VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2041 - Chương 2045

Chương 2043: Lệnh bài

Đợi sau khi Dương Khai về tới phong lâm thành, trời cũng đã tối. Hắn quen thuộc bước vào trong thành, trực tiếp đi thẳng tới chỗ động phủ. Mở ra cấm chế của động phủ, Dương Khai lắc mình tiến vào trong. Còn không đợi thân mình đứng vững, đã nghe thấy âm thanh vui mừng truyền tới: - Tiên sinh, người trở lại rồi? Dương Khai không khỏi ngẩn ra, sau khi quay đầu dò xét, mới sực nhớ ra trong động phủ này của mình còn có một người, tiểu nha đầu của Trương gia, Trương Nhược Tích! Hắn những năm này xông pha bên ngoài, căn bản đều chỉ có một mình cô quạnh, nay bỗng có người ở bên bầu bạn, quả thực có chút không quen. Hơn nữa, mấy ngày này hắn đều bận việc của Lưu Viêm, xém chút nữa quên mất sự tồn tại của Trương Nhược Tích.

Sau khi lấy lại tinh thần, Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu với nàng ta. - Tiên sinh bận rộn mấy ngày, ở bên ngoài chăc vất vả rồi. Trương Nhược Tích hạ thấp đầu xuống, nhẹ giọng nói. Thanh âm của nàng ta rất nhỏ, nếu không phải trong động phủ yên tĩnh cực kỳ, Dương Khai chỉ e không nghe thấy. Ánh mắt quét lên thân thể nàng ta, Dương Khai phát hiện nha đầu này hình như có chút khẩn trương, hai bàn tay nhỏ vân vê góc áo, có vẻ bồn chồn đứng ngồi không yên. - Chủ nhân, nha đầu này là ai vậy. Trông dáng vẻ hình như rất là sợ người đó. Thanh âm của Lưu Viêm vang lên trong lòng Dương Khai, kèm theo chút chế nhạo. - Thực lực nàng ta xem ra cũng không cao, lẽ nào là chủ nhân lừa được ở nơi nào về, bất quá… tiểu nha đầu trời sinh không tệ, muốn dáng vẻ có dáng vẻ, muốn các vòng có các vòng, chậc chậc…

Không đợi Lưu Viêm nói xong, Dương Khai tâm niệm vừa động, trực tiếp vứt nàng ta vào trong Huyền Giới Châu, ngăn cách liên lạc với nàng ta. Trong tiểu huyền giới, Lưu Viêm sửng sốt một hồi, ngy sau đó hừ hừ nói: - Có tật giật mình! Sau khi nói xong, nàng ta bèn thành thục tìm kiếm vị trí của Thái Dương Chân Tinh, hóa thành chim lửa bao quanh Thái Dương Chân Tinh, cắn nuốt Thái Dương Chân Hỏa, tăng cường bản thân. Trong động phủ, Dương Khai nhìn Trương Tích Nhược, mở miệng nói trong tình trạng đối phương đang thấp thỏm chờ đợi: - Ngươi một mực chờ ở chỗ này sao? Nếu không phải một mực chờ ở đây, thì cũng không thể nào bản thân vừa tiến vào động phủ, liền trông thấy nàng ta. - Không có. Nô tỳ chỉ là vừa mới đi tới đây. Trương Tích Nhược cúi thấp đầu đáp.

Dương Khai tự nhiên sẽ không tin nàng ta, quay đầu dò xét xung quanh, phát hiện động phủ dường như đã được dọn dẹp, ngăn nắp sạch sẽ như mới, không khỏi mỉm cười: - Ngồi đi. Ta có lời muốn nói với ngươi. Trương Tích Nhược vội vàng xua tay nói: - Không cần đâu tiên sinh. Nô tỳ đứng là được rồi. Dương Khai than thở một tiếng, đưa tay ra kéo nàng ta lại, ấn nàng ta ngồi xuống ghế trong tình trạng toàn thân cứng đờ, mà hắn thì đi tới vị trí đối diện, ngồi lên một chiếc ghế khác. Cân nhắc tìm từ một chút, Dương Khai nói: - Nhược Tích à, ta gọi ngươi như vậy, không sao chứ? Trương Nhược Tích chậm rãi lắc đầu, cũng không có hé răng. Dương Khai cười cười, ngữ khí cố gắng chậm rãi, nói: - Ngươi không nói, vậy coi như không có vấn đề gì. Chuyện là thế này. Ta đưa ngươi ra khỏi Trương gia, cũng không phải muốn ngươi báo đáp điều gì, chuyện của ta với Trương gia, chỉ là vì có ước hẹn với ông tổ Trương Cao Hiên của ngươi mà thôi, cho nên hiện nay ta và Trương gia đã thanh toán với nhau xong, ai cũng không nợ ai. - Tiên sinh có đại ơn với Trương gia, Nhược Tích sẽ khắc ghi trong lòng, kiếp này làm trâu làm ngựa, cũng nhất định báo đáp tiên sinh. Nhược Tích nhẹ giọng nói, âm thanh tuy nhẹ, nhưng ngữ khí lại cực kỳ kiên quyết. Dương Khai gật gật đầu nói: - Tùy ngươi nghĩ sao thì nghĩ, ta là muốn nói với ngươi, ta sở dĩ mang ngươi ra khỏi Trương gia là vì ngày sau có chuyện cần ngươi giúp đỡ.

Trương Tích Nhược vẫn cúi đầu như cũ, nói: - Tiên sinh nếu có điều gì sai bảo, Tích Nhược nhất định sẽ cố gắng làm, tiên sinh đã đưa Tích Nhược ra khỏi Trương gia, thì ta đã không còn là người của Trương gia nữa, tiên sinh muốn ta làm gì, ta sẽ làm cái đó, chỉ cần tiên sinh người vui là được. Dương Khai bóp bóp trán, có cảm giác như đàn gảy tai trâu, bất đắc dĩ vô cùng, chỉ có thể nói: - Ngươi nói như vậy, ta cũng chẳng biết nên giải thích với ngươi như thế nào nữa. Thế này đi, ngươi đừng gọi ta là tiên sinh nữa, cũng đừng tự xưng là nô tỳ, sau này ngươi gọi ta một tiếng Dương đại ca là được rồi. - Vậy sao được? Trương Tích Nhược ngẩng đầu, liên tục xua tay, phát hiện Dương Khai đang dòm chính diện nàng, bèn vội vàng cúi thấp đầu xuống, nói: - Điều này tuyệt đối không được, nô tỳ không thể vô lễ với tiên sinh! - Ngươi cái đồ đầu bí ngô này… Dương Khai bị chọc cho tức rồi. Trương Tích Nhược thần sắc hoảng hốt, cho rằng Dương Khai thực sự tức giận, bèn vội vàng đứng dậy định quỳ xuống. Dương Khai thấy vậy, đưa tay phất một cái, liền khiến nàng ta ngã ngồi lại. - Thôi đi, ta cũng không dây dưa với ngươi chuyện này nữa, bất quá hiện nay ngươi đã ở bên cạnh ta, ta sau này cũng cần tới sự giúp đỡ của ngươi, tự nhiên sẽ không bạc đãi ngươi, ngươi trước tiên uống cái này đi. Khi nói chuyện, Dương Khai lấy từ trong nhẫn không gian ra một bình ngọc, mở nắp bình, đổ ra một viên linh đan có đan văn. - Đây là cái gì? Trương Tích Nhược hiếu kỳ liếc một cái. - Là một viên thuốc độc, ngươi dám uống không? Dương Khai nghiêm túc nói, lời vừa nói xong, đã biết bản thân đùa ác rồi, trong lòng có chút khinh bỉ bản thân. Trương Tích Nhược lại hé miệng cười, nói:

- Tiên sinh gạt ta. Dương Khai thần sắc ngượng ngùng, cũng không giải thích quá nhiều, mà chỉ nói: - Uống thứ này vào, sau đó tự tìm một phòng ngủ, tu luyện cho tốt, ta mấy ngày nữa phải ra ngoài một chuyến, ngươi ngoan ngoãn ở lại đây, đừng có chạy lung tung. - Tiên sinh lại phải ra ngoài sao? Trương Tích Nhược ngẩng đầu nhìn Dương Khai, mím môi một cái, hỏi: - Có cần nô tỳ đi theo hầu hạ bên cạnh không? - Không cần đâu, ta tự chăm sóc bản thân là được. Dương Khai đứng dậy, mỉm cười đi thẳng tới căn phòng thường ngày mình tu luyện. Đợi sau khi Dương Khai đi rồi, Trương Tích Nhược mới bắt đầu xem xét viên linh đan, xem một hồi cũng không nhìn ra được cái gì, đưa lên chóp mũi ngửi ngửi, phát hiện mùi hương thơm ngát phả vào mặt, mắt đẹp chớp động, cũng không biết là nghĩ tới điều gì, sắc mặt hơi đỏ, đưa viên linh đan bỏ vào miệng. Linh đan vào bụng, lập tức hóa thành luồng khí nóng tràn vào khắp tứ chi bách hội. Trương Tích Nhược biến sắc, nào dám sơ suất, vội vàng xông vào trong một gian phòng ngủ nhỏ nhất, ngồi xếp bằng, thầm vận chuyển huyền công. Viên linh đan mà nàng ta uống, tự nhiên chính là Báo Giải Tẩy Tủy Đan mà Dương Khai tiêu tốn mấy chục vạn nguyên tính có được, có viên linh đan này hỗ trợ, Trương Tích Nhược trước khi tấn thăng tới Hư Vương cảnh, sẽ được phát triển đầy đủ với tư chất của bản thân, cũng sẽ có ích rất lớn trong việc rút ngắn thời gian tu luyện. Tiểu nha đầu tuổi tác còn nhỏ, nhưng kiến thức không cạn, tự nhiên biết được viên linh đan có vân này giá trị không nhỏ, cho dù có dốc hết tài lực của Trương gia, cũng chưa chắc có thể mua được một viên linh đan như vậy.

Trong lòng đối với sự khảng khái của Dương Khai, đương nhiên vô cùng cảm kích. Ở bên kia, trong gian phòng, Dương Khai chờ xem Trương Tích Nhược uống viên Báo Giải Tẩy Tủy Đan, ngồi xếp bằng tu luyện xong mới vung tay mở ra toàn bộ cấm chế trong phòng. Ngay sau đó, hắn lấy ra gần mười cái nhẫn không gian, bắt đầu sắp xếp lại thu hoạch lần này. Nửa canh giờ sau, Dương Khai sắc mặt mừng rõ nhìn tất cả mọi thứ đã được phân loại sắp xếp trước mặt. Trong gần mười chiếc nhẫn không gian này, chỉ riếng nguyên tinh hắn đã thu hoạch được hơn tám trăm vạn. Trong đó nguyên tinh của Hàn Lãnh là nhiều nhất, gần như phải được sau trăm vạn. Ngẫm lại cũng phải, khi đó tại hội đấu giá, Hàn Lãnh vì tranh cướp Lưu Viêm với Ninh Viễn Thành, mà ra giá hơn sáu trăm vạn, trên tay hắn nếu không có nhiều nguyên tinh như vậy, sao lại dám ra cái giá đó? Nguyên tinh nhiều như vậy, quả thực khiến Dương Khai mừng như phát điên. Hắn trước đây khổ sở tích lũy, mới chỉ có không quá trăm vạn nguyên tinh mà thôi, một cuộc đấu giá lại tiêu mất mấy chục vạn, nay bỗng chốc trong tay có hơn tám trăm vạn. Xem ra, trong một khoảng thời gian dài trong tương lai, Dương Khai không cần phải rầu rĩ vì nguyên tinh nữa. Ngoại trừ số lượng lớn nguyên tinh ra, tự nhiên còn có một số loại đan dược, bất quá số đan dược này với Dương Khai mà nói khong có tác dụng gì, một luyện đan sư như hắn cũng có chút không để vào mắt, bất quá cũng có thể đem bán. Về bí bảo, thu hoạch cũng không nhỏ, ngoại trừ lâu thuyền tinh mỹ nằm trong Tiểu Huyền Giới ra, chỉ riêng bí bảo cấp Đạo Nguyên, Dương Khai cũng đã thu hoạch được hơn ba món. Trong đó có một món, chính là trường kiếm mà trước đó Hàn Lãnh sử dụng. Tuy chỉ là Đạo Nguyên hạ phẩm, nhưng cũng đủ để cho Dương Khai hài lòng. Một món còn lại chính là áo giáp của Ninh Viễn Thành, chiếc áo giáp đó cũng không biết là dùng nguyên liệu gì tạo thành, đẳng cấp cùng là Đạo Nguyên hạ phẩm, nhưng thân là bí bảo phòng ngự, giá trị của nó tự nhiên phải cao hơn trường kiếm một chút. Món thứ ba này, chính là Mặc Ngọc Đỉnh mà Hàn Lãnh trước đây giành được ở hội đấu giá. Đây chính là lò luyện đan cấp Đạo Nguyên trung phẩm, có rất nhiều công hiệu thần kỳ, Hàn Lãnh khi đó phải tiêu tốn rất nhiều tài lực mới có được, có lẽ cũng chẳng đoán được rất mau kiếm hời cho Dương Khai. Ngoài ba món bí bảo câp Đạo Nguyên, những thứ khác đều là một vài bí bảo cấp Hư Vương, gom lại một chỗ giá trị cũng không nhỏ. Mặt khác còn có một chút vật liệu, có vật liệu dùng cho luyện đan, cũng có khoáng vật dùng cho luyện khí, chúng đều được Dương Khai phân loại sắp xếp ngăn nắp.

Tất cả mọi đồ vật ở đây, khiến Dương Khai để tâm nhất, chính là một món đồ có hình dáng của lệnh bài. Thứ đồ này nếu Dương Khai nhớ không nhầm thì có lẽ là tìm thấy từ trong nhẫn không gian của Hàn Lãnh. Lệnh bài không lớn, chỉ nhỏ bằng bàn tay mà thôi, kim quang rực rõ, mặt chính có điêu khắc hình tượng một con rồng ngửa đầu vẫy đuôi, sinh động như thật, mà mặt sau của nó lại là một chữ “long” viết bằng văn tự thượng cổ như rồng bay phượng múa. Dương Khai phóng thần niệm, cũng vận dụng sức mạnh bản thân, tỉ mỉ kiểm tra mặt này của tấm lệnh bài. Hắn phát hiện bản thân không tài nào nhận ra được vật liệu của nó, tìm kiếm thông tin trong đầu, lại càng không biết tấm lệnh bài này là dùng để làm gì. Bất quá đã đươc cường giả như Hàn Lãnh trân trọng đặt trong nhẫn không gian, lệnh bài này e rằng lai lịch không bình thường.

Dương Khai quả quyết vứt nó vào trong Huyền Giới Châu, đợi ngày sau từ từ nghiên cứu. Sau đó, hắn thu lại những đan dược và bí bảo kia, thần niệm vừa phóng ra, đã nhận ra Trương Tích Nhược đang lợi dụng Báo Giải Tẩy Tủy Đan cải thiện thân thể, sau khi quá trình diễn ra thuận lợi, liền thản nhiên đứng lên. Nửa ngày sau, trong chợ đen của Phong Linh Thành, Dương Khai đem đống chiến lợi phẩm tích lũy được trong thời gian gần đây rối rít bán ra. Chợ đen của Phong Lâm Thành, không hàng nào không ăn, người mua cũng không hỏi xuất xứ của món đồ, tuy rằng giá cả rẻ hơn bên ngoài không ít, nhưng cũng hơn ở chỗ an toàn, kín đáo. Dương Khai cũng không bán toàn bộ ở một cửa tiệm, mà tìm nhiều hàng, tránh cho người ta để ý. Trong cả quá trình, hắn cũng ăn mặc cải trang, lợi dụng thần thức che giấu dung mạo của mình, tin rằng với trình độ của võ giả ở Phong Lâm Thành, không ai có thể nhìn ra mặt mũi thật của hắn. Đợi sau khi dương khai từ chợ đen trở về, số lượng nguyên tinh có trên tay đã đột phá lên con số ngàn vạn, bỗng chốc giàu sụ lên.

Chương 2044: Nguyên Đỉnh Sơn

Hai ngày sau, khi Dương Khai đang ở trong động phủ tế luyện mấy món Đạo Nguyên bí bảo mới có được, bỗng sắc mặt biến động, từ trong không gian giới chỉ lấy ra một cái la bàn truyền tin. Thần niệm sau khi quán nhập vào, thần sắc vui mừng, vội vàng đứng dậy. Một lát sau, hắn thản nhiên rời khỏi động phủ, trực tiếp đi thẳng về hướng cổng thành. Nửa canh giờ sau, tại môt mảnh rừng nhỏ cách phong lâm thành khoảng khoảng chừng ba vạn dặm, Dương Khai từ trên cao hạ xuống. Còn không chờ hắn do thám xung quanh, trước mặt một bóng hình quen thuộc liền xuất hiện, cười hăng hắc, ôm quyền nói: - Tốc độ của Dương huynh thực nhanh quá. - Khang huynh, để huynh chờ lâu rồi. Dương Khai cũng cười hướng về đối phương, đáp lễ.

Người trước mặt đương nhiên là Khang Tư Nhiên, ban nãy sau khi Dương Khai nhận được truyền tin của hắn, bèn lập tức hiểu ra đối phương đã chuẩn bị ổn thỏa, nhưng hai người không hề cùng nhau ra khỏi Phong Lâm Thành mà chia ra hành động, rồi hội họp với nhau tại đây. Khang Tư Nhiên cũng là một người cẩn thận, vừa hay hợp với sở thích của Dương Khai. - Không có chuyện đó, ta cũng vừa mới tới thôi, vẫn còn thở không ra hơi thì Dương huynh đây đã tới rồi. Khang Tư Nhiên cười nói: - Dương huynh đã tới rồi, vậy chuyện không tiện để lâu, chúng ta xuất phát thôi. Trong khi nói, vừa mở miệng, trong miệng phun ra một chiếc bí bảo hình dáng giống như trường toa, bí bảo này gặp gió liền biến lớn, rất mau đã biến thành một vật thể hình thoi dài xấp xỉ ba trượng. Khang Tư Nhiên bấm vài cái pháp quyết, đánh một luồng nguyên lực về phía trước, bí bảo đó lập tức lộ ra một cái lỗ nhỏ. Dương Khai thấy vậy, bỗng chốc hiểu ra đây là một chiếc phi hành bí bảo, lập tức nghiêm túc, lắc mình tiến vào trong nó. Đợi sau khi Khang Tư Nhiên cũng tiến vào, dưới sự vận hành của y, bí bảo trường toa liền phi về phía trước với tốc độ cực nhanh. - Khiến Dương huynh chê cười rồi, bí bảo phi hành này của ta chỉ có cấp bậc Hư Vương trung phẩm, tốc độ không phải là nhanh lắm, nhưng cũng hơn được ở chỗ tiết kiệm sức lực, dù gì cũng tốt hơn việc hai chúng ta đi bộ, phi hành. Khang Tư Nhiên vừa điều khiển phi hành bí bảo vừa nói. Dương Khai gật đầu nói: - Vậy là đủ rồi, chỉ là không biết lần này phải đi bao lâu mới tới đích đến? - Khoảng ba ngày. Khang Tư Nhiên nói. - Vừa hay để ta kể chi tiết tình hình ở đó cho Dương huynh nghe.

Dương Khai nói: - Ta cũng đang định hỏi vấn đề này. Lập tức, hai người liền ngồi nói chuyện trong bí bảo. Thông qua lời trần thuật của Khang Tư Nhiên, Dương Khai mới biết, nơi đặt động phủ của tam đệ tử Diệu Đan Đại Đế Công Tôn Mộc là một ngọn núi tên là Nguyên Đỉnh Sơn. Đỉnh của ngọn núi này từ đằng xa nhìn lại trông giống như một tòa bảo đỉnh. Cho nên mới được người dân gần đó gọi là Nguyên Đỉnh Sơn. Mà ngọn Nguyên Đỉnh Sơn này lại nằm trong phạm vi thế lực của Liệt Hỏa Điện. Trước kia Khang Tư Nhiên cũng đã từng một mình tới đây âm thầm thăm dò. Chỉ tiếc là khi đó thực lực của hắn không cao, không có năng lực phá giải cấm chế của động phủ, tới sau cùng hứng khởi mà tới, cụt hứng mà về. Theo tính toán của hắn khi đó, cho dù cấm chế động phủ của Công Tôn Mộc nhiều năm thiếu tu bổ, cũng không phải năng lực một tên võ giả Hư Vương cảnh có thê phá được. Ít nhất cũng phải là võ giả Đạo Nguyên cảnh mới có cái năng lực này.

Cho nên hắn mới không thể không mời Dương Khai cùng đi, nếu không với thực lực của hắn, cho dù có tới một mình cũng không làm gì được. Mà sở dĩ hắn mời Dương Khai, một mặt là vì Công Tôn Mộc tinh thông con đường luyện đan, động phủ của y đối với Dương Khai mà nói có một sức hút rất lớn, không lo Dương Khai cự tuyệt, một mặt khác cùng là vì những ngày này tiếp xúc với Dương Khai, khiến Khang Tư Nhiên cảm thấy hắn là người có thể tin tưởng được. Nếu không chuyện lớn như vậy, Khang Tư Nhiên làm sao tùy tiện mời người ngoài hợp tác cho được? Cho dù là bạn bè người thân, khi đứng trước lợi ích to lớn trở mặt thành thù cũng không phải là hiếm gặp. - Khang huynh, Nguyên Đỉnh Sơn ở trong phạm vi thế lực của Liệt Hỏa Điện, vậy chúng ta đến đó phải cẩn thận hành sự mới được, nếu không bị người của Liệt Hỏa Điện phát hiện e không dễ xử lý. Dương Khai nghe xong, chân mày không khỏi nhíu lại.

Ngày tháng hắn ở Phong Lâm Thành tuy rằng không dài, nhưng đối với Liệt Hỏa Điện cũng đã được nghe nói nhiều bên tai. Thế lực lân cận Phong Lâm Thành vốn chỉ có Liệt Hỏa Điện là có thể cân đo được với Phủ Thành Chủ, vì tron Phong Lâm Thành, người mạnh nhất chính là thành chủ Đoàn Nguyên Sơn, có cảnh giới tu vi là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, mà trong Liệt Hỏa Điện, đồng dạng cũng có một điện chủ họ La là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh. Chỉ tiếc là, điện chủ họ La kia đã bị thượng cổ thánh linh Loan Phượng ở trong Ngọc Thanh Sơn thiêu chết bằng một ngụm Diệt Thế Hắc Viêm rồi. Liệt Hỏa Điện hiện tại thực lực nên là đại giảm mới đúng. - Dương huynh cứ yên tâm đi. Khang Tư Nhiên nghe vậy cười. - Trước chuyến đi, ta đã dò hỏi một người bạn, Liệt Hỏa Điện hiện nay tự lo còn không xong, nào có thời gian đi quản chúng ta? - Lời này nói là làm sao? Dương Khai ngạc nhiên. Khang Tư Nhiên nói: - Dương huynh có lẽ đã nghe nói chuyện La điện chủ của Liệt Hỏa Điện bỏ mạng ở Ngọc Thanh Sơn rồi chứ? Dương Khai gật đầu, thầm nghĩ đâu chỉ nghe qua, khi đó hắn cũng ở hiện trường, nếu không phải có Huyền Giới Châu có thể ẩn nấp, hắn khẳng định cũng sẽ bồi táng cùng La điện chủ. - La điện chủ bỏ mạng, Liệt Hỏa Điện hiện nay như đám cát khô, hai vị phó điện chủ còn lại trong điện hiện nay đang vội vàng tranh quyền đoạt lợi. - Tin tức có đáng tin không? Dương Khai nhướng mày. - Đương nhiên đáng tin. Khang Tư Nhiên mỉm cười,

- Hơn nữa không nói bọn chúng hiện tại tranh quyền đoạt lợi, Nguyên Đỉnh Sơn đó vốn dĩ ở biên giới thế lực Liệt Hỏa Điện, năm xưa khi ta tới thăm dò, ngay cả một bóng người cũng không thấy, cho nên Dương huynh không cần lo lắng quá nhiều. Lần này chúng ta đi chỉ cần cẩn thận hành sự, chắc chắn thần không biết quỷ không hay. - Được vậy thì tốt. Dương Khai hài lòng gật đầu. Tức thì hai người không nói nhiều về chuyện này nữa mà tùy tiện hàn huyên một chút. Hai người đều ở tu vi Hư Vương cảnh tam tầng, tu vi cảnh giới tương đồng, đều chuẩn bị đánh vào bình cảnh của Đạo Nguyên cảnh, tự nhiên có nhiều đề tài chung để nói. Trên đường, hai người trao đổi kinh nghiệm tu luyện và lý giải của bản thân về Đạo Nguyên cảnh, pháp tắc chi lực, nên thời gian trôi qua rất nhanh. Trong quá trình đó, hai người luân phiên nhau điều khiển bí bảo phi hành hình trường toa, để sức mạnh của mỗi người đều được hồi phục. Nhoáng cái đã ba ngày sau, một đỉnh núi giống như một tòa bảo đỉnh ập vào mi mắt hai người. - Đó chính là Nguyên Đỉnh Sơn ư? Dương Khai ngẩng đầu hỏi. - Không sai. Trong ánh mắt của Khang Tư Nhiên bắn ra một tia lửa rực, tựa như vô cùng chờ mong đỉnh núi trước mặt. Trong ngũ sắc bảo tháp, hắn không thể đạt được Đạo Nguyên Quả, trong hội đấu giá, hắn cũng không có đủ tài lực để cạnh tranh, nay hy vọng tấn thăng Đạo Nguyên cảnh của hắn, toàn bộ đặt vào động phủ của Công Tôn Mộc, tự nhiên cực kỳ chờ mong trong động phủ đó có Đạo Nguyên đan đã được luyện chế xong. Bất chợt, khang tu nhiên nhướng mày, ngưng thần nhìn về phía trước.

Cùng lúc đó, Dương Khai cũng nghi hoặc nói: - Không đúng, Khang chưởng quỹ, bên kia không giống như những gì mà huynh nói, dường như rất náo nhiệt đó. Với thị lực của Dương Khai, cho dù ở khoảng cách trăm dặm hắn cũng có thể nhìn thấy bên đó có không ít bóng người nhốn nháo, thi thoảng còn có một hai luồng sáng bay lên bay xuống, trông có vẻ náo nhiệt. Khang Tư Nhiên sắc mặt không khỏi trầm xuống, lập tức đứng lên. Mà ngay tại lúc này, chính diện bay tới một luồng sáng cầu vồng, trong luồng sáng đó, mơ hồ có một bóng người đang đứng, trực tiếp hướng về phía hai người bọn họ. Khang Tư Nhiên biến sắc, vội vàng điều khiển bí bảo phi hành của mình dừng lại. Một lát sau, luồng sáng cầu vồng bay tới gần, tia sáng tán đi, lộ ra một bóng người. Người này xem ra tuổi tác chỉ khoảng ba mươi, có tu vi Hư Vương lưỡng tầng cảnh, trên y phục hắn, tại vị trí lồng ngực có ký hiệu một ngọn lửa thiêu đốt, nhìn có chút chướng mắt. - Đệ tử của Liệt Hỏa Điện! Khang Tư Nhiên ngẩn người, quay đầu nhìn Dương Khai. Dương Khai chậm rãi lắc đầu, ra hiệu cho hắn chớ nóng vội. Đúng lúc này, đệ tử Liệt Hỏa Điện phía trước mở miệng nói: - Nơi này vẫn là phạm vi của Liệt Hỏa Điện ta, bằng hữu trong toa mời hiện thân gặp mặt. Khang Tư Nhiên nhíu mày, sau một hồi trầm ngâm nháy mắt ra dấu với Dương Khai, rồi mới lắc mình, cùng Dương Khai hiện thân. Thần niệm của đệ tử Liệt Hỏa Điện vừa quét, liền phát hiện tu vi của Dương Khai và Khang Tư Nhiên cao hơn hắn một tầng cũng không hề có chút hoảng sợ nào, mà chỉ ôm quyền nói: - Xin hỏi hai vị bằng hữu, có phải là vì Nguyên Đỉnh Sơn mà tới.

Khang Tư Nhiên nghe vậy, trong lòng không khỏi máy động, lầm tưởng là hành động bí mật lần này của mình đã bị bại lộ, nhất thời không biết nên trả lời ra sao. May mà Dương Khai lập tức đỡ lời, mở miệng nói: - Không sai. - Nếu như đều tới vì Nguyên Đỉnh Sơn vậy thì đi theo ta. Đệ tử Liệt Hỏa Điện nghe vậy không hề có chút bất ngờ nào, trái lại vẫy tay với hai người, dẫn đầu bay tới Nguyên Đỉnh Sơn. Khang Tư Nhiên và Dương Khai cùng liếc nhìn nhau, đều có chút không hiểu. Bất quá chuyện đã như vậy, chỉ có thể đi bước nào tính bước đó. Tức thì Khang Tư Nhiên thu hồi bí bảo trường toa của mình, cùng với Dương Khai theo sát phía sau đệ tử Liệt Hỏa Điện nọ, bay về hướng Nguyên Đỉnh Sơn. Khoảng cách ba trăm dặm, không lâu sau đã tới. Còn chưa kịp đợi ba người đáp xuống đất, bỗng một đợt tiếng động ầm ầm từ trong Nguyên Đỉnh Sơn truyền ra, tựa như trong lòng núi có sấm rền vậy, đinh tai nhức óc. Sắc mặt hai người Khang Tư Nhiên và Dương Khai đồng loạt biến đổi. Theo bản năng huy động sức mạnh trong cơ thể, đề phòng bất trắc. Mà tên đệ tử dẫn đường phía trước lại bày ra bộ dáng bình thản, không chỉ ngừng bước mà còn hứng thú ngẩng đầu nhìn lên. Thuận theo ánh mắt của hắn, Dương Khai cũng ngẩng đầu lên nhìn. Âm thanh sấm rền vẫn đang kéo dài, từ dưới lên trên, dường như trong Nguyên Đỉnh Sơn có một thứ gì đó muốn lao ra ngoài. Một lát sau, kèm theo đó còn có tiếng vang rung động. Từ nơi trên đỉnh núi kia, vậy mà phun ra một vầng hào quang ngũ sắc ngưng tụ như thực chất! Vầng hào quang đó, mổi vòng mỗi tầng đều như gợn sóng khuếch tán ra bên ngoài một cách mau chóng, rồi từ từ biến mất. Mà cùng lúc đó, Dương Khai cũng không nén được mà hít một hơi thật sâu, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.

- Thơm quá, đây là cái gì vậy? Khang Tư Nhiên thần sắc không ổn định, cũng ở bên cạnh hít mạnh không khí, lúc này, trong không khí tràn đầy hương thơm nồng đậm, khiến người ngửi thấy thần trí thư thái khí huyết lưu thông. Đệ tử Liệt Hỏa Điện ở phía trước dẫn đường nghe thấy lời này, quay đầu liếc nhìn Khang Tư Nhiên một cái, nói: - Hai vị lẽ nào không phải bị dị tượng này thu hút mà tới sao? Dương Khai con ngươi đảo một vòng, lập tức nói: - Chính là vì vậy, chỉ là một mực muốn biết dị tượng này rốt cuộc là cái gì, cho nên mới lại gần xem xem. - Hắc hắc, dị tượng này rốt cuộc là do cái gì dẫn tới, ta cũng không biết, chỉ là nghe Tông điện chủ và Liêm điện chủ nói, đây hẳn là dấu hiệu báo trước dị bảo sắp xuất thế.

Chương 2045: Thương nghị

- Tông điện chủ và Liêm điện chủ? Dương Khai nghe vậy không khỏi ngẩn ra.

- Chính là hai vị phó điện chủ của Liệt Hỏa Điện, một người gọi là Tông Thanh, một người gọi là Liêm Vu Minh. Khang Tư Nhiên ở bên cạnh giải thích.

Dương Khai tỏ vẻ đã hiểu, ánh mắt nhìn xuống phía dưới, rất nhanh đã xác định được hai vị cường giả Đạo Nguyên cảnh đang đứng cách đó không xa, thầm nghĩ hai người này chắc hẳn là Tông Thanh và Liêm Vu Minh.

Hai vị phó điện chủ của Liệt Hỏa Điện, đều có thực lực Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, mà hai người đứng dưới kia cũng như vậy, trên y phục cũng đều có dấu hiệu của Liệt Hỏa Điện, có lẽ là không sai.

Dương Khai bỗng nhớ lại, khi còn ở rèn luyện ở trong Ngũ Sắc Bảo Tháp, đã từng gặp một người tên Tông TỬ Tấn tại Thăng Long Đàn, người đó có tu vi Hư Vương tam tầng cảnh, cũng xuất thân ở Liệt Hỏa Điện, từ đó xem ra, Tông Tử Tần và Tông Thanh rất có khả năng có quan hệ huyết thống, thậm chí có thể là cha con không biết chừng.

Một lát sau, dị tượng biến mất, cùng lúc đó, mùi hương kỳ lạ trong không khí cũng biến mất trong nháy mắt.

Đệ tử Liệt Hỏa Điện dẫn Khang Tư Nhiên và Dương Khai tới lúc này mới vẫy tay một cái, đưa hai người đáp xuống dưới, ôm quyền trước mặt hai vị cường giả Đạo Nguyên cảnh, nói:

- Hồi bẩm hai vị điện chủ, có hai người bị dị tượng của Nguyên Đỉnh Sơn thu hút tới.

Nghe hắn ta hồi báo,trong hai vị cường giả Đạo Nguyên cảnh, một người dẫn đầu thân hình cao lớn sau khi dùng thần niệm quét lên người Khang Tư Nhiên và Dương Khai, bèn thản nhiên nói: - Tới thì tới, dẫn họ sang một bên sắp xếp là được.

- Dạ. Đệ tự Liệt Hỏa Điện nọ đáp một tiếng, rồi dẫn hai người Dương Khai và Khang Tư Nhiên đi sang một bên, nói: - Hai ngươi đứng đợi ở đây, nếu có hành động, ta sẽ thông báo cho hai ngươi.

- Chờ một chút.

Dương Khai vội gọi hắn lại.

- Còn có chuyện gì? Đệ tử Liệt Hỏa Điện nọ trông dáng vẻ có chút thiếu kiên nhẫn.

Dương Khai toét miệng cười, xẹt tới, đưa tay nhét một ít nguyên tinh cho hắn, thấp giọng nói: - Là như vậy, ta muốn hỏi một chút, tình hình hiện tại là sao? Nếu tiện thì có thể giải thích cho ta một chút được không?

Tên đệ tử Liệt Hỏa Điện nọ cảm nhận một chút số lượng nguyên tinh mà Dương Khai không ngừng đưa tới trong tay áo, mới hài lòng cười, nói: - Còn có thể có tình huống gì, nói thật nhé, trong lòng Nguyên Đỉnh Sơn cũng không biết làm sao lại xuất hiện một cái động phủ của tiền nhân, nếu không phải dị tượng xuất hiện, chỉ e không ai biết tới. Ngươi xem. Hai vị điện chủ của chúng ta và rất nhiều đệ tử tinh anh trong điện đều chạy tới đây. Chính là nhằm vào động phủ của tiền nhân để lại.

- Động phủ của tiền nhân? Dương Khai giả bộ vô cùng kinh ngạc, hai con ngươi như muốn lồi ra, nói: - Đã phát hiện ra động phủ của tiền nhân, vậy Liệt Hỏa Điện các ngươi tại sao không một mình thăm dò, không nhữn không ngăn cản võ giả tới, trái lại còn dẫn bọn ta tới chỗ này, đây rốt cuộc là sao?

Đệ tử Liệt Hỏa Điện nọ nghe vậy, nhìn ngó xung quanh, nhỏ giọng nói: - Nếu như có thể thăm dò một mình, ngươi cho rằng còn có chuyện cho người khác sao? Chỉ bất quá hai vị điện chủ đã thử qua, với sức mạnh của bọn họ căn bản không cách nào phá bỏ cấm chế của động phủ. Động phủ này hình như là của một vị cường giả Đế Tôn cảnh để lại, lực cấm chế cho dù đã trải qua vô số năm tháng, cũng vẫn mạnh mẽ vô cùng. Tất cả tinh anh của Liệt Hỏa Điện chúng ta tề tựu cũng không có cách nào với cái cấm chế đó, cho nên chỉ có thể mượn ngoại lực.

Nghe hắn nói vậy, Dương Khai lập tức tỏ vẻ đã hiểu: - Thì ra là vậy!

Một bên, Khang Tư Nhiên nhíu mày một cái, hiển nhiên cũng có chút ngoài ý muốn, dù sao hắn năm đó cũng đã từng âm thầm tra xét cái động phủ này, cảm giác cấm chế tuy rằng lợi hại nhưng cũng không tới mức làm khó được cả cường giả Đạo Nguyên cảnh chứ, bất quá hiện tại cũng không tiện mở miệng hỏi thăm.

- Theo như ý ngươi nói thì quý điện đang có ý nhờ sức mạnh của những người ngoài như chúng ta để phá cấm chế hả?

Dương Khai hỏi như có điều gì suy nghĩ.

- Điều này là đương nhiên, người đông sức lớn mà.

Dương Khai cười hăng hắc: - Mượn sức mạnh của người như ta, ta đương nhiên không có ý kiến, chỉ là không biết nếu thực sự phá giải được cấm chế, đồ trong đó sẽ phân chia như thế nào?

Đệ tử Liệt Hỏa Điện nghe vậy lắc đầu nói: - Điều này thì ta không biết, đây là việc mà hai vị điện chủ phải bận lòng. Thôi, lời kết tại đây, bằng hữu, ngươi chớ có nóng vội.

Dứt lời, người này lập tức rời khỏi, căn bản không cho Dương Khai cơ hội mở miệng hỏi tiếp.

Đợi sau khi người đi rồi, Dương Khai mới liếc Khang Tư Nhiên một cái, hai người không hẹn mà cùng đi về một phía, sắc mặt có chút khó coi. - Thật không ngờ tới, sự việc sẽ biến thành thế này. Khang Tư Nhiên mày cau thành một nhúm. - Nếu sớm biết như vậy, chúng ta nên tới do thám sớm hơn, ai, nay dị tượng đã xuất hiện, chỉ e những người lân cận đều sẽ chạy tới.

- Tới sớm tới muộn có gì khác nhau đâu. Ngay cả hai vị cường giả Đạo Nguyên cảnh cũng không phá giải được cấm chế, với sức mạnh của chúng ta, chỉ e không làm gì được. Hiện nay cục diện tuy rằng không có hại, nhưng cũng chưa chắc là không có lợi.

- Dương huynh nói lời này là sao?

Khang Tư Nhiên ngạc nhiên nhìn hắn.

Dương Khai toét miệng cười, nói: - Khang chưởng quỹ năm trong tay tài nguyên mà những người khác đều không chuẩn bị, đó chính là lợi thế.

Khang Tư Nhiên nghe vậy, nghĩ một hồi, gật đầu nói: - Không sai, đồ trong tay ta giá trị không nhỏ đâu.

Thứ mà hai người nói tới, tất nhiên là bản đồ lộ tuyến trong động phủ, đồ mà hậu nhân của người làm cho Công Tôn Mộc năm đó đưa cho Khang Tư Nhiên, không những bao gồm vị trí cụ thể của động phủ, mà còn có cả bản đồ đường đi bên trong.

Có vật này trong tay, cho dù người vào trong có đông hơn nữa, Dương Khai và Khang Tư Nhiên cũng không sợ mất đi tiên cơ.

Hơn nữa, theo như tin tức lúc trước Dương Khai dò hỏi được thì người của Liệt Hỏa Điện chỉ biết trong lòng của Nguyên Đỉnh Sơn có một cái động phủ, còn về động phủ là của ai, bên trong có đồ gì, hầu như đều không rõ.

Nghĩ tới đây, Khang Tư Nhiên trong lòng quyết định, liếc nhìn Dương Khai, không vội vàng nóng nảy mà nhắm mắt xếp bằng, yên lặng chờ đợi.

Theo thời gian trôi qua, ngày càng có nhiều võ giả bị dị tượng thu hút tới Nguyên Đỉnh Sơn, bất quá thực lực của đám võ giả này cao thấp lẫn lộn, Phản Hư cảnh một đống, Hư Vương cảnh thì chỉ có mười mấy người mà thôi.

Cộng thêm đám võ giả đã tới nơi này từ trước, nhân số cũng đã đạt tới ngưỡng bảy mươi người.

Hai ngày sau, hai vị cường giả Đạo Nguyên cảnh liếc nhìn nhau một cái, Tông Thanh nhẹ nhàng gật đầu nói: - Người cũng hòm hòm rồi, vậy thì bắt đầu đi.

Liêm Vu Minh cũng gật đầu nói: - Đêm dài lắm mộng, đến lúc ra tay rồi.

Dứt lời, hai người đồng loạt đứng lên. Hai người vừa có động tác, đám võ giả hội tụ ở đây cũng rối rít mở mắt, nhìn chăm chú về phía bọn họ.

Tông Thanh hai mắt quét xuống dưới, mở miệng nói: - Các vị bằng hữu có lẽ đều bị dị tượng hấp dẫn mà tới, làm phiền các vị chờ đợi ở đây lâu như vậy, tại hạ là Tông Thanh, phó điện chủ của Liệt Hỏa Điện, chắc hẳn có không ít người nhận ra tại hạ.

- Đại danh của Tông phó điện chủ, những kẻ như ta đương nhiên biết, chỉ là Tông phó điện chủ, xin hỏi bọn ta hội tụ tại đây, rốt cuộc là vì cái gì, trong lòng Nguyên Đỉnh Sơn rốt cuộc là có cái gì. Bên dưới lập tức có võ giả nôn nóng mở miệng hỏi.

Tông Thanh nghe vậy, khẽ mỉm cười nói: - Vị bằng hữu này hỏi rất hay, Tông mỗ cũng đang định giải thích với mọi người vấn đề này. Trong lòng Nguyên Đỉnh Sơn rốt cuộc có cái gì, Tông mỗ kỳ thực cũng không rõ lắm, chỉ biết trong đó có một cái động phủ của tiền nhân, hơn nữa, hình như còn là động phủ của cường giả Đế Tôn cảnh để lại!

- Động phủ của cường giả Đế Tôn cảnh?

- Vậy mà lại ở trong Nguyên Đỉnh Sơn?

- Nơi này trước đây là một mảnh đất hoang vu, ta đã mấy lần đi ngang qua đây, sao cũng không nghĩ tới phải đi dò xét một phen? Ai, thực là thiệt lớn quá.

Chỉ một thoáng, âm thanh tranh cãi ầm ĩ cả lên, có người vô cùng phiền não, có người lại hưng phấn vô cùng, cũng có người sắc mặt biến ảo.

Tông Thanh cười nói: - Động phủ này trước đó Liệt Hỏa Điện ta cũng đã từng do thám, tuy đã phá giải được hai tầng cấm chế, nhưng tầng cấm chế sau cùng lại không tài nào phá được, cho nên vẫn luôn không có người tiến vào. Do đó, cũng chỉ có thể mượn sức mạnh của các vị bằng hữu đây, một lát sau cùng với Liệt Hỏa Điện chúng ta đồng lòng ra sức, chỉ cần phá bỏ được tầng cấm chế sau cùng, thì có thể mở ra động phủ của tiền nhân này, tìm hiểu trong đó tột cùng là có cái gì!

- Thì ra hai tầng cấm chế trước đó đã bị phá bỏ rồi à. Khang Tư Nhiên lộ ra vẻ mặt có chút suy tư, hắn trước nay vẫn luôn hoài nghi, Liệt Hỏa Điện có hai vị cường giả Đạo Nguyên cảnh ra tay, tại sao còn không phá giải được cấm chế, nay xem ra, không phải không phá giải, mà là bị chặn lại ở tầng sau cùng.

Nghĩ như vậy liền có một chút thông suốt, sự do thám trước đây của hắn không hề sai, chỉ là với thực lực của hắn, không cách nào tìm hiểu được tới cấm chế ở tầng sâu.

Nếu không phải dị tượng lần này xuất hiện, chỉ dựa vào hắn và Dương Khai, cho dù có phá giải được hai tầng cấm chế trước, rồi cũng sẽ bị chặn lại ở cấm chế tầng thứ ba.

Nghĩ tới đây, Khang Tư Nhiên trong lòng có chút cân bằng lại.

- Động phủ của cường giả Đế Tôn cảnh, có thứ gì bên trong, trong lòng mọi người có lẽ đều đã có dự đoán, từ dị tượng lần này mà xét, Tông mỗ cũng dám đảm bảo là trong động phủ này tuyệt đối có đồ tốt, rất có khả năng là linh thảo diệu dược sắp trưởng thành.

Dị tượng rất rõ ràng, ánh cầu vồng ngũ sắc bắn ra, trong gợn sóng khuếch tán hương thơm dẫn dụ, dị tượng này bí bảo không thể dẫn tới, cũng chỉ có thể là do một số linh thảo diệu dược hiếm thấy sinh ra.

- Tông điện chủ, ta muốn hỏi một chút, nếu cấm chế bị phá giải, đồ trong đó phân chia thế nào? Liệt Hỏa Điện của ngươi có cường giả tọa trấn, nếu thực sự ra tay tranh đoạt, chúng ta còn chẳng có có hội đánh trả. Trong đám người, một âm thanh sắc nhọn bỗng cất lên, mơ hồ bất định, khiến người nghe không đoán được nơi phát ra âm thanh.

Lời này vừa nói ra, đám đông đều trầm mặc, ánh mắt sáng quắc nhìn về phía Tông Thanh, hiển nhiên mọi người đều rất quan tâm tới vấn đề này, cũng là điều tất cả mọi người đều băn khoăn.

Tông Thanh nghe vậy, cũng không có chút tức giận nào, mà mỉm cười nói:

- Sự băn khoăn của các vị, Tông mỗ có thể lý giải, nếu các vị thực sự có thể hợp lực phá giải cấm chế, vậy thì đồ tốt ở bên trong, ai lấy được thì là của người đó, Tông mỗ và Liêm huynh tuyệt đối sẽ không ra tay với bất kỳ ai trong mọi người.

Liêm Vu Minh vốn một mực đứng canh ở bên cạnh, thời khắc này cũng gật gật đầu.

- Tông phó điện chủ, lời nói không có bằng chứng, chỉ là một câu nói của ngươi, mọi người chúng ta làm sao mà tin được, đợi khi đó ngươi và Liêm phó điện chủ thật sự ra tay, chúng ta còn có thể phản kháng sao? Giọng nói sắc bén đó lại môt lần nữa vang lên.

Tông Thanh mỉm cười, ánh mắt quét qua đám đông một lượt, rất nhanh đã dừng lại trên người một nam tử có vóc dáng khô gầy, ánh mắt sâu và sắc nhìn hắn ta nói:

- Nếu như vị bằng hữu này không tin ta và Liêm huynh vậy thì ngươi có thể đi, chúng ta tuyệt đối sẽ không miễn cưỡng ngươi.

Chương 2046: Phá cấm

Trong đám đông, nam nhân gầy còm bị Tông Thanh nhìn thẳng vào, sắc mặt chợt đổi, trở nên khó coi.

Nhưng hắn cũng rất ngông, thấy mình bại lộ hành tung, cũng dứt khoát không trốn tránh nữa, mà chắp tay bước ra: - Tông phó điện chủ thứ lỗi, vừa rồi tại hạ lỡ lời, nếu hai vị điện chủ đảm bảo, vậy tự nhiên ta tin hai vị.

Cục diện hiện tại là trứng chọi đá, Tông Thanh đã nói rõ ràng, người ngoài cũng không thể bắt hắn thề độc gì, muốn vào động phủ chỉ có một lựa chọn - tin vào lời Tông Thanh.

Cho nên nam nhân gầy còm xem xét tình thế, nhanh chóng miễn cưỡng đồng ý.

Nghe hắn nói vậy, Tông Thanh cười hài lòng, nhìn xung quanh: - Nếu còn có bằng hữu nào nghi ngờ chuyện này, vậy cứ việc nói ra, Tông mỗ có thể giải đáp cho mọi người.

Toàn trường yên lặng.

Tông Thanh gật đầu hài lòng: - Tốt! Xem ra các vị đều có chuẩn bị. Như thế, chuyện này không nên kéo dài, chúng ta chuẩn bị hành động. Nhưng phải nói trước, đợi lát nữa phá giải cấm chế, ai dám góp công không ra sức, muốn đục nước béo cò, vậy đừng trách Tông mỗ vô tình.

Mọi người liên tục nói không dám.

Lúc này, Liêm Vu Minh đứng bên cạnh nói: - Hiện tại để lão phu giảng giải đặc tính cấm chế này, các người phải phối hợp góp sức là được, vểnh tai nghe cho kỹ đây. Động phủ xa xưa này tuyệt đối là của một vị cường giả Đế Tôn Cảnh để lại, bên ngoài chia làm 3 tầng cấm chế, tầng 1 tầng 2 không khó phá giải, các đệ tử Liệt Hỏa Điện đã thuần thục. Khó khăn duy nhất là tầng thứ 3, muốn phá giải nó thì phải có đủ lực lượng mới được, còn không thì chẳng có cách nào phá bỏ được. Hai tầng cấm chế trước sẽ nhanh chóng được phục hồi, Liệt Hỏa Điện ta bị kẹt ở tầng thứ 3, đợi cho đệ tử Liệt Hỏa Điện tìm cách gỡ bỏ 2 tầng đầu đã khôi phục, các bằng hũu theo ta cùng Tông huynh liên hợp phá giải tầng thứ 3, các vị không có ý kiến chứ.

- Tự nhiên không ý kiến, nhưng mà Liêm phó điện chủ, phương pháp phá giải phải chú ý cái gì? Chẳng lẽ chỉ cần mọi người ra sức công kích cấm chế là được rồi sao? Bên dưới có người hỏi, đây là vấn đề quan tâm chung của mọi người.

Liêm Vu Minh nghe vậy gật đầu, nói:

- Góp sức thì góp sức, nhưng không phải dùng sức thường, nhất định phải dùng uy lực bí bảo mới được. Là thế này, trong tay lão phu có một món bí bảo, vừa lúc dùng được ở đây.

Nói rồi, hắn lật tay, xuất hiện một thanh chủy thủ dài cỡ 2 ngón tay, chủy thủ đen tuyền, lưỡi dao có hào quang lưu chuyển, vừa nhìn là biết thứ tốt.

- Bí bảo cấp Đạo Nguyên? Có người kinh hô, thần sắc hâm mộ.

Võ giả đến nơi này, trên cơ bản là Phản Hư Cảnh cùng Hư Vương Cảnh, trong tay vốn không có bí bảo cấp Đạo Nguyên, hiện tại nhìn thấy chủy thủ này, tự nhiên đều kinh ngạc.

- Không sai, chủy thủ của lão phu không phải bí bảo cấp Đạo Nguyên bình thường, mà là bí bảo cấp Đạo Nguyên trung phẩm. Nó có một đặc tính, truyền lực lượng càng mạnh, vậy có thể phát huy sát thương càng lớn, cho nên lão phu dốc hết sức điều động chủy thủ này cũng không thể phát huy hết sức mạnh của nó. Sau đó khi ta cùng Tông huynh ra tay, các vị truyền lực lượng vào chủy thủ này là được, còn lại cứ giao cho lão phu. Liêm Vu Minh đắc ý nói, rất là hài lòng với cây chủy thủ này.

- Thì ra Liêm phó điện chủ có loại bí bảo đặc biệt như thế, vậy lần này phá giải cấm chế, nhất định không thành vấn đề. Võ giả bên dưới hưng phấn.

- Có vấn đề hay không, phải xem các vị có góp đủ công sức. Liêm Vu Minh lật tay, lại thu hồi chủy thủ, quát khẽ: - Nếu các vị không còn vấn đề gì, vậy nghỉ ngơi 15 phút, sau đó chúng ta bắt đầu hành động!

Nói rồi, hắn dẫn đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Những người khác thấy thế, cũng vội khoanh chân điều tức, làm cho trạng thái đạt đến đỉnh điểm.

Tông Thanh cũng không nhàn rỗi, đi tới chỗ các đệ tử Liệt Hỏa Điện, căn dặn cẩn thận, bọn họ cũng không che giấu lời nói, cho nên mọi người đều nghe rõ ràng.

Thấy Tông Thanh chỉ là căn dặn đệ tử Liệt Hỏa Điện đợi lát nữa phá giải cấm chế phải nắm chắc thời cơ, mọi người cũng liền yên tâm.

- Tông Thanh, đợi lát nữa phải hành động cẩn thận, cuối cùng ta vẫn cảm thấy chuyện này không đúng, người Liệt Hỏa Điện không nên dễ nói chuyện như thế mới phải.

Lời của Khang Tư Nhiên truyền vào tai Dương Khai.

Dương Khai lặng lẽ gật đầu.

Võ giả nơi này không phải kẻ ngu, tự nhiên có nhiều người băn khoăn nghi ngờ điều này, nhưng ở trước mặt lợi ích lớn, không ai muốn mạo hiểm đắc tội Liệt Hỏa Điện vạch vấn đề này ra ngoài sáng, chỉ có thể tự mình cảnh giác, hành động theo hoàn cảnh.
Sau 15 phút, Liêm Vu Minh cùng Tông Thanh đứng chung, người trước quát lớn: - Đã đến giờ, tất cả theo lão phu đến đây.

Nói rồi, liền bay lên trên.

Những người khác thấy thế, cũng vội đi theo.

Không lâu sau, mọi người đến giữa sườn núi Nguyên Đỉnh Sơn, nơi này có một mặt phẳng ngang, diện tích không nhỏ, có thể chứa mấy chục người, ở đằng trước là vách đá trống trải.

Đến nơi này, Liêm Vu Minh cùng Tông Thanh bảo mọi người dừng lại, bản thân bay tới vách đá, kiểm tra kỹ càng.

- Đó là cửa vào?

Dương Khai lén hỏi Khang Tư Nhiên.

Khang Tư Nhiên lén gật đầu, cũng không đáp.

Một hồi sau, hai phó điện chủ Liệt Hỏa Điện quay về, đứng trước mọi người, Tông Thanh nói: - Các vị, Tông mỗ cùng Liêm huynh vừa rồi đi kiểm tra một phen, xác nhận quả nhiên cấm chế đã khôi phục lại, mọi người làm theo thương lượng vừa rồi, nếu thật có thể một lần xóa bỏ cấm chế, vậy chúng ta có thể cùng vào động phủ cường giả Đế Tôn Cảnh dò thám. Công pháp, đan dược, bí bảo cấp bậc Đế Tôn Cảnh, có lẽ đều ở trong đó, chúng ta sẽ không uổng chuyến đi này.

Nói ra lời này, không ít người toát ra ham muốn, máu nóng sôi trào.

Tông Thanh bỗng nhiên nghiêm mặt, quát: - Chúng đệ tử Liệt Hỏa Điện, hành động!

Dứt lời, mười mấy đệ tử tinh nhuệ Liệt Hỏa Điện chia làm 2 nhóm, mỗi người hợp thành trận hình cổ quái, lấy người mạnh nhất trong đội làm trung tâm, tay không ngừng bấm pháp quyết huyền diệu.

Dương Khai nhìn thấy bóng Tông Tử Tấn trong đám người, hắn cũng là trung tâm của một nhóm.

Người Liệt Hỏa Điện vận chuyển lực lượng, cảnh tượng làm mọi người kinh ngạc xuất hiện.

Lực lượng của những người này như nối tiếp với nhau, dù hai mà một, 2 đệ tử Liệt Hỏa Điện ở trung tâm, khí tức từ Hư Vương tam tầng cảnh vọt lên tầng thứ Đạo Nguyên Cảnh.
Rõ ràng đây là một loại bí thuật đặc thù của Liệt Hỏa Điện, có thể kết nối lực lượng người thi triển, trong thời gian ngắn tăng mạnh.

Một hồi sau, một người dẫn đầu quát trầm thấp, trong tay hiện ra thanh kiếm, truyền lực lượng vào đó, thanh kiếm sắc bén rung lên trong hư không, đánh thẳng tới trước, cắm vào hư không.

Ở phía trước, cấm chế đột nhiên bừng sáng, ngăn cản trường kiếm.

Nhưng bị võ giả mạnh mẽ điều động, cấm chế nhanh chóng bị xé ra.

Trong nháy mắt này, nhóm đệ tử Liệt Hỏa Điện thứ 2 do Tông Tử Tấn dẫn đầu, cũng phát động uy năng bí thuật. Tông Tử Tấn được lực lượng của mọi người tăng cường, trong tay sáng lên, không biết đã vận dụng bí bảo gì, trực tiếp ném về phía trước, bùng lên ánh sáng.

Ánh sáng đó lướt qua tầng cấm chế đầu tiên, liền bị tầng cấm chế thứ 2 ngăn cản.

Nhìn lực lượng cấm chế, tầng thứ 2 còn dày hơn tầng 1, tuy nhiên không thể ngăn cản được thủ đoạn của võ giả Liệt Hỏa Điện.

Không lâu sau, tầng cấm chế thứ 2 cũng bị mở ra.

Ngay lúc này, Liêm Vu Minh vẫn chờ đợi liền quát: - Ra tay!

Dứt lời, hắn tế ra bí bảo chủy thủ trước đó, trong tay biến ảo linh quyết hoa cả mắt.

Tông Thanh bên cạnh nghe vậy, không cần suy nghĩ truyền lực lượng vào chủy thủ.

Sau đó, mấy chục võ giả bên ngoài cũng đều thi triển thủ pháp, truyền lực lượng vào chủy thủ.

Chủy thủ kêu vang ông ông, vô số lực lượng truyền vào, thể tích của nó cũng biến hóa, nháy mắt to ra dài đến 2 trượng, mặt ngoài lóe lên hào quang đủ màu.

Hai tay Liêm Vu Minh run rẩy dữ dội, sắc mặt đau đớn, khống chế lực lượng khổng lồ như thế cũng là áp lực cực lớn đối với hắn.

Hắn chỉ chống đỡ không quá 10 nhịp thở, đành phải quát lên: - Đi!

Hắn chỉ ra, chủy thủ dài 2 trượng vù một cái bắn ra, lướt qua 2 tầng cấm chế bên ngoài, chém thẳng vào hư không.

Oành... tiếng nổ vang rền.

Chủy thủ khẽ lắc lư, Liêm Vu Minh rung người, các võ giả khác truyền lực lượng vào chủy thủ đều cảm nhận được lực lượng khổng lồ bắn ngược lại, làm không ít người biến sắc.

Ở đằng trước chủy thủ, một tầng cấm chế càng dày thêm lóe sáng, chống đỡ chủy thủ, làm cho nó không thể tiến tới.

Liêm Vu Minh thấy vậy, sắc mặt không khỏi khó coi, tay không ngừng đổi linh quyết, nhưng nhất thời không thể phá giải được tầng cấm chế thứ 3.

Cục diện liền rơi vào giằng co.

Càng thêm tai họa, là Tông Tử Tấn lại hô lên: - Cha, tầng cấm chế thứ 2 lại bắt đầu khôi phục!

Đang nói, vết nứt tầng cấm chế thứ 2 mà hắn phá vỡ đang lóe lên ánh sáng trắng, lỗ hổng đang khôi phục với tốc độ cực nhanh, buộc hắn cùng các đệ tử Liệt Hỏa Điện phải liều mạng điều động lực lượng để duy trì trạng thái hiện tại.

Tông Thanh thấy vậy, sắc mặt trầm xuống, quát: - Các vị, thành bại ngay vào lúc này, nếu không thể phá vỡ tầng cấm chế thứ 3, chúng ta vĩnh viễn không thể vào động phủ xa xưa này, các người còn muốn giữ lại thực lực hay sao? Chẳng lẽ các ngươi không muốn xem bên trong động phủ có thứ tốt gì?

Chương 2047: Qua cầu rút ván

Tông Thanh vừa nói vậy, sắc mặt mọi người đều nghiêm nghị, có mấy người trở nên xấu hổ, hiển nhiên đúng như lời Tông Thanh nói, các võ giả phối hợp hành động không dùng hết sức, đều muốn nhìn người khác dốc sức, còn mình ngồi hưởng.

Nếu tầng cấm chế thứ 3 lập tức bị phá, vậy còn dễ nói, khẳng định không ai nói gì, nhưng hiện tại tầng cấm chế thứ 3 lại lọt vào giằng co, khiến cho một số người lúng túng.

Tông Thanh lại nói: - Tông mỗ không biết các ngươi nghĩ thế nào, nhưng Tông mỗ muốn xem bên dưới có bảo vật gì!

Dứt lời, hắn lại truyền ra một cỗ lực lượng hung mãnh hơn, trút vào chủy thủ.

Mọi người thấy vậy, có người không khỏi quát lớn: - Nếu như Tông phó điện chủ chân thành như thế, vậy chúng ta còn che giấu cái gì, lúc này không đánh, còn đợi khi nào!

Người này vừa nói, liền không che giấu nữa, dốc hết sức vận chuyển thánh nguyên.

Những người còn lại nhìn nhau, ánh mắt trở nên kiên quyết, đều vận chuyển lực lượng.

Thoáng cái, chủy thủ lại to ra thêm, hiển nhiên là nhận được thêm lực lượng truyền vào.

Tăng cường như thế lại làm Liêm Vu Minh có chút không khống chế được, hắn biến sắc, quát lớn: - Tốt! Được các vị hỗ trợ, lão phu liều mạng này, cũng phải phá vỡ cấm chế!

Hắn vừa nói, liền phun ra một ngụm tinh huyết đỏ sẫm, hóa thành sương máu bao phủ chủy thủ.

Sương máu nhanh chóng bị chủy thủ hấp thu hết, chủy thủ nhiều màu được bao phủ một lớp đỏ sẫm, vốn còn rung chuyển không yên lại ổn định hơn.

Sau đó Liêm Vu Minh gầm lên, chủy thủ cùng tầng cấm chế thứ 3 phát ra tiếng cắt xé kinh thiên động địa, linh khí trong thiên địa hỗn loạn.

Rắc...

Cuối cùng, tiếng vang nhỏ truyền ra, mọi người nhìn vào, sắc mặt không khỏi mừng rỡ.

Bởi vì tầng cấm chế thứ 3 kiên cố, cuối cùng cũng bị nứt ra.

Liêm Vu Minh lại biến đổi pháp quyết, một hơi tiến mạnh như hổ, thúc đẩy bí bảo Đạo Nguyên trung phẩm mạnh mẽ chém xuống.

Ầm một tiếng, tầng cấm chế thứ 3 vỡ tan thành mảnh nhỏ, sụp đổ như tấm gương vỡ nát.

Ngay khi tầng cấm chế thứ 3 bị phá vỡ, tầng cấm chế 1 và 2 cũng như bong bóng bị đâm vỡ, đều biến mất.

- Thành công! Có người mừng rỡ hô lên.

Còn có người bắt đầu di chuyển, chuẩn bị xông tới.

Nhưng vào lúc này, Liêm Vu Minh cùng Tông Thanh lại lùi mười mấy trượng, đồng thời các đệ tử Liệt Hỏa Điện cũng giống thế, đồng loạt lùi về.

Dương Khai thấy vậy, trong lòng đập mạnh, không nói hai lời kéo lại Khang Tư Nhiên đang muốn xông tới, bay ra sau mấy chục trượng.

Ngay sau đó, tiếng vùn vụt bắn ra.

Những đạo hào quang chói mắt bắn ra từ vách đá, dày đặc như mưa, giáng xuống đám người.

- Đó là cái gì!

- Hỏng rồi, tránh mau!

Tiếng thét, tiếng quát truyền ra, những võ giả tán loạn không hề phòng ngự thấy không đúng, tự nhiên vội vàng tránh né.

Nhưng công kích bắn ra từ vách đá quá nhanh, những người này không kịp đề phòng đã bị bắn tới trước mặt.

Kế đó, tiếng hét thảm vang lên liên tục.

Các võ giả ở trên không tung ra máu tươi, như bị bông rơi xuống, có võ giả thực lực thấp trực tiếp nổ thành sương máu, không còn hài cốt.

Mấy chục võ giả, nháy mắt ngã xuống quá nửa, cấp bậc Phản Hư Cảnh thì càng không ai còn sống, những Hư Vương Cảnh dù là sống được cũng đều bị thương, nghiêm trọng một chút thì mất tay mất chân, rất là thê thảm. Ở đằng xa, sắc mặt Dương Khai không khỏi trầm xuống, Khang Tư Nhiên càng tái nhợt, vẫn còn sợ hãi.

Nếu không phải vừa rồi Dương Khai nhanh tay, kéo lão lại, bây giờ lão không chết cũng phải trọng thương.

- Sau khi phá giải cấm chế, quả nhiên còn có cạm bẫy khác! Lời của Tông Thanh bỗng nhiên truyền đến.

Liêm Vu Minh gật đầu: - May mắn sớm có phòng bị, không thì...

Hắn nói rồi còn nhìn xung quanh, những võ giả còn sống nhìn ánh mắt của hắn ngó tới, trong lòng căm phẫn, sắc mặt giận dữ.

Nhưng không ai dám nói gì.

Bởi vì mọi người đều biết, hiện tại nói cái gì cũng vô dụng, dù nói lần này Liệt Hỏa Điện không phúc hậu, nhưng đi ra ngoài, chỗ nào mà không ngươi lừa ta gạt? Chỗ nào mà không có đấu đá hục hặc? Bản thân mình không phòng bị được, làm sao trách được người ta, trách là trách mình không biết cẩn thận hơn.

Huống chi, Liệt Hỏa Điện hiện tại không tổn hại, có hai cường giả Đạo Nguyên Cảnh trấn thủ, không chủ động ra tay với người khác, hiện tại nếu như chỉ trích bọn họ, làm không xong sẽ chọc bọn họ đuổi tận giết tuyệt.

Chuyện ngu xuẩn như vậy, sẽ không ai đi làm.

- Hả? Tông Thanh bỗng quay đầu liếc qua Dương Khai cùng Khang Tư Nhiên đứng xa mấy chục trượng, khẽ kêu một tiếng, rất bất ngờ vì hai người này vẫn bình yên.

Tuy nhiên hắn vẫn không để ý lắm, mà quay sang nói với người Liệt Hỏa Điện: - Cấm chế đã mở, vào thôi.

Nói rồi, dẫn đầu phóng vào trong cánh cửa hiện ra trên vách đá.

Những người Liệt Hỏa Điện khác cũng theo sau, không bao lâu là đi hết.

Đến lúc này, mới có tiếng mắng to truyền ra, nhưng các võ giả này cũng chỉ mắng cho sướng miệng, thương vong thảm thiết, còn ai dám đi thăm dò động phủ xa xưa này? Không nói bên trong có cấm chế khủng bố hơn, chỉ nói đám người Liệt Hỏa Điện âm hiểm đó đều không dễ chọc. Lấy trạng thái hiện tại mà đi vào, vậy tuyệt đối là chết chắc.

Cho nên mắng một hồi, không ít người liền bay đi, muốn tìm chỗ trị thương.

Dương Khai cùng Khang Tư Nhiên nhìn nhau, sắc mặt đều khó coi.

Dù đã sớm biết người Liệt Hỏa Điện không dễ nói chuyện như thế, nhưng không ai ngờ bọn họ mượn đao giết người, trực tiếp diệt trừ gần hết đối thủ tiềm tàng.
Hiện tại trong võ giả bên ngoài, còn yên lành chỉ có Dương Khai cùng Khang Tư Nhiên, tùy tiện đi vào trong, lỡ như đụng tới đội ngũ Liệt Hỏa Điện, kết quả như thế nào, hai người đều hiểu.

Trong khi hai người do dự, vết nứt trên vách đá lại phát ra tiếng ầm ầm, nghe vậy, hai người cả kinh nhìn lại, khe hở đó đang khép lại với tốc độ kinh người.

- Cửa vào không thể tồn tại lâu dài? Dương Khai không khỏi đổi sắc, vội hỏi: - Khang huynh, có vào hay không?

Sắc mặt Khang Tư Nhiên biến đổi một hồi, trong lòng chần chờ, nhìn thấy cửa hang sắp đóng lại, mới cắn răng nói: - Dương huynh, ngươi trở về đi, một mình ta đi vào!

Hiển nhiên là lão không muốn liên lụy Dương Khai.

Dứt lời, người chợt lóe, trực tiếp bay tới vách đá.

Ngay sau đó,lão lắc mình vào trong Nguyên Đỉnh Sơn, quay đầu nhìn lại, cửa hang đã đóng.

Chợt có phát giác, Khang Tư Nhiên quay đầu, liền thấy Dương Khai đang mỉm cười nhìn mình.

Lão lại không phát hiện Dương Khai cùng vào với mình, không khỏi kinh hãi: - Dương huynh, ngươi...

- Có lời chờ lát nữa rồi nói, trước tiên giải quyết chuyện trước mắt. Dương Khai cười ha ha, sau đó xoay người, nhìn về phía trước.

Đằng trước, có hai đệ tử Liệt Hỏa Điện Hư Vương tam tầng cảnh đang lạnh lùng nhìn tới, sắc mặt bất thiện.

Người bên trái thân hình cao to, có lẽ vì tu luyện công pháp hệ hỏa, da thịt toàn thân đỏ rực, ngay cả tóc cũng đỏ. Người bên phải lùn mập, ưỡn bụng phệ, cười híp mắt nhìn hai người Dương Khai, mặt béo ú, mắt híp nhỏ, không thấy được con mắt ở đâu.

Khang Tư Nhiên thấy thế, không khỏi cau mày, tự nhiên biết 2 người này là Liệt Hỏa Điện để lại canh cửa vào, phòng ngừa có người đi vào.

Nghĩ lại, lão chắp tay nói: - Hai vị, đây là ý gì?

Võ giả cao to bên trái nghe thế, không nói gì, nhưng võ giả mập cười nói: - Là ý gì các ngươi còn không rõ sao? Mọi người đều hiểu chuyện, ta không muốn nhiều lời, bây giờ cửa vào đã đóng, xem ra sẽ không còn người khác vào nữa, hai vị cảm thấy muốn đấu với sư huynh đệ chúng ta, hay là ngồi xuống, mọi người tùy ý tâm sự, giết thời gian?

Khang Tư Nhiên biến sắc quát khẽ: - Các hạ nói như vậy, là không muốn cho chúng ta qua?

Võ giả mập chắp tay, nói: - Hai vị phó điện chủ có lệnh, tại hạ không dám không nghe, bằng hữu đừng làm khó chúng ta. Tốt xấu gì chúng ta cũng cùng hợp sức phá vỡ cấm chế, coi như có chút cảm tình.

- Qua cầu rút ván, Liệt Hỏa Điện thật là thủ đoạn mà. Khang Tư Nhiên xanh mặt, trầm giọng nói: - Nếu như Khang mỗ vẫn muốn qua?

Sắc mặt võ giả mập trầm xuống, híp mắt lóe lên tia sáng lạnh, giọng lạnh lùng nói: - Nếu như thế, vậy đừng trách sư huynh đệ ta vô tình.

- Đợi đã! Đúng lúc này, Dương Khai lại giơ tay hô.

Võ giả mập nhìn sang Dương Khai, vốn hắn tưởng Dương Khai muốn nói gì, nhưng đập vào mắt là một đạo hào quang như mũi tên bắn tới.

Võ giả mập biến sắc, không cần nghĩ liền hit sâu, thân mình càng thêm mập ra, hình thể phình to.

Hắn há miệng, phun ra ngọn lửa cháy bỏng, hóa thành rồng lửa đón đỡ hào quang đánh tới.

Hai người vừa ra tay, nam nhân to con cùng Khang Tư Nhiên cũng phản ứng lại. Khang Tư Nhiên không nói một lời, tế ra bí bảo cái chày, truyền nguyên lực vào, bí bảo cái chày hóa thành hào quang màu tím bắn về phía nam nhân to con.

Nam nhân cao to thấy thế, không sợ không hoảng, lật tay liền cầm một thanh trường đao, quát lớn: - Đao Quyển Giang Hà!

Trường đao vung xéo, ánh đao lóe lên, lực lượng nóng bỏng trào ra, hào quang sáng chói đón đỡ bí bảo của Khang Tư Nhiên.

Ầm ầm... Tiếng nổ vang dội bùng lên.

Bốn vị Hư Vương tam tầng cảnh, đột nhiên đánh lên trong chỗ chật hẹp như thế, lực lượng phát ra muốn phá hỏng cả lòng núi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau