VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2106 - Chương 2110

Chương 2108: Cùng nhau đến thăm.

- Ta chưa không hề hứa liên thủ với ngươi, làm gì mà nói là phản đồ? Pháp thân tràn đầy vô tội nhìn Hoa Thanh Ti.

- Ta mặc kệ! Hoa Thanh Ti quay đầu, không nhìn pháp thân, miệng vẫn liên tục mắng: - Phản đồ phản đồ phản đồ phản đồ phản đồ phản đồ...

- Đừng có làm ồn nữa! Dương Khai hừ lạnh:

- Cho ta biết, rốt cuộc trên người Hàn Lãnh có bí mật gì?

- Ta không biết! Hoa Thanh Ti dứt khoát đáp.

- Ha ha... Dương Khai mỉm cười, nhàn nhạt nói: - Xem ra cô còn chưa biết rõ tình cảnh hiện tại của mình kém đến thế nào... Nếu vậy, chờ cô tỉnh táo lại, chúng ta lại nói chuyện!

Nói tới đây, hắn vung tay lên.

Hoa Thanh Ti bị treo trên không trung liền không thấy bóng, bị Dương Khai ném vào góc nào không biết trong Tiểu Huyền Giới.

Tiếp theo Dương Khai bấm tay ấn quyết, cách không đánh ra mấy đạo linh quyết, đang thi triển bí thuật nhắm vào Hoa Thanh Ti.

- Tuy rằng đầu óc của nữ nhân này không ra gì, nhưng cũng không phải người xấu. Pháp thân bỗng nói.

- Ta biết. Dương Khai gật đầu.

- Nếu không phải cô ấy quả thật muốn cứu ta, ta đã không đưa cô ta vào, đã sớm diệt khẩu rồi.

- Ngươi có chừng mực là được. Pháp thân nói rồi, liếc người Dương Khai, nói: - Ngươi nên mau xử lý thương thế của mình đi.

Dương Khai gật đầu, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống vườn thuốc.

Trận chiến trước, bởi vì ma niệm quấn thân, hắn không sợ chết, kết quả ba vị Đế Tôn Cảnh đại chiến không ngừng, lại bị thương thêm.

Trên vết thương dính lực lượng pháp tắc của ba đại Đế Tôn Cảnh, khó mà điều trị.

Nếu là Đạo Nguyên Cảnh bình thường mà bị thương như thế, sợ rằng chỉ có thể dùng một ít linh đan diệu dược ngăn cản thương thế chuyển biến xấu, vậy thì không còn cách nào khác.

Nhưng ở trong Tiểu Huyền Giới, Dương Khai lại có thể mượn pháp tắc thiên địa trong không gian này, trục xuất tàn lực pháp tắc bám trên vết thương.

Suốt 3 ngày sau, cuối cùng Dương Khai xử lý xong vết thương.

Dựa vào sinh cơ kinh thiên phát ra từ Bất Lão Thụ, cộng thêm khả năng khôi phục mạnh mẽ của mình, hiện tại Dương Khai cơ bản đã khóe, thậm chí không nhìn ra dấu vết bị thương, chỉ là sau đại chiến thì nhất định suy yếu, phải nghỉ ngơi vài ngày mới khôi phục được.

Hắn rời Tiểu Huyền Giới, xuất hiện trong phòng khách Trương gia.

Lưu Viêm vẫn luôn bảo vệ Huyền Giới Châu, nhìn thấy Dương Khai xuất hiện, ánh mắt sáng ngời, mừng rỡ hô: - Chủ nhân...

Vừa nói, ánh mắt nàng quét qua người Dương Khai, xác nhận hắn bình yên, mới thở phào rõ ràng.

- Ngươi khổ cực. Dương Khai gật đầu, thu hồi Huyền Giới Châu.

Lưu Viêm nói: - Chuyện phải làm.

- Tốt lắm, ngươi cũng thăng cấp Đạo Nguyên Cảnh, chúc mừng!

Trước đó Lưu Viêm luôn ngủ say trong dung nham dưới Nguyên Đỉnh Sơn, hấp thu hỏa lực nóng bỏng, Dương Khai vốn cảm giác nàng sắp thăng cấp, nhưng chờ suốt 1 tháng không có động tĩnh, đành bất đắc dĩ lên đường đi Phong Lâm Thành.

Cũng may Lưu Viêm trở về vào lúc mấu chốt, mượn liên lạc tinh thần không thể tách rời giữa hai người, đánh thức thần trí của Dương Khai, bằng không hậu quả không thể tưởng tượng.

- Đạo Nguyên Cảnh như ta, so ra vẫn kém xa chủ nhân. Lưu Viêm cười khẽ.

- Đừng coi thường mình, ngươi không giống sinh linh bình thường, không có ưu thế trời sinh, trời cao cho ngươi đi đến hôm nay, nhất định sẽ cho ngươi đi xa hơn.

- Chỉ mong vậy... Lưu Viêm cũng toát ra thần sắc hướng tới.

- Đúng rồi, ngươi có dùng được thứ này không? Dương Khai chợt nhớ tới, lấy ra một món.

Vật này vừa xuất hiện, nhiệt độ trong sương phòng chợt tăng vọt, khí tức thiêu hủy vạn vật tràn ra!

- Đây là...

Ánh mắt Lưu Viêm co rụt, khiếp sợ nhìn vật trên tay Dương Khai.

Một sợi lông chim, dài 3 tấc, màu vàng óng, nhưng trên lông chim thiêu đốt ngọn lửa đen kịt, bập bùng lấp lánh... Chỉ nhìn qua, ngọn lửa này như có thể thiêu đốt sạch sẽ thần hồn.
- Lông vũ Loan Phượng. Dương Khai giải thích.

Sợi lông vũ Loan Phượng này là hắn nhặt được trên Ngọc Thanh Sơn, không phải lông rụng từ chim non, mà là thần vũ của thánh linh Loan Phượng thành niên.

Nó luôn là bảo vật vô giá, dùng chế tạo bí bảo tối cao cũng không thành vấn đề, nhưng Dương Khai cảm thấy đưa nó cho Lưu Viêm mới phải là lựa chọn tốt nhất.

Quả nhiên, Dương Khai nói vậy, Lưu Viêm chấn động mạnh, nhìn chằm chằm vào sợi lông vũ Loan Phượng, ánh mắt run lên, khàn giọng nói: - Ta có thể thử luyện hóa xem!

- Vậy thì quá tốt! Dương Khai cười đưa lông chim sang.

Lưu Viêm nhận lấy, cầm thích không buông tay.

Thấy nàng như thế, Dương Khai lập tức thu nàng vào Huyền Giới Châu, để nàng luyện hóa.

Sau đó, Dương Khai rời sương phòng, gặp mặt người Trương gia.

Bỗng nhiên thấy Dương Khai xuất hiện, người Trương gia đều hỏi han, nhất là Trương Nhược Tích, tuy rằng ngượng ngùng không nói một câu, nhưng Dương Khai vẫn cảm nhận được ánh mắt quan tâm thân thiết của nàng thỉnh thoảng liếc tới.

Nói chuyện với người Trương gia một hồi, Dương Khai mới về phòng, lại lấy ra Âm Châu báo bình an cho Mạc Tiểu Thất.

Tiểu Thất rất vui vẻ, mới tỏ ý muốn thăm Dương Khai, hắn không kịp ngăn cản, nàng đã tắt liên lạc, đành cười khổ.

Không lâu sau, Dương Khai cảm nhận được mấy cỗ khí tức mạnh mẽ từ xa tiến đến, còn chưa tới, tiếng nói đã truyền từ xa xa: - Ha ha! Dương lão đệ, chúng ta đến thăm ngươi.

Tiếng nói truyền ra, rất là hùng hồn.

Người Trương gia nghe rõ là ai nói, lập tức náo loạn, chủ mẫu Trương gia dẫn đầu, đồng loạt đi ra xếp hàng nghênh đón.

Một hồi sau, ánh sáng lóe lên, xuất hiện mấy bóng người.

Bà lão Trương gia khom người, lớn tiếng hô: - Thành chủ đại nhân đến nhà cũ này, thật vẻ vang cho Trương gia, lão thân không đón tiếp từ xa, xin thứ tội!

Những người khác cũng đồng loạt bái kiến Đoàn Nguyên Sơn.

Đoàn Nguyên Sơn vung tay, cười nói:

- Lão phu nhân không cần đa lễ, bổn thành chủ không mời mà đến, xin lão phu nhân thứ lỗi. À, ta đến đây, là gặp Dương lão đệ, không biết hắn...

- Dương đại nhân đang nghỉ ngơi trong phòng khách, mời các vị! Bà lão giọng vững vàng, nhưng mặc kệ là ai cũng nhìn ra được bà ấy đang đè nén kích động hưng phấn.

Nếu là bình thường, một tiểu gia tộc như Trương gia làm sao lọt vào mắt thành chủ đại nhân? Đừng nói là đích thân rời Phong Lâm Thành đến đây, nhưng hiện tại, chuyện không thể này đã trở thành sự thật.
Dù biết nguyên nhân là Dương Khai, nhưng đây cũng là vinh dự của Trương gia.

Trương gia hiện tại chỉ còn một đám cô nhi quả phụ, rất dễ dàng bị gia tộc khác dòm ngó. Nhưng nếu chuyện hôm nay được lan truyền, các gia tộc dòm ngó Trương gia chưa chắc có gan ra tay.

Không chừng, bọn họ còn muốn dựa hơi Trương gia!

Bà lão nhìn thấy hy vọng Trương gia trỗi dậy, trong lòng càng thêm cảm kích Dương Khai rớt nước mắt.

- Làm phiền. Đoàn Nguyên Sơn mỉm cười, đang muốn dẫn hai người khác đi vào, một người đã vội vàng hóa thành tia sáng chạy thẳng vào chủ trạch Trương gia, biến mất trong một gian phòng khách.

- Gấp gáp như vậy! Đoàn Nguyên Sơn thấy vậy, đành cười khổ không thôi, cũng khó nói được gì.

Trong phòng khách, Khang Tư Nhiên đẩy cửa đi vào, vừa lúc thấy Dương Khai mỉm cười nhìn lão.

- Dương huynh, ngươi.. không sao chứ? Khang Tư Nhiên vội vàng quan sát trạng thái của Dương Khai, xác định hắn không có khác thường, thế mới thở phào: - Nghe mấy người thành chủ đại nhân nói, ở ngoài thành ngươi bị ma khí ăn mòn, suýt nữa trở thành ma nhân, thật là hù chết ta.

- Có chuyện này, may mà cuối cùng chuyển nguy thành an. Dương Khai gật đầu cười.

Khang Tư Nhiên xấu hổ nói: - Lúc đó Khang mỗ đang bế quan xung kích bình cảnh, không hề biết chuyện này, thẳng đến hôm trước xuất quan, mới biết được tin tức, nhưng khi đó ngươi đã mất tích. Ta cùng mấy người thành chủ đại nhân tìm kiếm khắp nơi, vẫn không thấy ngươi, Khang mỗ thật là... thật là thẹn với Dương huynh.

Biểu tình của Khang Tư Nhiên không có chút giả dối, đều là lời tâm huyết.

Dù sao nếu không phải Dương Khai cho lão một viên Đạo Nguyên đan, lão đã không thể trở thành võ giả Đạo Nguyên Cảnh.

Hơn nữa Khang Tư Nhiên mơ hồ cảm giác được, viên Đạo Nguyên Cảnh có đan văn này mang tới không chỉ là đột phá đại cảnh giới, còn có một chút biến đổi khác.

Lão không rõ biến đổi đó là gì, nhưng trong lòng luôn có cảm giác - Đạo Nguyên nhất tầng cảnh không phải cuối cùng võ đạo của mình, còn có hy vọng tiến lên tầng cao hơn, có lẽ còn nhìn thấy huyền bí Đế Tôn Cảnh!

Đây đã là ân như tái sinh, ân tình to lớn, làm cho Khang Tư Nhiên cảm thấy đời này cũng không trả hết.

Dương Khai ơn nặng như núi đối với lão, nhưng Dương Khai đang gặp nguy nan, lão lại không hay biết, làm cho trong lòng Khang Tư Nhiên áy náy vô cùng.

Hiện giờ nhìn thấy Dương Khai không sao, cuối cùng trong lòng cũng khá hơn.

Dương Khai nghiêm mặt nói: - Làm phiền Khang huynh lo lắng.

- Ngươi đừng nói như vậy... Khang Tư Nhiên vò đầu.

- Khang chưởng quỹ cùng Dương lão đệ thật là quan hệ tốt.

Tiếng nói truyền đến, Đoàn Nguyên Sơn bước vào, đằng sau là Mạc Tiểu Thất.

Nhìn thấy Dương Khai, ánh mắt Mạc Tiểu Thất sáng lên, lại xấu hổ thè lưỡi, nói: - Vốn là ta muốn đến một mình, nhưng mà Đoàn thành chủ cùng Khang chưởng quỹ nghe nói ngươi đã trở về, cứ muốn đi theo tới...

- Không liên quan tới Tiểu Thất, là Đoàn mỗ không mời tự tới, không làm phiền Dương lão đệ nghỉ ngơi chứ? Đoàn Nguyên Sơn cười ha ha.

- Đoàn thành chủ khách khí. Dương Khai cười nhạt, gật đầu với Mạc Tiểu Thất: - Phòng ốc đơn sơ, các vị ngồi tự nhiên.

Đoàn Nguyên Sơn cũng không khách khí, tự ngồi xuống một ghế, Mạc Tiểu Thất cùng Khang Tư Nhiên thấy vậy, cũng tự nhiên ngồi xuống.

Ngồi vào chỗ, Đoàn Nguyên Sơn nghiêm mặt, nói: - Dương lão đệ, trước tiên Đoàn mỗ phải nói một tiếng xin lỗi với ngươi.

- Thành chủ đại nhân nói vậy là sao? Dương Khai làm như không hiểu.

Đoàn Nguyên Sơn nói:

- Lúc đó Trang Bàn chạy trốn, Huyền Vũ Thất Tiệt Trận tự sụp đổ, còn cậu bị ma khí ăn mòn, Đoàn mỗ không ra tay cứu giúp, mỗi lần nhớ lại, đều áy náy không thôi.

Dương Khai lắc đầu:

- Đoàn thành chủ nói quá, ta tự nhiên biết tình hình khi đó, không phải lỗi của ngài.

Nghe Dương Khai nói vậy, Đoàn Nguyên Sơn mới cười nói: - Dương lão đệ quả nhiên thấu hiểu.

- Hừ! Tham sống sợ chết mà thôi! Khang Tư Nhiên lại căm phẫn.

Chương 2109: Thương thảo.

- Khang chưởng quỹ, Đoàn mỗ khi nào đắc tội ngươi? Đoàn Nguyên Sơn gương mặt mờ mịt nhìn Khang Tư Nhiên.

Nói tới, lão cùng Khang Tư Nhiên trước nay tuy rằng không có tình nghĩa gì, nhưng cũng có nhiều qua lại, dù sao Khang Tư Nhiên coi như là người của Tử Nguyên Thương Hội, lai lịch không nhỏ, ngay cả thực lực không cao lắm, cũng không phải Đoàn Nguyên Sơn có thể xem thường.

Nhưng từ khi Khang Tư Nhiên tấn thăng Đạo Nguyên Cảnh, Đoàn Nguyên Sơn liền phát hiện thái độ của hắn đối với mình trở nên rất xem thường, nhất là sau khi nghe nói Dương Khai xảy ra chuyện, thái độ đó lại rất ác liệt.

Điều này làm cho Đoàn Nguyên Sơn không hiểu được, đồng thời cũng thầm bực tức, cảm thấy Khang Tư Nhiên vừa cường đại liền không coi ai ra gì.

Thời khắc này trước mặt Dương Khai bị Khang Tư Nhiên khinh bỉ như vậy, đương nhiên Đoàn Nguyên Sơn không thể nhẫn nhịn, trong lời nói đã lộ ra ý tức giận.

- Đoàn thành chủ nói đùa, Khang mỗ có tài đức gì, có chỗ nào có thể để thành chủ đại nhân đắc tội? Khang Tư Nhiên nói nghe không bình thường.

- Ngươi... Đoàn Nguyên Sơn giận dữ.

Lão dù gì cũng là một thành chủ, Khang Tư Nhiên không nể tình còn chưa tính, trong lời nói ngấm ngầm chế nhạo châm chọc, bất cứ người nào trên mặt cũng khó nhìn.

- Hai vị đều ít nói mấy câu đi! Dương Khai vừa nghĩ trong lòng, liền biết vì sao bỗng nhiên Khang Tư Nhiên châm chích Đoàn Nguyên Sơn như vậy, nhìn hắn cười nói: - Tình huống lúc đó, quả thật Đoàn thành chủ không thể ra sức, thành chủ có thể tự giữ mình nhanh chóng rời đi chính là hành động bất đắc dĩ, sai không ở trên người thành chủ đại nhân!

- Còn là Dương lão đệ hiểu chuyện! Đoàn Nguyên Sơn hừ lạnh một tiếng, sắc mặt hơi hòa hoãn.

- Vậy sao? Khang Tư Nhiên nhíu mày, liếc nhìn Dương Khai một cái, lúc này mới hướng về phía Đoàn Nguyên Sơn ôm quyền nói: - Nếu Dương huynh nói như vậy thì Khang mỗ xin lỗi thành chủ đại nhân, là Khang mỗ lỗ mãng hy vọng thành chủ đại nhân không lấy làm phiền lòng!

Đoàn Nguyên Sơn đổi sắc mặt hòa hoãn, nói: - Khang huynh khách sáo rồi!

Trong miệng nói như vậy, đồng thời trong lòng lại vô cùng khiếp sợ.

Bởi vì Khang Tư Nhiên thay đổi thái độ, chính là công lao một câu nói của Dương Khai mà thôi, nhìn xu thế kia, Khang Tư Nhiên như có điểm như thiên lôi, Dương Khai sai đâu đánh đó.

Bằng không hắn là một Đạo Nguyên Cảnh xuất thân từ Tử Nguyên Thương Hội, căn bản không cần thiết tự nhận yếu thế nói xin lỗi mình.

"Giữa hai người này... xem ra không chỉ là quan hệ tốt đơn giản như vậy đâu!" Trong lòng Đoàn Nguyên Sơn hiểu lầm không chừng, đích thực không biết Dương Khai có bản lãnh gì lại làm cho Khang Tư Nhiên cảnh giới ngang hàng mà nghe lời như vậy.

- Đoàn thành chủ, Trang Bàn đâu rồi? Dương Khai bỗng nhiên sắc mặt âm trầm hỏi một câu.

Nếu nói là đầu têu gây họa, không nhất định là Trang Bàn, nhưng hắn tuyệt đối có can hệ lớn lao. Nếu không vì người này quá sợ chết, là người thứ nhất bị hoảng sợ vỡ mật bỏ chạy, thì Huyền Vũ Thất Tiệt Trận cũng không đến mức lập tức liền sụp đổ, với tình huống lúc đó, mọi người ít nhiều có thể chi trì một đoạn thời gian.

Tần Triêu Dương sẽ không bị thương; Đỗ Lập Thân sẽ không chết thảm tại chỗ... Về phần Dương Khai có thể hay không bị ma niệm ăn mòn, ma khí quấn thân, thì đúng là không nói chính xác.

Hơn nữa giữa Dương Khai cùng Trang Bàn vốn có chút hiềm khích từ trước, đối với biểu hiện hành động quá sợ chết của hắn, đương nhiên Dương Khai căm ghét đến tận xương tủy.

- Không biết tung tích! Đoàn Nguyên Sơn trầm mặt đáp: - Chuyện này là Đoàn mỗ không biết dùng người, nếu sớm biết Trang Bàn tham sống sợ chết như thế, bổn thành chủ nói thế nào cũng sẽ không để hắn làm một thành viên kết trận, suýt nữa hại mọi người!

Dừng một chút, lão lại nói: - Sau khi Trang Bàn bỏ chạy cũng không có trở về Phong Lâm Thành. Tuy nhiên với tu vi của hắn, hẳn là bị ma khí ăn mòn rồi, nhưng xem theo tình huống xảy ra sau này, hắn cũng không có chết, chỉ là không biết trốn ở địa phương nào rồi!

- Đừng để ta gặp được hắn, nếu không sẽ làm cho hắn hối hận sinh ra trên đời này! Khang Tư Nhiên hừ lạnh một tiếng, sát niệm như nước thủy triều.

Đoàn Nguyên Sơn nhìn hắn một cái quái lạ, lại nhìn Dương Khai nói: - Đúng rồi Dương huynh đệ! Ngày đó... sau đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Nghe lão hỏi như vậy, Mạc Tiểu Thất cùng Khang Tư Nhiên cũng vội nhìn lại đây, bộ dáng rất là tò mò.

Dương Khai cười khổ nói: - Cái này ta cũng không rõ lắm, lúc đó ta bị ma khí ăn mòn, thần thức hỗn loạn, chỉ cảm thấy một mảng đen tối, đợi đến lúc tỉnh lại, hết thảy đã ổn định rồi!

Hắn sớm đã dự liệu sẽ có người hỏi thăm chuyện này, cho nên trong lòng cũng chuẩn bị trước đáp án.

Khi nói chuyện, hắn làm ra vẻ nghi hoặc nói: - Bất quá lúc đó ta mơ hồ cảm thấy có mấy dao động lực lượng kinh người, nhưng không biết là thật hay giả!

Đoàn Nguyên Sơn tiếp lời nói: - Dương lão đệ cảm giác không sai, là Trần Văn Hạo Trần đại nhân của Thiên Vũ Thánh Địa cùng cường giả của hai đại tông môn khác đến chỗ này, dường như đại chiến một phen với ai đó ở ngoài thành!
- Hả? Dương Khai lộ ra sắc mặt kinh dị: - Vậy ba vị đại nhân giờ này ở đâu, họ có nói gì không?

Đoàn Nguyên Sơn ngượng ngùng nói: - Họ cũng không có tới Phong Lâm Thành, sau trận chiến ấy liền không biết tung tích!

Thân là thành chủ Phong Lâm Thành, nói đến chuyện này cũng thật ngượng ngùng: người ta đều tới đại chiến trên địa bàn của mình, nhưng không có gặp mặt mình, cũng không có nói gì, hiển nhiên là không xem mình vào đâu.

Bất quá lão chỉ là một Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, đương nhiên không dám chỉ trích các nhân vật Đế Tôn Cảnh kia.

- Nói như vậy, là ba vị đại nhân đó trừ đuổi ma khí? Dương Khai nghiêm nghị nói: - Ba vị đại nhân quả nhiên bản lãnh thông thiên, thực lực kinh người, thành công liền lui đi cũng không làm phiền người... thật là khiến người ta bội phục mà!

Đoàn Nguyên Sơn sắc mặt cũng nghiêm lại, nói: - Phong Lâm Thành ta giải trừ kiếp nạn này, quả thật phải cảm tạ ba vị đại nhân kia!

Ngay cả Khang Tư Nhiên và Mạc Tiểu Thất cũng đều tỏ vẻ đồng ý. Hiển nhiên cảm thấy ma khí sở dĩ đột nhiên biến mất không thấy, tất cả đều là công lao của ba vị Đế Tôn Cảnh kia, không có nửa điểm quan hệ với người khác.

Dương Khai vui mừng nhìn thấy kết quả như thế, tự nhiên sẽ không đi bóc trần sự việc.

- À... Đoàn mỗ tới đây, một là đến thăm Dương lão đệ; hai là... cũng muốn hỏi một một chút: Dương lão đệ có nguyện ý ở lại luôn Phong Lâm Thành ta hay không?

- Ở lại luôn? Dương Khai nhướn mày lập lại.

- Không sai! Đoàn Nguyên Sơn gật gật đầu: - Theo ta được biết, Dương lão đệ cũng không xuất thân từ tông môn thế lực nào thì phải? Dường như cũng không thuộc về gia tộc nào? Nếu Dương lão đệ nguyện ý ở lại Phong Lâm Thành, Đoàn mỗ nguyện tặng ngươi chức phó thành chủ. Dương lão đệ cũng biết, Trang Bàn vốn là phó thành chủ, nhưng hắn lại bỏ chạy, Phong Lâm Thành ta giờ này vừa lúc có một chỗ trống chức phó thành chủ, hơn nữa, với thực lực của Dương lão đệ cũng đủ để đảm nhiệm!

Sau khi nói xong, Đoàn Nguyên Sơn có chút mong đợi nhìn Dương Khai, dường như là muốn nghe hắn đáp ứng.

- Cái này... Dương Khai không khỏi lộ vẻ mặt khó xử. Thời điểm mọi người cùng chung sức phòng thủ Phong Lâm Thành, Dương Khai từ miệng Tần Triêu Dương đã nghe qua tin tức này, nói là Đoàn Nguyên Sơn có ý muốn để Dương Khai trở thành vị phó thành chủ thứ ba của Phong Lâm Thành.

Lúc đó Dương Khai trả lời cũng là ba phải thế nào cũng được, không nghĩ tới giờ này Đoàn Nguyên Sơn lại đích thân chạy tới, ngay mặt hỏi về vấn đề này.

- Dương huynh không phải vật trong ao, sớm muộn gì cũng có lúc rồng bay trên trời cao, Phong Lâm Thành nho nhỏ như thế nào giữ được hắn?

Khang Tư Nhiên bỗng nhiên ở một bên lên tiếng nói.

Đoàn Nguyên Sơn lườm Khang Tư Nhiên một cái, lại nhìn Dương Khai, nói: - Đoàn mỗ hiểu rõ trong lòng!
Dương Khai cười khổ nói: - Thành chủ đại nhân thứ lỗi, chỉ là ta quen một thân một mình xông xáo, cũng không ở lại chỗ nào lâu dài. Cho nên ý tốt của thành chủ đại nhân, ta chỉ có thể tâm lĩnh!

- Không sao, Dương lão đệ có thể cho Đoàn mỗ một đáp án, Đoàn mỗ đủ hài lòng rồi!

Mạc Tiểu Thất ở một bên cười hì hì nói: - Dương đại ca, một ngày kia nếu huynh muốn rời Phong Lâm Thành nói với ta một tiếng, ta cùng đi với huynh, đi xông xáo thiên hạ!

Dương Khai liếc nhìn nàng một cái, trêu đùa: - Có người đẹp làm bạn, tự nhiên là cầu còn không được!

"Xì..." Mạc Tiểu Thất lập tức đỏ mặt, làm mặt nhăn nhó, nói: - Dương đại ca cũng hư hỏng như vậy à!

Đoàn Nguyên Sơn, Khang Tư Nhiên cùng cười to lên. Bất quá khi nhìn về phía cái bớt lớn trên mặt Mạc Tiểu Thất, trong lòng đều thở dài bùi ngùi.

Nếu không có cái bớt này, Mạc Tiểu Thất hẳn là một mỹ nhân tuyệt sắc, mà bây giờ mặc dù có cái bớt, cũng vẫn không thể che giấu vẻ đẹp của nàng, chỉ có điều cái bớt kia quả thật có chút làm hỏng cả hình tượng.

Sau đó, ba người lại hàn huyên một hồi, mấy người Đoàn Nguyên Sơn mới đứng dậy cáo từ.

- Đúng rồi Dương lão đệ... Đoàn Nguyên Sơn đang rời đi trước, bỗng nhiên xoay người, nói: - Có một việc Đoàn mỗ phải báo cho lão đệ một tiếng...

- Cái gì? Dương Khai nghi hoặc nhìn lão.

- Lão già mà lão đệ bảo nhốt lại kia, không biết dùng thủ đoạn gì, biến mất khỏi phòng giam rồi!

Dương Khai nhướn mày, hỏi: - Là lão lừa đảo ư?

- Đúng vậy! Đoàn Nguyên Sơn lộ vẻ mặt kỳ quái: - Tuy nói lúc đó võ giả toàn thành đều bận phòng ngự bảo vệ thành trì, không người trông coi, nhưng nếu đã bị lão đệ tự mình hạ cấm chế phong ấn thực lực, theo tu vi của hắn là hoàn toàn không có khả năng chạy thoát, nhưng sau lại có ngục tốt tới báo: người này biến mất vô ảnh vô tung, không có để lại chút dấu vết nào, thật là quái lạ!

- Ha Ha... Dương Khai mỉm cười: - Ta biết rồi!

Đoàn Nguyên Sơn ngẩn ra, ngạc nhiên nói: - Lão đệ sớm có đoán trước ư?

Thấy Dương Khai cũng không tỏ ra ngoài ý liệu, Đoàn Nguyên Sơn sao không nghĩ tới việc này?

- Cũng chỉ là suy đoán mà thôi! Bất quá bây giờ xem ra, lão già kia thực không đơn giản! Dương Khai giật giật khóe miệng mấy cái.

Lão lừa đảo kia một thân một mình từ Mộc Sâm Thành chạy tới, muốn cầu viện Phong Lâm Thành, chỉ bằng vào thực lực Hư Vương tam tầng cảnh của lão, mà lại có thể bình yên chạy đi trong ma khí vô biên kia... hiển nhiên phải có bản lãnh.

Mà sau khi bị Dương Khai hạ đạt cấm chế, lại thần không biết quỷ không hay biến mất khỏi phòng giam.

Hư Vương Cảnh bình thường làm sao có thể làm được trình độ này? Cũng không biết trên người lão rốt cuộc có bí mật gì, lại có bản lãnh diệu tuyệt như thế!

- Có cần lùng bắt không? Đoàn Nguyên Sơn lên tiếng hỏi:

- Nếu cần, Đoàn mỗ thật ra có thể giúp chút chuyện!

- Không cần! Dương Khai lắc lắc đầu: - Ta cũng chỉ là nhất thời tò mò mới nhốt lão lại, vốn muốn tìm hiểu một chút bí mật lão có thể tự do ra vào ma khí, xem ngày sau có thể cho võ giả trong thành sử dụng hay không mà thôi! Giờ này nếu kiếp nạn đã giải trừ, cũng không cần làm điều thừa. Lão cũng không có làm chuyện gì thương thiên hại lý, chỉ là thích lừa gạt tiền tài mà thôi!

- Nếu Dương lão đệ nói như vậy, thì tha cho hắn một lần! Đoàn Nguyên Sơn cười ha hả, ôm quyền nói:

- Dương lão đệ mấy ngày nay hãy nghỉ ngơi dưỡng sức đi, chúng ta cáo từ!

Dương Khai gật gật đầu, nhìn theo ba người rời đi, rồi quay vào phòng tĩnh tọa.

Sau nửa canh giờ, hắn lại lần nữa mở mắt, thản nhiên nói: - Nếu tới, thì vào đi, ở bên ngoài lén lén lút lút làm gì?

Chương 2110: Tuyệt vọng.

Dương Khai vừa dứt lời, một người như tia chớp từ bên ngoài xông vào, thuận tay phất một cái đóng cửa lại.

Nhìn người đến, Dương Khai bật cười chắp tay: - Tần lão tiên sinh!

Người tới không phải người ngoài, chính là Tần Triêu Dương lão tổ Tần gia.

- Dương lão đệ! Tần Triêu Dương đáp lễ, sắc mặt hơi có chút lúng túng.

Dương Khai nói: - Tần lão tiên sinh không ở trong tộc dưỡng thương, làm sao cũng chạy đến đây?

Tần Triêu Dương sắc mặt không được tốt lắm, hiển nhiên là vừa rồi bị thương còn chưa có khỏi hẳn. Bất quá Dương Khai cảm thấy kỳ quái là, lão lại không có cùng đi với Đoàn Nguyên Sơn tới thăm mình, mà một thân một mình lén lén lút lút đến đây.

Dương Khai vừa chuyển tâm tư, liền nghĩ ra lão muốn làm gì.

- Thương thế lão phu không đáng ngại!

Tần Triêu Dương phất tay áo, tự mình tìm một chỗ ngồi xuống, nói: - Thật ra nghe nói Dương lão đệ bình yên quay trở về, lão phu liền vội chạy tới, vậy mà còn để cho thành chủ đại nhân bọn họ trước một bước!

- Cho nên tiên sinh liền núp ở bên ngoài à? Dương Khai cười hắc hắc.

- Có mấy lời không tiện nói ra trước mặt thành chủ đại nhân! Tần Triêu Dương lúng túng nói.

- Ôi...

Dương Khai thở dài, thành khẩn nhìn Tần Triêu Dương nói: - Ta đại khái biết ý của Tần lão tiên sinh, chỉ là... xin thứ cho ta cả gan từ chối!

Tần Triêu Dương ngạc nhiên nói: - Lão phu còn chưa nói Dương lão đệ đã biết?

Dương Khai cười khổ nói: - Tần lão tiên sinh tới nơi này chẳng lẽ không phải muốn cho ta gia nhập Tần gia sao?

- Ta có biểu hiện rõ ràng như vậy ư?

Tần Triêu Dương ngẩn ra.

Dương Khai gật gật đầu: - Tần lão tiên sinh trước đây cũng đã nói gần nói xa mấy lần, nếu ta còn không đoán ra, không phải là kẻ ngốc sao? Hơn nữa... nghe nói sản nghiệp của Khương gia cũng để cho Tần gia tới tiếp quản. Phần cơ nghiệp của Khương gia lớn như vậy, Tần gia cứ như thế một ngụm nuốt vào, nếu không đủ võ lực chấn nhiếp, chỉ sợ là không dọa được những người khác rục rịch ngóc đầu dậy!

- Lão đệ thật hiểu ta! Tần Triêu Dương nghe nói trong mắt sáng ngời, gật đầu không ngừng, nói: - Chính vì vậy, lão phu mới cố ý chạy tới đây, muốn mời lão đệ làm Thái thượng trưởng lão của Tần gia ta, địa vị cùng cấp với lão phu. Đến lúc đó ta và lão đệ liên thủ, tin rằng những lão già kia cũng không dám càn rỡ!

Dương Khai thở dài: - Ta mới vừa từ chối hứa hẹn chức phó thành chủ của Đoàn thành chủ!

Tần Triêu Dương vừa nghe nói, lập tức sắc mặt ảm đạm xuống, thất vọng nói:

- Như vậy ư...

Hai người đều là người thông minh sáng suốt, Dương Khai cũng không cần giải thích nhiều lắm, Tần Triêu Dương đã biết mình không có hy vọng rồi.

Dương Khai mới vừa từ chối lôi kéo của Đoàn Nguyên Sơn, nếu mới đó mà đáp ứng Tần Triêu Dương, ngày sau để Đoàn Nguyên Sơn biết chắc chắn sẽ đắc tội với lão. Đoàn Nguyên Sơn sẽ nghĩ là Dương Khai coi thường mình... làm không tốt lão sẽ ghi hận trong lòng.

Đến lúc đó, Tần gia cũng không thể không xen vào.

Mời một vị thái thượng trưởng lão, lại đắc tội với phủ thành chủ, cuộc mua bán này đúng là không có lời, trong lòng Tần Triêu Dương cũng biết rõ sức mình.

Nhìn Tần Triêu Dương, Dương Khai có chút áy náy nói: - Đáng lẽ, Tần lão tiên sinh truyền cho ta pháp diễn hóa kết trận của Huyền Vũ Thất Tiệt Trận, nếu Tần gia có việc cần tới ta phải vì nghĩa không được từ chối mới đúng, chỉ là chuyện này... nếu ta đáp ứng thì chỉ có hại không có lợi đối với Tần gia, nên đành để Tần lão tiên sinh thất vọng rồi!

- Lão phu biết!

Tần Triêu Dương gật gật đầu.

- Bất quá... Dương Khai chợt chuyển giọng, nói: - Nếu ngày sau Tần gia có chuyện gì cần hỗ trợ, thì ta có thể với thân phận bằng hữu ra tay. Đến lúc đó còn xin Tần lão tiên sinh không nên khách sáo!

Tần Triêu Dương nghe vậy, nhướn mày lên, cười hắc hắc nói: - Có câu nói này của Dương lão đệ, ta yên tâm!

Lão tỏ vẻ rất là vui mừng, rất là vui vẻ.

Tuy rằng chuyến này không có đạt thành mục đích, nhưng có lời bảo đảm của Dương Khai, coi như chuyến đi này không tệ.

Tần Triêu Dương thâm ý sâu sắc nói: - Có lẽ, rất nhanh lão phu sẽ có chuyện cần Dương lão đệ hỗ trợ!

Dương Khai gật gật đầu nói: - Ta chờ tin tức!

Ngày đó Tần Triêu Dương thông qua ngọc giản truyền thụ cho Dương Khai pháp kết trận hoàn chỉnh của Huyền Vũ Thất Tiệt Trận, vốn chỉ là muốn đổi lấy một lời hứa hẹn của hắn, chính là ở thời điểm nguy cơ trước mắt bảo vệ an toàn cho Tần Ngọc, nếu như thành bị phá thì mang theo Tần Ngọc cùng đi.
Nhưng sự việc phát sinh ra ngoài dự liệu của mọi người: một hồi ma kiếp cứ như vậy hữu kinh vô hiểm vượt qua, lời hứa hẹn kia tự nhiên trở thành mất giá trị.

Mà Dương Khai nhận được chỗ tốt của người ta, lại từ chối lôi kéo của người ta, quả thật trong lòng rất áy náy, cũng cố ý tìm cơ hội hoàn trả mối nhân tình này.

Sau đó hai người lại tùy ý hàn huyên mấy câu, Tần Triêu Dương mới đứng dậy cáo từ.

Lão có thương thế trong người cần phải điều dưỡng, hơn nữa giờ này Tần gia đang tiếp thu mảng lớn sản nghiệp của Khương gia, trong tộc bận rộn túi bụi, quả thật có chút không thể phân thân, thời gian quý báu nên đương nhiên không thể trì hoãn quá nhiều.

Đợi Tần Triêu Dương đi rồi, lúc này Dương Khai mới hoàn toàn được thanh nhàn, cũng vội điều tức bản thân.

Một trường ma hóa vừa rồi, hắn cũng có chút hư nhược, thi triển ra lực lượng hơn xa tu vi của hắn như thế, cũng không phải là không có trả giá cao.

Liên tiếp mấy ngày, Dương Khai đều ở trong phòng.

Thẳng đến một ngày, hắn lại lần nữa mở ra hai mắt, ánh mắt sáng rực, thần thái sáng láng, đã không thấy mệt mỏi và hư nhược trước đó, hiển nhiên đã khôi phục như lúc ban đầu.

Cảm thụ một chút tình huống thân thể của mình, xác định không có để lại bất kỳ hậu hoạn nào, lúc này Dương Khai mới yên tâm.

Hắn cũng không có vội đi ra ngoài, mà tế ra Huyền Giới Châu, thân hình nhoáng lên một cái, liền vào bên trong Tiểu Huyền Giới.

Tiểu Huyền Giới như cũ hoàn toàn yên tĩnh, Dương Khai lặng lẽ cảm giác một lát, không khỏi kinh dị "ồ" một tiếng, hắn phát hiện ở một chỗ Tiểu Huyền Giới, có một lực lượng cường đại dị thường đang cuồn cuộn không ngừng.

Thân hình nhoáng một cái, hắn đi thẳng tới vị trí kia.

Phía trước, Lưu Viêm ngồi xếp bằng, một tay nâng lên, một tay hai ngón tay khép lại chỉ lên trời, bày ra một tư thế như đang vận chuyển huyền công.

Một thân lực lượng lôi hỏa của nàng cuồng bạo bất an, với nàng làm trung tâm, mặt đất phương viên mười mấy dặm sấm chớp ngoằn ngèo, ngọn lửa sôi trào.

Mà ở phía sau Lưu Viêm, lại có một hư ảnh to lớn, bay lượn, dường như muốn vỗ cánh bay đi.

- Loan Phượng! Dương Khai vừa thấy hư ảnh kia lập tức cả kinh kêu lên.

Hư ảnh kia bất ngờ chính là thân ảnh của thánh linh thượng cổ Loan Phượng hắn đã từng tận mắt nhìn thấy khoảng cách rất gần, chỉ có điều đây không phải là vật còn sống, mà chỉ là hình chiếu mà thôi.

Nhưng mặc dù là hình chiếu, cũng tản ra khí tức của thánh linh, mặt ngoài hư ảnh lửa đen nhào lộn, khí thế ngập trời, vô cùng cường đại.

Lưu Viêm biểu tình cực kỳ gian khổ, dường như đang thi triển bí thuật gì đó đến thời điểm mấu chốt.

Dương Khai nhìn một hồi, liền biết thời khắc này nàng đang luyện hóa một cây lông vũ của Loan Phượng kia. Tuy rằng tiến triển không mấy thuận lợi, nhưng cũng không gian khổ lắm.

Với chuyện này, hắn không thể giúp sức, mặc dù hắn thân là chủ nhân của Tiểu Huyền Giới, cũng không giúp được Lưu Viêm, tất cả chỉ dựa vào ý chí và quyết tâm của nàng.
Nếu luyện hóa thành công, Lưu Viêm nhất định sẽ tăng lên thực lực, còn nếu thất bại, rất có khả năng sẽ bị cắn trả!

Cũng may mà những năm gần đây Lưu Viêm luôn luôn cắn nuốt Thái Dương Chân Hỏa trong Thái Dương Chân Tinh để rèn luyện bản thân, sớm đã quen với loại năng lượng độ cao siêu cường này đi vào cơ thể, nếu không chỉ với thực lực Đạo Nguyên nhất tầng cảnh của nàng, căn bản không thể luyện hóa thần vũ Loan Phượng kia.

Bất quá dù vậy, thành hay bại cũng phải nhìn vận số của nàng.

Pháp thân thì ngồi ngay ngắn ở đàng xa, chăm chú theo dõi tình huống của Lưu Viêm.

Thấy bản thể đưa mắt nhìn tới, pháp thân chỉ khẽ gật gật đầu, hết thảy đều không cần nói.

Có pháp thân trông chừng, một khi Lưu Viêm xảy ra vấn đề gì, mình cũng có thể trước tiên biết được, cho nên Dương Khai rất yên tâm rời đi.

Lại lần nữa lắc thân mình một cái, hắn tới một địa phương khác trong Tiểu Huyền Giới.

Chỗ này một mảnh trống không, một thân ảnh ôm đầu gối ngồi dưới đất run lẩy bẩy; dường như núp trốn trong một góc không muốn người biết, cũng không biết gặp thứ gì hành hạ mà hoảng sợ; mái tóc rối tung, sắc mặt hơi có chút tái nhợt, đôi mắt đẹp luôn cảnh giác nhìn bốn phía; trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ hoảng hốt.

Dương Khai cứ như vậy xuất hiện ở trước mặt nàng, nàng lại hồn nhiên không biết, dường như không thấy.

- Bộ dáng này... Dương Khai nhìn nàng, thấp giọng thì thầm: - Không sai biệt lắm rồi chứ?

Nói đến đây, hắn đưa tay búng tách một cái.

Thanh âm không lớn, nhưng truyền vào trong tai Hoa Thanh Ti lại như tiếng thần chung mộ cổ chấn động lòng người, nàng run lên bần bật, lúc ngẩng đầu lên, lại phát hiện bóng tối vô biên một mực bao phủ quanh nàng, rốt cục bị ánh mắt sáng rỡ thay thế đâm thủng.

Mà một thân ảnh khiến nàng nguyền rủa vô số lần ở trong lòng, hận không thể chém ngàn vạn đao lại xuất hiện ở trước mặt mình cách không xa: đang giương mắt nhìn mình.

Vừa thấy khuôn mặt người kia, Hoa Thanh Ti mấy ngày nay ủy khuất và kinh sợ, vào giờ khắc này biến thành ngọn lửa báo thù, trong miệng quát một tiếng: - Lão nương liều mạng với ngươi!

Nói dứt lời, nàng tựa như như mũi tên rời cung bắn thẳng tới hướng Dương Khai.

Thân mình mềm mại uốn éo, liền hóa thành trăm con bướm che phủ trời đất, lập tức bao phủ Dương Khai kín mít.

Dương Khai giơ tay lên, dựng lên chưởng đao, không quản không hỏi tới trăm con bướm kia, bổ thẳng tới chỗ hư không phía trước.

"Ầm" một tiếng... chưởng đao chém trúng thứ gì.

- A... A... Thân ảnh Hoa Thanh Ti hiện ra trong hư không lảo đảo nghiêng ngã, trên trăm con bướm kia cũng không còn sót lại chút gì, nàng hai tay ôm đầu, không ngừng thối lui về sau, đau đến nước mắt nước mũi đều chảy ra.

- Xem ra... Dương Khai vẫn ung dung nhìn nàng, thản nhiên nói: - Cô nương vẫn còn chưa hiểu rõ tình cảnh của mình mà... Nếu như thế, ta sẽ cho cô nương thêm chút thời gian, chờ cô nương nghĩ kỹ lại... chúng ta hãy bàn tiếp!

Khi nói dứt lời, hắn liền muốn làm lại một sách.

Hoa Thanh Ti đột nhiên gào thét ầm ĩ: - Không cần! Không cần a! Ta sai rồi! Ta cũng không dám càn rỡ nữa, ngươi... ngươi tha cho ta đi!

Bất cứ người nào ở trong bóng tối khôn cùng, mỗi ngày bị một số tồn tại kỳ lạ cổ quái đánh chết vô số lần, cảm thụ hiệu quả tử vong thật sự kia... chỉ sợ đều không thể kiên trì lâu được nữa.

Lần đầu tiên lúc bị đánh chết, Hoa Thanh Ti còn cho là mình thật sự đã chết!

Nhưng không nghĩ tới chỉ qua thời gian chốc lát, mình lại lần nữa sống lại...

Nhưng sống không bằng chết, bởi vì qua không bao lâu, nàng lại bị số tồn tại kỳ lạ cổ quái kia giết chết.

Sau nhiều lần như thế, nàng mới hoàn toàn hiểu rõ, mình đã trúng phải một ảo thuật vô cùng cao minh, trong luân hồi sống chết kia không thể tự kềm chế.

Mỗi ngày chết tới mấy trăm lần, Hoa Thanh Ti gần như chết lặng.

Nếu không nhờ nàng có thực lực đủ mạnh, thì chỉ riêng hành hạ như vậy cũng đủ để cho nàng phát điên.

Thời khắc này chợt nhìn thấy Dương Khai kẻ đầu têu gây họa này, tự nhiên là trong lòng nàng tức giận, sinh lòng cam đảm tấn công hắn.

Kết quả vẫn bị người ta một chiêu kiềm chế!

Hoa Thanh Ti hoàn toàn tuyệt vọng!

- Rất tốt! Cô nương có thể hiểu chuyện như thế, làm ta rất vui vẻ! Dương Khai liếc nhìn nàng một cái, gật gật đầu, làm mặt tỉnh đứng tại chỗ...

Chương 2111: Long Đảo Lệnh

Hoa Thanh Ti nhìn hắn, vừa kiêng kỵ vừa oán hận, nghĩ tới chỗ ủy khuất, khóe miệng nàng xụ xuống, đặt mông ngồi dưới đất nổi cơn tam bành: - Ngươi hỗn đản này, táng tận thiên lương, không bằng heo chó, ta nguyền rủa ngươi chết xuống địa ngục, trọn đời không được siêu sinh...

Dương Khai nghe nói sắc mặt đen xuống.

Đợi một hồi lâu, thấy nàng còn không có ý muốn dừng lại, lúc này Dương Khai mới nổi giận quát một tiếng: - Đủ rồi!

Hoa Thanh Ti giật mình ngừng lại, nhưng không nhịn được nghẹn ngào, vai run run...

- Đường đường là một Đạo Nguyên tam tầng cảnh mà mở miệng nói bẩn như vậy, còn thể thống gì! Dương Khai khiển trách.

Hoa Thanh Ti ủy khuất nói: - Vậy ngươi muốn ta làm sao bây giờ... Đánh... đánh thì đánh không lại ngươi, còn không cho ta mắng chửi người ư?

- Cô nương ngoan ngoãn nghe lời, đương nhiên ta sẽ không hành hạ cô nương nữa! Dương Khai hừ lạnh nói.

Hoa Thanh Ti gật gật đầu, ngoài miệng nói: - Ta nghe lời, ta nghe lời, ta là nghe lời nhất! Khi nói chuyện, nàng đưa tay lau khóe mắt, hướng về phía Dương Khai nặn ra một nụ cười so với khóc còn khó coi hơn.

- Sớm nên như thế! Dương Khai hừ một tiếng, nói.

Trầm ngâm một hồi, hắn mới chậm rãi bước tới trước mặt Hoa Thanh Ti, đưa một tay cho nàng.

Hoa Thanh Ti theo bản năng rụt ra sau một cái, dường như rất sợ hãi... nhưng thấy Dương Khai cũng không ác ý, liền mím đôi môi đỏ mọng, lấy can đảm vươn tay, để mặc cho Dương Khai kéo nàng lên.

- Đi theo ta! Dương Khai vừa nói vừa thúc dục lực lượng, mang theo Hoa Thanh Ti thuấn di một cái.

Trước mắt chỉ hoa một cái, chờ đến lúc Hoa Thanh Ti lấy lại tinh thần, hai người đã tới trong một lầu trúc.

Lầu trúc đơn sơ, lại thanh nhã tinh khiết.

- Nơi này còn có loại kiến trúc này sao? Hoa Thanh Ti kinh ngạc nghi hoặc, nói: - Chẳng lẽ có người ở nơi này?

- Trước kia thì có! Dương Khai lạnh nhạt đáp.

Nhiều năm trước, hắn từ Thông Huyền đại lục mang các thân bằng bạn hữu của mình tới U Ám Tinh, trong Tiểu Huyền Giới này đã chứa hơn trăm ngàn người.

Trong này tự nhiên lưu lại không ít nhà ở.

- Ngồi đi! Dương Khai đưa tay ra hiệu nói, tự mình cũng ngồi xuống.

Hoa Thanh Ti do dự một hồi, cũng ngồi xuống đối diện Dương Khai.

- Ta hỏi cô nương mấy vấn đề, hãy thành thật trả lời! Đợi nàng ngồi xuống, Dương Khai mới mở miệng nói.

Hoa Thanh Ti gật gật đầu.

- Cô nương ở Phong Lâm Thành, là tìm hiểu nguyên nhân cái chết của Hàn Lãnh phải không? Dương Khai hỏi.

Hoa Thanh Ti do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu nói: - Đúng!

- Cớ gì? Dương Khai nhìn nàng hỏi.

Hoa Thanh Ti cân nhắc tìm từ một chút, lúc này mới nói: - Hàn Lãnh sư đệ là khí đồ của gia sư. Năm đó lúc Hàn sư đệ trốn ra Tinh Thần Cung, dường như lấy trộm của gia sư một kiện bảo vật! Lần này đi ta ra tìm hiểu nguyên nhân cái chết của Hàn sư đệ, mục đích chủ yếu nhất là tìm lại vật kia!

- Là vật gì?

- Cụ thể là vật gì, gia sư cũng không có nói rõ, chỉ nói cho ta là một tấm lệnh bài!

- Lệnh bài? Dương Khai nhướn mày lập lại. Bất quá rất nhanh như là nhớ ra gì đó, từ trong nhẫn không gian lấy ra một tấm lệnh bài cổ quái, đưa tới trước mặt Hoa Thanh Ti, hỏi: - Là cái này ư?

Lệnh bài lớn chừng bàn tay, chất liệu đặc biệt, không phải kim loại không phải gỗ, trên mặt có một chữ Long, sau lưng lại khắc rõ một cái đồ án Chân Long bay lượn trên trời cao.

Lệnh bài dĩ nhiên là Dương Khai lục soát được từ trong nhẫn không gian của Hàn Lãnh, chỉ là lúc đó Dương Khai cũng không biết lệnh bài kia rốt cuộc có tác dụng gì, cho nên đặt ở trong nhẫn không gian không để ý đến.
Giờ này lại nghe Hoa Thanh Ti nói nàng chính là phụng mệnh sư phụ, vì lệnh bài kia mà đến.

Lập tức Dương Khai ý thức được, chỉ sợ lệnh bài này không phải vật tầm thường!

Hoa Thanh Ti là võ giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh, vậy sư phó của nàng tối thiểu cũng là một vị cường giả cấp bậc Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, vật có thể để cho cường giả Đế Tôn lưỡng tầng cảnh nhớ mãi không quên, nhất định là có giá trị.

- Đây là tìm được từ trong nhẫn không gian của Hàn Lãnh sư đệ ư?

Hoa Thanh Ti hỏi.

- Không sai!

- Nếu như trong nhẫn của Hàn Lãnh sư đệ không có lệnh bài nào khác, vậy thì nó hẳn là mục tiêu nhiệm vụ của ta! Hoa Thanh Ti nhìn lệnh bài kia lộ vẻ mặt cổ quái.

- Nhận được đây là thứ gì không? Lúc Dương Khai hỏi câu này, một mực nhìn biến hóa trên mặt của nàng.

Hoa Thanh Ti đầu tiên là lắc lắc đầu, nhưng lại duỗi tay cầm lên tấm lệnh bài kia, cẩn thận lật qua lại xem hồi lâu, trong mắt từ từ biến hóa, thật lâu, nàng mới chấn động mạnh thân thể mềm mại, đưa tay che cái miệng nhỏ nhắn kinh hô một tiếng.

- Nói xem! Dương Khai không nhịn được thúc giục.

- Nếu như ta không có đoán sai... Đây hẳn là Long Đảo Lệnh đại danh đỉnh đỉnh! Hoa Thanh Ti cả kinh kêu lên.

- Long Đảo Lệnh? Dương Khai nhướn mày hỏi: - Đó là vật gì?

- Đại nhân chưa từng nghe nói ư? Hoa Thanh Ti đầy mặt kinh ngạc nhìn Dương Khai, dường như rất là ngạc nhiên ngay cả tồn tại như Long Đảo Lệnh này mà hắn đều không có nghe nghe qua, quả thật kiến thức cũng quá nông cạn đi!

Bất quá vừa thấy sắc mặt của Dương Khai, lời nói chế nhạo đến bên miệng lại vội vàng nuốt xuống bụng.

Nàng thận trọng hỏi: - Không biết đại nhân có từng nghe nói về Long Đảo...

- Long Đảo? Chẳng lẽ trên đó có Chân Long? Dương Khai không đáp hỏi ngược lại, ngay sau đó lại cười hắc hắc: - Ta nói đùa!

Hoa Thanh Ti lại lộ sắc mặt căng thẳng, rất nghiêm túc.

- Long Đảo... sẽ không thực sự có Chân Long ở trên đó chứ? Dương Khai hỏi thử dò xét.

Hoa Thanh Ti gật gật đầu. - Hoang đường? Dương Khai trợn trắng mắt.

Chân Long chính là một trong tồn tại cường đại nhất trong thánh linh thượng cổ. Tồn tại như Chân Long, Thiên Phượng, hẳn chỉ tồn tại trong truyền thuyết và trong điển tịch cổ xưa, căn bản không nên còn sống trên thế gian.

Hoa Thanh Ti khuôn mặt đỏ lên, lườm Dương Khai một cái, nói: - Nếu Long Đảo là thật sự tồn tại, thì quả thật có Chân Long, hơn nữa... không chỉ một con!

Dương Khai khóe miệng co giật một cái, không biết nên nói cái gì cho phải.

Hoa Thanh Ti nói tiếp: - Tục truyền, Long Đảo là một lực lượng thần bí nhất, cũng là một lực lượng cường đại nhất trên Tinh Giới. Bởi vì trên Long Đảo có rất nhiều hậu duệ của Chân Long, thậm chí còn có rồng thượng cổ, rồng viễn cổ... Đó là tồn tại ngay cả 10 vị Đế Tôn đều phải kiêng kỵ. Bất quá Long Đảo rốt cuộc có thật sự tồn tại hay không, đám người chúng ta cũng không biết, chỉ có các võ giả thực lực cường đại nhất kia mới có thể tiếp xúc được bí mật bực này, cũng chỉ có họ mới có thể tìm được con đường đi tới Long Đảo!

- Long Đảo Lệnh, chính là truyền tới từ Long Đảo! Hoa Thanh Ti nói tiếp: - Người cầm lệnh bài này có thể đi tới Long Đảo, vô điều kiện thỉnh cầu Long tộc làm một chuyện trong phạm vi Long tộc có thể thứa nhận! Tỷ như ta, nếu ta cầm Long Đảo Lệnh này đi Long Đảo, thì hoàn toàn có thể nhờ Long tộc thi triển Chân Long Lực, giúp ta tấn thăng Đế Tôn Cảnh, mà còn không chỉ một tầng cảnh...

Nói đến đây, trong đôi mắt đẹp của Hoa Thanh Ti tràn đầy ý hướng tới, tay đang cầm Long Đảo Lệnh càng thêm dùng sức, hít thở đều có chút dồn dập!

Dương Khai phất tay một cái, Long Đảo Lệnh liền bay trở về lòng bàn tay hắn, liếc nhìn Hoa Thanh Ti một cái, lạnh nhạt nói: - Nói tiếp đi!

Hoa Thanh Ti cười ngượng ngùng, thu lại vẻ cuồng nhiệt trên mặt, nói: - Từ xưa đến nay, Long Đảo Lệnh chỉ lưu truyền ra năm tấm mà thôi! Mà từ rất lâu trong truyền thuyết, có ba tấm trong đó đã được sử dụng. Mà ba tấm Long Đảo Lệnh sử dụng đó, đã làm cho cả Tinh Giới đều chấn động!

Khi nói chuyện, nàng dựng lên một ngón tay, thuộc như lòng bàn tay nói: - Một tấm, tám vạn năm trước, Huyền Sương Môn một tông môn đứng hàng thứ hai ở Bắc Vực trong một đêm bị diệt sạch tận gốc, mấy trăm ngàn đệ tử trong tông không một người nào may mắn thoát khỏi, thậm chí bao gồm tất cả cường giả Đế Tôn Cảnh! Nghe nói cho tới bây giờ, trong di tích Huyền Sương Môn, đều có lưu lại một chút lực lượng của long tức, rất nhiều võ giả thích đi tới đó tìm cơ duyên!

- Tấm thứ hai, năm vạn năm trước, cũng không biết là người nào to gan lớn mật chọc giận thánh linh Thạch Hỏa, kết quả Thạch Hỏa dưới cơn nóng giận, quấy rối toàn bộ Nam Vực long trời lỡ đất, vô số sinh linh tử vong, nhiều tông môn gia tộc bị hủy diệt. Lúc đó thậm chí có 10 vị Đế Tôn tự mình ra tay, cũng không thể ngăn cản Thạch Hỏa cuồng bạo giết chóc, cuối cùng vẫn là Long Đảo ra mặt, làm Thạch Hỏa sợ hãi lui đi... Nếu không Nam Vực nhất định sinh linh đồ thán!

- Tấm thứ ba, ba vạn năm trước, lúc đó cái chết của Phệ Thiên Đại Đế thực lực đứng đầu nhất Nhân tộc, nghe nói cũng có bóng dáng Long tộc nhúng tay, trận chiến ấy thiên địa vỡ nát, tinh tú lệch vị trí, pháp tắc đảo điên...

- Phệ Thiên Đại Đế là bị Long tộc giết ư? Dương Khai bỗng nhiên lên tiếng cắt ngang Hoa Thanh Ti, nghi hoặc hỏi.

Hoa Thanh Ti thè lưỡi: - Chỉ là truyền thuyết, ta cũng không biết là thật hay giả, nhưng nghĩ đến cũng rất có khả năng. Dù sao lúc đó Phệ Thiên Đại Đế là cường giả lợi hại nhất của Nhân tộc, mặc dù những người khác liên thủ cũng không nhất định có thể đánh chết ông ấy, Long tộc nhúng tay trong đó cũng là có đạo lý!

Nói đến đây, nàng nghi hoặc nhìn Dương Khai hỏi:

- Đại nhân cũng đã nghe nói qua Phệ Thiên Đại Đế?

- Cô nương thật xem ta là kẻ quê mùa ư? Dương Khai lườm nàng.

Hoa Thanh Ti ngượng ngùng cười, nói: - Dù sao ba chuyện đại sự này nghe nói đều có quan hệ với sử dụng Long Đảo Lệnh. Nếu như vật này đúng là Long Đảo Lệnh, vậy đại nhân... phải có kế hoạch sử dụng thật tốt, nó chính là bảo vật vô giá!

- Cô nương quan tâm như vậy làm gì? Dương Khai hừ lạnh nói.

Hoa Thanh Ti bất mãn ngập ngừng nói: - Quan tâm một chút cũng không được sao?

- Cô nương xác định đây là Long Đảo Lệnh? Dương Khai hỏi.

Hoa Thanh Ti lắc lắc đầu: - Ta cũng chưa từng thấy qua hình dạng thật sự của Long Đảo Lệnh, nhưng xem hoa văn cùng chất liệu của nó, hẳn là có khả năng rất lớn. Nếu đại nhân không yên tâm, không bằng tìm một người học thức uyên bác hỏi thăm xem sao, nói không chừng có thể nhận được chút ít đầu mối!

- Long Đảo có phải thật sự tồn tại hay không, mặc dù tồn tại thì ở vị trí nào đều không rõ lắm, bây giờ suy nghĩ tới Long Đảo Lệnh còn hơi sớm! Dương Khai nói xong, lại thu cất lệnh bài kia.

Bất quá trong lòng hắn thật ra có một nhân tuyển có thể thăm dò một chút, nói không chừng thật sự có thể biết được tin tức chuẩn xác.

- Đại nhân... Hoa Thanh Ti vân vê tà áo, bộ dáng dường như đứng ngồi không yên, nhìn Dương Khai ngập ngừng ấp úng nói: - Những gì nên nói ta đều nói... đại nhân xem...

- Chớ hòng mơ tưởng! Dương Khai không chờ nàng nói hết liền nói từ chối.

- Vậy chẳng lẽ đại nhân muốn nhốt ta cả đời ở chỗ này? Hoa Thanh Ti buồn bực nói: - Ta là đến từ Tinh Thần Cung đấy, phụng mệnh gia sư tìm Hàn sư đệ lấy lại di vật, nếu thời gian lâu không trở về phục mệnh, khẳng định gia sư sẽ tự mình đi tìm... nói không chừng sẽ truy xét được trên người đại nhân!

Nói đến đây, nàng gật đầu thật mạnh, khẳng định nói: - Nhất định sẽ truy xét được tới đại nhân, đại nhân cũng không muốn bị gia sư để mắt tới chứ? Ông ấy là tu vi Đế Tôn lưỡng tầng cảnh! Đại nhân mau thả ta ra, mọi người đều vui mừng...

Chương 2112: Tìm hiểu.

- Đến lúc đó tính sau! Dương Khai đứng lên, từ trên cao nhìn xuống nàng, khóe miệng nhếch lên, bỗng nhiên mỉm cười, vuốt càm nói: - Thật ra, nếu cô nương muốn lấy được tự do, ngược lại cũng đơn giản!

- Ý đại nhân là? Hoa Thanh Ti rùng mình một cái, cảnh giác nhìn Dương Khai, nói: - Đại nhân muốn làm gì?

Dương Khai xùy một tiếng, nói:

- Yên tâm, đối với cô nương ta không có hứng thú nhiều lắm. Bất quá nếu cô nương muốn lấy được tự do, thì ngoan ngoãn giao ra thần hồn lạc ấn cho ta, có lẽ ta có thể suy tính một chút, thực lực của Đạo Nguyên tam tầng cảnh đối với ta hiện tại mà nói, coi như không tệ...

- Mơ tưởng hão huyền! Hoa Thanh Ti cắn răng nói, hoàn toàn không có đợi Dương Khai nói hết lời.

- Vậy thì... hẹn gặp lại! Dương Khai phất tay nói với nàng, rồi lập tức rời Tiểu Huyền Giới.

Để lại Hoa Thanh Ti một mình kinh ngạc thất thần, thật lâu, nàng mới bi đau thương kêu to: - Đại nhân quay lại đi... quay lại đi... quay lại đi mà...

- - - - - - - - -

Trong phòng riêng, Dương Khai lần nữa hiện thân, hơi trầm tư một chút, liền hóa thành một luồng sáng chạy ra nhà cũ Trương gia, bay tới hướng Phong Lâm Thành.

Một lát sau, hắn tới Phong Lâm Thành.

Hắn cũng không có đi tìm Mạc Tiểu Thất và Khang Tư Nhiên, mà chạy thẳng tới vị trí của Tần gia.

Tần gia hắn đã tới một lần, xem như quen thuộc đường xá, chỉ đảo qua thần niệm là nhận ra vị trí của Tần Ngọc.

Cũng không có ý ẩn giấu khí tức, hắn cứ như vậy nghênh ngang bước vào nơi đó, không bao lâu, đi tới bên hông một gian phòng, nhẹ nhàng gõ cửa sổ.

- Người nào? Từ bên trong truyền ra một tiếng hô nhỏ.

Dương Khai lên tiếng.

Trong phòng trầm mặc một hồi, bất quá rất nhanh liền nghe tiếng bước chân nhè nhẹ di chuyển, đi tới mở cửa sổ ra.

Tần Ngọc gương mặt kinh ngạc không hiểu nhìn Dương Khai, nói: - Dương... Dương đại nhân, đã muộn thế này, tìm ta có chuyện gì sao?

- À... Có vài vấn đề muốn hỏi cô nương một chút! Dương Khai đáp, vừa nói vừa nhìn bên trong thăm dò hỏi: - Ta có thể vào trong nói không?

Tần Ngọc đỏ mặt nói: - Đại nhân mời vào đi!

Nàng vừa dứt lời, Dương Khai liền nhảy qua cửa sổ đi vào.

Tần Ngọc càng đỏ mặt hơn.

Thời khắc này chính là ban đêm, Dương Khai không vào cửa chính mà lại vào từ cửa sổ... nếu để cho người không biết rõ chân tướng trông thấy, chỉ sợ sẽ sinh ra hiểu lầm gì chăng!?.

Bất quá Tần Ngọc đối với Dương Khai ngược lại cũng coi như yên tâm, dù sao với thực lực của Dương Khai nếu thật sự có ý đồ gì với nàng, hắn hoàn toàn có thể làm mà thần không hay quỷ không biết, không cần thiết cố ý để lộ thân phận.

Bên trong căn phòng mùi thơm ngát hấp dẫn lòng người; trang trí cũng ấm áp thanh lịch.

Nơi này hẳn là khuê phòng của Tần Ngọc.

Mặc dù Dương Khai biết mình đi vào chỗ này có hơi đường đột, nhưng cũng không có để ý nhiều lắm.

Sau khi ngồi xuống, Tần Ngọc chủ động dâng nước trà, cất tiếng nói: - Không biết đại nhân muốn hỏi ta thứ gì?

Dương Khai nâng chung trà lên nhấp một ngụm, nói: - Tần cô nương ngoài thanh tú trong thông tuệ, thông minh tuyệt luân, bàn về kiến thức uyên bác thật sự là bình sinh ta ít thấy, lần này tới đây, chủ yếu là muốn mời cô nương giải thích nghi vấn cho ta!

Tần Ngọc hé miệng khẽ cười nói: - Đại nhân khen trật rồi, tiểu nữ chẳng qua là đọc nhiều sách một chút mà thôi, nếu có chỗ nào tiểu nữ có thể ra sức, đại nhân cứ việc nói ra, không cần khách sáo!

Dương Khai toét miệng nói: - Vậy thì ta đi thẳng vào vấn đề... À... Tuy nhiên ta hy vọng buổi nói chuyện hôm nay...

- Tiểu nữ với thần hồn xin thề, tuyệt đối sẽ không tiết lộ cho người thứ ba biết được! Tần Ngọc nghiêm mặt nói.

Dương Khai ngẩng đầu liếc nhìn nàng một cái, thầm nghĩ nói chuyện cùng người thông minh thật là đơn giản, lúc này mới nói: - Lúc trước ở ngoài thành, ta bị ma khí ăn mòn, thiếu chút nữa trở thành một thành viên ma nhân, nói vậy cô nương cũng nhìn thấy ở trong mắt?!

Tần Ngọc nghe vậy, trong đôi mắt xinh đẹp lóe một chút vẻ hoảng sợ, nhẹ xoa trán nói: A... Cuối cùng cũng đại nhân là người tốt có trời phù hộ, chuyển nguy thành an!

- Ở đoạn thời gian bị ma khí ăn mòn, chuyển hóa thành ma nhân đó, trong đầu óc của ta xuất hiện rất nhiều hình ảnh cổ quái! Dương Khai thuận miệng bịa ra.

Tần Ngọc cả kinh nói: - Rất nhiều hình ảnh cổ quái ư?

- Không sai! Dương Khai gật đầu nói: - Lúc trước, chúng ta thi triển bí thuật từ trong thức hải Khương Sở Hà theo dõi đến thân ảnh của Cự Ma thượng cổ, cho nên ta phỏng đoán trong những ma khí kia có lẽ còn sót lại một tia ý chí của Cự Ma thượng cổ, bảo lưu lại nhiều kiến thức cùng lịch duyệt của Cự Ma khi còn sống... Mà sau khi bị ma khí ăn mòn liền có cơ hội thấy được những thứ này!

- Đại nhân nói có đạo lý, ta cũng nghĩ như vậy!

Tần Ngọc một bộ dáng tìm được tri kỷ, hớn hở nói.

- Bất quá vật ta nhìn không giống với Khương Sở Hà, những hình ảnh kia tuy rằng cũng đều là đứt quãng, nhưng cũng không có thân ảnh của Cự Ma thượng cổ!

- Hả? Vậy là những hình ảnh dạng gì? Tần Ngọc lại hưng phấn hỏi tới.

Dương Khai làm ra dáng vẻ trầm tư, rồi trầm giọng nói: - Hình ảnh nhiều lắm, ta chỉ thấy rõ hai bức ảnh trong đó: Bức thứ nhất là một hạt giống có hai màu vàng màu bạc mỗi màu chiếm một nửa, sau khi trồng xuống xuân tới thu đi, hạ qua đông đến, loại hạt đó lớn lên thành một cây lạ có hai màu vàng bạc, trên đó vờn quanh thần quang hai màu vàng bạc, giao thoa thay đổi, dường như có uy năng rất lớn lao!

- Cây lạ hai màu vàng bạc? Tần Ngọc nghe vậy, trên gương mặt xinh đẹp đầy vẻ kinh ngạc, che miệng duyên dáng lập lại.

- Ừm! Dương Khai nghiêm nghị gật gật đầu, nhìn nàng nói: - Không biết Tần cô nương có biết loại cây lạ hai màu vàng bạc này là vật gì không?

- Tiểu nữ dường như nhớ là ở chỗ nào đọc qua ghi lại loại cây lạ này... Tần Ngọc nhíu sát chân mày, nỗ lực nhớ lại.

Dương Khai trên mặt hơi đổi sắc, nhìn nàng mong đợi.

Nhưng thật lâu, Tần Ngọc cũng không có đưa ra câu trả lời xác định, chỉ thấy nàng không ngừng lắc đầu nói: - Xin lỗi đại nhân! Quả thật ta từng đọc qua ghi lại loại này, nhưng trong lúc nhất thời không nghĩ ra. Như vầy đi đại nhân, ngài cho ta thời gian mấy ngày, ta đi tra duyệt một chút điển tịch trước đây đọc qua, nhất định sẽ tìm ra ghi lại tương quan!

- Cũng tốt, dù sao không vội! Ta chỉ là rất tò mò rốt cuộc đó là cây gì mà thôi! Dương Khai cười ha hả, mặc dù trong lòng có hơi thất vọng, nhưng không có để lộ ra.

- Vậy bức họa thứ hai đại nhân nhìn thấy là thứ gì? Tần Ngọc hỏi.

- Một tấm lệnh bài, lớn chừng bàn tay, chất liệu cổ quái, không phải kim loại không phải gỗ; một mặt có chữ Long, dường như là dùng văn tự thượng cổ khắc lên; mặt sau là đồ án một con Chân Long bay lượn trên trời cao!

- Long Đảo Lệnh! Lần này, Dương Khai vừa mới miêu tả xong, Tần Ngọc liền cho ra đáp án.

- Vật đó thật sự là Long Đảo Lệnh ư? Dương Khai vui mừng trong lòng.

Tuy rằng Hoa Thanh Ti cũng nói với hắn, có thể đó là một tấm Long Đảo Lệnh xuất từ Long Đảo, nhưng hắn cũng không hoàn toàn tin tưởng, huống chi, chính Hoa Thanh Ti cũng không thể kết luận phán đoán của mình chính xác hay không...

Bất quá giờ này nếu Tần Ngọc nói như vậy, thì trăm phần trăm có khả năng là đúng thật.

- Đại nhân nếu miêu tả không sai, khẳng định vật đó là Long Đảo Lệnh không thể nghi ngờ! Tần Ngọc kích động dường như sắc mặt ửng hồng, nói: - Long Đảo Lệnh từ xưa đến nay, nghe nói chỉ lưu truyền ra năm tấm, trong đó ba tấm đã sử dụng, thất lạc ở ngoài cũng chỉ có hai tấm mà thôi... Nàng nói cơ bản không sai biệt lắm với Hoa Thanh Ti nói cho Dương Khai biết trước đó, bất luận là số lượng Long Đảo Lệnh, hay là thời gian và địa phương đã sử dụng.

Có thể thấy được trong chuyện này, Hoa Thanh Ti cũng không có lừa gạt Dương Khai.

- Nhưng mà... Tần Ngọc nói tới đây, lại nổi lên ý nghi hoặc, không hiểu nói: - Trong ý chí còn sót lại của Cự Ma thượng cổ, làm sao lại xuất hiện Long Đảo Lệnh chứ?

- Tại sao không thể xuất hiện? Dương Khai hỏi ngược lại.

- Bởi vì tính theo thời gian thì không được đúng lắm. Thời điểm Cự Ma thượng cổ bị phong ấn, Long Đảo Lệnh hẳn là còn chưa có ra đời... Cự Ma như thế nào biết được?

Tần Ngọc nói với dáng vẻ không sao hiểu được.

Dương Khai vừa nghe nói vậy, thầm kêu không xong! Hắn chỉ muốn tới hỏi Tần Ngọc một chút những điều mình không biết, nhưng không nghĩ rằng tâm tư nàng lại tinh minh đến trình độ này, lập tức liền nắm bắt được một điểm sơ hở rõ ràng.

- Cái này ta cũng không biết! Có lẽ Cự Ma kia có thể cảm giác được Long Đảo Lệnh có uy hiếp đối với hắn, cũng nói không chừng! Dương Khai cười ha hả phả lấp.

- Thật cũng có khả năng! Tần Ngọc cũng không có nghĩ sâu xa chuyện này, dù sao thời gian qua quá mức xa xưa, cũng không thể chứng thực.

- Được rồi, lần này ta tới chính là muốn dò xét những thứ này, đêm đã muộn, cô nương nghỉ ngơi đi, cáo từ! Nói dứt lời, Dương Khai đứng lên.

Tần Ngọc đứng dậy đưa tiễn, miệng nói:

- Chuyện cây lạ hai màu vàng bạc kia, tiểu nữ sẽ mau sớm tìm hiểu, nếu có tin tức sẽ trước tiên thông báo với đại nhân!

- Tốt! Dương Khai gật gật đầu, đi ra từ cửa chính, thân mình nhoáng một cái liền biến mất không thấy.

Một lát sau, Tần Triêu Dương bỗng nhiên xuất hiện ở trước cửa phòng của Tần Ngọc, chăm chú nhìn bóng lưng Dương Khai biến mất, sắc mặt cổ quái hỏi: - Ngọc nhi, Dương lão đệ tới tìm có chuyện gì?

- Hỏi Ngọc nhi một vài chuyện! Tần Ngọc đáp.

- Chuyện gì? Tần Triêu Dương hỏi vẻ mặt ngạc nhiên.

Tần Ngọc le lưỡi một cái nói: - Bí mật!

Tần Triêu Dương kinh ngạc, ngay sau đó lắc đầu cười khổ nói: - Tiểu nha đầu này, cả với lão tổ đều không nói thật phải không?

Tần Ngọc bất đắc dĩ nói: - Không phải không nói, mà là không thể! Bất quá Ngọc nhi có thể nói cho lão tổ biết, chuyện Dương đại nhân hỏi không có liên quan gì với Phong Lâm Thành, hay với Tần gia ta!

Tần Triêu Dương trong lòng hiểu ý, gật gật đầu nói: - Như thế thì tốt!

Trầm mặc một hồi, Tần Triêu Dương mới bùi ngùi thở dài, nhìn Tần Ngọc nói: - Tình huống thân thể Ngọc nhi như thế nào rồi?

- Còn tốt! Tần Ngọc đáp.

- Nói càn! Tần Triêu Dương nghiêm sắc mặt: - Đừng nghĩ là lão tổ ta không biết, lần trước vì tu bổ phong ấn Ngọc nhi đã hao phí tâm huyết to lớn, với tình huống thân thể của Ngọc nhi căn bản không thể duy trì quá lâu như thế!

Tần Ngọc trầm mặc mà chống đỡ.

Tần Triêu Dương thở dài:

- Với tư chất của Ngọc nhi, nếu không có loại thể chất đó, không hẳn không có cơ hội tái hiện vinh quang của tổ tiên Tần gia ta. Chỉ là... đáng hận mà! Lão phu thực lực thấp kém, nghĩ hết biện pháp cũng chỉ có thể kéo dài tánh mạng, không thể trị tận gốc, là lão tổ thẹn với Ngọc nhi!

Tần Ngọc đôi mắt đỏ lên, thấp giọng nói: - Lão tổ đừng nói như vậy, nếu không có lão tổ, Ngọc nhi cũng đã chết từ ba năm trước rồi. Có thể sống thêm ba năm, Ngọc nhi đã rất vui vẻ... Ngọc nhi chỉ tiếc nuối duy nhất, là không thể ở bên cạnh lão tổ phụng dưỡng lâu hơn, lại phải để lão tổ lo lắng dụng tâm vất vả!

- Ngọc nhi yên tâm, lão tổ sẽ nghĩ biện pháp, nhất định sẽ không để Ngọc nhi mất sớm trong tuổi thiếu niên! Tần Triêu Dương trầm giọng nói.

Sau khi nói dứt lời, thân mình lão nhoáng một cái, biến mất không thấy.

Tần Ngọc há miệng, dường như còn muốn nói điều gì, nhưng đã không thấy bóng dáng Tần Triêu Dương.

Bất quá nàng chỉ là hơi suy nghĩ một chút, dường như cũng hiểu rõ rốt cuộc Tần Triêu Dương có tính toán gì... gương mặt xinh đẹp không khỏi lại biến sắc...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau