VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 231 - Chương 235

Chương 231: Mỗi người một ngả

- Thực lực như thế nào?

Vũ Thừa Nghi tiếp tục hỏi.

- Ly Hợp thất tầng.

Lời này vừa thốt ra, Dương Khai rõ ràng nhìn thấy một tia coi thường và không kiên nhẫn âm thầm từ trong mắt Vũ Thừa Nghi. Điều này cũng khó trách, vì người luyện võ còn sống đến bây giờ, ai không có Chân Nguyên Cảnh. Dương Khai ở Ly Hợp Cảnh thất tầng quả thực hơi thấp một chút.

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Dạ Thanh Ti của Tu La Môn cũng tỏ vẻ kinh ngạc, hiển nhiên nàng cũng không ngờ thực lực Dương Khai lại thấp như vậy.

Vốn nàng nghĩ một mình lẻ loi nơi dị địa hung hiểm này mà có thể sống sót hơn nửa năm thì Dương Khai ít nhất cũng là cấp bậc Chân Nguyên Cảnh. Nhưng Dương Khai lại nói hắn là Ly Hợp Cảnh thất tầng thì đúng là không thể không làm người ta kinh ngạc.

- Dương đệ, ngươi thực sự chỉ có Ly Hợp thất tầng thôi sao?

Dạ Thanh Ti tiếp tục hỏi.

Dương Khai gật đầu vận khí, đến lúc nguyên khí trong người hắn phát ra thì cũng là lúc bọn họ hiểu ngay được cảnh giới của hắn.

Rất nhiều võ giả xung quanh đều được một trận kinh ngạc, chợt truyền đến những tiếng cười khe khẽ.

- Cười cái gì?

Thư Tiểu Ngữ cảm thấy tức giân cho Dương Khai, không nhịn được quát khẽ một tiếng, một đám người không có tầm nhìn. Dương Khai dù chỉ là Ly Hợp thất tầng nhưng sức chiến đấu còn mạnh hơn so với nhiều Chân Nguyên Cảnh.

Dương Khai trong mắt nàng và Trần Học Thư là trong nháy mắt giết hết hai yêu thú ngũ giai và bốn yêu thú tứ giai, trước sau chỉ tiêu phí hơn mười mấy tức mà thôi.

Dù nói có nhiều nguyên nhân có thể khiến hắn hành động vĩ đại như vậy nhưng sự cường đại của bản thân hắn cũng là điều chớ nên hoài nghi.

Không ai hiểu rõ được sức chiến đấu của Dương Khai hơn Thư Tiểu Ngữ và Trần Học Thư. Có cao thủ như vậy gia nhập chính là may mắn của đám người kia. Nhưng buồn cười một nỗi bọn họ không hề biết mà còn dám cười nhạo Dương Khai.

Thư Tiểu Ngữ trong lòng tức giận cũng không nhiều lời, nàng đâu phải ngốc đâu mà đem bộc lộ chi tiết tường tận khả năng của Dương Khai.

- Ngươi chỉ có Ly Hợp Cảnh thất tầng, trong thời gian dài như vậy làm sao sống sót được.

Gương mặt Dạ Thanh Ti có vẻ khiếp sợ, khó hiểu.

- Không cẩn thận rơi vào trong một sơn cốc, mất hơn nửa năm mới tìm được đường leo lên.

Dương Khai nhún vai.

Lời này vừa dứt, tiếng cười của đám người kia càng lớn. Bộ ngực sữa của Thư Tiểu Ngữ phập phồng tức giận, cũng không thể phản bác.

Vũ Thừa Nghi thần sắc lạnh lùng, không chút khách khí nói:

- Thực lực quá thấp, không dùng được vào việc lớn, nhưng là người Trần huynh mang về thì hãy hành động cùng Trần sư huynh sư muội đi, nhiều ít gì cũng kiềm chế được một hai con yêu thú tứ giai, cũng không coi là không dùng được.

Dứt lời, Vũ Thừa Nghi vội vã quay người rời đi, không muốn nhiều lời với Dương Khai.

- Ta không ở lại đâu.

Dương Khai khẽ nhíu mày. Sau khi hắn xuất quan chỉ nghĩ tìm người để tìm hiểu thế cuộc trước mắt, bất đắc dĩ bị Trần Học Thư đưa rới đây, bây giờ đã tìm hiểu rõ ràng thì tất nhiên sẽ rời đi.

Mục tiêu hành động của đám người này quá lớn. Nếu như mọi người cùng đến từ một tông môn còn dễ, có thể thực lòng chăm sóc cho nhau, nhưng ai biết bọn họ có đồng lòng không? Cảnh giới của mình thấp nhất trong đám người này, nếu như gặp phải nguy hiểm gì e rằng cũng bị phái đi như vật hi sinh thôi.

Dương Khai làm sao có thể đem tính mạng của bản thân phó thác vào tay người khác.

Một người hành động độc lập, mặc dù có thể gặp nguy hiểm, biến cố, nhưng Dương Khai tự tin vào thực lực của mình bây giờ. Chỉ cần cẩn thận một chút thì đương nhiên sẽ không vấn đề gì.

Cho dù là bị đám người Thiên Lang Quốc kia bao vây thì chỉ cần dùng Dương Viêm Chi Dực là có thể thoát được nguy khốn, làm sao phải cùng ở một chỗ với mấy người này.

Ngoài điều này, Dương Khai vẫn còn một điều băn khoăn.

Đó chính là Dạ Thanh Ti và Chu Bá trước mắt. Chẳng may sự tồn tại của Tu La Kiếm bị bọn họ điều tra ra thì chắc chắn sẽ có chuyện phiền toái. Khả năng này là rất thấp nhưng không thể không đề phòng.

Bất kể là ý nguyện của bản thân hay do hoàn cảnh đều không cho phép Dương Khai ở cùng với đám người này.

- Ngươi nói cái gì?

Vũ Thừa Nghi chậm bước nghiêng đầu nhìn Dương Khai, nheo mắt hỏi:

- Ngươi muốn hành động một mình?

- Ừ

Dương Khai gật đầu.

- Dương huynh…

Trần Học Thư biến sắc, đi lên trước nói nhỏ:

- Một người quá nguy hiểm, ngươi cùng sư huynh sư muội chúng ta, có vấn đề gì có thể hỗ trợ nhau, an toàn hơn nhiều so với một người.

Lời nói này của y hoàn toàn chân tình, không chút dối trá.

Dạ Thanh Ti cũng khuyên nhủ:

- Dương đệ đệ, ngươi đừng cậy mạnh, ngươi hãy ở lại đây đi. Mặc dù chúng ta mới chỉ gặp mặt lần đầu nhưng tỷ thật tâm cảm thấy ngươi rất thân thiết, quá nhiều năm như vậy chưa có người nào tạo cho hai sư tỷ đệ ta cảm giác này, cũng không muốn ngươi gặp điều bất trắc. Sư Bá ngươi thấy đúng không?

Người đàn ông to như thiết tháp kia lạnh lùng gật đầu.

- Đa tạ hảo ý của mấy vị.

Dương Khai khẽ cười một tiếng:

- Nhưng ta lười biếng quen rồi, để ta làm việc dưới tay người khác, thật sự là có chút gò bó.

- Mỗi người đều có chí hướng riêng của mình, không cần miễn cưỡng.

Vũ Thừa Nghi quay người lại, hai tay chắp sau lưng nói:

- Tuy nhiên trước khi đi hãy để lại hết đan dược trên người.

Dương Khai cùng hai sư huynh muội Trần Học Thư ngẩn người.

Vừa rồi Dương Khai lấy liệu thương đan ra, quả nhiên đã lọt vào mắt người khác rồi.

Trần Học Thư cau mày:

- Vũ huynh, như vậy không được đâu.

Vũ Thừa Nghi thản nhiên nói:

- Có gì không tốt, hắn ta Ly Hợp Cảnh thất tầng, rất nhanh chóng sẽ chết dưới sự công kích của mấy người Thiên Lang Quốc. Đến lúc đó liệu thương đơn cũng rơi vào tay kẻ địch. Chẳng thà để lại đây chúng ta có thể sử dụng.

Thư Tiểu Ngữ cười lạnh lùng:

- Vũ Thừa Nghi, ngươi như vậy là cường thủ hào đoạt.

Dạ Thanh Ti không ngừng nhíu mày cùng Chu Bá, hai người không nói năng gì, nhìn Vũ Thừa Nghi với vẻ không vui.

Vũ Thừa Nghi cười lạnh:

- Cường thủ hào đoạt? Các ngươi thử nhìn xung quanh xem có bao nhiêu người đang bị thương không có liệu thương đan. Thực lực của bọn họ ít nhiều đều đã giảm xuống, chỉ có nhanh chóng chữa thương mới có thể bảo vệ mình khỏi công kích của bọn người Thiên Lang Quốc. Ta lấy đan dược của hắn không phải vì mình mà là vì tất cả chúng ta.

Trần Học Thư giận dữ nói:

- Vũ Thừa Nghi, ngươi đừng nói ra vẻ nghĩ khí nữa. Nếu ngươi thực sự muốn cưỡng đoạt, đừng trách sư huynh sư muội ta không đồng ý.

Vũ Thừa Nghi liếc nhìn Trần Học Thư ngạo nghễ nói:

- Các ngươi không đồng ý thì sao? Chẳng lẽ còn muốn động thủ với ta sao?

Cảnh tượng trong phút chốc ngùn ngụt sát khí.

- Ta cũng thấy là không tốt.

Dạ Thanh Ti cười thản nhiên, ánh mắt đẹp nhìn chằm chằm Vũ Thừa Nghi.

- Đây có thể coi là hành vi cường đạo rồi. Vũ Thừa Nghi, ngươi dù sao cũng là đệ tử tinh anh của đại danh môn phái, không đến nỗi ương ngạnh như vậy chứ?

Vũ Thừa Nghi khẽ nhíu mắt nhìn Dạ Thanh Ti có vẻ như dè chừng, chần chừ một lúc rồi khẽ cười:

- Đã vậy thì hãy để cho mọi người quyết định đi. Để xem đan dược cuả hắn nên để lại hay nên mang đi.

- Nên để lại.

Có người lập tức lên tiếng.

- Vũ huynh nói đúng đấy, thực lực của hắn yếu kém như vậy lại chỉ có một mình, chỉ sợ mấy ngày đã bị giết. Đan dược ở trên người hắn thì chỉ tiện cho bọn súc sinh Thiên Lang Quốc mà thôi.

Lời vừa nói ra đã nhận được sự gật đầu tán thành của nhiều người.

Lại có người nói:

- Trần huynh chớ tức giận, để tôi nói câu công bằng. Vị huynh đệ Lăng Tiêu Các quả thực thực lực quá thấp, nếu hắn đồng ý lưu lại cùng chúng ta đồng tâm hiệp lực cũng không sao, đan dược trong tay hắn cũng được, đến lúc có người bị trọng thương, có lẽ hắn cũng không keo kiệt. Nhưng hắn lại cố chấp muốn hành động một mình, ta thấy thực sự là nên để đan dược lại.

Ỷ sức đám đông, đại đa số đều đồng ý với cách làm của Vũ Thừa Nghi làm sắc mặt Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngư trở nên rất khó coi.

Trần Học Thư lạnh lùng cười:

- Chư vị thực sự cảm thấy như vậy là đúng sao? Nếu như đan dược giữ mạng của các ngươi bị cướp đoạt thì các ngươi sẽ làm như thế nào?

Rất nhiều người không khỏi nhíu mày. Dù biết rõ việc làm này là không có đạo đức nhưng hiện tại liệu thương đan trên người đã dùng tương đối, có thêm được một chút không biết chừng trong thời khắc quyết định còn có thể cứu được vài mạng người.

- Trong lòng không muốn thì đừng đẩy cho người.

Một âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền đến.

Dương Khai giương mắt nhìn thì thấy một thiếu nữ của Vạn Hoa Cung nhìn mình khẽ gật đầu.

Vũ Thừa Nghi hừ nhẹ một tiếng, cũng không ngờ có nhiều người nói giúp Dương Khai như vậy, bất đắc dĩ nói:

- Đã vậy, Vũ mỗ cho hắn ta một sự lựa chọn, chớ nói ta ỷ thế hiếp người, ỷ mạnh hiếp yếu.

Ánh mắt lạnh lùng nhìn Dương Khai:

- Ở lại cùng chúng ta hoặc để đan dược lại. Tùy ngươi chọn đi.

- Ha ha ha…

Dương Khai khẽ cười trợn mắt nhìn Vũ Thừa Nghi chậm rãi nói:

- Ta chọn cách sau.

Vốn dĩ đã không muốn cùng đám người kia hành động, lại thêm Vũ Thừa Nghi ngang ngược như vậy càng khiến Dương Khai chán ngấy, chẳng thể nào ở lại mà chịu ức hiếp.

Nhưng trước mắt có bao nhiêu người nhìn mình như vậy, nếu không để lại đan dược mà đi thì những người vừa nãy mở miệng chắc chắn sẽ không đồng ý.

- Đây là lựa chọn của bản thân ngươi.

Vũ Thừa Nghi nghênh ngang giơ một tay về phía Dương Khai.

Dương Khai lắc đầu cười khinh miệt.

Vũ Thừa Nghi nét mặt biến sắc.

- Ngươi có ý gì?

- Ta chỉ nói để đan dược lại chứ không nói để lại cho ngươi, chớ có tưởng bở.

Dương Khai cười lạnh nhạt sờ tay lên ngực lấy ra một lọ liệu thương đan ném cho Trần Học Thư, ánh mắt không chuyển, lạnh lùng nói:

- Trần sư huynh, đan dược để ở chỗ huynh.

Trần Học Thư nhận đan dược, hai đầu lông mày không giấu được vẻ tức giận.

Dương Khai là do y đưa đến đây mà giờ lại bị bao người ức hiếp như vậy thì làm sao có thể bình tĩnh được.

Hít sâu một hơi, Trần Học Thư nói:

- Dương huynh yên tâm, đan dược này nên đưa ai dùng, trong lòng sư huynh hiểu rõ.

Ngụ ý trong câu nói vừa rồi làm những người vừa nãy đứng về phe Vũ Thừa Nghi chớ hoài tưởng gì lọ liệu thương đan này nữa.

Dương Khai gật gật đầu chắp tay hướng về phía Học Thư nói:

- Sau này còn gặp lại, hi vọng có cơ hội gặp mặt.

Dứt lời liền triển khai thân pháp nhẹ lướt đi như sao băng.

- Sợ là sẽ không còn gặp lại nữa.

Vũ Thừa Nghi lạnh lùng hừ một tiếng, thu hồi bàn tay cứng ngắc, sắc mặt xanh mét, cất cao giọng:

- Chư vị nếu như đã nghỉ ngơi ổn rồi thì chúng ta hãy lên đường đi. Đám người Thiên Lang kia chắc hẳn lại muốn phát động công kích rồi, nếu không đi luôn, e rằng sẽ không kịp nữa.

Hơn ba mươi người nhanh chóng tập hợp, dưới sự sắp xếp của Vũ Thừa Nghi, thận trọng tiến vào rừng rậm.

Không ai để ý tới một người lùi lại cuối đoàn, lặng lẽ biến mất không một tiếng động, đợi cho nhóm người đi khỏi mới nhắm một hướng đuổi theo.

Hướng đó chính là hướng Dương Khai rời đi.

Dương Khai tuy rằng trước khi đi có bỏ lại một lọ đan dược nhưng những đệ tử tới đây rèn luyện, trên người sao có thể chỉ có một lọ liệu thương đan? Hơn nữa, trước đó Dương Khai cũng nói mình không cẩn thận rơi vào sơn cốc, ở trong đó hơn nửa năm mới tìm được đường lên. Một khi đã như vậy thì chắc hơn nửa năm nay hắn không hề chiến đấu, mà đã không chiến đấu thì chắc sẽ không bị thương và hẳn không phải dùng đến liệu thương đan.

Cho nên trên người hắn bây giờ chắc chắn còn có đan dược.

Người này nhận lệnh Vũ Thừa Nghi, đi chặn giết Dương Khai, cướp lấy đan dược trên người hắn.

Vũ Thừa Nghi hành sự chắc chắn, chỉ phái một người đi thì chắc chắn sẽ không thu hút sự chú ý của người khác.

Chương 232: Truy sát

Trong rừng, bóng dáng Dương Khai như vượn không ngừng đu lên đu xuống trên cành cây, người nhẹ như yến, trong quá trình chạy chỉ để lại chút gió nhẹ, đến một chiếc lá cây cũng không kinh động.

Sắc mặt ngưng trọng, Dương Khai vừa âm thầm cảnh giác bốn phía vừa tính toán bước kế tiếp. Tuy ồn ào với đám người Vũ Thừa Nghi chẳng vui vẻ gì nhưng cũng không mảy may ảnh hưởng đến hắn, mục đích của hắn đã đạt được.

Chẳng qua là hắn không ngờ tin tức mình thăm dò được lại ác liệt như thế.

Bao năm qua, các đệ tử các phái tiến vào dị địa đều là người nào trận địa ấy, dù có liên kết với nhau cũng không thể xác nhập với quy mô lớn như vậy. Nhưng lúc này đây chỉ vì sự xuất hiện của vài người Thiên Lang Quốc mà làm các võ sỹ Đại Hán liên kết thành một chỉnh thể.

Đây là sự việc chưa từng xảy ra, cũng là sự việc đã nâng đến tầm thế hệ đệ tử trẻ tuổi của hai quốc gia sinh tử đọ sức với nhau.

Cuối cùng ai thắng ai bại không phải việc Dương Khai có thể chi phối, nhưng dù gì hắn cũng là võ sỹ Đại Hán, nói một cách có lương tâm thì cũng không hi vọng đám người Thiên Lang Quốc có thể ngang ngược lộng hành ở đây.

Nếu như không phải vì hai người của Tu La Môn kia, không phải vì vẻ bệ vệ kiêu ngạo của Vũ Thừa Nghi thì chưa biết chừng Dương Khai đã lưu lại cùng đám Trần Học Thư để tận lực góp sức cho lần tranh đấu này.

Hiện tại ở đây cũng không có việc gì, Dương Khai khu trừ những tạp niệm trong đầu, thân hình đang bay bỗng khựng lại quay đầu nhìn sau, thần sắc cổ quái.

Đứng nguyên tại chỗ nghĩ một lát, Dương Khai cười dữ tợn, hạ mình xuống đất, lắc mình trốn sau một cây đại thụ nín thở.

Trong giây lát, một bóng người cách đó không xa bay vút qua. Trong nháy mắt, Dương Khai đã nhìn rõ bộ dạng và cách ăn vận của người này.

Người này lưng đeo một thanh trường kiếm, mặc bộ quần áo dài màu xanh, khoảng chừng hai mươi tuổi, nét mặt lạnh lùng, nhằm hướng mình vừa rời đi bay tới.

Dương Khai âm thầm hừ một tiếng, trong mắt lấp loáng sát khí.

Người này chính là võ giả trước đó thu dọn chiến trường thu thập huyết châu. Thanh trường kiếm đeo sau lưng đã nói lên thân phận của gã, đệ tử của Cửu Tinh Kiếm Phái, sư đệ của Vũ Thừa Nghi.

Y không hành động cùng đám người kia mà lại đuổi theo mình chạy tới đây, dụng ý đã rất rõ ràng.

Thần sắc Dương Khai lạnh lùng nghiêm nghị. Trước kia hắn không muốn nảy sinh xung đột với Vũ Thừa Nghi cũng chỉ vì sợ làm khó cho Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ. Bây giờ tên đó lại còn phái người đi theo mình không tha thì không có cách nào nhượng bộ được nữa.

Tượng đất cũng có ba phần hỏa khí, huống hồ Dương Khai cũng không phải là loại lương thiện.

Phía trước đột nhiên vọng tới tiếng phần phật của tay áo. Người của Cửu Tinh Kiếm Phái đã đi rồi lại quay lại, vội vã chạy đi, hai mắt thăm dò bốn phía, miệng không ngừng lẩm nhẩm:

- Kì quái, đi đâu rồi?

Y là cao thủ Chân Nguyên Cảnh, tự nhận thấy tốc độ cao hơn Dương Khai rất nhiều. Cả đoạn đường đuổi theo tung tích Dương Khai bỗng nhiên lại để mất dấu, bất đắc dĩ phải quay lại tìm kiếm, tự nhiên sẽ phát ra dụng tâm.

Dương Khai sinh lòng nghi hoặc, thầm nghĩ trên đường đuổi theo, người này đúng thật là có bản lĩnh. Trên đường đi bản thân mình đã rất cẩn thận không để lại bất kì dấu vết nào, vậy mà vẫn để gã nhìn ra sơ hở.

Một lúc sau tên đệ tử Cửu Tinh Kiếm Phái dừng lại ở chỗ cách Dương Khai khoảng ba mươi trượng, nhíu mày quan sát xung quanh.

Dương Khai cũng không vội vã, cứ ẩn nấp sau cây đại thụ, âm thầm quan sát gã.

Một lúc lâu sau khóe miệng người này nở một nụ cười thản nhiên, đưa tay ra sau lưng tuốt thanh kiếm ra khỏi vỏ.

Kiếm trên tay, khí thế của người này cũng cao hơn bội phần, cả thân mình hiện ra như thanh kiếm sắc.

Cao đồ Cửu Tinh Kiếm Phái, quả nhiên là có chút môn đạo. Riêng phần khí thế này, không phải Chân Nguyên Cảnh bình thường nào cũng có thể có được.

- Ta biết ngươi đang ở quanh đây.

Tề Kiếm Tinh nhếch miệng khẽ cười nhấc kiếm, giọng điệu chắc nịch.

- Tự giác ngoan ngoãn đi ra, ta sẽ không làm khó nhà ngươi.

Dương Khai nhướn mày, hắn không biết tên đệ tử của Cửu Tinh Kiếm Phái này đã điều �ờng không nhìn thấy, cây cối trong phạm vi ba mươi trượng lập tức bị chặt đứt gọn gàng, rầm rầm đổ xuống thành một vùng bằng phẳng.

Dương Khai nét mặt hoảng sợ. Cho đến lúc này hắn mới thực sự hiểu được chỗ tàn đạo của đệ tử Cửu Tinh Kiếm Phái. Vừa nãy gã còn tự nói như cố làm ra vẻ huyền bí, kéo dài thời gian, nhưng kỳ thực là đã rắp tâm hại người, âm thầm xuống tay.

Từng sợi kiếm khí mỏng như sợi tơ không nhìn thấy đã trải rộng xung quanh khi y nói chuyện. Chờ y bố trí sắp xếp đâu đấy rồi sẽ tác động kiếm khí. Chỉ cần mình còn trốn ở chỗ này chắc chắn sẽ không có chỗ nào ẩn nấp.

May mà phát hiện kịp thời trốn chạy lên trên, bằng không đã bị kiếm khí này chém trúng thân thể, trong trạng thái không phòng bị cẩn thận chắc chắn sẽ bị thương.

Dương Khai trong lòng còn sợ hãi cũng không dám khinh thường người này. Cửu Tinh Kiếm Phái được xưng là đệ nhất thế lực chỉ sau Trung Đô Bát Đại Gia cũng không phải là tin đồn vô căn cứ. Đệ tử tinh anh của môn hạ cũng không thể là hư danh nói chơi.

- Tìm được ngươi rồi.

Tề Kiếm Tinh quay người cười u ám nhìn Dương Khai từ trên không trung hạ xuống, ánh mắt trêu ngươi.

Nhưng y cũng lại chưa ra tay mà ung dung nhìn Dương Khai. Đối mặt với người luyện võ Ly Hợp Cảnh thất tầng, Tề Kiếm Tinh dù sao cũng không sợ hãi. Loại đối thủ ở cấp bậc này lại xuất thân từ tông môn nhị đẳng thì chỉ cần một kiếm của mình là có thể giết chết.

- Phương pháp ẩn thân của ngươi quả thực có chút tinh diệu.

Tề Kiếm Tinh không keo kiệt nói lời khen ngợi.

- Ngươi học từ ai vậy?

Gã cảm thấy rất hứng thú với thuật ẩn nấp của Dương Khai. Ở chốn nguy hiểm này có được thuật này phòng thân cũng có thêm một con đường sống. Đây cũng chính là lí do y không vội vàng ra tay với Dương Khai.

Dương Khai nhếch miệng cười:

- Có tinh diệu đến mấy cũng vẫn bị ngươi nhìn thấu.

Tề Kiếm Tinh chậm rãi lắc đầu, ánh mắt có vẻ khâm phục xen lẫn lòng tham.

- Ta không nhìn thấy, chỉ có điều ngươi với ta có địch ý, kiếm khí của ta phản ứng có chút tự chủ mà thôi. Kỳ thật ta cũng chỉ biết ngươi đang trốn ở quanh đây nhưng không biết rốt cuộc ngươi ở đâu. Một lần mà có thể bức ngươi lộ diện, xem như ta cũng gặp may.

Y từ từ giải thích rồi lại cười âm u lạnh lẽo:

- Ngươi là người thông minh, ta đứng đây rồi ngươi nên biết ý đồ của ta, hãy đem giao nộp toàn bộ đơn dược trên người, sau đó nói cho ta biết thuật ẩn thân kia, ta sẽ miễn cho ngươi tội chết.

Dương Khai ung dung:

- Ngươi cho là mình có thể thắng chắc ta sao?

Tề Kiếm Tinh sửng sốt rồi cười ha hả nói:

- Vậy ngươi nghĩ sao?

Chỉ là Ly Hợp Cảnh thất tầng, đến Chân Nguyên Cảnh cũng chưa tấn thăng tới, chẳng lẽ có thể uy hiếp được mình hay sao?

Trong chốc lát gã ngưng cười, khẽ gật đầu ngạo mạn nói:

- Cũng được, đánh cho ngươi tàn phế, tự nhiên có thể ép hỏi phương pháp tu luyện thôi.

Khi nói chuyện, trường kiếm trong tay gã khẽ rung.

Một tiếng leng keng nhỏ truyền ra, vài đường kiếm khẽ vẽ lên trước mặt y, sắp xếp như hình quạt. Mũi Kiếm hiện sắc sáng âm u lạnh lẽo, trong mỗi đường kiếm đều ẩn chứa một lực sát thương cực lớn.

- Đi.

Tề Kiếm Tinh lấy kiếm làm danh, kiếm pháp tu luyện được lại càng khác thường, chỉ phất tay đã hiện rõ vẻ phi phàm. Kiếm khẽ vung lên thì những đường kiếm đã bất ngờ tập kích thẳng hướng Dương Khai.

Cảm nhận được những đường kiếm uy hiếp, Dương Khai cấp tốc lui về phía sau, sắc mặt cũng biến đổi.

Không hổ là đệ tử nhất đẳng đại tông môn. Tuổi còn trẻ mà đã có thực lực như vậy.

Chỉ chưa đầy một hơi thở, kiếm quang đã lại tập kích đến trước mặt Dương Khai, trực tiếp xuyên thủng thân thể hắn. Tề Kiếm Tinh nhướn mày, dường như không nghĩ sẽ dễ dàng như thế. Y cũng không muốn giết Dương Khai vào lúc này, mà còn muốn ép hỏi bí kíp tu luyện thuật ẩn thân kia. Cho nên xuất chiêu cũng để lại một đường sống, chứ không phải là chiêu thức gì quá mạnh tay.

Ngay sau đó, Tề Kiếm Tinh mắt sáng rực, trường kiếm lại run rẩy hướng một bên bổ tới.

Lại là một đường kiếm như cầu vồng phá không trung tới.

Thân hình Dương Khai vừa hiện ra, đối phương đã lại tiếp tục công kích. Một lần nữa không thể không triển khai bộ pháp tự mình sáng tạo ra, khó khăn tránh né.

- Được, được.

Tề Kiếm Tinh nét mặt phấn chấn, luôn miệng khen. Đã xuất hai chiêu nhưng không tiếp tục ra tay mà lại hưng phấn nhìn Dương Khai:

- Bộ pháp của ngươi cũng không tệ. Ly Hợp Cảnh thất tầng, trong chốc lát có thể có được tốc độ như vậy. Ta mà tập được chắc chắn sẽ như hổ thêm cánh. Lát nữa ngươi nhất định sẽ phải giao cho ta.

Dương Khai thở một hơi, đứng vững gót chân, nghe vậy cười nói:

- Ngươi đã muốn nặc khí công pháp và bộ pháp của ta như vậy, chẳng bằng chúng ta trao đổi đi, ngươi thấy thế nào?

- Trao đổi gì?

Tề Kiếm Tinh nhíu mày.

- Ngươi muốn gì ta sẽ giao cho ngươi, ngươi dạy ta mấy bộ kiếm kỹ của Cửu Tinh Kiếm Phái? Thế nào?

- Ngươi muốn học kiếm?

Tề Kiếm Tinh nhìn Dương Khai vẻ kì lạ, đánh giá một chút, phát hiện trên người hắn không đeo trường kiếm.

Vũ khí không có thì học kiếm gì?

- Đúng, mọi người đều có thứ mình cần, cũng không mất mát gì.

Dương Khai gật gật đầu. Hiện tại dù trên tay hắn không có kiếm nhưng trong cơ thể đã có một thanh Tu La kiếm. Luận kiếm kỹ tinh diệu và sát thương thì Cửu Tinh Kiếm Phái có thể nói là hoàn toàn xứng đáng đứng đầu. Điểm này, ngay cả thế lực siêu nhiên của Trung Đô Bát Đại Gia cũng không thể phủ nhận.

- Trò cười. Kiếm kỹ Cửu Tinh Kiếm Phái của ta sao có thể truyền ra ngoài?

Tề Kiếm Tinh cười lạnh một tiếng:

- Huống hồ, thực lực của ngươi kém hơn ta, lấy mạng ngươi quá dễ dàng, không việc gì phải giao dịch với nhà ngươi.

Dương Khai cười hả hê, ngạo khí và tà khí trong người cũng bị kích phát ra, bèn nghiến răng nói:

- Ta vẫn câu nói cũ, ngươi tưởng rằng ngươi có thể thắng chắc ta sao?

- Chẳng qua là bộ pháp tinh diệu, lát nữa ta lấy được sẽ nói rõ với nhà ngươi.

Tề Kiếm Tinh hừ lạnh một tiếng, không động dụng mũi kiếm nữa. Y biết mũi kiếm không có tác dụng đối với Dương Khai. Trong khi nói chuyện kiếm quang đảo qua hướng thẳng Dương Khai lao tới.

Chương 233: Đến lượt ta

Kiếm khí tung hoành, thân hình Tề Kiếm Tinh giống như trường hồng quán nhật, bọc lấy kiếm quang tập kích tới trước người Dương Khai. Trường kiếm trên tay giũ ra một màn kiếm mạc chụp xuống đầu Dương Khai, phủ kín không gian trong phạm vi vài chục trượng.

Tiếng vang vọng bên tai không dứt, trong hư không như có người gảy đàn tỳ bà, tiếng vun vút sắc nhọn xé gió truyền đến, từng đường kiếm khí nhỏ giăng khắp nơi bao vây Dương Khai, mắt thường có thể nhìn thấy.

Trong ánh hàn quang lập loè, thần sắc Dương Khai ngưng trọng hơn bất cứ lúc nào, hung mãnh vận nguyên khí, cả người tản ra sức nóng kinh người, nguyên khí phát ra từ song chưởng, hung mãnh đẩy ra ngoài.

Nguyên khí hai người đụng nhau trong không trung tạo thành tiếng nổ vang rền, hàng trăm tia kiếm quang đã biến mất.

Tề Kiếm Tinh sắc diện lạnh lùng khẽ quát:

- Không biết tự lượng sức mình.

Trường kiếm cuốn động, hội tụ những kiếm khí còn lại vào một chỗ, ngưng thành bộ dạng một thanh trường kiếm chém xuống đầu Dương Khai.

Dương Khai nheo mắt, bàn tay mở to, một giọt Dương dịch bức ra bên ngoài. Dưới sự dẫn đường của ý chí, biến thành một tấm khiên màu đỏ chắn phía trước mình.

Một tiếng “choang” truyền tới, kiếm khí đâm trúng tấm khiên, tấm khiên màu đỏ nổi lên những gợn sóng, nứt ra một khe hở nhưng không bị tổn hại, ngược lại kiếm quang của Tề Kiếm Tinh đã biến mất.

Trong màn điện quang hoả thạch, Dương Khai giơ tấm khiên đỏ ra trước mặt, song cước di chuyển đánh về phía Tề Kiếm Tinh làm y khẽ kêu một tiếng rồi lùi về phía sau. Dương Khai đuổi theo không tha, thân hình cả hai như điện xẹt. Một bên thì dùng bộ pháp tinh diệu, một bên thì dựa vào tu vi cao thâm. Về trình độ, không thể phân biệt trên dưới cao thấp.

Thân ảnh của hai người liên tục giằng co, sát chiêu hung mãnh, liên tục thay đổi.

Tề Kiếm Tinh có chút kinh ngạc, không hề nghĩ rằng võ giả thực lực chỉ ở Ly Hợp cảnh thất tầng xuất thât từ nhị đẳng tông môn lại có thể bạo phát ra một thực lực như vậy. Trong chốc lát lại không thể khống chế được hắn.

Trong lòng căm tức, trên tay càng phát ra sức mạnh, điên cuồng múa kiếm không một kẽ hở. Mũi kiếm dài ba tấc như linh xà xuất động, phóng ra thu vào không ngừng nghỉ, chiêu thức thực hư biến hoá, quỷ dị khó lường.

Cây cối bốn phía ngã rạp xuống, hai người đi qua nơi nào, nói đó cát đá bay tung tóe, vô cùng kịch liệt. truyện copy từ TruyệnFULL.vn

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi có mười tức đã giao thủ tới ba mươi chiêu, không ai làm gì được ai, nhưng nhìn tình hình thì Tề Kiếm Tinh chiếm ưu thế tuyệt đối, mười chiêu thì có đến tám chiêu tấn công.

Cùng một tiếng cười nhạt, trường kiếm của Tề Kiếm Tinh giũ ra muôn đoá kiếm hoa, một kiếm điểm ngay tấm khiên chắn của Dương Khai.

Một tiếng răng rắc giòn tan, tấm khiên màu đỏ do một giọt Dương dịch tạo thành cuối cùng cũng không chịu nổi sự công kích này mà vỡ vụn.

Dương Khai sắc mặt thất kinh, nhảy ra khỏi phạm vi công kích của Tề Kiếm Tinh, nhưng đối phương sao có thể để hắn có được cơ hội này?

Thanh trường kiếm kia như có linh tính, sau khi đánh nát tấm khiên lại tiếp tục đâm vào cánh tay Dương Khai.

- Xoẹt, xoẹt, xoẹt…

Quần áo rách tả tơi.

Dương Khai giận dữ quát lớn, nguyên khí dũng mãnh phun trào. Dùng nguyên khí để chống đỡ, không lùi mà tiến tới, hung mãnh tung ra một quyền, ánh lửa hừng hực bốc cháy trên nắm tay, không khí biến dạng.

Nhận thấy sức sát thương khủng bố trong quyền này, ánh mắt Tề Kiếm Tinh đầy kinh ngạc. Trường kiếm điểm vào bả vai Dương Khai, đâm vào ba tấc, nhờ vào lực đạo dội lại của đòn này nhanh chóng lùi lại phía sau.

Nhưng vẫn chậm hơn một chút. Viêm Dương Tam Điệp Bạo của Dương Khai đã bộc phát.

Pập pập pập pập…Tề Kiếm Tinh liên tiếp lùi về sau mười mấy bước, xóa bỏ kình đạo của quyền này, đồng thời vận chân nguyên hoá giải nguyên khí cực nóng xâm nhập vào nội thể.

Được một lát, nét mặt Tề Kiếm Tinh mới tái đi, hít sâu một hơi.

Viêm Dương Tam Điệp Bạo luôn luôn gặp thuận lợi vậy mà bị y hoá giải hoàn toàn, không mảy may làm tổn thương đến y.

Trái lại, y phục trên cánh tay phải của Dương Khai đã bị trường kiếm chém thành từng mảnh vụn, để lộ ra cánh tay trần. Vô số tia máu nhỏ chằng chịt, trong chốc lát đã nhuộm đỏ cả cánh tay, nhìn qua đã làm cho người ta sợ hãi đến cực điểm.

Ngay lúc Tề Kiếm Tinh hoá giải được kính khí của Viêm Dương Tam Điệp Bạo cũng là lúc Dương Khai khẽ thở một tiếng, quơ quơ cánh tay, phần luyện hết những kiếm khí xâm nhập vào nội thể hắn.

- Ha ha…

Ánh mắt Tề Kiếm Tinh lạnh lùng dữ tợn nhìn chằm chằm vào Dương Khai.

- Chỉ là Ly Hợp cảnh thất tầng nhãi nhép mà có được thực lực như vậy, khâm phục khâm phục.

Khi nói chuyện, trường kiếm chỉ ra xa.

- Ngươi là võ giả Ly Hợp cảnh thất tầng lợi hại nhất mà ta gặp, độ tinh thuần của nguyên khí của ngươi không thua gì Chân Nguyên cảnh, thậm chí còn không thua kém gì ta. Nhưng… xuất thân thấp kém vẫn là xuất thân thấp kém, kiếm kỹ Cửu Tinh Kiếm Phái của ta uy lực vô cùng, làm sao có thể để loại người như ngươi phá giải được.

Thần sắc cao ngạo, thanh âm lạnh lùng, Tề Kiếm Tinh trầm giọng nói:

- Vừa nãy, ta mới chỉ dùng bảy phần thực lực thôi, nếu ta vận dụng toàn lực, liệu ngươi có thể chống đỡ được đến khi nào?

Hai tay cầm kiếm dựng thẳng trước ngực, sắc mặt Tề Kiếm Tinh ngưng trọng, chân nguyên phát ra, trầm giọng:

- Kiếm Thân.

Tiếng kiếm leng keng truyền tới, trường kiếm trên tay gã không ngừng rung động.

Một cỗ khí thế sắc bén bùng nổ từ trên người y, cả người như một thanh trường kiếm tuyệt thế, chân nguyên vần vũ bên ngoài cơ thể. Trong khoảnh khắc khí thế lên tới đỉnh phong, tóc dài bay phất phơ dù không có gió, vô số đoản kiếm nhỏ không ngừng chuyển động xung quanh cơ thể y.

Nhìn qua thấy người này giống như được vạn kiếm thủ hộ.

Kiếm kỹ của Cửu Tinh Kiếm Phái quả là huyền diệu.

Dương Khai nheo mắt, thần sắc trở nên nghiêm túc vạn phần.

Rõ ràng vừa rồi Tề Kiếm Tinh bị đánh một quyền có chút thẹn quá hoá giận mới có thể thi triển ra cái gọi là “Kiếm Thân” này, vũ kỹ có chân nguyên ngưng tụ thành vạn kiếm thủ hộ. Lúc này, Tề Kiếm Tinh giống như con nhím, nếu Dương Khai muốn dùng quyền cước đánh y, chắc chắn sẽ phải làm mình bị thương trước.

- Có thể bức ta dùng đến Kiếm Thân, ngươi cũng đủ để cao ngạo rồi.

Tề Kiếm Tinh lạnh lùng nhìn Dương Khai, sắc mặt khinh thường cao ngạo, vừa nói chuyện, vừa bước từng bước phong khinh vân đạm về phía này.

Dương Khai không dám chậm chễ, vội vàng thi triển Bất Khuất Chi Ngạo.

Khí thế Ly Hợp cảnh thất tầng trong nháy mắt vọt lên tới Ly Hợp cảnh đỉnh phong.

Tại thời điểm Ly Hợp cảnh nhất tầng, Dương Khai đã có thể dùng Bất Khuất Chi Ngạo làm cho mình có thể tạm thời có được thực lực đỉnh phong, hiện tại đến Ly Hợp cảnh thất tầng cũng vẫn như thế.

Như vậy có thể thấy được người luyện võ ở Chân Nguyên cảnh có khoảng cách rất lớn, nguyên khí trong cơ thể hoàn toàn chuyển biến thành chân nguyên. Sự tăng lên về thực lực của người luyện võ, chắc chắn không chỉ đơn giản có như vậy.

Nhận thấy khí thế Dương Khai tăng lên, Tề Kiếm Tinh hơi sửng sốt, chợt mỉm cười khinh thường nói:

- Không tệ, hoá ra vừa rồi ngươi cũng không dùng toàn lực. Tuy nhiên bây giờ ngươi cũng chỉ là Ly Hợp cảnh đỉnh phong, không phải là đối thủ của ta…

- Có phải đối thủ hay không, phải đánh mới biết.

Dương Khai ha hả cười lạnh, trên tay lại xuất hiện tấm khiên đỏ.

Tề Kiếm Tinh sắc mặt lạnh lùng. Vừa rồi y đã phải chật vật với tấm khiên này, công kích hồi lâu cũng không đánh vỡ được, bây giờ lại thấy Dương Khai dễ dàng ngưng tụ ra một tấm như vậy, tự nhiên vô cùng phẫn nộ quát:

- Xem ta phá tấm khiên rác rưởi của ngươi như thế nào rồi sẽ dạy cho ngươi một bài học.

Bước chân nhanh hơn, trường kiếm tập kích bất ngờ. Chân nguyên kiếm khí bên ngoài cơ thể dễ dàng lướt qua mấy đường, hung hãn đánh về phía Dương Khai.

Dương Khai lách người tránh, nào ngờ chân nguyên kiếm khí này không giống lúc trước, có thể quay vòng truy đuổi theo ý chí của Tề Kiếm Tinh.

Vội vàng tránh né ba bốn lần, Tề Kiếm Tinh đã tới trước mặt, cười dữ tợn rồi xuất ra một kiếm kỹ có uy lực vô cùng lớn, hung hăng bổ vào Dương Khai.

Dương Khai nâng khiên lên đỡ, một tiếng va đập lớn làm tấm khiên lung lay, gần như không thể trụ vững. Tề Kiếm Tinh cười ha hả, liên tiếp xuất chiêu, không chừa đường sống. Phối hợp với chân nguyên kiếm khí quỷ thần khó lường kia thẳng đánh khiến Dương Khai phải chật vật chạy trốn, không ngừng kêu khổ.

Trong lúc chiến đấu, hai người đã tiêu hao không ít nguyên khí.

Một cuộc chém giết sinh tử với cường độ cao như thế, đối với bất kỳ võ giả nào thân thể cũng không dễ chịu đựng. Thể lực chỉ là thứ yếu, việc sử dụng chân nguyên mới là vấn đề mấu chốt nhất.

Một người luyện võ hùng mạnh thành thạo chiến đấu sẽ tính toán tỉ mỉ mỗi phần nguyên khí của mình, sẽ dùng lượng ít nhất để có được sức sát thương lớn nhất.

Dù là Dương Khai hay Tề Kiếm Tinh tạm thời đều không làm được điều này. Thực lực của hai người chưa đạt tới cảnh giới đó, chỉ tuỳ ý sử dụng nguyên khí để duy trì chiêu thức cũng như khí thế của mình.

Trong thời gian ngắn ngủi nửa nén hương, Dương Khai chưa hề tung một chiêu tấn công, mà trước sau chỉ toàn là phòng ngự. Nhưng Tề Kiếm Tinh hăng hái chém giết, vừa cười lớn vừa không ngừng chế nhạo, làm ra vẻ đã nắm chắc sẽ thắng Dương Khai.

Trong lúc tránh né, Dương khai có vẻ mệt mỏi, bước chân lảo đảo suýt té ngã.

Tề Kiếm Tinh thấy cơ hội như vậy sao có thể bỏ qua? Trường kiếm trên tay quét ngang một đường, hướng thẳng đến cổ Dương Khai.

Dương Khai hốt hoảng giơ khiên chắn, Tề Kiếm Tinh đã sớm có khòng bị, trường kiếm trên tay run lên, thay quét thành đâm, đâm vào tấm khiên của Dương Khai, cũng thuận thế ứng biến, hung mãnh bổ xuống.

Tề Kiếm Tinh không ngừng cười lạnh. Ánh mắt Dương Khai bình thản.

Ngay lúc tấm khiên sắp chạm trường kiếm kia thì nó lập tức co rút biến hoá thành hình dạng một chuỳ thủ.

Tề Kiếm Tinh kinh ngạc không thể tin nổi, giương mắt nhìn chuỳ thủ màu đỏ cắt trường kiếm của mình.

Răng rắc một tiếng, thanh trường kiếm đã bj cắt đứt.

Lúc trước khi ở Khai Nguyên cảnh, Dương Khai đã có thể dùng Dương dịch ngưng tụ thành vũ khí phá hủy phòng ngự bí bảo Phàm cấp. Bây giờ thực lực đã đạt tới Ly Hợp cảnh, nguyên khí càng thêm tinh thuần đậm đặc, thanh trường kiếm trên tay Tề Kiếm Tinh chỉ là lợi khí do tinh thép luyện thành. Đến bí bảo cũng không sánh bằng, sao có thể chịu đựng được nhát cắt này.

Dương Khai chờ cơ hội này đã lâu, chiếc chuỳ khua múa như lụa.

Từng tiếng vang nhỏ truyền đến, thanh trường kiếm trên tay Tề Kiếm Tinh gãy thành nhiều đoạn. Nếu không phải y nhanh tay rút lui thì đến tay cầm kiếm cũng đã bị chém đứt.

- Ngươi…

Tề Kiếm Tinh run rẩy khiếp sợ nhìn Dương Khai. Lúc trước y xuất kiếm linh động, căn bản sẽ không dùng trường kiếm giao chiến chính diện với Dương Khai nên cũng không cần phải lo lắng vũ khí hư hao. Nhưng y chẳng thể ngờ tấm khiên phòng ngự kia còn có thể biến hoá được.

Trong nháy mắt vũ khí đã bị huỷ hoại.

Đệ tử Cửu Tinh Kiếm Phái không có trường kiếm, chắc chắn thực lực sẽ bị giảm sút.

- Bây giờ tới lượt ta.

Dương Khai hít sâu một hơi, thần sắc mệt mỏi suếu lúc trước thay đổi, ánh mắt tràn đầy tinh quang, chiến ý vô tận, khinh miệt nhìn Tề Kiếm Tinh.

Y giật mình tỉnh ngộ, lúc nãy đối phương chẳng qua là đang diễn trò thôi, bao gồm cả tấm khiên bị mình phá vụn trước đó đều là hành động cố ý của hắn để tung hoả mù, làm mình giảm bớt đề phòng. Nhẫn nhịn lâu như vậy chỉ để phế bỏ trường kiếm của mình.

Tâm cơ thật độc địa, thủ đoạn thật sắc bén. Lần đầu tiên Tề Kiếm Tinh nhìn Dương Khai một cách nghiêm túc.

Nhưng gã vẫn không sợ, vứt bỏ chuôi kiếm trên tay, ngạo nghễ nói:

- Dù không có vũ khí thì đã sao? Ngươi cũng vẫn không phải đối thủ của ta.

Chương 234: Ngươi chạy thoát không?

Không có trường kiếm, Tề Kiếm Tinh có thể chi vận kiếm. Thực lực tới Chân Nguyên Cảnh, chút thủ đoạn này cũng có thể triển khai được, chẳng qua lực sát thương cũng sẽ giảm bớt, ước chừng chỉ có chín phần uy lực so với thời kỳ đỉnh cao.

Thiếu một phần uy lực cũng có thể dễ dàng thắng được ngươi. Tề Kiếm Tinh cười

lạnh.

Đang muốn động thủ đã thấy Dương Khai vừa cười to vừa đẩy ra hai chướng.

Thú Hồn Kỹ! Chịu đựng lâu như vậy cuối cùng cũng có thể thoải mái thi triển toàn bộ sức mạnh của mình. Dương Khai có vẻ như không thể chờ đợi.

Bạch Hổ Án, Thần Ngưu Án, song ấn đều xuất hiện.

Một tiếng hổ gầm rung trời, một tiếng ngưu kêu điếc tai. Tề Kiếm Tinh sắc mặt đột nhiên thay đổi. Y nhìn thấy hai yêu thú hung ác đang hướng về phía mình đánh tới.

Hai con yêu thú này trông rất sống động như thật, thân mình đẹp đẽ vô cùng, lừa đỏ bao quanh, sát khí nghiêm nghị trong đôi mắt đỏ ngầu.

Tề Kiếm Tinh kinh hãi không dám chậm trễ.

Hai ngón tay hợp lại biến thành kiếm, ánh hào quang trên đầu ngón tay phun ra, miệng thét chói tai :

- Bôn Lôi Kiếm.

Một đạo kiếm quang lấp lóe hồ quang phóng ra từ trên đầu ngón tay đánh vào giữa thân hình một con yêu thú, khiến màu sắc của nó tối lại nhưng căn bản không mảy may ngăn cản được nó.

- Phù Phong Kiếm!

Tề Kiếm Tinh nhanh chóng lùi lại phía sau, liên tục chi tay. Các loại kiếm kỹ của Cửu Tinh Kiếm Phái bay ngập trời nhưng vẫn không thể đánh tan hai con yêu thú.

Mắt thấy chúng sẽ vồ tới mình, Tề Kiêm Tinh hoảng hốt gập hai chân mạnh mẽ nhảylên.

Vừa mới nhảy lên được một trượng, trên đầu đã có một cỗ sát khí linh hoạt sắc bén ập tới.

Giương mắt nhìn lên liền thấy Dương Khai nhe răng cười độc ác, hướng một quyền về phía mình.

Hắn đã địch liệu tiên cơ, phong tỏa đường lui của mình.

Trong lúc kinh hoàng, Tề Kiếm Tinh cắn răng chi lên trời,ba đường kiếm quang đánh tới.

Dương Khai nhanh chóng tung ra ba quyền đập nát ba đường kiếm quang, nhưng trong chốc lát trì hoãn này đã làm cho Tề Kiếm Thiên lách mình tránh khỏi vị trí nguy

hiểm, chi có một chưởng đánh trúng vai của y.

Cùng một tiếng hét thảm thiết, Tề Kiếm rơi xuống đất. Trong lúc sinh tò, rơi vào vòng nguy cấp, tên cao đồ của Cửu Tinh Kiếm Phái này phát ra tiềm lực và chiến lực chưa

từng có. Hai tay không ngừng vũ động, dùng kiếm pháp cao thâm nhào tới đánh hai con yêu thú một trận hư ảo, suýt nữa thì đánh tan.

Bạch Hổ và Thần Ngưu tàn ác cắn cấu nhưng không thể làm tổn hại đến Tề Kiếm Tinh. Kiếm thân của gã vẫn còn bao ngoài, xung quanh có vô số tia kiếm đạo bảo hộ. Mỗi lần Bạch Hổ và Thần Ngưu tiến công đều bị kiếm quang này hóa giải.

Trong giây lát ngắn ngủi, Bạch Hổ và Thần Ngưu hoàn toàn biến mất.

Đây dù sao cũng là công kích mà Dương Khai dùng nguyên khí của mình ngưng luyện ra, chi có điều là dưới hình thể yêu thú. Nguyên khí này đã bị tiêu hao đi dĩ nhiên không thể tồn tại lại được nữa.

- Ha ha.

Tề Kiếm Tinh cười thảm một tiếng, đắc ý nhìn Dương Khai. Trong suy nghĩ của gã, tiêu hao một lượng lớn nguyên khí như vậy để ngưng luyện yêu thú thực sự là mất nhiều hơn được.Với trình độ Ly Hợp Cảnh thất tầng của Dương Khai, căn bản không có khả năng ngưng luyện lần thứ hai, còn không bằng lưu giữ chút nguyên khí này đề tự mình chiến đấu.

Tiếng cười chưa dứt, Dương Khai ánh mắt khinh miệt, lại là một ngưu một hổ vọt ra giống hệt lúc trước.

- Làm sao có thể?

Tề Kiếm Tinh sợ hãi thất kinh.

- Ta dù không cần động thủ, chỉ bằng một chiêu này cũng có thể lấy mạng ngươi.

Thần sắc Dương Khai lạnh lùng nghiêm nghị nhìn Tề Kiếm Tinh.

Tề Kiếm Tinh sắc mặt biến đổi không ngừng, thần sắc tối tăm. Gã biết rõ Dương Khai không phải đang nói khoác. Hai con yêu thú nguyên khí đó rất khó đối phó, kiếm thân của hắn đã lung lay sắp đổ, lại bị công kích một lần nữa, chắc chắn sẽ tan vỡ. Chân nguyên tiêu hao rất nhiều, đã không thể khôi phục lại uy phong như trước.

- Nhưng ta không giống ngươi, không xem thường bất kì đối thủ nào, cho nênta cũng vẫn sẽ động thủ.

Vừa dứt lời Dương Khai cùng ngưu hồ kia cùng lúc công kích về phía Tề Kiếm Tinh. Người này tự nhiên cũng không ngồi chờ chết mà giận giữ gầm lên một tiếng, chi kiếm lại một lần nữa huy động.

Lúc này đây, bất kể là ai cũng không thể dừng tay mà sẽ dùng toàn lực bùng nồ. Bất kỳ sơ suất hay lỗi nhỏ nào cũng có thể gây nên hậu quả vạn kiếp không thể khôi phục được.

Trận chiến vô cùng kịch liệt, hung hiểm.

Hai con yêu thú lại tán loạn, Dương Khai cũng trúng chi kiếm của Tề Kiếm Tinh, thân mình suýt bị xuyên thủng, máu tươi từ vết thương chảy ra nhuộm đỏ áo.

Tề Kiếm Tinh càng không chịu nổi, lấy một địch ba, kiếm thân của y đã bị phá hỏng, một thân chân nguyên cũng bị tiêu hao gần hết, thần sắc hồn hển chật vật. Một bên tay bị thương thõng xuống, cẳng tay máu thịt lẫn lộn, còn in vết răng Bạch Hố gặm cắn.

Trước ngực hắn cũng lõm xuống, vài cái xương sườn bị gãy chính là do Thần Ngưu húc trúng. Trước đầu ngưu có một chiếc sừng, suýt nữa đã đâm trúng gã ở đối diện trong khoảng cách vài chục trượng. Ánh mắt Dương Khai lạnh lùng, Tề Kiếm Tinh da mặt co rúm, dù không thể tin mình lại bị đánh bại bởi một võ giả ở Ly Hợp Cảnh thất tầng, nhưng lúc này sự thật là y không thể không chấp nhận.

Sự si nhục và không cam tâm làm y gần như muốn điên cuồng.

Dương Khai không hạ sát thủ đối với gã. Phản kích của người luyện võ Chân Nguyên Cảnh trước khi chết làm hắn có chút kiêng kị, hắn đợi cho khí thế của Tề Kiếm Tinh suy thoái.

- Ha ha

Tề Kiếm Tinh cũng không hề lo lắng, vẫn cười lạnh thở dốc mấy hơi, nét mặt ảm

đạm:

- Ta thừa nhận, ngươi thực sự rất mạnh, ngươi mạnh hơn cả những người Chân Nguyên Cảnh bình thường. Nhưng dù là ngươi đánh thắng ta thì sao? Ta là người luyện võ Chân Nguyên Cảnh, ngươi không giết được ta, nếu ta muốn đi, ngươi cũng không giữ được.

Trong khi cười ha hả, Tề Kiếm Tinh hai chân đạp mạnh trên mặt đất rồi vọt lên cao ba mươi trượng. Thân hình hung lay lập lờ trong không trung, một tay thõng bên người, một tay che vết thương trên ngực, từ trên cao nhìn xuống Dương Khai, nét mặt đắc ý:

- Đây là điểm khác biệt lớn nhất giữa Chân Nguyên Cảnh và Ly Hợp Cảnh. Ta có thể ngự không phi hành, còn ngươi không thể. Cho nên ta có thể rời đi bất cứ lúc nào.

Khi nói chuyện, Tề Kiếm Tinh nôn ra một ngụm máu tươi, giơ tay khó nhọc quệt đi, thần sắc điên cuồng nhìn Dương Khai trầm giọng:

- Ta sẽ nhớ kĩ sự sĩ nhục này, lần sau gặp lại nhất định sẽ lấy mạng chó của ngươi. Ngươi tốt nhất hãy cầu nguyện cho mình có thể sống được đến ngày đó.

Dứt lời gã nhắm chặt hai mắt như muốn lưu giữ thật kỹ gương mặt Dương Khai ở trong đầu.

Phía dưới Dương Khai nét mặt thờ ơ hững hờ.

Một lát sau, Tề Kiếm Tinh quay mình loạng choạng rời đi mang theo trong mình đầy hận ý, khuất nhục.

- Thù này, ta nhất định phải báo.

Tề Kiếm Tinh tự thề với lòng mình.

Mới chi bay chưa được ba mươi trượng, sau lưng bỗng nhiên truyền tới một luồng hơi nóng cùng một âm thanh lạnh như băng vang lên sau ót:

- Ngươi chạy thoát sao?

Tề Kiếm Tinh nét mặt biến đổi, trong phút chốc bị dọa đến kinh hồn bạt vía, vội

vàng quay đầu nhìn lại phía sau, chi thấy tên đệ tử Lăng Tiêu Các kia đang ngự không đuồi theo mình.

Mà sau lưng của hắn

Có một đôi cánh khổng lồ hừng hực thiêu đốt chói mắt.

Đôi cánh vỗ như một con đại bàng đầy ngạo mạn.

-Ngươi

Tề Kiến Tinh kinh hãi không hiểu. Y chưa bao giờ nghĩ một người luyện võ có thể sinh ra đôi cánh ở sau lưng.

Mới phun ra một âm tiết, Dương Khai đã nhanh chóng vọt tới trước mặt gã, một

chưởng khắc lên bụng gã, sau đó giơ một cánh tay túm chặt cỗ gã, nhanh chóng lao về phía mặt đất.

Gần trong gang tấc, Tề Kiếm Tinh thấy được sắc mặt Dương Khai sát khí lạnh như băng, không chút tinh cảm.

Xoạt

Thân hình hai người giống như sao băng xẹt qua phía chân trời, trong chớp mắt đáp xuống mặt đất.

Còn cách mặt đất khoảng mười trượng, Dương Khai dùng toàn lực hung hăng ném Tề Kiếm Tinh xuống, còn mình thì đột ngột dừng lại.

- Rầm

Bụi đất tung bay, thân hình Tề Kiếm Tinh va chạm với mặt đất tạo thành một hố nhỏ, xương cốt vọng đến những tiếng đứt gẫy. truyện copy từ TruyệnFULL.vn

Như một chiếc bao rách, Tề Kiếm Tinh quay cuồng hồi lâu mới dần ngừng lại.

Khó khăn trợn mắt nhìn lên thấy Dương Khai vẫy vẫy đôi cánh huênh hoang chậm rãi hướng gần tới mình.

Bay đến gần, đôi cánh thu lại, Dương Khai tiếp đất đi đến trước mặt Tề Kiếm Tinh, lạnh lùng nhìn gã như cách gã vừa nhìn từ trên cao xuống.

Tâm như tro tàn! Thủ đoạn cao ngạo cuối cùng của Tề Kiếm Tinh, trước mặt Dương

Khai căn bản không có tác dụng gì.

- Như vậy còn chưa chết, không hổ danh là cao thủ Chân Nguyên Cảnh.

Dương Khai lạnh giọng chế nhạo, giơ chân dẫm nát cổ Tề Kiếm Tinh.

- Đừng giết ta.

Tề Kiếm Tinh vừa khẽ ho vừa giãy dụa, khóe miệng trào ra bọt máu.

- Ngươi chẳng phải muốn học kiếm kỹ Cửu Tinh Kiếm Phái sao? Ta có thể dậy ngươi, ngươi muốn học cái gì ta sẽ dậy ngươi cái đó. Ở Cửu Tinh Kiếm Phái ta cũng được coi là nhân tài mới xuất hiện, đã được tiếp xúc qua rất nhiều bậc cao thâm, ngươikhụ, khụ khụ

- Không cần, ta không tin ngươi.

Dương Khai thần sắc lãnh đạm.

Kiếm kỹ của Cửu Tinh Kiếm Phái quả thực làm Dương Khai ghen tị nhưng Dương Khai không tin Tề Kiếm Tinh sẽ thực sự dậy mình. Dựa vào cá tính và thủ đoạn của người này, một khi để gã khôi phục chân nguyên, chắc chắn sẽ là một biến số, cho nên không thể giữ mạng gã.

Nghe được câu này, thần sắc Tề Kiếm Tinh vốn đã ảm đạm lại càng thêm vẻ hội bại.

- Sao phải kết thù với Cửu Tinh Kiếm Phái của ta? Nếu như ngươi giết ta, khụ, khụ Đại sư huynh của ta ngay khi biết được sẽ không bỏ qua cho ngươi. Thế lực của huynh ấy, ngươi căn bản không thể nào ngăn cản.

Dương Khai hơi híp mắt, lạnh lùng nghiêm nghị:

- Vũ Thừa Nghi, không cần ngươi phải lo lắng, cho dù y không tới tìm ta thì ta cũng

sẽ đi tìm y.

- Ngươi bắt buộc phải làm như vậy thật sao

- Là các ngươi muốn nhanh chóng giết sạch!

Dương Khai cười lạnh, cũng không muốn nói thêm vô nghĩa, bàn chân hung hãn bướng bỉnh giẫm lên, nguyên khí phát ra.

Cùng tiếng xương gẫy răng rắc, Tề Kiếm Tinh gẫy cổ, đầu mềm nhũn oặt sang một bên không còn sức sống.

Ngay lúc Tề Kiến Tinh chết đi, từ phía xa hơn mười dặm, Vũ Thừa Nghi đột nhiên

lông mày dựng ngược, sắc mặt kinh ngạc hướng nhìn về phía xa.

Giữa ba đệ tử của Quỷ Vương Cốc có thể sử dụng những phương pháp đặc biệt cảm nhận được vị trí và sinh tử của nhau. Đệ tử của Cửu Tinh Kiếm Phái cũng có thể làm thế. nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m

Chi có điều khiến Vũ Thừa Nghi không hiểu đó là Tề Kiếm Tinh đã chết như thế

nào?

Chẳng lẽ nói là gã đã gặp mấy người Thiên Lang Quốc kia? Nếu không phải vì thế thì với thực lực Chân Nguyên Cảnh tam tầng của y, không lẽ nào có thể bị tai họa bất ngờ.

Vũ Thừa Nghi nét mặt hiện vẻ đau đớn. Y cũng không bận tâm Tề Kiếm Tinh vì sao chết mà là vì trên người Tề Kiếm Tinh có một món bảo bối, là do sư huynh đệ y trước kia lấy được ở dị địa sau đó chia cho y một phần.

Theo Vũ Thừa Nghi được biết thì Tề Kiếm Tinh vẫn không nờ dùng.

- Vũ huynh, làm sao vậy?

Một võ giả của Liệt Hỏa Giáo nhìn sắc mặt Vũ Thừa Nghi nghiêm trọng, không khỏi vội vã hỏi han.

- Có phải người của Thiên Lang Quốc đang ở gần đây không?

- Có thể.

Vũ Thừa Nghi kiềm chế thần sắc, hạ giọng nói:

- Chúng ta tăng tốc, cố gắng tìm một chỗ an toàn bí mật ấn nấp đi.

Nghe y nói vậy, tất cả mọi người thay đổi sắc mặt, cấn thận đứng dậy. Mấy tháng nay, vì những người Thiên Lang Quốc kia mà bọn họ đã chịu bao khố sở.

Chương 235: Lưu viêm dịch

Chẳng bao lâu sau khi Tề Kiếm Tinh chết, một viên huyết châu ngưng tụ, có kích cờ tương đương với viên huyết châu của tên Quỷ Vương Cốc trước đó.

Dầu sao thì cũng đều là võ giả Chân Nguyên cảnh, thực lực không cách biệt nhau mấy.

Dương Khai vừa thờ hổn hển, vừa nhặt huyết châu lên, sau đó lục soát người Tề Kiếm Tinh. Không lâu sau, hắn tim được mấy viên huyết châu có kích cờ khác nhau, đây có lẽ là chiến lợi phẩm của Tề Kiếm Tinh từ những cuộc chiến trước đó, nhưng y vẫn chưa dùng đến.

Ngoài ra, còn có một ít ngân phiếu và một chiếc lọ màu xanh ngọc bích.

Đây là toàn bộ chiến lợi phẩm.

Thu hết tất cả vào túi Càn Khôn, Dương Khai nhanh chóng dời bước.

Nửa ngày sau, tại một chỗ trong lòng núi, Dương Khai đương khoanh chân ngồi, đã uống mấy viên đan để trị thương, cũng đã thay đi bộ y phục dính đầy máu, tẩy rửa hết thảy mùi tanh hôi trên người.

Nơi sơn động ẩn thân kín đáo này là do hắn tự đào. Sau khi biết được bọn người ở Thiên Lang Quốc có thể điều khiển yêu thú, Dương Khai tự hiểu, sau này cần phải hết sức cẩn thận mọi hành tung của mình. Đào một sơn động rồi trốn trong đó trị thương, còn phong kín cửa động lại, như vậy thì hắn có thể tránh xa mọi rắc rối có thể xảy ra.

Thương thế sau trận chiến với Tề Kiếm Tinh không thể coi là nhẹ, nhưng cũng phải

là nặng. Thực lực và khả năng hồi phục của Dương Khai bây giờ đã vượt hẳn lúc trước, chi mất mấy ngày là khỏi, huống chi còn có đan dược trị thương tương trợ.

Qua ba ngày ngắn ngủi, ba vết thương ri máu trên người đã không còn gì đáng ngại, tuy vẫn chưa khỏi hẳn, nhưng cũng không còn chảy máu. Trong ba ngày qua, Dương Khai vẫn luôn hồi tưởng lại cuộc chiến với Tề Kiếm Tinh. Ngông cuồng đã khiến y thất bại, còn cẩn trọng đã giúp hắn tim ra khuyết điểm của kẻ khác, lấy đó mà coi lại bản thân.

Gặt hái được đáng kể!

Mở mắt ra, toàn thân dễ chịu, một cuộc chiến dốc toàn lực khiến hắn cảm thấy vô cùng khoan khoái.

Dương dịch trong đan điền đã đến lúc phải bổ sung thêm rồi. Cũng may Sư công

Lăng Thái Hư đã bỏ mấy lọ đan dược thuộc tính dương trong túi Càn Khôn, nên Dương Khai cũng không phải lo lắng chuyện này.

Dùng hết một lọ, Dương Dịch trong đan điền mới tăng thêm mười mấy giọt.

Sau khi nguyên khí đã tinh thuần, bây giờ năng lượng cần dùng khi ngưng luyện một giọt Dương dịch cũng nhiều hơn lúc trước, đây âu cũng là chuyện tốt.

Ngẫm nghĩ một chút, Dương Khai bèn trút hết mấy lọ đan dược thuộc tính dương còn lại ra dùng, nói chung là để tăng số lượng Dương dịch.

Sục sạo trong túi Càn Khôn, Dương Khai lấy ra một chiếc lọ màu xanh ngọc bích.

Chiếc lọ này hắn lấy được từ trên người Tề Kiếm Tinh, cũng chẳng rõ trong đó có cái gì.

Mở nắp lọ ra, ngay lập tức, một cảm giác nóng ran ập đến, cảm giác này vừa gần gũi, vừa không khỏi khiến hắn giật mình.

Hắn rõ ràng nhận thấy thứ năng lượng chứa bên trong lọ này vô cùng tinh thuần và đậm đặc. Tuy khá giống với năng lượng trong nguyên khí thuộc tính dương của hắn, nhưng cũng có điểm bất đồng.

Cúi xuống nhìn, Dương Khai chi thấy bên trong lọ có một thứ chất lỏng trông như lưu ly màu rực lửa.

Không nhiều lắm, chỉ khoảng bốn năm giọt.

Trên người Tề Kiếm Tinh chẳng có bất cứ thứ gì ngoài lọ chất lỏng nà nâng niu thứ này đến vậy, chắc chắn giá trị của nó cũng không hề thấp.

Nhưng đây rốt cuộc là thứ gì? Dương Khai ngó ngang ngó dọc, ngửi tới ngửi lui, suy qua đoán lại, tò mò đến tột độ.

- Địa Ma!

Dương Khai hô lên.

- Dạ, lão nô đây.

Địa Ma xun xoe đáp lại.

- Nhìn thứ này thử xem có biết không?

Dương Khai hỏi.

Địa Ma khẽ đằng hắng vài tiếng lúng túng.

- Thôi bỏ đi...

Dương Khai thừa biết lão Địa Ma này lại lên cơn ngớ ngấn nữa rồi.

Lão ma đầu này trí nhớ hỗn loạn, có lúc vô cùng có ích, có lúc lại vô dụng khỏi nói, Dương Khai cũng đã sớm quen với việc này rồi.

Nếu Địa Ma nhận ra thứ này thì đã nhảy cẫng lên mà chứng minh kiến thức rồi, đâu có đợi Dương Khai lên tiếng hỏi?

Ngửi một lúc lâu, Dương Khai nhận thấy thứ này có lẽ không có độc, bàn bạc với Địa Ma một hồi, lão cũng có ý nghĩ như vậy.

Nhưng Dương Khai vẫn có đôi chút không yên lòng, bèn bước ra khỏi nơi bế quan. Đi mãi một lúc mới tim được một con yêu thú tứ giai lạc đàn, sau một hồi giao tranh mới đánh gục được con yêu thú này, mang nó về sơn động.

Trên đường quay về, Dương Khai ngắt lấy một cọng cỏ khô, cẩn thận chấm ít chất lỏng trong lọ lên đó, rồi bỏ vào trong mồm con yêu thú.

Lặng yên ngồi quan sát.

Giây lát sau, con yêu thú nọ đột nhiên tru lên tiếng kêu thảm thiết, cứ như bị trúng kịch độc. Nó co giật không ngừng, miệng sùi bọt mép, thân mình lấp lóe lúc sáng lúc tối.

Sắc mặt Dương Khai chợt nghiêm nghị hẳn, bụng nghĩ may mà mình không mạo hiểm dùng thử, không thì e là đã chết cũng không biết vì sao.

Đương lúc Dương Khai tưởng là như thế, thì trên người con yêu thú tứ giai nọ chợt xuất hiện từng đợt sóng năng lượng dập dờn. Ngay lập tức, nó vùng thoát khỏi vòng trói buộc của Dương Khai, dũng mãnh như tình long hố mãnh, nhào vào cấu xé Dương Khai trong sơn động.

Như thế này đâu có thể coi là tráng độc?

Chiến đấu kịch liệt một hồi lâu, Dương Khai đã giết chết được nó!

Thẫn thờ nhìn vào xác con yêu thú, Dương Khai sinh lòng khó hiểu.

Trước khi mang nó về, rõ ràng nó chi là một con yêu thú tứ giai, mình có thể đánh ngất nó một cách dễ dàng. Thế nhưng sao vừa rồi lại có cảm giác là nó đã mạnh hơn rất nhiều? Cứ như có sức mạnh của yêu thú ngũ giai vậy.

Trong lúc lúc nghi hoặc đang bủa vây hắn, một viên huyết châu lặng lẽ thành hình. Dương Khai định nhãn nhìn vào, sững sờ hồi lâu, sắc diện bất định, rồi buột mồm chửi thề!

- Thiếu chủ xin bớt giận...

Địa Ma vội lên tiếng xoa dịu.

Điều khiến Dương Khai phẫn nộ đến mức đó không ngoài nguyên nhân nào khác, mà chính là do hắn đã đoán ra thứ trong cái lọ xanh đó là gì.

Chứng cớ chính là viên huyết châu ngưng tụ được sau khi con yêu thú này chết!

Viên huyết châu này nhỏ bằng móng tay út, tuy không bằng huyết châu của yêu thú ngũ giai, nhưng lại lớn hơn hẳn so với một yêu thú tứ giai.

Có thể khiến một con yêu thú tứ giai vượt đến gần ngường ngũ giai chỉ trong thoáng chốc như vậy, chất lỏng trong lọ đó nhất định là bảo bối!

Kết hợp với những gì nghe nói được nửa năm trước, cùng với màu sắc và hình thái của thứ chất lỏng này, gương mặt Dương Khai chợt ảo não.

Lưu Viêm Dịch!

Thiên tài địa bbảo tôi luyện nguyên khí, có thể khiến nguyên khí tinh thuần, dày đặc hơn.

Trong thiên hạ, thứ để võ giả tôi luyện nguyên khí không nhiều, thế nên mỗi một thứ như vậy đều vô cùng quý giá. Đơn cử Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ cũng là một trong những bảo bối thượng hạng đó.

Và Lưu Viêm Dịch này cũng là một thứ tương tự.

Trước đó, khi nghe lão giả Trác Ôn của Ánh Nguyệt Môn nhắc đến Lưu Viêm Dịch, Dương Khai chẳng để tâm gì mấy, vì hắn đã có Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ rồi, chẳng cần phải được voi đòi tiên. Song lúc này, khi mà cơ duyên đến quá khéo, lại có được Lưu Viêm Dịch thì tình hình lại khác.

Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ có thể để dành dùng khi tấn thăng lên Chân Nguyêncảnh.

Còn Lưu Viêm Dịch thì có thể dùng ngay lúc này. Có song song hai bảo bối này, thì hiệu quả chắc chắn sẽ hơn hẳn.

Đáng tiếc, bảo bối như thế mà lại phí đi mất nửa giọt cho một con yêu thú, Dương Khai tiếc đến tìm, gan, phổi đều đau xót, cả người không chỗ nào là không đau.

Đã đến nước này rồi thì có hối hận cũng chẳng để làm gì, vừa cảm khái tên Cửu Tinh Kiếm Phái này quá may mắn, hắn vừa khoanh chân ngồi xuống.

Cẩn thận nhỏ một giọt Lưu Viêm Dịch vào miệng, Dương Khai nhắm nghiền mắt lại, cúi đầu xuống, nhập định!

Bắt đầu vận Chân Dương quyết, Dương Khai cảm giác được vùng bụng mình đang lan tràn một cỗ động tình như lửa đốt. Thông thường người tu luyện công pháp thuộc tính dương hoặc thuộc tính hỏa đều không bao giờ có cảm giác này.

Từ đó có thể thấy được, năng lượng ẩn chứa trong Lưu Viêm Dịch nóng đến nhường nào.

Cảm giác bị thiêu cháy này ban đầu không mạnh là mấy, nhưng dần dà, Dương Khai thấy cả người nóng hừng hực như trong lò lửa, toàn thân nhiệt ý đằng đằng, y phục vừa mới thay ngay lập tức đã ướt nhẹp mồ hôi.

Cảm giác bị thiêu cháy kịch liệt này chi lưu lại ở vùng bụng một chốc, rồi dưới sự dẫn dắt của Chân Dương quyết lập tức tỏa ra khắp tứ chi.

Kinh mạnh đau nhức dữ dội! Dương Khai nghiến chặt răng, không dám có chút lơ là, tốc độ vận quyết pháp càng lúc càng nhanh.

Nhiệt độ này cứ như liệt diêm thông đại thiên, tựa như nham thạch nóng chảy thiêu

đốt đại địa. Trong khi luồn lách khắp tứ chi, nó còn tôi luyện nguyên khí bên trong kinh mạch Dương Khai.

Vận công qua mấy chu thiên, Dương Khai chợt nhận ra mình đã bị nén đến nguyên khí cực hạn, và nguyên khí lại tinh khiết hơn một phần.

Kinh động, hắn càng dụng tâm hơn. đọc truyện mới nhất tại tung hoanh . com

Một lát sau, nguyên khí trong kinh mạch lại chạm đến cực hạn, không thể tinh thuần hơn được nữa. Dương Khai bèn dùng ý nghĩ dẫn dắt năng lượng của Lưu Viêm Dịch về nhấn chìm trong đan điền.

Trong đan điền, có gần trăm giọt Dương dịch đang chực chờ thiêu đốt.

Thời gian chậm rãi trôi qua, mấy ngày sau, Dương Khai mở mắt ra, hào quang tỏa sáng, không kìm được, hắn hít một hơi:

- Sảng khoái!

Một giọt Lưu Viêm Dịch, một lần nữa khiến nguyên khí toàn thân hắn bị thiêu đốt. Trăm giọt Dương dịch giảm đi mười mấy giọt, nhưng năng lượng trong mỗi một giọt Dương dịch lại nhiều hơn hẳn so với lúc trước.

Chẳng những nguyên khí có thay đổi, mà thậm chí cả huyết nhục và kinh mạch toàn thân cũng có một vài thay đổi.

Kinh mạch đã trở nên rộng thoáng và cứng cáp, huyết nhục săn chắc. Mỗi một tấc da thịt, mỗi một tế bào đều hân hoan phấn chấn, như được thay da đồi thịt từ trong ra ngoài.

vốn dĩ chỉ là Li Hợp cảnh thất tầng, giờ được củng cố thêm, chẳng khác mấy so với Li Hợp cảnh bát tầng!

Đây là hiệu quả từ tôi luyện nguyên khí. Việc tấn thăng đột phá có lúc không chỉ dựa vào một con đường là gia tăng năng lượng nội thể!

- Địa Ma, ngươi nói xem, nếu như ta nuốt thêm một giọt Lưu Viêm Dịch nữa, thì liệu có đột phá thẳng lên được không?

Dương Khai nóng lòng muốn thử.

Tuy có nhiều lúc Địa Ma không đáng tin cho lắm, nhưng lúc này lão lại nêu ra được một kinh nghiệm rất quý báu:

- Có lẽ cũng vô dụng thôi. Tôi luyện nguyên khí của thiếu chủ đến mức này đã là công hiệu lớn nhất của loại thiên tài địa bảo này rồi. Thứ này không phải cứ dùng càng nhiều thì càng tốt, muốn tôi luyện nữa thì chi còn cách tìm một bảo bối đẳng cấp cao hơn thôi.

- Ta cũng thấy vậy.

Dương Khai từ bỏ ý định, cẩn trọng cất lọ nhỏ vào túi Càn Khôn.

Không rõ người của Cửu Tinh Kiếm Phái lấy đâu ra thứ Lưu Viêm Dịch này. Tề Kiếm Tinh còn có mấy giọt, vậy Võ Thừa Nghi thì thế nào? Chi e hắn còn có nhiều hơn thế nữa.

Nghĩ đến đấy, Dương Khai cười lạnh.

Võ Thừa Nghi cử Tề Kiếm Tinh truy sát hắn, Dương Khai nào chịu bỏ qua? Thù hận đã có từ trước, cộng thêm trên người đối phương còn có trọng bảo, Dương Khai không để

mắt đến hắn mới là lạ.

Song, tên Võ Thừa Nghi này lại quá mạnh, hơn nữa y còn là thủ lĩnh tạm thời của lũ võ giả đó. Nếu muốn nhào vào cấu xé y, chắc chắn chẳng phải dễ. Việc này chi có thể từ từ tính kế.

Suy nghĩ xong xuôi, Dương Khai phá quan trở ra ngoài.

Liên tiếp trong một tháng, Dương Khai toàn săn giết yêu thú ở dị địa. Trong cả một tháng lang bạt này, hắn lại chẳng gặp được bất kỳ ai, còn lượng yêu thú tìm được thì càng ngày càng ít. Xem ra quả đúng như những gì mà Trần Học Thư đã nói với mình ngày đó, hầu hết yêu thú ở dị địa này đã bị người của Thiên Lang Quốc thâu tóm rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau