VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2301 - Chương 2305

Chương 2303: Không có nghĩa khí

- Công tử nhà ta cho mời tiểu huynh đệ đi qua một chuyến, có chuyện quan trọng cần thương lượng! Lão già họ Lý cố kềm chế không vui trong lòng, trầm giọng nói.

- Không đi! Dương Khai không hề nghĩ ngợi, từ chối thẳng thừng.

Một lời nói ra, mọi người đều kinh hãi.

Các võ giả bốn phía đang tò mò xem náo nhiệt lại trợn to mắt ngạc nhiên nhìn Dương Khai, thầm nghĩ người này cũng không biết là người nào trong Thiên Diệp Tông, mà lại lớn lối như vậy, ngay cả Khưu Vũ mời cũng dám từ chối thẳng... dẫn tới vốn trong đại sảnh đang náo nhiệt ầm ĩ, lại đột nhiên yên tĩnh chốc lát.

Lão già họ Lý cũng không nghĩ tới Dương Khai lại từ chối dứt khoát như thế, trong khoảnh khắc trên gương mặt già nua xám lại, trầm giọng nói: - Vị tiểu huynh đệ này, xem ra tuổi còn quá trẻ, lỗ tai lại không tốt lắm... lão phu lặp lại lần nữa...

Dương Khai cười hà hà, cắt ngang lời lão: - Lão có nói 100 lần ta cũng không đi, không thấy ta đang bận ăn hay sao?

Khi nói chuyện, hắn lại cầm lên một trái linh quả cho vào miệng.

Mặt của lão già họ Lý thoáng cái sa sầm xuống, nói: - Tiểu huynh đệ nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời!

Dương Khai nhướn mày, ngạo mạn nói: - Thế nào? Uy hiếp ta à? Đây chính là đại lễ thành chủ đại nhân cưới vợ bé, lão dám ở chỗ này náo động, có tin ta bẩm báo thành chủ đại nhân, đuổi lão ra ngoài hay không?

Hắn nói câu này tăng cao giọng không nhỏ, các tân khách ở xa xa đều tò mò nhìn lại bên này.

Trên trán lão già họ Lý lập tức toát mồ hôi lạnh, vừa lúng túng vừa căm tức. Tuy rằng lão cũng không e ngại Lạc Tân lắm, nhưng nếu ở trước mắt bao người làm ra chuyện ép buộc, ỷ mạnh hiếp yếu, chỉ sợ sẽ tổn thương tới danh dự và danh tiếng của Thiên Chiếu Cung.

Dương Khai tiếp tục cắn linh quả, miệng nói mơ hồ không rõ: - Tuổi một bó lớn, còn làm cho người ta tức giận, cả đời này của lão đều là làm chó cho người ư?

"Phốc..." Diệp Tinh Hàm vừa cầm lên ly nước nhấp một ngụm để che giấu khoái ý trên mặt, nghe vậy liền sắc một tiếng phun ra một ngụm nước.

- Ngươi... Lão già họ Lý giận tím mặt.

Dương Khai hừ một tiếng, nói: - Đừng ngươi ngươi ta ta! Nếu Khưu Vũ muốn nói chuyện với ta, bảo hắn tự đến đây! Rõ ràng đây là hắn tìm bổn thiếu, không phải bổn thiếu tìm hắn!

Sau khi nói xong, hắn một mặt không vừa ý nhỏ giọng lẩm bẩm: - Thật là có bệnh mà! Cũng không biết ở đâu ra cảm giác ưu việt! Tiếp theo hắn tiếp tục phấn đấu với mâm trái cây trước mặt.

- Tiểu tử ngươi giỏi lắm! Lão phu nhớ kỹ ngươi! Lão già họ Lý quả thực bị chọc tức quá mức chịu đựng, nghe vậy phẩy tay áo một cái, phẫn nộ rời đi. Lão dầu gì cũng là cường giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh, còn nhận được cung chủ Thiên Chiếu Cung tán thưởng, hôm nay lại bị một thanh niên khiển trách làm nhục trước mặt mọi người như vậy, nếu không phải trong lòng lão có điều cố kỵ, không muốn làm lớn chuyện, thì sớm đã không kiềm chế ra tay dạy cho Dương Khai một bài học.

Nhưng cái nhục ngày hôm nay. đương nhiên là lão ghi nhớ trong lòng, đợi hôn lễ cưới vợ bé nơi này hoàn tất, là phải đánh cho Dương Khai một trận.

Lão già họ Lý rời đi, Vu Mã lập tức cặp mắt phát sáng nhìn Dương Khai, gương mặt phấn chấn nói: - Dương huynh, ta rất thích huynh!

Dương Khai giật cả mình một cái, nhìn Vu Mã sắc mặt có chút trắng bệch, nuốt nước miếng, nói: - Ta chỉ cảm thấy hứng thú với nữ nhân!

Vu Mã lập tức đầy mặt xấu hổ, nói: - Dương huynh, ta không phải có ý đó... Ta là muốn nói... cách làm của huynh vừa rồi, thật là làm cho người ta hả giận!

Bắt đầu từ hôm qua vào thành, Vu Mã đã nín một bụng căm tức, nhưng một màn vừa rồi hắn nhìn thấy trong mắt, trong lòng vô cùng sảng khoái: đệ tử Thiên Diệp Tông có nhiều cố kỵ, không thể khinh suất nói chuyện như Dương Khai như vậy, chỉ phải ở nơi này chịu nhục, nhưng với Dương Khai thì không cần băn khoăn nhiều, muốn làm gì thì làm.

Tuy rằng Đỗ Hiến cũng tỏ vẻ hả giận, nhưng có chút ưu tư lo lắng. Dù sao Dương Khai làm nhục lão già họ Lý ở trước mặt mọi người, cũng không biết Thiên Chiếu Cung bên kia có thể từ bỏ ý đồ hay không, huống chi giờ này Thiên Chiếu Cung cùng một phe với Thiên Hạc Thành, vạn nhất trên đường trở về Thiên Diệp Tông bị bọn họ chặn đường, thì phiền toái lớn rồi.

Trong lúc Đỗ Hiến đang lo lắng trong lòng, bất chợt nhận ra một bàn tay mềm mại nắm tay mình, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy đôi mắt đẹp của Diệp Tinh Hàm đầy ý cười đang nhìn mình, thấp giọng nói: - Sư huynh không cần lo lắng, Dương thiếu... làm việc đều có đạo lý của huynh ấy!

Đỗ Hiến hơi đổi sắc, mặc dù không biết vì sao Diệp Tinh Hàm có lòng tin với Dương Khai như vậy, nhưng cũng bị lây, khẽ gật gật đầu, trong lòng buông lỏng.

Mà bên kia, lão già họ Lý về tới bên cạnh Khưu Vũ, thấp giọng nói bên tai hắn.

Khưu Vũ ngẩng đầu nhìn về phía Dương Khai, nhướn mày, trầm ngâm một lát sau đó từ từ đứng dậy.

Hắn lại thật sự đi tới bên này.

Mấy người Thiên Diệp Tông đều mặt đổi sắc, như lâm đại địch, chỉ có Dương Khai vẫn như cũ nhai linh quả, phát ra tiếng vang giòn rụm.

Một lát sau, Khưu Vũ dẫn theo hai lão già đi tới trước bàn của Thiên Diệp Tông.

Đỗ Hiến lập tức đứng dậy, thấp giọng quát: - Khưu huynh, nơi này chính là hôn lễ của thành chủ đại nhân cưới vợ bé, buổi lễ cũng sắp bắt đầu, huynh hẳn không muốn chọc giận thành chủ đại nhân chứ?

Khưu Vũ nhìn hắn nói:

- Yên tâm, ta không phải tới gây chuyện, chỉ là muốn nói mấy câu với vị Dương huynh này thôi!
- Chỉ nói mấy câu ư? Đỗ Hiến nhướn mày, quả thực không hiểu vì cái gì Khưu Vũ không tiếc đích thân tới đây, muốn nói chuyện với Dương Khai? Dù sao xem theo tình cảnh ngày hôm qua, hai người này trước đây vốn cũng không quen biết, giữa bọn họ có thể có ân oán gì chứ?!.

Khưu Vũ vỗ vỗ vai Đỗ Hiến, đè hắn ngồi xuống, lại đi tới bên cạnh Dương Khai, nháy mắt ra dấu với tên đệ tử Thiên Diệp Tông ngồi bên cạnh Dương Khai.

Tên đệ tử Thiên Diệp Tông kia nhíu mày, nhưng rốt cục vẫn nhường lại chỗ ngồi cho hắn.

Khưu Vũ phất chiết phiến trên tay một cái, thu cất chiết phiến, ngồi xuống bên cạnh Dương Khai, mở miệng nói: - Dương huynh đúng không?

Dương Khai cũng không ngẩng đầu lên, nói: - Khưu huynh, hôm nay ta thấy ấn đường của huynh biến thành đen, ánh mắt tán loạn, môi nứt lưỡi tiêu, nguyên thần tan rã, mặt ửng đỏ, sợ là có tai ương máu chảy gì đó a!?

Khưu Vũ sửng sốt, khẽ nhếch khóe miệng cười khẩy nói: - Dương huynh còn giỏi về xem mặt người, tinh thông bói toán thuật ư?

Dương Khai liếc mắt nhìn hắn, nói: - Không giỏi! Chỉ là trên người huynh có tử khí quanh quẩn, hôm nay nhất định rất xấu!

- Nực cười! Khưu Vũ cười lạnh một tiếng: - Hôm nay là lễ tiệc thành chủ đại nhân cưới vợ bé, không khí vui mừng khắp nơi, sao có thể là điềm xấu?

- Tin hay không tùy huynh! Dương Khai bĩu môi nói.

Khưu Vũ khẽ nhíu mày, nói: - Vậy theo Dương huynh, nên làm thế nào hóa giải?

- Mau thu dọn đồ đạc cút đi quan trọng hơn! Dương Khai thuận miệng nói, sau khi nói xong lại nhìn hắn khinh thường: - Chuyện đơn giản như vậy còn muốn ta dạy cho huynh sao?

Khưu Vũ không nói nên lời, xoa xoa trán nói:

- Đừng nói bậy! Bổn thiếu tới đây, là muốn hỏi Dương huynh một vấn đề!

- Cái gì?

Khưu Vũ mấp máy môi nhưng không có truyền ra thanh âm gì, hiển nhiên là hắn dùng bí thuật truyền âm.

Điều này làm cho mấy người Đỗ Hiến, Diệp Tinh Hàm không khỏi tò mò, cũng không biết rốt cuộc Khưu Vũ hỏi Dương Khai vấn đề gì.

Cẩn thận quan sát, sau khi Dương Khai nghe xong lại lộ ra nụ cười quỷ quyệt, nói: - Không trở về? Khưu huynh sẽ gặp phiền toái lớn đấy!

- Huynh nói nhỏ sẽ chết sao? Khưu Vũ cắn răng nghiến lợi nhìn Dương Khai nói.

Dương Khai gật gật đầu: - Được!

Dứt lời, hắn cũng dùng truyền âm, nói: - Tiểu cô nương kêu Lạc Băng kia hôm qua sau khi theo huynh ra ngoài không có trở về ư? Huynh xác định chứ? Khưu Vũ gật gật đầu: - Đêm qua ta đã đi tìm nàng, chỉ gặp tỳ nữ riêng của nàng nói nàng không trở về. Hôm nay ta lại đi tìm nàng, vẫn như cũ không thấy bóng dáng...

Dương Khai cười nói: - Chuyện này thành chủ đại nhân không biết phải không?

Khưu Vũ nói: - Thành chủ đại nhân biết còn phải nói? Thành chủ đại nhân thiếp thất có 14 phòng, nhưng vẫn không có con nối dõi, chỉ có một đứa con gái như vậy, ngày thường coi như trân bảo, nếu để lão biết Lạc Băng mất tích, thì Thiên Hạc Thành này còn không sóng gió lật nhào sao? Huynh ta đâu còn có thể an tâm ngồi ở chỗ này!

- Người không thấy, sao huynh không đi tìm? Hỏi ta làm gì? Dương Khai hỏi đầy mặt khó hiểu.

- Bởi vì hôm qua huynh chân trước vừa rời khỏi cửa hàng kia, Lạc Băng liền đi theo ra ngoài! Khưu Vũ đáp.

Dương Khai híp mắt lại, nói: - Khưu huynh nói lời này có ý gì? Nói giống như ta mang theo Lạc Băng cô nương giấu đi vậy!

- Không có đương nhiên tốt nhất! Ta chỉ hy vọng hôm nay nàng có thể bình an trở về, nếu như thế, hết thảy đều chuyện cũ bỏ qua... nhưng nếu nàng thiếu một cọng tóc, nhất định bổn thiếu phải làm cho người làm nàng bị thương kia nếm mùi khốc hình của nhân gian! Khưu Vũ nói, trong mắt đầy hàn ý.

Dương Khai cười lạnh nói: - Khưu huynh uy hiếp lầm người rồi! Hôm qua sau khi ta rời cửa hàng kia liền trở về thẳng Thiên Khôi Lâu, cũng không thấy Lạc Băng tiểu thư. Điều này huynh có thể tìm người trong Thiên Khôi Lâu ấn chứng, cũng có thể hỏi các người Thiên Diệp Tông. Hơn nữa, ta mới đến cũng không có thù oán gì với Thiên Hạc Thành, tìm Lạc Băng tiểu thư phiền toái làm gì?

- Xác thực vậy ư? Khưu Vũ ánh mắt ngưng trọng hỏi.

Dương Khai hừ một tiếng, nói: - Nếu thật có người nào chọc ta, ta sẽ đích thân ra tay cho hắn biết hậu quả, việc hèn hạ bắt cóc con gái này... ngươi cảm thấy ta sẽ làm ư?

Khưu Vũ hơi đổi sắc, nói:

- Tốt! Ta tin huynh! Khưu mỗ mặc dù không gặp Dương huynh nhiều, nhưng cá tính ngay thẳng của Dương huynh, Khưu mỗ lại có hiểu biết, huynh cũng không phải loại người hèn hạ như thế! Bất quá nếu Dương huynh có tin tức của Lạc Băng, còn xin nhất định báo cho Khưu mỗ biết, Khưu mỗ vô cùng cảm kích!

- Nói hay nói hay! Dương Khai gật gật đầu.

- Cáo từ! Khưu Vũ vừa chắp tay, định đứng dậy.

Dương Khai lại một tay ấn hắn ngồi lại trên ghế.

- Dương huynh còn có chuyện gì? Khưu Vũ cau mày hỏi.

- Cũng không có chuyện gì, chỉ là muốn Khưu huynh giúp cho một chuyện nhỏ! Dương Khai cười hà hà nói, nụ cười kia tràn đầy mùi vị tà ác và gian trá, Khưu Vũ nhìn thấy trong lòng máy động, một loại dự cảm không ổn xông lên đầu.

- Giúp cái gì...

Khưu Vũ thấp giọng hỏi.

Dương Khai nói: - Khưu huynh có thể giúp chúng ta đổi chỗ ngồi hay không?

Khưu Vũ nghi hoặc nói: - Đổi chỗ ngồi?

- Không sai! Dương Khai gật gật đầu, mỉm cười nói: - Chỗ này ánh sáng không tốt lắm, ta thật không thích, muốn đổi chỗ sáng một chút!

Khưu Vũ khóe miệng co giật không dứt, trên trán toát ra mồ hôi lạnh, đưa tay xoa xoa trán nói: - Vậy huynh muốn... đổi tới chỗ nào?

Dương Khai chỉ tay một cái, nói: - Ta cảm thấy chỗ kia thật không tệ, mà bàn kia cũng vừa lúc trống không!

Khưu Vũ sắc mặt sa sầm xuống, nói: - Huynh có biết nơi đó là ai ngồi không?

Dương Khai cười nói:

- Tóm lại là người thì có thể ngồi thôi!

- Không được không được, chuyện này tuyệt đối không được! Khưu Vũ vội vàng xua tay.

Dương Khai sắc mặt lạnh xuống, nói: - Khưu huynh nói vậy thật không có nghĩa khí, ngươi vừa rồi chuyện huynh phó thác ta, ta rất sảng khoái đáp ứng, thế nào đến phiên ta nhờ huynh một chuyện nhỏ huynh lại ngần ngại, cũng quá không có nghĩa khí hay sao?

Khưu Vũ trợn to mắt, thầm nghĩ: "Ta với ngươi có nghĩa khí gì để nói? Huống chi vừa rồi ngươi đáp ứng bất quá là thuận miệng lấy lệ mà thôi, đâu thấy nửa điểm thành ý?"

Chương 2304: Giờ lành đến

Khưu Vũ giận dữ nói: - Dương huynh, đây không phải là huynh làm khó ta sao!

Dương Khai cười nói: - Đừng nói khách sáo như vậy! Chuyện này đối với huynh mà nói bất quá là nhấc tay làm chút chuyện mà thôi, cũng không phải muốn huynh cởi quần áo trần truồng ở nơi này, sảng khoái chút đi! Đổi hay không đổi!

Khưu Vũ da mặt co giật nhìn hắn, nói: - Đổi, thì thế nào? Không đổi, thì thế nào?

Dương Khai cười ha hả, vỗ vai Khưu Vũ, thuận tay lau nước trái cây dính trên tay trên y phục của hắn, nói: - Nếu đổi thì chúng ta là bạn tốt, huynh tốt ta tốt mọi người tốt! Nếu không đổi... nói không chừng bổn thiếu phải đi tìm thành chủ đại nhân tâm sự một chút, hỏi xem con gái bảo bối của thành chủ đại nhân kia...

- Đủ rồi! Khưu Vũ sắc mặt lạnh xuống, hất tay Dương Khai xuống, nhìn hắn chằm chằm cắn răng nói: - Huynh uy hiếp ta ư?

- Nào có!

Dương Khai chớp chớp mắt: - Khưu huynh hiểu lầm rồi, ta chỉ là thương nghị với huynh thôi!

Khưu Vũ tức giận nói: - Ta đã biết không nên tìm ngươi tìm hiểu tin tức của Lạc Băng, tên tiểu nhân hèn hạ ngươi này!

Dương Khai cười híp mắt nói: - Người trẻ tuổi, không nên dễ dàng nổi giận như vậy, giận dữ thương thân!

Khưu Vũ lạnh lùng nhìn hắn, thật lâu, mới quay người rời chỗ ngồi, đi thẳng tới một nam nhân bộ dáng như người quản gia, thấp giọng nói mấy câu.

Quản gia kia nghe vậy, khẽ nhíu mày, dáng vẻ dường như đắn đo, còn nhìn vài lần về phía mấy người Thiên Diệp Tông, khẽ lắc đầu.

Nhưng cũng không biết Khưu Vũ lại nói gì đó với hắn, lúc này quản gia mới sắc mặt khó coi gật đầu nhận lời.

Sau một lát, quản gia kia đi tới trước mặt đám người Thiên Diệp Tông, ôm quyền nói: - Chư vị đại nhân, hôm nay công việc bề bộn, bọn hạ nhân dường như có điều sơ sót, chỗ ngồi của chư vị đại nhân không phải chỗ này, mời theo tiểu lão đổi chỗ. Chỗ sơ suất còn xin thứ lỗi cho!

Mấy người Đỗ Hiến, Diệp Tinh Hàm nghe vậy đều sửng sốt, không biết quản gia kia làm thứ quỷ gì.

Dương Khai lại cười hà hà, ôm quyền nói với quản gia: - Vậy làm phiền!

Lúc nói chuyện, hắn nháy mắt ra hiệu về phía đám người Diệp Tinh Hàm.

Mọi người tuy rằng đầu óc còn mơ hồ, nhưng cũng đứng lên, dưới hướng dẫn của quản gia đi thẳng tới một cái bàn trống gần vị trí trước nhất, dưới an bài của quản gia, theo thứ tự ngồi xuống.

Sau khi an trí thỏa đáng, quản gia liền rời đi.

Lúc này Diệp Tinh Hàm mới quay nhìn Dương Khai hỏi: - Dương thiếu, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Huynh nói gì với Khưu Vũ?

Nàng biết với thực lực của Thiên Diệp Tông cùng quan hệ giữa Thiên Hạc Thành hiện nay, là không thể nào chiếm được loại đãi ngộ này, giải thích duy nhất chính là Dương Khai mật đàm với Khưu Vũ trước đó.

Dù sao sau khi Khưu Vũ rời đi liền tìm quản gia kia, mà ngay sau đó nhóm người mình được đổi vị trí.

Mấy người Đỗ Hiến cũng đều đầy mặt tò mò nhìn Dương Khai, hy vọng hắn cho cái đáp án.

Dương Khai cười, nói: - Cũng không có gì, ta vừa gặp Khưu huynh đã như bạn thân cũ, gặp lại thổ lộ tình cảm, hắn cảm thấy phủ thành chủ rất khinh suất các vị, cho nên liền chủ động đề nghị đổi chỗ ngồi cho các vị!

Mọi người hiển nhiên ai cũng không tin.

Diệp Tinh Hàm nói: - Có quỷ mới tin huynh!

Dương Khai nói: - Khưu huynh còn là người rất tốt đấy!

Dị động bên này không ít tân khách nhìn ở trong mắt, thầm khiếp sợ không thôi! Dù sao mọi người đều biết quan hệ giữa Thiên Diệp Tông và Thiên Hạc Thành hiện nay. Thời khắc này đệ tử Thiên Diệp Tông bất ngờ được đổi tới bàn vị trí gần trước nhất, chuyện dị thường nho nhỏ này không khỏi làm cho mọi người nghi thần nghi quỷ. Thầm suy đoán có phải hay không Thiên Diệp Tông đã bắt tay thân thiện với Thiên Hạc Thành. Nếu thật như thế, có lẽ bọn họ cũng nên suy tính lại có nên đối xử tốt với Thiên Diệp Tông hay không?!

Không khí trong đại sảnh lập tức trở nên biến hoá kỳ lạ.

Mấy người Thiên Diệp Tông cũng đều đứng ngồi không yên, luôn cảm nhận được không ít ánh mắt khác thường ở bốn phía nhìn về bên này, khiến cả người không được tự nhiên.

Mà theo thời gian trôi qua, bàn ghế trống trong đại sảnh từ từ có người ngồi đầy, cả đại sảnh cũng từ từ khôi phục bầu không khí náo động ầm ĩ kia.

Bất chợt nghe có người gào to: - Thành chủ đại nhân đến!

Một lời phát ra, cả đại sảnh lập tức yên tĩnh lại, mọi người đồng loạt dời mắt nhìn về một hướng.

Chỉ thấy bên kia một người mặc trường bào đỏ thẫm sải bước đi ra, trên mặt dào dạt nụ cười hạnh phúc, không ngừng chắp tay chào quý khách bốn phía.

- Chúc mừng thành chủ đại nhân!

- Nhiều ngày không thấy, phong thái của thành chủ đại nhân càng hơn xưa, thật khiến người người hâm mộ mà!

- Chúc mừng thành chủ đại nhân như nguyện cưới vợ xinh, đại nhân đúng là tấm gương cho chúng ta!
- Nhân ngày vui này, chúc thành chủ đại nhân thân thể an khang, võ đạo hưng thịnh, con nối dòng liên miên, gia tộc bất hủ!

...

Bốn phương tám hướng, tân khách cùng chúc mừng, trên mặt mỗi người đều chứa đầy nụ cười, năng lực nịnh hót cực hạn.

Người mặc trường bào đỏ thẫm kia cũng không ngừng chào đáp lễ, nụ cười vô cùng vui sướng.

- Đây là Lạc Tân à? Dương Khai trợn mắt nhìn, nhỏ giọng hỏi Diệp Tinh Hàm.

Diệp Tinh Hàm sầm mặt xuống, gật gật đầu:

- Đúng là lão!

Dương Khai co giật khóe miệng nói: - Cô nương không nói, ta còn tưởng là cha của Lạc Tân đấy...

Dương Khai cũng là lần đầu nhìn thấy thành chủ của Thiên Hạc Thành, vốn tưởng rằng người này có thể nạp 15 phòng tiểu thiếp, nhất định là có thuật dưỡng nhan, dồi dào tinh lực, mặc dù có tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh, thoạt nhìn khẳng định cũng không già lắm.

Nhưng vừa thấy người trước mắt, lại là một lão già hơi lớn tuổi, tóc hoa râm thật lưa thưa, mặc dù có tu vi không tầm thường, nhưng khí huyết lực đã chập chờn, hiển nhiên đã vào tuổi xế chiều, cuộc đời này căn bản không có hy vọng tấn thăng Đế Tôn Cảnh.

Trường bào đỏ thẫm lão mặc trên người càng làm nổi lên vẻ già nua của lão.

- Cô nương nhà ai, thật là mắt bị mù rồi! Vu Mã ở một bên cũng không ngừng lắc đầu, cảm nhận cực kỳ bi ai thay cho thiếu nữ hôm nay gả cho Lạc Tân.

- Câm miệng, cẩn thận họa là từ trong miệng mà ra! Đỗ Hiến hung hăng trừng mắt nhìn Vu Mã, thấp giọng nói:

- Ngươi cũng không phải không biết, các tiểu thiếp của Lạc Tân kia đâu có người nào là tự nguyện gả cho lão?

Vu Mã hừ một tiếng, nói: - Chính là làm nhiều chuyện xấu khi nam chiếm nữ, cho nên mới một mực không có con nối dõi, thiện ác cuối cùng có báo, thiên đạo luân hồi!

- Ngươi còn nói nữa!

Vu Mã bỉu môi nói: - Được được được, không nói thì không nói!

Hiện trường vô cùng náo nhiệt, cực kỳ vui mừng.

Một lúc lâu sau, mới có một thanh âm hô to: - Giờ lành đã đến!

Ngay tức thì, bốn phía diễn tấu và nhạc khí trỗi lên, tiếng chiêng trống vang trời, dường như sắp tốc lên nóc nhà này.

Trên mặt Lạc Tân cũng toát ra ánh sáng đỏ, chỉnh lại quần áo, mặt tươi cười nhìn lại ngoài cửa trước.
Mọi người theo ánh mắt của lão, đồng loạt nhìn hướng bên kia, mỗi người đều mỉm cười, trong mắt đầy chờ mong.

Hình như có nhạc du dương vang lên từ bên ngoài, mà kèm theo tiếng nhạc, một đội ngũ đưa dâu từ từ ập vào trong mắt mọi người, một nữ nhân mặc kiểu bà mối đi phía trước, thắt lưng mập ú như thùng nước, trên mặt treo nụ cười ngọt mê hoặc người, kế tiếp là một kiệu hoa bốn người khiêng, từ từ đi tới bên này, khoe khoang cực hạn.

Phía sau kiệu hoa, có đồng tử đồng nữ đi theo, không ngừng vẩy tung cánh hoa trong lẵng hoa.

Nơi kiệu hoa đi qua, cánh hoa lót đường, mùi hoa thơm tràn ngập.

Sau đồng tử đồng nữ tung cánh hoa, lại có hai hàng đồng tử đồng nữ, mỗi người cầm đèn lồng đi theo phía sau, trên đèn lồng, phân biệt có nhiều chữ chúc mừng "Trăm năm hòa hợp", "Vui kết lương duyên" v. v...

Phía sau cùng, mới là đội ngũ đưa dâu, thuần một sắc là thiếu nữ, mỗi người đều khóc như mưa rơi trên hoa lê, làm như người của nhà gái về nhà chồng.

Đoạn đường ngắn ngủi mấy chục trượng, ước chừng đi hết thời gian uống cạn một chung trà, kiệu hoa mới tới cửa đại sảnh.

- Hạ kiệu! Có người hô to một tiếng, kiệu hoa vững vàng hạ xuống.

Bà mối tiến lên, vén màn kiệu lên, đưa ra một tay vào trong, ngay sau đó, một bàn tay mềm mại trắng nõn đưa ra.

Riêng là một bàn tay nhỏ này, không biết đã làm cho bao nhiêu nam nhân nhìn thấy trong mắt sáng ngời.

Bàn tay ngọc trắng nõn không tỳ vết kia, da thịt như sương như tuyết, vô cùng mịn màng, khiến người ta mơ mộng liên miên, thầm nghĩ người có bàn tay ngọc như thế, nhất định là dung mạo xinh đẹp... nhưng cố tình người như thế lập tức sẽ trở thành tiểu thiếp phòng thứ 15 của Lạc Tân, đích thực khiến người ta vừa thương tiếc vừa hâm mộ vừa ghen tỵ.

Ngay sau đó, một chiếc giày thêu đỏ thẫm từ bên trong kiệu thò ra, hạ xuống trên tấm thảm đỏ trước cửa, lúc này một thân ảnh tuyệt vời chói mắt, mới ập vào trong tầm mắt mọi người.

Cô dâu đội mũ phượng, đỉnh đầu phủ khăn voan đỏ, trên áo cưới thêu Phượng Hoàng vàng chói đang vỗ cánh muốn bay, tua mũ phượng gắn đầy châu ngọc che lại dung nhan khiến người ta mơ mộng vô hạn kia.

Giờ khắc này, vô số người trong lòng chửi má nó.

Không có gì khác, trên đầu cô dâu đội mũ phượng cùng khăn voan đỏ kia, dường như có công hiệu ngăn cách thần niệm dò xét... rõ ràng là một kiện bí bảo không tầm thường!

Tất cả võ giả phóng ra thần niệm muốn âm thầm dò xét dung nhan cô dâu, đều bị một tấm chắn vô hình ngăn cản, căn bản không thấy được tình huống bên trong.

Thời khắc này dường như Lạc Tân biết ý nghĩ trong lòng mọi người, lão liếc nhìn một vòng xung quanh, thầm cảnh cáo một phen, lúc này mới hài lòng mỉm cười.

Dương Khai lúc này cũng là bĩu môi.

Vừa rồi hắn cũng giống như người khác, lén lút thả ra thần niệm muốn nhìn xem dáng dấp cô dâu ra sao, nhưng không nghĩ tới bị bí bảo kia ngăn cản.

Bí bảo kia uy năng không tầm thường, nếu hắn cưỡng ép thúc giục thần niệm cũng có thể phá vỡ, nhìn thấy mặt của nàng dâu kia. Nhưng dù sao đây cũng là hôn lễ cưới vợ bé, nếu thật làm như vậy, khẳng định sẽ dẫn tới người khác chú ý, chọc tới phiền toái không cần thiết.

Cho nên hắn chỉ là thử dò xét một chút, rồi không có cố thử nữa, chỉ lẳng lặng ngắm nhìn.

Giờ này khắc này, dưới hướng dẫn và nâng đỡ của bà mối, cô dâu từng bước đi vào đại sảnh.

Mặc dù thấy không rõ dung nhan của nàng, nhưng nhìn dáng người nàng mơ hồ xuyên qua áo cưới kia, vẫn có thể nhìn ra dáng người thiếu nữ này rất bắt mắt, ắt là thân mình thướt tha nhiều vẻ.

Dương Khai nhìn một hồi, bỗng nhiên nhướn mày, dường như nhận ra có chỗ nào không đúng, nhưng rốt cuộc không đúng chỗ nào, lại không nói ra được.

Mà trọng yếu hơn là, loại cảm giác khiếp sợ phiền não hôm qua bỗng nhiên lập tức lại dâng lên, làm hắn chau mày.

Quay đầu nhìn mấy người Diệp Tinh Hàm, thấy dáng vẻ bọn họ không có phát hiện gì.

Bất quá cảnh tượng trước mắt dường như kích phát lên khát vọng nào đó sâu trong nội tâm Diệp Tinh Hàm, thời khắc này nàng nhìn cô dâu từng bước một đi vào, trong đôi mắt đẹp đầy ý chờ mong, dường như đang ảo tưởng chính mình có một ngày nào đó cũng có thể đội mũ phượng khăn quàng vai như vậy, gả cho cho người mình thương yêu nhất.

Nàng len lén liếc mắt nhìn Đỗ Hiến, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ửng hồng.

Không bao lâu, đoàn người rốt cục đi tới cuối đại sảnh, bà mối giao đai lụa cầm trong tay cho Lạc Tân, cười nói: - Đại nhân, cô dâu ta giao cho ngài, ngày sau phải đối đãi nàng thật tốt!

Lạc Tân cười to nói:

- Tất nhiên ta sẽ không để cho nàng bị khi dễ mảy may!

Bà mối nói: - Cô dâu thật hạnh phúc nha, cả đời ta này thế nào cứ mệnh khổ như vậy, không gặp được nam nhân nào như đại nhân vậy đâu!

Cả đoàn người cười vang, trong nháy mắt bầu không khí vô cùng náo nhiệt...

Chương 2305: Ta không đồng ý

Chỗ cuối đại sảnh, Lạc Tân cầm đai lụa dắt cô dâu, mỉm cười, xoay người bước đi lên bục.

Lúc này, trên bàn bên trái của đám người Dương Khai, một lão già tóc hoa râm bỗng nhiên đứng dậy, mỉm cười bước tới đứng trước mặt hai người.

Tiếng diễn tấu nhạc khí chợt ngừng, chiêng trống yên tĩnh, hiện trường lập tức trở nên nghiêm túc trang trọng.

Lão già mỉm cười nói:

- Có thể làm chứng việc hôn nhân này cho thành chủ đại nhân, lão hủ hết sức vinh hạnh!

Dừng một chút, lão nói tiếp: - Nhân ngày lành tháng tốt này, hai vị kết lương duyên tần tấn, hy vọng hai vị ngày sau vợ chồng ân ái, trăm năm hạnh phúc, hòa hợp tới răng long đầu bạc, hai người có đồng ý hay không?

Lạc Tân cười nói: - Lạc mỗ đồng ý!

Lão già gật gật đầu, chuyển nhìn về phía cô dâu hỏi:

- Còn cô dâu?

Cô dâu thân thể mềm mại khẽ run lên, từ bên trong mũ phượng truyền ra một thanh âm dễ nghe: - Ta...

Lời này vừa thốt ra, Dương Khai bỗng nhiên biến sắc, cảm giác bất an sâu trong nội tâm kia càng thêm mãnh liệt, hắn luôn cảm thấy, mình phải rất quen thuộc với thanh âm này mới đúng!

Không đợi hắn tiếp tục nghe rõ thanh âm này rốt cuộc là người nào, chợt nghe nơi nào đó trong đại sảnh, một giọng nói run run khẽ kêu lên:

- Ta không đồng ý!

Một câu vừa nói ra, mọi người đều kinh hãi, đều đồng loạt nhìn lại hướng nơi phát ra thanh âm, không biết là người nào to gan lớn mật, dám ở trước mặt vô số cường giả nơi này làm cho thành chủ đại nhân không xuống đài được.

Lạc Tân lại càng giận dữ, quay đầu nhìn bên kia quát: - Người nào lớn mật như thế!

Sắc mặt của lão dữ tợn gần như vặn vẹo. Hôm nay là ngày hôn lễ cưới vợ bé, đang lúc vui mừng, nhưng lão không hề nghĩ tới ở thời khắc mấu chốt này lại có người phá đám, trong lòng không khỏi sinh ra sát khí nồng đậm.

Trong mắt lão bắn ra hàn quang bốn phía, cẩn thận thẩm tra vị trí nơi phát ra thanh âm kia, trong miệng hừ lạnh nói: - Thế nào? Có lá gan phá hỏng chuyện tốt của bổn tọa, mà không có can đảm đứng ra thừa nhận sao?

Bên cạnh lập tức có tân khách quát to: - Ngoan ngoãn đứng ra nói xin lỗi bồi lễ với thành chủ đại nhân, hoặc giả còn có thể tha ngươi không chết, nếu dám ngoan cố, ngày này sang năm chính là ngày giỗ của ngươi!

Lạc Tân tiếp lời: - Hôm nay là ngày vui của bổn tọa, bổn tọa không muốn đả thương tánh mạng người, ngươi ngoan ngoãn đứng ra, bổn tọa sẽ không làm khó dễ ngươi!

Lão vừa dứt lời, ở nơi nào đó trong đám người, bỗng nhiên đứng lên một người.

Người kia toàn thân đều bao phủ trong áo bào đen, không nhìn ra hình dáng, nhưng theo thân cao của dáng người người này, hiển nhiên là một nữ nhân.

- Bắt lấy! Lạc Tân vừa thấy người này đứng lên, liền phất tay ra lệnh.

"Vù vù vù", lập tức mấy võ giả phủ thành chủ vọt tới hướng người kia.

Nữ nhân đứng ở nơi đó, tuyệt không mảy may kinh hoảng, mắt thấy mấy người kia vọt tới trước mặt sắp bắt giữ nàng, nàng chợt lột xuống tấm khăn đen trên đỉnh đầu, lộ ra hình dáng.

Mọi người đang nhìn chăm chú, bỗng nhiên tất cả đều trợn to mắt, trố mắt líu lưỡi, đầy mặt không thể tin.

- A?

- Này...

- Đại tiểu thư?

Mấy võ giả phủ thành chủ phóng vọt tới hướng nữ nhân kia vốn khí thế hung hăng, chuẩn bị bắt giữ nàng này, sau đó dẫn tới chỗ bí mật trừng phạt một phen, nhưng vừa thấy dung mạo của nàng, đều biến sắc, dừng lại giữa không trung, chật vật rơi xuống đất, toàn bộ đều choáng váng mặt mày.

Bởi vì bọn họ phát hiện, người ở thời khắc mấu chốt phá quấy hôn lễ cưới vợ bé này không phải ai khác, lại là Lạc Băng đại tiểu thư của phủ thành chủ!

Khưu Vũ đứng bật dậy, đầy mặt ngạc nhiên nhìn chăm chú về phía Lạc Băng. Thế nào hắn cũng nghĩ tới giờ này Lạc Băng lại xuất hiện trong đại sảnh, mà còn cản trở hôn lễ của thành chủ đại nhân.
Hôm qua hắn chia tay Lạc Băng, khi đó Lạc Băng còn bình thường, bất kể như thế nào cũng nghĩ không thông chỉ qua một đêm, Lạc Băng vì cái gì làm ra chuyện như vậy.

Trong lúc nhất thời, bên trong đại sảnh yên lặng như tờ, mọi người đều nhìn Lạc Băng với ánh mắt quái dị, không biết vì sao nàng lại làm náo loạn như thế.

- Băng nhi! Lạc Tân cũng thân thể chấn động, trợn to mắt nhìn Lạc Băng: - Ngươi làm gì vậy...

Nói còn chưa dứt lời, dường như lão phát hiện điều gì, trầm giọng nói: - Ai khi dễ ngươi?

Lão chợt nhìn thấy mắt của con gái bảo bối sưng đỏ, hiển nhiên là đã khóc một đoạn thời gian rất dài, hơn nữa thanh âm khàn khàn, cho nên vừa rồi lão nghe giọng nói của Lạc Băng mà không nhận ra.

Theo bản năng lão nghĩ là có người ức hiếp Lạc Băng.

Khưu Vũ ở một bên thầm nuốt nước bọt một cái, e sợ Lạc Băng nói ra tên của mình, hắn nghĩ Lạc Băng làm toàn bộ chuyện như vậy là bởi vì mình.

- Không ai khi dễ con! Lạc Băng mấp máy đôi môi đỏ mọng, đáp.

- Thật không có? Lạc Tân híp mắt, trầm giọng hỏi.

- Thật không có! Lạc Băng lắc lắc đầu, trầm mặc một lát rồi nói: - Phụ thân, nữ nhi yêu cầu người một chuyện!

Lạc Tân thở dài, nói: - Có chuyện gì lát nữa nói sau, ngươi trước hãy về phòng nghỉ ngơi đi! Sâu trong nội tâm lão vô cùng căm tức, trách mắng Lạc Băng lại không thức thời như thế, ở trước mặt rất nhiều người nơi này lại làm hao tổn uy nghiêm và mặt mũi của mình... Hiện tại lão chỉ muốn mau mau tiến hành cho xong hôn lễ cưới vợ bé này, sau đó sẽ hỏi Lạc Băng xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

Không nghĩ tới, Lạc Băng lại không có ý ngoan ngoãn nghe lời, mà lắc đầu nói: - Không được, hiện tại con chỉ yêu cầu người chuyện này, nếu chậm trễ thì không còn kịp rồi!

- Băng nhi! Lạc Tân tức giận hầm hầm, trầm giọng quát.

Lạc Băng theo bản năng thân mình run lên, bộ dáng dường như có chút kinh sợ, nhưng ánh mắt của nàng lại rất kiên định, vẫn như cũ nhìn phụ thân của mình, đầy ý khẩn cầu.

Lạc Tân nhìn thấy nàng như thế, lập tức biết mình khẳng định không lay chuyển được nàng, chỉ than một tiếng, hướng về phía tân khách bốn phía cười, nói: - Để chư vị chê cười, bổn tọa quá nuông chiều tiểu nữ, cho nên có hơi náo loạn làm bậy, hy vọng không làm hỏng nhã hứng của chư vị!

Mọi người nghe vậy, không nhịn được sắc mặt buông lỏng, thầm nghĩ đã sớm nghe nói Lạc Băng được thành chủ đại nhân sủng ái, không nghĩ tới lại cưng chiều đến mức này, lại dám quấy rối trong ngày hôn lễ cưới vợ bé của phụ thân mình như thế.

Mọi người rối rít bày tỏ không sao, như là rất suy nghĩ cho Lạc Tân.

Lúc này Lạc Tân mới nhìn Lạc Băng nói: - Nói đi, yêu cầu phụ thân chuyện gì, mà lại chọn đúng lúc này... Nếu nói không rõ, thì chờ xem phụ thân làm thế nào thu thập ngươi! Trong lời nói của lão tuy rằng uy hiếp, nhưng trên mặt lại treo nụ cười, hiển nhiên không phải thật như thế, mà là một loại biểu hiện nuông chiều.

Các tân khách cũng đều phát ra tiếng cười thiện ý, khen ngợi tình cha thương con của thành chủ đại nhân như núi vân vân... Lạc Băng cắn cắn bờ môi đỏ mọng, đưa tay chỉ bên cạnh Lạc Tân, nói: - Nữ nhi muốn cầu xin phụ thân, tha cho nàng đi!

Nàng vừa dứt lời, bầu không khí trong đại sảnh vốn khôi phục một chút vui mừng lần nữa biến hoá kỳ lạ rơi vào trầm mặc, không ít tân khách há to miệng, dường như không thể tin được lỗ tai của mình, mà có một số người thì biết chỉ sợ chuyện hôm nay có chút khó khăn... Trong lúc nhất thời mọi người đều thấp thỏm lo âu, âm thầm dò xét sắc mặt của Lạc Tân.

Chỉ thấy nụ cười trên mặt Lạc Tân lập tức cứng lại, từ từ thu liễm, trên mặt âm trầm gần như có thể quét xuống một tầng sương lạnh, trong mắt lão từ từ bị phẫn nộ lấp đầy.

Một hồi lâu, Lạc Tân mới nói: - Băng nhi đi nghỉ ngơi đi! Có lẽ con quá mệt mỏi rồi!

Lão vốn nghĩ con gái mình phản đối hôn sự chỉ là muốn nhân cơ hội uy hiếp mình, muốn mình đáp ứng nàng điều kiện khó làm gì đó, lão cũng chuẩn bị tâm tư làm tốt... Nhưng hiện tại xem ra chuyện căn bản không phải như vậy, Lạc Băng là thật sự phản đối chuyện hôn nhân này.

Lạc Tân như thế nào chịu đáp ứng? Cho dù lão cưng chiều Lạc Băng như thế nào đi nữa, cũng sẽ không ở trước mắt bao người nơi này buông tha cô dâu... Nếu thật làm như vậy, lão sẽ mất hết mặt mũi? Còn gì uy nghiêm? Chỉ sợ ngày sau cũng không có cách nào tiếp tục trông coi Thiên Hạc Thành, trở thành thành chủ nơi này.

- Phụ thân hãy đáp ứng với con đi! Lạc Băng cầu khẩn.

- Càn rỡ!

Lạc Tân nổi giận quát một tiếng, nhìn Lạc Băng hận sắt không rèn thành thép, nói: - Xem ra là trước kia phụ thân quá mức cưng chiều, làm cho ngươi không biết phân tấc! Cút trở về phòng cho ta, không có lệnh của ta không được bước ra cửa phòng một bước!

- Phụ thân... Lạc Băng khóc lên: - Người ta đều không phải là tự nguyện, vì sao người phải ép buộc như vậy? Phụ thân hãy tha cho nàng được không?

"Xịt..."

Vang lên hàng loạt tiếng hít hơi lạnh.

Tuy trong lòng mọi người đều biết, những tiểu thiếp của Lạc Tân này gần như không có người nào là tự nguyện gả cho lão, nhưng loại chuyện này chỉ chứa trong bụng mình là được, cũng không có người nào đi vạch trần... nhưng nếu nói thẳng ra trước mặt mọi người, thì mùi vị đó sẽ không giống nhau.

Người hết lần này tới lần khác nói ra lời này, lại là Lạc Băng!

Tất cả võ giả trong đại sảnh nghe nói như vậy, đều cảm giác trái tim của mình đập mạnh, trong mô hồ có cảm giác quỷ dị sắp xảy ra mưa rền gió dữ, khiến người ta lo sợ bất an.

- Phụ thân thả nàng rồi, sau này nữ nhi một mực đi theo bên cạnh phụ thân, hiếu kính ngài, nghe lời ngài... sau này nữ nhi không bao giờ... gây họa nữa, sau này nhất định sẽ ngoan ngoãn! Lạc Băng còn đang khóc lóc cầu xin.

Sắc mặt của Lạc Tân gần như vặn vẹo, xanh mét, quát mắng: - Ngươi còn ở đây nói bậy gì nữa!

Lạc Băng nói: - Con không có nói bậy, con biết nàng là ai, con cũng biết tại sao nàng muốn gả cho người... người hãy thả nàng đi!

Lạc Tân cả giận nói: - Các ngươi còn đứng nhìn cái gì, tiểu thư bệnh tâm thần, còn không mau dẫn nàng đi tận tình chiếu cố cho ta!

Nghe hiệu lệnh của lão, mấy võ giả phủ thành chủ vốn đang không biết xử lý làm sao, mới giật mình hành động, rối rít vọt tới phía Lạc Băng bên kia.

Ngay thời điểm này, một người một mực ngồi ở bên cạnh Lạc Băng bỗng nhiên đứng lên, một tay chụp nắm cần cổ Lạc Băng, lộ ra một con mắt độc nhất nhìn mọi người chung quanh, hừ lạnh nói: - Ai dám đến đây, ta bóp chết nàng!

Mấy võ giả phủ thành chủ đang xông tới cả kinh thất sắc, một lần nữa từ giữa không trung hạ xuống, luống cuống tay chân không biết làm gì.

Các tân khách tới chúc mừng cũng đều lần nữa trợn to mắt, vạn lần không nghĩ tới buổi hôn lễ hôm nay lại liên tiếp chuyển biến bất ngờ như thế.

"Là hắn!" Dương Khai nhướn mày, nhìn nam nhân một mắt xỏa tóc nắm cổ Lạc Băng kia, trên mặt như có điều suy nghĩ.

Hắn còn nhớ rõ, hôm qua lúc ở trong tửu lâu, đụng phải nam nhân này, người này dường như tên gọi là Sài Hổ, lúc đó cũng bởi vì hắn xảy ra đụng chạm đánh nhau với một nhóm người khác, mình mới sớm rời khỏi tửu lâu.

Không nghĩ tới, tên Sài Hổ này lại xâm nhập vào buổi hôn lễ, lại còn dám ở trước mắt bao người bắt đại tiểu thư của phủ thành chủ.

Bất quá... người này chỉ có tu vi Hư Vương tam tầng cảnh, ngay cả có Lạc Băng trên tay, chỉ sợ cũng là vận mạng chịu không nổi.

Nghĩ tới đây, hắn nhìn lại hướng cô dâu vẫn đứng bên cạnh Lạc Tân kia. Từ lúc nhìn thấy cô dâu này, hắn liền có cảm giác thật quái dị, mà giờ khắc này nhìn lại, thấy thân thể mềm mại của cô dâu run rẩy, dường như đang vùng vẫy muốn thoát khỏi trói buộc gì đó...

Chương 2306: Tự nguyện

Sài Hổ một tay nắm cần cổ thon dài của Lạc Băng, một tay đặt sau lưng của nàng, trong cơ thể thánh nguyên cuồn cuộn, xu thế chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào.

Đám hộ vệ của phủ thành chủ hai mặt nhìn nhau, đầy mặt khó xử và phẫn uất, người ta nắm trong tay đại tiểu thư làm con tin, bọn họ cũng không dám tùy tiện hành động, e sợ chọc giận Sài Hổ làm bị thương Lạc Băng. Nếu làm như vậy thì bọn họ cách cái chết cũng không xa.

Trong lo lắng, họ đều nhìn vào Lạc Tân, chờ xem lão chỉ thị như thế nào.

Chỉ thấy Lạc Tân hơi híp mắt, ngầm nháy mắt ra hiệu, chúng hộ vệ thầm hiểu trong lòng, lặng yên không một tiếng động tản ra, bao vây bốn phía Sài Hổ, phòng ngừa hắn chạy thoát.

Mà tân khách vốn ở gần Sài Hổ và Lạc Băng, trong nháy mắt Sài Hổ đứng lên chụp cổ Lạc Băng cũng vội tản ra bốn phía theo dõi.

- Lạc Tân lão nhi! Nếu lão còn nghĩ tới tánh mạng của con gái mình, thì bảo bọn họ an phận một chút! Trong con mắt độc nhất của Sài Hổ toát ra tia sáng dữ tợn, vừa cảnh giác động tĩnh bốn phía, vừa quát nói với Lạc Tân.

Lạc Tân hừ lạnh, giơ tay lên ra hiệu cho chúng hộ vệ an tâm một chút chớ nóng vội, lúc này mới nhìn Sài Hổ nói: - Dường như bổn tọa đã gặp ngươi ở đâu rồi!

Sài Hổ cười lạnh, châm chọc: - Tại hạ tiểu bối vô danh, đương nhiên thành chủ đại nhân không thể nhớ!

Lạc Tân nói: - Bất kể bổn tọa có ân oán gì với ngươi, cũng không liên quan tới tiểu nữ, ngươi hãy thả nàng, bổn tọa đáp ứng nói chuyện với ngươi!

Sài Hổ cười to: - Nói chuyện? Với người hèn hạ vô sỉ như ngươi, có gì để nói? Ngươi cho ta là đứa trẻ ba tuổi sao?

Lạc Tân nói: - Xem ra, ngươi chất chứa oán hận với bổn tọa đã lâu a. Những lời nói của Băng nhi vừa rồi, cũng là ngươi cưỡng bức nàng phải không?

Nghe vậy, tân khách bốn phía đều lộ vẻ chợt hiểu, thầm nghĩ không trách được Lạc Băng lại làm cho cha mình không xuống đài được. Thì ra là bị người bức bách, nếu đúng như vậy, thì có thể giải thích vì sao Lạc Băng làm như vậy.

- Ngươi nói sao cũng được! Sài Hổ hừ lạnh, cũng không có ý định giải thích.

- Không phải hắn ép con... Đúng lúc này, bỗng nhiên Lạc Băng chen miệng nói: - Phụ thân, những lời kia là tự con nói, người hãy thả vị cô nương kia đi, nàng làm sai chỗ nào?

Lạc Tân nghe vậy, sắc mặt sa sầm xuống.

Tân khách ở bốn phía cũng đều lộ ra vẻ khó hiểu, đích thực không sao hiểu rõ cục diện trước mắt này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra! Lạc Băng đang bị gã một mắt kia nắm cổ, tánh mạng đều nằm trên tay người khác, vì sao còn nói giúp cho hắn?

Lạc Tân hít sâu một hơi, trầm giọng nói: - Băng nhi, không cần sợ, phụ thân sẽ cứu ngươi! Nói xong lần nữa lão nhìn Sài Hổ, nói: - Các hạ to gan lớn mật như thế, dám trà trộn vào hôn lễ bắt giữ ái nữ của bổn tọa, rốt cuộc ý muốn thế nào?

Sài Hổ cười lạnh một tiếng: - Thành chủ đại nhân làm gì biết rõ còn hỏi, ta tới nơi này là vì cái gì, người khác không rõ lắm, chẳng lẽ ngài còn không biết rõ sao?

Lạc Tân nhướn mày, nói: - Các hạ hãy nói thẳng ra đi, nếu có thể, bổn tọa chấp nhận cũng không sao? Chỉ cần tiểu nữ bình an, bổn tọa nguyện ý bỏ ra bất cứ giá nào!

Lão nói lời lẽ chính nghĩa, trên mặt nghiêm túc, dẫn tới tân khách ở chung quanh trầm trồ khen ngợi.

Có người lập tức nói với Sài Hổ: - Vị bằng hữu này, ngươi hành động quá mức lỗ mãng như thế, thành chủ đại nhân từ trước đến nay yêu dân như con, chuyên tâm phục vụ cho tòa thành, danh tiếng thật tốt. Lạc Băng tiểu thư cũng ngây thơ, thiện lương, thuần khiết... ngươi có lời gì hãy từ từ nói? Không nên làm cho mọi người đều không xuống đài được? Nghe ta nói hãy thả Lạc Băng tiểu thư, thành chủ đại nhân nhất định sẽ không làm khó ngươi!

- Không sai! Ngươi thả Lạc tiểu thư, hết thảy đều dễ thương lượng!

- Nhanh lên một chút thả người, nếu không dù thành chủ đại nhân không trách tội ngươi, chúng ta cũng không tha cho ngươi!

Bốn phía ầm ĩ rối loạn một hồi, có người nói khuyên bảo dễ nghe; có người nói lời hung ác... Sài Hổ dường như cũng lập tức khẩn trương không ít, tay nắm cổ Lạc Băng kia hơi tăng chút lực, làm cho Lạc Băng khó thở, sắc mặt trắng bệch.

- Tất cả im miệng cho ta! Sài Hổ hét lớn. Giờ này hắn như ở trong nhà tù, bốn phía đều là địch, vốn thần kinh đang căng thẳng, nghe bốn phía thét to ầm ĩ, càng thêm tâm phiền ý loạn.

- Ai dám dài dòng một câu nữa, ta lập tức bóp chết nàng, ta nói được thì làm được! Sài Hổ trừng một con mắt độc nhất quát lớn.

Các tân khách thấy vậy, đâu còn dám nói gì, rối rít ngậm miệng, e sợ thật sự chọc giận tên mất lý trí này sẽ làm bị thương Lạc Băng.

Lạc Tân sắc mặt trầm xuống, nạt nhỏ: - Nói đi, rốt cuộc ngươi muốn bổn tọa làm chuyện gì!

Sài Hổ quay đầu nhìn Lạc Tân, căm tức nói: - Thả người bên cạnh ngươi kia!

- Ngươi chỉ là người nào? Lạc Tân biết rõ còn hỏi.

Sài Hổ quát lên:
- Ngươi còn không biết xấu hổ như vậy, ta lập tức lấy mạng nhỏ của con gái ngươi!

Lạc Tân biến sắc, nói: - Các hạ làm như vậy... là muốn cướp cô dâu ư?

Sài Hổ cười lạnh, nói: - Nàng cũng không phải là tự nguyện gả cho ngươi, thế nào lại nói cướp cô dâu? Ta chỉ là tới cứu người!

Lạc Tân nói: - Ngươi không hỏi nàng, sao biết nàng không phải tự nguyện?

Sài Hổ nói: - Nàng sao có thể nguyện ý gả cho ngươi? Ngươi mơ mộng gì thế!

Lạc Tân cười, nói: - Ngươi có phải hiểu lầm gì chăng? Bổn tọa tuy rằng không nhận biết ngươi, nhưng xem ra ngươi... hẳn là bằng hữu của chuyết kinh? Vì bằng hữu làm ra chuyện này, bổn tọa rất bội phục! Nếu là bằng hữu của chuyết kinh, thì cũng là bằng hữu của bổn tọa! Như vầy đi... chính ngươi hãy hỏi chuyết kinh có nguyện ý gả cho bổn tọa hay không, nếu nàng nói không... bổn tọa lập tức thả ngươi, cũng không ép buộc, như thế nào?

Sài Hổ nghe vậy, sắc mặt liên tục biến đổi, dường như không thể tin vào tai của mình, chần chờ một lúc rồi nói: - Lời này là thật?

Lạc Tân cười nói: - Trước mặt tân khách bốn phương, trước mắt bao người, bổn tọa sao có thể nói dối? Dừng một chút, lão nói tiếp: - Hay là, bằng hữu tới đây chỉ muốn gây rối phá hủy danh tiếng của bổn tọa? Nếu như vậy... nhất định bổn tọa sẽ không dễ dàng tha thứ cho ngươi!

Có người nói tiếp lời: - Không sai! Chúng ta đều nguyện làm chứng cho thành chủ đại nhân!

- Tiểu tử, chẳng lẽ ngươi chỉ là tới quấy rối? Nếu đúng như vậy thì rất đê tiện!

Sài Hổ sắc mặt âm trầm, không vì bốn phía gào thét mà đổi sắc, trầm ngâm một lúc lâu, mới gật gật đầu nói: - Được, ta sẽ tin lão một lần!

Khi nói chuyện, hắn quay đầu nhìn lại hướng cô dâu, trầm giọng nói:

- Ngũ muội, vừa rồi thành chủ đại nhân nói muội cũng nghe đấy, nói cho ta biết, rốt cuộc có phải là muội tự nguyện gả cho lão hay không? Hay là... bị lão uy hiếp? Muội yên tâm, nếu thật sự bị lão uy hiếp cưỡng bách, tứ ca cho dù liều mất tánh mạng cũng sẽ cứu muội ra ngoài!

- Nỗi khổ tâm của các hạ, bổn tọa vô cùng cảm kích thay cho chuyết kinh! Lạc Tân mỉm cười, thần sắc bình thản.

- Lão ngậm miệng! Sài Hổ quát khẽ.

Lạc Tân cười mà im lặng.

Cô dâu kia một mực đứng ở bên cạnh lão không nhúc nhích tí nào, thậm chí lúc Sài Hổ náo động cũng không nói bất kỳ lời gì, thời khắc này lập tức trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người, mọi người đều nhìn vào nàng, muốn biết nàng sẽ đưa ra đáp án như thế nào.

Mà trước mắt bao người, thân thể mềm mại của cô dâu khẽ run một hồi, sau đó, từ trong khăn voan đỏ kia truyền ra thanh âm: - Ta... ta tự nguyện!

- Cái gì! Sài Hổ chấn động thân mình, trong nháy mắt sững sờ ngây người. Thế nào hắn cũng không nghĩ tới mình lại nghe một đáp án như thế.

Nhưng thanh âm kia xác thật là của ngũ muội không thể nghi ngờ, cũng không phải có người giả mạo.

Trong lúc nhất thời, hắn lại có chút không thể chấp nhận kết quả như vậy.

Lạc Tân nhìn hắn, cười nói: - Như thế hẳn các hạ minh bạch rồi chứ? Bổn tọa cùng chuyết kinh vừa gặp đã như cố tri, một lòng ái mộ, nếu không phải như thế, bổn tọa cũng không cưới nàng đón vào nhà!

- Sài đại ca... Thời khắc này Lạc Băng quay đầu nhìn Sài Hổ đầy mặt mờ mịt, không hiểu vì sao tình huống xảy ra khác với lời Sài Hổ nói. Dù sao Sài Hổ nói cho nàng biết, cô dâu hôm nay là bị ép gả cho phụ thân, nhưng từ miệng cô dâu nàng lại nghe được đáp án hoàn toàn khác.

- Không có khả năng, điều này tuyệt đối không có khả năng! Sài Hổ hét to.

Lạc Tân sắc mặt sa sầm xuống, quát lớn:

- Bổn tọa đã cấp cho các hạ mặt mũi, nghĩ tình các hạ là bằng hữu của chuyết kinh, cũng không muốn làm khó, hy vọng các hạ tự giải quyết cho tốt!

- Không sai! Bằng hữu không nên quấy rầy nữa, nếu không mặt của mọi người rất khó coi!

- Đúng vậy, ngươi thả Lạc Băng tiểu thư, ta tin với độ lượng của thành chủ đại nhân, sẽ không làm khó ngươi... mọi người hãy ngồi chung một bàn, uống rượu chúc mừng, vui vẻ cả nhà!

- Tiểu tử ngươi phải có chừng có mực a, nếu ngươi muốn chết, lão phu không ngại tiễn ngươi một đoạn đường!

Tân khách ở bốn phía lại mau mồm mau miệng tranh nhau nói ầm ĩ, ấn tượng đối với Sài Hổ kém tới cực điểm.

- Điều đó không có khả năng! Sài Hổ vẫn như cũ không ngừng lẩm bẩm: - Ngũ muội không có khả năng tự nguyện gả cho lão, nhất định là nàng bị lão bức bách! Nói đến đây, dường như hắn nhớ ra điều gì, bỗng nhiên quát to: - Nhất định là vì đại ca nhị ca bọn họ... đúng không!

- Tiểu tử ngươi rốt cuộc nói gì? Mọi người chung quanh lộ vẻ mặt mờ mịt.

Sài Hổ lại ngửa mặt lên trời cười to, tiếng cười vang dội như tiếng sấm, cực kỳ vui mừng, dường như nghĩ thông suốt điều gì, hình như giải được khúc mắc, một lúc lâu sau, hắn mới nhìn lại Lạc Tân, cắn răng nói: - Lão thất phu quả thực âm hiểm, lại dùng đại ca nhị ca bọn họ để chế ước, bức bách ngũ muội gả cho ngươi. Hôm nay nếu lão không muốn con gái của lão đổ máu, hãy ngoan ngoãn nghe hiệu lệnh của ta!

Lạc Tân giận dữ, trầm giọng quát:

- Ngươi dám nói không giữ lời?

Sài Hổ cười lạnh: - Với kẻ tiểu nhân hèn hạ như lão, có chữ tín gì đáng nói? Hôm nay bất kể như thế nào, ta cũng phải mang ngũ muội đi, ai dám cản ta, ta sẽ giết nàng này! Khi nói chuyện, lực đạo trên tay hắn lại gia tăng một chút.

Lạc Băng kinh hãi thét một tiếng.

Lạc Tân cả kinh thất sắc, vội nói: - Chậm đã!

- Ngươi thả người hay không? Sài Hổ quát chói tai.

Lạc Tân mặt trầm như nước. Bầu không khí trong đại sảnh lập tức áp lực đến cực điểm, giống như bảo táp sắp xảy ra, lão cắn răng nghiến lợi một lúc lâu, mới nói: - Nếu ngươi nghi thần nghi quỷ như thế, thì để chuyết kinh nói tỉ mỉ cho ngươi rõ!

Khi nói chuyện, hắn nhìn thoáng qua cô dâu bên cạnh.

Sài Hổ nghe vậy, sắc mặt vui mừng, gọi to:

- Ngũ muội lại đây!

Cô dâu nghe gọi chần chờ một lát, rồi đi từng bước một tới chỗ Sài Hổ.

- Tiểu tử này sợ là phải xui xẻo rồi! Trên bàn rượu một bên, Dương Khai luôn thờ ơ lạnh nhạt bỗng nhiên nhỏ giọng lầm bầm một câu.

Mọi người Thiên Diệp Tông vốn xem kịch vui mặt mày hớn hở, không quản hôm nay Sài Hổ này náo loạn rốt cuộc là vì cái gì, cũng không quản kết quả cuối cùng như thế nào, đều sẽ tổn thương mặt mũi của Lạc Tân, ngày sau chỉ sợ trong các quán trà quán rượu khắp nơi đều đàm tiếu chuyện hôm nay. Người không rõ chân tướng tất nhiên đều sẽ nghĩ rằng Lạc Tân đã làm chuyện khi nam chiếm nữ, tổn hại đối với uy nghiêm và hình tượng của lão...

Chương 2307: Đơn thuần là việc riêng

Mấy người Thiên Diệp Tông vừa nghe Dương Khai nói như vậy, đều nghi hoặc nhìn hắn, đầy mặt mờ mịt...

Dương Khai toét miệng cười, thấp giọng nói: - Thành chủ đại nhân xem dáng vẻ đầy lòng tự tin, sao lại không có điểm chuẩn bị?

Đỗ Hiến hơi biến sắc, làm như nghĩ tới điều gì, đồng dạng thấp giọng trả lời: - Dương thiếu là ý nói, hắn có chuẩn bị...

Dương Khai lắc lắc đầu, ra hiệu hắn yên lặng theo dõi biến chuyển.

Bên kia, cô dâu đội mũ phượng, đeo khăn quàng vai, đỉnh đầu phủ khăn voan đỏ từng bước một đi tới trước mặt Sài Hổ. Sài Hổ nhìn nàng, trong con mắt độc nhất có thể thấy được vẻ mừng rỡ, mở miệng nói: - Ngũ muội hãy đứng ở một bên thay ta lược trận, ta còn phải bảo lão thất phu này thả đại ca bọn họ ra, sau đó chúng ta liền cao bay xa chạy, không bao giờ... trở về Thiên Hạc Thành này nữa!

Cô dâu không nói một lời, ngoan ngoãn đi tới đứng bên cạnh Sài Hổ.

- Các hạ hôm nay tới phủ thành chủ ta náo loạn một trận, làm mất mặt mũi bổn tọa, các hạ cho rằng... có thể bỏ đi ư? Lạc Tân hừ lạnh một tiếng, nói châm chọc.

- Chuyện do người làm ra! Sài Hổ cười lạnh đáp lại.

Lạc Tân cười, nói thâm ý sâu sắc địa: - Bổn tọa cảm thấy... tốt nhất là ngươi lưu lại đi!

Sài Hổ biến sắc, đang định nói gì đó, bỗng nhiên cảm giác sau lưng một luồng gió lạnh đánh úp lại, ngay sau đó, một bàn tay ấn lên sau lưng mình, lực lượng cuồn cuộn tràn vào trong cơ thể, chấn cho cả người hắn bay đi.

Thân ở giữa không trung, hắn quay đầu nhìn lại, đợi thấy được người ra tay kia rốt cuộc người nào hắn không thể tin vào mắt mình, đồng thời cũng cực kỳ bi ai và tuyệt vọng.

"Phịch..." Sài Hổ rơi xuống đất, đập nát bàn ghế, cũng rất nhanh bò dậy, bất quá dưới một chưởng kia, dường như hắn bị thương không nhẹ, cho nên vừa đứng lên liền há mồm phun ra một ngụm máu tươi.

"Xoạt xoạt xoạt..."

Các cường giả phủ thành chủ lập tức chạy tới, mấy bàn tay đồng thời ấn trên người hắn. Lực lượng nơi lòng bàn tay bắt đầu khởi động, lại là súc tích mà không phát.

Hôm nay dù sao cũng là buổi hôn lễ thành chủ đại nhân cưới vợ bé, đích thực không nên thấy máu, nếu không phải như thế, thời khắc này chỉ sợ Sài Hổ đã là người chết.

Bị khống chế, Sài Hổ lảo đảo, chật vật, đứng không vững, gương mặt đau xót nhìn cô dâu kia, trong miệng đầy máu tươi, bi thiết kêu lên: - Ngũ muội... Đây là vì sao...

Trước đó người ra tay đánh lén hắn, đánh hắn bị thương nặng, bất ngờ chính là cô dâu mà hắn muốn giải cứu lần này... cho tới giờ hắn còn không thể tin đây là sự thật.

Hết thảy đều phát sinh chỉ trong nháy mắt, chẳng những Sài Hổ giật mình, ngay cả tân khách bốn phía đều trợn mắt há hốc mồm, chỉ có Lạc Tân dường như sớm có dự liệu, mặt ngầm mỉm cười.

Dương Khai bỗng nhiên đứng dậy, ánh mắt sáng quắc nhìn vào cô dâu kia, sắc mặt không ngừng biến đổi.

- Yêu khí?

Diệp Tinh Hàm nhướn mày, bàn tay bưng kín đôi môi đỏ mọng, hô nhỏ: - Cô dâu này lại là người của Yêu tộc?

Ngay khoảnh khắc cô dâu hành động vừa rồi, tuy rằng thời gian rất ngắn, nhưng lực lượng nàng ta thi triển ra lại khác nhau rất lớn với nguyên lực, mang theo một khí tức yêu nguyên tinh thuần.

Tuy rằng cũng có võ giả Nhân tộc tu luyện công pháp hoặc là bí thuật của Yêu tộc, làm cho lực lượng bản thân đến gần yêu nguyên khí, nhưng tuyệt đối sẽ không tinh thuần như vậy. Từ đó nhìn ra, cô dâu này không phải Nhân tộc, mà là một thành viên của Yêu tộc.

Trong Tinh Giới cũng không phải không có Yêu tộc, chỉ là Yêu tộc rất hiếm khi đến hoạt động ở khu vực Nhân tộc. Hơn nữa sẽ cực lực che dấu hành tung của mình, dù sao chủng tộc bất đồng, khó tránh khỏi có người gặp Yêu tộc sau đó sẽ nổi lên dị tâm cái gì.

Người giống như Diệp Tinh Hàm nhận ra điểm này không phải số ít. Trong lúc nhất thời đều tò mò nhìn lại hướng cô dâu.

Mà xem theo dao động lực lượng tràn ngập ra khi cô dâu mới vừa động thủ, bất ngờ nàng còn là một võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh.

- Dương thiếu làm sao vậy?

Đỗ Hiến nhìn thấy sắc mặt Dương Khai không đúng, vội vàng hỏi một câu.

Dương Khai lại không để ý đến, chỉ nhìn chằm chằm vào cô dâu, thân mình run nhè nhẹ, như là phát hiện chuyện gì rất khủng khiếp.

- Dẫn đi canh chừng cho kỹ, đợi sau hôn lễ, bổn tọa sẽ tâm sự cẩn thận với hắn! Bên kia, Lạc Tân phất tay ra lệnh.

Mấy hộ vệ phủ thành chủ gật gật đầu, đồng loạt ra tay phong ấn tu vi của Sài Hổ, rồi định áp giải hắn đi. - Không cần! Không nghĩ tới đúng lúc này truyền đến một tiếng kêu to, sau đó mọi người chỉ thấy Lạc Băng vừa thoát khỏi miệng cọp lại vọt thẳng tới trước Sài Hổ, quyền đấm cước đá mấy tên hộ vệ kia một trận, sau khi dùng sức đánh bọn họ dạt ra, nàng lại dang hai tay chắn trước mặt Sài Hổ, không ngừng lắc đầu nói: - Đừng tới đây!

Xu thế của nàng như phải bảo vệ Sài Hổ, làm cho các tân khách lại trố mắt líu lưỡi, hoàn toàn không biết rốt cuộc trong lòng nàng nghĩ như thế nào, dù sao trước đó Sài Hổ bắt nàng làm con tin mọi người đều nhìn thấy trong mắt, giờ này nàng vừa thoát vây hẳn phải mau mau cách xa Sài Hổ mới đúng? Vì sao lại còn chui đầu vô lưới?

- Băng nhi làm càn gì thế! Lạc Tân giận dữ, hôm nay đúng là lão bị con gái của mình chọc tức không ít, hết lần này tới lần khác chống đối không vâng lời mình, hơn nữa lại còn muốn bảo vệ người phá đám hôn lễ của mình... sao lão không phẫn nộ.

- Phụ thân, hôm qua Sài đại ca đã cứu nữ nhi một mạng, là ân nhân cứu mạng nữ nhi, người không nên làm khó huynh ấy! Lạc Băng nức nở năn nỉ.

Lạc Tân híp mắt lại, nói: - Ân nhân cứu mạng ư?

Lạc Băng nói: - Đúng! Hôm qua nữ nhi gặp nguy hiểm, là Sài đại ca đã cứu nữ nhi...

- Hôm qua? Lạc Tân nhướn mày, lạnh lùng nói: - Hôm qua không phải ngươi ra ngoài với Khưu công tử sao? Làm sao người này lại cứu ngươi?

Lạc Băng lắc đầu nói: - Ngọn nguồn chuyện thế nào, nữ nhi sẽ nói rõ chi tiết với phụ thân, nhưng bây giờ người không nên làm khó huynh ấy, hãy để huynh ấy đi đi!

Bên kia Khưu Vũ vừa nghe nói, lập tức mặt mũi trắng bệch, lắc mình một cái đến trước mặt Lạc Băng, đưa tay nắm cánh tay nàng, nói: - Băng muội muội, không nên làm càn! Thành chủ đại nhân không phải nói không làm tổn thương hắn sao, muội hãy ngoan ngoãn nghe lời đi!

Lạc Băng lắc đầu, nói:

- Nếu vậy thì thả huynh ấy ngay đi!

Trong mắt Lạc Tân lóe lên vẻ không kiên nhẫn, nhìn về phía Khưu Vũ nói: - Khưu công tử, tiểu nữ không hiểu chuyện, hãy mang nàng vào trong nghỉ ngơi!

Khưu Vũ gật gật đầu: - Tuân mệnh đại nhân!

Khi nói chuyện, đưa tay vỗ trên người Lạc Băng một cái, Lạc Băng lập tức mềm nhũn ngã xuống, tuy rằng thần trí thanh tỉnh, lại đã không thể hành động, Khưu Vũ ôm lấy nàng, rồi định bước vào hậu đường.

Sài Hổ sau khi bị cô dâu đả thương, dường như mất hết hồn phách, đối hết thảy trước mắt đều không để ý tới, cho đến lúc này, một con mắt duy nhất của hắn đỏ bừng, cắn răng nói: - Ngũ muội, hãy nói cho ta biết, đây rốt cuộc là vì sao! Chẳng lẽ muội đúng thật là tự nguyện gả cho lão thất phu này?

Lạc Tân cười lạnh nói: - Bổn tọa đã cho ngươi mặt mũi, nếu ngươi còn không biết điều, thì đừng trách bổn tọa không khách sáo với ngươi!

Một bên tân khách kêu lên: - Thành chủ đại nhân không cần quá mức nhân từ, tội của người này là không thể tha thứ!

- Đúng vậy, cô dâu cùng thành chủ đại nhân ân ái bền lâu, trăm năm hạnh phúc, ngàn năm chung gối, trời sinh một đôi, địa tạo một đôi, há là tên tiểu nhân hèn hạ như ngươi có thể dễ dàng chia rẻ! - Ta không tin, ta không tin! Sài Hổ dùng hết sức gào thét.

- Ngoan cố không tha!

Lạc Tân hừ lạnh, trầm giọng quát: - Vậy ngươi hãy ở một bên nhìn kỹ xem, chuyết kinh có phải tự nguyện thành thân cùng bổn tọa hay không!

Dứt lời, Lạc Tân quay đầu nhìn chung quanh, sắc mặt âm trầm nói: - Còn có vị bằng hữu nào không đồng ý hôn sự này, đều đứng ra đi, bổn tọa sẽ cho một đáp án để bằng hữu hài lòng!

Hôm nay lão bị người quấy rối hôn lễ, tổn thương mặt mũi nên có ý lập uy vãn hồi uy nghiêm, lúc lão nói lời này gương mặt đầy sát khí.

Ai còn dám đứng ra chống đối lão?

- Thành chủ đại nhân nói đùa, trên đời này luôn có người không biết điều như vậy, đại nhân không cần để ý tới!

- Đúng vậy, để người như thế phá hỏng nhã hứng đích thực không đáng... tiếp tục, tiếp tục đi!

Lúc này Lạc Tân mới sắc mặt hơi hòa hoãn, hừ lạnh nói: - Hôm nay vốn là ngày vui mừng, bổn tọa cũng không muốn nổi giận, nếu còn có người không đồng ý, hãy nói thẳng ra đi!

Lão nhìn quanh bốn phía, mọi người đều gương mặt tươi cười.

- Ta... Bỗng nhiên vang lên một thanh âm, bầu không khí hòa hoãn đột nhiên tăng độ khẩn trương, cũng không ít người hít vào một hơi lạnh, nhìn lại hướng nơi phát ra thanh âm, thầm nghĩ: "Trên đời này đúng là có người không sợ chết mà! Ở thời điểm này lại còn dám chủ trương ngược lại!"

Lạc Tân cũng là sắc mặt lạnh xuống, ý phẫn nộ lộ rõ trên mặt, trong mắt đầy sát khí nhìn lại bên kia.

Chỉ thấy trên bàn tiệc gần trước nhất, một thanh niên cười tủm tỉm đứng lên, giơ tay nói:

- Ta... có chút ý kiến nho nhỏ, hy vọng thành chủ đại nhân không nên tức giận!

- Người của Thiên Diệp Tông!

- Lại là đệ tử Thiên Diệp Tông, không phải là muốn đúng lúc này bỏ đá xuống giếng chứ?

- Người này nhìn thật lạ mặt a, có thật là người của Thiên Diệp Tông không?

- Còn có thể giả sao? Ngươi không thấy hắn ngồi chung một chỗ với đám người Diệp Tinh Hàm, Đỗ Hiến sao?

- Cái này có hứng thú rồi đây!

Vang lên tiếng bàn tán xì xào. Sau khi mọi người thấy rõ người lên tiếng lại ngồi chung một chỗ với các đệ tử Thiên Diệp Tông, lập tức sáng tỏ chuyện hôm nay trở nên phức tạp hơn. Sài Hổ dù sao chỉ là một người, tới cướp cô dâu không được bị đả thương bất quá là làm trò cười cho người trong cuộc, nhưng nếu là Thiên Diệp Tông nhúng vào nước đục này, thì không khỏi dẫn tới hai thế lực hoàn toàn xé rách da mặt, trực tiếp khai chiến... đây chính là đại sự quan hệ đến phương viên mấy chục vạn dặm.

Nơi cửa đại sảnh, Khưu Vũ vốn đang ôm Lạc Băng mất đi năng lực hành động sắp rời đi, nghe nói vậy lập tức dừng lại thân hình, quay đầu nhìn lại, đợi thấy rõ người nói chuyện rốt cuộc là người nào, hắn không khỏi hơi biến sắc: "Tại sao là tiểu tử này, quá vô pháp vô thiên đi!".

- Dương... Dương thiếu... Diệp Tinh Hàm mắt choáng váng, ngơ ngác nhìn Dương Khai đứng lên, tay bịt đôi môi đỏ mọng, không biết Dương Khai phát bệnh thần kinh gì mà lại muốn tham gia vào cuộc náo nhiệt này.

- Dương thiếu làm gì vậy? Đỗ Hiến cũng biến sắc, trong nháy mắt ý thức được chuyện nghiêm trọng. Mặc dù bọn họ đều biết Dương thiếu không phải đệ tử của Thiên Diệp Tông, nhưng người khác thì không biết, mọi người đều ngồi chung một bàn, khẳng định người khác sẽ đoán già đoán non một phen... thời điểm này Dương Khai lại đứng ra phản đối cửa hôn sự như thế, không khỏi làm cho người khác nghĩ là hắn hành sự đại biểu cho Thiên Diệp Tông.

Một khi có hiểu lầm như thế, chỉ sợ bọn họ sẽ không thể rời Thiên Hạc Thành.

Trong nháy mắt, trên trán Đỗ Hiến liền toát ra mồ hôi lạnh.

- Việc riêng! Đơn thuần là việc riêng! Dương Khai nhìn hai người mỉm cười nói, rồi ngẩng đầu nhìn lại phía Lạc Tân.

Lạc Tân hiển nhiên cũng một bụng mờ mịt, nhìn Dương Khai một lúc, rồi nói: - Các hạ cũng là Thiên Diệp Tông ư? Thế nào bổn tọa chưa từng thấy qua?

Càng làm cho Lạc Tân không sao hiểu được là, nhóm người Thiên Diệp Tông này lại ngồi ở một bàn tiệc gần trước nhất, đây là tình huống gì thế?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau