VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2056 - Chương 2060

Chương 2058: Dĩ nhiên là hắn

Trên tòa núi hoang, tiếng thét truyền đi khắp nơi.

Mỗi một người nghe được thanh âm này đều có thể cảm nhận được từ trong đó một loại tậm trạng vui sướng và hưng phấn vô cùng.

Trung niên nam tử Tần gia đứng tại chỗ thất thần, thật lâu sau khi bớt khiếp sợ, mới khó nhọc nói: - Sao hắn lại thành công rồi chứ?

Quả thực hắn không thể tin được vào mắt của mình.

Dù sao người tấn cấp trước mặt gây ra động tĩnh quả thực là quá lớn, căn bản không phải võ giả Hư Vương tam tầng cảnh có thể thừa nhận được. Nhưng giờ phút này, người kia lại thực sự thành công đột phá đến cấp bậc Đạo Nguyên Cảnh.

Nam nhân trung niên bị rung động so chính Dương Khai đột phá lên Đạo Nguyên Cảnh còn muốn mãnh liệt hơn.

Ở bên cạnh, Tần Ngọc cũng vô cùng khiếp sợ. Tuy rằng trước đó nàng đã mơ hồ cảm giác được người kia sẽ không dễ dàng thất bại, nhưng khi đối phương tấn cấp được thuận lợi như vậy, nàng vẫn có chút khó có thể chấp nhận được. Cặp mắt đẹp khẽ híp lại, dường như muốn xuyên thấu không gian cách trở, nhìn rõ khuôn mặt của người ở nơi xa đó vậy.

Ở nơi này, Dương Khai nhanh chóng ổn định lại tâm trạng vui sướng sau khi tấn cấp, tiếp tục hấp thu năng lượng thiên địa thanh tẩy đang cuồn cuộn tuôn đến.

Năng lượng thiên địa thanh tẩy võ giả nhận được khi đang đột phá đại cảnh giới vô cùng khó có được, chẳng những có thể tẩy rửa thân thể thần hồn của võ giả, giúp cho thân thể thần hồn được nâng cao một bước, mà trong nguồn năng lượng đó còn ẩn chứa ý cảnh thiên đạo võ đạo, nếu võ giả có thể hiểu được từ trong đó một hai điều, chắc chắn sẽ được lợi suốt đời.

Hơn nữa, lần này Dương Khai đột phá chính là Đạo Nguyên Cảnh, hắn còn có thể từ trong quá trình thanh tẩy quan sát được lực lượng pháp tắc.

Pháp tắc Dương Khai muốn hiểu rõ, dĩ nhiên chính là pháp tắc không gian.

Hắn đã nắm giữ được sơ bộ, việc cần làm lúc này là lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc càng thêm càng thêm triệt để hơn.

Tiếng thét vừa ngưng lại, năng lượng thiên địa đã tiếp tục điên cuồng trút xuống dưới. Dương Khai tiếp tục ngồi hấp thu, vẻ mặt trầm tĩnh như giếng cổ.

Uy năng thiên địa khó có thể tưởng tượng tràn vào thân thể của hắn, vừa củng cố cảnh giới Đạo Nguyên Cảnh, vừa rèn luyện thân thể và nguyên lực của hắn. Nhờ sự thần kỳ của năng lượng đang tràn vào cơ thể, rất nhanh sau đó Dương Khai đã đắm chìm vào trạng thái lĩnh ngộ pháp tắc không gian.

Thời gian chậm rãi trôi qua...

Lốc xoáy năng lượng sau nửa ngày trút xuống từ từ biến mất, bầu trời mờ tối lại lần nữa khôi phục trong xanh.

Nhưng dù vậy, những võ giả đang quan sát phía xa vẫn không thấy rõ được gương mặt Dương Khai, bởi vì không gian trong phạm vi mấy ngàn trượng xung quanh Dương Khai đang bị bóp méo cực độ, tựa như có một lực lượng gì đó đang ảnh hưởng vậy.

Những võ giả kia đều biết rằng đây là dư chấn do động tĩnh đột phá quá lớn gây ra mà thôi, mỗi người đều trợn tròn mắt quan sát.

Nhưng khi thấy không còn động tĩnh gì nữa, cũng không thu được lợi ích gì, bọn họ đều lần lượt rời đi.

Nhóm người Tần gia thì vẫn ở lại, tiếp tục đứng từ xa quan sát.

Thời gian lại tiếp tục trôi qua, nhoáng cái đã hơn mười ngày. Dương Khai vẫn một mực khoanh chân ngồi tại chỗ bỗng nhiên mở hai mắt ra, ánh mắt sáng lấp lánh như tia chớp, dường như thu hoạch được rất nhiều.

Ngay sau đó, tròng mắt của hắn liền khôi phục lại như thường rồi thuận tay phất một cái.

Dưới cái phất tay này, không gian hỗn loạn trong phạm vi mấy ngàn trượng chợt yên tĩnh lại, không còn chút động tĩnh khác lạ.

Thấy vậy, Dương Khai liền ngoác miệng cười.

Mà cùng lúc đó, Tần Ngọc luôn chăm chú quan sát từ xa lúc này hai mắt của nàng liền biến thành màu tím, màu tím trong con ngươi không ngừng lưu chuyển, tựa như đang thi triển bí thuật gì đó.

Màu tím từ tròng mắt phát ra khiến cho nàng trông càng thêm mỹ lệ.

Nàng tập trung ánh mắt từ xa nhìn lại, thấp thoáng còn có hai luồng ánh sáng màu tím trong tròng mắt bắn ra, xuyên qua hư không.

Xa xa, hình như Dương Khai đã cảm ứng được, hắn liền quay đầu nhìn về phía Tần Ngọc, Diệt Thế Ma Nhãn từ con mắt trái chợt hiện lên, bắn ra một luồng ánh sáng màu vàng vô cùng uy nghiêm.

Ánh mắt của hai người va chạm giữa không trung, Dương Khai không nhịn được khẽ "hử" một tiếng, trong nháy mắt liền tán đi Diệt Thế Ma Nhãn của bản thân, ánh mắt trở lại bình thường như cũ.

Mà ở bên kia, Tần Ngọc lại "a" lên một tiếng, thân thể mềm mại không khống chế được thụt lùi về sau mấy bước, sắc mặt tái nhợt.

- Tiểu thư! Trung niên nam tử Tần gia kinh hãi biến sắc, lắc mình một cái liền đi tới bên cạnh Tần Ngọc, nắm lấy tay nàng lo lắng hỏi: - Tiểu thư bị sao vậy?

Hắn cũng không để ý thấy động tác nhỏ của Tần Ngọc vừa rồi, chỉ cho rằng bệnh cũ của nàng đang tái phát.

Trên trán ra Tần Ngọc túa ra một tầng mồ hôi lạnh, con ngươi màu tím chậm rãi biến mất, khẽ lắc đầu, nói: - Không sao.

Nàng lại tiếp tục tập trung nhìn về phía Dương Khai, nhưng ngạc nhiên phát hiện bên kia đã không còn một bóng người.

Dương Khai không biết khi nào đã biến mất không thấy.
- Lại là hắn sao? Tần Ngọc tự lẩm bẩm một câu, hiển nhiên vừa rồi sau khi nàng vận dụng bí thuật đã thấy được gương mặt của Dương Khai.

Nàng lập tức nhớ lại, mình đã gặp qua người nam nhân này lúc ở tầng thứ nhất Ngũ Sắc Bảo Tháp, hơn nữa, nàng còn nói cho hắn biết làm cách nào để tìm ra cửa vào tầng thứ hai.

- Sao vậy? Trung niên nam tử kia ngạc nhiên hỏi.

Tần Ngọc lại hé môi cười, lắc đầu nói: - Không có gì.

Một lát sau, nàng lại nói: - Quay về thôi.

Nam nhân trung niên nhíu nhíu mày, mơ hồ cảm thấy hành vi tiểu thư nhà mình hơi kỳ lạ, nhưng cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ có thể cùng những người khác hộ tống Tần Ngọc quay về Phong Lâm Thành.

Tại một nơi cách vị trí Dương Khai tấn cấp khoảng trăm dặm, thân hình của hắn dần hiện ra.

Hắn đứng tại chỗ lẳng lặng chờ một lát, hai đại huyết thú yêu trùng chúa và Thanh Viêm Kinh Lôi Sài liền từ phía sau đuổi tới. Dương Khai liếc nhìn bọn chúng rồi thu lại, sau khi xác định một phương hướng, thân hình hắn bất động, lại một lần biến mất.

Tại chỗ đó chỉ còn lại một tia dao động lực lượng không gian mờ nhạt.

Hai ngày sau, Dương Khai đã đi tới Nguyên Đỉnh Sơn.

Thời phút này Nguyên Đỉnh Sơn sớm đã thành một mảnh phế tích, núi cao sụp đổ, đá văng tứ tung, hơn nữa còn có dấu vết của con người tác động vào.

Đây chính là kiệt tác của đám người Liệt Hỏa Điện. Dương Khai cũng không quan tâm đối với chuyện này, chỉ đứng yên trên không, lặng lẽ cảm ứng.

Hắn có thể thấy được, Lưu Viêm ở thật sâu trong lòng đất vẫn đang nằm yên lặng một cách kỳ lạ, dường như vẫn luôn hấp thu lực lượng nóng rực từ ao dung nham trong lòng đất.

Mà giờ phút này, so sánh với lúc trước, khí tức của Lưu Viêm không thể nghi ngờ đã mạnh mẽ lên không ít, mơ hồ có dấu hiệu sắp đột phá lên Đạo Nguyên Cảnh.

Nhận ra điều này, Dương Khai tỏ ra hết sức vui mừng, lập tức thu hồi thần niệm, tránh quấy rầy đến Lưu Viêm.

Ngó trái ngó phải một lúc, Dương Khai liền đi tới một vị trí yên tĩnh ở bên cạnh, khoanh chân ngồi xuống.

Hắn muốn ở lại chỗ này chờ Lưu Viêm, dù sao Lưu Viêm cũng đã chui vào trong ao dung nham rất lâu rồi, nói không chừng sẽ đột nhiên quay trở về.

Nghĩ nghĩ một lát, hắn liền lấy Huyền Giới Châu ra, thân hình nhoáng lên một cái, liền tiến vào Tiểu Huyền Giới.

Vừa bước vào Tiểu Huyền Giới, Dương Khai đã cảm giác được một tia khác thường.

Loại cảm giác khác thường này cũng không phải là do Tiểu Huyền Giới biến đổi, mà là biến đổi trong cơ thể hắn.

Trước đó thực lực của hắn không đủ, không thể chạm đến lực lượng pháp tắc, cho nên không phát hiện ra. Nhưng hiện tại đã tấn cấp lên Đạo Nguyên Cảnh, có thể điều động pháp tắc thiên địa cho mình sử dụng, lập tức Dương Khai liền nhận ra, lực lượng pháp tắc bên trong Tiểu Huyền Giới cũng không hoàn thiện, dường như là thiếu hụt thứ gì đó. Hắn cảm ứng một hồi lâu, nhưng không lần ra đầu mối, chỉ có thể ngừng cảm ứng lại.

Lắc mình một cái, hắn liền đi tới đến bên cạnh pháp thân.

Từ sau khi tới Phong Lâm Thành, truyền thụ Phệ Thiên Chiến Pháp cho pháp thân, Dương Khai cũng chưa từng chú ý đến nó.

Giờ phút này vừa thấy, Dương Khai không khỏi thất kinh.

Bởi vì pháp thân vốn lớn như quái vật, lức này đã rút nhỏ gấp mười mấy lần, tại vị trí pháp thân đang ngồi, khắp nơi đều là đất đá tạp chất rơi xuống. Đây hiển nhiên là do pháp thân tu luyện Phệ Thiên Chiến Pháp, khiến thân thể cao lớn của nó được rèn luyện có hiệu quả rõ rệt.

Tuy thân thể của nó thu nhỏ lại, nhưng lại càng thêm cô đọng chắc chắn.

Phệ Thiên Chiến Pháp có thể cắn nuốt linh khí thiên địa của vạn vật cung cấp cho người tu luyện sử dụng, tăng cường độ mạnh mẽ của bản thân, kết hợp với thần thông thiên phú của Thạch Khổi nhất tộc, có thể nói là hai thứ hợp lại càng tăng thêm sức mạnh.

Lúc này pháp thân chỉ còn cao bằng mấy tầng lầu, nhưng ngay cả như thế nó cũng vẫn là một tên to xác.

Trước đây Dương Khai đưa vào các loại khoáng vật quý hiếm, cũng đều bị nó cắn nuốt sạch sẽ, chiết xuất ra tinh hoa, bồi dường cho thân thể càng thêm mạnh mẽ.

Vì thân thể của nó không phải bằng máu thịt, cho nên Dương Khai không thể cảm nhận được khí huyết lực của pháp thân, không biết rốt cuộc nó có thể phát huy ra thực như thế nào, tuy nhiên... Dương Khai đoán rằng nó sẽ không quá yếu.

Vừa nghĩ đến đây, đột nhiên pháp thân như phát giác ra điều gì đó, liền mở mắt ra, khuôn mặt khờ khạo lộ ra vẻ mỉm cười, cất giọng ồm ồm: - Muốn thử một chút không?

- Được! Dương Khai nghiêng đầu, nhìn pháp thân vẫy vẫy tay khiêu khích.

Pháp thân cười hắc hắc quái dị, ngay sau đó chậm rãi đứng dậy.

Theo động tác của nó đứng lên, đá vụn trên người dồn dập rơi xuống.

Bởi vì pháp thân chính là một luồng phân thần của Dương Khai truyền vào trong cơ thể Thạch Khổi, cho nên Dương Khai có thể hiểu rất rõ suy nghĩ của nó, cũng có thể khống chế hành động của nó.

Pháp thân vừa là một thân thể riêng biệt, vừa là một khối phân thân của Dương Khai.

Tâm niệm vừa động, Dương Khai liền để cho pháp thân tự do phát huy.

Ngay sau đó, pháp thân liền di động bước chân, vang lên tiếng động ầm ầm, nhanh chóng chạy tới trước mặt Dương Khai, rồi bỗng nhiên nó chợt xoay người, vung tay trái dán sát mặt đật nện thẳng tới Dương Khai.

Quả đấm chưa đến, cuồng phong đã quất vào mặt rát rạt, khiến áo bào Dương Khai bay phất phới.

Không chỉ như thế, quyền kình từ quả đấm kia bắn ra, không ngờ lại khiến cho mặt đất bị cày thành một đường hình cung sâu hoắm.

Thấy vậy, đồng tử Dương Khai co rụt lại, vốn chuẩn bị sử dụng sáu thành lực lượng lập tức tăng lên toàn lực, đồng dạng phát ra một quyền đón đỡ.

Uỳnh...

Hai quả đấm một lớn một nhỏ va chạm vào nhau, phát ra tiếng nổ long trời lở đất.

Một quả cầu năng lượng ánh sáng màu vàng, lấy vị trí tiếp xúc của hai quả đấm làm trung tâm khuếch tán ra ngoài, tựa như một lưỡi dao sắc bén cắt không gian thành hai nửa.

Pháp thân ngoác miệng, lộ ra nụ cười quỷ dị.

Còn Dương Khai sắc mặt thì lại trầm xuống, ngay sau đó liền cảm thấy bên phải của hắn truyền đến một cỗ lực lượng gần như không thể địch nổi. Hắn hét thảm một tiếng dưới, trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, trong nháy mắt đã không thấy dấu vết.

So đấu lực lượng thuần túy, Dương Khai bại hoàn toàn!

Pháp thân lúc này mới đứng dậy, đưa tay chắn trước trán nhìn về phía xa, miệng huýt sáo khinh thường.

Phía trước chợt nhoáng lên một cái xuất hiện một bóng người, Dương Khai đã quay trở về.

Giờ phút này, hắn đang phùng mang trợn mắt, giơ nắm tay phải máu thịt bầy nhầy của mình lên, thậm chí còn lòi cả xương trắng ra ngoài.

- Thấy sao? Pháp thân cười hắc hắc hỏi.

- Biết rõ còn hỏi! Dương Khai không nhịn được liếc mắt.

Chương 2059: Cây non

Pháp thân sinh ra vô cùng trùng hợp, nó trở nên mạnh mẽ cũng vô cùng may mắn.

Nếu không có đầu Thạch Khổi thứ hai sinh ra không có linh trí kia, Dương Khai cũng sẽ không nghĩ tới việc truyền phân thần của mình vào trong đó. Nếu không có một chút may mắn tại đại lục Huyền Không, pháp thân cũng sẽ không lớn mạnh được nhanh chóng như vậy.

Bởi vì hắn luyện hóa cả một cái Huyền Không đại lục, cho nên mới có thể trong khoảng thời gian ngắn phát triển đến cảnh giới kinh khủng như vậy.

Một quyền kia của pháp thân đánh ra tương đương với lực lượng của cả một cái đại lục, lực lượng của một thế giới.

Ngay cả khi Dương Khai có thể mạnh mẽ, cảnh giới không tầm thường, nhưng cũng chỉ là tấm thân máu thịt, sao có thể ngăn cản cả một cái đại lục đánh vào chứ?

Bị đánh bay ra ngoài, thậm chí bị thương cũng chẳng có gì kỳ lạ.

- Ngươi nên tìm cho ta một cây gậy như Tiểu Tiểu! Pháp thân ngoác miệng cười.

Nếu có loại Thần khí như Hám Thiên Trụ trong tay, cho dù pháp thân không cần dùng hết sức của hắn, cũng đủ để phóng đại sức lực gấp mười lần rồi! Hơn nữa, nó có thể phát huy đến trình độ còn xuất sắc hơn cả Tiểu Tiểu vẫn còn nhỏ yếu.

- Có cơ hội sẽ sắm cho ngươi! Dương Khai gật đầu, sau đó thân hình hắn chợt mơ hồ, lắc lư một cái liền bay lên phía trên pháp thân, quét xuống một đá.

Nguyên lực trên một cước kia hết sức cuồng bạo, hiển nhiên là Dương Khai không chút lưu tình.

Pháp thân thấy vậy cũng không hoảng hốt bấn loạn, cánh tay liền đưa lên ngăn cản, mà một bàn tay khác chợt từ dưới nách xuyên qua, năm ngón tay xòe ra như một ngọn núi chụp thẳng tới Dương Khai.

Đồng tử Dương Khai co rụt lại, chợt quát lên một tiếng: - Ngưng!

Vừa dứt lời, một tiếng "vù" liền vang lên, đồng thời không gian xung quanh bị lực lượng pháp tắc ảnh hưởng chợt sánh lại.

Động tác của pháp thân hơi chậm lại, thân thể cao lớn liền bị mạnh mẽ ngăn cản, bàn tay to đang chụp về phía Dương Khai cũng không còn được nhanh chóng như vừa nãy.

Thân thể nó trầm xuống, miệng gầm nhẹ một tiếng: - Phá!

Trong nháy mắt, thân thể to lớn chợt bạo phát ra một luồng khí kình cuồng bạo.

Rắc rắc xoạt...

Âm thanh giòn tan truyền ra, không gian ngưng kết thoáng cái chợt nới lỏng ra.

Bằng vào lực lượng thân thể mạnh mẽ, không ngờ hắn lại cứng rắn phá vỡ không gian áp chế do Dương Khai điều động pháp tắc sinh ra, tiếp tục đưa tay chụp tới Dương Khai.

Dương Khai nào còn dám đối kháng chính diện nữa chứ, vận dụng một chút lực lượng xuống chân, lòng bàn chân liền truyền ra tiếng nổ đùng đùng, thân hình hắn tựa như mũi tên rời cung nhẹ nhàng lướt về phía sau. Ngay sau đó, hai tay hắn liền hợp lại, hiện ra một thanh Nguyệt Nhận to lớn, không chút nương tay phóng thẳng ra ngoài.

Nguyệt Nhận to lớn đen như mực, như một thanh loan đao chém về phía cánh tay của pháp thân.

Pháp thân chăm chú quan sát, thay đổi hướng quyền, một quyền đảo ra, thế như mãnh hổ.

Quyền kình cuồng bạo mà tuôn ra ầm ầm va chạm với Nguyệt Nhận giữa không trung. Nguyệt Nhận bị trừ khử, quyền kình cũng tan biến.

Không đợi Dương Khai lấy lại tinh thần, pháp thân liền dập hai chân một cái, một cái trụ đất liền nhô lên, pháp thân đưa tay cầm lấy, trụ đất rời rạc được hắn trảo tới không ngờ lại lóe sáng lên, trong chốc lát trở nên cứng rắn như sắt thép, hình thành một cây côn.

Pháp thân vung cây côn lên, cây côn đất dài đến mười mấy trượng liền xé gió lao thẳng về phía Dương Khai, phát ra tiềng bổ đùng đùng, tựa như muốn phá vỡ không gian ra vậy.

Dương Khai biến sắc, nào dám dừng lại tại chỗ, lực lượng không gian liền phát ra quanh người, nhanh chóng lóe lên né sang bên cạnh, khiến cây côn đất kia bị đánh hụt mất.

- Hắc hắc hắc! Dường như pháp thân đã dự liệu được từ trước, thấy vậy không chút kinh hoảng liền phát ra tràng cười quái dị, nhanh chóng hạ người xuống, hai bàn tay to lớn chống trên mặt đất, ngay sau đó, mặt đất liền bị chấn động kịch liệt.

Phía dưới Dương Khai chợt bắn ra từng con rồng đất mạnh mẽ lắc đầu quẫy đuôi, những con rồng đất kia trông rất sống động giống y như thật, bỗng nhiên giương nanh múa vuốt lao về phía Dương Khai vây công. Đếm sơ qua cũng phải có mười mấy con, chúng lập tức phong kín toàn bộ đường lui của hắn.

- Hóa Long! Dương Khai quát khẽ một tiếng, điều động Kim Thánh Long, lực lượng căn nguyên trong cơ thể, cánh tay phải của hắn bỗng nhiên lớn phồng lên một vòng, toàn bộ cánh tay được một tầng năng lượng biến thành Long Lân bao trùm, bàn tay phải biến thành long trảo.

Sau một cái uốn người, Dương Khai liền vọt vào trong đám rồng đất.

Rất nhanh, từ bên trong liền truyền ra những tiếng gào thét cùng tiếng nổ ầm ầm, từng con rồng đất lần lượt bị phân giải sụp đổ, thân hình Dương Khai như thiên thần phủ xuống, từ bên trong bắn ra.

Bên ngoài thân thể hắn, hào quang năm màu tỏa sáng, từng luồng Ngũ Hành Kiếm Khí dồn dập bắn về phía pháp thân.

Thấy vậy, pháp thân chỉ bĩu môi, dậm một chân xuống đất, trước mặt hắn lập tức hiện lên một bức tường đất. Tường đất kia cũng giống như cây côn đất trước đó, mặt ngoài lóe lên từng luồng hào quang, trở nên vô cùng chắc chắn. Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt...

Kiếm khí đánh lên tường đất, nhưng không phá vỡ được tầng phòng ngự này, bị ngăn cản lại.

Chờ đến khi kiếm khí đã tiêu hao hết, lúc này pháp thân mới vung tay lên, tường đất cản trở trước mặt hắn ầm ầm sụp đổ.

Nhưng không đợi hắn có động tác gì tiếp theo, Dương Khai ở đối diện bỗng nhiên lộ ra một nụ cười quỷ dị, sau đó con mắt trái chợt phát ra quầng hào quang vàng chói.

- Không xong! Pháp thân hú lên một tiếng quái dị, vội vàng muốn né tránh ánh mắt của hắn. Nhưng đã muộn, lúc vừa thấy ánh sáng vàng kia, sự chú ý của hắn đã bị dán chặt chẽ vào ánh mắt đó, căn bản không thể suy nghĩ được gì khác, ánh mắt của nó liền trở nên ngây dại ra.

Trong chốc lát, ánh sáng vàng tán đi, pháp thân mới giật mình tỉnh hồn lại.

Dương Khai đang tỏ ra chán nản đứng trước mặt hắn, mắt to đối diện với mắt nhỏ, bốn mắt nhìn nhau một lát, rồi không nhịn được cười phá lên.

Thật lâu sau, tiếng cười mới từ từ ngưng lại.

- Chuyện hôm nay không thể truyền ra ngoài. Dương Khai nghiêm trọng dặn dò.

Pháp thân nghiêm nghị gật gật đầu.

Tự mình đánh nhau với chính mình, dùng hết tất cả năng lực và thủ đoạn, cuối cùng bị ép đến đường cùng đành phải vận dụng Diệt Thế Ma Nhãn mới chiếm được một tia thượng phong, chuyện này nếu lan truyền ra ngoài chỉ sợ sẽ khiến cho người ta cười đến rụng răng.

Nhưng từ đó, Dương Khai cũng đã có thể xác định được năng lực của pháp thân.

Với thủ đoạn của hắn bây giờ, ngoài trừ dùng thần thức áp chế ra, căn bản không có biện pháp đối phó nó hữu hiệu. Thần thức của pháp thân không bằng hắn cũng là chuyện đương nhiên, nó vốn chính là mình một luồng phân thần, sao có thể so được với chủ thần của hắn chứ?

Dùng thần hồn áp chế nó, chính là ăn gian...

Chẳng thà ra lệnh cho pháp thân, khiến nó nằm ra đánh một trận cho xong.

Dương Khai ngẫm lại cũng cảm thấy rất mất thể diện.

- Có bí bảo nào còn dư không? Bỗng nhiên pháp thân hỏi một câu.

- Có. Dương Khai gật gật đầu, nghi ngờ nhìn pháp thân, tuy nhiên thần niệm của hắn vừa động đã hiểu rõ pháp thân muốn bí bảo làm gì, liền kinh ngạc lên tiếng:

- Ngay cả bí bảo mà Phệ Thiên Chiến Pháp cũng có thể cắn nuốt sao?
Pháp thân nói ra: - Ta cũng chỉ phỏng đoán mà thôi, có thể hay không còn phải chờ thí nghiệm.

Dương Khai nghe vậy gật gật đầu, lục lọi nhẫn không gian một lát, lấy ra vài món bí bảo đưa cho hắn.

Những bí bảo này đều là đồ vật của đám người Thân Đồ, có một số thì trước đó nữa được Dương Khai dùng nguyên tinh đổi lấy ở chợ đen Phong Lâm Thành.

Sau khi nhận vài món bí bảo này, pháp thân liền ngồi xuống, cầm bí bảo trong lòng bàn tay, ồm ồm nói: - Hạt giống đã gieo dường như cũng mọc rồi.

Dương Khai sửng sốt, rất nhanh liền hiểu rõ pháp thân đang nói về cái gì, lập tức hắn tỏ ra hết sức vui mừng, thân hình thoắt một cái biến mất.

Chờ đến khi hắn xuất hiện lại, đã đi tới bên cạnh dược viên.

Cả dược viên lúc này chỉ còn có hai thứ sống sót, một là Bất Lão Thụ mà năm xưa Dương Khai chiếm được ở cố hương Tinh Vực, thứ còn lại dĩ nhiên chính là hạt giống hai màu vàng bạc mà ngày trước Dương Khai trồng ở góc vườn.

Bất Lão Thụ này, Dương Khai đã thử luyện hóa qua, nhưng căn bản không thể thành công, cuối cùng chỉ có thể cấy vào dược viên bên trong Tiểu Huyền Giới.

Do có Bất Lão Thụ, cho nên sinh cơ trong Tiểu Huyền Giới hết sức dồi dào.

Năm xưa Dương Khai đã hỏi thăm qua Dương Viêm, xem phải làm cách nào mới có thể luyện hóa được Bất Lão Thụ, đạt được bất tử bất diệt thân.

Nhưng Dương Viêm lại không nói rõ, khiến hắn không biết làm sao.

Mà hạt giống thì lại đạt được từ Mộc Tiêu bị Dương Khai chém chết. Do hạt giống này rất kỳ lạ, ngay cả Lưu Viêm cũng không thể đốt cháy, nên đã được Dương Khai giữ lại.

Lúc này mới chỉ được gần một năm, không ngờ hạt giống mộc được gieo trong dược viên lại mọc rễ nảy mầm, mọc ra cây non cao chừng ba tấc.

Cây non cũng có hai màu vàng bạc giống như hạt giống, mỗi màu chiếm một nửa, nhìn qua vô cùng kỳ lạ, hơn nữa không chút giống với bản thể của Mộc Tiêu, không biết rốt cuộc là vì sao.

Dương Khai kinh ngạc nhìn nhìn cây non cao ba tấc kia, vẻ mặt mờ mịt.

Hắn cũng không nhận ra thứ này, thậm chí ngay cả nghe hắn cũng chưa từng nghe nói qua. Tuy nhiên hắn có thể cảm nhận được, ở bên trong cây non đó ẩn chứ một luồng lực lượng rất kỳ lạ, luồng lực lượng này hiện tại còn rất nhỏ bé, nhưng nếu cây non có thể tiếp tục lớn lên, chắc chắn nó sẽ trở nên mạnh mẽ theo.

Không nên coi thường cây non ba tấc này.

Đây chính thành quả sau gần một năm gieo trồng tại dược viên trong Tiểu Huyền Giới mới có được.

Dược viên trong Tiểu Huyền Giới có Trọng Thổ, có 5 viên Địa Mạch Châu, có Bất Lão Thụ mang đến sinh cơ, trồng một ngày ở chỗ này tương đương với 100 ngày ở bên ngoài.

Nói cách khác, nếu trồng ở chỗ khác, cho dù hạt giống mộc này có thể sống được, nhưng muốn lớn lên đến ba tấc, tối thiểu cũng phải mất trăm năm.

Nghĩ đến đây, Dương Khai lại càng cảm thấy húng thú hơn đối với cây non hai màu vàng bạc này.

Hễ loài cây nào càng khó sinh trưởng thì dĩ nhiên giá trị lại càng cao. Không thấy Bất Lão Thụ trải qua năm tháng dài dằng dặc cũng chỉ mới cao được có ba xích thôi sao?

Khi xác định được hạt giống mộc đã sống, Dương Khai liền không chú ý tới nó nữa. Rốt cuộc thứ này có ích lợi gì, sau này còn cần phải quan sát và tìm hiểu nhiều hơn mới được.

Quãng thời gian sau đó, hắn liền ở trong Tiểu Huyền Giới tế luyện thanh trường kiếm của Hàn Lãnh sử dụng và lâu thuyền của Phi Thánh Cung.

Trường kiếm là bí bảo cấp Đạo Nguyên hạ phẩm, đúng lúc hắn vừa có thể sử dụng được, tăng cường một chút thực lực, kết hợp với Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí mà nói, cũng có thể trở thành một sát chiêu của hắn. Về phần lâu thuyền, hiển nhiên chính là công cụ thay đi bộ.

Nhoáng lên một cái đã qua hơn một tháng.

Dương Khai lần nữa từ trong Tiểu Huyền Giới đi ra, xem xét tình tình Lưu Viêm, thấy nàng vẫn còn đang trầm miên trong lòng đất, cũng không biết khi nào mới có thể tỉnh lại.

Dương Khai nhướng mày, hơi suy nghĩ một chút sau, liền lấy ra lâu thuyền rồi phi thân mà lên, hướng về phía Phong Lâm Thành bay đi.

Không thể xác định được khi nào Lưu Viêm mới có thể xuất quan, nên hắn cũng không cần thiết lãng phí thời gian chờ đợi nữa.

Dù sao Lưu Viêm cũng biết hắn đang ở trong Phong Lâm Thành, chờ sau khi xuất quan, nàng chạy tới Phong Lâm Thành gặp hắn cũng được. Hiện tại hắn cần phải quay trở lại động phủ trong Phong Lâm Thành, chuẩn bị luyện hóa Long Cốt Kiếm vào cơ thể.

Chương 2060: Không thấy

Mấy ngày sau, Dương Khai đã trở về đến Phong Lâm Thành.

Sau khi vào thành, Dương Khai cũng không kịp báo cho Khang Tư Nhiên biết hắn vẫn bình an, liền vội vã trở về động phủ mà hắn đã mướn.

Lấy ra lệnh bài, Dương Khai truyền nguyên lực vào bên trong, rồi hướng lệnh bài về phía động phủ khẽ lay.

Nhưng khiến hắn vô cùng kinh ngạc chính là, cấm chế động phủ lại không chút phản ứng, tựa như tấm lệnh bài của mình đã không còn tác dụng vậy.

Điều này làm cho hắn nhướng mày, tuy nhiên rất nhanh, hắn liền nghĩ tới một chuyện.

Lúc hắn đi tới Phong Lâm Thành mướn động phủ này, kỳ hạn dường như là một năm, mà ngẫm lại thời gian một năm cũng đã qua hai tháng.

Kỳ hạn vừa qua, quyền sử dụng động phủ chắc chắn cũng bị thu hồi lại.

Dương Khai lập tức chột dạ, cảm thấy được có chút không ổn.

Kỳ hạn mướn động phủ đã qua cũng không sao, cùng lắm là hắn lại đi tới phủ thành chủ ghi danh một chút, lần nữa thuê lại là được, chỉ là bỏ ra một chút nguyên tinh mà thôi.

Hắn cũng không để thứ gì quý giá ở trong động phủ nên không quá lo lắng.

Nhưng... trước khi hắn đi, tiểu nha đầu Trương gia kia vẫn còn ở trong động phủ đó.

Lúc đó hắn và Khang Tư Nhiên cùng đi tới Nguyên Đỉnh Sơn dò xét động phủ của Công Tôn Mộc, không ngờ lại bị trì hoãn thời gian lâu như vậy. Hắn vốn tưởng rằng không bao lâu sẽ quay trở về, nên trước khi rời đi thậm chí cũng không nói cụ thể cho Trương Nhược Tích, chỉ nói cho nàng biết phải ra ngoài một chuyến rồi liền nhét nàng vào trong này.

Hiện tại kỳ hạn sử dụng động phủ đã hết, quyền sử dụng đã bị thu hồi, nhưng nha đầu Trương Nhược Tích kia ở đâu?

Dương Khai nhìn xung quanh nhưng không thấy được bóng hình nhỏ bé và yếu ớt kia, không khỏi có chút lo lắng.

Lúc hắn rời đi, Trương Nhược Tích chỉ có tu vi Thánh Vương nhất tầng cảnh mà thôi, ở Phong Lâm Thành, cái nơi long xà hỗn tạp này, nàng không có khả năng để tự vệ, ngộ nhỡ bị kẻ nào không có ý tốt để ý tới, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.

- Có khi nào nàng tự mình trở về Trương gia không? Dương Khai tự nói với chính mình.

Đặt mình vào vị trí của Trương Nhược Tích, nếu như quyền sử dụng động phủ bị thu hồi, sau đó bị đuổi ra khỏi động phủ, nhất định sẽ về Trương gia trước rồi tính sau. Nếu vậy cũng không cần lo lắng gì, tuy Trương gia không mạnh, nhưng dù gì cũng có hai vị Hư Vương Cảnh.

Đang lúc Dương Khai không có đầu mối, bên cạnh chợt truyền đến một đợt dao động cấm chế.

Dương Khai sửng sốt, quay đầu nhìn lại, không ngờ phát hiện thấy cửa động phủ đã mở ra, từ bên trong lộ ra một thiếu phụ có gương mặt xinh đẹp. Thiếu phụ kia nhìn qua ước chừng khoảng 30 tuổi, ánh mắt vô cùng cảnh giác đánh giá Dương Khai, nghi ngờ hỏi: - Ngươi là ai?

Dương Khai vội vàng ôm quyền, nói: - Tại hạ Dương Khai, vốn là chủ nhân của căn động phủ này.

Thiếu phụ khẽ nhíu mày, nói:

- Hiện tại động phủ này đã được ta thuê lại, bên trong cũng không để lại thứ gì.

- Ta biết, ta cũng không phải tới tìm vật. Dương Khai mỉm cười, nỗ lực ra vẻ ôn hòa nói.

- Không tìm vật gì sao? Thiếu phụ nghe vậy càng tỏ ra nghi ngờ hơn: - Vậy ngươi tới đây làm gì?

- Tìm một người, một thiếu nữ. Dương Khai vội vàng nói:

- Nàng vốn phải ở nơi này, nhưng hiện tại lại không thấy đâu, không biết phu nhân có thấy qua hay chưa?

Nghe Dương Khai nói rằng tới tìm người, thiếu phụ chợt nhíu mày, sắc mặt hơi đổi vội vàng lắc đầu nói: - Chưa từng thấy.

Vừa nói xong, nàng liền thò đầu trở vào, đồng thời đóng cửa lại.

- Chờ một chút! Dương Khai thấy vậy liền biết nhất định nàng ta biết điều gì đó, sao có thể để cho nàng lui vào được chứ, lập tức giữ cửa lại.

Sắc mặt thiếu phụ đột nhiên thay đổi, lạnh lùng nói: - Ngươi muốn làm gì, nơi này chính là Phong Lâm Thành đó!

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, lắc mình tiến thẳng vào trong động phủ, tiện tay đóng cửa lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thiếu phụ chăm chú, đồng thời trong cơ thể bạo phát ra một luồng khí tức cường đại, ép về phía thiếu phụ.
- Đạo Nguyên Cảnh! Nhận ra luồng khí tức kinh khủng này, sắc mặt thiếu phụ đột nhiên đại biến, thất thanh thốt lên, thái độ nhìn Dương Khai trở nên khác hẳn.

Bên trong Phong Lâm Thành, mặt bằng thực lực chung của võ giả không cao, cường giả Đạo Nguyên Cảnh cũng không nhiều, mỗi một người đều có lai lịch lớn, không phải là người mà những võ giả bình thường có thể trêu chọc được.

Cho nên vừa thấy cảnh giới tu vi của Dương Khai, thiếu phụ hơi hoảng hốt.

Nàng mới chỉ là Hư Vương nhất tầng cảnh, sao có thể ngăn cản uy áp của cường giả Đạo Nguyên Cảnh chứ? Tuy rằng đang đau khổ chống đỡ, nhưng thân thể dần dần liền nhũn ra, phải đưa tay đỡ vách tường bên cạnh mới không bị ép ngã xuống.

Nàng khẽ cắn môi, nhìn Dương Khai cầu khẩn nói: - Tiểu huynh đệ, ta và ngươi không thù không oán, ta cũng chưa từng đắc tội với ngươi, xin tiểu huynh đệ không nên làm khó ta...

- Ta không làm khó dễ ngươi. Vẻ mặt Dương Khai lạnh lùng, thản nhiên nói: - Ta chỉ hỏi mấy vấn đề, ngươi thành thật trả lời, nếu dám có nửa câu lừa gạt, ta sẽ khiến ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong! Ngươi nên biết rằng ta có năng lực này!

Thiếu phụ nghe vậy, cắn răng khẽ gật gật đầu.

- Rất tốt, ta hỏi ngươi, ngươi có thấy tiểu cô nương kia đi đâu không? Dương Khai dùng ánh mắt đe dọa nhìn đối phương, không tha cho một chút biến hóa nào trên khuôn mặt nàng.

Thiếu phụ trầm ngâm một chút, lúc này mới gian khổ gật gật đầu: - Ta không biết tiểu cô nương kia có phải người ngươi muốn tìm hay không, nhưng quả thật là ta đã thấy qua một tiểu cô nương, ngay tại động cửa phủ...

- Nói xem, nàng bao nhiêu tuổi, tu vi là gì, có gì đặc thù? Dương Khai khẩn cấp hỏi.

- Khoảng 16, 17 tuổi, tu vi là Thánh Vương lưỡng tầng cảnh đỉnh phong, sắp đột phá Thánh Vương tam tầng cảnh, nhìn qua hơi yếu đuối, dáng người mảnh mai, giọng nói nhỏ nhẹ, tóc đen bóng buông thẳng...

- Chính là nàng không sai. Hai mắt Dương Khai sáng ngời, xác định người thiếu phụ này nhìn thấy chính là Trương Nhược Tích. Chỉ có điều hắn cũng không ngờ mới ngắn ngủi một năm, tu vi của Trương Nhược Tích lại có thể từ Thánh Vương nhất tầng cảnh lên tới Thánh Vương lưỡng tầng cảnh đỉnh phong, sắp đột phá tam tầng cảnh.

Xem ra tư chất của tiểu cô nương cũng không kém đó nha, dĩ nhiên, trong này khẳng định là có công lao của một viên Báo Giải Tẩy Tủy đan kia.

- Ngươi nói ngươi thấy nàng tại động cửa phủ sao? Nàng ở trước cửa động phủ làm gì chứ? Dương Khai lại cau mày hỏi.

Thiếu phụ liền nói: - Đứng ở cửa...

- Đứng trước cửa sao? Dương Khai ngạc nhiên.

- Không sai, đúng là đứng ở cửa. Hai tháng trước ta mướn lại chỗ này, khi đó nàng đứng ở ngay trước cửa động phủ, nhưng ta cũng không chú ý. Sau đó ta phát hiện nàng vẫn một mực đứng ở đó, động cũng không động qua, tò mò, ta liền hỏi nàng, nàng nói với ta rằng nàng đang đợi một vị Dương tiên sinh... Tiểu huynh đệ ngươi chính là vị Dương tiên sinh kia sao?

Thiếu phụ vừa hỏi vừa hơi sợ hãi ngẩng đầu nhìn về phía Dương Khai, bất ngờ phát hiện thấy Dương Khai đang đờ người ra.

Giờ phút này, Dương Khai hết sức cảm khái. Trong đầu không tự chủ được tưởng tượng ra cảnh người đến người đi trong Phong Lâm Thành, còn ở cái cửa động phủ này, một thiếu nữ 16, 17 tuổi đứng đó bất động, mặc cho gió thổi nắng phơi vẫn không nhúc nhích, thỉnh thoảng lại nhìn quanh nhưng vẫn không thấy được bóng người quen thuộc kia

Trong cuộc sống náo loạn nơi thành trì, nàng giống như là một người bị bỏ rơi, cô đơn, bàng hoàng, không biết làm sao.

Đêm tối phủ xuống, gió lạnh quất tới, nàng cũng chỉ biết co rúc tại chỗ run lẩy bẩy...

Khi trời sáng lại tiếp tục chờ đợi.

Trong lòng Dương Khai nổi lên cảm giác nặng nề khó tả.

- Ta thấy nàng đáng thương, muốn mời nàng vào ngồi một chút, nhưng nàng không đồng ý, nói rằng nàng muốn đứng ở đó để đợi... Dương tiên sinh, tiểu huynh đệ, ta thật sự không làm gì nàng cả, xin ngươi đừng làm khó ta. Thiếu phụ sợ hãi nhìn Dương Khai, sợ Dương Khai tức giận phát tiết lên người nàng.

- Nếu ngươi không làm gì nàng, vậy sao ngay từ đầu không nói cho ta biết sự tình? Ngược lại vừa nghe ta hỏi tung tích của nàng đã lập tức đóng cửa động phủ? Rõ ràng là ngươi có tật giật mình mà! Dương Khai lạnh lùng nhìn thiếu phụ, ánh mắt thâm thúy lóe lên sát khí nồng nặc.

Dường như thiếu phụ nghĩ tới điều gì đó, liền giật mình vội vàng xua tay nói: - Không phải, không phải Không phải như ngươi nghĩ đâu, ta thật sự không có làm tổn thương nàng.

- Nói đi, hiện giờ nàng đang ở đâu, nhìn vẻ mặt của ngươi dường như là biết chút gì đó.

Dương Khai lạnh giọng nói.

Thiếu phụ lắc lắc đầu.

Dương Khai khẽ cười nói: - Xem ra, ngươi đang có điều gì đó e ngại!

- Tiểu huynh đệ, ngươi đừng ép ta, ngươi tha ta một mạng đi, chỉ cần không ép ta, ngươi muốn ta làm gì cũng được. Thiếu phụ cầu xin tha thứ, lời nói đầy ẩn ý, vẻ mặt khi nói chuyện càng trở nên quyến rũ, ánh mắt long lanh.

Vẻ mặt Dương Khai lạnh nhạt không chút biểu cảm, đầu ngón tay bỗng nhiên hiện lên một tia lực lượng quỷ dị, giọng nói âm u: - Nói, hoặc là chết!

Vừa nói xong, hắn liền chậm rãi chỉ về phía trán của thiếu phụ.

Thiếu phụ thấy Dương Khai lạnh lùng vô tình như vậy, cuối cùng cũng tỏ ra hoảng hốt nói: - Ngươi đi tới Khương gia nói không chừng có thể tìm được nàng ở đó!

- Khương gia sao?

Ngón tay Dương Khai dừng ở ngay trước trán thiếu phụ cách ba tấc, lực lượng quanh đầu ngón tay chợt tiêu tán, như có điều suy nghĩ nhìn thiếu phụ nói: - Chẳng trách ngươi e ngại như vậy, thì ra là Khương gia! Tuy nhiên... Người của Khương gia mang nàng đi làm gì?

- Ta không biết! Thiếu phụ lắc đầu: - Một tháng trước, có mấy nam nhân đến đây nói chuyện với nàng một hồi sau đó nàng liền theo mấy người kia rời đi. Ta nhất thời tò mò, lén lút đi theo, phát hiện bọn họ đi vào Khương gia, những chuyện khác ta thật sự không biết, cho dù ngươi giết ta cũng vô ích!

- Nàng chủ động đi theo bọn họ đi sao? Dương Khai nhướng mày.

- Đúng vậy! Thiếu phụ gật đầu.

- Tốt, đa tạ phu nhân thành thật khai báo, cáo từ. Dương Khai chắp tay nói, rồi lắc mình một cái phóng ra ngoài.

Đợi Dương Khai đi khỏi, thiếu phụ liền ngã ngồi xuống đất giống như một đống bùn, quần áo trên người đều ướt đẫm mồ hôi.

Nàng không môn không phái, có thể tu luyện đến Hư Vương nhất tầng cảnh toàn bộ đều dựa vào sự cố gắng của bản thân và các loại cơ duyên, căn bản chưa từng tiếp xúc qua cường giả Đạo Nguyên Cảnh. Hôm nay bị Dương Khai tỏa ra uy áp đe dọa khiến nàng sợ gần chết.

May mà Dương Khai cũng coi như thông tình đạt lý, không làm gì nàng, nếu không nàng tuyệt đối sẽ vô lực phản kháng.

Một lúc lâu sau, thiếu phụ mới bình tĩnh trở lại, ngay sau đó đứng vọt dậy, vọt vào trong động phủ, vội vàng thu dọn đồ đạc.

Không lâu sau, thiếu phụ liền ra khỏi động phủ, bước thẳng về phía cửa thành, rất nhanh sau đó liền ly khai khỏi Phong Lâm Thành.

Nàng không dám tiếp tục ở lại Phong Lâm Thành nữa, ngộ nhỡ một ngày nào đó người của Khương gia điều tra xuống phát hiện ra nàng, thì nàng sẽ gặp phiền toái lớn. Theo nàng được biết, người của Khương gia cũng không dễ nói chuyện giống như vị Dương tiên sinh kia.

Chương 2061: Dò xét Khương gia trong đêm

Dương Khai không có quan hệ gì với Khương gia ở Phong Lâm Thành, nhưng cũng đã nghe nhắc đến nhiều, biết được thực lực của gia tộc này ở Phong Lâm Thành cũng không tính là kém, trong tộc dường như còn có một vị lão tổ có cấp bậc Đạo Nguyên Cảnh trấn giữ.

Bên trong Phong Lâm Thành có rất nhiều gia tộc, tuy nhiên gia tộc có cường giả Đạo Nguyên Cảnh lại không có mấy, Khương gia xem như là một nhà trong đó, Tần gia cũng vậy...

Khi ở Thăng Long Đàn, tầng thứ nhất Ngũ Sắc Bảo Tháp, Dương Khai đã từng thấy qua Khương Sở Hà, chính là nhân tài kiệt xuất thay mặt cho Khương gia, có tu vi Hư Vương tam tầng cảnh. Chỉ cần có đủ cơ duyên, hắn sẽ có thể tấn cấp lên Đạo Nguyên Cảnh.

Khương gia đã được truyền thừa hơn mấy trăm ngàn năm tại Phong Lâm Thành, cùng với các đại gia tộc khác, thậm chí cùng phủ thành chủ có quan hệ rắc rối phức tạp.

Tuy Dương Khai không biết người của Khương gia dẫn Trương Nhược Tích đi làm gì, nhưng một thiếu nữ Thánh Vương Cảnh đối với Khương gia chắc chắn là không có tác dụng gì nhiều. Chỉ sợ là có tên công tử ăn chơi trác táng nào đó của Khương gia coi trọng sắc đẹp của Trương Nhược Tích, muốn vô lễ với nàng. Nếu mà như vậy, chỉ sợ hết thảy đều đã muộn.

Dù sao một tháng trước Trương Nhược Tích đã bị người của Khương gia dẫn đi, một tháng, chuyện gì cũng có thể có thể xảy ra.

Tuy nhiên càng khiến cho Dương Khai quan tâm chính là, tại sao Trương Nhược Tích lại chủ động đi cùng mấy người Khương gia chứ? Nhưng cẩn thận nghĩ lại, Trương Nhược Tích tuổi không lớn lắm, trước đây cũng một mực ở trong Trương gia, chưa bao giờ đi ra ngoài, tâm tư đơn thuần, không biết chừng nàng bị lừa cũng nên.

Đối phó với một tiểu cô nương như nàng vậy, tùy tý lừa gạt mấy câu, cũng có thể khiến nàng nghe theo.

Trong lòng Dương Khai thầm lo lắng, cũng có chút căm tức, căm tức vì bản thân hắn ngay cả một tiểu nha đầu cũng không lo lắng được chu toàn.

Nếu muốn đi tới Khương gia tìm Trương Nhược Tích, như vậy quang minh chánh đại đi vào chỉ sợ là không được. Ngộ nhỡ chọc tức một tên nào đó trong Khương gia, khiến cho bọn họ phải đem Trương Nhược Tích giết người diệt khẩu, thì lúc đó hối hận cũng đã muộn.

Cho nên trước đó, Dương Khai chuẩn bị đi tìm hiểu lai lịch của Khương gia cái đã.

Nếu Trương Nhược Tích thật sự đang ở Khương gia, với thần thức mạnh mẽ hiện tại của hắn, nhất định có thể thần không biết quỷ không hay tìm ra nàng.

Sau khi quyết định chủ ý, Dương Khai không kịp chờ đến trời tối, liền chạy thẳng tới Khương gia.

Ở phía đông của Phong Lâm Thành, có một khu vực dân cư sinh sống rộng khoảng mấy chục mẫu, bên ngoài tường xanh ngói đỏ, có tường rào vây quanh. Hàng năm, ai đi tới Phong Lâm Thành đều biết, nơi này chính là cơ nghiệp của Khương gia ở Phong Lâm Thành.

Lúc bình thường, những thành viên trọng yếu của Khương gia đều cư ngụ ở nơi này.

Dương Khai đi tới một chỗ bên ngoài tường rào, phóng thần niệm ra cảm ứng một lát. Bất ngờ phát hiện ra, bên trên tường rào không ngờ lại hiện ra đầy cấm chế và bẫy rập.

Tuy nhiên cấm chế như vậy dĩ nhiên không làm khó được hắn. Nếu hắn đã phát hiện, dĩ nhiên sẽ không động vào.

Đang khi Dương Khai chuẩn bị leo tường đi vào dò xét, sắc mặt của hắn chợt hơi đổi, xoay người một cái, thi triển ra bí thuật Hư Vô ẩn nấp vào bên cạnh.

Một lát sau, một bóng người uyển chuyển bỗng nhiên từ cách đó không xa phóng nhanh tới, rơi xuống ngay tại vị trí Dương Khai vừa đứng trước đó, ngó trái ngó phải một hồi rồi gãi gãi đầu, vẻ mặt mờ mịt lẩm bẩm:

- Chính là chỗ này mới đúng, ở đâu mất rồi, thật là kỳ lạ.

Nghe thấy âm thanh này, Dương Khai chợt ngẩn ra, không khỏi nhích đầu lên quan sát, lập tức kinh ngạc kêu lên:

- Tiểu Thất?

Hắn phát hiện người đến kia không ngờ lại chính là Mạc Tiểu Thất thần thần bí bí kia!

Sau khi hai người từ biệt bên trong Ngũ Sắc Bảo Tháp, đã hơn một năm chưa từng thấy qua, lúc này Dương Khai vừa mới về tới Phong Lâm Thành, nha đầu kia đã tới tìm hắn.

Nếu là người quen, dĩ nhiên Dương Khai không cần phải... ẩn nấp nữa, tán đi bí thuật Hư Vô, lần nữa lộ ra thân hình, Mạc Tiểu Thất lập tức phát hiện ra hắn, cười hì hì đi tới, vui vẻ nói:

- Dương đại ca, đúng là ngươi thật, ta còn tưởng rằng mình đoán nhầm rồi chứ! Hơn nửa năm nay huynh đã đi đâu, sao không thấy ở Phong Lâm Thành?

Nàng nói liên tục như pháo liên thanh, khiến Dương Khai ngay cả cơ hội lên tiếng trả lời cũng không có.

Dương Khai cười khổ một tiếng, nói:

- Khoảng thời gian trước có chút việc đi ra ngoài, đến hôm nay mới quay trở về.

- Vậy sao.

Mạc Tiểu Thất nghe vậy gật gật đầu, cười hì hì nói: - Ta còn tưởng rằng Dương đại ca ngươi không từ mà biệt chứ, báo hại ta thương tâm mất một thời gian.

Dương Khai cười cười, nói:

- Nếu ta thật sự muốn rời đi sẽ nói với muội, nhưng sao muội lại có thể tìm được ta? Mạc Tiểu Thất lè cái lưỡi nhỏ nhắn, có chút ngượng ngùng nói: - Trước kia ta cho huynh viên Âm Châu kia... Phía trên có lạc ấn theo dõi, chỉ cần khoảng cách không quá xa, đều có thể dò xét được.

Dương Khai lập tức sáng tỏ, lấy từ nhẫn không gian ra một viên châu, nhìn nhìn một chút nhưng không tìm ra manh mối gì, lại thuận tay thu lại.

Mạc Tiểu Thất ngó trái ngó phải, rồi bỗng nhiên thấp giọng nói: - Nơi này là Khương gia, Dương đại ca muốn đi vào sao?

Dương Khai gật gật đầu.

Ánh mắt Mạc Tiểu Thất sáng lên, lén lút hỏi: - Vào làm cái gì? Có phải Khương gia có chỗ nào đắc tội với huynh hay không? Muốn ta hỗ trợ hay không?

Vẻ mặt nàng trông rất phấn khích, dường như vừa tìm được một trò vui mới vậy.

Dương Khai bùi ngùi thở dài, đem chuyện Trương Nhược Tích nói qua một lần, Mạc Tiểu Thất nghe xong, lập tức lòng đầy căm phẫn nói:

- Phong cách cư xử của người Khương gia không được tốt, không ngờ lần này lại xuống tay đối với Nhược Tích muội muội, thật là rất đáng ghét mà.

- Hiện tại ta cũng không xác định được Khương gia dẫn Nhược Tích đi có mục đích gì. Dương Khai nhíu mày nói:

- Cho nên mới định lặng lẽ tìm hiểu một chút.

- Ta giúp huynh! Nhưng Dương đại ca, chính ra huynh phải sớm nói cho ta biết trong động phủ của huynh còn có người chứ, nếu huynh nói sớm cho muội biết, ta đã có thể đón Nhược Tích muội muội về cùng rồi. Mạc Tiểu Thất có chút oán trách nhìn Dương Khai.

Dương Khai vội ho một tiếng, ngượng ngùng nói: - Lúc đó ta cũng không biết sẽ rời đi lâu như vậy! Ai, trước mắt không nói những điều này nữa. Ta sẽ tả qua hình dáng Nhược Tích cho muội, sau khi đi vào muội lưu ý một chút.

Mạc Tiểu Thất liên tục gật đầu, lập tức vận dụng tâm linh lắng nghe, nhớ kỹ hình dáng, đặc điểm của Trương Nhược Tích.

Thiếu nữ 16, 17 tuổi, tu vi Thánh Vương lưỡng tầng cảnh đỉnh phong, đặc điểm như vậy rất rõ ràng, nếu Trương Nhược Tích thật sự ở tại Khương gia thì cũng không khó tìm.

- Muội nên cẩn thận một chút, Khương gia có một vị cường giả Đạo Nguyên Cảnh trấn giữ, không nên để bị phát hiện. Cuối cùng, Dương Khai lại dặn dò thêm một câu.

Mạc Tiểu Thất cười nói:

- Yên tâm đi, vị lão tổ Khương gia kia cũng không có ở trong Phong Lâm Thành, lão đang bế quan dài năm ở bên ngoài trang viên đó.

Vừa nghe nàng nói như vậy, Dương Khai liền không còn lo lắng gì nữa.

Chỉ cần Khương gia không có Đạo Nguyên cảnh, thì sẽ không ai có thể phát hiện ra hắn và Mạc Tiểu Thất. Tuy Mạc Tiểu Thất mới chỉ có tu vi Hư Vương tam tầng cảnh, nhưng hành sự thần bí, bí thuật ẩn nấp cũng vô cùng xuất sắc, căn bản không lo sẽ bại lộ.
Sau đó, hai người lại ước định thời gian hội hợp, phân công nhau hành động.

Nghe Mạc Tiểu Thất xác nhận lão tổ Khương gia không có ở nơi này, Dương Khai hành cũng to gan hơn rất nhiều. Sau khi lén lút tiềm nhập vào Khương gia, hắn liền phóng thần niệm ra, nhẹ nhàng liền quét qua từng tấc đất của Khương gia.

Tuy nhiên theo thời gian trôi qua, vẻ mặt của Dương Khai biểu lại càng thêm ngưng trọng.

Hắn không phát hiện được dấu vết Trương Nhược Tích trong Khương gia.

Hai canh giờ sau, sắc trời đã tối đen, cách đó không xa trong một cái hẻm nhỏ bên ngoài tường rào Khương gia, Dương Khai và Mạc Tiểu Thất lần nữa hội hợp.

Liếc nhìn nhau một cái, Mạc Tiểu Thất chậm rãi lắc đầu.

Dương Khai chau mày ủ rũ.

- Dương đại ca, làm sao bây giờ? Nhược Tích muội muội sẽ không có chuyện gì chứ? Mạc Tiểu Thất cũng lo lắng, hiện tại Trương Nhược Tích sống không thấy người, chết không thấy được xác, đây là loại tình huống bết bát nhất. Tuy rằng nàng cùng Trương Nhược Tích chưa từng gặp mặt, nhưng bản tính nàng vốn trời sinh thiện lương, nên cũng lo lắng không dứt.

- Chỉ hy vọng là không sao. Sắc mặt Dương Khai sa sầm xuống có chút dọa người, trầm ngâm chốc lát liền nói:

- Nếu như không được, vậy cũng chỉ còn cách hỏi trực tiếp, hy vọng Khương gia sẽ không gây ra chuyện tự dẫn tới họa diệt vong!

Nghe vậy, Mạc Tiểu Thất nhìn Dương Khai thật sâu, rồi gật gật đầu nói:

- Chúng ta cùng đi.

Dương Khai cũng không phản đối.

Trong chốc lát, hai người đã đi tới trước cửa chính của Khương gia.

Hai hộ vệ trước cửa Khương gia lúc này liền ngăn bọn họ lại, một người trong đó dường như đã nhận ra tu vi của Dương Khai và Mạc Tiểu Thất cao thâm, nên cũng không dám quá mức sơ suất, khách khí ôm quyền hỏi: - Xin hỏi hai vị đêm khuya tới Khương phủ của ta, là có chuyện gì quan trọng?

Dương Khai đáp lễ lại, nói:

- Làm phiền thông báo một tiếng cho Khương gia chủ, nói rằng đan sư Linh Đan Phường, Dương Khai cầu kiến.

- Đan sư Linh Đan Phường sao? Tên hộ vệ kia nghe vậy liền cả kinh, quan sát Dương Khai từ trên xuống dưới, lúc này mới nghiêm nghị nói: - Xin chờ một chút, ta sẽ đi bẩm báo gia chủ!

Linh Đan Phường ở trong Phong Lâm Thành có danh tiếng không nhỏ, dù sao cũng là sản nghiệp của Tử Nguyên Thương Hội xây dựng ở chỗ này, mà người có thể đảm nhiệm chức vụ đan sư ở Linh Đan Phường, luyện chế linh đan, tối thiểu cũng là một vị luyện đan sư cấp Hư Vương.

Nhân vật như vậy bỗng nhiên lại đến thăm Khương gia, tên hộ vệ kia nào dám qua loa chứ, liền vội vã vọt vào bên trong, hiển nhiên là muốn bẩm báo cho gia chủ Khương gia.

Sở dĩ Dương Khai muốn mượn danh đan sư Linh Đan Phường cũng là hành động bất đắc dĩ.

Dù sao danh tiếng của hắn ở Phong Lâm Thành quả thực không thấm vào đâu, cũng chỉ có thân phận luyện đan sư mới có thể khiến cho Khương gia coi trọng.Có thể khiến cho Khương gia có chỗ cố kỵ, dễ dàng tìm hiểu tung tích Trương Nhược Tích hơn.

Hắn cùng với Mạc Tiểu Thất chờ ở bên ngoài không tới nửa thời gian uống cạn chung trà, bỗng nhiên bên trong Khương phủ liền truyền ra một trận cười lớn hết sức sảng khoái, người còn chưa tới, âm thanh đã vọng lại: - Dương đan sư của Linh Đan Phường quang lâm Khương gia, quả thực vẻ vang cho kẻ hèn Khương gia này, lão phu Khương Lâm cung nghênh Dương đan sư!

Dứt lời, một lão già sắc mặt đỏ hồng, nhìn qua khoảng 50 tuổi từ trong đi ra, vẻ mặt nhiệt tình ôm quyền nói.

Người này dĩ nhiên chính là gia chủ đương nhiệm của Khương gia, Khương Lâm. Khương Lâm mặc một bộ trường bào màu xanh trên người, tướng mạo uy nghiêm, hai tròng mắt tinh quang nội liễm, nhìn qua cũng không quá nổi bật.

Nhưng nguyên lực trong cơ thể lão lại là vô cùng tinh thuần, Dương Khai thầm gật gật đầu, trong lòng nghĩ tới lời đồn bên ngoài, nói rằng chỉ vài ngày nữa gia chủ Khương gia có thể sẽ tấn cấp lên Đạo Nguyên Cảnh, quả thực là không sai.

Mà ở phía sau Khương Lâm, còn đi theo một vài võ giả Hư Vương tam tầng cảnh khác, độ tuổi đều có vẻ không nhỏ, chắc hẳn là một số lão nhân có vai vế trong Khương gia, mà ở trong số đó, Khương Sở Hà cũng bất ngờ có mặt.

Lúc vừa gặp được Dương Khai, Khương Sở Hà không khỏi sửng sốt, lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Hiển nhiên hắn không có nghĩ tới, Dương Khai lại là đan sư Linh Đan Phường.

Dù sao trước đó hắn đã gặp qua Dương Khai ở Thăng Long Đàn.

Chương 2062: Khiếu nại

Gia chủ Khương gia, Khương Lâm cùng tất cả trưởng lão đều xuất hiện nghênh đón, hiển nhiên là rất nể mặt Dương Khai. Thấy vậy, Dương Khai không kiêu ngạo không siểm nịnh ôm quyền nói:

- Đêm khuya đến thăm, đúng là bất đắc dĩ, quấy rầy Khương gia chủ cùng chư vị, xin chư vị chớ trách tội.

- Nói gì vậy chứ, Dương đan sư có thể tới Khương gia ta, đã là may mắn của Khương gia, ta hoan nghênh còn không kịp, sao lại nói là quấy rầy chứ? Khương Lâm hết sức nhiệt tình, cười ha ha, rồi nghiêng người đưa tay ra hiệu nói:

- Dương đan sư, mời vào bên trong nói chuyện.

Dương Khai khẽ gật gật đầu, nháy mắt ra hiệu cho Mạc Tiểu Thất, rồi dưới sự hướng dẫn của Khương Lâm, trực tiếp bước vào bên trong Khương gia.

Trong chốc lát, mọi người đã đi tới đại điện tiếp khách của Khương gia, phân chủ khách ngồi xuống, trà thơm đã sớm có người chuẩn bị, dâng lên.

Khương Lâm nhiệt tình chiêu đãi, Dương Khai cũng nhấp vài ngụm trà, không khỏi khen vài câu.

Khương Lâm làm như không phát hiện ra, cười ha hả nói:

- Sớm đã nghe đại danh Dương đan sư của Linh Đan Phường, nhưng vẫn chưa có duyên nhìn thấy, không ngờ hôm nay Dương đan sư lại đích thân đến Khương gia ta, thật là làm cho Khương mỗ vui mừng ngoài ý muốn mà.

Dương Khai tỏ vẻ hơi ngạc nhiên, nói:

- Khương gia chủ đã nghe nói về ta sao?

Hắn vốn tưởng rằng trước đó Khương Lâm chỉ nói khách sáo vài câu, không ngờ lão thực sự biết hắn.

Khương Lâm mỉm cười nói:

- Đại danh của Dương đan sư, tại Phong Lâm Thành chỉ cần người có chút địa vị đều biết. Không nói gạt ngươi, Nguyên Ngưng đan ngươi luyện chế ra, Khương gia ta đã mua sắm không ít, rất nhiều đệ tử đạt được lợi ích từ đó. Mà việc Dương đan sư lấy sức một mình, giúp cho Linh Đan Phường thoát khỏi vận rủi, ta cũng đã sớm nghe qua.

Nghe lão nói như vậy, lúc này Dương Khai mới hiểu ra.

Tuy nói hắn luyện đan tại Linh Đan Phường mấy tháng không hề ló mặt ra, nhưng sự cố ở Linh Đan Phường lại không thể qua mắt được những địa đầu xà này tìm hiểu. Nếu vậy lão có thể biết về Dương Khai cũng không có gì kỳ lạ.

- Đan sư ở Phong Lâm Thành không nhiều, đan sư có thể luyện chế được Nguyên Ngưng đan lại càng hiếm có, tuy Dương đan sư không muốn nổi danh, nhưng danh tiếng của ngươi đã sớm được lan truyền ra ngoài rồi. Khương Lâm cười ha ha, rồi bỗng nhiên thay đổi thái độ, có ý dò xét nói:

- Tuy nhiên, nghe nói hiện tại Dương đan sư đã rời khỏi Linh Đan Phường, không luyện đan cho Linh Đan Phường nữa phải không? Tin tức này không biết là thật là giả...

Dương Khai cũng không định che giấu, gật gật đầu nói:

- Không sai, lúc đó ta cùng với Khang chưởng quỹ đã từng có ước định, chỉ luyện đan cho Linh Đan Phường hai tháng mà thôi, hiện giờ kỳ hạn cũng đã sớm qua rồi.

- Thật sao? Khương Lâm mừng rỡ.

Chẳng những Khương Lâm tỏ ra vui mừng, mà ngay cả các trưởng lão của Khương gia ngồi bên kia cũng đều thay đổi sắc mặt, ánh mắt nóng bỏng nhìn Dương Khai, tựa như hắn là một vị tuyệt sắc giai nhân vậy.

Thấy vậy, Dương Khai nhướng mày nói:

- Luyện đan cũng không phải phương hướng tu luyện chính của ta. Cho nên ta cũng không định một mực phát triển ở lĩnh vực này.

- Vậy sao... Khương Lâm là người từng trải, sao không hiểu hàm ý trong lời nói của Dương Khai chứ, lão có chút thất vọng nói:

- Nếu Dương đan sư đã lựa chọn như vậy thì thật đáng tiếc, ừm, không biết lần này Dương đan sư đến Khương gia là vì chuyện gì? Nếu Khương gia ta có thể giúp được một tay, nhất định sẽ không từ chối.

Tuy Dương Khai đã nói như vậy, nhưng dù sao hắn vẫn là một vị luyện đan sư cấp Hư Vương, quan hệ tốt với người như vậy đối với Khương gia cũng không có hại gì, Khương Lâm sao có thể bỏ qua cơ hội tốt này chứ? Lão cũng biết, nếu Dương Khai đã tới Khương gia nhất định là có chuyện gì đó cần tới Khương gia.

Dương Khai trầm ngâm một lát, nói:

- Nếu Khương gia chủ đã hỏi tới, ta cũng xin được mạn phép nói, lần này ta tới quý gia tộc, chính là muốn tìm người.

- Tìm người sao? Khương Lâm nhướng mày, những trưởng lão khác cũng đều tỏ ra nghi hoặc, không biết Dương Khai tới Khương gia tìm ai.

Khương Lâm hỏi:

- Không biết người Dương đan sư muốn tìm là ai?

- Một tiểu cô nương, khoảng 16, 17 tuổi, tu vi Thánh Vương lưỡng tầng cảnh đỉnh phong... Dương Khai miêu tả một số đặc điểm nhận dạng của Trương Nhược Tích ra.

Trong lúc hắn nói chuyện, mi mắt của một lão giả sắc mặt đỏ hồng bỗng nhiên nhảy dựng lên, nhưng rất nhanh lại khôi phục như thường.
Thần thức Dương Khai lập tức bắt được chi tiết này, trong lòng vừa động, như có điều suy nghĩ nhìn lão một cái. Trưởng lão kia liền làm ra vẻ bình tĩnh, không chút phản ứng.

Sau khi nghe Dương Khai miêu tả, Khương Lâm nhìn mọi người đang ngồi hỏi:

- Khương gia chúng ta có một tiểu cô nương như vậy không?

Một lão giả ngồi ở phía dưới Khương Lâm lập tức đứng dậy, ôm quyền nói:

- Bẩm gia chủ, Khương gia ta có lẽ là có một tiểu cô nương như vậy, cũng không biết có phải là người Dương đan sư muốn tìm hay không.

- Tốt, vậy thì cho người dẫn tới để Dương đan sư nhìn xem, nếu đúng là người Dương đan sư muốn tìm kia, Khương gia ta tất nhiên sẽ không giữ lại. Khương Lâm sảng khoái nói.

- Không cần. Dương Khai còn chưa lên tiếng, Mạc Tiểu Thất vẫn một mực im lặng ngồi ở bên cạnh, chợt phất tay áo nói:

- Người chúng ta muốn tìm, không có ở đây.

Khương Lâm không khỏi nhíu nhíu mày, liếc nhìn Mạc Tiểu Thất một cái rồi lại nhìn Dương Khai, nghi vấn nói:

- Dương đan sư, đây là ý gì? Nếu các ngươi tới Khương gia ta tìm người, vậy tại sao lại nói người cần tìm không có ở Khương gia ta? Quả thực Khương mỗ cảm thấy rất hồ đồ.

- Chẳng lẽ trước đó các ngươi đã lặng lẽ dò xét qua Khương gia ta, nên mới có thể xác định như vậy? Một trưởng lão Khương gia bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, vẻ mặt hơi đổi, trầm giọng quát.

Những người khác nghe vậy, cũng sa sầm sắc mặt xuống, tỏ vẻ không vui nhìn Dương Khai cùng Mạc Tiểu Thất.

Mạc Tiểu Thất lập tức nhận ra vừa rồi mình đã lỡ lời, không khỏi rụt cổ lại, tựa như có tật giật mình vậy.

Dương Khai vẫn bình tĩnh như thường, mở miệng nói:

- Chư vị không nên hiểu lầm, chỉ là ta đã hạ một chút cấm chế trên người tiểu cô nương kia, chỉ cần khoảng cách không quá xa, đều có thể cảm ứng được, cho nên mới nói như vậy.

- Thì ra là thế! Khương Lâm chợt hiểu ra, gật gật đầu rồi nói:

- Nhưng nếu nói như vậy, sao Dương đan sư còn tới Khương gia ta tìm người chứ?

- Là như vậy... Dương Khai thở dài nói:

- Trước đó có người thấy được tiểu cô nương kia đi cùng người của Khương gia vào trong Khương phủ, cho nên Dương mỗ mới mạo muội đi tới đây quấy rầy. Chỉ là không biết vì sao mà hiện tại nàng lại không ở đây. Nếu chư vị đang ngồi có ai biết tung tích của nàng, xin hãy nói ra, Dương mỗ vô cùng cảm kích!

- Có người thấy được sao? Là ai thấy được? Vị trưởng lão Khương gia lúc trước vừa lên tiếng lại cáu kỉnh chất vấn. - Chuyện này quả thực không thể nói ra được! Dương Khai lắc lắc đầu, hắn không thể khai thiếu phụ kia ra được, hơn nữa, theo hắn dự đoán, lúc này thiếu phụ kia chỉ sợ đã rời khỏi Phong Lâm Thành rồi.

- Đơn phương bịa đặt! Trưởng lão Khương gia kia giận dữ phất tay áo nói:

- Nếu Khương gia ta thật sự có tiểu cô nương kia thì giấu làm gì chứ? Khương gia ta cũng sẽ không làm ra chuyện mất mặt như vậy được.

- Không ai nói các ngươi làm chuyện xấu xa cả.

Mạc Tiểu Thất nghe vậy bỉu môi nói.

- Ngươi... Vị trưởng lão Khương gia kia giận dữ không nói nên lời.

- Hừ. Khương Lâm cũng nhíu mày, vung tay lên, trừng mắt nhìn trưởng lão kia một cái, lúc này mới quay đầu nhìn Dương Khai nói:

- Dương đan sư, chuyện tiểu cô nương kia vào Khương gia cũng không phải ngươi tận mắt nhìn thấy, mà chỉ là tin ngoài lề thôi, sao có thể cho là thật được chứ? Hơn nữa, nếu ngươi và tiểu cô nương kia có cấm chế cảm ứng, thì rốt cuộc nàng ta có ở Khương phủ hay không, ngươi phải rõ ràng hơn ai hết chứ.

Dương Khai gật gật đầu:

- Ta biết, chuyện này có lẽ khiến chư vị hơi khó chịu, nhưng tiểu cô nương kia rất quan trọng đối với ta.

- Như vậy đi Dương đan sư, nếu chuyện này đã liên lụy đến Khương gia ta, dĩ nhiên Khương mỗ sẽ không thể ngồi yên không quản đến. Khương gia ta ở Phong Lâm Thành ít nhiều cũng có chút thực lực, chúng ta có thể giúp ngươi tìm hiểu một chút, nếu có thể tìm được tung tích tiểu cô nương kia, chứng minh Khương gia ta trong sạch thì không còn gì tốt hơn. Không biết ý của Dương đan sư ra sao?

Dứt lời, Khương Lâm nhìn Dương Khai với ánh mắt sáng quắc.

Dương Khai híp mắt lại, một hồi lâu sau mới khẽ gật đầu nói:

- Vậy làm phiền Khương gia chủ rồi, nếu Khương gia có thể dẫn tiểu nha đầu kia an toàn không tổn hại gì tới trước mặt Dương mỗ, Dương mỗ có thể đáp ứng luyện chế linh đan cho Khương gia một tháng! À, quên nói cho Khương gia chủ biết, hiện tại Dương mỗ đã là đan sư cấp Hư Vương thượng phẩm rồi, nếu may mắn, luyện chế linh đan cấp Đạo Nguyên cũng không thành vấn đề.

Từ ngày Dương Khai luyện chế được Đạo Nguyên đan, hắn cũng đã trở thành một vị luyện đan sư cấp Đạo Nguyên.

Dù là ở trong Tinh Giới, luyện đan sư cấp Đạo Nguyên cũng vô cùng quý hiếm, dĩ nhiên Dương Khai không thể tùy tiện nói cho người ngoài biết, chỉ cần dùng thân phận đan sư cấp Hư Vương thượng phẩm đã đủ rồi.

Quả nhiên, hắn vừa nói ra, vẻ mặt của toàn bộ đám người Khương gia đều run lên.

- Đan sư cấp Hư Vương thượng phẩm?

- Luyện chế linh đan một tháng sao?

Ngay cả bản thân Khương Lâm cũng kích động lên, mặc dù lão biết, người có thể trở thành đan sư của Linh Đan Phường tối thiểu cũng phải là cấp Hư Vương, nhưng thật sự không ngờ Dương Khai lại là đan sư cấp Hư Vương thượng phẩm!

Một vị đan sư như vậy đối với bất kỳ một gia tộc nào đều có sức hấp dẫn rất lớn, nếu có thể giao hảo và được hắn trợ giúp, đối với tương lai phát triển của gia tộc sẽ có lợi ích rất to lớn.

Nếu sau này lão có thể tấn cấp lên Đạo Nguyên Cảnh, vậy thì địa vị của Khương gia không phải là sẽ càng lên cao hay sao.

Trong lúc nhất thời, Khương Lâm cùng không ít trưởng lão Khương gia đều hít thở dồn dập.

- Nhưng nếu nha đầu kia có tổn hại gì, hắc hắc hắc... Ai ra tay đối với nàng, ta sẽ khiến cho gia tộc của người đó chó gà không tha, tiêu diệt toàn tộc!

Dương Khai vừa nói xong, nguyên một đám người Khương gia sắc mặt chợt biến đổi, mỗi người đều trở nên lạnh lùng.

Khương Lâm hơi nhăn mặt lại, lúc này mới cười nói:

- Nếu kẻ dẫn tiểu cô nương kia biết nàng cùng Dương đan sư có quan hệ sâu xa tới mức này, chắc chắn sẽ không dám vô lễ đối với nàng, mời nàng làm thượng khách còn không kịp ấy chứ.

- Chỉ hy vọng như thế! Dương Khai khẽ gật gật đầu, sau khi nói xong liền đứng dậy ôm quyền nói:

- Lần này đã quấy rầy rồi, Dương mỗ cáo từ, chư vị không cần tiễn!

Sau khi nói xong, hắn liền nháy mắt ra hiệu cho Mạc Tiểu Thất, rồi dưới ánh mắt chăm chú của đám người Khương gia, hai người liền nhanh chóng rời khỏi.

Trong điện tiếp khách, không khí có chút ngưng trọng, Dương Khai đã đi khỏi khá lâu nhưng vẫn không có ai lên tiếng nói chuyện. Những cao tầng của Khương gia chỉ lặng lẽ nhìn nhau, muốn nhìn thử xem có ai biết được tin tức này không.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau