VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2211 - Chương 2215

Chương 2213: Họa tinh hiện thế

Giờ này, bên trong hoàng cung Thần Du Thành, trong một tòa đại điện, Chu Điển đại tướng quân hộ quốc của Thần Du Quốc đang trái ôm phải sờ, rượu ngon món ngon, mỹ nữ múa hát.

Chu Điển người này thân cao chín thước, dáng người eo gấu lưng hổ, tướng mạo dữ tợn, khác hẳn với người thường.

Trước kia hắn đi theo quân chủ Thần Du Quốc đánh trận bốn phương, vì khai sáng Thần Du Quốc lập được công lao hãn mã, cho nên sau khi Thần Du Quốc sáng lập, Chu Điển cũng nhận được ban thưởng phải có, được quân chủ Thần Du Quốc phong làm đại tướng quân hộ quốc, dưới một người trên vạn người.

Giờ này trong thế giới Thần Du Kính, trăm năm không chiến sự, ngàn năm không khói lửa, thân là đại tướng quân hộ quốc, Chu Điển cũng không có việc gì làm, cả người rỗi rãnh nổi mốc meo.

Bản thân hắn đã là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, tu vi đăng phong tạo cực, thực lực xuất thần nhập hóa, tự cảm thấy nếu tiếp tục tu luyện đã không có ý nghĩa gì, liền bắt đầu hành vi phóng đãng.

Ngày thường, hắn ở bên trong cung điện của mình, thu nạp mỹ nữ đến từ các nơi thiên hạ, sống cuộc sống thích ý tiêu dao.

Lúc này, phía dưới đại điện, một đám thiếu nữ tuổi thanh xuân vừa múa vừa hát, quần áo hở hang, điệu múa nhịp nhàng, vóc người tuyệt vời như ẩn như hiện, những thiếu nữ này mỗi người đều cực kỳ quyến rũ, liếc mắt đưa tình, xuân ý đầy mặt, phô bày một mặt tốt đẹp nhất của mình ra trước mặt Chu Điển, muốn thu hút chú ý của hắn.

Các trợ thủ đắc lực của Chu Điển, cũng từng người ôm mỹ nhân khí chất bất đồng, uống rượu ngon, ăn linh quả... đầy mặt hưởng thụ sung sướng.

Trong thế giới Thần Du Kính, có rất nhiều sản vật độc đáo mà ngoại giới không thể thấy được, tỷ như những linh quả đặt trước mặt Chu Điển này, chính là đặc sản của thế giới Thần Du Kính. Sau khi ăn vào, rất có ích lợi với thần hồn, cực kỳ trân quý, nhưng với Chu Điển lại xem chúng trở thành thức ăn no bụng, ăn uống khoái trá... đúng là phí của trời!

Tiếng cười đùa, tiếng nịnh hót, tiếng hờn dỗi, tiếng cười phóng đãng của Chu Điển, tràn ngập trong cung điện, có vẻ vô cùng hưởng thụ...

Bỗng dưng, những thanh âm này đột ngột ngừng bặc...

Tất cả thanh âm dường như trong một chớp mắt này đều bị một lực lượng vô hình ngăn cách.

Một uy áp khó có thể tưởng tượng từ trên trời giáng xuống, rồi một thân ảnh từ ngoài điện từ từ đi vào.

Mặc dù không thấy rõ thân ảnh kia, các thiếu nữ vừa múa vừa hát dưới điện cũng có thể cảm nhận được, sau lưng xuất hiện một cái bóng to lớn. Dường như cái bóng có thể che đậy tất cả tươi sáng của các nàng, làm cho các nàng cả người run rẩy.

Mà Chu Điển cũng há to miệng, hai tròng mắt run run nhìn thân ảnh từ ngoài đi vào kia, một linh quả trong miệng loại như trái nho rớt xuống, hắn cũng không phát hiện.

Bóng người kia đi vào dường như rất chậm, nhưng trong nháy mắt liền tới đại điện.

Phóng mắt nhìn tới, người này mặc một bộ áo khoác rộng lớn đen như mực, hoàn toàn bao phủ thân mình, trên mặt còn đeo một cái mặt nạ quỷ, thoạt nhìn vô cùng dữ tợn đáng sợ!

Chỉ cần nhìn từ ngoại hình, hoàn toàn không nhìn ra người này rốt cuộc là nam hay nữ.

Mà nếu người này đi lại trong hoàng cung, ít nhất có chín phần mười người trong thành không nhận biết.

Nhưng Chu Điển lại nhận ra!

Ngay khoảnh khắc người này xuất hiện, Chu Điển liền lau miệng, thân thể chấn động, đánh bay ra hai thiếu nữ trong lòng hắn, vội vã từ bên trên đi xuống, đi thẳng tới trước mặt người này cách ba trượng, sắc mặt nghiêm nghị, khom lưng quỳ một chân trên đất, kêu lên:

- Chu Điển đại tướng quân hộ quốc, tham kiến vương thượng!

Lời vừa nói ra, tất cả ca nữ đều lộ vẻ khiếp sợ.

Bởi vì mặc dù các nàng biết quân chủ ngụ ở trong hoàng cung này, nhưng từ lúc các nàng đi vào chỗ này đến giờ, đúng là không có người nào thấy qua.

Ngày thường, lúc các nàng vui đùa cùng Chu Điển, cũng từng nói giỡn nói muốn Chu Điển mang các nàng đi tham kiến quân chủ, vị kỳ tài quán thế cơ hồ là với sức một mình khai sáng Thần Du Quốc này.

Nhưng mỗi lần, Chu Điển đều thuận miệng chuyển đề tài, chưa bao giờ đáp ứng các nàng.

Nhưng hôm nay, vị nhân vật truyền kỳ thời khắc này lại đột ngột xuất hiện trước mặt các nàng như vậy.

Tự nhiên làm cho các nàng vô cùng khiếp sợ.

Đồng thời với khiếp sợ, lại là tò mò quan sát người đến.

Nhưng đập vào mắt, hoàn toàn không nhìn thấy vị quân chủ này có đặc thù chút nào, áo khoác màu đen rộng lớn cùng mặt nạ quỷ trên mặt kia, che phủ vị quân chủ kín mít, ngay cả một mảnh da thịt cũng không để lộ ra ngoài.

Từ trên hình thể, cũng không có cách nào nhìn ra giới tính của người này.

Hơn nữa nếu nhìn thoáng qua, không khỏi đều sinh ra một loại đầu váng mắt hoa, có cảm giác hỗn loạn, dọa cho các nàng hoảng sợ vội dời đi ánh mắt.

- Đứng lên đi! Người trước mặt Chu Điển kia, lạnh nhạt nói.

Thanh âm khàn khàn, cũng là một loại âm điệu trung tính, không phân biệt là nam hay nữ.

- Tạ ơn vương thượng! Chu Điển đáp một câu, đứng lên, nhưng vẫn như cũ hơi khom người cung kính, có chút kỳ quái nhìn vương thượng nói:

- Vương thượng! Lần này ngài tới tìm thuộc hạ, có chuyện gì phân phó? Từ sau khi khai sáng Thần Du Quốc, vương thượng trên cơ bản cũng không cần Chu Điển làm chuyện gì, nhưng không nghĩ tới lần này vương thượng lại chủ động đến chỗ này, Chu Điển mơ hồ dự cảm có lẽ là có đại sự gì sắp xảy ra.

Sau khi hỏi xong, Chu Điển im lặng chờ đáp án.

Vương thượng lại thật lâu không lên tiếng, thẳng đến hồi lâu sau, mới truyền đến thanh âm khàn khàn kia:

- Dãy núi Thiên Yêu, họa tinh hiện thế, xao động vận mệnh quốc gia, đại loạn sắp tới!

- Cái gì? Chu Điển biến sắc, cả kinh kêu lên:

- Lại có chuyện như vậy?

Hắn hung hăng cắn răng, một bộ dáng cực kỳ hung ác, vẻ tàn bạo ngày thường ẩn giấu vào giờ khắc này hiển lộ ra hết, hắn cười gằn nói:

- Vương thượng yên tâm, thuộc hạ lập tức phái người...

- Ngươi tự mình đi! Vương thượng không chờ hắn nói hết lời, liền cắt ngang.

Chu Điển nghe vậy ngẩn người, bất quá rất nhanh thì đáp:

- Thuộc hạ tuân mệnh, nhất định không phụ ủy thác của vương thượng!

- Rất tốt! Vương thượng từ tốn nói một tiếng, sau đó xoay người nhẹ nhàng rời đi.

Thời gian chỉ chớp mắt, liền không thấy bóng dáng.

Xa xa, một câu nói nhẹ nhàng truyền lại đây:

- Bắt sống!

Chu Điển hướng về nơi phát ra thanh âm ôm quyền đáp:

- Dạ!

Sau khi nói xong, hắn lại cất tiếng cười to lên, lạnh giọng lẩm bẩm:

- Cuối cùng cũng... có chút việc có thể làm, hy vọng hành trình lần này sẽ không để cho bản tướng quân rất nhàm chán mới được!

- Mang theo ta cùng đi được không, ta cũng muốn kiến thức phong thái tuyệt thế của đại nhân!

- Ta cũng muốn đi! - Còn ta nữa, còn ta nữa!

Một đám nữ nhân xông tới, oanh oanh yến yến lải nhải không ngừng.

Chu Điển cười gằn, quay nhìn bốn phía, đột nhiên hắn hừ lạnh một tiếng, một lực đạo vô hình chợt lan tràn ra, chấn cho tất cả nữ nhân đều bay ra ngoài.

Rớt xuống trên mặt đất, rất nhiều mỹ nhân đều hét thảm lên, trên người lại lóe lên sắc thái chập chờn không chừng, hiển nhiên là thần hồn bị hao tổn không nhẹ.

- Nam nhân làm việc, nữ nhân cút qua một bên! Chu Điển nói một câu, sau đó liền sãi bước đi ra cung điện.

Các thiếu nữ trước đó hắn còn vô cùng ôn tồn thân thiết, nhưng lại không đổi sắc chút nào đánh bay đi như vứt bỏ đôi giày cũ, có thể thấy được người này thật sự là một người tâm tính hung tàn, vui giận bất thường.

Không bao lâu, Chu Điển điểm binh khiển tướng, dẫn một đám nhân mã, khí thế hung hăng vọt ra hoàng cung, tiến thẳng tới hướng Thiên Yêu Sơn.

Thiên Yêu Sơn, trong một chỗ khe núi, một con Huyền Thổ Quy bậc mười một đỉnh phong ngoan cố chống cự, mấy đạo thân ảnh ở bốn phía quấn lấy giằng co không ngừng.

Hạ Sanh đánh ra một đao, lực lượng thần niệm bùng phát, xuyên qua lưỡi đao, biến thành luồng sáng kinh người cắt vào điểm yếu chỗ cần cổ của Huyền Thổ Quy, chỉ một thoáng, yêu thú này bị đánh đau gào thét liên tục, quay đầu muốn bỏ chạy.

Tiêu Bạch Y sử dụng bí bảo thần hồn cùng thân thể hắn không sai biệt lắm đều là bí bảo hình kiếm, mà ở chỗ này, hắn lại dùng thần hồn lực thi triển ra toàn bộ sở học bí thuật, tuy rằng có chút thằng chẳng ra thằng, ông chẳng ra ông, nhưng cũng uy năng không tầm thường.

Thần niệm ngưng tụ thành bóng kiếm chém xuống, ngăn cản đường lui của Huyền Thổ Quy.

Mộ Dung Hiểu Hiểu thần sắc trang nghiêm trang trọng, múa một cây trường tiên sinh gió nổi nước, bóng roi tầng tầng lớp lớp, tất cả công kích đều quay chung quanh bên thân yêu thú, làm nó tiến thối không được... Chỉ có điều, nàng vung múa trường tiên, tuy rằng xem đẹp mắt, lại thiếu rất nhiều sát khí.

Mà Thẩm Mục Ki sử dụng bí bảo thần hồn lại là một vòng phi nhận, rót vào thần niệm ném mạnh ra, cuốn lên uy thế ngập trời, không ngừng làm giảm tinh lực của yêu thú kia.

Dương Khai thì dùng Tử Dương Huyền Quang Tráo, gần người đánh giáp lá cà với Huyền Thổ Quy, từng quyền có lực, từng chiêu cuồng bạo.

Năm vị võ giả Đạo Nguyên Cảnh, vây công một con yêu thú ước chừng là Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong, nhưng lại đánh đã lâu không hạ nó được.

Không phải đám người Dương Khai quá kém, mà thật sự là lực phòng ngự của yêu thú này quá kinh người, mai rùa dày nặng phòng thủ cực kỳ kiên cố, hơi gặp công kích một chút, tên này lập tức rụt đầu và tứ chi vào trong.

Thế công vừa giảm xuống, nó lại thò đầu ra, một ngụm đạn năng lượng giống như đồ chơi liền phun ra ngoài rậm rạp chằng chịt, làm cho đám người Dương Khai phải mệt mỏi chống đỡ.

Năm người ở đây, trừ Dương Khai có một kiện bí bảo phòng ngự, dám gần người cận chiến cùng nó, bốn người còn lại thì không dám tới quá gần, miễn cho nhất thời không cẩn thận bị trúng chiêu.

Nếu không vì bản thân nó hành động chậm chạp, đám người Dương Khai đã sớm bỏ đi ý chiến đấu với nó.

Bất quá chính là một con yêu thú như vậy, cũng giúp mọi người trong chiến đấu rất nhanh hiểu rõ chỗ yếu kém và khuyết điểm của bản thân mình.

Kịch đấu hồi lâu, mắt thấy màn sáng bên ngoài thân Huyền Thổ Quy kia chập chờn, làm như sinh mệnh không còn bao lâu, Hạ Sanh chợt quát to một tiếng, tung người lên thân đi theo đao, ngay sau đó từ trên trời đập xuống như tinh tú rơi xuống.

Đám người Tiêu Bạch Y cũng đồng loạt ra hết tuyệt chiêu, toàn bộ công kích yêu thú kia.

Dương Khai thấy vậy, đánh bậy một chiêu rồi bứt lui về sau, miễn cho bị mọi người công kích liên lụy.

"Rầm rầm rầm..."

Một chuỗi tiếng vang truyền ra, năng lượng xáo loạn, thật lâu chưa ổn định.

Đợi cho mọi chuyện ổn định lại, Huyền Thổ Quy kia đã lẳng lặng nằm trên mặt đất, không nhúc nhích, trước mắt bao người, thân thể của nó từ từ nhạt đi, từ từ tiêu tán trong thiên địa, để lại tại chỗ một đoàn sáng bằng cỡ hạt đậu.

Đoàn sáng kia bất luận là màu sắc hay là độ sáng, hoặc là lớn nhỏ, đều không phải là yêu thú mọi người gặp lần đầu tiên có thể so sánh.

Dù sao con yêu thú trước mắt này chính là yêu thú bậc mười một đỉnh phong!

Bất quá, mặc dù chiến lợi phẩm ở trước mắt, mọi người cũng không có vội vã ra tay lấy đi, ngược lại mỗi người đều đứng tại chỗ, chau mày, lộ ra ý suy nghĩ, ai nấy đổi sắc không chừng, tựa hồ mỗi người đều có thu hoạch.

- Kinh nghiệm chiến đấu trước đây... dường như ở chỗ này không có tác dụng gì lớn a! Hạ Sanh là người đầu tiên lên tiếng.

- Ừm! Tiêu Bạch Y gật gật đầu nói:

- Ta nghĩ hẳn chư vị cũng phát hiện, thời điểm chúng ta ở chỗ này chiến đấu, luôn bị bó tay bó chân, rất là khó chịu!

Chương 2214: Tách ra hành động

- Nguyên nhân là vì linh thể thần hồn hay sao... Mộ Dung Hiểu Hiểu tiếp lời, như có điều suy nghĩ.

- Có lẽ vậy! Thẩm Mục Ki gật gật đầu tán thành.

Bởi vì là linh thể thần hồn, cho nên không thể vận dụng các chiêu thức và bí thuật lúc bình thường quen sử dụng, càng không có cách nào sử dụng bí bảo, tự nhiên làm cho mọi người cảm thấy rất khó chịu trong chiến đấu.

Còn nữa, loại chiến đấu trên thần hồn này, từ trước đến nay đều là tất cả võ giả cực lực lẩn tránh.

Ở tình hình chung, nếu hai võ giả thực lực không kém lắm đụng độ nhau, cũng sẽ không lựa chọn chiến đấu thần thức, bởi vì loại chiến đấu này quá mức nguy hiểm, hơi sơ suất một chút sẽ bị tiêu tán thần trí biến thành phế nhân.

Nhưng ở trong thế giới Thần Du Kính này, mọi người không thể lựa chọn phương thức chiến đấu nào khác, chỉ có thể với thần hồn là chủ thể chiến đấu. Kể từ đó, sẽ xuất hiện rất nhiều vấn đề trước nay chưa bao giờ nghĩ tới, cũng chưa từng xuất hiện.

Nói thí dụ như một chiêu đánh tới trước mắt, nếu là ở bên ngoài, có lẽ có thể thuận tay phá giải, thậm chí tá lực đả lực.

Nhưng ở trong này, lúc chiêu thức hung mãnh ập tới trước mắt, đại khái phản ứng của tất cả mọi người đầu tiên là tránh né... miễn cho thần hồn bị thương.

- Xem ra, vấn đề chúng ta cần lớn lên còn có rất nhiều! Hạ Sanh cười khổ một tiếng, nói tiếp:

- Tạm thời không cần suy nghĩ nhiều, một phần căn nguyên thần hồn này... Ánh mắt của hắn quét qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên người Thẩm Mục Ki, nói:

- Thẩm sư đệ ngươi trước hấp thu đi! Nói tới đây, hắn nhìn về phía Dương Khai, trưng cầu ý kiến:

- Dương huynh không có ý kiến chứ?

- Không có! Dương Khai lắc lắc đầu.

Thẩm Mục Ki cũng không có từ chối, nói một tiếng cám ơn sau đó đưa tay cầm lên căn nguyên thần hồn, thầm vận huyền công thu nạp.

Thời gian không bao lâu, căn nguyên thần hồn liền bị hấp thu hầu như không còn.

Tuy rằng cảm giác không quá rõ ràng, nhưng cường độ thần hồn của Thẩm Mục Ki không thể nghi ngờ tăng lên một chút xíu, điểm này từ vẻ mừng rỡ trên mặt hắn là có thể nhìn ra.

Dù sao cũng là một con yêu thú bậc mười một đỉnh phong, bản thân người hấp thu vẫn có thể cảm thấy rõ ràng lực lượng thần hồn tăng lên.

- Tiếp tục... Hạ Sanh nói một tiếng, rồi lần nữa đi phía trước dẫn đường tìm kiếm con mồi.

Thoáng một cái đã qua hai ngày.

Trong thời gian hai ngày này, đoàn người Dương Khai ở trong Thiên Yêu Sơn phối hợp với nhau, gặp không ít yêu thú, nhưng mỗi một lần đều là hữu kinh vô hiểm đánh chết. Mà căn nguyên thần hồn của yêu thú đánh chết chiếm được, cũng dưới chủ trì Hạ Sanh, không sai biệt lắm phân phối chia đều.

Dương Khai tổng cộng hấp thu căn nguyên thần hồn của 9 con yêu thú bậc chín, 5 con bậc mười, 2 con yêu thú bậc mười một...

Lực lượng thần hồn rõ ràng ngưng thật một chút so với lúc ban đầu đi vào trong này.

Những người khác tự nhiên cũng đều thu hoạch tương tự.

Lực lượng thần hồn yếu nhất như Thẩm Mục Ki, chiếm được lớn lên quả thực là rành rành trước mắt mọi người.

Trong Thiên Yêu Sơn, đích xác có vô số yêu thú, hoành hành khắp nơi, mọi người căn bản không cần cố ý đi tìm cũng có thể thường xuyên đụng phải.

Yêu thú thực lực quá thấp, bọn họ cũng không có ý đánh chết, bởi vì cho dù giết cũng không lấy được bao nhiêu chỗ tốt, nên mọi người giết chết trên cơ bản đều là yêu thú bậc chín trở lên.

Bất quá cũng không biết có phải vì còn ở ven bên ngoài hay không, cho đến giờ còn không có gặp yêu thú bậc mười hai.

Dĩ nhiên, nếu thật sự gặp yêu thú bậc mười hai, mọi người cũng chỉ có thể sợ hãi bỏ chạy.

Mà theo chiến đấu cường độ cao trong hai ngày, giờ này trạng thái của mọi người cũng rất bất đồng so với trước, hiển nhiên là chiếm được mười phần lớn lên. Nếu giờ này lại đụng phải con Huyền Thổ Quy kia thì với thực lực và kinh nghiệm của năm người trước mắt, đại khái chỉ cần thời gian uống cạn nửa chung trà là có thể đánh chết.

Nói cách khác, mọi người đã hoàn toàn thích ứng với môi trường trong này, thích ứng với bộ thân thể hiện thời, cùng với phương thức chiến đấu.

Lúc nghỉ ngơi, Hạ Sanh bỗng nhiên nói:

- Chư vị, ta có một đề nghị, không biết có nên nói hay không?

- Tách ra hành động? Tiêu Bạch Y dùng một bộ ánh mắt "Ngươi lắc mông một cái ta đã biết ngươi muốn làm gì rồi" nhìn hắn.

Hạ Sanh toét miệng cười:

- Tiểu Bạch là hiểu ta nhất! Hắn nói tiếp:

- Năm người tụ chung một chỗ dích xác rất an toàn, nhưng làm như vậy thật sự không hữu hiệu lắm. Cao trưởng lão cũng nói, chúng ta dừng lại trong thế giới này thời gian chỉ có một tháng mà thôi, một tháng sau, một đạo cấm chế trên lệnh bài sẽ khởi động, cưỡng ép mang chúng ta ra ngoài. Lần sau có muốn đi vào Thần Du Kính, cũng không biết là chuyện khi nào?! Cơ duyên lớn lao như vậy mà không nắm bắt cho tốt, chẳng khác nào làm thất vọng chính mình?

- So sánh với góc an toàn hành động chung một chỗ, sư huynh ta còn là có khuynh hướng tách ra, mặc dù sẽ có nguy hiểm nhất định, nhưng tiềm lực của chúng ta... không phải đều ở thời điểm nguy hiểm mới có thể bị bức ra hay sao? Ánh mắt của hắn lóe ra một loại phấn chấn cùng tự tin dị thường:

- Nếu luôn lớn lên trong hoàn cảnh an toàn, khi gặp phải nguy hiểm thực sự... thì đúng là đã quá muộn! - Thật ra... Tiêu Bạch Y chậm rãi nói tiếp:

- Ta cũng nghĩ như vậy!

Ngụ ý của hắn, lại có một chút băn khoăn không thể nói ra ý nghĩ này.

- Tách ra sao? Mộ Dung Hiểu Hiểu trên mặt lóe lên một tia chần chờ, bất quá rất nhanh thì kiên định, gật gật đầu nói:

- Không thành vấn đề!

Hạ Sanh thấy nàng đều gật đầu đồng ý, lúc này mới đưa mắt nhìn sang Thẩm Mục Ki.

Người này mỉm cười, nói:

- Các vị sư huynh sư tỷ không cần lo lắng cho ta, tuy ở trong này tu vi thần hồn của ta thấp nhất, nhưng ta sẽ lượng sức mà đi! Tốt xấu gì ta cũng là đệ tử Thần Điện mà!

- Tốt! Hạ Sanh liếc hắn một cái hài lòng. Lúc này mới quay đầu nhìn về Dương Khai, toét miệng cười nói:

- Dương huynh khẳng định là không có ý kiến rồi!

- Ta tùy ý! Dương Khai nhàn nhạt trả lời.

Lần này đi vào Thần Du Kính, vốn là một lần cơ duyên tình cờ chiếm được, cho nên hắn cũng không cưỡng cầu nhiều lắm. Nếu đám người Hạ Sanh kiên trì cùng hành động chung với nhau, hắn cũng sẽ phối hợp, nếu muốn tách ra, hắn cũng vui vẻ làm theo.

Dĩ nhiên, so sánh mà nói, hắn càng có khuynh hướng tách riêng hành động.

Bởi vì cùng hành động chung với đám người Hạ Sanh, hắn có thật nhiều thủ đoạn không dám đánh ra, luôn có cảm giác như không thể toàn lực phát huy.

- Như vậy, sư huynh ta ở chỗ này chúc các vị... Hạ Sanh quét mắt nhìn mọi người, nét mặt nghiêm nghị nói:

- ... Trên đường bình an, còn sống trở về!

- Ta đi trước một bước! Tiêu Bạch Y làm việc thật rất quyết đoán, thương nghị xong tách ra hành động, hắn lập tức lên đường, phóng người bay đi một hướng.

- Sư huynh bảo trọng! Mộ Dung Hiểu Hiểu hướng về phía Hạ Sanh nói một tiếng, lại nhìn Dương Khai và Thẩm Mục Ki, nói:

- Các đệ cũng vậy!

- Mộ Dung cô nương cũng phải mọi sự cẩn thận! Dương Khai mỉm cười trả lời một câu.

Mộ Dung Hiểu Hiểu gật gật đầu, thân thể mềm mại lắc một cái, bắn nhanh về một hướng khác.

- Đệ cũng đi đây! Thẩm Mục Ki vừa nói vừa đứng lên, khẽ gật đầu chào Hạ Sanh và Dương Khai, sau đó thi triển thân pháp biến mất không thấy. Rất nhanh, cũng chỉ còn lại có hai người Hạ Sanh và Dương Khai.

Hạ Sanh nhìn Dương Khai, cười híp mắt hỏi:

- Dương huynh định đi hướng nào?

- Bên này! Dương Khai đưa tay chỉ một hướng khác.

Hạ Sanh híp mắt lại, nói:

- Định đi sâu vào bên trong sao... Dương huynh phải cẩn thận một chút! Cao trưởng lão có nói, bên trong Thiên Yêu Sơn này, có rất nhiều tồn tại ngay cả nàng cũng không dám chọc!

- Ta sẽ lượng sức mà đi, cũng không tham công mạo hiểm!

Dương Khai mỉm cười.

- Như thế là tốt! Hạ Sanh gật gật đầu:

- Vậy... Hạ mỗ cáo từ trước, đợi lúc ra ngoài gặp lại!

Hạ Sanh nói dứt lời, nhẹ nhàng đứng dậy, bay đi vào một hướng. Nhìn theo hướng hắn đi kia, hẳn cũng muốn đi sâu vào bên trong Thiên Yêu Sơn. Chỉ có điều chọn phương hướng khác với Dương Khai mà thôi.

Rất nhanh, Hạ Sanh liền biến mất không thấy.

Lúc này Dương Khai mới chậm rãi đứng lên, quay đầu nhìn hướng bên trong Thiên Yêu Sơn, thấp giọng thì thầm:

- Là lúc nên buông tay chân ra, làm lớn một phen rồi!

Cùng lúc đó, dưới chân dãy núi Thiên Yêu, một đội ngũ mấy trăm người ào ào bay tới, dừng lại trên mảng đất trống dưới chân núi.

Đội ngũ này hiển nhiên là một chi quân đội được huấn luyện nghiêm chỉnh. Bởi vì mặc dù là mấy trăm người ở cùng một chỗ, nhưng trận hình không loạn, hành động có thứ tự, mấy trăm người đứng ở nơi đó, lại yên lặng như tờ. Chỉ có khí thế trang nghiêm trang trọng lạnh lẽo quanh quẩn bốn phía, khí thế kia như một con rồng chiếm cứ trên đỉnh đầu chi đội ngũ này, nằm chờ xuất thế, làm cho mây gió trên bầu trời kia xao động...

Trong đội ngũ, có đại kỳ theo gió phất phới.

Mặt trái đại kỳ khắc rõ một đồ án mãnh hổ xuống núi trông rất sống động, răng nanh lộ ra hết, khí thế uy mãnh như muốn ra khỏi đại kỳ... khiến người ta cảm thấy nghẹt thở.

Mặt chính đại kỳ rõ ràng là một chữ "Chu" cực lớn, rồng bay phượng múa, bút lực cứng cáp có lực.

Đây chính là đội quân hộ quốc của Thần Du Quốc, cũng là quân đội tinh nhuệ dưới trướng Chu Điển.

Giờ khắc này, Chu Điển cưỡi trên một đầu Cửu Ứng Quỳ Long Thú trắng như tuyết, cũng không có mặc áo giáp gì, chỉ dùng y phục của người thường, nhưng sát khí trên người hắn vẫn như cũ khiến người ta không rét mà run.

Chăm chú nhìn Thiên Yêu Sơn gần trong gang tấc, Chu Điển cười lạnh một tiếng:

- Thật là hoài niệm mà... Lần trước tới nơi này, đã là chuyện hơn hai ngàn năm trước, không nghĩ tới, cuộc đời này còn phải trở lại nơi này!

Hắn lầm bầm lầu bầu, quân sĩ dưới trướng không người nào dám ho một tiếng.

Một lát sau, bỗng nhiên Chu Điển quát to:

- Liêm Viêm, Ban Thanh, Vu Mạn, Viên Khánh!

Bốn người ứng tiếng bước ra khỏi hàng, đồng loạt ôm quyền nói:

- Có thuộc hạ!

Bốn người này bất ngờ tất cả đều có tu vi Đế Tôn nhất tầng cảnh cường đại. Mà bốn người này, cũng chính là bốn viên đại tướng đắc lực dưới trướng Chu Điển, lần này phụng lệnh quân chủ tới Thiên Yêu Sơn bắt họa tinh, dĩ nhiên là Chu Điển mang theo bọn họ cùng đi.

Bốn người ba nam một nữ, trừ cường giả kêu Vu Mạn kia là một nữ nhân, còn lại ba người đều là nam nhân.

Trong đó Liêm Viêm một đầu tóc đỏ, dài đến thắt lưng, thoạt nhìn vô cùng hung dữ, mà xem từ ánh sáng đỏ mơ hồ nổi lên trên người hắn, dường như lực lượng thần hồn của người này còn có lực đặc biệt gì đó.

Ban Thanh người thấp nhỏ, thậm chí tướng mạo cũng rất bình thường, nhưng năng lực ẩn mình ám sát của hắn, dù là người mạnh như Chu Điển như thế, nếu nhất thời không phòng bị chu toàn cũng có khả năng bị Ban Thanh tới gần bên người.

Vu Mạn thoạt nhìn ước chừng ba mươi tuổi, vóc người đẫy đà, trong mỗi cái giơ tay nhấc chân, đều phong vận thành thục nhìn một cái không sót gì, sóng mũi cao, bày ra độ cong duyên dáng, đôi môi đỏ mọng mê người, chọc người mơ mộng vô hạn, bộ ngực đầy đặn co giãn, cái mông tròn vểnh cao...

Người cuối cùng là Viên Khánh, cũng không biết tu luyện công pháp bí thuật gì, cả người hắn tạo cho người ta có cảm giác cực kỳ âm nhu... tướng mạo hắn cũng rất đẹp, thậm chí làm cho rất nhiều nữ nhân ở trước mặt hắn đều ảm đạm mất sáng...

Chương 2215: Phệ Hồn Ma Trùng

Bốn người này đều là người có công lớn khai quốc Thần Du Quốc, trước kia đi theo bên cạnh Chu Điển bình định thiên hạ, chinh chiến nam bắc, ít gặp địch thủ.

Chính là phóng mắt nhìn khắp thế giới Thần Du Kính, cũng đều là cường giả tiếng tăm lừng lẫy.

Chỉ là ở trước mặt Chu Điển, sự cường đại của bọn họ lại đều bị khí thế của một người che mất.

- Chia ra bốn đường vào núi tìm kiếm, cần phải trong thời gian ngắn nhất, bắt mang về những họa tinh kia cho ta, để dẫn tới trước mặt vương thượng! Chu Điển chỉ tay một cái, trầm giọng quát.

- Dạ! Bốn người đồng loạt ứng đáp, rồi lập tức điểm binh khiển tướng, chia làm bốn đạo quân, nhanh chóng biến mất trong Thiên Yêu Sơn.

Tại chỗ, chỉ để lại một mình Chu Điển.

Gió thổi qua tiếng động lớn rầm rĩ, thổi bay tung mái tóc trên đầu Chu Điển, một hồi lâu, hắn mới thúc hai chân một cái, thúc giục Cửu Ứng Quỳ Long Thú dưới thân từ từ tiến lên.

Con yêu thú hắn cưỡi này, cũng có cấp bậc mười hai, dù chỉ là sơ kỳ, nó cũng tương đương với tu vi của võ giả Đế Tôn nhất tầng cảnh, nhưng dù vậy, cũng chỉ có nước ngoan ngoãn bị Chu Điển cưỡi trên lưng.

Năm đó Chu Điển vì hàng phục con yêu thú này, đã hao tốn không ít tinh lực và thời gian, cuối cùng mới thành công.

Chăm chú nhìn chỗ sâu trong dãy núi Thiên Yêu, trong mắt Chu Điển không khỏi toát lên chiến ý dâng cao, dường như trong núi rừng kia có đối thủ hắn vô cùng coi trọng đang đợi hắn.

Đám người Dương Khai vào núi lịch lãm, tự nhiên là không biết gì với chuyện xảy ra bên ngoài, bởi vì không có người nào nghĩ tới: chỉ là một lần lịch lãm đơn thuần, lại nhấc lên sóng to gió lớn như thế.

Giờ khắc này, Dương Khai đang ở trong Thiên Yêu Sơn giằng co với một con Lôi Canh Thanh Lang.

Yêu thú này chỉ có bậc mười đỉnh phong, gần như tương đương với con yêu thú đầu tiên khi mọi người đi vào Thần Du Kính, nhưng Dương Khai lại lộ vẻ mặt ngưng trọng.

Không có gì khác, con yêu thú này dường như có hơi khác biệt, nó lại là có thể điều khiển lực lượng sấm sét.

Bên ngoài thân nó lóe sáng lấp lánh hiển hiện lực sát thương cường đại, làm cho Dương Khai hơi có chút kiêng kỵ.

Hiện tại hắn chỉ là linh thể thần hồn xuất hiện trong này, đều không phải là thân thể, nếu có tổn thương gì, cũng không thể nhanh chóng chữa trị được, ngay cả có Ôn Thần Liên bên thân, Dương Khai cũng không dám tùy tiện va chạm với lực lượng như thế.

Bất quá cũng may mà hắn căn bản cũng không có ý chính mình ra tay.

Cùng hành động chung với đám người Hạ Sanh, hắn dù có rất nhiều thủ đoạn cũng không tiện để lộ ra, chiến đấu bó tay bó chân, rất không được tự nhiên.

Nhưng trước mắt chỉ có một mình hắn, tự nhiên không có cố kỵ gì.

Con Lôi Canh Thanh Lang đối diện kia hiển nhiên cũng nhận ra Dương Khai không dễ trêu chọc, lại còn cố kỵ chênh lệch trên thực lực, nên chỉ xa xa giằng co cùng Dương Khai, thỉnh thoảng lại nhe răng trợn mắt gào thét một tiếng, ý muốn dọa Dương Khai lui đi.

Nhưng Dương Khai sao có thể để nó như mong muốn...

- Đi ra! Đột nhiên, Dương Khai quát nhỏ một tiếng.

Theo thanh âm vang lên, thân thể hắn hơi chấn động một chút, ống tay áo rung chuyển, một mảng điểm đen rậm rạp chằng chịt bỗng nhiên quỷ dị hiện ra.

Những điểm đen kia mới bắt đầu còn không nhiều, nhưng chỉ trong chớp mắt liền trở nên nhiều đếm không xuể, hơn nữa với tốc độ cực nhanh hội tụ thành một đám mây đen.

Đám mây đen lớn chừng mặt bàn, nhìn kỹ có thể thấy rất rõ ràng, mây đen này là một đám sâu nhỏ mắt thường gần như không thể quan sát được hợp thành.

Phệ Hồn Trùng...

Phải xưng là Phệ Hồn Ma Trùng.

Từ lần trước sau khi bọn chúng cắn nuốt đại lượng ma nguyên tinh thuần trong thức hải của Dương Khai, hết thảy đám Phệ Hồn Trùng này liền biến thành màu sắc đen nhánh, mỗi con nếu phóng lớn lên, đều sẽ có bộ dáng dữ tợn đáng sợ, sát khí bức người.

Đám mây trùng vừa xuất hiện, liền truyền đến tiếng vang "vù vù".

Lôi Canh Thanh Lang hiển nhiên không biết đây rốt cuộc là thứ gì, nhưng theo bản năng sinh linh lại làm cho nó cảm thấy không ổn. Mắt thấy đám mây trùng kia vọt thẳng tới hướng mình, nó lại há to miệng, từ trong miệng điện mang lóe lên, kèm theo tiếng vang răng rắc, một tia chớp hình cung cứ như vậy bắn ra, trúng ngay giữa đám mây trùng.

Đám mây trùng trong khoảnh khắc bị đánh tan...

Nhưng rất nhanh, lại ngưng tụ lại cùng nhau.

Mà sau khi phóng ra một kích kia, Lôi Canh Thanh Lang lại xoay mình bỏ chạy, hoàn toàn không có ý tiếp tục dừng lại.

- Đuổi! Từ trong miệng Dương Khai phun một chữ. Thật ra cũng không cần hắn hạ đạt hiệu lệnh gì, Phệ Hồn Ma Trùng theo bản năng của chúng đều bay bám theo.

Đám mây trùng giống như giòi đục xương chân, bay thẳng tới hướng con Lôi Canh Thanh Lang kia, dù Lôi Canh Thanh Lang tốc độ không chậm, nhưng chỉ trong thời gian cực ngắn đã bị đuổi kịp, chỉ phốc một cái, đám mây trùng liền bao vây kín con yêu thú này. Ngay khoảnh khắc vang lên tiếng hét thảm, tiếng rên rĩ không ngừng, nghe vào tai vô cùng dọa người.

Đám mây trùng lăn lộn, giống như vật còn sống ngọa nguậy...

Dương Khai lẳng lặng đứng tại chỗ, ngắm nhìn hết thảy.

Khí tức của con Lôi Canh Thanh Lang với tốc độ không tính là nhanh, cũng không tính là chậm từ từ trở nên yếu đi.

"Uy lực vẫn có chút tạm được a..." Dương Khai như có điều suy nghĩ.

Đặc tính của Phệ Hồn Trùng tuy rằng khiến vô số sinh linh đều vô cùng kiêng kỵ, nhưng đám Phệ Hồn Trùng của Dương Khai này dù sao cũng là từ cấp bậc rất thấp một đường lớn lên, mà những năm gần đây, hắn cũng không hề chú ý quá nhiều với chúng, chỉ bỏ mặc cho chúng tự do sinh hoạt tiến hóa trên bảo đảo của Ôn Thần Liên biến thành.

Dù qua thời gian không ngắn, bọn chúng cũng lớn lên không ít, nhưng vẫn không thể thỏa mãn nhu cầu chiến cuộc của Dương Khai hiện nay.

Yêu thú bậc mười, cũng chỉ tương đương với trình độ Hư Vương Cảnh mà thôi.

Nếu Dương Khai ra tay ở bên ngoài, chỉ cần một kích là có thể quyết định thắng bại, nhưng để Phệ Hồn Ma Trùng hành động, lại cần hao phí một chút thời gian.

Bất quá... trong thế giới Thần Du Kính này đối với Phệ Hồn Ma Trùng mà nói, quả thực là một chỗ thiên đường chế tạo dành riêng cho chúng, nếu hoạt động tốt, nói không chừng đám Phệ Hồn Ma Trùng có thể trong một tháng này sẽ xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Thật đến lúc đó, trên tay Dương Khai tất nhiên lại nhiều hơn một đòn sát thủ, hơn nữa còn là đòn sát thủ khó lòng phòng bị!

Cho nên Dương Khai cũng quyết định chủ ý, lợi dụng tính đặc thù nơi này, lợi dụng thời gian còn lại, bồi dưỡng cho Phệ Hồn Ma Trùng một phen!

Mà đang lúc hắn trầm tư suy nghĩ, bên kia đám mây trùng nhào lộn tốc độ cũng càng lúc càng nhanh, tiếng Lôi Canh Thanh Lang hét thảm cũng từ từ yếu đi không thể nghe thấy... cuối cùng nó không còn nhúc nhích.

Dương Khai quan sát cẩn thận, hắn phát hiện thân thể Lôi Canh Thanh Lang này đang bị Phệ Hồn Ma Trùng nhanh chóng ăn dần đi...

Dù sao sinh linh ở trong này đều là linh thể thần hồn, không có tấm thân máu thịt, là thức ăn yêu thích ngon miệng nhất của Phệ Hồn Trùng.

Nếu do Dương Khai ra tay đánh giết, sau khi Lôi Canh Thanh Lang này chết, đại đa số năng lượng thần hồn sẽ tiêu tán hầu như không còn, lần nữa trở về không gian của thế giới này, chỉ để lại lực lượng căn nguyên thần hồn.

Nhưng do Phệ Hồn Trùng cắn nuốt thì khác, những lực lượng kia vốn phải tiêu tán, thời khắc này hết thảy đều vào trong cơ thể Phệ Hồn Ma Trùng, trở thành nguồn vốn để chúng trở nên lớn mạnh cường đại.

Dương Khai duy nhất cần lo lắng, là đừng để Phệ Hồn Ma Trùng cũng cắn nuốt mất căn nguyên thần hồn của yêu thú này.

Nếu thật như vậy, thì hắn sẽ không thu hoạch được gì...

Đây cũng không phải là điều hắn muốn nhìn thấy, lịch lãm lần này lớn mạnh bản thân mình mới là vương đạo, còn để Phệ Hồn Ma Trùng lớn lên chỉ là thuận thế mà làm, Dương Khai còn là phân rõ vấn đề chính và phụ. Cho nên đợi một lúc sau, Dương Khai liền hơi động thần niệm, truyền một tin tức cho đám mây trùng kia.

Đám mây trùng ngược lại cũng rất biết nghe lời, có lẽ nguyên nhân là qua nhiều năm sinh sống trong thức hải của Dương Khai, cho nên rất biết thi hành theo chỉ thị của hắn.

Tin tức vừa truyền qua, đám mây trùng lập tức rời khỏi thi thể Lôi Canh Thanh Lang, bay trở về trong ống tay áo Dương Khai.

Mà phóng mắt nhìn tới, Lôi Canh Thanh Lang bên kia gần như đã bị cắn nuốt sạch sẽ, chỉ còn lại có một đoàn ánh sáng vàng lớn chừng hạt đậu lưu lại tại chỗ.

Dương Khai hài lòng gật gật đầu, đi tới trước, nhặt lấy đoàn sáng kia hấp thu vào trong cơ thể.

Không bao lâu, hắn tiếp tục lên đường, đi tới trước.

Một đường đi qua, không có gặp yêu thú quá cường đại, mà đám mây trùng vừa ra, tất cả yêu thú đều thành thức ăn của Phệ Hồn Ma Trùng, Dương Khai chỉ cần đứng ở một bên im lặng chờ một lát, là có thể chiếm được căn nguyên thần hồn của các con yêu thú kia chết đi để lại.

Quả thực thoải mái khó có thể tưởng tượng!

Đây cũng là chỗ tốt khi hắn hành động một mình, cũng không cần bỏ ra nhiều lắm khí lực liền có thể có thu hoạch. Nếu như đi cùng với đám người Hạ Sanh, loại vật Phệ Hồn Ma Trùng này khẳng định là hắn sẽ không thả ra.

Mà theo thời gian trôi qua, Dương Khai cũng từ từ phát hiện một chuyện làm cho hắn cảm thấy hứng thú.

Chính là mặc dù Phệ Hồn Ma Trùng ở trong ống tay áo của hắn, dường như chúng cũng có thể hấp thu lực lượng kỳ lạ từ trong thiên địa này, không ngừng lớn mạnh.

Nghĩ kỹ lại, đây cũng là chuyện đương nhiên.

Linh khí thiên địa trong thế giới này, so với linh khí thiên địa ở thế giới bên ngoài, hoàn toàn là hai khái niệm bất đồng.

Linh khí ở bên ngoài, có thể cung cấp cho võ giả thu nạp vào thân thể, giúp võ giả từ từ trở nên mạnh mẽ.

Nhưng linh khí ở trong này, lại có thể cung cấp cho linh thể thần hồn của tất cả sinh linh thu nạp, làm lớn mạnh thần hồn.

Phệ Hồn Ma Trùng đương nhiên cũng không ngoại lệ, linh khí thần hồn có mặt khắp nơi kia, chính là thức ăn ngon miệng nhất mà bọn chúng ưa thích nhất.

Đây tuyệt đối là một bảo địa! Dương Khai tâm tình phấn chấn.

Một đường đi tới, thu hoạch to lớn.

Chỉ trong thời gian hai ngày, Dương Khai đã sử dụng Phệ Hồn Ma Trùng đánh chết ít nhất 70, 80 con yêu thú, tất cả thân thể yêu thú đều bị ma trùng cắn nuốt hầu như không còn, mà căn nguyên thần hồn lưu lại dĩ nhiên là tiện nghi cho Dương Khai.

Điều này làm cho lực lượng thần thức của hắn vốn đã có thể so với Đạo Nguyên tam tầng cảnh trở nên càng thêm cường đại càng thêm chắc chắn, mơ hồ có khuynh hướng tiến phát tới Đế Tôn Cảnh.

Không đề cập tới thần niệm của bản thân Dương Khai từng điểm một tăng cường, chỉ riêng Phệ Hồn Ma Trùng trưởng thành, cũng thấy rõ ràng.

Ban đầu, Phệ Hồn Trùng giải quyết một con Lôi Canh Thanh Lang bậc mười cũng cần thời gian cạn một chung trà mới có thể làm được, nhưng hiện tại, thời gian này đã rút ngắn hơn một nửa.

Bọn chúng lớn lên còn thấy rõ ràng hơn so với Dương Khai.

Thu hoạch to lớn như vậy, quả thực Dương Khai vô cùng mừng rỡ, càng cảm thấy tách ra với đám người Hạ Sanh hành động một mình là một quyết định sáng suốt.

Theo Cao Tuyết Đình nói, hấp thu căn nguyên thần hồn của một con yêu thú bậc mười, gần như tương đương với 7, 8 ngày khổ tu, mà hấp thu một con bậc mười một, thì tương đương với 20 ngày.

Ngắn ngủi trong thời gian hai ngày, Dương Khai chiếm được chỗ tốt gần như tương đương với ba bốn năm tu luyện.

Hơn nữa, tiên quyết là cần sử dụng bí thuật tu luyện thần hồn đặc thù, mới có thể có thành quả như thế.

Nếu như một mực đi chung với đám người Hạ Sanh, khẳng định hắn không thể nhận được lớn lên như vậy.

Bất quá cũng chỉ có hắn, mới có thể làm được loại trình độ này.

Bởi vì hắn có Phệ Hồn Ma Trùng, mỗi một lần chiến đấu, hắn đều chỉ cần ngắm nhìn, sau đó chờ đợi thu chiến lợi phẩm là được...

Căn bản không cần xuất lực, tự nhiên cũng không cần nghỉ ngơi...

Chương 2216: Cự mãng

Lại qua một ngày sau, sau khi hút thu thần hồn của một con yêu thú bậc mười một chết lưu lại, thân mình Dương Khai bỗng nhiên hơi chao đảo một cái.

Hắn không khỏi nhíu mày.

Bởi vì ngay khoảnh khắc đó, hắn lại cảm thấy hơi khó chịu, loại khó chịu khó hiểu nói không rõ này, lại làm cho toàn thân hắn đều có chút không được tự nhiên.

"Cái này đến cực hạn rồi sao..." Dương Khai cũng không có hoảng loạn, chỉ là hơi suy nghĩ một chút liền hiểu rõ nguyên nhân.

Cao Tuyết Đình trước đây đã nói, cứ hấp thu căn nguyên thần hồn sinh linh sau khi chết lưu lại trong này như vậy, tuy rằng có thể nhanh chóng giúp cho thần hồn bản thân trở nên mạnh mẽ, nhưng cũng không phải là không hề cố kỵ.

Thời điểm hấp thu đến một mức độ nào đó, sẽ xuất hiện một loại trình độ bão hòa.

Một khi xuất hiện tình huống như vậy, thì không thể hấp thu tiếp căn nguyên thần hồn, nếu không, có khả năng sẽ sinh ra một chút tệ đoan.

Tình huống của Dương Khai thời khắc này, không thể nghi ngờ chính là một loại dấu hiệu báo trước đạt tới bão hòa.

Nghĩ lại cũng đúng, trước sau chỉ trong thời gian ba ngày, hắn đã sử dụng Phệ Hồn Ma Trùng đánh chết, hấp thu căn nguyên thần hồn của trên trăm con yêu thú, trong đó không ít yêu thú bậc mười một, số lượng cùng tốc độ bực này quả thực có chút nghe mà rợn cả người.

Dương Khai đoán chừng, đám người Hạ Sanh ngay cả một phần năm của hắn cũng không thể có, bởi vì đoạn đường hắn đi tới này, căn bản cũng không cần nghỉ ngơi hồi phục, chỉ cần phát hiện con mồi, khởi động Phệ Hồn Ma Trùng bao phủ là được rồi.

Mà đám người Hạ Sanh sau mỗi trận chiến đấu, đều phải cần khôi phục một lúc, dĩ nhiên là không có hiệu suất bao nhiêu.

- Đáng tiếc... Hắn thầm than một tiếng, trên mặt đầy vẻ tiếc nuối.

Hắn vốn định cứ theo xu thế này, một đường để cho lực lượng thần hồn của mình đánh sâu vào đến trình độ Đế Tôn Cảnh. Một khi lực lượng thần hồn đánh sâu vào đến Đế Tôn Cảnh, thì ngày sau hắn tu luyện, cũng chắc chắn thuận buồm xuôi gió.

Bất quá bây giờ nếu đã đến cực hạn, thì cũng không có biện pháp giải quyết, chỉ có thể từ từ chờ đợi, đợi linh thể thần hồn của mình hoàn toàn tiêu hóa sạch sẽ căn nguyên thần hồn mấy ngày nay hấp thu...

Nhưng hắn cũng không có thả chậm bước chân, vẫn tiếp tục duy trì tốc độ đi tới phía trước.

Bởi vì mặc dù hắn không có cách nào hấp thu thêm căn nguyên thần hồn, nhưng Phệ Hồn Ma Trùng còn có thể, cho nên cũng không thể lãng phí.

Mà càng đi sâu vào bên trong, Dương Khai phát hiện yêu thú mình gặp cấp bậc càng ngày càng cao.

Thời điểm mới đầu hành động tách ra với đám người Hạ Sanh, hắn còn có thể phát hiện một vài con yêu thú bậc bảy bậc tám thậm chí là yếu hơn, đối với số yêu thú này tự nhiên là hắn không hề có hứng thú, đồng loạt xem như không thấy.

Nhưng theo thời gian trôi qua, những con yêu thú nhược tiểu này không còn thấy bóng dáng, thay vào đó chính là tồn tại đẳng cấp cao hơn.

Tới chỗ này, Dương Khai đã không còn nhìn thấy yêu thú bậc chín và bậc chín trở xuống, tất cả yêu thú ít nhất đều là bậc mười!

Theo suy đoán của hắn, nếu tiếp tục đi sâu vào trong, yêu thú bậc mười cũng sẽ không còn xuất hiện ở trước mắt mình.

Một khắc nào đó, đang lúc hắn nhìn quanh tìm kiếm con mồi, bỗng nhiên trong rừng nổi gió tanh, cây cối lay động, rồi một uy áp không tầm thường từ xa nhanh chóng tới gần... hơn nữa bên tai Dương Khai còn truyền đến một tràng tiếng vang kỳ lạ.

Hắn không khỏi lộ vẻ mặt nghiêm trọng, ngưng thần nhìn lại phương hướng kia.

"Rầm rầm xoạt xoạt..."

Dường như có thứ gì đang dùng lực lượng khổng lồ đánh vào cây cối trong núi rừng này, làm cho cây cối ngã trái ngã phải, lá rụng rào rào.

Chốc lát, từ phía trước bỗng nhiên bắn nhanh tới một luồng sáng màu tím, tốc độ thật nhanh.

- Hả? Dương Khai trên mặt càng ngạc nhiên, bởi vì hắn phát hiện bản thể ánh sáng màu tím đang vọt tới hướng mình bên này, lại là một con yêu thú nhỏ dạng như một con báo.

Yêu thú mạnh yếu, mặc dù không thể dùng lớn nhỏ để phân biệt, nhưng khi Dương Khai dùng thần niệm quét qua, lại vẫn thấy rõ cấp bậc của con Tử Ly này là bậc chín!

Hắn đi đến chỗ này đã có một đoạn thời gian không có phát hiện yêu thú bậc chín, bởi vì đẳng cấp bậc chín này đã không thích hợp sinh sống trong phạm vi này.

Cho nên khi con Tử Ly xuất hiện ở trước mắt, Dương Khai còn có hơi kinh ngạc, không biết một con yêu thú nhỏ yếu như vậy làm thế nào có thể bình yên sống sót trong phạm vi khu vực này.

Bất quá tốc độ của nó ngược lại quả thật rất nhanh, Dương Khai phát hiện ra nó, dò xét cấp bậc của nó, chỉ trong nháy mắt mà thôi, không đợi Dương Khai ra tay về phía nó, tên này không ngờ "vù" một tiếng, lẻn ra phía sau Dương Khai rồi!

Lúc một người một thú gặp thoáng qua, Dương Khai rõ ràng nhìn thấy trong đôi mắt thú của con Tử Ly này thoáng lóe lên vẻ kinh ngạc, một mực nhìn chăm chú vào mình, dường như phát hiện một con vật gì mới lạ.

Rõ ràng đây là một loại biểu hiện linh trí đã mở, tất cả yêu thú Dương Khai gặp trước đây đều không có được năng lực này. Những con yêu thú kia chỉ là theo bản năng giết chóc của bản thân mà thôi, khi gặp Dương Khai, dù Dương Khai không ra tay, chúng cũng sẽ chủ động công kích. Mà con Tử Ly này, hiển nhiên là có điều khác biệt.

Bất quá, Dương Khai cũng không có thời gian đi nghĩ nhiều về nó, mà vẫn như cũ sắc mặt ngưng trọng chăm chú nhìn phía trước.

Bởi vì phía sau Tử Ly, là một tên siêu hung tợn...

"Rầm rầm xoạt xoạt..." Lại là một trận cây cối lay động ngã xuống đất tạo tiếng vang cực lớn, ngay sau đó, một cái đầu bẹp giống như cái khạp lớn bỗng nhiên từ phía trước thò ra, trên đầu gắn đầy vảy, đạo đạo văn lộ đỏ thắm, có vẻ vô cùng dữ tợn; trong hai con mắt to lớn, con ngươi xanh biếc thẳng đứng, khiến người ta không rét mà run; trong cái miệng khổng lồ há to, một cái lưỡi đỏ phun ra nuốt vào không chừng, phát ra tiếng vang "tê tê tê".

Rõ ràng là một con yêu thú cự mãng!

Cũng không biết nguyên nhân vì sao, nó đuổi theo phía sau Tử Ly, một đường đuổi tới trước mặt Dương Khai.

Mà vừa hiện thân, hai con ngươi thẳng đứng của con cự mãng này như ghim lại trên người Dương Khai, ngay sau đó, từ từ lộ ra thân mình một người ôm không hết, đầu ngẩng thật cao giữa không trung, trong miệng lưỡi rắn như cũ phun ra nuốt vào, nhìn chằm chằm vào Dương Khai không có hảo ý chút nào.

- Giá họa cho người, chơi lưu manh nha... Dương Khai nghiêng đầu lại, liếc nhìn Tử Ly trốn phía sau một gốc cây, thò ra cái đầu nhỏ nhắn.

Tử Ly thấy hắn nhìn lại hướng mình, nó không khỏi rụt cổ một cái, bất quá rất nhanh lại lén lút nhìn sang, dường như là muốn nhìn xem Dương Khai có thể đuổi cự mãng này đi hay không?

- Chờ ta xử lý nó rồi tới thu thập ngươi! Dương Khai cười lạnh một tiếng, lần nữa quay đầu đối mặt với con cự mãng kia.

Con mồi đến trước mắt, hắn không có đạo lý nào bỏ qua, cho nên hắn chuẩn bị ra tay.

Dường như cũng ý thức được Dương Khai không dễ chọc, sau khi con cự mãng hiện thân nó lại không có trước tiên ào tới tấn công, mà chỉ từ trên cao nhìn xuống Dương Khai, trong mắt lấp lóe ra hào quang cực kỳ nguy hiểm.

Dương Khai dùng thần niệm quét qua cự mãng, sắc mặt trở nên càng thêm ngưng trọng.

Bởi vì hắn phát hiện con cự mãng này đúng là con yêu thú mạnh nhất mình gặp được, cường độ thần hồn của nó quả thực có thể liều mạng với mình. Nói cách khác, con vật này đã đạt tới trình độ Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong, nếu cho nó thêm một chút thời gian, khẳng định nó có thể tấn thăng đến Đế Tôn Cảnh!

Trong thế giới này, thần hồn cường đại mới là đường tắt duy nhất, bởi vì không có thân thể, cho nên chỉ cần lực lượng thần hồn đạt tới yêu cầu là có thể thoải mái tấn thăng cấp tiếp theo.

Con cự mãng trước mắt này không thể nghi ngờ chính là một chân bước vào ngưỡng cửa Đế Tôn Cảnh.

Giằng co một lát, cự mãng mất đi kiên nhẫn, bản năng giết chóc điều khiển hành động của nó.

Chỉ thấy, trong hai tròng mắt của nó tia sáng màu xanh biếc nhoáng lên một cái, một lực lượng vô hình liền đánh ập tới hướng Dương Khai.

Chỉ một thoáng, bên ngoài thân Dương Khai tuôn ra ánh sáng màu tím, Tử Dương Huyền Quang Tráo đã hiện ra.
Mặt ngoài quầng sáng trong suốt kia trong nháy mắt liền xuất hiện một tầng gợn sóng lan tràn ra, nhưng lại bị một lực lượng vô hình đánh móp vào bên trong rất nhiều.

Đánh sâu vào thần hồn!

Đây là bí thuật thần hồn mà mỗi một con yêu thú, cùng với mỗi một sinh linh ở trong này đều nắm giữ, chính là một loại thủ đoạn dùng lực lượng thần hồn của bản thân làm cơ sở, khởi động, đánh sâu vào thần hồn địch nhân.

Đơn thuần, trực tiếp, nhưng uy lực rất cường đại.

Nhất là dưới tình huống thực lực chênh lệch cách xa, một kích này thường thường có thể trực tiếp quyết định thắng bại.

Dương Khai một đường đi tới đã gặp trên trăm con yêu thú, cơ hồ là mỗi một lần hắn đều phải bị con mồi dùng một chiêu này đối phó, cho nên ứng phó sớm đã đạt đến trình độ thuận buồm xuôi gió.

Tử Dương Huyền Quang Tráo tốt xấu gì cũng là bí bảo thần hồn cấp Đạo Nguyên, ngay cả Dương Khai không có luyện hóa hoàn toàn, không thể phát huy ra toàn bộ uy năng của nó, cũng có thể tạo được tác dụng phòng hộ không tầm thường.

Chưa bao giờ một con yêu thú nào đột phá được phòng ngự của bí bảo này.

Nhưng...

Thần hồn của con cự mãng này vừa đánh ập vào một cái, lại làm cho tia sáng trên Tử Dương Huyền Quang Tráo chập chờn liên tục, suýt nữa vỡ nát, mà bản thân Dương Khai lại lảo đảo lui về phía sau vài bước, sắc mặt hơi ảm đạm.

Không hổ là yêu thú bậc mười một đỉnh phong, vừa ra tay liền không tầm thường.

Hơn nữa, đồng thời với phóng ra thần hồn đánh ập tới, nó còn vung thân mình, cái đuôi kia giống như roi thép quét ngang về phía Dương Khai, cuốn lên một cơn gió mạnh.

Bên đường cây cối cản trở, vừa chạm vào tức gãy đoạn, có thể thấy được lực đạo của nó lớn biết dường nào.

Dương Khai thấy thế, sắc mặt ngưng trọng, tất nhiên là không dám đón đỡ.

Thân hình lắc một cái liền biến mất tại chỗ.

"Răng rắc..."

Kèm theo tiếng nổ lớn, vô số cây cối gãy lìa, nhưng một kích của con cự mãng này lại không có mang tới bất kỳ tác dụng gì, chẳng những thế, trong tầm mắt nó còn mất tiêu bóng dáng Dương Khai.

Theo bản năng chiến đấu khiến nó có chút bất an, lưỡi rắn trong miệng phun ra nuốt vào tần suất rõ ràng tăng nhanh, cũng không biết có phải vì có điều phát giác hay không, nó bỗng nhiên lại ngẩng đầu, nhìn chăm chú giữa không trung.

Tầm mắt có thể chạm tới, Dương Khai đã hạ xuống trên đỉnh đầu nó, cực kỳ tức giận, cáu kỉnh quát:

- Nghiệt súc, cũng ăn một chiêu của ta!

Dứt lời, hắn đồng dạng thi triển ra một chiêu thần hồn đánh tới, ngưng tụ lực lượng thần thức biến thành lưỡi đao vô hình, chém tới hướng hai tròng mắt của cự mãng.

"Keng keng..." truyền ra hai tiếng vang, giống như tiếng sắt thép va vào nhau, trên mí mắt con cự mãng lại lóe lên một mảng đốm lửa.

Trước khi công kích của Dương Khai chạm trúng, nó kịp thời khép mí mắt lại, làm cho một kích này của Dương Khai vô công mà về.

Bất quá ngay sau đó, liền truyền tới một tràng tiếng vang "vù vù".

Ngay khoảnh khắc con cự mãng khép mí mắt, Dương Khai đã thả ra Phệ Hồn Ma Trùng.

Mây đen hiện ra, cuốn lên ma khí ngập trời.

Ma trùng bắt đầu khởi động, mang theo uy lực kinh người.

Ngay lúc Phệ Hồn Ma Trùng xuất hiện biến thành đám mây trùng, trong hai tròng mắt cự mãng nhưng lại lập tức xuất hiện vẻ kinh hoảng một cách rất nhân cách hoá, bộ dáng như rất kiêng kỵ ma trùng.

Mà phía sau Dương Khai, Tử Ly trốn ở phía sau gốc cây lặng lẽ quan sát chiến cuộc, thời khắc này cũng run lẩy bẩy, mí mắt vừa lật, lại ngã xuống đất ngất đi.

Nhìn bộ dáng này, dường như Phệ Hồn Ma Trùng mang đến uy hiếp cực lớn cho hai con yêu thú kia...

Chương 2217: Tử Ly

Cũng khó trách, bản thân Phệ Hồn Trùng chính là khắc tinh của tất cả lực lượng thần hồn, ngoại trừ e ngại năng lượng quỷ dị như thần thức hỏa, hiếm có thứ gì giết được chúng.

Phệ Hồn Trùng của Dương Khai tuy rằng vẫn còn điểm yếu, nhưng theo chúng trưởng thành, những điểm yếu này đã sớm biến mất.

Muốn tiêu diệt những Phệ Hồn Trùng này, nhất định cũng phải giống Dương Khai, có được thần thức hỏa khắc chế, ngoài ra không còn cách khác.

Hơn nữa, hiện tại thần thức hỏa còn có tác dụng với chúng nữa không, Dương Khai cũng không rõ.

Sở dĩ hắn còn có thể điều khiển Phệ Hồn Trùng phục vụ cho mình, một phần công lớn phải tính cho Ôn Thần Liên.

Vật quỷ dị như thế, cự mãng cùng Tử Ly làm sao không e ngại?

Khi mây đen phủ xuống, cự mãng hốt hoáng há to miệng, phun ra sương xanh biếc, bao phủ mây đen, thoáng cái mùi tanh hôi lan tỏa.

- Thần thức độc!

Dương Khai kinh ngạc không thôi.

Không biết cự mãng này đã có cơ duyên gì, hay trời sinh như thế, có thể làm lực lượng thần thức mang độc tính mãnh liệt. Hiển nhiên nó muốn dựa vào lực lượng thần hồn đặc biệt để đối phó Phệ Hồn Trùng.

Hơn nữa, nó không muốn ở lại đây, phun ra mây độc xong, liền mặc kệ Dương Khai cùng Tử Ly, quay đầu bỏ chạy!

Nhưng rõ ràng nó coi thường sự quỷ dị của Phệ Hồn Ma Trùng.

Đám mây trùng đen tiếp xúc mây độc, bằng mắt thường cũng thấy màu xanh nhanh chóng biến mất, trước sau không quá 3 nhịp thở là nơi này chỉ còn một mảnh mây trùng đen.

Có thể thấy được, toàn bộ mây độc đã bị Phệ Hồn Ma Trùng nuốt sạch.

Mây độc cũng là lực thần hồn biến thành, tự nhiên cũng là món ngon của Phệ Hồn Trùng.

Cắn nuốt hết mây độc, đám mây Phệ Hồn Trùng không dừng lại, trực tiếp bao phủ cự mãng, thoáng cái đã bao kín mít đầu nó.

Đám mây trùng che mắt, cự mãng không thể thấy được gì, không ngừng vặn vẹo thân thể to lớn đụng lung tung như ruồi không đầu, không có quy luật nào.

Dương Khai lẳng lặng nhìn, không khỏi cau mày.

Bởi vì hắn phát hiện Phệ Hồn Trùng luôn luôn thuận lợi, lại không có cách nào đối phó được con cự mãng này.

Cả người cự mãng bao phủ vảy kín mít, dù là Phệ Hồn Trùng rất nhỏ cũng không đột phá được lớp vảy mà ăn mòn dần dần.

Theo kiểu này, sợ rằng Phệ Hồn Trùng quả thật không thể giải quyết được cự mãng, trừ khi phá vỡ được phòng ngự của nó.

Trong lòng khẽ động, ánh mắt Dương Khai sáng lên, liền ra chỉ thị cho đám Phệ Hồn Ma Trùng.

Sai khiến Phệ Hồn Trùng không dễ dàng như sai khiến Thạch Khổi Tiểu Tiểu, bởi vì nó không có linh trí, còn Tiểu Tiểu thì linh trí không cao, nhưng vẫn hiểu được mệnh lệnh của Dương Khai.

So sánh hai bên, rõ ràng là Phệ Hồn Trùng tốn sức hơn.

Cũng may đám mây trùng coi như nghe lời, Dương Khai chỉ tốn chút sức liền làm cho chúng nhắm vào mũi miệng cự mãng mà chui vào trong người nó.

Trước sau mấy chục nhịp thở, đám mây trùng đen đã biến mất, chỉ có tiếng ông ông vang lên trong bụng cự mãng.

Lúc này cự mãng đang chịu hành hạ tàn bạo đau đớn không chịu nổi, không ngừng lăn lộn giãy giụa, đánh gãy vô số cây cối.

Nhưng công kích này đến từ trong người nó, mặc kệ thế nào nó cũng không có cách hóa giải, chỉ có thể chờ đến lúc cái chết phủ xuống!

Trong lúc giãy giụa, cự mãng có vẻ không muốn chờ chết, từng đạo thần hồn xung kích không mục tiêu bắn ra xung quanh, Dương Khai nhìn mà run sợ, không dám đến quá gần.

Theo thời gian trôi qua, hào quang trên người cự mãng không ngừng lấp lóe, sáng tối không chừng, nó giãy giụa cũng dần yếu đi.

Đến lúc kết thúc, cự mãng dựng thẳng đầu lên, cuối cùng rũ xuống, hào quang trên người nó cũng tối sầm lại.

Dương Khai lạnh nhạt đứng đó, lẳng lặng chờ đợi. Một lát sau, trên thân thể cự mãng chợt bục một lỗ, bên trong có vô số Phệ Hồn Ma Trùng trào ra, lại bay về phía Dương Khai, trở vào ống tay áo của hắn.

Dương Khai thế mới đến gần, ngồi xuống xem lớp da cự mãng để lại. Lớp da mỏng như cánh ve, phủ đầy vảy, không biết hình thành từ vật gì, chẳng những vô cùng chắc chắn, ngay cả Phệ Hồn Trùng cũng không làm gì được nó.

Cho nên cắn nuốt xong toàn bộ tinh hoa của cự mãng, Phệ Hồn Trùng liền bay ra.

Nếu có thể mang theo thứ này ra ngoài, có thể sẽ luyện chế được bí bảo phòng ngự thần hồn rất tốt...

Nghĩ thế, Dương Khai gõ lớp da mãng, nhưng làm hắn không ngờ là vừa chạm vào, lớp da mãng liền bục ra, vỡ vụn như gỗ mục lâu năm.

Kết quả này làm hắn rất kinh ngạc.

Thầm nghĩ có thể lúc trước cự mãng có lực phòng ngự kinh người như thế, hẳn là bản thân nó có năng lượng đặc biệt củng cố.

Nếu da mãng vô dụng, Dương Khai cũng không cần nghĩ cách mang nó ra ngoài, hơn nữa hắn cũng không biết làm sao đem đồ trong thế giới này ra ngoài, trừ khi là vật phẩm đặc thù có thể hấp thu vào linh thể thần hồn, ví dụ như bí bảo thần hồn gì đó.

Nhưng còn chưa chắcthế giới này có bí bảo thần hồn hay không, dù sao chỗ này toàn do lực lượng thần hồn đặc thù cấu tạo thành, ngay cả núi, đất, cây cối cũng thế, không có các loại khoáng chất quý hiếm để luyện chế bí bảo.

Hắn quay lại, đến chỗ Tử Ly nằm.

Nhưng khiến hắn vô cùng kinh ngạc, là Tử Ly vốn phải nằm ở đó, đã biến mất không biết từ bao giờ.

Dương Khai thật ngây người một hồi.

Xem ra, Tử Ly thân là yêu thú bậc chín, còn có thể sinh tồn trong khu vực này, không chỉ có may mắn mà thôi.

Nhưng mà... chờ Dương Khai quét thần niệm, liền tập trung được chỗ của Tử Ly.

Trên đỉnh ngọn cây to, Tử Ly im lặng ẩn thân, trong mắt nhỏ lóe lên linh tính, cảnh giác nhìn phía dưới.

Trong khi nó đang tập trung theo dõi, Dương Khai trong tầm nhìn bỗng nhiên biến mất.

Gần như là bản năng, Tử Ly xù dựng hết bộ lông.

- Hừ hừ! Nghĩ rằng trốn đi, ta sẽ không tìm được? Tiếng cười lạnh của Dương Khai truyền từ sau lưng nó, không chờ Tử Ly có phản ứng, hắn giơ tay chụp cổ nó, xách tới trước mặt.
Tử Ly run lẩy bẩy, trong mắt tràn đầy kinh hoàng sợ hãi, rụt rè nhìn Dương Khai.

- Xem ra ngoài tốc độ nhanh, có chút linh trí, ngươi không có năng lực đặc biệt gì cả. Dương Khai xem xét nó, nếu có năng lực khác thì đã thi triển ra rồi, nhưng bị mình xách tới mà nó vẫn không phản ứng, rõ ràng là bó tay chịu chết.

Dương Khai vừa nói, Tử Ly chợt nhớ ra, vội giơ chân mò xuống bụng.

Dương Khai dời mắt nhìn theo, liền thấy cảnh khiến hắn kinh ngạc.

Bởi vì hắn phát hiện, bụng của Tử Ly lại có hình cái túi, trời sinh là thế.

Thật khiến hắn kinh ngạc không thôi.

Lúc này, Tử Ly mò mẫm trong túi đó lấy ra một trái linh quả, nhìn giống nho, có máu tím sáng bóng, tỏa ra mùi hương đặc biệt.

Dương Khai ngửi thử, cảm thấy tinh thần sảng khoái, hấp thu quá nhiều căn nguyên thần hồn mà sinh ra chút khó chịu, cũng có dấu hiệu được hóa giải.

Ánh mắt hắn sáng ngời, nhìn thẳng vào linh quả màu tím đó.

Tử Ly lấy ra linh quả này, dùng hai chân giơ lên đưa thẳng cho Dương Khai, dùng ánh mắt như đang nói "Đại vương xin hãy nhận linh quả, tha cho tiểu nhân một đường sống...", vô cùng đáng thương nhìn Dương Khai.

Hành động của nó, càng làm Dương Khai cảm thấy thứ này tràn đầy linh tính.

Hiển nhiên nó muốn dùng linh quả này để tranh thủ hảo cảm của mình, làm mình không xuống tay với nó.

Dương Khai chợt cảm thấy thú vị, cười liếc Tử Ly, không làm khó nó nữa, đặt nó trở xuống.

Trở lại ngọn cây, Tử Ly không khỏi thở phào, nhưng vẫn cầm linh quả, đứng bằng hai chân đưa cho Dương Khai.

- Vậy ta không khách khí nhận lấy. Dương Khai ho khẽ, đón lấy linh quả này.

Nói thật, hắn cũng rất tò mò về linh quả này, tuy rằng Cao Tuyết Đình đã nói, ở trên đời này có rất nhiều vật kỳ lạ, những thứ này đều có công hiệu tác dụng thần kỳ. Nhưng mà trước đó, Dương Khai thật không ngờ trong này cũng sinh ra linh quả.

Linh quả này, vừa nhìn là biết có lợi cho thần hồn.

Dù sao không thể mang ra ngoài, Dương Khai tự nhiên cũng cắt đứt ý nghĩ này, cầm linh quả ngắm nghía một hồi, liền trực tiếp ném vào miệng.

Chép miệng mấy cái, Dương Khai nuốt vào bụng, thần sắc liền rung lên.

Bởi vì Dương Khai cảm nhận rõ ràng, linh quả vừa vào bụng liền hóa thành năng lượng thần kỳ, chẳng những tăng mạnh bản thân, còn hóa giải rất nhiều cảm giác khó chịu.

Dương Khai ước chừng, nếu còn thêm 3-4 trái linh quả như thế, hắn hoàn toàn có thể làm mất cảm giác khó chịu.

- Vật này... còn nữa không? Dương Khai nhìn Tử Ly, vừa nói vừa ra hiệu, bắt đầu nói chuyện với yêu thú này.

Không ngờ, Tử Ly chỉ cần nghe là hiểu được ý hắn, giơ móng lên chỉ về chỗ cự mãng chết đi, lại chỉ vào sâu trong Thiên Yêu Sơn, kêu chít chít.

Dương Khai nhíu mày suy nghĩ một hồi, nói:

- Ý ngươi là... cự mãng này trông chừng linh quả, bởi vì ngươi trộm một trái, cho nên đuổi giết đến đây, mà chỗ nó sống còn có linh quả?

Tử Ly nghe xong, liền gật đầu thật mạnh.

- Vậy còn chờ gì nữa, đi trước dẫn đường! Dương Khai vung tay, hưng phấn quát lên.

Thần hồn khó chịu, chẳng những khiến hắn không thể hấp thu căn nguyên thần hồn, còn làm ảnh hưởng đến trạng thái của hắn. Nếu có thể nhanh chóng giải quyết, vậy chắc chắn là chuyện tốt.

Cho nên Dương Khai gấp gáp muốn tìm đến linh quả đó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau