VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2196 - Chương 2200

Chương 2198: Chỉ còn lại một viên

La Nguyên lại nói:

- Để tránh cô nương lại tìm gây phiền toái cho ta, linh đan này... cô nương trước ăn đi!

Khi nói chuyện, thân hình hắn nhoáng một cái, đến trước mặt nữ nhân mặt tròn kia, đưa tay bóp cằm của nàng, một tay lấy ra Thái Diệu đan, ném vào trong miệng nàng.

- Khụ khụ khụ... Nữ nhân mặt tròn nuốt linh đan vào bụng, không khỏi lui lại mấy bước, không ngừng ho nhẹ, không ngừng đấm ngực, dường như muốn phun ra linh đan.

Nhưng bây giờ đâu còn kịp, linh đan vừa vào miệng liền biến thành chất lỏng ngọt ngào, chảy vào trong bụng.

Nàng nỗ lực một hồi lâu, cũng không thể thành công, lập tức ngẩng đầu đầy mặt tuyệt vọng.

Trước mặt nàng, đâu còn có bóng dáng La Nguyên đâu!

- Hắn đã đi rồi! Lam Huân nhìn nữ nhân mặt tròn, khẽ thở dài một tiếng nói:

- Đi hướng cửa ra bên kia!

Nữ nhân mặt tròn nghe vậy, quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy một luồng sáng, đang gấp rút bay vọt ra hướng cửa ra.

Không ngờ La Nguyên ngay cả làm chuyện giao dịch với Dương Khai đều không làm, dường như là để chứng minh câu nói trước đó của hắn: "Với tư chất của hắn, cho dù không có Thái Diệu đan, cũng đủ để tấn thăng Đế Tôn Cảnh!"

- La sư huynh! Nữ nhân mặt tròn kêu to một tiếng, cắn răng một cái, giậm chân một cái, cũng đuổi theo sau La Nguyên.

Lúc này ngược lại không có người nào làm khó nàng: một là, tốt xấu gì nàng cũng là đệ tử Bát Phương Môn, là quan hệ sư huynh muội với La Nguyên, trước đó tên kia bị chết thảm trên tay La Nguyên chính là vết xe đổ; hai là... Thái Diệu đan đều đã bị uống vào, làm khó nữ nhân này thì có ích lợi gì? Chẳng lẽ còn bức nàng phun ra linh đan?

Một khúc nhạc đệm nho nhỏ, cứ như vậy hạ xuống màn che.

"Rốt cuộc là như hắn nói, không muốn bị trói buộc chịu ân huệ của người khác... cũng không muốn đoạt cơ duyên thuộc về người khác..." Dương Khai ngồi tại chỗ, sờ cằm như có điều suy nghĩ...

Ở đây nhiều người như vậy, có lẽ mọi người đều chỉ nhìn thấy một mặt La Nguyên vô tình cùng hung cực ác, nhưng Dương Khai lại thấy được một mặt khác.

Lúc trước hắn đang làm giao dịch với nữ nhân mặt tròn kia, trước khi giao dịch không có đạt thành, La Nguyên từng ở xa xa rống lên với hắn, bảo hắn phải có chừng có mực!

Lúc đó Dương Khai vẫn không rõ tại sao La Nguyên lại làm như vậy, nhưng bây giờ nghĩ lại, hiển nhiên lập trường là xuất phát từ đồng môn muốn giúp nữ nhân mặt tròn.

Nếu La Nguyên thực sự là người tuyệt tình bất nghĩa, thì hắn hoàn toàn không cần thiết nói câu nói kia, cứ để mặc cho nữ nhân mặt tròn làm giao dịch với Dương Khai, chỉ cần thờ ơ lạnh nhạt là được...

Mà người có tu vi siêu tuyệt như La Nguyên như vậy, tâm tính lại cao ngạo, thì sao có thể chấp nhận tặng vật đến từ người khác? Nhất là người này còn là đồng môn sư muội của mình, một sư muội đồng môn yêu say đắm và sùng bái mình...

Dương Khai cảm thấy nếu là mình ở vào trường hợp của La Nguyên, thì bất kể như thế nào cũng không có khả năng chấp nhận viên Thái Diệu đan kia.

Nam nhân chân chính, nên như thế!

Ngoại trừ thái độ của La Nguyên đối xử ác liệt với sư muội của mình không nói, hắn thực hiện quyết đoán như thế ngược lại Dương Khai vẫn rất tán thưởng.

Ngẫm nghĩ một hồi, Dương Khai lắc lắc đầu, trên mặt đen xuống nói thầm trong bụng: "Chuyện của người ta, mình băn khoăn làm gì chứ?"

Nghĩ đến đây, hắn cao giọng nói:

- Người kế tiếp!

Có lẽ là chuyện nữ nhân mặt tròn đạt thành giao dịch trước đó, làm cho các võ giả còn lại thấy được hy vọng, Dương Khai vừa nói ra lời này, các võ giả kia liền ùa lên, đều muốn là người thứ nhất vọt tới trước mặt Dương Khai.

Nhưng dưới ảnh hưởng của pháp tắc không gian, cũng chỉ có một người có thể đạt thành mong muốn.

Đáng tiếc kết quả sau cùng lại làm cho người này thất vọng cực độ, Dương Khai kiểm tra một phen các thứ hắn lấy ra, sau đó liền phất tay bảo hắn cút đi.

Kế tiếp mười mấy người đều y như thế!

Mà Dương Khai cũng tranh thủ lúc rảnh rỗi nhìn một vòng, phát hiện người còn lại đã không nhiều lắm.

Điều này làm cho hắn không khỏi thầm lo lắng: Bởi vì hắn muốn Kiếp Ách Nan Quả tới giờ vẫn không thấy, cũng không biết rốt cuộc có phải là người khác có chỗ dùng không có lấy ra, hay là người lấy được Kiếp Ách Nan Quả không có tới đây hay không?

Nếu hành trình Tứ Quý Chi Địa lần này, không có được Kiếp Ách Nan Quả, thì hắn thật không biết nên ăn nói thế nào với Tần Triêu Dương. Tần Ngọc bên kia đang chờ Kiếp Ách Nan Quả cứu mạng đấy. Nếu không có linh quả này, tiểu cô nương kia tối đa chỉ có thể sống thêm mấy tháng.

Có nên hay không trực tiếp đưa ra yêu cầu dùng Kiếp Ách Nan Quả đổi lấy một quả Thái Diệu đan?

Dương Khai trong lòng chần chờ, nếu thật đưa ra yêu cầu như vậy, mà người lấy được Kiếp Ách Nan Quả đang ở đây, nói vậy cũng sẽ không cự tuyệt. Mà nếu như mọi người đều không có, một khi tin tức này truyền ra, đối với mình sẽ không có lợi. Đến lúc đó nhất định sẽ có người dựa vào đó bắt chẹt hay đánh chủ ý cái gì với mình thì sao?.

Ngẫm nghĩ, Dương Khai còn là kềm chế ý niệm này, mặt không đổi sắc tiếp tục giao dịch cùng người khác.
Một lúc lâu sau, sắc mặt Dương Khai âm trầm xuống.

Bởi vì tất cả võ giả tới đây, đều đã làm giao dịch với hắn, nhưng tới giờ hắn vẫn không thấy bóng dáng Kiếp Ách Nan Quả đâu...

Dự cảm bất tường dĩ nhiên đã thành sự thật!

Mà không có làm giao dịch với hắn, cũng chỉ còn lại có mấy người Thanh Dương Thần Điện, cùng với vài cường giả thành danh đã lâu kia, bọn họ luôn luôn theo dõi, cũng không có tranh đoạt với người khác.

Đến lúc này, Dương Khai cũng không muốn trì hoãn thêm thời gian vô ích, liền lên tiếng nói:

- Mấy vị người nào tới trước? Ta cũng không gạt các vị, Thái Diệu đan tổng cộng thành đan chỉ có bốn viên mà thôi! Nói cách khác... giờ này trên tay Dương mỗ cũng chỉ còn lại có một viên!

Trong đó một viên chính hắn uống, một viên đưa cho Lam Huân, còn có một viên giao dịch cho nữ nhân mặt tròn, nếu thật chỉ thành đan bốn viên, vậy cũng chỉ còn lại có một viên.

Khi nói chuyện, Dương Khai cầm lên Mặc Ngọc Đỉnh, khẽ lắc một cái.

Ngay lập tức, từ trong Mặc Ngọc Đỉnh liền truyền đến tiếng vang giòn tan.

Suy đoán từ thanh âm, quả thật bên trong chỉ có một viên đan không thể nghi ngờ!

Sau khi thành đan, tất cả hành động của Dương Khai đều ở trước mắt bao người, hắn vốn không có cơ hội cũng không có thời gian giấu đi linh đan, cho nên đối với lời nói của hắn, tất cả mọi người vẫn rất tin tưởng.

- Nếu chỉ còn lại một viên, thì Tiêu mỗ sẽ không khách sáo! Tiêu Thần nín đã nửa ngày, thời khắc này rốt cục đến phiên mình, liền không kịp chờ đợi nhảy ra, sãi bước đi tới gần Dương Khai, trong lúc bước đi trên mặt còn treo nụ cười tự tin, dáng vẻ dường như nhất định phải lấy được viên linh đan cuối cùng kia.

Không bao lâu, hắn đi tới trước mặt Dương Khai.

Dương Khai mỉm cười nhìn hắn, nói:

- Tiêu huynh xin mời!

Tiêu Thần cười lạnh một tiếng, một mặt từ trong nhẫn không gian của mình lấy ra một vài thứ; một mặt thấp giọng nói:

- Tiểu tử, ta khuyên ngươi ngoan ngoãn tùy tiện cầm một vật, sau đó giao Thái Diệu đan cho Tiêu mỗ, như vậy mọi người đều vui mừng!

Dương Khai nghe vậy, ngẩng đầu nhìn hắn một cái.

Tiêu Thần ngoài mặt cười nhưng trong không cười, tiếp tục nói:

- Những thứ Tiêu mỗ lấy ra này, đều không phải người nào cũng có thể gặp được, hẳn là có thứ ngươi muốn!

Hắn có tư cách nói lời này, dù sao chẳng những hắn xuất thân từ Tinh Thần Cung là tông môn bá chủ Nam Vực, còn là đệ tử tinh anh, hơn nữa là con trai của Ngân tinh sứ Tiêu Vũ Dương, đi đâu trong tay không có vài thứ tốt?
Vật hắn lấy ra, quả thật đều là bảo vật khó gặp, bất luận là bí bảo hay là linh đan diệu dược, đều là trân phẩm hiếm có, thậm chí còn có bí điển công pháp...

Rực rỡ muôn màu, không ít.

Dương Khai lại nhìn đều không nhìn những thứ đó, chỉ nhìn vào hắn hỏi:

- Tiêu huynh lần này vào Tứ Quý Chi Địa, có đi qua khu vực mùa đông không?

Tiêu Thần nghe hỏi không hiểu được, cũng không biết Dương Khai hỏi chuyện này làm gì, không kiên nhẫn trả lời:

- Không có, Tiêu mỗ một mực đi theo bên cạnh công chúa điện hạ, công chúa nói khu vực mùa đông bên kia môi trường ác liệt...

- Nếu không có, huynh có thể thu lại các thứ đi! Dương Khai không chờ hắn nói xong, liền phất phất tay.

- Ngươi nói cái gì? Tiêu Thần lập tức sắc mặt liền âm trầm, hung tợn trừng mắt nhìn Dương Khai, mùi vị uy hiếp không cần nói cũng biết.

- Không nghe rõ sao? Dương Khai toét miệng cười, sau đó nhích tới trước mặt Tiêu Thần, hô lớn:

- Tiêu huynh có thể cút!

Sau khi nói xong, lại rụt trở về, khẽ mỉm cười nói:

- Vậy mà nếu huynh còn không nghe rõ, thì ta cũng không có biện pháp!

Trên mặt Tiêu Thần ngay tức thì liên tục đổi sắc, lúc đỏ lúc trắng, nạt nhỏ:

- Tiểu tử ngươi hãy nhớ rõ!?

Trước mắt bao người, bị Dương Khai giễu cợt như vậy, tự nhiên là hắn mất hết mặt mũi. Mấu chốt nhất là, người khác cũng đều biết hắn không có vật Dương Khai muốn, nếu cứ tiếp tục dây dưa, chỉ sợ mọi người đều sẽ biết hắn muốn ỷ thế hiếp người...

Cố tình Dương Khai hoàn toàn không mảy may nể mặt mũi hắn.

- Cút đi!

Dương Khai không khách khí chút nào bĩu môi quát, rồi thúc dục pháp tắc không gian, đè ép tới hướng Tiêu Thần, như muốn hắn tống ra khỏi thiên địa vỡ nát này.

Nói tới không hổ là Tiêu Thần, trước đây Dương Khai dùng một chiêu này trực tiếp tống một võ giả Đạo Nguyên Cảnh ra ngoài, nhưng đến Tiêu Thần lại bị quấy nhiểu cản trở, một lực lượng pháp tắc kỳ bí quanh quẩn bên cạnh Tiêu Thần, cùng pháp tắc không gian đụng phải sụp đổ, khiến thân ảnh Tiêu Thần cũng biến thành lập loè, biến ảo khó hiểu.

Tình huống này ước chừng kéo dài thời gian mười hô hấp, Tiêu Thần mới không thể không chủ động thối lui ra ngoài.

Nếu tiếp tục lưu lại, hắn thật phải đánh nhau với Dương Khai, mà ở trong mảnh thiên địa quỷ dị kia, Tiêu Thần cũng cảm nhận một loại uy hiếp trí mạng, hắn không dám tiếp tục lưu lại.

Vọt ra ngoài 30 trượng, Tiêu Thần đầy mặt hung ác nham hiểm đưa mắt nhìn Dương Khai, cắn răng nghiến lợi một trận.

- Ôi! Lam Huân nhìn thấy một màn này, chỉ cảm thấy trên mặt không ánh sáng, than một tiếng, sau đó xoay người đi tới hướng cửa ra.

Tiêu Thần thấy vậy, biến sắc, quay đầu nhìn Dương Khai phẫn nộ quát:

- Tiểu tử, ta nhớ kỹ ngươi, tốt nhất ngươi cầu nguyện đừng rơi vào tay ta!

Để lại một câu ngoan độc, hắn vội đuổi theo Lam Huân.

Dương Khai ngoảnh mặt làm ngơ, cười híp mắt nhìn đám người Hạ Sanh, nói:

- Hạ huynh, linh đan thật chỉ còn lại có một viên cuối cùng, huynh không muốn đến xem sao?

Có thể nói, hắn thật ra muốn giao dịch viên linh đan này cho Hạ Sanh.

Dù sao bất kể như thế nào hắn cũng không thể mang ra ngoài, nếu mang đi ra ngoài kết quả duy nhất là bị mấy vị Đế Tôn Cảnh kia đoạt đi, rồi tùy tiện bồi thường cho một chút gì đó.

Về phần không công dâng tặng...

Dương Khai ngược lại không nghĩ tới. Thứ nhất, hắn cùng Hạ Sanh thật ra cũng không tính là quen thân lắm, cũng không có giao tình nhiều; thứ hai, Thái Diệu đan trân quý như thế, cho dù hắn tặng, Hạ Sanh cũng không muốn, càng không dám nhận.

Nếu Hạ Sanh thật nhận lấy Thái Diệu đan, thì coi như thiếu hắn một mối nhân tình lớn lao...

Chương 2199: Đế Tuyệt đan

Nghe vậy, Hạ Sanh cười nói:

- Mấy người chúng ta... thì không cần!

Dương Khai ngạc nhiên hỏi:

- Ý gì?

Hạ Sanh nói:

- Dương huynh là muốn tìm linh quả kia phải không?

Trong miệng hắn chỉ vật, dĩ nhiên là Kiếp Ách Nan Quả. Dương Khai vì tìm Kiếp Ách Nan Quả mới đi vào Tứ Quý Chi Địa, chuyện này trong Thanh Dương Thần Điện cũng không tính là bí mật. Bởi vì trước khi lên đường, Cao Tuyết Đình đã dặn dò mọi người, nếu có người nào lấy được Kiếp Ách Nan Quả, nhớ lưu lại, Dương Khai đang tìm, đến lúc đó có thể trao đổi với hắn.

Có Cao Tuyết Đình dặn dò, hơn nữa trước đó Dương Khai giao dịch nhấn mạnh bảo mọi người lấy ra những gì thu hoạch trong Tứ Quý Chi Địa... đương nhiên Hạ Sanh hiểu rõ rốt cuộc hắn đang tìm vật gì.

Đáng tiếc xem theo tình huống trước mắt, Dương Khai cũng không có được như nguyện.

- Không sai! Dương Khai cũng không phủ nhận, khẽ gật đầu nói.

- Trên tay mấy người chúng ta không có, cũng không cần tiếp tục tham gia náo nhiệt! Hạ Sanh mỉm cười nói:

- Còn nữa, chúng ta nếu thật trao đổi với huynh, chỉ sợ huynh cũng không tiện cự tuyệt, đến lúc đó giao dịch này liền thay đổi mùi vị... À, Dương huynh hay là hỏi Vô Thường thử xem có hay không?

Người còn lại ở chỗ này, trừ đám người Hạ Sanh cũng chỉ còn lại có một người Vô Thường.

Nghe nói vậy, Vô Thường cũng chủ động đứng ra, nhìn Dương Khai nói:

- Ngươi muốn tìm linh quả gì?

Dương Khai hơi trầm ngâm một chút, quyết định tốt hơn là nói thật:

- Kiếp Ách Nan Quả!

Vô Thường nhíu nhíu mày, nói:

- Chưa từng thấy!

- Ngay cả huynh cũng không có sao... Dương Khai không khỏi lộ ra vẻ thất vọng. Chuyện cho tới bây giờ, hắn cũng không biết quả Kiếp Ách Nan Quả ở khu vực mùa đông kia rốt cuộc là bị ai thu lấy, mang tới nơi nào, xem ra mục đích chính của hành trình Tứ Quý Chi Địa lần này là không có biện pháp thực hiện được rồi!

Dương Khai vô cùng buồn bực.

- Mặc dù không có thứ ngươi muốn, nhưng ta còn muốn làm giao dịch này với ngươi! Vô Thường trầm giọng nói:

- Ngươi không có khả năng mang theo viên Thái Diệu đan kia đi ra ngoài chứ?

- Đương nhiên là không! Dương Khai thu lại tâm thần, tươi cười nói:

- Vô Thường huynh muốn làm giao dịch này, ngược lại cũng không phải không thể, chỉ là... không biết huynh có thể lấy ra vật gì?

- Cái này! Vô Thường vừa nói, vừa lấy ra một cái bình ngọc ném tới cho Dương Khai.

Dường như hắn tuyệt không lo lắng Dương Khai cầm đồ đạc của mình rồi chạy đi, mà dường như rất tín nhiệm Dương Khai, nên trước trao vật của mình ra.

Dương Khai thấy vậy, cũng hơi ngẩn người, vội vàng tán đi pháp tắc không gian một mực quanh quẩn bên người, chụp lấy bình ngọc kia trên tay, ánh mắt nghi hoặc nhìn Vô Thường.

- Ngươi mở ra nhìn một chút, dĩ nhiên là biết! Vô Thường thản nhiên nói.

Dương Khai mở nắp bình ngọc, nhìn vào trong thăm dò, lập tức hơi biến sắc mặt, kêu lên:

- Vô Thường huynh thật là lớn khí phách!

Vô Thường cười lạnh nói:

- Ta sớm muộn gì sẽ tấn thăng Đế Tôn Cảnh, thứ này đối với ta công dụng không lớn, nhưng thật ra ngươi... giờ này mới là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, khoảng cách tấn thăng đế vị còn rất sớm... vật này đối với ngươi tác dụng không nhỏ, thời khắc mấu chốt có thể bảo vệ ngươi một mạng!

- Vô Thường huynh nói không sai! Dương Khai vừa nói vừa đậy lại nắp bình ngọc.

Đám người Hạ Sanh nhìn thấy đầu óc mơ hồ. Không biết rốt cuộc Vô Thường dùng vật gì giao dịch với Dương Khai, mà lại làm cho Dương Khai đổi sắc như vậy.

Nhưng thật ra Mộ Dung Hiểu Hiểu bỗng nhiên như nhớ lại điều gì, hô nhỏ:

- Chẳng lẽ là vật kia...

- Là thứ gì? Hạ Sanh nghe nói nóng vội trong lòng, thấp giọng hỏi Mộ Dung Hiểu Hiểu.

Tiêu Bạch Y cũng cảm thấy hứng thú, nghiêng tai nghe ngóng.

Mộ Dung Hiểu Hiểu thấp giọng thì thầm:

- Là Đế Tuyệt đan!

- Hả... Hạ Sanh hít ngược một hơi lạnh:

- Tên Vô Thường lại có vật này ư? Khi nói chuyện, trên mặt hắn còn nhớ lại mà hoảng sợ, trên trán mồ hôi lạnh nhỏ giọt xuống: "Nếu trước đây tên này tế ra Đế Tuyệt đan, chẳng phải là ta chết thẳng cẳng rồi..."

Bên trong Đế Tuyệt đan chính là phong ấn một kích toàn lực của Đế Tôn Cảnh, Hạ Sanh tuy tự phụ mình thực lực cao siêu, nhưng cũng không có tự tin tiếp được một kích như vậy... đến lúc đó không chết cũng bị thương.

Sau khi nói xong, hắn lại một mặt không sao hiểu được, nói:

- Không đúng, Hiểu Hiểu làm sao biết được trên tay Vô Thường có Đế Tuyệt đan!

Mộ Dung Hiểu Hiểu còn chưa lên tiếng, Tiêu Bạch Y liền nói: - Bởi vì lúc Vô Thường chiếm được Đế Tuyệt đan, Hiểu Hiểu có mặt ở bên cạnh!

Hạ Sanh nghe vậy, hơi biến sắc, kêu nhỏ:

- Chẳng lẽ... Đế Tuyệt đan này là Vô Thường chiếm được trong Tứ Quý Chi Địa?

- Ừm... Mộ Dung Hiểu Hiểu gật gật đầu nói:

- Ta trước không phải đã nói, ta cùng với Tiêu sư huynh vào Tuế Nguyệt Thần Điện sao? Chính là ở trong đó, lúc cuối cùng, Vô Thường lấy được Đế Tuyệt đan...

- Còn có có bảo bối gì khác hay không? Hạ Sanh hỏi với vẻ mặt hưng trí dạt dào:

- Hiểu Hiểu lấy được vật gì?

- Ta được một giọt Thái Nhất Thần Thủy... Mộ Dung Hiểu Hiểu hé miệng cười:

- Còn may là nhờ có Dương sư đệ đấy, nếu không, ta cũng không có biện pháp toàn thân lui ra. Về phần những thứ khác... Lam Huân công chúa lấy đi một kiện ngụy Đế Bảo, Cung Văn Sơn lấy được một phần Đế Vận!

- Trời ghen tỵ anh tài mà! Hạ Sanh ngửa mặt lên trời bi phẫn kêu lên:

- Vì sao ta lại không thể gặp cơ duyên như thế!

Tiêu Bạch Y liếc nhìn hắn nói:

- Hừ... Là chính huynh chủ động muốn đi khu vực mùa xuân thăm dò, còn nói ở nơi đó trời trong nắng ấm, hoa cỏ xanh um, hương hoa thơm ngát, chim muông hót líu lo...

- Ta sai rồi, còn không được sao! Hạ Sanh cụp xuống đầu, gục đầu ủ rũ, bất quá lập tức lại long tinh hổ mãnh, mở miệng nói:

- Không đúng, Hiểu Hiểu nói Dương Khai hắn trợ giúp lấy được Thái Nhất Thần Thủy, vậy chính hắn thì sao... chẳng lẽ không có lấy được gì?

- Dương sư đệ... dường như là được một hạt châu màu đỏ! Mộ Dung Hiểu Hiểu trả lời:

- Bất quá chúng ta cũng không biết hạt châu kia rốt cuộc dùng làm gì, ngay cả Lam Huân công chúa cũng không nhìn ra lai lịch!

- Hạt châu màu đỏ! Hạ Sanh nghe vậy, nhướn mày.

Mà trong lúc mấy người nói chuyện với nhau, bên kia Vô Thường đã không kiên nhẫn thúc giục:

- Thứ này ngươi hài lòng không?

Dương Khai nắm bình ngọc chứa Đế Tuyệt đan trong tay, tươi cười nói:

- Quả thật vật này là đòn sát thủ bảo vệ tánh mạng, rất trân quý khó được, khiến ta rất động tâm!

Dù sao cũng là Đế Tuyệt đan, Dương Khai tuy rằng hiện tại thực lực không tầm thường, lại tinh thông pháp tắc không gian, nhưng tu vi vẫn còn thấp. Trong Tinh Giới, cao thủ nhiều như mây, nguy cơ tứ phía, nói không chừng lúc nào đó sẽ gặp đối thủ khó có thể địch nổi, đến lúc đó Đế Tuyệt đan sẽ trở thành một loại bảo đảm... Dương Khai sao có thể không động tâm?

Vật này đại khái là một trong vài món vật phẩm quý trọng nhất trong Tứ Quý Chi Địa, cho dù Cung Văn Sơn chiếm được một phần Đế Vận kia, cũng không thể so sánh. Đế vận chẳng qua là dùng để tế luyện Đế Bảo, Đế Bảo trên tay Dương Khai có mấy kiện... nên Đế Vận tác dụng đối với hắn gần như bằng không.

- Còn có điều kiện khác ư? Vô Thường nhướn mày, nghe ra ý trong lời nói của Dương Khai:

- Nói nghe xem, nếu không quá đáng, ta có thể chấp nhận!

- Vô Thường huynh thật sảng khoái! Dương Khai cười lớn một tiếng, thật ra người như Vô Thường, La Nguyên trừ một mặt tâm tính và tánh khí của bọn họ không nói, hợp tác với nhau thật ra rất là mau mắn, bởi vì nói chuyện trao đổi với họ sẽ không quá mệt mỏi, bọn họ đều biết quan sát qua vẻ mặt, phỏng đoán tâm tư của người khác.
Dương Khai nói:

- Vật này cố nhiên trân quý, nhưng Vô Thường huynh cũng biết, vật này chẳng qua là một vật phẩm tiêu hao mà thôi, dùng một lần là không còn...

- Bớt dài dòng một chút, ta dĩ nhiên biết chỗ tốt và tệ đoan của nó. Cứ nói thẳng ra điều kiện của ngươi là được! Vô Thường không đợi Dương Khai nói dứt lời, liền cắt ngang lời của hắn, nói.

Dương Khai ngượng ngùng sờ lỗ mũi một cái...

- Dương huynh, không ngại, Hạ mỗ có một đề nghị! Lúc này bỗng nhiên Hạ Sanh cười hề hề chen lời nói.

- Ngươi lại muốn nổi lên thiêu thân cái gì? Vô Thường không vui nhìn hắn.

Hạ Sanh nói tiếp dáng vẻ vô tội vạ:

- Ta chỉ là nói ra đề nghị với Dương huynh mà thôi, có nghe hay không là chuyện của hắn, cái này sao lại trách ta?

Dương Khai mỉm cười, nói:

- Hạ huynh có lời gì cứ nói đừng ngại!

- Ừm... Hạ Sanh gật gật đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Vô Thường, nói:

- Vô Thường huynh lần này trong Tứ Quý Chi Địa dường như thu được không ít Tinh Ấn... Dương huynh có thể...

Nói đến đây, Dương Khai lộ ra vẻ chợt hiểu, lập tức sáng tỏ Hạ Sanh là có ý gì.

Vô Thường lại là nhướn mày không hiểu.

Hạ Sanh nói tiếp:

- Trước khi tới đây, Cao trưởng lão đã từng nói, tất cả đệ tử chiếm được Tinh Ấn dư thừa, nộp lên trên đều có thể nhận được tông môn ban thưởng! Nộp lên trên càng nhiều, ban thưởng càng lớn! Dương huynh mặc dù không phải đệ tử của Thần Điện ta, nhưng cũng thích hợp với câu nói này, nếu huynh chiếm được nhiều Tinh Ấn, không hẳn không thể nói ra yêu cầu của mình với Thần Điện, nhờ điện chủ cùng chư vị trưởng lão tìm Kiếp Ách Nan Quả giúp huynh!

Nghe tới đây, Dương Khai trong mắt sáng ngời, thầm cảm thấy đó là một chủ ý không tệ!

Chuyến đi Tứ Quý Chi Địa lần này, hắn xem như không thể hoàn thành nhiệm vụ mong muốn, lại không thể cứ như vậy trở về Phong Lâm Thành báo cáo kết quả thất bại với Tần Triêu Dương, nếu có thể thỉnh được giới cao tầng Thanh Dương Thần Điện, thì không hẳn không có hy vọng kiếm được Kiếp Ách Nan Quả.

Một câu nói, Dương Khai động lòng.

- Hừ! Vô Thường lại hừ lạnh một tiếng:

- Thế nào? Muốn dùng biện pháp này để cắt giảm danh ngạch Vô Hoa Điện ta đi vào Toái Tinh Hải ư? Hạ huynh đối với tông môn nhà mình lại không có tự tin như vậy sao?

- Không phải vậy! Hạ Sanh mỉm cười nói:

- Ta chỉ là suy tính thay cho Dương huynh, không phải như huynh nói như vậy!

- Không sao! Những người Vô Hoa Điện khác có thể đi vào Toái Tinh Hải hay không, ta cũng không quan tâm, chỉ cần mình ta đi vào là được!

- A? Hạ Sanh nhướn mày nói:

- Vô Thường huynh có ý, chỉ cần để lại một quả Tinh Ấn cho huynh là được ư?

- Vậy phải xem ý của hắn! Vô Thường đưa mắt nhìn Dương Khai.

Dương Khai nói:

- Ta trước hỏi một câu, Vô Thường huynh lần này thu được mấy cái Tinh Ấn?

- Năm cái!

- Không ít nha! Dương Khai tán thưởng một tiếng, nói tiếp:

- Được rồi, nếu Vô Thường huynh có thành ý như thế, Dương mỗ sẽ làm giao dịch này với huynh, bất quá ta còn có một cái nghi vấn!

- Nói! Vô Thường lời ít mà ý nhiều.

- Huynh định làm thế nào giao cho ta Tinh Ấn của mình đây?

- Dùng bí thuật dời đi không được sao! Vô Thường đáp như chuyện đương nhiên.

Dương Khai một đầu đen xuống, nói:

- Vậy sao lúc trước ngoài Tuế Nguyệt Thần Điện lúc huynh nhìn thấy ta, vì sao định chém cánh tay ta?

- Ngươi biết bí thuật này sao? Vô Thường khinh thường hỏi.

- Không biết! Dương Khai đàng hoàng đáp.

- Vậy thì phải chém rồi! Vô Thường hừ lạnh một tiếng.

- Thật có đạo lý, ta đúng là không lời chống đỡ! Dương Khai đầy mặt mồ hôi lạnh.

- Bớt nói lời vô ích đi, trước hãy hoàn thành giao dịch!

Trong lúc nói chuyện, thân hình hắn nhoáng một cái đến trước mặt Dương Khai, trên tay bấm linh quyết, cả người cuồn cuộn nguyên lực...

Chương 2200: Còn có vương pháp hay không

Sơn cốc vô danh, cảnh sắc vẫn như cũ rất tiêu điều, linh khí khô kiệt, cửa ánh sáng hình tròn kia đứng sửng giữa không trung, thỉnh thoảng lại có võ giả từ trong đi ra, hoặc mặt mày hớn hở, vừa thấy là biết ở trong Tứ Quý Chi Địa rất có thu hoạch; hoặc ủ rũ cúi đầu, làm như rất không vừa ý với thu hoạch của mình.

Không quản trước đó dáng vẻ sắc mặt bọn họ như thế nào, trong nháy mắt vượt qua cửa ánh sáng kia, mỗi người đều đổi sắc, cả người lạnh như băng, mồ hôi lạnh trên trán rơi xuống.

Không gì khác, bởi vì thời khắc này, cộng tất cả sáu vị cường giả Đế Tôn Cảnh bày hình chữ "nhất", từng người mắt lom lom nhìn chằm chằm chỗ cửa kia, mỗi khi có người từ trong đi ra, sáu luồng thần niệm thuộc loại Đế Tôn Cảnh đồng loạt bao phủ người đó.

Ai có thể thừa nhận dưới áp lực như vậy?

Cũng may sáu vị Đế Tôn Cảnh cũng không có ý đả thương người, mà chỉ là đơn thuần dò xét cho nên áp lực kia tới nhanh đi cũng nhanh, trong nháy mắt liền biến mất không thấy.

Rất nhiều người không biết sáu vị cường giả này rốt cuộc đang làm gì, sau khi rời khỏi từ trong cửa ra lập tức xám xịt vọt qua một bên. Thế nhưng người có tâm tư linh hoạt, cũng đã đoán được vì cái gì bọn họ bày ra khí thế, giữ ở chỗ cửa ra như vậy.

Cứ như thế, sáu vị Đế Tôn Cảnh nhìn chằm chằm cửa ra, ánh mắt không chớp mắt một cái, ước chừng nhìn chòng chọc hơn nửa ngày.

Mỗi một khắc, từ trong cửa sáng yên lặng đã lâu kia chợt lướt ra một bóng người.

Sáu vị Đế Tôn Cảnh lập tức quay đầu đưa mắt nhìn sang.

Bóng người kia quả nhiên có chút trở tay không kịp, bất quá phản ứng ngược lại cũng rất nhanh, ngay khoảnh khắc liền thúc giục một thân nguyên lực và lực lượng thần thức, ngăn cản áp lực khổng lồ kia, bất quá ngay sau đó, hắn liền nhíu mày, mặt lộ vẻ khó hiểu, bởi vì hắn phát hiện áp lực đến từ phía trước dĩ nhiên là trưởng bối của các đại tông môn...

- Tốt tốt tốt! Phong Minh của Vô Hoa Điện nhìn Vô Thường từ trong Tứ Quý Chi Địa đi ra, không ngừng lẩm bẩm một chữ tốt, mặt đầy ý tươi cười, nói:

- Vô Thường ngươi hãy qua một bên đi!

Vô Thường nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia như có điều suy nghĩ, đi qua một bên đứng chờ.

Theo sát phía sau Vô Thường là ba bóng người, bất ngờ là ba người Hạ Sanh của Thanh Dương Thần Điện.

Vừa xuất hiện, Hạ Sanh liền đầy mặt mồ hôi nhỏ giọt nói:

- Chư vị đại nhân... làm cái gì vậy, chẳng lẽ... là nghênh tiếp chúng ta? Tiểu tử sao có thể...

- Ngươi lải nhải nữa, bổn tọa sẽ ném ngươi vào lại đấy! Tiêu Vũ Dương hừ lạnh một tiếng.

Hạ Sanh lập tức rụt cổ lại, không dám lên tiếng, vội vàng cùng với Tiêu Bạch Y, Mộ Dung Hiểu Hiểu chạy ào về phía bên cạnh.

Đợi sau khi ba người này đi ra, ước chừng qua mười hô hấp, bóng dáng Dương Khai mới lộ ra ngay cửa.

Cao Tuyết Đình không tự chủ hô nhỏ một tiếng, thấp giọng thì thầm:

- Cuối cùng cũng đi ra rồi!

- Chính là tiểu tử này? Tiêu Vũ Dương quay đầu hỏi Cao Tuyết Đình.

Cao Tuyết Đình nhẹ gật gật đầu.

- Rất tốt!

Tiêu Vũ Dương cười lớn một tiếng:

- Làm phiền bổn tọa đợi lâu như vậy, ta thật muốn nhìn xem tiểu tử này là ba đầu sáu tay như thế nào!

Khi nói chuyện, lão phất tay một cái, trực tiếp bao trùm lấy Dương Khai.

Dương Khai còn chưa có đứng vững gót chân, liền cảm giác một áp lực trói buộc to lớn giáng xuống đỉnh đầu, lực lượng kia cường đại khiến hắn hoàn toàn không thể sinh lòng phản kháng nổi, ngay khoảnh khắc bị giam cầm tại chỗ, tiếp sau đó, liền bị kéo ra tới trước mặt Tiêu Vũ Dương.

- Tình huống gì đây? Dương Khai hô to một tiếng, đầy mặt hoảng sợ.

Hắn còn tưởng là mình bị người nào đánh lén!

Khi đưa mắt nhìn lại: trước mặt sáu vị cường giả Đế Tôn Cảnh, đều dùng ánh mắt sáng quắc chăm chú nhìn mình. Ánh mắt kia, giống như sáu sắc lang đang nhìn hau háu một thiếu nữ cởi hết quần áo.

Ngay cả Cao Tuyết Đình cũng không ngoại lệ.

Sáu người này, bất ngờ tất cả Dương Khai đều biết mặt, Cao Tuyết Đình cùng Tiêu Vũ Dương thì không cần nói, bốn người kia cũng đều thấy qua trong Phong Lâm Thành.

Dương Khai chỉ hơi suy nghĩ một chút liền hiểu rõ thế cục trước mắt này, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

Tuy rằng trong lòng sớm có chuẩn bị, nhưng thật đến khoảnh khắc này, hắn vẫn không khỏi có chút bất lực không kịp ứng phó...

- Làm cái gì, làm cái gì a? Dương Khai hô to gọi nhỏ.

- Đừng sợ, sẽ không đả thương ngươi đâu! Cao Tuyết Đình an ủi nói.

- Có lời gì cứ từ từ nha! Quân tử dùng tài hùng biện không động thủ, oan gia nên giải không nên kết, 30 năm Hà Đông 30 năm Hà Tây... các người chẳng lẽ khi dễ thiếu niên nghèo a! Dương Khai nói luôn mồm!

- Tiểu tử bớt huyên náo! Tiêu Vũ Dương hừ lạnh một tiếng, chụp tới hướng Dương Khai.
Dương Khai còn chưa kịp có phản ứng, nhẫn không gian trên tay đã bị lão chụp lấy.

- Đoạt vật? Dương Khai tức thì hoảng sợ, trừng mắt nhìn Tiêu Vũ Dương, nói:

- Ỷ mạnh hiếp yếu, ỷ lớn hiếp nhỏ, còn có vương pháp hay không?

- Hả? Tiêu Vũ Dương dùng thần niệm xuyên qua nhẫn không gian của Dương Khai dò xét bên trong, nhưng không ảnh hưởng lão vận chuyển suy nghĩ, lão chỉ dùng giọng mũi phát ra một âm điệu khinh thường, khí thế làm cho Dương Khai lùn xuống một đoạn, lão cười lạnh nói:

- Vương pháp? Ở chỗ này, bổn tọa chính là vương pháp, ngươi có ý kiến không?

- Đại nhân nếu nghĩ như vậy... Dương Khai nhún vai một cái, bất đắc dĩ nói:

- Thì ta cũng không có biện pháp!

- Rất tốt! Tiêu Vũ Dương nói xong, không để ý tới Dương Khai nữa, mà chuyên chú dò xét.

Một lát sau, lão nhướn mày, ném chiếc nhẫn trên tay cho Phong Minh ở bên cạnh.

Phong Minh nhận lấy, cũng theo đúng cách dò xét trong nhẫn...

Lúc này, Tiêu Vũ Dương lần nữa đưa mắt nhìn Dương Khai, ánh mắt sâu không lường được, giống như ma quỷ chốn vực sâu, khiến mọi người nhìn thấy không rét mà run, hoàn toàn không có dũng khí nhìn vào mắt lão. Dường như lão muốn nhìn vào sâu trong nội tâm Dương Khai, muốn khai quật bí mật hắn giấu ở đáy lòng.

Dương Khai bị lão nhìn đến cả người không được tự nhiên, trong cơ thể giống như chui vào tỉ tỉ con kiến, vô cùng ngứa ngáy...

Bất quá cũng may hắn đã từng kiến thức qua khí thế của cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, cũng từng chiến đấu với ba vị cường giả Đế Tôn nhất tầng cảnh, cho nên Tiêu Vũ Dương muốn dựa vào ánh mắt chèn ép ý chí của hắn, thật ra là có chút tự phụ.

Dĩ nhiên, điều này cũng không trách lão, bình thường Đạo Nguyên nhất tầng cảnh bị lão nhìn chòng chọc như vậy, đâu còn có thể suy nghĩ riêng cái gì? Mà đã sớm ý thức hỗn loạn, hỏi cái gì đáp cái đó... Thế nhưng Dương Khai cố tình đã từng kiến thức qua sóng to gió lớn.

- Tiểu tử, bổn tọa thấy ngươi là một người thông minh, hẳn biết sở dĩ chúng ta ở chỗ này là có chuyện gì chứ? Tiêu Vũ Dương cũng không quanh co lòng vòng, lên tiếng hỏi thẳng.

- Có suy đoán một chút... Chuyện cho tới bây giờ, Dương Khai cũng không thể giả vờ ngây ngốc, chỉ có thể nói như vậy, sau khi nói xong, hắn như sợ hãi nhìn Tiêu Vũ Dương, nói:

- Vì Thái Diệu đan phải không?

- Biết thì tốt! Tiêu Vũ Dương khẽ đáp một tiếng.

Bọn họ đợi ở chỗ này, dĩ nhiên là vì Thái Diệu đan.

Trước đó võ giả từ trong Tứ Quý Chi Địa đi ra, đã truyền ra chuyện trong Tứ Quý Chi Địa xuất hiện Thái Diệu Bảo Liên, lại được Dương Khai luyện chế thành đan.

Mấy người Tiêu Vũ Dương biết được tin tức này, tự nhiên là vô cùng chấn động.

Thái Diệu đan, đây chính là linh đan nghịch thiên, nếu dùng tốt, một viên Thái Diệu đan đủ để tạo ra một cường giả Đế Tôn Cảnh.

Sự tình quan trọng, bọn họ sao có thể không để ý, nếu không phải vì sợ tùy tiện đi vào Tứ Quý Chi Địa sẽ phá hư cửa ánh sáng kia, bọn họ sớm đã vọt đi vào, đâu còn thời gian cho Dương Khai làm giao dịch?
Một mực chờ ở đây, rốt cục gặp được chính chủ Dương Khai này, dĩ nhiên bọn họ muốn hỏi cho rõ ràng.

- Thái Diệu đan còn dư lại đâu? Giao ra đây! Tiêu Vũ Dương trực tiếp đưa ra một bàn tay hỏi Dương Khai.

- Đâu có dư thừa? Hết sạch rồi! Dương Khai đáp với vẻ mặt vô tội.

- Hả? Tiêu Vũ Dương một lần nữa bày ra khí thế uy nghiêm, lạnh lùng nói:

- Ngươi hẳn biết thực lực mình thấp kém, nếu ngươi nói láo, bổn tọa có thể nhìn ra đấy!?

- Ta nói thật, không tin, ngài hỏi Vô Thường huynh và Hạ huynh bọn họ xem! Dương Khai chỉ tay nói.

Vô Thường và Hạ Sanh không khỏi da mặt giật giật.

Tuy rằng bọn họ là nhân tài mới xuất hiện Đạo Nguyên Cảnh, nếu có thời gian nhất định có thể tấn thăng đế vị, nhưng so sánh với cường giả Đế Tôn Cảnh nhãn hiệu lâu như Tiêu Vũ Dương thì vẫn còn có chênh lệch rất lớn. Thời khắc này Dương Khai giá họa cho người, tự nhiên làm cho hai người áp lực như núi.

- Vậy tốt! Tiêu Vũ Dương trầm giọng nói:

- Bổn tọa hỏi ngươi, ngươi thành thật trả lời, nếu dám có nửa câu nói dối, ta sẽ ném ngươi vào Tứ Quý Chi Địa, cho ngươi đợi ở bên trong cả đời!

Khi nói chuyện, ngón tay lão chỉ vào cửa ánh sáng còn chưa xong đóng kia.

Bỗng nhiên lão lại chuyển đề tài, lộ ra vẻ mặt ôn hòa, mỉm cười nói:

- Dĩ nhiên, nếu ngươi thành thật hợp tác, vinh hoa phú quý... sẽ cực lớn!

Dương Khai lau mồ hôi lạnh trên trán một cái, nói:

- Đây chính là đánh một gậy rồi cho một miếng mứt táo sao... A A... Tiêu đại nhân có gì cứ hỏi đi, tiểu tử biết thì nói hết không giữ lại!

- Ừm! Tiêu Vũ Dương lộ vẻ mặt hài lòng, nói:

- Thái Diệu đan kia... quả thật là do ngươi luyện chế thành?

- Mọi người đều nhìn thấy, sao có thể giở trò?

Dương Khai ngạo nghễ nói:

- Không tin, ngài có thể hỏi công chúa điện hạ, nàng có thể làm chứng cho ta!

- Đã hỏi rồi, nhưng bổn tọa vẫn không dám tin... ngươi mà lại là một luyện đan sư cấp Đạo Nguyên... Tiêu Vũ Dương nói có chút khó có thể tin tưởng, dừng một chút, lão nói tiếp:

- Được rồi, vấn đề này tạm thời không cần suy tính, Thái Diệu đan tổng cộng thành đan mấy viên?

- Bốn viên!

- Phân phối đi đâu rồi?

- Lam Huân công chúa ăn một viên, một nữ đệ tử Bát Phương Môn ăn một viên, chính ta ăn một viên... cuối cùng cho Vô Thường!

- Hả? Nghe tới đây, Phong Minh của Vô Hoa Điện nhướn mày, lộ ra vẻ bất ngờ, quay đầu nhìn về phía Vô Thường.

Vô Thường nhìn lão khẽ gật gật đầu.

Phong Minh lập tức cười không phân biệt ra mắt mũi, nói:

- Tiêu đại nhân, Vô Thường được một viên Thái Diệu đan, coi như là cơ duyên của hắn, còn xin Tiêu đại nhân giơ cao đánh khẽ a... hà hà hà...

Tiêu Vũ Dương liếc nhìn lão một cái, không có để ý tới lão, mà nhìn vào Dương Khai nói:

- Dựa theo lời ngươi nói, như vậy Thái Diệu đan một viên cũng không có?

Dương Khai trên mặt toát mồ hôi nói:

- Tiêu đại nhân! Luyện chế một lò Thái Diệu đan kia ta đúng là mất khí lực lớn, thiếu chút nữa không luyện chế thành công... cuối cùng có thể thành đan bốn viên đã là may mắn lắm rồi... Ngài còn muốn như thế nào nữa chứ? Trầm ngâm một chút, hắn nói tiếp:

- Sau khi luyện chế thành, linh đan đều ở trong lò luyện đan, chuyện giao dịch cũng tiến hành trước mắt mọi người, tất cả linh đan quả thật đều đã tiêu hao hết sạch... Tiêu đại nhân đã kiểm tra nhẫn không gian của ta, có lẽ cũng không có dò tra được thứ gì phải không!?

Tiêu Vũ Dương khẽ gật gật đầu, nói:

- Không sai, có thể thành đan bốn viên, với thực lực của ngươi coi như là tận lực rồi. Thái Diệu đan vật này, dù là do luyện đan sư cấp Đế ra tay, cũng không nhất định có thể luyện chế được nhiều hơn... Chuyện linh đan nếu đã điều tra rõ, thì... không có chuyện gì rồi!

Chương 2201: Không làm, không chết

Nghe vậy, Dương Khai buông lỏng.

Tiêu Vũ Dương nghiêm mặt nói:

- Nói cho ngươi biết, bổn tọa chờ đợi ở đây, cũng không phải là muốn cướp đoạt linh đan của ngươi! Chỉ là... dân thường vô tội, ôm của báu có tội, như tu vi của ngươi hiện nay, nếu có Thái Diệu đan trong người, ngày sau chỉ sợ tai họa không ngừng!

Dương Khai gật gật đầu lia lịa:

- Hiểu rõ, để Tiêu đại nhân lo lắng rồi!

Hắn biết Tiêu Vũ Dương ngoài miệng tuy nói thật dễ nghe, nhưng mục đích thực sự là muốn cướp đoạt Thái Diệu đan của mình, dĩ nhiên, dùng từ cướp đoạt để hình dung cũng không xác thực, vì nhất định là lão sẽ đưa ra mức bồi thường gì đó.

Bất quá... Tiêu Vũ Dương nói cũng không sai, nếu Dương Khai thật sự có Thái Diệu đan dư thừa trong người, thì sau này cũng đừng nghĩ sống yên bình... võ giả cấp Đạo Nguyên Cảnh hắn không sợ, nhưng các Đế Tôn Cảnh kia thì sao?

Cường giả Đế Tôn Cảnh quả thật không cần Thái Diệu đan, nhưng người Đế Tôn Cảnh nào không có vài đệ tử con cháu? Thái Diệu đan này đối với bọn họ cũng có lực hấp dẫn rất lớn.

Đến lúc đó tất nhiên có vô số Đế Tôn Cảnh nghe tiếng mà đến, đuổi theo vây quanh tra xét cướp đoạt của hắn...

Nhưng một chuyện làm hôm nay như vậy, chuyện Dương Khai luyện chế Thái Diệu đan đã toàn bộ tiêu hao hết đã được xác nhận, hơn nữa còn là từ Tiêu Vũ Dương cùng năm vị cường giả Đế Tôn Cảnh khác cùng nhau xác nhận.

Tin rằng ngày sau sẽ không còn có người tìm tới Dương Khai gây phiền toái, với ý đồ tìm Thái Diệu đan trên người hắn.

Từ lập trường nào đó mà nói, Dương Khai quả thật phải cảm kích Tiêu Vũ Dương mới đúng.

Nói đến đây, nhẫn không gian của Dương Khai đã chuyển đến tay Cao Tuyết Đình, năm người kia đều đã dò xét xong, cũng không có dò xét được gì từ trong đó, Cao Tuyết Đình cũng không có uổng phí khí lực, liền trả lại nhẫn không gian cho Dương Khai.

Dương Khai lần nữa đeo chiếc nhẫn, lúc này mới nhìn Tiêu Vũ Dương nói:

- Tiêu đại nhân, nếu không có chuyện gì khác... Tiểu tử xin lui xuống!

- Ừm! Tiêu Vũ Dương nhẹ gật gật đầu, sau khi nói xong, lại nhìn hắn nói:

- Bổn tọa có một đề nghị, không biết ngươi có nguyện ý nghe hay không?

- Tiêu đại nhân có gì chỉ dạy, tiểu tử rất vinh hạnh! Dương Khai vội vàng nghiêm mặt nói.

Thấy hắn nói như thế, Tiêu Vũ Dương không khỏi bình hòa hơn rất nhiều, trầm giọng nói:

- Ham nhiều thì nhai không nát!

Dương Khai nhướn mày như có điều suy nghĩ, ôm quyền nói:

- Đa tạ đại nhân chỉ điểm, trong lòng tiểu tử hiểu rõ!

- Như vậy là tốt! Ngươi lui ra đi! Tiêu Vũ Dương phất tay áo nói.

Lúc này Dương Khai mới bước đi, đi tới chỗ các đệ tử Thanh Dương Thần Điện tập kết, tìm một vị trí ngồi xuống.

Thời khắc này, chỗ sơn cốc vô danh rất nhiều võ giả thành quần kết đội, với tông môn cùng gia tộc làm đơn vị, nghỉ ngơi chờ đợi.

Bất quá nhìn nhân số kia, so với 33 ngày trước ít nhất thiếu hơn một phần ba. Các võ giả không thể xuất hiện ở chỗ này, hiển nhiên là gặp phải bất trắc gì đó trong Tứ Quý Chi Địa.

Trong thiên địa này, bất kỳ một bí cảnh nào, bất kỳ một chỗ lịch lãm nào, đều trong rất nhiều cơ duyên kèm theo nguy hiểm tương ứng, mà con đường võ giả đi lên từ xưa tới nay đều là quanh quẩn giữa sinh và tử...

Đây là vận mạng mà mỗi một võ giả đều cần đối mặt, là vận mạng mà mỗi võ giả đều không thể lẩn tránh!

Võ giả tu luyện, giống như đãi cát giữa sóng biển, loại bỏ từng tầng một, để lại đến cuối cùng mới là mạnh nhất.

Lúc Dương Khai đang nghỉ ngơi, Biện Vũ Tình cùng Khấu Vũ đi tới nói lời từ biệt hắn.

Lần này Bích Vũ Tông chỉ có hai người bọn họ đi Tứ Quý Chi Địa lịch lãm, bất quá vận may cũng xem như không tệ, mặc dù không có chiếm được cơ duyên và thu hoạch quá lớn, nhưng hai người cuối cùng được bình yên quay trở về.

Giờ này Tứ Quý Chi Địa sắp đóng cửa, tự nhiên hai người cũng phải quay trở về Bích Vũ Tông.

Dương Khai hàn huyên với hai người một hồi, rồi nhìn theo bọn họ rời đi.

Hắn cũng không có uổng phí tâm tư bảo Biện Vũ Tình đừng nói cho Ô Mông Xuyên biết chuyện gặp mình, bởi vì hắn biết, sau khi Biện Vũ Tình trở về nhất định là phải báo cáo tất cả tao ngộ của chuyến đi này cho Ô Mông Xuyên biết, đến lúc đó tin tức của mình nhất định sẽ lọt vào trong tai Ô Mông Xuyên.

Đối với người này, Dương Khai có chút kiêng kỵ!

Chỉ có thể thầm quyết định chú ý: trước khi mình đủ cường đại, tuyệt đối không nên gặp mặt lão tiểu tử này, miễn cho bị lão ám hại.
Lại qua một canh giờ, kèm theo trong thiên địa nổ vang ù ù, cửa ánh sáng tại sơn cốc vô danh kia bất chợt biến mất, tới đây coi như Tứ Quý Chi Địa hoàn toàn đóng cửa, lần sau mở ra cũng không biết phải chờ tới bao giờ.

Tới lúc này, chuyến đi Tứ Quý Chi Địa coi như hoàn toàn kết thúc, liền có võ giả của các tông môn gia tộc lục tục rời đi, bên kia Cao Tuyết Đình cũng nói một tiếng với Tiêu Vũ Dương, rồi tế ra lâu thuyền, chở chúng đệ tử Thanh Dương Thần Điện lên đường trở về.

Thanh Dương Thần Điện lần này tổn thất không lớn, trừ Dương Khai người ngoài này ra, bọn họ lúc đi có 19 đệ tử, mà người quay về chỉ thiếu bốn người mà thôi.

Tổn thất ít hơn nhiều so với các tông môn khác, tổn thất như vậy xem như nằm trong phạm vi Cao Tuyết Đình chấp nhận.

Bất quá rốt cuộc vì có người chết, trên đường đi trở về, tâm tình của chúng đệ tử cũng không cao lắm, chỉ lặng lẽ ngồi nghỉ ngơi, củng cố bản thân thu hoạch trong Tứ Quý Chi Địa.

Bỗng dưng, bên tai Dương Khai truyền đến tiếng gọi của Cao Tuyết Đình, hắn vội vàng mở mắt, phóng mắt nhìn tới, chỉ thấy vị Cao trưởng lão Thanh Dương Thần Điện này đang đứng trên boong lâu thuyền, quay lưng về phía mình, tóc dài tung bay, tay áo lất phất, làm như đang ngắm nhìn phong cảnh xa xa, bóng lưng duyên dáng tô điểm thêm sắc đẹp trong trời đất này.

Dương Khai không dám sơ suất, vội vàng đứng lên bước tới gần nàng.

Đợi đi tới phía sau Cao Tuyết Đình cách không xa, Dương Khai ôm quyền nói:

- Cao trưởng lão có gì phân phó?

Cao Tuyết Đình cũng không trả lời, chỉ bình thản nói:

- Tiêu đại nhân nói với ngươi lúc nãy, ngươi hiểu rõ không?

Dương Khai hơi trầm ngâm một lát, nói:

- Ý của Tiêu đại nhân, đại khái là bảo ta giữa võ đạo và đan đạo nên lựa chọn một!

- Không sai! Cao Tuyết Đình nhẹ gật gật đầu, thời khắc này gương mặt xinh đẹp cũng quay lại, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào Dương Khai, khẽ hé đôi môi đỏ mọng nói:

- Tư chất của ngươi trên võ đạo và đan đạo đều rất bất phàm, nếu có thời gian nhất định có thể thành tựu lớn một trong hai lĩnh vực này, có thể sẽ đạt tới độ cao ta cũng không thể sánh bằng... Thế nhưng... tinh lực con người là có hạn, ngươi lựa chọn võ đạo thì phải từ bỏ đan đạo; ngược lại cũng thế, ngươi không có khả năng đồng thời dồn hết tinh lực trong hai lĩnh vực... Đây cũng là một phen khổ tâm của Tiêu đại nhân!

- Tiểu tử hiểu rõ! Dương Khai nghiêm túc gật gật đầu.

- Ngươi hiểu rõ thì tốt... Ta không có chuyện gì khác!

- Vậy tiểu tử xin cáo lui!

Dương Khai hơi khom người nói.

Hắn rất là ngoài ý muốn, Cao Tuyết Đình gọi hắn đến đây, chỉ là nói với hắn những câu này.

Tuy nhiên bởi vậy, hắn thật ra hơi có xúc động: mình không phải là đệ tử Thanh Dương Thần Điện, mà Cao Tuyết Đình cũng có phần quan tâm tới mình, nếu không, nàng vốn không có khả năng cũng không cần thiết nói với mình như vậy.
Dương Khai vừa mới xoay người, chợt nghe sau lưng truyền đến một câu nói:

- Thái Diệu đan... quả thực không có sao?

Dương Khai vội vàng quay đầu, nhưng ập vào mắt chỉ là tấm lưng của Cao Tuyết Đình, không nhúc nhích tí nào, phảng phất như lời nói kia không phải là nàng nói ra.

Hắn đứng tại chỗ cau mày ngẫm nghĩ một hồi, cũng không dám tùy tiện lên tiếng, chỉ quay về vị trí của mình, tiếp tục khoanh chân ngồi xuống.

"Nữ nhân này không phải là nhìn thấu điều gì rồi chứ? Trực giác của nữ nhân quả nhiên rất đáng sợ..." Dương Khai thầm thì thầm trong lòng.

Thời gian mấy ngày trôi qua...

Một ngày này, trên dãy núi Thanh Dương, một chiếc lâu thuyền tinh mỹ bay nhanh qua, mà đứng trên lâu thuyền rất nhiều Đạo Nguyên Cảnh thời khắc này đều đã lấy lại tinh thần từ trong bi thương mất đi đồng bạn, tất cả đều đứng lên, ngắm nhìn cảnh sắc quen thuộc phía dưới kia.

- Ha ha ha ha... Hạ Sanh ta lại đã về rồi! Hạ Sanh hai tay chống thắt lưng, dường như sợ người bên ngoài không biết, cất tiếng cười to, thanh âm theo lâu thuyền đi tới, vang dội bên trên dãy núi.

Các đệ tử Thanh Dương Thần Điện đang sinh hoạt phía dưới vội vàng ngẩng đầu nhìn.

- Huynh hãy chín chắn một chút đi! Tiêu Bạch Y lạnh lùng nhìn hắn, một bộ dáng xem thường.

- Tiểu Bạch, về nhà rồi hẳn nên cao hứng lên... Này, cùng hô lên với sư huynh... Hạ Sanh vừa nói vừa đi tới bên cạnh Tiêu Bạch Y ôm vai của hắn nói.

- Ai muốn hô chung với huynh...

Tiêu Bạch Y trên trán nổi gân xanh nói.

- Thật là mất mặt mà! Mộ Dung Hiểu Hiểu mặt đỏ rần nói.

- Hừ! Tiêu Bạch Y hừ lạnh một tiếng, liếc xéo Hạ Sanh nói:

- Huynh đó... nhìn đại sư huynh tông môn người ta xem, nhìn Vô Thường cùng La Nguyên bọn họ xem, từng người đều lãnh khốc, làm cho các sư đệ sư muội bọn họ phía dưới cảm thấy có thể dựa vào an toàn. Còn huynh, cả ngày không chút đứng đắn, cứ như vậy sao còn có thể làm đại sư huynh?

- Thì ra ngươi là muốn sư huynh lãnh khốc hay sao? Giờ khắc này, Hạ Sanh bỗng nhiên trở nên thần sắc nghiêm túc, ánh mắt nở rộ hàn quang, vẻ cợt nhả kia trong khoảnh khắc biến mất hầu như không còn, thay vào đó là một bộ khí thế tự cao tự đại coi trời bằng cái vung, lên trời xuống đất duy ngã độc tôn.

Trong chớp mắt này, khí chất của Hạ Sanh đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

- Sư huynh người khác có thể làm được, bổn sư huynh... dĩ nhiên cũng có thể! Hắn trầm giọng nghiêm trang nói.

Mộ Dung Hiểu Hiểu đều nhìn thấy mà ngây người, cái miệng nhỏ nhắn há thành hình tròn, bàn tay nhỏ bé che phía trên miệng, đôi mắt đẹp chớp chớp.

- Có cảm giác rất đáng tin, rất an toàn... phải không? Hạ Sanh chăm chú nhìn nàng, dùng giọng trầm thấp hùng hồn hỏi:

- Có muốn phấn đấu quên mình, từ bỏ hết thảy đầu nhập trong lồng ngực rộng lớn, cánh tay bền chắc của sư huynh này hay không?

Mộ Dung Hiểu Hiểu mím đôi môi đỏ mọng, nói:

- Sát khí của sư huynh... tiết ra ngoài...

- Đừng làm rộn! Cao Tuyết Đình liếc nhìn Hạ Sanh một cái, thản nhiên nói:

- Kèo trên không thẳng, kèo dưới sai lệch! Bớt học theo điện chủ chúng ta, cẩn thận sau này không tìm được nữ nhân!

- Vậy sao? Hạ Sanh lập tức như bị sét đánh, cả người như bị đả kích to lớn, nghiêm túc suy nghĩ một chút, trên trán toát ra mồ hôi lạnh, thấp giọng thì thầm:

- Đúng vậy... Tông chủ điện chủ nhà người ta đều thê thiếp thành đàn, trái ôm phải sờ, hưởng hết phúc của nhân gian... thế mà điện chủ chúng ta lại là một lão quang côn a...

Hắn mặt mũi trắng bệch, dường như nhìn thấy một màn gì đó cực kỳ đáng sợ, vừa lẩm bẩm vừa ngẩng đầu lên, nhìn Cao Tuyết Đình nói:

- Cao trưởng lão, điện chủ đáng thương như vậy, ngài có nghĩ tới... A... Lại tới nữa rồi?

Hắn nói còn chưa hết lời, bỗng nhiên Cao Tuyết Đình phất ống tay áo một cái, trực tiếp ném hắn xuống lâu thuyền, tiếng kêu thảm thiết kéo thật dài, hắn bị vứt bỏ lại thật xa.

- Không làm, không chết! Tiêu Bạch Y không có mảy may ý đồng tình với hắn, ngược lại hừ một tiếng lạnh như băng.

Mộ Dung Hiểu Hiểu thật ra lo âu xoay người nhìn lại, vốn còn muốn cầu xin tha cho Hạ Sanh cái gì, nhưng vừa chạm tới ánh mắt của Cao Tuyết Đình, lại sợ tới mức nuốt xuống lời nói tới miệng...

Chương 2202: Bảy cái

Thanh Dương Thần Điện, trên núi chính Vạn Thánh Phong, lâu thuyền từ từ hạ xuống, kéo theo cơn gió ngập trời.

Bên dưới, Ôn Tử Sam điện chủ đã nhận được tin, phó điện chủ Cừu Nhiễm, trưởng lão Trần Thiến... mọi người đều nghiêm nghị chờ đợi.

Lâu thuyền còn chưa đáp xuống, mấy đạo thần niệm Đế Tôn Cảnh đã quét qua lâu thuyền, lập tức các cường giả đều hiểu rõ tổn thất đệ tử trong chuyến đi này.

Tuy rằng tổn thất mấy đệ tử tinh nhuệ, nhưng cũng may mấy người được ký thác hy vọng đều trở về bình yên, cho nên mọi người đều không khỏi thở phào, sắc mặt ngưng trọng cũng thả lỏng hơn.

Một lát sau, lâu thuyền hạ xuống.

Các đệ tử nhảy xuống, Cao Tuyết Đình bấm pháp quyết thu hồi lâu thuyền.

- Ha ha ha! Tiểu Tuyết Đình, đã nhiều ngày không gặp, nhớ chết được, tới đây, cho thúc thúc ôm một cái đã! Ôn Tử Sam vừa cười lớn, vừa giang rộng tay bước về phía Cao Tuyết Đình.

Ông...

Kiếm khí ngâm vang, sát ý hiện ra.

Ôn Tử Sam toát đầy mồ hôi lạnh dừng lại cách Cao Tuyết Đình một thước, lúc này một thanh trường kiếm anh đào chỉ thẳng cổ họng hắn, Cao Tuyết Đình mặt lạnh như sương, cầm kiếm sắc bén lạnh lùng nhìn hắn:

- Còn dám tới một bước, giết ngươi!

Ôn Tử Sam không dám động đậy...

- Ôi! Cừu Nhiễm bóp trán, thở dài bất đắc dĩ:

- Điện chủ, xin tự trọng đi!

- Chỉ đùa một chút thôi... Ôn Tử Sam cười khan, nhún người trở về chỗ cũ, thần sắc thay đổi, nghiêm nghị nói:

- Vậy thì... Ở đây bổn điện chủ chúc mừng mọi người trở về bình yên, các vị đều là trụ cột tương lai của Thần Điện, chuyến lịch lãm này, mọi người khổ cực.

Các đệ tử không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn hắn, Cao Tuyết Đình cũng thu kiếm về.

- Công tích của các người, bổn điện chủ sẽ ghi nhớ trong lòng, các đồng môn chết đi cũng sẽ không vô nghĩa. Hiện tại... trong các người có ai thừa Tinh Ấn, đi theo bổn điện chủ, những người khác giải tán nghỉ ngơi.

- Rõ! Nghe vậy, mọi người đồng thanh hô lên.

Thoáng cái, mười mấy người chỉ còn 4-5 người ở lại.

Dương Khai quay đầu nhìn qua, phát hiện người ở lại ngoài minh ra còn có Tiêu Bạch Y, Mộ Dung Hiểu Hiểu, cùng với một thanh niên Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh không biết tên.

Tuy rằng võ giả này là đệ tử Thanh Dương Thần Điện, cũng vào Tứ Quý Chi Địa, nhưng trên đường Dương Khai không có nói chuyện gì, bởi vậy không biết hắn.

Nhưng nhìn khí chất thần thái người này, hẳn không phải hạng bình thường.

- Tiểu tử Hạ Sanh đâu rồi?

Một lát sau, Ôn Tử Sam khó hiểu nhìn Cao Tuyết Đình, hắn không thấy bóng dáng Hạ Sanh ở đây, lúc này mới biến sắc, còn tưởng Hạ Sanh gặp bất ngờ trong Tứ Quý Chi Địa.

Ngay cả Cừu Nhiễm cũng nghĩ vậy, sắc mặt trắng nhợt:

- Cao trưởng lão, chẳng lẽ Hạ Sanh nó....

Cao Tuyết Đình nhàn nhạt nói:

- Không có, không phải tới rồi sao!

Vừa nói, liền có một bóng người từ rất xa bay tới, vừa bay còn gào thét:

- Chờ ta với...

Một hồi sau, Hạ Sanh đáp xuống trước mặt mọi người, tràn đầy ai oán nhìn Cao Tuyết Đình, ra vẻ đáng thương nói:

- Cao trưởng lão, lần sau có ra tay thì thông báo trước cho đệ tử một tiếng đi... Đệ tử không có một chút chuẩn bị tâm lý nào cả.

- Tiểu tử ngươi đã làm gì! Ôn Tử Sam vung tay, cách không dùng sức gõ đầu Hạ Sanh một cái, đánh hắn rụt cổ lại.

- Điện chủ ngài làm gì vậy!

Hạ Sanh ôm đầu, ủy khuất chết được.

Ôn Tử Sam hừ lạnh:

- Nhìn ngươi kiểu này là biết chọc Cao trưởng lão tức giận, bổn điện chủ còn không thể dạy dỗ ngươi?

Hạ Sanh chớp mắt, vẻ mặt hết biết nói gì...

- Hừ! Nếu tới rồi, mấy người đi theo bổn điện chủ. Nói xong, Ôn Tử Sam liếc Dương Khai:
- Ngươi cũng đi!

Một hồi sau, trong đại điện Vạn Thánh Phong, các cao tầng Thanh Dương Thần Điện xếp chỗ ngồi xuống, các đệ tử cùng Dương Khai thì đứng ở giữa.

Ở trên cao, Ôn Tử Sam híp mắt cười nhìn phía dưới, lên tiếng:

- Cao trưởng lão, hành trình Tứ Quý Chi Địa lần này do ngài dẫn dội, vậy hẳn là biết chi tiết, vậy mới ngài báo cáo, mấy người này thu được bao nhiêu Tinh Ấn?

Cao Tuyết Đình nghe xong, thản nhiên nói:

- Tuy rằng không so sánh với những tông môn khác, nhưng tính số lượng Tinh Ấn các đệ tử thu được, thu hoạch lần này hẳn là rất khá.

Nói rồi, nàng quay mặt sang nói:

- Hạ Sanh được 4 cái Tinh Ấn, Tiêu Bạch Y được 2 cái, Mộ Dung Hiểu Hiểu 2 cái, Trầm Mục Ki 2 cái...

Nghe nàng nói thế, Dương Khai mới biết thanh niên Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh đó là Trầm Mục Ki.

Dừng một chút, nàng nói:

- Ngoài ra còn có 3 đệ tử khác đều được một cái, không có ở đây.

Ôn Tử Sam gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Bởi vì trước khi lên đường, Thanh Dương Thần Điện từng tuyên bố, phàm là đệ tử đi trong Tứ Quý Chi Địa thu được Tinh Ấn, đều có được tư cách đi Toái Tinh Hải, cho nên ba người kia chỉ lấy được một cái Tinh Ấn, vậy tự giữ lại, không cần nộp lên.

Còn đến chỗ này, đều là người thu được thừa Tinh Ấn.

- Còn tiểu tử này! Ôn Tử Sam nhìn sang Dương Khai.

- Hắn... Thần sắc Cao Tuyết Đình trở nên phức tạp, trầm ngâm một hồi mới hé môi đỏ nói:

- 7 cái!

- Cái gì?

- Ta không nghe nhầm chứ?

- Có nhiều như vậy?

Ngay cả ở chỗ này đều là cường giả Đế Tôn Cảnh, tâm tính bất phàm, nhưng nghe được một mình Dương Khai lấy 7 cái Tinh Ấn, vẫn không khỏi giật mình, mọi người đều kinh ngạc nhìn về phía hắn, nhìn lên nhìn xuống muốn đánh giá lại.

Dù sao Hạ Sanh, đại đệ tử Thần Điện cũng chỉ mới có 4 cái mà thôi, hơn nữa là Đạo Nguyên tam tầng cảnh mạnh mẽ, nhưng mà Dương Khai cũng chỉ nhất tầng cảnh, làm sao lấy được 7 cái?

Số mệnh của tiểu tử này tốt quá đi chứ? Mọi người đều nghĩ vậy, thầm cảm thấy chuyến này Dương Khai may mắn nghịch thiên, bằng không làm sao mà lại lấy được nhiều Tinh Ấn đến thế.

Trước mắt mọi người, Dương Khai vẫn thản nhiên như thường. 7 cái Tinh Ấn này quả thật là tất cả thu hoạch của hắn trong Tứ Quý Chi Địa.

Cái đầu tiên là Lăng Hình Tinh Ấn lấy được trong Lưỡng Quý Sơn, lúc đó một con yêu thú bị đám người Vô Thường truy đuổi, luống cuống chạy lung tung đến trước mặt Dương Khai, bị hắn một chiêu đập chết nhặt hời.

Sau đó Dương Khai vẫn không có cơ hội lấy được Tinh Ấn.

Thẳng đến bảo vệ Thái Diệu Bảo Liên, đánh chết hai tên võ giả, mỗi một lần thu được 2 cái.

Đến cuối cùng, lại đạt được giao dịch với Vô Thường, thu được 4 cái từ tay hắn.

Có thể lấy được nhiều như thế, đương nhiên có một phần vận số, nhưng nhất định phải có thực lực đảm bảo.

Nhìn từ góc độ khác, thật ra Tinh Ấn cũng không dễ lấy, bởi vì số lượng không nhiều, nếu không phải Dương Khai giết 2 võ giả, nếu không phải giao dịch với Vô Thường, sẽ không thể thu hoạch được như vậy. Có lẽ đến khi cửa ra Tứ Quý Chi Địa đóng lại, hắn chỉ lấy được một cái ban đầu.

- Trong đó có chút nguyên do, để sau ta giải thích cho các người, nhưng mà quả thật một mình hắn độc chiếm 7 cái Tinh Ấn! Cao Tuyết Đình nói, nguyên do trong đó, tự nhiên là chuyện Thái Diệu đan.

Ôn Tử Sam gật đầu ừ một tiếng, sắc mặt thả lỏng:

- Tốt tốt tốt, như vậy đợi đến khi Toái Tinh Hải mở ra, Thần Điện ta đã có 19 người đi vào, thật là sảng khoái lòng người mà!

Nếu như nói lịch lãm trong Tứ Quý Chi Địa chỉ là đánh nhỏ nháo nhỏ, vậy Toái Tinh Hải là chỗ chứng thực võ đạo thiên đạo của mỗi người. Ở chỗ đó, không phải tùy tiện người nào cũng vào được.

Trước tiên nhất định phải có Tinh Ấn làm bằng chứng, tiếp theo nhất định phải có thực lực đi qua cửa vào Toái Tinh Hải, hai thứ thiếu một cái cũng không được.

Nói cách khác, dù là có Tinh Ấn, người không có thực lực vẫn không thể vào trong.

Thanh Dương Thần Điện có được 19 chỗ, không biết cuối cùng có thể vào được bao nhiêu.

Tuy nhiên, số lượng này quả thật đã vượt xa rất nhiều thế lực tông môn.

Ôn Tử Sam tự nhiên mừng rỡ không thôi.

- Đây chính là dự báo Thần Điện hưng thịnh! Cừu Nhiễm nói như thánh phán, còn vuốt chòm râu trắng, vô cùng thanh thản.

- Chuyện này không thể chậm trễ, Tiểu Thiến, thu lấy Tinh Ấn thừa của bọn họ. Ôn Tử Sam vừa nói, đánh mắt cho Trần Thiến.

Trần Thiến hiểu ý, duyên dáng đứng lên, vung tay, xuất hiện một món bí bảo lư hương, không biết dùng để làm gì, cấp bậc có vẻ không thấp, những phù ẩn như ẩn hiện bên ngoài mặt lư hương, vô cùng thần kỳ.

Nàng chậm rãi bước tới trước mặt mọi người, tới trước đệ tử Trầm Mục Ki, ôn nhu nói:

- Thả lỏng là được rồi!

- Rõ! Trầm Mục Ki nói, hít sâu một hơi, cả người thả lỏng.

Trần Thiến thấy hắn chuẩn bị xong, liền một tay cầm lư hương, tay kia bấm ấn quyết, chạm mấy cái lên người Trầm Mục Ki.

Hừ nặng mtiếng, Trầm Mục Ki lùi lại mấy bước, sắc mặt có hơi tái nhợt, có vẻ tổn thương nguyên khí.

Nhưng đồng thời, lại có một đoàn hào quang bắn ra khỏi người hắn.

Trần Thiến nhanh nhẹn, chỉ vào đạo hào quang, lập tức có lực lượng vô hình trói buộc, kéo nó vào lư hương.

Dương Khai nhìn mà kinh ngạc không thôi.

Lúc ở trong Tứ Quý Chi Địa, hắn giao dịch với Vô Thường, là Vô Thường sử dụng bí thuật đẩy ra Tinh Ấn thừa, để cho Dương Khai lấy đi. Nhưng giờ xem ra, ngoài cách này, còn có cưỡng chế bắt lấy.

Nghĩ vậy, Dương Khai cảm thấy ngày sau đi lại Tinh Giới phải cẩn thận hơn, bằng không đụng phải những người có ý xấu, nói không chừng dòm ngó Tinh Ấn của hắn, đến khi đó sẽ chọc đầy rắc rối.

Tiếp theo, Trần Thiến lần lượt gỡ ra Tinh Ấn thừa của Hạ Sanh, Mộ Dung Hiểu Hiểu cùng Tiêu Bạch Y.

Dương Khai thấy rõ, những người này mặc kệ thực lực cao thấp, một khi bị lột Tinh Ấn ra hình như đều có chút tổn thương, ngay cả Hạ Sanh cũng không khỏi lảo đảo, sắc mặt hơi trắng.

Xem kiểu này, phương pháp mạnh mẽ bóc ra hẳn là có chút tai hại.

Không lâu sau, Trần Thiến đã đến trước mặt Dương Khai.

Trần trưởng lão này không cao lắm, dáng người nhỏ nhắn, đứng trước Dương Khai còn lùn hơn hắn cả cái đầu.

Nàng ngẩng đầu nhìn Dương Khai, nhàn nhạt nói:

- Ngươi chuẩn bị xong, ta sẽ ra tay...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau