VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2131 - Chương 2135

Chương 2133: Vô danh sơn cốc

- Tuy nhiên, bởi vì Tinh Ấn xuất hiện, sẽ dẫn tới Tứ Quý Chi Địa lần này nguy hiểm hơn năm trước rất nhiều, cho nên ngoài việc tìm Tinh Ấn, các ngươi nhất định phải nhớ kỹ, phài đảm bảo an toàn của mình! Các ngươi đều là tương lai của tông môn, bất cứ ai chết đi cũng là tổn thất của tông môn, cho nên bổn cung muốn các ngươi rút ra yên lành!

- Rõ! Cám ơn Cao trưởng lão quan tâm! Chúng đệ tử đồng loạt đáp.

- Cao trưởng lão, Tinh Ấn kia, cụ thể như thế nào? Tiêu Bạch Y hỏi.

- Tinh Ấn... hình dạng hoa văn không cố định, nhưng nếu lấy được nó, nó sẽ in vào một chỗ trên người các ngươi, hóa thành một loại hoa văn, các ngươi nếu thật có cơ duyên lấy được, tự nhiên sẽ biết.

- Đệ tử đã hiểu! Tiêu Bạch Y gật đầu.

- Mặt khác, Tinh Ấn có thể chuyển dời, sau khi mang nó ra, có thể chuyển giao cho tông môn! Đương nhiên, coi như trả công, bất cứ ai trong các ngươi lấy được Tinh Ấn, ngày sau đều có tư cách vào Toái Tinh Hải!

Mọi người nghe vậy, hít thở dồn dập, kích động vô cùng.

- Vậy.... nếu như đệ tử may mắn lấy được 2 cái hoặc hơn thì sao? Tiêu Bạch Y lại hỏi.

Cao Tuyết Đình nói: - Tự giữ lại một cái, còn lại giao cho tông môn, tông môn cũng sẽ ban thưởng tương ứng!

Nói đến đây, nàng bỗng quay sang nhìn Dương Khai: - Ngươi cũng vậy!

- Ta? Dương Khai bất ngờ.

- Không sai! Cao Tuyết Đình khẽ gật đầu: - Dù nói ngươi không phải đệ tử Thanh Dương Thần Điện ta, nhưng nếu ngươi chiếm một danh ngạch Thần Điện ta, vậy đương nhiên phải tuân theo quy củ trong đó.

- Được rồi. Dương Khai bất đắc dĩ gật đầu, hắn cũng không mạnh mẽ gì, xem chừng khi hắn đi ra từ Tứ Quý Chi Địa, Thanh Dương Thần Điện cũng sẽ kiểm tra kỹ càng người hắn, xem có lấy được Tinh Ấn gì không.

- Cần nói là những điều này, còn lại... không có gì đáng nói, các ngươi tự nhiên đi. Cao Tuyết Đình dứt lời, lại đến đầu thuyền, lẳng lặng đứng như pho tượng.

Ngoài lâu thuyền, Hạ Sanh vẫn tiến lên cùng tốc độ, mặt mày cầu xin, lớn tiếng gào thét, hẳn là đang xin tha.

Nhưng mà Cao Tuyết Đình lại không thèm liếc một cái.

Hạ Sanh bất đắc dĩ, đành đưa mắt nhìn Tiêu Bạch Y, muốn cầu xin Tiêu Bạch Y có thể nói tốt mấy câu giúp mình.

Tiêu Bạch Y quyết đoán quay đầu sang hướng khác...

Trên lâu thuyền, Dương Khai nhíu mày, lặng lẽ trầm tư.

Hắn đang nghĩ có thể tìm Cao Tuyết Đình lấy một phần tư liệu về Tứ Quý Chi Địa.

Nhưng mà nữ nhân này vui buồn khác thường, hơn nữa vì chuyện trước đó, Dương Khai không muốn có tiếp xúc với nàng, miễn cho bị nàng nhìn ra điều gì.

Trong khi hắn chần chờ, chợt cảm giác có người lén chọt mình.

Quay đầu nhìn lại, phát hiện có một cô gái ngồi gần đó, đang mím môi hồng nhìn mình.

Cô gái này khoảng 20 tuổi, nhưng tuổi thật thì chắc chắc không phải vậy, dáng người cao ráo, làn da nõn nà, dung mạo xinh đẹp, mái tóc bay bổng hút người.

- Cô nương có chuyện gì sao?

Dương Khai tò mò hỏi.

- Ngươi không có thứ này phải không? Cho ngươi! Cô gái kia nói rồi, đưa cho Dương Khai một chiếc ngọc giản.

Dương Khai nhướng mày, cầm lấy, thần niệm quét qua, tra xét rõ ràng nội dung, không khỏi mừng rỡ: - Đây là...

Trong ngọc giản này, có ghi chép tư liệu về Tứ Quý Chi Địa.

Mỗi một lần Tứ Quý Chi Địa mở ra, Thanh Dương Thần Điện đều sẽ phái đệ tử đi vào, cho nên rất quen thuộc tình hình bên trong. Trong ngọc giản này ghi lại tư liệu, chẳng những bao gồm các chỗ cấm chế nguy hiểm, còn có chủng loại yêu thú, phân chia thực lực cơ bản, còn có một tấm bản đồ sơ sài.

Vừa mới nãy hắn còn nghĩ có nên đi tìm Cao Tuyết Đình lấy một phần tư liệu như thế, chỉ là chần chờ một chút, không ngờ có người chủ động đưa tận tay.

Dệt hoa trên gấm không bằng đưa than trong tuyết, cho nên Dương Khai rất có hảo cảm với cô gái này.

Đối phương cũng đoán được mình không có vật như thế, cho nên âm thầm đưa cho mình một phần.

Từ điểm này, không khó nhìn ra cô gái này có lòng dạ tốt bụng!
- Cám ơn cô nương, xin hỏi xưng hô thế nào? Dương Khai thật lòng cám ơn, đối phương làm vậy cũng là có ân với mình, dù sao cũng nên biết tên của người ta.

- Mộ Dung Hiểu Hiểu!

Dương Khai gật đầu, đang muốn nói thêm, Tiêu Bạch Y lại nói:

- Hiểu Hiểu, nói nhiều với người ngoài làm gì?

Hiểu Hiểu nghe vậy, thè lưỡi với Dương Khai, không thể trái lời Tiêu Bạch Y, đành ngậm miệng không nói.

Dương Khai nói: - Ân tình của cô nương, Dương mỗ khắc ghi.

- Chuyện nhỏ thôi! Mộ Dung Hiểu Hiểu cười khẽ, cũng không để ý lắm.

- Tiểu Bạch huynh!

Dương Khai lại quay sang Tiêu Bạch Y.

- Ngươi gọi ai! Tiêu Bạch Y lập tức lạnh mặt.

- Tiêu huynh... Dương Khai sửa lại. - Dù rằng ta không phải đệ tử Thanh Dương Thần Điện, nhưng nếu mọi người sẽ cùng vào Tứ Quý Chi Địa, vậy cũng coi như đồng bọn...

- Ai là đồng bọn với ngươi? Tiêu Bạch Y rất là khinh thường.

- Chuyện ngươi giành lấy chỗ của Tiết Nghị, sớm muộn gì cũng sẽ tính sổ với ngươi!

- Tiêu huynh sao lại thế chứ... Dương Khai lắc đầu thở dài. - Nói không chừng ở trong Tứ Quý Chi Địa, ngươi sẽ cần ta hỗ trợ!

- Bằng vào ngươi? Tiêu Bạch Y hừ lạnh: - Nếu thật có chuyện Tiêu mỗ không đối phó được, nhờ ngươi cũng vô dụng!

- Nếu ngươi nghĩ vậy... ta cũng không còn gì để nói. Dương Khai lắc đầu cười khổ.

Nhìn kiểu này, Tiêu Bạch Y coi như hoàn toàn ghi hận mình, nhưng cũng khó trách, hắn có quan hệ không kém với Tiết Nghị, mình coi như chiếm giữ chỗ của Tiết Nghị, thân là sư huynh, hắn tự nhiên không thể hòa nhã gì với mình được.

Nếu hiện tại hắn cười nói với mình, vậy mới đúng là có vấn đề.

Chuyện thường mà thôi.

Cao Tuyết Đình cũng không để ý các Đạo Nguyên Cảnh đấu đá, chỉ lẳng lặng đứng trên cao, điều khiển lâu thuyền. Thời gian thoáng cái, 5 ngày sau.

Một ngày, đằng trước xuất hiện sơn cốc to lớn.

Bên trong sơn cốc, bóng người dày đặc, từng nhóm tụ tập, đang chờ đợi gì.

Trong đám đông, còn truyền ra khí tức mấy vị cường giả Đế Tôn Cảnh.

Nhận ra điều này, thần sắc Dương Khai chấn động, ý thức được hẳn là đã đến nơi.

Tin tức Tần Triêu Dương cung cấp cho mình và trong ngọc giản của Mộ Dung Hiểu Hiểu đều ghi lại giống nhau, cửa vào Tứ Quý Chi Địa ở một chỗ sơn cốc vô danh. Bình thường sơn cốc này không có gì khác thường làm người ta dừng chân, nhưng trước khi Tứ Quý Chi Địa mở ra, lại có linh khí tụ tập dày đặc, đạt đến mức nhất định, cửa vào bí cảnh sẽ mở ra, kéo dài 33 ngày.

Sau 33 ngày, cửa vào sẽ đóng lại, đến lúc đó võ giả còn trong Tứ Quý Chi Địa sẽ không thể đi ra.

Các võ giả đồn trú trong sơn cốc, hẳn là đến đây từ sớm.

Từ điểm này, Thanh Dương Thần Điện coi như tới hơi trễ, bởi vì những chỗ tốt, linh khí dày đặc trong sơn cốc đã bị người ta chiếm giữ.

Lâu thuyền chầm chậm chạy tới, võ giả trong sơn cốc cũng phát hiện ra, đều ngẩng đầu nhìn, đợi thấy được dấu hiệu Thanh Dương Thần Điện, không ít người chợt nghiêm mặt.

Dù sao Thanh Dương Thần Điện coi như tông môn đứng đầu Nam Vực, chỉ riêng lâu thuyền đã đại biểu thân phận quyền uy.

Theo tư liệu ghi trong ngọc giản, Dương Khai biết được tông môn đứng đầu như Thanh Dương Thần Điện có 20 chỗ vào Tứ Quý Chi Địa, còn như Thiên Vũ Thánh Địa, Vô Hoa Điện, Tử Nguyên Thương Hội cùng Thất Diệu Thương Hội... cũng thế. Về phần Tinh Thần Cung là bá chủ Nam Vực, độc chiếm 40 chỗ, gấp đôi Thanh Dương Thần Điện.

Xếp dưới là các tông môn nhỏ, khoảng chừng 10 chỗ.

Thậm chí có những tông môn chỉ ít ỏi vài ba chỗ mà thôi.

Phân chia chỗ vào thế nào, Dương Khai không rõ, nhưng hẳn là trải qua tính toán quy hoạch chi li.

Nhưng nhìn bên dưới tụ tập 400-500 người, Nam Vực thật là không ít tông môn.

Cao Tuyết Đình đứng ở đầu lâu thuyền, chỉ là nhìn lướt qua, liền chọn một chỗ đáp lâu thuyền.

Đợi các đệ tử xuống rồi, nàng mới thu hồi bí bảo này.

- Các ngươi nghỉ ngơi ở đây, không được gây chuyện, bổn cung phài đi tìm các đại nhân khác thương lượng chút chuyện. Nàng nói một câu, liền quay người đi.

Mọi người cũng sớm dự liệu trước, cho nên không bất ngờ, mỗi người mở nhẫn không gian lấy ra đồ vật chuẩn bị trước, dựng lên lều trại.

- Bùm... Một người thở hổn hển từ trên không trung đáp xuống, giống như thiên thạch trời giáng, nện mặt đất ra một cái hố to.

Dương Khai nhìn kỹ, người này chính là Hạ Sanh, hắn vẫn bị Cao Tuyết Đình cố ý mặc kệ!

Hắn coi như giỏi, vẫn bám theo lâu thuyền chừng 5 ngày, chỉ dựa vào nguyên lực mà vẫn không bị rớt lại, đến ngay sau mọi người.

Lúc này hắn thở hổn hển, nhưng không thấy có vẻ kiệt sức.

- Cuối cùng... cũng tới được! Hạ Sanh hổn hển nói, ai oán nhìn Tiêu Bạch Y: - Tiểu Bạch... ngươi thật là không đạo nghĩa mà!

Trên trán Tiêu Bạch Y nổi gân xanh, rất thông minh không để ý tới hắn.

- Dương huynh, ngươi cũng không nói mấy lời dùm ta! Hại ta một đường bay tới đây! Hạ Sanh tay chống gối, trừng Dương Khai: - Ngươi lạnh lùng với ta như vậy, sau này làm sao chúng ta cùng tiếu ngạo thiên hạ, tung hoành ngang dọc!

Dương Khai bất đắc dĩ nói: - Ta chỉ là người ngoài, không liên quan tới ta!

- Ôi! Thôi vậy thôi vậy, mấy người các ngươi... thật là không dựa vào được! Hạ Sanh xua tay, đặt mông ngồi xuống, như cá sắp chết lại trở về hồ nước, tràn đầy thoải mái.

Dương Khai nhìn hắn, cũng không để ý, mà tìm một chỗ trống ngồi xuống.

Tình hình hiện tại, hiển nhiên còn một chút thời gian đến khi Tứ Quý Chi Địa mở ra, hơn nữa nơi này cao thủ tụ tập, hắn không muốn chạy lung tung, miễn cho chọc họa gì, dứt khoát nghỉ ngơi ở chỗ người Thanh Dương Thần Điện.

Chương 2134: Vô Thường

Thời gian chầm chậm trôi qua, dần dần có võ giả rải rác đến đây.

Tuy nhiên số lượng không nhiều, có lẽ đều là tông môn nhỏ hay gia tộc ở xa.

Bọn họ đến chỗ này, cũng thông minh tìm chỗ trống cắm trại, có người làm quen thì lôi kéo một chỗ, chuẩn bị liên thủ làm lớn một trận trong Tứ Quý Chi Địa.

Có thể đi vào Tứ Quý Chi Địa, tất cả đều là Đạo Nguyên Cảnh, võ giả Hư Vương Cảnh không có tư cách, đi vào trong cũng chỉ là chịu chết.

Nhưng không có nghĩa là Tứ Quý Chi Địa không cho phép cường giả Đế Tôn Cảnh đi vào.

Thật ra Đế Tôn Cảnh cũng có thể đi vào, nhưng mỗi một Đế Tôn Cảnh đi vào đều sẽ làm cửa vào rung chuyển không ổn định, một khi quá 3 vị Đế Tôn Cảnh đi vào trong, cửa vào sẽ trực tiếp đóng lại.

Như vậy, số ghế Đế Tôn Cảnh ít ỏi không thể phân chia, cho nên Tinh Thần Cung đề xuất, dứt khoát không cho Đế Tôn Cảnh đi vào Tứ Quý Chi Địa, miễn cho xuất hiện chuyện cửa vào đóng sớm.

Những tình báo này, Dương Khai xem ngọc giản của Mộ Dung Hiểu Hiểu mới biết.

Trong đầu hắn vừa ngẫm lại tư liệu trong ngọc giản, cố gắng ghi nhớ kỹ, vừa tăng cường liên lạc với Bách Vạn Kiếm.

Dù nói món Đế Bảo này cuối cùng phải trả lại Tần gia. Nhưng ở trong Tứ Quý Chi Địa, nó nhất định sẽ giúp mình không ít.

- Ngươi làm gì! Bỗng nhiên, tiếng nữ nhân giận dữ hét lên truyền vào tai, đồng thời có lực lượng mạnh mẽ bùng nổ.

Nữ nhân hét lên liền kinh hô, hừ nặng như bị trúng đòn.

Dương Khai mở mắt ra, nhíu mày nhìn về phía phát ra âm thanh.

Bởi vì hắn nghe ra chủ nhân giọng hét này, chính là Mộ Dung Hiểu Hiểu đã đưa cho mình tư liệu Tứ Quý Chi Địa.

Trong lòng hắn rất khó hiểu, Mộ Dung Hiểu Hiểu là đệ tử tinh nhuệ Thanh Dương Thần Điện, cảnh giới không thấp, có ai dám gây chuyện với nàng ở chỗ này?

Nhìn tới, hiện tại Mộ Dung Hiểu Hiểu đang cắn môi, ánh mắt giận dữ nhưng kiêng dè nhìn về một hướng, ở bên cạnh nàng đang có nữ đệ tử Thanh Dương Thần Điện nâng đỡ, vội hỏi: - Hiểu Hiểu, không sao chứ?

Mộ Dung Hiểu Hiểu lắc đầu, tỏ vẻ mình không sao.

Nhưng nhìn khí tức hỗn loạn của nàng, hiển nhiên vừa rồi đã trải qua nguy hiểm.

Ánh mắt của nàng đang nhìn về phía nơi tập kết một đoàn Đạo Nguyên Cảnh, trong đó có một người rất cổ quái.

Người kia là nam nhân, nhưng ở giữa người như có một đường phân chia vô hình, da thịt tóc tai bên trái có màu đỏ rực, nhưng bên phải lại một màu trắng tuyết, hai màu sắc hoàn toàn khác biệt xuất hiện trên cùng một người, hình thành xung lực thị giác cực mạnh, làm người ta cảm thấy hoàn toàn khác. Bên trái dương cương, bên phải âm nhu.

Mộ Dung Hiểu Hiểu căm phẫn nhìn tới, chính là người này!

Hắn đang giơ một tay, tỏ vẻ hắn là kẻ đầu tội gây họa, trên ngón tay vẫn còn lực lượng chưa tan.

Bóng người lóe lên, chặn trước mặt Mộ Dung Hiểu Hiểu, lẳng lặng nhìn võ giả quái vật kia.

Đó là Hạ Sanh!

Nói tới cũng lạ, lúc này Hạ Sanh không cao to gì, nhưng đứng đó như ngọn núi khổng lồ, làm người ta tin cậy.

Dương Khai nhướng mày, cũng đứng lên đi về bên đó.

- Hiểu Hiểu, đã xảy ra chuyện gì? Hạ Sanh bình tĩnh hỏi.

Mộ Dung Hiểu Hiểu nói: - Ta cũng không biết, vừa rồi người kia đột nhiên công kích ta!

- À? Hạ Sanh híp mắt, nhàn nhạt nói: - Thú vị, có kẻ ăn hiếp tới trên đầu Thanh Dương Thần Điện ta, chuyện này không thể bỏ qua!

Vừa nói, ánh mắt của hắn lóe lên tia sáng lạnh nguy hiểm.

Võ giả bề ngoài quái dị kia cũng chuyển mắt sang Hạ Sanh, ánh mắt hai người đụng nhau giữa hư không, như có tia lửa bắn ra... Không khí trở nên căng thẳng.

Bên phía Thanh Dương Thần Điện, cùng các võ giả tụ tập kia, thần sắc đều ngưng trọng, âm thầm thúc đẩy nguyên lực.

Sắp có một trận chiến sẽ xảy ra.

Động tĩnh này nhanh chóng kinh động võ giả chờ đợi, như ném hòn đá vào mặt hồ, tạo ra gợn sóng nhanh chóng làm mọi người phát hiện, tò mò nhìn sang.

- Hạ Sanh?

Võ giả quái dị kia nhếch miệng nói, cười tà dị, xem ra là biết về Hạ Sanh, chỉ là mới gặp lần đầu.

- Vô Thường? Hạ Sanh nhướng mày.

Dương Khai nghe được cũng nhướng mày, chưa từng nghe qua cái tên Vô Thường, nhưng thấy lúc này Hạ Sanh như gặp đại địch, rõ ràng kẻ kia không dễ đối phó.

Người này rất có khả năng là thể chất đặc thù gì! Cho nên mới có thân thể quái dị như vậy.

- Hắn chính là Thanh Dương Thần Điện Hạ Sanh? Nghe nói là hạng nhất diễn võ tông môn Thanh Dương Thần Điện lần này?

Trong võ giả vây xem liền có người kinh hô, có thể thấy, danh tiếng của Hạ Sanh cũng rất cao.

- Vô Thường... Chẳng phải nhân tài mới nổi bên Thiên Vũ Thánh Địa? Đúng rồi, nhìn hình dáng của hắn thì đúng chắc, nghe đồn Vô Thường có Âm Dương Song Sinh Thể... thì ra là bộ dáng quỷ quái này, đúng là mở rộng tầm mắt!

- Suỵt... ngươi nhỏ tiếng chút, nghe nói Vô Thường này vui buồn thất thường, hung tàn độc ác, lỡ như hắn nghe được...

- Sợ cái gì, chỗ này có đông người như thế, hắn còn có thể làm....

Người này chưa hết lời, bỗng nhiên ngậm miệng, bởi vì hắn phát hiện Hạ Sanh đang đối đầu với Vô Thường lại lập tức quay đầu, lạnh lùng nhìn về phía mình.

Hai mắt một trắng một đỏ của đối phương bỗng toát ra lực lượng huyền diệu. Hiển hóa ở trước mặt, hóa thành lốc xoáy hai màu trắng đỏ, bên trong truyền ra lực vặn xoắn kinh người, bao phủ lấy tên kia.

Người kia hoảng sợ hét lớn, vội vàng lùi lại.

Nhưng làm hắn hoảng sợ không thôi, đó là thân thể hắn chợt cứng ngắc, không thể động đậy, chỉ có thể đứng đó, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt run run nhìn lốc xoáy quay tròn bao phủ bản thân. - A!

Bùm...

Tiếng nổ vang lên, đầu của người này vỡ tung như trái dưa bị đập nát, màu trắng đỏ tung tóe, võ giả xung quanh vội lùi lại.

Thi thể không đầu chầm chậm ngã xuống, bụi đất tung lên, máu đỏ tràn lan, cực kỳ thảm thiết.

Võ giả mới nói chuyện với người này thấy đồng bạn gặp thảm cảnh, chẳng những không muốn tìm Vô Thường báo thù, mà lại sợ đến choáng váng, ngã ngồi xuống đất, người như mất đi hồn phách, hai hàm răng không ngừng đụng vào nhau phát ra tiếng cạch cạch, không nói ra được một câu.

Hai người này không biết là đệ tử tông môn gia tộc nhỏ nào, không dễ dàng lấy được chỗ vào Tứ Quý Chi Địa, một người chỉ vì lỡ miệng nhiều lời mà gặp tai họa.

Nơi đồn trú của Vô Hoa Điện, một nam nhân tuấn lãng đứng nhìn ra, thấy cảnh thảm thiết này, không khỏi hừ lạnh, nói với các sư đệ sư muội bên cạnh: - Nhớ kỹ, đi vào Tứ Quý Chi Địa, nếu như đụng tới tên Vô Thường này, chạy càng xa càng tốt, tuyệt đối không được giao đấu trực diện với hắn!

- Rõ! Trang sư huynh! Mọi người vốn đã sợ hãi, liền vội đáp.

Thấy được Vô Thường giết người hung tàn như thế, bọn họ làm sao dám đối đầu? Ở trong lòng bọn họ, có thể chiến đấu với Vô Thường, sợ là chỉ có đại sư huynh Trang Bất Phàm.

- Đó là Thiên Vũ Thánh Địa Vô Thường? Nơi đồn trú Tinh Thần Cung, Lam Huân áo lam bay lơ lừng trên không trung như tinh linh, bên trái có một thanh niên anh tuấn bảo vệ chặt chẽ.

Lúc này Lam Huân nhíu mày, không hài lòng hỏi.

Dù sao cũng là con gái, nhìn thấy cảnh vừa rồi, trong lòng cũng có chút khó chịu.

- Đúng vậy. Nam nhân trẻ tuổi gật đầu, lúc nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt xinh đẹp của Lam Huân, ánh mắt tỏa ra mến mộ cuồng nhiệt: - Trước đó ta giao đấu với hắn mấy lần, rất khó đối phó.

- Ngay cả Tiêu ca ca cũng không đối phó được hắn? Lam Huân có chút bất ngờ.

Tiêu Thần nói: - Nếu vận dụng Đế Bảo phụ thân đại nhân ban cho, nhất định có thể thắng hắn, chỉ là... như vậy trả giá quá lớn!

- Vậy ư... Lam Huân không chú ý, dù nói Tiêu Thần là con trai của Tiêu Vũ Dương, trong tay có Đế Bảo, nhưng làm sao biết Vô Thường không có Đế Bảo chứ?

Hắn xuất thân Thiên Vũ Thánh Địa, cũng không phải thế lực bình thường, là nhân tài mới nổi hàng đầu, trong tay có Đế Bảo phòng thân cũng là đương nhiên.

- Công chúa không tin? Tiêu Thần mơ hồ cảm nhận ra, nhướng mày nói: - Nếu như công chúa muốn thấy rõ, ta lập tức đi ngay...

- Không cần! Lam Huân xua tay, cau mày: - Ta chỉ là tùy tiện nói mà thôi.

Tiêu Thần nói: - Nhưng mà... Vô Thường tên kia dám ra tay giết người trước đám đông, quả thật không coi Tinh Thần Cung ta ra gì. Nói thế nào đi nữa, Nam Vực còn không phải chỗ mà Thiên Vũ Thánh Địa muốn làm gì thì làm!

Lam Huân không nói, ánh mắt lưu chuyển, bỗng nhiên kêu khẽ, ánh mắt toát ra bất ngờ, nhìn một bóng người đằng xa.

- Là tên đó! Lam Huân thầm nhủ.

Nàng còn nhớ, lần trước mình đột phá Đạo Nguyên Cảnh trong tầng thứ ba Ngũ Sắc Bảo Tháp, người này không biết dùng thủ đoạn gì cũng lẻn vào tầng ba, cướp đi rất nhiều lực lượng pháp tắc vỡ vụn.

Tuy nhiên... cũng may mà hắn xuất hiện, bằng không với tình hình khi đó, ngay cả mình có thể thăng cấp thành công, cũng khó tránh chịu khổ một phen, không chừng sẽ còn tổn thương nguyên khí.

Lam Huân rất hứng thú với kẻ này, muốn biết hắn dùng cách gì có thể thần không biết quỷ không hay lẻn vào trong tầng thứ ba đóng kín, lại dùng thủ đoạn thần thông gì cướp đi nhiều lực lượng pháp tắc như thế!

Có điều sau khi nàng ra khỏi Ngũ Sắc Bảo Tháp, vội vàng bế quan củng cố tu vi, cũng không nghĩ nhiều nữa.

Nhưng không ngờ, ở trong sơn cốc này, lại gặp được hắn, hơn nữa... hắn cũng thăng cấp Đạo Nguyên Cảnh.

Chương 2135: Có gan tới đánh ta

"Thì ra hắn là đệ tử Thanh Dương Thần Điện?" Lam Huân nhìn thấy Dương Khai ở chung với đoàn người Thanh Dương Thần Điện, cho nên cũng nghĩ vậy.

- Công chúa nói gì? Tiêu Thần hỏi.

- Không có gì. Lam Huân lắc đầu.

Tiêu Thần khẽ nhíu mày, tuy rằng không vui vì Lam Huân không nói cho mình, nhưng dù sao người ta cũng là con gái của Minh Nguyệt Đại Đế, thân phận địa vị tôn sùng, cũng cũng không thể hỏi tới, chí có thể nhìn theo ánh mắt nàng, đợi thấy được là Dương Khai, không khỏi thầm hừ lạnh: "Hạng tiểu nhân vật như thế, làm sao mà được công chúa để ý?"

Ở bên kia, Vô Thường đánh chết đệ tử gia tộc nhỏ kia, sắc mặt bình thản như thuận tay đập chết con gián, tiếp tục quay sang nhìn Hạ Sanh.

Hạ Sanh nói: - Vô Thường huynh thật là uy phong quá đó!

Vô Thường cười lạnh, không nói gì.

- Người ngoài sống chết không liên quan tới ta, nhưng mà... chuyện tập kích sư muội ta, có phải Vô Thường huynh nên cho ta câu trả lời hợp lý? Hạ Sanh híp mắt nhìn.

Vô Thường nói: - Hạ huynh muốn giải thích? Được chứ... giải thích của ta chính là - không có ai được bay qua đỉnh đầu ta, ngoại trừ người chết!

Hạ Sanh ngẩn ra, làm sao cũng không ngờ tới lại vì một nguyên nhân vu vơ này mà hắn lại ra tay công kích Mộ Dung Hiểu Hiểu.

Mộ Dung Hiểu Hiểu lúc này cũng tỉnh táo lại, mím môi nói: - Vừa rồi ta chỉ là muốn đi sang bên Tinh Thần Cung...

Nàng có người quen bên Tinh Thần Cung, đã lâu không gặp, hiện tại đến đây thì tự nhiên muốn gặp ôn chuyện cũ, nào ngờ vừa bay lên đã bị Vô Thường công kích, sợ đến vội đáp xuống.

Vô Thường nói: - Hạ huynh phải may mắn, cô ta là người Thanh Dương Thần Điện, bằng không...

- Bằng không thì sao?

- Bằng không cô ta đã sớm là người chết!

- Vậy sao... Hạ Sanh mỉm cười, bỗng nhiên, hắn hành động làm mọi người không tưởng được.

Chỉ thấy hắn thả người nhảy lên, nhanh như chớp bay qua đỉnh đầu Vô Thường. Sau đó xoay người, nhanh chóng bay trở về. Đến nơi lại quay người, bay ngang qua đỉnh đầu Vô Thường.

Hắn vừa bay, còn hô to: - Ta bay qua, ta lại bay về, ta lại bay qua, ta lại bay về. Có gan ngươi tới đánh ta đi...

Bay qua mấy lần, hắn dứt khoát đứng ngay bên trên đỉnh đầu Vô Thường, hai tay chống nạnh, nhìn xuống dưới hô to: - Có tin ta tè ngay trên đầu ngươi?

Vừa nói, hắn còn thật sự vạch quần ra, chuẩn bị làm tới...

Mấy nữ đệ tử Thanh Dương Thần Điện nhìn thấy vậy đều đỏ mặt.

Mấy người Tiêu Bạch Y mặt đầy chỉ đen, quay đầu chỗ khác, ra vẻ ta không quen kẻ này.

- Ha ha ha! Đám đông vây xem lại cười to, chủ yếu là mọi người cảm thấy hành vi của Hạ Sanh quá ấu trĩ, lại làm người ta buồn cười, căn bản không phải chuyện mà võ giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh có thể làm được.

- Hạ... Sanh! Với cá tính quái dị, vui buồn thất thường như Vô Thường, làm sao chịu được người ngoài khiêu khích làm càn như vậy? Cho nên Hạ Sanh vừa vén quần lên, hắn liền gầm lên, hai tay chấn động mạnh, lực lượng hùng hồn như lốc xoáy vọt thẳng tận trời, muốn cắn nuốt Hạ Sanh.

- Chút tài mọn! Hạ Sanh hừ lạnh một tiếng, lật tay làm chưởng, vỗ xuống dưới.

Nguyên lực tuôn trào, pháp tắc thiên địa hỗn loạn, một bàn tay to lớn hình thành, như ngọn núi lớn từ trên trời nện xuống, chưa rơi xuống đã làm người ta cảm giác đè nén hủy diệt tất cả.

Oành...

Bàn tay to đụng vào lốc xoáy, năng lượng thiên địa cuồng bạo lan tràn quét ra xung quanh.

Nháy mắt, Vô Thường nhảy lên, hai tay chắp lại, một tay đỏ rực, một tay trắng muốt, hai loại lực lượng hoàn toàn khác biệt tràn ra, linh quyết thay đổi, trên người hiện ra phù văn ảo diệu.

Hắn lao như sấm sét về phía Hạ Sanh.

Hạ Sanh cũng toát ra ngưng trọng, pháp quyết thay đổi, trong hư không vang lên tiếng sắt thép va chạm, bên cạnh hắn hiện ra những binh khí khác nhau, mỗi một món đều là do năng lượng thiên địa hóa thành, số lượng rất nhiều, chủng loại khác biệt.

Hắn chỉ ra, vô số binh khí nghe theo hiệu lệnh, đồng loạt chém xuống. Oành ầm ầm...

Tiếng nổ dữ dội hơn lan ra, ánh sáng bùng lên nuốt mất bóng hai người, nhất thời mọi người không thấy rõ ràng, chỉ nghe trong hư không có tiếng nổ cùng tay chân đánh nhau.

Dương Khai híp mắt, nhìn chằm chằm chiến đấu bên trên, cũng hoa cả mắt.

Đây là nhân tài mới nổi đỉnh cao trong hai đại tông môn đứng đầu Nam Vực, nói cách khác, có thể đại biểu trình độ cao cấp nhất Nam Vực. Chiến đấu như vậy, hắn cũng không gặp nhiều.

Hắn chẳng những có thể xem hai người chiến đấu so sánh ra những điều không đủ của mình, còn có thể thu thập tình báo.

- Hạ sư huynh... sẽ không sao chứ? Mộ Dung Hiểu Hiểu lúc này đầy tự trách, nếu không phải nàng không cẩn thận bay ngang qua đầu Vô Thường, sẽ không dẫn tới rắc rối này.

- Hắn làm sao có chuyện được! Tiêu Bạch Y hừ lạnh, như không để ý sống chết của Hạ Sanh, nhàn nhạt nói: - Cho dù là Đế Tôn Cảnh bình thường ra tay, hắn cũng có cơ hội nhất trốn thoát được, nho nhỏ một tên Vô Thường thì làm khó gì được hắn?

Dương Khai nghe vậy, trong lòng khẽ động.

Tiêu Bạch Y hiển nhiên biết lai lịch của Hạ Sanh, chỉ là hắn không nói rõ, tự nhiên Dương Khai sẽ không hỏi nhiều.

Nhưng nghe giọng điệu của hắn, thực lực chân thật của Hạ Sanh tuyệt đối không đơn giản như bề ngoài, đương nhiên... Vô Thường hẳn là cũng không phát huy toàn lực.

- Ấu trĩ! Ở một chỗ vắng vẻ trong sơn cốc, chỗ đồn trú của Bát Phương Môn, một thanh niên khoanh chân ngồi nhìn trận đấu trên không, khinh thường bình luận.

Bát Phương Môn tuy rằng không phải tông môn đứng đầu Nam Vực, nhưng cũng còn được, ngang cấp với Phi Thánh Cung. trong tông môn có cường giả Đế Tôn Cảnh trấn thủ.

Cho nên lần này Tứ Quý Chi Địa mở ra, Bát Phương Lâu cũng may mắn có 7 chỗ đi vào.

Trong 7 người, tu vi không đều, có Đạo Nguyên tam tầng cảnh. Cũng có lưỡng tầng cảnh nhất tầng cảnh.

Thanh niên nói chuyện cũng chỉ lưỡng tầng cảnh mà thôi, nhưng nhìn thái độ của những người khác, tựa như tuân theo lệnh của hắn.

Đạo Nguyên tam tầng cảnh duy nhất là một nam nhân trung niên chừng 40 tuổi, nghe vậy cười nói: - La Nguyên sư đệ cảm thấy chiến đấu như vậy không vừa mắt?

La Nguyên nói: - Thăm dò nhau mà thôi, có gì hay mà xem.

- Vậy mà là thăm dò nhau? Có cô gái Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh nghe vậy kinh hô. - Sao ta thấy bọn họ như hận không thể lập tức giết đối phương!
- Đó là tu vi của ngươi chưa đủ. La Nguyên không hề để ý tới thể diện đồng môn, nói thẳng ra.

Cô gái bị nghẹn lời, đành xấu hổ cười trừ.

Nam nhân trung niên nói: - La Nguyên sư đệ quả nhiên mắt sáng như đuốc, Tứ Quý Chi Địa lần này, chúng ta đều phải dựa vào sư đệ.

La Nguyên nghe vậy, nhíu mày nói: - Yên tâm đi, Tứ Quý Chi Địa lần này, ta nhất định sẽ làm Bát Phương Môn danh chấn Nam Vực, nhưng mà... ta không có hứng thú dẫn đám rác rưởi các ngươi. Đến lúc đó vào trong rồi, các ngươi đừng tới tìm ta, bằng không đừng trách ta không khách khí!

Mọi người thấy hắn ngông cuồng như thế, đành giận mà không dám nói, thậm chí mơ hồ còn sợ hắn.

Nam nhân trung niên nói: - Tự nhiên sẽ không kéo chân sư đệ, đến lúc đó ngươi tùy ý hành động là được rồi.

- Hừ! La Nguyên hừ lạnh, liền nhắm mắt không nói nữa.

Những người khác nhìn nhau, một bụng bực mình.

Dù sao mọi người đều là Đạo Nguyên Cảnh, thực lực không quá kém, nhưng bị người ta chỉ thẳng mặt mắng là rác rưởi, tự nhiên không thể chấp nhận nổi. Nhưng bọn họ biết tính tình của La Nguyên, cũng không dám phản bác gì.

Chiến đấu trên không trung vẫn đang tiếp tục.

Hạ Sanh cùng Vô Thường lại ngang tay, không ai làm gì được ai, chỉ đánh cho hư không sụp đổ, pháp tắc thiên địa hỗn loạn.

- Đủ rồi!

Bỗng nhiên tiếng gầm uy nghiêm vang lên, âm thanh xuất hiện, Hạ Sanh cùng Vô Thường như bị sét đánh, khoảng khắc liền cứng lại giữa không trung, sắc mặt tái nhợt, trán toát mồ hôi.

Hai luồng sáng lóe lên, phân biệt xuất hiện dưới chân hai người.

Sau đó, hào quang lan tràn như tơ nhện, nháy mắt hóa thành hai chiếc lồng giam, giam cầm hai người giữa không trung.

Tiếng nói lại vang lên: - Thanh Dương Thần Điện Hạ Sanh, Thiên Vũ Thánh Địa Vô Thường, tự tiện gây sự đánh nhau, bổn tọa phạt giam các ngươi đến ngày mở ra bí cảnh, răn đe những người khác!

Hạ Sanh nghe vậy, mặt xanh mét, vội hô: - Tiêu đại nhân, đệ tử vô tội mà!

Hắn lập tức nghe ra chủ nhân giọng nói này là Tiêu Vũ Dương Ngân tinh sứ Tinh Thần Cung, cho nên vội cầu xin.

Tiêu Vũ Dương nào thèm để ý hắn?

Bên kia, Vô Thường cũng bị giam trên không, nhìn hắn hừ lạnh: - Không có chí khí!

- Không cần ngươi lo! Hạ Sanh trợn mắt, tiếp tục hô lên: - Tiêu đại nhân minh giám, đệ tử luôn tuân theo quy củ, nếu không phải có kẻ khiêu khích, tuyệt đối sẽ không làm chuyện như thế, Tiêu đại nhân ngài thả ta đi...

Hô một hồi, có lẽ cảm thấy không được, hắn lại sửa lời: - Được rồi, Tiêu đại nhân, ngài giam ta thì thôi, có thể cho ta xuống hay không, bị nhốt ở trên không trung... mất mặt quá đi!

- Ngươi có ngậm miệng lại được không? Vô Thường vốn còn không cảm thấy gì, dù sao cũng là cường giả Đế Tôn lưỡng tầng cảnh trừng phạt, hắn không sức chống cự cũng là đương nhiên. Nhưng vừa bị Hạ Sanh nói thế, hắn chợt càm thấy.... bị nhiều người ngẩng đầu nhìn vào như thế, quả thật mất hết thể diện, liền thẹn quá hóa giận.

Hạ Sanh liếc hắn, nói: - Sao hả? Ta làm phiền ngươi?

- Ồn ào! Vô Thường hừ lạnh.

- Ngươi còn dám lớn lối? Hạ Sanh nổi giận, kéo quần lên, nói: - Có tin dù ở chỗ này, ta vẫn có thể tưới đầy mặt ngươi, bên ta là thuận gió đó!

Vô Thường nghe vậy, khóe miệng co rút, hít sâu một hơi, thức thời nhắm mắt lại.

Kẻ khác không biết xấu hổ, hắn lại không thể mặc kệ.

Chỉ bỏ lại một câu hung ác: - Đợi vào bí cảnh, lại quyết đấu một trận sống mái!

Chương 2136: Gặp lại Biện Vũ Tình

Một trận long tranh hổ đấu, bởi vì cường giả Đế Tôn Cảnh can thiệp, liền hóa giải vô hình.

- Như vậy được rồi chứ? Cùng lúc đó, ở chỗ đồn trú Tinh Thần Cung, Tiêu Vũ Dương nhìn sang Cao Tuyết Đình cùng Trần Văn Hạo, hỏi.

Cao Tuyết Đình nói: - Làm phiền Tiêu đại nhân!

Trần Văn Hạo cũng gật đầu.

Tuy rằng nhân tài mới nổi của hai đại tông môn vừa gặp mặt lại náo loạn không vui, nhưng không ảnh hưởng quan hệ giữa những Đế Tôn Cảnh các tông môn, theo bọn họ thấy, chỉ là người tuổi trẻ tranh cường háo thắng mà thôi.

Ai mà chưa từng trải qua giai đoạn này?

- Không sao, nhưng mà... hai tiểu tử này thật là sôi động. Tiêu Vũ Dương cười ha ha.

- Cao trưởng lão có môn hạ Hạ Sanh, Trần huynh có môn hạ Vô Thường, quả nhiên làm người ta hâm mộ!

Phong Minh ở một bên chua xót nói.

Cao Tuyết Đình liếc hắn, nói: - Vô Hoa Điện không phải còn có Trang Bất Phàm hay sao?

Phong Minh cười nói: - Bất Phàm dù tên bất phàm, nhưng chỉ là thể chất bình thường mà thôi, làm sao so sánh được với hai tiểu tử kia?

- Không phải Phong huynh đã truyền thụ Điên Đảo Càn Khôn Huyễn U Quyết của quý điện hay sao? Trần Văn Hạo nhìn Phong Minh:

- Lúc này cần gì khiêm nhưởng, khiêm nhường quá mức vậy là thành dối trá rồi.

- Ha ha... Phong Minh kéo miệng, mỉm cười đáp lại.

- Được rồi, các người muốn thăm dò nhau tới bao giờ? Tiêu Vũ Dương không nhịn được trợn trắng: - Đám nhóc sôi động là chuyện tốt, đám già xem là đủ rồi, nhưng nhất định đừng nhúng tay vào. Mọi người đều là Nam Vực, nội đấu thì không tốt.

- Tiêu đại nhân nói phải! Mọi người đều gật đầu.

- Đúng rồi, Tiêu đại nhân... Cao Tuyết Đình chợt nói: - Lần trước ba người chúng ta đi Tinh Thần Cung thỉnh giáo... đã có trả lời?

Nghe vậy, Phong Minh cùng Trần Văn Hạo đều biến sắc, tập trung lắng nghe.

Tiêu Vũ Dương cau mày, trầm ngâm một hồi mới nói:

- Về Đại Ma thượng cổ... Đại Đế nói, Đại Ma vẫn chưa diệt vong, chỉ là ẩn nấp, nhưng cụ thể là chỗ nào, Đại Đế cũng không biết.

- Ngay cả Đại Đế cũng không biết? Phong Minh biến sắc.

- Đại Đế chỉ nói với ta 8 chữ! Tiêu Vũ Dương trầm giọng.

- Là 8 chữ gì? Cao Tuyết Đình hỏi.

- Như chết không chết. Như sống không sống!

- Vậy... là có ý gì? Phong Minh nghe mà hồ đồ.

Tiêu Vũ Dương xòe tay: - Ta cũng không hiểu, nhưng các vị yên tâm, Đại Ma thượng cổ bị phong ấn nhiều năm như vậy, đã sớm không còn thần thông ngày xưa, nếu hắn còn dám hiện thân làm ác, bổn tọa sẽ đích thân ra tay xử lý.

- Có câu này của Tiêu đại nhân, vậy chúng tôi yên tâm. Trần Văn Hạo thở phào, gật đầu nói.

Lần trước hắn cùng Phong Minh Cao Tuyết Đình, ba người liên thủ đánh với Đại Ma thượng cổ, đáng tiếc đến lúc cuối cùng lại thất bại trong gang tấc, bị Đại Ma thượng cổ thi triển một chiêu thần thông khó lường nhốt trong mảnh không gian đen tối vô biên. Chờ bọn họ thoát ra, ma đầu đã biến mất tăm. Rơi vào đường cùng, đành phải đi Tinh Thần Cung thỉnh cầu gặp mặt Minh Nguyệt Đại Đế, muốn nhờ Đại Đế chỉ thị.

Đáng tiếc, ba người đi Tinh Thần Cung cũng không gặp được đến Đại Đế, cuối cùng đành nói với Tiêu Vũ Dương, nhờ hắn chuyển giúp.

Cao Tuyết Đình vừa đến liền vội tìm Tiêu Vũ Dương, chính là muốn biết tình báo về ma đầu kia.

- Được rồi, tạm thời không tính chuyện ma đầu nữa, nói chuyện Tứ Quý Chi Địa lần này. Tiêu Vũ Dương nói.

Mọi người nghe vậy, liền biết hắn muốn nói về Tinh Ấn, thần sắc liền nghiêm nghị.

.............

Chỗ đồn trú Thanh Dương Thần Điện, Dương Khai đang ngồi bỗng biến sắc, mở mắt nhìn ra.

Cau mày trầm ngâm một hồi, hắn đứng lên đi ra.

- Dương sư đệ... Mộ Dung Hiểu Hiểu thấy thế, vội hô: - Ngươi muốn đi đâu?

Nàng đã bị một lần rắn cắn, vừa muốn đi Tinh Thần Cung tìm bạn cũ ôn chuyện, không ngờ dẫn tới một trận phong ba, dẫn tới Hạ Sanh bị nhốt, trong lòng đang tự trách.

Hiện tại thấy Dương Khai lại muốn rời đi, vội quan tâm hỏi. - Tùy tiện đi xung quanh! Dương Khai mỉm cười.

- Vậy ngươi phải cẩn thận một chút. Mộ Dung Hiểu Hiểu cũng không ngăn cản, chỉ là dặn dò.

Dương Khai gật đầu, tiếp tục đi ra.

- Chết sống của người ngoài, lo nhiều làm gì? Tiêu Bạch Y ở cạnh đó không hài lòng hừ một tiếng.

Mộ Dung Hiểu Hiểu nói:

- Dù sao Dương Khai cũng đi chung với chúng ta...

- Ngươi còn gọi hắn là sư đệ? Tiêu Bạch Y trừng Mộ Dung Hiểu Hiểu. - Hắn không phải đệ tử Thần Điện chúng ta!

Mộ Dung Hiểu Hiểu thè lưỡi, nói: - Tiêu sư huynh ngươi cố ý không thích hắn sao?

- Không phải không thích. Tiêu Bạch Y hừ lạnh. - Chỉ là không ưa!

Mộ Dung Hiểu Hiểu lắc đầu, cũng không nói nữa.

Dương Khai một đường đi thẳng, đến khi rời sơn cốc, dừng chân trước một mảnh rừng rậm.

Gió thổi rì rào, lá cây xào xạc.

Dương Khai thở dài, nói: - Nếu gọi ta đến đây, vì sao còn không hiện thân?

Vừa dứt lời, liền nghe tiếng cười duyên truyền tới, sau đó một bóng người xinh đẹp hiện ra trên ngọn cây, từ trên cao nhìn xuống hắn, ánh mắt tràn đầy tò mò cổ quái.

Nàng nhìn chằm chằm Dương Khai, chậc chậc nói: - Thật không ngờ, mới có bao lâu, ngươi đã thăng cấp Đạo Nguyên Cảnh, không hổ là cường giả đến từ Tinh Vực đẳng cấp thấp, quả nhiên tư chất không tầm thường mà!

Dương Khai ngẩng đầu nhìn lên nàng, cười hắc hắc: - Biện hộ pháp, đã lâu rồi!

Lúc trước lén truyền âm, gọi hắn đến đây, chính là nữ nhân này, Biện Vũ Tình một trong tứ đại hộ pháp Bích Vũ Tông!

Lúc đó cũng chính là nữ nhân này, thu hắn vào Bích Vũ Tông.

Đó cũng là trạm dừng chân đầu tiên của Dương Khai khi đến Tinh Giới!

Biện Vũ Tình biết chút lai lịch của hắn, biết rõ hắn là võ giả đến từ Tinh Vực đẳng cấp thấp, chính vì nguyên nhân này mà mới thu hắn vào. Bằng không với tu vi Hư Vương lưỡng tầng cảnh của Dương Khai lúc đó, coi chừng Biện Vũ Tình không thèm liếc tới hắn.

Nữ nhân này là Đạo Nguyên tam tầng cảnh!

Gặp được Biện Vũ Tình, Dương Khai liền nghĩ tới Lưu Tiêm Vân cùng đi chung với hắn, nữ nhân này cũng như hắn, đều đến từ Tinh Vực đẳng cấp thấp. Tuy nhiên đến từ một chỗ gọi là Đại Hoang Tinh Vực, cũng được Biện Vũ Tình thu vào Bích Vũ Tông. Đáng tiếc sau đó chạy nạn, Dương Khai tách khỏi Lưu Tiêm Vân.

Thời gian đã lâu, không biết Lưu Tiêm Vân như thế nào rồi.

- Thật may là ngươi còn nhớ bổn cung, làm cho bổn cung thật là vui mừng. Trong khi hắn trầm tư, Biện Vũ Tình cười duyên dáng, chân dùng sức, người từ trên cao giáng xuống như thần nữ.

- Đại ân đại đức của Biện hộ pháp, tiểu tử khắc ghi trong lòng, làm sao quên được? Dương Khai mỉm cười.

Dù nói khi đó Biện Vũ Tình thu hắn vào Bích Vũ Tông là có mục đích, nhưng nữ nhân này không mắng chửi không ngược đãi hắn, đương nhiên cũng không cố ý quan tâm hắn, cho nên thái độ của Dương Khai rất bình thản, miệng nói vậy, kỳ thật không có ý mang ơn gì.

Biện Vũ Tình nhìn hắn, nói:

- Bản lĩnh trợn mắt nói dối lại tăng mạnh! Nếu ngươi thật nhớ ân tình của bổn cung, làm sao bất đắc dĩ đến đây?

- Ta nào có? Dương Khai tràn đầy oan uổng: - Chỉ là... không ngờ ở chỗ này lại gặp được Biện hộ pháp mà thôi. Ngừng một chút, hắn nói: - Biện hộ pháp sẽ không đi ra một mình đó chứ?

Lúc nói, hắn còn cố ý liếc sang một bên.

Biện Vũ Tình nhướng mày, có phần bất ngờ:

- Tiểu tử này thật là nhạy bén mà....

Nàng phất tay với bên cạnh, nói: - Đừng nấp nữa, ra đi.

Dứt lời, liền có tiếng cười to truyền ra: - Ha ha! Dương sư đệ, đã lâu không gặp, phong thái vẫn như xưa mà!

Dương Khai mỉm cười, chắp tay nói: - Khấu sư huynh!

Người này là Khấu Vũ! Cũng là tâm phúc của Biện Vũ Tình, là cường giả Đạo Nguyên Cảnh đầu tiên Dương Khai gặp được khi đến Tinh Giới, cũng là người này bắt hắn cùng Lưu Tiêm Vân đến chỗ Biện Vũ Tình.

Tuy nhiên không giống ông chủ phủi tay Biện Vũ Tình, trong những ngày đó Khấu Vũ thoáng chiếu cố Dương Khai, cho nên ấn tượng còn được.

- Dương sư đệ đã là Đạo Nguyên Cảnh, thật làm Khấu mỗ bất ngờ. Khấu Vũ nhìn Dương Khai từ trên xuống dưới, vẻ mặt ngạc nhiên.

Dù sao khi hắn mới gặp Dương Khai, đối phương chỉ là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, không biết gì về Tinh Giới, thế mới có bao lâu, đối phương đã ngang trình độ với mình.

Khó trách lời đồn có nói, võ giả đến từ Tinh Vực đẳng cấp thấp, mỗi người tư chất xuất chúng, tiềm lực phi phàm. Ban đầu hắn còn không tin lắm, nhưng sau khi gặp Dương Khai, không tin cũng phải tin.

- May mắn mà thôi. Dương Khai thuận miệng nói.

- Nhưng mà... càng làm bổn cung bất ngờ, là ngươi lại thành đệ tử Thanh Dương Thần Điện? Xem ra Thanh Dương Thần Điện bỏ không ít công sức trên người ngươi! Biện Vũ Tình mỉm cười.

Vừa rồi nàng xem náo nhiệt, vô tình nhìn thấy bóng Dương Khai, mới lén truyền âm, gọi hắn ra gặp mặt.

Dương Khai ở trong chỗ đồn trú của Thanh Dương Thần Điện, nàng đương nhiên cho rằng hắn gia nhập Thanh Dương Thần Điện. Nếu là vậy, có thể nhanh chóng thăng cấp Đạo Nguyên Cảnh cũng có thể giải thích được.

Bích Vũ Tông chỉ có một vị Đế Tôn Cảnh, không thể so sánh được với Thanh Dương Thần Điện, tài nguyên tông môn quá tràn trề.

- Biện hộ pháp hiểu lầm... Dương Khai lắc đầu. - Ta không phải người Thanh Dương Thần Điện.

- Ngươi cho rằng bổn cung là người mù! Biện Vũ Tình tức tối trừng Dương Khai.

Dương Khai nói: - Chỉ vì một chút nguyên nhân, ta đi cùng người Thanh Dương Thần Điện đến mà thôi... có tin hay không tùy ngươi.

- Vậy sao? Biện Vũ Tình ngạc nhiên, tuy rằng nàng có chút bất ngờ, nhưng cảm thấy Dương Khai không cần phải lừa gạt mình về chuyện này, cho nên cũng không nói nữa.

- Ta lại tò mò, Biện hộ pháp cùng Khấu sư huynh đại biểu thế lực nào đến đây? Dương Khai khó hiểu nhìn hai người.

Khấu Vũ nói:

- Đương nhiên là Bích Vũ Tông!

- Các người vẫn còn ở Bích Vũ Tông? Dương Khai biến sắc, hắn lập tức nhớ tới Ô Mông Xuyên tông chủ Bích Vũ Tông.

Người này là hậu nhân Phệ Thiên Đại Đế, lúc đó bị Dương Khai thả ra khỏi Cốt Lao, náo loạn Bích Vũ Tông long trời lở đất. Ba đại hộ pháp tông môn Miêu Kỳ, Đồng Thông, Chúc Quân Sơn không phải đối thủ, bị chém giết tại trận.

Chỉ duy nhất Biện Vũ Tình khi đó có việc ra ngoài, trốn thoát một kiếp.

Chương 2137: Cửa vào mở ra

Lúc đó Khấu Vũ cũng nhờ đi theo Biện Vũ Tình ra ngoài làm việc mới tránh khỏi một kiếp, nếu không với tâm tính của Ô Mông Xuyên lúc đó, có giết chết toàn bộ bọn họ cũng chẳng có gì lạ.

- Xem ra... ngươi đã nghĩ tới điều gì rồi! Biện Vũ Tình bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, cắn răng nói: - Xú tiểu tử, nếu không vì ngươi, bổn hộ pháp cũng không đến mức rơi vào tình cảnh như thế này, giờ này sống chết còn bị nắm trong tay người khác!

Dương Khai hơi đổi sắc, giả bộ u mê nói:

- Biện hộ pháp nói cái gì, ta không hiểu!

Khấu Vũ thở dài, nói: - Dương sư đệ! Tông chủ... là ngươi thả ra phải không?

Dương Khai nghe hắn hỏi như vậy, cũng không tiện phủ nhận, gật đầu nói: - Không sai!

Nói xong, hắn vội vàng nói tiếp: - Bất quá ta cũng không có biện pháp! Lúc đó Khấu sư huynh và Biện hộ pháp đều không ở trong tông, ta bị người giam vào Cốt Lao, sống chết khó vẹn cả đôi đường, rơi vào đường cùng, mới làm một giao dịch cùng Ô Mông Xuyên!

Biện Vũ Tình hừ một tiếng nói: - Kết quả sau khi tông chủ đi ra liền giết chóc khắp nơi, cả Bích Vũ Tông cơ hồ bị tàn sát không còn, chỉ có số ít một số người nhanh chóng theo thời, đầu phục tông chủ mới còn sống!

Dương Khai cười hắc hắc, nói: - Biện hộ pháp cũng là một người trong số đó?

- Bổn cung?

Biện Vũ Tình hừ lạnh một tiếng: - Bổn cung chỉ là may mắn thôi. Sau chuyện đó một tháng, bổn cung mới cùng Khấu Vũ về tới tông môn, đâu biết tông môn đã xảy ra biến cố lớn? Đợi đến lúc kịp phản ứng muốn chạy trốn đã không kịp rồi. Bất quá tông chủ cũng không có giết ta, có lẽ... hắn cũng cảm thấy nếu giết sạch mọi người, chỉ còn lại một mình hắn đơn độc cũng không tốt... dù sao hắn đã tha cho ta một mạng, chỉ có điều... Nói tới đây, trên mặt nàng đầy căm hận, nói tiếp: - Bổn cung bị hắn hạ cấm chế, ngày sau phải như thiên lôi hắn sai đâu đánh đó!

- Thì ra là thế!

Dương Khai làm bộ dáng như giờ mới biết.

- Chuyện này là do tiểu tử ngươi trêu chọc mà ra, nói đi, ngươi muốn bổn cung trừng phạt ngươi như thế nào mới giải được mối hận trong lòng! Biện Vũ Tình nhìn Dương Khai lạnh lùng, rất có ý muốn hung hăng giáo huấn hắn một trận.

Dương Khai cười nói: - Biện hộ pháp! Các người nhiều năm trước nếu lựa chọn ra tay với Ô Mông Xuyên, nói vậy hẳn đã biết những gì, hiểu rõ hắn rốt cuộc là ai? Đối với người như vậy, hoặc là giết ngay nhổ cỏ tận gốc, hoặc là không trêu chọc tới. Vậy mà các người chẳng những trêu chọc, lại còn nhốt hành hạ người ta... Chẳng lẽ không nghĩ tới sẽ có báo ứng sao?

Biện Vũ Tình nhíu sát chân mày, nhìn chằm chằm Dương Khai nói: - Ngươi muốn nói cái gì?

Dương Khai nói: - Ta chỉ là muốn nói, mặc dù không có ta, Ô Mông Xuyên cũng sẽ thoát vây, cho nên cảnh ngộ các người gặp phải không có liên quan với ta nhiều lắm!

- Nói hươu nói vượn!

Biện Vũ Tình khẽ quát đầy mặt giận dữ.

Dương Khai dang tay nói: - Hơn nữa, Biện hộ pháp giờ này chẳng phải rất tốt sao? Tuy nói bị hạ cấm chế, nhưng người ta chính là con cháu của vị kia, chờ ngày sau hắn thăng quan tiến chức như diều gặp gió, hộ pháp còn sợ không có giàu sang thêm thân sao? Nhất thời chịu nhục mà thôi, chẳng lẽ Biện hộ pháp không chờ nổi?

Biện Vũ Tình nhìn hắn, mắt lạnh như băng, hừ một tiếng nói: - Thế nào nghe ra dường như là bổn cung chiếm tiện nghi rất lớn vậy... có cần phải cảm tạ ngươi một chút hay không?

- Cái này thì không cần! Dương Khai phất tay một cái.

Biện Vũ Tình bất đắc dĩ nói: - Dù sao bây giờ nói gì cũng đã chậm, bổn cung cùng Khấu Vũ giờ này cũng chỉ có thể đi một bước nhìn một bước!

Thấy nàng cũng không thật có ý muốn tìm mình trả thù, lúc này Dương Khai mới thở phào nhẹ nhõm.

Khấu Vũ cười nói: - Ta cùng với Biện hộ pháp tới Tứ Quý Chi Địa lần này, cũng là được tông chủ phân phó đại biểu cho Bích Vũ Tông, thấy ngươi xuất hiện ở Thanh Dương Thần Điện bên kia, cho nên liền kêu ngươi qua đây, hỏi vài thứ!

Bích Vũ Tông là một tông môn nhỏ, tuy không có cường giả Đế Tôn Cảnh trấn giữ, nhưng vốn trước đây có vài vị Đạo Nguyên tam tầng cảnh, cho nên ít nhiều cũng có hai cái danh ngạch đi vào Tứ Quý Chi Địa.

Ô Mông Xuyên lần trước tàn sát trong tông, dẫn tới hiện tại Bích Vũ Tông rơi vào sa sút, chỉ có thể phái hai người Biện Vũ Tình và Khấu Vũ tới đây.

- Tin tức của Tứ Quý Chi Địa ư? Dương Khai nhướn mày hỏi.

- Không sai! Biện Vũ Tình gật gật đầu: - Ngươi đừng nói với ta cái gì ngươi cũng không biết! Nếu có thể đi chung với Thanh Dương Thần Điện bên kia, nói vậy những gì ngươi biết hẳn phải nhiều hơn chúng ta mới đúng?

Dương Khai khẽ nhíu mày, trầm ngâm một hồi nói: - Về tin tức quả thật ta có... Bất quá, đó là chuyện cơ mật của tông môn người ta, ta cũng không tiện tiết lộ ra ngoài!

Biện Vũ Tình mỉm cười, nói: - Chuyện này ngươi không nói, ta không nói, ai mà biết được chứ!

Dương Khai lắc lắc đầu.

Biện Vũ Tình biến sắc, lúc đang định nói thêm gì, Dương Khai lại nói: - Ta duy nhất có thể nói cho các người biết là... Lần này trong Tứ Quý Chi Địa sẽ xuất hiện Tinh Ấn!

- Tinh Ấn? Khấu Vũ nhướng mày, hiển nhiên không biết đây rốt cuộc là thứ gì.

Nhưng Biện Vũ Tình dường như mơ hồ nhớ ra thứ gì đó, trầm ngâm một hồi, cả kinh kêu lên: - Ngươi là nói, chứng nhận để đi vào Toái Tinh Hải? - Đúng vậy! Dương Khai gật đầu.

- Toái Tinh Hải? Khấu Vũ rốt cục cũng cũng kịp phản ứng, hô nhỏ một tiếng, đầy mặt khiếp sợ.

Dương Khai mỉm cười nói:

- Hai vị cố gắng nhiều hơn đi, nếu như gặp nhau ở trong Tứ Quý Chi Địa, có lẽ chúng ta còn có cơ hội liên thủ!

Nói xong, cũng không quản phản ứng của hai người, tự đi trở về đường cũ.

Với hắn mà nói, bất luận là Biện Vũ Tình hay Khấu Vũ đều chưa tính là người quen thân lắm, lúc đó ở trong Bích Vũ Tông được chiếu cố một chút, dùng tin tức vừa rồi cũng đủ để hoàn trả sạch.

Từ nay về sau hắn cũng không còn ân oán gì với với hai người này, nếu đối phương không có ác ý với hắn, thì cái gì cũng dễ nói; nếu thật muốn làm một chút chuyện gì với hắn, thì cũng đừng trách hắn lòng dạ độc ác... dù sao giờ này xem như bọn họ cũng là người của Ô Mông Xuyên.

Dương Khai đối với vị con cháu Phệ Thiên Đại Đế này rất là kiêng kỵ.

Lúc đó Ô Mông Xuyên lại truyền thụ cho hắn một bộ Phệ Thiên Chiến Pháp hoàn chỉnh, đây chính là công pháp của Phệ Thiên Đại Đế. Năm xưa, Phệ Thiên Đại Đế cũng là dựa vào công pháp này, trở thành người đệ nhất Tinh Giới.

Nếu nói Ô Mông Xuyên không có có âm mưu gì, bất kể như thế nào Dương Khai cũng không tin tưởng. Chỉ là hắn quả thực không rõ, rốt cuộc đối phương có ý đồ gì, mà không tiếc truyền thụ cho mình Phệ Thiên Chiến Pháp.

Công pháp này chính hắn không có tu luyện, mà giao cho pháp thân. Trong khoảng thời gian này pháp thân tu luyện, thực lực tăng lên rất nhiều, từ nơi pháp thân, Dương Khai cũng hiểu rõ công pháp này quả là công hiệu nghịch thiên.

Nếu không có chỗ cố kỵ, hắn sớm đã không nhịn được dụ dỗ, chính mình tu luyện rồi!

Một đường suy nghĩ lung tung, rất nhanh Dương Khai về tới nơi Thanh Dương Thần Điện đóng quân.

Mọi người đều đang tĩnh lặng tĩnh tọa khôi phục, nắm bắt một chút thời gian cuối cùng này, giữ bản thân ở trạng thái hoàn mỹ.

Chỉ có Tiêu Bạch Y, mở mắt nhìn hắn một cái, nhưng cũng không nói gì.

Thời gian từng ngày trôi qua.

Mà theo thời gian trôi qua, bên trong sơn cốc vô danh, linh khí thiên địa càng ngày càng nồng đậm, thẳng đến cuối cùng lại đạt tới trình độ linh khí hóa sương mù.

Nếu từ trên cao nhìn xuống, lúc này toàn bộ sơn cốc đều bị bao phủ trong một mảng sương mù mờ ảo, sương mù này đều không phải là sương mù thật, mà là hiện tượng linh khí thiên địa ngưng kết thành.

Tu luyện trong môi trường này, cũng một lần đạt tới trình độ khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.

Nếu như có người tu luyện thời gian dài ở địa phương thế này, thì tốc độ tăng lên thực lực tự nhiên không thể đo lường. Đáng tiếc đây chỉ là dấu hiệu báo trước khi bí cảnh mở ra mà thôi! Dù là tông môn như Tinh Thần Cung, cũng không có bảo địa tu luyện khiến người ta trố mắt líu lưỡi như thế.

Rốt cục, vào ngày thứ tư sau khi mọi người tới sơn cốc vô danh này, bỗng nhiên truyền ra một tiếng tiếng vang lạ.

Thanh âm kia mờ ảo vô tung, làm như từ trong hư không truyền đến, người ta không nắm bắt được.

Ngay sau đó, linh khí thiên địa đột nhiên chấn động sôi trào, mây mù nhào lộn không chừng, điên cuồng hội tụ tới một vị trí nào đó.

Mà ở vị trí đó, bất ngờ chính là chỗ trung tâm của sơn cốc, cũng là khu vực duy nhất trống rỗng.

Dường như tất cả tông môn đều biết lối vào Bí cảnh ở chỗ này, nhưng cũng không có thế lực nào trú đóng.

Trong nháy mắt, tất cả võ giả đều đồng loạt mở mắt, đưa mắt nhìn lại hướng bên kia.

- Bắt đầu rồi! Nơi dừng chân của Tinh Thần Cung, Tiêu Vũ Dương thấp giọng quát, một đám đệ tử mỗi người đều tâm tình kích động, hoa tay múa chân!

- Cửa vào sẽ lập tức mở ra! Nơi dừng chân Thanh Dương Thần Điện, Cao Tuyết Đình nhìn 20 người trước mặt, nói: - Bổn trưởng lão hy vọng sau khi các ngươi đi vào bên trong hãy tận lực kết bạn đi với nhau, tránh khỏi tình huống lạc đàn. Dĩ nhiên, nếu có người cố ý làm xằng làm bậy, vậy coi như bổn trưởng lão không có nói!

Dừng một chút, nàng nói tiếp: - Hy vọng các ngươi có thể toàn bộ bình yên trở về!

Hạ Sanh toét miệng cười nói: - Cao trưởng lão yên tâm đi, đệ tử sẽ chiếu cố bọn họ thật tốt!

Cao Tuyết Đình gật gật đầu, không nói gì thêm, mà quay đầu, nhìn lại hướng linh khí thiên địa hội tụ kia.

Thời khắc này, tất cả linh khí trong thiên địa đều chen chúc hướng tới bên kia, linh khí cuốn lên, mang theo cuồng phong gào thét, trong sơn cốc cát bay đá chạy, nhưng cũng không ảnh hưởng tới các võ giả Đạo Nguyên Cảnh kia quan sát.

Tất cả linh khí sau khi cuốn tới bên kia, lại giống như rơi vào một cái hắc động hư không, lập tức toàn bộ biến mất không thấy.

Ở trên điểm đó, đột nhiên không gian trở nên không ổn định.

Mà theo linh khí rót vào, loại không ổn định đó trở nên càng lúc càng rõ ràng.

Thẳng đến một lúc nào đó, hư không bỗng nhiên mở rộng, nứt ra một cái khe hở mắt thường có thể thấy được.

Linh khí kéo dài rót vào, mà khe hở cũng càng lúc càng lớn. Phóng mắt nhìn tới, trên bầu trời kia thật giống như có đại năng mở ra một cánh cửa sổ trên mái nhà, từ bên trong cửa sổ, mơ hồ có thể thấy được một chút phong cảnh đối diện, mờ ảo, vặn vẹo biến ảo.

Tình huống như vậy ước chừng kéo dài nửa canh giờ.

Sau nửa canh giờ, trong sơn cốc vốn linh khí nồng đậm đến hóa sương mù nhưng lại không còn sót chút gì, tất cả đều tràn vào bên trong khe nứt hư không.

Cả sơn cốc, thời khắc này không còn mảy may linh khí, khôi phục cảnh tượng tiêu điều ngày xưa.

Mà cái khe hở kia, cũng biến thành dài chừng mười mấy trượng, cao năm trượng.

- Cửa vào mở ra rồi! Có người kinh hô.

- Đi! Cũng có người không thể chờ đợi, thi triển thân pháp, vượt qua đỉnh đầu mọi người, phóng thẳng vào chỗ cửa vào hẹp dài kia.

Đó hẳn là võ giả của tông môn nhỏ, giống như Bích Vũ Tông, chỉ có hai danh ngạch mà thôi, một nam một nữ, dường như là tu luyện bí thuật liên thủ gì đó, vừa thi triển, tốc độ liền nhanh như điện chớp, hai người hóa thành một luồng sáng, đầu tiên vọt vào chỗ cửa kia.

Bọn họ dường như cho rằng, đi vào sớm một chút có thể có nhiều ưu thế hơn.

Chỉ đáng tiếc là không như mong muốn!

Mấy vị Đế Tôn Cảnh đến từ đại tông môn cũng chỉ lạnh lùng nhìn bọn họ, cũng không có ý ra tay ngăn cản, chỉ lẳng lặng ngắm nhìn.

- Ôi!

Cao Tuyết Đình than một tiếng: - Dường như mỗi lần đều có người không tiếc tính mạng mà!

Nàng nói vừa dứt lời, trong hư không liền truyền đến hai tiếng kêu thảm...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau