VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2201 - Chương 2205

Chương 2203: Mầm tốt

- Chờ đã! Dương Khai bỗng nhiên lên tiếng.

- Sao vậy? Trần Thiến nghe vậy nhíu mày, khó hiểu nhìn Dương Khai, không biết hắn muốn làm gì.

Những người khác đều chú ý tới hắn.

Dương Khai bình thản, nhìn Ôn Tử Sam, chắp tay nói:

- Tinh Ấn của tiểu tử có thể nộp lên, dù sao là chuyện đã nói trước, chỉ để lại một cái cho ta là được. Nhưng trước đó, có một chuyện tiểu tử muốn hỏi Ôn điện chủ.

- À? Ôn Tử Sam nghe vậy, cười gật đầu:

- Ngươi nói, có chuyện gì cần bổn điện chủ giải đáp.

Dương Khai nói:

- Cao trưởng lão đã từng nói, Tinh Ấn thừa phải nộp lên cho Thần Điện, ghế vào Tứ Quý Chi Địa của tiểu tử coi như của Thần Điện cung cấp, cho nên giao nộp 6 Tinh Ấn thừa cho Thần Điện cũng không đáng nói gì.

Ngừng một chút, hắn tiếp tục:

- Cao trưởng lão còn nói, sau khi nộp lên Tinh Ấn, Thần Điện sẽ có phần thưởng tương ứng...

- Thì ra là chuyện này! Ôn Tử Sam cười nói:

- Vậy ngươi có thể yên tâm, tuy rằng ngươi không phải đệ Thần Điện ta, nhưng chúng ta sẽ không ăn hiếp ngươi, phải thưởng bao nhiêu thì thưởng bấy nhiêu...

- Vậy ta có thể tự đưa ra yêu cầu không? Dương Khai hỏi.

- Ngươi có yêu cầu gì, nói nghe xem. Ôn Tử Sam hứng thú nhìn hắn.

- Ôn điện chủ hẳn còn nhớ, dự tính của tiểu tử khi đi vào Tứ Quý Chi Địa? Dương Khai không trả lời mà hỏi lại.

Ôn Tử Sam nghĩ một hồi, nói:

- Là vì Kiếp Ách Nan Quả? Đúng rồi, ta còn chưa hỏi, chuyến này ngươi có thu hoạch?

Dương Khai lắc đầu:

- Không có, nhưng ta phát hiện cây Kiếp Ách Nan Quả trong khu vực mùa đông, bên trên vốn có linh quả, đáng tiếc không biết bị người nào nhanh chân hái mất

- Vậy thật đáng tiếc. Ôn Tử Sam cũng có vẻ tiếc hận.

- Tiểu tử muốn đưa ra yêu cầu, chính là nhờ Thần Điện giúp ta tìm được linh quả đó! Nếu như Ôn điện chủ có thể đồng ý, vậy sẽ dâng lên đủ số 6 cái Tinh Ấn! Dương Khai trầm giọng nói.

Các cường giả Đế Tôn Cảnh trong đại điện đều không khỏi nhíu mày.

Cũng không phải Dương Khai đưa ra yêu cầu quá khó xử thế nào, chỉ là chuyện này... thật khó làm được.

Lúc đó có bao nhiêu là tông môn gia tộc đi vào Tứ Quý Chi Địa, trải rộng cả Nam Vực, rốt cuộc là ai lấy được Kiếp Ách Nan Quả trong khu vực mùa đông, sẽ không có người nào thấy. Nếu muốn Thanh Dương Thần Điện ra mặt tìm kiếm, vậy sẽ tốn rất nhiều công sức mới thăm dò ra.

Nhưn dù cho tìm được tin tức, cũng chưa chắc lấy được, khẳng định đối phương sẽ đưa ra yêu cầu trao đổi. Nói cách khác, Thanh Dương Thần Điện nhất định phải trả giá cao mới có hy vọng thu được Kiếp Ách Nan Quả.

Nếu là đệ tử tông môn nhỏ gia tộc nhỏ lấy được Kiếp Ách Nan Quả thì cũng thôi, Thanh Dương Thần Điện chỉ cần thoáng làm một chút áp lực, còn sợ đối phương không chịu?

Sợ là sợ bị đệ tử tông môn như Vô Hoa Điện, Thiên Vũ Thánh Địa, thậm chí Tinh Thần Cung lấy được, đến khi đó sẽ không phải là chuyện một trái linh quả, một chút xử lý không ổn, sẽ phải thiếu ân tình rất lớn.

Trong đó có đủ loại quan hệ, liên lụy lợi ích tông môn, Dương Khai không nghĩ tới, nhưng các cao tầng Thanh Dương Thần Điện làm sao không nghĩ tới?

Cho nên Dương Khai đưa ra yêu cầu này, mọi người đều không khỏi im lặng.

Thấy vậy, Dương Khai cũng không hối thúc, mà lẳng lặng chờ đợi.

Hồi lâu sau, Ôn Tử Sam mới lên tiếng:

- Ta nhớ không sai, Kiếp Ách Nan Quả không phải là bản thân ngươi cần, mà là có người nhờ vả?

- Đúng thế! Dương Khai gật đầu.

- Nếu như không thể lấy được trong Tứ Quý Chi Địa, coi như ngươi đã làm hết sức, vì sao còn phải khổ sở đến cùng? Ngươi có thể đưa ra điều kiện có lợi cho mình, ví dụ như... Nói đến đây, Ôn Tử Sam bỗng nhiên toát ra mỉm cười quỷ dị, trầm giọng tràn đầy dụ dỗ nói:

- Để bổn điện chủ ra tay, giúp ngươi thể hồ quán đính, tăng mạnh tu vi.

Dương Khai cau mày:

- Được người nhờ vả, có chuyện trong người, điện chủ cần gì thăm dò ta?

- Ha ha... Ôn Tử Sam bị vạch trần, cũng không khó xử, mà mỉm cười, sang sảng nói:

- Được, bổn điện chủ hứa với ngươi, Thần Điện sẽ giúp ngươi tìm Kiếp Ách Nan Quả.
- Phải tìm được trong vòng 3 tháng! Dương Khai trầm giọng nói:

- Thời gian kéo dài, ta sợ... bên kia không chống nổi.

- 3 tháng đủ rồi! Ôn Tử Sam mỉm cười, quay sang nói với Cừu Nhiễm:

- Phó điện chủ đại nhân, chuyện này do ngài phụ trách, trong vòng 3 tháng phải đưa Kiếp Ách Nan Quả đến trước mặt tiểu tử họ Dương.

Cừu Nhiễm đứng lên, chắp tay:

- Thuộc hạ tuân lệnh, nhất định không phụ ủy thác của điện chủ!

Nói rồi, hắn trực tiếp rời đại điện, muốn trực tiếp phái người đi ra.

Thấy thế, Dương Khai không khỏi thở phào.

Có tông môn hùng mạnh như Thanh Dương Thần Điện hỗ trợ tìm kiếm linh quả, vậy nhất định hy vọng tăng mạnh. Nếu như ngay cả Thanh Dương Thần Điện cũng không tìm được, Dương Khai thật không còn cách nào, đến khi đó chỉ có thể trở về Phong Lâm Thành nói một tiếng với Tần Triêu Dương.

- Vậy được rồi chứ? Ôn Tử Sam cười nhìn Dương Khai.

Dương Khai gật đầu, quay sang Trần Thiến:

- Làm phiền Trần trưởng lão!

Trần Thiến không nói, thần niệm quét qua người Dương Khai, một tay nâng lư hương, tay kia bấm linh quyết, chạm mấy cái lên người Dương Khai.

Sau đó, Dương Khai cảm giác trong người có hơi nóng sôi trào, trên tay nóng bỏng như có thứ gì bắn ra, đồng thời cảm giác khó chịu không tả được dâng lên trong lòng.

Hắn không khỏi hừ nặng, thần thể lung tay.

- Hả... Ôn Tử Sam thấy vậy, ánh mắt không khỏi toát ra kinh ngạc.

Bởi vì ở trước mặt mọi người, bị cưỡng chế bóc ra Tinh Ấn đều có chút khó chịu, Mộ Dung Hiểu Hiểu, Tiêu Bạch Y cùng Trầm Mục Ki đều lùi mấy bước, Hạ Sanh tuy rằng không lùi, nhưng sắc mặt cũng trắng bệch.

Còn Dương Khai dù giống Hạ Sanh, nhưng hắn bị bóc ra 6 cái Tinh Ấn lận! Hơn nữa chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, vẫn đứng vững tại chỗ.

Điều này đã đủ khiến người ta ngạc nhiên.

Những người khác rõ ràng cũng phát hiện điểm này, không khỏi toát ra hứng thú với hắn.

Vụt vụt vụt...

6 đạo hào quang bắn ra, bị Trần Thiến trói buộc, kéo vào trong lư hương.

Làm xong rồi, Trần Thiến mới ôn nhu nói với Dương Khai:

- Để lại cho ngươi một cái Ngũ Giác Tinh Ấn, nếu đi Toái Tinh Hải, phải sử dụng cho tốt. - Cám ơn Trần trưởng lão!

Dương Khai hít sâu một hơi, bình ổn khí huyết lồng lộn.

Trong 7 cái Tinh Ấn hắn lấy được, cao cấp nhất là cái Ngũ Giác Tinh Ấn, giao dịch được từ Vô Thường. Trước đó Lam Huân có nhắc tới lục mang tinh, thất mang tinh, bát mang tinh... Dương Khai chưa hề thấy, cũng không biết trên đời này còn có Tinh Ấn cấp bậc như vậy hay không.

Dù sao, tổng thể thì Dương Khai cũng hài lòng với kết quả này, Trần Thiến cũng thật cân nhắc cho hắn, không phải tùy tiện để lại, mà chừa lại cái cao cấp nhất.

Tạm thời Dương Khai còn không biết cấp bậc Tinh Ấn khác nhau thì có gì không giống, nhưng bây giờ không phải lúc dò hỏi, dù sao hắn còn phải ở lại Thanh Dương Thần Điện một thời gian, chờ lúc khác tìm người hỏi cho rõ.

- Mọi người khổ cực, lui xuống nghỉ ngơi đi. Ôn Tử Sam khoát tay với các Đạo Nguyên Cảnh:

- Còn về Thần Điện thưởng cho các người... chờ chúng ta thương lượng, ngày sau sẽ báo cho các người.

- Rõ! Đám người Hạ Sanh đồng thanh hô, khom người lùi ra khỏi đại điện.

Đợi mọi người đi rồi, Địch Nhung trưởng lão Thanh Dương Thần Điện mới lầm bầm:

- Là mầm tốt đó!

Lời của hắn dù không đầu không đuôi, nhưng mấy người ngồi đây đều hiểu người mà hắn chỉ chính là Dương Khai.

- Xem ra các ngươi đều phát hiện. Ôn Tử Sam mỉm cười.

- Tiểu tử họ Dương này... có chút khác với người thường, điểm này ta nghĩ Cao trưởng lão cùng Trần trưởng lão đều rõ ràng nhất. Khi đó trên Phi Yến Phong, hắn chiến đấu với Tiết Nghị, hai vị trưởng lão đã xem từ đầu đến cuối.

Trần Thiến gật đầu

- Không sai, Tiết Nghị hoàn toàn không phải đối thủ với hắn!

- Hắn nào chỉ khác với người thường, căn bản là tỷ người không có một! Cao Tuyết Đình trầm giọng nói.

- Ồ? Cao trưởng lão đánh giá hắn cao như thế? Có quá đáng không... Địch Nhung nhìn Cao Tuyết Đình, không đồng ý lắm.

- Nếu ngươi biết hắn đã làm gì trong Tứ Quý Chi Địa, sẽ không nghĩ như thế nữa. Cao Tuyết Đình nhàn nhạt đáp.

Ôn Tử Sam cười nói:

- Ngươi nói như vậy, ý là hắn đã làm chuyện đại sự kinh thiên động địa gì trong Tứ Quý Chi Địa?

- Luyện chế một lò Thái Diệu đan, có tính không? Cao Tuyết Đình quay sang nhìn hắn.

Vừa nghe vậy, mọi người đều biến sắc.

- Thái Diệu đan! Địch Nhung hô lên:

- Linh đan diệu dược trong truyền thuyết, sử dụng có thể đi thẳng Đế vị?

- Lời đồn là thật hay giả, ta không biết, nhưng hắn quả thật luyện chế ra Thái Diệu đan!

- Nói vậy, trong chuyến đi Tứ Quý Chi Địa lần này có Thái Diệu Bảo Liên xuất thế? Ôn Tử Sam nhướng mày.

- Phải! Cao Tuyết Đình gật đầu, lập tức kể ra những chuyện mình biết, cũng giải thích nguyên nhân vì sao Dương Khai có được nhiều Tinh Ấn đến vậy.

Nghe xong, các Đế Tôn Cảnh đều rơi vào im lặng.

- Tuy rằng tiểu tử này chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, nhưng không chỉ thực lực kinh người, lại còn là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên? Địch Nhung nói ra lời này, vẻ mặt vô cùng đặc sắc.

- Còn không phải luyện đan sư cấp Đạo Nguyên bình thường!

Trần Thiến nhỏ giọng nói.

- Một lò linh đan của hắn, cho ra 4 viên đan, có thể làm đến trình độ này, tối thiểu cũng là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên trung phẩm thậm chí thượng phẩm. Luyện đan sư cấp Đạo Nguyên mới thăng cấp, căn bản không làm được chuyện này!

- Cao trưởng lão nói hắn là tỷ người không có một... vậy cũng coi như hợp lý. Ôn Tử Sam trầm giọng nói.

- Trong những nhân tài Đạo Nguyên Cảnh mới nổi, có thể làm được như hắn, nhìn khắp Tinh Vực, sợ là ngoài đệ tử quan môn của Diệu Đan Đại Đế, đã không còn ai sánh được nữa?

- Trên võ đạo, có lẽ còn có người tư chất xuất sắc hơn hắn, trên đan đạo, có lẽ còn người tư chất vượt trội hơn hắn. Nhưng đồng thời kiêm luôn hai bên, có lẽ là không!

- Điện chủ, mầm tốt như vậy, ngài không nghĩ tới thu hắn vào tông môn? Tiểu tử này hình như xuất thân tự do mà? Địch Nhung hăm hở đề nghị.

Chương 2204: Bốn mùa thiếu một

Ôn Tử Sam nghe vậy cười nói:

- Mầm tốt như thế nếu có thể gia nhập Thần Điện thì tự nhiên quá tốt, nhưng còn phải xem ý của người ta mới được, nhưng mà... chưa hẳn không thể thử một lần.

Nói rồi, hắn quay sang Cao Tuyết Đình:

- Cao trưởng lão, trong chúng ta, chỉ có ngài hiểu rõ hắn nhất, chuyện này cho ngài phụ trách.

- Ta không biết rõ hắn. Cao Tuyết Đình bình thản trả lời.

- Nhưng mà nếu điện chủ có lệnh, thuộc hạ sẽ thử xem.

Ôn Tử Sam gật đầu, chuyển đề tài:

- Như vậy, bây giờ chúng ta thảo luận, nên cho các đệ tử phần thưởng như thế nào mới được...

.........................

Thanh Dương Thần Điện, Phi Yến Phong Dương Khai trở về nơi cũ.

Cung điện hư hại vì đại chiến với Tiết Nghị lúc này đã được sửa lại như mới, Dương Khai đi vào liền mở ra kết giới cấm chế, nghỉ ngơi nửa ngày, bắt đầu kiểm tra thu hoạch trong chuyến đi Tứ Quý Chi Địa.

Lần này đi vào Tứ Quý Chi Địa, tuy rằng không thể lấy được Kiếp Ách Nan Quả, nhưng tổng thể thì thu hoạch không nhỏ.

Không nói những nội đan yêu thú cấp bậc không đều, số lượng không nhỏ, chỉ nói linh hoa dị thảo di dời vào vườn thuốc Tiểu Huyền Giới đã xem như thu hoạch lớn. Mà đa số linh hoa dị thảo này, đều có thuộc tính băng.

Dù sao Dương Khai vào trong Tứ Quý Chi Địa, ở lại khu vực mùa đông là lâu nhất, nơi đó có Tiểu Tuyết Hoa dẫn đường thăm dò, có thể nói ít nhất 1/10 bảo bối ở khu vực mùa đông rơi vào tay hắn.

Những linh hoa dị thảo này, có cái Dương Khai hái lấy, có cái di dời vào trong vườn thuốc. Vườn thuốc Tiểu Huyền Giới có hoàn cảnh đặc thù, điều kiện sinh trưởng cực kỳ tốt, còn có thiên địa chí bảo Bất Lão Thụ lan tỏa sức sống ngập trời, không cần lo những hoa cỏ này mất đi sức sống, ngược lại chu kỳ sinh trưởng của chúng sẽ rút ngắn rất nhiều.

Trồng 1 năm trong vườn thuốc, dược linh của những hoa cỏ này ít nhất cũng phải tăng thêm trăm năm.

Ngoài ra, còn có một tái Tuế Nguyệt Quả lấy được từ Tuế Nguyệt Thần Điện. Thứ này dù không có tác dụng gì cho tu luyện võ đạo, nhưng lại có hiệu quả khác, nếu đem luyện thành Tuế Nguyệt đan, nhất định sẽ làm vô số võ giả xua nhau tới.

Dùng một viên, có thể làm tình trạng thân thể lùi lại mấy chục năm, thậm chí mấy trăm đến cả ngàn năm trước, đối với những võ giả đến đại nạn, quả thật có sức hút to lớn.

Nhất là những nữ nhân trẻ tuổi... có ai không muốn càng trẻ hơn?

Tuy rằng hiệu quả Tuế Nguyệt đan không bằng Trú Nhan đan trong truyền thuyết, làm người ta thanh xuân vĩnh trú, nhưng hiệu quả hai bên không giống, khó mà so sánh bên nào tốt hơn.

Nếu để cho một bà già mặt đầy nhăn nheo lựa chọn, bà ta nhất định sẽ chọn Tuế Nguyệt đan chứ không phải Trú Nhan đan. Bởi vì Trú Nhan đan đã không có tác dụng với dung nhan của bà ta, Tuế Nguyệt đan lại có thể trả lại tuổi thanh xuân.

Còn nếu để cho cô gái vẫn còn dung mạo trẻ tuổi lựa chọn, Trú Nhan đan chắc chắn sẽ có sức hấp dẫn đáng sợ.

Dương Khai thầm tính toán, đợi rời khỏi Thanh Dương Thần Điện, có cơ hội sưu tập dược liệu, luyện chế ra Tuế Nguyệt đan, nói không chừng đến lúc mấu chốt có thể phát huy hiệu quả đặc thù.

Ngoài ra, còn một số thứ lung tung khác.

Những thứ này bao gồm chiến lợi phẩm sau khi Dương Khai giết người, còn có Linh Năng Tâm thu được khi đánh chết những con rối trong Tuế Nguyệt Thần Điện, đều không có nhiều tác dụng với hắn, tìm cơ hội có thể đổi lấy nguyên tinh.

Một hồi sau, trong tay Dương Khai xuất hiện một cái bình ngọc, mở ra, bên trong là một viên linh đan.

Đế Tuyệt đan!

Chính là viên Đế Tuyệt đan lấy được trong tay Vô Thường.

Bên trong Đế Tuyệt đan phong ấn một đòn toàn lực của cường giả Đế Tôn Cảnh, uy lực mạnh mẽ khó tưởng tượng nổi, luyện chế khó khăn cũng không thể nói hết. Bình thường, chỉ có cường giả Đế Tôn lưỡng tầng cảnh mới có tư cách luyện chế vật này, đều là để ban cho hậu bối dùng bảo vệ tính mạng.
Ngưng luyện ra một viên Đế Tuyệt đan, cường giả Đế Tôn Cảnh này sẽ suy yếu một thời gian, cho nên không đến lúc tất yếu, Đế Tôn Cảnh đều không muốn luyện chế thứ này, ngay cả có thì cũng ngẫu nhiên mới làm, hơn nữa số lượng không nhiều.

Cho nên dù là khắp Tinh Giới, Đế Tuyệt đan cũng là dị bảo số lượng không nhiều.

Mà viên Đế Tuyệt đan này lấy được trong Tuế Nguyệt Thần Điện, là của Tuế Nguyệt Đại Đế để lại, tuy rằng không biết Tuế Nguyệt Đại Đế luyện chế trong thời gian nào, nhưng cấp bậc cùng giá trị tuyệt đối vượt xa Đế Tuyệt đan bình thường.

Nói không chừng, bên trong nó phong ấn một chiêu cấp bậc Đại Đế, hoặc là một chiêu cấp bậc Đế Tôn tam tầng cảnh.

Tóm lại, đây là đòn sát thủ bảo vệ tính mạng, đến lúc mấu chốt dù có bị ngàn vạn binh mã bao vây, cường giả đến gần, cũng có thể chuyển nguy thành an.

Dương Khai cẩn thận cất no vào vị trí dễ lấy trong nhẫn không gian, mới nhìn sang 3 hạt châu khác.

3 hạt châu này, bất kể kích thước hình dáng đều y như nhau, chỉ khác mỗi màu sắc.

Một viên đỏ rực, là Dương Khai lấy được trong Tuế Nguyệt Thần Điện.

Khi đó trong trong Thần Điện có nhiều đồ tốt như vậy, Lam Huân cơ bản nhận ra tất cả vật phẩm, chỉ có nhìn không ra lai lịch hạt châu đỏ này, thậm chí không biết dùng nó làm gì.

Mà Dương Khai ghi nhớ lời thánh linh Cùng Kỳ sai Trương Nhược Tích chuyển cho mình: Nếu có thể đi vào chỗ sâu nhất trong Thần Điện, nhất định phải lấy thứ nhìn như vô dụng nhất.

Trong những bảo vật lúc đó, ngoài hạt châu đỏ rực này nhìn như vô dụng nhất, những thứ khác đều dùng được, bất kể là ngụy Đế Bảo hay là Thái Nhất Thần Thủy, Đế Vận, Đế Tuyệt đan, đều là báu vật khó gặp bên ngoài.

Cho nên Dương Khai nhắm thẳng vào hạt châu này...

Cũng không có người giành với hắn, để hắn dễ dàng thành công.

Hạt châu thứ hai có màu xanh biếc, là Dương Khai lấy được trong khu vực hồ băng.

Còn hạt châu thứ ba, là hắn đổi lấy từ cô gái mặt tròn Bát Phương Môn.

Lúc đó nếu không phải cô gái mặt tròn lấy ra hạt châu này, nói gì Dương Khai cũng sẽ không lấy ra trao đổi Thái Diệu đan! Hạt châu thứ ba có màu vàng nhạt, nhìn như lá khô, khiến người ta tự dưng sinh ra cảm giác gió mùa thu trăm hoa điêu linh héo tàn...

3 hạt châu, 3 màu sắc, nhưng bất kể viên nào, Dương Khai nhập thần niệm nguyên lực gì cũng không có phản ứng.
Màu sắc của chúng rõ ràng, nhìn là thấy rõ.

Kết hợp với Tứ Quý Chi Địa, làm người ta dễ liên tưởng đến xuân hạ thu đông.

Màu xanh biếc rõ ràng đại biểu mùa xuân đây sức sống, máu đỏ chói lọi là đại biểu mùa xuân, về phần màu vàng khô quắt là đại biểu mùa thu!

Bốn mùa thiếu một, chỉ còn lại hạt châu mùa đông là không biết tin tức!

Dương Khai thầm suy đoán, nếu có thể tìm được hạt châu mùa đông cuối cùng, có lẽ sẽ cởi bỏ huyền bí ẩn chứa trong 4 hạt châu này, nhưng hiện tại Tứ Quý Chi Địa đã đóng lại, dù hắn muốn vào tìm cũng không thể như ý.

Nhìn một hồi, Dương Khai thở dài, hắn cũng không biết tên chúng là gì, cứ quyết định gọi nó là tứ quý châu vậy.

Đời này nếu có duyên, có lẽ sẽ tìm được hạt châu cuối cùng, nhưng nếu vô duyên, có thể vĩnh viễn cũng không tìm được. Tinh Giới mênh mông, muốn tìm một hạt châu mùa đông, khó khăn cỡ nào?

Tổng thể, lần này Dương Khai thu hoạch không phải nhiều, nhưng cũng không ít.

Đừng nói hắn được lợi khi lực lượng năm tháng rèn luyện trên Tuế Nguyệt Giai Thê, còn có Trương Nhược Tích lấy được Đế Bảo Phượng Thải Hà Y.

Dương Khai thu dọn xong, ném hết những thứ lộn xộn, không cần dùng tới vào trong Tiểu Huyền Giới, đưa cho pháp thân.

Mấy thứ này bao gồm linh đan, khoáng vật, bí bảo lục soát được từ nhẫn không gian của những người khác.

Dù sao pháp thân tu luyện Phệ Thiên Chiến Pháp, cộng với thần thông thiên phú của tộc Thạch Khổi, vạn vật thiên hạ phàm là có linh khí, không gì không nuốt được...

Hiện tạp, Dương Khai ước chừng cho pháp thân một món Đế Bảo, nó cũng có thể nuốt được, hấp thu vào người cường hóa bản thân.

Một lát sau, Dương Khai bấm linh quyết, người chợt lóe đi vào Tiểu Huyền Giới.

Thần niệm của hắn quét qua, mọi thứ trong Tiểu Huyền Giới liền hiện ra trong đầu.

Pháp thân đang tu luyện, thân thể Thạch Khổi vốn không biết mỏi mệt là gì, cho nên tu luyện không ngừng.

Còn 2 người sống trong Tiểu Huyền Giới, Trương Nhược Tích cùng Hoa Thanh Ti, hiện tại mỗi người ở trong một lầu các, khoanh chân ngồi đó.

Có lẽ vì lần trước Huyền Giới Châu cắn nuốt số lượng lớn linh khí, cho nên khi Dương Khai đi vào, cảm giác hoàn cảnh tu luyện trong này tốt hơn rõ ràng.

Như vậy, xem ra nếu có cơ hội thì nên cho Huyền Giới Châu hấp thụ nhiều linh khí thiên địa bên ngoài, ít nhất thì ở tình huống gặp được biển linh khí.

Thần niệm khẽ động, cố ý tập trung linh khí đến chỗ lầu cách, như vậy có thể cho Trương Nhược Tích cùng Hoa Thanh Ti tu luyện hiệu quả hơn.

Lần trước Trương Nhược Tích thăng cấp Phản Hư nhất tầng cảnh ở biển linh khí Tứ Quý Chi Địa, hiện tại trong thời gian ngắn, nàng đang cũng cố tu vi.

Tuy nhiên... Dương Khai cũng không dám coi thường nàng tu vi yếu.

Lần này mang theo Trương Nhược Tích vào Tứ Quý Chi Địa, làm Dương Khai thấy được rất nhiều chuyện khó tin.

Hắn nhớ rõ ràng, Trương Nhược Tích thăng cấp đại cảnh giới Phản Hư Cảnh, sau lưng bỗng nhiên xuất hiện một cái bóng hình thể nữ nhân oai hùng mạnh mẽ, tựa như Trương Nhược Tích được phóng to vô số lần. Nàng chỉ quát một tiếng, liền hấp thu hết lốc xoáy năng lượng trên bầu trời, nháy mắt là Trương Nhược Tích thăng cấp thành công, không chút trở ngại.

Mà sau đó, ở trong Tuế Nguyệt Thần Điện, Trương Nhược Tích sắp không chịu nổi lực lượng năm tháng tẩy rửa, thánh linh Cùng Kỳ lại ra tay cứu nàng một mạng, đồng thời còn chủ động tặng một món Phượng Thải Hà Y...

Nếu nói trên người Trương Nhược Tích không có chút bí mật, đánh chết Dương Khai cũng không tin.

Cùng Kỳ là hung thú, ngay cả thời kỳ thượng cổ cũng là tồn tại uy danh hiển hách, phàm là võ giả gặp phải nó, cơ bản không có hy vọng sống sót. Nhưng mà thánh linh như thế, lại chịu đi cứu võ giả như Trương Nhược Tích.

Chương 2205: Độc ác như vậy?

Hiển nhiên là Cùng Kỳ nhìn ra gì đó trên người Trương Nhược Tích mà Dương Khai không biết...

Còn có Không Linh Ngọc Bích, vì sao lại có phản ứng với riêng Trương Nhược Tích? Trên ngọc bích có hình ảnh lóe lên là gì?

Chỉ là Trương Nhược Tích không hiểu chuyện về mình, cho nên Dương Khai muốn hỏi rõ cũng không được.

Một người toàn thân là bí mật, thậm chí làm Cùng Kỳ cũng ra tay giúp, làm sao bình thường được?

Hiện tại Dương Khai chỉ mong nàng có thể mau chóng trưởng thành, nói không chừng đợi thực lực của nàng mạnh lên, có thể tự nhiên hiểu được huyền bí của mình.

Trương Nhược Tích đang tu luyện, Dương Khai không quấy rầy nàng, người lóe lên đến thẳng lầu các của Hoa Thanh Ti.

Lúc hắn xuất hiện, không có động tĩnh, nhưng mà Hoa Thanh Ti lại cảm giác được, nhíu mày, mở mắt ra không khỏi bực tức liếc Dương Khai:

- Lúc đến hô một tiếng, hù chết người đó.

- Ta không biết lá gan của cô nhỏ như vậy. Dương Khai mỉm cười.

- Tứ Quý Chi Địa... đã đóng rồi chứ? Hoa Thanh Ti hỏi.

- Phải. Dương Khai gật đầu.

- Thu hoạch thế nào?

- Qua loa tàm tạm.

Hoa Thanh Ti không khỏi bĩu môi:

- Vừa nhìn là biết nói không thật lòng, có phải lấy được thứ gì tốt?

Dương Khai cười nói:

- Có một chút.

Nói rồi, hắn lấy ra một viên linh đan tròn vo, trắng tinh, cầm giữa 2 ngón tay.

- Đây là... Ánh mắt Hoa Thanh Ti nhíu lại, nhìn chằm chằm vào linh đan, toát ra mờ mịt.

Tuy rằng nàng không nhận ra linh đan này là gì, có ích gì, nhưng bản năng cảm thấy thứ này không phải nhỏ, có thể là vật quý hiếm gì.

- Hay là? Khóe miệng Dương Khai cong lên, hỏi.

- Căn cứ quan hệ hiện tại giữa hai ta, còn điều kiện quyết định là ngươi có thể dồn ta vào chỗ chết, hơn nữa màu sắc, mùi hương linh đan này, hẳn không phải độc đan hay đan dược bất lợi với ta, bởi vì ngươi không cần thiết phải làm thế, nói vậy, linh đan này có tác dụng lớn với ta? Hoa Thanh Ti không trả lời ngay câu hỏi của Dương Khai, mà lại tập trung phân tích.

- Ta đã là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, chỉ cách Đế Tôn Cảnh một bước xa, trên đời này linh đan có tác dụng với ta cũng không nhiều, hơn nữa... Ta chưa thấy cũng chưa nghe qua loại linh đan trong tay ngươi...

Nói rồi, ánh mắt Hoa Thanh Ti dần sáng lên:

- Vậy giải thích duy nhất, linh đan này chính là vật tồn tại trong truyền thuyết... Nàng lập tức nóng nảy hô lên:

- Ta muốn, ta muốn, mau cho ta!

Dương Khai không lập tức đưa cho nàng, mà lại cười cợt, miệng chậc chậc:

- Một nữ nhân nói ra những lời này, có ổn không vậy?

- Ngươi chết đi thì hơn! Hoa Thanh Ti bị đùa giỡn đỏ mặt, cắn răng nghiến lợi trừng Dương Khai:

- Ngươi có cho hay không.

Dương Khai mỉm cười, cũng không đùa giỡn nàng nữa, trực tiếp ném linh đan sang.

Hoa Thanh Ti mừng rỡ đón lấy, đầu tiên là quan sát kỹ càng, nhưng không nhìn ra cái gì, lại để gần ngửi thử, còn thè lưỡi liếm một chút...

- Có cần vậy không... Dương Khai mặt đầy chỉ đen.

- Trực tiếp ăn không được sao?

- Rốt cuộc đây là linh đan gì? Hoa Thanh Ti ngẩng đầu hỏi.

- Thái Diệu đan!

Vừa nghe, Hoa Thanh Ti giật mình, ánh mắt run rẩy dữ dội, tràn đầy không tin nổi trừng Dương Khai.

- Cô biết? Dương Khai có phần bất ngờ nhìn nàng.

Dù sao khi còn ở trong Tứ Quý Chi Địa, có rất nhiều võ giả không biết Thái Diệu Bảo Liên và Thái Diệu đan, vẫn là nhờ Lam Huân giới thiệu, mới làm mọi người ý thức được nó quý giá thế nào.

Nhưng mà thần thái của Hoa Thanh Ti, vừa nhìn là biết hàng. - Ta làm sao không biết...

Hoa Thanh Ti như đương nhiên đáp, giọng rung động.

- Đây là đại danh đỉnh đỉnh... Thái Diệu đan đó, nói không chừng ngàn năm vạn năm cũng chưa chắc xuất hiện một viên Thái Diệu đan!

Nàng nói vậy cũng không phải khuếch đại.

Tuy rằng cách một thời gian là có khả năng xuất hiện Thái Diệu Bảo Liên một lần, nhưng mà Thái Diệu đan lại vô cùng khó kiếm, bởi vì Thái Diệu Bảo Liên trưởng thành trong vòng 3 canh giờ mà không dùng hay luyện chế thành đan, dược lực sẽ tiêu tan hết.

Thái Diệu đan muốn sinh ra, phải có 2 điều kiện.

Thái Diệu Bảo Liên xuất thế!

Cùng lúc Thái Diệu Bảo Liên xuất thế, phải có luyện đan sư tay nghề thuần thục ở gần đó!

Hai điều kiện đồng thời đạt tới, gần như hàng trăm ngàn năm khó có một lần, dù đạt tới, còn cần luyện đan sư phát huy bình thường hay vượt trội, bằng không luyện chế thất bại thì cái gì cũng không có.

Trong lịch sử không phải chưa từng xảy ra chuyện như thế, luyện đan sư đang luyện chế Thái Diệu đan, áp lực quá lớn, kết quả luyện chế thất bại, đan hủy nổ lò.

Bởi vậy có thể thấy, Thái Diệu đan quý giá khó có cỡ nào.

- Quả nhiên là biết hàng. Dương Khai mỉm cười.

- Ngươi lấy đâu ra, trong Tuế Nguyệt Thần Điện có thứ này? Hoa Thanh Ti vẫn khiếp sợ vô cùng, thật lâu không thể bình ổn được.

- Tự mình luyện. Dương Khai đáp.

- Ngươi còn là luyện đan sư? Sắc mặt Hoa Thanh Ti trở nên cổ quái.

- Không được sao? Dương Khai không hài lòng, thúc giục:

- Cô còn cầm làm gì, ăn đi, bây giờ cô là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, dùng nó, nói không chừng chưa bao lâu sau sẽ thăng cấp Đế vị.

- Thật cho ta cái này? Tuy rằng Hoa Thanh Ti hỏi vậy, nhưng tay nàng lại nắm chặt Thái Diệu đan.

- Không cho cô thì lấy ra làm gì? Dương Khai bị nàng chọc cười, nghĩ lại, giải thích:

- Nói thế này, tuy rằng dưới tình huống bất đắc dĩ, cô giao ra dấu ấn thần hồn, ký kết quan hệ mà cô không hài lòng, nhưng có phần ràng buộc này, ta sẽ không sợ cô phản bội ta, hay là bại lộ bí mật của ta. Hơn nữa, thực lực của cô càng mạnh, có tác dụng càng lớn với ta, ta cũng mong cô có thể sớm thăng cấp Đế Tôn Cảnh, đến lúc đó dẫn theo cô đi khắp thế gian, chướng mắt ai thì thả cô ra cắn hắn.

- Ta là chó ư... Ban đầu Hoa Thanh Ti nghe còn toát ra cảm động, nhưng càng nghe càng không đúng, thoáng cái sắc mặt lạnh xuống, đông thành sương lạnh.

- Bớt nói nhảm, mau dùng đi! Dương Khai hừ lạnh.

- Ta coi như hiểu được! Hoa Thanh Ti liếc hắn, cười lạnh không thôi: - Người như ngươi, miệng cứng ruột mềm, muốn tốt với người ta mà lại còn ngượng ngùng, sợ biểu hiện quá mức làm lung lay địa vị chủ đạo của mình, cố tình ngoài miệng còn nói ác độc vô tình như thế.

- Cô có tin ta lột sạch ném cô ra ngoài?

Dương Khai hung tợn uy hiếp, có chút ngượng quá hóa giận.

- Tới đây! Hoa Thanh Ti hơi đỏ mặt, nhưng không yếu thế ưỡn ngực ra, khiêu khích Dương Khai:

- Ngươi thật dám làm vậy, đến lúc đó ta đi khắp thế giới rêu rao lão nương là nữ nhân của ngươi, xem trên đầu ngươi có bao nhiêu cái sừng!

- Độc ác như vậy? Dương Khai cả kinh hoảng sợ.

- Hừm hừm!

Hoa Thanh Ti cười lạnh không thôi:

- Sợ thì ngoan ngoãn kêu tỷ tỷ, có khi ta đại từ đại bi bỏ qua cho ngươi!

- Coi như cô lợi hại! Dương Khai mắng một tiếng, cắn răng, người lóe lên rời khỏi Tiểu Huyền Giới.

Còn lôi thôi với nữ nhân điên này, hắn sợ mình ăn không tiêu.

- Đừng đi mà, ta còn chưa nói hết mà! Hoa Thanh Ti vội hô, nhưng nào còn đáp lại.

Hồi lâu sau, nàng mím môi đỏ, nhìn vào Thái Diệu đan trong tay, lầm bầm:

- Như vậy, xem ra nếu lúc đó ta không nhìn thấy những bí mật của hắn, sẽ không lưu lạc đến nước này... Nhưng nếu không lưu lạc đến đây, sẽ không nhận được Thái Diệu đan này, thật là phúc họa đi chung mà. Thôi! Vì một viên linh đan này, bị hắn nhốt trăm năm thì có sao?

Nói rồi, nàng lại mỉm cười.

Hiện tại dù nàng là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nhưng lại không có một chút lòng tin vào thăng cấp Đế vị, tu vi của nàng toàn là dựa vào ổn định cùng thời gian tích lũy, từ từ tăng lên.

Nhưng làm sao đột phá giới hạn này, nhìn tới huyền bí Đế Tôn Cảnh, nàng vẫn mãi không nắm được ảo diệu. Lúc ở Tinh Thần Cung, nàng cũng từng tìm cơ hội hỏi những cường giả trong cung, nhưng không ai cho nàng câu trả lời vừa ý, không ai có thể chỉ dẫn con đường sáng cho nàng.

Nàng thầm nghĩ, đời này nếu không có cơ duyên đặc thù gì, sẽ không thể chạm tới huyền bí Đế Tôn Cảnh.

Mà hiện tại, phần cơ duyên ngàn năm một thuở này, bỗng nhiên bày ra trước mặt nàng.

Trong lòng Hoa Thanh Ti làm sao không kích động?

Sở dĩ nàng biết Thái Diệu đan, chính vì thăng cấp Đế vị xa xôi vô vọng, cố ý đi tra xét điển tịch Tinh Thần Cung, muốn biết thiên hạ này có linh đan diệu dược gì giúp được cho mình.

Mà tất cả điển tịch, đều ghi lại ba chữ Thái Diệu đan!

Trong điển tịch có nói, đây là linh đan đi thẳng Đế vị, chỉ cần tư chất không quá kém, ngộ tính không quá thấp, sau khi dùng, chỉ cần thời gian là có thể thăng cấp Đế Tôn Cảnh.

Mà tu luyện đến Đạo Nguyên tam tầng cảnh, có ai không đủ tư chất? Chỉ là cần thời gian dài ngắn mà thôi.

Người như Hạ Sanh Vô Thường, sau khi dùng thì có lẽ chỉ cần 5 năm, thậm chí 3 năm là thăng cấp Đế vị, tư chất kém chút thì 10 năm, 20 năm... ngay cả trăm năm thì có sao?

Chỉ cần thăng cấp Đế Tôn Cảnh, chờ đợi bao nhiêu thời gian cũng đáng giá.

Nó chính là một phần lễ vật bằng trời.

Hoa Thanh Ti tự ngẫm quan hệ giữa nàng và Dương Khai chỉ là vì dấu ấn thần hồn chủ tớ cưỡng chế mà thôi, nhưng không ngờ đối phương lại chịu tặng cho mình một viên linh đan như thế.

Người này hào phóng rộng rãi, thật quá dự liệu của nàng.

Trầm tư một hồi, Hoa Thanh Ti không do dự nữa, trực tiếp nuốt lấy Thái Diệu đan.

Nàng đã biết Thái Diệu đan, tự nhiên cũng hiểu vật này phải dùng càng sớm càng tốt.

Linh đan vào bụng, nàng lập tức khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển huyền công hóa giải dược hiệu.

Đồng thời, trong sương phòng cung điện Phi Yến Phong, Dương Khai chật vật hiện thân, miệng thì hùng hổ, nhưng thật ra lại bực mình.

Luyện chế một lò Thái Diệu đan, không phải chỉ thành 4 viên như hắn nói với người ngoài, mà là 5 viên!

Khi đan kiếp tới, Lưu Viêm cuốn theo Thái Diệu đan trốn vào Tiểu Huyền Giới, đã mang theo tất cả linh đan. Sau đan kiếp, thừa lúc mọi người chưa hồi thần, Dương Khai lại lén lút thả về 4 viên, mọi chuyện thần quỷ không hay không biết.

Chương 2206: Tử Dương Huyền Quang Tráo

Với tu vi và cấp bậc luyện đan sư hiện tại của Dương Khai, có khả năng khi đang luyện chế Thái Diệu đan một lần được năm viên, phần nhiều là do may mắn.

Hắn vốn âm thầm đoán chừng bản thân mình chỉ có thể luyện thành ba viên, lại không nghĩ rằng kết quả cuối cùng lúc luyện xong, một sự kinh hỉ lớn hiện ra trước mắt.

Duy nhất khiến Dương Khai cảm thấy đáng tiếc chính là, trong năm viên linh đan kia ngay cả một viên có đan văn cũng không có xuất hiện. Điều này cũng hợp tình hợp lý, Thái Diệu đan vốn là không dễ dàng luyện chế, nếu luyện chế ra đan văn nữa, vậy quả thật là quá mức nghịch thiên.

Mấy ngày kế tiếp, Dương Khai vẫn ở trên Phi Yến Phong, an tâm tu luyện hơn, kiên nhẫn chờ đợi tin tức Thanh Dương Thần Điện bên kia.

Tìm kiếm Kiếp Ách Nan Quả cũng không phải công phu ngày một ngày hai, Dương Khai sở dĩ cho ra kỳ hạn ba tháng, hoàn toàn là vì Tần Ngọc suy tính, thân thể và tuổi tác của nàng đã không thể đợi thêm được nữa.

Mà Thanh Dương Thần Điện bên này, là nàng, cũng là hy vọng duy nhất của Dương Khai.

Phi Yến Phong ở chỗ vắng vẻ trong dãy núi Thanh Dương, vô cùng u tĩnh, cho nên cũng không có người tới quấy rầy Dương Khai.

Chỉ là khiến Dương Khai không nghĩ tới chính là, qua mấy ngày, lại có một vị khách ngoài ý muốn đến thăm.

Người tới chính là Cao Tuyết Đình.

Điều này khiến hắn cảm thấy vô cùng kinh ngạc, tự chắc là sẽ không có sơ suất, đón Cao Tuyết Đình vào trong đại điện, tận tình hầu hạ.

Hắn vốn cho rằng Cao Tuyết Đình đến tìm mình có lẽ là có việc gì, nhưng không nghĩ tới lại không như mình tưởng, vị này là cường giả Đế Tôn Cảnh khí chất lạnh như băng ở trong này đợi Dương Khai nữa ngày công phu, chỉ là như một trưởng bối hỏi thăm hình hình tu luyện của vãn bối, hỏi Dương Khai một chút vấn đề võ đạo.

Dương Khai cẩn thận suy nghĩ, đối đáp cẩn thận, từ sắc mặt Cao Tuyết Đình, cũng không biết đáp án có khiến nàng hài lòng hay không.

Mà khó có được cơ hội tiếp xúc với cường giả Đế Tôn Cảnh ở khoảng cách gần như vậy, Dương Khai cũng nhân cơ hội hỏi một chút chuyện mà mình không hiểu rõ, Cáo Tuyết Đình không hề có ý tứ giấu giếm. Tận lực dùng lời nói dễ hiểu giảng giải cho hắn.

Dương Khai thu hoạch không ít.

Cuối cùng, Cao Tuyết Đình đề cập thử một chút thần niệm mạnh yếu của Dương Khai.

Đối với chuyện này, Dương Khai tuy rằng cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng không có cự tuyệt, thoáng ngưng tụ thần thức hướng Cao Tuyết Đình đánh tới.

Đối phương đương nhiên là bình yên tiếp nhận, không chút động tâm. Nhưng thâm ý sâu xa liếc nhìn Dương Khai một cái, làm như nhìn ra hắn không dùng toàn lực.

Cuối cùng, Cao Tuyết Đình lưu lại cho Dương Khai một vật, phiêu nhiên rời đi.

Sau khi tiễn Cao Tuyết Đình, Dương Khai mơ hồ, khong biết vị Cao trưởng lão lần này đến tìm mình rốt cuộc là muốn làm gì. Từ lần tiếp xúc trước đi theo nàng vào Từ Quý Chi Địa, Cao Tuyết Đình người này cũng không phải là người dễ chung sống.

Không dễ chung sống cùng nàng, không phải tính khí thô bạo, khó tính không phải là nguyên nhân. Mà là trời sinh khí chất lạnh như băng, trên mặt vĩnh viễn một bộ dáng từ chối người khá từ ngoài ngàn dặm, thần tình người lạc chớ vào.

Thật là Dương Khai có thể cảm nhận được, Cao Tuyết Đình người này không xấu.

Nhìn vậy trên tay, Dương Khai khẽ nhíu mày, tự nhủ thì thầm:

- Không đầu không đuôi, là có chuyện gì vậy?

Hắn cầm trên tay, chính là vật Cao Tuyết Đình đưa cho hắn trước khi đi. Vật kia nhìn giống như một cái chuông nhỏ, ước chừng to bằng bàn tay. Vầng sáng lưu chuyển, thoạt nhìn vô cùng huyền diệu, mà bên trong nó cũng tản ra năng lượng dao động không yếu, Cao Tuyết Đình gọi nó là Tử Dương Huyền Quang Tráo!

Đây rõ ràng là một kiện bí bảo cấp Đạo Nguyên hạ phẩm!

Hơn nữa, nó còn không phải là bí bảo bình thường, nó là bí bảo thần hồn!

Cái gọi là bí bảo thần hồn. Thường thường là dùng vật liệu cô cùng đặc biết chế tạo thành, chỉ có võ giả dùng thần niệm mới có thể điều khiển vật, nguyên lực đối với loại bí bảo này là không hề tác dụng.

Bí bảo thần hồn trân quý và quý trọng trình độ này, so với bí bảo bình thường mạnh hơn mấy bậc.

Cho nên đừng xem chuông nhỏ này chỉ là cấp Đạo Nguyên hạ phẩm, nhưng giá trị chân chính tuyệt đối không thấp hơn bí bảo cấp Đạo Nguyên thượng phẩm. Thâm chí có xu thể vượt trội.

Mà hình dáng chuông nhỏ này, vừa nhìn là biến nó còn là một kiện bí bảo phòng ngự, nếu là luyện hóa vào cơ thể, liền có thể bảo vệ thức hải, bảo vệ thần hồn, không bị ngoại vật gây thương tích.

Dương Khai quả thật còn chưa có bí bảo thật hồn, năm đó khi còn rất nhỏ bé, trái lại có một tiểu kiếm có tính công kích, nhưng theo thực lực tăng lên, đồ chơi kia sớm đã đào thải không cần.

Hơn nữa hắn còn tự mình lĩnh ngộ bí thuật Sinh Liên, công kích này cường đại, chi quỷ bí, lại là cao hơn đại đa số bí bảo thần hồn, cho nên cho tới nay, hắn cũng không có lo lắng thu thập loại bí bảo này.

Cao Tuyết Đình đưa cho hắn thứ này, ngược lại coi như bổ sung khuyết điểm hạng nhất của hắn.

Có bí bảo này bảo vệ, lại thêm thần hồn lực cường đại của Dương Khai, người khác tương thông muốn đánh lén đả thương thức hải của hắn, đại khái sẽ rất khó xử.

Cái gọi là trưởng bối cho, không dám từ chối, Dương Khai tuy không phải là đệ tử Thần Điện, nhưng Cao Tuyết Đình dù gì cũng là cường giả Đế Tôn Cảnh, cho nên khi nàng đưa bí bảo này cho Dương Khai, Dương Khai cũng không nghĩ nhiều, nói lời cảm tạ nhận lấy.

Thời khắc này xem ra, quả thật cần hao phí thời gian luyện hoa một chút.

Khoảng thời gian này cũng là vô sự, chỉ là đang đợi tin tức mà thôi, lại bắt đầu luyện hóa bí bảo vậy. Nghĩ đến đây, Dương Khai không do dự nữa, khoanh chân ngồi xuống, thần niệm xuyên qua cơ thể, hướng “Tử Dương Huyền Quang Tráo” kia bao phủ lấy.

Lại mười mấy ngày bình thản trôi qua.

Mười mấy ngày này, Dương Khai vẫn luôn khoanh chân ngồi ở trong sương phòng, nửa bước không rời, nỗ lực luyện hóa Tử Dương Huyền Quang Tráo.

Mà thông qua mấy ngày nỗ lực này, này hắn cũng khó khăn lắm mới đem cấm chế bí bảo này luyện hóa một phần ba, có thể thu nhập vào thức hải, miễn cưỡng có thể thôi phát ra một chút uy năng của nó.

Nhưng muốn hoàn toàn luyện hóa, vậy liền cần tích lũy thời gian.

Tử Dương Huyền Quang Tráo này không hổ là bí bảo thần hồn cấp Đạo Nguyên hạ phẩm, chức năng dường như vô cùng cường đại, chỉ là hiện tại, nó biến thành một tầng quầng sáng màu tím, bao phủ vòng ngoài thức hải của Dương Khai, tạo thành một tầng lực phòng hộ kiên cường dẻo dai.

Người khác muốn đả thương đến thức hải của Dương Khai, nhân thể nhất định phải đột phá qua mấy tầng phòng hộ màu tím này mới được.

Bời vì nguyên lực không có hoàn toàn luyện hóa, cho nên Dương Khai cũng không biết có còn chức năng khác hay không, nhưng chỉ cần là thời điểm này, cũng đủ để cho người khác mong đợi.

Một ngày này, Dương Khai chợt có cảm giác, vội vàng mở mắt hướng ra ngoài nhìn lại, mà đồng thời lúc hắn mở mắt ra, ngoài cửa liền vang lên thanh âm của một người, kêu lớn:

- Dương huynh, ta tới thăm ngươi đây.

Dương Khai vừa nghe thanh âm này, liền biết người nói chuyện là Hạ Sanh.

Mà vừa dứt lời, Hạ Sanh liền đã đẩy cửa bước vào.

Một thanh âm của người khác vang lên:

- Sư huynh, người ta còn chưa có mời ngươi đi vào đâu, ngươi làm như vậy, vạn nhất quấy nhiễu hắn tu luyện làm sao bây giờ?

Người này rõ ràng là Tiêu Bạch Y.

- Đúng vậy đúng vậy, nói không chừng Dương sư đệ đang tìm hiểu bí thuật gì, sư huynh người đừng mạo thất như vậy a! Thanh âm của Mộ Dung Hiểu Hiểu cũng vang lên theo, dường như là rất lo lắng.

- A… Hạ Sanh nghe vậy, trên mặt không khỏi nổi lên thần sắc khó xử, tiến thoái lưỡng nan, gãi gãi đầu, thấp giọn nói:

- Vậy làm sao bây giờ? Ta gọi cũng gọi…

- Không sao, các vị mời vào đi! Dương Khai lên tiếng.

Biểu tình trên mặt Hạ Sanh lập tức buông lỏng, cười ha ha, cất bước đi vào.

- Làm phiền! Tiêu Bạch Y nói một tiếng, cũng theo đó mà vào.
Không bao lâu, mấy người xuất hiện trước mặt Dương Khai.

Khiến Dương Khai vô cùng ngoài ý muốn chính là, người tới ngoại trử ba người Hạ Sanh, Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu ra, còn có Trầm Mục Ki không ngờ cũng tới.

Hắn và Dương Khai không coi là rất quen, chỉ là đã gặp mặt mấy lần mà thôi, cho nên thời khắc này cũng chỉ là nhìn nhau gật đầu, xem như chào hỏi.

Nhưng thật ra Hạ Sanh, rất là nhiệt tình giới thiệu bọn với nhau một phèn.

Chỗ phòng khách vốn là đơn sơ này, cho nên Dương kahi cũng không có ý muốn mời bọn họ ngồi xuống, mà là nhìn Hạ Sanh nói:

- Các vị cùng nhau tới trước, có phải là có chuyện gì muốn nói cho ta biết hay không?

Hạ Sanh khẽ gật đầu, cười thần bí, nói:

- Điện chủ gọi chúng ta về!

- Ta cũng ở trong đó sao? Dương Khai nhướng mày

Mấy người trước mặt này đều là tinh nhuệ Thanh Dương Thần Điện, được gọi về là chuyện đương nhiên, cũng thấy ý tứ trong lời của Hạ Sanh kia, nhưng ngay cả mình cũng bị gọi về, điều này khiến Dương Khai có chút không hiểu.

- Đúng là như vậy! Hạ Sanh nghiêm nghị gật gật đầu:

- Điện chủ có ý để ta đợi đến lúc này, mang theo Dương huynh cùng đi gặp hắn.

- Có thể biết là chuyện gì không?

Dương Khai hỏi.

- Chuyện tốt! Hạ Sanh nhếch miệng nở nụ cười.

Tiêu Bạch Y ở bên cạnh lúc này cũng nói:

- Lần trước lúc chúng ta đi, điện chủ không phải đã nói câu kia rồi sao, ta nghĩ chúng ta lần này đại khái là đi lĩnh thưởng.

- Lĩnh thưởng… Dương Khai biểu tình cực kỳ cổ quái,

- Nhưng là, ta đã cùng Ôn điện chủ đề cập qua một yêu cầu a, Ôn điện chủ còn muốn ban thưởng ta cái gì?

Hạ Sanh cười, nói:

- Cái yêu cầu nhỏ kia sao có thể tính là công lao 6 cái Tinh Ấn của ngươi? Điện chủ hắn từ trước đến nay thưởng phạt phân minh, Dương huynh ngươi lần này vì Thần Điện làm ra cống hiến to lớn như thế, không chỉ có riêng một yêu cầu nhỏ có thể triệt tiêu.

- Không sai! Tiêu Bạch Y gật gật đầu nói,

- Ngươi cũng chú ý, lần này điện chủ gọi về, chỉ có mấy người chúng ta, mà mấy người chúng ta, đều là người dư thừa Tinh Ấn, ta, Hiểu Hiểu, Thẩm sư đệ, chỉ là nộp lên một quả Tinh Ấn đều đã được ban thưởng, đừng nói chi là ngươi nộp liền là hơn 6 quả.

- Ít nói mấy lời đó, đi nhanh lên đi, ta không thể chờ đợi muốn biết điện chủ hắn rốt cuộc sẽ thưởng ta những thứ gì. Hạ Sanh nét mặt không dằn nổi biểu tình.

- Vậy…làm phiền mấy vị dẫn đường. Dương Khai khách khí một tiếng.

- Lập tức, một nhóm năm người lần lượt thi triển bí thuật thân pháp, hướng chỗ ngọn núi cao nhất Thanh Dương Thần Điện bay đi.

Không lớn phiến khắc thời gian, mấy người liền tới Vạn Thánh Phong sở tại, thẳng bổn điện kia mà đi.

Nhưng lúc vượt qua cửa điện, Dương Khai bỗng nhiên hơi biến sắc mặt, trong nháy mắt này, hắn cảm thấy có một cỗ lực lượng huyền diệu bỗng nhiên xuất hiện, gia trì trên người mình, còn không chờ hắn làm ra bất kỳ phản ứng nào, một loại cảm giác không trọng lượng liền truyền tới.

Mà chờ đến lúc sau khi mấy người xuyên qua cửa điện, Dương Khai đã không thấy bóng dáng.

- Dương huynh đâu? Hạ Sanh sắc mặt đại biến, kinh hãi lên tiếng.

Đám người Tiêu Bạch Y, Mộ Dung Hiểu Hiểu, Trầm Mục Ki đều là sắc mặt hoảng sợ mà ngưng trọng.

- Đừng lo lắng, hắn được điện chủ đơn độc gọi đi nói chuyện. Một thanh âm bỗng nhiên từ phía trước truyền đến, mọi người đưa mắt nhìn lại, phát hiện người nói chuyện lại là Cao Tuyết Đình, thời khắc này, Cao trưởng lão đối mặt với mọi người, lẳng lặng đứng thẳng, như một gốc cây hoa sen trắng nở rộ, thanh linh mà sâu thẳm.

Mấy người liếc nhau, mặc dù không biết Ôn Tử Sam vì sao phải đem Dương Khai đơn độc gọi đi, nhưng cũng không không quá lo lắng, lập tức đồng thanh nói:

- Bái kiến Cao trưởng lão!

Chương 2207: Thần Du Kính

Cùng lúc đó, trong một gian sương phòng trong cung điện Vạn Thánh Phong, Dương Khai quỷ bí hiện thân.

Lần nữa khôi phục khống chế bản thân, Dương Khai lập tức bày ra tư thế phòng ngự, ngắm nhìn bốn phía,

Nhưng thấy, phía trước cách đó không xa, Ôn Tử Sam bộ dang lười biếng nằm trên ghê, cười tủm tỉm nhìn hắn.

- Ách.. bái kiến Ôn điện chủ! Dương Khai nghiêm sắc mặt, ôm quyền nói.

Ôn Tử Sam gật gật đầu nói:

- Không cần khách khí.

Vừa nói chuyện, hắn vừa đứng lên, bước từ từ tới bên cạnh bàn, từ trên bàn cầm lên một cái chén rượu, nhấc vò rượu lên, rót đầy cho mình.

Trong khoảng khắc, khắp phòng mùi thơm nhẹ nhàng.

Hắn khẽ nhấp một ngụm, làm ra vẻ thần tình, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.

Nhìn bộ dáng này của hắn, khóe miệng Dương Khai hơi co rút, cũng không có đi quấy rầy hắn, chỉ là lẳng lặng chờ.

Đã lâu, Ôn Tử Sam dường như mới từ trong sảng khoái kia lấy lại tinh thần, vẻ mặt thỏa mãn, mở miệng nói:

- Mục đích gọi ngươi qua đây, ngươi hẳn biết chứ?

Dương Khai trầm ngâm một chút, mở miệng nói:

- Nghe từ Hạ huynh đoán được một chút.

- A a. Ôn Tử Sam cười,

- Tiểu tử thật là cẩn thận! Ân…kêu ngươi qua đây, đúng là ban thưởng cho ngươi. Tuy nói vài ngày trước đó ngươi có đưa ra một yêu cầu với bổn tọa, nhưng yêu cầu này chưa đủ với cống hiến của ngươi cho Thần Điện. Chỉ có điều ngươi không phải là đệ tử Thần Điện ta, xem như người ngoài, phương diện ban thưởng này, khiến bổn toạn cực kỳ khó xử, suy tính hồi lâu…

- Tiểu tử yêu cầu không cao.

Dương Khai mỉm cười.

Ôn Tử Sam nói:

- Ngươi muốn mình được ban thưởng gì? Không ngại nói nghe một chút, nếu là có thể, bổn tọa đều có thể thỏa mãn ngươi!

Hắn đem quyền chủ động đẩy cho Dương Khai.

Cách làm này nhìn như hào phóng rộng rãi, kì thực rốt cuộc chuyện gì xảy ra, Dương Khai trong lòng biết rõ.

Bởi vì hắn chẳng qua chỉ là võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh mà thôi, mà Tôn Tử Sam lại là Đế Tôn tam tầng cảnh. Lại đứng đầu một phái!

Cho nên đối với Dương Khai mà nói là vật rất trân quý rất quý hiếm, nói không chừng trước mặt Ôn Tử Sam lại là bình thường, nếu là Dương Khai đưa ra nội dung ban thưởng, Ôn Tử Sam không làm được có thể thoải mái đạt thành.

Dương Khai sao có thể ngu như vậy, cơ hội khó có được, hắn đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ lỡ.

Hắn chỉ là nói:

- Ôn điện chủ có thể ban thưởng gì cho tiểu tử?

Nghe vậy. Ôn Tử Sam lộ ra ánh mắt tán dương, hai người ánh mắt giao hội, tất cả đều không cần nói.

Trầm mặc một lát, Ôn Tử Sam nói:

- Kết hợp với số lượng Tinh Ấn ngươi giao ra, bổn tọa có thể làm chủ, mở ra đại môn kho báu Thần Điện, cho ngươi vào đấy thoải mái chọn lấy ba món khác nhau mang ra ngoài!

Dương Khai lập tức trước mắt sáng ngời.

Lời của Ôn Tử Sam là nói, đại môn kho báu tông môn Thanh Dương Thần Điện này, mà cũng không phải là của bản thân hắn. Thanh Dương Thần Điện là một trong những tông môn đứng đầu Nam Vực, trong kho báu đương nhiên là quý hiếm vô số, Dương Khai nếu thật có thể đi vào trong đó lấy ra ba món khác nhau, nói không chừng có thể khiến thực lực của hắn tăng vọt lên.

Mà trong lúc hắn đang suy nghĩ, Ôn Tử Sam lại dùng giọng điệu kích động nói:

- Kho báu trong Thần Điện, bí bảo đếm không xuể, cũng có hai kiện Đế Bảo tồn tại, nhưng Đế Bảo kia rốt cuộc là cái gì. Lại ở đâu, cần chính ngươi phải đi tìm. Ta sẽ không nói cho ngươi biết, ngoài ra, còn có các loại linh đan diệu dược ngoại giới khó tìm, bí điển công pháp không truyền ra ngoài, với tu vi của ngươi, giống một dạng. Đều là cơ duyên khó gặp. Còn nữa, bên trong đó còn có rất nhiều tâm đắc cường giả Đế Tôn Cảnh tu luyện, cảm ngộ kinh nghiệm…

Dương Khai hít thở dần dần dồn dập.

Hắn thật không nghĩ tới, Ôn Tử Sam lại hào phóng với mình đến mực như vậy.

Bản thân mình nói thế nào cũng là người ngoài, hắn không tiếc mở rộng đại môn kho báu cho mình. Chỉ cần điểm này, cũng đủ để Dương Khai vô cùng cảm kích.
Nhưng…Ôn Tử Sam nói những thứ này tuy rằng trân quý khó có được, nhưng vẫn là không cách nào để Dương Khai lập tức quyết định, bởi vì Đế Bảo hắn không hiếm lạ, linh đan diệu dược hắn cũng có thể tự mình luyện chế, cũng không phải đặc biệt cần thiết, công pháp bí điển gì đó hắn cũng có thể không thấy, bởi vì cho dù có cũng không có nhiều thời gian để đi tu luyện, ngược lại tâm đắc và cảm ngộ kinh nghiệm của những cường giả Đế Tôn Cảnh, khiến Dương Khai hơi có chút động tâm.

Những thứ này lạo có thể giúp hắn tiết kiệm nhiều thời gian, ít đi rất nhiều đường vòng.

Mà thấy hắn biểu tình biến ảo, Ôn Tử Sam thật ra có chút ngoài ý muốn, nói:

- Thế nào? Những thế này đều không thế hấp dẫn ngươi?

Dương Khai hít sâu một hơi, nói:

- Ôn điện chủ thứ lỗi, ta chỉ là…không biết nên quyết định thế nào.

Ôn Tử Sam cười, nói:

- Bổn tọa hiểu, ân, nếu là những thứ này ngươi cũng không nhìn thuận mắt, không bằng bổn toạn tự mình truyền cho ngươi bí thuật thần công hạng nhất thì thế nào?

Dương Khai ngẩng đầu nhìn hắn, trầm giọng nói:

- Ôn điện chủ, ta có thể hỏi, Hạ huynh bọn họ lần này có thể được ban thưởng cái gì? Cũng là đi vào kho báu, thoải mái chọn ba món khác nhau mang ra ngoài?

Lời này vừa nói ra, nụ cười của Ôn Tử Sam lập tức trở nên thâm trường ý vị, đưa tay chỉ Dương Khai nói:

- Tiểu tử đã hói tới điểm tử thượng rồi.

- Xem ra…Hạ huynh bọn có có thể lấy được ban thưởng, không giống với ta a.

Dương Khai hiểu ý nói.

- Không sai, quả thật bất đồng, dù sao bọn họ là đệ tử Thần Điện, mà ngươi thì không phải. Ôn Tử Sam thẳng thắn thừa nhận, hắn cũng không lo lắng Dương Khai sẽ náo loạn tâm tình, bởi vì sự thật bày ở đây, người dù sao vẫn là có thân sơ chi phân.

- Nhưng… Hắn lại chuyển lời, nói:

- Ngươi cũng có cơ hội được ban thưởng giống bọn họ, cũng không biết ngươi có nguyện ý hay không.

- Nguyện ý lắng nghe. Dương Khai thần sắc nghiêm lại.

Tuy rằng hắn không biết đám Hạ Sanh có thể được ban thưởng cái gì, nhưng Ôn Tử Sam nếu thừa nhận ban thưởng bất đồng, vậy đã nói rõ đám người Hạ Sanh được ban thưởng tốt hơn một chút.

Đã có cơ hội này, Dương Khai dĩ nhiên cũng muốn tranh thủ một chút.

Nhưng hắn thật ra rất tò mò, rốt cuộc là dạng ban thưởng gì, có thể so với đi vào kho báu thoải mái chọn ba món đồ còn tốt hơn.

Ôn Tử Sam lần này lại không có trả lời hắn ngay, mà là mở miệng nói:
- Ngươi có biết, vì sao bổn tọa phải sáng lập Thanh Dương Thần Điện ở đây?

Dương Khai thầm nghĩ đây cũng là chuyện hơn trăm ngàn năm, chuyện như vậy hắn làm sao hiểu được? Trong lòng mặc dù lẩm bẩm, nhưng ngoài mặt lại ra vẻ thỉnh giảo nói:

- Không biết

- Đương nhiên là bởi vì nơi này có rất nhiều thứ…đặc biệt! Ôn Tử Sam nói, khi nói chuyện, trong mắt hắn lóe lên thần sắc nhớ lại, nói tiếp:

- 800 năm trước, bổn tọa trong lúc vô ý đi ngang qua dãy núi Thanh Dương, Phát hiện một vật, mà vật kia tác dụng thần kỳ, chức năng quỷ bí, bổn tọa lúc đó đã là Đế Tôn tam tầng cảnh, cho nên liền muốn thu lấy vật kia, đáng tiếc cũng không thể thành công. Chỉ có thể ở tạm lại nơi này, mà theo thời gian trôi đi, nơi này cũng từ từ có quy mô tông môn, bổn tọa dứt khoát liền sáng lập Thanh Dương Thần Điên.

- So sánh bổn thần điện với những tông môn đứng đầu khác của Nam Vực, thời gian truyền thừa ngắn ngủi, nhưng vì sao lại có năng lực cùng những tông môn đứng đầu khác tranh đua cao thấp?

Dương Khai trong lòng vừa động, hô nhỏ nói:

- Chẳng lẽ là bởi vì vật kia?

Ôn Tử Sam lập tức toát ra biểu tình trẻ nhỏ dễ dạy, nói:

- Không sai, tuy rằng bổn tọa là Đế Tôn tam tầng cảnh, thực lực cũng không yếu so với các điện chủ tông chủ khác, nhưng một cái tông môn mạnh yếu, không đơn giản chỉ là chuyện một người, cần rất nhiều trụ cột vững vàng cùng chống đỡ. Thanh Dương Thần Điện có thể phát triển tới quy mô bây giờ, tác dụng của vật kia không thể không tính.

- Không biết…vật kia rốt cuộc là cái gì? Dương Khai nghe đến đó, cũng là tò mò không dứt, quả thực nghĩ không thông rốt cuộc là vật gì có thể để một tông môn hưng thịnh tới trình độ như vậy.

Ôn Tử Sam chăm chú nhìn Dương Khai, thần sắc nghiêm nghi, trong miệng phun ra ba chữ:

- Thần Du Kính!

- Thần Du Cảnh? Dương Khia nghe xong vẻ mặt mờ mịt.

- Không phải là Thần Du Cảnh mà ngươi biết kia, là Thần Du Kinh, cái gương ấy! Ôn Tử Sam giải thích,

- Đây chính là chi sơ thiên địa sinh ra liền là dị vật, bên trong tự thành thế giới một phương, mà cái thế giới kia, cùng với vị trí hiện tại của chúng ta khác nhau rất lớn, về phần khác nhau ở chỗ nào, bổn tọa sẽ không giải thích cho ngươi, nếu ngươi có cơ hội đi vào trong đó, dĩ nhiên là sẽ biết được, mà sau khi vào trong đó rèn luyện, võ giả cũng có thể tăng lên thực lực rất mạnh, Năm đó, bổn tọa ở trong đó thăm dò qua, lại không thể phát giải mấu chốt của vật này, mấy trăm năm qua, đệ tử tinh nhuệ của Thần Điện đa số đã vào trong đó, có thể sống sót đi ra, đều có thể trở nên mạnh mẽ hơn nhiều.

- Tinh Thần Cung có Ngũ Sắc Bảo Tháp, Vô Hoa Điện có Tinh Ngoại Cương Phong, Thiên Vũ Thánh Địa có Võ Ý Điện, những thứu này đều là gốc rễ của mỗi tông môn, là nguyên nhân mấy tông môn này vẫn luôn sừng sững bất suy. Ôn Tử Sam thần sắc ngạo nghễ, nói:

- Mà Thanh Dương Thần Điện ta, có Thần Du Kinh! Thần Du Kính không bị phá, Thần Điện ta liền có thể tiếp tục truyền thừa, kéo dài bất suy!

- Tiểu tử có thể đi vào? Dương Khai vẻ mặt nóng lòng hỏi han.

Ôn Tử Sam nhếch miệng cười, nói:

- Vốn ngươi là một ngoại nhân, bổn tọa bất kể là như thế nào cũng không thể cho ngươi đi vào trong đó, bí mật Thần Du Kính, mặc dù ở trong Thần Điện, cũng chỉ có mấy người mới biết, những đệ tử khác chưa từng nghe nói qua, về phần tông môn khac,s đương nhiên cũng không biết được nguyên nhân. Nhưng là…lần này ngươi cống hiến không nhỏ, bổn tọa nếu không cho ngươi đi vào, cũng có chút không đúng, có thể để ngươi đi vào, lại không hợp quy củ…

Nghe đến đó, Dương Khai bỗng nhiên mở miệng nói:

- Ôn điện chủ có còn nhờ hay không, lần trước lúc ta và Tiết Nghị đại chiến, ngươi từng nói qua, nếu ta thắng, ngươi liền đáp ứng ta một yêu cầu miễn là không quá đáng?

Ôn Tử Sam nghe vậy ngẩn ra, nhìn Dương Khai nói:

- Thế nào? Ngươi muốn đem yêu cầu dùng vào việc này?

- Không sai! Dương Khai gật gật đầu nói,

- Hơn nữa ta vì Thần Điện dâng hiến công lao 6 cái Tinh Ấn, cũng không có vấn đề gì chứ?

- Không thành vấn đề, không thành vấn đề… Ôn Tử Sam trầm ngâm,

- Ngươi đều đã nói đến mức này, nhưng ngươi xác định muốn làm như vậy? Ngươi ngay cả Thần Du Kính rốt cuộc có thể mang đến cho ngươi chút ít cái gì cũng không biết…

Dương Khai cười nói:

- Hạ huynh bọn họ nếu là được ban thưởng cái này, vậy đã nói rõ đây là ban thưởng tốt nhất, nếu là tốt nhât, vậy ta còn do dự cái gì?

- Tốt! Ôn Tử Sam trầm quát một tiếng,

- Một khi đã như vậy, vậy bổn tọa đáp ứng ngươi, nhưng ngươi cũng lập tức phải thề, về bí mật Thần Du Kinh, cả đời này không được tiết lộ cho bất kỳ kẻ nào, nếu không…

- Tiểu tử hiểu rõ! Dương Khai gật đầu, lúc này trang trọng thề trước mặt Ôn Tử Sam.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau