chế Thái Diệu đan trong lời đồn?

Lão giả họ Kha có thể đoán được thân phận Dương Khai, cũng không lạ, trong thời gian qua tính danh Dương Khai đã lan truyền khắp Nam Vực, trước đó hắn cũng báo tên với mọi người, dẫn tới không ít người hoài nghi. Hơn nữa hắn bỗng nhiên vận dụng lực lượng không gian thoát ra khỏi trận pháp trói buộc, lão giả họ Kha liền xác định chắc chắn.

Đoán được lai lịch Dương Khai, cũng không chỉ một mình lão giả họ Kha, chỉ là những người khác không nói ra.

Ngược lại những võ giả không rõ ràng, đều kinh hô, ánh mắt khiếp sợ nóng bỏng nhìn Dương Khai.

Thái Diệu đan là cái gì, trước đây mọi người không biết, nhưng theo chuyện Tứ Quý Chi Địa truyền ra, công hiệu Thái Diệu đan đã sớm người người đều biết. Đây là Thần Đan thất truyền đã lâu, có thể giúp người thăng cấp Đế Tôn Cảnh, ngoài mấy viên Dương Khai luyện chế, trên đời đã không còn xuất hiện nữa.

- Cái gì? Hắn chính là người luyện chế Thái Diệu đan? Lạc Tân khẽ biến sắc, không nhịn được khẽ hô lên.

Lão giả họ Kha nói: - Trùng tên trùng họ, Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, lại tinh thông luyện đan, ngoài vị đại sư kia, lão phu không nghĩ ra người nào khác có năng lực này.

Dương Khai nhướng mày, nói: - Chỉ là tiện danh, cần gì quan tâm!

- Quả thật là ngươi! Ánh mắt Lạc Tân bùng lên ánh sáng, lập tức trở nên nóng bỏng, giống như Dương Khai trở thành miếng mồi thơm ngon.

Lão giả họ Kha nói: - Danh tiếng Dương đại sư, lão phu như sấm bên tai, ngưỡng mộ đã lâu, hôm nay lại là ngày vui của thành chủ đại nhân, quả thật không nên đánh nhau. Dương đại sư có thể nể tình lão phu, chuyện hôm nay đến đây thì thôi?

Dương Khai cười nói: - Nể tình ngươi? Ai nể tình ta! Thành chủ đại nhân nếu muốn cưỡng ép cưới nhạc mẫu đại nhân của lão, mặc kệ ngài ấy có chịu hay không, lão nhân gia ngươi sẽ có cảm tưởng gì?

Lão giả họ Kha thu lại nụ cười, thoáng chút tức giận: - Lão phu tuổi đã cao, nhạc mẫu đại nhân quy thiên từ lâu, tiểu huynh đệ đừng có độc mồm quá!

- Xin lỗi xin lỗi! Dương Khai tỏ vẻ xin lỗi, giống như thật lòng nhận sai, chợt chuyển giọng: - Vậy nếu thành chủ đại nhân muốn lấy vợ của lão thì sao?

Lão giả họ Kha toàn thân chấn động, khí tức tuôn trào, giận dữ quát: - Làm càn!

Dương Khai cười lạnh không thôi: - Người ta còn không thật muốn lấy vợ của lão, ta chỉ thuận miệng nói mà thôi, lão đã tức giận đến thế, giống như muốn giết người vậy. Vậy hắn làm ra chuyện đê tiện như thế với nhạc mẫu đại nhân của bổn thiếu, lão nghĩ ta có thể dễ dàng tha cho hắn?

Lạc Tân tức giận: - Kha đại nhân, đừng nói nhiều với hắn, hai ta liên thủ bắt hắn lại rồi nói sau! Lão giả họ Kha nói: - Cũng được!

Hai người liếc nhau, không muốn nói nhiều, Lạc Tân lại lấy ra bí bảo Ngọc Như Ý, lão giả họ Kha lật tay tế ra một cái lệnh bài, chỉ cỡ bàn tay, nhưng bên trên quấn quanh hồ quang điện, làm người ta cảm giác cực kỳ nguy hiểm.

- Dương thiếu cẩn thận, Kha Thiên là đại trưởng lão Thiên Cực Điện, bên trong Thiên Lôi Lệnh có phong ấn Cửu Thiên Thần Lôi, không thể chống đỡ! Diệp Tinh Hàm lớn tiếng nhắc nhở.

Kha Thiên nghe được, giận dữ trừng Diệp Tinh Hàm, quát: - Bé con câm miệng, bằng không lão phu cho ngươi đẹp mặt!

Diệp Tinh Hàm khinh bỉ: - Lấy nhiều khinh ít, ỷ mạnh hiếp yếu, thì ra Kha đại trưởng lão là kẻ vô sỉ hèn hạ như thế, uổng ta trước kia còn tôn kính ngươi, đúng là mù mắt rồi!

Kha Thiên bị nói đến cả người không tự nhiên, thẹn quá hóa giận: - Ngươi biết cái gì, lăn chỗ khác.

Nói rồi, lão đã liên thủ với Lạc Tân, bí bảo Ngọc Như Ý trên tay Lạc Tân có huyền cơ, cách không gõ xuống, Dương Khai liền cảm giác có lực lượng như núi đánh tới mình, lực lượng dữ dội có thể đè sụp hư không.

Hắn không dám chọi cứng, lắc mình né tránh, lúc này Kha Thiên ra tay, bấm quyết, Thiên Lôi Lệnh phun ra sấm sét hóa thành rắn điện, bao phủ Dương Khai, lập tức phát ra tiếng xẹt xẹt.

- Trục Xuất! Vào lúc mấu chốt, Dương Khai quát một tiếng, vươn ra chụp ra, hư không xuất hiện hồ đen, bên trong là hỗn độn hư vô, Thiên Lôi Lệnh trào ra sấm sét đều bị nó cắn nuốt, không thể tổn thương tới Dương Khai.

- Cái gì! Kha Thiên cả kinh, cảm giác uy lực Thiên Lôi Lệnh yếu đi, vội vàng thu hồi bí bảo, không dám tùy tiện thả ra sấm sét. Sấm sét trong Thiên Lôi Lệnh toàn là chờ mưa to bão táp mới thu gom được, dùng một chút thiếu một chút, nếu dùng hết thì phải đi bổ sung, một mảng lớn sấm sét bị hư không cắn nuốt, có nghĩa uy lực Thiên Lôi Lệnh yếu đi không ít, tự nhiên làm lão đau lòng không thôi.

Vừa giao đấu, chỉ trong nháy mắt, kinh thiên động địa, rung chuyển đại đường muốn sụp đổ.

Võ giả xung quanh hoảng sợ tránh ra, kinh hãi không thôi.

Kha Thiên thất bại, Ngọc Như Ý trên tay Lạc Tân liên tục chỉ mấy cái vào hư không.

Những lực lượng vô hình đánh về phía Dương Khai, ở trên không, ánh mắt Dương Khai co rụt, bản năng trào ra lạnh lẽo, nháy mắt chém ra mấy đạo Nguyệt Nhận.

Nguyệt Nhận màu đen kéo theo thế không gì cản nổi, vừa xuất hiện liền dọa Lạc Tân nhảy dựng, sau đó đùng đùng, chạm vào công kích vô hình của Ngọc Như Ý, đều tan biến.

- Lôi Âm Vô Hình, Lôi Âm Vô Tướng! Kha Thiên quát lên, trên người toát ra hồ quang điện tung tóe, chạy trên người lão, hóa thành sợi dây sấm sét bao phủ Dương Khai, muốn trói lấy hắn.

Dương Khai lắc mình né tránh, ngay lúc này, Lạc Tân lại cười quỷ dị, Ngọc Như Ý cách không giáng mạnh xuống.

Thân mình Dương Khai chợt trầm xuống, tựa như bị ngọn núi đè lên người, làm hắn gập người xuống.

Chỉ nháy mắt đó, sợi dây sấm sét đã vươn tới, nháy mắt trói nghiến Dương Khai, tiếng bùm bùm vang lên, mùi cháy khét tỏa ra.

Lạc Tân cười lớn: - Người trẻ tuổi không biết trời cao đất rộng, luôn phải chịu thiệt thòi mới thấy rõ được thực lực của mình.

Hắn như nắm chắc phần thầng, ngông cuồng không thôi.

Kha Thiên cũng lau mồ hôi trán, âm thầm kinh hãi vì thực lực của Dương Khai.

Nên biết lão cùng Lạc Tân đều cao hơn Dương Khai một tầng nhỏ, dù rằng liên thủ chỉ cần 10 nhịp thở là bắt được Dương Khai, nhưng cũng đã làm người ta khó tin.

Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh bình thường hoàn toàn không thể chống đỡ được 3 chiêu của bọn họ.

Chương 2316: Liều mình theo quân tử

- Dương đại sư, thắng bại đã phân, lão phu mong ngươi đừng ngoan cố chống cự, bằng không sẽ bị thương thật. Kha Thiên nghiêm mặt nói với Dương Khai.

Dương Khai nhe răng cười nói: - Sao hả? Lão nhân gia đã làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ?

Sắc mặt Kha Thiên trầm xuống: - Lão phu chỉ là tốt bụng khuyên bảo.

Dương Khai cười to:

- Vậy thì, ta cũng có lời muốn nói với lão tiên sinh.

- Là gì? Kha Thiên nhíu mày.

Ánh mắt Dương Khai chợt lạnh, trầm giọng nói: - Nếu như thức thời, vậy mau thu tay, bằng không lão tiên sinh khó giữ được khí tiết tuổi già!

Kha Thiên nghe vậy trong lòng chợt động, Lạc Tân cũng cảm giác không ổn, vội lặng lẽ nháy mắt ra dấu vào trong đám đông.

Nháy mắt sau đó, trong đám đông bùng lên kiếm quang, Thiên Chiếu Cung Khưu Vũ cầm trường kiếm, bao bọc trong kiếm quang hóa thành ánh sáng chém xuống Dương Khai, một kiếm này tan vỡ hư không, Khưu Vũ rõ ràng đã dùng hết sức.

Mọi người đều bị chiến đấu thu hút, không thể ngờ lúc này Khưu Vũ lại ra tay, đợi nhìn thấy kiếm quang mới bừng tỉnh, hiển nhiên Khưu Vũ đã sớm thương lượng trước với Lạc Tân.

Khưu Vũ dù chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, nhưng âm thầm đánh lén như sấm nổ, nháy mắt đã đến trước mặt Dương Khai, khí thế hùng hồn.

Dương Khai không sợ mà cười: - Rốt cuộc đã không nhịn được phải ra tay?

- Cái gì? Khưu Vũ nghe vậy, sắc mặt đại biến, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy ánh mắt châm chọc của Dương Khai, đã sớm dự liệu trước, trào phúng nhìn hắn.

- Hỏng rồi! Khưu Vũ cả kinh, trường kiếm run lên muốn lùi về, nhưng trong lúc vội vàng thì làm sao kịp?

Chỉ nghe tiếng nổ bùm bùm vang lên, trên người Dương Khai bùng lên hào quang năm màu, người phình to ra, khí thế vượt xa Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh tuôn trào.

Rắc...

Xiềng xích sấm sét trói buộc Dương Khai lập tức đứt đoạn, Kha Thiên chấn động, trợn mắt há mồm nhìn cảnh này, thân mình tự động lùi lại mấy bước.

- Khưu công tử cẩn thận! Lạc Tân hô to.

Khưu Vũ trong lòng lạnh băng, trơ mắt nhìn Dương Khai tung nắm đấm đánh về phía mình.

Vào lúc nguy cơ, hắn xoay trường kiếm, tung ra kiếm quang che chắn trước người, mong rằng có thể chuyển nguy thành an.

Quyền phong đánh tới, ầm ầm vang vọng.

Hư không rung động, kiếm quang nháy mắt sụp đổ trước quyền kình, uy thế không yếu đánh lên người Khưu Vũ.

- Nhãi con ngươi dám!

Tiếng quát lớn vang lên, hai lão giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh vẫn theo bên cạnh Khưu Vũ liền vội ra tay, một người vươn tay cách không chỉ vào Dương Khai, người còn lại lao về phía Khưu Vũ, muốn cứu hắn ra.

Dương Khai sừng sững bất động, không nhìn uy lực một chỉ, nắm đấm bùng nổ lực lượng.

Tiếng nổ lớn vang lên, năng lượng cuồng bạo lan tràn khắp nơi.

Tiếng hừ nặng cùng xương cốt gãy đoạn vang lên, Khưu Vũ như miếng vải rách văng ra.

Dù cho lão giả lao tới cứu kịp, một quyền của Dương Khai vẫn làm hắn trọng thương, ở trên không đã trào máu, khí thế suy sụp.

Bất chợt, trong đầu Khưu Vũ nhớ tới câu mà Dương Khai đã nói.

"Khưu huynh, ta thấy ấn đường của ngươi tối đen, ánh mắt tán loạn, môi khô lưỡi rát, nguyên thần tan rã, mặt đỏ sẫm, sợ là có tai ương huyết quang."

Trong lòng Khưu Vũ bi phẫn không thôi, thầm nghĩ tai ương huyết quang này thì ra là ứng trên người kẻ này, liền thật muốn chết đi được.

Còn chưa nghĩ xong, liền ngửa đầu, hôn mê mất, không biết sống chết.

- Thiếu chủ! Lão giả ôm lấy Khưu Vũ, sắc mặt đại biến, trở nên trắng bệch. Lão giả khác cũng thất thần nhìn tới, hồi lâu không phản ứng được. Trước khi Khưu Vũ ra tay, hai người bọn họ âm thầm phối hợp, nhưng không ngờ vẫn để Dương Khai đả thương Khưu Vũ, chẳng những làm bọn họ mất mặt, trở về Thiên Chiếu Cung cũng không biết ăn nói sao với cung chủ.

Lão giả này còn chưa hồi thần, Dương Khai đã đến cạnh lão, trên tay lấy ra Bách Vạn Kiếm, kiếm ý lên, kiếm khí vang.

- Bách Vạn Kiếm Mang, Trục Nguyệt Thôn Lang.

Xẹt xẹt xẹt, tiếng xé rách hư không vang lên không ngớt.

Vô số kiếm khí tung hoành ngang dọc, điên cuồng tràn lan.

- Đế Bảo! Ánh mắt lão giả co rút, trong mắt toát ra kinh hãi, cảm nhận được Bách Vạn Kiếm tuôn ra đế ý, cả người phát run.

Dưới đế ý khủng bố, tu vi của lão bị áp chế 3 phần, Dương Khai lại đánh gần người, lão làm sao trốn thoát được?

Vào lúc nguy cơ, lão giả đành phải vận chuyển toàn bộ nguyên lực hóa thành phòng hộ, toàn lực tránh né.

Phụp phụp phụp...

Huyết quang lóe lên, bắn vào hư không, cả người lão giả như con thuyền nan giữa bao, lúc nào cũng có thể lật úp.

Ầm ầm...

Tiếng động vang rền, cả đại đường sụp xuống, bụi bặm tung lên, các khách khứa mắng to chạy ra trốn khỏi chỗ này.

Đợi khi ổn định lại, mọi người nhìn sang, đều hít hà hơi lạnh.

Chỉ thấy Dương Khai đứng yên tại chỗ, tay cầm Bách Vạn Kiếm, kiếm khí quấn quanh, dáng người cao ngạo, sắc mặt lạnh lẽo.

Ở gần hắn, lão giả Thiên Chiếu Cung cả người đẫm máu, thở hồng hộc đứng đó, lung lay sắp ngã, rõ ràng đã trọng thương, sắc mặt khó cơi.

Còn lão giả Thiên Chiếu Cung bảo vệ Khưu Vũ trọng thương, dù không bị lan tới, nhưng không dám tùy tiện công kích Dương Khai.

Nếu lão ra tay, sẽ không bảo vệ được Khưu Vũ, với tốc độ quỷ dị của Dương Khai, lúc nào cũng có thể lấy mạng Khưu Vũ.

Tất cả khách khứa đều hoảng sợ không thôi, không thể tin nổi, nhìn Dương Khai giống như ngọn núi lớn, áp lực khổng lồ.

Chỉ trong khoảng khắc vừa rồi, phải nói là Dương Khai hai mặt đối địch, bị 4 vị cường giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh vây công, nhưng hắn chẳng những không bị thương, lại còn trọng thương một người.
Chiến tích như thế, ai mà làm được?

Đỗ Hiến đứng đó, khóe miệng co rút, nhỏ giọng hỏi Diệp Tinh Hàm: - Dương thiếu... thật là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh? Hay là tiền bối Đế Tôn Cảnh nào giả heo ăn thịt cọp?

Lời của hắn đại biểu tiếng lòng của mọi người ở đây, bởi vì không có võ giả Đạo Nguyên Cảnh nào chỉ một mình làm được đến nước này, đều không khỏi hoài nghi Dương Khai có phải che giấu tu vi.

Diệp Tinh Hàm cười khổ nói: - Trước đó hắn vào Tứ Quý Chi Địa, cũng chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, trong thời gian ngắn, làm sao tăng lên Đế Tôn Cảnh được?

Đỗ Hiến nghe vậy cũng cảm thấy đúng, võ giả đi vào Tứ Quý Chi Địa đều trải qua cường giả đại tông môn tự mình kiểm tra, nếu như Dương Khai thật che giấu tu vi, hoàn toàn không thể thoát khỏi ánh mắt của những cường giả đó.

Nghĩ vậy, Đỗ Hiến càng thêm khiếp sợ, hắn phát hiện so sánh với Dương Khai, chút thực lực của mình quả thật là trò cười, nhất thời tâm tình phức tạp không thôi.

- Họ Dương, Thiên Chiếu Cung ta ghi nhớ món nợ này, ngày sau sẽ đòi lại đủ số. Lão giả ôm lấy Khưu Vũ căm hận trừng Dương Khai, cắn răng nghiến lợi.

Dương Khai cười lạnh nhìn lão: - Là các ngươi đánh lén ta trước, bây giờ còn có mặt mũi cắn ngược lại? Các ngươi tuổi chó hả?

Lão giả bị hắn nói đến không được tự nhiên, nhưng cũng không thể phản bác được, mặt đỏ bừng, đành cắn răng nói với lão giả kia: - Đi!

Dứt lời, hai người liền mang theo Khưu Vũ đã ngất, chạy ra ngoài.

Cấm chế phong tỏa phủ thành chủ đã bị chiến đấu vừa rồi trực tiếp đánh vỡ, cho nên hai lão giả không tốn sức rời khỏi đây, nháy mắt mất bóng, hẳn là chạy về Thiên Chiếu Cung trị thương cho Khưu Vũ.

Thấy bọn họ chạy dứt khoát như thế, sắc mặt của Lạc Tân trở nên khó coi.

Lúc trước tuy rằng hắn nói chỉ mới một mình Kha Thiên hỗ trợ, nhưng đã sớm thỏa thuận với Thiên Chiếu Cung, để bọn họ ra tay đánh lén. Vốn tưởng 4 vị Đạo Nguyên tam tầng cảnh liên thủ, cho dù thực lực Dương Khai mạnh hơn nữa, cũng không gây ra sóng gió gì.

Nào biết bởi vì Khưu Vũ gặp nạn, dẫn tới hai đại trợ lực Thiên Chiếu Cung trực tiếp bỏ đi.

Cục diện lập tức trở về hắn cùng Kha Thiên liên thủ đối phó Dương Khai, trên trán Lạc Tân toát đầy mồ hôi lạnh, áp lực rất lớn.

Cường giả Thiên Chiếu Cung rời đi, Dương Khai cũng không ngăn cản, bởi hắn biết đạo lý giặc cùng đường chớ đuổi, hiện tại chuyện quan trọng nhất là phải bắt Lạc Tân thả ra mấy người Quỷ Tổ, những chuyện khác không cần quan tâm.

Cho nên đợi hai lão giả Thiên Chiếu Cung biến mất, Dương Khai mới quay sang nhìn Kha Thiên, cười gằng: - Lão già, ngươi còn chưa cút? Có tin bổn thiếu gia nháy mắt chém ngươi làm hai nửa?

Kha Thiên giận dữ.

Nếu trước đó có ai dám nói với lão như thế, lão nhất định sẽ không bỏ qua, phải cho đối phương một trận, nhưng mà Dương Khai nói những lời này, làm lão không thể nổi giận được.

Ngay cả Thiên Lôi Lệnh cũng không làm gì được Dương Khai, Kha Thiên quả thật không nghĩ ra cách gì thắng được hắn.

Thần thần sắc của lão biến ảo, Lạc Tân vội nói: - Kha đại nhân đừng nghe hắn lớn tiếng đe dọa, hai ta liên thủ, hắn chết là chắc rồi!

Dương Khai trào phúng: - Vậy sao bổn thiếu bây giờ vẫn còn nguyên lành đứng đây? Ánh mắt Lạc thành chủ bị ghèn che mất? Nói chuyện còn không nhìn rõ tình hình.

Lạc Tân không để ý hắn, vẫn khuyên Kha Thiên:

- Kha đại nhân, nếu hôm nay có thể chém chết hắn, Lạc mỗ có thể chuyển giao 5 năm lợi nhuận Thiên Hạc Thành cho quý tông!

Lúc này hắn cũng bất chấp thể diện, trực tiếp bàn giao dịch với Kha Thiên trước mặt vô số khách khứa.

Kha Thiên quả nhiên động lòng, Thiên Hạc Thành phát triển không ngừng, lợi nhuận 5 năm tuyệt đối không phải số nhỏ, nhưng nhìn thấy Dương Khai như cười như không nhìn mình, trong lòng lão lại lo lắng không thôi.

Lạc Tân cắn răng nói:

- Kha đại nhân, chẳng lẽ một tên tiểu tử làm cho ngài lùi bước? Nếu là thế, vậy con đường võ đạo của Kha đại nhân cũng kết thúc ở đây, sợ là đến chết cũng không thể nhìn tới cảnh giới cao hơn.

Vừa nghe vậy, Kha Thiên chấn động, hiểu được Lạc Tân nói đúng. Nếu còn do dự dừng lại không tiến, vậy chuyện hôm nay sẽ thành tâm ma của mình, quấy nhiễu tu luyện, cũng đừng hy vọng đột phá thăng cấp Đế Tôn Cảnh, không chừng ngày sau nhớ lại còn có thể xấu hổ tẩu hỏa nhập ma.

Nghĩ vậy, thần sắc Kha Thiên kiên quyết, cắn răng quát: - Được, hôm nay Kha mỗ liều mình theo quân tử, dạy dỗ người trẻ tuổi phải làm người như thế nào.

Chương 2317: Thù gì oán gì

Thấy Kha Thiên một tiếng đáp ứng, Lạc Tân vui mừng nói: - Có Kha đại nhân tương trợ Lạc mỗ an tâm.

Dương Khai cười lạnh nói: - Thật không hiểu các ngươi dựa vào đâu, nếu thiên đường có lối các ngươi không đi địa ngục không cửa cứ xông vào vậy thì bản thiếu sẽ chiều các ngươi.

Dứt lời là lúc thân hình Dương Khai chớp động liền tới trước mặt Kha Thiên.

Kha Thiên thần sắc đại biến, dường như không ngờ tốc độ Dương Khai lại nhanh như vậy liền hấp tấp bước lùi lại sau.

Dương Khai cũng không có ý ngăn trở mà chỉ lạnh lùng nhìn hắn nói:

- Trong mắt ta có bí mật.

Kha Thiên nghe vậy theo bản năng nhìn hắn.

Nhưng rất nhanh hắn liền ý thức được đã trúng kế vì trong khoảnh khắc khi hắn nhìn Dương Khai, con mắt trái của Dương Khai bỗng trở thành một mảnh sáng vàng rực rỡ, một thụ nhân tràn đầy uy nghiêm thản nhiên xuất hiện làm hắn không rét mà run.

Hắn muốn dời đi ánh mắt nhưng căn bản không thể làm được, thụ nhân màu vàng kia dường như truyền tới một cỗ lực lượng thần kỳ, câu thúc ánh sáng mắt của mình làm cho mình không thể không nhìn chằm chằm vào, mà không chỉ có thế, đến cả thần hồn của bản thân cũng hơi dao động, thức hải cuồn cuộn.

- Sinh Liên. Dương Khai trong miệng hừl ạnh một tiếng, Diệt Thế Ma Nhãn nhoáng lên trong một nụ hoa sen trắng nõn rồi biến mất.

Kha Thiên như bị sấm đánh, cả người như sốt rét, tay ôm đầu hét thảm không ngừng, dường như đã bị hành hạ rất kinh khủng.

Bốn phía người nhìn câm như hến, ánh mắt nhìn Dương Khai tràn đầy vẻ kiêng kỵ

Bọn họ căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy được sau khi Dương Khai cùng Kha Thiên nhìn nhau thì Kha Thiên liền biến thành như vậy.

Lạc Tân trong khoảnh khắc đó đã nhận ra một lực thần thức ẩn núp, lập tức hiểu được Dương Khai đã dùng thần hồn bí thuật gì, kinh hoảng hét lớn: - Kha đại nhân, hãy thủ tâm thần.

Lúc kêu lên là lúc Ngọc Như Ý trên tay hắn trở nên lớn hơn, hướng Dương Khai áp xuống như núi.

Dương Khai cười lạnh không ngừng, đưa tay hướng phía trước chộp lấy Kha Thiên đang đau khổ vùng vẫy trong bí thuật Sinh Liên, hướng phía trên ném đi.

- A.. Lạc Tân sắc mặt đại biến, hai tay không ngừng niệm thần chú, muốn thu hồi bí bảo của mình. Nhưng vừa rồi hắn toàn lực ứng phó, thời khắc này sao có thể thu lại được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Kha Thiên bị bí bảo hành hạ.

Ầm ầm một tiếng…

Động tĩnh truyền ra trong nháy mắt, cả người Kha Thiên biến thành một đám sương máu, hài cốt không còn, máu tươi cùng thịt nát rơi xuống, tràng diện sộc lên mùi máu tanh.

Lạc Tân lập tức ngây người như phỗng không thể tin vào mắt mình.

Người xem bốn phía cũng đồng loạt phát ra tiếng kinh hô, không nghĩ tới Kha Thiên một cường giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh lại chết dễ dàng như vậy.

Lúc trước hắn cùng Lạc Tân liên thủ chuẩn bị giáp công Dương Khai là lúc mọi người còn tưởng rằng Dương Khai chạy trời không khỏi nắng, chửng như dự liệu chỉ trong chớp mắt lại là Kha Thiên chết trước, hơn nữa còn là chết trong tay ngọc Như Ý của Lạc Tân.

Kết thúc quái đản như vậy làm mỗi người đều không thể chấp nhận.

- Khặc khặc… Dương Khai cười một tiếng quái dị nhìn Lạc Tân nói: - Lạc đại nhân hạ thủ thật tàn độc a, ngay cả đồng minh của mình cũng không tha, Kha lão tiên sinh chết thực là thảm thiết, thế nhân thường nói qua cầu rút ván là thế này đây…

Hắn làm bộ dạng bi thương làm rất nhiều người có mặt nhìn vừa buồn cười lại vừa kinh sợ.

Dù sao ai cũng thấy Kha Thiên chết một phần nguyên nhân là do Lạc Tân không kịp thu hồi Ngọc Như Ý, nhưng lại không biết trúng bí thuật gì của Dương Khai làm bản thân không thể tránh né.

Nếu bàn về người đầu tiên gây hoạ tính là Dương Khai, nhưng hiện tại hắn đổ trách nhiệm lên trên người Lạc Tân, nói như không liên quan tới mình.

Lạc Tân cũng ngây dại, hắn vốn tưởng Dương Khai trước đó có thể thối lui Thiên Chiếu Cung nhị lão chẳng qua chỉ là vận may, nếu không phải vì Khưu Vũ bị thương nặng nhị lão không thể đi như vậy, cũng sẽ không có người sơ suất bị thương.

Nhưng bây giờ hắn mới hiểu được lực thực của Dương Khai căn bản không thể nào nói theo lẽ thường, hắn có thể trong nháy mắt làm Kha Thiên trở nên không còn chút sức đánh trả, điều này có thể nói rõ chỗ cường đại của hắn.

Nghe Dương Khai nói xong, Lạc Tân vội vàng hét lớn: - Ngươi nói láo, Kha đại nhân rõ ràng là ngươi…

Dương Khai nặng nề hừ một tiếng nói. - Kha lão tiên sinh rõ ràng chết dưới bí bảo của Lạc đại nhân, ai cũng có thể thấy, bốn phương tân khách đều có thể làm chứng, không có quan hệ gì với ta, thực không biết Lạc đại nhân cùng Kha lão tiên sinh có thù gì oán gì mà lại nhân cơ hội hạ độc thủ như vậy thực làm cho lòng người đau đớn.

Lạc Tân bị tức khí huyết quay cuồng sắc mặt đỏ bừng, có lòng giải thích lại không biết nói từ đâu, chỉ cảm thấy vô cùng uất ức giận dữ hét: - Bổn toạ cũng ngươi không đội trời chung.

Lạc Tân vừa gào thét vừa hộc ra một ngụm tinh huyết, văng lên Ngọc Như Ý của mình, chỉ một thoáng Ngọc Như Ý kia đã tản ra tia sáng, năng lượng dao động nổi lên bốn phía, một cảm giác nguy hiểm bao trùm. Dương Khai vẻ mặt chế giễu, thân hình thoắt một cái đã xuất hiện trước mặt Lạc Tân, khi hắn trợn mắt há mồm nhìn chăm chũ, một kiếm đã chọc tới.

Hắn đã bị cái chết của Kha Thiên quấy nhiễu tâm thần, hơn nữa Dương Khai ăn nói bừa bãi làm hắn tức giận ngất trời, khí huyết phun trào căn bản không thể giữ bình tĩnh.

Dương Khai một kiếm này đâm tới là lúc hắn không kịp phản ứng.

Nhưng nghe một tiếng thổi phù nhỏ vang lên, Lạc Tân lập tức cứng lên tại chỗ, nhiệt huyết cả người đột nhiên đóng băng, kinh ngạc nhìn phía trước.

Trên mặt Dương Khai mỉm cười quỷ dị: - Lạc đại nhân tốt nhất đừng nhúc nhích, lá gan ta tương đối nhỏ, ngươi nếu lộn xộn không chừng ta cả kinh luống cuống lại chọc rách trái tim ngươi, như vậy thật không vui đâu.

Lạc Tân cả người toát mồ hôi lạnh, cảm thấy Bách Vạn Kiếm chọc vào thân thể mình, dừng lại ở nửa tấc trước trái tim mình, nào còn dám có dị động mà chỉ khẩn trương nuốt nước miếng không ngừng.

- Đừng, đừng… Lạc Băng bỗng nhiên vọt tới như hoá điên, lập tức chắn giữa Dương Khai cùng Lạc Tân, dang hai tay che phụ thân mình, hai mắt đẫm lệ nói: - Đừng giết phụ thân ta, vị ca ca này, Băng nhi cầu xin người, đừng giết phụ thân ta.

Nàng vừa khóc vừa kinh hô, gò má như hoa như ngọc đầy nước mắt.

Sài Hổ nhìn nàng muốn nói lại thôi, chỉ nặng nề thở dài.

Tân khí bốn phía cũng đều thần sắc nghiêm nghị cảm thấy bi ai cho Lạc Băng.

Biến cố khó ngờ hôm nay nếu nói công kích ai lớn nhất, không phải Sài Hổ đưa tới trận phong ba này, cũng không phải Dương Khai hung hăng, càng không phải Lạc Tân người bị thương nặng.

Mà là Lạc Băng.

Lúc Sài Hổ bị thương là lúc nàng ra sức năn nỉ phụ thân mình tha cho Sài Hổ, vì Sải Hổ là ân nhân cứu mạng của nàng, nàng không muốn thấy phụ thân mình làm thương tổn hắn.

Lúc Lạc Tân bị thương là lúc nàng đi tới trước mặt Dương Khai khổ sở cầu khẩn hắn bỏ qua cho phụ thân của mình, dù sao máu mủ tình thâm, máu chảy trong cơ thể nàng là cùng dòng máu với Lạc Tân.

Trước ngày hôm nay nàng còn không buồn không lo trong Thiên Hạc Thành, là một công chúa lớn lên vui vẻ.

Nhưng ngày nay nàng lại thấy nhiều máu tanh, nhiều lắm chiến đấu, nhiều lắm biến cố. Giữa thân tình cùng ân tình, nàng không biết nên lựa chọn như thế nào.

Thân thể mảnh mai của nàng dường như không thể chịu được công kích này.

Dương Khai cau mày nhìn nàng,nét mặt lạnh lùng.

Nói thật ấn tượng đầu tiên của hắn đối với Lạc Băng không phải rất tốt, bởi vì hắn cảm thấy cô nương này đã bị cưng chiều hơi quá, là một tiểu công chú tuỳ ý làm xằng làm bậy.
Nhưng chuyện hôm nay đã làm hắn thay đổi không ít cái nhìn về Lạc Băng.

Cảnh nàng liều mạng bảo vệ Sài Hổ vẫn rõ ràng ở trước mặt.

Nàng tuy rằng không có chút hiểu biết nhưng ít nhất đã biết cảm ơn.

- Cầu xin ngươi, đừng đánh cha ta, xin hãy tha cho người, Băng nhi mặc cho người xử trí.

Lạc Băng kêu khóc, quỳ sụp trên đất ôm lấy một chân hắn chặt chẽ không buông tay.

Cảnh tượng như thế làm tân khách ở đây không thể không động dung. Mọi người đều dùng ánh mắt phức tạp nhìn Lạc Băng, dường như lần đầu biết nàng.

Sài Hổ nhìn rất không đành lòng, cổ họng hơi giật thanh âm khàn khàn nói: - Dương tiểu huynh đệ…

- Haiz… Dương Khai thở dài thản nhiên nói: - Yên tâm, cha cô còn chưa chết đâu.

Với hành động cùng thái độ của Lạc Tân trước đó, Dương Khai cảm thấy cho dù giết hắn mười ngàn lần cũng không đủ, nhưng Lạc Băng cầu khẩn như thế làm hắn bỗng xúc động, bỗng nhiên có chút không đành lòng.

Sài Hổ kéo thân thể bị thương đi tới trước mặt Lạc Băng, đưa tay kéo nàng nói: - Đứng lên rồi nói…

Lạc Băng ngẩng đầu, mặt đầy nước mắt nhìn Dương Khai khóc ròng: - Người đừng giết phụ thân ta.

Dương Khai nói: - Vậy phải xem hắn đối đãi mấy vị bằng hữu của ta như thế nào, nếu họ thiếu một cọng tóc…

Lạc Tân vôi vàng nói:

- Ta chỉ phong bế tu vi của bọn họ, nhốt trong địa lao, không có làm tổn thương bọn họ.

Dương Khai liếc hắn một cái nói: - Ngươi biết nên làm thế nào.

Lạc Tân nghe vậy chấn động vội vàng gào to: - Mời mấy vị đại nhân kia ra.

Tính mạng đặt trên tay người khác, thời khắc này ngạnh khí của hắn cũng không trỗi dậy, cần mạng sống quan trọng hơn.

Có phủ thành chủ nghe tiếng gọi của Lạc Tân thì nào dám chần chừ liền vội vã hành động.

Tân khách bốn phía tò mò nhìn xung quanh, muốn nhìn xem Dương Khai không tiếc trịnh trọng như thế cũng muốn cứu viện người khác rốt cuộc là dạng gì.

Chốc lát, dưới sự hướng dẫn của võ giả phủ thành chủ, một nhóm ba người từ bên kia quanh co khúc khuỷu đi ra.

Một người cầm đầu ba người khí thức âm trầm chí cực, dường như tu luyện tà công gì, làm người cảm thấy rất không thoải mái. Người này tuổi không ít, rõ ràng là một lão già nhưng nụ cười tà treo nơi khoé miệng lại làm người ta không rét mà run.

Người theo sát sau lưng lão già tà ác này cũn glà một lão giả có tuổi, nhưng người này thân hình thẳng tắp giống như một thanh kiếm sắc bén đã tuốt ra khỏi vỏ, toàn thân tràn ngập kiếm ý vô hình, vừa nhìn đã thấy là cao thủ dùng kiếm.

Mà người cuối cùng thân hình khôi ngô, thần tình không nộ mà uy, nhìn bốn phía xung quanh ánh mắt hung ác.

Ba người này tu vi đều là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh.

Lúc ba người đi tới là lúc hiển nhiên không biết bên này rốt cuộc xảy ra chuyện gì, chỉ là tò mò cảnh giác quan sát bốn phía, thần niệm lần lượt thay đổi, rõ ràng là đang ngầm trao đổi điều gì đó.

- Đại ca, nhị ca, tam ca. Sài Hổ vừa thấy ba ngưởi liền kích động hô lên.

Ba người nghe vậy hướng hắn nhìn lại, đều vẻ mặt sáng ngời bước nhanh tới. Lão giả cầm đầu tà ác nói:

- Lão tứ, đệ chạy tới đây làm gì?

Vừa nói vừa nhìn Sài Hổ nháy mắt ra dấu như muốn bảo hãy mau trốn chạy.

Xích Nguyệt hé miệng cười nói: - Tứ ca tới đây để cứu ta.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau