VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Ta chấp ngươi ba chiêu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 22: Viết lại bại tích

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 23: Món đồ Lợi hại

Trận chiến này trong con mắt của những đệ tử quan sát chính là một trận sóng to gió lớn, nếu không vì e dè thân phận của Tô Mộc thì sợ rằng mọi người đều đã chạy đi bẩm báo truyền tin rồi. Nhưng vì chuyện này có liên quan tới Tô Mộc nên mọi người cũng là thức thời, không dám nói lung tung ra ngoài, chỉ đành đem chuyện giấu nhẹm trong lòng.

Phía trước phòng nhỏ rốt cuộc cũng yên tĩnh trở lại.

Nhìn sắc trời, Dương Khai có chút buồn bực, hôm nay bị Tô Mộc trì hoãn như vậy đã làm lỡ mất thời giờ tu luyện Tôi Thể, không khỏi tiếc nuối.

Trở về phòng lấy bộ quần áo duy nhất còn lại của mình, Dương Khai chạyđến bên cạnh ao nhỏ cởi bộ quần áo rách nát trên người mình chuẩn bị tắm rửa. Mấy ngày nay đi lại trong núi, hơn nữa lại đánh nhau với con nhện lưng hoa, trên người đúng là có mùi khác lạ.

Hạ Ngưng Thường lén lút tới gần, nàng muốn nhìn xem tên sư đệ này hiện là cảnh giới gì, vừa rồi đứng xa quá nên cảm giác không rõ lắm. Trong phòng lại không có người, đi vòng ra sau, ánh mắt sáng đảo qua, đập vào mắt nàng là cặp mông trắng bóng, tầm mắt chuyển lên trên, không ngờ Dương Khai lại đang cởi sạch đồ trên người, trần như nhộng không một mảnh vải đang trong tư thế nhảy cầu.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ửng đỏ. Tuy rằng nàng thực lực rất cao nhưng dù sao vẫn là thiếu nữ chưa từng trải, đừng nói đến mông mà ngay cả đùi nam nhân nàng cũng chưa từng nhìn thấy, hiện tại lại nhìn thấy cảnh tượng này thì sao sao có thể chịu đựng?

Quá kích thích. Hạ Ngưng Thường tim đập loạn nhịp, vội vàng nấp đi.

Sao hôm nay mình và…nơi này lại có duyên như vậy sao? Nàng thật đáng thương, nước mắt cũng sắp rơi ra, nào nghĩ đến việc rình mò bí mật của Dương Khai bèn nhún chân, trong nháy mắt thân hình đã biến mất.

Tên sư đệ thối này, sư môn trọng địa mà không kìm chế, ban ngày ban mặt trần truồng như vậy, thật quá vô sỉ, không biết xấu hổ.

Bên bể nước, Dương Khai vừa tắm rửa vừa kiểm tra thân thể của mình.

Hắn phát hiện sau khi tu luyện Thối Thể Thiên, cơ bắp của mình rõ ràng đã trở nên tinh tráng và rắn chắc hơn trước kia rất nhiều. Tuy rằng vẫn là gầy nhưng gầy có lực.

Hơn nữa vết thương để lại sau trận đại chiến với con nhện lưng hoa ngày hôm qua giờ cũng đã liền vảy, chỉ còn miệng vết thương ở cánh tay hôm qua bị xuyên qua là vẫn còn hơi đau.

Dù sao cũng là vết thương xuyên qua thịt, không thể lành nhanh như vậy được, nhưng cũng không nghiêm trọng như mình tưởng, xem ra chỉ cần vài ngày là có thể khỏi hẳn.

Hồi tưởng lại trận tử chiến ngày hôm qua, Dương Khai lại có chút hưng phấn. Cũng không biết vì sao, hiện tại bản thân mình càng gặp phải hiểm nguy lại càng nhiệt tình, tính cách trước kia của mình vốn không phải là như vậy, chẳng lẽ chính trong tiềm thức của mình còn có khuynh hướng chịu ngược đãi, sống mười mấy năm đột nhiên bừng tỉnh.

Nghĩ vậy, Dương Khai vội chìm vào trong bể nước nìn thở một hơi dài, lúc lâu sau mới thò đầu lên.

Mặc dù có rất nhiều chuyện gấp phải làm nhưng sau khi tắm rửa, mặc quần áo tử tế hắn lại cầm chổi đi quét sân.

Đây dù sao cũng là công việc ở Lăng Tiêu Các, đã chấp nhận cuộc sống này thì phải sống cho tử tế.

Lúc quét rác, Dương Khai rõ ràng có thẻ cảm thấy ánh mắt của nhiều sư huynh sư đệ hôm nay nhìn mình không đúng, tràn đầy nghi hoặc. Nghĩ đến những người này buổi sáng chỉ đếm xem náo nhiệt, không rõ vì sao hôm nay mình có thể đánh ngất Triệu Hổ.

Dương Khai điềm đạm tiếp tục làm việc.

Quét xong đấy lại về phòng gỗ, mở túi lấy từ trong đó ra Tam diệp tàn hồn hoa và Tuyệt địa cổ mục thảo rồi trút những thứ còn lại vào túi.

Những thứ thảo dược còn lưu lại đó Dương Khai giữ mà không dùng, cũng có thể bán cho Cống Hiến Đường để đổi lấy ít điểm cống hiến.

Vác túi, Dương Khai đang chuẩn bị đi ra ngoài, sau một hồi ngẫm nghĩ lại thay lại bộ áo bẩn thỉu rách rưới hôm qua, rồi lại bôi bẩn lên mặt sau đó mới đi ra ngoài.

Cống Hiến Đường, Mộng Lão tay cầm ấm trà, vểnh chẩn bắt chéo ngồi sau quầy nhàn nhã thưởng thức trà thơm. Miệng còn hừ hừ sờ tới sờ lui cái vòi ấm.

Bỗng nhiên có bóng người xuất hiện ở cửa, Mộng lão uể oải ngẩng mặt lên nhìn, đang định mắng người nào đui mù sang sớm đã tới quấy rầy lão phu thanh tình đã thấy Dương Khai chật vật đi tới, bộ quần áo rách rưới căn bản không che được nét xuân của hắn, hai cái đùi như ẩn như hiện còn nhìn rõ bộ lông.

Nơi cửa có hai thiếu nữ đệ tử Lăng Tiêu Các đi qua nhìn thấy cảnh này đều kinh hô lưu manh, xấu hổ che mặt rút lui.

Mộng chưởng quầy định lực cỡ nào? Trải qua núi đao biển lửa, hải cốt doanh sơn mặt không đổi sắc, tàn sát mười tòa thành cũng chỉ như mây trôi nước chảy lúc này cũng phun ra một miệng trà, không còn gì là hình tượng.

- Tiểu Dương Khai, nhà ngươi đây là định náo loạn tới cỡ nào?

Mộng lão nét mặt ngổn ngang vội vàng đứng dậy, trợn mắt há mồm nhìn Dương Khai.

Dương Khai vọt tới trước quầy thở hổn hển nói lớn:

- Ta đã về rồi.

- Chịu không ít khổ sở chứ?

Mộng chưởng quầy rất đáng thương Dương Khai, mấy hôm trước lúc hắn từ đây đi còn khỏe mạnh, không nghĩ tới việc chỉ đi một chuyến Hắc Phong Sơn mà đã thành ra như vậy, người không ra người quỷ không ra quỷ, quả thực là rất bi thảm.

- Đúng là có chút hung hiểm.

Dương Khai gật đầu cũng không nói nhảm nữa mà vội vàng mở túi, chỉ vào một đống thảo dược trong túi nói:

- Tuy nhiên thu hoạch cũng không tệ. Mộng chưởng quầy, hãy thu những thảo dược này cho Cống Hiến Đường đi.

Mộng chưởng quầy vừa nhìn thấy thì lông mày dựng lên.

Chỉ là phàm cấp hạ phẩm thảo dược, căn bản không có giá trị gì. Trong Cống Hiến Đường loại thảo dược này rất nhiều, thu cũng không có chỗ nào để.

Đang muốn cự tuyệt lại nhìn thấy vẻ mặt mong chờ của Dương Khai đang nhìn mình, lại nhìn quần áo hắn như vậy thì trong lòng mềm nhũn, lập tức gật đầu nói:

- Ừ, thu hết thu hết, cứ hai cây thảo dược đổi một điểm cống hiến.

- Vậy ông đếm đi.

Dương Khai cũng không trả giá mà đẩy túi về phía trước.

Mộng chưởng quầy đếm một lượt, tổng cộng được ba mươi hai gốc thảo dược, đổi được mười sáu điểm cống hiến, lập tức mở sổ ghi cho hắn.

- Ngươi đi Hắc Phong Sơn ba ngày kiếm được những thứ này đấy à?

Mộng chưởng quầy thuận miệng hỏi.

- Có thể lấy được bằng này đã là không tệ rồi.

Dương Khai vừa nói vừa dáo dác nhìn bốn xung quanh.

- Khụ, khụ, đúng là không tệ.

Mộng lão đầu không đành lòng đả kích Dương Khai, dù sao lão cũng biết được tình cảnh gian khổ của hắn. Tiểu tử này tư chất không tốt nhưng lại rất chịu khó, bây giờ người trẻ tuổi có thể chịu khổ nhọc như hắn không có nhiều. Đáng tiếc là, tư chất chính là điểm yếu nhất của hắn, nhất định cả đời này cũng chẳng có mấy thành tựu.

Chính lúc trong lòng đang cảm khái, Mộng chưởng quầy gặp ánh mắt Dương Khai đang nhìn ngắm loạn lên không khỏi hồ nghi:

- Ngươi đang nhìn cái gì vậy?

Dương Khai thần bí cúi người hướng lên trước thấp giọng nói:

- Mộng chưởng quầy, ta lần này vào núi như là tìm được đồ vật vậy.

Thấy Dương Khai cẩn thận như vậy, Mộng chưởng quầy trong lòng nghĩ đồ vật kia chắc là có gì đó phi thường không thể so sánh lập tức sắc mặt nghiêm túc thấp giọng hỏi:

- Là đồ vật gì ?

- Ta không biết. Đây chẳng là mang về cho ông xem giúp sao, kiến thức của ông rộng chắc chắn là biết nó.

Dương Khai vừa nói vừa sờ sau mông lấy ra cái túi để trên quầy.

Chương 24: Địa cấp hạ phẩm huyết linh chi

Mộng chưởng quầy liếc mắt đánh giá, thấy thần sắc hắn ngoài chờ mong còn có chút căng thẳng, không khỏi cần thận nhẹ nhàng mở túi hé mắt nhìn vào.

To bằng cái bát ăn cơm, màu đỏ sẫm, giống như cây nấm, cũng giống như nấm linh chi, hình dáng khá được, có vẻ như một vât thiên tài địa bảo.

- Khụ, khụ, khụ…

Mộng chưởng quầy không khỏi ho khẽ vài tiếng.

Dương Khai khẩn trương nhìn lão nhẹ giọng hỏi:

- Đây là thứ gì?

Mộng chưởng quầy thần sắc cổ quái nhìn hắn một cái không trả lời mà hỏi lại:

- Ngươi tìm thấy ở đâu?

- Trong một sơn động, bên trong có một yêu thú bậc một canh giữ, cuối cùng bị ta giết mới lấy được thứ này.

Mộng chưởng quầy trong lòng nhảy dựng:

- Ngươi gặp được yêu thú rồi? Ngươi không cần thâm nhập sao?

- Không thâm nhập, cũng không biết tại sao nó lại ở ngoài Hắc Phong Sơn.

Dương Khai có chút oan uổng.

Mộng chưởng quầy thở dài một tiếng nghĩ thầm tên tiểu tử này đã thành ra như vậy, chỉ sợ chính là vì đánh nhau với con yêu thú kia, lấy thực lực của hắn đối phó với yêu thú, ngay cả chỉ là yêu thú bậc một cũng tuyệt đối không dễ dàng như vậy.

Đáng thương, còn nhỏ tuổi như vậy mà chịu trăm cay nghìn đắng lăn lộn ba ngày ở Hắc Phong Sơn mới kiếm được mười sáu điểm cống hiến, lại đối đầu với một yêu thú bậc một, hung hiểm đổi lấy sự sống, nếu như nói cho hắn biết cái vật bày, cái thứ này…không đáng, như vậy quá tàn nhẫn.

Thôi, lão phu làm một việc tốt coi như tích đức.

Dương Khai thấy Mộng chưởng quầy sắc mặt ngưng trọng lại không nói gì bèn không khỏi lo lắng, lại vừa muốn hỏi lại. Mộng chưởng quầy lại uống một ngụm trà, miệng chậc chậc liên hồi gượng cười:

- Tiểu tử ngươi xem ra vận khí cũng tốt đấy.

Nghe được câu trả lời này, trái tim đang hồi hộp của Dương Khai mới bình tĩnh trở lại, hắn thực sự đang lo lắng đồ vật này không đáng một đồng, vậy sẽ thành truyện cười lớn.

- Mộng chưởng quầy, đây rốt cuộc là cái gì? Giá trị cống hiến đáng bao nhiêu?

Dương Khai chà xát tay vô cùng mong đợi.

- Ồ, đồ vật này, gọi là Huyết linh chi, vẫn là phàm…

Mộng chưởng quầy còn chưa nói hết đã nhìn thấy Dương Khai vẻ mặt thất vọng liền vội vàng chữa:

- Không không không, vẫn là địa cấp hạ phẩm, ừ, đúng là địa cấp hạ phẩm, không sai.

Giọng điệu kiên định đến chính lão cũng suýt tin.

- Địa cấp hạ phẩm?

Dương Khai vui vẻ bất ngờ:

- Mộng chưởng quầy, ông không nhìn nhầm chứ?

Mộng chưởng quầy nghiêm mặt:

- Chê cười, lão phu cả đời đọc nữ…khụ khụ khụ, đọc dược vô số, chính đôi mắt hỏa kim tinh sao có thể nhìn lầm được?

- Vậy có thể đổi bao nhiêu điểm cống hiến?

Dương Khai cảm thấy hứng thú.

- Tính cho ngươi hai mươi điểm được rồi.

- Ít vậy sao?

Dương Khai có chút thất vọng, vốn hắn nghĩ thứ này có thể đứng vào hàng địa cấp, nhiều ít gì thì cũng phải vài chục điểm cống hiến.

- Không ít đâu tiểu tử.

Mộng chưởng quầy nghĩ thầm đây chính là cho không rồi sao lại có thể cho ngươi quá nhiều, tuy nhiên miệng vẫn kiếm lí do nói:

- Tuy rằng ngươi tìm thấy huyết linh chi đúng là địa cấp hạ phẩm, tuy nhiên cái đầu lại nhỏ, niên đại không cao, cho nên chỉ trị giá hai mươi điểm.

- À.

Dương Khai cũng không phản bác, sảng khoái nói:

- Vậy hai mươi điểm đi.

Mộng chưởng quầy gật đầu lại ghi chép ở sổ sách.

Lúc này đi vào núi ngoại trừ mình cần tam diệp tàn hồn hoa và tuyệt địa cố mục thảo ra thì tổng cộng thu hoạch được ba mươi sáu điểm cống hiến, tính cả điểm trước đó tích lũy được thì mình cũng đã có bốn mươi tám điểm cống hiến. Dương Khai lập tức cảm giác mình có thể vùng dậy.

Tuy nhiên vào núi dù có thể hái thuốc đổi điểm cống hiến nhưng lại trì hoãn thời gian tu luyện, hơn nữa cũng phải đợi vận may, có chút cảm giác hỗn độn. Tuy rằng nóng ruột, Dương Khai vẫn quyết định về sau nếu không phải thời điểm bất đắc dĩ thì sẽ không làm như vậy.

Tích cóp từng tí một điểm cống hiến mục đích chính là vì tu luyện, giữa hai việc này Dương Khai vẫn có thể phân biệt rõ ràng cái nào quan trọng cái nào không nhưng vẫn bị thành quả thu hoạch lần này làm choáng váng đầu óc.

Chính mình hiện tại có không ít tam diệp tàn hồn hoa, cuối cùng ở sơn động đó hái liền ba bốn mươi gốc, chỉ có tuyệt địa cố mục thảo số lượng không nhiều, chỉ có năm sáu gốc mà thôi. Nếu như thực sự cần dùng để tu luyện chỉ sợ còn không đủ, còn phải đổi cho Cống Hiến Đường, phòng trước vô hại.

Quyết định, Dương Khai mở đường:

- Mộng chưởng quầy, cho ta mười gốc tuyệt địa cố mộc thảo đi.

Mộng lão đầu nhìn hắn một cái, dù nghi hoặc hắn cần dùng cái này làm gì nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ có điều dù bận rộn vẫn ung dung nhìn hắn:

- Mười gốc phàm cấp hạ phẩm thảo dược mười điểm cống hiến, chắc chắn cần không?

Dương Khai cau mày hồ nghi nói:

- Không phải chứ? Không phải ông vừa nói hai cây thảo mộc đổi một điểm cống hiến sao?

- Giá mua là giá mua, giá bán là giá bán, khác nhau chứ.

Mộng chưởng quầy cười rạng rỡ sặc mùi vị buôn bán.

Dương Khai giận dữ chỉ vào mũi lão nói:

- Ngươi đây hoàn toàn là buôn đi bán lại à, ở giữa ăn chênh lệch giá, thật đáng xấu hổ, lương tâm ngươi để cho chó ăn rồi à?

Mộng lão đầu khoát tay:

- Đây không phải là ta muốn buôn đi bán lại mà là tông môn định giá, không liên quan gì tới ta, tất cả hàng hóa trong Cống Hiến Đường niêm yết giá công khai, già trẻ không gạt, lão phu chỉ phụ cách trông coi. Bằng không ngươi cho là tông môn làm cách nào nuôi sống ba nghìn đệ tử này?

Dương Khai ngạc nhiên ngẫm lại cũng phải, việc buôn bán còn phải kiếm tiền, một Lăng Tiêu Các to như vậy nếu không có chút thủ đoạn này thì ba nghìn đệ tử sống như thế nào? Tuy rằng ở đây thực sự có hiềm nghi chênh lệch giá nhưng không ai có ép buộc ngươi mua hay bán cả.

- Vậy ngươi có còn cần chỗ tuyệt địa cố mộc thảo kia nữa đây?

Mộng chưởng quầy thấy Dương Khai nét mặt đâu khổ lại nổi tâm tình.

- Cần.

Dương Khai cắn chặt răng, sớm muộn gì cũng dùng đến nếu không muốn vào núi hái thuốc thì chỉ có thể mua ở đây.

Mộng chưởng quầy xoay người đi vào hậu đường, không bao lâu cầm tới mười gốc tuyệt địa cố mộc thảo, Dương Khai đếm kỹ lại một lần, Mộng chưởng lão lại ghi chép trên sổ.

- Hừ.

Chịu thiệt to rồi, Dương Khai có vẻ không vui, cầm thảo mộc quay người bước đi.

- Rảnh rỗi thì thường xuyên tới đây nhé.

Mộng chưởng quầy ở sau quầy nhiệt tình chào mời.

Hay tới cho ngươi mừng à, Dương Khai cuối cùng cũng biết danh hiệu Mộng lột da này đến từ đâu rồi.

Ba bước dồn hai bước, Dương Khai vô cùng lo lắng đi ra bên ngoài, đi tới cửa bèn gặp một bóng người lướt qua, thiếu chút nữa đã va phải hắn.

Phản ứng của hai người đều tương đối mau lẹ, Dương Khai vội dừng bước, đối phương cũng ngừng lại, một làn gió thơm thổi tới thấm tận vào ruột gan.

Ngẩng đầu nhìn lên, Dương Khai thấy một đôi mắt sang như sao đang nhìn mình chằm chằm, khuôn mặt không nhìn rõ vì người này dùng mạng che mặt.

Đó là một cô gái, tuy rằng không nhìn rõ hình dáng nhưng từ da thịt có thể nhìn thấy tuổi tác có lẽ không nhiều, phỏng chừng là sư tỷ của mình.

Dương Khai gật đầu với nàng biểu thị xin lỗi rồi sau đó tránh nửa người, ý chừng mời nàng tiến đến trước.

Nào ngờ đối phương hơi sửng sốt vành tai đỏ bừng, ánh mắt né tránh đứng dậy.

Bộ dạng này khiến Dương Khai chú tâm nghĩ thầm rằng vị sư tỷ này cũng khá xấu hổ, vội vàng tránh ánh mắt không làm đối phương dường đột.

Hạ Ngưng Thường bối rối vô cùng.

Nàng căn bản không ngờ chính mình lại gặp Dương Khai ở cửa Cống Hiến Đường, vừa thấy khuôn mặt người này Hạ Ngưng Thường liền nhớ lại mình lúc đó…

Lại nhớ tới bộ dạng của hắn…

Chỉ trong chốc lát nét mặt nàng lại đỏ, vành tai nóng bừng vội vã bước vào, đầu cũng không dám ngẩng lên.

Dương Khai cảm thấy có chút buồn cười, nữ tử nhát gan như vậy cũng không thấy nhiều, trong Lăng Tiêu Các cũng có nhiều nữ đệ tử, nhưng người tập võ đều rất thoải mái, không giống nàng như vậy, chỉ bị mình liếc mắt đã đỏ mặt, trách không được lại phải che mặt.

Sư tỷ này cũng có chút đáng yêu, chỉ có điều Dương Khai cảm thấy mùi hương trên người nàng rất quen thuộc, dường như đã ngửi thấy ở đâu.

Chương 25: Tác dụng tuyệt vời của lư hương

Hạ Ngưng Thường vào cổng Hiến Đường lén lút nhìn lại. phát hiện Dương £ Khai đã đi rồi nàng mới nhẹ nhàng thở ra. Cũng vì sự việc buổi sáng làm cho o nàng có tật giật mình.
Chính lúc trong lòng rối như tơ vò lại nghe Mộng chường quầy đứng sau quầy ' thờ dài ai oán.
- Sư phụ sao vậy?
Hạ Ngưng Thường hòi.
o
- Ta đáns tiếc cho tên tiểu tử vừa rồi.
Mộng chường quây thôn thức không ngừng.
- Đúng là một đứa trẻ tốt. chịu khồ lại chịu được vất vả. phẩm tính cũng không tệ. tính tình cũng không xấu.
Hạ Ngưng Thường nghe sư phụ mình ca ngợi Dương Khai như vậy lập tức thấy buồn bực. nghĩ thầm người còn không biết hắn buôi sáng đã làm gì với đồ đệ của người, không ngờ lại cời hét đồ ra làm ô ué đồ đệ của người, còn làm người ta giật mình.
Mộng chường quầy nói không ngừng, Hạ Ngưng Thường càng nghe càng buồn bực đưa tay vỗ mạnh trên quầy.
“Choang” - một tiếng đồ vật vỡ vang lên.
Mộng chường quầy quay mặt nhìn sang, sắc mặt vặn vẹo xé ruột xé gan gào khóc đứng lên:
- Địa cấp hạ phẩm huyết linh chi kia của ta trị giá đến hai mươi điềm cống hiến...
- Đây là huyết linh chi?/
Hạ Ngưng Thường nhìn lên mặt bàn đã trờ thành bột phấn nghĩ thầm có phải sư phụ đã mờ mắt không? Đây sao có thể là huyết linh chi chứ?
- Không phải không phải, vi sư nhìn lầm rồi.
Mộng chường quầy thổi nhẹ một hơi. bột phấn trên quầy liền bay ra ngoài như một cái cánh tay vô hình bóp mạnh rắc ra cửa bay là đà trong không khí.
- Đúng rồi. hôm nay con đến tìm ta làm gì?
Mộng chường quầy cứ vậy sắc mặt trầm xuống, hiếm khi nghiêm túc như thế.
- Con đột phá rồi.
Mộng chường quầy da mặt vừa động, cần thận kiềm tra cảnh giới của Hạ Ngưng Thường không khỏi liên tục gật đầu:
- Tốt tốt. ta quả nhiên không nhìn lầm. chi có người như con mới thích họp với công pháp này. tới đây. uống viên thuốc này có thể củng cố cảnh giới của con.
- Vâng.
Hạ Nsưns Thườns tiếp nhận, chần chừ một lát mới hạ giọng nói:
r *.
- Sư phụ. vêt thương của người sao rôi?Mộng chường quầy khê mim cười:
- Khôns cần lo lắns cho ta. đă nhiều năm như vây rồi. khôns có gì đáns nsai cả.
ỢQ
Ò , ,
Dươns Khai tâm trạns hưns phân lân mo nơ mòi trờ vê căn nhà 20 nhò. 
Ẹp
Hiện giờ tam diệu tàn hôn hoa và tuyệt địa cô mộc thảo đêu đã chuân bị thỏa
ƠQ đáng, số lượng lại không ít. có lẽ đủ dùng một thời gian rồi.

Vạn sự đều đă sẵn sàng chi thiếu gió đông. Dương Khai rất muốn biết cái lư hương kia liệu có thật sự giúp mình tu luyện hay không.
Nhà gồ ờ đây là vị trí hẻo lánh nhất Lãng Tiêu Các, cơ bản không có người nào hòi thăm cho nên Dương Khai không sợ bại lộ bí mặt của mình, đi vào nhà vô tư lự đem quyển sách ra, mờ đến trang ba. lại lấy ra một lư hương để bên cạnh giường.
Lại mang tới Tam diệp tàn hồn hoa và tuyệt địa cố mục thảo cho vào nhét vào rồi lắy chăn trùm lên.
Chi trong chốc lát. một mùi thơm lạ lùng tràn ngập trong phòng, Dương Khai hít sâu một ngụm cân thận cảm thụ, phát hiện mùi này khá đặc biệt, cũng không có gì đáng chú ý. hơn nừa chính mình sau khi hít vào thân thế cũng không có cảm giác gì.
Tuy nhiên, từ nhừng lồ trên lư hương không ngừng trào ra hương thơm kia tới tấp bay vào mũi Dương Khai, giống như từng con rắn nhò dài vô cùng quỷ dị đi lồ mũi Dương Khai tiến thẳng vào cơ thể hắn.
Trong thân thề như nhiều thêm một chút gì đó. trong máu thịt, kinh mạch, thậm chí ngay cả trong xương tủy cũng có từng đợt tê dại truyền khắp toàn thân.Dương Khai không dám chậm trễ, vội vàng cầm lư hương chạy ra chuần bị tu luyện.
Vừa bước một bước đi ra Dương Khai lập tức kinh khạc, dưới chân mình như buộc chì. vô cùng nặng nề. hơn nừa theo một bước này bước ra. thể lực của mình cũng nhanh chóng mất đi.
Lại bước ra một bước. Dương Khai cảm thấy cả người hư ảo. một thân mồ hôi lạnh toát ra, cả người căng thẳng, khí cảm trong kinh mạch phù phù trực nhảy, cả người xương cốt rung động ken két.
Bước thứ ba hai chân hắn mềm nhũn ngã qụy xuống, lư hương trên tay văng ra xa.
Hai tay chống đất. Dương Khai bất động như núi ồ ồ thờ dốc như tiếng gió rít. bộ ngực không ngừng phập phồng, một thân máu thịt co giặt, gân mạch, nội tạng, xương cốt từng đợt bành trướng, co rút lại. cảm giác tê dại ngày càng mãnh liệt. Dương Khai muốn gào lên nhưng lại kìm ché được.
Chính mình trong tình huống này rõ ràng là trạng thái quá độ mệt mòi. trước kia cũns đã từns trải qua vài lần cho nên Dương Khai coi như cũns đã quen.
03
Nhưng vừa rồi chính mình mới chi bước có ba bước làm sao có thể tiêu hao sạch * sẽ thể lực? Chẳng nhừng là thể lực tiêu hao mà tinh thần cũng mòi mệt không o chịu nồi. dường như trong mấy ngày mấy đên không ngủ, ủ rũ. ánh mắt mơ hồ. 
Có thể nói chính mình bây giờ là tinh khí thần tụt xuống đến mức thấp nhắt, đến sức lực đề độns một nsón tay cũns khôns có.

Trong chóp nhoáng này. dược hiệu của tam diệt tàn hồn hoa và tuyệt địa cố mục

Hai loại thảo dược đều có hơi độc. độc tính không mạnh, người bình thường cho dù có ăn vào vài cọng cũng không có quan hệ gì. nhưng người trước hao tồn tình thần, sau bị thương, kết họp tình hình của mình bây giờ Dương Khai có chút hiểu ra.
Chi sợ chính là bời vì mình hít vào mùi hương lạ lùng trong lư hương nên mới có chuyện này. Nhưng bất kể là tam diệp tàn hồn hoa hay là tuyệt địa cố mục thảo đều khó có khả năng có dược hiệu mãnh liệt như vậy. huyền cơ có thế là do lư hương. Nó có thể phóng đại dược hiệu của hai loại thảo dược này. 
Chính mình có được ngạo cốt kim thân, khả nãng khôi phục rắt mạnh, hôm đó tu luyện hồi lâu đều không thấy mệt nhọc, tự nhiên không thể đạt đến cực hạn. không đến cực hạn thì không thể bức bách ra tiềm lực của mình.
Có thể bây giờ đã khác, chính mình chi là đi lên ba bước cũng đã kiệt sức. như thế dề dàng dẫn đến trạng thái cực hạn. về sau còn sợ không thể tu luyện sao?
Dương Khai vẫn tin chắc tiềm lực của con người là vỏ cùng tận. mấu chốt là ờ chồ kích thích như thế nào. Loại tư chất này tuy rằng có thể làm một người luyện võ trường thành nhưng cũng không thể thiếu được nhân tố tự thân cố gắng. Cho nên nhừng năm gần đây mặc dù hắn biết tư chất mình không tốt nhưng vẫn siêng năng không buông bò tu luyện.
Nghĩ đến đây tinh thần Dương Khai lại phấn chấn.
Hai tay dần dần dùng sức đờ thân thề kiệt quệ. hai đùi run rầy kịch liệt. Gân xanh nôi lên từng chút từng chút nhấc mình dậy.
Tất cả thể lực trong cơ thể như bị tháo nước, ý thức cũng mơ hồ nhưng chấp niệm trong lòng lại hung mãnh phát ra, trong cuộc đời hắn chưa bao giờ có ỷ niệm mãnh liệt đến thế muốn thắng ỷ niệm trong đầu.
Đứng lên. té ngã từ đâu thì đứng lên từ đấy. Đây chính là đột phá cực hạn. chính là thắng lợi.
Thời gian chưa bao giờ trôi qua thong thả như thế, bằng thời gian một chén trà. Dương Khai mới ngồi thẳng lên. hai chân đã chạm được đất. hai tay hơi cong, người sốt run nhưng hướng ngồi thăng lại kiên định, chặni rãi.
Rốt cục. một thân rống giận, thân thể hắn vươn thẳng hơi lảo đảo. bước chân kiên định bất dịch ờ nguyên tại chỗ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau