VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2121 - Chương 2125

Chương 2123: Hư ảnh

Lúc trước Dương Khai cậy mạnh bóp, rồi đến Tần Triêu Dương dùng hết thủ đoạn cũng không thể nào hư hao Ngọc Nữ Khất Cái Lệnh, vậy mà đến tay Đào chấp sự lại bị hắn dễ dàng bóp vỡ thành bốn năm khối!

Không cần tốn nhiều sức!

Dương Khai ngây ra như phỗng, kinh ngạc nhìn Ngọc Nữ Khất Cái Lệnh trước mặt, đầu óc rối loạn.

Tần Triêu Dương cũng há hốc miệng muốn sái cả quai hàm, mắt trợn tròn nhìn cảnh tượng trước mặt.

- Ha ha Đào chấp sự cười lạnh mấy tiếng, rồi tiện tay quang mấy mảnh lệnh bài vỡ đi, nói: - Thứ rác rưởi này, bản chấp sự tùy tiện điêu khắc mấy trăm khối cũng được, vậy mà cũng có thể làm tín vật sao? Thật là làm trò cười cho cả thiên hạ! Hai tên cặn bã các ngươi, còn gì để nói nữa không?

- Tần lão ca... Dương Khai khẽ quát một tiếng, quay đầu nhìn về phía hắn, nói: - Việc này là sao?

Hắn hy vọng Tần Triêu Dương có thể đưa ra một lời giải thích hợp lý cho hắn.

Nhưng Tần Triêu Dương không có câu trả lời, chỉ đứng ngây ngốc ở đó tự như bị mất hồn vậy.

- Bị lừa rồi Dương Khai thầm than, trong lòng mắng xối xả cái tên gọi là "cao nhân" kia!

Cái lệnh bài này sớm không gây ra chuyện, muộn không gây ra chuyện, đến tay Đào chấp sự lại gặp chuyện không may. Đây hiển nhiên là do lực lượng được niêm ấn trên lệnh bài đã hết, nếu không với thực lực của Đào chấp sự, căn bản không thể nào phá vỡ được Ngọc Nữ Khất Cái Lệnh này!

Mà bây giờ, lệnh bài đã nát tan, tín vật không có, hai người cũng không còn gì để nói nữa.

Dương Khai đang nghĩ xem sau khi ra khỏi Thanh Dương Sơn Mạch có nên rời khỏi Nam Vực hay không, nếu không, gặp phải một con quái vật lớn như vậy nhìn chăm chú, bằng thực lực của hắn, sớm hay muộn cũng sẽ có chuyện.

- Chúng đệ tử theo lệnh bản chấp sự, giết chết hai tên tiểu nhân lừa gạt này tại chỗ, giữ uy nghiêm của thần điện chúng ta! Đào chấp sự lập tức ra lệnh.

Hại tên Đạo nguyên nhất tầng cảnh đáp một tiếng rồi hùng hổ đánh tới. Tên sư đệ mập và tên sư huynh mặt xanh tựa hồ đã tìm được cơ hội tốt để báo thù, liền không để ý đến sự chênh lệch về cảnh giới tu vi, theo sát phía sau!

- Tần lão ca, đi mau! Dương Khai hét lớn một tiếng.

Không ngờ Tần Triêu Dương vẫn ngây người đứng nguyên tại chỗ như cũ, tựa như đã mất đi lý trí, lẩm bẩm nói: - Bị vỡ, bị vỡ

Nhìn dáng vẻ của hắn dường như vẫn còn bị đả kích rất lớn sau một màn vừa rồi.

Thứ bị vỡ ở trước mặt hắn không chỉ là một khối lệnh bài mà còn là hy vọng duy nhất để cứu tính mạng Tần Ngọc!

Ngay tại thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, bỗng nhiên một luồng lực lượng vô hình chợt tự nhiên hiện ra.

Trong giờ khắc này, thời gian tựa như cũng bị ngừng lại.

Trên bầu trời, cuồng phong nổi lên, sấm sét vang dội.

Năng lượng từ trên bầu trời vận chuyển, rồi từ từ ép xuống

Trong chớp mắt, Dương Khai, Tần Triêu Dương và đám người Đào chấp sự đều cảm nhận được một luồng uy áp kinh khủng đang ép xuống.

Chẳng những là bọn hắn, mà tiếp theo đó, toàn bộ võ giả tại Thanh Dương Sơn Mạch cũng đã cảm giác được luồng uy áp khiến cho người ta run rẩy kinh hãi này

- Đây là... Tại ngọn chủ phong của Thanh Dương Sơn Mạch, bên trong một tòa cung điện, một trung niên nam tử mặc áo tím, tuổi khoảng bốn mươi dường như đang bế quan tu luyện bí thuật gì đó. Nhưng khi luồng uy áp kia tràn tới, trong nháy mắt hắn lập tức mở mắt, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn xoáy thẳng về phía đó, tựa như có thể xuyên thủng hư không, quan sát cảnh tượng đang phát sinh cách đó mấy dặm vậy. Trên mặt của hắn hiện ra vẻ ngưng trọng, chỉ trong chốc lát sau khi cảm ứng, hắn liền hoảng sợ thốt lên: - Sao có thể như vậy được chứ!

Cùng lúc đó tại một ngọn núi khác, nơi đây tràn đầy hoa cỏ, khung cảnh thanh bình tựa như chốn thần tiên của nhân gian.

Bên trong ngọn núi, một mỹ phụ xinh đẹp đứng bật dậy, ánh mắt đẹp nhìn về phía xa, khẽ nở nụ cười rồi không không chút nghĩ ngợi, thể mềm mại thoắt cái biến mất.

Ở một nơi khác, một lão giả có khuôn mặt già nua đang khoanh chân ngồi, trước mặt lão có rất nhiều đệ tử tinh nhuệ của thần điện đang lắng nghe lão giả giảng giải võ đạo thiên đạo, vẻ mặt tỏ ra say mê.

Bỗng nhiên, thanh âm của lão giả chợt im bặt, ngẩng đầu nhìn về một hướng. Sau một lát, lão chậm rãi đứng dậy, chợt lóe rồi biến mất, để lại một đám đệ tử ngơ ngác khó hiểu.

Một màn như vậy phát sinh ở khắp mọi nơi trong Thanh Dương Thần Điện, những người kia cho dù là các cường giả Đế Tôn cảnh đang bế quan, cũng đều cảm ứng được dao động năng lượng kinh khủng này, lập tức vội vã phóng ra khỏi nơi ở của mình, tìm đến nơi phát ra cỗ lực lượng đó.

Tại nơi giáp ranh với Thanh Dương Sơn Mạch, bảy người ở đây bất kể là tu vi cao hay thấp, đều không khỏi run rẩy toàn thân.

Điều này không liên quan đến ý chí hay lòng can đảm, mà hoàn toàn là do lực lượng áp chế gây ra! Tu vi kém như hai tên huynh đệ một mập mạp, một mặt xanh kia thì xương cốt toàn thân đều kêu lên răng rắc, sau một lúc đau khổ chống đỡ liền song song ngã xuống bất tỉnh.

Mà bốn người có tu vi Đa nguyên nhất tầng cảnh tại đương trường, tất cả đều dốc sức điều động thánh nguyên trong cơ thể ngăn cản uy áp vô hình kia. Đào chấp sự cũng cùng một dạng, vẻ mặt đau khổ, thân hình vốn không được cao lớn lắm lúc này đang khom lưng xuống chống đỡ, tựa như đang có một tòa núi lớn đặt trên vai hắn vậy.

- Đây là cái gì, đây là lực lượng gì vậy! Đào chấp sự hoảng sợ kêu to.

Tần Triêu Dương và hai tên đạo nguyên cảnh khác của Thanh Dương Thần Điện cũng đều tỏ ra kinh hãi, trong lòng hết sức kính sợ.

Con ngươi Dương Khai đảo một vòng, định phóng thần niệm ra xung quanh tìm hiểu xem luồng lực lượng và uy áp này từ đâu mà ra, nhưng lại phát hiện thần thức của hắn căn bản không thể nào rời khỏi thân thể được, tựa như toàn bộ khu vực không gian này đã bị giam cầm lại rồi vậy!

Vèo...

Bỗng nhiên từ trong hư không bắn tới một cột sáng, một bóng người quỷ dị hiện ra.

Cột sáng tản đi, hình dạng của người này liền hiện rõ trước mặt mọi người.

Người vừa đến đội một chiếc mũ rộng vành trên đầu, chiếc mũ rộng vành hơi chếch, che nửa khuôn mặt lại, không thể nhìn rõ diện mạo ra sao. Nhưng trên cằm của người này lại đâm ra những sợi râu lởm chởm không đều, phối hợp với ánh mắt thấp thoáng như có như không phía sau mũ rộng vành, khiến cho người này trông vô cùng thần bí.

Người đến ăn mặc cũng rất kỳ lạ, rõ ràng là một nam tử cao lớn, thân dài vai rộng, nhưng lại mặc một bộ trường bào lòe loẹt, dưới chân thì sỏ một đôi giày làm bằng da hưu, nhìn qua rất lệch lạc!

Người này vừa thong dong vừa hiện thân, Tần Triêu Dương lập tức trợn tròn mắt, mừng rỡ thốt lên: - Cao nhân!

Dương Khai nghe hắn gọi như vậy, liền biết ngay người này chính là chủ nhân của tấm lệnh bài.

Quả nhiên đúng như hắn phán đoán, thực lực của người này đã đến mức đăng phong tạo cực, ít nhất cũng là cường giả có cấp bậc Đế Tôn tam tầng cảnh! Từ cảm giác trên người lão truyền đến cho thấy, lão còn mạnh hơn cả Phượng Di!

Quan trọng nhất chính là...

Người trước mặt cũng không phải là thực thể, mà chỉ là một hư ảnh!

- Người tới là ai, từ đâu tơi?! Kia Đào chấp sự bị hù dọa cho suýt tè ra quần, nếu không phải đang ở trên địa bàn nhà mình, chỉ sợ hắn đã sớm bỏ trốn mất dạng. Nhưng cho dù như vậy, khi hắn lên tiếng chất vấn cũng không dám nhìn thẳng vào người nọ, chỉ sợ sẽ chọc giận đối phương.

- Thanh Dương Thần Điện sao... Người thần bí kia khẽ ngẩng đầu nhìn, rồi tự nói một mình. Lão căn bản không để ý đến phản ứng của Đào chấp sự, mà chỉ quay đầu nhìn về phía Tần Triêu Dương nói: - Mới mười mấy năm không thấy, mà đã già như vậy rồi nhìn dáng vẻ của ngươi, những năm qua có lẽ cũng đã dốc hết tâm huyết rồi.

- Đại đại nhân! Tần Triêu Dương rưng rưng hàng lệ nóng, nói ra một câu rồi nghẹn ngào không nói nên lời nữa.
- Nếu đã tới đây... vậy ngươi cứ yên tâm mà thoải mái đưa ra yêu cầu là được. Người nọ khẽ mỉm cười, ánh mắt chuyển động, bỗng nhiên dừng lại trên người Dương Khai, ngạc nhiên nói: - Ngươi cũng ở đây hả...

Sắc mặt Dương Khai chợt biến đổi, nuốt nuốt nước miếng, nói: - Vị đại nhân này biết ta sao?

- Ha ha...

Người nọ chỉ cười không nói, tỏ ra hết sức thần bí, thật dễ khiến cho người ta nổi giận trong lòng, hơn nữa hư ảnh này chỉ duy trì được thời gian ngắn ngủn mấy hơi thở đã có dấu hiệu tan biến. - Đã đến giờ rồi sao, thật là đáng tiếc mà...

Nói xong, vậy mà hư ảnh kia lại thật sự biến mất trước mắt mọi người, cũng không biết rốt cuộc lão nói đáng tiếc ở đây là gì.

Hư ảnh vừa biến mất, thiên địa dị tượng cũng đồng thời biến mất theo, uy áp khiến người ta run sợ kia hiển nhiên cũng đã không còn sót lại chút gì rồi.

Đương trường liền truyền ra tiếng thở hổn hển của mọi người.

- Bịch bịch bịch... Chợt có âm thanh của đồ vật gì đó rơi xuống đất truyền đến.

Mọi người nghe tiếng động liền quay lại nhìn, đột nhiên phát hiện thứ rơi trên mặt đất không ngờ chính là những mảnh vỡ của tấm lệnh bài mà lúc trước Đào chấp sự vừa bóp nát. Có khoảng 4, 5 mảnh, khi cường giả thần bí kia biến mất liền rơi xuống.

Nhìn thấy một màn này, sắc mặt Đào chấp sự trở nên trắng nhợt, sao còn không biết mình đã phạm vào sai lầm tày trời rồi chứ!

Tấm lệnh bài mà hắn bóp nát kia, hiển nhiên là có lai lịch rất lớn, nếu không bọn họ cũng sẽ không gặp phải hư ảnh của vị cường giả kia.

Có lẽ lúc vị cường giả kia luyện chế lệnh bài đã truyền lực lượng vào trong đó, một khi lệnh bài bị hủy, sẽ có hư ảnh xuất hiện!

- Ta không cố ý... Ta không cố ý mà... Đào chấp sự hoảng sợ như chó nhà có tang, liền vội vàng chạy tới, trên đường chạy còn ngã sấp ngã ngửa, thật vất vả mới chạy đến chỗ những mảnh lệnh bài vỡ vừa rơi xuống, nhặt lên.

Nhưng những mảnh lệnh bài kia, trong nháy mắt chợt hóa thành bụi phấn, chảy qua kẽ tay hắn, tan biến theo gió

- Xong rồi, xong rồi... Đào chấp sự thấy vậy, lập tức toàn thân cứng ngắc.

Vèo vèo vèo...

Tiếng xé gió liên liên tiếp truyền, xung quanh chợt hiện ra đầy bóng người.

Những người này trẻ có già có, nam có nữ có, từ những phương hướng bất đồng chạy tới, nét mặt mỗi người như lâm đại địch. Đợi sau khi thần niệm của họ đảo qua hiện trường, lại nghi hoặc nhìn nhau.

Bởi vì, luồng dao động năng lượng và uy áp lúc trước bọn họ cảm ứng được ở đây, giờ phút này đã hàn toàn biến mất không thấy!

- A! Hai tên Đạo Nguyên Cảnh của Thanh Dương Thần Điện còn lại vừa thấy những người này, liền vội vàng tham bái.

- Thuộc hạ bái kiến phó điện chủ, bái kiến chư vị hộ pháp trưởng lão!

Những người này, không ngờ đều là cường giả Đế Tôn cảnh, là chiến lực đứng đầu nhất của Thanh Dương Thần Điện!

Dương Khai nhìn qua những người này, khi thấy được mỹ phụ xinh đẹp đứng ở phía sau, hắn không khỏi rụt cổ lại, chửi thầm trong lòng.

Người này không phải là Cao Tuyết Đình, người trước kia đã giao thủ với hắn ở bên ngoài thì là ai chứ!

Mặc dù Dương Khai đã đoán trước rằng, lần này đến Thanh Dương Thần Điện, có lẽ hắn sẽ có cơ hội gặp lại mỹ phụ này, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy!

Hai người đã từng giao thủ sơ qua, cho dù lúc đó Dương Khai bị ma khí quấn thân, làm cho người ta nhìn không thể rõ mặt mũi hắn, nhưng lỡ như Cao Tuyết Đình nhận ra hắn thì xong.

Người Dương Khai không muốn nhìn thấy nhất, chính là nữ nhân này...

- Ai đã đến đây! Một lão giả có khuôn mặt già nua, nhìn qua khoảng bảy tám chục tuổi, ánh mắt uy nghiêm quét qua toàn trường, rồi bỗng nhiên mở miệng hỏi.

Khí tức của lão giả này thâm sâu như biển, so với Cao Tuyết Đình hiển nhiên là cường đại hơn nhiều, cùng với Tiêu Vũ Dương lúc trước Dương Khai bái kiến không sai biệt lắm, phải là cường giả Đế Tôn lưỡng tầng cảnh!

Chương 2124: Hồng trần

Lão giả kia mở miệng đặt câu hỏi, mấy tên đệ tử Thanh Dương Thần Điện không biết nên trả lời như thế nào.

Tên sự đệ mập và sư huynh mặt xanh đã hôn mê rồi, không thấy được cảnh hư ảnh của vị cường giả kia hiện ra, còn Đào chấp sự thì đang mất hồn lẩm bẩm một mình, hai tên Đạo Nguyên nhất tầng cảnh còn lại căn bản không biết phải nói như thế nào cho phải.

- Câm hết rồi hay sao mà không nói! Lão giả thấy vậy không khỏi hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt không vui quát lên.

- Đào Minh, ngươi đang làm gì đó? Bên cạnh, một trung niên nam tử Đế Tôn nhất tầng cảnh nhìn Đào chấp sự, cau mày quát khẽ.

Tiếng quát kia truyền vào tai Đào chấp sự tựa như một thanh đại chuỳ đập thẳng vào đầu hắn, truyền đến một cỗ lực lượng thần bí, khiến Đào Minh há mồm phun ra một ngụm máu tươi. Tuy nhiên, ánh mắt mê man của Đào Nguyên cuối cùng cũng đã tỉnh táo lại, tâm trạng hoảng sợ cũng dần bình ổn lại.

Hắn ngơ ngác nhìn xung quanh, sau khi thấy được nhóm người lão giả, thân thể lập tức run lên, hô to:

- Thuộc hạ bái kiến Phó điện chủ, bái kiến chư vị trưởng lão hộ pháp!

- Đừng dài dòng! Trung niên nam tử lúc trước sử dụng bí thuật thần hồn lay tỉnh Đào Minh khẽ quát: - Nói cho ta biết, rốt cuộc nơi này đã xảy ra chuyện gì, ai đã tới đây?

- Người đã tới đây... Đào Minh lẩm bẩm một mình, trong đầu hiện ra một màn kinh khủng khiến cho người ta sợ hãi kia, lại nghĩ tới cảnh lệnh bài hóa thành bụi phấn chảy qua kẽ tay mình, hắn liền kinh hãi mặt tái nhợt, quỳ rạp xuống đất hoảng sợ nói: - Chư vị đại nhân tha mạng, thuộc hạ không phải cố ý!

Lão giả có khuôn mặt già nua kia thấy vậy, chậm rãi lắc đầu.

- Để ta đến xem! Bên kia, một thiếu nữ nhìn qua mới chỉ mười bảy mười tám tuổi bỗng nhiên mở miệng nói.

Nàng nhìn không lớn tuổi lắm, nhưng dĩ nhiên chính là cường giả Đế Tôn cảnh hàng thật giá thật. Cũng không biết nàng vận dụng lực lượng huyền diệu gì, mà thân người đang lơ lửng nói chuyện giữa không trung chợt chậm rãi hiện ra trước mặt Đào Minh.

Ánh mắt của nàng ôn nhu như nước, cánh tay vươn ra, cách không vỗ xuống đầu Đào Minh, cất tiếng nói: - Không cần sợ, đem những gì ngươi biết nói chi tiết ra là được rồi!

Vừa dứt lời, thân thể đang run rẩy do hoảng sợ kia của Đào Minh tựa như được thứ gì đó trấn an, lập tức trở nên bình tĩnh lại.

Ánh mắt của hắn có chút ngây ngốc nhìn về phía hư không, mở miệng nói: - Hồi bẩm chư vị đại nhân, chuyện là như vậy...

Hắn không có thêm dầu thêm mỡ, cũng không phóng đại "quạt gió thổi lửa", liền kể lại vô cùng chi tiết chuyện vừa phát sinh ra.

Dương Khai quan sát mà thầm kinh hãi, hắn biết nữ tử cường giả Đế Tôn cảnh kia dĩ nhiên là đang thi triển bí thuật thần hồn nào đó, bí thuật thần hồn này phải là loại có thể khiến cho Đào Minh nói ra toàn bộ sự thật, nhưng cũng không làm thương tổn đến thần hồn của đối phương.

Khi nghe nói tới đoạn có một bóng người quỷ dị từ utreen trời giáng xuống, lão giả có khuôn mặt già nua kia mới khẽ quát lên: - Hình dáng của người đó như thế nào, nói cẩn thận xem!

Đào Minh nói: - Nhìn không rõ mặt, người đến đội một chiếc mũ rộng vành, che nửa mặt, tuy nhiên cách ăn mặc cực kỳ cổ quái, rõ ràng là một nam tử, nhưng lại mặc một bộ trường bào lòe loẹt

Lão giả nghe vậy, vẻ mặt liền biến đổi, thất kinh hỏi: - Lệnh bài kia có hình dạng gì?

Đào Minh miêu tả chi tiết một phen.

Lão giả trầm mặc, thật lâu không nói.

Vẻ mặt của trung niên nam tử khác thường nhìn lão giả có khuôn mặt già nua, mở miệng hỏi: - Cừu phó điện chủ, rốt cuộc người này là ai, ngài có biết không?

Những người khác cũng tò mò nhìn lão giả, muốn lão đưa ra đáp án.

Lão giả cũng không trả lời ngay, mà nhìn về phía Dương Khai cùng Tần Triêu Dương.

Cho tới giờ phút này, lần đầu tiên mới có người nhìn về phía Dương Khai và Tần Triêu Dương.

Hai người cũng không dám chậm trễ, vội vàng ôm quyền hành lễ.

Lão giả khẽ gật đầu, hỏi: - Lệnh bài kia là của các ngươi mang đến sao?

Tần Triêu Dương nói: - Bẩm đại nhân, lệnh bài chính là Tần mỗ mang đến.

- Tốt! Lão giả hô tốt một câu, rồi thản nhiên nói tiếp: - Các người cũng đi theo ta đi, nơi này không phải là chỗ nói chuyện!

Dứt lời, lão giả phất tay áo một cái, lập tức, Dương Khai cùng Tần Triêu Dương liền cảm thấy có một cỗ lực lượng nhu hòa nhấc thân hình mình lên, sau đó không tự chủ bay về phía trước, theo sát lão giả.
Những Đế Tôn khác nhìn nhau một cái, rồi tất cả cũng bay theo sát phía sau lão giả.

Đợi cho mọi người đã đi khỏi một hồi lâu, Đào Minh dường như mới hoàn hồn trở lại, thân thể chấn động, ánh mắt lộ ra vẻ hoảng sợ, sắc mặt thoáng cái trở nên tái nhợt vô cùng.

- Đào chấp sự!

Hai tên Đạo Nguyên Cảnh còn lại bước tới, lo lắng nhìn hắn.

- Ta không sao! Đào Minh trong lòng vẫn còn sợ hãi, khoát tay nói: - May mà Trần Thiến đại nhân hạ thủ lưu tình, nếu không... ta đã sớm trở thành ngu ngốc rồi!

Tuy nhiên nghĩ tới lệnh bài quan trọng kia bị hủy trên tay mình, hắn liền lo sợ bất an không thôi, chỉ sợ cao tầng tông môn sẽ đến xử tội hắn!

...

Tại tòa chủ phong của Thanh Dương Thần Điện, trên đỉnh Vạn Thánh.

Trước cung điện, Dương Khai cùng Tần Triêu Dương đứng ở nơi đó, hai mặt nhìn nhau.

Đại môn của cung điện, một người thủ vệ cũng không có, lão giả có khuôn mặt già nua sau khi đưa hai người tới đây, không nói không rằng liền để hai người đứng ở đây. Về phần những người khác cũng không nói gì, tiến thẳng vào trong cung điện.

Bên trong cung điện bố trí rất nhiều cấm chế, đại môn khép kín, bằng vào thực lực của Dương Khai và Tần Triêu Dương, căn bản không cách nào nghe được.

Mặc dù hai người không bị quản chế gì, nhưng cũng không dám tùy tiện hành động, chỉ biết thành thật đứng đó.

- Dương lão đệ, ngươi nói... Tần Triêu Dương có chút thấp thỏm bất an lên tiếng.

- Không đâu! Dương Khai không đợi hắn nói xong đã biết hắn đang lo lắng cái gì rồi, mỉm cười nói:

- Nếu bọn họ thật sự muốn gây bất lợi với chúng ta đã sớm ra tay rồi, chúng ta nào có cơ hội phản kháng chứ? Họ dẫn theo chúng ta tới đây, rồi để ở ngoài cửa, xem ra... bọn họ muốn thảo luận một phen rồi mới có quyết định! Từ ý tứ trong lời nói của họ lúc nãy, tựa như rất nhiều người cũng không biết, chủ nhân của chiếc lệnh bài kia rốt cuộc là ai!

- Đến bây giờ Tần mỗ cũng chưa biết người này là ai! Tần Triêu Dương áo não nói.

- Không biết là bình thường. Dương Khai khẽ mỉm cười: - Tuy nhiên, nếu cũng là Đế Tôn tam tầng cảnh như nhau, chưa chắc đã khiến cho Thanh Dương Thần Điện kiêng kỵ như vậy, người kia

- Ý của Dương lão đệ là... Tần Triêu Dương nghe hắn vừa nói như thế, liền nghĩ tới một khả năng, khẽ thốt lên: - Chính là một trong mười vị đại nhân kia sao?

- Tám phần là như vậy! Dương Khai gật đầu. - Hít... Tần Triêu Dương hít sâu một hơi, làm sao cũng không thể tin được, đích thân mình lại từng được tiếp xúc trực tiếp với một nhân vật truyền thuyết như vậy.

...

Bên trong cung điện, một người ngồi thẳng ở vị trí đầu não, trên người mặc một bộ đồ tử sam, nét mặt không giận mà uy, khí tức thâm sâu như biển. Người này chính là điện chủ Thanh Dương Thần Điện, cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, Ôn Tử Sam.

Những Đế Tôn cảnh đi cùng lão giả có khuôn mặt già nua lúc trước Dương Khai vừa bái kiến, toàn bộ đều có mặt ở đây. Mọi người nín thở, chăm chú lắng nghe lão giả bẩm báo sự việc cho Ôn Tử Sam.

- Lệnh bài, nam tử mặc áo hoa... Ôn Tử Sam nghe vậy liền cười lên, nụ cười của hắn không tính là đẹp, nhưng tựa hồ lại có mị lực kỳ lạ. Hắn vừa nở nụ cười, trong chớp mắt, toàn bộ cung điện tựa như cũng sáng ngời lên vậy.

- Điện chủ, có phải ngươi đã nghĩ ra điều gì hay không? Lão giả có khuôn mặt già nua hỏi.

- Lão Cừu à... Ôn Tử Sam không chút ra vẻ điện chủ, xưng hô với Phó điện chủ Cừu Nhiễm trước mặt mọi người cũng hết sức tùy ý. Điều này khiến cho lão giả có khuôn mặt già nua trán nổi gân xanh, những người khác thì ngược lại, cảm thấy hơi buồn cười.

Ngay cả Cao Tuyết Đình, một người có tính cách lạnh như băng, khóe miệng cũng khẽ nhếch lên.

- Nếu ngươi đã nghĩ tới, thì cần gì phải hỏi ta nữa... Ôn Tử Sam vừa nói, vừa đưa tay cầm một chùm linh quả đưa lên ngang miệng, tiếp theo liền cắn từng quả một nhai trào cả nước ra ngoài!

- Điện chủ đại nhân!

Cừu Nhiễm nhịn không được khẽ quát một tiếng.

- Được rồi, được rồi. Ôn Tử Sam nhồm nhoàm nói một câu, rồi đặt chùm linh quả xuống, vỗ vỗ tay đứng lên, nói: - Trên đời này, còn ai có thể khắc hình tên khất cái lên một mặt lệnh bài tượng trưng thân phận mình, còn mặt kia thì khắc ngọc nữ chứ? Ai lại ăn mặc không chút mỹ cảm đi rêu rao khắp nơi chứ? Đáp án chỉ có một...

Trong đại điện, tất cả mọi người đều nín thở, chăm chú lắng nghe Ôn Tử Sam nói.

Giờ phút này, khí chất của Ôn Tử Sam đột nhiên biến đổi, ánh mắt sắc bén như kiếm, tựa như có thể đâm thủng hư không, trầm giọng nói: - Lưu lạc hồng trần, dạo chơi nhân gian...

- Hồng Trần Đại Đế! Cao Tuyết Đình bỗng nhiên thất thanh hô lên.

- Hử? Tiểu Tuyết Đình thật là thông minh, đã đoán được rồi. Ôn Tử Sam nhìn về phía Cao Tuyết Đình, vẻ mặt uy nghiêm vừa nãy biến mất, lộ ra nụ cười rực rỡ, nhẹ nhàng nói: - Muốn phần thưởng gì? Thúc thúc cũng có thể thỏa mãn cho con.

Cao Tuyết Đình hơi nghiến răng nói: - Điện chủ đại nhân, xin tự trọng! Ta đã không còn là tiểu cô nương, đã sớm qua tuổi nhận quà rồi! Hơn nữa... ta đã hơn hai trăm tuổi!

- Hai trăm tuổi sao... còn rất trẻ mà. Ôn Tử Sam cười lên, rồi lại có vẻ hơi mất mát nói: - Ta vẫn thích dáng vẻ khi còn bé của con hơn, trưởng thành lãnh đạm như vậy...

- Hừ! Cao Tuyết Đình hừ lạnh một tiếng, hếch đầu sang một bên, dáng vẻ như thể muốn nói "mặc kệ ngươi" vậy.

- Điện chủ đại nhân, nói việc chính đi! Trên trán Cừu Nhiễm nổi lên gân xanh ngày càng nhiều, dáng vẻ như sắp không thể nhịn được nữa, áo bào trên người cũng không gió mà tung bay.

- Được rồi, được rồi. Ôn Tử Sam nghe vậy, vừa quay mặt sang phía lão, vừa như không có chuyện gì xảy ra nói: - Hồng Trần Đại Đế là người thần bí nhất trong thập đại Đế Tôn, lão già kia từ trước đến giờ đều xuất quỷ nhập thần, như thần long thấy đầu không thấy đuôi.

- Lão già kia...

Các Đế Tôn cảnh nhất thời kinh ngạc, nét mặt nhăn tít lại.

Thập đại Đế Tôn là nhân vật cao quý cỡ nào chứ, vậy mà đến miệng điện chủ nhà mình lại thành "lão già kia"

- Điện chủ đại nhân, gọi như vậy có sao không? Nếu lỡ đến tai vị đại nhân kia... Người trung niên nam tử kinh hãi nói chen vào.

Ôn Tử Sam cười nói:

- Người khác thấy lão già kia không có đức hạnh, nhưng thật ra hắn vẫn còn rất không tệ, sẽ không bởi vì loại chuyện nhỏ nhặt này mà tức giận...

Hắn thuận miệng giải thích một phen, rồi nói tiếp: - Mà Hồng Trần lệnh bài của hắn cũng rất ít người thấy, cho dù là Đế Tôn cảnh cũng rất ít người biết hình dạng lệnh bài kia ra sao. Tuy nhiên theo bổn tọa biết được, mặt trước tấm lệnh bài kia có hình một ngọc nữ nổi trên mặt nước, mặt sau là hình một tên khất cái, hơn nữa tài liệu luyện chế lệnh bài rất tầm thường, cũng không phải là nguyên liệu trân quý gì.

Chương 2125: Ta đã gặp ngươi ở đâu rồi thì phải?

- Từ tin tức các ngươi cung cấp cho thấy, thứ mà hai tiểu tử Đạo Nguyên Cảnh kia mang đến chính là Hồng Trần Lệnh không thể nghi ngờ rồi. Bất luận kẻ nào cũng có thể bắt chước luyện chế Hồng Trần Lệnh được, nhưng lực lượng được đưa vào trong đó cũng không phải là thứ mà người khác có thể tùy tiện truyền vào. Ôn Tử Sam cười một tiếng nói tiếp: - Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, cái loại lệnh bài này, ai muốn bắt chước luyện chế làm quái gì chứ

- Hai người này vì sao lại có Hồng Trần Lệnh của Hồng Trần Đại Đế?!

Cừu Nhiễm nhướng mày.

Ôn Tử Sam nhún vai nói: - Phong cách hành sự của vị đại nhân kia... Ha ha, không ai có thể đoán được. Hai người kia có Hồng Trần Lệnh cũng không có gì lạ, nói không chừng một ngày nào đó, vừa có thật nhiều tên khất cái, lại vừa có kỹ nữ cầm Hồng Trần Lệnh đến Thanh Dương Thần Điện của ta cũng nên!

Một tất cả mọi người đều tỏ ra không thể chấp nhận được kiểu nói chuyện này.

- Các ngươi không tin sao? Ôn Tử Sam nói: - Nhớ năm đó, khi bổn tọa mới thành lập Thanh Dương Thần Điện, liền có một đám kỹ nữ cầm Hồng Trần Lệnh tìm đến bổn tọa đòi tiền! Ừm, khi đó các ngươi đều không có ở đây, chỉ có tiểu Tuyết Đình ở bên cạnh ta, dĩ nhiên là không biết rồi.

- Còn có chuyện như vậy nữa sao! Mọi người quá sợ hãi.

Cừu Nhiễm tỏ ra không nói nên lời, lẩm bẩm nói: - Hồng Trần Lệnh lại ở trong tay của hạng nữ nhân này, vị đại nhân này thật là...

- Hành sự biến hoá kỳ lạ mà!

- Khiến người ta không đoán được!

- Hồng Trần Đại Đế, quả là danh bất hư truyền!

Đúng lúc này, thiếu nữ Trần Thiến lúc trước thi triển bí thuật thần hồn với Đào chấp sự, nãy giờ vẫn luôn im lặng lơ lửng giữa không trung chợt thản nhiên lên tiếng: - Nói đi cũng phải nói lại, sao thuộc hạ cảm thấy phong cách hành sự của điện chủ đại nhân cùng vị Đại Đế này hơi giống nhau vậy?

Lời này nói ra khiến tất cả mọi người rơi vào trầm tư, càng nghĩ càng cảm thấy có lý.

- Điện chủ đại nhân gì mà cả ngày lải nhải, không đứng đắn!

- Ăn mặc cũng không có chút thẫm mỹ giống như vậy!

- Đặc biệt là không biết tự trọng!

- Bổn tọa đang ở đây, các ngươi lại nghị luận trước mặt bổn tọa như vậy, xem ta là người điếc sao? Ôn Tử Sam nghiêm mặt nói.

Cừu Nhiễm nhìn hắn một cái, ôm quyền nói: - Điện chủ đại nhân, thuộc hạ nghe nói khi điện chủ đại nhân còn bé, từng được Hồng Trần Đại Đế nuôi dưỡng qua một thời gian ngắn phải không? Chuyện này không biết là thật hay giả!

- Tuyệt đối không có chuyện này!

- Thuộc hạ còn nghe nói, Hồng Trần Đại Đế truyền đạo cho đại nhân

- Tin đồn vô căn cứ!

- Hả? Không ít người nghe vậy tỏ ra vô cùng khiếp sợ: - Lại còn có chuyện như vậy nữa sao? Điện chủ đại nhân lại có quan hệ sâu xa với vị Hồng Trần Đại Đế kia như vậy sao?

- Thì ra là như vậy!

- Ta hiểu rồi.

Ôn Tử Sam nhìn đám người bên dưới, bất lực nói:

- Các ngươi hiểu cái gì? Chẳng lẽ các ngươi muốn nói, tính cách của bổn tọa là ảnh hưởng từ lão già kia mà có hay sao? Thật là nhảm nhí! Một là bổn tọa cùng lão già kia không có quan hệ họ hàng, hai là không phải bạn bè thân thiết, sao có thể bị nhiễm tính cách của hắn chứ.

- Vậy vì sao Hồng Trần Lệnh lại liên tiếp xuất hiện ở Thanh Dương Thần Điện ta? Cừu Nhiễm hỏi. Trước đó, Hồng Trần Lệnh cũng đã xuất hiện ở Thanh Dương Thần Điện hai lần rồi.

- Cũng không nghe nói có thế lực khác thu được Hồng Trần Lệnh!

- Ừm, bổn tọa thật là tò mò, không biết hai người kia cầm Hồng Trần Lệnh đến Thanh Dương Thần Điện chúng ta làm gì, truyền bọn họ vào đi. Ôn Tử Sam bỗng nhiên nghiêm trang nói.

Cừu Nhiễm thở dài thật sâu, càng ngày càng cảm thấy điện chủ đại nhân nhà mình giống với vị Hồng Trần Đại Đế kia.

Tuy nhiên lão cũng không dám ăn nói lung tung, phất tay mở cửa điện ra, đồng thời truyền âm ra bên ngoài một câu.

Ngoài điện, Dương Khai và Tần Triêu Dương liếc mắt nhìn nhau, cả hai đều tỏ ra cung kính, sóng vai bước vào.

Sau khi hai người đi vào trong đại điện, cửa điện lần nữa đóng lại.

Bên trong, một đám Đế Tôn cảnh mặc dù không có cố ý phóng ra lực lượng, nhưng uy áp có mặt khắp nơi này vẫn không phải là thứ mà hai tên Đạo Nguyên nhất tầng cảnh có thể chịu đựng được. Dương Khai coi như khá hơn một chút, khó khăn duy trì bước chân, cố gắng để không bị bêu xấu.

Nhưng còn Tần Triêu Dương thì lại nơm nớp lo sợ, một đường đi qua, trên mặt đất in rõ dấu nước do mồ hôi của hắn tuôn ra ướt đẫm quần áo, chảy xuống. Đi đến gần, hai người liền ôm quyền hướng xung quanh thi lễ một cái.

Những người còn lại chỉ lẳng lặng nhìn bọn họ, không nói gì. Ôn Tử Sam vung tay lên, một cỗ lực lượng vô hình chợt bắn ra, khiến Dương Khai và Tần Triêu Dương cảm thấy thoải mái hơn không ít.

- Đa tạ Ôn Điện Chủ! Dương Khai ôm quyền hướng trên đài cao nói lời cảm tạ. Mặc dù không có ai giới thiệu với hắn, nhưng nếu có thể ngồi ở vị trí chủ vị, lại mặc áo tím trên người, thì chắc chắn chính là điện chủ Thanh Dương Thần Điện không thể nghi ngờ rồi.

- Trải qua điện chủ nghiệm chứng, lệnh bài hai người các ngươi mang đến không phải là giả! Vẻ mặt Ôn Tử Sam nghiêm túc, nhìn xuống dưới nói: - Bổn tọa hỏi các ngươi, các ngươi mang theo khối lệnh bài này đến Thanh Dương Thần Điện ta là muốn làm gì?

Dương Khai nhìn Tần Triêu Dương bên cạnh một cái, phát hiện hắn vẫn còn rất sợ hãi rụt rè, tựa như không dám mở miệng nói chuyện vậy.

Bất đắc dĩ hắn đành phải nói: - Hồi bẩm Ôn Điện Chủ, hai người chúng ta đến từ Phong Lâm Thành, lệnh bài kia là mười hai năm trước, một vị cao nhân xuất quỷ nhập thần đã giao lại cho vị Tần lão ca này, cũng dặn dò hắn mười hai năm sau đến Thanh Dương Thần Điện, thỉnh cầu Ôn Điện Chủ cho một danh ngạch tiến vào Tứ Quý Chi Địa!

- Hử? Tứ Quý Chi Địa sao? Ôn Tử Sam hơi lộ vẻ ngoài ý muốn, nét mặt những người khác cũng đều tỏ ra khác thường.

Vốn tưởng rằng hai người này cầm Hồng Trần Lệnh tới Thanh Dương Thần Điện sẽ đưa ra một yêu cầu đặc biệt gì đó. Không hiểu sao lại chỉ yêu cầu một danh ngạch tiến vào Tứ Quý Chi Địa.

Ôn Tử Sam phóng thần niệm quét qua người Tần Triêu Dương, rồi thản nhiên nói: - Vị lão nhân này nhìn cũng không giống như là nhân vật có thiên tư xuất chúng, vì sao lão vị đại nhân kia lại muốn hắn vào Tứ Quý Chi Địa chứ? Tứ Quý Chi Địa mặc dù không không phải là bí cảnh khó lường, nhưng bởi vì danh ngạch tiến vào có hạn, từ trước đến giờ, cũng chỉ có tinh anh của mỗi đại tông môn và gia tộc mới có thể đi vào, tìm tòi cơ duyên cùng tạo hóa. Trong chuyện này, có phải là có nguyên nhân gì đó khiến ngươi không thể không đi vào phải không?

Tần Triêu Dương hít sâu một hơi, trầm giọng nói: - Hồi bẩm đại nhân, tiểu lão nhi có một đứa cháu gái, nó mắc phải bệnh hiểm nghèo, sinh ra vốn đã yếu đuối, cần phải có một loại linh quả trong Tứ Quý Chi Địa mới có thể chữa khỏi. Năm đó, vị đại nhân kia đã nhận ra điểm này, cho nên liền giao cho Tần mỗ một khối lệnh bài, còn dặn mười hai năm sau đến Thanh Dương Thần Điện nghe chỉ bảo!

- Thì ra là như vậy! Ôn Tử Sam nghe vậy gật đầu, cũng không hỏi kỹ mà chỉ nói: - Vị đại nhân kia đã nói như vậy, bản điện chủ thật cũng không tiện từ chối, chỉ là một cái danh ngạch mà thôi...

Vừa nghe hắn nói vậy, Tần Triêu Dương không khỏi mừng rỡ.

Hắn vốn tưởng rằng chuyến này nhất định sẽ khó khăn chồng chất, chưa nói đến chủ nhân lệnh bài kia rốt cuộc là ai, cho dù biết rồi, Thanh Dương Thần Điện có nể mặt hay không, cho dù nể mặt, có thể cho một danh ngạch hay không cũng không biết được...

Một đường tới đây, Tần Triêu Dương lo lắng không thôi.

Không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi ngoài dự kiến, danh ngạch kia dễ như trở bàn tay đã có được! Điều này khiến hắn vui mừng không thôi.

- Tuy nhiên... Ôn Tử Sam lại nói: - Chuyện này trước giờ luôn do một vị trưởng lão của thần điện chúng ta chịu trách nhiệm...

Nói tới đây, hắn liền quay đầu nhìn về sang bên cạnh, nói: - Tiểu Tuyết Đình...

Vừa dứt lời, liền bị Cao Tuyết Đình hung ác trừng mắt nhìn tới.

- Khụ khụ... Cao trưởng lão! Ôn Tử Sam vội vàng sửa lời nói.

- Có thuộc hạ! Cao Tuyết Đình bước ra khỏi hàng, vẻ mặt nghiêm túc trả lời.
- Lời nói lúc nãy ngươi đã nghe rồi, chuyện này ngươi an bài một lát, như thế nào? Ôn Tử Sam nói.

Cao Tuyết Đình nghe vậy, không khỏi lộ ra vẻ khó xử.

- Có gì khó xử sao? Ôn Tử Sam nhìn mặt đoán lòng, kỳ quái hỏi.

Tần Triêu Dương cũng không khỏi khẩn trương hẳn lên.

Cao Tuyết Đình nhìn Tần Triêu Dương, nói: - Tứ Quý Chi Địa một tháng sau sẽ mở ra, mà danh ngạch từ lâu đã xác định xong, hơn nữa đã báo cho những đệ tử kia biết. Nếu như bây giờ lại yêu cầu thu hồi một cái danh ngạch, nhất định sẽ có người không muốn!

- Điều này cũng đúng... Ôn Tử Sam lộ ra vẻ trầm tư, lẩm bẩm nói: - Tiến vào Tứ Quý Chi Địa, có thể là chuyện bọn chúng đã nhắm tới từ lâu, đột nhiên loại tư cách một người trong đó, quả thật là có chút không công bình! Nhưng đây dù sao cũng là ý muốn của vị đại nhân kia... Ừm, thật khiến cho bổn tọa khó xử mà.

Cao Tuyết Đình nói: - Thuộc hạ có một đề nghị!

- Hửm? Nói nghe thử xem! Hai mắt Ôn Tử Sam tỏa sáng.

Cao Tuyết Đình nói: - Lúc nãy vừa nghe vị lão nhân gia này nói, mục đích tiến vào Tứ Quý Chi Địa là để lấy được một loại linh quả, chữa khỏi bệnh cho tộc tôn của hắn. Thuộc hạ muốn hỏi vị lão nhân này một chút, ngươi định tiến vào Tứ Quý Chi Địa lấy linh quả quả gì? Nếu không ngại cứ nói ra, biết đâu Thanh Dương Thần Điện vốn cũng có thứ này. Nếu vậy ngươi cũng không nhất định phải mạo hiểm tiến vào nữa. Nói thật, bằng thực lực của ngươi tiến vào trong đó... Bỗng nhiên nàng liền ngừng lại một chút, tựa như đang suy nghĩ tìm từ thích hợp để nói, cuối cùng nàng liền nói: - chưa chắc đã còn mạng đi ra!

Tần Triêu Dương vừa nghe được, cảm thấy đúng là có lý, liền trả lời:

- Bẩm Cao trưởng lão, tiểu lão nhi chỉ cầu một quả Kiếp Ách Nan Quả!

- Kiếp Ách Nan Quả! Cừu Nhiễm không khỏi nhíu mày một cái.

Cao Tuyết Đình cũng lộ ra vẻ khó xử.

Ôn Tử Sam nhìn về thiếu nữ gọi là Trần Thiến kia, hỏi: - Trần trưởng lão, ngươi phụ trách trông coi bảo khố của thần điện, vậy trong bảo khố có Kiếp Ách Nan Quả không?

Trần Thiến nói:

- Thuộc hạ cần tra cứu một lúc!

- Bao lâu?

- Một khắc!

Ôn Tử Sam gật đầu, rồi khép mắt lại không nói gì thêm nữa.

Trần Thiến liền lấy ra một khối la bàn truyền tin, truyền thần niệm vào bên trong. Hiển nhiên là đang ra lệnh cho đệ tử phía dưới.

Trong lúc nhất thời, trong đại điện yên tĩnh không một tiếng động.

Chỉ có tiếng tim đập thình thịch của Tần Triêu Dương do đang vô cùng lo lắng vang lên.

Dương Khai không có việc gì chỉ đứng nguyên tại chỗ, nhưng đột nhiên, hắn tựa như là cảm ứng được gì đó, quay đầu nhìn về một phía.

Phía đó, Cao Tuyết Đình đang nhìn hắn, thấy ánh mắt của hắn nhìn lại, cũng không có ý định tránh né, ngược lại còn nhìn chăm chú hơn.

Điều này khiến cho Dương Khai chột dạ... thầm cảm thấy không ổn.

Ở đây phần lớn đều là Đế Tôn cảnh, cho nên một màn này rất nhanh đã khiến cho những người khác chú ý, không biết trên người hắn có chỗ nào lại khiến cho Cao Tuyết Đình để ý như thế.

Ôn Tử Sam híp mắt lại thành một đường nhỏ, cảm thấy rất hứng thú, chú ý quan sát hết thảy.

- Cao trưởng lão, có gì chỉ giáo sao? Dương Khai cảm thấy bị người khác nhìn chằm chằm như vậy cũng không phải là chuyện tốt, hơn nữa đối phương còn là một Đế Tôn cảnh, khiến trong lòng hắn lo lắng bất an, dứt khoát lên tiếng vạch trần.

- Ta đã gặp ngươi ở đâu rồi thì phải? Cao Tuyết Đình mở miệng nói: - Nhìn ngươi thấy quen quen!

- Ha ha ha ha!

Dương Khai vẫn chưa trả lời, không ngờ Ôn Tử Sam ở phía trên đã phá lên cười.

Cao Tuyết Đình chau mày, không vui trừng mắt liếc nhìn hắn một cái.

Chương 2126: Vì tốt cho hắn

Ôn Tử Sam nói: - Cao trưởng lão, những lời ngươi nói, từ trước đến nay đều là nam nhân nói cho nữ nhân nghe... Hơn nữa nên ở trong bầu không khí cùng hoàn cảnh đặc biệt nói ra mục đích, ý đồ ấp ủ trong lòng ra Nếu lời này do tiểu huynh đệ này nói với ngươi, bổn tọa còn có thể hiểu được, nhưng ngươi lại chủ động nói ra Dường như hơi lạ đó nha!

- Ngươi câm miệng lại! Cao Tuyết Đình khẽ quát lên.

Vừa dứt lời, Dương Khai đã đứng chết trân tại chỗ.

Tần Triêu Dương cũng choáng váng, vẻ mặt cổ quái hướng nhìn về phía Cao Tuyết Đình.

Mặc dù Cao Tuyết Đình là cường giả Đế Tôn nhất tầng cảnh, nhưng cùng lắm chỉ là một trưởng lão ở trong Thanh Dương Thần Điện mà thôi, còn Ôn Tử Sam ngồi ở phía trên lại chính là điện chủ Thần Điện đó!

Với thân phận trưởng lão, lại dám quát điện chủ câm miệng?

Đây chẳng phải là đại nghịch bất đạo hay sao?

Càng làm cho Dương Khai và Tần Triêu Dương sợ hãi muốn rớt cả quai hàm chính là Ôn Tử Sam đúng thật là đã ngậm miệng lại!

Mà nhìn xung quanh, dường như những người khác đối một màn này cũng tỏ ra như thể không kinh sợ khi thấy chuyện quái dị vậy, không có chút dấu hiệu trách mắng Cao Tuyết Đình đã phạm thượng, ngược lại còn có mấy người nhìnvề phía Ôn Tử Sam với ánh mắt khinh bỉ!

Trong đầu Dương Khai loạn thành một đoàn...

Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu hắn chính là, Ôn Tử Sam ngồi ở phía trên kia chính là hàng giả! Cho nên Cao Tuyết Đình mới có thể không để cho hắn một chút mặt mũi, thậm chí những người khác đều có thể trừng mắt nhìn hắn.

Nhưng cẩn thận nghĩ lại, lại thấy không có khả năng. Vừa nãy Ôn Tử Sam vung tay lên, dao động lực lượng trong cơ thể hắn cảm nhận được rất rõ ràng.

Người này chắc chắn là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh!

Mà toàn bộ Thanh Dương Thần Điện, cũng chỉ có một mình hắn là Đế Tôn tam tầng cảnh, hắn không phải Ôn Tử Sam thì là ai chứ?

Dương Khai lập tức hồ đồ, cảm thấy những cao tầng của Thanh Dương Thần Điện này có chút quái lạ.

- Ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề của ta đó? Có phải ta đã từng gặp qua ngươi ở đâu rồi hay không? Cao Tuyết Đình quay đầu lại, nhìn về phía Dương Khai, truy vấn không buông tha.

Dương Khai trầm ngâm một chút, rồi nói: - Ta đến từ Phong Lâm Thành, lần trước Cao trưởng lão đã từng tới Phong Lâm Thành, trợ giúp Tiêu Vũ Dương đại nhân mở Ngũ Sắc Bảo Tháp. Lúc đó ta cũng có mặt ở đó, còn đi vào thí luyện nữa... Có lẽ đây là nguyên nhân Cao trưởng lão cảm thấy quen mặt.

- Vậy sao... Cao Tuyết Đình thì thầm, cảm thấy hắn nói cũng có lý, gật gật đầu: - Có thể là như vậy!

Nói xong, liền không để ý tới hắn nữa.

Dương Khai lập tức khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nếu như trong trường hợp này, bị Cao Tuyết Đình nhận ra hắn chính là người giao thủ với ma nhân lúc trước, Dương Khai đoán rằng, kết quả của mình chắc chắn sẽ rất thê thảm.

Mọi người đang trong đại điện lại tiếp tục yên lặng chờ một lát. Bỗng nhiên la bàn truyền tin của Trần Thiến chợt truyền ra dao động thần niệm.

Sau khi nàng cảm ứng tin tức trong đó, liền ngẩng đầu nhìn về phía Ôn Tử Sam lắc đầu nói: - Điện chủ, trong bảo khố của chúng ta cũng không có Kiếp Ách Nan Quả!

- Thật là khiến bổn tọa thất vọng mà... Ôn Tử Sam thấp giọng thì thầm.

Tần Triêu Dương cũng tỏ ra hết sức thất vọng.

Dù sao, nếu như có có sẵn Kiếp Ách Nan Quả thì Dương Khai cũng không cần phải mạo hiểm tiến vào Tứ Quý Chi Địa nữa. Nhưng bây giờ phía Thanh Dương Thần Điện cũng không có, không biết tiếp theo những Đế Tôn Cảnh này sẽ quyết định như thế nào.

- Nếu đã không có... Ôn Tử Sam mở miệng nói,:

- Vậy thì để ngươi tự mình vào tìm vậy, về phần có thể tìm được hay không, thì phải xem vận số của chính ngươi rồi.

Lời này của hắn chính là nói cho Tần Triêu Dương nghe.

Tần Triêu Dương nghe vậy hết sức vui mừng.

Cao Tuyết Đình khẽ nhíu mày. Dường như định nói gì đó, nhưng nếu Ôn Tử Sam đã lên tiếng, nàng cũng không tiện chen miệng vào.

- Đa tạ Ôn điện chủ. Tần Triêu Dương bái tạ rồi nói:

- Tuy nhiên... Tần mỗ còn có một thỉnh cầu!

Ôn Tử Sam mỉm cười: - Nói thử xem, nếu không phải yêu cầu quá đáng...

Tần Triêu Dương nói: - Tần mỗ thỉnh cầu điện chủ đại nhân có thể chuyển giao danh ngạch tiến vào Tứ Quý Chi Địa cho vị Dương huynh này! Vừa nói, hắn vừa chỉ tay về phía Dương Khai, tỏ ra lúng túng nói: - Các vị đại nhân cũng đã nhìn ra, tuổi tác của Tần mỗ đã cao, mặc dù có tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, nhưng thực lực của bản thân như thế nào bản thân hiểu rõ nhất. Cao trưởng lão vừa rồi cũng đã nói, với bản lãnh của ta, nếu như tiến vào chưa chắc đã toàn mạng trở ra. Ta chết chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nếu không lấy được Kiếp Ách Nan Quả...

- Ý của ngươi là, hắn đi vào có thể sống sót trở ra sao? Ôn Tử Sam hứng thú hỏi.

Tần Triêu Dương nói: - Dương huynh... so với Tần mỗ lợi hại hơn nhiều.

- Ngươi cũng coi như là biết thân biết phận đó! Ôn Tử Sam mỉm cười, ôn hòa nói:

- Nếu ngươi đã thỉnh cầu như vậy... bản tọa đồng ý! Dù sao vị đại nhân kia chỉ nói cấp cho ngươi một danh ngạch, về phần danh ngạch kia rốt cuộc thuộc về ai, thì người đó làm chủ là được rồi!

- Đa tạ Ôn điện chủ! Tần Triêu Dương vui mừng cảm tạ.

Ôn Tử Sam lại quay đầu nhìn về phía Dương Khai nói: - Bổn tọa không biết ngươi có quan hệ như thế nào với lão nhân gia này, nhưng bổn tọa nhắc nhở ngươi một câu, bên trong Tứ Quý Chi Địa... không an hề toàn, với mức độ nguyên lực hùng hồn trong cơ thể ngươi, tuy rằng cũng được coi như là tinh anh, nhưng những người tiến vào trong đó, có ai không phải là tinh anh chứ? Cẩn thận kẻo gặp nạn ở bên trong đó.

Dương Khai ngoác miệng cười: - Ta cũng đang muốn gặp đệ tử tinh anh của các đại tông môn một hồi đây!

- Đúng là tuổi trẻ dễ nôn nóng mà!

- Không biết trời cao đất rộng!

- Đạo Nguyên nhất tầng cảnh ở bên trong đó cũng chỉ có thể xem như là tầng chót mà thôi!

Các cường giả Đế Tôn Cảnh trong điện nhao nhao nói.

Ôn Tử Sam cười nói: - Có khí thế là tốt, ừm, chỉ mong ngươi vào bên trong vẫn có thể tiếp tục giữ vững như vậy. Tốt rồi, hai người các ngươi lui ra đi, đợi đến ngày xuất phát, tự động sẽ có người tới gọi các ngươi.

Nói rồi, hắn liền vung tay lên, Dương Khai cùng Tần Triêu Dương còn chưa kịp phản ứng, thân hình đã được chuyển ra bên ngoài đại điện.

Hai người đứng ngoài nhìn nhau, một lát sau, một luồng sáng từ phía xa liền bắn nhanh đến, khi đến gần mới nhìn rõ, thì ra chính là Đào chấp sự - Đào Minh đã gặp lúc trước!

Chỉ có điều, giờ phút này Đào Minh không còn một chút khí thế hung hăng như trước nữa, trên trán túa đầy mồ hôi hột hốt hoảng mà đến. Hắn vọt tới gần rồi chắp tay về phía hai người nói: - Hai vị, xin mời đi theo ta!

Nói rồi, hắn liền đi trước dẫn đường, Dương Khai và Tần Triêu Dương theo sát phía sau.

Trong điện, sau khi Ôn Tử Sam dịch chuyển Dương Khai và Tần Triêu Dương ra ngoài, liền quay đầu nhìn sang bên cạnh nói: - Tiểu Tuyết Đình, có phải con có điều gì muốn nói hay không?

Cao Tuyết Đình cau mày nói: - Điện chủ, ngươi làm như vậy, khiến ta thật khó xử đó.

Ôn Tử Sam cười nói: - Không phải chỉ là một cái danh ngạch thôi sao, chèn thêm một cái là được.
Cao Tuyết Đình hừ lạnh nói:

- Tốt, đợi lát nữa ta liền truyền lệnh xuống, nói rằng điện chủ muốn rút lại một danh ngạch, không liên quan gì tới ta!

- Cũng được! Ôn Tử Sam gật gật đầu, nói: - Nếu có ai không phục tùng thì nói hắn tìm đến bổn tọa.

Thấy hắn dứt khoát như vậy, Cao Tuyết Đình không khỏi sửng sốt.

Trần Thiến liền nói: - Thật ra, thuộc hạ cảm thấy không cần thiết phải cho bọn họ một danh ngạch, cùng lắm thì lúc vào bên trong, sai các đệ tử hỗ trợ tìm kiếm Kiếp Ách Nan Quả kia một chút là được. Còn nếu không được nữa thì để Cao tỷ tỷ đợi tại lối ra Bí cảnh, chờ đến khi bí cảnh đóng cửa tìm những người trong đó mua lại, biết đâu sẽ có được! Phải biết rằng, tiến vào bên trong đó cũng không chỉ có một mình Thanh Dương Thần Điện chúng ta, nói không chừng đã có người chiếm được loại linh quả này rồi cũng nên.

Ôn Tử Sam nói: - Tiểu Thiến nói mặc dù không tệ, nhưng... đây là yêu cầu của vị đại nhân kia, quả thật bổn tọa không tiện cự tuyệt. Chuyện này đến đây chấm dứt đi, danh ngạch cho bọn họ một cái... Nói tới đây, hắn liền u ám cười:

- Về phần bọn chúng có thể giữ được hay không, thì phải xem bản lãnh của bọn hắn, nếu ngay cả danh ngạch cũng không giữ được, vậy thì cũng không cần thiết phải đi làm gì, dù có đi ào cũng chỉ là chịu chết! Đến lúc đó cũng không tính là bổn tọa làm trái với ý nguyện của vị đại nhân kia!

Nghe vậy, ánh mắt Cao Tuyết Đình sáng ngời, gật gật đầu nói: - Thuộc hạ đã biết phải làm sao.

Ôn Tử Sam khẽ gật đầu, rồi thân hình thoắt một cái, biến mất.

Những người khác cũng từ từ tản đi.

Đến cuối cùng, chỉ còn lại hai người Trần Thiến và Cao Tuyết Đình.

- Cao tỷ tỷ, ngươi muốn để cho ai ra tay? Trần Thiến hỏi.

Cao Tuyết Đình nghĩ nghĩ, rồi nói: - Ngươi cảm thấy Tiết Nghị như thế nào?

- Tiết Nghị sao? Trần Thiến dường như không có ấn tượng nhiều lắm đối với người này, nghe vậy liền suy nghĩ một hồi mới nói: - Hắn chỉ là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, có thể ứng phó với tên họ Dương kia được sao?

- Trong 20 người tiến vào bên trong, thực lực của Tiết Nghị cũng xem như là bậc trung, nếu ngay cả Tiết Nghị họ Dương kia cũng ứng phó không được, thì còn đi vào làm gì? Tứ Quý Chi Địa cũng không phải là nơi du ngoạn, Kiếp Ách Nan Quả cũng không phải dễ tìm, ta làm vậy cũng coi như là vì tốt cho hắn.

- Cao tỷ tỷ nói vậy... cũng có đạo lý! Trần Thiến gật gật đầu, nhưng trong lòng lại cảm thấy có điều gì đó không đúng!

Trên một ngọn núi độc lập, cách đại điện khoảng ngàn dặm, Đào Minh dẫn Dương Khai và Tần Triêu Dương tới đây, bố trí chỗ ở trong một tòa cung điện trên núi rồi một mình rời đi.

Dương Khai kiểm tra qua một lượt, thấy ngọn cô phong này không có một bóng người, nói cách khác, nơi này chỉ có hắn cùng với Tần Triêu Dương.

Ngược lại cũng an nhàn tự do.

Hai người nói chuyện phiếm một lúc, rồi tự tìm cho mình một gian sương phòng.

Trải qua một chặng đường lo lắng hãi hùng, tinh lực của Tần Triêu Dương cũng tiêu hao không nhỏ, nên tất nhiên hắn định nhanh chóng khôi phục khí lực, sau đó sẽ quay trở về Phong Lâm Thành.

Mà Dương Khai thì cần tận dụng cơ hội này luyện hóa bí bảo phi hành Phượng di đã cho hắn, còn có Đế Bảo Bách Vạn Kiếm kia nữa.

Cấp bậc của Bách Vạn Kiếm quá cao, không cần ảo tưởng luyện hóa được hoàn toàn, chỉ có thể tăng cường một tia liên hệ với bản thân mà thôi. Cũng may trong tay Dương Khai còn có tâm đắc luyện hóa do tổ tiên Tần gia để lại, giúp cho hắn bớt phải đi đường vòng.

Thời gian không nhiều lắm, dù sao theo như trước đó Cao Tuyết Đình đã nói, Tứ Quý Chi Địa một tháng sau sẽ mở ra, có thể coi là chạy đua với thời gian. Dương Khai dự tính nhiều lắm là nửa tháng sau, sẽ có người tới gọi hắn lên đường.

Cho nên hắn phải tranh thủ thời gian từng giây một.

Năm ngày sau đó, Tần Triêu Dương đã khôi phục lại.

Sau khi dặn dò Dương Khai vài chuyện, hắn liền cáo từ lên đường.

Trong hoàn cảnh này, hắn tiếp tục ở lại cũng không giải quyết được chuyện gì. Nếu đã quyết định để Dương Khai đi vào Tứ Quý Chi Địa, thì hắn tiếp tục ở lại chỗ này cũng chỉ là lãng phí thời gian, nên dứt khoát trở về phủ.

Sau khi tiễn hắn rời đi, cả cung điện cũng chỉ còn lại một mình Dương Khai.

Một ngày nọ, hắn đang bế quan trong sương phòng, bỗng nhiên cảm thấy hai luồng khí tức mạnh mẽ từ xa bay tới, nhanh chóng hướng về phía này.

Người đến cũng không che giấu khí tức, một người trong đó tỏa ra khí tức Đạo Nguyên tam tầng cảnh, người còn lại là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh.

- Nhanh như vậy đã phải lên đường rồi sao? Dương Khai nhướng mày, tự nói một tiếng. Hắn nghĩ rằng phía Thanh Dương Thần Điện phái người tới gọi mình tập trung, nên không chần chờ, hắn liền vội vàng đứng lên, đi ra sương phòng, tới ngoài điện cung kính đứng chờ.

Chương 2127: Chỉ cường giả mới có

Trong chốc lát, hai luồng ánh sáng lóe lên, hạ xuống trước mặt Dương Khai không xa, hiện ra hai bóng người.

Người bên trái mặc áo trắng như tuyết, mắt sáng mày kiếm, khí chất bất phàm, toàn thân tỏa ra một luồng khí tức lợi hại, tựa như một thanh lợi kiếm vừa ra khỏi vỏ vậy.

Người này không ngờ có tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh, khiến Dương Khai không khỏi nhìn kỹ hắn vài lần.

Khí tức trên người đối phương khiến hắn cảm nhận được một loại áp lực mơ hồ, tựa như luồng khí tức bén nhọn đó có thể cách không cắt vào da thịt của hắn vậy, khiến hắn hơi khiếp sợ.

Trong lòng thầm nghĩ, không hổ là đệ tử tinh nhuệ của đại tông môn. Chỉ riêng khí tức không biết vô tình hay cố ý phát ra này, đã không phải là Đạo Nguyên tam tầng cảnh bình thường có thể làm được.

Người bên phải thì miệng rộng trán cao, thân hình khôi ngô, mặc một chiếc áo ngắn, thân dưới cũng chỉ có một chiếc quần cộc, bắp chân cuồn cuộn, lông chân đen như mực, trên cánh tay cũng vậy.

Người này nhìn qua giống như là một con tinh tinh đứng thẳng vậy, trông rất nhức mắt!

Người này có cảnh giới tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh.

Sau khi hai người này hạ xuống, liền đồng loạt đưa ánh mắt về phía Dương Khai.

- Phong Lâm Thành Dương Khai, bái kiến hai vị! Dương Khai ôm quyền nói: - Không biết hai vị xưng hô thế nào?

Nam nhân áo trắng kia vẻ mặt lạnh lùng, thờ ơ, dường như không nghe thấy Dương Khai nói vậy. Ngược lại, nam tử to lớn như đại tinh tinh kia bỗng nhiên hét lớn nói: - Hầy, ngươi chính là tên Dương Khai kia sao?

Dương Khai ngạc nhiên, nhưng vẫn như cũ nghiêm trang gật gật đầu, nói: - Nếu như trong quý điện không có ai khác cũng có tên này, vậy thì chính là ta.

- Rất tốt! Nam tử khôi ngô nghe vậy, khẽ cười gằn, dùng một loại ánh mắt như thể đang đánh giá con mồi, quét lên quét xuống nhìn Dương Khai vài lần, rồi hùng hổ nói: - Ngươi là tên tiểu tử đoạt danh ngạch tiến vào bí cảnh của đại gia ta sao, ta thấy ngươi chán sống rồi mà.

Dương Khai nghe vậy, lập tức biết hai người này cũng không phải là đồng bạn tới đón hắn đi vào bí cảnh, mà đại khái là... tới gây phiền toái.

Hắn liền nhướng mày, nói: - Bằng hữu hiểu lầm rồi, chuyện này ta đơn phương giải thích có chút phức tạp, chi bằng ngươi đi hỏi Cao trưởng lão xem sao, ta nghĩ nàng sẽ cho ngươi một đáp án hài lòng.

- Hừ, không cần hỏi gì cả. Nam tử khôi ngô hừ lạnh một tiếng: - Cao trưởng lão đã nói với ta rằng, nàng sẽ thu lại danh ngạch của ta chuyển giao cho ngươi, đại gia không phục! Danh ngạch này của đại gia, chính là trải qua thảm chiến trong thi đấu tông môn chiếm được, ngươi dựa vào cái gì mà muốn cướp đi?

- Thi đấu tông môn sao? Dương Khai nhướng mày.

Lúc này, nam nhân áo trắng nãy giờ vẫn không mở miệng, chợt nói: - Ba tháng trước, đệ tử Thần Điện chúng ta có một lần tỷ thí trong nội bộ tông môn, chỉ có hai mươi đệ tử đứng đầu trong tỷ thí mới có tư cách tiến vào Tứ Quý Chi Địa, Tiết Nghị hắn... xếp hạng thứ 15!

- Thì ra là Tiết huynh! Dương Khai lúc này mới biết tên của đại hán to lớn kia, rồi lại tò mò nhìn nam nhân áo trắng nói: - Các hạ xưng hô như thế nào?

- Đó chính là Tiêu sư huynh, Tiêu Bạch Y! Tiết Nghị hừ lạnh một tiếng.

- Ta có chút tò mò, không biết thứ hạng của Tiêu huynh trong tỷ thí tông môn là... Dương Khai thử dò hỏi.

- Tiêu sư huynh đứng thứ hai! Tiết Nghị đắc ý nói. Sau khi nói xong, hắn hơi sửng sốt, quát lớn: - Tiểu tử khốn nạn, đừng mơ tưởng chuyển đổi đề tài, hôm nay ta mời Tiêu sư huynh theo, chính là muốn nói cho ngươi biết, muốn đoạt danh ngạch từ trong tay của bổn đại gia, phải hỏi xem bổn đại gia có đáp ứng hay không cái đã! Đừng tưởng rằng có Cao trưởng lão làm chỗ dựa thì có thể muốn làm gì thì làm, cẩn thận ta bóp vỡ đầu của ngươi đó!

Vừa nói xong, bàn tay to như chiếc quạt của hắn đã nắm lại, hung tợn uy hiếp Dương Khai.

Dương Khai cười, nói: - Vậy phải như thế nào, Tiết huynh mới đáp ứng nhường lại danh ngạch này?

- Rất đơn giản! Tiêu Bạch Y thản nhiên nói: - Danh ngạch của chúng ta đều là thông qua tỷ thí tông môn mà có. Nói cách khác, chỉ cường giả mới có, nếu ngươi có thể giết chết Tiết sư đệ, thì danh ngạch kia tự nhiên sẽ thuộc về ngươi, ta nghĩ những người khác cũng sẽ không nói thêm điều gì.

- Không sai! Tiết Nghị ở bên cạnh gật mạnh đầu, nói: - Giết chết ta, hoặc là... bị ta giết, người còn sống sẽ có được danh ngạch!

- Như vậy không tốt đâu. Dương Khai tỏ vẻ chần chờ.

Hai gia hỏa này nói chuyện máu tanh như vậy, khiến trong lòng hắn phát cáu. Nếu hắn bị Tiết Nghị giết chết thì không sao, nhưng nếu hắn giết chết Tiết Nghị, chỉ sợ sẽ gây ra phiền phức lớn hơn.

- Không có gì không tốt cả. Vẻ mặt Tiêu Bạch Y vẫn lạnh lùng như cũ: - Hay là... ngươi sợ?

- Tiêu huynh khích tướng ta làm gì chứ? Dương Khai cười khổ nói.

- Hắc hắc, nếu thật sự là ngươi sợ, thì bây giờ rời khỏi Thanh Dương sơn mạch vẫn còn kịp đó. Với tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh nhỏ bé của ngươi, bổn đại gia cũng sợ không cẩn thận sẽ giết chết ngươi mất! Tiết Nghị lớn lối cười nói.

- Ai! Dương Khai thở dài, nói: - Ý đồ của hai vị ý đến đây, ta hiểu được.
Không ngờ hắn chỉ muốn một cái danh ngạch tiến vào Tứ Quý Chi Địa, lại dẫn tới chuyện phiền toái như vậy. Nếu như có thể, dĩ nhiên hắn không muốn tranh đấu với võ giả trong Thanh Dương Thần Điện làm gì.

Nhưng thấy Tiết Nghị khí thế hung hăng như vậy, hắn biết cho dù có nhường nhịn cũng không giải quyết được chuyện gì.

Dù sao hắn cũng đã đáp ứng với Tần Triêu Dương, lại còn sử dụng cả Ngọc Nữ Khất Cái Lệnh của vị cao nhân kia để lại, Tứ Quý Chi Địa không đi không được.

- Nếu hai vị đã có thịnh tình như vậy... Dương mỗ từ chối thì bất kính, Tiêu huynh, kết quả và tình tiết chuyện này, xin ngươi hãy làm chứng!

- Yên tâm. Tiêu Bạch Y thấy Dương Khai vậy mà lại đáp ứng, hơi tỏ ra ngoài ý muốn. Hắn vốn cho là mình và Tiết Nghị tới đây, dọa dẫm đối phương một phen, đối phương sẽ sợ tới mức tè ra quần mà chạy mất, nhưng không ngờ kết quả lại không phải như vậy...

Hắn thản nhiên nói: - Ta lần này đồng ý theo Tiết sư đệ tới đây, chính là để chứng kiến chuyện này. Bất kể hai người các ngươi thắng bại như thế nào, hoặc là ai đang ở trong hiểm cảnh, ta cũng sẽ không nhúng tay can thiệp.

- Tiêu huynh có vẻ là người rất đáng giá tín nhiệm. Dương Khai toét miệng cười: - Vậy làm phiền.

- Ngươi cũng cố đừng dễ dàng bị giết chết, nếu không đồn đãi ra ngoài, đối với danh tiếng Thần Điện ta sẽ không được tốt lắm. Tiêu Bạch Y hai co mắt lại.

Tại một nơi trên không trung, có hai bóng người đang ẩn giấu trên đó, lẳng lặng quan sát phía dưới.

Trần Thiến nói: - Tên họ Dương này... lá gan cũng không nhỏ. Đối mặt với Tiết Nghị cao hơn hắn một tầng cảnh giới, không ngờ cũng không chút nao núng.

- Can đảm không liên quan gì đến thực lực! Cao Tuyết Đình thản nhiên nói.

Vừa nói xong, bỗng nhiên nàng ngẩng đầu liếc mắt nhìn vào một chỗ trong hư không, khẽ chu miệng nói: - Không chút đàng hoàng! Chuyện nhỏ này mà cũng phải tới xem náo nhiệt, còn ra thể thống gì!

Trần Thiến nghe vậy, cũng nhìn về hướng đó, hé môi cười nói: - Điện chủ đại nhân chắc là đang buồn...

Đúng lúc này, bên tai hai nàng truyền đến giọng nói của Ôn Tử Sam:

- Hai vị mỹ nhân, có hứng thú tới uống một ly với bổn điện chủ không, bổn điện chủ đã chuẩn bị sẵn rồi

- Không có hứng thú!

- Không muốn đi!

Không chờ hắn nói hết lời, hai nàng gần như đồng thanh cự tuyệt, không hề có đường thương lượng.

Ôn Tử Sam hơi sửng sốt, gương mặt tỏ ra thương tâm muốn chết, bùi ngùi thở dài: - Có rượu không bạn, cuộc sống không trọn vẹn mà... - Ngươi đàng hoàng một chút cho ta coi, cẩn thận kẻo ta qua lật cái bàn của ngươi lên đó! Cao Tuyết Đình lạnh lùng nhìn bên kia nói.

Ôn Tử Sam vỗ trán, tuyệt vọng nói: - Sao ta lại có thể dạy ngươi trở thành một người lạnh lùng như vậy chứ Không giống ta chút nào mà!

Cao Tuyết Đình hừ nói: - Ngươi là cha ta hay sao, tại sao ta lại phải giống ngươi chứ?

Ôn Tử Sam lập tức không nói nên lời.

Cao Tuyết Đình khẽ nhếch miệng, lộ ra nụ cười.

- Tiêu sư huynh, hắn đã đáp ứng đánh với ta rồi sao? Tiết Nghị quay đầu hỏi.

- Đã đáp ứng rồi! Tiêu Bạch Y gật gật đầu.

- Ta có thể ra tay được chưa? Tiết Nghị hỏi câu nữa.

Hắn căn bản cũng không chờ Tiêu Bạch Y trả lời, vừa nói ra khỏi miệng, thân hình đã phóng thẳng tới trước mặt Dương Khai, vung quyền đánh về phía Dương Khai.

Cho dù Dương Khai phản ứng thần tốc, nhưng cũng không ngờ tên tinh tinh này lại xảo trá như vậy, nhất thời không kịp quan sát, quả đấm của đối phương đã đánh tới trước mặt.

Quyền phong tàn sát bừa bãi, xung quanh quả đấm kia ẩn chứa lực phá hoại cực mạnh, lực lượng này ngưng tụ vào một chỗ, trở nên hết sức sắc bén.

Dương Khai dưới sự kinh hãi, chỉ có thể liên tiếp lui về sau.

Thân thể cao lớn của Tiết Nghị không hợp chút nào với sự nhanh nhẹn của hắn. Hắn vẫn cứ như giòi đục xương chân vậy, duy trì khoảng cách gần sát với Dương Khai, cười gằn nói: - Tiểu tử, nếu có thể sống được, sau này tự giải quyết cho tốt nha!

Dứt lời, một quyền kia liền đánh thẳng vào mặt Dương Khai.

Một tiếng bạo liệt vang lên, lực lượng cuồng bạo càn quét ra xung quanh. Thân hình Dương Khai không khống chế được bay ngược về sau, đập thẳng lên vách tường cung điện, khiến vách tường chắc chắn bị phá ra một lỗ to.

Ầm ầm...

Liên tiếp những tiếng vang từ bên trong cung điện truyền ra, dường như là Dương Khai bị đánh, đã bay xuyên qua vài bức tường liên tiếp vậy. Một hồi lâu sau, âm thanh va đập mới từ từ biến mất.

- Không hứng thú gì hết! Tiết Nghị lắc lắc quả đấm lớn của mình, hừ lạnh một tiếng, nhìn cũng không thèm nhìn về hướng Dương Khai bị đánh bay, nói: - Tiêu sư huynh, đi thôi!

Tiêu Bạch Y không nhúc nhích tí nào, híp mắt nhìn về phía trước, ánh mắt sắc bén tựa như có thể xuyên thủng hư không.

Bỗng nhiên, hắn chợt biến sắc, khẽ quát: - Vẫn chưa xong đâu...

- Hử? Tiết Nghị nghe vậy, quay mạnh đầu lại.

Chỉ thấy từ trong lỗ thủng của vách tường, một bóng người từ từ đi ra, vừa đi vừa buông thõng hai cánh tay, nhe răng trợn mắt, vẻ mặt tỏ ra rất đau đớn.

- Đỡ được sao... khoảnh khắc chỉ mành treo chuông! Ôn Tử Sam híp mắt nhìn xuống dưới, khen: - Phản ứng không tồi!

Vừa rồi trong khoảnh khắc đó, Ôn Tử Sam nhạy bén thấy được, Dương Khai bỗng nhiên bắt chéo hai tay lên, chắn trước mặt của mình.

Một kích long trời lở đất kia của Tiết Nghị, đã đánh thẳng vào hai tay, cũng không đánh trúng đầu Dương Khai. Nếu không, với lực đạo mãnh liệt của hắn, cho dù Dương Khai không bị đánh bể đầu cũng phải hôn mê.

- Thân thể tiểu tử họ Dương này rất mạnh! Con ngươi Cao Tuyết Đình cũng co rụt lại.

Trần Thiến nói: - Ta nhớ, Tiết Nghị đã tu luyện qua Kim Cương Thiên Vương Thân rồi phải không?

Cao Tuyết Đình gật gật đầu: - Lúc còn ở cảnh giới Hư Vương Cảnh, hắn đã bắt đầu tu luyện. Nếu như ta không nhìn lầm, hắn phải tu luyện đến tầng thứ sáu rồi. Bàn về thân thể mạnh mẽ, trong số đệ tử Đạo Nguyên cảnh, ngoại trừ người kia ra thì hắn chính là người đứng đầu.

- Trực tiếp nhận một kích của Tiết Nghị, lại nhìn như không có tổn thương gì, tên họ Dương này vậy mà cũng tu luyện qua công pháp tôi luyện thân thể! Trần Thiến như có điều suy nghĩ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau