VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2156 - Chương 2160

Chương 2158: Ảo trận

Cung Văn Sơn vừa lẩm bẩm, vừa bước đi hướng bên kia.

Khổng Kỳ không khỏi ngẩn người tại chỗ.

Hắn đến đây đúng là muốn Cung Văn Sơn đi xem một chút lối ra kia có cấm chế trận pháp gì không, không nghĩ tới đối phương lại đáp ứng sảng khoái như vậy, hoàn toàn không có ý từ chối.

Điều này không hợp với tính cách của Cung Văn Sơn...

Nghĩ đến đây, Khổng Kỳ hơi biến sắc, vội vàng sãi bước chân, đuổi theo, nói: - Sao có thể để Cung huynh một người một mình mạo hiểm? Khổng mỗ nguyện cùng đi với huynh! Là huynh đệ, tự nhiên phải cùng chung sướng khổ!

- Huynh xác định? Cung Văn Sơn nghiêng đầu nhìn hắn nói chế nhạo.

- Ách... Khổng Kỳ trong lòng chìm xuống, chủ yếu là thái độ của đối phương làm cho người ta phải suy nghĩ, trong lòng hắn không khỏi có chút lo được lo mất, không biết trả lời như thế nào đối phương mới hài lòng, bất quá cuối cùng vẫn cắn răng nói: - Xác định!

- Vậy được rồi! Cung Văn Sơn nhún vai một cái, tiếp tục bước tới phía trước, nói: - Huynh theo sát ta là được!

Nghe vậy, Khổng Kỳ mừng rỡ trong lòng, biết vừa rồi mình trả lời tất nhiên không sai, mặt ngoài lại thản nhiên không đổi sắc, nói: - Đương nhiên đương nhiên, Cung huynh cẩn thận một chút!

Hai người nói như thế, liền ở trước mắt bao người đi tới cửa ra duy nhất kia.

Lúc này, trong đại điện các võ giả ngồi nghỉ ngơi cũng đều chăm chú nhìn vào động tác của Cung Văn Sơn, sợ bỏ sót một chút gì. Năng lực phá giải cấm chế của Cung Văn Sơn trước đó, mọi người đã chính mắt nhìn thấy, nếu cửa ra này có ẩn giấu trận pháp, khẳng định hắn cũng có thể nhìn thấu và phá giải.

Trong lúc nhất thời, mọi người đều nín thở ngưng thần, im lặng chờ đợi kết quả xuất hiện.

Cung Văn Sơn đứng ở phía trước cửa ra kia, cẩn thận quan sát, thần sắc không ngừng biến đổi, làm cho người bên ngoài lo lắng đề phòng, thật lâu, hắn mới thản nhiên nói: - Quả nhiên không sai, cửa ra này chỉ là cửa ra vào bình thường, cũng không có gì nguy hiểm!

Nói đến đây, hắn bước thẳng vào cửa ra kia.

Khổng Kỳ vội vàng đi theo.

Trong chớp mắt hai người liền biến mất, không thấy bóng dáng.

- Giả thần giả quỷ!

Tiêu Thần bất mãn hừ một tiếng, trước thấy sắc mặt Cung Văn Sơn biến đổi mấy lần, còn tưởng rằng Cung Văn Sơn phát hiện cái gì, cuối cùng lại là một kết quả như vậy, lập tức hắn có cảm giác như mình bị đùa bỡn.

Lam Huân mỉm cười, nói: - Vị Cung huynh này... cũng là kẻ cậy tài khinh người!

- Nói xem, các ngươi có phát hiện hay không... Tiêu Bạch Y bỗng nhiên đi tới bên cạnh hai người Tiêu Thần, nhìn quanh một vòng, thần sắc ngưng trọng nói: - Vô Thường không có ở đây!

Tiêu Thần nhướng mày: - Ý gì? Hắn có ở đây hay không, chuyện liên quan gì với chúng ta?

Tiêu Bạch Y nhìn hắn một cái, sau đó dời ánh mắt nhìn về phía Lam Huân.

- Ánh mắt ngươi này là có ý gì? Miệt thị ta ư? Tiêu Thần lập tức không vui.

Lam Huân nhíu cặp chân mày như nghĩ tới điều gì, trầm ngâm nói: - Tiểu Bạch huynh có ý nói... Vô Thường không thể đi vào trong này, là do Cung Văn Sơn ra tay?

Tiêu Bạch Y nghiêm nghị gật gật đầu: - Ta đúng là nghĩ như vậy! Cung Văn Sơn có thể phá giải cấm chế, có lẽ cũng có thể nắm trong tay cấm chế, những người khác trên cơ bản đều vào được, Vô Thường không có đạo lý không vào được. Xuất hiện tình huống như vậy chỉ có một giải thích: là Cung Văn Sơn không có cho hắn đi vào! Nói tới đây, Tiêu Bạch Y thở dài, nhìn Lam Huân chân thành nói: - Công chúa điện hạ... tại hạ là Tiêu Bạch Y của Thanh Dương Thần Điện, cũng không phải cái gì... Tiểu Bạch huynh!

- Ta biết nha... Lam Huân hé miệng cười:

- Bất quá huynh và Tiêu Thần ca ca cùng một họ, ta không tiện xưng hô ngươi, trước Dương Khai kia không phải xưng hô huynh là Tiểu Bạch sao, cho nên ta liền... Tiểu Bạch huynh đối với chuyện này rất để ý sao?

- Hoàn toàn không có! Tiêu Bạch Y thề thốt phủ nhận, trong mắt lóe lên một tia hàn quang, thầm nghĩ trong lòng: "Đợi sau khi ra ngoài, ta phải xé miệng tên kia!"

- Nếu các ngươi trì hoãn, người khác đều đi vào hết, hay là trước đi ra đi! Trong lúc nhất thời Tiêu Thần không chen lời vào được, chỉ có thể đổi đề tài. Lam Huân quay đầu nhìn lại, phát hiện võ giả trong đại điện quả nhiên đều đi ra gần hết, chỉ còn lại có mấy người bọn họ còn đứng chỗ này, lập tức gật đầu nói: - Vậy chúng ta cũng đi thôi!

Tiêu Bạch Y hướng về phía Mộ Dung Hiểu Hiểu nháy mắt ra dấu, hai người lập tức thi triển thân pháp phóng vào cửa ra kia.

- - - - - - - - - - - - - -

- Không xong, trúng kế rồi! Dương Khai vừa vọt qua cửa ra kia, liền không khỏi hô nhỏ một tiếng.

Bởi vì thế giới trước mắt hắn chợt vặn vẹo biến ảo một trận, huyễn hóa ra một mảnh thảo nguyên trống không.

Thảo nguyên này cỏ dài chim bay, trong tầm mắt trời xanh mây trắng, cỏ xanh tươi tốt, nhìn không thấy cuối, nhưng thật ra môi trường cực kỳ xinh đẹp, đây rõ ràng không phải là cảnh tượng Tuế Nguyệt Thần Điện nên có.

- Ảo trận? Dương Khai nhướn mày, dừng chân tại chỗ không nhúc nhích.

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hắn thật ra không có gì bất ngờ, có lẽ bởi vì trước khi tới đây, hắn đã mơ hồ dự cảm được chuyện sẽ phát sinh như thế.

Nguyên nhân chủ yếu tự nhiên là bởi vì Cung Văn Sơn.

Xem theo thủ đoạn đối phó với Vô Thường trước đó và tác phong của Cung Văn Sơn, người này tuyệt đối không bình dị gần gũi, tâm tình bình hòa như thoạt nhìn ở mặt ngoài như vậy, ngược lại, người này dường như không chịu ăn nửa điểm thua thiệt, hơn nữa một bụng ý nghĩ xấu.

Vô Thường chỉ là uy hiếp hắn đôi câu, hắn liền làm cho Vô Thường dừng lại ở ngoài Tuế Nguyệt Thần Điện, trơ mắt nhìn hắn và những người khác đi vào Thần Điện, nội tâm nếm thống khổ và hành hạ... có thể thấy được người này là kẻ trừng mắt tất báo.

Khổng Kỳ bảo hắn đi thăm dò cửa ra duy nhất kia, Cung Văn Sơn sảng khoái đáp ứng, Dương Khai đã cảm thấy có điều gì không thích hợp lắm.

Cung Văn Sơn cũng không giống như hạng người dễ dàng làm ra chuyện dâng hiến, tính cách làm người của hắn nhất định thiếu phẩm cách vô tư cao thượng.

Dĩ nhiên, đây cũng là chuyện thường tình của con người.

Quả nhiên, cửa ra này không phải đúng như lời Cung Văn Sơn nói, ngược lại có một phần vui mừng chờ mọi người.

Chỉ là không biết, ảo trận này rốt cuộc là Cung Văn Sơn tự mình bố trí, hay là Tuế Nguyệt Thần Điện đã có sẵn.

Nếu là do hắn bố trí thì còn dễ làm, dù sao trong thời gian ngắn ngủi, dù Cung Văn Sơn là một chuyên gia trận pháp, cũng không có khả năng bố trí ra ảo trận quá cao thâm, có lẽ hắn chỉ là tế ra một cái trận bài, dùng để cản trở một chút bước chân người đi sau mà thôi. Nếu đúng như vậy, thì ảo trận trước mắt này có thể phá giải rất nhanh, dù sao thực lực của Cung Văn Sơn cũng không cao quá mức.

Mà nếu như Tuế Nguyệt Thần Điện đã có sẵn ảo trận từ trước, thì rất khó giải.

Bởi vì ngay cả Cung Văn Sơn trước đó cũng không có phát hiện bất kỳ đầu mối nào, đầy mặt tự tin vọt vào. Nếu tinh diệu của ảo trận này ngay cả người như Cung Văn Sơn đều bị che mắt, thì mọi người làm sao có thể phá trừ, có lẽ sẽ bị vây khốn ở chỗ này cả đời.

Nghĩ tới điểm này, Dương Khai hít sâu một hơi, bình phục chút khẩn trương trong lòng, tự an ủi mình: - Chỉ mong là do thủ đoạn của tiểu tử Cung Văn Sơn kia bố trí ra...

Nói tới đây, hắn chậm rãi khép lại hai tròng mắt, thoáng cái lại mở choàng mắt ra.

Đồng tử con mắt trái, đã là màu vàng kinh người, uy nghiêm mà trang trọng, phảng phất như có thể xuyên thủng hư không, khám phá vô căn cứ!

Dương Khai từ từ quay đầu, nhìn bốn phía, chốc lát, không khỏi thở ra nhẹ nhõm, cảm thấy còn may mắn.

Đến đây, hắn đã xác định, ảo trận này cũng không phải là bản thân Tuế Nguyệt Thần Điện có sẵn, mà là Cung Văn Sơn lâm thời bố trí. Bởi vì dưới Diệt Thế Ma Nhãn của hắn, rất nhanh hắn tìm được điểm yếu của ảo trận này, cũng khám phá cảnh tượng vặn vẹo hư ảo kia.

Ngẫm nghĩ một lúc, hắn cũng không có dùng sức mạnh phá trận, mà chỉ theo điểm yếu kia đi qua.

Cùng lúc đó, dưới ảo cảnh gần như giống nhau, Lam Huân cầm trên tay một viên Dạ Minh Châu. Dạ Minh Châu tản ra ánh sáng nhu hòa, xua tan cảnh tượng hư ảo ở bốn phía, đồng thời hiện ra một tia sáng ở phía trước nàng, chỉ đường cho nàng đi tới.

Tiêu Thần cứ thế đi theo sát phía sau nàng, hừ lạnh nói: - Ảo trận nhỏ nhoi, cứ để ta phá đi là được, công chúa điện hạ làm gì phiền toái như thế?

Lam Huân hé miệng cười, nói:

- Làm người nên giúp người khác hoàn thành ước vọng chứ! Cung Văn Sơn không tiếc vận dụng trận bài bày ra ảo trận ở đây, chính là muốn làm chậm tốc độ và thời gian của người khác. Nếu chúng ta phá hủy trận pháp này, chẳng phải là toàn bộ mọi người đều đi qua? Bọn họ cũng không cấp cho ta chỗ tốt gì, chuyện lỗ vốn như vậy ta sẽ không làm!

- Công chúa điện hạ... Tiêu Thần ngạc nhiên nhìn chăm chú vào bóng lưng Lam Huân, thế nào cũng không nghĩ tới công chúa điện hạ này từ trước đến nay luôn thuần chân thiện lương, mới ra ngoài thời gian mấy ngày ngắn ngủi, đã bị thế giới này làm ô nhiễm rồi! Trong lúc nhất thời hắn chỉ cảm thấy đau đớn thay cho tâm tính thiện lương của nàng!

Bên kia, hai người Tiêu Bạch Y, Mộ Dung Hiểu Hiểu đều nhắm mắt lại, giống như người mù mò mẫm trong ảo trận. Nhìn bọn họ dường như không quan tâm tới phương hướng, thật ra cũng đang từng chút từng chút đi ra ngoài, cũng không biết rốt cuộc hai người này là như thế nào làm được.

- Ảo trận thôi sao? Nực cười! Ở trước mặt lực lượng tuyệt đối, cái gì đều là cặn bã! La Nguyên một mực vâng chịu chân lý sức mạnh là trên hết. Mặc dù rơi vào trong ảo trận này, hắn cũng không nao núng chút nào, thúc giục nguyên lực, thi triển tuyệt chiêu đánh mạnh ra bốn phía.

Thế nhưng công kích đủ để cho các võ giả Đạo Nguyên Cảnh đều tan xương nát thịt kia, sau khi đánh ra bốn phía đều giống như đá chìm đáy biển ngay cả một gợn sóng đều không có.

Ảo trận này mặc dù là Cung Văn Sơn lợi dụng trận bài trong khoảng thời gian ngắn hấp tấp bố trí ra, nhưng sao có thể bị người tùy tiện dùng bạo lực là phá giải? Cung gia chính là chuyên gia trận pháp, trước khi Cung Văn Sơn bố trí ảo trận này, cũng sớm đã suy tính thêm vào chiến lực của người như La Nguyên, bảo đảm cho dù bọn họ dùng sức mạnh phá giải, cũng không phải trong lúc nhất thời có thể hoàn thành.

Phản ứng của các cường giả đỉnh cao này, trên cơ bản cũng là phản ứng của các võ giả Đạo Nguyên Cảnh khác rơi vào ảo trận.

Hiểu sơ trận pháp, thì sẽ thử tìm mắt trận, phá giải trận này.

Không hiểu trận pháp, dĩ nhiên là chỉ có thể dùng sức mạnh phá hủy.

Mà giống như Dương Khai, Lam Huân như vậy, mượn lực lượng đặc thù tìm điểm yếu của trận pháp, dĩ nhiên là có thể nhẹ nhàng vượt qua ảo trận.

Sau khi tốn thời gian không tới cạn một chung trà, Dương Khai đã vượt qua ảo trận, tầm nhìn trước mắt một lần nữa vặn vẹo biến ảo, trời xanh mây trắng kia lập tức biến mất không thấy, thay vào đó chính là một lối đi xanh đen sâu thẳm.

Dương Khai lập tức thu lại Diệt Thế Ma Nhãn, dưới chân bước một bước, liền đi tới cuối lối đi kia.

Nhìn về phía trước, Dương Khai không khỏi nhíu mày: - Nhiều đường rẽ như vậy ư?

Ở trước mắt hắn, lối đi xuất hiện ít nhất mười mấy ngã rẽ. Mỗi đường rẽ đều không nhìn thấy rõ tình huống bên trong như thế nào, mỗi đường đều làm cho người ta cảm giác rợn cả tóc gáy, tựa hồ đều không có đường về...

Chương 2159: Tuế Nguyệt Quả

Nhiều đường như thế, rõ ràng có an toàn có nguy hiểm, chỉ là nhất thời Dương Khai không biết chọn thế nào, đành cắn răng chọn đại một cái chui vào.

Hắn vừa biến mất, Lam Huân cùng Tiêu Thần cũng đi ra khỏi ảo trận, vừa lúc nhìn thấy bóng lưng Dương Khai.

- Hả... Ánh mát Lam Huân lóe lên. - Còn nhanh hơn cả ta?

- Cái gì? Tiêu Thần ở đằng sau Lam Huân, không thấy phía trước, khó hiểu hỏi.

- Không có gì. Lam Huân lắc đầu, quay người nhìn lại, phát hiện hai người chỉ cách cửa vào mới có 10 bước chân, xung quanh một mảnh trống rỗng, không có dấu vết của người khác. Nàng biết rõ sự lợi hại của ảo trận này, cũng lười để ý sống chết của người khác, nói: - Tiếp tục đi!

Sau đó, hai người đến trước ngã rẽ, Lam Huân cố ý chọn một đường khác với Dương Khai mà đi.

Nơi này dù nhiều ngã rẽ, nhưng không tối tăm, xung quanh có đá phát sáng chiếu rọi.

Dương Khai thả ra thần niệm mở rộng 20 trượng quanh người, vừa cảm giác nguy hiểm, vừa lần mò đi tới.

Đi một hồi, Dương Khai bỗng toát vẻ mặt cổ quái, nghiêng tai lắng nghe, đằng trước có tiếng đánh nhau, còn có mùi máu tanh lan ra.

Trong lòng cả kinh, vội thu hồi thần niệm, nín thở ngưng thần, từ từ đi tới.

Một lát sau, hắn đến bên ngoài một gian đại điện trống rỗng, diện tích dù nhỏ hơn cái ban đầu mọi người đi vào, nhưng cũng không nhỏ.

Nhìn qua là thấy rõ tình hình trong đại điện, không có nhiều chỗ kỳ lạ, chỉ ở giữa có một hồ sâu hơn 4-5 trượng, không biết ban đầu chứa gì, hiện tại đã trống rỗng.

Còn ở bên trái đại điện này, có một cái bàn dài, đặt 2 trái linh quả.

Linh quả này đã đặt ở đây bao nhiêu năm tháng, nhưng nhìn vẫn tươi như mới, còn tỏa ra mùi hương thơm lừng, linh quả không lớn, cỡ chừng nắm tay, nhìn như hai trái đào chín, làm người ta thèm thuồng.

- Đó là... Tuế Nguyệt Quả? Ánh mắt Dương Khai sáng ngời, lập tức nhận ra đó là loại linh quả nào.

Trước đây ở dưới Nguyên Đỉnh Sơn, hắn lấy được ngọc giản của Công Tôn Mộc, tam đệ của Diệu Đan Đại Đế, trong ngọc giản ghi lại chi tiết chủng loại, tên gọi cùng hình dạng các loại linh thảo diệu dược quý hiếm, có cả phương pháp luyện chế.

Dương Khai đã sớm đọc nát nội dung trong ngọc giản, có lý nào lại không nhận ra!

- Tuế Nguyệt Quả, thì ra chỉ có trong Tuế Nguyệt Thần Điện! Lúc này, Dương Khai chợt hiểu ra.

Tuy rằng hắn đã biết Tuế Nguyệt Quả từ trước, nhưng thật không gắn nó chung với Tuế Nguyệt Thần Điện, bây giờ nhìn thấy được mới hiểu rõ.

Tuế Nguyệt Quả, vậy này có hiệu quả kỳ diệu, không có ích thực chất cho võ giả tu luyện.

Nhưng mà, lại không thể bỏ qua tính quý hiểm quan trọng của nó.

Trong ngọc giản Công Tôn Mộc để lại có ghi, Tuế Nguyệt Quả có 2 loại công hiệu hoàn toàn khác nhau. Một loại có thể làm người ta phản lão hoàn đồng, khiến cho cụ già 70 tuổi chỉ trong thời gian ngắn quay về tuổi thanh xuân. Một loại khác như thuốc độc thời gian, có thể khiến người đang trẻ khỏe nháy mắt già đi.

Nếu không hiểu phân biệt Tuế Nguyệt Quả khác nhau, không ai dám tùy tiện sử dụng.

Hơn nữa không nói tác dụng thứ hai, chỉ riêng hiệu quả đầu tiên là nhất định khiến vô số võ giả phát cuồng, nhất là võ giả nữ giới, nào có ai không muốn mình tuổi xuân trẻ mãi, nào có ai không muốn mình vẫn luôn giữ tuổi hoa thời? Nhưng mặc kệ tu vi các nàng có cao cỡ nào, thuật trú nhan tinh thâm ra sao, con dao năm tháng vô tình vẫn sẽ để lại dấu vết trên người các nàng.

Theo thời gian trôi đi, những dấu tích này sẽ càng thêm rõ ràng.

Nhưng nếu có một trái Tuế Nguyệt Quả có thể làm người ta phản lão hoàn đồng, vậy thì khác, ngay cả bà già cũng có thể nháy mắt xinh đẹp hào hoa.

Đương nhiên, không phải nói Tuế Nguyệt Quả chỉ có ích cho nữ giới, đối với những võ giả đã tới đại nạn nhưng vô vọng đột phá, Tuế Nguyệt Quả chính là thuốc hay tăng lên tuổi thọ, nó hoàn toàn có thể làm trạng thái thân thể võ giả trở về mấy chục, mấy trăm năm trước, coi như khi không làm bọn họ tăng thêm mấy chục mấy trăm năm tuổi thọ. Giá trị của vật này, nói một mức nhất định, nó còn quý giá hơn cả Đế Bảo.

Dương Khai nhận ra được Tuế Nguyệt Quả, lập tức lên tinh thần.

Loại linh quả này nếu rơi vào tay người khác, có thể phát huy hiệu quả gì thì không biết, nhưng nếu tới tay hắn thì khác. Hắn là luyện đan sư. Hoàn toàn có thể dùng Tuế Nguyệt Quả làm nguyên liệu chính, luyện chế ra một lò Tuế Nguyệt đan.

Nó là linh đan gần như tuyệt tích, đại biểu có vốn liếng cùng tài sản khổng lồ!

Dương Khai lặng lẽ nuốt nước miếng, ánh mắt quét qua, mới dời chú ý vào giữa đại điện.

Ở đó, có một người một quái vật đang chiến đấu.

Trước đó nghe được tiếng đánh nhau, chính là bọn họ gây ra.

Người, chính là Khổng Kỳ Thất Diệu Thương Hội! Còn quái vật, toàn thân thỏ tươi như máu đúc thành, tràn đầy mùi tanh buồn nôn.

Huyết quái có nửa trên là thân người, cái đầu tròn, hai cánh tay, nửa người dưới lại có dạng như con quay, chạy nhanh chóng trong trong đại điện, hai tay vung lên, mùi máu tanh nồng nặc như đánh vỡ cả không khí.

Trên người Khổng Kỳ bùng lên hào quang nguyên lực, thần sắc ngưng trọng. vội vàng chạy trốn, thỉnh thoảng thi triển chiêu thức uy lực có chừng mực đánh vào huyết quái, có lẽ đang thăm dò nhược điểm của đối phương.

Võ giả như Khổng Kỳ, thường đều là hạng cẩn thận, sau khi gặp kẻ địch mạnh, không có nắm chắc tuyệt đối sẽ không tùy tiện ra tay.

Trước khi Dương Khai tới đây, Khổng Kỳ đã đánh hồi lâu với huyết quái, trên cơ bản đã thăm dò ra chiêu số cùng động tác của đối phương, chỉ tìm cơ hội cho huyết quái một đòn chí mạng.

- Sao lại đi cùng một đường với người này? Ẩn trong bóng tối, Dương Khai cau mày, lúc đó có mười mấy ngã rẽ, hắn chỉ tùy tiện chọn một cái, nhưng không ngờ lại có người nhanh chân đi trước.

Cũng may là Khổng Kỳ đi trước, bằng không lúc này phải đối phó huyết quái sẽ là Dương Khai.

Nhìn chiến trường, Dương Khai lại chuyển sang 2 trái Tuế Nguyệt Quả trên bàn dài, ý tưởng đê tiện không thể khống chế trào ra: "Thừa dịp kẻ này thu hút chú ý của huyết quái, lén cầm đi Tuế Nguyệt Quả... không tính là quá đáng chứ?"

Trước đó Dương Khai chưa từng có giao tiếp gì với Khổng Kỳ, cũng không có ân oán gì, cho nên nảy ra ý này, Dương Khai cũng không ngượng ngùng gì. Nghĩ vậy, hắn liền thi triển ra bí thuật Hư Vô. Thu liễm tất cả khí tức, sau đó cẩn thận đi về phía bên đó.

Thi triển ra bí thuật Hư Vô, Dương Khai không phải thật sự tồn tại trong hư không, mà hoàn toàn ngăn cách khí tức, làm cho người ngoài không thể dùng thần niệm theo dõi sự hiện diện của hắn, trừ khi thần niệm của người kia đủ mạnh để xuyên thủng hư không.

Nhược điểm duy nhất của bí thuật này là - người ta dùng mắt thường có thể thấy được hắn!

Đại điện không lớn lắm, nếu như động tác của Dương Khai quá lớn, đương nhiên sẽ bại lộ hành tung, tuy nhiên nếu hắn chú ý cẩn thận một chút, chờ đến khi đi vào khu mù của Khổng Kỳ và huyết quái, mới đột ngột tung sức chạy tới trước.

Bởi vì không lo bị thần niệm người ngoài phát hiện, cho nên Dương Khai hành động không hề kiêng dè.

Nháy mắt là hắn đã đến trước cái bàn, đưa tay chộp lấy 2 trái Tuế Nguyệt Quả, muốn thu chúng vào nhẫn không gian.

Nào ngờ, đúng lúc này một quầng sáng cấm chế chợt hiện ra, trực tiếp ngăn cản bàn tay của Dương Khai.

"Hỏng rồi!" Dương Khai thầm hô, biết mình đã không thể ăn trộm dưới mắt người ta được.

Quả nhiên, quầng sáng lóe lên, Khổng Kỳ cùng huyết quái đang đánh túi bụi liền phát giác được, quay đầu nhìn tới.

Khổng Kỳ tràn đầy ngạc nhiên, trợn to mắt nhìn Dương Khai, có lẽ không ngờ dưới tình huống hắn không hề phát hiện, có kẻ xuống tay với chiến lợi phẩm mà mình đặt trước!

Hắn không nhịn được trào phúng: - Bằng hữu tu vi không cao, lá gan lại không nhỏ!

- Thường thôi thường thôi! Dương Khai miệng nói vậy, lại bùng nổ nguyên lực, mạnh mẽ đánh vào quầng sáng.

Nếu đã bị phát hiện, hắn dứt khoát trắng trợn ra tay cướp.

Quầng sáng cấm chế này cũng không kém, đã trải qua vô số năm tháng vẫn còn hoạt động được, nhưng chịu một đòn của Dương Khai, cuối cùng vỡ tan.

Dương Khai nhanh nhẹn, một tay cầm một trái Tuế Nguyệt Quả, trực tiếp ném vào nhẫn không gian.

- Ngươi... Khổng Kỳ giận dữ, người nào nhìn thấy cảnh này cũng không thể bình tĩnh được.

Hắn đi vào đây liền phát hiện ra 2 trái Tuế Nguyệt Quả, nhưng còn chưa kịp lấy đi, hồ máu trong đại điện này đã sôi trào, nhanh chóng ngưng tụ ra con huyết quái to lớn này. Khổng Kỳ bất đắc dĩ mới đánh với nó, chỉ mong sớm giải quyết quái vật này rồi đi lấy chiến lợi phẩm.

Nào ngờ giữa đường có Dương Khai nhảy ra, trực tiếp cướp mất thứ vốn thuộc về mình.

Rống....

Tuế Nguyệt Quả bị Dương Khai lấy đi, huyết quái đang chìm trong cuồng bạo hung tàn lại giận dữ gầm lên, như nổi điên xông về phía Dương Khai, vung nắm đấm lớn nện xuống.

- Chiêu này... Ánh mắt Khổng Kỳ co rút, toát ra sợ hãi.

Vừa rồi hắn đánh với huyết quái rất, nghĩ rằng đã hiểu rõ thực lực của đối phương, nhưng không ngờ nó không hề phát huy toàn lực, chỉ riêng một chiêu công kích Dương Khai là có thể thấy, huyết quái này tuyệt đối không dễ đối phó như hắn nghĩ.

Hắn nhìn lại Dương Khai, cười trào phúng, lầm bầm: - Đạo Nguyên nhất tầng cảnh... sẽ bị giết ngay chứ?

Theo hắn thấy, ngay cả mình muốn chống đỡ một đòn này cũng không phải chuyện dễ, đối phương chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh nho nhỏ, còn không phải chuyện nháy mắt là chết?

Chương 2160: Kim Tiền Lạc Địa

Tiếng nổ dữ dội, khí kình cuồng bạo, sóng máu tuôn trào, che phủ mất chỗ Dương Khai đứng.

- Tự tìm đường chết! Khổng Kỳ đứng nhìn, hừ lạnh một tiếng, ánh mắt cũng tìm kiếm kỹ càng trong khu vực hỗn loạn, muốn tìm ra nhẫn không gian của Dương Khai.

Nhưng bên đó trống rộng.

- Sẽ không đánh vỡ nát cả nhẫn không gian đó chứ?

Sắc mặt Khổng Kỳ hơi trắng, hắn không sợ huyết quái lại phát huy thực lực mà hắn không biết, mà là đau lòng bảo bối trong nhẫn không gian của Dương Khai. Không nói Dương Khai vốn có đồ tốt gì, chỉ riêng 2 trái linh quả không bình thường kia, đã có giá trị không kém.

Nếu như nhẫn không gian của Dương Khai thật sự bị huyết quái một đòn đánh nát, vậy toàn bộ vật phẩm trong nhẫn sẽ bị trục xuất vào hư không, không ai có thể tìm được.

Trong khi hắn thất thần, huyết quái lại gào thét, trên người bùng lên hào quang đỏ máu bắn ra xung quanh.

- Xảy ra chuyện gì? Khổng Kỳ nhướng mày, vội nhảy lên cao tránh né ánh sáng đỏ bao phủ.

Đồng thời, ánh sáng đỏ lan tỏa, lập tức bao phủ đại điện. Hình thành một lớp màn sáng màu đỏ, phong ấn toàn bộ cửa ra vào!

Lập tức, màn sáng ở cửa ra lõm vào, một bóng người quỷ dị hiện ra, nhìn giống bị đẩy ra ngoài.

- Còn có chiêu này? Dương Khai tràn đầy kinh ngạc, vừa nói lại vung tay đánh vào quầng sáng.

Ngoài dự liệu, quần sáng này nhìn thì mỏng manh, nhưng cực kỳ cứng cỏi, một đấm bao hàm lực lượng của mình lại không thể đánh phá, chỉ để lại dấu tay mà thôi, hơn nữa còn khôi phục lại trong thời gian cực ngắn.

- Ngươi... Ở trên không trung, Khổng Kỳ liền trợn to mắt như thấy ma giữa ban ngày, ngây người nhìn Dương Khai: - Ngươi còn chưa chết?

Một tên võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, dưới một đòn khủng bố của huyết quái mà không hề bị thương, còn thần không biết quỷ không hay chạy trốn tới cửa ra. Nếu không phải huyết quái nhanh nhẹn, sử dụng thủ đoạn phong ấn cửa ra, vậy thì kẻ này đã chạy mất...

Đến lúc đó, huyết quái cuồng bạo sẽ lấy mình trút giận, kết cục cuối cùng sẽ là mình chưa ăn được thịt dê, cả người đã tanh rình...

- Tiểu tử này quá độc ác âm hiểm, đúng là không phải người mà! Khổng Kỳ hiểu rõ những điều này, một bụng lửa giận ồ ạt tuôn trào, hận không thể lao xuống liên thủ với huyết quái đập cho Dương Khai một trận.

- Ha ha! Chào Khổng huynh, khỏe không! Dương Khai lúng túng chào hướng Khổng Kỳ. Vốn hắn có thể giả chết bỏ chạy, để lại Khổng Kỳ một mình đối phó huyết quái, đáng tiếc... Kế hoạch không theo kịp biến hóa, cuối cùng vẫn bị chặn trong này.

- Khỏe cái rắm! Khổng Kỳ sầm mặt, hừ lạnh nói: - Nhưng nếu ngươi chết, ta sẽ rất thoải mái!

Hắn vốn không quen biết Dương Khai, mới nãy đối phương lại hành động như thế, ấn tượng đầu tiên của hắn tự nhiên không tốt, cảm thấy người này vừa gian lại ác, không thể kết giao, tự nhiên sẽ không nể mặt.

Dương Khai không để ý, mỉm cười nói: - Khổng huynh nói lời này chỉ thấy bề ngoài. Có câu nói, ở nhà dựa cha mẹ, ra ngoài dựa bạn bè...

- Ai là bạn với ngươi? Hắn chưa nói hết, Khổng Kỳ đã nổi gân xanh cắt ngang.

- Được rồi... Dương Khai nghiêm mặt, người lóe lên tránh né sát chiêu của huyết quái. Từ sau khi hắn lén lấy đi 2 trái Tuế Nguyệt Quả, huyết quái này coi hắn như kẻ thù giết cha, nhìn chằm chằm vào hắn công kích dữ dội, không hề để ý tới Khổng Kỳ.

Huyết quái khổng lồ, Dương Khai lại tinh thông lực lượng không gian. Cho nên tránh né không tốn công, chỗ duy nhất làm Dương Khai cảnh giác là trong cơ thể tên này tỏa ra huyết khí quỷ dị, có lực ăn mòn, không ngừng gặm nhấm nguyên lực của mình, muốn xâm nhập thân thể phá rối.

Hắn vừa tránh né công kích của huyết quái, liền nói: - Khổng huynh. vào lúc này sao ngươi không xuống giúp một tay, giết con huyết quái này?

Khổng Kỳ khoanh tay, như xem trò hay, cười trào phúng: - Sao ta phải xuống giúp? Nó tìm tới ngươi, không phải ta, chết sống của ngươi liên quan gì tới ta!

- Khổng huynh nói vậy sai rồi! Dương Khai lắc đầu, lời dứt quãng truyền ra, dưới tình huống di động tốc độ cao, lời của hắn trở nên mơ hồ: - Ngươi đã thấy, hiện tại đại điện này đang bị nó thi triển lực lượng phong ấn, trừ khi giết nó, bằng không chúng ta không thể rời khỏi đây, chẳng lẽ Khổng huynh cam lòng bị nhốt trong này? Khổng Kỳ cười nói: - Ta có thể đợi nó giết ngươi rồi ra tay!

Dương Khai cười xì, nói: - Thứ cho ta nói thẳng, Khổng huynh. Tuy rằng thực lực của ngươi không kém, nhưng muốn một mình giết tên này, e rằng rất khó khăn?

Da mặt Khổng Kỳ co rút, tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng Dương Khai nói là thật.

Nếu là trước khi Dương Khai đến đây, Khổng Kỳ còn có tự tin dễ dàng giết được huyết quái, nhưng bây giờ nhìn nó phát huy ra chiến lực như thế, hiển nhiên trước đó nó cũng có che giấu.

Dù cho Khổng Kỳ vận dụng đòn sát thủ, có muốn giết huyết quái cũng phải trả giá đắt.

Huống chi, trời mới biết đằng sau còn có nguy hiểm gì, không đến buộc bất đắc dĩ, Khổng Kỳ không muốn vận dụng lực lượng đó.

Nghĩ vậy, Khổng Kỳ biến sắc, híp mắt nhìn Dương Khai, thâm ý sâu xa: - Xem ra các hạ cũng không phải hạng bình thường!

Đến giờ hắn mới phát hiện, Dương Khai xoay quanh huyết quái, còn thừa sức nói chuyện với mình! Võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh tuyệt đối không thể làm được, kết hợp biểu hiện quỷ dị trước đó, Khổng Kỳ không khỏi tò mò rốt cuộc kẻ này xuất thân tông môn nào, lại có thực lực đến thế.

- Khổng huynh quá khen! Dương mỗ chẳng qua có chút tự tin vào thân pháp mà thôi! Dương Khai nói rồi, còn cố ý dừng giữa không trung, đợi khi công kích của huyết quái đến trước mặt mới đột nhiên biến mất, nhìn như cố ý khoe khoang.

- Chỉ là thân pháp thôi sao... Khổng Kỳ lầm bầm, không có ý kiểm tra, mà lớn tiếng quát: - Muốn ta ra tay cũng không phải không được, nhưng mà thứ ngươi lấy...

- Chia cho ngươi một trái! Dương Khai như biết hắn muốn nói gì, lập tức đáp.

Vừa nói xong, đã có một thứ bay ra từ bên Dương Khai, Khổng Kỳ nhướng mày, vung tay đón lấy, phát hiện thứ này chính là một trái linh quả đặt trên bàn!

Sảng khoái như vậy?

Dương Khai làm thế lại khiến Khổng Kỳ sững sờ.

- Khổng huynh, hai ta liên thủ giết địch, một nửa chiến lợi phẩm, không thành vấn đề chứ? Ngươi đừng có muốn độc chiếm... Lời của Dương Khai lại truyền đến. Khổng Kỳ xác nhận kỹ càng linh quả trong tay, xác định nó không bị giở trò gì, mới trịnh trọng thu vào nhẫn không gian. Nhàn nhạt nói: - Tuy rằng ngươi làm người ta không thích, nhưng nếu ngươi đã thành tâm, vậy Khổng mỗ hợp tác một lần với ngươi!

Dương Khai mỉm cười: - Khổng huynh quả nhiên là người thẳng thắn!

- Hừ! Kéo chân nó, Khổng mỗ thi triển một chiêu này, cần chút thời gian. Nói rồi, Khổng Kỳ chấn động nguyên lực, lật tay, xuất hiện một cái đồng tiền màu vàng, hét lớn điên cuồng truyền nguyên lực vào đó.

Dương Khai thấy thế, làm sao không biết Khổng Kỳ muốn thi triển bí thuật sát thương to lớn gì, hơn nữa còn dùng bí bảo thi triển ra, khẳng định uy lực không kém, cho nên chần động, tập trung kéo chân huyết quái.

Khổng Kỳ làm vậy, là xuất phát từ tự tin, tuy rằng hắn cảm thấy Dương Khai không phải Đạo Nguyên nhất tầng cảnh bình thường, nhưng không cho rằng Dương Khai mạnh hơn mình. Dương Khai có thể xoay quanh huyết quái lâu như thế, chỉ là vì thân pháp cùng tốc độ xuất chúng. Muốn tạo ra tổn thương chí mạng, vậy chỉ có mình ra tay mới được.

Cho nên hắn không chần chờ gánh vác nhiệm vụ chủ công.

Dương Khai không làm hắn thất vọng, dẫn huyết quái chạy trong đại điện, vẫn không để huyết quái chạm tới một cọng lông. Ngược lại dao động lực lượng bên hắn ngay cản mạnh lên, huyết quái mơ hồ thấy không ổn, càng thêm giận dữ.

Đến một lúc, huyết quái rốt cục từ bỏ truy đuổi Dương Khai, mà quay đầu lại, còn mắt đỏ nhìn chằm chằm Khổng Kỳ, há miệng rống lên, thân thể to lớn hóa thành hào quang đỏ máu phóng về phía Khổng Kỳ.

Ánh mắt Khổng Kỳ co rụt, suýt nữa bỏ qua ngưng tụ bí thuật bỏ chạy.

Đúng lúc này, Dương Khai chợt lóe lên chặn ở phía trước, mười ngón tay vung lên bắn ra Kim Huyết Ti, thoáng cái ánh vàng đầy trời, vô số sợi Kim Huyết Ti quấn lấy, trong thời gian cực ngắn ngưng tụ ra một chiếc khiên vàng rực.

Ầm....

Huyết quái đụng vào tấm khiên vàng, lập tức hiện ra, lùi lại mấy bước, cái khiên Kim Huyết Ti ngưng tụ cũng tan rã, hóa thành vô số Kim Huyết Ti.

Dương Khai vung tay thu hồi vào người, đồng thời trầm giọng hỏi: - Khổng huynh, chuẩn bị xong rồi thì mau ra tay, ta không cản được chiêu thứ hai của nó!

- Vừa lúc, ta mới chuẩn bị xong! Khổng Kỳ cười hắc hắc, sau đó nghiêm mặt, bấm tay bắn đồng tiền vàng ra ngoài, hai tay bay múa, biến ảo pháp quyết, thì thầm: - Kim Tiền Lạc Địa, Hỗn Nguyên Nhất Khí!

Vù vù vù....

Đồng tiền vàng giữa không trung bỗng hóa thành hai, hai thành bốn, bốn thành tám...

Trong nháy mắt, tiền đồng bay đầy trời.

Mỗi một đồng tiền khi bay phát ra tiếng ông ông, có năng lực co rút rất mạnh, không ngừng to ra nhỏ lại.

Thần niệm của Khổng Kỳ khống chế, vô số đồng tiền đồng loạt bắn về phía huyết quái.

Huyết quái cũng cảm nhận được, vội lùi ra sau, nhưng tốc độ của nó có nhanh, làm sao nhanh hơn bí bảo quỷ dị này?

Trong nháy mắt, huyết quái đã bị một đồng tiền đuổi kịp, đồng tiền vàng bỗng nhiên to ra, tròng vào người huyết quái, siết lại thật chặc, trói buộc động tác của nó.

Sau đó, đồng tiền thứ 2, thứ 3 giáng xuống, cũng tròng lên người huyết quái, khiến nó hành động càng không tiện.

Ngày càng nhiều đồng tiền rơi xuống, trong thời gian cực ngắn huyết quái hoàn toàn bị trói, từ đầu đến chân thân thể khổng lồ bị vô số đồng tiền vàng trói kín, không một khe hở.

Chương 2161: Mỗi người một ngã

Thấy cảnh này, Dương Khai mơ hồ dự đoán được động tác tiếp theo của Khổng Kỳ, vội vàng lóe lên chạy đi xa.

Quả nhiên, ngay khi hắn hành động, Khổng Kỳ bỗng nhiên trầm giọng quát: - Chết!!

Dứt lời, tiếng ông ông vang lên.

Vô số đồng tiền vang nháy mắt hóa thành vũ khí sắc bén kinh người, mạnh mẽ co lại, cắt vào thân thể huyết quái...

Ánh sáng tan đi, vô số đồng tiền lại hóa thành một cái, Khổng Kỳ liền thu về.

Chỗ huyết quái đang nằm thoáng cái sụp xuống, biến thành những mảnh mỏng như cánh ve, hóa thành bãi nước chảy tràn đầy đất.

Trong đại điện lan tràn mùi khiến người ta muốn ói.

- Không chịu nổi một đòn! Khổng Kỳ tiêu sái hạ xuống, hừ lạnh, nếu không phải sắc mặt của hắn hơi trắng, lời này sẽ càng thuyết phục hơn.

Một chiêu vừa rồi hiển nhiên làm hắn tiêu hao không nhỏ.

Dương Khai mỉm cười, đang muốn đi lên nói chuyện, đột nhiên biến sắc, tập trung nhìn xung quanh.

- Sao vậy? Khổng Kỳ thấy Dương Khai đột nhiên như thế, không khỏi nhíu mày hỏi.

- Khổng huynh... ngươi không phát hiện, lực lượng cấm chế trong phòng này còn chưa tiêu trừ hay sao? Dương Khai nhìn cửa ra vào, hỏi.

Nghe hắn nhắc nhở, Khổng Kỳ mới phản ứng lại nhìn quanh, kinh ngạc: - Đúng vậy thật, sao lại thế này?

- Có 2 khả năng! Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, nghiêm mặt nhìn hắn, nói: - Khả năng đầu tiên, bản thân phòng này có cấm chế, không liên quan tới huyết quái. Cho nên dù nó chết, quầng sáng cấm chế này cũng không biến mất.

- Vậy khả năng còn lại... Khổng Kỳ không phải ngu ngốc, nào không hiểu Dương Khai muốn nói gì, nhìn xuống dưới đất, quát khẽ: - Nó còn chưa chết!

Hắn vừa dứt lời, bãi máu đỏ dưới đất nhanh chóng di chuyển, đồng loạt chảy vào trong hồ giữa phòng, như là vật sống.

- Thật sự còn chưa chết? Khổng Kỳ cả kinh.

Huyết quái đã bị hắn thi triển bí thuật phối hợp bí bảo công kích cắt thành vô số lát mỏng, ngay cả như thế cũng không tiêu diệt được, đủ thấy mức quỷ dị của nó.

- Hồ máu là mấu chốt! Dương Khai phát giác.

Hắn vừa nói, máu trong hồ không ngừng sôi trào, tuôn ra bọt khí, nhìn kiểu này lại sắp sinh ra huyết quái nữa.

- Đúng là phiền phức! Khổng Kỳ không nhịn được lùi lại mấy bước, kiêng dè đề nghị: - Không bằng hai ta liên thủ, công phá cấm chế, chạy trước thì hơn!

Cái thứ kỳ quái giết không chết như vậy, Khổng Kỳ thật sự không muốn đánh nữa.

Dương Khai đứng yên, không hề nghe thấy.

- Ngươi có nghe ta nói không? Khổng Kỳ nhướng mày quát.

- À... Cuối cùng Dương Khai cũng lên tiếng: - Không cần rắc rối như thế, ta lại chợt có ý hay hơn!

- Cái gì? Khổng Kỳ ngạc nhiên hỏi.

Nhưng Dương Khai không trả lời, mà đi tới đứng trước hồ máu, làm ra tư thế cổ quái, đưa bàn tay chụp tới trước, đồng thời hít sâu quát to: - Hải Nạp Thần Công, hút cho ta!

- Là cái thứ gì? Khóe miệng Khổng Kỳ co rút, thật không biết phải nói Dương Khai thế nào nữa. Với kiến thức lịch duyệt của hắn, tới giờ cũng chưa nghe qua cái tên công pháp Hải Nạp Thần Công nào. Có thể thấy công pháp này hoặc là Dương Khai tự bịa ra, hoặc là một loại công pháp thấp kém rác rưởi.

Nhưng ngay sau đó, cảnh tượng xuất hiện làm cho Khổng Kỳ trừng lọt cả mắt.

Hồ máu sôi trào, lại thật sự bị Dương Khai hút lên, cuồn cuộn chảy vào tay hắn, biến mất tăm!

Máu trong hồ càng sôi trào, mơ hồ nghe thấy tiếng gào thét giãy giụa, nhưng bởi vì huyết quái chưa hình thành thân thể, không có sức chống cự, chỉ có thể bị lực lượng dẫn dắt mà hội tụ vào bàn tay Dương Khai.

Bàn tay của Dương Khai lúc này như cái hố không đáy, đón nhận máu loãng tràn đầy khí tức tà ác.

Khổng Kỳ nhìn choáng váng, trong lòng dấy lên sóng gió động trời, không ngừng dụi mắt, tự nói đây là ảo giác...
Nhưng nhìn kiểu gì, cảnh tượng này vẫn vô cùng chân thật.

Cùng lúc, Dương Khai vẫn duy trì tư thế cổ quái, ở điểm mù không thấy được của Khổng Kỳ, bàn tay đang cầm Huyền Giới Châu, thần niệm trao đổi với pháp thân: - Ngươi xác định có thể luyện hóa được những thứ này?

Pháp thân trả lời: - Trong số máu này chứa đựng năng lượng cực kỳ khổng lồ, nó có tác dụng lớn đối với ta, Phệ Thiên Chiến Pháp không gì không cắn nuốt được, một chút máu này thì có là gì? Ngay cả võ giả Đạo Nguyên Cảnh mà ta cũng luyện hóa hai tên rồi!

- Được rồi, nếu ngươi nói vậy... Dương Khai không nói nữa, vừa rồi nếu không phải pháp thân bỗng nhiên truyền tin, hắn đã không vận dụng Huyền Giới Châu, hút hồ máu này vào trong Tiểu Huyền Giới. Ngừng một chút, lại căn dặn: - Nhưng ngươi nên cẩn thận hơn, nhất định đừng để những tà ác tạp niệm đó làm bẩn thần thức!

- Ta biết rồi!

Trong đại điện, thần sắc Khổng Kỳ biến ảo không ngừng, kinh ngạc, khiếp sợ, hoảng hốt...

Thời gian trôi dần, hồ máu phát ra một tiếng kêu rên mờ mịt, sau đó biến mất.

Đồng thời, quầng sáng cấm chế giam cầm phòng này cũng tự sụp đổ.

Đợi cho hút cạn máu, Dương Khai mới thu tay lại, dồn khí đan điền, ra dáng như thu công.

Xoay người lại, hắn còn không quên vỗ bụng, ợ một cái, giống như vừa ăn rất no.

Khổng Kỳ nhìn mà xanh mặt...

- Khổng huynh, hợp tác vui vẻ! Không hổ là xuất thân tinh nhuệ Thất Diệu Thương Hội, một chiêu Kim Tiền Lạc Địa vừa rồi thật làm ta mở rộng tầm mắt, quả nhiên người nổi danh tất có thực học, danh tiếng của Khổng huynh quả thật là đúng... Nói tới đây, hắn ngừng một chút, nghiêng đầu nhìn Khổng Kỳ: - Sao ngươi lại làm vẻ mặt như vậy?

Khóe miệng Khổng Kỳ co rút:

- Ta chỉ là muốn hỏi, thân thể ngươi... không có phản ứng khác thường gì sao?

- Không có! Dương Khai đáp, vừa nói còn đi tới trước.

Khổng Kỳ vội vàng lùi lại, giơ tay lên: - Ngươi đừng qua đây, đứng đó nói được rồi.

Nếu nói trước đó thái độ của Khổng Kỳ đối với Dương Khai là cảnh giác chán ghét, vậy hiện tại đơn thuần là ghê tởm... Hắn nhìn Dương Khai, giống như thấy một con bọ bò ra từ hố phân, thật là không dám nhìn tới.

- Xem ra Khổng huynh là người ưa sạch sẽ mà. Dương Khai nhe răng cười, hàm ý sâu xa.

- Cái này không liên quan tới sạch sẽ! Khổng Kỳ cố nén cảm giác bụng khó chịu, nói thật nhanh, nói xong liền ngậm chặt miệng mũi.

- Đúng rồi, còn có một chuyện phải nói cho Khổng huynh, linh quả đó, ngươi nên chờ đến khi trở về, hỏi ý trưởng bối trong thương hội, phân biệt rõ ràng chủng loại hiệu quả rồi mới tính, dừng có ăn tùy tiện. Dương Khai chuyển lời, không yên lòng dặn dò một câu.

Dù sao hai trái Tuế Nguyệt Quả nhìn thì giống nhau, nhn kỳ thật có khác biệt lớn, một trái Dương Khai đưa cho Khổng Kỳ... có chút vấn đề.

Nếu vì vậy mà Khổng Kỳ gặp họa, vậy hắn cũng khó thoát liên quan.

- Chuyện này không cần ngươi nhắc nhở. Khổng Kỳ nhíu mày, thầm cảm thấy Dương Khai quá mức quan tâm.

- Vậy thì được. Dương Khai mỉm cười.

- Chuyện đến đây, không bằng chúng ta...

Nhưng hắn còn chưa hết lời, Khổng Kỳ đã chắp tay: - Cáo từ!

Quay người lại, chạy khỏi đại điện này.

Thậm chí còn không nói một câu xã giao sau này gặp lại, giống như không bao giờ muốn gặp lại Dương Khai nữa.

- Chạy nhanh thật! Dương Khai nhìn hướng hắn biến mất, lầm bầm, trầm ngâm một hồi, cũng không quay đầu đi về, mà đi theo hướng Khổng Kỳ rời đi.

Tuy rằng hắn vô tình chọn đúng lối đi như Khổng Kỳ, nhưng bây giờ trở về thì cũng đã trễ, có thể những võ giả khác đã thoát khỏi ảo trận, tràn vào những con đường khác nhau.

Dù hắn có chọn lại, cũng sẽ trùng đường với người khác, dứt khoát không lãng phí thời gian.

Sau đại điện này, vẫn là đường đi có gắn đá phát sáng, trên đường còn có mấy cấm chế nhỏ, nhưng đều bị Khổng Kỳ đi trước phá giải.

Dương Khai cũng đi một đường bình yên.

Đi chừng nửa canh giờ, Dương Khai bỗng nhiên nhướng mày, mỉm cười nói với bóng người đứng đằng trước: - Khổng huynh, sao ở đây chờ ta? Có phải gặp rắc rối gì không?

- Không có. Khổng Kỳ thấy hắn tới gần, không khỏi cảm thấy hoảng sợ, lùi lại mấy bước: - Chỗ này có lối rẽ, ngươi đi đường nào?

Dương Khai nghe vậy, nhìn ra phía trước, phát hiện quả nhiên lại có lối rẽ, nhưng không nhiều, chỉ có 2 đường mà thôi.

Hắn đảo mắt một vòng, liền hiểu được vì sao Khổng Kỳ cố ý chờ ở đây.

Hiển nhiên người này không muốn đi cùng đường với mình, cho nên ở đây xác nhận trước, thậm chí không tiếc chậm trễ thời gian.

- Khổng huynh muốn đi đường nào? Dương Khai híp mắt cười nói.

Khóe miệng Khổng Kỳ co rút, nói:

- Ngươi đi đường nào, ta đi đường còn lại!

- Vậy sao... ta còn muốn cùng Khổng huynh...

- Chuyện này không cần nói! Khổng Kỳ vội vàng quát ngừng, lạnh lùng nói: - Mau chọn đi, đừng rề rà nữa!

- Vậy đi bên này. Dương Khai thuận tay chỉ đường bên phải.

Dứt lời, Khổng Kỳ đã lóe lên lao vào đường bên phải, nhanh chóng mất bóng.

- Người này thật là thú vị! Dương Khai nhìn hắn biến mất, cười hắc hắc, quay lại bước vào đường bên phải.

Thật ra, dù cho Khổng Kỳ không ở đây cố ý chờ, hắn cũng sẽ chọn hướng khác, dù nói đằng trước có người mở đường là rất tốt, nhưng nếu có thứ gì tốt thì cũng sẽ rơi vào tay người ta, Dương Khai không muốn thấy điều này.

Một đường đi tới, cũng coi như bình yên, dù có mấy cái cấm chế nhỏ, đều bị Dương Khai thuận lợi phá giải.

Đến một lúc, đằng trước lại xuất hiện ánh sáng, Dương Khai lên tinh thần, ngẩng đầu nhìn tới, phát hiện nó là một cánh cửa, hào quang chói mắt phát ra từ trong đó.

Chương 2162: Tuế Nguyệt Giai Thê

Đường dần sáng ngời, Dương Khai không khỏi nhanh chân hơn.

Không lâu sau, hắn đi qua cánh cửa đó.

Đập vào mắt là bậc thang ngọc trắng không tỳ vết, dài không biết bao nhiêu, mắt nhìn không tới cuối, thần niệm cũng không nhìn ra được.

Dưới bậc thang, bên tay phải có một tấm bia đá, trên đó khắc hàng chữ to.

Dương Khai cúi đầu nhìn, thì thầm:

- Tuế Nguyệt Giai Thê?

Hắn mờ mịt, nhíu mày, không biết trên bậc thang ngọc trắng này chứa đựng huyền diệu gì, không dám tùy tiện đi tới, tránh cho gặp phải nguy hiểm.

May mà chỗ này không có người ngoài, hắn nghĩ một hồi, trực tiếp gọi ra Hoa Thanh Ti.

Dù sao Hoa Thanh Ti cũng là đệ tử Tinh Thần Cung, còn chuẩn bị rất lâu cho Tứ Quý Chi Địa, hẳn là biết nhiều về Tuế Nguyệt Thần Điện.

Hào quang lóe lên, Hoa Thanh Ti xuất hiện.

Đầu tiên nàng mờ mịt nhìn xung quanh, không rõ hiện tại mình đang ở chỗ nào.

- Chỗ này là Tuế Nguyệt Thần Điện! Dương Khai nói.

- A? Hoa Thanh Ti kinh ngạc, sau đó lại mừng rỡ: - Ngươi quả nhiên tìm được Tuế Nguyệt Thần Điện?

- Ừm, cơ duyên trùng hợp, không biết sao nó tự hiện ra. Dương Khai nói: - Cô xem cái này đã...

Nói rồi, Dương Khai chỉ vào bia đá.

Hoa Thanh Ti nhìn bia đá, người chấn động: - Tuế Nguyệt Giai Thê?

- Quả nhiên cô biết... Dương Khai chú ý tới, liền biết nàng có hiểu biết về Tuế Nguyệt Giai Thê, liền nói:

- Nói nghe thử, trong này có lai lịch gì!

Hoa Thanh Ti hít sâu một hơi, bình ổn tâm tình kích động, trầm giọng nói: - Tuế Nguyệt Giai Thê, nghe nói chứa dựng lĩnh ngộ cùng nắm giữ lực lượng năm tháng của Tuế Nguyệt Đại Đế, người bước qua bậc thềm này, có thể thu được lực lượng năm tháng tẩy rửa bản thân, có lợi lớn cho võ giả!

Ánh mắt nàng sáng lên, nóng lòng muốn thử.

- Vậy nếu thất bại thì sao?

Dương Khai nhíu mày.

Hoa Thanh Ti ngẩn ra, ngập ngừng một hồi, mới nói: - Không biết... hẳn là sẽ có hậu quả nghiêm trọng gì đó.

Dương Khai gật đầu, xem ra Hoa Thanh Ti không biết quá nhiều về Tuế Nguyệt Giai Thê, nhưng so ra còn đỡ hơn mình.

Thấy Dương Khai trầm ngâm, Hoa Thanh Ti mím môi, nói: - Mặc kệ ngươi có muốn đi hay không, ta muốn lên thử xem!

Dương Khai liếc nàng, mỉm cười nói:

- Nếu coi như là cơ duyên, tự nhiên không thể bỏ qua.. À... gọi Nhược Tích ra mới được.

Nói rồi, hắn vung tay, gọi ra Trương Nhược Tích.

Giải thích chỗ huyền diệu của Tuế Nguyệt Giai Thê cho Trương Nhược Tích, Dương Khai nhìn nàng nói: - Có lên hay không, tự ngươi quyết định, tuy rằng ta không biết thất bại sẽ có hậu quả gì, nhưng sẽ không tốt lành. Nhưng ngươi yên tâm, nếu thật có chuyện, ta sẽ thu ngươi vào Tiểu Huyền Giới.

- Ta muốn đi lên! Ngoài dự liệu của Dương Khai, Trương Nhược Tích nghe xong, chẳng những không chần chờ do dự, mà lại rất tích cực biểu lộ.

Hoa Thanh Ti mỉm cười, nói: Tiểu nha đầu nhỏ tuổi, nhiệt tình lại không nhỏ...

- Nếu thế, vậy đi chung thôi. Dương Khai gật đầu, nghiêm túc dặn dò: - Các ngươi không được cách xa ta quá, nếu không thật xảy ra chuyện gì, ta không kịp thu các ngươi vào Tiểu Huyền Giới.

Trương Nhược Tích hồi hộp gật đầu, sắc mặt kích động mà đỏ lên, Hoa Thanh Ti lại cười duyên nói: - Vậy ngươi phải đi theo sát tỷ tỷ nha...

Dương Khai liếc nàng, cười xì, bước lên bậc thềm bạch ngọc.

Hoa Thanh Ti cùng Trương Nhược Tích thấy vậy, đều nghiêm mặt, sóng vai bước lên.

Bỗng nhiên, một cỗ lực lượng màu trắng trào ra từ bậc thang, hóa thành mây mù bao phủ dưới chân ba người, làm bọn họ sinh ra cảm giác như đi trên mây.

Đồng thời, thân thể Dương Khai chấn động, hắn bỗng cảm nhận một cỗ lực lượng kỳ lạ tràn vào người, như thuốc kích thích, tẩy rửa nguyên lực cùng lực thần thức, khiến chúng càng thêm hùng hồn ngưng tụ.

Lực lượng này không nói rõ được, nó như năm tháng trôi qua, mà đi theo thời gian, lực lượng lại không ngừng tăng trưởng.

Rõ ràng chỉ mới khoảng khắc, nhưng ba người lại cảm thấy thật lâu.

Cảm giác kỳ diệu quấn quanh trong lòng.

Dương Khai nhìn qua, phát hiện Trương Nhược Tích cùng Hoa Thanh Ti đều bình thường, xác định hai người không sao, mới lại đi lên một bước.

Cảm giác càng mãnh liệt hơn ập tới, Dương Khai chấn động tinh thần, mở rộng tâm thần đón nhận lực lượng năm tháng trên bậc thang tẩy rửa, nguyên lực cùng thần thức ngày càng hùng hồn tinh túy.

Ban đầu, Dương Khai còn có thể quan sát tình huống của Hoa Thanh Ti cùng Trương Nhược Tích, miễn cho hai người không chịu nổi lực lượng năm tháng, xảy ra chuyện gì. Nhưng dần bước lên, Dương Khai dần chìm đắm trong cảm giác trở nên mạnh mẽ cực kỳ chậm chạp mà nhanh chóng này, nhất thời không thể rút ra được.

- Đây là lực lượng năm tháng? Dương Khai nhướng mày, khen ngợi: - Lực lượng thật kỳ lạ! Rõ ràng chỉ trong thời gian rất ngắn, nhưng lại làm người ta cảm giác như trải qua thật lâu, giống như tu luyện hồi lâu... Lực lượng kỳ lạ này, chỉ hơn chứ không kém lực lượng không gian!

Trong lòng đang suy nghĩ lung tung, bỗng nhiên có dao động lực lượng từ đằng trước truyền tới.

Dương Khai chấn động, thu liễm tâm thần nhìn tới, chỉ thấy cách mình 7-8 bậc thang, Trương Nhược Tích từng bước đi lên, quần áo bị mồ hôi thấm ướt, bao bọc hiện ra đường cong tuyệt diệu. Theo nàng bước đi, trong thân thể nhỏ bé đột nhiên trào ra quầng sáng năng lượng, ầm ầm lan tỏa.

- Giỡn chơi hả! Dương Khai suýt nữa trừng lọt cả mắt.

Hắn không biết Trương Nhược Tích đi lên trước mình từ khi nào, hơn nữa còn đi xa nhiều bậc như vậy, thế cũng thôi, mấu chốt là vừa nãy rõ ràng Trương Nhược Tích đột phá một tầng nhỏ, đã là Phản Hư lưỡng tầng cảnh!

Nếu không phải tận mắt thấy được, có thế nào Dương Khai cũng không tin được.

Dù sao mấy ngày trước Trương Nhược Tích mới đột phá Phản Hư Cảnh, thế mới bao lâu, lại đột phá một tầng nhỏ, quả thật không thể tưởng tượng.

Bản thân Dương Khai dù có thu hoạch không nhỏ trên Tuế Nguyệt Giai Thê, nhưng cũng không theo kịp trình độ như Trương Nhược Tích.

Quả nhiên tiểu nha đầu này có cổ quái mà! Dương Khai hồi tưởng ngày nàng thăng cấp Phản Hư Cảnh, sau lưng hiện ra bóng người to lớn, một bụng thắc mắc, thật không biết lực huyết mạch của nàng là gì, lại khiến nàng thăng cấp nhanh như vậy.

Dương Khai há miệng, muốn gọi Trương Nhược Tích, miễn cho nàng đi quá xa mình, nhưng phát hiện mặc kệ thế nào cũng không hô lên một chữ, ngay cả thần thức cũng không đi ra được, vừa ló ra đã bị áp chế trở vào.

Hắn quay lại nhìn, thấy cách mình 6-7 bậc là Hoa Thanh Ti, đang toát đầy mồ hôi, gian khổ bước tới, thần thái khó mà đi nổi.

Quả nhiên Tuế Nguyệt Giai Thê không phải kiểm tra tu vi cao thấp, nếu là thế, nên là Hoa Thanh Ti đi tận đằng trước mới phải, nói gì cũng không đến lượt Trương Nhược Tích tu vi thấp nhất.

Dương Khai trầm ngâm, dừng lại chờ đợi Hoa Thanh Ti. Theo hắn thấy, Hoa Thanh Ti có thể không chịu nổi trước tiên, hắn nhất định phải đợi đến lúc thích hợp thu nàng về Tiểu Huyền Giới!

Về phần Trương Nhược Tích, Dương Khai hoàn toàn có thể đuổi theo sau.

Sự thật quả như Dương Khai đoán trước.

Đi được một nửa Tuế Nguyệt Giai Thê, cuối cùng Hoa Thanh Ti không chịu nổi lực lượng năm tháng tẩy rửa, đi trên bậc thang có thể thu được lợi ích liền hóa thành đau khổ, lực lượng năm tháng ăn mòn làm nàng cảm giác như thanh xuân trôi đi, luống cuống ngẩng đầu lên, nhìn về phía Dương Khai, muốn hô lên.

Ngay lúc này, lại không nói ra được một chữ nào, nóng nảy toát hết mồ hôi.

Cũng may Dương Khai luôn chú ý tới nàng, vừa phát hiện ra, vội vung tay lên, trực tiếp thu nàng vào Tiểu Huyền Giới.

Đến lúc này, Dương Khai ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy bóng dáng mơ hồ của Trương Nhược Tích, tiểu nha đầu bỏ Dương Khai lại mấy chục bậc thang, hơn nữa vẫn chìm đắm trong lợi ích không rút ra được, bước chân không ngừng nghỉ, vẫn đi lên trên.

Thấy thế, Dương Khai nào dám chần chờ, dồn hết sức tiếp tục đi lên, muốn kéo gần khoảng cách với Trương Nhược Tích.

...................

Ở một chỗ trong Tuế Nguyệt Thần Điện, trong đại điện tối tăm vô biên, mơ hồ truyền ra tiếng hít thở trầm thấp cùng nhịp tim mạnh mẽ, một cỗ uy áp không rõ tràn ngập đại điện. Nếu có sinh linh đến đây, sợ là sẽ lập tức tê liệt ngã xuống, uy áp nặng núi núi cao, ngay cả Đế Tôn Cảnh cũng phải run rẩy.

Bỗng nhiên, trong bóng tối bùng lên hai tia sáng đỏ dài, cùng tiếng thở nặng nề, hai đường sáng đó bỗng phình to - đó là ánh mắt to như chiêng đồng.

Đó là đôi mắt dã thú tràn đầy giết chóc dã tính, mắt vàng, tròng mắt đỏ, tràn ngập hung bạo.

- À? Đám trùng nhỏ cuối cùng tìm được Tuế Nguyệt Thần Điện rồi sao? Âm thanh như sấm rền vang lên trong đại điện, đồng thời, trong bóng tối phun ra ánh lửa chói lọi.

Ánh lửa đến từ một còn quái thú cả người thiêu đốt ngọn lửa, nó cao chừng 3 tầng lầu, như hổ như trâu, như đúc từ ngọn lửa, trán có sừng đỏ sẫm, trên lưng mọc hai cánh, trên thân phủ vảy, uy phong lẫm liệt.

- Xem ra nhiệm vụ của bổn đại gia sẽ nhanh chóng hoàn thành... Đã bao nhiêu năm.... Cuối cùng bổn đại gia được tự do rồi! Âm thanh rung động cả đại điện truyền ra từ bụng dị thú này, nó đứng lên, mắt nhìn xung quanh, như có thể xuyên thủng hư không.

Vừa nhìn, nó vừa lẩm bẩm: - Để cho bổn đại gia coi thử, đám trùng nhỏ này có ai hơn người.

Ánh mắt nó quét qua, mấy chục võ giả trong Tuế Nguyệt Thần Điện đều không thoát khỏi quan sát, nó vừa nhìn còn quên bình luận: - Ừ, tên này tư chất không kém, nhưng mà... Hừ, còn chưa lọt mắt bổn đại gia. Hả... Tiểu nha đầu này có chút quái, thể chất không kém, tu vi không cao lại có Đế Bảo hộ thân, là con cháu Đại Đế nào? Ừ, tuy rằng miễn cưỡng điều kiện kèm theo, nhưng... Thôi quên đi, đám Đại Đế đều không phải thứ gì dễ chơi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau