VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2306 - Chương 2310

Chương 2308: Nếu ta muốn xem

- Ta nói ta không phải Thiên Diệp Tông, ngài tin không? Dương Khai cười híp mắt nhìn Lạc Tân nói.

Một bên Diệp Tinh Hàm cùng Đỗ Hiến đều là đầy mặt khó xử, không ngừng lau lau mồ hôi lạnh trên trán, bộ dáng khẩn trương bất an.

Lạc Tân nhìn thấy một màn này trong mắt, khẽ nhíu mày, trầm giọng nói: - Vậy các hạ xưng hô như thế nào?

Tuy Dương Khai chỉ là một Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, tu vi thấp hơn lão một tầng thứ, nhưng Dương Khai thoạt nhìn tuổi cũng không lớn, mới bằng ấy tuổi mà đã có tu vi như vậy, cũng không phải lão có thể tùy tiện khinh thị. Để ngừa vạn nhất, Lạc Tân cảm thấy tốt hơn là trước tìm hiểu một chút lai lịch của đối phương rồi tính sau.

- Dương Khai! Lúc đáp lời xưng tên này, Dương Khai cũng không có nhìn Lạc Tân, mà là nhìn chằm chằm xem phản ứng của cô dâu, cất cao giọng nói: - Lăng Tiêu Tông... Dương Khai!

- Lăng Tiêu Tông? Đây là tông môn nào?

- Nam Vực chúng ta có một tông môn như vậy sao? Thế nào ta chưa từng nghe qua?

- Có lẽ là tông môn của các vực khác, thiên hạ rộng lớn, rất nhiều tông môn, chưa từng nghe qua cũng không hiếm lạ!

Tân khách bốn phía nổi lên tiếng bàn tán xì xào, ngay cả đám người Diệp Tinh Hàm cũng đều nhíu mày suy nghĩ, nhưng không một người nào nghe nói qua về Lăng Tiêu Tông... ai nấy không khỏi vô cùng tò mò.

Mà cô dâu kia sau khi nghe Dương Khai giới thiệu như thế, thân thể mềm mại lại run lên bần bật, dường như tâm thần bị thứ gì đó đánh sâu vào.

Thấy tình cảnh này, Dương Khai trong mắt sáng ngời, càng cảm thấy suy đoán của mình không sai.

Lúc trước ngay khoảnh khắc cô dâu ra tay đánh lén Sài Hổ, Dương Khai đã có cảm giác dao động lực lượng của nàng có chút quen thuộc, dường như là một người mình quen biết, mà hiện tại suy đoán trong lòng hắn lại chắc chắc thêm một phần.

Lạc Tân hiển nhiên cũng là chưa nghe nói qua về tông môn Lăng Tiêu Tông, nghe vậy cau mày nói:

- Vị Dương tiểu huynh đệ này không biết có ý kiến gì với hôn lễ của bổn tọa? Nói ra cho bổn tọa nghe thử xem thế nào?

Dương Khai toét miệng cười, nói: - Thật ra cũng không có ý kiến gì quá lớn, chỉ là tại hạ có hơi hiếu kỳ với dung mạo của cô dâu... Nếu thành chủ đại nhân không giận, có thể bảo cô dâu vén tấm khăn voan lên, cho chúng ta nhìn thấy dung nhan tuyệt thế kia hay không?

Một lời nói ra, mọi người đều nhìn Dương Khai với ánh mắt cổ quái, thầm nghĩ: Ở đâu có chuyện cô dâu vén khăn voan trước khi vào động phòng! Mỗi một thiếu nữ ở ngày thành thân đó, chỉ có sau khi bái đường đi vào động phòng, mới sẽ do chú rễ vén lên khăn voan, đây là tập tục, đây là lễ nghi, phá hỏng tập tục lễ nghi này, nhất định sẽ đem lại bất hạnh cho gia môn!

Nếu ngày thành thân đó cô dâu có thể phô bày với người khác, thì còn dùng khăn voan đỏ này làm gì?

Mặc dù trong lòng mỗi người đều biết chuyện như vậy, nhưng nói thật, bọn họ đều cảm thấy rất tò mò, đều muốn muốn nhìn thấy dung mạo của cô dâu, chỉ là không có người nào có can đảm nói ra, thời khắc này nghe Dương Khai nói như vậy, ai nấy đều lòng thầm mong đợi.

Lạc Tân hai tròng mắt tràn đầy uy nghiêm, nhìn thẳng vào Dương Khai, trầm mặc thật lâu mới cười ha ha, nói: - Vị Dương tiểu huynh đệ này đúng là khôi hài, nhất định là nhìn bầu không khí khẩn trương thái quá vừa rồi mới nói đùa với lão phu cho thư giãn, tâm ý của tiểu huynh đệ, lão phu tâm lĩnh!

Khi nói chuyện, lão ôm quyền, nhưng trong mắt lại tràn đầy ý uy hiếp: Rất có giá thế nếu ngươi không ngừng dây dưa nữa thì ngươi hãy đợi đấy!

Lão vừa nói dứt lời, Dương Khai cả cười nói: - Thành chủ đại nhân hiểu lầm rồi! Tại hạ không phải nói đùa, mà thật sự muốn nhìn xem dung mạo của cô dâu!

Nụ cười trên mặt Lạc Tân lập tức biến mất không thấy, mặt trầm như nước.

Dương Khai lại dường như không thấy, còn nói thêm: - Thế nhân đều biết thành chủ đại nhân diễm phúc không ít, trong nhà có 14 phòng thiếp xinh đẹp, mỗi người một vẻ, trái ôm phải sờ, hưởng hết lạc thú nhân gian... nhưng từ trước tới nay không ai biết dung mạo của các vị thành chủ phu nhân kia thế nào. Mỗi khi đi ra ngoài cũng đều là sa đen che mặt, hộ vệ mở đường, làm cho không người nào có thể thấy rõ dung mạo... Nhưng ta nghĩ khẳng định chư vị đều biết, các vị thành chủ phu nhân kia nhất định đều là thiên hương quốc sắc, chỉ có dung nhan bực này mới có thể xứng đôi với uy nghi của thành chủ đại nhân!

Lạc Tân nghe nói, cười ha hả, nói: - Tiểu huynh đệ quá khen!

Lão thầm nghĩ: "Thì ra tiểu tử này không phải muốn gây phiền toái, mà là tới nịnh hót a! Nếu như thế, thì cũng không phải không thể phối hợp với hắn một chút!"

- Vị thành chủ phu nhân trước mắt này đã là vị thứ 15, thành chủ đại nhân cũng không thể tiếp tục úp mở vòng vo, treo khẩu vị của người chứ? Dương Khai nhướn mày nheo mắt về phía Lạc Tân: - Không ngại thì thừa dịp tân khách bốn phương đều tụ tập tại đây, để mọi người nhìn no mắt thế nào? Cũng cho chúng ta hoàn thành một cái tâm nguyện đi thôi! Nếu được như vậy, chúng ta cũng nhất định có thể hưởng lây chút phúc của thành chủ đại nhân, nói không chừng cũng có thể không ngừng có diễm phúc như đại nhân, hưởng lạc thú nhân gian thì sao! Mọi người nói xem có đúng hay không a? Các tân khách mặc dù không có nói xen vào, chỉ lẳng lặng lắng nghe, nhưng có không ít người đều lộ ra vẻ chờ mong, dường như rất muốn nhìn thấy một lần dung mạo cô dâu ra sao.

Lạc Tân cười, nói: - Tiểu huynh đệ, Lạc mỗ cùng chư vị phu nhân đều là đôi bên tình nguyện, ông trời tác hợp cho, nếu tiểu huynh đệ muốn có diễm phúc, bổn tọa nghiêm trọng đề cử tiểu huynh đệ đi một chuyến Thiên Kim Mãi Túy Lâu của bổn thành, nơi đó có rất nhiều mỹ kiều nương, nhất định tiểu huynh đệ có thể thỏa lòng mong muốn!

Lời vừa nói ra, tân khách bốn phía đều phát ra tiếng cười ầm ĩ, vì sự khôi hài của Lạc Tân.

Nhưng có người nghe ra ý trong giọng nói của Lạc Tân, ý trong lời nói đó là: "Phu nhân của bổn tọa cũng không phải cô nương trong Mãi Túy Lâu, đâu phải đám người các ngươi muốn nhìn là nhìn, còn dám lải nhải lộn xộn, chính là làm nhục bổn tọa, đừng trách bổn tọa nổi giận!"

- Được rồi, giờ lành sắp qua rồi, hôn lễ tiếp tục đi! Lạc Tân phất tay nói. Hôn lễ đã gần kết thúc lão không còn kiên nhẫn nói đùa.

Dương Khai bỗng nhiên bước ra một bước đi tới trước, trầm giọng nói: - Nếu ta nhất định muốn nhìn xem cô dâu thì sao?

Lạc Tân quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Dương Khai nói: - Tiểu huynh đệ, đi trở về chỗ ngồi đi!

- Dương thiếu... muốn làm gì vậy chứ? Diệp Tinh Hàm đều sắp điên rồi! Nàng hoàn toàn không biết tại sao Dương Khai ở thời điểm mấu chốt này hết lần này tới lần khác khiêu khích Lạc Tân, nàng thấy rõ Lạc Tân không kiên nhẫn và phẫn nộ, thầm biết nếu còn tiếp tục như vậy nữa thì chuyện sẽ không có kết quả tốt.

- Dương thiếu, trở về đây đi! Đỗ Hiến cũng lên tiếng khuyên nhủ.

Dương Khai quay đầu nhìn bọn họ, thản nhiên nói: - Đây là chuyện riêng của ta, nếu các vị sợ bị liên lụy, thì hiện tại rời đi là được, nhưng không cần quơ tay múa chân với ta!

Đỗ Hiến nhướn mày, trên mặt có chút không vui.

Diệp Tinh Hàm lại là thần sắc hoảng hốt, khoát tay nói: - Ta không phải có ý này, chỉ là...

Dương Khai cũng không đợi nàng nói dứt câu, liền từng bước một đi tới hướng cô dâu, bước chân không nhanh không chậm, nhìn Lạc Tân bình thản nói:

- Thành chủ đại nhân, hôm nay nếu tại hạ không nhìn thấy dung mạo cô dâu, sợ là buổi tối ngủ không ngon giấc... thành chủ đại nhân hãy thỏa mãn nguyện vọng của ta lần này, thì tốt!

"Tiểu tử này điên rồi sao?" Bên kia, Khưu Vũ ôm Lạc Băng đứng tại chỗ ngây ngốc, trên mặt lộ ra biểu tình đặc sắc, đích thực hắn nghĩ không thông đây là Dương Khai muốn náo loạn loại nào, dù hắn chỉ có một lần tiếp xúc cũng nhận thấy: Dương Khai không phải loại người hay quấy rối làm càn này đâu! Mà vốn Sài Hổ đã lòng tràn đầy tuyệt vọng, bị cường giả của phủ thành chủ trấn áp thì bỗng nhiên trong mắt sáng ngời, ánh mắt sáng quắc nhìn Dương Khai, dường như đang trong tuyệt vọng chộp được một cái phao cứu mạng, vùng vẫy gào lên: - Tiểu huynh đệ, giúp ta cứu nàng mang đi, nàng chỉ là nhất thời hồ đồ, nhất định tiểu huynh đệ phải mang nàng đi!

- Càn rỡ! Lạc Tân chợt quát một tiếng, khí thế hung hăng nhìn Dương Khai nói: - Tiểu tử, ta xem ra ngươi chính là cố ý tới gây chuyện!

Dương Khai một mặt đi tới hướng cô dâu, một mặt lắc đầu nói: - Lạc thành chủ nói lời này thật oan uổng cho ta, ta chỉ là muốn nhìn xem mặt cô dâu mà thôi, nếu Lạc thành chủ không đồng ý, ta chỉ có cách tự mình tới xem!

Lạc Tân cả giận nói: - Bắt hắn lại cho ta!

Một tiếng lệnh, bốn phương tám hướng bỗng nhiên toát ra mười mấy vị võ giả, khí thế hung hăng đánh tới phía Dương Khai, trong đó cũng có hai vị cường giả cấp bậc Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, một trái một phải giáp công Dương Khai.

Rất nhiều tân khách mắt thấy đại chiến xảy ra hết sức căng thẳng, tất cả đều đổi sắc, rối rít lui về sau, e sợ bị họa lây cá trong chậu. Cũng có không ít người nhìn Dương Khai với vẻ mặt thương hại, thầm cảm thấy tiểu tử này có lẽ là bị ấm đầu rồi, lại dám càn rỡ ngay trên hôn lễ của thành chủ đại nhân cưới vợ bé như thế... Đây không phải là tìm chết sao?

Trong chớp mắt, mười mấy vị võ giả kia liền phóng tới trước mặt Dương Khai, hai vị Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh ra tay đầu tiên, không lưu tình chút nào. Chỉ chốc lát, trong đại sảnh nguyên lực, dao động năng lượng cuồn cuộn.

Nhưng ngay sau đó liền truyền ra một tràng tiếng vang "ầm ầm ầm ầm", xen lẫn với hàng loạt tiếng kêu thảm... tất cả võ giả của phủ thành chủ đánh về phía Dương Khai đều theo đường cũ bay trở về, nặng nề đụng vào trên vách tường bốn phía, đánh cho bốn phía đại sảnh thành những cái lổ thủng lớn.

- Tình huống gì vậy?

- Đã xảy ra chuyện gì?

- Ta hoa mắt rồi sao? Là ta hoa mắt chăng?

Truyền ra hàng loạt tiếng kinh hô, tân khách bốn phía quả thực không thể tin được hết thảy điều mình nhìn thấy, có người một lần lại một lần giụi giụi hai mắt của mình, nhưng ập vào tầm mắt kết quả vẫn như cũ không thay đổi.

Mười mấy võ giả kia, bao gồm hai vị cường giả Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, thế mà vừa đối mặt tất cả đều bay lui trở về.

Bọn họ không có khả năng vô duyên vô cớ làm ra động tác tức cười như vậy, giải thích duy nhất là bị Dương Khai đánh bay trở lại.

Mà thậm chí phần lớn người tại đây đều không thấy Dương Khai rốt cuộc là ra tay như thế nào, chỉ mơ hồ nhìn thấy thân hình Dương Khai lung lay một chút mà thôi.

Chỉ có số rất ít mấy Đạo Nguyên tam tầng cảnh, híp mi mắt lại, nhìn ra chỗ bất phàm của Dương Khai, trên mặt lộ ra vẻ mặt ngưng trọng.

Lạc Tân cũng như vậy, vốn tưởng rằng Dương Khai chẳng qua là một tên tiểu tử không biết trời cao đất rộng, nhưng không nghĩ tới hắn lại là thâm tàng bất lộ... Trong nháy mắt, Lạc Tân ý thức được phiền toái lớn rồi.

Mà sau khi đánh lui mười mấy võ giả phủ thành chủ kia, Dương Khai vẫn như cũ gương mặt nhẹ nhàng ung dung, dường như đều không có phát sinh chuyện gì, tiếp tục đi tới hướng cô dâu.

- Đều thất thần làm cái gì, cùng nhau lên! Lạc Tân mắt thấy không ổn, trong miệng chợt quát một tiếng.

Tiếp theo các cường giả phủ thành chủ ào ào vọt ra, phóng tới phía Dương Khai.

Dương Khai chợt dừng bước, quay đầu nhìn bốn phía, trong mắt đầy tia sáng lạnh, lãnh khốc nói: - Nếu có người dám đi lên, thì đừng trách ta hạ thủ không nương tình!

Lời vừa nói ra, rất nhiều võ giả đang phóng tới, đều không khỏi lộ vẻ chần chờ, e sợ sẽ giao tánh mạng mình ở chỗ này, nhưng Lạc Tân ở một bên nhìn chằm chằm, bọn họ cũng chỉ đành cắn răng một cái, rối rít thúc giục lực lượng, tế ra bí bảo cùng bí thuật của mình, đồng loạt công kích Dương Khai.

Chỉ một thoáng, chỗ Dương Khai đứng liền bị bao phủ bởi đủ mọi màu sắc hào quang, năng lượng cuồn cuộn va chạm nhau, phát ra tiếng vang kịch liệt... cả đại sảnh đều lắc lư một trận, dường như sẽ lập tức sụp đổ...

Chương 2309: Thì ra là ngươi giở trò quỷ

Mọi người đều mở to mắt nhìn chỗ năng lượng giao nhau, muốn biết Dương Khai hóa giải nguy hiểm như thế nào. Nhưng làm bọn họ thất vọng, là Dương Khai không hề thoát ra, không có chút động tĩnh.

- Dương thiếu! Sắc mặt Diệp Tinh Hàm đại biến, kinh hô.

Công kích dữ dội như vậy, Dương Khai là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh hoàn toàn không thể cản nổi, nàng cảm thấy Dương Khai có thể dữ nhiều lành ít.

Lạc Tân cười lạnh, tràn đầy trào phúng.

Một lát sau, năng lượng tan biến, chỗ Dương Khai đứng xuất hiện một cái hố lớn, nhưng Dương Khai thì không thấy bóng dáng.

- Người đâu? Đi đâu rồi?

- Chết chưa? Có phải bị đánh thành tro bụi luôn rồi?

- Có lý, tiểu tử này đến đây chọc cười hả, sấm to mưa nhỏ quá đi chứ!

- Phủ thành chủ có nhiều võ giả cùng ra tay như thế, ngay cả Đạo Nguyên tam tầng cảnh cũng phải chết chắc, tiểu tử này còn quá trẻ tuổi làm sao cản nổi? Nhất định chết không chỗ chôn!

Mọi người thấy thế liền xôn xao nói, có đáng tiếc Dương Khai tráng niên mất sớm, có cười nhạo Dương Khai không biết tự lượng sức, càng có người nịnh nọt tâng bốc Lạc Tân.

Lạc Tân mỉm cười nhàn nhạt, trong lòng lại mơ hồ sinh ra cảm giác không yên, làm hắn không được tự nhiên.

Sài Hổ mặt như tro tàn, hồi lâu không tỉnh táo lại được.

Ở bàn khác, Đỗ Hiến sắc mặt trắng bệch, không ngừng nuốt nước miếng, hồi lâu không tỉnh được, mãi sau mới như tỉnh mộng, quát khẽ: - Chúng ta mau chạy, không đi sẽ trễ mất.

Dương Khai chết rồi, dù rằng Dương Khai không có quan hệ với Thiên Diệp Tông, nhưng vừa rồi hắn ngồi chung bàn với bọn họ, khó tránh sẽ bị hiểu nhầm. Nhất là Lạc Tân, nói không chừng sẽ mượn cớ làm khó Thiên Diệp Tông, cưỡng chế bắt bọn họ ở lại.

Nếu như Lạc Tân thật làm vậy, đúng là có lý có chứng, sẽ không ai chỉ trích.

Nghĩ thế, Đỗ Hiến hoảng hốt, nói rồi vội kéo Diệp Tinh Hàm, muốn thừa dịp mọi người không chú ý liền lén lút bỏ trốn.

Nào biết Diệp Tinh Hàm lại không động đậy, chỉ không ngừng nhìn ngó hư không.

- Diệp Tử, ngươi làm gì? Đỗ Hiến nóng nảy.

Diệp Tinh Hàm nói: - Dương thiếu sẽ không chết, hắn không thể nào bị giết dễ dàng như thế.

Đỗ Hiến không biết nàng lấy đâu ra lòng tin này, cắn răng quát: - Hắn chết mất xác rồi, ngươi còn tìm cái gì!

Diệp Tinh Hàm nói: - Ta biết rõ bản lĩnh của Dương thiếu, hắn làm sao chết như thế được?

Dương Khai đã đồng ý theo nàng về Thiên Diệp Tông sửa chữa pháp trận không gian vượt giới, chuyện này liên quan đến hưng suy ngày sau của Thiên Diệp Tông, Diệp Tinh Hàm làm sao không quan tâm được? Trước khi thấy thi thể của Dương Khai, nàng cảm thấy Dương Khai tuyệt đối không thể chết được.

- Dù hắn lợi hại hơn nữa thì sao? Hai tay khó chống bốn đấm đó, Diệp Tử à! Đỗ Hiến khổ sở khuyên can.

- Ta tin tưởng hắn! Diệp Tinh Hàm cắn môi, tiếp tục tìm kiếm trong hư không, bỗng nhiên nàng chợt phát hiện, nhìn chằm chằm vào một hướng muốn hô lên, nhưng vội dùng tay che miệng lại.

Mấy người Đỗ Hiến ngạc nhiên, nhìn theo hướng đó, chỉ thấy bên đó có một cường giả Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh phủ thành chủ, là một trong những người tham gia công kích Dương Khai.

Chỉ là lúc này, sau lưng người đó lại quỷ dị hiện lên một cái bóng mờ nhạt, từ hư hóa thật, hiện ra hình dáng Dương Khai.

- Cái gì... Đỗ Hiến suýt nữa trừng lọt mắt ra, run run nói: - Thật sự.... không chết?
Trong lòng hắn rung động, rốt cuộc phải có thực lực mạnh cỡ nào mới thoát khỏi công kích vừa rồi mà không ai phát hiện được? Chẳng những không chết, mà còn không hề bị thương, thậm chí còn quần áo còn không chút vết nhăn.

Trong phòng có rất nhiều thần niệm đan xen, các cường giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh vẫn không thả lỏng cảnh giác. Dương Khai vừa hiện thân, đã bị bọn họ phát hiện, nháy mắt, những ánh mắt đồng loạt nhìn tới.

Đợi nhìn thấy Dương Khai hiện ra, sắc mặt Lạc Tân đại biến, quát: - Tiểu tử ngươi muốn làm gì?

Dương Khai vươn đầu ra từ phía sau võ giả Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, cười gằn nhìn Lạc Tân, tay vạch một cái, dao động lực lượng không gian rất nhỏ tràn ra, lại nhanh chóng tan biến.

Làm xong, hắn mới nói: - Ta nói rồi, ai dám ra tay với ta, đừng trách ta không khách khí!

Vừa nghe vậy, Lạc Tân tự dưng rùng mình, cảm giác không yên lan tràn trong lòng.

Lúc này, võ giả Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh đứng trước Dương Khai bỗng gục đầu té xuống, người còn chưa ngã, cổ đã phun máu, phần đầu văng ra.

Tiếng hét vang lên, vô số người hoảng sợ nhìn Dương Khai, vội vàng lùi lại cách xa hắn.

Người vừa chết là cường giả nổi danh trong Thiên Hạc Thành, trước giờ là đắc lực của Lạc Tân, theo hắn quản lý Thiên Hạc Thành, cũng là cường giả cấp bậc phó thành chủ.

Nhưng cường giả như thế, không rên một tiếng đã bị Dương Khai giết! Nhìn ánh mắt mờ mịt của hắn, có lẽ đến chết cũng không ý thức được đã xảy ra chuyện gì.

Mọi người đều kinh hãi, thanh niên này mạnh mẽ đến cỡ nào, mới có thể thần không biết quỷ không hay đánh chết một Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh? Thậm chí ngay cả người bị giết cũng không hề cảm giác?

Dương Khai nhìn Lạc Tân, nhàn nhạt nói: - Làm ngày vui của thành chủ đại nhân thấy máu, thật ngại quá, cho nên ta mong đừng có kẻ nào cản trở ta nữa!

Nói rồi, hắn lại đi về phía cô dâu, vẫn luôn đứng yên một chỗ.

Trên đường đi, mọi người đều tự động tránh đường, cho hắn đi qua, các võ giả phủ thành chủ thì sắc mặt khó coi lùi về, không ai dám lên cản trở hắn.

Lạc Tân mặt trầm như nước, nhìn chằm chằm bóng lưng Dương Khai, trong mắt toát ra sát khí dày đặc.

Tên thanh niên Dương Khai này hôm nay náo loạn trên đại điển, có tổn hại cực lớn tới uy nghiêm của hắn, nếu không thể lấy lại thể diện, ngày sau hắn làm sao đứng vững ở Thiên Hạc Thành?
Nhưng mấy Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh cùng ra tay cũng không làm gì được hắn, chỉ sợ mình phải tự ra tay mới hàng phục được.

Nghĩ vậy, Lạc Tân lén liếc về phía đám đông.

Dương Khai đã đi đến trước mặt cô dâu, vẻ mặt phức tạp, đưa tay chộp lấy khăn che, nói: - Đắc tội!

Khách khứa xung quanh đều mở to mắt, một là muốn biết sự tình diễn biến thế nào, hai là cũng tò mò về dung mạo của cô dâu.

Dương Khai làm lớn như thế, vốn là muốn xem hình dạng cô dâu thế nào, thậm chí không tiếc đắc tội phủ thành chủ, đánh chết một vị phó thành chủ. Làm lớn như thế, khiến những người không quan tâm tới dung mạo cô dâu cũng đều có hứng thú.

Nhất thời, dưới mắt mọi người, trong sảnh không tiếng động, có thể nghe tiếng kim rơi, mọi người đều nín thở chứng kiến thời khắc mấu chốt.

Ngay khi tay Dương Khai sắp chạm đến khăn đỏ, cô dâu lại vươn ra một bàn tay ngọc, nắm lấy tay của Dương Khai, đồng thời trong người bắt đầu trào ra yêu nguyên, hung hăng đánh một chưởng vào ngực Dương Khai, trong tay năng lượng tuôn trào, chứa lực lượng cực mạnh.

- Cẩn thận! Sài Hổ hét lớn, vừa rồi hắn cũng chịu thiệt trong tay cô dâu, bằng không hắn có con tin trong tay, làm sao bị bắt dễ dàng như thế?

Diệp Tinh Hàm thấy biến cố này, cũng kinh hô không thôi.

Một chưởng đó tràn đầy uy lực, Dương Khai có băn khoăn không dám ngăn cản, sợ làm bị thương cô dâu, tùy ý cho một chưởng đánh lên ngực mình, cả người như bị sét đánh, văng ra sau, ở trên không đã tràn máu, nội tạng lồng lộn.

Đúng lúc này, Lạc Tân thần không biết quỷ không hay đánh tới đằng sau Dương Khai, trong tay tế ra bí bảo Ngọc Như Ý, giáng mạnh về phía Dương Khai, cười hung ác: - Bổn tọa đưa ngươi lên đường!

Dứt lời, Ngọc Như Ý nện lên người Dương Khai, bùng lên hào quang, tỏa ra lực lượng huyền diệu, đánh hư không thủng hố đen, cắn nuốt thân thể Dương Khai.

Trước sau chỉ trong nháy mắt, Dương Khai đã tan xác.

Lạc Tân đánh lén thành công, cười ha hả: - Đây là kết cục đối chọi với bổn tọa!

Khách khứa xung quanh câm lặng, nhìn Ngọc Như Ý trên tay Lạc Tân, tràn đầy kiêng dè, có lẽ bí bảo này có uy lực mạnh mẽ.

Nhưng lập tức, nụ cười của Lạc Tân cứng lại, bởi vì hắn phát hiện Dương Khai bị xé tan xác lại không có một chút máu chày ra, mà vặn vẹo trước mắt mình, tiêu tán như mây khói.

- Tàn ảnh! Sắc mặt Lạc Tân đại biến, không thể ngờ tới đánh lén trúng chắc lại thất bại.

- Thì ra là ngươi giở trò quỷ! Trong đám đông bỗng phát ra tiếng của Dương Khai, làm khách gần đó bị dọa nhảy dựng, vội tránh ra xa. Đến khi nhìn lại, chỉ thấy Dương Khai bóp cổ một nam nhân trung niên, cười lạnh không thôi.

Mọi người không biết nam nhân trung niên này, vừa thấy hắn gặp họa đều không khỏi đồng tình, không biết sao hắn lại bị Dương Khai chú ý.

Nam nhân trung niên này là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, vốn cũng không yếu, nhưng tận mắt thấy cảnh Dương Khai đánh chết vị phó thành chủ kia, làm sao dám chống cự? Người run rẩy, sợ hãi nhìn Dương Khai: - Tiểu huynh đệ, có gì từ từ nói, sao lại làm vậy?

Dương Khai tăng thêm sức, bóp cổ người này phát ra tiếng răng rắc, cười lạnh: - Bớt giả vờ giả vịt với ta, nói cho ta biết, rốt cuộc ngươi khống chế cô dâu như thế nào!

Vừa nghe vậy, sắc mặt nam nhân trung niên đại biến, ánh mắt hoảng loạn, cố gắng che đậy: - Ngươi... ta không biết ngươi đang nói gì.

- Ta nói gì ngươi tự hiểu rõ, cho ngươi 10 nhịp thở, ngoan ngoãn cởi bỏ bí thuật, bằng không vĩnh viễn không cần làm nữa!

Nam nhân trung niên liền hoảng loạn, cầu xin nhìn về phía Lạc Tân.

Sài Hổ sắc mặt tuyệt vọng, vừa nghe lời này liền chợt hiểu ra, giãy giụa bò dậy nhìn Dương Khai hỏi: - Bằng hữu, ngươi nói vậy là sao...

Chương 2310: Không phải bí thuật

Dương Khai cười nhạt, có chút đồng tình nhìn Sài Hổ, không đáp mà nói: - Có phải rất đau lòng tuyệt vọng? Bản thân mình liều mạng muốn cứu, người đó lại đánh lén sau lưng, cảm giác này không dễ chịu phải không?

Sắc mặt Sài Hổ xanh mét, dùng một con mắt còn lại nhìn chằm chằm Dương Khai.

Dương Khai nói: - Nàng không phải tự nguyện ra tay!

Sài Hổ giật mình, nghiến răng: - Ngươi nói là... nàng bị kẻ khác khống chế? Nói rồi, căm hận trừng nam nhân trung niên trong tay Dương Khai, tràn đầy sát khí: - Chẳng lẽ là kẻ này?

Dương Khai cười to, nói: - Cuối cùng ngươi cũng hiểu ra.

Sài Hổ tràn đầy ảo não: - Ta sớm phải hiểu, ta sớm phải biết, ngũ muội sao lại đánh lén sau lưng ta! Ta sớm phải nghĩ tới! Sao ta ngốc như thế, Sài Hổ ta là kẻ ngốc nhất thế gian!

Hắn la hét, tràn đầy áy náy tự trách.

- Sài đại ca... Lạc Băng cũng tràn đầy nước mắt, không biết là bị dọa hay sao, xông lên đẩy ra võ giả phủ thành chủ áp giải Sài Hổ, giang tay bảo hộ Sài Hổ như gà mái, hô lên: - Sài đại ca, ngươi đi, ta cản bọn họ!

Nàng không biết sao mình lại làm như thế, hôm qua gặp phải nguy hiểm, trước khi gặp Sài Hổ, nàng vẫn là công chúa phủ thành chủ, được yêu thương sủng ái, không cần lo nghĩ, mỗi ngày đều vui vẻ. Nhưng chỉ một đêm, nàng như trưởng thành, nhìn thấy vẻ đau thương muốn chết của Sài Hổ, nàng lại đau lòng, thân thể tự nhiên hành động, không hề suy nghĩ gì khác.

- Băng nhi! Lạc Tân nổi cơn giận dữ, mắt phun ra lửa giận, hung tợn trừng con gái, tuyệt đối không thể ngờ nàng luôn nghe lời lại liên tiếp không nghe theo mình ở trước mặt bao người, thậm chí còn bảo vệ kẻ xấu phá hủy đại điển nạp thiếp của mình! Hắn cảm thấy trời đất xoay chuyển, trong lòng bùng lên ngọn lửa hừng hực.

- Phụ thân, ngài cho Sài đại ca chạy đi, con gái cầu xin ngài, hắn là ân nhân cứu mạng của con, ngài không thể tổn thương hắn! Lạc Băng quỳ xuống, khóc giàn giụa, khổ sở cầu xin.

Trong mắt Sài Hổ toát ra tâm tình phức tạp, sững sờ nhìn bóng dáng nhỏ nhắn ở trước mặt, trong lòng cảm xúc lẫn lộn.

Khách khứa xung quanh đều rung động, nhì Lạc Băng khóc lóc, trong lòng kính nể.

- Băng cô nương, làm tốt lắm. Dương Khai cười ha ha, nhếch ngón cái với Lạc Băng, không khỏi đánh giá lại nàng, quát lớn: - Cô yên tâm, hôm nay Sài đại ca của cô nhất định sẽ không bị tổn thương chút nào, Dương mỗ lấy mạng mình bảo đảm!

Lạc Băng nghe vậy, mắt liền sáng ngời, nhìn sang Dương Khai nói: - Thật sao? Ngươi thật cam đoan?

Dương Khai nghiêm túc: - Ta cam đoan!

Lạc Băng lau nước mắt, vui vẻ nói: - Cám ơn, cám ơn ngươi! Ngươi mau dẫn hắn đi, Sài đại ca bị bọn họ giam cầm tu vi, đi không được, ngươi lợi hại như vậy, nhất định có thể đưa hắn đi.

Dương Khai lắc đầu: - Vậy không được, chuyện của ta còn chưa xong, đợi xong việc sẽ dẫn hắn đi. Ngừng một chút, hắn lại cười nói: - Đương nhiên, nếu như Băng cô nương muốn đi, cũng có thể theo chúng ta.

- Ta? Lạc Băng nghe vậy ngẩn ra, quay lại liếc cha nàng, lại nhìn Sài Hổ phía sau, cười thảm nói: - Ta thì thôi, ta phải ở lại bên cạnh cha.

Lạc Tân nhắm mắt, giọng đau đớn: - Băng nhi, nếu con không trở về phòng, còn dám nói bậy ở đây, cha sẽ không còn đứa con gái này nữa!

Hắn chịu đủ rồi, cảm thấy bình thường quá cưng chiều Lạc Băng, dẫn tới hôm nay nàng làm ra chuyển tổn thương thể diện của mình, trong lòng đau đớn còn hơn giận dữ hai người Dương Khai.

Lạc Băng run lên, nước mắt tuôn rơi đau thương nhìn cha mình, nước mắt rơi như trân châu đứt dây. Trước giờ Lạc Tân chưa từng nghiêm khắc với nàng như vậy, cũng chưa từng nói lời vô tình đến thế, làm cho nàng nhất thời không tiếp thụ được, ngây người tại chỗ.

- Về phần các ngươi... Tuy rằng Lạc Tân giận dữ con gái làm bậy, nhưng thấy Lạc Băng đã như thế, cũng không nhẫn tâm tiếp tục, liền trút hết cơn giận lên đầu Dương Khai, nhìn sang hung tợn quát: - Hôm nay các ngươi đừng hòng chạy được! Mở trận!

Vừa dứt lời, phủ thành chủ bỗng nhiên ầm ầm, năng lượng tuôn trào, bên ngoài xuất hiện quầng sáng ngưng thật, hiển nhiên là khởi động trận pháp, phong tỏa phủ thành chủ.

- Vừa hợp ý ta! Dương Khai cười lớn: - Trước khi chưa giải quyết chuyện này, không ai được chạy.

- Tiểu tử này điên rồi, điên thật rồi!

- Dám một người đắc tội phủ thành chủ, không biết nắm chắc thế nào, đúng là trẻ tuổi ngông nghênh, xem ra sẽ phải nằm lại đây.

- Lo nhiều quá làm gì, xem náo nhiệt là được. Mọi người xì xào, khách mời đều im lặng lùi ra xa, để lại một mảnh trống ở giữa, chừa lại Dương Khai cùng nam nhân trung niên bị hắn bắt giữ.

- Nói đi, rốt cuộc ngươi dùng cách gì khống chế cô dâu, ta không có kiên nhẫn, nếu ngươi không trả lời làm ta hài lòng, ta trực tiếp giết ngươi. Bàn tay Dương Khai phun ra nguyên lực, lạnh nhạt hỏi nam nhân trung niên.

Nam nhân trung niên chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, thấp hơn Dương Khai một tầng, nghe vậy sắc mặt đại biến, trán toát mồ hôi, run rẩy nói: - Tiểu huynh đệ, ngươi... ngươi có phải hiểu lầm...

Hắn chưa dứt lời, Dương Khai nhấc tay, vạch qua vai hắn.

Bụp...

Tiếng động nhỏ vang lên, người này mở to mắt nhìn cánh tay rớt ra, hóa thành sương máu, sau đó chỗ vết thương phun máu ồ ạt.

- A! Cánh tay của ta! Nam nhân trung niên lớn tiếng hét thảm, bởi vì đau đớn, mặt mũi vặn vẹo nhăn nhúm.

- Đây chỉ là cảnh cáo nhỏ, lần sau ngươi còn không cho ta câu trả lời vừa lòng, bay ra sẽ là đầu của ngươi! Trong mắt Dương Khai xẹt qua tia sáng lạnh, lạnh băng nói: - Mặc kệ ngươi dùng thủ đoạn gì khống chế cô dâu, ta nghĩ chỉ cần ngươi chết... cô dâu cũng sẽ thoát được?

Nam nhân trung niên cả người run rẩy, tràn đầy sợ hãi, vừa hét to, vừa liếc sang Lạc Tân, chỉ thấy Lạc Tân khẽ lắc đầu.

Hắn cắn răng, hét lớn:

- Ngươi giết ta đi... giết ta cũng vô ích, cô dâu cũng sẽ chết chắc!

Vừa nghe vậy, khách khứa xung quanh đều ồ lên, Lạc Tân sắc mặt trầm xuống, trở nên xanh mét.

Dù rằng nam nhân trung niên nói lời này không lộ ra tin tức trực tiếp gì, nhưng lời của hắn cũng chỉ rõ vấn đề, bằng không cô dâu không chấp nhận hôn sự này, Lạc Tân làm sao lại sai người khống chế nàng? Nếu nàng thật tự nguyên, sẽ không cần làm thế.

Nói cách khác, nàng thật bị ép thành hôn với Lạc Tân.

Nghe được lời của nam nhân trung niên, con mắt còn lại của Sài Hổ toát ra tia sáng kinh người, ngoác miệng cười ngây ngốc, đã cởi bỏ khúc mắc.

Lạc Băng thấy hắn vui vẻ như thế, cũng không khỏi mỉm cười, vẫn còn vươn lại nước mắt, vô cùng xinh đẹp. - Muốn gạt ta? Dương Khai hừ lạnh, dữ tợn nói: - Ngươi biết gạt ta sẽ trả giá đắt cỡ nào?

- Ta không gạt ngươi!

Nam nhân trung niên hét lớn: - Tại hạ nói là thật.

Dương Khai lạnh lùng nhìn hắn, không nhìn ra dấu vết nói bậy, gật đầu: - Được! Đã như vậy, ngươi giải trừ bí thuật đi.

Nam nhân trung niên nghe vậy, sắc mặt khó xử, lắc đầu không thôi.

- Ngươi muốn chết? Dương Khai quát lớn.

Nam nhân trung niên nói: - Ta không giải trừ, ngươi không dám giết ta! Nhưng nếu ta giải trừ, chết là cái chắc!

Mọi người nghe vậy, liền hiểu được hắn có ý gì.

Nếu hắn không giải trừ bí thuật, Dương Khai sợ ném đá vỡ đồ, tự nhiên sẽ không lấy mạng hắn. Nhưng nếu hắn giải trừ, không nói Dương Khai có thể qua sông rút ván, chỉ riêng Lạc Tân cũng tuyệt đối không bỏ qua hắn.

Hôm nay Lạc Tân đã mất hết thể diện, nếu nam nhân trung niên không làm theo ý hắn, Lạc Tân sao bỏ qua được? Đối với Lạc Băng, hắn còn có thể bao dung, đối với Dương Khai thì không làm gì được, nhưng còn nam nhân trung niên này, hắn nhất định sẽ bị nghiền thành tro.

Dương Khai nhướng mày: - Ngươi tính hay thật!

Nam nhân trung niên cười thảm: - Tình thế bắt buộc, mong tiểu huynh đệ đừng trách tội!

- Vậy ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc là bí thuật gì? Dương Khai lại hỏi.

Nam nhân trung niên sợ hãi liếc Lạc Tân, Lạc Tân thần sắc lạnh lùng, làm hắn sợ vội dời mắt đi.

- Xem ra ngươi cương quyết không hợp tác, cũng được, ta không lấy mạng ngươi, sẽ chỉ chặt tay chân ngươi! Dương Khai cười lạnh, vung tay muốn làm tiếp.

- Chờ đã! Nam nhân trung niên sợ trắng cả mặt, không rõ có phải là vì mất máu quá nhiều, vội hét lớn.

- Ngươi còn gì muốn nói?

Dương Khai lạnh lùng.

Nam nhân trung niên chần chờ hồi lâu, mới cắn răng nói: - Đó không phải bí thuật...

- Không phải bí thuật? Dương Khai nhướng mày: - Vậy ngươi dùng thủ đoạn gì khống chế cô dâu?

Nam nhân trung niên gào khóc: - Ta không thể nói, tiểu huynh đệ bỏ qua cho ta, ta chỉ có thể nói cho ngươi biết như vậy. Trong nhà tại hạ có già có trẻ, cũng sống ở Thiên Hạc Thành, tiểu huynh đệ xin giơ cao đánh khẽ...

Dương Khai lạnh lùng nhìn hắn, biết dù có ép buộc cũng sẽ không có kết quả gì, liền bực mình ném hắn sang bên Thiên Diệp Tông, nghiến răng nói: - Diệp cô nương, giúp ta xem hắn, nếu hắn dám giở trò gì, trực tiếp giết!

- A! Diệp Tinh Hàm nghe thế, mới chợt tỉnh táo, vội chộp lấy chế trụ nam nhân trung niên.

Dương Khai mới quay lại, đi về phía cô dâu.

Lần này cô dâu không ra tay với hắn, vẫn đứng đó như tượng, chỉ là Dương Khai đến gần, hơi thở của nàng dần dồn dập, có vẻ rất kích động, cả người cũng run lên.

Chương 2311: Nhạc mẫu đại nhân

Sau đó, Dương Khai đến trước mặt cô dâu, tay vén khăn đỏ của nàng.

Thần sắc Lạc Tân khẽ đổi, nhưng vẫn nhịn không ra tay, không rõ đang tính toán gì.

Khách khứa xung quanh cũng mở to mắt, nhìn thẳng vào cô dâu, chờ đợi khoảng khắc kích động nhất.

Oa! Khăn đỏ vén lên, lộ ra dung nhan tuyệt mỹ quyến rũ, làm cho nhiều người sáng mắt, trong lòng hâm mộ không thôi.

Trong nháy mắt cô dâu khôi phục thị giác, nhìn về phía Dương Khai, tràn đầy kích động oán trách, có lẽ trách Dương Khai lâu như vậy mới vén khăn lên.

Dương Khai cũng thở ra, buông lỏng cõi lòng, mỉm cười với cô dâu: - Tiền bối, thật đúng là ngài!

- Ngũ muội! Sài Hổ cũng hô lên.

Cô dâu chuyển mắt, liếc sang Sài Hổ, tràn đầy cảm kích. Hôm nay dù nàng không khống chế được bản thân, nhưng đều biết rõ những gì Sài Hổ đã làm, bị nam nhân trung niên khống chế, đánh lén Sài Hổ, nàng cũng tự trách không thôi, hận không thể lấy thân thay thế.

- Tiền bối không thể nói chuyện? Dương Khai mỉm cười hỏi cô dâu.

Cô dâu hung tợn trừng Dương Khai, như biết còn cố hỏi.

Dương Khai cười gượng: - Vậy cũng không thể hành động?

Cô dâu chớp mắt.

Nghe lời Dương Khai, rất nhiều người toát ra khó hiểu, bởi vì bọn họ cảm nhận được Dương Khai là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, còn cô dâu chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, nhưng Dương Khai lại gọi cô dâu là tiền bối.

Chuyện gì thế này?

Sài Hổ cũng mơ màng nhìn Dương Khai, hỏi: - Tiểu huynh đệ quen biết ngũ muội? Dù đã suy đoán, nhưng lúc này thấy Dương Khai cùng ngũ muội rất quen thuộc, Sài Hổ vẫn còn kinh ngạc. Bởi vì theo hắn biết, ngũ muội cùng mấy người đại ca không có người quen ở Tinh Giới.

Dương Khai cười, sắc mặt cổ quái nói: - Quen, đương nhiên là quen! Xích Nguyệt tiền bối... là nhạc mẫu đại nhân của tại hạ mà!

Vừa nghe vậy, mọi người kinh hãi.

Vô số vị khách đều há mồm, ngây dại nhìn Dương Khai, cảm thấy mình nghe nhầm. Mà không ít người sắc mặt cổ quái, liếc Xích Nguyệt, lại liếc Lạc Tân, thần sắc không ngừng thay đổi.

Dương Khai gọi cô dâu là nhạc mẫu đại nhân, chẳng phải cô dâu này đã sinh con rồi? Mà thành chủ Thiên Hạc Thành uy danh hiển hách lại không hay biết, thậm chí còn muốn nạp làm thiếp?

Hiểu ra điều này, không ít võ giả có ý kiến với phủ thành chủ đều thầm sảng khoái, nhìn Lạc Tân sắc mặt xanh mét, cảm thấy như trên đầu hắn cắm một cái sừng rất to.

Dương Khai nói xong, tâm tình cũng ổn định lại, cô dâu này, chính là Yêu Vương Xích Nguyệt trên Yêu Tinh Đế Thần, cùng theo Dương Khai phá vỡ phong ấn thiên địa U Ám Tinh đi tới Tinh Giới! Cũng chính là nghĩa mẫu của Phiến Khinh La.

Ban đầu hắn thấy cô dâu cũng không để ý, chỉ là cảm thấy có điều không ổn, nhưng khi cô dâu vận dụng lực lượng đánh lén Sài Hổ, hắn liền phát hiện dao động nguyên quen thuộc, suy đoán mình nhất định quen biết cô dâu.

Suy nghĩ kỹ càng, mới phát giác nàng có thể là Xích Nguyệt, nhưng không thấy mặt, hắn cố ý nói Lăng Tiêu Tông, chính là thử thăm dò phản ứng của cô dâu. Mà cô dâu biểu hiện quả thật như hắn đoán, chính lúc này hắn xác nhận, chỉ là bị Lạc Tân ngăn cản, gây ra chút rắc rối.

Hiện giờ nhìn rõ là Xích Nguyệt, Dương Khai cũng thở ra, trong lòng hưng phấn.

Ngày đó trong thông đạo tinh quang, hắn cùng 5 vị Hư Vương tam tầng cảnh bởi vì một chút biến cố mà phân tán, thậm chí Lưu Viêm cùng Thạch Khổi Tiểu Tiểu cũng không rõ tung tích.

Đã lâu như thế, hắn vì trùng hợp tìm được Lưu Viêm, để nàng trở về bên mình, nhưng mà Tiểu Tiểu cùng những người khác thế nào thì vẫn không biết.

Dương Khai vẫn luôn ngóng trông bọn họ, không biết bọn họ đến Tinh Giới lạ lẫm này sẽ sinh tồn thế nào. Chỉ là Tinh Giới rộng lớn, hắn không có nhân mạch không có chỗ dựa, không thể tìm kiếm được gì.

Lần này có thể đụng tới Xích Nguyệt ở Thiên Hạc Thành, quả thật là kỳ tích. Nếu không phải hắn đồng ý theo Diệp Tinh Hàm đi Thiên Diệp Tông, nhất định sẽ không đến Thiên Hạc Thành, nếu không phải nửa đường Diệp Tinh Hàm nhận được Diệp Hận truyền tin, bảo nàng tới tham dự đại điển nạp thiếp, hắn sẽ bỏ lỡ cơ hội gặp Xích Nguyệt.

Đủ loại trùng hợp, mới tạo thành gặp lại hôm nay, quả thật nhân sinh vô thương, thiên đạo hữu thường, làm cho Dương Khai than thở không thôi.

- Tiểu tử ngươi đang nói bậy bạ gì đó? Quả nhiên Lạc Tân không chịu nổi nhục nhã, im lặng một hồi liền rống lớn.

Sài Hổ cũng giật mình, kinh ngạc nhìn Xích Nguyệt, nuốt nước miệng, mới khó khăn nói: - Ngũ muội nàng... còn có con cái?

Xích Nguyệt đứng yên không động đậy, nhưng má nổi mây hồng, giận dữ trừng Dương Khai, trách hắn đang nói bậy bạ, phá hỏng danh tiếng của nàng.

Dương Khai buồn cười: - Sài huynh hiểu lầm, Xích Nguyệt tiền bối có một nghĩa nữ, là nghĩa nữ!

Sài Hổ nghe thế cũng cười, tiêu sái nói: - Mặc kệ là nghĩa nữ hay thân sinh, tóm lại ngươi và chúng ta là người một nhà!

Dương Khai nói: - Sài huynh đã làm, Dương mỗ thấy rõ, tại hạ thay nhạc mẫu đại nhân cám ơn Sài huynh rút dao hỗ trợ! Nói rồi, liền chắp tay khom người hành lễ.

Sài Hổ khoát tay: - Ngũ muội bị giam hãm, đây là điều Sài mỗ phải làm, tiểu huynh đệ nên xem cấm chế trên người ngũ muội thế nào thì hơn!

Dương Khai gật đầu, nhìn Xích Nguyệt, trầm giọng nói: - Tiền bối, đắc tội!

Nói rồi, hắn nắm lấy tay Xích Nguyệt, nguyên lực tuôn trào, truyền vào kinh mạch của nàng.

Xích Nguyệt người khẽ chấn động, kinh ngạc nhìn Dương Khai, trước đó nàng bị khăn đỏ che mặt, không nhìn ra chuyện bên ngoài, chỉ cảm thấy Dương Khai đại chiến với nhiều người. Hiện tại nhận ra nguyên lực tinh thuần mạnh mẽ của Dương Khai, không khỏi chấn động, thầm bội phục.

Hiện tại nàng cũng là Đạo Nguyên Cảnh, tự nhiên biết chênh lệch lực lượng cảnh giới này. Nàng cảm nhận rõ ràng, Dương Khai đã chuyển hóa hết nguyên lực, đã sớm không giống như nàng.

Nhớ tới ngày cùng đi Tinh Giới, tu vi của nàng cao hơn hắn một tầng nhỏ, nhưng hiện tại gặp lại, hắn đã vượt đi xa.

Thế này mới có hai ba năm mà thôi!

Xích Nguyệt rất tò mò trong thời gian ngắn như vậy, rốt cuộc Dương Khai đã trải qua những gì, có thể trưởng thành đến thế này. Trong khi Xích Nguyệt âm thầm chấn động, Dương Khai đã dùng tâm thần tra xét, một lát sau nhíu mày lẩm bẩm: - Quả nhiên không phải bí thuật gì, cũng không có dấu vết lực lượng cấm chế...

Xích Nguyệt nghe vậy, không ngừng nháy mắt ra dấu cho Dương Khai, muốn nói gì với hắn, nhưng không thể thả ra thần niệm, cũng không nói ra miệng, không thể làm được gì, nóng vội như kiến bò trên chảo nóng.

Lạc Tân đứng ở xa mà nhìn, cười lạnh không thôi, nhưng không hề có ý quấy nhiễu, rất là tin tưởng vào bí thuật của nam nhân trung niên, cảm thấy Dương Khai hoàn toàn không có năng lực giải trừ.

- Cuối cùng là thứ gì... Dương Khai nhíu chặt mày, tra xét kỹ càng, không bỏ qua chỗ khả nghi nào, các khách mời cũng tò mò nhìn sang, cũng tràn đầy kiêng kỵ nam nhân trung niên.

Dương Khai mạnh cỡ nào, bọn họ thấy rõ ràng, nhưng vậy mà cũng không tìm ra phương pháp khống chế, đủ thấy thủ đoạn quỷ dị của nam nhân trung niên.

Qua lại với người như thế, nhất định phải đề phòng cẩn thận, bằng không để hắn thi triển bí thuật quỷ dị này khống chế, vậy mình sẽ trở thành cái xác không hồn.

- Rốt cuộc ngươi dùng cách gì khống chế cô dâu? Diệp Tinh Hàm thấy Dương Khai làm cả buổi cùng không nắm được manh mối, không khỏi tò mò hỏi.

Nam nhân trung niên không ngừng lắc đầu: - Đừng hỏi ta, ta không biết gì hết.

Hắn làm sao dám lộ ra manh mối? Cả nhà lớn bé đều ở trong Thiên Hạc Thành, một khi hắn làm lộ bí mật này, sẽ dẫn tới tai họa cho cả gia tộc, Lạc Tân nhất định sẽ không tha cho hắn.

- Đồ nhát gan! Diệp Tinh Hàm khinh bỉ.

Nam nhân trung niên thần sắc xám xịt, không phản bác, đành yên lặng nhìn Dương Khai, tràn đầy lo lắng.

- Hả... Bỗng nhiên, Dương Khai chợt phát hiện, thần sắc chấn động, thần niệm nhập vào đan điền Xích Nguyệt tra xét kỹ càng.

Hồi lâu sau, ánh mắt hắn sáng lên, khẽ hô: - Khôi Nha? Đó là Khôi Nha?

Vừa nghe thế, nam nhân trung niên liền há to miệng, tràn đầy kinh hãi nhìn Dương Khai: - Ngươi làm sao nhận ra vật này? Vật này đã sớm tuyệt tích, không thể nào có người nhận ra!

- Thật đúng là Khôi Nha? Dương Khai quay đầu, nhe răng cười với nam nhân trung niên: - Vốn còn không xác định, nhưng nghe ngươi nói thế, vậy đúng thật là Khôi Nha.

Nam nhân trung niên ngẩn ngơ, sau đó tức giận: - Ngươi lừa ta!

Đỗ Hiến đánh lên đầu nam nhân trung niên, làm hắn lảo đảo, cười khẩy nói: - Chỉ số thông minh quá kém đó, ây da!

Dương Khai cười to: - Cám ơn!

Nam nhân trung niên thất hồn lạc phách, cả người suy sụp, cảm thấy thế giới này tràn đầy ác ý, hắn quay lại hoảng sợ nhìn Lạc Tân:

- Thành chủ đại nhân, không phải ta nói cho hắn, ta không lộ ra tin tức gì, là bản thân hắn tự phát hiện.

- Phế vật! Lạc Tân hừ lạnh.

Nam nhân trung niên sắc mặt cứng lại, suy sụp ngồi bệch ra đất, không còn sức lực, nhưng ngay sau đó hắn chợt nhớ tới, vẫn còn cứng miệng hét lớn với Dương Khai: - Dù ngươi biết thì sao chứ? Không có bí thuật độc môn của ta, ngươi hoàn toàn không thể trục xuất nó, nếu ngươi còn muốn nhạc mẫu đại nhân của ngươi bình yên, vậy ngoan ngoãn thả chúng ta đi, nhận lỗi với thành chủ đại nhân!

Đến lúc này, hắn vẫn còn muốn bám lấy chân Lạc Tân, kỳ vọng có thể được tha thứ.

- Làm hắn câm miệng! Dương Khai không nhịn được quát lên.

Diệp Tinh Hàm gọn gàng chặt tay xuống, trực tiếp đánh ngất nam nhân trung niên.

Chương 2312: Khôi Nha

Khôi Nha, hạng 52 Địa bảng, nhỏ như sợi lông, sống chỗ u ám sâu 30 ngàn trượng dưới đất, cực khó tìm kiếm, kết nối tâm thần tương thông có thể khống chế được người khác.

Trong đầu Dương Khai xẹt qua thông tin trong Kỳ Trùng Kinh, nhanh chóng nhớ tới làm sao khắc chế thứ này.

Cũng nhờ có Nô Trùng Trạc của Trùng Đế để lại, trong vòng tay có chứa Kỳ Trùng Kinh, bằng không với kiến thức lịch duyệt của Dương Khai, tuyệt đối sẽ bó tay với cảnh này.

Khôi Nha xếp hạng không cao trên Kỳ Trùng Bảng, gần nằm chót, bởi vì nó bé như sợi tóc, không dễ phát hiện, người bị gieo sẽ nghe theo hiệu lệnh chỉ huy như con rối, nhưng có một chút điểm yếu, dẫn tới xếp hạng không ra gì.

Biết cách giải quyết, Dương Khai vội chìm tâm thần vào nhẫn không gian, không bao lâu đã lấy ra mấy gốc thảo dược.

Rất nhiều khách mời đều tò mò nhìn hắn, không biết hắn muốn làm gì, ngay cả Khôi Nha là thứ gì, mọi người cũng mơ màng.

Lúc này thấy hắn lấy ra thảo dược, đều thầm suy đoán có phải dùng khắc chế Khôi Nha kia.

- Diệp cô nương, có nội đan yêu thú hệ thổ cấp Đạo Nguyên trở lên không? Cho ta mượn dùng. Dương Khai quay lại hỏi Diệp Tinh Hàm.

Diệp Tinh Hàm ngẩn ra, vội tìm kiếm trong nhẫn không gian, nhưng còn chưa tìm được, Đỗ Hiến đã lấy ra một viên nội đan tròn vo màu vàng đất, hỏi Dương Khai: - Vừa lúc Đỗ mỗ có một viên, Dương thiếu không chê, cứ việc cầm.

Vừa dứt lời, Lạc Tân quát lên:

- Đỗ Hiến, nếu ngươi còn niệm giao tình giữa Thiên Hạc Thành cùng Thiên Diệp Tông, vậy dẫn theo sư đệ sư muội của ngươi rời khỏi đây, mọi chuyện lần này, bổn tọa sẽ không truy cứu.

Đỗ Hiến nghe vậy cau mày, liếc Diệp Tinh Hàm, thấy nàng gật đầu, mỉm cười nói: - Dương thiếu là bạn của Thiên Diệp Tông ta, bạn có yêu cầu, Đỗ mỗ tự nhiên sẽ không ngồi yên mặc kệ.

Lạc Tân mặt xanh mét, gật đầu nói: - Được! Được lắm! Bổn tọa nhớ kỹ chuyện hôm nay, ngày sau rảnh rỗi nhất định sẽ đi Thiên Diệp Tông nói chuyện với Diệp Hận.

Đỗ Hiến nhíu mày, nhưng vẫn thản nhiên nói: - Thành chủ đại nhân hiểu là được.

Nói rồi, liền đưa nội đan yêu thú hệ thổ cho Dương Khai.

Dương Khai nhận lấy, kiểm tra cấp bậc tỷ lệ nội đan, rất hài lòng, liền ngồi xuống, vung tay lên, một lò luyện đan chợt hiện ra.

Lò luyện đan phóng to ra, cao ngang đầu người, bên ngoài chạm trổ rồng phượng, tỏa ra dao động năng lượng mãnh liệt, vừa nhìn là biết không phải vật phàm.

- Khè! Chẳng lẽ tiểu tử này còn là luyện đan sư?

- Coi nào, lò luyện đan này hình như là cấp Đạo Nguyên thượng phẩm, có thể vận dụng lò luyện đan cỡ nào, chẳng phải hắn là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên?

- Vừa rồi hắn nói tên là gì?

- Dương Khai, Lăng Tiêu Tông Dương Khai!

- Dương Khai... cái tên này quen lắm, hình như đã nghe ở đâu rồi.

Mọi người xì xào ồn ào, không ít người toát ra khiếp sợ. Trước đó Dương Khai biểu hiện lực lượng mạnh mẽ, bọn họ thấy rõ ràng, bây giờ thấy hắn lấy ra lò luyện đan cấp Đạo Nguyên thượng phẩm, liền cả kinh, không ngừng suy đoán.

Có không ít người liên tưởng đến một vị luyện chế ra Thái Diệu đan trong Tứ Quý Chi Địa, được truyền bá rộng rãi.

Dù sao tên hai người giống nhau, đều là có Đạo Nguyên cảnh, hơn nữa đều tinh thông luyện đan, thiên hạ này dù rộng lớn, nhưng một người có nhiều chỗ tương tự như thế thì không có nhiều.

Trước mặt mọi người, Dương Khai vận chuyển lò lửa, nhiệt độ trong này liền tăng lên.

Lạc Tân híp mắt nhìn, không muốn vội ra tay, có vẻ rất hứng thú với hành động của Dương Khai.

Dương Khai càng thích vậy, không ngừng biến đổi linh quyết, khắc linh, lần lượt bỏ mấy gốc thảo dược cùng nội đan hệ thổ theo thứ tự vào lò luyện, khống chế độ lửa hầm nấu.

Trước sau không quá cạn chung trà, Dương Khai đưa tay ra, nguyên lực phun trào, hút lấy một cái chén.

Tiếp theo, hắn nhảy tới trước Mặc Ngọc Đỉnh, vỗ lò, đánh bay nắp, đưa tay hút lấy, liền hút ra vật trong lò.
Đó là nước thuốc gần cô đặc, dính dính màu xanh.

Theo góc độ luyện đan sư, lúc này mở lò là đã luyện đan thất bại, nhưng muốn trục xuất Khôi Nha, lại phải cần vật như thế.

Hắn bỏ nước thuốc tỏa mùi quái dị vào chém, cẩn thận đưa tới trước mặt Xích Nguyệt, nghiêm túc nói: - Tiền bối, uống nó đi.

Xích Nguyệt nhíu chặt mày, mặt trắng bệch.

Khi Dương Khai đưa nước thuốc bán thành phẩm này tới trước mặt, nàng ngửi được mùi cực khó chịu, giống như vớ mấy chục năm chưa giặt, chỉ mùi thôi cũng làm người ta buồn nôn.

Vật như thế làm sao mà nuốt vào bụng được?

Thấy ánh mắt chán ghét của nàng, Dương Khai mỉm cười: - Thuốc đắng dã tật mà, uống vào là ngài sẽ khỏi thôi.

Xích Nguyệt trừng Dương Khai, như đang nói ngươi dám đùa giỡn ta thì chết chắc rồi.

Dương Khai mặc kệ nàng, giống như dỗ dành trẻ con: - Đây, ngoan uống hết đi!

Nói rồi, một tay bóp miệng Xích Nguyệt, tay kia nâng chén đổ thứ đó vào miệng, nàng, đồng thời thầm vận nguyên lực giúp Xích Nguyệt nuốt vào.

Ục ục ục...

Rất nhiều người không khỏi dời mắt, cảm thấy bụng sôi lên, cả người không khỏe.

- Ụa... Bỗng nhiên Xích Nguyệt nôn ói, khuỵu một chân, thần sắc khổ sở, muốn ói hết ruột ra ngoài.

Dương Khai cười hì hì đứng sang một bên, ném cái chén, vỗ lưng Xích Nguyệt.

- Tiểu tử thối, ngươi dám cho ta uống thứ như thế! Xích Nguyệt quay lại, nghiến răng căm phẫn trừng Dương Khai.

Nàng sống bao nhiêu năm, chưa bao giờ phải uống thứ khó nuốt đến thế, nếu không phải hiện tại bị cản trở hành động, nàng làm sao phải chịu khổ như thế?

- Tiền bối bớt giận, tiểu tử cũng là bất đắc dĩ mà. Dương Khai cười hắc hắc.

- Ngũ muội... Sài Hổ kinh ngạc nhìn Xích Nguyệt, vui vẻ nói: - Muội có thể động đậy được rồi? Xích Nguyệt ngẩn ra, thế mới bừng tỉnh hoạt động thân thể, từ từ đứng lên, mỉm cười nói: - Quả thật không bị hạn chế nữa! Nói rồi, nàng quay người, lại khôi phục uy nghiêm,. oán hận nói: - Xem ra ngươi nói là đúng, lần này tạm tha cho ngươi, nếu còn lần sau dám cho ta uống thứ...

Nói được một nửa, Xích Nguyệt vội che miệng, sắc mặt tái nhợt như đang nhớ tới chuyện tồi tệ.

Nhưng nàng nhanh chóng dời ánh mắt, nhìn sang Sài Hổ, tràn đầy áy náy: - Tứ ca, là ta liên lụy huynh.

Sài Hổ cười to: - Người một nhà, nói khách sáo làm gì, ta tin nếu là ta gặp chuyện như thế, mọi người cũng sẽ không mặc kệ.

Xích Nguyệt gật đầu, tràn đầy cảm kích, quay người lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn nam nhân trung niên bị Diệp Tinh Hàm khống chế: - Dám làm ta chịu tội như vậy, ta muốn hắn chết!

Nam nhân trung niên lúc này tràn đầy mờ mịt, ánh mắt trống rỗng kinh ngạc nhìn Xích Nguyệt, miệng thì thào: - Không thể nào, không thể nào, Khôi Nha gần như tuyệt tích, làm sao trên đời này còn có phương pháp phá giải...

Hắn như không chấp nhận được tuyệt kỹ độc môn của mình bị phá giải thoải mái như thế, dẫn tới tâm thần chấn động mạnh, nhất thời hoảng loạn.

Dương Khai nhếch miệng cười: - Ở trước mặt ta mà chơi trùng, còn thiếu mấy trăm năm nữa, ha ha ha ha!

Hắn cười đắc ý ngông cuồng, làm không ít người nhìn sang, thầm nghĩ tiểu tử này điên rồi ư.

Tiếng cười dừng lại, Dương Khai vung tay đánh ra lực lượng, hóa thành ngọn lửa đốt sạch vật Xích Nguyệt nôn ra.

Đồng thời, nam nhân trung niên giống như bị trọng thương, cả người chấn động mạnh, không khỏi phun máu, sắc mặt tái nhợt, khí tức suy sụp.

Tuy rằng Khôi Nha bị đẩy ra, nhưng chưa chết, cho nên nam nhân trung niên vẫn bình yên.

Nhưng Dương Khai đánh ra liền hủy diệt Khôi Nha, còn làm nam nhân trung niên tâm thần nối liền bị xung kích, tự nhiên không dễ chịu gì.

Sở dĩ Khôi Nha xếp hạng không cao trên Kỳ Trùng Bảng, chính là vì sinh mệnh lực của nó không mạnh mẽ bằng những Kỳ Trùng Dị Trĩ khác, có thể tiêu diệt dễ dàng. CÒn Phệ Hồn Trùng thì khác, muốn tiêu diệt Phệ Hồn Trùng triệt để là chuyện cực kỳ khó khăn.

Nếu có thể, Dương Khai cũng muốn thu Khôi Nha vào Nô Trùng Trạc, nói không chừng sau này có cơ hội sử dụng tới.

Nhưng mà kỳ trùng Khôi Nha rất đặc thù, một khi có người để lại dấu ấn trên nó, vậy sẽ không cho người thử hai dùng tới, bởi vậy Dương Khai mới không do dự hủy diệt nó.

Thấy nam nhân trung niên như vậy, Xích Nguyệt nhíu mày, cũng không muốn tính sổ nữa, mà lạnh băng nhìn về phía Lạc Tân.

Tất cả những gì nàng phải chịu hôm nay, đầu sỏ gây họa là Lạc Tân, nếu không phải Dương Khai kỳ tích xuất hiện, cứu nàng trong nước lửa, hôm nay nàng chẳng những không thoát được, ngay cả Sài Hổ cũng bị kéo vào.

Tự nhiên nàng hận thấu xương loại tiểu nhân như Lạc Tân.

- Tiểu Nguyệt, bây giờ ngươi đến bên cạnh bổn tọa còn kịp, bổn tọa bảo đảm với ngươi, sẽ bỏ qua hết những gì đã xảy ra!

Lạc Tân nhìn Xích Nguyệt, nhàn nhạt nói.

- Tiểu... Nguyệt! Dương Khai mở to mắt, trợn mắt cứng lưỡi.

Nhớ năm đó, Yêu Vương Xích Nguyệt trên Đế Thần Tinh, nắm giữ cả hành tinh, hàng tỷ tỷ Yêu tộc nghe theo hiệu lệnh. Đến Tinh Giới này, lại bị người ta gọi là Tiểu Nguyệt, nếu để cho các lĩnh chủ Yêu tộc trên Đế Thần Tinh biết được, sẽ có cảm tưởng thế nào?

Xích Nguyệt phát giác biến hóa rất nhỏ của Dương Khai, hung tợn trừng hắn, mới hừ lạnh:

- Lão cẩu! Ngươi nhốt đại ca chúng ta, bắt buộc ta thành hôn, hiện tại còn muốn ta đi theo ngươi? Ngươi có phải chưa tỉnh ngủ không?

Sắc mặt Lạc Tân trầm xuống, tràn đầy giận dữ.

Hắn biết sau hôm nay, mình sẽ mất hết thể diện, vốn muốn thông qua Xích Nguyệt bù đắp một chút, không ngờ nàng dứt khoát cự tuyệt như vậy, nhất thời thẹn quá hóa giận, sát niệm tuôn trào như thủy triều.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau