VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2186 - Chương 2190

Chương 2188: Bích Huyết Chi

- Ừm, cũng có khả năng xuất hiện tình huống này, là ta sơ sót.

Lam Huân nghe vậy cũng ngẩn ra, ngẫm một hồi, liền giãn mặt cười nói:

- Vậy cũng được, nếu thật xuất hiện tình huống này, vậy so dược linh, ai lấy ra dược linh cao hơn, Dương huynh liền dùng của người đó!

- Ý hay!

Trang Bất Phàm nghiêm mặt gật đầu:

- Dược linh cao, dược hiệu nhất định mạnh, có thể tăng thêm tỷ lệ luyện đan.

- Nếu như mọi người đều cảm thấy được, vậy... Lam Huân híp mắt nhìn mọi người, chờ đợi trả lời.

- Ta không có ý kiến, đấu số may thôi, mọi người đều như nhau! Cuối cùng, có người đầu tiên biểu lộ, ngoài dự liệu của mọi người, đó là Vô Thường, hắn có vẻ hứng thú với đề nghị này.

- Được rồi, ta thích đề nghị này, cũng không có ý kiến! Hạ Sanh nhún vai.

- Vậy cứ theo lời công chúa điện hạ mà làm. Trang Bất Phàm cũng lên tiếng.

Ba người này lần lượt lên tiếng, những người khác dù có ý kiến cũng không dám nói. Huống chi, là Lam Huân đề nghị, lúc này đứng ra phản bác còn không phải ngang với làm mất mặt Lam Huân.... Công chúa điện hạ làm người ôn hòa, nhưng mà Tiêu Thần thì không tốt lành như thế.

Sau đó, mọi người đều đồng loạt lên tiếng, tỏ vẻ đề nghị của Lam Huân rất tốt, mọi người đều đồng ý.

- Cảm ơn các vị nể mặt! Lam Huân thấy mọi người đều đồng ý, mới mỉm cười nhìn sang Dương Khai:

- Dương huynh, hiện tại có thể nói ra dược liệu cần thiết cuối cùng là gì rồi chứ.

Vừa nói thế, mọi người đều im lặng, nhìn về phía Dương Khai, đều toát ra thần sắc mong chờ căng thẳng, dù sao đây hoàn toàn là cơ hội vận số, một khi Dương Khai nói ra dược liệu mà mình có, vậy sẽ có cơ hội lớn nhận được một viên Thái Diệu đan.

Đây là một viên linh đan nối thẳng đế uy, ai mà không động lòng?

Thịch thịch, thịch thịch, thậm chí không ít người phát ra tiếng tim đập mạnh.

Trước mắt bao người, Dương Khai từ từ giơ một tay lên, lớn tiếng nói:

- Ta cần một gốc Bích Huyết Chi ít nhất 5000 năm tuổi!

- Bích Huyết Chi... cũng không phải dược liệu quý hiếm gì. Lam Huân nghe vậy, nhướng mày lên, mỉm cười nhìn xung quanh:

- Không biết vị nào có vật Dương huynh cần? Nếu có thể đưa ra, chẳng khác nào tự dưng thu được một viên Thái Diệu đan đó, cơ hội khó có, cơ duyên khó cầu!

Lời nàng nói, dường như rất tin tưởng vào Dương Khai, cảm thấy chỉ cần gom đủ dược liệu, Dương Khai nhất định có thể luyện chế thành công.

Không biết sao nàng có lòng tin như thế.

Nàng vừa dứt lời, không ít người toát ra vẻ thất vọng, hiển nhiên là không có Bích Huyết Chi. Còn một số ít võ giả lại chìm đắm tâm thần, tìm kiếm trong nhẫn không gian của mình.

- Ha ha ha ha... Đột nhiên, có tiếng cười to vang lên.

Mọi người nhìn lại, chỉ thấy một nam nhân Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh đang tràn đầy hưng phấn múa may cười to, thấy mọi người nhìn tới, hắn cả kinh, vội thu liễm nụ cười, sắc mặt trở nên rất quái lạ.

- Chẳng lẽ vị này có phát hiện? Lam Huân híp mắt cười nhìn người kia.

Người kia vội nhảy ra, kiềm nén kích động hưng phấn trong lòng, nghiêm nghị trả lời:

- Nhờ phúc của công chúa điện hạ, tại hạ quả thật có một gốc Bích Huyết Chi!

- Ồ?

Lam Huân nhướng mày, cũng vui vẻ nói:

- Mau lấy ra xem thử.

Người kia chần chờ một chút, Lam Huân hiểu ý, liền nói:

- Ngươi yên tâm, ta đã nói thì tất nhiên sẽ làm. Nếu ngươi thật sự có dược liệu mà Dương huynh cần, luyện thành Thái Diệu đan, nhất định có một viên của ngươi!

- Cảm tạ công chúa điện hạ! Người kia chỉ chờ câu này của Lam Huân, nghe xong liền không chần chờ, liền mở nhẫn không gian lấy ra một gốc linh chi to cỡ một tấc, toàn màu đỏ rực, giống như đúc bằng máu.

- Quả nhiên là Bích Huyết Chi! Dương Khai liếc qua liền biết đối phương không phải làm giả, vội nói:

- Đem cho ta xem thử.

Người này hai tay dâng lên Bích Huyết Chi, người không khỏi run lên, tựa như không phải cầm một gốc linh dược, mà là tiền đồ tươi sáng của mình, sợ lỡ tay rơi xuống vỡ nát.

Đến trước mặt Dương Khai, hắn còn cẩn thận giao Bích Huyết Chi vào tay Dương Khai, mới căng thăng ngóng trông. - Đúng là đỏ mà!

- Cơ duyên như thế, vì sao không rơi vào đầu ta?

- Trời đố anh tài! Ông trời già, ta không phục!

...............

Xung quanh vang lên tiếng ồn ào, hoặc ghen tỵ hay oán hận, hâm mộ... không giống nhau.

Người kia nghe được những lời này, cũng không khỏi bay bỗng, tràn đầy đắc ý.

- Đây đúng là Bích Huyết Chi... Bỗng nhiên, Dương Khai cau mày nói:

- Nhưng nó không đủ tuổi, chỉ khoảng 3000 năm, còn kém xa.

- Cái gì? Người này nghe thế, sắc mặt đại biến, trợn mắt nhìn Dương Khai, lắp bắp hét lên:

- Ngươi... ngươi... nói gì, ngươi... ngươi xem kỹ lại đi...

- Không cần xem.

Dương Khai nói rồi trả lại Bích Huyết Chi cho đối phương:

- Bích Huyết Chi, cách một ngàn năm, màu sắc sẽ hơi thay đổi, ngươi đưa ra gốc này dù cũng là Bích Huyết Chi trưởng thành, đủ để luyện chế phần lớn linh dược, nhưng không thể dùng cho Thái Diệu đan, làm ngươi thất vọng, ngại quá.

- Không thể nào! Người này hô to.

Thường nói hy vọng càng lớn, thất vọng càng lớn, vốn tưởng rằng một viên Thái Diệu đan đã tới tay, nhưng nào ngờ người tính không bằng trời tính, ngay lúc mấu chốt lại có chuyện này, hắn làm sao chấp nhận được?

- Ngươi xem kỹ lại đi! Hắn vẫn còn không bỏ cuộc trừng Dương Khai.

Dương Khai nói:

- Nếu ngươi không tin lời ta, không ngại tìm những người khác xem thử, ta nghĩ các vị ở nơi này, hẳn cũng có người phân biệt được dược linh.

Hắn vừa dứt lời, Trang Bất Phàm đã lên tiếng:

- Tại hạ Vô Hoa Điện Trang Bất Phàm, tuy rằng hiểu biết dược lý không bằng Vị bằng hữu này, nhưng cũng có học thoáng qua một chút, nếu ngươi tin vào Trang mỗ, không ngại cho ta xem xét thử, thế nào?

- Tin tưởng tin tưởng! Người này nghe thế, lập tức chạy tới chỗ Trang Bất Phàm, đưa Bích Huyết Chi cho đối phương.

So với hạng người vô danh như Dương Khai, đại danh Trang Bất Phàm tự nhiên như sấm bên tai, lời của đối phương có sẵn uy quyền, cho nên hắn không chút do dự ký gửi hy vọng vào Trang Bất Phàm, mong chờ hắn có thể lật đổ quan điểm của Dương Khai.

Trong khi hắn chờ đợi, Trang Bất Phàm đã quan sát kỹ càng Bích Huyết Chi, không chỉ vậy, còn hít sâu dược khí, dùng móng tay cạy một chút nhỏ cho vào miệng nhấm thử. Động tác của hắn gọn gàng thuần thục, vừa nhìn là biết không phải lần đầu làm việc như vậy.

Một lát sau, Trang Bất Phàm chầm chậm lắc đầu, trả lại Bích Huyết Chi cho đối phương, nói:

- Dương huynh nghiên cứu dược liệu quả nhiên thâm sâu hơn Trang mỗ, chỉ cần xem qua là biết được dược linh, Trang mỗ hết sức bội phục... Bằng hữu, cây Bích Huyết Chi của ngươi quả thật chỉ có 3000 năm tuổi.

- Sao.... sao lại như vậy? Người này tràn đầy mất mát thì thào, khỏi nói đau lòng cỡ nào.

Dương Khai nói Bích Huyết Chi chỉ có 3000 năm dược linh, hắn còn không quá tin, nhưng mà Trang Bất Phàm nói như vậy, hắn không thể không tin.

Các võ giả hâm mộ đố kỵ hận người này, lúc này đều không khỏi sinh ra tâm tình hả hê...

- Trong này nhiều người như thế, không ai có Bích Huyết Chi? Dương Khai quay nhìn xung quanh, lớn tiếng hô.

Không ai đáp lại!

Dương Khai thở dài.

- Dương huynh, nếu dùng Bích Huyết Chi 3000 năm để luyện chế... Lam Huân nhíu mày nhìn hắn.

- Lãng phí vô ích mà thôi! Dương Khai trả lời:

- Công chúa điện hạ nên biết, càng là linh đan quý giá, lúc luyện chế yêu cầu dược liệu càng nghiêm ngặt. Đừng nói dược linh Bích Huyết Chi kém 2000 năm, chỉ là mấy trăm năm cũng không thể bỏ chung được.

- Ôi... Lam Huân thở dài, nàng làm sao không biết những gì Dương Khai nói, chỉ là ôm lòng may mắn hỏi thử.

- Thời vậy mệnh vậy! Hạ Sanh bỗng lắc đầu nói.

- Bích Huyết Chi không phải linh dược thường thấy, trong này có một gốc đã hay lắm rồi, làm sao còn có gốc thứ hai. Xem ra, vẫn phải dựa vào thủ đoạn tranh giành!

- Thật ra.... Lam Huân vẻ mặt ngượng ngùng, bất đắc dĩ nói:

- Thật ra ta có một gốc Bích Huyết Chi, hẳn là phù hợp yêu cầu của Dương huynh.

- A? Tiêu Thần nghe vậy cả kinh, nói:

- Vậy vì sao công chúa điện hạ không lấy ra?

Dương Khai cũng kinh ngạc nhìn sang nhìn lại, vẻ mặt lóe lên suy ngẫm, nhanh chóng lại mỉm cười, chắp tay nói:

- Công chúa điện hạ cao cả, Dương mỗ bội phục!

Trong nháy mắt này, hắn liền hiểu vì sao Lam Huân chậm chạp không lấy ra gốc Bích Huyết Chi đó.

Không phải là Lam Huân tiếc rẻ gì.

Nàng là con gái của Minh Nguyệt Đại Đế, một gốc linh dược dù có quý giá, nàng làm sao mà tiếc rẻ? Nàng không lấy ra, có lẽ là muốn nhường cơ hội cho người ngoài, cho nên mới ba lần bốn lượt xác nhận với người ngoài.

Nhưng mà cuối cùng thật không còn cách nào, nàng đành phải đứng ra.

Có lẽ lúc nàng đưa ra đề nghị này, cũng không ngờ vật mà Dương Khai cần, nàng vừa lúc đó.

Mọi người ở đây đều không phải kẻ ngu, nghe lời của Dương Khai, chỉ cần suy xét một chút, liền hiểu rõ ngọn nguồn, nhất thời đều không khỏi nghiêm nghị kính nể nhìn Lam Huân.

Lam Huân đỏ mặt, làm nàng càng thêm kinh diễm chói mắt.

- Thế này đi, ta có thể lấy ra Bích Huyết Chi, nhưng mà Thái Diệu đan đã nói... ta không cần. Lam Huân mím môi đỏ lên tiếng.

- Vậy sao được chứ? Tiêu Thần lập tức nhảy ra phản đối.

- Ngươi câm miệng! Lam Huân cau mày quát mắng:

- Đồ vật của ta, ta có quyền xử lý!

Tiêu Thần há miệng, thật không dám nói tiếp, nghẹn đến xanh mặt, tràn đầy buồn bực.

- Công chúa điện hạ nói vậy sai rồi! Hạ Sanh mỉm cười nói:

- Nếu là đã thỏa thuận trước, đáng lẽ phải cho công chúa điện hạ, vậy đương nhiên phải cho ngài. Nếu như ngài cứ không lấy, vậy còn không phải khiến mọi người nhận được linh dược đều thiếu nợ ân tình của ngài sao - dù sao không ai biết, viên linh dược mà mình lấy có phải vốn thuộc về ngài hay không, mua bán này quá lỗ, Hạ mỗ không làm!

Chương 2189: Trưởng thành

- Hừ! Lời của Hạ Sanh ngươi dù có hiềm nghi được lợi còn khoe, nhưng cũng đúng như ta muốn nói. Vô Thường ta không thiếu trời, không thiếu đất, cũng không muốn thiếu ân tình của ai khác! Vô Thường cũng tiếp lời.

Trang Bất Phàm cười nói:

- Công chúa điện hạ, của ngài là của ngài, không cần phải đùn đẩy!

Lam Huân nhất thời dở khóc dở cười.

Dương Khai lau mồ hôi lạnh nói:

- Nghe các ngươi nói như vậy, giống như ta làm sao cũng phải luyện chế thành công một lò Thái Diệu đan này, bằng không chẳng phải phụ khổ tâm của công chúa điện hạ?

- Thế nào, ngươi không có lòng tin? Lam Huân nhướng mày, hỏi.

- Cũng không phải không có lòng tin. Dương Khai mỉm cười.

- Chỉ là... không có luyện đan sư nào đảm bảo mình luyện chế đan dược là nhất định có thể thành công. Vì phòng ngừa lỡ như, ta vẫn phải hỏi trước... Nếu luyện chế thất bại, vậy phải làm sao?

- Giết ngươi! Vô Thường lạnh lùng nhìn hắn.

- Áp lực thật là lớn. Trên trán Dương Khai toát mồ hôi lạnh.

Lam Huân cười nói:

- Ngươi cố gắng là được.

Nói rồi, nàng lấy ra gốc Bích Huyết Chi của mình đưa cho Dương Khai, hắn nhận lấy, kiểm tra một hồi, gật đầu nói:

- Gốc của công chúa điện hạ rất tốt, dược linh tối thiểu phải 8000 năm, đủ để luyện chế. Hơn nữa... nhìn màu sắc và dấu vết thu hoạch, có lẽ không phải lấy được trong Tứ Quý Chi Địa.

- Đúng thế, đây là ta mang theo người, đã ở trong nhẫn không gian từ mấy năm trước. Lam Huân đáp.

- Được, giờ đã đủ nguyên liệu. Dương Khai không nói, thu Bích Huyết Chi vào nhẫn không gian, nhìn xung quanh, hô lên:

- Các vị còn muốn ta lại luyện chế một lò linh đan cấp Đạo Nguyên, chứng minh năng lực?

Hắn ngừng một chút, rồi nói:

- Phải nói trước, muốn ta chứng minh cũng được, nhưng các người nên biết, luyện đan rất tiêu hao tinh lực, nếu vì nguyên nhân này mà dẫn tới luyện chế Thái Diệu đan thất bại, ta sẽ không chịu trách nhiệm!

Vừa nói vậy, mọi người đều nhíu mày.

Bởi vì Dương Khai nói thật là đúng.

Nếu như mọi người muốn hắn chứng minh thực lực, hắn nhất định phải luyện chế ra một lò linh đan cấp Đạo Nguyên! Nhưng như vậy, hắn sẽ tiêu hao tinh thần sức lực, mà một ngày sau là Thái Diệu Bảo Liên sẽ trưởng thành, đến khi đó Dương Khai phải mở lò luyện đan ngay. Nói cách khác, trong vòng 2 ngày hắn phải luyện chế 2 lò linh đan, cường độ cao như thế, chỉ sợ không có luyện đan sư cấp Đạo Nguyên nào chịu nổi.

Trạng thái không ở tối cao, tuyệt đối có ảnh hưởng tới luyện chế Thái Diệu đan.

- Theo ta thấy, vậy thì không cần... Lam Huân mỉm cười.

- Lúc trước sở dĩ đề nghị như thế, là vì không xác định Dương huynh có phải thật là luyện đan sư hay không, nhưng bây giờ ta nghĩ các vị đã có thể xác định. Nếu như Dương huynh không phải luyện đan sư, làm sao có thể biết đan phương Thái Diệu đan, làm sao có thể phân biệt ra dược linh Bích Huyết Chi trong thời gian ngắn.

- Công chúa điện hạ nói có lý! Trang Bất Phàm gật đầu:

- Chỉ từ việc Dương huynh đã bắt tay chuẩn bị dược liệu luyện đan trước khi chúng ta đến đây, đã không cần hoài nghi hắn là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên. Dương huynh cứ nghỉ ngơi thật tốt, đợi đến ngày mai Thái Diệu Bảo Liên trưởng thành, sẽ ra tay luyện chế!

- Nếu các người đã nói vậy, ta sẽ nghỉ ngơi thật tốt!

Dương Khai lập tức thuận thế tiến tới, nói rồi liền ngồi xuống nhắm mắt dưỡng thần!

Dù nói còn có người nghi thần nghi quỷ, nhưng có lời của Lam Huân cùng Trang Bất Phàm, dù cho bọn họ còn hoài nghi, nhưng không dám nói ra, đành phải chờ đến ngày mai, tất cả sẽ rõ ràng.

Tràng cảnh liền trở nên yên lặng.

Võ giả nơi này đều chọn chỗ ngồi xuống, làm cho mình đạt tới đỉnh cao.

Bởi vì bất cứ ai cũng hiểu rõ, nếu như Dương Khai luyện chế thất bại, vậy thì còn dễ nói, hắn sẽ phải gánh hết thất vọng cùng lửa giận của mọi người. Nhưng nếu hắn luyện chế thành công, ngoài ưu tiên đưa cho Lam Huân một viên Thái Diệu đan, số linh đan còn lại sẽ phải dựa theo thủ đoạn tranh giành!

Ở trước mặt cơ duyên bằng trời như thế, còn có đám người Vô Thường, Hạ Sanh, Trang Bất Phàm, Tiêu Thần cản đường, không ai sẽ rút lui!

Bỏ qua lần này, rất nhiều người đời này sẽ không thể thăng cấp Đế Tôn Cảnh! Nhưng nếu lấy được cơ duyên lần này, vậy rất nhiều người sẽ thăng cấp sớm.

Địa điểm mọi người nghỉ ngơi cũng có chút ý, vô tình bao bọc quanh chỗ Dương Khai cùng Thái Diệu Bảo Liên, phòng ngừa hắn chạy trốn.

Nhất là Vô Thường, căn bản không có ý nghỉ ngơi, khoanh chân ngồi đó luôn nhìn chằm chằm Dương Khai, một khi Dương Khai có động tĩnh gì là hắn sẽ lập tức phản ứng!
Đây là nguyên nhân trọng yếu mà mọi người đồng ý cho Dương Khai luyện chế Thái Diệu đan, mà không phải bắt đầu cướp lấy Thái Diệu Bảo Liên!

Thái Diệu Bảo Liên chỉ có một gốc! Không ai có lòng tin chiếm được, ngay cả cao ngạo như Vô Thường cũng không có tự tin này.

So với liều mạng tranh giành không có lòng tin, còn không bằng để Dương Khai luyện chế thành đan, đến lúc đó hy vọng sẽ tăng cao. Mà Dương Khai chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, bị nhiều người nhìn chằm chằm, cũng không thể nào luyện chế xong liền bỏ chạy.

Đối với chuyện này, trong lòng mỗi người đều rõ ràng, cho nên yên tâm chờ đợi ngài mai tới, cho Dương Khai luyện chế Thái Diệu đan!

- Sư huynh, tình huống không ổn.

Nghỉ ngơi một hồi, Tiêu Bạch Y bỗng nhiên tới cạnh Hạ Sanh, thần niệm truyền âm nói.

- Ta biết! Hạ Sanh thản nhiên trả lời.

- Yên tâm, ta đã an bài xong, đợi ngày mai Dương huynh luyện chế thành công, ta phối hợp với hắn mở một đường máu, chạy trốn về phía cửa ra, các sư đệ sư muội đều đang chờ tiếp ứng bên đó.

- Khó trách ta không thấy người khác tới, thì ra đều chờ ở cửa ra? Tiêu Bạch Y chợt hiểu.

Hạ Sanh mỉm cười, nói:

- Bảo vật như Thái Diệu đan, làm sao có thể rơi vào tay những tông môn khác? Đến lúc đó ngươi bảo Dương huynh phối hợp là được.

- Nếu hắn không phối hợp thì sao? Tiêu Bạch Y hỏi.

- Đánh hắn! Đánh ngất đem đi. Hạ Sanh đáp.

Khóe miệng Tiêu Bạch Y co rút, ngượng ngùng nói:

- Ta không phải đối thủ!

- Cái gì? Hạ Sanh quay đầu, kinh ngạc nhìn Tiêu Bạch Y, giật mình nói:

- Tiểu Bạch à, khi nào mà ngươi không tự tin như vậy. Dương huynh quả thật thắng được Tiết Nghị, đã là giỏi lắm rồi, nếu ngươi ở tu vi như hắn còn chưa chắc làm được, nhưng dù sao hắn chênh lệch quá lớn với chúng ta.

- Có một chuyện, ta ngại nói! Tiêu Bạch Y bỗng nhiên nghiêm mặt.

- Chuyện gì?

- Ở tr Tuế Nguyệt Thần Điện, ta giao đấu với hắn. Tiêu Bạch Y nói:

- Kết quả... ta thua.

- Ngươi nói đùa với ta? Hạ Sanh sắp lọt mắt ra.
- Chuyện nhục nhã như thế, ta làm sao nói đùa. Tiêu Bạch Y nghiêm mặt nói:

- Hơn nữa, theo ta thấy, không chỉ riêng ta không phải đối thủ của hắn, ngay cả Trang Bất Phàm cũng không phải.

- Vậy là... ý gì? Hạ Sanh hỏi rồi, lập tức chợt hiểu, liếc về phía Trang Bất Phàm, kinh hãi:

- Ngươi nói là... trước khi chúng ta đến đây, hai người này đã đại chiến, kết quả... là Trang Bất Phàm thua?

- Chắc chắn!

- Sao lại thế được?

Tiêu Bạch Y cười lạnh:

- Không gì không thể, ngươi cảm thấy vì sao vừa rồi Trang Bất Phàm luôn nói chuyện giúp tiểu tử Dương Khai?

Hạ Sanh nhướng mày, nói:

- Ý của ngươi là, trước đó Dương Khai nương tình, cho nên Trang Bất Phàm mới...

- Còn có nguyên nhân khác nữa sao? Tiêu Bạch Y hỏi lại hắn.

- Khè... Hạ Sanh cuối cùng không nhịn được hít vào một hơi lạnh, lầm bầm:

- Trước đó hai người này đã đại chiến một tận, ta cũng biết, nhưng ta cho rằng Dương Khai thua... hắn chỉ là có Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, làm sao đến được trình độ này?

- Quỷ mới biết, hắn còn là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên nữa, ngươi tin không?

Khóe miệng Hạ Sanh co rút, không nói nữa.

Hồi lâu sau, hắn mới nghiêm mặt:

- Được rồi, đến lúc đó ta liên lạc với Dương huynh, tin rằng hắn sẽ phối hợp, muốn sống thì chỉ có hợp tác với chúng ta.

- Chỉ mong là vậy... Tiêu Bạch Y không chắc chắn đáp.

Trong lúc hai người Thanh Dương Thần Điện âm thầm trao đổi, những võ giả khác cũng đang nói chuyện tương tự, những người quen nhau đều âm thầm kết đồng minh, chuẩn bị chống đỡ những kẻ địch mạnh mẽ. Về phần đến khi đó thật cướp được Thái Diệu đan thì phải xử lý thế nào, trước mắt không cần tính toán.

Đối với phần lớn võ giả, hiện tại cần phải tính toán là làm sao cướp được Thái Diệu đan từ trong tay những Đạo Nguyên Cảnh mạnh nhất.

Thời gian từ từ trôi qua.

Dương Khai giành giật từng giây khôi phục lực lượng.

Luyện chế Thái Diệu đan, đối với hắn cũng là một loại thử thách, cho nên hắn nhất định phải dùng trạng thái toàn thịnh nghênh đón, có một chút sai lầm, sẽ có thể dẫn tới luyện chế thất bại.

Một khi luyện chế thất bại, bản thân sẽ thành mục tiêu trút giận cho mọi người nơi này, đến khi đó, dù hắn có bản lĩnh to lớn cỡ nào, cũng không thể chống đỡ nổi.

Xung quanh quỷ dị, cùng với thần niệm liên lạc, ngay cả Vô Thường luôn nhìn chằm chằm vẫn không ảnh hưởng đến hắn, tâm cảnh dần ổn định, trở nên không linh.

Dưới áp lực to lớn, hắn chìm vào trạng thái thần kỳ.

Dược hương lan tỏa, quầng sáng dao động.

Dị tượng thiên địa ngày càng rõ ràng, mây màu trên trời biến ảo không ngừng.

Đóa hoa trắng tinh của Thái Diệu Bảo Liên cũng dần nở ra...

Đến một lúc, thiên địa ầm ầm, linh khí rung chuyển, tất cả dị tượng thiên địa lúc này hội tụ thành một cỗ năng lượng khủng bố, từ trên bầu trời chiếu thằng xuống, như vòng xoáy truyền vào Thái Diệu Bảo Liên.

Linh dược mỏng manh chịu dựng truyền vào mà vẫn nguyên lành, ngược lại càng tăng cường thần diệu của nó.

Phù văn nhỏ cỡ hạt gạo bỗng hiện ra xung quanh Thái Diệu Bảo Liên, ẩn chứa huyền cơ to lớn.

Trong thiên địa mơ hồ có tiên âm vang lên, chuông trống vang rền, làm người ta chấn động tinh thần, trước bao ánh mắt, cánh hoa Thái Diệu Bảo Liên cuối cùng nở ra!

Mùi hương càng nồng nặc bay ra lan tỏa, người ta hít vào liền chấn động tinh thần. Mùi hương mê người làm người ta thèm thuồng, hận không thể xông lên nuốt lấy Thái Diệu Bảo Liên, thưởng thức tuyệt vời của nó!

Bị xủi bẩy vô hình, không ít võ giả nhìn Thái Diệu Bảo Liên toát ra ánh mắt tham lam, cũng có mấy người rục rịch!

Chương 2190: Luyện chế

- Kẻ nào dám lộn xộn, ta cho hắn chết ngay! Vô Thường bỗng nhiên quát lên, sắc mặt hung dữ quét nhìn xung quanh.

Sát cơ tràn ngập, ngưng thành thực chất.

Mấy người rục rịch nháy mắt tắt tiếng! Bọn họ cảm nhận rõ ràng nếu như thật sự làm bậy, sẽ lập tức bị đánh chết....

Khí tức tử vong dày đặc như vậy, làm người ta nghẹt thở, làm bọn họ khô môi, cả người lạnh lẽo...

Lúc này, Dương Khai cũng mở mắt ra, trong mắt thần quang sáng chói, quát khẽ:

- Mở lò!

Nói rồi, đưa tay chỉ tới, Mặc Ngọc Đỉnh chầm chậm xuất hiện.

Mặc Ngọc Đỉnh chính là lò luyện đan cấp Đạo Nguyên thượng phẩm, vốn bị Hàn Lãnh, khí đồ Tinh Thần Cung, mua được trong đại hội đấu giá Phong Lâm Thành, nhưng mà cuối cùng Hàn Lãnh đột ngột chết đi, liền rơi vào tay Dương Khai

Lò luyện đan này coi như bảo vật hiếm có, nhất là đối với luyện đan sư, dù sao trên nó cũng chỉ còn lò luyện đan cấp Đế là tốt hơn.

Nhưng mà lò luyện đan cấp Đế nào có dễ lấy được? Bình thường, lò luyện đan cấp Đế luôn quý hiếm hơn so với Đế Bảo.

Mặc Ngọc Đỉnh mở ra, mùi hương không giống Thái Diệu Bảo Liên lan tỏa.

Ngửi được mùi này, thấy được lò luyện đan, không ít người đều chấn động, lập tức tăng mạnh lòng tin vào Dương Khai.

Bởi vì lò luyện đan như thế, luyện đan sư bình thường không xứng sở hữu, chỉ có luyện đan sư cấp Đạo Nguyên mới có tư cách điều khiển, mà mùi dược hương lan tỏa từ trong bên trong lò luyện đan, đủ nói lên lò này từng luyện chế rất nhiều linh dược.

Những điều này, như đang xác nhận sự thật Dương Khai là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên!

Lò luyện đan mở ra, Dương Khai bộc phát thần niệm, thần thức hỏa rót vào trong lò, Mặc Ngọc Đỉnh liền phát ra tiếng ông ông.

- Lưu Viêm! Dương Khai lại quát lên, vung tay, chỉ thấy một đạo hào quang bắn ra từ trong tay hắn.

Tiếng kêu rõ to truyền ra, mọi người chú ý, hư ảnh một con chim lửa chợt lóe lên, lao đầu vào bên trong lò luyện đan.

- Khí linh! Ánh mắt Lam Huân sáng ngời, không khỏi hô lên.

Trong khoảng khắc vừa nãy, tuy rằng nàng không nhìn rõ mặt thật của Lưu Viêm, nhưng bản năng nhận ra ánh sáng đó không tầm thường, kết hợp cảnh này, nàng liền suy đoán ra đó tuyệt đối là một con khí linh hệ hỏa!

Một lò luyện đan cấp Đạo Nguyên thượng phẩm, một con khí linh hệ hỏa...

Hai cái hợp lại, đã là căn bản mà phần lớn luyện đan sư trên đời này đều mơ mộng cầu mong. Có hai thứ này, luyện chế linh đan nào cũng sẽ bớt nhiều công sức.

Lam Huân không khỏi mỉm cười nói:

- Nếu không có gì bất ngờ, Dương huynh thật sự có thể luyện chế ra Thái Diệu đan, các vị cứ việc chờ xem.

Nghe nàng nói thế, không ít người đều chấn động, toát ra mong chờ.

Bên này, Dương Khai đã nghiêm mặt lấy ra các dược liệu luyện chế Thái Diệu đan.

Chỉ thấy hắn gọn gàng lần lượt bỏ các dược liệu quý hiếm vào trong lò luyện đan, thỉnh thoảng tay bấm linh quyết, thần thức hỏa tuôn trào, khắc linh trận trong lò.

Theo động tác của hắn, độ lửa trong lò khi lớn khi nhỏ, làm người ta không nắm chắc được.

Luyện đan chú ý nhất là tâm tình bình ổn, tối kỵ nóng vội. Mà trong đó trọng yếu nhất là nắm giữ sức lửa, thời điểm bỏ vào dược liệu...

Chuyện này không thể một sớm một chiều là quen được, cần phải tích lũy kinh nghiệm lâu dài cùng với được sư trưởng quan tâm dạy bảo.

Trên con đường luyện đan, trước giờ Dương Khai vẫn không có ai chỉ điểm.

Nhưng hắn lại có tư chất thiên phú không kém trên lĩnh vực này, trước khi hắn chỉ mượn Luyện Đan Chân Quyết của Đại Ma Thần để lại, tự mò mẫm đi lên con đường này, sau đó trong Đế Uyển của Dương Viêm nhận được Đan Đạo Chân Giải. Đi đến Tinh Giới lại có được ngọc giản Công Tôn Mộc để lại...

Thuật luyện đan của hắn kết hợp sở trường 3 nhà, đồng thời có bản thân tự lĩnh ngộ sáng tạo.

Hắn không có thể chất đặc thù như Hạ Ngưng Thường, có thể luyện đan nhẹ nhàng như ăn uống, nhưng hắn lại có cảm giác đặc biệt riêng.
Khi nào bỏ vào dược liệu gì, khi nào phải khống chế độ lừa gì, những chuyện này như khắc ghi vào đầu hắn, đã thành một loại bản năng.

Nếu phải truy cứu, vậy chắc chắn là công lao của một lần luyện chế linh đan dẫn phát Đại Đạo Đan Âm!

Đại Đạo Đan Âm, chính là âm thanh thiên đạo.

Thiên đạo truyền thụ cho hắn những kiến thức này, thiên đạo thăng hoa năng lực luyện đan cho hắn.

Nhưng ngay cả như vậy, lần này Dương Khai vẫn phải dốc hết sức, không dàm sơ sẩy.

Thái Diệu Bảo Liên chỉ có một cây, nếu như luyện chế thất bại, vậy coi như không còn gì. Đến lúc đó hắn sẽ phải gánh chịu lửa giận của mọi người...

Hắn không sợ những võ giả này, hắn chỉ sợ mình lãng phí linh dược.

Dưới áp lực cực lớn, trạng thái của hắn tốt chưa từng có.

Ục ục ục...

Thời gian trôi qua, trong lò luyện đan phát ra tiếng như nước sôi, là dấu hiệu nước thuốc sôi trào, mùi hương phức tạp lại làm người ta thoải mái lan tỏa trong thiên địa, khiến người ta có một cảm giác mới.

Nhìn tới, động tác của Dương Khai tuy rằng không nhanh, nhưng giơ tay nhấc chân toát cả cảm giác trầm ổn, làm cho mọi người tự nhiên tin tưởng thêm vào hắn.

Nhất là hắn một tay vận chuyển nguyên lực khống chế độ lửa, một tay kết ấn khắc linh trận trong lò, làm cho không ít cảm thán.

Người ngoài xem náo nhiệt, người trong nghề nhìn ra ngón.

Võ giả trong này, dù cơ bản 90% chưa từng luyện chế linh đan, nhưng thấy heo chạy cũng phải ăn qua thịt heo chứ?

Dương Khai biến ảo linh trận nhiều lần, làm cho bọn họ choáng váng mà bội bục.

Chỉ riêng lực khống chế đỉnh cao như vậy, người thường không thể làm được, nhất định là công lao tích lũy nhiều ngày.

- Sư huynh, ngươi cảm thấy Dương sư đệ có thể luyện chế thành công không? Ở bên kia, Mộ Dung Hiểu Hiểu nhỏ giọng hỏi Tiêu Bạch Y.

- Trước khi xuất hiện kết quả, không ai dám xác nhận. Tiêu Bạch Y đáp, nói rồi, lại nhìn sang nàng:

- Sao hả, ngươi lo hắn thất bại sẽ bị vây công?

Mộ Dung Hiểu Hiểu gật đầu: - Cục diện trước mắt, một khi Dương sư đệ thật sự luyện chế thất bại, sợ rằng chắp cánh cũng khó bay được... Tuy rằng hắn không phải đệ tử Thần Điện ta, nhưng dù sao cũng đi cùng chúng ta vào, sư huynh cũng không muốn hắn xảy ra chuyện chứ.

- Là hắn tự chuốc lấy. Tiêu Bạch Y hừ lạnh:

- Đến giờ ta vẫn không hiểu nổi, vì sao hắn lại tự rước rắc rối.

Quả thật, nếu như Dương Khai không chủ động đứng ra nói mình là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên, sẽ không có người kéo hắn ra tay. Nhưng cố tình hắn tự đứng ra, trước mặt mọi người thừa nhận mình là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên, đồng thời ôm đồm luyện chế Thái Diệu đan.

Nếu làm tốt chuyện này, Thái Diệu đan thành công, hắn cũng chưa chắc lấy được lợi lộc gì, bởi vì theo cục diện hiện tại, một khi Thái Diệu đan thành công, kết quả đương nhiên quần hùng tranh cướp, đến khi đó ai còn để ý tới người luyện đan như hắn, dám không giao ra linh đan? Vậy đánh cho chết...

Nhưng nếu làm không tốt chuyện này, chỉ có kết quả duy nhất

- Dương Khai bị mọi người đuổi giết tới chết!

Loại chuyện tự rước rắc rối như thế, nghĩ kiểu gì cũng cảm thấy không đúng, chỉ có ngu mới đi làm.

Cho nên Tiêu Bạch Y vân không hiểu được vì sao Dương Khai lại làm vậy.

Chẳng lẽ chỉ là bởi vì luyện đan sư yêu quý linh dược quý hiếm? Nghe nói luyện đan sư đều là một đám người cổ quái, bình thường người ngoài cầu xin bọn họ luyện đan, bọn họ luôn lạnh lùng. Nhưng nếu có linh dược mà bọn họ hứng thú, nói không chừng sẽ tự mình tới cửa, bám víu lấy ngươi để cho hắn luyện chế, đồng thời không thu thù lao gì.

Thái Diệu Bảo Liên chắc chắn là một trong linh dược quý giá nhất trên đời, bởi vì nó có một không hai! Khi còn có một gốc Thái Diệu Bảo Liên, trong thiên địa này sẽ không còn xuất hiện gốc thứ hai.

Nếu như bởi vì nguyên nhân này mà Dương Khai cứ muốn luyện chế Thái Diệu đan, vậy thì có thể chấp nhận được.

Nhưng mà... Tiêu Bạch Y nhìn kiểu gì, cũng không cảm thấy Dương Khai là hạng cổ hủ như thế, hắn không có lý gì mà vì hứng thú nhất thời mà đặt mình vào nguy hiểm.

Hoặc là... hắn có nắm chắc chạy trốn được trước bao nhiêu cường giả chú ý?

Ý nghĩ này hiện ra, Tiêu Bạch Y không khỏi cười xì, thầm cảm thấy mình nghĩ nhiều quá.

Không thể phủ nhận, thực lực của Dương Khai quả thật không kém, nhưng hắn chỉ là một mình, làm sao trốn chạy được ở trước mắt bao người? Chỉ riêng một mình Vô Thường đã đủ để kiềm chế hắn.

Hai người đang nói chuyện, bên Dương Khai lại có động tác.

Tổng cộng 19 loại dược liệu phụ trợ đã bị hắn ném vào trong Mặc Ngọc Đỉnh, hóa thành nước thuốc.

Đúng lúc này, hắn bỗng nhiên đứng lên, mấy bước đi tới chỗ Thái Diệu Bảo Liên, ngón tay như lưỡi dao, trực tiếp cắt lấy đóa hoa Thái Diệu Bảo Liên.

Cây linh dược đã trưởng thành này, lập tức bị Dương Khai thu lấy.

Ở chỗ cũ còn một phần gốc dài một tấc..

Nháy mắt, ánh mắt mọi người đều nhìn vào phần gốc, thần sắc cực kỳ tham lam.

Tuy rằng không biết vì sao Dương Khai lại không hái nguyên cây Thái Diệu Bảo Liên, nhưng phần gốc này rõ ràng cũng cực kỳ quý giá, dù cho không luyện chế thành đan, nuốc vào cũng có hiệu quả chứ.

Trong ánh mắt mọi người, phần gốc đó trào ra chất lỏng trắng ngà, giống như sữa bò, làm người ta thèm thuồng.

Không chỉ võ giả bình thường nhìn phần gốc này, ngay cả mấy người Vô Thường, Hạ Sanh cũng thế, nhưng bọn họ không tùy tiện hành động, mà dùng ánh mắt trưng cầu nhìn Dương Khai, không biết vì sao hắn làm thế.

Còn Dương Khai thì chân không dừng bước chạy về bên lò, cẩn thận khống chế độ lửa, đợi cho vừa phải, mới bỏ vào Thái Diệu Bảo Liên mới hái.

Chỉ là mấy động tác đơn giản, trán hắn lại toát mồ hôi, như gặp đại địch.

Trong nháy mắt Thái Diệu Bảo Liên vào lò, hắn lập tức thay đổi pháp quyết, ổn định thế cục trong lò.

Tiếng ù ù vang lên không ngừng, Dương Khai thầm may mắn lần luyện đan này đã không tiếc bại lộ Lưu Viêm, cũng phải gọi nàng ra.

Luyện chế Thái Diệu đan khó khăn vượt quá tưởng tượng, lúc này nếu không có Lưu Viêm hỗ trợ, hắn thật chưa chắc chống đỡ đến cùng!

Chương 2191: Đan thành

Lúc này, ngay cả có Lưu Viêm hỗ trợ, một lò Thái Diệu đan này có thành công hay không còn chưa chắc.

Tuy nhiên nếu thật luyện thành, vậy đan đạo của hắn sẽ có tăng lên cực lớn.

Bận rộn một hồi, Dương Khai mới thở ra.

Trước mắt tất cả dược liệu đều đã được bỏ vào lò đan, còn lại chỉ cần hắn khống chế độ lửa và biến đổi linh trận là được, đợi đến lúc là có thể ngưng đan.

Cũng đến lúc này, hắn mới rút ra thời gian, trầm giọng nói:

- Ta khuyến cáo các vị đừng nên có ý với phần gốc cây!

Vừa rồi hắn luôn chú ý luyện đan, nhưng sẽ không bỏ qua quan sát xung quanh.

Hắn tinh tường nhận ra, không ít người có hứng thú với phần gốc cây, chỉ là không biết mình còn cần hay không, cho nên mới không dám tùy tiện ra tay.

- Ồ, là vì sao? Trang Bất Phàm nghe vậy, thắc mắc.

Dương Khai nghiêm mặt, nói:

- Gốc cây này là nguồn gốc sinh ra Thái Diệu Bảo Liên, để lại gốc cây, nói không chừng trong vòng trăm năm, Tinh Giới này còn có thể tái xuất hiện một gốc Thái Diệu Bảo Liên, dành cho người có duyên. Nhưng nếu hái nó đi... vậy trong vòng vạn năm, thiên hạ này không còn loại linh dược đó, lần tái sinh sau, sẽ không biết đến năm tháng nào.

- Còn có chuyện này? Ánh mắt Lam Huân lóe sáng, với kiến thức lịch duyệt của nàng, lại chưa từng nghe lời đồn như thế.

- Các vị tin ta là được!

Dương Khai trầm giọng nói.

- Không liên quan tới ta! Vô Thường bỗng nhiên quát lên.

- Chuyện vạn năm sau, để người vạn năm sau giải quyết, nếu ngươi không cần phần gốc cây, vậy ta sẽ lấy!

- Ngươi dám! Dương Khai vừa nói, giận dữ quay đầu trừng Vô Thường, một tay giơ lên đặt trên Mặc Ngọc Đỉnh.

Hắn vừa hành động, tất cả võ giả đều đại biến sắc mặt, căng thẳng nhìn hắn, không biết hắn muốn làm gì.

- Ngươi dám động tới nó, ta sẽ phá hủy lò linh đan này ngay bây giờ! Dương Khai trầm giọng quát, sắc mặt lạnh lùng.

- Nè nè... Khóe miệng Hạ Sanh co rút, kinh dị nhìn Dương Khai:

- Dương huynh, có cần vậy không... Chỉ lầ một cái gốc cây mà thôi, Vô Thường huynh muốn lấy thì cho hắn lấy là được, đừng lấy Thái Diệu đan ra uy hiếp.

Hắn không biết Dương Khai phát điên cái gì, lại vì chuyện này mà lấy Thái Diệu đan uy hiếp Vô Thường.

Nên biết, hắn hành động như vậy, không chỉ uy hiếp một mình Vô Thường, còn có tất cả mọi người nơi này.

Một chút không ổn, hắn sẽ chọc nhiều người nổi giận.

Dương Khai coi như không nghe, nói:

- Ai dám tới gần phần gốc 3 trượng, ta lập tức hủy diệt nước thuốc, không phải nói chơi!

Vừa ra lời này, Vô Thường thật không dám động đậy.

Dù nói phần gốc cây nhìn cũng là vật bất phàm, nhưng khẳng định không tốt bằng Thái Diệu đan. Nếu vì vậy mà chọc giận Dương Khai, rõ ràng mất nhiều hơn được.

- Vô Thường, bình tĩnh đừng nóng! Tiêu Thần cũng hoảng sợ, vội quát Vô Thường.

Vô Thường dừng lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn Dương Khai, gằn giọng nói:

- Ngươi... dám uy hiếp ta!

- Không phải uy hiếp ngươi... Trong mắt Dương Khai lóe lên một tia kỳ dị, thản nhiên nói:

- Chỉ là muốn chừa chút hy vọng cho người đời sau mà thôi.

Bên cạnh, Lam Huân mỉm cười nói:

- Nghe nói phần lớn luyện đan sư khi hái linh dược quý giá, sẽ không diệt sạch đoạn tuyệt, mà ở trong tình huống cực hạn có thể, sẽ để lại một đường sống cho linh dược đó, đồng thời không bao giờ hái những linh dược chưa trưởng thành... Ban đầu ta còn hoài nghi chuyện này, hiện giờ xem ra quả nhiên là thật.
Dương Khai nói:

- Người xưa trồng cây, người sau hóng mát. Hôm nay chúng ta có thể gặp được Thái Diệu Bảo Liên, sao biết không phải trăm năm trước có một vị cao nhân để lại rễ cây mà sinh ra cơ duyên? Người xưa để lại cho chúng ta hy vọng, chúng ta cũng không thể làm quá đoạn tuyệt, bằng không sẽ tổn hại thiên đạo tuần hoàn.

Lời này, làm cho ánh mắt Lam Huân sáng ngời, toát ra nghiền ngẫm.

- Còn phải nói... Dương Khai tiếp tục.

- Phần gốc không có hiệu quả thần kỳ như Thái Diệu Bảo Liên, chỉ có một chút hiệu lực rèn luyện nguyên lực thần thức. Tất cả tinh hoa của Thái Diệu Bảo Liên hiện tại đều nằm trong lò luyện đan. Vô Thường huynh, ngươi nhất định muốn lấy phần gốc, mà không muốn Thái Diệu đan?

Sắc mặt Vô Thường xanh mét, kỳ thật nghe Dương Khai nói phần gốc cây không có nhiều tác dụng, hắn liền bỏ đi ý muốn lấy, nhưng trước mắt bao người, hắn lại không có chỗ xuống thang, không hạ thể diện được, đành phải im lặng đứng đó, bộ dáng hung dữ.

Trong khi mọi người nói chuyện, phần gốc cây bỗng chấn động, hóa thành một mảnh hào quang nhiều màu, sau đó biến mất khỏi mắt mọi người, như chưa từng xuất hiện ở đây.

- Cái này... Tiêu Thần trợn mắt há mồm.

Dương Khai cười nói:

- Được rồi, hiện tại gốc cũng không còn, ta xem có ai tìm được nó. Ngừng một chút, hắn lại bổ sung:

- Đúng rồi, nếu như hái trước khi linh dược trưởng thành, Thái Diệu Bảo Liên cũng sẽ có kết cục này.

Nghe vậy, không ít người liền toát mồ hôi lạnh toàn thân, thầm may mắn có người biết hàng ở đây, bằng không chưa chờ nó trưởng thành liền hài, sợ rằng kết quả sẽ đổ bỏ hết.

Quay đầu lại, Dương Khai tiếp tục tập trung khống chế độ lửa, khắc linh trận.

Vô Thường khó xử đứng đó một hồi, hừ lạnh, sắc mặt xẹt qua hung tàn, hẳn là nảy ra ý tưởng hung ác gì.

Ục ục ục, trong Mặc Ngọc Đỉnh không ngừng vang ra tiếng.

Thời gian trôi qua, tâm tình mọi người ngày càng nóng vội, ánh mắt liếc nhau, trên đỉnh núi dần lan tỏa không khí quỷ dị phức tạp.

Mỗi người đều chờ đợi một khắc đan dược hình thành, đến khi đó, tràng cảnh sẽ không thể cứu vãn.

Dương Khai cũng biết rõ chuyện này, nhưng vẫn bình thản như không, dốc hết sức luyện đan.

Đến một lúc, thần sắc của hắn nghiêm lại, dốc hết nguyên lực truyền vào Mặc Ngọc Đỉnh, đồng thời đứng dậy, hai tay kết ấn, từng luồng năng lượng thấy được bằng mắt thường hóa thành những phù ấn rõ ràng nhập vào Mặc Ngọc Đỉnh rồi biến mất.

- Thu đan! Không biết người nào hô lên, tràng cảnh thoáng cái ngưng trọng, tiếng hít thở dồn dập, thể hiện rõ tâm tình mong chờ kích động của mọi người.

Đây là một bước luyện đan cuối cùng, nếu như xử lý tốt, như vậy một lò linh đan này coi như luyện chế thành công, nhưng nếu xử lý không tốt, vậy thì mọi cố gắng trước đó đều đổ bỏ. Hai tay Dương Khai bay múa như bươm bướm, thần sắc nghiêm nghị, trên trán toát ra những giọt mồ hôi thật lớn, cả người như vớt ra từ trong nước, ướt hết quần áo, sắc mặt tái nhợt như đã tiêu hao rất lớn.

Nhưng ngay cả như vậy, động tác của hắn vẫn gọn gàng, cực kỳ trầm ổn.

- Bộ pháp quyết thu đan này... thần diệu đến thế? Ánh mắt Lam Huân lóe lên dị sắc, nhìn chằm chằm động tác của Dương Khai.

Dù là lần đầu nàng thấy được Cửu Thiên Huyền Đan Quyết, nhưng không cản trở nàng nhìn ra một chút điều từ pháp quyết thu đan này. Trong bộ pháp quyết này, như là để thu đan, nhưng mỗi một động tác một phù văn lại bao hàm huyền cơ, thầm hợp thiên đạo, làm người ta hoa mắt say mê.

Theo động tác của Dương Khai, mơ hồ có khí tức thiên đạo lan tỏa, làm người ta cảm thấy nặng nề.

Cửu Thiên Huyền Đan Quyết, dù sao cũng là quyết Đại Đạo Đan Âm nhập vào đầu Dương Khai, bản thân nó sinh ra trong thiên địa, chứa đựng ý chí, Lam Huân cảm thấy huyền diệu cũng là đương nhiên.

Lam Huân là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh cũng nhìn ra điểm này, rất nhiều võ giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh cũng có thể nhìn ra được.

Không biết sao, theo Dương Khai thi triển pháp quyết thu đan, rất nhiều võ giả không kiềm chế được chìm đắm trong huyền diệu của pháp quyết, tâm tình căng thẳng chở đợi lại bỗng nhiên tiêu tán.

Đến một lúc, Dương Khai chợt quát lên:

- Ngưng!

Hắn như dùng hết sức lực, vừa quát lên, hai tay khép lại giữa, người lảo đảo.

Theo động tác của hắn, bên trong lò luyện đan phát ra tiếng vang nhỏ.

Đồng thời, hào quang xuyên qua Mặc Ngọc Đỉnh mà bùng nổ.

Đan thành!

Nháy mắt, mọi người đều ý thức được, Thái Diệu đan... luyện thành!

Lập tức, mọi người đều vận chuyển nguyên lực, muốn lao về phía Dương Khai, cướp lấy linh đan diệu dược có thể đi thẳng Đế vị.

Cũng ngay vào lúc này, thiên địa ầm ầm, tiếng sấm nổ vang truyền ra ngay trên đầu mọi người.

Uy áp kinh người tràn ra, đè mọi người không thở nổi, người cứng lại.

Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên bầu trời từ lúc nào đã phủ đầy mây đen, ánh sét tiếng sấm xuyên qua, thiên uy mênh mông làm người ta cảm thây bản thân bé nhỏ.

- Đan kiếp! Lam Huân kinh hô, ánh mắt toát ra hoảng hốt.

- Quả nhiên đã tới! Dương Khai quát khẽ.

Trước khi Thái Diệu đan hình thành, hắn đã mơ hồ suy đoán, lần luyện chế này chỉ sợ sẽ dẫn phát đan kiếp.

Công hiệu Thái Diệu đan quá mức nghịch thiên, nhất định không được thiên địa cho phép, một khi nó sinh ra, sẽ bị pháp tắc thiên địa mọi nơi nghĩ cách phá hủy!

Nhìn trình độ đan kiếp dữ dội, sợ là còn dữ dằn hơn cả Đạo Nguyên tam tầng cảnh thăng cấp Đế Tôn Cảnh, mấy viên linh đan nho nhỏ làm sao ngăn cản nổi, chỉ một đòn là sẽ tan thành mây khói. Ngay cả mình có thể dốc hết sức bảo vệ, cũng chưa chắc có thể chống đỡ được đan kiếp này.

Đến lúc đó, tất cả cố gắng cùng mong chờ đều sẽ tan thành bong bóng.

Vào lúc mấu chốt, Dương Khai vỗ lò luyện đan, chợt động thần niệm.

Lập tức, Lưu Viêm hóa thành ánh lửa bắn ra khỏi Mặc Ngọc Đỉnh, trực tiếp bị Dương Khai thu vào Tiểu Huyền Giới.

Trong lúc không ai chú ý, Lưu Viêm đã đem cuốn đi toàn bộ Thái Diệu đan trong lò.

Lúc này tâm thần của mọi người đều tập trung vào đan kiếp, có ai chú ý động tác của Lưu Viêm? Dù cho thấy khí linh của Dương Khai quay về, cũng sẽ không ai ngờ nó lại lấy theo toàn bộ Thái Diệu đan.

Sau đó, một chuyện khiến mọi người kinh ngạc diễn ra.

Trong bầu trời, đan kiếp dần hội tụ lại tự dưng tiêu tán, mây đen cuồn cuộn tan rã, tiếng sấm dọa người cũng biến mất.

Trước sau không quá 10 nhịp thở, mọi thứ trở lại như thường, chỉ để lại một đám võ giả vẫn còn sợ hãi nhìn nhau.

Chương 2192: Độc chiếm

- Làm cái gì? Vô Thường nhíu mày, vẻ mặt mờ mịt.

Hắn căn bản nghĩ không thông tại sao đan kiếp này khiến người ta có cảm giác như một loại tiếng sấm mưa to, một khắc trước khí thế hung hăng, thiên uy mênh mông cuồn cuộn, tiếp theo một cái chớp mắt lại gió êm sóng lặng, lôi vân tiêu tan.

Mọi người đều nghĩ không thông.

- Cút!

Mà trong chớp mắt mọi người ở đây đang thất thần, Dương Khai bên kia bỗng nhiên nổi giân quát một tiếng, kèm theo tiếng quát này, nguyên lực cuồn cuồn bốn phía đi tới, uy áp kinh người tràn ra ngoài.

Ầm ầm ầm ầm…hắn có bộ dáng giao thủ cùng ai đó.

Nghe được động tĩnh, mọi người đều thay đổi sắc mặt mấy lần, vội vàng quay đầu hướng vị trí Dương Khai nhìn lại.

Nhưng thấy Dương Khai đứng tại chỗ, một tay trim lên bên trên lò luyện đan kia, một tay phong vân tế hội, bắt đầu khởi động năng lượng, không ngừng biến thành vô số tàn ảnh, hướng bốn phương tám hướng mà gọi.

Mà ở bên cạnh hắn, một bóng người di chuyển tốc độ cao, khoảng cách cùng Dương Khai mơ hồ bất định, dường như là muốn đột phá công kích của hắn tiếp cận đến bên cạnh hắn, cướp đi lò vừa mới luyện chế xong linh đan kia!

Nhưng bất luận người này cố gắng như thế nào, cũng đều không thể lại gần Dương Kahi trong vòng ba thước, một khi nỗ lực đều bị Dương Khai cản trở lại.

- La Nguyên! Lam Huân nhíu mày, duyên dáng gọi to một tiếng.

Nàng đương nhiên vừa nhìn liền nhận ra người đang giao thủ cùng Dường Khai, chính là La Nguyên Bát Phương Môn!

Cũng không biết lúc trước hắn trốn ở nơi nào, lúc mọi người bị đan kiếp hấp dẫn sự chú ý, bạo khởi làm khó dễm muốn đoạt đi Thái Diệu đan, đáng tiếc cửa cuối cùng thất bại trong gang tấc, bị Dương Khai cản lại.

Hắn quá coi thường Dương Khai, nghĩ đối phương chỉ là võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, lại trải qua một trận luyện chế gian khổ, căn bản không phải là đối thủ của hắn.

Nhưng thẳng đến thời điểm động thủ, hắn mới biết được mình đã sai mười phần.

Dương Khai đứng tại chỗ nhìn như vô cùng bị động, nhưng là đợi quân địch mệt mỏi rồi mới tấn công. Hơn nữa nguyên lực hắn vô cùng tinh thuần hùng hồn, phòng thủ đến giọt nước cũng không lọt, trong thời gian ngắn La Nguyên lại không có biện pháp đột phá.

Tính sai!

La Nguyên trong lòng mắng một tiếng, biết mình đã bỏ lỡ cơ hội.

Chủ ý của hắn là tính toán đoạt Thái Diệu đan xong liền đi, nhưng hôm nay chẳng nhuwnxgkhoong có đắc thủ, ngược lại lúc này bị Dương Khai kềm chế. Thời khắc này những người khác đã tỉnh táo lại, lại không cảm thấy lui đi được, chỉ sợ là sẽ bị tất cả mọi người vây công.

Cho đến lúc này, La Nguyên lung lay một chiêu, bứt ra lui về sau, khinh phiêu phiêu rơi xuống bên ngoài mười mấy trượng, vẻ mặt âm trầm phẫn nộ nhìn Dương Khai, hình như đang trách cứ hắn làm hỏng chuyện tốt của mình.

Dương Khai mặc dù sắc mặt hơi tái nhợt, nhưng vẫn hướng hắn nhếch miệng cười như cũ. Chế nhạo nói:

- La Nguyên huynh giỏi tính toán, lại không ngờ thời gian dài quá?

- Hừ!

La Nguyên hừ lạnh một tiếng, cũng không có đối mặt trả lời câu hỏi của Dương Khai, ngược lại nói:

- Ngươi người này có chút cổ quái…

Đại khái ý hắn là nói, thực lực và tu vi chân chính của Dương Khai hoàn toàn không tương xứng.

Dương Khai vẫn mỉm cười như cũ, ánh mắt quét qua mọi người, thấy ánh mắt mọi người đều như lửa nóng nhìn chằm chằm Mặc Ngọc Đỉnh của mình, một bộ rục rịch ngẩng đầu lên. Thần tình lập tức nghiêm một chút, quát nhẹ nói:

- Chư vị từ từ đã!

Lời vừa nói ra. Mọi người quả nhiên đều đứng tại chỗ, không có nhúc nhích, ngay cả Vô Thường cũng không có gấp gáp tùy tiện hướng về phía Dương Khai hại thủ.

Lúc trước Dương Khai và La Nguyên giao thủ so chiêu, mặc dù chỉ là một hồi công phu, nhưng người có chút nhãn lực đều đã nhìn ra, Dương Khai cũng không phải dễ đối phó như vậy. Mọi người ở đây không ai có năng lực trong nháy mắt bắt được hắn.

Một khi không thể trong thời gian ngắn kiềm chế được hắn, vật những người khác cũng sẽ chạy tới, đến lúc đo cục diện liền trở nên hỗn hoạn không cách nào khống chế.

Đây là kết quả mọi người đều không hy vọng nhìn thấy.

- Như chư vị đã thấy, Dương mỗ không phụ giao phó, Thái Diệu đan…đã luyện thành! Dương Khai vừa nói chuyện. Lại vừa từ trong nhẫn không gian của mình lấy ra một viên linh đan cho vào miệng.

Mọi người thấy rõ, linh đan kia rõ ràng chính là đan dược khôi phục nguyên lực.

- Nếu đã luyện thành, vậy không có chuyện của ngươi, đem linh đan giao ra đây đi! Vô Thường dùng một bộ là chuyện đương nhiên nói.

- A a…Dương mỗ cũng đang muốn nói chuyện này. Dương Khai mỉm cười nhìn hắn, ngừng thở, lúc này mới nói tiếp:

- Linh đan mặc dù đã luyện thành, nhưng…ta sẽ không giao ra!

- Ngươi nói cái gì? Vô Thường sắc mặt chợt chuyển lạnh.

- Tiểu tử muốn chết! - Ngươi nhưng lại muốn một mình nuốt trọn chỗ linh đan nghịch thiên này, quả thực không biết tự lượng sức mình!

- Tiểu tử, ta khuyên ngươi một câu, ngoan ngoãn đem linh đan giao ra đây, nếu không tất cả mọi người cùng nhau xong lên, đem ngươi băm thây vạn đoạn, ngươi một thân một mình, có thể không chống đỡ được công kích của nhiều người như vậy!

Dương Khai vừa dứt lời, mọi người trong nháy mắt nổ tung, tiếng mắng chửi, tiếng uy hiếp, tiếng ân cần thiện dụ, không phải là ít, bốn phương tám hướng bay vào tai Dương Khai.

Dương Khai để ngoài tai, sắc mặt lạnh lùng, quét mắt bốn phía nói:

- Các ngươi đang nói chuyên ma quỷ gì! Thái Diệu Bảo Liên vốn Dương mỗ là người đầu tiên phát hiện, mà Thái Diệu đan cũng là Dương mỗ một thân một mình luyện chế ra, thậm chí ngay cả dược liệu cần để luyện chế linh đan trên cơ bản toàn bộ đều xuất ra trên tay Dương mỗ, các ngươi chỉ là đứng ở đây nhìn diễn trò, lại muốn không công chiếm được Thái Diệu đan? Mơ xuân thu đại mộng của các ngươi đi!

- Tiểu tử có gan a!

- Hắc hawcsm tiểu tử này sợ là chưa tỉnh ngủ, lại dám khoác lác như thế, ta xem hắn sống không qua ngày hôm nay.

- Cùng hắn nhiều lời làm gì, cũng nhau xông lên giết hắn, đoạt linh đan!

Tuy nói Dương Khai vừa rồi thoáng ra tay, khiến không ít người cảm thấy hắn cũng không phải dễ đối phó như vậy, nhưng lúc này nhiều người can đma, đương nhiên cũng không có coi Dương Khai ra gì.

Lúc mọi người nhìn lại, Dương Khai giống như tự tìm đường chết! Trong lúc kêu gào, ánh mắt mọi người nhìn Dương Khai đều tràn đầy tham lam và sát khí.

- Xem ra…ngươi ban đầu chính là nghĩ như vậy? Vô Thường lạnh lùng nhìn Dương Khai, châm chọc nói.

- Không sai! Dương Khai quay đầu nhìn về phía hắn,

- Ta từ lúc ban đầu không cho ý định đem Thái Diệu đan cho các ngươi, nếu không.., lúc ta phát hiện Thái Diệu Bảo Liên, liền có thể trực tiếp nuốt nó…tuy nói làm như vậy sẽ bạo liễm dược tính, nhưng ít nhiều vẫn là có một chút hiệu quả, so với tiện nghi cho người khác còn tốt hơn.

- To gan! Vô Thường chấn nộ, giận dữ phản tiếu, một thân khí thế đột nhiên nổi lên, từng bước một hướng về phía Dương Khai, mỗi bước đi của hắn, khí thế kia liền kéo lên một phần, cả người cũng giống như là Đại Ma từ vực sâu Luyện Ngục bước ra, khiến người khác không rét mà run,

- Ý nghĩ mặc dù không tệ, nhưng cần thực lục tương ứng mới được, ngươi cảm thấy…mình có bản lĩnh này?

- Nếu không có…

Dương Khai nhếch miệng hướng hắn cười, nói:

- Ta cũng sẽ không nghĩ như vậy!

Nếu không có chút lòng tin, hắn làm sao có thể tự tìm phiền toái, chẳng những ở trước mặt bao nhiêu người thừa nhận mình là một luyện đan sư cấp Đạo Nguyên, thậm chí còn không ngại cực khổ đi luyện chế Thái Diệu đan?

Cốc mò cò xơi, loại chuyện ngu xuẩn này Dương Khai sẽ không làm.

Không tiếc bại lộ thân phận mình là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên, cũng muốn đi luyện chế Thái Diệu đan, Dương Khai chính là vì giờ khắc này.

Trong lúc nói chuyện, hắn đưa tay hướng phía trước duỗi ra, trong miệng khẽ quát một tiếng:

- Bể nát! Kèm theo tiếng quát lớn này của hắn, một trận âm thanh răng rắc chợt truyền ra.

Mà cùng lúc đó, lấy Dương Khai làm trung tâm, không gian trong phạm vi phương viên 30 trượng, lại như cái gương đổ trên mặt đất, nứt ra vô số đạo khe hở, khe hở kia hẹp dài rất nhỏ, mơ hồ bất định, nhưng khiến người khác có một loại uy hiếp trí mạng.

Lực lượng quỷ dị dao động, lực lượng pháp tắc khiến người khác khó dò, thản nhiên tràn ngập!

Vô Thường đột nhiên dừng bước, chăm chú nhìn không gian phía trước, như cảm giác được cái gì, sắc mặt thay đổi.

- Khe nứt không gian!

- Pháp tắc không gian!

Từng tiếng kinh hô liên tiếp, từng gương mặt tràn đầy vẻ khiếp sợ không thể tưởng tượng nổi, một đôi ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng và hoảng sợ!

Pháp tắc không gian…

Một màn trước mắt này, lực lượng pháp tắc quỷ dị bốn phía kia, tuyệt đối là pháp tắc không gian không thể nghi ngờ, nếu không hoàn toàn không có khả năng khiến không gian này nổi lên biến hóa lớn như vậy.

Không gian phạm vi phương viên 30 trượng kia đã vỡ nát, bất kỳ kẻ nào xâm nhập vào đó, đều phải chuẩn bị tốt thừa nhận bị khe nứt không gian cắn nát tâm tư.

- Ngươi vậy mà…hiểu thấu đáo loại lực lượng pháp tắc này! Vô Thường cắn răng, gào thét, trong thần tinh kia tràn đầy không cam lòng và phẫn nộ, dương như Dương Khai vĩ nhục hắn vậy.

Pháp tắc không gian, có thể nói là biến hóa kỳ lạ nhất trên đời này, là một trong những pháp tắc khó nắm bắt nhất, Dương Khai lại hiểu rõ, Vô Thường đương nhiên tràn đầy không cam lòng.

- Trên đời này, nhưng lại có người có tu vi thấp như vậy, mà vận dụng được pháp tắc không gian đến loại trình độ này! Trong đôi mắt đẹp của Lam Huân một mảnh tán thưởng, hiện lên tia sáng kỳ dị nhìn về vị trí sở tại của Dương Khai.

Bởi vị bị pháp tắc không gian cản trở, lực lượng không gian thoải mái, khiến nàng thoạt nhìn, khoảng cách vị trí của nàng và Dương Khai cũng là mơ hồ nhất đinh, lúc gần lúc xa.

Dưới sự quấy nhiễu của loại lực lượng này, người bên ngoài hoàn toàn không có khả năng công kích được hắn.

- Có lẽ chỉ là vận dụng bí bảo gì mà thôi! Tiêu Thần vẻ mặt không phục nói,

- Đúng rồi, trên tay hắn không phải có một Đế Bảo sao, người này có chút bối cảnh, chắc có bí bảo không gian gì đó!

Lam Huân nhíu chặt mày, lười đi phản ứng lại lắn.

Tíu nói bí bảo không gian quả thật có khả năng làm được đến loại trình độ này, nhưng vừa rồi lúc Dương Khai động thủ căn bản cũng không có dấu hiệu vận dụng bí bảo, Lam Huân thấy rõ, hắn chỉ là khoát tay, liền khiến pháp tắc khong gian bảo phủ một mảnh thiên địa kia.

Đây tuyệt đối là lực lượng bản thân hắn.

- Tiểu tử này… Ở bên kia, Hạ Sanh vẫn luôn lo lắng đề phồng không khỏi cười khổ không ngừng.

Sau khi Dương Khai luyện chế ra Thái Diệu đan, Hạ Sanh liền bắt đầu bí mật truyền âm cho hắn, để hắn phối hợp mình hắn động.

Nào có biết được Dương Khai căn bản không để ý tới hắn, trong chớp mắt đã tới như vậy…

- Xem ra, không cần chúng ta hỗ trợ cái gì a! Tiêu Bạch Y như có điều suy nghĩ nói.

- Ân. Hạ Sanh cau mày,

- Hắn nhưng lại tinh thông lực lượng không gian, vậy khắn định có thể làm được sự kiện kia…có tuyệt kĩ này mà nói, ngược lại quả thật không cần phải sợ người khác, chỉ là…

- Chỉ là cái gì? Tiêu Bạch Y kinh ngạc nhìn Hạ Sanh.

- Chỉ là hắn rốt cuộc muốn làm gì đây? Hạ Sanh không hiểu nhìn Dương Khai,

- Trực tiếp mang Thái Diệu đan chạy đi không được sao? Hắn còn ở lại giễu cợt xung quang, đây là ngại mình sống rất tiêu sái sao?

Nghe hắn nói như vậy, Tiêu Bạch Y cũng mờ mịt, hoàn toàn không biết Dương Khai rốt cuộc có ý đồ gì.

Ở bên kia, Vô Thường sắc mặt vô cùng tái xanh, lặng lẽ ngắm nhìn Dương Khai một lát, lúc này mới nói:

- Ngươi cho là, trốn ở nơi này thì an toàn?

Dương Khai cười nói:

- Vô Thường huynh muốn thử một chút sao?

- Đang có ý đó! Vô Thường chợt quát một tiếng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau