VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2231 - Chương 2235

Chương 2233: Người mặt quỷ

Rất nhiều cường giả Yêu tộc đều không hiểu vì sao Dĩ Tuyền cười vui vẻ như thế.

Cuối cùng Bạch Lộ đi lên, nhẹ nhàng hỏi:

- Đại nhân, lão giả đó... rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Nàng đương nhiên nhìn ra lão giả kia bất phàm, nhưng làm sao cũng không biết trong thiên hạ này còn có hạng nhân vật như thế.

Dĩ Tuyền nhìn về một hướng, chầm chậm nói:

- Vạn năm trước, chiến dịch Thánh Chiến!

- Thánh Chiến! Bạch Lộ cả người chấn động, ánh mắt phun ra ánh sáng khiếp người, kinh hô:

- Chẳng lẽ lão giả đó là...

Dĩ Tuyền gật đầu:

- Có ngài ấy ra tay, Dương tiểu tử chắc chắn bình yên không sao.

Nói đến đây, hắn lại nhíu mày, có vẻ lo lắng gì đó.

..............

Thần Du Thành, trong hoàng cung.

Sâu 300 trượng dưới lòng đất, có một tòa thiên lao, bên trong hoàn cảnh khắc nghiệt, làm người ta không thể chịu nổi.

Thiên lao này dù là chỗ nhốt phạm nhân, nhưng bình thường thì cơ bản không dùng tới. Bởi vì trong Thần Du Quốc, không có ai dám vi phạm pháp luật, một khi vi phạm thì giết tại chỗ, không cần dùng tới chỗ này.

Cho nên Thiên Lao chỉ là tồn tại tượng trưng, thậm chí nhiều người còn không biết nó có phải đồn đãi hay không nữa.

Mà hiện tại, mấy người Dương Khai đang bị nhốt trong thiên lao này, cách rào nhìn nhau.

Xung quanh có những võ giả cùng bị bắt đầu gào thét kêu oan.

Không có ngục tốt nào để ý.

Thừa dịp này, mấy người Dương Khai lén lút trao đổi tình báo mình nắm giữ.

Thật ra cũng không có tình báo gì, đơn giản là lần này Chu Điển dẫn người vào Thiên Yêu Sơn bắt giữ họa tinh, cơ bản toàn bộ võ giả Nhân tộc lịch lãm trong Thiên Yêu Sơn đều bị bắt về, mấy người Dương Khai tự nhiên khó thoát kiếp nạn này.

Mọi người đều cho rằng mình bị vạ lây.

Chuyện đến giờ, mọi người đành gửi hy vọng vào Cao Tuyết Đình.

Lần này đi vào thế giới Thần Du, chính là Cao Tuyết Đình dẫn đội, có điều nàng dẫn mọi người vào Thiên Yêu Sơn liền đi ra một mình, không biết đang làm chuyện gì.

Nếu nàng nhận được tin tức, nhất định sẽ nghĩ cách cứu viện.

Chỉ là với thực lực Đế Tôn nhất tầng cảnh của nàng, sợ rằng cũng bất lực. Dương Khai chỉ mong nàng có thể thông báo Ôn Tử Sam ở bên ngoài, nếu như đích thân Ôn điện chủ đi vào thế giới Thần Du, nói không chừng còn có một tia hy vọng.

Đang suy nghĩ, bên ngoài phòng giam truyền tới tiếng bước chân, đồng thời uy áp Đế Tôn Cảnh phủ xuống.

Thoáng cái, mọi người đều câm lặng.

Tiếng bước chân kéo thẳng vào trong, đợi đến khi dừng lại, chỉ vào một võ giả bị giam trong phòng, nói:

- Vương thượng có lệnh, dẫn hắn ra.

Nghe giọng nói, hình như là phó thống lĩnh Vu Mạn.

- Rõ! Ngục tốt đi theo sau vội mở cửa phòng giam.

Mấy người Dương Khai cùng biến sắc.

Không gì khác, người mà Vu Mạn chỉ, chính là Hạ Sanh, đại đệ tử thủ tịch Thanh Dương Thần Điện.

Bên phía Hạ Sanh liền phát ra tiếng kêu gào, có lẽ đang xô xát, nhưng ngục tốt cho một bài học, Hạ Sanh cũng phải ngoan ngoãn, nghe lời đi ra.

Sau đó, Vu Mạn dẫn Hạ Sanh đi.

Mấy người Dương Khai dù muốn cứu nhưng cũng bất lực, đành phải thầm cầu nguyện Hạ Sanh người tốt có trời phù hộ.

Trong lúc nóng nảy chờ đợi, trước sau không quá 15 phút, bên ngoài lại phát ra tiếng bước chân.

Dương Khai vội nhìn ra ngoài, cảnh tượng nhìn thấy làm sắc mặt của hắn trầm xuống.

Chỉ thấy Hạ Sanh lúc này hai mắt vô thần, cả người run rẩy co rút, giống như bị tổn thương rất lớn, ngục tốt dẫn đi, như cái xác không hồn đi về phòng giam của mình.

Không ai biết rốt cuộc hắn đã gặp chuyện gì mà thê thảm như vậy, nhưng nhìn thấy cảnh này, tự nhiên mọi người đều bị kích thích, Mộ Dung Hiểu Hiểu càng sợ hãi, khóc thút thít.

Nàng không dám gọi Hạ Sanh, chỉ có lặng lẽ rơi nước mắt.

Vu Mạn cũng quay lại, đứng nhìn một hồi, chỉ một người, nói:

- Tên này!
Tiêu Bạch Y biến sắc.

Bởi vì người Vu Mạn chỉ, chính là hắn.

Ngục tốt lại mở cửa phòng giam, dẫn Tiêu Bạch Y đi.

Chờ bọn họ đi rồi, Dương Khai mới vội nhìn về phía Hạ Sanh, khẽ gọi, nhưng lúc này Hạ Sanh như mất hồn, không có chút phản ứng.

- Dương sư đệ... Hạ sư huynh, có chuyện gì không? Mộ Dung Hiểu Hiểu lo lắng hỏi.

Dương Khai lắc đầu:

- Tôi không biết, nhưng nhìn bộ dáng Hạ huynh, có vẻ không bị tổn thương nghiêm trọng, chỉ là thần hồn không ổn, nghỉ ngơi một hồi là được rồi.

Lúc này hắn càng tò mò hơn, là rốt cuộc Hạ Sanh gặp chuyện gì, lại biến thành như thế.

Nếu không phải bị giam cầm lực lượng, hắn hoàn toàn có thể thả ra thần niệm tra xét kỹ càng, nói không chừng có thể nhìn ra dấu vết. Đáng tiếc hiện tại hắn không thể vận dụng được chút lực lượng nào, đành phải quan sát mà suy đoán.

Hắn thuận miệng an ủi Mộ Dung Hiểu Hiểu mấy câu, trong lòng lại lo lắng.

Nhìn xung quanh, không ai chú ý bên này, Dương Khai vội chạy vào góc tối ngồi xuống.

Hắn cố gắng ổn định tâm tình, vận chuyển tâm thần.

Cấm chế trong người hắn là tự mình Chu Điển đặt ra, nếu tự mình cởi bỏ là không thể, trừ khi có cường giả như Chu Điển ra tay mới được.

Tuy nhiên... Dương Khai có Phệ Hồn Trùng, lực cấm chế cũng là một loại lực lượng thần hồn, cho nên vẫn bị Phệ Hồn Trùng khắc chế.

Chỉ cần hắn có thể điều động Phệ Hồn Trùng, hắn sẽ có hy vọng phá giải cấm chế, khôi phục thực lực.

Về phần tiếp theo phải làm sao, đành phải đi một bước tính một bước.

Thời gian chầm chậm trôi qua.

Trong khi Dương Khai lợi dụng Phệ Hồn Trùng phá giải cấm chế, Thẩm Mục Ki, Mộ Dung Hiểu Hiểu đều lần lượt bị mang đi.

Đều không ngoại lệ, tình huống của bọn họ giống y như Hạ Sanh cùng Tiêu Bạch Y, không biết gặp phải chuyện gì, trở về đều hoảng hốt, ánh mắt ngốc trệ, căn bản không để ý tới người khác gọi, hiển nhiên thần hồn chấn động rất mạnh, không thể duy trì tỉnh táo.

Dương Khai dần ý thức được chuyện này không đúng.

Lần này, mấy người Chu Điển bắt về 70-80 võ giả trong Thiên Yêu Sơn.

Trong những võ giả này, thực lực không đều, nhưng người khác đều bình yên, mà chỉ có mấy người Thanh Dương Thần Điện bị mang đi.

Rõ ràng không phải trùng hợp! Mà là cố ý!

Những võ giả từ bên ngoài đi vào thế giới Thần Du Kính, có điều gì khác biệt rõ ràng hay sao? Dương Khai không khỏi hoài nghi, bằng không làm sao giải thích được những người khác không sao, chỉ riêng mấy người Hạ Sanh gặp tai ương?

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, hắn vẫn không hiểu được.

Ngay khi hắn phá giải cấm chế đến lúc trọng yếu, Vu Mạn bỗng nhiên đến trước phòng giam của hắn, cười hì hì chỉ vào: - Dẫn đi!

Tình cảnh giống như trước, ngục tốt mở phòng giam, dẫn Dương Khai ra, đi theo sau ở Vu Mạn rời thiên lao.

Dương Khai đi theo im lặng, chỉ là không ngừng quan sát tình hình.

Nơi này là hoàng cung Thần Du Quốc, được trang trí cực kỳ xa hoa, nhưng rất thanh tịnh, không có bao nhiêu người.

Vu Mạn dẫn Dương Khai đi trong hoàng cung, nhanh chóng tới trước một đại điện.

Đến chỗ này, Vu Mạn dừng chân, quay lại mắt lạnh nhìn Dương Khai:

- Tự mình đi vào, vương thượng đang ở trong.

Dương Khai gật đầu, không có ý chống cự, nhấc chân đi vào trong. Đi được mấy bước, hắn chợt quay lại nhìn Vu Mạn, hỏi:

- Tỷ tỷ này...

- Kêu ai là tỷ tỷ đó? Vu Mạn mỉm cười, tràn đầy phong tình, ngục tốt ở bên cạnh lại không dám nhìn nàng, sợ sẽ bị câu mất hồn phách.

Dương Khai cũng toát ra thần sắc si mê, trong mắt toát ra hào quang khiếp người.

Không phải hắn cố ý làm vậy, chỉ là hiện tại hắn bị giam cầm lực lượng, đương nhiên bị mị thuật của Vu Mạn ảnh hưởng.

Tuy nhiên Vu Mạn cũng không dám làm tiếp, vương thượng chờ ở trong, nếu vì nàng là làm chậm trễ đại sự, nàng chịu không nổi.

Cho nên ngay sau đó, Vu Mạn liền thu liễm mị thái.

Dương Khai rùng mình, thế mới tỉnh lại, trong lòng mắng không thôi.

Nếu mình không bị đặt cấm chế, làm sao lại không chịu nổi dụ hoặc như vậy.

Hắn tiếp tục lời vừa rồi:

- Tiểu đệ muốn hỏi chút, vì sao tỷ tỷ chỉ dẫn mấy người vừa rồi đến đây, bọn họ có chỗ nào không giống người khác?

Vu Mạn bĩu môi:

- Ta cũng chỉ phụng lệnh làm việc.

- Lệnh của Vương thượng? Dương Khai nhướng mày.

- Tiểu tử nói nhiều quá! Sắc mặt Vu Mạn chợt lạnh, trở mặt còn nhanh hơn lật sách.

Dương Khai cười hắc hắc:

- Thuận miệng hỏi thôi.

- Còn không mau lăn vào trong! Vu Mạn quát khẽ.

- Vâng vâng! Dương Khai không ngừng thưa dạ, lại đi vào trong.

Không lâu sau, hắn đến trước đại điện, đẩy cửa đi vào.

Vừa vào đại điện, Dương Khai cảm giác có mùi hương phà vào, hít một hơi làm cả người hắn nhẹ nhàng như trên mây.

Nhìn tới, Dương Khai không khỏi kinh ngạc.

Bởi vì nhìn đại điện này không khác gì khuê phòng nữ nhân, tất cả trang trí đều có hàm ý của nữ nhân, màn màu hồng phấn, thảm hồng, ưu nhã toát ra cao quý.

Hắn vừa vào trong điện, liền có ánh mắt sáng rực nhìn tới.

Dương Khai quay đầu, nhìn sang bên đó.

Lại thấy cách mình mười mấy bước, có một lớp màn che hồng phấn, mơ hồ nhìn xuyên qua có một cái bóng lười biếng nằm nghiêng trên ghế dài, ánh mắt sáng rực xuất phát từ bên đó.

Thần niệm mạnh mẽ quét qua Dương Khai, muốn xuyên qua linh hồn của hắn, đào móc bí mật ở sâu nhất.

Dương Khai nhướng mày, nhíu lại suy tư, kinh hô:

- Người mặt quỷ?

Hắn bỗng phát hiện, dao động lực lượng của người đằng sau lớp màn phát ra, giồng y như người mặt quỷ xuất hiện ở Thiên Yêu Cốc.

Rõ ràng người này chính là cường giả đánh lén Dĩ Tuyền!

Dương Khai làm sao cũng không ngờ tới, người đó là nữ nhân.

Tuy rằng còn không rõ dung mạo thế nào, nhưng dáng người xinh đẹp nhjư thế, khẳng định dung nhan cũng không kém, huống chi thực lực của nàng cũng kinh thiên động địa.

Chương 2234: Xâm nhập cùng phản kích

- Người mặt quỷ... Trong khi Dương Khai khiếp sợ, sau lớp màn hồng phấn vang lên tiếng nói êm dịu dễ nhge, âm thanh như xuyên thấu tâm linh con người, tạo ra gợn sóng vô hình, làm tâm thần của Dương Khai không ổn định.

Hắn vội hít sâu một hơi, trấn áp thần hồn.

- Ngươi xưng hô bổn cung như thế... cũng không phải không được. Nữ nhân sau lớp màn nói, giọng điệu không nhanh không chậm.

- Chẳng lẽ tiền bối chính là quốc chủ Thần Du Quốc này?

Dương Khai nhíu mày.

- Không sai! Đối phương thản nhiên thừa nhận.

- Nhưng mà từ trước đến nay không ai biết bộ mặt thật của bổn cung, ngay cả Chu Điển cũng chưa thấy qua.

Dương Khai nghe vậy kinh ngạc, nhưng trong lòng nhanh chóng sinh ra dự cảm không ổn.

Lời của cô ta dù không lộ ra tin tức trọng yếu gì, nhưng làm Dương Khai có cảm giác rất xấu, giống như cô ta đang lộ ra bí mật lớn của mình, mà Dương Khai nhất định sẽ phải trả giá đắt.

Dương Khai không khỏi cười gượng nói:

- Vãn bối hết sức vinh hạnh, không biết vì sao tiền bối hậu đãi như vậy?

Vừa nói, đầu óc hắn xoay chuyển nhanh chóng, nhưng không nghĩ ra điều gì.

- Bởi vì... Bổn cung nhất định phải làm vậy. Bóng người lười biếng nằm trên ghế cuối cùng ngồi dậy, cách màn che ngoắc Dương Khai:

- Ngươi qua đây!

Dương Khai nhíu mày, trong mắt tràn đầy ánh sáng lạnh, nhàn nhạt nói:

- Vãn bối không thể từ chối?

- Ngươi có thể thử!

Dương Khai không khỏi bĩu môi, đành phải từ từ bước tới.

Trong lúc hắn đi, rõ ràng nhận ra thần hồn của nữ nhân kia có dao động không ổn định trong nháy mắt, giống như đang mong chờ khao khát điều gì.

Mong chờ khao khát này làm cho cường giả như thế cũng không thể ổn định thần hồn.

Dương Khai sẽ không ngây thơ cho rằng đối phương coi trọng mình, nếu thật như thế, đối phương hoàn toàn không cần hao tâm tốn sức như vậy. Với thực lực mà cô ta biểu hiện ra, tùy tiện thi triển chút thủ đoạn là có thể làm mình ngoan ngoãn nghe theo.

Nếu không phải coi trọng mình, vậy là nhìn trúng đồ trên người mình.

Nghĩ vậy, trong lòng Dương Khai nhảy dựng.

Đợi đến trước màn che, Dương Khai hít sâu một hơi, đưa tay vén lên, nhìn vào trong.

Dung mạo nữ nhân liền hiện ra trong mắt.

Dương Khai không khỏi thất thần, dung nhan của đối phương quả thật nghiêng nước nghiêng thành, điên đảo chúng sinh, gần như không tìm ra khiếm khuyết gì, hoàn mỹ như không nên tồn tại trên thế gian.

Nhưng mà... trong nháy mắt Dương Khai nhìn thấy nữ nhân này, không biết sao lại sinh ra cảm giác kỳ quái, đó là hình như mình nhận ra nữ nhân này, hình như đã gặp qua ở đâu rồi.

Cẩn thận nhớ lại khuôn mặt của tất cả cường giả Đế Tôn Cảnh mà mình đã gặp, Dương Khai lại phát hiện không giống người nào, trong lòng càng thêm khó hiểu.

Bốn mắt chạm nhau, trong ánh mắt nữ nhân xinh đẹp bùng lên hào quang khiếp người, gần như hóa thành thực chất, bao phủ Dương Khai.

Dương Khai liền cứng lại, cảm thấy mình như chìm vào vực sâu, vĩnh viễn không tới cuối.

Hắn hoảng hốt, vội kinh hô:

- Tiền bối...

Nữ nhân hoàn toàn không để ý tới hắn, mà kích động nói:

- Ngươi đã là người cuối cùng, không ngoại dự liệu, vật kia nhất định ở trên người ngươi. Nếu có thể lấy được bảo vật, bổn cung sẽ có thể luyện hóa thế giớinày, chân chính trở thành chủ nhân thế giới này! Ngoan ngoãn hợp tác, bổn cung chưa hẳn sẽ lấy mạng ngươi, đảm bảo ngươi vinh hoa phú quý cả đời. Nếu dám chống cự, sẽ cho ngươi sống không được, chết không xong!

Nói câu cuối cùng, khuôn mặt xinh đẹp rung động lòng người của nữ nhân này chợt trở nên dữ tợn, giọng nói cũng lạnh lẽo, như sắp điên cuồng.

Dương Khai nghe mà mơ hồ. Nữ nhân này gọi là người cuối cùng, còn có bảo vật rồi luyện hóa thế giới này, hắn hoàn toàn không hiểu được.

Hắn muốn chống cự, nhưng bị bí thuật thần hồn của đối phương ảnh hưởng, muôn suy nghĩ cũng bất lực, đừng nói là ra tay đánh.

Nữ nhân đứng lên, duyên dáng đi tới trước mặt Dương Khai, giơ ra một ngón tay, chỉ lên trán Dương Khai.

Nháy mắt sau đó, một cỗ lực lượng thần hồn tinh thuần theo ngón tay xâm nhập vào người Dương Khai.

Cả người Dương Khai chấn động, ánh mắt trở nên vô thần, đồng thời toàn thân không ngừng rung rung như đang chịu tra tấn.

Ý thức chìm đắm, tư duy hỗn loạn, đây là phản ứng bình thường khi bị người ta quấy nhiễu thần hồn.

Cuối cùng Dương Khai hiểu được vì sao đám người Hạ Sanh khi trở về đều biến thành như thế.

Rõ ràng bọn họ đều gặp phải giống như mình hiện tại, bị thần hồn Đế Tôn tam tầng cảnh mạnh mẽ xung kích, võ giả Đạo Nguyên Cảnh làm sao giữ được bản thân? Không có hồn phi phách tán đã chứng minh bọn họ rất mạnh.

Nữ nhân này tiếp tục làm phép, đang tìm kiếm gì đó trong người Dương Khai, sắc mặt biến ảo không ngừng, còn tư duy của Dương Khai vẫn hỗn loạn, nửa mê nửa tỉnh.

Trong lúc mơ màng, liền nghe nữ nhân kia khen ngợi:

- Lực thần hồn thật là tinh thuần, quả nhiên tiểu tử không giống những người khác, chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh lại có lực lượng thần hồn mạnh như thế, nếu có thời gian, nhất định có thành tựu!

Một lát sau, nữ nhân lại cười to như nổi điên:

- Tìm được rồi, ha ha ha ha ha, quả nhiên là Ôn Thần Liên, quả nhiên là Ôn Thần Liên. Bổn cung không nhìn nhầm! Hơn nữa đã đến cảnh bảy màu, hoàn toàn có thể chịu đựng được... Ôn Tử Sam, đợi bổn cung luyện hóa thế giới này, nhất định sẽ không bỏ qua ngươi!

Dứt lời, ánh mắt nàng xẹt qua hung ác, xoay người hóa thành ánh sáng, trực tiếp nhập vào mi tâm Dương Khai, giống như vô hình đi vào linh thể thần hồn của Dương Khai.

Nếu để người ngoài nhìn thấy cảnh này, sẽ cả kinh, bởi vì cách làm này thật sự nguy hiểm, hai thần hồn khác nhau căn bản không thể dung hợp dễ dàng, sơ sẩy một chút là sẽ hồn phi phách tán. Trừ khi có năng lực khống chế cực mạnh, bằng không dù có thành công, nói không chừng cũng sẽ bị tư duy của đối phương xâm nhiễm, đánh mất bản thân.

Nhưng nữ nhân này rõ ràng có năng lực khống chế rất mạnh, không cần lo Dương Khai sẽ xâm nhiễm lại thần hồn của nàng.

Nàng bắn vào trong linh thể thần hồn của Dương Khai, phóng thẳng về phía Ôn Thần Liên bảy màu, nháy mắt đáp xuống giữa hoa sen.

Lực lượng tinh thuần ở xung quanh phủ xuống, cảm dễ chịu làm nàng không nhịn được rên rỉ.

Ôn Thần Liên chính là chí bảo thiên địa tẩm bổ thần hồn, không vật nào tốt hơn nó, ngay cả trong Tinh Giới cũng là bảo vật mơ mộng cầu mong.

Sách cổ dù có ghi chép về Ôn Thần Liên, nhưng chân chính xuất hiện trên thế gian, mấy ngàn vạn năm qua cũng chỉ liêu xiêu hai ba lần.

Nếu không phải cơ duyên trùng hợp, nữ nhân này cũng không thể biết được trên người Dương Khai có được Ôn Thần Liên. Nàng sảng khoái cười to, như đã thấy được con đường mênh mông trải trước mặt mình.

Nhưng...

Ngay khi nàng chủ động luyện hóa Ôn Thần Liên, hào quang bảy màu bùng lên, hình thành quầng sáng bảy màu.

Quầng sáng có sức mạnh không thể đột phá, đụng mạnh vào linh thể thần hồn nữ nhân này, xung kích đánh cho nàng tối sầm lại.

Sắc mặt nàng đại biến, quát lên liên tục, muốn ngăn cản Ôn Thần Liên bài xích.

Nàng còn chưa kịp ra tay, bên tai liền nghe được tiếng tiếng ông ông kỳ lạ.

Nữ nhân ngẩn ra, nhìn kỹ lại, chỉ thấy đằng trước là một đám mây trùng tụ tập từ những con sâu rất nhỏ, như đàn châu chấu bao phủ về phía nàng.

- Phệ Hồn Trùng! Sắc mặt nữ nhân đại biến, kinh hô:

- Sao lại có Phệ Hồn Trùng?

Nháy mắt sau đó, nàng chợt hiểu ra, không thể tin nổi gào thét:

- Tiểu tử ngươi nuôi Phệ Hồn Trùng trên Ôn Thần Liên? Điên, điên rồi!

Ầm ầm...

Vừa dứt lời, quầng sáu bảy màu của Ôn Thần Liên lại đánh tới, mạnh như nữ nhân này cũng không khỏi lùi bước, không thể chống đỡ, bởi vì đây là bản thân chí bảo thiên địa bài xích, là phản kích đối với khí tức lạ ngoài chủ nhân.

Hào quang trên người nữ nhân lại tối đi, nhìn thấy quầng sáng đánh tới, lại có đám mây Phệ Hồn Trùng hung dữ, nàng tức điên quát lên, buộc phải rút lui.

Trong sương phòng, ánh sáng lóe lên, nữ nhân lại hiện hình, nhưng so với vẻ thản nhiên vừa rồi, lúc này lại trở nên nhếch nhác.

Nàng còn chưa đứng vững, cảm giác lạnh lẽo ập xuống, đánh thẳng vào đầu nàng.

Ý lạnh này làm cho nàng cảm thấy một tia uy hiếp.

Nữ nhân kinh hãi, người chấn động, tuôn trao lực lượng vô hình như sóng thần, ầm ầm lan tỏa.

Hừ nặng một tiếng, Dương Khai văng ra ngoài.

Ông ông ông....

Đám mây Phệ Hồn Trùng bay ra từ trên người Dương Khai, hóa thành đám mây trùng bao phủ nàng.

Đối với Phệ Hồn Trùng, thần hồn mạnh mẽ như nữ nhân này chính là món ngon lành nhất thế gian.

Cho nên không cần Dương Khai cố ý sai khiến, đám Phệ Hồn Trùng liền như nổi điên không ngừng lao về phía nữ nhân, bao phủ nàng kín mít.

Nữ nhân này thấy vậy, không dám sơ sẩy, người chấn động phát ra tầng phòng hộ, ngăn cản Phệ Hồn Trùng tổn thương căn nguyên thần hồn của nàng.

Phệ Hồn Trùng là khắc tinh của tất cả thần hồn, cho nên dù cho nữ nhân này có tu vi mạnh mẽ, cũng không thể đánh chết, cùng lắm là áp chế, ngăn ngừa Phệ Hồn Trùng công kích.

Nhưng vậy cũng không thể lâu dài, phòng hộ quanh người nàng cũng ngưng tụ từ lực lượng thần hồn, Phệ Hồn Trùng bám lên cắn nuốt, liền khiến phòng hộ mỏng đi rất nhiều.

Nữ nhân phải liên tục vận chuyển lực lượng, duy trì tầng phòng hộ này.

Nàng quay đầu lại, ánh mắt âm trầm nhìn về phía Dương Khai, ánh mắt ngừng lại trên thanh trường đao trong tay hắn, khẽ đổi sắc kinh hãi hét lên:

- Đế Bảo! Còn là Đế Bảo thần hồn!

Ý lạnh mà nàng cảm nhận được, cùng với công kích uy hiếp được tới nàng, rõ ràng là do Đế Bảo này phát ra, chỉ có bí bảo cấp bậc này mới làm được như vậy.

Nàng không khỏi cười lạnh, nhìn Dương Khai nói:

- Tiểu tử ngươi thật có bản lĩnh, không nói có nhiều bảo vật kỳ dị hỗ trợ, còn có thể cởi bỏ cấm chế ngay trước mắt bổn cung, khôi phục thực lực, làm cho bổn cung nhìn ngươi bằng ánh mắt khác.

Chương 2235: Lá mặt lá trái

- Hắc hắc hắc… Dương Khai miễn cưỡng đứng dậy, cầm trong tay Trảm Hồn Đao xa xa chỉ hướng nữ tử, nhếch miệng lên, nổi lên một đường cong vi diệu, nói:

- Được bà bà khen ngợi như thế, tiểu tử thật là bội cảm vinh hạnh!

Nữ tử sắc mặt hơi đổi một chút, lạnh lùng nói:

- Ngươi nói cái gì.

Dương Khai gật gù đắc ý, mặt lộ vẻ châm chọc, cười:

- Đến lúc này ngươi còn muốn giả ngu sao? Chẳng lẽ còn muốn tiểu tử chỉ rõ thân phận của ngươi…Vưu bà bà!

Ba chữ Vưu bà bà vừa ra khỏi miệng, thần tình nữ tử bỗng nhiên lãnh nhược băng sương.

Dương Khai tiếp tục nói:

- Vốn tiểu tử cũng có chút nghi ngờ, không biết cốt cuộc là đã gặp lão nhân gia ngài ở nơi nào, luôn cảm thấy tôn vinh này của ngài có chút quen mắt, nhưng trái lo phải nghĩ cũng nghĩ không ra đầu mối…

- Vậy là ngươi nghĩ tới từ lúc nào? Nữ tử dường như cũng không có phủ nhận ý tứ của Dương Khai, mà là có chút hưng phấn hỏi lại, Phệ Hồn Trùng vây quanh chỗ phòng hộ ngoài cơ thể nàng cũng bị nàng lờ đi.

- Thừa tiền khải hậu bãi liễu. Dương Khai nhếch miệng cười,

- Nhiều người bị nhốt trong thiên lao như vậy, vì cái gì ngươi cố tình cũng chỉ nhìn thấy võ giả Thanh Dương Thần Điện? Hiển nhiên là có nguyên nhân đặc biệt gì đó, hoặc là những người này ngươi đều biết, hoặc là trên người những người này có chỗ nào đó bất đồng với võ giả bổn địa. Mọi người đều là thần hồn tụ thân, đương nhiên không có bất đồng gì lớn, nói cách khác, nguyên nhân ngươi chỉ thấy bọn họ, là bởi vì ngươi biết bọn họ, hơn nữa muốn từ trên người bọn họ tìm cái gì…ân, về phần muốn tìm cái gì, đại khái chính là tìm Ôn Thần Liên.

- Lúc trước ngươi còn nói ra tục danh của Ôn điện chủ, còn làm ra vẻ cùng hắn cừu hận không đội trời chung, khoảng khắc đó diện mạo dữ tợn… Dương Khai mỉm cười,

- Khiến người khác không thể không liên tưởng nhiều a.

Cũng chính là hắn trong lúc mông lung nghe được đối phương hô lên tục danh của Ôn Tử Sam, mới bỗng nhiên suy nghĩ ra.

Nữ tử trước mặt này, chính là Vưu bà bà trông coi Thần Du Kính kia, cho nên hắn lần đầu tiên nhìn thấy đối phương mới phát giác có chút quen mặt. Vưu bà bà nếu nếu là hàng năm trấn thủ Thần Du Kính. Vậy dĩ nhiên cũng có thể tự do xuất nhập trong đó.

Chỉ là Vưu bà bà tuổi già sức yếu, nữ tử trước mặt này như hoa như ngọc, Dương Khai lúc ban đầu cũng không có đem hai người liên hệ lại với nhau.

- Cho nên ngươi liền nhận ra bổn cung?

Dương Khai cười khẩy nói:

- Một lão thái bà chạy đến nơi đây huyễn hóa ra bộ dáng mỹ nhân tuyệt sắc, ngươi cũng không biết xấu hổ tự xưng bổn cung?

Vưu bà bà cười lạnh không ngừng:

- Ngươi là muốn chọc giận ta? Nếu là vậy, vậy thủ đoạn của người quá ngây thơ đi.

Thấy gian kế của mình bị khám phá, Dương Khai không khỏi bĩu môi.

Dương Khai rất rõ. Đối mặt với cường giả như Vưu bà bà, nếu là ở bên ngoài, hắn có lẽ còn có một đường sinh cơ, nhưng là ở trong thế giới Thần Du này, thực lực của Vưu bà bà phải sẽ đạt được trình độ tấn thăng cao nhất, hắn không có nửa điểm thắng lợi thậm chí hy vọng chạy thoát, chỉ có thể ký thác vào đối phương dưới sự tức giận xảy ra sai sót, cho nên mới phải nói lời độc ác như vậy, nào biết được bị đối phương liếc một cái nhìn thấu.

- Tiểu tử coi như có chút đầu óc. Vưu bà bà hướng về phía Dương Khai khẽ gật đầu. Khen ngợi nói.

- Nếu ta đoán không sai, người là dùng Phệ Hồn Trùng này phá đi cấm chế trong cơ thể?

- Đúng thì như thế nào? Thái độ Dương Khai bỗng nhiên lớn lối, Trảm Hồn Đao xa xa chỉ hướng Vưu bà bà, nói:

- Lão thái bà ngươi tốt nhất thức thời một chút, ngươi nếu đã nhận ra đây là Phệ Hồn Trùng, đương nhiên biết bọn chúng lợi hại, ngoan ngoãn thả đại gia ra ngoài. Nếu không đại gia ra lệnh một tiếng, sẽ để bọn chúng đem ngươi cắn nuốt đến xương cốt cũng không còn!

Hắn nói rất đúng bộ dáng dường như thật muốn đem Vưu bà bà đánh chết ở đây.

- Hừ. Nếu bọn chúng trưởng thành thêm mấy trăm năm nữa, có lẽ bổn cung còn có thể sợ hãi một chút, nhưng chỉ bằng những Phệ Hồn Trùng này của ngươi? Vưu bà bà khinh thường cười lạnh, thân thể mềm mại chấn động, liền đem Phệ Hồn Trùng vây quanh nàng đánh bay ra ngoài.

Rất nhiều Phệ Hồn Trùng bị rung choáng vàng đầu lung lay não, giống như con ruồi không đầu bay tán loạn. Nhưng rất nhanh, bọn chúng liền khôi phục lại, lần nữa đem Vưu bà bà bao phủ.

- Nếu mọi người đã nói đến mức này, vậy bổn cung liền cùng người nói trắng ra. Vưu bà bà không thấy Phệ Hồn Trùng bên ngoài cơ thể, lên tiếng nói với Dương Khai:

- Ngươi ngoan ngoãn hủy diệt ấn ký trên Ôn Thần Liên. Đem bảo vật này giao cho bổn cung, bổn cung nhất định sẽ không bạc đãi ngươi.

- Dựa vào cái gì a? Dương Khai cả giận nói.

- Ngươi nói xem? Vưu bà bà cười lạnh không ngừng.

Dương Khai vẻ mặt bất đắc dĩ, bày vẽ một hồi lâu, mới nói: - Vấn đề này tạm thời không đề cập nữa, trước đó, ta muốn hỏi một chuyện.

- Chuyện gì?

- Bà bà ngươi làm sao lại biết trên người ta có Ôn Thần Liên? Đồ chơi này ta giấu rất sâu, cho tới bây giờ không có bị người khác phát hiện.

Vưu bà bà nhướng mày, nói:

- Nói cho ngươi biết cũng không sao, bổn cung trấn thủ Thần Du Kính hơn hai ngàn năm, mặc dù không cách nào để cho dị bảo này nhận chủ, nhưng đối với cái này cũng có nghiên cứu. Khi linh thể thần hồn các ngươi xuyên qua Thần Du Kinh, lúc đi vào trong này, bổn cung có thể theo dõi tình hình trong cơ thể các ngươi, cũng là chính lúc đó bổn cung nhẹ nhàng phiệt dật thoáng nhìn một cái, liền phát hiện…

- Nhưng ngươi cũng không dám xác nhận đúng không? Cho nên cũng không biết mình có phải nhìn lầm rồi, càng không biết trên người kẻ nào có Ôn Thần Liên, mà ngươi còn biết sau khi chúng ta đi vào Thần Du Kính trước đi Thiên Yêu Sơn rèn luyện trước, cho nên người liền ra lệnh cho Chu Diển dẫn người đi Thiên Yêu Sơn trước tróc nã cái gọi là họa tinh! Đợi sau khi đem chúng ta bắt trở về, mới lần lượt kiểm tra từng người… Dương Khai nói tiếp lời suy đoán.

Không sai! Nhưng bổn cũng cũng nghĩ đến Ôn Thần Liên là ở trên người tiểu tử Hạ Sanh, cùng lắm là, ở trên người Tiêu Bạch Y kia, không nghĩ tới, nhưng lại ở trên tay ngươi kẻ có thực lực thấp nhất, quả thực khiến bổn cung rất là ngoài ý muốn.

Dương Khai gật gật đầu, bày tỏ hiểu rõ.

Hắn cuối cùng cũng hiểu rõ, vì sao trong thiên lao nhốt nhiều người như vậy, lại chỉ có đám người Hạ Sanh và mình bị mang ra ngoài, còn cứ Vưu bà bà trước đây luôn nói “người cuối cùng” là có ý gì.

Nàng kiểm tra đám người Hạ Sanh, cũng không có phát hiện, đến phiên mình đương nhiên là người cuối cùng.

- Còn có một vấn đề.

Dương Khai bỗng nhiên nói.

- Tiểu tử ngươi tốt nhất không nên được voi đòi tiên! Vưu bà bà sắc mặt đột nhiên lạnh băng.

Dương Khai cười hắc hắc:

- Bà bà ngươi muốn hay không muốn thất ta hồn táng Ôn Thần Liên, tốt nhất đừng nói chuyện với ta như vậy, hơn nữa…lớn tuổi rồi, bớt động khí, tổn tại sức khỏe.

Hắn một bộ dáng vô cùng ân cần, đem Vưu bà bà tức giận nổi trận lôi đình lại không thể làm gì.

Trừng mắt nhìn Dương Khai một trận, Vưu bà bà mới âm u lạnh lẽo nói:

- Tiểu tử, ngươi tốt nhất hiểu rõ tình cảnh của mình.

- Ta biết rất rõ! Dương Khai cắn răng nghiến lợi,

- Hy vọng bà bà cũng hợp tác một chút, bằng không ta thật hồn táng, dù sao rơi vào tay ngươi cũng không có kết quả tốt, còn không bằng mọi người nhất phách lưỡng tán như vậy!

Hắn một câu một câu hồn táng, Vưu bà bà quả thật không dám hành động gì với hắn. Ôn Thần Liên là chí bảo thiên địa, ngàn vạn năm qua, ngẫu nhiên sẽ phù dung sớm nở rối tàn, con người vì một cơ duyên phong phú mà có được.

Mà chủ nhân chiếm được Ôn Thần Liên nếu chết, Ôn Thần Liên cũng sẽ không biến mất theo, mà là sẽ hút hết năng lượng thần hồn của chủ nhân trước, lưu lại trong thiên địa, đợi người có duyên tiếp theo.

Dương Khai năm đó lúc chiếm được Ôn Thần Liên, nó vẫn chỉ là hình thái ba màu mà thôi, lúc đo nó liền đem năng lượng thần hồn của chủ nhân trước giữ lại, khiến Dương Khai chiếm được nhiều chỗ tốt.

Tuy nói Ôn Thần Liên sẽ không vì chủ nhân tử vong mà biến mất, nhưng nếu là vận dụng thủ đoạn hồn táng đặc biệt này, lấu căn nguyên thần hồn võ giả tự bạo thành lực lượng, lại có thể đem nó biến mất trong thiên địa.

Thực lực Vưu bà bà vượt xa Dương Khai như vậy, ngay cả trên tay Dương Khai có Trảm Hồn Đao, lại có Phệ Hồn Trùng tương trợ, nếu Vưu bà bà thật sự có tâm hướng về phía Dương Khai hạ thủ, hắn làm sao có thể tránh né?

Nàng sở dĩ không có tùy tiện động thủ, chính là có chỗ cố kị, chính là cố kị Dương Khai trong lúc tuyệt vọng cùng nàng liều mình cá chân lưới rách, hồn táng Ôn Thần Liên.

Lúc trước Dương Khai một thân lực lượng bị giam cầm, lại bị nàng vận dụng thủ đoạn đánh sâu vào thần hồn, Dương Khai không có lực phản kháng chút nào, chỉ có thể mặc cho làm gì thì làm, nhưng là hiện tại Dương Khai đã khôi phục tự do, hoàn toàn có cơ hội thi triển ra chiêu thức hồn táng.

Vưu bà bà chăm chú nhìn Dương Khai, một hồi lâu nhắm mặt lại, đợi đến khi mở ra, đã là một mảnh yên tĩnh.

- Đây là một vấn đề cuối cùng, tiểu tử ngươi có chừng có mực một chút.

- Dĩ nhiên! Dương Khai nhếch miệng cười,

- Bà bà cùng ta hợp tác, tiểu tử dĩ nhiên cũng sẽ không làm liều.

- Như thế tốt lắm! Vưu bà bà gật đầu.

Dương Khai sắc mặt bất chợt ngưng trọng, trầm giọng nói:

- Bà bà ngươi muốn Ôn Thần Liên này…để làm gì?

Nghe vậy, Vưu bà bà nhướng mày, mặt lạnh như sương, trầm mặc.

Dương Khai nói:

- Khẳng định không đơn giản chỉ là muốn ôn dưỡng thần hồn bản thân mà thôi, bởi vì lúc trước bà bà ngươi có nói một vài thứ, hình như chiếm được Ôn Thần Liên này, ngươi liền có thể khiến Ôn điện chủ bất lợi. Như vậy đi, tiểu tử đổi cách hỏi khác… Một cái chớp mắt này, ánh mắt của Dương Khai trở nên vô cùng lợi hại, thẳng tắp nhìn chằm chằm ánh mắt Vưu bà bà, một cái chớp mắt không dời:

- Vậy cáu gọi là kính hồn…là đồ chơi gì? Vì sao cần Ôn Thần Liên mới có thể thừa tái?

Lời vừa nói ra, khuôn mặt tươi cười của Vưu bà bà lập tức nổi lên vẻ ngoan lệ, mơ hồ có sát cơ tràn ngập đi ra.

- Bà bà chúng ta đã nói, ngươi đây là không giữ chữ tín a, ngươi như vậy, tiểu tử cũng muốn lật lọng, ngươi bất nhân cũng không nên trách ta bất nghĩa a, đợi sau khi ta hồn táng Ôn Thần Liên ngươi cũng đừng có khóc! Dương Khai thấy nàng chậm chạp không đáp, vội vàng thúc giục.

Vưu bà bà giận dữ phản tiếu:

- Ngươi thật dám hồn táng? Nếu thật dám liền động thủ một chút, bổn cung mỏi mắt mong chờ!

Nàng bỗng nhiên làm ra tư thế xem kinh vui, Dương Khai không khỏi sờ sờ lỗ mũi, gật gù đắc ý:

- Dù sao bà bà ngươi đừng ép ta, ta liền hồn táng!

- Hừ! Tiểu tử hoàng mao! Vưu bà bà tâm tình không vui, tức giận mắng một tiếng.

Nhóm cường giả như nàng, bị Dương Khai uy hiếp, tâm tình đương nhiên không thể tốt.

Trầm mặc một hồi lâu, nàng mới cắn răng nói:

- Tiểu tử ngươi nên biết, trong thiên địa này, có một chút cơ duyên xảo hợp với bí bảo, năm này tháng khác, sinh ra ý chí của mình, những ý chí đặc thù này được gọi là khí linh!

Dương Khai vừa nghe nàng muốn giải thích, lập tức tỉnh táo tinh thần, chuyên chú lắng nghe, gật gật đầu nói:

- Điều này ta đương nhiên biết.

Lưu Viêm chính là khí linh, Dương Khai đối với phương diện này đương nhiên biết khá sâu.

- Bí báo có linh khí bậc này, thường thường đều có uy năng rất lớn, so với những vật không có khí linh kia, mạnh hơn không chỉ một điểm nửa điểm. Nhưng bí bảo thiên hạ có thể ức kế, lại có thể sản sinh ra vật có khí linh, lại không có được bao nhiêu, khí linh…cũng vậy là vật cực kỳ khó có được.

Chương 2236: Nhất kiếm tây lai

- Sản sinh ra khí linh, chịu vận chuyển của thiên địa, là cơ duyên xảo hợp, cùng cấp bậc bản thân bí bảo thật ra cũng không có quan hệ lớn lao gì, dĩ nhiên, cũng có người nói, cấp bậc bí bảo càng cao, tỷ lệ khí linh sinh ra càng lớn, điểm này có lẽ cũng là thật, dù sao khí linh sinh ra cần thời gian rất lâu, có lẽ là ngàn năm vạn năm, cấp bậc bí bảo quá thấp, căn bản không thể bảo tồn lâu như vậy… Vưu bà bà nói tiếp, Dương Khai không nói một lời, lẳng lặng lắng nghe.

- Mà Thần Du Kính này…tự mình khí linh! Vưu bà bà nói đến đây, liếc nhìn Dương Khai thật sâu.

- Chính là kính hồn lão nhân gia ngươi nói? Dương Khai nhướn mày lên.

- Không sai! Vưu bà bà hơi gật gật đầu,

- Bổn cung tự phát hiện Thần Du Kính này, nghiên cứu nó đã mấy ngàn năm, nhưng vẫn không thể đem nó luyện hóa, cho mình sử dụng. Cho đến một lần, cơ duyên xảo hợp nhận ra một ý chí thế giới một phương này, đó chính là kính hồn! Không thu phục kính hồn, căn bản không thể luyện hóa thế giới một phương này. Nhưng muốn thu phục kính hồn kia lại là nói dễ hơn làm? Đây chính là thế giới một phương sức mạnh thiên địa to lớn, tự như tu vi bổn cung như vậy nhưng linh thể thần hồn cũng không đủ để thừa tái ý chí của nó, cưỡng ép mà nói, chỉ làm hồn phi phách tán. Ý chí mạnh mẽ kia…có lẽ ngay cả võ giả cấp bậc Đại Đế cũng không thể chứa.

Dương Khai không khỏi động dụng, kinh thanh nói:

- Cho nên ngươi liền nghĩ đến lấy thứ khác làm vật dẫn, thừa tái ý chí thế giới một phương này?

Vưu bà bà hừ lạnh nói:

- Ngoài ra, chẳng lẽ còn có phương pháp khác? Mà biện pháp này lại yêu cầu quá mức hà khắc, trong thiên hạ này, lại có vàu món thần vật có thể làm được đến trình độ này? Nói đến đây, ánh mắt nàng bỗng nhiên như có lửa nóng hướng Dương Khai mà nhìn, nói:

- Mà ngươi có Ôn Thần Liên, chính là một trong đó.

- Thì ra là thế! Dương Khai gật gật đầu, sáng tỏ thông suốt.

- Chỉ cần bổn cung có thể chiếm được Ôn Thần Liên, liền có thể dùng chí bảo thiên địa này làm vật dẫn. Dung hợp kính hồn của Thần Du Kính, đêm thế giới một phương hoàn toàn luyện hóa, tới lúc đó, thần hồn lực của bổn cung liền có thể thẳng hướng Đại Đế Cảnh, một cái Ôn Tử Sam nhỏ bé… Nàng cười gằn không ngừng, quát lên:

- Lại chẳng là thứ gì!

- Bà bà ngươi đối với Ôn điện chủ…oán niệm thật sâu a. Dương Khai vẻ mặt biểu tình hí hư.

- Ít nói ra tên khốn kia với ta! Vưu bà bà bỗng nhiên bạo nộ.

- Nếu không phải là hắn, bổng cung có thể lặng yên nghiên cứu Thần Du Lính, hôm nay sinh dị bảo cũng là bổn cung. Nhưng là 800 năm trước, hắn bỗng nhiên đi tới dãy núi Thanh Dương, sau khi thắng được bổn cung lại muốn nhúng chàm bảo bối nối, bổn cung không thể chịu đựng được!

- Thật sao… Dương Khai thuận miệng tiếp một câu.

Vưu bà bà nhìn hắn một cái, vẻ bạo nổ trên mặt từ từ thu liễm, ngữ khí cũng bắt đầu nhu hòa hơn, nói:

- Tiểu tử. Nên theo như ngươi nói, bổn cung đã nói toàn bộ cho ngươi biết, giờ là lúc đem Ôn Thần Liên giao cho bổn cung. Ngươi yêu tâm, người bổn cung muốn đối phó chỉ có một mình Ôn Tử Sam, đợi sau khi giải quyết xong tâm nguyện này, ngươi thích làm gì thì làm.

- Vậy phải đa tạ bà bà. Dương Khai nhếch miệng cười, thoại phong nhất chuyển nói:

- Nhưng chuyện này…khó làm a.

Vưu bà bà sắc mặt đột nhiên lạnh lẽo, âm trầm chăm chú nhìn Dương Khai. Lạnh lùng nói:

- Tiểu tử ngươi muốn lật lọng?

- Không không không… Dương Khai thề thốt phủ nhận,

- Chỉ là cho dù ta muốn đáp ứng chuyện này…Ôn điện chủ cũng sẽ không đáp ứng a. Ngươi nói có đúng hay không a Ôn điện chủ!

Câu nói sau cùng, hắn bỗng nhiên cao giọng hướng về một chỗ trong hư không hô lên.

- Cái gì? Vưu bà bà thấy thế, sắc mặt đại biến, trong miệng quát chói tai, quan sát bốn phía, cả kinh kêu lên:

- Ôn Tử Sam đến?

Nàng một bộ dáng chuột thấy mèo. Dường nư vô cùng e ngại Ôn Tử Sam.

Nhưng chớp mắt tiếp theo, nàng liền hiểu rõ mình đã trúng kế, trong hư không kia, nào có thân ảnh gì đó của Ôn Tử Sam. Ngược lại một sát lúc nàng kinh hoảng thất thần này, Dương Khai bay vọt ra ngoài.

- Tiểu tử chết tiệt a! Vưu bà bà thinh nộ không ngừng. Gương mặt xinh đẹp hoàn toàn dữ tợn, thân thể mềm mại nhoáng lên một cái, đã đuổi theo Dương Khai xông ra ngoài.

Mặc dù Dương Khai vận dụng bí thuật không gian, cũng không có thoát khỏi thân ảnh của Vưu bà bà, hắn chân trước vừa chạy ra khỏi cung điện, sau lưng Vưu bà bà đã đuổi tới, trực tiếp chắn trước mặt hắn.

Nhón tay Vưu bà bà chỉ vào Dương Khai, chỗ đầu ngón tay, năng lượng lốc xoáy bắt đầu khởi động, làm như tích chứa uy năng lớn lao.

Dương Khai hoảng hốt, sắc mặt cuồng biến.

Nhưng hắn cũng không chút nghĩ ngợi chợt quát một tiếng:

- Sinh Liên!

Dứt lời, bốn phía thân thể bỗng nhiên tỏa ra một nụ hoa sen trắng nõn.

Cùng với bí thuật Sinh Liên hắn thi triển ở ngoại giới hơi có bất đồng, thời khắc này là lúc hắn trực tiếp thi triển với linh thể thồn hồn hoàn toàn không có bí bảo thần hồn, nụ hoa sen kia trực tiếp hiển lộ ra, khiến Vưu bà bà nhìn rõ ràng.
- Ôn Thần Liên! Vưu bà bà thấy thế, sắc mặt vui mừng, động tác trên tay cũng là hơi dừng một cút.

Mà đang ở một sát này, nụ hoa sen kia hơi chao đảo một cái, liền đột nhiên biến mất không thấy, trực tiếp hóa thành một đạo lưu quang, bắn nhanh vào trong cơ thể Vưu bà bà.

- Ân! Mạnh như Vưu bà bà, cũng không khỏi kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể mềm mại hơi chao đảo một chút.

Ngay sau đó, khuôn mặt nàng thất sắc.

Bởi vì nàng đã nhận ra thần hồn lực trong cơ thể mình đang nhanh chóng trôi qua, dường như trong cơ thế có thứ gì đó đang cắn nuốt thần hồn của mình, mà theo lực lượng thần hồn trôi qua, nụ hoa sen kia nhanh chóng nở rộ ra, tản ra mùi mê người.

Dương Khai một chiêu đắc thủ, căn bản không có dừng lại, cầm Trảm Hồn Đao trong tay, hung hăng hướng Vưu bà bà bổ tới.

Mà đối phương tuy bị bí thuật Sinh Liên thoáng ảnh hưởng, nhưng cũng không phải là không có chút lực phản kháng nào, nàng chỉ là khoát tay, liền nhấc lên cuồng phong, đem thân thể Dương Khai thổi ngã trái ngã phải.

Thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, ngay cả quỷ kế của Dương Khai đều xuất hiện, cũng vẫn như cũ không thể làm gì được đối phương.

Hắn mắng một tiếng, không dám tiếp tục dừng lại, bí thuật không gian tăng thêm, thân hình thoải mái, trong nháy mắt thoát ra mấy ngàn trượng, chạy thẳng tới hoàng cung chạy ra ngoài.

Sau lưng xa xa truyền đến tiếng rống phẫn nộ của Vưu bà bà.

Bên trong hoàng cung, người nào cũng câm như hến, Chu Điển, Vu Mạn, Viên Khánh, vội vàng hướng nơi phát ra âm thanh mà nhìn lại, mặt lộ vẻ khiếp sợ.

Chốc lát, ở ngoài hoàng cung, thân hình Dương Khai nhanh chóng như sao băng.

Hắn không biết mình nên làm gì bây giờ, chỉ biết một khi bị Vưu bà bà bắt lại lần nữa sẽ không có vận khí tốt như vừa rồi, đến lúc đó Vưu bà bà nhất định sẽ lất thực lực tuyệt đối trấn áp hắn, cưỡng ép lấy đi Ôn Thần Liên trong cơ thể hắn.

Hắn chỉ có thể đi một bước nhìn một bước.

Mà đang lúc trong lòng hắn trăm mối tơ vò, một cỗ uy áp kinh người từ phía sau tràn ngập qua, như một ngọn núi lớn đặt trên người hắn vậy.

Dương Khai thân hình lảo đảo, sút nữa đập đầu ngã xuống đất, tranh thủ lúc rảnh rỗi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy vị trí mấy chục dặm kia, Vưu bà bà thân hóa cầu vồng, một đường thẳng đuổi theo mà đến, khí thế hung mãnh, lúc truy kích, nàng còn không quên đe dọa Dương Khai:

- Tiểu tử, bổn cung muốn ngươi chết không được tử tế.

Dương Khai làm sao có thể để ý đến nàng? Lực lượng không gian đã thúc giục đến trình độ cực hạn, bận chay lấy mạng.

Nhưng thực lực chênh lệch, khiến hắn cách làm của hắn chỉ là kéo dài hơi tàn thôi.

Ngay Chu Điển cũng có thể bắt được, huống chi là thời khắc này Vưu bà bà tự mình xuất thủ.

Hai ngươi tuy rằng đều là tu vi Đế Tôn tam tầng cảnh, nhưng Vưu bà bà nghiên cứu Thần Du Kính mấy ngàn năm, ngay cả không thể đem nó luyện hóa, cũng có thể muộn một chút thần thông của dị bảo này.

Trước sau không quá 30 tức công phu, thân hình Vưu bà bà liền đã đuổi tới.
Nàng xa xa cười gằn một tiếng, tâm thần hơi động, liền đã đem thi triển thủ đoạn kinh thiên khóa được bốn phía không gian Dương Khai, khiến hắn không thể vận dụng lực lượng không gian thuấn di nữa.

Mà lần này nàng hiển nhiên sẽ không tính toán nhiều lời với Dương Khai, bay thẳng đến, đưa tay chộp lấy, muốn trấn áp Dương Khai.

Dương Khai sắc mặt bất chợt xanh mét, trong đầu trái lo phải nghĩ, cũng nghĩ không ra biện pháp tốt hóa giải nguy cơ trước mắt này.

Hồn táng Ôn Thần Liên lời này đại khái cũng không thể khiến Vưu bà bà dừng tay, đây chỉ là thủ đoạn cuối cùng, cũng là thủ đoạn bất đắc dĩ, không phải cửa ải cuối cùng, Dương Khai cũng không dám vận dụng.

Mắt thấy sắp bị bắt, Dương Khai cũng chuẩn bị tốt đợi Vưu bà bà tới gần liều chết.

Nhưng đúng lúc này, dị biến nổi lên.

Từ phía tây kia, một đạo lưu quang phiêu nhiên mà tới, lắc mình chắn phía trước Dương Khai.

Tịnh lệ thân ảnh, sát khí lạnh lùng.

Dung nhan tuyệt mĩ, kiếm khí lạnh thấu xương.

Dương Khai nhìn thấy bóng lưng tiếu lệ của người này, trước mắt sáng ngời, hô nhỏ nói:

- Cao trưởng lão!

Người đến chính là Cao Tuyết Đình ngay từ đầu đã cách xa bọn họ.

Cũng chẳng biết tại sao, thời khắc này nàng bỗng nhiên đánh tới, đồng thời tại thời điểm nguy cấp đứng ở trước mặt Dương Khia.

Dương Khia chú ý đến một thanh trường kiếm trên tay nàng, trên trường kiếm kia, kiếm phong lợi hại, kiếm vận thoải mái, năng lượng dao động không phải tầm thường.

Đây rõ ràng là một bí bảo thần hồn cấp bậc Đế Bảo!

Nhưng nhìn bộ dáng Đế Bảo này, dường như là vừa mới hoàn thành tế luyện…

Nhưng rất nhanh, Dương Khai liền ý thức được không đúng, hô to một tiếng nói:

- Cao trưởng lão, ngươi không phải là đối thủ, đi mau!

Cao Tuyết Đình chẳng qua là tu vi Đế Tôn nhất tầng cảnh, cho dù đã từng bốn lần đi vào thế giới Thần Du Kình, lực lượng thần thức so với tu vi thân thể cường đại hơn, cũng nhất định là đánh không lại Vưu bà bà, nàng tới đây căn bản không làm nên chuyện gì.

Đối mặt với kêu gọi của Dương Khai, Cao Tuyết Đình thờ ơ, chỉ là khí định thần nhàn đứng tại chỗ, thản nhiên nói:

- Chớ khẩn trương.

Mà bên kia, Vưu bà bà hiển nhiên cũng nhận ra Cao Tuyết Đình, hơi biến sắc mặt, thân hình dừng lại, quát lên:

- Cút ngay!

Nàng dường như không dám hạ thủ với Cao Tuyết Đình, sắc mặt vô cùng kiêng kị.

Cao Tuyết Đình lại không để ý đến nàng, mà là quay đầu liếc nhìn Dương Khai một cái, ân cần hỏi:

- Không có bị thương chứ?

Dương Khai lắc lắc đầu:

- Khá tốt.

- Hạ Sanh bọn họ đâu?

- Đều bị nhốt trong thiên lao, chẳng qua Hạ huynh bọn họ hiện tại thần hồn có chút chấn động, cũng may không có nguy hiểm đến tính mạng.

- Vậy cũng tốt! Cao Tuyết Đình rõ ràng cũng thở phào nhẹ nhõm.

- Cao trưởng lão sao ngươi lại tới đây? Dương Khai kinh ngạc hỏi nàng.

- Ta đi qua Thiên Yêu Sơn, vốn định âm thầm theo dõi tình hình các ngươi rèn luyện, nhưng không nghĩ tới tìm hiểu ra một chút tin tức khiến người khác không muốn nghe, cho nên liền một đường đuổi tới, mà mà đến kịp thời.

Nghe vậy, Dương Khai mặt lộ vẻ hiểu rõ.

Nhưng Cao Tuyết Đình đến quả thật rất kịp thời, nếu là trễ nửa bước, vậy hắn nhất định bị Vưu bà bà sinh cầm.

Chương 2237: Đại Đế

Bên ngoài hoàng cung, trên bình nguyên, Cao Tuyết Đình với tu vi Đế Tôn nhất tầng cảnh trực diện Vưu bà bà Đế Tôn tam tầng cảnh nhưng lại vui mừng không sợ hãi.

Nàng vuốt mái tóc, ngữ khí bình tĩnh nói:

- Bà bà, chuyện này dừng ở đây thế nào?

Vưu bà bà nghe vậy hơi sững sờ, rất nhanh liền cười to quát:

- Cô gái nhỏ, ngươi cho là mình đang nói chuyện với ai?

- Đương nhiên là cùng bà bà người. Cao Tuyết Đình thờ ơ, sắc mặt vẫn lạnh lùng như cũ:

- Nếu người đồng ý dừng chuyện này ở đây, đại chủ đại nhân nói không chừng sẽ để lại một đường, không làm khó người, nhưng nếu người cứ khư khư cố chấp…Bà bà, ta và người có mấy trăm năm quen biết, người mặc dù không phải người của Thần Điện ta nhưng ít nhiều cũng có chút tình cảm, có một số việc ta không muốn làm rất tuyệt.

- Ngươi uy hiếp ta? Vưu bà bà sắc mặt ngoan cố thanh âm bén nhọn.

Cao Tuyết Đình lắc lắc đầu nói:

- Bà bà chính là tiền bối, Tuyết Đình không dám uy hiếp người, chỉ là Tuyết Đình phụng điện chủ chi mệnh, mang mấy đệ tử tới Thần Du Kính lịch lãm, phải bảo vệ an toàn cho bọn họ, không ai được làm thương tổn tới bọn họ, cho dù là bà bà người cũng không được.

- Hahaha. Vưu bà bà cười ha hả.

- Con nhóc thực lực không cao, khẩu khí cũng không nhỏ, ngươi cho là dựa vào bản lãnh của ngươi có thể làm gì được bổn cung? Nếu không vì thấy ngươi những năm nay coi như biết điều, ngươi cho là bổn cung sẽ cùng ngươi nói chuyện hay sao?

- Bà bà còn nhớ hay không? Tuyết Đình lúc còn nhỏ đã lén đưa đồ ăn cho người?

Cao Tuyết Đình bỗng nhiên nói tới chuyện cũ.

Vưu bà bà sắc mặt đột nhiên lạnh lẽo, lạnh giọng nói:

- Nói những chuyện đó làm gì.

Trong mắt bà ta không tự chủ thoáng hiện thần sắc nhớ lại, thần tình thô bạo kia cũng hơi nhu hoà trong chớp mắt.

- Tuyết Đình thành tâm hy vọng bà bà có thể dừng tay như vậy. Cao Tuyết Đình khẽ thở dài.

- Không thể nào. Hàn ý lại hiện lên trong mắt Vưu bà bà, lạnh lùng nói:

- Bổn cung đợi nhiều năm như vậy cuối cùng cũng có một chút hy vọng, chỉ bằng vài ba câu của ngươi liền muốn bổn cung bỏ qua? Ngươi nói mơ à?

Cao Tuyết Đình cau mày nói:

- Ta không biết bà bà đang chờ cái gì, rồi có hy vọng với điều gì? Nhưng..bà bà người sao phải như thế sao? Tám trăm năm người một mực không vào Thần Điện, nhưng Tuyết ĐÌnh sớm đã coi người như người trong Thần Điện, cũng là trưởng bối của Tuyết Đình, Tuyết Đình thật không muốn động thủ với người.

- Bớt sàm ngôn đi. Vưu bà bà mất kiên nhẫn quát:

- Ngươi hoặc là lập tức cút ngay, hoặc là bổn cung xuất thủ giết ngươi, hai con đường ngươi hãy tự chọn.

Nghe vậy sắc mặt Dương Khai không khỏi căng thẳng.

Tuy nói Cao Tuyết Đình coi như cường giả, nhưng ở trước mặt Vưu bà bà này, Dương Khai đoán chừng nàng hẳn không phải là đối thủ, nếu vì tự mình làm liên luỵ tới Cao Tuyết Đình hắn sẽ cảm thấy day dứt.

- Haiz.

Cao Tuyết Đình bỗng thở dài thật sâu, chăm chú nhìn Vưu bà bà nói:

- Bà bà, Điện chủ đại nhân đã sớm biết bà bà đối với Điện chủ vẫn ghi hận trong lòng, vẫn luôn canh cánh chuyện năm đó, nhưng dù vậy, điện chủ vẫn yên tâm để ta dẫn những người này đi vào Thần Du Kính, cũng không lo lắng bị người yếu hại, người cảm thấy đây là vì sao?

Lời vừa nói ra, Vưu bà bà hơi biến sắc mặt, cau mày trầm tư.

Cao Tuyết Đình tiếp tục nói”

- Những năm gần đây, những đệ tử Thần Điện đi vào Thần Du Kính lịch lãm, cũng không thiếu người chết vì người. Nhưng Điện chủ không truy cứu trách nhiệm của người, âm thầm chấp nhận đó là một loại khảo nghiệm đối với chúng đệ tử. Thứ nhất là bởi vì người không có tự mình động thủ, mặc dù phái đi những võ giả có thực lực tương đương, đối với bọn họ mà nói đúng là một loại khảo nghiệm. Thứ hai, Điện chủ đối với người có quỷ, Thần Du Kính là do người phát hiện, Điện chủ mặc dù không có cưỡng đoạt lấy nhưng quả thật đã đem nó coi là vốn quý nhất của Thần Điện, liên tiếp để các đệ tử đi vào chỗ này lịch lãm.

- Ôn Tử Sam đối với bổn cung có quỷ? Vưu bà bà bỗng nhiên không ngừng cười lạnh

- Hắn loại lương tâm bị chó ăn như vậy quả thực làm người ta cười tới rụng răng.

Cao Tuyết Đình thần tình đạm mạc nói:

- Cho nên điện chủ đại nhân đã ra lệnh nếu không phải lúc vạn bất đắc dĩ không nên dùng thủ đoạn này, bởi vì điện chủ đại nhân thành tâm hy vọng Thần Du Kính luôn do lão nhân gia người trấn thủ.

- Thủ đoạn gì? Sắc mặt Vưu bà bà bỗng nhiên gấp gáp, trừng cặp mắt nhìn Cao Tuyết Đình. Cao Tuyết Đình không đáo lời bà, chỉ dùng hai tay kết ấn, miệng nói:

- Bà bà người yên tâm, việc này lúc trước ta đã thông qua bí thuật báo cho điện chủ đại nhân, thời khắc này đại nhân hẳn đã chờ đợi người trong hang đá vôi, đợi thần hồn của người quay trở về cùng đại nhân nói chuyện tử tế.

Dứt lời hai tay nàng tà tà chống đỡ, một vòng tia sáng giữa hai tay toát ra, nàng nhẹ nhàng đẩy nó về phía trước, tia sáng kia liền hướng bắn nhanh tới Vưu bà bà.

Đoàn tia sáng này rõ ràng không có sát thương gì, cũng không có chút uy hiếp nào, nhưng Vưu bà bà lúc gặp tia sáng này sắc mặt đại biến hoảng sợ la lên:

- Không.

Khi nói chuyện bà ta quay đầu như chuột muốn thoát khỏi chỗ này.

Nhưng tốc độ tia sáng kia còn nhanh hơn tốc độ của bà ta, trong nháy mắt đã đánh tới người bà, hoà vào bên trong thần hồn của bà.

Ngay sau đó một sức mạnh vô hình đánh tới, trên đỉnh đầu Vưu bà bà xuất hiện một lốc xoáy quỷ dị, lốc xoáy kia xoay tròn truyền ra lực dẫn dắt cực lớn muốn hút Vưu bà bà đi.

Vưu bà bà tất nhiên không muốn ngồi chờ chết, bà tức giận hét lớn một tiếng, một cỗ năng lượng thần hồn tinh thuần chí cực thản nhiên bắn ra hướng Cao Tuyết Đình phóng tới.

Cao Tuyết Đình sắc mặt cuồng biến.

Vưu bà bà như con thú bị trói dùng toàn lực bạo phát, căn bản Cao Tuyết Đình không thể chống lại, chỉ có một cách tránh né.

Nhưng ngay khi nàng muốn tránh ra là lúc một đạo thân ảnh phiêu nhiên bỗng xuất hiện giữa không trung, là thân ảnh một lão giả, tiên phong đạo cốt, râu tóc bạc trắng, toàn thân không có gì lạ, nếu không có lão chủ động hiện thân, nhưng người ở đó không ai có thể phát hiện sự hiện hữu của lão.

Lão giả này vừa xuất hiện liền phất tay áo.

Lực lượng nhu hòa khuếch tán hóa giải một kích vừa rồi của Vưu bà bà.

- Ngươi... Vưu bà bà trợn mắt nhìn lão giả kia, nét mặt hiện vẻ không dám tin dường như thấy ma giữa ban ngày.

Mà đúng lúc này lực truyền ra từ lốc xoáy trên đỉnh đầu bà rốt cuộc không thể ngăn cản, trong tiếng rống giận không cam lòng của bà, thân hình bà đã bị hút vào trong đó. Ngay sau đó lốc xoáy kia cũng đột nhiên biến mất không thấy. Thân ảnh bà bà cũng không còn dấu vết.

Dương Khai nhìn màn này, nội tâm biến đổi.

Thân thể Vưu bà bà như bị Ôn Tử Sam động tay chân gì, có lẽ đã bị gieo bí thuật, mà hắn đã truyền thụ cho Cao Tuyết Đình phương pháp sử dụng bí thuật này.

Bí thuật này một khi thi triển thân thể Vưu bà bà sẽ liền chủ động đem thần hồn hút trở về.

Điều này chính là nguyên nhân gây ra cảnh tượng trước mắt, Vưu bà bà Đế Tôn tam tầng cảnh cấp bậc sau khi bị dùng bí thuật kia liền không thể tiếp tục ở trong thế giới Thần Du Kính.

Đây mặc dù chỉ là suy đoán của Dương Khai nhưng phải đúng đến tám chín phần mười. Dù sao chỉ có liên lạc giữa thần hồn và thân thể là chặt chẽ không thể phân, có thể hấp dẫn thần hồn Vưu bà bà chỉ có thể là thân thể của bà ta. Mà trong lúc Dương Khai phỏng đoán, Cao Tuyết Định mặt đầy nghi ngờ nhìn lão giả bỗng nhiên xuất hiện kia.

Nàng thả ra thần niệm nhưng lại kinh hãi phát hiện đối phương căn bản không tồn tại, nói cách khác, thần niệm của nàng không phát hiện được dấu vết của đối phương.

Sự phát hiện này làm sắc mặt Cao Tuyết Đình lập tức trở nên nghiêm nghị.

Bởi vì mặc dù là Vưu bà bà, Ôn Tử Sam nhân vật như vậy ở trước mặt có thả ra thần niệm cũng có thể thoáng dò xét được chút lai lịch đối phương, nhưng đối mặt với lão giả này nàng lại lần đầu gặp tình huống như vậy

Tình cảnh này duy chỉ có một lời giải thích, tu vi của lão giả này so với Vưu bà bà cùng Ôn Tử Sam còn cao hơn.

Hai người kia đã là Đế Tôn tam tầng cảnh, so với bọn họ cao hơn nữa trên đời này chỉ có một xưng hô đặc biệt: Đại Đế.

Trong thế giới Thần Du Kính lại có tồn tại một vị Đại Đế.

Chuyện như vậy Ôn Tử Sam chưa từng nói qua với nàng, có lẽ Ôn Tử Sam cũng không biết chuyện này.

Cao Tuyết Đình bỗng túc nhiên khởi kính, cúi người hành lễ:

- Vãn bối Cao Tuyết Đình bái kiến tiền bối.

- Ừ. Lão giả hơi gật gật đầu.

- Tiền bối cùng bà bà là một nhóm sao? Cao Tuyết Đình lại hỏi.

Dương Khai gương mặt cổ quái quay đầu nhìn Cao Tuyết Đình, chợt phát hiện vị Cao trưởng lão lãnh nhược băng sương này lại có vẻ như vậy.

Đối phương nếu là cùng một nhóm với Vưu bà bà vừa rồi đã không cần phải ra tay giúp nàng, sớm đã kiềm chế nàng, đâu còn cho nàng cơ hội thi triển bí thuật.

- Không. Lão giả chậm rãi lắc đầu.

- Vãn bối đa tạ ơn cứu mạng của tiền bối.

Nếu là như vậy chính là Ôn Tử Sam đích thân tới cũng không cứu được nàng

- Lão phu tới đây… Lão giả trong lúc nói chuyện ánh mắt chuyển về phía Dương Khai:

- Là vì hắn.

- Vì ta? Dương Khai gương mặt kinh ngạc.

Biểu tình Cao Tuyết Đình cũng hơi lộ ra vẻ ngạc nhiên, quay đầu nhìn Dương Khai, không biết hắn có gì đặc biệt lại khiến Đại Đế tới đây để gặp.

Bởi vì theo nàng biết Dương Khai chính là lần đầu tới Thần Du Kính, trước đó hắn căn bản không biết dị bảo này tồn tại, nếu nói hai người lúc trước có quen biết vậy cũng không thể nào.

Sau khi định thần, Cao Tuyết Đình lại hỏi:

- Xin hỏi tiền bối tìm hắn có chuyện gì?

Lão giả mỉm cười vẻ mặt hòa ái nói:

- Yên tâm, lão phu sẽ không làm khó cho hắn, chỉ là muốn dẫn hắn đi mấy ngày, có một số việc cần hắn giúp đỡ, sau đó sẽ đưa hắn ra khỏi đây.

Cao Tuyết Đình nhướn mày.

Câu nói “rời khỏi chỗ này” của lão giả hiển nhiên đã để lộ ra chút tin tức không tầm thường.

Lão giả mỉm cười nói:

- Lão phu có thể quan sát một chút cảnh tượng thế giới bên ngoài, cũng biết bọn ngươi đều không phải người ở đây.

Dương Khai nghe vậy thần sắc chấn động.

Vốn dĩ biết được nơi này là thế giới Thần Du Kính là vì Ôn Tử Sam say rượu lỡ lời nói cho hắn biết, nhưng lão giả này lại dựa vào năng lực của mình theo dõi được ngoại giới.

Điều này nói rõ thực lực lão giả quả thực đã đến cấp bậc Đại Đế mới có thể khám phá lực lượng của giới diện, xuyên thủng hư thật, thần niệm tới lui tự nhiên dò xét tình cảnh ngoại giới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau