VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2061 - Chương 2065

Chương 2063: Truy lùng

Một hồi lâu sau mới có người tức giận quát lên:

- Tên Dương Khai này quả nhiên là không coi ai ra gì mà, dám tới Khương gia ta giương oai.

Người nói chuyện không ngờ lại chính là Khương Sở Hà, đại diện cho nhân tài trẻ tuổi của Khương gia.

Ngày đó khi gặp được Dương Khai ở Thăng Long Đàn, tầng thứ nhất Ngũ Sắc Bảo Tháp, bọn hắn vẫn còn là võ giả tiến vào trong đó rèn luyện mà thôi. Nhưng không ngờ hôm nay gặp mặt, đối phương đã có thay đổi to lớn, ngay cả các vị trưởng lão và gia chủ cũng không dám coi thường một vị luyện đan đại sư.

Địa vị của đối phương cao chót vót, vừa rồi trao đổi hắn hoàn toàn không có chỗ chen miệng vào, điều này khiến hắn vô cùng khó chịu trong lòng!

Hơn nữa đối phương tới Khương gia, từ đầu đến cuối đều không thèm liếc nhìn hắn một cái, rõ ràng là coi thường hắn!

- Không sai, hắn lại còn dám uy hiếp chúng ta, đúng là đáng giận mà. Vị trưởng lão lúc trước đã lên tiếng cũng tỏ ra nham hiểm nói.

Khương Lâm hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nói:

- Đây không phải chỗ nói chuyện, tất cả đi theo ta.

Dứt lời, lão liền đứng lên.

Những người khác cũng dồn dập đi theo.

Một lát sau, tại một gian mật thất của Khương gia, mọi người đều tụ tập đông đủ, ánh mắt Khương Lâm đảo qua mọi người, lúc này mới lên tiếng hỏi:

- Chư vị trưởng lão, người Dương đan sư muốn tìm kia, có ở đây không?

Một người trong đó nghe vậy, thở dài nói:

- Tu vi Thánh Vương lưỡng tầng cảnh đỉnh phong, những người ở chỗ kia cũng có tu vi tầm đó. Gia chủ, ngươi cũng biết khoảng thời gian trước, những người chúng ta tìm chủ yếu đều là loại tu vi này, rất có khả năng đã dẫn theo vị bằng hữu của Dương đan sư vào.

Một vị trưởng lão khác cũng đứng lên, ôm quyền nói:

- Tiểu cô nương kia... thật ra ta cũng có chút ấn tượng.

- Hử? Khương Lâm nghe vậy liền nhìn trưởng lão kia nói:

- Nói như vậy, nàng ta thật sự bị đưa vào đây?

- Đúng vậy. Trưởng lão kia khẽ gật gật đầu:

- Ngày trước có hai tên đệ tử trong tộc vào thành gặp được tiểu cô nương kia đang lẻ loi một mình, cứ đứng nguyên một chỗ đến hơn một tháng, cho nên liền nhận định nàng không có ai thân thích. Hơi chút tìm hiểu một phen, thấy đúng là nàng cũng không có thân phận cùng chỗ dựa vững chắc gì ở Phong Lâm Thành, nên liền dẫn vào Khương gia. Lão phu đã đưa nàng và những người khác vào trong hầm mỏ rồi.

Ngừng một chút, trưởng lão kia lại tỏ ra đau đầu nói:

- Lão phu cũng không ngờ, tiểu cô nương kia lại quen biết với Dương đan sư, hiện tại xem ra, người nàng chờ ở trong thành chắc chắn là Dương đan sư rồi. Nếu sớm biết như vậy, sao ta có thể đưa nàng tới khu hầm mỏ chứ.

- Nếu người này đúng là ở trong nhà chúng ta, vậy giờ phải làm sao cho đúng? Có người tỏ ra rất bất mãn lên tiếng.

- Đem người giao ra là không thể nào, khoáng vật trong hầm mỏ vô cùng quý hiếm, là chỗ dựa để Khương gia quật khởi, tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài được. Nếu nàng ta được đưa ra, thì chuyện về hầm mỏ sẽ không thể che giấu được nữa, ngộ nhỡ phía phủ thành chủ biết được thì Khương gia ta nguy rồi!

- Nếu đã không thể trả về, vậy cũng chỉ còn cách... Người còn lại ngữ khí lạnh lẽo nói.

Mọi người đồng loạt đưa ánh mắt nhìn về phía Khương Lâm!

Khương Lâm cũng đang tỏ ra vô cùng nhức đầu, dù sao Dương Khai đã nói rằng, nếu Khương gia có thể dẫn Trương Nhược Tích bình yên vô sự về, hắn sẽ luyện đan cho Khương gia một tháng!

Chuyện tốt như vậy nếu để lỡ mất dịp tốt, Khương Lâm sẽ vô cùng đau lòng.

- Gia chủ, không thể chần chờ nữa, tên Dương Khai kia cũng đã nói, trên người tiểu cô nương kia được hắn hạ đạt cấm chế, chỉ cần khoảng cách không quá xa sẽ cảm ứng được. Nếu lỡ bị Dương Khai cảm ứng được vị trí tiểu cô nương kia, bí mật hầm mỏ sẽ không thể che giấu được nữa. Vo sánh với hầm mỏ, một vị đan sư cấp Hư Vương thượng phẩm luyện đan một tháng coi là cái gì chứ, huống chi, sự việc lần này còn liên lụy đến ích lợi của phủ thành chủ, nếu phủ thành chủ biết được, Khương gia ta sao còn có thể sống yên ổn ở Phong Lâm Thành nữa chứ!

- Không sai, gia chủ, không thể do dự nữa.

Đối mặt với mọi người khuyên bảo, Khương Lâm chỉ đành bùi ngùi thở dài, hiển nhiên cũng đã có quyết định. Lão liền ngẩng đầu nhìn về một trưởng lão trong đó nói:

- Ngũ trưởng lão, chuyện này giao cho ngươi xử lý, cần phải làm sạch sẽ!

Ngũ trưởng lão nghe vậy liền ôm quyền nói:

- Ta làm việc, ngươi cứ yên tâm!

- Tất cả giải tán đi. Khương Lâm phất phất tay:

- Khoảng thời gian tới mọi người đều không nên đến khu vực hầm mỏ, nói bên đó cũng nên cẩn thận làm việc, tránh bị Dương Khai lần ra manh mối gì!

- Vâng! Mọi người đồng thanh lĩnh hội.

Sau khi rời khỏi Khương gia, vẻ mặt Dương Khai âm trầm như nước.

Mạc Tiểu Thất nói:

- Muội cảm thấy đám người Khương gia có vấn đề, Nhược Tích muội muội thật sự có khả năng đang bị nhóm người kia bắt giữ.

- Không sai đâu. Dương Khai nhớ lại cuộc nói chuyện trước đó, một trưởng lão Khương gia đột nhiên biến sắc, trong lòng hắn đã có suy đoán, nói:

- Chỉ có điều, quả thật nàng ta không có ở bên trong Khương gia, rốt cuộc nàng đang ở đâu chứ, người của Khương gia giấu nàng để làm gì? Dương Khai thật sự không hiểu.

Ngay khi hắn đang trầm tư, bỗng nhiên Mạc Tiểu Thất vỗ tay một cái, tựa như vừa nhớ ra gì đó, mở miệng nói:

- Đúng rồi Dương đại ca, trên người ngươi có đồ vật gì của Nhược Tích muội muội đã dùng qua không?

- Đồ vật của nàng đã dùng qua sao? Dương Khai nhướng mày nói:

- Để làm gì?

- Nếu có đồ vật của nàng đã dùng qua, có lẽ muội sẽ có biện pháp tìm ra tung tích của nàng.

- Thật sao? Dương Khai vui mừng hỏi lại.

- Không sai, nhưng phải là đồ vật có chứa khí tức của nàng mới được, tốt nhất là đồ vật thường sử dụng, ví dụ như quần áo, tóc gì đó. Mạc Tiểu Thất nghiêng đầu nói.

- Những thứ đó thì ta không có, nhưng...

- Nhưng sao?

- Có một chỗ nhất định là có. Dương Khai nhếch mép, vẫy tay một cái nói:

- Đi theo ta!

Dứt lời, nguyên lực của hắn liền tỏa ra, bao trùm Mạc Tiểu Thất lại, rồi nhanh như chớp bay về một hướng.

Thấy được luồng lực lượng Dương Khai vừa điều động ra, Mạc Tiểu Thất kinh ngạc nhìn Dương Khai nói:

- Dương đại ca, đã tấn cấp lên Đạo Nguyên Cảnh rồi sao?

Trước đây nàng không chú ý đến biến hóa của Dương Khai, hơn nữa Dương Khai còn cố ý ẩn giấu khí tức, cho nên Mạc Tiểu Thất cũng không phát hiện ra Dương Khai đã tấn cấp.

Dương Khai gật gật đầu nói:

- Quãng thời gian ra ngoài huynh đã gặp được chút cơ duyên, may mắn đột phá.

- Dương đại ca thật lợi hại! Mạc Tiểu Thất chân thành bội phục nói.

Dương Khai lắc lắc đầu nói:

- Đạo Nguyên Cảnh cũng chưa là gì, rất nhanh muội cũng có thể đột phá.

Nghe vậy, Mạc Tiểu Thất cười hì hì, dường như thực sự rất có lòng tin vậy.

Không lâu sau, Dương Khai đã dẫn Mạc Tiểu Thất tới một trang viên bên ngoài Phong Lâm Thành khoảng 300 dặm.

Nơi này không ngờ chính là phủ đệ của Trương gia.

Trong tay Dương Khai quả thật không có đồ vật gì của Trương Nhược Tích đã dùng qua, nhưng Trương gia nhất định là có. Nói Mạc Tiểu Thất chờ ngoài trang viên, một mình Dương Khai liền đột nhập vào trong Trương phủ.

Hắn không làm kinh động đến lão bà cùng mỹ phụ của Trương gia kia, dù sao chuyện liên quan đến an nguy của Trương Nhược Tích, Dương Khai cũng không muốn khiến cho bọn họ lo lắng.

Thần niệm hắn quét qua, thấy Trương gia rất yên tĩnh, tuy bên trong trang viên bố trí không ít cấm chế và trận pháp, nhưng thủ đoạn của một cái tiểu gia tộc sao có thể ngăn cản được Dương Khai chứ? Sau khi tấn cấp lên Đạo Nguyên Cảnh, thần thức của hắn so với dĩ vãng đã mạnh mẽ lên không ít.

Rất dễ dàng, hắn đã tránh khỏi rất nhiều cấm chế, đi vào trong khuê phòng của Trương Nhược Tích.

Quan sát một vòng, thấy trong khuê phòng không dính một hạt bụi, chỉnh tề như mới, hiển nhiên là thường xuyên có người đến quét dọn.

Mà ở trên đầu giường, có một bọc quần áo được đặt ở trên đó.

Đó chính là trang phục của Trương Nhược Tích đã mặc trước kia.

Dương Khai cũng không nhìn kỹ, tiện tay vơ lấy rồi nhét vào nhẫn không gian, sau đó nhanh chóng rời khỏi phủ đệ của Trương gia.

Một lát sau hắn đã trở ra, đưa bọc trang phục giao cho Mạc Tiểu Thất nói:

- Ngươi xem thử thứ này đã được chưa!

Mạc Tiểu Thất cầm bọc trang phục, đưa tay mở ra.

Ngay sau đó, gương mặt xinh đẹp của Mạc Tiểu Thất không khỏi đỏ lên, trừng mắt oán trách nhìn Dương Khai một cái.

Dương Khai cũng trợn mắt há hốc, ánh mắt nhìn y phục kia lập tức thu lại, ngượng ngùng nói:

- Ta chỉ thuận tay cầm lấy mà thôi.

Đến bây giờ hắn mới phát hiện ra, đây chính là một bộ đồ lót màu hồng, trông rất xinh đẹp. Nhìn lại những trang phục trên tay Mạc Tiểu Thất, không ngờ toàn là đồ lót!

Trong lúc nhất thời, Dương Khai cũng không khỏi đỏ bừng hết mặt, vô cùng lúng túng.

Mạc Tiểu Thất thẹn thùng dậm chân, rồi thu y phục lại, sau đó xoay người, đưa lưng về phía Dương Khai, vỗ vào túi bên hông một cái.

Ngay sau đó, một tiếng kêu "chít chít" liền truyền ra, Phi Thiên Độn Địa Bức trước đó hắn đã gặp qua bất ngờ hiện ra.

Con Phi Thiên Độn Địa Bức bay quanh Mạc Tiểu Thất một vòng, sau đó liền yên ổn đậu lên vai nàng.

Mạc Tiểu Thất trở nên nghiêm nghị, tay kết ấn quyết, miệng lẩm nhẩm, cũng không biết nàng đang niệm cái gì.

Một lát sau, nàng cắn đầu ngón tay một cái, vẽ lên đồ lót của Trương Nhược Tích một cái linh trận trông rất kỳ lạ, rồi lại điểm ngón tay nhuốm máu lên trán Phi Thiên Độn Địa Bức.

Một tiếng "chít chít" liền vang lên!

Linh trận trên đồ lót kia chợt hóa thành một tia sáng, bắn nhanh vào trán Phi Thiên Độn Địa Bức, trong chớp mắt đã biến mất không thấy.

Ngay sau đó, Phi Thiên Độn Địa Bức khẽ hếch cái mũi lên ngửi ngửi rồi tung cánh bay lên không trung, nhanh chóng chuyển hướng lao đi.

- Đi theo! Mạc Tiểu Thất khẽ quát lên, tiện tay thu bộ đồ lót lại, vội vàng đi theo phía sau Tiểu Bức.

Dương Khai thấy vậy, đâu dám do dự, cũng vội vàng đuổi theo.

Tại một nơi cách Phong Lâm Thành 2000 dặm, có một tòa núi hoang.

Núi hoang này nhìn qua rất hoang vắng, không có một ngọn cỏ, hơn nữa thiên địa linh khí cũng vô cùng loãng.

Nơi này căn bản không có võ giả ở, chỉ có một cái thôn nhỏ, bên trong thôn nhỏ chỉ toàn là thường dân không thể tu luyện mà thôi.

Tuy nhiên bởi vì dãy núi này rất hoang vắng, nên cũng không có dã thú và yêu thú thường lui tới, càng không dám tới gần Phong Lâm Thành. Cho nên mặc dù chỉ là một vài người bình thường, nhưng vẫn có thể an cư lạc nghiệp ở đây.

Mà ở trong một cái sơn động bên trong tòa núi hoang, có hai tên võ giả Hư Vương nhất tầng cảnh đang kép mắt dưỡng thần.

Bất chợt, một người nam tử mặc áo bào trắng trong đó như có phát hiện ra gì đó, vội vàng mở mắt, lật tay một cái, một cái la bàn truyền tin liền xuất hiện trong lòng bàn tay. Hắn đưa thần niệm vào trong đó đọc tin tức truyền tới, lập tức khẽ "hả" một tiếng.

- Phía Gia tộc lại có chỉ thị gì sao? Người còn lại cũng mở mắt, lên tiếng hỏi.

Nam nhân áo bào trắng tỏ vẻ kỳ lạ nói:

- Ngũ trưởng lão truyền tin đến đây, sai chúng ta xử lý toàn bộ những tiểu nha đầu đã đưa đến cánh đây một tháng trước.

- Tiểu nha đầu sao? Người còn lại nhướng mày, nghi vấn nói:

- Gia tộc sao lại truyền tới loại chỉ thị này chứ, những tiểu nha đầu kia có gì bất thường sao?

- Không rõ lắm, ngũ trưởng lão cũng không nói rõ. Nam nhân áo bào trắng lắc lắc đầu.

- Đã là lệnh của ngũ trưởng lão, vậy thì ngươi mau mau đi xử lý đi, ta ở trong này cảnh giới. Người còn lại thúc giục.

Chương 2064: Hầm mỏ

Hai người bàn bạc qua một hồi, rồi nam nhân áo bào trắng kia lập tức lắc mình vào trong sơn động, đứng trên một cái trận pháp. Ngay sau đó, hắn lấy ra mấy khối nguyên tinh đặt vào chỗ lõm tại bốn góc của trận pháp, tay bấm pháp quyết, trận pháp lập tức vận chuyển.

Những tiếng vù vù vang lên, lực lượng không gian truyền ra dao động chập chờn, rất nhanh, nam nhân áo bào trắng liền biến mất.

Võ giả Khương gia còn lại thấy vậy liền thu hồi ánh mắt, lần nữa nhắm mắt dưỡng thần.

Khoảng một nén nhang sau, tại một sườn núi cách sơn động ba dặm, một con dơi nhỏ bỗng nhiên hạ xuống, theo sát tại sau lưng nó, Mạc Tiểu Thất và Dương Khai cũng hiện ra.

Lỗ mũi con dơi nhỏ hướng về phía trước ngửi ngửi, ngay sau đó nó liền kêu lên "chít chít".

Mạc Tiểu Thất nhíu mày, quay đầu lo lắng nhìn Dương Khai nói:

- Dương đại ca, Tiểu Bức nói khí tức của Nhược Tích muội muội biến mất trong cái sơn động kia.

Dương Khai nghe vậy liền biến sắc, vội vàng phóng thần niệm về phía đó tìm kiếm.

Trong chốc lát, hắn khẽ "hả" một tiếng, nói:

- Trận pháp không gian?

- Bên trong đó có trận pháp không gian sao? Mạc Tiểu Thất nghe vậy, kinh ngạc nhìn Dương Khai hỏi.

Dương Khai gật gật đầu nói:

- Phải, hơn nữa dường như vừa mới bị người sử dụng qua, xung quanh vẫn còn lưu lại một chút dao động lực lượng không gian, trong sơn động có một võ giả Hư Vương nhất tầng cảnh đang canh chừng... Xem ra, chúng ta không tìm nhầm chỗ.

- Chúng ta xông vào chứ? Mạc Tiểu Thất hỏi ý kiến hắn.

- Tất nhiên! Dương Khai gật gật đầu, bỗng nhiên hắn chợt biến sắc, khẽ quát:

- Không xong, Nhược Tích đang gặp nguy hiểm!

Hắn bỗng nhiên liên tưởng tới, mình mới tìm hiểu tin tức từ Khương gia đi ra, bên này liền có người sử dụng trận pháp không gian. Điều này cho thấy vô cùng có khả năng có liên quan đến Khương gia, có lẽ là cao tầng Khương gia đã truyền tin tức cho bên này, phải đem Trương Nhược Tích giết người diệt khẩu cũng nên.

Nghĩ vậy, Dương Khai lập tức khẩn trương hẳn lên, cũng bất chấp ẩn tàng thân hình cái gì nữa, lắc mình một cái liền bắn thẳng về phía sơn động.

Trong sơn động, võ giả Khương gia đang canh chừng kia cũng vô cùng nhạy bén. Trong nháy mắt khi Dương Khai vừa có động tác hắn đã phát hiện, mở mắt ra. Nhưng hắn chỉ thấy được một luồng sáng đang bắn tới, sắc mặt không khỏi đại biến.

Hắn lập tức điều động thánh nguyên trong cơ thể, hoắc mắt đứng lên, sắc mặt bất thiện nhìn chằm chằm phía trước.

Nhưng khi bị khí tức của Dương Khai phủ xuống, tên võ giả Khương gia liền tái mặt, la lên thất thanh:

- Đạo Nguyên Cảnh!

Hắn chẳng qua chỉ là một võ giả Hư Vương nhất tầng cảnh, vừa mới ngưng luyện ra vực trường, sao có thể địch nổi cường giả Đạo Nguyên Cảnh chứ?

Tiếng thét của hắn vừa dứt, Dương Khai đã tới trước mặt, khẽ nện một chưởng lên ngực hắn. Tên này chỉ cảm thấy nơi ngực của mình truyền đến một cỗ cự lực, cả người không khống chế được bay ngược ra sau, máu tươi phun đầy không trung, đến khi ngã xuống đất thì đã bất tỉnh nhân sự!

Dương Khai cũng không hạ sát thủ, dù sao hiện tại hắn cũng không biết quan hệ giữa Trương Nhược Tích và Khương gia, nếu tùy tiện giết người hắn cũng không đành lòng.

Tuy nhiên dính một chưởng này của hắn, tên kia ít nhất phải bất tỉnh mấy ngày, đủ để hắn tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện.

Vừa đáp người xuống, Dương Khai lập tức đưa ánh mắt về phía trận pháp không gian trong sơn động kia.

Lúc này Mạc Tiểu Thất cũng đã tới phía sau.

Một lát sau, Dương Khai không nhịn được khẽ "hả" một tiếng.

- Dương đại ca, có phát hiện gì sao? Mạc Tiểu Thất hỏi.

- Trận pháp này... không phải người Khương gia bố trí, cũng không phải được bố trí gần đây, dường như là đã có từ lâu rồi.

Dương Khai nhíu mày nói.

Trận pháp không gian trong sơn động cổ xưa loang lổ, hiện lên nhiều dấu vết do năm tháng mài mòn, hiển nhiên đã trải qua không ít thời đại. Tuy nhiên nó vẫn được che giấu bên trong sơn động của ngọn núi hoang này, trên cơ bản sẽ không ai có thể phát hiện ra.

Cũng không biết người của Khương gia làm như thế nào mà biết được chỗ này, lại còn sử dụng nó để truyền tống đến một nơi nào đó.

- Chẳng lẽ trong này giấu giếm bí mật gì đó? Mạc Tiểu Thất lập tức nổi lên hưng trí, đôi mắt đẹp lóe lên tia sáng kỳ lạ, nhìn chằm chằm lên trận pháp.

- Đợi lát nữa nghiên cứu sau. Dương Khai đang lo cho an nguy của Trương Nhược Tích, không có lòng dạ nào cẩn thận dò xét, liền lắc mình đứng lên trên pháp trận. Mạc Tiểu Thất gật gật đầu, cũng cùng đi đến.

Dương Khai lập tức điều động lực lượng không gian của bản thân, truyền vào bên trong trận pháp. Ngay sau đó, trận pháp liền truyền ra những tiếng vù vù, một quầng sáng lóe lên, hai người lập tức biến mất.

Tại dưới lòng đất không biết sâu bao nhiêu trượng, trong một không gian âm u ẩm ướt, Dương Khai và Mạc Tiểu Thất dần dần hiện ra.

Tuy nhiên không chờ cho bọn họ tra xét rõ hoàn cảnh xung quanh, đã nghe được tiếng người hét lớn:

- Các ngươi là ai, lại dám xông vào bí địa của Khương gia ta!

Dứt lời, hai luồng công kích cuồng bạo môt trái một phải đánh thẳng tới. Từ dao động năng lượng của đối phương phát tới cho thấy, hai người này không ngờ đều là võ giả Hư Vương tam tầng cảnh!

Ánh mắt Dương Khai chợt trở nên lạnh lùng, cũng không thèm nhìn, chỉ quát lên một tiếng:

- Ngưng!

Lực lượng pháp tắc không gian tràn ngập ra, không gian xung quanh như nghe được hiệu lệnh, chợt trở nên ngưng đọng vạn phần.

Công kích của hai người kia khó khăn lắm mới đánh tới trước mặt Dương Khai và Mạc Tiểu Thất, lập tức tan rã một cách quỷ dị. Từ hai bên trái phải hiện ra hai bóng người.

Hai người này dường như không ngờ tới một kích của mình lại bị người kia dùng một loại phương thức không thể tưởng tượng nổi hóa giải mất, trong lúc nhất thời đều ngây người đứng tại chỗ.

Tuy nhiên, người bên trái đã lập tức phản ứng, sợ hãi quát lên:

- Lực lượng pháp tắc, cường giả Đạo Nguyên Cảnh!

Vừa nói xong, hai chân của hắn liền dậm nhẹ lên mặt đất, đẩy thân hình lướt nhẹ về phía sau. Không ngờ hắn thấy không ổn, lập tức chạy trốn.

Nhưng Dương Khai sao có thể để cho tên này được như ý chứ? Hắn liền bấm tay bắn ra một sợi Kim Huyết Ti, quấn quanh người này một vòng, trực tiếp chói chặt lại.

Cảm nhận được khí tức sắc bén phát ra từ Kim Huyết Ti, trên trán của hắn lập tức túa đầy mồ hôi, nào còn dám có hành động gì nữa chứ? Chỉ sợ manh động một cái sẽ bị cắt thành mấy khúc, nên lập tức đứng thẳng người, vô cùng hoảng sợ nhìn Dương Khai.

Giờ phút này, tên còn lại cũng đang ngây ngốc đứng đờ ra đó.

Ở trước mặt hắn, Mạc Tiểu Thất tay cầm một thanh chủy thủ sắc bén, phát ra tia sáng lạnh lẽo, đặt ở trước ngực hắn.

Hiển nhiên là lợi dụng người này đang thất thần, Mạc Tiểu Thất liền dùng thủ đoạn lôi đình chế ngự hắn!

Ánh mắt Dương Khai quét qua thân thể hai người, vẻ mặt tàn nhẫn.

Tên bên trái run giọng nói:

- Hai vị là ai? Vì sao lại xông vào bí địa của Khương gia ta chứ, lại còn ra tay với chúng ta nữa! - Ta là ai ngươi không cần biết, ta tới nơi này để tìm người, ngươi hãy thành thật phối hợp, có lẽ ta còn có thể tha cho ngươi một mạng! Dương Khai lạnh lùng nhìn hắn, ngữ điệu đáng sợ.

- Tìm người sao? Kia người vừa nghe vậy, lập tức nhíu mày lại, lo sợ bất an nhìn Dương Khai, từng giọt mồ hôi trên trán im lặng chảy xuống, gian khổ hỏi:

- Không biết các hạ định tìm ai?

- Nơi này có tiểu nha đầu nào tên là Trương Nhược Tích không? Dương Khai hỏi.

Hai tên võ giả Hư Vương Cảnh Khương gia liếc nhau, tên nói chuyện lúc trước cười khổ nói:

- Ta chỉ là vâng lệnh trông coi cửa vào, cũng không biết tên của những người kia

- Dương đại ca, không cần hỏi, Tiểu Bức đã ngửi được khí tức của Nhược Tích muội muội rồi, quả nhiên là nàng ở đây! Đúng lúc này, Mạc Tiểu Thất bỗng nhiên phấn chấn nói.

Dương Khai vội vàng nhìn sang, quả nhiên thấy được ánh mắt của Phi Thiên Độn Địa Bức lóe sáng lên, nhìn về một phương hướng liên tục kêu lên "chít chít", dường như đã thật sự phát hiện ra rồi vậy.

- Nơi này giao cho muội, ta mượn Tiểu Bức dùng một lúc! Dương Khai nói xong, liền cách không điểm mấy chỉ về phía hai tên võ giả Hư Vương tam tầng cảnh kia, truyền vào cơ thể chúng vài luồng nguyên lực, lập tức khiến hai tên kia đồng loạt kêu lên một tiếng đau đớn, khóe miệng tràn ra máu tươi.

Ngay sau đó, Dương Khai hướng về phía Phi Thiên Độn Địa Bức vẫy tay một cái, con thú nhỏ liền lập bay về phía trước.

- Dương đại ca cẩn thận nha, trong này dường như có chút cổ quái! Mạc Tiểu Thất dặn với theo.

Dương Khai gật gật đầu, tốc độ không giảm.

Một đường bay tới, Dương Khai lúc này mới kịp quan sát cẩn thận hoàn cảnh xung quanh.

Trong này thì ra chính là một cái hầm mỏ dưới lòng đất, quặng mỏ trải khắp xung quanh, có vô số mạch nhỏ, thỉnh thoảng từ dưới đáy mạch nhỏ còn truyền đến tiềng lanh canh leng keng, dường như đang có người đang khai thác dưới đó.

Chỉ có điều những nơi Dương Khai đi qua, khoáng mạch đều đã được khai thác xong rồi, chỉ còn trơ lại từng khối nham thạch ở bên ngoài mà thôi.

Bám theo con dơi nhỏ, rất nhanh Dương Khai đã đi tới một cái ngã ba.

Ở bên trong đường rẽ đó, Dương Khai cảm ứng được rất nhiều khí tức con người.

Không lâu sau, trong ánh sáng mờ mờ nơi mạch khoáng nhỏ, Dương Khai phát hiện thấy có không ít người đang đang gõ lanh canh lên vách mỏ, đá vụn không ngừng rơi xuống đất.

Mà khiến Dương Khai quan tâm chính là, toàn bộ những người này đều chỉ có tu vi Thánh Vương Cảnh trở xuống, không có có một ai là Phản Hư Cảnh trở lên.

Tất cả bọn họ đều bị xích tay xích chân lại bởi một loại xích đặc chế, chỉ hơi động sẽ có tiếng kêu leng keng phát ra, căn bản không thể che giấu hành động.

Có lẽ đã nhận ra điều gì đó, những đang khai thác khoáng thạch này đều đồng loạt quay đầu nhìn về phía Dương Khai.

Cặp mắt vô hồn khiến lòng Dương Khai trầm xuống, không biết rốt cuộc bọn họ bị nhốt và khai thác khoáng thạch ở chỗ này bao lâu rồi. Những người này đều là võ giả Thánh Vương Cảnh trở xuống, mỗi người đều tỏ ra vô cùng mệt mỏi, quần áo tả tơi, chỉ có một số ít người vẫn còn duy trì được chút tinh thần.

Trên mặt đất bên cạnh đó thậm chí còn có mấy cỗ thi thể thối rữa, khiến không khí trong hầm mỏ rất tanh tưởi.

Thân hình Dương Khai chợt ngừng lại, nhìn thoáng qua hai bên rồi mở miệng nói:

- Trong các ngươi ai là người dẫn đầu? Đứng ra nói chuyện!

Những võ giả kia nghe vậy đều im lặng trầm mặc, chần chờ nhìn nhau, đại đa số ánh mắt đều lộ ra vẻ sợ hãi, dường như không dám đứng ra vậy.

Thật lâu sau mới có một võ giả dáng vẻ thanh niên đứng ra, người thanh niên này nhìn qua không tới 30, quần áo rách rưới, lộ ra thân thể rắn chắc. Khí tức trên người hắn mặc dù hơi yếu, nhưng so với những người khác thì tốt hơn rất nhiều.

Người này đứng vững trước mặt Dương Khai không xa, ôm quyền nói:

- Tại hạ Chu Kháng, xin hỏi tiền bối có gì chỉ giáo!

Tuy rằng Dương Khai nhìn qua cũng xấp xỉ hắn, nhưng tu vi lại cao hơn rất nhiều, hắn cho rằng Dương Khai là một lão quái vật sống mấy trăm năm rồi, cho nên khi nói chuyện hắn xưng hô tiền bối cũng không có gì sai.

- Các ngươi là ai, sao lại ở chỗ này? Dương Khai trầm giọng hỏi.

Chu Kháng nghe vậy, không khỏi kinh ngạc nhìn Dương Khai, ngay sau đó tựa như nghĩ tới điều gì, phấn chấn nói:

- Chẳng lẽ tiền bối không phải là người của Khương gia?

Chương 2065: Tuyệt lộ

- Khương gia! Dương Khai hừ lạnh một tiếng:

- Không phải, ta tới đây tìm người.

- Tiền bối quả nhiên không phải người của Khương gia? Thanh âm Chu Kháng đột nhiên cất cao mấy phần, dường như có chút bộ dáng không dám tin, lần này, những võ giả khác đều gương mặt mừng rỡ nhìn Dương Khai, ánh mắt lờ mờ vô thần toát ra tia sáng như nhìn thấy hy vọng trong bóng tối.

- Ta gạt ngươi làm gì?

Dương Khai có chút không kiên nhẫn khẽ quát.

- Ta tin tiền bối. Chu Kháng cũng không dám nghi ngờ nữa hô lớn:

- Tiền bối nếu không phải người của Khương gia, xin tiền bối cứu chúng ta thoát khỏi bể khổ.

- Tiền bối cứu mạng.

- Van xin người hãy thả chúng ta đi.

Bốn phía vang lên tiếng cầu khẩn, những võ giả đang bị còng xích trói buộc ánh mắt khẩn cầu nhìn Dương Khai.

Chu Kháng nói:

- Không dối tiền bối, chúng ta đều là những võ giả tán lạc vô thân vô cố, cũng có một vài người của những gia tộc nhỏ, trong thời gian khác nhau bị Khương gia bắt ở đây khai khoáng cho bọn họ, nếu có chút phản kháng liền bị trách phạt, có một vài huynh đệ thậm chí đã chết, chúng ta đều chịu hành hạ khổ cực vô cùng.

- Các ngươi ở đây khai thác khoáng vật gì? Dương Khai nhướn mày.

- Là thứ này, mời tiền bối nhìn xem. Chu Kháng nghe vậy vội lấy từ trong sọt ở bên cạnh ra một thứ, cung kính đưa tới tay Dương Khai.

Dương Khai nhận lấy vừa nhìn lập tức khẽ thốt lên một tiếng:

- Thanh Tâm Ngọc.

Thứ này hắn có biết, là một loại ngọc thạch vô cùng quý hiếm, có thể trợ giúp võ giả thanh tịnh tâm thần, có công hiệu đặc thù, khi võ giả bế quan tu luyện công pháp hoặc đột phá cảnh giới, nếu có thể có một viên ngọc như vậy mang theo người có thể tiêu diệt tâm ma nguy hại trình độ cực lớn.

Nếu là đeo thường xuyên cũng có chỗ tốt người khác không biết.

Nguyên nhân chính là như vậy nên loại ngọc thạch này rất đắt giá, một viên lớn chừng móng tay đã tới hai ba ngàn nguyên tinh, mà viên ngọc Chu Kháng mang tới lớn chừng bàn tay, tối thiểu cũng giá trị tới một trăm ngàn nguyên tinh.

Đừng nói tới chiếc sọt kia còn có đầy Thanh Tâm Ngọc.

Đây hẳn nhiên là một mỏ Thanh Tâm Ngọc.

Khó trách người của Khương gia hành sự lén lút như vậy, không muốn bị người khác phát hiện. Lợi ích lớn như vậy nếu để người khác biết được thì chỉ dựa vào thế lực Khương gia sẽ không thể ngăn cản, kể cả là thành chủ cũng phải nhúng tay vào muốn chia phần.

Nhưng khai thác những thứ này nhất định cần nhân lực, mà Khương gia lại không đủ người, cũng chỉ có thể dựa vào người khác.

Những người có tu vi Thánh Vương Cảnh trở xuống, vô thân vô cố, không có bối cảnh không có chỗ dựa chính là những lựa chọn tốt nhất.

Phong Lâm Thành mặc dù ở Nam Vực không tính là lớn, trình độ võ giả nhìn chung cũng không cao, nhưng mỗi ngày người đến người đi nhiều như cá diếc lội trên sông, thỉnh thoảng thiếu mấy võ giả Thánh Vương Cảnh cũng sẽ không có người phát hiện.

Chu Kháng những người này đều bị bắt vào làm phu khuân vác trong mỏ như vậy.

Trương Nhược Tích hiển nhiên cũng là như vậy.

Trong thời gian ngắn ngủi Dương Khai liền hiểu rõ vấn đề, thế mới biết vì sao đám người Khương gia kia không muốn tiết lộ tung tích Trương Nhược Tích, ngược lại khi hắn tới đó hỏi thăm họ còn vờ như không biết gì, thậm chí khi hắn đã nhìn thấu điều kiện thích hợp cũng không có động tĩnh.

Thì ra là không dám để lộ hầm mỏ bí mật này.

Nghĩ thông điều này, hàn quang trong mắt Dương Khai nhoáng lên một cái.

- Tiền bối... Chu Kháng cẩn thận nhìn Dương Khai, không biết lúc này hắn đang nghĩ gì. - Vật để lại, các ngươi có thể đi!

Dương Khai khoát tay.

- Hả? Chu Kháng sửng sốt có vẻ có chút không biết làm sao.

Dương Khai khoát tay, trong nháy mắt ánh sáng vàng bay múa trong quặng mỏ, từng đạo Kim Huyết Ti kích bắn ra kèm theo từng trận tiếng vang răng rắc, dây xích trói buộc những người này toàn bộ bị chém làm đôi.

- Ta nói các ngươi có thể đi rồi, hay là các ngươi muốn ở lại? Dương Khai liếc nhìn Chu Kháng, cũng không đợi hắn nói gì liền phất tay thu tất cả Thanh Tâm Ngọc đã khai thác kia thu vào trong nhẫn không gian của mình, sau đó không ngừng bước hướng về phía trước bay đi.

Một lát sau, phía sau lưng hắn không xa truyền tới hàng loạt tiếng hoan hô hưng phấn. Mắt thấy những dây xích kia đều bị chém đứt những võ giả kia không còn hoài nghi đối với Dương Khai, liền vội vã hướng lối ra phóng đi.

- Phải rồi tiền bối, nhất định không nên xâm nhập phía bên trong kia, tận cùng bên trong kia có điều cổ quái. Chu Kháng cũng mừng rỡ, lại như nhớ ra điều gì, vội vàng hướng về phía Dương Khai hô to.

Nhưng chỗ đó nào còn dấu vết Dương Khai, không biết hắn đã đi tới đâu rồi.

- Tiền bối nghe thấy rồi chứ? Chu Kháng nghiêng đầu một hồi liền không còn tâm tư lo lắng điều này nữa, bị người Khương gia bắt được ước chừng đã hai năm, hắn vốn tưởng cả đời này đều không thể thoát khỏi chỗ này, cuối cùng sẽ phải chết ở đây, lại không nghĩ rằng hôm nay lại được quý nhân giúp đỡ, còn có ngày thấy ánh mặt trời.

Chu Kháng vội vàng hưng phấn hướng chạy ra phía ngoài, vừa chạy vừa cao giọng la lên.

Chốc lát, cả quặng mỏ đều sôi trào, vô số võ giả bị bắt tới đây khai thác đều chạy như bay, vô cùng vui sướng vì được tự do.

Ở một chỗ sâu trong quặng mỏ, Dương Khai theo sát con thú nhỏ một đường chạy vội về phía trước vừa đem tất cả Thanh Tâm Ngọc vào trong túi đồng thời dùng thủ đoạn chặt đứt xiềng xích đang trói buộc tay chân những phu mỏ kia.

Mà cùng lúc đó tại chỗ sâu nhất trong mỏ, một thân ảnh bé nhỏ yếu ớt đang phi vào phía trong.

Kèm theo động tác của cô là một trận âm thanh truyền ra, chính là âm thanh sợi xích dưới chân nàng va vào nhau.

Thân thể nhỏ bé quần áo tả tơi đầu bù tóc rỗi, trên gương mặt đen như mực căn bản nhìn không ra diện mạo, cô không ngừng quay đầu lại lộ ra ánh mắt hoảng loạn, vẫn có thể nhìn ra bóng dáng của Trương Nhược Tích.

Ở nơi hầm mỏ này muốn sống sót cũng không đơn giản, từ một tháng trước, sau khi bị đưa vào nơi này, Trương Nhược Tích đã bị tiếp xúc với bóng tối và nỗi sợ hãi chưa từng tiếp xúc suốt mười mấy năm qua.

Chưa nói tới yêu cầu cùng đối đãi hà khắc của Khương gia, mỗi ngày đều phải đào đủ lượng khoáng vật, nếu không sẽ bị trách phạt, ngay cả những phu mỏ kia cũng không phải dễ động tới. Những người bị bắt vào đây sau khi chịu đủ sự hành hạ tính tình đều thay đổi, bỗng nhiên gặp một cô nương thân lực kém một chút tất nhiên sẽ có rất nhiều người cảm thấy hứng thú.

Cũng may Trương Nhược Tích có tu vi Thánh Vương lưỡng tầng cảnh đỉnh phong, nếu không căn bản không có cách nào đặt chân ở đây, nếu không căn bản đến xương cốt cũng bị gặm không còn. Tại mấy người không có mắt mơ tưởng tới sắc đẹp của Trương Nhược Tích, muốn táy máy với nàng, ngược lại sau khi bị nàng hung hăng dạy dỗ cho một trận thì không ai dám tìm nàng gây phiền toái.

Để tránh phiền toái tương tự, nàng cố ý làm cho mình người không ra người quỷ không ra quỷ, quả nhiên không ai còn hứng thú gì với nàng nữa, nàng cũng có thể an ổn một trận.

Nhưng công việc khai thác khoáng thạch mỗi ngày cũng là vô cùng gian khổ, những Thanh Tâm Ngọc kia đều khảm trong nham thạch, phải hao tổn khí lực rất lớn mới có thể lấy được.

Ngắn ngủi có một tháng, tiểu nha đầu đã da tay bong tróc, thân hình vốn không béo tốt gì càng gầy yếu, môi ngay sau khi kêt thuc công viêc đêu chay nươc măt nhin đau đi vao giâc ngu, tinh dây lai tiêp tuc nhin đau sông tiêp.

Tư nho ở Trương gia nang vôn đươc nuông chiêu, đươc Trương gia chu mâu xem như hon ngoc quy trên tay, Trương Nhươc Tich chưa tưng nghi trên đơi nay con co nơi hăc am như vây.

Nang nhơ thai tô mâu, nhơ tô mâu, nhơ moi ngươi trong Trương gia.

Môi khi như vây đêu co khuôn măt khac loe lên trươc măt nang.

Đo la Dương tiên sinh co ơn tai tao đôi vơi Trương gia cua nang, tư hơn nưa năm trươc sau khi rơi đi đa không trơ lai.

Nang cung Dương tiên sinh tiêp xuc không nhiêu lăm, tuy răng co môt lân đi theo bên canh hăn nhưng tiên sinh chưa tưng yêu câu ơ nang điêu gi, thâm chi cung không cân phai hâu ha hăn, chi cân nang yên ôn ơ trong đông phu, môi ngay tu luyên, thâm chi con ban cho nang môt viên linh đan trân quy.

Nang co thê cam thây tiên sinh la ngươi tôt, rât chăm soc cho nang.

Nang nô lưc tu luyên không dam lươi biêng vi tiên sinh đa noi sau nay co thê se co khi cân nang hô trơ, nang muôn cô hêt sưc tăng cương tu vi ban thân đê bao đap ân tinh cua tiên sinh.

Nhưng giơ nay...

- Tiên sinh ngươi đang ơ đâu? Trương Nhươc Tich trong long gao thet, thân minh lao đao nghiêng nga tai tưng đương trong mo, mươn sư quen thuôc vơi cac con đương trong nay đê tranh ne ngươi đuôi giêt.

Ơ nơi nay khi sinh mênh nguy hiêm nang chi nghi tơi môt ngươi, ky vong ngươi kia như thiên thân ha pham trươc măt minh, chăn mưa rên gio dư đanh up trươc măt minh, mang tơi an toan cho minh.

Nhưng nang biêt đây la điêu không thê, quăng mo nay vô cung kin đao, căn ban không ai co thê phat hiên đươc.

- Tiên ti ngươi chêt chăc rôi, cư cô chay thoat đi, nêu đê ta băt đươc nhât đinh se cho ngươi nêm nhân gian khôc hinh. Sau lưng nang truyên tơi tiêng gâm như ma quy.

Thân thê mêm mai cua Trương Nhươc Tich run lên bân bât, nôi tâm hoang sơ, chi cam thây đât dươi chân như đô sup, bươc chân như không thê di chuyên.

Giây đa sơm rơi mât trong luc chay, hai chân giẫm đap trong hâm mo âm ươt lanh như băng, đa ben nhon đa cưa chân nang chay đây mau tươi, đau đơn chêt lăng. Trương Nhươc Tuyên may moc sãi đông bươc chân chay hương môt hanh lang bên canh.

Te nga lai bo dây, trươc măt nang bông nhiên mơ hô, thiêu chut nưa ngât xiu.

Nang hung hăng căn đâu lươi minh, cam giac đau nhoi truyên tơi, tinh hinh loe lên trong đâu, nang căn răng lao đi tơi môt hương.

Đo la nơi tât ca phu mo đêu không dam tơi gân.

Đa tưng co mây ngươi tơi bên đo lây quăng đa không trơ vê nưa, tư đo vê sau không co ai con dam qua đo.

Ma giơ nay miên đât chêt kia lai trơ thanh hy vong duy nhât cho công cuôc chay trôn cua nang.

Trong đường mo yên tinh truyên tơi tiêng thơ hôn hên cua Trương Nhươc Tuyên, nang thâm chi co thê nghe đươc nhip tim đâp kich liêt trong lông ngưc, nhip tim như trông trân như muôn pha thê chui ra.

Chay hôi lâu Trương Nhươc Tich bông chơt ngưng lai kinh ngac nhin phia sau lô thân săc tuyêt vong.

Phia trươc di nhiên la môt con đương chêt, căn ban không co đương ra.

Ma đung luc nay sau lưng nang truyên tơi tiêng bươc chân râm râm.

Tưng bươc tưng bươc giông như tiêng Tư thân ni non goi, săc măt Trương Nhươc Tich tai nhơt xoay ngươi, đôi măt đep như bi mây đen bao trum tran đây tuyêt vong không co môt tia sang.

Chương 2066: Không phải ta giết

Khi Trương Nhược Tích đang hoảng sợ nhìn chăm chú, nam nhân áo bào trắng của Khương gia chậm rãi hiện hình.

Thời khắc này, võ giả Hư Vương nhất tầng cảnh này có chút thần sắc dữ tợn.

Bất cứ người nào khi đuổi bắt đối phương thực lực kém mình mà cứ thiếu chút không bắt được thì tâm tình cũng không thể tốt được.

Ngẩng đầu nhìn thoáng qua tuyệt lộ phía trước, nam nhân áo bào trắng trong miệng phát ra tiếng cười trầm thấp quái dị, tâm tình bỗng trở nên vui vẻ, cũng không lo lắng như trước mà không nhanh không chậm, từng bước bước tới gần Trương Nhược Tích, miệng nói:

- Tiện tỳ, ngươi chạy đi, ta xem ngươi có thể chạy tới đâu.

Thân mình Trương Nhược Tích dán chặt vào vách động, đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ hoảng sợ, nhìn bóng người đang tới gần mình, nàng không ngừng lắc đầu, thân thể mềm mại run rẩy.

Nàng lúc này bộ dáng mảnh mai, chẳng những không nhận được bất kỳ thương tiếc nào mà ngược lại càng thêm kích thích bộ mặt xấu xa âm u không muốn người khác biết của nam nhân áo bào trắng kia, làm thần sắc hắn đột nhiên trở nên phấn khởi, lại không nhịn được liếm mép, bộ dáng như muốn ăn thịt người.

Nam nhân áo bào trắng nhìn Trương Nhược Tích, ánh mắt lợi hại lưu chuyển từ chiếc eo thon nhỏ tới khắp những chỗ khác trên cơ thể nàng, ánh mắt lộ vẻ tục tĩu, miệng hắn phát ra tiếng cười càng thêm rợn tóc gáy.

- Không, đừng tới... Trương Nhược Tích cố sức lắc đầu, co mình lại, miệng khổ sở cầu khẩn.

Nam nhân áo bào trắng không chút động lòng, khoảng cách ngắn ngủi mười mấy trượng rất nhanh đã bị kéo lại gần.

Đợi cho tới gần, hắn đưa tay chụp tới hướng Trương Nhược Tích.

Đúng lúc này ánh mắt nhu nhược cùng cầu khẩn của Trương Nhược Tích nhoáng lên một cái rồi biến mất, thay vào đó là loại quả cảm tuyệt cùng, thánh nguyên thoải mái dao động trên tay nàng, trên tay nàng không biết từ khi nào xuất hiện một lợi khí có hình chuỷ thủ, lực lượng rót vào trong đó, nàng giơ tay lên, đâm thẳng tới hướng ngực nam nhân kia.

Nếu là ở tình huống thực lực tương đương, chỉ sợ một kích này của nàng có hơn phân nửa cơ hội đắc thủ.

Nhưng tu vi cảnh giới của hai người thực sự chênh lệch quá lớn, mặc dù thời cơ xuất thủ đạt đỉnh phong nhưng khi thánh nguyên trong cơ thể nàng trào dâng thì nam nhân kia cũng đã thúc giục vực tràng tự thân.

Vực tràng chi uy, căn bản không phải một thiếu nữ Thánh Vương lưỡng tầng cảnh có thể ngăn cản.

Cho nên chuỷ thủ kia khi còn cách ngực nam nhân áo bào trắng ba tấc liền bị một lực lượng vô hình giam cầm, bất kể Trương Nhược Tích dùng lực như thế nào cũng vẫn như cũ trì trệ không thể tiến lên.

Trương Nhược Tích lần này thật tuyệt vọng, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đang gần trong gang tấc.

Khuôn mặt kia vốn coi là tuấn tú giờ khắc này lại lộ ra tiếng ác ma U Minh Ngục cười gằn cùng châm chọc.

Ngay sau đó, nam nhân áo bào trắng đưa tay túm tóc Trương Nhược Tích, sau đó hung hăng ấn đầu nàng vào vách động.

Ầm một tiếng...

Trương Nhược tích chỉ cảm thấy trong đầu chấn động, đau đớn khó nhịn, sao bay đầy đầu.

- Tiện tỳ lá gan cũng không nhỏ, lại dám đánh lén ta. Nam nhân áo bào trắng cười gằn:

- Tốt lắm, vốn còn muốn cho ngươi sung sướng nhưng đã vậy thì đừng trách bổn toạ lòng dạ độc ác.

Khi nói chuyện hắn đưa tay túm cổ Trương Nhược Tích nhấc nàng lên, ngón tay chậm rãi dùng sức.

Trương Nhược Tích phát ra tiếng kêu ú ớ, hai chân dùng sức vùng vẫy, nhưng dù thế nào cũng không thoát khỏi đối phương trói buộc. Dần dần, nàng hít thở không nổi, hàng mi dài chớp động liên tục, mắt nhìn dần mất đi sắc thái.

Xuyên thấu qua thị giác mông lung, Trương Nhược Tích dường như thấy được tại chỗ xa vô cùng có một bóng người đang hướng bên này chạy tới, mượn hào quang tối mờ trong mỏ đạo nàng phát hiện kia đúng là Dương tiên sinh làm nàng nhung nhớ đã lâu.

Tiên sinh nét mặt lo lắng, ngũ quan không biết vì nguyên nhân gì mà vặn vẹo vô cùng khủng khiếp, dường như dáng vẻ vô cùng phẫn nộ.

Thái tổ mẫu đã từng nói người trước khi chết, trước mắt sẽ xuất hiện chút ảo giác không giải thích được, như vậy thì xem ra đây cũng là ảo giác của mình sao?

Trong lòng nghĩ vậy, khí lực cả người nàng nhanh chóng trôi đi, Trương Nhược Tích chậm rãi khép đôi mắt đẹp.

Nhưng lúc này một luồng ánh sáng vàng chói mắt bỗng từ bên kia kích bắn tới làm trong quặng mỏ âm u mờ tối trong nháy mắt bị đẩy lui.

Ngay sau đó kèm theo một tiếng kêu đau đớn, bàn tay đang nắm chặt cổ tay mình từ từ buông lỏng, sau khi không còn trói buộc, thân mình nàng lập tức rơi xuống.

Còn không đợi rơi xuống đất, Trương Nhược Tích không biết từ nơi nào sinh ra một cỗ khí lực, nắm chắc chuỷ thủ trên tay cúi người xuống đâm mạnh về phía trước.

Ngoài dự liệu của nàng, chuỷ thủ trên tay vô cùng thuận lợi cắm vào ngực nam nhân áo bào trắng kia, sau khi rút ra máu tươi từ ngực hắn bắn ra tung toé, chất nhầy âm ấm bắn vào mặt làm nàng rợn tóc gáy. Nàng chỉ biết ngẩn ra liền kiềm chế sợ hãi trong nội tâm, lần nữa nâng lên chuỷ thủ, hung hăng đâm lien tục lên người nam nhân áo bào trắng.

Phập phập phập...

Mỗi một đâm xuống thẳng tắp, từ miệng vết thương phun ra máu loãng, rất nhanh nhuộm nàng thành một người đầy máu.

Tới khi nam nhân áo bào trắng trợn mắt chết, Trương Nhược Tích gương mặt không thể tin nổi ngã xuống, nàng mới như tỉnh mộng, kinh ngạc nhìn chằm chằm thi thể trên đất, thật lâu không có tỉnh hồn.

Nàng dù thế nào cũng không nghĩ ra một người mạnh mẽ như vậy sao mình có thể đâm chết.

- Nhược Tích... Cách đó không xa truyền tới một tiếng gọi trầm thấp.

Trương Nhược Tích thân mình run lên giương mắt nhìn lên lại phát hiện cách mình ba trượng, Dương Khai gương mặt áy náy đứng đó lẳng lặng nhìn mình.

- Tiên sinh? Trương Nhược Tích gần như không thể tin vào hai mắt mình, thất thanh duyên dáng gọi to.

Sợ rằng người trước mắt chỉ là ảo giác, nàng cuống quýt đưa tay giụi mắt nhưng lại quên mất hai tay mình lúc này đầy máu tươi, sau một hồi lau như vậy cả mặt nàng đều đỏ, nhìn rất kinh khủng.

Cho tới giờ khắc này dường như nàng mới hoàn hồn, cúi đầu nhìn hai tay mình dính đầy máu tươi nàng hơi giật mình ném chuỷ thủ đi, thân thể mềm mại run rẩy kịch liệt.

Dương Khai thấy vậy, thân hình nhoáng một cái đã tới trước mặt Trương Nhược TÍch, nắm cổ tay nàng, thấp giọng nói:

- Nhược Tích không sao chứ?

Trương Nhược Tích chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp trong suốt lúc này lại bị máu loãng che mờ, đợi khi nhìn rõ người đứng trước mặt mình đúng là Dương Khai, bản thân mình vừa rồi không phải là ảo giác trước khi chết, một giọt nước mắt từ hốc mắt nàng rớt ra, dường như trân châu không ngừng lăn xuống.

Tâm tình uỷ khuất bộc phát, vai nàng run lên nức nở nói:

- Tiên...tiên sinh. Giết người, ta giết người... Tiên sinh cứu ta.

Dương Khai lẳng lặng chăm chú nhìn nàng khẽ nhíu mày.

Hắn tất nhiên có thể nhìn ra tâm thần Trương Nhược Tích lúc này dường như bị chấn động mạnh.

Loại chấn động này không phải vì lúc trước bị nam nhân áo bào trắng kia đuổi giết, cũng không phải sống lại từ cõi chết mà vì có người chết dưới tay nàng.
Mặc dù người kia vốn không phải thứ tốt đẹp gì, thậm chí còn muốn lấy mạng nàng. Nhưng khi người này bị nàng đâm cho muôn vàn vết thương Trương Nhược Tích vẫn không cách nào thừa nhận.

Cẩn thận suy nghĩ, Dương Khai có chút hiểu rõ.

Trương Nhược Tích giờ này cũng chỉ mới mười sáu mười bảy tuổi, chính là tuổi dậy thì, từ nhỏ ở tại Trương gia đã được nuông chiều, tuy rằng tu luyện nhưng chỉ sợ chưa từng cùng người khác chiến đấu sinh tử, đừng nói tới việc tự tay giết người.

Đối với một tiểu nha đầu như nàng mà nói sinh mạng của bất kỳ ai cũng vô cùng quý báu.

Giờ này lại có một sinh mạng sống sờ sờ chết dưới chuỷ thủ của nàng, nàng trong thời gian ngắn ngủi tự nhiên có chút không thể chấp nhận.

Dương Khai hồi tưởng lại mình năm xưa lần đầu giết người, trong lòng dường như cũng vô cùng bất an, loại bất an cùng hoảng sợ này rất lâu sau mới biến mất. Sau này khi giết nhiều người rồi cảm giác đó cũng không còn chút nào.

Nhưng Trương Nhược Tích lại khác, nam nhân áo bào trắng hẳn là người đầu tiên chết trên tay nàng.

Nghĩ tới đây Dương Khai thở dài, đưa tay ôm Trương Nhược Tích vào lòng khẽ vỗ lên vai nàng ôn nhu an ủi:

- Người kia không phải ngươi giết, là ta giết, lúc ngươi cầm chuỷ thủ đâm hắn thì hắn đã tắt thở rồi.

Trương Nhược Tích nghe vậy thân thể đang run rẩy kịch liệt vững vàng không ít, nàng ngẩng đầu nhìn Dương Khai kinh khiếp hỏi:

- Thật không?

- Là thật, ngươi nhìn đi. Dương Khai lúc nói chuyện phất tay ra một chiêu, một đạo Kim Huyết Ti bỗng nhiên kích bắn ra từ thi thể trên mặt đất, quấn quanh đầu ngón tay của hắn:

- Đây chính là thứ ta vừa dùng để giết hắn.

- Không phải ta giết? Trương Nhược Tích kinh ngạc nhìn Kim Huyết Ti, vẻ run sợ trong đôi mắt đẹp dần tán đi, lộ ta vẻ như trút được gánh nặng trong lòng.

- Không phải ngươi giết, hãy ngủ một giấc, ngủ một giấc tỉnh dậy sẽ không có chuyện gì cả. Dương Khai vừa ôn nhu an ủi vừa thúc giục nguyên lực rót vào cơ thể nàng, thay nàng bình ổn khí huyết chấn động trong cơ thể.

Có lẽ là trong lòng không còn tâm lý gánh chịu, có lẽ vì quá mức mệt mỏi, Trương Nhược Tích cứ như vậy nằm trong lòng Dương Khai khép đôi mắt đẹp, tiếng thở đều đều bình ổn.

Sau khi thấy nàng thực sự đã ngủ, Dương Khai mới khẽ thở dài ôm ngang nàng.

Xoạt xoạt xoạt...

Cách đó không xa truyền tới một trận tiếng xé gió, mi mắt Dương Khai híp lại thả ra thần niệm dò xét, chờ sau khi phát hiện người tới là Mạc Tiểu Thất hắn liền chậm đợi tại chỗ.

Chốc lát, Mạc Tiểu Thất xuất hiện ở cách không xa trước mặt Dương Khai.

Phi Thiên Độn Địa Bức xèo xèo kêu một tiếng, đậu trên vai Mạc Tiểu Thất.

Mạc Tiểu Thất nhìn nhìn Dương Khai, lại nhìn thi thể huyết nhục mơ hồ trên đất, lại nhìn Trương Nhược Tích hắn ôm trong lòng lên tiếng hỏi:

- Đây là Nhược Tích muội muội?

- Ừ. Dương Khai gật gật đầu.

- Muội ấy không sao chứ?

- Tới kịp thời, cô ấy cũng không xảy ra chuyện gì, chỉ là quá mệt mỏi đang ngủ mà thôi.

- Không sao là được rồi. Mạc Tiểu Thức đưa tay vỗ ngực, cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng rất nhanh nàng liền cắn răng nghiến lợi:

- Những người Khương gia kia thật đáng ghét, Dương đại ca ta đã hỏi thăm rõ ràng tình huống nơi này rốt cuộc là như thế nào, bọn họ dám bắt người áp bức những võ giả tán lạc kia khai thác khoáng vật cho họ, quả thực là khốn kiếp.

- Chuyện này ta cũng có biết. Hàn quang trong mắt Dương Khai loé lên, thần tình lãnh khốc, cúi đầu cười gian ác:

- Khương gia, các ngươi còn muốn giết người diệt khẩu, các ngươi hãy đợi đấy!

Chương 2067: Kinh biến

Gặp lại Trương Nhược Tích làm Dương Khai có chút thẹn quá hóa giận.

Dù sao mình giờ này cũng là một cường giả Đạo Nguyên Cảnh, nhưng lại vì nhất thời sơ suất không thể chăm lo tốt cho một tiểu nha đầu để bị người ta bắt tới đây lấy quặng.

Tự mình khi tới Khương gia tìm hiểu tin tức, các bậc cao tầng trong Khương gia lại dám dối mình.

Điều này có thể không tính, nhưng Khương gia còn muốn giết người diệt khẩu.

Chuyện này Dương Khai làm sao có thể chịu được, hắn đã âm thầm quyết định sau này sẽ tới làm cho Khương gia không thể yên ổn.

- Người của Khương gia trông nom người đâu? Hàn quang trong măt Dương Khai loe lên trầm giọng hỏi.

- Còn ở bên kia. Mạc Tiểu Thất đáp. - Hơn nữa ở đây không chỉ có hai người Khương gia, trên đường đi tới gặp phải bọn họ ta đã dùng thủ đoạn đánh họ hôn mê bất tỉnh, còn những người bị bắt tới đây đã truyền tống ra ngoài thông qua pháp trận không gian.

Dương Khai khẽ gật đầu:

- Bọn họ sau khi đi ra thì chuyện Khương gia nơi đây không thể che dấu, vừa lúc cũng tiện cho ta đi đại náo Khương gia một trận, như vậy phủ thành chủ cũng sẽ không nhúng tay quản lý.

- Vậy chúng ta bây giờ quay về sao? Mạc Tiểu Thất hỏi.

Dương Khai gật gật đầu.

Hai người bàn bạc xong liền chuẩn bị quay về Phong Lâm Thành, nhưng đúng lúc này lại xảy ra dị biến.

Một trận đất rung chuyển truyền từ dưới chân tới làm Mạc Tiểu Thất cùng Dương Khai biến sắc.

Cùng lúc đó, ở cách đó không vang còn truyền tới một trận tiếng vang răng rắc.

Dương Khai nhướn mày đưa mắt nhìn về phía thanh âm, bất ngờ phát hiện ở chỗ vách đá dựng đứng truyền ra từng đạo văn lộ màu máu, những văn lộ kia thoạt nhìn cực kỳ phức tạp khó hiểu, dường như là một dạng phong ấn.

Văn lộ không ngừng chuyển động, theo những văn lộ này chuyển động có chút máu tươi bị hút vào.

Dương Khai lúc này mới phát hiện mau đỏ kia chính là màu sáng của máu tươi tới từ thi thể võ giả áo bào trắng của Khương gia lúc trước ngã xuống.

Văn lộ phong ấn trên vách đá dựng đứng kia lúc này đang điên cuồng cắn nuốt máu tươi chảy ra từ võ giả áo bào trắng, theo máu tươi rót vào, tốc độ nhiễu động của phong ấn văn lộ càng lúc càng nhanh.

- Đây là cái gì? Dương Khai biến sắc mặt kinh nghi bất định nhìn phía trước.

Biểu tình của Mạc Tiểu Thất bỗng nhiên ngưng trọng, nhìn chằm chằm vào phong ấn kia, chân mày nhíu chặt, dường như trong nhất thời không thể nhận ra đây rốt cuộc là loại phong ấn gì.

Mà đúng lúc này, phong ấn lại dường như đã cắn nuốt đủ máu tươi. Những văn lộ kia lại nhoáng lên, hội tụ tới chính giữa chỗ vách đá dựng đứng, hiện hình một gương mặt người dữ tợn.

Khuôn mặt lớn kia hé miệng cười, một cỗ khí tức đen như mực chợt bừng lên từ vách đá.

Dương Khai mi mắt co rụt, bản năng giúp hắn cảm thấy có chút không ổn liền vội vàng kéo Mạc Tiểu Thất lui về phía sau.

Những khí tức đen như mực kia còn không ngừng cuồn cuộn trào ra từ phong ấn kia, rất nhanh tràn ngập trong hầm mỏ, Dương Khai cảm thấy rất rõ ràng mùi máu tanh từ trong hắc khí kia.

Còn có một thứ mùi vị quen thuộc khác.

Những hắc khí này nhanh chóng phân hóa, giống như từng con linh xà đen như mực du tẩu không ngừng.

Trong đó một cỗ hắc khí đã chui vào trong miệng mũi nam nhân áo bào trắng đang nằm kia, rất nhanh chóng liền biến mất không thấy.

Nhưng ngay sau đó, đã xảy ra chuyện làm Dương Khai trợn mắt há mồm.

Nam nhân áo bào trắng bỗng nhiên mở mắt, thời khắc này trong mắt của hắn không phải màu đen trắng mà có vẻ đen như mực kỳ dị, thoạt nhìn vô cùng kinh người.

Cùng lúc đó, trên mặt trên tay nam nhân này bỗng nổi lên từng đạo văn lộ đen như mực.

- Ma Văn? Dương Khai la lên thất thanh.

Những văn lộ này hắn quả thực quá quen thuộc, năm đó ở Thông Huyền đại lục, hắn cứu vớt người Cổ Ma nhất tộc đều đã tu luyện qua loại bí thuật này, có thể lạc ấn ra các hình dạng Ma Văn khác nhau trên thân mình.
Mà năm xưa bản thân hắn lúc thi triển nhập ma bí thuật, biến hóa tự thân cũng vô cùng giống với một màn trước mắt này.

- Ma khí? Cùng lúc Dương Khai nói ra, Mạc Tiểu Thất dường như cũng có điều phát giác duyên dánh thốt lên một tiếng.

Hai người vừa dứt lời, nam nhân áo bào trắng liền hoắc mắt, hai tròng mắt đen như mực vừa chuyển liền dán vào người Dương Khai, ngay sau đó miệng hắn quát một tiếng, thần sắc dữ tợn hướng Dương Khai đánh tới bộ dạng không sợ chết.

Dương Khai trong miệng hừ lạnh một tiếng, một tay ôm Trương Nhược Tích, một tay liên tục bắn năm ngón tay, từng đạo Kim Huyết Ti bắn nhanh ra ngoài.

Từng tiếng nổ lớn vang lên, Kim Huyết Ti sắc bén xuyên thủng nam nhân áo bào trắng lại bị Dương Khai cắt thành vài đoạn, mảnh vỡ thi thể rơi trên mặt đất không chảy chút máu tươi.

Nhưng Dương Khai sau khi đắc thủ không có chút vui mừng nào mà ngược lại lại chau mày.

Bởi vì hắn có thể cảm giác được nam nhân áo bào trắng này sau khi bị "Ma hóa" thực lực đã tăng lên không ít, tuy rằng vẫn như cũ vừa đối mặt đã liền giải quyết nhưng không thể nghi ngờ hắn đã cường đại hơn rất nhiều so với khi còn sống.

Xuy xuy xuy xuy...

Đúng lúc này khí tức đen như mực tràn ngập trong hầm mỏ đều biến thành linh xà đen, điên cuồng bắn vọt tới hướng Dương Khai cùng Mạc Tiểu Thất, bộ dạng như mèo thấy chuột.

- Không xong rồi, đi mau. Dương Khai biến sắc, miệng quát chói tai, đồng thời đưa tay hướng ra phía trước khẽ quát:

- Trục xuất.

Lực lượng pháp tắc không gian thoải mái trào ra, một cái động đen lớn chừng bàn tay hình thành, trong hắc động một mảnh hư vô, chỉ có hỗn độn. Những con linh xà toàn bộ chui vào trong đó, trong chốc lát liền không thấy bóng dáng.

Tuy nhiên vẫn còn những con linh xà liên tục đánh tới.

Mà từ miệng mặt người trên vách đá dựng đứng kia lại có khí tức đen như mực phun ra.

Bí thuật không gian duy trì không được ba hơi thở liền ầm ầm vỡ nát, từng con linh xà đen như mực xông lại phá phong tỏa của Dương Khai, tốc độ cực nhanh đi theo sát sau hắn.

Dương Khai không quay đầu lại cũng biết tình huống sau lưng không ổn, hắn cũng không có thời gian đi xử lý những thứ quỷ dị đó, một mực thúc dục nguyên lực bao bọc Mạc Tiểu Thất, liều mạng tiến tới lối vào.

Rất nhanh chóng hai người đã đi tới vị trí truyền tống.

Ở đó hai võ giả Hư Vương Cảnh của Khương gia vẫn sắc mặt tái nhợt như cũ té ngã, trơ mắt nhìn Dương Khai cùng Mạc Tiểu Thất bước lên pháp trận không gian, một người trong số hai người đó há miệng dường như muốn nói gì đó nhưng lại không thể nói ra.

Cũng không biết Mạc Tiểu Thất vận dụng thủ đoạn gì lại có thể giam cầm bọn họ ở tại chỗ như vậy. - Dương đại ca, bọn chúng sắp tới rồi. Mạc Tiểu Thất quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía sau có vô số linh xà đen như mực đang ở cách hai người không tới ba mươi trượng, gương mặt xinh đẹp của nàng tái nhợt.

Dương Khai mặt trầm ngâm vội vàng thúc giục lực lượng không gian rót vào trong pháp trận.

Ngay sau đó pháp trận vù vù tia sáng nở rộ, đợi sau khi tia sáng toàn bộ tán phát thì bóng dáng hai người đều đã biến mất.

Linh xà đen nhánh kia vọt tới bên trên pháp trận, chốc lát đã vồ vào hư không.

Nhưng những thứ quỷ dị này ngay phút chốc lại bao lấy hai võ giả Hư Vương Cảnh của Khương gia.

Tiếng kêu thảm thiết lập tức truyền ra từ trong hắc khí kia nghe thảm tuyệt nhân hoàn, dường như chịu hành hạ khó có thể tưởng tượng.

Sau một lát tiếng kêu thảm ngừng lại, hai người này đồng loạt đứng dậy, tuy rằng dáng ngoài không thay đổi nhưng khí tức hai người lại rất khác, toàn thân tản ra khí tức thô bạo âm u, bị năng lượng màu đen bao quanh, ở chỗ hai má cùng cánh tay họ từng đạo Ma Văn hiển lộ, con ngươi kia cũng thay đổi thành đen thui...

Hai người liếc nhau cười nanh ác, một trong số ho ngửa mặt lên trời điên cuồng gào thét, trong tiếng huýt gió hiện ra tâm tình phấn khởi cùng vui sướng vô tân, dường như thoát vây sau khi bị nhốt mấy ngàn vạn năm.

Hai người bọn họ không phải là võ giả duy nhất gặp chuyện như vậy.

Trong hầm mỏ, rất nhiều võ giả Khương gia lúc trước bị Mạc Tiểu Thất thi triển thủ đoạn đánh ngất đi cũng đều gặp phải chuyện này, còn có một số phu mỏ chưa kịp trốn ra khỏi quặng mỏ, phàm là bị khí tức đen như mực quấn lấy liền trong thời gian ngắn ngủi khí tức biến đổi, dường như cũng theo đó mất đi linh trí vốn có.

Rất nhanh chóng, cả quặng mỏ đều tràn ngập loại khí tức đen như mực đó.

Ở chỗ động núi hoang sơn kia lóe lên tia sáng, Dương Khai cùng Mạc Tiểu Thất hai người trong lòng vẫn còn sợ hãi xuất hiện ở trên pháp trận không gian.

Bên cạnh pháp trận, võ giả lúc trước bị Dương Khai thi triển thủ đoạn đánh ngất đi giờ đã không còn thấy bóng dáng.

Dương Khai thấy vậy không khỏi nhướn mày, thần niệm đảo qua lập tức lộ vẻ kinh ngạc.

- Dương đại ca, thế nào rồi? Mạc Tiểu Thất kinh nghi nhìn hắn.

- Phía ngoài có không ít người nghênh đón chúng ta. Dương Khai cười lạnh một tiếng.

Mạc Tiểu Thất nhíu chân mày thả ra thần thức, lập tức có phát giác.

- Đi ra xem một chút đi. Dương Khai gọi nàng một tiếng, không sợ hãi đi trước bay ra khỏi sơn động, đứng sừng sững giữa không trung.

Hắn đảo mắt qua liền thấy bốn phía rất nhiều võ giả vây quanh, hơn nữa đều là những gương mặt vô cùng quen thuộc, tất cả đều là người của Khương gia hắn mới vừa thấy qua.

Cùng không biết là tin tức truyền đi từ lúc nào mà Khương gia khuynh sào xuất động, cao thủ đều tề tựu lại đây.

Ngay chính diện cách đó không xa, Khương Lâm gia chủ Khương gia cùng nhiều vị cao tầng ánh mắt lạnh lùng nhìn Dương Khai có vẻ rất không vui.

Mà ở phía trước Khương Lâm còn có một lão già áo bào đen, chắp hai tay sau lưng. Toàn thân lão không lộ ra chút khí tức nào, thoạt nhìn giống người bình thường nhưng lại có một cỗ danh trạng uy nghiêm quẩn quanh bên người lão.

Một vài võ giả Khương gia hướng mắt nhìn lão già, ánh mắt đầy vẻ kính sợ.

Ngay cả Khương Lâm cũng đứng sau lưng lão già với bộ dạng vô cùng cung kính.

Dương Khai biến sắc, ánh mắt di chuyển một chút trên người lão già, lập tức biết được người này chính là vị cường giả Đạo Nguyên Cảnh của Khương gia, là Khương Thái Sinh lão tổ của Khương gia.

Dù sao cường giả Đạo Nguyên Cảnh ở Phong Lâm Thành số lượng không nhiều lắm, phàm là cảnh giới tu vi này thì đại danh khắp Phong Lâm Thành người người đều biết.

Thời khắc này Khương Thái Sinh gương mặt hờ hững nhìn Dương Khai, ánh mắt chỉ hướng vào Trương Nhược Tích hắn ôm trong lòng liền dời đi.

Dường như với lão mà nói bất kể kẻ nào cũng không đáng để lão chú ý nhiều hơn.

Dương Khai hắc hắc cười nhẹ một tiếng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau