VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 226 - Chương 230

Chương 226: Ác khí ngút trời

Mới chỉ trong thời gian ngắn ngủi, Dương Khai đã cảm giác phá được Ly Hợp cảnh tứ tầng, cảnh giới của mình không ngừng tăng lên, thế như trẻ tre xông lên Ly hợp cảnh ngũ tầng rồi cứ tiếp tục tăng dần, tăng dần…

Sự tấn thăng đột ngột ấy làm Dương Khai có phần hoảng sợ. Dù hắn cũng muốn mình có thể nhanh chóng trở nên hùng mạnh, nhưng loại năng lượng điên cuồng này rót vào người đã vượt quá giới hạn mà hắn có thể tiếp nhận được.

Da thịt trên người căng phồng, toàn thân Dương Khai có dấu hiệu lớn thêm một vòng, có thể thấy lớp da thịt và khí huyết bên ngoài đang động đậy.

Tựa hồ như có hàng ngàn con giun đang hoạt động trong thân thể, vô cùng kinh hãi.

Một lát sau, làn da Dương Khai nứt ra vô số khe hở, cơ nhục nội thể đứt ra từng khúc, máu tươi chảy ra, toàn thân đẫm máu thật khiến người ta kinh sợ.

Dưới áp lực khổng lồ, Ngạo Cốt Kim Thân càng trở nên đói khát hơn so với trước đó, không ngừng tiếp nhận năng lượng đã luyện hoá. Nhưng Chân Dương quyết của Dương Khai đã vận chuyển đến cực điểm cũng không làm sao theo kịp tốc độ hấp thụ năng lượng.

Phù, phù, phù…

Vô số những thanh âm nhỏ, trầm đục truyền ra từ thân thể Dương Khai. Cùng với những âm đó, một làn sương máu nổ tung, lập tức cơ thể phát ra vô vàn ánh hào quang đỏ rực, trong phạm vi trăm trượng đều bị luồng năng lượng cuồng bạo cực điểm này bao phủ.

Địa Ma hoảng sợ la lên nhưng không hề nhận được sự đáp trả của Dương Khai, cuống cuồng như kiến bò trong chảo lửa, không biết phải làm sao.

Dương Khai áp chế cơn đau kịch liệt từ khắp mọi nơi trên cơ thể mình, nghiến chặt răng, toàn thân không ngừng rung lên. Lúc này, hắn không tránh khỏi cảm giác thất bại suy sụp, áp lực vô cùng lớn từ trong cơ thể khiến hắn lung lay như muốn đổ sập, không thể nào cưỡng lại.

Theo nguồn năng lượng khổng lồ liên tục rót vào, Dương Khai cảm giác thân thể mình càng trở nên to lớn hơn.

Nếu cứ tiếp tục như vậy nữa thì sớm hay muộn cơ thể cũng sẽ bị nổ tung vì nguồn năng lượng khổng lồ kia.

Hơn nữa, nguy cơ mà Dương Khai phải đối mặt không chỉ có năng lượng rót vào cơ thể mà còn có cả sự xâm nhập của ác khí và sát khí.

Đó là khí tức của hai con yêu thú. Sau khi chết, vì chúng quá mạnh, quy luật trời đất ở đây đã ngưng tụ tinh hoa của yêu đan và máu thịt thành huyết châu, nhưng lại không thể xoá đi khí tức từ thân thể chúng.

Sức uy hiếp của sát khí này so với năng lượng tấn công cũng chẳng thua kém là bao.

Dương Khai chỉ còn biết sống chết bảo vệ cho suy nghĩ của mình, không để khí tức của yêu thú ảnh hưởng, đồng thời vội vàng xoay chuyển tâm tư, suy nghĩ tìm cách hoá giải.

Kỳ thật phương pháp hoá giải rất đơn giản. Chỉ cần tốc độ luyện hóa những năng lương này của Chân Dương nguyên khí nội thể có thể bắt kịp với tốc độ của năng lượng rót vào cơ thể là có thể biến nguy thành an.

Mặc dù biết được phương pháp nhưng muốn làm được điều này thì đã khó lại càng thêm khó.

Chân Dương quyết đã vận chuyển đến cực điểm, không thể nhanh hơn được nữa.

Phương pháp giải quyết còn lại là biến Chân Dương nguyên khí trong cơ thể trở nên tinh thuần, dày đặc hơn.

Chân Dương nguyên khí giống như một ngọn lửa, năng lượng dũng mãnh đang rót vào cơ thể giống như một khối thép cứng. Ngọn lửa này càng tinh thuần, càng dày đặc, nhiệt độ sẽ càng cao, tốc độ dung luyện cũng sẽ càng nhanh.

Không có thời gian suy nghĩ sâu xa, khi ý nghĩ này mới khởi, Dương Khai liền nghiến răng bạo khai một giọt Dương dịch từ trong đan điền.

Một giọt Dương dịch, chính là tổng hoà nguyên khí Dương Khai tích góp trong huyết mạch toàn thân của hắn.

Sự bùng nổ này khiến cho kinh mạch vốn đã căng trướng lên càng không chịu nổi. Sự căng trướng đau đớn trong kinh mạch và máu thịt bị xé rách khiến Dương Khai không kìm được phát run lên.

Thanh âm ngưng đọng, kinh mạch điên cuồng co rút nén ép, chiết xuất nguyên khí. Đây cũng chính là khảo nghiệm ý chí sống. Cũng may Bất Khuất Chi Ngạo phát huy tác dụng ở thời khắc mấu chốt, cảnh giới nâng lên trong một thời gian ngắn làm Dương Khai có thể chịu đựng sự tấn công của năng lương lớn hơn.

Vất vả kiên trì được một thời gian ngắn, áp lực bỗng nhẹ hơn một chút. Dưới sự thôi động liều mạng của Dương Khai, Chân nguyên khí trong kinh mạch quả thật trở nên tinh thuần hơn trước một chút. Nguyên khí trở nên tinh thuần, kèm theo đó là tốc độ vận chuyển cũng nhanh hơn.

Dưới tác động của cả hai, năng lượng rót vào cơ thể tự nhiên sẽ được dung luyện nhanh hơn.

Nhận thấy nhược điểm này, Dương Khai tinh thần chấn động, càng phát huy sức mạnh áp chế kinh mạch, khống chế nguyên khí dung hợp.

Theo thời gian, Chân Dương nguyên khí trong cơ thể ngày càng tinh thuần, hiệu suất dung luyện năng lượng cũng ngày càng cao, tốc độ vận chuyện nhanh gần gấp đôi.

Nhìn từ bên ngoài, thân hình Dương Khai giống như một quả bóng bị chọc một lỗ nhỏ, đang chậm chạp khôi phục nguyên trạng.

Địa Ma rốt cuộc cũng không nhịn được nữa thở phào một hơi, tránh trong Phá Hồn Chuỳ mà lòng sợ hãi, không ngừng cầu nguyện. Sự sinh tử của Dương Khai cùng một nhịp thở với lão nên lẽ nào lão lại không lo lắng?

Lúc tốc độ dung hợp Chân Dương nguyên khí trong cơ thể chậm lại cũng là lúc Dương Khai ép ra một giọt Dương dịch, dùng cách tìm đường sống từ chỗ chết này để áp bách nguyên khí giao hoà.

Nửa ngày sau, Chân Dương nguyên khí tinh thuần đến độ nhất định, Chân Dương quyết bắt đầu vận chuyển. Dương Khai gần như có thể nghe được âm thanh ồ ồ phát ra từ trong cơ thể mình, đó là âm thanh vui tai phát ra khi nguyên khí trong kinh mạch lưu chuyển đến một cực hạn nhất định.

Đến lúc này, tốc độ dung luyện năng lượng của Chân Dương nguyên khí cũng coi như theo kịp tốc độ rót vào của hai viên huyết châu kia, thân hình mập mạp cũng dần dần trở về hình dạng bình thường.

Tính mạng đã không còn nguy kịch, Dương Khai không kìm được thở phào nhẹ nhõm. Len lén mở mắt xem xét một phen, phát hiện hai viên huyết châu trên tay không có thay đổi gì nhiều, vẫn lớn như lúc mới thu được.

Xem ra mình đã đánh giá thấp năng lượng của hai viên huyết châu này.

Trong trận vật lộn giữa dòng sinh tử ấy làm Dương Khai nảy sinh suy nghĩ, trong lòng cũng có hiểu ra đôi chút, không chỉ là sự tăng cao về thực lực.

Trong việc tu luyện của võ giả Ly Hợp cảnh có một nhiệm vụ là chuẩn bị cho việc tấn thăng lên Chân Nguyên cảnh, làm cho nguyên khí trong cơ thể ngày càng tinh thuần, ngày càng dày đặc. Khi đạt đến đỉnh điểm rồi, nguyên khí sẽ chuyển hoá thành chân nguyên, từ đó có thể thuận lợi tấn thăng lên Chân Nguyên cảnh.

Trước đây thực lực của Dương Khai nâng cao chỉ là sự tăng lên của năng lượng trong cơ thể. Nhưng trải qua lần khảo nghiệm sinh tử này hắn mới phát hiện, đột phá không phải chỉ đơn điệu có vậy mà còn có những phương pháp khác.

Thậm chí có thể nói dù là năng lượng trong cơ thể không gia tăng cũng có thể đột phá.

Khi nguyên khí tinh thuần đến độ nhất định, sẽ đột phá được! Theo từng lần đột phá, nguyên khí sẽ ngày càng tinh thuần, dần chuyển hoá thành chân nguyên.

Tuy nhiên, người luyện võ bình thường không có điều kiện như Dương Khai, trong đan điền không phải lúc nào cũng có sẵn năng lượng khổng lồ như vậy, cho nên bọn họ chỉ có thể dùng phương thức gia tăng nguyên khí, từ từ áp chế dung hợp, từ đó để đạt được độ tinh thuần.

Nhưng chỉ nửa ngày trước, Dương Khai gặp phải tuyệt cảnh, phá rồi lại lập, vô tình tìm được phương pháp tu luyện thích hợp với mình.

Phát hiện này khiến hắn hiểu rõ những việc mình nên làm ở Ly Hợp cảnh.

Sự giác ngộ và nâng cao của tâm cảnh làm Dương Khai thấy toàn thân nhẹ nhõm. Cảm giác tìm được mục tiêu này thực quá đỗi tuyệt vời.

Năng lượng từ hai viên huyết châu vẫn liên tục rót vào cơ thể, hết đợt này tới đợt khác, như Hoàng Hà, Trường Giang cứ cuồn cuộn mà đến, làm hắn trở nên mạnh mẽ.

Ác khí và sát khí trong năng lượng truyền đến bị luyện hoá nhưng không hề bị tan rã mà là bị bài trừ khỏi kinh mạch, hội tụ bên ngoài cơ thể Dương Khai, gió thổi cũng không tan.

Dương Khai cũng nhận ra tình huống dị thường này, nhưng hiện tại hắn đang vội vàng hấp thụ năng lượng nên cũng không có thời gian để tâm.

Nhưng điều này cũng ấn chứng cho sự hùng mạnh của hai con yêu thú kia. Dù chết đi đã bao nhiêu năm, dù đã bị ngưng đọng thành huyết châu nhưng loại yêu tính này vẫn tồn tại.

Việc hấp thu hai viên huyết châu ước chừng tiêu hao thời gian mười ngày của Dương Khai. Dương dịch trong đan điền đều đã dùng hơn nửa, lúc này mới có thể tinh lọc chúng một cách hoàn toàn.

Nhưng điều khiến Địa Ma không lí giải được chính là Dương Khai hấp thu năng lượng khổng lồ như vậy mà vẫn không tấn thăng, cảnh giới vẫn ở Ly Hợp cảnh ngũ tầng. Phát hiện này khiến lão thật sự không hiểu, không biết trong đó ẩn chứa cơ sự gì huyền bí.

Sau khi hai viên huyết châu biến mất hoàn toàn, cuối cùng một luồng sát khí chảy ra từ trong cơ thể Dương Khai, hội tụ bên ngoài.

Thời gian mười ngày, chỗ Dương Khai ngồi đã trở nên đằng đằng sát khí. Sát khí này chia làm hai cỗ vây tụ bên người Dương Khai, không ngớt tranh đấu, đối địch nhau như lúc hai con yêu thú kia còn sống.

Trong phạm vi trăm trượng đều bị bao vây bởi sát khí mờ mịt u ám. Cùng với sự hội tụ của cỗ khí tức cuối cùng, hai cỗ sát khí kia đang giằng co đột nhiên quay cuồng ngọ nguậy.

Trong lúc quay cuồng, hai cỗ sát khí đó đã chuyển biến thành hình dạng hai con yêu thú.

Bên trái là một con vật cao ba trượng, thân thể trắng như tuyết, bộ lông không lẫn tạp chất, trên trán có một chữ “Vương” uy phong lẫm liệt, hai chiếc răng nanh bên khóe miệng lộ ra hàn quang âm u, đuôi dài như cái roi, cứng như sắt thép mạnh mẽ vung vẩy gào thét giữa phong vân.

Đây rõ ràng là một con bạch hổ.

Bên phải là một con vật khổng lồ cao chừng bốn mươi năm mươi trượng, thân hình thẳng vút lên mây, gần như không nhìn rõ rốt cuộc nó như thế nào. Nhưng về cơ bản mơ hồ có thể thấy được đây là hình dáng của một con trâu, bước chân đạp xuống, rung chuyển mặt đất.

- Hám Thiên Bạch Hổ, Liệt Địa Thần Ngưu.

Địa Ma không kìm nổi kinh hãi.

Hai con thú thành hình đều ngửa mặt lên trời rống hận.

Toàn bộ phong vân trong sơn cốc biến sắc, lập tức hoá thành một cỗ bụi khí, chui vào cơ thể Dương Khai còn đang trợn tròn mắt nhìn.

Dương Khai chỉ cảm thấy toàn thân chấn động, ác khí quay cuồng trong cơ thể. Nhìn lại đã không còn cảnh tưởng trước mắt mà là giữa đất trời rộng lớn, một trâu một hổ, hai con yêu thú đang hung hãn chém giết, đủ loại yêu thú bay lượn đầy trời, trời đất thất sắc, phong vân biến hoá kì lạ.

Đây là một cuộc đại chiến có một không hai, là oán niệm lẫn nhau của hai con yêu thú khi còn sống giờ hoá thành thực chất, mặc dù chết rồi vẫn không ngừng tranh đấu.

Mà chiến trường tranh đấu chính là nội thể Dương Khai đã hấp thụ hết tinh hoa của bọn chúng.

Khi còn sống, bọn chúng đánh đến ngang tài ngang sức, đồng quy vu tận. Sau khi chết vẫn là kỳ phùng địch thủ, tương ngộ tương tài.

Dương Khai cũng không hề cảm thấy khó chịu. Ngoại trừ ban đầu kinh ngạc, sau một trận kinh hoàng liền bình phục tâm tình, dụng tâm quan sát trận quyết đấu sinh tử của hai con yêu thú.

Cuộc đại chiến kinh thiên như vậy, võ giả cấp bậc như hắn không phải dễ dàng mà có thể nhìn thấy. Mặc dù là yêu thú chiến đấu nhưng người quan sát cũng có được những thu hoạch nhất định.

Dần dần, Dương Khai đã quên mất sự tồn tại của thời gian, tập trung toàn bộ tinh thần trên người hai con yêu thú. Người xem duy nhất là hắn say sưa khoanh chân ngồi dưới đất quan sát trận chiến ác khí ngút trời, mắt thường có thể nhìn thấy được nhưng lại không hể mày may ảnh hưởng đến hắn.

Chương 227: Thú hồn kỹ - Bạch hổ ấn,

Ở vị trí chính giữa trong sơn cốc của dị địa vốn có một cái hố lớn, đây chính là hố do Dương Khai đào lúc tìm kiếm huyết châu. Theo thời gian đã bị cát bụi phủ lấp phân nửa, chỉ còn sâu không đến một trượng.

Lúc này xung quanh hố sát khí ngút trời, nếu để ý nhìn có thể thấy được đám sát khí này chia làm hai luồng đang giao tranh kịch liệt.

Hai luồng sát khí chiến đấu giằng co không biết bao lâu, không bên nào làm gì được bên nào.

Một ngày, hai luồng sát khí này bỗng nhất tề phóng vào giữa, vô thanh vô tức, rồi trở nên vô hình. Thế giới mờ mịt bỗng nhiên trở nên sáng tỏ, thiên địa lại một lần nữa trở về vẻ quang đãng.

Một lúc lâu sau, cùng với một tiếng động lớn, một bóng hình từ trong hố phóng vụt lên không trung, thân mình như linh yến bay lượn rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.

Rũ một thân bụi đất, hít sâu một hơi, người này lặng yên đứng nguyên tại chỗ, nhíu chặt mày lại như có điều suy nghĩ.

Dương Khai rốt cục đã xuất quan!

Oán niệm sau khi chết của hai con yêu thú gần như cưỡng chế hắn xem từ đầu đến cuối một trận chiến có thể xem là long trời lở đất, xưa nay chưa từng có. Dương Khai nhìn hai con yêu thú kia không ngừng giao phong, không ngừng bị thương đổ máu, sau đó bám riết không tha, không chút sợ hãi, lần lượt phóng về phía nhau, lần lượt làm đối thủ bị trọng thương rồi cùng chết.

Đó là một trận chiến dù biết chắc cái chết cũng không ngần ngại, chưa từng có từ trước đến nay. Đó là trận chiến đánh đổi cả uy nghiêm và vinh nhục của loài yêu thú.

Trước đó, Dương Khai thậm chí không hề biết yêu thú cũng có khí phách như thế, không hè thua kém khí phách của loài người. Trận chiến đấu vật lộn này làm Dương Khai là người duy nhất chứng kiến cũng thấy nhiệt huyết sôi trào, thu hoạch được rất nhiều điều.

Hơn nữa, sau khi tàn niệm của hai con yêu thú biến mất, Dương Khai mơ hồ cảm nhận được trong thân thể có thêm một vài thứ gì đó.

Khi còn sống, hai con yêu thú bất phân thắng bại, sau khi mượn thân thể Dương Khai lại tiếp tục quyết đấu, tiếp tục tâm nguyện. Những thứ này có thể là tạ lễ của chúng dành cho Dương Khai. Có thể chỉ là cảm ngộ của chính bản thân hắn, không thể nói rõ được.

Cúi đầu nhìn xuống hai lòng bàn tay mở rộng, sửa sang mớ suy nghĩ hỗn độn, Dương Khai vận nguyên khí trong cơ thể theo trình tự.

Một lát sau trong cơ thể hắn có tiếng thú gầm truyền tới, một chưởng tung ra hướng về phía trước, một thân ảnh đỏ rực theo chưởng đó phóng ra.

Hổ gầm rung trời, đó là một con mãnh hổ thuần túy do nguyên khí tạo thành, vô cùng sống động. Mãnh hổ uy phong lẫm liệt, khóe miệng hiện ra hai chiếc răng nanh lạnh lẽo hàn quang, thần tốc hướng về phía trước cắn xé ngạo mạn.

Đánh tiếp ra một chưởng, một con hùng ngưu một sừng uy vũ hùng tráng phi ra, rầm rầm giẫm chân lao nhanh trên mặt đất, đè bẹp tất cả chướng ngại vật phía trước, nghiền nát thành bột mịn, không người nào có thể ngăn nổi.

Hám Thiên Bạch Hổ, Liệt Địa Thần Ngưu! Nhưng giờ phút này, Bạch Hổ và Thần Ngưu đều do nguyên khí của Dương Khai cấu thành, nhìn có vẻ toàn thân đỏ sẫm đằng đằng sát khí.

Hai bóng dáng yêu thú hư ảo, như có như không ước chừng chạy tới mấy trăm trượng mới dần dần hóa thành ánh huỳnh quang, biến mất trong không khí.

Dương Khai giật mình, rồi chỉ chốc lát cười ha hả, rất hài lòng với thu hoạch của mình.

Đây đã có thể xem như võ kỹ, tuy nhiên là võ kỹ lấy được từ tàn niệm của yêu thú.

Hẳn có thể nói là một loại Thú Hồn Kỹ.

Trong thiên hạ có rất nhiều võ kỹ đều hình thành từ việc mô phỏng hình dáng yêu thú. Ban đầu lúc ở Cửu Âm sơn cốc, Dương Khai đã thấy Văn Phi Trần của Huyết Chiến Bang triển khai một loại võ kỹ tương tự như vậy. Nhưng tuyệt chiêu mà Văn Phi Trần triển khai chẳng qua chỉ loáng thoáng hình dáng một đầu hổ chứ không thấy toàn cảnh.

Và căn bản không thể sánh được với Thú Hồn Kỹ của Dương Khai bây giờ.

Bất kể là Thú Hồn Kỹ của Hám Thiên Bạch Hổ hay Liệt Địa Thần Ngưu, khi Dương Khai triển khai đều là toàn bộ chân thân của yêu thú. Hơn nữa thần thái cũng rất sống động, giống êu thú thật, đương nhiên có thể phát huy lực sát thương lớn hơn rất nhiều lần so với tuyệt chiêu của Văn Phi Trần.

Có được hai chiêu Thú Hồn Kỹ như vậy, thực lực của Dương Khai lại được nâng cao.

Hai chiêu này, căn cứ vào hình thái có thể gọi là Bạch Hổ Ấn và Thần Ngưu Ấn.

Quay đầu nhìn chung quanh, Dương Khai không khỏi nhíu mày. Nhìn đất cát phủ lấy miệng hố do chính mình đào, hắn biết mình chắc chắn đã bế quan rất lâu.

- Địa Ma, đã trải qua thời gian bao lâu rồi?

Dương Khai trầm giọng hỏi.

- Hơn nửa năm rồi thiếu chủ.

Dương Khai không kìm nổi hít một hơi, chẳng trách bụng mình đói ngấu. Nếu không phải là thời gian quá lâu thì mình sẽ không thể nào có cảm giác này.

Tuy nhiên bây giờ không phải là lúc kiếm ăn. Dương Khai rũ đất cát trên mình, khoanh chân ngồi xuống, nhớ lại cảm giác cảm ngộ được khi hấp thụ hai viên huyết châu hơn nửa năm trước.

Một lúc lâu sau mới mỉm cười nói:

- Địa Ma, ta cho ngươi xem một màn ảo thuật.

- Ảo thuật gì?

Địa Ma nghi hoặc khó hiểu.

Dương Khai mỉm cười không đáp, đắm chìm tập trung, làm nổ bung Dương dịch trong đan điền.

Ước chừng nửa ngày sau, mặt đất bằng phẳng bỗng cuồn cuộn cuồng phong, thân thể Dương Khai khẽ chấn động, khí thế mãnh liệt kéo lên.

Địa Ma vô cùng ngạc nhiên bởi vì không có bất kỳ dấu hiệu gì báo trước. Dương Khai đã đột phá một tầng cảnh giới, đạt tới trình độ Ly Hợp Cảnh lục tầng.

Sao lại như vậy chứ? Hơn nửa năm trước thiếu chủ hấp thu năng lượng khổng lồ như vậy cũng không có dấu vết đột phá, vẫn duy trì ở trình độ Ly Hợp Cảnh ngũ tầng. Hiện tại chỉ tĩnh tọa nửa ngày làm sao có thể đột phá? Hắn cũng không vận chuyển công pháp, không hấp thu bất kỳ năng lượng nào từ trời đất, nói một cách khác là năng lượng trong người hắn không hề gia tăng chút nào.

Đột phá như vậy là sao? Địa Ma cũng không rõ.

Địa Ma muốn dò hỏi nhưng Dương Khai vẫn nhắm mắt ngồi yên như cũ, đành kìm nén nỗi hồ nghi trong lòng lão xuống.

Tiếp qua nửa ngày, khí thế của Dương Khai lại kéo lên một lần nữa.

Ly Hợp Cảnh thất tầng.

Địa Ma nghẹn họng nhìn trân trối. Sự đột phá của Dương Khai bây giờ quá sức quỷ dị, vượt qua tầm hiểu biết của lão. Sau khi quan sát hồi lâu, lão cũng tìm được chút dấu vết để lại.

Nguyên khí trong cơ thể Dương Khai rất khác so với trước đó. Tuy rằng tổng nguyên khí không thay đổi nhưng bất luận là độ tinh thuần hay độ dày đặc đều tăng lên nhiều lần.

Đúng là loại biến hóa này mới làm Dương Khai đột phá và tấn thăng.

Như vậy cũng được sao? Địa Ma chấn kinh hỏi.

Đột phá tới Ly Hợp Cảnh thất tầng, Dương Khai chậm rãi mở mắt. Số lượng Dương dịch trong đan điền ước chừng giảm bớt một phần ba, số lượng tuy giảm bớt nhưng năng lượng chất chứa trong đó lại chưa từng thay đổi.

Điều này làm một giọt Dương dịch tinh thuần, hùng hồn hơn rất nhiều so với trước đó. Nếu dùng Dương dịch triển khai bất kỳ chiêu thức tấn công nào thì uy lực cũng sẽ lớn hơn, sức sát thương cũng mạnh hơn.

Chẳng khác gì đem tất cả Dương dịch trong đan điền nấu lại một lượt.

Ly Hợp Cảnh thất tầng là cực hạn của Dương Khai bây giờ, không cách nào ép chiết xuất nữa rồi.

- Màn ảo thuật này của thiếu chủ thật cao minh, lão nô cũng được mở rộng rất nhiều.

Địa Ma thấy Dương Khai mở mắt vội vàng nói, mặc dù có chút ý nịnh nọt nhưng Địa Ma thực tâm khâm phục.

Dương Khai nhếch miệng cười.

Được võ kỹ mới tự nhiên cũng muốn thử một chút.

Ở trong sơn cốc tìm kiếm hồi lâu rốt cục cũng tìm được một yêu thú ngũ giai.

Thú Hồn Kỹ vừa thi triển thì một hổ một ngưu lao đến cắn xé tấn công con yêu thú ngũ giai kia không cách nào chống trả. Dương Khai tiến lên trợ trận, chỉ mất chút thời gian đã giết chết được con yêu thú, thu hoạch được một viên huyết châu.

Toàn bộ qúa trình vô cùng đơn giản thoải mái đến nỗi Dương Khai có chút khó tin. Hơn nửa năm trước hắn gặp yêu thú ngũ giai còn phải suy nghĩ hồi lâu rồi len lén tránh qua, nhưng bây giờ giết bọn chúng chỉ như cỏ rác. Dù con yêu thú này không phải rất mạnh nhưng vẫn làm cho Dương Khai bừng tỉnh cảm giác về khoảng cách rất lớn.

Huyết châu thu được không lớn cũng không nhỏ, so với huyết châu của cao thủ Chân Nguyên Cảnh sau khi chết ngưng tụ thành quả thực không phải là cùng một cấp bậc.

Đem huyết châu giấu kỹ, sau khi xác định không có ai rình rập mình thì mới triển khai Dương Viêm Chi Dực nhún người bay lên cao.

Vách núi cao vạn trượng, nếu để cao thủ Chân Nguyên Cảnh bay qua thì cũng phải tốn khá nhiều công sức, nhưng có Dương Viêm Chi Dực rồi thì khác.

Ngắn ngủi có nửa canh giờ, Dương Khai đã rời khỏi sơn cốc.

Nửa ngày sau, bụng đói sôi lên cũng là lúc Dương Khai tìm thấy một cây ăn quả, hắn hái rất nhiều trái cây, ngồi dưới cây ăn vội vã.

Vừa ăn Dương Khai vừa suy tư hành động tiếp theo. Tự mình đi vào nơi này không bao lâu liền bế quan hơn nửa năm, cũng không biết thế cục nơi này đã phát triển như thế nào.

Hơn nữa theo như trước đó quan sát thì nơi này cũng không có bao nhiêu linh thảo dược thảo mà chỉ có vô tận yêu thú.

Hơn nữa Tẩy Hồn Lộ và Lưu Viêm Dịch đều là đồ tốt, nếu có cơ hội cũng nên thu thập một chút. Tẩy Hồn Lộ có tác dụng rất lớn với mình, còn Lưu Viêm Dịch có hay không cũng được.

Đáng tiếc, Dương Khai cũng không biết đi tới nơi nào mới có thể tìm được hai thứ này.

Đang trầm tư, Dương Ngai bỗng làm một động tác, giương tai nghe ngóng.

Hắn nghe được tiếng sói tru từ phương xa truyền đến, dường như còn có cả tiếng đánh giết.

Trong lòng gợn lên suy nghĩ, Dương Khai vội vã hái một ít trái cây nhét vào túi càn khôn, sau đó triển khai bộ pháp nhanh chóng chạy tới hướng phát ra âm thanh. Hắn phải tìm được người nào đó để thám thính tình huống phát sinh trong thời gian mình bế quan.

Chỉ bằng thời gian uống một tách trà, Dương Khai đã tới chỗ xảy ra chuyện.

Bí mật leo lên một cây đại thụ quan sát hướng đó. Sau khi nhìn rõ thế cục, thần sắc Dương Khai không khỏi chấn động.

Bên kia có hai người một nam một nữ đang ra sức chiến đấu, hơn nữa lại là hai người mà hắn quen biết.

Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ của Ánh Nguyệt Môn.

Vây quanh bọn họ là một đám yêu thú chừng hơn mười con, hơn nữa lại không cùng một loại mà là nhiều loại yêu thú cùng tập trung lại, trong đó đa số là yêu thú tứ giai.

Nếu chỉ như vậy mà nói, Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ không đến mức luống cuống ứng phó. Trong đám yêu thú này còn có ba con yêu thú ngũ giai.

Có yêu thú ngũ giai áp trận, hai người Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ ngay cả hợp lực chiến đấu cũng không thể phá vây. Hai người bị đám yêu thú vây xung quanh đã dùng hết cách, bộ dạng chật vật.

Trên người Trần Học Thư cũng không ít vết thương, trên chân trái có một vết máu đỏ sẫm. Thư Tiểu Ngữ cũng thở hồng hộc, bộ ngực sữa phập phồng, mồ hôi đua nhau chảy.

Hai sư huynh muội này thực lực cũng không thấp, đều là cao thủ Chân Nguyên Cảnh, uy lực của các loại võ kỹ triển khai cũng không tầm thường, mặc dù thân bị uy hiếp nhưng tạm thời không đến mức bị giết. Chỉ có điều xem ra bọn họ đã chiến đấu với yêu thú trong thời gian không ngắn, thể lực tinh thần đều đã bị tiêu hao đáng kể.

Thư Tiểu Ngữ cũng chỉ là một nữ tử, thể lực có chút kém hơn, không theo kịp. Nếu như không vì Trần Học Thư thường xuyên cứu viện thì e rằng nàng đã sớm bị thương.

Chương 228: Gặp lại trần học thư

Nếu như là người khác bị yêu thú tấn công, Dương Khai còn phải suy tính, chớ để đến lúc cứu người rồi còn bị người ta ghi nhớ, không duyên cớ rước lấy nợ vào thân. Bây giờ, lòng người thế thái bất định, đặc biệt là võ giả trẻ tuổi rèn luyện trong dị địa, ai chẳng muốn có thêm vài con mắt? Chỉ hận không thể nhìn thấu tâm can người khác để xem rốt cuộc là màu đỏ hay màu đen.

Nhưng đã là người của Ánh Nguyệt Môn gặp nguy hiểm, Dương Khai không lo ngại nhiều như vậy.

Hai người Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ để lại cho hắn ấn tượng không tệ, cũng không phải hạng người gian tà, trước kia đã từng qua lại, là người Dương Khai thấy có thể tin tưởng được.

Muốn thăm dò tình hình ở đây, tìm bọn họ đúng là lựa chọn tốt nhất không thể nghi ngại.

Nghĩ đến đây, Dương Khai không do dự nữa, lén lút tụt xuống cây, nhanh chóng tiếp cận hướng chiến trường kia.

Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ hai người sắc mặt ngưng trọng, một thân chân nguyên hung mãnh phóng thích sát chiêu. Tuy rằng đánh chết mấêu thú tứ giai nhưng vẫn không thay đổi được cục diện. Số lượng yêu thú rất nhiều bao quanh họ tứ phía, đặc biệt là ba con yêu thú ngũ giai kia linh trí rất cao, luôn thừa dịp bọn họ giao đấu cùng yêu thú tứ giai để đánh lén, làm hai người họ như lấy trứng chọi đá. Thương tích của Trần Học Thư cũng từ đó mà ra.

Nếu không vì hai người tâm đầu hợp ý phối hợp ăn ý thì chỉ sợ đã sớm nguy cấp rồi.

Trong lúc chiến đấu, vẻ kiên quyết hiện lên trong mắt Trần Học Thư, trầm giọng nói:

- Sư muội, đợi ta dùng toàn lực mở cho muội một lối thoát, muội hãy nhanh chóng thoát đi, ta sẽ đánh lạc hướng đám yêu thú còn lại.

Nghe y nói như vậy, Thư Tiểu Ngữ liền hiểu ý, vội vàng lắc đầu:

- Không, đi cùng đi, chết cũng phải cùng chết.

- Nghe lời đi.

Trần Học Thư giận dữ quát lớn.

- Chân nguyên của chúng ta chẳng còn được bao nhiêu, ở đây lại nhiều yêu thú, căn bản không thể thoát được. Chỉ có cách để lại một người thì mới có hi vọng trốn chạy. Sau khi muội đi rồi nhất định đừng quay lại, hãy tìm một nơi an toàn trốn đi, sau này cũng đừng đi ra ngoài nữa. Đợi đến khi nơi này đóng cửa là muội có thể trở về tông môn.

- Ta không muốn nghe, không muốn nghe.

Thư Tiểu Ngữ liên tục lắc đầu.

Trần Học Thư còn muốn khuyên bảo nhưng không ngờ Thư Tiểu Ngữ giọng điệu kiên quyết nói:

- Huynh còn dám nói thêm một câu, ta sẽ đi lên cho yêu thú xé xác.

- Sao muội…

Trần Học Thư vừa giận dữ vừa đau lòng.

- Huynh nghĩ là ta không dám?

Thư Tiểu Ngữ trừng mắt.

- Được, ta không nói nữa. Vậy chúng ta cùng mở ra một con đường sống, cho lũ súc sinh này mở mang tuyệt học của Ánh Nguyệt Môn.

Tinh thần Trần Học Thư vừa chấn động, ý định chết ban đầu nhanh chóng bị đánh tan.

Thư Tiểu Ngữ bỗng nhiên cười nói và cùng Trần Học Thư hai người đứng song vai, chân nguyên trong cơ thể kích động, đưa tay hợp lực tung ra một chưởng.

Trên bầu trời hiện ra nửa vầng trăng tàn. Từng ánh trăng nghiêng xuống như chỉ bạc, trong nguyệt hoa này ẩn chứa lực sát thương không gì sánh kịp. Mười mấy con yêu thú vây xung quanh bị ánh trăng xuyên qua cơ thể đều không khỏi kêu lên thất thanh. Yêu thú tứ giai bị tiêu giệt hơn phân nửa, thậm chí có một con yêu thú ngũ giai cũng bị trọng thương, máu tươi chảy lênh láng trên mặt đất.

Tuyệt kỹ Ánh Nguyệt Môn, Viên Nguyệt Đương Không!

Chiêu thức này nếu có thể phát ra toàn bộ uy lực thì hơn mười con yêu thú kia tất nhiên không có hy vọng sống sót. Đáng tiếc là Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ hai người sức đã cạn, cũng chỉ xuất hiện vầng trăng tàn, uy lực của tuyệt kỹ đã giảm đi rất nhiều.

Nhưng sau khi đám yêu thú chịu đòn này đều đồng loạt lùi lại sau. Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ hai người họ vừa thở dốc vừa nhìn nhau, ánh mắt không có tiếc nuối mà chỉ còn sự dịu dàng.

Bọn họ đã đem hết toàn lực, chân nguyên mười phần mất chín, không còn đủ sức chống đỡ. Nếu lần tới yêu thú đánh tới thì bọn họ chỉ có thể mất mạng.

Những yêu thú còn sống như cũng thấy rõ điểm này, thối lui một lúc sau lại nhe nanh trợn mắt vây tới, ánh mắt nhìn chăm chăm vào hai người trong tư thế sẵn sàng vồ tới.

Hai người cũng không ngồi chờ chết, Trần Học Thư hộ bên người Trần Tiểu Ngữ, thân thể sẵn sàng ứng chiến, nét mặt hiện vẻ lạnh lùng.

- Xoạt, xoạt, xoạt…

Đám yêu thú còn sống đồng loạt xông tới. Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ cùng hét một tiếng, vung ra chân nguyên cuối cùng.

Một con yêu thú tứ giai xông lên đầu tiên đã bị đập vỡ đầu, chết ngay tại chỗ.

Một con yêu thú tứ giai khác cũng bị đánh văng ra ngoài, thảm thê rơi xuống đất có vẻ như đã xong rồi.

Nhưng số lượng yêu thú còn lại vẫn rất đông, song quyền của hai người cũng khó địch lại tứ thủ. Trong lúc giao chiến, hai con yêu thú ngũ giai còn lành lặn lén công kích, chỉ chực chờ xông lên cắn cấu Trần Học Thư.

Gió tanh lùa vào mặt, những chiếc răng nanh lạnh lẽo, hơi thở chết chóc bao trùm.

Một bóng người đột ngột hạ xuống từ trên cao, trong tư thế lộn nhào, bình tĩnh đứng chắn phía trước Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ.

Trong mắt hai huynh muội họ hiện lên vẻ kinh ngạc.

Ngay sau đó bọn họ liền nhìn thấy hai chưởng của người này đã in dấu trên lưng của hai yêu thú ngũ giai.

Hai tiếng rú thảm thiết cùng vang lên, yêu thú ngũ giai suýt cắn trúng Trần Học Thư bị chưởng này đánh gục.

Một chuỗi âm thanh trầm đục vang lên từ nội thể của hai con yêu thú kia, cảm giác nóng bức lan tỏa, mang theo một cỗ ấm áp.

Người này sau khi hạ xuống mặt đất lại dùng tốc độ của điện quang hướng ra bốn phía liên tục tung quyền.

- Binh, binh, binh, binh…

Bốn con yêu thú tứ giai bổ nhào đến trước mặt đều bị đánh bay, sau khi rơi xuống đất không ngừng dãy dụa, không bò lên nữa, trong miệng sùi bọt máu.

- Là ngươi?

Thư Tiểu Ngữ khiếp sợ, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên, vừa vui mừng, hưng phấn nhìn Dương Khai.

- Dương sư đệ.

Trần Học Thư cũng thở phào nhẹ nhõm. Tìm được hi vọng sống từ trong cái chết đúng là một cảm giác tuyệt vời.

- Đợi lát hãy nói đi.

Dưới chân Dương Khai nổi gió, nhanh chóng lao về phía trước.

Vừa rồi đánh ra hai chưởng, tuy rằng đã đánh ngã được hai yêu thú ngũ giai nhưng chưa lấy được tính mạng của chúng. Lúc này hai con yêu thú thấy thời cơ không ổn, một mặt nhe nanh trợn mắt uy hiếp, một mặt chậm rãi lùi về phía sau chuẩn bị tìm đường tháo chạy.

Dương Khai thần sắc lạnh lùng hướng thẳng phía hai con yêu thú không chút sợ hãi, giơ tay tung một chưởng, hướng thẳng vào đầu của một con trong số đó.

Yêu thú phản ứng cũng tương đối mau lẹ, chỉ lệch một li tránh được đòn này. Nhưng không đợi nó kịp phản ứng, nắm đấm vừa giáng xuống đã quét ngang một đường.

Một tiếng “pập” vang lên, nắm đấm đã giáng trúng mặt con yêu thú ngũ giai này.

Thân hình khổng lồ của con yêu thú quay vòng trong không trung rồi văng xa mười mấy trượng, trúng vào một cây đại thụ ngã vật xuống.

Dương Khai đã nhắm nắm đấm thẳng vào một con yêu thú ngũ giai còn lại, tung chưởng Viêm Dương Tam Điệp Bạo trúng ngay trán nó.

Sau ba tiếng kêu trầm đục, con yêu thú này như say rượu nghiêng ngả đứng không vững, ngay giữa đầu nó lộ ra một khe máu đỏ.

Dương Khai dùng một cước đá bay nó, vừa vặn rơi xuống bên cạnh con yêu thú kia.

Tốc độ công kích như gió, xông qua, song chưởng tung ra, một trận ping ping pằng pằng quyền cước liên hồi.

Yêu thú không ngừng gầm rú thảm thiết, dần dần yếu đi đến mức không thể nghe được.

Hai người Ánh Nguyệt Môn xem xong choáng váng. Miệng Thư Tiểu Ngữ không hề khép lại, Trần Học Thư cũng muôn phần kinh ngạc.

Một lát sau, Dương Khai thở phì phò, toàn thân thấm máu đi tới trước mặt hai người, hồ nghi hỏi:

- Sao vậy?

Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ lúc này mới hoàn hồn, Trần Học Thư cười khổ sở, khẽ khàng hỏi:

- Dương sư đệ, ngươi hiện giờ ở cảnh giới nào rồi?

- Ly Hợp thất tầng.

Dương Khai cười cười, sau đó giơ tay ném một viên huyết châu của yêu thú ngũ giai sau khi chết ngưng tụ thành vào miệng Thư Tiểu Ngữ.

- Á.

Thư Tiểu Ngữ giật mình, lúc này mới vội vàng ngậm miệng, một lúc sau mới kịp phản ứng, nhíu mày vui mừng.

- Ly Hợp thất tầng.

Trần Học Thư vẻ mặt không thể tin nổi.

- Ngươi gạt người.

Thư Tiểu Ngữ mặc dù cảm kích Dương Khai đưa nàng một viên huyết châu nhưng cũng ảo não trước thái độ hắn không nói gì đã ném vào mồm cô, nhỡ may ném vào thứ gì dơ bẩn thì sao, ngay lúc đó không hề khách khí phản bác.

- Lừa các ngươi làm gì.

Dương Khai cười ha hả đưa Trần Học Thư một viên huyết châu còn lại.

Trần Học Thư bối rối một chút rồi lập tức giơ tay nhận lấy, mở lời:

- Đại ân không lời nào cảm tạ hết được. Trần mỗ ghi nhớ trong lòng.

- Không cần khách khí, ta thấy các ngươi chân nguyên không còn mấy, tốt nhất hãy mau chóng thu thập chỗ huyết châu này, cũng cố gắng nhanh chóng hồi phục.

Dương Khai chỉ bên cạnh nói.

Hai người gật gật đầu rồi đi thu thập tất cả huyết châu về.

- Hãy đi khỏi đây đã.

Trần Học Thư cảnh giác quan sát bốn phía, sau đó dẫn Dương Khai và Thư Tiểu Ngữ nhanh chóng rời đi.

Bọn họ nhìn dáng vẻ rất vội. Trên đường đi lại luyện hóa hấp thu năng lượng huyết châu, không hề có chút trì hoãn.

Nhờ dùng huyết châu nên hai người nhanh chóng hồi phục chân nguyên. Ước chừng thời gian không đến nửa nén hương Dương Khai đã lại nghe có tiếng đánh giết từ không xa truyền đến.

- Ở bên này.

Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ tinh thần chấn động cùng nhau hướng về phía đó phóng đi.

Dương Khai lòng đầy nghi hoặc cũng đành gác xuống, đi theo sau bọn họ.

Không bao lâu đã đi tới chỗ chiến đấu. Một cảnh tượng đập vào mắt khiến Dương Khai nhướn mày.

Hắn phát hiện ở đây có mấy chục con yêu thú các loại đang vây quanh một đám võ giả, giống tình cảnh mà Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ hai người gặp phải trước đó.

- Dương sư đệ, nếu ngươi không muốn nhúng tay vào thì hãy đứng ở một bên xem trò vui, đợi chúng ta xử lý xong sẽ đến nói rõ với nguơi.

Trần Học Thư thần sắc nghiêm khắc dặn dò một tiếng rồi lại cùng Thư Tiểu Ngữ lao ra tham chiến.

- Trần huynh bọn họ trở lại rồi.

Rất nhanh chóng, bên đó có người phát hiện ra bóng dáng của Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ thì không khỏi phấn chấn reo lên.

- Trần huynh quả nhiên thực lực cao thâm, có thể thoát hiểm giữa bao yêu thú như vậy.

Lại có người hô to.

Trần Học Thư không ngừng cười khổ, chỉ có y và Thư Tiểu Ngữ hiểu được vừa rồi hai người bọn họ suýt đã bị yêu thú xé xác. Nếu không có Dương Khai xuất hiện vào thời điểm mấu chốt thì bọn họ đâu còn giữ được mạng.

Giờ phút này được nghe ca tụng như vậy cũng thật chói tai.

Chán không buồn nói, hai người của Ánh Nguyệt Môn nhanh chóng nhập hội cùng đám người kia, cùng họ chiến đấu.

Có lẽ sự trở về bình an của Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ làm cho tinh thần nhóm người này phấn chấn, hoặc có lẽ đám yêu thú này tự biết đánh tiếp ở đây không có gì hay ho nên sau một lúc, có tiếng yêu thú từ xa vọng lại.

Nghe tiếng thú rống như vậy, đám yêu thú kia bỏ lại những người này rồi tề tựu rút lui, rất nhanh đã biến mất vào rừng.

Trên chiến trường còn lại mười mấy xác yêu thú, còn có một xác người luyện võ.

Dương Khai đứng ở một bên nhìn mơ hồ, không nén nổi ngạc nhiên.

Hắn phát hiện những người này không biết vì sao lại đều hội tụ cùng một chỗ, bỏ qua sự khác biệt môn phái, tề tâm hợp lực, hăng hái chiến đấu với yêu thú.

Chương 229: Thế cục

Dương Khai nhìn thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc, đều là những gương mặt trước kia đã từng nhìn thấy ở bên hồ.

Bốn thiếu nữ của Vạn Hoa Cung cũng ở trong số đó, ngoài ra còn có Vấn Tâm Cung, Thủy Nguyệt Đường, Cửu Tinh Kiếm Phái, Liệt Hỏa Giáo, Phi Vũ Các…

Đệ tử các môn phái tề tựu nơi đây, tất cả có đến hơn ba mươi người, đều là những nhân tài kiệt xuất đồng trang lứa.

Chẳng qua giờ phút này nhìn trạng thái của những người này cũng không phải tốt lắm. Chân nguyên tiêu hao đáng kể, hơn nữa trên người rất nhiều người còn có thương tích nặng nhẹ khác nhau.

Vừa mới chiến đấu một trận kịch liệt, hơn ba mươi người này đều ngồi xuống điều tức, chỉ có một người không ngừng đi đi lại lại thu thập huyết châu.

Theo ánh mắt nhìn tới, Dương Khai thấy một thanh niên chừng hai bảy hai tám tuổi, thần sắc lạnh lùng đang nhìn mình.

Thanh niên này thân hình cường tráng hơn người, quần áo trên người có nhiều tổn hại nhưng vẫn chu chỉnh, không chút nhàu nát, trên người gã có nhiều vết máu càng khiến y thêm phần cao lớn và ác nghiệt. Y đứng lặng lặng ở đó giống như một thanh kiếm sắc tuốt vỏ, bộc lộ tài năng, nhuệ khí lăng tiêu.

Nhìn nhau một lát, người thanh niên này thản nhiên thu hồi ánh mắt, tiếp tục nói chuyện với người đang không ngừng thu thập huyết châu rồi đem số huyết châu đó cầm trên tay.

Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ đi tới, trên mặt hai người lộ ra vẻ mặt sống sót sau tai nạn.

- Chuyện này là như thế nào?

Dương Khai nhíu mày hỏi, hắn thực sự nhìn không ra thế cục lúc bấy giờ rốt cuộc đã phát triển như thế nào. Lớp thanh niên của các thế lực tới chỗ dị địa này rèn luyện, vốn là quan hệ đối địch, cạnh tranh. Nếu không có nguyên nhân và biến cố gì đặc biệt thì cho dù không coi nhau là địch thì cũng không thể liên hợp với nhau.

- Nói ra dài lắm.

Trần Học Thư cắn chặt răng vẫy Dương Khai ngồi xuống.

Dương Khai thấ bị thương không nhẹ, máu tươi chảy thành dòng liền sờ tay vào ngực lấy ra một cái bình nhỏ, đổ ra mấy viên đan dược đưa tới.

- Liệu thương đan.

Thư Tiểu Ngữ hai mắt sáng rực.

Trần Học Thư khẩn trương liếc mắt nhìn nàng nói khẽ:

- Dương huynh, hãy mau cất đi.

Dương Khai càng chau mày. Dù không rõ nguyên nhân nhưng cũng lén nhét lọ thuốc vào trong lồng ngực, ném những viên đan dược đã đổ ra vào tay Trần Học Thư.

Trong lòng vô cùng khó hiểu, chẳng phải chỉ là mấy viên liệu thương đan hay sao? Thư Tiểu Ngữ làm sao lại ngạc nhiên như vậy? Những đệ tử trẻ tuổi đến đây luyện võ đều mang theo trên mình vài bình để đề phòng những tình huống như vậy.

Trong túi Càn Khôn của mình còn hơn mười bình đan dược, đều là sư phụ Lăng Thái Hư chuẩn bị trước đó nhưng vẫn chưa dùng tới.

Thư Tiểu Ngữ nghiêng đầu nhìn chung quanh lè lưỡi, vẻ mặt ngượng ngùng.

- Trần sư huynh, các người sao lại tụ tập một chỗ như vậy?

Dương Khai nhẹ giọng hỏi, đây là vấn đề làm hắn khó hiểu nhất.

- Bất đắc dĩ thôi.

Trần Học Thư cười khổ đáp.

- Có người uy hiếp ngươi?

Dương Khai sắc mặt lạnh lùng.

- Không phải vậy.

Trần Học Thư lắc đầu liên tục.

- Bọn ta cùng tụ tập một chỗ đều là tự nguyện, cũng là xuất phát từ việc tự bảo vệ mình. Bởi vì nếu không tập trung lại thì căn bản không thể sinh tồn ở đây.

- Chẳng lẽ nơi này xuất hiện nguy hiểm gì làm các ngươi không thể không liên kết?

Dương Khai ngạc nhiên đặt câu hỏi.

- Ừ.

Trần Học Thư gật đầu.

- Là người hay là yêu thú?

- Có cả người cả yêu thú.

Trần Học Thư bùi ngùi thở dài ngước mắt hỏi:

- Ngươi còn nhớ ban đầu ở ven hồ có một tông môn ăn mặc trang bị không giống với người luyện võ Đại Hán chúng ta không?

Dương Khai làm sao mà không nhớ, hắn còn nhớ rõ đám người đó là đằng khắc, lúc đó vuốt cằm nói:

- Đó là người luyện võ Thiên Lang Quốc.

Trần Học Thư ngạc nhiên nhìn hắn:

- Dương huynh không ngờ còn biết được xuất thân của bọn chúng. Bọn ta phải trả giá lớn mới dò hỏi ra được đám người kia thực sự không phải võ giả Đại Hán ta.

- Trước kia sư phụ nói với ta.

Trần Học Thư khiếp sợ vẻ, mặt khâm phục:

- Lăng tiền bối quả nhiên kiến thức uyên thâm.

- Có quan hệ gì với đám võ giả Thiên Lang Quốc? Bọn họ thực sự rất mạnh nhưng cũng chỉ có bốn người, các ngươi đông người như vậy mà cũng sợ bọn họ sao?

Dương Khai không khỏi hoang mang nhíu mày.

- Nếu chỉ có bốn người bọn họ thì bọn ta sợ gì chứ. Các võ giả Thiên Lang Quốc dám tới Đại Hán ta làm càn quả thực là tự tìm đường chết. Chúng ta tùacute; kéo vài người cũng có thể tiêu diệt được bọn họ.

Trần Học Thư căm phẫn, nói xong dừng lại cười khổ nói:

- Nhưng bọn họ không chỉ có bốn người, cũng không biết bọn họ tu luyện quỷ công dị pháp gì mà có thể điều khiển được lũ yêu thú kia chiến đấu. Bốn người bọn họ mỗi người trong tay đều có chừng trăm con yêu thú, như vậy thì chúng ta đánh như thế nào.

Dương Khai nghe xong mặt biến sắc sợ hãi nói:

- Trước đó hai người bị yêu thú bao vây, và một đám yêu thú vừa rồi đều là của bọn Thiên Lang Quốc điều khiển sao?

- Đúng.

Trần Học Thư trầm giọng gật đầu.

- Hơn trăm đệ tử các tông môn của Đại Hán tiến vào đây rèn luyện, không ngờ nhóm người Thiên Lang Quốc kia đã sớm có sự chuẩn bị. Một hai tháng đầu, đám tặc tử kia còn không có động tĩnh gì, để mặc các võ giả Đại Hán chúng ta ở chỗ này, săn bắt yêu thú và tàn sát lẫn nhau. Nhưng chỉ sau hai tháng, chờ bọn chúng nô dịch được một số lượng yêu thú thì liền trở mình đối địch làm khó dễ các đệ tử thế lực lớn nhỏ Đại Hán chúng ta. Rất nhiều người căn bản không hề phòng bị đều bị đám yêu thú này săn giết. Còn đám người Thiên Lang Quốc kia thậm chí không cần ra tay, bọn họ giết rất nhiều người của chúng ta.

Dương Khai vô cùng kinh ngạc mãi cũng không thể bình tĩnh.

Tuy nhiên nỗi nghi hoặc trong lòng cũng được cởi bỏ. Không trách hai bầêu thú chủng loại khác nhau nhìn thấy lúc trước, có đủ loại, hóa ra là có người nô dịch.

- Đánh mấy tháng naêu thú dưới tay bọn Thiên Lang Quốc ngày càng nhiều, cơ bản không tiêu giệt hết được, còn võ sỹ Đại Hán của chúng ta thì ngày càng ít. Trướ mà là đám người kia quá gian trá, đã có sự chuẩn bị rất chu toàn.

- Ai dà.

Trần Học Thư ủ rũ.

- Giờ ta chỉ hy vọng chốn quỷ quái này mau đóng cửa sau đó chúng ta có thể thoát ra ngoài thì tốt rồi.

Dương Khai nhíu mày trầm tư, đột nhiên mở miệng hỏi.

- Hiện tại các người tụ tập một chỗ đông như vậy thì sẽ nghe lệnh ai?

Tất cả mọi người đều là tinh anh, thế lực của mỗi người đều là muốn hô mưa gọi gió đều được. Những người này ai nấy đều bướng bỉnh cao ngạo, tự cho mình ở vị trí rất cao, không có một sức mạnh nào đủ thống lĩnh họ, chắc chắn cũng sẽ chia bè kết phái mà thôi.

Trần Học Thư nhìn một bên chép miệng nói.

- Người kia, Vũ Thừa Nghi của Cửu Tinh Kiếm Phái, Chân Nguyên Cảnh thất tầng. Ở đây thực lực của y mạnh nhất nên tạm thời tất cả mọi người đều nghe lời y.

Nhìn theo ánh mắt của y, Dương Khai liếc mắt qua phát hiện chính là người thanh niên nhìn hắn khi nãy.

Không trách làm cho người ta có cảm giác như một thanh gươm sắc đã tuốt vỏ. Hóa ra là đệ tử tinh anh của Cửu Tinh Kiếm Phái. Dương Khai khe khẽ gật đầu.

Các đệ tử của Cửu Tinh Kiếm Phái chủ yếu luyện kiếm, cũng là tông môn đại danh đỉnh cao, có tiếng tăm ở Đại Hán.

Người đời đều coi Cửu Tinh Kiếm Phái là đệ nhất thế lực dưới Bát Đại Gia Trung Đô! Cũng chính là chỉ đứng sau Bát Đại Gia tông môn ở Trung Đô. Từ đó có thể thấy sức mạnh của Cửu Tinh Kiếm Phái.

Vũ Thừa Nghi thực lực cao cường, xuất thân cũng phi phàm. Người như vậy tạm thời đảm đương vai trò lãnh đạo thì không thể chê trách. Ngoài y thì trong đám võ giả ở đây sợ là không ai có thể phục tùng nữa rồi.

Dương Khai khẽ gật đầu:

- Người này khí chất, sắc diện đều có phong thái lãnh tụ. Xem ra Cửu Tinh Kiếm Phái đã tốn không ít công sức với y.

Thư Tiểu Ngữ nghe xong bĩu môi.

- Tên đó cao ngạo lắm, sai khiến chúng ta như thuộc hạ của y. Hơn nữa, tất cả huyết châu của yêu thú bị giết xong đều do y phát ra, cũng không biết là bản thân y đã chiếm bao nhiêu.

Trần Học Thư trừng mắt nhìn Thư Tiểu Ngữ.

- Chớ có nói lung tung, nếu như không có y chỉ huy, chỉ sợ chúng ta đã không thể tụ hợp lại với nhau, đã sớm bị bọn người Thiên Lang Quốc tiêu diệt rồi. Thực lực của y mạnh nhất, y cũng là người bỏ sức nhiều nhất nên cũng có thể lấy nhiều hơn một chút. Huống hồ, yêu thú ở đây có đến tám phần đã bị bọn Thiên Lang Quốc nô dịch rồi, chúng ta cũng chẳng lấy được bao nhiêu huyết châu. Y muốn lấy thì cứ lấy, ta chỉ hy vọng chúng ta có thể bình an đi ra khỏi đây, những thứ khác không cần nghĩ nhiều.

Thư Tiểu Ngữ không phục nói:

- Nếu chỉ có thế thì không tính. Nhưng y căn bản không hề coi trọng tính mạng người khác. Lần này chúng ta chẳng phải bị phái đi khống chế mười mấy con yêu thú. Nếu không phải Dương đệ đây cứu giúp thì sư huynh ngươi đã…

Nhớ tới mối hiểm nguy vừa nãy, Thư Tiểu Ngữ đã chực khóc, mắt mũi đều đỏ ửng.

- Muội khóc cái gì chứ, để Dương huynh chê cười. Chúng ta không phải là có nguy mà không có hiểm sao?

Trần Học Thư vừa an ủi vừa áy náy cười với Dương Khai.

Dương Khai nhíu mày:

- Hai người rơi vào tình huống bị yêu thú vây như vậy là do y phái đi sao?

Trần Học Thư cười khổ.

- Thay phiên nhau, lần này là sư huynh sư muội chúng ta đen đủi gặp nhiều quá, suýt tí nữa đã không giữ được mạng.

Khẽ thở dài một tiếng, Dương Khai cũng có thể cảm nhận được Trần Học Thư bất đắc dĩ phải ở vào thế cục này. Bản thân y cũng có điều bất mãn đối với Vũ Thừa Nghi, cũng đành tiếp tục nhẫn nại. Nếu rời khỏi đội ngũ này, với thực lực của y và Thư Tiểu Ngữ chỉ sợ là sẽ chết nhanh hơn.

Tâm tư vừa chuyển Dương Khai mới hiểu được vì sao mình đem ra liệu thương đan lại khiến Thư Tiểu Ngữ vui mừng như vậy.

Mấy tháng nay, đám người này chắc chắn đã phải giao đấu không ít. Tuy rằng mỗi người đều chuẩn bị đan dược nhưng chắc đã hết từ lâu rồi. Bây giờ lại không có kỳ hoa dị thảo gì thì liệu thương đan mà mình lấy ra rõ ràng là rất quý giá

Chương 230: Tu la môn

Nghĩ đến đây, sắc mặt Dương Khai trầm xuống, có chút hối hận về hành động vừa rồi của mình. Không biết hành động ấy có bị đám người kia nhìn thấy không, nếu có thì chỉ sợ sẽ có phiền toái.

Chỉ là liệu thương đan không ngờ cũng trở thành vật hiếm. Dù sao thì hắn cũng không thể nghĩ ra được.

- Trần huynh, có thể lại đây nói chuyện không?

Ở bên kia có tiếng Vũ Thừa Nghi, Trần Học Thư đáp trả một tiếng rồi nhìn Dương Khai cười nói:

- Dương huynh chờ ta một lát, ta đi một chút sẽ quay lại.

- Ừ

Dương Khai gật gật đầu.

Đợi Trần Học Thư đi rồi, Dương Khai quay đầu nhìn quanh phát hiện có nhiều người đều đang hào hứng quan sát đánh giá mình.

Đám người kia đã rất lâu không nhìn thấy khuôn mặt mới nào. Những võ sỹ đi lẻ bên ngoài e rằng đều đã chết hết, bây giờ nhìn thấy Dương Khai là người mới tự nhiên đều có chút tò mò, nhất là Dương Khai lại chỉ đi có một mình. Bọn họ đều không hiểu một người làm sao có thể tránh được sự truy sát của đám người Thiên Lang Quốc.

Dương Khai quét mắt một lượt, bốn thiếu nữ của Vạn Hoa Cung còn khẽ gật đầu với hắn.

Bốn thiếu nữ này lúc trước cùng Dương Khai đi vào U Minh Sơn. Mặc dù không nói chuyện gì nhưng cũng được coi là đồng tâm hiệp lực, bây giờ gặp rủi ro như vậy tự nhiên lại càng cảm thấy thân thiết.

Dương Khai khẽ cười đáp lại.

Trong lúc quan sát phía bên kia bỗng có hai người đứng dậy, người đi đầu là một cô gái kiều diễm, dáng người cao ráo đầy đặn, mặc bộ đồ xanh biếc bó chặt làm lộ rõ thân hình quyến rũ. Ngực cao mông nở, cặp đùi thon dài, hai cánh tay ngọc ngà lộ ra, làn da trắng nõn nà như sứ với những ngón tay thon dài với những móng tay màu đỏ tươi, thoạt nhìn có một vẻ đẹp kiều diễm.

Khiến cho không người nào có thể bỏ qua được chính là bộ ngực lớn đang run rẩy kia, mượt mà đẫy đà. So sánh với những cô gái mà Dương Khai đã từng gặp cũng chỉ có Lam Sơ Điệp có thể đánh đồng với nàng.

Nàng ta bỗng cười khanh khách, thân hình uốn lượn như xà mỹ nữ chầm chậm đi tới, đôi mắt như nước hồ thu nhìn chằm chằm Dương Khai, khóe miệng tươi cười đầy ẩn ý.

Theo sau nàng là một nam tử cao lớn như thiết tháp. Eo gấu lưng hổ cường tráng dị thường, hình thể lớn hơn nhiều so với bất kỳ người nào ở đây. Gương mặt ác nghiệt như đao gọt. Trên mặt gã có vết thương dài nửa xích, chạy ngang mặt, sẹo lồi ra ngoài, khiến người này thoạt nhìn đằng đằng sát khí. Hai tròng mắt mông lung, lộ ra vẻ lạnh lẽo vô tình.

Bất kể là nữ tử hay là nam tử kia đều tạo cho người ta cảm giác sát phạt quyết đoán tanh máu.

Đôi mi thanh tú của Thư Tiểu Ngữ nhăn lại:

- Bọn họ đi về phía chúng ta sao?

- Chỉ sợ là đúng thế đấy.

Dương Khai cũng nhíu mày. Hắn phát hiện ra nữ tử xinh đẹp kia cứ nhìn chằm chằm vào mình, vừa nhìn vừa nhằm hướng mình đi tới.

- Dương đệ, ngươi biết bọn họ sao?

Thư Tiểu Ngữ khó hiểu.

Dương Khai vẻ mặt mê man lắc lắc đầu. Hắn trước kia chưa từng gặp hai người này. Tuy rằng ban đầu ở bên hồ, Lăng Thái Hư nói cho hắn biết tuyệt đại đa số thực lực của các đệ tử và danh xưng của các tông môn. Nhưng hồ nước này quá lớn, có rất nhiều người ở đối diện, Lăng Thái Hư cũng không có cách nào chỉ rõ được, cho nên Dương Khai thực sự không biết hai người này xuất thân như thế nào.

- Không phải là vì liệu thương đan chứ?

Thư Tiểu Ngữ biến sắc.

Sắc mặt Dương Khai cũng trầm xuống, không khỏi cảnh giác.

- Dương đệ, ngươi chớ có giao đấu với bọn họ, thực lực của hai người này mạnh lắm đó.

Thư Tiểu Ngữ dặn dò, nét mặt lộ vẻ lo lắng.

- Cố gắng.

Dương Khai khẽ gật đầu. Hắn cũng không muốn phát sinh xung đột gì với người ở đây. Trong cục diện như bây giờ, một hành động thôi cũng có thể dẫn dắt đến toàn cục. Nếu hắn coi hai người này là địch đồng nghĩa đối địch với cả đám người ở đây, chắc chắn sẽ không có gì tốt đẹp. Nhưng nếu như người ta cứ cố tình ức hiếp, Dương Khai cũng sẽ không yếu đuối.

Nữ tử xinh đẹp và nam tử lãnh khốc như thiết tháp kia đi tới, ánh mắt mọi người đều dõi theo, tất cả mọi người đều muốn biết nữ tử nhìn có vẻ dâm đãng này muốn làm gì.

Một lúc sau, nữ tử đi đến trước mặt Dương Khai, khẽ cười cúi đầu nhìn hắn không nói gì. Nam tử phía sau lưng nàng, thần sắc càng lộ vẻ ác nghiệt, đôi mắt trừng trừng như kiếm sắc hướng về phía Dương Khai như muốn nhìn xuyên tận lòng dạ và tâm hồn hắn.

Dương Khai nhướn mày:

- Hai vị có việc?

Nữ tử chưa trả lời mà lại cực kỳ nghiêm túc đạnh giá hắn rồi lập tức cúi người xuống, khóe miệng nàng mỉm cười, gương mặt tiến sát mặt Dương Khai, chiếc mũi nhỏ xinh khẽ hoạt động.

Thần sắc Dương Khai lộ vẻ kì quái.

Hắn không cảm nhận được chút sát khí haacute; đồ không tốt đối với mình từ ữ tử này nhưng những động tác của nàng thực sự làm người ta khó hiểu.

Nữ tử như một con chó nhỏ không ngừng ngửi ngửi khắp cơ thể Dương Khai. Mấy lọn tóc lòa xòa bên tai lướt qua cổ và hai má hắn làm hắn dội lên từng đợt ngứa tê dại.

Mùi thơm thanh u ám ảnh nơi chóp mũi hắn, như hương như xạ, làm cho người ta mơ màng ảo giác.

Chỗ cổ áo cao thập thò núi tuyết trắng cùng khe sâu hút mắt khắc hằn trong tầm mắt Dương Khai, còn có hai nửa tròn căng mượt mà kia nữa.

Dương Khai không tự chủ được nốt nước miếng, yết hầu như lửa đốt.

- Này, ngươi làm gì thế?

Thư Tiểu Ngữ đứng nhìn trợn mắt há hốc mồm, hai má đỏ ửng, không kìm được tim đập loạn xạ.

Động tác này của nữ tử rõ ràng là có ý đồ khiêu khích lộ liễu. Những nam nhân đang tĩnh tọa nghỉ ngơi bên ngoài nhìn thấy đều không khỏi tim đập mạnh, huống hồ là thiếu nữ chưa hề từng trải như Thư Tiểu Ngữ.

Giờ phút này, nàng ngồi bên người Dương Khai, nhìn rõ hơn bất cứ ai.

Khắp bốn phía đều vang lên tiếng nuốt nước miếng, rất nhiều võ giả đều thầm ngưỡng mộ. Bọn họ đều đã từng mơ màng hồi tưởng thân hình xinh đẹp, bộ ngực đẫy đà của nữ tử kia nhưng vì e dè nam tử to lớn như thiết tháp sau lưng nàng mà chỉ dám nghĩ chứ không dám làm càn.

Bình thường trêu đùa vài câu cũng không có gì nhưng chưa từng có người nào quá thân cận với nữ tử này như vậy.

Nhưng hiện tại thoạt nhìn nàng đúng là chỉ hận một nỗi không thể bổ nhào vào người Dương Khai, muốn gì được nấy. Cảnh tượng vô cùng kích thích, nhất là lại tại nơi vừa diễn ra tranh đấu nguy hiểm lại càng làm cho huyết dịch sôi trào.

- Cô nương, ngươi…

Dương Khai không được tự nhiên, dù rằng không cảm nhận được sát khí nhưng nữ tử này rất kì quái. Mọi người chưa hề gặp mặt mà vừa tới đã thân thiết như vậy, thật sự không hiểu nổi.

- Xuỵt…

Nữ tử cười thản nhiên đưa một ngón tay ngọc ngà áp lên miệng hắn đập tan nghi vấn của hắn.

Tiếp tục ngửi ngửi không kiêng nể gì, khắp tai Dương Khai đều bị nàng ngửi đỏ ửng lên.

- Dương đệ đệ…

Thư Tiểu Ngữ bấy giờ nhìn không nổi nữa đạp mạnh Dương Khai.

- Khanh khách…

Nữ tử nhìn thấy cảnh tượng này cười nhẹ, đứng dậy có chút hào hứng nhìn Dương Khai. Gương mặt kiều diễm hiện vẻ kì quái khó hiểu, kinh ngạc nhìn thần sắc Dương Khai, đôi mắt đẹp mơ màng.

- Sao?

Nữ tử đột ngột quay đầu lại hỏi gã to như thiết tháp.

- Sát khí, huyết khí.

Nam tử kia giữ chữ như vàng, lạnh lùng đáp.

- Ừ.

Nữ tử khẽ gật đầu, đột nhiên che miệng cười:

- Tiểu huynh đệ chớ trách, thực sự bởi vì sư tỷ đệ ta cảm thấy ngươi có cảm giác rất thân thiết nên mới mạo muội quấy rầy.

- Hừ.

Thư Tiểu Ngữ phát ra âm mũi, quay đầu đi.

Nàng hiển nhiên sẽ không tin tưởng những lời nói ngây thơ này.

Dương Khai cũng không tin.

Nữ tử vẫn cười như trước.

- Lí do này quả thực không thể làm cho ngươi tin phục nhưng ta cũng không lừa ngươi, kỳ thực chính ta cũng không hiểu vì sao.

- Làm quen một chút, ta là Dạ Thanh Ti, đây là sư đệ của ta, Chu Bá.

- Dương Khai.

- Là Dương đệ à?

Dạ Thanh Ti khẽ cười, bộ dạng nhẹ nhàng như đêm thu.

- Tỷ đệ chúng ta đến từ hải ngoại Tu La Môn, sợ là Dương đệ chưa từng nghe tới.

Dương Khai biến đổi sắc mặt, lại nhanh chóng giấu đi. Hắn đột nhiên hiểu được tại sao nữ tử này lại vô duyên vô cớ chạy đến tìm mình.

Tu La Môn ở hải ngoại. Nhất đẳng đại thế lực.

Hai người bọn họ nếu là đệ tử tinh anh của Tu La Môn, nhất định là trong tông môn đã tu luyện bí mật bất truyền. Mà trấn tông mật bảo Tu La Kiếm của Tu La Môn giờ phút này đang ở trên người mình nên cảm nhận được lẫn nhau cũng không biết chừng.

Không trách được nàng nói có cảm giác thân thiết. Trong lòng nhận ra nhưng Dương Khai cũng không dám mảy may biểu lộ. Bây giờ người ta cảm thấy thân thiết với mình nhưng nếu nàng biết được trấn tông mật bảo Tu La Kiếm của Tu La Môn đang ở trên người mình thì cảm giác thân thiết kia ngay lập tức sẽ biến thành sát khí.

Điều này là không thể nghi ngờ.

Giả bộ kiến thức nông cạn, Dương Khai nghi ngờ hỏi:

- Hải ngoại?

Dạ Thanh Ti gật đầu:

- Phía cực Nam Đại Hán, vô tận trên đại dương bao la cũng có rất nhiều tông môn. Dương đệ ở sâu trong đất liền sợ là không hiểu rõ lắm.

- Chỉ có một phái các ngươi đến sao?

Lời nói Dương Khai bấy giờ biểu lộ sự hưng phấn, trên người hắn còn có trấn phái mật bảo của một thế lực lớn khác nữa.

Dạ Thanh Ti cười nói:

- Còn có người trên đảo Song Tử, nhưng bây giờ chỉ còn một người, ở bên kia.

Nói xong ánh mắt hướng qua một bên ra hiệu.

Dương Khai nhìn thoáng qua, trong lòng thở phào. Người của Ám Đạo Hạnh Khuy Lạc Hoa Thần Giáo không tới, nếu không lại vô duyên vô cớ có cảm giác thân thiết.

- Dương đệ đệ xuất thân như thế nào?

Dạ Thanh Ti dò hỏi, hiển nhiên nàng còn có nghi ngờ muốn hỏi rõ ngọn nguồn.

Vô duyên vô cớ có cảm giác thân thiết đối với một người xa lạ, hơn nữa cả hai sư tỷ đệ đều có, đương nhiên sẽ khiến người ta nghi ngờ.

- Lăng Tiêu Các.

Điều này không có gì để giấu diếm, liền nói:

- Có thể là do võ công ta tu luyện có ý sát phạt, hơn nữa trong khoảng thời gian này có nhiễm không ít máu tươi cho nên hai vị mới có cảm giác này.

- Hóa ra là vậy.

Dạ Thanh Ti khép miệng, gật đầu, mỉm cười duyên dáng hỏi:

- Gặp nhau đã là duyên, nếu Dương đệ cùng hành động với bọn ta, sẽ không phải lo lắng gì nhiều, đi theo tỷ, tỷ sẽ bảo vệ ngươi, ha ha…

- Ý tốt của ngươi ta xin nhận.

Dương Khai trầm ngâm một lúc, đang định nói lát nữa phải rời đi thì Trần Học Thư cùng Vũ Thừa Nghi đã đi tới.

- Chuyện phiếm dừng ở đây thôi.

Vũ Thừa Nghi thần sắc lạnh lùng đứng trước mặt Dương Khai:

- Ta nghe Trần huynh nói ngươi là đệ tử của Lăng Tiêu Các?

Dương Khai nhướn mày có chút không hài lòng. Vũ Thừa Nghi làm cho người ta có cảm giác bị lấp miệng, giọng điệu hống hách mãnh liệt làm cho người ta khó có thể phản bác.

- Đúng

Dương Khai gật gật đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau