VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2036 - Chương 2040

Chương 2038: Cẩn thận sau lưng

Một kích sau cùng của hai Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, không ngờ lại khiến Hàn Lãnh bị thương không nhẹ, sau khi hắn ổn định thân mình, bèn phụt ra một ngụm máu trong tím có đen, khí tức vốn sắc bén vô bì bỗng nhiên uể oải không ít. Mà Lưu Ích Chi, thoắt cái đã không thấy đâu, thậm chí ngay cả trong phạm vi khuôn viên trăm trượng cũng không có chút khí tức nào của hắn. Duy chỉ có chiếc khiên bí bảo hắn triệu ra, giờ phút này từ trên trời rách tung tóe rơi xuống, trên bề mặt ảm đạm mất sáng, linh tính đã mất hết. Bí bảo phòng ngự hình dáng tấm khiên này, bất ngờ bị phá hủy. Ngay loại bí bảo này cũng bị hủy, vậy kết cục của Lưu Ích Chi, có thể không nghĩ cũng biết. - Tức thật! Hàn Lãnh mặt âm trầm, nghiến răng hừ một tiếng, lại một ngụm máu tươi phun ra, hô hấp cũng coi như thông nhuận không ít.

Cho tới tận lúc này, Ninh Viễn Thành vốn núp ở trong lâu thuyền mới có phản ứng, thần sắc hoảng hốt bò dậy, hai tay run rẩy bấm linh quyết. Chiếc lâu thuyền tinh mỹ ầm ù một tiếng, thay đổi phương hướng, muốn mau chóng thoát khỏi chỗ này. Ngay cả Lưu Ích Chi cũng táng mạng trong tay Hàn Lãnh, Ninh Viễn Thành nào có gan tiếp tục ở lại? Giờ phút này hắn chỉ muốn chạy càng xa càng tốt. Nhưng Hàn Lãnh sao có thể để hắn làm như vậy? Lâu thuyền vừa có động tĩnh, Hàn Lãnh liền hừ lạnh một tiếng, gượng mình đứng dậy, lắc mình, thoắt cái đã biến mất ngay tại chỗ. Tức khắc sau đó, rất nhiều vầng trăng bạc vốn đã ảm đạm kia, bỗng sáng lên trong chớp mắt, đại trận ầm ù, một lần nữa hội tụ chùm tia sáng khiếp người, trực tiếp công kích về hướng lâu thuyền. Hàn Lãnh hiển nhiên phải đuổi tận giết tuyệt, nếu không chuyện hôm nay lan truyền ra ngoài, Phi Thánh Cung tuyệt đối không bỏ qua cho hắn. Chùm tia sáng tới nhanh như điện, lập tức đánh vào lồng bảo hộ của lâu thuyền. Sức mạnh khổng lồ làm cho chiếc lâu thuyền không nhỏ kia bị đánh tới lật trái lật phải, Ninh Viễn Thành đứng trên boong thuyền nhất thời không để ý, ngã lăn lông lốc trên sàn lâu thuyền. Xì xèo... Thanh âm nhói tai vang lên, sức mạnh ăn mòn cực lớn ẩn chứa trong chùm tia sáng kia không ngừng tiêu tán sức phòng ngự của lồng bảo hộ trên lâu thuyền, mà Hàn Lãnh lúc này cũng đã hiển lộ một phần thân hình, hắn vậy mà ẩn nấp bên trong chùm tia sáng, trường kiếm trong tay tỏa ra ánh hào quang chói mắt, phối hợp với uy năng của đại trận, muốn một đường chém rách phòng ngự của lâu thuyền. - Hàn... Hàn tiền bối, hà tất phải đuổi cùng giết tận chứ? Người tha cho ta, người tha cho ta được không, chuyện hôm nay ta sẽ coi như chưa từng xảy ra. Ninh Viễn Thành tuy có tu vi Hư Vương cảnh tam tầng, nhưng thấy Hàn Lãnh công kích như mãnh hổ hạ sơn, trong lòng nhất thời mất đi chủ hướng, bèn mở miệng cầu xin tha thứ. Căn bản là không nghĩ tới phải ra sức phản kháng.

Hàn Lãnh không nói tiếng nào. Ánh mắt càng thêm lãnh khốc vô tình. Ninh Viễn Thành sợ tới mức hồn phi phách tán, càng thêm ra sức cầu xin. Răng rắc... Tiếng vang giòn giã như tiếng chuông đồng hồ tử vong gõ lên, truyền vào trong tai Ninh Viễn Thành, làm hắn mặt trắng bệch, ánh mắt ngưng tụ, lập tức nhìn thấy một màn khiến hắn khiếp vía. Lồng phòng ngự của lâu thuyền đã nứt ra một khe hở, xem ra đã sắp không duy trì được nữa. Rắc.. rắc...rắc... Khe hở đó càng ngày càng lớn, mà xung quanh bên cạnh cũng đã xuất hiện lớp lớp vết nứt, rất mau, các vết nứt giống như mạng nhện đan vào nhau, trông bộ dạng như không trụ nổi rồi. Sau cùng, cùng với tiếng quát lớn của Hàn Lãnh, lồng phòng ngự của lâu thuyền cuối cùng đã vỡ nát thành từng mảnh nhỏ. Mà cũng cùng lúc đó, chiếc lồng trong không gian của rất nhiều vầng trăng bạc, cũng tan biến.

Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận sau khi tiêu hao một tia sức mạnh sau cùng, cũng tự động phá trừ. Chùm ánh sáng do vậy mà tán ra biến mất, còn Hàn Lãnh kiếm quang bao quanh, khí thế lăng lệ bắn tới trước mặt Ninh Viễn Thành, trường kiếm trên tay chỉ vừa điểm vừa thu, hắn đã xuất hiện ở đằng sau Ninh Viễn Thành không xa. Ninh Viễn Thành trong tình huống bị uy hiếp tới tính mạng, đã bày ra động tác phòng ngự tựa như bản năng, nhưng cũng chỉ như thế mà thôi... Phút chốc, trên trán của Ninh Viễn Thành xuất hiện một điểm đỏ, cả người đổ ập về phía trước, va vào boong thuyền, phát ra một tiếng bịch. Mà chiếc lâu thuyền bí bảo của Phi Thánh Cung sau khi mất đi người điều khiển, cũng lao đao rơi từ trên trời xuống, sau cùng chạm đất làm văng lên một trời bụi mù. Cách đó không xa, ẩn giấu thân hình, Dương Khai vẫn luôn quan sát trận chiến từ đầu tới cuối, thần sắc lạnh nhạt, híp mắt tìm kiếm thân ảnh của Hàn Lãnh. Gã này lấy sức của một người, hủy diệt nhiều đệ tử Phi Thánh Cung như vậy, tuy nói rằng mượn sức của trận pháp hỗ trợ, nhưng thực lực bản thân hắn cũng tuyệt đối không thể xem thường. Bất quá, sau khi trải qua một trận chiến như thế này, hắn khẳng định là vô cùng mệt mỏi, hoặc giả ngay cả một nửa thực lực bình thường cũng không cách nào phát huy. Dương Khai cảm thấy bản thân nếu ra tay vào lúc này, căn bản là có hơn chín thành cơ hội có thể đắc thủ, đây chính là điển hình cho chuyện trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi. Nhưng, Dương Khai có một điểm úy kỵ chính là, Hàn Lãnh ngàn vạn lần đừng có giấu đòn sát thủ gì, hay học cái tên Lưu Ích Chi làm một quả bí bảo tự bạo. Nếu thực như vậy, hắn không chết cũng bị lột mất một lớp da. Ngay khi Dương Khai suy diễn tình huống, Hàn Lãnh trong chiếc lâu thuyền trước mặt đã hiện thân. Hắn dường như đã kiểm tra thi thể của Ninh Viễn Thành, trong tay cầm một cái nhẫn không gian, không lâu sau, trong lòng bàn tay lóe sáng, xuất hiện một vật tròn tròn.

Hắn nhẹ nhàng điểm một cái, trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn, một lần nữa đem vật tròn thu vào trong nhẫn không gian. Dương Khai thấy vậy, lập tức hiểu ra chuyến đi lần này của hắn, mục đích hóa ra cũng giống mình, đều là tới vì Lưu Viêm. Mà Lưu Viêm, lại chính là đang bị phong ấn ở trong viên bát đó. Sau khi làm xong tất thảy, Hàn Lãnh cũng không rời đi ngay, mà bỗng nâng mí mắt, ánh mắt sắc bén nhìn về hướng của Dương Khai, cười lạnh nói: - Tiểu tử, xem lâu như vậy, đã đỡ nghiền chưa? Dương Khai nhướn mày, cũng không có lập tức lộ diện. Hàn Lãnh thấy vậy, cười lạnh một tiếng, tiếp tục nói: - Sao? Còn cần Hàn mỗ phải đích thân mời ngươi ra sao? Trong khi nói, chuôi trường kiếm trong tay hắn đã lấp lóe quang mang. Dương Khai trên mặt rốt cuộc cũng lộ ra một chút ngạc nhiên, biết đối phương không phải là cố làm ra vẻ, mà thực sự biết sự tồn tại của bản thân. Hắn quyết định không ẩn núp nữa, mà thoải mái tán đi bí thuật Hư Vô, lộ ra thân ảnh. Hàn Lãnh nhướn mày, thốt lên lời khen: - Phương pháp ẩn giấu thực cao minh, có chút thú vị. Dương Khai nhìn hắn, toét miệng cười nói: - Hàn tiền bối, người quá khen rồi, phương pháp ẩn giấu có cao minh hơn nữa cũng chẳng phải đã bị người nhìn thấu rồi sao, chỉ là ta có chút không hiểu, Hàn tiền bối làm thế nào mà nhìn thấy được ta? - Xem ra, ngươi rất có tự tin với thuật ẩn giấu của bản thân. Hàn Lãnh thăm dò trên dưới Dương Khai một cái. Tựa như là vì Dương Khai chỉ có tu vi Hu Vương tam tầng cảnh, nên không có chút tâm lý căng thẳng nào, lớn tiếng nói: - Với bản lãnh của ta, đích thực không thể nhìn ra, nhưng... Nếu ngươi ở trong phạm vi của Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận thì lại là chuyện khác.

Dương Khai chợt hiểu, gật đầu nói: - Thì ra là vậy! Hàn Lãnh hờ hững nhìn Dương Khai, thản nhiên nói: - Tiểu tử ngươi trốn ở đây là muốn làm chuyện bọ ngựa bắt ve sầu ư? Dương Khai cười ha hả, không chút e dè nói: - Cũng có chút suy nghĩ này. Nhưng nếu Hàn tiền bối có thể đưa viên bát này cho ta, ta có thể lập tức rời đi. - Ngươi muốn hỏa hệ linh khí đó? Hàn Lãnh thần sắc trầm xuống, như đang nhớ tới điều gì, gật đầu nói: - Thì ra ngươi cũng ra giá ở hội đấu giá. - Không sai, tiếc là tài lực không bằng người, chỉ có thể nghĩ cách khác. - Chỉ dựa vào ngươi cũng muốn cướp đồ trong tay Hàn mỗ? Ngươi không biết chữ chết viết như thế nào sao? Hàn Lãnh cười khinh bỉ. - Ta đã dám tới, đương nhiên có chỗ để ỷ vào, Hàn tiền bối vừa mới đại chiến một trận, tiêu hao cực lớn. Giờ phút này đối địch với ta, không phải là quyết định cao minh gì đâu. Nghe Dương Khai chậm rãi nói với vẻ mặt thản nhiên, khóe mắt Hàn Lãnh không khỏi có chút giật giật. Một tên Hư Vương tam tầng cảnh, có tư cách gì hỗn xược trước mặt bản thân như vậy? Lẽ nào như lời hắn nói, hắn đã dám tới, khẳng định là có chỗ dựa, chỗ dựa này tuyệt đối đủ để hắn không sợ y, nghĩ tới đây, trong lòng Hàn Lãnh không khỏi trầm xuống. Hắn hiện tại, cũng không muốn đánh một trận lớn nữa, những vết thương lãnh phải lúc trước tuy không phải là chí mạng, nhưng cũng không nhẹ, điều quan trọng nhất là, nguyên lực trong cơ thể cũng không còn lại nhiều. - Tốt, tốt, đã rất lâu rồi không có ai dám hỗn xược như vậy trước mặt Hàn mỗ, tiểu tử, ta nhớ rõ ngươi rồi, hy vọng ngươi có thể sống lâu một chút.

Hàn Lãnh nhìn Dương Khai một lát, rồi bỗng cười lạnh nói một câu không đầu không đuôi. Dương Khai khóe miệng nhếch lên, cười nói: - Hàn tiền bối tốt nhất đừng có ý định bỏ chạy tức thì, bởi không may là, ta rất thông thạo cái việc chạy trốn và truy lùng, chỉ e người chạy không thoát. Trong khi nói, lực lượng không gian phiêu đãng quanh người Dương Khai, thân hình bỗng chốc biến mât ngay tại chỗ. Ngay sau đó, xuất hiện bên cạnh Hàn Lãnh, giống như thể vẫn luôn đứng ở cạnh hắn vậy. Cho dù là Hàn Lãnh kiến thức rộng rãi, thì lúc này cũng không tránh khỏi bị dọa cho một chặp, nói: - Đây là thân pháp gì? Tốc độ thân pháp quỷ dị như vậy, cho dù là mình cũng có chỗ không bằng, xem ra ban nãy hắn nói thành thạo việc chạy trốn truy bắt không phải là nói bừa. Nếu như tên tiểu tử này lợi dụng thân pháp này không ngừng tập kích, quấy nhiễu bản thân, bản thân chỉ e sẽ phải mệt mỏi ứng phó. Sắc mắt Hàn Lãnh bỗng chốc trầm xuống Dương Khai mở miệng, khi đang muốn nói thêm một điều gì đó, con ngươi bỗng nhiên trợn to, vẻ mặt kinh ngạc nhìn chằm chằm vào phía sau lưng Hàn Lãnh, giống như gặp ma giữa ban ngày, lập tức hô lớn: - Cẩn thận sau lưng! Hàn Lãnh không khỏi cười xòa một tiếng: - Chút tài mọn mà cũng dám giở ra trước mặt Hàn mỗ... Hắn cho rằng Dương Khai muốn cố ý đánh lạc hướng sự chú ý của hắn, sau đó ra tay đánh lén. Cái trò trẻ con ấu trĩ ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng không lừa nổi đó, một võ giả từng trải trên chiến trường như hắn sao lại mắc bẫy? Nếu quả thực tin lời Dương Khai nhìn xem đằng sau lưng, Hàn Lãnh tin chắc bản thân một khắc sau đó sẽ bị Dương Khai thừa cơ tấn công. Nhưng lời của hắn vừa mới nói ra khỏi miệng, đã cảm thấy có điều gì đó không đúng. Phía sau lưng quả thực có một thứ động tĩnh gì đó rất quỷ dị. Hàn Lãnh trong lòng chợt giật mình, vội vàng thúc giục nguyên lực hộ thân, bảo vệ xung quanh cơ thể, đồng thời nhấc chân điểm một cái, người đã bay về phía trước.

Nhưng động tác của hắn có nhanh cỡ nào cũng đã là muộn rồi. Ở sau lưng hắn, một cây gai màu xanh cực kỳ sắc nhọn, khe khẽ run lên, đâm thẳng về phía trước.

Tốc độ của chiếc gai nhọn đó nhanh cực kỳ, ngay cả không gian dường như cũng bị nó phá vỡ, hình thành những gợn sóng dao động mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy.

Chương 2039: Gặp lại Mộc Tiêu

Nguyên lực hộ thân của Hàn Lãnh, căn bản không tài nào ngăn cản được chiếc gai này, trực tiếp bị đâm phá, ngay sau đó, trên trán xuất hiện một lỗ hổng nhỏ... Chiếc gai đó không ngờ lại xuyên qua trán hắn, có thể thấy được nó mạnh tới mức nào. Hàn Lãnh thực lực cũng coi như cường đại, chịu một vết thương chí mạng như vậy cũng không lập tức chết đi, mà quay đầu lại với vẻ mặt khiếp sợ, đợi sau khi nhìn rõ mặt ai là kẻ đánh lén mình xong, mới hoảng sợ kêu lên: - Sao lại là ngươi? Không thể nào! Hắn vốn cho rằng người đánh lén sau lưng mình là tên Lưu Ích Chi có thực lực tương đương với bản thân, dù sao thì sau đòn đánh sau cùng lúc mới rồi, cả người Lưu Ích Chi đều biến mất không thấy đâu. Theo như tình hình lúc đó, Lưu Ích Chi hoặc là đã tan xương nát thịt, hoặc là đã nhân cơ hội lẩn trốn. Hàn Lãnh sau khi bị đánh lén, ngỡ rằng Lưu Ích Chi sở dĩ biến mất không thấy đâu là vì nguyên nhân sau. Nhưng sau khi hắn nhìn rõ người đánh lén mình rốt cuộc là ai, mới biết rằng bản thân đã lầm. Kẻ đánh lén đứng phía sau lưng, nở nụ cười quỷ dị với mình, căn bản không phải Lưu Ích Chi, mà là tên Ninh Viễn Thành đã bị hắn giết chết. Một màn này khiến hắn thế nào cũng không thể tin được. Ninh Viễn Thành chỉ có tu vi Hư Vương tam tầng cảnh, là hắn đích thân dùng kiếm đâm chết, hơn nữa ban nãy khi lục soát thi thể của Ninh Viễn Thành, Hàn Lãnh đã xác nhận đối phương đã tử vong. Người chết sao có thể hồi sinh? Bất quá, sau khi Hàn Lãnh chú ý tới đặc điểm khác người của Ninh Viễn Thành, bỗng như hiểu ra điều gì đó, lẩm bẩm nói: - Thì ra là vậy... Dứt lời, hắn nghiêng đầu một cái, cứ vậy mà tắt thở.

Cùng lúc đó, Dương Khai ở cách không xa chỉ cảm thấy da đầu tê rần, cả người toát mồ hôi lạnh, nhìn về phía trước, la thất thanh: - Mộc Tiêu! Nhìn từ góc đứng của hắn, một màn phát sinh vừa rồi cơ hồ có thể thấy rõ mồn một. Chính ngay khi hắn và Hàn Lãnh nói chuyện, tên Ninh Viễn Thành vốn dĩ đã chết tới mức không thể chết hơn được nữa bỗng lặng lẽ quỷ dị đứng lên không một tiếng động, mở miệng, trong miệng bắn ra một cái gai gỗ màu xanh, cứ như vậy mà nhẹ nhàng và dễ dàng đâm vào trong đầu Hàn Lãnh. Hàn Lãnh sở dĩ dễ dàng trúng chiêu như vậy, tất nhiên cũng bởi vì thực lực giảm mạnh sau trận đại chiến, cũng có một phần nguyên nhân là bởi vì tiếng la của Dương Khai. Hàn Lãnh tưởng lầm là Dương Khai lừa hắn, cho nên căn bản không ngờ tới sau lưng thực sự có nguy hiểm trí mạng ập tới. Đợi tới khi phát giác được thì cũng đã muộn rồi. Trong miệng của võ giả làm sao có thể bắn ra được gai gỗ màu xanh? Trước đây tại Ngũ Sắc Bảo Tháp, tại Phong Lâm Thành Dương Khai đã nhìn thấy một số thứ tương tự như thứ này, cho nên hắn nhìn cái là nhận ra. Thứ này rõ ràng là Mộc Tiêu thượng cổ làm loạn tại Phong Lâm Thành trước đây. Ngày đó Mộc Tiêu là mối họa của Phong Lâm Thành, sáu cường giả Đế Tôn Cảnh đích thân ra tay, võ giả Phong Lâm Thành do đó tử vong hơn mấy ngàn người. Sau một phen rung chuyển, Phủ thành chủ giải thích với bên ngoài rằng họa do Mộc Tiêu đã được giải quyết, để tất cả mọi người đều an tâm. Giờ này xem ra, đây hiển nhiên là một thủ đoạn để xoa dịu dân chúng của phủ thành chủ. Mộc Tiêu căn bản chưa bị tiêu diệt hoàn toàn, vẫn còn một số hạt giống quỷ dị ký gửi trên người một vài võ giả. Chỉ là lần ký gửi này kín kẽ vô cùng, không những sáu cường giả Đế Tôn Cảnh đều không phát giác ra, mà thậm chí ngay cả ban thân Ninh Viễn Thành và người trực tiếp bảo vệ y là Lưu Ích Chi cũng không phát hiện ra. Nếu không phải lần này Ninh Viễn Thành bỗng chốc tử vong, thì hạt giống đó quyết không bạo lộ ra, ký chủ chết đi, hạt giống tự nhiên không cần phải ẩn nấp nữa. Mọi thứ đều là trùng hợp! Trong lòng Dương Khai thoáng cái đã rõ ngọn nguồn, lòng không khỏi trầm xuống. Trong mấy ngày ở Phong Lâm Thành, hắn cũng tham gia săn giết phân thân của Mộc Tiêu, nên biết rất rõ cái thứ đồ chơi này rất khó xơi và khó tiêu diệt tận gốc, hơn nữa, khi đó mười mấy người, thậm chí mấy chục người cùng liên thủ cũng không cách nào tránh khỏi thương tích. Mà nay lại chỉ có mình hắn mà thôi. Ngay khi hắn đang suy diễn trong lòng, thì từ miệng Ninh Viễn Thành lại truyền tới tiếng vang ùng ục quỷ dị, mà cùng với tiếng vang đó, nhục thể của Hàn Lãnh cũng mau chóng khô quắt.

Đây chính là một trong những năng lực quỷ dị của Mộc Tiêu. Có thể mau chóng cắn nuốt tinh hoa máu thịt của sinh linh, từ đó phát triển bản thân. Trên người Ninh Viễn Thành vốn chỉ tản ra dao động sức mạnh ở Hư Vương tam tầng cảnh, nhưng cùng với sự không ngừng cắn nuốt tinh hoa máu thịt của Hàn Lãnh, khí tức đó từ từ tăng lên, rất mau đã đột phá Hư Vương tam tầng cảnh đỉnh phong, rồi tiếp tục tới Đạo Nguyên Cảnh. Dương Khai mí mắt không ngừng co giật, biết không ra tay chỉ e sẽ muộn mất, hắn không khỏi chợt quát một tiếng: - Đừng có mà mơ tưởng! Khi nói, trong tay bỗng xuất hiện một thanh trường kiếm rực lửa, đây chính là một thể năng lượng kiếm khí do hắn dùng Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí ngưng tụ mà thành. Thân hình hắn thoắt một cái, thúc giục lực lượng không gian, di chuyển tới trước mặt Ninh Viễn Thành, vung kiếm chém xuống.

Một tiếng nổ đoành, không gian trở nên nóng nực vô cùng. Mộc Tiêu là tồn tại thuộc tính mộc, mà lực lượng hỏa hệ lại là khắc tinh của nó, điểm này Mạc Tiểu Thất đã từng nói cho Dương Khai. Trong mấy ngày tiêu diệt phân thân của Mộc Tiêu ở Phong Lâm Thành, Dương Khai đã từng nghiệm chứng qua nhiều lần. Đối phó với phân thân Mộc Tiêu, lực lượng hỏa hệ còn có hiệu quả hơn cả lực lượng không gian. Một kiếm này trực tiếp lấy đầu của Ninh Viễn Thành, nếu như chém trúng tuyệt đối có thể bổ hắn ra làm đôi. Nhưng phân thân Mộc Tiêu nào có dễ dàng để Dương Khai đắc thủ, miệng Ninh Viễn Thành há to, gai xương màu xanh xuyên vào trong đầu Hàn Lãnh vẫn không ngừng cắn nuốt tinh hoa máu thịt y. Mà trong tròng mắt tinh quang chợt lóe, song chưởng đánh ra, trong hàng loạt tiếng nổ rầm vang và vặn vẹo, nó chợt hóa thành hai sợi dây mây thô dài, thế như giao long xuất hải, một sợi quét ngang hông Dương Khai, một sợi chắn ở phía trước để phòng ngự. Xuy xuy... Hỏa kiếm chặt xuống, chỉ thấy một trong hai sợi dây mây bị chém một đường không nhỏ, chứ không hoàn toàn bị chặt đứt. Ninh Viễn Thành bị đau, trong miệng phát ra từng đợt âm vang quái dị. Mà cũng lúc đó, một sợi dây mây khác đã quét tới phía trước Dương Khai. Dương Khai mí mắt chợt co rút lại, không dám ở tại chỗ, lóe một cái, lập tức biến mất ở giữa không trung. Dây mây kia đánh trật vào khoảng không! Sợi còn lại bị Dương Khai chém trúng, đang bị ngọn lửa thiêu đốt, bất quá sau một đợt ánh sáng xanh lóe lên, ngọn lửa liền bị dập tắt, sợi dây mây sắp đứt tới nơi cũng khôi phục lại như lúc ban đầu. - Sao lại như vậy?

Dương Khai lại một lần nữa lộ ra thân ảnh, thất kinh. Ngày đó tại Phong Lâm Thành, phân thân Mộc Tiêu chết trong tay hắn cũng phải có tới vài tên. Tuy nói rằng sức sống của những phân thân Mộc Tiêu này vô cùng ngoan cường, cũng rất khó bị đánh giêt nhưng chưa từng có phân thân Mộc Tiêu nào bền bỉ và mạnh mẽ như phân thân trước mắt đây. Đòn đánh ban nãy Dương Khai không hề có một tia lưu tình, theo đạo lý mà nói, chém vào dây mây của đối phương ắt khiến đối phương bị trọng thương. Nhưng phân thân Mộc Tiêu trước mặt lại không hề có chút thương tích nào. Phát hiện sự bất thường này khiến Dương Khai trong lòng không khỏi có chút cảnh giác, mơ hồ cảm thấy phân thân Mộc Tiêu trước mắt này e rằng không tầm thường. Mà trong tích tắc thời gian khi Dương Khai ra tay không có kết quả này, Hàn Lãnh cả người đã bị hút thành xác khô, lúc này Ninh Viễn Thành mới thu hồi gai xương về trong miệng, trên khuôn mặt vặn vẹo lại lộ ra một tia biểu cảm hài lòng. - Đạo Nguyên nhất tầng cảnh! Dương Khai cảm nhận được khí tức phát ra từ thân thể Ninh Viễn Thành, sắc mặt chợt đanh lại. Nơi hai người đối mặt với nhau, Ninh Viễn Thành oán độc nhìn Dương Khai, tựa như đang trách hắn làm hỏng chuyện tốt của mình. Thân thể chấn động, lớp quần áo bao quanh thân thể hắn liền bị chấn thành vô số mảnh, phát tán khắp bốn phương, mà từ bụng, lồng ngực và đùi hắn, bỗng chui ra từng sợi từng sợi dây mây màu xanh, đầu mỗi sợi dây đều sắc nhọn vô cùng, thậm chí có thể so sánh với thanh kiếm sắc bén nhất. Thoáng cái, Ninh Viễn Thành cả người liền biến lớn. Hắn lúc này nào có điểm nào còn giống con người? Ấn tượng chỉ còn là một Mộc Tiêu mà thôi. Duy ở vị trí thân cây là còn có dấu vết ngũ quan của Ninh Viễn Thành. Vô số dây mây bay múa quấn quanh, giống như những con rắn độc, khiến người nhìn vào rợn cả tóc gáy.

Dây mây bay nhảy, có một số bộ phận đâm về phía Dương Khai, giống như chiếc roi thần từ cửu thiên quật xuống, khiến người sợ tới mất mật. Mà một bộ phận khác lại quét về tứ phía, quấn lấy thi thể của các đệ tử Phi Thánh Cung đã chết đi kia, để đầu nhọn chọc vào trong thân thể chúng, cắn nuốt tinh hoa máu thịt của bọn chúng. Âm thanh cắn nuốt ừng ực truyền tới, thi thể của đám võ giả bị hút khô nhanh tới mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy được. - Si tâm vọng tưởng! Dương Khai thấy vậy, sắc mắt không khỏi hung tợn, trên tay ngưng tụ kiếm khí hỏa, phất tay tung đòn. Xuy xuy xuy xuy... Từng tiếng phá vỡ không gian vang lên, kiếm khí hỏa nóng rức đó xuyên thủng thân thể của đệ tử Phi Thánh Cung một cách vô cùng chính xác, dùng sức nóng vô biên đốt cháy sạch sẽ những thân thể này.

Phân thân Mộc Tiêu Đạo Nguyên cảnh đã đủ khó dây rồi, Dương Khai nào để cho nó có cơ hội tiếp tục tăng cường thực lực nữa? Mà phân thân Mộc Tiêu thấy tình hình như vậy, bèn xoay mình đối diện với Dương Khai, ngũ quan của Ninh Viễn Thành trên thân cây phát ra tiếng kêu rít chói tai, bộ dạng giống như vô cùng phẫn nộ, ngay sau đó, thân thể nó sắp xếp lại, phần gốc mọc ra vô số rễ cây, giống như con giun len lỏi chui xuống dưới, cứ vậy mà bén rễ. Tiếp nữa, phân thân Mộc Tiêu run rẩy một hồi, vô số dây mây như những mũi tên điên cuồng công kích về phía Dương Khai. Dương Khai toét miệng cười, sau khi lợi dụng lực lượng không gian tránh né đòn tấn công, liền khua tay phóng thích ra mẫu thể yêu trùng và Thanh Viêm Kinh Lôi Sài. - Xử nó đi! Dương Khai quát lên chói tai, nhoáng một cái liền ập tới trước mặt Mộc Tiêu, trường kiếm rực lửa trên tay ngưng tụ ra từng làn khí nóng hầm hập, như thái sơn áp đỉnh mạnh mẽ bổ xuống dưới. Cùng lúc đó, Tử Thanh Song Kiếm trên tay mẫu thể yêu trùng múa thành tia sáng hai màu giao nhau, ý cảnh băng hàn tỏa ra tràn ngập, trong không trung từng đợt từng đợt bông tuyết rơi xuống. Tuyết Nhược Thanh Thiên! Những bông tuyết kia xoay vòng, chầm chậm rơi xuống, nhưng mỗi một bông tuyết đều sắc bén như dao, rơi lên trên thân thể dây mây liền xuất hiện những vết thương nhỏ li ti, vật chất màu xanh từ miệng vết thương chảy ra, ý cảnh băng hàn nhân cơ hội thuận theo miệng vết thương mà xâm nhập vào bên trong nó, mạnh mẽ ngăn cản năng lực tự phục hồi của nó. Mẫu thể yêu trùng được thể đánh tới, song kiếm xuất ra, phối hợp với động tác của Dương Khai, không ngừng chặt chém tứ phía. Mà Thanh Viêm Kinh Lôi Sài lại trốn ở đằng xa, miệng khi đóng khi mở, từng đoàn cầu lửa màu xanh như thể liều mạng oanh kích về phía Mộc Tiêu, phát ra những tiếng nổ bùm bùm. Dương Khai và hai đại huyết thú liên thủ, nhất thời khiến cho phân thân Mộc Tiêu bị áp chế tới không còn sức đánh trả, chỉ có thể bị động chịu đòn.

Chương 2040: Khắc tinh

Một màn này xuất hiện không hề kỳ quái, phân thân Mộc Tiêu trước mặt này tuy rằng đã cắn nuốt tinh hoa huyết nhục của Hàn Lãnh, từ đó tấn thăng lên Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, nhưng mẫu thể yêu trùng lúc này lại có thể phát huy thực lực Đạo Nguyên nhị tầng cảnh, Thanh Viêm Kinh Lôi Sài cũng không yếu, cho dù cảnh giới tu vi tương đồng với phân thân Mộc Tiêu, nhưng nó có thể khống chế lực lượng hỏa hệ, chính là khắc tinh của Mộc Tiêu. Phối hợp cùng với Dương Khai, nếu còn không thể áp chế nổi phân thân Mộc Tiêu, đó mới là chuyện lạ. Một người hai huyết thú cùng hỗ trợ lẫn nhau, chém vô số dây mây của Mộc Tiêu tơi bời hoa lá, phân thành vô số đoạn, từng đoạn từng đoạn bị chém rơi lả tả xuống đất. Dịch thể mày xanh tiết ra từ miệng vết thương bị đứt, khiến dây leo đứt đoạn không ngừng ngọ ngoạy như giòi bọ, tựa như một vật sống. Nhưng đợi sau khi dịch thể màu xanh chảy cạn, những dây mây đó cũng đã khô héo hoàn toàn, chớp mắt biến thành cành khô, gió vừa thổi, bèn trở thành tro bụi. Mộc Tiêu gào thét không nguôi, càng thêm phẫn nộ thúc giục lực lượng tự thân, những sợi dây mây bị chém một sợi lại một sợi dài ra, nhất thời trở thành thế trận chém mãi không hết. Dương Khai thấy vậy, sắc mặt không khỏi có chút lạnh lại. Hắn luôn cảm thấy, phân thân Mộc Tiêu này có chút không giống với những con hắn đã từng đối phó trước đây, dây dưa mãi không dứt, điều này khiến hắn một mực cảnh giác, hỏa kiếm khí quấn quanh người, không cho Mộc Tiêu có cơ hội tiếp cận. Đại chiến như vậy đã được thời gian một tách trà, tuy tình thế xem ra Dương Khai và hai đại huyết thú chiếm thế thượng phong, nhưng mãi vẫn không tài nào cho Mộc Tiêu một kích chí mạng, khiến trận chiến rơi vào thế giằng co. Mà chính tại lúc này, Thanh Viêm Kinh Lôi Sài vốn một mực dùng lực lượng hỏa hệ công kích Mộc Tiêu dường như xê dịch sức mạnh, hỏa cầu từ trong miệng phun ra có hơi dừng lại trong chớp mắt.

Xuy xuy xuy xuy... Một đợt âm vang truyền ra. Dưới mặt đất bỗng đâm xuyên ra từng nhánh rễ, phút chốc quấn quanh Thanh Viêm Kinh Lôi Sài. Những nhánh rễ đó chính là những cái rễ Mộc Tiêu đã cắm xuống đất từ trước đó. Thanh Viêm Kinh Lôi Sài gầm gừ một tiếng, ra sức vùng vẫy, nhưng vẫn không thoát khỏi sự trói buộc của rễ cây. Từng sợi dây mây nhân cơ hội đâm tới kèm theo một tiếng phốc, trực tiếp cắm vào trong cơ thể của Thanh Viêm Kinh Lôi Sài, một nháy mắt tiếp theo, thanh âm ừng ực cắn nuối khiến da đầu Dương Khai tê rần lại vang lên, sợi dây mây kia bắt đầu cắn nuốt tinh hoa huyết nhục của Thanh Viêm Kinh Lôi Sài. Thanh Viêm Kinh Lôi Sài bản thân vốn là yêu thú cấp mười một, có tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, sau khi bị Dương Khai giết chết, ngưng luyện thành huyết thú, một thân tinh hoa huyết nhục không hề mất đi, mà trái lại còn được sự bồi dưỡng của Kim Huyết Ti, nên càng thêm mạnh mẽ. Mộc Tiêu cứ như vậy mà cắn nuốt, thương thế trước đó nó phải chịu phút chốc đã khôi phục bảy tám phần, ngũ quan vặn vẹo trên thân cây lúc này lộ ra biểu cảm kinh ngạc cùng vui mừng. Dương Khai vừa thấy vậy, trong lòng nhất thời thấp thỏm, nghĩ cũng không nghĩ trong lòng vừa động, miệng quát lớn nói: - Về! Cùng với tiếng quát của hắn, Thanh Viêm Kinh Lôi Sài đang bị rễ cây quấn quanh kia lắc mình một cái, bèn hóa thành một tia Kim Huyết Ti, thản nhiên bắn về phía Dương Khai. Đợi sau khi tia Kim Huyết Ti này nhập lại vào trong cơ thể, Dương Khai mới lặng lẽ cảm nhận một chút, sắc mặt trở nên khó coi. Chỉ có một lát thời gian như vậy mà khí huyết chi lực ẩn náu trong Kim Huyết Ti đã biến mất chừng một phần ba.

Nói theo cách khác, khí huyết chi lực của Thanh Viêm Kinh Lôi Sài, nếu muốn bù đắp lại, Dương Khai nhất thiết phải lấy kim huyết của bản thân bổ sung một lần nữa mới được. Ở bên kia, Mộc Tiêu bỗng nổi điên lên, tựa như vì không thể cắn nuốt toàn bộ Thanh Viêm Kinh Lôi Sài nên trở nên tức giận dị thường. Nó không thèm để ý tới Dương Khai nữa mà di chuyển sự tập trung lên mẫu thể yêu trùng. Mới rồi cắn nuốt Thanh Viêm Kinh Lôi Sài khiến nó thu được lợi ích cực lớn, giờ phút này nó cũng muốn dùng lại chiêu này. Dưới chân mẫu thể yêu trùng, mặt đất chấn động, vô số rễ cây như linh xà bay nhảy lại, như muốn quấn lây mẫu thể yêu trùng. Nhưng mẫu thể yêu trùng nào để cho nó dễ đàng đắc thủ? Tử Thanh Song Kiếm xuất ra ánh sáng hai màu u ám, từng luồng từng luồng kiếm khí lạnh thấu xương bắn ra bốn phương tám hướng nhanh như tên bắn, băng hàn pháp tắc chi lực quanh quẩn xung quanh thân thể nó. Những nhánh rẽ kia chỉ cần xâm nhập vào, tốc độ liền suy giảm rõ rệt, chẳng những không thể gây nên thương tich gì cho mẫu thể yêu trùng, mà trái lại bản thân còn chịu hao tổn không nhỏ. Nhìn thấy một màn này, Dương Khai trong lòng đã đưa ra nhận định. Nếu như hai con huyết thú đều không thể sử dụng trong chiến đấu, vậy thì lần này e là thực sự gặp phiền phức rồi. Hiện tại xem ra, biểu hiện mẫu thể yêu trùng còn tốt hơn so với suy nghĩ của hắn rất nhiều. Dù sao cũng là dạng dung hợp của kiếm khí thông linh và huyết thú, lực chiến đấu mà nó có thể phát huy ra được, Thanh Viêm Kinh Lôi Sài căn bản không đủ để so sánh. Khi Dương Khai đang chuẩn bị xông lên, hợp sức với mẫu thể yêu trùng vây công Mộc Tiêu, bỗng trong lòng vừa động, cảm ứng được có một tiếng hô hoán mang chút lo lắng. Tiếng hô hoán đó, không ngờ lại phát ra từ Lưu Viêm đang bị phong ấn. Lưu Viêm tuy bị phong ấn trong viên bát, nhưng dường như phát giác được chiến đấu ở bên ngoài, nên đã thúc giục ấn ký Dương Khai để lại trong thần niệm của nàng ta ngày trước. Ngẩn ra một lúc, Dương Khai mới vỗ trán, thầm mắng bản thân có chút ngốc nghếch. Bản thân chỉ nghĩ tới liên thủ với hai con huyết thú, mà lại quên mất sự tồn tại của Lưu Viêm, Lưu Viêm là hỏa hệ khí linh thuần túy, cho dù tu vi lúc này không bằng hai con huyết thú, nhưng trong trận chiến như thế này, e rằng sức chiến đấu có thể phát huy được còn mạnh hơn hai con huyết thú. Chỉ cần, thả được Lưu Viêm ra trước, thì còn sợ gì một con Mộc Tiêu nhỏ nhoi? Nghĩ tới đây, ánh mắt Dương Khai lập tức quét về phía thi thể Hàn Lãnh ở bên trái thân thể Mộc Tiêu. Trong lòng ra chỉ thị cho mẫu thể yêu trùng xong xuôi, nhân lúc mẫu thể yêu trùng đại chiến với Mộc Tiêu, Dương Khai lắc mình, trực tiếp tới trước thi thể của Hàn Lãnh, đưa tay mò xuống phía dưới, hai chiếc nhẫn không gian trên tay hắn toàn bộ đều mò cả lên. Hai chiếc nhẫn không gian này, một cái là của Hàn Lãnh, một cái là của Ninh Viễn Thành, mà viên bát phong ấn luu viêm, chính là được cất giấu ở trong cái nhẫn không gian thứ hai. Sau khi đắc thủ, Dương Khai lập tức quay trở về. Nhưng vào lúc này, Mộc Tiêu dường như cũng đã phát hiện ra hành động của Dương Khai, vô số dây mây đồng thời rút về, từ trong thân thể nó còn bắn ra một tia ánh sáng mảnh mai và yếu ớt, lóe cái rồi biến mất. Dương Khai chợt giật mình, vội vàng chắn đỡ công kích của đám dây mây, đợi sau khi chặn được, mới lướt người lui trở về sau, thần sắc khó đoán. Hắn ban nãy rõ ràng nhìn thấy một tia ánh sáng yếu ớt bắn ra từ trong cơ thể Mộc Tiêu, nhưng lại không nhìn rõ nó rốt cuộc đi đâu. Thần niệm nhanh chóng quét một lượt khắp cơ thể, cũng không phát hiện được bất cứ điều gì lạ thường, điều này khiến sắc mặt hắn trở nên khó coi. Lại kiểm tra tỉ mỉ lại một lần nữa, vẫn là không có bất cứ phát hiện gì, Dương Khai nghiến răng một cái, tạm thời không để ý tới nó nữa. Mà lấy viên bát phong ấn Lưu Viêm trong nhẫn không gian của Ninh Viễn Thành ra. Thần niệm rót vào trong viên bát, Dương Khai lập tức cảm giác được sự tồn tại của Lưu Viêm. - Chủ nhân! Tiếng hô hoán của Lưu Viêm truyền tới. - Được gặp lại người một lần nữa thực tốt, ta biết là người sẽ không bỏ mặc ta mà. Dương Khai cười ha hả, nói: - Ta đương nhiên sẽ không bỏ mặc ngươi, giờ không phải lúc ôn lại chuyện xưa, giờ ta sẽ nghĩ cách phá giải phong ấn cho ngươi, có một đại địch đang chờ ngươi đi đối phó.
- Được! Lưu Viêm sau khi đáp trả, liền không có động tĩnh gì. Dương Khai lướt người tới đằng xa, dụng tâm kiểm tra cấm chế trên viên bát. Viên bát này là một loại bí bảo phong ấn đặc thù, giá trị của nó vốn không phải rất lớn, chủ yếu là dùng để phong ấn dạng năng lượng thể như luu viêm. Sau khi bị phong ấn, Lưu Viêm không cách nào phá giải phong ấn từ bên trong, nhưng người lấy được viên bát lại có thể dễ dàng phá giải phong ấn từ bên ngoài. Thần thức chi lực của Dương Khai cũng không phải một hư vương cảnh thông thường có thể so bì, cho nên chỉ cần tốn thời gian một tách trà, liền có đầu mối. Thần niệm rót vào trong viên bát, giải trừ cấm chế từng lớp từng lớp một. Đợi sau khi phong ấn hoàn toàn bị phá giải, trong viên bát lập tức truyền đến tiếng reo mừng của Lưu Viêm: - Đã được rồi. Dứt lời, kèm theo một tiếng ngân cao vút, lưu viên hóa thành một tia ánh lửa bắn từ trong viên bát ra. Hô… một tiếng, trong không khí, nhiệt độ bỗng chốc tăng lên. Lưu Viêm xòe đôi cánh, thân thể cao lớn gần như che phủ một nửa bầu trời, hai tròng mắt như hỏa diễm hừng hừng thiêu đốt quét xuống dưới, liền ngừng lại trên người Mộc Tiêu đang đại chiến với mẫu thể yêu trùng. Chợt miệng nàng thốt lên một tiếng thanh lệ, như thiên thạch từ trên trời rơi xuống, hướng bên dưới bổ nhào tới. Giờ này phút này, Mộc Tiêu và mẫu thể yêu trùng đang đánh tới không thể ngừng tay, cảnh giới tu vi của hai bên tuy chỉ chênh nhau một tầng nhỏ, thậm chí mẫu thể yêu trùng còn nắm bắt được băng hàn pháp tắc chi lực. nhưng vãn chỉ có thể đánh ngang cơ với Mộc Tiêu mà thôi, mất đi sự dẫn dắt và kiềm chế của Dương Khai, nó thậm chí một chút thượng phong cũng không tài nào chiếm được. Điều này có thể thấy được thực lực của Mộc Tiêu cường hãn tới mức nào.

Mà khi Lưu Viêm cuộn thành một đoàn hỏa diễm từ trên đánh xuống, ngũ quan vặn vẹo trên thân cây kia cuối cùng mới lộ ra thần sắc kiêng kỵ và kinh hãi, thần sắc này ngay cả khi nó đối diện với Dương Khai và hai đại huyết thú cũng chưa từng biểu hiện qua. Vô số dây mây từ dưới đât bật lên, bắn về phía Lưu Viêm, từng sợi từng sợi dây mây giống như phi lao tràn đầy sức mạnh, uy thế kinh người. Lưu Viêm thì lại làm lơ, mở miệng, từ trong miệng phun ra một cột lửa màu đỏ thẫm, thậm chí còn có lôi điện màu tím đang nhảy múa. Tất cả dây mây công kích tới, đều hóa thành tro bụi dưới sức mạnh thiêu đốt này, thi thoảng có một vài sợi không bị thiêu rụi, trực tiếp xuyên qua thân thể của Lưu Viêm, nhưng lại không thể tạo thành bất kỳ thương tích gì cho nàng ta. Lưu Viêm bản thân vốn là một dạng năng lượng, không tồn tại ở dạng vật chất, vậy nên làm sao có thể bị công kích dạng này làm cho bị thương. Có thể nói, nàng ta là khắc tinh thực thụ của Mộc Tiêu! Bất kỳ một loại năng lực nào của Mộc Tiêu, đối với nàng ta đều vô hiệu, trái lại còn bị nàng ta khắc chế về mặt thuộc tính. Không chỉ như vậy, lôi điện chi lực mà Lưu Viêm nắm giữ, thông qua những sợi dây mây truyền tới thân thể Mộc Tiêu, khiến run rẩy đứng trên mặt đất, giống như bị điện giật vậy. Ngọn lửa của Lưu Viêm, phần lớn đều là do cắn nuốt Thái Dương Chân Tinh luyện hóa mà thành, lôi điện chi lực của nàng ta cũng là do năm đó cắn nuốt một khóm Càn Thiên Lôi Viêm mà thành. Riêng chỉ luận sự hung hãn cua hỏa diễm, Lưu Viêm so ra kém hơn Diệt Thế Hắc Hỏa của Loan Phượng, nhưng cũng không phải thứ lửa thông thường có thể so bì. Mộc Tiêu làm thế nào mà chống cự được? Đợi sau khi thân mình rực lửa của Lưu Viêm lướt qua Mộc Tiêu, dây mây của Mộc Tiêu đã bị thiêu đốt quá nửa, ngũ quan vốn dĩ vặn vẹo và dữ tợn lúc này tràn đầy sự kinh sợ.

Nó không dám đứng lại ở chỗ cũ nữa¬, thân thể nhoắng một cái, những sợi rễ đang cắm dưới mặt đất toàn bộ đều thu về, những chiếc rễ ngắn nhỏ dưới gốc nhanh nhẹn như có chân, quay mình cái liền chạy ra tít đằng xa. Nó vậy mà lại định thuận gió mà chạy trốn.

Chương 2041: Hạt giống mộc

Dương Khai một mực chờ thời cơ ở bên cạnh sớm đã chờ đợi giây phút này, thấy cơ hội rồi làm sao có thể để cho Mộc Tiêu trốn thoát? Dưới sự gia trì của bí thuật không gian, hắn trực tiếp tiến tới phía trước Mộc Tiêu, ánh mắt lạnh như băng chăm chú nhìn nó, hai tay khi giang khi khép, một vầng Nguyệt Nhận chậm rãi hình thành. Ngay khi Dương Khai chuẩn bị phóng Nguyệt Nhận làm kích cuối cùng cho Mộc Tiêu, thì trong miệng Mộc Tiêu thét lên một tiếng, mà cùng với tiếng thét của nó, trên cánh tay Dương Khai bỗng một trận nhói đau, cổ tay run lên, Nguyệt Nhận cứ như vậy bị phóng đi. Xuy xuy nổ một tiếng lớn, Nguyệt Nhận khổng lồ do sức mạnh không gian ngưng tụ, vốn không phải khắc tinh của Mộc Tiêu nhưng lúc này uy lực cũng không tầm thường. Tuy do Dương Khai tại thời khắc then chốt làm trật đi độ chính xác, không đánh trúng vào điểm chí mạng của Mộc Tiêu, nhưng cũng trực tiếp bổ người nó ra. Chỗ cắt bằng phẳng, dịch thể màu lục bích chảy ra thành dòng, hùng vĩ như suối phun. Lưu Viêm cũng nhân cơ hội ập xuống, hóa thành ánh lửa, vây lấy Mộc Tiêu. Mẫu thể yêu trùng ở cách đó không xa cầm Tử Thanh Song Kiếm, bày ra tư thế cổ quái, song kiếm ở trên, ánh sáng chớp nháy, cùng với sự uốn mình của nó, một luồng kiếm mang trực tiếp bắn ra, bổ vào trong vòng chiến của Lưu Viêm và Mộc Tiêu. Tích tắc, Mộc Tiêu rít lên. Cùng lúc đó, Dương Khai sắc mặt tái xanh, lui về sau mấy chục trượng, lột quần áo của mình xuống, ánh mắt ngưng tụ trên vai phải, ngay sau đó, thất thanh la lên: - Hạt giống mộc! Lúc này, trên vai phải của hắn, trong da và máu thịt, có một hạt màu xanh nhạt, kích cỡ bằng hạt gạo đang găm vào đó. Và theo sự thúc động của nó, khí huyết chi lực của cơ thể giống như không chịu sự kiểm soát, mà chảy về phía nó, bị nó điên cuồng cắn nuốt. Mà theo khí huyết chi lực rót vào, cái thứ vật nhỏ này lại có dấu hiệu muốn phá vỏ chui ra. Dương Khai lập tức sáng tỏ đây là cái gì, đây hiển nhiên là hạt giống mộc của Mộc Tiêu, là ánh sáng yếu ớt chớp cái rồi biến mất lúc trước. Chả trách ngay cả lục đại Đế Tôn cảnh cũng không cách nào tiêu diệt tận gốc Mộc Tiêu, thì ra hạt giống ẩn náu kín kẽ như vậy. Trước hắn hai lần kiểm tra cặn kẽ cơ thể cũng đều không thể phát hiện ra, lần này nếu không phải vừa rồi Mộc Tiêu muốn ngăn cản bản thân để thừa cơ tháo thoát, thì e rằng nó sẽ không kích hoạt hạt giống. Cũng chính vì sự kích hoạt này, mà Nguyệt Nhận của Dương Khai mới mất đi sự chính xác. Trong Phong Lâm Thành, kết cục của những võ giả bị hạt giống mộc ký sinh ra sao. Dương Khai rõ còn hơn ai hết. Chỉ cần một khoảng thời gian ngắn ngủi, huyết nhục cả người của võ giả sẽ bị hút sạch, từ đó trở thành Phân thân Mộc Tiêu không có thần trí. Dương Khai không muốn tiếp gót những người đó. Mắt nhìn hạt giống cắn nuốt khi huyết chi lực ngày càng nhiều, Dương Khai cắn răng, trên ngón tay ngưng tụ một tia không gian chi lực nhỏ mảnh, sau đó bóp miết lấy vị trí của hạt giống. Rống lên một tiếng, miếng thịt lập tức bị Dương Khai lóc xuống. Thoáng cái, trên vai đã dầm dề máu tươi. Mà miếng thịt bị hắn lóc xuống, trong tình trạng mất đi sự kiểm soát của hắn, rất mau đã bị hạt giống cắn nuốt sạch sẽ. Hạt giống tại giờ phút này bỗng chốc hóa thành một cái mầm non, từ trên mầm non bắn ra dây mây nho nhỏ, muốn xâm nhập vào Dương Khai một lần nữa. Dương Khai hừ lạnh một tiếng, trực tiếp xuất Huyền Giới Châu, thân hình thoắt một cái đã tiến vào trong Tiểu Huyền Giới. Trong không gian của Tiểu Huyền Giới, duong khai nắm lấy phân thân cây mầm của Mộc Tiêu, hỏa diễm bỗng bùng lên thiêu đốt trên tay hắn, hoàn toàn bao lấy mầm non Mộc Tiêu. Kèm theo tiếng rít bén nhọn, Phân thân Mộc Tiêu vẫn chưa thành hình này đã bị đốt thành tro bụi. Làm xong tất thảy, Dương Khai mới từ trong nhẫn không gian llấy ra một viên đan dược liệu thương nuốt vào, khoanh chân ngồi xuống đất, mượn pháp tắc chi lục trong Tiểu Huyền Giới hỗ trợ, tỉ mỉ kiểm tra lại từng tấc máu thịt trong cơ thể thể mình. Hắn thực sự sợ cái hạt giống này. Với thần thức chi lực của hắn, căn bản không cách nào dò xét ra hạt giống đang ẩn núp, nhưng trong Tiểu Huyền Giới thì lại khác, hắn hoàn toàn có thể mượn pháp tắc thiên địa tại đây, kiểm tra như thế này, so với việc dùng thần niệm của bản thân đề dò xét thì triệt để hơn vô số lần, cũng có thể thực sự diệt trừ mối lo. Sau một phen dò xét, Dương Khai cuối cùng xác định, trong cơ thể mình, ngoại từ cái hạt giống trước đó, thì không còn hạt nào khác, mới an tâm. Mà sau một khoảng thời gian hồi phục như thế này, thương thế trên vai Dương Khai cũng gần như khỏi hẳn, không chút hao tổn. Kim huyết trong cơ thể hắn vốn dĩ đã có khả năng trị liệu cực mạnh, cộng thêm thể chất cường hãn của hắn, thương thế như vậy căn bản khống đáng nhắc tới. Sau khi thở phào nhẹ nhõm, Dương Khai thân hình thoắt một cái, rời khỏi Tiểu Huyền Giới. Một lần nữa quay lại mảnh bình nguyên, Dương Khai quan sát trái phải, phát hiện không gian một bầu yên tĩnh, không hề có chút động tĩnh đánh đấm nào cả. Cách đó không xa, Lưu Viêm đã hóa thành hình người, hai chân vừa điểm, nhẹ nhàng lướt tới bên cạnh Dương Khai, khuôn mặt xinh đẹp nhiều năm lãnh đạm cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười mỉm, thốt lên:

- Chủ nhân! Dương Khai gật gật đầu, liếc mắt nhìn đám tro tàn bên đó, hỏi: - Giết chết rồi ư? Lưu Viêm gật đầu nói: - Giết rồi! Khi nói, nàng ta quay đầu lại nhìn Mẫu thể yêu trùng, thản nhiên nói: - Trợ thủ mới tìm của chủ nhân thực lực không tệ à nha, lợi hại hơn ta nhiều. Dương Khai liếc nàng ta một cái, dường như phát hiện được điều gì, mỉm cười nói: - Nó mặc dù không tệ, nhưng gặp hạn chế rất lớn về mặt phát triển. Đạo Nguyên tam tầng cảnh e rằng đã là đỉnh phong của nó, nhưng ngươi thì không như vậy, ngươi có thần trí của riêng mình, tu luyện cho tốt, sau này ngươi sẽ lợi hại hơn nó. - Vâng, thưa chủ nhân! Lưu Viêm cúi đầu đáp, khóe miệng không khỏi nhếch một đường cong nho nhỏ.

Dương Khai vẫy tay về hướng Mẫu thể yêu trùng, Mẫu thể yêu trùng lập tức bay lại như tên bắn, bị hắn thu vào trong Tiểu Huyền Giới một lần nữa. Quay đầu nhìn xung quanh, trên nơi hoang dã này là một mảng hỗn độn, chỉ trong thời gian nửa ngày, nơi này đã chết đi hai vị cường giả Đạo Nguyên nhị tầng cảnh, mười mấy võ giả Hư Vương cảnh, khiến Dương Khai không khỏi có chút xuýt xoa. - Tìm xem có cái nhẫn không gian nào lưu lại không? Dương Khai sau khi căn dặn một tiếng, bèn bắt đầu tìm kiếm cùng với Lưu Viêm. Không lâu sau, trong tay Dương Khai liền có hơn bảy tám chiếc nhẫn không gian, những chiếc nhẫn không gian này là của võ giả phi thánh cung, bên trong cất giấu thứ gì, Dương Khai cũng chưa xem kỹ, nghĩ chắc sẽ không quá nhiều, cũng sẽ không quá ít. Mà giới chỉ của Ninh Viễn Thành và Hàn Lãnh sớm đã bị Dương Khai thu về, còn về giới chỉ của Lưu Ích Chi, cũng không biết là đã bị hủy trong trận chiến hay là đi đâu mất, tóm lại không thể tìm ra, khiến Dương Khai khổng khỏi có chút tiếc nuối. Dù gì cũng là giới chỉ của cường giả Đạo Nguyên nhị tầng cảnh, khẳng định có không ít đồ tốt. - Chủ nhân, thứ đồ này xử lý thế nào đây? Lưu Viêm nhìn chiếc lâu thuyền trên mặt đất, con mắt xinh đẹp lộ ra vẻ hiếu kỳ, vừa quan sát vừa hỏi. Nàng ta tách ra khỏi Dương Khai khi ở trong thông đạo tinh quang, sau đó tiến vào Tinh Giới cũng chưa kịp tìm hiểu những điều đặc sắc tại Tinh Giới, sự hiểu biết của nàng với chiếc bí bảo dạng thuyền này rất ít, chỉ biết rằng đó là một loại bí bảo phi hành. - Đương nhiên là thu lại rồi. Dương Khai toét miệng cười, tới lượn vài vòng phía trước lâu thuyền, lộ ra dáng vẻ hài lòng. Thứ đồ này bay nhanh tới mức nào, Dương Khai đã từng được tận mắt lĩnh giáo, trước đây hắn một mực theo sau lâu thuyền này, cho dù liều mạng thế nào cũng không đuổi kịp nó, mà trong đại chiến lúc sau đó, lồng phong ngự của nó thậm chí có thể chống chọi được với công kích của Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận, hiển nhiên năng lực phòng ngự mạnh mẽ vô cùng. Đây tuyệt đối là một chiếc bí bảo phi hành cấp Đạo Nguyên. Dương Khai trong tay hiện nay vừa hay thiếu một chiếc bí bảo phi hành thay đi bộ, gặp được chuyện tốt thế này, sao có thể bỏ qua? Tuy nói rằng đây là vật của phi thánh cung, nếu như sau này khi Dương Khai sử dụng, bị một người có ý nhìn thấy, thì rất có khả năng móc nối cái chết của Ninh Viễn Thành với hắn, nhưng chỉ cần cẩn thận một chút, không sử dụng trước mặt người ngoài, vậy thì sẽ không có vấn đề gì. Lâu thuyền quá lớn, Dương Khai nhất thời cũng không cách nào tế luyện nó nhỏ lại, chỉ đành hao phí một lượng thần thức chi lực khỏng lồ để đưa nó vào trong Huyên Giới Châu, đợi ngày sau từ từ xử lý.
- Đi thôi! Dương Khai gọi Lưu Viêm một tiếng, hắn muốn quay lại Phong Lâm Thành, hiện tại chuyện của Lưu Viêm cũng đã được giải quyết, hắn liền có thể cùng với Khang Tư Nhiên tới thăm dò động phủ khi mà không còn nỗi lo về sau. Nhưng ngay tại lúc này, một trận cuồng phong thổi tới, Dương Khai vốn dĩ đang định quay mình rời đi, bước chân không khỏi chợt dừng lại, nghi ngờ dò xét ở một hướng nào đó. - Sao vậy? Lưu viem nghi hoặc hỏi. Dương Khai không trả lời, mà chăm chú quan sát một hồi, bỗng nhiên thân hình thoắt cái đã tới nơi phân thân Mộc Tiêu bị giết. Chỗ này, vốn dĩ chỉ có tro bụi của phân thân Mộc Tiêu sau khi bị thiêu rụi, nhưng sau khi trận gió lớn kia thổi qua, trong lớp tro bụi lại lấp lóe một chút ánh sáng, đây mới là điều thu hút sự chú ý của Dương Khai.

Ngồi xổm người xuống, phủi lớp tro bụi đi, Dương Khai lập tức nhìn thấy một vật. Hán mạnh mẽ lui về phía sau, trên mặt lộ vẻ cảnh giác, trên tay thiếu chút nữa phóng ra một vầng Nguyệt Nhận. Lưu Viêm từng bước đi tới, đứng bên cạnh Dương Khai, mắt đẹp quét qua bên đó, đợi sau khi thấy rõ thứ trong lớp tro bụi, mới nhẹ hô lên: - Hạt giống? Nàng quay đầu nhìn Dương Khai, Dương Khai nhè nhẹ gật đầu, lúc đó Lưu Viêm mới đi tới phía trước, duỗi tay hút một cái, hạt giống kia đã miết tại đầu ngón tay. Có thể lưu lại sau ngọn lửa thiêu đốt của Lưu Viêm, hạt giống này chắc chắn không phải vật tầm thường. Hiển nhiên là hạt giống của Mộc Tiêu. Mà Dương Khai sở dĩ có thứ cảnh giác như vậy cũng là vì nguyên do ban nãy nếm phải khổ, ngay cả máu thịt của mình cũng phải lóc xuống một miếng mới có thể miễn trừ nguy cơ. Một lần bị rắn cắn, tự nhiên mười năm sợ dây thừng. Nhưng bất quá điều cổ quái lại là, hạt giống này so với hạt giống lúc trước ở trên vai Dương Khai có điểm khác nhau rất lớn, không phải màu xanh lục mà là màu kim ngân, mỗi nửa một màu, nửa bên trái màu vàng kim lấp láy, nửa bên phải là màu trắng bạc rạng rỡ, trông vô cùng cổ quái. - Có vấn đề gì không vậy? Dương Khai cảnh giác hỏi. Lưu Viêm gật đầu nói: - Quả thực có vấn đề, bên trong hạt giống này, còn có một chút thần hồn chi lực đặc thù, xem ra nó vẫn chưa chết hẳn. - Ta biết ngay mà. Dương Khai nghiến răng nghiến lợi.

Ban nãy nếu không phải hắn nhanh trí, lanh lẹ tránh ra, mà dùng tay lấy hạt giống, thì nói không chừng lại bị nó ký sinh. Hạt giống này thoạt nhìn đã không tầm thường, đến lúc đó có lẽ không phải chỉ cần lóc miếng thịt xuống là có thể giải quyết dễ dàng như vậy. May mà hắn còn có Lưu Viêm, chính là khắc tinh của Mộc Tiêu, không sợ năng lực kỳ dị của nó. - Tốt, tốt lắm, tên này còn dám giở trò này với ta! Dương Khai cười lạnh, khua tay nói: - Đi theo ta! Khi nói, sức mạnh bao bọc lấy Lưu Viêm, trực tiếp đưa nàng ta tiến vào trong Tiểu Huyền Giới.

Chương 2042: Cơ duyên xảo hợp

Trong Tiểu Huyền Giới, Dương Khai ngồi xếp bằng, thần sắc trầm ổn không dao động. Mà ở trước mặt cách hắn không xa, lò luyện đan Tử Hư Đỉnh đang đứng sừng sững ở đó, nắp đỉnh đóng kín, trong đỉnh lại đang diễn ra một màn đuổi tận giết tuyệt. Thi thoảng trong Tử Hư Đỉnh lại truyền tới tiếng vang bình bịch, dường như có thứ gì đó đang cố gắng va vào lò luyện đan, muốn từ trong thoát ra, mỗi lần như vậy, Dương Khai đều đánh một luồng sức mạnh vào trong Tử Hư Đỉnh, áp chế sự phản kháng của nó. Theo thời gian trôi qua, Tử Hư Đỉnh đỏ vô cùng, không gian xung quanh cũng đều bị nhiệt độ cao nướng cho vặn vẹo. Mà động tĩnh trong lư đỉnh cũng càng ngày càng yếu ớt. Ươc chừng một ngày sau, trong đỉnh mới triệt để tĩnh lặng, cùng lúc đó, Dương Khai bị Lưu Viêm gọi, hắn duỗi tay phất một cái, Tử Hư Đỉnh ở ra, Lưu Viêm lập tức hóa thành một ánh lửa, từ trong lò bắn ra, chậm rãi xoay trước mặt hắn, rồi hóa thành hình người. - Chủ nhân. Lưu Viêm kêu lên, sau đó miết hạt giống vàng trắng hai màu này trên tay rồi đưa qua, miệng nói: - Chủ nhân, người có thể yên tâm được rồi, lần này ta đản bảo nó đã chết tới không thể nào chết hơn được nữa. - Làm tốt lắm. Dương Khai hài lòng gật đầu, nhận lấy hạt giống kỳ lạ đó, thần niệm rốt vào bên trong, phát hiện quả nhiên như lời lưu viêm nói, thần hồn chi lực vốn ẩn chứa trong hạt giống, sớm đã biến mất sạch sẽ. Luồng thần hồn chi lực đó, hiển nhiên là của Mộc Tiêu, thần hồn không diệt, Mộc Tiêu không chết. Nhưng sau khi nó bị Dương Khai vứt vào trong Tử Hư Đỉnh, cùng với Lưu Viêm chung sống một ngày một đêm, luồng thần hồn chi lực đó của Mộc Tiêu nào còn có thể giữ lại? Sớm đã bị nhiệt độ cao đốt cho hầu như không còn. Lúc này, hạt giống trên tay Dương Khai, đã không thể coi là hạt giống của Mộc Tiêu, mà là hạt giống bản thể của Mộc Tiêu trước khi thông linh. Bản thể của Mộc Tiêu trước khi thông linh, Dương Khai cũng không biết, dù sao hắn trước đây cũng chưa từng nhìn thấy hạt giống như thế này. Nhưng nó có thể kiên trì một ngày một đêm, không có một chút thương tích nào dưới sự hợp lực thiêu đốt của mình với Lưu Viêm, hiển nhiên không phải là vật tầm thường. Nếu như đem hạt giống này trồng xuống, mấy ngàn mấy vạn năm sau, có lẽ nó sẽ sinh ra linh trí, trở thành một Mộc Tiêu khác, nhưng đã không còn chút quan hệ nào với Mộc Tiêu trước đây. - Người dự tính xử lý sao với thứ đồ này? Lưu Viêm liếc nhìn Dương Khai, hỏi.

- Không biết, ngươi thấy sao? Dương Khai ngẩng đầu nhìn nàng ta. Lưu Viêm cũng lắc đầu: - Chủ nhân, người tự xem mà quyết đi, nhưng ta vẫn luôn cảm thấy trong hạt giống này chảy hai loại sức mạnh, có tác dụng không nhỏ. - Ồ, ngươi nhìn ra cái gì? Dương Khai kinh ngạc hỏi. - Chỉ là cảm giác mà thôi, người thực sự muốn ta nói, ta cũng không nói ra được. Lưu Viêm cười cười. Dương Khai nhè nhẹ gật đầu, miết lấy hạt giống kỳ lạ trầm ngâm một lúc, bỗng ánh mắt sáng ngời, nghĩ ra một ý hay. Ngay sau đó thân hình hắn thoắt cái, trực tiếp tới vườn thuốc trong Tiểu Huyền Giới, tìm kiếm một góc, bới đất lên rồi trồng hạt giống trên tay xuống. Hạt giống này rốt cuộc là cái gì, có tác dụng ra sao, hắn một chút cũng không biết, nhưng nếu như để nó mọc rễ nảy mầm, và trưởng thành, có lẽ có thể hiểu rõ. Mà trong thiên hạ này, còn có chỗ nào thích hợp trồng hạt giống tốt hơn vườn dược trong Tiểu Huyền Giới chứ? Một mảnh vườn này, đã chôn giấu vô số trọng thổ, lại có năm viên Địa Mạch Châu cung cấp linh khí, ở nơi này gieo trồng, hạt giống có thể rút ngắn thời gian sinh trưởng, không cần tới mười năm, Dương Khai có thể hiểu rõ nó rốt cuộc là cái gì rồi. Sau khi kiểm tra tỉ mỉ lại một lần nữa, Dương Khai mới phủi tay hài lòng mỉm cười, ngay sau đó thân hình thoắt cái, một lần nữa đi tới trước mặt Lưu Viêm. - Việc ở bên này đã được xử lý ổn thỏa, ta phải quay trở lại Phong Lâm Thành, ngươi đi theo ta, ta có việc muốn hỏi ngươi. Dương Khai nhìn Lưu Viêm nói. - Được. Lưu Viêm gật gật đầu. Thân hình thoắt cái hóa thành một ánh lửa trực tiếp tiến đến cơ thể của Dương Khai, biến mất dạng.

Dương Khai lúc này mới rời khỏi Tiểu Huyền Giới, nhận diện phương hướng rồi mau chóng phi về hướng Phong Lâm Thành. Ở một nơi nào đó cách Phong Lâm Thành không biết bao nhiêm dặm, là cửa cung của Phi Thánh Cung. Dãy núi vây quanh, mây mù bốc dày đặc, cửa cung của Phi Thánh Cung là một cảnh tượng đầy khí thế. Mà trên đỉnh một ngọn núi nào đó trong dãy núi này, có một lão giả để trần, râu tóc bạc trắng đang ngồi hướng mặt về phía đông, nhắm mắt xếp bằng, trong khi hít thở, từ lỗ mũi phả ra khí tức màu trắng tinh khiết, từng luồng từng luồng khí tức đó phảng phất như có linh tính, hóa thành các loại phi cầm tẩu thú, chớp mắt biến mất trong núi cao rừng sâu, trông bộ dạng của lão cũng không biết lão đang tu luyện công pháp huyền diệu gì. Đúng lúc này, lão giả mở mắt, trong mắt tinh quang dường như ngưng tụ thành vật chất, khiến người không rét mà run.

- Hừ, lão phu đã từng nói, không có chuyện gì thì đừng tới làm phiền ta, nói xem, lần này lại là việc gì? Nếu như là việc nhỏ không có gì trọng yếu thì cẩn thận cái đầu của ngươi! Lão giả đầu cũng chẳng buồn quay, bỗng lạnh nhạt nói một câu như vậy. Ở nơi cách mấy chục trượng sau lưng lão, một nam tử trung niên mặc tạo bào nghe vậy, cố ổn định thân mình, trên trán mồ hôi lạnh vã ra, ôm quyền run rẩy nói: - Thưa cung chủ, mệnh bài của thiếu cung chủ đã nát rồi ạ! Từ lời của người trung niên xem ra, lão giả này chính là cung chủ Ninh Bác Dương của Phi Thánh Cung. - Mệnh bài của Viễn Thành nát rồi? Ninh Bác Dương nghe vậy, thần sắc bỗng lạnh lùng, nhiệt độ trên đỉnh núi cũng theo đó mà giảm xuống. - Đúng vậy. Người đàn ông trung niên đầu cũng không dám ngẩng, trầm giọng đáp.
- Hừ, tên tiểu tử khốn khiếp đó quả nhiên là quỷ đoản mệnh, nát rồi thì cứ để nó nát đi. Ninh Bác Dương thản nhiên nói. - A? Người đàn ông trung niên ngẩn người ra, dường như không ngờ rằng con trai của mình chết đi mà thái độ của người làm cha lại lãnh đạm như vậy. Thiếu cung chủ không phải là con hoang đấy chứ? Người trung niên trong lòng không kìm được mà suy nghĩ miên man. - Viễn Thành chết rồi, vậy thì để Viễn Thuật làm thiếu cung chủ đi, việc này người đi thu xếp, không cần phải tới làm phiền lão phu nữa. Ninh Bác Dương dặn dò. Người đàn ông trung niên nào dám sơ suất, vội vàng gật đầu nói: - Vâng, cẩn tuân mệnh lệnh của cung chủ. - Ngoài ra… Viễn Thành tuy không nên thân, nhưng dù sao cũng là con trai ta, là thiếu cung chủ của Phi Thánh Cung! Có người dám cưỡi lên đầu Phi Thánh Cung ỉa bậy, điều này thực không ra gì, đi tra xem, rốt cuộc là kẻ nào ra tay, xách thủ cấp của hắn tới gặp ta! - Dạ! Người trung niên lại một lần nữa khom mình đáp. - Ngươi đi đi. Ninh Bác Dương phất phất tay. Người trung niên lúc này không nói tiếng nào lui về. Tinh Thần Cung, bá chủ Tinh Thần Nam Vực, một màn tương tự cũng đang phát sinh. Trong một gian mật thất, một lão giả nhỏ người đang nghe mỹ phụ trước mặt hồi báo, sau khi nghe xong, chân mày cau lại, nói: - Mệnh bài của tên tiểu nghiệt súc đó thực sự vỡ nát rồi ư? - Bẩm sư tôn, mệnh bài của Hàn sư đệ cũng đã vỡ nát rồi.

Mỹ phụ cung kính nói. - Tên nghiệt súc này lẩn như cá trạch, lão phu tự mình ra tay cũng không thể tóm được hành tung của nó, nó vậy mà lại chết đi? Lão giả hừ lạnh một tiếng. - Đúng là phế vật. - Sư tôn người bớt giận, Hàn sư đệ nay đã chết, không cần biết người ra tay có thân phận gì, cũng coi như là giúp sư tôn thanh lý môn hộ. Mỹ phụ trấn an nói. - Thanh lý môn hộ? Lão giả hừ nói: - Môn hạ của lão phu sao phải cần người khác nhúng tay vào! - Đệ tử nói sai, xin sư tôn đừng trách! Mỹ phụ nghe vậy, nhất thời biến sắc. - Đi tra xem, là ai hạ thủ, ngoài ra… Hàn sư đệ của ngươi trong tay có một tấm lệnh bài, những thứ khác lão phu có thể không màng, nưng tấm lệnh bài đó, nhất định phải lấy về đây cho ta. Lão giả trầm giọng nói. - Lệnh bài? Mỹ phụ nghe vậy ngẩn ra, nghi hoặc hỏi: - Xin hỏi sư tôn, đó là lệnh bài gì vậy? Lão giả lạnh nhạt liếc nàng ta một cái, nói: - Nếu ngươi thực sự nhìn thấy, tự nhiên sẽ biết đó là lệnh bài gì, giờ nói nhiều cũng vô ích! -Vâng, vậy đệ tử sẽ tức tốc đi lo liệu việc này, sư tôn người cứ đợi hồi âm đi ạ. Mỹ phụ không dám nhiều lời nữa, vội vàng rời khỏi mật thất.
Đợi sau khi mỹ phụ đi rồi, lão giả thấp bé sắc mặt mới biến đổi, trầm tư một hồi, mở miếng mắng:

- Tiểu súc sinh, không chết trong tay lão phu coi như ngươi gặp may! - Nói như vậy, sau khi ngươi từ thông đạo tinh quang đi ra, bèn lưu lạc tới đầm lầy Hắc Huyết? Dương Khai vừa bay đến Phong Lâm Thành vừa hỏi. Đầm lầy Hắc Huyết và Phong Lâm Thành cách nhau không xa lắm, cũng chỉ có mười mấy vạn dặm mà thôi, Dương Khai cũng đã từng nghe nói qua về sự tồn tại của đầm lầy này. - Ừm. Giọng của Lưu Viêm trừ trong lòng vang lên. - Ta cũng biết rằng sự tồn tại của mình rất dễ thu hút sự thèm muốn của người khác, cho nên một mực lẩn trốn, không dám lộ diện trước mặt con người. - Sau đó thì sao? Dương Khai truy hỏi. - Sau đó, ta ở trong đầm lầy tranh đấu với rất nhiều yêu thú khác, có một số yêu thú dường như cũng muốn cắn nuốt ta, nhưng đều bị ta trốn thoát. Tiếp sau đó, có một lần khi ta và một con yêu thú tranh đấu, bị một cường giả qua đường phát hiện, tên đó có tu vi Đạo Nguyên nhị tầng cảnh. Không chỉ nhẹ nhàng giết chết yêu thú kia, mà còn bắt ta lại, phong ấn trong bát tròn. Lưu Viêm hồi tưởng lại khoảng thời gian gần đây của mình, dường như vẫn còn cảm giác sợ hãi. - May mà công pháp tu luyện của người đó và thuộc tính của ta hoàn toàn tương khắc, cho nên không nhắm vào ta. Vừa hay hắn nghe nói trong Phong Lâm Thành tổ chức bán đấu giá, bèn đưa ta tới đó. - Nghe ngươi nói như vậy, quả thực là cơ duyên xảo hợp. Dương Khai mỉm cười, gật đầu nói. Có thể gặp lại Lưu Viêm một lần nữa, xác thực có rất nhiều sự trùng hợp. Ngày đó, sau khi hắn chạy ra khỏi Bích Vũ Tông, nếu không phải trực tiếp tới Phong Lâm Thành, cũng sẽ không có những chuyện sau này, tới lúc đó hắn tuyệt đối sẽ mất đi dịp tốt tìm Lưu Viêm. Mà dạng tồn tại như Lưu Viêm một khi bị bắt, ắt sẽ không sống quá lâu, tới lúc đó khẳng định bị dung hợp vào trong bí bảo, hoặc giả trực tiếp bị võ giả cắn nuốt hấp thu để tăng cường thực lực. - Tóm lại dù ra sao, như hôm nay có thể đoàn tụ với chủ nhân, cũng là một chuyện hạnh phúc. Phải rồi chủ nhân, Tiểu Tiểu nó… thế nào rồi? Lưu Viêm bỗng mở miệng hỏi, cùng là hai trợ lực lớn của Dương Khai, Lưu Viêm và Tiểu Tiểu có thể coi là tay trái tay phải của Dương Khai, lúc trước cũng cùng ở trong Tiểu Huyền Giới, đôi bên cũng có không ít cảm tình với nhau, tự nhiên quan tâm hỏi thăm tung tích của đối phương. Dương Khai thần sắc ảm đạm, lắc đầu nói: - Vẫn chưa có tin tức của nó. - Nhưng mong nó cũng bình an vô sự. Giọng Lưu Viêm cũng thấp hẳn xuống.

Tại quê hương Tinh Vực, với bản lãnh của nàng và Tiểu Tiểu, có thể nói là tồn tại vô địch, nhưng sau khi tới Tinh Giới, Lưu Viêm mới phát hiện người lợi hại trên thế gian này có quá nhiều, nàng ta bị người khác bắt giữ phong ấn, Tiểu Tiểu chưa chắc không gặp nguy hiểm tương tự như vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau