VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2276 - Chương 2280

Chương 2278: Buổi tối tới tìm ta

Đó không phải một quyển sách sao? Làm sao lại biến thành Đế Bảo? Trương Nhược Tích chưa từng thấy nhiều, hơn nữa nói không suy nghĩ, trong lòng không hiểu liền trực tiếp hỏi.

Đoàn Nguyên Sơn cười nói: - Bí bảo muôn ngàn hình thái, không nhất định phải cứ là đao thương gậy gộc, nhưng bí bảo có hình thái càng kỳ lạ thì càng có lực lượng đặc biệt. Ta có nghe nói Lưỡng Nghi Lục này, nó vốn là một quyển điển tịch, chỉ là hấp thu không ít đế vận đế ý của cường giả Đế Tôn Cảnh, dần dần hóa thành Đế Bảo, được Lâu Sất đại nhân thu được, có lực lượng cực mạnh.

Trương Nhược Tích nghe như lọt vào sương mù, không hiểu được lợi hại trong đó.

Nhưng các võ giả Đạo Nguyên Cảnh thì sắc mặt ngưng trọng, nhìn Đế Bảo trong tay Lâu Sất, trong lòng hưng phấn, đều tưởng tượng nếu có ngày mình thăng cấp Đế Tôn Cảnh, có được Đế Bảo thì thật là tốt.

Trên bầu trời, Lâu Sất thần sắc nghiêm túc, bấm quyết, vỗ mấy cái lên Lưỡng Nghi Lục.

Vù một cái, Lưỡng Nghi Lục bắn ra, lơ lửng trên linh hồ, khí tức huyền diệu tỏa ra, toàn thân Lâu Sất sôi trào đế ý, tràn ngập đế uy, tay không ngừng thay đổi linh quyết, miệng lầm bầm: - Dịch có thái cực, là sinh lưỡng nghi, lưỡng nghi hóa tứ tượng, tứ tượng diễn bát quái, bát quái thuộc thập phương...

Theo lời lầm bầm, Lưỡng Nghi Lục không gió mà lật, trang sách lật xoàn xoạt, từng mảng lớn hào quang màu vàng bắn ra, tỏa khắp xung quanh.

Trong ánh sáng vàng chứa dao động lực lượng khó tả, như có thể trấn áp khóa chặt một phương thiên địa, biến nó thành lồng giam.

Lâu Sất kết ấn càng nhanh hơn, sắc mặt ngày càng ngưng trọng.

Đột nhiên, hắn thu lại pháp quyết, quát khẽ: - Viên Cực!

Oành...

Ánh sáng vàng bùng lên, làm người chói mắt không mở nổi.

Lúc này, tất cả võ giả vây quanh linh hồ đều bị lực lượng vô hình nhẹ nhàng đẩy ra, lui về đằng sau, không hề bị thương, thẳng đến trăm trượng mới đứng vững được.

Ánh sáng tan đi, mọi người nhìn ra, liền há to miệng.

Chỉ thấy bên trên linh hồ lúc này xuất hiện một quầng sáng hình tròn ụp lên, hoàn toàn phong tỏa xung quanh linh hồ, linh khí không thể chảy ra được.

Linh hồ rộng vạn trượng, nhưng chỉ một mình Lâu Sất liền trấn áp phong ấn, hơn nữa mặt không đổi sắc, giống như làm chuyện nhỏ bé mà thôi.

Rất nhiều võ giả Đạo Nguyên Cảnh ánh mắt tóe lửa, trong lòng hướng tới, ảo tưởng không biết ngày nào mình mới có được sức mạnh này.

Làm xong chuyện, Lâu Sất mới quay lại chắp tay với Tiêu Vũ Dương: - May mắn không nhục mệnh!

Tiêu Vũ Dương gật đầu: - Làm phiền!

Nói rồi, hắn đi lên một bước, ánh mắt quét qua bên dưới.

Tất cả võ giả nơi này đều không khỏi ưỡn ngực, đều cảm giác Tiêu Vũ Dương đảo qua như đang nhìn vào mình.

Được một vị Ngân tinh sứ Tinh Thần Cung quan sát, ai dám không nghiêm nghị?

Tiêu Vũ Dương lớn tiếng: - Phong Lâm Thành xuất hiện linh hồ, đây là phúc của nơi này, cũng là phúc của Nam Vực ta. Nhưng tuy rằng linh hồ có linh khí dày đặc, nhưng nếu bỏ đó mặc kệ thì cũng sẽ đến ngày cạn kiệt, cho nên cần phong ấn trước, cụ thể phải sử dụng linh hồ này tạo phúc chúng sinh thế nào... còn cần ta thương lượng cẩn thận với các vị đại nhân!

Nói rồi, hắn bỗng nhìn về phía Đoàn Nguyên Sơn, ôn hòa nói: - Đoàn thành chủ, ngươi là thành chủ Phong Lâm Thành, cũng vào tham dự đi!

Đoàn Nguyên Sơn liền được coi trọng mà sợ, nghe vậy chắp tay: - Đại nhân đã mời, là may mắn của Đoàn mỗ!

Tiêu Vũ Dương gật đầu, lớn tiếng nói: - Nhưng các vị yên tâm, nếu như linh hồ xuất hiện ở Phong Lâm Thành, vậy sẽ không ai cướp nó đi được, chúng ta cũng sẽ không cưỡng chế chiếm lấy, đợi thương lượng ổn thỏa sẽ mở ra cho mọi người dùng, mọi người cứ chờ đợi tin tức là được.

- Cái gì? Linh hồ này còn có thể mở ra?

- Thiệt hả? Ta không nghe nhầm chứ?

- Lời này là Tiêu đại nhân nói, cam đoan không giả được!

- Tiêu đại nhân thật tốt, Tinh Thần Cung quả nhiên là tông môn bá chủ Nam Vực, đúng là rộng rãi độ lượng!

Một đám võ giả vốn tưởng rằng bọn họ không thể sử dụng linh hồ nữa, nhưng vừa nghe Tiêu Vũ Dương nói thế, liền bùng nổ, mọi người đều tỏ ra vui mừng.

Nhưng lại không ít người toát ra vẻ suy ngẫm.

Tiêu Vũ Dương thân phận tôn sùng, địa vị siêu nhiên, không thể nào nói bậy trước mặt nhiều người. Hắn nói ngày sau sẽ mở ra, vậy nhất định sẽ mở ra.

Nhưng mà... ngày sau mà võ giả muốn vào Thánh địa linh hồ tu luyện, chỉ sợ sẽ không đơn giản. Tối thiểu phải có điều kiện hay trả giá nhất định mới được, bằng không mặc kệ chó mèo gì cũng có thể ra vào, linh hồ vạn trượng cũng không chứa nổi.

Có thể thấy trước, không tới 1 tháng là tin tức linh hồ Phong Lâm Thành sẽ lan truyền khắp Nam Vực, đến lúc đó võ giả tán nhân không có tông môn, không có bối cảnh sẽ chen nhau tới, muốn chiếm một chỗ tu luyện trong linh hồ. Phong Lâm Thành nhất định sẽ trở thành chỗ chú ý khắp Nam Vực, nhất định sẽ thu hút vô số cường giả giá lâm.

Đoàn Nguyên Sơn thân là thành chủ Phong Lâm Thành,vốn là một thành nhỏ bé, nhưng nhìn thấy nơi này sắp thành bánh trái thơm của cả Nam Vực, trong lòng liền trăm mối ngổn ngang, vừa hưng phấn lại lo lắng.

Hưng phấn chính là có linh hồ ở đây, Phong Lâm Thành muốn không làm lớn cũng không được, chỉ cần có thể thu hút nhân tài đến, ngày sau Phong Lâm Thành nhất định sẽ nhanh chóng lớn mạnh, trở thành thành trì đứng đầu.

Lo lắng là mình không đủ thực lực, không áp chế nổi những cường giả bên ngoài.

Nhất thời, hắn không khỏi lo được lo mất.

- Được rồi, mọi người giải tán đi, không cần bao lâu là các vị sẽ nghe được tin tức tốt.

Tiêu Vũ Dương nói rồi, vung tay lên.

Các võ giả nghe vậy, nào còn dám ở lại, đều chắp tay, đi về Phong Lâm Thành.

- Dương Khai! Cao Tuyết Đình bỗng nhiên gọi.

Dương Khai xoay người, mỉm cười nói: - Cao trưởng lão có gì căn dặn?

- Buổi tối tới phòng ta!

Cao Tuyết Đình nhàn nhạt nói.

- Sặc... Dương Khai liền mếu.

Các võ giả đang chuẩn bị quay về cũng đều cứng đờ, quay lại trợn mắt há mồm nhìn Cao Tuyết Đình, mở to mắt, không thể tin nổi tai mình, đều nghĩ rằng Cao trưởng lão Thanh Dương Thần Điện nhìn lạnh lùng như băng, khó gần ít nói, không ngờ lại là người chủ động như thế!

Nhất thời, ánh mắt mọi người nhìn Dương Khai đều tràn đầy hâm mộ đố kỵ hận, không biết tiểu tử này có chỗ nào xuất sắc, lại được Cao trưởng lão ưu ái như thế.

Các vị Đế Tôn Cảnh cũng biểu tình đặc sắc, dù rằng đều hiểu Cao Tuyết Đình không có ý đó, nhưng lời này nghe kiểu gì cũng cảm thấy không đúng.

- Các ngươi làm vẻ mặt như vậy là sao? Cao Tuyết Đình mắt lạnh nhìn mấy vị Đế Tôn Cảnh bên cạnh, sắc mặt lạnh như đông thành băng.

- Không có. Không có gì, bụng khó chịu quá, có khi đêm qua bị lạnh bụng!

Tăng Nguyên ra vẻ đau đớn, tay ôm bụng, như sắp chết tới vậy.

- Trước khi tới đây có ăn một chút, có khi ăn hư bụng rồi! Lâu Sất cũng khổ sở đáp. - Các ngươi đang giỡn mặt với ta? Cao Tuyết Đình cười lạnh.

Hai vị phó hội trưởng đều cười gượng, không biết phải nói sao.

Vào lúc này, Tiêu Vũ Dương ho khẽ nói: - Chúng ta nói chuyện chính sự thì hơn!

- Đúng đúng đó! Trần Văn Hạo gật đầu như gà mổ thóc, sợ Cao Tuyết Đình cũng hỏi tới mình.

Bên kia, Dương Khai lúng túng một hồi mới chắp tay nói: - Tuân lệnh!

Cao Tuyết Đình gật đầu: - Ngươi đi đi!

Dương Khai mới như được đại xá, kéo Trương Nhược Tích theo dòng người về Phong Lâm Thành.

Trên đường, vô số võ giả đều nhìn ngó hắn không ngừng, ngay cả La Nguyên cũng cổ quái liếc hắn.

- Má nó, không có lẽ trời mà, bổn thiếu khí vũ hiên ngang, anh tuấn tiêu sái thế này, sao Cao trưởng lão không thèm liếc ta một cái, tại sao lại thân thiết với ngươi như vậy? Ninh Viễn Thuật được Cao Sơn Lưu Thủy bảo vệ, cách xa quát lên với Dương Khai, tràn đầy khó chịu.

Dương Khai cười xì, hất đầu lên, tóc tung bay, huýt một tiếng nói: - Rất rõ ràng, ta dễ nhìn hơn ngươi một chút!

- Nói lời này, bản thân ngươi tin không? Ninh Viễn Thuật cười lạnh không thôi.

- Tiên sinh đẹp trai nhất! Trương Nhược Tích bỗng nhiên thẹn thùng xen vào, nói xong lại cúi đầu.

Dương Khai cười thầm, vỗ đầu nàng, nói: - Tiểu nha đầu ánh mắt không sai, chờ ngươi lớn lên, nhất định sẽ kiếm được lang quân tốt!

- Không cần đâu!

Trương Nhược Tích nói nhỏ như muỗi kêu.

Nhìn một nam một nữ này công khai nói chuyện yêu đương trước mặt mình, Ninh Viễn Thuật tức sắp méo mặt.

Bỗng nhiên, Dương Khai nghiêm mặt, trầm giọng nói: - Thiếu cung chủ, thừa lúc này, ta nói cho rõ ràng.

- Nói cái gì? Ninh Viễn Thuật ngạc nhiên.

Dương Khai liếc hắn, nói:

- Vừa lúc nhị lão Cao Sơn Lưu Thủy ở đây, vậy cho bọn họ làm chứng, cái chết của Ninh Viễn Thành đại ca ngươi... ta tận mắt thấy.

Nghe vậy, Cao Sơn Lưu Thủy chấn động, Ninh Viễn Thuật cũng co rút ánh mắt, quát lên: - Quả nhiên là tiểu tử ngươi đã làm!

Dương Khai hừ nói: - Tuy rằng ta thấy được, nhưng Ninh Viễn Thành lại không phải ta giết.

- Vậy là ai giết?

Ninh Viễn Thuật hỏi.

- Mộc Tiêu!

- Mộc Tiêu? Ninh Viễn Thuật nhướng mày, không rõ, chưa từng nghe qua. Nhưng ánh mắt Cao Sơn Lưu Thủy co rụt lại, Cao Sơn kinh hô: - Hai năm trước lão phu từng nghe nói ở trong Phong Lâm Thành có Mộc Tiêu gây họa, phát tán mầm mống Mộc Tiêu, cắn nuốt thần hồn, nô dịch người ta!

- Đúng thế!

Dương Khai gật đầu: - Ninh Viễn Thành bị hạt giống Mộc Tiêu ký sinh từ bao giờ, hắn cũng không phát giác, chuyện ngày đó nói tới thì nhiều, nhưng nếu Ninh Viễn Thành là người Phi Thánh Cung các ngươi, vậy ta nói rõ ràng.

Sau đó, Dương Khai kể đơn giản chuyện ngày đó.

Nghe xong, Cao Sơn trầm ngâm hồi lâu, mới nói: - Theo lời ngươi nói, lúc tiến hành đấu giá ngày đó, Hàn Lãnh khí đồ Tinh Thần Cung bám theo đoàn người đại công tử rời đi, phục kích chặn giết cướp bóc ngoài thành, dù đánh thắng được Lưu trưởng lão Lưu Ích Chi, nhưng bị Mộc Tiêu ký sinh trong người đại công tử ám hại mà chết?

- Không sai! Dương Khai gật đầu.

Chương 2279: Cút đi

- Ta chỉ đi ngang qua đó, chưa từng nghĩ gặp phải chuyện như vậy, lúc đó tu vi của ngươi chỉ có Hư Vương tam tầng cảnh, thần tiên đánh nhau ta chỉ có thể đứng từ xa nhìn cho nên đã nhìn thấy tất cả. Dương Khai bổ sung.

- Cái gì? Ngươi lúc đó là Hư Vương tam tầng cảnh? Cao Sơn Lưu Thủy nghe vậy sửng sốt, mới như ý thức được gì đó quát lớn.

Nếu Dương Khai nói là thật vậy hai năm trước hắn chỉ là Hư Vương tam tầng cảnh, nhưng hai năm sau hôm nay hắn đã là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, gần như là mỗi năm một tiểu cảnh giới, tốc độ tấn thăng lớn bực này quả thực quá kinh khủng.

Nếu cứ tiếp tục theo tốc độ này thì sang năm chẳng phải là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, năm sau chẳng phải là Đế Tôn sao?

Dĩ nhiên Đạo Nguyên Cảnh đột phá tới Đế Tôn Cảnh không phải là chuyện đơn giản như vậy, nhưng cho Dương Khai mười hai mươi năm hắn cũng có thể làm được. Huống chi, Cao Sơn Lưu Thủy còn nghe nói tên tiểu tử này ở trong Tứ Quý Chi Địa có nuốt một viên Thái Diệu Đan, tỷ lệ tấn thăng Đế Tôn Cảnh so với người khác cao hơn rất nhiều.

Nghĩ tới mình khổ sở nửa đời người cũng không tới ngưỡng cửa Đế vị, tiểu tử này tuổi còn quá trẻ đã có hy vọng tấn thăng đột phá, nhị lão trong lòng không khỏi có trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

- Cho nên nói… Dương Khai buông tay

- Cái chết của Ninh Viễn Thành không có quan hệ gì với ta.

Ninh Viễn Thuật cau mày không biết có nên tin tưởng lời hắn nói hay không, sau một hồi trầm mặc mới bỗng như thức tỉnh nói: - Vậy đại ca của ta thì sao? Nghe nói trước kia đã từng dùng một bí bảo lâu thuyền Phi Thánh Cung ta, vậy bí bảo đó đâu? Còn có…đại ca của ta trong hôi đấu giá còn đấu được một linh khí hỏa hệ, linh khí đó ở đâu?

- Thiếu cung chủ nói gì ta nghe không hiểu? Dương Khai liếc Ninh Viễn Thuật

- Đừng giả bộ hồ đồ. Ninh Viễn Thuật giận dữ: - Đại ca ta dù đã chết nhưng vật của huynh ấy vẫn là của Phi Thánh Cung ta, bổn thiếu cần đoạt về.

Dương Khai gãi mặt: - Đừng có như vậy, Phi Thánh Cung gia đại nghiệp đại, một vài bí bảo lâu thuyền coi là gì?

- Nếu không coi là gì thì ngươi trả lại cho ta. Ninh Viễn Thuật hét to.

- Haiz, Dương Khai thở dài nói: - Được rồi, nói cho các ngươi biết sự thật, bí bảo lâu thuyền kia đã bị hủy rồi..

- Hủy…hủy rồi? Ninh Viễn Thuật trợn to con ngươi giật mình nói:

- Không thể nào, đây là lâu thuyền cấp Đạo Nguyên, có thể phòng ngự công kích mãnh liệt từ võ giả Đế Tôn Cảnh trở xuống, không thể dễ dàng hư hại như vậy, lâu thuyền như vậy tới Phi Thánh Cung ta cũng không có mấy chiếc.

Dương Khai nghiêm mặt nói: - Chính là hủy trên tay cường giả Đế Tôn Cảnh.

Bí bảo lâu thuyền quả thật bị hủy, bị Phượng Di mang Mạc Tiểu Thất đi đã đánh vỡ, Phượng Di là cường giả cấp bậc Đế Tôn tam tầng cảnh, lâu thuyền bị hủy coi là gì? Sau đó để bồi thường cho tổn thất của Dương Khai, Phượng Di đã giao cho hắn một kiện bí bảo mộc thuyền, tuy rằng không rộng lớn khổng lồ như lâu thuyền, nhưng lại gọn gang nhẹ nhàng tiện sử dụng.

Ninh Viễn Thuật nghe vậy khóe miệng lập tức hơi co giật

- Ngươi rốt cuộc đã trêu chọc vào ai vậy?

Cao Sơn cũng cả kinh nói: - Ngươi cùng cường giả Đế Tôn Cảnh so chiêu? Nhưng lại không chết?

Trong nhất thời mấy người Phi Thánh Cung coi Dương Khai là người trời.

- Cũng không tính là so chiêu. Dương Khai đỏ mặt: - Chỉ là bị giày xéo mà thôi, may mắn vị tiền bối kia không có ý hạ sát thủ… Hắn lại nói tiếp: - Hơn nữa Ninh Viễn Thành sau khi chết, lâu thuyền kia cũng đã thành vật vô chủ, người nào nhặt được chính là của người đó, thứ ta nhặt được tất nhiên là của ta, các ngươi còn muốn gì?

- Được. Ninh Viễn Thuật khẽ quát một tiếng: - Cho dù lâu thuyền bị hủy, nhưng khí linh hỏa hệ kia thì sao? Nghe nói khí linh kia đã sinh ra linh trí?

Dương Khai cười nói”: - Thiếu chủ cũng đã nói khí linh kia đã sinh ra linh trí, vậy đường nhiên là chạy rồi.

- Chạy rổi?

- Lúc trước ngươi chưa từng nghe thấy khí linh sinh ra tự thân linh trí rất lợi hai sao? Dương Khai cười lạnh một tiếng, ý của hắn c hính là khí linh kia chính là chiến binh ma đạo.

Nghe vậy Ninh Viễn Thuật hơi biến sắc, rỡ ràng nhớ lại một màn lúc trước khí linh nổi dóa liền không khỏi có chút thần tình hoảng sợ

- Nói như vậy là không còn có gì sao? Cao Sơn nhướn mày.

- Còn có thể có gì? Ta không phải đã chủ trì công đạo cho các ngươi sao? Dương Khai khẽ cười một tiếng: - Về phần các ngươi Phi Thành Cung cường giả Phó Tư Thông, phải, người này thực lực cường đại, dù ta nói là ta giết hắn chỉ sợ các ngươi cũng sẽ không tin.

- Nhìn ngươi cũng không có bản lĩnh đó. Ninh Viễn Thuật cười lạnh một tiếng châm chọc nói” - Cái chết của Phó trưởng lão, Đoàn thành chủ đã nói qua, chính là vì bị ma khí ăn mòn.

- Đúng vậy. Dương Khai vỗ tay cười hì hì nói: - Vậy hiểu lầm giữa chúng ta đã hóa giải xong, sau này không nên không có việc gì cứ dây dưa ta, nói ta hại người Phi Thánh Cung các ngươi. Thiếu cung chủ, ta coi ngươi cũng không tệ, ngày sau mọi người chung sống hòa hợp, còn là bằng hữu mà.

Vừa nghe hắn nói mấy chữ bằng hữu, Ninh Viễn Thuật không khỏi có chút phản xạ có điều kiện lấm lét nhìn trái phải, e sợ khí linh ma binh kia lần nữa giết tới.

- Lời này ngươi nói không tính.

Cao Sơn chậm rãi lắc đầu.

- Vậy các ngươi nói được tính. Dương Khai sắc mặt lạnh lùng.

- Chúng ta nói cũng không tính. Lưu Thủy nói tiếp.

- Vậy ai có thể tính? Dương Khai biểu tình âm trầm.

Cao Sơn nói: - Ngươi nếu thực không thẹn với lương tâm thì không ngại cùng chúng ta trở về thánh cung một chuyến, tự mình giải thích với cung chủ lão nhân gia, để người tự định đoạt.

- Không sai. Lưu Thủy cũng gật đầu nói: - Cần trở về Thánh cung một chuyến.

Nghe vậy Dương Khai khẽ cười một tiếng,thâm ý nhìn Cao Sơn n ói: - Hai vị hộ pháp, các ngươi có phải là hiểu lầm gì không?

- Cái gì?

- Ta giải thích những chuyện này với các ngươi không phải vì sợ các ngươi lụy các ngươi mà chỉ là không muốn vô duyên cớ gây phiền toái, các ngươi muốn tin hay không thì tùy, nhưng nếu còn dám vô duyên vô cớ trêu chọc ta…hắc hắc hắc. Hắn trong lúc nói chuyện mặt lộ vẻ tươi cười nhưng trong mắt lại là một mảnh băng hàn.

Cao Sơn Lưu Thủy không khỏi cả người lạnh lùng bỗng sinh ra một cảm giác cực kỳ nguy hiểm, liền không khỏi đồng tử co rụt.

Lại nghĩ Dương Khai tiểu tử này quan hệ không tệ với Thanh Dương Thần Điện Cao Tuyết Đình trưởng lão, người ta Cao Trưởng lão vừa rồi còn trước mặt nhiều người như vậy bảo hắn buổi tối tới phòng tìm nàng, có quan hệ bực này bọn họ cũng không dám động thủ với hắn, nếu không chọc giận tới Cao Tuyết Đình, tính mạng của bọn họ cũng khó giữ.

Mặc dù là cung chủ tự mình đến chỉ sợ cũng không có cách nào đối với hắn, trừ phi thần không biết quỷ không hay đem hắn bắt đi.

Nghĩ tới đây Cao Sơn Lưu Thủy lập tức cảm thấy chuyện có chút khó giải quyết.
Cao Sơn nói: - Dương thiếu, ngươi nếu không muốn theo chúng ta về thánh cung cũng được, nhưng ngươi phải gửi thư cho chúng ta, để tiện cho cung chủ tra duyệt, miễn cung chủ trách tội xuống nói chúng ta bỏ bê nhiệm vụ, tới Phong Lâm Thành một chuyến mà không được việc gì.

- Liên quan gì tới ta. Dương Khai hừ lạnh.

- Đừng như vậy Dương thiếu, có gì nói chuyện tử tế.

Cao Sơn nghiêm mặt năn nỉ.

- Cút đi. Dương Khai khi nói chuyện đem Đế Bảo Bách Vạn Kiếm đưa ngang người gằn giọng nói: - Ta nói một lần cuối, nếu các ngươi còn dây dưa ngoan cố không tha đừng trách ta hạ thủ không lưu tình.

Dứt lời là lúc nguyên lực cuồn cuộn dâng lên, thần niệm tinh thuần cũng cuồng bạo hướng hai người Cao Sơn Lưu Thủy trùm tới.

Cao Sơn Lưu Thủy thần tình hoảng hốt, chỉ cảm thấy trong nháy mắt thân ảnh thanh niên trước mặt này bỗng trở nên vô cùng cao lớn, che đậy tất cả ánh sáng trước mắt bọn họ, khí thế phóng ra như núi áp lên ngực làm bọn họ không thể thở dốc.

Cho tới giờ khắc nay hai người mới bỗng nhiên hiểu rõ thực lực của Dương Khai, chỉ sợ không kém hơn La Nguyên.

Phảng phất như trong nháy mắt lại phảng phất như ngàn vạn năm, đợi hai lão lấy lại tinh thần thì trước mắt đã không còn thấy bóng dáng Dương Khai, sau lưng mộtm ảnh khó chịu liếc nhau kinh hãi.

- Người này…không thể trêu chọc được. Cao Sơn trầm giọng nói, gương mặt sợ hãi tự nó ivới mình, nếu lại trêu chọc Dương Khai chỉ sợ lại muốn chọc hắn đại khai sát giới.

- Ừ. Lưu Thuỷ lau mồ hôi trán liên tục gật đầu.

- Vậy ta cứ bị hắn đánh cho một trận như vậy à. Ninh Viễn Thuật bi phẫn chỉ vào má mình nói: - Lúc trước hắn hung hăng làm nhục ta, hơn nữa…Trang Bàn cũng bị hắn giết, khẩu khí này Phi Thánh Cung ta phải nuốt vào sao? Điều này làm bổn thiếu ngày sau sao có thể lăn lộn ở Nam Vực được nữa.

Cao Sơn liếc hắn thở dài: - Trang Bàn tiểu nhân bủn xỉn chết không có gì đáng tiếc, về phần thiếu cung chủ ngươi, hai za, coi như bị muỗi đốt đi…

Ninh Viễn Thuật nghe vậy khoé miệng co quắp, nhưng nhị lão đều nói như vậy hắn dù muốn báo thù cũng không thể ra sức, chỉ cảm thấy miệng đắng như ăn phải hoàng liên.



Tần gia, Dương Khai cùng đám người Tần Triêu Dương quay trở về.

Hắn giờ này xem như không có chỗ nào ở Phong Lâm Thành có thể đi, vốn hắn còn có chỗ động phủ thuê, chỉ là lần trước sau khi hết hạn chưa thuê tiếp, cũng may Tần gia với hắn cũng không phải người ngoài, ở lại cũng là chuyện đương nhiên.

Bát Phương Môn mọi người tự nhiên cũng trở về đây, dưới sự hướng dẫn của La Nguyên cùng nữ nhân mặt tròn đi tới viện lạc của mình, từng người mỗi người một ngả.

Nhưng Dương Khai nhìn ánh mắt La Nguyên rất nguy hiểm,sợ rằng vẫn còn muốn tìm mình đánh một trận liền không khỏi đau đầu khổ sở.

- Dương lão đệ, chỗ viện lạc này lão hủ đã lệnh cho người quét dọn rồi, cũng là một trong những nơi tốt nhất của Tần gia, ngươi hãy ở đây nghỉ ngơi. Tần Triêu Dương đưa Dương Khai đến trước một viện lạc lên tiếng nói.

- Làm phiền Tần gia chủ… Dương Khai đáp.

- Khách khí khách khí. Nếu có gì cần cứ việc ra lệnh, chỉ cần gọi người làm là được. Tần Triêu Dương cười ha hả một tiếng: - Được rồi không quấy rầy ngươi nghỉ ngơi, ta đi xem Ngọc nhi thế nào.

- Tần gia chủ đi từ từ.

Đợi Tần Triêu Dương đi rồi, Dương Khai mới dẫn Trương Nhược Tích đi vào bên trong vừa đi vừa nhìn, viện lạc chiếm diện tích không quá lớn nhưng thanh tịnh ưu nhã, sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi, hơn nữa linh khí coi như đầy đủ làm Dương Khai tương đối hài lòng.

Ngắm nhìn một hồi Dương Khai liền để Trương Nhược Tích tự tìm một phòng ở rồi mới quay đầu nhìn Diệp Tích Hàm cứ âm thầm không nói một mực đi sau mình như hình với bóng, hắn thở dài thật sâu.

Diệp Tích Hàm thấy hắn như thế vội cắn đôi môi đỏ mọng nặn ra vẻ mỉm cười.

- Đừng cười, so với khóc còn khó coi hơn. Dương Khai chê bai.

Diệp Tích Hàm nghe vậy, thân thể mềm mại run lên, sắc mặt trắng bệch mắt đỏ ngầu.

Chương 2280: Duyên phận

- Có chuyện gì thì đi vào nói đi. Dương Khai nghiêng đầu ra hiệu, đẩy cửa một gian sương phòng đi vào. Diệp Tinh Hàm nghe vậy ngẩn ra, vẻ uỷ khuất trên gương mặt xinh đẹp biến thành vui sướng liền dịu dàng nói: - Cảm ơn Dương thiếu. Nàng vội vàng đi vào như e sợ Dương Khai sẽ đổi ý. Trong sương phòng Dương Khai nhìn quanh một chút, còn không nhìn rõ gian phòng bài trí như nào, Diệp Tinh Hàm không đã từng bước nhỏ bưng một băng ghế lên bày ở phía sau hắn dịu dàng nói: - Dương thiếu mời ngồi. Dương Khai liếc nàng một cái, cùng không có khách khí, hào sảng ngồi xuống. Diệp Tiinh Hàm cầm ấm trà trên bàn rót cho hắn chén nước đưa tới trước mặt hắn nói:

- Dương thiếu uống nước. Sau khi nói xong bàn tay trắng nõn khẽ phất, lập tức trên bàn xuất hiện một mâm đựng trái cây, trên đó bày những thứ quả tươi non thơm mọng, nàng mỉm cười nói: - Những thứ này là thiếp từ Thiên Diệp Tông mang ra, cũng không biết có hợp khẩu vị Dương thiếu hay không, mong Dương thiếu không chê. Dương Khai lập tức biểu tình cổ quái, hắn cho tới bây giờ chưa từng được hầu hạ chu đáo như vậy, âm thầm cảm thấy Diệp Tinh Hàm này nếu là làm nha hoàn nhất định là sẽ rất được việc. - Nàng cứ như vậy là có ý gì? Dương Khai gương mặt cảnh giác nhìn nàng: - Nàng không phải là đã coi trọng ta rồi chứ? Nói cho rõ đã, tuy rằng ta anh tuấn tiêu sái ngọc thụ lâm phong, được hàng ngàn vạn thiếu nữ thiếu phụ yêu thích… Hắn hất đầu lời nói liền chuyển, trầm giọng nói: - Nhưng ta là người đã có gia thất, khuyên nàng đừng có tư tưởng không an phận. Diệp Tinh Hàm bị lời hắn làm đỏ mặt khẽ mắng: - Dương thiếu nói cái gì vậy… Nàng dở khóc dở cười, chưa từng thấy ai tán dương mình không biết xấu hổ như vậy. - Hả? Không phải như thế sao? Dương Khai thần tình ngượng ngùng cười khan hai tiếng nói: - Chỉ đùa chút thôi nàng không cần để ý. Khi nói chuyện hắn đưa tay cầm một linh quả trên bàn đưa vào miệng ăn, cảm giác mùi vị cũng không tệ lắm liền liên tục gật đầu nói: - Nói đi, muốn ta luyện đan gì? - Cái gì? Diệp Tinh Hàm bị hắn hỏi cho hồ đồ gương mặt mờ mịt, Dương Khai cười nói: - Nàng từ sau khi nhận ra ta liền một mực đi theo ta còn ân cần chu đáo như vậy, chỉ thiếu chút nữa là lấy thân báo đáp, chẳng lẽ không đáng yêu cầu ta làm việc hay sao? - Đúng vậy. Diệp Tinh Hàm nhẹ nhàng gật đầu - Chẳng lẽ không muốn ta luyện đan? Diệp Tinh Hàm bừng tỉnh ngộ mỉm cười nói: - Thuật luyện đan của Dương thiếu xuất thần nhập hoá, đến tuyệt thế linh đan như Thái Diệu Đan còn có thể luyện hoá thành công. Thiên tư trên con đường này không có người thường sánh kịp. - Tuy là nịnh bợ nhưng nói được lắm. Dương Khai cười hắc hắc. Diệp Tinh Hàm nói: - Nhưng thiếp tìm Dương thiếu cũng không phải muốn mời người luyện đan. - Vậy nàng muốn gì? Dương Khai nhướn mày cảnh giác.

Diệp Tinh Hàm giải thích: - Thiên Diệp Tông thiếp dù không phải là đại tông môn gì nhưng tông nội vẫn phải có một vị luyện đan sư cấp Đạo Nguyên, cho nên chuyện luyện đan cũng không cần làm phiền Dương thiếu. Ta tìm Dương Thiếu là vì muốn nhờ người sửa một thứ. - Sửa chữ. Dương Khai nhướn mày: - Sửa thứ gì? Diệp Tinh Hàm nhấp đôi môi đỏ mọng lại nhìn quanh bộ dạng cảnh giác, chần chừ hồi lâu mới nói: - Pháp trận không gian. Dương Khai mi mắt hơi co rụt cười hắc hắc nói: - Xem ra việc ta biết thần thông không gian có không ít người biết rồi. Hắn khi ở Tứ Quý Chi Địa triển khai lực lượng không gian trước mặt nhiều người như vây, việc này đương nhiên là không giấu được. Việc đó Dương Khai cũng sớm đã có dự liệu, chỉ là khoog ngờ Diệp Tinh Hàm tìm mình lại vì nguyên nhân này. Nàng hẳn là muốn mượn dùng lực lượng không gian của mình để sửa không gian pháp trận. Diệp Tinh Hàm nói: - Thiếp cũng là nghe người khác nói. Dương Khai nói: - Nếu chỉ là sửa không gian pháp trận thì không cần thiết phải tìm tới ta chứ? Những pháp trận đại sư đều có thể làm được. Diệp Tinh Hàm cười khổ. - Nếu như không gian pháp trận bình thường thì những pháp trận đại sư kia cũng có thể sửa được, nhưng Thiên Diệp Tông ta…cũng đã tìm mấy vị pháp trận đại sư, thậm chí đã mời người của Cung gia tuy nhiên đều không sửa được. - Người của Cung gia cũng không sửa được? Dương Khai nghe vậy cả kinh, như nghĩ tới điều gì hắn khẽ quát - Chẳng lẽ là hai giới pháp trận không gian? Diệp Tinh Hàm đôi mắt đẹp sáng ngời gật đầu nói: - Dương thiếu hiệp quả nhiên mắt sáng như đuốc, chính là hai giới pháp trận không gian. Dương Khai thần tình hơi động liếc Diệp Tinh Hàm hỏi: - Diệp Tông Thiên có bí cảnh? Diệp Tinh Hàm cười khổ: - Đxa biết không thể gạt được Dương thiếu, không sai, Thiên Diệp Tông thiếp quả nhiên có một bí cảnh, vốn là nơi để các đệ tử đi vào lịch lãm, bí cảnh kia không biết đã lưu lạc trong khe nứt không gian nào, trừ khi sử dụng pháp trận không gian để đi vào thì sẽ không có cách nào khác. Nhưng từ hơn hai ngàn năm trước, pháp trận không gian kia đã mất hiệu lực, từ sau đó chúng ta không thể đi vào trong. - Bí cảnh đó đối với Thiên Diệp Tông rất quan trọng? Dương Khai hỏi.
Diệp Tinh Hàm gật đầu: - Thiên Diệp Tông hơn hai ngàn năm trước tuy rằng không so được với những tông môn đứng đầu như Thanh Dương Thần Điện cùng Thiên Vũ Thánh Địa nhưng cũng coi là nhất tuyến thế lực, đáng tiếc từ sau khi lối vào bí cảnh kia đóng lại liền tuột dốc, cho tới nay đã không còn là… Nói tới đây nàng không nói tiếp được nữa. Dương Khai cười lạnh một tiếng: - Tông môn không nỗ lực liên quan gì tới bí cảnh, trên đời này không phải mỗi tông môn đều có bí cảnh riêng của mình, thật muốn dùng tâm hướng lên thì có bí cảnh hay không cũng không có gì khác biệt. Gương mặt xinh đẹp của Diệp Tinh Hàm trắng nhợt khàn giọng nói: - Dương thiếu nói phải, chỉ là hơn hai ngàn năm trước lúc lối vào đóng cửa là lúc tông chủ đem rất nhiều truyền thừa trong tông đi vảo, thậm chí còn có bảo vật trấn tông của Thiên Diệp Tông. Không có những truyền thừa kia Thiên Diệp Tông không thể tu luyện rất nhiều thần thông, mấu chốt nhất chính là Thiên Diệp Tông Tụ Linh đại trận vốn là bố trí vì lối vào của bí cảnh kia, một cửa vào cho nên linh khí trong tông liền… - Ta hiểu rồi. Dương Khai nghe tới đây đã có chút ít biết được ý tứ của Diệp Tinh Hàm. Bị mất nhiều thần thông truyền thừa cùng bảo vật trấn tông cũng liền thôi, mấu chốt vấn đề là không có linh khí cung ứng, võ giả tu luyện cần nhất là linh khí, linh khí một khi mỏng manh thực lực đệ tử Thiên Diệp Tông tất nhiên sẽ ngày một đi xuống. Diệp Tinh Hàm cắn đôi mmooi đỏ mọng trầm giọng no si: - Thiếp muốn mời Dương Thiếu đi tới Thiên Diệp Tông một chuyến, sửa chữa pháp trận lối vào bí cảnh kia, Dương thiếu nếu có thể đồng ý, Thiên Diệp Tông thiếp trên dưới nhất định vô cùng cảm kích, ngoài ra còn có lễ trọng dâng. - Chuyện này… Con ngươi Dương Khai loạn chuyển, nhìn trái phải hắn nghĩ một hồi cũng không ra lí do gì chỉ có thể nói: - Chuyện ta biết, nhưng bổn thiếu rất bận rộn, như vậy đi, nàng cứ về trước, đợi có ngày rảnh rỗi nhất định sẽ tới Thiên Diệp Tông một chuyến, sẽ không làm các người thất vọng. Diệp Tinh Hàm sao còn không nhìn ra hắn lấy lệ, nếu cứ đi như hắn nói chỉ sợ đến lúc đầu bạc cũng không gặp được Dương Khai. Nàng chỉ có thể khổ khổ cầu khẩn: - Dương Thiếu, trong thiên hạ này chỉ có người tinh thông lực lượng không gian ới có thể chữa trị pháp trận không gian ben bổn tông, nhưng lực lượng không gian quá mức huyền diệu phức tạp, người bình thường đến nhập môn cũng không thể. Thực ra nghe nói Đông Vực Linh Thú Đảo có một vị đại nhân tinh thông đạo này, nhưng vị đại nhân kia là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, Thiên Diệp Tông nhỏ nhoi của thiếp sao có thể m ời được. - Ý này của nàng là bổn thiếu nhỏ nhoi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh liền có thể mời được. Dương KHai liếc nhìn nàng. Diệp Tinh Hàm liền vội khoát tay nói: - Thiếp không có ý đó, Dương thiếu đừng lấy làm lạ. Dương Khai gật đầu nói: - Người nàng nói kia ta cũng từng nghe nói, Linh Thú Đảo a… Mạc Tiểu Thất dường như chính là người Linh Thú Đảo, mặc dù nàng chưa từng thừa nhận nhưng dựa vào tin tức các mặt Dương Khai biết được của Tinh Giới, hơn nữa Phượng Di tu vi thực lực kinh khủng tuyệt luân như vậy cũng có thể đoán ra xuất thân của Mạc Tiểu Thất cũng không quá khó. Cũng chỉ có người Linh Thú Đảo mới có thể điều khiển nhiều yêu thú vì mình tác chiến như vậy. Nhớ lại Mạc Tiểu Thất Dương Khai cũng không biết nha đầu kia hiện tại như thế nào, hắn tới Tinh Giới không lâu, làm quen không nhiều người, một Khang Tư Nhiên sau khi tấn thăng tới Đạo Nguyên Cảnh liền bị Tử Nguyên Thương Hội điều đi, một Mạc Tiểu Thất lại bị bắt về.

Thấy Dương Khai như đi vào cõi thần tiên, thật lâu không có động tĩnh, Diệp Tinh Hàm cắn chặt răng nói: - Thật ra sở dĩ thiếp tìm đến Dương thiếu cũng là vì bên ngoài giới thiệu. - Tên khốn kiếp nào không có đạo đức vậy nói cho ta biết, ta đảm bảo không đánh chết hắn. Dương Khai lập tức nổi giận. Diệp Tinh Hàm hé miệng cười: - Cung Văn Sơn, Dương thiếu hẳn là biết chứ? - Là tên tiểu tử này. Con ngươi Dương Khai máy động. - Nàng có tin hắn? Cung Văn Sơn là nhân tài mới xuất hiện của Thiên Hà Cốc Cung gia. Cung gia là chuyên gia p háp trận, Cung Văn Sơn cũng là đại sư trận pháp, lúc ở trong Tứ Quý Chi Địa hắn mượn phong ấn lực của Tuế Nguyệt Thần Điện ngăn Vô Thường, làm thanh nien tuấn ngạn của Thiên Vũ Thánh Địa bỏ lỡ một cơ duyên tốt. Tiểu tử này nhìn khờ khạo mà lại thực to gan, một bụng ý nghĩ xấu. Dương Khai thế nào cũng không nghĩ tới. Nhưng chính là Cung Văn Sơn tiến cử mình với Diệp Tinh Hàm. Diệp Tinh Hàm đáp: - Những năm trước đây chúng ta đã mời huynh ấy tới Thiên Diệp Tông sửa chữa pháp trận không gian kia nhưng không thành công. Cung sư huynh đã nói muốn sửa được trận pháp kia nhất định phải tìm được một người tinh thông lực lượng không gian. Ba tháng trước thiếp nhận được truyền tin của huynh ấy, bảo thiếp tìm Dương thiếu. Thiếp vốn muốn đợi sau khi xử lý chuyện này sẽ đi Thanh Dương Thần Điện thử vận khí một chút lại không ngờ gặp được Dương thiếu ở đây. Dương thiếu người nói đây có phải duyên phận không? Gương mặt nàng vui mừng dường như thiếu nữ hồi xuân. Dương Khai hừ nói: - Oán nam ngốc nữ mới có duyên phận, nàng muốn có duyên với ta sao? Diệp Tinh Hàm đổ mồ hôi ngượng ngùng nói:

- Dương thiếu nói đùa, thiếp sợ là không có phúc này. - Ta cùng Cung Văn Sơn tiểu tử kia cũng chỉ có duyên gặp một lần, không quen biết. Lời hắn nói hắn tự chịu trách nhiệm, không liên quan đến việc của bổn thiếu. Diệp Tinh Hàm thở dài buồn bã nói: - Dương thiếu quả thực không chịu giúp đỡ sao. Nàm khẽ cắn đôi môi mỏng bộ dạng đáng yêu.

Chương 2281: Tiểu tử cơ bắp không tệ..

- Không phải là ta không muốn giúp, chỉ là thực sự nhiều chuyện, không thể phân thân, ta không phải đã nói với nàng rảnh rỗi sẽ tới sao? Dương Khai giải thích.

Diệp Tinh Hàm trầm ngâm một chút mới cắn răng nói: - Không dối gạt Dương Thiếu, Thiên Diệp Tông chỗ bí cảnh kia có một chỗ tuyệt địa…tên gọi Đế Thiên Cốc, nếu có thể ở trong đó tu luyện ít thời gian có thể có sự trợ giúp to lớn cho ngày sau tấn thăng.

Dương Khai cười tủm tỉm nhìn nàng ý vị.

Diệp Tinh Hàm đỏ măt nói: - Không phải không tin Dương thiếu, chỉ là chuyện này quan trọng, thiếp không dám tùy ý tiết lộ, nếu không sẽ làm nhiều võ giả Đạo Nguyên Cảnh mơ ước, Thiên Diệp Tông thực lực giờ này không mạnh, căn bản không thể nào chống đỡ.

Dương Khai đắc ý nói: - Đế Thiên Cốc cái tên này hay lắm, rất có khí thế, tuy nhiên…chuyện này liên quan gì tới bổn thiếu.

Diệp Tinh Hàm dậm chân nói: - Nếu Dương thiếu thực sự có thể chữa pháp trận không gian làm bí cảnh trở về Thiên Diệp Tông, thiếp có thể làm chủ để Dương thiếu đi vào trong đó.

- Thân phận của nàng ở Thiên Diệp Tông… Dương Khai hí mắt nhìn nàng.

Diệp Tinh Hàm đáp: - Thiếp là con gái tông chủ Thiên Diệp Tông. Thiên Diệp Tông tông chủ Diệp Hận chính là cha thiếp.

- Thì ra là thiếu tông chủ a. Dương Khai ôm quyền: - Thật là thất kính thất kính.

Diệp Tinh Hàm đỏ mặt nói” - Dương thiếu chê cười thiếp.

Đừng nói là Thiên Diệp Tông thiếu tông chủ, tới Phi Thánh Cung thiếu cung chủ trước mặt Dương Khai còn bị hắn đánh thành đầu heo, cho nên Diệp Tinh Hàm căn bản không cảm thấy thân phận mình có gì đặc thù, ban đầu cũng không có ý muốn nói rõ với Dương Khai.

Nhưng giờ này không nói cũng không được nếu không căn bản không thể được hắn tin tưởng.

- Dương thiếu, thiếp xin người. Diệp Tinh Hàm giọng điệu thành khẩn, biểu tình ai oán: - Gia phụ tuổi tác đã cao, nếu còn không thể đột phá đế vị, chỉ sợ không tới mấy năm nữa sẽ buông tay nhân gian, nhưng tấn thăng đế vị nào đơn giản như vậy, mà Đế Thiên Cốc chính là tối đại cơ duyên người có được, cũng là có hy vọng chiếm được nhất, Dương thiếu, nếu người có thể giúp Thiên Diệp Tông lần này, không kể là yêu cầu gì thiếp cũng đều có thể đáp ứng người.

Nàng khi nói chuyện có bộ dạng bằng bất cứ giá nào, làm Dương Khai liếc mắt.

Dương Khai trầm mặc. Diệp Tinh Hàm không dám thở mạnh, mím đôi môi mọng đỏ đứng ở đó đợi, trong lòng căng thẳng hồi hộp lo âu, tim đập mạnh.

Hồi lâu Dương Khai mới thở dài nói: - Thôi, niệm tình nàng một mảnh hiếu tâm, ta cùng nàng đi một chuyến.

- Thật sao? Diệp Tinh Hàm đứng thẳng người, không dám tin nhìn Dương Khai.

- Nhưng bây giờ không được, nàng cũng biết Phong Lâm Thành bên này còn có chút chuyện, đợi xử lý xong chúng ta sẽ lên đường.

- Không vội không vội. Diệp Tinh Hàm vội vàng xua tay:

- Dù sao đợi đã nhiều năm như vậy không vội chốc lát này.

- Nhưng phải nói trước. Dương Khai nghiêm nghị nhìn nàng nói: - Ta cũng chỉ có thể bảo đảm thử một lần, không bảo đảm nhất định sẽ chữa được pháp trận không gian kia.

- Có câu này của Dương thiếu là đủ rồi.

- Nàng tự tìm một chỗ nghỉ ngơi đi, khi nào đi được ta sẽ thông báo. Dương Khai phất tay áo.

Diệp Tinh Hàm nói: - Vậy thiếp liền cung kính chờ đợi Dương thiếu hồi âm.

Sauk hi nói xong nàng chỉnh đốn trang phục thi lễ lui đi, trước khi đi còn không quên đóng cửa phòng.

Chờ sau khi nàng đi Dương Khai mới than thở một tiếng, ngồi xuống lẩm bẩm: - Lại là chuyện phiền toái a.

Hắn cùng Diệp Tinh Hàm không quen không biết, cùng Thiên Diệp Tông cũng không hề qua lại, tất nhiên không muốn đi làm chuyện này. Nhưng Diệp Tinh Hàm quả nhiên phiền phức, Dương Khai cảm thấy nếu không đáp ứng nàng sẽ đuổi theo mình tới chân trời góc biển, đến lúc đó chỉ sợ phiền toái hơn.

Nếu thật như thế, cả ngày sau có một thiếu phụ đi theo sau mình gương mặt ai oán nhìn mình, để người không biết nội tình thấy được còn cho là mình bội tình bạc nghĩa với nàng còn ra thể thống gì.

Nhưng Đế Thiên Cốc mà Diệp Tinh Hàm nói tới thực ra lại làm Dương Khai có chút hứng thú, nơi đó nếu có thể trợ giúp võ giả đột phá ti vi vậy khẳng định là có quan hệ với cảm ngộ thiên đạo võ đạo, Dương Khai giờ này tuy chỉ có tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh nhưng cảm ngộ một chút võ đạo thiên đạo cũng tốt cho sự trưởng thành của bản thân, kết hợp với Thái Diệu Đan hắn chắc hẳn có ngày tấn thăng Đế Tôn.

Nhất thời không có việc gì, Dương Khai ngồi trong phòng tu luyện đến nửa đêm.

Vừa mới tấn thăng Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, tất nhiên phải củng cố tu vi thật tốt.

Màn đêm giáng xuống, Dương Khai đẩy cửa đi ra, thân hình lắc lư trong chốc lát đã tới phủ thành chủ.
Hộ vệ ngoài cửa phủ thành chủ với hắn mà nói có cũng như không.

Nhưng trong tích tắc đi vào phủ thành chủ kia, Dương Khai bỗng thấy cả người ấn lạnh, chỉ cảm thấy mấy đạo thần niệm cường đại vô cùng quét qua thân thể, nhoáng lên một cái rồi biến mất không thấy.

Tuy chỉ trong thời gian cực ngắn nhưng vẫn làm cả người hắn run lên, cả người toát mồ hôi lạnh.

Vài đạo thần niệm kia đều có thần niệm của cường giả Đế Tôn cảnh, hiển nhiên là đám người Tiêu Vũ Dương ở trong phủ thành chủ.

Trong đó vài đạo thần niệm chỉ tra xét hắn một chút liền thu về, nhưng có một đạo thần niệm một mực dẫn dắt hắn.

Dương Khai hít mũi, bước theo hướng thần niệm kia truyền tới, không bao lâu đã tới bên ngoài một gian sương phòng, hắn giơ tay lên, còn chưa kịp gõ cửa đã nghe được tiếng Cao Tuyết Đình từ bên trong truyền đến: - Vào đi.

Dương Khai nghe tiếng liền đẩy cửa bước vào.

Chính thấy Cao Tuyết Đình đang khoanh chân ngồi trên giường, đôi mắt đẹp sáng ngời đang nhìn mình.

Dương Khai toét miệng cười:

- Tiểu tử bái kiến Cao trưởng lão, không nghĩ tới ngày đó từ biệt lại gặp lại ở trong Phong Lâm Thành…ặc, Cao trưởng lão người làm gì?

Lời còn chưa nói hết đã thấy Cao Tuyết Đình vung tay lên, nguyên lực thoải mái tràn ra, cửa phòng ầm ầm đóng lại, ngay sau đó trong cả gian phòng đều trương khai một đạo kết giới vô hình bao phủ lấy toàn bộ sương phòng, ngăn cách nó với bên ngoài.

- Cẩn thận quá rồi à, cái này cũng phải mở kết giới? Một tiếng bất mãn từ một sương phòng khác vang lên, Tiêu Vũ Dương mở mắt lẩm bẩm: - Cao nha đầu đây là muốn làm gì, vốn muốn nhìn xem tiểu tử kia rốt cuộc có chỗ nào đặc biệt, chuyến này hỏng rồi.

Cùng lúc đỏ chư vị Đế Tôn Cảnh ở trong phòng cũng không ngừng bĩu môi, hiển nhiên đều đang theo dõi căn phòng của Cao Tuyết Đình liền bị ngăn trở.

Trong nhất thời, sương phòng hoàn toàn bị ngăn cách.

Khục…khục…

Dương Khai nuốt nước miếng, chẳng biết tại sao cảm thấy có gì không ổn.

- Cởi quần áo ra. Cao Tuyết Đình nét mặt không đổi ra lệnh cho Dương Khai.

- Hả? Dương Khai sắc mặt đại biến, kinh giọng:

- Chuyện này, chuyện này, không thích hợp lắm… - Dài dòng cái gì. Cao Tuyết Đình hừ lạnh một tiếng, thấy Dương Khai lắp ba lắp bắp lập tức không nhịn được, cũng không thấy nàng có động tác gì, cả người lại bỗng đi tới trước mặt Dương Khai, sau đó liền đưa một tay bắt hắn tới.

Dương Khai chri cảm thấy bàn tay ngọc mảnh khảnh kia trong thoáng chốc biến thành năm ngón tay lớn như núi bao phủ lấy mình, không khỏi sinh ra một loại cảm giác muốn tránh cũng không thể được.

Ngay sau đó,cổ hắn căng lên liền bị Cao Tuyết Đình tóm lấy.

Sau đó, cả người hắn quay mòng mòng dưới tác động của ngoại lực, kèm theo xoay tròn, quần áo trên người nhanh chóng bóc bắn ra, trong chớp mắt hắn bị lột sạch chỉ còn lại có quần lót.

- Cao trưởng lão, dừng lại… Dương Khai thê lương kêu lên.

Cao Tuyết Đình ngoảnh mặt làm ngơ, giơ tay cho hắn ngừng lại, sau đó đưa một ngón tay chỉ ra như gió liên tiếp điểm vài cái huyệt trên người Dương Khai, đồng thời đôi mắt đẹp loé sáng, nhìn chằm chằm biến hoá trên thân thể hắn.

Con ngươi xinh đẹp quét qua các nơi trên thân thể Dương Khai.

Một lúc lâu sau nàng mới hơi gật đầu: - Tốt lắm, không có vấn đề gì lớn cả.

Dứt lời là lúc Dương Khai cảm thấy lực lượng trói buộc mình hầu như không còn.

Hắn một trận vừa lăn vừa trèo tới giường của Cao Tuyết Đình, cầm chăn quấn lấy người mình, run lẩy bẩy, bộ dáng tâm tình bị tổn thương to lớn.

Cao Tuyết Đình cười lạnh một tiếng: - Còn xấu hổ à?

Dương Khai mặt tái nhợt khoé miệng co quắp: - Cao trưởng lão người rốt cuộc làm gì đấy.

Hắn giờ mới hiểu Cao Tuyết Đình vì sao phải bày ra kết giới, cảnh tượng này nếu để cho người khác nhìn thấy, chỉ sợ dôc hết nước ba sông năm hồ cũng rửa không sạch.

Cao Tuyết Đình nghiêm mặt nói: - Tu vi của ngươi tiến triển với tốc độ quá nhanh, trước đó không lâu còn là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, giờ này không ngờ đã là lưỡng tầng cảnh, bổn cung chỉ kiểm tra một chút xem có hoạ ngầm gì không, ngươi cho là bổn cung muốn làm gì.

Lời vừa nói tới phần sau, mắt Cao Tuyết Đình loé lên một trận hàn quang, làm Dương Khai không rét mà run.

- Muốn kiểm tra cũng không cần như vậy chứ… Dương Khai vẻ mặt cầu xin.

- Nếu chỉ có thể tất nhiên không cần phải vậy. Nhưng bổn cung nghe n ói hôm nay có khí linh ma binh xuất thế, hơn nữa còn đuổi theo ngươi, bổn cung cần phải xác định cẩn thận ngươi có bị ma khí ăn mòn hay không.

- Ít nhiều gì vãn bối tuổi cũng không còn nhỏ, cũng chẳng phải trẻ con.

- Tuổi của bổn cung đủ để là bà cố tổ của ngươi, nhìn thân thể ngươi một chút có gì mà cuống lên. Nói tới đây khoé miệng nàng giương lên cười khẩy nói: - Tiểu tử bắp thịt cũng không tệ, xem ra thân thể cũng không tầm thường.

- Cao trưởng lão khen nhầm rồi. Dương Khai lau mồ hôi lạnh trên trán ngượng ngùng nói: - Kết quả thế nào?

- Kết quả cũng không tệ lắm. Cao Tuyết Đình nói đưa tay giơ lên vài cái đã bắt toàn bộ quần áo của Dương Khai trở về, sau đó ném cho hắn nói: - Tốc độ tấn thăng tuy rằng rất nhanh nhưng vẫn chưa xuất hiện dấu hiệu cơ sở không vững chắc, cũng không có dấu vết bị ma khí ăn mòn.

Dương Khai kinh khiếp nói: - Nếu như bị ma khí ăn mòn thì phải làm sao?

- Vậy ngươi bây giờ chính là người chết. Con ngươi phượng của Cao Tuyết Đình lạnh lùng nhìn hắn nói: - Thế nào, ngươi có lời gì cần nói với ta?

- Không có không có không có…tuyệt đối không có.

Dương Khai vội vàng xua tay trong lòng thầm hạ quyết tâm, bất kể như thế nào cũng không thể để cho Cao Tuyết Đình biết ma niệm bị phong ấn ở trong cơ thể mình, thậm chí ngay cả chiến binh ma đạo cũng ở trên tay mình.

- Tiểu tử cổ quái, có phải có chuyện gì gạt bổn cung hay không? Cao Tuyết Đình thanh âm lạnh lùng.

Dương Khai cười khổ nói: - Nào có chuyện gì, Cao trưởng lão hiểu lầm rồi.

Cao Tuyết Đình nhìn hắn chăm chú một hồi lâu sau mới nói: - Vậy tốt, nếu để bổn cung biết ngươi có gì dấu nhất định ngươi sẽ biết.

Dương Khai không dám lên tiếng nữa, chỉ trong chăn mặc lại quần áo.

Chương 2282: Trùng xuất

Không bao lâu Dương Khai đã mặc quần áo tử tế.

- Ngươi muốn chiếm đoạt giường của bổn cung đến khi nào. Cao Tuyết Đình mắt lạnh nhìn hắn.

Dương Khai lúc này ủ rũ cúi đầu không thể không làm gì khác ngoài leo từ giường xuống đứng trước mặt Cao Tuyết Đình.

- Ta hỏi ngươi linh khí ma binh kia đi đâu rồi? Cao Tuyết Đình bỗng mở miệng nói: - Đều nói linh khí kia đuổi theo ngươi, nhưng hôm nay ta cùng đám người Tiêu đại nhân một đường dò xét, truy lùng đến Ngọc Thanh Sơn lại mất dấu vết, biến mất không thấy, tới Tiêu đại nhân cũng không nhìn ra được chút đầu mối nào, ngươi có biết nó đi nơi nào không?

Dương Khai liền vội vàng lắc đầu bày tỏ không biết.

- Vậy ngươi làm cách nào bình yên thoát thân? Cao Tuyết Đình chau mày.

Dương Khai lặng lẽ cười nói: - Cao trưởng lão cũng biết tiểu tử tu luyện lực lượng không gian, hiểu nhất chuyện chạy trốn, lúc đó tiểu tử chạy tới Ngọc Thanh Sơn thi triển bí thuật liễm hơi thở, lặng lẽ né trong hư không, linh khí kia đuổi tới, sau một phen dò xét không có kết quả liền tự mình rời đi, về phần nó đi nơi nào rồi tiểu tử cũng không biết.

Cao Tuyết Đình nhìn hắn chăm chú, đôi mắt đẹp loé ra hào quang như muốn nhìn sâu vào trong nội tâm hắn làm Dương Khai chột ra, chỉ sợ đã làm nàng nhìn ra sơ hở gì.

Thật lâu, Cao Tuyết Đình mới gật đầu nói: - Nếu để bổn cung biết được ngươi có gì che dấu nhất định sẽ không tha cho ngươi.

Dương Khai lau mồ hôi lạnh trên trán nói: - Nào có dám a.

- Thách ngươi dám làm vậy. Cao Tuyết Đình lúc nói chuyện ngồi ở mép giường thở dài nói: - Nhưng thực ra mà nói chính là mấy người bổn cung sơ suất khinh thường, ngày đó sau khi đại chiến cùng ma nhân kia nếu có thể cẩn thận dò xét một phen không chừng sẽ không có chuyện phiền toái lần này.

Nàng thở dài, gương mặt tự trách.

Nói Dương Khai lại chột dạ, nếu để cho Cao Tuyết Đình biết ma nhân đại chiến với nàng ngày đó lúc này đang đứng trước mặt nàng thì không hiểu chuyện sẽ như thế nào.

Dương Khai vội vàng nói tránh đi. - Hết thảy đều do số trời, Cao trưởng lão không cần suy nghĩ nhiều.

Cao Tuyết Đình nhìn hắn, hừ lạnh một tiếng, ngay sau đó vung tay một đạo ánh sáng liền kích bắn xuyên qua hướng Dương Khai.

Dương Khai hơi kinh hãi nhưng cũng không có tránh né, vì hắn phát hiện Cao Tuyết Đình không có ý công kích. Hắn đưa tay hướng về phía trước chộp tới bắt lấy tia sáng kia.

Mở lòng bàn tay liền phát hiện ra đây giống như một khối lệnh bài.

Ước chừng lớn bằng bàn tay, không biết dùng tài liệu gì luyện thành, mặt trái điêu khắc một hình tượng bóng lưng võ giả, tấm lưng cao lớn dường như đứng giữa không gian, bễ nghễ thiên hạ. Tuy chỉ là một bộ đồ án lại vẫn có thể cho người ta cảm nhận được khí thế tung hoành tách nhập.

Dương Khai nhìn không khỏi khoé miệng co quắp, bởi vì hắn phát hiện đồ án bóng lưng này giống hệt Ôn Tử Sam.

Mà ngay mặt phải lại khắc hai chữ to.

Thanh Dương.

Cả lệnh bài bằng vàng ròng sáng rực chói mắt.

- Đây là… Dương Khai mặt biến sắc, nghi ngờ nhìn Cao Tuyết Đình.

- Minh bài thân phận đệ tử Thần Điện. Cao Tuyết Đình lạnh nhạt trả lời.

- Ô. Dương Khai kinh ngạc, ngay sau đó liền cười khổ nói: - Nhưng Cao trưởng lão, tiểu tử không phải đệ tử Thần Điện, cầm minh bài này có phải không thật thích hợp hay không.

- Từ giờ trở đi ngươi chính là. Cao Tuyết Đình trả lời.

Dương Khai ngẩn ra không gật được đầu nói: - Cao trưởng lão đây là cưỡng ép mua bán a. Có cần trưng cầu chút ý kiến của tiểu tử hay không?

Cao Tuyết Đình liếc hắn nói: - Lần trước không phải đã trưng cầu ý kiến của ngươi rồi sao, thời gian dài như vậy chẳng lẽ ngươi còn chưa nghĩ ra.

Dương Khai vội nói: - Tiểu tử còn muốn nghĩ nhiều hơn nữa, chuyện này quá mức phức tạp. Tiểu tử nhất thời không thể suy nghĩ thấu triệt, còn xin Cao trưởng lão thư cho vài ngày.

- Bao lâu?

- Vài ba mươi năm là tốt nhất. Dương Khai nói xong thấy gương mặt Cao Tuyết Đình nổi thêm một tầng sương lạnh vội nói: - Dĩ nhiên tám tới mười năm cũng tàm tạm. - Haha. Cao Tuyết Đình bỗng nhiên cười lạnh.

Dương Khai không khỏi rùng mình, cả người băng hàn, bàn chân đầu nhanh rút gân.

Cao Tuyết Đình ung dung nói:

- Xem ra tính khí bổn cung tốt làm ngươi hiểu lầm a. ngươi có phải là cảm thấy bổn cung rất dễ nói chuyện, có phải hay không cảm thấy bổn cung không hề uy nghiêm?

- Tuyệt đối không có.

- Vậy ngươi xem thường bổn cung, xem thường Thần Điện?

- Cũng không có.

Cao Tuyết Đình hừ lạnh nói: - Hôm nay trước mặt đám người Tiêu đại nhân ta đã nói ngươi là đệ tử Thần Điện, tuyệt ý đồ lôi kéo ngươi của Lâu Sát, ngươi nếu còn dám cự tuyệt bổn cung, ngày mai bổn cung liền cho bọn hắn biết ngươi đã bị ta trục xuất khỏi Thần Điện, ngươi có thể biết hậu quả sẽ như thế nào không?

Dương Khai lập tức đổ mồ hôi lạnh.

Hắn còn thực không biết Lâu Sất muốn lôi kéo mình, nghĩ như vậy, thời gian gần đây mình hiểu hiện quá xuất chúng làm không ít người chú ý. Nếu tự mình không có hào quang đệ tử của Thanh Dương Thần Điện bao phủ, nhất định sẽ bị những cường giả khác tranh đoạt lôi kéo.

Dương Khai có chút hiểu rõ Cao Tuyết Đình cho mình minh bài thân phận này không phải muốn bức bách mình phải lựa chọn mà chỉ là một thủ đoạn để bảo vệ mình.

Nàng cẩn thận kiểm tra tình trạng thân thể mình hiển nhiên cũng chỉ vì lo lắng mình tu luyện xảy ra sự cố.

Nghĩ tới đây một chút ấm áp nổi lên trong lòng hắn.

Dương Khai đột nhiên cảm giác được có trưởng bối bực này quan tâm, gia nhập Thanh Dương thần điện dường như cũng là lựa chọn tốt.

Hắn khẽ ho một tiếng, gương mặt bình thường trở lại ôm quyền nói: - Đệ tử cung kính không bằng tuân mệnh, đa tạ trưởng lão ưu ái.

Cao Tuyết Đình nhìn hắn vài lần, gật đầu nói: - Trẻ nhỏ dễ dạy. Dừng một chút nàng nói tiếp: - Tuy nhiên bởi vì tình huống của ngươi đặc thù cho nên ngươi cũng không cần tuân thủ nhiều quy củ của Thần Điện, trước kia ngươi sống thế nào thì sau này cũng cứ như vậy, Thần Điện sẽ không can thiệp thêm vào, ngươi hiểu rồi chứ?

- Hiểu rõ. Dương Khai nghe vậy vui mừng

- Dĩ nhiên ngươi ngày sau hành sự thế nào cũng chỉ là việc của chcisnh ngươi, không đại biểu cho Thần Điện, nếu dám gây phiền toái gì cho Thần Điện, hừ, ngươi hiểu chứ? Cao Tuyết Đình con ngươi ngậm uy hừ lạnh một tiếng. - Đã hiểu. Dương Khai gật đầu, toát mồ hôi lạnh.

- Những thứ khác ta cũng không có gì đáng nói, nhưng nếu đã cầm minh bài vậy ngươi coi như là đệ tử Thần Điện, ngươi có vấn đề gì trong tu luyện khó khan không hiểu, bổn cung hiện tại rảnh rỗi, có thể giải đáp cho ngươi một chút. Cao Tuyết Đình thay đổi sắc mặt, vẻ ôn hoả nói.

Dương Khai nghiêm sắc mặt, bèn hỏi mấy vấn đề mình gặp phải lúc tu luyện.

Cao Tuyết Đình cũng rất có trách nhiệm, cặn kẽ giải thích cho hắn, hơn nữa cũng đem kinh nghiệm tu luyện của mình truyền cho hắn.

Cao Tuyết Đình cho rằng hướng dẫn một võ giả Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh tu luyện chắc hẳn là chuyện dễ dàng.

Nhưng khi nói chuyện với Dương Khai lại không thể không thu hồi thần thái kia, bởi vì vấn đề Dương Khai hỏi đều là việc mấu chốt thâm sâu, có một chút tới bản thân nàng cũng không tính toán thấu triệt, dần dần loại thỉnh giáo này lại biến thành hai người tham khảo ấn chứng tự thân võ đạo

Tới khi trời sáng Dương Khai mới rời khỏi phủ thành chủ, sau khi về tới Tần gia lập tức đi tìm Tần Triêu Dương tìm một gian mật thất bế quan tu luyện.

Thời gian thoang thả đã qua hơn một tháng.

Một ngày nay Dương Khai xuất quan, tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh mới tấn thăng đã hoàn toàn củng cố.

Trong mật thất, hắn kiểm tra trạng thái tự thân, vô cùng hài lòng với những tiến triển trong khoảng thời gian này. Đúng lúc này, hắn bỗng nhiên như nhận ra điều gì, sắc mặt biến đổi cổ quái, ngay sau đó liền tế ra Nô Trùng Trạc, linh thể thần hồn độn hoá ra, tiến vào Nô Trùng Trạc dò xét.

Lúc trước còn ở Thanh Dương Thần Điện, Dương Khai tìm Cao Tuyết Đình muốn rất nhiều Vô Tương Huyền Thảo dùng để nuôi nấng những thứ Phệ Hồn Trùng kia, mà trong khoảng thời gian này tới nay, Phệ Hồn Trùng luôn cắn nuốt thứ gì to lớn bên trong mình, tiến hoá sinh sôi nảy nở.

Cho tới hôm nay dường như mới có một chút thực tính là đột phá.

Phệ Hồn Trùng ở vào thứ mười motojt rong Kỳ Trùng Bảng Thiên, xếp hạng rất cao, trong thế giới Thần Du Kính cũng phát huy tác dụng to lớn, mà sau khi trải qua Thần Du Kính lịch lãm, Dương Khai kỳ vọng rất lớn ở nó, hôm nay đã nhận ra bọn chúng có động tĩnh.

Bên trung đại úng yên tĩnh, tựa hồ tất cả phệ hồn trùng đều đang ngủ say, sau khi Dương Khai luyện hoá Nô Trùng Trạc đã hiểu rõ không gian bên trong đó như lòng bàn tay, tự nhiên biết được loại yên lặng này chỉ là biểu hiện giả dối.

Thần sắc hắn nghiêm nghị nghĩ lợi một lát, lúc này mới như hạ quyết tâm gì, đưa atay bấm quyết, mở đại úng ra.

Hướng bên trong thăm dò một lát, Dương Khai thấy bên trong đó chằng chịt rậm rạp, có màu như trắng sữa, giống như kén, hiện đầy đủ cả vách tường.

Có thật nhiều kén trắng đều nứt ra lỗ hổng, không ngừng có Phệ Hồn Trùng tiến hoá sau chui ra.

Theo thời gian trôi qua, càng ngày càng nhiều Phệ Hồn Trùng được sinh ra từ trong đó.

Trông nhất thời, cả úng đều vang lên tiếng răng rắc xình xịch, phảng phất như vạn tàm phệ tang.

- Lớn vậy sao. Dương Khai ngạc nhiên kêu lên.

Vốn Phệ Hồn Trùng căn bản không có cách nào quan sát bằng mắt thường, bọn chúng vốn rất nhỏ, chỉ có thần thức mới có thể phát hiện được, nhưng sau lần cắn nuốt tiến hoá này, Phệ Hồn Trùng rõ ràng đã trở nên lớn hơn.

Từng con lớn chừng hạt gạo, trên người có văn lộ đen như mực, trong vắn lộ đó rõ ràng có ma đạo khí tức, hiển nhiên là vì đã cắn nuốt thượng cổ ma khí tinh thuần.

Không chỉ có thế, những Phệ Hồn Trùng này dường như còn hung tàn ngoan lệ hơn trước kia, làm Dương Khai nhìn đều thấy da đầu tê dại.

Ngắn ngủi không được một khắc, những Phệ Hồn Trùng này đều phá kén màn ra, cắn nuốt cái kén của mình hầu như không còn, sau khi có đầy đủ dinh dưỡng chúng bay ra khỏi úng.

Dương Khai cảnh giác lui lại sau, đứng rất xa quan sát.

Chỉ thấy trên cái úng lên kia lập tức hội tụ ra một đám mây trùng, số lượng này tuy rằng ít hơn Phệ Hồn Trùng ban đầu rất nhiều nhưng khí thế trước kia không thể so sánh cùng hiện tại.

Dương Khai âm thầm kinh hãi, cảm thấy lúc đó nếu mang một nhóm Phệ Hồn Trùng như vậy vào thế giới Thần Du, gặp phải Ban Thanh Đế Tôn Cảnh kia chỉ sợ căn bản không cần hắn dùng mánh lới gì, chỉ cần dùng những Phệ Hồn Trùng này cũng đủ để Ban Thanh chật vật chạy trốn rồi.

Hắn ngắm nhìn đã lâu lúc này mới động tâm niệm hạ chỉ thi cho đám Phệ Hồn Trùng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau