VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2226 - Chương 2230

Chương 2228: Hầu Thần Tửu

Trong Thụ Tâm Đại Điện, Dĩ Tuyền mời Dương Khai ngồi xuống.

Đối phương nhiệt tình như vậy, Dương Khai cũng không có khách sáo. Tuy rằng tu vi giữa nhau chênh lệch rất nhiều, nhưng Dĩ Tuyền người này vừa thấy liền biết là hạng người không câu nệ tiểu tiết, tự nhiên hắn cũng không quan tâm những thứ này.

Tiếp theo, ông ta như một ảo thuật gia lấy ra một cái vò rượu, 2 cái chén rượu, sau đó rót cho mình và Dương Khai.

- Đây là Hầu Thần Tửu tiền bối vừa nói à?

Dương Khai trong mắt sáng ngời, ngửi thật sâu một hơi, chợt cảm thấy một mùi thơm ập vào mặt, trong mùi rượu tràn ngập kia dường như cũng có tác dụng rất lớn với thần hồn, mùi hương vừa chui vào cơ thể, không ngờ lại làm cho mình vô cùng thoải mái.

- Đúng vậy! Dĩ Tuyền mỉm cười, sau đó bưng lên chén rượu trước mặt mình khẽ nhấp một ngụm, ngạo nghễ nói:

- Sinh vật ở chỗ chúng ta tuy rằng hoàn toàn bất đồng với các ngươi bên kia, nhưng lại có đặc sắc của mình. Hầu Thần Tửu này chính là Linh Hầu nhất tộc trên Thiên Yêu Sơn ta hao phí rất nhiều tinh lực và thời gian ủ tạo nên, rất có ích lợi đối với thần hồn!

- Chén rượu không có đầy a tiền bối... Dương Khai có hơi ngượng ngùng nhìn Dĩ Tuyền, vừa nói vừa chỉ chỉ ly rượu trước mặt mình.

Bởi vì lúc Dĩ Tuyền rót rượu, chỉ rót cho hắn nửa chén thôi.

- Ha ha! Dĩ Tuyền nhìn Dương Khai, cười to nói:

- Ngươi hãy uống hết nửa chén này rồi tính sau! Nếu ngươi còn có thể uống nữa, bổn tọa dĩ nhiên sẽ không keo kiệt!

Nghe ông ta nói như vậy, lập tức Dương Khai sáng tỏ có lẽ Hầu Thần Tửu này độ rượu không tầm thường, không phải võ giả bình thường có thể dùng để uống. Dĩ Tuyền có lẽ nghĩ rằng tu vi của mình mới là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nhiều lắm cũng chỉ có thể uống nửa chén mà thôi.

Nghĩ đến đây, Dương Khai không nói gì thêm, bưng lên chén rượu trước mặt, từ từ uống vào.

Linh tửu vừa vào miệng mát dịu như cam lộ, nhưng lúc nuốt xuống lại dường như băng lạnh kinh người. Hơi lạnh từ cổ họng xông thẳng lên đầu, khiến Dương Khai không khỏi chấn động tinh thần. Đợi cho rượu chảy vào bụng, lại mang đến luồng hơi nóng rực, chạy khắp tứ chi nội tạng.

Thay đổi nhiệt độ mấy lần, Dương Khai khẽ kêu lên một tiếng, cẩn thận cảm nhận biến hóa trong mình.

Hắn phát hiện linh thể thần hồn của mình, vốn trước đây lúc đại chiến với Ban Thanh có chút tổn thương, nhưng lại bắt đầu khôi phục tu bổ với tốc độ lấy mắt thường có thể thấy được.

Có phát hiện này khiến sắc mặt Dương Khai rung lên, không chần chờ nữa, há to miệng nuốt xuống một ngụm lớn.

- Chậm một chút! Dĩ Tuyền thấy thế, vội vàng khẽ quát một tiếng, e sợ Dương Khai quá tham uống vội mà tạo thành nguy hại gì cho bản thân.

Nhưng ông ta vừa nói dứt câu, Dương Khai đã buông chén rượu xuống, hắn cũng không có nói chuyện, chỉ lẳng lặng ngồi tại chỗ, nhắm lại hai mắt, trên mặt hiện lên vẻ thưởng thức mùi vị.

- Ôi... Dĩ Tuyền lại khẽ thở dài, lẩm bẩm:

- Còn muốn tâm sự nhiều với ngươi về chuyện bên ngoài, xem bộ dáng này hẳn là phải chờ thêm mấy ngày rồi!

Dĩ Tuyền thấy Dương Khai chỉ là tu vi nho nhỏ như thế, mà một hơi uống cạn nửa chén Hầu Thần Tửu, tối thiểu cũng phải say mấy ngày mới tỉnh... điều này làm cho ông ta không khỏi có chút cười khổ không ngừng. Lấy ra Hầu Thần Tửu vốn cũng là ý tốt, bởi vì ông ta cũng nhìn thấy qua trận đại chiến của Dương Khai lúc trước, linh thể thần hồn hơi có bị tổn thương, nhưng không nghĩ tới mình nghĩ sai lầm rồi!

- Tiền bối muốn hàn huyên chuyện gì? Bỗng nhiên Dương Khai mở mắt, trong mắt sáng rực trong suốt, không thấy say rượu chút nào.

- Hả?

Dĩ Tuyền giật mình, nhìn Dương Khai với vẻ cổ quái, nghi hoặc nói:

- Ngươi không sao chứ?

- Tiền bối xem bộ dáng ta như vầy là có chuyện sao? Dương Khai mỉm cười, trong lúc nói chuyện, không khách sáo chút nào đưa tay cầm lấy vò Hầu Thần Tửu đặt trước mặt Dĩ Tuyền, sau đó rót đầy chén cho mình, tiếp theo uống một hơi cạn sạch, trầm giọng khen:

- Rượu ngon!

Nửa chén linh tửu kia vào bụng, linh thể thần hồn bị tổn thương đã hoàn toàn bình phục, không chỉ như thế, thần hồn của mình cũng nhận được tôi luyện mười phần. Mà năng lượng dư thừa chứa trong Hầu Thần Tửu, thì đồng loạt tràn vào bên trong Ôn Thần Liên bảy màu, cho chí bảo thiên địa này đón nhận.

Giống như cho nó hấp thu một khối Hồn Ngọc tuyệt phẩm, thời khắc này Ôn Thần Liên cũng hấp thu sạch sẽ năng lượng chứa trong Hầu Thần Tửu, sau khi đã đâu vào đấy, lại từ từ tặng lại cho linh thể thần hồn của Dương Khai, giúp hắn có thể thu được ích lợi lâu dài.

- Này... Dĩ Tuyền hoàn toàn ngây người, trố mắt líu lưỡi.

Thực lực đến trình độ của Dĩ Tuyền hiện tại, trên đời này đã hiếm có chuyện gì có thể làm cho ông ta giật mình, nhưng hành động này của Dương Khai làm cho ông ta không sao hiểu được, nghĩ không thông vì sao Dương Khai không hề say rượu.

Dù là Ôn Tử Sam năm đó lần đầu tiên tới nơi này, cũng không dám uống rượu của Thiên Yêu Sơn này cách như thế. Uống kiểu như vậy, ai cũng không chống đỡ nổi, cố tình một người như Dương Khai lại không có chuyện gì xảy ra.

- Xem ra... quả nhiên ngươi có khác biệt với người khác! Dĩ Tuyền rất nhanh bình thường trở lại, mỉm cười, nói:

- Người bên ngoài các ngươi, không phải đều như vậy chứ? - Đương nhiên không phải! Dương Khai cười to, đáp:

- Chỉ là tiểu tử có chút... Hắn chần chờ một chút, không biết nên giải thích như thế nào, chỉ có thể nói:

- Có một chút thủ đoạn có thể hóa giải!

Dĩ Tuyền gật gật đầu, cũng không có hỏi tới, lúc đang định lên tiếng nói tiếp, chỉ thấy Dương Khai hai tay ôm lấy vò rượu kia, miệng nói:

- Tiểu tử đa tạ tiền bối ban thưởng!

Dứt lời liền dứt khoát há to miệng dốc vò rượu.

Nhìn bộ dáng hắn uống như thế, khóe miệng Dĩ Tuyền không khỏi co giật một trận.

Trước sau thời gian không tới mấy hơi, Dương Khai đã uống sạch một vò Hầu Thần Tửu, ngay cả một giọt đều không chừa lại, hắn lau miệng có chút ý chưa đã thèm, tha thiết nhìn Dĩ Tuyền, nói:

- Rượu này... có còn hay không?

- Ngươi còn muốn uống nữa ư? Dĩ Tuyền trợn trừng mắt, nói:

- Tiểu tử ngươi xem nó là cái gì? Hầu Thần Tửu thứ này, dù là Linh Hầu nhất tộc, trăm năm mới có thể ủ tạo một vò mà thôi! Ngươi vừa uống, là công phu trăm năm của nhất tộc!

Dù Dĩ Tuyền tánh khí không tệ, cũng bị yêu cầu chẳng biết xấu hổ của Dương Khai này chọc cho vừa kinh ngạc vừa tức giận.

Sớm biết như thế, Dĩ Tuyền sao có thể lấy ra bảo bối này để chiêu đãi Dương Khai? Thời khắc này ông ta hối hận đến ruột đều xanh.

- Khụ... Dương Khai ho nhẹ một tiếng, dựa vào có chút hơi rượu nói:

- Tiền bối gia lớn nghiệp to, không cần keo kiệt như vậy chứ...

Hắn nhìn thấu Dĩ Tuyền cũng không có ác ý với mình, cho nên mới dám nói như vậy, nếu không nói như vậy với Đế Tôn tam tầng cảnh khác, khẳng định sẽ rước họa vào thân!

- Ta keo kiệt... Dĩ Tuyền trợn trừng mắt thiếu chút nữa lọt tròng ra ngoài, thật không nói nên lời, trầm ngâm chốc lát mới nói:

- Cũng được, bất quá nếu ngươi có thể nói rõ một chút thế giới bên ngoài cho ta biết, bổn tọa sẽ cho ngươi thêm một vò cũng không sao!?

- Tiền bối nói lời giữ lời đấy! Dương Khai lập tức tinh thần tỉnh táo, hỏi:

- Không biết tiền bối muốn nghe chuyện gì? - Tùy tiện! Dĩ Tuyền yêu cầu ngược lại cũng không cao:

- Lần trước tên Ôn Tử Sam kia tới đây, thật ra cũng nói một chút với bổn tọa, đáng tiếc cuối cùng tên này uống say, nói điên nói khùng một hồi, thật là làm cho người ta không chịu được!

- Vậy thì nói từ Ôn điện chủ đi... Dương Khai mỉm cười, ho nhẹ một tiếng, bày ra phong phạm của một tiên sinh thuyết thư, hắn chậm rãi nói, Dĩ Tuyền chú ý lắng nghe.

Tinh Giới rộng lớn, Dương Khai đi tới Tinh Giới cũng không bao lâu, hiểu biết về Tinh Giới cũng không tính là nhiều, thậm chí ngay cả 10 đại Đế Tôn cũng còn không nhận biết toàn bộ, nhưng dù vậy, tin tức hắn biết, dù là Dĩ Tuyền cũng không thể nắm giữ.

Mà ông ta cảm thấy rất hứng thú với những tin tức bên ngoài này, tự nhiên là nghe thật hứng thú say sưa.

Thanh Dương Thần Điện, Thiên Vũ Thánh Địa, Vô Hoa Điện, cùng với Tinh Thần Cung tới cả Nam Vực... Dương Khai nói liên tục hết thảy những gì mình hiểu biết.

Phong thổ nhân tình các nơi, các loại kỳ văn dị sự, bí cảnh rèn luyện lớn có nhỏ có, truyền thuyết cổ xưa tương truyền đồn đại các thứ... Dương Khai nói cũng không có chương pháp, căn bản là nghĩ đến đâu nói đến đó, làm theo ý mình.

Dĩ Tuyền chỉ lẳng lặng lắng nghe, chỉ có lúc nghe một vài chuyện đặc thù mới cắt ngang lời hắn, sau khi hỏi thăm mấy câu liền ra hiệu cho hắn nói tiếp.

Ngoại giới hết thảy tựa hồ đều làm cho vị người chủ Thiên Yêu Sơn tò mò này hướng tới.

Thân thể thần diệu, các loại bí thuật bí bảo huyền bí, đều là sinh linh trong thế giới này không cách nào có được, cho tới bây giờ bọn họ không thể thể hội được cảm giác có thân thể là dạng gì.

Một lần hàn huyên này chính là một ngày một đêm.

Dương Khai nói khô miệng đắng lưỡi, tự nhiên là mượn cơ hội bảo Dĩ Tuyền lấy ra một vò Hầu Thần Tửu khác, từ đó làm trơn cổ họng.

Dĩ Tuyền cũng cực kỳ chuyên chú lắng nghe, các loại tin tức chưa bao giờ tiếp xúc, làm cho ông ta vô cùng hướng tới.

Thế giới Thần Du cũng không tính là lớn, không thể nghi ngờ thế giới bên ngoài càng thêm đặc sắc.

Hơn nữa, Dĩ Tuyền đã là cường giả cấp bậc Đế Tôn tam tầng cảnh, lên cấp nữa coi như là tầng thứ Đại Đế.

Ở độ cao này, đều không phải là khổ tu là có thể đạt tới, mà cần cảm ngộ và cơ duyên.

Trên đường tấn thăng, nghe thấy, cũng có thể trở thành một loại cơ hội.

Trong thế giới Thần Du không có cơ hội Dĩ Tuyền cần, ngoại giới chưa chắc không có, cho nên ông ta so với bất kỳ kẻ nào đều hướng tới đi ra chứng kiến thế giới bên ngoài, có lẽ ở trong thế giới chưa từng nhìn thấy đó, ông ta có thể tìm được con đường đi thông tới Đại Đế của mình!

Đáng tiếc, ông ta chỉ là thân thần hồn, không có tấm thân máu thịt, căn bản không thể sống sót lâu dài ở thế giới bên ngoài, một khi rời chỗ này, tất nhiên sẽ bị pháp tắc thiên địa của thế giới bên ngoài bài xích, cuối cùng đạo tiêu người vong.

- Lần trước lúc tên Ôn Tử Sam kia tới đây, đã từng nói với bổn tọa, nếu có thể tạo ra một thân thể hoàn mỹ có thể dung hợp thần hồn của bổn tọa, bổn tọa không hẳn không có cơ hội thoát khỏi cái lồng giam này... không biết đối với chuyện này ngươi hiểu bao nhiêu? Bỗng dưng, Dĩ Tuyền cắt ngang lời Dương Khai, lên tiếng hỏi.

- Sinh Thân đan? Dương Khai nhướn mày, thuận miệng đáp.

- Cái gì là Sinh Thân đan? Dĩ Tuyền lập tức trong mắt sáng ngời, vội vàng hỏi tới.

- Cái này... Dương Khai suy nghĩ một chút, rồi nói:

- Là một loại linh đan, các vị bên này bởi vì tình huống đặc thù, cho nên cũng không có những thứ linh đan này.

- Linh đan lại là vật gì? Dĩ Tuyền nghe nói gương mặt mờ mịt.

- Nói thế này, thế giới bên ngoài có một số người đặc thù gọi là luyện đan sư, bọn họ có thể sử dụng công cụ, thủ pháp đặc thù, dung hợp một số linh thảo diệu dược với nhau, loại bỏ cặn bã, lấy tinh hoa của nó luyện chế thành đan: đây chính là linh đan! Một viên linh đan có công hiệu của tất cả nguyên vật liệu, hơn nữa có thể tăng cường những công hiệu này lên trình độ rất lớn!

- Sinh Thân đan kia là một loại linh đan? Dĩ Tuyền hai mắt sáng lên hỏi.

- Không sai! Nghe nói nếu để nhân vật như tiền bối uống vào, có thể sinh ra thân thể của mình!

- Nghe nói? Dĩ Tuyền nhíu mày hỏi.

Dương Khai cười nói:

- Bởi vì linh đan này chỉ là trong lời đồn, theo tiểu tử biết, còn chưa có người nào luyện chế ra được...

Chương 2229: Tìm tới

- Vì sao vậy! Dĩ Tuyền bỗng nhiên vô cùng phẫn nộ:

- Những luyện đan sư kia chẳng lẽ đều là phế vật hay sao?!

Dương Khai bất đắc dĩ nói:

- Có câu ca dao: không bột đố gột nên hồ... Luyện chế Sinh Thân đan cần một loại dược liệu chính gọi là Sinh Thân Quả, thứ này là vật đã tuyệt tích! Không có linh quả này, làm sao luyện chế Sinh Thân đan?

- Vì sao như thế? Dĩ Tuyền hơi có chút không thể chấp nhận giải thích của Dương Khai:

- Thế giới bên ngoài không phải đất rộng của nhiều, sản vật phong phú sao!

Dương Khai cười nói:

- Mặc dù nói như vậy, nhưng có một vài thứ dù sao cơ duyên chỉ gặp không thể cầu!

Dĩ Tuyền lập tức lộ ra vẻ thất vọng, một lúc lâu không có bình tĩnh lại, bất quá bất chợt, dường như ông ta ý thức được điều gì, nhìn Dương Khai phấn chấn nói:

- Ngươi biết nhiều về Sinh Thân đan này như vậy, chẳng lẽ ngươi chính là loại luyện đan sư kia?

- À... Coi như vậy đi! Dương Khai gật gật đầu, cũng hiểu rõ rốt cuộc Dĩ Tuyền có ý đồ gì, cho nên không chờ ông ta nói ra liền nói tiếp:

- Tuy nhiên phải nói cho tiền bối biết, luyện đan sư cũng phân chia cấp bậc giống như tu vi của võ giả, cấp bậc bất đồng thì luyện chế đan dược bất đồng! Sinh Thân đan kia chính là đan dược cấp Đế, cần luyện đan sư cấp Đế mới có thể luyện chế được, mà tiểu tử giờ này... mới chỉ là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên mà thôi!

- Thì tính sao?

Dĩ Tuyền quát nhẹ một tiếng:

- Bổn tọa xem ngươi, tuổi quá trẻ đã có tu vi bất phàm, cho ngươi một ít thời gian, không hẳn không có cơ hội thăng lên cấp Đế. Này... đợi đến lúc đó, ngươi sẽ luyện chế Sinh Thân đan kia cho bổn tọa, như thế nào?

Dương Khai cười khổ không ngừng, nói:

- Muốn vậy cũng phải có dược liệu a!

- Đi tìm thôi! Dĩ Tuyền nói như chuyện đương nhiên:

- Bổn tọa không sợ chờ đợi! Khi nào ngươi tìm được Sinh Thân Quả, thì lúc đó luyện chế Sinh Thân đan! Hiện tại bổn tọa chỉ cần ngươi đáp ứng chuyện này!

Thấy ông ta như vậy, Dương Khai cũng không khỏi lộ vẻ mặt nghiêm túc, trầm ngâm chốc lát nói:

- Nếu tiền bối nói như vậy, thì tiểu tử sẽ cố hết sức! Chỉ có điều là tiền bối có thể phải đợi rất lâu, cũng có thể cuối cùng cái gì cũng không có!

- Không sao! Dĩ Tuyền phất tay, nói:

- Chỉ cần ngươi có lòng này là được!

Nói đến đây dường như ông ta đã thấy lại hy vọng, nói:

- Tới đây tới đây! Vò rượu này cho thêm ngươi!

Dứt lời, lại là một vò Hầu Thần Tửu đặt tới trước mặt Dương Khai.

Dương Khai toét miệng cười, cũng nghiêm túc mở vò rượu uống ngay.

Trong thời gian ngắn ngủi như thế, ba hũ Hầu Thần Tửu vào bụng, dù Dương Khai có Ôn Thần Liên bảy màu giải rượu, thời khắc này cũng không khỏi có chút chóng mặt.

Dĩ Tuyền nhìn hắn, ánh mắt lại càng thêm thân thiết nhu hòa, đang định phất tay gọi người đến đưa Dương Khai đi nghỉ ngơi, bỗng nhiên sắc mặt lạnh xuống, quay đầu nhìn lại một hướng.

Dương Khai phát hiện trên mặt ông ta có khác thường, không khỏi lộ vẻ nghi hoặc nhìn lại.

Dĩ Tuyền cũng không nhúc nhích, chỉ lẳng lặng nhìn, một lúc lâu sau mới lạnh giọng hừ một tiếng nói:

- Có gan!

- Tiền bối, đã xảy ra chuyện gì?

Dương Khai hỏi.

Bất quá không đợi Dĩ Tuyền trả lời, bên ngoài điện bỗng nhiên bay vào một cường giả Yêu tộc, vội vàng ôm quyền nói:

- Đại nhân, có cường giả Nhân tộc xâm chiếm, Huyết Lang tinh nhuệ đang ngăn cản. Nhưng người đến thực lực quá mạnh, nhìn dường như là...

- Bổn tọa biết rồi! Dĩ Tuyền lạnh lùng gật gật đầu, phân phó:

- Kêu Huyết Lang lui đi, bọn họ... không ngăn được, thả người kia vào đi!

Cường giả Yêu tộc nghe vậy không chần chờ chút nào, đáp một tiếng lập tức lui đi.

Thời khắc này Dương Khai cũng lấy lại tinh thần vẻ mặt khó coi nói:

- Chẳng lẽ... là Chu Điển đích thân đến? Dĩ Tuyền tu vi siêu tuyệt, mà cường giả Nhân tộc có thể để cho ông ta coi trọng như vậy, trừ Chu Điển ra không có người nào nữa.

Hắn phỏng đoán quả nhiên thành sự thật, Dĩ Tuyền nghe vậy gật gật đầu nói:

- Không sai, đúng là hắn! Không ngờ lại dám hủy hoại ước hẹn Thiên Yêu, dám xông vào Thiên Yêu Cốc ta... chẳng lẽ là vì ngươi mà đến?

- Ta? Dương Khai đưa tay chỉ cái mũi của mình, cũng tỉnh rượu hơn phân nửa, bật cười nói:

- Khả năng không lớn! Tiểu tử cũng chỉ là mười mấy ngày trước mới đi vào nơi này, trước đó căn bản cũng không biết có Chu Điển như vậy, vì cái gì hắn vì ta mà đến?

- Điểm này bổn tọa cũng không biết, bất quá... Dĩ Tuyền đang nói, bỗng nhiên thân hình lắc một cái, tới trước mặt Dương Khai, một tay đánh lên bả vai hắn.

Dương Khai sắc mặt hơi kinh hãi, nhưng cũng biết Dĩ Tuyền sẽ không tạo bất lợi đối với mình, cho nên cũng không có ý phản kháng.

Một lực lượng ôn hòa từ nơi bả vai truyền vào, chạy khắp tứ chi nội tạng.

Chốc lát, Dĩ Tuyền vẻ mặt khó coi nói:

- Quả nhiên bị người động tay chân, nhưng thật ra là bổn tọa sơ sót!

Nói đến đây, lực đạo trên tay Dĩ Tuyền bỗng nhiên chấn động.

Cùng lúc đó, Dương Khai kêu lên một tiếng đau đớn, nhưng hắn lại nghe được rất rõ ràng trong cơ thể mình truyền ra một tiếng vang lạ, ngay sau đó, toàn thân không khỏi dễ chịu hơn, dường như tránh thoát gông xiềng gì đó.

- Khuyển tử nói cho ta biết, ngươi từng gặp Ban Thanh, lại thi triển thủ đoạn đánh chết hắn. Ban Thanh người này tinh thông ẩn mình ám sát, cũng sở trường thuật truy lùng. Lúc hắn chiến đấu với ngươi, dường như đã gieo ấn ký trên người ngươi. Chu Điển chính là đuổi theo ấn ký này mà đến...

Dương Khai nghe nói vậy, sắc mặt không khỏi sa sầm xuống.

Lúc trước hắn đã hoài nghi có phải trên người mình bị Ban Thanh động tay chân gì hay không, chỉ là với thực lực của hắn căn bản không có biện pháp phát hiện. Hiện tại xem ra, đám võ giả kia có thể một mực tìm ra hành tung của hắn quả nhiên không phải may mắn.

Chỉ là... xem theo lời nói vừa rồi của Dĩ Tuyền, một số bí mật trên người mình, dường như ông ta đã sớm biết, chỉ là một mực không có nói ra mà thôi.

- Mang thêm phiền toái cho tiền bối rồi! Dương Khai áy náy nói.

Dĩ Tuyền khoát tay nói:

- Ngươi không cần như thế, ngươi chính là ân nhân cứu mạng của khuyển tử, bổn tọa nên tận tình chiêu đãi ngươi, nhưng thật ra Chu Điển... Hừ, quả thực tự cao tự đại, không coi ai ra gì!

Sau khi nói xong, ông ta nói tiếp:

- Về phần ngươi đánh chết Ban Thanh để lộ ra những thủ đoạn kia... Bổn tọa chỉ có thể nói cho ngươi biết, những con trùng kia nhất thiết ngàn vạn lần không nên di lưu ở trong này. Lần sau nếu có cơ hội đi vào chỗ này, ngươi phải hoàn toàn khống chế được bọn chúng trước, cũng tuyệt đối không cần mang vào. Chỗ này đã từng bởi vì loại trùng này suýt nữa gặp phải tai ương hủy diệt...

Dương Khai cả kinh nói:

- Trong này cũng có Phệ Hồn Trùng ư?

- Các ngươi gọi nó là Phệ Hồn Trùng à? Dĩ Tuyền lộ vẻ mặt kiêng kỵ nói; - Không quản gọi nó là gì, tóm lại là khắc tinh của thế giới này, những con trùng hiện giờ ngươi có thực lực còn không coi là mạnh, cho nên lúc trước bổn tọa có thể giúp ngươi áp chế một chút, nhưng cũng chỉ là áp chế mà thôi. Nếu đợi đến lúc nó thật sự trưởng thành, thì dù là bổn tọa cũng phải trở thành thức ăn của chúng!

- Tiểu tử biết!

Dương Khai nghiêm túc gật gật đầu.

- Ngươi nhớ kỹ là tốt! Dĩ Tuyền trầm giọng dặn dò.

- Dĩ Tuyền!

Đúng lúc này, phía ngoài bỗng nhiên truyền tới một tiếng gọi long trời lở đất. Thanh âm kia thật ra cũng không tính là lớn, nhưng trung khí mười phần, như sấm rền đinh tai nhức óc, tiếng gầm nhấc lên gió lốc, cuốn tới bốn phía, truyền vào trong tai mỗi Yêu tộc trong Thiên Yêu Cốc, người có thực lực hơi yếu lập tức hai lỗ tai đau nhức, rịn ra máu tươi.

- Hừ! Dĩ Tuyền quay phắt đầu, căm tức nhìn nơi phát ra thanh âm, trong tiếng "hừ", thần lực vô thượng hóa thành công kích vô hình đánh tới hướng bên kia:

- Chu Điển, là người nào cho ngươi lá gan, dám tới Thiên Yêu Cốc ta hô to gọi nhỏ?

- Ha Ha Ha Ha... Truyền đến tiếng cười to của Chu Điển. Tiếng cười kia mới bắt đầu coi như bình hòa, nhưng theo tâm tình Chu Điển lên xuống, lại từ từ trở nên cuồn cuộn điên cuồng.

"Rầm Rầm Rầm..." Phía ngoài truyền đến hàng loạt tiếng nổ vang, đâm thủng hư không, làm cho cả thiên địa đều trở nên run rẩy.

Dương Khai sắc mặt khó coi đứng tại chỗ, chỉ cảm giác linh thể thần hồn của mình cực kỳ bất ổn, bên ngoài thân lóe sáng không chừng, hoảng sợ tới mức hắn vội vàng thúc giục lực lượng, phòng hộ thân mình.

Lúc này mới cảm giác dễ chịu một chút xíu.

Chờ tới khi hắn lấy lại tinh thần, bên cạnh đã không thấy bóng dáng Dĩ Tuyền đâu.

Hắn vội vàng thoát ra Thụ Tâm Đại Điện, trôi lơ lửng giữa không trung, nhìn quanh bốn phía.

Rất nhanh, hắn liền nhìn thấy thân ảnh của Dĩ Tuyền cùng Chu Điển.

Cách hắn chừng ngoài 50 dặm, Dĩ Tuyền vị chí tôn Yêu tộc này lẳng lặng đứng ở nơi đó, thân hình bất động, khí tức nội liễm, khiến người cảm giác như một vực sâu không đáy.

Mà ở trước mặt Dĩ Tuyền cách không xa, một người thân hình khôi ngô cỡi một đầu yêu thú cực kỳ thần tuấn, trên cao nhìn xuống Dĩ Tuyền.

Chu Điển!

Ngay cả Dương Khai chưa từng thấy người này, cũng biết rốt cuộc hắn là người nào.

Cũng chỉ có Chu Điển, mới làm cho Dĩ Tuyền thận trọng như vậy.

Phía sau Chu Điển, đồng dạng đứng một cường giả Đế Tôn Cảnh thân hình cao lớn, một đầu tóc đỏ. Người kia tóc đỏ như lửa rất đặc thù, Dương Khai vừa thấy là biết người này là Liêm Viêm.

Bốn phía hai vị cường giả Nhân tộc này, bao vây vô số cường giả Yêu tộc, mỗi Yêu tộc đều mắt lom lom nhìn hai người, trong mắt lộ ra đầy hung quang, lệ khí.

Nhưng không có Yêu tộc nào dám tùy tiện ra tay.

Chu Điển thản nhiên như thường, ngay cả Liêm Viêm cũng không có cảm giác khẩn trương chút nào, chỉ là trên mặt mỉm cười đầy ý khinh thường, quan sát bốn phía, thỉnh thoảng ánh mắt va chạm với cường giả Yêu tộc, ánh mắt lại chứa đầy ý khiêu khích.

- Rất tốt! Nhiều năm không thấy, Dĩ Tuyền ngươi phong thái như cũ, khiến bổn tướng quân rất an ủi! Chu Điển lên tiếng trước, vẻ mặt tươi cười, dường như đứng ở trước mặt hắn không phải đại địch sinh tử, mà là một bạn cũ lâu năm chưa gặp mặt.

Dĩ Tuyền cười lạnh một tiếng, nói:

- Bổn tọa vẫn như xưa, chỉ là không biết thương thế của Chu Điển ngươi... đã dưỡng lành chưa?

Lời này vừa nói ra, nụ cười trên mặt Chu Điển chợt biến mất không thấy, một hàn ý từ trên trời giáng xuống, dường như muốn đóng băng toàn bộ vạn vật thế gian này.

Hắn hít sâu một hơi, chậm rãi nhắm mắt lại, chờ tới lúc mở ra, sắc mặt đã khôi phục bình tĩnh.

Dĩ Tuyền thấy thế, không khỏi nhíu mày.

- Dĩ Tuyền, nếu có thể, bổn tướng quân cũng không muốn tới Thiên Yêu Cốc ngươi, chỉ là lần này bổn tướng quân phụng lệnh của vương thượng, không thể không tới!

Chu Điển nói tiếp.

- Mệnh lệnh của vị vương thượng các ngươi kia, liên quan gì với bổn tọa! Ước hẹn của Thiên Yêu, Nhân tộc không được đặt chân trong phạm vi 30 ngàn dặm Thiên Yêu Sơn. Đây chính là ước định giữa hai tộc, hôm nay ngươi lại tự mình phá hủy, chữ tín của Nhân tộc quả nhiên không đáng nhắc tới sao? Dĩ Tuyền đầy mặt phẫn nộ quát lớn.

Chu Điển nói:

- Hôm nay bổn tướng quân tới đây chỉ vì một người, ngươi giao ra đây, bổn tướng quân lập tức rút lui, tuyệt đối không làm khó dễ chúng cường Thiên Yêu Cốc ngươi! Ngươi cũng thấy đấy, bổn tướng quân một đường đi tới, cũng không giết bất kỳ người nào của Thiên Yêu Cốc ngươi, đủ để biểu hiện thành ý của bổn tướng quân!

- Thiên Yêu Cốc đâu phải là nơi ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi? Dĩ Tuyền cao giọng quát:

- Bổn tọa cũng biết rốt cuộc ngươi là vì ai mà đến, chỉ có điều... hắn chính là thượng khách của bổn tọa, muốn mang hắn đi ư? Phải hỏi xem bổn tọa có đáp ứng hay không?

Chương 2230: Trận chiến Đế Tôn

- Thượng khách ư? Chu Điển nghe vậy nhướn mày, nhìn Dĩ Tuyền, nói chế nhạo:

- Ngươi đang nói đùa sao?

Hắn cho rằng Dĩ Tuyền chỉ là thuận miệng nói, dù sao dù cách xa 50 dặm, hắn cũng có thể nhìn thấy rõ thân ảnh của Dương Khai, hiểu rõ tu vi của Dương Khai, một tên tiểu tử Nhân tộc như vậy, thì có tài đức gì mà trở thành thượng khách của Dĩ Tuyền?

- Bổn tọa không có tâm tình nói chuyện đùa với ngươi! Dĩ Tuyền hừ lạnh một tiếng:

- Mau mau cút ra khỏi Thiên Yêu Cốc ta, nếu không đừng trách bổn tọa không khách sáo với ngươi!

- Xem ra người này... là ngươi không định giao ra rồi! Chu Điển sa sầm mặt xuống, lạnh lùng nhìn Dĩ Tuyền nói.

Dĩ Tuyền hừ lạnh một tiếng, không nói thêm nữa, từ từ thúc giục một thân lực lượng.

Nói đến đây, hai vị cường giả đều biết, dựa vào mồm mép là không có ích lợi gì, chỉ có ra tay mới có thể giải quyết.

Trong thiên địa hết thảy dường như trong nháy mắt này đều ngưng đọng lại, hai vị cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh ánh mắt va chạm nhau bắn ra tung tóe đốm lửa vô hình, lan tràn trong hư không.

Phần lớn cường giả Yêu tộc thấy tình thế không ổn, rối rít thi triển thân pháp tản nhanh ra bốn phía, không dám quay đầu lại.

Liêm Viêm cũng như thế, cả người hắn hóa thành một luồng sáng đỏ, thoáng cái đã lui ra ngoài mấy chục dặm.

Chiến ý vô thượng tràn ngập, đế uy kinh người phủ xuống, không gian bắt đầu rung chuyển, trên mặt đất đá vụn từ từ bay lên...

Mặc dù cách xa 50 dặm, Dương Khai cũng cảm giác cả người lạnh run, nếu không nhờ không có tấm thân máu thịt, thời khắc này chỉ sợ hắn ngay cả hít thở đều trở thành một loại hy vọng xa vời.

Bóng người chớp động, Viên Phi, Bạch Lộ hai vị cường giả Yêu tộc xuất hiện một tả một hữu bên cạnh Dương Khai, nhìn hắn khẽ gật gật đầu.

Hai người đã không còn có địch ý và bài xích, mục đích tới đây chỉ là bảo vệ cho Dương Khai mà thôi.

- Tử Ly đâu?

Dương Khai hỏi.

- Thiếu chủ đã được đưa tới địa phương an toàn rồi! Bạch Lộ nhỏ giọng đáp:

- Dương công tử không cần lo lắng!

Nàng ngay cả xưng hô với Dương đều thay đổi, hiển nhiên là vì câu nói thượng khách của Dĩ Tuyền trước đó.

Dương Khai khẽ gật gật đầu, vận hết mục lực nhìn ra hướng xa xa.

Đây là trận chiến giữa cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, nếu có thể quan sát nhìn ra được một chút, đối với hắn khẳng định có chỗ tốt cực lớn, cho nên bất kể như thế nào hắn cũng không muốn bỏ qua loại đặc sắc này.

Mà đúng lúc này, Chu Điển hành động.

Hắn tung người, từ tọa kỵ dưới thân mình phi thân vọt lên trời cao. Trên người nổ bắn ra một đoàn tia sáng, đợi cho tia sáng kia tán đi, trên tay Chu Điển bất ngờ xuất hiện một cây Phương Thiên Họa Kích. Phương Thiên Họa Kích kia dài hơn ba trượng, to bằng cánh tay người, uy thế trầm trọng, cuốn linh khí bốn phương tám hướng, hình như có năng lực quấy động thiên hạ.

Phương Thiên Họa Kích vừa ra, khí thế trên người Chu Điển kế tiếp tăng lên, năng lượng bên ngoài thân hắn giống như nước sôi sùng sục không dứt.

Đây cũng không phải là bí bảo thần hồn, chỉ là vũ khí do Chu Điển dùng lực lượng thần hồn ngưng tụ ra, chỉ là Phương Thiên Họa Kích này đi theo Chu Điển nhiều năm, được hắn dùng bí pháp tế luyện, mặc dù không phải bí bảo thần hồn, lại có nhiều diệu dụng, rất nhiều chỗ thần kỳ thậm chí không thua bất kỳ bí bảo thần hồn nào.

Cầm kích trong tay, Chu Điển cười to điên cuồng, cả người hóa thành một luồng sáng, bay tới phía Dĩ Tuyền, tiếng rống giận vang động thiên địa.

- Dĩ Tuyền, để bổn tướng quân nhìn xem, những năm này ngươi có tiến bộ hay không!

Một kích này, vừa nhẹ nhàng phiêu dật, vừa như sao băng, thế như phá vỡ thiên địa này. Mỗi một võ giả nhìn vào nó, bất kể tu vi cao thấp đều cảm thấy ánh mắt đau đớn một trận, dường như sắp bị chọc mù, cùng lúc đó, trên người lại phát lạnh.

Dương Khai hoảng hốt trong lòng.

Trong khoảng thời gian này tuy rằng hắn cũng từng nhìn thấy phong thái của mấy vị Đế Tôn tam tầng cảnh, nhưng còn thật chưa từng thấy qua cảnh tượng toàn lực ra tay của các cường giả này. Giờ khắc này hắn mới hiểu được, Đế Tôn tam tầng cảnh rốt cuộc là cường đại dường nào.

Đó là nhân vật gần như vô địch trên thế gian.

Mà đối mặt với một kích kinh thế đó, Dĩ Tuyền lại chỉ đứng tại chỗ không nhúc nhích tí nào, ánh mắt kia khinh miệt nhìn chăm chú phía trước, phảng phất như căn bản xem thường không có coi Chu Điển vào đâu.

"Xùy xùy..."

Một trụ năng lượng to lớn mắt thường có thể thấy được, từ trên Phương Thiên Họa Kích bắn ra, biến thành hình con rồng, vang lên tiếng long ngâm, giương nanh múa vuốt chụp xuống hướng Dĩ Tuyền.

- Xem ra... Dĩ Tuyền từ tốn nói:

- Ngươi thật đã quên vết sẹo đau đớn rồi! Trận chiến 2000 năm trước, ngươi... quên mất rồi? Dứt lời, Dĩ Tuyền bấm tay bắn ra.

Công kích nhỏ bé yếu ớt như con ruồi trâu ứng tiếng bay ra, đón đỡ năng lượng hình con rồng kia.

Giữa hai người thoạt nhìn chênh lệch không thể đo lường, tạo cho người ta có cảm giác như con kiến càng lay cổ thụ.

Thế nhưng...

Ngay khi công kích như con ruồi trâu kia đón đỡ con rồng, lại bùng phát ra ánh sáng chói mắt, tia sáng sáng rực, che phủ hết thảy thế gian, cắn nuốt con rồng to lớn kia.

Cự long gào thét liên tục, Chu Điển liên tục đổi sắc.

Dĩ Tuyền đạp chân tại chỗ, biến mất không thấy.

"Keng.." Truyền ra tiếng vang nhỏ, đợi đến lúc mọi người lấy lại tinh thần, hoảng sợ phát hiện Dĩ Tuyền đã lấn người đến trước mặt Chu Điển, cầm trong tay một thanh trường kiếm đâm vào trên thân Phương Thiên Họa Kích của Chu Điển, bắn ra đốm lửa tung tóe.

Chu Điển nhìn trường kiếm kia, mặt lộ vẻ mờ mịt.

2000 năm trước hắn đại chiến với Dĩ Tuyền, đối phương cũng không có sử dụng vũ khí như vậy, hơn nữa nhìn thanh trường kiếm này cũng không phải dùng lực lượng thần hồn ngưng tụ ra, cũng không biết rốt cuộc là bảo vật gì.

Bất quá nghi hoặc chỉ trong nháy mắt, cường giả tầng thứ này đấu chiến, bất kỳ một tia chần chờ hay do dự đều có thể vứt bỏ tánh mạng, cho nên Chu Điển rất nhanh liền thu liễm tâm thần, chấn động thân thương bức lui Dĩ Tuyền.

Cùng lúc đó, một lực lượng thần hồn tinh thuần tự nhiên bùng phát, đánh tới hướng Dĩ Tuyền. Cũng không biết hắn rốt cuộc thi triển bí thuật thần hồn tinh diệu nào.

Dĩ Tuyền sắc mặt ngưng trọng, trong cơ thể đồng dạng tràn ra lực lượng thần hồn, hóa giải bí thuật thần hồn.

Hai người đều là cường giả cấp Đế Tôn tam tầng cảnh, ngay cả thực lực có chút chênh lệch, cũng không lớn, cho nên phen này so đấu tuy rằng người bên ngoài nhìn thấy rõ ràng đơn sơ, nhưng tuyệt đối là cực kỳ hung hiểm.

Một người một yêu, tâm nguyện 2000 năm chưa hoàn thành, cuối cùng hôm nay va chạm nhau phát ra đốm lửa chói mắt.

Lúc thần hồn va chạm nhau, hào quang trên thân hai người đều chớp tắt không chừng, động tác trên tay cũng không có nhàn rỗi chút nào, trường kiếm cùng họa kích giao phong, truyền ra từng tràng tiếng vang liên tục giòn tan.

Kiếm thì đâm, hất, cắt, quấn, chặt... mềm nhẹ linh hoạt; kích thì chém, câu, chặt, bổ... uy thế cương mãnh. Hai loại thần binh, hai vị cường giả, dường như muốn khuấy động thiên địa này.

Chỉ một thoáng, chiến thành quấn lấy nhau.

Thân ảnh lần lượt thay đổi, kiếm qua kích lại, tiếng sắt thép va nhau vang động khiếp người.

Kiếm, là phức tạp mà mềm nhẹ, bóng kiếm như sao trời bắn nhanh bốn phương, khiến đối phương ứng phó không xuể.

Kích, là uy mãnh mà cứng chắc bá đạo, kích tựa như sóng biển vỗ bờ, cuốn ra uy thế vô thượng. Bí thuật, năng lượng, thân hình tinh diệu, đan xen... hình ảnh một màn rực rỡ sáng lạn này người xem như mê như say.

Tất cả võ giả vây xem đều nhìn mắt không chớp.

Trong chiến trường thì tựa hồ thời gian đều trở nên mơ hồ không chừng, chỉ thấy một người một yêu kia khi thì động tác chậm như rùa bò, khi thì động tác lại nhanh như tia chớp, trước sau khác biệt xung đột thị giác, dường như có thể đánh sâu vào vô hình, rung chuyển tâm thần của mỗi người xem.

- Này...

Cuối cùng có cường giả Yêu tộc không thể chịu đựng được nữa, sắc mặt ảm đạm, thụt lùi vài bước, tay ôm ngực dường như bị thương gì rồi, từ từ nhắm hai mắt lại, không dám nhìn nữa.

Mà theo thời gian trôi qua, người xuất hiện tình huống như vậy càng ngày càng nhiều.

Ban đầu chỉ là võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh bị như thế, tiếp theo là lưỡng tầng cảnh, tam tầng cảnh...

Sau một nén nhang, ngay cả Đế Tôn Cảnh như Viên Phi, Bạch Lộ cũng không thể không thúc giục lực lượng bản thân, hóa giải khó chịu trong người, cưỡng ép tinh thần tiếp tục theo dõi.

Bọn họ cũng không muốn bỏ qua trận đại chiến đặc sắc có một không hai này.

Bỗng chốc, dư quang khóe mắt của Viên Phi dường như thoáng nhìn thấy thứ gì, vội vàng quay đầu nhìn lại Dương Khai.

Ngay sau đó, Viên Phi bỗng nhiên há to khóe miệng, trố mắt líu lưỡi.

Bởi vì hắn phát hiện Dương Khai lại đang mở to hai mắt nhìn, nhìn chằm chằm vào chiến trường không chớp mắt một cái, trong đôi mắt trong suốt dường như hiện ra thân ảnh của hai vị cường giả chiến đấu ngoài mấy chục dặm kia... dường như hắn hoàn toàn không có bị ảnh hưởng.

Không chỉ như thế, thỉnh thoảng hắn còn lộ ra vẻ như có điều suy nghĩ.

Một màn này khiến Viên Phi kinh sợ ngây người, không khỏi lén thọc Bạch Lộ một cái.

- Làm gì vậy! Bạch Lộ đang dồn hết chú ý vào trận chiến đấu bên kia bị Viên Phi quấy rầy, tất nhiên là đầy mặt tức giận thấp giọng quát.

Viên Phi chỉ về phía bên kia chép miệng.

Bạch Lộ nghi hoặc nhìn theo, ngay sau đó cũng là mặt đầy vẻ kinh ngạc.

- Tiểu tử này... rất cổ quái! Viên Phi thấp giọng nói với Bạch Lộ.

Cường đại như hai người bọn họ, thời khắc này cũng ít nhiều đều cảm thấy khó chịu, nhiều lắm chỉ xem cuộc chiến một lát đã là cực hạn, thế mà Dương Khai thực lực yếu thua xa bọn họ lại xem bình yên như thường... sao có thể không làm cho họ để ý?

- Người đại nhân nhìn trúng, quả nhiên không tầm thường! Bạch Lộ nhẹ gật gật đầu.

Mà đang lúc hai người nhỏ giọng nói chuyện, đột nhiên có một luồng năng lượng thần hồn tinh thuần từ trong cơ thể Dương Khai tràn ra, bao phủ toàn thân hắn, mà từ trong năng lượng thần hồn kia, từ từ diễn hóa ra một loại ý vận khó hiểu nói không rõ...

Cả người Dương Khai, dường như cũng đang lặng yên không tiếng động phát sinh biến hóa thần kỳ gì đó.

- Đế ý! Viên Phi la lên thất thanh:

- Hắn lại chạm vào đế ý?

Trong chớp nhoáng này, Viên Phi rõ ràng đã nhận ra thứ gì, cả kinh kêu lên.

Bạch Lộ cũng là đôi mắt đẹp sáng rực nhìn Dương Khai, một hồi lâu mới khẽ gật gật đầu:

- Quả đúng như thế! Tuy rằng còn rất mỏng manh, nhưng đúng là đế ý không thể nghi ngờ! Chẳng lẽ hắn muốn tấn thăng đế vị ở chỗ này?

Ý nghĩ này vừa lóe ra, lập tức dọa cho Bạch Lộ nhảy dựng lên.

Trong thế giới Thần Du tấn thăng cũng không phải là chuyện đơn giản như vậy, mỗi một lần tấn thăng đều là cục diện sống chết thoát thai hoán cốt, sơ ý một chút chính là kết quả hồn phi phách tán: bởi vì sinh linh nơi này không có tấm thân máu thịt, không thể dựa vào uy lực của máu thịt để ngăn cản năng lượng thiên địa thanh tẩy, mà dựa vào hết thảy, chỉ có thần hồn của bản thân mà thôi, so với võ giả bên ngoài tấn thăng tự nhiên gian khổ khó khăn hơn nhiều.

Thời khắc này Dĩ Tuyền còn đang chiến đấu, nếu Dương Khai bởi vì tấn thăng mà phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn, bọn họ cũng không có cách nào thông báo cho Dĩ Tuyền.

Trong lúc nhất thời, Bạch Lộ không khỏi lo lắng bồn chồn.

Thế nhưng rõ ràng là nàng suy nghĩ nhiều!

Dương Khai cũng không phải là sinh linh của thế giới Thần Du, mặc dù hắn dùng linh thể thần hồn đi vào trong này, nhưng hắn còn có thân thể của mình, thời khắc này dù cảm ngộ từ trận chiến giữa hai vị cường giả mà chạm vào có chút đế ý, nhưng trước khi thân thể không có tăng lên thực lực tới trình độ nhất định, ngay cả hắn có thể để cho cường độ thần thức đột phá sánh vai với Đế Tôn Cảnh, cũng không có khả năng chân chính đạt tới trình độ đó..

Chương 2231: Trốn

Đạo Nguyên Cảnh, Đế Tôn Cảnh, giữa hai bên có lằn ranh lớn.

Nếu so sánh lực lượng thần hồn võ giả Đạo Nguyên Cảnh như cây gậy gỗ, vậy của Đế Tôn Cảnh sẽ là cây sắt, nói về độ chắc chắn thì tự nhiên người sau ưu việt hơn.

Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, lưỡng tầng cảnh, tam tầng cảnh, chỉ khác về kích cỡ, dài ngắn của cây gỗ đó.

Muốn thăng cấp cây gỗ thành cây sắt, vậy nhất định phải vượt qua được lằn ranh đó.

Hiện tại Dương Khai đang trong lằn ranh, nhưng chưa vượt qua được, tuy nhiên bởi vì chạm tới Đế ý, cây gỗ của hắn đã có phủ một lớp sắt, thoáng có chút năng lực của Đế Tôn Cảnh, nhưng chênh lệch rất lớn so với Đế Tôn Cảnh chân chính.

Nhưng như vậy cũng đủ rồi.

Trên đời này, ngoài hắn ra thì có ai ở Đạo Nguyên nhất tầng cảnh đã chạm đến Đế ý? Ngay cả 10 đại Đế Tôn vang danh Tinh Giới, lúc ở trình độ như Dương Khai cũng không làm được chuyện đó.

Sớm chạm đến Đế ý, tự nhiên sẽ có lợi lớn cho ngày sau.

Dương Khai vẫn nhìn chiến trường không chớp mắt, đối với người ngoài là xung kích hai mặt thị giác lẫn thần hồn, nhưng đối với hắn lại chỉ như gió thổi vào mặt, không cần phải để ý.

Bởi vì xung kích vừa truyền đến linh thể thần hồn của hắn, đã bị Ôn Thần Liên bảy màu hóa giải sạch, sẽ không có ảnh hưởng gì tới hắn.

Thời gian dần trôi qua.

Dương Khai thu hoạch càng thêm nhiều, trên chiến trường, hai đại cường giả chiến đấu cũng tiến vào mức quyết liệt, thỉnh thoảng Chu Điển rống liên hồi, khó nén giận dữ, Dĩ Tuyền thần sắc ngưng trọng, không còn thoải mái như trước, trường kiếm bay múa, bí thuật thay phiên, chiến đấu không ngừng với Chu Điển.

Với tu vi của Dương Khai, không thể nhìn ra ai mạnh ai yếu, là ai chiếm thượng phong, chỉ cảm thấy hai người bọn họ đánh ngang tay.

Tuy nhiên... nghe giọng nôn nóng của Chu Điển, hình như thoáng rơi xuống thế yếu.

Cũng khó trách, trước đó nghe nói chuyện mấy câu, Dương Khai suy đoán ra ở 2000 năm trước, Chu Điển cùng Dĩ Tuyền đã từng đại chiến một trận, lần đó kết thúc với Chu Điển bị thương, Dĩ Tuyền chiến thắng.

Hiện tại đã qua 2000 năm, hai bên đều có tăng lên, nhưng mà Dĩ Tuyền lại lấy được một món bí bảo thần hồn cấp Đế, cộng với bản thân mạnh mẽ, tự nhiên lại tăng thêm một phần ưu thế.

Có thể áp chế được Chu Điển cũng là chuyện đương nhiên.

Nhưng muốn phân ra thắng thua... khó!

Dương Khai ước chừng hai vị này đánh mười ngày nữa tháng, cũng chưa chắc kết thúc chiến đấu.

Hắn cũng vui vẻ thấy chuyện này, bởi vì như thế, hắn sẽ có nhiều thời gian tiếp tục xem, tiếp tục cảm ngộ.

Bỗng nhiên, Dương Khai nhíu mày, nhạy cảm nhận ra có một tia dao động lực lượng dị thường trong không gian.

Sắc mặt hắn trầm xuống, quay lại nhìn Bạch Lộ cùng Viên Phi, phát hiện hai người này không hề có phản ứng.

Vón chỉ nghĩ là ảo giác của mình, đang muốn tập trung xem tiếp chiến đấu, Dương Khai bỗng nhiên phát hiện, sắc mặt đại biến hét lên:

- Tiền bối cẩn thận!

Hắn còn chưa hét xong, chiến trường căng thẳng bỗng nhiên xuất hiện một bóng người khác.

Bóng người cao to thần bí, cả người bao bọc trong áo khoác màu đen, không phân biệt được hình thể, hơn nữa còn đeo mặt nạ quỷ, nhìn rất đáng sợ.

Người này xuất hiện không chút dấu hiệu, ngay cả cường giả như Dĩ Tuyền cùng Chu Điển cũng không nhận ra dấu hiệu gì, nếu không phải Dương Khai tu luyện lực lượng không gian, tinh thông thần thông không gian, có khi cũng không nhận ra được.

Tuy rằng đối phương hành động quỷ dị, nhưng phủ xuống nơi này tạo ra một tia dao động không gian, vẫn bị Dương Khai nhạy cảm nắm giữ được.

Nhưng hắn hô lên vẫn quá trễ.

Người mặt quỷ vừa xuất hiện, đã tới bên cạnh Dĩ Tuyền, đánh ra một chưởng.

Sắc mặt Dĩ Tuyền đại biến, thu lại trường kiếm đánh sang bên đó, muốn lấy công làm thủ.

Một chiêu này, hắn đã dùng hết sức.

Trên lưỡi kiếm, năng lương tuôn trào như biển, có thể cắn nuốt thiên địa.

Một chiêu của người mặt quỷ bị chặn lại.

Nhưng Chu Điển lại thừa cơ đánh tới, Phương Thiên Họa Kích đâm ra, đột phá phòng hộ quanh người Dĩ Tuyền, trực tiếp chọc thủng một lỗ trên vai hắn.
- Hự...

Dĩ Tuyền hừ nặng, người lùi vọt ra sau, khi đứng vững, tay chụp lên vai, muốn hóa giải thương thế.

Nhưng Chu Điển toàn lực đánh ra một chiêu, làm sao hóa giải dễ dàng, khí kình đánh vào người Dĩ Tuyền đã làm hắn bị thương không nhẹ, vết thương trào ra năng lượng thần hồn tinh thuần, chảy vào trong thiên địa này.

- Đại nhân! Các cường giả Yêu tộc như Bạch Lộ cùng Viên Phi đều biến sắc, kinh hô, muốn xông lên hỗ trợ.

Dĩ Tuyền khoát tay cản bọn họ lại, ánh mắt trầm xuống nhìn về phía người mặt quỷ đột ngột xuất hiện, sắc mặt biến ảo không ngừng.

Chu Điển cũng không ngờ người mặt quỷ lại xuất hiện ở chỗ này, hơn nữa lại thừa dịp mình đại chiến với Dĩ Tuyền mà ra tay đánh lén. Nếu không phải người này phá rối, hắn hoàn toàn không thể tổn thương được Dĩ Tuyền.

Cách làm của đối phương làm cho Chu Điển không hài lòng, cảm thấy làm nhục trận chiến đấu thần thánh này. Ngay cả thế, Chu Điển vẫn không dám chần chờ, chắp tay khom người nói:

- Vương thượng, sao ngài lại đến đây?

- Tới tiếp ứng ngươi! Người mặt quỷ chầm chậm đáp, giọng khàn khàn như kim loạt ma sát, làm người nghe rất khó chịu.

- Nhưng mà thuộc hạ... Chu Điển còn muốn biện luận.

Người mặt quỷ trực tiếp cắt lời:

- Không cần nói nhiều, dẫn người hồi cung, chỗ này có ta!

Lệnh của vương thương, không thể không nghe, Chu Điển đành cắn răng, trầm giọng hô:

- Rõ!

Dứt lời, bất đắc dĩ liếc Dĩ Tuyền, người lóe lên đã bay về phía Dương Khai.

Dĩ Tuyền quay lại nhìn Dương Khai, miệng nói một chữ ẩn chứa hàm ý:

- Trốn!

Dương Khai cũng phản ứng thần tốc, tuy rằng biến cố xuất hiện đột ngột, nhưng trong thời gian ngắn ngủi này, hắn đã suy đoán ra tất cả.

Người mặt quỷ này, rõ ràng là chủ nhân của Chu Điển, cũng là người hạ lệnh bắt mình.

Nếu người này có thể ra lệnh Chu Điển làm việc cho hắn, đương nhiên cũng là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh. Mà trước khi người này xuất hiện, dùng thủ đoạn đánh lén Dĩ Tuyền, thực lực của hắn cũng mạnh hơn Dĩ Tuyền một bậc.

Có người này kềm chế Dĩ Tuyền, Chu Điển đã không còn kẻ địch nữa. Dương Khai nào còn do dự? Khi Dĩ Tuyền hô lên một chữ trốn, hắn đã lóe lên, thoáng cái chạy đi ngàn trượng.

Lúc này, hắn đã vận dụng thần thông không gian.

Ở trước mặt cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh như Chu Điển, ngoại trừ sử dụng thần thông không gian, hắn căn bản không nghĩ ra cách trốn nào khác.

Cùng lúc Dương Khai chạy đi, Bạch Lộ cùng Viên Phi cũng đứng ra, cản đường Chu Điển.

Hai vị cường giả Yêu tộc thấy kẻ địch mạnh mẽ đánh tới, không khỏi quát lớn, hào quang bùng lên hiện ra bản thể.

- Rống.... Viên Phi rống lớn, chủ động nghênh đón Chu Điển, muốn ngăn cản hắn.

Bạch Lộ toàn thân bao phủ ánh sáng trắng, không biết thi triển bí thuật căn nguyên huyền diệu gì, biến khu vực 30 dặm thành thế giới màu trắng, khiến người ta không phân biệt được phương hướng.

- Kẻ cản ta chết! Chu Điển giận dữ quát lên, Phương Thiên Họa Kích bay múa trong tay.

Vù vù vù vù...

Tiếng xé gió vang lên, Viên Phi còn chưa đến gần Chu Điển, đã bị công kích không rõ đánh bay, lăn ra thật xa, không biết sống chết.

Chênh lệch thực lực giữa hai bên quá lớn, Viên Phi không thể chống đỡ được Chu Điển.

Thế giới màu trắng cũng phát ra tiếng răng rắc, chỉ trong hai nhịp thở đã vỡ nát.

Thân hình Bạch Lộ lại hiện ra, nhưng hào quang trên người lại tối sầm.

Chu Điển hóa thành ánh sáng vọt qua đầu hai người, không thèm liếc tới bọn họ, đuổi thẳng theo Dương Khai.

- Chạy nhanh thật! Chu Điển nhìn bóng người ở thật xa, không khỏi kinh ngạc.

Vốn hắn cho rằng cường giả như mình ra tay, bắt lấy Dương Khai còn không phải chuyện dễ. Nhưng khi làm thật mới phát hiện, tiểu tử chỉ có Đạo Nguyên tam tầng cảnh này lại biết bí thuật thần kỳ, thi triển ra không để ý không gian ngăn cản, từ chỗ này độn nhanh đến chỗ khác, hắn bị Viên Phi Bạch Lộ kéo chậm một chút, Dương Khai suýt trốn khỏi phạm vi thần niệm tra xét của hắn.

- Thật là thú vị! Chu Điển hừ lạnh, tốc độ nhanh như sấm sét lại nhanh hơn vài phần.

Ở bên kia, Liêm Viêm thấy tình thế không ổn, thừa dịp mọi người chưa hồi thần, lặng lẽ trốn khỏi Thiên Yêu Cốc.

.............

Trong Thiên Yêu Sơn, Dương Khai liều mạng chạy trốn, thỉnh thoảng sử dụng bí thuật không gian, che giấu khí tức, hắn không dám đi đường thẳng, không ngừng biến đổi phương hướng, muốn trốn khỏi Chu Điển đằng sau.

Nhưng tất cả đều phí công, mặc kệ hắn làm gì, vẫn luôn có thần niệm mạnh mẽ khóa chặt lấy hắn.

Chỉ là nhìn còn không hiểu được, nhưng khi chân chính đối mặt, Dương Khai mới hiểu rõ được chỗ khủng bố của cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh.

Giữa hắn và Chu Điển có chênh lệch tu vi rất lớn, thần thông không gian không thể bù đắp được.

Khoảng cách hai bên ngày càng gần, lần đầu Dương Khai cảm nhận được cái gì gọi là tuyệt vọng!

Thần thông không gian cũng không thể trốn khỏi đối phương, hắn đã không biết phải dùng cách gì hóa giải nguy cơ.

Phệ Hồn Trùng có thể không được, bởi vì Dĩ Tuyền đã nói, Phệ Hồn Trùng của hắn còn chưa đủ mạnh, trước đó Dĩ Tuyền còn áp chế được chúng.

Chu Điển là cường giả cùng cấp bậc với Dĩ Tuyền, Dĩ Tuyền có thể làm được, Chu Điển nhất định cũng làm được!

Trảm Hồn Đao có thể còn một chút hy vọng, nhưng không lớn, dù sao Dương Khai chưa luyện hóa nó, không thể thi triển ra toàn bộ uy lực. Lúc trước có thể đánh lén Ban Thanh thành công, đầu tiên là thực lực Ban Thanh không đủ mạnh, thứ hai là Dương Khai ra tay bất ngờ.

Càng nghĩ, Dương Khai phát hiện mình không có cách nào, chỉ có thể bó tay chịu trói!

Hắn đang nặn óc suy nghĩ, Chu Điển đuổi theo chỉ còn cách hắn 30 dặm, ngay vào lúc này, Dương Khai cảm nhận được lực lượng mạnh mẽ xé hư không đánh tới.

Hắn vội quay lại nhìn, sau đó sắc mặt liền xanh mét.

Bởi vì hắn phát hiện, Chu Điển lại trực tiếp ném cây Phương Thiên Họa Kích về phía mình, tuy rằng không biết công kích này có huyền diệu gì, nhưng Dương Khai vẫn cố gắng tránh né.

Chương 2232: Bị bắt

Vù vù vù...

Thân hình Dương Khai bay trái bay phải, cực kỳ linh hoạt, sử dụng thần thông không gian, không ngừng thuấn di.

Nhưng vẫn không tránh khỏi cây Phương Thiên Họa Kích bắn tới.

Cây kích bám sát theo hắn như quỷ ám, hơn nữa không ngừng rút ngắn khoảng cách.

Vào lúc nguy cấp, Dương Khai không cố kỵ nhiều, lực thần hồn tinh thuần trào ra, hóa thành công kích cuồng bạo nghênh đón cây trường kích, muốn cản trở một chút.

Ầm...

Tiếng nổ lớn vang rền, cả người Dương Khai chấn động, sắc mặt tối sấm, còn cây Phương Thiên Họa Kích lại không động đậy, vắt chéo trên không.

Dương Khai dốc hết sức đánh ra, nhưng không thể ngăn cản được nó.

Sau đó, Phương Thiên Họa Kích rơi xuống bên cạnh Dương Khai, cây kích cắm vào đất một nửa, đồng thời một tầng gợn sóng ầm ầm lan tỏa.

Chỉ trong một nhịp thở, trong vòng 10 dặm bị lực lượng vô hình trói buộc, giam cầm, lức lượng bá đạo cực mạnh, làm cho Dương Khai sinh ra cảm giác tuyệt vọng không thể chống đỡ.

Hắn muốn vận dụng lực lượng không gian thuấn di đi, nhưng bất đắc dĩ phát hiện bị lực lượng thần bí ảnh hưởng, mình không thể nhúc nhích, ngay cả suy nghĩ cũng chậm đi.

Trong tầm mắt, dáng người cao to của Chu Điển tới gần, sắc mặt lạnh như abng8 sương.

Không bao lâu sau, hắn đến trước mặt Dương Khai, khinh miệt nhìn xuống hắn, hừ lạnh:

- Coi như tiểu tử ngươi có chút bản lĩnh, nhưng mà... cũng không hơn!

Dứt lời, hắn bấm tay bắn ra một đạo năng lượng, nhập vào người Dương Khai.

Dương Khai cứng đờ, lập tức cảm nhận được lực lượng của mình bị giam cầm, không thể vận dụng được.

Lần này xong rồi!

Dương Khai mặt xám như tro tàn, dù biết mình chưa chắc trốn được dưới mắt Đế Tôn tam tầng cảnh, nhưng thật sự bị bắt, Dương Khai mới cảm thấy mình nhỏ yếu.

Nếu không có thần thông không gian, chỉ sợ mình đã sớm không thể giãy giụa.

Đế Tôn tam tầng cảnh, bây giờ mình cũng không thể chống lại được.

Chu Điển vung tay, Phương Thiên Họa Kích cắm trên mặt đất cũng bay trở về tay hắn, sau đó nhập vào người.

Vị hộ quốc đại tướng quân Thần Du Quốc nghiêng đầu, nhìn về phía Thiên Yêu Cốc, sắc mặt biến ảo không ngừng, hồi lâu sau mới thở dài nặng nề, mang theo tiếc hận tiếc nuối vô tận, xách Dương Khai lên bay ra ngoài Thiên Yêu Sơn.

Hắn hiểu, nếu vương thượng đã tự mình ra tay, chỉ sợ Dĩ Tuyền không còn cơ hội nào nữa.

Vương thượng khủng bố, hắn là người đi theo nhiều năm, làm sao không hiểu được.

Nếu có thể, tự nhiên Chu Điển hy vọng chiến thắng Dĩ Tuyền sẽ là bản thân, nhưng lần này hắn đã không thể toại nguyện.

Tuy nhiên... càng làm hắn tò mò, chính là trên người Dương Khai có bí mật gì, dẫn tới vương thượng rời khỏi hoàng cung, tự minh ra tay. Mặc kệ hắn nhìn thế nào, Dương Khai cũng chỉ là võ giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh, cũng không có gì nổi trội, nếu cố mà nói, đó là tiểu tử này nắm giữ bí mật chạy trốn vô cùng xuất sắc.

Lần này nếu không phải mình đuổi theo, mà gọi Liêm Viêm đi, sợ là đã để hắn trốn thoát.

- Tiểu tử... ngươi có biết vương thượng tìm ngươi, là vì chuyện gì? Bỗng nhiên Chu Điển hỏi.

Dương Khai đang như đưa đám, nghe vậy tức giận nói:

- Lời này phải là ta hỏi ngươi mới phải?

Còn chưa nói hết, cả người hắn liền cứng đờ, toát ra đau đớn, bởi vì Chu Điển lại thầm hạ độc thủ, chấn người hắn một cái, đau đớn thần hồn thật là thấu tim thấu óc.

Ý thức được hiện tại mình là tù phạm, Dương Khai không dám quá ngông nghênh, đành phải hỏi:

- Tiền bối, các người có phải bắt nhầm người không? Nghe nói các người đang tìm họa tinh gì đó, ngài nhìn kỹ xem, ta có giống không?

- Bổn tướng quân chỉ phụ trách bắt người, những chuyện khác không liên quan tới ta! Chu Điển lạnh lùng đáp, ngừng một chút, hắn hỏi:

- Ta hỏi ngươi, Ban Thanh ở đâu? Trước đó ngươi có từng gặp hắn? Vì sao không thấy bóng dáng hắn đâu?

- Ban Thanh? Ngài nói là tên lùn làm việc lén lút kia?

Dương Khai giả bộ hồ đồ, thuận miệng nói bậy:

- Bị cường giả Yêu tộc giết rồi.

Chu Điển nghe vậy, trong mắt xẹt qua tia sáng lạnh, sát khí ngưng thành thực chất, làm cả người Dương Khai phát lạnh.

Nhưng hắn nhanh chóng thu liễm sát khí, hừ lạnh:

- Món nợ này, sớm muộn gì cũng phải tính!
Hắn không hỏi Dương Khai nhiều, cũng không hoài nghi Ban Thanh chết trong tay Dương Khai, bởi vì hắn cảm thấy đó là chuyện không thể.

Cũng chỉ có các cường giả Yêu tộc, mới có năng lực giết được Ban Thanh.

Nửa canh giờ sau, Chu Điển mang theo Dương Khai trở về nơi đồn trú.

Hiện tại, các cường giả Nhân tộc theo Chu Điển vào Thiên Yêu Sơn đều tụ tập ở chỗ này, Vu Mạn, Viên Khánh, thậm chí ngay cả Liêm Viêm trốn khỏi Thiên Yêu Cốc cũng ở đây, chỉ duy nhất không thấy Ban Thanh.

Bên cạnh những người này, có một đám người ũ rũ, tràn đầy bất đắc dĩ bị bắt gom lại.

Nhìn thấy Chu Điển quay về, mọi người vội lên hành lễ.

- Dẫn theo tất cả, trở về hoàng cung! Chu Điển ra lệnh, mọi người đồng thanh thưa, vừa nói cũng ném Dương Khai vào trong đám người bị bắt.

Thẩm Mục Ki thản nhiên đỡ Dương Khai, miễn cho hắn té lăn ra đất, sau đó gật đầu.

Dương Khai quét nhìn xung quanh, nhìn thấy những người chung cảnh ngộ, ánh mắt giao nhau, đều không khỏi cười khổ.

Không ai ngờ, chỉ đi vào thế giới Thần Du Kính lịch lãm một tháng, cuối cùng lại bị võ giả bản thổ bắt giữ.

Đoàn người hành động rất nhanh, Chu Điển ra lệnh, trong vòng 10 nhịp thở đã bắt đầu lên đường bay đi Thần Du Thành.

Trên đường đi, Dương Khai không dám trao đổi tình báo với mấy người khác, đành phải im lặng.

Đến lúc này, hắn vẫn không biết vì sao mấy người mình bị bắt, nghe Ban Thanh nói tới họa tinh, rốt cuộc là cái thứ gì...

Nhưng có thể nhìn ra, chuyện này liên lụy rất lớn, bằng không làm sao lại phải điều động nhiều cường giả như thế, ngay cả vương thượng đeo mặt nạ quỷ của Chu Điển cũng ra tay.

Dương Khai mơ hồ cảm thấy, hình như mình tiến vào vòng xoáy lớn, không thể thoát ra được.

........................

Một ngày sau.

Thiên Yêu Cốc.

Dĩ Tuyền khoanh chân ngồi, vận công điều tức, trên mặt lấp lóe thần quang, rất nhiều cường giả Yêu tộc đều lo lắng nhìn sang, mỗi người bao quanh cảnh giác xung quanh.

Hôm qua đầu tiên là Dĩ Tuyền đại chiến với Chu Điển, sau đó lại chiến đấu với người mặt quỷ, tiêu hao quá lớn.

Hơn nữa bị người mặt quỷ đánh lén, còn bị Chu Điển làm bị thương, trong chiến đấu cũng bị thương nhiều lần.

Nếu không phải thực lực của người mặt quỷ còn chưa đù nghiền ép Dĩ Tuyền, chỉ sợ vị chủ nhân Thiên Yêu Sơn này đã sớm mất mạng, Thiên Yêu Cốc cũng không tồn tại nữa!

Cũng may mục đích của người mặt quỷ lần này hình như chỉ là bắt người, không phải muốn diệt trừ Thiên Yêu Cốc, cho nên đánh với Dĩ Tuyền một hồi liền chủ động rút lui. Dù thế, Dĩ Tuyền cũng bị thương, không thể khỏi hẳn trong nhất thời.

Trong khi hắn lặng lẽ điều tức, bỗng nhiên nghe Bạch Lộ quát lên:
- Kẻ nào!

Dĩ Tuyền mở mắt ra, ánh sáng bùng lên quét tới.

Chỉ thấy đằng trước, có một cụ già râu tóc bạc trắng chầm chậm bước tới, toàn thân không có dao động năng lượng, giống như người thường chưa từng tu luyện.

Không biết lão từ đâu ra, nhưng đến chỗ này liền đi thẳng về phía Dĩ Tuyền.

Các cường giả Yêu tộc tự nhiên không thể mặc kệ, lúc này Dĩ Tuyền đang trị thương quan trọng, không cho phép một chút quấy nhiễu, mặc kệ lão già này là địch hay bạn, cũng không thể cho lão đến gần.

Cho nên Bạch Lộ hô lên, người lóe lên hóa thành ánh sáng trắng xông về phía lão già.

Nhưng làm cho vị Đế Tôn nhất tầng cảnh này hoảng sợ, là rõ ràng nàng xông về phía lão già, nhưng khi hiện hình ra mới phát hiện, bản thân nàng lại không thể hiểu nổi rơi xuống đằng sau lão già này.

Vù vù vù...

Vô số cường giả Yêu tộc cùng hành động, ngăn cản bước chân lão già.

Nhưng không một ai thành công.

Tất cả cường giả xông về phía lão già này đều khựng lại trong thời gian ngắn, mắt mở to như thấy được cảnh vô cùng đáng sợ.

Bọn họ không hề thấy lão giả ra tay gì, toàn bộ đều đánh hụt.

Lão giả bước đi không nhanh, nhưng nháy mắt là lão đã đến trước mặt Dĩ Tuyền, cúi đầu nhìn hắn.

- Ngươi... Dĩ Tuyền nhíu mày, nghiêm nghị quan sát người này, toát ra vẻ khó hiểu, nhưng ngay sau đó ánh mắt hắn lóe sáng, nhớ ra được, kinh hãi hô:

- Ngài là...

Lão giả giơ tay lên, ngăn lời Dĩ Tuyền, sau đó đặt bàn tay khô héo lên đầu vai Dĩ Tuyền.

Một cỗ năng lượng tinh thuần, từ từ rót vào thân thể hắn.

Hạng người mạnh mẽ như Dĩ Tuyền, cũng không khỏi toát ra thần sắc thoải mái, rõ ràng là được năng lượng tưới vào, thương thế được hóa giài.

Sau một lát, lão giả thu tay lại.

Dĩ Tuyền kinh hãi phát hiện thương thế của mình đã tốt hơn quá nửa, còn lại thì chỉ cần thời gian tích lũy là có thể điều dưỡng khỏi hẳn, sẽ không sót lại tai họa ngầm gì.

Hắn đứng lên, nghiêm nghị kính nể chắp tay với lão giả:

- Vãn bối Dĩ Tuyền, cảm tạ đa tạ tiền bối ra tay giúp đỡ!

Vừa nghe vậy, trong ngoài Thiên Yêu Cốc liền lặng ngắt.

Vô số cường giả Yêu tộc kinh hãi nhìn về phía Dĩ Tuyền, đều không tin nổi mình đã nghe gì.

Trên thế giới này, Dĩ Tuyền gần như là lợi hại nhất, cũng là một trong những người có bối phận cao nhất, nhưng ở trước lão giả Nhân tộc này, vẫn phải xưng là vãn bối.

Lão giả này có bối phận gì? Lại là ai?

Các Yêu tộc trợn mắt há mồm.

- Nếu ngươi nhận ra lão phu, vậy nên biết vì sao lão phu đến đây. Cuối cùng lão giả lên tiếng, nghiêm mặt nhìn Dĩ Tuyền hỏi:

- Đồ đâu rồi?

Dĩ Tuyền xấu hổ, đáp:

- Bị lấy đi rồi!

Lão giả nhướng mày:

- Bị ai lấy đi, lấy đi đâu?

- Thần Du Quốc, hoàng cung!

Lão giả gật đầu, nói:

- Xem ra, vẫn đến trễ một bước, cũng được, lão phu đi một chuyến nữa vậy!

Dứt lời, thân hình của lão chợt mờ đi, nhạt dần, không quá 3 nhịp thở đã biến mất.

Dĩ Tuyền đứng đó, thần sắc kính sợ lại hướng tới, nhưng rất nhanh, hắn không khỏi cười to, tiếng cười vang rền như sấm truyền khắp Thiên Yêu Cốc, làm vô số Yêu tộc nhìn sang.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau