VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2296 - Chương 2300

Chương 2298: Quấy rầy

Thiếu nữ đi thẳng vào cửa tiệm, bên cạnh người thiếu nữ này còn có một thanh niên thiếp thân cùng đi. Thanh niên kia môi hồng răng trắng, ngọc thụ lâm phong, trên tay cầm một thanh quạt giấy, một bộ dáng phong lưu phóng khoáng, lại là Thiên Chiếu Cung Khưu Vũ đó!

Dương Khai cùng hắn bốn mắt nhìn nhau. Khưu Vũ hơi sững sờ, ngay sau đó cười hỏi: - Là ngươi sao?

Dương Khai phất tay vừa che mặt, nghiêng người đáp: - Không phải ta, ngươi nhận lầm người rồi!

Gương mặt của Khưu Vũ ngạc nhiên, không biết Dương Khai đây là muốn náo loạn dạng nào.

Thiếu nữ cũng tò mò quan sát Dương Khai, nhìn Khưu Vũ hỏi: - Vũ ca ca, huynh biết người này hả?

Khưu Vũ khẽ cười: - Xem như biết, nhưng không quen.

- À. Thiếu nữ gật đầu, một bộ dáng phần phật phần phật, vỗ vỗ bả vai của Dương Khai, hỏi:

- Ê tên khốn nhà ngươi, Vũ ca ca nói chuyện với ngươi đấy, ngươi sao dám không phản ứng?

Dương Khai động bả vai, gạt tay của nàng sang một bên, gương mặt không kiên nhẫn liếc nàng nói: - Nam nữ thụ thụ bất thân, đại nhân nhà nàng không dạy qua nàng à? Trên đường cái tùy tiện chụp bả vai của người khác muốn làm gì?

Sắc mặt của thiếu nữ đỏ lên, cắn răng quát: - Ngươi còn dám dạy dỗ ta?

Khưu Vũ cười, nói:

- Băng muội muội không cần chấp nhặt với hắn. Người này dường như một mực lén lút như vậy, lúc trước ở chỗ cửa thành cũng đã đánh chiêu bài của Thiên Diệp Tông lẫn vào bên trong thành, cũng không biết ý muốn như thế nào.

- Hắn cùng người của Thiên Diệp Tông là một nhóm ư? Lạc Băng nghe vậy, gương mặt xinh đẹp trầm xuống, tựa hồ không có ấn tượng gì tốt đối với Thiên Diệp Tông.

- Đúng vậy! Khưu Vũ khẽ gật đầu.

Lạc Băng lập tức nói: - Đó tất nhiên là ý đồ gì bất chính. Ngươi người này hãy nói rõ cho bổn tiểu thư biết, ngươi xâm nhập vào thành muốn làm gì? Có phải có âm mưu quỷ kế gì hay không?

Nàng lại trực tiếp trách hỏi trước mặt Dương Khai.

Gương mặt của Dương Khai không nói nên lời, trừng mắt nhìn nàng, thầm nghĩ tiểu nha đầu này hẳn là bị làm cho hư hỏng, có chút không rành thế sự.

Tâm niệm vừa động, Dương Khai cười lạnh hắc hắc.

Lạc Băng bực dọc vẫn hỏi: - Cười cũng ác tâm như vậy... ngươi còn không mau nói, vào thành đi tới là muốn làm cái gì?

Dương Khai cười dâm đãng không ngừng, đáp: - Còn có thể làm gì chứ? Nghe nói Thiên Hạc Thành có vô số người đẹp, đương nhiên là tới để thiết ngọc thâu hương rồi... Nhất là một ít tiểu cô nương xinh đẹp da thịt mọng nước tươi mơn mởn, đúng là hợp khẩu vị của tại hạ!

Vừa nói, hắn vừa hít sâu một hơi, làm ra một bộ dáng đào túy, nói tiếp:

- Vừa nghe một cái, thơm nức ập vào mũi, liếm một liếm, mỹ vị ngon miệng, ái chà chà...

Lạc Băng bị hoảng sợ, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, không khỏi lui lại mấy bước. Một câu nói cũng không nói ra được, làm như thật sự bị giật mình vậy.

Khưu Vũ nhướng mày, lách mình chắn trước mặt Lạc Băng, hừ lạnh nói: - Bằng hữu chú ý một chút, phải biết cơm có thể ăn đại, nói cũng không thể nói lung tung, có mấy lời nói ra là sẽ chết người.

Dương Khai cười ha hả, nhún vai nói: - Là các ngươi không phải đã nói ta xâm nhập vào thành có ý đồ đấy sao? Ta liền phối hợp một chút thôi.

Lạc Băng lúc này cũng lấy lại tinh thần, nhảy ra ngoài từ phía sau Khưu Vũ, khẽ quát hỏi: - Ngươi dám làm ta sợ hả? Ngươi có biết ta là ai không?

Dương Khai liếc nhìn nàng một cái, chán chê nói: - Không biết, đừng để ý tới ta, rất phiền.

- Lại còn... bảo ta đừng để ý đến hắn hả?

Lạc Băng trợn tròn một đôi mắt đẹp, bộ ngực đầy đặn tức giận đến phập phồng. Nàng từ nhỏ là con gái của Thiên Hạc Thành thành chủ. Địa vị tôn sùng, gia cảnh hậu đãi, tướng mạo cũng là xuất chúng bậc nhất. Từ sau khi lớn lên bên cạnh không thiếu nam nhân theo đuổi. Cũng như Thiên Chiếu Cung Khưu Vũ mỗi lần tới Thiên Hạc Thành cũng đều đi theo bên cạnh nàng, một tấc cũng không rời, giống như sứ giả bảo vệ cho người đẹp vậy. Còn Lạc Tân đối với nàng cũng là ta cần ta cứ lấy, bất kể nguyện vọng gì đều có thể thỏa mãn.

Nàng trước sau sinh hoạt trong môi trường được chúng tinh củng nguyệt, được tất cả mọi người thổi phồng ở lòng bàn tay, thật đúng là chưa từng bị người nam nhân nào chê qua như thế.

Trong lúc nhất thời, trong lòng ủy khuất không được, dậm chân nói: - Ngươi... ngươi... Ta muốn ngươi chờ xem!

Dương Khai nghe vậy, sắc mặt trầm xuống.

Hắn tuy rằng không sợ Thiên Hạc Thành, nhưng nếu thật cùng Lạc Băng nổi lên xung đột gì đó, có thể sẽ liên lụy đến đám người của Thiên Diệp Tông. Đây cũng không phải là điều mà hắn hy vọng thấy được.

Lạc Băng kêu la, vừa sải bước thật dài, thoắt một cái đã đến trước mặt Dương Khai, ngước cái cổ thon dài trắng nõn, hung tợn trừng mắt nhìn hắn.

Trong lúc Dương Khai đang cảnh giác, đã thấy nàng chợt quay đầu, chỉ vào hàng hóa trên quầy, hướng về phía chưởng quỹ của cửa hàng hỏi: - Những vật này là hắn mua chứ gì? Chưởng quỹ kia nghe vậy, theo bản năng gật đầu đáp: - Dạ phải!

- Rất tốt! Lạc Băng cắn răng một cái, nói: - Những thứ này bổn tiểu thư muốn hết toàn bộ, một cái cũng không được bán cho hắn!

Dương Khai lập tức gương mặt hắc tuyến.

Khưu Vũ cũng ở một bên ngây ngẩn cả người, thầm nghĩ đây là phương pháp mà nàng cho hắn đẹp mắt đây sao? Cái này có phải có chút nói rất không đâu vào đâu một chút hay không?

Chưởng quỹ lộ ra vẻ khổ sở, nói: - Lạc tiểu thư, những vật này là vị khách nhân này chọn mua, giá cả đều đã thanh toán xong hết rồi.

Lạc Băng hỏi: - Nhưng vẫn chưa giao phó chứ gì?

Chưởng quỹ chần chờ một chút, đáp: - Đây thật ra chưa giao hàng.

- Vậy là được rồi, ta muốn hết toàn bộ các thứ này. Lạc Băng hừ ra nhiệt khí từ trong mũi, gương mặt dương dương đắc ý nhìn Dương Khai, một bộ giá thế "Ngươi dám đấu cùng ta".

Dương Khai một bộ biểu tình vô cùng không nói nên lời, càng phát giác tiểu nha đầu này là được nuông chìu đến hư rồi, ngay cả sinh khí nổi giận cũng không biết nên dùng phương thức gì.

Chưởng quỹ hít sâu một hơi, nói:

- Lạc tiểu thư, những hàng hóa đây là vị khách nhân này đã chọn mua. Nếu hắn cố ý mua, lão hủ nhất thiết phải bán cho hắn, cho nên chỉ sợ không thể thỏa mãn yêu cầu của tiểu thư.

- Cái gì? Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Băng lập tức kéo dài ra, nhìn chằm chằm chưởng quỹ, hỏi: - Ngươi có phải không nghe rõ lời của ta vừa rồi hay không?

Chưởng quỹ lạnh nhạt đáp: - Tiểu điếm có quy củ của tiểu điếm, xin Lạc tiểu thư thứ lỗi.

Cửa hàng này tuy rằng không lớn, nhưng dầu gì cũng là sản nghiệp của Tử Nguyên Thương Hội, đại diện cho Tử Nguyên Thương Hội. Vì thế nên mặc dù Lạc Băng là con gái của thành chủ đại nhân, chưởng quỹ cũng không cần phải rất e ngại, càng không cần bởi vì nàng mà đắc tội khách hàng xung quanh, làm hỏng danh dự cùng danh tiếng của Tử Nguyên Thương Hội.

Về phần vì vậy mà đắc tội phủ thành chủ tiểu thư thì cũng có cấp trên giải quyết. Hơn nữa, nếu Lạc Tân biết được nguyên do sự việc, chỉ sợ sẽ không đến mức tới làm khó cửa hàng này.

- Ngươi...

Lạc Băng lập tức tức giận lên đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Khưu Vũ thấy thế khuyên: - Băng muội muội, quên đi, bất quá là một chút dược liệu mà thôi. Chỗ này không bán, đi địa phương khác mua cũng giống như nhau.

- Không được, ta hôm nay không thể không mua. Lạc Băng phùng mang trợn má, cũng không biết đang tức khí cùng người nào, cắn răng nói: - Chưởng quỹ ngươi nói đi, những thứ này rốt cuộc cần bao nhiêu tiền, bổn tiểu thư ra gấp đôi!

Chưởng quỹ xoa xoa trán, cười khổ đáp: - Quy củ của tiểu điếm không thể phá! Dương Khai cười nói: - Chưởng quỹ, có tiền không kiếm lời là tên khốn kiếp a. Nếu vị cô nương này nguyện ý ra gấp đôi giá những này, vậy thì bán cho nàng ấy đi.

Chưởng quỹ nghe vậy, lập tức quay đầu về phía Dương Khai với một ánh mắt cảm kích, khom người nói: - Đa tạ vị khách nhân này đại lượng.

Lạc Băng kêu lên: - Các ngươi làm gì nói giống như là hắn nhường cho ta vậy! Đây là bổn tiểu thư giành được.

- Dạ dạ dạ! Là tiểu thư giành được, tại hạ cam bái hạ phong! Dương Khai gật đầu không ngừng.

- Vậy còn được! Sắc mặt của Lạc Băng hơi thư thích, dương dương đắc ý hất lên cái đầu nhỏ bé, gõ mặt bàn hỏi: - Nói đi, rốt cuộc bao nhiêu nguyên tinh?

Chưởng quỹ nhìn một chút tới bàn tính trước mặt, mở miệng đáp: - Nếu vị khách nhân này mua chính là 18 triệu 604 ngàn 300 nguyên tinh, số lẻ có thể bỏ, xem như 18 triệu 600 ngàn là được rồi. Cho nên Lạc tiểu thư chỉ cần trả 37 triệu 200 ngàn nguyên tinh!

- Ực... Lạc Băng không nhịn được nuốt nước miếng một cái, không lưu loát hỏi: - Bao... bao nhiêu?

Chưởng quỹ ngẩng đầu, sắc mặt lạnh nhạt nói lại một lần nữa cái giá cả đó.

Cái này ngay cà Khưu Vũ cũng không khỏi trợn to con ngươi, gương mặt khiếp sợ nhìn Dương Khai.

Hắn căn bản không nghĩ tới, Dương Khai mua những thứ này lại nhiều nguyên tinh như vậy. Một khoản nguyên tinh như thế đã đủ để cho đại đa số Đạo Nguyên Cảnh động dung. Mặc dù Khưu Vũ là Thiên Chiếu Cung thiếu cung chủ, trên tay cũng không có có nhiều như thế.

Có tài lực khổng lồ như vậy đã nói rõ Dương Khai cũng không phải là võ giả bình thường.

Lạc Băng thì giống như là ngốc vậy, đã lâu vẫn chưa tỉnh thần.

Thời gian một lúc lâu sau, Lạc Băng mới khàn giọng hỏi: - Chưởng quỹ, ngươi không tín nhầm chứ?

Chưởng quỹ không kiêu ngạo không siểm nịnh đáp: - Lão hủ trông coi cửa hàng này 30 năm, chưa bao giờ sai lầm.

Dương Khai ở một bên toét miệng cười, hỏi: - Thế nào, Lạc tiểu thư đây là không có tiền mua hả?

- Ai nói ta không có tiền? Lạc Băng vừa nghe, cũng như bị đạp cái đuôi thỏ vậy, giơ chân đáp: - Chút ít nguyên tinh đó... vẫn không đặt...trong mắt bổn tiểu thư...! Phụ thân đại nhân cho ta tiền tiêu vặt nhiều hơn xa không chỉ như vậy đâu...

- Ừ, ừ. Dương Khai không ngừng gật đầu, ôm quyền nói: - Tiền của Lạc tiểu thư dồi dào, tại hạ bội phục bội phục!

Lạc Băng thấp giọng nói: - Chỉ có điều hôm nay ra cửa rất vội vàng, nên ta không có mang tiền trên người thôi.

Dương Khai cười, liếc nàng hỏi:

- Lạc tiểu thư đây chẳng lẽ muốn ghi nợ hả?

- Ai nói ta muốn ghi nợ?! Gương mặt của Lạc Băng đỏ lên, vừa rồi nàng thật sự có quyết định này. Nhưng sau khi bị Dương Khai ngay mặt chế nhạo một phen, làm gì còn mặt mũi làm ra chuyện như vậy, chỉ có thể kỳ kỳ ngải ngải nhìn Khưu Vũ, nói: - Vũ ca ca...

Khưu Vũ cơ hồ theo bản năng lau nhẫn không gian của mình, khóe miệng co quắp nói: - Băng muội muội, ta đây chỉ có 10 triệu...

Lạc Băng nghe vậy, dậm chân nói: - Ngươi ra cửa sao không mang nhiều nguyên tinh một chút chứ.

Biểu tình gương mặt của Khưu Vũ không nói nên lời, thầm nghĩ 10 triệu đã rất nhiều a. Đây là toàn bộ gia sản mà bản thân mình cực khổ tiết kiệm được, làm gì còn có nữa chứ? Huống chi, mặc dù là có, lúc này cũng không có thể lấy ra nữa.

Vì tức giận tốn gấp đôi giá cả mua một chút dược liệu, tiêu phí ra ngoài lại là nguyên tinh của mình, bên phía Lạc Băng khẳng định không có khả năng trả lại cho mình.

Nghĩ tới đây, Khưu Vũ hận hận trừng mắt liếc nhìn Dương Khai một cái, cảm thấy đều là tiểu tử này âm thầm làm chuyện xấu, khiến cho mình không xuống đài được.

Dương Khai coi như không thấy, cười ha ha một tiếng, nói: - Lạc tiểu thư thì ra là không có mang đủ tiền a, một khi đã như vậy, những dược liệu này ta lập tức lấy hết vậy.

- Dừng tay! Lạc Băng kêu to, trực tiếp nhào tới phía trên dược liệu, dùng thân thể bảo vệ, dường như che cái gì đó vô cùng trọng yếu vậy, hướng về phía Dương Khai kêu lên:

- Ngươi hãy chờ một lát, ta đi trở về kêu phụ thân đại nhân cho ta đủ nguyên tinh!

- Thành chủ đại nhân sẽ cho ngươi sao? Dương Khai bĩu môi.

Lạc Tân chỉ cần không mất lý trí, lại không thể có khả năng cho Lạc Băng một khoản nguyên tinh lớn như vậy, chỉ vì tức giận, có thể sẽ phái người để giáo huấn một chút với Dương Khai.

Chương 2299: Không ra tay được

Khưu Vũ cũng nhìn không chịu nổi, đưa tay kéo Lạc Băng, nói: - Băng muội muội, chớ hồ nháo. Thành chủ đại nhân hôm nay chắc chắn đang tốn công chuẩn bị cho buổi lễ ngày mai, chỉ sợ là sẽ không gặp muội.

- Ta không có hồ nháo, ta muốn mua những thứ này! Lạc Băng quật cường nói.

Dương Khai lắc đầu, đưa tay cầm lấy những dược liệu kia, bỏ vào nhẫn không gian của mình, sau đó giao cho chưởng quỹ số lượng nguyên tinh tương ứng, xoay người đi ra ngoài.

Hắn đã lười cùng hai người này dây dưa gì đó.

- Ngươi đừng đi a! Lạc Băng không thuận theo không buông tha kêu lên, nhưng không có bất kỳ hiệu quả nào, mắt thấy Dương Khai sắp rời khỏi, nàng liền vội vàng kéo Khưu Vũ, năn nỉ nói: - Vũ ca ca, ngươi giúp ta ngăn lại hắn, ta hôm nay không thể không mua lại những dược liệu đó.

- Quên đi! Trong mắt của Khưu Vũ lóe lên một tia không kiên nhẫn, đi theo một tiểu nha đầu hồ nháo không rành thế sự, hắn cũng sắp đến cực hạn của sự nhẫn nại rồi. Bất đắc dĩ thực lực của Thiên Hạc Thành hiện giờ không tầm thường, Thiên Chiếu Cung có ý cùng với thành này kéo gần lại quan hệ. Cho nên mỗi lần tới Thiên Hạc Thành, hắn đều sẽ cùng đi bên cạnh Lạc Băng: - Nếu để cho thành chủ đại nhân biết thì không tốt lắm.

- Có cái gì không tốt chứ! Ở nơi này là bên trong Thiên Hạc Thành, bổn tiểu thư muốn bắt người nào thì bắt người đó, xảy ra chuyện gì ta sẽ phụ trách. Lạc Băng một bộ dáng vênh mặt hất hàm sai khiến: - Huống chi, hắn không phải cùng đám người Thiên Diệp Tông ở cùng chung sao, đúng lúc hỏi một chút hắn vào thành là có âm mưu gì?

- Ai! Khưu Vũ bất đắc dĩ than thở, thấy nàng ta quấy rầy như vậy, chỉ có thể kiên trì đáp ứng. Huống chi, hắn cũng rất muốn biết Dương Khai rốt cuộc quan hệ thế nào với Thiên Diệp Tông. Trong Thiên Diệp Tông cũng không có người như Dương Khai, chút này hắn vẫn rất rõ ràng, nhưng trước đó ở chỗ cửa thành, Diệp Tinh Hàm lại nói hắn là người của Thiên Diệp Tông. Điều này làm cho Khưu Vũ không khỏi có chút cảnh giác, vừa nghĩ đến đây, hắn gật đầu nói: - Được rồi! Nhưng nếu là thành chủ đại nhân hỏi tới chuyện này...

- Ta tuyệt không nói ra huynh làm, Vũ ca ca tốt nhất. Lạc Băng lộ ra một bộ dáng vui vẻ.

Sắc mặt của Khưu Vũ chợt hung ác, nạt nhỏ: - Nhị lão, làm phiền vậy!

Cũng không biết hắn nói chuyện với người nào.

Lạc Băng cười hì hì đứng ở nơi đó, nhìn chằm chằm bóng lưng của Dương Khai, đang mong đợi hắn bị bắt lại. Ảo tưởng tới cảnh tượng người này bị mình một phen tra tấn, quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, ngoan ngoãn hai tay dâng lên những dược liệu kia. Nhưng nhìn một chút, nàng lại không cười được, bởi vì Dương Khai thi thi nhiên đi ra cửa lớn của cửa hàng, sau đó quay người lại liền tràn vào trong đám người, ngay sau đó không thấy bóng dáng.

- Hắn... hắn chạy kìa! Lạc Băng quơ quơ cánh tay của Khưu Vũ, nhắc nhở.

Khưu Vũ cũng là gương mặt ngạc nhiên, hướng về phía hư không thét: - Nhị lão, chuyện gì xảy ra?

Hắn vừa quát xong, bóng người bên cạnh bỗng nhiên nhoáng lên một cái. Hai vị Đạo Nguyên tam tầng cảnh lão giả lúc trước cùng đến với hắn ở cửa thành đồng loạt hiện thân. Chỉ có điều hai người thời khắc này tất cả đều mồ hôi lạnh toát ra đầy trán, sắc mặt có chút trắng bệch, một bộ dáng lòng vẫn còn sợ hãi.

- Các ngươi vì sao không ra tay? Thần sắc của Khưu Vũ giận dữ, âm thầm cảm giác mình bị đánh mất mặt mũi trước mặt Lạc Băng, tâm tình rất không tốt.

Hai vị lão giả nhìn thẳng vào nhau, một người trong đó đáp: - Công tử minh giám, không phải không ra tay, mà là ra tay không được!

- Chuyện gì xảy ra? Sắc mặt của Khưu Vũ trầm xuống.

Lão giả đáp:

- Lão hủ cũng không nói lên được. Vừa rồi lúc hai người bọn ta đang muốn xuất thủ, lại không khỏi sinh ra một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm, dường như... dường như...

Ông ta nói chuyện, trên mặt dâng lên một tia thần tình kinh sợ.

Lão giả khác nói tiếp: - Dường như nếu là thật sự xuất thủ, hai người bọn ta lập tức sẽ bị nằm thẳng cẳng!

- Nói đùa hả? Khưu Vũ há to miệng một cái, trừng mắt hai vị lão giả, một bộ dáng không thể tin được.

Lão giả lúc trước lên tiếng nói chuyện nói: - Công tử, hai người bọn ta đi theo ngài nhiều năm, mệnh lệnh của công tử chưa từng cự tuyệt qua. Nhưng lần này... chuyện có kỳ hoặc.

- Không sai, xin công tử thứ tội. Lão giả khác nói tiếp.

Khưu Vũ nhìn bọn họ đã lâu, lúc này mới khàn giọng nói: - Ý của các ngươi nói là, tiểu tử kia giả heo ăn lão hổ... Có thể là cường giả Đế Tôn Cảnh sao?

Lời vừa nói ra, Khưu Vũ không nhịn được nuốt nước miếng một cái, sau lưng toát ra một mảnh mồ hôi lạnh, sắc mặt đều trắng bệch.

Nhị lão tất cả đều là Đạo Nguyên tam tầng cảnh cường giả, tuy rằng tuổi tác đã cao, nhưng công lực càng thêm tinh thuần hùng hậu. Người có thể trong nháy mắt chế trụ bọn họ, làm cho bọn họ sinh lòng cụ niệm không dám động thủ lại không chút nào dấu vết, trừ Đế Tôn Cảnh ra thì không còn khả năng.

Nghĩ tới mình không ngờ trêu chọc một tên cường giả cấp bậc Đế Tôn Cảnh, Khưu Vũ liền không nhịn được một trận phát hư, cặp chân run run, đều có chút đứng không vững. - Không không không... Lão giả lên tiếng nói chuyện lúc trước lắc lắc đầu: - Tiểu tử kia tuổi không lớn lắm, không thể nào là cường giả Đế Tôn Cảnh, hơn nữa hai người lão phu cẩn thận dùng thần niệm quét mắt qua hắn, đúng là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh tu vi không thể nghi ngờ.

- Vậy chính là có Đế Tôn Cảnh đang âm thầm bảo vệ hắn hay sao? Khưu Vũ lần nữa cả kinh.

- Cũng không phải! Cái loại cảm giác này không phải là đến từ cường giả Đế Tôn Cảnh... Lão giả khác lắc đầu.

Khưu Vũ nuốt nước miếng hỏi: - Có phải nhị lão cảm giác nhầm rồi không?

Lão giả nói chuyện lúc trước hỏi lại: - Công tử không tin chúng ta ư?

- Cũng không phải là như thế. Khưu Vũ nghe vậy vội vàng xua tay: - Chỉ có điều... Chuyện này chung quy phải có sự giải thích chứ? Chẳng lẽ nói tiểu tử kia có thể thoải mái thắng được nhị lão hay sao?

Lão giả cười lạnh đáp:

- Với tu vi tuổi tác của hắn, muốn thắng hơn hai người lão phu, còn sớm 100 năm đấy

Lạc Băng ở một bên nghe như rơi vào trong sương mù, thời khắc này chen miệng nói: - Các ngươi đang nói gì hả, người đó cũng đã chạy mất rồi. Hai lão già các ngươi thật là quá vô dụng, thua thiệt cho Vũ ca ca còn đối với các ngươi tốt như vậy.

Sắc mặt của Khưu Vũ chợt lạnh lùng, nhìn Lạc Băng quát: - Câm miệng!

Lạc Băng hoảng sợ, từ khi nàng biết Khưu Vũ đến bây giờ, chưa từng thấy qua đối phương đối đãi mình như vậy, càng không thấy hắn phát hỏa lớn như vậy. Hơn nữa vừa rồi chịu ủy khuất, trong lúc nhất thời lại có chút ít không tiếp thụ được, phát cuồng lên quát hỏi: - Huynh mắng ta? Huynh dám mắng ta hả?!

Khưu Vũ hừ lạnh nói: - Nhị lão đối với ta như trưởng bối, không cho phép muội làm nhục!

Đôi mắt của Lạc Băng đỏ lên, nước mắt rơi xuống như đoạn tuyến trân châu vậy, cắn răng đứng tại chỗ hận hận trừng mắt Khưu Vũ, sau đó nhào lên đôi bàn tay trắng như phấn đập lung tung, trên miệng kêu lên:

- Ta hận huynh, ta hận huynh, Vũ ca ca xấu nhất. Ta hận huynh chết đi được!

Miệng chửi một trận, trực tiếp quay đầu chạy ra ngoài tiệm, trong chớp mắt vọt vào trong dòng người, không thấy bóng dáng.

- Công tử, còn không mau đuổi theo! Một người trong hai vị lão giả thấy thế, hơi biến sắc mặt nói.

Khưu Vũ hừ lạnh nói: - Tiểu nha đầu bị chiều chuộng hỏng hết rồi, cứ để cho nàng đi tỉnh lại một trận. - Nhưng nếu Lạc cô nương xảy ra điều gì ngoài ý muốn... Lão giả một bộ dáng ưu tư lo lắng.

Khưu Vũ lơ đễnh nói: - Nàng là con gái của thành chủ đại nhân, bên trong Thiên Hạc Thành này ai dám làm gì nàng ấy? Chỉ sợ hiện tại cũng đã chạy tới phía phủ thành chủ, tính cách của nàng ta biết, không cần lo lắng nhiều lắm.

Thấy hắn nói như vậy, hai vị lão giả cũng không nói thêm gì nữa.

- Nhưng thật ra tên tiểu tử kia... đáng giá chú ý một chút. Sắc mặt của Khưu Vũ ngưng trọng:

- Tiểu tử này nói không chừng có chút bí mật, ta rất muốn biết hắn rốt cuộc là lai lịch gì?

- Công tử yên tâm, ta cũng nên đi dò xét một phen. Một vị lão giả ôm quyền nói, thân hình thoắt một cái liền biến mất không thấy.

..

Thiên Hạc Thành, trên đường phố, một người thiếu nữ khóc sướt mướt. Một bộ dáng thương tâm muốn chết, trong đám người đấu đá lung tung, tiếng mắng chửi liên tục.

Lạc Băng quả thực thương tâm. Trước đó không nói tới bị một tên nam nhân đáng ghét không giải thích được, ở bên trong cửa hàng tức thì bị làm nhục một phen. Ngay sau đó càng bị Khư Vũ người mà nàng xem là bạn tốt nhất mắng một trận.

Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng bị ủy khuất như vậy, trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy nỗi buồn đến từ trong lòng. Nước mắt ấy làm sao cũng không ngừng được, lập tức khóc đến ánh mắt sưng đỏ lên.

Nàng vừa khóc vừa chạy, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn một chút, dường như đang mong đợi gì đó. Nhưng trước sau không thấy có người đuổi theo mình, lập tức càng thương tâm. Nàng chỉ cảm giác mình là người bi thảm nhất trên đời này, không có người nào có thể đáng thương hơn so với mình.

Nghĩ tới nghĩ lui, nàng cảm thấy đây hết thảy đầu têu gây họa đều là tên thanh niên gương mặt đê tiện, nếu không phải là hắn không nhường dược liệu kia cho mình, đương nhiên mình cũng không đến mức không xuống đài được, càng không đến mức bị Khưu Vũ quở trách.

Nghĩ tới đây, nàng ở trong lòng mắng Dương Khai như giội máu chó lên đầu, âm thầm thề gặp lại người này nhất định phải cho hắn đẹp mắt.

Cũng không biết khóc chạy đã bao lâu, chờ đến sau khi Lạc Băng lấy lại tinh thần, lại phát hiện mình bị lạc đường rồi.

Tuy nói nàng là con gái của Thiên Hạc Thành thành chủ, từ nhỏ đã sinh trưởng ở chỗ này, nhưng ngày xưa nàng ra cửa lần nào không phải tiền hô hậu ủng, hộ vệ mở đường. Cho nên nàng căn bản không cần đi quản nhiều lắm, chỉ để ý bản thân mình vui vẻ là được rồi. Sau khi nàng đi dạo xong tự sẽ có người dẫn nàng về nhà.

Mà chỗ nàng đi lại, không chỗ nào không phải là đoạn đường phồn hoa nhất trong Thiên Hạc Thành.

Nhưng giờ này khắc này, nàng lại phát hiện bốn phía một mảnh tiêu điều, đường phố nhỏ hẹp, không khí khó nghe, chung quanh đều là khí tức làm người ta buồn nôn. Hai bên đường phố lại có thật nhiều người ăn mày bị thương tàn phế đang xin ăn.

Có một tên hành khất càng có bộ dáng dơ dáy, cả người dơ bẩn đang bắt con rận dưới ánh mặt trời, chộp được một cái liền ném vào miệng cắn một chút, nhai rạo rạo rất giòn, ăn có tư có vị...

Lạc Băng vội vàng quay đầu, một trận buồn nôn, đồng thời cũng ở trong lòng hỏi mình: Đây là Thiên Hạc Thành phồn hoa tươi đẹp rực rỡ đó sao? Bản thân mình không phải là chạy một mạch đã chạy tới cái thành nhỏ không ai biết tên rồi chứ?

Nghĩ đến đây, Lạc Băng lộ ra vẻ sợ hãi cả kinh.

Nếu là như vậy, nàng khẳng định không tìm được đương vê nha. Nàng vừa mới bình phục tâm tình lần nữa rơi vào đáy cốc, kinh hoảng nước mắt lại chảy ra.

Đúng lúc này, nàng chợt nhìn thấy phía trước có hai nam tử đi qua, giống như lúc nước chìm thì chộp được đạo thảo cứu mạng vậy. Nàng vừa lau nước mắt vội vàng chạy tới, duyên dáng gọi to: - Hai người các ngươi chờ một chút.

Hai nam tử kia nghe vậy, không khỏi dừng lại bước chân, quay qua nhìn lại Lạc Băng.

Bọn họ đảo qua một cái, hai người đều là con ngươi lộ tinh quang.

Lạc Băng vốn dĩ có dung mạo không tầm thường, dáng người thướt tha. Hàng năm sống an nhàn sung sướng khiến nàng có một loại khí chất thượng vị của trời sanh. Thời khắc này tuy rằng nàng khóc lê hoa đái vũ, nhưng lại tăng thêm một phần cảm giác đáng thương đáng xót.

Cũng khó trách hai người này nhìn mắt không chớp, âm thầm nuốt nước miếng. Ngày thường ở địa phương này của Thiên Hạc Thành, phàm là nữ tử có chút thân phận có chút tư sắc cũng sẽ không đến đây. Nhưng hôm nay, lại đột nhiên tới một vị thần nữ, hai người nào có đạo lý không động lòng chứ?

Chương 2300: Đầu óc bị hư rồi

Thần niệm quét qua, hai người phát hiện thiếu nữ này chỉ có Phản Hư tam tầng cảnh tu vi. Họ liếc nhau, đều nhìn ra ý rục rịch ngóc đầu dậy trong mắt lẫn nhau...

Trên mặt một người võ giả hơi mập trong đó hiện ra nụ cười, giả trang thành bộ dạng có thể tin, ôn nhu hỏi: - Tiểu cô nương, ngươi gọi hai người tại hạ không biết có chuyện gì? Chẳng lẽ... là lạc đường? Hà hà hà hà...

Lạc Băng nghe vậy mắt đẹp sáng ngời, ngạc nhiên nhìn võ giả mập hỏi:

- Làm sao ngươi biết? Bổn tiểu thư đúng là đang lạc đường, ta không biết làm sao đi trở về.

- Ách... Võ giả mập trở nên sửng sốt, thầm nghĩ mình bất quá là thuận miệng bịa chuyện một chút, thật đúng là chó ngáp phải ruồi? Nhìn thiếu nữ trước mặt dáng vẻ vui mừng, cũng không giống giở trò, lập tức sáng tỏ thiếu nữ trước mặt này hẳn là loại người hàng năm không bước chân ra khỏi nhà, không biết tin tức gì ở bên ngoài. Hắn vội ho một tiếng, làm ra bộ dáng buồn bã đáng thương, nói: - Tiểu cô nương không cần phải sợ, có hai người bọn ta ở đây, không có người nào làm hại nàng đâu.

Lạc Băng lau một chút nước mắt nơi khóe mắt, như trút gánh nặng, nín khóc mỉm cười nói: - Thật tốt quá, ta đã biết chuyện không đến nỗi hỏng bét như vậy.

Nụ cười ấy của nàng, nhất thời như cả đêm gió xuân trăm hoa nở. Con ngươi của hai võ giả nhìn thấy đều sửng sốt, không ngừng nuốt nước miếng, cả người nhiệt huyết sôi trào.

- Hai người các ngươi nhanh chóng đưa bổn tiểu thư về nhà, đợi sau khi bổn tiểu thư trở về sẽ có thưởng trọng hậu! Lạc Băng nháy mắt liền khôi phục giá thế vênh mặt hất hàm sai khiến lúc trước, quát lên với hai võ giả đối diện.

Hai người liếc nhau, một võ giả hình thể hơi gầy khác mỉm cười nói: - Được, được, được, hai người bọn ta lập tức đưa cô nương về nhà. Cô nương hãy theo bọn ta đến đây đi!

Lạc Băng gật đầu, chỉ thị nói: - Dẫn đường đi!

Nàng cũng không hỏi xem đối phương biết mình là người nào không, không rõ nhà mình ở nơi nào, liền trực tiếp đi theo phía sau hai võ giả bước vào chỗ sâu hơn nơi ngõ nhỏ.

Hai người đối phương hiển nhiên cũng không có ý tứ nói nhiều, chỉ vùi đầu đi tới phía trước.

Lạc Băng theo ở phía sau tâm tình dường như cũng từ từ vui vẻ, nhiều điều không vui lúc trước lập tức đã quên không còn chút nào. Một đường đi tới đi tới lại vẫn ê a lên điệu hát dân gian, một bộ dáng vui vẻ như chim sơn ca.

Sau một chung trà, Lạc Băng mới từ từ phát hiện không đúng. Nàng dừng lại bước chân, quay đầu chung quanh, phát hiện chỗ này càng thêm hoang vắng so với chỗ lúc nãy. Hơn nữa dõi mắt nhìn bốn phía lại không thấy nửa cái nhân ảnh, phòng ốc sụp đổ, một mảnh tường đổ vách xiêu, giống như quỷ vực, tình cảnh này khiến Lạc Băng một trận hoảng hốt, run giọng nói: - Đây... Đây là địa phương nào? Bổn tiểu thư không phải bảo các ngươi đưa ta về nhà sao...? Các ngươi dẫn ta tới nơi này làm gì?

Hai tên võ giả phía trước nghe vậy, đồng thời dừng bước chân, nghiêng đầu qua chỗ khác, âm hiểm cười hắc hắc nhìn Lạc Băng.

Lạc Băng coi như có ngu xuẩn đi chăng nữa lần này cũng ý thức được chuyện có chút không đúng. Hai người trước mặt... dường như không là người tốt lành gì. Bọn họ cũng không phải muốn dẫn mình về nhà.

- Các ngươi... các ngươi muốn làm gì? Lạc Băng sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, không ngừng lui về phía sau mấy bước. Dưới chân lại bị thứ gì vướng chân một chút, một cái không đứng vững vàng, đặt mông ngả ngồi dưới đất.

Cảm giác kinh hoảng cùng đau đớn cùng chung xông tới, khiến nàng lập tức khóc lên.

- Hắc hắc hắc... Võ giả mập mạp nọ không ngừng cười lạnh. Hắn từng bước một bước về phía Lạc Băng. Thân ảnh từ từ tới gần tạo cho Lạc Băng áp lực tâm lý cực lớn, khiến trái tim của nàng nhảy lên thình thịch, muốn lao ra cổ họng.

- Bổn tiểu thư cảnh cáo các ngươi không được tới lộn xộn a! Bằng không... Bằng không các ngươi nhất định phải chết! Lạc Băng cắn môi đỏ mọng, dùng lời nói mà nàng tự nhận là có phân lượng nhất uy hiếp đối phương.

Nhưng chuyện cũng đã đến nước này, hai người kia làm sao từ bỏ ý đồ chứ?

Võ giả gầy cười hỏi: - Cô gái nhỏ rất có ý tứ, nàng ngây thơ như vậy cha mẹ nàng có biết không?

Kia võ giả mập lại cười dâm đãng không ngừng, nói: - Kêu đi, kêu đi. Địa phương quỷ quái này cho dù nàng gọi phá cổ họng cũng sẽ không có ai tới đáp lý nàng.

Khi nói chuyện, võ giả mập đã bước một bước vọt tới trước mặt Lạc Băng, đưa tay chộp tới cái cổ thon dài của nàng.

Lạc Băng hoảng sợ quát to một tiếng, song chưởng đẩy về trước. Trong cơ thể thánh nguyên bắt đầu khởi động, đánh ra một kích vô cùng uy thế.
Nhưng nàng dù sao chỉ là một Phản Hư tam tầng cảnh võ giả, từ nhỏ không thích tu luyện. Chút tu vi đó vẫn là tài năng do đại lượng thiên tài địa bảo chất đống cùng phụ trợ mà lấy được. Thánh nguyên trong cơ thể pha tạp không tinh khiết, chiêu thức không quen.

Hai tên võ giả mập và gầy kia đều đã đến tầng thứ của Hư Vương Cảnh. Cho nên đối mặt một chiêu này, võ giả mập chỉ thuận tay vung lên, lập tức phá giải chiêu thức của đối phương. Ngay sau đó họ xuất thủ như điện, vỗ mạnh hai cái trên đầu Lạc Băng.

Lạc Băng lập tức mềm nhũn ngã xuống đất, một thân khí lực đều không thể dâng lên, kinh mạch bị trấn áp. Một tiếng tu vi trực tiếp bị trấn áp, chỉ có thể trơ mắt nhìn võ giả mập đưa tay kéo đai lưng quần áo của mình, từ từ tháo ra.

- Không được... Không được a... Lạc Băng khóc năn nỉ.

Võ giả mập lại bị tiếng kêu nhu nhược ấy kích thích sự tà ác sâu trong nội tâm, trong lỗ mũi phun nhiệt khí, ánh mắt cũng đỏ lên, nuốt nước miếng nói: - Thanh âm của nha đầu kia thật là hấp dẫn, thật là ông trời có mắt, lại khiến huynh đệ hai người bọn ta gặp được một người tuyệt sắc như vậy.

Võ giả gầy đó cũng là cả người nóng nảy khó nhịn, thời khắc này lập tức lẻn đến phía trước đỉnh đầu của Lạc Băng, đưa tay véo véo vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, một bộ dạng muốn ngừng mà không được, nói: - Da thịt trơn mềm, cũng không biết là tiểu thư nhà ai. Hà hà hà hà, cái này tiện nghi cho bọn ta rồi.

Lạc Băng vừa nghe, cũng không biết khí lực ở đâu ra, hét lớn: - Ta là con gái của thành chủ đại nhân. Các ngươi nhanh thả ta, bằng không để phụ thân ta biết, các ngươi nhất định phải chết.

Lời vừa nói ra, hai tên võ giả mập gầy cả người cứng đờ, sắc mặt lập tức tái nhợt.

Võ giả mập lại toát mồ hôi lạnh trên trán, lau một lượt lại ra một lượt, thế nào cũng lau không xong, khàn giọng nói: - Không... Không thể nào! Con gái của thành chủ hả?

Võ giả gầy cũng mang gương mặt hoảng sợ, nhìn Lạc Băng hỏi: - Nàng... nàng tên là gì?

Lạc Băng mắt lạnh nhìn hai người, cắn răng trả lời: - Bổn tiểu thư gọi là Lạc Băng!

Hai võ giả mập gầy nghe vậy, chỉ cảm thấy một cổ lạnh cả người từ bàn chân lên đến đỉnh đầu, khiến hai người không tự chủ được đánh mấy cái lạnh run. Nghiêm túc quan sát Lạc Băng vài lần, võ giả mập run giọng nói: - Dường như... Dường như đúng thật là phủ thành chủ đại tiểu thư. Ta trước đó xa xa nhìn qua nàng một lần rồi...

- Xong rồi... Cái này xong rồi... Võ giả gầy làm như không chịu nổi đả kích khổng lồ này, lại đặt mông ngả ngồi dưới đất, hai tròng mắt thất thần, trong miệng không ngừng lẩm bẩm.

Tên võ giả mập cũng cả người run run lợi hại, vội vàng rụt lại đôi tay bẩn thỉu mà mình đang ở cởi ra quần áo của Lạc Băng. Hắn nhìn nàng ấy, tựa như muốn nặn ra một nụ cười nịnh nhưng lại không làm được, biểu tình còn khó nhìn hơn so với khóc.

Sau khi biết người thiếu nữ trước mặt lại là con gái của thành chủ đại nhân, hai người đều bị dọa đến hồn bất phụ thể, ba hồn bảy vía đều bay ra ngoài. Bọn họ vốn tưởng rằng Lạc Băng chỉ là tiểu cô nương lạc đường, làm gì nghĩ tới nàng có lai lịch lớn như vậy? Nếu sớm biết nàng là con gái của thành chủ đại nhân, thì cho bọn họ gan lớn bằng trời bọn họ cũng không dám hành sự như thế a.

Lạc Băng thấy vậy, trước mắt sáng ngời, hét lớn: - Biết sợ rồi sao, nếu không muốn chết lập tức ngoan ngoãn đưa bổn tiểu thư về phủ thành chủ!

Võ giả mập lập tức quỳ xuống trước mặt Lạc Băng, dập đầu như giã tỏi, mất mấy cái đã dập đầu đến vỡ ra, máu tươi chảy ròng, nói: - Huynh đệ hai người chúng tôi có mắt không tròng, mạo phạm Lạc tiểu thư, xin Lạc tiểu thư đại nhân đại lượng, tha cho huynh đệ hai người chúng tôi.

Võ giả gầy thời khắc này cũng làm như trở về quá thần, đồng dạng bò tới dập đầu, trong miệng xin khoan dung không ngừng.

Lạc Băng khinh bỉ nhìn hai người, hừ lạnh nói: - Các ngươi đưa ta về phủ thành chủ, ta sẽ tha cho các ngươi khỏi chết!

- Thật sao? Võ giả mập nghe vậy vui mừng, ngẩng đầu nhìn Lạc Băng, một bộ dáng vui sướng vì sống sót sau tai nạn.

Lạc Băng nói:

- Tuy nhiên tội chết có thể miễn, tội sống khó miễn, chỉ dựa vào các ngươi vừa rồi đối với bổn tiểu thư như vậy, bổn tiểu thư cũng phải trừng phạt các ngươi một chút... Nói như thế, nàng nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nói: - Để cho phụ thân nhốt các ngươi mười năm tám năm là được rồi.

Sắc mặt của hai võ giả mập gầy lập tức lộ ra đặc sắc, biểu tình cổ quái nhìn chằm chằm Lạc Băng.

- Nhìn cái gì vậy, có tin bổn tiểu thư móc con ngươi của các ngươi ra không? Lạc Băng hung tợn trừng mắt hai người, dường như đã nắm thế cục trong tay vậy.

- Đại ca... Võ giả gầy lặng lẽ thọc võ giả mập, thấp giọng hỏi: - Tiểu nha đầu này... có phải đầu óc bị hư rồi không?

Nếu không phải đầu óc bị hư, nào có bản thân mình vẫn chưa thoát vây lại bắt đầu uy hiếp người khác chứ? Chỉ cần người có chút thường thức cũng sẽ không làm như vậy.

Võ giả mập nghiêm túc gật đầu nói: - Ta cũng cảm thấy là... đáng thương cho thành chủ đại nhân một đời anh danh, nhưng lại sinh ra một nữ nhi như vậy!

- Vậy làm sao bây giờ?

Trong mắt của võ giả mập lóe lên một tia ngoan lệ, từ từ nói: - Còn có thể làm sao? Dứt khoát hoặc là không làm còn đã làm phải làm đến cùng... Nói như thế, trên mặt hắn dâng lên một tia sát khí.

Võ giả gầy nghe vậy suy nghĩ một chút, gật đầu nói: - Cũng chỉ có thể như thế.

Thanh âm của hai người nói chuyện tuy nhỏ, nhưng khiến cho Lạc Băng nghe rõ ràng, vốn tưởng rằng có hy vọng thoát nạn, nào hiểu được chuyện có nổi lên gợn sóng. Hơn nữa nghe ý tứ trong lời nói của hai người này dường như không đơn thuần là muốn khinh bạc mình, thậm chí còn muốn tánh mạng của mình. Sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng một chút tái nhợt, kinh giọng hỏi: - Các ngươi muốn làm gì hả? Các ngươi không nên như vậy a. Các ngươi đưa ta về phủ thành chủ, ta không trừng phạt các ngươi không được sao...?

- Đã muộn rồi! Võ giả mập cười lạnh một tiếng, trong lòng nếu đã quyết định, hắn ngược lại sẽ không sợ như vậy. Thành chủ đại nhân tuy rằng không thể trêu chọc, nhưng chỗ này hoang vu hiếm dấu vết người, chỉ cần sau đó xử lý sạch sẽ, chưa chắc có thể truy xét được trên đầu bọn họ.

Hắn lập tức bò xuống, nửa quỳ bên cạnh Lạc Băng, mùi thơm xử tử quanh quẩn chóp mũi, khiến hắn cả người nóng nảy, quyết há to mồm ấn qua đôi môi đỏ mọng của Lạc Băng, trên miệng còn mơ hồ không rõ nói: - Tuyệt sắc như thế nếu có thể làm một lần, chết cũng không hối tiếc a!

- Cút ngay! Không cần a... Lạc Băng không ngừng vặn vẹo đầu, muốn tránh ra gương mặt làm người ta buồn nôn của đối phương, nhưng tu vi bị phong, hành động bị chế, nàng làm sao làm được gì? Chỉ có thể trơ mắt nhìn cái miệng rộng của đối phương từ xa càng lúc càng gần tới mình.

Nàng gần như có thể nghe thấy được cái mùi khó ngửi trong miệng của đối phương.

Đầu óc của Lạc Băng chỉ một thoáng trống rỗng, nguy cơ trước mắt thế này, trong đầu của nàng hiện lên cũng không phải là phụ thân nuông chìu mình, cũng không phải Khâu Vũ đối với mình nói gì nghe nấy, ngược lại là thân ảnh của tên Dương Khai làm cho người ta chán ghét đó.

Nếu không phải là hắn, nếu không phải là hắn... thì sao mình gặp phải ác mộng như Luyện Ngục thế này?

Chương 2301: Các ngươi đều là người xấu

- Nếu chết cũng không tiếc, vậy các ngươi đi chết đi!

Ngay lúc võ giả mập sắp hôn trên môi Lạc Băng, bỗng vang lên một giọng nói lạnh lẽo.

Hai võ giả mập gầy vốn t*ng trùng lên óc, máu nóng lên đầu, thời khắc này vừa nghe thanh âm người khác, nhất thời như chim sợ cành cong, lông tơ cả người đều dựng ngược lên.

Võ giả mập đứng bật dậy, còn chưa kịp thấy rõ rốt cuộc là người nào nói chuyện, bỗng nhiên nhìn thấy một đầu quyền đánh tới hướng mình. Trong đầu quyền kia thánh nguyên cuồn cuộn, ẩn chứa chiêu thức cực kỳ hung mãnh, không ngừng phóng lớn lên trước mắt hắn, che phủ tất cả ánh sáng.

Võ giả mập có lòng né tránh, lại phát hiện bất kể né tránh như thế nào đều không tránh thoát. Dường như tu vi của đối phương cao hơn hắn không ít...

"Bùng..." Truyền ra một tiếng vang nặng nề, kèm theo tiếng kêu thảm của võ giả mập, thân thể to béo của hắn trực tiếp ngửa mặt bay lên, thân ở giữa không trung, cả đầu đều nổ tung giống như trái dưa hấu bị đập nát, vật đỏ trắng bắn tung tóe ra bốn phía.

"A!" Dị biến chợt nổi lên, võ giả gầy kinh hô một tiếng, bất quá hắn còn chưa kịp lấy lại tinh thần, huynh đệ nhà mình đã chết thảm trước mặt.

Hắn vội ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy trước mặt chẳng biết từ lúc nào xuất hiện một nam nhân xỏa tóc thân hình tráng kiện. Nam nhân kia không biết đã chiến đấu với ai một trận trước đó, cả người máu tươi dầm dề, nửa gò má bên mặt đều bị đánh sưng vù, trong mắt tất cả đều là máu bầm, khiến người ta nhìn thấy mà giật mình, không dám nhìn thẳng. Nhất là một con mắt của người này toàn màu trắng, không có chút màu đen, trông càng đáng sợ.

- Ngươi... ngươi là ai! Võ giả gầy dùng thần niệm quét qua, phát hiện đối phương lại có tu vi Hư Vương tam tầng cảnh, trái tim lập tức lạnh xuống.

Hắn cùng với võ giả mập mới chỉ là Hư Vương nhất tầng cảnh, đối phương lại cao hơn bọn hắn hai tiểu cảnh giới. Mặc dù thoạt nhìn nam nhân xỏa tóc này cũng không phải ở trạng thái tốt nhất, nhưng chỉ bằng vào uy thế một quyền đánh chết võ giả mập vừa rồi, mình cũng không phải đối thủ.

- Là người tống tiễn các ngươi lên đường! Nam nhân xỏa tóc hừ lạnh một tiếng, thân mình cao lớn như tháp sắt chỉ ở tại chỗ hơi chao đảo một cái, đột nhiên biến mất không thấy.

Võ giả gầy thấy vậy, lập tức hét lớn: - Bằng hữu có gì từ từ nói, chúng ta cùng ngươi không oán không cừu, vì sao lại ra tay?

Ngoài miệng tuy rằng hắn nói như vậy, nhưng lại vội vàng tế ra bí bảo phòng hộ, biến thành một tầng quầng sáng bảo vệ quanh thân mình.

Bỗng nhiên từ sau lưng hắn vang lên thanh âm của nam nhân xỏa tóc kia, lạnh như băng, giống như Tử Thần gọi hồn: - Cùng hạng người bại hoại khi nam chiếm nữ các ngươi này có gì phải nói? Đi chết đi!

Dứt lời, trên tay hắn bỗng nhiên xuất hiện một thanh khảm đao, lúc rót vào thánh nguyên trong khảm đao truyền ra tiếng hổ gầm, trên thân đao lại nổi lên hư ảnh một cái đầu hổ to lớn, há cái miệng to như chậu máu táp tới hướng võ giả gầy kia.

Võ giả gầy cả kinh thất sắc, quát lên: - Lão tử liều mạng với ngươi!

Tuy rằng hắn tu vi thấp thua đối phương hai tầng thứ nhỏ, nhưng nếu thật sự liều mạng, hắn tự nghĩ hẳn còn có một đường hy vọng chạy thoát. Võ giả mập mặc dù bị một quyền đánh chết, chẳng qua là nhất thời khinh thường, ngay cả bí bảo đều không có tế ra.

Giờ này hắn dùng bí bảo phòng ngự bảo vệ quanh thân, khẳng định sẽ không bị một kích mất mạng.

Nhưng chuyện kế tiếp lại vượt quá dự liệu của hắn, thanh đại đao của đối phương chém bổ xuống với thế bẻ gãy nghiền nát như chẻ tre, lập tức phá vỡ tan phòng ngự của hắn, dư thế không giảm cắt qua trên người hắn.

- Không... có khả năng! Võ giả gầy sợ run tại chỗ, nhìn vết thương cực lớn thẳng một đường từ đầu vai mình kéo dài qua ngực đến bụng, hắn ngẩng đầu nhìn nam nhân xỏa tóc, khàn giọng nói: - Ngươi là cường giả Đạo Nguyên Cảnh?

Ngay khoảnh khắc vừa rồi, hắn rõ ràng nhận ra một uy thế phủ xuống chỉ có võ giả Đạo Nguyên Cảnh mới có, mà đại đao trên tay đối phương hiển nhiên cũng là một thanh bí bảo cấp Đạo Nguyên... nên mới có thể dễ dàng phá vỡ phòng ngự, cho mình một kích trí mạng.

- Người sắp chết, hỏi nhiều làm gì?

Nam nhân xỏa tóc hừ lạnh một tiếng.

Lúc dứt lời, cả người võ giả gầy phun ra máu tươi như suối, thân mình lập tức tách ra làm hai, ngũ tạng lục phủ toàn bộ lòi ra.

Trong không khí tràn ngập mùi máu tanh!

Lạc Băng nằm trên đất, toàn thân run rẩy, đôi mắt đẹp trợn tròn, khớp hàm không ngừng giật giật, quay đầu nôn ra một trận.

Nàng từ nhỏ sống sung sướng an nhàn, chưa từng nhìn thấy cảnh tượng máu tanh tàn nhẫn như thế! Một màn ác liệt kia đánh vào thị giác làm cho nàng không chịu nổi.

Nôn một hồi lâu, đến mật đều phun ra, Lạc Băng mới khá hơn một chút, quay đầu khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt nhìn về phía nam nhân xỏa tóc, gương mặt xúc động cảm kích đến rơi nước mắt, run giọng hỏi: - Bọn họ... bọn họ chết rồi sao?

Nam nhân xỏa tóc lạnh lùng nhìn lướt qua nàng, chẳng biết tại sao, trong con mắt độc nhất kia lại lóe lên vẻ chán ghét, cũng không có ý đáp lời, chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi thu cất trường đao của mình.

Sau đó hắn đi tới trước mặt Lạc Băng, đưa tay điểm liên tiếp vài cái trên người nàng.
Lạc Băng bị phong ấn tu vi lập tức giải khai, thánh nguyên lần nữa chạy vòng bên trong kinh mạch, nàng run run gượng đứng lên, gương mặt sợ hãi nhìn thi thể của võ giả gầy mập bên cạnh, lại vội vàng thu lại ánh mắt, bàn tay nhỏ nhắn chụp lên miệng, lần nữa nôn khan.

Nam nhân xỏa tóc không nói một lời, chỉ đứng tại chỗ thờ ơ lạnh nhạt.

Một hồi lâu, Lạc Băng mới ngẩng đầu, nói: - Cám ơn ngài, cám ơn ngài...

Trong miệng nàng nói lời cảm tạ không ngừng, rất thành tâm thành ý.

Dù sao nếu không nhờ có nam nhân xỏa tóc này đột ngột hiện thân, thì vừa rồi chờ đón nàng chính là vận mệnh cực kỳ bi thảm. nàng chưa từng gặp phải nguy cơ như vậy, ở thời điểm đối mặt với nguy cơ, nàng cũng không ngừng ảo tưởng có người nào đó sẽ hiện thân cứu mình.

Thật sự có người tới cứu mình, mặc dù người này nhìn tướng mạo dữ tợn đáng sợ có chút dọa người, nhưng chẳng biết tại sao Lạc Băng lại không e ngại hắn, vóc người cường tráng như tháp sắt kia ngược lại còn tạo cho nàng một cảm giác an toàn khó có thể diễn tả. Lạc Băng không khỏi ảo tưởng: nếu có thể được che chở dưới cánh tay rộng lớn này, thì ngày sau hẳn là mình sẽ không còn gặp phải bất hạnh nữa!?

Loại cảm giác này dù là với phụ thân của mình, hay với Khưu Vũ, cũng chưa từng có.

Chẳng biết tại sao trái tim của nàng bỗng nhiên đập nhanh hơn, một loại cảm giác cổ quái từ từ nảy sinh trong lòng.

- Ngài... Ngài tên là gì? Lạc Băng run run giọng hỏi.

Nam nhân xỏa tóc liếc nhìn nàng một cái, trong con mắt độc nhất lạnh như băng.

Lạc Băng bị hắn nhìn đến cả người rét run, vội cúi đầu xuống, không dám nhìn nữa.

- Sài Hổ! Trong miệng nam nhân kia bỗng nhiên phun ra hai chữ.

Lạc Băng nghe vậy vui mừng, ngẩng đầu lên, nhoẻn miệng cười: - Thì ra là Sài đại ca, ta tên là Lạc Băng, là con gái của thành chủ, không biết huynh có nghe nói hay không?.

Sau khi nói xong, nàng lập tức giật mình.

Bởi vì trừ Khưu Vũ ra, nàng chưa từng xưng hô thân thiết như vậy với nam nhân nào khác, nhưng ở trước mặt người này, nàng lại rất tự nhiên xưng tên thân mật như thế, không có mảy may cảm giác không được tự nhiên, ngược lại sâu trong nội tâm nàng lại có cảm giác nhảy nhót vui mừng, dường như đã làm một chuyện gì rất nghiêm trọng.

"Mình sao lại thế?" Lạc Băng chớp chớp đôi mắt đẹp đầy vẻ mờ mịt.

- Ta biết cô nương là ai! Sài Hổ lạnh nhạt trả lời, ánh mắt dời đi chỗ khác, làm như không muốn để khuôn mặt đáng sợ của mình hù dọa đối phương.

- Cũng đúng! Tuy rằng ta không thường ra ngoài, nhưng nếu Sài đại ca sinh sống ở Thiên Hạc Thành, thì tất nhiên đã nghe nói tới ta! Lạc Băng hé miệng cười, làm cho cả thiên địa này đều sáng lên. Do dự một chút, nàng nói tiếp: - Sài đại ca! Ta... ta lạc đường, huynh có thể đưa ta về nhà được không?

Dáng vẻ nàng yếu đuối nhu nhược, hơn nữa vừa rồi bị kinh sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn còn có chút tái nhợt, chỉ sợ bất kỳ nam nhân nào nghe nói như vậy đều không thể cự tuyệt.

Sài Hổ gật gật đầu nói: - Có thể!

Lạc Băng vui mừng, nói: - Cám ơn nhiều!

- Nhưng không phải hôm nay! Sài Hổ lại lạnh lùng bổ sung một câu.

Nụ cười trên mặt Lạc Băng lập tức cứng lại, kinh ngạc nhìn Sài Hổ, nói: - Sài đại ca lời này... là có ý gì?

Sài Hổ đáp: - Ta có một việc muốn nhờ Lạc tiểu thư hỗ trợ, tiểu thư đi với ta một chuyến!

Lạc Băng sợ hãi cả kinh, nghĩ lại cảnh tượng hai người kia đối xử với mình vừa rồi, vốn khuôn mặt nhỏ nhắn khôi phục một chút màu máu lần nữa tái nhợt, vừa thụt lui về phía sau, vừa lắc đầu nói: - Huynh... huynh cũng muốn đối xử với ta giống như hai người kia sao?

- Tiểu thư nghĩ nhiều rồi! Ta sẽ không làm tổn thương tiểu thư. Dĩ nhiên tiểu thư phải ngoan ngoãn hợp tác với ta mới được! Khi nói chuyện, Sài Hổ liền đưa tay chộp tới hướng Lạc Băng.

- Không cần! Lạc Băng hét to, nhưng tu vi của Sài Hổ còn cao hơn rất nhiều so với hai người kia, nàng sao có thể phản kháng? Chỉ chớp mắt liền bị nắm lấy.

Lạc Băng cả người như rơi vào hầm băng, ngày hôm nay tao ngộ liên tiếp mấy lần, đều nhiều hơn so với nàng gặp cả đời này. Nàng cũng không nghĩ tới mình vừa đuổi sói cửa trước, cửa sau lại đón hổ, không ngừng đánh lên cánh tay Sài Hổ, khẽ kêu: - Người xấu, người xấu, các ngươi tất cả đều là người xấu!

Sài Hổ mặt không đổi sắc, chỉ lạnh lùng nói: - Lộn xộn nữa thì đừng trách ta không khách sáo!

Lạc Băng nghe vậy cả người cứng đờ, nhưng rất nhanh, liền há miệng cắn vào mu bàn tay Sài Hổ.

Nàng cắn một cái này cực kỳ chính xác, rất nhanh, trong miệng Lạc Băng liền đầy máu tươi, toát lên đều là mùi máu tanh, nhưng nàng vẫn không nhả.

Sài Hổ chính là võ giả Hư Vương tam tầng cảnh, nếu thật có lòng muốn thoát khỏi miệng Lạc Băng, thì chỉ cần hơi dùng lực một chút, là có thể làm vỡ nát hàm răng của nàng.

Nhưng chẳng biết tại sao, Sài Hổ không làm như vậy, hắn chăm chú nhìn Lạc Băng theo bản năng tự bảo vệ, cắn trên mu bàn tay mình, không ngừng nuốt máu tươi của mình mà vẫn không nhả... trong mắt hắn lóe lên một tia tâm tình phức tạp, ngay sau đó khẽ than một tiếng, giơ chưởng đao lên, nhẹ nhàng chém trên cần cổ Lạc Băng.

Lực đạo khống chế tương đối tốt, Lạc Băng chỉ khẽ kêu một tiếng, liền mềm nhũn ngã xuống. Tuy rằng nàng hôn mê, lại có hai hàng nước mắt từ trong khóe mắt từ từ chảy xuống.

Sài Hổ xoay mình đỡ nàng, ôm lấy nàng, thân hình lắc một cái, biến mất tại chỗ, chỉ còn lại thi thể võ giả mập gầy trên mặt đất.

- -------------------- Thiên Khôi Lâu.

Dương Khai sãi bước quay trở về, liền nhìn thấy Diệp Tinh Hàm đang lo lắng bước qua bước lại trước cửa, không ngừng nhìn ra xung quanh. Vừa thấy Dương Khai, Diệp Tinh Hàm làm như thở phào nhẹ nhõm tiến lên đón, nói:

- Dương thiếu đi đâu vậy?

Dương Khai nói: - Tùy tiện đi dạo! Vừa nói, hắn vừa nhìn lướt qua Diệp Tinh Hàm, cười nói tiếp: - Thế nào? Lo lắng ta bỏ đi không cáo biệt à?

Diệp Tinh Hàm khoát tay nói: - Không có không có... Chỉ là không thấy bóng dáng Dương thiếu, hỏi người khác cũng không ai trả lời chắc chắn...

Dương Khai nói:

- Yên tâm, chuyện ta đáp ứng với cô nương sẽ không thất tín! À! Vừa rồi lúc ta đi vốn định báo với cô nương một tiếng, bất quá trong phòng cô nương dường như không chỉ một người, cho nên ta không có quấy rầy... hắc hắc hắc...

Diệp Tinh Hàm thoáng cái mặt ửng đỏ, mắng: - Đáng ghét!

Nàng giậm chân một cái, chạy vào nội đường như chạy trốn điều gì...

Chương 2302: Cô nương muốn thì cứ lấy đi!

Hôm sau, bên trong phủ thành chủ khắp nơi đều giăng đèn kết hoa, diễn tấu nhạc khí cùng trỗi lên, phi thường náo nhiệt.

Hôm nay chính là ngày tổ chức hôn lễ của Lạc Tân thành chủ Thiên Hạc Thành cưới vợ bé, khách quý bốn phương đều tới chúc mừng, từng chiếc xe ngựa chở đầy quà tặng, nối liền không dứt... dưới chỉ dẫn của người làm trong phủ thành chủ chạy tới hướng hậu viện, rồi do người chuyên môn ghi chép, phân loại, thu vào nhà kho.

Toàn bộ người trong phủ thành chủ đều là nét mặt buông lỏng, dường như là chính mình thành thân.

Ngay cửa phủ thành chủ, có người nhà anh tuấn và tỳ nữ dung mạo xinh đẹp đứng hai bên nghênh tiếp khách tới, trên mặt mỗi người đều tràn đầy nụ cười, lễ độ nho nhã.

Phàm có khách đến, lập tức có người điều khiển chương trình hô to môn phái của người đến, dẫn tới ánh mắt của mọi người. Vào bên trong phủ thành chủ, sẽ có người dẫn đi tới đại sảnh, theo thân phận địa vị bất đồng, sẽ được sắp xếp ngồi ở vị trí bất đồng.

Mấy đại biểu tông môn thực lực hùng hậu như mặt trời ban trưa, thì đương nhiên được sắp xếp ngồi ở vị trí phía trước nhất, kế tiếp mới là những tông môn hoặc gia tộc hơi kém một chút, càng ra bên ngoài, đại biểu thân phận càng thấp.

Đối với sắp xếp như thế, không ai dám có tiếng dị nghị, bản lãnh bao nhiêu ngồi đúng vị trí ấn định, các nhà các phái có bao nhiêu phân lượng, trong lòng mỗi người đều biết.

An bài của phủ thành chủ khẳng định sớm đã định ra từ trước, dĩ nhiên sẽ không làm cho người khác không vui lòng.

Dương Khai theo đám người Thiên Diệp Tông đi vào chỗ này, tò mò quan sát bốn phía.

Hắn còn là lần đầu tham gia hôn lễ của người khác, mặc dù chỉ là một hôn lễ cưới vợ bé, nhưng đây cũng là đại sự quan hệ đến cả đời, nhìn có chút mới lạ. Cảnh tượng vui mừng náo nhiệt ở đây làm cho hắn không khỏi nhớ tới các nàng Tô Nhan, Hạ Ngưng Thường, Phiến Khinh La và Tuyết Nguyệt.

Sâu trong nội tâm hắn tự trách mình, năm đó thời điểm rời cố hương Tinh Vực, đúng ra phải tổ chức một buổi lễ, để cho các nàng cảm nhận một chút hạnh phúc thân là một nữ nhân nên có.

Giờ này nghĩ đến, chính là mình mắc nợ các nàng rất nhiều.

Hôm nay hắn vốn không muốn tới đây, chỉ là do Diệp Tinh Hàm mấy lần mời mọc, Dương Khai lại muốn tránh cho nàng suy nghĩ lung tung, e sợ mình không cáo biệt bỏ đi, nên quyết định đi theo mấy người Thiên Diệp Tông cùng nhau tới.

Đám người Đỗ Hiến cũng từ trong tông môn mang một số quà tặng đến đây, mặc dù không tính là vật trân quý lắm, nhưng số lượng cũng không ít. Ngay từ lúc vào đây, cũng đã giao xe ngựa chuyên chở cho người của phủ thành chủ sắp đặt đưa vào hậu đường.

Sau đó mới được người khác hướng dẫn, đi vào đại sảnh nơi cử hành hôn lễ này.

Đại sảnh diện tích khá lớn, xếp trên một trăm bàn tiệc cũng không có vẻ chật chội. Đám người Thiên Diệp Tông tới, bên trong đã đông đúc náo nhiệt, các cường giả các môn các phái hoặc tự uống một mình, hoặc tụ ba tụ năm vừa uống vừa cười nói ha hả. Bên trong này, chính là cơ hội tốt cho rất nhiều thế lực lập quan hệ tình cảm với nhau, trao đổi lẫn nhau.

Người dẫn đường phía trước hướng dẫn đám người Diệp Tinh Hàm đi tới một bàn tiệc ở vị trí trung tâm, rồi mỉm cười nói: - Vị trí của chư vị đại nhân chính là chỗ này, mời ngồi chờ một lát, buổi lễ sắp bắt đầu rồi!

Sau khi nói xong, người này liền định rời đi.

Vu Mã nghe vậy, trên mặt lóe lên một tia không vui, nắm cổ áo của người kia nạt nhỏ: - Vị trí của chúng ta ở chỗ này ư? Ngươi xác định?

Vị trí bàn tiệc này cũng không ở phía trước, ngược lại có hơi lọt về phía sau. Mười mấy bàn tiệc chung quanh chỗ này, trừ Thiên Diệp Tông còn lại tất cả đều là một số gia tộc và tông môn nhỏ, thuộc loại trong gia tộc tông môn có khả năng chỉ có một Đạo Nguyên Cảnh, thực lực tương đương với mấy đại gia tộc ở Phong Lâm Thành.

Thiên Diệp Tông mặc dù không có cường giả Đế Tôn Cảnh trấn giữ, nhưng có không ít Đạo Nguyên Cảnh, bất kể như thế nào cũng không có khả năng bị xếp vị trí ở chỗ này, cho dù không gần mấy bàn trước nhất cũng tuyệt đối không kém mới đúng.

Sắp xếp như vậy, hiển nhiên là khinh thường và sỉ nhục.

Người kia bị Vu Mã làm cho hoảng sợ, kinh hoảng nói: - Tiểu nhân chỉ phụ trách dẫn khách tới bàn tiệc tương ứng, còn những chuyện khác tiểu nhân không biết! Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng!

- Vu Mã buông tay! Đỗ Hiến cau mày, nạt một tiếng.

- Sư huynh... Vu Mã dường như còn muốn nói điều gì, thấy Đỗ Hiến nháy mắt ra hiệu với mình, hắn quay đầu nhìn chung quanh, liền thấy không ít người đang trợn to mắt nhìn mình, rõ ràng là động tác của hắn đã hấp dẫn chú ý của không ít người.

- Nếu đã tới, thì an phận đi! Đỗ Hiến nhẹ giọng nói.

Vu Mã nghe vậy, lúc này mới cắn răng, buông ra cổ áo của người kia, nhưng vẫn như cũ gương mặt đầy vẻ khó chịu.

- Ngồi xuống trước đã, để người khác nhìn như thế còn ra làm sao! Diệp Tinh Hàm cau mày, dẫn đầu ngồi xuống.

Các đệ tử Thiên Diệp Tông khác cũng đều yên lặng ngồi xuống, nhưng sắc mặt mỗi người đều rất khó xem.

Vu Mã cắn răng nói: - Sư huynh sư tỷ! Rõ ràng là bọn họ muốn làm cho chúng ta khó chịu mà... sao các người có thể nhịn được chứ? Đỗ Hiến liếc nhìn hắn một cái, nói: - Nhịn không được thì như thế nào? Ngươi muốn đảo lộn nơi này hay là muốn giết lão thất phu kia?

Vu Mã lầm bầm: - Ta cũng không có nói như vậy đâu! Nhưng nhiều người nhìn thấy bọn họ sắp xếp vị trí của chúng ta rơi ở phía sau như vậy, rõ ràng là cố ý mà!

Diệp Tinh Hàm nói: - Ai kêu nơi này là địa bàn của người ta mà chi, làm náo loạn đối với chúng ta không có chỗ tốt!

Đỗ Hiến hừ lạnh một tiếng: - Điều thua thiệt này, Lạc Tân là đoán chắc sẽ nuốt mất chúng ta, hãy nhớ mối nhục ngày hôm nay, ngày khác trả lại gấp đôi là được!

Vu Mã gương mặt giận dữ, nhưng cũng biết không có cách nào thay đổi cục diện trước mắt, chỉ là ánh mắt quái dị cùng tiếng bàn tán xì xào của võ giả bốn phía kia, làm cho hắn luôn có cảm giác như mọi người đang cười nhạo mình, lập tức như đứng trên đống lửa, như ngồi giữa đống than, cả người không được tự nhiên.

Mà đúng lúc này, bỗng nhiên Đỗ Hiến khẽ chạm vào cánh tay Diệp Tinh Hàm, thấp giọng nói:

- Từ khi đi vào, có người luôn luôn nhìn vào muội đấy!

- Người nào chứ? Diệp Tinh Hàm trên mặt đầy vẻ nghi hoặc, quay đầu nhìn chung quanh, liền thấy Khưu Vũ ngồi ở một bàn tiệc phía trước nhất, quả nhiên thấy hắn đang mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào mình.

Nàng xì một tiếng: - Đừng nói càn, hắn đâu có nhìn muội!

Đỗ Hiến cười nói: - Không nhìn muội thì nhìn ai! Diệp Tử sư muội thiên hương quốc sắc, tên khốn Khưu Vũ làm sao có thể chống lại mị lực của muội!

Diệp Tinh Hàm đỏ mặt sẵng giọng: - Càng ngày càng không đứng đắn, huynh là đại sư huynh, nên làm gương cho người khác!

Đỗ Hiến không khỏi cười ngượng ngùng.

Diệp Tinh Hàm nhìn bộ dáng hắn, lại là đầy mặt ngọt ngào, nàng sao không biết Đỗ Hiến đây là đang ghen tị?

Lúc này Vu Mã bỗng nhiên chen miệng nói:

- Tên khốn kia lại phái người tới kìa!

Đỗ Hiến, Diệp Tinh Hàm cùng quay đầu nhìn lại, liền thấy lão già luôn luôn đi theo bên cạnh bảo vệ Khưu Vũ, đang không nhanh không chậm đi tới hướng bên này.

Đỗ Hiến nhướn mày: - Tiểu tử này muốn làm gì? Diệp Tinh Hàm hừ một tiếng, nói: - Để ý tới hắn làm gì, đợi sau khi buổi lễ kết thúc, chúng ta liền trở về tông, địa phương này một khắc ta cũng không muốn ở lại!

Đang nói chuyện, lão già kia đã tới trước bàn mấy người, ôm quyền, nói: - Làm phiền chư vị!

Người ta thân là tiền bối mà khách sáo như vậy, Đỗ Hiến cũng không tiện làm mặt lạnh, cũng ôm quyền trả lời: - Lý tiền bối khách sáo rồi! Hắn dừng một chút, rồi hỏi: - Không biết Lý tiền bối tới đây có chuyện gì?

Lão già họ Lý thản nhiên nói: - Phụng mệnh công tử nhà ta, muốn mời một người đi qua một chuyến!

Đỗ Hiến nghe vậy, không khỏi nhìn lại Diệp Tinh Hàm

Diệp Tinh Hàm không kiên nhẫn nói: - Đi trở về nói cho công tử nhà lão biết, ta không rảnh!

Lão già họ Lý nhìn Diệp Tinh Hàm với vẻ cổ quái, mỉm cười nói: - Thiếu tông chủ suy nghĩ nhiều rồi! Công tử nhà ta cũng không phải muốn mời thiếu tông chủ, mà là mời vị tiểu huynh đệ này!

Khi nói chuyện, lão đưa tay chỉ vào Dương Khai.

- Ái nha... Diệp Tinh Hàm đỏ mặt, lúng túng nói: - Mời... hắn làm gì?

Đám người Đỗ Hiến cũng đều rất ngạc nhiên, mọi người cũng giống như Diệp Tinh Hàm, nghĩ rằng lão già họ Lý tới đây là mời Diệp Tinh Hàm, dù sao Khưu Vũ trước nay luôn có ý với Diệp Tinh Hàm... đâu ngờ chuyện lại chuyển biến như thế, làm cho Diệp Tinh Hàm ngượng ngùng không xuống đài được.

Lão già họ Lý nói: - Công tử không có nói, lão phu cũng không biết, chỉ bảo lão phu tới đây mời vị tiểu huynh đệ này qua đó một chuyến mà thôi!

Nghe lão nói như vậy, mọi người đều đưa mắt nhìn Dương Khai.

Vừa nhìn thấy, khóe miệng không khỏi co giật không dứt.

Chỉ thấy chẳng biết lúc nào Dương Khai đã vói lấy mâm trái cây cuối cùng bày trên bàn đến trước mặt mình, một tay cầm một cái linh quả, cho vào miệng ăn thật khoái trá, ăn thật hứng thú say sưa... Mà ở trên bàn trước mặt hắn, còn rải rác mấy hột, cũng không biết rốt cuộc hắn ăn từ lúc nào, chỉ trong chốc lát như vậy, hắn lại ăn hết một nửa mâm linh quả kia.

Hắn ăn với vẻ mặt hớn hở, như sói như hổ, dường như quỷ chết đói mấy trăm năm mới đầu thai, làm cho mấy đệ tử Thiên Diệp Tông nhìn đến trố mắt líu lưỡi.

Cộng thêm lão già họ Lý bỗng nhiên đi tới bàn này, không ít người ở xung quanh tò mò nhìn hướng bên này, vừa thấy Dương Khai ăn như vậy, đều không khỏi lắc đầu than thầm, trong mắt đầy khinh bỉ, thầm nghĩ có lẽ người này là một tên nhà quê chưa từng biết thể diện là gì, một mâm linh quả hắn cứ thế ăn một mình.

Mấy đệ tử Thiên Diệp Tông đều cả người không được tự nhiên.

- Dương thiếu! Diệp Tinh Hàm mặt nóng như lửa đốt, khẽ chạm vào hắn một cái, ra hiệu để hắn thu liễm một chút.

Dương Khai nghiêng đầu nhìn, miệng đầy ắp trái cây không biết tên, vang lên tiếng bẹp bẹp, tay bưng mâm trái cây đưa tới trước mặt Diệp Tinh Hàm, nói: - Cô nương muốn ăn à? Nếu muốn cô nương cứ lấy đi!

Diệp Tinh Hàm khóe miệng co giật, mặt càng đỏ hơn.

Dương Khai lại dường như không biết chuyện chút nào, đưa mâm trái cây tới trước mặt các đệ tử Thiên Diệp Tông khác, nói: - Mọi người đừng khách sáo, mùi vị rất ngon, ăn nhiều một chút còn có thể tăng tiến tu vi. Linh quả này cũng đều là mới hái xuống không lâu, rất ngon!

Mấy đệ tử Thiên Diệp Tông dở khóc dở cười, bọn họ cũng không biết lai lịch của Dương Khai, càng không biết Diệp Tinh Hàm luôn mang hắn theo bên mình rốt cuộc muốn làm gì, giờ thấy hắn làm mất mặt như thế, đều rối rít quay đầu qua một bên, làm như không quen biết người này.

- Khụ...

Đỗ Hiến ho nhẹ một tiếng, nói: - Dương thiếu, là vị Lý tiền bối này tìm huynh!

- Lý tiền bối từ đâu ra? Dương Khai nói: - Lý tiền bối cái gì?

- Vị tiểu huynh đệ này, lại gặp mặt rồi! Lão già họ Lý nghe nói vậy trên trán nổi gân xanh, lão đi tới đứng ở chỗ này một lúc lâu, Dương Khai vẫn xem lão như không khí, dầu gì lão cũng là một cường giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh, tự nhiên trong lòng căm tức.

Lúc này Dương Khai mới ngẩng đầu nhìn lão già, toét miệng cười, nói: - Thì ra là tiền bối a, tiền bối không đi theo Khưu Vũ, chạy đến nơi đây làm gì?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau