VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2116 - Chương 2120

Chương 2118: Hồng y nữ tử

Hôm sau, Dương Khai tới Tần gia từ sớm.

Tần Triều Dương cũng đã thu xếp ổn thỏa, thấy Dương Khai tới như đã hẹn, tự nhiên đại hỉ, hàn huyên một hồi, liền nói với Dương Khai: - Dương lão đệ, lão phu có món đồ muốn giao phó cho ngươi.

- Thứ gì vậy? Dương Khai hỏi.

Tần Triều Dương ra hiệu cho bên cạnh, Tần Ngọc sớm đứng cung kính bên cạnh lúc này mới hai tay dâng một chiếc hộp gỗ, từ từ tiến tới, đợi tới khi đứng trước mặt Dương Khai rồi, mới mỉm cười nhìn hắn.

Dương Khai liếc nhìn chiếc hộp gỗ một cái, phát hiện chiếc hộp có hình chữ nhật khoảng bốn thước, chất liệu hộp không giống như bình thường, trên hộp có khắc một ít hoa văn huyền diệu thần kỳ.

Mà ở trong hộp, lại có một thứ năng lượng dao động khác thường truyền ra.

- Ô? Dương Khai nhướng mày, theo bản năng cảm thấy trong hộp có thứ không thể coi thường.

Tần Triều Dương nhìn qua, gật đầu với hắn tỏ ý có thể mở ra xem xem.

Dương Khai cũng không chần chờ, trực tiếp đưa tay mở chiếc hộp gỗ đó ra.

Một luồng ánh kiếm nhàn nhã phóng ra ngoài, chói tới mức mắt Dương Khai híp lại, đợi sau khi nhìn rõ vật trong hộp, mới không khỏi kinh ngạc nói: - Đây là…

Vừa nói, hắn vừa đưa tay ra lấy thanh trường kiếm ở trong hộp, nhẹ giọng nói: - Đế Bảo?

Trường kiếm ba thước có dư, rộng bốn chỉ, thân kiếm dày mà nặng, hai mặt trái phải của kiếm sạch bóng không dị vật, duy chỉ có ở chuôi kiếm là có khắc hai chữ nhỏ như đầu ruồi.

- Bách Vạn!

- Một kiếm xuất ra, chặn đứng trăm vạn, đây là Bách Vạn Kiếm mà tổ tiên Tần gia để lại! Tần Triều Dương thần sắc nghiêm túc, đứng bên cạnh giải thích.

Dương Khai nhướng mày: - Bách Vạn Kiếm? Một cái tên thật khí phách.

Trong khi nói chuyện, thân kiếm hướng trời, nguyên lực vừa thúc giục, trường kiếm một trận ngân vang, thân kiếm run rẩy.

Tựa như anh linh ngủ sâu sau vô số năm tháng thức tỉnh lại một lần nữa, trên thân kiếm, vầng sáng lưu chuyển, kiếm khí xuy xuy rung động.

Thấy một màn này, Tần Triều Dương mí mắt hơi co lại, có chút mất mát lại có chút cả kinh nói:

- Thực lực của Dương lão đệ, quả nhiên không phải là người như lão phu có thể so sánh, chưa từng tế luyện mà đã dẫn động được uy năng của kiếm này!

Đây tốt xấu gì thì cũng là một món Đế Bảo, cho dù ngủ sâu vô số năm, cũng tuyệt đối không phải Đạo Nguyên cảnh bình thường có thể thúc động. Cho dù Tần Triều Dương rót toàn bộ nguyên lực của bản thân vào trong thân kiếm, cũng chưa chắc có thể dẫn dắt bất kỳ động tĩnh nào.

Mà điều khiến Tần Triều Dương cảm thấy quỷ dị hơn là, Dương Khai khi biết đây là Đế Bảo, lại không hề tỏ ra kinh ngạc hay hưng phấn. Dường như trong mắt hắn, đây bất quá cũng chỉ là một vật bình thường.

- Tần lão ca, đây là… ý gì? Dương Khai thuận tay múa vài đường kiếm, quay đầu hỏi Tần Triều Dương.

Tần Triều Dương mỉm cười, nói: - Muốn ngựa chạy, dù sao cũng phải cho ngựa ăn có chứ…

Lời hắn nói ra, bèn bị Tần Ngọc trừng mắt nhìn oán trách.

- Lỡ mồm, lỡ mồm… Tần Triều Dương ngượng ngùng, nghiêm mặt nói: - Kiếm này Dương lão đệ có thể mang đi phòng thân, Tứ Quý Chi Địa… cũng không phải là nơi thái bình.

Dương Khai nói: - Tần lão ca không sợ ta ôm kiếm chạy mất sao?

Tần Ngọc đứng bên cạnh nói:

- Dương đại nhân nếu như thực sự làm như vậy, đó cũng là vinh hạnh của nó, kiếm này tổ tiên truyền tới đời chúng ta, cũng đã mai một không biết bao nhiêu năm tháng, ta nghĩ… nó cũng hy vọng có thể tìm thấy một người chủ nhân tốt hơn, mở ra một chặng đường chinh phục mới, thể hiện huy hoàng của bản thân.

Dương Khai liếc nhìn nàng ta một cái, thầm nghĩ tiểu nha đầu này ranh ma quỷ quái, còn rất biết cách nói chuyện nữa.

Bất quá Tần Ngọc nói như vậy, hắn cho dù có tâm, cũng ngại lấy đi, huống hồ hắn vốn dĩ cùng không nghĩ tới sẽ chiếm làm của riêng.

Đế Bảo tuy rằng khó có được, trên tay hắn cũng không phải không có, còn không phải chỉ có một món…

Trầm ngâm một lát, Dương Khai nói: - Thanh Bách Vạn Kiếm này ta tạm thời thu lấy, đợi sau khi ra khỏi Tứ Quý Chi Địa sẽ trao trả lại cho Tần gia.

Tần Ngọc hé miệng cười, lại đưa tới một cái ngọc giản, nói: - Đây là bí pháp tế luyện Bách Vạn Kiếm do tổ tiên để lại, có lẽ có thể giúp được Dương đại nhân. Dương Khai gật đầu nhận lấy, cũng không xem kỹ, trực tiếp thu Bách Vạn Kiếm và ngọc giản vào trong nhẫn không gian.

- Vậy… chúng ta xuất phát thôi. Tần Triều Dương phất tay nói.

Dương Khai gật gật đầu, cùng hắn đi phi ra bên ngoài.

- Dương đại nhân… Tần Ngọc ở sau lưng la lên: - Mọi việc lấy an toàn của bản thân làm trọng!

Dương Khai cũng không quay đầu lại, chỉ ở xa phất phất tay áo.

Ra khỏi Phong Lâm Thành, Dương Khai trực tiếp tế xuất ra bí bảo lâu thuyền có được từ Phi Thánh Cung, sau khi cùng Tần Triều Dương đi lên, liền thúc động uy năng của bí bảo, bay thẳng về phía trước.

Phong Lâm Thành vốn là có pháp trận không gian, bất quá sau lần ma khi vây thành trước đó đã bị Túy Tửu Ông phá hủy triệt để, trong thời gian ngắn khó lòng mà xây dựng lại. Việc này còn phải thống báo cho Tinh Thần Cung hoặc các đại tông phái khác, xin họ phái người tới giúp bố trí.

a

Đương nhiên, Dương Khai cũng có thể giúp đỡ, nhưng hắn không muốn làm như vậy.

Thực lực bản thân hiện tại còn thấp, việc tinh thông lực lượng không gian, càng ít người biết càng tốt.

Lâu thuyền bay với tốc độ cực nhanh, Dương Khai và Tần Triều Dương hai người luân phiên điều khiển phương hướng, cũng không tính là vất vả lắm.

Trên đường, Tần Triều Dương tranh thủ nói rõ tình hình ở Tứ Quý Chi Địa và một số thứ cần phải chú ý cho Dương Khai hay, Dương Khai đều ghi nhớ ở trong lòng.

Theo như những gì Tần Triều Dương nói thì cửa vào của Tứ Quý Chi Địa nằm trong một sơn cốc tại Nam Vực, cứ cách một khoảng thời gian sẽ tự động mở một lần, mà mỗi một lần mở chỉ có ba mươi ba ngày, ba mươi ba ngày trôi qua, tất cả võ giả trong bí cảnh sẽ bị sức mạnh của bí cảnh bài xích, và truyền tống ra ngoài.

Tứ Quý Chi Địa sở dĩ được gọi là Tứ Quý Chi Địa là vì hoàn cảnh bên trong cực kỳ cổ quái, phân thành bốn khu vực, lần lượt ứng với bốn mùa xuân hạ thu đông. Khu vực mùa xuân, hương hoa thơm ngát, chim hót líu lo. Khu vực mùa hè, quanh năm trời nắng chang chang. Khu vực mùa thu, gió mát không khí thoáng đãng. Khu vực mùa đông, tuyết phủ trắng xóa.

Trong Tứ Quý Chi Địa có rất nhiều thiên tài địa bảo và linh thảo diệu dược khó thấy được ở Tinh Giới, thậm chí còn có một số cơ duyên khác. Đệ tử của các đại tông phái tiến vào đó, có thể dựa theo công pháp tu luyện và nhu cầu của bản thân để tiến hành dò xét một khu vực nào đó.

Mà Dương Khai là tới để tìm Kiếp Ách Nan Quả, nên hiển nhiên sẽ tới khu vực mùa đông, vì chỉ có ở trong môi trường băng giá của khu vực mùa đông, mới thích hợp cho loại linh quả này phát triển.

Việc mở cửa bí cảnh Tứ Quý Chi Địa này không chỉ là cơ hội cho các đại tông phái thu được tài nguyên quý hiếm, mà cũng là nơi bọn họ âm thầm đấu đá, vậy nên bọn họ sẽ để mặc cho đám đệ tử đấu tranh chém giết ở trong đó, lấy đó để kiểm tra thành quả tu luyện của đám đệ tử.

Vì thế, đệ tử được các đại tông môn phái đi, cho dù không phải là người đứng đầu thì cũng đều là người tinh nhuệ, mỗi lần tranh đấu đều kịch liệt tới mức khó mà tưởng tưởng nổi, tỷ lệ tử vong luôn vượt quá bốn thành.

Tần Triều Dương không phải xuất thân trong đại tông môn, cũng chưa từng tiến vào Tứ Quý Chi Địa, tất cả những gì mà hắn biết, đều là những gì Tần Ngọc thấy được trong ghi chép ở các loại điển tịch hoặc giả do chính tình báo truyền miệng lại.
Cho nên đến lúc Dương Khai thực sự tiến vào trong đó rồi, tình hình cụ thể còn phải dựa vào phán đoán của bản thân hắn.

Cả chặng đường bình an vô sự.

Dương Khai ngoài việc nói chuyện Tần Triều Dương, còn tham ngộ cái ngọc giản về tế luyện Bách Vạn Kiếm.

Cũng là có chút thu hoạch.

Trên tay hắn tuy rằng có không ít Đế Bảo, nhưng Bách Vạn Kiếm lại là kiếm, cũng là Đế Bảo, tham ngộ tế luyện một chút, biết đâu còn có cảm ngộ khác.

Năm ngày sau, lâu thuyền đã cấp tốc bay qua một mảnh đất hoang dã.

Dương Khai vốn đang ngồi nghiêm chỉnh trong gian phòng để tế luyện Bách Vạn Kiếm thì như cảm giác được điều gì, trong lồng ngực, trái tim đập dữ dội, bỗng mở hai mắt, ngưng thần nhìn về nơi nào đó trong hư không.

Mà ngay sau đó, Tần Triều Dương như cũng có phát hiện, điều khiển lâu thuyền ngừng giữa không trung.

Tức thì, tiếng hét của tân triều dương từ phía trước tuyền tới: - Xin hỏi, các hạ là người nào, tại sao lại chặn đường đi của ta?

Khi hắn hét lên, Dương Khai đã từ phía sau chạy tới, chăm chú nhìn về phía trước, chỉ thấy ở phía trước cách lâu thuyền trăm trượng có một thân ảnh màu lửa đỏ quay lưng về hướng mình đi tới.

Thân ảnh đó giống như một ngọn lưa thiêu đốt, tuy không trông rõ diện mạo, nhưng từ vóc người xinh đẹp và mái tóc dài tới hông mà xét, người này hiển nhiên là một nữ tử.

- Tình huống gì vậy? Dương Khai thấp giọng hỏi.

Tần Triều Dương lắc lắc đầu: - Nữ tử này bỗng nhiên xuất hiện ở phía trước, cũng không biết là vốn đứng ở đây hay là thế nào…

- Cao thâm khó lường đây… Thần niệm của Dương Khai quét qua bên đó, sắc mặt khẽ biến đổi.

Bởi vì thần niệm của hắn quét qua đó lại trống không không có một bóng người, nếu không phải con mắt có thể nhìn thấy được thân ảnh của hồng y nữ tử đó, hắn chỉ sợ không cách nào phát hiện ra.

- Đây là… Đế Tôn cảnh? Tần Triều Dương thất thanh la lên, một cơn lạnh bỗng toát ra từ tận đáy lòng.

- Hơn nữa không phải là một Đế Tôn cảnh bình thường. Dương Khai nuốt nuốc nước bọt.

Khi hắn bị ma niệm quấn thân, cùng giao thủ với tam đại cường giả Đế Tôn nhất tầng cảnh, đối với Đế Tôn cảnh cũng có chút hiểu biết, nhưng cảm giác mà hồng y nữ tử đó gây ra cho hắn, cho dù ba người kia có liên thủ lại với nhau thì không với tới được.

Nói một cách khác, vị hồng y nữ tử này, ít nhất cũng là Đế Tôn nhị tầng cảnh, hơn nữa có khả năng là Đế Tôn tam tầng cảnh!

Nghĩ tới đây, Dương Khai trong lòng trầm xuống.

Mặc kệ nữ tử này đứng đó để làm gì, nếu chọc cho nàng ta tức giận, chỉ e mình và Tần Triều Dương đều phải bỏ mình tại đây!

- Dương, Dương lão đệ… ngươi quen nàng ta không?

- Ta làm sao mà quen được? Dương Khai bĩu môi nói.

Nghĩ rồi, hắn cất giọng nói: - Xin hỏi, tôn tính đại danh của vị đại nhân đây, ngài đứng ở phía trước là vì lẽ gì?

Hắn vừa hét lên, nữ tử đó bèn chầm chậm quay nửa người lại, gò má hướng về bên này.

Mũi quỳnh môi đỏ, lông mày như vẽ, tóc đen tung bay, vóc người uyển chuyển, bộ ngực đầy đặn mà cao ngất, da thịt vô cùng mịn màng, trắng nõn như tuyết, không nhiễm bụi trần, đặc biệt là hai con mắt long lanh mọng nước kia, tựa như biết nói chuyện vậy. Bị nàng ta nhìn một cái, già như Tần Triều Dương cũng không khỏi ngẩn ngơ, có chút thất thần vì sắc đẹp của vị nữ tử này.

- Thực là chậm chạp. Nữ tử nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, Dương Khai và Tần Triều Dương tuy rằng tu vi không thấp, thính lực không tầm thường, nhưng cũng không nghe ra câu nói của nàng ta, không biết nàng ta có phải là sử dụng lực lượng huyền diệu gì đó hay không.

Sau khi nói xong, vị hồng y nữ tử kia khóe miêng nhếch lên, cười mà không phải cười bay về phía lâu thuyền.

Dương Khai nhất thời cả người cứng đờ.

Hắn cảm giác ánh mắt của nữ tử kia có thể xuyên thấu hư không và trở ngại của lâu thuyền, trực tiếp rơi lên trên người hắn. Việc này khiến hắn càng thêm đề cao cảnh giác, âm thầm thúc giục nguyên lực, đề phòng bất trắc. Đồng thời trong lòng cũng cấp tốc suy tư, không biết bản thân hắn gặp nữ tử này khi nào, rồi lại có điểm nào đắc tội với nàng ta!

Chương 2119: Phượng di, xin chào

Nghĩ tới nghĩ lui, Dương Khai cũng không tìm ra duyên cớ.

Thời gian hắn tới Tinh Giới không lâu, Đế Tôn cảnh mà hắn tiếp xúc cũng không có mấy người, nếu trước đó quả thực đã từng gặp vị hồng y nữ tử này, khẳng định sẽ có ấn tượng.

Cho nên tình huống trước mắt, chỉ có hai cách giải thích…

Thứ nhất, đối phương đang có việc ở đây, mình với Tần Triều Dương không cẩn thận xông vào.

Thứ hai, đối phương ở đây đợi mình và Tần Triều Dương…

Loại tình huống thứ hai căn bản là không thể nào, vậy chắc là cách giải thích thứ nhất?

Ngay khi Dương Khai đang suy nghĩ, hồng y nữ tử kìa bỗng nhẹ nhàng hé môi, thanh âm vui tai, thản nhiên nói: - Nói chuyện với bản cung mà còn dám núp ở trong lâu thuyền, lá gan của ngươi cũng không nhỏ nhỉ!

Khóe miệng nàng ta đều là nụ cười, nhưng trong hai tròng mắt lại lạnh lẽo đến thấu xương.

Nói tới đây, nàng ta hơi khẽ nhấc tay lên một chút, ngón tay ngọc vân vê “Bụp” đánh ra một tiếng rất kêu.

Lực lượng thiêu đốt chợt hiện lên, một đoàn cầu lửa to bằng cỡ nắm tay bỗng xuất hiện trước mặt nàng ta, khẽ run rẩy một chút rồi trực tiếp bắn qua chỗ lâu thuyền.

Dương Khai và Tần Triều Dương sắc mặt đại biến, không cần suy nghĩ liền bay vụt ra ngoài.

- Oành… Một tiếng nổ tung truyền ra, lâu thuyền lớn như thế trực tiếp bị cuốn vào trong ngọn lửa ngập trời. Tần Triều Dương bị dao động của lực lượng khủng bố này đánh vào, trực tiếp hôn mê bất tỉnh, từ giữa không trung rơi xuống đất cỏ, sống chết không hay.

Dương Khai cũng cảm thấy sau lưng một mảng đau rát, xương sườn hình như bị gãy mất mấy cái.

Hắn một lần nữa ổn định lại thân hình, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cả lâu thuyền bị bao phủ trong ngọn lửa, hừng hực thiêu đốt, chớp mắt đã thành tro bụi.

- Bí bảo của ta! Dương Khai hét lên, đau lòng muốn chết.

Hắn không dễ gì mới có được một món bí bảo phi hành thay thế cho việc đi bộ, hơn nữa đẳng cấp cũng coi như không tồi, không ngờ lần đầu tiên đi xa, lại bị một Đế Tôn cảnh không rõ đầu của tai nheo gì hủy đi mất.

Nghe được lời Dương Khai nói, khóe miệng của hồng y nữ tử kia lại nhếch lên, sự lạnh lẽo trong ánh mắt kia cuối cùng cũng xẹt qua một ý cười không dễ gì phát hiện, thản nhiên nói: - Tiểu tử, thay vì lo lắng cho bí bảo của mình, ngươi có phải nên lo cho tính mạng của mình hơn không?

- Tiền bối rốt cuộc là ai? Tại sao lại ra tay như vậy với ta? Dương Khai quay đầu nhìn về phía nàng ta, miệng quát lên.

Trong lòng hắn quả thực phẫn nộ tới cùng cực!

Đối phương chí ít cũng là cường giả Đế Tôn nhị tầng cảnh, một lời nói không hợp bèn hủy đi bí bảo của mình. Hơn nữa nghe khẩu khí của nàng ta, hình như không có ý định buông bỏ, còn muốn ra tay với mình, điều này khiến Dương Khai có chút không thể nhịn nổi nữa!

- Bổn cung là ai… ngươi không cần phải biết. Hồng y nữ tử mỉm cười, nụ cười kia đủ để điên đảo chúng sinh. Vừa nói vừa liên tục bước nhẹ, cũng không biết là đã vận dụng thần thông gì, hai ba bước đã tới cách Dương Khai mười trượng, nhè nhẹ nhấc một bàn tay ngọc, hướng về vị trí của Dương Khai, miệng tiếp tục nói: - Chỉ là bổn cung… thấy ngươi không thuận mắt mà thôi!

Nói tới đây, bàn tay ngọc tiếp tục vỗ xuống dưới.

Thiên địa pháp tắc thản nhiên ngưng lại, áp lực vô biên từ trên không hạ xuống, xương cốt cả người Dương Khai đều kêu lên răng rắc, giống như sắp bị cái uy áp khủng bố kia ép thành bánh thịt!

- Có bị bệnh không hả?

Dương Khai sắc mặt khó coi tới cực điểm, hắn căn bản không ngờ tới bản thân cũng có ngày gặp tai bay vạ gió như thế này, đơn thuần chỉ là đối phương thấy mình không thuận mắt, bèn muốn đau đớn giết chết.

Khi hắn nói chuyện, nguyên lực trong cơ thể rung động, trên tay lập tức xuất hiện một thanh kiếm rộng bốn chỉ, khẽ quát: - Kiếm Xuất Bách Vạn, Nhất Phu Đương Quan!

Kiếm quang hiện, kiếm khí ngâm.

Xuy xuy xuy xuy...

Bách Vạn Kiếm thời khắc này tựa như hóa thân thành vô số, chằng chịt vây xung quanh Dương Khai, như châu chấu bu tụ lại trong không trung.

- Ồ? Đế Bảo ư? Con mắt xinh đẹp của hồng y nữ tử lóe lên một tia thần sắc kinh ngạc, bất quá cũng không đặt để trong lòng, chỉ là chế nhạo nói: - Tu vi yếu như vậy, có thể phát huy ra mấy thành của Đế Bảo này đây?

Rầm rầm rầm….

Khi nàng ta nói chuyện, trong không trung bắn ra từng chùm ánh sáng chói mắt, vô số kiếm khí và uy áp vô hình đang giằng co kháng cự.

Nhưng thời gian Dương Khai tế luyện Bách Vạn Kiếm ngắn ngủi, tu vi cũng không phải là cao, cho nên vô số kiếm khí trông thì dũng mãnh, thực tế chỉ được cái vỏ ngoài, chỉ vừa tiếp xúc nhẹ với uy áp kia bèn ríu rít tan thành mây khói.
Uy áp khủng bố tiếp tục ép xuống, trực tiếp bao trùm chỗ Dương Khai đang đứng.

- Phát huy mấy thành uy lực không quan trọng, quan trọng là… ta căn bản không hy vọng một kiếm đó có thể chặn được thần thông của ngươi! Thanh âm của Dương Khai bỗng nhiên vang lên ở sau lưng hồng y nữ tử.

Hai tay hắn nắm lấy kiếm, thúc động sức lực toàn thân, hung hăng chém tới cái cổ thon dài của hồng y nữ tử.

Hồng y nữ tử dường như cũng kinh hãi, duyên dáng nói: - Thuấn di? Lực lượng không gian? Thực thú vị đây…

Nàng vừa nói vừa quay mình lại, cười tủm tìm nhìn Dương Khai, không hề có ý tránh né.

Một kiếm đó trực tiếp cắt qua cổ nàng ta, chém thân thể nàng ta thành hai khúc!

Dương Khai vậy mà lại không có chút xíu vui mừng sau khi đắc thủ, trái lại lui nhanh về đằng sau!

Cùng lúc đó, bên cạnh nơi hắn đứng ban đầu, hồng y nữ tử quỷ dị xuất hiện, một ngón tay điểm lên tàn ảnh của hắn.

- Vậy mà cũng né được? Hông y nữ tử chân mày nhíu lại, rù rì nói: - Xem ra bổn cung đã xem thường ngươi rồi…

Dứt lời, sắc mặt nàng ta hơi biến đổi, cau mày quan sát bốn phía.

Nơi nàng ta đứng, bỗng xuất hiện một cái hố đen như mực, từ trong đó truyền ra lực cắn nuốt khủng khiếp.

Ở bên kia, Dương Khai hai tay kết ấn, cắn răng quát khẽ: - Trục xuất!

- Chỉ bằng cái thủ đoạn này… Hồng y nữ tử cười nhạt một tiếng. - Cũng đòi đối phó với bổn cung?

Nàng ta phất tay, hắc động đó bỗng tan thành mây khói.

Dương Khai cười khổ một tiếng, đưng yên tại chỗ không làm gì, dứt khoát thu lại Bách Vạn Kiếm.

- Sao? Từ bỏ kháng cự ư? Hồng y nữ tử hứng khởi nhìn Dương Khai, chế nhạo một tiếng.

- Ta đánh không lại ngươi, còn đánh cái gì nữa? Dương Khai tỏ vẻ lạnh nhạt.

- Vậy là ngươi chuẩn bị chịu chết rồi? Hồng y nữ tử khúc khích cười.

Dương Khai nói: - Phản kháng vô ích chỉ tăng thêm đau đớn mà thôi, tiền bối cho ta một đường mau lẹ đi… Bất quá, trước lúc đó, ta muốn hỏi một chút, ngươi tại sao lại đối với ta như vậy? Ta có điểm nào đắc tội với ngươi?

- Không phải đã nói với ngươi rồi sao… Bổn cung thấy ngươi không thuận mắt! Hồng y nữ tử trả lời. - Mụ điên! Dương Khai oán hận nói.

- Phụt… Ở một nơi nào đó trong hư không, một thân hình ẩn nấp vốn đang thản nhiên thưởng thức trà, sau khi nghe thấy lời Dương Khai nói, ngụm trà trong miệng lập tức phun ra, xem chút văng vào mặt thiếu nữ thanh xuân đối diện.

Thiếu nữ thanh xuân nọ cũng không phát giác, chỉ là khẩn trương nhìn hai người Dương Khai và hồng y nữ tử, lo lắng năn nỉ nói: - Lý thúc, người thả ta ra có được không? Ta sẽ ngoan ngoãn quay về đảo là được, các người tại sao lại gây phiền toái cho Dương đại ca vậy, hắn mới chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, sao có thể là đối thủ của các người?

- Không được không được… Người đàn ông được thiếu nữ gọi là Lý thúc kia, chậm rãi lắc đầu, chỉnh đốn nói: - Không phải Lý thúc gây phiền toái cho tiểu tử kia, mà là Phượng di của ngươi gây phiền toái cho hắn, chả có quan hệ gì tới Lý thúc hết, Lý thúc chỉ là ngồi đây uống trà mà thôi…

- Tại sao chứ! Phượng di chưa từng gặp Dương đại ca, tại sao lại kiếm chuyện với hắn?

Thiếu nữ lo lắng hỏi.

- Tiểu Thất à… Lý thúc lộ ra dáng vẻ của tháng năm, trịnh trọng nói: - Thế giới bên ngoài… rất là phức tạp. Đàn ông ở bên ngoài cũng vô cùng giảo hoạt, Phượng di của ngươi… cũng là vì tốt cho ngươi thôi!

Mạc Tiểu Thất nghe vậy, bĩu môi, hừ nói: - Ta mặc kệ. Lý thúc nếu người không gọi Phượng di lại, ta sẽ… ta sẽ nói với Phượng di, người xem trộm nàng ta tắm!

Nghe vậy, Lý thúc thần tình đại biến, sắc mặt bỗng tái nhợt, mồ hôi trên trán liên tục vã ra, nói: Tiểu Thất à, cơm có thể ăn đại, nhưng lời không thể nói bậy đâu… Lý thúc của ngươi ăn ngay ngồi thẳng, khi nào lại làm ra cái trò xấu xa đó… Được rồi được rồi, cũng chỉ có lần đó mà thôi, bất quá không phải là chưa thấy được gì đã bị ngươi nhéo quay trở về rồi sao! Trí nhớ của nha đầu ngươi thật tốt, ngươi năm đó mới có bốn tuổi mà thôi!

- Đừng có đổi chủ đề! Ta chỉ hỏi người, đồng ý hay là không! Mạc Tiểu Thất hừ hừ: - Nếu như người dám không đồng ý, ta đành phải thêm mắm thêm muối khi kể chuyện lần đó, chia làm mấy chục đoạn mấy chục khúc, từ từ kể cho Phượng di nghe trong những ngày này…

- Bà cô tha mạng a! Lý thúc mặt như trái mướp đắng. - Ngươi tha cho ta đi, hà tất phải làm khó ta…

- Người đồng ý rồi hử? Mạc Tiểu Thất mặt lạnh nhìn Lý thúc.

Lý thúc thở dài: - Nếu như là vừa rồi… Lý thúc hoặc giả còn có thể giúp được tên tiểu tử kia, nhưng hiện tại…

- Hiện tại thì làm sao?

- Tên tiểu tử đó dám gọi Phượng di mà mụ điên, hắn chết chắc rồi! Lý thúc nhìn có chút hả hê nói.

- A…đừng mà! Mạc Tiểu Thất hoảng sợ, quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy Phượng di nộ hỏa bốc lên, con ngươi xinh đẹp phóng ra từng điểm hàn quang. Đó chính là biểu hiện giận dữ của Phượng di, Mạc Tiểu Thất sợ nhất là trông thấy bộ dáng này của nàng ta.

- Tiểu tử, vừa nãy ngươi nói cái gì? Hồng y nữ tự tựa như đang tươi cười, nhưng Dương Khai lại cảm giác được trong lời nói của nàng ta có cái rét lạnh thấu xương.

Sự tình đã phát triển tới nước này, Dương Khai cũng đánh liều, nếu hồng y nữ tử này quả thật dám hạ sát chiêu, cùng lắm hắn trực tiếp mở ra phong ấn hai màu kim ngân ở bụng, cho nàng ta một trận kinh ngạc lớn. Tới lúc đó cho dù không đánh, chạy trốn… cũng không biết có thể chạy thoát không.

Chỉ là tới lúc đó cũng chẳng còn sức lực phong ấn lại ma niệm và ma khí vô biên kia lại nữa.

Lực phong ấn ẩn giấu trong Thuơng Thụ cũng cần thời gian để tích góp từng tí một.

- Mụ điên! Dương Khai hơi ngẩng cao đầu, đe dọa nhìn hồng y nữ tử.

- Ha ha… Hồng y nữ tử không giận mà cười, tiếp theo đó, thanh âm đột nhiên trở nên sắc bén: - Ngươi có tin là hiện tại ta sẽ giết chết ngươi không hả?

Dương Khai nhướng mày, tỏ vẻ bất ngờ nói: - Ô? Nói như vậy… ngươi không hề có ý giết ta ư?

Nói tới đây, thần thái của hắn thả lỏng, cười nói: - Vậy thì ta thấy thực kỳ quái, ngươi là một cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, bỏ việc chính không làm, lại chạy tới đây chặn đường đi của ta, rốt cuộc là muốn làm gì? Ta trước đây cũng chưa từng gặp ngươi, nên chẳng có thâm thù đại hận gì với ngươi cả.

Hồng y nữ tử cười lạnh nói: - Tự cho mình thông minh!

Câu sau của Dương Khai khiến nàng ta biến sắc.

- Phượng di, xin chào!

Trên mặt hồng y nữ tử lập tức hiện lên vẻ ngạc nhiên, sao cũng không ngờ được Dương Khai lại nói ra thân phận của mình.

Nàng vội vàng nhìn vào một nơi nào đó trong hư không, ở đó, Lý thúc xua hai hay, tỏ ý không liên quan tới hắn.

- Là Phượng di phải không? Dương Khai đang dò hỏi, nhưng ngữ khí sử dụng lại mang ý khẳng định, đồng thời cũng liếc mắt nhìn về hướng ban nãy hồng y nữ tử nhìn về, phất tay trong hư không, cười hô: - Tiểu Thất!

Chương 2120: Hữu kinh vô hiểm

Trong không trung, Lý thúc đã ẩn giấu thân mình kia có chút bất ngờ nhìn Dương Khai, huýt sáo nhẹ một cái, nói: - Tên tiểu tử này… tư duy thật kín đáo!

- Dương đại ca biết ta ở đây ư? Mạc Tiểu Thất cũng ngây ngốc, nhìn Dương Khai đang đứng chào hỏi mình ở phía đằng xa, vội vàng đáp lại mấy câu, nhưng dù thế nào thì âm thanh cũng không thể truyền tới tai Dương Khai.

Hư không bị một cỗ lực lượng cường đại giam cầm, ngăn cách trong ngoài.

Mạc Tiểu Thất liền cuống cuồng.

Bên kia, Dương Khai cười ha hả nói: - Tiểu Thất à, ngươi thấy ta là được rồi, ngoan ngoãn về nhà, có duyên chúng ta sẽ gặp lâu!

- Ô… Mạc Tiểu Thất gật gật đầu. - Được.

Nàng vốn dĩ vì không gặp được Dương Khai lần cuối trước khi dời đi mà chán chường, nhưng sau khi nghe được câu nói này, tâm trạng kia liền biến mất không còn sót lại tý gì… cười vui vẻ.

Dương Khai lại quay đầu lại, nhìn hồng y nữ tử kia, nói: - Phượng di…

- Ai là Phượng di? Ngươi gọi ai thế hả? Hồng y nữ tử lạnh lùng nhìn Dương Khai.

- Tiền bối..

- Ngươi thử gọi lại một lần nữa xem xem!

Dương Khai hít sâu một hơi, nói: - Vị đại nhân này, ta đại khái có thể biết được người chặn ta lại đây là vì cái gì rồi…

- Bớt tự cho mình là thông minh đi! Hồng y nữ tử hừ lạnh, cắt ngang lời Dương Khai.

Dương Khai ngây người ra trong mấy hơi thở, cau mày nói: - Chết cũng không thừa nhận sao…. Đã là như vậy, thì….

Lời nói tới đây, hắn bỗng hướng về phía hư không, gương mặt tràn đầy cảm xúc, dịu dàng tuyên bố, nói: - Tiểu Thất à, muội ngoan ngoãn về nhà đợi, đợi Dương đại ca gom góp đủ sính lễ, sẽ tới rước muội qua cửa!

Hồng y nữ tử sắc mặt bỗng nhiên đại biến, khẽ kêu: - Tiểu tử ngươi dám…

Lời còn chưa nói hết, nàng ta tựa như ý thức được điều gì, nghiến răng nghiến lợi nói: - Ngươi thực gian trá!

Cho tới lúc này, nàng ta mới mạnh mẽ phát giác, câu ban nãy mà Dương Khai nói căn bản không thể truyền được tới chỗ Mạc Tiểu Thất, hắn là cố ý nói cho mình nghe. Mà phản ứng của bản thân, hiển nhiên đã chứng minh điều trước đó hắn suy đoán là đúng.

- Không sai, bổn cung chính là Phượng di của Tiểu Thất! Hồng y nữ tử thấy giả bộ thất bại, liền dứt khoát thừa nhận, đe dọa nhìn Dương Khai nói: - Tiểu tử, bổn cung không cần biết xuất thân của ngươi từ đâu, có tương lai sáng sủa gì, Tiểu Thất tuyệt đối không phải là loại người mà ngươi có thể mơ ước, điểm này ngươi phải nhớ kỹ cho bổn cung.

- Đại nhân là tới cảnh cáo ta đừng có cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga sao? Dương Khai thản nhiên nói:

- Nếu là như vậy, nói sớm một chút không phải là được rồi sao.

- Ngươi cũng coi như là có chút biết thân biết phận! Hồng y nữ tử hừ nhẹ một tiếng. - Ngươi đã hiểu chuyện như vậy, bổn cung cũng không cậy lớn bắt nạt bé nữa. Ngươi nhớ rõ cho bổn cung, nếu một ngày nào đó, ngươi quả thực có ý nghĩ vượt quá với Tiểu Thất, bổn cung sẽ cho ngươi phải cảm thấy hối hận vì đã sỉnh ra trên đời này!

- Lời uy hiếp của đại nhân… mềm nhũn, chẳng có tý sức lực gì cả. Dương Khai cười nhạt một tiếng. - Bất quá đại nhân yên tâm, ta với Tiểu Thất chỉ là bạn mà thôi…

- Như thế thì tốt!

Hồng y nữ tử hài lòng gật đầu.

Dương Khai lại cười nói: - So với thiếu nữ ngây thơ khả ái, ta lại thích phụ nữ thành thục mà xinh đẹp, ví dụ như… đại nhân đây chẳng hạn, thật là khiến người ta muốn động đậy ngón trỏ mà!

- Phụt… Ở hư không, Lý thúc lại phun ra một ngụm trà, quai hàm như bị trật, miệng há hốc, mãi một lúc sau mới hồi phục lại tinh thần, cả mặt mồ hôi nhễ nhại, nói: - Bị chọc ghẹo rồi… Cửu cô nương vậy mà lại bị chọc ghẹo….

Khi nói, hắn nhịn không được mà cười to lên: - Một tên nhãi ranh vậy mà lại dám chọc ghẹo Cửu cô nương, chuyện này đếu để Đại Đế biết được, Đại Đế nhất định sẽ cười ha hả.

- Dương đại ca sao lại nói chuyện như vậy. Ở phía đối diện, Mạc Tiểu Thất cũng thẹn đỏ mặt, mắng: - Đúng là không biết xấu hổ mà.

- Thích người giống như ta sao? Hồng y nữ tử sắc mặt trái lại có chút cổ quái, hứng thú quan sát Dương Khai, nói: - Chỉ dựa vào lời nói hỗn xược của ngươi lúc mới rồi, bổn cung có thể rút cái lưỡi đáng ghét của ngươi ra!

- Bất quá… Nàng ta chuyển lại ngữ điệu, tươi cười thản nhiên, một tia mê hoặc từ trong con mắt phát ra, yểu điệu nói: - Bổn cung cũng rất thích sự hào sảng của ngươi, đợi một ngày nào đó tu vi của ngươi vượt qua ta, bổn cung chưa chắc không thể cho ngươi một cơ hội theo đuổi ta!

- Ha ha, vậy một lời đã định! Dương Khai cười lớn nói.

Hồng y nữ từ nhìn chằm chằm Dương Khai một cái thật sâu, một lúc lâu sau, mới cười khẩy nói: - Không biết tự lượng sức mình!
Dứt lời, thân thể mềm mại của nàng ta, nhoắng cái đã biến mất không thấy đâu.

- Ê, vị đại nhân này, ngươi hủy bí bảo phi hành của ta rồi đi như thế hả? Có phải có chút không biết điều rồi không hả? Dương Khai hét lớn vào trong hư không.

Dứt lời, bỗng một vầng sáng màu xanh từ xa bay lại, nhoáng lên một cái, liền dừng ở phía trước mặt hắn.

Dương Khai chăm chú thăm dò qua bên đó, phát hiện bên trong vầng sáng màu xanh bao bọc đó thì là một chiếc thuyền gỗ nhỏ chừng ba thước, phát ra năng lượng dao động của bí bảo cấp Đạo Nguyên.

- Thật sự đền cho ta? Dương Khai có chút bất ngờ, nhưng cũng không khách sáo, trực tiếp thu chiếc thuyền gỗ đó vào trong nhẫn không gian.

Sau đó hắn đứng trong không trung, lặng lẽ chờ đợi.

Một lúc lâu sau, hắn mới rùng mình một cái thật mạnh, trên trán ướt đẫm mồ hôi, trong nháy mắt, quần áo đều đã bị mồ hôi làm cho ướt đẫm, cả người cũng như con cá ra khỏi mặt nước, há miệng thở dốc từng đợt.

Giao phong cùng hồng y thiếu nữ, tuy rằng không coi là nguy hiểm những cũng tuyệt đối không yên ổn.

Người ta dù sao cũng là Đế Tôn tam tầng cảnh. Vượt qua Dương Khai rất nhiều tầng cảnh giới, cho dù Dương Khai thực sử giải khai phong ấn hai màu kim ngân ở bụng, cũng không thể chắc chắn chạy thoát khỏi tay nàng ta.

Cho nên hắn chỉ có thể tung chiêu hiểm, may mà lúc cấp bách, hắn bỗng nhiên đoán ra thân phận của đối phương.

Để có thể nghĩ ra điểm này cũng không khó.

Hắn vào hồng y nữ tử kia không thù không oán, người ta là Đế Tôn tam tầng cảnh đặc biệt chạy tới đây gây phiền phức cho mình, hiển nhiên là có nguyên nhân của nó.

Mà Dương Khai nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể liên tưởng tới Mạc Tiểu Thất.

Trước khi Tiểu Thất rời khỏi Phong Lâm Thành, từng để lại ngọc giản, bảo với Dương Khai rằng Phượng di tới bắt nàng ta.

Với tu vi Hư Vương tam tầng cảnh của Mạc Tiểu Thất, sao có thể thoát khỏi sự truy đuổi của Phượng di, bị bắt về là việc chắc như đinh đóng cột.

Không biết chừng sau khi Mạc Tiểu Thất bị bắt, Phượng di mới biết tới sự tồn tại của hắn từ trong miệng của nàng ta, đặc biệt tới chặn đường dò xét bản thân một phen.

Dương Khai có thể lý giải cách làm của Phượng di, một thiếu nữ không hiểu sự đời, lại thường xuyên nhắc tới một người đàn ông xa lạ, thân là trưởng bối, Phượng di tự nhiên phải tới xem xem phẩm hạnh của Dương Khai như thế nào, kiểm nghiệm một chút xem Mạc Tiểu Thất liệu có phải đã bị một tên vô sỉ nào đó lừa gạt hay không…

Sau đó thì đơn giản rồi, đã biết được thân phận của đối phương, Dương Khai tự nhiên biết Mạc Tiểu Thất khẳng định cũng ẩn nấp gần đây.

Mà hồng y nữ tử kia, cũng tuyệt đối sẽ không giết mình.

Nhưng lời nàng ta nói trước khi chuẩn bị rời đi, hình như đã dùng tới bí thuật thần hồn nào đó, bản thân hắn xem chút đã bị mị thái của nàng ta dụ dỗ, bêu xấu… May mà Phượng di cũng đánh giá thấp lực lượng thần hồn của Dương Khai, mới để hắn mượn Ôn Thần Liên lực khó khăn hóa giải, nếu không để Mạc Tiểu Thất nhìn thấy bộ dạng như hề của hắn, chỉ e sau này sẽ không qua lại với Dương Khai nữa.

- Chắc là đi rồi? Dương Khai tự lẩm bẩm một tiếng, cả người có chút thoát lực, nhưng vẫn mau chóng bay về hướng của Tần Triều Dương.

Dò xét sơ qua một chút, Tần Triều Dương chỉ là hôn mê mà thôi, cả người trên dưới không có thương tích gì, xem ra Phượng di cố tình làm như vậy, công kích đầu tiên là đánh bất tỉnh Tần Triều Dương, tạo thành cơ hội độc đấu với Dương Khai.

Ở đằng xa, Lý thúc thi triển thần thông cực lớn, đưa Mạc Tiểu Thất và Phượng di xuyên qua hư không.

Mạc Tiểu Thất trông có vẻ buồn buồn.

Hai vị cường giả Đế Tôn cảnh coi như không thấy.

Thi thoảng, Lý thúc liếc mắt nhìn Phượng di, tựa như có điều gì muốn nói.

- Muốn nói gì, thì cứ nói thẳng ra là được. Lấm la lấm lét nhìn cái gì chứ? Phượng di phẫn nộ, trừng mắt đẹp nhìn Lý thúc.

Người sau cười chế nhạo một tiếng: - Ta chỉ là hiếu kỳ, tên tiểu tử đó làm thế nào mà hóa giải được Hồn Dẫn Thuật của ngươi? Ngươi dùng mấy thành công lực? Một thành… hay là nửa thành?

Phượng di trầm mặc một lát, nói: - Hai thành!

- Ngươi đùa ta hả? Lý thúc mắt trợn tròn như hạt châu.

Phượng di nói: - Lực thần hồn của tên tiểu tử đó có chút cổ quái, chỉ có tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, lực lượng thần hồn lại có thể so sánh với Đạo Nguyên tam tầng cảnh, hơn nữa…

- Hơn nữa làm sao?

- Hắn hình như có một bí bảo phòng thân gì đó rất lợi hại… Hồn Dẫn Thuật của ta bị thứ đó triệt tiêu đi mất hơn phân nửa uy năng!

- Ngay cả ngươi cũng không phát hiện được đó là bí bảo gì sao?

- Tồn tại trong biển ý thức, trừ phi ta bổ đầu hắn ra kiểm tra kỹ một chút.

- Các người đừng nói những chuyện đáng sợ như vậy nữa có được không hả? Ta đang ở đây này. Mạc Tiểu Thất ở bên cạnh nói xen vào, như muốn chứng minh sự tồn tại của mình.

- Hơn nữa tên tiểu tử đó.. Phượng di căn bản không thèm để ý tới Mạc Tiểu Thất. Trái lại hứng thú nhìn Lý thúc, cười hì hì nói: - Trình độ lực lượng không gian không hề thấp, vậy mà có thể thi triển ra được bí thuật giống như hố đen, ta nhớ ngươi năm đó cũng không làm được tới mức độ này.

- Ngươi muốn nói cái gì? Lý thúc liếc Phượng di.

Phượng di cười duyên nói: - Khó lắm mới gặp được người phù hợp, ngươi không nghĩ sẽ thu hắn làm môn hạ sao? Công bằng mà nói, tên tiểu tử này cũng rất khá, cho dù là ở tông môn hạng nhất trên Tinh Giới cũng chưa chắc có thể bồi dưỡng ra được.

- Xì~ Lý thúc cười xuề một cái.

- Đồ đệ thì có gì thú vị, sau khi thu về còn phải hao phí tâm sức dạy bảo, còn phải thay hắn lo lắng sợ hãi, kiểu như sợ hắn chết yểu vậy… Hắn nếu như là một thiếu nữ xinh đẹp, bổn tọa không phải không thể suy xét tới việc bồi dương, chỉ đáng tiếc… chậc chậc…

- Đó là do ngươi không có cái phước này! Phượng di cười nói.

- Đúng vậy… Mạc Tiểu Thất bỗng vỗ tay, nói: - Lý thúc người tinh thông lực không gian, Dương đại ca cũng vậy, chi bằng Lý thúc nhận hắn vào làm môn hạ đi, hắn cũng có thể kế thừa y bát của người!

- Ta từ chối! Lý thúc nghĩ cũng chẳng buồn nghĩ.

Mạc Tiểu Thất liếc hắn ta một cái, sau đó xoay người, nhìn Phượng di nói: - Phượng di à, Lý thúc vào năm ta bốn tuổi…

- Ai da… Lý thúc sắc mặt chợt biến, đồng thời vỗ tay, lớn tiếng nói: - Bổn tọa bỗng cảm thấy việc nhận đồ đệ cũng không tồi chút nào, tâm trạng tốt có thể lôi hắn ra dạy dỗ một phen, tâm trạng không tốt thì cũng có thể lôi hắn ra dạy bảo một trận, hưởng trọn niềm vui có đồ đệ!

- Lý thúc thực sự nghĩ như vậy ư? Mạc Tiểu Thất kích động nhìn hắn.

- Ừ…ừ… Lý thúc nghiêm túc gật đầu. - Đợi Lý thúc gặp hắn lần tới, nhất định phải nhận hắn làm đồ đệ đó!

Hắn trong lòng đồng thời thầm nói, đợi bổn tọa chuyến này quay về, liền bế qua tám trăm một nghìn năm, tới lúc đó khẳng định Tiểu Thất đã quên mất việc này

Chương 2121: Dãy núi Thanh Dương

Tần Triều Dương ước chừng khoảng hai tiếng sau mới bình thản tỉnh lại.

Sau một hồi ngây ra mới chợt nhớ lại chuyện trước khi mình hôn mê, sắc mặt đại biến nhìn bốn phía xung quanh, đến khi phát hiện Dương Khai bình yên vô sự mới thở phào nhẹ nhõm.

Hắn tự nhiên rất là tò mò, vị hồng y nữ tử kia rốt cuộc là muốn làm cái gì, trong khoảng thời gian hắn hôn mê, chuyện gì đã xảy ra.

Dương Khai cũng không nói sự thực, dù sao chuyện này cũng liên quan tới lai lịch và thân phận của Mạc Tiểu Thất, cho nên tùy tiện biên một đoạn, nói rằng vị hồng y nữ tử kia nhận nhầm người rồi v.v. và v.v..

Tần Triều Dương bán tín bán nghĩ, nhưng hai người dù sao cũng không có hao tổn gì, nên không tiếp tục tra hỏi vấn đề nữa, mà tiếp tục phi về hướng Thanh Dương Thần Điện.

Bí bảo lâu thuyền của Dương Khai bị hủy, chiếc bí bảo mộc thuyền nhỏ do hồng y nữ tử trước khi đi bồi thường lại cho Dương Khai không có thời gian luyện hóa, cho nên chỉ có thể để Tần Triều Dương tế xuất bí bảo phi hành của mình.

Đó là bí bảo có hình dáng một chiếc xe ngựa, đẳng cấp cũng là Đạo Nguyên hạ phẩm, không gian tuy không bằng lâu thuyền của Dương Khai, nhưng tốc độ cũng không chậm hơn là bao.

Dương Khai bèn bỏ thời gian luyện hóa bí bảo mộc thuyền.

Hồng y nữ tử tốt xấu gì thì cũng là Đế Tôn tam tầng cảnh, tùy ý bồi thường Dương Khai món bí bảo này thì cũng là đẳng cấp Đạo Nguyên thượng phẩm. Hơn nữa bên trong còn có rất nhiều cấm chế, tuy rằng không có lực công kích, nhưng lực phòng ngự lại kiên cố như vàng, khiến Dương Khai rất là hài lòng.

Hắn phải tiến vào Tứ Quý Chi Địa, tới lúc đó tất nhiên sẽ có lúc phải nhờ bí bảo phi hành hỗ trợ, cho nên hắn nắm bắt thời gian lúc này để luyện hóa.

Cả chặng đường không có điều gì bất ngờ xảy đến, ung dung hơn mười ngày sau, hai người đã tiến vào phạm vi thế lực của Thanh Dương Thần Điện.

Thanh Dương Thần Điện là tông môn đại danh đỉnh đỉnh tại Nam Vực, cùng với hai đại tông môn là Vô Hóa Điện, Thiên Phú Thánh Địa thực lực song song, chỉ dưới Tinh Thần Cung.

Tổng đà của nó đặt tại trong một dãy núi dài liên miên, trong tông môn có tới mấy vạn đệ tử, cường giả nhiều vô kể.

Dương Khai và Tần Triều Dương đều không biết vị cao nhân năm đó tại sao lại chỉ định Tần Triều Dương tới Thanh Dương Thần Điện đổi lấy một cái tên trong danh sách, nhưng đối phương đã nói như vậy rồi, chắc hẳn là có quan hệ sâu sa gì đó với Thanh Dương Thần Điện.

Hai người vừa đáp xuống dưới dãy núi Thanh Dương, liền tỏ ra khiếp sợ bởi linh khí chứa trong dãy núi này.

Thiên địa linh khí nồng đậm ập vào trước mặt, mang theo hương thơm của hoa cỏ, khiến tinh thần sảng khoái. Tu luyện trong môi trường có điều kiện tốt như thế này, hiệu quả tuyệt đối là xuất sắc.

Dương Khai đoán chừng, dãy núi Thanh Dương này chắc hẳn có không ít địa mạch tốt, thậm chí ngay cả địa mạch cực phẩm cũng có thể tồn tại, nếu không linh khí cũng sẽ không nồng đậm tới mức như thế này.

Mà đây mới chỉ là ở rìa ngoài mà thôi, nếu vào sâu tận nơi trung tâm nhất, thì không biết quang cảnh đó còn tới bực nào?

Hắn tra xét xung quanh, âm thầm cảm thấy khiếp sợ trước những gì mà Thanh Dương Thần Điện có, đồng thời cũng cảm thấy sự khẩn trương và câu nệ trong thần thái của Tần Triều Dương.

Nghĩ lại một chút, cũng đã hiểu ra.

Nơi đây dù sao cũng là tổng đà của tông môn hạng nhất tại Nam Vực, Tần Triều Dương là gia chủ của một gia tộc nhỏ trong Phong Lâm Thành, trong Phong Lâm Thành có lẽ còn được coi là nhân vật đứng đầu, nhưng tới nơi này, có lẽ ngay cả một đệ tử bình thường của người ta cũng còn không bằng, tự nhiên áp lực tâm lý rất lớn, sợ rằng lúc nữa gặp người ta rồi nói năng thất thố hay thất lễ gì gì đó.

Hắn lần này tới dù sao cũng là nhờ người ta, tự nhiên là rất khẩn trương.

Cùng so sánh, Dương Khai thì lại chẳng có chút áp lực nào, giống như đang đi du sơn ngoạn thủy vậy, thu hết những cảnh đẹp vào trong tầm mắt.

Bất chợt, Dương Khai thân hình chợt dừng lại, nói: - Tần lão ca, có người qua đây.

- A…

Tần Triều Dương có chút lơ đễnh, nghe vậy bỗng cả kinh, cũng dừng bước chân lại, lặng lặng đứng yên tại chỗ.

Chốc lát, hai luồng ánh sáng từ xa bắn tới, chính xác rơi xuống cách trước mặt hai người không xa, lạnh nhạt thăm dò bọn họ.

Một người trong đó, tai to mặt lớn, cơ thể mập mạp, trên mặt nhung nhúc thịt mỡ, xém chút nhìn không ra con mắt ở đâu. Còn người kia là một người đàn ông mặt xanh, cũng không biết là sắc tố da vốn là màu xanh hay là do tu luyện một loại bí thuật nào đó, tóm lại nhìn trông không giống người bình thường cho lắm.

Tu vi hai người họ cũng không phải là cao lắm, một người là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, một người là Hư Vương tam tầng cảnh.

Nhưng với một đệ tử tuần núi mà nói, tu vi như vậy cũng đủ để nói lên Thanh Dương Thần Điện bên trong cường đại cỡ nào! - Các ngươi là ai, vì sao lại tự tiện xông vào Thanh Dương Thần Điện? Tên nam tử mập mạp cũng không vì chệnh lệch tu vi mà tỏ ra khiếp sợ, trái lại dáng vẻ như người ở trên cao, vểnh mặt hất hàm sai khiến Dương Khai và Tần Triều Dương.

Dương Khai trong lòng vừa động, thầm nghĩ, đại tông phái đúng là đại tông phái, đổi lại là ở chỗ khác, một Đạo Nguyên cảnh đứng trước mặt, các võ giả Hư Vương cảnh còn không căng thẳng khiếp vía, nhưng ở đây, trái lại giống như tu vi của mình thấp hơn bọn họ.

Tần Triều Dương cũng có chút bất ngờ, bất quá vừa nghĩ nơi này là Thanh Dương Thần Điện, liền bình thường lại, vội vàng hạ thấp tư thế, ôm quyền nói: - Chào hai vị tiểu huynh đệ, lão phu là chủ của Tần gia trong Phong Lâm Thành… vị này là…

Còn không đợi hắn giới thiệu tới Dương Khai, tên nam tử mập mạp liền nhướng mày, nói: - Phong Lâm Thành? Chưa từng nghe qua.

- Chưa từng nghe qua! Tên nam tử mặt xanh kia trên mặt cũng mất đi vẻ nhẫn nại, khinh miệt nói: - Chắc là ở chỗ hoang vu hẻo lánh nào đó.

- Sư huynh nói có lý! Tên mập mạp sờ sờ cái cằm đôi của mình, dáng vẻ tán đồng, đưa mắt nhìn Tần Triều Dương nói: - Tên nhà quê, ngươi không ở lại cái Phong Diệp Thành kia, mà chạy tới Thanh Dương Thần Điện để làm gì hả?

- Tên, tên nhà quê.. Tần Triều Dương lúc đó liền kinh sợ, tên mập này lại dám ở trước mặt mình gọi mình như thế, trước giờ thực chưa có ai gọi hắn như vậy.

Trong sâu tận đáy lòng không khỏi có chút tức giận, nhưng hiện tại đứng dưới gầm nhà người ta, không thể không cúi đầu, chỉ đành áp chế lửa giận trong lòng, cười trừ nói: - Là Phong Lâm Thành, không phải Phong Diệp Thành.

- Không phải là như nhau sao?

Nam tử mập mạp nói.

- Ừm, đều như nhau! Nam tử mặt xanh cũng gật đầu nói.

- Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta đó, các ngươi tới Thanh Dương Thần Điện để làm gì hả? Nếu không mau chóng trả lời, ta sẽ coi các ngươi là kẻ địch xâm phạm, đừng trách huynh đệ ta hạ thủ vô tình! Tên béo trong khi nói, liền tạo thế công kích với tốc đọ nhanh nhẹn không hề phù hợp với hình thể của hắn.

Sư huynh đệ chúng ta rất lợi hại đấy, mau mau nói ra lý do tới! Nam tử mặt xanh cũng đồng thời bày ra một thế tạo hình, giống như chỉ cần một lời không phù hợp liền ra tay vậy.

- Chậm đã! Tần Triều Dương hoảng sợ, hai người Hư Vương cảnh lại dám chủ động có ý muốn ra tay công kích bọn họ, tuy nói rằng có chút không biết tự lượng sức, nhưng ở đây dù sao cũng là tổng đà của Thanh Dương Thần Điện. Một khi tranh đấu, ắt sẽ có cường giả chạy tới, tới lúc đó hắn và Dương Khai dù có thủ đoạn thông thiên tới đâu cũng sẽ chạy không thoát khỏi đây.

Hắn chau chuốt từ ngữ một hồi rồi mở miệng nói: - Hai vị tiểu huynh đệ đừng gấp, ta và vị Dương lão đệ đây không phải là kẻ địch của quý điện.

- Có phải là kẻ địch hay không, ta và sư huynh tự biết phán đoán! Tên mập mạp khẽ nạt.

- Phải, không tới lượt ngươi nói! Nam tử mặt xanh tuy là sư huynh, nhưng hình như không có chủ kiến gì, tên sư đệ mập nói cái gì, hắn liền nói theo cái đó. Tần Triều Dương thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nói: - Lão phu lần này tới, là muốn cầu kiến điện chủ của quý điện.

Nghe vậy, tên sư đệ mập mạp và tên sư huynh mặt xanh nhất thời ngẩn ra, trầm mặc một hồi lâu.

Một lát sau, tên sư đệ mập mới quay đầu nhìn sư huynh của mình nói: - Sư huynh, ta không nghe nhầm chứ? Tên nhà quê này mới nói là muốn cầu kiến điện chủ?

- Sư huynh cũng nghe thấy. Sư huynh mặt xanh gật đầu.

- Hỗn xược! Tên sư đệ mập bỗng nhiên giận dữ, quát lên: - Tên nhà quê nhà ngươi, cho ngươi ba phần màu sắc ngươi lại còn muốn cả phường nhuộm, dám đùa cợt đại gia ta đây, xem chiêu!

Nói thì chậm chứ kỳ thật rất nhanh, tên sư đệ mập thân hình run lên, hai tay kết ấn, thúc động lực lượng trong cơ thể, dũng mãnh đi về phía trước, một cỗ lực lượng bành trướng liền ầm ầm kích phát ra, đánh về phía Tần Triều Dương.

Tên sư huynh mặt xanh phản ứng cũng không chậm, trực tiếp rút bí bảo trường kiếm ra, dưới bóng kiếm chớp lóe, đánh thẳng tới mặt Dương Khai, chiêu thức khi mở khi đóng, nói thẳng ra thì toàn là sơ hở…

- Hai vị tiểu huynh đệ, thế này là sao? Tần Triều Dương cả kinh thất sắc, nguyên lực vừa thúc giục, trực tiếp vô hình hóa giải công kích của tên sư đệ mập kia.

Hắn hoàn toàn không ngờ đối phương sau khi nghe bản thân nói ra mục đích tới bèn lập tức hạ sát thủ.

May mà thực lực của hai người này không cao, với tu vi Đạo Nguyên cảnh của hắn căn bản không cần phải sợ hãi.

Bên kia, Dương Khai đưa tay kẹp một cái, bèn kẹp lấy trường kiêm tưởng chừng như hung hãn của nam tử mặt xanh vào lòng bàn tay.

Hai người chỉ là hóa giải sát chiêu của đối phương, chứ không đánh trả.

- A! Tên sư đệ mập thấy cảnh này, kinh hô một tiếng: - Không ổn rồi sư huynh, hai người này là võ giả Đạo Nguyên cảnh, mau rút lui!

Dường như cho tới lúc này, họ mới nhìn ra một sự thực là tu vi của Dương Khai và Tần Triều Dương cao hơn bọn họ.

- Ừ! Sư huynh mặt xanh lúc này cũng đã định lại thần, cũng không biết hắn thi triển thân pháp gì, lại chẳng màng tới bí bảo của mình đang bị kẹp lại, như một làn khói lui về bên cạnh sư đệ của mình.

- Đại địch rồi! Sư huynh đi mau, hai tên này không dễ đối phó đâu! Sắc mặt của tên sư đệ mập có chút hoảng hốt, sau khi nói xong lập tức phi về phía sau.

Nam tử mặt xanh cũng theo sát sau đó.

Ở đằng xa, thanh âm của tên sư đệ mập truyền lại: - Có ngon thì các ngươi đợi đó cho ta, đợi cao thủ trong điện giết tới, cho các ngươi biết mặt!

- Cái này… Tần Triều Dương ngây người, mặt mày luống cuống đứng ngay tại chỗ.

Dương Khai mặt cũng đen xì, nghĩ một hồi, đem trường kiếm kẹp giữa ngón tay nắm trong lòng bàn tay.

- Dương lão đệ, chúng ta… Tần Triều Dương thần sắc hoảng loạn, có ý chưa lâm trận mà rút lui.

- Cứ tiến vào trong đi, nếu không ngoài dự tính thì lập tức có thể gặp được người có thể nói chuyện. Dương Khai mỉm cười nói.

- Vậy có được không? Tần Triều Dương do dự.

- Nếu như chúng ta thực sự bỏ chạy, vậy chẳng khác nào bùn vàng rớt đũng quần, không phải cũng thành phải. Một khi bị người của Thanh Dương Thần Điện truy nã, ngày sau e rằng ngươi sẽ không tài nào có được chỗ đứng ở Nam Vực, vậy không bằng chủ động tiến về phía trước, giải thích với người tới một phen xem sao…

- Dương lão đệ nói có lý… nhưng, chỉ sợ người ta không tin chúng ta. Tần Triều Dương lo lắng nói.

Dương Khai cười một tiếng, nói: - Hai người ban nãy đụng phải, lối suy nghĩ… có chút đặc biệt, đi lại đơn độc, ta đoán chừng những người khác trong Thanh Dương Thần Điện cũng rõ ràng điểm này, giải thích rõ ràng, chắc hẳn họ sẽ hiểu ra.

- Mong là như vậy. Tần Triều Dương gật gật đầu, sau khi nghĩ thông, sự khẩn trương và sợ hãi trong lòng cũng vơi đi không ít, cùng Dương Khai tiếp tục tiến về phía trước.

Chương 2122: Vỡ rồi

Lần này Dương Khai và Tần Triều Dương chưa đi được bao xa thì đã phát giác được cường giả Đạo Nguyên cảnh khác đi tới.

Có lẽ là trợ thủ mà hai tên đệ tử Thanh Dương Thần Điện kia mời tới.

Người tới tốc độ cực nhanh, hơn nữa không chỉ một người, ước chừng khoảng bốn năm người, người dẫn đầu là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh.

Dương Khai im lặng chờ đợi, không tiến về phía trước nữa, Tần Triều Dương cũng thu lại sắc mặt, thấp thỏm lo âu.

Không bao lâu, tia sáng lóe lên, một đám võ giả xuất hiện trước mặt hai người.

- Đào chấp sự, chính là hai tên này, tự tiện xông và dãy núi Thanh Phong của chúng ta, còn phát ngôn bừa bãi, ta và sư huynh không địch lại, đành xấu hổ rút lui, người xem, trên tay người kia còn cầm trường kiếm của sư huynh.

Tên sư đệ mập và tên sư huynh mặt xanh lúc trước cũng ở trong đám người, tên sư đệ mập hoa chân múa tay giải thích với một lão giả hơi luống tuổi, đồng thời chỉ chỉ Dương Khai.

Lão giả luống tuổi kia trông bộ dạng khoảng chừng năm mươi tuổi, tóc hoa râm, vóc dáng không phải cao lớn, nhưng hai con mắt lại như có tinh quang lóe lên, trông rất lão luyện.

Người này hẳn là Đào chấp sự trong lời của tên sư đệ mập kia.

Võ giả Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, ở trong Thanh Dương Thần Điện mới chỉ đảm nhiệm ở vị trí chấp sự, vậy những người ở trên như hộ pháp, trưởng lão xem ra sẽ do võ giả mạnh mẽ hơn đảm nhiệm.

Dương Khai trong lòng thầm ngẫm nghĩ.

Tên sư đệ mập đó lời vừa mới dứt, tên sư huynh mặt xanh cũng kêu lớn: - Ê tên nhà quê, mau trả lại bí bảo cho đại gia ta, nếu không ta cho ngươi biết mùi.

Dương Khai nghe xong, khóe miệng giật một cái.

Hắn vốn chẳng có ý lấy bí bảo của đối phương làm của riêng, thanh trường kiếm này cũng chỉ là mọt món bí bảo Hư Vương cấp thượng phẩm mà thôi, sở dĩ hắn cầm trên tay là vì muốn trả lại cho tên nam tử mặt xanh khi gặp lại.

Nhưng đối phương nói như vậy, khiến cho hắn tiến thoái lưỡng nan, trả cũng không được, không trả cũng không xong.

Nếu trả lại, thì có vẻ hèn yếu quá, không trả lại, thì rõ ràng là khiêu khích. Việc này khiến Dương Khai âm thầm có chút đau đầu. Hận không thể tới phía trước xé rách miệng cái tên nam tử mặt xanh kia.

- Không được vô lễ! May mà Đào chấp sự xem ra là một người hiểu chuyện, không hề thiên về để tử tông môn nhà mình, có lẽ hắn cũng biết rất rõ cặp sư đệ mập và sư huynh mặt xanh này, biết phong cách hành sự của bọn chúng khác với ngươi thường.

Trong khi nói chuyện, thản nhiên liếc nhìn Dương Khai và Tần Triều Dương, lập tức trong lòng có chút nắm bắt.

Hai người Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, tu vi tuy không tính là cao, nhưng cũng không phải là thấp lắm, so sánh với võ giả bên ngoài, Đạo Nguyên cảnh dù sao cũng được coi là cường giả.

- Đại khái sự tình vừa rồi, bổn chấp sự cũng có chút hiểu, không biết hai vị có gì muốn nói không? Vị Đào chấp sự kia nói.

Tần Triều Dương vội ôm quyền nói: - Phong Lâm Thành Tần gia chi chủ, tần triều ngọc, ra mắt Đào chấp sự, ta và Dương huynh mạo muội tới Thanh Dương Thần Điện, không phải là để gây hấn sinh chuyện, chỉ là ban nãy hai vị đệ tử của quý điện đây bỗng dưng ra tay, ta và Dương huynh bị bức bất đắc dĩ, chỉ đành phòng thủ, xin Đào chấp sự minh giám!

- Phong Lâm Thành… Đào chấp sự kia nghe vậy, lông mày bỗng hơi nhíu lại, thản nhiên nói: - Đoạn thời gian gần đây, bổn chấp sự hình như đã từng nghe thấy ba chữ Phong Lâm Thành này…

Hai võ giả Đạo Nguyên cảnh khác đứng ở bên cạnh cũng nhẹ nhàng gật đầu.

Đầu tiên là chuyện thánh linh Loan Phượng hiện thân ở Ngọc Thanh Sơn phụ cận Phong Lâm Thành, tiếp đó lại là việc phong ấn của Cự Ma thượng cổ bị hư hại, ma khí vây thành, v.v…

Những việc này cũng không phải là bí mật gì, người có lòng ắt sẽ dò hỏi ra.

- Phong Lâm Thành lẽ nào lại xảy ra chuyện gì? Đào chấp sự có chút bất ngờ hỏi, hắn cho rằng Dương Khai và Tần Triều Dương là người mang tin tức từ Phong Lâm Thành tới.

Nghe hắn nói như vậy, Tần Triều Dương lập tức hiểu ra, đối phương không biết mục đích tới của mình, nghĩ rằng tên sư đệ mập và tên sư huynh mặt xanh kia chưa nói rõ duyên cớ.

Tần Triều Dương nói: - Không phải Phong Lâm Thành xảy ra chuyện, Tần mỗ lần này tới, là vì việc riêng.

- Việc riêng? Đào chấp sự nghe vậy, khẽ nhíu mày, hỏi: - Ngươi có giao hảo với ai của Thanh Dương Thần Điện ta.

- Không phải. Tần Triều Dương lắc lắc đầu.

- Vậy các ngươi tới là muốn gia nhập thanh phong thần điện ư? Đào chấp sự lại hỏi. - Cũng không phải!

Đào chấp sự có chút mất kiên nhẫn, chính tại lúc này, tên sư đệ mập xít lại gần, ghé vào tai Đào chấp sự, nói nhỏ một câu.

Đào chấp sự trong mắt lóe hàn quang, chăm chú nhìn hai người đối diện, gật đầu nói: - Thì ra là vậy, chẳng trách bọn chúng lại ra tay với các ngươi.

Dừng một chút, hắn lại nói: - Niệm tình các ngươi tu luyện tới Đạo Nguyên cảnh không dễ dàng gì, lại là lần đầu phạm phải, mỗi người để lại một cánh tay, liền có thể rời đi!

Tần Triều Dương thân thể chấn động, trợn to con mắt, không thể tin được nhìn về phía trước.

Dương Khai cũng nhíu mày, âm thầm cảm thấy chuyện có chút khó giải quyết. Tên Đào chấp sự này suy nghĩ có giống người bình thường hơn một chút, nhưng phong cách hành sự cũng gọn gàng dứt khoát, căn bản không cho hai người cơ hội giải thích.

Đào chấp sự thấy hai người biến sắc, khẽ cười nói: - Thế nào? Không nỡ à? Bổn chấp sự cũng không ngại giúp các ngươi một tay!

- Đào chấp sự! Dương Khai chợt hét lên một tiếng.

- Ngươi còn điều gì muốn nói? Đào chấp sự đưa mắt nhìn vế phía Dương Khai.

Dương Khai khẽ cười, nói: - Lẽ nào Đào chấp sự chỉ vì ta và Tần lão huynh muốn cầu kiến Ôn điện chủ của quý điện mà muốn chúng ta tự chặt tay mình sao? Đây là cái đạo lý gì vậy? Thanh Dương Thần Điện tiếp đãi khách khứa như vậy sao? Tông môn đứng đầu Nam Vực thực là trăm nghe không bằng một thấy!

Ngữ khí châm chọc của hắn, khiến người đối điện đều trợn mắt mà nhìn.

Đào chấp sự lại cười lạnh một tiếng, nói: - Các ngươi tự ý xông vào dãy núi Thanh Dương, bổn chấp sự có thể lấy đi tính mạng của các ngươi, hôm nay tha cho các ngươi không chết, các ngươi đáng lẽ nên cảm ơn ân đức mà chặt một cánh tay xuống rồi rời đi, nếu còn nhiều lời nữa, thì các ngươi không cần phải đi.

Hắn phô ra bộ dáng tự tin.

Cũng không có gì kỳ quái, hắn là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, Dương Khai và Tần Triều Dương là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, vừa nhìn liền hiểu ngay, Đào chấp sự không cảm thấy họ là đối thủ của mình, huống chi, bên cạnh hắn còn có hai đồng bạn là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh nữa.

Dương Khai nói: - Vẻn vẹn chỉ vì chúng ta có yêu cầu đó?

- Phải!

- Vậy thì kỳ lạ rồi. Tông quy của quý điện không cho phép người ngoài cầu kiến Ôn điện chủ sao?

- Đương nhiên là không có, bất quá… các ngươi có tư cách gì mà cầu kiến điện chủ đại nhân? Điện chủ Thanh Dương Thần Điện Ôn Tử Sam là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh có thực lực có danh tiếng, là nhân vật đỉnh cao trong đám võ giả, không phải ai nói gặp là có thể gặp, muốn gặp hắn, ít nhất cũng phải là Đế Tôn cảnh mới được. Dương Khai và Tần Triều Dương hai người chỉ là võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, lại đưa ra cái yêu cầu này, rõ ràng là khiến người khác… không thể nào nhịn nổi!

Cái này giống như việc một tên ăn mày quần áo dơ dáy, muốn cầu kiến hoàng nữ tôn quý của một quốc gia, đám hộ vệ tự nhiên chẳng thà đánh đuổi tên ăn mày, chứ không để hắn làm vấy bẩn đôi mắt của hoàng nữ.

- Ta và Tần lão ca đã vượt ngàn dặm đường xa tới đây, ắt có lý do cầu kiến Ôn điện chủ. Dương Khai trầm giọng nói. - Chi bằng như vậy, Đào chấp sự đem chuyện này hồi bẩm với Ôn điện chủ, còn việc gặp hay không gặp, đó cũng là việc của điện chủ đại nhân!

- Hỗn xược! Điện chủ đại nhân công việc lu bù, sao lại gặp đám tiểu nhân vật như các ngươi! Đào chấp sự hừ lạnh một tiếng.

Dương Khai hứng thú quan sát hắn: - Đào chấp sự nói như vậy… chẳng nhẽ là vì ngay cả ngươi cũng không gặp được Ôn điện chủ đấy chứ?

Nói xong, cũng không đợi hắn ta phủ nhận, Dương Khai làm ra dáng vẻ như đã tỉnh ngộ, lẩm bẩm: - Phải rồi, với địa vị của Đào chấp sự, muốn gặp Ôn điện chủ e rằng không phải chuyện dễ dàng gì, thế này đi, Đào chấp sự, ngươi về bẩm báo một chút với người mà ngươi có thể tiếp cận được như trưởng lão hay hộ pháp chẳng hạn, để họ tới chuyển lời cho Ôn điện chủ xem thế nào?

- Bổn chấp sự làm việc, không cần ngươi phải dạy! Đào chấp sự bộ dạng như có chút thẹn quá hóa giận, hiển nhiên là bị Dương Khai nói trúng rồi.

Dương Khai không làm gì cả, thản nhiên nói: - Đào chấp sự, ta và Tần lão huynh tới đây, không những là có nguyên nhân cần cầu kiến Ôn điện chủ, mà còn có chỗ dựa khiến hắn không thể không gặp! Ngươi xác định muốn đuổi chúng ra khỏi dãy núi Thanh Dương!

Đào chấp sự nghe vậy, mí mắt không khỏi co rút lại.

Dương Khai cho hắn cảm giác quá mức trầm ổn, tuyệt đối không phải một võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh có thể biểu hiện ra, cứ như điện chủ đại nhan thật sự sẽ tiếp kiến hắn vậy.

Nếu bọn chúng thực sự mang tới tình báo quan trọng gì cho điện chủ, lại bị mình chặn ở đây, hơn nữa còn đuổi đi, đợi ngày sau điện chủ đại nhân biết được, bản thân khó mà có thể thoát khỏi liên quan.

Nghĩ tới đây, Đào chấp sự đè nén sự khó chịu trong lòng xuống, mở miệng nói: - Hai người có chỗ dựa gì mà điện chủ đại nhân không gặp hai người không được? Nói ra xem xem, nếu thật là như thế, bổn chấp sự tự nhiên sẽ đi thông báo cho các ngươi.

Dương Khai nghe vậy, liếc nhìn Tần Triều Dương một cái.

Tần Triều Dương biết việc đã tới nước này, phải lấy ra một cái gì đó, nếu không ngay cả cửa lớn của Thanh Dương Thần Điện cũng đừng mong bước vào.

Hắn đưa tay vào lấy Ngọc Nữ Khất Cái Lệnh trong nhẫn không gian ra, hơi vận dụng một chút sức mạnh, ném về phía Đào chấp sự, nói: - Chấp sự đại nhân chỉ cần mang vật này giao cho điện chủ đại nhân, hắn tự khắc sẽ hiểu rõ.

Khi nói lời này, Tần Triều Dương tuy rằng coi như điềm tĩnh, nhưng trong lòng lại âm thầm cầu nguyện, cầu nguyện vị cao nhân gặp được năm đó không lấy hắn ra làm trò đùa. Nếu như tấm Ngọc Nữ Khất Cái Lệnh đó không có tác dụng, vậy hắn và Dương Khai hôm nay e rằng khó tránh khỏi kiếp nạn.

- Đây là cái gì?

Đào chấp sự đưa tay tiếp nhận tấm lệnh bài, đặt trong lòng bàn tay tỉ mỉ quan sát.

Hai tên Đạo Nguyên cảnh bên cạnh cũng ghé tới nhìn.

Rất mau, sắc mặt của Đào chấp sự liền biến đổi, ban đầu từ nghi hoặc tới khó hiểu, xong lập tức ngạc nhiên, phẫn nộ quát lên: - Cuồng đồ to gan, nghĩ rằng tùy tiện khắc ra một tấm lệnh bài không ra cái thể thống gì là có thể lừa được bổn chấp sự sao? Ta thấy các ngươi vẫn chưa tỉnh ngủ thì phải!

Phản ứng của Đào chấp sự hoàn toàn nằm trong dự tính của Dương Khai.

Bất cứ ai nhìn thấy tấm lệnh bài này, e rằng đều sẽ hoài nghi, khi hắn lần đầu tiên nhì thấy tấm lệnh bài này cũng không coi nó ra gì, chỉ là sau khi tự mình thử nghiệm, mới biết người làm ra lệnh bài đích thực là một vị cao nhân, hơn nữa còn là cao nhân vượt qua sự tưởng tượng của hắn.

Một vị cao nhân như vậy, không có lẽ gì lại đi trêu đùa một võ giả Đạo Nguyên cảnh như Tần Triều Dương. Cho nên Dương Khai cảm thấy tấm lệnh bài này là thật, tượng trưng cho một loại thân phận và địa vị!

Cho nên hắn tự tin cười nói: - Đào chấp sự, tấm lệnh bài này tuy rằng có chút kỳ quái, nhưng không phải do ta tùy tiện khắc ra, nó được một vị cường giả tuyệt đỉnh làm ra. Ngươi xem không hiểu cũng không sao, ta tin điện chủ đại nhân người sẽ hiểu!

- Hay, hay lắm, hai cái tên khốn nhà ngươi, thực sự coi bổn chấp sự dễ nói chuyện như vậy sao, không biết các ngươi sau khi bị chặt đứt tứ chi, lột bỏ da đầu có còn cho là như vậy nữa không! Đào chấp sự sắc mặt bỗng trở nên dữ tợn, khi nói chuyện, cái tay cầm lệnh bài hung hăng nắm chặt.

Một màn khiến người ta khiếp sợ bỗng phát sinh.

- Răng rắc

Lệnh bài vỡ rồi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau