VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2246 - Chương 2250

Chương 2248: Địa mạch thượng phẩm

Phong Lâm Thành, Tần gia.

Trong khuê phòng, trên giường bệnh, Tần Ngọc mặt không màu máu nằm đó, thỉnh thoảng ho khan, ngẫu nhiên ho nặng, cho nên không thở được yên lành.

Một cỗ tử khí không rõ quấn quanh người Tần Ngọc, ngay cả người thường chưa tu luyện cũng mơ hồ nhận ra trạng thái của Tần Ngọc không ổn. Nếu là người có chút tu vi, vận chuyển thần niệm quét qua, sẽ phát hiện rõ ràng lúc này Tần Ngọc bị lớp khí đen bao phủ.

Theo thời gian trôi qua, khí đen ngày càng dày đặc.

Không rõ loại khí đen này là năng lượng gì, xuất hiện từ 2 tháng trước, luôn cắn nuốt sức sống của Tần Ngọc, làm tình huống của nàng ngày càng xấu.

Thiên Địa Tiệt Thân, đây là một loại thể chất rất đặc thù, là một loại thể chất không được thiên địa dung tha. Bất cứ người nào có thể chất này, đều không thể sống quá 18 tuổi, bởi vì pháp tắc thiên địa sẽ cắt đứt sức sống của người này.

Bên giường bệnh, tỳ nữ hầu hạ Tần Ngọc lén lau nước mắt, khóc đến sưng lên.

Tần Ngọc làm người hiền lành, đối với người hầu cũng rất lễ độ, người hầu Tần gia đều rất tôn kính nàng, tỳ nữ này tự nhiên cũng thế, nhìn tiểu thư nhà mình mắc bệnh nặng không biết, chỉ trong 2 tháng ngắn ngủi đã suy yếu đến thế này, tỳ nữ cũng cực kỳ đau lòng.

- Khóc cái gì! Đồ vô dụng, còn không cút ra ngoài! Ở một bên, Tần Triêu Dương bỗng nhiên giận dữ gầm lên.

Mấy ngày nay hắn vô cùng lo lắng, vốn là tầm phiền ý loạn, lúc này thấy tỳ nữ khóc lóc trước mặt mình, càng thêm bực bội, không nhịn được quát mắng.

Tỳ nữ liền hoảng sợ, quỳ xuống cũng không dám đi ra, nói: - Lão tổ thứ tội, lão tổ bớt giận. Nô tỳ không khóc, nô tỳ cũng không đi, nô tỳ muốn ở lại chăm sóc tiểu thư....

Nàng không ngừng năn nỉ, rất là khẩn khoản.

Tần Triêu Dương há miệng, cuối cùng cũng thở dài, khoát tay, lực lượng vô hình phát ra nâng tỳ nữ lên, thu liễm cơn giận, nói: - Thôi thôi...

Ngữ khí toát ra tiêu điều hiu quạnh.

- Là nô tỳ không tốt, không chăm sóc tốt tiểu thư. Tỳ nữ nói, lại dụi mắt, cố nén không khóc thành tiếng.

- Lão tổ... Trên giường bệnh, Tần Ngọc bỗng nhiên khẽ gọi, vừa nói xong lại ho mạnh, tỳ nữ vội tiến lên vuốt lưng cho nàng.

Đợi Tần Ngọc bớt lại, Tần Triêu Dương mới nhẹ nhàng nói: - Ngọc nhi, con nghỉ ngơi cho tốt, đừng nói gì cả.

Tần Ngọc chầm chậm lắc đầu, nói: - Dương đại ca... hắn còn chưa về sao?

Nghe vậy, Tần Triêu Dương hơi biến sắc, không biết phải nói thế nào.

Hiện tại sắp đến sinh nhật 18 tuổi của Tần Ngọc, mà hy vọng sinh tồn duy nhất của Tần Ngọc nằm trên người Dương Khai, nhưng cho đến giờ vẫn không thấy bóng dáng Dương Khai.

Tần Triêu Dương không khỏi hoài nghi, có phải mình đã nhờ sai người.

Chuyện bên Tứ Quý Chi Địa, hắn đã sớm tìm hiểu rõ ràng.

Ở trong trong Tứ Quý Chi Địa, Dương Khai đại triển thân thủ, luyện chế Thái Diệu Thần đan, một người đùa giỡn đệ tử tinh nhuệcác đại tông môn, chuyện này đã lan truyền nhanh chóng khắp Nam Vực.

Phong Lâm Thành tuy là thành nhỏ, nhưng Tần Triêu Dương cố ý tìm hiểu, làm sao không nghe được?

Chỉ là... 3 tháng trước Tứ Quý Chi Địa đã đóng lại, nếu như Dương Khai thật lấy được Kiếp Ách Nan Quả, vậy phải sớm về Phong Lâm Thành mới đúng, nhưng vì sao đến giờ vẫn không thấy bóng hắn?

Tần Triêu Dương cũng không muốn lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, chỉ là một ngày không gặp Dương Khai, một ngày hắn không thể yên lòng.

Hắn không biết bởi vì Dương Khai không tìm được Kiếp Ách Nan Quả nên mới không có mặt mũi gặp mình, hay là vì Dương Khai không thèm để ý tới Kiếp Ách Nan Quả, đã sớm chạy mất bóng.

Trời đất bao la, dù hắn muốn tìm Dương Khai, cũng không biết phải tìm chỗ nào, huống chi thời gian cũng không kịp nữa.

- Lão tổ, ngài đang hoài nghi Dương đại ca?
Tuy rằng Tần Ngọc đang bệnh nguy kịch, nhưng vẫn thấu hiểu lòng người, vừa nhìn thần sắc Tần Triêu Dương liền đoán được băn khoăn trong lòng hắn.

- Lão tổ cũng không muốn nghĩ nhiều, chờ mong Dương tiểu huynh đệ có thể mau mang đồ về, nhưng mà... dù cho hắn không lấy được đồ, cũng nên trở về nói với ta một tiếng. Sức người có giới hạn, lão hủ cũng hiểu được, nhưng hiện tại hắn... Ôi!

- Có lẽ Dương đại ca còn chuyện quan trọng níu kéo! Tần Ngọc nhẹ nhàng nói, vừa nói xong lại ho mạnh.

- Chỉ mong là thế. Tần Triêu Dương cười khổ, nhưng trong lòng không đồng ý.

Dù là thật có chuyện gì quan trọng níu kéo, tìm người truyền tin về cũng được chứ? Trong lòng hắn càng cho rằng Dương Khai cầm Bách Vạn Kiếm của Tần gia, sẽ một đi không trở lại.

Đánh mất Đế Bảo Bách Vạn Kiếm thì cũng thôi, thứ này dù quý giá, nhưng hiện tại Tần gia suy thoái, đã không còn người phát huy được năng lực của nó. Người thường vô tội ôm ngọc có tội, nói không chừng còn dẫn tới rắc rối gì.

Nhưng trả giá khi nhìn nhầm người làm Tần Triêu Dương cảm thấy vô cùng đau lòng, thầm hối hận sao mình lại giao thứ trọng yếu như thế cho một người mới quen không lâu.

Nếu như để hắn tự đi Tứ Quý Chi Địa, có lẽ còn một đường hy vọng, không đến mức để Tần Ngọc nằm đây chờ chết.

Trong lòng tự trách, làm cho Tần Triêu Dương đêm không ngủ được, ăn uống không yên.

- Dương đại ca sẽ trở lại. Tần Ngọc cam đoan.

- Hắn không phải hạng người lấy đồ người rồi không nói mà chạy.

- Tiểu thư, đã lúc nào rồi, ngài còn nói đỡ cho người kia. Tỳ nữ nhìn mà đau lòng, nước mắt lại trào ra.

- Ngươi biết cái gì. Tần Ngọc mắng nàng một câu, tiếp tục nói: - Tuy rằng ta tiếp xúc với Dương đại ca không lâu, nhưng lão tổ ngài nên biết, ta mang Tạo Hóa Thiên Đồng, nhìn người cực chính xác.

Nghe vậy, ánh mắt Tần Triêu Dương sáng ngời, tâm tình tuyệt vọng cũng sinh ra một tia hy vọng.

Quả thật là thế, tuy rằng tu vi Tần Ngọc không cao, nhưng bởi vì mang theo Tạo Hóa Thiên Đồng, nhìn người luôn chính xác. Bình thường, nàng chỉ cần nhìn người một lần, là có thể biết được người này thiện ác, đáng tin hay không.

Lúc trước nếu không được Tần Ngọc đồng ý, có thế nào Tần Triêu Dương cũng sẽ không dám tặng chỗ vào Tứ Quý Chi Địa cho Dương Khai.

- Cho nên Dương đại ca nhất định bị chuyện gì níu kéo... Tần Ngọc kết luận, lại nói: - Lão tổ, ngài cứ làm việc đi, không cần lo lắng cho ta, sớm muộn gì cũng sẽ khỏe lên. Ngược lại bên trong Phong Lâm Thành... ta nghe Tuệ nhi nói trong thời gian này có không ít đại nhân vật đến đây, ngay cả Tần gia ta cũng vào ở một vị?
- Phải! Tần Triêu Dương nghe vậy gật đầu: - Mấy ngày nay con bệnh nặng, lão tổ không nói cho con biết, tiểu nha đầu này lại nói lung tung.

Vừa nói, hắn còn trừng tỳ nữ Tuệ nhi kia.

Tỳ nữ vội thè lưỡi, giải thích:

- Nô tỳ thấy tiểu thư khổ sở chờ đợi, tùy tiện nói chút chuyện, lần sau nô tỳ không dám nữa!

- Còn có lần nữa, chặt chân chó của ngươi! Tần Triêu Dương hừ lạnh.

- Đừng sợ, lão tổ dọa ngươi thôi. Tần Ngọc mỉm cười, vỗ tay Tuệ nhi.

Tần Triêu Dương thở dài, nói: - Người làm trong nhà, đều bị con chiều hư hết rồi.

- Lão tổ, trong thành gần đây lại xảy ra chuyện gì, sao lại thu hút nhiều người đến đây như thế? Tần Ngọc quay sang hỏi.

2 năm gần đây, Phong Lâm Thành vẫn luôn không yên bình, đầu tiên là thánh linh hiện thế, dẫn tới thế lực bá chủ như Tinh Thần Cung cũng phái cường giả đến tra xét, sau đó lại là ma khí vây thành, náo loạn tung trời, Mộc Sâm Thành gần đó bị tai ương sắp diệt thành, cũng may cuối cùng ma khí tự rút lui, làm cho ma nhân khôi phục thần trí.

Bằng không, hiện tại Mộc Sâm Thành đã là tòa thành trống.

Lần đó, mấy vị Đế Tôn Cảnh không ngại khổ cực, đích thân đi tham dò.

Hiện tại không biết vì chuyện gì, thu hút không ít cường giả đến đây. Tuy rằng Tần Ngọc nghe Tuệ nhi nói chút lời đồn, nhưng không rõ ràng, tự nhiên phải hỏi cho kỹ.

- Truy căn nguyên, chuyện lần này có liên quan đến chuyện ma khí xuất thế lần trước. Tần Triêu Dương thở dài, tràn đầy ưu sầu.

Nghe vậy, sắc mặt Tần Ngọc khẽ biến, kinh hô:

- Chẳng lẽ, ma khí đột nhiên biến mất, giờ đã xuất hiện trở lại?

Tuệ nhi cũng run lên, hoảng sợ không thôi.

- Vậy thì không. Tần Triêu Dương đáp: - Lần trước ma khí đột nhiên rút lui, cũng không xuất hiện nữa, chỉ là... bên dưới chỗ phong ấn mà chúng ta đi qua, lại xuất hiện một cái địa mạch thượng phẩm!

- Địa mạch thượng phẩm? Ánh mắt Tần Ngọc sáng ngời:

- Gần Phong Lâm Thành, lại có địa mạch thượng phẩm?

Tần Triêu Dương cũng cười nói: - Chuyện này cũng làm đám lão già chúng ta bất ngờ. Con cũng biết, sở dĩ Phong Lâm Thành vẫn không có thế lực lớn dọn vào, cũng là vì chỗ chúng ta rất nhỏ, hơn nữa linh khí không nồng, không có sản vật đặc biệt, cho nên những năm gần đây đều là do phủ thành chủ quản lý. Nhưng mà địa mạch thượng phẩm vừa xuất hiện, tình hình liền thay đổi...

- Chỉ là một cái địa mạch thượng phẩm, còn không tới mức khiến các thế lực lớn chú ý như vậy? Chẳng lẽ còn có nguyên nhân khác?

- Đúng thế! Tần Triêu Dương nghiêm mặt. - Ở gần linh mạch thượng phẩm đó, hình như còn tìm được rất nhiều địa mạch chi nhánh trung phẩm hạ phẩm. Mặt khác dựa vào Ngọc Thanh Sơn, còn có mỏ nguyên tinh, không biết cấp bậc thế nào!

Tần Ngọc không khỏi đổi sắc.

Nghe đến đây, cuối cùng nàng hiểu được vì sao Phong Lâm Thành lại thu hút người tới.

Chỉ riêng mỏ quặng nguyên tinh, cũng đủ làm người ta tranh nhau vỡ đầu, đừng nói còn có nhiều địa mạch phẩm chất khác nhau.

- Những địa mạch cùng mỏ quặng nguyên tinh đó, Tinh Thần Cung cùng những thế lực lớn đứng đầu đều không để ý, nhưng mà những thế lực tuyến một hai thì không thể mặc kệ. Hiện tại Phong Lâm Thành phong vân xoay vần, chỉ riêng Đạo Nguyên tam tầng cảnh đã có mấy chục vị đi vào, Đế Tôn Cảnh có đến hay không thì chưa rõ, nhưng chỉ cần lợi lộc bên này đủ lớn, thu hút Đế Tôn Cảnh đến đây chỉ là chuyện sớm muộn.

Tần Ngọc nghe rồi, nghiêm mặt nói: - Lão tổ, lúc mấu chốt như thế, Tần gia ta không nên ra mặt làm gì, yên lặng theo dõi là được, ở trước mặt những quái vật lớn này, Tần gia ta chỉ là viên đá nhỏ, không có sức đấu tranh.

Chương 2249: Ninh Viễn Thuật

- Chuyện này thì tự nhiên lão tổ biết rõ. Tần Triêu Dương cười khổ: - Chỉ là Tần gia ta cắm rễ ở Phong Lâm Thành, không thể không xen vào... Những cường giả tông môn tuyến một hai đến Phong Lâm Thành, không muốn ở trong khách sạn, liền tìm đến chỗ mấy đại gia tộc địa phương. Chu gia, Đỗ gia, Lương gia, Tân gia đều tiếp đãi không ít người, ngay cả phủ thành chủ cũng bị người Phi Thánh Cung chiếm đoạt!

- Ngay cả phủ thành chủ cũng... Tần Ngọc không khỏi che miệng.

Tần Triêu Dương nói: - Bên phía Phi Thánh Cung, dù sao cũng có một vị cường giả Đế Tôn Cảnh trấn thủ, thành chủ đại nhân Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, làm sao chống đỡ được những thế lực đó. So sánh lại, Tần gia ta coi như còn đỡ, bên phía phủ thành chủ... Chậc chậc, mới là nước sôi lửa bỏng đó.

- Xảy ra chuyện gì? Tần Ngọc khó hiểu hỏi.

Sắc mặt Tần Triêu Dương trầm xuống: - Trang Bàn đã trở lại!

- Cái gì? Tần Ngọc nghe vậy, sắc mặt biến đổi, cắn răng nói: - Cái tên tham sống sợ chết kia, còn có mặt mũi trở về?

Ngày đó ma khí vây thành, mọi người kết làm Huyền Vũ Thất Tiệt Đại Trận chạy ra ngoài thành, đi đến gia cố phong ấn ma khí, kết quả Trang Bàn tham sống sợ chết, đến lúc mấu chốt bỏ lại mọi người trốn chạy, dẫn tới Huyền Vũ Thất Tiệt Đại Trận tự sụp đổ.

Dù là lúc cuối cùng Đoàn Nguyên Sơn ngăn cơn sóng dữ, dẫn Tần Triêu Dương cùng Tần Ngọc trở về Phong Lâm Thành, nhưng không thể làm được phong ấn, đằng sau xảy ra chuyện gì, bọn họ không biết, chỉ biết ba đại Đế Tôn cảnh giá lâm, tiếp theo ma khí chủ động rút lui.

Cũng từ đó Trang Bàn không biết tung tích.

Hắn vốn là phó thành chủ Phong Lâm Thành, giống như Túy Tửu Ông, phụ tá Đoàn Nguyên Sơn quản lý mấy chục ngàn dặm Phong Lâm Thành. Sau khi hắn đi, chức phó thành chủ này cũng thiếu một người.

Trước đó Đoàn Nguyên Sơn còn thử lôi kéo Dương Khai, muốn hắn thế vào chỗ Trang Bàn, lại bị Dương Khai uyển chuyển từ chối.

Nhưng bởi vì chuyện lần trước, đám người Tần gia, Đoàn Nguyên Sơn đều có ý kiến với Trang Bàn, thậm chí trước mặt mọi người, Đoàn Nguyên Sơn còn nói nếu ngày sau gặp lại Trang Bàn, nhất định phải chém!

Nào ngờ chuyện qua mấy tháng, kẻ này lại trở về, Tần Ngọc làm sao không kinh ngạc.

Tần Triêu Dương hừ lạnh: - Nào chỉ trở về? Lần này hắn trở về để diễu võ dương oai nữa!

- Xảy ra chuyện gì? Tần Ngọc nhíu mày, mơ hồ cảm thấy có ẩn tình.

- Còn chuyện gì? Hắn đầu phục Phi Thánh Cung mà thôi! Tần Triêu Dương cười lạnh không thôi. - Đám người Phi Thánh Cung, cũng là hắn dẫn đến phủ thành chủ, những ngày qua Đoàn thành chủ... cũng không dễ chịu gì.

Nghe vậy, Tần Ngọc im lặng, cũng tưởng tượng được Đoàn Nguyên Sơn bất đắc dĩ.

Hiện tại Trang Bàn đầu phục Phi Thánh Cung, e rằng sẽ cáo mượn oai hùm, có chỗ dựa lớn như Phi Thánh Cung, Đoàn Nguyên Sơn làm sao cũng không ra tay được với hắn, ngược lại còn phải nhìn mặt hắn mà làm việc. Chủ thứ ngày xưa điên đảo, hẳn là hiện tại Đoàn Nguyên Sơn vô cùng uất ức.

Phủ thành chủ hiện tại, đã chỉ còn là danh nghĩa.

- Các nhà khác cũng không tốt hơn. Chu gia, Đỗ gia, Lương gia, Tân gia đều bị quấy mịt mù, lão già Tân Cao Kiệt đã không chỉ một lần tới than khổ với ta... Tần Triêu Dương nói rồi, thở dài, lắc đầu.

- Vậy Tần gia ta... Tần Ngọc muốn nói lại thôi.

- Tạm thời còn may. Tần Triêu Dương trầm giọng nói: - Ở lại Tần gia ta là Bát Phương Môn, là tông môn bậc trung, dẫn đội là một người thanh niên, bình thường ở trong nhà, tu luyện khắc khổ, cũng không sai Tần gia ta đi làm chuyện gì, những người còn lại cùng coi như dễ thở.

- Vậy thì tốt. Tần Ngọc nghe vậy, sắc mặt thả lỏng.

- So sánh ra, Tần gia ta đã coi như khá lắm rồi. Tần Triêu Dương mỉm cười.

Trong lúc bọn họ nói, liền nghe bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập, có người đang vội chạy về phía bên này.

Tần Triêu Dương không khỏi nhíu mày.

Sau đó, ngoài cửa truyền vào tiếng tỳ nữ: - Lão tổ...

Giọng run run, rõ ràng tâm tình không ổn.

- Ngọc nhi, con cứ nghỉ ngơi, lão tổ đi sẽ trở lại ngay. Tần Triêu Dương không muốn vì chuyện vặt mà quấy rầy Tần Ngọc, ôn hòa căn dặn, liền đi ra ngoài.

- Lão tổ... Tần Ngọc gọi: - Mọi chuyện cẩn thận.

Tần Triêu Dương khẽ gật đầu, đi ra ngoài đóng cửa lại, ánh mắt như điện, nhìn về phía tỳ nữ ngoài cửa.

Tỳ nữ tràn đầy nước mắt, đang muốn nói, lại bị Tần Triêu Dương trừng mắt.

Tiếp theo, Tần Triêu Dương đi ra ngoài, tỳ nữ đi theo sau. Thẳng đến khi cách xa khuê phòng Tần Ngọc, Tần Triêu Dương mới nói: - Có chuyện gì, bây giờ nói đi.

- Lão tổ... Tỳ nữ liền vội nói chuyện vừa xảy ra.

Tần Triêu Dương nghe vậy, sắc mặt trầm xuống, người lóe lên chạy ra ngoài viện.

Trong khuê phòng, Tần Ngọc nói với Tuệ nhi: - Đỡ ta dậy.

Tuệ nhi cả kinh, hỏi: - Tiểu thư ngài muốn làm gì?

- Đi xem thử, ta luôn cảm thấy tâm thần không yên, dường như sắp xảy ra chuyện. Sắc mặt Tần Ngọc ngưng trọng nói.

- Bên ngoài có lão tổ lo liệu, sẽ xảy ra chuyện gì? Hiện giờ tiểu thư thân thể không ổn, đừng nên ngồi dậy.

- Ngươi đỡ hay không! Tần Ngọc trừng mắt.

Tuệ nhi hoảng hốt: - Tiểu thư, nô tỳ không dám, nếu để cho lão tổ biết...

- Vậy tự ta dậy... Tần Ngọc cắn răng, chầm chậm ngồi dậy, nhưng chỉ một động tác đơn giản lại làm trán nàng toát mồ hôi lạnh, trong họng hừ nặng.

Tuệ nhi thấy vậy, nóng vội không thôi, khuyên bảo hết cách, Tần Ngọc vẫn không nghe, cuối cùng vừa khóc vừa đỡ dậy.

....................

Phủ thành chủ.

Trong đại sảnh, một nam nhân khoảng chừng 20 tuổi ngồi ở ghế chính, tuy rằng phong thái hiên ngang, nhưng khiến người ta có cảm giác vô cùng âm hiểm, như đang luôn tính toán âm mưu gì.

Tu vi của hắn không cao, Đạo Nguyên nhất tầng cảnh mà thôi, nhưng khí chất tuyệt đối không giống đệ tử tông môn thế gia bình thường.

Người này là thiếu cung chủ Phi Thánh Cung hiện tại, Ninh Viễn Thuật.

Từ khi Ninh Viễn Thành thiếu cung chủ đời trước đột nhiên tử vong, Ninh Viễn Thuật là em trai liền được lập lên làm thiếu cung chủ.

Hai bên Ninh Viễn Thuật đều đứng một vị Đạo Nguyên tam tầng cảnh, một người mặt không biểu tình, nhắm mắt dưỡng thần, một người không giận mà oai, tóc bạc má hồng.
Hai người này, là tả hữu hai Đại hộ pháp Phi Thánh Cung, Cao Sơn Lưu Thủy.

Người bên trái là Cao Sơn, bên phải là Lưu Thủy, hai người đều tinh thông nhạc luật, am hiểu âm công, thủ đoạn quỷ dị, thực lực cực mạnh.

Lúc này, Ninh Viễn Thuật đang nhấm nháp linh quả, mặt cười khẽ.

Ở bên dưới hắn, Trang Bàn, nguyên phó thành chủ Phong Lâm Thành, đang mắt lạnh nhìn một người, ánh mắt đắc ý khinh bỉ.

Người mà hắn nhìn, chính là Đoàn Nguyên Sơn.

Túy Tửu Ông mặt hồng hồng say khướt, đứng cạnh Đoàn Nguyên Sơn, có vẻ say xỉn, ánh mắt mờ ảo.

- Không biết thiếu cung chủ gọi hai người ta đến, là vì chuyện gì? Đoàn Nguyên Sơn chắp tay hỏi, sắc mặt không vui.

Bất cứ ai bị tu hú chiếm tổ, tâm tình sẽ không tốt được, chỉ là cố kỵ thực lực hai Đại hộ pháp Cao Sơn Lưu Thủy cùng bối cảnh Phi Thánh Cung, Đoàn Nguyên Sơn mới không dám chống cự, đành thầm chấp nhận đối phương chiếm lĩnh phủ thành chủ, tượng trưng uy nghiêm của thành chủ. Mấy ngày nay, hắn cùng Túy Tửu Ông đều rút vào trong nhà, không hỏi thế sức.

Nào ngờ hôm nay bỗng bị Ninh Viễn Thuật gọi tới.

- Gọi hai người các ngươi đến, tự nhiên là có chuyện các ngươi làm, không thấy thiếu cung chủ đang thưởng thức linh quả hay sao? Các ngươi chờ đi! Trang Bàn bỗng nhiên lạnh giọng trách mắng.

Mấy tháng trước, hắn có xung đột với Dương Khai, bí bảo bị Dương Khai phả hoại linh tính, suýt nữa trọng thương. Khi đó, Đoàn Nguyên Sơn chẳng những không giúp hắn, mà còn đứng về phía Dương Khai trách mắng hắn một phen.

Trang Bàn tự nhiên ghi hận, hiện tại trở mình, hận không thể trả lại gấp trăm lần mối nhục ngày đó.

- Ợ... Túy Tửu Ông bỗng nhiên ợ lớn, trong đại sảnh liền tràn ngập mùi rượu.

Ninh Viễn Thuật ở bên trên liền nhướng mày, không còn tâm tình thưởng thức linh quả, có chút không vui ném xuống.

- Thành chủ đại nhân... Ợ, tiểu lão nhi... nấc.... sao lại nghe có tiếng chó sủa... Nấc... Hắn nói một câu phải chia làm mấy phần mới xong, bộ dáng lôi thôi, quả thật làm người ta không dám nhìn.

- Ngươi... Trang Bàn nghe vậy giận dữ, đối phương nói chuyện không chút che giấu ý châm chọc nhục mạ, hắn làm sao không nghe ra?

Ninh Viễn Thuật phất tay, ngăn hắn tiếp tục lên tiếng.

Trang Bàn thấy thế, quả nhiên không dám rên một câu, chỉ là ánh mắt oán độc nhìn Túy Tửu Ông, đã ghi lại mối hận này.

- Đoàn thành chủ! Ninh Viễn Thuật mỉm cười nhìn Đoàn Nguyên Sơn.

Người sau nhướng mày.

Tuy rằng đối phương mỉm cười, nhưng cho Đoàn Nguyên Sơn cảm giác như rắn độc đang thè lưỡi, cực kỳ nguy hiểm, trong lòng không khỏi nghiêm lại.

- Thiếu cung chủ có gì phân phó? Đoàn Nguyên Sơn trầm giọng hỏi.

- Lần này bổn thiếu chủ rời cung, gia phụ có ý cho hai Đại hộ pháp Cao Sơn Lưu Thủy đi theo. Hai vị hộ pháp đại nhân là cường giả gần với gia phụ ở bổn cung, sẽ không tùy tiện điều động, Đoàn thành chủ có biết là vì sao? Hắn híp mắt cười hỏi.

Đoàn Nguyên Sơn thầm nghĩ lão cha ngươi phái người bảo vệ ngươi, liên quan gì tới ta. Hơn nữa hạng nhân vật như thiếu chủ tông môn, ra ngoài không phải luôn có mấy hộ vệ hay sao?

Trong lòng nghĩ vậy, ngoài miệng lại nói: - Không biết!

- Ha ha... Ninh Viễn Thuật mỉm cười:

- Tự nhiên là muốn bảo vệ an toàn của ta rồi...

Sắc mặt Đoàn Nguyên Sơn trầm xuống, toát ra thần sắc "ngươi giỡn chơi đó hả", nếu vấn đề đơn giản như thế, còn cần phải hỏi hay sao?

Quả nhiên, Ninh Viễn Thuật chuyển giọng, nói tiếp: - Gia phụ có nói, trị an Phong Lâm Thành... thật không tốt!

Đoàn Nguyên Sơn nhướng mày, nói: - Dựa vào đâu mà nói vậy? Tại hạ quản lý Phong Lâm Thành đã nhiều năm, dù không nói võ giả trong thành đều là hạng lương thiện, nhưng cũng ít xảy ra chuyện giết người cướp của, trị an không ổn, xin thứ Đoàn mỗ không thể đồng ý.

Chương 2250: Tiểu tử họ Dương

- Là sao? Ninh Viễn Thuật mỉm cười, nụ cười thâm ý sâu sắc, đe dọa nhìn Đoàn Nguyên Sơn nói, -Vậy xin hỏi, đại ca của hắn hắn là chết như thế nào?

Đoàn Nguyên Sơn thân mình chấn động, cau mày nói: -Thiếu chung chủ lời ấy là có ý gì?

- A a… Ning Viễn Thuật cười một tiếng, nói: -Ninh Viễn Thành đại ca của ta, Đoàn thành chủ sẽ không không nhận ra chứ?

Đoàn Nguyên Sơn im lặng, Ninh Viễn Thành hắn đương nhiên là biết, lần trước lúc thánh linh hiện thế, Ninh Viễn Thành mang theo một vài tùy tùng đi tới Phong Lâm Thành, chuyện này hắn cũng biết, sau đó hắn tổ chức triệu khai hội đấu giá kia một lần, Ninh Viễn Thành kia cũng đã tham gia.

Ninh Viễn Thuật nói: -Theo ta được biết, đại ca của ta hắn sau khi tham gia đại hội đấu giá của Phong Lâm Thành các ngươi, liền không biết tung tích, mặc dù không có tìm thấy thi thể, nhưng là mệnh hồn đăng an trí trong cung lại cứ như vậy dập tắt, hiển nhiên là đã gặp độc thủ gì đó, nơi đã xảy ra chuyện cho dù không ở Phong Lâm Thành, thì khoảng cách cùng chỗ này cũng không xa, Đoàn thành chủ có phải hay không nên cho ta một cái công đạo?

Đoàn Nguyên Sơn nghe vậy, sắc mặt biến đổi.

Hắn còn tưởng rằng đối phương là ở phía sau mình tính sổ.

Tuy nói Ninh Viễn Thành chết cùng hắn vô quan, hắn đối với chuyện này lại có chút không biết, nhưng dù sao lần cuối cùng người ta hiện thân là ở trong Phong Lâm Thành, sau đó liền gặp phải độc thủ, bất kể như thế nào, Phong Lâm Thành beennayf đều có điểm trách nhiệm, nếu là Phi Thánh Cung thật truy cứu tới, Đoàn Nguyên Sơn quả thật là khôn có cách nào khác thoát tội.

Thấy sắc mặt hắn khó coi, Ninh Viễn Thuật lại cười ha ha một tiếng, nói: -Đoàn thành chủ không cần kinh hoảng, chuyện này lại nói tiếp, bổn thiếu nhưng thật ra muốn cảm tạ ngươi…

- Thiếu cung chủ đang cùng Đoàn mỗ nói đùa? Đoàn Nguyên Sơn sắc mặt âm trầm ngẩng đầu nhìn lại.

Ninh Viễn Thuật lắc đầu nói: -Đương nhiên là không phải, chỉ có điều nếu không phải đại ca ta xảy ra chuyện ở Phong Lâm Thành bên này của ngươi, ta nào có cơ hội được lập làm thiếu cung chủ, giờ này ngồi ở vị trí này. Đoàn thành chủ ngươi nói, bổn thiếu có phải cảm ơn ngươi hay không.

Nghe được lời ấy, Đoàn Nguyên Sơn chẳng nhữn không vui mừng chút nào, ngược lại cả người lạnh lùng.

Đại ca của mình chết, người trước mặt này chẳng những không thương tâm. Ngược lại dánh vẻ còn vô cùng cao hứng, hưng phấn bản thân được thay vào đó, đồng thời trước mặt mọi người cứ như vậy nói ra.

Ninh Viễn Thuật tính tình ác liệt, có thể thấy được rõ ràng. Cùng người như vậy chung sống, Đoàn Nguyên Sơn cũng không dám phớt lờ.

Trên vị trí đầu kia, Ninh Viễn Thuật nói: -Đại ca phế vật kia của ta chết thì đã chết rồi. Nhưng lại vì vậy mà khiến bổn tông tổn thất không nhỏ, đích thực làm cho lòng người đau đớn. Mặt khác…lúc trước Phó trưởng lão đến truy tra nguyên nhân cái chết của đại ca ta cũng chết ơ Phong Lâm Thành, Phó trưởng lão là có tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh, cũng là cường giả hiếm có trong bổn tông, cũng khong thể cứ như vậy mà chết không minh bạch. Chuyện này Đoàn thành chủ có phải nên cho ta một cái thông báo hay không?

Nói đến phần sau, sắc mặt của hắn từ từ âm lãnh, hùng hổ dọa người nhìn Đoàn Nguyên Sơn.

- Phó trưởng lão?

Đoàn Nguyên Sơn nghe vậy ngẩn ra, ngay sau đó hơi biến sắc một chút nghĩ tới một người, hô nhỏ nói: -Người thiếu cung chủ nói, chẳng lẽ là bộ dáng này!

Trong lúc nói chuyện, hắn đưa tay hướng về phía trước vung lên. Nguyên lực trước mặt bắt đầu khởi động, rất nhanh hình ảnh một người nổi lên.

Ninh Viễn Thuật liếc mắt nhìn, gật gật đầu nói: -Chính là! Hắn chính là Phó Tư Thông của bổn tông. Phó trưởng lão!

Đoàn Nguyên Sơn sắc mặt đại biến, lẩm bẩm nói: -Thì ra hắn là trưởng lão quý tông, chẳng trách có được tu vi tuyệt như vậy.

Hắn cũng là chợt nhớ ra người này, không nghĩ tới người này thật đúng là Phó trưởng lão trong miệng Ninh Viễn Thuật

Người này hắn cũng không quen, chẳng qua là lúc đó ma khí vây thành, Tần gia cống hiến ra Huyền Vũ Thất Tiệt Đại Trận. Cần phải kết trận chạy ra ngoài thành, lúc Đoàn Nguyên Sơn đang tìm một người thích hợp. Người này Mao Toại tự mình để cử, đảm đương một thành viên kết trận. Lcus đó còn có một thiếu phụ Đạo Nguyên tam tầng cảnh khác, Đoàn Nguyên Sơn mặc dù biết hai người này đều xuất thân bất phầm, nhưng cũng không có cẩn thận đi tìm hiểu lai lịch người ta.

Cho đến hôm nay mới hiểu, một người trong đó là Phi Thánh Cung trưởng lão.

Hắn trầm ngâm một chút, ôm quyền nói: -Thiếu cung chủ nếu là hỏi vị Phó trưởng lão này chết như thế nào, Đoàn mỗ thật ra có biết một chút.

- A? Nói nghe một chút. Ninh Viễn Thuật mày giương lên.

- Mấy tháng trước, lân cận Phong Lâm Thành bị ma khí Đại Ma thượng cổ xuất thế, chắc hẳn thiếu cũng chủ cũng có nghe nói... Hắn lập tức đem chuyện đã xảy ra khi đó nói lại, ngay cả chuyện cửa cuối cùng Trang Bàn sợ chết, từ bỏ mọi người trốn chạy cũng không có che giấu..

Trang Bàn ở bên cạnh lắng nghe vẻ mặt âm trầm như nước, cũng không dám phản bác, vẻ mặt lúc xanh lúc đỏ. Hai đại trưởng lão Cao Sơn Lưu Thủy kia, lại không tiếc khinh bỉ hướng Trang Bàn nhìn lại, nhìn đến nỗi hắn hận không thể tìm cái lỗ đất nứt mà chui xuống, cả đời không ra ngoài.

- Đại trận bị phá, ma khí hung mãnh, Đoàn mỗ vô lực chống lại, chỉ có thể liều mạng, mang hai người Tần gia quay trở về nội thành, vị Phó trưởng lão này lại không có lập tức rời đi, mà là lựa chọn lưu lại, phía sau đã xảy ra chuyện gì Đoàn mỗ cũng là không thể nào biết được, nhưng nếu vị Phó trưởng lão này đã chết, như vậy khả năng chí là vì ma khí gây thương tích.

- Như vậy a… Ninh Viễn Thuật nghe hắn giải thích một phen, cũng không có nghi ngờ gì nhiều, chỉ là trầm ngâm một lát sau nói: -Nói như vậy, chuyện này ngược lại cũng trách không được Đoàn thành chủ, mà là lỗi của Trang chấp sự rồi?

Hắn lập tức đưa mắt nhìn sang Trang Bàn.

Trang Bàn tu vi không tính là thấp, tốt xấu gì cũng là tu vi Đạo Nguyên cảnh, nửa đường gia nhập Phi Thánh Cung, ngược lại còn mò được một cái chức vị chấp sự, vốn như như vậy thăng quan tiến chức như diều gặp gió, nào biết lời của Đoàn Nguyên Sơn một phen đem cừu hận kéo đến trên người hắn.

Trong lòng lập tức đem Đoàn Nguyên Sơn mắng chửi gội máu chó lên đầu hắn.

Đã nhận ra ánh mắt lạnh như băng của Ninh Viễn Thuật, Trang Bàn sợ tới mức phù phù một tiếng quỳ sụp xuống đất, hoàn toàn không có khí tiết, nhìn thấy thần tình khinh bỉ của hai người Đoàn Nguyên Sơn và Túy Tửu Ông.

- Thiếu cung chủ minh giám a, ngày đó tình hình cũng khoog như lời nói của Đoàn Nguyên Sơn, thuộc hạ sở dĩ làm như vậy, thật ra…thật ra… Hắn nói một nửa, phát hiện có chút nói không xong, nhất thời ít từ, trên trán đổ đầy mồ hôi lạnh.

- Nhưng thật ra là sao? Ninh Viễn Thuật cười lạnh không ngừng, trong mắt hàn quang lóe lên, rất có tư thế “ngươi hôm nay không cho ta một cái công đạo liền để ngươi chờ xem”.

Trong lúc nguy cấp, Trang Bàn lại là phúc chí tâm linh, đầu óc linh hoạt, không ngừng nói: -Thuộc hạ ngày ấy chỉ là thấy việc không thể làm, cho nên giã từ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang, để lại tấm thân hữu dụng này, sẵn sàng góp sức với thiếu cung chủ, đi theo làm tùy tùng cho thiếu cung chủ!

Hắn nói xong, vẻ mặt nịnh nọt hướng Ninh Viễn Thuật nhìn lại.

- Có trình độ vỗ mông ngựa! Đoàn Nguyên Sơn hướng về phía Túy Tửu Ông bên cạnh nhẹ giọng nói, -Trước kia sao lại không biết người này mồm miệng lạnh lợi như vậy?

Tuy rằng âm lượng giảm thấp xuống, những ở đây đều là võ giả Đạo Nguyên Cảnh, còn có ai không nghe được?

- Cách… Túy Tửu Ông vẫn mắt say lờ đờ mông lung như cũ, bộ dáng dường như vĩnh viễn cũng không tỉnh, nghe vậy lại đánh cái bão cách vang dội.

Nhưng thật ra Trang Bàn không khỏi hung tợn trừng mắt liếc nhìn hắn một cái, sắc mặt đỏ trắng lẫn lộn, sợ là mình cũng có chút ngượng ngùng.

- Ân, khó có được lòng trung thành của Trang chấp sự, thưởng! Ninh Viễn Thuật sau khi ngẩn ra lại là thần sắc lớn duyệt, nói xong liền thuận tay vứt cho Trang Bàn một linh quả, linh quả kí nhanh như chớp cổn động, thinh chuẩn lăn đến trước mặt Trang Bàn. Trang Bàn chẳng những không có cảm giác bị nhục, ngược lại cười to ôm quyền: -Cảm tạ thiếu cung chủ ban thưởng!

Nói xong, cúi người xuống, cúi đầu cuống, như con chó ăn thức ăn, đem linh quả kia cắn vào miệng, bẹp bẹp nuốt vào bụng.

Đoàn Nguyên Sơn quả thực không nhìn nổi, bỏ qua một bên, nhớ lại trước kia còn cùng người này cộng sự, thật buồn nôn.

- Đoàn thành chủ… Ninh Viễn Thuật lần nữa đưa mắt nhìn sang Đoàn Nguyên Sơn, nói: -Bổn thiếu có một thỉnh cầu.

Đoàn Nguyên Sơn nói: -Thiếu cung chủ mời nói.

Ninh Viễn Thuật nói: -Bổn thiếu chủ tóm lại là người ngoài, cái gọi là cường long không áp đầu sỏ, ở đây nói thể nào một mẫu chia ba của Đoàn thành chủ, bổn thiếu hy vọng Đoàn thành chủ có thể giúp bổn thiếu điều tra rõ nguyên nhân cái chết của đại ca ta, nếu là có người gia hại, nhất thiết phải tìm ra hung thủ!

Khóe miệng Đoàn Nguyên Sơn giật một cái, đang chuẩn bị thuận miệng ứng phó mấy câu, Trang Bàn lại đứng lên, vẻ mặt vội vàng nói: -Nếu là thiếu cung muốn muốn đuổi theo tra xét nguyên nhân cái chết của Thành đại thiếu, thuộc hạ bên này thật ra có một người khả nghi.

- Nga? Ninh Viễn Thuật kinh ngạc hướng hắn nhìn lại, -Ngươi biết những gì? Nói nghe một chút…

- Có một tiểu tử họ Dương, đã từng động tới một bí bảo lâu thuyền của bổn tông! Trang Bàn nói, -Mà bí bảo lâu thuyền kia, thuộc hạ đã từng thấy Thành đại thiếu sử dụng qua, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tiểu tử họ Dương kia nhất định biết chút ít nội tình, có lẽ chính là họ Dương kia ngửi thấy hơi tiền nổi lòng tham, giết Thành đại thiếu cũng không chừng.

- Có chuyện như vậy? Ninh Viễn Thuật hàn quang trong mắt lóe lên một cái.

- Đúng vậy!

Trang Bàn vừa mới nói xong, liền thấy Ninh Viễn Thuật bỗng nhiên hướng hắn đánh ra một chưởng, trong lòng bàn tay kia, nguyên lực thoải mái đi ra, hiển nhiên là vận dụng bí thuật gì đó, Trang Bàn cả kinh thất sắc, bản năng vận công ngăn cản, nhưng vừa mới có động tác này, Cao Sơn trưởng lão vẫn luôn nhắm mắt ngưng thần bỗng nhiên trừng mắt mở lớn, một tinh quang giống như thực chất từ trong bắn ra, bao phủ Trang Bàn.

Trang Bàn lập tức đông cứng tại chỗ, ngay sau đó trong nhực liền truyền đến oanh một tiếng vang nặng nề, kèm theo tiếng kêu thảm, Trang Bàn bay rớt ra ngoài, nặng nề mà đập vào trên vách tường, oa một tiếng hộc ra một ngụm máu tươi, trước mắt sao bay rối loạn, thần tình có chút uể oải.

- Thiếu cung chủ… Hắn mạnh mẽ xốc lại tinh thần, thần tình hoảng loạn, -Này là ý gì?

Ninh Viễn Thuật hừ lạnh nói: -Nếu có tin tức quan trọng như vậy, vì sao không thông bảo sớm một chút?

Trang Bàn há to miệng, ngây ngốc, lầm bẩm nói: -Thuộc hạ cho rằng…

- Ngươi cho là cái gì?

Ninh Viễn Thuật lạnh lùng nhìn hắn, -Ngươi cho là bổn thiếu chủ cũng không muốn tra ra nguyên nhân cái chết của phế vật kia? Hừ, bổn thiếu chủ mặc dù không thích hắn, nhưng hắn dù sao cũng là người của bổn tông, chết không minh bạch còn thể thống gì? Nguyên nhân cái chết phải tra ra được, hung thủ cũng nhất thiết phải nghiêm trị!

- Dạ dạ dạ, là thuộc hạ suy tính không chu toàn! Trang Bàn không ngừng đáp.

- Tiểu tử họ Dương kia, giờ này người ở đâu? Ninh Viễn Thuật trầm giọng quát hỏi.

- Người này hành tung, chỉ sợ còn phải hỏi Đoàn thành chủ một chút. Trang Bàn lau máu tươi bên mép, mắt lạnh hướng Đoàn Nguyên Sơn nhìn lại, bộ dáng nhìn có chút hả hê.

Ninh Viễn Thuật cũng thuận thế dời đi ánh mắt, hùng hổ dọa người mà nhìn Đoàn Nguyên Sơn.

Đoàn Nguyên Sơn cau mày, nói: -Hắn đã rời khỏi Phong Lâm Thành mấy tháng rồi, giờ này người ở chỗ nào, Đoàn mỗ cũng không biết.

- Vậy hắn kế thừa môn phái gì, có người thân trong Phong Lâm Thành? Ninh Viễn Thuật lại hỏi.

- Kế thừa phái gì Đoàn mỗ cũng không biết, hắn vốn là hai năm trước đi tới Phong Lâm Thành, ở trong thành hình như cũng không có thân nhân nào của hắn.

Chương 2251: Ỷ mạnh hiếp yếu

Tần gia, Tần Triêu Dương cấp tốc chạy tới một nơi trong sân, ánh mắt hướng vào bên trong đảo qua, thần tình lập tức trầm xuống.

Chỉ thấy trong sân kia vây quanh không ít người, một vài người là đệ tử Bát Phương Môn Tần gia hắn, vào người còn lại là hộ vệ Tần gia cùng người làm.

Mấy vị Bát Phương Môn kia nhân số tuy không nhiều lắm, nhưng mỗi người đều có tu vi Đạo Nguyên cảnh, mà Tần gia hộ vệ tuy rằng vây quanh bọn họ ba tầng ngoài ba tầng trong, những mối một người đều là Hư Vương Cảnh hoặc là võ giả Phản Hư Cảnh.

Nhân số tuy nhiều, khí thế lại không có nửa điểm có thể so tính.

Hiện trường không khí có chút nặng nề, trong không khí mơ hồ còn có một mùi máu tanh.

Tiếng bước chân nặng nề dồn dập của Tần Triêu Dương kinh động mọi người, rất nhiều hộ vệ quay đầu nhìn lại, thấy hắn đến, đều rối rít hô nhỉ: -Lão tổ!

Nhưng thật ra đệ tử Bát Phương Môn bị bọn họ bao vây vào giữa, sắc mặt hơi có chút khó coi.

Tần Triêu Dương nhẹ nhàng gật gật đầu, thẳng thắn hướng phía trước bước tới.

Đám người chủ động cách xa, để hắn thông suốt không trở ngại.

Đợi cho đến khi vào chỗ trung tâm, ánh mắt Tần Triêu Dương hướng mặt đất đảo qua, mi mắt lập tức hơi có lại, tức giận dâng lên tận đỉnh đầu.

Thấy những thứ trên mặt đất kia, một thi thể nữ nhân nằm ngang, máu tươi đầy đất, tử trạng thê thảm, nữ thi này hiển nhiên là một tỳ nữ Tần gia, Tần Triêu Dương liếc mắt một cái liền nhận ra, mấy ngày trước tỳ nữ này còn dâng trà cho hắn, hôm nay lại thây đầy đất ở đây, đôi mắt đẹp trợn tròn, chết không nhắm mắt.

Mà xem ra nguyên nhân cái chết của tỳ nữ kia, là như bị người dùng cự lực đánh bể ngực, cả ngực đều lõm xuống, bên khóe miệng nôn ra có chút mảnh vỡ nội tạng.

Tần Triêu Dương nhìn một màn thê thảm này, nỗi lòng phập phồng, nguyên lực toàn thân cũng hơi rung động.

Mấy đệ tử Bát Phương Môn ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi. Mỗi người đều biểu tình lúng túng, một người trong đó màu da hơi tái, tướng mạo thanh niên anh tuấn nổi bật.

- Ai làm. Trầm mặc hồi lâu, Tần Triêu Dương mới hít một hơi thật sâu, ngữ khí vẫn bình tĩnh. Nhưng thanh âm khẽ run lại biểu hiện rõ bất bình trong lòng hắn.

Trong lúc nói chuyện, hắn ngước mắt lên, ánh mắt hướng mấy người Bát Phương Môn quét tới.

Mấy người kia ánh mắt đều nhìn đi chỗ khác, không dám nhìn nhau.

- Có biết rõ tình hình hay không, đứng ra, lớn tiếng nói. Không cần phải sợ!

Tần Triêu Dương nạt nhỏ, ánh mắt hướng nhóm mấy hộ vệ và tỳ nữ nhà mình quét qua.

Một tỳ nữ trong đó cắn đôi môi đỏ mọng đứng ra, sắc mặt trắng bạch, dường như còn chưa có lấy lại tinh thần từ màn kinh sợ trướ mắt, cặp mắt khóc sưng đỏ. Lúc này đè nén nức nở, phù phù một tiếng, quỳ xuống trước mặt Tần Triêu Dương, nói: -Lão tổ, tiểu Hoàn chết không nhắm mắt, xin lão tổ làm chủ cho nàng!

- Đứng lên nói, rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Tần Triêu Dương xoay mình, đem tỳ nữ kia đỡ lên.

Tỳ nữ kia sau khi đứn dậy, ngẩng đầu hướng một trong mấy người Bát Phương Môn liếc nhìn. Đã thấy người kia thời khắc này hung tợn nhìn mình chằm chằm, sợ tới mức nàng không khỏi có chút hoa dung thất sắc, hét lên một tiếng.

Tần Triêu Dương đương nhiên có điều phát giác. Đưa tay khoát lên trên đầu vai tỳ nữ, một cỗ nguyên lực tinh thần rót vào, vuốt lên sợ hãi trong lòng nàng, dịu dàng nói: -Lão tổ ở đây, không ai có thể khi dễ các ngươi, nói tình hình thực tế.

- Vâng! Tỳ nữ này nhẹ nhàng gật gật đầu. Đôi môi khẽ mở nói: -Nô tỳ và tiểu Hoàn phụng mệnh lão tổ, chăm sóc các vị đại nhân khởi cư sinh sống ở đây. Tận tâm hết trách nhiệm, không dám có chút lười biếng. Hôm nay nô tỳ và tiểu Hoàn một đường tới đây. Đưa chút đồ ăn cho một vị đại nhân, sau khi đặt mâm đựng trái cây xuống, hai người nô tỳ liền chuẩn bị rời đi, lại không ngờ…lại không ngờ…

Nàng nói đến đây, dường như nhó lại chuyện vô cùng kinh khủng, thân thể mềm mại run rẩy, lạo có chút nói không được nữa.

Tần Triêu Dương kiên nhẫn chờ, tiếp tục lấy nguyên lực tương trợ.

Một hồi lâu, tỳ nữ kia mới từ từ bình phục nói: -Lại không ngờ vị đại nhân kia nổi lên ác ý, muốn cưỡng ép nô tỳ và tiểu Hoàn ở lại hầu hạ hắn, hai người nô tỳ tất nhiên là khôn chịu, mọi cách đùn đảy, cũng không biết chuyện gì xảy ra, tiểu Hoàn đột nhiên kêu thảm một tiếng, từ trong phòng bay ra, đợi nô tỳ đi ra dò xét, nàng liền…nàng liền…

Nghe đến đó, trên tay Tần Triêu Dương hơi dùng lực một chút, tỳ nữ kia liền ngủ mê man, hắn hướng về phía một tên hộ vệ nói: -Dẫn đi, để nàng nghỉ ngơi thật tốt một chút. - Vâng! Hộ vệ kia nghe vậy, liền vội vàng ôm lấy tỳ nữ, đi ra ngoài.

Tần Triêu Dương lúc này mới quay đầu nhìn một sương phòng trong nhà, thất đại môn sương phòng kia vỡ nát, hiển nhiên là bị thứ gì đó đụng vỡ, kết hợp với lời nói lúc trước của tỳ nữ kia, hẳn là tỳ nữ tên tiểu Hoàn sau khị bị đánh bay ra, là nguyên nhân phá hủy cánh cửa.

- Gian sương phòng này, là vị bằng hữu kia ở? Tần Triêu Dương tay chỉ sương phòng xảy ra chuyện ở xa xa kia, ánh mắt lợi hại lại nhìn mọi người Bát Phương Môn.

Ánh mắt mấy người đều tránh né, lóe lên bất định, dường như biết đuối lý, có chút ngượng ngùng.

Lại có một người, thẹn quá hóa giận, ưỡn ngực một cái, quát: -Bổn thiểu ở, thì sao?

Lời vừa nói ra, tất cả ánh mắt Tần gia hộ vệ đều hướng người kia nhìn qua, Tần Triêu Dương cũng thế.

Người này chính là đệ tử Bát Phương Môn màu da hơi tái, tướng mạo anh tuần kia.

Người kia trước mắt bao người, cũng là mặt không hổ thẹn, cười lạnh một tiếng nói: -Các ngươi muốn làm gì? Các ngươi muốn làm gì trước, tốt nhất trước áng chừng bản lĩnh bản thân mình một chút!

Trong lúc hắn nói chuyện, thúc giục nguyên lực trong cơ thể, chỉ một thoáng, tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh nhìn không sót một cái.

Tần Triêu Dương bị cỗ khí thế này làm cho lùi lại vài bước, những hộ vệ kia thì không chịu nổi, mỗi người cũng như bị núi cao áp đính, thần sắc gian khổ, xương cốt trong cơ thể kẽo kẹt kẽo kẹt vang dội.

Tần Triêu Dương tuy bị khí thế đối phương sở áp, lại không có nửa điểm nao núng, ngược lại thúc giục lực lượng, ép buộc đứng tại chỗ, trầm giọng nói: -Thế nào? Bằng hữu đây là muốn diệt Tần gia ta?

- Ta không có ý tứ này, ngươi đừng ăn nói bừa bãi! Nam nhân da trắng kia kêu lên.

- Nhưng tiểu Hoàn là bằng do bằng hữu giết? Tần Triêu Dương cắn răng quát hỏi.

Nam nhân da trắng sắc mặt ngượng ngùng, ngập ngừng nói: -Ta cũng không muốn a, ta không phải cố ý, chỉ là nàng cắn ta một cái, ta nhất thời phẫn nộ, lỡ tay thôi, ngươi xem một chút, nàng cắn thật lợi hại!

Trong lúc nói chuyện, hắn còn xắn ống tay áo lên,q ủa nhiên nhìn thấy trên cánh tay kia, một loạt dấu răng.

- Chỉ vì như thế, ngươi liền giết nàng? Tần Triêu Dương bỗng nhiên đi tới phía trước vài bước, một thân áo quần không gió mà lay, hoa lạp lạp vang dội. Tuy rằng tu vi so với Tần Triêu Dương cao hơn, nhưng thấy hắn một bộ dáng tức sùi bọt mép, nam nhân da trắng khí thế lại thấp một bậc, lui về phía sau một chút, nói dối: -Ta đã nói không phải cố ý, ngươi còn muốn như thế nào nữa? Ngươi cũng là người tu luyện, đương nhiên cũng biết ngẫu nhiên cũng có lúc lỡ tay.

- Lão phu là người tu luyện, nhưng lão phu chưa từng bức bách một người bình thường không có tu luyện đi làm chuyện bản thân không muốn làm, càng không lỡ tay giết người! Tần Triêu Dương cả giận nói.

- Ngươi lão gia hỏa này… Nam nhân da trắng cũng nổi giận, -Còn theo như ngươi nói không rõ.

- A a… Lúc này, nam nhân trung niên khác đứng ra, sau khi cười một tiếng hướng về phái Tần Triêu Dương ôm quyền nói: -Tần gia chủ, có rảnh hay không nói chuyện một chút?

- Có lời gì liền nói luôn ở đây. Tần Triêu Dương lạnh giọng trả lờ.

Đụng một cái bắt nạt kẻ yêu, nam tử trung niên kia cũng là biểu tình ngượng ngùng, thầm mắng Tần Triêu Dương có chút không biết điều, nhưng lại không tiện quá mức miễn cưỡng, sau khi trầm ngâm một phen, nói: -Tần gia chủ, Lâm Duẫn sư đệ ta nhất thời lỡ tay giết chết tỳ nữ của quý tộc, tuy có sai lầm, nhưng giờ này hắn cũng hối hận vạn phần, vẫn xin Tần gia chủ giơ cao đánh khẽ, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

- Hối hận vạn phần? Tần Triêu Dương liếc nam nhân kêu Lâm Duẫn kia, cười lạnh nói: -Lão phu mắt bị mù sao? Sao ta không nhìn ra hắn có nửa điểm hối ý?

Nam nhân trung niên nhất thời hướng Lâm Dẫn nhìn một cái, Lâm Duẫn ngoài miệng bất mãn lẩm bẩm mấy câu, vội vàng cúi đầu xuống, một bộ dáng buồn bã ỉu xìu.

- Tần gia chủ, người chết không thể sống lại, ngươi cũng không thể bảo Lâm Duẫn sư đệ ta đền mạng đi? Nam nhân trung niên cười ha hả nói.

- Hắn dám! Lâm Duẫn bỗng nhiên lại ngẩng đầu lên, cười lạnh một tiếng.

- Ngươi ngậm miệng! Nam nhân trung niên hung tợn trừng mắt liếc Lâm Duẫn một cái, lúc này mới khiến hắn hơi có chút an phận.

Nam nhân trung niên lại hướng về phía Tần Triêu Dương, thấp giọng nói: -Tần gia chủ, ta cũng không gạt ngươi, vị Lâm Duẫn sư đệ này của ta ngày thường cũng không phải người hung hăng càn quấy gì, chỉ là có chút si mê nữ sắc thôi, chuyện hôm nay chỉ sợ cũng vì vậy mà mà phát sinh, hắn ở đây đợi cũng đã một thời gian, vẫn luôn an phận, nào hiểu được hôm nay lại là t*ng trùng lên óc, thật là làm cho người ta không biết nói hắn tốt cái gì. Khi còn trong nội tông, Phó môn chủ rất là nuông chiều hắn, tính khí có chút chúng ta đều khôn thể chịu đựng được, Tần gia chủ ngài cũng không cần cùng hắn so đo.

- Phó môn chủ?

Tần Triêu Dương mi mắt co rút lại.

- Nga đúng rồi, Lâm Duệ phó môn chủ là thúc thúc của hắn. Nam nhân trung niên mỉm cười giải thích.

Tần Triêu Dương nào có không nghe ra ý của hắn.

Chới nói Lâm Duẫn có chỗ dựa vững chắc, ngay cả hắn không có chỗ dựa vững chắc, chỉ cần là tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, Tần gia trên dưới không người nào có thể át chế. Giờ này lại nhiều hơn tầng băn khoăn, Tần Triêu Dương lập tức biết, khiến hắn đền mạng là tuyệt đối không thể nào.

Tần gia, căn bản không thể trêu chọc Bát Phương Môn, mặc dù người kia cũng không phải cái đại tông môn gì, có thể so với Tân già là cường đại hơn mấy trăm lần.

Nghĩ đến đây, Tần Triêu Dương không khỏi có chút tâm ý nguội lạnh, thần tình cô đơn.

Tỳ nữ nhà mình lại bị người ta đánh chết tại nhà mình, thân là lão tổ lại không cách nào trừng trị hung thủ, điều này làm cho trong lòng hắn bất an.

- Nói nhảm nhiều như vậy làm cái gì? Lâm Duẫn dường như vô cùng không kiên nhẫn, lúc này quát lên: -Không phải là một tỳ nữ sao, bồi thường chút ít tiền không được sao? 100 ngàn nguyên tinh có đủ hay không? Không đủ cho ngươi 200 ngàn! Như tiểu gia tộc các ngươi, 200 ngàn là số tiền lớn, đủ cho các ngươi tiêu nhiều năm, cũng không nên rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.

Hắn một bộ dáng khinh bỉ khinh thường, nào có cái gì hối ý? Dường như tỳ nữ trên mặt đất kia không phải hắn giết.

Nam nhân trung niên nghe vậy, cũng không có chút ý tứ ngăn lại nào, hiển nhiên cũng không ôm cái ý nghĩ này, nếu có thể bồi thường chút ít tiền tài, dàn xếp ổn thỏa đó là tốt nhất, nếu không được, hắn cũng không ngại xé rách mặt nạ, nói láo đe dọa một phen, dù sao chuyện hôm nay tuyệt đối không thể truyền ra ngoài.

Tần Triêu Dương nghe vậy, vốn thần tình tịch mịch đột nhiên bạo nộ.

Nam nhân trung niên vội vàng lên tiếng trấn nan, nói: -Tần gia chủ bớt giận, Lâm Duẫn sư đê ta lời nói mặc dù khó nghe, nhưng lời hắn nói ra không hắn không phải là một phương pháp giải quyết, Tần gia chủ ra một cái giá đi, chúng ta tuyệt đối không từ chối.

Chương 2252: Các ngươi đi đi

Có thể nhìn ra, nam nhân Bát Phương Môn này đúng là muốn chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, tuy nói thực lực của những người Bát Phương Môn đối với Tần gia là căn bản không thể ngăn cản, nhưng dù sao cũng là đuối lý, nam nhân trung niên cũng không muốn làm to chuyện, miễn cho đồn đại ra ngoài lại khó coi.

Tần Triều Dương vẻ tức giận không nói một lời, cũng không biết trong lòng nghĩ thế nào nhưng ai cũng có thể thấy vẻ giận giữ không cam lòng của hắn, chỉ là đứng ở đấy nghiền nắm đấm.

Lâm Duẫn thấy vậy lại liên tục cười nhạo miệng nói: - Tần lão gia chủ, ngươi hãy cẩn thận suy nghĩ một chút, một quyết định sai lầm đủ để cho Tần gia ngươi một tiểu gia tộc như vậy xôi hỏng bỏng không đấy.

Nói đến phần sau, ngữ khí của hắn bỗng âm trầm, mùi vị uy hiếp.

Mà đúng lúc này, bên ngoài viện lạc bỗng truyền đến thanh âm của một người: - Hai trăm ngàn nguyên tinh, đã muốn mua một mạng người, mạng người này rẻ như vậy sao?

Người này lúc nói còn kèm theo tiếng ho nhẹ, bộ dạng như đang bệnh nặng.

- Người nào? Lâm Duẩn giận giữ quay đầu nhìn hướng phát ra tiếng nói kia quát lớn.

Chỉ thấy bên kia Tần Ngọc đang được dìu tới, sắc mặt tái nhợt, thân thể mảnh mai giống như một đoá hoa nhỏ gặp mưa gió nhìn rất đáng thương.

Lâm Duẫn nhìn ngây ra, liền sau đó mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Tần Ngọc, gương mặt hiện vẻ hưng phấn.

Tần Ngọc vốn là tư sắc không tầm thường, giờ này nàng mặc dù bệnh nặng nhưng còn tăng thêm phần mỹ cảm, làm Lâm Duẫn có chút nhìn thấy sắc đẹp thần hồn điên đảo, muốn ngừng không được.

Chính như nam tử trung niên kia nói, Lâm Duẫn người này có chút si mê nữ sắc, đi tới Phong Lâm Thành cũng sắp được hai tháng rồi, mấy ngày này luôn ở tại Tần gia, hôm nay không biết tinh trùng nào lên óc, táy máy tay chân với hai tỳ nữ kia, nếu không cũng không đến mức gây ra nhiễu loạn lớn như thế.

Thời khắc này vừa nhìn thấy Tàn Ngọc, hắn lập tức cảm giác được lúc trước mắt mình quả thực bị mù, lại có ý nghĩ với hai nữ tỳ có tư sắc thường thường như vậy, đích thực đã bôi nhọ thân phận của mình.

Có ý nghĩ gì cũng phải đối với người con gái trước mắt này mới phải.

- Ngọc nhi! Tần Triêu Dương hơi biến sắc mặt, vội vã đi tới chỗ Tần Ngọc đứng đỡ nàng trách cứ: - Sao con lại ra đây, chẳng phải bảo con hãy nghỉ ngơi sao?

Tần Ngọc cười mạnh nói: - Cứ cảm giác có chuyện gì đó nên không yên lòng nên con muốn qua xem một chút.

Lúc nói chuyện đôi mắt đẹp của Tần Ngọc hướng nhìn thi thể tiểu hoàn nữ kia, thấy thảm trạng của nàng, sắc mặt vốn đã tái nhợt nay càng trắng hơn.

- Vị cô nương này… Lâm Duẩn cười tươi làm ra vẻ phong lưu phóng khoáng, miệng lúc nói chuyện đang muốn chào hỏi Tần Ngọc lại bị nam tử trung niên kia hung hăng trừng mắt: - Lui xuống, ngươi còn sợ náo loạn chưa đủ sao?

Lâm Duẩn dường như có chút kiêng kị bộ dáng của nam nhân trung niên này, nghe vậy không khỏi ngượng ngùng, ngậm miệng không nói.

Những đệ tử Bát Phương Môn khác cũng đều gương mặt oán trách nhìn hắn, trách mắng hắn không biết thu mặt lại, quả thực làm người ta không thể nhịn được.

- Vị này hẳn là Tần Ngọc cô nương?

Nam tử trung niên đứng xa xa ôm quyền mỉm cười với Tần Ngọc.

- TIền bối biết ta? Tần Ngọc ho vài tiếng, ánh mắt như nước nhìn đối phương.

Nam nhân trung niêm mỉm cười nói: - Lúc trước khi ở trong thành tìm hiểu tin tức, có nghe người bên ngoài nói Tần gia có một vị kỳ nữ tử, hôm nay mới gặp, quả nhiên danh bất hư truyền.

Chỉ có tu vi Phản Hư Cảnh hơn nữa cũng không biết mắc phải bệnh gì sinh cơ mờ yếu lại có thể đối mặt với một Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh là hắn mà chậm rãi nói như vậy, đây căn bản không phải là điều một thiếu nữ bình thường có thể làm được. Nhìn Tần Ngọc, nam nhân trung niên không nhìn ra được nửa điểm sợ hãi cùng khủng hoảng trong mắt nàng.

Quan trọng nhất chính là nam nhân trung niên có thể cảm giác được mệnh của Tần Ngọc không còn bao lâu, nhưng nàng không hề có chút ý sợ hãi, thần tình lạnh nhạt, mặc dù là cụ già sống mấy trăm năm, nhìn thấy nhân thế cũng không nhất định có được vẻ lạnh nhạt như vậy của nàng.

Nam nhân trung niên kia không khỏi coi trọng liếc Tần Ngọc.

- Lời vừa rồi của Ngọc cô nương là có ý chê nguyên tinh quá ít? Nam nhân trung niên tuy cảm thấy Tần Ngọc có chút không tầm thường, nhưng cũng không để ở trong lòng, thiếu nữ này chỉ là tu vi Phản Hư Cảnh, lại chỉ là một tiểu thư tiểu gia tộc mà thôi, chỉ có thể thoáng qua trong mắt hắn chứ không đến mức phải đối đãi quá mức đặc biệt, cho nên sau khi hàn huyên một chút hắn liền đi thẳng vào vấn đề mỉm cười nói: - Nếu như vậy Ngọc cô nương có thể ra một cái giá hợp lý, Bát Phương Môn tuy không phải đại tông môn gì nhưng mấy trăm ngàn nguyên tinh cũng có thể có.

Hắn vừa dứt lời Tần Ngọc liền lạnh như băng nói tiếp: - Ngươi coi đây là mua bán đồ vật, còn có thể cò kè mặc cả sao?
Nam nhân trung niên biểu tình ngượng ngùng, cười khan nói: - Vậy ý của Ngọc cô nương…

- Sinh mạng vô giá. Tần Ngọc đáp khẽ.

Nam nhân trung niên ánh mắt híp lại, ngữ khí cũng lạnh không ít nói: - Ngọc cô nương hãy nói rõ một chút đi, ta có chút không hiểu rõ…

Hắn cũng dần mất kiên nhẫn, tuy nói chuyện này đúng là do Lâm Duẫn gây ra, nhưng hắn thân là cường giả Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, cũng thả thấp tư thái dầy mặt như vậy chỉ mong đối phương có thể nể mặt hắn chút đỉnh lại không ngờ Tần gia bên này lớn nhỏ đều nói không thông, bộ dạng không muốn từ bỏ, hắn tự nhiên cũng căm tức vạn phần.

Hắn tự biết có tiền đề là thực lực chênh lệch lớn, có thể trao đổi cùng đối phương như vật, nhưng lại bị đối phương lớn mặt, năm lần bảy lượt rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt làm hắn cảm thấy rất mất mặt.

- Giết người đến mạng, đạo lý chính đáng. Tần Ngọc nạt nhỏ.

- Cái gì?

Nam nhân trung niên biến sắc không ngờ Tần Ngọc lại đưa ra yêu cầu vô căn cứ bậc này.

Mà Lâm Duẫn lại sợ nhảy dừn lên, kêu gào: - Tiểu tiện nhân ngươi bị tâm thần à? Lại dám kêu bổn thiếu đền mạng. Tính mạng một tỳ nữ rác rưởi sao có thể so sánh với bổn thiếu, ngươi có phải là muốn chết hay không vậy?

- Nói chuyện sạch sẽ một chút. Ngươi ăn phải cứt à? Tần Triêu Dương vừa nghe con thỏ chết bầm này dám nhục mạ Tần Ngọc lập tức mắng trong cơn giận dữ.

Lâm Duẫn giận quá lại cười, không ngừng gật đầu: - Được được, một tiểu gia tộc, lá gan ai nấy đều lớn bằng trời, hôm nay bổn thiếu sẽ dạy các ngươi làm người như thế nào.

Lúc nói vậy, hắn thúc giục nguyên lực có dấu hiệu động thủ.

- Khốn nạn. Nam nhân trung niên bỗng hướng về phía Lâm Duẫn quát một tiếng cắn răng nói: - Ngươi muốn làm gì?

Lâm Duẫn ngẩn ngơ chỉ vào Tần Triêu Dương cùng Tần Ngọc nói: - Huynh cũng nghe thấy bọn họ vừa nói gì, ta muốn làm gì không phải đã rõ ràng rồi hay sao?

Nam nhân trung niên mặt trầm như nước lặng lẽ truyền âm:

- Giết bọn họ không phải chuyện gì, cho dù sau này đồn đạii ra ngoài đối với tông môn ta cũng chỉ là tổn thất trên bề mặt, cũng không có khả năng có người ra mặt vì tiểu gia tộc này tới tìm Bát Phương Môn ta gây phiền toái.
- Vậy huynh cố kỵ cái gì? Lâm Duẫn nghĩ không thông, không biết người này vì sao lại ngăn mình.

- Ngươi là muốn kinh động tới người kia sao? Ngươi có thể biết là nếu kinh động hắn ngươi sẽ có kết quả gì chứ? Nam nhân trung niên lạnh như băng nhìn hắn.

Lâm Duẫn nghe vậy biến sắc, nam nhân trung niên trong miệng nói người kia, đối với Lâm Duẫn mà nói dường như là một tồn tại cực kỳ đáng sợ, chỉ cần nghe thấy cũng đủ làm hắn xanh mặt, khí thế hoàn toàn không còn.

Một màn này ập vào trong mắt Tần Ngọc cùng Tần Triêu Dương, cũng không biết hai người Bát Phương Môn này ngầm trao đổi những gì, nhưng lại làm Lâm Duẫn lặng lã lui xuống.

Nam nhân trung niên lúc này mới nhìn Tần Ngọc ôm quyền nói: - Ngọc cô nương, đề nghị vừa rồi tại hạ coi như chưa nghe thấy, cô nương hãy đổi một điều kiện khác đi.

Tần Ngọc ho nhẹ vài tiếng nói: - Ta biết với thực lực Tần gia ta không có cách nào khắc bắt các ngươi đền mạng.

- Ngọc cô nương quả nhiên còn hiểu lý lẽ. Nam nhân trung niên mỉm cười tán dương Tần Ngọc thức thời.

Tần Ngọc nói tiếp: - Nhưng Tiểu Hoàn là người làm Tần gia ta, không thể cứ chết không minh bạch như vậy, mà chúng ta nếu không có cách gì giúp cô ấy báo thù, tất nhiên cũng không thể để cừu nhân của cô ấy tiếp tục lưu tại Tần gia, các ngươi đi đi.

Lời vừa nói ra, mọi người Bát Phương Môn đều sợ run tại chỗ, mỗi người đều trợn to mắt nhìn Tần Ngọc, biểu tình vô cùng ngạc nhiên.

Nam tử trung niên kia trầm mặc một hồi lâu mới ho khan vài tiếng: - Ngọc cô nương vừa rồi là có ý…

Tần Ngọc nói: - Chẳng lẽ ta nói còn không rõ sao, Tần gia ta không chiêu đãi các ngươi, nhưng mối thù này chúng ta sẽ nhớ kỹ, sẽ có một ngày thay Tiểu Hoàn báo thù.

Khi nàng nói chuyện, ánh mắt nhìn thẳng đối phương không hề có ý tránh né.

Nam nhân trung niên sắc mặt ngày càng băng hàn, mà biểu tình của mấy đệ tử khác của Bát Phương Môn cũng không tốt đẹp gì.

Gió mát thổi tới làm mùi máu tươi trong sân càng thêm nồng đậm.

Nam nhân trung niên ánh mắt lợi hại nhìn chằm chằm Tần Ngọc, trầm mặc hồi lâu mới mở miệng nói: - Ngọc cô nương? Đây là thật sao?

Khi hắn nói chuyện, khoé miệng hơi co quắp, làm như không nghĩ tới chuyện sẽ phát triển tới mức này.

Nếu thật bị Tần Ngọc đuổi ra khỏi Tần gia thì mặt mũi Bát Phương Môn còn đâu? Quan trọng nhất chính là nếu bị đuổi ra tất sẽ kinh động tới người làm bọn họ kiêng kị vạn phần kia, đến lúc đó người ấy tới hỏi thăm nguyên do hắn sẽ phải giải thích như thế nào?

Cũng không thể nói với tên kia, bởi vì Lâm Duẩn lỡ tay đánh chết mộtt ỳ nữ người ta lại không thể báo thù rửa hận cho nên không cho chúng ta ở, đuổi chúng ta ra ngoài…

Nếu thực nói như vậy nam nhân trung niên khẳng định mình và Lâm Duẩn đều không có kết cục tốt.

Tên kia…cũng không phải dễ nói chuyện.

- Ngươi coi là ta đang nói đùa sao? Tần Ngọc khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, không chút thối lui.

Nam nhân trung niên bỗng nhiên nhắm mắt lại từ từ nói: - Ngọc cô nương, chuyện này có thể dàn xếp lại hay không? Chúng ta tạm thời không thể rời khỏi Tần gia, nguyên nhân không tiện nói ra.

Không đợi Tần Ngọc lên tiếng hắn liền giơ một ngón tay nói: - Một triệu nguyên tinh? Thế nào?

Lời vừa nói ra, sắc mặt đám người Lâm Duẫn đại biến thất thanh nói: - Sư huynh, huynh đùa hay thật?

Một triệu nguyên tinh không phải số lượng nhỏ, Bát Phương Môn cũng không coi là tông môn lớn, mấy chữ này đối với đám người Lâm Duẫn tuy không phải là không thể gánh được nhưng cũng sẽ bị thương gân động cốt, cho nên lúc không phải vạn bất đắc dĩ bọn họ sẽ không muốn bỏ ra nhiều như vậy.

Nghĩ tới đây Lâm Duẫn kêu lên: - Một người làm, giết thì giết, ở đâu ra chuyện vô lý vậy, đưa các ngươi một trăm ngàn nguyên tinh lấy thì lấy, chúng ta sẽ không rời khỏi Tần gia, các ngươi nếu thật có bản lĩnh thì lúc nào cũng có thể tìm ta báo thù.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau