VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2256 - Chương 2260

Chương 2258: Bí bảo không tệ, ta muốn

Tí tách, tí tách...

Tiếng nhỏ giọt truyền vào trong tai mọi người, trong không khí nhanh chóng tràn ngập mùi máu tươi độc đáo kia.

Mọi người ngẩn ngơ, dường như còn không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đợi đưa mắt nhìn lại Khúc Hoài Nhân, cảnh tượng ập vào mắt lại làm cho bọn họ hoảng sợ thất sắc.

Chỉ thấy... Khúc Hoài Nhân thân mình đứng sững tại chỗ, không nhúc nhích tí nào, vẫn như cũ còn đang duy trì tư thế tấn công, nhưng trên bàn tay lão thò ra kia, năm ngón tay đã bị cụt tận gốc, miệng vết thương bằng phẳng sáng rực, máu tươi nhỏ giọt tí tách.

Nếu chỉ vậy cũng thôi đi, mấu chốt là sau lưng Khúc Hoài Nhân, nửa mũi thanh kiếm xuyên qua cơ thể, máu tươi liền theo mũi kiếm không ngừng nhỏ giọt, bắn tung tóe cả một khoảnh đất, nhiễm đỏ mặt đất, rồi chậm rãi tụ lại thành một dòng chảy đỏ sẫm.

"Ực..." Vang lên một trận tiếng nuốt nước miếng, mỗi người đều tự hỏi trong đầu: "Đây là chuyện gì xảy ra?"

Vừa rồi bọn họ chỉ nhìn thấy Khúc Hoài Nhân với khí thế hung hăng đánh tới hướng Dương Khai, mà Dương Khai thì lại luống cuống tay chân múa may bí bảo ứng phó, không có chương pháp gì đáng nói... Vốn tưởng rằng Dương Khai nhất định phải bị Khúc Hoài Nhân đả thương, cướp đi bí bảo, không nghĩ tới kết cục cuối cùng lại rúng động lòng người như thế.

Nhìn bộ dáng này, hình như Khúc Hoài Nhân đã sơ ý tự mình đụng vào trên lưỡi kiếm của người ta.

Mà miệng vết thương ở giữa ngực lão kia, thời khắc này chỉ sợ ngay cả tâm mạch đều bị cắt đứt, cắt đoạn khả năng còn sống.

Trong mắt một vài võ giả lóe sáng, làm như ý thức được điều gì, vốn ý khinh thị và vẻ khinh thường chỉ một thoáng tan mất sạch, ánh mắt nhìn vào Dương Khai trở nên ngưng trọng.

Mà một số người khác lại vẫn như cũ thần sắc mờ mịt.

- Ngươi... Khúc Hoài Nhân nhìn về phía Dương Khai há miệng phun ra một chữ, nhưng lão hoàn toàn không có cơ hội nói ra hết câu nói, trong miệng đã ngập đầy máu, máu tươi kia không tự chủ từ trong miệng lão trào ra giống như suối phun.

- Chính lão muốn chết, không trách được ta! Dương Khai kêu to, một bàn tay vỗ vào ngực Khúc Hoài Nhân, đánh lão bay ra xa.

Giữa không trung, Khúc Hoài Nhân sinh cơ nhanh chóng tiêu tán, hai mắt rất nhanh vô thần, đợi đến lúc rơi xuống đất, lão đã tắt hơi bỏ mình, tử trạng vô cùng thê thảm.

Phó cốc chủ của Tà Nguyệt Cốc, chết trong một thành trì nhỏ Phong Lâm Thành không minh bạch như vậy, trước khi Khúc Hoài Nhân tới đây sợ là thế nào cũng không nghĩ tới kết cục của mình lại như vậy.

- Ngươi không ngờ dám giết Khúc phó cốc chủ! Một nam nhân trung niên bỗng nhiên lạnh lùng quát lớn. Nhìn thái độ của hắn, dường như biết hoặc là quen thân Khúc Hoài Nhân, mắt thấy Khúc Hoài Nhân chết ở trước mắt mình, sao có thể từ bỏ ý đồ, hắn vừa gầm lên, cổ tay đã run lên, một chùm ánh sáng vàng chợt hiện ra trên lòng bàn tay, hắn kêu ầm lên: - Tiểu tử ngoan ngoãn đưa tay chịu trói, theo ta đi Tà Nguyệt Cốc chịu tội, có lẽ còn có một đường sống, nếu không ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

Dứt lời, tia sáng vàng trên tay hắn thoáng cái lập tức nổ tung, biến thành một tấm lưới lớn màu vàng, chụp xuống đầu Dương Khai.

Trong ý nghĩ của hắn, Khúc Hoài Nhân sở dĩ chết thảm trên tay Dương Khai: Thứ nhất là vì quá mức khinh địch; thứ hai là bí bảo trên tay Dương Khai kia vô cùng sắc bén, cho nên mới rơi vào kết quả như vậy. Nếu không, với tu vi nhất tầng cảnh nhỏ nhoi của Dương Khai, sao có thể trong thời gian ngắn như vậy đánh chết Khúc Hoài Nhân là Đạo Nguyên tam tầng cảnh?

Người có lúc sơ suất, ngựa có lúc lật vó, đây là Khúc Hoài Nhân lật ngả trong cống ngầm a.

Hắn kiêng kỵ Bách Vạn Kiếm sắc bén, vì thế căn bản không tính toán tới gần cận chiến với Dương Khai, chỉ định dùng bí bảo trước trói buộc Dương Khai rồi tính sau.

Tấm lưới lớn sáng màu vàng kia cũng không biết là dùng vật gì luyện chế thành, tản ra dao động năng lượng của bí bảo cấp Đạo Nguyên, nó vừa hiện ra, dường như lập tức phong tỏa mảnh thiên địa này, một lực lượng vô hình tạo thành lực phong tỏa độc đáo.

- Huyền Kim Đâu Thiên Võng! Có người biết hàng khẽ kêu lên thành tiếng, trong nháy mắt liền nhận ra tên của bí bảo này, mặt không khỏi hơi biến sắc.

Nam nhân trung niên hừ lạnh một tiếng, trên tay bấm quyết, tâm thần phóng ra ngoài, khống chế uy năng bí bảo của mình.

Dương Khai bên kia vội thối lui mấy bước, nhưng bất luận hắn lui nhanh như thế nào cũng không chạy thoát phạm vi bao phủ của Huyền Kim Đâu Thiên Võng, một mực bị cổ lực phong tỏa vô hình kia bao trùm, điều này không khỏi làm hắn vô cùng kinh ngạc, thầm cảm thấy thiên hạ này người tài dị sĩ xuất hiện lớp lớp, ngay cả bí bảo kỳ lạ bực này đều có thể luyện chế ra được.

- Tiểu tử ngươi trốn không thoát! Huyền Kim Đâu Thiên Võng của ta từ khi luyện chế thành công tới nay chưa từng thất bại, bỏ ý chống cự đi!

Nam nhân trung niên cười lạnh nói, đồng thời trên tay bấm quyết biến đổi, tấm lưới lớn màu vàng bao trùm trên đỉnh đầu Dương Khai chợt hạ xuống, bao trùm Dương Khai ở trong đó, tiếp theo liền thu lại, biến thành một đoàn ánh sáng vàng, hoàn toàn khóa lại.

- Ha ha ha ha... Nam nhân trung niên mắt thấy một kích thuận lợi, không khỏi cười ha hả, nhưng đang cười, nụ cười của hắn liền cứng lên trên mặt, trợn to mắt nhìn, la lên thất thanh: - Sao có thể!

Chỉ thấy bên trong màn sáng vàng, Dương Khai bị Huyền Kim Đâu Thiên Võng trói buộc, thân hình hắn lại từ từ mờ nhạt đi, rồi rất nhanh biến mất không thấy.

Trong đó bất ngờ chỉ là một cái bóng mờ mà thôi.
- Nguy hiểm thật nguy hiểm thật! Bỗng nhiên từ một bên truyền đến thanh âm của Dương Khai, nam nhân trung niên trố mắt nhìn lại, chính thấy Dương Khai đang đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, dáng vẻ như lòng còn sợ hãi.

- Tiểu tử ngươi... Nam nhân trung niên mặt biến sắc, thế nào cũng không nghĩ ra, rốt cuộc là Dương Khai dùng loại thủ đoạn nào trốn thoát được lực phong tỏa của bí bảo, thậm chí ngay cả hắn đều không phát hiện chút nào.

- Không tệ không tệ, bí bảo này không tệ, ta muốn! Dương Khai nói chuyện, đưa tay chụp tới màn sáng vàng kia.

- A... Nam nhân trung niên hoảng sợ, mắt thấy Dương Khai lại dùng một tay chụp lấy màn sáng vàng nắm trong lòng bàn tay, lập tức vội vàng thúc dục nguyên lực trong cơ thể, hai tay không ngừng bấm pháp quyết.

Màn sáng vàng bị Dương Khai cầm trong lòng bàn tay, chỉ thoáng cái liền "ông ông" không ngừng, một lực kháng cự cực mạnh truyền ra, chấn cho bàn tay Dương Khai tê dại.

Dù sao nó cũng là bí bảo nam nhân trung niên nhọc lòng luyện chế thành, tâm thần tương thông với nam nhân trung niên, Dương Khai dùng sức cưỡng ép cướp lấy như vậy, đương nhiên không có cách nào thuận lợi vào tay.

Nhận ra lực kháng cự từ trong bí bảo, trong mắt Dương Khai thoáng hiện lên vẻ tàn khốc, ngẩng đầu lên nhìn nam nhân trung niên nói: - Nhìn vào ta!

- Cái gì? Nam nhân trung niên đang cố khống chế bí bảo của mình thoát khỏi trong tay Dương Khai, nghe vậy ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn lại.

Ngay sau đó, bỗng nhiên hắn rùng mình một cái, một loại cảm giác rợn cả tóc gáy tràn ngập trong lòng.

Một lực lượng thần hồn tinh thuần, bỗng nhiên từ phía trước đánh thẳng tới, lực lượng kia hùng hồn tinh túy, như thanh kiếm sắc bén vượt qua không gian cắt xé phòng ngự thần hồn của nam nhân trung niên, trong nháy mắt vọt vào trong đầu hắn, trong thức hải đột nhiên nổi lên sóng gió cuồn cuộn.

- A a a... Chỉ trong chớp mắt nam nhân trung niên sắc mặt tái nhợt, ôm đầu lớn tiếng hét thảm.

Mọi người trông thấy cảnh này, lập tức đều bị dọa cho hoảng sợ nhảy dựng, rối rít cách xa nam nhân trung niên một chút.

Ăn Dương Khai một kích đánh vào thần hồn, thức hải hỗn loạn, thần hồn chấn động, nam nhân trung niên cũng không còn ý thức khống chế Huyền Kim Đâu Thiên Võng của mình.

Dương Khai tăng thêm lực đạo trên tay, dưới nguyên lực cuồn cuộn, lập tức trấn áp xuống sức phản kháng của bí bảo kia, lực lượng thần hồn rót vào trong đó, không tới ba hô hấp đã hủy diệt lạc ấn thần hồn của đối phương để lại bên trong, sau đó ném vào nhẫn không gian của mình.

Bí bảo này, không ngờ lại thật bị hắn đoạt đi như vậy!

Mọi người không khỏi biến sắc, rốt cục ý thức được không đúng.

Chuyện tranh đoạt bí bảo này cũng không phải người bình thường có thể làm được, trừ phi tu vi thần hồn giữa hai người có chênh lệch cách xa, mới có thể trong thời gian ngắn như thế hủy diệt lạc ấn thần hồn của nguyên chủ nhân, nếu không dứt khoát không thể thu vào nhẫn không gian.
Thế mà Dương Khai lại làm được!

Nói cách khác, hắn chỉ trong thời gian cực ngắn hủy diệt lạc ấn thần hồn của nam nhân trung niên, điều này cũng có nghĩa lực lượng thần hồn của hắn mạnh hơn rất nhiều so với nam nhân trung niên.

Vừa nghĩ đến đây, mọi người đều hít vào một hơi lạnh.

- Giả heo ăn lão hổ! Có người khẽ kêu to, sau đó trong ánh mắt nhìn Dương Khai, lóe lên vẻ hoảng sợ và kiêng kỵ.

Nếu nói Khúc Hoài Nhân chết là vì khinh địch, không cẩn thận đụng vào lưỡi kiếm của Dương Khai, thì tao ngộ của nam nhân trung niên không thể dùng từ không cẩn thận để giải thích.

Đây tuyệt đối chính là nghiền ép trên thực lực, không thể giải thích bằng vận may.

Nam nhân trung niên ra tay với Dương Khai kia, vẫn còn nằm trên đất không ngừng ôm đầu, nhìn xu thế đó dường như là tổn thương không nhẹ, cũng không biết có thể lành lại hay không, bất quá... nếu bị thương trên thần hồn, dù có thể lành bệnh thì cũng phải hao phí thời gian và tinh lực to lớn mới được; làm không tốt, cả đời này hắn đều phải biến thành ngơ ngáo, ngớ ngẩn.

- Còn ai có bí bảo không tệ? Lấy ra nhìn thử xem! Dương Khai nhìn quanh, lạnh lùng cười nói.

Mọi người đều không ngừng lui về phía sau, mỗi người đều vừa tức cười vừa kinh sợ.

Chính những người này, vốn có ý đoạt lấy bí bảo của Dương Khai, nhưng không nghĩ tới lúc này tình huống lại phản ngược, dường như tiểu tử này nếm mùi ngon ngọt, nên muốn ngừng mà không được...

- Không có không có! Bí bảo của ta mới chỉ là phẩm chất cấp Hư Vương, tiểu huynh đệ tuyệt đối là nhìn không thuận mắt! Có người nghiêm nghị giải thích.

- Phẩm chất cấp Hư Vương lợi hại như vậy, bí bảo của ta mới là cấp Phản Hư... Một người lập tức nói tiếp.

Mọi người nghe vậy, tất cả đều sắc mặt đen xuống nhìn lại hướng tên kia.

Người kia lập tức cương lên: - Thế nào? Ta nghèo không được sao? Đạo Nguyên Cảnh dùng bí bảo cấp Phản Hư rất mất mặt sao? Nhìn cái gì mà nhìn!

Nói dứt câu, hắn đổi sắc mặt, cười híp mắt nhìn về phía Dương Khai ôm quyền nói: - Bí bảo cấp Phản Hư tiểu huynh đệ sẽ không có hứng thú đâu... Không có hứng thú thì tốt, tại hạ nhớ lại còn có chuyện quan trọng cần đi trước một bước, cáo từ!

Dứt lời, cũng không quản thái độ của Dương Khai ra sao, trực tiếp bỏ chạy.

Những người khác cũng đều kịp phản ứng, trong lòng thầm mắng người kia xem thời cơ nhanh, cũng vội vàng ôm quyền chào từ biệt Dương Khai, rồi rối rít tránh lui.

- Đợi chút! Dương Khai bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng.

Mọi người nghe vậy cả kinh, tất cả đều xoay người lại, cảnh giác nhìn Dương Khai, e sợ hắn làm ra chuyện bất lợi gì cho mình.

- Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, trên đời này đâu có chuyện dễ dàng như vậy!

Dương Khai hừ lạnh một tiếng.

"Ực..." Mọi người nuốt nước miếng, sắc mặt cực kỳ khó coi, đều ý thức được cái này hỏng bét rồi! Thật là sợ điều gì sẽ gặp điều đó, cũng không biết tiểu tử này rốt cuộc muốn làm gì?

Dương Khai hừ hừ, chỉ trên đất, nói: - Hãy mang đi thi thể kia và tên rống như heo này cùng đi!

- A...

- Dạ dạ dạ!

- Còn không mau hỗ trợ!

Mọi người kêu la, nhanh và gọn xách theo thi thể Khúc Hoài Nhân cùng nam nhân trung niên đang không ngừng hét thảm kia, từng người một rất nhanh biến mất không thấy...

Chương 2259: May mắn không nhục mệnh

Gần 30 võ giả bị Dương Khai vận dụng Đế Bảo kinh động, đi đến Tần gia, lúc này đều chạy sạch.

Chỉ còn lại một người, vẫn đứng trên không trung.

Dương Khai nhìn tới, phát hiện là một nữ nhân mặc kiểu thiếu phụ, dáng người yểu điệu thướt tha, làn da trắng như tuyết, mái tóc đen dài xõa tung như thác, cung trang xanh biếc, ánh mắt nàng sáng ngời, dù có kiêng dè Dương Khai, nhưng không e sợ.

Thiếu phụ này tu vi không cao, nhưng cũng không quá thấp, Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, xem ra là xuất thân tông môn gia tộc bậc trung nào.

- Ngươi còn không đi? Dương Khai nhìn nàng không động đậy, sắc mặt trầm xuống.

Thiếu phụ nghe vậy, lên tiếng: - Xin hỏi tiểu ca, có phải Dương đại sư Dương Khai?

Dương Khai nhướng mày, trong lòng thầm cảnh giác, không đáp mà hỏi: - Ngươi là ai?

Thiếu phụ vội nói: - Thiên Diệp Tông, Diệp Tinh Hàm.

- Thiên Diệp Tông! Dương Khai híp mắt, có chút ấn tượng mơ hồ với tông môn này, cũng không sâu lắm, nhưng hắn có thể khẳng định là Thiên Diệp Tông này không phải tông môn lớn gì, xem chừng cũng như Bích Vũ Tông, không có cường giả Đế Tôn Cảnh trấn thủ, chỉ có mấy võ giả Đạo Nguyên Cảnh chống đỡ.

Ở trong Nam Vực, tông môn như vậy không có một ngàn cũng phải tám trăm, mỗi cái chiếm một địa bàn nhỏ mà phát triển, có lẽ tổ tiên bọn họ từng sáng lập huy hoàng to lớn, nhưng nhiều đời truyền xuống, dần dần suy thoái, thế lực tông môn cũng dần xuống dốc.

Bích Vũ Tông chính là ví dụ rõ ràng, tổ tiên tông chủ Ô Mông Xuyên là Phệ Thiên Đại Đế, người đứng đầu Tinh Giới năm xưa, một tay che trời, oai phong một cõi. Nhưng đến đời của hắn, Ô Mông Xuyên chẳng qua là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, chỉ là tông chủ một môn phái nhỏ.

Trên đời này, không có tông môn không ngã, không có gia tộc nào không tiêu tan, truyền thừa vạn năm, chỉ có một số ít đại phái đứng đầu như Tinh Thần Cung mới làm được.

- Quả thật là Dương đại sư? Diệp Tinh Hàm có chút nóng vội hỏi.

- Ngươi nhận nhầm người. Dương Khai không do dự đáp.

Mấy người Tần gia cùng đệ tử Bát Phương Môn nhìn hắn, không khỏi mở to mắt.

- Không sai, hắn chính là Dương đại sư! Nữ nhân mặt tròn ái mộ La Nguyên không biết nổi điên cái gì, lại lên tiếng thừa nhận thay Dương Khai, còn cười hì hì làm mặt quỷ với hắn.

Dương Khai không khỏi hung tợn trừng nàng.

- Quả nhiên ngài là Dương đại sư! Diệp Tinh Hàm chứng thực được thân phận Dương Khai, không khỏi kích động.

- Nói ngươi nhận nhầm ngươi, thiên hạ này có nhiều người trùng tên trùng họ, đi mau đi, không đi ta sẽ không khách khí với ngươi. Dương Khai không nhịn được phất tay, xua như đuổi gà.

Diệp Tinh Hàm cắn môi, đáng thương nhìn Dương Khai: - Dương đại sư, có thể nghe thiếp thân nói mấy câu, nói xong thiếp thân liền đi.

- Không có tâm tình!

- Người này... Nữ nhân mặt tròn cũng nhìn không được, mắng: - Người ta đã thỉnh cầu như thế, nghe nàng nói mấy câu thì sao? Ngươi có biết cái gì là thương hương tiếc ngọc không!

Dương Khai trừng nàng: - Không biết! Hơn nữa, người ta vốn đến cướp bảo bối của ta, hiện tại ta còn phải nghe cô ta nói gì. Chuyện này mà đặt trên người La Nguyên của nhà ngươi, ngươi sẽ thế nào?

- Cái gì La Nguyên nhà ta... Nữ nhân mặt tròn đỏ mặt, nhăn nhó một hồi, nhưng sắc mặt nhanh chóng chuyển lạnh, hừ nói: - Ai dám để ý La sư huynh, đánh chết hắn!

Nàng tràn đầy sát khí, làm Dương Khai kinh ngạc không thôi, ai mà ngờ cô nàng này cũng có một mặt âm lãnh như vậy.

- Tần gia chủ, tiễn khách! Dương Khai quay sang nói với Tần Triêu Dương, lại vãy gọi Tần Ngọc: - Tần cô nương, đi theo ta!

- Được. Tần Ngọc vội bước đến chỗ Dương Khai.

Tần Triêu Dương ngẫm nghĩ, người chợt lóe bay lên trên cao, nói chuyện với Diệp Tinh Hàm có vẻ đang khuyên nàng rời đi. Nhưng Diệp Tinh Hàm vẫn không động đậy, chỉ là khổ sở cầu khẩn.

- Đúng rồi! Dương Khai đi mấy bước, quay đầu nhìn lại mấy người Bát Phương Môn, cười lạnh không thôi: - Thành thật cho ta, còn dám làm càn, ta xử các ngươi! Mấy người Bát Phương Môn toát mồ hôi lạnh, nào dám không nghe? Vội vàng gật đầu thưa dạ.

Vừa rồi Dương Khai đánh chết Khúc Hoài Nhân, nam nhân trung niên tranh giành bí bảo, bọn họ đều thấy rõ ràng, tự biết không phải đối thủ của Dương Khai, nếu chọc hắn nổi giận ra tay, bọn họ sẽ không có kết cục tốt lành.

Nữ nhân mặt tròn cười nói:

- Yên tâm đi, ta xem bọn họ, bọn họ sẽ không làm loạn.

- Vậy thì tốt, bằng không đừng trách ta không nể mặt La Nguyên! Dương Khai hừ khẽ, quay người bước đi.

Dẫn theo Tần Ngọc đi thẳng vào mật thất, Tần Ngọc mới ngồi xuống, Tần Triêu Dương đã khẩn cấp xông vào, có lẽ đã xử lý xong chuyện Diệp Tinh Hàm, tràn đầy mong chờ nhìn Dương Khai, vội vàng hỏi: - Dương lão đệ... chuyến đi Tứ Quý Chi Địa lần này, kết quả... thế nào?

Từ khi Dương Khai trở về, lão không có thời gian hỏi chuyện Kiếp Ách Nan Quả, bây giờ cuối cùng cũng rảnh được, tự nhiên nóng vội muốn biết.

Tần Ngọc cũng không khỏi run lên, hơi thở dồn dập, không thể khống chế được tâm tình.

Dù sao liên quan đến sống chết của nàng, một thiếu nữ chưa đầy 18 tuổi, còn chưa xem hết phồn hoa thế gian, chưa trải hết cuộc sống người đời, làm sao mà thấy chết không để ý?

Dương Khai nhìn hai người, mỉm cười nói:

- May mắn không nhục mệnh!

Nói rồi, hắn lấy ra hộp ngọc, bấm tay, hộp ngọc mở ra, linh quả như khắc bằng băng xuất hiện trước mặt hai người Tần gia.

Tần Triêu Dương mở to mắt quan sát kỹ càng, Tần Ngọc cũng không khỏi vươn cổ nhỏ nõn nà, ngây người nhìn vào.

- Đúng rồi... Đúng rồi, chính là nó, đây là Kiếp Ách Nan Quả! Tần Triêu Dương xem một hồi, liền cười to, cười đến rớt nước mắt. - Ta nhận ra nó, năm đó vị cao nhân kia đã hiển hóa hình ảnh linh quả cho ta xem.

Tần Ngọc nghe vậy, không khỏi che miệng, trong lòng buông ra gánh nặng, người như mất hết sức, ngã xụi lơ.

- Trong lúc lấy được linh quả này đã xảy ra không ít trắc trở, cho nên không thể trở về ngay, làm hai vị chờ lâu. Dương Khai không giải thích nhiều, chỉ từ tốn nói.

Tần Triêu Dương lệ già tuôn trào nói: - Không lâu không lâu, lần này may là có Dương lão đệ, lần này Ngọc nhi có hy vọng sống rồi! - Đúng rồi, Tần gia chủ, vị cao nhân năm đó có nói linh quả này cho Tần cô nương dùng thế nào, có cần luyện chế thành đan? Nếu như cần, ta có thể giúp chút sức. Dương Khai nghiêm túc hỏi.

- Không cần luyện chế! Tần Triêu Dương lắc đầu nói: - Cao nhân đã nói, chỉ cần tìm được Kiếp Ách Nan Quả, cho Ngọc nhi dùng trực tiếp là được. Thiên Địa Tiệt Thân của nó vốn là vì thiên địa không cho phép, cắt đứt sinh cơ mà dẫn tới, còn dược hiệu Kiếp Ách Nan Quả có thể hóa thành cầu nói vô hình, kết nối sinh cơ đã đứt, ngày sau Ngọc nhi sẽ không còn phải chịu khổ vì thể chất nữa!

- Vậy không nên chậm trễ, mau cho Tần cô nương dùng. Dương Khai vội đưa hộp ngọc cho Tần Ngọc.

Tần Ngọc nhận lấy, nhìn Kiếp Ách Nan Quả, ngẩng đầu nhìn Dương Khai cùng Tần Triêu Dương, thấy vẻ khích lệ của bọn họ, liền không do dự, vươn ngón tay nhỏ lấy ra Kiếp Ách Nan Quả, che miệng nhét vào, nhai kỹ càng.

Không lâu sau, linh quả đã vào bụng.

Tần Triêu Dương tràn đầy lo lắng nhìn Tần Ngọc, hỏi: - Ngọc nhi, có gì khó chịu không?

Tần Ngọc lắc đầu: - Không có, chỉ là lạnh băng...

Dứt lời, nàng chợt biến sắc, mặt vặn vẹo như đang chịu dày vò đau đớn. Đồng thời, lực lượng đặc biệt vô cùng trào ra từ trên người, hóa thành quầng sáng trắng bao phủ toàn thân nàng.

Thần sắc Dương Khai chợt đổi, dùng thần niệm quét qua, liền thấy khí đen dày đặc quanh người Dương Khai đã bị quầng sáng trắng xua ta, đau đớn của Tần Ngọc cũng dần được hóa giải, từng tia sức sống mới sinh ra trên người nàng, lan tỏa khắp người.

Thấy vậy, Dương Khai gật đầu, biết là hốt thuốc đúng bệnh, Tần Ngọc nhất định sẽ khỏi hẳn.

- Dương lão đệ, như vậy vậy là... Tần Triêu Dương hoang mang lo sợ.

Dương Khai mỉm cười: - Tần gia chủ, chúng ta ra ngoài trước, Tần cô nương hẳn là không sao, chỉ cần chờ thời gian tích lũy là được.

- Dương lão đệ chắc chứ? Tần Triêu Dương vẫn không yên lòng hỏi, nói rồi lại thấy không ổn, vội nói: - Không phải là Tần mỗ không tin lời ngươi, chỉ là...

- Ta hiểu rồi. Dương Khai cười nói: - Tần gia chủ quan tâm sẽ rối, ngài dùng thần niệm quét nhìn tình hình trên người Tần Ngọc là biết.

Nghe vậy, Tần Triêu Dương làm theo, một lát sau không khỏi thở phào.

- Như vậy, có thể yên tâm đi ra rồi chứ?

Dương Khai mỉm cười.

Tần Triêu Dương bị hắn cười có chút xấu hổ, lúng túng nói: - Ngọc nhi từ nhỏ mệnh khổ, cha mẹ của nó đã cùng qua đời từ sớm, Tần gia ta cũng chỉ có một huyết mạch là nó, cùng sống chung mười mấy năm với lão đây, nếu như ngay có nó cũng...

- Ta hiểu. Dương Khai nghiêm mặt gật đầu.

Trong khi nói, hai người đã ra ngoài mật thất.

Dương Khai lật tay, lấy ra Bách Vạn Kiếm, hai tay đưa sang Tần Triêu Dương: - Tần gia chủ, kiếm này trả lại Tần gia, mời Tần gia chủ kiểm tra!

Tần Triêu Dương nhìn Bách Vạn Kiếm, ánh mắt bình thản, hồi lâu sau mới chạm vào kiếm, nói: - Bách Vạn Kiếm là tổ tiên Tần gia để lại, cũng là bảo vật trấn tộc Tần gia. Vạn năm qua, các đời tổ tiên Tần gia đều lấy nhiệm vụ trùng chấn uy danh gia tộc, đều lấy mục tiêu tế luyện sử dụng Bách Vạn Kiếm, nhưng lại chỉ ít ỏi vài người đạt được. Đến đời lão phu... ôi!

Lão thở dài nặng nề, tiếp tục nói:

- Bảo kiếm phủ bụi, không thấy mặt trời, nếu tổ tiên dưới suối vàng có biết, có trách tội hay không.

Dương Khai nói: - Tần cô nương thiên tư bất phàm, năm 18 tuổi đã là Phản Hư Cảnh, giờ được giải thoát khổ nạn, chỉ cần thời gian, nhất định sẽ thành tựu lớn!

Tần Triêu Dương mỉm cười nói: - Lão phu cũng ký gửi hy vọng vào người Ngọc nhi, cho nên lão phu muốn mời Dương lão đệ bảo quản kiếm này trước!

Chương 2260: Kết quả đắc tội ta

- Hả? Dương Khai nhướng mày.

Tần Triêu Dương nói: - Kiếm này ở trong tay ngươi, mới phát huy ra uy lực. Dương lão đệ cứ dùng trước, nếu có ngày Ngọc nhi thăng cấp Đế Tôn, vậy chuyển giao kiếm lại cho nàng, thế nào?

Hắn giốngnhư ủy thác trước lâm chung, an bài hậu sự của mình.

Ánh mắt Dương Khai lóe lên, trong lòng hiểu được lão đang an bài tính trước.

Tuy rằng Tần Triêu Dương không trẻ gì, nhưng dù sao cũng là võ giả Đạo Nguyên Cảnh, nếu không có gì bất ngờ, sống trăm năm nữa cũng không thành vấn đề.

Nhưng tu vi của lão không cao, ở trong Tinh Giới, con đường võ giả từng bước gai nhọn, ai dám cam đoan mình có thể được chết già. Nói không chừng đến một ngày đột nhiên gặp tai bay vạ gió, bị kéo vào trong phong ba gì liền tự dưng mất mạng.

Nếu thật có khi đó, sẽ không còn ai che chở Tần gia.

Tần Triêu Dương muốn giao Bách Vạn Kiếm cho Dương Khai bảo quản, đầu tiên là người thường vô tội đeo ngọc có tội, sợ rằng Bách Vạn Kiếm sẽ dẫn tới tai họa cho Tần gia. Thứ hai, hẳn là muốn dùng nó làm mấu chốt, kéo gần quan hệ giữa Dương Khai và Tần gia.

Chỉ cần Bách Vạn Kiếm còn trong tay Dương Khai, vậy hắn nhất định sẽ không ngồi mặc kệ Tần gia, nếu như thật xảy ra chuyện, tốt xấu gì cũng còn người chiếu cố cho Tần Ngọc.

Trong lòng Dương Khai khẽ động, nhanh chóng suy đoán dụng ý của Tần Triêu Dương, trầm ngâm một hồi, cũng không chối từ: - Nếu như Tần gia chủ yên lòng với Dương mỗ như thế, vậy ta dùng kiếm này một thời gian, nhất định sẽ không bôi nhọ uy danh tổ tiên Tần gia!

Hắn dùng Bách Vạn Kiếm cũng thuận tay, cũng hiểu thấu mấy chiêu bí thuật kiếm đạo phải phối hợp với bảo vật này mới dùng được, cho nên giữ lại dùng một thời gian cũng được.

- Tốt lắm! Tốt lắm! Tần Triêu Dương mừng rỡ.

Ầm ầm ầm...

Đúng lúc này, mặt đất bỗng phát ra tiếng vang như sấm rền, ngàn vạn con Long mã chạy qua, chấn cho thiên địa rung chuyển, đồng thời linh khí trong thiên địa chấn động.

- Xảy ra chuyện gì? Tần Triêu Dương biến sắc, kinh hô.

Ánh mắt Dương Khai cũng bùng lên tia sáng, thần niệm hùng hồn phóng ra tra xét, ánh mắt của hắn liền nhìn về một hướng, quát: - Ngọn nguồn bên kia, có thứ gì đang tỉnh lại.

- Đi xem thử!

Tần Triêu Dương nghe vậy quát.

Dương Khai cũng có ý đó, hai người nhìn nhau, đều thi triển thân pháp bay ra ngoài.

Vừa rời Tần gia, đối diện xuất hiện một bóng người xinh đẹp lẳng lặng ở giữa không trung, là Diệp Tinh Hàm Thiên Diệp Tông.

Thiếu phụ này vẫn không rời đi, luôn canh chừng bên ngoài Tần gia.

Nhìn thấy Dương Khai, ánh mắt Diệp Tinh Hàm sáng ngời, yêu kiều hô to:

- Dương đại sư, Dương đại sư!

- Tránh ra tránh ra, đừng cản đường! Dương Khai bực mình vung tay, bay qua bên người nàng, nháy mắt chỉ còn cái chấm nhỏ.

Diệp Tinh Hàm cắn răng nhìn bóng lưng của hắn, dậm chân, vội đuổi theo.

- Tần gia chủ... Dương Khai bay phía trước, quay lại liếc Diệp Tinh Hàm, nhỏ giọng hỏi:

- Nữ nhân này có nói cho ngài biết, tìm ta vì chuyện gì?

Tần Triêu Dương nhếch mép cười nói: - Dương lão đệ hiện tại thanh danh vang xa, lại còn anh tuấn khôi ngô, tu vi không kém, là tuấn kiệt nổi tiếng, thu hút thiếu nữ ưu ái cũng là bình thường.

Dương Khai đưa tay vuốt tóc, ưỡn ngực, đầu ngẩng lên cao....

Thoáng cái, hắn lại nghiêm mặt: - Nói nghiêm túc mà.

Tần Triêu Dương lắc đầu: - Cô ta không nói rõ ràng với lão phu, chỉ là muốn nói chuyện với ngươi mà thôi. Ta thấy cô ta không tệ, tuy rằng tuổi lớn một chút, nhưng mà người thon thả, khóe mắt còn chút mị ý, hẳn là vưu vật. Dương lão đệ, ngươi không cân nhắc đề nghị của cô ta sao?

Dương Khai trợn trắng, quét nhìn Tần Triêu Dương, như vừa mới nhận thức lão, hồi lâu sau mới nói: - Tần gia chủ, xin tự trọng, ngài cũng cả đống tuổi rồi, nói những lời này thật không thích hợp!

- Ha ha ha ha! Tần Triêu Dương cười lớn, vỗ vai Dương Khai, ý vị sâu xa: - Người không phong lưu uổng thiếu niên, người trẻ tuổi, phải nắm chắc cơ hội!

- Dù sao nhất định không phải chuyện tốt, mặc kệ cô ta! Dương Khai bĩu môi.

Trong khi hai người nói chuyện, bên cạnh đã xuất hiện không ít độn quang, đều là những cường giả Đạo Nguyên Cảnh trong Phong Lâm Thành cảm nhận được động tĩnh, đi ra điều tra tình huống.

- A! Dương Khai, là súc sinh ngươi!

Tiếng nói chợt vang lên bên cạnh, rất là căm phẫn.

Dương Khai quay đầu,liếc thấy một khuôn mặt quen thuộc, mắt đỏ rực đang trừng mình.

Người này là phó thành chủ Phong Lâm Thành, Trang Bàn!

Bên cạnh Trang Bàn còn có một người, chính là thiếu niên anh tuấn, môi hồng răng trắng, tu vi không cao, Đạo Nguyên nhất tầng cảnh.

Bỗng nhiên, Dương Khai lại thấy người này hơi quen, nhưng có thể xác định là mình tuyệt đối chưa gặp qua người này.

- Dương Khai! Thanh niên bên cạnh Trang Bàn nghe được, trong mắt bắn ra tia sáng, nhìn chằm chằm vào Dương Khai, hỏi Trang Bàn: - Tiểu tử kia họ Dương?

- Bẩm thiếu cung chủ, chính là tiểu súc sinh đó! Trang Bàn cắn răng nghiến lợi trả lời.

- Súc sinh kêu ai đó. Dương Khai tràn đây khinh miệt nhìn về phía Trang Bàn, cười trào phúng.

Trang Bàn xanh mặt, nhưng không ngu đến chui đầu vào bẫy của Dương Khai, chỉ là trong mắt hắn tràn ngập oán hận vô tận.

- Tần gia chủ, thanh niên kia là ai? Dương Khai nhỏ giọng hỏi Tần Triêu Dương, hắn nhìn thanh niên này dù anh tuấn, nhưng thần sắc nham hiểm, lại đi chung với tên Trang Bàn này, khẳng định không phải thứ gì tốt.

- Phi Thánh Cung, thiếu cung chủ Ninh Viễn Thuật!

- Thiếu cung chủ? Dương Khai kinh ngạc, nhưng nhanh chóng hiểu được, xem ra là thiếu cung chủ Phi Thánh Cung chết đi,. Cung chủ lại lập ra một người nữa, Ninh Viễn Thuật là huynh đệ ruột với Ninh Viễn Thành, tự nhiên tướng mạo tương tự, khó trách mình thấy quen.

Hai người đang nói, Ninh Viễn Thuật đã ra lệnh cho Trang Bàn: - Nếu là thế, vậy không cần khách khí. Trang Bàn, bắt hắn lại cho ta, bổn thiếu phải hỏi hắn cho kỹ!

Trang Bàn nghe vậy, mặt liền khổ sở, đáng thương nhìn Ninh Viễn Thuật, lắp bắp nói: - Thiếu cung chủ, chuyện này...

- Rề rà cái gì, mau ra tay đi, chẳng lẽ ngươi dám không nghe lời của ta? Ninh Viễn Thuật nhìn hắn như thế liền nổi giận, vung tay đánh vào đầu Trang Bàn, làm hắn rụt cổ lại.
- Thuộc hạ... đánh không lại hắn. Trang Bàn tràn ngập bi phẫn nói rồi, người liền không còn khí thế như bóng xì hơi.

Ninh Viễn Thuật trừng lớn mắt nhìn hắn: - Tên kia là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, ngươi cũng là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, còn được đích thân phụ thân chỉ điểm 3 ngày, vì sao đánh không lại hắn?

- Lần trước ta bị đánh quá thảm, bí bảo cũng bị đánh mất hết linh tính... Trang Bàn ngập ngừng nói.

- Đúng là phế vật, ta cần ngươi để làm gì! Ninh Viễn Thuật giận dữ, đạp vào eo Trang Bàn, làm hắn hét thảm lăn sang một bên.

Ninh Viễn Thuật không thèm liếc Trang Bàn, mà căm tức trừng Dương Khai, trầm giọng quát:

- Tiểu tử lăn qua đây!

Hắn vênh mặt hất hàm, giống như mình là người hiệu lệnh thiên hạ, ai dám không nghe.

Võ giả xung quanh nghe vậy, mọi người đều cả kinh biến sắc, vội vàng tránh xa Ninh Viễn Thuật.

Đa số bọn họ đều mới trở về từ Tần gia, đều thấy rõ cảnh Dương Khai nổi giận, biết rõ hắn khó chơi, bây giờ thấy Ninh Viễn Thuật lại đi vuốt mông hổ, làm sao dám ở gần hắn?

Dù là người biết chuyện, lúc này cũng có người quen truyền âm nhập mật, trịnh trọng cảnh cáo.

Thoáng cái, trong vòng 50 trượng quanh Ninh Viễn Thuật, tất cả võ giả đều chạy sạch.

Ninh Viễn Thuật không rõ, còn tưởng là mọi người bị khí thế của mình chấn nhiếp, càng thêm ngông nghênh, không ai sánh bằng.

- Tần gia chủ... Sắc mặt Dương Khai cổ quái, lớn tiếng nói: - Sao ở ngoài hoang dã này, lại nghe được tiếng chó sủa?

Tần Triêu Dương cười lớn: - Hẳn là chó hoang ở đâu chạy tới, Dương lão đệ không cần để ý là được!

Nếu là trước kia, lão là gia chủ gia tộc nhỏ, không dám đắc tội Phi Thánh Cung. Dù nói Phi Thánh Cung cũng không phải đại môn phái gì, nhưng dù sao cũng có một cường giả Đế Tôn Cảnh trấn thủ, bên trong vô số võ giả Đạo Nguyên Cảnh.

Đắc tội thế lực như vậy, ngày lành của Tần gia cũng kết thúc, người ta tùy tiện phái một Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh tới cũng có thể diệt cả Tần gia.

Nhưng hiện tại, lão mang ơn cảm đức Dương Khai, đừng nói vì Dương Khai đắc tội Phi Thánh Cung, ngay cả Tinh Thần Cung cũng mặc kệ.

Hai người một hát một họa, giọng lại lớn làm mọi người nghe rõ ràng, làm cho Ninh Viễn Thuật giận bốc khói, không thể nén nổi.

- Tiểu tử to gan! Ngươi có biết bổn thiếu là ai mà dám nói bậy bạ! Ninh Viễn Thuật giận quá hóa cười, âm trầm quát Dương Khai.

Dương Khai thế mới liếc hắn: - Ngươi là cái thứ gì?

Hắn rất khinh thường, lửa giận càng bùng lên, quát lớn: - Nghe kỹ, bổn thiếu là thiếu cung chủ Phi Thánh Cung - Ninh Viễn Thuật!

- Thiếu cung chủ Phi Thánh Cung? Dương Khai không khỏi mở to mắt, giật mình hô: - Ngươi là thiếu cung chủ Phi Thánh Cung?

- Đúng vậy! Ninh Viễn Thuật thấy hắn như bị dọa sợ, liền hài lòng, âm lãnh mỉm cười như rắn độc, giống như "ngươi sợ là được".

Ngay sau đó, Dương Khai lại nghiêm mặt nói: - Ngại quá, chưa từng nghe qua!

- Ngươi... Ninh Viễn Thuật nghe thế liền biến sắc, sao không biết là Dương Khai đùa giỡn hắn, lửa giận bùng nổ, quát lớn: - Tiểu tử đáng chết!

Nói rồi, hắn vận chuyển nguyên lực, hai tay bấm ấn, lốc xoáy trào ra, sau đó người hắn lóe lên, để lại vô số tàn ảnh, xông tới trước mặt Dương Khai, một chưởng ẩn vào ngực Dương Khai.

- Đây là kết quả ngươi đắc tội ta! Cuối cùng hắn còn không quên cười lạnh.

Nhưng một chưởng này nhất định đánh hụt, Dương Khai chỉ vung tay kéo, liền đẩy tay hắn sang một bên.

Nhất thời không dừng lại được, mất đi cân bằng, Ninh Viễn Thuật suýt nữa ngã lên người Dương Khai.

Ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy Dương Khai cách mình ba tấc đang cười hì hì, mặt hai người sắp dán vào nhau, đối phương cười tràn đầy trào phúng châm chọc.

Chương 2261: Trả cho các ngươi

Phát hiện đối phương không có ý tốt, Ninh Viễn Thuật cả kinh, bàn chân lóe sáng, muốn giật lùi trở về.

Nhưng làm sao hắn chạy được?

Dương Khai vung tay kéo cổ áo của hắn, tay kia vung lên giáng thẳng vào bộ mặt tuấn tú của hắn.

Bốp bốp bốp bốp...

Một trận giòn giã, Ninh Viễn Thuật bị đánh mơ màng.

Chờ khi Dương Khai thu tay, hai má Ninh Viễn Thuật sưng vù lên như đầu heo ngâm nước mấy ngày.

Võ giả xung quanh đều câm lặng, mọi người nhìn vào, sắc mặt kinh hãi.

Trước đó Dương Khai nổi giận ở Tần gia, ra tay giết phó cốc chủ Tà Nguyệt Cốc, đả thương một nam nhân trung niên, nhưng mặc kệ Khúc Hoài Nhân hay nam nhân trung niên đều không xuất thân cao quý gì, tông môn của bọn họ không có cường giả Đế Tôn Cảnh trấn thủ, cho nên chỉ cần thực lực của Dương Khai đủ mạnh, sẽ không sợ bị người khác trả thù.

Nhưng mà Ninh Viễn Thuật thì khác, người ta chính là thiếu cung chủ Phi Thánh Cung.

Thằng chột giữa xứ mù, ở trong mắt mọi người thì Phi Thánh Cung là tông môn to lắm, Ninh Bác Dương còn là cường giả Đế Tôn nhất tầng cảnh, trong tông cường giả không ít, còn có hai Đại hộ pháp Cao Sơn Lưu Thủy trấn thủ ở đây.

Hiện tại thiếu cung chủ bị người ta đánh một trận, Phi Thánh Cung làm sao bỏ qua được?

Nghĩ vậy, ánh mắt mọi người nhìn Dương Khai chẳng những kiêng dè vô cùng, còn có chút hả hê, cảm thấy người này ngông nghênh không kiêng kỵ, nhất định sẽ rước họa vào thân.

- Ngươi... ngươi... dám đánh ta? Ninh Viễn Thuật bị Dương Khai xách lên, hai má sưng vù, đau đến chết lặng, mở to mắt nhìn Dương Khai, miệng lầm bầm không rõ.

Dương Khai cười xì: - Có dám không, còn không phải đã đánh rồi sao?

- Bổn thiếu là...

- Biết rồi biết rồi, thiếu cung chủ Phi Thánh Cung chứ gì! Dương Khai nói rồi, lại bốp bốp một trận, cuối cùng còn cười nói với Tần Triêu Dương: - Tên này hay thật, bị đánh còn không quên tự giới thiệu, giống như chê mình xấu mặt còn chưa đủ rốt ráo nữa.

Nói rồi, hắn giơ Ninh Viễn Thuật lên cao, hét to: - Tới đây tới đây, mọi người nhìn kỹ đi, vị này là đại danh đỉnh đỉnh Ninh Viễn Thuật thiếu cung chủ Phi Thánh Cung, nhớ kỹ hình dạng này, ngày sau gặp được phải đi đường vòng.

Võ giả xung quanh đều toát mồ hôi lạnh, thầm nghĩ tên kia bị đánh thành đầu heo, làm sao nhìn rõ mặt mũi.

- Oa... Vừa nghe vậy, Ninh Viễn Thuật khí huyết công tâm, phun ra một ngụm máu.

Hắn xuất thân bất phàm, từ bé được nuông chiều, có bao giờ bị làm nhục như thế? Bây giờ ở trước mắt bao người, bị Dương Khai vả mặt hai lần, suýt nữa giận đến ngất đi, chỉ phun máu mà thôi, đủ thấy tố chất tâm lý mạnh mẽ.

Tần Triêu Dương cười khổ không thôi, không biết phải nói Dương Khai thế nào mới được, chỉ thầm thở dài người trẻ tuổi quả thật tâm cao khí thịnh quá mức, nhớ lại mình khi còn trẻ, sao không phải giống vậy?

Vù vù...

Đối diện có hai đạo độn quang bắn tới, khí tức người bên trong độn quang có phần hỗn loạn, giống như vừa đại chiến.

- A.. Thiếu cung chủ! Độn quang dừng lại, cách mấy người Dương Khai không xa, lộ ra là hai Đại hộ pháp Cao Sơn Lưu Thủy.

Lúc này, hai lão nhân Phi Thánh Cung đều rất nhếch nhác, râu tóc lộn xộn, quần áo rách nát, trong lòng Cao Sơn ôm một cái bí bảo quầng sáng tối tăm, hiển nhiên bị tổn thất linh tính, bên hông Lưu Thủy đeo một cây sáo cũng giống vậy.

Không biết hai người từ bên kia chạy tới, nhìn thấy Ninh Viễn Thuật như vậy, liền cả kinh.

- Tả hữu hộ pháp... Ninh Viễn Thuật vừa thấy Cao Sơn Lưu Thủy đến, liền bắn ra tia sáng khiếp người, cắn răng nói: - Mau mau báo thù cho bổn thiếu, giết tiểu tử này!

- Là ngươi ra tay? Ánh mắt Cao Sơn phát lạnh, trừng quát Dương Khai.

Lưu Thủy sắc mặt âm trầm, không nói một lời rút ra ống sáo, trên người bùng lên nguyên lực.

Dương Khai coi như không thấy hai lão già này, chỉ là híp mắt nhìn đằng sau hai người, bỗng nhiên cau mày nghiêm mặt.

- Tiểu tử buông tay! Cao Sơn thấy Dương Khai không động đậy, giận dữ quát lên, đồng thời Lưu Thủy khẽ động, chợt xuất hiện bên cạnh Dương Khai, bí bảo ống sáo đánh ra hướng tới cổ tay Dương Khai. - Dương lão đệ cẩn thận! Tần Triêu Dương cả kinh.

Với tu vi và ánh mắt của hắn, cũng không thấy rõ Lưu Thủy làm sao đến bên cạnh, hô lên cũng đã trễ.

Dương Khai lại cười ha ha, không thèm để ý công kích của Lưu Thủy, giơ Ninh Viễn Thuật quay qua, lấy tên thiếu cung chủ này chắn trước mặt.

Lưu Thủy nhướng mày, đành phải thu tay lại, lui về trở lại bên cạnh Cao Sơn.

Sắc mặt Cao Sơn âm trầm, một tay chầm chậm gãy cổ cầm, âm thanh tuyệt diệu lan tỏa, phát tán xung quanh, võ giả ở gần nghe âm thanh này đều sắc mặt đại biến, vội vận chuyển nguyên lực che hai tai.

- Tiểu tử, Phi Thánh Cung rốt cuộc có thù oán gì với ngươi, lại hạ độc thủ với thiếu cung chủ. Cao Sơn vừa đánh đàn, vừa quát hỏi.

- Không biết nữa.

Dương Khai xách Ninh Viễn Thuật che trước mặt, vươn đầu ra, rất là lén lút, cười cợt: - Chuyện này phải hỏi thiếu cung chủ của các ngươi, bỗng nhiên hắn ra tay với ta, ta cũng chỉ là phản kích mà thôi.

Ánh mắt Ninh Viễn Thuật oán độc, muốn giãy giụa, nhưng bị Dương Khai trấn áp tu vi, không vận chuyển được nguyên lực, cắn răng nói: - Tả hữu hộ pháp, tên này có thể là tiểu tử họ Dương đã giết đại ca, bắt hắn về Thánh cung thẩm vấn cho ta!

- Hả? Hắn chính là họ Dương kia? Cao Sơn Lưu Thủy nghe vậy liền giật mình, nhớ tới khi gặp được Dương Khai ở Tần gia cũng không hỏi rõ tên hắn, đều ảo não không thôi.

- Giết đại ca ngươi? Dương Khai cười ha hả, đầu óc xoay chuyển, liền hiểu được vì sao Ninh Viễn Thuật vừa đến liền ra tay với mình, hắn quát: - Mặc kệ ngươi có tin hay không, cái chết của đại ca ngươi, không liên quan tới ta!

Dù nói Ninh Viễn Thành bị hắn phá hủy thân thể, nhưng nói về hung thủ chân chính giết Ninh Viễn Thành, vậy phải là Mộc Tiêu. Lúc đó hạt giống của Mộc Tiêu bùng nổ trong người Ninh Viễn Thành, đã làm hắn mất hết sức sống, Dương Khai chém giết cũng chỉ là phân thân của Mộc Tiêu, đã chiếm giữ thân thể Ninh Viễn Thành mà thôi.

Cho nên cái chết của Ninh Viễn Thành, quả thật không liên quan tới hắn.

- Có liên quan hay không, ngươi không thể nói một câu là xong được. Nếu ngươi thức thời, ngoan ngoãn theo ta trở về Thánh cung, cung chủ đại nhân sẽ quyết định! Cao Sơn quát lớn.

Dương Khai cười xì, nói:

- Ngươi bảo đi ta liền đi, ta mất mặt cỡ nào? Hơn nữa... hai ngươi còn nhàn rỗi đứng đây, thật là không sao chứ? Sát tinh sẽ lập tức đuổi kịp rồi đó!

Hắn nói có hàm ý, không ít người nghe không hiểu.

Nhưng mà Cao Sơn Lưu Thủy lại sắc mặt đại biến, vội quay đầu nhìn lại. Ông....

Trong thiên địa bỗng nhiên rung động, uy áp khổng lồ từ xa ập xuống, quét ngang bốn phương, tất cả võ giả đều trầm xuống như bị núi đè.

Dưới uy áp không thể tưởng tượng này, đá vụn dưới đất từ từ bay lên, dị tượng này làm người ta không tưởng nổi.

- Đây là chuyện gì...

- Chẳng lẽ có Đế Tôn Cảnh đại nhân đến?

- A! Không xong, chết mất chết mất chết mất...

Ninh Viễn Thuật vốn đã bị thương, lúc này càng thêm trào máu, nhuộm đỏ áo trắng, vết đỏ trên ngực nhìn mà giật mình.

- Đó là... Đệ tử Bát Phương Môn đi theo Dương Khai cùng Tần Triêu Dương đến đây, nữ nhân mặt tròn bỗng nhiên biến sắc, cảm nhận được điều gì, kinh hãi nhìn đằng xa.

Các đệ tử Bát Phương Môn khác đều không yên, sắc mặt sợ hãi.

Đằng chân trời, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người.

Toàn thân người kia bao bọc trong năng lượng khó tả, năng lượng mạnh mẽ hung bạo hội tụ thành một đoàn, không ngừng tuôn trào bên người đó, làm người ta không rét mà run.

Nơi người đó đi qua, bầu trời vỡ nát, càn khôn điên đảo, thiên địa đảo chiều.

Ngươi này bùng nổ cuồng bạo, khí thế không thua gì cường giả Đế Tôn Cảnh, trong năng lượng hỗn loạn, chỉ có ánh sáng bắn ra từ đôi mắt, tia sáng lạnh hưng phấn lại khiến người ta như lọt vào hầm băng.

Người đó, chính là Bát Phương Môn La Nguyên!

Trước đó La Nguyên cùng nhị lão Cao Sơn Lưu Thủy ra ngoài thành đại chiến, không biết xảy ra chuyện gì, hai người Cao Sơn Lưu Thủy hoảng hốt chạy trốn như chó nhà có tang, La Nguyên đang truy đuổi.

- Chậc chậc, khí thế này! Dương Khai lên tiếng, sắc mặt tôn sùng: - Hiếm thấy là không mất đi thần trí, không bị lực lượng sai khiến, bí thuật này thật mạnh, không biết có tu luyện thành công chưa.

Lúc trước La Nguyên nói hắn đang tìm hiểu một loại bí thuật mà không nắm được trọng điểm, cho nên tìm Dương Khai đánh một trận, lại bị Dương Khai giá họa sang hai người Cao Sơn Lưu Thủy. Bây giờ xem ra bí thuật của La Nguyên dù không tìm hiểu thành công, cũng đã không kém mấy, không biết là bí thuật thần diệu thế nào, làm khí thế của hắn vọt lên tầng thứ Đế Tôn Cảnh.

La Nguyên vốn còn xa ở chân trời, nhưng chỉ nháy mắt đã đến gần, không ai thấy rõ hắn di động thế nào.

- Hỏng rồi! Cao Sơn Lưu Thủy vừa rồi chịu thiệt thòi từ La Nguyên, bằng không sao lại nhếch nhác chạy trốn, bây giờ thấy sát tinh này đuổi theo, bị dọa sắp vỡ mật, làm sao dám ở lại.

Hai người liếc nhau, ánh mắt va chạm liền hiểu ý, một người nâng sáo thổi, một người đánh đàn, âm thanh lan tỏa như tiếng suối chảy giữa núi.

Rất nhiều võ giả không khỏi lay chuyển thần hồn.

Âm thanh vang lên, Cao Sơn Lưu Thủy một trái một phải đánh về phía Dương Khai, nháy mắt đến trước mặt hắn.

Lưu Thủy quét ống sáo, đánh lên đầu Dương Khai, Cao Sơn biến đổi tiếng đàn, ngón tay quét liên tục, đánh ra những đạo âm trảm trút xuống đầu Dương Khai.

- Ha ha ha! Dương Khai lại cười to, trào phúng: - Nếu các ngươi muốn thế, vậy trả cho các ngươi!

Nói rồi, tay hắn chấn động, đánh bay Ninh Viễn Thuật ra ngoài, thẳng đến âm trảm chém xuống.

- Sao lại thế này!

- Hỏng rồi!

Cao Sơn Lưu Thủy kinh hô, sắc mặt đại biến.

Chương 2262: Lớn tiếng de dọa

Cao Sơn Lưu Thủy là tả hữu hộ pháp Phi Thánh Cung, tu vi thần thông chỉ dưới cung chủ Ninh Bác Dương, hai người liên thủ có thể đánh mấy chiêu với Đế Tôn Cảnh bình thường.

Nhưng hiện tại, hai người bị đánh không còn lòng tin.

Đầu tiên là ra một Bát Phương Môn La Nguyên, hai người hợp lực vây công vẫn bị đập cho một trận, dọa hai người chạy hoảng loạn, sau đó xuất hiện Dương Khai, hoàn toàn không quan tâm âm công của hai người.

Người tuổi trẻ bây giờ sao vậy chứ? Mỗi một người ngông nghênh vô biên, thủ đoạn thông thiên, không thể nhìn theo lẽ thường, trong lòng hai người hoảng hốt, không khỏi sinh ra cảm giác mình già rồi.

Nhìn thấy Dương Khai ném ra Ninh Viễn Thuật, lao thẳng vào âm công chém tới, Cao Sơn Lưu Thủy sắc mặt đại biến. Nếu Ninh Viễn Thuật chết ở đây, vậy bọn họ không thể nào trở về ăn nói với Ninh Bác Dương.

Quát lớn một tiếng, Lưu Thủy thu hồi ống sáo, người lóe lên thi triển thần thông như súc địa thành thốn, lập tức tới trước mặt Ninh Viễn Thuật, dùng lưng mình đón đỡ sóng âm chém tới, một tay chộp lấy Ninh Viễn Thuật.

Bùm bùm...

Sóng âm chém thẳng vào người Lưu Thủy, đánh hắn lảo đảo, khóe miệng tràn máu, rõ ràng bị thương.

- Tiểu tử ngươi muốn chết! Lưu Thủy chịu thiệt lớn như vậy, làm sao chịu bỏ qua, trợn trừng quát Dương Khai.

- Hắc hắc hắc...

Dương Khai khẽ cười gian không nói.

- Hỏng rồi, mau dẫn thiếu cung chủ rời khỏi đây! Cao Sơn hét lớn.

Lưu Thủy cũng phát hiện không thể ở lại lâu, bởi vì chậm một chút, La Nguyên đã đuổi tới, từ xa nhìn thấy La Nguyên giơ một tay ra, như kéo theo đại thế thiên hạ, bầu trời xoay chuyển, uy áp không thể tưởng tượng tràn lan.

Rất đông võ giả biến sắc.

Cao Sơn Lưu Thủy người lóe lên nhanh chóng chạy đi xa, trước khi đi còn không quên bỏ lại một câu đe dọa: - Họ Dương kia, ngoan ngoãn tự mình đến Thánh cung chịu tội, bằng không chân trời góc biển, ngươi cũng trốn không thoát!

- Có gan đừng chạy! Dương Khai bắt tay thành loa, đặt lên miệng hô lớn.

Cao Sơn Lưu Thủy làm sao để ý đến hắn, đã sớm chạy không thấy bóng.

Ngay sau đó, La Nguyên đột nhiên hiện ra trước mặt mọi người.

Vừa đến gần, trạng thái của La Nguyên làm người ta không rét mà run, năng lượng lốc xoáy như thực chất quấn quanh người hắn, như xé nát pháp tắc thiên địa. Nơi hắn đi qua, không gian vỡ nát. Hoàn vũ sụp đổ. Vô số khe nứt không gian thấy được bằng mắt thường lan tỏa ra ngoài, nhưng nhanh chóng được pháp tắc thiên địa chữa trị.

Rất nhiều võ giả vội vàng lùi lại, không dám đến gần La Nguyên trong vòng trăm trượng.

Dương Khai cũng nghiêm mặt, lạnh nhạt nhìn La Nguyên.

Lúc này khí thế La Nguyên dù đạt đến đỉnh, nhưng cả người đẫm máu, nhìn ra được lúc đại chiến với Cao Sơn Lưu Thủy, hắn cũng không tốt lành gì, có điều bộ dáng thê thảm, nhưng ánh mắt vô cùng sáng.

- La sư huynh... Nữ nhân mặt tròn đau lòng nhìn La Nguyên, hô lên.

La Nguyên không nhìn nàng, chỉ liếc Dương Khai.

Trong mắt hắn, Dương Khai nhìn ra được chiến ý bùng lên.

Hắn vội nói: - La huynh, làm phải làm đến cùng, không thể bỏ dở, bọn họ chạy bên kia, ngươi còn không đuổi theo?

Vừa nói, Dương Khai chỉ cho La Nguyên một hướng.

La Nguyên nhìn hắn hồi lâu, mới khẽ gật đầu: - Đợi tu vi của ngươi cao lên, hai ta tất có một trận đánh.
Dứt lời, La Nguyên đã đuổi theo hướng Cao Sơn Lưu Thủy chạy trốn.

Chờ hắn đi rồi, tiếng thở hổn hển vang lên liên tục, mọi người đều như buông lỏng tâm thần, nhìn nhau, đều cảm thấy như vừa thoát được tai nạn.

Trong đám đông, một người lén lút lùi ra sau.

Nhưng còn chưa được hai bước, chợt cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, sợ đến sắc mặt đại biến, vội quay lại nhìn.

- Ụa... Trước mắt là một tên lùn, ăn mặc bẩn thỉu, mũi đỏ hủ hẽm, mặt hồng hồn, đang phun hơi nóng vào mặt hắn.

Bất ngờ không đề phòng, Trang Bàn hít quá nửa hơi nóng này, sắc mặt liền tái nhợt, bịch bịch lùi lại mấy bước, tay bụm miệng, họng khục khục như muốn nôn, cũng may tu vi của hắn không kém, mạnh mẽ áp chế cơn nôn.

Tên mập lùn kia cười nhìn hắn, sau đó cầm hồ lô lên miệng ực ực, ợ một tiếng lớn.

- Tửu lão... Trang Bàn thấy người này, sắc mặt không khỏi khó coi.

Chờ hắn nhìn thấy đằng sau Túy Tửu Ông hiện ra hai người, sắc mặt càng thêm khó coi, khóe miệng co rúm:

- Thành chủ đại nhân!

Đoàn Nguyên Sơn hừ lạnh: - May mà ngươi còn nhớ Đoàn mỗ là thành chủ đại nhân, Trang chấp sự thật có lòng.

Đoàn Nguyên Sơn một bụng oán khí, lúc này cuối cùng được trút ra, không nói ra không thể thoải mái được.

Trang Bàn cười gượng: - Thành chủ đại nhân nói đùa, Trang mỗ làm việc cho thành chủ đại nhân cũng phải mấy chục năm, làm sao không biết chuyện này.

- Vậy sao... Đoàn Nguyên Sơn liếc hắn, cười lạnh - Mấy ngày trước hình như Trang chấp sự đã quên mất.

- Nào có chuyện đó. Trang Bàn thề thốt phủ nhận, giải thích: - Mấy ngày trước không phải là có nguyên nhân sao...

Hắn vừa nói, Tần Triêu Dương cũng lóe lên xuất hiện bên cạnh Trang Bàn, cùng Đoàn Nguyên Sơn Túy Tửu Ông hình thành tam giác, bao bọc Trang Bàn.
Trang Bàn đáng thương chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, lúc này nhìn ba người nhìn chằm chằm không có ý tốt, nào còn không biết bọn họ muốn làm gì, sợ đến nhũn cả chân, không khỏi hét to: - Các ngươi muốn làm gì, các ngươi đừng quên, hiện tại Trang mỗ không phải là phó thành chủ Phong Lâm Thành, mà là chấp sự Phi Thánh Cung!

Vừa nghe vậy, ba người Đoàn Nguyên Sơn nhướng mày, có chút kiêng dè.

Chỉ là Trang Bàn, vậy thì không là gì cả, mặc kệ người nào ra tay cũng sẽ không kém hơn, nếu ba người liên thủ, Trang Bàn nhất định sẽ không sống nổi.

Nhưng thân phận của Trang Bàn hiện tại, lại là nguyên nhân khiến ba người kiêng kỵ.

Chấp sự Phi Thánh Cung, địa vị nói cao không cao, nói thấp không thấp, nhưng dù sao cũng gắn danh hiệu Phi Thánh Cung. Nếu ba người nhất định phải làm gì Trang Bàn, trước mắt bao người, tin tức nhất định sẽ truyền đến Phi Thánh Cung.

Tần Triêu Dương có Tần gia phải che chở, Đoàn Nguyên Sơn cùng Túy Tửu Ông còn có cả Phong Lâm Thành cần chăm lo, nếu vì chuyện này mà đắc tội Phi Thánh Cung, vậy ngày lành cũng sẽ kết thúc.

Nhìn thấy thần sắc ba người biến hóa, sợ hãi trong lòng Trang Bàn cũng thành hư không, cười to: - Đoàn thành chủ, các ngươi hung dữ trừng Trang mỗ như vậy, ta sợ lắm, ánh mắt đừng dữ như thế được không?

Lời hắn nói tràn đầy trào phúng châm chọc, làm cho sắc mặt ba người Đoàn Nguyên Sơn cực kỳ khó coi.

Nói rồi, Trang Bàn lại chủ động bước lên, vỗ bụng bự của Túy Tửu Ông, cười nhạt nói:

- Tửu lão, rảnh rỗi đừng uống nhiều rượu như vậy, năm đó ngươi cũng là công tử anh tuấn ở Phong Lâm Thành, nhiều năm trôi qua, ngươi đã biến đổi thành thế này, nếu để những nữ nhân ái mộ ngươi năm đó biết hình dạng hiện tại của ngươi, các nàng sẽ đau lòng cỡ nào.

Túy Tửu Ông không nói, chỉ cầm hồ lô lên nốc rượu.

Trang Bàn chuyển sang Tần Triêu Dương, nói: - Tần lão quỷ, một mình chống đỡ Tần gia không dễ dàng phải không? Ngươi có từng nghĩ tới, nếu có một ngày xuôi tay nhắm mắt, vậy vận mệnh Tần gia sẽ thế nào? Tần Ngọc sẽ ra sao?

Vừa nghe vậy sắc mặt Tần Triêu Dương đại biến, Tần Ngọc là chỗ yếu nhất của Tần Triêu Dương, cũng là vảy ngược của lão, Trang Bàn nói lời này rõ ràng đã chọc lão giận dữ.

Trang Bàn cười ha ha: - Kẻ thức thời là tuấn kiệt, ngươi có muốn gia nhập Phi Thánh Cung? Bổn chấp sự có thể dẫn tiến cho ngươi.

- Hừ! Tần Triêu Dương hừ nặng.

- Không biết điều!

Thấy Tần Triêu Dương lại quay mặt với mình, Trang Bàn lập tức sầm mặt, quay sang Đoàn Nguyên Sơn: - Đoàn thành chủ, lần này Trang mỗ cùng thiếu cung chủ đến Phong Lâm Thành, kỳ thật là muốn mời Đoàn thành chủ gia nhập Phi Thánh Cung, cùng làm chuyện lớn, không biết ý Đoàn thành chủ thế nào?

Tuy rằng Phong Lâm Thành là thành nhỏ, không có sản vật phong phú, thậm chí trước đó không có thế lực nào tranh giành, nhưng hiện tại xung quanh Phong Lâm Thành xuất hiện không ít quặng mỏ cùng địa mạch, đã hóa thành bánh trái thơm.

Đoàn Nguyên Sơn tốt xấu gì cũng là thành chủ Phong Lâm Thành, nếu hắn chịu gia nhập Phi Thánh Cung, vậy Phong Lâm Thành sẽ là địa bàn Phi Thánh Cung, những quặng mỏ địa mạch tự nhiên sẽ thuộc về Phi Thánh Cung thế lực khác muốn dính vào, vậy phải tính trước thực lực nội tình của mình mới được.

Nghe Trang Bàn hỏi, Đoàn Nguyên Sơn lạnh mặt không nói một tiếng.

Trang Bàn cười lạnh: - Đoàn thành chủ, cơ hội đến trước mắt, đừng để nó chạy qua ngón tay... Trang mỗ biết, Đoàn thành chủ đời này tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh là đỉnh cao rồi, chẳng lẽ ngươi không muốn tiến thêm một bước? Nếu được cung chủ đại nhân đích thân chỉ điểm ngươi một thời gian, không chừng ngươi còn có cơ hội thăng cấp tam tầng cảnh.

Nghe lời này, cả người Đoàn Nguyên Sơn chấn động, ánh mắt lóe sáng, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại, hừ lạnh: - Muốn Đoàn mỗ quy thuận Phi Thánh Cung, không thể nào.

Trang Bàn nhảy dựng lên, tức điên nói: - Đoàn Nguyên Sơn, ngươi đừng có mà rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!

- Ngươi cút đi, ngày sau không được xuất hiện ở Phong Lâm Thành, bằng không đừng trách Đoàn mỗ không khách khí với ngươi!

Hắn có thể kiềm nén sát khí, thả Trang Bàn chạy đi đã là cực hạn, cũng là nhẫn nại cực hạn. Với chuyện Trang Bàn lâm trận bỏ chạy, dẫn bọn họ vào chỗ chết, dù giết ngàn lần cũng không đủ. Huống chi, lần này Trang Bàn theo Ninh Viễn Thuật trở về Phong Lâm Thành, còn cáo mượn oai hùm, khắp nơi châm chọc hắn cùng Túy Tửu Ông.

Một tên tiểu nhân như vậy, nếu không phải đầu phục Phi Thánh Cung khiến Đoàn Nguyên Sơn kiêng dè, làm sao mà chịu bỏ qua được?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau