VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2216 - Chương 2220

Chương 2218: Linh quả

Thiên Yêu Sơn, trong rừng, một người một thú đang chạy nhanh.

Tử Ly dẫn đường phía trước, Dương Khai theo sát đằng sau.

Tiếp xúc một hồi, xác định Dương Khai không có ác ý với nó, Tử Ly cũng không sợ hắn nữa, thậm chí cũng không thừa cơ bỏ trốn. Trong lúc dẫn đường, thỉnh thoảng còn dừng lại chờ Dương Khai, đợi hắn đến gần mới tiếp tục đi.

Hành động của Tử Ly rõ ràng có mục đích, trên đường đi không gặp phải yêu thú nào, không biết nó dùng năng lực gì để tránh né.

Hồi lâu sau, một người một thú đến một sơn cốc.

Xung quanh sơn cốc là núi, nếu không quen đường, thật chưa chắc tìm được.

Tử Ly đến gần cửa vào sơn cốc, bỗng nhiên ngừng lại, không đi tiếp, mà chờ Dương Khai đến liền chỉ về phía sơn cốc múa may một hồi, hai chân bóp cổ mình, giả bộ khó thở, mắt trợn trắng, cuối cùng té thẳng ra đất.

- Hả? Dương Khai nhướng mày, hỏi:

- Ý của ngươi, là trong sơn cốc có nguy hiểm...

Tử Ly lật mình dậy, gật đầu với Dương Khai.

- Để ta xem! Dương Khai nói rồi, liền nhìn vào trong sơn cốc, chỉ liếc qua, liền hiểu được nguy hiểm mà Tử Ly chỉ là gì.

Bên trong sơn cốc này tràn đầy mây độc, bất kể hình thái hay màu sắc đều giống cự mãng phun ra. Có điều, diện tích quá rộng, mây độc xanh bao phủ hết trong sơn cốc, làm người ta không nhìn rõ tình hình bên trong.

- Ta thật tò mò... Dương Khai mỉm cười liếc Tử Ly:

- Lúc trước ngươi dùng cách gì, mới trộm được linh quả ra khỏi đó...

Nếu trong sơn cốc này vẫn bao phủ mây độc quanh năm, với thực lực bậc chín như Tử Ly, hoàn toàn không có khả năng đi vào, càng đừng nói trộm ra linh quả.

Nhưng thực tế, chính vì Tử Ly lấy trộm một trái linh quả, mới chọc tới cự mãng đuổi giết không tha, một đường chạy tới trước mặt Dương Khai.

Đối với chất vấn của Dương Khai, Tử Ly lại chớp chớp mắt, mờ mịt nhìn hắn.

Lần này, nó lại ra vẻ không hiểu...

- Giả vờ giả vịt! Dương Khai hừ lạnh, cũng không truy hỏi, mà vung tay, tiếng ông ông vang lên, đám mây Phệ Hồn Trùng bay vào trong sơn cốc.

Thấy vậy, Tử Ly liền tràn đầy mong chờ.

Cảnh tượng đám mây Phệ Hồn Trùng lập tức cắn nuốt mây độc, nó đứng một bên nhìn rõ ràng, tự nhiên biết mây độc trong sơn cốc này cũng không ngoại lệ.

Chỉ cần mây độc bị xua tan, sẽ dễ dàng lấy được linh quả bên trong!

Sự thật đúng là thế, đám mây trùng đen lướt qua, mây độc dày đặc tan biến thấy rõ, toàn bộ thần thức độc bị Phệ Hồn Ma Trùng cắn nuốt hết, hóa thành sức mạnh của chúng.

Trước sau không quá nửa canh giờ, mây độc trong sơn cốc đã hóa thành hư không, hoàn toàn biến mất.

Cắn nuốt nhiều mây độc như thế, đám Phệ Hồn Ma Trùng cũng được lợi không ít, ông ông bay về, trở vào tay áo Dương Khai.

- Đi thôi! Dương Khai gọi Tử Ly, bước vào sơn cốc, như đang dạo trong vườn hoa nhà mình.

Tử Ly cũng ngông nghênh ra oai, cáo mượn oai hùm, giơ chân đạp bước, vô cùng kiêu ngạo...

- Đây là cây linh quả kia... Dương Khai đi thẳng vào trung tâm sơn cốc, nhìn một gốc cây trái xanh biếc, cao chừng nửa người.

Từ lúc quan sát ngoài cửa sơn cốc, Dương Khai đã phát hiện cây này, chỉ là khi đó chưa dọn dẹp xong mây độc, hắn không dám tùy tiện đi vào.

Cây này toát ra linh tính khác thường, xung quanh còn để lại dấu vết sinh vật lớn hoạt động, xem ra là của cự mãng đã chết để lại.

Ánh mắt Dương Khai quét qua cây, lập tức sáng lên.

Hắn phát hiện, trên cây có 5 trái linh quả như thế, giống y như trái Tử Ly cho hắn.

Thân là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên, còn tiếp nhận tất cả truyền thừa của Công Tôn Mộc, ngay cả Thái Diệu Bảo Liên mà Dương Khai cũng nhận ra, nhưng mà hắn thật không biết loại linh quả này tên gì. Chỉ có thể nói, linh quả này là sản vật đặc biệt ở thế giới Thần Du Kính, bên ngoài chưa từng có.

Tuy nhiên hiệu quả của nó mạnh mẽ thần kỳ, hơn nữa rất thích hợp cho võ giả bên ngoài vào lịch lãm như Dương Khai.

Hắn cũng nghiêm nghị, trực tiếp hái lấy một trái, bỏ vào miệng nhai mấy cái rồi nuốt.

Thoáng cái, chẳng những cảm giác khó chịu giảm đi nhiều, dường như lực lượng thần hồn cũng tăng mạnh một chút.

- Được lắm được lắm! Dương Khai nói rồi, lại hái một trái, vui vẻ mà ăn.

- Ực... Tiếng động vang lên bên cạnh.

Dương Khai liếc qua, nhìn Tử Ly ở bên chân mình, trợn to đôi mắt tròn bóng, đáng thương nhìn Dương Khai, tiếng ực nuốt nước miếng vừa nãy rõ ràng là nó phát ra.

- Dù ngươi có ôm thành ý nhìn ta... Dương Khai nói, lại ném vào miệng trái thứ 3, nhồm nhoàm nói:

- Cũng không có thừa chia cho ngươi đâu!

Ánh mắt Tử Ly liền tối lại, cụp đầu xuống, uể oải không thôi.

- Ôi... Dương Khai thở dài:

- Thôi, cho ngươi một trái vậy.

Nói rồi, hắn hái xuống 2 trái cuối cùng, tự mình ăn một trái, ném trái còn lại cho Tử Ly.

Tử Ly lập tức lên tinh thần, mắt sáng rực, đứng thẳng dậy, giơ hai chân lên nhận lấy trái cây, cẩn thận ngửi mấy lần, toát ra vẻ hài lòng, mới nhét vào cái túi ở bụng, cất giấu như bảo bối.

Nuốt vào 4 trái linh quả, cộng thêm trái của Tử Ly đưa cho trước đó, cảm giác khó chịu của Dương Khai lúc này đã thành hư không, lại mạnh mẽ khỏe khoắn như trước, không khỏi sinh ra cảm giác như được tái sinh.

Hắn liếc Tử Ly, cười hắc hắc.

Tử Ly lập tức dùng hai chân trước ôm cái túi bụng, cảnh giác nhìn Dương Khai, như sợ hắn lật lọng.

- Ngươi coi ta là ai chứ. Dương Khai nghiêm mặt hừ lạnh.

- Đừng coi thường người ta chứ, đồ đã đưa, ta làm sao đòi lại?
Tử Ly như hiểu như không nhìn hắn.

- Nhóc này... Dương Khai lại híp mắt cười nhìn nó:

- Ngươi rất quen thuộc địa bàn này?

Tử Ly nghe vậy, im lặng một hồi, gật đầu.

- Vậy ngươi đi trước dẫn đường, nếu tìm được thứ gì tốt, chúng ta chia theo như vừa nãy? Dương Khai hòa ái dụ dỗ, khi nói còn khích động dụ dỗ vỗ cái túi trên bụng nó:

- Chỉ cần ngươi hợp tác với ta, chứa đầy cái túi này chỉ là chuyện sớm muộn.

Tử Ly nghe vậy, mắt sáng lên, liền hưng phấn kêu chít chít, gật đầu như gà mổ thóc.

Không cần chờ Dương Khai ra lệnh gì, nó đã chủ động đi trước dẫn đường.

Dương Khai nhướng mày, đi theo sau.

Tử Ly quả thật quen thuộc Thiên Yêu Sơn này, nó biết chỗ nào có thứ tốt, nhưng đa số đều có yêu thú mạnh mẽ bảo vệ, giống như cự mãng, Tử Ly không thể chọc nổi, bởi vậy bất lực mà nhìn, không còn cách nào.

Nhưng mà có Dương Khai làm đảm bảo mạnh mẽ, nó đã không cần băn khoăn.

Chỉ cần dẫn Dương Khai đến nơi, sau đó cho Dương Khai ra tay, giải quyết yêu thú canh chừng bảo vật, chuyện tiếp theo đương nhiên là vui vẻ phân chia chiến lợi phẩm...

Dương Khai coi như nói chuyện giữ lời, mỗi lần lấy được thứ tốt đều sẽ chia cho Tử Ly một chút, về phần có chia đều hay không, vậy phải xem giải thích thế nào.

Chỉ trong 2 ngày ngắn ngủi, Dương Khai dẫn theo Tử Ly quét ngang sào huyệt yêu thú trong vòng mấy chục ngàn dặm, được vô số linh quả, căn nguyên thần hồn yêu thú không tính hết, thu hoạch to lớn.

Những linh quả sinh trưởng trong thế giới Thần Du Kính, trên cơ bản đều có tác dụng đối với lực lượng thần hồn.

Nhưng mà cũng có một chút có hại, Dương Khai không cẩn thận ăn trúng một trái, kết quả đầu óc choáng váng, cả nửa ngày không hồi thần được, nếu không phải trong người có chí bảo Ôn Thần Liên bảy màu, chỉ là một trái này đã lấy mạng nhỏ của hắn.

Làm như thế, tuy rằng Dương Khai hấp thu không ít căn nguyên thần hồn, linh thể thần hồn lại xuất hiện tình trạng khó chịu.

Trạng thái này không ảnh hưởng lớn tới bản thân, nhưng không cho phép Dương Khai tiếp tục hấp thu căn nguyên thần hồn.

So sánh với Dương Khai, Phệ Hồn Ma Trùng trưởng thành mạnh hơn, dù sao bọn chúng cắn nuốt phần lớn lực lượng thần hồn. Từ khi vào thế giới Thần Du Kính đến nay, chỉ trong 10 ngày, thực lực Phệ Hồn Trùng tăng gần gấp đôi.

Hơn nữa, Dương Khai mơ hồ cảm giác, Phệ Hồn Trùng của mình dường như đang chuyển biến theo hướng không rõ, hiện tại hắn nhận ra, những Phệ Hồn Trùng này càng thêm hung dữ thô bạo, cao ngạo không nghe lời, đôi khi không tuân theo lệnh hắn.

Không biết là tốt hay xấu.

Cái túi nhỏ trên bụng của Tử Ly, cơ bản đã nhét đầy.

Tên này thật kỳ lạ, dù lấy được không ít thứ tốt, nhưng vẫn không ăn, giống như chỉ đang thu thập, không ngừng nhét linh quả được Dương Khai chia cho vào trong túi.

Cuối cùng... nhét không được nữa.

Nó vốn đã nhỏ, cái túi lớn được bao nhiêu?

Cuối cùng Dương Khai có lý do chính dáng, độc chiếm toàn bộ chiến lợi phẩm.

Tử Ly hình như cũng không để ý, vẫn cẩn mẫn đi trước dẫn đường, dẫn Dương Khai càn quét rải thảm trong Thiên Yêu Sơn, nghiễm nhiên trở thành cu li.

Hai ngày sau, trước cửa một sơn động, Dương Khai lẳng lặng đứng đó, Tử Ly đứng trên vai hắn.

Trải qua 2 ngày ở chung, Tử Ly đã không sợ Dương Khai nữa, mà đã quen với hắn.

Lúc này, một người một thú đều nghiêm túc, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh trong sơn động, tinh thần tập trung.

Chương 2219: Hồn Ngọc

Trong sơn động không ngừng truyền ra tiếng gào thét thảm thiết, thỉnh thoảng có tiếng vật lớn đụng vào vách hang, truyền ra tiếng đùng đùng, bên trong có đá vụn rơi ào ào.

- Thật là thảm thiết! Dương Khai thổn thức.

Tử Ly gật đầu phụ họa.

Một lát sau, động tĩnh trong hang động dần yếu đi, cuối cùng biến mất.

Hiển nhiên Phệ Hồn Trùng đã xử lý xong yêu thú trong hang động!

Ở trong thế giới Thần Du Kính, phàm là con mồi bị Phệ Hồn Trùng ngắm trúng, trước giờ đều không có kết cục tốt.

Xác định an toàn không lo, Dương Khai mới nhấc chân đi vào trong hang động.

Trong động tối mờ, nhưng không cản trở tầm nhìn của Dương Khai, dù sao cũng là linh thể thần hồn, thần niệm quét qua, mọi thứ trong hang đều hiện ra trong đầu.

Hang động này không sâu, cũng không lớn, trên đường đi một mảnh tan hoang, khắp nơi đều lại dấu vết giãy giụa, chủ nhân hang động này rõ ràng chịu khổ không ít trên tay Phệ Hồn Trùng, trước khi chết bị giày vò một trận.

Thậm chí Dương Khai còn không biết trong này là loại yêu thú gì, bởi vì khi hắn đến đây, yêu thú đã bị Phệ Hồn Trùng cắn nuốt sạch sẽ, không còn một chút cặn bã.

Trạng thái của hắn hiện tại đã không thể hấp thu thêm căn nguyên thần hồn, cho nên không cần Phệ Hồn Trùng chừa lại thứ gì.

Thu hồi Phệ Hồn Trùng, Dương Khai mới bắt đầu quan sát trong hang.

Thần niệm quét qua, lại không phát hiện được gì.

Hang động này không có linh quả hay bảo vật gì, hình như chỉ là chỗ nghỉ ngơi của yêu thú.

Phát hiện như thế, Dương Khai không khỏi thất vọng, cũng không quá để ý.

Dù sao không phải mỗi một con yêu thú mạnh mẽ đều canh chừng bảo vật...

Ngay khi hắn định quay người đi, chợt khựng lại, ánh mắt nhìn về một hướng khác.

Bên đó, có một vật kỳ lạ thu hút chú ý của hắn.

Quan sát một hồi, Dương Khai đi tới, nhặt lên vật đó.

Vừa vào tay, Dương Khai bỗng chấn động cả người, ánh mắt bắn ra tia sáng, hít một hơi lạnh.

Phản ứng khác thường của hắn dọa Tử Ly nhảy dựng, xù hết lông lên, nhảy khỏi Dương Khai như chạy trốn.

- Đây là... Dương Khai vừa sờ vật trên tay, vừa thả ra thần niệm tra xét.

Hắn nhanh chóng hiểu được đây là vật gì.

Nó tròn tròn, to như tấm thớt, toàn thân trắng toát như ngọc không một chút vết bẩn.

Lúc mà Dương Khai quét thần niệm qua, còn không phát hiện gì, chỉ cảm thấy hình dạng của nó kỳ lạ, mới chú ý cầm lên xem.

Nhưng không ngờ vừa vào tay, thần niệm của mình liền có phản ứng cộng hưởng không rõ với tấm thớt ngọc này, làm cho linh thể thần hồn của Dương Khai cũng khẽ chấn động.

Đồng thời, trong tấm thớt bạch ngọc truyền ra năng lượng thần hồn tinh thuần, truyền vào người Dương Khai, làm hắn cảm thấy thoải mái như ngâm mình trong nước nóng.

Cảm giác này khiến cả người hắn thả lỏng, vô cùng thoải mái, muốn ngừng cũng không được, cả người như bay lên...

Thật phải hình dung cụ thể, cảm giác giống như thần hồn giao hòa với Tô Nhan mới có.

- Hồn Ngọc!

Trong đầu xẹt qua đủ loại suy nghĩ, Dương Khai kinh hô.

Dù chưa thấy qua Hồn Ngọc. Không biết Hồn Ngọc là thứ gì, thậm chí mấy ngày trước mới nghe Cao Tuyết Đình nói qua thứ đó. Nhưng mà bây giờ, hắn có thể xác định trăm phần trăm, vật trên tay mình tuyệt đối là Hồn Ngọc mà Cao Tuyết Đình đã nói.

Theo lời Cao Tuyết Đình, ngay cả ở trong thế giới Thần Du Kính, Hồn Ngọc cũng là bảo vật chỉ có duyên mới gặp được, bản thân nàng vào đây 4 lần, nhưng đến tận bây giờ cũng chỉ lấy được một khối Hồn Ngọc trung phẩm mà thôi. Chỉ là một kối Hồn Ngọc trung phẩm, đã làm nàng được lợi rất lớn.

Dương Khai không biết cấp bậc Hồn Ngọc phân chia thế nào, nhưng hắn cảm thấy khối trên tay mình tuyệt đối không chỉ là trung phẩm, có thể là thượng phẩm, thậm chí Hồn Ngọc tuyệt phẩm!
Hồn Ngọc là năng lượng thần hồn tinh khiết nhất thế giới Thần Du Kính ngưng kết thành, có thể cho võ giả thoải mái hấp thu, lớn mạnh thần thức, không cần phải lo trước sau, không có một chút tai họa ngầm.

Chỉ là Cao Tuyết Đình nói nó quý hiếm như thế, Dương Khai không cảm thấy mình sẽ may mắn lấy được.

Nhưng không ngờ, ở chỗ này lại lấy được một khối!

- Lớn như vậy... Dương Khai hưng phấn không khép miệng, tràn đầy phiền não: - Phải hấp thu đến bao giờ chứ.

Vừa nói, hắn đã thử hấp thu năng lượng trong Hồn Ngọc, muốn thử xem có thần kỳ như Cao Tuyết Đình đã nói hay không.

Một tia năng lượng tinh thuần sinh ra trong Hồn Ngọc, từ hai tay của Dương Khai truyền vào người hắn, làm cả người hắn ấm áp, không khỏi toát ra say mê.

Theo năng lượng đổ vào, Dương Khai phát hiện quả đúng như Cao Tuyết Đình nói, hấp thu năng lượng từ Hồn Ngọc, căn bản không có nguy hại gì tới bản thân.

Hiện tại linh thể thần hồn của hắn vẫn ỡ trong trạng thái bão hòa, không thể hấp thu căn nguyên thần hồn của yêu thú chết đi.

Nhưng mà hấp thu năng lượng của Hồn Ngọc, thì lại không hể trở ngại, vô cùng thuận lợi.

Từ Hồn Ngọc truyền ra cảm giác, Dương Khai có thể biết được bên trong khối Hồn Ngọc này chứa năng lượng khủng bố tràn đầy.

Hắn không khỏi sinh ra ý tưởng "ở lại bế quan hấp thu năng lượng Hồn Ngọc, thẳng đến khi kết thúc thời hạn".

Nếu thật làm vậy, Dương Khai ước chừng khi mình rời khỏi đây, cường độ lực lượng thần hồn tuyệt đối sánh vai Đế Tôn Cảnh! Đến lúc đó, còn chưa chắc có thể hấp thu xong năng lượng trong Hồn Ngọc, hắn hoàn toàn có thể cho Phệ Hồn Trùng cùng hấp thu.

Dư thời gian, tồn trữ năng lượng tràn đầy, ở đây có thể cho hắn lợi ích tối đa!

Nhưng mà...

Trong đầu vừa hiện ra ý tưởng này, một cỗ lực lượng khác trong người Dương Khai chợt trồi lên, trong hang động tối bỗng bùng lên hào quang bảy màu, cực kỳ chói mắt chiếu rọi cả hang động.

Hào quang vừa hiện liền tắt, quét qua, Dương Khai đột nhiên cảm thấy tay nhẹ hẫng.

Hồn Ngọc... mất tiêu rồi.

Đột biến này làm Dương Khai trở tay không kịp, hắn tràn đầy ngạc nhiên, vội nhìn lại trong người.

Hắn nhanh chóng phát hiện, tìm được đấu vết Hồn Ngọc ở một chỗ trong người.

Lúc này, nó đã bị Ôn Thần Liên bảy màu bao quanh, nằm ở giữa hoa sen. Khi Dương Khai nhìn thấy nó, phát hiện cảnh không thể tưởng tượng nổi, khối Hồn Ngọc đó đang tan rã nhanh chóng như tuyết phơi dưới mặt trời, nháy mắt biến mất hết.

Năng lượng tràn ra từ Hồn Ngọc, bị Ôn Thần Liên hấp thu toàn bộ, không thừa một chút.

Sau khi hút xong năng lượng Hồn Ngọc, màu sắc Ôn Thần Liên hình như sáng thêm một chút.

Đồng thời, lực lượng ôn hòa tràn đầy phát ra từ Ôn Thần Liên, dần dần truyền vào linh thể thần hồn của Dương Khai...

- Đây là... chuyện gì thế này! Dương Khai hoàn toàn choáng váng, đầu óc mơ hồ.

Khối Hồn Ngọc thượng phẩm thậm chí là tuyệt phẩm mà mình mới phát hiện, đã bị Ôn Thần Liên hút mất, hút xong liền không nói một lời hấp thu sạch, sau đó chầm chậm truyền vào linh thể thần hồn của mình.

Đây là chuyện tốt... hay là chuyện xấu đây?

Dương Khai cũng không rõ ràng.

Mất đi Hồn Ngọc, rõ ràng là tổn thất, nhưng mà Hồn Ngọc không phải bị người ta cướp, mà là bị Ôn Thần Liên hấp thu, sau đó Ôn Thần Liên lại còn chầm chậm trả lại cho mình...

Nghĩ một hồi, Dương Khai cảm thấy vậy cũng không phải chuyện xấu.

Như vậy, dường như đều tốt cho mình, cho Ôn Thần Liên, hơn nữa... tốc độ truyền lại dù chậm hơn, nhưng có thể tuần tự tiến lên, làm cho thần hồn của mình thích ứng mạnh dần, tự nhiên khống chế.

Ngược lại, nếu để cho tự mình hấp thu năng lượng trong Hồn Ngọc, không nói trong những ngày còn lại thì có thể hấp thu hết được không, nếu làm vậy, khẳng định mình sẽ không thể có hành động khác nữa.

Nhưng mà hiện giờ, hắn đã không cần phải tính chuyện Hồn Ngọc nữa, muốn làm gì thì làm.

- Tuyệt đối là chuyện tốt! Dương Khai thản nhiên.

Nói rồi, hắn nhìn xung quanh, ở trong một góc tối, phát hiện Tử Ly hoảng sợ nhìn mình.

Đột biến vừa rồi, Tử Ly không rõ ràng, lập tức cách xa Dương Khai, lúc này thấy hắn bình yên, còn thân thiết vẫy tay gọi mình, liền chầm chậm bò tới.

Xác định Dương Khai không có vấn đề gì, nó mới nhảy lên bả vai Dương Khai.

Nhưng không biết sao, nó lại ngửi ngửi Dương Khai, toát ra vẻ mờ mịt, cảm thấy mùi của Dương Khai hơi khác trước.

Tiếp theo, Dương Khai lại dạo một vòng trong hang, kiểm tra cẩn thận một hồi, xác định không bỏ sót gì, mới đi ra ngoài.

Còn nhiều thời gian, hắn tự nhiên sẽ không lãng phí.

Hắn vừa rời hang, liền nghe tiếng vụt truyền tới.

Sau đó, một bóng người đáp xuống trước mặt hắn.

Dương Khai kinh hãi, theo bản năng vận chuyển lực thần hồn, tế ra Tử Dương Huyền Quang Tráo, đồng thời dậm chân, bay lùi ra sau.

Hắn không thể ngờ, ở chỗ này lại gặp người ngoài.

Người tới đây cũng không ngờ điều này, nhìn thấy Dương Khai, cũng vận chuyển lực lượng thần hồn, cảnh giác nhìn sang.

Nhìn nhau, người kia nhướng mày, khó hiểu nhìn quầng sáng màu tím trên người Dương Khai, toát ra vẻ cổ quái.

Đúng như Dương Khai đoán trước, trên cái thế giới này, võ giả không có bí bảo để dùng! Bởi vì bọn họ thiếu thốn nguyên liệu luyện chế bí bảo.

Các võ giả chiến đấu, đều là đấu thần hồn, dựa vào bí thuật thần hồn, cùng với vũ khí ngưng tụ từ lực lượng thần hồn!

Bí bảo thần hồn, tuyệt đối là vật hiếm thấy đối với võ giả thế giới này!

Tế ra Tử Dương Huyền Quang Tráo, trên người Dương Khai hình thành quầng sáng tím, tuy rằng nhìn giống bí thuật phòng hộ, nhưng cơ bản là khác biệt.

Võ giả đột nhiên xuất hiện có thực lực không thấp, chừng Đạo Nguyên tam tầng cảnh, tự nhiên lập tức nhìn ra manh mối.

Chương 2220: Ban Thanh

Người kia quan sát Dương Khai, hắn cũng cảnh giác nhìn đối phương!

Thần niệm quét qua, liền nhìn ra đối phương là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, không hề che giấu, nhìn mặt khoảng chừng trung niên 40 tuổi, trầm ổn vững vàng, nhưng lúc này trong mắt hắn toát ra hoảng loạn sợ hãi!

Đối phương không có địch ý, Dương Khai có thể khẳng định điểm này.

Chỉ là... đây là lần đầu Dương Khai gặp võ giả trong thế giới Thần Du Kính, tự nhiên rất tò mò. Quan sát kỹ càng, phát hiện đối phương cũng là linh thể thần hồn như mình, đều ngưng tụ từ năng lượng thần hồn, không có xác thịt.

Thế giới bao la, quả nhiên không thiếu điều lạ! Dương Khai thầm chậc chậc làm kỳ.

- Không muốn chết thì trốn mau! Lúc này, đối phương bỗng nhiên nghiêm mặt quát lên.

- Cái gì?

Dương Khai nhướng mày, đối phương nói không đầu không đuôi, hắn không thể hiểu được.

Người này rõ ràng không có lòng dạ giải thích nhiều, vận chuyển lực lượng chạy sang hướng khác, lại quát tiếp:

- Không trốn sẽ không kịp nữa.

Vừa nghe vậy, Dương Khai lập tức dự cảm không ổn, mơ hồ ý thức được có tồn tại mạnh mẽ gì đang đuổi theo người này, mà tồn tại kia chắc chắn vô cùng nguy hiểm tàn bạo.

Nghĩ thế, hắn nhanh chóng quyết định, vội vàng tránh xa chỗ thị phi này.

Hắn chỉ là theo Cao Tuyết Đình đi vào thế giới này lịch lãm một phen, tự nhiên không có tâm tình nhúng tay vào ân oán rối rắm giữa các võ giả thế lực ở thế giới này, dù sao thời gian hắn ở lại đây, tính toán ra cũng chỉ 1 tháng mà thôi.

Vừa nghĩ vậy, Dương Khai lập tức hành động.

Đúng lúc này, dị biến xảy ra.

Uy áp mạnh mẽ của Đế Tôn Cảnh bỗng nhiên xuất hiện, từ trên trời giáng xuống, uy áp ngưng trọng thành thực chất, đè xuống làm người ta cảm thấy như trời sập xuống.

Dương Khai sụm xuống, sắc mặt khó coi.

Đồng thời, khóe mắt của hắn chợt liếc thấy một cái bóng quỷ dị xuất hiện, ở ngay bên cạnh võ giả khi nãy.

Bóng người không cao lớn, thật ra là khá lùn, nhưng trước khi hắn xuất hiện, Dương Khai lại không hề phát hiện chút nào, giống như hắn vốn ở chỗ đó mà không bị người ta tra xét ra.

Vị cường giả Đế Tôn Cảnh không rõ lai lịch xuất hiện, trong tay lóe sáng, xuất hiện một thanh vũ khí chủy thủ.

Vũ khí này là lực lượng thần hồn ngưng tụ thành, không phải bí bảo thần hồn.

Chủy thủ lóe lên tia sáng lạnh, nam nhân trung niên chưa kịp phản ứng, đã đâm tới.

Phập một cái, Dương Khai nghe tê cả đầu.

Nam nhân trung niên Đạo Nguyên tam tầng cảnh đang bỏ chạy, căn bản không kịp phòng ngự gì, đã bị đối phương đâm xuyên ngực.

Nếu ở bên ngoài, tuyệt đối sẽ là thương thế chí mạng, bởi vì chỗ vết thương nằm ngay trái tim, võ giả thực lực mạnh ỡ nào mà bị đâm trúng trái tim, chỉ có nước chết ngay. Ngoại trừ tu luyện bí thuật nghịch thiên, hoặc là dùng tu vi mạnh mẽ áp chế thương thế, mới có thể kéo dài hơi tàn.

Nhưng ở trong thế giới Thần Du Kính, bởi vì sinh linh đều không có thực thể, cho nên nhìn thương thế rất nặng, nhưng sẽ không chí mạng.

Một chiêu trúng đích, cường giả Đế Tôn Cảnh kia liền thu tay đứng đó, lạnh lùng liếc đối phương, trong mắt không chút sắc thái tình cảm, nhìn như khúc gỗ.

Ngược lại nam nhân trung niên đau đớn hét thảm, người cứng đờ tại chỗ.

Dương Khai nhìn tới, chỉ thấy cây chủy thủ đó vẫn nằm ở ngực nam nhân trung niên, lấy vết thương làm trung tâm, một tia năng lượng cổ quái lan tỏa, phát ra xung quanh theo hình vòng cung, hội tụ thành hoa văn phức tạp, giống một tầng cấm chế mạnh mẽ.

Chính là loại năng lượng cổ quái này, hạn chế động tác của nam nhân trung niên, làm hắn không thể đi nửa bước.

Vết thương của hắn có những tia năng lượng thần hồn tràn ra, hiển nhiên là lực lượng đang trôi mất, nếu mặc kệ vết thương này, năng lượng thần hồn của nam nhân trung niên sẽ theo vết thương mà chảy sạch.

Đến lúc đó, hắn chết là cái chắc.

- Ngươi chính là họa tinh hiện thế? Vị cường giả Đế Tôn Cảnh đánh trúng, nhàn nhạt hỏi.

- Đại nhân... ngài đang nói gì vậy?

Tuy rằng nam nhân trung niên bị đánh lén trọng thương, nhưng không dám nổi điên, chỉ là dùng ánh mắt cầu xin nhìn đối phương, sắc mắt không hiểu hỏi.

- Thôi vậy! Đế Tôn Cảnh lùn kia nghe thế, nhàm chán nói: - Mặc kệ ngươi đúng hay không, đem về hoàng cung thẩm vấn là biết thôi.

Nói rồi, hắn liền không để ý nam nhân trung niên đó nữa.

- Hoàng cung!

Nam nhân trung niên nghe lời hắn nói, nhận ra được tin tức khác thường, mở to mắt nhìn đối phương, biến sắc mấy lần, khó khăn hỏi:

- Xin hỏi các hạ... không lẽ là Ban đại nhân Ban Thanh!

- Ồ? Ban Thanh có phần bất ngờ nhìn nam nhân trung niên:

- Ngươi nhận ra ta?

Nam nhân trung niên thấy hắn không phủ nhận, không khỏi cười khổ, nói:

- Dưới quyền Hộ quốc đại tướng quân Chu Điển đại nhân, có bốn vị phó thống lĩnh nổi danh, ai mà không biết, ai mà không hiểu?

- Nếu có 4 người, vậy vì sao ngươi xác định là ta? Chẳng lẽ không thể là người khác? Ban Thanh có vẻ không vội xử lý Dương Khai, mà hứng thú trò chuyện với con mồi.

Nam nhân trung niên nói:

- Liêm Viêm phó thống lĩnh có tóc đỏ, đặc thù rõ ràng, Vu Mạn phó thống lĩnh là nữ nhân, còn Viên Khánh phó thống lĩnh... nghe dân gian đồn rằng, Viên phó thống lĩnh xinh đẹp như hoa, dung nhan như ngọc, ngay cả nữ nhân cũng phải ảm đạm kém sắc trước mặt hắn... Các hạ lại đến từ hoàng cung, có tu vi như vậy, ngoài Ban Thanh ra, ta không nghĩ ra người khác!

- Ha ha ha ha! Ban Thanh bỗng nhiên cười to.

- Hay cho xinh đẹp như hoa, thì ra thế gian đồn đãi Viên Khánh như thế, không biết hắn mà nghe được sẽ có cảm tưởng gì... Ừm, ngươi phân tích không sai, bổn tọa đúng là Ban Thanh!

Thấy cuối cùng hắn thừa nhận, nam nhân trung niên cũng hoàn toàn tuyệt vọng, uể oải nói:

- Trăm nghe không bằng một thấy, thuật ẩn nấp ám sát của Ban đại nhân quả nhiên xuất thần nhập hóa!

- Hừ!

Ban Thanh khinh thường hừ lạnh, cũng không để ý đối phương tâng bốc.

- Chỉ là... Ban đại nhân, ta với ngài không oán không thù, vì sao ngài... Mặc dù nam nhân trung niên không thể động đậy, nhưng vẫn muốn cầu xin đối phương bỏ qua cho mình.

Nhưng mà Ban Thanh rõ ràng không định cho hắn cơ hội này, lần này hắn phụng lệnh Chu Điển đi vào Thiên Yêu Sơn, bắt giữ họa tinh hiện thế, dù là không thể giết người vô cớ, nhưng mà đánh cho trọng thương thì không sao.

Bởi vậy không cho đối phương nói hết lời, Ban Thanh đưa tay ra, cách không nắm lại. Chủy thủ cắm trên ngực nam nhân trung niên bỗng nhiên toát ra hào quang, sau đó năng lượng quỷ dị bị ảnh hưởng, liền ngưng thực hơn nhiều.

Nam nhân trung niên như bị sét đánh, người chấn động ngã thẳng ra, mất hết ý thức.

Dù hắn không chết, nhưng đã ngất đi, hơn nữa dù tỉnh lại cũng không khôi phục được trạng thái cao nhất, một chiêu của Ban Thanh đã tổn hại căn cơ của hắn.

Làm xong chuyện này, chủy thủ vụt một cái bay về tay Ban Thanh, hắn xoay người, lạnh lùng nhìn về phía Dương Khai.

Lúc này trong lòng Dương Khai đang xoay chuyển nhanh chóng....

Trước đó hắn còn không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng nghe hai người đối thoại, hắn mơ hồ hiểu được chút ngọn nguồn.

Thậm chí còn tự suy đoán về thế cục ở chỗ này.

Hai người nói chuyện có nhắc tới hoàng cung, như vậy trong thế giới Thần Du Kính, hẳn là có một quốc gia, mà quốc gia này có Quân Vương là chí cao vô thượng.

Dưới Quân Vương, hình như còn có một hộ quốc đại tướng quân, tên là Chu Điển.

Dưới Chu Điển, lại có 4 cường giả Đế Tôn Cảnh như trước mặt!

Hiện tại, toàn bộ bọn họ đi vào Thiên Yêu Sơn, bắt giữ cái gọi là họa tinh...

Nam nhân trung niên hoặc là đối tượng bị bắt, hoặc là bị vạ lây. Dương Khai ước chừng hắn là loại sau, bởi vì nghe lời nam nhân trung niên nói, hắn không hề biết gì về chuyện họa tinh.

Còn mình, hẳn là cũng vậy!

Người như Ban Thanh, căn bản không biết phải bắt ai, dứt khoát tung lưới trải rộng, kéo lên nhiều cá, phàm lạ bị hắn gặp được thì nhất định không trốn thoát.

Đúng là xui tận mạng mà! Dương Khai thầm mắng.

Khó khăn lắm mới đến thế giới này lịch lãm, nhưng lại vướng vào ân oán dây dưa của võ giả nơi này, hơn nữa vừa tới là gặp Đế Tôn Cảnh... thật là làm Dương Khai kêu khổ thấu trời.

- Tiểu tử được lắm! Ban Thanh nhìn Dương Khai một hồi. Bỗng nhiên gật đầu cười nói, thần sắc tự nhiên.

- Lời này có ý gì! Dương Khai trầm giọng hỏi.

- Ý của bổn tọa là... ngươi tự biết lấy mình, biết không phải đối thủ của bổn tọa, cho nên không chạy trốn. Ừ, ngươi ngoan ngoãn, bổn tọa có thể cho ngươi bớt chịu đau khổ một chút. Ban Thanh nhàn nhã nói, chợt chuyển giọng, lạnh lùng:

- Nhưng nếu không thức thời, kết quả sẽ như hắn!

Nói rồi, chỉ vào nam nhân trung niên nằm dưới đất.

Dương Khai không khỏi nhíu mày, trầm ngâm một hồi, nói:

- Đại nhân...

- Đừng nói cái gì có tội vô tội với bổn tọa! Ban Thanh như biết Dương Khai muốn nói gì, đã cắt ngang lời, không kiên nhẫn quát:

- Bổn tọa phụng lệnh làm việc, nếu ngươi thật là họa tinh hiện thế, vậy tự nhận xui xẻo, nếu không phải, tự nhiên sẽ bình yên.

Nói rồi, hắn đe dọa trừng Dương Khai

- Người tự bó tay chịu trói, hay là chờ bổn tọa ra tay? Nói trước cho biết, nếu là điều sau, vậy bổn tọa không đảm bảo ngươi sẽ nguyên lành!

- Vậy sao... Dương Khai đàm phán thất bại, cũng thở dài bất đắc dĩ, sắc mặt nặng nề hỏi:

- Tiểu tử còn có một vấn đề muốn thỉnh giáo.

- Nói! Ban Thanh lạnh lùng đáp.

- Trước đó nghe đại nhân nói chuyện với vị... nhân huynh này, hình như nói còn có 3 người khác giống như ngài, không biết ba người kia...

- Bọn họ dẫn đội tìm tòi chỗ khác, hiện tại Thiên Yêu Sơn đã bị phong tỏa toàn diện, cho nên ngươi đừng mơ chạy thoát, đó là chuyện không có ý nghĩa.

Chương 2221: Hám Đế Tôn

Vừa nghe hắn nói như vậy, trong lòng Dương Khai nhất thời lạnh lẽo.

- Vậy đại nhân thủ hạ của ngươi… Dương Khai lại hỏi.

- Sau đó đã đến! Ban Thanh không kiên nhẫn nhíu nhíu mày,

- Bổn tọa thích một người hành động… Sau khi nói xong, hắn nghi ngờ quan sát Dương Khai,

- Ngươi hỏi chuyện này để làm gì?

- Không có gì. Dương Khai hít sâu một hơi, từ từ nói:

- Tiểu tử chỉ là…nếu đắc tội!

Dứt lời, cả người hắn đã hóa thành một đạo quang lưu, thẳng hướng Ban Thanh phóng tới.

Dương Khai nghĩ rất kĩ, nếu thời khắc này Thiên Yêu Sơn đã bị phong tỏa, ngoại trừ Ban Thanh ở ngời, ba cường giả Đế Tôn Cảnh khác đều ở nơi khác tìm kiếm, mà thủ hạ của Ban Thanh lúc này chưa có chạy đến, như vậy hiện tại chính là thời cơ tốt nhất đối phó hắn.

Chạy thoát, là không thực tế, không nói đến bản thân Ban Thanh am hiểu ẩn nấp ám sát thuật, thân pháp tinh diệu, Dương Khai có thể chạy thoát hay không. Mặc dù trốn thoát, Thiên Yêu Sơn mênh mông này, hắn có thể chạy trốn tới nơi nào? Một lần không xong, sẽ gặp phải những người khác, đến lúc đó bị người ta trước giáp sau kích, hoàn toàn không có hy vọng.

Không bằng thừa dịp Ban Thanh lẻ loi một mình cùng hắn đánh một trận, đánh không lại thì chạy thoát cũng không muộn, nếu là đánh thắng được…vậy cũng không cần chạy thoát.

- Ân? Ban Thanh nhướn mày, làm như không nghĩ tới Dương Khai lại lớn mật như thế, chẳng như to gan, hơn nữa còn có năng lực dưới uy áp của mình tự do hành động.

Lúc trước hắn không coi Dương Khai ra gì, đó là bởi vì giữa hau người có thực lực tương đối cách biệt, uy thế Đế Tôn Cảnh vừa ra, võ giả Đạo Nguyên Cảnh căn bản không thể động đậy.

Thời khắc này nam nhân trung niên ngã xuống đất là minh chứng tốt nhất.

Trong mắt Ban Thanh, tu vi thực lực của Dương Khai và trunh niên nam tử kia là ngang nhau, đều là trình độ Đạo Nguyên tam tầng cảnh, chỉ là thần hồn Dương Khai cường độ hơn một chút muốn ngưng lại thành một tia như vậy, nghiễm nhiên đã muốn tới bộ dáng Đế Tôn Cảnh.

Nhưng như vậy vẫn không có ý nghĩa quá lớn, không vượt qua ngưỡng cửa Đế Tôn Cảnh. Vĩnh viễn đều là thiên địa chi phân.

Hắn cảm thấy dưới uy áp của mình, Dương Khai chỉ sợ ngay cả động một ngón tay cũng không thể.

Nhưng là lúc Dương Khai thật sự hành động, lại là nhanh như gió mạnh, động nhược lôi đình, giống như căn bản không chịu ảnh hưởng uy áp của hắn.

Sự phát hiện này khiến Ban Thanh có chút ngoài ý muốn, cũng có chút thẹn quá hóa giận.

Hừ lạnh một tiếng. Hắn đứng tại chỗ không nhúc nhích, mà là toàn lực phóng ra uy áp bản thân, toàn bộ hướng Dương Khai bao phủ.

- Ô… Đang ở nửa đường, Dương Khai kêu lên một tiếng đau đớn, thân hình đột nhiên chợt ngừng, tại một sát kia, hắn cảm giác không gian bốn phía tựa hồ đều đọng lại, khiến hành động của hắn bị kềm chế cực lớn!

- Dũng khí cũng được, nhưng…thật quá nhu xuẩn!

Ban Thanh lạnh lùng nhìn Dương Khai. Trong mắt tràn đầy ý khinh thường.

- Đại nhân coi thường người khác như vậy…thật tốt sao? Dương Khai quát lớn, năng lượng thần hồn toàn bộ bộc phát ra, dấy lên một tầng lửa cháy hừng hực bên ngoài thân.

Ngọn lửa thiêu đốt kia, nhúc nhích, khiến cả người Dương Khai thoạt nhìn liền giống như một hỏa nhân, mà nhiệt độ bốn phía, cũng dường như tăng lên không ít, cây cối xanh mướt kia thậm chí chớp mắt một cái biến thành cây khô. Mặt đất trở nên khô cằn.

- Thần thức chi hỏa! Ban Thanh mi mắt đột nhiên co rút, kinh hãi lên tiếng.

Biến dị thần thức lực bất kể ở nơi nào cũng là cực kỳ khó khăn. Nhưng không thể phủ nhận nó có uy lực cực lớn, nhất là thần thức lực thuốc tính hỏa, từ trước đến nay mới nghe danh bá đạo và lực phá hoại mạnh.

Răng rắc…

Không gian bốn phía, vang lên một trận tiếng vang chằng chịt, đó là động tĩnh uy áp Đế Tôn Cảnh của Ban Thanh bị vỡ vụn.

Dương Khai thần thức chi hỏa vừa xuất, áp lực bản thân giảm đi. Đã hoa thành một đạo ánh lửa, bay tới trước mặt Ban Thanh, một tay nắm chắc thành quyền, quyền từ trên ngọn lửa, hung hăng nện xuống.

- Trách không được lớn lối như thế. Thì ra là có chút bản lĩnh.

Đối mặt với một kích kinh khủng này, Ban Thanh cũng không có lộ ra ý hoảng loạn, mà là nhàn nhạt bình luận một câu, lúc này dưới chân khẽ động, phiêu nhiên lui về sau.

Vừa lui, dường như vượt qua cách trở không gian, chờ đến lúc xuất hiện lại, dĩ nhiên đã ở vị trí cách Dương Khai hơn mười trượng.

Một quyền khí thế hung hăng kia, trong nháy mắt đập vào khoảng không.

- Ở tu vi cùng đẳng cấp, chỉ sợ trên đời này quả thật rất ít người có thể làm đối thủ của ngươi, nhưng… Ban Thành lạnh lùng cười,

- Bổn tọa là Đế Tôn Cảnh a, ngươi có phải chưa tỉnh ngủ hay không? Ân? Một chữ cuối cùng kia hô lên, vốn là uy áp ngưng trọng, đột nhiên lại thêm mấy phần.

Ánh lửa trên người Dương Khai trong nháy mắt lấp lóe bất định, cả người giống như bị một ngọn núi lớn đè xuống, thân thể trầm xuống.

Dưới áp lực cực lớn, Dương Khai bạo rống lên một tiếng, cố nén đau đớn khắp thân thể, lại lần nữa lắc lư thân hình, cưỡng ép áp lực trói buộc kia, lại một lần nữa vọt tới trước mặt Ban Thanh.

- Tiểu tử ngươi muốn chết? Ban Thanh lần đầu lộ ra vẻ ngưng trọng, trong miệng quát khẽ.

Bởi vì Dương Khai bất kể áp lực bản thân như vậy, cưỡng ép dưới uy áp của hắn đột phá, thật ra có tổn thương rất lớn với bản thân, sơ ý một chút chính là kết quả câu diệt thần hồn.

Nhưng Dương Khai dường như không thèm quan tâm, cũng không lo lắng sẽ xuất hiện hậu quả như thế nào, một bộ tư thế muốn lấy mạng đổi mạng!

Ban Thanh thật đúng là chưa từng gặp qua người như thế, muốn hình dung người như vậy, chỉ có bốn chữ thích hợp nhất kẻ bị truy nã!

- Nếu ngươi không tự nhìn rõ thực tế, vậy bổn tọa để cho ngươi nhìn rõ ràng! Ban Thanh giận dữ, đưa tay hướng phía trước đẩy đi, lực lượng hùng hồn từ trong lòng bàn tay bính phát ra, cuốn lên một cỗ năng lượng triều dâng, đem Dương Khai nuốt sống.

Đặng đặng đặng…

Thân hình Dương Khai lùi mạng, trong miệng không ngừng truyền đến tiếng rên thống khổ vô cùng đè nén, ánh lửa trên người cũng đột nhiên mờ đi không ít.

Một kích này, Dương Khai hiển nhiên đã bị thương!

Cảnh giới Đế Tôn, vừa ra tay liền không giống bình thường.

Nhưng, có Ôn Thần Liên yên bụng, Dương Khai cũng không có bao nhiêu lo lắng, nếu là người khác bị thương như thế, chỉ sợ sớm đã bắt đầu muốn rút lui, chỉ muốn nhanh chóng tìm nơi trị thương quan trọng hơn.

Nhưng Dương Khai không cần, chỉ cần thần hồn của hắn không bị vỡ nát, không bị hủy diệt, trong thời gian lặng đọng, Ôn Thần Liên có thể chữa trị như lúc ban đầu.

Hắn có vốn liếng điên cuồng.

Thân hình lảo đảo, sắc mặt ảm nhiên, thân hình Dương Khai còn chưa có đứng vững, Ban Thanh bỗng nhiên biến mất tại chỗ không thấy.

Ngay sau đó, thanh âm của hắn ở bên cạnh Dương Khai vang lên, ngữ khí lạnh nhạt:

- Hiện tại…ngươi đã hiểu chưa?

Không thể không nói, Ban Thanh quả thật rất am hiểu ẩn nặc ám sát, chiêu thức ấy hắn hành động không có dấu hiệu nào, quả thực làm người ta khó lòng phòng bị, từ lúc hắn biến mất không thấy đến lúc xuất thủ lần nữa. Thời gian không có chút nào gián cách.

Trên tay hắn, vẫn là chủy thủ từ năng lượng thần hồn ngưng tụ ra kia, một kích này của hắn, đâm thẳng vào giữa ngực Dương Khai.

Giống hệt với thủ đoạn vừa rồi hắn đối phó với nam tử trung niên kia. Nhưng là giờ khắc này, khóe miệng Dương Khai lại quỷ dị cong lên, lộ ra một vòng cung vi diệu.

Chớp mắt tiếp theo. Ánh sáng mày tím chợt hiện ra, một tầng quầng sáng không khỏi hiện lên bên ngoài thân thể Dương Khai, tạo thành màn hào quang, đem bao phủ bên trong.

Đinh…

Tiếng thanh thúy truyền ra.

Ban Thanh đánh vào Tử Dương Huyền Quang Tráo, bí bảo phòng hộ thần hồn cấp Đạo Nguyên hạ phẩm kia biến thành quầng sáng nhưng lại không đỡ được một kích kinh khủng này, từ điểm tiếp xúc vỡ ra, chớp mắt một cái, liền biến thành nhiều điểm ánh huỳnh quang. Biến mất không thấy.

Ban Thanh chỉ thuận tay một chiêu, liền phá đi phòng hộ Tử Dương Huyền Quang Tráo!

Bí bảo thần hồn này cũng vì vậy mà tổn hao linh tính rất nhiều, muốn vận dụng lần nữa, Dương Khai phải dùng lực lượng thần hồn không ngừng nhiệt dưỡng tu bổ nó mới được.

Nhưng như vậy đã đủ rồi…

- Thử quỷ gì? Ban Thanh mặt lộ vẻ ngạc nhiên.

Hắn tuy rằng thân là một trong bốn đại phó thống lĩnh Thần Du Quốc, trong cuộc đời này chưa từng thấy qua loại đồ chơi bí bảo thần hồn này, cho nên sau khi hủy đi Tử Dương Huyền Quang Trảo của Dương Khai, phản ứng đầu tiên chính là cảm giác có chút không đúng.

Còn không chờ hắn muốn hiểu rõ, trong thiên địa này bỗng nhiên một trận vù vù.

Kèm theo tiếng vù vù vang lên. Ban Thanh không khỏi sinh ra một loại cảm giác thần hồn run sợ, lợi run sợ và hoảng loạn này đến từ chính bản năng của bản thân. Là tính bẩm sinh lúc đối mặt với nguy hiểm không thể ngăn cản mới có phản ứng.

Ban Thanh không khỏi trợn tròn mắt, hướng trên tay Dương Khai mà nhìn.

Hắn phát hiện trên tay Dương Khai không biết từ lúc nào, lại xuất hiện một thanh đao.

Một thanh đao nhìn như vô cùng bình thường, tạo hình không tính là trương dương, cũng không khoa trương, dường như tùy ý có thể nhìn thấy. Nhưng chính là chuôi đao này, khiến Ban Thanh có một loại sợ hãi phát ra từ đáy lòng, từ trong thân đao truyền đến tiếng vù vù nhè nhẹ, phảng phất thúc giục hồn phù âm, khiến sau khi Ban Thanh nghe vào trong tai tâm tình liền vô cùng sợ hãi. Trên thân đao kia lưu chuyển vầng sáng, dường như cũng có thể cắn nuốt hồn phách của hắn, khiến hắn vĩnh viễn rơi xuống vực sâu.

Ban Thanh chợt cảm thấy không ổn, vội vàng thoát ra lui về sau.

Nhưng đã muộn.

Không gian bốn phía trong nháy mắt, đột nhiên đọng lại.

Lực lượng pháp tắc không gian!

Dương Khai tuy là linh thể thần hồn đi vào chỗ này, không có thân thể, không thể vận dụng bí bảo và bí thuật, nhưng là đối với lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc vô cùng chắc chắn, lại vẫn có thể dùng đến như cũ.

Chỉ có điều bí thuật Nguyệt Nhận, Trục Xuất như vậy nhưng không có cách nào sử dụng, bởi vì thi triển chút ít bí thuật này, cần nguyên lực và lực lượng thần hồn phụ trợ cho nhau, thiết một thứ cũng không được.

Điểm này, thời điểm lúc trước hắn và yêu thú chiến đấu, đã chứng minh qua.

Bởi vì chút ít bí thuật này không chỉ là sử dụng đối với pháp tắc chi lực, cũng cần lấy thân thể là cơ bản và căn nguyên lực lượng.

Lực lượng pháp tắc tăng thân, ngay cả bản thân Ban Thanh là cường giả Đế Tôn Cảnh, động tác cũng thoáng khựng lại.

Mà đang ở một sát này, Dương Khai đã nhếch miệng cười gằn, giơ đao bổ xuống.

- Không biết đại nhân ngươi có phát hiện hay khong, ngươi đặc biệt thích đánh bất ngờ từ phía bên phải đối thủ, đồng thời công kích vị trí trung tâm….đây là thói quen tự nhiên đi, hay là đại nhân ngươi muốn chương hiển thực lực cường đại của bản thân đây?

Lời nói của Dương Khai vang lên bên tai Ban Thanh, tràn đầy ý vị trêu chọc.

Nhưng Ban Thanh nào có tâm tư đi để ý những lời này? Từ lúc chuôi đao kia bổ xuống, hắn như nghe được tử vong gọi về, mỗi một cỗ khí tức nghênh diện đánh tới khiến hắn kinh hồn táng đảm.

- Huyền Long Phong! Ban Thanh chợt quát một tiếng, thần hồn lực trong cơ thể đột nhiên thúc đẩy, ngay sau đó, phía trước mặt hắn xuất hiện một tầng quầng sáng phòng hộ dày đặc.

Điều này hiển nhiên là một chiêu bí thuật thần hồn, hơn nữa uy năng không tầm thường.

Trong thế giới võ giả Thần Dung Kính, bởi vì không có bí nảo, không có thân thể, cho nên bọn họ muốn tăng thực lực, chỉ có thể tăng thần hồn bản thân, bắt tay vào tu luyện bí thuật thần hồn.

Cũng bởi vì nguyên nhân này, trên đời này, các võ giả nắm giữ bí thuật thần hồn dĩ nhiên trình độ xuất thần nhập hóa, căn bản không phải võ giả Tinh Giới có thể so sánh.

Chương 2222: Thánh Trùng

Huyền Long Phong, là Ban Thanh tự mình lĩnh ngộ, ngưng kết cả đời tu luyện kết tinh bí thuật phòng ngự.

Từ sau khi hắn tấn thăng tu vi Đế Tôn Cảnh, bí thuật này chỉ sử dụng có ba lần mà thôi, hơn nữa mỗi lần gặp đối thủ đều là cường giả Đế Tôn Cảnh.

Nhưng hiện tại, trước mặt Dương Khai võ giả Đạo Nguyên Cảnh này, hắn nhưng lại không thể không sử dụng lần nữa.

Bởi vì hắn cảm giác được, nếu không sử dụng bí thuật này bản thân phải chết không thể nghi ngờ!

Loại cảm giác này không hề có căn cứ, lại khiến hắn tin tưởng không nghi ngờ.

Long ảnh hiện lên, dây dưa giao hội, ngưng đọng trước mặt, chớp mắt một cái, liền xuất hiện một quầng sáng vuông vức bộ dáng như cái khiên phòng hộ, trên cái khiên kia, mơ hồ có thể thấy được đồ án Chân Long, trông rất sống động.

Sau khi thi triển ra một chiều này, trong lòng Ban Thanh hơi yên tâm, loại cảm giác hoảng sợ cuối cùng cũng biến mất không ít.

Nhiên…

Lưỡi dao cắt qua, giản dị tự nhiên, lợi khí trước mặt Dương Khai có thể phòng ngự một kích toàn lực Huyền Long Phong của cường giả Đế Tôn Cảnh, nhưng lại giống như một miếng đậu phụ không chịu nổi một kích, vô thanh vô tức, ngưng đọng phòng hộ liền bị cắt thành hai nửa, đao kia không có chút trở ngại nào, đâm thẳng vào ngực Ban Thanh.

Một kích này nếu là thực sự, với biểu hiện công kích quỷ dị của đao này, chỉ sợ mạnh như Ban Thanh ũng muốn bị bổ làm đôi.

Sắc mặt Ban Thanh đội nhiên đại biến, cũng không dám do dự nữa, thúc giục thần hồn lực, dùng dức toàn lực lui về phía sau.

Xuy…

Một tiếng vang nhỏ truyền ra, Ban Thanh ép buộc thoát khỏi kiềm chế của lực lượng pháp tắc không gian, cách một ly tránh được một kích trí mạng này.

Nhưng chỗ ngực hắn, lại xuất hiện một vết thương dài khoảng hai thước, từ miệng vết thương ở ngực kia, kéo dài đến tận bả vai, suýt nữa chém đứt một tay của hắn.

Miệng vết thương không có máu tươi chảy ra, không có dáu hiệu máu thịt phiên quyển. Thậm chí không thấy được xương cốt gì, nhưng từ trong vết thương kia, lại có năng lượng thần hồn tinh thuần chảy ra, không ngừng tiêu tán trong thiên địa này.

- Đáng tiếc! Dương Khai nhìn hắn, không cam lòng mà thì thầm một tiếng, lúc trước hắn hai lần lỗ mãng vọt tới trước mặt Ban Thanh. Chính là muốn dẫn dụ đối phương buông lỏng cảnh giác, sau đó tìm cơ hội cho hắn một kích trí mạng.

Tuy rằng kế sách coi như thành công, Dương Khai hai lần hành động lỗ mạng, không thể nghi ngờ khiến Ban Thanh đánh giá thấp năng lực của hắn, do đó trực tiếp đến gần bên cạnh Dương Khai, để Dương Khai có cơ hội thi triển tuyệt địa phản giết, nhưng Đế Tôn Cảnh chính là Đế Tôn Cảnh, lúc gặp phải nguy hiểm trí mạng, tốc độ phản ứng không phải là nhanh bình thường. Khoảng cách gần như vậy, công kích đột ngột như vậy, hắn đều có thể tránh được.

Mà đối diện cách đó không xa, Ban Thanh bị thương nặng, con ngươi run lẩy bẩy, sắc mặt cũng biến áo mấy lần, trừng mắt nhìn chuôi đao trên tay Dương Khai, quát lớn nói:

- Đây là thứ quỷ gì!

- Trảm Hồn Đao! Trường đao trên tay Dương Khai vung ra. Xa xa chỉ vào Ban Thanh, cười gằn nói:

- Không tổn thương da thịt. Chỉ chém thần hồn!

Lần này đi vào thế giới Thần Du Kính, Dương Khai ngoại trừ linh thể thần hồn đi vào đây, mang theo cũng chỉ có ba món.

Một là Tử Dương Huyền Quang Tráo Cáo Tuyết Đình đưa chó hắn, hai là Ôn Thần Liên bảy màu trong thức hải, ba là Trảm Hồn Đao này.

Đây chính là Trùng Đế vật.

Năm đó ở U Ám Tinh, Trùng Đế là mối tai họa của thiên hạ, Dương Khai chém chết nó, lấy được hai Đế Bảo khác nhau là Nô Trùng Trạc, Trảm Hồn Đao.

Nô Trùng Trạc kia có tác dụng đặc thù với các loại sâu, Dương Khai nhiều lần mượn Nô Trùng Trạc sống lại từ cõi chết, về phần Trảm Hồn Đao hắn vẫn chưa làm thế nào để sử dụng. Hắn thậm chí không biết đồ chơi này lại là một kiện bí bảo thần hồn.

Cho nên ban đầu khi đi vào thế giới này, lúc kiểm tra thân thể mình, phát hiện Trảm Hồn Đao hắn còn kinh hãi.

Ngay cả Đế Bảo chưa bao giờ luyện hóa qua này, cũng không thể phủ nhận sát thương cường đại của nó đối với thần hồn. Tay Dương Khai cầm đào, chỉ là một kích nhưng lại đem cường giả như Ban Thanh bị thương nặng, nếu là có luyện hóa một chút, ở thế giới đặc thù Thần Du Kính này, hắn lấy mạng Ban Thanh khẳng định dễ như trở bàn tay.

Thất bại một lần rút được kinh nghiệm, Dương Khai âm thầm quyết định chủ ý, đợi chuyến này sau khi trở về, nhất định phải tìm cơ hội luyện hóa mấy thứ Đế Bảo trên người mình thật tốt.

Trước kia không có luyện hóa là bởi vì thực lực không đủ, nhưng hiên tại hắn đã đến cấp bậc Đạo Nguyên Cảnh, thần thức lực lại có thể so với Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong, luyện hóa một chút sẽ không có vấn đề gì.
Bất luận là Trảm Hồn Đao hay Nô Trùng Trạc, tại mỗi một trường hợp đặc thù đều có thể tạo nên đại dụng.

- Chết tiệt! Ban Thanh cắn răng quát khẽ, tuy rằng hắn nghe không hiểu câu “không tổn thương da thịt” kia của Dương Khai rốt cuộc là có ý gì, nhưng thông qua một kích vừa rồi cũng rõ ràng nhận thức được uy hiếp của trường đao kia đối với mình, đây tuyệt đối là một loại uy hiếp trí mạng.

Giờ này bản thân bị thương nặng, Dương Khai lại không hao tổn lông tóc, hơn nữa Dương Khai người này hình như còn hiểu được một chút thần thông kỳ lạ, Ban Thanh dĩ nhiên bắt đầu nảy sinh muốn rút lui.

Mặc dù với tu vi Đế Tôn Cảnh bị một võ giả Đạo Nguyên Cảnh làm cho kinh sợ rút lui, đồn đại ra ngoài luôn có chút mất thể diện, nhưng giờ này khắc này, Ban Thanh đành phải vậy, bảo vệ tính mạng quan trọng hơn, thế diện gì gì đều là thứ yếu!

Hơn nữa Ban Thanh người này tu luyện bí thuật công pháp, đều là phối hợp sử dụng ẩn nấp ám sát, nói như vậy, người thần thông tu luyện bí thuật này, nói dễ nghe một chút thường đề cẩn thận, nói khó nghe một chút chính là gan nhỏ như hcuyenej, hành động của bọn họ cho tới bây giờ đều là một kích vô công, trốn xa ngàn dặm, tuyệt đối sẽ không cùng kẻ địch dây dưa cận chiến, trong giao phong chính diện, năng lực của bọn họ sẽ giảm đi rất nhiều.

Nếu như lúc này đứng ở trước mặt Dương Khai chính là cường giả giống như Liêm Viêm, ngay cả nhất thời không tra xét bị Dương Khai ám toán, cũng sẽ không lập tức rút lui.

Chênh lệch tuyệt đối về thực lực cảnh giới, một chút thương thế há có thể bù đắp?

Nói tóm lại, Ban Thanh sau khi nói ra câu nói kia, thân hình liền thoắt một cái, trước tiên rút lui, tinh việc lâu dài.

Nhưng đúng lúc này, trong mắt hắn lại đột nhiên bị mất dấu vết Dương Khai, một khắc trước tiểu tử Đạo Nguyên Cảnh còn đứng trước mặt mình cách đó không xa, nhưng thời gian mới nháy mắt, đối phương lại biến mất không thấy.

- Cái gì? Ban Thanh kinh hãi, bản thân hắn chính là cường giả cực kỳ am hiểu Ẩn Tàng Thuật, nhưng giờ này khắc này, hắn lại phát hiện trên đời này lại là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân.

Chiêu thức đột nhiên biến mất của Dương Khai, không thể nghi ngờ thủ đoạn so với hắn còn cao minh hơn, đó thần thông không gian không thấy cách trở không gian chân chính.

Hắn vội vàng thả ra thần niệm, cần phải dò xét vị trí Dương Khai, nhưng ngay sau đó, sau gáy liền truyền đến một cỗ gió lạnh, gió lạnh kia giống như từ Luyện Ngục cửu u thổi tới, dường như có thể đem thần hồn người ta đóng kết lại.

Ban Thanh trợn tròn mắt, dĩ nhiên ý thức được vị trí của kẻ địch, hắn không dám sơ suất, đồng thời vội vàng xoay người, thần hồn chi lực khuynh sào bính phát, biến thành công kích tinh thuần mà mắt thường có thể nhìn thấy được, hướng phía sau nghênh đón.

Oanh…

Năng lượng cuồng bạo va chạm, cả người Dương Khai đều bị một kích này làm cho chấn động bay ra ngoài, giữa không trung tia sáng trên người chớp lóe bất định, mà Ban Thanh lại vẫn không nhúc nhích tí nào.

Rốt cuộc có chêch lệch tuyệt đối trên cảnh giới, ngay cả Dương Khai lợi dụng bí thuật không gian dẫn đầu xuất thủ đánh lén, vẫn không thể đạt thành hiệu quả dự trù.

Như thế xem ra, vừa rồi nếu không phải Ban Thanh quá mức khinh thường, không biết bí bảo thần hồn những thứ này tồn tại, cũng không đến mức bị Dương Khai một đao chém bị thương, chỉ cần hắn hơi chút có điều minh xác đối với Trảm Hồn Đao, hơi chút cảnh giác một chút xíu, cũng sẽ không để Dương Khai được như ý.

- Hát! Dương Khai rơi xuống đất, buồn bực rống lên một tiếng, sắc mặt cũng biến ảo liên tục, loại thần hồn này va chạm sâu, quả thực không phải người nào cũng chịu được, loại đau đớn đó, so với đau đớn máu thịt khí nhịn ngàn vạn lần.

Thần hồn dường như muốn bị xé rách, căn bản không có bất kỳ phương pháp nào áp chế, ngoại trừ nhịn thì không còn cách nào khác.

Nhưng Dương Khai lại đang mỉm cười…

Bởi vì thủ đoạn của hắn lại có hiệu quả.

Ông ông…

Tiếng vang kì dị truyền ra, Ban Thanh trở nên sửng sốt, nhưng rất nhanh liền kịp phản ứng âm thanh này rốt cuộc từ chỗ nào mà đến.

Hắn vội vàng cúi đầu, chỉ thấy miệng vết thương trên người kia, nhưng lại bao trùm một tầng điểm nhỏ rậm rạp chằng chịt đen như mực, Ban Thanh lập tức tê dại cả da đầu.

Bởi vì những điểm nhỏ đen như mực kia, nhưng lại là những con sâu nhỏ, đếm không xuể, rậm rạp chằng chịt.

Bất cứ người nào bị những con côn trùng này bò đầy trên người, chỉ sợ cũng khó nhịn được, khiến Ban Thanh vô cùng hoảng sợ chính là, những con côn trùng nhỏ theo miệng vết thương chui vào, một con lại một con, chớp mắt một cái liền chui vào hơn một nửa.

Sắc mặt Ban Thanh hoàn toàn xanh mét.

Với tu vi Đế Tôn Cảnh như hắn, đương nhiên có thể cảm nhận được, những con côn trùng này sau khi chui vào trong cơ thể mình lại ăn lực lượng của mình, cắn nuốt bốn phía.

Lực lượng của hắn, nhưng lại không ngừng trôi qua!

- Đây là cái gì! Ban Thanh không nhịn được lùi xuống mấy bước, cúi đầu nhìn thân thể mình, hoảng sợ rống lên:

- Đây là cái gì vậy!

Từ lúc cùng Dương Khai chạm mặt, hắn đã nhiều lần hỏi vấn đề như vậy.

Đối với một người sống ở thế giới Thần Du Kính, võ giả sinh trưởng ở thế giới Thần Du Kính, đối với thủ đoạn, vật mà hôm nay Dương Khai sử dụng, có nhiều thứ hắn không rõ, không biết.

Mấu chốt nhất chính là, ngay cả Ban Thanh không hề biết Phệ Hồn Trùng, nhưng khi hắn thấy được thứ này, lại sinh ra một sự sợ hãi bản năng, loại sợ hãi này là chôn sâu trong linh hồn, tính bẩm sinh, giống như ếch gặp rắn, thỏ gặp ưng…

Lúc rống giận, Ban Thanh chấn động thân thể, tạo thành một cỗ khí tràng vô hình, bao phủ bản thân.

Phệ Hồn Ma Trùng còn chưa kịp chui vào trong cơ thể hắn đã bị một kích này của hắn cho bay ra ngoài.

Nhưng từ miệng vết thương Ban Thanh chảy ra lại là năng lượng thần hồn tinh thuần, đối với Phệ Hồn Trùng mà nói quả thực là thức ăn ngon miệng nhất, bọn chúng như thế nào có thể bỏ qua?

Không đợi Dương Khai thúc giục, bọn chúng liền lần nữa tập kết thành một khối, biến thành một đám mây trùng, đem Ban Thanh bao vây lại.

Một màn xuất hiện khiến Ban Thanh tuyệt vọng.

Khí tràng phòng hộ Đế Tôn Cảnh của hắn, đối với những con trùng này không có bất kỳ tác dụng cản trở nào, bọn chúng cứ như vậy nằm ngoài khí tràng, không ngừng gặm nhấm, không lâu sa đã đem khí tràng hoàn mỹ không sứt mẻ gặm thành một cái lỗ thủng, lại lần nữa bao trùm lấy hắn, theo miệng vết thương hướng cơ thể hắn chui vào.

- Thánh Trùng! Ban Thanh bỗng nhiên như là nhớ ra cái gì đó, sắc mặt đại biến, hoảng sợ gào thét:

- Đây là Thánh Trùng!

Lúc gào thét, hai tròng mắt hắn không khỏi toát ra thần tình thê thảm.

Mặc dù là đối mặt với Trảm Hồn Đao, hắn cũng không có đơn độc như thế, nhưng là khi đối mặt với Phệ Hồn Trùng, vị cường giả cập bậc Đế Tôn Cảnh này lại lộ vẻ tuyệt vọng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau