VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2181 - Chương 2185

Chương 2183: So đấu nguyên lực

- Trang huynh hiểu được là tốt! Dương Khai thấy hắn dễ nói chuyện như vậy, cười lớn một tiếng.

- Những thứ khác không cần nói nhiều, Dương huynh tới tới đấu một trận đi! Trang Bất Phàm bỗng nghiêm mặt, mở miệng nói.

- A? Dương Khai sửng sốt, lập tức hô lớn:

- Ta ban nãy phí công giải thích lâu như vậy… Trang huynh lẽ nào nghe không hiểu sao.

Trang Bất Phàm lắc đầu nói:

- Đầu đuôi ngọn ngành, ta đã hiểu rõ, trận chiến này không phải để trút giận cho sư đệ sư muội, cũng không phải có ân oán, chỉ vì gốc thiên địa linh dược kia thôi!

Trong khi nói, hắn đã thúc giục nguyên lực, một thân áo quần không gió mà động, mái tóc đen tung bay, cả người khí thế không ngừng tăng lên.

Hắn tiếp tục nói:

- Tuy gốc linh dược này Dương huynh phát hiện trước, cũng một mực canh chừng bên cạnh, nhưng chưa hái tức là vật vô chủ. Bảo vật trân quý bực này, Trang mỗ cũng không muốn bỏ qua, cho nên… chỉ duy nhất có con đường chiến mà thôi!

Dương Khai kinh ngạc nhìn hắn, thật lâu sau mới cười khổ một tiếng nói:

- Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng Trang huynh quả thực là một người quang minh lỗi lạc, hào phóng nói ra ý đồ của mình, dù sao cũng còn tốt hơn rất nhiều so với đám người đạo mạo mở miệng nói toàn lời chính nghĩa mà trong bụng toàn ý đồ xấu xa. Điểm này thực khiến người ta khâm phục. Bất quá ta còn muốn hỏi một chút, không đánh không được sao? Không có cách giải quyết nào khác hả?

- Dương huynh nếu cảm thấy không đánh lại, liền có thể rời đi! Trang mỗ kỳ thực cũng không muốn cậy mạnh hiếp yếu. Trang Bất Phàm nhíu mày trả lời.

- Được thôi! Dương Khai bất đắc dĩ than thở.

- Đã là như vậy, ta cũng chẳng còn gì để nói!

Lời nói tới đây, Dương Khai thân mình chợt chấn động, nguyên lực cuồn cuộn như biển lớn bỗng chốc tăng lên, gợn khí cuộn lên như cuồng phong mưa bão, tỏa ra bốn phương.

Trang Bất Phàm mi mắt co lại, giọng trầm thấp nói:

- Dương huynh quả nhiên không giống như người thường, hai đứa sư đệ sư muội của ta bại trong tay ngươi cũng không coi là oan uổng!

- Ha ha, Trang huynh cẩn thận, đừng để bị lật thuyền ở cùng một chỗ. Trong lúc cười lớn, Dương Khai đã tung quyền, năng lượng chói mắt bao quanh nắm đấm, như muốn xé rách thiên địa này, trực tiếp ập tới đỉnh đầu của Trang Bất Phàm, thế đánh như Thái sơn áp đỉnh.

- Các ngươi đều lui hết về sau, ai cũng không được nhúng tay vào! Trang Bất Phàm khẽ quát một tiếng, đồng thời, trở nắm đấm hướng lên trên, nơi lòng bàn tay gió mây cuồn cuộn, hóa thành năng lượng như sóng trào, phản kích về phía Dương Khai, trong miệng đồng thời ngâm:

- Phi Vân Chưởng, Ngự Tứ Cực!

Năng lượng mà mắt thường có thể nhìn thấy được kia bất chợt từ lòng bàn tay phát ra, hóa thành một con giao long, lắc đầu vẫy đuôi, xông lên tận trời mây, trực tiếp nuốt sống Dương Khai.

- Hả? Trang Bất Phàm lại không hề cảm thấy vui vẻ chút nào sau khi đắc thủ, mà ngược lại biểu tình lại vô cùng cổ quái.

Vì hắn phát hiện, một chiêu này của mình, Dương Khai lại không né tránh, trái lại cứng rắn chịu sự tập kích của một đòn này, gia tăng tốc độ rơi xuống phía mình.

- Trang huynh! Tiếng quát của Dương Khai truyền tới, trong sự hỗn loạn của năng lượng cuồng bạo, xem ra có chút mơ hồ.

- Dương mỗ muốn tốc chiến tốc quyết. Dù sao kẻ địch của ngươi chỉ có mình ta. Kẻ địch của ta lại có rất nhiều. Dương mỗ không có thời gian cũng không có tâm sức đánh đấm lâu với ngươi!

Dứt lời, hắn xông tới trước mặt Trang Bất Phàm, hóa quyền thành chưởng, trực tiếp áp vào lòng bàn tay của Trang Bất Phàm.

Ầm…

Tại khoảnh khắc khi hai chưởng tiếp xúc với nhau, năng lượng cực đại bỗng nhiên bạo phát, mắt thường cũng có thể nhìn thấy ánh sáng tỏa ra bốn phương.

Trang Bất Phàm cả người như bị sét đánh, thân mình bị ép mạnh xuống dưới, nơi hắn đặt chân, trực tiếp xuất hiện một cái hố cực lớn, trên mặt đất trong cái hố xuất hiện vô số vết nứt.

- So đấu nguyên lực? Trang Bất Phàm sắc mặt đại biến, tức khắc hiểu rõ ý đồ của Dương Khai.

Đối thủ chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, lại từ bỏ tất cả cơ hội sử dụng bí thuật và bí bảo, vừa xông lên liền trực tiếp lựa chọn phương thức quyết đấu hung hãn như thế này, để ép mình cùng hắn đấu chọi nguyên lực, so sánh mạnh yếu.

Không thể phủ nhận, phương thức chiến đấu này trong một thời gian rất ngắn sẽ phân định được thắng thua, bởi vì không ai có thể né tránh, không ai có thể rút lui, bên có nguyên lực hùng hậu sẽ chiến thắng trong khoảng thời gian ngắn nhất!

Hắn tự tin như vậy sao? Chỉ với tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh cỏn con, lại đi so đấu nguyên lực với mình?

Trang Bất Phàm trong lòng chợp lóe lên tạp niệm, trong lòng cũng nổi lên một tia tức giận vì bị kinh thường, khi lòng bàn tay cùng tiếp xúc với chưởng của Dương Khai, hắn thân thể bỗng chuyển động, một chưởng khác cũng đánh lên trên, miệng quát lớn: - Điên Đảo Càn Khôn!

Trang Bất Phàm tuy là người đứng đầu Đạo Nguyên cảnh tại Vô Hoa Điện, nhưng hắn không giống như Ha Sanh và Vô Thường, bất đồng ở chỗ được trời cao ưu ái.

Tuy chưa từng được chứng thực, nhưng đệ tử vào cao tầng của những tông môn kia đều biết, Hạ Sanh chín thành chính là có tư chất đặc thù, chỉ bất quá thể chất đó là gì, trừ cao tầng của Thanh Dương Thần Điện ra, không ai biết.

Mà Vô Thường cũng không cần phải nói, thể chất quỷ dị Âm Dương Song Sinh Thể, khiến hắn từ khi sinh ra đã mạnh mẽ hơn cường giả đồng cấp không ít.

Nhưng cùng là trụ cột trong Đạo Nguyên cảnh tại các tông môn, Trang Bất Phàm lại không có được điều kiện như vậy!

Thể chất của hắn cực kỳ bình thường, chỉ là thiên tư không tồi mà thôi. Vậy mà hắn vẫn có thể đứng sánh ngang với Hạ Sanh và Vô Thường, thậm chí vài lần giao thủ với Vô Thường, không rơi vào thế hạ phong.

Thứ ủng hộ hắn làm được điểm này chính là cơ sở vũng chắc và nguyên lực hùng hậu.

Hắn là một người tu luyện vô cùng khắc khổ và áp lực, những nỗ lực mà hắn bỏ ra cũng có thể bù đăp được sự thua kém trời sanh giữa hắn và đám Vô Thường Hạ Sanh.

Điện chủ Vô Hoa Điện Lôi Cổ từng nói, nếu Trang Bất Phàm có thể có được thể chất như Vô Thường hoặc Hạ Sanh, thì thành tựu hắn có thể đạt được tuyệt đối không chỉ dừng lại ở mức hiện tại.

Lời của một vị Đế Tôn tam tầng cảnh, độ tin cậy là cực kỳ lớn, cũng từ đó mà thấy được mức độ khắc khổ trong tu luyện của Trang Bất Phàm.

Điều khiến hắn kiêu ngạo nhất chính là nguyên lực thuần khiết và hùng hậu của mình! Nguyên lực của hắn, cũng giống như cả con người hắn vậy, lâm uyên trì nhac, bất động như sơn.

Hắn cảm thấy, đây mới là vốn liếng lớn nhất của hắn, cũng là cơ sở để hắn có thể sánh ngang cùng với đám người Vô Thường Hạ Sanh.

Mà bây giờ, lại có người muốn cùng so đấu sở trường của hắn với hắn, hơn nữa người đó chỉ là một Đạo Nguyên nhất tầng cảnh mà thôi.

Cho dù Trang Bất Phàm tâm tính có tốt đến đâu đi chăng nữa, giờ khắc này cũng bừng bừng tức giận, hắn trực tiếp dùng công pháp mạnh nhất của mình – Điên Đảo Càn Khôn Huyền U Quyết!

Nếu ngươi đã muốn đọ, vậy ta sẽ cho ngươi toại ý! Hơn nữa còn đọ với trạng thái mạnh nhất.

Trong tích tắc khi bàn tay thứ hai xuất hiện, mi mắt Dương Khai liền co lại.

Bởi vì thứ hắn nhìn thấy được không phải là một bàn tay mà là đại dương mênh mông, sâu thẳm không nhìn thấy đáy… ập tới chính diện, như muốn nuốt lấy bản thân, xé nát!

Hắn chợt quát một tiếng, cả thân người bỗng chốc như bành trướng thêm một vòng, trong cơ thể truyền tới âm vang tanh tách…

Theo tiếng vang đó, Kim Huyết thuần khiết bị hắn ẩn giấu trong cơ thể kia, bỗng chốc vỡ ra thành mười mấy giọt, lần lượt hóa thành nguyên lực thuần khiết, tràn ngập cả tứ chi, bên ngoài toàn thân cũng nổi lên kim quang chói mắt.
Ù ù…

Tiếng cuồng phong gào thét như đao kiếm cắt chém truyền tới.

Đám võ giả Vô Hoa Điện đi theo Trang Bất Phàm tới đây đều nhìn tới ngây dại…

Đập vào mắt họ, Dương Khai và Trang Bất Phàm song chưởng áp vào nhau, một người treo ngược, một người đứng yên, đôi bên chăm chú nhìn nhau, ở giữa hai cặp mắt, như có tia lửa bắn ra.

Mà chỗ hai người đang đứng, cũng đã trở thành nguồn gốc của cơn thủy triều năng lượng, ánh sáng vàng ánh sáng trắng từ bên đó phóng ra, đan xen vào nhau, không ngừng xung đột

Thời gian như dừng lại tại thời khắc này…

- Hắn vậy mà có thể cùng Trang sư huynh so bì nguyên lực?

- Người này quả thực là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh ư? Sẽ không phải là tên Đạo Nguyên tam tầng cảnh nào đó làm cáo đội lốt cừu chứ?

- Nhất thời phô trương mà thôi, Trang sư huynh rất mau sẽ thu thập hắn!

Mấy người của Vô Hoa Điện trong lúc nhìn tới hoa mắt thất thần, vẫn không quên lẩm bẩm mấy câu.

Nhưng sự việc lại không phát triển theo hướng bọn họ nghĩ, Trang Bất Phàm cũng không có đánh lui Dương Khai trong thời gian cực ngắn, hai người một mực duy trì tư thế như vậy, thúc động nguyên lực trong cơ thể, điên cuồng áp chế đối phương.

Theo thời gian trôi đi, vẻ mặt của Trang Bất Phàm ngày vàng ngưng trọng, ánh mắt của Dương Khai cũng ngày càng điên cuồng dữ tợn.

Cho tới lúc này, Trang Bất Phàm mới đột nhiên ý thức được rằng, trước đó Dương Khai giải thích với mình nhiều như vậy, không phải là vì sợ bản thân mà là không muốn đấu với mình.

Chính như lời hắn nói, kẻ địch của mình chỉ có một mình hắn, nhưng kẻ địch của hắn lại có rất nhiều, chỉ cần hắn còn muốn canh chừng gốc linh dược này trưởng thành, hắn sẽ đối địch với cường giả tới đây, những cường giả này bao gồm Vô Thường, bao gồm Tiêu Thần và Lam Huân…

Cũng chính vì lý do này, khiến Dương Khai lựa chọn phương thức so bì nguyên lực để mau chóng định thắng bại!

Phương thức này không có nửa điểm đầu cơ trục lợi, tất cả bí thuật đã từng tu luyện, tất cả bí bảo đã từng tế luyện đều không có chỗ để dùng, cái có thể dựa vào, chỉ có lực lượng tới từ lòng tin và tu luyện của bản thân.

Nhìn vào ánh mắt điên cuồng gần trong gang tấc này, Trang Bất Phàm biết, về mặt ý nghĩa nào đó, bản thân đã thua rồi!

Vì người đang so đấu nguyên lực với mình, tu vi thấp hơn mình tận hai cảnh giới nhỏ.

Nếu dùng lực lượng của bản thân áp chế người cùng đẳng cấp trình độ với mình, trận đấu này căn bản không cần đấu, cũng đã phân rõ thắng thua rồi!

Trong thiên hạ này, lại có một tên quái thai bậc này… Trang Bất Phàm tâm thần chấn động.

Một khắc nào đó, thế cân bằng bị đánh vỡ, hai vầng sáng vàng trắng tràn ngập khắp đất trời bỗng có sự phân biệt mạnh yếu. Dưới sự quan sát của mấy người Vô Hoa Điện, ánh sáng vàng kia vậy mà tiếp tục áp chế xuống dưới.

- Sao có thể như vậy?

- Trang sư huynh bị áp chế ư?

- Tên tiểu tử này rốt cuộc là từ đâu chui ra vậy?

- Không đâu, nhất định là Trang sư huynh hạ thủ lưu tình, sư huynh trước giờ nhân nghĩa, phải, nhất định là vậy.

Cho dù tận mắt nhìn thấy, mấy người cũng không dám tin rằng Trang Bất Phàm vậy mà lại rơi vào thế hạ phong khi so đấu nguyên lực, một màn này đập vào mắt, khiến cho lòng tất cả mọi người đều không khỏi cuộn sóng, mãi lâu sau cũng không thể hồi thần.

Bất quá cho dù là vậy, bọn họ cũng không có ý tiến tới giúp đỡ, chỉ là đứng nhìn từ xa.

Thứ nhất, trận so đấu như thế này, người ngoài căn bản không giúp được gì, tùy tiện nhúng tay vào, chỉ khiến hai người lưỡng bại câu thương, thứ hai Trang Bất Phàm trước đó đã nói, bọn họ lui sang một bên, ai cũng không được nhúng tay vào.

Lời của đại sư huynh, xưa nay đều uy nghiêm, không ai dám không nghe.

- Trang huynh, thu tay lại đi! Thanh âm của Dương Khai bỗng truyền tới, kèm theo câu nói của hắn, ánh sáng vàng chói mắt lại mạnh hơn một chút, áp chế ánh sáng trắng của Trang Bất Phàm thêm một chút. Hắn trầm giọng nói:

- Nếu không thu tay, ngươi sẽ bị thương đấy!

Chương 2184: Quần Anh Hội

Đối mặt với Dương Khai khuyên bảo, Trang Bất Phàm ngoảnh mặt làm ngơ, trên khuôn mặt xưa nay luôn bình tĩnh, thời khắc này lại lóe lên sắc thái điên cuồng, hắn quát nhẹ:

- Ở trên thế giới của Trang mỗ, không có chữ lùi bước!

- Tốt! Dương Khai chợt quát một tiếng, ánh sáng vàng càng thêm sáng chói mắt, cả người chấn động, đồng thời, dốc toàn bộ nguyên lực trong cơ thể, điên cuồng đè xuống dưới:

- Nếu như thế, ta sẽ thành toàn cho ngươi!

"Ầm..."

Kèm theo tiếng nổ vang động truyền ra, ánh sáng vàng hoàn toàn áp chế ánh sáng trắng, từng bước cắn nuốt, mà chỗ Trang Bất Phàm đứng, nghiễm nhiên đã xuất hiện một cái hố to lớn, trên núi cao chỉ thoáng cái cát bay đá chạy, gió mây đổi sắc.

Bỗng nhiên trong tia sáng chói mắt bắn ra một bóng người, đứng trong hư không, há to miệng thở hổn hển, cả người đẫm máu.

Mấy người Vô Hoa Điện phóng mắt nhìn tới, tâm thần chấn động mạnh.

Tuy rằng không thấy rõ người đứng trong hư không kia rốt cuộc là ai, nhưng suy đoán với tư thế nguyên lực so đấu vừa rồi kia, người này hẳn là Dương Khai không thể nghi ngờ.

Bọn họ lại dời ánh mắt nhìn lại trong cái hố lớn kia, chỉ thấy Trang Bất Phàm quỳ một chân trên đất, một thân quần áo tả tơi, tóc tai rối bời, đồng dạng cả người máu tươi dầm dề, thoạt nhìn cực kỳ thê thảm.

- Trang sư huynh! Mấy người hô to.

Trang Bất Phàm dường như hoàn toàn không còn hơi sức đáp lại bọn họ, chỉ vẫn duy trì tư thế như vậy, thân mình không ngừng run rẩy. Thật lâu sau, hắn mới chống tay đứng lên thân mình lảo đảo, ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp liếc nhìn về hướng Dương Khai.

- Đa tạ! Dương Khai liền ôm quyền, trầm giọng nói.

Trang Bất Phàm không có trả lời, mà lập tức khoanh chân ngồi dưới đất, từ trong nhẫn không gian lấy ra đan dược dùng trị thương và khôi phục nhét vào trong miệng, ngồi điều tức.

Mấy người Vô Hoa Điện thấy vậy, lập tức đều ánh mắt phun lửa nhìn Dương Khai, bất quá trong ánh mắt của bọn họ trừ tức giận ra, còn có nồng đậm kiêng kỵ và khiếp sợ!

Bởi vì vừa rồi, ngay trước mắt của bọn họ, Dương Khai này chỉ là một võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, với phương thức so đấu nguyên lực đã thắng Trang Bất Phàm một bậc, mặc dù cuối cùng kết cục thoạt nhìn như lưỡng bại câu thương, nhưng thắng chính là thắng!

Người này không ngờ thật có thể làm được loại trình độ này? Trên lĩnh vực nguyên lực Trang sư huynh lại thua hắn?

Đổi lại là Hạ Sanh hay Vô Thường tới, đều không nhất định có thể làm được?

Trong lòng mấy người nhanh như tia chớp lóe lên đủ các loại ý nghĩ hỗn tạp, cũng không dám khinh thường Dương Khai mảy may. Ở trong mắt bọn họ, Dương Khai bất ngờ đã là tồn tại có thể sánh vai với Trang Bất Phàm! Thậm chí còn kinh khủng hơn so với đại sư huynh của mình, bởi vì hiện nay... hắn mới chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh a, nếu để cho hắn tu luyện đến tam tầng cảnh, trong thiên hạ, còn có võ giả Đạo Nguyên Cảnh nào là đối thủ của hắn?

Người này... Có lẽ lại là một viên ngôi sao mới rực rỡ trong Tinh Giới, một ngày nào đó trong tương lai, nhất định sẽ toát ra hào quang vô cùng chói mắt, chiếu sáng cả bầu trời Tinh Giới!

Bên kia, Dương Khai cũng từ từ hạ xuống, ngồi xếp bằng, từ trong nhẫn không gian lấy ra một nắm linh đan diệu dược, một loạt nhét vào trong miệng.

Tình huống của hắn thoạt nhìn tuy rằng so với Trang Bất Phàm tốt hơn rất nhiều, hơn nữa tự khôi phục sức khỏe cũng cực kỳ cường đại. Nhưng dù sao sau đại chiến, thực lực đã không còn ở đỉnh phong. Hắn cần trong thời gian ngắn nhất khôi phục lại, để ứng phó với các loại phiền toái có thể sẽ xuất hiện kế tiếp.

Về phần Trang Bất Phàm, Dương Khai đoán chừng hắn sẽ không trở lại tranh đoạt gì nữa, người này hành sự rất quang minh lỗi lạc, nếu bị đánh bại trên tay mình, khẳng định sẽ không còn mơ ước Thái Diệu Bảo Liên kia. Đối với điểm này, Dương Khai còn là rất yên tâm.

"A..." Bỗng nhiên, một tiếng thét to từ nơi nào đó vang lên, một bóng người đột ngột xuất hiện ở phía sau cách không xa, người đến tùy ý liếc nhìn bốn phía, thờ ơ cười nói:

- Ta tưởng là ai ở bên này gây ra động tĩnh lớn như vậy, thì ra là hai vị!

- À? Nghe vậy, Dương Khai lập tức lần nữa mở mắt, tươi cười, chậm rãi nói:

- Người thứ hai đến chỗ này chính là huynh sao... Hạ huynh!

Hắn không cần quay đầu lại, đã biết người đến nhất định là Hạ Sanh.

Trong nháy mắt, hắn không khỏi thoải mái không ít.

Hắn thật đúng là sợ Vô Thường bất chợt vào lúc này chạy tới đây, dù sao thời khắc này hắn cần có thời gian khôi phục, nếu Vô Thường tới đây thật là có chút phiền toái. Hạ Sanh thì khác, dầu gì cũng quen biết với Dương Khai, sẽ không làm loạn.

- Cũng không chỉ có ta! Hạ Sanh mỉm cười, nói:

- Mắt thấy cửa vào sắp đóng lại, Hạ mỗ vốn muốn đi bên kia chờ các vị sư đệ sư muội, cùng nhau đi trở về, nhưng không nghĩ tới nhìn thấy bên này có dị tượng thiên địa, lại có động tĩnh có người đánh nhau, nên tới tham gia náo nhiệt...

Hắn nói chuyện, ánh mắt hơi nhiêm lại, trầm giọng nói:

- Xem ra, hai vị vừa rồi chiến đấu rất kịch liệt nha...
Trong giọng nói của hắn không khỏi có chút khiếp sợ.

Bởi vì hắn hoàn toàn không nghĩ tới, Dương Khai có thể có thực lực sánh ngang với Trang Bất Phàm. Trước đây, tuy rằng hắn cảm thấy Dương Khai không tầm thường, nhưng vẫn cảm thấy người này cùng nhân vật như mình vẫn có chênh lệch rất lớn, có thể sánh vai với mình, chỉ có số ít mấy người kia mà thôi, trong số đó có Trang Bất Phàm.

Nhưng bây giờ, Dương Khai có thể cùng Trang Bất Phàm đánh lưỡng bại câu thương, đã nói rõ vấn đề rất lớn.

Tuy rằng hắn cũng không biết trận chiến vừa rồi ấy rốt cuộc người nào chiếm thượng phong, nhưng quan sát hết thảy trước mắt, cũng đủ để hắn suy đoán ra thực lực của Dương Khai... trước rõ ràng là mình coi thường hắn!

Khi nói chuyện, ánh mắt của hắn lại chuyển đến Thái Diệu Bảo Liên bên kia, trong mắt sáng ngời, kêu lên:

- Oái... Đây thật là đồ tốt nha! Tiểu Bạch, nhận được đây là thứ gì không?

Câu sau, hắn lại nói với Tiêu Bạch Y theo sát tới.

Hai người này cũng không biết hội hợp một chỗ khi nào, mà cùng đi đến đây còn có Mộ Dung Hiểu Hiểu.

- Không nhận ra, chưa từng thấy! Tiêu Bạch Y đứng ở bên cạnh Hạ Sanh, trả lời ít mà ý nhiều.

- Ta cũng không nhận ra! Không đợi Hạ Sanh hỏi mình, Mộ Dung Hiểu Hiểu liền chủ động đáp.

Hạ Sanh bất đắc dĩ nhún vai một cái, ánh mắt lại chuyển tới trên người Dương Khai và Trang Bất Phàm, bỗng nhiên bật cười hề hề, nói:

- Nếu đều không nhận ra, vậy cứ một ngụm nuốt vào là được. À... Không biết vật này là hai vị người nào phát hiện trước vậy?

Dương Khai không có trả lời, thời khắc này Trang Bất Phàm khôi phục một chút khí lực, mở miệng nói:

- Lúc Trang mỗ tới đây, Dương huynh đã ở nơi này, còn đuổi đi không ít người!

- Dương huynh phát hiện trước à? Hạ Sanh nhướn mày, nhỏ giọng lầm bầm:

- Cái này cũng khó làm rồi! Nếu là Trang huynh phát hiện trước, cùng lắm thì đoạt là được... nhưng nếu là Dương huynh phát hiện trước... Ôi... Tuy rằng Dương huynh không phải đệ tử Thanh Dương Thần Điện ta, nhưng dầu gì cũng cùng đi chung với ta vào đây... nếu ra tay đoạt lấy... chẳng lẽ làm chuyện bất nhân bất nghĩa...

Dương Khai trên mặt đen lại, nói:

- Hạ huynh, lời của huynh nói ta nghe được toàn bộ đấy!

Hạ Sanh sửng sốt, cười hắc hắc nói:

- Không quan hệ không quan hệ! Dù sao cũng không nghe được cái gì không đáng nghe. Dương huynh này, thương lượng với huynh một chút, thiên tài địa bảo này, cái gì... gặp mặt chia một nửa, không quá phận chứ? - Rất quá phận! Dương Khai nghiêm trang đáp.

- Vậy ta thật phải ra tay đoạt lấy a! Hạ Sanh nghiêm nghị nói.

Dương Khai nhìn hắn một cái, mặt không chút đổi sắc nói:

- Hạ huynh cứ tự nhiên!

- Ngươi người này! Hạ Sanh nhìn hắn gương mặt bất đắc dĩ, cười khổ nói:

- Đoan chắc ta sẽ không làm như vậy đúng không?

Dương Khai cười hà hà, đang lúc muốn nói gì đó, bỗng nhiên nhướn mày, giương mắt nhìn ra bốn phía, nói:

- Thế nào bỗng nhiên tới nhiều người như vậy?

Trong cảm nhận của hắn, bốn phương tám hướng lại có rất nhiều võ giả liên tục không ngừng chạy như bay tới bên này, hiển nhiên đều bị dị tượng thiên địa bên này hấp dẫn.

Hắn nói vẻ mặt cổ quái:

- Cách ngày cửa ra vào đóng lại không phải còn có hai ngày sao... chưa tới thời gian mà, vì sao toàn bộ đã trở lại rồi!

- Vậy là huynh có chỗ không biết! Hạ Sanh gật gù đắc ý, giải thích một phen:

- Đây là một quy củ bất thành văn: sau mỗi lần Tứ Quý Chi Địa mở ra, các đệ tử tông môn gia tộc, sẽ trước hai ngày quay trở lại lối ra vào, sau đó mọi người bù đắp nhau, lấy ra bảo vật trên tay mình không cần trao đổi lấy vật mình cần, coi như ngày này cũng không chênh lệch thời gian bao nhiêu, nên mọi người quay trở về trước!

- Có chuyện này ư? Dương Khai kinh ngạc hỏi.

- Bằng không huynh nghĩ tại sao chúng ta sớm như vậy đã về tới nơi này? Tiêu Bạch Y lạnh nhạt liếc nhìn Dương Khai một cái, nói:

- Cái này huynh phiền toái lớn rồi!

Dương Khai một mặt tối đen, gật gật đầu nói:

- Quả thật!

Hắn vốn tưởng rằng thời gian cách cửa ra vào đóng lại còn có hai ngày, cho nên mặc dù nơi này có hiển lộ dị tượng thiên địa, cũng không hấp dẫn bao nhiêu người tới, chờ đến ngày mai Thái Diệu Bảo Liên trưởng thành, dị tượng dĩ nhiên là sẽ biến mất không thấy... nào đâu nghĩ tới kế hoạch lại biến hóa...

Hiện tại nhiều người chạy đến như vậy, một khi có biến cố xung đột gì, thì thế cục không thể vãn hồi. Cho dù Dương Khai rất có tự tin với thực lực của mình, nhưng dù sao hai quyền khó địch bốn tay...

Trong lúc mấy người nói chuyện, kèm theo hàng loạt tiếng xé gió, ở bốn phía lộ ra bóng dáng một võ giả tiếp một võ giả, mỗi người đều ngạc nhiên nhìn về hướng Thái Diệu Bảo Liên, trong mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên và tham lam.

Bất quá thời khắc này có Trang Bất Phàm và Hạ Sanh hai người trấn giữ, ngược lại cũng không ai dám tùy tiện ra tay tranh đoạt, chỉ là trong lòng mỗi người không biết đang nghĩ mưu ma chước quỷ gì, ánh mắt trao đổi lộ ra ý phức tạp.

Tiêu Bạch Y thấy vậy, cười lạnh không ngừng.

Đột nhiên, Hạ Sanh đưa tay che trên trán, làm ra tư thế nhìn xa, sắc mặt lập tức ngưng trọng, trầm giọng nói:

- Dương huynh, tốt nhất chuẩn bị tâm lý thật tốt, bên kia tới một tên ngoan...

Hắn đang nói chưa dứt lời, phía chân trời xa xa liền truyền đến một tiếng rống giận, Dương Khai nghe rất quen tai.

- Đừng để ta bắt được ngươi, nếu không nhất định sẽ bắt ngươi nếm khốc hình nhân gian!

Trong thanh âm kia chứa đầy ý tức giận và sát khí, thanh âm truyền đến khiến không ít người nghe mà rợn cả tóc gáy, cả người rét run.

- Vô Thường! Có người kêu nhỏ một tiếng, một tiếng này vừa nói ra, nghe được chủ nhân của thanh âm rốt cuộc là người nào, có không ít võ giả trên mặt đầy vẻ sợ hãi, thần sắc lo sợ bất an.

Bởi vậy có thể thấy được, thiên kiêu chi tử của Nam Vực này, đã để lại cho vô số người trong lòng sợ hãi khó có thể phai mờ.

Chỉ là mọi người không hiểu câu nói của Vô Thường kia, cũng không biết rốt cuộc hắn đang đuổi theo người nào, mà lại lửa giận ngút trời như thế? Hơn nữa nghe ý trong lời nói của hắn, dường như là đuổi theo rất lâu mà không đuổi kịp đối phương...

Chương 2185: Không chạm vào được

- Ha ha ha! Ngu ngốc, ngươi cứ ở phía sau cái mông lão tử ăn bụi đi, chỉ bằng vào bản lãnh rác rưởi này của ngươi, cả đời cũng đừng nghĩ đuổi kịp ta! Lại truyền đến thanh âm của người khác, cực kỳ phách lối, kiểu cách kia xem thường Vô Thường không coi vào đâu, không chỉ như thế, hắn còn tự xưng là lão tử, không ngừng cười nhạo châm chọc Vô Thường.

Một đám người đều hoảng sợ, trợn mắt há hốc mồm quay đầu nhìn lại hướng kia, chỉ thấy phía chân trời hai bóng người một trước một sau đuổi theo tới đây, chớp mắt một cái đã tới gần.

- Cung Văn Sơn! Dương Khai liếc mắt một cái liền nhìn ra tên chạy trốn phía trước, chính là Cung Văn Sơn đại sư trận pháp.

Trong nháy mắt, trong lòng liền có phỏng đoán đại khái với một màn trước mắt.

Trong Tuế Nguyệt Thần Điện trước đây, Cung Văn Sơn đã kết thù với Vô Thường...

Bởi vì sau khi Cung Văn Sơn phá giải cấm chế cửa vào kia, lại khống chế cấm chế ngăn cản không cho Vô Thường đi vào, phá hỏng cơ duyên của hắn.

Mà lúc đó Vô Thường cũng rất là quyết đoán, tự biết không thể đi vào Tuế Nguyệt Thần Điện, liền trực tiếp rời đi.

Chỉ là... không biết hắn một mực ẩn mình trong Lưỡng Quý Sơn chờ đợi Cung Văn Sơn đi ra, hay là sau đó trong lúc vô tình đụng phải, dù sao xem theo chuyện lúc trước, đương nhiên Vô Thường sẽ không bỏ qua cho Cung Văn Sơn, hiển nhiên là hai người đã kết ân oán rồi.

Nhưng không biết tại sao, mạnh như Vô Thường cũng không có biện pháp bắt giữ Cung Văn Sơn, mà một mực đuổi theo hắn đến chỗ này.

Ngay lúc trong lòng Dương Khai lần lượt nổi lên ý niệm lung tung, thì Cung Văn Sơn đã vượt qua đỉnh đầu của mọi người, hạ xuống. Ngay sau đó hắn lộ vẻ mặt nghiêm trọng, từ trong nhẫn không gian lấy ra mấy tấm ngọc bài, trong miệng lẩm bẩm, vừa thúc dục nguyên lực, ngọc bài kia lập tức hóa thành những luồng sáng, bắn nhanh ra bốn phương, tiếp đó biến mất không thấy.

Cùng lúc đó, vị trí chỗ Cung Văn Sơn dường như thoáng cái trở nên có chút không bình thường, mỗi người đều từ nơi đó cảm nhận được một khí tức uy hiếp.

- Trận bài!

Trong đám người, có người kêu lên.

Tuy rằng không biết Cung Văn Sơn vừa rồi đến tột cùng là dùng trận pháp trận bài gì, nhưng hắn mí mắt đều không chớp một cái, liền trực tiếp tế ra hơn ba bốn cái, hiển nhiên là vốn liếng dồi dào. Nói đến không hổ là đệ tử xuất thân từ thế gia trận pháp, người bên ngoài muốn một kiện mà khó có được, trên tay hắn lại là nhiều không dùng hết.

Sau khi phóng ra trận bài, Cung Văn Sơn liền không có động tĩnh, chỉ đứng tại chỗ há miệng thở phì phò, còn từ trong nhẫn không gian lấy ra mấy viên đan dược nuốt vào.

Nhìn bộ dáng hắn, có lẽ đã bị Vô Thường truy đuổi không ít ngày, tiêu hao to lớn, mà hắn lại tính toán ở chỗ này dùng trận bài phòng hộ, khôi phục lại một chút...

"Ầm..."

Vô Thường theo sát tới, hạ xuống ngay phía trước cách Cung Văn Sơn mười mấy trượng, ánh mắt như phun lửa nhìn phía trước, một thân nguyên lực như có dấu hiệu sắp bùng nổ, toàn thân tràn đầy khí tức thô bạo, khiến người ta không dám tới gần.

Võ giả tu vi hơi thấp, thời điểm cảm nhận được khí tức cuồng bạo này, liền kinh hồn táng đởm, sắc mặt trắng bệch.

- Ngươi ra đây! Vô Thường tuy rằng vô cùng phẫn nộ, nhưng cũng không phải người ngu, người ta bày ra trước mặt của hắn nhiều trận bài như vậy, đồng thời bình tĩnh đứng tại chỗ, hiển nhiên là có lòng tin mười phần vào trận bài kia, cho nên hắn cũng không dám tùy tiện xông tới, chỉ phải ở ngoài một khoảng cách kêu gọi.

- Ngươi vào đây! Cung Văn Sơn một bộ dáng hờ hững, lúc nói chuyện còn vẫy vẫy tay về phía Vô Thường, thái độ giống như một mụ tú bà chào mời khách.

- Có gan ngươi đi ra cho ta! Vô Thường hét lớn.

- Có gan ngươi vào đây! Cung Văn Sơn đáp.

- Ngươi ra đây!

- Ngươi vào đây!

Mọi người:...

- Oa A A A... Vô Thường gần như giận điên lên, không nhịn được rống lớn.

Cừu nhân đang ở trước mắt, hắn lại cố tình không có cách nào bắt lấy, hơn nữa còn ở trước mặt nhiều người như vậy... Cường thế như hắn, sao có thể chịu được khuất nhục bực này?

Kèm theo tiếng rống, bỗng nhiên từ trong thân thể hắn phóng lên cao hai luồng sáng một đỏ một trắng, giống như hai con giao long quấn quanh nhau, phá vỡ mây trời, ngay sau đó lại xoay tròn, giống như vẫn thạch rơi xuống, đập xuống chỗ Cung Văn Sơn.

Hắn hiển nhiên đã hết kiên nhẫn cãi nhau với Cung Văn Sơn, nhất thời xúc động phẫn nộ, ra tay.

Cung Văn Sơn thấy vậy, ngược lại mặt không đổi sắc, chỉ lộ ra một vẻ cười quỷ dị, một tay bấm quyết, ngoài ba trượng bên người hắn, lại thoáng cái xuất hiện một quầng sáng rất dày rất ngưng thực.

"Ầm ầm..." Năng lượng hai màu đỏ trắng kia đánh xuống ngay chính giữa quầng sáng, chỉ thấy quầng sáng móp một chút vào phía trong, nhưng rất nhanh lại bắn ngược trở về; không chỉ như thế, nó còn làm cho công kích cuồng bạo của Vô Thường bắn ngược ra ngoài, trong nháy mắt, năng lượng hung mãnh bắn tung ra bốn phía.

- Cung Văn Sơn tên khốn này!

- Ta làm nhục nương ngươi!

- Ngươi có bệnh kín sao! Một đám võ giả vây xem rối rít hô to gọi nhỏ, mắt thấy năng lượng hung hãn kia đánh úp lại hướng chỗ mình, đều rối rít vừa tức miệng mắng to vừa né tránh. Bọn họ không dám mắng Vô Thường, nhưng không khách sáo chút nào mắng Cung Văn Sơn như giội máu chó lên đầu.

Cùng lúc đó, Dương Khai cũng là sắc mặt lạnh lùng, không thể tiếp tục trị thương, đột nhiên đứng lên đưa tay chụp tới phía trước.

Trong nháy mắt, hư không phía trước xuất hiện một cái hắc động đen như mực, hư vô hỗn độn, giống như mãnh thú há to miệng cắn nuốt năng lượng đang tràn tới, hầu như không còn.

- Cung huynh, chú ý một chút chứ! Dương Khai mặt lạnh nhìn về phía Cung Văn Sơn, nói.

Vừa rồi nếu hắn không ra tay, những năng lượng bị bắn ngược lại kia ắt sẽ đánh tới trên cây Thái Diệu Bảo Liên, đến lúc đó khẳng định gốc cây thiên tài địa bảo này sẽ bị hủy diệt.

Hắn không biết Cung Văn Sơn rốt cuộc là vô tình hay cố ý, nhưng làm ra chuyện này hiển nhiên Dương Khai rất không vui.

- Các ngươi dám cản ta! Bỗng nhiên, Vô Thường chợt quát một tiếng, quay đầu ánh mắt lạnh lẽo nhìn bốn phía, cuối cùng ngừng lại trên người Dương Khai, dáng vẻ đằng đằng sát khí.

Dương Khai nhướng mày, nói:

- Vô Thường huynh phát điên cái gì? Chuyện vừa rồi huynh không nhìn thấy sao?

Hắn cũng không biết đây là Vô Thường bỗng nhiên muốn náo loạn loại nào, có thể bởi vì không có biện pháp bắt lấy Cung Văn Sơn, cho nên mượn cơ hội làm khó dễ người khác, muốn tìm về chút mặt mũi, hay chỉ thuần túy là muốn phát tiết bực tức cái gì...

Dù sao sau khi mọi người rối rít chặn lại công kích năng lượng bị bắn ngược lại, Vô Thường liền tỏ sắc mặt không bình thường.

- Ta không quản, ai dám ngăn cản, ta lấy mạng kẻ đó! Vô Thường trả lời bá đạo:

- Không muốn bị thương, liền cút xa một chút!

Lời vừa nói ra, thật là có không ít người trong lòng run sợ lui về phía sau một khoảng cách.

- Hà hà... Vô Thường! Hạ Sanh bỗng nhiên toét miệng cười, nhìn hắn châm chọc:

- Nếu ngươi muốn linh dược này, cứ nói thẳng ra là được, làm gì phải diễn trò như vậy! Ngươi tưởng ngươi nói như vậy, những người khác liền rời đi, để ngươi xây lâu đài gần nước ư?

Nghe nói lời ấy, Dương Khai sắc mặt sa sầm xuống, cẩn thận quan sát Vô Thường một chút, bất ngờ phát hiện trên mặt tên này tuy rằng tất cả đều là ý phẫn nộ, nhưng ánh mắt lại vô cùng bình tĩnh...

Nói không chừng thật đúng như lời Hạ Sanh nói, sở dĩ bỗng nhiên hắn ngang ngược không nói lý lẽ như vậy, chỉ là lạt mềm buộc chặt, đánh chủ ý tới Thái Diệu Bảo Liên kia!

Tên này, tâm cơ thật sâu mà!

Chỉ sợ ngay lúc hắn chạy tới đây, đã chú ý tới Thái Diệu Bảo Liên rồi! Dù sao báo thù tùy thời đều có thể, nhưng trước mắt có một gốc cây linh dược nhìn như vô cùng quý báu như thế, bất cứ người nào cũng không muốn bỏ qua.
Sự phẫn nộ của Vô Thường trong nháy mắt liền bình tĩnh lại, lạnh nhạt liếc nhìn Hạ Sanh một cái, nói:

- Ngươi cho là mình rất thông minh à?

Hạ Sanh phì cười một tiếng:

- Dù sao còn tốt hơn so với người giả điên giả khùng!

- Hừ! Nếu đã bị ngươi vạch trần, thì ta cũng không cần phí sức gì nữa, linh dược này, ta muốn!

Khi nói chuyện, thân hình Vô Thường nhoáng một cái, định phóng tới hướng Thái Diệu Bảo Liên.

Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên vang lên một thanh âm thanh thúy dễ nghe:

- Vô Thường huynh chậm đã, linh dược kia không chạm vào được!

Vừa nghe thanh âm này, không ngờ Vô Thường lại dừng ngay tại chỗ, không tiếp tục có dị động. Mà Dương Khai đang cấp bách vận lên nguyên lực, cũng thầm nhẹ thở ra. Hắn đã chuẩn bị đại chiến với Vô Thường một phen, chỉ có điều đó là biện pháp chẳng đặng đừng. Bây giờ có người đến nói một câu để Vô Thường tạm thời ổn định lại... đúng là hắn vui mừng nhìn thấy.

Vô Thường người này, kiệt ngạo không thiện ý, trên cơ bản không có người nào có thể để cho hắn ngoan ngoãn nghe lời. Trong Tứ Quý Chi Địa lúc này, nếu nói hắn còn cần bán chút mặt mũi cho ai, thì duy nhất chỉ có một người là Lam Huân công chúa, hòn ngọc quý trên tay Minh Nguyệt Đại Đế!

Cho nên Lam Huân vừa nói ra, Vô Thường liền án binh bất động, quay đầu nhìn lại hướng nơi phát ra thanh âm, trầm giọng nói:

- Công chúa điện hạ tốt nhất có thể cho ta một lời giải thích hợp lý!

Ngụ ý rõ ràng, nếu lời giải thích không làm cho hắn hài lòng, ngay cả công chúa hắn cũng không bán mặt mũi!

- Hừ... Dám nói chuyện với công chúa như vậy, ngươi muốn chết!

Lam Huân xuất hiện, nhất định có Tiêu Thần cùng theo như hình với bóng, lúc này tự nhiên cũng không ngoại lệ.

Kèm theo tiếng quát khẽ, một nam một nữ từ trên trời hạ xuống, nữ nhân mắt ngọc mày ngài, dung nhan tuyệt sắc, nam nhân khí vũ hiên ngang, nghi biểu bất phàm... không phải là hai người của Tinh Thần Cung thì là ai?

Lam Huân rực rỡ như trăng rằm, không đề cập địa vị thân phận của bản thân nàng, riêng là dung mạo của nàng cũng đủ để cho nam nhân trở nên điên cuồng... cho nên chỗ nàng đứng đều là tiêu điểm chú mục của đám người.

Thời khắc này cũng giống vậy, vô số ánh mắt võ giả nhìn lại, lóe ra ý tán thưởng cho vẻ diễm lệ kia.

Lam Huân tựa hồ sớm đã thành thói quen với những ánh mắt ngưỡng mộ như thế, nàng cũng không có mảy may câu thúc, ngược lại Tiêu Thần thì trừng cặp mắt quay nhìn chung quanh, dùng khí thế đầy áp lực làm cho các võ giả kia rối rít thu lại ánh mắt...

- Vô Thường huynh muốn giải thích, điều đó dĩ nhiên có thể! Lam Huân đầu tiên là nhìn Thái Diệu Bảo Liên một chút, lại quay đầu nhìn về phía Vô Thường.

- Nói! Vô Thường lạnh mặt nói.

Lam Huân lơ đễnh, hé miệng cười, nói:

- Chư vị ở đây, có cao nhân nào nhận được linh dược này không?

Hạ Sanh nhún vai, nói:

- Không nhận biết!

Đa số mọi người đều rối rít lắc đầu, ý chừng cho Lam Huân mặt mũi.

Trang Bất Phàm đang điều tức trị thương bỗng nhiên mở miệng nói:

- Trang mỗ trong lòng có suy đoán, nhưng không dám khẳng định! Bất quá nếu công chúa điện hạ nói như vậy, thì tất nhiên là có hiểu biết về linh dược này, Trang mỗ sẽ không múa búa trước cửa Lỗ Ban, mong rằng công chúa điện hạ có thể giải đáp một hai!

- Đúng vậy đúng vậy! Nếu công chúa điện hạ biết thì nói cho chúng ta biết đi!

- Công chúa điện hạ học thức uyên bác, thật là làm cho người bội phục mà!

- Khó có được điện hạ dung mạo như hoa, tâm tính ôn hòa, tính nết không kiêu không nóng nảy, thật là phúc của Nam Vực ta a!

Lam Huân còn không có nói ra đáp án, liền có tiếng nịnh bợ liên tục vang lên...

Chương 2186: Để ta thử một lần

- Chư vị nói như vậy là quá đề cao tiểu muội rồi! Ta cũng chỉ là mới vừa có hiểu biết về nó mà thôi! Lam Huân khiêm tốn đáp, không có nửa điểm kiêu ngạo, cũng không có bị thổi phồng mà đắc ý, không nhanh không chậm nói, đôi mắt đẹp của nàng như ngừng lại trên Thái Diệu Bảo Liên, sắc mặt nghiêm nghị, trầm giọng nói:

- Cây linh dược này, chính là... Thái Diệu Bảo Liên!

Nghe vậy, Dương Khai nhướn mày, không khỏi thầm khen Lam Huân quả thật xuất thân bất phàm, kiến thức rộng rãi.

Hắn nếu không nhờ có được ngọc giản của Công Tôn Mộc, cũng không có khả năng nhận ra Thái Diệu Bảo Liên. Trong thiên hạ này, có thể nhận ra loại linh dược này, đồng thời biết tác dụng của nó cũng không có nhiều người.

- Quả nhiên! Trang Bất Phàm ở một bên khẽ gật gật đầu, xem ra trước đó hắn cũng có suy đoán như vậy, nhưng không dám khẳng định. Giờ này nghe Lam Huân nói, lập tức biết suy đoán của mình trước đó không sai.

Mà trong đám người vây xem, vừa nghe bốn chữ Thái Diệu Bảo Liên, đa số người vẫn như cũ trên mặt đầy mờ mịt, cũng không có biến hóa gì quá lớn, chỉ có số ít mấy người sắc mặt chợt nghiêm lại, hiển nhiên là biết chút ít điều gì.

- Công chúa, Thái Diệu Bảo Liên là thứ gì, có thể ăn được không? Hạ Sanh bỗng nhiên cợt nhả hỏi một câu.

"Ngươi này ngu ngốc!" Đứng một bên, Tiêu Bạch Y xoa trán lắc đầu, trong lòng cảm thấy hỗ thẹn làm bạn với Hạ Sanh, ngoài miệng nhắc nhở:

- Nếu không biết gì, thì đừng lên tiếng, mặt mũi của Thần Điện bị huynh vứt sạch!

Mộ Dung Hiểu Hiểu cũng ở một bên nín đỏ mặt, dùng sức gật đầu, dùng một bộ ánh mắt chê cười nhìn về phía Hạ Sanh.

Hạ Sanh là đại sư huynh của Thần Điện lại biểu hiện như thế, quả thực làm cho hai người có chút không đất dung thân.

- Tiểu Bạch ngươi biết? Hạ Sanh lập tức quay đầu nhìn về phía Tiêu Bạch Y, bỗng nhiên lại vỗ tay một cái nói:

- Đúng rồi, trong Thần Điện cũng chỉ có ngươi đọc nhiều sách vở nhất, không chừng thật biết chút ít cái gì... Mau nói cho ta nghe, Thái Diệu Bảo Liên này... có diệu dụng gì?

Tiêu Bạch Y sa sầm mặt xuống, trừng mắt nhìn hắn một cái, hít sâu một hơi bình phục tâm tình của mình, lúc này mới từ từ nói:

- Thái Diệu Bảo Liên là ứng với vận của thiên địa mà thành, là tinh hoa nhật nguyệt cung cấp mà thành, chính là trân bảo tuyệt thế, là dược liệu vô thượng... môi trường và điều kiện sinh trưởng của nó không thể nào suy đoán, xuất hiện địa phương cũng thiên hình vạn trạng, trên đời này bất kỳ một nơi nào, không quản có linh khí thiên địa hay không, đều có thể xuất hiện bóng dáng của nó... Bất quá... Thái Diệu Bảo Liên là duy nhất trên đời: Trong thiên hạ này, có một gốc cây Thái Diệu Bảo Liên thì điều kiện tiên quyết là không thể nào xuất hiện cây thứ hai...

Nghe tới đây, Hạ Sanh không nhịn được huyt một tiếng sao miêng, kinh ngạc nói:

- Cái này đúng là trân quý khó được...

Tiêu Bạch Y không để ý tới hắn, tiếp tục nói:

- Mà tác dụng của nó, đối với võ giả chúng ta mà nói, chẳng khác nào là một tin mừng lớn lao: nó có thể tăng lên tỷ lệ tấn thăng Đế Tôn Cảnh. Hơn nữa còn là tăng lên tuyệt đối! Nói cách khác, nếu do người như huynh hoặc là Vô Thường hay Trang huynh bực này uống vào Thái Diệu Bảo Liên, thì không tới năm năm, nhất định các vị có thể thành tựu đế vị! Nếu là ta... có khả năng cần mười năm hoặc là lâu hơn!

- Còn ta thì sao!

Tiêu Thần bị Tiêu Bạch Y làm như không thấy, lập tức vẻ mặt không vui kêu lên.

Hạ Sanh toét miệng cười, nói:

- Cho dù không có vật này, ta cũng có thể tấn thăng Đế Tôn Cảnh... Nói như vậy, nó cũng không trân quý gì lắm!

- Huynh biết cái gì! Tiêu Bạch Y lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn:

- Từ xưa đến nay, vô số thiên tài như huynh, tự giác không phí nhiều sức tấn thăng đế vị như vậy, nhưng kết quả còn không phải mãi mãi dừng lại ở cửa quan cuối cùng kia, cả đời khó tiến bước được một tấc hay sao?! Trong thiên hạ này, không ai dám tự xưng có thể tuyệt đối tấn thăng đến Đế Tôn Cảnh, người dám nghĩ như vậy thường thường với thất bại mà chấm dứt cuộc đời! Nhưng thật ra có một số người tư chất không tính là thượng đẳng nhất, nhưng tâm tính kiên nghị đã thành công đạt tới đế vị... Thái Diệu Bảo Liên này chính là một loại bảo đảm, bảo đảm để tấn thăng Đế Tôn Cảnh!

Hạ Sanh bị Tiêu Bạch Y nói như vậy, lập tức cũng không lên tiếng, đứng tại chỗ cau mày rơi vào trầm tư.

Ngược lại thì các võ giả vây xem, sau khi nghe Tiêu Bạch Y giải thích một phen, mỗi người đều lộ ra vẻ mặt nóng bỏng nhìn về phía Thái Diệu Bảo Liên... bọn họ nhìn thấy không đơn giản chỉ là một gốc cây linh dược, mà là một con đường rộng thênh thang đi thông tới điện phủ Đế Tôn Cảnh.

Võ giả đi vào Tứ Quý Chi Địa, tất cả đều là Đạo Nguyên Cảnh, trong đó không ít người là tam tầng cảnh, những võ giả này đều cách Đế Tôn Cảnh chỉ có một bước hoặc là mấy bước xa, giờ này có một cơ duyên lớn lao như vậy bày ở trước mắt, bọn họ sao có thể không động tâm?

Nếu không có mấy cường giả đứng đầu tông môn kia trấn giữ chỗ này, chỉ sợ sớm đã có người không kiềm chế được ra tay tranh đoạt... Đến lúc đó, ở đây nhất định là đao quang kiếm ảnh, máu chảy đầy đất!

Ở trước mặt linh dược bực này, chỉ sợ không có người nào giữ vững lý trí, một khi giết đỏ cả mắt rồi, thì ngay cả sư huynh đệ đồng môn chắn trước mặt, cũng muốn mở một đường máu!
- Thái Diệu Bảo Liên trân quý và sử dụng, ta đã biết, nhưng có quan hệ gì với vừa rồi... công chúa điện hạ cản trở ta lấy linh dược này? Vô Thường bỗng nhiên lạnh lùng lên tiếng. Xem ra, chuyện Lam Huân vừa rồi ngăn cản hắn, hắn còn là rất để bụng, thế nào cũng muốn Lam Huân cho một lời giải thích mới xong.

Lam Huân mỉm cười, nói:

- Tiểu Bạch huynh đã nói không ít, vậy kế tiếp do tiểu muội nói một chút đi!

Bên kia, Tiêu Bạch Y khóe miệng co giật, sâu trong nội tâm cực kỳ bi ai, chỉ cảm giác cái danh hiệu Tiểu Bạch này của mình sợ là cả đời đều không thể xóa bỏ... Ngay cả Lam Huân người như vậy mà đều không chỉ một lần xưng hô với mình như thế... lập tức hắn lộ ra dáng vẻ thương tâm không nói nên lời, bi thương như sắp rơi lệ...

Bên kia, Lam Huân đã tiếp tục mở miệng nói:

- Thái Diệu Bảo Liên mặc dù vô cùng trân quý, nhưng dù sao chỉ là một gốc cây linh dược mà thôi, bản thân nó vô cùng yếu đuối, mà ở thời điểm nó chưa trưởng thành, tự nhiên dược tính không đầy đủ... nếu vừa rồi không cản để Thường huynh tùy tiện hái lấy, như vậy khẳng định dược tính của nó sẽ hư hại rất lớn, đến lúc đó cũng chưa kịp có công hiệu nghịch thiên gì... Ta nghĩ, Vô Thường huynh cũng không muốn nhìn thấy loại tình huống đó xảy ra chứ?

Một câu cuối cùng, nàng mỉm cười nhìn Vô Thường hỏi.

Vô Thường nghe vậy, hừ lạnh một tiếng, nói:

- Nếu Công chúa điện hạ nói như vậy, thì ta không hẳn không thể chờ thêm một lát... Chỉ là, không biết Thái Diệu Bảo Liên này rốt cuộc còn bao lâu nữa mới hoàn toàn trưởng thành?

Lam Huân trầm mặc một hồi, quan sát Thái Diệu Bảo Liên một lát, nói:

- Không sai biệt lắm hẳn là một ngày nữa!

- Vừa lúc chạy ra trước khi đóng cửa sao... Vô Thường tự nói một tiếng, ngay sau đó quát:

- Tốt! Ta sẽ chờ đến lúc đó, trước đó, nếu người nào dám đánh chủ ý tới Thái Diệu Bảo Liên này, cũng đừng trách ta ra tay không nương tình!

Khi nói chuyện, hắn quay đầu nhìn chung quanh, trong con ngươi một đỏ một trắng tản ra tia sáng quỷ dị, khiến mọi người không rét mà run.

Nghe nói như vậy, Dương Khai không khỏi thở phào nhẹ nhõm...

Tuy rằng Vô Thường tỏ xu thế bảo vệ độc chiếm Thái Diệu Bảo Liên, nhưng kể từ đó, trước khi linh dược trưởng thành nhất định là sẽ không phát sinh gợn sóng gì, đợi tới lúc linh dược trưởng thành, thì phải dựa vào thủ đoạn của mỗi người tranh đoạt một phen.

- Tiểu muội cũng muốn chư vị vui lòng chờ một ít thời gian, đợi sau khi Thái Diệu Bảo Liên này trưởng thành làm tiếp tính toán! Lam Huân nghiêm mặt nói:

- Bất quá có một câu cần nói... sau khi Thái Diệu Bảo Liên trưởng thành, trong vòng ba canh giờ nếu không uống hoặc là luyện chế thành đan, dược hiệu của nó sẽ trôi đi sạch sẽ! - Còn có chuyện như vậy ư? Vô Thường nhướn mày hỏi lại.

- Thái Diệu Bảo Liên dù sao cũng là vật nghịch thiên, có công hiệu nghịch thiên, tự nhiên pháp tắc thiên địa sẽ sinh ra một chút trói buộc áp chế đối với nó!

Lam Huân mỉm cười.

- Vậy thì đơn giản, đợi nó trưởng thành, trực tiếp ăn sạch là được rồi! Hạ Sanh toét miệng cười nói.

Tiêu Bạch Y nghiêng đầu qua chỗ khác, lườm hắn một cái, nói giọng lạnh như băng:

- Hôm nay huynh ăn nói làm sao vậy?

Hạ Sanh lặng lẽ, gãi gãi hai má.

Bỗng nhiên Lam Huân lại thở dài một tiếng, nói:

- Nếu như có thể luyện chế thành Thái Diệu đan thì không còn gì tốt hơn. Linh dược này chỉ có một cây, đến lúc đó tranh đoạt nhau, đao kiếm không có mắt, quyền cước vô tình...

Nàng dù sao cũng là con gái của Minh Nguyệt Đại Đế, rất nhiều lúc suy tính chuyện cũng không phải xuất phát từ bản thân, mà xem từ ích lợi của cả Nam Vực. Giống như lúc nàng ở trong Tuế Nguyệt Thần Điện chỉ lấy đi ngụy Đế Bảo kia. Giờ này, tuy rằng nàng mừng rỡ trong Tứ Quý Chi Địa xuất hiện một cây Thái Diệu Bảo Liên, nhưng đối với kế tiếp có thể sẽ xuất hiện đại chiến tranh đoạt, nàng cũng biểu hiện ra vẻ âu lo.

Mọi người tại đây, đều là Đạo Nguyên Cảnh tinh nhuệ trong Nam Vực, nếu bởi vì tranh đoạt một cây linh dược mà bị chết bị thương thảm trọng, thì khẳng định là Nam Vực tổn thất lớn...

- Công chúa nói đùa! Linh dược thiên địa bực này muốn luyện chế thành đan, chỉ sợ phải là luyện đan sư cấp Đế ra tay mới được! Theo công chúa nói, linh dược này trưởng thành sau ba canh giờ phải uống hoặc là luyện đan, một chút thời gian như thế thì tìm đâu ra luyện đan sư cấp Đế? Vô Thường hừ lạnh một tiếng nói.

Lam Huân lắc đầu nói:

- Cũng không phải là cần luyện đan sư cấp Đế, cấp Đạo Nguyên đều được... Chỉ có điều chúng ta đều là với võ là chính, đâu có thời gian đi điều nghiên thuật luyện đan? Luyện đan sư cấp Đạo Nguyên cũng không phải dễ tìm như vậy...

Nàng không ngừng lắc đầu cười khổ, thầm cảm thấy nhức đầu: nguy cơ trước mắt này là không có biện pháp hóa giải! Hơn nữa còn lỡ mất một cơ hội lớn lao: linh dược chỉ có một gốc cây, nếu như ăn vào, chỉ có thể có một người chiếm được lợi ích, nhưng nếu như luyện chế thành đan, thì lại khác.

Đúng lúc này, bỗng nhiên vang lên một thanh âm:

- Nếu công chúa điện hạ tin được ta, không ngại để ta thử một lần như thế nào!

Lời vừa nói ra, mọi người đều run sợ, quay đầu nhìn lại nơi phát ra thanh âm.

Lam Huân cũng vội vàng nhìn lại, đợi thấy rõ người nói chuyện rốt cuộc là người nào, nàng không khỏi lộ vẻ mặt cổ quái, lầm bầm nói:

- Dương huynh...

- Là ngươi? Tiêu Thần cũng dùng thái độ vô cùng đặc sắc đánh giá Dương Khai, một lát sau không nhịn được phì cười một tiếng:

- Ngươi có biết mình đang nói gì hay không? Lời nói của công chúa điện hạ vừa rồi... ngươi có nghe rõ hay không?

- Tự nhiên là nghe rõ! Dương Khai mỉm cười, dưới ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người nhưng vẫn như cũ gương mặt ung dung, bình tĩnh như thường.

Trang Bất Phàm khoanh chân ngồi ở đó nghỉ ngơi, thời khắc này cũng nhìn Dương Khai, trên mặt lộ ra như có điều suy nghĩ.

Hạ Sanh chợt đưa tay kéo kéo góc áo Dương Khai, thấp giọng nói:

- Dương huynh! Ta thấy đây không phải là ý kiến hay... Nếu huynh thật muốn độc chiếm Thái Diệu Bảo Liên kia, tốt hơn là nghĩ biện pháp khác! Giả mạo luyện đan sư cấp Đạo Nguyên cái gì, rất nhanh sẽ bị người khám phá đấy...

Hiển nhiên là hắn nghĩ rằng Dương Khai nói như vậy là ôm trong lòng ý đồ đó, cho nên mới nhỏ giọng khuyên bảo, tránh cho đến lúc đó nếu làm không được đánh mất thể diện, mà còn trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích... Nếu thật như thế, đến lúc đó chỉ sợ không người nào có thể cứu hắn...

Chương 2187: Đề nghị

Hạ Sanh nói tuy nhỏ giọng, nhưng mọi người tại đây không người nào không phải là nhân vật tai nghe tám hướng, tự nhiên đều nghe rõ ràng. Trong lúc nhất thời, đều trợn mắt nhìn Dương Khai, cảm thấy người này quả thực rất hèn hạ đáng xấu hổ, lại dám có ý đồ như vậy!

- Ta không có giả mạo! Dương Khai tự tin cười, ngạo nghễ nói:

- Ta chính là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên!

Lời vừa nói ra, mọi người đều không nói tiếp lời, tất cả đều dùng ánh mắt cổ quái nhìn Dương Khai, gió mát phất qua, hiện trường yên lặng như tờ.

- Ha ha ha... Một hồi lâu, mới truyền ra một tràng tiếng cười to, Tiêu Thần chỉ vào Dương Khai khinh bỉ nói:

- Chỉ bằng vào ngươi, cũng là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên? Ngươi tưởng luyện đan sư là thứ gì? Trên đường tùy tiện có thể chộp một nắm được sao? Tiểu tử, trước khi nói tốt nhất phải uốn lưỡi bảy lần, họa là từ trong miệng mà ra đấy!

Nói đến câu cuối cùng, hắn không che giấu vẻ khinh bỉ trong mắt.

- Tiêu huynh rất hiểu biết về ta sao? Dương Khai nghiêng đầu, nhìn về phía Tiêu Thần, hỏi.

Tiêu Thần hừ lạnh nói:

- Nếu không có cùng đi một chuyến Tứ Quý Chi Địa lần này, Tiêu mỗ căn bản không nhận biết hạng người vô danh như ngươi, nói gì tới chuyện hiểu biết?

Hắn nói với thái độ hoàn toàn xem thường không coi Dương Khai vào đâu.

- Vậy là đúng rồi!

Dương Khai mỉm cười, nói:

- Tiêu huynh nếu không hiểu biết về ta, thì vì sao dám nói chắc, khẳng định ta không phải là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên?

- Cái này... Tiêu Thần nhướn mày, không khỏi có chút bất lực phản bác, bất quá vẫn mạnh miệng nói:

- Dù sao người như ngươi không có khả năng là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên! Nếu ngươi chính là muốn đục nước béo cò, Tiêu mỗ khuyên ngươi sớm bỏ đi ý đồ đó, nếu không... Hừ Hừ...

Hắn vừa dứt lời, Trang Bất Phàm bên kia bỗng nhiên lên tiếng:

- Dương huynh lúc nãy một mực bảo vệ chỗ này, không cho người tới gần Thái Diệu Bảo Liên... Chẳng lẽ là huynh đã sớm biết hết thảy về nó?

Vừa rồi hắn đại chiến một trận với Dương Khai, tuy rằng cuối cùng kỹ thua một bậc, nhưng cũng không gây trở ngại hắn có ấn tượng tốt với Dương Khai.

Đúng như Dương Khai cảm thấy Trang Bất Phàm người này không tệ, Trang Bất Phàm cũng cảm thấy Dương Khai người này chơi được, cho nên lúc này có ý giúp hắn một chút, còn cố ý nói ra như vậy.

- Hả? Nghe Trang Bất Phàm nói như vậy, Lam Huân nhướn chân mày, kinh ngạc nhìn hắn hỏi:

- Trang huynh là có ý nói: trước đây chỗ này chính là Dương huynh bảo vệ?

- Không sai! Lúc ta đến nơi này chỉ có một mình Dương huynh! Thơi điêm Thái Diệu Bảo Liên xuất thế, hắn cũng là người đầu tiên đến chỗ này! Trang Bất Phàm khẽ gật gật đầu xác định.

- Dương huynh! Lời nói của Trang huynh...

Lam Huân nhìn về phía Dương Khai.

- Đúng! Dương Khai nhẹ gật gật đầu:

- Thái Diệu Bảo Liên vừa mới xuất thế, ta liền chạy tới, ta cũng biết nó là vật gì, có ích lợi gì, cho nên mới bảo vệ ở chỗ này, đuổi đi không ít người không biết hàng. Vốn ta định giữ nó, đợi nó trưởng thành sẽ hái, không nghĩ tới chư vị quay trở về trước thời hạn... Sau đó, là cục diện hiện tại này.

Nói tới đây, Dương Khai cười khổ một tiếng.

- Huynh thật sự là luyện đan sư? Lam Huân hỏi, trong mắt lộ dị sắc.

Nếu không phải luyện đan sư, làm sao có thể chuẩn xác phân biệt được Thái Diệu Bảo Liên, linh dược thiên địa bực này? Ngay cả nhân vật như Trang Bất Phàm cũng chỉ là suy đoán, còn không dám khẳng định! Cũng chỉ có luyện đan sư tài nghệ điêu luyện, học thức uyên bác, mới có khả năng phân biệt nhận ra được Thái Diệu Bảo Liên.

Nếu trước đó Lam Huân còn hoài nghi Dương Khai, cảm thấy hắn đúng như lời Hạ Sanh nói, chỉ là giả mạo luyện đan sư muốn đục nước béo cò, như vậy hiện tại, Lam Huân ít nhiều có chút lòng tin.

- Đúng! Dương Khai nghiêm nghị gật đầu.

- Huynh còn là một vị luyện đan sư cấp Đạo Nguyên ư? Lam Huân toàn thân run lên.

- Ta nói đúng vậy, đáng tiếc có người không tin! Dương Khai dang tay, ánh mắt vô tình hay cố ý quét qua Tiêu Thần.

Tiêu Thần không khỏi sa sầm mặt xuống, nói:

- Chuyện tùy tiện nói ra ai cũng có thể... Nếu Tiêu mỗ nói mình là luyện đan sư cấp Đế... ngươi cũng tin ư? Dương Khai nhún vai một cái, một bộ dáng không làm sao được.

Lam Huân lại hé miệng cười, nói:

- Là đúng hay không đúng, chính mắt nghiệm chứng một chút là được! Chỉ cần Dương huynh có thể luyện chế ngay tại đây một lò đan dược cấp Đạo Nguyên, là có thể giải quyết nghi vấn này. Hiện tại thời gian cũng còn sớm, đủ để Dương huynh luyện chế đan dược, không biết Dương huynh cảm thấy...

Dương Khai còn chưa lên tiếng, Tiêu Thần đứng một bên liền nói:

- Sao hắn có can đảm này? Thật nếu làm như vậy, chẳng phải là hủy đi bảng hiệu lừa đảo của mình sao?

Lam Huân không nhịn được trừng mắt nhìn Tiêu Thần một cái, lúc này mới ngăn được hắn nói luôn mồm.

Dương Khai nhíu mày, gương mặt làm khó nói:

- Buộc phải làm như vậy sao?

Lam Huân cười, nói:

- Chẳng lẽ Dương huynh không có có lòng tin đối với mình? Tuy rằng ta cũng cảm thấy Dương huynh không quá có khả năng là kẻ nói dối, nhưng... chuyện quan trọng như vậy, nếu Dương huynh không có năng lực luyện chế Thái Diệu đan, còn không bằng không nên tùy tiện ra tay, nếu không đến lúc đó đúng là phí của trời!

- Công chúa điện hạ nói có đạo lý! Trang Bất Phàm cũng gật đầu, nói:

- Tuy nói luyện chế thành đan có thể cho nhiều người có được cơ hội, nhưng nếu làm hỏng linh dược thì mất nhiều hơn được! Cùng lắm thì đợi đến lúc linh dược trưởng thành, mỗi người dựa vào thủ đoạn tranh đoạt là được... Dương huynh tự mình suy nghĩ kỹ càng đi!

Hắn cũng là có ý cấp cho Dương Khai một cái bậc thang đi xuống, cho nên mới nói như vậy.

Nhưng không nghĩ tới, Dương Khai chỉ hơi trầm tư một chút, liền nói:

- Chứng minh một chút ngược lại cũng không có gì, dù sao mọi người cũng không ai tin ta...

- Huynh đúng thật là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên à! Hạ Sanh đều kinh sợ, dùng ánh mắt như nhìn quái vật nhìn Dương Khai.

Tiêu Bạch Y cùng Trang Bất Phàm cũng là bộ dáng trố mắt líu lưỡi, dường như ban ngày thấy quỷ.

Dương Khai thực lực mạnh bao nhiêu, cũng chỉ có hai người bọn họ rõ ràng nhất. Hai người này, một người ở trên Luận Đạo Đài bên kia chiến một trận với Dương Khai; một người thì vừa rồi so đấu nguyên lực với Dương Khai!

Nhưng Dương Khai lại với tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, chiến thắng cả hai người.

Với tu vi như thế, làm ra hành động vĩ đại bực này, hiển nhiên là kết quả của lúc bình thường tích lũy, hậu tích bạc phát. Có thể tưởng tượng được, lúc bình thường Dương Khai tu luyện là nỗ lực khắc khổ cỡ nào... Người như vậy, làm sao còn có thời gian đi điều nghiên thuật luyện đan? Còn không thể tưởng tượng nổi trở thành một luyện đan sư cấp Đạo Nguyên... Cho dù một người bắt đầu tu luyện từ trong bụng mẹ, cũng không có khả năng làm được trình độ này đâu!

Thế nhưng qua giọng nói và thần thái của Dương Khai, lại nói rõ hắn đích xác là một luyện đan sư cấp Đạo Nguyên! Điều này làm cho Tiêu Bạch Y cùng Trang Bất Phàm khiếp sợ khó tin được. - Nhưng... cho dù ta chứng minh mình là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên, cũng không có cách nào luyện chế Thái Diệu đan! Dương Khai cau mày nói.

- Ý gì? Lam Huân kinh ngạc nghi hoặc hỏi.

- Luyện đan dù sao cũng phải cần vật liệu chứ? Dương Khai nhìn nàng nói:

- Trên đan phương Thái Diệu đan, tổng cộng cần 19 loại dược liệu, trước đây ta cũng cố ý sưu tập một số vật liệu cần luyện đan, đáng tiếc khó khăn lắm mới gom được 18 loại mà thôi, duy chỉ thiếu một loại trong đó!

"Thì ra hắn lục lọi nhẫn không gian của người khác, là có ý tìm vật liệu luyện chế Thái Diệu đan!" Trong lòng Trang Bất Phàm lóe lên một ý nghĩ, lập tức liền hiểu rõ vì sao trước đó Dương Khai làm ra hành động khiến người ta không sao hiểu được như vậy.

Nếu nói là đánh cướp, hắn chỉ là kiểm tra một chút nhẫn không gian của sư đệ sư muội mình, nhưng không có động tới bất kỳ vật gì liền trả lại, nếu nói không phải đánh cướp, thì hành động của hắn như thế có ý gì chứ?

Tới giờ khắc này, Trang Bất Phàm mới đột nhiên thông suốt!

Suy nghĩ minh bạch điểm này, Trang Bất Phàm không còn chút hoài nghi chuyện Dương Khai tự xưng là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên.

Nếu không phải trước đó vì chuẩn bị luyện chế Thái Diệu đan, Dương Khai đâu có dùng thủ đoạn như vậy để gom góp vật liệu? Có lẽ hắn cũng là bị ép không có cách nào! Trong này dù sao cũng là Tứ Quý Chi Địa, Thái Diệu Bảo Liên lại sắp trưởng thành, hắn bảo vệ ở một bên nửa bước không thể rời đi, chỉ có thể dồn chủ ý tới trên thân người khác.

"Người này..." Trang Bất Phàm khiếp sợ trong lòng, mặt ngoài lại cố áp chế không để lộ ra mảy may.

- Không biết... Dương huynh còn thiếu dược liệu gì, không ngại nói ra đi, chư vị ở đây nhiều người như vậy, nói không chừng có vị nào vừa lúc có chăng! Lam Huân mỉm cười hỏi, sau khi nói xong, bỗng nhiên như nhớ ra điều gì, lập tức nói:

- Chờ một chút, dược liệu luyện đan này tất nhiên vô cùng trân quý, mặc dù có người có, cũng chưa chắc nguyện ý cam tâm tình nguyện cống hiến!

- Ừm! Công chúa điện hạ nói rất đúng! Dương Khai khẽ gật gật đầu đồng ý.

- Nếu người nào không chịu cống hiến ra, cứ đoạt lấy là được! Tiêu Thần hừ lạnh một tiếng.

Vô Thường cười lạnh nói:

- Ngu ngốc! Người ta không nói mình có, ngươi làm sao biết mà đoạt? Chẳng lẽ phải điều tra nhẫn không gian của từng người?

- Cái này có gì không được? Tiêu Thần đáp.

- Hả? Nói như vậy, nếu ta muốn kiểm tra nhẫn không gian của ngươi, ngươi cũng nguyện ý hay sao?

- Nếu ta có dược liệu kia, nhất định sẽ không giữ lại làm của riêng... không cần ngươi tới kiểm tra! Tiêu Thần nghiêm trang đáp.

- Được rồi được rồi! Lam Huân hơi nhíu mày, phất tay cắt ngang lời của hắn, trầm ngâm một hồi, lúc này mới nghiêm mặt nói:

- Ta có một đề nghị, không bằng như vầy... nếu như người nào có vật Dương huynh cần, đồng thời chủ động cống hiến ra, đợi lúc luyện thành Thái Diệu đan, có thể trực tiếp lấy một viên!

- Công chúa điện hạ nói lời này... Thật có thể sao? Dương Khai cả kinh thất sắc.

Những người khác cũng sắc mặt thay đổi mấy lần, tựa hồ đều không nghĩ tới Lam Huân lại đề nghị thẳng thắn như thế!

Dù sao cho dù Dương Khai thật là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên, hơn nữa luyện chế thành công, một lò đan mới có mấy viên chứ? Lời nói trước này lập tức phân ra một viên, bất cứ người nào trong lòng đều có chút không cam lòng.

Lam Huân mỉm cười, nói:

- Cơ hội trước mắt, mỗi người đều ngang nhau thôi. Đàn ông các vị không phải đều là thích đánh cược sao? Thế nào đến lúc này, lại từng người đều co rút lại! Lúc nàng nói câu này, đôi mắt đẹp quét qua từng người:

- Dương huynh giờ này còn chưa nói ra rốt cuộc mình cần là linh dược gì, các vị sợ cái gì chứ! Nói không chừng linh dược kia đang ở trong nhẫn không gian của mình thì sao! Đến lúc đó chỉ cần cống hiến ra là có thể chiếm được một quả Thái Diệu đan... không phải mua bán có lời nhiều sao!?

- Cũng có thể cái gì đều không lấy được! Tiêu Bạch Y nhắc tới một tiếng.

Nếu Dương Khai luyện chế thất bại, đúng là cái gì đều không lấy được!

- Bất quá... Trang mỗ ngược lại còn có một nghi vấn! Trang Bất Phàm chợt lên tiếng.

- Trang huynh mời nói! Lam Huân nhìn lại hắn cười nói.

- Nếu một loại dược liệu cuối cùng Dương huynh cần, có hai người hoặc là nhiều người đồng thời có, thì nên giải quyết như thế nào?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau