VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2076 - Chương 2080

Chương 2078: Đạo Nguyên đan

Mạc Tiểu Thất đưa cho Đoàn Nguyên Sơn mấy chiếc nhẫn, chứa đầy Thanh Tâm Ngọc, nhiều đếm không hết!

Quả thật làm Đoàn Nguyên Sơn mừng rỡ không thôi.

- Cô nương, những thứ này đều mang ra từ hầm mỏ đó? Đoàn Nguyên Sơn chợt hỏi.

Mạc Tiểu Thất gật đầu:

- Ở trong hầm mỏ, ta đánh ngất mấy võ giả Khương gia cướp nhẫn không gian của bọn họ, đều ở đây!

- Cô nương đại đức, xin nhận Đoàn mỗ cúi đầu! Đoàn Nguyên Sơn nói rồi, lập tức đứng lên, cúi đầu thật sâu trước Mạc Tiểu Thất.

Mạc Tiểu Thất vội xua tay, ngượng ngùng nói:

- Đoàn thành chủ quá lời, kỳ thật ta không làm gì cả.

Đoàn Nguyên Sơn lắc đầu, trầm giọng nói:

- Mặc kệ thế nào, ân tình của cô nương, Phong Lâm Thành ghi nhớ, nếu có thể vượt qua được kiếp nạn này, cô nương chính là thượng khách của Phong Lâm Thành!

Thanh Tâm Ngọc có tác dụng ít nhiều đối với võ giả, cho nên giá trị không nhỏ, có nhiều Thanh Tâm Ngọc như vậy, bản thân nó đã là gia tài khổng lồ.

Nếu là võ giả bình thường, dù biết rõ Phong Lâm Thành nguy hiểm sớm tối, cũng không thể lấy ra cống hiến Thanh Tâm Ngọc, nhưng Mạc Tiểu Thất lấy ra, hơn nữa còn không chút nhíu mày.

Điều này làm cho Đoàn Nguyên Sơn vô cùng cảm kích.

- Số Thanh Tâm Ngọc này cứ coi như phủ thành chủ thu mua, đợi ngày sau chúng ta sẽ đổi thành nguyên tinh tương ứng, đền bù cho cô nương. Đoàn Nguyên Sơn lại nói.

- Thật không sao mà. Mạc Tiểu Thất quả thật không biết phải nói thế nào.

Thần sắc Dương Khai chợt lóe, lên tiếng:

- Đoàn thành chủ, ta cũng có một chút Thanh Tâm Ngọc, nếu không đủ thì nói với ta một tiếng!

Đoàn Nguyên Sơn nghe vậy, ánh mắt sáng lên, cười ha ha nói:

- Có được Dương huynh cùng cô nương hỗ trợ, Phong Lâm Thành lo gì khó giữ? Dương huynh đã khẳng khái như vậy, ở đây Đoàn mỗ cám ơn trước, nếu thật không đủ sẽ tự đến tìm Dương huynh. À, hiện tại Đoàn mỗ phải phân phát Thanh Tâm Ngọc, không biết Dương huynh có chịu theo Đoàn mỗ đi trước tường thành... cùng chống ngoại địch?

Dương Khai không đáp ngay, mà nhìn những người khác, rồi nói:

- Ta có thể đi, nhưng phải an trí bọn họ trước đã.

- Tự nhiên rồi! Vậy Đoàn mỗ đi trước một bước. Đoàn Nguyên Sơn nghe vậy mừng rỡ, lúc này được một vị cường giả Đạo Nguyên Cảnh hỗ trợ, sẽ có lợi rất lớn cho Phong Lâm Thành, hắn tự nhiên cảm tạ Dương Khai nhìn thấu đại thế, hiểu sâu đại nghĩa.

Nói rồi, hắn lóe lên rời lâu thuyến, bay thẳng tường thành.

Đợi cho Đoàn Nguyên Sơn đi rồi, Dương Khai mới quay sang Mạc Tiểu Thất:

- Tiểu Thất, động phủ của ta đã bị phủ thành chủ thu hồi, bọn họ cứ bố trí ở động phủ của ngươi.

- Không thành vấn đề. Mạc Tiểu Thất sảng khoái đồng ý.

Dương Khai gật đầu, theo Mạc Tiểu Thất chỉ dẫn, điều khiển lâu thuyền bay tới chỗ động phủ của nàng.

Không lâu sau, đoàn người đến nơi.

Dương Khai an bài, người Trương gia cùng tiểu nhị Linh Đan Phường, hai vị đan sư đều vào động phủ.

- Lão phu nhân, các người nghỉ ngơi ỏ đây, nếu như Phong Lâm Thành lại có biến hóa, ta sẽ đến tìm các người, đưa mọi người rời khỏi đây. Dương Khai nói rồi, nhìn sang Trương Nhược Tích:

- Nhược Tích, chú ý người Trương gia.

- Vâng! Tiên sinh phải cẩn thận!

Trương Nhược Tích lo lắng nhìn Dương Khai.

- Tiểu Thất, chỗ ngươi có mật thất? Dương Khai lại hỏi.

- Có, đi theo ta. Tuy rằng Mạc Tiểu Thất không biết Dương Khai muốn làm gì, nhưng vẫn nhanh dẫn đường. - Khang huynh ngươi cũng đến đây! Dương Khai gọi Khang Tư Nhiên.

Tuy rằng Khang Tư Nhiên khó hiểu, nhưng cũng không hỏi nhiều, đi ngay theo sau.

Mạc Tiểu Thất thuê động phủ trong Phong Lâm Thành là hạng cao nhất, bất kể là linh khí hay diện tích, động phủ cũ của Dương Khai đều không thể so sánh.

Bên trong động phủ có cung cấp 5-6 mật thất dùng bế quan.

Đợi vào trong một mật thất, Dương Khai nháy mắt ra hiệu cho Mạc Tiểu Thất, Mạc Tiểu Thất tự hiểu liền lui ra.

- Dương huynh, ngươi dẫn ta vào đây làm gì? Khang Tư Nhiên mơ hồ, không biết đang lúc nguy cơ này, Dương Khai dẫn hắn vào mật thất vì cái gì, hiện tại không phải là lúc cùng hợp sức với võ giả bên ngoài, chống đỡ ma khí hay sao?

- Khang huynh xem cái này. Dương Khai nói rồi, ném ra một cái bình ngọc.

Khang Tư Nhiên khó hiểu tiếp nhận, dốc bình đổ ra một viên đan dược.

Ngay lập tức, cả người Khang Tư Nhiên chấn động mạnh, mắt sáng rực nhìn vào linh đan trên tay, tràn ngập thần sắc không tin nổi. Mở to mắt quan sát kỹ càng, hồi lâu sau mới xác định được mà hét lên:

- Đạo Nguyên đan?

Là chưởng quỹ Linh Đan Phường, linh đan diệu dược trải qua tay lão nhiều không đếm hết, cho nên Khang Tư Nhiên có nghiên cứu rất sâu về đan dược. Tuy rằng lão chưa từng thấy qua Đạo Nguyên đan thật, nhưng dựa vào từng trải cùng kiến thức, làm sao không biết Đạo Nguyên đan có hình dạng gì, mùi hương thế nào.

Viên linh đan trên tay, giống y như những gì nghe về Đạo Nguyên đan.

Điểm khác biệt, là trên Đạo Nguyên đan này sinh ra một vân như kinh mạch cơ thể người, hoa văn như bức tranh thiên địa hình thành, tô điểm bên ngoài linh dan.

- Đạo Nguyên đan có đan văn? Giọng Khang Tư Nhiên rít cao lên, hai tay run run không khống chế.

- Đây là ta lấy được trong Nguyên Đỉnh Sơn, quả nhiên không ngoài dự đoán của Khang huynh, nơi đó đúng là động phủ của Công Tôn Mộc, cũng để lại Đạo Nguyên đan của hắn luyện chế. Nhưng đáng tiếc, năm tháng quá lâu... chỉ còn bảo tồn được một viên này, còn lại đều thành phế phẩm!

Dương Khai tiếc rẻ giải thích.

Đương nhiên là nói bậy bạ.

Viên Đạo Nguyên đan có đan văn này là hắn tự luyện chế ra trước khi đột phá Đạo Nguyên Cảnh, luyện chế thành công xong, hắn cũng không có thời gian kiểm tra thành quả, lập tức tập trung vào thăng cấp.

Sau khi thăng cấp xong, lúc chờ Lưu Viêm ở gần Nguyên Đỉnh Sơn, mới có thời gian kiểm tra.

Lúc đó một lần hắn ra 6 viên, trong đó 5 viên Đạo Nguyên đan bình thường, chỉ có một viên này sinh ra đan văn! Cũng may là thế, bằng không hắn khó mà giải thích được lai lịch Đạo Nguyên đan này.

Dù sao chỉ có linh đan sinh ra đan văn, mới có thể bảo tồn lâu dài, không mất dược tính.

Hiện tại hắn nói cho Khang Tư Nhiên rằng viên Đạo Nguyên đan này là ở Nguyên Đỉnh Sơn, năm đó Công Tôn Mộc tự tay luyện chế, coi như hợp tình hợp lý.

- Dương huynh, cái này... Tuy rằng Khang Tư Nhiên kích động tột cùng, nhưng không sinh ra một chút tham lam, mà nhìn sang Dương Khai, sau đó cắn răng:

- Thứ này quá quý giá, ngu huynh không thể nhận!

Dương Khai cười ha ha, nói:

- Khang huynh, ngươi nói lời này là xa lạ, nếu không có ngươi, ta đã không thể đi Nguyên Đỉnh Sơn, huống chi trước đó không phải chúng ta đã thương lượng trước, nếu có có Đạo Nguyên đan thì thuộc về ngươi, còn lại thuộc về ta. Nếu như vậy, ở trong Nguyên Đỉnh Sơn ta lấy được không chỉ một viên Đạo Nguyên đan, cũng lấy được những thứ cần thiết cho mình, thậm chí ta có thể thăng cấp Đạo Nguyên Cảnh, cũng nhờ có cơ duyên bên trong!

Lời này không phải Dương Khai nói bậy, nếu không phải dùng Vạn Bảo Dược Thang ở dưới Nguyên Đỉnh Sơn, nguyên lực của hắn không thể chuyển hóa nhanh như thế, chuyển hóa hoàn toàn nguyên lực, tự nhiên hắn không thể đột phá Đạo Nguyên Cảnh.

- Dù là nói vậy, nhưng mà ta không giúp được một chút nào, nếu lấy viên Đạo Nguyên đan này ra đấu giá, tối thiểu cũng phải mấy chục triệu nguyên tinh, thậm chí còn hơn. Vậy quý giá như vậy, Khang mỗ thật thẹn lấy nó! Khang Tư Nhiên lắc đầu không ngừng, thậm chí lật tay bỏ lại Đạo Nguyên đan vào bình ngọc, đưa lại cho Dương Khai.

Ngay cả trong mắt lão tràn đầy luyến tiếc, nhưng động tác không chút chần chờ, lời nói kiên quyết, hiển nhiên không phải giả vờ ra vẻ, mà là thật nghĩ thế.

Trong đại hội đấu giá lần trước, một trái Đạo Nguyên Quả chốt sàn đã bán ra 10 triệu nguyên tinh, dù rằng một trái Đạo Nguyên Cảnh có thể luyện chế một lò Đạo Nguyên đan, may mắn có thể ra mấy viên, nhưng so sánh lại thì cũng mạo hiểm lớn, lỡ như thất bại thì sẽ không có gì hết.

Nhưng mà Dương Khai lấy ra, còn là Đạo Nguyên đan thành phẩm, hơn nữa còn sinh ra đan văn, hiệu quả phi phàm!

Nói về giá trị, tuyệt đối gấp mấy lần Đạo Nguyên Quả!

Nói cách khác, bất kỳ võ giả nào ở Hư Vương tam tầng cảnh đỉnh phong, chỉ cần lấy được một viên Đạo Nguyên đan này, tối thiểu có 7 phần cơ hội thăng cấp Đạo Nguyên Cảnh!

- Khang huynh quả thật không lấy? Dương Khai mỉm cười nhìn Khang Tư Nhiên.

Khang Tư Nhiên kiên quyết lắc đầu, nhưng ánh mắt không ngừng liếc vào tay Dương Khai, cuối cùng hung ác, quay đầu đi, dứt khoát không thấy không phiền.

- Nếu vậy thì... Dương Khai chậm rì rì nói, sau đó mở bình ngọc đổ ra Đạo Nguyên đan, cầm trong tay ném lên ném xuống.

- Ngươi muốn làm gì? Khang Tư Nhiên lập tức cảnh giác nhìn Dương Khai.

- Coi như ăn kẹo vậy, linh đan thơm phác mũi, có lẽ mùi vị cũng không kém. Dương Khai nói rồi, thật ném linh đan lên, Đạo Nguyên đan bay lên, đánh một đường cong rơi xuống miệng hắn.

- Dừng tay! Khang Tư Nhiên cả kinh hoảng hốt, vung tay lên, hút lấy Đạo Nguyên đan trở về trước khi lọt vào miệng Dương Khai, lão giận dữ không thôi:

- Ghê tởm, thật là ghê tởm, Dương huynh ngươi đúng là lãng phí của trời mà, thiên địa không tha được!

- Dù sao ngươi cũng không lấy.

Dương Khai nhún vai, tỏ vẻ không quan tâm.

- Vậy ngươi cũng không thể... Khang Tư Nhiên nói rời, thở dài:

- Thôi, Dương huynh có thể chân thành như vậy, Khang mỗ còn nhăn nhó thì quá nhỏ nhen. Khang mỗ nhận Đạo Nguyên đan này, ân tình của Dương huynh, Khang mỗ ghi trong lòng, ngày sau nhất định báo đáp. Dương huynh, xin nhận Khang mỗ bái tạ!

Nói đến đây, lão chỉnh lại quần áo, thần sắc nghiêm nghị, khom người thật sâu trước Dương Khai.

Dương Khai cười hắc hắc, cũng không tránh né, gật đầu nói:

- Vậy mới đúng.

Bỗng nhiên hắn nghiêm mặt, nói:

- Khang huynh, ngươi cứ bế quan luyện hóa dược hiệu linh đan trong này, nếu ta ước đoán không sai, tối thiểu trong vòng 7-8 ngày, Phong Lâm Thành sẽ không có vấn đề. Mấy ngày này đủ cho ngươi thăng cấp, ta ở bên ngoài chờ tin tốt của Khang huynh!

- Không thành công, liền thành nhân! Khang mỗ nhất định không phụ kỳ vọng của Dương huynh! Khang Tư Nhiên trầm giọng nói.

Chương 2079: Chống đỡ.

Khang Tư Nhiên lãng phí thời gian ở Hư Vương tam tầng cảnh đã mấy trăm năm, nếu không có Đạo Nguyên đan hỗ trợ, đời này cũng không thể thăng cấp. Một viên Đạo Nguyên đan có đan văn của Dương Khai, đúng là đưa than trong tuyết.

Bởi vì Khang Tư Nhiên, Dương Khai lấy được lợi lớn ở Nguyên Đỉnh Sơn, lại thêm trong đại hội đấu giá ngày đó, Khang Tư Nhiên cho hắn mượn mấy triệu nguyên tinh, Dương Khai ghi nhớ ân tình này, cho nên hắn mới không do dự đưa Đạo Nguyên đan cho Khang Tư Nhiên.

Người kính ta một thước, ta kính người một trượng, trước giờ Dương Khai không phải hạng keo kiệt.

Tuy rằng Mạc Tiểu Thất cũng là Hư Vương tam tầng cảnh đỉnh phong, nếu có Đạo Nguyên đan hỗ trợ, có lẽ cũng sẽ đột phá trong thời gian ngắn, nhưng tình huống của nàng hoàn toàn khác Khang Tư Nhiên.

Mạc Tiểu Thất quá trẻ tuổi đã có tu vi như thế, hơn nữa xuất thân thần bí, lai lịch bất phàm, không nói bản thân nàng có cần Đạo Nguyên đan hay không, dù là cần, hẳn là cũng tự có được.

Dùng Đạo Nguyên đan đột phá, có thể sẽ không ảnh hưởng lớn tới võ giả, nhưng cũng có thể ảnh hưởng tiền đồ ngày sau.

Cho nên bất cứ võ giả nào, nếu không phải bị bất đắc dĩ, sẽ không dùng đan dược đột phá, bản thân Dương Khai đột phá Đạo Nguyên Cảnh cũng không dùng Đạo Nguyên đan là vì nguyên nhân này.

Chờ khi Dương Khai rời động phủ, bên cạnh chẳng những có Mạc Tiểu Thất, bà lão cùng mỹ phụ Trương gia cũng đi cùng.

Hai người cũng không muốn nấp trong động phủ chờ chết, dù sao chỗ này còn có con cháu Trương gia, nếu thành trì thật sự bị phá, Trương gia chắc chắn diệt vong, cho nên mặc kệ Dương Khai khuyên bảo thế nào, bà lão cùng mỹ phụ Trương gia vẫn muốn ra ngoài chống địch, cống hiến một phần lực lượng bảo vệ thành trì.

Dương Khai bất đắc dĩ, đành mặc kệ.

Cũng may tuy rằng thực lực hai người không quá cao, nhưng cũng là Hư Vương nhất tầng cảnh, không phải quá kém. Nếu chỉ giúp đội hộ vệ duy trì trận pháp phòng ngự, hẳn là không có vấn đề.

Độn quang bao phủ bốn người, nhanh chóng lóe lên trong Phong Lâm Thành, không lâu sau đến một chỗ tường thành.

Nhìn ra ngoài, ngoài thành một mảnh tối đen, vô tận ma khí cuộn trào, giống như vật sống, làm người ta không rét mà run, thỉnh thoảng còn vang lên tiếng gào khóc thảm thiết, âm thanh như vạch ra những ký ức đau đớn sâu trong lòng người, làm các võ giả phải vận công ngăn cản.

Trên tường thành, Đoàn Nguyên Sơn đang phụ trách phân phát Thanh Tâm Ngọc, bất kỳ võ giả nào đi tường thành bảo vệ thành trì đều nhận một khối Thanh Tâm Ngọc hộ thân, phòng ngừa bất trắc.

Nhìn thấy Dương Khai đến, Đoàn Nguyên Sơn mừng rỡ vội hô:

- Dương huynh mời bên này!

Dương Khai lóe lên, dẫn Mạc Tiểu Thất cùng hai nữ nhân Trương gia đến chỗ Đoàn Nguyên Sơn, nhìn tình huống bên ngoài, phát hiện ma khí dù hung hãn, nhưng trước mắt thì Phong Lâm Thành vẫn không có vấn đề. Trên mỗi một đoạn tường thành đều có không ít võ giả đóng giữ, có người duy trì trận pháp phòng ngự, có người thi triển võ kỹ công kích ma khí tuôn trào.

- Thành chủ đại nhân, có gì cần giúp cứ việc nói. Dương Khai chắp tay.

- Dương huynh đã nói vậy, Đoàn mỗ cũng không khách khí. Là thế này, hiện tại trong thành không nhiều cường giả Đạo Nguyên Cảnh, cộng thêm Dương huynh, cũng chỉ mới 10 người. Những người khác đã đóng giữ một đoạn tường thành, phụ trách bảo hộ. Theo trước mắt, có thể chống đỡ một chút, nhưng cũng không thể sơ sẩy. Dương huynh không có nhiệm vụ đặc biệt, có thể tự nhiên hành động, xem nơi nào cần chi viện thì đi tới đó, thế nào? Đoàn Nguyên Sơn ngưng trọng nói.

- Được! Dương Khai gật đầu.

Đoàn Nguyên Sơn vội lấy ra la bàn truyền tin, đưa cho Dương Khai:

- Dương huynh cầm cái này, nếu có người cần chi viện, nhất định sẽ báo tin, đến lúc đó xin Dương Khai chi viện khẩn cấp!

Dương Khai cầm lấy, không bỏ vào nhẫn không gian, trực tiếp nhét vào trong lòng.

Hắn quay sang Mạc Tiểu Thất cùng hai nữ nhân Trương gia, nói:

- Các người đến đây nghe theo lệnh Đoàn thành chủ, ta đi xem xung quanh.

Dứt lời, hắn hóa thành ánh sáng bay theo tường thành.

Trên tường thành, vô số võ giả Phong Lâm Thành đang dốc sức chiến đấu, đa số là Hư Vương Cảnh, tụ tập thành nhóm hoặc chiến đấu một mình, mỗi lần kiệt sức sẽ rút xuống tường thành, sẽ có người khác lên chống đỡ.

Dương Khai kiểm tra một hồi, phát hiện tình huống cũng khá tốt.

Trải qua hoảng loạn luống cuống ban đầu, võ giả Phong Lâm Thành đã ổn định, không nghĩ tới việc trốn thoát, mà mọi người hợp sức vững vàng, cùng chống ma khí.

Hào quang võ kỹ đánh vào ma khí phun trào, tuy rằng nhanh chóng bị dập tắt, nhưng bằng thần niệm nhạy bén của Dương Khai, tự nhiên có thể phát hiện ma khí bị tiêu hao một chút.
Mỗi người tiêu hao như muối bỏ biển, nhưng mà trăm người, ngàn người, chục ngàn người, trăm ngàn người... đều làm vậy, hiệu quả hoàn toàn khác.

Mỗi lần ma khí bên ngoài muốn phát động xung kích, sẽ có bí thuật hay võ kỹ uy lực lớn nghênh đón, đánh tan ma khí nhìn như không gì cản nổi.

Dương Khai cũng thuận tay thử một chút, phát hiện đây đúng là phương pháp kém nhất có thể giải trừ ma khí vây thành.

Có điều, ma khí chứa lực ăn món rất mạnh, cho nên võ giả không dám tế ra bí bảo, chỉ có dùng bí thuật hay võ kỹ để công kích.

Nhất thời, Phong Lâm Thành vững chắc như núi, làm cho võ giả trên tường thành mừng rỡ, sĩ khí tăng cao, đồng thời không khỏi coi thường ma khí, cho rằng chỉ có thể mà thôi.

Thời gian dần trôi qua.

Phong Lâm Thành đã bị ma khí bao vây 1 ngày, nhưng lại không xuất hiện thương vong nào.

Hiện tượng dị thường này làm cho Dương Khai hết sức cảnh giác, dù sao ở trong hầm mỏ, hắn tự mình cảm nhận chỗ khủng bố của ma khí thượng cổ. Dù là không trực tiếp giao đấu, nhưng chỉ riêng ý chí cuồng bạo trong ma khí đã không thể coi thường.

Trong la bàn truyền tin truyền ra ý niệm trao đổi của các cường giả Đạo Nguyên Cảnh, cho nên dù mọi người phân tán, vẫn có thể biết rõ tình huống của những người khác.

Đợi đến sáng ngày thứ 2, ma khí vẫn bao bọc Phong Lâm Thành như bị điều khiển, đồng loạt lui về mười mấy trượng, lộ ra khoảng trống trước tường thành.

Cảnh này làm các võ giả phát hiện, liền phát ra tiếng hoan hô rung trời.

Bọn họ cho rằng mình thành công đánh lui ma khí, không nhịn được liền ăn mừng.

Thậm chí ngay cả một ít Đạo Nguyên Cảnh cũng cho rằng như thế.

- Không được coi thường! Trong la bàn truyền tin vang lên tiếng căn dặn của Đoàn Nguyên Sơn, ngữ khí ngưng trọng.

Trên một tường thành, Dương Khai đứng trên không trung, híp mắt nhìn phía trước. Dù hắn đã là cường giả Đạo Nguyên Cảnh, thị lực kkém, nhưng lúc này là mờ sáng, xung quanh ma khí tuôn trào, hắn cũng không thể nhìn quá xa.

Bỗng nhiên, mặt đất chấn động, sấm rền cuồn cuộn truyền từ xa tới, tốc độ cực nhanh tiến về phía tường thành.

Động tĩnh này ban đầu còn nhỏ, gần như không phát hiện được, nhưng thời gian trôi qua, nó ngày càng rõ ràng.

Các võ giả đang hoan hô trên tường thành chợt khựng lại, nhìn nhau, trong lòng toát ra cảm giác không yên. Dương Khai hít sâu một hơi, khép mắt lại, khi mở ra, mắt trái đã hóa thành màu vàng, tròng mắt dọa người.

Diệt Thế Ma Nhãn, nhìn thấu hư ảo!

Trong mắt trái, ánh mắt nhìn xuyên hư không, nhìn sâu vảo trong ma khí...

Ngay lập tức, sắc mặt của hắn biến đổi, quát võ giả gần đó:

- Mau tăng cường uy lực trận pháp!

Đồng thời, thần thức của hắn tuôn ra, truyền thần niệm vào la bàn truyền tin, báo cho các Đạo Nguyên Cảnh khác:

- Đông đảo yêu thú cùng võ giả loài người bị ma hóa đang tiếp cận, các vị cẩn thận!

Ở trong mắt hắn, ma khí cuộn trào, những bóng người nhỏ đang nhanh chóng tiến về phía thành trì, trong đó không những có yêu thú, còn có bóng dáng con người.

Những yêu thú này hình dạng kỳ quái, không biết chạy từ đâu ra, toàn thân tràn ngập khí tà lệ.

Những con người bị ma khí ăn mòn, khí tức quỷ dị, lực khí huyết tràn đầy.

Nhưng mặc kệ yêu thú hay loài người, tu vi không đáng kể, nhưng số lượng cực kỳ khủng bố, bốn phương tám hướng đếm không hết, muốn bao phủ cả Phong Lâm Thành.

Các võ giả gần đó nghe Dương Khai quát lên, không chần chờ truyền lực lượng vào trận pháp phòng ngự tường thành.

Tiếng nổ ầm ầm vang lên, quầng sáng trận pháp sáng thêm vài phần.

Sở dĩ những võ giả này nghe lời như vậy, là vì trong một ngày trước Dương Khai bày ra lực lượng cường giả Đạo Nguyên Cảnh, bọn họ tự nhiên hoàn toàn tin tưởng.

Ngay sau đó, la bàn truyền tin cũng phát ra chỉ thị của Đoàn Nguyên Sơn.

Trong khoảnh khắc, trận pháp phòng ngự toàn Phong Lâm Thành được điều động tới mức lớn nhất, ánh sáng bùng lên chiếu rõ ràng khu vực gần tường thành.

Ầm ầm...

Ma khí vốn lùi lại mười mấy trượng lại sôi trào, như sóng gầm ập về phía tường thành.

Tiếng xèo xèo rất lớn vang lên.

Ma khí bị quầng sáng phòng ngự ngăn cản, không ngừng ăn mòn lực lượng quầng sáng, phát ra tiếng làm người ta tê răng.

Cảnh tượng này, các võ giả trên tường thành đã trải qua không biết bao nhiêu lần, tự nhiên liều mạng điều động lực lượng, truyền vào trận pháp.

Nhưng ngay sau đó, những cái bóng mượn ma khí tối đen che giấu, lao ra khỏi khí đen vô biên.

Những yêu thú bị ma hóa, tướng mạo dữ tợn, hai mắt tối đen, Nhân tộc bao phủ trong sương đen, như quỷ mị hiện ra trong tầm mắt võ giả Phong Lâm Thành.

Đùng đùng đùng... tiếng va chạm truyền ra.

Khi tới gần, những yêu thú bị ma hóa đều thi triển thần thông bản mạng, thú kỹ đủ màu sắc bùng lên, các ma nhân vẫn giữ được năng lực khi còn sống, có thể tế ra bí bảo mãnh liệt công kích quầng sáng phòng ngự.

Quầng sáng phòng ngự như trái bóng, không ngừng lõm vào, sau đó bắn trở ra, nhưng hào quang phòng ngự đang nhạt đi nhanh chóng.

Mọi người đều kinh hoảng!

Chương 2080: Bù đắp.

Tường thành chỗ Dương Khai, các võ giả chỉ thất thần một chút, nhưng cũng may Dương Khai nhắc nhở kịp thời, cho nên mọi người đều chuẩn bị trước, khựng lại một chút, càng cuồng bạo đánh ra bí thuật cùng võ kỹ, quét qua ma khí liền mất bóng.

Dương Khai cũng búng mười ngón tay, những sợi Kim Huyết Ti theo thần niệm khống chế, sai khiến như ngón tay, tung hoành ngang dọc, kéo theo những mảnh ánh sáng vàng trong ma khí tối đen.

Phần lớn trận pháp phòng ngự Phong Lâm Thành đều là một chiều, nói cách khí, khi kích hoạt trận pháp, công kích ngoài thành sẽ bị trận pháp cản trở, nhưng bên trong thành đánh ra thì có thể bỏ qua trận pháp phòng hộ, đánh thẳng ra ngoài.

Phần lớn trận pháp phòng hộ thành trì đều là như vậy, cũng có trận pháp hai chiều, nhưng không đến lúc bất đắc dĩ, tuyệt đối sẽ không vận dụng loại hình trận pháp này.

Một khi vận dụng, vậy đại biểu cho thành trì đã đến bước cuối cùng, khi kích hoạt trận pháp nỳ, võ giả trong thành cũng không thể đánh ra công kích, chỉ có ngồi chờ chết.

Vụt vụt vụt vụt - ánh sáng vàng bùng lên, đằng trước tường thành, những yêu thú cùng ma nhân hung hãn đánh tới lần lượt bị phanh thây, biến thành thịt nát cục máu văng tung tóe.

Thoáng cái, mười mấy trượng phía trước mặt Dương Khai xuất hiện một khoảng trống.

Những ma thú cùng ma nhân bị ma khí Đại Ma thượng cổ ăn mòn ma hóa, thực lực cũng không yếu đi, thân thể lại được tăng cường, chẳng những tâm tính hung bạo, còn có thể sử dụng các loại năng lực khi còn sống, nếu chiến đấu với võ giả ngang hàng, có thể nắm chắc thắng lợi.

Nhưng... Dương Khai lại là Đạo Nguyên Cảnh!

Các ma thú ma nhân trước khi bị ma hóa, trình độ không cao, tối đa cũng chỉ là Hư Vương Cảnh, cho nên bị Kim Huyết Ti tung bay càn quét, liền yếu ớt như đậu hủ.

Võ giả xung quanh thấy vậy, được cổ vũ mạnh mẽ, đều thi triển ra tuyệt kỹ, mãnh liệt đánh ra ngoài.

Nhất thời, tường thành được Dương Khai phụ trách phòng hộ vô cùng kiên cố, võ giả xung quanh tăng mạnh tin tưởng.

Dương Khai lại thần sắc ngưng trọng, bởi vì phóng mắt nhìn ra, số lượng ma thú ma nhân quá đông, nhìn không thấy cuối, đều ẩn nấp trong ma khí đen kịt, thừa dịp ma khí tuôn trào thừa cơ công kích.

Chỉ cần sơ sẩy, trận pháp phòng ngự tường thành sẽ bị tiêu hao không ít, màu sắc tối lại.

Mười ngón tung bay, Dương Khai bỗng hiểu ra.

Hắn chợt hiểu vì sao một ngày trước chỉ có ma khí vây thành, nhưng ngày thứ hai lại xuất hiện vô số ma nhân ma thú.

Hiển nhiên là ma khí thượng cổ lan tràn đang ma hóa các sinh linh xung quanh Phong Lâm Thành, cho nên ngày đầu tiên mới không thấy dấu vết của chúng.

Trước mắt chỉ sợ sinh linh gần Phong Lâm Thành đã không thể trốn thoát, không biết kiếp nạn này đã lan tràn xa cỡ nào.

Trong khi Dương Khai đang dốc sức cản trở ma vật, la bàn truyền tin rung lên, hắn liền biến sắc, vội lấy ra xem tin tức bên trong.

- Góc tây nam có biến, Dương huynh mau đến tiếp viện! Trong la bàn truyền tin phát ra chỉ thị của thành chủ Đoàn Nguyên Sơn!

Dương Khai thu hồi la bàn truyền tin, quay sang nhìn góc tây nam, nhưng khoảng cách quá xa, hắn không thấy được gì, chỉ có ma khí tràn ngập, mơ hồ có tiếng rống giận.

Trong khi quan sát, bên cạnh lóe lên bóng người, vừa hiện ra đã vội nói:

- Dương huynh cứ đi, đoạn tường thành này để tiểu lão nhi phụ trách!

Người vừa nói là Túy Tửu Ông, phó thành chủ Phong Lâm Thành!

Nói rồi, Túy Tửu Ông tháo xuống hồ lô lớn màu xanh, đưa lên miệng uống một hớp, sau đó bấm ấn quyết, sắc mặt đỏ lên.

Tiếp theo, hắn phồng má, phun mạnh tới trước.

Ngọn lửa vô biên phun ra từ miệng hắn, ngọn lửa cuồn cuộn nóng bỏng không thể tưởng, phàm là ma nhân ma thú bị ngọn lửa quét trúng đều hét thảm lùi lại, mặc kệ làm gì cũng không dập tắt được ngọn lửa, vùng vẫy một hồi, chỉ ba nhịp thở là thành thi thể cháy đen.

Mùi khét lẹt buồn nôn lan tỏa.

Còn chưa xong, Túy Tửu Ông xoay đầu, miệng phun ngọn lửa cũng di chuyển, trực tiếp hình thành bức tường lửa dài 30 trượng trước tường thành.

Ánh lửa tận trời, chiếu rọi vùng trời cao, muốn đốt bầu trời thành màu đỏ.

Ma vật vội vàng lui lại, không dám đến gần. Túy Tửu Ông ngậm miệng lại, người lảo đảo, có vẻ một chiêu mạnh mẽ vừa rồi cũng không phải dễ vận dụng đối với hắn.

Dương Khai thấy thế, gật đầu với Túy Tửu Ông, người chợt lóe liền biến mất.

Hắn vốn ở phía đông thành trì, lần này đi góc tây nam có hơi xa, nhưng Dương Khai thi triển bí thuật, có thể đến trong thời gian ngắn nhất.

Lóe lên mấy cái, Dương Khai mặc kệ tiêu hao nguyên lực, đã đến được góc tây nam.

Nhìn ra, ánh mắt Dương Khai co rụt!

Lúc này, trận pháp phòng ngự tường thành đã bị phá một lỗ lớn, ma khí cuồn cuộn như mèo ngửi được mùi cá chui qua lỗ thủng, có không ít ma vật ẩn nấp trong ma khí, vừa vào tường thành liền công kích võ giả gần đó.

Dưới đất đã có mấy chục thi thể, ma khí như rắn chui vào miệng mũi những thi thể này!

Ở trước lỗ thủng, một lão giả tóc trắng xóa đang vung một cây Ngọc Như Ý, những tia sáng bắn ra, hủy diệt những ma vật muốn lén qua cửa.

Trên người lão giả này tỏa ra khí tức cường giả Đạo Nguyên Cảnh! Nguyên lực trào ra, áo bào phần phật!

Ở trên tường thành, vô số võ giả đang ngăn cản ma khí cùng ma vật xâm lấn, hiện trường rối loạn!

Dương Khai vừa đến nơi, không nói một lời liền tế ra bí bảo trường kiếm cấp Đạo Nguyên hạ phẩm, điều động Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí, trường kiếm vung lên kiếm hoa, đâm ra!

Vụt vụt vụt vụt...

Kiếm quang đủ màu từ trên cao đánh xuống, bao phủ một mảnh rộng lớn.

Ở trong phạm vi này, tất cả ma vật xâm nhập đều bị chém trúng, hoặc bị chém làm hai, hoặc bị trọng thương, điên cuồng gào thét.

Còn có kiếm khí quét về phía những thi thể còn nguyên dưới đất.

Bùm bùm bùm...

Kiếm khí tan đi, những thi thể nguyên lành nổ tung, toàn bộ đều hóa thành bụi phấn!

Vô số võ giả nhìn thấy cảnh này đều ngây ra, sau đó trợn mắt nhìn lên Dương Khai! Dù sao trong những thi thể ngã xuống có người thân, bạn bè với họ, đều là đồng bọn cùng chiến đấu.

Không chống nổi bị ma vật giết chết thì cũng thôi, chết rồi cũng không được toàn thây, đáng hận nhất là bị người phe ta phá hủy thi thể, làm sao bọn họ chịu được?

- Không muốn có ma vật sinh ra, vậy hủy diệt tất cả thi thể! Ma khí này không đơn giản là ăn mòn người sống, ngay cả người vừa chết cũng sẽ không bỏ qua! Dương Khai thấy bọn họ hiểu lầm, vội quát một tiếng.

Nghe vậy, mới có người trở nên bình thường, nhưng vẫn có người còn hoài nghi.

Dù sao người chết không thể sống lại, dù cho ma khí thượng cổ huyền diệu vô cùng, nhưng làm sao khiến người chết sống lại nữa?

Nhưng hoài nghi này cũng không kéo dài, bởi vì một thi thể vốn đã chết nằm dưới đất lại chầm chậm bò dậy, toàn thân tràn ra ma khí, mở mắt ra không thấy tròng trắng, chỉ có một màu đen kịt.

- Đại nhân nói không sai, mau phá hủy thi thể còn lại! Có người vội hét lên.

Những người khác làm sao dám chần chờ, vội vàng hủy diệt những thi thể ở gần.

Ma nhân vừa đứng lên còn chưa kịp nhìn rõ thế giới, đã bị Dương Khai một kiếm chém đầu, ngã trở xuống.

Dương Khai quay người, lại một kiếm, hào quang bùng lên, kiếm khí tung hoành.

Vụt vụt...

Kiếm quang quét qua, lại có quá nửa ma vật bị bầm thây!

- Còn lại giao cho các ngươi! Dương Khai nói một tiếng, thản bay lên tới chỗ lão giả tóc trắng xóa.

Nguy cơ tường thành Tây Nam, xét đến cùng vẫn là chỗ trận pháp phòng ngự bị phá vỡ, chỉ cần chưa bịt lỗ thủng kia, sẽ không ngừng có ma khí ma vật xâm nhập.

Ở gần đó, đã có trận pháp sư đang ra sức tu sửa, nhưng xem ra vẫn còn cần chút thời gian.

Lỗ thủng này chỉ dựa vào một mình lão giả thì không thể phòng ngự, thỉnh thoảng có cá lọt lưới đi qua chảy vào thành trì, làm cho võ giả bên dưới rối loạn.

Hơn nữa nhìn lão giả, có vẻ không đủ sức nữa, không ngừng điều động uy năng bí bảo Ngọc Như Ý trên tay, làm hắn gánh áp lực rất lớn, sắc mặt tái nhợt.

- Lão tiên sinh, ta tới giúp ngươi! Dương Khai lóe lên đến cạnh lão giả, nói rồi vung lên trường kiếm, mũi kiếm bắn ra vô số kiếm quang bắn vào lỗ thủng.

Thoáng cái, ma khí cùng ma vật vây quanh lỗ thủng thương vong thảm thiết, buộc phải rút lui.

Lão giả thấy thế, sắc mặt mừng rỡ, vội nói:

- Tần mỗ cảm tạ tiểu huynh đệ!

Lão quả thật đã gần kiệt sức, một mình đứng ra ngăn cản, tiêu hao rất lớn, nếu như Dương Khai tới trễ một chút, chỉ sợ lão sẽ kiệt sức mà chết.

Nói rồi, lão lùi lại nửa bước, cho Dương Khai đi lên chống đỡ.

Dương Khai thấy thế, cũng không khách khí, thấy ma khí ma vật lại ngóc đầu trở lại, sắc mặt phát lạnh, vung tay chỉ tới trước.

Lực lượng không gian trào ra, lỗ đen xuất hiện ở chỗ lỗ thủng, lập tức bịt kín nó.

Bí thuật không gian, Trục Xuất!

Tất cả ma khí cùng ma vật chạy qua lỗ thủng lọt vào lỗ đen, nháy mắt bị nuốt sạch, không lọt được một chút.

Tuy rằng lỗ đen này chỉ duy trì không quá 10 nhịp thở đã vỡ tan, nhưng bí thuật quỷ dị vẫn làm cho ma vật còn lại hoảng sợ, nhất thời không có ma vật nào dám tiến lên nữa.

Chương 2081: Một người giữ cửa

Lão giả bên cạnh thấy thế, không khỏi ngây người, ánh mắt khiếp sợ nhìn bóng lưng Dương Khai.

Dù là trong 2 ngày cùng chống đỡ ma khí, lão cũng biết Dương Khai là cường giả Đạo Nguyên Cảnh mới thăng cấp ở Phong Lâm Thành, nhưng làm sao cũng không ngờ Dương Khai lại mạnh mẽ đến thế.

Trong bí thuật vừa thi triển, rõ ràng có dao động lực lượng không gian, vậy cũng nói là đối phương có thể sử dụng lực lượng không gian?

Võ giả Đạo Nguyên Cảnh như vậy, làm sao là hạng tầm thường.

Lão giả vốn không coi Dương Khai ra gì, cho rằng hắn chỉ là cường giả trẻ tuổi mới lên mà thôi, nhưng Dương Khai thi triển ra bí thuật này, lão giả phải đánh giá lại Dương Khai.

Lúc này, bên dưới vang lên tiếng hô:

- Hai vị đại nhân, sửa chữa trận pháp... gặp chút vấn đề.

Nghe vậy, lão giả nhướng mày, vội quay lại quát khẽ:

- Vấn đề gì?

- Là thế này, Tần tiền bối... Trận pháp sư vừa nói, thần sắc khó xử trầm giọng:

- Chúng ta muốn sửa lỗ thủng này, nhất định phải không có lực lượng quá mạnh quấy nhiễu!

- Vậy là sao? Lão giả họ Tần nhướng mày, tuy rằng lão đã là Đạo Nguyên Cảnh, nhưng lại không hiểu sâu về trận pháp, tự nhiên không rõ ràng.

- Nói cách khác, đó là... nếu hai vị đại nhân luôn ở chỗ trận pháp hư hại mà chiến đấu với những ma vật đó, chúng ta vĩnh viễn không thể sửa chữa được pháp trận! Trận pháp sư dè dặt giải thích.

- Vô năng! Lão giả họ Tần nghe vậy, giận dữ:

- Nếu theo như ngươi nói, vậy chẳng phải không thể sửa được tận pháp?

Trận pháp sư thấy lão giả họ Tần nổi giận, không khỏi rụt cổ, yếu ớt nói:

- Không phải vậy, chỉ cần hai vị đại nhân có thể dời chiến trường, không cản trở sửa chữa là được.

- Làm sao di chuyển? Lão giả họ Tần trầm giọng hỏi.

Trận pháp sư nghe thế, ngượng ngùng nói:

- Có thể cần hai vị đại nhân ra ngoài trận pháp...

Hắn chưa nói hết câu, lão giả họ Tần đã giận dữ quát:

- Cái rắm! Nếu như vậy, chúng ta làm sao còn mạng nữa?

Sở dĩ Phong Lâm Thành vẫn bình yên, đầu tiên là ngày đầu ma khí vây thành, cường độ công kích không lớn. Thứ hai là dựa vào tầng tầng trận pháp chồng chất.

Nếu thật bảo lão đi ra ngoài trận pháp chiến đấu với những ma khí ma vật kia, sợ là không bao lâu sau sẽ bị ma khí ăn mòn, trở thành ma nhân, đánh mất tâm trí.

- Tần tiền bối bớt giận, là chúng ta học nghệ không tinh. Trận pháp sư này cũng biết đề nghị của mình quả thật khiến người ta khó chịu, nhưng cũng như tiêu chuẩn chỉnh thể võ giả Phong Lâm Thành không cao, năng lực trận pháp sư cũng không quá nổi trội.

Muốn sửa chữa chỗ hư hại, quả thật không thể bị lực lượng mạnh mẽ quấy nhiễu.

Dương Khai cùng lão giả họ Tần ở đó không ngừng đánh ma khí ma vật, bọn họ không có cách nào tiếp tục công tác tu sửa.

- Tần lão tiên sinh, để ta đi! Đúng lúc này, Dương Khai lên tiếng.

- Ngươi? Lão giả họ Tần nghe vậy, quay sang nhìn Dương Khai.

Dương Khai cười nói:

- Nếu phải di chyển chiến trường mới vá lại trận pháp, vậy thì không còn cách nào khác.

Lão giả họ Tần không khỏi lo lắng, rầu rỉ nói:

- Tiểu huynh đệ có nắm chắc? Ngươi nên biết, nếu rời khỏi phạm vi trận pháp phòng hộ, vậy đồng nghĩa với việc một mình xâm nhập trận địa địch. Ma khí này không dễ chống đỡ, lỡ như...

- Có nắm chắc hay không, phải thử xem mới biết. Dương Khai cười nhạt. - Nếu mặc kệ, chờ chúng ta kiệt sức, vậy cũng là lúc phá thành.

Nghe Dương Khai nói thế, lão giả họ Tần cũng biết ngoài cách này thì thật không còn cách nào tốt hơn, cắn răng trầm giọng nói:

- Nếu vậy, Tần mỗ đi cùng tiểu huynh đệ. Hừ! Có câu rất hay, không vào hang cọp, làm sao bắt được cọp con? Lão phu cũng muốn xem thử, ma khí này làm sao ăn mòn thần trí của lão phu!

Dương Khai buồn cười, nói:

- Nếu như Tần lão tiên sinh cũng đi, vậy lỡ có cá lọt lưới, người bên dưới làm sao xử lý?
- Vậy... Lão giả họ Tần ngẩn ra.

Dương Khai nghiêm mặt, nói:

- Để ta đi trước, Tần lão tiên sinh áp trận phía sau.

Lão giả họ Tần biết Dương Khai nói phải, thở dài:

- Tiểu huynh đệ phải cẩn thận hết sức, nếu thật yếu sức... phải mau lui vào trong thành.

Dương Khai gật đầu.

- Nếu chuyện này thành công, Tần mỗ chắc chắn bẩm báo thành chủ đại nhân, ghi nhớ một công cho ngươi! Lão giả họ Tần trầm giọng nói.

Dương Khai không nói, người lóe lên ra ngoài lỗ thủng.

Lão giả họ Tần cũng lên thay, đồng thời trầm giọng quát:

- Tốc độ nhanh nhất tu sửa trận pháp, nếu không thể hoàn thành trong vòng 15 phút, lão phu ném đám trận pháp sư các ngươi ra ngoài!

Mấy trận pháp sư bên dưới nghe vậy, mặt mày khổ sở, nhưng không dám phản bác, vội liều mạng tu sửa trận pháp.

Ngoài thành, Dương Khai vừa lao ra, liền cảm giác mình tiến vào một thế giới khác, nơi này không có ánh sáng, chỉ có bóng tối vô biên, trong khí tức đen thui chảy quanh người chứa dựng lực ăn mòn khủng bố, đồng thời còn có những thứ khác.

Dương Khai vừa lao ra, nháy mắt những ma khí ma vật xung quanh như chó thấy xương, ồ ạt lao về phía hắn.

Nhất thời, không gian phía trước lão giả họ Tần trống cả mảng lớn, không có ma khí ma vật xông qua lỗ thủng chảy vào thành trì.

Thấy vậy, lão giả họ Tần vừa mừng rỡ cũng lo lắng.

Mừng là như vậy các trận pháp sư có thể yên tâm tu sửa pháp trận, có thể hoàn thành với tốc độ nhanh nhất.

Lo lắng là Dương Khai có thể chống đỡ được tới lúc đó hay không, một khi Dương Khai có mệnh hệ nào, chẳng những nhiệm vụ lần này thất bại hoàn toàn, ma vật cũng sẽ tự nhiên có thêm một cường giả Đạo Nguyên Cảnh.

Đến lúc đó... Phong Lâm Thành xong rồi!

Trong khi lão giả họ Tần lo lắng chờ đợi, mấy đạo ánh sáng từ xa bắn tới.

Không lâu sau, ánh sáng tới trước lão giả họ Tần, hiện ra mấy người.

- Ngọc nhi, con tới đây làm gì? Lão giả họ Tần vừa thấy một cô gái yếu ớt trong đó, sắc mặt đại biến, trầm giọng quát:

- Chỗ này nguy hiểm, mau mau trở về.
Cô gái yếu đuối này chính là Tần Ngọc mà Dương Khai từng gặp một lần, trong Phong Lâm Thành, cường giả Đạo Nguyên Cảnh họ Tần cũng chỉ có lão tổ Tần gia, Tần Triêu Dương.

Tần Ngọc nghe vậy, vẫn không động dậy, nói:

- Chúng con nghe nói tình hình bên lão tổ nguy ngập, cho nên vội vàng tới tiếp viện...

Tần Ngọc vừa nói, vừa quay đầu nhìn xung quanh, phát hiện chỗ này một mảnh bình yên, ngoài chỗ pháp trận tường thành xuất hiện một lỗ thủng, lại không có một bóng ma vật.

Ma khí cùng ma vật bên ngoài lúc này như không thấy lỗ thủng, không có ý thừa cơ xâm nhập, mà đang quay cuồng ở bên ngoài, hội tụ vào một chỗ.

- Chỗ đó... Tần Ngọc mờ mịt. - Sao lại thế này?

Nghe vậy, Tần Triêu Dương bùi ngùi thở dài, nói:

- Có vị tiểu huynh đệ xông ra dẫn dụ ma khí ma vật, nếu không phải vậy, chỗ này làm sao bình yên như thế?

- Có người xông ra? Mấy người Tần gia nghe vậy, cả kinh biến sắc.

Dù sao ma khí khủng bố, dù mọi người không tự mình cảm thụ, nhưng chỉ nhìn thôi đã rợn gáy, lúc này còn ai dám ra ngoài thành chịu chết?

Có gan xông ra, chỉ sợ đã không để ý sống chết của bản thân nữa.

Nghĩ vậy, mấy người đều nghiêm nghị kính nể, âm thầm bội phục.

- Ngọc nhi, nếu con tới đây, vậy thôi, trước tiên giúp lão phu xem tình huống bên kia thế nào! Tần Triêu Dương chợt nghĩ tới, liền gọi Tần Ngọc.

- Rõ! Tần Ngọc gật đầu, sau đó nhắm mắt, chờ khi mở ra, hai mắt hóa thành màu bạc, trong mắt như có dòng sáng bạc chảy qua, lực lượng thần kỳ phun ra xuyên thấu hư không.

Bản thân Tần Ngọc vốn có bệnh nặng, thân thể quanh năm không tốt, mà thi triển bí thuật này có gánh nặng rất lớn đối với nàng. Cho nên sau một lát, người nàng run rẩy, trán toát mồ hôi, sắc mắt vốn trắng lại càng thêm tái nhợt.

- Thế nào? Tần Triêu Dương đặt tay lên vai Tần Ngọc, vừa truyền nguyên lực cho nàng, vừa hỏi nhỏ.

- Hả... Ánh mắt Tần Ngọc nhìn vào hư không, chợt kêu lên, phát hiện được gì.

Nàng nhanh chóng toát ra mừng rỡ, kinh ngạc nói:

- Là hắn?

Nói xong, người Tần Ngọc chấn động, mạnh mẽ khép mắt, thở hổn hển.

Tần Triêu Dương thấy vậy biến sắc, ngón tay vung lên, điểm liên tiếp mấy yếu huyệt trên người Tần Ngọc, đồng thời lấy ra linh đan nhét vào miệng nàng.

Lão không vội hỏi gì, mà chờ cho Tần Ngọc khoanh chân ngồi xuống, điều tức một thoáng.

Một lát sau, Tần Ngọc mở mắt, hưng phấn nhìn Tần Triêu Dương:

- Lão tổ, người kia có phải họ Dương?

- Con nhận ra người này? Tần Triêu Dương khẽ động, kết hợp lời Tần Ngọc nói, có suy đoán.

- Quả nhiên là hắn! Tần Ngọc mỉm cười, nói nhỏ:

- Lão tổ, ngài còn nhớ, lần trước Ngọc nhi trở về từ bên ngoài, liền sai người trong tộc tìm hiểu tin tức một người?

- Chuyện này ta cũng có nghe qua. Tần Triêu Dương gật đầu, ngạc nhiên nói:

- Chẳng lẽ, người con muốn tìm chính là hắn?

- Không sai! Tần Ngọc gật đầu:

- Lão tổ, người này không tầm thường, nếu có thể, vậy cực lực lôi kéo, cho Tần gia sử dụng!

- Hắn không tầm thường, lão phu đã nhìn ra... Khóe miệng Tần Triêu Dương co giật, cười khổ không thôi, nếu không phải người thường, ai dám một mình ra ngoài thành? - Nhưng mà con, làm sao biết được?

Tần Ngọc nói:

- Bởi vì khi người này thăng cấp Đạo Nguyên Cảnh, Ngọc nhi ở từ xa nhìn thấy! Lão tổ ngài có biết, khi người này thăng cấp, dị tượng vô cùng khủng bố, tuyệt đối không phải tràng cảnh võ giả bình thường thăng cấp Đạo Nguyên Cảnh mà xuất hiện. Hơn nữa... ngay mấu chốt khi hắn thăng cấp, thậm chí còn thừa sức trọng thương Quỷ Thủ Thân Đồ!

- Cái gì? Tần Triêu Dương nghe vậy kinh hô. - Chuyện này là thật?

Chương 2082: Đánh lén.

Quỷ Thủ Thân Đồ, nhân vật như thế Tần Triêu Dương làm sao không biết? Đều là cường giả Đạo Nguyên Cảnh hàng năm trà trộn tại Phong Lâm Thành, lão cũng từng có mấy lần giao tế với Thân Đồ, bởi vì lập trường hai bên bất đồng ngược lại cũng đấu nhau hai lần.

Thân Đồ người này, tuy rằng làm ra những việc bị người khinh thường, nhưng đối với thực lực của hắn, Tần Triêu Dương không cách nào phủ nhận, cảm thấy đây là đại địch số 1. Hai lần đấu nhau trước đây lão chỉ hơi chiếm chút thượng phong mà thôi, căn bản không có biện pháp làm gì được Thân Đồ, cuối cùng chỉ đành để mặc cho hắn ung dung chạy trốn.

Nhưng nghe ý trong lời nói của Tần Ngọc, trong lúc Dương Khai đang ở thời điểm quan trọng tấn thăng Đạo Nguyên Cảnh, lại có thể đánh Thân Đồ bị thương nặng!

Nói cách khác, khi đó Dương Khai còn chưa phải là Đạo Nguyên Cảnh, chỉ là Hư Vương tam tầng cảnh đỉnh phong mà thôi.

Tần Triêu Dương hoàn toàn không dám tưởng tượng, dưới tình huống đó một người rốt cục có năng lực cường đại tới mức nào, mới có thể đánh bị thương Thân Đồ.

Điều này chẳng phải có nghĩa, Dương Khai lúc đó, chính mình cũng không thể chống lại?

Giờ này hắn đã tấn thăng đến Đạo Nguyên Cảnh, cảnh giới tu vi vượt qua một tầng thứ lớn, thực lực so với trước chỉ sợ đã cao hơn không chỉ một tầng!

Nghĩ đến đây, đột nhiên Tần Triêu Dương cảm giác hít thở đều có chút ngưng trọng, cũng ý thức được trước mặc dù mình đã tận khả năng đánh giá cao năng lực của Dương Khai, nhưng vẫn còn đánh giá thấp đối phương!

- Vậy Thân Đồ người kia thì sao?

Tần Triêu Dương vội vàng hỏi tới.

Thân Đồ cùng Tần gia ít nhiều cũng có chút thù hận, nếu thừa dịp hắn bị thương nặng dưỡng thương này tìm được tung tích của hắn, nói không chừng có thể nhổ cỏ tận gốc, diệt trừ hậu hoạn.

Tần Ngọc cười khổ một tiếng:

- Đang định nói chuyện này cho lão tổ biết, Thân Đồ đã chết!

- Chết? Tần Triêu Dương mi mắt co giật:

- Không phải ngươi mới vừa nói hắn chỉ là bị thương nặng sao? Làm sao lại chết rồi?

- Lúc đó vị Dương... đại nhân kia đang tấn thăng, có cường giả Đạo Nguyên Cảnh khác bảo vệ từ một nơi bí mật gần đó, lúc Thân Đồ bị thương nặng rút lui, bị người kia một chiêu đánh chết! Đáng tiếc... ta không thấy rõ người bảo vệ đó rốt cuộc là ai, lại có trình độ cao như thế!

- A? Tần Triêu Dương nói, trên mặt vô cùng hưng phấn:

- Ý của ngươi là nói, phía sau Dương tiểu huynh đệ còn có một cường giả ẩn núp?

Tần Ngọc gật gật đầu, phấn chấn nói:

- Lão tổ! Người này là võ giả tán tu, nếu như có thể lôi kéo vào Tần gia ta, Tần gia nhất định thực lực tăng mạnh! Huống chi, sau lưng của hắn còn có cao nhân khác, giao hảo với hắn, Tần gia ta tất nhiên có chỗ tốt!

Tần Triêu Dương trong mắt thần sắc nhoáng lên một cái, mở miệng nói:

- Ta hiểu được ý của ngươi, bất quá chuyện này còn phải đợi giải trừ nguy cơ trước mắt rồi nói sau!

- Ngọc nhi biết, bất quá lão tổ trước hãy lưu tâm, vạn lần không thể đắc tội với người này! Tần Ngọc trịnh trọng dặn dò, trong đôi mắt đẹp lóe sáng khác thường, trầm giọng nói:

- Có lẽ, Tần gia ta phục hưng sẽ phải nhờ tới trên thân người này!

Nghe Tần Ngọc nói như vậy, Tần Triêu Dương chấn động mạnh, ngưng thần nói:

- Ngọc nhi! Có phải ngươi còn nhìn thấu điều gì hay không?

Tần Ngọc lắc lắc đầu:

- Tạo Hóa Thiên Đồng của Ngọc nhi chỉ có thể nhìn ra người này thêm thân có nhiều số phận may mắn và cơ duyên, tương lai của hắn tuyệt đối không ở trong Phong Lâm Thành!

Tần Triêu Dương đổi sắc mặt, trầm giọng nói:

- Có ngươi nói lời này, lão phu sẽ để ý!

Sau khi nói xong, hai người cùng nhìn ra ngoài, nhưng phía ngoài một mảng đen tối, đều không thấy được gì, chỉ mơ hồ nhìn thấy ma khí cuồn cuộn kia nhào lộn không ngừng, dường như hội tụ về một hướng. Trong ma khí đen như mực kia, không ngừng truyền ra tiếng các loại ma vật gào thét, khiến người ta rợn cả tóc gáy.

- -------------------
- Ở đâu ra nhiều thứ quỷ vật như vậy? Ngoài thành, Dương Khai chau mày, lúc ở trong thành hắn còn không có nhận ra, nhưng vừa rời tòa thành đi vào thế giới đen tối vô biên này, hắn liền phát hiện ma vật giấu ở trong ma khí lại có vô biên vô tận, nhiều đếm không xuể.

Mà mình thì giống như một điểm sáng trong bóng đen kia, hấp dẫn vô số ma vật ào tới vây công.

Dưới áp chế của pháp tắc không gian, không gian xung quanh hắn vô cùng ngưng đọng sền sệt, phàm là ma vật xâm nhập 20 trượng bên cạnh hắn, bất kể tu vi cao thấp, tất cả đều thân hình bị kiềm hãm hành động bất tiện.

Dưới ánh sáng vàng lóe lên đầy trời, tất cả ma vật đều bị Kim Huyết Ti cắt thành mảnh vỡ.

Dù là Dương Khai biểu hiện vô địch dũng mãnh phi thường, đám ma vật kia cũng vẫn không sợ chết ào ào liên tục đánh thẳng tới, không lâu sau vị trí dưới chân hắn không ngờ biến thành một núi thây.

Nguyên lực hộ thể tuy rằng có thể chống đỡ ma khí ăn mòn thân thể, nhưng xem theo từ tiếng vang "xèo xèo" kia, lực ăn mòn của ma khí cũng cực mạnh, thân ở trong hoàn cảnh này thời gian dài, Dương Khai cũng tiêu hao rất lớn.

- Đi ra!

Giết một hơi, Dương Khai nhướng mày, trong tiếng quát khẽ, mẫu thể yêu trùng và Thanh Viêm Kinh Lôi Sài song song hiện ra, một trái một phải hộ vệ bên cạnh hắn.

Hai đại huyết thú vừa xuất hiện, liền nhận được chỉ thị của Dương Khai.

Yêu trùng mẫu thể, hai thanh Tử Thanh Song Kiếm kẹp trên hai cái càng tạo nên quầng sáng hai màu, tràn ra ý cảnh băng hàn, chỉ một thoáng, trong phạm vi chu vi trăm trượng, trời giá rét đất đóng băng, trong bầu trời bông tuyết rơi nhẹ nhàng, bông tuyết kia lướt qua thân thể những con ma vật, lập tức trong từng tiếng hét thảm cắt bọn chúng làm hai nửa.

Thanh Viêm Kinh Lôi Sài há cái miệng to phun ra nuốt vào, từng quả cầu lửa và tử lôi phụt ra, thực lực mặc dù không sánh bằng mẫu thể yêu trùng, nhưng cũng có thể một mình đảm đương một phía.

"Xuy xuy xuy xuy..." Huyết quang khí trên thân hai đại huyết thú gần như ngưng đọng thành thật chất, tản ra tia sáng vàng đỏ hơi yếu, bài xích ma khí không có gì không xâm nhập kia.

Trong lúc nhất thời, cục diện ngược lại cũng khó khăn lắm mới an ổn lại.

Chỗ này cũng không có người ngoài, Dương Khai cũng dứt khoát buông tay ra chân, lực lượng không gian quanh quẩn thân mình, luân phiên phóng ra các loại bí thuật không gian, liên thủ phối hợp với hai đại huyết thú nhưng lại đánh cho vô số ma vật kia căn bản không thể tiến vào gần phạm vi ba trượng!

Lần này cũng nhờ trình độ chỉnh thể thực lực của võ giả ở phụ cận Phong Lâm Thành không cao, cho nên ma vật bị ma khí ma hóa mặc dù chiếm được tăng lên trình độ nhất định, cũng không mạnh hơn bao nhiêu.

Nếu không Dương Khai sao có thể biểu hiện lấn lướt ở chỗ này?

Kịch chiến hơn nửa ngày, Dương Khai giết đến hưng phấn, đã hồn nhiên không để ý bản thân tiêu hao, từng đạo Nguyệt Nhận bay vụt hướng bốn phía, mỗi một đạo Nguyệt Nhận đều có thể đánh thông một cái lối đi thẳng hàng.

Đúng lúc này, mẫu thể yêu trùng dường như cảm giác được điều gì, song kiếm trên cái càng vung một cái, một lực lượng pháp tắc băng hàn chợt bắn vọt qua một hướng.

Ở hướng đó, một người đang lén lút lặng lẽ tới gần bỗng nhiên bại lộ. Người này thoạt nhìn dường như có chút bất đồng với ma vật khác, toàn thân phát ra khí tức tà ác lại vô cùng cường đại, toàn thân bao phủ trong một đoàn ma khí dày đặc; cũng không biết hắn vận dụng bí thuật gì, trước đó lại có thể lừa gạt được cảm giác của Dương Khai.

Nếu không nhờ mẫu thể yêu trùng có điều phát giác, chỉ sợ chờ hắn tới gần sát bên người Dương Khai mới có thể phát giác.

- Người Khương gia? Dương Khai phản ứng cũng rất nhanh, trong nháy mắt mẫu thể yêu trùng động thủ, liền đưa mắt nhìn lại hướng bên kia, tập trung ánh mắt nhìn, phát hiện người này rõ ràng là một vị trưởng lão của Khương gia, trước đây ở bên trên hầm mỏ đã từng đánh nhau qua lại.

Chỉ là Dương Khai cũng không biết rốt cuộc hắn tên là gì.

Vị trưởng lão Khương gia này trước là tu vi Hư Vương tam tầng cảnh, thời khắc này nghiễm nhiên trở nên càng cường đại hơn, trong cơ thể truyền ra dao động năng lượng bất ngờ đã có cấp bậc Đạo Nguyên Cảnh, chỉ có điều cực kỳ cổ quái là, hắn vẫn như cũ chỉ là cảnh giới Hư Vương tam tầng cảnh!

Dương Khai vừa động trong lòng, lập tức sáng tỏ đây hẳn là công lao của ma khí.

Sau khi bị ma khí ăn mòn, mặc dù sẽ đánh mất thần trí, nhưng lại có thể tăng cường thực lực bản thân.

Vị trưởng lão Khương gia này sau khi bị chuyển hóa thành ma nhân, thực lực tự nhiên tăng nhiều, chỉ là ma khí cũng không phải vạn năng, không thể thật chuyển hóa hắn thành võ giả cấp bậc Đạo Nguyên Cảnh, chỉ là tích tụ tăng lên lượng nguyên lực trong cơ thể hắn, nhưng về chất không có xảy ra biến đổi.

- Muốn chết! Đối với Khương gia những đầu têu gây họa dẫn tới nguy cơ cho Phong Lâm Thành này, có thể nói là Dương Khai căm thù đến tận xương tủy. Nếu không vì bọn họ khai thác lung tung hầm mỏ kia, hắn cũng không bị dính líu vào phiền toái lần này.

Hiện tại nói không chừng hắn có thể đang ở trong động phủ an tâm tu luyện.

Nhận ra sát khí của Dương Khai, mẫu thể yêu trùng lập tức không chút do dự vung song kiếm một cái, hai quầng sáng màu sắc bất đồng bỗng nhiên giao nhau, cắt qua thân thể vị trưởng lão Khương gia này.

Truyền ra tiếng động máu thịt bị xé nát.

Vị trưởng lão Khương gia này ngay cả được ma khí tăng lên một chút thực lực, nhưng sao có thể là đối thủ của mẫu thể yêu trùng?

Quầng sáng vừa lóe lên, thân thể vị trưởng lão Khương gia trực tiếp tách ra làm bốn nửa, vỡ nát.

Trước khi chết, hắn cũng không có sợ hãi chút nào, ngược lại trong miệng gào thét không ngừng, giống như nổi điên lên.

"Vù..." Đúng lúc này, lại thêm một bóng người bỗng nhiên vọt tới bên cạnh Dương Khai, cầm trong tay một thanh trường kiếm, trường kiếm kia đã hoàn toàn hóa thành đen, tràn ngập khí tức đen như mực, thân kiếm run lên, liền đâm tới hướng cái ót Dương Khai.

Bên kia Thanh Viêm Kinh Lôi Sài thấy vậy, há mồm phun ra một quả cầu lửa lớn bằng cái chậu, đón thẳng hướng người này.

Người này nhưng lại không tránh không né, lập tức bị quả cầu lửa đánh trúng, trên người ma khí đen như mực kia lập tức tan rã, đồng thời truyền ra mùi cháy khét.

Nhưng sau khi trúng một kích này, trường kiếm của hắn cũng thuận thế đâm vào trong đầu Dương Khai.

- Ha ha ha ha! Người này sau một kích thành công, không nhịn được cười ha hả, tiếng cười điên cuồng, lộ ra tà tính khó có thể tưởng tượng.

- Sở Hà huynh, huynh cười rất vui vẻ nha!

Một thanh âm bình thản truyền đến từ sau lưng hắn.

Ma nhân đột nhiên cả kinh thất sắc, vội vàng quay đầu nhìn lại, lại phát hiện Dương Khai đúng ra bị một kích phải chết của mình, không biết khi nào lại tới phía sau mình, đang chăm chú nhìn mình với vẻ mặt châm chọc.

Mà đầu của thân thể bị đâm thủng trước đó, thì đang từ từ mờ tan đi, rõ ràng chỉ là một hư ảnh mà thôi.

Thấy hắn trông lại, Dương Khai không khỏi phì cười một tiếng nói:

- Sở Hà huynh cười cái gì cười vui vẻ như vậy, nói ra để ta cùng vui vẻ với, như thế nào?

Lúc trước bị trưởng lão Khương gia kia ẩn giấu thân hình, suýt nữa bị đánh lén, làm sao Dương Khai không cảnh giác? Tự nhiên chỉ trong nháy mắt liền phát hiện dấu vết Khương Sở Hà ra tay, với năng lực của hắn, tránh ra đánh lén như vậy quả thực quá dễ dàng.

Thời khắc này Khương Sở Hà, tản ra khí tức lực lượng còn mạnh hơn một phần so với vị trưởng lão Khương gia kia, dường như chỉ là không thể đột phá gông cùm xiềng xích của Đạo Nguyên Cảnh, không thể điều động lực lượng pháp tắc, còn những thứ khác hết thảy đều là cường giả Đạo Nguyên Cảnh mới có thể có.

Bị Dương Khai trêu chọc như thế, cũng không biết có phải Khương Sở Hà nghe không hiểu hay không, bỗng nhiên trong miệng hắn gầm nhẹ một tiếng, thần sắc cũng chợt trở nên thô bạo hơn, từ trong cơ thể trào ra ma khí cuồn cuộn, vốn hai tròng mắt màu đỏ nhạt đen tối bỗng nhiên trở nên càng thêm đen như mực, dường như có thể hút hồn phách người ta vào trong đó...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau