VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2046 - Chương 2050

Chương 2048: Dò xét

Tiếng ầm ầm vang lên, nam nhân tóc đỏ Liệt Hỏa Điện thi triển ra đao kỹ đụng vào bí bảo của Khang Tư Nhiên, phát ra hào quang chói lọi, dao động năng lượng khủng bố lan tràn.

Đồng thời, Dương Khai cũng đánh với võ giả mập, tuy rằng Dương Khai đánh lén đột ngột, nhưng võ giả mập cũng không phải người thường. Nếu hắn tham dự vào hành động lần này, đồng thời được Tông Thanh cùng Liêm Vu Minh để lại canh cửa, tự nhiên là tinh nhuệ của Liệt Hỏa Điện, có năng lực chiến đấu vượt cấp.

Hít sâu một hơi, thân thể hắn càng mập hơn, miệng phun ra rồng lửa bắn về phía trước, làm cho Dương Khai không thể tránh né.

Ánh lửa xẹt qua, người Dương Khai như bị hòa tan, dần biến mất.

Võ giả mập không khỏi nhíu mày, theo bản năng cảm thấy Dương Khai không thể bị giết dễ như thế, nhưng nhìn vào lại không thấy được dấu vết của Dương Khai, làm cho hắn giật thót, toát ra cảm giác không tốt.

Đúng lúc này, một cỗ lực lượng kỳ lạ xuất hiện sau lưng hắn, vừa hình thành liền như lồng giam bao phủ, thoáng cái hắn cảm giác không gian xung quanh đông đặc, giống như bỗng lọt vào trong đầm lầy, hơn nữa lực lượng này chẳng những ảnh hưởng tới thân thể linh hoạt, còn ảnh hưởng cả vận chuyển lực lượng trong người.

- Vực tràng! Sao lại thế được! Võ giả mập kinh hãi hét lên.

Hắn cũng là Hư Vương tam tầng cảnh, Vực tràng cũng đến đại thành, lúc chiến đấu, Vực tràng tự nhiên bao phủ quanh người, đề phòng bất trắc.

Nhưng khi kẻ địch thi triển Vực tràng, hắn lại cảm thấ Vực tràng của mình bị áp chế hoàn toàn!

Cùng là Hư Vương tam tầng cảnh, Vực tràng của đối phương làm sao khủng bố như vậy? Vực tràng của mình so với hắn quả thật là trò trẻ con.

Hơn nữa... trong Vực tràng của đối phương, còn có thêm lực lượng cổ quái, có thể ảnh hưởng đến không gian.

Hắn kinh hãi, cắn đầu lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết, hét lớn một tiếng, liều mạng điều động nguyên lực, muốn thoát khỏi Vực tràng trói buộc trấn áp.

Tiếng răng rắc vang lên, võ giả mập cảm thấy xương cốt toàn thân phát ra tiếng ma sát, làm người ta nghe mà tê răng.

Ở sau lưng hắn, Dương Khai thấy vậy, ánh mắt chợt lạnh, một thanh trường kiếm xuất hiện trong tay, truyền lực lượng vào, thanh kiếm kêu vang, Dương Khai bao bọc trong kiếm quang, hóa thành lốc xoáy, mũi kiếm lóe sáng chém vào cổ võ giả mập.

Kiếm quang chưa tới, lực lượng không thể diễn tả đã bao phủ võ giả mập.

Võ giả mập không khỏi run người, con mắt híp nhỏ bỗng trợn tròn, tràn đầy khó tin như thấy ma giữa ban ngày.

Ánh sáng lót lên, Dương Khai lại xuất hiện trước mặt võ giả mập, một tay cầm kiếm, nhẹ nhàng vẫy đi một giọt máu đỏ trên thân kiếm.

Võ giả mập đứng sững ra đó, ngây người nhìn Dương Khai, cổ họng khục khục muốn nói gì, cuối cùng chỉ có thể nghe ra 2 chữ: - Pháp tắc...

Dứt lời, thân thể võ giả mập như trái bóng xì hơi, nhanh chóng xẹp lại, đồng thời trên cổ hắn hiện ra dấu vết màu đỏ, máu bắn ra như suối, đầu bị xung lực đẩy bay ra.

Bịch... thi thể không đầu của võ giả mập ngã xuống.

- Ngươi... ngươi dám giết sư huynh! Ở bên kia, võ giả tóc đỏ thấy vậy, không khỏi hồn phi phách tán, lớn tiếng quát lên.

So với cái chết của sư huynh, hắn càng không thể tin nổi là Dương Khai có thể xử lý trong thời gian ngắn như vậy. Sư huynh có thực lực cỡ nào, hắn còn không biết, đây là tinh anh trong tinh anh của Liệt Hỏa Điện, làm sao có thể bị một tên Hư Vương tam tầng cảnh hai ba chiêu liền chém đầu.

Hắn vừa hét lên, còn hít hà hơi lạnh, cảm giác cả người rét run.

Dương Khai ngẩng đầu, lạnh lùng nói: - Giết thì có sao? Tiếp theo tới lượt ngươi!

- A! Võ giả tóc đỏ cả kinh, bị dọa lùi lại.

Dương Khai quát: - Khang huynh, không cần nương tay.

Dứt lời, Dương Khai lại bao phủ trong kiếm quang, chém xuống võ giả tóc đỏ, nhìn thấy vậy, Khang Tư Nhiên cũng cắn răng, toàn lực thúc đẩy uy năng bí bảo, giáp công võ giả tóc đỏ. Tuy rằng võ giả tóc đỏ thực lực không kém gì sư huynh mập mạp, nhưng Dương Khai cùng Khang Tư Nhiên cũng không dễ chơi. Hai người liên thủ, võ giả tóc đỏ chỉ có nước chịu đòn, căn bản không có sức đánh trả, hơn nữa bởi vì địa thế, võ giả tóc đỏ muốn chạy cũng không được.

Sau nửa chén trà, võ giả tóc đỏ cũng ngã xuống vũng máu.

Đến lúc này, Khang Tư Nhiên như mới quen biết Dương Khai, nhìn hắn từ trên xuống dưới, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

Tuy rằng thời gian Khang chưởng quỹ quen biết với Dương Khai không phải là ngắn, nhưng đây là lần đầu chân chính liên thủ chiến đấu. Trước đó, Khang Tư Nhiên không hề biết Dương Khai có thực lực dũng mãnh như vậy.

- Trường kiếm trên tay Dương huynh, là bí bảo cấp Đạo Nguyên đúng chứ? Khang Tư Nhiên nhìn vũ khí của Dương Khai, hỏi.

Dương Khai mỉm cười, gật đầu: - Đúng vậy.

Trường kiếm này là thanh mà Hàn Lãnh sử dụng, Hàn Lãnh chết, đương nhiên thành chiến lợi phẩm của Dương Khai. Tuy rằng bản thân Dương Khai chưa tới Đạo Nguyên Cảnh, nhưng ở trong Ngũ Sắc Bảo Tháp hấp thu luyện hóa nhiều lực lượng pháp tắc sứt mẻ, cho nên có thể thoáng điều động một chút lực lượng pháp tắc, cộng thêm thanh kiếm cùng bí thuật không gian, chém giết võ giả ngang cấp tự nhiên là không tốn sức gì.

- Dương huynh có thể điều động được lực lượng pháp tắc, xem ra đã không còn xa thăng cấp, Khang mỗ thật là hâm mộ. Khang Tư Nhiên thổn thức không thôi.

Tuy rằng tuổi của lão lớn hơn Dương Khai rất nhiều, thời gian đến Hư Vương tam tầng cảnh cũng lâu hơn Dương Khai, nhưng cho tới nay cũng chưa mò tới ngưỡng cửa pháp tắc, vẫn bị kẹt ở ngoài Đạo Nguyên Cảnh, bây giờ so sánh hai bên, làm lão vừa bội phục lại mất mát.

- Khang huynh không cần nóng vội, chỉ cần tìm được Đạo Nguyên đan trong này, còn sợ không thể thăng cấp hay sao? Dương Khai thuận miệng an ủi.

Ánh mắt Khang Tư Nhiên sáng ngời, gật đầu: - Đúng thế.

Sau đó, hai người nhặt lấy nhẫn không gian của võ giả Liệt Hỏa Điện đã chết, mỗi người một cái, liền tiếp tục thăm dò đi vào trong.

Bên trong động phủ Công Tôn Mộc là thế nào, Dương Khai cùng Khang Tư Nhiên đều không kịp thăm dò kỹ càng, dù sao vừa vào đã bị võ giả mập và tóc đỏ ngăn cản.

Bây giờ nhìn vào, đằng trước là hành lang không quá rộng, xung quanh có gắn đá lạ gì đó, tỏa ra hào quang lấp lánh, cho nên không quá tối tăm.

Hai người kiểm tra kỹ càng, vừa chầm chậm đi tới, cũng không thấy nguy hiểm gì, cũng không gặp được người Liệt Hỏa Điện.

Đường phía trước có dấu vết võ giả Liệt Hỏa Điện đi qua, nhưng không thấy bóng dáng, không biết bọn họ đã đi đâu. Chừng 1 nén nhang sau, hai người đặt chân vào trong một gian phòng đá rộng rãi.

Vào bên trong, nhìn một chút, Dương Khai không khỏi kinh ngạc, bởi vì đằng trước đã mất đường đi. Bên trong phòng đá nhìn qua là thấy rõ, ngoài rất nhiều đỉnh khắc bằng đá, vậy thì không còn gì nữa.

Số lượng đỉnh đá không ít, tính sơ cũng phải 30 cái.

Càng làm Dương Khai cảm thấy quỷ dị, đó là người Liệt Hỏa Điện lại không có ở đây.

- Dương huynh, vậy là sao? Khang Tư Nhiên cũng rất kinh ngạc.

Dương Khai lắc đầu, cẩn thận thả ra thần niệm tra xét phòng đá, không phát hiện dấu vết nguy hiểm, nói: - Chúng ta đi tới, không có lối rẽ, người Liệt Hỏa Điện tuyệt đối cũng đến dây, nhưng hiện tại không thấy bóng.... chẳng lẽ chỗ này có pháp trận truyền tống!

Khang Tư Nhiên nghe vậy, cảm thấy có lý, nói: - Vậy tìm thử xem?

Dương Khai gật đầu: - Khang huynh, ta kiểm tra phòng đá, ngươi xem lại bản đồ, có tìm được đường nào không.

- Được. Khang Tư Nhiên nói rồi, mở nhẫn không gian lấy ra một tấm da thú vàng, nhíu mày xem xét.

Dương Khai thừa dịp này, cẩn thận lục lọi từng ngõ ngách phòng đá.

Phòng đá không lớn, một hồi sau hắn quay về chỗ cũ, ánh mắt quét qua các đỉnh đá.

Nếu nói trong phòng đá này có chỗ nào khả nghi, vậy chỉ có những đỉnh đá này.

Nhưng vừa rồi hắn cẩn thận dùng thần niệm kiểm tra, đỉnh đá không có gì kỳ quái, bản thân nó không phải nguyên liệu luyện khí gì, chỉ là đá bình thường mà thôi.

Quay lại liếc Khang Tư Nhiên, thấy lão vẫn đang kiểm tra da thú, còn chưa tìm ra manh mối gì, Dương Khai cũng không quấy rầy, mà đi tới chỗ đỉnh đá, vuốt thử.

Ngay khi Dương Khai chạm tay vào đỉnh đá, tiếng rắc vang lên, đồng thời chỗ Dương Khai đứng mở ra một cái lỗ.

Người của hắn rơi xuống, lập tức lọt vào trong.

Dương Khai cả kinh, nhưng không hoảng hốt, vận chuyển lực lượng muốn bay lên.

Nhưng làm Dương Khai kinh ngạc, là ngay khi hắn vận chuyển lực lượng, dưới chân lại truyền tới lực hút cực mạnh, không chờ hắn bay lên đã hút hắn vào lỗ thủng.

Lần này, Dương Khai thật biến sắc, chỉ kịp hô lên một tiếng, cả người lọt thẳng xuống dưới.

Trên đỉnh đầu, lỗ thủng nháy mắt khép lại, làm hắn chìm vào bóng tối.

- Dương huynh! Khang Tư Nhiên nghe động tĩnh, kinh hãi vội lao tới, nhưng đã trễ, đợi lão tới nơi thì Dương Khai đã không thấy bóng.

Nhìn chằm chằm vào chỗ Dương Khai biến mất, thần sắc Khang Tư Nhiên thay đổi nhiều lần, cuối cùng cắn răng, giơ tay chạm vào đỉnh đá lúc nãy.

Không có động tĩnh! Cũng không thấy mặt đất nứt ra như đã nghĩ, Khang Tư Nhiên thử mấy lần, mới xác định cách của mình không dùng được.

Bất đắc dĩ, lão nhìn sang những đỉnh đá khác, thẳng đến chiếc đỉnh thứ 7, dưới chân lão mới tách ra, người lọt thẳng xuống giống như Dương Khai.

Chương 2049: Thử thách kỳ quái

Xung quanh một mảnh tối đen, Dương Khai cảm giác người mình không ngừng rơi xuống, như vĩnh viễn không tới cuối cùng. Ngẩng đầu nhìn lên, cũng không thấy tia sáng nào.

Dương Khai nhíu mày, dù có chút bất ngờ với tình cảnh hiện tại, nhưng không quá hoảng hốt.

Chuyện ở trong phòng đá, làm hắn hiểu được một chuyện.

Những đỉnh đá đó là môi giới khởi động cơ quan, cho nên hắn không thể dùng thần niệm tra xét được cái gì, chỉ có chạm tới, mới mở ra cơ quan cạm bẫy trong phòng đá.

Nghĩ lại, hẳn là người Liệt Hỏa Điện cũng tiến vào cạm bẫy này, cho nên trong nhà đá mới không thấy bóng người.

Không biết là Khang Tư Nhiên có xuống theo không, không biết bên dưới còn có võ giả Liệt Hỏa Điện hay không.

Hắn không dám sơ ý, vận chuyển lực lượng, chuẩn bị phát hiện không đúng là sẽ đại khai sát giới.

Không lâu sau, phía dưới xuất hiện ảnh sáng, Dương Khai vội thả ra thần thức quét bên dưới, sau đó sắc mặt trở nên cổ quái.

Bởi vì bên dưới lại là một nhà đá, nhưng không giống như hắn nghĩ, trong đó không có võ giả Liệt Hỏa Điện, cũng không bóng người nào.

Một lát sau, Dương Khai rơi vào trong phòng đá, nhìn xung quanh, trống rỗng, trong này còn chẳng có đỉnh đá nào.

Dương Khai còn chưa quan sát kỹ, bên trong phòng đá trào ra dao động năng lượng không bình thường, ở giữa trồi lên một bệ đá.

Bệ đá chầm chậm trồi lên, phát ra tiếng ầm ầm. Dương Khai cảnh giác theo dõi, vẫn chờ đến khi đài đá ổn định, cũng không xuất hiện nguy hiểm gì.

Hắn nhíu mày, chầm chậm đi tới bệ đá.

Đến trước bệ đá, theo bậc thềm đi lên, nhanh chóng lên tới đỉnh.

- Pháp trận? Dương Khai nhướng mày, kinh dị nhìn trên bệ đá bằng phẳng có hoa văn huyền ảo, ở bên trong hoa văn, hắn mơ hồ cảm giác một tia dao động lực lượng không gian.

- Pháp trận truyền tống? Dương Khai rất bất ngờ, nhưng bởi vì thế, hắn lại có thể xác định nếu kích hoạt pháp trận trên bệ đá, vậy có thể đưa hắn đi chỗ khác.

Tuy nhiên pháp trận truyền tống này có khác biệt lớn với những gì hắn học, cho nên Dương Khai không dám tùy tiện ra tay, mà chú ý quan sát kỹ càng.

Quan sát kỹ lưởng, Dương Khai phát hiện bên dưới bệ đá có hàng chữ nhỏ bị bụi phủ mờ.

Hắn cẩn thận phủi tro bụi, hàng chữ nhỏ liền hiện rõ.

- Truyền lực lượng hệ hỏa vào pháp trận, là có thể kích hoạt! Dương Khai lầm bầm đọc lên, không khỏi nhíu mày.

Rõ ràng đây là pháp trận truyền tống, nhưng vì sao lại cần lực lượng hệ hỏa? Điều này làm cho Dương Khai không rõ, hơn nữa trong phòng đá này xuất hiện một pháp trận đặc thù như thế, có ý nghĩa gì?

Nghĩ một hồi, Dương Khai không hiểu được, dứt khoát bỏ qua.

Hắn cũng có lực lượng hệ hỏa, mặc kệ là thần thức hỏa hay kiếm khí hỏa, đều thuộc lực lượng hệ hỏa, nhưng hắn không tùy tiện khởi động pháp trận, mà lẳng lặng đứng chờ.

Hắn muốn đợi Khang Tư Nhiên, chờ lão xuống rồi cùng hành động.

Nhưng làm Dương Khai thất vọng, là hắn chờ nửa canh giờ, cũng không thấy bóng Khang Tư Nhiên

Khi mình chạm tới cơ quan đỉnh đá, rơi xuống đây, nhất định Khang Tư Nhiên thấy được, với tâm tính của lão, sẽ không bỏ mặc mình. Cho nên Dương Khai dám khẳng định, lão tuyệt đối sẽ chạm vào cơ quan đỉnh đá.

Nhưng thẳng đến giờ vẫn không thấy bóng Khang Tư Nhiên, vậy chỉ có một giải thích - Khang Tư Nhiên tiến vào phòng đá khác.

Phòng đá không chỉ có một gian, bằng không khi mình rơi xuống đã không tới mức chẳng thấy bóng dáng một đệ tử Liệt Hỏa Điện nào.
Có lẽ, tất cả người rơi xuống đều bị tách ra, không thể liên hợp hành động.

Đương nhiên, đây chỉ là Dương Khai kết hợp hiện trạng mà suy đoán, hắn không thể chứng thực.

Nếu không đợi được Khang Tư Nhiên, vậy Dương Khai chỉ có thể hành động một mình. Nghĩ vậy, hắn không chần chờ, vươn tay chạm vào pháp trận, điều động lực lượng hệ hỏa truyền vào đó.

Khí tức nóng bỏng xuất hiện, phòng đá rung lên, những đường nét pháp trận sáng lên.

Dương Khai thấy thế, trong lòng biết đúng rồi, pháp trận này quả thật cần lực lượng hệ hỏa để kích hoạt, liền điên cuồng điều động lực lượng hệ hỏa.

Ầm ầm... Tiếng động vang lên, pháp trận bùng sáng chói lọi bao phủ Dương Khai, đợi cho ánh sáng tan đi, hắn đã biến mất.

- Đây là.... Dương Khai quay đầu nhìn xung quanh, phát hiện chỗ mình hiện tại cũng là một nhà đá, nếu không có cảm giác truyền tống khi nãy, Dương Khai đã cho rằng mình chưa từng di động.

- Rốt cuộc là cái chuyện gì! Dương Khai cau mày, không thể hiểu nổi.

Trong động phủ xa xưa, có bố trí nhiều trận pháp như thế, điều này có thể hiểu được, không có động phủ võ giả nào lại đi không bố trí những thứ này. Nhưng động phủ chỗ này thì kỳ lạ, rất nhiều phòng đá y chang nhau, mà nhà đá đầu tiên hắn đi qua, chỉ cần truyền lực lượng hệ hỏa vào pháp trận là có thể đi qua bình yên, không có một chút khó khăn, càng không có nguy hiểm, không biết trong phòng đá này thì thế nào.

Đang lúc khó hiểu, tiếng ầm ầm quen thuộc lại vang lên, sau đó Dương Khai nhìn thấy ở giữa phòng đá trồi lên một bệ đá y như khi nãy.

Hắn nhíu mày, đành phải tới đâu thì tới, đi lên bệ đá.

Nhìn vào, Dương Khai khẽ kêu một tiếng.

Bởi vì bệ đá này không có đường vẽ trận pháp, thay vào đó là rất nhiều chỗ lõm.

Các chỗ lõm này đều đặt những dược liệu chủng loại khác nhau.

Những dược liệu này dùng biện pháp đặc biệt bảo tồn, giữa mấy ngàn năm cũng không hỏng, không mất dược tính, nhìn như vừa mới hái xuống.

Dương Khai nhìn qua, phát hiện những dược liệu này đều hiếm thất, mình chỉ nhận ra hai ba phần mười, còn lại đều không biết.
Tiếp theo, hắn chuyển chú ý xuống dưới bệ đá, quả nhiên nhìn thấy hàng chữ nhó. Phủi tro bụi, Dương Khai nhìn hàng chữ đọc ra tiếng: - Chọn ra 15 loại thảo dược có độc, sẽ có thể kích hoạt trận pháp!

- Chọn ra 15 loại? Dương Khai cả kinh, thế mới đếm kỹ số dược liệu trên bệ đá, phát hiện có tổng cộng 25 loại, tức là quá nửa dược liệu có độc.

Chủ nhân động phủ này rốt cuộc muốn làm gì? Đưa ra đề khó như vậy, Dương Khai tràn đầy khó hiểu.

Lắc đầu, hắn tập trung tâm thần, chú ý quan sát 25 loại dược liệu.

Tuy rằng hàng chữ nhỏ trên bệ đá không nói rõ hậu quả nếu chọn sai, nhưng Dương Khai sẽ không tùy ý thử. Động phủ này, mặc kệ có phải của Công Tôn Mộc để lại hay không, cũng tuyệt đối là sở hữu của cường giả Đế Tôn Cảnh.

Thủ đoạn của Đế Tôn Cảnh, Dương Khai không thể suy đoán, một khi chọn sai, có thể sẽ ngã xuống trong này.

Hắn không dám lấy tính mạng của mình đi đùa giỡn, thần sắc nghiêm nghị.

- À! Gốc Thiên Tâm Lan này có độc, gốc Uế Âm Thảo này cũng vậy... Dương Khai nhìn một hồi, lấy ra mấy cây thảo dược mà mình nhận biết, đặt sang một bên.

Toàn bộ quá trình hắn vô cùng cẩn thận, nhưng khi lấy dược liệu không có khởi động cấm chế gì, xem ra mình chọn đúng.

Không lâu sau, hắn chọn ra 3 loại dược liệu có độc.

Những dược liệucòn lại, hắn đều không biết, một mặt là vì kiến thức nông cạn với sản vật Tinh Giới, mặt khác là vì những thảo dược này rất hiếm thấy.

Dù cho luyện đan sư bản thổ Tinh Giới đến đây, cũng không dám nói có thể biết hết thảo dược trong này.

Tuy nhiên Dương Khai là luyện đan sư, tự nhiên có nghiên cứu dược liệu, các loại dược liệu đều có quy luật cùng đặc thù dược tính riêng, cho nên dù hắn không nhận ra phần lớn dược liệu, vẫn không cản trở hắn suy đoán những dược liệu nào có độc.

Tới gần các dược liệu, ngửi kỹ, Dương Khai nhanh chóng chọn ra mấy gốc dược liệu có độc.

Những dược liệu này có chứa độc tính rất nhỏ, người thường không thể thông qua mùi mà suy đoán ra, chỉ có luyện đan sư quanh năm tiếp xúc dược liệu, hoặc có nghiên cứu sâu, mới có bản lĩnh này.

Loay hoay một hồi, Dương Khai lại chọn ra 7-8 gốc, nhưng còn hơn một nửa so với con số 15 loại.

Nhưng các dược liệu còn lại, không cách nào suy đoán ra có độc hay không.

Dương Khai ngẫm nghĩ, cảm thấy đành phải tự thử, dùng miệng lưỡi tự cảm nhận.

Nghĩ thế, hắn không chần chờ, dùng tay bấm ra một chút nhỏ trên cánh hoa lam nhạt, bỏ vào miệng nhấm.

Ngay sau đó, Dương Khai biến sắc, sắc mặt tái nhợt, vừa nhai nát mẩu hoa kia, hơi lạnh thấu tận im tràn đầy miệng, suýt đông cứng cả lưỡi hắn.

Dương Khai hoảng hốt vận chuyển lực lượng, khó khăn lắm mới hóa giải được.

- Tuy rằng rất lợi hại, nhưng cái này không có độc! Một lát sau, Dương Khai kiêng kỵ nhìn đóa hoa lam nhạt, không biết nó là loại dược liệu gì, ẩn chứa tính hàn khổng lồ như thế.

Nếu đã xác định, hắn chuyển mắt sang gốc dược liệu tiếp theo.

Y theo cách cũ bỏ vào miệng, sau đó Dương Khai ngồi xuống, mặt lúc xanh lúc tím, biểu tình vặn vẹo, đang chịu đựng giày vò cực lớn.

Chừng một nén nhang sau, hắn há miệng phun ra một ngụm máu đen, khí tức cũng suy sụp.

- Độc tính thật là hung mãnh! Dương Khai tràn đầy sợ hãi, vừa rồi hắn chỉ nhấm một chút xíu đã bị độc này hại, nếu như nuốt hết gốc thảo dược đó, vậy sẽ lập tức mất mạng.

Chương 2050: Hang động lớn

Thảo dược đặt trong khe lõm trên bệ đá dù ngửi không ra mùi, nhưng độc tính mãnh liệt làm Dương Khai phải líu lưỡi không thôi.

Nhưng muốn rời khỏi chỗ quỷ quái này, chỉ có thể hoàn thành yêu cầu trên bệ đá, Dương Khai cắn răng, lại nhấm những thảo dược không biết.

Tốn nửa ngày, hắn mới nếm thử hết những dược liệu không nhận biết, không thể xác nhận có độc hay không.

Trong đó phải chịu đau khổ hành hạ, quả thật không thể nói hết với người ngoài. Nếu không phải Dương Khai có thể chất mạnh mẽ, khôi phục cực mạnh, dù không bị độc chết cũng phải mất nửa cái mạng.

Ngay cả như vậy, hắn cũng không thể gom đủ số 15 loại.

- Sao chỉ mới 13 loại? Đứng trước bệ đá, Dương Khai nhăn chặt mày, vẻ mặt không hiểu nổi.

Nếu như chủ nhân động phủ này để lại đề khó này cho người ta phá giải, vậy thì khẳng định sẽ không cố ý đùa giỡn người ta. Nói cách khác, trong 25 loại dược liệu này, đúng là có 15 loại có độc.

Nhưng Dương Khai nhìn, ngửi, nhấm, dùng hết 3 cách cũng chỉ xác định 13 loại có độc tính, còn sót 2 loại làm thế nào cũng không tìm ra được.

Sao lại như vậy chứ? Ánh mắt hắn quét qua những chỗ lõm, mặc kệ thế nào cũng không tìm được 2 loại còn lại.

Trong khi Dương Khai nghĩ mãi không ra, tất cả võ giả đi vào động phủ này cũng đang gặp cùng một vấn đề.

Võ giả Liệt Hỏa Điện, cơ bản đều tu luyện công pháp hệ hỏa, cho nên gian phòng đá đầu tiên không làm khó được bọn họ. Cũng như Dương Khai, truyền vào lực lượng hệ hỏa là được truyền tống sang gian phòng đá thứ hai.

Ngay cả Khang Tư Nhiên, cũng thoải mái thông qua thử thách đầu tiên.

Còn hiện tại, mọi người đều bị vấn đề nhà đá thứ 2 làm khó.

Trong một phòng đá, một đệ tử Liệt Hỏa Điện nhìn 25 loại dược liệu, vò đầu bứt tai.

Hắn không phải luyện đan sư, còn không biết thảo dược này là thứ gì, đừng nói phân biệt ra có độc hay không. Nhìn hồi lâu, mới chọn ra vài loại xác định có độc, còn lại thì không thể phân biệt.

Thấy thời gian không ngừng trôi qua, đệ tử Liệt Hỏa Điện này cắn răng, tùy ý lấy ra một gốc dược liệu.

Ngay nháy mắt hắn lấy ra dược liệu này, toàn bộ phòng đá kêu vang, bệ đá trước mặt chìm xuống cực nhanh, nháy mắt không thấy bóng.

Võ giả này cả kinh, vội lướt ra sau, vận chuyển lực lượng, đề phòng.

Tiếng vang ông ông ông... truyền ra, trong phòng đá lóe lên những tia sáng, dày đặc, xuất hiện khắp nơi, lướt qua phải mấy trăm cái, giống như mãnh thú mở mắt, làm người ta không rét mà run.

Sau đó, ánh sáng lóe lên, đồng loạt đánh về phía võ giả kia, dao động năng lượng khủng bố ập tới.

Võ giả Liệt Hỏa Điện thấy vậy, trên mặt toát ra tuyệt vọng, chỉ hét lớn một tiếng, đã bị vô số ánh sáng chôn vùi.

Một lát sau, đợi ánh sáng tan đi, đệ tử Liệt Hỏa Điện này đã biến mất, dưới đất chỉ còn bãi vết máu đỏ sẫm cùng mấy mảnh vải vụn, chứng minh người này có tồn tại.

Không chỉ đệ tử Liệt Hỏa Điện này gặp tai họa, những võ giả khác chọn sai dược liệu đều khởi động cấm chế trong phòng đá, nháy mắt bị giết chết mất xác.

Trong một gian phòng đá, Khang Tư Nhiên ngưng trọng lấy ra một gốc thảo dược, chờ đợi một lát, phát hiện bình yên, không khỏi thở phào.

Tuy rằng hắn không phải luyện đan sư, nhưng là chưởng quỹ Linh Đan Phường, còn là võ giả Tinh Giới bản thổ, nói về kiến thức cùng lịch duyệt thảo dược, còn vượt xa Dương Khai cả đoạn lớn, dù sao cả ngày lão luôn tiếp xúc với dược liệu.

Cho nên thử thách trong phòng đá thứ hai dù đối với lão cũng có chút khó khăn, nhưng không phải không có hy vọng thông qua.

Còn có một phòng đá, Liêm Vu Minh phó điện chủ Liệt Hỏa Điện nhìn 25 loại dược liệu trên bệ đá, thuần thục nhanh chóng chọn ra 10 loại, sau đó trầm ngâm một hồi, lại chọn ra mấy loại, gom đủ số 13, hơn nữa những chủng loại đã chọn giống y như Dương Khai phải cực khổ xác định.

Chỉ còn có 2 loại.
Ánh mắt Liêm Vu Minh như điện, xẹt qua những dược liệu còn lại, rà soát kiến thức thảo dược mình nắm giữ. Sau một nén nhang, bỗng mỉm cười, nhàn nhã lấy ra 2 loại dược liệu.

Khi hắn lấy ra 2 loại dược liệu cuối cùng, mặt đất dưới chân hắn sáng lên, pháp trận truyền tống hiện ra, đưa hắn đi chỗ khác, bệ đá cũng dần chìm xuống.

................

Trong phòng đá, Dương Khai vẫn buồn bực, mới này hắn phân biệt kỹ càng những dược liệu còn lại, nhưng vẫn không xác định ra là 2 loại nào có độc.

Đang không biết xoay sở thể nào, bỗng nhiên hắn chợt nghĩ tới, ánh mắt sáng lên.

Tiếp theo, hắn vội bấm ra một chút từ những thảo dược còn lại, lần lượt ghép 2 loại với nhau, nghiền nát chung một chỗ.

Một hồi, khi hắn dung nhập 2 loại dược liệu, có mùi cay độc tràn ra, làm người ngửi choáng váng, ngón tay cảm thấy nóng rát như lửa đốt.

Dương Khai vận chuyển huyền công, xua tan khó chịu trong lòng, mừng rỡ cười ha ha: - Chính là các ngươi rồi.

Trên đời này, có những dược liệu bản thân nó không có độc, nhưng nếu trộn lẫn hay dùng chung với những dược liệu đặc biệt, vậy có thể biến thành vật kịch độc. Thường thức này không chỉ thích hợp với giới luyện đan, trong cuộc sống của người thường cũng thấy nhiều không lạ.

Ban đầu Dương Khai cũng không nghĩ tới điều này, nhưng tình huống hôm nay lại chứng minh, ý tưởng của hắn không sai.

Sắc mặt chắc chắn lấy ra hai loại dược liệu, bỏ sang một bên.

Sau đó, dưới chân của hắn nổi lên pháp trận truyền tống, hào quang lóe lên, ánh mắt Dương Khai tối sầm, cảm giác truyền tống ập tới.

Chờ hắn ổn định thân hình, quay đầu quan sát, liền toát ra vẻ đương nhiên, vuốt cằm nói: - Quả nhiên là vậy!

Chỗ này vẫn là một gian phòng đá, không khác gì với trước, ở giữa cũng là bệ đá.

Đến lúc này, trong lòng Dương Khai mơ hồ đoán được tác dụng động phủ này, hơn nữa thông qua các đầu mối trước đã có thể nhìn ra được.

Hắn đè nén vui sướng, bước lên tới bệ đá.
Nhìn kỹ, trên bệ đá có 3 gốc dược liệu y như nhau, khí tức tán phát cho thấy phẩm chất không cao, chừng cấp Phản Hư.

Phủi đi tro bụi trên bệ đá, Dương Khai vừa đọc, liền biết nội dung thử thách trong phòng đá này.

Đó là phải ngưng luyện nước thuốc.

Chỉ cần độ tinh khiết đạt tới mức nhất định, sẽ kích hoạt pháp trận truyền tống trong phòng đá.

Ngưng luyện nước thuốc không thành vấn đề với Dương Khai, hắn luyện đan tới nay, ngưng luyện nước thuốc đã làm mấy chục triệu lần, hơn nữa còn có lực lượng đặc thù thần thức hỏa, có thể càng dễ dàng ngưng luyện nước thuốc, loại trừ tạp chất trong đó.

Mà một gốc dược liệu Phản Hư, ngưng luyện nước thuốc không phải chuyện khó gì.

Nghĩ thế, hắn không chần chờ, điều động thần thức hỏa bao phủ gốc dược liệu này.

Một lát sau, một gốc dược liệu hóa thành giọt chất lỏng xanh biếc, không ngừng có tạp chất bay ra, làm nó càng thêm trong suốt sáng bóng.

Bởi vì có suy đoán về các thử thách, cho nên lúc ngưng luyện, Dương Khai không chừa lại, phát huy cực kỳ hoàn mỹ.

Đợi cho hắn ngưng luyện xong 3 gốc dược liệu đặt lên chỗ lõm trên bệ đá, pháp trận truyền tống quen thuộc lại hiện ra.

............

Mấy ngày tiếp theo, Dương Khai đi qua từng gian phòng đá, mỗi một thử thách đưa ra đều khác biệt. Có kiểm tra vẽ linh trận lúc luyện đan, có luyện chế linh đan, có kiểm tra nắm giữ độ lửa... Thử thách nhiều vô số, đủ kiểu đủ hình.

Nhưng toàn bộ nội dung, đều không thoát khỏi hai chữ luyện đan.

Đến lúc này, Dương Khai hoàn toàn xác định suy đoán.

Đây tuyệt đối là Công Tôn Mộc đang thử thách trình độ luyện đan thuật của người ta, bản thân hắn là đại sư luyện đan, sẽ kiểm tra mặt này cũng không có gì lạ.

Thân là một đời đại sư luyện đan, hắn tự nhiên mong di vật của mình có thể được luyện đan sư lấy được, mà không phải bị những kẻ không liên quan lấy đi. Những thử thách trước đó, hoàn toàn có thể xác định người này có phải luyện đan sư hợp cách hay không.

Có lẽ, Công Tôn Mộc còn muốn tìm cho mình một người truyền thừa.

...............

Trong phòng đá, Dương Khai bỏ một viên linh đan đã luyện chế xong vào chỗ lõm, một lát sau cảm giác truyền tống quen thuộc ập tới, ánh sáng lóe lên, hắn lại biến mất.

Chờ cho Dương Khai nhìn rõ ràng, quan sát xung quanh, không khỏi mừng rỡ.

Bởi vì chỗ này cuối cùng không phải là phòng đá y như nhau, mà là bên trong một hành lang.

Hành lang này khô ráo, đằng trước còn có ánh lửa và tiếng ùng ục truyền tới, hơi nóng lan tỏa khắp nơi, làm người ta sinh ra cảm giác như lọt vào dung nham.

Dương Khai điều động lực lượng bảo vệ mình, từng bước đi tới gần ánh lửa.

Một lát sau, hắn vào trong một cái hang động lớn.

Hang động lớn này tồn tại ở sâu không biết bao nhiêu dưới lòng đất, không có dấu vết người làm, có vẻ là hình thành tự nhiên.

Ở đằng trước, là ngọn lửa cháy bỏng, Dương Khai híp mắt nhìn, phát hiện ánh lửa này là dung nham chảy xuôi! Dung nham thành hồ, thỉnh thoảng trào ra bọt khí, vỡ tung, bắn tung tóe.

Chương 2051: Ngọc giản

Hang động đá vôi diện tích rất lớn, trừ ao dung nham kia, còn có một số thứ khác.

Dương Khai còn chưa kịp quan sát kỹ bốn phía, bên tai bỗng nhiên vang lên thanh âm của Lưu Viêm: - Chủ nhân!

Nghe tiếng gọi, hắn vừa động tâm niệm, lập tức thả Lưu Viêm ra ngoài.

Lưu Viêm cũng không có hóa thành hình người, mà duy trì hình thái con chim lửa, lẳng lặng trôi lơ lửng trước mặt Dương Khai, cặp mắt chăm chú nhìn ao dung nham phía trước, trong tinh thần lại toát ra một tia tâm tình khát vọng.

- Phía dưới có thứ gì hữu dụng với ngươi ư? Nhận ra điểm này, Dương Khai lập tức hỏi.

Lưu Viêm truyền tin: - Hình như là có, hơn nữa chỗ dùng còn không nhỏ, ta đi xem một chút!

Nói xong, Lưu Viêm liền mở ra hai cánh, bay thẳng đến bên trên ao dung nham rồi một đầu đâm xuống.

- Cẩn thận một chút! Dương Khai vội vàng dặn dò với theo một tiếng, Lưu Viêm đã sớm mất bóng dáng.

Hắn không khỏi chậm rãi lắc đầu, lúc này mới bắt đầu quan sát bốn phía.

Hang động đá vôi này tuy rằng diện tích không nhỏ, nhưng bên trong lại trống rỗng, cho nên ánh mắt vừa nhìn lướt qua, liền thấy rõ tình huống.

Rất nhanh, Dương Khai liền bị một chỗ hấp dẫn chú ý.

Bên đó, dường như có một vật thể hình người khoanh chân ngồi. Dương Khai nhíu mày, thả ra thần niệm dò xét một phen, xác định vật thể hình người kia chỉ là một cỗ hài cốt, không còn chút sinh cơ và hơi thở, có lẽ là chết đi một đoạn thời gian rất lâu rồi.

Nếu như không có đoán lầm, đây chính là thi hài của Công Tôn Mộc.

Một đời đại sư luyện đan, tam đệ tử của Diệu Đan Đại Đế một trong 10 Đế Tôn, vốn là một cường giả bản lãnh thông thiên, hô phong hoán vũ trong Tinh Giới, giờ này lại rơi vào kết quả bi thảm chết tha hương tại địa phương nhỏ Nguyên Đỉnh Sơn này... khiến Dương Khai không khỏi cảm khái không thôi! Cũng không biết rốt cuộc là Công Tôn Mộc vì sao đắc tội với Diệu Đan Đại Đế, đến nỗi bị trục xuất khỏi sư môn, kết quả thê lương như thế, cuối cùng ngay cả người lo liệu thi thể cũng không có.

Cố ổn định tâm thần, Dương Khai đi tới hướng hài cốt kia, đợi đi tới trước mặt liền ôm quyền, hơi khom người thi lễ một cái.

Công Tôn Mộc dù nói thế nào đi nữa cũng là một vị tiền bối, lại là một vị đại sư luyện đan, mặc dù chết ở chỗ này, cũng đủ để nhận một lễ này của Dương Khai.

Đứng dậy, lập tức ánh mắt của Dương Khai bị hấp dẫn bởi một vật đặt trước thi thể Công Tôn Mộc.

Trước khi chết hẳn là Công Tôn Mộc một mực giữ ở chỗ này, mà ở trước mặt thi thể cách không xa, lại đặt một vật giống như cái nồi nhỏ. Cái nồi nhỏ nhìn qua giống như cái nồi nhà người bình thường dùng xào rau nấu thức ăn, chỉ có điều nhỏ hơn rất nhiều mà thôi, mà phía dưới cái nồi nhỏ này, còn có dùng pháp trận hấp dẫn đến đây địa hỏa, đang cháy bừng bừng dưới đáy nồi.

Nhưng Dương Khai để ý cũng không phải là cái nồi nhỏ, mà là vật gì đó ở trong nồi.

Bên trong cái nồi nhỏ không ngờ lại nấu một nồi dược thang đậm đặc, phân lượng không nhiều lắm, ước chừng chỉ có một chén, nằm ở đáy nồi.

Thỉnh thoảng, trong dược thang sủi lên một cái bọt khí, bọt khí nổ tung, nhưng lại tản ra hào quang năm màu, đồng thời còn toát ra một mùi hương thơm kỳ lạ lan ra khắp hang động.

Ngửi được mùi thơm này, sắc mặt Dương Khai chợt biến đổi.

Bởi vì mùi này rất là quen thuộc, dường như chính là mùi thơm hắn ngửi được lúc còn ở bên ngoài Nguyên Đỉnh Sơn.

Lúc đó ở bên ngoài Nguyên Đỉnh Sơn, nhiều võ giả bị hấp dẫn đến đây như vậy, cũng là vì Nguyên Đỉnh Sơn xuất hiện dị tượng, bộc phát ra hào quang năm màu và mùi thơm kỳ lạ tràn ngập thiên địa kia, hết thảy hết thảy, đều cực kỳ tương tự với cảnh tượng trước mắt.

Trên mặt Dương Khai lập tức lộ ra như có điều suy nghĩ.

Nhìn theo như vậy, dị tượng trên Nguyên Đỉnh Sơn cũng không phải là thiên tài dị bảo gì sắp thành thục, mà nguyên nhân là vì nồi dược thang này thôi.
Dương Khai lập tức nhìn một nồi dược thang này vô cùng hưng phấn! Tuy rằng hắn có tám thành nắm chắc khẳng định dược thang này tuyệt đối không phải độc dược, thậm chí có ích lợi to lớn đối với võ giả... nhưng trước khi chưa hiểu rõ, hắn cũng không dám tùy tiện uống vào.

Chuyển ánh mắt nhìn quanh, rất nhanh Dương Khai tìm được một khối ngọc giản ở phía trước hài cốt của Công Tôn Mộc.

Ngọc giản kia dường như là do Công Tôn Mộc trước khi chết đặt ở trước mặt mình, vô cùng ngay ngắn, vừa thấy chính là chuẩn bị cho người sau đến lật xem.

Dương Khai đầu tiên là dùng thần niệm dò xét một chút, xác định không có ẩn chứa nguy hiểm gì, lúc này hắn mới đưa tay nhặt lên ngọc giản kia.

Ngay khoảnh khắc hắn cầm ngọc giản đó, dị biến nổi lên.

Vốn Công Tôn Mộc đã chết đi không biết bao nhiêu năm, đã thành một cỗ hài cốt, bỗng nhiên lại nhích động một cái, ngay sau đó, chỗ 2 hốc mắt nổi lên hai tia sáng xanh mượt, tia sáng kia nhoáng lên một cái rồi biến mất, chợt ngưng tụ thành một quầng sáng bắn tới hướng Dương Khai.

Dương Khai hoảng sợ, vội vàng nhẹ lui ra sau, đồng thời vận chuyển lực lượng trong cơ thể phòng hộ bản thân.

Nhưng khiến hắn kinh hãi vạn phần là, tia sáng kia lại không có xem lực lượng hộ thân của mình ra gì, cứ thế đánh thẳng vào lồng ngực mình, rồi thoáng cái liền biến mất không thấy.

Trong nháy mắt, Dương Khai hoảng sợ mất hồn mất vía, toát ra một thân mồ hôi lạnh, nhanh chóng dùng thần niệm dò xét bản thân một vòng, nhưng thật cổ quái phát hiện mình cũng không có bất kỳ thương thế gì, trong cơ thể dường như cũng không có chỗ nào khó chịu.

Mà hài cốt Công Tôn Mộc ở đối diện kia, sau khi làm xong hết thảy, lại rốp rốp sụp xuống, dường như đã tiêu hao hết chút lực lượng cuối cùng. Vô số xương cốt kia lại vỡ ra biến thành giống như bột mì, vô cùng yếu đuối, rơi trên mặt đất.

Chốc lát, hết thảy bình ổn lại, Dương Khai đứng tại chỗ nắm ngọc giản kia trên tay, sắc mặt rất khó coi.

Một màn vừa rồi, khẳng định là hắn trúng một loại cấm chế của Công Tôn Mộc, nhưng với thần niệm của hắn mà lại cũng không thể dò xét rõ ràng, hiển nhiên cấm chế này cực kỳ ẩn núp, không phải hắn có thể giải quyết.

Trầm ngâm hồi lâu, Dương Khai mới ngồi xuống, thần thức đắm chìm trong ngọc giản kia, cẩn thận nhìn xem.

Hắn cảm thấy nếu ngọc giản này là Công Tôn Mộc cố ý lưu lại, như vậy khẳng định sẽ có một chút đầu mối, có lẽ có thể cho mình biết vừa rồi rốt cục xảy ra chuyện gì.

Thần niệm quét qua, nội dung trong ngọc giản lập tức vừa xem liền hiểu ngay.
"Công Tôn Mộc ta là tam đệ tử của Diệu Đan Đại Đế, tuổi nhỏ không chỗ nương tựa, ăn xin mà sống, gặp được Đại Đế không tỵ hiềm kẻ ngu dốt, thu làm đệ tử, truyền thụ đan đạo..."

Ngọc giản quả nhiên là Công Tôn Mộc lưu lại, mà động phủ này cũng là của Công Tôn Mộc. Tin tức trong ngọc giản rất phức tạp, lúc ban đầu chỉ là một hồi ức của Công Tôn Mộc mà thôi: Người này là một người bất hạnh, thuở ấu thơ nếm mùi chua cay nghiệt ngã của nhân gian, suýt nữa chết đói, đồng thời cũng là một người may mắn, không ngờ được Diệu Đan Đại Đế nhìn trúng, đồng thời thu làm đệ tử dưới trướng, đi theo bên cạnh Đại Đế, một mặt tu luyện, một mặt học tập thuật luyện đan.

"Tư chất của ta vượt qua hai vị sư huynh, Đại Đế quá mức yêu, dốc túi truyền thụ, cũng không giữ lại. Thuật luyện đan của ta cũng rất nhanh vượt qua hai vị sư huynh, ta trẻ tuổi đã thành danh nên đắc ý khoa trương, không biết thu liễm, lúc hai vị sư huynh khuyên giải lại bị ta châm chọc khiêu khích, huynh đệ nổi lên hiềm khích...".

"Tới năm 300 tuổi, ta tấn thăng Đế Tôn Cảnh, đồng thời tấn thăng đan sư cấp Đế, danh truyền khắp Tinh Giới... Ta còn không biết đủ, trên đan đạo muốn vượt qua sư tôn, tự ý nghiên cứu đạo nhân đan, tàn phế sinh mạng, nghịch lẽ trời... Đại sư huynh mật báo với sư tôn, sư tôn phẫn nộ, lệnh cho ta ngưng hẳn nghiên cứu, ta không phục, mặt ngoài vâng dạ nhưng lén lút như cũ, đồng thời càng ngày càng không thể vãn hồi..."

"Tới năm 350 tuổi, bí mật của ta lại lần nữa bị đại sư huynh tố giác. Trong cơn phẫn nộ ta lại vung tay với sư huynh, làm huynh ấy bị thương nặng. Sư tôn không thể nhịn được nữa, đuổi ta ra khỏi sư môn... Ta tìm được Nguyên Đỉnh Sơn, ẩn cư lánh đời ở nơi này..."

Trong ngọc giản, gần như ghi lại cuộc đời của Công Tôn Mộc, theo chính cách nói của lão, tư chất của lão trên thuật luyện đan gần như có thể sánh vai với Diệu Đan Đại Đế, chỉ tiếc dường như có chút nóng lòng cầu thành, vì để vượt qua Diệu Đan Đại Đế nên nghiên cứu cái gì đạo nhân đan.

Đạo nhân đan này rốt cuộc là cái gì, Công Tôn Mộc không có nói, nhưng từ những ý viết ra kia, lại làm cho Dương Khai cảm thấy đây hẳn là một loại thuật luyện đan rất tàn nhẫn.

Mà sở dĩ lão bị đuổi ra khỏi sư môn, hiển nhiên có quan hệ rất lớn với đạo nhân đan này, dĩ nhiên, cũng có một phần nguyên nhân là ra tay với sư huynh của mình, thậm chí đánh sư huynh của mình bị thương nặng.

Bị đuổi ra khỏi sư môn, Công Tôn Mộc liền dừng lại ở Nguyên Đỉnh Sơn. Trải qua một hồi biến cố lớn, dường như tâm tính của lão cũng có chút biến đổi, ý thức được sai lầm của mình.

Nhiều lần lão muốn trở về làm lại môn hạ Diệu Đan Đại Đế, nhưng thủy chung không gặp mặt Diệu Đan Đại Đế, cuối cùng buồn bực chết cô độc trong động phủ của mình.

Trong ngọc giản, chẳng những bao gồm những tin tức này, còn bao gồm hiểu biết của bản thân Công Tôn Mộc trên đường luyện đan. Có thể nói bản thân khối ngọc giản này, chính là bản chép tay về luyện đan của Công Tôn Mộc, đối với bất kỳ một luyện đan sư nào đều có giá trị rất lớn.

Các loại đan phương, các loại linh trận, thủ pháp, thu đan pháp quyết khi luyện đan... trong nội dung đó nhiều vô số, nếu để bất kỳ một luyện đan sư nào thấy được, chỉ sợ đều sẽ mừng rỡ đến điên cuồng.

Chỉ có điều Công Tôn Mộc cũng nói rõ ở trong ngọc giản, tất cả các thứ trong này, đều là kết tinh trí tuệ cả đời của bản thân lão, không có quan hệ với những gì Diệu Đan Đại Đế truyền dạy.

Không có Diệu Đan Đại Đế cho phép, lão không dám truyền bá, cũng sẽ không ghi lại trong ngọc giản những kiến thức được truyền dạy.

"Ta không biết ngươi là người phương nào, nhưng nếu thông qua nhiều khảo nghiệm ta bày ra, lấy được khối ngọc giản này, thì nói rõ ngươi cũng là một luyện đan sư! Giờ này, y bát của ta cũng coi như có người kế nghiệp. Nếu ngọc giản vào tay, nói rõ ngươi hẳn đã trúng Khô Hồn Ấn của ta. Khô Hồn Ấn trong vòng một trăm năm không có bất kỳ nguy hại gì, nhưng sau trăm năm, lại có thể cắn nuốt thần hồn của ngươi. Nếu muốn giải trừ ấn này, chỉ có hai phương pháp: một là tu vi vượt qua ta, một loại khác là phải đi tìm sư tôn ta, nhờ sư tôn ra tay. Ta hy vọng ngươi có thể trong vòng trăm năm gặp được sư tôn, giao ngọc giản này tận tay sư tôn, xin sư tôn thu ta trở về sư môn!"

"Để làm bồi thường, ta phí hết tâm huyết tuổi già chế biến Vạn Bảo Dược Thang, ngươi nên uống vào, trong đó nhiều chỗ tốt ngày sau ngươi sẽ thể hội!"

Nội dung ngọc giản viết đến đây là hết.

Sau khi Dương Khai xem xong, nắm chặt ngọc giản, thở ra một hơi thật dài, cũng buông xuống lo âu trong lòng.

Tối thiểu, giờ này xem như rốt cục hắn đã biết mình mới vừa trúng chiêu gì.

Khô Hồn Ấn, nghĩ đến hẳn là một loại cấm chế của Công Tôn Mộc bày sẵn trước khi chết, chỉ cần có người cầm lấy ngọc giản này, Khô Hồn Ấn sẽ lập tức khởi động, đánh vào trong thân thể người cầm ngọc giản.

Mà ấn ký này trong vòng trăm năm sẽ không có bất kỳ nguy hại gì, vượt qua trăm năm lại sẽ cắn nuốt thần hồn.

Trăm năm cũng không ngắn, cho nên tạm thời Dương Khai không cần phải lo lắng.

Chỉ cần trong vòng trăm năm để tu vi của mình vượt qua Công Tôn Mộc là có thể giải trừ Khô Hồn Ấn. Tuy rằng Dương Khai không biết Công Tôn Mộc trước khi chết rốt cuộc là tu vi gì, nhưng hẳn là Đế Tôn Cảnh không thể nghi ngờ.

Trăm năm Đế Tôn Cảnh, Dương Khai đối với mình vẫn luôn có lòng tin, chỉ sợ Công Tôn Mộc là Đế Tôn tam tầng cảnh... nếu thật sự như thế, vậy hắn nhất định phải thành tựu ngôi vị Đại Đế, mới có thể dựa vào năng lực của mình giải trừ Khô Hồn Ấn...

Chương 2052: Vạn Bảo Dược Thang

Ngẫm nghĩ một hồi, Dương Khai trịnh trọng thu cất ngọc giản.

Trong lòng hắn tính thật ra cũng thoải mái, biết hiện tại rối tung chuyện Khô Hồn Ấn kia căn bản vô dụng, nên dứt khoát không nghĩ nhiều.

Hắn lần nữa đưa mắt nhìn một nồi nhỏ dược thang kia.

Theo trong ngọc giản ghi lại, nồi nhỏ dược thang này chính là Vạn Bảo Dược Thang của Công Tôn Mộc hao phí hết tâm huyết tuổi già chế biến thành, Vạn Bảo Dược Thang này rốt cuộc là dùng tài liệu gì chế biến, lại có công hiệu thần kỳ bực nào, Dương Khai hoàn toàn không biết.

Nhưng nếu dược thang này là bồi thường đối với Khô Hồn Ấn, thì có lẽ uống vào khẳng định là có chỗ tốt.

Hơn nữa, động phủ của Công Tôn Mộc tồn tại đã có thời gian mấy ngàn năm, thời gian cách lão chết đi cũng tuyệt đối không ngắn, nói cách khác, một nồi dược thang này tối thiểu đã chế biến ở chỗ này lâu tới một hai ngàn năm!

Cũng nhờ có có pháp trận dẫn lực lượng địa hỏa, kéo dài không ngừng tại đây đun nấu, nếu không e là một nồi dược thang này sớm đã biến thành phế phẩm.

Nguyên Đỉnh Sơn trước nay vô cùng hoang vắng, chưa bao giờ võ giả chú ý tới, đây hẳn là Công Tôn Mộc cố ý gây nên. Cường giả Đế Tôn Cảnh chỉ hơi thi triển một chút thủ đoạn, ngăn cách linh khí trên Nguyên Đỉnh Sơn tiết ra ngoài, làm ra một chút ngụy trang, để người ta nghĩ lầm nơi này là một tòa núi hoang, thật ra cũng không phải việc khó gì.

Dị tượng xuất hiện hào quang nở rộ, mùi thơm tràn đầy, mới để cho võ giả thấy một màn như vậy rồi bị hấp dẫn đến đây.

Mà dị tượng kia, rõ ràng là do một nồi dược thang này dẫn phát.

Thời điểm thiên tài địa bảo nghịch thiên trưởng thành, sẽ có dị tượng thiên địa; thời điểm thành công luyện chế bí bảo, linh đan cực cao... cũng có thể sẽ dẫn phát dị tượng thiên địa!

Dị tượng trên Nguyên Đỉnh Sơn, hiển nhiên là nguyên nhân vì một nồi dược thang này chế biến thành công.

Nếu đã chế biến thành công, hơn nữa rất có ích lợi với bản thân mình, dĩ nhiên Dương Khai không có đạo lý nào bỏ qua.

Hắn khoanh chân ngồi xuống trước mặt cái nồi nhỏ, đánh ra vài đạo lực lượng, cắt đứt pháp trận hấp thu lực lượng địa hỏa, ngay sau đó đưa tay bưng lên cái nồi nhỏ, đưa một nồi Vạn Bảo Dược Thang kia đến trước mặt mình.

Gần gũi quan sát, Dương Khai phát hiện nồi dược thang này rất đậm đặc, nhưng sáng bóng, bên trong không có mảy may tạp chất, nhìn thoáng qua một cái có thể thấy đáy. Từ phía dưới dược thang không ngừng dâng ra bọt khí năm màu... trông thật thần kỳ.

Mùi thơm nồng đậm ập vào mũi, làm cho Dương Khai tâm trí nhẹ nhàng khoan khoái.

Hắn hoàn toàn không biết nên dùng từ ngữ gì để hình dung mùi thơm ngay chóp mũi, loại mùi thơm này lạ lùng, ngay cả mùi thơm cơ thể của tấm thân xử nữ thánh khiết tinh khiết nhất kia đều không cách nào so sánh. Dương Khai cho tới bây giờ cũng chưa từng ngửi được loại mùi thơm vô cùng có dư vị như thế.

Một đường đi tới, tu luyện đến Hư Vương tam tầng cảnh, đã rất lâu rồi Dương Khai không có nếm thử qua dục vọng của khẩu vị, với thực lực cùng tố chất thân thể cường đại của hắn, cũng không cần ăn uống thứ gì. Nhưng sau khi mùi thơm này vào mũi, hắn lại khó có được có cảm giác thèm chảy nước miếng, dường như đói bụng đã nhiều ngày chưa từng ăn cơm, hận không thể lập tức một hơi nuốt trộng cái nồi nhỏ này.

Quyết ý, Dương Khai bưng cái nồi nhỏ lên bên miệng, há miệng nghiêng nồi uống vào ừng ực.

Nhắc tới cũng kỳ quái, một nồi Vạn Bảo Dược Thang nhìn như cực kỳ nóng, nhưng vừa vào miệng lại không nóng chút nào, ngược lại độ ấm rất thích hợp, hơn nữa đầy miệng thơm ngát, mỹ vị thơm ngon hơn bất cứ những gì Dương Khai từng ăn trước đây.

Vạn Bảo Dược Thang chỉ có phân lượng một chén, hắn uống một hơi hết sạch.

Một lát sau, Dương Khai ợ một cái vang dội, trong miệng phun ra đều là hào quang năm màu.

Còn không chờ hắn cẩn thận thưởng thức một chút mùi vị của Vạn Bảo Dược Thang, trong bụng bỗng nhiên nóng hừng hực, từng luồng hơi nóng như thực chất, với bụng làm trung tâm nhanh chóng chạy khắp tứ chi toàn thân, mang theo một cảm giác tê dại đau khổ.

Dương Khai biến sắc, vội vàng nhét cái nồi nhỏ trên tay kia vào nhẫn không gian, nhắm mắt ngưng thần, thầm vận lên huyền công bản thân.

Mà sau khi Dương Khai lấy đi cái nồi nhỏ nấu Vạn Bảo Dược Thang từ tại chỗ, cả Nguyên Đỉnh Sơn bỗng nhiên rung chuyển ù ù, tiếng vang ầm ầm đinh tai nhức óc, mặt đất lắc lư, đá vụn lăn xuống, đỉnh núi nghiêng lệch... cả Nguyên Đỉnh Sơn bỗng nhiên tách ra làm vô số khối, nhanh chóng sụp xuống.

Bên trong bụng núi, bên trong vô số gian thạch thất giống nhau như đúc kia, võ giả còn sống sót toàn bộ biến sắc mặt.
Ngay lúc bọn họ nghi thần nghi quỷ không biết chuyện gì xảy ra, pháp trận truyền tống bên trong tất cả thạch thất đều bị khởi động, trong nháy mắt, võ giả còn sống liền biến mất tại chỗ.

Ngay sau đó, ở chỗ mười mấy dặm vòng ngoài Nguyên Đỉnh Sơn, từng bóng người quỷ dị hiện ra, mỗi người đều lộ vẻ mặt kinh ngạc nghi hoặc.

- Liêm huynh cũng bị truyền tống ra à? Tông Thanh phó điện chủ Liệt Hỏa Điện đảo mắt nhìn một vòng, lập tức thấy Liêm Vu Minh đang chau mày, vội kêu lên.

Nghe tiếng la, Liêm Vu Minh quay đầu nhìn lại hướng Tông Thanh, phát hiện đối phương cũng ở chỗ này, kinh ngạc gật gật đầu nói: - Không sai! Xem ra các ngươi cũng là bị truyền tống ra?

- Đúng vậy! Tông Thanh sắc mặt ngưng trọng, nhìn Nguyên Đỉnh Sơn đang chấn động dữ dội, nghi hoặc nói: - Bên trong rốt cuộc xảy ra chuyện gì, thế nào tất cả mọi người đều bị truyền tống ra?

Liêm Vu Minh ngẫm nghĩ, rồi hỏi: - Tông huynh, sau khi huynh đi vào có phải gặp những gian thạch thất hay không?

- Đúng vậy! Đều là một số khảo nghiệm kỳ lạ cổ quái, dường như có quan hệ với luyện đan. Đúng rồi, Liêm huynh tinh thông thuật luyện đan, những thứ khảo nghiệm kia đối với huynh hẳn không khó đi?

Liêm Vu Minh nghe vậy, chậm rãi lắc đầu nói: - Lão phu cũng mới qua thạch thất thứ năm mà thôi, cũng không biết sau khi thông qua toàn bộ khảo nghiệm sẽ có chỗ tốt gì, bất quá nhìn theo như vậy, chủ nhân động phủ này hẳn là một vị luyện đan sư!

Tông Thanh nghe vậy, suy nghĩ một chút, gật gật đầu nói: - Liêm huynh nói có đạo lý! Nếu đúng như vậy, thật ra có thể hỏi những đệ tử khác có được chỗ tốt gì hay không?

Trong lúc nói chuyện, Tông Thanh quay đầu nhìn quanh bốn phía, chờ khi phát hiện đệ tử tinh nhuệ nhà mình chỉ còn lại có hơn một nửa, lúc này mới biến sắc.

Bất chợt, ánh mắt của hắn như ngừng lại trên thân một bóng người cách không xa, kinh nghi nói: - Là ngươi?

Đối diện cách đó không xa, Khang Tư Nhiên với gương mặt bất đắc dĩ.

Hắn ngay trong nháy mắt Nguyên Đỉnh Sơn có động tĩnh, cũng bị truyền tống ra ngoài, vừa lúc bị kẹp ở giữa rất nhiều đệ tử Liệt Hỏa Điện, cũng không dám có hành động lỗ mãng gì, tránh dẫn tới người khác hiểu lầm. Lúc này bị Tông Thanh chú ý tới, cũng chỉ phải tươi cười ôm quyền nói: - Khang Tư Nhiên chưởng quỹ Linh Đan Phường ở Phong Lâm Thành, ra mắt hai vị phó điện chủ!

- Linh Đan Phường? Liêm Vu Minh nghe vậy, mi mắt giật giật mấy vcái: - Linh Đan Phường của Tử Nguyên Thương Hội?

- Đúng vậy! Khang Tư Nhiên gật gật đầu, đồng thời, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Đúng lúc này hắn biểu lộ thân phận lai lịch của mình cũng là bất đắc dĩ, dù sao quả đấm không lớn bằng người khác, cũng chỉ có thể dùng danh tiếng Tử Nguyên Thương Hội uy hiếp đối phương một chút.
Quả nhiên, sau khi biết lai lịch của Khang Tư Nhiên, Tông Thanh, Liêm Vu Minh liếc nhìn nhau, thu liễm một chút địch ý trước đó, Tông Thanh nói: - Linh Đan Phường thì Tông mỗ biết, hóa ra các hạ lại là Khang chưởng quỹ của Linh Đan Phường, thất kính!

- Tông phó điện chủ khách sáo rồi! Khang Tư Nhiên trả lời mặt không đổi sắc.

- Khang chưởng quỹ có thể biết bên trong Nguyên Đỉnh Sơn này rốt cuộc xảy ra chuyện gì không? Tông Thanh trầm giọng hỏi thăm.

Khang Tư Nhiên lắc lắc đầu, nói: - Khang mỗ cũng đang đầu óc mơ hồ, cũng không biết!

- Ta nhớ trước đây bên cạnh Khang chưởng quỹ còn có một vị bằng hữu, người đó hiện tại ở đâu? Liêm Vu Minh như có điều suy nghĩ hỏi.

Nghe vậy, Khang Tư Nhiên sắc mặt ảm đạm, liếc nhìn về hướng Nguyên Đỉnh Sơn một cái, thở dài: - Dương huynh nếu không thể xuất hiện ở nơi này, có lẽ đã gặp bất trắc gì ở bên trong rồi! Ta xem quý điện dường như cũng hao tổn không ít đệ tử. Khảo nghiệm bên trong Nguyên Đỉnh Sơn này, thật cũng không đơn giản mà!

Hắn là thật nghĩ rằng Dương Khai bỏ mạng ở bên trong Nguyên Đỉnh Sơn, dù sao ngay cả Tông Thanh, Liêm Vu Minh hai vị cường giả Đạo Nguyên Cảnh đều bị truyền tống ra, người không có bị truyền tống ra, kết quả như thế nào tự nhiên có thể tưởng tượng được.

Trong lúc nhất thời, trong lòng Khang Tư Nhiên không khỏi có chút bi ai, một mặt là bởi vì ở trong Nguyên Đỉnh Sơn không thể tìm được Đạo Nguyên đan mình cần; mặt khác tự nhiên là vì Dương Khai bỏ mình ngoài ý muốn.

Tông Thanh, Liêm Vu Minh liếc nhìn nhau, khẽ gật gật đầu.

Bọn họ từ trong dáng vẻ của Khang Tư Nhiên không có thấy giả dối cái gì, ngược lại cũng không muốn dây dưa với hắn, Tông Thanh nói: - Một khi đã như vậy, Khang chưởng quỹ hãy nén bi thương thuận theo biến chuyển, mời trở về đi! Nguyên Đỉnh Sơn này dầu gì cũng là trong phạm vi thế lực của Liệt Hỏa Điện ta, chúng ta còn phải lục soát lại một lần!

Lệnh đuổi khách rõ ràng như vậy, Khang Tư Nhiên sao không nghe hiểu, thở dài một tiếng ôm quyền chào về phía Tông Thanh, Liêm Vu Minh, rồi xoay người bay đi về hướng Phong Lâm Thành.

Một lát sau, kèm theo tiếng nổ trời long đất lở, cả Nguyên Đỉnh Sơn hoàn toàn sụp đổ.

Đợi cho hết thảy bình tĩnh lại, Tông Thanh, Liêm Vu Minh mới dẫn theo đệ tử Liệt Hỏa Điện còn dư lại bắt đầu tìm tòi trong phế tích Nguyên Đỉnh Sơn. Đáng tiếc bọn họ ở chỗ này tìm kiếm suốt hai tháng, gần như lật lên cả ngọn núi sụp đổ, cũng vẫn không có phát hiện mảy may gì.

Nhưng thật ra tìm được thi thể của các đệ tử chết thảm!

Hai tháng sau, người Liệt Hỏa Điện không thể không rút khỏi chỗ này.

- - - - - - - - - - -

Trong lòng đất không biết sâu bao nhiêu trượng, trong hang động đá vôi không ngừng truyền ra tiếng gào thét của Dương Khai tựa như dã thú bị thương, nếu người nào nghe được, chỉ sợ sẽ bị dọa đến lập tức rời khỏi chỗ này.

Dược lực của Vạn Bảo Dược Thang cường đại mà lại liên miên bất tuyệt, uống vào trong bụng liền biến thành từng luồng lực lượng tinh thuần, xông thẳng vào máu thịt cùng tứ chi toàn thân của Dương Khai.

Kinh mạch và máu thịt trong cơ thể sau khi bị dược lực này ăn mòn, không ngừng trở nên cứng cáp có lực hơn; kinh mạch được nới rộng, máu thịt được dựng lại; cả người Dương Khai đều run rẩy kịch liệt; mỗi một tấc máu thịt toàn thân, mỗi một tấc da thịt, thậm chí ngũ tạng lục phủ, xương tủy... đều truyền đến cảm giác ngứa ngáy đau đớn, dường như vạn con kiến cắn xé thân mình, dường như gặp phải cực hình thống khổ nhất trong cuộc sống!

Da thịt bên ngoài thân hắn từng điểm từng điểm rạn nứt, từ bên trong chảy ra máu tươi màu vàng, từ từ ngưng kết thành máu bầm.

Máu bầm ở ngoài, lại lần nữa bị Kim huyết mới chảy ra bao trùm.

Từ từ, cả người Dương Khai dường như bị bọc trong một tầng cái kén máu màu vàng, từ ngoài nhìn vào, căn bản không thấy được bóng dáng của hắn, chỉ có thể nghe từng tiếng nhịp tim mạnh mẽ có lực, giống như tiếng trống trận.

Tình huống như vậy cũng không biết đã kéo dài bao lâu, phảng phất như vô số năm, lại dường như chỉ trong nháy mắt.

Mà theo thời gian trôi qua, tiếng gào thét của Dương Khai từ bên trong cái kén máu truyền ra, cũng từ từ suy yếu đi, cuối cùng biến mất không thấy... dường như hắn đã quen với đau đớn đó...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau